[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,503
- 0
- 0
✨️Duyên Thầy Trò✨️
Duyên Thầy Trò [30]
Duyên Thầy Trò [30]
30.
Nguy cơ tiềm ẩn
Mẹ điên rồi!!!!!
🔸✨🔸
Trong điện thoại, giọng cô y tá đều đều hổng chút cảm xúc:
"Bà Lâm thuộc trường hợp nhập viện không tự nguyện theo khoản 1 điều 30 Luật Sức khỏe tâm thần.
Do có rối loạn tâm thần nghiêm trọng và hành vi tự làm hại bản thân nên đã được thu dung khẩn cấp.
Cần người giám hộ xác nhận đồng ý từ xa, cuộc gọi này sẽ được ghi âm lại."
Bệnh viện gọi vô số phụ, rõ ràng là họ đã tra ra được số điện thoại khác của cậu.
Thanh Việt đón nhận sự thật này một cách bình thản đến lạ kỳ, cảm xúc của cậu dường như đã đóng băng:
"Dạ con biết rồi, con cần chuẩn bị giấy tờ gì ạ?"
"Ảnh chụp căn cước công dân, giấy tờ chứng minh quan hệ giám hộ.
Sau này phải bổ sung bản sao cam kết có chữ ký tay, trước mắt trong giai đoạn chuyển tiếp có thể gởi bản scan qua trước."
đầu dây bên kia vang lên tiếng viết lách nhẹ nhàng.
"Ngoài ra, bà Lâm hiện đang thất nghiệp, bảo hiểm y tế bị gián đoạn, nên người giám hộ phải tự chi trả viện phí.
Mười lăm ngày đầu là hai mươi hai ngàn, nếu tình trạng bệnh nhân vẫn hổng ổn định thì sẽ tính thêm một ngàn rưỡi mỗi ngày."
Sau khi cúp máy, Thanh Việt mở khung chat ra, do dự hồi lâu mới gõ:
"Dì út ơi, dì có rảnh ghé qua Bệnh viện số 2 khu Thành Tân một chuyến giùm con được hông?
Mẹ con có chút chuyện, con đang chuẩn bị thi cuối kỳ nên không về được, dì qua hỗ trợ bà làm thủ tục giùm con.
Tiền bạc con sẽ chuyển qua cho dì sau, cảm ơn dì nhiều."
Nửa tiếng sau, tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột trong tai nghe làm cậu giật bắn mình.
Cậu lật đật vặn nhỏ âm lượng rồi mới dám bắt máy:
"Dì út?"
Bên kia đầu dây là ba tiếng thở dốc đầy mệt mỏi, rồi tới giọng nói hớt hải của dì út: "Dì mới tới khoa nội trú nè, thủ tục dì đang làm giùm con rồi.
Viện phí dì đóng tạm ứng trước mười lăm ngàn, còn lại khi nào rảnh con chuyển cho dì sau cũng được."
Thanh Việt tính nói lời cảm ơn thì dì đã bồi thêm
"Dì nói con nghe, hồi trước lúc dì chưa đi làm xa, dì đã biểu bả liệu mà tránh xa cái ông nội đó ra.
Tính báo công an giúp mà bả còn hổng chịu ơn, giờ thì hay rồi, người thì chết kẻ thì điên, bỏ mặc con có một mình chơ vơ..."
Thanh Việt cứ im lặng mà nghe.
Cái hướng sáng tác trong đầu cậu cứ thế thay đổi xoành xoạch hết bản này tới bản khác.
Con chuột máy tính di chuyển liên tục giữa các dòng chữ.
Nghe tiếng dì bị cô y tá cắt ngang, cậu chỉ khẽ "dạ" một tiếng:
"Con cảm ơn dì.
Mọi chi phí con sẽ chuyển lại cho dì sớm, làm phiền dì quá."
"Hầy,"
Dì nhỏ nói giọng đầy chân tình
"Tiểu Việt à, tiền bạc không có quan trọng bằng con đâu.
Ráng mà sống cho tốt, đừng có học theo ba mẹ con.
Thôi dì cúp máy nha."
Tiếng nhạc lại vang lên bên tai, Thanh Việt dường như rơi vô trạng thái mất hết cảm giác.
Đôi tay vẫn gõ phím cành cạch, cậu ngoan ngoãn chôn vùi hết mấy cái "cảm xúc không quan trọng" mà sư phụ từng nói.
Cho tới khi đọc lại, thấy một món đồ xuất hiện lặp lại tới ba lần trong cùng một đoạn, cậu mới giật mình nhận ra tâm trí mình đã bay tận phương nào rồi.
Cậu lật đật vá lại mấy cái lỗ hổng, rồi lại kiểm tra, sao lưu, lưu trữ một cách máy móc.
Ánh mắt cậu lướt qua mớ tài liệu ôn thi cao học chất thành đống ở góc bàn, rồi nhìn vô màn hình điện thoại đang hiện giao diện ngân hàng, rồi lại ngó ra bầu trời âm u ngoài cửa sổ.
Cổ họng cậu đắng ngắt, cậu cầm cái ly bước ra khỏi phòng kiếm nước uống.
Phòng khách trống trơn không có một bóng người.
Sư phụ đếnp trường từ sáng sớm, sư mẫu chắc là đang ở chỗ truyền nhân nghệ thuật.
Còn Dương Mạch Uyên từ sau bữa ăn lẩu đó cũng ít khi đụng mặt, ai cũng bận rộn chuyện riêng.
Thanh Việt thì vốn dĩ không có giao thiệp gì với bạn học, thậm chí tuần trước đi ký họa còn bị ép tới mức kết oán với Triệu Lan Nghĩa, giờ cả trường ai cũng biết chuyện của hai người bọn họ.
Thôi kệ, vậy cũng tốt.
Thanh Việt nhấc cái bình thủy lên, thấy còn nước nên rót ra một chút.
Cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay làm cậu hơi bất ngờ.
Cậu ngửa cổ uống cạn một hơi, rồi hứng thêm một ly nữa mang về phòng.
Trên ứng dụng đếm ngược ghi: "Còn 32 ngày nữa tới buổi triển lãm cuối kỳ".
Coi bộ cũng không có gấp lắm, nhưng mà lỡ như... lỡ như trong tháng này xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?
Lỡ như tới sát ngày triển lãm mới lòi ra một đống chuyện chưa làm thì sao?
Lỡ như cái phương án của mình đi lệch khỏi chủ đề đã định thì sao?
Lúc đó phải làm sao, lại đi làm phiền sư phụ với sư huynh nữa hả?
Cái suy nghĩ đó làm Thanh Việt hông dám lơ là một giây nào.
Cậu ngồi lại vô máy tính, mở cái file đã lưu ra rồi bắt đầu đọc kỹ lại lần thứ ba.
Cái cảm giác cơ thể là 12 độ, nhưng máy sưởi trong khu triển lãm thì bật hết công suất.
Người đi xem đã lác đác xuất hiện.
Gian triển lãm của Lâm Thanh Việt nằm ở đoạn giữa, ba bức tranh treo ngay ngắn trên tường, phía dưới là bàn trưng bày mấy bản phác thảo, bản thảo màu và ghi chép quá trình.
Cái bản phương án sáng tác đặt phía ngoài cùng giờ đây trở thành lựa chọn duy nhất để cậu nhìn vô cho đỡ run, thay vì cứ nhìn chằm chằm vô cái điện thoại mà cậu không dám đụng tới.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, Thanh Việt đứng thẳng lưng, ánh mắt kính cẩn hướng về phía hội đồng hướng dẫn.
Tống Nghiễn Thu đi đầu, mép bảng điểm kẹp cây viết máy, kính gọng bạc trễ xuống sống mũi cũng hông giấu được ánh mắt dò xét đầy sắc sảo.
Dương Mạch Uyên đi song song bên cạnh, hai cái nút trên cùng của chiếc sơ mi trắng bên trong áo khoác len được cài kín mít - cái kiểu chỉn chu này thiệt hổng giống phong cách cợt nhả thường ngày của ảnh chút nào.
Các vị giáo sư, phó giáo sư trong khoa cùng người giám tuyển đang nhỏ giọng trao đổi.
Một giảng viên trẻ khác ôm laptop đi sau cùng.
Cả năm người đứng lại trước mặt Thanh Việt, cái áp lực này thiệt sự không cần nói cũng đủ thấy nặng nề.
"Bắt đầu đi."
Tống Nghiễn Thu rút viết máy ra, ghi tên sinh viên lên bảng điểm.
Thanh Việt khẽ cúi đầu:
"Dạ em chào các thầy cô, em là Lâm Thanh Việt."
Cậu cố giữ giọng cho bình tĩnh, mắt nhìn thẳng vô tranh:
"Lần sáng tác này em tập trung vô những 'ký ức ẩn' được lưu giữ trong những món đồ cũ.
Em chọn vài món đồ cá nhân làm vật mang tải, dùng tông màu độ bão hòa thấp để mô phỏng sự mờ nhạt của ký ức.
Em sử dụng kỹ thuật tráng màu nhiều lớp (glazing) để tạo hiệu ứng mất nét (out of focus) ở rìa vật thể, nhằm khai thác sự liên kết cảm xúc thầm kín trong những món đồ hằng ngày."
"Tiêu chuẩn để kiểm soát hiệu ứng mất nét này là gì?"
Giáo sư Bình chăm chú nhìn bản thảo màu:
"Cái vành ly này bị loang màu, em có tham khảo bức Thế giới của Christina của Wyeth hông?"
Trúng tủ câu hỏi đầu tiên, Thanh Việt thấy nhẹ người chút đỉnh:
"Dạ, tiêu chuẩn của em là độ chênh lệch độ sáng giữa vật thể và nền phải nhỏ hơn 5%.
Em thiệt sự có tham khảo Wyeth, nhưng em muốn lồng ghép thêm cái logic loang màu của thủy mặc vô nữa."
Người giám tuyển lật nhanh bản phương án, không tiếc lời khen:
"Được đó nha, tư duy với bố cục rất có ý đồ."
Cô ngước lên:.
"Nhưng tôi tò mò chút, nếu đổi ký ức cá nhân thành ký ức cộng đồng, ví dụ như mấy cái máy tiện trong xưởng cũ đi, em vẫn dùng tông màu trầm này hả?
Làm vậy không sợ làm giảm độ nhận diện sao?"
"Dạ vẫn dùng được ."
Thanh Việt trả lời chắc nịch
"Kỹ thuật cũ vẫn giữ nguyên, nhưng em sẽ dặm thêm một mảng màu độ bão hòa cao để làm 'điểm neo ký ức', giúp người xem nắm bắt được cái cốt lõi của thông điệp."
Ba câu hỏi tiếp theo cậu trả lời rất trôi chảy.
Khóe mắt cậu vẫn luôn để ý tới Dương Mạch Uyên - người đang lật xem mớ ghi chép phân tích quá trình.
Như để ý thấy cái gì đó, Mạch Uyên bỗng cầm một tờ lên, lật mặt trước đối diện với cậu, giọng điệu như đang thảo luận chuyên môn giữa những người cùng cấp:
"Cái góc độ của kim đồng hồ này em sửa tới sửa lui nhiều lần vậy.
Lần thứ nhất là để cân bằng thị giác, lần thứ hai là để hưởng ứng ánh sáng và bóng đổ của bối cảnh.
Vậy tại sao từ lần thứ ba trở đi, em lại cố tình 'bấm giờ' ngay cái mốc đó?
Cái cốt lõi em cân nhắc ở đây là gì?"
Cái cảnh tượng trong văn phòng hơn một tháng trước lại hiện mồn một trước mắt.
Thanh Việt hắng giọng để câu giờ, giọng nói hơi run:
"Dạ... en nhận ra góc độ kim đồng hồ có thể ẩn dụ cho những cột mốc quan trọng, nên muốn nhấn mạnh vô cái hướng chỉ của cảm xúc."
Mạch Uyên đặt tờ giấy lại bàn, tay trái khoanh trước ngực, tay phải đưa lên khẽ tựa vô môi, cúi đầu tiếp tục đọc.
Cuối cùng, Tống Nghiễn Thu ngừng viết.
Ông nhìn bức tranh trên tường, hỏi một câu đâm thẳng vô tử huyệt của Thanh Việt:
"Ranh giới giữa cảm xúc cá nhân và cảm xúc phổ quát nằm ở đâu?
Những chỗ em vẽ lướt qua như vậy, là do em giải thích không thông, hay là em cố ý né tránh?"
Thanh Việt sững người một chút, thận trọng đáp:
"Dạ... con muốn để cho người xem tự có không gian liên tưởng riêng, nên hông có cố ý phân định rõ ràng."
"Cứ cho là như em nói đi.
Vậy nếu làm mờ đi dấu vết sử dụng của đồ vật - ví dụ miệng ly hổng có vết mòn, vỏ đồng hồ hổng có vết trầy - thì nó có làm ảnh hưởng tới cái không gian liên tưởng đó hông?"
Tống Nghiễn Thu nhìn thẳng vô mắt cậu, đầu bút chỉ vô khoảng không giữa hai bức tranh:
"Mấy cái chi tiết này, là do kỹ thuật của em chưa tới, hay là lúc vẽ em hông dám đối mặt với những xung đột phía sau nó?"
Dương Mạch Uyên liếc mắt nhìn một cái, ra hiệu bằng mắt với giảng viên bên cạnh.
Thanh Việt bị áp lực tới mức không dám thở mạnh, ánh mắt không còn chỗ nào để trốn chạy, đành liều mạng trả lời:
"Dạ không phải do kỹ thuật ạ.
Chỉ là con thấy làm mờ đi dấu vết sử dụng sẽ làm cho sự tưởng tượng nó thuần khiết hơn."
"Được!"
Tống Nghiễn Thu thu bút lại, giọng nói từ đầu tới cuối không chút gợn sóng:
"Giờ dẹp mấy cái mớ lý thuyết trong đầu em qua một bên đi, trả lời tôi nè: Tiêu chuẩn cân bằng của riêng em là gì?
Em giữ lại hay bỏ đi những dấu vết cuộc sống theo cách nào?
Và làm sao em phán đoán được cảm xúc cá nhân lúc nào nên giấu, lúc nào nên lộ?"
Thanh Việt cứng họng.
Hồi lâu sau mới rặn ra được một câu:
"Dạ thưa thầy... ba câu hỏi này, hiện tại con chưa có câu trả lời.
Sau này con sẽ nghiên cứu sâu hơn ."
Tống Nghiễn Thu nhìn cậu chằm chằm hơn mười giây, đẩy gọng kính lên, rồi nghiêng đầu nói với hội đồng:
"Người tiếp theo."
Cả đoàn bước đi tiếp.
Dương Mạch Uyên quay đầu liếc nhìn Thanh Việt đang tựa vô tường thở dốc, trong mắt anh hiện lên một vẻ nghi hoặc đầy lo lắng.
🔹️▪️🔹️
[Phụ lục: Màn đối thoại bằng mắt giữa Mạch Uyên và giảng viên trẻ:
Dương Mạch Uyên: Ủa ai chọc giận thầy Tống vậy trời?
Giảng viên: Anh hỏi tôi tôi biết hỏi ai?
Hay là cái cậu sinh viên đó còn biết "quậy" hơn cả anh nữa?
Dương Mạch Uyên: Tôi?
Nó?
Nó hiền lành, lễ phép gấp vạn lần tôi luôn đó!
Với lại, tôi "quậy" hồi nào?]
▪️🔹️▪️
Sáng ngày hôm sau là buổi duyệt tác phẩm ký họa, Lâm Thanh Việt lại thấy bóng dáng Tống Nghiễn Thu trong hội đồng hướng dẫn.
Cái tâm trạng vừa mới thả lỏng được chút xíu của cậu lập tức treo ngược lên cành cây.
Mấy câu chất vấn hôm qua, thú thiệt là về tới nhà cậu hông còn hơi sức đâu mà suy nghĩ.
Cậu cứ ôm cái tâm lý cầu may là sư phụ mấy bữa nay bận bù đầu chắc khô có rảnh mà đòi câu trả lời gấp đâu, ai dè trốn được mùng một chứ hông thoát được ngày rằm, mới sáng sớm đã đụng mặt ngay tại đây.
"Thời gian tự do quan sát kết thúc, bắt đầu chấm điểm."
Sinh viên rần rần quay về đứng cạnh tác phẩm của mình.
Thanh Việt dán mắt xuống sàn nhà, lẩm nhẩm đếm số thứ tự.
Đếm tới số mười hai, cậu ngước mắt lên thấy ba người đang đi về phía mình thì lật đật dời tầm mắt đi chỗ khác, nhìn trân trân vô mấy cái bài tập chuyên đề trên bàn.
Giáo sư Trịnh cầm bài tập tổng hợp của cậu lên coi trước, đi thẳng vô vấn đề:
"Bố cục rất vững, không gian thấu thị không có sai lệch gì hết.
Cái góc nghiêng của chân bàn với khoảng cách tới vách tường được kiểm soát rất chuẩn.
Mảng tối ép màu rất sâu mà mảng sáng cũng hông bị đục.
Kỹ thuật thì không có gì để chê," nói tới đây, thầy bỗng đổi giọng: "Nhưng mà nó sạch sẽ quá.
Ở ngoài đời làm gì có cái món đồ nào mà hoàn hảo tới mức này?"
"Trong cuốn sổ ký họa em vẽ bạo tay lắm mà?"
Giáo sư Ngô vừa lật cuốn sổ vừa hỏi: "Sao tới lúc làm bài tập chính thức thì em 'mài' cho nó láng o hết trơn vậy?"
Hai bàn tay buông thõng bên hông của Thanh Việt cứ bấm chặt vô móng tay, cậu kiếm lời thoái thác:
"Dạ con nghĩ vật thể còn nguyên vẹn thì dễ làm nổi bật kỹ thuật hơn.
Nhiều dấu vết quá sợ người xem phân tâm hông biết chỗ nào là trọng tâm, nên tạm thời con lược bớt đi rồi."
Tống Nghiễn Thu kẹp cây viết vô mép giấy, đưa tay đẩy gọng kính đang trễ xuống cánh mũi vì nãy giờ cúi xuống coi tranh:
"Là em không dám."
Câu nói đó trực diện tới mức làm không khí xung quanh như đông cứng lại.
Thanh Việt cúi gầm mặt, không dám nhìn vô mắt ai hết, nhịp thở cũng khựng lại nửa nhịp.
Cái sự im lặng đó coi như là ngầm thừa nhận lời của sư phụ.
"Hôm qua là buổi xem chung, hôm nay là buổi chấm điểm, cái mà em đang trốn tránh thực chất chỉ có một điểm duy nhất thôi: chi tiết cảm xúc cá nhân."
Tống Nghiễn Thu nể tình đây là chỗ công cộng nên không ép cậu phải ngước mặt lên:
"Là tự em nói đi, tại sao cái tính tự sự và biểu đạt cảm xúc trong ký họa lại không thấy đâu trong bài tập chính thức, hay là để tôi chỉ điểm ra giùm cho em?"
Thanh Việt há miệng định nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ lắp bắp:
"Dạ không dám làm phiền thầy... con chỉ sợ chi tiết cảm xúc nhiều quá nó sẽ bị chỏi với mấy cái kỹ thuật cứng, rồi làm kéo điểm cuối kỳ của con xuống thôi."
Giáo sư Trịnh chỉ vô một chỗ trong cuốn sổ ký họa:
"Nhưng có mấy cái dấu vết thực tế em che đậy kỹ quá, cái này không liên quan gì tới chuyện xung đột kỹ thuật hết.
Là do từ trong gốc rễ em không muốn cho mấy cái chi tiết đó lộ diện thì có."
"Dạ là do em không có lưu ý phân định rõ hai bên nên mới xảy ra sơ sót.
Em xin lỗi, lần sau em nhất định sẽ sửa đổi."
Thanh Việt nhận lỗi rất lẹ, rất đầy đủ và cũng rất chân thành.
Giáo sư Trịnh với giáo sư Ngô thấy vậy thì coi lại mớ bài tập của cậu lần nữa, xác định là ngoài cái điểm đó ra thì không còn chỗ nào để bắt bẻ, nên dặn dò mấy câu ngắn gọn rồi tranh thủ đi chấm cho sinh viên tiếp theo.
Tống Nghiễn Thu nhìn đứa đồ đệ đang khép nép của mình bằng ánh mắt sâu thẳm.
Mấy cái cớ đó nghe như đã được luyện tập từ trước vậy.
Một mặt thì vẫn giữ cái vẻ đam mê chuyên môn, mặt khác lại dùng sự hời hợt để che đậy cái tâm can thiệt sự của mình.
Vì muốn chiều lòng cái "nhóm đối tượng khán giả" trong tưởng tượng mà cậu sẵn sàng biến tác phẩm của mình trở nên khô cứng, vô hồn.
Thằng nhỏ này thiệt tình là tự "đóng gói" bản thân mình kỹ quá mà.
Cái xu hướng này bắt đầu từ khi nào?
Từ hồi một tháng nay anh ít quản nó hả?
Mới lơi ra một bữa là nó thay đổi thái độ liền sao?
Hồi trước nó đâu có như vậy.
Tống Nghiễn Thu dồn nén cơn giận và sự thắc mắc trong lòng, nhẫn nhịn cho tới khi buổi chấm điểm kết thúc.
Anh gọi giật cái cậu thanh niên đang tính lẻn ra ngoài:
"Lâm Thanh Việt!"
Thanh Việt cứng đờ người, chậm chạp quay lại, đôi mắt đen lánh hiền lành hiện rõ vẻ bất an:
"Dạ... sư phụ gọi con có chuyện gì ?"
Cái thằng nhỏ này, có chuyện gì là nó hiện lên cái mặt hết trơn.
"Chiều nay có bận gì không?"
Tống Nghiễn Thu cố kiềm chế giọng mình.
"Dạ... dạ?"
Cậu ngẩn ngơ mất ba giây rồi lắc đầu:
"Dạ không có bận.."
"Trưa nay khỏi về nhà, theo tôi lên văn phòng."
🔹️🔹️▪️▪️🔹️🔹️
20260324