Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 140


Nói đi nói lại, Trần Tư Khải ngày càng im lặng, sắc mặt cũng hơi âm trầm, cực kỳ không vui.

Vì sao lại không vui chứ? Anh ta cũng không biết vì sao. Tóm lại, giống như ngáp phải ruồi, cứ cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.

Mình làm sao thế?

Vì sao mình nhìn thấy xương mắt cá chân của cô bạn gái Kim Lân kia, từ lúc đó liền bắt đầu không thoải mái chứ?

Sao mình bắt đầu ruột gan rối bời chứ?

Sao mình lại bắt đầu nôn nóng bất an chứ?

Như này là bị làm sao đây?

Trái tim Trần Tư Khải, so với đại dương xa xăm còn sâu hơn, lạnh hơn.

Hôm sau, Tiêu Mộng vẫn ngủ quên như thường ngày.

Trần Tư Khải đã nhìn sắp nát đồng hồ đeo tay rồi, Tiêu Mộng vẫn chưa ra khỏi nhà.

“Khang Tử, cậu chờ ở đây, tôi vào xem sao.”

Cuối cùng Trần Tư Khải không còn kiên nhẫn nữa, nhanh chân đi về phía nhà của Tiêu Mộng.

Cửa phòng đang khóa, không sao, Trần Tư Khải anh ta không phải người thường, nắm lấy tay nắm cửa, hơi dùng sức, cửa liền mở ra.

“Tiêu Mộng! Em dậy chưa?”

Trong nhà Tiêu Mộng cực kỳ yên tĩnh, ba và em gái Tiêu Mộng đã ra ngoài hết rồi.

Trần Tư Khải vào trong phòng ngủ, lần này cúi thấp đầu đề phòng, không còn bị đập trán nữa.

Anh ta liền nhìn thấy Tiêu Mộng cuộn tròn trên giường như con sâu róm, đang ngủ rất ngon.

Sắp phải lên máy bay ra nước ngoài rồi, vậy mà cô nhóc này… còn đang ngủ?

Thấy dáng ngủ như trẻ sơ sinh, khong hề có chút phòng bị nào của Tiêu Mộng, Trần Tư Khải ngây người một lát, sau đó khẽ cười.

Cô nhóc này, xem ra chưa từng có chuyện gì khiến cô lo lắng sợ hãi, cũng chưa từng trải qua chuyện gì nguy hiểm.

Không giống như anh ta, từ nhỏ đã phải huấn luyện sinh tử, gần như khi ngủ đều phải mở một con mắt.

Cô và anh ta, hoàn toàn là người của hai thế giới!

Mặc dù cô nghèo khó, tầm thường, nhưng cô luôn sống dưới ánh mặt trời.

Còn anh ta, trong mắt người đời, anh ta là người đứng trên đỉnh tháp giàu có phồn hoa nhất, nhưng từ nhỏ lại sống trong bóng tối.

Mắt thấy đều là giết chóc, bàn tay đã từng dính máu tươi, vứt bỏ lương tâm ra phía sau lưng.

Chỉ nhìn dáng ngủ vô tâm vô phế của Tiêu Mộng, Trần Tư Khải cũng có thể ngây ngốc một hồi.

Thời gian không cho phép nữa, cách giờ bay chỉ còn nửa tiếng, còn không tới sân bay… Còn phải ăn lót dạ cùng cô nhóc này nữa, thời gian có thể nói là tính toán chi li mới vừa đủ dùng.

Haha, vậy mà bản thân lại trở nên như này, vậy mà sẽ nhớ tới chuyện lót dạ cho một người phụ nữ.

“Này, lợn, nên dậy rồi.”

Trần Tư Khải duỗi tay, chọc vào cục thịt đang cuộn tròn trong chăn kia.

Cảm giác rất thích, mềm mại giống như một một chú mèo con.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 141


Trần Tư Khải không nhịn được mà nắm lấy thịt của Tiêu Mộng, đương nhiên, lần này là chuẩn xác nắm lấy ngực của người ta.

Chỉ mặc đồ ngủ mỏng manh, ai mà lại mặc đồ lót đi ngủ chứ, tay anh ta vừa đưa tới, vừa khéo nắm lấy nơi đầy đặn trước ngực cô.

Á (⊙o⊙)…

Cảm giác mềm mại… Khiến máu huyết cả người Trần Tư Khải lập tức cứng ngắc tại đó!

Đáng chết! Vậy mà không thể chạm vào người phụ nữ này!

Hơi chạm một cái, anh ta liền không khống chế nổi.

“Này… Gọi em đó, nên dậy rồi, nghe thấy không?”

Trần Tư Khải lại gọi lần nữa, âm thanh vang lên không giống nữa rồi lắm, hơi trầm, hơi khàn, có chút nóng ấm không nói rõ được.

Bàn tay vượt qua giới hạn của anh ta, vậy mà ăn vạ ở ngực người ta không chịu rời ra, hơn nữa còn không nhịn được mà động vài cái.

Trần Tư Khải hít sâu một hơi.

Dường như đây là sân khấu của một mình anh ta, anh ta tự nói, tự diễn, tự mình cảm động, còn người còn lại thì vẫn ngủ say như cũ.

Tối qua Tiêu Mộng bị Kim Lân bám lấy, cả đường từ Dạ Mị về tới nhà, suốt quãng đường còn phải không ngừng đấu khẩu với Kim Lân, đầu óc mệt mỏi, chân còn mệt hơn.

Sau khi về nhà, cò phải giặt hết quần áo của ba, em gái và bản thân, rồi thu dọn qua loa hành lý ra nước ngoài, bận rộn tới tận 12 giờ mới nằm xuống giường.

Thế nên, bây giờ đang ngủ rất sâu, căn bản không gọi dậy được.

Trần Tư Khải nắn thịt Tiêu Mộng một lúc, càng ngày càng hăng, quần cũng cảm thấy căng chật, con dã thú nào đó bị nhốt bên trong, giờ đã hận không thể xông ra.

Anh ta giơ cổ tay lên nhìn, đã mất thêm 10 phút nữa rồi!

Cứ tiếp tục thế này, chắc là không thể ngồi chuyến bay này nữa.

Không thể chậm trễ nữa, Trần Tư Khải bình ổn lại ngọn lửa chạy loạn trong người, hai tay với lấy, ôm Tiêu Mộng vào lòng, đỡ đầu cô đặt lên vai mình, sau đó cúi đầu, một tay xách vali hành lý của Tiêu Mộng, cứ thế mà đi ra khỏi nhà cô.

Có hàng xóm láng giềng nhìn thấy tình cảnh này, giật mình sợ hãi.

“Trời ơi, con gái nhà họ Tiêu làm sao thế này?”

“Chàng trai, Mộng sao thế?”

Vậy mà lại mặc đồ ngủ, bị một người đàn ông cao lớn vác trên vai, cứ thế mà ra ngoài?

Trần Tư Khải khẽ nói: “Cô ấy hơi chóng mặt, không sao, tôi đưa cô ấy đi khám bác sĩ.”

“À, không sao hả, chắc là không sao nhỉ.”

Đám hàng xóm tụ lại chỉ chỉ trỏ trỏ, Trần Tư Khải lại làm như không thấy, đi về phía đầu ngõ.

Nhưng lại vừa đi vừa cười.

Haha, cô nhóc Tiêu Mộng này thật sự là của hiếm có trên đời!

Tư thế như này mà vẫn có thể tiếp tục ngủ được?

Chắc là tối đến bị người ta bắt đi cũng không biết.

“Nhóc, tôi thật sự triệt để cạn lời với em rồi.”

Khang Tử chờ ở bên ngoài đột nhiên thấy Trần Tư Khải vác Tiêu Mộng đi tới thì giật mình.

Trời ạ! Mắt anh ta có vấn đề sao?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 142


Anh ta nhìn thấy cái gì đây?

Từ nhỏ tới lớn, cậu chủ nhà anh ta cực kỳ tôn quý, không hề coi ai ra gì, anh ta chưa từng ôm ai cả, không những có bệnh sạch sẽ mà còn rất lạnh lùng, anh ta tuyệt đối sẽ không quá nhiệt tình với ai, hoặc có thể nói, gặp với ai anh ta cũng rất lạnh lùng.

Người khác chết, người khác rách bùn thủng ruột, người khác nhà tan cửa nát đều không liên quan gì tới anh ta.

Anh ta lạnh lùng giống như một khối băng ngàn năm.

Cũng giống như một con ác ma không có trái tim.

Khang Tử đi theo cậu chủ nhiều năm như thế, lần đầu phát hiện cậu chủ nhà anh ta cũng có tình người và ấm áp, phát hiện ở chỗ của Tiêu Mộng.

Lẽ nào… Cái cô Tiêu Mộng này chính là mặt trời ấm áp làm tan chảy khối băng như cậu chủ nhà anh ta?

Là vậy sao? Sẽ như thế sao?

“Cậu chủ! Tôi ôm cô ấy cho nhé?”

Đã có đàn em chạy tới, nhận lấy hành lý của Tiêu Mộng, Khang Tử chạy tới, duỗi tay muốn đón lấy Tiêu Mộng.

Trần Tư Khải lạnh lùng liếc mắt nhìn, ánh mắt đó, rõ ràng là tràn đầy bài xích và bất mãn, ý là, Khang Tử cậu cút ra xa đi!

Khang Tử rụt cổ lại, lùi về sau một bước.

Trần Tư Khải tự mình ôm Tiêu Mộng, nhẹ nhàng đặt cô vào chiếc xe hơi dáng dài.

Phù… Trần Tư Khải thở ra một hơi.

May là hôm nay điều xe dáng dài tới, bên trong còn có hai hàng ghế sofa mềm, lái xe cũng không nhìn thấy được phía bên trong khoang xe.

Khang Tử tự mình đóng cửa xem sau đó cúi người hành lễ, đội ngũ xe hơi bắt đầu lên đường.

Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng vẫn đang ngủ trên sofa, khẽ cười.

Lấy chăn len đắp cho cô, sau đó anh ta mở laptop, đọc các loại báo cáo điện tử.

“Ừ hứ… mấy giờ rồi?”

Tiêu Mộng vươn vai, còn chưa mở mắt, hỏi một câu theo thói quen.

“9 rưỡi rồi.”

Trần Tư Khải tiếp tục nhìn laptop.

“Ừ…” Tiêu Mộng lười biếng đáp, đầu óc vẫn đang trong trạng thái ngừng hoạt động, ừ được mười mấy giây cô mới mở to mắt, đồng tử giãn ra: “9 rưỡi rồi? Vậy… vậy… vậy không phải là muộn giờ máy bay rồi sao? Tiêu Đình Nhiên, áo ngực của chị đâu, để đâu rồi?”

Tiêu Mộng còn tưởng là đang ở nhà mình.

“Là cái này sao?”

Trần Tư Khải dùng một tay giơ chiếc áo ngực đơn giản mày hồng tới trước mặt Tiêu Mộng.

“Ừ, là cái này…”

Tiêu Mộng cầm lấy áo ngực, đang định c** đ* ngủ theo thói quen để mặc áo ngực thì đột nhiên ngây người.

“A! Anh? Sao lại là anh? Sao anh lại ở trong nhà tôi? Trời ơi, Trần Tư Khải, anh không thể không biết lễ nghĩa như thế, đến nhà người khác thì làm ơn gõ cửa có được không? Tiêu Đình Nhiên!Tiêu Đình Nhiên…”

Trần Tư Khải người ta căn bản không có để ý tới cô, mặc cho cô một mình điên cuồng gào thét ở đó, anh ta vẫn lật đọc laptop như cũ, tập trung tinh thần xem số liệu trên đó.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 143


Bây giờ Tiêu Mộng mới hoạt động đầu óc, cực kỳ ngạc nhiên nhìn căn phòng nhỏ hào nhoáng này.

Tủ rượu, tủ lạnh mini, hoa tươi, còn cả… đồ ăn ngon… Mà cái căn phòng nhỏ đặc biệt này, vậy mà còn đang chuyển động!

Nhìn qua cửa sổ phía sau lưng Trần Tư Khải, cô phát hiện, cảnh vật bên ngoài đang chuyển động!

“A…. Đây là nơi nào thế? Trời ơi, đây là nơi nào? Anh bắt cóc tôi sao? Không phải là Tiêu Mộng nhảy bật lên, “cốp!” một tiếng đập đầu vào trần xe.

“Ôi…”

Trần Tư Khải thầm thở dài, cô nhóc này chỉ cần tỉnh dậy thì liền không yên lặng nữa, cô có yên lặng hay không đều có thể làm loạn tâm tình của anh, không làm việc nổi nữa, Trần Tư Khải buông laptop ra, ấn Tiêu Mộng ngồi xuống, xoa đầu cô: “Đập đau đầu lợn của em chưa?”

“Chưa…” Tiêu Mộng nghiến răng nghiến lợi đáp, nói xong mới phản ứng lại, đánh mạnh vào tay Trần Tư Khải, nói: “Đầu lợn gì chứ, anh mới là đầu lợn ý! Anh mắng ai chứ?”

“Haha, nhìn xem em ngốc như này, không phải đầu lợn thì là gì? Đây là xe hơi, không phải là nhà, không thể đứng bật lên như thế, may là trần xe này có lót rất nhiều lớp cách âm, bằng không nói không chừng em bị đập thành kỳ lân rồi.”

Tiêu Mộng trợn mắt không phục, âm thầm nghiến răng.

ĐM, ở cùng Trần gấu xấu xa, quả thật là tự hành hạ mình.

Cái tên này ăn nói rất giỏi, luôn bắt nạt cô.

Vừa rồi mắng cô là lợn, giờ lại nói khéo cô là kỳ lân?

Sao anh ta không nói thẳng cô là ác ma đi?

“Anh đưa tôi vào đây kiểu gì thế?”

Tiêu Mộng còn đang tò mò nhìn cái gọi là xe hơi này.

“Không phải chúng ta đã chốt là 8 rưỡi tôi đợi dưới nhà em sao? Tôi đã đợi tới hơn 9 giờ rồi em vẫn chưa ra. Không còn cách nào khác, cũng không thể bỏ mặc cho lỡ chuyến bay được. Tôi tới nhà em tìm em, ai ngờ cửa nhà em lại mở, tôi vừa nhìn liền thấy em vẫn đang ngủ, gọi em mấy tiếng cũng không thấy em tỉnh, không còn cách nào khác, thời gian gấp gáp, tình thế ép buộc, tôi chỉ đành ôm em lên xe, Tiêu Mộng ở là Tiêu Mộng, trên đời này lại còn có ông chủ vất vả, đen đủi như tôi sao? Đi công tác, vậy mà con phải ôm cấp dưới của mình.”

Tiêu Mộng bị người ta nói mà phát ngại, hơi đỏ mặt, cúi đầu, cắn môi áy náy nói: “Xin lỗi, tối qua tôi ngủ muộn quá, giặt rất nhiều quần áo, khi nằm lên giường đã 12 giờ rồi, đương nhiên là không dậy nổi.”

Tiêu Mộng nắm chặt áo ngực màu hồng của mình, vậy mà vẫn còn chưa ý thức được, bây giờ cô đang quần áo không chỉnh tề.

Người đẹp mặc đồ ngủ… Hơn nữa còn là người đẹp mặc đồ ngủ với hai hạt đậu trước ngực như ẩn như hiện… Trần Tư Khải liếc nhìn bên trong bộ đồ ngủ mỏng của Tiêu Mộng, dường như muốn hai hạt hồng hồng kia, anh ta nắm chặt tay thành quyền.

Cho dù cô nhóc này cố ý hay vô tình, dù sao, cô cũng đang quyến rũ anh ta!

Đáng chết, bụng dưới nóng lên, trướng quá.

Thứ nào đó nơi bụng dưới đang điên cuồng gào thét.

Đột nhiên cảm thấy khóa quần là thứ thật thừa thãi, thật sự nên k** kh** q**n xuống, để con quái thú nóng rực bên trong chui ra cho thoáng. .

||||| Truyện đề cử: Mỗi Ngày Đều Bị Anh Rể Thao |||||

Cứ nghĩ linh tinh như thế, biểu cảm của Trần Tư Khải càng ngày càng kỳ lạ.

“Tự em giặt đồ?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 144


“Ừ, ba tôi rất mệt, rất bận, không có thời gian giặt, nếu không thường xuyên giặt đồ cho ông, ông sẽ mặc mãi một bộ đồ suốt cả tháng! Em gái tôi rất lười, còn lười hơn tôi, hơn nữa từ nhỏ nó đã được cưng chiều, đương nhiên là tự nó chiều nó. Tôi không giặt thì ai giặt?”

Đôi mắt hẹp dài của Trần Tư Khải khẽ lướt qua ngực Tiêu Mộng, anh ta thầm hít sâu một hơi: “Ừ, mua cái máy giặt không phải là được rồi sao, em cũng không cần vất vả như thế.”

Tiêu Mộng giơ áo ngực lên, khua tay múa chân nói: “Mua máy giặt cái gì chứ, cũng không có mấy bộ, không cần máy giặt!”

“Tôi tặng nhà em một cái máy giặt, coi như là cổ vũ cấp dưới.”

“Không cần đâu!” Tiêu Mộng điên cuồng khua tay: “Anh có cho tôi máy giặt tôi cũng không dùng. Còn phí điện, phí nước, giặt còn không sạch bằng giặt tay, có cho tôi tôi cũng chỉ coi như là đồ gia dụng, bày đó nhìn mà thôi.”

Trần Tư Khải day sống mũi, có chút cạn lời.

“Cái đó… Trợ lý Tiêu…”

“Hả? Cái gì?”

“Em có thể…” Trần Tư Khải nuốt ngụm nước bọt: “Em có thể mặc áo ngực vào trước có được không?”

ĐM, cô vừa nói hay động đậy, cái nơi đầy đặn trước ngực cô lại lay động qua lại, lay động khiến đầu anh ta muốn nổ tung!

“Hả?” (⊙_⊙) Tiêu Mộng ngây người.

Áo ngực cái gì?

Lúc này Tiêu Mộng mới từ từ cúi đầu, nhìn lại chính mình.

Vậy mà cô vẫn mặc bộ đồ ngủ cực kỳ trẻ con ở nhà!

Hơn nữa, vì mặc đã lâu, cái bộ đồ ngủ này của cô giật nhiều nên rất mỏng, rất mỏng, hai cục thịt bên trong của cô đã gần như lộ ra cho anh ta nhìn!

“A a a a a… Anh nhắm mắt lại cho tôi! Mau nhắm mắt lại!”

Tiêu Mộng sợ tới mức co rúm người về sau, hai bàn tay ôm lấy che ngực mình.

Đương nhiên là Trần Tư Khải không nhắm mắt, anh ta vẫn cười như không cười nhìn cô nhóc cuộn thành một cục trên sofa đối diện, khẽ cười, nói: “Che cái gì mà che, hai chúng ta còn cần khách sáo vậy sao? Em quên rồi sao, tối đó, cả người em đều bị tôi sờ hết một lượt rồi, dáng người em đã in sâu ở đây rồi.” Ngón tay thon dài của Trần Tư Khải chỉ vào đầu mình.

“Hơn nữa, tôi thấy cũng chẳng làm sao, không phải là đã sờ, đã hôn rồi sao? Em nói nhiều như thế làm gì? Được rồi, đừng giả tạo nữa, hai người chúng ta đã có thể tr*n tr** ở dưới cùng một mái nhà rồi. Em mau mặc áo ngực lên đi, em cũng dậy thì rồi, hơn nữa còn thuộc loại dậy thì cực kỳ tốt nữa, em kh*ng m*c ** ng*c, em không thấy trĩu xuống sao?”

Những lời thiếu đòn như này, Trần Tư Khải nói rất thong dong nhẹ nhàng như thể lẽ dĩ nhiên.

Nhưng Tiêu Mộng thì tức điên lên.

Cô nghe mà mặt đỏ bừng, cắn chặt cánh môi, cô thật sự là một con lợn, cô thật sự muốn cho người đàn ông đang cười xấu xa nàu một gậy, đập cho anh ta thành bánh nhân thịt.

“Tôi không cần biết, tôi không cần biết! Anh nhắm mắt lại cho tôi! Nhắm lại! Quay người đi, nhắm mắt lại, nhanh lên! Mau!”

Tiêu Mộng vừa xấu hổ vừa giận, quát lên.

“Trời ơi, phụ nữ đúng là phiền phức.”

Trần Tư Khải khẽ cười, lần này không làm khó cô nữa, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, quay mặt đi.

Tiêu Mộng kiểm tra một lúc xem rốt cuộc Trần Tư Khải nhắm mắt thật hay chưa, dường như anh ta có mắt sau gáy, duỗi tay vỗ lên chiếc mông căng tròn của Tiêu Mộng, cười nói: “Em mau lên, lát nữa tôi thấy phiền, tôi mới không thèm để ý em đã mặc xong hay chưa đâu, tôi ghét phải nhắm mãi mãi, tối om. Tranh thủ thời gian mặc mau đi.”

Tiêu Mộng sợ tới mức xị mặt xuống.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 145


Mau chóng c** đ* ngủ ra, hoảng hốt mặc áo ngực vào, quay người lại, tay chân luống cuống với móc khóa phía sau lưng, thường ngày cài khóa rất dễ dàng, ai ngờ, càng vội vàng càng rối loạn, càng không cài khóa được, cô gấp đến mức đổ mồ hôi.

Một đôi tay linh hoạt đưa tới, móc nốt hai móc còn lại cho cô.

“Tôi giúp em.”

“Ừ, cảm ơn anh nha…” Tiêu Mộng thở phào, sau đó nhíu chặt mày, quay mặt lại, sợ hãi trừng mắt nhìn Trần Tư Khải như nhìn thấy ma, nói: “Sao lại lại mở mắt rồi? Ai cho anh mở mắt? Ai cho anh quay mặt lại? Ôi trời ơi, sao anh lại thế chứ?”

Tiêu Mộng giơ nắm đấm, lòng đầy tức giận, gần như tức phát khóc rồi.

Trần Tư Khải không nói thêm gì, trực tiếp ném một chiếc váy lên đầu Tiêu Mộng, thờ ơ nói: “Em còn dùng cái dáng vẻ ba chấm này của em lắc qua lắc lại trước mắt tôi, tôi thật sự không thể đảm bảo là có nên làm một trận xe lắc lư ở đây hay không đâu.”

Xe lắc lư? (⊙_⊙) Lúc này Tiêu Mộng mới nhận ra, bây giờ cô đang… quần áo không chỉnh tề… A a a a, lại kêu thất thanh, hồ đà hồ đồ mặc váy lên người.

Trời ạ, cứ tiếp tục ở cùng Trần gấu xấu xa như này, chắc chắn cô sẽ anh dũng hy sinh mất!

“Nào, ăn chút gì đi. Đây là đồ do đầu biếp chuyên nghiệp ở nhà làm, ăn cũng ngon đấy.”

Trần Tư Khải đẩy bàn ăn tới giữa hai người.

Thật ra anh ta cũng không đói, anh ta đã ăn một chút ở nhà rồi, đây là phần đặc biệt chuẩn bị cho Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng duỗi tay lấy một miếng bánh ngọt, cắn một miếng rồi mới phồng má, có cốt khí mà nói: “Hừ!

Tôi không thèm ăn!”

Rồi cất bánh ngọt về chỗ cũ, tỏ vẻ tức giận vì bị nhìn sạch.

Trần Tư Khải cười thầm, khuyên cô: “Đến sân bay thì không có gì ngon đâu, em cũng biết đấy, đồ ăn nhanh ở sân bay rất khó ăn, em không ăn thì thôi, đến sân bay bị đói thì tự mình chịu. Hơn nữa, em mà đói quá không có sức, càng dễ bị tôi bắt nạt. Haha, được rồi, được rồi, cùng lắm thì tới Ý tôi bù lại cho em, tôi lột tr*n tr** cho em xem, được chưa?”

Tiêu Mộng nghiêng đầu nghĩ một lát, hình như đề nghị này cô cũng không lỗ.

Lúc này cô mới chu môi bắt đầu ăn đồ ăn, vừa ăn vừa nói: “Hừ, ai thèm nhìn anh chứ!”

Ăn no rồi, đã tới sân bay, Khang Tử đi làm thủ tục lên máy bay, Trần Tư Khải thì dẫn Tiêu Mộng vào ngồi trong phòng nghỉ VIP, cô chơi trò chơi trên điện thoại, anh ta thì dùng laptop xử lý công việc.

Tài khoản zalo trên điện thoại của Tiêu Mộng đang online, lúc này, Mạc Sùng Dương gửi cho cô một tin nhắn: “Em online à, sao không trả lời anh, có rảnh hay không?”

(⊙o⊙) Hả? Đàn anh Mạc đột nhiên nhắn một câu như này là có gì gì, cái gì mà không trả lời?

Tiêu Mộng liếc nhìn Trần Tư Khải ngồi như một vị vua, đang duỗi đôi chân dài ở đối diện.

Nhanh chóng trả lời Mạc Sùng Dương: “Đàn anh, anh nói việc gì cơ, em không trả lời anh cái gì?”

Vậy mà lại hơi chột dạ, giống như nói chuyện với Mạc Sùng Dương là làm sai chuyện gì đó vậy, Tiêu Mộng lại chột dạ nhìn Trần Tư Khải.

May quá, anh rất bận, người bên cạnh thật sự là quá hạnh phúc.

Hahaha, Trần gấu xấu xa căn bản không có tinh lực chú ý tới cô!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 146


Cô có thể yên tâm với đàn anh rồi.

“Không phải là anh mời em tham gia tiệc sinh nhật anh sao? Em có thời gian không? Mãi vẫn chưa thấy em trả lời anh.”

(⊙_⊙) Tiêu Mộng ra sức dụi mắt.

Cô không nhìn nhầm chứ?

Vậy mà đàn anh lại mời cô tham gia tiệc sinh nhật của anh ta?

Chuyện này… Chuyện này… Sao cô không biết?

Cô không có nhìn thấy tin tương tự!

Tiêu Mộng lập tức kích động, kích động tới đỏ bừng cả mặt, đến tai cô cũng đỏ lên.

“Đàn anh, em đi, nhất định em sẽ đi! Trời ạ, ở đâu thế?”

“Tối ngày kia, ở nhà anh. Em gọi cả Lam Nhạn bạn thân em cùng đi nhé.”

Yeah, yeah! Đàn anh mời cô tham gia tiệc ở nhà anh ta!

Tiêu Mộng kích động tới mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên.

Sau khi mừng rỡ xong, đột nhiên cô lại ủ rũ.

Cái gì? Cái gì? Ngày kia?

Ngày kia cô còn đang ở Ý!

Cô phải đi Ý công tác 1 tuần!

Trời ơi, chuyện gì thế này?

Cơ hội ngàn năm có một như này, lẽ nào cô lại bỏ lỡ sao?

Huhuhu… Trên thế giới này còn có ai đen đủi hơn cô không?

Có hay không? Có hay không?

“Đàn anh, ngại quá… Công ty em đang làm phái em đi công tác, em không thể đi được. Em rất buồn, chờ em về sẽ mua quà riêng cho anh nhé.” Còn đính thêm cả icon khóc lóc.

“Haizz, vậy thì thật tiếc quá. Thế nhưng không sao, chờ em về rồi chúng ta lại liên lạc.”

Tiêu Mộng nắm chặt điện thoại, chỉ còn thấy cực kỳ buồn phiền.

“Sao thế, biểu cảm gì đây? Có phải là muốn đi vệ sinh không? Bên kia, nhà vệ sinh ở rất gần.”

Trần Tư Khải buông laptop xuống, nhìn về phía Tiêu Mộng đang muốn khóc.

Tiêu Mộng hung dữ trừng mắt nhìn Trần Tư Khải, nói: “Anh mới buồn đi vệ sinh ý! Vì sao chúng ta không đi công tác muộn vài hôm? Vì sao?”

Vì sao cứ phải đúng vào ngày sinh nhật đàn anh Mạc Sùng Dương chứ?

Trần Tư Khải nghĩ một lát, hơi nhíu mày lại, nói: “Thật ra vốn dĩ kế hoạch là tuần sau mới đi, tôi lâm thời đẩy lên hôm nay.”

“Á! Vì sao chứ? Sao anh lại sửa đổi kế hoạch chứ? Tuần sau tốt lắm mà! Anh thật là! Đáng ghét chết mất!”

Trên đời này, người khiến người khác đáng ghét nhất không thể là ai khác ngoài Trần gấu xấu xa!

Nếu không thay đổi thời gian, cô còn có thể hạnh phúc tham gia tiệc sinh nhật của đàn anh.

Trần Tư Khải nhướn mày, nói: “Chẳng vì sao cả, tôi muốn sắp xếp như thế. Nếu em bất mãn, em có thể thử bò lên đầu tôi mà ngồi, em làm cấp trên thì em có thể thay đổi quyết định của tôi.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 147


“Hừ! Thật chán!” Tiêu Mộng phồng má, quay mặt đi, giận dỗi.

Trần Tư Khải lặng im nhìn Tiêu Mộng đang tức giận, ánh mắt của anh ta dịu dàng, nhẹ nhàng, nhưng vẫn bá đạo, thâm sâu như thường.

Tiếp đó, Trần Tư Khai dẫn theo Tiêu Mộng, Khang Tử và vài tên cao thủ đi theo, cùng lên máy bay.

Trần Tư Khải dẫn Tiêu Mộng ngồi vào ghế VIP ở phía trước nhất.

Rất rộng rãi, hai hàng, hai mươi mấy ghế, chỉ có hai người bọn họ ngồi, cách khoang sau một tấm rèm, giống như một căn phòng nhỏ độc lập.

“Trời ơi, đây là lần đầu tiên tôi ngồi máy bay đó, thật kỳ diệu, giờ sắp bay rồi sao? Ế, đây là cái gì thế? Ế?

Vậy mà trên cánh của máy bay lại có rất nhiều lỗ nha! Trên đó làm gì thế, vì sao bên anh lại có gió mát, bên tôi thì không có?”

Tiêu Mộng giống như đứa nhỏ tò mò đầy hoạt bát, nói không ngừng, hỏi vô số vấn đề.

Khang Tử sau bọn họ vài hàng ghế, nghe mà đầu cũng muốn nổ tung.

Anh ta cá rằng cậu chủ sẽ không để ý tới loại phụ nữ ồn ào như này, nhưng không ngờ lại nghe thấy tiếng Trần Tư Khải từ từ nhẹ nhàng trả lời, giọng nói dịu dàng như thế, không hề có chút bực bội nào!

Trời ơi, cậu chủ đổi tính rồi sao?

Máy bay cất cánh, Tiêu Mộng nghe lời Trần Tư Khải nói, nhai kẹo cao su, tai không khó chịu gì cả.

Về sau, qua đi thời gian thấy mới mẻ, cô nhóc này ngậm kẹo cao su ngủ thiếp đi.

Vì hai hàng ghế VIP đều bị Trần Tư Khải bao trọn, thế nên Tiêu Mộng có thể nằm dài trên ba ghế ngồi, người cô thấp, hơi cong người lại, vừa khéo nằm vừa.

Khò khò khò… ngủ rất say.

“Này, Mộng, nhổ kẹo cao su ra rồi ngủ, cẩn thận nuốt vào bụng đấy.”

Trần Tư Khải liếc nhìn cô nhóc với dáng ngủ không đẹp kia, thật là kỳ lạ, nhất định kiếp trước cô nhóc này là lợn, vậy mà còn có thể dễ dàng ngủ thiếp đi như thế.

Anh ta bất đắc dĩ thở dài, đi tới, nhẹ nhàng tách miệng cô ra, lấy kẹo cao su khỏi đầu lưỡi hồng phấn.

Tình huống không chê người khác như này… gần như chưa từng xảy ra trên người Trần Tư Khải!

Trần Tư Khải duỗi tay xoa đầu cô nhóc, đắp chăn cho cô, sau đó ngồi sang ghế ở bên cạnh.

Lần đi công tác này, dẫn theo Tiêu Mộng, quả thật là không giống như dẫn theo cấp dưới mà giống như dẫn theo trẻ con vậy.

Khang Tử lặng lẽ thò đầu qua, nhìn Tiêu Mộng vẫn đang ngủ ngon, nói nhỏ: “Cậu chủ, lần này chúng ta đi Ý chủ yếu để làm gì?”

Cũng không thấy có thư ký chuẩn bị lịch trình và sắp xếp công việc cho cậu chủ.

Trần Tư Khải uống một ngụm cà phê, thờ ơ nói: “Cũng không có chuyện gì quan trọng, đi giải tỏa tâm tình, tiện thể thị sát một vài công ty ở châu Âu.”

Trần Tư Khải sẽ không nói với Khang Tử, lý do chủ yếu khiến anh đột nhiên đẩy thời gian ra nước ngoài sớm hơn chính là vì tránh tiệc sinh nhật của Mạc Sùng Dương!

Đương nhiên, anh cũng sẽ không thừa nhận, anh đưa Tiêu Mộng đi theo, thật ra là có mưu tính thâm sâu.

Sau khi tỉnh dậy, Tiêu Mộng lại bắt đầu tò mò.

Vẫn may, tất cả đều là bầu trời trong xanh, vì máy bay bay rất cao, đến mây cũng nằm ở phía dưới bọn họ, thế nên tầm nhìn ngoài cửa sổ cực kỳ chán, lúc này Tiêu Mộng mới ăn đồ ăn vặt mà Trần Tư Khải chuẩn bị, cầm sách đọc.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 148


Có Tiêu Mộng, hành trình bay vốn chán ngắt đột nhiên trở nên thú vị.

Trần Tư Khải phát hiện, khi anh ta còn chưa phiền chán thì đã tới đích đến, Rome.

“Wow… Sân bay Rome thật đẹp!”

Tiêu Mộng vừa xuống máy bay liền bắt đầu cảm thán.

Trần Tư Khải căn bản không nói một lời nào, chỉ nhẫn nhịn cô gái nhỏ không ngừng nói dông dài ở bên cạnh, khoan dung đã trở thành cách yêu thương tốt nhất của anh ta.

Thời gian bản địa ở Rome là hơn 4 giờ chiều.

Bên này đã sớm chuẩn bị một toàn biệt thự chờ để đón tiếp đám người Trần Tư Khải, xung quanh cây cối um tùm, hoa cỏ rậm rạp, có thể thấy được cách đó không xa còn có các tòa biệt thự nhỏ tương tự, cảnh quan xung quanh yên tĩnh mà thanh nhã.

“Chúng ta ở đây sao? Ôi, đẹp phết.”

Tiêu Mộng tới phòng của mình, ném hành lý sang một bên, nằm lên giường, hạnh phúc lăn vài cái.

“Nhóc con, tắm rửa thay quần áo đi, xong tôi dẫn em ra ngoài đi dạo.” Trần Tư Khải gõ cửa phòng cô, nói.

“Ờ! Được rồi, được rồi!”

Ra ngoài đi dạo, dùng tiền của công ty, có thể ra nước ngoài, còn có thể đi dạo, tốt quá!

Tiêu Mộng lưu loát chạy vào phòng tắm, trước tiên cảm thán chiếc bồn tắm lớn hình tròn rồi mới ngồi vào, tắm rửa tử tế.

Thay sang bộ váy liền thân màu đỏ cam, đi đôi giày thoải mái mà Trần Tư Khải chọn cho cô, sau khi ra khỏi phòng liền thấy Trần Tư Khải ăn mặc thoải mái mà điển trai đang đeo kính râm chờ ở phòng khách dưới tầng.

ĐM… Tiêu Mộng nhìn Trần Tư Khải đẹp trai tiêu sái liền không khỏi thầm nuốt ngụm nước bọt.

Ông trời bất công!

Dựa vào đâu mà cái tên Trần gấu xấu xa này lại đẹp trai thế chứ?

Phụ nữ ở nước ngoài rất cởi mở, có khi nào thấy Trần gấu xấu xa liền nhào tới hay không?

Nghĩ tới đây, Tiêu Mộng lại còn có chút chua sót.

“Hừ, tên đàn ông bình hoa di động chiêu ong dụ bướm! Đáng ghét!”

Ai muốn gả cho cái loại đàn ông quá mức xuất sắc như này đúng là tự chuốc lấy khổ, ngày nào cũng phải lo lắng không đâu.

“Ô, Mộng nhà chúng ta chải chuốt vào cũng ra dáng phết nha.”

Trần Tư Khải nhếch môi cười xấu xa.

Tiêu Mộng méo mặt lên: “Này, anh ăn nói kiểu gì thế? Tôi không ra dáng chỗ nào? Cho dù tôi không chải chuốt cũng ra dáng!”

Lúc này Khang Tử mới nghiêm túc đánh giá Tiêu Mộng.

Trời ơi, nhìn cũng thật sự là xinh đẹp thanh thoát như đóa hoa sen chớm nở!

Khuôn mặt nhỏ như lòng bàn tay, mặc dù vẫn còn nét non nớt, thế nhưng trắng nõn giống như một con búp bê.

Mắt to, long lanh, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi môi căng mọng, càng nhìn càng khiến người khác ưa thích.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 149


Cô giống như một giọt nước tinh khiết, đơn thuần, thanh lệ thoát tục, cũng giống như một con búp bê xinh đẹp, khiến sau khi nhìn thấy cô, đàn ông vừa muốn bảo vệ, vừa muốn đè xuống dưới thân mình mà chà đạp!

Thì ra cậu chủ thích loại phụ nữ có khí chất như này… Ừ, mắt nhìn của cậu chủ thật sự rất chuẩn.

Khang Tử còn phát hiện, cậu chủ thường ngày gần như không hay nói chuyện, vậy mà lại nói rất nhiều với cô gái này.

Hơn nữa, kỳ lạ là, hình như cậu chủ đang chủ động trêu chọc cô bé.

Trước mặt Tiêu Mộng, cậu chủ nhà anh ta dường như biến thành một người khác.

Vốn dĩ, cậu Trần chủ yếu mặc đồ màu tối, phần nhiều là màu đen.

Đồ luyện võ, quần áo thường ngày, vest nghiêm chỉnh, phần lớn đều lấy màu đen làm chính.

Nhưng bây giờ… vậy mà cậu chủ lại bắt đầu mặc màu sáng, hình như chỉ có như này mới có thể xứng đôi với cô bé thanh thoát như Tiêu Mộng.

Khang Tử thầm phỏng đoán, cười trộm.

Có phải… cậu chủ yêu cô nhóc này rồi không?

Điều này, Khang Tử cũng không chắc.

Rất nhiều lúc, anh ta để ý thấy, khi cậu chủ đánh giá kỹ lưỡng Tiêu Mộng, phần lớn trong ánh mắt là sự thương tiếc, yêu thương.

Thế nhưng, tâm tư của cậu chủ sâu kín như thế, ai có thể hoàn toàn hiểu được chứ?

Mấy người cùng nhau xuất phát.

Dạo phố ở Rome giống như khách du lịch bình thường tới du lịch.

“Ôi, hùng vĩ quá, chụp ảnh lưu niệm! Ra ngoài một chuyến, nhất định phải chụp ảnh! Tránh cho khi về không thể khoe khoang với bạn bè! Tổng giám đốc Trần, anh chụp ảnh cho tôi.”

Ở đấu trường, Tiêu Mộng tạo dáng, cười nhìn Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải lắc đầu, cười thầm, vẫn là đứa nhỏ, lên xe thì ngủ, xuống xe đi vệ sinh, đến cảnh điểm thì chụp ảnh, về mà hỏi thì chả biết gì cả.

Đối chiếu tình hình du lịch của người dân trong nước với cô nhóc này, thật sự là cực kỳ phù hợp.

Trần Tư Khải lấy máy ảnh xịn của anh ta ra, chụp ảnh cho Tiêu Mộng.

Khang Tử đi theo bên cạnh chủ, im lặng nhìn tất cả.

Người phụ nữ này… được lắm… vậy mà cô dám chỉ huy cậu chủ nhà anh làm việc!

Trần Tư Khải thì lại chả oán thán gì, đi theo phía sau bóng dáng nhảy nhót tung tăng của Tiêu Mộng, cô bảo chụp ảnh thì anh ta chụp ảnh.

Tới quảng trường bên ngoài nhà thờ lớn, Tiêu Mộng lại giơ hai tay lên, tạo biểu cảm cực kỳ tinh nghịch, hét lên: “Nào, nào, nào, chụp một tấm ở đây!”

Trần Tư Khải nhìn nhà thờ lớn ở phía sau, lần này lại chần chờ một lát, rồi quay người lại, nhét máy ảnh vào tay Khang Tử, khẽ nói: “Cậu chụp.”

Khang Tử hơi ngơ ngác, ngây ngốc nhận lấy máy ảnh, đang định chụp ảnh cho Tiêu Mộng đã tạo dáng xong thì phát hiện, Trần Tư Khải nhàn nhã đi tới bên cạnh Tiêu Mộng.

(⊙_⊙) Hành động này Trần Tư Khải khiến Tiêu Mộng và Khang Tử cùng có chút ngạc nhiên.

“Anh… Anh tới làm gì? Không phải bảo anh ở bên đó chụp ảnh cho tôi sao?”

Tiêu Mộng ngơ ngác hỏi.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 150


“Tôi cũng chụp ảnh. Tới một chuyến, đương nhiên phải chụp cái ảnh lưu niệm.”

Trần Tư Khải đứng bên cạnh Tiêu Mộng, chỉnh lại tóc của mình.

Tiêu Mộng chớp đôi mắt to tròn, rất hiểu ý mà gật đầu: “Đúng, anh cũng nên chụp vài tấm ảnh. Tôi nhường cho anh, anh chụp trước, anh chụp xong rồi tới tôi.”

Tiêu Mộng nói những lời này, mặt Trần Tư Khải liền sa sầm.

Tiêu Mộng vừa xoay người, cổ áo sau gáy của cô liền bị người ta túm lại.

Trần Tư Khải trực tiếp nhấc cô đứng trước người mình, một tay ôm lấy eo cô, lạnh lùng nói: “Chụp chung đi. Chụp chung cho nhanh, chỉ cần tách một cái là được.” . Truyện Teen Hay

Tiêu Mộng hơi ngơ ngác.

Chụp ảnh chung ở trước nhà thờ lớn?

Sao cứ cảm thấy kỳ lạ thế chứ?

“Nào, nhìn tôi này! Chuẩn bị xong chưa? Một, hai, ba!”

Khang Tử phấn chấn tinh thần, chụp cho hai người bên kia một tấm ảnh quý giá.

Rất nhiều năm về sau, khi Trần Tư Khải nhìn lại tấm ảnh này, đều sẽ không nhịn được mà thất thần cười đầy ấm áp.

Trên tấm ảnh đó, chàng trai anh tuấn, trong mắt tràn đầy vẻ hạnh phúc không thể che giấu.

Còn cô gái xinh đẹp như trân châu kia, mở to đôi mắt to như thủy tinh, mặt mày ngơ ngác.

Con gái đều thích dạo phố, mặc dù Tiêu Mộng không quá thích đi dạo, nhưng dù sao cũng đã ra nước ngoài, tới nước ngoài, phong thổ văn hóa khác đi, Tiêu Mộng cũng vui vẻ đi dạo phố mua sắm ở Rome cùng Trần Tư Khải.

Ở đây có nhà thiết kế trang sức nổi danh toàn cầu, có những trang sức tinh xảo độc nhất vô nhị trên thế giới.

Tiêu Mộng không thích xem những thứ này, nhưng lại bị Trần Tư Khải cứng rắn kéo đi xem những thứ trang sức rất nổi tiếng kia.

Trần Tư Khải rất kén chọn, nhìn một vòng cũng chỉ nhìn trúng một sợi dây chuyền bạch kim nạm đầy kim cương.

“Mộng, em qua đây, xem xem sợi dây chuyền này thế nào?”

Trần Tư Khải ngoắc cánh tay, ôm lấy vòng eo của Tiêu Mộng, kéo cô tới bên cạnh anh ta.

Tiêu Mộng cực kỳ không quen với cách chung đụng cực kỳ thân mật với Trần Tư Khải như này, thế nhưng dù sao cũng ở nước ngoài, cô cũng sợ đi lạc khỏi mấy người này, hơn nữa, ở đây cũng không có người quen, không giống như ở trong nước, cảm giác xấu hổ cũng không quá mãnh liệt.

Bỏ đi, anh ta thích ôm eo cô thì cho anh ta ôm đi.

“Ừ, là một con cá, bên trên nạm đầy kim cương sao? Nhất định là rất đắt nhỉ?”

Trần Tư Khải khẽ cười, không nói đắt hay không mà chỉ giải thích: “Sợi dây chuyền này sẽ phát ra ánh sáng màu xanh lam vào buổi tối, rất đẹp. Vừa khéo cũng tên là Mộng, phù hợp với em, mua cho em cái này nhé.”

Trần Tư Khải không nói với Tiêu Mộng, kim cương nạm trên người con cá này là toàn viên kim cương 400mg, rất đắt.

Tiêu Mộng bĩu môi: “Tôi không thèm, tôi không thích những thứ này. Được rồi, tổng giám đốc Trần, tiết kiệm tiền đi, chúng ta đi một chuyến cũng không phải là vì mua sắm.”

Trần Tư Khải cúi đầu cười, nhìn Tiêu Mộng, rồi nói với Khang Tử: “Khang Tử, mua nó.”

“Vâng, cậu chủ.”

Khang Tử lập tức đi xử lý.

Một sợi dây chuyền bạch kim mảnh nối liền mặt dây chuyền được đưa tới tay Trần Tư Khải, anh ta quăng qua cổ Tiêu Mộng, muốn đeo lên cho cô.

Tiêu Mộng ra sức rụt cô lại: “Tôi không muốn! Tôi nói là tôi không lấy! Sợi dây chuyền này anh muốn tặng ai thì kệ anh, dù sao tôi cũng không lấy đồ của anh.”

Trần Tư Khải nhướn mày, cười âm hiểm, nói: “Không muốn, vậy được. Bây giờ tôi bán em cho lão già người bản địa, lấy tiền bán em để bù vào 3 tỷ rưỡi em nợ tôi.”

Á. (⊙_⊙) Tiêu Mộng sợ đứng người.

Bán cho lão già người bản địa? Chết mất… Cô không muốn!

Tiêu Mộng nuốt ngụm nước bọt, ngắc ngoải nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Trần, làm phiền anh đeo cho tôi đi.”

Trần Tư Khải cười: “Vậy mới ngoan chứ.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 151


Trần Tư Khải tự mình đeo sợi dây chuyền cho Tiêu Mộng, híp mắt lại, đánh giá cổ cô, rồi lại nhìn khuôn mặt Tiêu Mộng, khen: “Thật đẹp.”

Tiêu Mộng lè lưỡi: “Cảm ơn tổng giám đốc Trần khen ngợi.”

“Không phải là tôi khen em đẹp, tôi nói là, sợi dây chuyền tôi chọn, thật đẹp.”

Trần Tư Khải trêu chọc Tiêu Mộng xong thì xoay người rời đi.

Tiêu Mộng tức đến nhăn mặt lại, lật đật đuổi theo, vừa đánh cánh tay Trần Tư Khải, vừa kêu gào nóng nảy: “Cái gì chứ? Lẽ nào tôi không đẹp sao? Tôi thật sự là đang tuổi 18 đẹp như hoa đó! Sợi dây chuyền này nào có đẹp được như tôi chứ?”

Khang Tử đi theo phía sau, nhìn hai người trước mặt tán tỉnh v* v*n, đột nhiên cảm thấy hai người này đi cùng nhau cũng khá hợp.

Đây là một cảnh tượng cực kỳ kỳ lạ.

Một chàng trai cực kỳ đẹp trai sáng sủa, ngọc thụ lâm phong dẫn theo vài tên cao to lực lưỡng, đi cùng là một cô nhóc xinh đẹp như thủy tinh, đoàn người đi dạo trên đường phố Rome.

Cô gái đơn thuần vui vẻ, chàng trai anh tuấn mỉm cười thâm trầm.

Tới khi ăn tối thì đã là hơn 8 giờ tối giờ địa phương.

Tiêu Mộng mệt gần chết, đi tới mức chân cũng tê dại.

Ngồi trên bàn ăn, cô bắt đầu ăn như hổ đói.

Ôi trời ơi, ăn quá là ngon, Trần Tư Khải rót cho cô vài ly rượu, cô cũng một ngụm nuốt hết như nước lọc.

Trần Tư Khải không nói gì, thế nhưng, trong ánh mắt nhìn về phía Tiêu Mộng lại mang theo ánh nhìn đầy thú tính.

Cô nhóc này… cũng thật sự rất phối hợp với anh ta, uống rượu cũng thật là thuận lợi.

Khóe miệng Trần Tư Khải hơi giương lên, mang theo ý cười quỷ dị.

Người chờ ở bên cạnh, dưới ánh nhìn của Trần Tư Khải cũng yên lặng lui xuống.

Phòng ăn rộng lớn, chỉ còn lại hai người bọn họ.

Tiêu Mộng không nghĩ nhiều, cứ điên cuồng ăn uống, quét sạch đồ ăn, ăn nhanh, ăn nhiều.

Cuối cùng cô cũng ăn no, vỗ bụng ưỡn người dựa vào thành ghế, ợ một tiếng.

Cô thỏa mãn híp mắt lại giống như một chú mèo lười, than thở: “A… Hạnh phúc quá, ra nước ngoài chơi thật sự là rất thoải mái!”

Trần Tư Khải hớp một ngụm nhỏ rượu vang, tối nay anh ta không định uống quá nhiều rượu, tối đến, anh ta còn có việc càng quan trọng hơn phải làm.

“Ừ, có có chuyện hạnh phúc hơn, thoải mái hơn.”

Trần Tư Khải khẽ nói, ánh mắt lóe lên.

“Hahaha, ra nước ngoài thật tốt, thật tốt quá.”

Tiêu Mộng cười ngốc nghếch, căn bản không để ý tới lời Trần Tư Khải nói là có ý gì.

Cô vươn vai, lười biếng nói: “Tôi mệt rồi, tôi đi tắm rồi đi ngủ đây. Tổng giám đốc Trần, anh cũng đừng thức khuya, ngày mai còn có việc nữa.”

Trần Tư Khải nhấp một ngụm rượu, nuốt xuống, nói lấp lửng: “Ừ, tôi lập tức tới ngay.”

Ý mà Tiêu Mộng nói, là Trần Tư Khải đừng có mà thức khuya, tự ngủ sớm đi.

Còn câu kia của Trần Tư Khải, nghĩa là tôi sẽ tới ngay.

Tiêu Mộng đi lên tầng, vừa đi vừa ngáp, còn khua tay nói: “Ngủ ngon…”

Trần Tư Khải không khỏi cười khẽ: “Giờ mới mấy giờ, chúc ngủ ngon có phải là sớm lắm không? Nhóc con, vừa ăn xong, đừng có ngủ ngay, hoạt động một chút mới tốt.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 152


“Ừm, ừm.” Tiêu Mộng mơ hồ trả lời, lười nhác bò vào phòng mình.

Xả nước nóng đầy cả bồn tắm lớn hình tròn, sau đó cô c** q**n áo, vui sướng nhảy vào bồn tắm giống như một con cá: “A… Thoải mái quá… Đây thật sự là cuộc sống của thượng đế mà! Một chữ, sướng! Hai chữ, quá sướng! Hahaha…”

Tiêu Mộng xõa tóc, nằm trong bồn tắm, nhắm mắt ngâm mình.

Ngâm mình trong nước nóng, hơi ấm bao quanh, dần dần, những mệt mỏi khi chơi đùa dần biến mất.

Tiêu Mộng mở đôi mắt như trái nho đen, lấy sữa tắm xoa lên người, tạo thật nhiều bọt, sau đó cô lại ngâm mình vào dòng nước, vui vẻ sung sướng.

Một lát sau, cô nâng ngực lên, hai đám bọt trắng trước ngực bung lên, mang theo độ cong của bọt xà phòng, cực kỳ dụ hoặc.

Cô lại giơ hai chân lên cao, lắc lắc, nghịch ngợm.

Sau đó, cô bốc một nắm bọt ném về phía trước, rồi lại ưỡn bụng ra đỡ.

“Hahaha…” Tiêu Mộng lăn lộn trong bồn tắm, đùa nghịch cực kỳ vui vẻ.

Cô không biết rằng, khi cô đang ham chơi như thế, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô!

Trần Tư Khải dựa trên vách tường, lặng lẽ nhìn vào bên trong.

Cô nhóc này thật sự ý, còn không biết đường khóa cửa lại, thật ra có khóa cửa cũng chẳng có ý nghĩa gì, anh ta có chìa khóa.

Khi tắm, đến cửa phòng tắm cũng không nhớ đóng lại.

Sự sơ ý của cô khiến anh ta có thể thỏa mái thưởng thức cảnh người đẹp tắm rửa ướt át như này.

Tiếng cười yêu kiều không chút phòng bị của cô giống như một chiếc bàn chải cứ cọ cọ vào trái tim anh ta.

Trước giờ Trần Tư Khải chưa từng nóng như thiêu đốt như bây giờ!

Dường như trong một giây phút, anh ta biến thành ác ma với d*c v*ng như hừng hực bùng cháy!

Ngọn lửa kia, dòng nham thạch kia, va đụng loạn lung tung nơi bụng dưới của anh ta, anh ta căn bản không đè xuống nổi!

Chờ đợi giây phút này… đã rất lâu rồi, rất lâu rồi…

Trong đôi mắt sâu thẳm của Trần Tư Khải bùng lên hai ngọn lửa.

Ánh lửa ấy, dường như có thể đốt cháy cả thế giới.

Phì phò… Trần Tư Khải nghe thấy tiếng thở “thô” không thể khống chế nổi của mình.

Anh ta từ từ cởi áo của mình, rất chậm, rất chậm, cơ thịt cường tráng ở thân trên đã chuẩn bị sẫn sàng, lồi lên rất rõ ràng.

Lộ ra vùng trên bụng dưới là sáu múi cơ lồi lên, báo hiệu anh ta đang ở biên giới điên cuồng.

Bên tai toàn là tiếng nước tí tách và tiếng cười yêu kiều của cô gái.

Những âm thanh đó hòa lẫn vào nhau, dường như đang nói với Trần Tư Khải: Tới đây, tới đây, tới đây!

Cảnh tượng ướt át trong nhà tắm cứ k*ch th*ch đầu óc anh ta, anh ta nhìn thấy điểm hồng phấn xinh đẹp nổi lên trên mặt nước của cô, độ cong mê người kia khiến bụng dưới của anh ta nóng rực!

Thân người ướt sũng, tươi non, mềm mại, xinh đẹp đang nhảy nhót, nhấp nhô trong làn nước ở bên kia… Đôi mắt thâm sâu của Trần Tư Khải híp lại, mím đôi môi mỏng, siết chặt từng ngón tay, hơi thở nóng rực.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 153


Anh ta lặng yên sải bước vững chắc giống như một con báo săn chuẩn bị xuất kích, lặng lẽ đi vào nhà tắm.

Tiêu Mộng đang chơi rất vui, trên người từ trên xuống dưới, từ ngoài vào trong đều là bọt xà phòng thơm phức, mềm mại.

Cô hơi nhíu mày, hít sâu một hơi.

Ế? Sao lại thấy hơi lạ nha?

Vì sao cô có cảm giác nặng đầu, hơi choáng chứ?

Loại choáng váng này này, không quá rõ ràng, nhưng lại khiến cô có chút hoảng hốt.

Hơn nữa… Đột nhiên cô cảm thấy rất nóng!

Hình như… máu trong cơ thể đều nóng lên, tim đập nhanh hơn, hô hấp cũng khó khăn, vậy mà cô lại vô thức sờ ngực mình, hoặc là s* s**ng cơ thể mình, hình như có gì đó khác lạ, hơi rối loạn.

Cô… Cô làm sao thế này?

“Không phải mình ốm rồi chứ? Lạ quá…”

Tiêu Mộng gãi đầu, chiếc miệng nhỏ thở ra một hơi, lẩm bẩm một mình.

“Em không ốm.”

Đột nhiên, rất bất ngờ, có một người đàn ông trả lời cô!

“A!” (⊙_⊙) Tiêu Mộng giật mình, cả người run lên, nước bắn tung tóe, cô hoảng sợ mở to mắt, nhìn người đàn ông cao lớn dần dần đi tới trước mặt.

“Anh… Anh… Sao anh lại vào phòng tôi? Anh… Anh… Anh đi ra ngoài!”

Là Trần gấu xấu xa!

Chờ đã… Vì sao Trần gấu xấu xa lại cởi áo rồi?

Vì sao bây giờ lại đang c** th*t l*ng? . Ngôn Tình Hay

Tiêu Mộng hoàn toàn ngây ngốc, bàn tay chắn trước ngực, cả người khẽ run lên, nhưng đồng thời phát hiện chuyện càng thêm đáng sợ là: Vì sao đột nhiên cô lại khát vọng mãnh liệt muốn đi sờ lên cơ thể người đàn ông trước mặt?

“Tôi nói chuyện với anh đó! Anh lên tiếng đi chứ! Anh ra ngoài đi! Có nghe thấy không?”

Tiêu Mộng hoảng sợ rụt người vào trong nước, chỉ sợ bộ phận quan trọng của mình lộ ra khỏi mắt nước sẽ bị Trần Tư Khải nhìn thấy.

Trần Tư Khải hít thở càng thêm nặng nề, mỗi lần hít thở đều thô như tiếng bếp lò.

Tiêu Mọng nhìn khuôn mặt đẹp trai nghiêng nước nghiêng thành của Trần Tư Khải, đột nhiên cảm thấy cực kỳ đáng sợ.

Trong đôi mắt sắc bén của anh ta bùng lên ngọn lửa cực kỳ nguy hiểm.

Cô sợ quá, sợ quá… “Cạch!” một tiếng, Trần Tư Khải rút thắt lưng ra, tùy tiện vứt xuống đất.

Tiếng thắt lưng chạm vào sàn gạch khiến da đầu Tiêu Mộng tê dại.

“Một người tắm chán lắm, hai người tắm chung mới vui.”

Cuối cùng Trần Tư Khải cũng nói chuyện, giọng nói vừa khàn vừa trầm, từng chữ bám lấy trái tim cô giống như rong biển.

Tiêu Mộng nghe tiếng anh ta nói mà cả người run lên.

Vì sao đột nhiên… cô cảm thấy rất thèm khát anh ta chứ?

Nghe thấy tiếng của anh ta, cô sắp chảy máu mũi rồi, nhìn đôi mắt sâu thẳm kia của anh ta, cô gần như hoàn toàn chìm đắm.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 154


Vì sao lại thế này chứ?

Rốt cuộc cô làm sao thế?

“Không, không được! Nào có chuyện hai người tắm chung chứ? Anh… Anh ra ngoài đi!”

Tiêu Mộng miễn cưỡng kêu lên, nhưng khi nói ra, giọng nói vốn bén nhọn của cô lại không tự chủ mà dần dần mềm đi, dịu dàng hơn, giống như tiếng mèo con r*n r*.

Mềm mại, yêu kiều, ỏn ẻn… Khiến người khác hiểu nhầm là cô đang làm nũng, đang ngâm nga.

Tiêu Mộng liên tục chớp mắt, hơi thở nặng nề hơn, gấp gáp hơn.

Lúc này, mặt cô đỏ hồng, đôi mắt long lanh lộ ra vẻ không biết làm sao, làn da trắng như tuyết như ẩn như hiện… Dáng vẻ này, trực tiếp khiến Trần Tư Khải đầu hàng!

Trần Tư Khải nhanh chóng c** q**n, k** kh** q**n xuống, nỉ non: “Thật ra em rất hy vọng tắm cùng tôi có đúng không? Em không muốn tôi rời đi, em thèm khát tôi, có đúng không?”

Giọng nói của anh ta giống như socola, mang theo nồng đậm mê hoặc, vờn quanh tai Tiêu Mộng, từ từ ngấm vào, từ từ cắm rễ.

Cô hoảng hốt nói: “Không, không phải… Không phải như thế… Anh, anh đi ra… Đi ra đi…”

Nhưng giọng của cô càng ngày càng nhỏ, giống như tiếng muỗi kêu.

Cô nào có biết, trong rượu mà Trần Tư Khải cho cô uống vừa rồi có thêm chút đồ vật.

Đó là một loại thuốc mới được nghiên cứu ra, chỉ cần cho một chút liền có thể tăng cường d*c v*ng của con người, phóng đại vô số lần sự thèm khát đối với người khác giới…

Có thể là đồ chơi để điều tiết cảm xúc của các cặp vợ chồng, đương nhiên, loại thuốc này tuyệt đối là thứ đồ tốt đối với những người đã có kinh nghiệm, nó sẽ khiến người ta rơi vào trạng thái k*ch t*nh rất nhanh.

Khiến cảnh tượng trở nên cực kỳ lãng mạn và hoàn hảo.

Nhưng đối với loại người xấu hổ mà không có kinh nghiệm gì như Tiêu Mộng mà nói, nó mang tới sự hoảng hốt kỳ lạ.

Cô không hiểu phản ứng của cơ thể mình đại biểu điều gì, cô chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, có loại sợ hãi không thể nắm bắt được, cô không biết khống chế ngọn lửa đột nhiên bùng lên này như thế nào.

Nhưng sự hoảng loạn không biết làm sao này của Tiêu Mộng lại trở thành sự dụ hoặc mạnh liệt nhất đối với Trần Tư Khải!

k*ch th*ch d*c v*ng chinh phục giấu trong nơi sâu nhất trong đáy lòng anh ta, cũng khiến thú tính trong xương cốt anh ta càng thêm mãnh liệt.

Xoẹt… Quần rơi xuống.

Tiếp đó, q**n l*t cũng bị anh ta lột tới cổ chân.

Tiêu Mộng sợ đến ngây người.

Trợn to mắt, há to miệng, thở gấp từng ngụm lớn, thấy d*c v*ng trào dâng nóng rực của người nào đó, vậy mà cô lại ngây người, không thể rời mắt!

Cứ như thế, biểu cảm ngây ngốc, chấn kinh nhìn chằm chằm eo Trần Tư Khải.

Xem phim!

cũng chỉ là xem thế thôi, xem và thật sự tiếp xúc tuyệt đối là hai chuyện khác nhau.

Khi thứ to lớn nóng rực của Trần Tư Khải hiện ra trước mắt Tiêu Mộng, cô liền hóa đá.

Sợ chết mất!

Thình thịch… Trái tim nơi ngực trái của Tiêu Mộng gần như muốn nhảy ra ngoài.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 155


Cô xấu hổ, cô hoảng sợ, cô cũng muốn nhắm mắt hay là quay mặt đi, nhưng lúc này, vậy mà cô chẳng làm được gì cả, cô cứ giống như bị dính phép định thân của Tôn Ngộ Không, không hề động đậy mà nhìn chằm chằm bộ phận quan trọng kia của người ta, ra sức mà nhìn!

Càng khiến Tiêu Mộng lấy làm lạ là, nhìn thứ đó của người ta, vậy mà cô còn nuốt nước bọt vài lần… A a a a, để cô chết đi cho xong, vì sao cô lại có ý nghĩ nhảy ra sờ nó chứ?

Trần Tư Khải hưởng thụ dáng vẻ sùng bái ngây ngốc mà cô dành cho anh ta, tiến tới một bước, lại gần khuôn mặt cô, hơi cúi người xuống, bàn tay giữ lấy gáy cô, nói nhẹ như không: “Thích nó không? Thích, thì muốn nó.”

Ong ong ong… Tiêu Mộng giật giật mí mắt, nhìn gần cái thứ ép bên miệng mình, đầu óc hoàn toàn sụp đổ.

“A a a a…” Dựa vào chút tỉnh táo còn sót lại, Tiêu Mộng đẩy Trần Tư Khải ra, nếu không phải Trần Tư Khải giỏi võ, phản ứng nhanh, sự điên cuồng lúc này của Tiêu Mộng chắc là cũng đủ để xử anh ta.

Tiêu Mộng cứ như con đà điểu, không hề nghĩ ngợi gì mà ngụp đầu vào trong nước.

Cô ngâm đầu vào trong nước.

Trần Tư Khải nhìn sống lưng trơn bóng như ngọc, rồi lại nhìn b* m*ng hơi run rẩy kia, anh ta khẽ cười, cười cực kỳ đắc ý.

Bàn chân dài bước một bước liền tiến vào trong chiếc bồn tắm lớn kia.

Ào… Nước bắt tung ra rất nhiều.

Cũng không thèm để ý Tiêu Mộng run thành cái dạng gì, cánh tay dài vớt một cái, kéo cô vào lòng mình.

Tay anh ta chầm chậm mà nhẹ nhàng lướt trên da thịt cô, bờ môi dán bên tai cô, khẽ hôn cô dịu dàng, một cái, lại một cái, dường như không hề có chút d*c v*ng nào.

Nhưng hơi thở nóng ấm lại bán đứng sự ẩn nhẫn của anh ta, từng làn hơi nóng ấm phả vào người cô, khiến mặt cô cũng nóng bừng lên.

“Nhóc… Em xấu hổ cái gì chứ, chúng ta, không phải đã từng l*m t*nh rồi sao? Nếu đã từng làm rồi, em còn xấu hổ cái gì chứ? Hử?”

Tiêu Mộng ngụp trong nước cũng không chịu nổi nữa, ngạt chết mất, không có khí oxi, cô chui đầu ra khỏi nước, cả khuôn mặt ướt sũng, đôi mắt mơ màng nhìn Trần Tư Khải.

Trên ngực của cô đang có một bàn tay tham lam mãi.

Lưng của cô, đang dán lên lồng ngực của anh ta, nhẹ nhàng cọ xát.

Tiêu Mộng th* d*c từng hơi, Trần Tư Khải cứ cắn răng nhẫn nhịn như thế, không để cho mặt mị lộ ra một chút tâm tư nào.

Chăm chú nhìn cô đầy dịu dàng mà ấm áp.

Dường như, không phải là cô đang ngâm mình trong nước, dường như, không phải là cô đang tr*n tr** thân người.

Sự ẩn nhẫn lúc này, là vì sự điên cuồng về sau.

Ánh mắt Tiêu Mộng xẹt qua tia ngạc nhiên, xẹt qua tia hốt hoảng, cũng có chút không biết làm sao.

“Tôi… Tôi… Tôi khó chịu… nhìn hơi không rõ ràng… người hơi lâng lâng… miệng khô khốc… Tôi ốm rồi…”

Tiêu Mộng nhăn mặt, nỉ non đau khổ.

Vì sao… Tay của anh trêu chọc ngực của cô, cô lại… thoải mái như thế chứ?

Cô trở nên hư hỏng rồi sao? Hay là cô trở nên d*m d*c rồi?

Hy vọng bị anh ta v**t v*, hy vọng dán lên cơ thể anh ta, hy vọng dây dưa cùng một chỗ với anh ta, thậm chí… Cô hy vọng nhìn thấy thứ to lớn đầy nhiệt huyết của anh ta, cô muốn… Trần Tư Khải híp mắt lại, giấu đi ngọn lửa hừng hực nơi đáy mắt, khẽ nói: “Em muốn làm gì, nói cho tôi biết, tôi đều thỏa mãn em, có được không?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 156


Đây đơn thuần là dụ hoặc!

Dụ hoặc cô phạm sai lầm!

Đôi môi mỏng như cánh hoa của anh ta, áp lại gần như thế, Tiêu Mộng thở gấp, có cảm giác lâng lâng bay bổng, hàng mi dài của cô run lên, không biết vì sao, cô cứ thế chủ động dán về phía anh ta, thở hồng hộc, thèm khát đến lạ mà hôn lấy đôi môi anh ta giống như một con thú nhỏ.

Trái tim của anh ta, điên cuồng đập thình thịch.

Cơ thể của anh ta run mạnh lên vì hành động này của cô!

Cơ thịt cả người đều đang vận động, đều đang ở biên giới cuối cùng.

Thế nhưng, anh ta cứng rắn nhịn xuống, không hề động đậy, anh ta không muốn phá hỏng cả kế hoạch vào lúc này, anh ta không thể dọa cô nhóc vừa ngây ngốc chủ động này.

Tiêu Mộng không biết rằng vì sao bản thân lại dán lên bờ môi Trần Tư Khải nhà người ta.

Nụ hôn giống như chuồn chuồn đạp nước, sau khi chạm một cái vào bờ môi anh ta, cô có chút hốt hoảng choáng váng, rời khỏi đôi môi anh ta, dùng ánh mắt hoảng loạn nhìn vào mắt anh ta.

Anh ta, vậy mà lại nhắm mắt! Dường như thiên thần đã ngủ say.

Lúc này, trái tim vốn loạn nhịp của Tiêu Mộng lại càng đập điên cuồng.

“Trần… Anh… Anh… Tôi…”

Lúc này Tiêu Mộng không nói được gì, nóng hầm hập, bản thân cô còn nghe thấy tiếng nói của mình dường như còn mang theo tiếng vọng.

Cô muốn nói, Trần Tư Khải, vì sao tôi lại hôn anh?

Cô muốn nói, vì sao tôi lại khó chịu như này, vì sao lại nóng như này?

Cô còn muốn nói, Trần Tư Khải, vậy mà tôi lại muốn c**ng b*c anh, làm sao đây?

Lời đã không thể nói ra, trái tim cô lại đập quá kịch liệt, cô cảm thấy hít thở cũng khó khăn.

Thậm chí, Tiêu Mộng cảm thấy, lúc này cô đã sắp chết rồi.

Khó chịu quá, khó chịu quá, loại khó chịu không thể nói thành lời.

Cô khó chịu tới mức gần như muốn biến thành bụi mịn, đến cả hiện thực cả hai người đều đang tr*n tr** mà cô cũng khó chịu tới mức không thể nào để ý nổi.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ càn bậy đang chạy loạn: Làm thế nào mới không khó chịu!

Tiếp đó Tiêu Mộng lại nghe theo nội tâm mình một lần nữa, chu môi, hôn lên đôi môi của Trần Tư Khải.

Wow… Khi hôn anh ta, vậy mà lại đỡ khó chịu!

Ừm… Cô muốn làm dịu cảm giác khó chịu, cô không muốn rời khỏi đôi môi anh ta.

Ăn, ăn, ăn… Tiêu Mộng không hiểu kỹ thuật hôn gì cả, cô thô bạo cắn môi người ta như đang gặm táo.

Hành động như thú nhỏ ngơ ngác này của cô triệt để kích phát thú tính của Trần Tư Khải, anh ta khẽ gầm một tiếng, dường như một con dã thú biến thành ác ma xông ra từ nơi sâu thẳm trong cơ thể anh ta, anh ta mở mắt ra, ánh mắt lóe lên, anh ta đổi khách thành chủ, ôm lấy đầu cô, giảm lục tay xuống, điên cuồng hôn Tiêu Mộng.

Nóng rực, cuồng nhiệt, mãnh liệt.

Giống như sóng trào mãnh liệt đập vào bờ, chốc lát liền cuộn trào, hoàn toàn chôn vùi ý chí của Tiêu Mộng.

Hôn quá mãnh liệt, quá mạnh mẽ, khiến cô không thể thở nổi, Tiêu Mộng ngẩng mặt lên, phát ra tiếng hừ hừ yêu kiều như mèo con.

Trần Tư Khải bị tiếng kêu vô thức này của cô k*ch th*ch tới hoàn toàn sụp đổ.

Thế nhưng, dù đã muốn điên lên, anh ta vẫn xấu tính ngậm lấy vành tai cô, th* d*c, nói: “Lần này, là em chủ động quyến rũ tôi, em nhớ đấy!”

Quyến rũ cái gì? Chủ động cái gì?

Lại cái gì mà… Tiêu Mộng mơ hồ nghe vài chữ, đầu óc vẫn rất rối loạn.

Kệ anh ta quyến rũ, chủ động cái gì chứ, bây giờ cô không để ý gì cả, cô muốn loại bỏ cái cảm khác không thoải mái khắp người lúc này! Ừ, đúng là thế!

Cánh tay non mềm của Tiêu Mộng chủ động ôm lấy cổ Trần Tư Khải, vặn vẹo thân người, tách hai chân mình ra, vòng qua eo anh ta.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 157


Thật ra cô cũng không biết vì sao lại làm ra hành động như này, cô chỉ cảm thấy cô nên như thế, như này khá thoải mái.

“Ô…” Trần Tư Khải híp mắt lại, thấp giọng gầm lên.

Đáng chết, cô như này… thật sự khiến anh ta không thể tự kiềm chế được.

Thân người trắng mềm như tuyết của cô vòng qua người anh ta, lúc này đối diện với anh ta, quấn trên người anh ta như một con gấu túi, khiến cho nơi thần bí đẹp đẽ kia đối diện với ngọn lửa nóng rực của anh ta…

Nếu anh ta còn có thể tiếp tục bình tĩnh như không, vậy thì anh ta chính là loại đầu gỗ!

“Mộng… Mộng… Mộng… Mộng của tôi…”

Anh ta nỉ non, nhiệt độ cơ thể nhanh chóng tăng cao giống như một khối sắt nóng bỏng tay, gần như có thể lập tức nướng chín cô gái trên người.

Ngọn lửa rục rịch ngóc đầu dậy kia của anh ta đang đối diện với thâm cốc thần bí mềm mại của cô!

ĐM… đây quả thật là đang giày vò anh ta mà!

Không để ý nữa! Làm!

Trần Tư Khải gầm một tiếng, nhào về phía trước, ôm lấy cô gái mềm mại, xoay người đè lên người cô.

“A… Ùng ục…”

Không ngờ cô nhóc kia quá bé, vậy mà lại bị anh đè vào trong nước, cô nhóc bị sặc nước, tay chân khua loạn xạ.

“Cục cưng của tôi…”

Trần Tư Khải nhanh chóng vớt Tiêu Mộng ra khỏi nước, suýt chút nữa thì bật cười.

Lúc này, không thể cười được.

Thế nhưng… Vì sao cô nhóc này lại có thể khiến người ta buồn cười thế chứ?

“Khụ khụ khụ…” Tiêu Mộng nước mắt ròng ròng mà ho, bàn tay túm lấy người Trần Tư Khải, không dám buông lỏng ra nữa, cô sợ cô buông anh ta ra thì sẽ bị biển lớn nhấn chìm lần nữa.

Biển lớn… Sóng biển cuộn trào… Tiêu Mộng ho một lúc, rồi lại mơ màng nhìn xung quanh… Nào có biển chứ?

Nào có chứ?

Cuối cùng đôi mắt như trái nho đen cũng nhìn thấy người đàn ông tr*n tr** cùng với cô… Mẹ ơi!

Cả người anh ta… tr*n tr**… Hơn nữa, thân người vạm vỡ của anh ta, cơ thịt chắc như thép… Chỉ nhìn cái thứ nơi bụng dưới trơn bóng chắc nịch kia của anh ta… hung dữ… “A a a a… Anh… Anh… Anh làm gì thế?”

Sặc nước một lúc đã đốt cháy hết chút tác dụng thuốc trong cơ thể cô.

Trần Tư Khải th* d*c, ánh mắt nhìn chằm chằm điểm hồng phấn trước ngực cô gái khẽ rung động vì quá kích động, hô hấp càng thêm nặng nề, nhưng vẫn có thể trơ mặt mo nhe răng cười, khẽ nói: “Cái này phải hỏi em muốn làm gì… Tiêu Mộng, em rất giỏi nha, em ỷ thế mình uống chút rượu liền rục rịch muốn cưỡng ép ông chủ nhà em sao?”

Nhưng trong lòng lại thầm mắng: Đáng chết, vì sao cô lại tỉnh táo vào lúc này chứ? Vì sao không tỉnh muộn thêm vài phút nữa chứ?

Trời ạ, chờ tới khi anh ta thật sự tiến vào, cô muốn tỉnh lại lúc nào thì tùy.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng lập tức ngây ngốc.

Uống rượu? Cưỡng ép?

Là thế sao? Cô lại lặp lại sai lầm sau khi uống rượu lần nữa sao?

Nghĩ kỹ lại, hình như… Đúng là vừa rồi có cảm giác hơi mơ hồ say rượu… Thế nhưng… Cô cố gắng nhớ lại…

Rõ ràng nhớ là vừa rồi anh ta đột nhiên xông vào nhà tắm phòng cô!

ĐM, tên xấu xa xấu tính, vậy mà anh ta lại nghĩ rằng cô ngốc tới mức có thể dễ dàng đổ tội cho cô hay sao?

“Anh nói linh tinh! Là anh chạy vào phòng tôi! Dựa vào đâu mà anh lại vào đây? Anh ra ngoài đi!”

Trần Tư Khải nắm lấy bàn tay chỉ chỏ lung tung của cô, cười đầy quyến rũ, nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt lên nơi nóng rực của anh ta… (Khụ khụ, đoạn sau tự mình tưởng tượng) “Em bảo tôi ra ngoài thì tôi ra ngoài, thế không phải là quá mất mặt hay sao? Có nghĩ tới cảm nhận của nó hay không?”

Nó? Nó nào?

Tiêu Mộng từ từ cúi đầu, vậy mà lại thấy tay cô đang nhẹ nhàng cọ xát… “A a a a…” Tiêu Mộng hoảng sợ kêu lên giống như chim non vỗ cánh, rụt tay mình lại nhanh đến lạ thường, chán ghét vẩy vài cái rồi nhảy một cái ra khỏi bồn tắm, tr*n tr** thân người chạy ra ngoài giống như khỉ con.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 158


Thân người hồng phấn ướt sũng khiến người khác nhìn mà nghĩ lung tung.

Trần Tư Khải cười giả tạo, căn bản không vội đuổi theo mà tiếp tục vẩy nước vài cái rồi mới chậm rì rì đứng lên, thong dong đi ra ngoài.

Còn Tiêu Mộng lại thở hồng hộc, ra sức kéo mở cửa ra.

Không mở được!

Vì sao lại không mở được?

Vì sao?

Lẽ nào bị khóa chặt rồi sao?

Vặn trái ba vòng, không mở được.

Vặn phải ba vòng, vẫn không mở được.

Bóng người nào đó đã đè tới, cúi người, bàn tay trượt dọc theo hai bên người cô, động tác cực kỳ dịu dàng, tiếp đó, cô liền cảm nhận thấy phía sau có một thứ nóng bỏng to lớn dán vào người, bên tai từng đợt hơi thở nóng rực, anh ta cười trầm khàn, nói: “Tôi khóa cửa rồi, chắc là em không mở được. Có cần tôi giúp không?”

Đầu óc hơi hỗn loạn, nhưng dựa vào sự hoảng sợ đè nén này mà cô vẫn tỉnh táo và rõ ràng, bây giờ, Tiêu Mộng đã sợ nhũn cả chân rồi, nếu không phải dựa vào cánh cửa, phía sau ép vào người anh ta, chắc là cô đã có thể trực tiếp ngồi xuống đất rồi.

“Anh… Anh sẽ giúp tôi sao?”

Đôi con ngươi của cô khẽ động, cả người run lên.

Không ngờ rằng, dáng vẻ mỏng manh như con thú nhỏ yếu ớt này của cô càng khiến anh ta phát điên.

Trần Tư Khải rất khâm phục bản thân mình, vậy mà giây phút này còn có thể kiên nhẫn nói chuyện với cô như này.

“Đương nhiên là… không!”

“Mẹ nó chứ! Nếu anh đã không giúp tôi, vậy anh còn thừa hơi hỏi cái gì mà hỏi!”

Một tay của Trần Tư Khải đã đánh úp một bên ngực của cô, cô kéo lấy tay anh ta ra, anh ta lại túm lấy lần nữa.

“Tiêu Mộng! Vậy mà em lại còn nói bậy nữa! Nên phạt! Phạt em tối nay làm đệm dưới thân tôi!”

Trần Tư Khải khàn giọng nói, trực tiếp ôm Tiêu Mộng lên.

Tiêu Mộng lắp bắp nói: “Tôi, tôi sai rồi, tôi sửa… Sau này tôi không nói bậy nữa…”

Trần Tư Khải khẽ cười, khẽ ném cô lên giường lớn, tiếp đó anh cơ thể tráng kiện của anh ta đè xuống, ánh mắt càng sâu hơn, đôi môi càng thêm xinh đẹp, nụ cười càng thêm mê người, giọng nói… đẹp như rong biển: “Không nói bậy, cũng được… không nói bậy thì phạt em là đệm thịt cho tôi…”

Tiêu Mộng liền sững sờ.

Bây giờ đầu óc cô cũng coi như tỉnh táo, nhưng cơ thể lại không nghe theo sai khiến.

Cô cứ thế, nhìn chằm chằm anh ta đè xuống, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm mê người của anh ta, nhìn đôi môi gợi cảm như cánh hoa của anh ta, nhìn nụ cười của anh ta…

Cô hoàn toàn đã đắm chìm vào trong đó!

Đúng thế, giây phút này, cô đã bị dáng vẻ lúc này của Trần Tư Khải mê hoặc!

Vốn dĩ, anh ta cũng có thể khiến người ta say đắm quên lối về như đóa hoa anh túc… Anh ta khẽ nỉ non, khẽ cười: “Nhóc… Ôm lấy cổ tôi, v**t v* tôi…”

“Đừng nhắm mắt, tôi muốn em nhìn tôi…”

“Tôi hôn em như này, thích không?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 159


“Lát nữa muốn kêu như nào thì tùy em.”

“Có lẽ tôi thật sự rất thích em, nhìn xem, em khiến tôi điên cuồng tới cỡ nào, sờ mà xem…”

Giọng nói trong trẻo giống như tơ lụa, cứ quanh quẩn trong lòng cô, thoáng cái cô liền bị mê hoặc giống như trúng độc.

Quên mất vùng vẫy, quên mất kháng cự, quên mất sợ hãi.

Thậm chí cô còn mơ hồ an ủi bản thân: Đừng sợ! Mày sợ cái gì chứ? Tên này vốn là của cô! Cô đã từng nếm trải qua rồi, không phải sao? Bây giờ chỉ là ôn lại thôi, ôn lại!

Cô thầm than thở, thầm coi thường bản thân, vì sao không thể cứng rắn đẩy tên trai đẹp trên người mình ra chứ?

Có lẽ, trong người cô vẫn có chút háo sắc!

Cô háo sắc sao? Ôi trời ơi, vấn đề này… rối rắm quá.

Khi từng nụ hôn liên tiếp của anh ta rơi trên mặt cô, môi cô, cổ cô, cô hơi híp mắt lại, bất giác vặn vẹo thân người như một con rắn.

Không phải là cô không tự kiềm chế, mà là… nụ hôn của tên này, nhột quá!

Nhột tới mức cô muốn trốn đi, muốn tránh đi… “A… Ưm… Nhột… Đừng mà…”

Cô nói mà giọng điệu nửa cười nửa mắng, dồn dập, mà nồng nhiệt, âm thanh ấy ám muội thế nào chứ?

Đôi mắt của Trần Tư Khải sớm đã nóng rực, nâng hai b** ng*c cô lên, cúi người xuống, hôn.

Tiêu Mộng cảm nhận được đầu lưỡi nóng rực c*n m*t, cả người cô run lên giống như có dòng điện chạy qua.

“Đừng… Quá… quá… quá ấy rồi…”

Trần Tư Khải mang ý cười xấu xa, hơi ngẩng đầu lên, tựa cằm lên ngực cô, tà ác liếc nhìn cô, hỏi: “Như này, quá làm sao?”

Nụ cười như ác ma của anh ta trực tiếp đập chết Tiêu Mộng.

Cô mở to đôi mắt ngập nước, hai má đôi môi đỏ, nhất thời ngây ngốc, nỉ non: “Quá… Khiến người ta không chịu nổi…”

Trời ơi, ông trời ơi, vì sang nụ cười vừa chính vừa tà của anh ta lại mê người đến thế chứ?

Cô sắp không chịu nổi rồi… “Haha, vậy như này thì sao?”

“A… Đừng… Càng không được…”

“Như này thì sao?”

“Cứu với… Cứu… Cứu tôi…”

“Như này thì sao?”

“Đừng… Đừng… Đừng…”

Khuôn mặt của Tiêu Mộng đỏ tới mức sắp nhỏ ra máu.

Cong eo, muốn tránh khỏi sự trêu chọc của Trần Tư Khải.

Lúc này, Trần Tư Khải đã vùi vào g*** h** ch*n cô, đang hôn ở nơi cô xấu hổ nhất.

Dòng điện, từng đợt, mạnh mẽ tấn công cô, cô cảm thấy cả người như bay lên không trung, cô không khỏi khẽ rên lên, vặn vẹo người, dường như trong đầu cô đã bùm bùm nổ tung vô số pháo hoa.

Cô là ai, anh ta lại là ai, đã không còn quan trọng nữa, cô chỉ biết, cô sắp chết rồi, cô sắp chết trong vui sướng rồi.

Bàn tay của cô vô thức túm lấy mái tóc mềm mại của anh ta, nâng cằm lên, ra sức th* d*c.

Trần Tư Khải híp mắt lại, cả người nóng như lửa đốt, máu nóng trong người dường như chảy ngược, lần đầu tiên anh ta coi trọng một người phụ nữ.
 
Back
Top Bottom