Khác Song Thụ Thượng Công

Song Thụ Thượng Công
Chương 21


Cậu nói thêm mấy câu đã bị cơn buồn ngủ đánh bại liền ngủ trong vòng tay của y.

Dưới nhà khá căng thẳng!!

Mạc Hàn Khanh muốn theo đường đại lộ đến B thị còn Lan Bạch Nghiên muốn đi xe lửa đến B thị.

" Xe lửa tôi muốn xem các người tìm đâu ra!!

Chưa nói đến có ai lái không thì nhà ga hiện tại là dạng gì!?

Muốn giết hết đám tang thi khó hơn lên trời!! mà khi đã có tàu lửa và người lái thì các người lấy đâu ra dầu để chạy" Anh tức giận đập bàn.

Nhà ga hiện tại cực kỳ nguy hiểm anh tuyệt đối không đồng ý để cho em trai và em" Dâu" vào chỗ chết.

Anh là thương nhân luôn đặc lợi ít của mình lên hàng đầu không rảnh lo cho kẻ khác.

Thái độ của Mạc Hàn Khanh rất gay gắt Vương Thiên Lưu khó xử nhìn qua Lan Bạch Nghiên" Lão đại...

" Chúng tôi sẽ phụ trách tất cả!!!"

Hắn hững hờ phán một câu xanh rờn.

Triệu Tuấn bên cạnh giật mình" Lão đại!!

Sao có thể"

" Vậy đi, các người chỉ cần lấy máu từ bệnh việc về còn mở đường do quân đội phụ trách" Hắn đã muốn nhất định phải làm.

Tất nhiên đi bệnh viện không chỉ có hai người mà có thêm vài người của quân đội, Mạc Hàn Khanh và Mạc Hàn Phong bàn bạc đôi chút rồi gật đầu.

Ngày xuất phát là tuần sau, nội trong một tuần phải lấy đủ máu để dụ tang thi!!

Tang thi nhạy cảm với máu chỉ cần dùng máu dụ chúng theo một đường nhất định có thể tiếp cận tàu hỏa, về người lái và dầu Lan Bạch Nghiên tự lo không phải việc của Mạc gia.

" Vậy là chúng ta sẽ đi lấy máu sao!?"

Lion ngáp dài hỏi.

Mạc Hàn Khanh gật đầu" Đúng, nhưng chỉ anh và tiểu Phong đi, em và tiểu Ảnh sẽ ở lại đây giống như làm tin vậy"

Nghe anh nói vậy cậu giật mình!!

Đùa nhau á, hai người mà đi Lan Bạch Nghiên sẽ cưỡng hiếp Lion cho coi, cậu nói hai người cho cậu và y đi cùng nhưng họ từ chối!

" Em và tiểu Ly ngoan ngoãn chờ anh về!!"

Anh từ chối ngay lập tức.

Dù có nói thế nào thì hai người này vẫn không đồng ý, Lạc Phi Ảnh uất ức chui vào chăn không thèm nói chuyện, cậu không vui Lion cũng chẳng cho cả hai sắc mặt tốt.

Hai người thở dài đợi về rồi dỗ dành sau vậy.

Ngày hôm sau trời chưa sáng hai người và một nhóm người của quân đội đã rời đi, Lạc Phi Ảnh nguyên ngày bám theo Lion một bước không rời.

" Vợ ơi, hôm nay em lạ thật!

Có ai bắt nạt em hả vợ" Lion ôm cậu ngồi trong sân vườn.

Cậu nào dám nói là sợ y bị họ Lan kia thịt chứ, ánh mắt tuổi thân nhìn thẳng vào y rồi dụi đầu vào ngực.

" Không có gì đâu, chồng ơi~ khi nào rời khỏi nơi này chúng ta tách đoàn đi" Cậu nói rất nhỏ.

Lion không biết ai đã làm gì nhưng để cậu vui y cũng đồng ý, hai người tính thú vui vẻ không chú ý có một ánh mắt nhìn cả hai từ lâu.

Lạc Khuynh Khuynh nghiến răng hận thấu xương nhìn Lạc Phi Ảnh nằm trong vòng tay Lion.

Gã phải chịu cảnh đói khổ ăn không no còn cậu lại sung sướng được kẻ mạnh bảo vệ!!

Gã muốn trở lại như trước kia có thể hành hạ sỉ nhục cậu, khi Lạc Tu phát hiện bản thân có dị năng đã bỏ chạy một mình, ba thì biến thành tang thi chỉ còn người mẹ ngu xuẩn kia!!

Mụ mấy lần kéo chân gã suýt chết, nếu không phải vì giữ cái vai con ngoan hiếu thảo gã đã sớm bỏ mụ rồi.

" Nơi này cấm người vào!!!

Cậu là ai" Triệu Tuấn đi đến túm Lạc Khuynh Khuynh lại.

Tiếng hắn hơi ồn làm hai người Lạc Phi Ảnh chú ý, cậu đi lại thì khác bất ngờ vì thấy gã.

" Sao nó lại ở đây?

Lion" Cậu nhìn qua Lion.

Y lắc đầu" Triệu đội trưởng, cậu ta là sao!?"

Triệu Tuấn thành thành thật thật trả lời" Cậu ta cùng mẹ là người sống sót, chúng tôi vô tình cứu được nên đem theo

Lạc Phi Ảnh lúc này mới nhớ trong nguyên tác Lạc Khuynh Khuynh sống đến tận hai năm sau mạt thế!!

Gã khoát khỏi thành phố ăn ngủ với một tên đại ca có máu mặt sống an nhàn, về sau do ghen tị với Lion hãm hại y không thành bị Mạc Hàn Phong lột da ném cho tang thi.

Bây giờ ở đây có lẽ do hiệu ứng cánh bướm nhưng rất nhanh thế giới sẽ tự lập lại trật tự của nó.

" Đừng để tôi....

" Tiểu Ảnh!!

Mẹ nhớ con quá" Vương Nhã từ đâu chạy lại.

Mụ đã theo dõi lâu rồi nay mới có cơ hội, mụ mấy nay sống thảm!!

Trước mạt thế công ty phá sản nợ một đống tiền, rồi mạt thế chồng biến dị con trai lớn bỏ đi còn đứa con gái thì cũng bỏ mụ chạy theo một kẻ khác.

Chỉ còn đứa con thứ nhưng Lạc Khuynh Khuynh là thứ vô dụng, đến cả giết tang thi còn không dám sao có thể cho mụ ăn no, khi thấy Lạc Phi Ảnh sống tốt được Mạc gia xem như bảo bối mụ muốn nhận con.

Lạc Phi Ảnh né xa mụ ra" Tôi không còn là con của bà!!

Tôi cùng Lạc gia đã cắt đứt từ lâu bà nên nhớ rõ"

Triệu Tuấn không hiểu mô tê gì lại thêm Lan Bạch Nghiên đi đến, hắn chỉ nhìn không xem vào.

Vương Nhã muốn cầm tay cậu bị Lion đẩy ra" Đừng chạm cái tay dơ bẩn đó vào người em ấy, Ảnh Ảnh là vợ tôi còn con bà đã chết!"

" Ông trời ngó xuống mà coi!!

Thằng con trai bất hiếu này bỏ mẹ nó nè, tao đẻ mày ra mà mày đối xử với tao như thế" Mụ không giả mẹ hiền thì trực tiếp ăn vạ.

Mấy người sống khác bắt đầu bu lại, họ chỉ chỉ trỏ trỏ có kẻ còn ra mặt chỉ trích Lạc Phi Ảnh, cậu không nổi giận nhưng sẽ không bỏ qua.

" Bà nói bà vậy tại sao bà nhiều lần muốn giết tôi, năm tôi 6 tuổi bà đem tôi ném ra khỏi nhà, năm 10 tuổi bà đánh tôi đến chảy máu đầu suýt mất mạng, năm tôi 13 tuổi bà vì Lạc Khuynh Khuynh mà ép tôi đi trại cải tạo thay cho nó, năm tôi 16 tuổi bệnh đến ngất đi bà tiếc tiền một đồng cũng không cho tôi đi viện!

Còn rất nhiều nhưng tôi chỉ nói bao nhiêu đây thôi bà hỏi xem có người mẹ nào như bà" Cậu từ từ kể ra tất cả.

Mụ xanh mặt không nghĩ cậu lại nhớ rõ, cậu vốn không biết nhưng khi hệ thông đạt cấp 50 đã cho cậu biết về quá khử của nguyên chủ.

Chả trách lớn lên lại làm những việc bạo nghịch cũng là do môi trường sống chẳng ra gì.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 22


Mụ tái mặt lui về sau, Lạc Phi Ảnh chẳng muốn thêm chuyện vì Lan Bạch Nghiên đang ở đây!

Làm nhiều chỉ khiến hắn chú ý thôi.

Lion yêu cầu Triệu Tuấn đuổi mẹ con Lạc Khuynh Khuynh ra khỏi đại trạch còn cậu cũng nhanh chóng dắt y đi, chưa đi được ba bước đã đụng phải Lan Bạch Nghiên.

" Lan thiếu tướng tránh đường cho" Cậu kéo Lion ra sau lưng.

Hắn im lắng quan sát cả hai đánh giá gì đó" Cậu tự né, sao tôi phải tránh"

" Anh....

Lion chúng ta đi thôi" Cậu tức nhưng không làm gì được.

Trên đường đi cậu liên tục nói y phải tránh xa họ Lan ra, Lion rất nghe lời gật đầu lia lịa.

Nhưng dù cậu muốn tránh khỏi Lan Bạch Nghiên đó là chuyện không thể!!

Hắn ở trong đại trạch đi đâu chẳng ai biết, đôi khi cậu đi uống nước lại đụng ngay hắn, hoắc lúc cậu và Lion đang ân ái cũng thấy hắn đi từ đâu ra.

Hắn đi không có chút âm thanh nào chẳng biết hắn có ở phía sau không, Mạc Hàn Khanh và Mạc Hàn Phong đã ba ngày rồi chưa trở về cậu thật lo lắng.

" Lion, liệu Khanh ca và tiểu Phong có làm sao không?

Đã mấy ngày rồi" Cậu ngồi trong lòng Lion hỏi.

Y bảo không sao vì y hay đến chỗ Triệu Tuấn hỏi tình hình, trong quân đội có một người có dị năng tốc độ di chuyển từ bệnh viện trung tâm đến Mạc gia chỉ có vài phút, ngày nào cũng nhận được tin cả nhưng do kho chứa máu quá khó tìm thành ra đến giờ chẳng lấy được bao nhiêu.

Không thể lamc gì ngoài ngồi đợi cậu và y mây mưa trận rồi ngủ sớm.

" Có gì gọi em nha" Trước khi ngủ cậu khẽ nói với y.

Lion bật cười cảm thấy từ khi gặp Lan Bạch Nghiên thì vợ y đa nghi và hay lo thật, dỗ vợ nhỏ ngủ an lành y cũng ôm cậu chìm vào giấc ngủ.

Khi cả hai đều ngủ sâu cánh cửa mở toang ra Lan Bạch Nghiên mặc cái áo choàng tắm đi vào, hắn dịu dàng hôn vào môi Lion động tác cực kỳ quen thuộc.

Bàn tay luồng vào vạt áo ngủ mỏng sờ xoạn nhưng khi chạm vào khuyên vú liền giật mình!!!.

Mắt hắn lóe đỏ lên cơ thể y giật nhẹ rồi không động đậy gì cả, hắn ôm y dậy đi khỏi phòng lúc đi không quên lạnh nhạt liếc qua Lạc Phi Ảnh đang ngủ mê.

Buổi tối Lạc Phi Ảnh vì mất đi hơi ấm của Lion ngủ không ngon, cậu cựa quậy muốn tìm vòng tay quen thuộc nhưng không thấy!!!

" Lion!"

Cậu giật mình dậy nhìn quanh.

Cảnh cửa phòng bật mở Lion thì không thấy đâu, cậu vội khoát áo ngủ rồi chạy đi tìm.

Khắp nơi trong đại trạch đều không thấy ai, trời tối lạnh vắng cậu như rơi lại vào ác mộng chỉ muốn nhanh chóng tỉnh lại.

Hiện tại chỉ còn một nơi, là phòng của Lan Bạch Nghiên!!!.

Cậu từng bước nặng nhọc đi đến vừa đến gần cửa đã nghe thấy tiếng rên rỉ của Lion, cửa không đóng lại cậu thấy cảnh y bị hắn ấn xuống hung hăng dùng con cặc lớn xanh tím địt vào lồn dâm.

Y không phản kháng còn nhiệt liệt ôm cổ hắn cầu địt.

" Ô....ô...mạnh lên...hức..ân..ô..a..Lan.ca ca" Lion cả người đầy dấu hôn xanh tím .

Cậu không muốn nhìn nữa định bỏ đi thì cơ thể không thể động đậy!!!

Đây là dị năng không chế tinh thần của Lan Bạch Nghiên, cậu sợ hãi mới thấy hắn đang liếc nhìn cậu bằng ánh mắt nhìn một cái xác.

Hắn bắt cậu nhìn từ đầu đến cuối, từ lúc cặc lớn đụ nát cái lồn dâm đên lúc bắn tinh vài, cảm thấy chưa đủ hắn còn đụ lỗ đít y tàn nhẫn.

Đáng xấu hổ là khi nhìn thấy y bị đụ ác vậy cậu không câm ghét mà lồn còn nứng chảy nước, cả lỗ đít cũng trào dịch cặc thì cương cứng.

" Dâm nhi, em không sợ mang thai con tôi vợ em buồn sao" Hắn lúc Lion đang phê nói một câu dọa y dựng tóc ráy.

Ngay lập tức y nhìn ra cửa thấy cậu" Thằng khốn!!!

Bỏ tôi ra ngay"

Y giãy giụa hoàn toàn khác xa dáng vẻ dâm dật ban nãy, y sợ đến tái xanh mặt mày cầu cho cậu đừng giận nhưng cậu cúi đầu.

Lúc này cơ thể có thể cử động cậu lập tức chạy về phòng, cậu không giận Lion cậu chỉ cảm thấy bản thân quá kinh tởm.

Lion bên ngoài dập cửa" Vợ ơi, anh xin lỗi cho anh vào đi, vợ ơi!!

Em làm ơn trả lời anh đi mà"

Cậu mím chặt môi đột nhiên cơ thể tự cử động!!!

Lan Bạch Nghiên muốn cậu chết, hắn vậy mà điều khiển cậu đến ban công.

Gầm!!!

Lion đẩy cửa xong vào được" Vợ ơi em đừng làm bậy!!"

Cậu rất muốn.hét lên là em bị không chế nhưng thế nào môi cũng không hé nổi.một chút, cơ thể cậu ngã vào không trung ngay lập tức tay được Lion nắm lấy!!

Y hoảng sợ hai mắt cứ rơi lệ.

" Vợ ơi anh xin lỗi, muốn đánh muốn giết em cứ làm đừng làm chuyện này" Nếu cậu có chuyện gì y sẽ điên lên mất, cậu là mạng của y là tâm của y.

Cậu không thể khống chế mình vùng vẫy muốn thoát nhưng Lion nắm rất chặt, đột nhiên y nhảy xuống theo cậu!!!

Lan Bạch Nghiên đứng trong gốc xem giật mình nhanh chóng đến cứu, hắn muốn tách cả hai ra nhưng Lion sống chết ôm chặt Lạc Phi Ảnh không cách nào để cứu y bỏ cậu đành dùng gió đưa cả hai an toàn xuống.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 23


Sau khi an toàn hạ xuống Lion mặc kệ eo đau nhứt ôm chặt lấy cậu, lúc này không bị Lan Bạch Nghiên khống chế cậu đã khóc oa lên.

" Hức!!

Oa..hức..chồng..ơi" Cậu sợ hãi ôm chặt lấy y.

[ Khởi động kỹ năng ẩn: Kháng khống chế ]

Hóa ra cậu có kỹ năng ẩn, lúc này Lan Bạch Nghiên đi lại" Cậu sao lại nghĩ quẩn, tôi...

Chát!!

Hắn chưa nói xong cậu liền tát hắn một cái, lựa đạo không mạnh đối với hắn chỉ như muỗi đốt inox thôi.

" Đồ giả tạo!!!

Anh rõ ràng muốn tôi chết, là anh khống chế tôi" Cậu nghiến răng.

Hắn trừng lớn không nghĩ cậu sẽ biết về dị năng của hắn!!

Lion lúc này nhìn qua hắn không gian xung quanh kết băng.

Hắn biết nguy hiểm lập tức né xa khu vực đó.

Cậu nắm tay y lại" Về phòng đi, em muốn nói anh nghe một chuyện"

Y đau lòng nhìn cậu" Anh xin lỗi"

" Chuyện này không sớm thì muộn thôi, anh đưa em lên phòng đi" Cậu lắc đầu y nhanh chóng ôm cậu bỏ đi.

Lúc này Lan Bạch Nghiên càng muốn giết Lạc Phi Ảnh hơn, hắn tức giận vùng tay cả một khu vườn bị gió phá hủy.

Trên phòng cậu để Lion tắm rửa thay đồ.

Y đi đến chỗ cậu đột nhiên quỳ xuống" Vợ ơi anh xin lỗi, đừng bỏ anh đi mà"

Ánh mắt sợ hãi kia làm cậu thương muốn chết kéo y đứng dậy, cậu ngồi vào lòng y như thường ngày thái độ nhàn nhã.

" Em không phải là Lạc Phi Ảnh!"

Cậu đã quyết định nói chuyện này cho y nghe.

Khi nghe cậu nói Lion ngơ ra nhưng cậu nói hãi để cậu nói hết" Em đến từ một thế giới khác, thế giới này chính là một bộ tiểu thuyết đam mỹ np"

Cậu ôm cổ dụi vào người y" Mạt Thế Đào Hoa nói về nhân vật chính Mạc Hàn Ly, là tổng thụ vạn nhân mê ai gặp cũng yêu"

" Hả?

Chuyện này" Lion lúng túng, quả thật ai ở gần y đều bị y bẻ cho cong cả.

" Nguyên chủ là một nhân vật qua dường nhỏ trong mạt thế chẳng sống nổi hai tuần, em vô ý mất mạng được hệ thống cho xuyên đến đây" Cậu vừa nói vừa cười như đang kể một câu chuyện.

Sắc mặt Lion tối lại ôm chặt cậu" Vậy vợ anh đó giờ...

" Điều là em cả, khi mới xuyên qua vì không có tiền mua vật tư em đã lên mạng bán thân, rồi em gặp anh, anh có nhớ lúc em bị Khanh ca và tiểu Phong đánh không?"

Lion như hóa đá

Ngày hôm đó là ác mộng của y, đến giờ chỉ cần nhắt lại y đã không tự chủ mất khống chế" Nhớ!!

Lúc đó anh làm bữa sáng đem lên phòng, khi mở chăn ra thấy em..thấy em một thân đầy máu hô hấp mỏng manh!

Lúc đó anh đã sợ đến khóc....sau đó bác sĩ nói em phải sống thức vật nếu ba năm không tỉnh bằng chết não"

Cậu nắm lấy bàn tay đầy mồ hôi" Đúng như bác sĩ nói, nhưng em có hệ thống!!

Nó đã phục hồi cho em nhưng phải mất tận 2 tuần, sau khi tỉnh lại em rất sợ hãi rồi chạy trốn, anh lại tìm em trở về"

Cậu đẩy y nằm xuống" Ly à, em không giận anh chuyện đó vì em biết nó sớm hay muộn cũng sẽ diễn ra, Lan Bạch Nghiên chính là công quân quan trọng em không thể thay đổi"

Ban đầu Lion còn không hiểu quân công là gì cho đến khi cậu đưa mấy quyển tiểu thuyết cho y xem, khi biết ngoài anh trai và em trai y còn tận mấy kẻ khác sắc mặt hóa đen.

Cũng hiểu sao lúc trước vợ lại sợ anh trai mà em trai đến vậy!

Trong nguyên tác Lan Bạch Nghiên cưỡng ép y dù cho cậu có thay đổi nhưng vẫn như cũ, hắn đến vẫn cưỡng ép y.

Tình thế hiện tại là tiến thoái lữ nan!!

Để hắn đi cùng thì cậu sẽ nguy hiểm nhưng không cho hắn đi thì họ không thể rời khỏi nơi này.

Thế giời này luôn ép tất cả vào khuôn khổ của nó chẳng ai thoát nổi.

" Vợ...

" Cứ cho hắn đi, hắn sẽ không hại anh đâu" Cậu mỉm cười.

Thứ Lion sợ không phải là Lan Bạch Nghiên hại mình mà y sợ hắn sẽ giết cậu!!

Y chẳng sợ chết chỉ sợ mất đi cậu, y thật sự hận kẻ đã làm nên Mạt Thế Đào Hoa kia!

Tại sao nhất định phải là y chứ?.

Trong đầu cứ quanh quẩn những chữ đó y chẳng thể nào chịu nổi" Vợ ơi, tại sao lúc đó em lại bỏ chạy"

Đối với câu hỏi đó mặt Lạc Phi Ảnh đỏ lên" Em...em"

Cậu cầm tay đi đặc vào lồn mình, cảm giác ẩm ướt khiến y hiểu ra" Hóa ra vợ nứng khi thấy chồng bị đụ!

Vợ dâm quá đi"

" Em không biết..hức..em..có phải em rất kinh tởm không?

Em.."

Cậu càng nói mắt càng ứ lệ

Lion không trêu cậu nữa" Vợ nứng rồi hay để chồng giúp vợ thỏa mãn"

Chưa xem cậu có đồng ý không y lập tức đè cậu xuống, bàn tay thon dài đánh vào mông vang một tiếng.

" Dâm quá đi vợ ơi~" Lion hôn nhẹ vào chỗ vừa bị đánh.

Cậu run rẫy lồn dâm không khống chế nổi khi Lion đánh cậu đã bắn, cặc không ngừng giật nhẹ.

" Hức~ chồng ơi..

đừng trêu em nữa..hức nứng quá" Cậu nức nở.

Ngay lập tức cả người cậu không còn mảnh vải, cơ thể trắng nõn đầy vết hôn tím.

Nhìn thành quả của mình y cười nhạt.

" Vợ à, hôm nay vợ chơi cưởi ngựa nha"
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 24


" A~~ ha...ch..ồng..ơi.. hức.. nha.. ah" Lạc Phi Ảnh cả người ửng hồng ngồi trên người Lion nhún.

Cặc bự vì trọng lực càng vào thật sâu lồn dâm, cậu như dâm phụ nhun mạnh trên cặc y miệng rên rỉ cầu hoan.

Phía sau y đã nhét vào hai quả trứng rung nước dâm dầm đìa.

" Lồn vợ giỏi quả~ nào chồng giúp vợ nha" Y nhanh chóng đổi thế để cậu nằm xuống.

Đôi chân trắng banh lớn lồn dâm đỏ tươi bị cặc bự xuyên xỏ, cặp vú đung đưa cái chuông nhỏ vang mấy tiến.

Y thích thú ngậm núm vú vào bú, cặc to mạnh bạo địt vào tử cung, cậu há miệng y hiểu ý hai ngón tay tiến vào trêu đùa cái lưỡi nhỏ.

" Ư!!!!

Ah~" Cậu giật mạnh lồn phun nước cao rồi hết sức ngã xuống.

Cặc Lion vẫn chưa bắn y không để cậu nghỉ ngơi, từng cú nắc liên tục đánh mạnh vào tử cung yếu ớt khiến cậu khóc lớn vì sướng, vú bị bóp đến in hẳn dấu tay cậu cảm nhận thấy cặc y giật nhẹ một cổ tinh dịch bắn ra.

" Ah~~"

" Tch!

Ha~ lồn vợ ngày càng dâm, ăn cặc chồng giỏi quá" Y nằm trên người cậu rên rỉ nói.

Cặc chưa rút khỏi lồn vẫn chặn tinh dịch lại, y đột nhiên mắc tiểu vừa rút ra cậu đã giữ lại.

" Chồng muốn đi tiểu, vợ ngoan" Y dỗ ngọt nhưng cậu lắc đầu.

Nước mắt chảy ra cậu ôm y lại" Em là thịt chậu cho chồng, đừng rút mà"

Biểu cảm đáng thương thêm cái giọng ngọt chưa ba cân đường kia y thề!!

Con hồ ly tinh nào cũng đều thua cậu.

" Vợ nói đấy nha" Y nở nụ cười nâng cậu lên.

Nước tiểu nóng hỏi bắn vào trong lồn còn sướng hơn cả tinh dịch, cậu ro giật hôn y.

Tiếng môi lưỡi dâm đãng vang cả căn phòng, khi y đái xong cậu cũng bắn ra thêm một lần, cái tay không yên phần sờ soạn lồn y rút trứng run ra.

" Moi tinh trùng ra đi chồng" Cậu nhẹ nhàn nói

Trong lồn y vẫn còn tinh trùng của Lan Bạch Nghiên cậu không thích, y bật cười ôm cậu vào phòng vệ sinh rút cặc ra, nước tiểu vàng nhạt hòa cùng tinh dịch trào ra vô cùng dâm mỹ.

Sau khi rửa sạch cho cậu y trước mặt cậu banh chân, ngón tay thon dài moi móc đem số tinh trùng lấy ra, cậu thấy vậy liền cho tay vào móc ra giúp y.

Có vẻ cậu khã dỗi nên toàn móc trúng chỗ nứng chọc y sướng phê lồn nước dâm dầm đìa, sau khi thấy đã không còn tinh trùng cậu quỳ xuống há miệng ngậm lồn y vào bú.

Sau khi thấy đủ cậu đứng dậy trước mặt y cầm cặc, dòng nước tiểu vàng nhạt bắn ra ướt cả người y, ban đầu còn ngơ.ngẩn nhưng sau đó lại bật cười.

Động vật luôn đánh dấu lãnh thổ bằng nước tiểu và cậu đang đánh dấu y!

Lúc nãy bảo y tiểu vào là muốn y đánh dấu cậu, vợ y càng ngày càng đáng yêu.

Cả hai tiếp một trận đụ địt trong phòng vệ sinh rồi mới ôm nhau lên giường, cậu dụi vào lòng ngực y chút rồi ngủ thiếp đi còn y sau khi cậu ngủ say thì lấy tất cả quần áo quấn thành cái tổ rồi để cậu nằm vào đó.

Mùi thân quen có lẽ cậu sẽ ngủ được an giấc còn y có chuyện cần giải quyết.

Đi đến phòng Lan Bạch Nghiên thấy hắn đang hút thuốc, y đi vào ánh mắt lạnh băng.

" Anh không phải " Lan Bạch Nghiên" Hắn ngơ người chút lại bình thường.

Đứa điếu thuốc cho y hắn thổi nhẹ một làn khói" Nói đúng hơn tôi không phải người của quá khứ, tôi trọng sinh!"

" Chẳng trách!"

Y nhíu mày.

Từ khi đọc mấy quyển tiểu thuyết đó y đã nghi nghi, Lan Bạch Nghiên trong tiêir thuyết không thể điều khiến thuần thục đến vậy!

Hắn chỉ có thể điều khiển người trong tầm mắt mà lúc đó lại có thể ở khoản cách xa mà điều khiển Lạc Phi Ảnh nhảy lầu.

Y hút điếu thuốc ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn" Anh muốn gì"

" Tôi muốn em" Hắn ôm y từ phía sau.

Y dụi điếu thuốc gở tay hắn ra" Tôi không biết tương lai hay hiện tại nhưng trái tim tôi chỉ có một người, nếu ai làm hại đến tiểu Ảnh là anh hay những người về sao kể cả anh hai hay tiểu Phong tôi cũng sẽ giết!"

Hắn giật mình tức giận" Kể cả cậu ta là một kẻ đến từ dị giới!!

Khi xưa tôi đã phải đau khổ chấp nhận chia sẻ em cho mấy kẻ kia, lúc trở về em biết tôi vui thế nào không?

Tôi đợi chờ ở nơi này chỉ để gặp em, tôi chỉ muốn em là của riêng tôi"

Y tức giận chẳng kém" Tôi chỉ có thể là của tiểu Ảnh!

Em ấy đến từ đâu tôi không quan tâm, tôi yêu em ấy đó là điều tôi biết!

Anh hay những người kia chỉ là tấm da bên ngoài còn em ấy chính là trái tim bên trong, không có trái tim dù lớp da có đẹp thế nào cũng vô dụng, anh nên hiểu đi"

Dù tấm da có đẹp nhưng thiếu trái tim y chỉ là một con robot không cảm xúc, hắn không thể nói gì thêm nhìn y bằng ánh mắt yêu đến điên dại.

" Tôi sẽ không hại cậu ta, em làm ơn hãi ở bên tôi" Hắn không thể sống nếu thiếu y, kiếp trước nhịn nhục Mạc Hàn Khanh chỉ muốn y vui kiếp này hắn không phải nhịn anh nhưng lại phải chịu cảnh y đã yêu kẻ khác.

Nhưng đâu phải chỉ hắn chịu!!

Mấy kẻ kia cũng sẽ giống hắn thôi, ở cạnh y nhiều hơn có lẽ sẽ chiếm được chút tình cảm đi.

Thôi anh ơi, anh ghét tiểu Ảnh cở nào rồi cũng sẽ yêu ẻm thôi.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 25


" Tôi đồng ý, nhưng anh phải bảo vệ tiểu Ảnh như bảo vệ tôi" Y gật đầu.

Hắn cũng đồng ý cho có lệ, muốn hắn bảo vệ đứa cướp trái tim y?

đừng có mơ!!

Hắn đang đợi lúc nhổ cái gai họ Lạc đó đi đây.

( Anh ơi nhìn anh em họ Mạc đi anh, vả cũng hơi đau đó)

Lion coi như hài long quay về phòng, vừa vào đã thấy Lạc Phi Ảnh ôm gối khóc thút thít!!.

" Vợ ơi!

Em thấy ác mộng sao, ngoan nín đi khóc nhiều sưng mắt" Y chạy đến ôm cậu.

Cậu đẩy y ra" Chồng bỏ em, hức.. có biết lúc em tỉnh dậy không thấy chồng em sợ lắm không"

Y đau cả tâm cang rồi!!

Vợ y quá đáng yêu đến không thể đáng yêu thêm, vừa ôm vừa hôn vừa dỗ cả tiếng cậu mới miễn cưỡng tha lỗi.

" Đợi anh hai về chồng kêu anh ấy đánh anh ta một trận" Y ôm cậu vào lòng hôn nhẹ vào môi mọng.

Cậu gật đầu rồi cả hai đi ngủ vì quá muộn.

Khi Mạc Hàn Khanh và Mạc Hàn Phong về Lion khai báo chuyện bị Lan Bạch Nghiên cưỡng hiếp thì nổi điên, hắn tuy mạnh lại có ưu thế kinh nghiệm nhưng!!

Hai đánh một không chột cũng thành què, qua hôm đó cả đại đội được dịp nhìn thấy thiếu tướng chân đi cà nhắt, mắt thâm tím, khóe miệng bầm đen.

Triệu Tuân hoảng hốt" Lão đại...anh anh là bị ai đập vậy"

Vương Thiên Lưu cùng mấy quân nhân cũng tò mò vị thánh nhân phương nào, hai thánh nhân đi ra cùng hai vợ chồng Lion và Lạc Phi Ảnh.

Vì hắn sắp phải đi mở đường Lạc Phi Ảnh tốt bụng quăng cho một lọ thuốc mua ở hệ thống" Anh sài đi"

Hắn chẳng thèm để ý muốn quăng nhưng sau con mắt sát khí nhìn phải cắn răng mà bôi, sau khi bôi quả thật các vết thương đã tan biến.

" Coi như có chút hữu dụng, cậu cũng không vô dụng như tôi nghĩ" Hắn quẳn trả lọ thuốc cho cậu.

Mạc Hàn Phong mi mắt giật giật" Muốn ăn đập nữa?

Đến ông em ấy còn chẳng thèm lấy thuốc cho xài, anh đúng là có phúc đéo biết hưởng!!"

Hắn khinh bỉ" Phúc thì tự đi mà hưởng, các người theo sau đại đội khi nào dọn dẹp xong tôi sẽ đến đón"

Cả bốn gật đầu rồi vào xe, cả đại đội rời đi đến nhà ga.

Nhà ga hiện tại giống như thiên đường của tang thi!

Chúng khắp nơi dù xe của bốn người ở rất xa vẫn nhìn thấy một đám lớn, Lạc Phi Ảnh ngồi trong lòng Lion dùng ống nhòm quan sát nhưng chẳng thấy gì.

" Đành dùng vậy" Cậu mở hệ thống lên mua một thiết bị giống Flycam để dễ quan sát.

Lion đã nói rõ việc của cậu cho hai người kia họ cũng không ý kiến gì, còn thấy may vì cậu đã đến đặc biệt là Mạc Hàn Phong.

" Tên đó coi bộ cũng được việc" Mạc Hàn Phong liếc nhìn màng hình.

Trong màng hình Lan Bạch Nghiên một bên tàn sát tang thi, bất kỳ nơi nào hắn đi qua xác tang thi chất đống, bọn hắn mở một con đường dùng máu tươi dụ đám tang thi tách ra rồi dùng dây thừng bịt kính một cửa để có thể an toàn tiến lên tàu hỏa.

" Tìm con tàu hướng về B thị và phải đầy dầu, đưa Chu thúc đến đây chuẩn bị lái" Trong màng hình Lan Bạch Nghiên chỉ huy đại đội.

Nếu không nói tính cách quái quái dị dị của hắn thì hắn quả thật là nhân tài hiếm gặp, trong lúc xem ánh mắt cậu va phải kho dầu.

" Lion em muốn kho dầu!"

Kho dầu này rất quan trọng, xe họ chạy bằng xăng nhưng có vài chiếc chạy bằng dầu.

Chỉ cần có kho dầu đó ít nhất cũng phải 10 tấn chứ đùa, y cũng hiểu" Đi thôi!"

Xe nhạn chóng chạy đến nhà ga, do tang thi đã bị dây chặn lại họ rất dễ dàng mà tiến vào.

Thấy họ đến Lan Bạch Nghiên không vui lắm.

" Nơi này chưa bảo đảm sao em lại đến!"

" Tôi muốn thu kho dầu, nó rất có ít" Y thẳng thừng nói.

Quả thật kho dầu rất quan trọng!

Hắn gật đầu" Tôi dẫn em đi"

Y nắm tay cậu" Anh hai và tiểu Phong ở lại phụ giúp họ đi, em và tiểu Ảnh đi thu dầu"

Hai người cũng đành gật đầu.

Ba người phá đường đến kho dầu, cả đoạn đường Lion và Lan Bạch Nghiên tàn sát không biết bao nhiêu tang thi!

Khi đến kho dầu giày của họ đã nhộm đỏ bằng máu, Lạc Phi Ảnh được y bảo vệ phía sau không có thứ gì chạm đến.

" Vợ ơi, em có bị sao không" Khi đóng cửa kho dầu y quan tâm hỏi

Cậu nhẹ nhàn lắt đầu khiến Lan Bạch Nghiên nhìn càng không thuận mắt.

Nhanh chóng thu xong kho dầu thì cũng là lúc bên kia đã xong tất cả.

Triệu Tuân chạy đến" Lão đại đã xong"

" Sắp sếp thu vật tư đi, ai không giao khỏi lên" Hắn lạnh lùng nói

Triệu Tuân giật cả người" Lão đại.. vậy có quá không?"

Hắn cười lạnh xoa xoa cổ tay" Bao nhiêu anh em trong đội đã hi sinh rồi?

Sao có thể để bọn ăn không ngồi rồi đó hưởng không"

Triệu Tuân liền không còn nói gì, hắn nhanh chóng chạy về thông báo còn ba người cố vơi vét cả kho dầu.

Khi trở về thấy một mới lộn xộn đủ hiểu đám kia không chịu giao vật tư!

Hắn đi đến cuồng phong cuồn cuộn dọa đám kia không dám nói gì.

" Một là giao hai là không lên tàu" Câu nói của hắn trước giờ như đinh đóng cột.

Trong đám người có một lão béo lên tiếng" Chính phủ ăn thuế của dân, quân đội phải có trách nhiệm vảo vệ dân, các người là muốn bỏ trách nhiệm sao!"

Vương Thiên Lưu chẳng nhẫn nhịn như Triệu Tuân trực tiếp đánh lão văng" Trách nhiệm!!

Thúi lắm, có giỏi thì tìm cái bọn chính phủ mà các người nói, các anh em của ông hi sinh bỏ mạng để mở đường, đám chỉ biết ngu ngốc đứng nhìn như các người không làm lại muốn ăn"

Phân nửa đại đội đã bị diệt tuy mở đường thành công nhưng tâm trạng họ chẳng vui gì, đấy vẫn là tốt hơn so với nguyên tác!

Nguyên tác chỉ có ba người họ Mạc, Lan Bạch Nghiên và hơn 10 đội viên còn sống, hắn đã cố thay đổi cứu được những đồng đội của.mình.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 27


Trong lúc đoàn tàu đang chạy đột nhiên lái tàu cho phanh!!

Lan Bạch Nghiên giật mình đi đến toa đầu.

" Gì!"

Thấy hắn lái tàu như thấy quỷ.

Gã lắp bắp" Thiếu tướng... cần...cần bẻ ghi"

Hắn nhìn ra phía trước quả thật cần phải bẻ ghi, không nói hai lời hắn dùng dị năng phất nhẹ ghi tự bẻ!!

" Lái tiếp" Nói xong hắn bỏ ra khoan sau.

Đoàn tàu chạy tiếp nhưng còn tận ba lần bẻ ghi!

Hắn không định làm việc thiên nên nói với Vương Thiên Lưu khi nào đến vị trí tiếp theo sẽ cho đám người sống xuống tự bẻ, giúp một lần, hai lần chúng sẽ biết ơn nhưng nếu giúp nhiều lần chung sẽ quy đó là trách nhiệm!

Hắn để đám đó theo là vì khi đến B thị cứu càng nhiều người sống sẽ đổi được nhiều vật tư, cứ mỗi người là 1 thùng mì và 50kg gạo mà hơn trăm người này lấy cũng được kha khá.

Khi hắn vào trong vị trí đã thay đổi!

Lạc Phi Ảnh nằm trên người Lion như chủ thỏ nằm trên bụng chủ, hắn đi lại sờ mặt y lại vô thức đụng vào mi mắt cậu.

Mi mắt cậu luôn có một vành đỏ giống như cậu kẻ nhưng không phải, lúc cậu khóc mắt sẽ rất diễm lệ giống như một viên đá quý!

Cả cậu là Lion đếu có vẻ đẹp phi giới tính ai nhìn cũng phải yêu thích.

Hắn sờ vào môi cậu ai nghĩ đến Lion lại mở mắt" Đừng có phá em ấy!"

" Tôi không phá, chỉ muốn xem chút thôi" Hắn điềm nhiên nói.

Y giật giật mi mắt ôm cậu gọn vào lòng không chừa gì ra, hắn bật cười nhìn thỏ lớn ôm thỏ nhỏ bảo vệ không cho hắn đụng vào.

Khác với mất toa đầu im ả thì toa sau thôi thúi náo loạn, có vài người vì muốn lên tàu đã đưa sạch thức ăn cho quân đội hiện giờ đói đến không đi nổi, Lạc Khuynh Khuynh và Vương Nhã ôm thức ăn cố che giấu, nhưng cái miệng Vương Nhã nào yên, mụ chửi mắng lại phiền đến mấy người đang ngủ ở toa trên.

" Mụ có im không đấy!

Ngủ cũng chả yên" Một quân nhân cầm súng chỉ thẳng vào mẹ con mụ.

Mụ chẳng dám lên tiếng nghiến răng" Thứ súc sinh đó thấy mẹ mình vậy mà cũng bỏ mặt!!

Nó đúng là thứ vô ơn"

Lạc Khuynh Khuynh bên cạnh nhớ lại Lạc Phi Ảnh một thân thơm tho sạch sẽ có người bảo vệ, gã hiện tại dơ bẩn da vẻ thì thô gáp chẳng khác gì ăn mày!

" Nếu Khuynh Khuynh có thể được yêu thương thì tốt quá rồi!

Con đẹp hơn thứ súc sinh kia" Mụ thở dài.

Trước mạt thế mụ rất ghét đồng tính nhưng hiện tại có thể sống bán cả đứa con mụ thương nhất mụ cũng bằng lòng, nghe mụ nói Lạc Khuynh Khuynh lập tức có ý tưởng!

Chỉ cần gã được vị thiếu tướng trẻ tuổi kia chạm vào sợ gì không thể ăn ngon, chỉ cần mò lên giường hắn là gã có thể tùy ý đánh mắng Lạc Phi Ảnh.

Toa trên Lan Bạch Nghiên nhảy mũi mấy cái thầm nghĩ đứa nào buổi tối đi đọc tên hắn vậy.

Hiện tại mạt thế không thể di chuyển nhanh được, có khi đến một chỗ quá nhiều tang thi buộc phải đi thật chậm để những dị năng giả giết.

5 ngày đường chỉ mới đi được phân nửa phải đi thêm tầm 5 ngày mới có thể đến B thị, Mạc Hàn Khanh lo Lion dùng quá nhiều nước linh tuyền sẽ lãng phí nên nói Lan Bạch Nghiên tìm một di năng giả hệ thủy.

Mà xui cái trong đại đội chẳng ai dị năng hệ thủy...

" Thiên Lưu, xuống dưới xem ai dị năng hệ thủy đem lên đây" Hắn gọi Vương Thiên Lưu.

Bên kia gật đầu, hắn nhìn qua Lion đang lau người cho Lạc Phi Ảnh, mấy ngày không tắm chỉ có lau sơ nên cậu đã bị nổi mẩn đỏ!!

Y lo lắng nên dùng linh tuyền lau cũng may nó đã giảm đi nhưng cậu vẫn chịu ngứa, không dám gãi vì sợ để lại sẹo cũng khó chịu đến khóc thút thít.

Hắn thở dài đi đến" Cởi đồ ra đi"

" Hả!?"

Hai người ánh mắt quái dị nhìn hắn Lion ôm cậu như thú bảo vệ vợ.

Hắn thở dài cốc trán y cái" Nổi mẩn là do da bị kích ứng, em để cậu ấy mặc đồ dày còn đắp chăn kiểu đó chỉ ngứa hơn thôi"

Y nghe theo cởi đồ cậu ra nhưng mặc cho cậu một cái váy mỏng, thật ra lúc ở đại trạch cậu chỉ mặc loại váy này nhưng trên đây ngoài họ ra còn cả một đại đội!!!

Ăn mặc kiểu kia chắt đám quân nhân tự dận chết luôn chứ sống kiểu gì, thịt đi trước mắt nhưng không dám ăn.

" Lão đại, đem người đến rồi" Vương Thiên Lưu mở cửa khoan

Lạc Khuynh Khuynh đi vào vẻ mặt vui tươi" Khuynh Khuynh chào thiếu tướng"

Hắn không quan tâm.như Lion thì khác, y đen mặt" Tại sao lại là nó!"

Vương Thiên Lưu không biết chuyện gì vô tư nói" Dị năng hệ thủy chỉ có duy nhất cậu ta cùng một lão béo, tôi thấy vẫn để cậu ta đi lão kia nhìn thôi cũng tởm"

Lạc Khuynh Khuynh dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn vào Lan Bạch Nghiên nhưng hắn không nhìn gã, sau hồi nói qua nói lại Lion vẫn miễn cưỡng cho gã ở lại nhưng nơi gã ở là phòng vệ sinh nhỏ bé!!

Y lấy một cái bồn tắm lớn ra.

" Đổ đầy nước vào đây" Giọng nói lạnh băng gã nhanh chóng làm theo.

Khi bồn nước đầy gã đã mệt đến mặt trắng bệt, y hài lòng đưa cho bịt bánh mì hết hạn rồi tự pha.

Thấy y định tắm luôn Mạc Hàn Khanh đuổi gã ra khoan sau khi nào y tắm xong mới cho về lại chỗ gã sẽ ở, bên này hai người ngâm trong bồn tắm thỏa mái thở ra Lion còn xoa bóp cho cậu
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 28


Cả người sạch sẽ mẩn đỏ cũng dịu đi cậu lấy thuốc cho Lion bôi giúp, Lạc Khuynh Khuynh quay lại và Lion chưa bao giờ nối suông!!

Gã chỉ có thể ở trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp nhưng cũng tốt hơn là toa người sống sơ bẩn kia, gã ngồi co ro lại một gốc nhìn qua khe cửa thấy Lạc Phi Ảnh đang vui đùa ăn uống hận nghiến răng.

Đoàn tàu chạy đến một con sông nhỏ Lan Bạch Nghiên nói dừng xe để cho quân nhân xuống, họ là muốn tắm rửa giặt quần áo.

Mấy ngày trên tàu cũng khó chịu họ vừa xuống đã nhanh chóng giải quyết mấy con tang thi gần đây, nơi này hoang vắng rất ít người sống tang thi không quá nhiều lắm.

" Ảnh Ảnh xuống đây" Lion đưa tay để cậu nắm xuống.

Cậu ra khỏi tàu, không khí vẫn thích hơn là cảm giác ngộp ngạc khó chịu" Chúng ta dừng ở đây bao lâu vậy?"

Y lắt đầu" Anh hai và Lan Bạch Nghiên tự chủ chương anh không biết, chồng đưa em đi dạo một chút"

Cậu gật đầu cùng y đi dạo bên bời sông, mấy cô gái tuổi tầm tầm mười mấy ghen tị nhìn cậu, trong mắt họ cậu chính là trai.bao dùng thân thể để đổi mạng!

Lạc Khuynh Khuynh cũng xuống xe, mấy ngày nay gã cố hết sức tân trang lại bản thân coi cũng khá thuận mắt, gã đi đến chỗ Mạc Hàn Phong đang tắm.

" Mạc thiếu gia, có thể cho em ngồi cạnh không" Gã ôm đồ đôi mắt đáng thương.

Mạc Hàn Phong liếc nhìn còn không thèm" Cút"

Nụ cười gã cứng đờ rồi cũng nhanh chóng đến chỗ khác, tìm được một chỗ cạnh Lan Bạch Nghiên gã đi xuống.

" Lạnh quá" Gã nhỏ nhẹ nói nhưng tên kia như cục băng di động

Hắn đến nhìn còn không thèm tắm xong giặt đồ rồi bỏ đi, động tác nhanh không chỗ thừa như muốn tránh khỏi ôn dịch!

Không thể để miếng bánh lớn đi vậy gã níu chân hắn lại.

" Lan thiếu tướng!!

Có thể nán lại chút không?

Em sợ có tang thi tấn công" Gã dùng dáng vẻ yếu nhược nhất của bản thân.

Đáng tiếc cho gã Lan Bạch Nghiên chính là cục băng di động!

Ngoài trừ số trường hợp còn lại hắn đều đối xử như nhau.

" Sợ thì ra ngoài kia!

Cả đám lớn không ở chạy vào đây rồi kêu kẻ khác bảo vệ" Hắn nói rồi bỏ đi.

Gã mím môi uất ức, bên chỗ Lạc Phi Ảnh cậu đi không để ý nên lạc mất Lion!!

Chỗ này cậu không dám gọi lớn chỉ đành kiếm mò về tàu.

" Tiểu Ảnh~" Vương Nhã thấy cậu liền đi đến thân thiết gọi.

Cậu rợn cả người nhanh chóng tránh đi" Đừng gọi tôi vậy"

Mụ đen mặt" Hứ!!

Mày ỉ có mấy tên đàn ông kia thì lên mặt với tao!!

Tao nói cho mày là mày sắp bị đá rồi, chờ Khuynh Khuynh lấy lòng được vị thiếu tướng kia tao sẽ nói con rể tao đuổi mày khỏi tàu đầu tiên!"

Cậu thật không hiểu mụ lấy đâu ra thông tin này!

Cục băng di động họ Lan mà yêu Lạc Khuynh Khuynh?

Ôi trời ác mộng, đó đúng ác mộng á.

" Vậy tôi đợi!

Còn giờ tránh ra cho tôi đi" Cậu nhanh chóng bỏ qua mụ nhưng mụ đẩy mạnh cậu xuống sông!

Cậu giống nguyên chủ không biết bơi!!!

Mụ cười ha hả" Mày chết đi, Khuynh Khuynh sẽ được sủng ái, tao có thể sống sung sướng"

Cậu vùng vẫy vô vọng đến khi cả người chìm xuống nước ý thức mất dần thì bị một người kéo lên.

" Khụ!!

Khụ!"

Cậu kho dữ dội.

Lan Bạch Nghiên nhíu mày" Ổn chứ?"

Cậu gật đầu, hắn chẳng biết làm sao lại cứu cậu nữa!

Rõ ràng nếu cậu bị mụ ta đẩy xuống sông chết sẽ không liên quan đến hắn nhưng khi nhìn cậu vùng vẫy yếu ớt lại không đành lòng.

Cơ thể cậu run lên từng đợt vì lạnh cũng vì sợ hắn thở dài ôm cậu quay lại bời, trên bời Vương Nhã xanh mặt khi thấy Lan Bạch Nghiên.

" Lan...Lan

" Bà không nên giải thích với tôi!

Người bà nên giải thích là tiểu Ly" Hắn cắt lời mụ bỏ đi

Mụ chạy theo phía sau giải thích nhưng hắn không để ý, khi về đến tàu tất cả đã náo loạn đi tìm cậu!

Khi thấy cậu cả người ướt sủng trên tay Lan Bạch Nghiên ngay lập tức Mạc Hàn Phong chạy đến.

Hắn ôm cậu lại" Anh lài gì Ảnh Ảnh!"

Lan Bạch Nghiên khoanh tay" Tôi cứu cậu ta, còn tại sao rơi xuống nước thì hỏi mụ ta"

Ánh mắt rét lạnh quét qua Vương Nhã, mụ sợ đến đi ra quần mà Lion nghe cậu về liền chạy vội đến.

" Vợ ơi!

Sao lại ướt thế này" Y lấy cái áo khoát lên cho cậu.

Cậu nói cho y mọi chuyện, y tức giận đến đỏ mắt cả dòng sông bị dị năng phát động đống băng!

" Giỏi!!

Bà giỏi lắm" Y gằn từng chữ dọa mụ suýt ngất.

Lạc Khuynh Khuynh nghe cậu bị rơi xuống sông vui mừng không kịp khi thấy mẹ mình là thủ phạm thì tay chân run rẩy!!

Mạc Hàn Ly tàn nhẫn cở nào, y một khi đã giết là giết cả một nhà!

Mụ làm ra việc này gã khẳng định bị liên lụy.

" Mạc thiếu gia!!

Tôi chỉ là nhất thời kích động!

Chỉ là kích động" Mụ ôm chân y liền bị Mạc Hàn Khanh đá ra.

Anh âm trầm đáng sợ" Kích động mà đẩy một người không biết bơi xuống sông, còn đứng cười?

Đó là kích động!"

Mụ liếc nhìn qua Lạc Phi Ảnh thấy cậu không có ý nói giúp liền muốn đem cậu chết chung" Đều tại nó!!!

Thứ súc sinh bất hiểu, nó bỏ mẹ già sống khổ sống cực bản thân nó lại ăn ngon mặc đẹp, nó là cái thứ quái thai nam không ra nam nữ không ra nữ"

Mụ càng nói càng hăng" Nó là thứ tị tiện vậy mà dám mắng tôi, nó chẳng qua chỉ là món đồ chơi của mấy ngài, hay mấy ngài xem này!

Khuynh Khuynh nhà tôi đẹp hơn nó, cơ thể còn hoàn hảo xinh đẹp vậy....

Phập!!!

" Aaa!!

Giết người"
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 30


Vài ngày sau người ta thấy Lan thiếu tướng và Mạc tam.thiếu bị đánh thành đầu heo quăng ra khỏi toa tàu!

" Cút ngay cho bố!!"

Lion nổi giận đùng đùng cầm súng nếu hai người mà tiếp lên là y bắn thật.

Bên trong Lạc Phi Ảnh hai mắt sưng đỏ vì cảm đêm bị hành hạ" Chồng ơi!

Hức.. lồn em đau"

Nghe nói y càng tức!!

Lan Bạch Nghiên địt rất bạo có xu thế bạo dâm hắn tàn nhẫn đến nổi đụ sưng lớn lồn nhỏ của cậu, y đã bôi thuốc vẫn không hết sưng làm y sót muốn chết.

" Ngoan, không khóc nữa mắt vợ sưng hết rồi" Y ôm cậu vào lòng dỗ

Hai tên kia mò ra đầu tàu gặp ngay Mạc Hàn Khanh đanh cực độ khinh bỉ, anh đã cảnh báo mà không nghe chết tự chịu.

Tầm trưa nay cả đoàn tàu sẽ đến B thị!

Lan Bạch Nghiên chỉ huy tất cả sắp sếp khi vào căn cứ sẽ phải kiểm tra máu và vết thương hắn khá lo cho hai người kia vì hắn cùng Hàn Mạc Phong chơi hơi ngu mà cắn họ đầy!

Mà hắn phải công nhận chơi cậu sướng muốn chết, tại cậu cứ kích thích chứ ứ phải hắn nứng đâu nha.

Chắc( Em tin) chắn luôn đó.

Trong khoan Lion đang giúp cậu làm sạch thân thể mặc thêm quần áo vào, y khá bực vì lúc nữa sẽ phải cởi đồ để kiểm tra.

Cậu dựa vào lòng y mở bảng hệ thống lên kiểm tra, cậu vậy đã cấp 120 rồi!!!

Mỗi 10 cấp cậu có thể quay trúng thưởng cậu liền quay hết.

( Chút mừng ký chủ trúng vào ô Thẻ Tốc Độ ×6)

( Chút mừng ký chủ trúng vào ô Kháng Độc cấp 1)

( Chút mừng ký chú trúng vào ô Trứng ×3)

Cậu không hiểu trứng là gì, khi lấy ra nó là ba quả trừng với ba màu đỏ, xanh lam và quả cuối thì màu trắng!!!

Cậu xem lại thì chỉ để cách ấp là bỏ vào không gian của cậu hoặc Lion, y cầm quả trứng không nói hai lời mà bỏ.vào trong.

Thẻ tốc độ là trong vòng 1 phút cậu có thể di chuyển bằng tốc độ của dị năng giả tốc độ cấp 10!

Khá tiện trong việc chạy trốn còn kháng độc là bách độc, bách bệnh bất xâm ngoài trừ virus tang thi.

Hiện tại cậu có hai kỹ năng là Dâm Tính cấp 10 và Kháng Độc cấp 1, tất cả đều dùng tinh hạch hoặc tinh trùng để thăng cấp.

" Vợ ơi em có bao nhiêu tinh trùng vậy" Lion ôm cậu từ phía sau.

Tinh trùng trông cửa hàng tính là giọt!!!

Cậu qua xem thì giật cả mình" Em vậy mà có tận 5 triệu!"

Cậu sờ bụng mình cảm thấy nó thật vi diệu khi có thể chứa hết số tinh trùng này, nhưng 5 triệu này không tính là nhiều vì có thứ tận mấy trăm triệu luôn á.

Cậu xem chút mua thêm một cái gọi là Thiên Cam Lộ cùng Ngọc Vân.

" Cái đếch gì thế!!

Hóa ra Thiên Cam Lô là thuốc kích tình còn Ngọc Vân là cặc giả bằng ngọc" Cậu la trời nhưng đã mua rồi thì thôi.

Lion cầm Ngọc Vân lên và Thiên Cam Lô, y banh chân cậu ra bôi vào.

" Ah~ Chồng ơi~" Thiên Cảm Lộ mát mát khi đi vào lồn dâm thì hóa thành chất lỏng nóng.

Cậu rên nhẹ nhẹ lồn dâm dần ngứa râm rang khó chịu, ngay lúc đó y cho Ngọc Vân vào thì nó phình to ra!!

To thành một cánh tay trẻ em rồi bám chắc vào lồn cậu, trừ Lion không ai có thể lấy ra.

" Vợ ơi, chồng phải làm vậy để bảo đảm trong lúc chồng đi đâu Lan Bạch Nghiên không đè em ra đụ" Y không sợ gì chỉ sợ hắn đụ mạnh quá chết luôn vợ y thôi.

Cậu chấp nhận dựa vào lòng y, bên ngoài đoàn tàu đã đến B thị!!!

Lái tàu cho xe dừng ở bên ngoài tất cả đi xuống, Lion trả xe lại cho Lan Bạch Nghiên hắn sắp sếp cho cả đám lên xe.

" Ủa?

Lạc Khuynh Khuynh đâu nhỉ" Cậu quan sát không thấy gã thì tò mò.

Mạc Hàn Khanh kế bên cười ôn nhu nhưng lời phát ra hơi rợn" À, có gì đâu, chỉ là cậu ta quá nổi tiếng có mấy " Fan" hâm mộ chạy theo xe hoài nên anh cho cậu ta đi gặp " Fan" rồi"

Lạc Phi Ảnh mi mắt giật giật cảm thấy cách nói chuyện của Mạc Hàn Khanh hơn có chút biến thái!

Khi tất cả đã xong một đoàn xe dẫn đầu, lần này đến trễ căn cứ đã hoàn thành khá lâu, khi thấy đoàn xe lớn một nhóm quân nhận cầm súng đi đến.

Triệu Tuân mở cửa kính xuống" Anh bạn!

Lâu không gặp"

Một trong số quân nhân nhận ra Lan Bạch Nghiên đang ngồi trong xe liền vôi cho vào, họ được đưa đến khu kiểm tra ngay không cần phải đợi nhưng chỉ có quân đội!

Những người bình thường đều phải đợi, Mạc gia cùng Lạc Phi Ảnh được bảo kê nên không cần phải sếp hàng.

Người kiểm tra cho nhóm họ là một nhân viên nam!

Gã đi đến nịnh hót hồi nhưng Lan Bạch Nghiên yêu cầu đổi qua một cô gái!

So với gã này thì một cô gái vẫn tốt hơn.

Gã đàn ông tức giận bỏ ra ngoài không lâu sao một cô gái đến, hắn cho cả hai người kiểm tra đầu tiên.

Cô gái khi thấy người cả hai đầy dấu răng muốn bấm nút cảnh báo thì Lan Bạch Nghiên ngăn lại.

Cô ta dẻo dẹo nũng nịu" Thiếu tướng~"

Hắn chẳng quan tâm đến bỏ lại một câu" Họ là do tôi cắn"

Cô ta sửng người rồi nhanh chóng hiểu, cô ta không dám kiểm tra nữa nên cả hai được tha.

" May thật" Lạc Phi Ảnh thở phào.

Không có Lan Bạch Nghiên là cậu nhục tìm hố mà chui, Lion đưa cậu đến khu làm thẻ thân phận.

" Phiền hai vị ghi thông tin vào" Nhân viên đưa hai tấm giấy

Cả hai sau khi điền thông tin thì bị yêu cầu nộp thức ăn!

Cậu bất mãn" Sao phải nộp!!

Trên bảng quy định không có yêu cầu"

Ả nhân viên lập tức thay đổi thái độ" Không nộp thì cút khỏi đây!

Mày biết chú tao là ai không hả"

Hóa ra có người chống lưng!!

Cậu không muốn nhưng vì nhanh chóng vào căn cứ nên giao luôn, nhưng cậu không bỏ qua dễ thế đâu!
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 31


Do cả đại đội kiểm tra rất lâu nên khi ba người kia xong thì đi chung với cả hai đến chỗ nghỉ ngơi, quả thật mạt thế cái gì cũng đổi bằng thức ăn!!

Một căn nhà nhỏ là 30kg thức ăn nếu mua còn thuê là 3kg mỗi tháng, cả đại đội buộc phải mua hai toà biệt thự là 1 tấn thức ăn!!!

Lạc Phi Ảnh vào xe giả vờ kiểm tra thật ra là để gạo vào.

" Đủ 1 tấn rồi" Cậu đi ra rồi đám người bắt đầu kiểm kê lại.

Sau khi nhận nhà việc đầu tiên là xem nó có bị dơ chỗ nào không!!

Cũng may Lion đã lựa.hai tòa biệt thự vững chắt và cao tường, phòng ngủ của hai người là tầng 3.

" Đổi hết chăn niệm đi!"

Lion cảm.thấy đống chăn niệm này toàn mùi máu nên y đã cho người quăng bỏ.

Sau khi giao việc xong y cùng cậu xuống nhà, Lan Bạch Nghiên đang cùng thủ linh căn cứ nói chuyện!

Tên thủ lĩnh này cũng là một tiểu công nhỏ nhưng chẳng ảnh hưởng đến mạch truyện lắm, và tất nhiên Lan Bạch Nghiên sẽ tìm cách xử gã.

" Đây là" Thủ lĩnh căn cứ Bách Tĩnh thấy Lion hai mắt sáng ngời.

Lan Bạch Nghiên đương nhiên biết gã muốn gì, hắn phải đập cái bông đào này mới được!"

Là bạn tôi Mạc Hàn Ly, người đi cạnh là vợ cậu ấy Lạc Phi Ảnh"

Bách Tĩnh nghe thấy y đã có chủ liền khó chịu nhìn cậu liền bị cậu trừng lại" Muốn gì?"

Đại công như Lan Bạch Nghiên cậu sợ chứ cái loại tiểu công này cậu cần đếch gì rén!

Thỏ xù lông nhìn kiểu gì cũng đáng yêu Lion si mê nhìn cái dáng vẻ đáng yêu kia.

Bách Tĩnh run nhẹ vì ngoài đôi mắt to đang trừng gã thì có thêm 8 con mắt sát khí đằng đằng cũng đang nhìn gã chằm chằm!"

Không có gì.. khụ Lan thiếu tướng chúng ta đến đâu rồi"

Hắn nhàn nhã tay cầm tách trà vỗ ghế ý bảo cả hai đến ngồi, dáng vẻ không quan tâm kia Bách Tĩnh đã quen vì gã là thuốc hạ dưới quyền hắn mà.

Vốn tưởng khi mạt thế có thể lên mặt chút ai ngờ hắn lại khủng bố vậy, người thức tỉnh dị năng hiếm vô cùng mà đại đội của hắn hơn 90 phần trăm là thức tỉnh số ít còn tay không giết gấu nói chi mấy con tang thi cùi mía kia.

Y dắt cậu lại ngồi còn đút bánh cho cậu" Ăn đi, cái này bổ"

Loại bánh này y đặc biệt tìm cho cậu vì nó cực bổ!

Cậu quá gầy rồi phải bồi bổ thật nhiều, cậu nhìn vào cái bánh có thứ cậu ghét nhất chính là dâu.

" Em hông ăn dâu" Cậu chu môi nói.

Y lúc này mới nhớ đổi vị khác, cả hai ân ân ái ái không hề xem đám người đang ngồi có tồn tại, những người đã quen thì thản nhiên uống trà ăn bánh còn ai không quen tự biết cúi mắt không dám nhìn.

Bách Tĩnh nhịn không nổi lại hỏi" Thiếu tướng ý ngài thế nào?"

Lion lúc này hỏi Lan Bạch Nghiên" Chuyện gì?"

Hắn cười dịu dàng" Hắn muốn chúng ta đến Hoành Cát thu thập kho lương thực ở đó"

Xoảng!

Li trà trên tay Lạc Phi Ảnh rơi xuống đất" Hoành Cát!"

Sắc mặt cậu tệ lại cả bọn biết chuyện không lành, Lan Bạch Nghiên nhanh chóng đuổi người đi.

Khi tất cả đi hết cậu mới từ từ nói.

" Hoành Cát là địa bàn của Tuyên Cơ" Nghe đến cái tên này ai cũng khó hiểu.

Lion thì nhớ lại ngay, Tuyên Cơ này chính là đại boss phản diện mạnh nhất!!

Hắn ta có dị năng bạo nộ và mộc hệ biến dị, hắn là người yêu của bông bạch liên hoa sẽ hại y về sau Tiêu Ngự.

" Nếu tiếp diễn tên này sẽ vì Tiêu Ngự mà tuyên chiến với căn cứ này thì phải" Y nắm chặc tay.

Hai kẻ này một ngày không giết y sẽ không an tâm!

Tiêu Ngự còn dễ giết chứ Tuyên Cơ thì không mà quá khứ của hắn cũng quá rắt rối.

Tác giả vốn không đề cập nhiều chỉ biết hắn mồi coi sống tại khu ổ chuột khi mạt thế được Tiêu Ngự cứu thôi.

" Gã này sao kiếp trước anh không nghe đến?"

Lan Bạch Nghiên cố nhớ.

Lạc Phi Ảnh lúc này lấy quyển tiểu thuyết ra" Lúc đó anh đang đi làm nhiệm vụ ở ngoài nước sao có thể biết chứ, Tuyên Cơ này tính cách không khác kẻ điên là mấy đến cả Tiêu Ngự cũng không thể nắm bắt nổi tính cách hắn"

Hoành Cát chính là đại địa bàn của Tuyên Cơ, về sau hắn sẽ thành lập một căn cứ nhưng đó là về sau còn hiện tại vẫn kịp ra tay.

Lion sau hồi suy nghĩ cũng nói Lan Bạch Nghiên nhận nhiệm vụ, nhưng nhiệm vụ lần này chỉ có y, cậu đi còn cả ba phải ở lại!

Khoản hai tuần nữa sẽ có tang thi triều họ nhanh chóng thu thập tinh hạch, đề phòng giết Tuyên Cơ thất bại có thể dùng tinh hạch để tăng cấp về sau.

Ngay lập tức Mạc Hàn Phong nhảy cẩn lên" Không!

Em không thể để anh và Ảnh Ảnh đến chỗ đó"

Tên họ Tuyên đó khủng cỡ nào để hai người bông mềm này đi hắn lo họ khó mà an toàn, y thì không nghĩ giống hắn.

" Yên tâm anh tự biết chừng mực!

Trong nguyên tác hắn sẽ chết thì trước sau hắn vẫn sẽ chết trừ khi hắn quay đầu đi theo chúng ta.thôi" Y được tác giả bảo kê có cái gọi là hào quang nhân vật chính thì sợ chi nhân vật phản diện kia
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 32


Cứ vậy đợi qua vài ngày Lion và Lạc Phi Ảnh lên đường đến Hoành Cát.

Mạc Hàn Phong bỏ luôn hình tượng ôm chân cả hai khóc lóc thì bị Mạc Hàn Khanh và Lan Bạch Nghiên kéo đi như cẩu, y bất lức lái xe đến tìm phản diện.

Đường đến Hoành Cát không xa nếu tình hình này họ đi chỉ mất khoản một ngày sẽ đến nơi, trên xe Lạc Phi Ảnh thỏa mái mặc váy mỏng có lẽ cậu đã quen cái ăn mặc này rồi.

Lion cũng giống cậu chỉ là y khoát thêm cái áo dài mỏng xuyên thấu, xe họ là xe cải tiến tông tang thi như tông đậu hũ cả đầu xe đầy máu đen.

Trong lúc đi cậu thấy có một đám tang thi đang vây quanh một xe, thấy trong xe có một thiếu niên và hai cô gái thì dùng dị năng cứu họ, những nhành dây leo đâm xuyên đám tang thi biến chúng thành thức ăn bổ dưỡng.

Cậu và y khoát thêm áo rồi xuống xe, thiếu niên trong xe đã ngất đi vì đói còn hai thiếu nữ khi thấy họ cũng cầu xin.

Cậu lấy tay ra khỏi tay cô gái" Các cô muốn đi đâu"

Cô gái e lệ khóc" Em muốn đến căn cứ, hai chị đưa em đi được không"

Bị gọi là chị cậu thật muốn cười nhưng cố mà nhịn lại" Tôi không đến căn cứ, các cô chạy khoản 8 tiếng sẽ đến căn cứ đấy"

Cô gái kia lập tức cảm ơn rối rít lại đẩy thiếu niên khỏi xe!!

Lạc Phi Ảnh đỡ thiếu niên quát" Cô làm gì thế!"

Cô ta thản nhiên" Cậu ta sớm muộn cũng chết, thứ bẩn thỉu đó có bệnh bỏ nó đi"

Lion nhíu mày nhìn chiếc xe bỏ đi, không thể để cậu ta ở nơi này nên cậu và y bất đắt dĩ đưa lên xe để đến Hoành Cát.

Trên xe Lạc Phi Ảnh lấy nước cho thiếu niên uống, cũng may cậu ta vẫn có chút ý thức nên uống dễ.

" Hai cô gái đó đúng là ác thật" Cậu lau mặt xong rồi nói.

Nhìn là biết thiếu niên cứu cả hai vậy mà lại bị cả hai bỏ lại, so với đám tang thi thì lòng dạ hai ả đó càng đáng sợ hơn nhiều.

" Ư!!"

Thiếu niên hồi cũng đã tỉnh.

Thấy trước mắt mình là một cô gái hắn giật mình" Cô....cô"

Cậu trực tiếp đập cái khăn vào mặt thiếu niên" Tôi là nam"

Thiếu niên hoài nghi nhân sinh dụi mắt mấy lần vẫn thấy hai đại mỹ nhân" Rõ là nữ"

Thấy cậu ta cố chấp Lạc Phi Ảnh cầm tay cậu ta đặc vào cặc mình!

Ngạy lập tức cậu ra rút tay ra.

" Em xin lỗi!

Em không biết" Cậu ta hoảng loạn.

Y và cậu không trách chỉ tại cả hai quá giống nữ!

Lạc Phi Ảnh quan sát thấy cậu nhóc này chỉ tầm tầm 15 đến 18 tuổi là cao, cả người đầy rẫy vết thương sống không thể nào tốt.

" Em tên gì" Cậu trở lại ghế đầu ngồi quay lại hỏi.

Thiếu niên ngồi dậy trả lời" Em tên Tuyên Cơ"

Tuyên Cơ????

Đại boss biến thái tâm lý có vấn đề là cậu nhóc ngồi đó à?!!

Lạc Phi Ảnh tự trấn an chỉ là trùng hợp" Vậy em có dị năng không?"

Tuyên Cơ vui vẻ khoe ra" Đây ạ"

Ngay lấp tức Lạc Phi Ảnh hối hận!!

Cái đó rõ ràng lại dị.năng bạo nổ và mộc hệ biến dị!!

Vậy đây đúng là Tuyên Cơ hàng thật.giá thật rồi.

" Cậu có quen ai tên Tiêu Ngự không?"

Lạc Phi Ảnh hỏi dò.

Nếu lúc này chưa quen cậu sẽ giữ lại nhưng nếu đã quen thì phải giết, Tuyên Cơ nghe đến cái tên xa lạ thì lắc đầu.

" Em không có quen ai tên đó cả!"

Cậu ta lắt đầu.

Đôi mắt không có chút diễn nào Lạc Phi Ảnh tạm tin, cả hai cùng Tuyên Cơ nhanh chóng đến Hoành Cát!

Nơi này tuy thành lập căn cứ nhưng rất rối loạn, cướp bốc, giết người thậm trí là bán dâm ngay giữa thanh thiên.

Lion lấy khẩu trang ra hai người đeo vào cũng thay luôn đổ để khỏi bị biến thái theo dõi, Tuyên Cơ được cả hai nhờ dẫn đường tìm một chỗ ở tối cậu ta gật đầu ngay.

Nơi cậu ta nói là chỗ tốt chính là một khu ổ chuột của Hoành Cát khi xưa!

Nơi này vắng vẻ chẳng có ai quả thật nói về yên tĩnh thì rất được.

" Lạc ca và Mạc ca ở đây đợi em chút, để em gọi chủ đến để thuê" Cậu ta bỏ cả hai lại rồi chạy đi.

Sau khi Tuyên Cơ đi Lạc Phi Ảnh cẩn thận quan sát xung quanh, chẳng trách nguyên tác Tiêu Ngự cứu một lần cậu ta lại mang ơn gã đến vậy!

Một đứa trẻ chẳng có tình thương khi lớn lên chỉ cần nhận được chút ấm áp thì sẽ xem kẻ đem lại ấm áp đó như thần!.

" Có lẽ chúng ta có thể thu nhận cậu ta đấy chồng ơi" Cậu dựa vào lòng y nói.

Lion có chút phức tạp, vốn đến để giết Tuyên Cơ nhưng vợ yêu lại muốn đem môi nguy đó về.

Y thấy Tuyên Cơ có gì đó rất lạ đôi khi sẽ nhìn cả hai chằm chằm, đặc biệt lúc cả hai ân mật ánh mắt cậu ta trở nên vô hồn đến lạ!

Y tạm không nói để quan sát sau, Tuyên Cơ dù có tốt nhưng trong nguyên tác có nói tính cách vặn vẹo từ nhỏ y thật sự sợ đó chỉ là diễn.

Phía Tuyên Cơ cậu ta đến nhà của chủ căn cứ nhưng nghe nói người đã đi nên tạm không thể phê duyệt cho hai ngươic vào ở, sắc mặt cậu ta hóa đen liền đi về.

" Ồ~~ con chó này vẫn còn sống này!"

Một kẻ đi đến đẩy cậu ta ngã.

Tuyên Cơ muốn trở lại chỗ của cả hai người kia sớm nên chẳng muốn gây chuyện" Cút!

Cho tao đi"

Tên kia chỉ cười lớn, trên tay gã cầm một cây gậy đánh thẳng vào đầu Tuyên Cơ.

Bộp!

Đầu cậu ta chảy máu như thát đổ mấy tên kia.chỉ cười lớn, chúng không hề chút ý đôi mắt của Tuyên Cơ đã thay đổi.

Cậu ta đứng lên ánh mắt cuồng dại" Muốn chết sao?

Tao tiển lũ chó chúng mày"

Những nhánh dây leo khắp nơi lao đến bao trùm những kẻ đó, chỉ kịp nghe tiếng hét rồi im lặng.

Tuyên Cơ sửa sang quần áo rồi đi về
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 33


Về đến nơi Lion đã bẻ khóa y lên phòng chuẩn bị để tối ngủ, do Lạc Phi Ảnh hơi mệt nên cậu nằm ở sofa.

Khi thấy Tuyên Cơ đầu đầy máu cậu lo lắng.

" Sao em bị thương nặng vậy?"

Cậu kéo tay cậu ta đến kiểm tra.

Đầu cậu ta bị rách một mảng máu chảy không ngừng, cậu mò vào balo lấy chút thuốc sát trùng và hộp cứu thương ra.

" Chịu đau chút, anh giúp em băng lại" Động tác ôn nhu nhẹ nhàn khi lần đầu Tuyên Cơ được thấy nên dù đau thì cậu ta vẫn không cảm thấy gì.

Lion xuống lầu đã thấy Lạc Phi Ảnh đang băng bó cho Tuyên Cơ" Cậu ta bị gì thế"

" Chắc bị đánh a!

Anh xem chảy rất nhiều máu" Cậu lắc đầu biểu thị không biết.

Sau khi băng xong y nói Tuyên Cơ đi tắm, cậu ta có vẻ không vui nhưng vẫn cố nén lại.

Sau khi cậu ta đi Lion liền ôm vợ nhỏ vào lòng cắn vào vai cậu.

" A!

Anh lại cắn em" Cậu phồng môi.

Y không nhã còn cho hai ngón tay vào miệng cậu" Cục cưng!

Em lại thân thiết với cậu ta"

Hóa ra là ghen!

Cậu bật cười vòng tay ôm cổ Lion" Em chỉ yêu mình chồng thôi mà, ai cũng không thay thế được"

Y được dỗ kẹo thì vui lại mà ôm cậu lên phòng, cả hai rất nhanh đã thoát y trần truồng quất lấy nhau.

Lồn dâm bị Lion dùng ngón tay kích thích Lạc Phi Ảnh há miệng thở dốc.

" Hức..chồng ơi..

đừng vậy mà, vợ ngứa lắm" Y bật khóc cọ.cọ lồn vào.cặc bự.

Quy đầu to lớn chen vào đóa hoa đang e ấp khiến lồn nhỏ căng chặt, y bóp cặp vú đã hơi nhô lên giống thiếu nữ bú mạnh.

Cặc lớn nhưng con mãnh thú địt tung tóe lồn dâm, nước lồn thấm ướt ga giường thành mảng lớn.

" Ưha~~ đụ..mạnh lên~~..sướng chết mất.. ah" Cậu ôm chặt cái đầu đang bú vú mình cả người bám chặt lấy y.

Lion bú chưa đã y chuyển qua cắn, cặp vú trắng tinh xuất hiện hàng loạt giấu đỏ trong dâm mỹ không tả nổi.

Cặc bự giật.giật tinh dịch bắn vào bên trong, cậu hét lớn lồn dâm phun xuân triều cặc cũng phun ra dịch loãng.

" Ha~~ sướ-ng quá..hức..ah" Cậu nằm trên giường vô thức lè lưỡi Lion liền rút cặc để lên

Cậu.há to miệng y bú cặc bự, rất nhanh cả chuyển thành tư thế 69 lồn dâm bị y ngậm.

Tinh dịch còn bên trong bị y hút ra còn nhiệt tình kích nứng hột le, phía dưới cậu mãi mê bú cặc bự lưỡi nhỏ đam.vào lỗ tiểu đôi khi sẽ nhả ra để chăm sóc lồn y.

Sau khi bú tầm khoản 1 tiếng Lion đột nhiên ôm Lạc Phi Ảnh để lên mặt mình, y phối hợp ngồi xuống lồn dâm vào ngay miệng y.

" Ừha~~ miệng chồng giỏi quá~ sướng tê lồn vợ rồi..ah~..cặn nhẹ hột le của vợ đi" Cậu ngồi bệt xuống lồn đè vào mặt y mà rên rỉ.

Cặc bự phía dưới không thể bỏ cậu vương tay nắm lấy xoa nắn, lồn y nứng lên chảy nước cậu liền lấy Ngọc Vân ra đút vào.

Cảm thấy cơ thể y run nhẹ cậu mới thỏa mãn cơ thể dần động, lồn dâm chà sát lên mặt đem nước lồn trét đầy mặt y.

Quấn nhau cả một đêm Lion mới miễn.cưỡng tha cho Lạc Phi Ảnh, đến sáng y cùng cậu đi khắp nơi tìm tung tích của Tiêu Ngự!!

Sau cả buổi hỏi thì mới biết gã đang ở khu A, cả ba nhanh chóng lên đường khi gặp Lạc Phi Ảnh bất ngờ lớn.

Tiêu Ngự tay ôm bánh mì tay cầm chai nước thấy cậu thì chạy như bay lại" Cậu chính là người xuyên giống tôi!!"

Cả hai ngơ ra chút rồi nhanh chóng hiểu" Sao cậu biết em ấy giống cậu"

Lion đứng ra hỏi, Tiêu Ngự nhìn quanh rồi kéo cả hai ra gốc khuất bỏ Tuyên Cơ lại, gã giải thích cả hai mới biết hóa ra gã xuyên đến đây lúc mạt thế đến!!

Biét Tuyên Cơ là dạng điên điên khùng khùng nên chẳng ngu mà vướng vào, gã ở trong căn cứ làm những việc lặc vặt để kiếm ăn.

" Còn vì sao tôi biết cậu ấy thì hệ thống của tôi cấp hai còn cậu ấy chỉ cấp 1, của tôi có thể định vị các hệ thống khác trong thế giới này" Hóa ra gã đã sớm biết cậu là người xuyên không nên gã muốn ở đây đợi.

Cả hai nhìn nhau, chuyến đi lần này có vẻ là công cóc nhỉ?

Hai mục tiêu cần giết thì một đứa ngơ ngơ ngát ngát, còn bạch liên hoa âm mưu ác độc thì lại bị người xuyên không chiếm xác.

Nhìn Tuyên Cơ đang ngồi ngoan ngoãn lại liếc qua Tiêu Ngự gặm bánh mì Lạc Phi Ảnh cuối cùng ra quyết định.

" Thu lưu đi chồng!"

Lion cũng có suy nghĩ giống cậu.

Thế là từ hai mục tiêu bị giết nay trở thành hai cái mẫu ngốc được đem về, Lion cũng chẳng muốn nán lại lâu ở nơi không trận tự này!

Y trong ngày liền đưa vợ yêu và hai người kia trở lại.

Trên đường họ thấy không ít tang thi có lẽ tang thi triều vừa kéo đến!!

Khi đến căn cứ thì xác tang thi nằm ngổn ngang Lion nắm tay Lạc Phi Ảnh đi ra thì bị hai cái bóng bay lại ôm.

" A Ly!!"

" Ảnh Ảnh"

Hai cái bóng kia chính là Mạc Hàn Phong và Lan Bạch Nghiên!!!

Họ vừa thanh lọc khu mình xong đi ra thấy xe quen.thuộc thì chạy đến.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 34


Từ khúc này sẽ không có H nha.

Sau chap này chuẩn bị khăn giấy đi là vừa kết chắc HE nhưng ngược tả tới đấy.

Từ chap này tôi sẽ đẩy nhanh tiến độ có bị ngang thì đừng mắng tui nhe.

Bên ngoài không tiện nói chuyện nên cậu nói cả hai về nhà, hai người Tiêu Ngự và Tuyên Cơ được đưa đi kiểm tra và cách ly ba ngày!

Khi thấy hai người đó Mạc Hàn Phong không vui lắm, Lạc Phi Ảnh giải thích về tình hình thì quả thật cả hai có ít lợi!.

Tuyên Cơ là đại boss khả năng chiến đấu vô cùng khủng bố còn Tiêu Ngự là người xuyên không, hệ thống của gã cao hơn hệ thống của cậu một bậc có thể sẽ giúp ít trong tương lai.

Mạc Hàn Khanh nghe cậu nói cũng gật đầu" Quả thật có lợi nhiều là chúng ta, hiện tại cứ giữ lại để theo dõi đi nếu họ dám làm gì bậy thì xử lý cũng chẳng muộn"

Cứ vậy Tiêu Ngự cùng Tuyên Cơ được giữ lại chỗ họ để quan sát, suốt một năm Mạc Hàn Khanh quan sát họ thấy họ chẳng có ý xâu chỉ riêng Tuyên Cơ lại ngày càng thân với Lạc Phi Ảnh.

Hai năm trôi qua rất nhiều thứ thay đổi, Lạc Phi Ảnh vậy mà đã mang thai và sinh thành công hai cậu nhóc kháu khỉnh.

Và điều khiến anh em họ Mạc không hài lòng là hai nhóc đều là con của Lan Bạch Nghiên!!

Lion không vui chu môi.

" Rõ gằng tên này lúc trước đã suýt giết vợ mà!

Sao hắn lại có trước" Y giãy đành đạch khóc lóc Lạc Phi Ảnh cũng bó tay.

Cậu đã sinh đước năm tháng sức khỏe đã hồi phục nhiều nhưng cặp vú cậu lại hại cậu khổ không đường tả, hai bé bú xong thì sẽ đến lượt Lion có khi y còn nổi tính trẻ con mà gành với con nhỏ.

Sau y là ba tên kia tranh gành lẫn nhau hại cặp vú cậu ngày ngày bị bóp hoài khiến to lên trông thấy!.

" Lion~ vú ngứa" Mỗi khi muốn dỗ y cậu chỉ cần nói vậy là bông sen kia sẽ tự chạy lại ôm bầu vú bú sữa.

Lan Bạch Nghiên nghe cả hai bé điều là con mình thì ngửa mặt lên trời cười lớn, hai bé được giao cho Điền Vũ nhờ cô chăm sóc còn cậu khi hồi phục thì muốn nhận vài nhiệm vụ để đi tập luyện dị năng.

Từ lúc mạt thế đến giờ cậu không có cơ hội dùng dị năng vì mấy người kia bảo vệ quá gắt, Lion cũng thấy cậu lâu ngày chưa ra ngoài nên đồng sẳn nhân cơ hội này cho ông anh và thằng em thụ thai cho cậu.

Thế là cậu đến bảng nhiệm vụ thì thấy có nhiệm vụ đi tìm gia súc liền nhận, nơi chỉ định là một ngọn núi cao nghe đồn trên đó có rất nhiều gia súc nhưng vì tang thi ở dưới chân núi quá nhiều nên không đội dị năng giả nào dám lên.

" Chồng ơi chừa sữa cho con" Cậu đẩy đầu Lion ra nhưng y cố chấp ngậm vú cậu.

Thấy y vậy cậu cũng bất lức nằm xuống không lâu thì thiếp đi, ba tên kia đi vào thấy hai cục bông nằm chồng lên nhau tâm mềm nhũn ra.

" Nhỏ tiếng thôi" Mạc Hàn Khanh khẩu hiệu cho hai tên kia.

Ba đại nam nhân ngồi cạnh giường chóng tay ngắm hai tâm cản bảo bối khung cảnh ấm áp đến lạ.

( Ai muốn yên bình đến đây thì dừng lại đi khúc sau Ảnh Ảnh khổ lắm)

Ngày hôm sau trời vừa sáng cậu nhận được một thông tin là hệ thống của cậu cần đi thăng cấp, trong quá trình đó cậu không thể vào kho hàng game và không gian!

Nó cũng thương tình mà cho cậu một kho hạng ngoại tuyến nhỏ cậu cũng không than vãn.

Kho hàng kia cậu đều để mì gói và thức ăn dinh dương để bồi bổ cơ thể, cậu cũng không nói tránh để Lion lo.

Buổi trưa sau khi hai nhóc con ăn sữa no cậu giữi hai bé cho Điền Vũ!

7 người trên một chiếc xe bắt đầu đi làm nhiệm vụ.

Ngọn núi không cao mấy chỉ là tang thi rất nhiều ba người kia không để cả hai động đầu ngón tay tự mình giải quyết.

Quả thật trên núi có rất nhiều động vật Lion thu mỗi loại 10 con vào không gian, cậu một bên bắt đầu dùng thử dị năng.

Những sợi dây leo nhỏ từ mặt đất chui lên theo ý cậu mà bắt một con gà nhỏ, cậu không bao lâu đã điều khiển thuần thục, Tiêu Ngự đi cạnh cậu nhìn mà hâm mộ không thôi.

" Chút ông cùng tôi đến chỗ kia nha, tôi muốn luyện tập nhưng không muốn họ cười" Cậu thấy vậy cũng ổn nên gật đầu.

Cả hai đi thì Lion cũng đi theo phía sau cậu và gã, đến chỗ mép vựa gã đứng ở đó đột nhiên cơ thể cả hai không thể động!!!

" Tiêu Ngự cậu làm cái gì!"

Lion tức giận.

Tiêu Ngự bỏ cái mặt nạ giả dối gã cười như điên" Hahahah!!

Tất nhiên là loại bỏ chướng ngại vật"

Lạc Phi Ảnh khó hiểu, rõ ràng cậu và mọi người chưa bao giờ đối xử tệ với gã vậy mà gã lại muốn giết cả hai!

Như nhìn thấu cậu gã bóp cằm cậu chất giọng khinh bỉ.

" Gì mà người xuyên không?

Tao thật chất chẳng phải xuyên không gì!

Cả Tuyên Cơ anh ấy và tao đều là người trọng sinh, bọn tao bị tụi mày hại đến hại đến thê thảm và bọn tao biết được chính mày là kẻ đứng sau" Gã vừa nói vừa cười điên dại.

Lion thấy trên tay gã có dao muốn nói thì gã đã rạch một đường trên cổ!!

Cậu và y chưa kịp nói gì gã đã đẩy cả hai xuống vực!!
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 35


Ai đã từng nghĩ Tuyên Cơ tốt thì quên đi nha, nó ác hơn quỷ á.

Không gian tối mịt Lạc Phi Ảnh từ từ tỉnh lại" Lion..."

Cậu nhìn quanh thấy nơi này u tối ngoài trừ mùi thối của xác chết thì chẳng còn gì!

Cậu hoảng sợ hét lên cầu cứu thù bị một sợi roi đánh thẳng vào mặt.

" Thứ ăn cháo đá bát như mày thì khóc làm gì" Mạc Hàn Phong đi đến ánh mắt căm giận nhìn cậu.

Cậu chưa hiểu gì gấp gáp" Tiểu Phong...Li.

Á"

Hắn đánh một roi vào mặt cậu" Câm!!

Tao cấm mày nhắc đến anh ấy"

Cậu hoang mang thì bên ngoài Tuyên Cơ cùng mấy gã đàn ông khác, cậu ta đi vào vỗ vai Mạc Hàn Phong" Đi ra ngoài đi, anh không ra tay được thì để tôi giúp"

Dẫu sao tình cảm có hắn dành cho cậu không phải nhỏ sẽ không thể ra tay mạnh, Tuyên Cơ nói vậy hắn cũng bỏ đi còn phía cậu thì gọi hắn lại.

Chát!!!

Một cái tát trời giáng khiến đầu óc cậu xoay nhưng chong chóng, cậu ta nâng khuôn mặt của cậu lên.

" Mày khiến tao rất câm giận đấy, kiếp trước mày lừa tao rất thảm đó khiến tao phải sống không bằng chết thì bây giờ tao cũng sẽ khiến mày cảm nhận được" Cậu ta nói rồi còn thuận tay móc một mắt cậu.

" Aaaaa!"

Tiếng hét như âm điệu kích thích tính bạo cuồng của kẻ điên, cậu ta nhặt cái roi lên từng roi từng roi vung lên người cậu, chẳng mấy chốc máu nhộm đỏ người cậu hắn mới dừng tay.

" Ra ngoài đi" Đám đàn ông nhận lệnh đi ra ngoài.

Hắn kéo cái ghế lại gần cậu ngồi xuống" Mày có biết hiện tại trong mắt mấy kẻ đó mày là dạng người gì không"

Cậu không thể tỉnh táo nổi hắn thấy thế thì ghé vào tai cậu" Tiêu Ngự đã nói với chúng nó là mày đã vì sợ hãi chuyện y biết hai đứa nhỏ kia không phải là con của Lan Bạch Nghiên nên đã muốn giết y để giấu giếm, bọn nó ban đầu còn không tin cho đến khi thấy đoạn hình ảnh mà hệ thống tạo ra đấy!!

Lúc đó chúng nó chỉ hận không thể lốc xương mày đấy!!"

Cậu sưng sờ" Tại sao vây....tôi đã hại cậu bao giờ"

Hắn nắm tóc cậu" Đúng kiếp này mày không hại nhưng kiếp trước mày vì tụi nó mà bán đứng tao!!

Tao yêu mày hơn tất cả còn mày lại vì thằng chó Mạc Hàn Ly mà phản bội tao!"

Hắn đã điên thật rồi, thả tóc cậu ra hắn ngay lập tức xé nát quần áo!

Cậu hoảng sợ giãy giụa thì bị hắn bẻ gãy tay.

Rắc!!

Tay phải của cậu bị hắn bẻ gập ra phía sau cậu đau đến không thở nổi, hắn thích thú nhìn tác phẩm mình tạo ra.

Cầm con mắt của con xoa xoa rồi bỏ vào miệng ăn!

Cậu cảm thấy bản thân đang ở gần một con quỷ dữ và hắn còn làm nhiều chuyện khủng khiếp hơ cả quỷ!

Cơ thể cậu đầy vết roi đẫm máu hắn vẫn thấy chưa đủ!

Hắn cầm con dao nhỏ khắc từng chư nguệch ngoạc trên lưng cậu để lại một tấm lưng máu thịt lấn lộn.

Sau tất cả thứ hắn muốn là hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần của cậu!

Hắn điên cuồng cưỡng hiếp cậu đánh đập thậm trí cho một đán mọi rợn vào hiếp dâm tập thể!

Mỗi ngày hắn sẽ lấy đi một bộ phân cơ thể lúc đầu là một con mắt, sau hai bẻ gãy tay, rồi đến móng tay móng chân!.

Đám người Mạc Hàn Khanh cũng tham gia đánh đập hành hạ chỉ là bọn họ sớm chán nên giao lại hết cho Tuyên Cơ, hắn đương nhiên chấp nhận và hắn không muốn cậu chết sớm!

Điền Vũ bị hắn thao túng chữa trị cho cậu nhưng ngẫu nhiên vài bộ phận sẽ bị bỏ qua, có một lần Lan Bạch Nghiên đem hai đứa bé xuống cậu vui mừng nhưng làm gì có chuyện hắn tha cho cậu!

Trước mắt cậu hắn chặt hai đứa bé thành từng phần ép cậu ăn cho sạch và để lại một câu.

" Nghiệt chủng này do mày đẻ ra thì vào lại bụng mày thôi, tao chẳng qua là giúp nó đi nhanh hơn"

Cậu gào khóc mấy ngày liền Tuyên Cơ thấy phiền liền cắt lưỡi cậu bỏ, hắn nhing khuôn mặt xinh đẹp lại đầy oán hận cũng chẳng quan tâm.

Cái hắn muốn là cậu sẽ phải cầu xin hắn và coi hắn như chủ chỉ là cậu có chết vẫn không khuất phục.

Cậu muốn đợi!!

Cậu đợi Lion tỉnh lại thì y sẽ minh oan cho mình, khi Tuyên Cơ biết hắn đã nổi điên đem mặt cậu rạch đến nát!

Hắn không có được cậu vậy hắn sẽ hủy cậu!

Bị nhốt hành hạ suốt ba năm thì bóng dáng cậu mong chờ cũng đã đến.

" A a a a" Cậu vùng vẫy nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt xa lạ và chán ghét.

Tiêu Ngự hôm nay cũng đi đến cầm tay y" Thấy chưa, đã bảo đừng đến mà"

Dưới ánh mắt hi vọng Mạc Hàn Ly đá mạnh vào bụng cậu" Tôi lại bị thứ kinh tởm này lừa!!

Đúng mà mắt mù"

Tiêu Ngự cười mấy tiếng" Trách cậu ta quá dẻo miệng thôi, anh nhanh đi ra ngoài đi để Mạc Hàn Khanh mà biết anh ta làm gỏi tôi đó"

Cậu cố gọi nhưng chỉ là âm thanh a a vô nghĩa, Tuyên Cơ buổi tối đi vào khinh bỉ nhìn cậu.

" Sao?

Chịu cầu xin chưa, đến cả thằng mày yêu nhất cũng quên mày rồi!

Hiện tại cứu mày được cũng chỉ có tao thôi" Hắn hôn vào gương mặt đã bị hủy kia

Cậu chẳng còn thiết tha với cuộc sống chẳng cử động gì, hắn thấy riết cũng quen lại tiếp tục cưỡng hiếp tấm thân đã tàn tạ.

Đến khi hắn thỏa mãn thì bỏ lại cậu thoi thớp.

( Dinh!)

Trong đầu cậu vang lên âm thanh máy móc nhưng cậu chẳng chú ý.

Không gian một thiếu niên mặc đồ giống thời cổ đại, máy tóc dài chạm đất dần hiện ra.

" Ký chủ!!"

Thiếu niên hoảng hốt ôm lấy Lạc Phi Ảnh.

Cậu không nói gì nó kiểm tra thì kinh ngạc" Chuyện quái gì thế"

Cậu không thể nói nó cũng bó tay, nó vừa hoàn thành nâng cấp quay về thì ký chủ đã thân tàn ma dại mạng cũng sắp mất, nó bắt đầu kiểm tra ký ức thì tức đỏ mặt.

" Tôi xin lỗi ký chủ!!

Đều tại tôi" Nó đau lòng nói.

Nó đã hồi phục thần trí lain cho cậu" Ký chủ thứ này không khi dùng sẽ bị ảnh hưỡng đến linh hồn"

Cậu gật đầu trên tay cầm một tâm thẻ, đến khi Tuyên Cơ vào lần này khác là có cả Mạc Hàn Ly!!

Hắn và y vậy mà hôn nhau trước mặt cậu, cậu cũng chẳng còn tha thiết gì.

Hắn để y nằm trên giường hôn nhẹ lên trán" Bảo bối đang có thai, đợi em xử lý thứ đó rồi quay lại chăm cục cưng sau"

Y bĩu môi" Anh đáng ghét"

Hắn bật cười đi lại chỗ cậu" Sao?

Thấy chưa cả nó cũng đã bị tao quay nhưng chong chóng rồi, mày nên ngoan ngoãn đi thì hơn"

Cậu ngước mặt lên nhìn qua Mạc Hàn Ly đang nhìn mình nở nụ cười!

Tấm thẻ trong tay phát sáng.

" Chồng ơi"

Trông đầu y vang lên những tiếng gọi lạ nhưng y chẳng thể nhớ gì!!

Tuyên Cơ thì hoảng sợ nhưng muộn rồi!

Khi ánh sáng biến mất trên tay hắn chỉ còn cái xác đã lạnh.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 36


Sau sự việc hôm đó Mạc Hàn Ly luôn luôn bài xích tất cả, những ai đụng vào mình y đều cảm thấy khó chịu chỉ nhớ đến một người nhưng không thể nhớ mặt!

Mấy kẻ kia thì xót y đau lòng cho thứ kinh tởm đó thậm trí Mạc Hàn Phong còn đem xác cậu quăng cho tang thi để y khỏi phải ngày nào cũng chạy đến nơi giam cầm cậu.

Về phần Tuyên Cơ hắn như phát điên cãi nhau một trận lớn với Tiêu Ngự!!

Gã tức giận vì hắn vẫn còn tình cảm với cậu còn hắn điên vì gã biết hệ thống trở về mà không nói.

Hệ thống của gã bị hắn hỏi một lượt mới thứ cậu dùng là thẻ Bạo Hồn!!

Khi dùng nó thì hồn phách sẽ tan biến đổi lại có một công dụng là phá hủy cơ cấu thế giới.

" Mày điên à!!

Nó chết mới tối, nó chết rồi tao với mày mới có thể sống" Tiêu Ngự thấy hắn suy sụp thì nói

Hắn chẳng thèm trả lời gã bỏ đi một mạch, hắn muốn tìm xác cậu nhưng khi đến thì đã bị Mạc Hàn Phong quăng cho tang thi xâu xé.

Khi hắn đến chỉ còn cái đầu đầy máu hắn như đã không còn tỉnh táo ôm cái đầu đó hôn nhẹ lên môi.

" Em có chết vẫn là của tôi"

5 năm sau tại một hẻm vực, nơi hoang tàn này lại mọc ra một ngôi nhà nhỏ có tiếng trẻ con cười đùa.

Hệ thống chạy theo giữ hai đứa bé" Tiểu Hối, tiểu Hoài hai đứa có thôi đi không"

Đứa nhỏ tên tiểu Hối bĩu môi" Chú tiểu Bạch la bọn con hoài"

Hệ thống bất lực, hai đứa bé này là con của Lạc Phi Ảnh hay bây giờ là Lạc Bách Ngọc!!

Năm đó nó kịp thu lại hồn phách của cậu và trả về cơ thể gốc chỉ là lúc đó cậu vậy mà mang thai!

Nó đưa cậu để đây để tĩnh dưỡng cũng để cậu an toàn mà sinh, dùng Bạo Hồn khiến hồn phách bị tổn thương nghiêm trọng nên suốt năm năm nay không ngày nào cậu không bị bệnh cả.

Vì để cậu sinh hai đứa nhỏ ra nó cũng phải thay đổi cơ thể cậu.thành song tính nhân, lúc biết cậu chẳng ý kiến còn cảm ơn nó.

Có lẽ hai đứa nhỏ này là lý do để cậu sống tiếp, cậu biết hai đứa bé này là con của Tuyên Cơ nhưng cậu chẳng quan tâm chỉ muốn sống yên bình thôi.

Hôm nay do cậu mệt mỏi nhiều nên hai đứa nhỏ được tiểu Bạch tức hệ thống trông coi.

Cậu nằm trong nhà đôi mắt vô hồn nhìn hai đứa bé, đột nhiên cậu cảm thấy khôbg gian có gì đó không ổn.

" Tiểu Bạch!!

Cái này" Cậu lôi ra một con rồng nhỏ.

Tiểu Bạch vừa nhìn là biết" Nó là cái trứng năm đó ký chủ quay trúng á, chắc cái ở không gian của Mạc Hàn Ly cũng đã nở rồi"

" Thế phải làm sao?"

Cậu nhìn nó và noa nhìn cậu.

Rồng nhỏ đột nhiên.bị kéo ra cũng không hoảng mà chất giọng nhỏ nhỏ dụi vào ngực cậu" Mẹ ơi"

Cậu đứng hình lại nhanh chóng bình tĩnh lại" Coi như có thêm một đứa con, liền đặc là tiểu Long đi"

Lạc Bạch Ngọc nhìn nó cuối cùng là đưa cho hai bé con" Em tụi con, đừng mạnh tay"

Tiểu Hoài nhi tay cầm bé rồng dụi dụi mấy cái, thật may là hai bé đều giống cậu chứ không giống Tuyên Cơ!

Khi hai bé ra ngoài chơi lúc này tiểu Bạch đột nhiên nói" Bách Ngọc...

" Ta hiểu, sắp tới sẽ đi làm nhiệm vụ" Hệ thống thăng cấp sẽ có một bảng nhiệm vụ.

Cậu đã trễ 5 năm tiểu Bạch bị phạt cũng chẳng nhẹ, hiện tại ngoài hai đứa con ra cậu chỉ lo cho mỗi Lion của cậu!

Người ở căn cứ kia là Mạc Hàn Ly còn Lion có lẽ đã mãi mãi chết ở vực thẳm kia.

Ngày hôm sau cậu chuẩn bị chút đồ vật rồi cùng hai bé và hệ thống rời khỏi nơi này!

Chân cậu vì lúc trước bị tổn thương quá nặng dẫn đến hồn phách khiếm khuyết nên không thể đi lại bình thường.

Dù có tiểu Bạch nhưng chỉ có thể đi khấp khuyển, mỗi lần đi lâu sẽ đau như bị cắt gân.

" Cha ơi, con tang thi kia xấu quá" Tiểu Hối ôm chân cậu khi nhìn thấy con tang thi.

Cậu bật cười vung tay mấy con tang thi ở gần đều bị dây leo đâm xuyên não, tiểu Long trong không gian đột nhiên bay ra ăn hết mấy viên tinh hạch.

Nó làm bộ dạng no căng bụng cả ba đồng loại bất cười.

( Bách Ngọc cận thật phía xa cách 500m có đàn tang thi lớn, hơn 30 con)

Tiểu Bạch thông báo đúng lúc Lạc Bách Ngọc đang cần tinh hạch, muốn đến các căn cứ nghỉ chân buộc phải có tinh hạch!

Cậu tiến đến đó dùng súng 6 nòng nhanh chóng gọn gàn đám tang thi đã chết như rạ.

Hai bé nhỏ phụ tráchh đeo bao tay moi tinh hạch, việc này chúng là quen rồi!!

Khi biết đi thì trong chỗ ở có con tang thi nào đều bị cha giết thì bọn nó sẽ đập đầu ra rồi lấy cái viên đá máu bên trong ra.

30 con cũng thu được 20 viên tinh hạch cậu hài lòng đem chúng bỏ vào không gian.

" Tiểu Hoài, lại đây cha rửa tay cho" Nhóc nghe gọi thù chạy lại chìa tay ra.

Cậu rửa sạch mấy ngón tay nhỏ bé rồi lấy găng tay đeo cho bé, một chiếc xe vượt địa hình lấy từng không gian nhà ba người một rồng lên xe.
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 37


Căn cứ cậu muốn đến là một căn cứ nhỏ ở gần đây, 5 năm trời thời gian đã thay đổi không ít.

Khi đến căn cứ cậu và hai bé con đi vào" Cho tôi làm thẻ định danh"

Nhân viên thấy cậu xinh đẹp lại có hai bé nhỏ theo sau nên đã ưu tiên cho cậu làm trước!

Lạc Bách Ngọc lấy tên gia là Lạc Tùy còn hai bé là Lạc Hối và Lạc Hoài.

Đợi tầm 2 tiếng cũng nhận được thẻ thân phận, cậu hỏi nhân viên nơi để thuê chỗ ở.

" A, thuê ở đây luôn!

Thuê phòng sẽ là 10 tinh hạch 1 tuần" Nhân viên đưa mẫu phòng.

Cậu gật đầu vì chỉ có cậu và hai bé không cần rộng, đưa 10 tinh hạch cho nhân viên cậu được đưa đến một khu nhà sập sệ.

Nơi này còn chẳng cần khóa cửa vì chỉ cần đạp nhẹ là văng cửa ra luôn, còn muốn tắm thì 1 tiếng 1 tinh hạch.

" Mở nưới cho tôi 2 tiếng" Cậu đưa thêm tinh hạch.

Khi vào trong cậu cẩn thân chặn cửa rồi ôm hai bé vào phòng tắm, thấy cha cởi quần áo hai nhóc sáng mắt ôm lấy bầu vú.

" Cha ơi~" Tiểu Hoài gọi nhỏ.

Cậu thở dài cóc đầu nhóc" Tắm xong rồi bú"

Con người ta ở cái tuổi này đã sớm cai sữa còn hai bé nhà cậu thì vẫn mê, có đưa sữa bó cũng không chịu uống nhất quyết là sữa mẹ.

Cậu xót con bị đói cũng chiều đến bây giờ, cậu tắm cho hai nhóc rồi mới tắm cho mình.

Trong lúc tắm tiểu Hối luôn để ý trên cánh tay của cha luôn có vết lõm nhỏ, lúc trước bé chạm vào cha liền đau đến tái xanh mặt nên lo lắng.

Cái vết lõm đó là do tay cậu bị bẻ gãy được hồi phục, sau khi tắm xong cậu mặc một cái quần thun đùi cùng cái áo sơmi ôm hai bé đang quấn khăn ra.

" Măm măm" Tiểu Hối thấy núm vú liền đòi ăn.

Cậu kéo áo sơmi qua vú cho hai bé tự ý bú sữa, trong lúc hai bé bú cậu xem lại bảng nhiệm vụ.

Trong đó có một nhiệm vụ là thu thập tinh hạch tang thi cấp 5!

Hiện tại cậu mới ở cấp 2 muốn giết tang thi cấp 5 là điều không thể, cậu để hai bé nhỏ ti sữa no thì bắt đầu hấp thụ tinh hạch.

Số tinh hạch hiện tại cũng đủ cho cậu tăng lên cấp 4 chắc sau này cậu phải giết nhiều hơn thôi, sau khi hấp thụ xong cả người cậu cũng mệt lã đi ôm hai nhóc nhỏ đắp chăn ngủ.

Tại căn cứ B thị!

Suốt năm năm nay Mạc Hàn Ly gần như không cho au động vào mình, y luôn luôn bài xích những người tự nhận là chồng mình kể cả anh trai hay em trai!

Đầu y luôn nhớ về nụ cười của kẻ hại y năm đó chỉ là nhớ mãi chẳng ra, y hỏi ai thì họ đều nói kẻ đó đã hại y mất trí nhớ nói y không cần quan tâm chỉ là y không buông được.

Mấy hôm nay trong không gian y xuất hiện một con chim nhỏ màu đỏ!

Nó gọi y là cha nói mẹ đang ở gần nhưng y không biết nó nói thật không, y đặc cho nó cái tên là Tiểu Ảnh.

Cái tên này là đầu y tự nhảy ra cả y cũng không biết vì sao, y cũng đặc biệt chán nghét Tuyên Cơ!.

Mấy năm nay hắn chỉ ở Hoành Cát quậy nơi đó thành nơi hỗn tạp nhất thế giới, ai cũng nói hắn điên luôn ôm theo một cái xương sọ xem nhưng tình nhân mà hôn hít, y biết cái xương sọ đó là của ai muốn lấy về lại bị ba kẻ kia chặn lại.

Suối mấy năm.nay số người tự nhận thành chồng y rất nhiều nhưng y đối với họ chỉ một từ ghét!

Thậm trí có người y còn muốn giết chẳng hạn như Lan Bạch Nghiên và Mạc Hàn Phong!.

Hôm nay cũng như mọi ngày Mạc Hàn Ly tay ôm Tiểu Ảnh ngôi thẩn thờ thì hai đứa bé chạy lại" Cha ơi"

Hai đứa bé này là con của Mạc Hàn Khanh!

Do loạn luân nên màu mắt hai nhóc biến dị thành màu đỏ và xanh lục bảo, đứa lớn là Mạc Nghịch, đứa bé là Mạc Âm năm nay đã 5 tuổi.

Y nhìn hai đứa bé nhỏ giọng" Có chuyện gì"

Mạc Nghịch đưa một cái tấm ảnh cho y" Cha ơi, trong ảnh là ai vậy?"

Hai bé thấy tấm ảnh này trong một cái hộp ở trong phòng y!

Trong ảnh là một người ôm hai đứa bé và y đang ôm người nọ!

Mạc Hàn Ly nhìn tấm ảnh mái mỏng nhíu lại.

" Đây là..."

Y không hề có ký ức về người này!

Mạc Hàn Khanh đi vào thấy y cầm ảnh thì lo lắng" Em sao lại có tấm ảnh này".

Y lạnh nhạt nhìn anh" Đây là ai, anh nên nói thật"

Thấy cảnh trong tấm ảnh Mạc Hàn Khanh có chút nhói, rõ ràng rất tốt nhưng lại thành ra thế này!

Ba người họ đều không dám nói việc của Lạc Phi Ảnh cho y, mấy năm nay mặc kệ đúng sai vẫn cố chấp giấu.

Họ thà hiểu lầm cậu còn hơn là để y biết rồi mất cả y lẫn cậu chỉ là cây kim sớm hay muộn gì cũng không thể giấu trong bọc hoài.

" Đó chỉ là một kẻ tị tiện...."

Chát!!

Một cái tát thẳng mặt anh, Mạc Hàn Ly thở phì phò tức giận" Anh....anh..CÚT!"

Y không biết tại sao lại tức giận chỉ là hiện tại nghe đến ai xúc phạm người đó đều không tự chủ muốn điên, ai cũng nói Tuyên Cơ điên nhưng y thấy chính y mới là kẻ điên!
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 38


Ngày hôm sau Lạc Bách Ngọc cùng hai mẫu nhỏ đến chỗ nhận nhiệm vụ.

" Nhiệm vụ cấp B sao.. còn một cái đây" Nhân viên kiểm tra thì thấy còn một nhiệm vụ.

Nhiệm vụ này là đến bệnh viện thu thập thuốc, không cần loại nào chỉ cần đủ 3 ngạn lọ sẽ nhận được 200 tinh hạch cấp 1 hoặc 2 ngàn điểm tích.

Nhưng nhiệm vụ này là nhiệm vụ đội!

Đang lúc không biết làm sao thì cậu thấy một nhóm người đang cãi nhau gì đó.

" Xin hỏi?

Đội cái cậu có tuyển thêm thành viên không" Cậu vỗ vai một người.

Người nọ quan sát cậu rồi chạy lại một thiếu niên tâm 18 tuổi, hai người họ trao đổi gì đó thì thiếu niên đi lại.

" Chào em, anh là Giản Xuyên là đội trưởng của đội Phong Thần" Thiêu niên nhìn dung mạo đoán tuổi lại sai bét.

Cậu cười nhẹ" Cậu năm nay bao nhiêu?"

Giản Xuyên thành thật" 19 tuổi, anh nhìn em chỉ khoan 17 là cao"

Cốp!

Cái cốc vào trán hắn cậu bật cười" Tôi năm nay gần 30 tuổi rồi, hai đứa bé này là con tôi đó"

" HẢ!!!"

Cả đám đồng loạt há mồm.

Giản Xuyên tát mình cái rồi vội xin lỗi" Em xin lỗi!

Em không ngờ anh nhìn trẻ vậy mà đã gần 30"

" Không sao đâu, tôi tên Lạc Tùy đội các cậu có thể nhận tôi chứ, yên tâm tôi không làm phiền chỉ muốn nhận nhiệm vụ thôi" Cậu giải thích.

" À, không sao đội em cũng đang rảnh chúng ta đi làm chung đi, nhận thêm vài cái nữa cũng được" Tâm tư thiếu niên đôi mươi đã bị vẻ đẹp kia mê hoặc đến hồn thần điên đảo.

Đồng đội hắn tức muốn hộc máu, rõ cả đám vừa nhận nhiệm vụ cấp SSS về xong chưa kịp nghỉ tên này đã mê sắc mà đi làm nữa!

Nhưng rất nhanh họ đã không thấy mệt mỏi gì khi thấy hai mẫu nhỏ sau lưng cậu lon ton như hai cái đuôi nhỏ, cậu nhận nhiệm vụ cấp B và thêm ba nhiệm vụ cấp D.

Tronh đội Phong Thần thì đội trước Giản Xuyên là dị năng giả hệ hắc ám cấp 19! các đội viên còn lại là Hoàng Chiêu Thổ hệ cấp 16, Băng Lan Thủy hệ cấp 17, Phong Dật Hỏa hệ cấp 15 và cuối cùng là Dung Tuyên dị năng giả siêu âm cấp 18.

Họ biết cậu chỉ cấp 4 cũng không nói gì chỉ lo ôm hai cục bông nhỏ, phải nói rất lâu rồi họ mới thấy được trẻ con!

Trong đội chỉ toàn thiếu niên thiếu nữ cao nhất là 22 tuổi thôi.

Giản Xuyên lén lén đi đến gần Lạc Bách Ngọc" Anh đem hai em nhỏ theo không sợ nguy hiểm sao"

Cậu cười" Tụi nó có thể dùng cây gỗ đập nát đầu tang thi cấp 2 đó"

Nụ cười trên mặt hắn đơ lại liếc qua hai mẫu nhỏ kia, hẳn bảo đảm hai đứa bé này là yêu quái không thì cũng thuộc hàng quái vật.

Nhận nhiệm vụ xong cả đội bắt đầu đi làm, để cảm ơn Lạc Bách Ngọc tặng cho cả đội hai chiếc xe cái tạo.

" Oa!!

Ngầu quá" Cô gái Băng Lan hai mắt sáng trưng nhìn hai chiếc xe.

Bốn người một xe, Giản Xuyên, Lạc Bách Ngọc và hai mẫu nhỏ một xe còn bốn người kia chen lên một xe, hai mẫu vừa lên xe đã chui vào lòng Lạc Bách Ngọc ngủ khò khò khiến Giản Xuyên bật cười.

" Hai bé này dễ nuôi quá đi" Hắn vừa lái xe vừa nói.

Trong lúc liếc qua nhìn thì thấy cái cổ trắng nõn cả xương quai xanh tinh tế, hắn nuốt nước bọt" Khụ.. mẹ hai đứa bé đâu?

Hay anh làm cha đơn thân"

Cậu xoa nhẹ má hai mẫu thành thật" Hai đứa này là do tôi sinh, tôi là song tính nhân"

Thời này song tính nhân tuy đã lộ ra hết chỉ là rất hiếm Giản Xuyên không nghĩ đến Lạc Bách Ngọc vậy mà là song tính nhân.

" Vậy ba hai đứa bé?"

Hắn hỏi nhưng vẫn chú ý sắc mặt cậu.

Không muốn dài dòng cậu nói một câu khiến hắn muốn băm xác ba hai đứa nhỏ" Tôi bị cưỡng hiếp"

Nghe vậy hắn chẳng hỏi nữa, rất nhanh đã đến bệnh viện!

Nơi này đâu đâu cũng mà tang thi, chúng đều đã cấp 5 cả dị năng giả cấp bốn như cậu vốn không có nghĩa lý gì!

Cả đội Phong Thần nhanh chóng càng quét, Hoàng Chiêu nhanh chóng tạo tường đất ngăn chặn cửa để không có thêm.tang thi.tràn vào.

Khi tạm ổn.tất cả đồng loạt né ra, Giản Xuyên.tay tụ một hắc cầu khi hắc cầu bắn ra cả một khu vực rộng lớn bị ăn mòn.

Tang thi rơi tinh hạch như trái câu rơi xuống hai nhóc nhỏ nhanh chân gôm hết vào balo.

" Ủa?

Tinh hạch đâu" Phong Dật tá hỏa khi số tinh hạch đâu mất tiêu.

Hai mẫu con đưa balo ra" Đây nè, em thấy mấy anh chị chậm quá nên tự làm"

Cả bọn cảm thấy bị sĩ nhục, lớn vậy còn thua hai mẫu nhỏ bông bông này!

Trong đám người Dung Tuyên nhận ra hai nhóc này vậy mà có dị năng!.

" Hai em nhỏ có dị năng gì vậy?"

Y đi lại.hỏi.

Tiểu Hối đưa một quả cầu màu trắng lên" Dị năng Thời Gian"

Họ chưa hiểu thế là Tiểu Hoài bộ dáng ông cụ non giảng đạo" Là loại dị năng cho phép bọn em có thể dịch chuyển, và đặt đến một cấp nhất định thì bọn em có thể dùng cái.chiêu gọi là đánh bom cảm tử"

Cộp!

Hai cái cốc đầu tặng cho hai mẫu bông.bông, Lạc Bách Ngọc ôm hai bé lên" Cha dạy bao.nhiêu lần, là Thuẩn Di cùng Bạo Phá"

Hai mẫu bĩu môi gật đầu, tiến.vào bệnh viện họ chỉ tập trung đến kho thuốc, nhờ có số tinh hạch kia Lạc Bách Ngọc hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ.

Cậu muốn trả nợ của Tiểu Bạch vì đã nợ nó quá nhiều.

Có hai thằng rể mới
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 39


Kho thuốc bị đạp tung cửa, ban đầu họ định sắp thuốc lên xe chở về chỉ là phút chốc cả kho mất tích.

" Lạc ca là không gian dị năng giả?"

Giản Xuyên nhìn qua Lạc.Bách Ngọc.

Cậu gật đầu" Cấp 47"

Giờ ai cũng nghĩ là cậu chỉ lo.thăng cấp dị năng Không Gian bỏ quả Mộc hệ vì cấp đó hình như chỉ có vài người ở căn cứ B thị mới có.

Họ tiếp đến các địa.điểm tiếp theo vì còn ba nhiệm vụ cấp D, trời tối cả đội mò đại vào một nhà đã cũ để ngủ.

Hai nhóc muốn uống sữa lắm nhưng quá nhiều người, hai đứa không tình nguyện mà ăn cháo thịt bằm và trái cây.

Cả đám kia cũng được hưỡng lây cả đống trái cây tươi gòn mọng nước.

" Đã bao lâu không ăn trái cây ngon rồi nhỉ, Lạc ca anh đúng là thiên.thần" Phong Dật gặm táo giơ ngón tay trỏ.

Cả đám ồn ào chỉ có Dung Tuyên và Giản Xuyên là an ổn ăn, và có một cây si đang nhìn cậu chằm chằm.

" 彼は私のものになる"

Đây là khả năng của dị năng giả Siêu Âm!

Có thê thông qua tâm trí để truyền đạt thông tin.

Giản Xuyên vẫn gặm táo ngón tay tụ một hắc cầu.

" Dare you, if you can beat me* " Giản Xuyên nói bằng tiếng anh

"ちょっと試してみましょう、相棒 *" Dung Tuyên.cũng đáp trả bằng tiếng nhật.

Hai người nhướng mi nhìn nhau tóe cả lửa.

" Có người!!"

Băng Lan la lên tất cả đều ở.thế phòng thủ.

Một con chim màu đỏ bay đến cạnh Lạc Bách Ngọc" Mẹ ơi"

Cậu dơ người khi thấy người đi vào" Li...Lion"

Mạc Hàn Ly đi đến chỗ cậu bắt Tiểu Ảnh về" Chúng ta đã từng quen nhau"

Đó là một câu khắn định chứ không phải hỏi.

Cậu lui về sau bị y giữ lại" Chúng ta đã từng rất thân"

Thấy y như vậy cậu không thể bỏ mặc!

Nhờ Băng Lan giúp mình trông hai mẫu nhỏ cậu cùng y ra ngoài.

Bên ngoài rất lạnh cậu lại ăn mặc mỏng y thấy vậy theo bản năng cởi áo khoát cho y.

" Tôi cảm thấy cậu và tôi rất thân thiết" Y mở miệng

Cậu gật đầu nhưng lại lắt đầu" Anh và em rất thân thậm trí chúng ta còn thân hơn chữ thân chỉ là khi anh nhớ đó mới là người em quen, còn kẻ đã quen em là ai thì không phải là người đó"

Y sững người cảm thân thể cảm giác chua xót không tả nổi, bàn tay nắm chặt tay cậu" Vậy hãi để tôi ở cạnh em, tôi sẽ cố để nhớ lại"

( Bách Ngọc, ký ức của Mạc Hàn Ly là bị phong ấn!)

Tiểu Bạch sau khi quét cho y thì báo, cậu biết ngay là Tiêu Ngự làm trò" Có cách nào không?"

Sau hồi phân tích Tiểu Bạch đã biết cách giải phong ấn.

( Tôi chuẩn bị giải, y sẽ ngất đi đôi chút khi tỉnh lại sẽ nhớ tất cả)

Cậu gật đầu, Mạc Hàn Ly bên này nhìn cậu bằng ánh mắt tha thiết đột nhiên choáng váng rồi ngất đi.

Cậu đỡ y vào trong.

" Lạc ca anh ta là ai?"

Giản Xuyên đi đến phụ cậu đem y vào.

" Là người thân của tôi, tiểu Xuyên cậu giúp tôi đem anh ấy nằm xuống đi" Chỉ mới một đoạn nhỏ hai chân cậu đã như bị cắt gân đau tái xanh cả mặt.

Sắc mặt cậu kém Dung Tuyên để ý thấy liền lại đỡ cậu" Anh không khỏe"

Tiểu Hối chạy lại chỉ vào chân cậu" Anh ơi, bế cha em lên đi, bệnh cũ của cha tái phát không thể đi"

Nghe vậy chưa biết cậu có chấp nhận không y một tay ôm cậu đến chỗ nghỉ, chân cậu tê cứng động nhẹ đau đau đến khủng khiếp hai mẫu nhỏ ngồi ở bên lo lắng không thôi.

Lúc trước là do Tiểu Bạch ôm cậu về giường mỗi khi phát bệnh hai nhóc thấy riết cũng quen, mỗi lần cha phát bệnh là đều lon ton theo chân cậu không dám rời.

Cậu ngồi cạnh Mạc Hàn Ly tay xoa nhẹ vầng trán đang nhíu lại, với y cậu chẳng thể giận hay oán chỉ lo cho y mà thôi còn những kẻ kia thì để vậy đi!

Họ hận cậu, chán ghét kinh tởm gì mặc họ cậu sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ đặc biệt là Tuyên Cơ!

Người ba này hai bé con khi biết nhữ chuyện hắn làm chắc chắn chỉ có muốn đập chết hắn thôi.

Một hồi Giản Xuyên đi đến đưa cho cậu một hộp thuốc" Em thấy loại này chưa hết hạn, anh uống đi"

Là thuốc giảm đau!

Cậu cầm lọ thuốc" Bệnh này thuốc không có tác dụng, tôi đã uống rất nhiều loại nhưng vẫn như cũ"

Mài kiếm nhíu mại hắn ngồi xuống cạnh cậu" Bệnh này của anh là từ nhỏ hay là mới?"

" Chỉ năm năm nay thôi, sức khỏe tôi yếu lắm làm nhiều hoặc làm việc.nặng thì chân sẽ đau không thể đi, nếu cố chấp thì hai chân coi như bị phế" Cậu nói dọa hắn sợ mặt tái lại.

Hắn thật sự lo cho cậu rất nhiều, đợi về căn cứ tìm một bác sĩ giúp xem bệnh.

Lạc Bách Ngọc nằm cạnh Mạc Hàn Ly không lâu sau đã nặng nề chìm vài giấc ngủ.

Hai mẫu nhỏ biết cha mệt cũng không dám làm phiền mà ở cạnh chơi với Băng Lan, cô cực kỳ thích hai bé này có cơ hội là gặm má ngay.

Họ không hề chút ý Mạc Hàn Ly đã tỉnh!

Y ôm chặt cậu lệ nóng luôn ra"

" Vợ ơi.. anh xin lỗi em"
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 40


Trong lúc ngủ Lạc Bách Ngọc cảm thấy khó thở, cậu từ từ tỉnh dậy liền cảm thấy người phía sau run rẫy.

" Mạc Hàn..ừm!"

Chưa nói hết miệng cậu đã bị y chặn lại.

Y đè lên người cậu" Là chồng!

Là chồng"

Mỗi câu nói đều là sợ hãi và đau khổ từng giọt lệ nóng chảy ra rơi xuống mặt cậu, cậu cũng đã khóc" Chồng, đừng khóc"

Lion nhìn người vừa xa lạ vừa thân quen, tay y sờ lên người cậu" Tiểu Ảnh, vợ ơi"

Cậu ôm y chất giọng nghẹn ngào" Lion à, Lạc Phi Ảnh đã chết rồi, em là Lạc Bách Ngọc"

" Phi Ảnh hay Bách Ngọc cũng được chỉ cần đó là em thôi, vợ ơi anh xin lỗi!

Xin lỗi" Y lắc đầu ôm cậu.

Khi nhớ lại y chỉ hận không thể băm Tuyên Cơ cùng đám kia!!

Tại sao lại đối xử với cậu như vậy, họ tại sao không tin cậu chứ.

Nếu lúc trước y kiên quyết giết hắn cùng Tiêu Ngự cậu cũng không phải chịu tra tấn mấy năm trời, hai đứa nhỏ cũng bị liên lụy chết thảm, đôi mắt y chừa đầy oán hận.

Hai kiếp cậu đều nghĩ cho y đợi y nhưng y vẫn đến muộn!

Bây giờ tất cả thù mới hận cũ y liền tính một thể!.

Cậu cảm thấy Lion hơi lạ nhưng vẫn không để ý, y ôm cậu đến mức hai mấu nhỏ lo cậu bị y ôm đến nghẹt thở.

Tiểu Hoài đi lại kéo y ra" Chú xinh đẹp ôm cha cháu nữa là cha cháu nghẹt thở đó"

Y nhìn đứa nhỏ này lòng có chút phức tạp, y biết nó là con của Tuyên Cơ về sau không biết tính cách có bị cái gen điên khùng kia ảnh hưởng không.

Lạc Bách Ngọc biết suy nghĩ của y thì ôm nhóc lên.

" Hai đứa bé vô tội, Lion em mất con một lần rồi" Cậu nhớ lại hai đứa bé đáng thương 8 năm trước.

Năm đó cậu gào đau cổ họng Lan Bạch Nghiên vẫn tàn nhẫn đem con của cậu giết, nhìn con mình mang nặng đẻ đau cậu lúc đó chỉ muốn lau lên giết hắn chỉ là cậu quá vô dụng!

Lion xoa mặt Tiểu Hoài miệng cười nhẹ.

" Chồng đã từng nói, chỉ cần là từ bụng vợ chui ra thì đều là con của chồng nên đừng lo" Y ôm luôn Tiểu Hối vào lòng.

Tiểu Hối chưa hiểu gì bị chú xinh đẹp ôm lên" Chú quen cha cháu sao?"

" Ta là ba con, là chồng của cha con" Y nhéo mũi bé con.

Hai mẫu nhíu mày quan sát rồi gật đầy" Chịu, ba đẹp.vậy mới xứng với cha tụi con"

Cả hai người đồng loạt bật cười, phía bên kia nhìn một nhà hạnh phúc Giản Xuyên nghiến răng còn Dung Tuyên thì chẳng buồn nhìn tiếp.

Không nhìn lòng không đau.

Cả hai âu yếm nhau hồi cậu cũng giới thiệu y, cả đội Phong Thần liếc qua đội trưởng và đội phó nhà mình đang ăn giấm.

" Cho mày chừa, quả táo đó con" Phong Dật vỗ vai.cả hai nói.

Lion nhận ra được tình cảm của hai thằng nhóc này dành cho vợ yêu, vậy cũng tốt y có thể để cậu ở đây tạm để đi giải quyết nợ với Tuyên Cơ!

Căn cứ Hoành Cát trên phòng thủ lĩnh Tuyên Cơ ôm cái xương sọ ngắm nghía thì Tiêu Ngự chạy vào.

" Tuyên Cơ!!

Mạc Hàn Ly mất tích" Gã gấp gáp.

Hắn vẫn bình thản" Nó chết sống đéo liên quan đến tao"

" Mày!!!

Hệ thống vừa quét được một tần số tín hiểu rất giống của Lạc Phi Ảnh, tần số này mỏng manh nhưng tao chắt nó vẫn còn sống!

Nếu Mạc Hàn Ly đi tìm nó hay nhớ lại tao với mày chết chắt" Gã tức muốn hộc máu.

Nghe đến cậu có khả năng còn sống Tuyên Cơ bỏ cái vẻ chán đời" Mày nói thật?"

" Tao lừa mày chi, tao vừa thông báo cho đám Mạc Hàn Khanh tụi nó cũng đang tìm y khắp....A!"

Gã chưa nói xong đã bị dây leo quăng mạnh vào tường.

Tuyên.Cơ mặt đen thui hơn đít nồi" Mày đã nói cho tụi kia!!

Địt mẹ máy đéo coi lời tao nói ra gì, mày nghĩ tao với mày trên một thuyền thì tao không thể giết mày!"

Tiêu Ngự mới ý thức bản thân nói hố!

Tuyên Cơ từng cảnh cáo gã là có thông tin gì của Lạc Phi Ảnh phải cho hắn biết nhanh nhất và không được tiết lộ cho ai.

Sắc mặt hắn âm u lạnh lẽo dọa gã đến tiễu ra quần, gã làm việc cho Tuyên Cơ thì chính là cũng đang đánh một vái bàn sinh tử!

Nếu hắn thắng gã sẽ có cơ hội sống nhưng nếu hắn thua thì lại khác, hắn có thể sẽ sống còn gã chỉ có thể chết.

" Tôi quên mất, chỉ là tôi chưa nói vị trí!!

Vẫn còn kịp" Gã run rẫy.

Hắn không mấy quan tâm đòi vị trí rồi đi mất.

Phía Lạc Bách Ngọc thì hôm.nay Lion phải về căn cứ, y nói có việc cần làm rồi mới đoán cậu về được.

" Thời gian này em ở đây đợi anh nhé, Ngọc nhi rất nhanh sẽ ổn" Y hôn vào trán cậu rồi lên xe.

Cậu cũng khá lo vì khả năng cao là y đi tìm Tuyên Cơ tính sổ, Giản Xuyên thấy y đi mới chịu thu mùi dấm lại đi đến.

" Anh cùng anh ta thật sự là vợ chồng sao?

Em thấy hai đứa nhỏ không giống" Hắn là muồn biết Mạc Hàn Ly này có phải đã cưỡng ép cậu không.

Cậu lắc đầu" Không phải, anh là đùng là chồng tôi còn hai đứa nhỏ thì không phải"

Hắn không hỏi thêm gì ra lệnh cả đội vè lại căn cứ, trên đường đột nhiên bị mấy chiếc xe áp sát!!

Mấy chiếc xe đó tấn công buộc cả nhóm phải dừng.

" Các người muốn gì!"

Hoàng Chiêu đi xuống hỏi.

Trong xe Lan Bạch Nghiên cùng Mạc Hàn Khanh đi ra" Lạc Phi Ảnh đâu!"
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 41


Sắc mặt cả hai cực kỳ tệ, bọn hắn canh cả một đêm chỉ để đợi Lion rời đi!!

Tiểu Bạch vội cảnh báo muốn đưa cậu trốn chỉ là cậu trốn thì nhóm người Giản Xuyên sẽ gặp nguy!.

Giản Xuyên thấy cậu xuống xe cũng xuống theo, vừa thấy Lan Bạch Nghiên ánh mắt cậu đã đỏ lên gì giận dữ.

Hắn thấy cậu thù bật cười" Hóa ra là chơi trò đổi xác, cũng giỏi thật đó nhỉ"

" Các người lại muốn gì!!

Ba năm chưa đủ sao" Cậu nghiến răng hỏi.

Mạc Hàn Khanh không lòng vòng nữa" Mày ở lại tụi nó sẽ sống còn không thì cả mày và tụi nó đều chết!"

" Giỏi thì lại đây mà giết" Hàng ngàn mũi dao màu đen bắn ra, Giản Xuyên kéo Lạc Bách Ngọc về phía sau

Bên chỗ Mạc Hàn Khanh anh dùng hệ Bóng Tối cản lại nhưng hệ Hắc Ám của Giản Xuyên là hệ dị năng cấp thần!!

Hắc Ám hệ có thể đánh vượt cấp Giản Xuyên chỉ mới cấp 19 đã dễ dàng đánh hai dị năng giả cấp 30 đủ hiểu khủng bố cỡ nào.

Chỉ là hai kẻ trước mặt không phải ngủ ngốc, bọn hắn rất nhanh phản công cả nhóm khó mà đánh lại chưa nói đám dị năng giả bọn họ đem theo!

Trong lúc đánh nhau Giản Xuyên thấy Lan Bạch Nghiên đang ở gần cậu chưa kịp cảnh báo hắn đã tấn công.

" A!"

" Giản Xuyên!"

Cậu đỡ Giản Xuyên bị thương.

Lan Bạch Nghiên khinh thường nhìn hắn" Vì thứ tiên nhân này mà mày không cần mạng?

Đúng là ngu ngốc"

Hắn trừng mắt nhưng sức lực có hạn, cậu mím môi cuối cùng đưa hắn cho Băng Lan.

" Giúp tôi chăm sóc cho hai đứa nhỏ vài ngày, tôi nhất định sẽ về" Cậu nói rồi đưa lại tinh hạch cho họ rồi cho Lan Bạch Nghiên nắm tóc lôi đi.

Giản Xuyên và Dung Tuyên muốn đuổi theo nhưng sức lực đã cạn, nhóm cũng biết họ chẳng phải đối thủ của hai tên kia chỉ có thể đem hai người về.

Còn Lạc Bách Ngọc bị hai tên khốn kia đem đến một nhà máy bỏ hoang, cậu bị ném vào tường đau đến kêu một tiếng.

Bốp!!

Lan Bạch Nghiên đá vào người cậu mấy cái" Địt mẹ!

Vì cái thứ tiện nhân như mày mà tiểu Ly bỏ đến tận chỗ này, sống dai hơn chó!"

Cậu ho ra bụng máu căm hận" Vậy cũng đỡ hơn chúng mày!

Một lũ bị một con chó dắt mũi thù chúng mày còn ngu hơ cả chó!"

Chát!

Cái tát mạnh giáng vào mặt Mạc Hàn Khanh đánh xong còn lau tay như chạm vào cái gì dơ bẩn lắm, anh nắm tóc cậu đập mạnh xuống khiến cậu choáng váng.

" Tao đáng ra từ hôm đó nên đánh chết mày!

Tao thật không hiểu mày hại tiểu Ly vậy mà em ấy vẫn còn yêu mày, hay là mày đã nhờ cái hệ thống gì đó hạ bùa em ấy" Anh nói chữ nào sẽ tát cậu chữ đấy.

Khuôn mặt xinh đẹp nay đỏ in đậm dấu năm ngón tay, Lan Bạch Nghiên gọi đám đàn ông vào dùng mũi giày đạp vài bàn tay cậu.

" Cái trò này Tuyên Cơ nó làm nhiều với mày lắm đấy, thứ đĩ điếm như mày thì hợp lắm" Hắn bỏ chân ra tay cậu đaz gãy đến vỡ nát xương.

" Chơi nó đi, cho tụi mày chơi thỏa mái đó chết càng tốt à mà lâu lâu chút" Hắn nói với đám đàn ông rồi bỏ đi.

Bọn chúng xét nát quần áo cậu, từng kẻ xâm phạm hành hạ cậu cơ thể bị chúng cắn xé, lồn nhỏ chảy máu đỏ cả lỗ đít cũng bị chúng tra tấn.

Cậu vùng vẫy không bao lâu thì ngất đi, khi tỉnh lại thì là một kẻ khác.

Cậu chẳng biết kéo dài bao lâu.

" Dúng là thứ điếm mà"

" Lan thiếu tướng đúng là biết chọn"

Chẳng biết bao lâu bọn chúng chán cậu thì bỏ mặc cậu ở lại nhà máy!

Khi bọn chúng đi cậu không còn ý thức cả người máu tươi, tinh trùng cả nước tiểu trộn lẫn kinh tởm đến cùng cực.

Lúc này Tiểu Bạch mới có thể thoát khỏi mà đi ra, nó từ lúc Lan Bạch Nghiên bỏ đi đã muốn cứu cậu nhưng lại bị thứ gì đó chặn lại, điều tra mấy ngày mới biết là có một hệ thống đã thả virus vào máy chủ của nó.

Khi thấy cậu thân tàn tạ nằm trong vũng tạp dịch nó liền cấp tốc chữa trị, cơ thể cậu đã quá yếu muốn chữa trị cũng phải mất cả tháng trời.

Cách nhà máy không xa Giản Xuyên cùng Dung Tuyên gần như lục tung lên hết cũng chẳng thấy cậu đâu, suốt mấy ngày nay cả hai đã hấp thụ hết toàn bộ tinh hạch có sẳn miễn cưỡng đến cấp 25 có lần suýt thì nổ chết cũng may áp chế lại kịp.

" Anh ấy bị bắt đi đâu chứ!"

Giản Xuyên tức giân đấm mạnh vào tường

Dung Tuyên một bên dùng dị năng cảm.nhận tiếng nói mắt y đột nhiên mở to" Đi theo tao"

Cả hai nhanh chóng chạy đến nhà máy, họ thấy cậu đã ngất hơi thở mỏng liền ôm cậu.

" Lạc ca cố lên, mau liên lạc với Phong Dật chuẩn bị phòng cấp cứu" Gian Xuyên vừa nói vừa lái xe.

Khi về đến căn cứ chưa báo danh gì cả hắn đã trực tiếp tông xe đi vào, cả nhóm thấy cậu vậy liền sợ hãi vội đưa đến phòng cấp cứu.

Bên ngoài hai mẫu nhỏ khóc oa lên được Băng Lan ôm trong lòng.

" Hai bé ngoan đừng khóc, để Lạc ca biết sẽ buồn" Tiểu Hoài chỉ khóc thút thít còn Tiểu Hối là khóc lớn.

Lúc trước cha bé tuy hay ngủ nhưng bé gọi thì sẽ dậy nhưng hôm nay be gọi thế nào cha cũng không dậy" Cha ơi...oa..cha"

Hoàng Chiêu vỗ vai hai người đang tức đến điên kia" Hai người về ổn định cấp trước đi, khi Lạc ca tỉnh lại tôi sẽ báo cho"

Cả hai gật đầu" Anh ấy tỉnh lại nhớ phải báo đó"
 
Song Thụ Thượng Công
Chương 42


Phía Lion sau khi rời đi y trực tiếp đến thẳng Hoành Cát!!

Không nói hai lời y xông thẳng vào bên trong.

Lính canh thấy y cũng chẳng dám tấn công y dễ dàng đến thẳng phủ thành chủ.

Gầm!!

" Thằng súc sinh mày cút ra đây" Y chẳng thèm giữ vẻ thanh lịch mà đạp bay cửa.

Bên trong không có ai quay qua quay lại chỉ thấy mỗi Tiêu Ngự, gã thấy y mặt cười gượng.

" Hàn Ly..."

Chưa nói xong gã bị y đá dính vách.

Mặt y rất tệ chỉ cần gã dám làm chuyện gì không nên thì y sẽ cho gã cảm nhận mọi đau đớn!"

Thằng súc sinh đó đâu!

Tao không có thời gian để nói chuyện giả tạo với mày"

Tiêu Ngự ý thức được không đúng lại thấy tay y đang tụ dị năng" Khoan!!

Tuyên Cơ nó đi tìm Lạc Phi Ảnh"

Muốn trả thù bao nhiêu năm không muộn trước hết gã phải giữ cái mạng cái đã, y lạnh nhạt liếc gã" Vậy thì tao ở đây Hỏi Chuyện mày chút"

Vừa dứt lới cả căn phòng đóng băng!

Gã hoảng sợ muốn chạy thù bị y đóng băng chân lại, y đi đến nắm đầu gã đập mạnh xuống sàn.

" Mày đúng là rất giỏi!

Phong ấn ký ức tao vu oan em ấy, mày với thằng súc sinh đó khiến tao chỉ muốn băm chúng mày ra" Càng nói y càng mạnh tay.

Y sẽ không để gã chết!

Những gì gã và Tuyên Cơ làm cả hai kiếp y trả lại cho đủ, nhốt gã vào không gian y không quên đập nát chân gã để khỏi đi lại.

Sau khi xác nhận Tuyên Cơ đã đi xa y liền tức tốc đuổi theo, y đoán nơi Tuyên Cơ đến chính là vực lúc trước Lạc Bách Ngọc ở 5 năm trước!

Quả đúng như dự đoán là khi y đến nơi thì nơi này đã tan hoang, tìm một thì thấy Tuyên Cơ đang phát điên phá hoại.

Bốp!

Y chẳng thương tiếc gì một đâm vào mặt hắn" Thằng chó mày phát điên đủ chưa!!

Chính mày giết em ấy giờ phát điên đi tìm, mặt mày đéo đau à"

Một đấm của y không nhẹ khiến hắn choáng váng, mũi chảy máu đầu kêu ong ong!

Hắn sau khi ổn định thì điên tiết lao đến cả hai người đánh nhau, Lion một khi đã đánh thì toàn ra sát chiêu hắn cũng vậy cả, cả một khu vực bị dị năng của y đóng băng, Tuyên Cơ không màng đến vết thương cứ như con thú điên mà tấn công.

" Mẹ nó, dai như đỉa!"

Lion lau máu trên khóe môi chửi thề một câu.

Bên kia Tuyên Cơ bị y đánh đến thương tích đầy người vẫn đứng dậy" Mày cũng trở về!"

Y cười lạnh" Nhờ ơn mày và thằng chó đó đây!

Địt mẹ thứ đéo biết suy nghĩ"

" Vậy cũng tốt, nợ cũ nợ mới tao trả đủ!

Giết mày xong tìm Phi Ảnh cũng không muộn" Hắn bật ra nụ cười điên dại.

Không khí xung quanh dần tụ lại Lion nhíu mày từ chỗ y đứng kéo dài 1km toàn bộ đóng băng.

Gầm!!!

Uỳnh!

Hai tiếng nổ lớn vang lên hồi chiến thứ hai bắt đầu, xung quanh Tuyên Cơ là nhưng tụ không khi chỉ cần Lion chạm vào liên phát nổ!

Y tạo nhưng mũi giáo băng như mưa trút xuống, hai bên chỉ hận không thể giết chết đối phương.

Lúc này Mạc Hàn Phong chạy đến nhưng khó mà ngăn nổi trận chiến này!!

Hết cách hắn đành giúp Lion hạ Tuyên Cơ trước rồi xoa dịu y sau, Tuyên Cơ và Lion vốn ngang cơ nay có thêm người tham chiến hắn bị đẩy xuống hạ phong.

" Khô Mộc" Trong vòng 10km từng dây leo đỏ thẩm chui từ lòng đất lên.

Lion nhanh chóng né khỏi nhưng dây leo, y Thuẩn Di nhanh chóng đến gần hắn mặc cho khả năng bị nổ tan xác rất cao.

" Thằng súc sinh như mày đéo có tư cách nói tên em ấy!

Thằng chỉ biết đến mình như mày thì đừng có mà gọi tên em ấy!"

Dứt lời một đao băng đâm.xuyên bụng Tuyên Cơ.

Hắn ho ra bụng máu loạng choạng" Khốn kiếp!

Hay cho không xứng nhắc tên vậy chắc mày xứng"

Mạc Hàn Phong không hiểu chuyện gì đi lại" Anh có chuyện gì..."

" Câm!

Mày đừng có gọi tao, mày và đám kia đều là một lũ ngu si!

Bị thứ chó cái kia dắt mũi còn hại cả em ấy" Y cắt lời hắn.

Hắn ngỡ ngàng nhìn y miệng lắp lấp" Anh... anh nhớ"

" Chẳng những nhờ mà tao còn trọng sinh!

Địt mẹ nó, em ấy hi sinh vì chúng mày đổi lại thì bị chúng mày tra tấn hành hạ" Y vừa chửi vừa đánh.

Hắn vẫn chưa kịp nói thì bị một mũi tên đâm vào vai trái chỉ chút nữa sẽ đến tim!"

Anh..."

Nhìn đôi mắt hung ác kia hắn nhớ lại cái ngày cậu bị hắn và Mạc Hàn Khanh đánh đến suýt chết!

Lúc đó y cũng như vậy chỉ là không có thời gian giải quyết nên mới tạm bỏ qua, ý thức được chuyện gì đó hắn tái xanh mặt mũi.

" Anh hai và Lan Bạch Nghiên đã đến chỗ...đến chỗ Lạc Phi Ảnh!"

Hắn vừa nói đã thấy Lion bỏ ra xe.

" Giam thằng chó đó lại, về tao giải quyết chúng mày với nó một lượt!"

Y gấp rút lái xe chỉ là quảng đường đến căn cứ kia quá dài y muốn đến đó cũng mất khoản hai ngày!.

Mạc Hàn Phong nhanh chóng bắt Tuyên Cơ lại chỉ là hắn vẫn còn tỉnh!"

Họ Lan đó tao nhất định phải giết nó!!"

" Khỏi lo, mày, nó, tao hay thằng anh tao cứ đợi xuống suối vàng rồi giải quyết" Hắn tỉnh bơ nói rồi lôi Tuyên Cơ đi.

( Cả bọn chuẩn bị mềm xương với bé Ly)

Độ hảo cảm của bé Ngọc dành cho đám công.

Lion: 8 nằm ngang ( Bé này là cục cưng của tui)

Mạc Hàn Phong: -100

Mạc Hàn Khanh -1000

Tuyên Cơ: -100000000000

Lan Bạch Nghiên - 8 nằm ngang

Giản Xuyên: + 80

Dung Tuyên +80

Lý do tui để Tuyên Cơ trên Lan Bạch Nghiên là vì Tuyên Cơ có nổi khố riêng, cha Lan thì ác với bé ngay từ khi gặp rồi.

Thật ra chả đéo có yêu bé đâu chỉ xem bé là món đồ thay thế thôi nên lúc hành hạ bé chả hăng hái nhất, trong ba chap ngược tui không đăng thì Tuyên Cơ hành hạ về thể xác thì ổng hành hạ về tinh thần.

Bé trong ba năm có mang mấy lần đều bị Lan Bạch Nghiên đánh đến sẫy rồi chả còn sĩ nhục bé.

Nói chung Tuyên Cơ có khả năng tui tha thứ chứ cha Lan Bạch Nghiên thì không.

Sẽ không ai chết nhưng đéo sống hạnh phúc đâu vào tay bé Ly trọng sinh chỉ có sống không bằng chết thôi.
 
Back
Top Dưới