Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 160


Trước giờ anh ta luôn coi thường việc phục vụ phái nữ, trong chuyện chăn gối, anh ta luôn giống như một vị vua, chỉ hưởng thụ, chưa từng bỏ ra thứ gì.

Nhưng bây giờ… bản thân anh ta cũng không biết vì sao mình lại như này… Những gì có thể làm cho một người phụ nữ, anh ta đều đã làm rồi.

Hôn khắp cả người cô, cẩn thận ra sức trêu chọc những n** m*n c*m trên người cô, dịu dàng mà triền miên.

Nhóc, có phải tôi đã đủ tốt với em rồi hay không?

Rất hiển nhiên, cô nhóc không có chút kinh nghiệm nào như Tiêu mộng đã hoàn toàn khuất phục, cô nằm liệt như một vũng nước, vì bị kích lên d*c v*ng mà khuôn mặt đỏ bừng, xinh đẹp không gì sánh được!

“Em thật sự là món điểm tâm quyến rũ đàn ông trở nên xấu xa…”

Anh ta khẽ nỉ non, rồi lại ôm lấy mặt cô, điên cuồng mà hôn.

Khi cô nhóc đang mơ mơ màng màng, hoàn toàn chìm đắm, nhẹ nhàng nhấc chân của cô lên… Cô giống như một chú cá con trắng sữa, bị anh ta hôn tới thần hồn điên đảo.

Đột nhiên! Bên tai truyền tới tiếng rít trầm thô như mãnh thú!

Trần Tư Khải cắn chặt răng, nhắm chặt mắt, vòng eo dùng sức, tiến vào thật mạnh!

Cảm giác ấm nóng siết chặt lập tức bao trùm anh ta.

Khiến anh ta không nhịn được mà thở phào một hơi, cảm giác thỏa mãn mãnh liệt tràn ngập trong lòng.

“A, đau quá…”

Tiêu Mộng mở to mắt, bi thương kêu lên một tiếng, nhưng không đợi cô khóc to, môi của cô đã bị anh ta bịt kín.

Bàn tay của Tiêu Mộng bắt đầu đánh lên người anh ta, cô muốn khép chặt hai chân, nhưng nào có thể chứ, cả người anh ta hoàn toàn chiếm lấy cơ thể cô.

Đau, đau, đau… Đau quá, đau quá, đau chết mất!

Vì sao lại đau thế này?

Vì sao chứ?

Không phải đã qua lần đầu rồi hay sao? Vì sao lại còn đau thế này?

Ai giải thích cho cô với?

Nhất thời, Tiêu Mộng đau tới mức hơi choáng váng.

Nếu không phải là đôi môi anh ta chặn lấy môi cô, cô muốn kêu khóc thật to.

Nhưng Trần Tư Khải cắn chặt răng dừng ở đó, lần đầu của cô, cảm giác siết chặt của cô, đều khiến anh ta tạm thời không nỡ tiếp tục tiến vào.

“Huhuhu…” Tiêu Mộng giống như con bạch tuộc, hai chân cũng bắt đầu không an phận, đá lên eo anh ta vài cái, cô muốn anh ta cút ra ngoài!

Kết quả… Hành động này của cô… triệt để thổi bùng lên ngọn lửa mà Trần Tư Khải cố nhẫn nhịn.

Trần Tư thở mạnh một hơi, th* d*c hồng hộc, bắt đầu mãnh liệt rong ruổi trong cơ thể cô.

Mỗi lần va chạm mãnh liệt đều gần như khiến Tiêu Mộng nghẹt thở, bàn tay của cô bất lực chống lên bờ ngực cứng rắn của anh ta, nhưng căn bản không thể đẩy ra sự điên cuồng tấn công từng đợt của anh ta.

Tiếng kêu của cô, không khống chế nổi mà vang vọng trong căn phòng.

Rất lâu, rất lâu… Rất lâu… Khi Tiêu Mộng tưởng rằng cô nhất định sẽ chết, cảm giác đau đớn lại dần dần rút đi, thay vào đó, lại là… cảm giác sảng khoái… từng đợt từng đợt dần dần ập tới!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 161


Cô muốn nói với anh ta, cô không muốn kêu, cô không muốn quá mất mặt, nhưng… nhưng… không kêu hình như không được… Nhưng bây giờ… không cho cô lắc lư thân người, hình như cũng không thể nào… Cứ như thế, dưới thế tiến công mãnh kiệt của anh ta, Tiêu Mộng từ sống biến thành chết, rồi lại từ cõi chết sống lại…

Khi mọi thứ đang cuồn cuộn dâng trào, cô mới biết, xấu hổ cái gì, tức giận cái gì, phiền muộn cái gì, tất cả đều bị ném lên chín tầng mây, cô nào còn có tâm tư đi nghĩ những thứ này nữa?

Tất cả hành động và phản ứng đều là hành vi vô ý thức.

Cô cần làm, chỉ là hưởng thụ, và hưởng thụ, không ngừng nghe theo cảm nhận của ngũ quan, quên đi bản thân, quên đi tất cả, chỉ còn lại hai cơ thể lăn lộn.

Lại qua rất lâu, rất lâu, rất lâu… Tiêu Mộng nằm bò trên giường, cắn gối, bi thương oán trách: “Tôi mệt quá… mệt quá… mệt quá…”

Người đàn ông vẫn đang vất vả làm việc th* d*c dỗ dành cô: “Xong rồi đây, xong rồi đây… Sắp rồi…”

Sắp cái đầu nhà anh ta!

Anh ta đã nói sắp mấy lần rồi, nhưng cũng chả thấy sắp kết thúc ở đây.

A a a a a… Cô thật sự buồn ngủ quá, mệt quá!

Vì sao sức lực của anh ta lại bền như thế chứ?

Vì sao anh ta không thấy mệt chứ?

Tức chết cô mất!

“Không phải là nói sắp kết thúc rồi sao? Vì sao còn…”

Tiêu Mộng bị anh ta ôm lên trên người, chu môi nhìn người đàn ông tinh thần khoan khoái kia.

Cô thật sự muốn cào vài cái lên cái khuôn mặt đẹp trai quyến rũ mê người này!

Cô mệt quá, mệt quá!

Thật sự là rất mệt… Mặc dù cũng rất vui… “Hahaha, kết thúc ngay đây, thật đấy, lần này là thật…”

Cuối cùng, khi anh ta dạy cô chủ động đón nhận với anh ta, anh ta mới coi như bỏ qua cho cô.

Khi anh ta gào thét trong cơ thể cô, cô mệt tới mức ngất đi.

Trần Tư Khải thỏa mãn rời khỏi cô, cả người sức lực vô hạn, dường như mỗi sợi dây thần kinh đều giãn ra thoải mái.

Cô nhóc này, hương vị thật sự là quá tuyệt.

Cúi đầu, hôn lên mặt cô, rồi mới nhẹ nhàng ôm cô lên, vào nhà tắm rửa ráy sạch sẽ cho cô.

Cô mềm nhũn nằm trong lòng anh ta giống như một đứa trẻ vô tri, mềm yếu, vô lực như thế.

Trần Tư Khải tắm rửa cẩn thận cho cô, đột nhiên nhìn thấy mặt cô, ngớ người ra.

“Tôi… có phải quá tàn nhẫn… đối với em hay không?”

Ý nghĩ này lập tức chiếm trọn đầu óc anh ta, anh ta có chút không thở nổi, nhưng lại nhìn khuôn mặt cô, cắn chặt răng.

Không khí bên ngoài rất lạnh, mang theo mùi thơm thanh mát của cỏ tươi và bùn đất.

Trần Tư Khải mặc đồ ngủ dáng dài, mở cửa sổ ban công ra, đứng trên ban công kiểu châu Âu đẹp tinh xảo.

Tạch!

Anh ta châm một điếu thuốc, nhìn về xa xăm, hít sâu một hơi, tiếp đó, khói thuốc tản ra xung quanh, khiến con người anh tuấn như điêu khắc như anh ta bị bao trùm trong làn khói mịt mờ.

Anh ta cười chế giễu với làn khí lạnh, xoay người, nhìn vào bên trong.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 162


Đèn màu cam, dưới quầng sáng tròn, cô nhóc nhỏ xinh hoạt bát kia đang cuộn tròn thành một cục mà ngủ.

Trên giường, có một mảng hoa mai nhìn mà kinh người, tươi đẹp, tuyệt đẹp.

“Nhóc, bây giờ em mới hoàn toàn thuộc về tôi.”

Điểm sáng nhỏ nơi đầu ngón tay anh ta, dưới ánh sao le lói, thần bí mà tĩnh mịch.

Tóc anh ta nhẹ bay lên, cười thanh lệ mà tà quái.

Đẹp đến rung động lòng người, khiến người ta mê đắm.

Cả người ướt đẫm sương đêm, anh ta đi vào phòng, người lạnh toát.

Cởi áo khoác dài trên người, thân người cường tráng của anh ta lộ ra ngoài không khí, quả nhiên là tuyệt sắc khó cầu!

Anh ta giống như một con báo săn, nhẹ nhàng đi tới trước giường, kéo chăn ra, chui vào… ôm lấy cô nhóc ấm áp kia, từ từ nhắm mắt lại, ngửi mùi thơm mát nhàn nhạt trên người cô.

Khẽ than thở… Cứ thế này đi… Cứ thế này đi… Có lẽ, có thể sưởi ấm lẫn nhau.

Tiêu Mộng cho rằng mình mơ một giấc mơ hoang đường, chắc chắn là thế.

Cô mở mắt ra, hàng mi dài vẫn còn động đậy, cô đã bắt đầu đánh giá căn phòng, tìm kiếm.

Ừ, không có đàn ông, không có tên Trần gấu xấu xa hung dữ trong mơ kia.

Trong phòng chỉ có một mình cô.

Haha, cảm ơn trời đất, vẫn may đó chỉ là một giấc mơ.

Nhưng cô lại đổ mồ hôi lạnh, mẹ ơi, vậy mà cô lại bắt đầu mộng xuân rồi sao?

“Ôi, đã sáng rồi, để xem xem mấy giờ rồi nào.”

Tiêu Mộng xoay người lấy đồng hồ trên tủ đầu giường, nhưng giây phút xoay người kia: “Trời ơi… Mỏi quá, đau quá…”

Cả khuôn mặt cô nhăn chặt lại, nhất thời cả người không thể động đậy nữa.

Hơi động đậy chân một tý liền đau gần chết!

Đến thắt lưng cũng đau mỏi, cô khẽ hít sâu một hơi cũng cảm thấy xương cốt cả người sắp rụng rời hết rồi, dường như linh kiện cả người đều bị dỡ ra vậy.

Cô làm sao thế này?

Tiêu Mộng hít sâu một hơi, hoang mang mở to mắt.

Đau… Mỏi… Đặc biệt là hai đùi rất mỏi… Cảm nhận một lát, chính xác mà nói, chắc là… g*** h** ch*n… cái chỗ kia… cực kỳ đau!

“A a a a… không phải chứ?”

Tiêu Mộng bỗng hoảng hốt kêu lên, tay ôm mặt, không dám tin, cả người run lên.

Không phải đâu, không phải đâu, đó không phải là thật, chắc là mơ thôi, đúng, là mơ, đó là mơ!

Tiêu Mộng run rẩy, cẩn thận, ra sức cầu mong, nhẹ nhàng nhấc chăn lên… Cực kỳ sợ hãi mà nhìn xuống ga trải giường… Phù phù phù… Cô thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn may, vẫn may… Vẫn may là ga giường trắng tinh.

Ôi trời ơi, dọa cô chết khiếp, cô còn tưởng là cô bị… Đau tim chết mất. Cô cũng không phải là lần đầu tiên, cho dù là cái gì đó cũng sẽ không có máu! Ngốc chết mất.

Vẫn may chỉ là hoảng sợ không đâu thôi.

Trời sáng rồi sao?

Tiêu Mộng nhảy xuống khỏi giường, đang định đi về phía cửa sổ, mày bỗng nhíu lại.

Ế, không đúng, vì sao cảm thấy trên người lành lạnh, thiếu gì chứ?

Cúi đầu nhìn… “A a a… Vì sao mình lại không mặc cái gì? Vì sao mình lại tr*n tr** chứ? Vì sao?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 163


Trí nhớ ùa về như thủy triều.

Cô ăn tối, uống rượu, vẫy tay chúc Trần Tư Khải ngủ ngon… Cô về phòng, vui sướng ngâm mình tắm rửa… Anh ta đột nhiệt xuất hiện… c** q**n áo… Dán lên cơ thể cô, cô chủ động hôn anh ta… Cô bị ôm từ cửa lên giường, anh ta cười tà ác đè lên… “Trời ơi, trời ơi, đây là thật sao?”

Tiêu Mộng nhẫn nhịn sự đau rát giữa hai đùi, đi tới góc tường, nấc một đống ga giường dưới đất lên… Nhấc lên từng tý một, tách ra từng chút một mà nhìn… “A a a!”

Cuối cùng, Tiêu Mộng ngây ngốc.

Cô nhìn thấy cái gì đây… Cô thấy một đóa hoa máu đỏ tươi diễm lệ… Huhuhu… Điều này chứng tỏ cái gì?

Chứng tỏ, tối qua, cô quả thật xảy ra cái chuyện đó cùng Trần gấu xấu xa!

Trời ơi, đất ơi, vì sao lại như này?

Tiêu Mộng vò đầu mình, bắt đầu cực kỳ rối rắm.

Điều cô rối rắm là… Cô nhớ rõ ràng, tối qua là cô chủ động hôn anh ta trước!

“Mày kém cỏi thế sao, cái tên khốn khiếp kia cười với mày là mày liền chìm đắm sao? Mất mặt quá đi!”

Tiêu Mộng điên cuồng giậm chân, vò đầu mình.

“Em làm gì đây? Muốn dứt hết tóc làm ni cô sao?”

Đột nhiên, giọng nói lành lạnh của người đàn ông nào đó vang lên ở cửa.

“A!” Tiêu Mộng giật mình, bật nhảy về phía sau, mắt trợn tròn nhìn qua đó.

Liền thấy Trần Tư Khải mặc đồ tập võ màu vàng, nhìn có vẻ giống như một vị hoàng đế thời cổ đại, rất bá đạo, rất có sát khí, đương nhiên, cũng rất đẹp trai.

Tiêu Mộng nhìn bờ vai rộng của Trần Tư Khải, vậy mà bất giác lại nghĩ: Ế? Nhớ là nơi đó của tên này thật sự rất rộng nha… Hơi nghĩ lung tung một lát, hai má Tiêu Mộng đã đỏ hồng.

“Anh… Anh… Anh… Tôi… Tôi…”

Tiêu Mộng vừa hoảng hốt liền không biết phải nói cái gì.

Cô muốn nói, này, Trần gấu xấu xa, chuyện giữa chúng ta tối qua, có phải là thật hay không?

Cô còn muốn nói, này, tôi nói cho anh biết, vì sao anh và tôi đã là lần thứ hai rồi mà tôi vẫn ra máu?

Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng có những lời cô lại không đủ dũng cảm để nói ra.

Dường như Trần Tư Khải nhìn thấu suy nghĩ của cô, sải bước đi tới, khiến Tiêu Mộng sợ hãi, vô thức lùi về sau vài bước. . ngôn tình hoàn

Anh ta cúi người xuống, như cười mà không phải cười: “Sao, ngủ ngon không?”

Thật là khách sáo, thật là có hàm dưỡng… Tiêu Mộng lau mồ hôi lạnh, gật đầu: “Ừ, cũng được…”

“Ừ, vậy thì tốt.” Trần Tư Khải hơi gật đầu, nở nụ cười thanh nhã, xoay người, vô hại đi vào nhà tắm, Tiêu Mộng tưởng rằng mọi thứ đều ôn hòa, hòa bình, vậy mà lại cảm thấy mọi thứ giống như một giấc mộng.

Nhưng lại nghe thấy tiếng tên xấu tính kia nói tiếp: “Tối qua chắc là em mệt lắm hả, chúng ta đã làm tận 3 tiếng liền. Tôi thừa nhận là tôi không có khả năng miễn dịch với em, khi em quyến rũ tôi, tôi không từ chối nổi, tối qua có chút mất kiểm soát, hơi mãnh liệt.”

(⊙_⊙) Tiêu Mộng lập tức trợn mắt há miệng nhìn bóng lưng tên kia.

Cái gì? Cái gì? Cái gì?

Vậy mà anh ta thật sự có thể trơ tráo nói cái gì cơ, cô quyến rũ anh ta?

A a a a, cô không cố ý!

Cô cũng không biết lúc đó vì sao cô lại như thế!

Không giữ cho người ta chút mặt mũi nào! Tên khốn nạn đáng chết!

Trần Tư Khải xấu xa cười mấy tiếng, rồi mau chóng nghiêm mặt lại, xoay người, đôi mắt như nước nhìn chằm chằm người phụ nữ đang ngây ngốc kia, nói: “Em còn ổn không? Em không cần quá tự trách, thật đấy, tôi có thể hiểu cho em. Người đàn ông hoàn hảo như tôi cứ lượn lờ bên người, nào có cô gái mộng mơ nào không có ý nghĩ lệch lạc chứ? Tôi thật sự hiểu cho em. Thế nhưng, tôi vẫn phải nói một câu, Tiêu Mộng, em thật sự giỏi lắm. Vậy mà em còn thịt cả ông chủ của mình.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 164


Sau đó, Trần Tư Khải nhe răng cười với Tiêu Mộng, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, anh ta sột soạt vài tiếng liền l*t s*ch đồ tập võ trên người mình ngay trước mặt Tiêu Mộng, lộ ra thân người cường tráng, rồi đi vào nhà tắm.

Tiêu Mộng ngây như phỗng, ngây người suốt một phút đồng hồ, sau đó mới nhảy lồng lộn lên.

“A a a a, tức chết tôi mất! Tức chết mất! Tức chết đi được!”

Tối qua… Tối qua vừa đau đớn vừa vui sướng!

Xem ra, tất cả mọi thứ tối qua đều thật sự tồn tại.

Vừa xấu hổ, Tiêu Mộng vừa thấy tức giận.

Dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mà cái tên kia nói là cô quyến rũ anh ta?

Nếu không phải là vì cái tên này xông vào phòng của cô, tất cả mọi chuyện hoang đường này sẽ xảy ra sao?

Anh ta sai trước!

Rầm!

Tiêu Mộng lòng đầy căm phẫn đạp tung cửa nhà tắm, tức giận chống nạnh, ngón tay thon gọn giận dữ chỉ về phía người đàn ông đang tắm kia!

“Trần gấu xấu xa! Dựa vào đâu mà anh nói tôi như thế? Dựa vào đâu?”

Quát xong, gào xong, Tiêu Mộng mới nhìn thấy cảnh tượng trong nhà tắm, cô liền đơ người.

ĐM… Cô có cần chảy máu mũi để thể hiện sự kích động lúc này không?

ĐM! Người đàn ông này… tắm thôi mà tại sao lại… gợi cảm thế chứ?

Nước vòi hoa sen dường như chảy chậm lại, từng giọt rơi xuống, nhẹ nhàng rơi trên cơ thịt khỏe mạnh trên người anh ta, mái tóc ướt sũng, đôi mắt mơ màng mê người, anh ta quay nghiêng người lại, hơi ngạc nhiên nhìn cô.

Cứ như thế, Tiêu Mộng cắn mạnh ngón tay mình, hít sâu một hơi, đôi mắt trợn tròn, nhìn đơ người.

Mẹ ơi… Như này có coi là cô lạm dụng uy quyền với anh ta hay không?

Ánh nhìn thuận theo lồng ngực rắn chắc của anh ra mà đi xuống, đột nhiên Tiêu Mộng cảm thấy không thể thở nổi.

Tối qua là tối qua, chuyện đã làm ban tối, ban ngày nói ra lại khác.

Đột nhiên khiến cô nhìn thấy khắp cơ thể anh ta, cô lập tức thận trọng, hoảng hốt, kích động.

Trần Tư Khải thấy dáng vẻ ngây ngốc cứng đờ của Tiêu Mộng, không nhịn được mà bật cười.

Ngón tay thon dài trắng nõn, vuốt từ cằm lên mặt, gạt đi nước trên mặt, nói: “Sao thế? Em còn chưa thỏa mãn? Lại muốn ăn rồi? Muốn làm một trận nữa trong nhà tắm sao? Nhóc, thật sự không nhận ra em lại nồng nhiệt phóng túng thế này đấy.”

Trai đẹp nói nhẹ nhàng, vậy mà còn có thể làm như vô hại mà cười với cô.

ĐM, nói lời thèm đòn như thế, vậy mà còn có thể cười trơ tráo thế sao?

“Anh… Anh tưởng rằng anh là ai chứ? Tôi… Tôi mới không thèm làm một trận nữa với anh! Anh nằm mơ đi! Ai hiếm lạ gì anh chứ?”

Tiêu Mộng đỏ bừng mặt, tức tới mức nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Trần gấu xấu xa ơi là Trần gấu xấu xa, anh mồm miệng lanh lợi, anh ăn nói hùng hồn, anh tài giỏi lắm!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 165


Anh liên tục cười, anh cứ thế mà đổi trắng thay đen, vu oan giá họa cho người khác?

Trần Tư Khải cũng không giận, quay hẳn người về phía Tiêu Mộng, hoàn toàn lộ cả thân người cho cô xem, chỉ Tiêu Mộng mà nói: “Vậy thì xin hỏi em, em xông vào như này, nhìn tôi tắm rửa là có ý gì?”

Tiêu Mộng chớp mắt liên hồi: “Tôi… Tôi nào có ý gì? Tôi vào để chất vấn anh!”

“Ồ, tôi không phản đối em đưa ra nghi ngờ hay chất vấn, thế nhưng… Vì sao em lại không mặc quần áo?

Em không mặc quần áo, tr*n tr** thân người xông vào nhà tắm, lại nhảy nhót trước mặt một người đàn ông cũng không mặc gì… Tôi thật sự không hiểu, em làm như này rốt cuộc là có ý định d*m d*c gì hả?”

(⊙_⊙) Nghe những lời có tình có lý của Trần Tư Khải, Tiêu Mộng lập tức nghẹn họng.

Vậy mà cô lại quên mất… Cô cũng không có mặc quần áo!

Sự thật tàn khốc này… khiến cô nhóc vừa rồi còn tràn đầy ý chí chiến đấu hoảng hốt bỏ chạy.

Thật sự là không nhịn được mà khóc ròng mà…

“Đáng ghét quá! Đáng ghét chết mất! Vì sao mình không ăn nói giỏi như Trần gấu xấu xa chứ? Vì sao? A a a a, đã sinh Mộng, sao còn sinh Trần gấu xấu xa chứ? A a a a…”

Tiêu Mộng vừa giậm chân đấm ngực, vừa điên cuồng tìm quần áo, quấn kín người mình trước đã.

Xoạt… Trần Tư Khải tắm xong, đi ra khỏi nhà tắm.

“Hừ!” Tiêu Mộng cực kỳ tức giận, quay mặt lại, đang định gào thét một hồi thì lại lập tức che mặt lại, hoảng hốt kêu lên: “A a a a, vì sao anh không mặc quần áo mà đã đi ra rồi?”

Đáng chết, cái tên này, cả người ướt sũng, cầm chiếc khăn tắm lau đầu rồi đi ra.

Cô vừa liếc mắt liền chính xác nhìn thấy cái thứ ở g*** h** ch*n anh ta… Vì sao lại nhìn chuẩn thế chứ?

“Haha, buồn cười thật, vì sao tôi phải mặc quần áo? Trên người toàn nước, mặc thế nào chứ?”

Trần Tư Khải khẽ cười, đi về phía Tiêu Mộng như thể xung quanh không có ai.

Haha, dáng vẻ xấu hổ bất lực của cô nhóc này thật thú vị, đáng yêu quá.

Trần Tư Khải thật sự muốn x** n*n đôi má hồng của cô nhóc kia, trêu chọc cô một hồi.

Tiêu Mộng nghiến răng, rất tức giận vì độ mặt dày của Trần Tư Khải, thế nhưng không có cách nào khác, chỉ đành quay mặt đi, nói: “Vậy anh cũng nên quấn khăn tắm vào chứ?”

Quấn khăn tắm cũng tốt hơn để lộ bộ phận quan trọng nào đó chứ?

Thế này là sao chứ? Rộng rãi khoe hết cả người.

Trần Tư Khải hiên ngang đứng trước mặt Tiêu Mộng, lau tóc chậm rì rì, lười biếng nói: “Vì sao tôi phải quấn? Ở đây cũng không có người ngoài, chỉ có em với tôi. Giữa hai chúng ta… Haha, đều đã thân mật như thế rồi, còn cần làm điều thừa thãi đó sao? Này, Tiêu Mộng, dáng vẻ này của em là có ý gì? Lẽ nào hành vi phóng túng mà em làm với tôi tối qua, chớp mắt cái liền coi như không tồn tại sao?”

“Tôi… không… có!” Tiêu Mộng tức giận quay phắt mặt lại, phồng má nói lớn.

Sau đó lại nhìn thấy anh ta gần trong gang tấc, sau đó lại đỏ bừng mặt, sau đó lại quay mặt đi lần nữa.

Phù phù, trái tim của cô, sắp vỡ vụn mất rồi!

“Không có cái gì?” Trần Tư Khải cười xấu xa, dán người lại, duỗi tay nắm lấy cằm cô, quay mặt cô lại, ép cô nhìn thẳng vào mình, dọa Tiêu Mộng sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, anh ta xấu xa thổi một hơi về phía đôi mắt Tiêu Mộng: “Không có cái gì? Hử? Nói cho tôi biết! Không quên tối qua… tôi và em… cái đó…”

Mặt của Tiêu Mộng lập tức xẩu hổ tới mức sắc mặt đổi liên hồi, khóe miệng giật giật, hất mạnh tay Trần Tư Khải ra, không chút sức lực bò lên trên giường giống như con sâu, lấy một cái gối che mặt lại, khó chịu nói: “Cái tên xấu xa nhà anh! Tôi không có phóng túng như anh nói! Tối qua… Tối qua tôi cũng không biết sao lại thế… Đều ăn cơm ăn gạo, là người thì đều sẽ có lúc phạm lỗi, anh cứ quên chuyện tối qua đi có được không? Coi như tôi xin anh đó, quên đi!”

“Quên đi?” Trần Tư Khải ngồi xuống giường, một tay nhẹ nhàng xoa xương mắt cá chân trắng nõn của cô, vừa lau tóc vừa cười khan vài tiếng: “Tôi rẻ rung thế sao? Em thịt tôi rồi, tôi lại không đáng một xu nào, tiếp đó liền quên đi? Cứ để em ăn không như thế?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 166


Tiêu Mộng rối rắm chết mất.

Tối qua… Cái buổi tối chết tiệt… Rốt cuộc là ai ăn ai chứ?

Tiêu Mộng tức hổn hển, ngồi dậy, trợn tròn hai mắt: “Này! Mèo không ra oai, anh lại tưởng tôi là hổ bệnh chắc? Tối qua, rõ ràng là anh chạy vào phòng tôi trước, là anh sai trước! Đang yên đang lành, dựa vào đâu mà anh lại chạy vào phòng tôi? Anh đã có chủ ý xấu từ đầu rồi đúng không? Nếu anh không vào phòng tôi, tôi và anh… sẽ làm cái loại chuyện đó chắc?

Trần Tư Khải méo mặt, gật đầu như thể nghĩ ra gì đó, biểu cảm này dường như đang thừa nhận lời cô nhóc này vừa nói cực kỳ có lý, khi Tiêu Mộng tưởng rằng cuối cùng mình cũng thắng trận đấu khẩu thì Trần Tư Khải lại bình tĩnh cho cô một gậy: “Vì sao em lại không đóng cửa? Cố tình mở rộng cửa phòng? Bây giờ nghĩ lại, chắc là em cố ý mở cửa để quyến rũ tôi vào.”

(⊙o⊙) Á!

Tiêu Mộng trực tiếp hóa đá.

Không, không đóng cửa?

Không phải chứ?

Cô sẽ làm ra cái loại chuyện cực kỳ ngốc nghếch này sao?

Sự thật chứng minh, Tiêu Mộng cô, từ nhỏ đến lớn đều là người cẩu thả, dường như những chuyện hoang đường mà cô đã làm, hết cái này lại tới cái khác… Loại chuyện như không đóng cửa… thật sự là giống phong cách của cô, thế nhưng… Bây giờ cô không nhớ nổi là rốt cuộc mình có đóng cửa phòng hay không!

Ánh mắt cây ngay không sợ chết đứng của Trần Tư Khải lại khiến Tiêu Mộng mê muội lần nữa.

Dưới ánh mắt “ăn ngay nói thẳng” của Trần Tư Khải, vậy mà Tiêu Mộng lại thật sự cảm thấy tối qua mình quên không đóng cửa phòng.

Có vài người, sinh ra thì bị lừa nhưng cũng đi lừa người, còn có vài người, sinh ra thì chỉ bị lừa mà thôi, còn có vài người, sinh ra là để chuyên đi lừa người.

Mà thật sự không may, vừa khéo, nhóc Mộng nhà chúng ta chính là loại sinh ra để bị lừa, còn cái loại sinh ra chuyên để đi lừa người khác chính là Trần Tư Khải.

Tiêu Mộng đau buồn, nghĩ đi nghĩ lại cảnh tượng kịch liệt tối hôm qua, suy cho cùng vẫn là lỗi của cô.

Cô méo mặt, cúi thấp đầu, nhỏ giọng ấp úng: “Cho dù… Cho dù tôi quên đóng cửa… Không phải phòng của anh… Anh cũng không nên tùy tiện đi vào…”

Trần Tư Khải cười thầm, nhưng trên mặt lại vờ như bình tĩnh thản nhiên: “Ồ, vậy còn không phải là vì cấp trên quan tâm tới cấp dưới sao? Tôi đi vào, không phải là thuận tiện xem xem em đã ngủ chưa, muốn hỏi xem em sinh hoạt có chỗ nào bất tiện hay không.”

Nói rồi Trần Tư Khải cười giả tạo liếc nhìn Tiêu Mộng vài cái, cố ý nói chậm lại, nói lấp lửng: “Ai ngờ… Em cần… nhiều như thế…”

Mặt Tiêu Mộng liền đỏ bừng vì lời của Trần Tư Khải.

ĐM, cái tên xấu xa này nói giống như cô là đ* h** s*c thèm khát cứ thấy đàn ông là muốn thịt ngay vậy.

Tiêu Mộng mất tự nhiên, tay xoắn chăn.

Cơ bắp cường tráng trên người Trần Tư Khải đè về phía Tiêu Mộng, khẽ đẩy cô một cái, cô liền ngã xuống giường, đôi chân dài của anh ta vừa nhấc lên liền dễ dàng quấn lấy cơ thể cô.

Tiêu Mộng đã mặc quần áo, cứ thế mà hoảng sợ nhìn anh chàng đẹp trai không mặc gì ở trên người mình.

“Anh… Anh làm gì thế?”

Trần Tư Khải hít thở sâu một hơi.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 167


Bụng dưới hơi căng, hơi nóng.

Đáng chết, lẽ nào anh ta nghiện cô rồi sao?

Vì sao vừa thể hiện cái tư thế này là anh ta liền bùng cháy chứ?

Vậy mà… vẫn còn muốn cô lần nữa… Ngay bây giờ!

Cũng không biết là bên dưới của cô có còn đau hay không, lần đầu đã kịch liệt như thế, chắc là cô vẫn còn chảy máu.

Bỏ đi, không giày vò cô nữa, để cho cô điều dưỡng lại đã.

Nghĩ như thế, Trần Tư Khải giấu đi ngọn lửa nơi đáy mắt, trầm giọng nói: “Nhóc, em thử nói cho tôi nghe xem, em bá đạo chiếm lấy tôi cả đêm, em nên phụ trách với tôi như nào đây?”

“Á?” (⊙_⊙) Tiêu Mộng giật mình, sau đó bờ môi run lên: “Tổng giám đốc Trần, không phải là… lại muốn vơ vét của tôi 3 tỷ rưỡi nữa chứ?”

Trần Tư Khải ngây người, sau đó bật cười haha.

Lối suy nghĩ của cô nhóc này… thật sự là nhảy số quá nhanh, sao cô lại có thể nghĩ tới đó được cơ chứ?

Xem ra, 3 tỷ rưỡi mà anh ta từng dọa cô đã tạo thành áp lực cực kỳ lớn cho cô.

“Tiền, không thể bù đắp cho thiệt hại tinh thần mà em gây ra cho tôi.”

Trần Tư Khải nhướn mày, ăn không nói có.

“Cái gì? Thiệt hại tinh thần?”

Tiêu Mộng ngây người.

Chết mất, có nghiêm trọng tới thế sao?

Ngủ với anh ta lần nữa, anh ta liền bị thiệt hại tinh thần?

“Vậy phải làm thế nào?”

Trần Tư Khải bò dài người xuống, lồng ngực gần như dính lên người cô, anh ta xấu xa duỗi một bàn tay, nhẹ nhàng đặt lên ngực cô, cười giả tạo, nói: “Lần này… Tối qua ý… em quá phóng túng, quá lẳng lơ, hại eo của tôi, thận của tôi bị thương, nhỡ nào vì tối qua em đòi hỏi quá độ mà dẫn tới sau này tôi không thể l*m t*nh được nữa, em nói xem, thế không phải là hại cả đời tôi sao?”

Tiêu Mộng trợn tròn mắt.

Cô đòi hỏi quá độ? Có chuyện này sao?

Eo của anh ta, thận của anh ta, không thể l*m t*nh được nữa?

Có chuyện này sao?

Tối qua anh ta nào có chút dáng vẻ nào là thận bị thương chứ? Cô có cầu xin anh ta dừng lại thế nào anh ta cũng không nghe, vẫn hung hãn như thế… Cái miệng trên mặt anh ta, thật sự là giỏi càn quấy.

“Được! Vậy tôi đưa anh đi khám! Đi tới bệnh viện kiểm tra xem!”

Tiêu Mộng cắn răng nói. Chịu trách nhiệm vậy đủ rồi chứ?

Trần Tư Khải cúi đầu, khẽ hôn lên môi cô, lắc đầu, nói: “Phí công, phí công… Đến bệnh viện cũng phí công, bệnh của đàn ông nào có thể hiểu, nào có thể chữa được chứ? Nếu cả đời này tôi thấy phụ nữ đều không cương lên được, vậy phải làm sao?”

Mặt của Tiêu Mộng liền tái xanh.

Cô lập tức nổi giận, không thèm để ý gì mà quát: “ĐM, chưa từng thấy ai vô lại như này! Chẳng qua là tình một đêm, có cái gì mà ghê gớm thế? Anh sống hay chết tùy anh! Không liên quan tới tôi! Không liên quan!”

Trần Tư Khải cắn đôi môi mỏng, khẽ cười haha: “Ô, mèo con nhà tôi xù lông lên rồi sao?”

“Cút đi!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 168


Trần Tư Khải lười biếng nằm xuống giường, vuốt mái tóc nửa ướt nửa khô của anh ta, lười biếng nói: “Tối qua không cẩn thận mở chức năng quay phim của điện thoại, quay lại gần như cả quá trình em đòi l*m t*nh… Em nói xem…”

Nói tới đây, anh ta cố ý dừng lại.

Ơ (⊙_⊙) Tiêu Mộng sợ tới mức cả người run lên, lập tức ngẩng đầu lên.

Anh ta… Anh ta nói cái gì?

Điện thoại mở chế độ quay phim?

Trời ơi, không phải chứ?

Cô biết điện thoại của anh ta là loại nào, cực kỳ nhiều chức năng, hơn nữa các chức năng còn cực mạnh, cô nhớ cô còn từng thấy anh ta dùng điện thoại để nói chuyện video call… Chiếc điện thoại kia của anh ta, căn bản có thể coi là một chiếc máy tính thu nhỏ… Quay lại rồi sao?

Trời ơi! Mất mặt quá!

Lần này, tới lượt Tiêu Mộng bò qua, tên Trần Tư Khải này nằm ngửa trên giường, cô lại giống như chó con, bò qua đó, tay chống cằm, khổ sở đáng thương nhìn Trần Tư Khải mặt mày thư thái, nghẹn ngào nói: “Tổng giám đốc Trần…”

“Chẹp chẹp, tối qua em không có gọi tôi như này, em gọi tôi là Tư Khải, gọi cực kỳ ngọt ngào nha…”

Trần Tư Khải liếc nhìn cô.

Tiêu Mông nghiến răng: “Tư Khải…”

“Ừ, nói đi, cục cưng của tôi.”

Tiêu Mộng run lên. Cục cưng cái đầu anh ý! Anh có thấy ai hãm hại cục cưng của mình như thế không?

“Tư Khải~ Anh xóa đoạn phim kia đi nhé.”

Trần Tư Khải nhìn dáng vẻ nịnh bợ của cô, nhắm mắt lại: “Ừ, được, vậy thì xóa.”

“Hihi, ừ, anh mau xóa đi.”

“Thế nhưng tôi cóp sang máy tính rồi, còn lưu cả trong hòm thư điện tử nữa. Có thể tải xuống vô số lần.”

“Anh…” Tiêu Mộng tức tới mức mặt nổi gân xanh.

Trên thế giới này, Trần Tư Khải xấu xa nhất!

Tiêu Mộng tức tới tức đập đầu lên ngực Trần Tư Khải, á, cứng quá, suýt chút nữa thì đầu cô sưng một cục.

“Huhuhu, rốt cuộc tôi phải làm thế nào, sao anh lại bắt nạt người khác thế chứ? Tối qua, anh cũng không tính là rất thiệt thòi mà, vì sao lại chỉ có mình tôi đen đủi thế này chứ? Anh nói xem, anh nói xem rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Trần Tư Khải v**t v* mái tóc của Tiêu Mộng, hai mắt lấp lánh, giọng nói trầm thấp mà mạnh mẽ: “Tôi không muốn em làm sao cả. Chẳng qua tôi… muốn em là người phụ nữ của tôi.”

“Á!” (⊙_⊙) Tiêu Mộng nước mắt rưng rưng nhìn Trần Tư Khải.

“Người phụ nữ… của anh?”

Đây là có ý gì?

Trần Tư Khải lật người, lại đè Tiêu Mộng dưới người mình, nâng cằm cô lên, đôi môi mỏng tiến tới, khẽ hôn cô, nhã nhặn mà cao quý giống như đang ban ơn: “Đúng thế, người phụ nữ của tôi. Khi tôi cần em, em nhất định phải ngoan ngoãn nằm xuống, khi tôi còn chưa chán ghét, em không được có quan hệ thân mật với bất kỳ người đàn ông nào.”

Tiêu Mộng sững sờ.

Loanh quanh luẩn quẩn, cuối cùng anh ta vẫn đưa ra điều kiện này, anh ta cần cô là một món đồ chơi của anh ta, anh ta chưa từng nghĩ sẽ tha cho cô.

Bằng không, anh ta sẽ nhắc lại chuyện cũ.

“Còn không bằng anh lấy tiền của tôi đi.” Tiêu Mộng bĩu môi không vui, nói.

“Haha, tiền? Tôi thiếu tiền sao? Từ đầu tôi đã không cần tiền của em. Tôi không hề có chút hứng thú nào với tiền của em.”

“Vậy vì sao chứ? Anh có tiền, có địa vị như thế, bỏ qua chuyện này giữa tôi và anh không phải là được rồi sao? Đáng để truy cứu mãi như này sao?”

Ánh mắt Trần Tư Khải sâu hơn, anh ta khẽ hừ một tiếng: “Không phải đã nói rồi sao, tôi thích em.”

Đây là cách thích sao? Tiêu Mộng không dám gật bừa, mồ hôi lạnh đổ đầm đìa.

“Là muốn tôi làm bạn gái của anh sao?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 169


Vấn đề này khiến Trần Tư Khải ngớ ra, sau đó khẽ cười: “Coi như thế đi.”

“Cái gì mà coi như? Phải thì nói là phải, không phải thì bảo không phải!”

Ngón tay của Trần Tư Khải khẽ ma sát cánh môi xinh đẹp của cô, tầm mắt lại lướt tới nơi nào đó, có chút hư vô, như có như không: “Chuyên tâm nhìn tôi, em chính là bạn gái… của tôi.”

(⊙_⊙) Có ý gì chứ?

Tiêu Mộng không hiểu.

Cái gì mà chuyên tâm nhìn anh ta thì là bạn gái anh ta?

Vậy, nếu không chuyên tâm nhìn anh ta, không cẩn thận nhìn đi chỗ khác, vậy không phải là bạn gái anh ta nữa sao?

Khi Tiêu Mộng còn đang mơ hồ, nụ hôn nồng nhiệt của Trần Tư Khải đã ùn ùn kéo tới, khiến cô trời đất quay cuồng.

“Được rồi, thu dọn đi, chúng ta đi chơi.”

Trần Tư Khải rời khỏi môi cô, vỗ nhẹ lên mặt cô, đứng lên, quấn áo ngủ lại, đi ra ngòai.

Anh ta cũng phải về phòng mình thay quần áo.

Tiêu Mộng ngơ ngác bò dậy, đột nhiên gọi: “Này! Tôi còn muốn hỏi!”

Trần Tư Khải chỉ dừng bước chân nhưng không quay đầu lại: “Ừ, nói đi.”

“Vì… Vì sao… trên tấm ga giường kia lại có máu?”

Lúc này Trần Tư Khải quay mặt lại, cười giả tạo với Tiêu Mộng, nói: “Vì tối qua mới là lần đầu tiên của em.”

“A! Cái gì?” Tiêu Mộng nhảy lên rất cao, trợn tròn mắt không dám tin: “Không… Không phải lần đó tôi đã cùng anh…”

Trần Tư Khải bĩu môi, nhún vai, có chút tiếc nuối, nói: “Tối đó… hình như hai người chúng ta không làm gì cả…”

“A! Vậy anh lừa tôi 3 tỷ rưỡi! Anh… Anh… Anh… Cái đồ lừa đảo!”

“Hahaha…” Trần Tư Khải cười to đi ra ngoài: “Tôi cũng không có ép em nhất định phải tin tôi…”

A a a a… Tiêu Mộng tức tới mức tự nhảy điên lên trong phòng.

Nếu không phải là vì lần đầu là với anh ta, tối qua cô cũng sẽ không thả lỏng cảnh giác như thế.

Trời ơi, vì sao cô lại đen đủi thế này?

Đây mới là lần đầu của cô! Lần này mới đúng!

Tiêu Mộng mắng Trần Tư Khải cả ngàn lần.

Ván đã đóng thuyền… đoạn phim diễm lệ kia còn ở trong tay người ta, đã như thế, cô còn có thể làm thế nào? Vậy thì tạm thời làm bạn gái của anh ta trước vậy.

Ôi, anh ta cũng không bảo là bạn gái, anh ta nói, là phụ nữ.

Phụ nữ và bạn gái, có gì khác nhau sao?

Dường như Trần Tư Khải làm bạn trai của mình, cũng không coi như quá thiệt thòi.

Mặc dù tính tình anh ta rất kém, còn xấu tính, tâm cơ rất sâu, còn lắm mưu kế… Chết mất, hình như nghĩ một lúc, cái tên này cũng không có ưu điểm gì, nhưng vẫn may là dù sao anh ta trông cũng được, cũng coi như có tiền, có nói ra ngoài, tốt xấu gì Tiêu Mộng cũng coi như bắt được con rùa vàng.

Thế nhưng, thế nhưng, thế nhưng… Đàn anh Mạc Sùng Dương của cô thì biết làm sao?

Cô thích đàn anh Mạc Sùng Dương của cô cơ mà!

Trước giờ, tâm nguyện lớn nhất của cô chúng là có thể qua lại thân mật với đàn anh, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau học tập, cùng nhau ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn.

Trời xui đất khiến thế nào, cô lại xảy ra loại quan hệ nam nữ không chính đáng với Trần gấu xấu xa… Cô… cô… Cô còn có mặt mũi nào mà gặp đàn anh Mạc nữa?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 170


Thế nên, khi Trần Tư Khải thay quần áo xong, mở cửa gian phòng liền thấy Tiêu mọng nhắm mắt, hai tay chắp trước ngực, dập đầu cầu khấn về hướng Đông: “Bồ Tát ơi, xin người phù hộ cho sau này con theo đuổi được đàn anh nhà con, mặc dù con đã không còn là xử nữ, thế nhưng con đảm bảo sẽ dùng thời gian cả đời để đối xử thật tốt với đàn anh, không phải xử nữ cũng không thể tính là tội chết, Bồ Tát ngài cũng không nỡ lòng nhìn người có tình trên thế gian phải chia tách nhỉ, xin Bồ Tát đồng ý cho con sau này làm phẫu thuật khôi phục màng trinh, chỉ cần đàn anh nhà con chấp nhận con, con lấy đầu mình đảm bảo với người, con nhất định sẽ dùng cả đời, tận tâm tận lực đối xử với anh ấy, khiến anh ấy trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời này, ông trời phù hộ… À đúng rồi, không được nói phù hộ với Quan thế âm Bồ Tát, vậy thì nói thiện tai, thiện tai vậy. Phù họ con, nhất định phải phù hộ con!”

Sắc mặt của Trần Tư Khải lập tức sa sầm.

Hừ nhóc, em đã theo Trần Tư Khải tôi, vậy mà em còn dám tơ tưởng ở cùng người đàn ông khác? Em tưởng rằng rôi sẽ tha cho em sao?

Trần Tư Khải cực kỳ tức giận, mặc dù có được cơ thể của cô, nhưng rất rõ ràng, trái tim của cô nhóc này… vẫn quanh quẩn ở nơi khác!

Trần Tư Khải đóng mạnh cửa lại, sải bước rời đi.

Rầm!

“A!” Tiêu Mộng bị tiếng đập cửa làm giật mình.

Vội vàng đứng lên, mở cửa ra xem, liền thấy bên dưới có mấy người đi theo sau Trần Tư Khải nghênh ngang rời đi.

Thấy cái tốc độ xe hơi rời đi kia… hình như người lái xe đang cực kỳ tức giận.

“Á, ngột ngạt quá. Ôi, mình thật sự không hiểu nổi, giữa nam nữ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không phải nên là phái nữ tan nát cõi lòng sao? Vì sao cái tên Trần gấu xấu xa này lại hồn bay phách lạc chứ? Mình nhớ rõ ràng tối qua anh ta sung sướng tràn trề, anh ta rất thoải mái cơ mà. Rõ ràng bây giờ mình eo mỏi chân đau… thật sự không hiểu nổi.”

Tiêu Mộng thở dài, hít sâu một hơi, cẩn thận đi xuống tầng.

Trời ạ, việc này gần như là chịu khổ hình, chân rất mỏi, đi một bước cũng cảm thân phần thịt ở nơi g*** h** ch*n kia đau buốt.

Lại càng thêm căm hận Trần gấu xấu xa!

“Cô Tiêu, cậu chủ có việc phải ra ngoài trước, trước khi đi cậu chủ có bảo tôi đi dạo quanh Rome cùng cô, cô nói xem cô muốn đi chỗ nào thì chúng ta đi chỗ đó.”

Tiêu Mộng đỡ sofa đứng vững, trán đổ mồ hôi, nhìn tình trạng đau buốt g*** h** ch*n của cô, tối qua Trần gấu xấu xa không hề tiếc chút sức lực nào.

Hừ, khốn nạn, làm chuyện xấu mà anh ta còn chạy trước.

“À, tôi cũng không biết nên đi đâu, dù sao tôi cũng… Tôi… Chân tôi hơi đau, không muốn đi nhiều…”

Trạng thái thân thể bây giờ của cô thì nên nằm nghỉ ngơi trên giường, dù sao cũng là lần đầu tiên, đau như thế, vất vả như thế.

Thế nhưng… khó khăn lắm mới ra nước ngoài, đã tới Ý, cứ nằm ngủ trong phòng không phải là quá lãng phí hay sao?

Ra nước ngoài du lịch mà, vẫn nên ra ngoài thăm thú, không uổng đi một chuyến.

“Anh… Anh tên là gì ý nhỉ?”

“Khang Tử.”

“À, này Khang Tử, anh có thể đưa tôi ra ngoài đi dạo cái chỗ mà tốt nhất là đừng có cần tôi đi bộ không?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 171


Tiêu Mộng cẩn thận nhìn Khang Tử, anh ta nghe mà đổ mồ hôi lạnh, khóe miệng co rút.

Hay lắm, người phụ nữ mà cậu chủ nhìn trúng đúng là quái vật, đưa ra cái yêu cầu này thật sự là khó mà thỏa mãn được.

Cuối cùng, như ý của Tiêu mộng, cô ngồi lên thuyền, chầm chậm lênh đênh trên sông Tevere.

Thuyền đi rất chậm để Tiêu Mộng có thể thưởng thức thật kỹ phong cảnh và kiến trúc hai bên bờ.

Trên cầu có không ít thanh niên huýt sáo, khua tay, gọi to với Tiêu Mộng.

Trong mắt người đời, cô gái mỉm cười ngồi trên thuyền kia, quả thật giống như một bức tranh thủy mặc, da trắng nõn nà, khí chất thanh nhã, cực kỳ xinh đẹp!

Cô mặc một chiếc váy màu đỏ tươi, lộ ra làn da trắng nõn, trên đầu đội một chiếc mũ rộng vành cũng màu đỏ tươi, trên mũ còn có hai dây đai màu xanh nhạt tung bay, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp như đóa hoa anh đào, quả thật giống như một con búp bê đang cười dịu dàng!

“Nhìn nước ở đây trong veo, không biết ngâm chân vào nước có phải rất mát hay không?”

Tiêu Mộng cười ngọt ngào với Khang Tử, đáp lại là khuôn mặt cứng đờ nhắm mắt làm ngơ của Khang Tử.

Hừ, tỏ vẻ gì chứ, không phải là thân tín bên người Trần gấu xấu xa sao, nhìn xem anh ta cao ngạo kìa.

Không cười thì không cười, không để ý thì không để ý!

Có gì ghê gớm lắm sao?

Tiêu Mộng bĩu môi, cởi giày, ngâm chân vào trong nước hồ.

“Ôi… Thích quá! Thoải mái chết mất!”

Tiêu Mộng khua khua đôi chân trắng như tuyết, híp mắt cười khanh khách.

Cút đi Trần Tư Khải, cút đi cái đêm hoang đường kia, cô không nghĩ tới mấy cái thứ này nữa.

Chuyện không vui, tạm thời cô không nghĩ nữa.

Khang Tử đang loay hoay với máy tính bảng, đồng thời còn đeo tai nghe, nghe các chỉ thị trong đó.

“Khang Tử, người phụ nữ kia không hỏi tôi đi đâu sao?”

Trên màn hình, là Trần Tư Khải bưng ly rượu thưởng thức.

“Không có, cô ấy không hỏi.”

Mặt Trần Tư Khải hơi nhăn lại, nhưng không nói gì.

“Ừ, hai người đi tới đâu rồi?”

“Vẫn đang trôi trên sông Tevere.”

“Cậu quay camera về phía người phụ nữ kia.”

Khang Tử nghe lời, lặng lẽ quay camera về phía Tiêu Mộng đang vui vẻ chơi đùa.

Trần Tư Khải bưng ly rượu, hơi ngây người nhìn cô gái như hoa như ngọc trên màn hình, không nhịn được mà thầm than thở.

Cô, thật sự là rất đẹp… Giống như cay cát cánh đón gió tung bay, hương thơm lan tỏa.

“Khang Tử, qua nửa tiếng nữa tôi sẽ ở trên cây cầu trước mặt. Tới lúc đó rồi gặp.”

“Vâng!”

Trần Tư Khải ngắt kết nối, màn hình trên tay Khang Tử liền tối om.

Đây là đình nghỉ tư nhân trên bờ sông Tevere, bám sát bờ sông, bị người ta mua lại, sửa thành nơi yên tĩnh thư giãn bên bờ sông.

Trên chiếc bàn trắng tinh tế bày một bình rượu và hai chiếc ly.

Trần Tư Khải đang bưng một ly, từ từ uống.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 172


“Xin lỗi, anh Trần, có phải tôi tới muộn rồi không?”

Một cô gái cao quý đứng dưới đình nghỉ, nhìn Trần Tư Khải cười nhẹ.

“Hử?” Trần Tư Khải lấy lại tinh thần, ánh mắt ngang ngược như dã thú quay qua, nhìn chằm chằm thiếu nữ bên người.

Anh ta khẽ cười, nhưng không đứng dậy, một tay duỗi tay chỉ vào chiếc ghế còn lại, nói: “Không. Chắc là tôi tới sớm, ngồi đi.”

Anna ngây người.

Cô ta không ngờ, người đàn ông nước V này tới phạm vi thế lực của cô ta, nhìn thấy cô công chúa cao ngạo có quyền có thế như cô ta mà anh ta vẫn làm cao như thế!

Anh ta còn không thèm đứng lên sao?

Mặc dù anh ta cực kỳ đẹp trai, mặc dù khí chất trên người anh ta hỗn loạn mà cường thế, mặc dù cô ta rất thích ánh mắt bạo dạn này của anh ta… Nhưng tới địa bàn của băng đảng bọn họ, gặp đứa con gái duy nhất của ông trùm như cô ta, sao anh ta dám vô lễ như này chứ?

Anna cười lạnh lùng âm hiểu, đột nhiên rút một khẩu súng lục từ phía sau ra, tạch một tiếng nhắm thẳng vào đầu Trần Tư Khải.

“Anh Trần, người không coi trọng sự tồn tại của Anna tôi đều phải xuống địa ngục.”

Trần Tư Khải căn bản không coi ra gì, nhe răng cười, khẽ nói: “Người của Chính Hổ Đường tôi, chết cũng phải tới thiên đường.”

Nụ cười không hề sợ hãi của anh ta, thật sự là đẹp như ngọc, cao qúy như lan, khiến Anna giật mình.

Tiếp đó!

Chỉ là chuyện trong chớp mắt!

Khẩu súng trong tay cô ta bị chuyển tới trong tay anh ta giống như làm ảo thuật, Trần Tư Khải nghịch khẩu súng lục trong tay, quay mòng mòng, sau đó dừng lại, đột nhiên cười một tiếng, két một tiếng… Trần Tư Khải bẻ cong đầu súng!

Ô!

Anna giật mình hít sâu một hơi.

Sức lực kia lớn tới thế nào chứ?

Vậy mà lại bẻ cong cả đầu súng lục!

Trần Tư Khải đặt chiếc súng lục đã biến dạng xuống bàn, khẽ cười: “Cô Anna, Chính Hổ Đường tôi không cần sự giúp đỡ của bất kỳ thế lực bên ngoài nào, nếu đã tới gặp cô, chẳng qua có chuyện hợp tác cần bàn. Nếu cô Anna cảm thấy không có gì để bàn, cô có thể xoay người rời đi. Thế nhưng cái đình nghỉ này của nhà cô khá ổn, tôi ngồi thêm một lát.”

Anna nào có từng thấy người đàn ông nào tự cao tự đại, phong độ và coi nhẹ cô ta như này!

Lập tức sững sờ.

Tiếp đó, là sự sùng bái không thể diễn tả thành lời.

“Haha, anh Trần bản lĩnh tốt lắm, tôi rất thích đàn ông biết võ.”

Anna cười xán lạn, thành thật ngồi xuống, ánh mắt dịu dàng như nước chăm chú nhìn Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải khẽ cười với Anna, vẫn nghiêng nước nghiêng thành như thế.

Hai người cực kỳ vui vẻ làm chuyện hợp tác.

Bỗng nhiên, Anna để ý thấy ánh mắt của Trần Tư Khải đột nhiên xiết chặt lại.

Hình như anh ta nhìn về nơi nào đó trên sông Tevere… Anna nhìn theo tầm mắt của Trần Tư Khải liền phát hiện có một con thuyền nhỏ từ từ trôi về phía bên này.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 173


Trên đầu thuyền, một cô gái xinh đẹp quần áo tung bay đang ngồi, đôi chân trắng nõn như tuyết của cô đang tinh nghịch khua khoắng trong nước, dường như còn có thể nghe thấy tiếng cười giòn tan của cô.

Trần Tư Khải hổn hển đứng lên.

Anna cũng tò mò quay qua nhìn, đứng trước lẫn bên bờ cạnh Trần Tư Khải.

Một cánh tay của Trần Tư Khải khẽ khoác trên vai Anna, Anna quay mặt qua nhìn Trần Tư Khải, anh ta lại không hề nhìn cô ta.

Anna vẫn là một người cực kỳ tự phụ, cực kỳ cao ngạo, ba cô ta là người cầm quyền của băng đảng, ở Ý, cô ta giống như công chúa của tổ chức ngầm, quả thật chưa từng có người nào lọt vào mắt cô ta, cô ta cũng sẽ không nể mặt bất kỳ ai.

Nhưng hôm nay… Ngửi thấy mùi hương thanh mát trên người Trần Tư Khải, co ta hơi mê đắm.

Cô ta không đẩy Trần Tư Khải ra, cũng không hỏi anh ta vì sao, thậm chí, cô ta còn có thể ngầm cảm nhận thấy, nhưng hành động này của Trần Tư Khải chẳng qua là một loại lợi dụng

Nhưng cô ta cũng không hề có ý phản kháng, mặc cho Trần Tư Khải ôm cô ta.

“Khang Tử, rốt cuộc anh có chụp ảnh cho tôi không, cái tấm tôi vừa té nước vừa rồi ý…Anh mở lại cho tôi xem xem chụp có đẹp không nào.”

Giọng nói thanh lảnh của Tiêu Mộng đã truyền tới bên tai Trần Tư Khải.

Hừ, cái cô nhóc vô tâm vô phế này, rời khỏi anh ta mà vẫn có thể chơi đùa vui vẻ như thường.

Anh ta cáu giận!

Khang Tử đang định lấy điện thoại ra cho Tiêu Mộng xem, nhưng vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Trần Tư Khải, anh ta lập tức đứng lên, cung kính hành lễ với Trần Tư Khải: “Cậu chủ!”

Một tay Trần Tư Khải ôm Anna, một tay thì bưng cốc rượu, nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Ừ.”

Cậu chủ? Tiêu Mộng thấy kỳ lạ, thuận theo tầm mắt của Khang Tử nhìn lên bờ, cuối cùng cũng nhìn thấy Trần Tư Khải đang đứng tựa vào lan can trên bờ!

Ồ, không chỉ có một mình tên này mà trong lòng anh ta còn ôm một cô gái châu Âu xinh đẹp!

Tiêu Mộng thấy Trần Tư Khải và cô gái ngoại quốc thân mật ôm lấy nhau, trong lòng hơi không vui.

Cái gì chứ, đàn ông có tiền đúng là hạ lưu, vừa rồi vừa thân mật với cô ở biệt thự, còn đường hoàng nói thích cô, giờ thì hay rồi, còn chưa được vài tiếng, anh ta đã ôm người phụ nữ khác anh anh em em.

May là cô không thích anh ta, bằng không bây giờ không phải bị cái loại ngựa giống đẹp mã này chọc cho tức chết.

Mặc dù nói là không thích cái tên Trần gấu xấu xa này… Nhưng Tiêu Mộng nhìn cặp đôi đẹp mắt này ôm nhau, trong lòng vẫn rất không thoải mái.

Chua sót, đắng chát, dường như có ai đó bóp chặt trái tim cô.

Ôi trời ơi, cô làm sao thế này?

Không phải là xảy ra quan hệ nam nữ với anh ta thôi sao?

Không phải là đen đủi đánh mất lần đầu với anh ta hay sao?

Không phải chỉ là đại chiến 300 hiệp trên giường với anh ta thôi sao?

Sao phải để ý tới anh ta chứ? Tại sao?

Thế nhưng… không khống chế nổi, đôi mắt nhìn Trần Tư Khải đẹp trai tuấn tú ôm lấy cô gái châu Âu xinh đẹp nóng bỏng, Tiêu Mộng lại muốn khóc.

Khóc cái quái gì chứ?

Tiêu Mộng! Nếu mày khóc, thì mày quá buồn cười, quá mất mặt! Không được khóc.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 174


Tiêu Mộng thầm an ủi bản thân, cô tự nói với chính mình, cô thích đàn anh nhà cô, cô thích đàn anh nhà cô… đàn anh… đàn anh… “Chào, tổng giám đốc Trần.”

Tiêu Mộng nhoẻn miệng cười xán lạn với Trần Tư Khải.

Cô giống như một mầm cây hương xuân, non mềm, tươi mới, mang theo giọt sương mai, không phải là loại ngôi sao xinh đẹp mặt đầy son phấn, tuyệt đối không phải là loại đó!

Cô chính là một viên trân châu, một giọt sương mai, một viên thủy tinh xinh đẹp… Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng ở trên thuyền, ánh mắt tối đi.

Cô nhóc chết tiệt, thấy anh ta và người phụ nữ khác thân mật, cô không biết ghen sao?

Tốt xấu gì cũng có chút vẻ không vui cũng được!

Cô… thật sự không để ý tới anh ta sao?

“Ừ.” Trần Tư Khải lạnh lùng đáp một tiếng.

Giọng điệu thờ ơ kia, dường như Tiêu Mộng chính là bà dì dọn dẹp vệ sinh trong nhà anh ta vậy.

Đôi mắt phượng của Anna nhìn Trần Tư Khải, rồi lại nhìn cô nhóc trên thuyền, cười quyến rũ hỏi: “Cô ấy là ai?” . Truyện Xuyên Nhanh

“Cô ấy là…”

Trần Tư Khải còn chưa nói, Tiêu Mộng đã vội vàng ngắt lời, nói: “Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Trần! Xin chào!”

Trợ lý à… Anna nhướn cặp mày quyến rũ, đôi môi đỏ tươi hé mở: “Ồ, xin chào. Tôi là Anna, chủ của nơi này.”

“Hihi, chào cô. Nhà cô rất đẹp.”

Tiêu Mộng gật đầu, mặt cười giả tạo.

Trần Tư Khải thầm nghiến chặt răng, ánh mắt sắc bén hung dữ nhìn Tiêu Mộng.

Được lắm, Tiêu Mộng, em cười thật là xán lạn! Được! Em rất giỏi!

Trần Tư Khải đột nhiên quay mặt sang, ngón tay thon dài v**t v* khuôn mặt Anna, anh ta nhẹ nhàng lại gần môi của cô ta… Động tác này, khiến Anna và Khang Tử ở trên thuyền giật mình!

Cậu chủ định hôn cái người nước ngoài này sao?

Trái tim của Anna đập điên cuồng: sẽ bị người đàn ông tuyệt đẹp nước V này hôn sao?

Cô ta rất kích động, rất mong đợi.

Kết quả… Bên mặt của Anna hướng ra ngoài, cũng chính là hướng về phía Khang Tử và Tiêu Mộng, còn mặt của Trần Tư Khải lại hướng vào trong.

Môi của Trần Tư Khải khẽ lướt qua cách môi của Anna vài milimet, giây phút này, Anna cực kỳ thất vọng, tiếp đó, cô ta lại có hy vọng có thể hôn lên mặt anh ta!

Chụt!

Tiếng hôn giòn tan, đến Khang Tử và Tiêu Mộng ở trên thuyền cũng nghe thấy được!

Khi nghe thấy tiếng hôn này, Anna cũng ngây người.

Không có tiếp xúc.

Môi của anh ta không có chạm vào mặt cô ta, đến da mặt của anh ta cũng không có chạm vào má cô ta!

Tiếng hôn này… hoàn toàn là do anh ta cố ý làm ra!

Rầm… Anna lập tức ngây người!

Không ngờ, đường đường là con gái của ông trùm băng đảng, đến nụ hôn theo lễ tiết của một người đàn ông mà cũng không có được!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 175


Càng không ngờ rằng, Trần Tư Khải này lại cao ngạo đến thế, đến cô ta mà cũng dám lợi dụng!

Đồng thời, trong lòng cô ta cũng bùng lên một cỗ chua xót!

Khỏi cần phải nói, Trần Tư Khải làm như này, cho dù là đồ đần cũng có thể đoán ra được, chẳng qua là anh ta muốn cho cô nhóc trên thuyền kia nhìn thấy!

Nếu muốn k*ch th*ch cô nhóc kia, nhưng lại không muốn thật sự hôn cô ta… Cô ta bẩn sao? Đường đường là công chúa của tổ chức ngầm như cô ta sẽ bẩn sao?

Hay là địa vị thấp, không xứng với anh ta?

Hai là tố chất kém, không bằng anh ta?

Hành động này của Trần Tư Khải triệt để k*ch th*ch sự giận giữ… và… ghen ghét trong lòng Anna!

Vô số ý nghĩ nhanh chóng xẹt qua trong đầu Anna, biểu cảm cứng nhắc chỉ dừng lại trên mặt cô ta hai giây rồi lập tức biến thành nụ cười ngọt ngào không chút sơ hở.

Trần Tư Khải liếc nhìn Anna, đã thầm hiểu trong lòng, người phụ nữ này sẽ không vạch trần anh ta.

Anh ta liền xoa gò má Anna, nhìn có vẻ anh ta và cô ta thân mật tình cảm như thế, cưng chiều mà nói: “Em yêu, tối nay tôi lại gọi điện cho em. Nhớ là phải nhớ tôi đấy.”

Anna càng giỏi diễn kịch, hai tay ôm lấy cổ Trần Tư Khải, uốn éo vòng eo, uốn éo b* m*ng, dài giọng làm nũng: “Đừng mà, đừng mà, giữa lúc đó anh phải gọi cho em vài cuộc điện thoại nói nhớ em… Tối đến đừng về chỗ anh nữa, ngủ ở chỗ em đi, có được không?”

Trên mặt Trần Tư Khải vẫn giữ nét dịu dàng, nhưng đáy mắt lại liếc nhìn về phía Tiêu mộng ở trên thuyền.

“Ngoan, chờ điện thoại của tôi.”

Trần Tư Khải gật đầu, khi rời khỏi bên cạnh Anna, cô ta cảm nhận thấy rõ ràng sự lạnh lùng như băng không chút do dự của anh ta!

Cả người lạnh toát!

Đây là người đàn ông sát khí nồng đậm như ác ma!

Anna hơi sững sờ.

Ánh mắt của cô ta, ngây ngốc nhìn bóng lưng tráng kiện của Trần Tư Khải, trong lòng không khỏi sóng nước dập dờn.

Người đàn ông vừa có vẻ bề ngoài, vừa tài giỏi, lại còn có khí chất mạnh mẽ!

Chính là anh ta! Bạch mã hoàng tử của cô ta, chính là anh ta!

Trần Tư Khải sải bước xuống thuyền, Anna không nỡ mà nói: “Tối đến nhất định phải tới nha! Em chờ anh đó~”

Trần Tư Khải không nói gì, chỉ khẽ cười.

Trong nụ cười kia, phần lớn là qua quýt lấy lệ.

Ánh mắt Anna vẫn là lưu luyến không rời, nhìn chiếc thuyền nhỏ từ từ đi xa.

Anna xách váy, dẻo dai như nai con, nhanh chóng vượt qua vài lùm câu, chạy về căn biệt thự ở sâu trong khu rừng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 176


Cô ta th* d*c, đâm mạnh vào cánh cửa thư phòng, người đàn ông trung niên rất có khí thế bên trong giật bắn mình, sửng sốt nhìn con gái bảo bối của mình, không hiểu hỏi: “Con làm sao thế? Chạy gấp thế làm gì?”

Ông ta vẫn còn đang cầm một miếng khăn lau một món đồ cổ.

“Ba…”

“Ừ, muốn cái gì? Ngoan như thế, lại gọi ta là ba rồi.”

Thường ngày, con gái Anna của ông ta không gọi ông ta là ba, mà luôn gọi ông ta là “ông già”.

Con gái ông ta bị chiều tới mức nghịch ngợm mà ngang ngược, ở Ý, nói một là một, từng có con gái của một quan chức cấp cao tranh một ngôi sao nam với cô ta, thậm chí cô ta còn rút cả súng, chỉ vào con gái vị quan chức cấp cao kia trước máy quay của rất nhiều phương tiện truyền thông ngay trên thảm đỏ.

Đây là phong cách của Anna, con gái ông ta, ngang ngược, không sợ cái gì.

“Ba…”

Hai mắt Anna sáng rực lên.

“Nói đi, muốn cái gì, nói thẳng đi. Lần trước con muốn xác ướp Pha-ra-ông trong bảo tàng Ai Cập, không phải là đã lấy cho con rồi sao? Kết quả thế nào? Cuối cùng không phải là bị con vứt như rác sao? Nói đi, lần này lại muốn cái gì?”

Anna hất lọn tóc vàng về phía sau, kiên định nói: “Trần Tư Khải.”

Cái gì? (⊙_⊙) Ông trùm cầm quyền của băng đảng trợn tròn mắt, tưởng rằng mình nghe nhầm.

“Con nói ai cơ?”

“Con muốn Trần Tư Khải! Con muốn cậu chủ của Chính Hổ Đường nước V, Trần Tư Khải! Con chính là muốn anh ta! Con muốn anh ta làm chồng của con!”

“Người nước V? Vì sao?”

Anna cắn môi, vừa hận vừa cười nói: “Bởi vì… Anh ta vừa rồi rất dễ dàng đã khoét mất trái tim con…”

Ông trùm ngây người một lát, đột nhiên cười lớn: “Được, được được, cuối cùng con gái ta cũng đã lớn rồi! Đây là tin tốt! Chuyện tốt! Vậy mà con gái bảo bối của ta lại muốn kết hôn rồi, ta rất vui. Cái cậu chủ của Chính Hổ Đường nước V kia, ta xem qua tư liệu về cậu ta, cái tên kia cũng tài giỏi đấy, bằng không lần này ta cũng sẽ không hợp tác với cậu ta, cậu ta quản lý doanh nghiệp rất ổn. Thế nhưng, con gái, con chắc chắn là mình có thể khống chế được loại đàn ông cường thế như này sao?”

Ánh mắt Anna mang vẻ kiên định.

“Người mà con đã nhận định, nhất định phải có được! Nhất định!”

*** Trần Tư Khải lên thuyền, Khang Tử lập tức đứng lên, muốn nhường chỗ của mình cho anh ta.

Chỗ ngồi của Khang Tử đối diện với Tiêu Mộng, Trần Tư Khải khẽ liếc nhìn, đương nhiên là không ngồi xuống, anh ta đưa mắt ra hiệu Khang tử cứ ngồi vào chỗ của anh ta, Khang Tử vẫn hơi mù mờ không hiểu, thế nhưng lời của cậu chủ thì luôn đúng, anh ta nhanh chóng ngồi xuống.

Tiêu Mộng nhanh chóng liếc nhìn Trần Tư Khải, bĩu môi, vẻ mặt coi thường rồi lập tức nhìn về nơi khác.

Hừ, đồ ngựa giống, tôi mới không thèm để ý tới anh ta!

Trần Tư Khải ngồi xuống kề sát bên người Tiêu Mộng, tay vỗ lên mông cô: “Em ngồi vào trong một chút, để cho tôi chỗ với.”

Tiêu Mộng càng bĩu môi dài hơn, hung dữ trừng mắt nhìn Trần Tư Khải: “Này, vì sao anh cứ phải ngồi sát vào tôi thế? Không phải bên kia còn chỗ sao? Ngồi ép vào tôi vui đến thế sao? Mắt để đâu thế, anh không qua bên kia đi?”

Trần Tư Khải nghiêm mặt, b*p m*ng Tiêu Mộng, cậy mình khỏe, ép cô vào phía trong.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 177


Đương nhiên, lập tức hai người giống như trẻ dính liền, dán chặt lấy nhau.

Đột nhiên Tiêu Mộng cảm thấy từng trận nóng rực truyền từ bên người Trần Tư Khải tới, không biết vì sao, cô đột nhiên cảm thấy lòng dạ rối bời, mặt cũng bất giác đỏ lên.

Nhưng miệng lại không buông tha, lầu bầu: “Thật là, ngồi đâu không được mà cứ phải bắt nạt nhau…”

Làm ơn, bên dưới của cô vẫn còn đau, đều tại anh ta! Anh ta vẫn còn bắt nạt cô thế này nữa!

Trần Tư Khải ngửi mùi thơm thanh mát trên người Tiêu Mộng, dường như là mùi hoa quả tươi mới, thấm đẫm mùi hương mát lạnh mê người.

Vô thức, anh ta duỗi cánh tay ôm lấy eo Tiêu Mông, cô nhíu mày lại, cầm lấy tay anh ta, hất mạnh ra.

“Đừng có trêu chọc tôi! Buông tay anh ra! Bẩn chết mất!”

Trần Tư Khải hơi ngạc nhiên, nhìn tay mình, đưa cho cô xem: “Bẩn chỗ nào? Em nhìn xem, tay tôi rất sạch.”

Tiêu Mộng bĩu môi khinh thường, há miệng nói: “Sạch cục cứt ý! Không phải vừa rồi anh sờ cô gái ngoại quốc kia sao? Hừ, thật là bẩn!”

“À?” Trần Tư Khải nhìn tay mình, rồi lại nhìn Tiêu Mộng đang nhăn mũi, đột nhiên bật cười: “Hahaha… Vậy gọi là bẩn sao? Chẳng qua là chạm vào cô ta mà thôi.”

Ánh mắt Trần Tư Khải sáng lên, tâm tình đột nhiên cực kỳ tốt.

Xem ra… Cô nhóc này vẫn có chút để ý tới anh ta… Ít nhất, cô nhìn thấy anh ta thân mật với Anna thì sẽ phản cảm.

Tâm tình Trần Tư Khải tốt lên, lập tức lòng bàn tay ngứa ngáy, vui sướng ngập trời khi ăn cô nhóc này vào tối qua lại ùa về!

Hương vị vùi vào trong cơ thể cô… thật sảng khoái!

Trần Tư Khải ôm vai Tiêu Mộng, khuôn mặt anh tuấn của anh ta sáp tới, cười haha nói: “Ôi, có phải hôm nay em thoa kem chống nắng lên mặt không? Để tôi ngửi xem nào, để tôi ngửi xem mùi gì nào…”

Tiêu Mộng hoảng hốt, lấy tay che mặt mình lại, nghiêng người ra ngoài: “Không thoa! Thật sự là không có thoa kem chống nắng! Thật sự không có!”

“Haha, tôi không tin, tôi ngửi xem mới có thể biết là có thoa hay không, nào, để tôi ngửi xem, kiểm tra xem.”

Cái gọi là kiểm tra của Trần Tư Khải, là dán môi anh ta lên gò má Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng quay mặt tránh đi, thế nên đôi môi nóng ấm của Trần Tư Khải liền rơi bên môi cô, trên má cô, bên tai cô, cọ đi cọ lại liên hồi.

Khang Tử ở đối diện hận không thể móc hai mắt ra, giờ thì hay rồi, không biết nên nhìn đi đâu mới tốt.

Nhìn đối diện… hai người này ám muội nồng nhiệt như thế, nhìn mà anh ta lòng dạ rối bời.

Không nhìn, cũng không thể cứ nhìn mãi hai bên bờ như kẻ ngốc chứ?

Cuối cùng, Khang tử nhớ ra, anh ta có thể nhìn màn hình máy tính bảng của anh ta, tiếp đó, anh ta lấy máy tính bảng ra, tùy tiện mở một trang web, bắt ép bản thân nhìn chằm chằm lên màn hình.

Thế nhưng, tai anh ta lại dựng đứng lên, anh ta nghe thấy tiếng th* d*c dồn dập của cậu chủ, anh ta còn nghe thấy tiếng hổn hển như thú con của Tiêu Mộng, dịu dàng, mềm mại.

Khang Tử cảm thấy chấn động vì cậu chủ xa lạ như này!

Anh ta chưa từng thấy cậu chủ bộc lộ tình cảm ra ngoài như này!

Vốn dĩ có phụ nữ tặng cho cậu chủ, cậu chủ cũng giống như tảng băng, đối diện với một cơ thể hoạt sắc sinh hương, cậu chủ cũng có thể bình tĩnh thờ ơ giống như đối diện với một bức tượng điêu khắc.

Vì sao… cứ ở cùng cái cô Tiêu Mộng này, cậu chủ liền trở nên khác lạ chứ?

Dường như thoáng cái từ một tảng băng biến thành một ngọn lửa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 178


Vốn dĩ Trần Tư Khải chỉ định trêu chọc Tiêu Mộng, ai ngờ, khi anh ta dán lại gần cô, khi hoàn toàn ôm cô nhóc mềm mại này vào lòng, tất cả sự kích động trực tiếp xông tới phá hủy khả năng tự kiểm soát của anh ta.

Vô thức, anh ta quấn chặt lấy cô, không cho cô nhảy nhót uốn éo loạn xạ nữa, nụ hôn bá đạo như đánh cướp, nồng nhiệt mà cấp thiết rơi xuống vành tai cô, gần cổ cô.

Từng hàng dấu hôn nóng bỏng… “A… Anh làm gì thế… Con người anh thật là… Buông ra…”

Tiêu Mộng vừa gấp, vừa tức, vừa cuống.

Ô, ban nãy Trần Tư Khải anh vừa quấn quýt với một cô gái ngoại quốc, vừa rồi còn hôn cô ta ngay trước mặt tôi, bây giờ chớp mắt cái anh liền trêu chọc tôi, anh… anh… anh… bắt nạt người khác quá đáng!

Hơn nữa, môi của anh… vừa rồi còn hôn người phụ nữ khác, tiếp đó lại hôn tôi… Có phải là bẩn quá không? Hử?

Tiêu Mộng vừa nghĩ tới một giây trước người đàn ông này còn hôn Anna liền cực kỳ chán ghét, đột nhiên bùng lửa giận, bàn tay đẩy mạnh lên ngực Trần Tư Khải.

“Anh buông ra! Bẩn chết mất!”

Con thuyền này vốn không quá lớn, Trần Tư Khải lại chen chúc cùng một chỗ với Tiêu Mộng, đột nhiên bị cô điên cuồng đẩy mạnh một cái, cả người anh ta liền nghiêng về sau, tiếp đó liền “tõm!” một tiếng, Trần Tư Khải lật người ngã xuống sông Tevere.

“A…” (⊙_⊙) Tiêu Mộng làm việc xấu xong, ngược lại lại cực kỳ sợ hãi.

Trợn tròn mắt, há to miệng, cả người ngây ngốc.

“Anh ta… Anh ta… Anh ta rơi xuống hồ rồi… Làm sao đây, huhu, làm sao đây?”

Tiêu Mộng nhìn nước sông ùng ục nổi bóng nước, không biết làm sao mà nhìn Khang Tử.

Khang Tử cũng giật mình sợ hãi, lập tức đứng bật dậy, nhưng lập tức anh ta không sốt ruột nữa, vì anh ta biết, kỹ năng bơi lội của cậu chủ nhà bọn họ rất tốt, chắc là huấn luyện tập trung xong liền có thể tham gia thi đấu Olympic rồi.

Kỹ năng bơi lội cao siêu như này, anh ta còn lo lắng cái gì? . Xin ủng hộ chúng tôi tại ++ TRÙM truуện. me ++

Thế nên Khang Tử lạnh lùng đáp lại: “Còn không phải là do cô đẩy cậu chủ xuống? Tôi thấy cô mong cậu chủ nhà tôi chết chìm đi đúng không?”

A… (⊙_⊙) Chết… Chết chìm?

Nghiêm trọng đến thế sao?

Cô không muốn!

Cô nào có muốn hại Trần gấu xấu xa chứ?

Huhuhu, cô thật sự không muốn hại chết người mà.

“Huhuhu, Trần Tư Khải… Trần… Trần Tư Khải… Anh mau lên đây… Cứu với… Khang Tử! Anh mù rồi sao, anh mau tới cứu anh ấy đi, mau lên! Một lúc rồi mà anh ấy không có động tĩnh gì! Anh mau tới giúp đi! Khang Tử, mau lên!”

Tiêu Mộng sợ gần chết, cả người nhoài bên mén thuyền, nhìn vào trong nước, vừa ra sức khua tay điên cuồng gọi Khang Tử.

Cứ một câu Khang Tử hai câu Khang Tử, khiến đầu anh ta quay mòng mòng.

Khang Tử xụ mặt, anh ta mới không muốn can dự vào chuyện giữa cậu chủ với cô gái này, thế nên quay mặt sang một bên, dứt khoát nói: “Tôi không biết bơi.”

“Á! Vì sao anh lại không biết bơi? Anh còn là đàn ông không?”

Tiêu Mộng tức giận quát lên.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 179


Khang Tử trợn trắng mắt.

Không biết bơi thì không phải đàn ông?

Người phụ nữ điên này!

Tiêu Mộng nhoài người bên mạn thuyền: “Trần Tư Khải… Trần Tư Khải, xin lỗi, tôi không cố ý đâu… Anh đừng dọa tôi… Anh chết rồi thì tôi biết làm sao? Tôi sẽ áy náy chết mất… Trần Tư Khải… Huhuhu…”

Khang Tử nhìn trời, nói chậm rì rì: “Cô có khóc mù mắt thì người không biết bơi cũng sẽ không nổi lên đâu. Chỉ biết kêu khóc, sao cô không xuống cứu cậu chủ đi?”

(⊙_⊙) Tiêu Mộng ngây người.

“Đúng, đúng rồi, tôi biết bơi mà! Đúng rồi, tôi biết bơi chó! Tôi biết bơi! Người là do tôi đẩy xuống, tôi nên đi cứu anh ấy! Trần Tư Khải! Tôi tới đây!”

Tiêu Mộng hét to, nhắm mắt nhảy xuống khỏi thuyền.

“Tõm!” một tiếng, nước bắn tung tóe.

Khang Tử bĩu môi, lắc đầu.

Cô gái ngốc đúng là ngu ngốc, không có dây thần kinh.

Người cấp dưới như anh ta còn không gấp, cô gấp cái gì chứ?

Ôi trời ơi, người chỉ biết bơi chó, vậy mà còn dám nói cứu người gì chứ?

Mất mặt… “A… Òng ọc…” Tiêu Mộng trôi nổi giữa sông, uống vài ngụm nước, hai tay hoảng loạn túm vài cái trên mặt nước, ngoi đầu lên một lúc, rồi lại ngụp xuống.

Trình độ bơi lội của cô, đến khả năng duy trì thăng bằng và lấy hơi trong nước cũng không đủ.

“A…” Tiêu Mộng thảm thiết kêu một tiếng, cô lại uống vài ngụm nước sống nữa.

Trời ơi, cô vốn dĩ bơi chó vẫn tạm được, vì sao đột nhiên lại không bơi được nữa chứ?

Làm sao đây? Làm sao đây?

Chết chìm ở sông Tevere sao?

Đột nhiên, một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô, tiếp đó, một lực cực lớn mang theo cô cùng nổi lên trên mặt nước.

“A…” Tiêu Mộng thở phì phò.

Cô bị Trần Tư Khải ôm lấy, cùng trôi nổi trên mặt nước.

Khang Tử ngồi trên thuyền, nhìn hai người trong nước, quay mặt đi, tiếp tục xem máy tính bảng của anh ta.

Tứ chi Tiêu Mộng hoàn toàn quấn lấy người Trần Tư Khải giống như con bạch tuộc, chỉ sợ sẽ lại chìm xuống nước lần nữa.

Nước hồ lạnh mát, rất vui sướng hợp lòng người.

Nước ở đây trong veo, ngâm trong làn nước mát, dường như được vô số bàn tay ấm áp vỗ về.

“Nhóc, sao em muộn như thế mới nhảy xuống? Có phải em không muốn cứu tôi không?”

Trần Tư Khải cười không đứng đắn, sáp lại gần nhìn người phụ nữ trong lòng.

Cổ rất trắng, vì quần áo ướt sũng nên có thể thấy được b** ng*c căng tròn của cô, và cả rãnh ngực cực kỳ hấp dẫn kia. . ngôn tình hay

Lúc này, anh ta lại cúi đầu xuống, điên cuồng hôn ngực cô, có khi nào cô bị dọa sợ ngất đi không?

Hahaha… Tiêu Mộng còn chưa định thần lại, nhổ ra một ngụm nước, câu trước đá câu sau, nói: “Xin lỗi, không phải tôi cố ý đẩy anh xuống đâu, tôi đảm bảo, thật sự là không phải muốn mưu sát anh đâu!”: Mưu sát anh ta? Hahaha… Trần Tư Thải thầm cười vỡ bụng.

Dám mưu sát Trần Tư Khải anh ta, chắc là chả có mấy người.
 
Back
Top Bottom