Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 40: Mắc gì mà anh lại hôn tôi


Cô không đi đưa rượu, lẽ nào phải đi đưa giấy vệ sinh à?

"Vậy tôi... nên làm gì đây?"

Bạch Mị cũng đứng ở bên cạnh, lắng nghe dặn dò.

Quản lý nịnh nọt nở nụ cười: "Mộng à, chúng ta là bạn tốt mà, có chuyện gì đương nhiên phải chăm sóc lẫn nhau rồi. Người đàn ông nhà em đến rồi kìa, đang đợi em đấy, em còn làm ba cái chuyện này làm chi? Nhân lúc bản thân vẫn còn trẻ trung, mau mau đi săn đại gia đi, ha ha ha ha ha."

Kỳ lạ quá, cô có...đàn ông hồi nào thế?

"Tôi, tôi, tôi đâu có...đàn ông...quản lý ơi, chị nhầm lẫn ở đâu sao?"

Quản lý nhìn cô với ánh mắt "cô còn xấu hổ gì nữa chứ" rồi cười cường điệu: "Ha ha, em đừng ngại nữa, chúng tôi đều biết cả rồi. Cậu Kim đang đợi em đấy, tha thiết chờ đợi em đến, em nỡ để người ta buồn lòng như vậy sao. Nhanh lên đi, mau lên, đến phòng 8808 nhé."

Tiêu Mộng muốn giải thích với quản lý, chủ yếu muốn nói rằng, cái tên Kim Lân này không phải đồ điên hoàn toàn thì cũng điên một nửa.

Nhưng quản lý lại không cho cô cơ hội nói chuyện mà đẩy cô đến trước phòng 8808.

Quản lý mở cửa phòng 8808, dứt khoát xúc cô vào trong giống hệt như chiếc máy xúc vậy.

"Chơi vui nhé! Thay tôi hỏi thăm sức khỏe của cậu Kim đấy!"

Giọng nói lanh lảnh của quản lý bị cách từ ngoài cửa.

Tiêu Mộng ngây ngẩn đứng trước cửa phòng 8808, ngơ ngác mở tròn cặp mắt.

Kim Lân đang ngồi trên ghế sô pha, ung dung mỉm cười nhìn cô.

Nụ cười mỉm rất xán lạn, hết sức quyến rũ.

"Bảo bối, đến rồi à?"

Kim Lân chậm rãi đứng dậy, cởi áo khoác ra, ném lên ghế sô pha. Anh ta mặc áo xanh lá nhạt cổ chữ V, vừa thoải mái vừa thời thượng.

Anh ta giang rộng vòng tay với Tiêu Mộng, đợi cô sà vào lòng mình.

"Tôi đã đợi em một lúc lâu rồi đó, nào, qua đây với tôi."

Tiêu Mộng nhìn thấy hành động của anh ta mà run run rẩy rẩy.

"Anh không bị bệnh đấy chứ?"

Tiêu Mộng bĩu môi.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 41: Ba mươi triệu một câu hỏi


Anh cười gằn rồi tuỳ tiện kéo lấy một người đàn ông trẻ tuổi ở đó, nói: “Tôi nói với các vị, hôm nay chính là cơ hội tốt để phát tài. Nhìn thấy chưa? Ở đây tôi có rất nhiều tiền, một xấp là một ba mươi triệu. Tiếp sau đây tôi ra câu hỏi, ai trả lời hay trả lời đúng, trả lời có lí, tôi liền thưởng cho người đó ba mươi triệu. Cơ hội không nhiều, nhất định phải nắm bắt đấy!”

“Oa... Ba mươi triệu!”

“Trả lời được một câu hỏi liền có được ba mươi triệu! Không phải đang mơ chứ?”

“Câu hỏi gì vậy, rốt cuộc là câu hỏi gì vậy?”

Mười người đàn ông kia hưng phấn xoa xoa tay.

Ngũ ca đang đứng bên lề nghe thấy thì máu toàn thân cũng sôi trào.

Kiểu người nghèo khổ chỉ dựa vào bản thân mình tiến lên từng chút một như Ngũ ca thì không thể nào gặp được chuyện như chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, nhìn thấy rồi, anh ta liền có loại d*c v*ng xông lên ra sức giành giật lấy nó.

Kiểu người lớn lên trong lọ mật như cậu chủ Kim, từ trước đến giờ chưa từng hay biết bần hàn là loại mùi vị gì, cho nên cách ăn chơi đốt tiền thế này, cũng chỉ có loại người như bọn họ mới nghĩ ra được.

Quăng đi 30 triệu, 30 triệu... này cũng đốt tiền quá mức rồi.

Kim Lân đảo đảo con ngươi, nói: “Câu hỏi thứ nhất... Tôi thích một cô gái rất ngây thơ, thế nhưng cô ấy lại không thích tôi, tôi muốn làm bạn trai của cô ấy, cho dù tôi nói thế nào, cô ấy cũng không đồng ý, vậy tôi phải làm sao?”

Kim Lân bình thản nói, nói xong anh liền nhìn mọi người.

Kết quả, đổi lại là một đám người mặt ngơ ngác.

Ba mươi triệu một câu hỏi... vậy mà lại là... câu hỏi chọc cười như thế này!

Sau một hồi lâu lặng yên, những người này mới bắt đầu kêu gào giơ tay:

“Tôi biết! Tôi biết!”

”Tôi cũng biết! Cậu cứ liều mạng theo đuổi cô ấy dồn dập là được rồi!”

“Diễn khổ nhục kế cho cô ấy xem đi, khiến cô ấy cảm thấy nếu không có cô ấy cậu sẽ chết mất!”

”Anh hùng cứu mỹ nhân, lúc mấu chốt cậu cứ xông lên phía trước...”

Kim Lân ngồi xổm xuống, đưa xấp 30 triệu trong tay cho một người đàn ông trong đó, ngay lập tức, máu toàn thân của mọi người đều sôi trào lên.

Trời ạ, không phải là nói đùa, tên nhóc này điên rồi, cậu ta sẽ thật sự thưởng 30 triệu!

“Còn có câu hỏi gì nữa không?”

“Đúng vậy, hãy hỏi tiếp đi!”

Cứ thế, Kim Lân đem những khó khăn gặp được với Tiêu Mộng, biến thành từng câu hỏi, lần lượt hỏi những người này.

Ngay cả Ngũ ca cũng không nhịn được giơ tay trả lời câu hỏi.

Suốt một khoảng thời gian, trong phòng 8808 vô cùng ồn ào náo nhiệt, loạn đến rối tinh rối mù.

Một cô gái nhỏ trợn tròn mắt vội vàng chạy đến phía trước Tiêu Mộng, nắm chặt lấy tay cô, lắc lắc lên xuống, thở hổn hển nói: “Nhanh... Nhanh...”

“Nhanh cái gì?” Tiêu Mộng bị sự căng thẳng của cô bé này doạ cho phát sợ.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 42: Lần đầu tiên bị phụ nữ tát


Dáng vẻ không tim không phổi đó của cô lại ngây thơ đáng yêu vô cùng, dẫn đến từng trận lửa nóng trong tim Kim Lân.

Anh không những không rời đi mà còn tiến lại gần cô hơn.

Cái cúi người này, cả v*m ng*c anh gần như đều dán lên người cô, mà khoảng cách từ mặt anh đến mặt Tiêu Mộng, chỉ cách có vài milimet!

Miệng anh phả ra từng trận hơi nóng, toàn bộ đều hướng tới mặt cô...

Nong nóng, mang theo mùi hương thanh mát của nước hoa.

Tiêu Mộng muốn khóc rồi.

Ông trời ơi, có phải làm việc tốt đều sẽ không nhận được kết quả tốt hay không!

Vì cái gì mà cô lại đâm đầu vào chứ!

Quản tên này vung bao nhiêu tiền, cô cũng không nên xông vào đây.

“Tiêu Mộng? Tên em là Tiêu Mộng, đúng không?”

“À, đúng, sao nào?”

“Tiêu Mộng?”

“Làm sao?”

Không dùng tư thế này nói chuyện thì không được sao?

Không ở khoảng cách gần sát đến mức có thể cảm nhận thấy hơi thở của nhau khi nói chuyện thì không được sao?

Ông trời ở đâu rồi... Ai đến cứu cô đi.

“Tiêu Mộng, bây giờ có một người đang nhiệt liệt theo đuổi em.”

Kim Lân chớp mắt, đôi mắt hẹp nhìn vào Tiêu Mộng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Mộng nhăn lại thành một nhúm, cô nghẹn ngào: “Có thể đừng theo đuổi không? Tôi không có điểm nào tốt hết, bỏ đi nhé.”

Đương nhiên cô biết, người mà tên điên này nói theo đuổi cô, chắc chắn là anh ta rồi.

Cô mới không muốn bị tên cậu chủ nhà giàu điên khùng này theo đuổi đâu, cô còn muốn sống thêm mấy năm nữa!

“Đã bắt đầu rồi thì không dừng lại được. Không tin em sờ thử xem, nó đang đập cuồng nhiệt.”

Kim Lân đột nhiên nắm lấy tay Tiêu Mộng đặt lên ngực mình, gương mặt Tiêu Mộng đỏ bừng, mắt trợn tròn.

Trời ạ, thế mà tay cô lại chạm vào ngực tên đàn ông này rồi!

Đương nhiên, còn cách một lớp áo... thế nhưng, vẫn có thể cảm nhận được trái tim, cảm giác nó đang đập thình thịch!

“A.....” Da mặt Tiêu Mộng co giật mấy cái, vội vàng rút tay về.

Vốn dĩ Kim Lân chỉ dùng một tay chống lên sô pha đã rất khó giữ thăng bằng, bị Tiêu Mộng tác động mạnh một cái, cả người Kim Lân liền đổ về phía trước.

“A...” Kim Lân cũng kêu ra tiếng.

Anh cảm thấy bản thân là đàn ông mà không giữ được thăng bằng là một chuyện rất mất mặt.

Kết quả...
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 43: Oan gia ngõ hẹp


Những nụ hôn bừa bãi của Kim Lân đều rơi xuống mặt, mũi, vành tai của cô…

"Chỉ hôn một chút thôi… xin em đấy cục cưng à…chỉ một chút thôi…"

"Cứu, cứu mạng…đừng, đừng mà..."

Tiêu Mộng đổ mồ hôi khắp người, sắc mặt đỏ bừng, vừa lo lắng vừa xấu hổ.

Cuối cùng, Kim Lân vẫn giữ chặt cằm của cô, không cho cô động đậy,

Rồi lao xuống, thoáng cái đã ngậm chặt đôi môi của cô.

"Ưm..." Đầu óc của Tiêu Mộng đột nhiên trống rỗng, đôi mắt hoảng sợ càng mở to hơn.

Giây tiếp theo, một cái lưỡi hung dữ và quyết liệt tiến vào miệng cô.

Cô... bị một kẻ điên... cưỡng hôn rồi!

Aaaaa…cho dù bất kể người qua đường nào cưỡng hôn cô, còn tốt hơn là một kẻ điên mà?

Một tiếng thở dài...

Khi Kim Lân hôn lên môi Tiêu Mộng, không kìm được mà phát ra tiếng thở mãn nguyện.

Cả người đều bị cái cảm giác cánh môi chạm vào nhau, như điện giật khiến người mềm nhũn.

Hương vị của cô gái này... tuyệt đến mức không thể hình dung nổi!

Ngọt ngào, say đắm, mượt mà, mềm mại...

Cảm giác thỏa mãn vô cùng thăng hoa trong lòng Kim Lân!

Anh hi vọng khoảnh khắc này cứ tiếp diễn thì tốt biết bao...

Sau đó, anh trườn lên, từng bước xâm chiếm lấy cô.

Nắm tay nhỏ bé của Tiêu Mộng đấm vào vai Kim Lân, anh cũng không để ý.

Chỉ cần nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run lên, hoàn toàn tiến sâu vào nụ hôn ngọt ngào này.

Thình thịch!

Đột nhiên, cánh cửa bị đẩy ra.

Một cái muôi vỗ mạnh vào đầu Kim Lân.

"Cốc..." Kim Lân đau đớn thả Tiêu Mộng ra, ôm lấy đầu, thân hình lắc lư.

Cú đánh này quá tàn nhẫn, đến nỗi anh cũng thấy choáng váng rồi.

Tiêu Mộng vẫn giống như con tắc kè vậy, đôi mắt mở to, ngơ ngác dán vào góc tường, mặt đỏ bừng.

"Mộng! Còn ngơ ra đó làm gì! Đi theo tôi! Đi mau!"

Bạch Mị nhìn Kim Lân vẫn còn choáng váng đang ôm đầu dựa vào sau cửa, không khỏi hốt hoảng, nắm tay Tiêu Mộng và chạy.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 44: Vết thương của tôi không liên quan tới cô ấy


"À, đừng nhắc đến nữa, cũng không biết ai trong chúng ta gan to mật lớn, lại làm cậu Kim bị thương! Là cậu Kim đấy, nhận vật như vậy mà cũng dám động vào? Muốn chết rồi, Ngũ ca đã phát thông báo, nói rằng muốn kiểm tra nghiêm ngặt trong hộp đêm. Bắt được người làm cậu Kim bị thương, sẽ giao cho Chính Hổ Đường!"

Tiếng nấc cụt ở đâu đó vang lên!

Bạch Mị và Tiêu Mộng nhìn nhau, đều mở to mắt nhìn.

Khuôn mặt của Bạch Mị ngay tức khắc sợ đến tái nhợt, đôi môi cô cũng run lên.

"Tôi, tôi, tôi... anh ấy, anh ấy, anh ấy... tôi vừa mới làm cậu Kim bị thương sao?"

Đôi môi của Tiêu Mộng cũng run lên: "Không phải là do em đã đẩy anh ta đấy chứ? Khi nãy em nhìn thấy anh ta che đầu, anh ta có đánh vào đầu mình không?"

"A... Vậy không phải là tôi chết chắc rồi à! Trời ơi, trời ơi, nếu giao cho Chính Hổ Đường thì... Hu hu, cả nhà tôi cũng xong đời rồi!"

"Chính Hổ Đường? Đó là cái gì vậy?"

"Tổ chức phản ngầm..."

"Hự..." Tiêu Mộng cũng sợ hãi đến mức đôi chân của cô cũng run lên.

Làm thế nào? Làm thế nào đây!

"Chị Mị, đừng sợ, đến lúc đó nếu truy sét ra. Em sẽ nói là do em làm! Chị là vì em nên mới vậy mà, chị là vì muốn giúp em, em không thể trơ mắt nhìn chị gặp đen đủi được. Cứ làm theo những gì em nói đi, đến lúc đó truy sét ra, em sẽ nhận hết."

"Hu hu, như vậy làm sao được chứ, em cũng sẽ mất mạng đấy, những người này không thể trêu chọc được đâu, đặc biệt là Chính Hổ Đường, nghe nói ngay cả lãnh đạo lớn trong tỉnh cũng phải nể mặt Chính Hổ Đường… Rơi vào tay của Chính Hổ Đường, chắc chắn phải chết rồi! Hu hu hu..."

Đôi vai Bạch Mị run lên, dựa vào cánh cửa khóc nức nở.

Tiêu Mộng cũng mếu máo.

Khi quản lí đi vào, thì nhìn thấy hai cô gái này đều ngồi xếp bằng trên ghế sofa, hai người đều nhắm mắt lại, hai tay chắp lại, còn đang niệm cái gì mà: Bồ tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn, xin người hãy phù hộ cho con...

quản lí đột nhiên có một tia đen xẹt qua, quát: "Số 514! Tiêu Mộng!!!"

"Hả? Có!" Tiêu Mộng toàn thân run rẩy, lập tức mở to mắt, đứng dậy.

"Cô vẫn còn ở đây giả thần giả quỷ cái gì. Chồng của cô, cậu Kim phải nhập viện rồi! Cô còn không đi xem chồng của mình đi? Có kiểu người phụ nữ như cô sao? Đàn ông đã bị thương rồi, cô còn có tâm tư chơi nữa à?"
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 45: Bóng dáng quen thuộc


"Sau khi Lân yêu cầu tôi tùy tiện đưa đến cho cậu ấy mười người đàn ông, kết quả là chơi như thế này, đứa trẻ này hóa ra là đang muốn hỏi về một vấn đề, vấn đề này được thưởng 30 triệu cho một câu trả lời.”

Trần Tư Khải cau mày, không nhịn đượccười mắng: “Tên vô sỉ này, đúng la chỉ biết đốt tiền chơi.”

“Câu hỏi cũng thật kì quái, gì mà nếu tôi thích một cô gái mà người ta không thích tôi thì phải làm sao. Sau đó, bạn gái nhỏ kia của cậu ấy không vui, nói cậu ấy đốt tiền, tôi liền mang những người đó đi, chỉ còn lại hai người trong phòng."

"Rồi sau đó, xảy ra chuyện gì?" Trần Tư Khải nheo mắt, nhận lấy thuốc lá Ngũ ca đưa cho, Ngũ ca lại rất cung kính châm thuốc cho anh.

Anh hít một hơi, thở ra một làn khói.

Khuôn mặt đẹp trai trong làn khói có chút tà mị, có gì đó không đúng.

“Ừ, nói như vậy, lúc xảy ra chuyện cô gái kia đã ở đấy?”

Ngũ ca run rẩy, gãi gãi đầu nói: “Vừa rồi Lân nói là do chính cậu ta không cẩn thận, không liên quan đến người khác.”

“Ồ?” Trần Tư Khải nâng mí mắt nhìn Ngũ ca.

Ngũ ca tuy cũng là một người đàn ông nhưng cũng không thể ngăn bản thân nhìn vào ánh mắt mê ngươi của Trần Tư Khải.

Người đàn ông này đẹp trai thật!

Trần Tư Khải hạ con ngươi, suy nghĩ một chút liền đứng dậy.

“Ừ, xem ra Lân không muốn chúng ta chạm vào cô gái của cậu ấy. Nếu Lân đã không nhắc đến, chúng ta cũng không cần truy cứu nữa.”

Trần Tư Khải thản nhiên nói xong, Ngũ ca cả người giống như được miễn tội tử hình.

Đúng là thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng vậy, đúng vậy, Lân thực sự là thích cô gái kia.”

“Ừ, Ngũ ca, nếu cô gái kia là người Lân để mắt đến vậy thì anh hãy chiếu cố cô ta, đừng để người khác coi thường.”

“Yên tâm đi, Tư Khải! Việc này cứ để cho tôi!”

Ngũ ca sau khi đồng ý liền cùng Trần Tư Khải ra ngoài, dự định là đi đến bệnh viện.

Khi tiến vào đại sảnh đang hỗn loạn, Ngũ ca từ xa đã thấy một hình bóng nho nhỏ, hét to vào tai Trần Tư Khải: “Tư Khải! Cậu nhìn bên kia! Vừa rồi quản lí nói cho tôi biết cái cô gái đang đưa lưng về phía chúng ta kia chính là người mà Lân thích.”

“Ồ? Phải không?” Trần Tư Khải dừng bước, nhìn theo hướng ngón tay Ngũ ca chỉ.

Ừ?!

Trần Tư Khải giật mình!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 46: Anh muốn phụ nữ như thế nào?


“Hả? Tại sao? Đàn ông có thể lực dồi dào, cần định kì phát tiết, hiện tại bên cạnh con không có phụ nữ nào sao?”

“Không có.”

“Chẳng lẽ khả năng của con giảm sút rồi?”

Trần Tư Khải âm thầm lau mồ hôi lạnh: “Ba nghĩ nhiều rồi.”

“Ta đã ra lệnh cho Khang Tử đem về cho con một cô gái, nhìn cũng rất ổn.”

“Ba! Con...”

Tút!

Bên kia căn bản không cho anh cơ hội giải thích, liền cắt đứt điện thoại.

Ba của Trần Tư Khải sợ anh đói sẽ tìm đại một người nào đó, sợ những cô gái không sạch sẽ lên giường cùng Trần Tư Khải, cho nên giăng lưới tuyển chọn những cô gái từ khắp nơi để cung cấp kịp thời.

Con trai của Trần Phách, cái gì cũng phải dùng thứ tốt nhất.

Phụ nữ, cũng phải là loại tốt nhất.

Trần Tư Khải xoa xoa mũi, tiếp tục lái xe.

Trở lại biệt thự, vừa vào cửa, quả nhiên liền thấy được cô gái xa lạ đứng đó.

“Cậu chủ, đây là ông chủ…” Khang tử mới vừa nói, Trần Tư Khải liền xua xua tay, ý bảo anh đã biết.

Lần này thật kì lạ, ông lại tuyển cho Tư Khải một cô gái trong nước.

Vóc dáng 1m7, chân dài eo thon, tóc dài xõa trên vai, mắt to mũi cao, khi nhìn thấy Tư Khải, cô rụt rè cười.

Trần Tư Khải liền hơi hơi kinh ngạc, lười biếng mà ngồi xuống sô pha, đánh giá cô gái này, thở dài: “Ay, lần này ông lão thay đổi khẩu vị, lại chuẩn bị kiểu dâu hiền vợ đảm.”

Giống như là tiểu thư được bồi dưỡng từ một nhà nào đó.

Cô gái tự nhiên hào phóng, không chút câu nệ nói: “Xin chào Tư Khải. Tôi là Phương Ý Hàm, Phương gia Đông Á khoáng sản chính là của nhà tôi. Là bác Trần ngỏ ý để tôi chăm sóc cuộc sống hàng ngày của anh…”

Hửm… Trần Tư Khải âm thầm phân tích:

Là Đông Á khoáng sản, xưng là có quặng vàng?

Được lắm, cô gái mà lần này ba đem về, thực giàu có.

Có thể cùng ngang bằng cùng nhà họ Trần.

Ba anh có ý gì đây?

Muốn anh cưới cô Phương gì gì đó về nhà sao?

Trần Tư Khải nghĩ, liền bĩu môi hỏi: “Chăm sóc cuộc sống hằng ngày của tôi? Có bao gồm cùng tôi lên giường không?”

Phương Ý Hàm hơi sửng sốt, sau đó liền che dấu sự xấu hổ, cười nhẹ: “Tôi tự tin sẽ hầu hạ tốt cậu chủ Tư Khải, tôi đã học qua kỹ thuật về phương diện đó. Không thì, đêm nay chúng ta vào phòng thử.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 47: Cô chỉ là công cụ


Tay hơi run, đeo lên cho Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải đã mở điện thoại, tìm thấy một trò chơi đấu súng, bắt đầu chơi.

Thật là một người đàn ông quả quyết, anh bên này đang phân tâm chơi, người anh em của anh lại có thể sừng sững không ngã!

Phương Ý Hàm nhẹ nhàng v**t v* ngực của Trần Tư Khải, đang muốn áp xuống hôn lên cơ ngực của anh thì lại bị Trần Tư Khải dùng tay đẩy ra.

Phương Ý Hàm vội nhìn Trần Tư Khải, lông mày của anh hơi nhíu lại, rõ ràng, anh không thích động tác vừa rồi của cô ta.

Thế thì... Hôn vào mặt của anh thì sao?

Phương Ý Hàm lại dán sát vào bên mặt của Trần Tư Khải, thè lưỡi ra, hướng đến cằm của Trần Tư Khải.

Có lẽ Trần Tư Khải chơi game quá chuyên tâm, không có phòng bị để lưỡi của cô ta chạm vào cằm của anh.

Mắt của Trần Tư Khải nheo lại, vô thức vung tay chính là một cái tát.

Chát!!

Một cái tát này khiến Phương Ý Hàm nằm sấp trên giường.

“Á...” Phương Ý Hàm kêu lên một tiếng, đau đớn như bị trật khớp quai hàm vậy.

“Tư Khải...”

Tại sao lại đánh cô ta? Tại sao chứ?

Biểu tình của Trần Tư Khải có chút tàn nhẫn, anh dùng tay lau cằm, bực bội nói: “Ai cho cô hôn tôi! Bẩn chết đi được!”

Phương Ý Hàm lúc đó mới hiểu, Trần Tư Khải không cho phép bất kỳ ai hôn vào mặt của anh.

Chứ càng đừng mong là môi...

Phương Ý Hàm nhịn đau, không có rơi nước mắt, cô ta cắn răng bò tới, tiếp tục hôn phía dưới của Trần Tư Khải.

“Được rồi, lên đi.” Trần Tư Khải không kiên nhẫn nói.

“Hả? Em, em đi lên?”

Trần Tư Khải lập tức sầm mặt lại: “Sao hả? Cô không biết? Vậy cô ở đây kéo dài thời gian làm cái gì!”

“Biết, biết...” Phương Ý Hàm bị ánh mắt muốn ăn thịt người của anh dọa đến mức trái tim cũng run rẩy, che giấu sự ngại ngùng và sợ hãi, cô ta bò lên trên người của Trần Tư Khải.

Rùng mình do dự, dù sao đây là lần đầu tiên của cô ta, cô ta nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, cô ta chưa từng thử qua, cô vẫn rất sợ.

Lần đầu tiên của người con gái, không phải nên để người đàn ông chủ động sao?

Người đàn ông cho người phụ nữ đủ sự yêu thương v**t v*, để cô gái ở trong ngực của anh ta cảm nhận sự hạnh phúc và ấm áp khi được yêu, sau đó người đàn ông cường thế tiến vào, sự đau đớn của cô gái như thế mới đáng một chút.

Điều này tính là cái gì?

Lần đầu tiên của cô ta, đau đớn của cô ta, đều là cô ta tự làm?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 48: Thăm viếng


“Chị Mị, muộn như vậy rồi, tên hâm đó cũng đã ngủ, hay là chúng ta ngày mai hãy đến thăm anh ta? Em sắp buồn ngủ chết đi được, ngoa ô...” Tiêu Mộng túm lấy tay của Bạch Mị, lại ngáp một cái thật lớn.

“Không được!” Bạch Mị quả quyết từ chối: “Chuyện của ngày hôm nay thì bắt buộc ngày hôm nay phải hoàn thành! Với cả, chuyện cầu xin người ta, đương nhiên muốn làm sớm rồi! Chúng ta nửa đêm đến mới có thể đủ nói rõ được sự chân thành của chúng ta. Cậu Kim mới không tức giận, cũng tha cho chúng ta.”

“Được rồi được rồi, nghe lời chị.”

Vì thế Bạch Mị đã phát huy cái mũi thính của mình, tìm người để hỏi, cuối cùng nghe ngóng được Kim Lân đang nằm ở phòng bệnh VIP.

Bạch Mị vui mừng kéo Tiêu Mộng chạy đến phòng bệnh VIP, vừa mới đến cửa thì đã bị sững sờ!

Trời ạ!

Giống như xã hội đen trong phim truyền hình vậy!

Một dàn người mặc đồ đen đứng ở cửa.

Bạch Mị và Tiêu Mộng mắt đều dại ra.

Hai người nhìn trái nhìn phải, tầng ày, căn bản không có ai đi lại, dù sao hai cô đứng đây một lúc rồi, cũng chưa nhìn thấy người nào bước vào.

Bạch Mị cũng ngây ngốc, đẩy đẩy Tiêu Mộng, nói: “Mộng, em qua đó hỏi thử đi, nơi này có phải là phòng bệnh của cậu Kim không?”

Tiêu Mộng toàn thân cứng nhắc, cũng bị dọa cho không nhẹ: “Tại, tại sao muốn em đi hỏi chứ? Chị tại sao không đi hỏi?”

“Em lớn lên nhỏ nhắn, nhìn em giống người tốt.” Bạch Mị lại đẩy cô vài cái.

“Thế thì lạ rồi, lẽ nào chị lớn lên giống người xấu?”

“Bảo em đi thì em cứ đi đi!”

Bạch Mị hung hăng đẩy Tiêu Mộng một cái, Tiêu Mộng mất đà chạy lên vài bước, sau đó chạy đến trước một người đàn ông.

Người đó sớm đã chú ý đến hai cô gái thập thò thậm thụt này rồi.

Giọng nói ồm ồm quát: “Làm cái gì đấy! Chỗ này không cho người khác đến quấy rầy, cút ra xa một cút!”

Giọng the thé như tiếng chuông, cộng thêm chút ồm ồm, dọa chết người rồi.

Tiêu Mộng lập tức rúm người lại, cắn môi nói: “Cái đó... đại ca..., tôi muốn hỏi một chút, cậu chủ Kim Lân có phải đang ở đây không? Chính là cậu chủ Kim Lân của tập đoàn tài phiệt vàng kim đó.”

Bạch Mị ở đằng xa dùng hai tay che mặt lại.

Bà cô tổ của chị, em nói cái gì đấy.

Kim Lân người ta không phải cậu chủ của tập đoàn tài phiệt vàng kim, mà là tập đoàn tài chính Vàng Bạc!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 49: Con ngươi không thể giống nhau


Phụt... Tiêu Mộng bật cười.

Xin lỗi Ngũ Ca, thật sự không muốn cười, nhưng thật sự thật sự không nhịn được...

“Là con người không thể giống nhau, nước biển không thể đo lường.”

Tiêu Mộng bé giọng sửa lại.

Ngũ Ca túm tóc, bất cần nói: “Dù sao chính là ý đó. Tóm lại thì, tôi nhìn không ra cô nhóc như cô có chỗ nào tốt, cũng không biết Lân bị đứt cái dây nào, vậy mà nhìn trúng cô. Lẽ nào... Cô có cái gì chúng tôi không nhìn ra... kỹ thuật?”

Ví dụ như kỹ thuật trên giường?

Bản lĩnh phục vụ đàn ông trong chuyện đó?

Ngũ Ca trợn mắt, đánh giá Tiêu Mộng từ trên xuống dưới, nhìn đến da gà da ốc của Tiêu Mộng nổi hết cả lên.

Cô hơi run nói: “Tôi trừ trẻ trung – xinh đẹp – lạc quan – chăm chỉ ra, cũng không có sở trường gì.”

Phụt... Lần này đến lượt Ngũ Ca phá lên cười.

Trẻ trung xinh đẹp?

Từ ngữ này có thể dùng để miêu tả cô nhóc sao?

Cùng lắm... cùng lắm thì ngũ quan của cô chỉ ở mức đáng yêu thôi.

Có điều Tiêu Mộng lại bất mãn trong lòng.

Loại mặt hàng như Kim Lân... Cử chỉ là giống như tên lưu manh, đương nhiên, là một lưu manh có tiền có một chút khí chất.

Cô còn nhìn anh ta không vừa mắt!

Dựa vào cái gì Kim Lân nhìn trúng cô, thì anh ta sẽ bị chập não chứ?

Quá quá quá xem thường cô rồi!

“Được rồi, đến rồi, Kim Lân ở bên trong, cô tự vào đi.”

Ngũ Ca chỉ vào một cánh cửa, sau đi xoay người muốn đi.

Dũng khí của Tiêu Mộng lúc này dùng hết rồi, túm cánh tay của Ngũ Ca lại, cầu xin: “Ngũ Ca Ngũ Ca, cầu xin anh, anh đi vào trước đi... Cùng vào, có được không? Tôi không dám vào một mình.”

Ngũ Ca cúi đầu nhìn móng vuốt của cô nhóc đang túm lấy mình, đột nhiên hiểu ra, tại sao tên Kim Lân lại mê cô rồi.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 50: Thật sự là em sao?


Không bằng...

Lôi Bạc đứng dậy, bước vài bước đến bên cạnh Kim Lân, giơ tay véo mạnh vào mặt của Kim Lân.

“Hừm a...” Kim Lân trong mơ rên lên một tiếng, lông mày nhíu lại, lông mi hơi run, dần dần mở mắt ra.

Tiêu Mộng bị dọa đến mức hai chân phát run...

Hu hu hu, bạn của tên điên này cũng bị điên rồi, vậy mà lại đi đánh thức Kim Lân dậy? Mau chạy đi Tiêu Mộng, mày còn ngây ra đó làm gì? Mày mau chạy đi! Tên điên đó sắp tỉnh lại rồi!

Kim Lân tỉnh lại, dường như giống một con sư hổ bị đánh thức, rất đáng sợ.

“mẹ nó! Cái tên nào nhéo má tôi hả? Muốn chết à? Hừ...” Kim Lân vừa mở mắt ra đã mắng.

Nhéo thật đau... mấu chốt là! Anh ta đang mơ một giấc mơ đẹp! Trong mơ... Anh ta đã sắp có được cô nhóc Tiêu Mộng đó...

Rắc rắc, tay của anh ta vừa chạm vào chốt áo ngực của cô thì bị nhéo đến tỉnh lại!

Hừ, thời khắc mấu chốt như vậy, thế mà bị đánh thức, anh ta muốn giết người!

Lôi Bạc cười xấu xa nói: “Yo, Lân à, có phải cậu mơ thấy mộng xuân không? Sao chăn lại nhô lên một mảng lớn như vậy?”

Kim Lân vậy mà bên dưới cũng có phản ứng rồi...

“Tôi thật sự muốn giết cậu, Bạc chết tiệt! Cậu phá chuyện tốt của tôi! Cút ra!”

“Aiya, Lân của chúng ta sao lại hung dữ như vậy, ha ha, bạn gái nhỏ của cậu đến rồi, xem cậu còn hung dữ được không?”

“Nói linh tinh, cút!”

Kim Lân nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ tiếp.

Lôi Bạc quay mắt thở dài nói với Tiêu Mộng: “Nếu cậu chủ Kim của nhà chúng tôi không muốn gặp cô, vậy cô đi đi. Tạm biệt.”

Tiêu Mộng nghe thế, đôi mắt phát sáng, lập tức gật đầu, không nhịn được trả lời: “Tạm biệt. Chúc ngủ ngon!”

“Đứng lại!!!” Một giọng nói như tiếng sấm rền vang lên khiến cả phòng cũng bị lung lay.

Tiếng của Kim Lân gần như làm Tiêu Mộng say sẩm mặt mày.

Kim Lân vội vàng ngồi dậy, đầu còn hơi choáng, mơ mơ hồ hồ nhìn Tiêu Mộng đang đứng dán vào cánh cửa, lúc này...

Trái tim đập thình thịch, khóe miệng kéo rộng đến tận mang tai, điều chỉnh giọng, nhẹ nhàng nói: “Mộng... Mộng... Thật sự là em sao? Mộng của tôi...”

Lôi Bạc đứng đó không nhịn được mà bật cười ha hả, trêu chọc: “Sao hả? Không phải kêu chúng tôi cút đi sao? Lần này tỉnh cũng thật nhanh ha, một chút cũng không giống dáng vẻ đầu bị đập đến nở hoa.”

Anh ta nghe Kim Lân mở miệng là một câu Mộng hai câu cũng là Mộng, anh ta lại nghe thấy “Cá đỏ, cá đỏ, cá đỏ của tôi”, anh ta không cười mới lạ.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 51: Tôi không cho phép cô đi


Tiêu Mộng lườm Kim Lân, quay đầu đi, tức giận nói: “Anh nói lời phải nghĩ lấy lời, không được phép truy cứu trách nghiệm của bạn tôi nữa!”

“Ha ha, được được được, nể tình em gắng sức hôn tôi như vậy, tôi thả cho bạn của em.”

“Là anh gắng sức, không phải tôi ra sức có được hay không? Tôi không thèm đồ quỷ háo sắc như anh!”

“Ồ, em cuối cùng cũng thừa nhận, vừa rồi rõ ràng là tôi hôn em, em còn chưa có hôn tôi, em bây giờ mau thực hiện nụ hôn mà chúng ta đã thỏa thuận đi.” Nụ cười của Kim Lân càng lúc càng rực rỡ.

“Á! Anh không phải đang giở trò vô lại sao? Tôi vừa rồi rõ ràng hôn anh rồi!”

“Ha ha ha...” Kim Lân không nhịn được mà bật cười.

Ở cùng cô nhóc này, đầu cũng không cảm thấy quá đau nữa, tâm trạng cũng tốt lên.

“Mộng, đến đây, đến bên cạnh tôi, đứng xa như vậy làm gì chứ.”

Tiêu Mộng hơi run: “Hừ, tôi không qua đó đây, anh là đồ trứng thối! Tôi phải đi đây, bạn của tôi còn đang đợi tôi nữa! Anh cố gắng dưỡng bệnh đi!”

“Không được đi!” Kim Lân vội vàng lật chặn ra, đi xuống giường.

Trên cổ tay anh ta còn cắm kim truyền nước, anh đột nhiên xuống giường, đầu lập tức bị choáng váng.

Vội vàng chống tay vào giường, mắt nhắm lại, miệng vẫn nói: “Tôi không cho phép em đi, em ở lại cùng tôi, nghe thấy không? Ở lại cùng tôi! Tôi muốn em ở lại cùng tôi!”

Tiêu Mộng cũng bị dọa giật mình, thật sự sợ anh ta ngã ra sàn, muốn chạy qua đỡ nhưng lại sợ.

“Tôi không ở đây với anh được, tôi còn phải về nhà ngủ nữa. Nếu tôi không về nhà, ba tôi sẽ đánh chết tôi! Ngày mai tôi lại đến thăm anh, tôi đi đây!”

Tiêu Mộng vội vàng nói xong, sau đó co chân chạy ra ngoài.

“Không được đi! Xin em đấy, Mộng, đừng đi! Mộng...”

Kim Lân nóng vội mở mắt ra đuổi theo, một cơn chóng mặt ập đến, cả người anh ta ngã ra sàn.

Kim truyền nước biển cũng bị giật ra, máu từ mu bàn tay chảy ra.

Kim Lân nằm sấp trên sàn, vẫn r*n r*: “Mộng... Đừng đi... ở lại với tôi... Mộng...”

Tiêu Mộng chạy được mười mấy mét, nhìn thấy Lôi Bạc đang hút thuốc ở bên đó, thì vội vàng gọi: “Này! Anh gì ơi! Anh mau đi trông bạn của anh đi! Tôi phải đi đây! Bye bye!”

“Hửm? Lân?” Lôi Bạc không dần chần chừ, vội vàng chạy về phòng bệnh.

Vừa bước vào thì đã bị dọa sợ.

“Lân! Lân! Cậu sao lại chạy ra sàn nằm? Aiya, kim tiêm rơi ra rồi! Bác sĩ! Bác sĩ! Mau đến đây! Mau!”

Lôi Bạc đỡ Kim Lân lên giường, Kim Lân vẫn đang mê mang nói: “Đừng để cô ta ấy, đừng để Mộng đi... Tôi muốn cô ấy ở cùng tôi... Kêu cô ấy ở lại cùng tôi...”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 52: Nửa đêm lạc đường


Người ta đường đường là ông chủ tập đoàn, người ta dựa vào cái gì nửa đêm sẽ ra ngoài đón cô chứ?

“Tại sao không phải Trần gấu xấu xa đó nợ mình 30 tỷ chứ chứ chứ chứ!” Tiêu Mộng đấm ngực.

Cầm điện thoại đi về phía trước một đoạn, Tiêu Mộng không chịu được nữa, cô nghiến răng nghiến lợi, mặc kệ đi, chết thì chết, gọi điện thử cho Trần gấu xấu xa đó xem sao.

Vì thế, lúc hơn 12 giờ đêm Tiêu Mộng đã gọi điện cho Trần Tư Khải.

Thượng đế ơi, Thượng đế người thật tốt, may nhờ vào phước của người, tên tính khí xấu xa đó không tắt máy!

Nếu như Trần gấu xấu xa đó mà tắt máy, vậy thì cô có thể đi chết được rồi.

Điện thoại kêu một lúc mới có người nghe. truyện tiên hiệp hay

“Tiêu Mộng?” Giọng của Trần Tư Khải cực kỳ lạnh lùng, đương nhiên, còn mang theo một ít háo hức.

Háo hức cái gì, cô sắp bị ma ở nơi hoang vắng này ăn thịt mất rồi!

“Hu hu, là tôi...” Tiêu Mộng buồn bã nói.

“Em làm sao rồi? Em bây giờ đang ở đâu?”

Tiêu Mộng sụt sịt mũi: “Hu hu, Trần gấu xấu xa, ô không không không, Tổng giám đốc Trần, Tổng giám đốc Trần! Muộn như vậy gọi điện cho anh, có phải đã làm phiền anh không?”

Trần Tư Khải hung hăng hít một hơi thật sâu, sau đó gào lên: “Em nói vào vấn đề chính cho tôi! Em bây giờ đang ở đâu? Gọi điện cho tôi có chuyện gì?”

Nhìn đi, người ta quả nhiên đã tức giận rồi?

Muộn như vậy còn gọi điện cho anh, anh không tức giận mới lạ.

Haizzz, không lòng vòng nữa, chỉ hy vọng tên xấu xa đó có thể đến đón mình, cầu trời hiển linh!

“Tôi đang ở bên ngoài... Tôi lạc đường rồi... Tôi không tìm được nhà. Ở đây rất tối, tôi rất sợ... vừa rồi tôi còn đụng phải một tên...”

Không đợi Tiêu Mộng lảm nhảm xong, Trần Tư Khải đã gào lên: “Em nhìn tên đường cho tôi! Là đường gì! Bớt phí lời!”

“Ơ, ầu, ầu, để tôi xem... hu hu... Ở đây không có bảng ghi tên đường... Tôi chết chắc rồi...” Tiêu Mộng lại bắt đầu thút thít.

Giọng của Trần Tư Khải cũng sắp lạc đi: “Vậy em nhìn xem có kiến trúc gì rõ ràng tiêu biểu không, hoặc địa phương bắt mắt nào đó...”

“Ầu, để tôi xem thử...” Tiêu Mộng ngốc ngốc quan sát một vòng, cuối cùng nhìn thấy một nơi, vui mừng nói: “Có một nơi! Thật sự có một nơi! Bên trên viết... chuyên khoa nam... Biển hiệu chuyên chữa bệnh bất lực hoặc xuất tinh sớm...”

Trần Tư Khải đầu dây bên kia đã mau chóng cắt lời cô: “Em bây giờ nhìn điện thoại của mình xem còn mấy vạch pin!”

“Ừm, còn có hai vạch.”

“Vậy được, em để ý điện thoại, đợi lát nữa tôi sẽ gọi điện cho em, em phải nhanh chóng nghe máy.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 53: Người đàn ông này quá mạnh mẽ


Tiêu Mộng chân tay run rẩy, không biết lấy can đảm từ đâu liên giơ tay chỉ về phía sau bọn họ nói:

“Nhìn kìa! Cảnh sát tới!”

Lúc này bảy tên kia mới giật mình quay người lại, đến lúc phát hiện ra rằng mình bị lừa thì Tiêu Mộng đã bỏ chạy đi từ lúc nào không hay.

Lạch bạch lạch bạch... Tiêu Mộng tự trách bản thân sao lại lùn như thế, chân ngắn ngắn như này sao chạy nhanh được!

“Chết tiệt! Dám lừa mấy ông đây! Mày chết chắc rồi!”

Tên tóc vàng kia chạy rất nhanh, hắn túm được tóc Tiêu Mộng, sau đó dùng một tay tóm lấy cánh tay cô rồi ấn mạnh vào gốc cây.

“Chạy đi! Có giỏi thì chạy nữa đi xem nào! Còn dám chạy nữa không? Chạy đi cho ông xem! Chạy đi!”

tóc vàng hét lên rồi đẩy mạnh Tiêu Mộng, lực mạnh đến nỗi khiến cô dường như muốn nôn hết ra ngoài.

Sáu tên còn lại cũng vây quanh lại, sờ chỗ này một chút chỗ kia một chút. Tiêu Mộng toàn thân run rẩy, lắp bắp từng câu:

“Các anh, các anh đừng có mà làm bậy... Bạn trai tôi sắp đến rồi, anh ấy giỏi đánh lộn lắm đấy, các anh đừng lại gần đây!”

Tiêu Mộng sợ đến mức muốn ngất xỉu.

Trong đầu cô bất chợt hiện lên cảnh tượng quen thuộc mà cô vẫn thấy trong phim: cô gái bị một nhóm côn đồ c**ng b*c...

Quần áo trên người cô bị xé rách, từng cánh tay một s* s**ng cơ thể cô...

Đám lưu manh cười cợt một cách đê tiện, bọn chúng thi nhau giở trò quấy rối....

Ọe! Cô không muốn! Thật ghê tởm!

Chân Tiêu Mộng trở nên mềm nhũn, cả cơ thể không còn sức lực ngã vào thân cây phía sau.

tóc vàng kéo cô dậy, tay thì s* s**ng cơ thể cô.

Hắn ta có lẽ là kẻ cầm đầu ở đây, lúc mà hắn chạm vào người Tiêu Mộng, những tên còn lại đều không dám ra tay, nhưng lại dùng ánh mắt thô bỉ nhìn chằm chằm vào cô, hơi thở hổn hển như dã thú.

“Ôi chà, đoán xem này? Ngực con nhóc này to phết! Nhìn thích mắt thật đấy!”

Tên tóc vàng đó dùng sức bóp lấy ngực cô, Tiêu Mộng không thể chịu đựng được nữa, cánh tay giơ lên tát hắn.

(⊙_⊙)

Hắn ta ngây người, sau đó nghiến răng nghiến lợi hét ầm lên: “Khốn kiếp! Dám đánh ông à!”

Hắn ta nhảy dựng lên, vươn tay bóp lấy cổ, siết mạnh khiến Tiêu Mộng nghẹt thở. Cô giơ chân lên đá loạn xạ. Mấy tên còn lại chạy đến kéo hắn ra: “Đại ca đại ca, nhẹ thay thôi không anh b*p ch*t cô ta mất. Chúng ta chơi gì thì chơi chứ không thể cưỡng dâm xác chết được”

Bốn chữ cưỡng dâm xác chết này khiến cho Tiêu Mộng chết lặng!

Không phải chứ? Đám người này đói khát đến mức đó sao?

Tên tóc vàng vẫn nổi điên như cũ, hằn học nhìn Tiêu Mộng rồi ra lệnh:

“Trói tay cô ta l*n đ*nh đầu! Hai đứa bây kéo chân cô ta ra, kéo càng rộng càng tốt!

Hôm nay ông đây sẽ giày vò cô ta đến chết thì thôi!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 54: Giờ thì em an toàn rồi


Trần Tư Khải khẽ cúi đầu, động tác nhanh gọn nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi.

Sau đó, một tiếng “rắc” vang lên, cánh tay của một tên khác bỗng nhiên lồi lên, sau đó mềm oặt rơi xuống ngay trước mắt hắn.

Cùng lúc đó, Trần Tư Khải giơ chân lên đạp mạnh vào bụng tên còn lại, con dao trong tay hắn rơi “leng keng” xuống đất

Hai đầu gối hắn ta như không còn chút sức lực nào mà quỳ rạp xuống. Trần Tư Khải không thèm liếc mắt nhìn hắn, di chuyển về phía trước nửa bước, tay khẽ nhúc nhích liền bẻ gãy cổ hắn ta. Truyện Nữ Cường

Rầm... Cơ thể hắn ngã xuống đất, lưỡi thè ra, mắt trợn trừng, chết trong tức khắc.

“A...” tóc vàng sợ hãi thốt lên, cả người không ngừng run rẩy.

Sáu người anh em của hắn ta... đều nằm gục dưới đất.

Hiện giờ chỉ còn lại mỗi mình hắn ta.

Lúc này Tiêu Mộng đang bị người khác siết cổ nhưng vẫn không kiềm chế được mà dùng bàn tay mập mạp ra sức dụi dụi mắt.

Cô có nhìn nhầm không vậy?

Trần gấu xấu xa... khỏe như vậy sao!!!

Trời ạ... Có khi còn khỏe hơn cả rồng ấy chứ!

Ôi! Cô ngủ với ai không ngủ lại đi ngủ cùng cái cỗ máy giết người này!

Ôi thôi, nếu như 30 tỷ kia không tính toán rõ ràng, chắc chắn cô cũng sẽ bị anh giết trong tức khắc. Trời ạ, cô thật đáng thương mà.

Trần Tư Khải vừa chậm rãi bước về phía tóc vàng vừa nhẹ nhàng phủi tay, giống như việc giết sáu tên kia là một thứ gì đó vô cùng dơ bẩn, làm bẩn tay anh.

Trần Tư Khải thậm chí còn nhẹ nhàng mỉm cười với tóc vàng: “Sao nào? Vẫn không muốn thả cô ấy ra? Mày cứng đầu như vậy làm gì cơ chứ?”

“Mày, mày, mày đừng có đi qua đây! Nếu không tao sẽ b*p ch*t con đàn bà này!”

Tiêu Mộng híp mắt lại, trong lòng khẽ lẩm bẩm: Hừ, tôi không phải đàn bà, tôi là con gái!

Trần Tư Khải khẽ giơ hai tay ra, khuôn mặt vô cùng thư thái: “Được. Mày cứ việc. Nhưng mày nghĩ là mày có thể b*p ch*t cô ấy trước khi tao đi qua đó đá vỡ đầu mày không? Mày có thể thử xem”

Tiêu Mộng trợn tròn mắt nhìn Trần Tư Khải, cô kêu lên: “Trần gấu xấu xa! Sao anh có thể để cho anh ta b*p ch*t tôi chứ! Tôi ghét anh!”

Trần Tư Khải âm thầm đổ mồ hôi lạnh... Cái đồ ngốc nghếch này...

Trần Tư Khải tiếp tục đi về phía tóc vàng, khoảng cách giữa hai người họ càng ngày càng sát lại thì cơ thể tóc vàng càng lúc càng run rẩy không thôi.

“Mày, mày đừng có lại gần đây! Có nghe thấy không hả? Đừng tiến lại gần! Có nghe không hả aaaaaaa?”

tóc vàng điên cuồng gào thét, càng lúc càng siết mạnh lấy cổ Tiêu Mộng khiến cô trợn trắng mắt, ruột gan như muốn nôn hết ra ngoài.

Trần Tư Khải thấy vậy trong lòng liền cuống quýt.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 55: Bạn gái của anh tên tuyết nhi


Sau đó lại quay sang nhìn Tiêu Mộng. Tiêu Mộng lập tức quay mặt về phía bên ngoài, không dám đối diện với anh.

Trong lòng cô không ngừng kêu ca: Trời ạ trời ạ trời ạ, cô sắp phát điên rồi, điên mất thôi!

“Mấy người này... chết hết rồi sao? Tại sao vẫn nằm im một chỗ không động đậy gì chứ?” Tiêu Mộng tò mò hỏi

Tất nhiên là chết rồi!

Trần Tư Khải khẽ nói thầm trong đầu, nở một nụ cười thản nhiên, trả lời rõ ràng rành mạch:

“Sao thế được, sao lại chết được chứ!

Chỉ là bọn họ đang hôn mê thôi, không sao đâu, một lát nữa liền tỉnh lại ngay ấy mà”

“Ừm.. vậy thì tốt, vậy thì tốt. Tôi cứ nghĩ là họ chết rồi cơ. Nếu họ chết thì anh gặp chuyện lớn rồi!”

Cơ mà còn gì đáng sợ hơn một kẻ giết người không ghê tay như Trần Tư Khải cơ chứ?

Trần Tư Khải quay sang cười với cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Xã hội này có luật pháp cai quản, làm gì có chuyện tùy tiện giết người được?

Hahahaha, em xem nhiều phim xã hội đen quá rồi đấy!”

Tiêu Mộng quay lại, phồng má tức giận nhìn chằm chằm Trần Tư Khải oán trách: “Cười cái đầu anh! Tôi thích xem phim xã hội đen thì đã sao? Có tội à? Còn nữa, anh không được phép xoa đầu tôi, tóc tôi rối hết lên rồi đây này!”

“Được rồi, tóc của em rất thú vị, rất mượt, giống như Tuyết Nhi trước kia vậy”

Dứt lời, Trần Tư Khải liền cố ý xoa đầu Tiêu Mộng khiến cô tức đến mức giơ tay lên tóm lấy tay anh.

“Không được xoa! Không được xoa! Tuyết Nhi? Tuyết Nhi trước kia của anh? Đấy là ai vậy?”

Bạn gái Trần gấu xấu xa tên là Tuyết Nhi sao? Tiêu Mộng nheo mắt suy nghĩ.

“À, Tuyết Nhi sao? Trước kia tôi có nuôi một con chó rất đáng yêu. Lông của nó giống như tóc em vậy, sờ vào mềm mại như nhung, rất thú vị”

Mặt Tiêu Mộng ngay tức khắc liền tối sầm lại, hét lên: “Trần gấu xấu xa! Anh không thể nói ra được câu nào giống tiếng người đúng không?

Anh dám so sánh tôi với con chó nhà anh! Aaaaaaaa!”

Trần Tư Khải bỗng nhiên thốt ra một câu: “Trần gấu xấu xa? Em đang nói ai vậy?”

Thôi xong (⊙_⊙)

Tiêu Mộng sững người.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 56: Lòng tự trọng của đàn ông


Trần Tư Khải cười xấu xa, tận dụng tốt đa khả năng ăn nói của mình: “Uống say rồi mà còn bạo dạn như vậy... Thế thì lúc tỉnh táo, có phải là càng bạo dạn hơn không?”

Hả? (⊙_⊙)

Tiêu Mộng nhăn nhó, sao cô lại xui xẻo như vậy, gặp phải một tên IQ cao tính tình lại xấu xa như Trần Tư Khải?

Đúng là không sợ lưu manh, chỉ sợ lưu manh có văn hóa!

Lưu văn có văn hóa cũng không quá mức đáng sợ, đáng sợ ở đây là loại người văn hóa có tính lưu manh. Hơn nữa cơ thể lại cường tráng khỏe mạnh, trời không sợ đất không sợ!

“Hừ! Tôi không để ý đến anh nữa, anh mồm mép bắt nạt người khác” Tiêu Mộng quay mặt sang một bên.

“Hahaha....” Tiếng cười trầm ấm của Trần Tư Khải vang lên, anh tiếp tục đùa giỡn: “Em đánh giá thấp tôi rồi!

Tôi nhớ là mình không chỉ dùng miệng bắt nạt người khác đâu nhỉ?”

Nói đoạn, ánh mắt anh chạy dọc cơ thể cô, từ mặt xuống ngực, sau đó lại tiếp tục nhìn xuống chân cô.

Tiêu Mộng nổi giận hét lên: “Này! Rốt cuộc anh có muốn lái xe không vây? Anh tập trung lái xe đi có được không. Nói linh tinh nhiều như vậy làm gì không biết! Ồn chết đi được!”

Nếu như biết trước kia Trần Tư Khải là người kiệm lời như vàng, cô nhất định sẽ há hốc mồm kinh ngạc.

Đúng vậy, Trần Tư Khải khi ở cùng với người khác chẳn khác gì núi băng.

Chỉ khi ở cùng với cô... anh mới nói nhiều như vậy.

Trần Tư Khải mím môi cười.

Cô nhóc này giống như một con mèo hoang này, nếu có ai đụng đến liền xù lông.

“Đến nhà tôi đi. Đừng về nhà nữa. Muộn vậy rồi, ồn ào khiến người nhà mất ngủ cũng không tốt. Huống hồ có khả năng sẽ bị đánh nữa”

Trần Tư Khải nhàn nhạt nói, nhưng thực ra trong lòng căng thẳng cực độ.

Chỉ cần nghĩ đến việc Tiêu Mộng đến chỗ anh...

Anh cảm giác cả người căng lên như dây đàn.

“Cái gì cơ? Đến nhà anh?” Tiêu Mộng bật cười: “Đùa gì vậy sếp! Cô nam quả nữ ở chung một chỗ, anh đừng có mà mơ! Nói đi nói lại, anh mới là kẻ háo sắc!”

Trần Tư Khải nén cười: “Không phải em đã miễn dịch rồi sao?”

“Miễn dịch gì cơ? Tôi miễn dịch cái gì?”

“Không phải tôi với em đã quan hệ rồi sao, cho dù chúng ta có ở cùng một chỗ với nhau cũng chẳng có gì quá đáng cả”

“Cái gì? Sao lại không có gì quá đáng được? Rất quá đáng có được không! Không thể nào! Tôi sẽ không bao giờ đến nhà anh!”

Trần Tư Khải dỗ dành cô: “Chỗ tôi còn có nhiều người khác nữa chứ không chỉ có mỗi hai chúng ta!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 57: Kỹ thuật hôn của cô hơi kém


"Dựa vào cái gì mà anh nói cái gì thì chính là cái đó chứ? Dựa vào cái gì?"

Mặc dù tiếng phản kháng của Tiêu Mộng không lớn, thế nhưng lại khiến cho Trần Tư Khải tức giận đến mức huyệt Thái Dương nhảy lên thình thịch.

Anh ta trực tiếp quát lái xe: "Tôi đã nói như thế nào thì cứ làm theo như vậy! Muốn bị tôi đánh? Hay là muốn bị trừ sạch tiền lương?"

Hic... Bị anh ta đánh? Trời ạ, cô mới không muốn bị cái tên máy móc này đánh đâu.

Bảy người đàn ông như kia còn không chịu được mấy đòn của anh ta... vậy thì cái thân xác yếu đuối này của cô... lại càng không chịu được mấy ngón tay của anh ta đâu.

Tiêu Mộng lắc lắc đầu, lặng lẽ rút quân.

Tính tình của Trần gấu xấu xa... Thật sự không phải tốt lành gì...

Trần Tư Khải lái xe, c*̃ng không khỏi kinh ngạc.

Anh vẫn luôn là cao thủ trong việc khống chế cảm xúc, không có chút rung động nào, bình thản ung dung.

Vì sao mỗi khi ở cùng với con nhóc Tiêu Mộng này anh lại luôn là không kiềm chế được nỗi lòng của mình vậy?

Hoặc là kích động đến mức giống như núi lửa phun trào, hoặc là là tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Giống như là ngồi trên tàu lượn vậy.

Trần Tư Khải tức giận, nên đương nhiên lái ô tô đi càng nhanh hơn.

Một lát sau, Tiêu Mộng mới kinh ngạc nói: "Hả? Xe của anh đã tự động sửa xong rồi à, có thể lái nhanh rồi nha."

Khuôn mặt tuấn tú của Trần Tư Khải xanh mét, c*̃ng không để ý tới cô.

Dưới sự chỉ huy của Tiêu Mộng, rốt cục Trần Tư Khải cũng lái xe sang trọng của mình vào trong con ngõ nhỏ hẹp tồi tàn kia.

Con đường nhỏ có rất nhiều ổ gà, đèn đường cũng mờ tối.

Lông mày Trần Tư Khải dần dần nhíu chặt lại, Tiêu Mộng lớn lên trong hoàn cảnh như thế này sao?

"Không có ai tu sửa lại con đường này à?"

Không chịu được phẫn hận nói.

"À, hình như có nghe láng giềng nói đã viết thư tập thể yêu cầu chính quyền thành phố cho người tới sửa chữa nhưng vẫn không có ai để ý.

Nói cho anh biết chứ như thế này còn là khá tốt rồi, hôm nào trời mưa ấy mới gọi là khổ, cống thoát nước hỏng rồi nên nếu muốn đi qua thì phải lội xuống nước mới đi được.

Được rồi được rồi, dừng lại phía trước là được rồi, đi thêm mấy bước vào trong là đến nhà tôi rồi, cứ đậu xe ở chỗ này đi."

Tiêu Mộng chỉ chỉ phía trước nói.

Trần Tư Khải cắn răng: "Ngày mai tôi sẽ bảo người quản lý thành phố cho người tới sửa đường."

"Hả? Anh á? Ha ha, anh bảo người ta sửa là là người ta sẽ sửa luôn à? Chuyện sửa đường này cũng không phải là chuyện của công ty anh, Tổng giám đốc Trần ạ, không phải chuyện gì người ta cũng nghe anh chỉ huy đâu. Nhưng anh đã có lòng như vậy tôi cũng rất cảm ơn. Hắc hắc, Tổng giám đốc Trần, đêm nay cám ơn anh, không ngờ anh đang chui trong ổ chăn đi ngủ rồi mà còn có thể tới cứu tôi. Thật ra con người anh c*̃ng không xấu tính lắm đâu, chỉ xấu tính bình thường thôi."

Sắc mặt Trần Tư Khải bị Tiêu Mộng làm cho đen lại.

Tiêu Mộng nói xong, mở cửa xe ra, nhảy xuống khỏi ô tô.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 58: Tôi nhất định phải có được anh


Cô nên rõ ràng thân phận của mình là gì! Người giúp việc ở đây người già nhất đều đã theo tôi hơn chục năm, cũng không ai dám như vậy.

Thế nhưng cô lại không giống như vậy, cô mới ở chỗ này chưa được vài ngày mà đã muốn khoa tay múa chân với tôi á? Cút đi!"

Thái độ của Trần Tư Khải cực kỳ ác liệt bỏ lên lầu, bỏ lại một mình Phương Ý Hàm rất lâu cũng không động đậy chút nào.

Anh đối xử với cô ta thật là độc ác...

Giống như một khối sắt, căn bản là không ấm không nóng.

Phương Ý Hàm đứng nguyên tại chỗ rất lâu, sau đó mới nhúc nhích thân thể.

Không được nhụt chí, Phương Ý Hàm!

Mày đã bò lên trên giường của Trần Tư Khải thành công thì mày nhất định có thể làm tốt hơn như thế!

Mày phải cố gắng lên!

Phương Ý Hàm an ủi mình một phen sau đó di chuyển đôi chân tê cứng, có chút uể oải đi về gian phòng của mình.

Cho dù đã tự khích lệ mình rất lâu nhưng thật ra cô ta vẫn khó nén được sự thất lạc và khủng hoảng trong lòng.

Cô ta bắt đầu hoài nghi chuyện mình đi đến bên cạnh Trần Tư Khải đến cùng có phải là một sai lầm rất lớn hay không.

Nhà họ Trần rất có quyền thế, ở khu vực Châu Á có thể nói là một tay che trời.

Đây là thứ cực kỳ hấp dẫn cô ta.

Trước khi đến đây cô ta đã bị kiểm tra kiểm nghiệm nghiêm mật thông qua từng tầng từng tầng sau đó mới có hi vọng gặp được ba của Trần Tư Khải, một người oai phong một cõi kiên cường rắn rỏi, Trần Phách.

Mặc dù Trần Phách vẫn luôn cười nhàn nhạt nhưng nụ cười kia lại khiến cho người cảm thấy không dám lại gần ông ta.

Một loại cảm giác lạnh như băng...

Chỉ là cô ta không nghĩ ra, Trần Tư Khải tuổi quá trẻ nhưng điểm này anh lại cực kì giống ba anh!

Lãnh khốc đến mức khiến cho người ta phải sợ hãi!

Tối thiểu nhất ba của Trần Tư Khải còn mỉm cười mặt ngoài, nhưng còn Trần Tư Khải thì ngay cả mỉm cười cũng không có!

"Mình sai rồi sao? Mình đi vào nơi này, là mình sai rồi sao?"

Phương Ý Hàm tự nói một mình, cô ta nằm ở trên giường của mình, ngẩn người.

Chắc hẳn, chiếc giường ở phòng dành cho khách này đã từng có rất nhiều cô gái từng nằm qua rồi nhỉ.

Vì hầu hạ chuyện sinh lý cho Trần Tư Khải mà đến, tràn đầy chờ mong không thực tế, sau đó lại bị Trần Tư Khải không kiên nhẫn đá đi...

Trở thành vợ của một người đàn ông lạnh lùng vô tình như Trần Tư Khải... Ý vị như thế nào đây?

Có lẽ mang ý nghĩa là cả đời đau khổ!

Thế nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng nhưng tuyệt mỹ kia của Trần Tư Khải cô ta lại giống như tất cả những cô gái khác không nhịn được mà phạm vào hoa si.

Cho dù không được anh yêu nhưng rốt cuộc cũng vẫn có thể lấy đạt được mấy lần ngẫu nhiên cùng anh hoan hảo... Thật ra c*̃ng rất hạnh phúc.

Phương đại tiểu thư được nâng ở trong lòng bàn tay như mình vậy mà lại đến trình độ không chịu nổi như thế sao?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 59: Quên mất không còn một mảnh


Tiêu Đình Nhiên đi chưa được mấy bước, hai con mắt liền trừng đến mức vừa tròn vừa lớn.

Ôi!

Cô ấy hung hăng hít vào một ngụm, tay nhỏ che miệng.

Ông trời ơi! Sao ở đây lại xuất hiện một soái ca siêu cấp vậy!

Đẹp trai đến mức trời sập xuống rồi!

Nhất là cái tư thế nghiêng người dựa vào ô tô, hai chân dài vắt về trước kia... Quả thực là khốc muốn chết!

"Mẹ nó! Nếu mình có bạn trai như thế này, bảo mình mỗi ngày rửa chân cho anh ấy mình cũng đều nguyện ý!"

Tiêu Đình Nhiên từ từ đi ngang qua, lại thấy được chiếc xe sang trọng của Trần Tư Khải kia là bản số lượng có hạn...

Hít... Tiếng hít vào của cô ấy càng thêm mãnh liệt.

Soái ca, cộng thêm xe sang trọng!

Bingo! Quá tuyệt vời!

"Soái ca ~~" Tiêu Đình Nhiên đổi khuôn mặt tươi cười, híp đôi mắt hồ ly của cô ấy lại đi tới gần Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải chậm rãi mở mắt ra, lạnh lùng nhìn thoáng qua Tiêu Đình Nhiên, lại buông xuống mí mắt.

Con nhóc này từ nơi nào tới?

Vừa nhìn thấy liền thấy phiền.

"Soái ca ~~~ anh đứng ở dưới nhà tôi làm gì vậy? Anh đang chờ ai sao? Chờ ai vậy? Anh nói cho tôi đi, tôi ở đây đã vài chục năm rồi, anh chỉ cần nói tên tôi đều biết!

Có cần tôi giúp anh một chút hay không! Soái ca ~~~ "

"Cút đi!!" Trần Tư Khải giản lược nói tóm tắt một câu liền đập chết Tiêu Đình Nhiên.

Mặt Tiêu Đình Nhiên ở thời điểm này liền cứng đờ.

Cút, cút đi?

Dung mạo của cô xinh đẹp như vậy, một đôi mắt quyến rũ giương lên, nam sinh nào gặp cô mà không phải bị hấp dẫn chứ?

Vì cái lông gì mà soái ca này lại thấy cô buồn nôn?

Vì cái gì!

"Soái ca ~~~ không cần tránh xa người ngàn dặm như vậy nha, đều là người đồng lứa, làm quen một chút đi. Anh nhìn tôi đi, nhìn tôi một chút đi, tôi thế nhưng lại là hoa khôi ở trường học của chúng tôi đấy..."

Tiêu Đình Nhiên vây quanh bên cạnh Trần Tư Khải, nhảy nhót.

Trần Tư Khải phiền muốn chết, đầu tiên là giơ cổ tay lên nhìn vào chiếc đồng hồ rất đắt đỏ kia một cái sau đó mới lạnh buốt nói: "Cô gái, trước hết đem mặt mũi sửa lại cho đẹp rồi hẵng trở ra gặp người khác. Cút!"

Trần Tư Khải lẩm bẩm trong đáy lòng: Tiêu Mộng xảy ra chuyện gì rồi, vì sao còn chưa ra!

Phiền chết đi mà...

(⊙_⊙) Tiêu Đình Nhiên lần nữa đổ mồ hôi lạnh.
 
Back
Top Bottom