Dương Ân trở về sau chuyến công tác dài hạn.
Đã gần một tháng,y đã chưa gặp được bảo bối nhà mình.
Dương Ân là người song tính,năm nay đã gần ba mươi lăm.
Không có chồng,nhưng lại có một đứa con mười tám tuổi.
Dương Dương chính là con nuôi của y,trong một lần đến cô nhi viện,y đã bắt gặp cậu.
Liền quyết định mang cậu về nuôi nấng.
Thoát chóc mà đã mười tám năm trôi qua.
Tắm rửa sạch sẽ, liền xuống sofa phòng khách xem tivi.
Vốn dĩ cũng không phải thực sự muốn xem,mà là muốn đợi con trai trở về.
Quản gia bảo Dương Dương hôm nay họp lớp,đã cùng đám bạn ra ngoài từ sớm.
Đến giờ vẫn chưa trở về.
Không biết đã qua bao lâu.
Kim đồng chỉ mười giờ tối,phía cửa chính mới nghe thấy tiếng ồn ào.
Dương Dương được một người giúp việc dìu vào.
Dương Ân tắt tivi,vội tiến lên đỡ lấy con trai.
Những năm gần đây,Dương Dương lớn lên,thân thể phát triển càng tốt,hiện tại còn cao hơn y một cái đầu.
Thân thể vừa cường tráng lại to lớn.
Đỡ lấy cậu,khiến Dương Ân có chút loạng choạng.
Vừa ôm vừa dìu Dương Dương lên tầng,đưa cậu vào phòng ngủ,nhẹ nhàng thả thiếu niên lên giường.
Dương Ân xoay người,định bước đi thì một tay vội nắm lấy tay y.
"Ba ba đừng bỏ con đi".
Dương Dương bởi vì men say mà đôi mắt mơ màng,khuôn mặt đỏ lên.
Lòng Dương Ân mềm nhũn,vội ngồi xuống bên cạnh thiếu niên, "baba không bỏ con,baba chỉ muốn lấy khăn ướt cho bảo bối lau người".
Thiếu niên như nghe không hiểu,một mực không cho Dương Ân rời đi,cả người như muốn dán lên người y.
Dương Ân cũng hết cách với con trai,liền dỗ ngọt, " ngoan,baba không có đi,bảo bối trước nghỉ ngơi đi,có được không ?".
"Ừm..không muốn".
"Bảo bối ngoan,nghe lời baba nào".
Dương Dương hai mắt như có ánh nước,long lanh nhìn y.
"Vậy baba ngủ cùng con".
Đối với những yêu cầu của con trai,từ trước đến nay,y vĩnh viễn không thể từ chối.
"Được,baba cùng con".
Dương Ân cởi áo ngoài của con trai,cũng chậm rãi bò lên giường.
Thiếu niên ngửi được mùi vị quen thuộc liền không chờ được nhào vào ngực y.
Dương Ân khẽ cười,bảo bối của y,bao nhiêu năm rồi vẫn như vậy, không thể thiếu hơi mình.
Dương Dương tham lam hít lấy hương thơm của baba,bàn tay cũng không yên phận làm rớt ra đai áo ngủ của Dương Ân.
Sờ đến eo mềm dẻo của y.
"Hức...baba con thực nhớ người,baba bỏ con đi lâu như vậy".
Dương Dương uất ức,cả khuôn mặt càng chôn chặt vào ngực y thút thít.
Dương Ân bất đắc dĩ,quả thực lần này là y sai,vì công việc gấp gáp,bản thân đã bỏ con trai đi gần một tháng.
Khẽ hôn nhẹ lên trán con trai "Bảo bối không khóc,baba sai rồi,xin lỗi bảo bối,lần sau baba sẽ không như vậy nữa.
Bảo bối tha lỗi cho baba có được không?".
Không nhận thấy câu trả lời,thân thể trong ngực lại run rẩy.
Dương Ân lo lắng vội đem mặt thiếu niên nâng lên.
Chỉ thấy con trai như thực sự uất ức,hai mắt đo đỏ,cắn môi thật chặt chịu đựng.
Mắt thấy bảo bối nhà mình thực sự giận dỗi,lại không muốn cậu cắn bị thương bản thân.
Dương Ân nhìn đến đau lòng.
Áo choàng tắm rớt xuống vai mảnh khảnh,Dương Ân đem vú lớn đưa đến bên môi thiếu niên dụ dỗ.
"Bảo bối ngoan,không cắn đau bản thân,muốn cắn thì đến cắn đồ vật con yêu thích đi".
Nhìn thấy bầu ngực trắng nõn của baba đưa đến trước mặt,núm vú to to hồng nhạt.
Bên trong còn chảy ra chất lỏng màu trắng ngà,phảng phất mùi thơm nhẹ.
Dương Dương nhịn không nổi liền ngậm vào.
Trước kia mỗi buổi tối cậu đều bú sữa mới đi ngủ.
Nhưng dạo trước baba đi công tác,một tháng rồi cậu không được ngậm vú.
Cuối cùng cũng nếm được hương vị quen thuộc bản thân ngày đêm tưởng nhớ.
Dương Dương có phần gấp gáp,say mê bú mút,âm thanh 'chụt chụt' phát ra đặc biệt rõ ràng.
Dương Ân yêu thương nhìn con trai, tay ấn bầu vú mình,khiến sữa chảy ra nhiều hơn,thuận lợi cho thiếu niên uống.
"Bảo bối,từ từ không có ai giành của con hết".
Dương Dương mút một lúc thì hết sữa,y liền đem vú còn lại nhét vào miệng con trai.
Từ nhỏ đến lớn,con trai luôn mút sữa của y,khi còn nhỏ,Dương Ân luôn mua các loại sữa đắt tiền để con trai uống.
Nhưng Dương Dương lần nào cũng nhè ra mà không chịu nuốt.
Khi bế bé con,ngực của y chảy sữa,bé liền ngửi được,cứ nắm lấy áo y,đòi bú.
Nhìn thấy gương mặt nhỏ,vì khóc quá nhiều mà đỏ lên,Dương Ân liền mềm lòng.
Từ lần đó trở đi,con trai luôn bú sữa của y, nếu không cho,bé con liền khóc ầm ĩ.
Không biết là do Dương Dương bú quá thường xuyên,hay do thân thể song tính khác người mà ngực của y lúc nào cũng có sữa.
Cho nên Dương Dương bú một mạch đến lớn,liền trở thành thói quen.
Muốn bỏ cũng không được.
Nhận thấy y thất thần,Dương Dương khẽ cắn một ngụm lên núm vú.
"Ừm..bảo bối"
Dương Ân bị cắn đau,liền hồi thần,nhìn thấy ánh mắt bất mãn của con trai nhìn mình,y liền hiểu.
Vuốt tóc mái loà xoà trước trán con trai, ngắm nhìn gương mặt bảo bối nhà mình.
Dương Dương càng lớn càng đẹp trai,gương mặt góc cạnh,sắc sảo nhìn có phần lạnh lùng.
Ấy vậy mà gương mặt này đã không biết bao nhiêu lần làm nũng với y rồi.
"Bảo bối của baba đẹp trai quá".
Thiếu niên hai mắt sáng lên,miệng vẫn còn ngậm vú lớn,nịnh nọt nói "Ngô...đẹp trai giống baba".
Dương Ân phì cười,ngón trỏ điểm lên cái mũi cao của con trai,cưng chiều nói "phải không ?bảo bối đang an ủi baba sao ?".
"Baba của con là người xinh đẹp nhất trên đời, không ai sánh bằng".
Dương Dương vội khẳng định, đối với cậu,baba là tuyệt nhất,có lẽ baba không biết bản thân mình mê người đến cỡ nào đâu.
Dương Ân hôn nhẹ lên má con trai "Cảm ơn bảo bối".
Dương Dương vẫn chưa biết bản thân chỉ là con nuôi của Dương Ân.
Từ khi nhận nuôi Dương Dương y đã đến một thành phố khác sinh sống,ở đây không ai biết về mối quan hệ của hai người.
Dương Ân cũng chưa từng thẳng thắng nói với con trai,y sợ nếu nói ra Dương Dương sẽ bỏ y mà đi.
Bảo bối là tài sản vô giá nhất mà y có được,y không thể để chuyện đó xảy ra.
Y luôn nâng niu chiều chuộng con trai,Dương Dương muốn bất cứ điều gì,y cũng nguyện ý cho.
Chính vì vậy mà từ nhỏ đến lớn,con trai lúc nào cũng quanh quẩn bên cạnh y,ngoài việc đi học ra thì thời gian còn lại điều quấn lấy Dương Ân.
Hai người cũng vì vậy mà sinh ra nhiều hành động thân mật,thế nhưng đối với cả hai,đó chỉ là những điều bình thường hằng ngày.
_____