Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 60: Không hiểu là đúng rồi


Ngay cả nha đầu ngốc này còn nhìn ra, hahaha…

“Muốn ăn cái gì?” Trần Tư Khải khẽ hỏi.

“Ồ? Ăn cái gì? Ăn cái gì cũng được, từ trước đến giờ tôi không kén chọn!” Tiêu Mộng cười.

Trần xấu xa không tức giận nữa cô đã cảm ơn trời đất rồi, còn dám kén chọn sao?

Trần Tư Khải lại nói: “Đối với đồ ăn có thể không chọn, nhưng đối với người thì không được.”

con nhóc nghe đến mức có chút mơ hồ, không hiểu. Tại sao với người lại không thể?

Đối với người phải kén chọn sao?

Là ý gì?

Tiêu Mộng hơi nghiêng đầu, bĩu môi.

Tên Trần xấu xa này thật sâu sắc mà.

Trần Tư Khải liếc nhìn cô, nói: “Có hiểu không?”

“Không hiểu.”

Tiêu Mộng thành thật trả lời.

Lại sợ Trần Tư Khải tức giận, sau đó lập tức cười haha bổ sung thêm: “Cái này chứng tỏ lời nói của Tổng giám đốc Trần rất có trình độ, dù sao cũng đã trải qua nhiều phong ba bão táp như vậy, anh hơn tôi mười mấy tuổi, lời nói của anh đương nhiên là tôi nghe không hiểu rồi. Haha, không hiểu là đúng.”

Này?

Tại sao cô càng nói vẻ mặt của người kia càng khó nhìn vậy?

Chết rồi, đã đen như đít nồi rồi.

Sao, sao lại như vậy?

Anh như này là sao?

Khen anh có kiến thức có học thức có sự từng trải, còn khen sai sao?

Đúng là khó hiểu mà!

Tên Trần xấu xa này đúng là khó hiểu mà!

“Tôi lớn hơn cô mười mấy tuổi?” Cuối cùng Trần Tư Khải cũng lên tiếng.

“Ừm, ừm, không phải sao? Không phải là mười mấy tuổi sao?” Tiêu Mộng chớp chớp mắt, khuôn mặt mơ hồ khó hiểu.

Lại đột nhiên thoải mái, nở nụ cười nịnh bợ Tổng giám đốc Trần: “Haha, nhưng anh vẫn còn rất trẻ nha, anh không già. Thật đó! Tôi không lừa anh đâu!”

Trần Tư Khải tức giận đến mức muốn lái xe xuống mương.

Cô lại nói anh lớn hơn cô mười mấy tuổi!

Anh già như vậy sao?

Vèo! Bởi vì quá tức giận, Trần Tư Khải đã tháo chiếc khăn lụa được nhà thiết kế nổi tiếng thế giới đặc biệt thiết kế cho anh, sau đó tùy tiện ném về phía sau.

Tức chết anh rồi!

Động tác ném chiếc khăn lụa của anh khiến Tiêu Mộng rất bất an, lo lắng.

Hung dữ như vậy làm gì chứ, thật đáng sợ.

Tiêu Mộng rụt cổ lại, sau đó không biết sống chết hỏi: “Vậy… Tổng giám đốc Trần, rốt cuộc là anh sinh năm bao nhiêu vậy?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 61: Tính cách ông chủ kỳ quái


Đúng là không thể khinh thường mà.

“Cô thật lợi hại.”

Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng đang ăn, không kìm được mà buột miệng nói ra.

Nói xong ngay đến bản thân anh cũng sững sờ.

Trời ạ, tại sao anh có thể nói ra như vậy.

Vì thế, khuôn mặt Trần Tư Khải hơi đỏ ửng lên.

Thực sự có chút lúng túng.

“Ừm? Tổng giám đốc Trần, anh vừa nói gì cơ?”

Tiêu Mộng đang bận ăn, căn bản không nghe rõ lời của Trần Tư Khải, khuôn mặt cô vẫn còn dính bơ.

Cô mở to đôi mắt, cứ thế nhìn Trần Tư Khải.

“Khụ khụ…” Trần Tư Khải nghĩ một hồi, sửa lời nói: “Tôi nói…tôi nói cô ăn thật nhiều.”

“Hihi, đúng vậy, tôi ăn rất nhiều.” Tiêu Mộng không để ý chút nào, nhếch miệng nở nụ cười.

Cô cười vô cùng sáng lạn và vô hại.

“Hihi, tôi vốn dĩ thường tranh ăn với em gái tôi, mỗi lần nó đều không thắng nổi tôi. Vì thế em tôi liền thích dùng lời lẽ châm chọc tôi. Haizzz, lại nói tiếp, tài ăn nói củm a nó đều là do tôi bồi dưỡng mà thành đấy.”

Trần Tư Khải vừa nghĩ đến Tiêu Mộng cùng một cô gái khác cùng nhau lăn lộn, tranh giành đồ ăn liền cảm thấy có chút buồn cười.

Anh mím đôi môi mỏng mang theo ý cười, hỏi: “Tại sao lại phải tranh?”

“Anh nói xem! Ba tôi không có tiền, nếu chỉ mua một đồ ăn ngon, không tranh giành làm sao được?”

Tiêu Mộng nói bình thản như nước vậy. Cô vừa nói vừa dùng nĩa xiên thức ăn đưa vào miệng, ăn ngon lành.

Mà Trần Tư Khải lại cảm thấy chấn động lớn.

Cô nhóc Tiêu Mộng này rốt cuộc sống trong môi trường như thế nào?

Tối qua bởi vì cái ngõ nhỏ bẩn thỉu kia mà bộc lộ ra sự cảm khái tương tự.

Mà hiện tại, anh lại không nhịn được mà lặng lẽ thở dài.

“Tiêu Mộng, về sau mỗi sáng tôi đều sẽ đến đón cô, cùng nhau ăn bữa sáng.”

Khụ khụ khụ khụ khụ!

Tiêu Mộng bị lời nói này dọa đến hết hồn.

Cô kịch liệt ho khan, đôi mắt mở tròn xoe.

Miệng cũng mở to, mạnh mẽ hít thở: “Vì sao chứ?”

Ngữ khí giống như bị dọa đến phát khóc.

Khuôn mặt Trần Tư Khải đen lại.

Bó tay, vừa nghe anh sẽ ngày ngày đến đón cô đi ăn sáng, cô nhóc này không những không cảm ơn, không vui, ngược lại lại có biểu cảm muốn chết như thế này.

Thật là đả kích người khác.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 62: Góc tường nhà tôi cũng dám đào


Tiêu Mộng lập thức lè lưỡi, rụt cổ lại: “Em? Em chẳng dám đâu! Lỡ như bị đuổi việc thì phải làm sao? Em vẫn nên cùng chị chen nhau trong mấy cái thang máy này thì hơn.”

“Hahaha, Tiêu Mộng, em và mọi người không giống nhau.”

Tiêu Mông vẫn không hiểu, tại sao cô lại không giống mọi người.

“Thang máy đến rồi, mau đi đi Tiêu Mộng.”

Chị Tố Trân là người tay mắt lanh lẹ, thang máy vừa mở ra, cô ta là người đầu tiên xông vào, tuy rằng vốn dĩ cô ta ở vòng ngoài cùng.

Thân thủ kia…Hơ hơ, Tiêu Mộng lại cảm thấy cảm khái.

Thân thủ cướp thang máy này, có thể nói là cao thủ giang hồ.

Đợi cho đến khi Tiêu Mộng đứng vào thang máy…

“Tít!” còi báo động báo động rồi.

Tất cả mọi người dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng le lưỡi dở khóc dở cười: “Hihi, là tôi đó, là tôi vượt quá trọng tải rồi.”

Cô cực kì không cam tâm tình nguyện bước ra, mọi người chen chúc nhau như kiến trong thang máy lúc này đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cửa thang máy còn chưa đóng, thang máy chuyên dụng của Trần Tư Khải liền mở ra. Lưu Diệc Hàn bộ dáng tự nhiên bước vào thang máy, tay đút túi quần, đầu tóc chỉnh tề.

Anh ta vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tiêu Mộng. Anh nghĩ một lát liền vẫy tay với Tiêu Mộng.

“Này, Tiêu Mộng, vào thang máy này đi”

Ôi!

Chị Tố Trân và tất cả người trong thang máy đều hít một ngụm khí lạnh.

Người không tai tiếng như phó tổng giám đốc Lưu vậy mà lại chủ động mời Tiêu Mộng đi thang máy chuyên dụng.

Phó tổng giám đốc Lưu trước nay chưa từng mời bất cứ ai đi thang máy kia cả.

Chưa bao giờ!

Mà nay…phó tổng giám đốc Lưu lại vẫy tay với cô gái Tiêu Mộng kia…

Vẫy tay…có nghĩa là có cảm tình…

Có cảm tình…là điều kiện tiên quyết của tình yêu!

OMG!

Tiêu Mộng này tốt số như vậy sao!

Đã là cái gì mà trợ lý có ý nghĩa đặc thù của Trần tổng, nghe nói còn mắt la mày lém với Trần tổng…

Mà giờ Lưu phó tổng và cô ta lại có quan hệ…

Thật là thức tạp!

Cho nên nói, có chí chẳng do tuổi tác mà!

Đừng nhìn Tiêu Mộng người ta ít tuổi, thủ đoạn thực sự lợi lại.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 63: Trừng phạt


Cho nên có thể nói Lưu Diệc Hàn là một người rất đen đủi.

Trần Tư Khải kỳ thực cũng biết Lưu Diệc Hàn tuyệt đối không thể đào góc tường của huynh đệ.

Huống hồ Lưu Diệc Hàn là loại người nào, trong lòng anh rất rõ.

Chẳng qua…

Khi anh nhìn thấy cảnh tượng Tiêu Mộng và Lưu Diệc Hàn ở cùng nhau, anh không thể không tức giận!

“Tư, Tư Khải…Cậu nghe tôi nói đi, chuyện không phải như cậu nhìn thấy đâu…”

Lưu Diệc Hàn bị dọa khiến toàn thân ra mồ hôi lạnh, bình thường anh nói chuyện vô cùng logic, hiện tại ngược lại không thể nói chuyện.

Trần Tư Khải vẫn hung hăng như vậy, anh trừng mắt nhìn, ánh mắt tràn đầy lửa giận.

Đầu ngón tay ấn vào ngực Lưu Diệc Hàn, đau đến nỗi Lưu Diệc Hàn muốn rơi lệ.

Nếu như đàn ông rơi nước mắt không được tính là mất mặt…

“Lưu Diệc Hàn! Cậu định giải thích như thế nào? Biết người khác nói thế nào không? Mọi người đều đồn nhau rằng phó tổng giám đốc là cậu đột nhiên thích Tiêu Mộng, lần đầu chủ động mời phụ nữ đi thang máy chuyên dụng, còn cười rất d*m đ*ng với Tiêu Mộng! Kết quả đến tầng 29 càng thêm rõ ràng, trực tiếp ôm phụ nữ trong lòng! Tôi hỏi cậu, có phải trong thang máy cậu đã giở trò gì với cô ấy không? Có phải đã lợi dụng cô ấy không?”

Trần Tư Khải gầm lên khiến Lưu Diệc Hàn không hề có lực chống đỡ, chỉ có thể dùng hết sức chớp chớp mắt.

Trời ơi, hơi nóng mà Tư Khải phả ra thổi vào mặt anh vô cùng đau.

Lưu Diệc Hàn nhất thời nghĩ tới hồi tiểu học, chỉ cần miêu tả về mùa đông liền viết:

“Gió lạnh thấu xương, giống như một con dao cứa lên mặt...”

Thì ta sự tức giận của con người cũng giống dao.

Lưu Diệc Hàn vừa day chỗ ngực bị Trần Tư Khải vận nội lực ngón tay làm cho bị thương, vừa tháo chạy lùi về phía sau, vô cùng chật vật đập vào tường.

Lưu Diệc Hàn như muốn sụp đổ, nói: “Tư Khải! Không phải như vậy! Tôi cần gì phải đào góc tường nhà cậu. Tôi không muốn chết sớm! Tôi chỉ là nghĩ đến tình anh em, thấy người phụ nữ của cậu bị giày vò, bị đẩy ra khỏi thang máy, liền có lòng tốt thay cậu giúp đỡ cô ta. Kết quả...nha đầu này trong thang máy lỡ lời nói xấu cậu, cô ta xin tôi đừng nói với cậu. Cô ta vừa túm lấy tay áo, tôi liền cuống lên. Cậu cũng biết đấy, tôi không thích người khác phái tiếp cận, tôi liền đẩy cô ta ra. Đẩy qua đẩy lại, chẳng ngờ cửa thang máy mở ra. Tôi đứng không vững...liền...”

Sự tức giận của Trần Tư Khải vơi đi một nửa rồi, nhưng vẫn không tha cho anh ta, tiếp tục nói:

“Vì thế cậu liền ôm cô ấy cùng nhau ngã xuống có phải không? Thật cảm động! Thật quá cảm động. Tôi có nên cho cậu một tràng pháo tay cổ vũ không?”

Khóe miệng Lưu Diệc Hàn giật giật, âm thầm nghĩ: cổ vũ gì chứ, không bị cậu vặn xương đã là may mắn lắm rồi.

“Tư Khải, lời tôi nói đều là thật...”

Trần Tư Khải đã đi đến tủ rượu, khui một chai rượu, rót ra một ly chất lỏng màu hổ phách, ngửa đầu uống cạn.

“Tôi biết lời cậu nói đều là thật, nhưng tôi vẫn rất tức giận. Tên khốn này, cậu vậy mà dám ôm người phụ nữ của tôi lăn lộn trên mặt đất.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 64: Không có chuyện đó


Trong lòng Trần Tư Khải hơi chút nhộn nhạo.

Người phụ nữ này...ánh mắt mang theo tia sáng màu hồng, si mê nhìn chằm chằm vào ngực anh mà nuốt nước bọt!

Ha ha ha...Tâm trạng Trần Tư Khải đột nhiên tốt lên.

Ít nhất thì cô gái nhỏ này cũng tiến bộ hơn trước, cuối cùng trong mắt cô cũng có anh rồi.

“Cô đứng ở đó làm gì? Giả tượng sáp gì chứ?”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Hướng Dẫn Dưỡng Thai Của Tiên Tôn Bạch Thỏ

2. Tướng Phủ Đích Nữ

3. Ai Thấy Con Rồng Của Tôi Đâu Không?

4. Nữ Phụ Chạy Trốn

=====================================

Trần Tư Khải cuối cùng cũng lạnh lùng phát ra tiếng.

Môi mỏng hơi đỏ, đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn Tiêu Mộng.

“Ai ya ya, Trần tổng à, anh cuối cùng cũng nói chuyện rồi à? Tôi còn cho rằng anh đang phạt đứng tôi nữa kìa! Hi hi, Trần tổng, anh gọi tôi vào có việc gì?”

Tiêu Mộng lập tức nịnh nọt, như cái đuôi chạy đến bên Trần Tư Khải.

Nhìn bờ môi mỏng gợi cảm của người ta, rồi tham lam nhìn ly rượu anh đang uống...

Oa oa, chất lỏng trong đó nhất định phải ngon lắm?

Chỉ cần nhìn màu sắc...màu hổ phách, trong suốt, màu sắc thật mê người nha.

Chính là không mùi vị khi uống...như thế nào...

Tiêu Mộng âm thầm nuốt nước bọt.

Trần Tư Khải đem bộ dáng tham ăn của cô gái này thu vào đáy mắt.

Nhớ đến bộ dáng bất động, đáng thương của cô nhóc này...

Về sau rời khỏi tầm mắt anh, tuyệt đối sẽ không để cô nhóc này đụng đến một chút rượu nào!

Hừm, uống rượu đến đông tây nam bắc cũng không biết.

Thấy đàn ông liền túm lấy...

Trần Tư Khải sẽ không cho phép bản thân mình để Tiêu Mộng có cơ hội trèo lên giường người đàn ông khác.

“Cô muốn uống?”

Trần Tư Khải nhẹ nhàng hỏi, ngón tay thon dài trắng trẻo nghịch ngợm miệng ly rượu.

“Ừ ừ!” Tiêu Mộng ra sức gật đầu, cười híp mí: “Trần tổng à, hi hi, rượu này...có ngon không? Có ngọt không? Uống xong có say không?”

Trần Tư Khải ngước mắt: “Là rượu thì đều say.”

“Ồ ồ.”

Bộ dáng Tiêu Mộng giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, bắt đầu liếc nhìn một loạt rượu trên tủ rượu...

Đương nhiên cô đều không biết, có một số loại hình như cô đã từng thấy ở Dạ Mị.

Nhưng chắc chắn tất cả đều là rượu tốt, đến Dạ Mị cũhng không có bán.

Trần Tư Khải nhẹ nhàng quan sát khuôn mặt xinh xắn phấn hồng kia của Tiêu Mộng, âm thầm thở ra hơi nóng, xót xa nói: “Tiêu Mộng, thân hình của phó tổng giám đốc Lưu thế nào?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 65: Tôi muốn em yêu tôi


Tiêu Mộng cọ cọ trong lồng ngực anh, buông lời hờn dỗi nói:

“Thật phiền quá đi, cúc này là cúc gì vậy, ghét chết đi được.”

Nói xong cơ thể cô mềm nhũn ngủ thiếp đi.

Trần Tư Khải một tay ôm chặt lấy cô, nếu không cô sẽ trượt xuống.

“Cô nhóc tiểu ma đầu này, sao có thể ngủ dễ vậy chứ? Cô ngủ rồi tôi biết phải làm sao.”

Cô nhóm lửa trên người anh rồi cứ như vậy buông tay mặc kệ.

Trần Tư Khải cúi đầu nhìn đồ vật nhỏ trong lòng ngủ một cách an nhiên mà thở dài, ôm lấy cơ thể cô đưa vào phòng nghỉ.

Đặt Tiêu Mộng trên giường, đặt cô ở tư thế nào cô liền có tư thế đó.

Trần Tư Khải cảm thấy vô cùng thú vị, liền đặt cánh tay cô l*n đ*nh đầu.

Ấy, quả nhiên cô ngoan ngoãn giữ ở tư thế đó, bờ môi đỏ mọng, hơi thở phập phồng chìm vào giấc mộng.

Anh đưa tay ra chọc chọc vào chiếc má phính phính, mềm mại, đàn hồi giống như thạch, cảm xúc thật tuyệt.

“Cô nhóc này...em khiến tôi...phát điên mất.”

Trần Tư Khải hít thở sâu một hơi, liếc nhìn chiếc quần đã chật cứng.

Thật là, có phản ứng dễ dàng như vậy sao?

Hơn nữa phản ứng đó như dung nham mạnh mẽ kéo tới.

Trần Tư Khải cảm thấy yết hầu nóng rực.

Anh cúi đầu ngậm lấy bờ môi cô, hung hăng hôn xuống.

Không hôn cô thì thôi, hôn rồi thật khó chịu.

Nhiệt độ cơ thể bắt đầu tăng vụt, không thể nào khống chế được.

Tay anh rất tự nhiên chạm vào ngực cô.

Cảm thấy chưa thỏa mãn, vì vậy liền vén váy cô lên, đẩy áo ngực của cô ra. Tay anh trực tiếp chạm đến nơi đầy đặn đó của cô...

“Ưm a...” Trần Tư Khải nghe được âm thanh hổn hển khó có thể khống chế của mình.

Anh khó chịu chết mất...Sự khát vọng có được cô gái này đã đạt đến sự điên cuồng tột đỉnh.

Hiện tại liền muốn có cô!

Khi say rượu cũng chính là lúc cô sẽ không cảm nhận được sự đau đớn.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 66: Anh rốt cuộc là ai?


“Tiêu Mộng kia có phải ở trong phòng nghỉ của tổng giám đốc không…”

Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi! Trên khuôn mặt đều là biểu cảm kinh diễm.

Trời ạ, Trần tổng thế mà khắc chế không được…

Ở trong phòng làm việc không nhịn được mà…làm chuyện đó.

Chị Tố Trân nhìn mọi người, không nhịn được liền nói:

“Haizz, nói thật, tôi nhìn cô Tiêu Mộng này không giống loại người đó đâu, nhìn rất đơn thuần, không giống không giống…”

Có vài người cảm than nói: “Có lẽ Tiêu Mộng không có gì, chỉ sợ…”

Một người phụ nữ khác tiếp lời, nói: “Chỉ sợ Trần tổng tràn đầy tinh lực kia c**ng b*c tiểu bạch thỏ.”

Đồng tử của chị Tố Trân to ra gấp vài lần, hít thở sâu một hơi.

Bất luận nói thế nào, chuyện Tiêu Mộng là người tình của Trần Tư Khải cũng đã truyền khắp tập đoàn.

Kim Lân ở trong bệnh viện phiền muốn chết.

Bởi vì quá đẹp trai nên thường có các y tá trang điểm như yêu quái chạy đến phòng bệnh của anh uốn éo.

Đáng tiếc hôm nay cậu chủ nhà họ Kim tâm trạng không tốt, nhìn ai cũng không thuận mắt, khiến những cô y tá lòng đầy nhiệt huyết chạy đến đều ủ rũ rời đi.

“Ôi ôi, phiền chết đi được! Tiêu Mộng kia không phải nói đến thăm tôi sao? Tối qua cô ấy rõ ràng nói rằng muốn đến thăm tôi! Hôm nay tại sao cô ấy còn chưa đến chứ?”

Kim Lân oán hận nói với thuộc hạ.

Thuộc hạ của anh ta cũng không có cách nào trả lời, chỉ đành cố hết sức cúi đầu, âm thầm nghĩ: Tiêu Mộng này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại khiến cậu chủ bọn họ tâm tư rối bời như vậy? Quả là nhân tài.Kim Lân cuối cùng nằm trên giường truyền nước, dường như sắp bị tra tấn đến phát điên rồi mới nhớ nên gọi điện thoại cho Ngũ Ca.

Sau khi nhận cuộc gọi, Ngũ Ca vô cùng kinh ngạc, đầu tiên là ân cần thăm hỏi Kim Lân.

Kim Lân không kịp nghe lời của Ngũ Ca, trực tiếp hỏi:

“Ngũ Ca, số điện thoại của Vân Mộng là bao nhiêu? Mau nói cho tôi biết.”

“Tiêu Mộng?” Ngũ Ca trợn tròn mắt.

Tiêu Mộng là ai mà người nào cũng?

Ngũ Ca liền nói lắp: “A, A Lân à, ai là Tiêu Mộng?”

Kim Lân xoa trán, dường như môi sắp bị cắn toác ra rồi, lo lắng nói: “Không phải chính là cô gái tôi theo đuổi sao? Là cô nhóc làm thuê ở cửa hàng anh ấy! Trời ạ, cái trí nhớ của anh! Anh có biết không, tôi thích cô gái đấy đó!”

Ngũ Ca lúc này mới bừng tỉnh: “Ồ…cậu nói là cô gái đó à…Ai ya, người anh em à, tôi thực sự không có số điện thoại của cô ấy…Hay là thế này, tôi hiện tại tra cho, lát nữa gọi lại cho cậu, được không?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 67: Bữa trưa tình yêu


Giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Hai là một con mèo ngoan ngoãn chờ bàn tay dịu dàng v**t v*.

Tiêu Mộng nói lắp. Phải nói dối cậu chủ Kim như thế nào đây?

Chẳng lẽ nói rằng: Cậu chủ Kim, kì thực tôi vốn không có ý định đến thăm anh…

Thế không phải chờ chết sao?

Tiêu Mộng lè lưỡi, nghiêm mặt, cổ họng ấp úng nói:

“Ồ, tôi, tôi ban ngày còn đi làm thêm…không có thời gian đến…”

Kim Lân thích chí nằm trên giường bệnh, cười làm nũng:

“Ai ya, làm thêm gì chứ, có tôi đây, em làm thêm cái gì chứ. Vất vả như vậy. Này, nói thế nào nhỉ, chẳng phải tôi quan trọng hơn sao? Tôi nói với em rồi, bữa sáng tôi còn chưa ăn đấy, em nếu không đến đưa cơm trưa cho tôi, vậy tôi sẽ bỏ đói bản thân, em nỡ làm như vậy sao?”

Kỳ thực tên này đâu phải chưa ăn? Bữa ăn vô cùng phong phú là đằng khác.

Nhưng Kim Lân có sở trường giao tiếp với phụ nữ, nói dối không chớp mắt.

Quả nhiên màn kịch này của anh ta khiến Tiêu Mộng ở đầu dây bên kia chịu không nổi.

Ai bảo cô là người lương thiện nhất chứ?

“Ai da, bệnh của anh khỏi chưa, tại sao lại không ăn cơm đúng giờ chứ? Hơn nữa bữa sáng rất quan trọng, càng phải ăn đầy đủ chất dinh dưỡng mới đúng. Anh hiện tại kêu người chăm sóc anh đặt đồ ăn đi.”

Ngộ ngỡ cậu chủ Kim này bởi vì ăn khôn đúng giờ, bệnh tình trở nên nghiêm trọng, chẳng phải anh ta càng có lý do ỷ lại vào cô và Bạch Mị hay sao?

Tiêu Mộng càng lo lắng điều này.

Kim Lân nghe thấy Tiêu Mộng lo lắng cho sức khỏe của anh ta như vậy, lập tức nhếch khóe miệng, cười ngọt ngào.

Được cô gái này quan tâm như vậy, vui quá đi.

“Tôi không ăn, tôi không ăn. Em không đến thăm tôi, tôi chứ nhịn đói như vậy. Bảo bối à, em có muốn đến thăm tôi không? Tôi sẽ chờ em.”

Kim Lân thuận theo gọi cô là ‘bảo bối khiến Tiêu Mộng vô cùng mất tự nhiên’

Cô đã bị tên thần kinh Kim Lân này làm cho tinh thần phân liệt.

Được phen toát mồ hôi lạnh, Tiêu Mộng chỉ còn chút hơi tàn.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 68: Anh không thể giả vờ sao?


đ** ng*c đang trương lên đau đớn của cô…

Tiêu Mộng lấy hết dung khí làm bộ dáng thiên hạ thái bình rồi bước ra ngoài.

Trời phải mưa, gái lớn phải lấy chồng, Tiêu Mộng phải kiếm tiền trả nợ, lên đại học thầm mến đàn anh.

Đây đều là những điều không thể tránh.

Sợ cái gì, Tiêu Mộng, tên khốn đó sàm sỡ ngực cô, rõ ràng anh ta phải hổ thẹn mới đúng!

Hừm…

Tiêu Mộng trước hết cẩn thận hé cửa tìm hiểu một chút tình hình bên ngoài.

Ừm, vẫn tốt, không có ai ở đây báo cáo, bộ dáng cô như vậy ra ngoài cũng không tệ, sẽ không thu hút sự chú ý của người khác.Vì thế Tiêu Mộng đẩy cửa, hơi bĩu môi bước ra ngoài, sau đó buồn bực oán giận: “Này! Lợi dụng lúc tôi uống say rồi, anh cũng chẳng nói chẳng rằng đặt tôi lên giường, đúng chứ?”

Trần Tư Khải vẫn đang cúi đầu xử lý công việc nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên.

Con ngươi tinh tế đột nhiên lóe sáng, thay sang vẻ mặt ôn nhu hiền dịu.

“Ồ, cô tỉnh rồi?”

“Ừm, không tỉnh chẳng lẽ tôi ngủ cả ngày chắc? Anh nghĩ tôi là lợn à?”

“Ha ha, tôi thấy lợn và cô không khác gì mấy. Ăn ngon, ngủ kĩ, mà nói ngủ liền ngủ. Lợn nhà người ta còn tìm một đống bùn lầy thích hợp mới ngủ, mà cô còn lười hơn lợn. Bất luận làm gì, chỉ cần nhắm mắt là có thể ngủ được.”

Chết tiệt! Mỗi lần nói đều không thắng được Trần gấu xấu xa!

Dựa vào cái gì mà tài ăn nói của anh ta laij tốt như vậy, mở miệng liền nói như súng máy.

Bực chết đi được…

Tiêu Mộng xem thường, gò má phấn hồng như trước, đôi mắt mở to tròn: “Đó không phải vì tôi uống rượu sao? Tôi nếu không uống sẽ không giống như lời anh nói đâu. Còn nữa, tại sao anh lại đặt tôi lên giường của anh chứ?”

“Ô, tôi có lòng tốt muốn giúp cô, cô không cảm kích hì thôi, lại còn áp tội danh cho tôi? Không đặt cô lên giường, chẳng lẽ cô muốn nằm dưới đất hay ghế sô pha?”

“Vậy anh sao không gọi tôi dậy?”

“Gọi cô dậy? Cô cho rằng sau khi cô uống say ngủ đi, ai có bản lĩnh có thể gọi cô dậy chứ? Làm ơn đi, cô nên hiểu rõ thực lực của bản thân. Cô có thể tự động tỉnh lại vào giờ này đã là ngoài dự kiến của tôi rồi.”

Tiêu Mộng không nói được lời nào.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 69: Trần gấu xấu xa lôi thôi quá


Gương mặt Tiêu Mộng nóng lên, cô không dám manh động, đầu óc mụ mị cả đi vì vóc dáng cao lớn của tên mỹ nam kia.

Nhưng một người da mặt mỏng như cô có đánh chết cũng sẽ không thừa nhận chuyện này!

Hủ nữ mà một khi đã nhát gan thì có háo sắc nữa cũng sẽ không đời nào nói ra đâu.

“Hừ, lại thay quần áo.

Anh là bình hoa di động hay gì? Ngôi sao điện ảnh chắc?

Một ngày thay ba lần, anh không thấy mệt sao?

Thật là, đàn ông con trai mà suốt ngày thay ra mặc vào.”

Cuối cùng cô cũng tìm được một lý do, ra sức chế giễu Trần Tư Khải.

Khóe miệng Trần Tư Khải khẽ nhếch, vui như mở cờ trong bụng.

Tiêu Mộng! Mày đúng là thông minh quá mà, chỉ như vậy đã có thể phản kích anh ta!

Xem tên tiểu tử này còn có thể phản biện thế nào được đây!

Trần Tư Khải không những không tức giận, ngược lại còn há miệng cười to.

“Ha ha ha, cô bé à, ngay cả việc ăn mặc của tôi mà cô cũng bận tâm hay sao?

Cô là vợ tôi à? Hửm?”

Một chữ “hửm” cuối cùng đó, anh ta còn cố tình dài giọng, nghe vẻ vừa biếng nhác vừa mê hoặc.

Khiến người nghe ngứa ngáy trong lòng.

“Hừ! Mặc kệ anh, đồ bình hoa!

Bà đây ghét nhất mấy tên bình hoa di động! Ghét thậm tệ!”

Tiêu Mộng dậm chân, đỏ mặt nói xong mấy câu liền chạy biến ra ngoài.

Hic, sao cô lại ăn nói th* t*c như thế trước mặt Trần gấu xấu bụng nhỉ, lại lám xưng “bà đây” trước mặt anh ta.

Hu hu hu, cái tên hay bắt bẻ này liệu có bùng phát lửa giận, đuổi cổ cô hay không?

“Bình hoa di động? Tôi là bình hoa di động sao?” Trần Tư Khải sửng sốt.

Sau đó lại khẽ cười: “Nhóc con này, lá gan càng ngày càng lớn nhỉ. Còn dám tự xưng là “bà đây”? Muốn ăn đánh hay sao?”

Miệng thì nói như vậy, nét mặt Trần Tư Khải vẫn một vẻ ung dung, nào có dáng vẻ đi tìm ai tính sổ đâu.

Tiêu Mộng thấp thỏm ngồi xuống chỗ ban nãy, hai tay ôm lấy ngực, không nghĩ được gì nữa.

Thảm rồi thảm rồi, sao ban nãy cô lại liều lĩnh như vậy nhỉ, nói cái gì mà “bà đây” kia chứ.

Đúng là tự đi tìm cái chết mà.

Lúc này mới phát hiện, QQ cô đăng nhập từ lâu đã có thông báo mới.

Ủa? Thông báo gì đây nhỉ?

“Trường Phong Nhất Triển vừa gửi một yêu cầu kết bạn.”

“Hở? Trường Phong Nhất Triển là ai ta? Cứ đồng ý xem sao.”

Sau khi Tiêu Mộng đồng ý lời mời kết bạn, lập tức nhắn vài chữ gửi sang cho Trường Phong:

“Hi, anh là ai vậy nhỉ? Sao lại gửi lời mời kết bạn cho tôi?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 70: Nhớ em muốn chết


“Có chuyện gì thế, không thể hoãn một chút được sao? Hoặc là ăn cơm xong rồi đi cũng được mà.”

Tiêu Mộng bất đắc dĩ thở dài một tiếng: “Không được đâu. Chuyện này thật sự rất quan trọng.”

Liên quan tới hai cái mạng nhỏ của cô và Bạch Mị nữa đó…

Cho dù có nghèo thật, nhưng dù sao cũng là hai kiếp người...

“Xin lỗi chị Tố Trân, hẹn chị ngày mai được không?’

Tiêu Mộng áy náy nói, Tố Trân cũng chỉ có thể gật đầu.

Đứng dưới ánh mặt trời, Tố Trân giơ tay lên che nắng, híp mắt nhìn theo Tiêu Mộng.

Cô ta trông thấy Tiêu Mộng quả nhiên đi mười mấy mét qua quán nhỏ bên kia đường, mua một túi bánh bao, xách túi chạy lên xe buýt.

“Ầy, rõ ràng là tình nhân bé bỏng của tổng giám đốc Trần, sao dáng vẻ không giống vậy chút nào nhỉ?

Ăn bánh bao, ngồi xe buýt?

Đây rốt cuộc là sao?

Kỳ lạ thật.”

Tố Trân lắc đầu, sang cửa hàng đối diện ăn cơm.

Tiêu Mộng lúc này đang ngồi trên xe buýt, chén sạch mấy cái bánh bao. Xuống xe trước cửa bệnh viện liền trông thấy Bạch Mị.

Bạch Mị còn gấp gáp hơn cô, xách hộp cơm giữ nhiệt, đi tới đi lui dưới tán cây.

“Cô cứ như con kiến trong chảo nóng, ruồi mất đầu vậy ấy. Này, Bạch Mị, nhìn dáng vẻ gấp gáp của cô kìa.”

Tiêu Mộng còn có tâm trạng trêu chọc Bạch Mị, che miệng cười.

Bạch Mị lập tức thở phào: “Bà cô của tôi ơi, cuối cùng cô cũng chịu tới rồi!

Cô có biết tôi chờ cô bạc cả tóc rồi không?

Tôi đợi cô… Tội đợi cô mười hai phút rồi đó!”

Tiêu Mộng cười hi hi: “Mới mười hai phút mà, không lâu lắm.

Tôi cũng hết cách, phải đi làm mà, không thể xin về sớm được.

Sẽ bị trừ tiền đó, sếp keo kiệt lắm.”

Bạch Mị vỗ vỗ vào chiếc hộp giữ nhiệt trong tay, nghiêm túc nói: “Tôi vội là vội hộp cơm này nè! Sợ để lâu quá sẽ ảnh hưởng tới mùi vị. Biết đâu cậu chủ Kim không vui, trực tiếp trút giận lên đầu chúng ta thì làm thế nào?”

Hai mắt Tiêu Mộng mở to, gật đầu một cái thật mạnh:

“Phải phải! Cô nói chuẩn lắm! Tôi sẽ lập tức đưa tới đó với tốc độ hỏa tiễn!

Này! Bạch Mị, cô có muốn đi cùng hay không?”

“Tôi ư?”

Bạch Mị chớp chớp mắt, suy nghĩ một chút, chau mày đáp:

“Được rồi, tôi cũng không phải người phụ nữ cậu chủ Kim thích, tôi đi cũng chỉ khiến anh ta thêm phiền mà thôi.

Anh ta thích cô, hi hi, cô nhớ biểu hiện tốt một chút, nhất định có thể thuyết phục được anh ta.”

Sắc mặt Tiêu Mộng lập tức tối sầm:

“Tối cũng không phải người anh ta thích!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 71: Bạn gái


Biết sau khi gọi tôi là anh Lân thì mang ý nghĩa gì không."

Tiêu Mộng dùng sức gật nhẹ đầu.

Biết biết, không phải là mang ý cô với Bạch Mị ôm ý nghĩ sao?

"Ừm, hiểu là được rồi."

Kim Lân cong môi cười một tiếng, ngón tay tinh tế rất tự nhiên mà sờ lên môi của Tiêu Mộng, ánh mắt mê mang và nóng rực, đầu ngón tay mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng v**t v* cánh môi hồng hào của cô.

Tiêu Mộng khó chịu cực kỳ, mẹ kiếp, móng tay của anh có bẩn hay không vậy, làm gì lại đặt ở bên miệng của tôi?

Đang muốn đưa tay đánh tay của Kim Lân xuống, lại nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng và cứng rắn của Kim Lân.

"Nó mang ý nghĩa... em là bạn gái của tôi đó, hiểu chưa?"

Tiêu Mộng ngớ người, vừa định gật đầu, đột nhiên kịp phản ứng, trợn to mắt, tròng đen trong đôi mắt gần như muốn lòi ra bên ngoài, kêu lên.

"Anh nói cái gì chứ? Cái gì cái gì chứ? Bạn gái á?"

Thằng cha này điên rồi có đúng không?

Ai đó cho cô một đáp án chính xác đi có được không?

Gọi anh ta một tiếng anh Lân, liền đại biểu là bạn gái của anh ta?

Mẹ kiếp, đây là thói đời gì vậy?

Có còn nói đạo lý hay không vậy?

Cánh tay dài của Kim Lân vươn tới ôm lấy eo của Tiêu Mộng trực tiếp kéo đến trước người của anh ta, anh ta cười khẽ, tiếng cười trong trẻo, cặp mắt đào hoa phát ra ánh sáng mê người, dường như là có từng cánh từng cánh hoa đào rơi ra từ trong mắt của anh ta, bao vây cả người Tiêu Mộng lại.

Cánh môi mỏng gợi cảm của anh ta nhẹ nhàng toét ra, phun hơi thở nóng bỏng lên trên hai gò má của cô.

"Chỉ cần người phụ nữ nào gọi tôi là anh Lân liền mang ý nghĩa đó là bạn gái của tôi, em đã từng xem phim Hàn Quốc chưa? Tiếng anh có thể tùy tiện kêu loạn hay sao? Mà quy định do tôi đã đặt ra, tôi để ai gọi tôi là anh đã nói lên tôi đã định muốn người đó. Cô bé... sau này em chính là bạn gái của tôi đó."

Tiêu Mộng càng nghe, khóe miệng của cô càng co rút dữ dội hơn.

"Cậu chủ Kim à, vậy thì tôi sẽ không gọi anh là anh trai gì nữa đâu nha, tôi vẫn dựa theo cách xưng hô của trước kia mà gọi anh, cứ gọi là anh Kim đi."

"Không được. Nếu như đã kêu là anh Lân rồi, vậy thì không thể sửa đổi được."

Cả người của Tiêu Mộng run lên.

Tại sao cô nghe thấy lời nói này giống như là cảm giác đã bước lên thuyền giặc rồi thì đừng mong xuống được vậy nhỉ?

"Dù sao thì đó cũng không phải là bạn gái của anh."

"Tôi nói em phải, thì em phải.

Lúc nãy em cũng gọi tôi là anh Lân rồi, đứa trẻ thành thật không thể nói chuyện không giữ lời được. Nếu như em đã nói không giữ lời, vậy thì tôi sẽ chết cho em xem."

Tiêu Mộng dứt khoát nói: "Vậy thì anh cứ đi chết đi."

CHƯƠNG 71: BẠN GÁI

Biết sau khi gọi tôi là anh Lân thì mang ý nghĩa gì không."

Tiêu Mộng dùng sức gật nhẹ đầu.

Biết biết, không phải là mang ý cô với Bạch Mị ôm ý nghĩ sao?

"Ừm, hiểu là được rồi."

Kim Lân cong môi cười một tiếng, ngón tay tinh tế rất tự nhiên mà sờ lên môi của Tiêu Mộng, ánh mắt mê mang và nóng rực, đầu ngón tay mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng v**t v* cánh môi hồng hào của cô.

Tiêu Mộng khó chịu cực kỳ, mẹ kiếp, móng tay của anh có bẩn hay không vậy, làm gì lại đặt ở bên miệng của tôi?

Đang muốn đưa tay đánh tay của Kim Lân xuống, lại nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng và cứng rắn của Kim Lân.

"Nó mang ý nghĩa... em là bạn gái của tôi đó, hiểu chưa?"

Tiêu Mộng ngớ người, vừa định gật đầu, đột nhiên kịp phản ứng, trợn to mắt, tròng đen trong đôi mắt gần như muốn lòi ra bên ngoài, kêu lên.

"Anh nói cái gì chứ? Cái gì cái gì chứ? Bạn gái á?"

Thằng cha này điên rồi có đúng không?

Ai đó cho cô một đáp án chính xác đi có được không?

Gọi anh ta một tiếng anh Lân, liền đại biểu là bạn gái của anh ta?

Mẹ kiếp, đây là thói đời gì vậy?

Có còn nói đạo lý hay không vậy?

Cánh tay dài của Kim Lân vươn tới ôm lấy eo của Tiêu Mộng trực tiếp kéo đến trước người của anh ta, anh ta cười khẽ, tiếng cười trong trẻo, cặp mắt đào hoa phát ra ánh sáng mê người, dường như là có từng cánh từng cánh hoa đào rơi ra từ trong mắt của anh ta, bao vây cả người Tiêu Mộng lại.

Cánh môi mỏng gợi cảm của anh ta nhẹ nhàng toét ra, phun hơi thở nóng bỏng lên trên hai gò má của cô.

"Chỉ cần người phụ nữ nào gọi tôi là anh Lân liền mang ý nghĩa đó là bạn gái của tôi, em đã từng xem phim Hàn Quốc chưa? Tiếng anh có thể tùy tiện kêu loạn hay sao? Mà quy định do tôi đã đặt ra, tôi để ai gọi tôi là anh đã nói lên tôi đã định muốn người đó. Cô bé... sau này em chính là bạn gái của tôi đó."

Tiêu Mộng càng nghe, khóe miệng của cô càng co rút dữ dội hơn.

"Cậu chủ Kim à, vậy thì tôi sẽ không gọi anh là anh trai gì nữa đâu nha, tôi vẫn dựa theo cách xưng hô của trước kia mà gọi anh, cứ gọi là anh Kim đi."

"Không được. Nếu như đã kêu là anh Lân rồi, vậy thì không thể sửa đổi được."

Cả người của Tiêu Mộng run lên.

Tại sao cô nghe thấy lời nói này giống như là cảm giác đã bước lên thuyền giặc rồi thì đừng mong xuống được vậy nhỉ?

"Dù sao thì đó cũng không phải là bạn gái của anh."

"Tôi nói em phải, thì em phải.

Lúc nãy em cũng gọi tôi là anh Lân rồi, đứa trẻ thành thật không thể nói chuyện không giữ lời được. Nếu như em đã nói không giữ lời, vậy thì tôi sẽ chết cho em xem."

Tiêu Mộng dứt khoát nói: "Vậy thì anh cứ đi chết đi."

CHƯƠNG 71: BẠN GÁI

Biết sau khi gọi tôi là anh Lân thì mang ý nghĩa gì không."

Tiêu Mộng dùng sức gật nhẹ đầu.

Biết biết, không phải là mang ý cô với Bạch Mị ôm ý nghĩ sao?

"Ừm, hiểu là được rồi."

Kim Lân cong môi cười một tiếng, ngón tay tinh tế rất tự nhiên mà sờ lên môi của Tiêu Mộng, ánh mắt mê mang và nóng rực, đầu ngón tay mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng v**t v* cánh môi hồng hào của cô.

Tiêu Mộng khó chịu cực kỳ, mẹ kiếp, móng tay của anh có bẩn hay không vậy, làm gì lại đặt ở bên miệng của tôi?

Đang muốn đưa tay đánh tay của Kim Lân xuống, lại nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng và cứng rắn của Kim Lân.

"Nó mang ý nghĩa... em là bạn gái của tôi đó, hiểu chưa?"

Tiêu Mộng ngớ người, vừa định gật đầu, đột nhiên kịp phản ứng, trợn to mắt, tròng đen trong đôi mắt gần như muốn lòi ra bên ngoài, kêu lên.

"Anh nói cái gì chứ? Cái gì cái gì chứ? Bạn gái á?"

Thằng cha này điên rồi có đúng không?

Ai đó cho cô một đáp án chính xác đi có được không?

Gọi anh ta một tiếng anh Lân, liền đại biểu là bạn gái của anh ta?

Mẹ kiếp, đây là thói đời gì vậy?

Có còn nói đạo lý hay không vậy?

Cánh tay dài của Kim Lân vươn tới ôm lấy eo của Tiêu Mộng trực tiếp kéo đến trước người của anh ta, anh ta cười khẽ, tiếng cười trong trẻo, cặp mắt đào hoa phát ra ánh sáng mê người, dường như là có từng cánh từng cánh hoa đào rơi ra từ trong mắt của anh ta, bao vây cả người Tiêu Mộng lại.

Cánh môi mỏng gợi cảm của anh ta nhẹ nhàng toét ra, phun hơi thở nóng bỏng lên trên hai gò má của cô.

"Chỉ cần người phụ nữ nào gọi tôi là anh Lân liền mang ý nghĩa đó là bạn gái của tôi, em đã từng xem phim Hàn Quốc chưa? Tiếng anh có thể tùy tiện kêu loạn hay sao? Mà quy định do tôi đã đặt ra, tôi để ai gọi tôi là anh đã nói lên tôi đã định muốn người đó. Cô bé... sau này em chính là bạn gái của tôi đó."

Tiêu Mộng càng nghe, khóe miệng của cô càng co rút dữ dội hơn.

"Cậu chủ Kim à, vậy thì tôi sẽ không gọi anh là anh trai gì nữa đâu nha, tôi vẫn dựa theo cách xưng hô của trước kia mà gọi anh, cứ gọi là anh Kim đi."

"Không được. Nếu như đã kêu là anh Lân rồi, vậy thì không thể sửa đổi được."

Cả người của Tiêu Mộng run lên.

Tại sao cô nghe thấy lời nói này giống như là cảm giác đã bước lên thuyền giặc rồi thì đừng mong xuống được vậy nhỉ?

"Dù sao thì đó cũng không phải là bạn gái của anh."

"Tôi nói em phải, thì em phải.

Lúc nãy em cũng gọi tôi là anh Lân rồi, đứa trẻ thành thật không thể nói chuyện không giữ lời được. Nếu như em đã nói không giữ lời, vậy thì tôi sẽ chết cho em xem."

Tiêu Mộng dứt khoát nói: "Vậy thì anh cứ đi chết đi."
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 72: Đút cơm


Kim Lân đột nhiên cau mày, nghi ngờ hỏi.

Ặc. Người này... có thể đừng có thông minh như vậy được không hả.

Tiêu Mộng sửng sốt một chút, lập tức cười haha nói: "Đương nhiên là tôi biết rồi, cái này còn không phải là đang kiểm tra anh hay sao. Anh đoán thử xem, tôi làm món ăn ngon gì cho anh đây."

Tiêu Mộng cười cười, âm thầm đổ mồ hôi lạnh.

Trời đất ơi, rốt cuộc là làm món gì vậy, cô cũng không biết được nữa.

Nhưng mà tuyệt đối không thể để bị lộ được.

Hai mắt của Kim Lân lại sáng lên, tròng mắt đảo một vòng, mỉm cười đoán.

"Canh cá? Hay là canh gà? Hay là canh hải sâm?"

Tiêu Mộng nói thẳng: "Khiếp ghê chưa, canh hải sâm nữa chứ. Nhà cô ấy cũng rất nghèo, sao có thể mua nổi canh hải sâm cho anh được! Thôi bỏ đi, khả năng này không thể có rồi."

"Nhà cô ấy? Là nhà ai?"

Ôi chao! Thiếu chút nữa là Tiêu Mộng cắn mất đầu lưỡi của mình rồi.

Mồ hôi lạnh tuôn trào.

"Haha, chính là nhà của em gái tôi đó, tôi cũng đã quen nói như vậy rồi, tôi đều nói nhà của chúng tôi chính là nhà của em gái tôi. Có lẽ là vì, haha, ba của tôi thiên vị thương em gái của tôi, tôi thường xuyên phàn nàn cái nhà này không phải là nhà của tôi, mà là nhà của bọn họ. Ha ha, nói quen rồi, cho nên hơi thuận miệng."

Kim Lân thoải mái nói: "Em thật là đáng thương mà, em cũng được chứ bộ, nhìn vóc dáng của em rất tốt, rất dễ thương nữa, sao lại không nhận được sự chào đón của ba em chứ? Đừng sợ đừng sợ, tôi thích em là đủ rồi, nếu như thật sự không được thì em cứ chuyển đến nhà của tôi sống đi, bọn họ không yêu thương em, còn tôi thì cần em, ngày nào tôi cũng sẽ kêu đầu bếp làm món ăn ngon cho em ăn."

Tiêu Mộng ngoài cười nhưng trong lại không cười, giả bộ cười theo, lại lén lút điên cuồng lau mồ hôi lạnh.

Trời đất ơi, nếu như để cho cô ngày nào cũng phải đối mặt với cậu chủ họ Kim này, cô cảm thấy mình chắc chắn sẽ đột tử mất, trái tim không thể chịu nổi mà tra tấn đến độ đột tử.

"Haha, thôi không nói nữa, nào, nên ăn cơm thôi. Có phải là anh đói sắp chết rồi không? Không phải là anh vẫn chưa ăn sáng à?"

Tiêu Mộng nhanh chóng mở cà mên ra, cúi đầu nhìn thử, thiếu điều nuốt nước miếng.

Oa, là mì hoành thánh thơm nức mũi.

Cô thích ăn hoành thánh nhất luôn!

Thịt nạc xay nhuyễn, thêm chút rau thơm thì càng thích hơn nữa!

Yêu đến chết đi được!

Cái thằng cha đáng chết này, còn có lộc ăn nữa chứ, chị Mị vậy mà lại làm canh gà mì hoành thánh cho anh ta.

Thật là ghen tị quá đi... cô cũng muốn ăn nữa.

Trong một lúc kích động, quên hết tất cả muốn há mồm ra ăn: "Ôi chao, là canh gà với mì hoành thánh đó."

Vậy mà...

Cô thật là bất cẩn quá đi mất, lại như thế này.

Vẫn may là Kim Lân vẫn đang ngẩn người nhìn gương mặt của cô, không chú ý đến cô đang nói cái gì. Cái đó cũng khiến Tiêu Mộng sợ đến nỗi đổ mồ hôi lạnh cả người.

CHƯƠNG 72: ĐÚT CƠM

Kim Lân đột nhiên cau mày, nghi ngờ hỏi.

Ặc. Người này... có thể đừng có thông minh như vậy được không hả.

Tiêu Mộng sửng sốt một chút, lập tức cười haha nói: "Đương nhiên là tôi biết rồi, cái này còn không phải là đang kiểm tra anh hay sao. Anh đoán thử xem, tôi làm món ăn ngon gì cho anh đây."

Tiêu Mộng cười cười, âm thầm đổ mồ hôi lạnh.

Trời đất ơi, rốt cuộc là làm món gì vậy, cô cũng không biết được nữa.

Nhưng mà tuyệt đối không thể để bị lộ được.

Hai mắt của Kim Lân lại sáng lên, tròng mắt đảo một vòng, mỉm cười đoán.

"Canh cá? Hay là canh gà? Hay là canh hải sâm?"

Tiêu Mộng nói thẳng: "Khiếp ghê chưa, canh hải sâm nữa chứ. Nhà cô ấy cũng rất nghèo, sao có thể mua nổi canh hải sâm cho anh được! Thôi bỏ đi, khả năng này không thể có rồi."

"Nhà cô ấy? Là nhà ai?"

Ôi chao! Thiếu chút nữa là Tiêu Mộng cắn mất đầu lưỡi của mình rồi.

Mồ hôi lạnh tuôn trào.

"Haha, chính là nhà của em gái tôi đó, tôi cũng đã quen nói như vậy rồi, tôi đều nói nhà của chúng tôi chính là nhà của em gái tôi. Có lẽ là vì, haha, ba của tôi thiên vị thương em gái của tôi, tôi thường xuyên phàn nàn cái nhà này không phải là nhà của tôi, mà là nhà của bọn họ. Ha ha, nói quen rồi, cho nên hơi thuận miệng."

Kim Lân thoải mái nói: "Em thật là đáng thương mà, em cũng được chứ bộ, nhìn vóc dáng của em rất tốt, rất dễ thương nữa, sao lại không nhận được sự chào đón của ba em chứ? Đừng sợ đừng sợ, tôi thích em là đủ rồi, nếu như thật sự không được thì em cứ chuyển đến nhà của tôi sống đi, bọn họ không yêu thương em, còn tôi thì cần em, ngày nào tôi cũng sẽ kêu đầu bếp làm món ăn ngon cho em ăn."

Tiêu Mộng ngoài cười nhưng trong lại không cười, giả bộ cười theo, lại lén lút điên cuồng lau mồ hôi lạnh.

Trời đất ơi, nếu như để cho cô ngày nào cũng phải đối mặt với cậu chủ họ Kim này, cô cảm thấy mình chắc chắn sẽ đột tử mất, trái tim không thể chịu nổi mà tra tấn đến độ đột tử.

"Haha, thôi không nói nữa, nào, nên ăn cơm thôi. Có phải là anh đói sắp chết rồi không? Không phải là anh vẫn chưa ăn sáng à?"

Tiêu Mộng nhanh chóng mở cà mên ra, cúi đầu nhìn thử, thiếu điều nuốt nước miếng.

Oa, là mì hoành thánh thơm nức mũi.

Cô thích ăn hoành thánh nhất luôn!

Thịt nạc xay nhuyễn, thêm chút rau thơm thì càng thích hơn nữa!

Yêu đến chết đi được!

Cái thằng cha đáng chết này, còn có lộc ăn nữa chứ, chị Mị vậy mà lại làm canh gà mì hoành thánh cho anh ta.

Thật là ghen tị quá đi... cô cũng muốn ăn nữa.

Trong một lúc kích động, quên hết tất cả muốn há mồm ra ăn: "Ôi chao, là canh gà với mì hoành thánh đó."

Vậy mà...

Cô thật là bất cẩn quá đi mất, lại như thế này.

Vẫn may là Kim Lân vẫn đang ngẩn người nhìn gương mặt của cô, không chú ý đến cô đang nói cái gì. Cái đó cũng khiến Tiêu Mộng sợ đến nỗi đổ mồ hôi lạnh cả người.

CHƯƠNG 72: ĐÚT CƠM

Kim Lân đột nhiên cau mày, nghi ngờ hỏi.

Ặc. Người này... có thể đừng có thông minh như vậy được không hả.

Tiêu Mộng sửng sốt một chút, lập tức cười haha nói: "Đương nhiên là tôi biết rồi, cái này còn không phải là đang kiểm tra anh hay sao. Anh đoán thử xem, tôi làm món ăn ngon gì cho anh đây."

Tiêu Mộng cười cười, âm thầm đổ mồ hôi lạnh.

Trời đất ơi, rốt cuộc là làm món gì vậy, cô cũng không biết được nữa.

Nhưng mà tuyệt đối không thể để bị lộ được.

Hai mắt của Kim Lân lại sáng lên, tròng mắt đảo một vòng, mỉm cười đoán.

"Canh cá? Hay là canh gà? Hay là canh hải sâm?"

Tiêu Mộng nói thẳng: "Khiếp ghê chưa, canh hải sâm nữa chứ. Nhà cô ấy cũng rất nghèo, sao có thể mua nổi canh hải sâm cho anh được! Thôi bỏ đi, khả năng này không thể có rồi."

"Nhà cô ấy? Là nhà ai?"

Ôi chao! Thiếu chút nữa là Tiêu Mộng cắn mất đầu lưỡi của mình rồi.

Mồ hôi lạnh tuôn trào.

"Haha, chính là nhà của em gái tôi đó, tôi cũng đã quen nói như vậy rồi, tôi đều nói nhà của chúng tôi chính là nhà của em gái tôi. Có lẽ là vì, haha, ba của tôi thiên vị thương em gái của tôi, tôi thường xuyên phàn nàn cái nhà này không phải là nhà của tôi, mà là nhà của bọn họ. Ha ha, nói quen rồi, cho nên hơi thuận miệng."

Kim Lân thoải mái nói: "Em thật là đáng thương mà, em cũng được chứ bộ, nhìn vóc dáng của em rất tốt, rất dễ thương nữa, sao lại không nhận được sự chào đón của ba em chứ? Đừng sợ đừng sợ, tôi thích em là đủ rồi, nếu như thật sự không được thì em cứ chuyển đến nhà của tôi sống đi, bọn họ không yêu thương em, còn tôi thì cần em, ngày nào tôi cũng sẽ kêu đầu bếp làm món ăn ngon cho em ăn."

Tiêu Mộng ngoài cười nhưng trong lại không cười, giả bộ cười theo, lại lén lút điên cuồng lau mồ hôi lạnh.

Trời đất ơi, nếu như để cho cô ngày nào cũng phải đối mặt với cậu chủ họ Kim này, cô cảm thấy mình chắc chắn sẽ đột tử mất, trái tim không thể chịu nổi mà tra tấn đến độ đột tử.

"Haha, thôi không nói nữa, nào, nên ăn cơm thôi. Có phải là anh đói sắp chết rồi không? Không phải là anh vẫn chưa ăn sáng à?"

Tiêu Mộng nhanh chóng mở cà mên ra, cúi đầu nhìn thử, thiếu điều nuốt nước miếng.

Oa, là mì hoành thánh thơm nức mũi.

Cô thích ăn hoành thánh nhất luôn!

Thịt nạc xay nhuyễn, thêm chút rau thơm thì càng thích hơn nữa!

Yêu đến chết đi được!

Cái thằng cha đáng chết này, còn có lộc ăn nữa chứ, chị Mị vậy mà lại làm canh gà mì hoành thánh cho anh ta.

Thật là ghen tị quá đi... cô cũng muốn ăn nữa.

Trong một lúc kích động, quên hết tất cả muốn há mồm ra ăn: "Ôi chao, là canh gà với mì hoành thánh đó."

Vậy mà...

Cô thật là bất cẩn quá đi mất, lại như thế này.

Vẫn may là Kim Lân vẫn đang ngẩn người nhìn gương mặt của cô, không chú ý đến cô đang nói cái gì. Cái đó cũng khiến Tiêu Mộng sợ đến nỗi đổ mồ hôi lạnh cả người.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 73: Cậu chủ đây là số phận gì?


"Tôi thật sự không ăn, tôi đã no căng rồi! Không ăn!"

"Ừm, thật sự không ăn sao."

Tiêu Mộng rướn cổ lên nhìn vào bình giữ nhiệt.

Bà nội ơi, còn thừa nhiều như vậy.

Nhìn thế này ít nhất cũng phải còn hai bát.

"Vậy tôi sẽ ăn hết phần còn lại, dù sang vứt đi cũng rất tiếc.”

"Không được!"

Kim Lân lại đột nhiên quát to một tiếng, khiến Tiêu Mộng giật mình.

"A? Vì sao không được? Anh vẫn còn ăn sao?"

"Tôi, tôi không ăn..."

"Vậy nếu anh đã không ăn, tôi sẽ ăn, thời tiết c*̃ng rất nóng, không ăn sẽ rất lãng phí."

"Không được! Em đừng ăn!"

Kim Lân thở dài, bứt tóc, nói:

"Thuộc hạ của tôi vẫn chưa ăn, để lại cho anh ta ăn, em đừng ăn."

Tiêu Mộng bất đắc dĩ, chỉ có thể đặt thìa xuống.

Cô liếc nhìn Kim Lân một cái.

Hừ, hóa ra những kẻ có tiền đều rất keo kiệt.

Một chút mì hoành thánh này cũng để ở trong mắt, cô muốn nếm một chút cũng không cho.

Gian thương đúng là gian thương.

"Aiya! Tôi phải đi, không còn thời gian rồi. Trước một giờ rưỡi chiều này tôi phải đến công ty. Còn có một số việc vẫn chưa làm xong. Hơn nữa, xe buýt chạy trên đường cũng tốn rất nhiêu thời gian. Vậy anh nghỉ ngơi thật tốt đi, cậu Kim, tôi phải đi."

Kim Lân cúi mặt xuống, cũng không biết nên khuyên thế nào, anh ta uể oải gật đầu: "Vậy buổi tối em còn đến thăm tôi không?”

"Ách? Buổi tối sao? Buổi tối không được rồi, tôi phải đi làm ở Dạ Mị.”

"Đến đi, đến đi, tôi gọi điện thoại cho anh năm, để anh ấy cho em một ngày nghĩ, cũng không trừ tiền lương của em, như vậy được rồi chứ?”

Tiêu Mộng nhăn nhăn nhỏ lông mày.

Nếu không đến Dạ Mị, cũng không phải vì vấn đề tiền lương, mà là tiền boa ở đó rất cao, nếu không đi sẽ không có cách nào kiếm tiền boa.

CHƯƠNG 73: CẬU CHỦ ĐÂY LÀ SỐ PHẬN GÌ?

"Tôi thật sự không ăn, tôi đã no căng rồi! Không ăn!"

"Ừm, thật sự không ăn sao."

Tiêu Mộng rướn cổ lên nhìn vào bình giữ nhiệt.

Bà nội ơi, còn thừa nhiều như vậy.

Nhìn thế này ít nhất cũng phải còn hai bát.

"Vậy tôi sẽ ăn hết phần còn lại, dù sang vứt đi cũng rất tiếc.”

"Không được!"

Kim Lân lại đột nhiên quát to một tiếng, khiến Tiêu Mộng giật mình.

"A? Vì sao không được? Anh vẫn còn ăn sao?"

"Tôi, tôi không ăn..."

"Vậy nếu anh đã không ăn, tôi sẽ ăn, thời tiết c*̃ng rất nóng, không ăn sẽ rất lãng phí."

"Không được! Em đừng ăn!"

Kim Lân thở dài, bứt tóc, nói:

"Thuộc hạ của tôi vẫn chưa ăn, để lại cho anh ta ăn, em đừng ăn."

Tiêu Mộng bất đắc dĩ, chỉ có thể đặt thìa xuống.

Cô liếc nhìn Kim Lân một cái.

Hừ, hóa ra những kẻ có tiền đều rất keo kiệt.

Một chút mì hoành thánh này cũng để ở trong mắt, cô muốn nếm một chút cũng không cho.

Gian thương đúng là gian thương.

"Aiya! Tôi phải đi, không còn thời gian rồi. Trước một giờ rưỡi chiều này tôi phải đến công ty. Còn có một số việc vẫn chưa làm xong. Hơn nữa, xe buýt chạy trên đường cũng tốn rất nhiêu thời gian. Vậy anh nghỉ ngơi thật tốt đi, cậu Kim, tôi phải đi."

Kim Lân cúi mặt xuống, cũng không biết nên khuyên thế nào, anh ta uể oải gật đầu: "Vậy buổi tối em còn đến thăm tôi không?”

"Ách? Buổi tối sao? Buổi tối không được rồi, tôi phải đi làm ở Dạ Mị.”

"Đến đi, đến đi, tôi gọi điện thoại cho anh năm, để anh ấy cho em một ngày nghĩ, cũng không trừ tiền lương của em, như vậy được rồi chứ?”

Tiêu Mộng nhăn nhăn nhỏ lông mày.

Nếu không đến Dạ Mị, cũng không phải vì vấn đề tiền lương, mà là tiền boa ở đó rất cao, nếu không đi sẽ không có cách nào kiếm tiền boa.

CHƯƠNG 73: CẬU CHỦ ĐÂY LÀ SỐ PHẬN GÌ?

"Tôi thật sự không ăn, tôi đã no căng rồi! Không ăn!"

"Ừm, thật sự không ăn sao."

Tiêu Mộng rướn cổ lên nhìn vào bình giữ nhiệt.

Bà nội ơi, còn thừa nhiều như vậy.

Nhìn thế này ít nhất cũng phải còn hai bát.

"Vậy tôi sẽ ăn hết phần còn lại, dù sang vứt đi cũng rất tiếc.”

"Không được!"

Kim Lân lại đột nhiên quát to một tiếng, khiến Tiêu Mộng giật mình.

"A? Vì sao không được? Anh vẫn còn ăn sao?"

"Tôi, tôi không ăn..."

"Vậy nếu anh đã không ăn, tôi sẽ ăn, thời tiết c*̃ng rất nóng, không ăn sẽ rất lãng phí."

"Không được! Em đừng ăn!"

Kim Lân thở dài, bứt tóc, nói:

"Thuộc hạ của tôi vẫn chưa ăn, để lại cho anh ta ăn, em đừng ăn."

Tiêu Mộng bất đắc dĩ, chỉ có thể đặt thìa xuống.

Cô liếc nhìn Kim Lân một cái.

Hừ, hóa ra những kẻ có tiền đều rất keo kiệt.

Một chút mì hoành thánh này cũng để ở trong mắt, cô muốn nếm một chút cũng không cho.

Gian thương đúng là gian thương.

"Aiya! Tôi phải đi, không còn thời gian rồi. Trước một giờ rưỡi chiều này tôi phải đến công ty. Còn có một số việc vẫn chưa làm xong. Hơn nữa, xe buýt chạy trên đường cũng tốn rất nhiêu thời gian. Vậy anh nghỉ ngơi thật tốt đi, cậu Kim, tôi phải đi."

Kim Lân cúi mặt xuống, cũng không biết nên khuyên thế nào, anh ta uể oải gật đầu: "Vậy buổi tối em còn đến thăm tôi không?”

"Ách? Buổi tối sao? Buổi tối không được rồi, tôi phải đi làm ở Dạ Mị.”

"Đến đi, đến đi, tôi gọi điện thoại cho anh năm, để anh ấy cho em một ngày nghĩ, cũng không trừ tiền lương của em, như vậy được rồi chứ?”

Tiêu Mộng nhăn nhăn nhỏ lông mày.

Nếu không đến Dạ Mị, cũng không phải vì vấn đề tiền lương, mà là tiền boa ở đó rất cao, nếu không đi sẽ không có cách nào kiếm tiền boa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 74: Đều tại tôi quá ngốc


Từ khi nào nói một chuyện yêu đương nhỏ lại hận không thể không động vào những người phụ nữ khác? Hôm nay một người phụ nữ cũng không gặp mặt? Tôi nghe nói cô ba nhà họ Dương nhận được tin, hôm nay phải tới thăm cậu.”

Đây là sự thật.

Cô ba nhà họ Dương kia vì gọi điện thoại cho Kim Lân, mà Kim Lân hờ hững lạnh lẽo khiến cho cô ta dường như mắc bệnh tương tư. Cô ta không có cách nào liền gọi điện thoại đến cho Lôi Bạc, không hỏi điều gì khác, chỉ hỏi Kim Lân đang ở đâu.

Nghe thấy giọng điệu cứng rắn như sắt của cô ba nhà họ Dương giống như chỉ cần cô ta không nhận được tin tức về Kim Lân, thì cô ta sẽ chuẩn bị nhảy cầu tự sát, vậy nên Lôi Bạc đã đem chuyện Kim Lân nằm viện nói cho cô ta biết, có lẽ hôm nay cô ba nhà họ Dương chắc chăn sẽ đến thăm Kim Lân.

Kim Lân mở hộp cơm của Lôi Bạc ra, dùng thìa đảo lên và ăn. Nghe thấy lời này của Lôi Bạc thì lông mày nhíu chặt lại, anh ta thở dài: “Cô ba nhà họ Dương nào? Còn nhà họ Ngưu, nhà họ Mã thì sao? Cậu cho rằng tôi muốn có một vườn bách thú sao? Sau này những chuyện như vậy cậu đừng có kéo tôi vào. Cậu muốn mất hết kiểm soát sao! Lần trước ở tiệc rượu nhìn thấy cô ba gì đó kia, thật sự buồn nôn chết tôi! Tôi nói với cậu này, cô ta đúng là từ cổ đại xuyên không tới đây, tóc trên đầu giống như một chiếc bánh ga tô ba tầng! Má ơi, đừng dọa người như vậy chứ! Cộng thêm việc trên gương mặt kia chát phấn giống như thạch cao, như một con quỷ cái! Tôi mới không thèm gặp cô ta! Hơn nữa, ngộ nhỡ lúc đó, vị tiểu bảo bối nhà tôi đụng phải, vậy tôi còn có thể làm sáng tỏ được sao? Ngộ nhỡ tiểu bảo bối nhà tôi nghi ngờ tôi và cô ta có gì đó với nhau thì làm sao bây giờ? Tôi sẽ không cho bảo vệ cho cô ta vào, trực tiếp đuổi đi.”

Lôi Bạc hé cười, hỏi dò: “A Lân, tôi hỏi cậu nha, nếu như những người phụ nữ khác cũng tới thăm cậu thì sao?”

Kim Lân mở to mắt, đang nhai đồ ăn ngon lành, lông mày hơi nhíu một cái, nói: “Nói nhảm! Một người tôi cũng không gặp! Bây giờ thấy ai tôi cũng buồn nôn, ngoại trừ tiểu bảo bối nhà tôi khiến tôi không cảm thấy buồn nôn, tiểu bảo bối nhà tôi vô cùng đang kiểu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng mũm mĩm kia, bờ môi hồng nộn non mềm kia… Hiii, lúc hôn hương vị thật tốt!”

Lôi Bạc nhún nhún vai: "Ừm... Cũng đã vào tay cậu, có lên giường chưa?”

"Đồ khốn kiếp! Tiểu bảo bối nhà tôi có thể khinh nhờn sao?”

Kim Lân hung hăng lườm Lôi Bạc một cái, sau đó nhìn lên trời tượng tượng, nuốt nước bọt một cái, sau đó bổ sung nói: "Đương nhiên, tôi cũng muốn sớm chiếm hữu cô ấy, nhưng người ta không đồng ý, làm sao tôi có thể để cho tiểu bảo bối của mình không vui chứ. Haizz, tôi thèm sắp chết rồi!”

Lôi Bạc gật đầu, muốn cười lại không dám cười, nói: "Vậy được! Cậu nghỉ ngơi thật tốt, ngủ một giấc thật ngon, sau đó nghỉ ngơi dưỡng sức, tiếp tục dụ dỗ tiểu bảo bối của cậu. Hắc, cậu cứ mở miệng là lại gọi một câu tiểu bảo bối, tôi còn tưởng đấy là con của cậu!”

Kim Lân gào lên: "Lôi Bạc đáng chết! Có gan thì cậu đừng đi! Vừa rồi cậu mới nói tiếng lời người sao? Cái gì mà con của tôi? Cậu như vậy không phải tự nhiên khiến cho tôi cảm thấy có tội khi dụ dỗ cô ấy lên giường sao?”

Kim Lân nói xong, bản thân cũng vui vẻ.

Dạ dày cuối cùng tốt lên một chút.

Vừa rồi sự khó chịu kia… giống như là bị rửa dạ dày vậy.

Tiêu Mộng này, thật sự là cực phẩm.

Nấu cho anh ta một bữa cơm cũng có thể làm trò cười cho thiên hạ đến mức này.

Lôi Bạc lắc lư thân thể, cười khoát tay từ biệt, nói: "Lúc trưa ở quán cơm tôi cũng gặp Tư Khải, tên kia cũng có một bữa tiệc rượu rất quan trọng, cậu ta đã nói với tôi, buổi chiều đến chỗ cậu ta một chút, tôi đi trước đây.”

Kim Lân đợi đến khi Lôi Bạc rời đi, đầu tiên là hung hãn gào lên:

"Cái tên xui xẻo khốn kiếp nhà cậu! Bảo cậu mau chóng đổ bát mì đi thì cậu lại tán gẫu với mấy cô gái nhỏ! Muốn bị trừ tiền lương đúng không?”

Tên thủ hạ kia nước mắt giàn dụa, vội vàng mang bát mì hoành thánh đi.

Hắn ta nghĩ: Mình thật sự không may, cậu chủ nín nhịn trước mặt Cô Tiêu, trong nháy mắt liền đổ lên đầu mình.

CHƯƠNG 74: ĐỀU TẠI TÔI QUÁ NGỐC

Từ khi nào nói một chuyện yêu đương nhỏ lại hận không thể không động vào những người phụ nữ khác? Hôm nay một người phụ nữ cũng không gặp mặt? Tôi nghe nói cô ba nhà họ Dương nhận được tin, hôm nay phải tới thăm cậu.”

Đây là sự thật.

Cô ba nhà họ Dương kia vì gọi điện thoại cho Kim Lân, mà Kim Lân hờ hững lạnh lẽo khiến cho cô ta dường như mắc bệnh tương tư. Cô ta không có cách nào liền gọi điện thoại đến cho Lôi Bạc, không hỏi điều gì khác, chỉ hỏi Kim Lân đang ở đâu.

Nghe thấy giọng điệu cứng rắn như sắt của cô ba nhà họ Dương giống như chỉ cần cô ta không nhận được tin tức về Kim Lân, thì cô ta sẽ chuẩn bị nhảy cầu tự sát, vậy nên Lôi Bạc đã đem chuyện Kim Lân nằm viện nói cho cô ta biết, có lẽ hôm nay cô ba nhà họ Dương chắc chăn sẽ đến thăm Kim Lân.

Kim Lân mở hộp cơm của Lôi Bạc ra, dùng thìa đảo lên và ăn. Nghe thấy lời này của Lôi Bạc thì lông mày nhíu chặt lại, anh ta thở dài: “Cô ba nhà họ Dương nào? Còn nhà họ Ngưu, nhà họ Mã thì sao? Cậu cho rằng tôi muốn có một vườn bách thú sao? Sau này những chuyện như vậy cậu đừng có kéo tôi vào. Cậu muốn mất hết kiểm soát sao! Lần trước ở tiệc rượu nhìn thấy cô ba gì đó kia, thật sự buồn nôn chết tôi! Tôi nói với cậu này, cô ta đúng là từ cổ đại xuyên không tới đây, tóc trên đầu giống như một chiếc bánh ga tô ba tầng! Má ơi, đừng dọa người như vậy chứ! Cộng thêm việc trên gương mặt kia chát phấn giống như thạch cao, như một con quỷ cái! Tôi mới không thèm gặp cô ta! Hơn nữa, ngộ nhỡ lúc đó, vị tiểu bảo bối nhà tôi đụng phải, vậy tôi còn có thể làm sáng tỏ được sao? Ngộ nhỡ tiểu bảo bối nhà tôi nghi ngờ tôi và cô ta có gì đó với nhau thì làm sao bây giờ? Tôi sẽ không cho bảo vệ cho cô ta vào, trực tiếp đuổi đi.”

Lôi Bạc hé cười, hỏi dò: “A Lân, tôi hỏi cậu nha, nếu như những người phụ nữ khác cũng tới thăm cậu thì sao?”

Kim Lân mở to mắt, đang nhai đồ ăn ngon lành, lông mày hơi nhíu một cái, nói: “Nói nhảm! Một người tôi cũng không gặp! Bây giờ thấy ai tôi cũng buồn nôn, ngoại trừ tiểu bảo bối nhà tôi khiến tôi không cảm thấy buồn nôn, tiểu bảo bối nhà tôi vô cùng đang kiểu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng mũm mĩm kia, bờ môi hồng nộn non mềm kia… Hiii, lúc hôn hương vị thật tốt!”

Lôi Bạc nhún nhún vai: "Ừm... Cũng đã vào tay cậu, có lên giường chưa?”

"Đồ khốn kiếp! Tiểu bảo bối nhà tôi có thể khinh nhờn sao?”

Kim Lân hung hăng lườm Lôi Bạc một cái, sau đó nhìn lên trời tượng tượng, nuốt nước bọt một cái, sau đó bổ sung nói: "Đương nhiên, tôi cũng muốn sớm chiếm hữu cô ấy, nhưng người ta không đồng ý, làm sao tôi có thể để cho tiểu bảo bối của mình không vui chứ. Haizz, tôi thèm sắp chết rồi!”

Lôi Bạc gật đầu, muốn cười lại không dám cười, nói: "Vậy được! Cậu nghỉ ngơi thật tốt, ngủ một giấc thật ngon, sau đó nghỉ ngơi dưỡng sức, tiếp tục dụ dỗ tiểu bảo bối của cậu. Hắc, cậu cứ mở miệng là lại gọi một câu tiểu bảo bối, tôi còn tưởng đấy là con của cậu!”

Kim Lân gào lên: "Lôi Bạc đáng chết! Có gan thì cậu đừng đi! Vừa rồi cậu mới nói tiếng lời người sao? Cái gì mà con của tôi? Cậu như vậy không phải tự nhiên khiến cho tôi cảm thấy có tội khi dụ dỗ cô ấy lên giường sao?”

Kim Lân nói xong, bản thân cũng vui vẻ.

Dạ dày cuối cùng tốt lên một chút.

Vừa rồi sự khó chịu kia… giống như là bị rửa dạ dày vậy.

Tiêu Mộng này, thật sự là cực phẩm.

Nấu cho anh ta một bữa cơm cũng có thể làm trò cười cho thiên hạ đến mức này.

Lôi Bạc lắc lư thân thể, cười khoát tay từ biệt, nói: "Lúc trưa ở quán cơm tôi cũng gặp Tư Khải, tên kia cũng có một bữa tiệc rượu rất quan trọng, cậu ta đã nói với tôi, buổi chiều đến chỗ cậu ta một chút, tôi đi trước đây.”

Kim Lân đợi đến khi Lôi Bạc rời đi, đầu tiên là hung hãn gào lên:

"Cái tên xui xẻo khốn kiếp nhà cậu! Bảo cậu mau chóng đổ bát mì đi thì cậu lại tán gẫu với mấy cô gái nhỏ! Muốn bị trừ tiền lương đúng không?”

Tên thủ hạ kia nước mắt giàn dụa, vội vàng mang bát mì hoành thánh đi.

Hắn ta nghĩ: Mình thật sự không may, cậu chủ nín nhịn trước mặt Cô Tiêu, trong nháy mắt liền đổ lên đầu mình.

CHƯƠNG 74: ĐỀU TẠI TÔI QUÁ NGỐC

Từ khi nào nói một chuyện yêu đương nhỏ lại hận không thể không động vào những người phụ nữ khác? Hôm nay một người phụ nữ cũng không gặp mặt? Tôi nghe nói cô ba nhà họ Dương nhận được tin, hôm nay phải tới thăm cậu.”

Đây là sự thật.

Cô ba nhà họ Dương kia vì gọi điện thoại cho Kim Lân, mà Kim Lân hờ hững lạnh lẽo khiến cho cô ta dường như mắc bệnh tương tư. Cô ta không có cách nào liền gọi điện thoại đến cho Lôi Bạc, không hỏi điều gì khác, chỉ hỏi Kim Lân đang ở đâu.

Nghe thấy giọng điệu cứng rắn như sắt của cô ba nhà họ Dương giống như chỉ cần cô ta không nhận được tin tức về Kim Lân, thì cô ta sẽ chuẩn bị nhảy cầu tự sát, vậy nên Lôi Bạc đã đem chuyện Kim Lân nằm viện nói cho cô ta biết, có lẽ hôm nay cô ba nhà họ Dương chắc chăn sẽ đến thăm Kim Lân.

Kim Lân mở hộp cơm của Lôi Bạc ra, dùng thìa đảo lên và ăn. Nghe thấy lời này của Lôi Bạc thì lông mày nhíu chặt lại, anh ta thở dài: “Cô ba nhà họ Dương nào? Còn nhà họ Ngưu, nhà họ Mã thì sao? Cậu cho rằng tôi muốn có một vườn bách thú sao? Sau này những chuyện như vậy cậu đừng có kéo tôi vào. Cậu muốn mất hết kiểm soát sao! Lần trước ở tiệc rượu nhìn thấy cô ba gì đó kia, thật sự buồn nôn chết tôi! Tôi nói với cậu này, cô ta đúng là từ cổ đại xuyên không tới đây, tóc trên đầu giống như một chiếc bánh ga tô ba tầng! Má ơi, đừng dọa người như vậy chứ! Cộng thêm việc trên gương mặt kia chát phấn giống như thạch cao, như một con quỷ cái! Tôi mới không thèm gặp cô ta! Hơn nữa, ngộ nhỡ lúc đó, vị tiểu bảo bối nhà tôi đụng phải, vậy tôi còn có thể làm sáng tỏ được sao? Ngộ nhỡ tiểu bảo bối nhà tôi nghi ngờ tôi và cô ta có gì đó với nhau thì làm sao bây giờ? Tôi sẽ không cho bảo vệ cho cô ta vào, trực tiếp đuổi đi.”

Lôi Bạc hé cười, hỏi dò: “A Lân, tôi hỏi cậu nha, nếu như những người phụ nữ khác cũng tới thăm cậu thì sao?”

Kim Lân mở to mắt, đang nhai đồ ăn ngon lành, lông mày hơi nhíu một cái, nói: “Nói nhảm! Một người tôi cũng không gặp! Bây giờ thấy ai tôi cũng buồn nôn, ngoại trừ tiểu bảo bối nhà tôi khiến tôi không cảm thấy buồn nôn, tiểu bảo bối nhà tôi vô cùng đang kiểu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng mũm mĩm kia, bờ môi hồng nộn non mềm kia… Hiii, lúc hôn hương vị thật tốt!”

Lôi Bạc nhún nhún vai: "Ừm... Cũng đã vào tay cậu, có lên giường chưa?”

"Đồ khốn kiếp! Tiểu bảo bối nhà tôi có thể khinh nhờn sao?”

Kim Lân hung hăng lườm Lôi Bạc một cái, sau đó nhìn lên trời tượng tượng, nuốt nước bọt một cái, sau đó bổ sung nói: "Đương nhiên, tôi cũng muốn sớm chiếm hữu cô ấy, nhưng người ta không đồng ý, làm sao tôi có thể để cho tiểu bảo bối của mình không vui chứ. Haizz, tôi thèm sắp chết rồi!”

Lôi Bạc gật đầu, muốn cười lại không dám cười, nói: "Vậy được! Cậu nghỉ ngơi thật tốt, ngủ một giấc thật ngon, sau đó nghỉ ngơi dưỡng sức, tiếp tục dụ dỗ tiểu bảo bối của cậu. Hắc, cậu cứ mở miệng là lại gọi một câu tiểu bảo bối, tôi còn tưởng đấy là con của cậu!”

Kim Lân gào lên: "Lôi Bạc đáng chết! Có gan thì cậu đừng đi! Vừa rồi cậu mới nói tiếng lời người sao? Cái gì mà con của tôi? Cậu như vậy không phải tự nhiên khiến cho tôi cảm thấy có tội khi dụ dỗ cô ấy lên giường sao?”

Kim Lân nói xong, bản thân cũng vui vẻ.

Dạ dày cuối cùng tốt lên một chút.

Vừa rồi sự khó chịu kia… giống như là bị rửa dạ dày vậy.

Tiêu Mộng này, thật sự là cực phẩm.

Nấu cho anh ta một bữa cơm cũng có thể làm trò cười cho thiên hạ đến mức này.

Lôi Bạc lắc lư thân thể, cười khoát tay từ biệt, nói: "Lúc trưa ở quán cơm tôi cũng gặp Tư Khải, tên kia cũng có một bữa tiệc rượu rất quan trọng, cậu ta đã nói với tôi, buổi chiều đến chỗ cậu ta một chút, tôi đi trước đây.”

Kim Lân đợi đến khi Lôi Bạc rời đi, đầu tiên là hung hãn gào lên:

"Cái tên xui xẻo khốn kiếp nhà cậu! Bảo cậu mau chóng đổ bát mì đi thì cậu lại tán gẫu với mấy cô gái nhỏ! Muốn bị trừ tiền lương đúng không?”

Tên thủ hạ kia nước mắt giàn dụa, vội vàng mang bát mì hoành thánh đi.

Hắn ta nghĩ: Mình thật sự không may, cậu chủ nín nhịn trước mặt Cô Tiêu, trong nháy mắt liền đổ lên đầu mình.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 75: Lại muốn nổi lửa


Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.

Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.

Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi.

"Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.

Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."

Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!

Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.

Bingo! Cứ như vậy đi!

Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.

Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"

Hửm? (⊙_⊙)

Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.

Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?

Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt."

"Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"

Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.

Cô vừa nói cái gì "Ngài?"

Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?

Anh già sao? Già sao!!!

Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.

CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬA

Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.

Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.

Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi.

"Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.

Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."

Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!. đam mỹ hài

Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.

Bingo! Cứ như vậy đi!

Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.

Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"

Hửm? (⊙_⊙)

Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.

Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?

Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt."

"Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"

Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.

Cô vừa nói cái gì "Ngài?"

Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?

Anh già sao? Già sao!!!

Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.

CHƯƠNG 75: LẠI MUỐN NỔI LỬA

Cô là muốn đấm bóp vai cho anh ta chỉ có điều vóc dáng của anh ta quá cao lại còn đang đứng nữa, cô vốn chỉ đứng đến vai anh ta nên cũng chỉ có thể đấm bóp được đến lưng anh ta mà thôi.

Hi hi ha ha đi theo Trần Tư Khải vào văn phòng Tổng giám đốc của anh ta.

Trần Tư Khải không nói gì mà chỉ hưởng thụ sự tận tình chu đáo ngàn năm khó gặp của cô nhóc này sau đó được Tiêu Mộng đưa vào ghế sofa nghỉ ngơi.

"Tổng giám đốc Trần? Tôi đấm bóp vai cho ngài nhé?" Bây giờ Tiêu Mộng đang cố gắng bù đắp lại mấy chữ mấu chốt "Cút, bà đây" lúc nãy mình vừa thốt ra.

Thấy Trần Tư Khải khẽ lắc đầu nên Tiêu Mộng vô cùng sung sướng cho là Trần Tư Khải không cần mình bóp vai cho anh ta nữa, đang định mừng rỡ xéo đi lại nghe thấy Trần Tư Khải dùng giọng điệu trầm ổn bình tĩnh trăm năm không đổi chậm rãi nói: "Ừm, trước hết cô đi pha cho tôi chén trà sau đó hẵng xoa bóp bả vai sau."

Tiêu Mộng xụ mặt xuống, vụng trộm dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ mắng thầm: Nhà tư bản vạn ác! Trần gấu xấu xa rắm thối! Anh không hưởng thụ thì anh sẽ chết à! Anh không bóc lột người dân lao động thì anh sẽ ngứa ngáy toàn thân sao! Chó má, thật sự là vô cùng chó má mà!

Vừa đi pha trà cho Trần Tư Khải vừa cảm khái: Tố chất thần kinh của cậu chủ Kim làm sao bây giờ đây, chẳng may anh ta bị mì hoành thánh mặn kia độc cho bị bệnh gì đó vậy không phải cô sẽ là người tội ác tày trời sao! Nếu là như vậy thật thì tối hôm nay cô phải tới Dạ Mị một chuyến mới được. Trước hết cô sẽ nấu cơm cho Kim Lân, xuất ra hết trình độ cao nhất hai ông bà nhà họ Tiêu làm lại cho cậu chủ Kim một bữa tối cao cấp đưa qua sau đó an ủi trái tim tổn thương của cậu chủ Kim.

Bingo! Cứ như vậy đi!

Lúc mang cà phê đi vào Tiêu Mộng vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ này, nói lẩm bẩm.

Trần Tư Khải đang cầm tạp chí nhàn nhã ngồi đọc liền nhẹ nhàng ngẩng đầu lên lườm cô gái này một cái, sau đó nói: "Sao vậy, giữa trưa bị sét đánh à? Hay ăn nhầm phải cái gì?"

Hửm? (⊙_⊙)

Tiêu Mộng suýt chút nữa đã tức giận đến mức ngã xuống.

Nghe xem, có phải người này đang nói tiếng người không?

Vậy mà lại đi nói người khác bị sét đánh: "Đúng ra mặc dù không bị sét đánh nhưng chắc chắn c*̃ng sẽ không để cho ngài được sống tốt, chưa được nghe nói sao, để lại tai họa ngàn năm. Loại người như anh đều sống được vô cùng tốt."

"Cái gì! Cô vừa nói cái gì đó?"

Trần Tư Khải nhíu mày lại, giọng nói lập tức trầm xuống.

Cô vừa nói cái gì "Ngài?"

Không biết bây giờ anh đang vô cùng mẫn cảm với chuyện tuổi tác sao mà cô lại còn cố ý kéo dài chênh lệch giữa hai người?

Anh già sao? Già sao!!!

Mà Tiêu Mộng thì lại đang nghĩ là: Mẹ ơi, xong đời rồi, mắng anh là tai họa, anh sẽ giận.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 76: Cái tư thế này thật là khó chịu


Trần Tư Khải lửa giận hừng hực trực tiếp vươn tay ra giữ chặt vào bả vai cô nhóc này, một phát nhấc cô vượt qua ghế sofa ra đằng trước.

"A a a a a... Cứu mạng a a a a..." Cô gái nào đó thét lên.

Trời ơi, cắm đầu xuống đất, trời ơi, tàu lượn siêu tốc.

Trời ạ, cô đang ngồi ở trên đùi của anh.

Trời ạ, cô ngồi ở trên đùi của anh, hai chân dạng sang hai bên cùng anh bốn mắt nhìn nhau, bộ dạng này tư thế này... Có phải quá ấy ấy rồi hay không?

Tiêu Mộng ra sức chớp mắt, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ.

Sức lực của người này quả thực là không nhỏ đâu...Trực tiếp nhấc lên như vậy... Liền đem cô từ đằng sau ghế sofa nâng lên trên người anh.

"Tổng giám đốc Trần..."

Cô rất muốn xuống dưới, cô không muốn có loại tư thế này với anh, từ khi lên cấp hai cô đã không còn ngồi d*ng ch*n sang hai bên trên đùi ba cô nữa, bây giờ cô cảm thấy cái tư thế này thật sự là khó chịu mà!

Trần Tư Khải cũng cứng đờ cả người.

Cái tư thế này... Quá thực là làm cho đàn ông điên cuồng.

b* ng*c đầy đặn của cô ngang tầm với miệng anh, tay anh đang giữ chặt eo nhỏ của cô, b* m*ng của cô ngồi lên trên hai chân anh vừa đúng chỗ bộ phận kia đang nổi lên đòi mạng anh...

Tư thế nữ ở bên trên này... Làm cho đàn ông rất thoải mái.

Nếu như cô nhóc Tiêu Mộng này cùng anh dùng cái tư thế này thì anh thề anh tuyệt đối phải điên cuồng làm cô mấy ngày không xuống được giường.

Anh đã báo trước nếu như anh và Tiêu Mộng ở trên giường điên loan đảo phượng thì cô nhóc này tuyệt đối không được chủ động, chỉ cần cô một chủ động thì chắc chắn anh sẽ muốn nổi điên, anh hiểu rất rõ bản thân mình nên nếu cô làm như vậy kết quả sẽ là cô nhóc Tiêu Mộng này ăn thiệt thòi mà thôi.

Nhưng nếu như cô nhóc này mãi mãi không chủ động đối với anh thì anh lại có chút cảm giác mất mát, anh lại cảm thấy mình ở trong mắt cô nhóc này không đáng một đồng nên mới không thể khơi gợi nên hứng thú của cô...Chậc chậc, cái này thật đúng là chuyện khiến cho người ta phải nhức đầu...

Trần Tư Khải cứ như vậy choàng tay ôm Tiêu Mộng ở trên đùi anh suy nghĩ lung tung một đống lớn tận đến lúc cô nhóc trên đùi anh bắt đầu không an phận vặn vẹo xoay người muốn đi xuống dưới anh mới bỗng nhiên lấy lại tinh thần.

Cạch!

CHƯƠNG 76: CÁI TƯ THẾ NÀY THẬT LÀ KHÓ CHỊU

Trần Tư Khải lửa giận hừng hực trực tiếp vươn tay ra giữ chặt vào bả vai cô nhóc này, một phát nhấc cô vượt qua ghế sofa ra đằng trước.

"A a a a a... Cứu mạng a a a a..." Cô gái nào đó thét lên.

Trời ơi, cắm đầu xuống đất, trời ơi, tàu lượn siêu tốc.

Trời ạ, cô đang ngồi ở trên đùi của anh.

Trời ạ, cô ngồi ở trên đùi của anh, hai chân dạng sang hai bên cùng anh bốn mắt nhìn nhau, bộ dạng này tư thế này... Có phải quá ấy ấy rồi hay không?

Tiêu Mộng ra sức chớp mắt, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ.

Sức lực của người này quả thực là không nhỏ đâu...Trực tiếp nhấc lên như vậy... Liền đem cô từ đằng sau ghế sofa nâng lên trên người anh.

"Tổng giám đốc Trần..."

Cô rất muốn xuống dưới, cô không muốn có loại tư thế này với anh, từ khi lên cấp hai cô đã không còn ngồi d*ng ch*n sang hai bên trên đùi ba cô nữa, bây giờ cô cảm thấy cái tư thế này thật sự là khó chịu mà!

Trần Tư Khải cũng cứng đờ cả người.

Cái tư thế này... Quá thực là làm cho đàn ông điên cuồng.

b* ng*c đầy đặn của cô ngang tầm với miệng anh, tay anh đang giữ chặt eo nhỏ của cô, b* m*ng của cô ngồi lên trên hai chân anh vừa đúng chỗ bộ phận kia đang nổi lên đòi mạng anh...

Tư thế nữ ở bên trên này... Làm cho đàn ông rất thoải mái.

Nếu như cô nhóc Tiêu Mộng này cùng anh dùng cái tư thế này thì anh thề anh tuyệt đối phải điên cuồng làm cô mấy ngày không xuống được giường.

Anh đã báo trước nếu như anh và Tiêu Mộng ở trên giường điên loan đảo phượng thì cô nhóc này tuyệt đối không được chủ động, chỉ cần cô một chủ động thì chắc chắn anh sẽ muốn nổi điên, anh hiểu rất rõ bản thân mình nên nếu cô làm như vậy kết quả sẽ là cô nhóc Tiêu Mộng này ăn thiệt thòi mà thôi.

Nhưng nếu như cô nhóc này mãi mãi không chủ động đối với anh thì anh lại có chút cảm giác mất mát, anh lại cảm thấy mình ở trong mắt cô nhóc này không đáng một đồng nên mới không thể khơi gợi nên hứng thú của cô...Chậc chậc, cái này thật đúng là chuyện khiến cho người ta phải nhức đầu...

Trần Tư Khải cứ như vậy choàng tay ôm Tiêu Mộng ở trên đùi anh suy nghĩ lung tung một đống lớn tận đến lúc cô nhóc trên đùi anh bắt đầu không an phận vặn vẹo xoay người muốn đi xuống dưới anh mới bỗng nhiên lấy lại tinh thần.

Cạch!

CHƯƠNG 76: CÁI TƯ THẾ NÀY THẬT LÀ KHÓ CHỊU

Trần Tư Khải lửa giận hừng hực trực tiếp vươn tay ra giữ chặt vào bả vai cô nhóc này, một phát nhấc cô vượt qua ghế sofa ra đằng trước.

"A a a a a... Cứu mạng a a a a..." Cô gái nào đó thét lên.

Trời ơi, cắm đầu xuống đất, trời ơi, tàu lượn siêu tốc.

Trời ạ, cô đang ngồi ở trên đùi của anh.

Trời ạ, cô ngồi ở trên đùi của anh, hai chân dạng sang hai bên cùng anh bốn mắt nhìn nhau, bộ dạng này tư thế này... Có phải quá ấy ấy rồi hay không?

Tiêu Mộng ra sức chớp mắt, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ.

Sức lực của người này quả thực là không nhỏ đâu...Trực tiếp nhấc lên như vậy... Liền đem cô từ đằng sau ghế sofa nâng lên trên người anh.

"Tổng giám đốc Trần..."

Cô rất muốn xuống dưới, cô không muốn có loại tư thế này với anh, từ khi lên cấp hai cô đã không còn ngồi d*ng ch*n sang hai bên trên đùi ba cô nữa, bây giờ cô cảm thấy cái tư thế này thật sự là khó chịu mà!

Trần Tư Khải cũng cứng đờ cả người.

Cái tư thế này... Quá thực là làm cho đàn ông điên cuồng.

b* ng*c đầy đặn của cô ngang tầm với miệng anh, tay anh đang giữ chặt eo nhỏ của cô, b* m*ng của cô ngồi lên trên hai chân anh vừa đúng chỗ bộ phận kia đang nổi lên đòi mạng anh...

Tư thế nữ ở bên trên này... Làm cho đàn ông rất thoải mái.

Nếu như cô nhóc Tiêu Mộng này cùng anh dùng cái tư thế này thì anh thề anh tuyệt đối phải điên cuồng làm cô mấy ngày không xuống được giường.

Anh đã báo trước nếu như anh và Tiêu Mộng ở trên giường điên loan đảo phượng thì cô nhóc này tuyệt đối không được chủ động, chỉ cần cô một chủ động thì chắc chắn anh sẽ muốn nổi điên, anh hiểu rất rõ bản thân mình nên nếu cô làm như vậy kết quả sẽ là cô nhóc Tiêu Mộng này ăn thiệt thòi mà thôi.

Nhưng nếu như cô nhóc này mãi mãi không chủ động đối với anh thì anh lại có chút cảm giác mất mát, anh lại cảm thấy mình ở trong mắt cô nhóc này không đáng một đồng nên mới không thể khơi gợi nên hứng thú của cô...Chậc chậc, cái này thật đúng là chuyện khiến cho người ta phải nhức đầu...

Trần Tư Khải cứ như vậy choàng tay ôm Tiêu Mộng ở trên đùi anh suy nghĩ lung tung một đống lớn tận đến lúc cô nhóc trên đùi anh bắt đầu không an phận vặn vẹo xoay người muốn đi xuống dưới anh mới bỗng nhiên lấy lại tinh thần.

Cạch!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 77: Đàn anh chó má


"Nhóc con, tôi phát hiện ra cô rất giỏi chuyện khoác lác, một ông chủ có rất nhiều công ty như tôi muốn lấy ra ba mươi tỉ còn khó khăn đây này."

"Anh cứ yên tâm là được rồi! Mặc dù bình thường tôi nói chuyện không biết lớn nhỏ như vậy nhưng chuyện tôi nói với anh này thì tuyệt đối đáng tin cậy! Phải biết là tính mạng tôi đang bị đe dọa nên sao tôi có thể trơ mắt nhìn anh đem mình biến thành đồ chơi của anh được? Đánh chết tôi thì tôi cũng phải hy sinh mính mạng để trả lại tiền cho anh mà!"

Mặt Trần Tư Khải lại đen lại giống như bầu trời u ám, một gương mặt vốn đã lạnh như băng dường như giờ phút này đã hạ xuống âm ba mươi độ vậy.

Cô nhóc này l*m t*nh nhân của anh thì có cái gì không tốt?

Chẳng lẽ anh là ma quỷ sao? Sẽ ăn luôn cô hay sao?

Anh thật sự không hiểu nổi cô nhóc này, bao nhiêu cô gái mong chờ được trở thành người phụ nữ của Trần Tư Khải anh mà không được, xa không nói nhưng nói ngay tới Phương Ý Hàm vừa mới đến nhà anh kia, đó là ai chứ? Phương Ý Hàm kia tuyệt đối không phải là một người phụ nữ bình thường mà tài lực nhà cô ta có thể mua được cả mấy nước nhỏ, người phụ nữ như cô ta muốn gả cho vương tử quân chủ lập hiến nào mà không được chứ vậy mà Phương Ý Hàm vẫn phải khúm núm đến l**m giày cho anh thì vì sao Tiêu Mộng lại bài xích anh như vậy?

"Trở thành tiểu tình nhân của tôi khiến cô bị mất thể diện sao?" Trần Tư Khải hạ giọng, nguy hiểm nói.

"Hả?" Tiêu Mộng trợn to mắt, nhìn Trần Tư Khải một chút.

Bé ngoan à, anh vừa nói xong đã xị mặt xuống nhanh như vậy ư, đây là kiểu tức giận gì thế này? Chết cóng người đấy.

"Ách... Tôi trở thành tình nhân của anh sẽ giống như đồ chơi nhỏ của anh vậy hẳn là Tổng giám đốc Trần anh đi theo tôi mới mất mặt chứ. Hắc hắc, Tổng giám đốc Trần anh là một nhân vật tuyệt sắc phi phàm như vậy sao có thể tìm một người hèn mọn như tôi l*m t*nh nhân vậy? Tôi sẽ khiến cho anh mất thể diện đấy! Đương nhiên, tôi c*̃ng không thích bị người khác coi như đồ chơi, bản lĩnh khác không có nhưng dù thế nào thì tôi cũng là chị gái của một cô nhóc được hơn chục năm rồi tôi không muốn bị người khác quản chế sinh hoạt của mình huống hồ... Tôi còn nhớ tới người kia của tôi..."

"Đàn anh?" Trần Tư Khải trí nhớ thật sự là tốt, lập tức liền ghen tức nói ra.

Ực. (⊙_⊙)

Ngay cả cái này anh cũng hiểu được à.

"Hắc hắc, đúng vậy, là đàn anh, không phải tôi còn nhớ tới đàn anh kia của tôi đó sao? Tôi sẽ đi học đại học, sẽ cùng đàn anh học cùng một trường đại học, tôi đuổi tới chỗ đàn anh thì sẽ có nhiều cơ hội hơn nha."

CHƯƠNG 77: ĐÀN ANH CHÓ MÁ

"Nhóc con, tôi phát hiện ra cô rất giỏi chuyện khoác lác, một ông chủ có rất nhiều công ty như tôi muốn lấy ra ba mươi tỉ còn khó khăn đây này."

"Anh cứ yên tâm là được rồi! Mặc dù bình thường tôi nói chuyện không biết lớn nhỏ như vậy nhưng chuyện tôi nói với anh này thì tuyệt đối đáng tin cậy! Phải biết là tính mạng tôi đang bị đe dọa nên sao tôi có thể trơ mắt nhìn anh đem mình biến thành đồ chơi của anh được? Đánh chết tôi thì tôi cũng phải hy sinh mính mạng để trả lại tiền cho anh mà!"

Mặt Trần Tư Khải lại đen lại giống như bầu trời u ám, một gương mặt vốn đã lạnh như băng dường như giờ phút này đã hạ xuống âm ba mươi độ vậy.

Cô nhóc này l*m t*nh nhân của anh thì có cái gì không tốt?

Chẳng lẽ anh là ma quỷ sao? Sẽ ăn luôn cô hay sao?

Anh thật sự không hiểu nổi cô nhóc này, bao nhiêu cô gái mong chờ được trở thành người phụ nữ của Trần Tư Khải anh mà không được, xa không nói nhưng nói ngay tới Phương Ý Hàm vừa mới đến nhà anh kia, đó là ai chứ? Phương Ý Hàm kia tuyệt đối không phải là một người phụ nữ bình thường mà tài lực nhà cô ta có thể mua được cả mấy nước nhỏ, người phụ nữ như cô ta muốn gả cho vương tử quân chủ lập hiến nào mà không được chứ vậy mà Phương Ý Hàm vẫn phải khúm núm đến l**m giày cho anh thì vì sao Tiêu Mộng lại bài xích anh như vậy?

"Trở thành tiểu tình nhân của tôi khiến cô bị mất thể diện sao?" Trần Tư Khải hạ giọng, nguy hiểm nói.

"Hả?" Tiêu Mộng trợn to mắt, nhìn Trần Tư Khải một chút.

Bé ngoan à, anh vừa nói xong đã xị mặt xuống nhanh như vậy ư, đây là kiểu tức giận gì thế này? Chết cóng người đấy.

"Ách... Tôi trở thành tình nhân của anh sẽ giống như đồ chơi nhỏ của anh vậy hẳn là Tổng giám đốc Trần anh đi theo tôi mới mất mặt chứ. Hắc hắc, Tổng giám đốc Trần anh là một nhân vật tuyệt sắc phi phàm như vậy sao có thể tìm một người hèn mọn như tôi l*m t*nh nhân vậy? Tôi sẽ khiến cho anh mất thể diện đấy! Đương nhiên, tôi c*̃ng không thích bị người khác coi như đồ chơi, bản lĩnh khác không có nhưng dù thế nào thì tôi cũng là chị gái của một cô nhóc được hơn chục năm rồi tôi không muốn bị người khác quản chế sinh hoạt của mình huống hồ... Tôi còn nhớ tới người kia của tôi..."

"Đàn anh?" Trần Tư Khải trí nhớ thật sự là tốt, lập tức liền ghen tức nói ra.

Ực. (⊙_⊙)

Ngay cả cái này anh cũng hiểu được à.

"Hắc hắc, đúng vậy, là đàn anh, không phải tôi còn nhớ tới đàn anh kia của tôi đó sao? Tôi sẽ đi học đại học, sẽ cùng đàn anh học cùng một trường đại học, tôi đuổi tới chỗ đàn anh thì sẽ có nhiều cơ hội hơn nha."

CHƯƠNG 77: ĐÀN ANH CHÓ MÁ

"Nhóc con, tôi phát hiện ra cô rất giỏi chuyện khoác lác, một ông chủ có rất nhiều công ty như tôi muốn lấy ra ba mươi tỉ còn khó khăn đây này."

"Anh cứ yên tâm là được rồi! Mặc dù bình thường tôi nói chuyện không biết lớn nhỏ như vậy nhưng chuyện tôi nói với anh này thì tuyệt đối đáng tin cậy! Phải biết là tính mạng tôi đang bị đe dọa nên sao tôi có thể trơ mắt nhìn anh đem mình biến thành đồ chơi của anh được? Đánh chết tôi thì tôi cũng phải hy sinh mính mạng để trả lại tiền cho anh mà!"

Mặt Trần Tư Khải lại đen lại giống như bầu trời u ám, một gương mặt vốn đã lạnh như băng dường như giờ phút này đã hạ xuống âm ba mươi độ vậy.

Cô nhóc này l*m t*nh nhân của anh thì có cái gì không tốt?

Chẳng lẽ anh là ma quỷ sao? Sẽ ăn luôn cô hay sao?

Anh thật sự không hiểu nổi cô nhóc này, bao nhiêu cô gái mong chờ được trở thành người phụ nữ của Trần Tư Khải anh mà không được, xa không nói nhưng nói ngay tới Phương Ý Hàm vừa mới đến nhà anh kia, đó là ai chứ? Phương Ý Hàm kia tuyệt đối không phải là một người phụ nữ bình thường mà tài lực nhà cô ta có thể mua được cả mấy nước nhỏ, người phụ nữ như cô ta muốn gả cho vương tử quân chủ lập hiến nào mà không được chứ vậy mà Phương Ý Hàm vẫn phải khúm núm đến l**m giày cho anh thì vì sao Tiêu Mộng lại bài xích anh như vậy?

"Trở thành tiểu tình nhân của tôi khiến cô bị mất thể diện sao?" Trần Tư Khải hạ giọng, nguy hiểm nói.

"Hả?" Tiêu Mộng trợn to mắt, nhìn Trần Tư Khải một chút.

Bé ngoan à, anh vừa nói xong đã xị mặt xuống nhanh như vậy ư, đây là kiểu tức giận gì thế này? Chết cóng người đấy.

"Ách... Tôi trở thành tình nhân của anh sẽ giống như đồ chơi nhỏ của anh vậy hẳn là Tổng giám đốc Trần anh đi theo tôi mới mất mặt chứ. Hắc hắc, Tổng giám đốc Trần anh là một nhân vật tuyệt sắc phi phàm như vậy sao có thể tìm một người hèn mọn như tôi l*m t*nh nhân vậy? Tôi sẽ khiến cho anh mất thể diện đấy! Đương nhiên, tôi c*̃ng không thích bị người khác coi như đồ chơi, bản lĩnh khác không có nhưng dù thế nào thì tôi cũng là chị gái của một cô nhóc được hơn chục năm rồi tôi không muốn bị người khác quản chế sinh hoạt của mình huống hồ... Tôi còn nhớ tới người kia của tôi..."

"Đàn anh?" Trần Tư Khải trí nhớ thật sự là tốt, lập tức liền ghen tức nói ra.

Ực. (⊙_⊙)

Ngay cả cái này anh cũng hiểu được à.

"Hắc hắc, đúng vậy, là đàn anh, không phải tôi còn nhớ tới đàn anh kia của tôi đó sao? Tôi sẽ đi học đại học, sẽ cùng đàn anh học cùng một trường đại học, tôi đuổi tới chỗ đàn anh thì sẽ có nhiều cơ hội hơn nha."
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 78: Con mèo hoa nhỏ phản nghịch


Ngược lại, con người của cô lại rất không nhân nghĩa, tối hôm đó, cô muốn tôi cho cô, tôi không nói hai lời, trực tiếp thỏa mãn.

Nhưng mà bây giờ, cô lại bắt đầu không có nhân nghĩa như vậy, tôi muốn rồi, sao cô lại cứ từ chối như vậy?"

Tiêu Mộng nghẹn đỏ mặt: “Đêm đó tôi... nhưng cũng phải bỏ ra một cái giá rất lớn! 30 tỷ đó!"

Trần Tư Khải bị nha đầu kia giày vò đến mức sắp nổ tung, tốc độ nói nhanh hơn: “Vậy thế này đi, lần này, cô thỏa mãn tôi, tôi đưa cho 60 tỷ, thế nào, không những trả sạch 30 tỷ cô nợ tôi, còn lời tận 30 tỷ, buôn bán ổn định không nguy hiểm.”

Mẹ nó, nếu anh còn không vào, có thể anh sẽ điên mất

"Không được!!! Tôi không đồng ý!!!"

"Không thể thương lượng! Lúc tôi có dục niệm, không thể thương lượng!"

Con người bá đạo cuối cùng cũng lộ ra bản tính bá đạo của mình.

Linh Linh linh... Chuông điện thoại di động vang lên, Tiêu Mộng thiếu chút nữa dập đầu bái phật rồi, cuộc điện thoại này đến quá đúng lúc.

"Điện thoại của anh..."

"Kệ nó kêu đi! Lúc này, ai cũng không thể cản trở tôi!"

Hai lần trước, hừ hừ, không phải việc này, thì là việc kia, anh cũng phiền chết rồi.

Lúc này, cho dù là thiên vương lão tử đến đây, anh cũng không dừng lại.

Cứ kêu đi, dù thế nào anh cũng không nghe.

Hai cái chân Tiêu Mộng vẫn còn bị anh giữ trong lòng bàn tay, cô lo lắng đến mức không ổn nói: “Không nghe là không đạo đức..."

"Tôi cứ không đạo đức đấy!"

Trần Tư Khải với tay cầm điện thoại lên, ném ra xa.

Anh gấp đến độ, hận không thể đập nát cái điện thoại kia.

Ai ngờ, cái điện thoại bị anh ném ra xa, không cẩn thận chạm phải nút loa ngoài, sau đó, có từ loa ngoài cực lớn truyền đến tiếng cười khẽ của người nào đó.

"Ha ha, Tư Khải à, tôi đã đến dưới lầu công ty của cậu rồi, tôi sợ ảnh hưởng đến cậu đó, vết xe đổ của A Lân đã cho tôi bài học rồi, tôi tuyệt đối sẽ không tùy tùy tiện tiện chạy vào phòng làm việc của cậu.

Gọi điện thoại trước cho cậu, tôi sắp tới rồi đó.”

Sau khi tiếng nói của Lôi Bạc vừa dứt, bên kia cũng trực tiếp cúp điện thoai.

(⊙_⊙)

Cả ngườiTrần Tư Khải cứng lại.

Xem như là anh biết rồi.

Mấy hồ bằng cẩu hữu này của mình chính là để hại mình.

Trước đó một lần là Kim Lân, bây giờ lại là Lôi Bạc!

Trần Tư Khải cau mày liếc nhìn Tiêu Mộng.

Cô nhóc kia cũng gấp muốn khóc rồi.

Lôi Bạc vừa sắp lên đây...

Ý nghĩ đầu tiên của Trần Tư Khải là, không thể để Lôi Bạc nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác này của Tiêu Mộng, người phụ nữ của anh, sao có thể để người đàn ông khác nhìn thấy chứ?

"Đứng dậy! Thu dọn một chút!"

CHƯƠNG 78: CON MÈO HOA NHỎ PHẢN NGHỊCH

Ngược lại, con người của cô lại rất không nhân nghĩa, tối hôm đó, cô muốn tôi cho cô, tôi không nói hai lời, trực tiếp thỏa mãn.

Nhưng mà bây giờ, cô lại bắt đầu không có nhân nghĩa như vậy, tôi muốn rồi, sao cô lại cứ từ chối như vậy?"

Tiêu Mộng nghẹn đỏ mặt: “Đêm đó tôi... nhưng cũng phải bỏ ra một cái giá rất lớn! 30 tỷ đó!"

Trần Tư Khải bị nha đầu kia giày vò đến mức sắp nổ tung, tốc độ nói nhanh hơn: “Vậy thế này đi, lần này, cô thỏa mãn tôi, tôi đưa cho 60 tỷ, thế nào, không những trả sạch 30 tỷ cô nợ tôi, còn lời tận 30 tỷ, buôn bán ổn định không nguy hiểm.”

Mẹ nó, nếu anh còn không vào, có thể anh sẽ điên mất

"Không được!!! Tôi không đồng ý!!!"

"Không thể thương lượng! Lúc tôi có dục niệm, không thể thương lượng!"

Con người bá đạo cuối cùng cũng lộ ra bản tính bá đạo của mình.

Linh Linh linh... Chuông điện thoại di động vang lên, Tiêu Mộng thiếu chút nữa dập đầu bái phật rồi, cuộc điện thoại này đến quá đúng lúc.

"Điện thoại của anh..."

"Kệ nó kêu đi! Lúc này, ai cũng không thể cản trở tôi!"

Hai lần trước, hừ hừ, không phải việc này, thì là việc kia, anh cũng phiền chết rồi.

Lúc này, cho dù là thiên vương lão tử đến đây, anh cũng không dừng lại.

Cứ kêu đi, dù thế nào anh cũng không nghe.

Hai cái chân Tiêu Mộng vẫn còn bị anh giữ trong lòng bàn tay, cô lo lắng đến mức không ổn nói: “Không nghe là không đạo đức..."

"Tôi cứ không đạo đức đấy!"

Trần Tư Khải với tay cầm điện thoại lên, ném ra xa.

Anh gấp đến độ, hận không thể đập nát cái điện thoại kia.

Ai ngờ, cái điện thoại bị anh ném ra xa, không cẩn thận chạm phải nút loa ngoài, sau đó, có từ loa ngoài cực lớn truyền đến tiếng cười khẽ của người nào đó.

"Ha ha, Tư Khải à, tôi đã đến dưới lầu công ty của cậu rồi, tôi sợ ảnh hưởng đến cậu đó, vết xe đổ của A Lân đã cho tôi bài học rồi, tôi tuyệt đối sẽ không tùy tùy tiện tiện chạy vào phòng làm việc của cậu.

Gọi điện thoại trước cho cậu, tôi sắp tới rồi đó.”

Sau khi tiếng nói của Lôi Bạc vừa dứt, bên kia cũng trực tiếp cúp điện thoai.

(⊙_⊙)

Cả ngườiTrần Tư Khải cứng lại.

Xem như là anh biết rồi.

Mấy hồ bằng cẩu hữu này của mình chính là để hại mình.

Trước đó một lần là Kim Lân, bây giờ lại là Lôi Bạc!

Trần Tư Khải cau mày liếc nhìn Tiêu Mộng.

Cô nhóc kia cũng gấp muốn khóc rồi.

Lôi Bạc vừa sắp lên đây...

Ý nghĩ đầu tiên của Trần Tư Khải là, không thể để Lôi Bạc nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác này của Tiêu Mộng, người phụ nữ của anh, sao có thể để người đàn ông khác nhìn thấy chứ?

"Đứng dậy! Thu dọn một chút!"

CHƯƠNG 78: CON MÈO HOA NHỎ PHẢN NGHỊCH

Ngược lại, con người của cô lại rất không nhân nghĩa, tối hôm đó, cô muốn tôi cho cô, tôi không nói hai lời, trực tiếp thỏa mãn.

Nhưng mà bây giờ, cô lại bắt đầu không có nhân nghĩa như vậy, tôi muốn rồi, sao cô lại cứ từ chối như vậy?"

Tiêu Mộng nghẹn đỏ mặt: “Đêm đó tôi... nhưng cũng phải bỏ ra một cái giá rất lớn! 30 tỷ đó!"

Trần Tư Khải bị nha đầu kia giày vò đến mức sắp nổ tung, tốc độ nói nhanh hơn: “Vậy thế này đi, lần này, cô thỏa mãn tôi, tôi đưa cho 60 tỷ, thế nào, không những trả sạch 30 tỷ cô nợ tôi, còn lời tận 30 tỷ, buôn bán ổn định không nguy hiểm.”

Mẹ nó, nếu anh còn không vào, có thể anh sẽ điên mất

"Không được!!! Tôi không đồng ý!!!"

"Không thể thương lượng! Lúc tôi có dục niệm, không thể thương lượng!"

Con người bá đạo cuối cùng cũng lộ ra bản tính bá đạo của mình.

Linh Linh linh... Chuông điện thoại di động vang lên, Tiêu Mộng thiếu chút nữa dập đầu bái phật rồi, cuộc điện thoại này đến quá đúng lúc.

"Điện thoại của anh..."

"Kệ nó kêu đi! Lúc này, ai cũng không thể cản trở tôi!"

Hai lần trước, hừ hừ, không phải việc này, thì là việc kia, anh cũng phiền chết rồi.

Lúc này, cho dù là thiên vương lão tử đến đây, anh cũng không dừng lại.

Cứ kêu đi, dù thế nào anh cũng không nghe.

Hai cái chân Tiêu Mộng vẫn còn bị anh giữ trong lòng bàn tay, cô lo lắng đến mức không ổn nói: “Không nghe là không đạo đức..."

"Tôi cứ không đạo đức đấy!"

Trần Tư Khải với tay cầm điện thoại lên, ném ra xa.

Anh gấp đến độ, hận không thể đập nát cái điện thoại kia.

Ai ngờ, cái điện thoại bị anh ném ra xa, không cẩn thận chạm phải nút loa ngoài, sau đó, có từ loa ngoài cực lớn truyền đến tiếng cười khẽ của người nào đó.

"Ha ha, Tư Khải à, tôi đã đến dưới lầu công ty của cậu rồi, tôi sợ ảnh hưởng đến cậu đó, vết xe đổ của A Lân đã cho tôi bài học rồi, tôi tuyệt đối sẽ không tùy tùy tiện tiện chạy vào phòng làm việc của cậu.

Gọi điện thoại trước cho cậu, tôi sắp tới rồi đó.”

Sau khi tiếng nói của Lôi Bạc vừa dứt, bên kia cũng trực tiếp cúp điện thoai.

(⊙_⊙)

Cả ngườiTrần Tư Khải cứng lại.

Xem như là anh biết rồi.

Mấy hồ bằng cẩu hữu này của mình chính là để hại mình.

Trước đó một lần là Kim Lân, bây giờ lại là Lôi Bạc!

Trần Tư Khải cau mày liếc nhìn Tiêu Mộng.

Cô nhóc kia cũng gấp muốn khóc rồi.

Lôi Bạc vừa sắp lên đây...

Ý nghĩ đầu tiên của Trần Tư Khải là, không thể để Lôi Bạc nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác này của Tiêu Mộng, người phụ nữ của anh, sao có thể để người đàn ông khác nhìn thấy chứ?

"Đứng dậy! Thu dọn một chút!"
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 79: Cô đưa đơn xin thôi việc


Trần Tư Khải thở dài, trực tiếp vào phòng tắm, gọi một tiếng cho Lôi Bạc bên ngoài trước: “Bạc, cậu muốn uống gì? Muốn uống gì, cậu trực tiếp ấn phím, để trợ lý đưa vào.Tìm Tố Chân là được!"

Nghĩ đến, cái cô nhóc Tiêu Mộng kia đang nổi nóng, anh cũng không dám sai cô đưa đồ vào.

Trần Tư Khải đứng dưới vòi nước, tắm rửa.

Nhìn người anh em nhỏ đáng thương bên dưới của mình, anh không ngừng thở dài.

Khó chịu chết đi được a a a a...

Thời gian chịu tra tấn, lúc nào kết thúc đây!

Lúc Trần Tư Khải vội vàng tắm nước lạnh, thay quần áo mới đứng trước mặt Lôi Bạc, Lôi Bạc đã uống hết hai cốc cà phê nóng, xem xong hai quyển tạp chí rồi.

"Ơ, mỹ nam đi tắm, quả nhiên là lại tràn ngập tinh thần.

Tư Khải, cậu vừa rồi bị ai đánh lén vậy?

Trên đời này, còn có người lớn mật như thế, dám dội cậu?"

Không hỏi còn tốt, vừa hỏi, khuôn mặt Trần Tư Khải lại dài ra.

Rút một điếu thuốc, đốt, hít sâu mấy hơi, Trần Tư Khải mới âm trầm nói: “Ai cho cậu tìm tôi lúc này?

Cậu chọn thời gian khác đến không được sao?

Sao cậu làm người ta chán ghét như Kim Lân vậy?

Tối nay, theo tôi đi chơi khúc côn cầu."

"Cái gì! Khúc côn cầu!"

Lôi Bạc sợ tới mức lông mi mãnh liệt run lên.

Đó là muốn mạng đó.

Nếu như chơi khúc côn cầu, anh ta có thể bị Tư Khải đánh thành si ngốc luôn.

Cái trò chơi khúc côn câu này, khảo nghiệm nhất là năng lực và khả năng đối kháng, mặc dù có đeo giáp nhưng bị đánh đến hôn mê bất tỉnh cũng có khối người.

Môi Lôi Bạc không có tiền đồ run lên, nói:

"Tiểu tử, không thể ác như vậy chứ, tôi đắc tội với cậu chỗ nào, cậu lại muốn đòi mạng tôi như vậy? Tôi không phải chỉ là đến công ty tìm cậu nói chuyện thôi sao?

Trước khi tôi tới không phải cũng đã gọi điện thoại cho cậu sao?

Như vậy cũng đắc tội với cậu?"

Trần Tư Khải lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Còn không! Lúc cậu đến, là lúc tôi muốn tâm đầu ý hợp, người phụ nữ đói khát khó nhịn của tôi vừa nghe thấy cậu muốn đến, d*c v*ng khó nhịn, trực tiếp dội nước trà lên đầu tôi. Tôi đây chén trà cũng không uống được, còn không phải tại cậu? Cậu cũng biết, phụ nữ dục cầu bất mãn, rất điên cuồng."

Nấc!

Lôi Bạc như bị sét đánh bả vai run rẩy.

"Còn có... người phụ nữ chưa thỏa mãn d*c v*ng mượn cậu trêu đùa?

Sao tôi cảm thấy cậu nói không thật?"

Con người hẹp dài của Trần Tư Khải lóe lên.

CHƯƠNG 79: CÔ ĐƯA ĐƠN XIN THÔI VIỆC

Trần Tư Khải thở dài, trực tiếp vào phòng tắm, gọi một tiếng cho Lôi Bạc bên ngoài trước: “Bạc, cậu muốn uống gì? Muốn uống gì, cậu trực tiếp ấn phím, để trợ lý đưa vào.Tìm Tố Chân là được!"

Nghĩ đến, cái cô nhóc Tiêu Mộng kia đang nổi nóng, anh cũng không dám sai cô đưa đồ vào.

Trần Tư Khải đứng dưới vòi nước, tắm rửa.

Nhìn người anh em nhỏ đáng thương bên dưới của mình, anh không ngừng thở dài.

Khó chịu chết đi được a a a a...

Thời gian chịu tra tấn, lúc nào kết thúc đây!

Lúc Trần Tư Khải vội vàng tắm nước lạnh, thay quần áo mới đứng trước mặt Lôi Bạc, Lôi Bạc đã uống hết hai cốc cà phê nóng, xem xong hai quyển tạp chí rồi.

"Ơ, mỹ nam đi tắm, quả nhiên là lại tràn ngập tinh thần.

Tư Khải, cậu vừa rồi bị ai đánh lén vậy?

Trên đời này, còn có người lớn mật như thế, dám dội cậu?"

Không hỏi còn tốt, vừa hỏi, khuôn mặt Trần Tư Khải lại dài ra.

Rút một điếu thuốc, đốt, hít sâu mấy hơi, Trần Tư Khải mới âm trầm nói: “Ai cho cậu tìm tôi lúc này?

Cậu chọn thời gian khác đến không được sao?

Sao cậu làm người ta chán ghét như Kim Lân vậy?

Tối nay, theo tôi đi chơi khúc côn cầu."

"Cái gì! Khúc côn cầu!"

Lôi Bạc sợ tới mức lông mi mãnh liệt run lên.

Đó là muốn mạng đó.

Nếu như chơi khúc côn cầu, anh ta có thể bị Tư Khải đánh thành si ngốc luôn.

Cái trò chơi khúc côn câu này, khảo nghiệm nhất là năng lực và khả năng đối kháng, mặc dù có đeo giáp nhưng bị đánh đến hôn mê bất tỉnh cũng có khối người.

Môi Lôi Bạc không có tiền đồ run lên, nói:

"Tiểu tử, không thể ác như vậy chứ, tôi đắc tội với cậu chỗ nào, cậu lại muốn đòi mạng tôi như vậy? Tôi không phải chỉ là đến công ty tìm cậu nói chuyện thôi sao?

Trước khi tôi tới không phải cũng đã gọi điện thoại cho cậu sao?

Như vậy cũng đắc tội với cậu?"

Trần Tư Khải lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Còn không! Lúc cậu đến, là lúc tôi muốn tâm đầu ý hợp, người phụ nữ đói khát khó nhịn của tôi vừa nghe thấy cậu muốn đến, d*c v*ng khó nhịn, trực tiếp dội nước trà lên đầu tôi. Tôi đây chén trà cũng không uống được, còn không phải tại cậu? Cậu cũng biết, phụ nữ dục cầu bất mãn, rất điên cuồng."

Nấc!

Lôi Bạc như bị sét đánh bả vai run rẩy.

"Còn có... người phụ nữ chưa thỏa mãn d*c v*ng mượn cậu trêu đùa?

Sao tôi cảm thấy cậu nói không thật?"

Con người hẹp dài của Trần Tư Khải lóe lên.

CHƯƠNG 79: CÔ ĐƯA ĐƠN XIN THÔI VIỆC

Trần Tư Khải thở dài, trực tiếp vào phòng tắm, gọi một tiếng cho Lôi Bạc bên ngoài trước: “Bạc, cậu muốn uống gì? Muốn uống gì, cậu trực tiếp ấn phím, để trợ lý đưa vào.Tìm Tố Chân là được!"

Nghĩ đến, cái cô nhóc Tiêu Mộng kia đang nổi nóng, anh cũng không dám sai cô đưa đồ vào.

Trần Tư Khải đứng dưới vòi nước, tắm rửa.

Nhìn người anh em nhỏ đáng thương bên dưới của mình, anh không ngừng thở dài.

Khó chịu chết đi được a a a a...

Thời gian chịu tra tấn, lúc nào kết thúc đây!

Lúc Trần Tư Khải vội vàng tắm nước lạnh, thay quần áo mới đứng trước mặt Lôi Bạc, Lôi Bạc đã uống hết hai cốc cà phê nóng, xem xong hai quyển tạp chí rồi.

"Ơ, mỹ nam đi tắm, quả nhiên là lại tràn ngập tinh thần.

Tư Khải, cậu vừa rồi bị ai đánh lén vậy?

Trên đời này, còn có người lớn mật như thế, dám dội cậu?"

Không hỏi còn tốt, vừa hỏi, khuôn mặt Trần Tư Khải lại dài ra.

Rút một điếu thuốc, đốt, hít sâu mấy hơi, Trần Tư Khải mới âm trầm nói: “Ai cho cậu tìm tôi lúc này?

Cậu chọn thời gian khác đến không được sao?

Sao cậu làm người ta chán ghét như Kim Lân vậy?

Tối nay, theo tôi đi chơi khúc côn cầu."

"Cái gì! Khúc côn cầu!"

Lôi Bạc sợ tới mức lông mi mãnh liệt run lên.

Đó là muốn mạng đó.

Nếu như chơi khúc côn cầu, anh ta có thể bị Tư Khải đánh thành si ngốc luôn.

Cái trò chơi khúc côn câu này, khảo nghiệm nhất là năng lực và khả năng đối kháng, mặc dù có đeo giáp nhưng bị đánh đến hôn mê bất tỉnh cũng có khối người.

Môi Lôi Bạc không có tiền đồ run lên, nói:

"Tiểu tử, không thể ác như vậy chứ, tôi đắc tội với cậu chỗ nào, cậu lại muốn đòi mạng tôi như vậy? Tôi không phải chỉ là đến công ty tìm cậu nói chuyện thôi sao?

Trước khi tôi tới không phải cũng đã gọi điện thoại cho cậu sao?

Như vậy cũng đắc tội với cậu?"

Trần Tư Khải lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Còn không! Lúc cậu đến, là lúc tôi muốn tâm đầu ý hợp, người phụ nữ đói khát khó nhịn của tôi vừa nghe thấy cậu muốn đến, d*c v*ng khó nhịn, trực tiếp dội nước trà lên đầu tôi. Tôi đây chén trà cũng không uống được, còn không phải tại cậu? Cậu cũng biết, phụ nữ dục cầu bất mãn, rất điên cuồng."

Nấc!

Lôi Bạc như bị sét đánh bả vai run rẩy.

"Còn có... người phụ nữ chưa thỏa mãn d*c v*ng mượn cậu trêu đùa?

Sao tôi cảm thấy cậu nói không thật?"

Con người hẹp dài của Trần Tư Khải lóe lên.
 
Back
Top Bottom