9.
Thanh toán xong
▪️🔹️▪️
"Giải quyết cho xong xuôi mọi chuyện rồi hãy về."
▪️🔹️▪️
Một tháng trôi qua nhanh chóng, Lâm Thanh Việt vốn tưởng mọi chuyện đã êm xuôi, nào ngờ một dòng tin nhắn đã kéo tuột cậu về lại thực tại phũ phàng.
Mệnh lệnh lạnh lẽo trên màn hình khiến cậu nhắm nghiền mắt: 'Thứ Bảy về nhà, cấm thoái thác.'
Thanh Việt cố gắng từ chối: 'Thứ Bảy con có việc rồi, để dịp khác nha mẹ.'
Phía bên kia im lặng hồi lâu mới gửi lại một đoạn ghi âm.
Thanh Việt không nghe, cậu chọn chế độ chuyển thành văn bản: 'Mày có biết tao khó khăn lắm mới xin nghỉ được một bữa không?
Dì Vương có việc cần nhờ mày, dì ấy là cấp trên của tao đó!
Ngày mai bắt buộc phải về!'
Cậu có thể hình dung ra đằng sau mấy dấu chấm cảm kia là tông giọng chói tai đến nhường nào.
Dù giờ đây việc từ chối người khác đã trở nên tự nhiên hơn, nhưng cậu vẫn làm trái với lòng mình mà nhắn lại một chữ "Dạ".
Dưới sự áp chế của gia đình, dù người ta có trưởng thành bao nhiêu đi nữa, thì cái gốc rễ vẫn luôn mong manh như vậy.
Thanh Việt mua vé chuyến tàu sớm nhất sáng thứ Bảy.
Trước khi đi, cậu đem chuyện này kể lại với Tống Nghiễn Thu.
Vẻ ngoài cậu tỏ ra trung lập, nhưng trong lòng lại thầm mong sư phụ sẽ giao cho mình việc gì đó để có cái cớ mà từ chối.
Tống Nghiễn Thu dừng lại động tác đang làm:
"Về thì được, nhưng phải ở lại đủ hai ngày."
Thanh Việt bối rối vân vê tà áo:
"Nhưng mà..."
"Giải quyết cho xong xuôi mọi chuyện rồi hãy về."
Thanh Việt đành thỏa hiệp, sáng sớm đã ngồi lên chuyến tàu cao tốc về nhà.
Lúc đẩy cửa bước vào, mẹ cậu đang rửa chén.
Nghe thấy tiếng động, bà cũng chẳng thèm ngoái đầu lại:
"Về rồi đó hả?
Quăng hành lý vô phòng khách đi, con trai dì Vương của mày sắp tới rồi đó."
Cậu không vào phòng, tùy tiện đặt túi xách lên ghế sofa, do dự một hồi rồi cũng bước vào bếp:
"Mẹ, để con rửa cho."
Mẹ Thanh Việt vẫn mắt không rời khỏi bồn rửa:
"Thôi đi ông tướng, ông thì làm nên trò trống gì, bộ tính làm bể chén rồi bắt tôi đền hả?"
Thanh Việt không tranh giành nữa, cậu ngồi lại ghế sofa, cầm điện thoại lên để gõ bài luận văn.
Tiếng nước trong bếp bỗng dưng ngưng bặt.
Mẹ cậu bước ra, thấy cậu đang cầm điện thoại, cơn giận vô cớ bỗng chốc bùng lên:
"Suốt ngày chỉ biết cắm đầu vô điện thoại!
Bộ đậu vô trường Mỹ thuật rồi là không cần phụ giúp gì nữa hả?"
Thanh Việt cảm thấy thật vô lý, nhưng vẫn cố giữ giọng ôn hòa đáp lại:
"Mẹ, hồi nãy con đòi rửa chén thì mẹ không cho.
Với lại con không có chơi, con đang viết luận văn mà."
Bà mẹ nào có quản mấy chuyện đó, bà chỉ thấy đứa con trai vốn nhu nhược của mình nay đã lớn gan, không còn phục tùng răm rắp như trước.
Mọi uất ức trong công việc và cuộc sống cứ thế trào ra:
"Tao nói một là một, hai là hai!
Hồi đó cha mày biểu mày đi chết sao mày không đi luôn đi?"
"Mẹ, mẹ bình tĩnh đi, con không có ý đó."
Cậu nói vậy, nhưng người duy nhất đang cố gắng giữ bình tĩnh chỉ có mình cậu.
Hai người đang giằng co thì có tiếng gõ cửa.
Mẹ cậu quay người, lập tức thay đổi sắc mặt, niềm nở cười tươi ra mở cửa.
"Chị Vương tới rồi hả, mau vô ngồi đi chị.
Chà, Viễn Viễn nhà mình lại cao thêm nữa rồi nè."
Thanh Việt nhìn dáng vẻ "hai mặt" của mẹ mình, trong lòng vừa chua xót, vừa thất vọng tràn trề.
"Đây là con trai dì Vương, bé Viễn.
Nó cũng mê vẽ lắm, mày dạy cho nó đi."
Mẹ cậu khẽ đẩy bé Viễn về phía cậu.
"Em chào anh."
Thằng bé ngoan ngoãn thưa.
Thanh Việt gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Chào em."
Đoạn, cậu ngước lên nhìn mẹ mình:
"Ở trường con bận lắm, chắc không dạy em được đâu.
Mẹ nói dì Vương tìm trung tâm khác cho em đi."
Mẹ Thanh Việt kéo mạnh cậu ra một góc, hạ thấp giọng:
"Mày giúp mẹ đi, mày mà dạy nó thì có lợi cho nhà mình lắm, biết đâu mẹ còn được thăng chức nữa."
Thanh Việt bị nắm cánh tay đau điếng, cậu dứt khoát từ chối:
"Mẹ, con thiệt sự không rảnh.
Tầm tuổi em nó thì đi học lớp năng khiếu là được rồi."
"Kêu mày giúp chút việc mọn mà cũng không được hả?
Sinh viên như mày thì bận cái nỗi gì?"
Mẹ cậu đột nhiên cao giọng quát lớn.
Thanh Việt im lặng.
Dì Vương vội vàng can ngăn:
"Thôi thôi không sao đâu, tụi chị qua hỏi thăm chút thôi mà."
Mẹ cậu quay sang, mặt mày hớn hở:
"Cái thằng này nó hay nhõng nhẽo, không chịu cực được, để tôi khuyên nó thêm vài câu."
"Dì Vương, bé Viễn, hai người cứ về trước đi."
Thanh Việt khẽ gồng tay thoát khỏi sự kìm kẹp của mẹ.
"Chuyện này để con với mẹ bàn lại sau."
Dường như cảm nhận được bầu không khí không ổn, dì Vương vội vàng dắt tay con trai:
"Ờ, vậy hai mẹ con bàn bạc đi nha, không dạy cũng không sao đâu."
Nói xong, không đợi mẹ Thanh Việt kịp níu kéo, dì đã bước đi thật nhanh.
"Lâm Thanh Việt, mày lớn gan rồi đúng không!
Mày dạy người ta là có tiền, giúp được cho cái nhà này bao nhiêu mày có biết không hả!"
Tiếng mắng chửi chói tai của mẹ cậu như muốn xé toạc màng nhĩ.
Bà hung hăng hất mạnh cánh tay cậu ra, lực mạnh đến mức khiến Thanh Việt phải lùi lại hai bước.
Cậu đứng vững trọng tâm, hít một hơi thật sâu:
"Mẹ, con học vẽ là vì chính bản thân con.
Con biết mẹ cực khổ, nhưng cái sự cực khổ đó của mẹ không phải vì con.
Tiền học phí hồi đó là con tự đi làm thêm để dành.
Nếu mẹ nhất định bắt con phải trả lại, mẹ cứ đưa ra một con số đi.
Sau chuyện này, hai ta sòng phẳng, không ai nợ ai nữa."
Mẹ cậu sững sờ.
Bà không ngờ đứa con trai nhu nhược bao lâu nay lại có ngày muốn rời bỏ mình.
"Mày tin tao đánh chết cái loại bất hiếu như mày không!"
Bà giơ tay định giáng một bạt tai vào mặt Thanh Việt, nhưng bóng người cao hơn bà cả nửa cái đầu đã vững vàng chộp lấy cổ tay bà, lực siết như muốn làm nổ tung mạch máu.
"Mày!
Buông ra!"
Thanh Việt nhìn mẹ mình vừa cào vừa cấu vào tay mình, trong mắt cậu giờ đây chỉ còn lại sự tê dại, xa cách và một chút lý trí cuối cùng:
"Mẹ... làm ơn tha cho con đi."
Móng tay của mẹ Thanh Việt găm sâu vào bắp tay cậu.
Qua lớp vải mỏng, những vết thương cũ chồng lên nỗi đau mới, vậy mà cậu như kẻ bị rút sạch tri giác, chỉ trân trân nhìn vào gương mặt đang vặn vẹo của mẹ mình.
Vừa quen thuộc, lại vừa lạ lẫm đến rợn người.
Thanh Việt buông bàn tay đang giữ cổ tay mẹ ra.
Mẹ cậu thở hổn hển, từng chữ thốt ra như nghiến nát giữa kẽ răng:
"Tao thật là... uổng công vô ích mới nuôi cái loại như mày."
"Dạ, con xin lỗi."
Bà chưa từng nghĩ sẽ nhận được phản ứng kiểu này, ngẩn người mất nửa giây, rồi vớ ngay cái bình hoa trên tủ tivi quăng thẳng về phía cậu:
"Ai thèm cái lời xin lỗi của mày!
Đừng có mà giả bộ làm nạn nhân!
Mẹ mày ngậm đắng nuốt cay nuôi mày khôn lớn là để mày báo đáp tao kiểu này hả?"
Thanh Việt nghiêng đầu né tránh, chiếc bình thủy tinh rơi xuống sàn vỡ tan tành.
Nước đổ lênh láng hòa cùng mấy cánh hoa héo úa, cậu định cúi xuống dọn dẹp thì cổ tay bị siết chặt, lực mạnh như muốn bóp nát xương cốt.
"Giáo sư Tống Nghiễn Thu đó rốt cuộc là mắt mũi để đâu mới nhìn trúng cái loại rác rưởi như mày chứ!"
Lời của mẹ cậu như tẩm độc, mỗi chữ đều đâm vào nơi nhạy cảm nhất trong lòng Thanh Việt.
Cậu ngẩng phắt đầu lên, vẻ bình thản trong mắt cuối cùng cũng nứt ra một khe hở:
"Mẹ, mẹ đừng có nói thầy như vậy.
Thầy nhận con tự nhiên là có lý do của thầy.
Con chỉ muốn mẹ nói chuyện dựa trên lý lẽ, rồi hai mẹ con mình bàn bạc đàng hoàng với nhau thôi."
"Tao với mày thì có cái gì để bàn bạc?
Tao nuôi mày lớn chừng này thì tao chính là lý lẽ!"
"Lâm Thanh Việt, mày thiệt là lớn mật rồi!"
"Mày câm hả?"
Những lời mắng nhiếc trút xuống như mưa rào, cậu bỗng thấy mệt mỏi rã rời.
Cậu không muốn tranh cãi thêm nữa.
Thanh Việt nhắm nghiền mắt:
"Mẹ... mẹ ghét con tới vậy sao?"
Tiếng chửi bới trong phòng khách bỗng khựng lại một nhịp, rồi ngay sau đó là những lời nhục mạ còn cao giọng hơn, thậm chí mang theo một điệu cười quái dị:
"Phải đó!
Nếu không có mày, tao đã sớm ly hôn để tống khứ cái thứ cha phế vật của mày rồi."
Cổ tay truyền đến một cơn đau nhói, sợi dây lý trí cuối cùng của Thanh Việt cũng đứt đoạn.
Cậu dùng lực hất văng tay bà ra, giọng nói cao vút, mang theo sự khàn đặc:
"Nếu không có con thì sao?
Chẳng qua là bà không dám đề cập chuyện ly hôn với ba, nên mới lôi con ra làm tấm bình phong để tự an ủi mình thôi!"
Hai chữ cuối cùng cậu gằn rất mạnh, hệt như muốn khắc sâu vào tâm khảm đối phương.
Mẹ cậu tức giận đến mất kiểm soát:
"Cút đi!
Có giỏi thì đừng có vác mặt về đây nữa!"
Thanh Việt im lặng trong tích tắc: "Dạ được."
Một sự bình thản đến mức cực đoan, như thể đã hạ quyết tâm đập nồi dìm thuyền.
Cậu cầm lấy túi xách, không thèm ngoái đầu lại mà rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng đập phá đồ đạc để hả giận, nhưng cậu cũng chẳng bận tâm nữa.
Trên chuyến xe đặt qua ứng dụng, Thanh Việt đặt vé tàu cao tốc, lòng dạ rối bời.
Mình thực sự không xứng đáng làm đồ đệ của thầy sao?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã không tài nào dập tắt được.
Thanh Việt nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, khẽ thở dài một tiếng.
Xuống xe, cậu cảm ơn bác tài rồi bước vào ga tàu.
Còn hai mươi phút nữa tàu mới chạy, cậu nhìn dòng tin nhắn của thầy trong điện thoại: *Có chuyện gì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, cuối cùng cậu vẫn không trả lời.*
Nửa tiếng ngồi tàu cao tốc trôi qua rất nhanh.
Xuống tàu rồi, Thanh Việt mới bắt đầu suy tính: Giờ mình đi đâu đây?
Về ký túc xá trường?
Hay về nhà thầy?
Giữa hai lựa chọn, cậu vẫn chọn phương án thứ hai.
Thanh Việt không nhờ thầy tới đón mà tự bắt xe về.
Đứng trước cửa nhà Tống Nghiễn Thu, cậu hít một hơi thật sâu để chuẩn bị tâm lý.
Vừa xoay nắm cửa bước vào, bao nhiêu ánh mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía cậu.
Bùi Yến, Chu Hạc Lẫm, Tống Nghiễn Thu, Dương Mạch Uyên và Hứa Tụng An đang ngồi trên sofa.
Bầu không khí náo nhiệt này làm Thanh Việt chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
"Thưa sư gia, thưa thầy, thưa sư bá, thưa sư mẫu, thưa sư huynh."
Thanh Việt chào một lượt để che giấu sự hoảng loạn.
Mạch Uyên định nói gì đó, nhưng Tống Nghiễn Thu đã đứng dậy trước:
"Tôi có vài lời cần nói với Thanh Việt, mọi người cứ tự nhiên."
Nói đoạn, anh bước tới, túm lấy Thanh Việt như túm một con mèo nhỏ, xách thẳng vào thư phòng.
Cánh cửa khép lại, âm thanh bên ngoài nhỏ dần đi.
Tống Nghiễn Thu tựa lưng vào bàn, hai tay khoanh trước ngực:
"Chuyện là sao?
Kể từ lúc em bước chân vào cửa nhà đó, nói cho tôi nghe."
Thanh Việt giấu đôi tay ra sau lưng, đem chuyện giữa mình và mẹ kể lại rành mạch.
Chỉ đến khi kể tới đoạn mình mất kiểm soát mà nặng lời với mẹ, cậu mới bắt đầu ấp úng.
Tống Nghiễn Thu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu bằng ánh mắt sâu thẳm khó đoán.
Tim Thanh Việt đập nhanh hơn, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi lạnh li ti.
"Cho nên,"
Tống Nghiễn Thu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói không rõ là vui hay giận
"Chuyện không những không giải quyết xong, mà em còn nặng lời với bà ấy?"
Thanh Việt cúi đầu:
"Đồ đệ biết lỗi."
Tống Nghiễn Thu hít một hơi thật sâu, bảo:
"Ra ngoài trò chuyện với sư gia và các sư bá trước đi.
Thư phòng này không có cách âm đâu."
Lòng Thanh Việt bỗng chốc chùng xuống, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu thưa vâng.
"Lâm Thanh Việt."
Cánh cửa vừa mở ra, Dương Mạch Uyên thấy nó bước ra thì xích qua một bên, chừa chỗ trên ghế sofa:
"Mau lại đây ngồi nè."
Thanh Việt nghe lời ngồi xuống, nhưng mông vừa mới chạm cạnh ghế thì nghe tiếng cửa phía sau lưng mở ra rồi khép lại.
Tống Nghiễn Thu đi thẳng đến bên cạnh Bùi Yến, cúi người nói nhỏ vào tai ông vài câu.
Thanh Việt lén ngước mắt lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt thấu hiểu của sư gia Bùi Yến, khiến nó luống cuống tới mức quên cả nhận lấy trái quýt mà Mạch Uyên đang đưa tới.
Khúc nhạc đệm nhỏ dành riêng cho Thanh Việt này chỉ kéo dài chừng hai phút, sau đó mọi người lại tiếp tục trò chuyện rôm rả.
Thanh Việt chỉ biết "dạ, vâng" cho có lệ, trong đầu cứ mãi quẩn quanh một ý nghĩ:
Có phải mình nói câu nào làm thầy giận rồi không?
Suốt buổi trưa tâm thần bất định, cuối cùng nhóm người sư gia Bùi Yến cũng đứng dậy cáo từ.
Hứa Tụng An xách túi lên, quay sang mỉm cười rạng rỡ với chồng:
"Em qua chỗ nghệ nhân kế thừa di sản một chuyến, cơm tối không về ăn đâu nha."
Tống Nghiễn Thu gật đầu, tiễn mọi người ra tận cửa.
Khoảnh khắc tiếng đóng cửa vang lên, Thanh Việt lập tức đứng phắt dậy:
"Thưa thầy, con..."
"Vào thư phòng."
Tống Nghiễn Thu không nhìn nó, tiên phong bước vào trước.
Thanh Việt lật đật theo sau, tay đặt lên nắm cửa do dự mất hai giây rồi mới dồn lực vặn chốt.
Cạch một tiếng, cửa khóa chặt.
Không đợi thầy lên tiếng, nó tự giác bước đến trước mặt Tống Nghiễn Thu, hai gối khuỵu xuống, quỳ thật mạnh trên sàn nhà phát ra tiếng "cộp" khô khốc, hai tay ép sát chỉ quần.
Tống Nghiễn Thu ngồi trên ghế xoay, rút từ trong ngăn kéo ra một cây thước gõ răng (khiết xỉ), dùng một đầu nâng cằm Thanh Việt lên:
"Ngẩng đầu, nhìn tôi."
Thanh Việt bị ép phải đối diện với ánh mắt của thầy, bàn tay nó âm thầm siết chặt thành nắm đấm.
Tống Nghiễn Thu thu thước về:
"Biết sai ở đâu chưa?"
Giọng Thanh Việt run rẩy:
"Dạ... không nên nói với mẹ những lời như vậy."
"Sai."
Ánh mắt Thanh Việt đầy vẻ ngơ ngác.
Nó dường như chỉ biết là mình sai, chứ không hề biết sai ở chỗ nào.
Sự phủ định của thầy càng làm nó thêm bồn chồn lo sợ.
"Tôi giận không phải vì điểm đó."
Tống Nghiễn Thu nghiêm nét mặt nói.
"Tôi dạy em phải tôn trọng trưởng bối, nhưng tiền đề là đối phương phải xứng đáng được tôn trọng.
Mẹ em đem uất ức trong cuộc sống trút hết lên đầu em, vậy thì bà ấy đúng chỗ nào?"
Thanh Việt đã gục đầu xuống lại, nó giơ bàn tay trái ra, lòng bàn tay hướng lên trên:
"Bất luận thế nào, đó cũng là sự sơ suất và lỗi lầm của con, con xin nhận phạt."
"Phạt em cái gì?"
Tống Nghiễn Thu nhíu mày vặn hỏi.
Thanh Việt nghẹn lời, bàn tay trái khựng lại giữa không trung.
Trong lòng nó chỉ muốn nhanh chóng làm nguôi cơn giận của thầy, chứ chưa từng nghĩ kỹ đến nguyên do cụ thể.
Nó khó khăn mở miệng, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn khó nhận ra:
"Phạt... phạt con không biết bình tĩnh xử lý, phạt con đã làm thầy thất vọng..."
Lời chưa dứt, cây thước đã "chát" một tiếng đập xuống mặt bàn, chấn động khiến cả người nó run bắn lên.
"Lâm Thanh Việt!"
Thầy gọi thẳng cả họ lẫn tên.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Thanh Việt, nó biết thầy đang thực sự nổi giận.
"Tôi dạy em phải biết nhìn nhận lý lẽ, chứ không phải dạy em trở nên nhu nhược."
Giọng Tống Nghiễn Thu lạnh lùng đanh thép.
"Bốn mươi thước.
Chịu phạt xong rồi hãy nói cho tôi biết, rốt cuộc em sai ở đâu."
Dứt lời, cây thước đã mang theo cơn gió sắc lẹm giáng xuống.
"Chát!"
Phát súng đầu tiên nện thật nặng vào lòng bàn tay, lực tay nặng hơn nhiều so với tưởng tượng khiến Thanh Việt suýt chút nữa là bật thốt lên tiếng kêu đau.
Không đợi nó kịp lấy lại hơi, phát thứ hai đã nối gót theo sau.
Cùng một vị trí, cùng một lực đạo, hệt như muốn đem lớp da thịt kia nghiền nát vào tận xương.
Thứ ba, thứ tư...
Nhịp độ thước rơi nhanh đến đáng sợ, không một chút tạm dừng.
Lòng bàn tay nhanh chóng sưng vù lên, từ cảm giác đau rát ban đầu chuyển thành cơn đau âm ỉ, nặng nề, dường như cả bàn tay không còn là của chính mình nữa.
Cơ thể Thanh Việt không khống chế được mà run rẩy, đầu gối quỳ trên sàn gỗ cứng ngắc tới mức tê dại.
Cho đến khi nếm được vị mặn và tanh trong miệng, nó mới nhận ra mình lại cắn rách môi dưới rồi.
Đến roi thứ hai mươi, Tống Nghiễn Thu đột ngột dừng lại.
Anh đặt cây thước lên bàn, mở khóa bước ra khỏi thư phòng, không khép cửa.
Thanh Việt vẫn duy trì tư thế cũ, lòng dạ đánh lô tô.
Có phải thầy... không muốn quản mình nữa không?
Nó muốn ngoái đầu lại nhìn nhưng lại sợ phạm quy củ, chỉ biết căng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Tiếng đóng cửa lại vang lên, Tống Nghiễn Thu cầm theo một chiếc khăn lông cuộn tròn, đưa đến trước miệng Thanh Việt:
"Há miệng, cắn lấy."
Thanh Việt ngẩn ra một chốc rồi ngoan ngoãn làm theo.
Cây thước lại được cầm lên, tiếp tục nện xuống lòng bàn tay nó.
Bốn mươi thước, không hề có nửa phân do dự.
Khi phát cuối cùng kết thúc, cả người nó như bị rút cạn sức lực, đầu gối nhũn ra suýt nữa thì ngã quỵ.
Nó phải dùng tay chống xuống sàn mới gượng vững được tư thế quỳ.
"Nhả khăn ra!"
Giọng Tống Nghiễn Thu đã dịu đi đôi chút
"Nghĩ thông suốt chưa?"
Thanh Việt lấy khăn ra, thở dốc vài hơi, cố gắng nói cho rõ ràng:
"Con sai vì dễ dàng tin vào ba câu bảy chữ của người ngoài mà nghi ngờ chính bản thân mình.
Con sai vì đã tự hạ thấp lòng tự trọng của mình."
Tống Nghiễn Thu bỗng nhiên ngồi thụp xuống, nhìn thẳng vào mắt nó.
Thanh Việt giật mình, muốn ngẩng đầu mà không dám.
"Thanh Việt, tôi nhận đồ đệ chưa bao giờ vì người đó hoàn mỹ, nhưng đồ đệ của tôi tuyệt đối không được tự rẻ rúng bản thân."
Tống Nghiễn Thu dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt đang bướng bỉnh chực trào của nó.
"Dạ, con biết rồi thưa thầy."
Tống Nghiễn Thu đỡ nó dậy:
"Còn đứng vững được không?"
Thanh Việt gật đầu, nhưng lúc đứng lên vẫn lảo đảo một cái.
Cảm giác tê dại từ đầu gối chạy dọc theo kẽ xương truyền lên, cơn đau sưng tấy ở tay trái cũng bắt đầu bùng phát.
Tống Nghiễn Thu vịn lấy cánh tay nó không buông, đợi nó đứng vững hẳn mới từ từ nới ra.
"Ra sofa ngồi đi, tôi bôi thuốc cho."
Tống Nghiễn Thu vừa định đi lấy thuốc thì vạt áo khẽ bị níu lại.
Anh quay đầu, thấy đôi mắt mọng nước của Thanh Việt đang nhìn mình, mang theo sự ỷ lại đầy rụt rè.
"Thầy ơi..."
Giọng Thanh Việt rất khẽ, khàn khàn vì vừa mới khóc xong,
"Thầy... còn giận con không?"
Tống Nghiễn Thu bất đắc dĩ thở dài một tiếng:
"Phạt thì cũng phạt rồi, mắng thì cũng mắng rồi, chuyện này coi như xong."
Thanh Việt vẫn khẽ nắm lấy vạt áo thầy, nghe vậy thì như trút được gánh nặng, ánh nước trong mắt dần tan đi, chỉ còn lại chút vệt đỏ vương vấn.
Lâm Thanh Việt ngồi trên ghế sofa, hai đầu gối vẫn còn tê rần.
Tống Nghiễn Thu ngồi bên cạnh, nặn một ít thuốc mỡ màu trắng lên tay đứa học trò nhỏ.
Khi đầu ngón tay anh chạm vào lòng bàn tay đang sưng đỏ tím tái, anh cảm nhận rõ rệt sự rụt rè, né tránh của đối phương.
"Ráng nhịn chút."
Tống Nghiễn Thu một tay vòng qua siết nhẹ cổ tay Thanh Việt, tay kia khẽ giữ lấy bàn tay nó, dùng ngón cái xoa nhẹ theo vòng tròn, động tác cực kỳ chậm rãi.
Lúc xoa đến chỗ sưng tấy, đầu ngón tay Thanh Việt khẽ co rúm lại, nhưng nó nhận ra sư phụ hoàn toàn không cho mình đường lui.
Bàn tay đang siết cổ tay nó lực đạo vừa phải, vừa vặn chặn đứng cái phản xạ rụt tay lại theo bản năng.
Tống Nghiễn Thu cất tuýp thuốc mỡ, buông tay ra:
"Chắc là còn đau thêm mấy ngày đó, cái này cho em, mỗi ngày thoa hai lần."
Thanh Việt định đưa tay nhận lấy thì chiếc điện thoại bên cạnh rung lên bần bật.
Chữ "Mẹ" hiện lên trên màn hình trông thật nhức mắt.
Nó do dự vài giây, rồi dưới cái nhìn của Tống Nghiễn Thu, nó nhấn nghe và bật loa ngoài:
"Dạ, con nghe."
Lời của mẹ nó lập tức trút xuống như xối xả:
"Tao gửi bao nhiêu tin nhắn sao mày không trả lời?
Mày thiệt sự dám đoạn tuyệt với tao hả?"
Thanh Việt đưa điện thoại ra xa một chút, nhấn giảm âm lượng:
"Mẹ, con chỉ muốn sống cuộc đời của riêng con thôi."
"Tao thấy là mày trèo cao rồi, nên giờ mới coi thường bà già này chứ gì!"
"Con chưa từng coi thường bất cứ ai hết."
Thanh Việt lại nhấn giảm thêm hai nấc âm lượng.
"Cũng chẳng có cái 'cành cao' nào ở đây cả.
Con vẫn luôn là chính con thôi."
Giọng mẹ nó đột ngột cao vút:
"Không phải cành cao?
Vậy mà bây giờ mày dám dùng cái giọng đó nói chuyện với tao hả?
Lâm Thanh Việt, mày đừng có quên ai là người nuôi mày khôn lớn tới nhường này!"
Đầu ngón tay Thanh Việt chần chừ trên phím âm lượng một hồi, cuối cùng không nhấn xuống thêm nữa.
Đối phương thấy nó im lặng thì khí thế càng hung hăng hơn:
"Cái nhà mày đang ở, miếng cơm mày đang ăn, có cái nào là không nhờ vả người ta không?
Nếu không có Giáo sư Tống đó, thì ở trường Mỹ thuật chắc gì mày đã đủ điểm qua môn?"
Bà ta nói vậy, giọng điệu chẳng có chút gì là nghi ngờ cả.
"Điểm số là do con tự vẽ mà có."
Thanh Việt cố kìm nén cảm xúc.
"Mẹ, nếu mẹ nói xong rồi thì xin hãy nghe con nói."
Đầu dây bên kia im bặt, Thanh Việt thẳng thắn:
"Con muốn chuyển hộ khẩu ra ngoài."
"Chuyển hộ khẩu?!
Mày dựa vào cái gì?
Sổ hộ khẩu đang khóa trong ngăn kéo của tao nè, không có tao thì mày chuyển bằng niềm tin hả!"
Thanh Việt khẽ vẽ những vòng tròn trên tay vịn sofa:
"Con đã thành niên, có quyền tự lập hộ khẩu riêng.
Nghĩa vụ phụng dưỡng con sẽ chịu trách nhiệm, mẹ cũng đừng lo lắng chuyện tiền bạc."
Mẹ Thanh Việt cười lạnh một tiếng:
"Rành rẽ quá ha?
Mày âm mưu chuyện này lâu rồi đúng không?
Vậy thì đem hết tiền từ lúc mày sinh ra tới giờ trả lại cho tao, một xu cũng không được thiếu!"
Tống Nghiễn Thu khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Thanh Việt, thần sắc khẽ động.
Trên mặt đứa học trò nhỏ của anh không có lấy một chút giận dữ hay hoảng loạn, chỉ có sự bình tĩnh lạ thường.
Thanh Việt thong thả đáp:
"Dạ được, tiền con sẽ trả.
Nhưng trả xong, hộ khẩu chuyển đi rồi, thì xin mẹ đừng liên lạc với con nữa."
Trong điện thoại vang lên tiếng gõ máy tính lạch cạch, Thanh Việt kiên nhẫn đợi, còn đặc biệt nhắc thêm một câu:
"Mẹ đừng quên, học phí cấp ba và đại học đều là tiền con tự đi làm kiếm lấy."
Bà mẹ hừ mũi cười nhạt:
"Mấy đồng bạc lẻ đó mà cũng nhớ kỹ quá ha, đúng là nuôi ra cái loại thực dụng.
Tính tròn là năm trăm ngàn (năm vạn) , thiếu một xu cũng không xong với tao đâu."
"Dạ được, ngày mai tiền sẽ vào tài khoản của mẹ.
Thủ tục và quy trình con sẽ tự đi làm.
Từ nay về sau, hai ta sòng phẳng."
Hơi thở đầu dây bên kia khựng lại mất nửa giây, sau đó là một tiếng hừ nhẹ rồi cúp máy cái rụp.
Nó ném điện thoại sang một bên, ngả lưng tựa vào thành sofa.
Cả người nó hệt như bị rút cạn sức lực, nhưng lại thấy nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
Nó thở phào một hơi dài.
Tống Nghiễn Thu nghiêng đầu nhìn nó:
"Em định trả thế nào?"
Thanh Việt ngước lên nhìn trần nhà, khẽ nhếch môi:
"Con đi làm thêm để dành được sáu vạn.
Bỏ ra năm vạn để đổi lấy sự thanh thản cũng đáng mà...
Chuyện này, con thấy mình không có sai."
Tống Nghiễn Thu hơi mở to mắt, anh không nói gì thêm, chỉ thầm nghĩ trong lòng.
Thanh Việt giỏi thật.
Anh vốn tưởng Thanh Việt sẽ đắn đo, tủi thân hay phẫn nộ, dù gì đó cũng là mẹ ruột, dùng cách thức dứt khoát như vậy để đoạn tuyệt khó tránh khỏi sẽ có lúc dao động.
Nhưng cậu thì không.
Điều này quả thực khiến người ta phải ngạc nhiên.
Thanh Việt chạm phải ánh mắt của Tống Nghiễn Thu, trong mắt cậu lấp lánh tia sáng.
Lần này, cậu đã chọn đi theo tiếng gọi của con tim mình.
▪️▪️🔹️🔹️▪️▪️
10.
Sư đệ
🔹️🔹️✨️✨️🔹️🔹️
Mẹ Thanh Việt chẳng nói chẳng rằng bước tới, hạ bút thật nhanh.
Tiếng con dấu đóng "cộp" xuống mặt giấy vang lên khô khốc.
Thanh Việt nhận lấy cuốn sổ hộ khẩu mới in, khẽ nói:
"Con cảm ơn."
"Hừ."
Mẹ cậu cũng chẳng thèm ngoái đầu lại, xoay người rời đi thẳng.
Thanh Việt lẳng lặng đi theo bà ra tận trạm xe buýt.
"Đừng có mà hối hận."
Bà buông lại một câu rồi chen chân lên chuyến xe buýt đông đúc.
Thanh Việt đứng lặng nhìn chiếc xe khuất dần sau góc cua, mới cúi đầu mở điện thoại lên.
'Làm xong chưa em?
Sư phụ bảo anh qua đón em tới nhà sư gia nè.'
Thanh Việt gửi một địa chỉ qua, kèm theo dòng tin nhắn:
'Làm phiền sư huynh rồi.'
Phía sau vang lên tiếng cười đùa của trẻ con, cậu quay đầu nhìn lại, thấy một gia đình ba người đang đi tới.
Đứa bé gái ở giữa chừng bốn năm tuổi, tay cầm một lá ngô đồng đã cuốn lại thành hình sóng nước, giơ lên trước mặt ba nó lắc lư:
"Ba nhìn nè, đẹp không ba!"
Người đàn ông cúi người bế thốc cô bé đặt lên vai, người phụ nữ thì vừa cười vừa vỗ nhẹ vào cái bắp chân trắng nần nẫn của con gái:
"Đừng có quậy, để ba đi đường cho hẳn hoi."
Thanh Việt nép sát vào dải phân cách xanh, nhường lối cho ba người bọn họ đi qua.
Tiếng bước chân cứ thế gần lại rồi xa dần.
Tiếng còi xe kéo dòng suy nghĩ của cậu trở lại, Thanh Việt nhìn về phía ngã tư, thấy Dương Mạch Uyên đã hạ cửa kính xe xuống, giọng nói mang theo ý cười:
"Đứng ngẩn ra đó làm gì, lên xe lẹ đi."
Tới nhà sư gia Bùi Yến, Mạch Uyên nhấn chuông cửa, người ra mở là Tống Nghiễn Thu.
"Thưa thầy."
Cả hai khẽ cúi người chào.
Tống Nghiễn Thu né người nhường lối: "Ừm, vào đi."
Vừa bước qua khỏi huyền quan, Thanh Việt và Mạch Uyên đã thấy Bùi Yến đang ngồi đó:
"Thưa sư gia."
Bùi Yến gấp tập tranh lại, hỏi Tống Nghiễn Thu:
"Thằng Hạc Lẫm đâu?"
Tống Nghiễn Thu ra hiệu cho hai đứa học trò ngồi xuống, liếc mắt nhìn cửa chính:
"Chắc là vẫn đang trên đường."
"Vẫn cái tính không đúng giờ như hồi xưa."
Bùi Yến hừ nhẹ một tiếng đầy vẻ không hài lòng.
Mấy thầy trò đang tán gẫu vài câu thì chuông cửa lại reo, Thanh Việt chủ động đứng dậy ra mở.
"Thưa sư bá."
Cậu mời Chu Hạc Lẫm vào phòng, thấy phía sau ông còn có một cậu thiếu niên đi cùng.
Thanh Việt không hỏi gì, cứ thế mời cả hai vào trong.
Bùi Yến đặt tách trà xuống, liếc nhìn người đi cùng Chu Hạc Lẫm:
"Đây là...?"
Chu Hạc Lẫm đặt tay lên vai cậu thiếu niên:
"Thưa sư phụ, đây là đồ đệ mới của con, Thẩm Quân, đang học lớp 12 trường phụ thuộc Học viện Mỹ thuật."
Cậu thiếu niên cúi chào Bùi Yến, giọng nói thanh sảng:
"Con chào sư gia."
Nói đoạn, cậu quay sang ba người còn lại: "
Con chào sư thúc, chào Dương sư huynh, Lâm sư huynh ."
Thanh Việt trợn tròn mắt, định xua tay nói không cần lễ mễ vậy, nhưng đã bị Dương Mạch Uyên nắm tay giữ lại, nhỏ giọng nói khẽ:
"Bình tĩnh đi, quy củ trong môn là vậy, đừng có để mất lễ số."
Thanh Việt cố giữ vẻ bình tĩnh đáp lại:
"Chào em."
Bùi Yến đan mười ngón tay đặt lên đầu gối, quở trách:
"Chưa xin phép ta mà đã tự ý thu đồ đệ?
Gan nhà ngươi càng ngày càng lớn rồi đó."
Lời nói tuy mang ý trách cứ, nhưng khóe môi ông lại thấp thoáng nụ cười.
Chu Hạc Lẫm bước tới phía sau bóp vai cho Bùi Yến:
"Chẳng phải con dẫn tới cho sư phụ xem mặt đây sao," ông ngước lên bảo Thẩm Quân đang đeo ống vẽ ở huyền quan:
"Đưa tranh cho sư gia xem qua đi con."
Thẩm Quân ngoan ngoãn rút một cuộn giấy từ trong ống vẽ ra, trải lên bàn trà.
Một bức tranh tĩnh vật hiện ra trước mắt mọi người, nét vẽ rất chắc chắn, đường nét lưu loát.
"Hình khối đổ bóng còn cứng quá, diện sáng của trái lê bị xám rồi."
Thẩm Quân nghiêng đầu nhìn lại:
"Dạ, về con sẽ sửa ngay."
Tống Nghiễn Thu ngồi thẳng dậy, nhìn về phía hai đứa học trò nhỏ nhà mình:
"Triển lãm tranh tháng tới, hai đứa có hứng thú không?"
Mắt Dương Mạch Uyên sáng lên:
"Dạ có!"
Thanh Việt hơi há miệng, trong lòng bỗng chốc muốn thối lui.
"Con... có được không ?"
"Thanh Việt, hãy tin vào chính mình."
Giọng nói của Tống Nghiễn Thu rất nhẹ nhàng và điềm tĩnh.
Trong lòng Thanh Việt dĩ nhiên là rất muốn tham gia.
Thẩm Quân tì khuỷu tay lên lưng ghế sofa, chống cằm hỏi:
"Sư phụ, con có được đi không?"
Chu Hạc Lẫm xoa đầu cậu trò nhỏ:
"Hoàn thành hết bài tập thì được đi."
Bùi Yến vắt chéo chân, nói với Dương Mạch Uyên:
"Con dẫn hai đứa sư đệ ra sân sau chơi đi, ta có vài lời muốn nói với sư phụ và sư bá của các con."
Mạch Uyên gật đầu, dẫn hai người em rời khỏi phòng khách.
Bùi Yến nhìn theo bóng lưng ba đứa trẻ, chậm rãi nói:
"Thằng nhỏ Thanh Việt vẫn chưa bỏ được cái tính nhút nhát hồi xưa."
Tống Nghiễn Thu đứng bên cạnh ông, khẽ đáp:
"Thanh Việt là một đứa trẻ ngoan, phải dạy dỗ từ từ mới được."
🔹️🔹️✨️✨️🔹️🔹️
20260313