Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 180


“Vậy vì sao em lại xuống nước muộn như thế? Có phải em không muốn xuống cứu tôi không? Có phải em bị Khang Tử cứng rắn ném xuống không?”

Tiêu Mộng ôm lấy cổ Trần Tư Khải, giải thích: “Không phải! Là tự tôi nhảy xuống! Tôi… lúc đầu… Tôi quên mất mình biết bơi.”

Trần Tư Khải cười thầm.

Cái kiểu bơi chó ngây ngốc khua vài cái của cô cũng xứng gọi là biết bơi?

Đột nhiên Tiêu Mộng hiểu ra: “Ế! Không phải là anh biết bơi sao? Rõ ràng là anh biết bơi mà! Không phải bây giờ là tôi bám vào anh sao? Anh biết bơi, vậy vì sao lúc đầu anh không nổi lên? Sớm biết anh biết bơi, tôi đã không nhảy xuống nước rồi.”

Trần Tư Khải cười: “Haha, cái tên làm chuyện xấu nhà em mà không vào nước, trong lòng tôi liền thấy không công bằng. Tôi nhất định phải để người phụ nữ của tôi có nạn cùng chịu với tôi.”

Tiêu Mộng tức giận phồng má, thế nên, Trần Tư Khải chính là tên xấu xa nhiều chiêu trò nhất.

“Này, tôi mới không phải là người phụ nữ của anh, cái cô Na gì đó mới là người phụ nữ của anh!”

Tiêu Mộng cầm lòng không đậu mà ăn nói ghen tuông.

Trần Tư Khải áp sát lên mặt cô, nói: “Không, cô ta không phải, em mới là người phụ nữ của tôi.”

“Tôi không phải!”

“Là em.”

“Đã nói là không phải tôi rồi!”

“Còn nói không phải nữa, tôi lập tức liền hôn em.”

Trần Tư Khải híp mắt lại đầy nguy hiểm.

Tiêu Mộng lập tức trợn to mắt, cái này dọa cô sợ rồi.

“Đừng, nhất định đừng có làm thế! Anh vừa hôn cô ta, anh bẩn…”

Cô nhóc đáng chết này!

Cô cứ phải chọc tức anh ta thế sao?

Trần Tư Khải nghiến răng, đột nhiên nhào tới.

Tiêu Mộng cúi đầu tránh đi, tránh một lúc, quả thật là tránh được môi của anh ta.

Trần Tư Khải híp mắt lại, hít sâu một hơi.

Trốn tôi?

Em tưởng là em có thể trốn được sự truy kích của tôi sao?

Đầu mũi Trần Tư Khải chạm vào đầu mũi Tiêu Mộng, cười giả tạo, đột nhiên thả lỏng cánh tay ôm cô ra… “A…” Cả người Tiêu Mộng đột nhiên mất đi chỗ dựa, chìm vào trong nước!

Vô thức, bàn tay Tiêu Mộng ra sức, liều mạng túm lấy Trần Tư Khải.

Ngay giây phút này… Trần Tư Khải cúi đầu, hơi nghiêng mặt, chuẩn xác mà chiếm lấy môi cô!

“Ưm…” Đầu của Tiêu Mộng bị anh ta dùng sức giữ lấy, hơi ngửa ra sau, cánh tay rắn chắc đỡ lấy, kéo cơ thể cô dán chặt lên người anh ta, nụ hôn của anh ta giống như cướp đoạt, hoàn toàn xâm nhập vào trong sự thơm mát của cô…

Khang Tử hơi rời mắt khỏi máy tính bảng, liếc nhìn hai người nồng nhiệt hôn nhau trong nước, rồi lại rụt cổ lại.

Trời ơi, hôn nồng nhiệt mà triền miên như thế… Nhìn dáng vẻ nhập tâm của cậu chủ, giống như cậu chủ chưa từng thịt phụ nữ vậy.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 181


Sao lại có biểu cảm thèm khát không chịu nổi như kia chứ?

Tiêu Mộng cảm thấy trời đất quay cuồng, vì dán chặt với lồng ngực Trần Tư Khải, ngực cô cộm đau quá.

Cô bị ép ngửa cổ lên, bị ép đón nhận nụ hôn như cuồng phong bão táp, bị ép phải nhận lấy môi lưỡi nóng ấm cuồng nhiệt của anh ta.

Trong lúc đó, cô thử hé mở mắt nhìn người đàn ông này, thế nhưng, chỉ một ánh mắt đã khiến cô nhìn thấy vầng trán sắc sảo của anh ta, sợ tới mức lạnh cóng, nhanh chóng nhắm tịt mắt lại.

Sự quyến rũ vô cùng lạnh lùng và u ám trên mặt anh ta có thể cướp đi trái tim của tất cả phụ nữ.

Nước sông mát lạnh thấu tâm can… Bụi cây rậm rạp hai bên bờ… Tiếng chim hót ngẫu nhiên… Dòng nước chảy róc rách… Chiếc thuyền nhỏ tùy ý trôi nổi… Anh ta cả người nóng rực, cùng với cô hoảng hốt không biết làm sao… Tất cả… đột nhiên giống như một giấc mộng, là tồn tại không hề chân thật.

Hôn mãi, hôn mãi, Trần Tư Khải cảm thấy đổi khác.

Càng muốn nhiều hơn… Muốn thân người mềm mại này càng thêm đón nhận và k*ch t*nh. . truyện đam mỹ

Ôm càng chặt hơn, gần như siết chặt vòng eo của Tiêu Mộng, khiến cô túm lấy anh ta, nức nở: “Đau…

Đau… Nhẹ chút…”

“Haha…” Trần Tư Khải rời khỏi môi cô, cúi đầu, xoay sang hôn lên vai cô, thỉnh thoảng còn tinh nghịch cắn vài cái, trầm giọng nói: “Nhẹ chút? Bây giờ tôi không có l*m t*nh với em, cũng không có làm đau em, cũng không có dùng sức gì cả, vì sao em lại nói nhẹ chút? Nhẹ chút gì chứ?”

Tiêu Mộng th* d*c, nghe thấy lời Trần Tư Khải nói liền xấu hổ, sau đó bĩu môi nói: “Anh chỉ biết nghĩ lung tung, người háo sắc nhất chính là anh đó, người ta căn bản không có ý gì khác, nhưng anh nói lại nghĩ sai lệch đi. Tôi bảo anh đừng có ôm eo tôi chặt như thế, bảo anh thả lỏng một chút. Cái người này, thật là…”

“Nhóc, em thử dưới nước chưa??

“Cái gì?” (⊙_⊙) Tiêu Mộng nhất thời không hiểu lời anh ta nói.

Cái gì mà, thử… dưới nước?

“Haha, chính là, làm cái đó ở dưới nước…”

Rầm… Tiêu Mộng lập tức hiểu!

Xấu hổ tới mức đấm Trần Tư Khải: “Tối qua mới là lần đầu của tôi, tôi nào có thử qua chứ? Tôi thử với ai hả?”

“Haha, vậy được, bây giờ thử với tôi, ở ngay đây.”

Tiêu Mộng lập tức muốn ngất đi.

“Anh dám? Trần Tư Khải! Nếu anh dám bắt nạt tôi như thế, tôi… tôi… tôi… tôi liền trốn đi! Cả đời này không cho anh tìm được!”

ĐM, cái tên điên b**n th** háo sắc!

Vậy mà lại nghĩ… muốn làm cái đó… ở đây… Còn mặt mũi nào nữa chứ?

“Hahaha…” Trần Tư Khải ôm lấy cô, không nhịn được mà cười vui vẻ.

Ôi, tại sao trêu chọc cô nhóc này lại khiến tâm tình tốt thế chứ?

Giữa sóng nước dập dờn, anh ta lặng lẽ kéo lấy tay cô, đặt vào dưới thân mình… Ô…(⊙_⊙) Cả người Tiêu Mộng cứng ngắc, tay của cô… tay của cô

Sờ trúng… của anh.

Cô vội muốn rụt tay lại nhưng nghe thấy giọng nói trầm thấp gấp gáp và đè nén của Trần Tư Khải: “Em dám chạy thì tôi dám muốn em ngay trong nước!”

Ờm.

Tiêu Mộng không dám nhúc nhích nữa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 182


Tay cứ ngốc nghếch nắm anh như thế…

Khuôn mặt đón gió đỏ bừng lên.

Trong mắt đều là vẻ xấu hổ và lúng túng.

Trần Tư Khải cứ thế ôm chặt lấy cô, đè mặt cô vào lồng ngực mình. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng cọ môi lên gáy cô, phát ra tiếng th* d*c nóng bỏng và đè nén.

Từng luồng khí nóng đó khiến toàn thân Tiêu Mộng như bốc khói.

“Đừng cử động, cứ nắm nó… như thế… để tôi bình tĩnh lại…”

Anh thì thầm như say như dại, cả người nóng bừng quấn lấy cô.

Tiêu Mộng ngước đôi mắt như pha lê lên, trái tim nhỏ bé đập điên cuồng.

Cái khoảnh khắc kh*** g** này…

A, ông trời ơi, bồ tát ơi…

Bảo cô về sau sao mà chịu được, sao mà chịu được đây!

Không ngờ da mặt cô lại dày như vậy, nắm lấy… nơi đó của đàn ông…

Mãi không buông tay… hu hu hu…

Mất mặt quá đi.

May mà cách lớp vải quần, nếu không cô thật sự nên đâm vào tường mà chết cho rồi.

Giữa thanh thiên bạch nhật, còn ở dưới sông…

Trên con thuyền cách đó vài mét còn có Khang Tử.

Trần Tư Khải ngầm chịu đựng đủ rồi, cuối cùng đưa Tiêu Mộng lên thuyền.

Vì trước đó Tiêu Mộng luôn ‘dịu dàng’ mà ‘v**t v*’ nơi đó của anh nên mặt cô đỏ bừng, ánh mắt kỳ lạ.

Lên thuyền, cô tự động co thành quả bóng, không dám nhìn Trần Tư Khải.

Hai người đều ướt sũng như chuột lột.

Trần Tư Khải mở chiếc chăn mỏng Khang Tử đưa cho rồi quấn anh với Tiêu Mộng lại.

“Tôi không cần, anh quấn cho mình đi.”

Tiêu Mộng từ chối.

Cô chẳng thèm dùng chung một chiếc chăn với Trần Tư Khải đâu.

Trần Tư Khải nhướng mày, nói: “Được thôi, tôi không ép em, tôi chỉ không hiểu em cởi mở thế này từ bao giờ đấy? Chịu ‘cởi mở’ b* ng*c xinh đẹp của em cho cả thế giới rồi?”

Trần Tư Khải cười xấu xa khiến trái tim Tiêu Mộng hẫng đi một nhịp.

Cô nhìn Trần Tư Khải, tên này đang trề môi, mắt nhìn ngực cô, Tiêu Mộng vội cúi đầu nhìn, ôi! Tại nước nên váy cô ướt sũng, nhìn thấy rõ mười mươi bên trong.

“A… đưa chăn cho tôi!”

Tiêu Mộng kêu lên một tiếng, ra sức quấn chăn lên người mình.

Trần Tư Khải khẽ cười.

Thuyền vẫn chậm rãi đi về phía trước.

Khang Tử vẫn ngồi đối diện hai người, cúi đầu xem máy tính của anh ta.

Hai người quấn một chiếc chăn ngồi chung với nhau.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 183


Tiêu Mộng cảm nhận được một bàn tay nào đó thò về phía cô, dừng ngay eo cô.

Tiêu Mộng lườm Trần Tư Khải nhưng người nọ không nhìn cô mà làm như không có chuyện gì xảy ra.

Haiz, eo thì eo, kệ anh vậy, ngủ cũng đã ngủ rồi, còn sợ anh sờ eo sao?

Tiêu Mộng để mặc cho động tác ‘xâm phạm’ này của Trần Tư Khải.

Nhưng ngay sau đó…

Tay kia của anh đột nhiên lướt qua váy cô, chui vào dưới váy cô rồi chạm vào giữa chân cô!

Ôi trời ơi, không phải chứ… Anh muốn làm gì thế?

Tiêu Mộng nhanh chóng nhìn Khang Tử trước rồi mới hoảng hốt ngăn lại.

Cô tóm lấy tay anh.

Tiêu Mộng sửng sốt đến mức mí mắt cũng run lên.

Ông trời ơi, tên này to gan quá!

Không ngờ một giây sau, Trần Tư Khải đã dùng bàn tay đó vặn lấy cánh tay cô, cánh tay cô lập tức tê dại không cử động được, tay bên này muốn giúp nhưng lại bị anh kẹp ở phía sau.

Cứ thế, Trần Tư Khải dùng ngón võ cơ bản của anh dễ dàng khống chế Tiêu Mộng, sau đó trắng trợn thò tay anh tới.

Vài phút sau… lại thêm vài phút nữa…

Tiêu Mộng nuốt vài ngụm nước bọt, đôi môi run rẩy nhìn Trần Tư Khải.

Dường như Trần Tư Khải cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô, anh nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng mờ mịt, làm ra vẻ rất tò mò, hỏi: “Em sao thế? Muốn nói gì à? Có gì em cứ nói đi, sao phải tỏ ra vẻ khó dằn được lòng vậy?”

Tiêu Mộng cắn chặt môi.

Mẹ kiếp!

Trần Tư Khải chết tiệt!

Anh là đồ khốn!

Anh bảo tôi phải nói thế nào! Nói thế nào!

Chẳng lẽ muốn tôi nói, này tên khốn, bỏ cái tay của anh ra khỏi hai chân tôi!

Lẽ nào muốn tôi nói, Trần Tư Khải, lấy cái tay đang di chuyển trong chân tôi của anh ra!

Hu hu hu, lời này sao mà nói được?

Tên khốn này, rõ ràng biết ánh mắt của cô là ý gì, đó là chinh phạt, là chỉ trích, là tức giận!

Nhưng anh lại cố ý ra vẻ không biết, cứ thế hỏi cô, hu hu hu…

“Anh… anh không thấy nóng sao?”

Tiêu Mộng nhịn, cơ mặt giật giật, lắp bắp nói.

Chết tiệt, tay anh đúng là ghê tởm, cứ thế rúc vào trong váy cô, vén nội y của cô lên, xâm phạm vào nơi vốn đang đau của cô!

Lông mày Tiêu Mộng run lên vì động tác của anh.

“Nóng? Đâu có nóng, tôi thấy vừa đủ, cảm giác rất thoải mái. Sao vậy? Em nóng à?”

Trần Tư Khải cười xấu xa.

Đột nhiên tay anh hơi mạnh hơn.

Tiêu Mộng ‘ưm’ một tiếng, cơ thể lập tức mềm nhũn, nhào vào lòng Trần Tư Khải. . ngôn tình sủng

Bên dưới… tê dại, cô không còn mặt mũi nào mà sống nữa!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 184


Trần Tư Khải ôm vai cô, thấp giọng cười bảo: “Ồ, thì ra là em mệt rồi, vậy em nhắm mắt nghỉ ngơi trước đi.”

Nghỉ cái đầu anh!

Anh quấy rối thế này làm sao có thể nhắm mắt được?

Cô muốn kêu lên, muốn vặn vẹo cơ thể, muốn lớn tiếng th* d*c!

“Dừng, dừng, dừng lại… xin anh dừng lại, đừng làm nữa… sắp phát điên rồi…”

Tiêu Mộng yếu ớt nằm nhoài bên tai Trần Tư Khải, nhỏ giọng nài nỉ.

Trần Tư Khải khẽ quay mặt sang, gò má anh cứ thế dán sát vào mặt cô, hai người cọ đầu vào nhau, cảnh tượng vô cùng hài hòa và thân mật.

Anh cười gian, phả một hơi mát lạnh lên quai hàm cô, ngứa ngáy: “Nghe không hiểu em nói gì, em bảo tôi dừng… cái gì?”

Tay của anh dưới chăn vẫn không ngừng di chuyển.

Hơi thở của Tiêu Mộng ngắt quãng và nóng bỏng, cô thật sự sợ giây tiếp theo cô sẽ không chịu nổi mà phát ra những tiếng r*n r*, cô thật sự sợ… . Được copy tại * TгЦмtгuуe n.м E *

Cô đáng thương thở hổn hển bên tai Trần Tư Khải: “Cầu xin anh… đừng làm nữa… tôi, tôi rất khó chịu…”

Bây giờ tất cả dây thần kinh trên người cô đều tập trung ở nơi nhạy cảm kia, sự linh hoạt của ngón tay anh, sự nặng nhẹ của anh, tất cả đều dính dáng đến thần kinh của cô.

Anh dừng lại, đùi cô không khỏi run lên vài cái. Chết tiệt, có phải ngón tay anh có phép thuật không? Sao giờ cô chỉ muốn kêu lên?

Nóng quá, nóng quá.

“Cầu xin anh, xin anh đấy…”

Tiêu Mộng sắp khóc đến nơi.

Trần Tư Khải cảm nhận được đầu ngón tay trơn ướt, anh hít vào một hơi, cảm nhận tường tận vẻ đẹp của cô gái nhạy cảm này, anh nói: “Ồ, vậy em nói em yêu tôi, sau đó hôn miệng tôi đi.”

“Hả? Cái gì?”

Tiêu Mộng không dám tin, mở lớn mắt.

Người này, b**n th** đúng không?

Cứ phải ép người ta nói mấy lời không thật lòng làm gì chứ?

“Chẳng phải cầu xin tôi à? Sao, không muốn nói?”

Trần Tư Khải nhướng khóe mắt, tay lại đổi một góc độ khó hơn, tăng thêm lực…

“A…” Cả người Tiêu Mộng như bị k*ch th*ch, run lên dữ dội, cô không kiềm được r*n r* vài tiếng.

Không chịu nổi nữa rồi!

Sắp chết rồi!

Khóe miệng Tiêu Mộng run lên, cô thở hổn hển, vội nói: “Em yêu anh.”

Sau đó dẩu đôi môi đỏ, nhanh chóng hôn lên khóe miệng của Trần Tư Khải.

Nhanh như chuồn chuồn đạp nước.

Trần Tư Khải khẽ cười: “Em nói gì thế, em vừa nói gì thế, giọng nhỏ quá tôi không nghe thấy, lặp lại đi.”

Đáng ghét!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 185


Tiêu Mộng hạ quyết tâm, khép chặt hai chân, hét lớn như sắp sụp đổ: “Em yêu anh!”

Sau đó hít vào một hơi, hôn ‘chụt’ vào miệng Trần Tư Khải.

Lúc cô định tách ra thì Trần Tư Khải quay mặt lại, ngậm lấy môi cô rồi kéo cô lại, dây dưa cháy bỏng lần nữa.

Hôn đủ rồi, quả nhiên Trần Tư Khải rất “giữ chữ tín”, lấy bàn tay xấu xa ra khỏi chân cô rồi ngước mắt nhìn Khang Tử, nhàn nhạt hỏi: “Vừa rồi Tiêu Mộng tỏ tình với tôi, cảnh đẹp ngày lành này mà không quay lại. Khang Tử, cậu nên được gọi là đầu heo đấy.”

Tiêu Mộng mặt mày ngơ ngác, vẫn chưa hiểu ra.

Lúc này Khang Tử ngẩng đầu lên, khẽ cười rồi xoay màn hình netbook về phía Trần Tư Khải, tất nhiên Tiêu Mộng cũng có thể thấy màn hình đó.

“Cậu chủ yên tâm, đã quay lại hết rồi, cậu xem.”

Ấn nút phát thì thấy một cô gái tóc mái ngang đang dốc sức hét lớn: Em yêu anh! Sau đó dẩu môi lên hôn người đàn ông anh tuấn.

Hả(⊙o⊙)…

Đây, đây… đây là chuyện gì vậy?

Tiêu Mộng rút tay ra khỏi chăn, run rẩy chỉ vào máy tính bảng, mắt mở lớn tròn xoe như chuông đồng.

“Trần… Trần Tư Khải! Đây, đây là…”

“Có người nào đó vào một ngày nào đó vì tình cảm mãnh liệt mà tỏ tình với tôi, đây là ngày tốt hiếm mà có được, chắc chắn tôi phải lưu lại làm kỷ niệm. Em thấy sao? Có phải cảnh này quay rất đẹp không? Tất nhiên rồi, nếu nữ chính trong này xinh đẹp hơn thì càng tốt, đúng không? Ha ha ha…”

Tiêu Mộng hoàn toàn tức đến phát điên, hét lên: “Họ Trần kia, anh có thể xấu xa hơn được không hả? Tôi với anh không đội trời chung, tôi phải giết anh!”

Tiêu Mộng nhào tới trước.

Tõm! Lại một lần nữa Tiêu Mộng đáng thương rơi xuống nước.

Trần Tư Khải dựa vào thuyền, không hề nóng vội mà ném phao xuống cho Tiêu Mộng, tay anh nắm đầu kia của sợi dây, khẽ cười nói: “Tiêu Mộng à, không ngờ em thích nước sông đến thế đấy. Thực ra bơi giúp cao lên, chậc chậc, với cái chiều cao đó của em thì đúng là nên luyện tập nhiều hơn.”

“Trần Tư Khải, tôi ghét anh! Ghét anh!”

Tiêu Mộng chui đầu vào phao, đập nước hét lớn.

Thực ra thì nước khá sạch, nhiệt độ vừa phải, man mát. Cô cứ thế được Trần Tư Khải kéo, cả người cô ở trong phao trôi bồng bềnh, rất thú vị.

Đến bờ, Trần Tư Khải cảm thấy Tiêu Mộng cũng đã nguôi ngoai cơn giận, chắc là ở trong nước chơi đủ rồi.

Anh đứng trên bờ đưa cánh tay về phía Tiêu Mộng ở trong nước.

“Nào, nhóc của tôi, nên về tắm nước ấm rồi, nếu không dễ cảm lắm.”

Tiêu Mộng vừa muốn đưa tay cô ra thì bỗng chốc lại do dự.

Trần Tư Khải khẽ cau mày, phỏng đoán suy nghĩ lúc này của Tiêu Mộng, anh hơi không hiểu nên cúi người xuống, nhỏ giọng hỏi cô: “Sao thế?”

Tiêu Mộng nhăn mặt, khuôn mặt đỏ ửng liếc nhìn Khang Tử ở cách đó vài mét, cô vẫy tay với Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải lại cúi người, kề tai tới.

Lúc này Tiêu Mộng mới xấu hổ nói: “Vừa rồi lúc chơi dưới nước… q**n l*t rơi dưới sông rồi.”

“Hả? Sao cơ?”

Trần Tư Khải không dám tin, anh mở to đôi mắt đẹp, muốn bật cười.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 186


“Anh nhỏ tiếng thôi, anh còn không biết xấu hổ mà nói à, tại anh hết! Vừa rồi anh… kéo xuống… rất dễ trượt xuống nước…”

Trần Tư Khải cắn môi, kiềm chế kích động muốn cười lớn.

Cô nhóc này đúng là muôn hình muôn vẻ mà.

“Khang Tử, cầm một cái chăn nữa đến đây.”

“Vâng, đây cậu chủ.”

Khang Tử lại tìm được một chiếc chăn mỏng trên thuyền rồi đưa cho Trần Tư Khải.

Tiêu Mộng sững sờ, nhìn cái chăn, tức điên lên nói: “Chẳng phải còn một cái chăn nữa đây à? Vừa nãy anh cứ phải dùng chung một cái với tôi, còn nói gì mà chỉ có một cái…”

Trần Tư Khải cau mày, vờ như nghĩ ngợi gì đó: “À, em nói chăn ấy hả. Đúng vậy, có nhiều lắm, nhưng làm thế nào bây giờ, tôi muốn trên thuyền chỉ có một cái chăn thôi, hai chúng ta quấn chung một cái, ha ha ha.”

Trần Tư Khải cười nghiêng thành đổ nước, Tiêu Mộng ở trong nước thật sự muốn cào rách khuôn mặt anh tuấn của anh.

Khốn kiếp, xấu xa! Phần tử cặn bã của xã hội! Nhà tư bản gian ác!

Cho dù có tức giận hơn nữa, có sục sôi căm phẫn hơn nữa thì bây giờ Tiêu Mộng cũng chỉ có thể cúi đầu khuất phục.

Hết cách rồi, ai bảo bây giờ cô đã lún sâu vào.

Nếu cứ thế lên bờ, váy ướt hết cả rồi ôm sát vào người, bên dưới lại không có q**n l*t… vừa nhìn là thấy hết cả!

A… Đều tại vừa nãy cô ham chơi quá, còn học theo thợ lặn trong ‘thế giới dưới đáy biển’, chơi cái gì mà đạp nước… kết quả… đáng thương làm sao.

Cuối cùng Tiêu Mộng được Trần Tư Khải bọc trong chăn mỏng, hệt như gói bánh chưng thịt, sau đó anh bế ngang rồi ôm cô vào lòng, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ.

Cô thấy rất kỳ quặc, muốn kéo chăn ra một chút để lộ cánh tay, nhưng lại bị Trần Tư Khải ngăn lại: “Đừng lộn xộn, em thật sự sẽ bị cảm đấy. Về đến biệt thự, ném thẳng em vào nước ấm ngâm.”

Tiêu Mộng thầm bĩu môi.

Tổng giám đốc Trần, anh bụng dạ xấu xa thế này, xin anh đừng có giả làm người tốt nữa.

Xùy, anh sẽ quan tâm đến tôi thật sao?

Mặc dù nghe giọng điệu thì đúng là y hệt thật, như thể anh thực sự quan tâm đến sức khỏe của tôi, nhưng… Hừ, vừa nãy dưới tấm chăn mỏng anh đã bắt nạt tôi thế nào, tôi sẽ không quên đâu!

Trần Tư Khải ngăn mọi người, một mình anh bế Tiêu Mộng về đến biệt thự. Anh đá mở cửa phòng, đặt Tiêu Mộng vào bồn tắm, không biết ai đã xả nước ấm trước rồi.

Tiêu Mộng ngâm trong nước ấm, Trần Tư Khải đi tới c** q**n áo cho cô.

“Này, này, để tôi tự làm, không cần anh…”

Trần Tư Khải không nói gì, tất nhiên cũng không cho cô cơ hội xen vào. Anh xé chiếc váy ướt sũng trên người cô thành từng mảnh, sau đó mở vòi hoa sen, xối nước ấm lên người cô.

“Này, anh ra ngoài được không? Làm gì có chuyện người khác tắm mà bên cạnh có người nhìn chứ?”

Tiêu Mộng đỏ mặt.

Hơn nữa hai người đã phát sinh chuyện kia rồi, anh cũng không thể nhìn cô tắm thế này được đúng không?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 187


Mất mặt lắm…

Trần Tư Khải ‘ừm’ một tiếng, lần đầu tiên nghe lời mà đi ra ngoài.

Tiêu Mộng ngâm trong nước ấm vô cùng thoải mái.

Chẳng bao lâu sau, Trần Tư Khải đột nhiên đi vào khiến Tiêu Mộng giật mình kêu lên.

“Sao anh lại vào nữa?”

Đôi tay nhỏ che trước ngực, che ngực rồi mới nhớ ra nước trong vắt thế này, bên dưới cũng nên che…

Cô nhận ra chỉ có hai tay thì không đủ để dùng.

Trần Tư Khải liếc nhìn cơ thể đỏ ửng của Tiêu Mộng, đưa cái bát trong tay tới: “Này, em uống hết bát canh gừng này đi.”

“Hả? Canh gừng? Tôi không muốn uống, cay lắm.”

Trần Tư Khải cau mày: “Tôi đếm đến ba, nếu em không uống thì tôi bóp mũi em rồi đổ cho em uống đấy.

Một, hai…”

Lời uy h**p ngang ngược này khiến Tiêu Mộng sợ, không đợi Trần Tư Khải đếm đến hai thì Tiêu Mộng đã bưng lấy bát, nhăn mặt uống ực một hơi hết sạch.

Uống một bát canh gừng, cô lập tức toát mồ hôi khắp người.

Trần Tư Khải khẽ cười, giơ tay xoa lên vầng trán thấm ướt của cô.

Tiêu Mộng có thể thấy được sự yêu thương và quan tâm rõ ràng trong nụ cười đẹp đẽ của anh.

Anh… thật sự rất quan tâm đến cô sao?

Trái tim Tiêu Mộng không khỏi run lên.

Sau đó, hệt như đi đánh trận, Trần Tư Khải như đang chăm sóc một đứa trẻ, dùng chiếc khăn tắm lớn quấn Tiêu Mộng lại rồi ôm lên giường, đè cô xuống không cho cô cử động, sau đó sấy tóc cho cô.

Sấy tóc xong thì lại đích thân mặc đồ ngủ cho cô, nhét vào lòng cô một chiếc túi nước nóng.

Cả quá trình động tác lưu loát như mây trôi nước chảy, giống như đang hành quân đánh trận khiến Tiêu Mộng sững sờ.

Cô ôm túi nước nóng, ngẩn ngơ mở lớn hai mắt.

“Tại… tại sao muốn tôi ôm cái này?”

Cô đã đến tháng đâu…

Trần Tư Khải hờ hững nói: “Hôm qua là lần đầu của em, khó tránh khỏi sẽ hơi khó chịu, nó sẽ làm ấm t* c*ng của em.”

t* c*ng? Cô toát mồ hôi hết đợt này đến đợt khác.

Anh đúng là mặt dày mà, nói đến bộ phận cơ thể cô mà thoải mái bình thản như đang nói chuyện cắn hạt dưa vậy.

Nhưng mà nghĩ lại thì nơi đó của cô khó chịu cũng là nghiệp do tên khốn này gây ra, hừ!

Tiêu Mộng được Trần Tư Khải hầu hạ như một bà hoàng, khuôn mặt sau khi tắm xong hồng hào, tóc xõa xuống trông rất xinh đẹp, dễ thương và quyến rũ.

Cô mở to đôi mắt mờ mịt, khó hiểu hỏi: “Này, sao tự dưng anh tốt với em vậy?”

Trần Tư Khải nhất thời đơ ra.

Anh nhìn thoáng qua Tiêu Mộng, bầu không khí giữa hai người đột nhiên đông cứng lại.

Đôi mắt anh sâu thẳm: “Đã nói rồi, tôi thích em.” Nói xong, anh xoay người ra ngoài.

Tôi thích em… tôi thích em… tôi thích em…

Tiêu Mộng nằm trong tấm chăn lụa mềm mại, ôm túi nước ấm áp, nhìn vào tivi phía đối diện, không khỏi tự hỏi mình: “Anh thật sự thích mình sao? Thật sao? Sao thích mình mà anh còn thân mật với người phụ nữ khác như vậy? Thích của anh cũng… rẻ rúng quá rồi! Hoặc là anh thích mình giống như kiểu mình thích nhà hàng xóm? Kiểu thích mà mọi người đều có?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 188


Không biết, không biết đâu, đúng là nhìn không thấu anh ta mà. Tại sao anh ta nói thích mình là mình lại cảm thấy trong lòng kỳ kỳ nhỉ.”

Tiêu Mộng bĩu môi, không nghĩ đến những vấn đề cô nghĩ không hiểu nữa.

Cô cầm điều khiển từ xa đổi kênh. Đổi vài lần, cuối cùng cô phát điên ném điều khiển đi.

Mẹ nó, toàn là tiếng nước ngoài, tiếng Anh cơ bản của cô… thật sự nghe không hiểu.

Cốc cốc cốc, có người gõ cửa.

“Ai vậy?”

Tiêu Mộng nắm tóc.

“Tôi, Khang Tử.”

“Ồ, vậy anh vào đi.”

Sao Khang Tử lại đến phòng cô?

Mở cửa, khóe miệng Khang Tử giật giật, anh ta đưa một ly sữa tới, cẩn thận để trước mặt Tiêu Mộng, khó chịu nói: “Cậu chủ dặn, bảo cô uống một ly sữa trước khi ngủ.”

“Nhưng tôi không muốn uống, tôi không đói, hay là anh uống đi…”

Tiêu Mộng đột nhiên phát hiện chiếc ly Khang Tử mang tới trông rất quen.

“Ấy? Chiếc ly này… có phải ly của tôi không?”

Bên trên còn có tranh của cô, là tranh cô tự mình vẽ.

Nhưng cô đâu có mang đến, một ngày trước khi ra nước ngoài, rõ ràng cô đã đặt nó trên bàn làm việc của cô mà.

Khang Tử nhìn chiếc ly đó, mặt vẫn lạnh lùng, nói: “Ừ, đây là ly của cô, cậu chủ đã đặc biệt đem từ trong nước đến cho cô.”

“À… anh ta rất có lòng đấy, anh ta đâu rồi? Giờ anh ta đang làm gì?”

“Cậu chủ chúng tôi đi vào rừng luyện võ rồi.”

“Luyện võ? Là võ công tuyệt thế à?”

Tiêu Mộng mở lớn hai mắt, mặt đầy tò mò.

Khang Tử bỗng chốc như gặp vấn đề nan giải, sắp sụp đổ đến nơi.

Anh ta chính là sát thủ có thực lực nhất ở Chính Hổ Đường đấy!

Cho dù không làm sát thủ nhiều năm thì cũng là cao thủ có bản lĩnh hàng đầu Chính Hổ Đường, tại sao anh ta phải ở đây để đối diện với một con nhóc không hiểu cái gì hết, phải làm người hầu bưng trà rót nước cho cô, còn phải kiên nhẫn giải thích cho cô đủ thứ?

“Ừ, cậu chủ chúng tôi tập võ từ nhỏ, võ công rất thâm hậu. Bây giờ ngày nào cậu ấy cũng phải rèn luyện cơ thể, đã trở thành thói quen cuộc sống rồi. Cô còn chuyện gì không? Nếu không có gì thì tôi đi trước đây, để sữa ở đây cho cô, cô muốn uống thì uống, dù sao cậu chủ đã dặn như vậy.”

Khang Tử lạnh lùng nói xong rồi đặt ly xuống, xoay người ra ngoài.

Tiêu Mộng bĩu môi nhìn bóng lưng Khang Tử.

“Đúng thật là, có gì ghê gớm, chẳng phải chỉ là đàn em đi theo Trần gấu xấu xa thôi sao? Tôi còn là trợ lý của Trần gấu xấu xa đây này, thực chất công việc của tôi với anh chẳng khác nhau là bao, xem anh tỏ vẻ kìa.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 189


Tiêu Mộng bò tới, cầm lấy chiếc ly DIY của cô lên, cười không nỡ buông tay.

Ôi, với cái tính ngang ngược của Trần gấu xấu xa, anh muốn cô làm cái gì thì cô phải làm cái đó, nếu không… hậu quả đáng sợ lắm.

Vậy thì phải uống sữa thôi.

Tiêu Mộng ừng ực uống hết ly sữa.

“Ợ, no quá. Nếu Trần gấu xấu xa cả ngày cứ ép mình ăn cái này uống cái kia, mình thật sự sợ chỉ vài ngày ngắn ngủi mình sẽ béo phì mất. Oa, vậy thì đáng sợ quá đấy.”

Tiêu Mộng nghịch ly nước của mình.

Đột nhiên, tròng mắt cô lồi ra ngoài.

Ế? Tuyết do cô tự tay vẽ đâu? Từng hoa tuyết đó là cô nguệch ngoạc vẽ lên mà.

Sao lại thế này? Sao trên ly không có hoa tuyết tung bay?

Hoa tuyết đó… có nghĩa là tên của Mạc Sùng Dương.

Tiêu Mộng lấy tay lau thành ly: “Chắc không phải là mất màu chứ? Không thể nào, không mất màu được đâu, cho dù mất thì cũng không thể chỉ mất mấy hoa tuyết đó đúng không? Kỳ thật đấy!”

Lúc này, Tiêu Mộng luôn sơ ý cuối cùng cũng phát hiện ra điều không ổn.

Chiếc ly này không chỉ không có hoa tuyết mà còn không có cả những vết xước dưới đáy ly do cô dùng dao rọc giấy không cẩn thận tạo ra!

Mà hình trên chiếc ly cũng có cây, có quả đỏ và có thêm bầu trời, chỉ không có hoa tuyết.

“Đây không phải chiếc ly của mình, chắc chắn không phải!”

Cô đâu nào biết, chiếc ly đích thân cô làm ra đã bị Trần Tư Khải đập vỡ lâu rồi.

Chiếc ly fake này là do Trần Tư Khải đã cử người làm lại với tốc độ nhanh nhất.

***Phát lại tình cảnh trước đó*** “Tổng giám đốc Trần, ý của anh là vẽ một cái cây lên chiếc ly này?”

“Ừ, anh đến đây xem, đây là hình phác họa tôi vẽ. Ở đây là một mảnh đất màu trắng bạc, ở đây có một cái cây cao, trên cây có đầy quả.”

Trần Tư Khải chỉ bút chì vào bức tranh anh vẽ, giới thiệu cho nhân viên làm ly nghe.

“Woa, tổng giám đốc Trần, đây là tranh anh tự vẽ à?”

Vẽ đẹp thật đấy, đường nét rõ ràng, dứt khoát và chính xác.

Trần Tư Khải hờ hững gật đầu.

Không thể nói anh là thiên tài được, nhưng khả năng ghi nhớ và năng lực ở mặt nào đó của anh quả thực hơi mạnh.

Sau khi xem bức vẽ trên chiếc ly đó của Tiêu Mộng, nó hoàn toàn hiện rõ trong đầu anh như thể được chụp ảnh lại.

Vẽ một bức tranh có trong đầu ra hoàn toàn không thành vấn đề.

“Ở đây phải vẽ hoa tuyết đầy trời…”

Trần Tư Khải nói đến đây thì chợt dừng lại.

Anh đột nhiên nhớ ra lời nói đầy hạnh phúc của Tiêu Mộng: Bông tuyết này tượng trưng cho tên của đàn anh mà cô thích nhất, Mạc Sùng Dương. Cô muốn có một tình yêu trọn vẹn và cái kết hạnh phúc với anh ta…

Nghĩ đến đây, bút trong tay Trần Tư Khải bị anh nắm chặt lại.

Vẻ căm ghét hiện rõ trên mặt anh.

Dựa vào đâu chứ! Dựa vào đâu mà em chẳng chút kiêng dè gì nhắc đến tên một người đàn ông khác ngay trước mặt tôi!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 190


Em cứ thế lờ đi trái tim của Trần Tư Khải tôi sao?

Tôi sẽ không để em được như ý đâu! Không bao giờ!

Em muốn tình yêu trọn vẹn, đồng hành bên nhau với Mạc Sùng Dương, còn có kết quả hạnh phúc gì đó…

Tôi sẽ không để em được như vậy!

“Ở đây không vẽ hoa tuyết nữa, đổi đi, đổi thành bầu trời. Bầu trời trong xanh có mây trắng, những cái khác thì vẽ theo bố cục mà tôi vẽ là được. Hoàn thành cho tôi càng sớm càng tốt, đừng để người ta vừa nhìn đã nhận ra đây là ly mới.”

“Vâng vâng, tôi hiểu rồi, tổng giám đốc Trần cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.”

Nhân viên toát mồ hôi.

Cần gấp như vậy mà còn yêu cầu cao… may mà trả giá hấp dẫn, nếu không ai mà làm cái việc này.

Trần Tư Khải xoay bút chì trong tay, nhếch miệng cười.

Nhóc à, Mạc Sùng Dương của em mất rồi, giờ thứ ở bên em là bầu trời, cũng chính là Trần Tư Khải! Ha ha ha.

***Kết thúc phát lại*** “Đây không phải ly của mình, chắc chắn là Trần gấu xấu xa làm sai rồi…” Tiêu Mộng bĩu môi lắc đầu rồi lại lấy làm kỳ lạ: “Nhưng tại sao Trần gấu xấu xa phải làm một chiếc ly giống với chiếc ban đầu của mình?

Không nhìn kỹ thì thật sự không nhận ra đầu mối. Người này có âm mưu!”

Tiêu Mộng đột nhiên nhớ ra, ban nãy ở trên thuyền cô bị ép vứt hết mặt mũi mà nói với Trần Tư Khải rằng cô yêu anh, còn chủ động hôn anh.

Tiêu Mộng đổ mồ hôi…

“Ế? Đúng lúc Trần gấu xấu xa ra ngoài luyện võ, ở đây chỉ có mình với Khang Tử. Mình lấy máy tính của Khang Tử, tìm đoạn video kia rồi xóa đi chẳng phải xong rồi sao! Ôi chao mình thông minh quá, làm vậy đi!”

Tiêu Mộng giơ nắm đấm lên, vui đến mức hai mắt sáng rỡ, mang dép lê đi mở cửa.

Đồ ngủ của cô màu hồng rộng thùng thình ôm lấy cơ thể mềm mại nhanh nhẹn của cô.

Tóc cô mượt mà xõa tung, dưới lớp tóc mái ngang là đôi mắt long lanh đen láy.

Tiêu Mộng có tật giật mình, cẩn thận đi trên hành lang, thò đầu ra nhìn xuống.

Ha ha, quả nhiên Khang Tử đang ngồi trên sofa xem show.

Khóe miệng Tiêu Mộng co giật. Không phải chứ? Ngay cả Khang Tử cũng xem hiểu được chương trình truyền hình ở đây sao?

Cũng có nghĩa là trình độ tiếng Anh của Khang Tử cao hơn cô nhiều? Lời giải thích này khiến Tiêu Mộng cảm thấy rất sốc.

Hừ, một đàn em bên cạnh Trần gấu xấu xa cũng có trình độ tiếng Anh tốt như vậy… cô xấu hổ quá đi mất.

Tiêu Mộng ho khan rồi mới đi tới, nở một nụ cười nịnh nọt, nói: “Khang Tử.”

Khang Tử lập tức nhíu mày, anh ta suýt thì sửng sốt đến ngã xuống sàn vì tiếng gọi nũng nịu đó.

Anh ta nhanh chóng ngẩng đầu lên thì thấy Tiêu Mộng nở nụ cười tươi rói.

Khuôn mặt hồng hào, quần áo cũng hồng, quả thực giống hệt một con thú cưng màu hồng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 191


“Cô gọi tôi?”

Khang Tử cau chặt mày hơn.

Tiêu Mộng gật mạnh đầu, cười càng rạng rỡ hơn, tay bám vào lan can, dịu dàng nói: “Ai da, chán quá đi mất, chương trình truyền hình không thú vị chút nào. Khang Tử này, chẳng phải anh có một cái máy tính à, cho tôi mượn chơi một lát đi, tôi lên facebook nói chuyện với bạn.”

Nói xong, Tiêu Mộng chột dạ chớp đôi hàng mi.

Trời ơi, căng thẳng quá đi, vẻ mặt bây giờ của cô có phải rất chân thành không?

Khang Tử nhìn vẻ mặt cứng nhắc của Tiêu Mộng, chun mũi: “Cô muốn dùng máy tính của tôi?”

“Đúng vậy đúng vậy, tôi đảm bảo chỉ chơi một lát thôi, thật đấy! Tôi nói chuyện với bạn vài câu rồi trả lại cho anh, nhé? Được không?”

Tiêu Mộng cười đến đau cả da mặt, thầm mắng Khang Tử.

Tên chết tiệt, sao lại khó nói chuyện y hệt Trần gấu xấu xa vậy?

Chẳng phải đàn ông thấy người đẹp thì nên có phong độ à?

Dứt khoát đưa máy tính cho người đẹp chẳng phải xong rồi à, làm gì mà hỏi tới hỏi lui. Không biết còn bị hỏi tiếp thì cô có bị lộ tẩy không?

Khang Tử nghĩ ngợi, vẫn lạnh lùng không nở nụ cười: “Được, cô lấy chơi đi.”

“Yeah, thành công rồi!”

Tiêu Mộng đấm thẳng lên trời, vui đến nhảy cẫng lên.

Khang Tử nhìn cô nhóc đang cười điên cuồng bằng ánh mắt dò xét.

Tiêu Mộng lập tức nhận ra vẻ nghi ngờ của Khang Tử, cô vội ngừng cười rồi đè quần áo của mình, dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời, rụt cổ lại ho khan một tiếng, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Vậy, cảm ơn anh trước nhé.”

Đến khi Tiêu Mộng lóng ngóng tay chân cầm máy tính của Khang Tử đi, sau đó lấy tốc độ nhanh như chuột giấy vào phòng mình, Khang Tử không kìm được nở nụ cười.

Cô có biết là hành động vừa nãy của cô giống chuột qua đường lắm không? Thật là, khuôn mặt nhỏ bé ấy không biết lừa người.

Tiêu Mộng nằm bò trên giường, kích động cười vui vẻ mở máy tính.

“Hừ, quả nhiên, tính cách không được người ta thích thì màn hình máy tính cũng nhạt nhẽo. Nhạt nhẽo ghê!”

Tiêu Mộng nhìn màn hình màu xanh đậm đơn điệu của Khang Tử mà bĩu môi lắc đầu, thở dài.

Cô tìm kiếm “File gần đây của tôi” … “Đây rồi! Đây rồi!” Tiêu Mộng mừng rỡ hô lên.

Cô thấy một file tên “Video của cô ấy” trong “File của tôi”, ở ngay vị trí tập file đầu tiên.

Chính là nó!

Video vừa được Khang Tử quay rồi lưu lại nên đương nhiên được xếp ở vị trí trên cùng rồi.

“Ah ha ha, mình thông minh quá, Tiêu Mộng đúng là một thiên tài!”

Tiêu Mộng cười điên cuồng, nhanh chóng ấn vào “Video của cô ấy”, hai mắt mở to chờ xem hình ảnh xấu hổ vừa rồi của mình.

Kết quả… “Windows đang tìm kiếm…”

“A! Tại sao lại thế? Tại sao?”

Tiêu Mộng chết lặng.

Cô biết rất rõ dòng chữ này, khi một file bị xoá hay di chuyển, sau khi nhấn vào sẽ hiện dòng chữ này.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 192


“Chẳng lẽ… Chẳng lẽ… Khang Tử xoá rồi?”

Khả năng này rất nhỏ.

Tiêu Mộng vội vàng bấm vào thùng rác, trong đó không có một tập file nào đã xoá cả!

Xem ra chủ nhân của chiếc máy tính này có thói quen rất thận trọng, trong thùng rác cũng không lưu lại tập file nào.

“Vậy video của mình đâu rồi?”

Tiêu Mộng buồn bã tự hỏi, bắt đầu sử dụng phương pháp tìm kiếm, tìm tất cả ảnh và video.

“Hế? Đây là ảnh của ai? Là một cô gái nè! Ồ, có phải mình đã phát hiện ra crush của Khang Tử rồi không? Hi hi…”

Tiêu Mộng vốn là một người trời sinh lạc quan, lập tức quên mất chuyện video khó đỡ của mình mà chú ý đến người phụ nữ của Khang Tử.

Cô mở tấm ảnh ra, có vài tấm ảnh có đường nét rõ ràng của cô gái, có cả ảnh cuộc sống thường ngày, nhìn có vẻ như chụp trộm.

“A! Sao lại là cô ấy?”

Tiêu Mộng nhìn cô gái lặng lẽ nở nụ cười trong ảnh mà sững người.

Tô Lam… Không ngờ ảnh cô gái được lưu trong máy tính của Khang Tử lại là Tô Lam!

“Ôi không phải chứ, người đàn ông Lam thích là… Khang Tử?”

Tiêu Mộng vỗ vào đầu, sau đó hít vào một hơi thật sâu.

Quá sốc, tin này đối với cô mà nói là một quả bom nguyên tử!

Trong ấn tượng của cô, Lam – cô gái tĩnh lặng như dòng suối sẽ không thích kiểu người như Khang Tử.

“Không phải chứ, tại sao Lam lại thích Khang Tử? Không có gì đáng để thích mà…”

Khi cô đang nói chuyện một mình thì đột nhiên một giọng nói lạnh lùng vang lên từ ngoài cửa: “Cô đang khám phá đời tư của người khác à?”

“A!” Tiêu Mộng giật mình hét lên, quay đầu lại thì thấy Khang Tử đang nheo mắt nhìn mình với vẻ không vui.

“Không, không, tôi đang định trả máy tính cho anh đây mà…”

Tiêu Mộng hoàn toàn hoảng loạn.

Khang Tử trừng mắt nhìn Tiêu Mộng, sải bước tới cầm máy tính của mình lên, đương nhìn anh ta cũng nhìn thấy bức ảnh phóng to của Tô Lam. Mặt anh ta đã đen lại càng đen hơn.

“Sao cô lại tự ý lục lọi đồ của người khác? Tôi cho cô mượn máy tính là vì cô nói muốn lên facebook, nhưng không ngờ cô lại thích rình mò đời tư của người khác.”

Tiêu Mộng nhìn ra sự tức giận từ khuôn mặt Khang Tử, cô sợ hãi rụt vai lại, rụt rè nói: “Xin lỗi anh, tôi vô tình mở ra thôi…”

“Vô tình? Cô vô tình mở công cụ tìm kiếm sao?”

“Ừ thì… thì…” Tiêu Mộng cảm thấy bị bắt gian tại giường cũng không xấu hổ thế này.

“Khang Tử, anh đừng hiểu lầm, tôi sử dụng công cụ tìm kiếm không phải để xem chuyện đời tư của anh, mà là vì… vì tìm video của tôi trên thuyền…”

Khang Tử khịt mũi hừ lạnh: “Cô muốn xoá đoạn video đó sao?”

Tiêu Mộng ngẩng đầu, phồng má: “Lẽ nào tôi không nên làm vậy sao? Đó là video của tôi, tôi có bản quyền video của mình! Tôi muốn xoá nó tại sao lại không thể? Hơn nữa khi quay video, anh đã xin ý kiến của người đương sự là tôi chưa?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 193


“Cô biết ăn nói thật đấy, cô nói những lý lẽ này với cậu chủ đi, đừng nói với tôi, tôi không muốn nghe. May mà cậu chủ nhà tôi thông minh hơn cô, liệu sự như thần, biết cô sẽ làm thế này nên đã sao chép video từ lâu rồi.”

“Hả? Sao chép rồi à? Vậy video đó đã bị Trần gấu xấu xa sao chép rồi ư?”

Tiêu Mộng đột nhiên cảm thấy bầu trời sụp đổ.

Quả nhiên vẫn là Trần gấu xấu xa bụng dạ khó lường nhất!

Tiêu Mộng tức đến mức đấm chân giậm ngực.

Khang Tử nhìn Tiêu Mộng lần nữa rồi xoay người rời đi.

Anh ta không muốn ở phòng Tiêu Mộng quá lâu, là người cậu chủ tin tưởng nhất, anh ta hiểu tính cậu chủ, cô gái này hiện đang là người cậu chủ quan tâm nhất, ai ở bên cạnh cô lâu thì cậu chủ sẽ không vui.

Cậu chủ của họ có tính chiếm hữu mãnh liệt lắm.

“Này Khang Tử, anh chờ một chút.” Tiêu Mộng bật dậy, đuổi theo ôm lấy cánh tay Khang Tử.

Khang Tử cau mày, hất tay ra khiến Tiêu Mộng văng ra hai mét.

Cô loạng choạng mãi mới đứng vững, suýt thì ngã dập mông.

Tiêu Mộng bị hất ra một cách khó hiểu, cô chớp mắt, cảm thấy kỳ lạ mà hét lên: “Sao anh lại tấn công người khác chứ? Tôi có làm gì anh đâu!”

Khang Tử xụ mặt: “Cô muốn nói gì thì nói, đừng lôi lôi kéo kéo.”

Nếu bị cậu chủ nhìn thấy, không biết anh ta sẽ xui xẻo thế nào.

Anh ta có mấy cái đầu đâu mà dám tới gần người phụ nữ của cậu chủ?

“Anh có phải người thời này không hả? Tôi thật sự nghi ngờ anh có phải là người đến từ mấy nghìn năm trước không đấy!”

Tôi mới túm lấy tay anh đã bị gọi là lôi lôi kéo kéo rồi hả?

Chết tiệt, không có lý lẽ! Tôi khoác vai các bạn nam trong lớp cũng là điều rất bình thường mà!

Bây giờ là thời đại nào rồi, anh đúng thật là, tôi thật sự cạn lời rồi đấy!”

Khang Tử vẫn nghiêm mặt: “Cô muốn nói gì, nếu không nói thì tôi ra ngoài đây.”

Cô còn dám khoác vai với bạn nam trong lớp?

Để sau này cô thử xem.

Đến lúc đó cô sẽ biết, đã trở thành người phụ nữ của cậu chủ, cô còn dám làm vậy nữa không?

Trừ khi cô muốn hại chết những nam sinh đó… Hừ, cô nhóc ngu ngốc!

“Ồ, tôi muốn hỏi chút… Hì hì, Khang Tử à, tôi có một người bạn thân, cũng coi như là chị em tốt tên là Tô Lam…”

Tiêu Mộng cười hì hì, quan sát vẻ mặt Khang Tử.

Khang Tử nghe thấy hai chữ Tô Lam, sắc mặt lập tức đen lại.

“Ừm… Sao trong máy tính của anh lại có ảnh của Tô Lam? Có phải anh thích chị Lam không? Nói đi mà, thích ai cũng không phải chuyện gì đáng mất mặt, anh nói đi mà, tôi đảm bảo sẽ giữ bí mật cho anh.”

Khang Tử dùng ánh mắt lạnh băng nhìn Tiêu Mộng, lạnh lùng bảo: “Tôi không quen Tô Lam. Người không quen thì sao thích được? Mong cô đừng suy đoán lung tung nữa, tôi không quen biết Tô Lam!”

Nói xong Khang Tử bước ra ngoài, “rầm” một tiếng đóng mạnh cửa lại.

Tiêu Mộng giật mình, toàn thân run lên.

“Cái gì vậy trời? Tính tình khó ưa thế, xem cái bản mặt xụ dài ra của anh, muốn doạ chết ngươi khác, làm cương thi à? Xuỳ… không thích Tô Lam thì sao anh lại lén chụp ảnh người ta? Tôi khảo nghiệm rồi, đàn ông đều có tính này, phụ nữ thì cô đơn cả đời.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 194


Mà Khang Tử bước ra ngoài xong cau mày, lẩm bẩm: “Tô Lam? Là ai vậy?”

Anh ta mở máy tính lên, nhìn kỹ ảnh cô gái bên trong… suy nghĩ một chút, mặt anh ta đột nhiên đen lại.

Là cô ấy!

Tiêu Mộng thực sự buồn chán, đi dép bông lông xù vào, mặc áo ngủ bước xuống lầu.

Lần này Khang Tử chẳng thèm liếc nhìn, coi cô như người vô hình.

Chắc là do cô lục lọi máy tính của anh ta nên đã khiến anh ta tức giận.

Tiêu Mộng vô thức rụt cổ, đi qua anh ta rồi bước ra ngoài.

“Cô đi đâu?”

Khang Tử lạnh lùng chất vấn.

Tuy rằng rất ghét cô gái này, không muốn để ý đến cô, nhưng anh ta cũng không còn cách nào khác, vì cô là người phụ nữ của cậu chủ, cậu chủ đã dặn dò kỹ lưỡng là phải bảo vệ cô cho đàng hoàng.

Tiêu Mộng một tay giữ cửa, hít mũi rồi đáp: “Tôi ra ngoài đi dạo.”

“Đi dạo ở đâu?”

Này, anh coi mình là thẩm phán đấy à!

“Tôi đi… đi xem Trần Tư Khải luyện võ.”

“Ra cửa rẽ trái, đi thẳng tiếp là đến. Ở trong rừng.”

Khang Tử ngồi ghế sofa, xem chương trình trên TV, hờ hững đáp lại.

Tiêu Mộng lè lưỡi đáp lại: “Ồ, tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

Sau đó cô chạy ra khỏi cửa.

Sau khi Tiêu Mộng đi được nửa phút, Khang Tử mới thở dài đứng dậy: “Haiz, đi thôi, chúng ta đi theo đi.

Con nhóc này thật sự không thể khiến người khác bớt lo. Nếu cô ta bị lạc thì cậu chủ sẽ lột da chúng ta!”

Anh ta gọi vài người anh em nữa, mấy tên đó cũng phàn nàn, oán giận.

“Anh Khang, mấy phân đường chủ của Chính Hổ Đường chúng ta đều đi theo hầu hạ con nhóc kia sao?”

Khoé miệng Khang Tử giật giật: “Được rồi, các cậu tốt hơn tôi nhiều, chưa đến mức phải làm người giúp việc dâng nước lên cho cô ta đâu.”

Tiêu Mộng xỏ đôi dép lông xù trong nhà bước đi trên thảm cỏ xanh, băng qua khu rừng.

Không khí thật sự rất tuyệt, trong lành mát mẻ, lại yên tĩnh.

Người giàu có thể làm vậy, bao trọn khu đất rồi biến nơi đây thành cung điện của riêng mình.

Ví dụ như Trần Tư Khải, ở trong nước anh đã rất trâu bò rồi, ra nước ngoài vẫn có thể ngầu như vậy. . Truyện Đam Mỹ

Sức mạnh của đồng tiền ấy mà… Mà Khang Tử dẫn theo mấy tên đàn em cứ thế đi theo Tiêu Mộng từ xa, anh ta nhai cỏ trong miệng, tay nghịch khẩu súng.

Tiêu Mộng thở hổn hển, chạy nhảy lăng xâng trong rừng.

Cuối cùng cô nhìn thấy phía trước có một bóng người màu trắng bay tới bay lui.

Tựa như con bướm bay lượn trong không trung, lại như mọc thêm đôi cánh trắng.

Tiêu Mộng tiến lại gần hơn một chút, sững sờ nhìn chằm chằm.

Cô thật sự bị sốc!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 195


Đây là chiêu thức võ thuật chỉ có trong các bộ phim võ thuật cổ trang!

Bay lên, bay xuống, giẫm lên ngọn cây rồi lại bay lên nơi cao… Thanh kiếm dài trong tay tựa như thứ đồ chơi, phát ra tiếng “vút vút” như đang múa phía sau anh.

Võ công của Trần gấu xấu xa có phải quá ảo không?

Cô nhìn mà hoa mắt luôn… Tiêu Mộng đưa tay che miệng, trợn mắt há mồm, nhìn đến ngẩn người.

Vút!

Trần Tư Khải làm một cú nhảy đẹp mắt, một tay cầm kiếm, cắm mũi kiếm xuống đất, quỳ một chân xuống để kết thúc chiêu thức võ công này.

Phù phù phù… Tiêu Mộng nghe thấy tiếng thở gấp gáp của Trần Tư Khải.

Đương nhiên cô vẫn không dám thở mạnh, ngây người đứng yên tại chỗ.

Đao kiếm không có mắt… Cô vẫn luôn biết điều này.

Trần Tư Khải chậm rãi đứng dậy, rút thanh kiếm khỏi mặt đất rồi ném sang một cái cây bên cạnh.

“A…” Tiêu Mộng sợ hãi hét lên, lấy hai tay che lỗ tai.

Ôi mẹ ơi, thanh kiếm ấy đã bay vút qua tai cô đó!

Phập!

Thanh kiếm c*m v** thân cây, tiếng kim loại vọng lại rất rõ ràng.

“Ai cho em tới đây?” Trần Tư Khải uể oải bước về phía Tiêu Mộng.

Ánh mắt xấu xa, trên mặt còn có một lớp mồ hôi mỏng, trông anh như một tên ác ma quyến rũ.

Tiêu Mộng lập tức phản ứng lại, cô cười toe toét, hai bàn tay nhỏ nhắn vỗ vào nhau “bôm bốp”.

“Tuyệt vời! Thật sự tuyệt vời! Tổng giám đốc Trần, võ công của anh chắc chắn có thể nhẹ nhàng đánh lại Thành Long và Chân Tử Đan nhỉ?”

Tiêu Mộng ra sức nịnh nọt Trần Tư Khải, cái miệng nhỏ âm thầm cong lên.

Cô thật sự quá xui, không ngờ lại có một ông chủ b**n th** đến mức này.

Hơn nữa còn là ông chủ b**n th** với bộ não kỳ quặc, còn từng phát sinh quan hệ với cô… Cô đã biết vì sao buổi tối ở trên giường anh lại có sức làm lâu, như không bao giờ kiệt sức trong chuyện đó như vậy rồi.

Anh là cao thủ võ thuật, tinh lực dồi dào, về mặt thể lực thì không phải bàn.

Vậy nên cô luôn là người xui xẻo nhất… Trần Tư Khải bước tới trước mặt Tiêu Mộng, bàn tay to đặt xuống, vỗ nhẹ lên đầu cô gái nhỏ.

Tiêu Mộng sợ hãi rụt cổ, tưởng anh sắp chém đầu mình.

“Cô gái, ai cho em không nói tiếng nào đã chạy tới đây hả? Em có biết em làm vậy rất nguy hiểm không?

Lỡ như tôi coi em là kẻ địch rồi giết em bằng một chiêu, chẳng phải em sẽ chết oan rồi sao?”

Tiêu Mộng bĩu môi: “Tôi đâu có ngờ anh luyện võ lại là công phu tuyệt đỉnh thế này. Nếu biết trước anh lợi hại như vậy… cho mười lá gan, tôi cũng không dám tới.”

Nếu bị kiếm của anh đâm chục nhát vào, Tiêu Mộng sẽ trở thành con cá chết, hơn nữa còn là con cá chết hiệu ong bắp cày.

“Khăn.”

Trần Tư Khải đưa một tay ra.

Tiêu Mộng còn đang sững sờ, quay mặt lại đã thấy hai người đang nấp ở gốc cây nào đó bước ra, mang theo khăn lông, khăn tắm và nước tới.

Trần Tư Khải cầm lấy khăn lông, lau qua loa hai lần rồi đột nhiên đưa cho Tiêu Mộng: “Em lau cho tôi.”

Tiêu Mộng nào dám chần chừ, đột nhiên cảm thấy Trần Tư Khải đáng sợ như thần chết trong phim.

Cô nhanh chóng cầm lấy khăn, nhón chân lau mồ hôi cho anh.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 196


Gió buổi tối nhẹ nhàng dịu dàng, mang theo chút se lạnh, thổi vào những chiếc lá trong rừng.

Xung quanh là cây xanh rậm rạp, tựa như vào lúc này, trên thế giới chỉ còn hai người họ.

Anh trắng trẻo, tao nhã, còn cô hồng hào, nhỏ nhắn.

Trần Tư Khải hơi cúi đầu để cô không phải với, ánh mắt rực lửa nhìn Tiêu Mộng thật sâu.

Ánh mắt đó rất thâm thuý, phức tạp, như có hai tầng lửa băng.

Tôi nên đối xử với em thế nào đây? Làm thế nào mới ổn đây?

Trần Tư Khải khẽ thở dài trong lòng.

Tiêu Mộng cố hết sức phục vụ vị cao thủ võ thuật này, lau mồ hôi cho anh rất nghiêm túc.

Đang lau cô chợt dừng lại.

“Này, sao anh lại nhìn tôi với ánh mắt này? Trên mặt tôi có phân chim à?”

Anh nhìn chằm chằm cô như vậy rất đáng sợ đó!

Trần Tư Khải vẫn im lặng, cúi xuống nhìn thẳng vào cô.

Tiêu Mộng giơ tay lên lau mặt: “Thật sự có phân chim sao?”

Lúc này khuôn mặt tuấn tú đột nhiên áp xuống.

Hông Tiêu Mộng bị một cánh tay mạnh mẽ siết chặt, người cô bị đẩy mạnh về phía trước, áp sát vào bụng dưới rắn chắc của anh.

Còn môi cô đã bị đôi môi mỏng của anh chặn lại.

“Ưm ưm…”

Tiêu Mộng mở to mắt, đầu óc choáng váng.

Lau mồ hôi mà cũng có cảnh hôn được… Bàn tay đang giơ lên của cô vẫn cứng đờ giữa không trung.

Sau đó chiếc khăn lông nhẹ nhàng trượt xuống thảm cỏ.

Khang Tử và những người khác đứng cách đó không xa, hờ hững nhìn tất cả những điều này.

Khang Tử hơi nheo mắt, thở hắt ra.

“Anh Khang… Anh nói xem…” Một tên ghé tới, không sợ chết nhỏ giọng bảo: “Anh Khang, anh nói xem có phải cậu chủ của chúng ta đã yêu cô gái này rồi không? Chậc chậc chậc, nhìn rất lãng mạn đấy.”

Khang Tử hất tay về phía sau, vỗ vào trán tên kia.

Sau đó hung dữ bảo: “Nói lắm thế, muốn chết à? Cậu chủ nghĩ thế nào, chúng ta có thể quan tâm à?”

“Vâng vâng vâng…”

Tên đó gật đầu lia lịa, khom người cúi đầu.

Mà Khang Tử nhìn hai người đang ôm hôn nhau trong rừng sâu, lòng anh ta chùng xuống.

Nếu cậu chủ… thật sự có thể thật lòng yêu ai đó thì tốt.

Chỉ sợ… Thôi bỏ đi, cậu chủ làm thế nào cũng không phải việc anh ta có thể quản lý.

Nhìn bộ đồ luyện võ bằng lụa trắng của cậu chủ, dễ chịu, thoải mái, có sự tự hào lộ ra từ trong xương.

Quần áo luyện võ trước đây của cậu chủ đều là màu đen, nhưng từ khi cô gái này xuất hiện, cậu chủ đã thay đổi.

“Khang Tử!”

Một tiếng gọi trong trẻo vọng lại từ không khí, Khang Tử đang suy nghĩ miên man giật nảy mình, vô thức đứng thẳng người đáp lại: “Có!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 197


Hoá ra là Trần Tư Khải đang gọi anh ta.

Trần Tư Khải hôn khiến mặt Tiêu Mộng đỏ bừng, sau đó anh mặc kệ sự đời ôm cô như xung quanh không có ai, nói với Khang Tử: “Bảo cậu trông chừng cô ấy, sao lại để cô ấy chạy ra đây một mình thế hả?”

Khang Tử cau mày, cảm thấy oan ức: “Cậu chủ à, cô ấy có chạy tới đây một mình đâu? Chúng tôi đều đi theo cô ấy mà, không để cô ấy bị lạc đâu, cậu yên tâm.”

Tiêu Mộng thật sự muốn quay đầu đi, rời khỏi b* ng*c của Trần Tư Khải.

Chết tiệt, ôm siết chặt eo cô, ép cô lại gần là để người khác nhìn thấy… Nhưng lại giống như cô lưu luyến cái ôm của anh, khăng khăng muốn dựa vào người anh vậy.

Đáng ghét!

Cô không muốn tư thế này, xấu hổ chết đi được!

Còn nữa, người tên này quá cường tráng, ngực cứng không nói, khi anh lên tiếng hơi rất nhiều, âm phát ra từ bụng rung lên khiến tai cô tê dại.

Tôi muốn…muốn quay đầu đi khỏi người anh… Tiêu Mộng cắn răng làm chuyện này, mệt không thở nổi nhưng cuối cùng vẫn dính sát người vào cơ thể anh.

Hôn rồi thì thôi, còn bị anh ép phải diễn vở kịch chim nhỏ nép vào lòng anh nữa. Cô sắp điên rồi!

Trần Tư Khải ôm nhóc mềm mại, cảm giác lúc cơ thể cô dán sát vào cơ thể mình rất tuyệt vời.

Cánh tay anh vẫn khoác lên bên hông cô, ngón tay còn lại chỉ vào cô, tiếp tục chất vấn: “Tôi đã nói bây giờ trời sắp tối rồi, cô ấy chạy ra khỏi nhà, cậu cũng không biết nên mặc áo khoác vào cho cô ấy sao? Tối nay trời rất lạnh, thân thể cô ấy không giống tôi và cậu, lỡ như bị bệnh thì phải làm sao?”

Khang Tử nghĩ thầm: Bị bệnh thì chữa bệnh thôi, xem anh bao bọc cô ấy kìa, cô ấy là cành vàng lá ngọc sao?

“A, tôi biết rồi. Này, cậu mang một cái áo khoác đến đây!”

“Cậu chủ, áo khoác đây ạ.”

Một tên nhóc đi tới, đưa một chiếc áo khoác màu đỏ cho anh.

Chiếc áo lông xù, rất nhẹ rất mềm, cầm trong tay sẽ cảm thấy như đang cầm một con vật nhỏ lông xù.

Đây là kiểu dáng và chất liệu các cô gái thích…

Trần Tư Khải nhận lấy áo choàng, tự khoác lên bờ vai cho Tiêu Mộng, sau đó buộc một nút thắt dưới cổ cô, cho đến khi Tiêu Mộng giống như một con búp bê vải, anh mới dừng lại.

“Tôi nói tôi không lạnh, không cần phải quấn cái này đâu.”

Cuối cùng Tiêu Mộng cũng thoát khỏi gông cùm xiềng xích của anh, cô lui về sau hai bước, sờ vào chiếc áo đang quấn trên cổ rồi trợn trắng mắt.

Trần Tư Khải nhàn nhã nhìn thấy cô gái nhỏ cách xa một mét, anh nhận lấy ly nước người ta đưa tới, ngửa đầu uống một chén, ánh mắt vẫn tập trung vào người cô, nói: “Ban đêm trong rừng gió rất lạnh, dễ bị cảm, tôi không muốn phải bế em đi gặp bác sĩ vào ban đêm đâu. Ngoan ngoãn chút đi.”

Giống như anh đang nói chuyện với con gái của mình…

Anh cúi đầu xuống thì thấy cô đang xỏ một đôi dép lông xù, suýt nữa cười phun ra.

“Em định xỏ đôi dép này đi à? Em không sợ bị vấp ngã sao?”

“Đôi dép này làm sao chứ? Rất mềm, rất thoải mái.”

Tiêu Mộng giơ chân lên xem, rồi ngẩn người.

Bây giờ đôi dép đẹp đẽ đang rất bẩn thỉu, dính đầy cây cỏ, bùn và rất nhiều hạt sương.

Trần Tư Khải bóp lấy eo cô, rồi cúi người dùng ngón tay dài chọc vào cái trán trắng nõn của Tiêu Mộng, nói: “Tiêu Mộng, em có biết không? Em chà đạp dép lê nhỏ như vậy thì gia tộc dép lê sẽ căm thù em đến tận xương tuỷ đó!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 198


Em nhìn đi, em nhìn đi, em làm cho một đôi dép đáng yêu trở thành dáng vẻ khó coi cỡ nào rồi?

Bây giờ tôi muốn trừng phạt em thay gia tộc dép lê!

“Này, nhóc con, bây giờ em đã chuẩn bị tinh thần chịu hình phạt chưa?”

“A! Cái, cái gì mà trừng phạt chứ?” Tiêu Mộng chớp mắt, còn hơi choáng váng: “Tôi, cùng lắm thì tôi về giặt lại là được rồi, nghiêm trọng đến thế sao?”

“Dép lê rất tức giận, tình hình rất nghiêm trọng!”

Trần Tư Khải nói xong rồi đột nhiên chặn ngang bế Tiêu Mộng lên, nhanh chóng xoay người tại chỗ.

“A a a a… Bỏ tôi xuống a a a… Cứu mạng a a a a… Đầu tôi choáng, chóng mặt a a…”

Bàn tay nhỏ của Tiêu Mộng níu chặt lấy áo Trần Tư Khải, cô bị dọa đến nỗi nhắm mắt lại thét chói tai.

Bầu trời đang xoay tròn, mặt đất rung chuyển, rừng cây ở xung quanh cũng đang nhảy nhót.

Khang Tử dựa vào một cái cây ở cách đó không xa nhìn cảnh tượng lãng mạn này của hai người, rồi âm thầm bật cười.

Cậu chủ… Đúng là có hơi ấm áp.

Rất nhiều năm về sau, Tiêu Mộng vẫn không thể nào quên, vào năm mười tám tuổi đơn thuần nhất, cô từng ở trong lòng Trần Tư Khải, được anh cưng chiều đủ thứ, bị xoay tròn đến nỗi la hét om sòm.

Trên đường trở về, Trần Tư Khải kiên trì muốn ôm Tiêu Mộng.

“Thả tôi xuống, tôi có thể tự đi, bây giờ đã hết choáng… Thật đó, đường về cũng không xa, không mệt đâu.”

Tiêu Mộng nhìn khuôn mặt đẹp trai gần trong gang tấc, nhấn mạnh lần thứ N.

Trần Tư Khải vẫn nhất quyết muốn bế cô về nhà.

Sau lưng Tại Trần Tư Khải có một đám người đàn ông im lặng đi theo.

Tiêu Mộng tự nhiên có một ảo giác: Dường như… Cả thiên hạ đều bị Trần Tư Khải giẫm dưới chân, mà anh lại giao phó cả thế giới mình cho cô…

Trời ơi, nghĩ lại thì thấy lãng mạn chết, trong tiểu thuyết mới có chuyện này, có thể xảy ra với mình thật không chứ.

Trần Tư Khải đặt Tiêu Mộng lên ghế sa lon, anh thì đi lên lầu tắm rửa.

Tiêu Mộng uốn éo trên sô pha, chuyển kênh lung tung trên ti vi, không hiểu người ta nói gì nên xem kịch câm.

“Ha ha ha, ha ha ha, người nước ngoài này thật thú vị.”

Tiêu Mộng vừa ăn đồ ăn vặt, vừa xem tivi, nói với Khang Tử.

Hừ, mặc kệ cô. Khang Tử nghĩ như vậy, giả vờ không nghe thấy, nhìn lên trên trần nhà.

Tiêu Mộng nhìn dáng vẻ lạnh lùng băng sương của Khang Tử, âm thầm bĩu môi.

“Khang Tử, bữa tối nay chúng ta ăn gì vậy?”

Tiêu Mộng nhìn Khang Tử.

“Sao tôi biết được, cô hỏi cậu chủ đi.”

Khang Tử dứt khoát chặn lời Tiêu Mộng.

Lúc này, chiếc điện thoại ở trên bàn vang lên.

Đó là điện thoại của Trần Tư Khải.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 199


Tiêu Mộng tò mò bò qua nhìn, sau đó thấy cái tên Anna ở trên màn hình.

Anna? (⊙_⊙) Đó chẳng phải là người phụ nữ ngoại quốc quyến rũ như lửa mà cô đã thấy ban ngày sao?

Vóc dáng rất cao, ngực rất lớn, eo rất nhỏ, mái tóc rất s*x*…

Mỗi khi nhớ đến cảnh tượng Anna và Trần Tư Khải thân mật ôm nhau lúc ban ngày, Tiêu Mộng lại có chút mất hứng.

Cô cầm điện thoại của Trần Tư Khải lên, thì nghe thấy Khang Tử ở bên cạnh nhắc nhở: “Này! Tôi khuyên cô đừng đụng vào đồ của cậu chủ, nếu cậu chủ nổi giận thì không ai cứu cô được đâu.”

Tiêu Mộng hờn dỗi: “Tôi là trợ lý của Sếp Trần, nghe điện thoại thay anh ấy vẫn nằm phạm vi công việc của tôi! Hừ! Tôi cứ nghe đấy, làm sao?”

Tiêu Mộng nghe điện thoại, đặt vào bên tai, dùng giọng nói ngọt nói: “Alo? Xin chào?”

Đương nhiên Anna ở bên kia hơi ngơ ngác, cô ta nghịch tóc mình trước gương, híp híp đôi mắt phượng, dứt khoát nói: “Xin chào, tôi muốn tìm Trần Tư Khải.”

Tiếng nước V của cô ta coi như không tệ.

Sao Tiêu Mộng có thể biết được, Anna là kiểu người phụ nữ tài năng, đúng là hơi ngang ngược, thế nhưng từ nhỏ đã học thuần thục ngôn ngữ của năm nước, từng luyện tập các kĩ năng chiến đấu, và còn rất am hiểu việc kinh thương. Có thể nói, Anna cũng giống như phiên bản nữ của Trần Tư Khải.

Mạnh mẽ, thông minh, lão luyện, khí phách.

“À, cô tìm Sếp Trần à, anh ấy đi tắm rồi, bao giờ anh ấy tắm xong tôi sẽ bảo anh ấy trả lời điện thoại của cô được không?”

Tiêu Mộng bị giọng điệu lạnh lùng của Anna dọa sợ, lập tức ngoan ngoãn trả lời.

“Không sao, cũng không có chuyện quan trọng gì, tôi chỉ muốn xác định lại cuộc hẹn vào buổi tối. Tôi có hẹn đi ăn với Sếp Trần vào tối nay, đêm nay anh ấy sẽ ở lại chỗ của tôi. Được rồi, lát nữa tôi gọi lại cũng được. Tạm biệt.”

“Tạm biệt…” Tiêu Mộng thẫn thờ mở to hai mắt, từ từ để điện thoại di động xuống.

Cái cô Anna đó thật là phách lối!

Cô ta dám khiêu chiến với cô!

Nói cái gì mà tối nay có hẹn với Trần gấu xấu xa, cái gì mà đêm nay sẽ ở lại chỗ cô ta! Không phải đang muốn khiêu chiến với Tiêu Mộng cô thì là gì!

A, khoan đã khoan đã… Có vẻ như mình cũng không có quan hệ chính thức gì với Trần Tư Khải?

Cùng lắm cũng chỉ là bạn gái như lời Trần Tư Khải tùy tiện nói, lúc ấy anh còn mập mờ nói là người phụ nữ của anh.

Mình làm gì có tư cách ăn dấm ghen tuông với Anna?

Đợi chút! Ăn… Ăn dấm?

Mình… Đang ăn dấm sao?

Ôi trời… Tại sao cô lại ăn dấm chứ! Đúng là, cô, cô, cô không nên ăn dấm!

Người đàn ông ở trên đỉnh cao Kim Tự Tháp như Trần Tư Khải, hẳn là sẽ có rất nhiều người phụ nữ đúng không?

Tiêu Mộng không biết chuyện gì xảy ra, tâm trạng bỗng nhiên hạ xuống đến mức đóng băng, tiếp tục xem tivi nhưng không thể cười nổi.

Trần Tư Khải tắm xong rồi thay một bộ quần áo khô mát đi xuống.

Tiêu Mộng chỉ vào điện thoại, lạnh nhạt nói: “Anna gọi điện cho anh, tôi đã nói sẽ dặn anh gọi lại.

Cô ấy sẽ gọi lại cho anh, nói hai người có hẹn ăn tối, còn nói anh sẽ ở lại chỗ của cô ấy.”
 
Back
Top Bottom