Bầu trời Quảng Tây sáng trong, những đám mây trắng nhẹ trôi qua giữa không gian núi non trùng điệp.
LHT cầm lái chiếc xe bán tải màu xám bạc, TD ngồi cạnh, mắt không rời con đường phía trước, tay vẫn khẽ chạm vào túi áo, nơi cất giữ điện thoại và một vài dụng cụ nhỏ.
Phía sau, TH và ĐHN ngồi yên, mỗi người mang một dáng vẻ khác nhau nhưng đều toát lên sự chuyên nghiệp.
– Cậu có chắc là đường này đúng không? – TD nghiêng đầu nhìn LHT, giọng nửa đùa nửa thật.
– Đương nhiên rồi. – LHT đáp, ánh mắt lóe lên vẻ tinh nghịch – Nếu không thì chúng ta đã lạc từ lâu rồi.
TD cười khẽ, cảm giác quen thuộc xen lẫn hồi hộp.
Bên cạnh mình, ĐHN ít nói, nhưng đôi mắt đen láy ấy quan sát mọi chuyển động xung quanh.
TD biết, chỉ cần một cử động nhỏ, ĐHN có thể phản ứng ngay lập tức, bảo vệ cậu khỏi bất cứ nguy hiểm nào.
TH thì luôn giữ sự điềm tĩnh, bàn tay thoải mái đặt trên đầu ghế, đôi mắt ánh lên vẻ quan sát tỉ mỉ.
Cậu không vội vàng, nhưng rõ ràng là đã đoán trước mọi tình huống.
TD thoáng nể phục, cảm giác yên tâm trong lòng tăng lên.
Chiếc xe chạy qua một con đường nhỏ, hai bên là rừng trúc và núi đá, gió lùa qua cửa kính khiến tóc TD bay nhẹ.
Cậu nghiêng người ra ngoài nhìn, đôi mắt ánh lên sự hứng thú:
– Không ngờ Quảng Tây lại đẹp như thế này… nếu mà có giấy bút chắc mình vẽ một tuần cũng chưa xong.
– Cậu vẫn vậy nhỉ, lúc nào cũng muốn ghi lại mọi thứ. – ĐHN lên tiếng, giọng khẽ trầm.
Câu nói không nhiều, nhưng TD vẫn nghe thấy sự chú ý trong đó.
– Làm sao quên được chứ, – TD đáp, hơi nghiêng người sang phía ĐHN, cười nhẹ. – Nếu không ghi lại, sẽ quên mất cảm giác này.
LHT liếc qua, tinh nghịch:
– Cậu cũng vui nhỉ, tranh thủ khoe với người ta đi.
TH chỉ mỉm cười, ánh mắt dõi theo con đường phía trước, lặng lẽ nhưng đầy quan sát.
Xe dừng lại ở một ngã ba, nơi bắt đầu con đường mòn dẫn sâu vào núi.
Anh trai LHT đã nhắn tin từ sáng, hướng dẫn vị trí để dẫn họ đến khu vực mộ.
LHT nhún vai, mở cửa xe, kéo vali xuống, TD theo sát, còn phía sau, TH và ĐHN bước xuống chậm rãi.
– Đây là nơi anh trai mình chỉ, – LHT nói, ánh mắt vẫn tinh nghịch nhưng lộ vẻ cẩn trọng. – Mọi người cẩn thận, đường núi không bằng phẳng đâu.
TD liếc nhìn ĐHN, cười nhẹ:
– Chuẩn bị tinh thần chưa?
ĐHN không đáp, chỉ nhíu mày, bàn tay siết chặt dây đai ba lô.
Nhưng TD biết, hành động ấy giống như lời nhắc: “Bình tĩnh, không sao đâu.”
Họ bắt đầu đi bộ theo con đường mòn.
Rừng núi Quảng Tây mang một vẻ đẹp hoang sơ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm.
ĐHN bước chậm rãi, mỗi bước đều chắc chắn, khi đi qua những tảng đá trơn, cậu khéo léo đặt chân để tránh trượt.
TD đi phía sau, cố giữ khoảng cách vừa đủ để cảm nhận sự bảo vệ từ ĐHN, nhưng vẫn đủ để chạy nhảy tinh nghịch như thường lệ.
– Này, cậu nghĩ mấy cái mộ cổ kia có gì thú vị không? – TD hạ giọng, vừa đi vừa nhìn xung quanh.
– Bí mật. – ĐHN trả lời, giọng lạnh lùng nhưng lại có vẻ thách thức. – Không phải thứ muốn biết là biết ngay được đâu.
TD cười khúc khích:
– Thế thì càng hứng thú!
LHT đi bên cạnh TH, tinh nghịch nhưng luôn để mắt tới phía trước:
– Đừng chạy lung tung, sắp tới chỗ hẹp rồi.
TH chỉ gật đầu, giọng điềm tĩnh:
– Mọi chuyện đã có chúng ta.
Không cần lo.
Con đường dần hẹp lại, chỉ vừa đủ cho hai người đi song song.
Cây cối rậm rạp, ánh nắng lọt qua khe lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.
TD tinh nghịch đùa với LHT:
– Này, cậu thử đi trước xem có gì hay không.
– Thử? – LHT cười mỉa, rồi chạy trước, nhảy qua tảng đá, quay lại nháy mắt với TD.
TD cũng lao theo, hai người như những đứa trẻ đang vui đùa giữa núi rừng, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác.
ĐHN và TH đi phía sau, bước đi chậm rãi nhưng quan sát kỹ lưỡng.
Cuối cùng, họ đến khu vực được đánh dấu.
Trước mắt là một sườn núi đá, cheo leo và đầy rêu phong.
Anh trai LHT đã gửi sơ đồ, nhưng khi nhìn thực tế, TD và LHT đều thấy kích thích:
– Wow… – TD thốt lên. – Thật sự như mấy phim phiêu lưu ấy.
ĐHN nhíu mày, khẽ thốt:
– Cẩn thận từng bước.
Không có gì là an toàn tuyệt đối đâu.
TH đứng bên cạnh, giọng bình tĩnh:
– Chúng ta đi theo sơ đồ, bước nhẹ, kiểm tra kỹ trước khi mở.
Bốn người bắt đầu quan sát kỹ lưỡng khu vực xung quanh.
TD vô tình chạm tay vào mảng rêu trên tảng đá, cảm giác mát lạnh chạy dọc cánh tay.
ĐHN liếc sang, ánh mắt như nhắc nhở: “Chậm lại, đừng hấp tấp.”
TD cười khẽ, rút tay ra, điềm tĩnh hơn.
– Mấy tảng đá này có vẻ dễ lở, – LHT nhận xét, tinh nghịch nhưng nghiêm túc – Nếu đi không cẩn thận là rơi luôn.
– Hãy đi theo mình, – ĐHN nói, bước lên phía trước, TD ngay lập tức theo sát, hai người như một đội quân nhỏ.
Họ đi sâu vào sườn núi, TD vẫn không quên tinh nghịch, đôi lúc trêu LHT:
– Này, cậu có thấy mấy cây cỏ này ngộ không?
Nếu vẽ lại chắc đẹp lắm.
– Vẽ thì vẽ, nhưng đừng ngã xuống vực là tốt nhất, – LHT đáp, vừa nhếch môi cười vừa di chuyển cẩn trọng.
TH và ĐHN tiến sau, lặng lẽ quan sát từng chi tiết, kiểm tra sơ đồ, đảm bảo không bỏ sót điểm nào.
Không gian im lặng xen kẽ những tiếng cười khẽ của TD và LHT.
Sau gần một giờ đi bộ, họ đến khu vực chính xác.
Trước mắt là một bức tường đá tự nhiên, dấu hiệu của lối vào mộ cổ được che giấu khéo léo.
TD vỗ tay nhẹ:
– Đây rồi!
Nhìn qua thì bình thường nhưng mà… hứng thú thật.
ĐHN bước tới, dùng tay kiểm tra độ chắc của bức tường đá:
– Vững.
Không có bẫy cơ học gì.
– Vậy bọn mình thử mở không? – TD hỏi, mắt sáng lên.
TH lắc đầu, giọng điềm tĩnh:
– Phải kiểm tra kỹ hơn một chút, nhưng chúng ta không cần đàn em.
Chỉ cần bọn mình là đủ.
ĐHN liếc qua TD, ánh mắt vẫn ít nói nhưng đầy tin tưởng.
TD mỉm cười, cảm giác an toàn lan tỏa.
LHT tinh nghịch:
– Nghe kịch bản này hay nhỉ, bọn mình như đội thám hiểm chuyên nghiệp.
– Đúng, – TH đáp, – nhưng phải nghiêm túc.
Họ bắt đầu kiểm tra lối vào, tìm điểm mở đá.
TD cầm đèn pin, soi từng khe, từng rãnh.
ĐHN sử dụng sức mạnh để thử, từng viên đá được dịch chuyển từ từ, không để rung lắc quá mạnh.
LHT đứng bên cạnh, vừa quan sát vừa tinh nghịch trêu TD:
– Cậu có thấy hồi hộp không?
– Có chứ! – TD đáp, mắt sáng rực. – Nhưng vui thôi, không lo lắng.
TH thì nghiêm túc, tay kiểm tra từng khe đá, ánh mắt tập trung tuyệt đối.
Mỗi động tác đều chính xác, chuyên nghiệp.
Cuối cùng, cánh cửa đá mở ra.
Không gian bên trong tối tăm, nhưng ánh sáng từ đèn pin của họ soi rõ từng viên gạch, từng dấu vết cổ xưa.
Một làn gió mát thoảng qua, mang theo mùi đất và rêu ẩm.
– Vào thôi, – ĐHN nói, bước lên đầu tiên.
TD theo sát, nhảy qua những viên đá gồ ghề.
LHT và TH bước theo sau, từng bước nhẹ nhàng, mắt luôn quan sát.
Không gian tĩnh lặng, nhưng nhịp tim của mỗi người như tăng lên theo từng bước.
Họ đi sâu, ánh đèn pin hắt lên bức tường đá cũ kỹ, những ký hiệu cổ xuất hiện rõ dần.
TD nhìn chằm chằm, không giấu nổi sự hứng thú:
– Cái này… có vẻ quan trọng nhỉ.
– Chúng ta cần ghi lại, – ĐHN nói, giọng ít nói nhưng sắc bén. – Không bỏ sót chi tiết nào.
– Chuẩn, – TH gật, vừa soi vừa ghi chú.
– Vậy là bắt đầu… thám hiểm thực sự rồi, – LHT tinh nghịch nhưng mắt vẫn lấp lánh cảnh giác.
Họ bắt đầu kiểm tra xung quanh, tìm lối đi tiếp theo.
TD tinh nghịch hỏi:
– Ai dám đoán xem sẽ có cái gì bên trong?
– Không đoán lung tung, – ĐHN đáp, – hãy để mắt và quan sát.
Nhưng ánh mắt của TD và LHT vẫn sáng lên sự thích thú, xen lẫn cảm giác hồi hộp.
Họ di chuyển qua những hành lang hẹp, từng bước nhẹ nhàng, nhưng luôn giữ nhịp.
Không gian tối, nhưng ánh sáng từ đèn pin phản chiếu lên các bức tường, tạo thành một bầu không khí vừa bí ẩn vừa hấp dẫn.
TD thỉnh thoảng tinh nghịch chạm vào vai LHT:
– Này, cậu cảm giác không khí kỳ lạ không?
– Có, – LHT đáp, mắt lấp lánh tinh nghịch, – nhưng vui mà.
ĐHN lặng lẽ đi phía trước, quan sát xung quanh.
TD đi theo sát, cảm giác an tâm.
TH đứng bên cạnh LHT, tay luôn sẵn sàng.
Không gian vừa bí ẩn vừa đầy sự hứng thú phiêu lưu.
Cuối hành lang, họ phát hiện một hốc đá lớn, dấu hiệu của lối vào chính mộ cổ.
Đèn pin chiếu lên, những ký hiệu cổ hiện rõ, rêu phủ nhẹ trên bề mặt.
TD thốt lên:
– Chà…
đây là thứ mà mình đã mong đợi.
ĐHN bước tới, kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết:
– Cẩn thận, mọi thứ đều có thể nguy hiểm.
TH gật, còn LHT tinh nghịch nhưng không bỏ qua sự cảnh giác:
– Vào thôi, cẩn thận từng bước.
Bốn người tiến vào hốc đá, ánh sáng pin chiếu lên bức tường cổ kính, những chi tiết chạm khắc tinh xảo xuất hiện.
TD khẽ rùng mình, nhưng mắt vẫn sáng rực thích thú.
– Đẹp quá… – TD thốt lên, ánh mắt lấp lánh.
– Chúng ta phải quan sát kỹ, không bỏ sót gì, – ĐHN nói, giọng ít lời nhưng uy quyền.
TH và LHT di chuyển theo nhịp, TD tinh nghịch nhưng vẫn nghe lời, cả bốn người hợp tác nhịp nhàng.
Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bước chân vang nhẹ trên đá cũ.
Họ đã đến được hốc trung tâm mộ.
Ánh sáng pin chiếu lên những bức tượng đá, chạm trổ tinh xảo.
TD bước tới gần, mắt sáng rực, hít một hơi thật sâu.
– Thật không thể tin nổi… – TD thốt lên. – Không ngờ chúng ta lại tìm thấy.
ĐHN đứng cạnh, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng nụ cười thoáng xuất hiện:
– Cẩn thận từng bước.
Không để hỏng thứ gì.
TH gật, còn LHT tinh nghịch nhìn TD:
– Vậy là cậu thích thú chứ gì?
TD cười, ánh mắt sáng rực:
– Rất thích!
Bốn người cùng nhau tiến vào, cảm giác vừa hồi hộp vừa hưng phấn.
Đây không chỉ là một cuộc thám hiểm, mà còn là sự gắn kết của bốn cá tính khác nhau, từ tinh nghịch, ổn định, ít nói đến hồn nhiên, tất cả hòa quyện trong khoảnh khắc phiêu lưu và tình cảm âm thầm.
Đêm buông xuống, họ ngồi lại ở trung tâm mộ, ánh đèn pin chiếu lên khuôn mặt nhau, không nói nhiều, chỉ ánh mắt chạm nhau.
TD và LHT tinh nghịch, nhưng ánh mắt vẫn đầy tin tưởng.
ĐHN ít nói, nhưng sự hiện diện của hắn khiến TD cảm thấy bình yên.
TH điềm tĩnh, giữ nhịp chung, cả nhóm cảm thấy trọn vẹn.
Hành trình kết thúc, họ tìm thấy mộ, hoàn thành nhiệm vụ, nhưng quan trọng hơn là sự đồng hành, sự tin tưởng và tình cảm ngầm hiểu giữa hai cặp đôi đã được khẳng định.