[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ss1:Trầm Dạ Khúc[Ninh Du, Triển Thừa]
CHAP 20-VUI CHƠI NƠI NGUY HIỂM NHẸ
CHAP 20-VUI CHƠI NƠI NGUY HIỂM NHẸ
Sáng sớm Quảng Tây mang một màu xanh trong trẻo, ánh nắng nhẹ xuyên qua tán lá rừng, chiếu xuống mặt đường đất đỏ, tạo nên những mảng sáng nhảy múa theo nhịp chân người.
LHT cầm lái chiếc xe bán tải, TD ngồi cạnh, mắt lấp lánh tinh nghịch, vừa quan sát đường đi vừa nở nụ cười tinh nghịch.
Phía sau, TH và ĐHN ngồi yên, ánh mắt tập trung nhưng thoáng sự ấm áp.
Không gian trong xe vừa hứng khởi, vừa căng thẳng vì chặng đường núi còn dài và nhiều thử thách phía trước.
– Sơ đồ này đúng chứ? – TD nghiêng người, ánh mắt tinh nghịch nhưng vẫn cảnh giác.
– Chắc chắn, – LHT đáp, nhếch môi cười, tinh nghịch nhưng ánh mắt sắc bén. – Nếu không thì đã lạc từ sáng rồi.
TD bật cười, quay sang phía sau nhìn ĐHN.
Người ít nói ấy chỉ lặng lẽ quan sát, nhưng ánh mắt đen láy, kiên định, khiến TD cảm thấy an tâm.
TH điềm tĩnh, bàn tay đặt lên tay vịn, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ khi nào cần.
– Này,đoán xem hôm nay sẽ gặp gì nào? – TD hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.
– Không đoán lung tung, – LHT đáp, tinh nghịch nhưng nghiêm túc. – Mỗi bước đi đều quan trọng.
– Ừm... nhưng đang háo hức lắm! – TD cười, tay khẽ nắm dây an toàn.
ĐHN chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ít nói nhưng đầy tin tưởng, TH điềm tĩnh, mắt vẫn dõi theo đường núi, nhịp thở đều đặn, giữ nhịp cho cả nhóm.
Xe chạy vào con đường mòn dẫn lên sườn núi.
TD và LHT đi trước, tinh nghịch vừa đi vừa trêu nhau nhưng mắt vẫn cảnh giác.
ĐHN và TH theo sau, điềm tĩnh, chuyên nghiệp, ánh mắt liên tục quét xung quanh.
– Này, mấy tảng đá này trơn quá! – TD vừa nhảy qua, vừa nhìn LHT.
– Trơn nhưng vui, – LHT đáp, nụ cười tinh nghịch lóe lên, nhảy theo TD.
Họ đi sâu vào núi, từng bước nhẹ nhàng, nhưng không khí vừa hứng thú vừa căng thẳng.
TD vô thức tinh nghịch chạm vai LHT, khiến LHT bật cười.
ĐHN bước phía sau, ánh mắt dõi theo TD, vừa lạnh lùng vừa ấm áp.
TH điềm tĩnh, giữ nhịp, khiến TD cảm thấy an tâm.
Sau hơn một giờ, họ đến khu vực mà anh trai LHT đã chỉ.
Cảnh vật hùng vĩ, núi non trùng điệp, xen rừng rậm rạp.
LHT dừng xe, nhún vai tinh nghịch:
– Đến nơi rồi, chuẩn bị phiêu lưu thôi.
TD háo hức:
– Cuối cùng cũng tới!
TH bước xuống, điềm tĩnh:
– Cẩn thận từng bước, mọi thứ phải chính xác.
TD nhếch môi:
– Chúng ta vừa đủ, ngầu chưa?
LHT hứng thú:
– Vậy là hai đội tinh nghịch rồi nhỉ?
TD gật, mắt sáng rực:
– Đúng rồi!
Họ đi bộ theo con đường mòn dẫn vào núi.
TD và LHT đi trước, tinh nghịch, vừa đi vừa trêu nhau nhưng vẫn cảnh giác.
ĐHN và TH theo sau, điềm tĩnh, quan sát kỹ.
– Có cảm giác gì lạ không? – TD tinh nghịch nghiêng người.
– Lạ nhưng vui! – LHT đáp, ánh mắt sáng rực.
ĐHN đứng cạnh, lặng lẽ quan sát, ánh mắt vừa lạnh vừa quan tâm.
TH điềm tĩnh, mắt dõi theo từng chi tiết, nhịp thở đều đặn.
Họ đến trung tâm khu mộ, trước mắt là bức tường đá cổ, dấu hiệu lối vào.
TD trố mắt:
– Ồ...
đây rồi!
ĐHN tiến tới, giọng ít lời nhưng sắc bén:
– Vững.
Không có bẫy cơ học.
TH gật đầu:
– Đi từng bước, cẩn thận.
LHT tinh nghịch nhưng nghiêm túc:
– Đây là phần hay nhất.
Chúng ta là đội thám hiểm thực sự rồi!
TD bật cười:
– Chuẩn!
Phiêu lưu kiểu này mà thiếu bọn mình thì chán chết.
Bốn người bắt đầu bước vào, ánh sáng từ đèn pin chiếu lên các bức tường đá cũ kỹ, tạo cảm giác vừa bí ẩn vừa kích thích.
TD tinh nghịch, thi thoảng đùa LHT:
– Này, cậu có thấy gì lạ không?
– Lạ nhưng vui! – LHT đáp, mắt sáng rực.
ĐHN ít nói, nhưng ánh mắt dõi theo TD, cẩn trọng nhưng ấm áp.
TH điềm tĩnh, giữ nhịp cho nhóm.
Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân và tiếng cười khẽ của TD, LHT.
Họ tiến sâu, đi qua hành lang hẹp, từng ngóc ngách, ánh sáng đèn pin phản chiếu lên các dấu chạm khắc tinh xảo.
TD tinh nghịch, LHT cười khúc khích, ĐHN điềm tĩnh, TH quan sát từng chi tiết.
– Nhìn kìa, – TD nói, mắt sáng lên, – những ký hiệu này tuyệt quá!
ĐHN chỉ khẽ gật đầu:
– Quan sát kỹ, không bỏ sót chi tiết nào.
TH nhắc nhở:
– Mọi việc đều ổn.
Chúng ta làm tốt.
Sau nhiều giờ kiểm tra, họ đến trung tâm mộ, nơi chứa các di vật quan trọng.
TD hào hứng, LHT tinh nghịch nhưng vẫn tập trung, ĐHN ít nói nhưng chuẩn xác, TH điềm tĩnh và chỉ huy nhịp điệu nhóm.
– Hoàn tất, – ĐHN nói, giọng lạnh lùng nhưng thoáng nhẹ. – Mọi thứ đã an toàn.
TD bật cười:
– Ngầu chưa?
Chúng ta làm tốt lắm!
LHT hứng thú:
– Quả là một hành trình tuyệt vời.
TH gật đầu, ánh mắt điềm tĩnh:
– Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ, quan trọng hơn là sự hợp tác và tin tưởng.
Bốn người đứng giữa trung tâm mộ, ánh sáng từ đèn pin chiếu lên mặt nhau.
Không cần lời nói, chỉ ánh mắt chạm nhau, tinh nghịch, điềm tĩnh, ít nói, tất cả hòa quyện trong khoảnh khắc vừa ngầu vừa yên bình.
Họ rời mộ khi chiều tà, ánh nắng cuối ngày chiếu qua khe núi, tạo thành những vệt sáng nhấp nhô trên đường về.
TD tinh nghịch nhảy lên đá, LHT cười theo, ĐHN ít nói nhưng bước đi vững chắc, TH điềm tĩnh, giữ nhịp cho nhóm.
Xe trở về khách sạn, không khí yên bình nhưng tràn đầy kỷ niệm.
TD nhìn ĐHN, cười khẽ:
– Ngày hôm nay... thật tuyệt.
ĐHN liếc sang, ánh mắt ít nói nhưng ấm áp:
– Ừ.
TH và LHT trao nhau nụ cười, tinh nghịch nhưng tràn đầy sự tin tưởng.
Ngày vui chơi cuối cùng, bốn người ngồi bên bờ sông, cầm trà nóng, ngắm ánh đèn lồng phản chiếu trên mặt nước, tiếng cười khẽ vang lên, ánh mắt chạm nhau rồi vội lảng đi.
Ngày hôm ấy, họ nhận ra hành trình không chỉ là dò mộ hay phiêu lưu, mà là hành trình kết nối, tin tưởng và hiểu nhau – một khởi đầu hoàn hảo cho mọi chuyện phía trước.