Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 20: Thứ nong nóng


"A! Anh câm miệng! Không được nói!"

"Haha, được, không nói nữa. Nói tiếp lúc nãy. Cuộc sống mà, sống chính là đánh giá, chính là hưởng thụ. Giống như cup của cô vậy, chỉ cần sai một chút, cũng không thoải mái. Cho nên, cà phê này cũng vậy, trợ lý Tiêu, đi đi, đi pha ly khác."

Mặt Tiêu Mộng xanh mét, buồn bực cầm ly đi. Tiểu nhân! Đây là lần thứ mấy đi ra ngoài rồi? Huhu, mình thật đáng thương, tại sao lại gặp phải một ông chủ b**n th** như vậy! Uống cà phê thôi, còn phiền phức hơn cả ngồi hỏa tiễn lên trời! Phiền phức!

"Cô gái nhỏ, tại sao lại tới pha cà phê nhiều vậy? Giám đốc Trần hôm nay không ăn sáng sao? Chỉ uống cả phê cũng không được, bụng rỗng uống cà phê không tốt cho sức khỏe."

Nữ thư ký thành thục của phòng thư ký bưng ly trà của cô ấy, nhìn Tiêu Mộng chổng mông rót nước.

"Ai, đừng nhắc tới nữa! Em xui xẻo muốn chết rồi! Giám đốc Trần uống cà phê thật sự rất kén chọn! Một chốc thì ghét quá nóng, một chốc thì ghét không cho đường...Đơn giản chính là quỷ khó chơi!"

Còn khó chơi hơn cả cô em gái đó của cô!

Tiêu Mộng phồng má, cụp mày, khuôn mặt xui xẻo.

"Haha, vậy sao?"

Nữ thư ký lộ ra khuôn mặt tươi cười, cẩn thận đánh giá Tiêu Mộng, ừ, rất bình thường, cô gái cực kỳ mộc mạc, trên mặt không trang điểm, tóc cũng hơi rối, mặc rất đơn giản, chính là không biết tại sao giám đốc Trần lại để cô ấy tới làm trợ lý tạm thời.

Thực ra, trợ thủ hiện tại của giám đốc Trần đã rất đủ rồi, chỉ thư ký ở mỗi phương diện cũng đã chuẩn bị cho anh tới mười mấy người, nào cần thêm một thư ký nhỏ dư thừa? Nhìn dáng vẻ và sự ngây thơ của cô nhóc này, hẳn không phải là được giám đốc Trần dùng quy tắc ngầm.

"Vốn giám đốc Trần không khó hầu hạ như vậy, có lẽ, em có chỗ nào đắc tội anh ấy rồi. Cô gái, làm việc với người đứng đầu, cần cẩn trọng từ lời nói tới hành động."

"Cẩn trọng lời nói hành động?"

(⊙_⊙) Tiêu Mộng mở to mắt. Vậy có phải là cố gắng ít nói không! Ừ, nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, không nói không sai!

"Thím, cảm ơn thím! Lời của thím đã nhắc nhở con, không ai nói cho con biết, nên ở cùng ông chủ như thế nào. Cảm ơn thím!"

Tiêu Mộng bày ra khuôn mặt tươi cười chân thành, cười với nữ thư ký.

Không nghĩ tới nữ thư ký xụ mặt, hất tóc, bất mãn nói: "Tôi rất già sao? Cô lại kêu tôi là thím? Tôi cũng chỉ lớn hơn cô vài tuổi đi? Ai ya, cô cố ý sao? Cố ý k*ch th*ch tôi sao? Ai ui ~ gọi tôi là chị là được rồi."

Tiêu Mộng cứng mặt, chảy mồ hôi lạnh. Chị? Thật là chỉ lớn hơn cô vài tuổi sao? Tại sao lúc cô ấy không cười khóe mắt cũng có ba nếp nhăn, cười lên nếp nhăn có thể kẹp chết ruồi rồi!

"Ch, chị....Em mắt mờ, chị đừng để ý."

Tiêu Mộng bị chính mình ghê tởm đến mức nổi da gà.

"Cô bé, sau này nhớ gọi tôi là chị Tố Trân, nếu còn gọi sai, tôi sẽ phạt em mời khách đó."

"Em biết rồi, biết rồi, chị Tố Trân."

CHƯƠNG 20: THỨ NONG NÓNG

"A! Anh câm miệng! Không được nói!"

"Haha, được, không nói nữa. Nói tiếp lúc nãy. Cuộc sống mà, sống chính là đánh giá, chính là hưởng thụ. Giống như cup của cô vậy, chỉ cần sai một chút, cũng không thoải mái. Cho nên, cà phê này cũng vậy, trợ lý Tiêu, đi đi, đi pha ly khác."

Mặt Tiêu Mộng xanh mét, buồn bực cầm ly đi. Tiểu nhân! Đây là lần thứ mấy đi ra ngoài rồi? Huhu, mình thật đáng thương, tại sao lại gặp phải một ông chủ b**n th** như vậy! Uống cà phê thôi, còn phiền phức hơn cả ngồi hỏa tiễn lên trời! Phiền phức!

"Cô gái nhỏ, tại sao lại tới pha cà phê nhiều vậy? Giám đốc Trần hôm nay không ăn sáng sao? Chỉ uống cả phê cũng không được, bụng rỗng uống cà phê không tốt cho sức khỏe."

Nữ thư ký thành thục của phòng thư ký bưng ly trà của cô ấy, nhìn Tiêu Mộng chổng mông rót nước.

"Ai, đừng nhắc tới nữa! Em xui xẻo muốn chết rồi! Giám đốc Trần uống cà phê thật sự rất kén chọn! Một chốc thì ghét quá nóng, một chốc thì ghét không cho đường...Đơn giản chính là quỷ khó chơi!"

Còn khó chơi hơn cả cô em gái đó của cô!

Tiêu Mộng phồng má, cụp mày, khuôn mặt xui xẻo.

"Haha, vậy sao?"

Nữ thư ký lộ ra khuôn mặt tươi cười, cẩn thận đánh giá Tiêu Mộng, ừ, rất bình thường, cô gái cực kỳ mộc mạc, trên mặt không trang điểm, tóc cũng hơi rối, mặc rất đơn giản, chính là không biết tại sao giám đốc Trần lại để cô ấy tới làm trợ lý tạm thời.

Thực ra, trợ thủ hiện tại của giám đốc Trần đã rất đủ rồi, chỉ thư ký ở mỗi phương diện cũng đã chuẩn bị cho anh tới mười mấy người, nào cần thêm một thư ký nhỏ dư thừa? Nhìn dáng vẻ và sự ngây thơ của cô nhóc này, hẳn không phải là được giám đốc Trần dùng quy tắc ngầm.

"Vốn giám đốc Trần không khó hầu hạ như vậy, có lẽ, em có chỗ nào đắc tội anh ấy rồi. Cô gái, làm việc với người đứng đầu, cần cẩn trọng từ lời nói tới hành động."

"Cẩn trọng lời nói hành động?"

(⊙_⊙) Tiêu Mộng mở to mắt. Vậy có phải là cố gắng ít nói không! Ừ, nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, không nói không sai!

"Thím, cảm ơn thím! Lời của thím đã nhắc nhở con, không ai nói cho con biết, nên ở cùng ông chủ như thế nào. Cảm ơn thím!"

Tiêu Mộng bày ra khuôn mặt tươi cười chân thành, cười với nữ thư ký.

Không nghĩ tới nữ thư ký xụ mặt, hất tóc, bất mãn nói: "Tôi rất già sao? Cô lại kêu tôi là thím? Tôi cũng chỉ lớn hơn cô vài tuổi đi? Ai ya, cô cố ý sao? Cố ý k*ch th*ch tôi sao? Ai ui ~ gọi tôi là chị là được rồi."

Tiêu Mộng cứng mặt, chảy mồ hôi lạnh. Chị? Thật là chỉ lớn hơn cô vài tuổi sao? Tại sao lúc cô ấy không cười khóe mắt cũng có ba nếp nhăn, cười lên nếp nhăn có thể kẹp chết ruồi rồi!

"Ch, chị....Em mắt mờ, chị đừng để ý."

Tiêu Mộng bị chính mình ghê tởm đến mức nổi da gà.

"Cô bé, sau này nhớ gọi tôi là chị Tố Trân, nếu còn gọi sai, tôi sẽ phạt em mời khách đó."

"Em biết rồi, biết rồi, chị Tố Trân."

CHƯƠNG 20: THỨ NONG NÓNG

"A! Anh câm miệng! Không được nói!"

"Haha, được, không nói nữa. Nói tiếp lúc nãy. Cuộc sống mà, sống chính là đánh giá, chính là hưởng thụ. Giống như cup của cô vậy, chỉ cần sai một chút, cũng không thoải mái. Cho nên, cà phê này cũng vậy, trợ lý Tiêu, đi đi, đi pha ly khác."

Mặt Tiêu Mộng xanh mét, buồn bực cầm ly đi. Tiểu nhân! Đây là lần thứ mấy đi ra ngoài rồi? Huhu, mình thật đáng thương, tại sao lại gặp phải một ông chủ b**n th** như vậy! Uống cà phê thôi, còn phiền phức hơn cả ngồi hỏa tiễn lên trời! Phiền phức!

"Cô gái nhỏ, tại sao lại tới pha cà phê nhiều vậy? Giám đốc Trần hôm nay không ăn sáng sao? Chỉ uống cả phê cũng không được, bụng rỗng uống cà phê không tốt cho sức khỏe."

Nữ thư ký thành thục của phòng thư ký bưng ly trà của cô ấy, nhìn Tiêu Mộng chổng mông rót nước.

"Ai, đừng nhắc tới nữa! Em xui xẻo muốn chết rồi! Giám đốc Trần uống cà phê thật sự rất kén chọn! Một chốc thì ghét quá nóng, một chốc thì ghét không cho đường...Đơn giản chính là quỷ khó chơi!"

Còn khó chơi hơn cả cô em gái đó của cô!

Tiêu Mộng phồng má, cụp mày, khuôn mặt xui xẻo.

"Haha, vậy sao?"

Nữ thư ký lộ ra khuôn mặt tươi cười, cẩn thận đánh giá Tiêu Mộng, ừ, rất bình thường, cô gái cực kỳ mộc mạc, trên mặt không trang điểm, tóc cũng hơi rối, mặc rất đơn giản, chính là không biết tại sao giám đốc Trần lại để cô ấy tới làm trợ lý tạm thời.

Thực ra, trợ thủ hiện tại của giám đốc Trần đã rất đủ rồi, chỉ thư ký ở mỗi phương diện cũng đã chuẩn bị cho anh tới mười mấy người, nào cần thêm một thư ký nhỏ dư thừa? Nhìn dáng vẻ và sự ngây thơ của cô nhóc này, hẳn không phải là được giám đốc Trần dùng quy tắc ngầm.

"Vốn giám đốc Trần không khó hầu hạ như vậy, có lẽ, em có chỗ nào đắc tội anh ấy rồi. Cô gái, làm việc với người đứng đầu, cần cẩn trọng từ lời nói tới hành động."

"Cẩn trọng lời nói hành động?"

(⊙_⊙) Tiêu Mộng mở to mắt. Vậy có phải là cố gắng ít nói không! Ừ, nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, không nói không sai!

"Thím, cảm ơn thím! Lời của thím đã nhắc nhở con, không ai nói cho con biết, nên ở cùng ông chủ như thế nào. Cảm ơn thím!"

Tiêu Mộng bày ra khuôn mặt tươi cười chân thành, cười với nữ thư ký.

Không nghĩ tới nữ thư ký xụ mặt, hất tóc, bất mãn nói: "Tôi rất già sao? Cô lại kêu tôi là thím? Tôi cũng chỉ lớn hơn cô vài tuổi đi? Ai ya, cô cố ý sao? Cố ý k*ch th*ch tôi sao? Ai ui ~ gọi tôi là chị là được rồi."

Tiêu Mộng cứng mặt, chảy mồ hôi lạnh. Chị? Thật là chỉ lớn hơn cô vài tuổi sao? Tại sao lúc cô ấy không cười khóe mắt cũng có ba nếp nhăn, cười lên nếp nhăn có thể kẹp chết ruồi rồi!

"Ch, chị....Em mắt mờ, chị đừng để ý."

Tiêu Mộng bị chính mình ghê tởm đến mức nổi da gà.

"Cô bé, sau này nhớ gọi tôi là chị Tố Trân, nếu còn gọi sai, tôi sẽ phạt em mời khách đó."

"Em biết rồi, biết rồi, chị Tố Trân."
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 21: Đẩy hàm răng cô ra


Dán lên môi cô, chỉ vậy thì cũng thôi đi, lại đột nhiên bắt đầu nhúc nhích, đầu lưỡi đẩy mở hàm răng cô, chen vào, lập tức, hương vị cà phê bao trùm cô, bị anh dùng lưỡi đút cà phê, Tiêu Mộng kinh ngạc, ừng ực nuốt xuống.

Thoáng chốc đó, trong đầu cô chỉ lướt qua một suy nghĩ: Ừ, rất ngọt, ba viên đường lại cũng có thể ngọt như vậy.

Anh khẽ nghiêng đầu, tạo một góc độ với khuôn mặt cô, anh ngậm môi cô nhiều hơn.

Lưỡi cô hoàn toàn hoảng loạn, muốn giấu đi, lại bị lưỡi nóng bỏng của anh quấn lấy, đút cho cô, hoặc là quấn lấy cô, hoặc là trêu đùa cô.

Tiêu Mộng muốn đánh anh, đẩy anh ra, nhưng thân thể cô lại hơi nghiêng về phía trước, cánh tay cô cần chống trêи bàn của ông chủ trước mặt, tư thế của cô không chỉ mệt, còn bất lực như vậy.

"Ô ô…" Tiêu Mộng muốn lắc đầu.

Một tay của anh vươn tới, không để cô lắc đầu lung tung, nhanh chóng rời khỏi cô, hít thở: "Ngoan, nhắm mắt lại."

A, nhắm mắt. Được thôi, Tiêu Mộng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, nhắm năm giây, cô mới phản ứng lại, mở to mắt.

Mẹ nó, dựa vào cái gì mà anh nói nhắm mắt thì nhắm mắt? Dựa vào cái gì phải nghe lời anh?

Trần Tư Khải có chút khó tự kiềm chế, vừa hôn Tiêu Mộng nóng bỏng, vừa hít mùi trái cây nhàn nhạt trêи người cô, anh không nhịn được huyết mạch sôi trào. Một tay, từ từ đặt lên lưng cô, như có tiết tấu chậm chậm dời xuống dưới, cái v**t v* vừa phải đó, giống như mang theo dòng điện, đến nơi nào, nơi đó như có dòng điện làm toàn thân cô run rẩy, nóng bỏng. Từng chút xuống dưới, cho tới khi tới trêи ngực cô…

Aaa…Thần kinh Tiêu Mộng bắt đầu cảnh báo.

Tay tay tay anh…sờ lung tung gì vậy! Sờ cô…Cảm thân giữa chân có…luồng khí nóng…

Ngực cứng lên…

Cánh tay Tiêu Mộng cuối cùng đình công rồi, không chống nổi nữa, khuỵu xuống.

Vừa khéo được Trần Tư Khải ôm vào lòng, thuận thế kéo, ôm cô lên đùi. Dựa vào mép bàn, răng môi quấn quýt, ngón tay bay nhảy.

Áp suất thấp, khí lưu mạnh, chinh phạt điên cuồng…làm khuôn mặt Tiêu Mộng nóng bỏng, thở gấp.

Tiêu Mộng thật sự muốn b*p ch*t chính mình! Cô lại cảm thấy ngồi trong lòng anh cũng rất thoái mái. Ít nhất là thoải mái hơn so với chống cánh tay ban nãy. Không chỉ như vậy, cô lại bị nụ hôn của Trần lột da làm hôn mê đầu óc, bắt đầu mơ hồ…ảo tưởng…OMG!

Để cô đi chết đi…

Cô làm mất mặt phụ nữ quá rồi!

Tay anh đã trượt tới giữa chân cô, chui vào váy, đang di chuyển cách lớp nội y…

Tiêu Mộng xấu hổ muốn chết, kẹp chặt chân.

Trần Tư Khải rời khỏi môi cô, Tiêu Mộng thở hổn hển. Cô không chú ý tới, sự thầm trầm của Trần Tư Khải lúc này, con ngươi xinh đẹp. Đó là ánh sáng chiếm đoạt cường liệt do nam tính phát ra!

"Còn dám gọi tôi là chú không? Hử?" Anh thấp giọng dụ hoặc.

Đầu óc Tiêu Mộng vẫn mơ màng, thở hổn hển nói: "Không, không dám nữa…"

Anh lại hôn cô, quấn quýt một phen, lại rời khỏi cô, khẽ híp mắt nhìn cô, hơi nóng của anh phun lên mặt cô.

Anh lại hôn cô, giống như chuồn chuồn lướt nước, lại tràn đầy nhu tình mật ý, còn có chút bá đạo.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 22: Tiền đồ Của con nhóc này là vô lượng


Điện thoại đột nhiên reo lên, Tiêu Mộng lấy ra xem thì thấy là Lam Nhạn gọi tới, cô lập tức trở nên vui vẻ.

“Alo, Nhạn à.”

“Mộng, cậu đang làm gì vậy?”

“Làm việc a, tớ đang làm việc.”

Đương nhiên là không thể nói, bây giờ cô đang rảnh đến đầu óc đều mốc meo a.

“Hả hả! Cậu thật sự đến tập đoàn Thiên Nhất làm rồi sao! Ngốc nghếch như cậu thì đến công ty nhà người ta làm được gì hả? Mắt của Trần Tư Khải mù rồi sao?”

Tiêu Mộng nghiến răng nghiến lợi nói: “Lam Nhạn! Cuối tuần tớ không đi chụp ảnh với cậu nữa đâu! Dám đả kϊƈɦ sỉ nhục tớ hả!”

“Ha ha ha, đùa thôi mà. Đúng rồi a Mộng, tối hôm qua cậu làm ở hộp đêm Dạ Mị như thế nào a?”

“Cái gì mà làm với lại không làm, thật khó nghe, nghe cứ giống như là làm gái bồi rượu vậy.”

Hứng thú tám chuyện điện thoại của Tiêu Mộng lên rồi, cô dứt khoác dựa lưng mình ra sau lưng ghế, một chân thì gác lên tay vịn của chiếc ghế, giống hệt như là tư thái nhàn nhã lúc cô lướt web ở nhà vậy.

“Ò, vậy đổi câu hỏi, công việc hôm qua của cậu ở Dạ Mị thế nào?”

“Cũng được a, hôm qua kiếm được…” Tiêu Mộng nhìn trái ngó phải, chủ yếu là sợ Trần gấu xấu xa nghe thấy, cô che điện thoại lại, cười trộm nói: “ha ha, ba triệu đó!”

“Wow! Nhiều như vậy à! vậy cũng không tệ a, cậu có muốn tiếp tục làm nữa không hả?”

“Ừm, tiếp tục chứ, dù sao cũng không có mệt, chỉ là về nhà có hơi muộn thôi, chỉ sợ một ngày nào đó ba tớ nghĩ đến tớ rồi hỏi, lúc đó không biết trả lời sao a.”

“Ừm, cậu cứ nói là tới nhà tớ ôn bài đi.”

“Cút đi cậu! Kỳ thi Đại học đã kết thúc rồi còn ôn tập cái rắm, có ai đần mới ôn tập thôi!”

“Cậu ngốc à, cậu cứ nói xạo ba cậu vậy đó, người lớn tuổi đầu óc thiển cận lắm, nhất định là sẽ tin thôi.”

“Ừm ừm, vậy cũng được.”

Lam Nhạn hít vài hơi thật sâu, yên lặng một lát rồi đột nhiên thay đổi thanh điệu nói: “Còn chuyện này muốn nói với cậu nữa…”

“Hửm, chuyện gì cơ?”

“Chính là…tớ chia tay với lớp trưởng rồi…”

“Hả? Chia tay rồi sao? Tại sao vậy? Hai người các cậu…hai người các cậu không phải vừa mới…” Thuê khách sạn sao? Cũng đã ngủ với nhau rồi mà còn có thể chia tay nhanh như vậy à?

“Haiz, hôm nay tớ đến nhà mà cậu ta thuê để tìm cậu ta, thì phát hiện cậu ta đang ở cùng với một người phụ nữ…”

“Hả hả hả! Không phải chứ? Cậu ta một chân đạp hai thuyền sao? Thật không ngờ lớp trưởng cũng là loại người như vậy a! thật là đáng hận!”

Thanh âm của Lam Nhạn rất là ảm đạm: “Tớ rất buồn, cũng rất là sốc…thật đó, tuy tớ chưa bắt đầu với cậu ta được bao lâu nhưng mà ấn tượng mà cả hai để lại đều rất tốt a…lúc đó tớ đã tát cậu ta một cái.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 23: Tình nhân của tổng giám đốc trần


""Đúng là không biết đấy…không phải chỉ là chọn quần áo thôi ư.""

""Công ty chúng ta cũng gần 2000 nhân viên ở trụ sở chính, còn chưa tính đến nhân viên ở các chi nhánh khác, nhiều người làm đồng phục như vậy, một bộ trả em 3 triệu tiền công, em xem có thể nhận được bao nhiêu. Sẽ có 10 mấy nhà máy khác hối lộ em, đơn lớn như vậy có nhà nào mà không muốn làm cơ chứ? Cho nên, đây là một mối làm ăn béo bở, vốn dĩ tổng giám Trần sợ mấy tay chân ở đây chú ý tới cho nên anh ấy tự mình xử lí, thì ra tổng giám Trần vẫn luôn một mình giải quyết hết, ai mà biết…chị vừa mới đến đã thay đổi hết rồi. Ài…có phải những lời người ta nói đều là thật không, em thực sự thành tình nhân của tổng giám Trần à?

Mộng, đừng nói dối chị. Dù gì thì chị cũng là người duy nhất thân thiết với em từ lúc em tới đây.""

Tố Trân nói dài dòng đến nỗi Mộng đau đầu.

Cô nhíu mày, lắc đầu thật mạnh sau đó lớn tiếng nói: ""Em thực sự, thực sự không phải là tình nhân của tổng giám Trần! Em có người mình thích rồi, là đàn anh của em! Em cũng không muốn làʍ ȶìиɦ nhân của ai hết! Em muốn yêu đương với đàn anh cơ!""

Cửa mở ra, tất cả thư ký ở bên ngoài phòng làm việc đều dựng lỗ tai lên nghe. Mà một cách cửa khác cũng đang mở, cánh cửa ấy lại thông qua phòng làm việc của tổng giám Trần.

Chị Tố Trân nghiêng đầu liền thấy Trần Tư Khải đang dựa vào cửa ban công.

Chị ta giật mình le lưỡi. Buông tài liệu xuống sau đó nhanh chân chuồn đi.

Tiêu Mộng nhìn thấy dáng vẻ bỏ chạy của chị Tố Trân, âm thầm đánh giá

Ừm, chị Tố Trân này, có tố chất tham gia cuộc thi chạy trăm mét đấy.

Tiêu Mộng vểnh môi, cầm lấy tài liệu. Cũng không chú ý đến dáng người cao lớn đang dựa vào khung cửa.

Cô vùi đầu vào tài liệu, điệu bộ hết sức tận tâm làm việc vì công ty.

""đàn anh?""

Trần Tư Khải nhẹ giọng lặp lại một lần nữa, sắc mặt tối sầm lại.

Tiêu Mộng không có dũng khí ngẩng đầu, thở mạnh cũng không dám.

Dù sao Trần Tư Khải khí thế cường đại chỉ đứng cách đó vài mét, sự tồn tại của loại sinh vật sát khí hừng hực này lúc nào cũng tạo cho người khác cảm giác áp lực không giải thích được.

Tiêu Mộng dường như nghe thấy Trần Tư Khải hít sâu một hơi.

""Cô vào đây!""

Giọng nói siêu lạnh, cực kì lạnh!

Cả người Tiêu Mộng run lên.

""Bịch.""

Cửa bị đóng mạnh, giống như cả tầng lầu cũng rung theo.

Tiêu Mộng ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 24: Như thế không gọi là sờ


""A? Ngại quá, hơi thất thần một chút, hì hì."" Tiêu Mộng hí mắt cười cười, nghiêm túc đấm chân cho anh.

Thất thần ư? đôi mắt Trần Tư Khải híp lại. Thì ra lúc ở bên cạnh anh cô vẫn luôn thất thần. Là đang nghĩ đến tên đàn anh kia ư? hừ!

Trần Tư Khải hạ mắt nhìn xuống cô gái quỳ bên cạnh chân mình.

Cô bởi vì làm chuyện này mà nóng nhỉ? Khuôn mặt mềm mại hơi đỏ, đôi môi cũng hồng hồng, ánh mắt lấp lánh, ướt át.

Vừa thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại này của cô, anh đã muốn ôm cô vào lòng.

Chiếc cổ trắng trắng kéo dài đến đường cong tuyệt đẹp, phía dưới lộ ra kh* ng*c mê người.

Anh nhớ rõ đêm hôm đó tay của anh đã x** n*n nơi đầy đặn ấy của cô.

Anh phát hiện mình dù thế nào đi nữa cũng không thể kiềm chế được tiếng than nhẹ.

""Đấm lên trên…"" Giọng nói của anh đột nhiên trở nên khàn khàn giống tiếng phong cầm.

""Muốn lên phía trêи một chút à?"" Tay của Tiếu Mộng thay đổi vị trí, ngốc nghếch đấm lên bắp đùi của người đàn ông.

""Lên chút nữa…nhẹ chút…đúng rồi…nhẹ hơn chút nữa…"" Đôi mắt của Trần Tư Khải dần dần tối lại, trở nên sâu thẳm.

Giọng nói khàn khàn quyến rũ.

Tiêu Mộng chỉ cảm thấy kì lạ, ngẩng đầu lên nhìn Trần Tư Khải, cô lập tức bị dọa sợ trước vẻ mặt khó nhịn của anh, nhanh chóng cúi đầu xuống.

Ô ô, vẻ mặt của Trần gấu xấu xa sao thế? Có phải là tức giận rồi không? Mình có làm gì sai đâu?

Đúng là gần vua như gần cọp mà!

Tiêu Mộng nhẫn nhục mà đấm tiếp, nhưng càng đấm càng cảm thấy không bình thường.

Ơ? Cái bọc trong túi quần của Trần gấu xấu xa là gì thế? Sao đột nhiên lại có một cục nổi lên vậy? Nhìn giống như một khẩu súng…

Cuối cùng, Tiêu Mộng cũng nhịn không được mà chỉ vào phần nhô ra của khóa kéo nói: ""Tổng giám Trần, anh bỏ thứ gì đó trong đây ra đi, cứ đấm lên như vậy có chút bất tiện..""

Oanh!

Hơi thở Trần Tư Khải ngưng lại, cảm thấy khắp nơi trong ngực đều như có ngọn lửa đang không ngừng thiêu đốt….

Anh nhếch miệng cười xấu xa: ""Cô giúp tôi lấy nó ra đi…""

Bàn tay to nhịn không được mà run khẽ, đặt lên lưng cô, nhẹ nhàng v**t v*.

Mặt cũng dần dần ghé sát lại gần ngửi mùi hương của cô…

Rất thơm, rất quyến rũ,…
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 25: Ai sợ ai?


""ɖu͙ƈ vọng của đàn ông là dung nham, là ngọn lửa, một khi đã nổi lên, cô phải dùng thân mình dập tắt nó, phải vận động mạnh mẽ mới có thể khiến nó lắng xuống…giờ cô đã làm nó bùng lên rồi, cô nói xem tôi nên bắt cô làm gì đây?""

Tiêu Mộng cong miệng muốn khóc, cô lắc đầu: ""Không biết, không biết,…tôi không biết…""

""Không biết thì tôi có thể dạy cô.""

""A a, buông tôi ra, cứu mạng, cứu mạng!""

Trần Tư Khải thuận thế kéo cô lên sô pha, đặt dưới thân mình, giữ lấy tay cô.

Anh hôn xuống áp đi tiếng nức nở của cô.

Tiêu Mộng bị dọa sợ, không phải chứ, chịu khổ cực đấm chân cho anh, còn đấm đến mức xảy ra vấn đề!

Đây là người gì vậy, lòng dạ thực độc ác mà! Anh ta sẽ không phải là muốn…ở đây đấy chứ.

""Đau, đau…đau chết mất…""

Tiêu Mộng vẻ mặt đau khổ rêи rỉ thành tiếng.

Trần Tư Khải tách khỏi cô một chút, hỏi: ""Đau ở đâu?""

""Tay, cổ tay…anh ghìm tôi đau quá…""

Trần Tư Khải mới nghĩ đến sức lực bình thường của anh lớn, có lẽ khiến cô đau, vì thế liền buông tay cô ra,

Ngược lại dùng khuỷu tay để chặn cánh tay cô. Như vậy cô mới không thể phản kháng.

Tiêu Mộng không thể ngờ người đàn ông này thả lỏng ra vẫn có thể khiến cô không động đậy được,

Cô nào biết Trần Tư Khải không phải là người bình thường, anh từ nhỏ đã tập võ, giờ trình độ đã cao lắm rồi.

Anh có thể đối mặt với kẻ thù, sự dụng một chiêu trí mạng để đánh bại mười mấy người vây đánh xung quanh. Không chỉ có kỹ xảo chiến đấu, mà anh còn học được kĩ năng ám sát.

Tiêu Mộng đối mặt với Trần Tư Khải chẳng khác nào tiểu bạch thỏ đối mặt với một con sói.

Anh tiến lên, tay thăm dò dưới váy cô, kéo qυầи ɭót của cô xuống.

Tiêu Mộng có thể nghe được tiếng thở của anh, hơi thở đem theo mùi vị sắc ɖu͙ƈ nồng đậm.

Cuối cùng, lớp vải vướng víu vũng bị Trần Tư Khải thành công vứt sang một bên.

Tiêu Mộng cảm thấy phía dưới mát lạnh, chiếc tay đáng giận kia từ từ tiến vào.

""A…""

Cô kinh hãi kêu lên nhưng lại bị đôi môi của anh ngậm lấy, chỉ có thể nức nở vài tiếng.

Cái tay đặt ở chỗ kia của cô bắt đầu cử động. Không coi là thô lỗ nhưng cũng rất mạnh mẽ.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 26: Sao lại bất tiện


"Bạn bè của anh đều đã đến rồi, anh còn không mau dậy đi?"

Tiêu Mộng đẩy Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải hít một hơi thật sâu, rồi lại hít một hơi thật sâu, sau đó lại nhíu mày, ngập ngừng một lúc anh mới miễn cưỡng đứng dậy từ trêи người Tiêu Mộng.

Nhìn phía bên dưới của mình rồi âm thầm thở dài, bất lực đè nén lại.

Kìm nén đến muốn chết…

Tiêu Mộng nhanh chóng đứng dậy, tìm thấy đồ lót của mình trêи thảm trải sàn nhanh chóng mặc vào, sau đó cô lại đi sửa soạn mặc quần áo bên ngoài.

Thứ đồ xấu xa này, nhanh như vậy đã khiến cô bộc lộ hết ra rồi.

Chết tiệt…

Trần Tư Khải sửa soạn xong bản thân, quay người lại và nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộng. Dường như anh đã đói ba ngày rồi mà Tiêu Mộng chính là một miếng thịt kho tàu thơm ngon.

“Sau này nếu muốn làm tư thế ngồi, cô bắt buộc phải nhấc chân lên! Còn hạ thấp một lần nữa, tôi sẽ đánh sưng ʍôиɠ cô!”

Có lẽ vì h*m m**n của anh không được thỏa mãn nên giọng nói có hơi giận dữ.

Tiêu Mộng đảo mắt: "Biết rồi! Sau này tôi sẽ mặc qυầи ɭót!"

“Không cần mặc quần!"

"Tại sao không cần?"

"Bất tiện!"

Hả? bất tiện sao?

Sao lại bất tiện chứ? Không phải mặc qυầи ɭót mới được coi là tiện sao?

“Còn nữa, đợi sau khi bạn của tôi rời đi cô hãy đi ra, so với tôi thì anh ta còn là người ham mê sắc đẹp hơn, không phân biệt lớn nhỏ, đói thì liền lên giường. Nếu cô không muốn bị anh ta nuốt chửng thì ngoan ngoãn nghe lời tôi.”

Tiêu Mộng bĩu môi than thở: "Quả nhiên là người như thế nào thì sẽ có một đám bạn bè như vậy."

Trần Tư Khải lườm Tiêu Mộng, như thể Tiêu Mộng với anh giống như một kẻ thù lớn vậy, sau đó mới bước ra ngoài.

Tiêu Mộng vội vã vào phòng vệ sinh bên trong, đối mặt với gương thở hắt ra.

"Trời ơi, thật nguy hiểm, thật là nguy hiểm! Sau này có thể không để thứ đồ xấu xa đâm vào đùi nữa… Anh ta nổi tình thú không đúng giờ gì cả, cầm thú! Cặn bã! Ngựa đực!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 27: Gọi điện thoại nhận thua


Có lẽ bất kỳ ai bị món nợ ba mươi tỷ treo trêи đầu cũng ngày đêm ăn ngủ không yên, sớm lo lắng đến bạc cả đầu. Cô tùy ý ăn ngủ như thế này, cũng coi như là cầu được ước thấy rồi.

Hả?

Chị Tố Trân choáng váng vì những câu hỏi quá thật thà của Tiêu Mộng.

Tiền sao?

Tình nhân bí mật nhỏ bé của Tổng giám đốc Trần ăn thứ đồ gì mà vẫn cần quan tâm đến tiền sao?

Chẳng trách chẳng trách.

"Ồ, đồ ăn ở đó thực ra không đắt lắm. Tiền ăn một bữa cũng chỉ 150 ngàn là đủ, đồ uống, rau xanh, món ăn phụ đều có, cũng khá phù hợp."

"A!" Tiêu Mộng khoa trương hét to lên, không thục nữ chút nào: "Vậy là quá đắt rồi! Tận 150 ngàn! Đủ tiền ăn cho cả gia đình nhà em trong một ngày…"

Câu cuối cùng là cô tự mình thì thầm, Chị Tố Trân cũng không nghe rõ, nhưng những lời trước đó đã đủ làm cô ấy ngạc nhiên.

Tiền ăn trưa 150 ngàn có quá đắt không?

Hu hu, thực sự còn có người sống tốt hơn cô ấy phải không?

Đi xuống cầu thang, Tiêu Mộng vẫy tay với Chị Tố Trân: "Chị Tố Trân, chị đi ăn cơm cà ri của chị đi, em muốn đi dạo phố mua sắm, đến mấy gian hàng nhỏ xem xem có thứ gì đó để ăn như mì gạo hay hoành thánh không? Tạm biệt."

Đôi mắt của chị Tố Trân từ mở to như cái chuông lớn, vẫy tay, muốn hét thật to, lại cảm thấy rằng điều đó sẽ làm tổn hại đến thân phân tầng lớp trí thức của mình: "Ê, Mộng, chị mời em, bữa cơm này chị mời em được không…"

Nhưng Tiêu Mộng đã chạy đi bằng tốc độ của một con thỏ không còn bóng dáng.

"Bây giờ tôi là một người nghèo, một người nghèo kiết xác! Tôi muốn học cách tiết kiệm, chắt chiu từng ngàn một, hoàn trả lại cho Trần gấu xấu xa đó! Nói đi nói lại, người đàn ông xấu xa họ Trần này cũng là kẻ thù lớn của tôi, nếu không phải anh ta độc ác như vậy thì tôi cũng không quá thê thảm như thế này. Mặc dù trong nhà không có tiền, nhưng cũng chưa từng bị lâm vào cảnh nợ nần. Trần gấu xấu xa, tôi và anh không đội trời chung!!"

Tiêu Mộng vừa đi trêи đường vừa lẩm bẩm.

"Ách xì!"

Trần Tư Khải cầm lấy khăn giấy, khẽ cúi đầu xuống, dừng lại và hắt hơi rất lịch lãm.

"Tư Khải, anh bị cảm lạnh à? Haha, bao nhiêu năm rồi tôi chưa từng thấy anh bị bệnh, có phải cô gái đó khiến anh quá mệt mỏi phải không, vắt kiệt sức lực của anh à?"

Kim Lân nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhếch mép cười.

Ai cũng không thể ngờ rằng, hai trong năm vị vua kim cương nổi tiếng nhất tại thành phố bản địa ăn một bữa cơm mà cần phải gọi hơn chục món ăn, mà hoàn toàn chỉ giống như ngắm hoa, cả hai người đều là những người không động đến nhiều đố ăn, dường như mất hứng thú với việc ăn uống vậy.

Người phục vụ xoắn xuýt, món ăn thơm ngon như thế lại sao đến một cọng rau cũng không động vào.

"Sao lại bị cảm lạnh chứ, không biết tên khốn kiếp nào đang mắng sau lưng tôi thế."
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 28: Người hâm mộ nát tan cõi lòng!


Rốt cuộc Tiêu Mộng đã tìm được món mình muốn ăn

Ha ha, mì cay!

Vừa rẻ, vừa ngon, lại giàu chất dinh dưỡng.

Bạn cứ nghĩ đi, có mì này, còn có rất nhiều rau nữa.

Phối lại với nhau cũng chỉ mười mấy ngàn.

"Ông chủ, lấy cho cháu một chén mì cay nhé!"

Tiêu Mộng xoa xoa tay, vui vẻ ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trong ngõ hẻm.

Chiếc bàn lùn xủn kiểu gập, rất hợp với cô gái nhỏ như Tiêu Mộng.

Kế bên có một đôi nam nữ làm thêm đang ngồi ăn.

Đương nhiên bọn họ cũng giống với cô học sinh trung học như Tiêu Mộng đây.

Tiêu Mộng hết sức tự nhiên, cô thấy rằng, không gian như vậy mới phù hợp với mình.

Cỏ nào thì cũng nên mọc trêи đất đó.

Lúc đi trong đại sảnh rộng thênh thang của tập đoàn lớn như tập đoàn lớn như tập đoàn Thiên Nhất đó, nghe thấy tiếng giày cao gót vang lên mà cứ ngỡ như người ta như đang mỉa mai mình vậy.

Mì cay nóng hôi hổi được bưng lên bàn, Tiêu Mộng lập tức vung đôi đũa, vui vẻ bắt đầu ăn: "Ồ, thơm quá chừng! Ừm, ngon thật, nếu làm cay hơn chút nữa thì tốt rồi… Cay thêm miếng nữa. Sướиɠ ghê!

Tiêu Mộng ăn mì cay, còn mua thêm một chai Mirinda, hạnh phúc đến nỗi không biết đâu là đông, tây, nam, bắc.

Lúc cô đang hớn hở ăn mì, một người con trai thanh tú đang mua nước trêи đường nhìn Tiêu Mộng, rồi nói: "Ồ? Chẳng phải Tiêu Mộng đây ư?"

Tiêu Mộng nghe thấy thế bèn ngẩng đầu lên, lập tức trợn trừng mắt ngạc nhiên.

Rồi sau khoảnh khắc.

Gương mặt cô đỏ bừng như tương cà chua.

Trời ạ! Đây là đàn anh là cô yêu thầm từ lâu lắm rồi mà!

Ôi ôi ôi cô phải làm thế nào đây?

Bây giờ có phải mặt mũi của cô xấu tệ không?

Ăn mì cay…

Có phải ớt còn đang dính trêи mép không?

Ôi ôi!

Tiêu Mộng đứng bật dậy, cô cảm thấy hết sức ngạc nhiên, vội vàng đưa tay lên lau miệng.

"Ừm, là em. Em chào anh. Trùng hợp ghê, đàn anh, anh cũng đi dạo ở đây à? Vâng, đàn anh, sao anh lại biết tên của em thế?"

Wow wow wow, đàn anh nhớ cô kia kìa! Không ngờ đàn anh lại nhớ tên cô! Không phải chứng tỏ được rằng… hi hi.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 29: Rơi nước mắt vì ai


Nói: "Ồ, Tổng giám đốc Trần, anh yên tâm đi, tôi sẽ không đi làm trễ đâu! Tôi đảm bảo đó!"

Trần Tư Khải lại nhíu mày.

Đột nhiên, anh khom lưng, bàn tay thon thả chìa qua phía cô, khiến Tiêu Mộng sợ hãi đến nỗi trừng to mắt hơn. Ngón tay nong nóng của anh v**t v* trên gương mặt cô, khiến cô cảm thấy ấm áp.

Anh lau một giọt nước mắt cho cô, đặt trước mắt cô, cho cô xem rồi đanh giọng nói: "Ai ức h**p cô hả? Sao lại khóc?" Giọng nói rắn rỏi như thể nói với cô rằng, ai dám ức h**p cô thì anh ta sẽ chống lưng cho cô ngay lập tức vậy. Nhưng nghĩ ngợi một lúc, trên đời này, đến tận bây giờ, người bắt nạt cô kinh khủng nhất, thực chất lại là Trần Tư Khải anh đó!

Tiêu Mộng bĩu môi, ngạc nhiên than thở: "Ôi, vẫn chưa khô à?" Cô cứ từ hồi nãy là mình đã không còn rơi nước mắt nữa rồi chứ.

Cô cứ nghĩ mình ăn như đói là có thể ném những chuyện liên quan đến đàn anh ra sau đầu rồi kia chứ.

Hóa ra...cô vẫn đánh giá chính mình.

Trần Tư Khải nheo mắt: "Sao cô lại khóc?"

Nếu như cô ấy khóc vì người đàn ông khác, anh sẽ cảm thấy hết sức bực dọc.

"Ừm, ừ thì...ha ha, tôi ăn cay quá đó mà, thật đó! Cay quá, cay chết mấy! Cay đến nỗi nước mắt tuôn trào luôn rồi. Nhưng mà... ngon lắm."

Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng chăm chú, nhìn đến nỗi khiến lòng cô thấy rùng rợn.

"Đừng ăn cái này nữa, đi thôi." Đột nhiên Trần Tư Khải lại nắm cánh tay Tiêu Mộng, kéo cô dậy.

"Này, anh làm gì vậy? Tôi còn chưa ăn xong mà!" Tiêu Mộng ngạc nhiên la hét ầm lên.

Hai người khác nhau quá xa. Một người giống như vương tử ra cung đi dạo, trông vừa có vẻ quý tộc vừa điển trai hơn người. Một người chỉ là cô gái dân thường. Một người cao, một người thấp.

Hai người đứng cạnh nhau, không khỏi khiến cho rất người cảm thấy tò mò.

Cái gì đấy, vụ gì thế này?

Trần Tư Khải rất khỏe, chỉ nắm nhẹ thôi, Tiêu Mộng không ngồi xuống được nữa.

"Này, tôi đang nói chuyện với anh đó, anh đừng nắm tay tôi thế chứ, tôi mới ăn được một nửa thôi,

còn chưa ăn xong mà."

Gương mặt Trần Tư Khải sa sầm, liếc nhìn tô canh dơ hầy hầy trên chiếc bàn lùn xủn.

Bĩu môi...
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 30: Cô cầm đi ăn đi


“Làm người yêu của tôi khiến cô khó chịu như vậy sao? Cô đừng có quên, lúc ban đầu, cô là người cầu xin tôi chấp nhận cô! Bây giờ, cô lại bài xích tôi! Tiêu Mộng, cô có biết bao nhiêu người muốn được làm người yêu của tôi không? Bây giờ cô hãy bỏ cái gọi là cố gắng và vất vả đó đi,

chỉ cần nghe lời tôi tôi thôi, cô muốn gì cũng có thể có! Cả đời này không cần lo đến tiền bạc nữa!

Cô sẽ có căn nhà xa hoa nhất! Còn có vài chiếc xe sang cho cô lái bừa! Vô số trang sức ngọc ngà, quần áo xinh đẹp thời thượng nhất! Cô là đồ ngốc ư? Tại sao cô lại lựa chọn con đường vất vả và nhiều chông gai nhất kia chứ?"

Anh ta rống đễn nỗi Tiêu Mộng ngẩn người, khiến cho người qua kẻ lại lần lượt ngoái đầu lại nhìn bọn họ. Đến nỗi Trần Tư Khải cũng kinh ngạc. Anh... lại... mất không chế như thế à: "Đường này là do chính cô lựa chọn, cô tự xem mà làm đi!" Trần Tư Khải vội vàng nói hết câu, để Tiêu Mộng ở đó một mình, tự đi trước.

Tiêu Mộng vẫn luôn ngây ngẩn, cho đến khi không còn thấy bóng dáng của Trần Tư Khải đâu nữa, cô mới thì thầm: "Bởi, bởi vì... bởi vì tôi muốn sống cuộc sống của chính mình mà."

Trở thành người tình của anh ta, trở thành món đồ chơi của anh ta, có nghĩa là, cuộc đời cô đã bị thay đổi hoàn toàn rồi. Cô không thể tự do yêu đương như những cô gái khác, không thể vui vẻ kết bạn trong trường đại học. Tình yêu, bán thân, đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Cô rất nghèo, nhưng cô không thể bán thân của mình được.

Hơn nữa, đến với cái tên hung dữ, nghiêm khắc như Trần Tư Khải, tạm thời cô chưa có đủ dũng khí.

"Ôi, mì cay của mình, còn chưa ăn hết nữa, tiếc ghê." Tiêu Mộng gãi đầu, rồi cúi gằm mặt xuống đi về phía công ti. Đến tầng thứ 29, gặp chị Tố Trân trước.

"Mộng hả, ăn xong rồi đó hả em? Khi nãy chị gọi em, nói hôm nay chị mời khác, nào ngờ em chạy nhanh dữ vậy."Chị Tố Trân cười khẽ, vừa uống nước chanh vừa cười với Tiêu Mộng,

khi nãy, cô đã len lén nói chuyện Tiêu Mộng để tiết kiệm tiền cho Mễ Tô biết, mà Mễ Tô lại len lén nói với Tiểu Bối, chắc hẳn Tiểu Bối lại... Bây giờ, cả phòng thư ký đều đã biết rồi, Tiêu Mộng là một người nghèo rớt mùng tơi. Đến suất ăn công nghiệp mà còn không đủ tiền ăn...

"Dạ, cũng được." Tiêu Mộng cúi đầu uể oải đi vào phòng.

"Em ăn gì đó?"

"Mì cay."

Cô vừa nói mì cay xong, tất thảy mọi người đều ăn ý nhìn nhau.

Xem đi, đã nói là cô ấy nghèo rớt mùng tơi mà, không ngờ món mà cô ấy ăn lại là...mì cay!

Ôi trời, mất mặt quá đi mất.

Chị Tố Trân thấy hơi hối hận, sao khi nãy tại thân thiện với cô nhóc này đến thế. Làm bạn với người nghèo, cũng mất mặt lắm đấy.

Tiêu Mộng ngồi vào bàn làm việc của mình, đến trò chơi trong máy tính cũng lười mở, nằm gục trên bàn, buồn bã.

Bởi vì chưa ăn no, nên buồn bã.

Cũng vì bị Trần Tư Khải rống vào mặt, nên buồn bã.

Còn Trần Tư Khải lại về phòng làm việc của mình,

Nhấc chân đi qua đi lại trong phòng giống như điên như cuồng. Cà vạt cũng bị ném đi rồi, Tay áo sơ mi cũng bị xắn lên, trông bộ dạng như muốn tìm người đánh lộn vậy.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 31: Trốn vào phòng ngủ


Bộ phim này còn có một nam diễn viên mà cô yêu thích nhất, mỗi lần cô nhìn thấy anh ấy, nước miếng đều chảy ròng ròng. Tiêu Mộng không kềm chế nổi mà đặt mông ngồi xuống ghế sô pha, cầm máy tính bảng lên xem. Cô xem đến là say mê, thỉnh thoảng lại kích động giậm chân cười ha ha vài tiếng

Trần Tư Khải tắm rửa xong, nhìn vào tấm gương trong nhà tắm lau tóc,

Đến khăn tắm còn chưa quấn, dường như anh cố ý không quấn vậy, rồi mở cửa đi thẳng ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, bèn nhìn thấy Tiêu Mộng ngồi trên ghế sô pha, nghiêng đầu xem phim truyền hình, xem đến nỗi ngây ngẩn.

Quả nhiên...

Cô thấy thích phim tình cảm Đài Loan nhất. Nhớ đến lần đầu tiên cô tới phòng làm việc của anh,

cô đã nói thẳng, rằng mình thích xem phim tình cảm Đài Loan. Hôm nay anh cố ý tìm phim thần tượng Đài Loan, đúng như những gì anh đã nghĩ, cô xem đến là say mê, không biết năm nay năm nao nữa rồi, ha ha.

Đôi mắt mèo của cô cong cong, tựa như hai vầng trăng khuyết, đôi môi đỏ hồng, vừa nhìn thấy đã muốn hôn. Đôi má của cô hồng hào tựa như đứa trẻ con, khiến cho anh muốn véo gương mặt ấy...

"Cô vào rồi à?" Trần Tư Khải cố ý cầm cái khăn lên, quấn quanh người rồi đi đến đứng sừng sững trước mặt cô.

"Hả? Ồ, ừm."

Tiêu Mộng mê mải xem phim, chỉ ừm qua loa vài tiếng, ánh mắt không hề rời khỏi màn hình máy tính.

Trần Tư Khải lau nơi này rồi lau nơi khác vẫn cố chấp đứng trước mặt cô. Má, tôi không tin rằng cô không ngẩng đầu lên?

"Hay không?"

"...Ừm? Hay lắm, hay lắm."Tiêu Mộng khen hay vài tiếng, rồi bật cười theo bộ phim.

Trần Tư Khải cắn môi: "Cà phê cô pha đâu? Nguội chưa đấy?"

"Ừm?"

Cà... phê...

Cà phê gì...

(⊙_⊙)

Đầu óc Tiêu Mộng trở nên chậm chạp, cô phải bình tĩnh suy nghĩ một lúc, đặt chiếc máy tình bảng xuống. nhìn Trần Tư Khải, rồi nhìn vị trí đặt ly cà phê, âm thầm thở phào một hơi, chỉ ly cà phê rồi nói: "Đây, cà phê của anh ở đây này, chắn hẳn sẽ không...nguội...nguội đâu..."

Tiêu Mộng dần dần im bặt, cô nhíu mày, chậm rãi...chậm rãi...ngẩng đầu lên...Nhìn thẳng vào Trần Tư Khải... Tiêu Mộng tức đến đỏ mặt, dùng tay bưng kín mặt lại: "Ôi ôi! Tôi vẫn còn ở đây này, tôi phải làm sao đây? Tôi không thể che mặt suốt được chứ? Ít nhất thì anh cũng mặc chút đồ lên đi, được không? Che nơi quan trọng của anh lại!"

"Ha ha, nơi quan trọng của tôi là nơi nào?" Nụ cười của Trần Tư Khải pha lẫn vẻ đùa cợt. "Anh... tự bản thân anh biết rõ đấy, còn hỏi tôi nữa à!"

Cái tên gấu xấu xa này!

"Mặc gì mà mặc, có phải cô chưa từng thấy đâu, hơn nữa, hai người chúng ta còn gì mà phải giấu đối phương chứ. việc cần làm, không phải đã làm rồi à? Hơn nữa, còn làm tưng bừng cả đêm kia mà."
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 32: Sự hy vọng lạ lùng


Tại sao anh lại càng khao khát cô hơn kia chứ? Không phải anh vẫn luôn yêu thích những cô gái dịu dàng biết cách lấy lòng mình sao? Không cần anh phải nhúc nhích đầu ngón tay, không cần phải nhích ngón tay, không cần phải ra hiệu mà cô gái đó vẫn chủ động hầu hạ anh thoải mái...

"Ồ? Tiêu Mộng, cô nhắm nghiền mắt lại, có phải đang ám chỉ tôi, nói tôi nên hôn cô không? Chứ bằng không cô nhắm mắt lại làm gì, làm ra dáng đợi hôn thế này?"

Anh nở nụ cười xấu xa, khẽ khàng cử động, nhích lại gần cô.

Anh đang th* d*c.

"Không, không được! Anh đừng hôn! Anh mau tránh ra, tôi đi ra ngoài đây!"

"Không cho hôn vậy thì cô mở mắt ra đi chứ."

Anh khom lưng, cọ mũi của mình vào mũi cô, rồi nói, luồng không khí nóng bỏng phả vào mặt cô.

Người Tiêu Mộng tê dại, không thể nói rõ cơ thể cô như thế nào nữa, không ngờ đang trong cơn sợ hãi và vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng xộc vào người,

Đôi chân nóng hôi hổi, tựa như nước xuân đang chảy róc rách...

"Anh vẫn còn chưa mặc đồ, tôi mở mắt sao được?"

"Ồ, nếu cô còn không mở mắt thì tôi sẽ hôn cô đấy, ha ha."

Hừ, người này nói năng kiểu gì vậy, người ta nhắm mắt thì đáng bị hôn à?

Vậy được rồi, mở mắt ra! Tiêu Mộng mở bừng mắt, nhìn vào gương mặt anh tuấn đang kề sát trước mặt cô trước, nhất là đôi mắt sâu thăm thẳm, nồng đậm lửa tình như muốn xuyên thấu vào tận tâm hồn cô đấy của anh!

Ôi!

Tiêu Mộng sợ hãi vô cùng, cô hít sâu một hơi.

Trần Tư Khải nhếch môi cười, xấu xa vô cùng, dùng miệng chỉ xuống dưới.

"Này, trợ lý Tiêu, cô nói coi, cô chọn đồ lót cho tôi, tôi có thể mặc được hay không, tôi cảm thấy hình như hơi nhỏ."

"Sao? Nhỏ à?" Chuyện gì đây? Sao lại nhỏ được?

Vẻ mặt đầy quyến rũ của anh làm cô ngẩn ngơ, không biết ma sai quỷ khiến thế nào mà cô lại đưa mắt nhìn xuống... Đến tận nơi đó...

"Ối!" Một tiếng rít đầy ắp sự sợ hãi vang lên, cô lại tiếp tục nhắm nghiền mắt.

Đúng là... nhỏ... Đồ lót nhỏ thật...Bây giờ chắc đúng là không mặc vừa nữa...Đáng sợ quá, đáng sợ quá...

"Ha ha..." Trần Tư Khải càng trêu chọc cô càng cảm thấy vui, anh cúi đầu, không kềm chế chính mình nữa mà hôn cô ngấu nghiến.

Nụ hôn này, vừa bắt đầu đã rất mạnh bạo, tấn công mạnh mẽ giống như mưa to gió lớn, thế như chẻ tre, chiếm đóng địa bàn của cô,

Luồng không khí nóng bỏng quấn quít giữa môi và răng cô, anh không hề che giấu d*c v*ng của mình nữa. Đúng là rất muốn...muốn...muốn chiếm lấy cô ấy...
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 33: Trong phòng một mớ hỗn độn


"Được rồi!" Lưu Diệc Hàn cũng thở dài một hơi, Tổng giám đốc Trần đã tỉnh ngủ rồi.

Lúc Trần Tư Khải mặc quần áo, ánh mắt thỉnh thoảng lướt nhìn cô gái nhỏ bé đang nằm trên giường.

Cô nhóc này, lần này thật sự bị cô ấy dọa sợ rồi.

Còn cái người được nhắc đến thì cả nửa ngày đều nằm co ro thành một cục, ôm chăn không chịu mở mắt ra.

Hừ... sớm tối, sớm tối muốn...

Cho nên lúc Trần Tư Khải cài nút áo cũng đang tức giận.

Giống như quần áo cũng đắc tội với anh.

"Cô cũng đừng bận quần áo quá thấp cổ, tránh lộ dấu hôn."

Trần Tư Khải dặn dò Tiêu Mộng câu liền vội vàng đi ra ngoài.

"Cạch!"

Cửa phòng đã đóng lại, lúc này Tiêu Mộng mới cử động một chút, lăn lăn ra khỏi cái chăn.

"Cái đồ ham mê sắc, cái đồ sắc lang, tên đàn ông khốn nạn."

Chờ người ta đi rồi cô mới dám thảm thiết mắng người ta.

Cũng chỉ có chút tiền đồ này mà thôi, haiz.

Tiêu Mộng chạy vào phòng tắm soi mình trong gương.

Ôi chao, nhiều như vậy à... tên kia là động vật gặm nhấm hay gì vậy.

Quái quỷ, cả nhà anh đều là chó hả.

Cắn cái gì mà cắn, không chê bẩn à?

Tiêu Mộng dùng khăn lông ướt lau lau, sau đó mới xác định không thể lau mất dấu hôn được.

Chỉ có thể bận quần áo mà che lại, cài nút rồi lại giống như thời trang mùa đông.

"Không được rồi, cái này mình không có cách nào làm được, mới có một ngày mình đã bị ăn nhiều đậu hũ như vậy."

Tiêu Mộng nhìn mình trong gương lắc đầu thở dài.

Nhưng mà... lại suy nghĩ thêm một chút...

"Dù sao đã sớm xảy ra quan hệ với anh ta rồi không phải ư, có bị ăn thêm chút đậu hũ nữa cũng không tính là cái gì đâu nhỉ..."

Một âm thanh khác lại nhảy ra.

"Không được, sao có thể để người khác ăn đậu hũ không trả tiền vậy chứ. Đúng! Dựa vào hành vi quá đáng lần này của anh ta mà giảm cho mình sáu mươi triệu tiền nợ."

Sáu mươi triệu... đoán chừng cái tên gian thương Trần gấu xấu xa kia sẽ không đồng ý đâu, anh ta keo kiệt gần chết.

Lại chưa thành chắc chắn sẽ không đồng ý sáu mươi triệu... vậy nếu không thì đổi thành sáu triệu đi.

Bà cô tôi ơi! Khi nào thì mình mới có đủ tiền để trả hết ba mươi tỷ đây.

Suy nghĩ của Tiêu Mộng lúc thì như thế này, lúc thì như thế kia.

Lúc nghĩ đến nỗi bi phẫn mới kiềm lòng không đặng mày nhào vào trên giường lớn của Trần Tư Khải lăn lộn một phen.

Đợi đến sau khi cô đi khỏi chỗ này thì căn phòng của Trần Tư Khải đã bị cô chà đạp thành một mớ hỗn độn.

Nơi nơi đều là lược, khăn mặt, keo xịt tóc, giường thì bị nhăn nhăn nhúm nhúm, có một cái gối rơi trên mặt thảm, giống như là bị bọn trộm vào càn quét một trận.

Trần Tư Khải thì đi họp mà một người làm trợ lý tạm thời như cô lại rảnh rỗi như chuột.

Vừa đánh mắng con gấu Trần xấu xa, vừa chơi game đến vui vẻ.

Mệt rồi lại nằm dài trên bàn làm việc ngủ một giấc say sưa.

Sau lại cảm thấy nằm sấp ngủ rất khó chịu, dứt khoát mơ mơ màng màng đẩy cửa phòng làm việc của Trần Tư Khải ra tìm một cái ghế sa lông nằm xuống liền ngủ.

Có một thư ký đi vào phòng làm việc của tổng giám đốc để lấy tài liệu liền phát hiện cô đang ở đây.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 34: Tôi đi đưa cô nhóc kia về


"Không phải là cậu ở phiên diện này rất phấn khởi rất mạnh mẽ hay sao?"

Đã từng nghe nói cậu Trần có thể một đêm không dừng.

Làm cho phụ nữ ngất đi, lại tỉnh lại vì đau, sau đó lại đau đến ngất đi.

Một tin đồn đầy máu me.

Khóe miệng hay giật giật một cái, gặn ra được mấy chữ: "Trước khi ra tay đã bị cậu làm gián đoạn rồi, còn thời gian ngắn dài cái gì nữa?"

Hay mắt Lưu Diệc Hàn trừng thật to không dám tin.

Chẳng lẽ... Trần Tư Khải thật sự chưa từng ra tay với cô nhóc kia à?

Tại sao chứ?

Không phải đã từng thuê phòng với nhau rồi à?

Đêm hôm đó đã làm cái gì?

Trần Tư Khải đi đến nhà xe nói với Lưu Diệc Hàn: "Các cậu cứ đến nhu đạo quán chờ tôi trước, tôi đi đưa cô nhóc kia về nhà."

"Hả?" Lưu Diệc Hàn như bị sét đánh ngang tai.

Cậu Trần muốn được phụ nữ về nhà?

Ôi trời đất ơi, ông trời mọc ở hướng Tây hay gì?

Ngược lại Trần Tư Khải cũng không cảm thấy mình có vấn đề ở chỗ nào, mở cửa xe tự nhiên nói: "Ừm, cô nhóc kia rất hồ đồ, tôi sợ có ngồi xe buýt cũng sẽ ngồi sai chuyến."

Lưu Diệc Hàn nhìn Trần Tư Khải lái xe hơi ra ngoài, khóe miệng hung hăng co rút mấy lần.

"Thôi bớt đi, cậu cứ trực tiếp nói là cậu muốn có thêm thời gian ở chung người ta đi."

Người ta tan làm cũng đâu có đi mất được, thiếu cậu Trần đây thì người ta sẽ bị bắt cóc hay sao?

Sau đó lại gọi điện thoại cho Kim Lân, điện thoại vừa thông anh ta liền nói: "Nè Lân, cậu đừng có đến trễ nha, hôm nay tâm trạng của Tư Khải không tốt, cậu đi trễ thì cậu có chết như thế nào tôi cũng không biết đâu đó."

Tiêu Mộng đang đi bộ trên đường, vừa đi vừa gọi điện thoại với Lam Nhạn.

"Ừ, vậy chúng ta đến quán bún gạo mà chúng ta thường đi đi. Ai mời á? Đương nhiên là cô chủ họ Lam làm nước đắng mời khách rồi."

"... Cái gì? Tớ mời á? Cậu đừng có nói đùa, tớ là một người đang mắc nợ, trên người tớ đang gánh một khoản nợ ba mươi tỷ đó. Rốt cuộc là cậu có muốn mời tớ hay không, không mời thì tớ không đi ăn nữa."

"... vậy thì còn tạm được, đã nói là con nhóc nhà cậu sẽ không vô tình."

Nói liên miên lải nhải, Tiêu Mộng nhẹ nhàng cất bước nấu cháo điện thoại, cô không hề chú ý đến có một chiếc xe hơi đang chậm rãi chạy tới từ phía sau cô, người nào đó còn đang nhìn cô chằm chằm.

Nét mặt của cô rất thú vị, cái đầu nhỏ hơi nghiêng nghiêng, biểu cảm trên mặt rất phong phú, bờ môi đỏ chót khi thì vểnh lên khi thì méo xệch, đôi mắt to tròn xoe giống như đang chứa đựng cả một hồ nước.

Đi đường cũng không tim không phổi, không chịu nhìn đường, cứ đi tới đi tới liền đụng phải một người đàn ông.

Cô vội vàng cầm lấy điện thoại xin lỗi với người ta: "A, thật sự xin lỗi, tôi không cố ý, do tôi không nhìn thấy..."

Người kia trừng cô một cái, vẻ mặt lạnh lùng.

Trần Tư Khải muốn nhảy xuống xe hung hăng đánh người đàn ông Kia một trận.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 35: Thẻ thông dụng thức ăn đường phố


Mơ màng, cô ở trong ngực của người ta vẫn chưa biết đông tây nam bắc đã xảy ra chuyện gì.

Cạch.

Trần Tư Khải mở cửa xe ô tô nhảy ra bên ngoài.

"Mẹ nó, cậu làm gì vậy, cậu bị điên rồi ư? Muốn chết hay gì, sao lại cản đầu xe? Cậu có biết là nguy hiểm như thế nào hay không hả?"

Tài xế lái xe tức điên lên, vừa nhìn thấy Trần Tư Khải bước lên xe vừa mắng.

Trần Tư Khải lạnh lùng nhìn tài xế lái xe một chút, chỉ bằng một ánh mắt này, sát khí toàn thân anh đã dọa tài xế lái xe ỉu xìu, không dám mở miệng nói một tiếng nào nữa.

Ánh mắt của anh có thể giết người.

Trần Tư Khải bước vào, nghiêng nghiêng cổ qua, một tay bắt lấy hộp số cán nhẹ nhàng tách ra.

Răng rắc.

Hộp số cán bằng kim loại liền bị gãy nát như vậy.

"A!" Tài xế lái xe bị dọa co rụt cổ lại.

Ánh mắt Trần Tư Khải nghiêm nghị quét mắt bên trong xe, trong tay cầm một nửa hộp số cán, cứ như vậy, âm thanh răng rắc vang lên, lại tách ra thành bốn mảnh nữa.

Một chiêu này đã dọa sợ hết tất cả mọi người.

"Tiêu Mộng, cô chết ở đâu rồi hả?"

Giọng nói của anh lạnh lẽo đến cực điểm, dọa đến toàn bộ người trong xe đều câm như hến.

"Hả, tôi ở đây nè."

Tiêu Mộng vô thức quơ tay trả lời, đang ủi ủi trong ngực của một người đàn ông.

Trần Tư Khải đi qua đẩy đám người ra, anh nhìn thấy Tiêu Mộng đang xiêu vẹo ở trong lực của một người đàn ông xa lạ, tức giận kia của anh không có chỗ nào để trút!

Một tay cầm lấy tay của Tiêu Mộng, hung hăng kéo qua một bên, kéo cô vào trong lồng ngực của mình.

Sau đó giơ chân ra đạp cho người đàn ông vừa mới ôm Tiêu Mộng một đạp, làm anh ta bay ra xa ba mét.

"A..." Người đàn ông hét thảm thiết một tiếng nằm dài trên mặt đất.

Tiếp theo lại có tiếng kêu sợ hãi.

Sau đó lại im bặt giống như chết rồi.

"Trần, trần xấu... Tổng giám đốc Trần?" Sau khi Tiêu Mộng thấy rõ người đến là ai, thân thể của cô bị dọa đến run rẩy.

Má ơi, cái tên này là ma quỷ hay sao, sao anh ta có thể đuổi theo tới đây được chứ?

Hu hu hu, sao cô lại xui xẻo như vậy chứ, tại sao không hất được cái tên đàn ông như âm hồn bất tán này.

Chẳng lẽ nói sai lầm lớn nhất trong cuộc đời này của cô chính là không cẩn thận mà ngủ với người đàn ông tên Trần Tư Khải này hay sao?

Cô thật sự rất muốn nói với Trần Tư Khải rằng, cầu xin anh đó, cầu xin anh cứ xem tôi là một cái rắm mà thả ra đi.

"Hu hu, Tổng giám đốc Trần, tôi sai rồi, tôi không nên nhăn mặt với anh."
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 36: Đừng có nằm mơ giữa ban ngày


"A, tôi, tôi, lúc đó tôi say mà, hơn nữa chiếm tiện nghi của anh không phải tôi phải trả cho anh ba mươi tỷ ư? Nếu như tôi biết có kết quả này, anh có đánh chết tôi, tôi cũng không đến gần anh đâu."

Mặt của Trần Tư Khải lại âm trần, cái cô nhóc này suốt ngày chỉ biết nói lời chọc giận người khác hay sao đây? Mà sao cảm xúc có thể thay đổi nhanh như vậy chứ, nói trở mặt liền trở mặt ngay lập tức, thật sự khó hậu hạ mà.

"Cô cứ cầm tấm thẻ này đi tiêu tiền đi, tôi sẽ không tăng một phần nợ nào cho cô đâu. Nếu như cô không cầm, vậy tôi sẽ tăng 20% tiền lãi cho cô đó, để cho cô càng ngày càng trả không nổi."

Hả? 20% tiền lãi, thật là một người độc ác.

"Được được được, tôi cầm cái này, anh không được tăng thêm tiền lãi đâu đó."

Lúc này Trần Tư Khải mới nhếch môi âm thầm cười.

Tiêu Mộng ngồi trong xe hơi sang trọng, không nhịn được tò mò mad nhìn hết nơi này, sờ đến nơi kia.

Trần Tư Khải vốn là một người rất quan trọng chuyện trật tự của đồ đạc, nếu như lúc trước ai đụng lung tung vào đồ vật của anh, anh đã sớm thấy phiền phức rồi.

Nhưng Tiêu Mộng lại đụng chạm vào xe hơi của anh, tâm trạng của anh lại rất tốt.

Một lát sau Tiêu Mộng nhấn cái gì đó mà lại phát ra tạp âm bén nhọn, chắc là đang quảng cáo cái gì đó, một lát sau cô lại bắt đến âm nhạc. cô mở cái túi cd ra, cô lần lượt nhìn tất cả, rốt cuộc chọn trúng một cái đĩa mà cô thích nhất bỏ vào.

Trên xe hơi lập tức vang lên giai điệu êm tai của một bài hát Hàn Quốc.

Trần Tư Khải nhíu mày, cái đĩa tào lao này là ai bỏ vô đây vậy? Hàn Quốc? Anh ghét nhất là bài hát của Hàn Quốc, nhưng mà anh vẫn chịu đựng không làm ra biểu cảm gì.

Tiêu Mộng lại nói dong nói dài: "Trên xe của anh cũng không có một cái đĩa nhạc nào hay cả, cả cái đĩa này cũng miễn cưỡng mà thôi. Ngay cả một bài hát của Đinh Đang cũng không có."

"Đinh Đang là cái gì chứ?"

Tiêu Mộng đổ mồ hôi lạnh: "Ngay cả Đinh Đang mà anh cũng không biết, anh thật sự quá lỗi thời."

Trên đường đi, tất cả đều là Tiêu Mộng nói luyên thuyên không dứt, cái gì mà cô thích ngôi sao điện ảnh nào, cô thích ngôi sao ca nhạc nào, cô thích phim nào, cô còn lấy điện thoại di động của mình bắt hai ca khúc cho Trần Tư Khải nghe.

Trần Tư Khải cũng không phát biểu bất cứ ý kiến gì, có điều những lời mà cô nói anh đều âm thầm nhớ kỹ.

Nhìn điện thoại di động đơn giản kia của cô, có tính quá lắm thì cũng chỉ có ba triệu, anh đã có chút xúc động muốn mua cho cô một cái điện thoại mắc nhất.

Loại suy nghĩ thời thời khắc khắc muốn cưng chiều cô khiến chính Trần Tư Khải cũng cảm thấy giật mình, còi báo động đang vang lên không ngừng...
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 37: Chơi cái gì cũng điêu luyện


Trần Tư Khải bật nhảy tại chỗ, cử động từng khớp cơ, mở miệng nói: "Được rồi, hôm nay chơi đến đây thôi."

"Phù phù..." Ba người đồng thời thở dài một hơi, cái này mà được gọi là chơi à, đây là lấy mạng đó.

Sau đó bốn người tắm rửa thay quần áo liền đến một nhà hàng có phong cách Ý.

Kim Lân uống rượu cũng phải phàn nàn: "Thằng nhóc Tư Khải này, cậu quá là độc ác, không phải là tôi chỉ không cẩn thận phá cậu có một chút xíu hay sao, có đến mức cậu phải dồn tôi vào chỗ chết không hả?"

Lưu Diệc Hàn lại muốn nói: "Mấu chốt là Tư Khải của chúng ta vẫn chưa được ăn vào miệng, đương nhiên phiền não rồi." Nhưng mà anh ta cũng không dám lắm miệng.

Trần Tư Khải im lặng ăn đồ ăn, nhấc tay nhấc chân cũng mang theo khí chất cao quý bẩm sinh, mí mắt cũng không hề nhấc một cái, đột nhiên anh lại phát ra một câu: "Các cậu có biết Đinh Đang là ai không?"

"Hả? Ai? Đinh Đang?" Kim Lân sửng sốt một chút, nhăn mặt: "Là phim hoạt hình mèo lục lạc tôi xem khi còn bé à?"

Trần Tư Khải nhìn Lưu Diệc Hàn một chút, mở miệng nói: "Kim Lân, cậu thật là lạc hậu."

Lôi Bạc và Lưu Diệc Hàn cũng tò mò không thôi.

Diệc Hàn Nói: "Cơm nước xong xuôi thì đi đâu chơi đây, sân bắn, hay là sòng bạc?"

Trần Tư Khải cũng không lên tiếng, thật ra anh cũng không quan tâm đến mấy loại hình giải trí này, chơi thì cũng được, nhưng cho đến bây giờ anh cũng không bao giờ nghiện, luôn luôn trong trạng thái có cũng được không có cũng không sao.

Mà Lôi Bạc và Kim Lân là tay chơi điển hình, bình thường thời gian đều lãng phí trên các loại vui đùa như thế này.

Nhưng lần này Kim Lân càng kỳ quái hơn: "Thôi các cậu cứ chơi đi, tôi có việc rồi, không chơi cùng với các cậu được."

Lưu Diệc Hàn tò mò: "Cậu thì có thể có chuyện gì chứ?"

Lôi Bạc bĩu môi: "Đừng để ý đến cậu ấy, cậu ấy bị điên rồi đó. Nói cái gì mà yêu một người phụ nữ nào đó trong câu lạc bộ, muốn đi theo đuổi người ta nữa chứ."

Kim Lân nhe răng cười hắc hắc: "Vẫn là Bạc hiểu rõ tôi nhất nè, không cho nói cô ấy là phụ nữ, người ta không phải là phụ nữ đâu, người ta là nhân viên phục vụ đó, chỉ bưng trà đưa nước đưa rượu mà thôi. Người ta trông rất non nớt, vẫn là một đứa nhỏ ngây thơ vô cùng!"

Trần Tư Khải giương mắt nhìn Kim Lân một chút, từ trước đến nay suy nghĩ của anh đều rất nhanh, trầm ngâm nói: "Là câu lạc bộ Dạ Mị của Ngũ ca à, người phụ nữ mà cậu nói làm trong Dạ Mị?"

CHƯƠNG 37: CHƠI CÁI GÌ CŨNG ĐIÊU LUYỆN

Trần Tư Khải bật nhảy tại chỗ, cử động từng khớp cơ, mở miệng nói: "Được rồi, hôm nay chơi đến đây thôi."

"Phù phù..." Ba người đồng thời thở dài một hơi, cái này mà được gọi là chơi à, đây là lấy mạng đó.

Sau đó bốn người tắm rửa thay quần áo liền đến một nhà hàng có phong cách Ý.

Kim Lân uống rượu cũng phải phàn nàn: "Thằng nhóc Tư Khải này, cậu quá là độc ác, không phải là tôi chỉ không cẩn thận phá cậu có một chút xíu hay sao, có đến mức cậu phải dồn tôi vào chỗ chết không hả?"

Lưu Diệc Hàn lại muốn nói: "Mấu chốt là Tư Khải của chúng ta vẫn chưa được ăn vào miệng, đương nhiên phiền não rồi." Nhưng mà anh ta cũng không dám lắm miệng.

Trần Tư Khải im lặng ăn đồ ăn, nhấc tay nhấc chân cũng mang theo khí chất cao quý bẩm sinh, mí mắt cũng không hề nhấc một cái, đột nhiên anh lại phát ra một câu: "Các cậu có biết Đinh Đang là ai không?"

"Hả? Ai? Đinh Đang?" Kim Lân sửng sốt một chút, nhăn mặt: "Là phim hoạt hình mèo lục lạc tôi xem khi còn bé à?"

Trần Tư Khải nhìn Lưu Diệc Hàn một chút, mở miệng nói: "Kim Lân, cậu thật là lạc hậu."

Lôi Bạc và Lưu Diệc Hàn cũng tò mò không thôi.

Diệc Hàn Nói: "Cơm nước xong xuôi thì đi đâu chơi đây, sân bắn, hay là sòng bạc?"

Trần Tư Khải cũng không lên tiếng, thật ra anh cũng không quan tâm đến mấy loại hình giải trí này, chơi thì cũng được, nhưng cho đến bây giờ anh cũng không bao giờ nghiện, luôn luôn trong trạng thái có cũng được không có cũng không sao.

Mà Lôi Bạc và Kim Lân là tay chơi điển hình, bình thường thời gian đều lãng phí trên các loại vui đùa như thế này.

Nhưng lần này Kim Lân càng kỳ quái hơn: "Thôi các cậu cứ chơi đi, tôi có việc rồi, không chơi cùng với các cậu được."

Lưu Diệc Hàn tò mò: "Cậu thì có thể có chuyện gì chứ?"

Lôi Bạc bĩu môi: "Đừng để ý đến cậu ấy, cậu ấy bị điên rồi đó. Nói cái gì mà yêu một người phụ nữ nào đó trong câu lạc bộ, muốn đi theo đuổi người ta nữa chứ."

Kim Lân nhe răng cười hắc hắc: "Vẫn là Bạc hiểu rõ tôi nhất nè, không cho nói cô ấy là phụ nữ, người ta không phải là phụ nữ đâu, người ta là nhân viên phục vụ đó, chỉ bưng trà đưa nước đưa rượu mà thôi. Người ta trông rất non nớt, vẫn là một đứa nhỏ ngây thơ vô cùng!"

Trần Tư Khải giương mắt nhìn Kim Lân một chút, từ trước đến nay suy nghĩ của anh đều rất nhanh, trầm ngâm nói: "Là câu lạc bộ Dạ Mị của Ngũ ca à, người phụ nữ mà cậu nói làm trong Dạ Mị?"

CHƯƠNG 37: CHƠI CÁI GÌ CŨNG ĐIÊU LUYỆN

Trần Tư Khải bật nhảy tại chỗ, cử động từng khớp cơ, mở miệng nói: "Được rồi, hôm nay chơi đến đây thôi."

"Phù phù..." Ba người đồng thời thở dài một hơi, cái này mà được gọi là chơi à, đây là lấy mạng đó.

Sau đó bốn người tắm rửa thay quần áo liền đến một nhà hàng có phong cách Ý.

Kim Lân uống rượu cũng phải phàn nàn: "Thằng nhóc Tư Khải này, cậu quá là độc ác, không phải là tôi chỉ không cẩn thận phá cậu có một chút xíu hay sao, có đến mức cậu phải dồn tôi vào chỗ chết không hả?"

Lưu Diệc Hàn lại muốn nói: "Mấu chốt là Tư Khải của chúng ta vẫn chưa được ăn vào miệng, đương nhiên phiền não rồi." Nhưng mà anh ta cũng không dám lắm miệng.

Trần Tư Khải im lặng ăn đồ ăn, nhấc tay nhấc chân cũng mang theo khí chất cao quý bẩm sinh, mí mắt cũng không hề nhấc một cái, đột nhiên anh lại phát ra một câu: "Các cậu có biết Đinh Đang là ai không?"

"Hả? Ai? Đinh Đang?" Kim Lân sửng sốt một chút, nhăn mặt: "Là phim hoạt hình mèo lục lạc tôi xem khi còn bé à?"

Trần Tư Khải nhìn Lưu Diệc Hàn một chút, mở miệng nói: "Kim Lân, cậu thật là lạc hậu."

Lôi Bạc và Lưu Diệc Hàn cũng tò mò không thôi.

Diệc Hàn Nói: "Cơm nước xong xuôi thì đi đâu chơi đây, sân bắn, hay là sòng bạc?"

Trần Tư Khải cũng không lên tiếng, thật ra anh cũng không quan tâm đến mấy loại hình giải trí này, chơi thì cũng được, nhưng cho đến bây giờ anh cũng không bao giờ nghiện, luôn luôn trong trạng thái có cũng được không có cũng không sao.

Mà Lôi Bạc và Kim Lân là tay chơi điển hình, bình thường thời gian đều lãng phí trên các loại vui đùa như thế này.

Nhưng lần này Kim Lân càng kỳ quái hơn: "Thôi các cậu cứ chơi đi, tôi có việc rồi, không chơi cùng với các cậu được."

Lưu Diệc Hàn tò mò: "Cậu thì có thể có chuyện gì chứ?"

Lôi Bạc bĩu môi: "Đừng để ý đến cậu ấy, cậu ấy bị điên rồi đó. Nói cái gì mà yêu một người phụ nữ nào đó trong câu lạc bộ, muốn đi theo đuổi người ta nữa chứ."

Kim Lân nhe răng cười hắc hắc: "Vẫn là Bạc hiểu rõ tôi nhất nè, không cho nói cô ấy là phụ nữ, người ta không phải là phụ nữ đâu, người ta là nhân viên phục vụ đó, chỉ bưng trà đưa nước đưa rượu mà thôi. Người ta trông rất non nớt, vẫn là một đứa nhỏ ngây thơ vô cùng!"

Trần Tư Khải giương mắt nhìn Kim Lân một chút, từ trước đến nay suy nghĩ của anh đều rất nhanh, trầm ngâm nói: "Là câu lạc bộ Dạ Mị của Ngũ ca à, người phụ nữ mà cậu nói làm trong Dạ Mị?"
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 38: Bàn tay dơ bẩn mà dám sờ tôi


Chỉ có Trần Tư Khải ngồi ở bên kia không có động tĩnh gì, anh cũng không thèm nhìn con gái nhà người ta, cũng không để ý tới người ta cũng không thèm cảm động vì được đãi ngộ tốt, cứ trưng ra bộ mặt đẹp trai lạnh lùng im lặng mà uống trà.

Cô gái cạnh anh là một hạt giống xinh đẹp số một ở đây, trên cơ bản những người khách đến đây muốn cô ta phục vụ đều phải xếp hàng hàng.

Hôm nay cô ta tràn đầy lòng tin có thể leo lên trên người của Trần Tư Khải, lúc vừa mới đặt tay lên đùi của Trần Tư Khải liền bị anh lạnh lùng hất ra.

Loại lạnh lùng kia không phải động tác thô lỗ cỡ nào, cũng không phải ngôn ngữ ngữ ác liệt cỡ nào, chính là một loại lạnh lùng vô hình.

Hạt giống số một lập tức giật mình, phát ra một trận mồ hôi lạnh.

"Anh ơi, để em rót cho anh một chén trà nha?"

Giọng cô gái ngọt ngào hỏi, hơn phân nửa ngực của cô ta lộ ra trong không khí, rất hấp dẫn, cũng rất đầy đặn.

Ánh mắt Lôi Bạc lơ đãng lướt qua b* ng*c của hạt giống số một vài lần.

"Ừm, rót đi." Trần Tư Khải lạnh nhạt nói, vẫn duy trì vẻ lạnh lùng như cũ.

Hạt giống số một lập tức vui mừng, ngây ngốc nhìn khuôn mặt tuấn tú của Trần Tư Khải, âm thầm nuốt nước miếng rót trà cho anh, sau đó bưng đến cung kính đưa qua, giọng nói nhẹ nhàng làm nũng: "Anh, anh nếm thử xem..."

Lúc này Trần Tư Khải mới liếc mắt nhìn qua cô gái kia, trên gương mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành mang theo cái nhìn kia khiến cho toàn thân hạt giống số một giật mình một cái, lập tức run rẩy.

Trần Tư Khải nhận chén trà hớp một ngụm, để chén xuống, thân thể cường tráng dựa vào lưng ghế sofa.

Hạt giống số một lập tức ngang nhiên nhào đến người anh, mở miệng nói: "Anh ơi, để em đấm bóp chân cho anh, xoa xoa cánh tay anh nha."

"Ừ." Trần Tư Khải vẫn tích chữ như vàng y như cũ.

Hạt giống số một lại mừng rỡ, quỳ gối bên chân Trần Tư Khải, nắm tay nhỏ bắt đầu nhẹ nhàng đấm đấm cho anh

Đấm đấm một hồi liền thay đổi hương vị, nắm tay nhỏ dần dần biến thành bàn tay nhỏ nhẹ nhàng v**t v* chân của Trần Tư Khải, đầu tiên vẫn là v**t v* đầu gối của anh, sau đó đi lên một chút xíu, vậy mà đã mò tới giữa hai đùi của Trần Tư Khải.

Hạt giống số một lặng lẽ nâng mắt lên nhìn Trần Tư Khải, phát hiện Trần Tư Khải cũng không nhìn cô ta mà là hơi ngửa đầu ra, ánh mắt bay bổng ở một chỗ nào đó...

Trần Tư Khải không nhịn được nhớ đến Tiêu Mộng hồi sáng này.

Haha, cô nhóc kia luôn luôn làm chuyện khiến cho người khác cảm thấy bất ngờ, còn có cái đầu nhỏ kia nữa, những chuyện suy nghĩ, những lời nói ra luôn để anh muốn cười to.

Cô ấy là một hạt giống vui vẻ, cô ấy rất an nhàn, rất thản nhiên, cũng rất lười biếng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 39: Bỏ người phụ nữ của tôi ra


Bởi vì gương mặt của cô vẫn còn mang vẻ con nít sao?

Mỗi lần ra đường chơi với cô em gái Tiêu Đình Nhiên, mọi người vẫn thường hay nghĩ cô là em gái của Tiêu Đình Nhiên, ghét ghê!

Vẻ mặt đáng yêu ấy của Tiêu Mộng làm cô gái ấy bật cười, bèn vuốt tóc Tiêu Mộng rồi nói: "Em đúng là một người có thể mang lại cảm giác ấm áp cho người khác. Em biết không, lâu rồi tôi chưa cười tiếng nào, nhưng hôm nay cười mấy lần liền, cảm ơn em nhé!"

Tiêu Mộng quay đầu nhìn đôi mắt to tròn của cô ấy, xem ra chắc chị gái này buồn bã là vì gặp trắc trở trong chuyện tình duyên.

Lẽ nào vết sẹo trên cổ tay là do chị ấy cắt tay tự sát à?

Cô cảm thấy hết sức áy náy.

"Chị ơi, có chuyện gì thì chị cứ nghĩ theo hướng tích cực ấy, hôm nay em còn nhìn thấy đàn anh mà em yêu thầm đi với bạn gái, lúc ấy em buồn chết đi được. Nhưng mà, chỉ cần ăn uống no đủ, ngủ ngon là được rồi, tất cả đều sẽ qua thôi. Mất đi một bạn trai thì sẽ có vô số bạn trai khác ùn ùn khéo đến! Ha ha ha, phải lạc quan, chị ơi, chị phải học cách lạc quan đó!"

Cô gái ấy không khỏi cười khẽ.

Cái gì mà "vô số bạn trai ùn ùn kéo đến chứ", buồn cười chết đi được.

Cô gái ấy viết vài chữ trên tờ giấy rồi đưa cho Tiêu Mộng: "Này em gái, chị với em có duyên, nói chuyện với em cũng thấy nhẹ nhõm hẳn. Đây là cách thức liên lạc của chị, sau này chúng ta có thể tiếp tục gặp nhau nữa."

"Dạ! Chị ơi, ngày khác em sẽ đi vẽ chung với chị. Chị vẽ người trong lòng, còn em sẽ vẽ cảnh đẹp mà em nhìn thấy."

Tiêu Mộng nhìn hàng chữ thanh thoát ở trên tờ giấy.

Chữ giống như người vậy. Người đẹp, chữ cũng đẹp, lại thêm một hàng số, đây là số điện thoại của cô ấy, còn có một cái tên rất hay: Tô Lam.

"Tô Lam...Chị ơi, tên của chị nghe hay quá! Tên của em dở tệ à, sau này đi làm em phải đổi sang cái tên nào Tây một chút cho nó hay. Em tên là Tiêu Mộng. Ôi chao, đến giờ đi làm của em rồi, không nói chuyện với chị nữa, em phải đi làm thôi. Nếu có thời gian thì em sẽ gọi điện cho chị nhé!"

"Ừm, được rồi."

Tô Lam dịu dàng cười với Tiêu Mộng, trông Tiêu Mộng cứ như con bọ chét vậy, nhảy nhót đi về phía trước.

Tô Lam...Tô Lam...cái tên mới đẹp làm sao.

Tại sao tên mình không phải là Lam? Tại sao không phải là Tiêu Lam kia chứ?

Ba ơi là ba, sao lúc ba đặt tên cho con không tìm người nào giỏi giang đề xuất ý kiến cho ba kia chứ?

Ôi, Tiêu Mộng bi thương vô cùng...

Chạy đến trước cửa câu lạc bộ Dạ Mị, Tiêu Mộng giơ tay lên lau mồ hôi, chuẩn bị xông vào trong.

Đột nhiên bị người nào đó chặn đường.
 
Back
Top Bottom