Khác Song Thụ Thượng Công

Song Thụ Thượng Công
Chương 43


Khi Lion đến căn cứ điều đập vào mắt y là trái tim của mình đang nằm trên giường bệnh!!

Hơi thở yếu ớt mỏng manh.

" Ngọc nhi, anh đến trễ đều tại anh" Y cầm tay cậu nói.

Cả người cậu đầy dây nhợ tay bị kim đâm đến bầm tụ máu!

Y hối hận vì lúc đó bỏ cậu lại, hai mẫu nhỏ đi vào mắt vẫn còn sưng đỏ vì khóc.

" Ba ơi, cha có sao không?"

Tiểu Hối ôm chân y.

Từ hai đứa trẻ năng động nay lại gầy đi mặt còn sưng đỏ y liền xót xa" Không sao đâu, em ấy sẽ tỉnh lại thôi"

Hai mẫu ôm y khóc nức nở cuối cùng là thiếp đi, Băng Lan đi vào y đưa hai đứa bé cho cô.

Cô nhìn y ánh mắt đầy tò mò.

" Anh và Lạc ca...."

Cô muốn hỏi lại thôi.

" Tôi là chồng em ấy, sẽ không hại em ấy đâu cô đưa hai đứa đi nghỉ ngơi đi" Y mỉm cười khi cô vừa đi ánh mặt thay đổi.

Phía sau y Tiểu Bạch đi ra, nó hoảng sợ nhìn y" Người...người"

" Hai kiếp rồi!

Người nên nói rõ chuyện năm đó đi" Lion nhìn Tiểu Bạch chẳng chút bất ngờ

Nó đã biết mình gây ra họa gì sắc mặt tái xanh" Anh..

Tuyên Cơ... sao tôi không sỡm nghĩ ra"

Lion đi đến giường bệnh đắp chăn cho cậu hôn nhẹ vào đôi môi khô nức, dáng vẻ ôn nhu đó làm Tiểu Bạch phần nào an tâm.

Dù thế nào thì người này vẫn sẽ bảo vệ ký chủ của nó.

" Đây là thế giới thứ ba!

Thế giới thứ hai do ngài tự sát đã bị sụp đổ, không ít người bị hút vào lỗ hổng nên đã trọng sinh" Tiêu Bạch từ tốn nói.

Lion gật đầu nắm chặt bàn tay của Lạc Bách Ngọc" Kiếp trước tại sao em ấy lại giết Tuyên Cơ, đó là những gì tôi muốn biết"

Tiểu Bạch lắt đầu" Không phải Bách Ngọc giết, mà là Lan Bạch Nghiên âm mưu cùng Mạc Hàn Khanh"

Rắt!

Cái ghế bị Lion bóp đến nát, sắc mặt y tối đen" Là hai người đó!!"

" Đúng vậy, Lan Bạch Nghiên cho người giả chữ của Bách Ngọc để dụ Tuyên Cơ đến Phong Đằng, hắn muốn giết Tuyên Cơ vì khả năng cao Tuyên Cơ sẽ giết ngài!

Lúc Bách Ngọc chạy đến đã thấy Tuyên Cơ hấp hối y không kịp làm gì thì Lan Bạch Nghiên đã kết liễu hắn" Tiểu Bạch vừa nói vừa chiếu lại cảnh đó.

Trong hình ảnh là cảnh Lan Bạch Nghiên giả dạng thành Lạc Phi Ảnh!

Hắn vậy mà đổ hết cho cậu để cho Tuyên Cơ nghĩ là cậu hại hắn, cả Mạc Hàn Khanh cũng tham gia vào chuyện này chỉ vì anh ghét việc y và cậu gọi nhau vợ chồng!!!

Lúc đó y bị Mạc Hàn Phong dụ đến căn cứ rất xa khi trở lại thì Ngọc nhi gần như nổi điên chửi mắng, không lâu sao cậu được khám ra đã có thai đó là con của Tuyên Cơ nhưng cậu lại bị chứng rối loạn thời kỳ mang thai không lâu sao thì nhảy khỏi tường thành căn cứ.

Hóa ra bọn khốn đó hợp với nhau để hại cậu!!

Y thật có mắt như mù bị dắt mũi cả một đời không chỉ y mà cả Tuyên Cơ cũng thế, bàn tay siết chặt đến bật máu y hiện tại hận không thể đem Lan Bạch Nghiên ra băm cho chó ăn.

Hắn hết lần này đến lần khác muốn ép cậu vào chỗ chết, kiếp trước y bị dáng vẻ quan tâm của hắn dành cho cậu đánh lừa đến khi hắn hành động thì y muốn ngăn cũng đã muộn.

Sau khi hỏa táng xác cậu y cũng không nghĩ nhiều mà nhảy vào lò hỏa thiêu.

Ngon tay của Lạc Bách Ngọc động nhẹ kéo Lion ra khỏi mới suy nghĩ của mình" Vợ, em tỉnh rồi"

Y vui mừng nhìn cậu đang từ từ mở mắt, cậu nhìn y hai mắt vô thức động lệ" Ch.ồng. hức..em đau quá"

Chỉ có y mới có thể khiến cho cậu dựa vào cũng chỉ có y mới cho cậu cảm giác an toàn mà cậu muốn, cậu khóc nức nở khiến y càng đau thêm.

" Chồng xin lỗi vợ, là do chồng sai hại em, ngoan nín đi" Y ôm cậu dỗ nhẹ vào lưng.

Cậu nằm trong lòng khóc đến thương tâm y bên cạnh càng đau đến khó thở, cậu vừa mới tỉnh lại khóc chẳng bao lâu đã khó thở y liền gọi bác sĩ đến.

Giản Xuyên và Dung Tuyên biết cậu tỉnh cũng bỏ việc chạy đến.

" Em ấy sao rồi, có ảnh hường gì không" Y nhìn bác sĩ.

Bác sĩ lắc đầu" Cậu ây tạm thời đã ổn nhưng đừng để cậu ấy kích động nhiều, sức khỏe cậu ấy hiện tại chính là sợi tơ rất dễ đứt"

Lúc này y mới tạm yên tâm, bác sĩ kê thêm chút thuốc rồi cũng rời đi.

Giản Xuyên đi vào.

" Lạc ca có chỗ nào không ổn không?"

Hắn cầm tay cậu bỏ qua ánh mắt giết người còn Lion và thằng bạn thân.

Cậu lắc đầu" Không sao, cảm ơn cậu nhiều lắm"

Hắn mím môi cười gượng" Đều trách em tìm ra anh quá trễ, xin lỗi anh"

Lion giật giật mi mắt nhanh chóng tách tên đang nắm tay cậu ra" Tôi rất cảm ơn nhưng đây là Vợ Tôi!

Các cậu nên ý thức chút đi"

Bị đẩy ra Giản Xuyên đen mặt" Anh đã đăng ký kết hôn chưa!

Hai thằng nhóc kia cũng đếch phải con anh thì anh lấy từ cách gì làm chồng Lạc ca"

" Tư cách!

Tư cách của tôi là người đầu tiên và duy nhất em ấy yêu, còn cậu chỉ được xem như em trai thôi!"

Y cười khinh bỉ.

Dung Tuyên thấy hai người chuẩn bị đánh nhau thì mò lại gần Lạc Bách Ngọc" Lạc ca...anh thật sự"

" Lion là chồng duy nhất của tôi, cậu và Giản Xuyên tôi chỉ xem như em trai vì thế các cậu nên tìm một người tốt hơn" Cậu thẳng thắn nói.

Tình cảm vốn không thể ép buộc cậu chỉ yêu duy nhất mình Lion thò nên nói rõ, hai người này đều còn trẻ có thể tìm được một người tốt hơn cậu.

" Vậy thì có thể giữ phần quan hệ lại không?, dù không thể yêu nhưng anh có thể xem em như người hoặc người bạn được không" Dung Tuyên biết cậu sẽ nói vậy y cũng đã chuẩn bị.

Cái gật đầu của cậu làm cho y cùng Gian Xuyên cao hứng, Lion nhờ cả hai chuẩn bị thứ gì đó rồi đuổi cổ cả hai đi khỏi để vợ yêu nghỉ mệt.

Truyện chỉ đang ở Wattpad và Manga toon vui lòng không ăn cắp

Đứa nào ăn cắp tui trù cho ở nhà nhà cháy, ra đường xe tông, có bồ bồ đá, có chồng chồng bỏ theo trai, có vợ vợ bỏ theo gái, tán gia bại sản nhục nhã gia đình nổi nhục dòng họ.

Thứ ăn cắp nên sống với tró đê
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 44


Ngày hôm sau hai mẫu nhỏ thấy cậu tỉnh là biến thành keo dính chuột bám trên người cậu, Tiểu Hoài còn đỡ chứ Tiểu Hối là khóc hơn 3 tiếng mơi chịu nín!

Khóc xong bé lại đòi sữa kết quả bị Lion cốc đầu.

" Cha vừa khỏe, đừng làm em ấy mệt!"

Y đã từng cho hai đứa nhỏ Mạc Nghịch và Mạc Âm uống sữa nên hiểu rõ việc này khá mệt.

Lúc này Lạc Phi Ảnh mới nhớ đến hai đứa bé do y sinh" Anh bỏ hai đứa nhỏ ở căn cứ không lo sao!"

" Không, tiểu Nghịch và tiểu Âm đều ở không gian của anh, hiện tại đang tìm cách vặt lông Tiểu Ảnh kìa" Y nói xong vung tay.

Hai đứa bé đang đè một con chim để vặt lông hiện ra ngay, Mạc Nghịch phản ứng nhanh nhất buông Tiểu Ảnh ra" Cha"

" Tiểu Ảnh là gì để con vặt lông nó thế" Y thở dài.

Mạc Âm xoa xoa đầu" Con buồn...

ủa ai kìa"

Bé chỉ qua hai mẫu đang bám trên người Lạc Bách Ngọc, Lion đột nhiên có ý nghĩ, y đem hai nhóc xuống" Em trai hai đứa, chăm sóc cẩn thận"

Hai bé vui mừng vát hai mẫu đi qua một bên bất chấp hai mẫu vẫn đang bị ngơ, Lạc Bách Ngọc nhìn một màng này không nhịn nổi bất cười.

Thử nghĩ đi hai nhóc có chút lại vát hai mẫu nhỏ y chang lại ra dáng anh trai dạy bảo em mình, tính cách này chắc chắn là từ Lion mà ra.

" Anh định giải quyết mọi chuyện thế nào?"

Để bốn đứa nhỏ đi chơi cậu liền nghiêm túc hỏi.

Lion xoa bàn tay cậu" Anh có cách của mình, nhưng Tuyên Cơ và Lan Bạch Nghiên buộc phải chết"

Mạc Hàn Khanh là ba của Mạc Nghịch và Mạc Âm cả hai bé đều có cảm tình rất lớn với anh, nếu y vì cậu mà giết luôn anh thì về sau hai bé phải đối mặt thế nào.

Chưa nói đến chúng có khả năng sẽ hận cả y và cậu liên lụy đến hai mẫu nhỏ, tha cho anh nhưng không có nghĩa không làm gì!

Hai kiếp hợp sức cùng Lan Bạch Nghiên tuy không giết y cũng chẳng tha mà quay về.

Cậu gật đầu ánh mắt kiên quyết" Dù thế nào, em muốn tự tay mình giết Lan Bạch Nghiên"

Y tất nhiên biết cậu muốn trả thù cho hai đứa bé xấu số kia, Lan Bạch Nghiên không phải là người có thể nhẫn tâm đem con mình chặt xác khi vẫn còn sống!

Để cậu nghỉ ngơi Lion đi đến một căn phòng đã được chuẩn bị.

" Các cậu ra ngoài, tôi muốn tự xử" Lion quay lại nói với Giản Xuyên và Dung Tuyên.

Cả hai gật đầu, khi cánh cửa đóng lại Tiêu Ngự bị quăng khỏi không gian!

Gã hoảng sợ bò xa khỏi y nhưng bị y đã văng vào vách tường.

" Khụ...khụ..muốn giết thì tìm..khụ..Tuyên Cơ.. nó mới là đứa hành hạ Lạc Phi Ảnh" Gã vừa ho vừa nói

Lion đem gã trói lên cao tàn nhẫn dùng roi sắc quất mạnh lên người gã" Tất nhiên tao sẽ tìm nó, nhưng mày tao phải xử trước"

Y dùng bột ớt và muối sát lên những vết roi khiến Tiêu Ngự gào thét vang xin, y chẳng chút động tâm dùng kiềm" Mày từng nói bàn tay của mày rất đẹp vậy giờ tao cho nó mất vài cái móng chắc nó vẫn đẹp nhỉ!?"

Gã chưa kịp nói hay làm gì cây kiềm đã đâm mạnh vào đầu ngón tay rút móng, chỉ rút phân nửa thì móng đã bị đứt y liền mặc kệ máu tang đâm kiềm rút cho sạch.

Sau khi rút thì đổ ớt bột vào, 20 ngón y rút từng cái từng cái!

Sau khi rút xong hết thì y cầm cái búa nhắm ngay bàn chân gã đập mạnh, tiếng kêu gào cùng tiếng búa đập khiến cho hai tên bên ngoài cũng rợn da gà.

Đôi chân của gã bị y đập nát thành thịt vụn, rồi lưỡi gã!

Y từng chút từng chút cắt bỏ giống như đang cắt một miếng thịt heo chứ không phải lưỡi người, trong lúc cắt y khônv quên bẻ nhẹ mấy cái răng khiến hàm răng 32 cái còn chỉ có hai cái.

Gã hiện tại người chẳng ra người quỷ không ra quỷ, y cầm dao phẩu thuật từ từ lột da gã ra rồi thồn vào miệng gã.

Sau khi lột da xong Lion lấy một cái đen năng lượng bật max banh mắt gã ra rồi cố định, y đến bên cái ghế ngồi ở đó quan sát gã có hệ thống sẽ không dễ chết và đúng như y nghĩ hệ thống đó đang cố phục hồi cho gã!!

Lúc này Tiểu Bạch biến ra mở một cửa không gian nắm đầu lôi hệ thống của gã đi!.

" Phản Tra hệ thống!!"

Tiểu Bạch vừa nhìn là biết.

Nó hoảng hốt muốn bỏ trốn nhưng bị Tiểu Bạch giam lại bằng lồng khóa, Lion nghe được tên hệ thống thì quay lại" Phản Tra là gì"

" Nó là hệ thống bị loại bỏ, có một vài hệ thống vì muốn kiếm điểm tích nên đã làm điều vi phạm bị thần chủ loại trừ!

Bọn chúng không muốn bị tắt đi nên đã bỏ chạy đến các tiểu thế giới, chúng sẽ tùy tiện chọn một phản diện rồi cho phản diện đó biết thông tin thế giới, nếu phản diện thành công thay thế nhận vật chính thì chúng sẽ có điểm tích để hoạt động" Đây cũng là lý do Tiểu Bạch tìm mãi cũng không thấy tin tức của hệ thống khác trên bảng hệ thống gốc.

Lion nhìn qua thiếu niên bị giam trong lòng hỏi" Xử lý nó thế nào?"

Tiểu Bạch thu lồng lại" Sẽ giao cho cảnh sát không gian hoặc thần chủ, yên tâm những hệ thống này sẽ không có kết cục tốt"

Truyện chỉ đang ở Wattpad và Manga toon vui lòng không ăn cắp

Đứa nào ăn cắp tui trù cho ở nhà nhà cháy, ra đường xe tông, có bồ bồ đá, có chồng chồng bỏ theo trai, có vợ vợ bỏ theo gái, tán gia bại sản nhục nhã gia đình nổi nhục dòng họ.

Thứ ăn cắp nên sống với tró đê
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 45


Sau khi Tiểu Bạch đi Lion tiếp tục quan sát không bao lâu con ngươi Tiêu Ngự vì không chịu nổi độ nóng đã phát nổ!

Gã cũng chết luôn trước khi chết còn giãy giụa nhưng chẳng khác nào con kiến bị thả vào chảo dầu.

" Chỉ có vậy đã chết!

Ba năm của Ngọc nhi chúng mày phải trả cả gốc lẫn lãi" Y đá cái xác rồi bỏ ra ngoài.

Cả người dính đầy máu thấm đỏ cả cái áo sơmi trắng dọa cả đội Phong Thần một trận!

Y nói họ dọn dẹp rồi đi tắm thay đồ.

Phía B Thị sau khi nghe Mạc Hàn Phong nói lại hai người Mạc Hàn Khanh và Lan Bạch Nghiên nhìn nhau.

" Không nghĩ đến em ấy vậy mà trọng sinh ở thế giới cũng Tuyên Cơ!

Chuyện lớn rồi đây" Lan Bạch Nghiên ngửa mặt lên trời nói.

Mạc Hàn Phong đang băng bó nghe hắn nói chỉ khinh bỉ" Chuyện lớn?

Chẳng có chuyện gì lớn ngoài bốn thằng chúng ta nắm tay kéo nhau xuống địa phủ!"

" Chỉ e chưa xuống địa phủ đã bị kéo lên đánh thêm vài cái, tiểu Ly cũng đem theo tiểu Nghịch với tiểu Âm đi luôn rồi" Mạc Hàn Khanh xoa trán liếc qua Tuyên Cơ đã nằm gục bên gốc.

Bị đâm vậy là hắn vẫn chưa chết lúc bị Mạc Hàn Phong kéo về thấy Lan Bạch Nghiên thì sống chết đòi giết!

Cả ba khổ sở áp chế thằng điên này lại cũng sức đầu mẻ trán chứ đùa, đang nói chuyện đột nhiên Lan Bạch Nghiên im lặng!!

Mạc Hàn Phong kiểm tra thì hắn đã ngất từ đời nào.

Hai người thấy vậy chỉ đá đá mấy cái.

" Chắc còn sống" Anh nhàn nhạt nói rồi tiếp túc uống cà phê.

Hai người nhanh chóng bỏ qua đem Tuyên Cơ quăng vào hầm ngục rồi đi xử lý việc.

Phía Lạc Bách Ngọc sau mấy ngày nghỉ ngơi cậu cũng đã tạm ổn, Lion nói sẽ đưa cậu về B thị để giải quyết hết một lần rồi cả hai sẽ đi du lịch một chuyến!

Buổi tối cậu muốn ra ngoài đi dạo Lion muốn theo nhưng cậu khônh cho, y tuy lo nhưng không dám cãi lại cậu.

Đi một mạch đến tường thành Lạc Bách Ngọc ngồi ở đó, Tiểu Bạch hiện ra.

" Bách Ngọc.. trời lạnh vào trong đi" Nó đi đến muốn đỡ cậu lại bị cậu đẩy tay ra.

Ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm khiến Tiểu Bạch lo lắng, cậu hồi cũng mở miệng" Tiểu Bạch người rốt cuộc là ai"

Tiểu Bạch chấn động" Bách Ngọc người nói gì thế!!

Ta là ta chứ ai, là hệ thống của người".

" Không có gì, ta chỉ cảm thấy người rất quen thôi" Cậu cuối cùng lắc đầu bỏ trở về.

Từ cái ngày sinh Tiểu Hối và Tiểu Hoài cậu luôn cảm thấy Tiểu Bạch cực kỳ quen mắt!

Tiểu Hoài càng lớn cậu càng thấy nó giống với Tiểu Bạch, đấy không phải sự trùng hợp hay là ngẫu nhiên.

Cậu hiện tại chỉ muốn trả thù cho hai đứa bé năm xưa cùng Lion và bọn nhỏ sống phần đời còn lại thật yên.bình chỉ là cậu cảm thấy sắp có chuyện lớn rồi!.

Hôm sau Lion đưa Lạc Bách Ngọc trở về B thị!

Bốn đứa nhỏ từ khi gặp nhau là dính nhau luôn đến ngủ cũng phải ngủ cùng nhau, cậu nhìn bốn đứa ánh mắt đầy cưng chiều.

" Kétttt!"

Lion đột nhiên đạp phanh, y nhíu mày vì có hai chiếc xe đuổi theo phía sau!

Lạc Bách Ngọc thấy xe thì trợn mắt, cậu và y đi xuống xe.

" Các cậu đi theo chúng tôi làm gì?"

Cậu chống nạnh liếc năm người trong xe.

Cả đội Phong Thần nhìn nhau cười gượng, cuối cùng vẫn là Dung Tuyên mở miệng" Lạc ca, anh nói xem bọn em như người nhà vậy mà có chuyện lại giấu"

Mi mắt cậu giật nhẹ" Đây là chuyện riêng của tôi và Lion, các cậu không thể dính liếu vào"

Giản Xuyên ló đầu ra lắc đầu không tán đồng" Em là em trai anh không thể giúp anh trai mình sao, hơn nữa tên đó cũng chẳng đáng tin"

Tên đó ý chỉ Lion sao??

Từ tiểu thụ vạn nhân mê biến thành tên không đáng tin?

Từ lúc cậu Bạo Hồn cốt truyện đã nát đến không thể nát hơn, cậu đỡ trán.

" Muốn đi tùy mấy người, nhưng nếu có chuyện gì phải lập tức đi ngay" Cậu nói cả đám gật đầu như mổ thóc.

Đáng ra đi chỉ có hai lớn, bốn nhỏ nay lòi ra thêm năm mạng.

Chạy hai ngày cũng về đến B thị, việc đầu tiên khi về đây là đi kiếm Lan Bạch Nghiên!

Lion đang hận không thể băm hắn ra nên về đây việc đầu tiên là phải tìm hắn.

Gầm!!

" Lan Bạch Nghiên!"

Lion đạp cửa phòng ngủ của hắn ra nhưng hắn đang nằm trên giường không động đậy.

Lạc Bách Ngọc đi tới kiểm tra thì vẫn sống nhưng gọi mãi chẳng tỉnh, Lion tức tối đã hắn văng xuống nhưng chung quy vẫn như cũ.

Mạc Hàn Khanh đẩy cửa vào thấy cảnh đó chỉ lắc đầu" Em có đánh chết nó cũng không tỉnh đâu!

Mấy ngày trước hôm mê đến bây giờ"

Y lạnh nhạt nhìn hắn" Cút khỏi mắt tôi, vì tiểu Nghịch và Tiểu Âm tôi không giết anh nhưng cũng đừng phá giới hạn của tôi"

Anh không còn giữ nụ cười nữa, ánh mắt nguy hiểm nhìn đến Lạc Bách Ngọc phía sau y" Mạng dai hơn cả đỉa, em thật sự muốn vì một kẻ đến từ thế giới khác mà bỏ anh và con sao?"

" Con tôi tất nhiên không bỏ, nhưng anh thì tôi bỏ!

Mạc Hàn Khanh anh khốn nạn hơn tôi nghĩ, bao nhiêu lần hợp tác cũng Lan Bạch Nghiên rồi" Y kéo cậu lại gần tránh cho có kẻ nào từ phía sau đánh đến.

Truyện chỉ đang ở Wattpad và Manga toon vui lòng không ăn cắp

Đứa nào ăn cắp tui trù cho ở nhà nhà cháy, ra đường xe tông, có bồ bồ đá, có chồng chồng bỏ theo trai, có vợ vợ bỏ theo gái, tán gia bại sản nhục nhã gia đình nổi nhục dòng họ.

Thứ ăn cắp nên sống với tró đê

......tại hạ bái phục.

Đã làn vậy còn chỉnh được nữa mấy má!

Tức muốn drop luôn á trời!!
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 46


Đừng nói hai anh trai hay em trai hiện tại ai dám làm người y yêu bị thương hay đau khổ y sẽ khiến kẻ đó chết không có chỗ chôn!

Hiện tại Lan Bạch Nghiên đã vậy đành đi tìm Tuyên Cơ!

Hắn bị giam dưới hầm dù không chết nhưng điên càng thêm điên!

" Thằng chó!"

Hắn thấy y liền muốn xông tới.

Y dễ dàng né tránh đá văng hắn ra sau" Ai chó hơn ai đéo biết đâu!

Tao chắc hẳn sau ngần ấy việc mày đã biết tất cả là do ai làm nhỉ?

Mày trả thù vô nghĩa suốt ba năm trời thế mày có nghĩ đến em ấy vì mày mà tự sát không hả!"

Càng nói y càng tức điên, Lạc Bách Ngọc không cản y lại cậu ngồi một bên.

Lion hôm nay chỉ là giọt nước tràn ly, vốn hôm đó y đã muốn giết Tuyên Cơ nếu không phải do cậu bị hai người Mạc Hàn Khanh cùng Lan Bạch Nghiên bắt có lẽ y đã đem hắn phanh thây rồi.

Tuyên Cơ nhíu mày gằng gọng" Mày nói ai tự sát!"

" Mày nghĩ có thể là ai, Lan Bạch Nghiên?

Mạc Hàn Khanh hay tao?

Thiên hạ này người quan tâm mày chỉ có duy nhất Ngọc nhi thôi thằng chó!"

Y vừa nói vừa đá Tuyên Cơ không nương tay, hắn bị đá đến mặt đầy vết bầm ánh mắt lại ngây dại!

Hắn nhìn qua Lạc Bách Ngọc đang đứng đó.

" Ảnh Ảnh....là thật sao" Hắn kích động muốn lau đến cậu lại bị y đạp ra.

Cậu nhìn thắng bao sợ hãi nắm đó trở lại, kẻ này là kẻ đã hành hạ cậu, cưỡng hiếp cậu khiến cậu kinh sợ!

Cậu lui lại môi mím nhẹ lại.

" Tôi không biết gì cả, đừng hỏi tôi" Cậu nói rồi bỏ đi ra ngoài cơ.thể vẫn run rẫy vì sợ hãi.

Bên ngoài hai mẩu nhỏ đang tìm khi thấy cậu đi ra sắc mặt trắng bệt thì lo sốt vó, tiểu Hoài chạy lại cầm tay cậu" Ai hức hiếp cha vậy, nói đi tiểu Hoài đánh kẻ đó cho cha"

Thái độ hùng hổ kia làm tâm trạng Lạc Bách Ngọc tốt lên một chút, cậu ôm hai mẫu lên" Người bặt nạt cha đã bị ba con xử lý rồi"

Tiểu Hoài chu môi hôn vào má cha" Vậy cha đừng buồn nữa, cha buồn con hong vui"

Lạc Bạch Ngọc ôn nhu hôn lên trán hai mẫu" Cha không buồn nữa, chúng ta đi dạo nha"

Hai mẫu biết cậu vẫn còn không vui nhưng chẳng biết làm sao, tiểu Hối nắm tay trái, Tiểu Hoài nắm tay phải cả ba đi vòng vòng căn cứ.

Đang đi thì có một người kéo cậu lại, quay qua nhìn thì chính là Mạc Hàn Phong!!.

" Có chuyện gì!"

Cậu nhíu mày né tránh.

Hắn liếc hai đứa bé ánh mắt dò xét" Là con của Tuyên Cơ hay là của thằng nào trong đám kia?"

Cậu nghiến răng nắm tay hai bé muốn bỏ đi thì hắn nắm lại" Sao!

Tự cảm thấy bản thân kinh tởm nên muốn bỏ đi"

Trán Lạc Bách Ngọc nổi ba đường hắc tuyết, cậu dựt tay lại" Biết tôi kinh tởm sao lại còn nắm tay tôi?

Mạc Hàn Phong cậu càng ngày càng giống một con chó bị chủ bỏ rồi đó"

Chủ ở đây chính là Lion!

Mạc Hàn Phong mi mắt giật giật cố nhịn không ra tay, hắn chẳng yêu thương gì đâu chỉ là do Lion vẫn ở căn cứ và y đã nhớ lại tất cả!

Hắn không muốn tình hình giữ mình và y căng hơn, liếc hai đứa bé hắn cũng bỏ đi mà hai mẫu cũng chẳng cho hắn ánh nhìn tốt.

Tiểu Hối nắm tay Lạc Bách Ngọc" Cha ơi, tiểu Hối giết tên đó được?

Con hong ưa tên đó"

Đám mắng cha đáng yêu của bé thì bé phải cho biết mắt, Lạc Bách Ngọc cười nhạt hôn nhẹ vào vầng trán bé kia" Hai bảo bối của cha đừng làm gì hắn, để ba hai đứa giải quyết"

Hai mẫu nhỏ chề môi nhưng vẫn chịu theo cậu đi chơi.

Sau khi khai thông cái não của Tuyên Cơ thì Lion bỏ đi mặc hắn kêu gào, y không giết hắn là để chờ Lan Bạch Nghiên tỉnh rồi làm một lượt chưa nói đến việc hắn hành hạ bảo bối của y đến chết y đâu thể để hắn chết dễ vậy.

Nói đến Lan Bạch Nghiên thì vẫn hôn mê, Mạc Hàn Khanh mấy lần kiểm.tra tuy mạch thở vẫn còn chỉ là mãi vẫn chẳng tỉnh.

( Anh sợ chết nên chơi trò công túa ngủ tong rừng à anh?)

Lion theo cảm ứng của tiểu Ảnh tìm thấy Lạc Bách Ngọc cùng hai mẫu và hai nhóc Mạc Nghịch, Mạc Âm đang chơi đùa, y đi lại túm tiểu Hoài đang chạy.

" Bắt được rồi nhé!"

Tiểu Hoài bị túm không vui chu môi.

" Anh Nghịch cứu bé" Bé dang tay được Mạc Nghịch ôm xuống.

Thấy y tiểu Hôi chạy lại" Ba ơi lúc nãy có tên súc sinh nào đó mắng cha á, ba giúp con trả thù đi ba"

Lion nhíu mày bế bé lên" Là ai bắt nạt Ngọc nhi vậy, tiểu Hối"

Mạc Âm đi lại đòi lại tiểu Hối, nếu Mạc Nghịch thích chơi với Mạc Hoài thì nó lại thích chơi với Mạc Hối" Là cậu Phong, cha trả bé cho con"

Thái độ đòi người kia Lion và Lạc Phi Ảnh dở khóc dở cười" Sao lại là của con?

Tiểu Hối là con của ta thì là của ta"

Nó tức giận trực tiếp nhảy lên cưới lại, thấy đại thỏ ôm tiểu thỏ bỏ đi Lion cười ha hả, Lạc Bách Ngọc đi tới" Lion à, anh nói xem sao em cứ cảm thấy tiểu Âm sao giống lúc anh bảo vệ em vậy"

Y ôm.cậu lại ghế gần đó" Vậy cũng tốt, anh cũng chẳng nở để đứa nào chôm mất mấy đứa nhỏ"

Nói thật thì y thương tiểu Hối nhất trong sau đứa tính luôn một chim một rồng, bé tính cách giống với bảo bối của y lại ngoan ngoãn vã lại tiểu Hối cũng là song nhi nên có phần y thiên vị bé.

Khung cảnh buổi chiều ấm áp, hai người lớn rồi trên ghế cười nói bốn đứa bé ngồi cùng nhau chơi.

Tiểu Hoài và Mạc Nghịch chơi đuổi bắt còn tiểu hối và Mạc Âm đang làm một bó hoa.

Phía gần hồ tiểu Long đang ngâm thì bị tiểu Ảnh phá, nó bực liền bay lại chỗ tiểu Hối cuộn trọn trên đùi bé.

Khung cảnh thanh bình trong thời đại này cũng thật hiếm thấy nhưng chẳng biết kéo dài được bao lâu.

Trong căn phòng của Lan Bạch Nghiên một đạo ánh sáng từ trán hắn xuất ra, hắn đã tỉnh!!.

" Mạc Hoài!!

Giỏi lắm" Hắn nở nụ cười đầy phẩn nộ.

Muahahaha sắp hoàn rùi!!

Tung bông đuy.

Ngày mai lên xe bông nên tranh thủ đăng sớm, tui sẽ drop khoản hai tuần hưởng trang mật nha.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 47


Lan Bạch Nghiên tiếp tục giả hôn mê dù Lion có kiểm tra vẫn bất lực, y tức giận đá hắn mấy cái rồi bỏ đi.

Khoản thời gian này y, cậu và mấy đứa nhỏ ở một căn biệt thự nhỏ.

Mỗi ngày bốn bé vẫn chơi với nhau, còn Lạc Bách Ngọc thì Lion chẳng cho làm gic cả đến việc tắm y cũng tự tắm cho cậu.

Lúc tắm y sẽ để ý những chỗ bị thương khi trước và né tránh cậu đau.

Người đời có câu no ấm sinh dâm dục và câu đó ứng nghiệm lên y!

Từ sau khi về đây ngày nào y cũng đè cậu ra để đụ, hai bầu vú to đã bị y chiếm sạch hai mẫu nhỏ cũng tranh không lại.

Buổi sáng Lạc Bách Ngọc đang ngủ cảm thấy bầu vú bản thân bị đau cậu mở mắt thấy Lion đang bú!

" Lion, chừa cho hai đứa nhỏ" Cậu nhắc nhở.

Y nhả ra liếm núm vú cái" Để hai đứa tập cau sữa đi, hai cục bánh mềm này chỉ thuộc về anh"

Nói xong còn cắn lên bầu vú làm dấu, cậu bất lực tùy ý y.

Dù sao mấy nay hai mẫu có hai anh chơi cùng cũng chẳng luyến tiếc sữa cậu cho y uống cũng chẳng sao, đang lúc Lion muốn làm chút chuyện thì đột nhiên bị phá.

" Cha!!

Cha!

Có tiểu Hoài ở trong không" Mạc Nghịch chạy đến gõ cửa.

Lạc Bách Ngọc cùng Lion nhìn nhau" Không có, chẳng phải tiểu Hoài ở cùng con sao"

Y đi ra mở cửa thấy con trai sắc mặt tái nhợt, Mạc Nghịch cầm tay y" Tiểu Hoài bị ai đó bắt đi rồi, lúc sáng có người của ba đến nói đem em ấy đi đến chỗ cha con tưởng.."

Không nói nữa Lion và Lạc Bách Ngọc cũng hiểu, cậu cùng y nhanh chóng đến chỗ Mạc Hàn Khanh!

Vừa đến cậu đã nắm cổ áo anh.

" Nói!!

Anh giấu tiểu Hoài ở đâu!

Thằng khốn, nói mau" Cậu tức giận.

Mạc Hàn Khanh dáng vẻ ngơ ngát" Phát điên cái gì, tôi chẳng rảnh đi bắt thứ nghiệt chủng đó"

Mạc Nghịch chạy vào" Chính thuộc hạ của ba đưa em ấy đi!

Rõ là nói đến chỗ ba mà"

Nếu là Lạc Bách Ngọc nói anh có thể không tin nhưng con trai thì sẽ không nói dối, sắc mặt anh hóa đen" Con có nhớ là ai không?"

" Là tên hay đi theo ba là Lan Bạch Nghiên, gã ta nói ba muốn gặp em ấy" Nó vừa nói vừa lo.

Lạc Bạch Ngọc thoáng chốc cả trời như sụp" Vậy tiểu Hối đâu!!"

" Cha nhỏ yên tâm, tiểu Hối vẫn ngủ cùng tiểu Âm chỉ có lúc sáng con và tiểu Hoài dậy trước" Mạc Nghịch lắt đầu.

Tiểu Hối ổn cậu cũng đỡ lo, Mạc Hàn Khanh lập tức cho người tìm tên thuộc hạ đó nhưng quá muộn!!!

Gã ta đã bị biến thành tang thi thả ngoài cổng căn cứ.

" Tiểu Bạch!!

Tiểu Bạch" Lạc Bách Ngọc gọi Tiểu Bạch.

Hiện tại có giúp tìm được Tiểu Hoài không đều phải nhờ nó, Tiểu Bạch đi ra thấy cậu sắc mặt trắng xanh liền hỏi.

" Bách Ngọc?"

Ngay lập tức cậu túm nó lại" Giúp tôi tìm tiểu Hối, nó bị kẻ khác bắt rồi"

Nghe tin Tiểu Hối bị bắt thì Tiểu Bạch lập tức xác nhận vị trí, nó tìm thấy Tiểu Hối ở một nhà xưởng bỏ phế cách căn cứ không xa.

" Lan Bạch Nghiên cũng đang ở đó" Lion khó có thể hiểu tại sao hắn lại ở đó!.

Nếu muốn uy hiếp y thì hắn tại sao chỉ bắt duy nhất mình Tiểu Hoài?

Hiện tại không thể nghĩ nhiều y, Lạc Bách Ngọc và Mạc Hàn Khanh nhanh chóng đến chỗ đó.

Mạc Nghịch cũng muốn theo nhưng bị Lion bắt ở lại, Lan Bạch Nghiên khó hiểu như vậy nếu nửa chừng hắn lại bắt nó thì sẽ mệt thêm.

Cả ba cấp tốc đã đến nhà xưởng bỏ hoang đó, lần theo vị trí cũng thấy Tiểu Hối bị treo trên giàn cao!!

Nghe tiếng động Tiểu Hối nhìn thấy cha thì gọi.

" Cha ơi!!

Cha đừng qua, tên ác ma kia bẫy cha đó" Bé đung đưa hét lớn.

Lion kéo Lạc Bách Ngọc lại y quan sát rồi lập tức phát động dị năng đóng băng cả nhà xưởng!

Bốc!!

Tiếng búng tay vang lên những cái hố đầy tang thi bị lộ ra, bọn chúng đều đã bị đống cứng nếu lúc nãy Lạc Bách Ngọc tiến thêm vài bước thì sẽ thành đồng loại của chúng.

Bốp!!

Bốp!

Tiếng vỗ tai từ phía sau Lan Bạch Nghiên đi ra dáng vẻ thong dong" Tiểu Ly lâu không gặp"

Lion đen mặt che chắn Lạc Bách Ngọc" Đừng bao giờ gọi tôi bằng cái giọng kinh tởm đó, Lan Bạch Nghiên anh là muốn cái chó gì đây"

Hắn bật cười từ người hắn chui ra một kẻ khác!!

Đó là phản hệ thống!

Tiểu Bạch ngơ người rồi nhanh chóng liên lạc với thượng cấp chỉ là tất cả đã bị chặn.

" Tại sao nó lại bám vào Lan Bạch Nghiên!

Không phải hắn là đại công sao" Lạc Bách Ngọc hỏi Tiểu Bạch.

Cả nó cũng đang rối loạn, không lý nào cái phản hệ thống kia lại có thể bám vào Lan Bạch Nghiên và cái quan trọng hơn là tại sao nó lại trốn khỏi tay thần chủ!!

Như hiểu suy nghĩ của Tiểu Bạch phản hệ thống lên tiếng" Ám Thế chi thần thả tao ra, từ lâu ngài ấy cùng thần chủ đã không hòa thuận rồi"

Hiện tại không thể liên hệ với cảnh sát không gian mà Tiểu Bạch lại bị hạn chế sức mạnh, Lan Bạch Nghiên xoa tay liếc nhìn Tiểu Hối.

" Nó thương mày lắm đấy, khi mày chết nó còn muốn giết tao cơ mà" Hắn nói một câu không đầu chẳng đuôi.

Lạc Bách Ngọc vốn không rõ về dòng thời gian thứ hai và hiện tại cậu bảo đảm trong dòng thời gian đó Tiểu Hối đã làm gì thậm trí bé đã giết Lan Bạch Nghiên!
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 48


Tiểu Bạch nhíu mày muốn bay lên cứu Tiểu Hối nhưng phản hệ thống lại hạn chế sức mạnh của nó, Lion tức giận đánh về phía Lan Bạch Nghiên bất ngờ là hắn lại dễ dàng tránh.

" À~~ quên nói ta đã tăng cấp dị năng có hắn ta, hiện tại không ai có ther giết hắn đâu" Phản hệ thống kinh bỉ nói.

Từng đợi cuồng phong lao đến chỗ Lạc Bách Ngọc!!

Lion vừa ôm cậu vừa tránh né cả Mạc Hàn Khanh sợ y bị thương cũng phải giúp y chống trả, dị năng được tăng cấp kia của Lan Bạch Nghiên của quá là khủng bố.

Nó dễ dàng đánh vắng lôi cầu của dị năng giả cấp 40, cả ba đánh ra ngoài vì Lion sợ sẽ hại đến Tiểu Hối, bên trong vẫn là Tiểu Bạch cùng phản hệ thống đấu nhau.

Lần này là trận chiến cuối cùng, nó đã dồn hết tài nguyên của nó cho Lan Bạch Nghiên!

Nếu hắn thắng nó sẽ sống nhưng nếu hắn chết thì nó cũng đừng hòng mà sống, bên ngoài Lion tạo ra ngày mũi tên băng hướng về hắn nhưng một cái phất tay đã phá hủy tất cả!

Hắn tấn công điên cuồng nhưng tuyệt nhiên chỉ nhắm vào Lạc Bách Ngọc, cậu được Lion bảo hộ vẫn bị phong đao chém vào cánh tay.

Máu tươi tanh nồng lan ra Lion trong lúc lơ là bị hắn đánh ra xa!.

" Lion!!"

Lạc Bách Ngọc ngã ở gần Lan Bạch Nghiên, cậu lo lắng gọi.

Y bị gió nâng lên trói lại, phía Mạc Hàn Khanh cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu!

Anh bị nhưng đợi gói lốc bao vây khó mà thoát nổi, Lan Bạch Nghiên tiến đến chỗ Lạc Bách Ngọc đá vào bụng cậu.

" Giờ xem ai cứu nổi mày" Hắn nắm tóc cậu tàn nhẫn đập đầu cậu xuống đất.

Thấy cậu bị hắn đánh hai mắt Lion như nức ra đỏ lên sòng sộc" Lan Bạch Nghiên mày muốn tao làm gì cũng được!

Bỏ Ngọc nhi ra thằng chó"

Hắn vẫn không quan tâm nhìn cậu bằng ánh mắt như nhìn sinh vật đã chết!

Hắn kéo cậu đến chỗ y rồi dùng dao để lên cổ.

" Cho em nhìn nó lần cuối, nhớ sau lần này thì chẳng còn kẻ nào tên Lạc Bách Ngọc cả, nó sẽ chết cùng kẻ đã chết 5 năm trước" Hắn nói rồi mũi dao đâm mạnh cổ Lạc Bách Ngọc rạch một đường.

Lúc tưởng chừng sẽ chế thì một hỏa cầu đánh bay hắn!

Mạc Hàn Phong từ căn cứ bị Mạc Nghịch nói tới đây, vừa tới đã thấy cảnh này tiện tay đánh vào hắn.

Bị đánh bất ngờ hắn không tránh được bị hỏa cầu đánh văng mấy trăm mét, Lion cũng thoát khỏi cái lồng gió kia chạy đến kiểm tra cho Lạc Bách Ngọc.

May cậu chỉ bị rạch ngoài da y nhanh chóng lấy đồ cầm máu.

" Ngọc nhi, đừng nói" Y tạm cầm máu.

Đùng!!!

Uỳnh!!

Tiếng nổ vang trời ở chỗ Lan.Bạch Nghiên hắn bay ra liền bị nhưng thực vật khát máu quấn lấy, đao gió nhanh chóng cắt bỏ hắn cũng cách xa khỏi Tuyên Cơ.

Đáng ra Tuyên Cơ không thể ở ngoài này!!

Lion nhìn qua Mạc Hàn Phong hắn liền lắt đầu" Em nghe Nghịch nhi nói liền chạy tới đây, chẳng rảnh đi thả hắn"

" Ai thả không quan trọng, hiện tại giết Lan Bạch Nghiên mới là đều cần thiết!"

Y băng bó xong thì trực tiếp đưa Lạc Bách Ngọc vào không gian.

Nơi đó trừ khi y chết nếu không cậu sẽ an toàn, hai người nhanh chóng trợ giúp Tuyên Cơ.

Mạc Hàn Khanh cũng thoát khỏi gió lốc, cả bốn người vây đánh mình Lan Bạch Nghiên vậy mà hắn lại né tránh hết!!

Tuyên Cơ nhíu mày phát động di năng lớn cả một khu liền bị thực vật đỏ trồi lên, chúng đuổi theo muốn bắt Lan Bạch Nghiên.

" Mẹ nó!!

Ăn gì mà chạy nhanh vậy" Mạc Hàn Phong vừa đuổi theo vừa chửi.

Lion đưa tay ra con sông gần đó liền đóng mắt từng mũi giáo băng bắn lên, Lan Bạch Nghiên mắt hóa đỏ khống chế những tang thi gần đó chúng bắt đầu tấn công chỉ trừ Lion.

Y biết liền không nể nang gì xông lên Thuẩn Di đến gần.

Roẹt!!

Mũi giáo băng đâm vào bụng hắn, y muốn đâm sâu lại bị gió thổi ra" Khốn kiếp!"

Vết thương của hắn nhanh chóng hồi phục, hắn nhìn vào Lion ánh mắt đau lòng" Tiểu Ly... em đã từng yêu anh chưa"

Hắn đã theo y ba kiếp rồi!!

Yêu y, tôn y, kính y nhưng đổi lại y chẳng hề yêu hắn, dòng thời gian thứ nhất hắn chịu đau khổ chia sẻ y với đám kia, kiếp thứ hai trăm cay ngàn đắng thì trái tim y lại bị kẻ khác cướp mất!

Hắn đủ mưu ngàn kế giết được kẻ đó thì y lại vì kẻ đó tự sát, đến kiếp này y vẫn khoing chọn hắn.

" Lan Bạch Nghiên, nếu khoản thời gian đầu khi còn trên đoàn tàu có lẽ tôi sẽ yêu anh đôi chút nhưng anh tổn thương để trái tim của tôi!

Tôi đã từng nói trái tim tôi chỉ có duy nhất một người" Lion lạnh lùng cất tiếng.

Y chỉ là có cái gọi là hảo cảm với hắn còn yêu thì chưa từng!!

Lan Bạch Nghiên trầm mặt ánh mắt đầy sát khí, xung quanh từng cơn cuồng phong dự dội!!

Hắn hiện tại chẳng còn gì để luyến tiết cả, có chết hắn cũng đem y theo, cả đời này hắn sống đã không có y vậy hắn chết cũng phải kéo y đi cùng.

Tuyên Cơ đánh mùi không ổn lập tức lui xa, ba người kia cũng hiểu chỉ là đợt cuồng phòng này quá lớn!!

Chạy đâu cũng chẳng thoát, cây cối nhà cao hay bất cứ thứ gì trong phạm vi đều bị chém nát
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 49


Cả bốn bị ép tới gần khu xưởng hoang kia, Lion sợ Lan Bạch Nghiên hại đến tiểu Hối liền nắm Tuyên Cơ.

" Cút vào trong, Tiểu Hối bị nhốt ở bên trong mau cứu nó ra" Ngay lập tức Tuyên Cơ lao vào nhà xưởng..

Bên ngoài ba người cố gắng chống trả Lion không chế băng tấn công hắn lại bị tưởng gió cản lại, Mạc Hàn Phong từ phía sau một cầu lửa phóng tới cũng bị gió thổi bay!

Tang thi trong phạm vị chiến đấu đếu bị đánh có nát chẳng còn mảnh thịt, Lan Bạch Nghiên dùng dị năng tinh thần nhắm vào Mạc Hàn Khanh.

" Tch!!

Mẹ nó, Lan Bạch Nghiên" Anh rít lên cố chổng trả cơn đau đầu.

Đánh liên tục dị năng cả ba đều đã gần cạn!

Cả ba xuống thế hạ phong, vốn tưởng sẽ kết thúc ai ngờ bầu trời chuyển mây sét!!

Cái này là ông trời giúp bọn họ, chỉ cần có mây sét Mạc Hàn Khanh không cần dị năng vẫn dùng được lôi hệ diện rộng.

" Điện Long!"

Một con rồng từ trên lao thẳng xuống Lan Bạch Nghiên hắn không thể tránh đòn này liền kéo hàng ngàn tang thi làm lá chắn.

Uỳnh!!!

Trận nổ lớn quét sách quanh cả chụt km, Lion và Mạc Hàn Phong cũng bị ảnh hưởng ho ra bụng máu.

" Chết rồi chứ" Mạc Hàn Phong muốn đỡ Lion nhưng ngay lập tức bị y đẩy ra.

Một mũi đao gió bắn tới nếu y không đẩy hắn đã là oan hồn dưới tay Lan Bạch Nghiên!!

Mạc Hàn Khanh lúc này mới hoảng sợ, hắn ăn một tử chiêu của anh mà vẫn sống!

Lan Bạch Nghiên tuy mất một tay nhưng hắn vẫn đứng được" Tiểu Ly kết quả đã định rồi!

Em chọn đi"

Y cắn răng" Còn lâu!!!

Hôm nay giải quyết cho xong tất cả, hai kiếp nợ cũ nợ mới tính trọn một lần"

Dứt lời xung quanh lại đóng băng!!

Mạc Hàn Khanh muốn ngăn lại bị gai băng chặn lại, Lion là muốn kích hoạt bình dị năng!!

Dị năng trong người dị năng giả đều có 1 bình chứa, bình thường 30% sẽ bị đè lại nén cho thành cực đại, nếu không phải tình thế chỉ còn cái chết tuyệt đối không được dùng!.

" Tuyệt Sát!"

Một vùng trời đóng băng gai nhọn mọc ra khắp nơi Lion dùng Thuẩn Di đuổi theo Lan Bạch Nghiên!

Y đến nơi nào nơi đó thành biển gai, chúng bắn lên nhưng mưa dù có chạy nhanh Lan Bạch Nghiên vẫn trúng chiêu.

Y đã dùng chiêu này hắn có chạy lên trời cũng không thoát, đuổi theo 1 quảng đường thì dị năng của cả hai đều đã cạn sạch.

Lúc này trong không gian Lạc Bách Ngọc nhờ có tiểu Ảnh đã được chữa trị hoàn toàn, cậu lập tức xé không đi ra!

" Bốp!!"

Vừa ra đã thấy Lan Bạch Nghiên cùng Lion đánh tay đôi, cậu chẳng ngại đá hắn ra.

" Lion!"

Cậu chạy lại đỡ y.

Sắc mặt y rất tệ do dùng quá dị năng, cậu lo lắng đưa y vào không gian.

Khi y an toàn cậu mới nhìn lại Lan Bạch Nghiên, hắn đã đứng dậy đôi mắt căm.hận nhìn vào cậu.

Hiện.tại hắn không thể dụng dị năng mà cậu cũng bị phản hệ thống khống chế nên cả hai hiện tại chỉ đánh tay đôi, dù đang bị thương nhưng ít nhiều hắn cũng là thiếu tướng quân đội!

Lại sống ba kiếp cậu vốn không phải đối thủ.

Bịch!!

Hắn đè cậu xuống đất vùng từng đấm nhân lúc hắn không để ý cậu lấy một con dao rạch ngang cổ hắn, hắn loạng choạng cậu nhanh chóng đẩy ra.

" Trả lại cho anh!

Khụ!!

Khụ" Cậu ho mấy cái.

Muốn xông lên thì chân cậu lại tái phát!!

Cơn đau khủng bố ép cậu không thể đứng dậy, phía trên Lan Bạch Nghiên cầm dao chuẩn bị ra tay thì bị những cây khô máu quấn lấy.

Tuyên Cơ đuổi kịp hắn đỡ cậu ngồi dậy" Ảnh Ảnh"

" Tiểu Hối!

Nó đâu rồi" Cậu cố nhịn đau hỏi.

Hắn lắc đầu" Lúc em đến Tiểu Hối đã không thấy đâu, chỉ thấy hệ thống của anh nằm dưới đất, em hỏi được vài chuyện thì nó cũng biến mất"

Sắc mặt cậu tái xanh liếc qua Lan Bạch Nghiên" Thằng súc sinh!!

Tiểu Hối đâu rồi hả"

Hắn lau máu trên miệng" Ai biết, tao giao nó cho phản hệ thống chết sống tao không quan tâm"

Sau câu đó Tuyên Cơ liền không chế dây leo đâm xuyên bụng hắn!!"

Mẹ kiếp!!

Thằng chó mày thua cả súc sinh, muốn trả thù thì kiếm tao đừng có đụng vào Tiểu Hối"

Hắn cười điên dại" Tao kiếm mày chi!?

Tao muốn giết là nó!

Chính tại nó mà tao mất đi tất cả!"

Nghe hắn nói Tuyên Cơ giật giật mi mắt, hắn cảm thấy Lan Bạch Nghiên là bị tâm thần tạm mù con mắt!"

Mất tất cả!

Mẹ mắt mày có mù thì nói thằng chó!

Dòng thời gian thứ hài tất cả đã sống yên ổn nhưng chính mày phá nát tất cả!

Mày nói em ấy cướp của mày nhưng mày xem từ đầu tới cuối Mạc Hàn Ly có yêu mày không!"

Từ đầu tới cuối Lion chưa bao giờ yêu Lan Bạch Nghiên!

Chỉ có hắn tự ngộ nhận rồi tự phát điên, hắn vẫn luôn sống trong cái ảo giác của bản thân hắn nếu hắn không hại Tuyên Cơ để ép Lạc Bách Ngọc tự sát thì tất cả sẽ không đi đến tình cảnh hiện tại!

Lạc Bách Ngọc hít sâu một hơi cậu mở miệng" Lan Bạch Nghiên, hai đứa nhỏ nắm đó chính anh giết vậy tôi hỏi anh đã từng nghĩ hai đứa nó là con mình chưa?

Đã từng nhớ về tụi nó hay chưa"

" Có hay không nói cũng đã vậy!!

Nếu mày không xuất hiện dòng thời gian thứ hai tao đã đem em ấy về bên cạnh mình rồi" Hắn lắt đầu vừa nói vừa cười.

Cậu không còn lời gì để nói, Lan Bạch Nghiên hết thuốc cứu rồi.

Nếu cậu không xuất hiện Tiểu Bạch cũng không xuất hiện dù hắn có trọng sinh vẫn không thể thoát khỏi trật tự thế giới, hắn vẫn sẽ phải chấp nhận chia sẻ Lion thôi.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 50


Đột nhiên Lan Bạch Nghiên lại có thể dùng dị năng!!

Hắn tấn công dây leo thoát khỏi chế trụ của Tuyên Cơ.

" Mẹ nó!

Quên mất" Tuyên Cơ ôm cậu cách xa hắn ra.

Tiểu Bạch có nói với hắn sợi dây trên cổ Lan Bạch Nghiên chính là thứ hấp thụ di năng cho hắn, buộc phải phá nó thì mới mong hạ được Lan Bạch Nghiên.

Ngay phút chốc từ mặt đất ngàn cây dây leo khủng lồ thi nhau trồi lên, Mạc Hàn Khanh và Mạc Hàn Phong cũng đã đêna hỗ trợ.

Dị năng hiện tại chưa hồi phục hoàn toàn Lan Bạch Nghiên chỉ là cố chống trả lại, tang thi bị hắn điều khiển như thiêu thân lao tới!

Cả một vùng trời vì bốn người đánh nhau mà trấn động, tia sét thi nhau bổ xuống,lửa phừng phực cháy rồi những vụ nổ trên không.

Lạc Bách Ngọc trở lại không gian cậu muốn xem Lion thế nào rồi.

Thấy cậu Lion lập tức kéo lại" Em không bị thương chứ"

Cậu lắt đầu" Em không sao, Lion anh đã ổn hơn chưa"

Nghe cậu hỏi y đưa tay lên, dị năng của y đã hồi phục hoàn toàn!

Có lẽ thế giới này vẫn có sự ưu ái nhất định cho y nhỉ.

" Ngọc nhi, đưa anh ra ngoài đi!

Phải giải quyết tất cả thôi" Y cầm tay cậu ánh mắt kiên định.

Cậu hiểu, không gian biến chuyển cả hai lại ra ngoài.

Bên ngoài hiện tại đã nát đến không thể nát hơn, Lion ôm cậu Thuẫn Di đến chỗ cả đám đang đánh nhau.

Lan Bạch Nghiên 1 chọi 3 vẫn không bị đè xuống hạ phong làm ba tên kia chật vật.

" Lạc ca!"

Tiếng gọi từ phía sau Lạc Bách Ngọc quay đầu nhìn lại thì là Giản Xuyên cùng Dung Tuyên.

Vừa đến đúng lúc lắm!

Cậu lập tức nắm tay cả hai" Hai đứa giúp anh tìm Tiểu Hối, thằng bé ở gần khu nhà xưởng hai đứa giúp anh tìm thằng bé càng nhanh càng tốt"

Giản Xuyên nhíu mày, hắn ban nãy cảm nhận được nguộn dị năng cực đại lúc đến thì thấy cảnh 3 người đang đánh 1 người!

Đi chưa được mấy bước đã thấy Lạc Bách Ngọc cùng Lion trở ra.

Giản Xuyên nhìn lại chiến trường đã không còn ổn" Đi Tiểu Hoài một mình Dung Tuyên là đủ, em ở lại giúp anh nhìn xem tình hình có vẻ không ổn rồi"

Quả thật bên kia rất không ổn, cậu gật đầu Dung Tuyên lập tức rời đi, Giản Xuyên tham chiến có thể nói Hắc Ám hệ của hắn là dùng để đánh vượt cấp!

Hắn vừa vào đã đối đầu với Lan Bạch Nghiên, Lion tìm chỗ an toàn để Lạc Bách Ngọc lại bản thân cũng tham chiến!

Y cùng Giản Xuyên tham gia đã đẩy Lan Bạch Nghiên xuống hạ phong, hắn cảm thấy không ổn liền gọi cả ngàn con tang thi tới.

" Nuốt" Giản Xuyên vung ra một thứ chất lỏng đen nó dần cắn nuốt bầy thi khổng lồ.

Cả đám hiện tại không ai đến gần được Lan Bạch Nghiên!

Cả người hắn luôn có gió lốc chỉ cần đến gần là bị chém nát, Mạc Hàn Khanh lui lại chút bầu trời tụ mây đen từng tia lôi chớp đánh vào hắn nhưng vẫn không chạm đến.

" Có vẻ hắn đã dồn sạch dị năng vào cái tường gió đó..Khụ!"

Lion chưa nói xong đã bị đánh văng ra xa.

Nhìn lên thấy Lan Bạch Nghiên đang tụ một cột lốc xoáy to hơn ra căn cứ!!

Hắn hiện tại chẳng cần ai sống ai chết!

Cứ bồi theo hắn cả đi" Mạc Hàn Ly, trái tim em làm bằng thứ gì vậy!!

Anh theo em 3 kiếp kết quả anh nhận được là gì!"

Hắn điên cuồng bậy tang thi cũng trở nên tàn bạo, Lion nghiến răng, hắn mà thả con lốc đó đi thì tất cả sẽ chết!

Không chỉ họ mà căn cứ gần đó và cả mấy đứa nhỏ.

Phía sau ánh mắt Tuyên Cơ đầy suy tư cuối cùng là gọi Lion" Mạc Hàn Ly!"

Y quay lại" Gì?"

Hắn đứng dậy đi lên, y cảm thận thấy dị năng của hắn đột nhiên trào ra" Mày..."

" Chăm sóc cho Ảnh Ảnh thật tốt, cả Tiểu Hoài và Tiểu Hối!

Nói với anh ấy là tao rất yêu anh ấy và hai đứa bé" Y bất ngờ không thể tả.

Tuyên Cơ vậy mà...

" Tôi sẽ nói" Y nói ba chữ mím môi chút lại cất tiếng" Cảm ơn, cảm ơn cậu"

Nói rồi y nhanh chóng đưa tất cả Thuẩn Di đến chỗ Lạc Bách Ngọc.

Phía Tuyên Cơ hắn dùng dị năng bao bọc bản thân trong tầng tầng lớp lớp phòng thủ, một quả cầu khí cực đại nén lại nhỏ bằng hạt đậu hắn nhìn về phía xa chỗ Lạc Bách Ngọc đang ở.

" Ngọc nhi.. em yêu anh"

Uỳnh!!!

Tiếng nổ lớn vang lên cả hàng trăm km đều bị ảnh hưởng!

Lúc này Dung Tuyên đã tìm thấy Tiểu Hoài đang ở cùng Mạc Nghịch, Mạc Âm và Tiểu Hoài y liền đưa cả hai đứa đến chỗ Lion và Lạc Bách Ngọc.

Tất cả được đưa vào không.gian của Lion trốn.

" Cha ơi" Tiểu Hối thấy Lạc Bách Ngọc thì phi lại.

Cậu ôm bé vui vẻ" Bảo bối nhỏ con làm cha lo chết rồi"

Bé mếu máo" Con..hức..con thấy..hức..

Nghịch ca nên đi theo...con..xin lỗi"

Tiểu Hối cũng chạy lại ôm cậu" Cha ơi, đừng lo nữa anh hai không sao rồi"

Bên này ba cha con lo cho nhau thì bên kia Mạc Nghịch đang bị Lion trách mắng" Con có biết như vậy nguy hiểm lắm không!

Tự tiện đến đó cha không nói còn đem em đi mà không báo ai, con có biết vì như thế mà một đống chuyện xẫy ra không"

Mạc Nghịch tự hiểu mình sai nhưng nó quá lo cho Tiểu Hoài, lúc thấy Tiểu Bạch cùng phản hệ thống đánh nhau nó đã lén dùng dị năng của mình.

Chẳng ai biết nó cũng là không gian dị năng giả, nó đã lén đưa Tiểu Hối vào không gian lúc về gặp Mạc Âm.và Tiểu Hối đang đi tìm nó cũng đưa vào luôn.

Mạc Hàn Khanh thấy nó bị la cũng chẳng nở" Tiểu Ly à, Tiểu Nghịch còn nhỏ chỉ là quá lo nên mới làm bậy.thôi"

Y thở dài mặc kệ quay lại chỗ Lạc Bách Ngọc, cậu lúc này mới nhớ đến bên ngoài" Lion....Tuyên Cơ"

Y gật đầu" Cậu ta ôm.theo Lan Bạch Nghiên chết cùng, Ngọc nhi trước lúc đi cậu ra có gửi lời nhờ anh nói với em"

Cậu rũ mắt đợi nghe.

" Ảnh Ảnh em yêu anh rất nhiều và cả con chúng ta, và xin anh tha thứ cho em"

Hai mắt cậu ướt lệ, hai mẫu nghe vậy thì nắm chân Lion" Tuyên Cơ là ai vậy?"

Y xoa đầu cả hai" Là ba ruột của hai đứa"

Tất cả tĩnh lặng không ai lên tiếng cả, Lạc Bách Ngọc bỏ quả một chỗ cách xa Lion đi theo.

" Lion..hức.."

Cậu dựa vào ngực y nức nở.

Có lẽ ngoài Mạc Hàn Ly và hai đứa con kẻ làm y khóc vì đau lòng chắc có lẽ chỉ có duy nhất một mình Tuyên Cơ, qua lời kể cậu cũng đã đoán sơ sơ tất cả mọi chuyển ở kiếp trước chỉ là không dám đối mặt.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 51


Qua gần 3 tiếng Lion đưa tất cả ra ngoài thì bây giờ đã thành một bãi hoang tàn!!

Tất cả bị nghiền nát không thứ gì còn sống.

" Có ai kìa!!"

Tiểu Hối thấy một người nằm trên đất thì gọi mọi người.

Lạc Bách Ngọc lập tức đi đến" Tuyên Cơ...Tuyên Cơ mau tỉnh"

Kẻ này vậy mà là Tuyên Cơ!!

Hắn tay chân đều đã nát hơi thở yếu như sợi chỉ, nghe tiếng cậu hai mắt hắn mở ra.

" N..Khụ!!..Ngọc nhi... trước khi chết..khụ..có thể gặp anh.... coi như em mãn nguyện"

Mỗi câu hắn nói đều là ho ra máu, Lion cố rắng dùng nước suối như vô vọng.

" Không cần...nội tạng đã nát.... có thần cũng không cứu nổi..Khụ!!!

KHỤ!!!"

Hắn đẩy nước ra.

Đường nào cũng phải chết chi bằng nói thêm.vài câu với người hắn yêu.

Cậu hai mắt đầy nước" Tuyên Cơ.."

" Ngọc nhi... gọi em là.. tiểu Cơ..như lúc trước.., anh biết không..... lúc anh tự sát em.. rất hối hận... em..khụ!!

Em xin lỗi.. là do em ngu ngốc... em thật sự rất.rất..yêu anh cả con chúng ta"

" Tiểu Cơ.... tiểu Cơ" Cậu lặp lại hắn cũng đã mãn nguyện.

Nhìn qua hai đứa nhỏ ánh mắt hắn triều mến" Hai đứa...bé rất giống anh..

đặt biệt là đôi mắt...

Ngọc nhi...mắt em mờ rồi..không nhìn rõ nữa"

" Hức..Tiểu Cơ... hức"

Tai hắn cũng dần ù đi ý thức cũng tan rã.

Hơi thở yếu ớt cũng đã mất Tuyên Cơ đã chết....

Hai kiếp hắn 1 kiếp thì sống trong tình yêu tôn kính cậu, 1 kiếp hắn bị thù hận che mờ mắt gây ra cho cậu bao tổn thương đến cuối cùng vẫn là hắn chấp nhận hi sinh để cậu có thể hạnh phúc.

" Tiểu Hoài, Tiểu Hồi hai đứa đến đây" Lion.gọi hai đứa.

Bóng dáng nhỏ nhỏ lon ton chạy lại, y đưa hai bé đến chỗ Tuyên Cơ" Chạm vào ba của hai đứa lần cuối đi"

Tiểu Hồi gan dạ sờ vào mặt Tuyên Cơ" Ba ơi, ba yên tâm đi Tiểu Hối sẽ bảo vệ cho cha thật tốt cả anh hai nữa"

Tiểu Hoài bên cạnh giật đầu phụ họa, Lạc Bách Ngọc lúc này sờ vào trán hắn đặt lên đó nụ hôn từ biệt" Tiểu Cơ à, nếu có kiếp sao hãy sống thật tốt nhé"

Mọi người cũng im lặng, Lion quyết định sẽ hỏa táng Tuyên Cơ tro cốt sẽ để cho Lạc Bách Ngọc giữ.

Dù sao Tuyên Cơ vẫn luôn muốn đi theo cậu y làm vậy cũng tính là hắn đã luôn ở cạnh cậu.

Trận đánh này liên lụy rất nhiều người, căn cứ bị đổ sập rất nhiều người chết!

Cũng may tang thi trong trận đấu đã bị Lan Bạch Nghiên đều động hết về trận đầu nên họ có nhiều thời gian để trùng tu lại căn cứ.

Phía Hoành Cát sau khi Tuyên Cơ chết thì căn cứ được đội Phong Thần quản lý, đáng ra Giản Xuyên muốn để Lạc Bách Ngọc làm chủ nhưng cậu vẫn còn nợ Lion lời hứa đi du lịch mạt thế.

Giản Xuyên được tất cả thống nhất thả chứ thành chủ lên đầu, hắn có chút không hài lòng nhưng Lạc Bách Ngọc lên tiếng cũng chịu nhận chức.

" Khi nào hai mẫu kia đủ 18 em sẽ trả gia sản của bố tụi nó" Giản Xuyên vừa ngồi ăn táo vừa nói.

Dù sao cái căn cứ này cũng là do Tuyên Cơ tranh giành mà có hắn không dám ngồi không hưởng bát hương vàng, lỡ may nửa đêm Tuyên Cơ hiện về đòi nhà thì khổ lắm.

Lạc Bách Ngọc và Lion ngồi đó cũng cười trừ còn hai mẫu bểu môi chạy theo hai anh đi chơi.

Thời gian trôi qua 2 năm hai căn cứ đã ổn định lại, Lion liền nói việc sẽ đi du lịch.

Mạc Hàn Phong và Mạc Hàn Khanh không thể có ý kiến, bọn hắn chẳng còn tư cách!

Lion sẽ đem theo Mạc Nghịch và Mạc Âm chuyện này làm hai đứa vui như mở hội.

" Em cho anh gửi lời xin lỗi đến cậu ấy, tuy biết sẽ vĩnh viễn không được tha thứ nhưng vẫn nói ra cho nhẹ lòng" Mạc Hàn Khanh lần cuối ôm đứa em trai cũng là người anh yêu.

Y cũng không đẩy ra" Em sẽ nói, anh hai và tiểu Phong cũng hãy sống thật tốt em sẽ thường xuyên gửi thư về"

Sau hai ngày sắp sếp cũng là lúc xuất phát, một chiếc xe hai lớn bốn nhỏ xuất phát.

" Ngọc nhi em muốn đi đâu đây?"

Lion vừa lái xem vừa hỏi.

Cậu ngẫm chút ánh mắt ý lên chút hoài niệm" Chúng ta về lại Mạc gia đi, em nhớ nhà"

Y bật cười" Chiều theo ý vợ"

Cả hai như trở lại lúc mới yêu, lúc đó mỗi khi gặp không làm tình thì cũng hôn hít giờ nhớ lại cậu chỉ cảm thấy thời điểm đó quá ấm áp.

Dưới ánh chiều tà tại Mạc gia của 10 năm trước 1 chiếc xe cán qua hàng ngàn tang thi xông vào, Lion nhanh chóng giải quyết tang thi rồi đi vào.

Bên trong vẫn như củ chỉ có đều khá nhiều bụi, Lạc Bách Ngọc nhờ Tiểu Bạch quét dọn giùm.

" Hết trông trẻ đến dọn nhà!!

Tức" Nó kêu ca vài tiếng cũng bắt đầu dọn.

Cả hai về lại căn phòng mình Lạc Bách Ngọc cùng Lion đi tắm, y ra trước còn cậu ở trong.

Bộ nội y quyến rũ, đôi tai thỏ trên đầu cậu bước ra.

" Sinh nhật vui vẻ chồng yêu" Cậu ngồi vào lòng y.

Lion bật cười đè cậu xuống giường" Bắt được 1 con thỏ hư hỏng này"

" Thỏ này không có hư, thỏ này muốn tặng quà cho chồng" Cậu liền chu môi đáp trả.

Suốt bao nhiêu năm trời cả hai lại trở lại như khi xưa, điên cuồng quấn lấy nhau.

Bên ngoài sân vườn Tiểu Hối nhìn lên thấy hai bóng người đang chơi " Thú nhún" liền tò mò.

" Sao cha nhỏ với cha lớn lại chới thú nhún trên phòng?"

Mạc Âm đi đến kéo tay bé" Cha lớn và cha nhỏ đang sản xuất em bé"

Em à một tiếng rồi cùng ba bé chạy vòng vòng chơi đùa.

Khung cảnh yên bình như trang vẽ, thời mạt thế chỉ cần như vậy thôi.

Hoànnnnnnnnn

Muốn kết nhanh cho mấy bà nên tui bất chấp cái lưng đau viết cho mấy bà đây.

Và tui có lời muốn nói đến mấy cha bede tấm chiếu mới chưa trãi giống tui thì nên quên những gì mấy ông đọc điiii.

Nó ứ sướng đâu, đau bỏ mẹ ra tời sáng tới giờ tụi nằm trên giường luôn đi nặng cũng hong được, nên giả tưởng nó khác với đời thật lắm nha có làm thì chuẩn bị kỹ chút khum giống tui là chảy máu đó
 
Song Thụ Thượng Công
Thông báo sản xuất bộ ms và đôi lời mún hỏi


Bộ nì tui ms sản xuất đang không bik nên thô tục hay h bth tại tui dạo này đang tu tâm 🙂) thể loại tình trai Việt Nam tui cũng mới thử sức có gì sau mn góp ý nha :3 iu mn

Chuyện tui muốn hỏi á, bạn tui vừa chia tay nhưng tui ko hiểu sao lại chia tay khi nó và ny rất tốt, hai ng đó ms quen hơn năm tháng ông kia rất quan tâm nó thậm trí ms quen đã gửi tiền cho nó mỗi tuần tuy vài trăm nhưng cx đã cố hết sức 🙁( nó đưa tui coi nt mà tui cảm thấy khó hiểu khi lại chia tay, ông kia cả 1 tuần nhịn đó ăn liên tiếp 1 món vì rẻ để tiền gửi bạn tui, về bạn tui nhìn nhà nó hơi hãm 🙂) cụ thể là hay chửi mắng nó cái gì cũng đổ cho nó == mỗi lần nhà có việc gì cũng lôi bạn tui ra chửi.

Sau này bạn tui quen ny cũng có kể mà bạn tui cũng yếu nên hay bệnh lắm ông kia quan tâm lắm chỉ là tính bạn tui kiểu im lặng gọi dạ bảo vâng ko cãi ny bao h tui cx kêu nó thay đổi đi ko sẽ bị ngta chán 🙂) nó gật gật rồi cũng như dị rồi cả tháng nay ny nó đi làm ca đêm ( ny bạn tui còn đang học vẫn phụ thuộc vào gia đình ) vừa học vừa làm rất áp lực nên ổng rồi thêm bạn tôi dạo gần đây bị gia đình chửi mắng áp lực đòi tự sát mấy lần ổng hết lòng khuyên rồi đến sáng nay 🙂)

:" Em ơi ko ấy chúng ta chia tay đc ko"

:" Có thể ko chia tay đc ko anh 🙁("

:" Em à anh rất áp lực, anh ko muốn em buồn em nghĩ đi 1 người đã muốn tránh mặt em em cố chấp thì sau này em sẽ tổn thương nhiều hơn, em bảo anh tự kỉ cũng được anh thích sống 1 mik không thích gò bó quá nhiều"

:" Em ko có quản anh đó giờ mà, em đâu có ghen đâu mà"

:" Em ko ghen thật cũng không quan anh nhưng anh sẽ rất bận sẽ không thể lo lăng cho em như trước, anh không thể 1 ngày dành 4 tiếng nc vs em đc"

:" Em ko có bắt anh phải nói chuyện vs em, 1 ngày chỉ cần anh bảo anh đi học nha là e không làm phiền anh nữa mà"

:" Với em không sao nhưng anh áy náy, cảm giác bỏ em 1 mik trong khi anh là ny em khiến anh áy náy vô cùng"

:" Anh thành thất xin lỗi em, thật sự.....1 phần tại tính em cứ vậy mãi, cũng khiến anh chán, với lại anh ko thích gia đình em lắm.

Giờ anh muốn tự do làm j thì làm hơn, đến khi nào làm ra tiền tự nuôi bàn thân dc r tính.

Mỗi lần gửi tiền em thì đều là anh muốn, nhưng mỗi lần vậy thì anh chỉ toàn ngồi ăn đi ăn lại 1 món đến khi ngán, vì nó rẻ.

Riết r anh cảm thấy tẻ nhạt và bị gò bó bởi 1 áp lực vô hình, ko dc tự do ăn những thứ mình thích"

Nghe câu này xong bạn tui đã biết bản thân nó gây áp lực cho ny nó đến mức nào và nó đồng ý chia tay, nó vẫn xin ny nó ko làm ny đc thì làm bạn ny nó thì bận học bận làm cũng nói sẽ ko hay nt hoặc cả tháng ms nt 1 lần nó cũng đồng ý.

Xong nó hỏi lại là ny nó đã thật sự yêu nó như yêu 1 ng con gái hay chỉ là thương hại nó vì gia cảnh nó tui ko biết ông kia thật hay chỉ muốn bạn tui nhanh chóng từ bỏ mà :" Ukm"

Bạn tui cũng muốn ổng không phiền vì mik cũng bảo:" Em mấy hôm nay cũng nghĩ kỉ rồi, em đối va anh ko phải yêu trai gái mà giống em quý 1 ng bạn hơn thôi chúc anh sau này sớm tìm được người hợp"

:" Em cũng vậy và xin lỗi em vì anh thất hứa"

Ổng có hứa vs bạn tui là sẽ ở bên cạnh nó đến khi nó tự lập và tách khỏi gia đình nó.

Việc tui không hiểu cái câu :" Ukm" đó là thật hay giả, bởi vì tui nó nt vs ổng vài lần cũng bik mỗi khi bạn tui bệnh ổng call canh nó cả đêm.

Tui ấn tượng nhất là khi ổng bảo:" Ba mẹ em không lo e được anh sẽ lo cho em nên không cần tiếc tiền anh gửi thích gì cứ mua"

Tui ko biết ổng đã không trụ nổi hay do ổng chán bạn tui nữa

Mà ai có anh trai hay em trai dưới 2k2 giới thiệu tui nha 🙂) haizz tuy bik nó con thương ngta vẫn phải tìm ny cho nó hoặc 1 ng bạn cho nó vì tui ko có tg an ủi nó nx
 
Song Thụ Thượng Công
Thẩm truyện giúp


Thụ kiếp trước bị nhốt trong viện nghiên cứu hành hạ tâm lý đến khi được cứu ra lại gặp tai nạn mất đi đôi chân tháng ngày u tối kéo dài đằng đẳng cho đến khi hộ lý không để ý y đã cắt tay tự sát, vết cắt không chút xấu xí hoàn chỉnh nhưng nhan sắc của chủ nhân...

Tâm lý méo mó điên khùng lại chuyển sinh đến 1 dị giới mang cơ thể bán nam bán nữ lần nữa được sống lại nhưng chẳng lấy đó làm hạnh phúc!

Nương mất sớm phụ thân nạp thê chỉ là y đã sớm không còn cảm giác tình thân rồi, y giàu mà! y sống để xem lũ ngoài kia thi nhau diễn tuồng cho y coi lại vô tình biết được bản thân xuyên đến 1 quyển tiểu thuyết.

Hóa ra y cũng chỉ là nhân vật lót đường vậy sau này bị ngũ mã phanh thây không ai hốt xác! y liền bật cười ha há vậy y liền khiến bọn chúng chịu khổ cùng y vậy~ chết dù sao cũng 1 cái mạng đổi lại 1 đời khoái trá lại sao lại không.

Từ 1 thế tử cao quý chỉ vì lòng vui đa nghi cả nhà tru di cửu tộc mình hắn may mắn sống được, ẩn nấp với danh kẻ hầu ngấm ngầm tạo phản kẻ điên giết người không chớp mắt!

Ngày đông bị bắt quỳ trước cửa vị chủ tử xinh đẹp đó khiến kẻ điên động tâm xuân ý chỉ muốn đem y chặt bỏ tứ chi nhốt làm của riêng, tháng ngày dây dưa càng khiến kẻ điên mê đắm chủ nhân, Một đóa hoa độc và 1 kẻ sát nhân quấy lấy nhau lại hòa hợp đến lạ.

Ly Nguyệt - Vệ Kính Lang ( Thiệu Lang )

Lưu ý: Truyện có cảnh máu me và h tục bà kon để ý tránh nghẹn tác giả không chịu trách nhiệm.

Để nói về bộ này thì 🙂)) thụ điên công cũng điên nốt
 
Back
Top Dưới