Khác Song Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Song Song
Part 27 (phần tiếp theo p.26)


Thế Giới A

"Dunk~~~~~Pran nhớ Dunk quá hà, hông có chịu gọi điện thoại cho người ta gì hết á."

"Tại Dunk bận deadline cho xong nè, Dunk nộp sớm hơn một tuần lận đó nên thầy mới cho phép Dunk về đây để tham khảo và tổng hợp tài liệu cho bài cuối cùng nè, bây giờ Dunk về rồi, Dunk bám theo Pran với Film miết luôn đó nha, mức đó đừng có đuổi tui đi à."

"Film với Pran cầu còn không được chứ ở đó mà đuổi, đúng hong Pran."

"Uhm đúng rồi á, cho Dunk bám miết luôn."

"Hứa nhe, tui thu âm lại rồi đó."

Pran+Film: "Hứa, danh dự luôn."

Từ lúc Dunk vào công ty và gặp được Pran và Film tới giờ, cả ba cứ liến thoắng hồi lâu mà quên đi giờ giấc và chính vì Joong và Pat đã thay đổi giờ nghỉ trưa nên hiện tại vẫn còn đang trong giờ nghỉ, cả ba quyết định đi vào phòng nghỉ trưa mà nói chuyện, cả ba nói chuyện hăng say đến nỗi quên cả mọi người có mặt trong phòng nghỉ trưa.

Dương nhìn thấy Dunk thì cô đánh giá một lượt từ trên xuống dưới rồi kết luận là người làm cho Joong phải cuống cuồng lên và thay đổi xoành xoạch 180 độ vì họ rốt cuộc cũng chỉ là người con trai bình thường mà thôi, tướng mạo cũng chả có gì xuất sắc lắm, dù sao thì cô cũng phù hợp với Joong hoặc Pat hơn là Film và Dunk (Dương đang hiểu nhầm Film là hôn thê của Pat).

Cả ba ngồi được một lúc thì Joong vào thông báo cho Pran, Film và Dương về gấp vì không hiểu sao mà bên nhân sự lại thông báo là có cuộc họp khẩn.

Film và Pran luyến tiếc chào tạm biệt Dunk rồi rời đi trong khi Dương nối gót theo sau nhưng lại liếc nhìn Dunk một lần nữa trước khi rời khỏi đó.

---------------------------

Trong phòng họp

"Nè Film, tôi nghe nói cô được Joong, trưởng phòng nhân sự tuyển vào là vì cô là hôn thê của Pat hả?

Mặc dù là người nhà nhưng cũng không thể vì thế mà tuyển người vô dụng như vậy vào được, cô có biết là tôi đã mất mặt như thế nào không, các số liệu thống kê của cô đều sai be bét không chỗ này thì chỗ kia.

Còn Pran, tôi biết là cậu và Pat rất thân thiết với nhau nhưng cũng không phải vì thế mà cậu ỷ mình được đặt cách mà thay đổi giờ nghỉ trưa của nhân viên như vậy, từ 30phút mà cậu cứ liên tục thay đổi thành 1-1 tiếng 30phút là như nào?

Bộ công ty không có nội quy à, hả?"

Pat: "Ê ông dà, công ty này cũng là cha mẹ tôi gầy dựng lên, cha mẹ tôi bỏ tiền ra để thuê ông về làm việc chỉ có điều là ông được ngồi cao hơn tụi này thôi vậy ông có quyền gì mà nói chuyện ở đây, còn mày đặt họp hành.

Tôi là người chỉnh giờ nghỉ trưa cho Pran đó rồi sao?

Người yêu tôi tôi chăm chứ chả lẽ lại để thằng khác nó chăm à.

Ngồi trên đó lâu quá nên quên con trai Tổng Giám đốc, cháu đích tôn của chủ tịch công ty này là ai rồi hả ông dà, còn nữa nha ông đừng tưởng tôi không biết vụ ông ép buộc Pran chạy deadline dùm Dương để hai người đi hẹn hò nhau nha.

Người yêu ông thì ông bảo vệ còn người yêu tôi thì ông chửi, ông không có quyền đó đâu.

Nói cho mà biết."

Joong: "Còn về phần của Film thì tui tuyển Film dô là tại vì cô ấy là người đưa thư cho tui với crush tui, em họ cổ, rồi sao, ý kiến gì?

Số liệu nhân viên làm sai thì cấp trên như ông phải chỉnh sửa lại cho đúng chứ, bộ ông nghĩ ba mẹ của Pat trả lương cho ông để ông sai nhân viên làm luôn phần của mình hả?

Ẩu rồi đó ba."

Namtan: "Thân là thư ký của giám đốc thì tui khuyên ông nên chỉnh đốn lại cái nết của ông trước khi chỉnh tụi tui đi, còn Pran, Film và Dunk á hả, đừng có mơ mà ức hiếp được.

Rồi họp xong, giải tán."

"Nè nhưng mà tôi......"

Namtan: "GIẢI--TÁN."

Nói rồi cả bốn người ung dung bước ra khỏi phòng họp dưới ánh nhìn kinh hãi và ngạc nhiên của bộ phận nhân sự và Dương.

Riêng Pran thì cứ chốc chốc lại liếc nhìn Pat vì khi nãy lúc anh nói về việc ép tăng ca để chạy deadline của cậu, có vẻ như là anh hoàn toàn nghiêm túc và cậu cũng thấy được tia lửa giận dữ xẹt ngang.

Đang không biết phải mở lời thế nào thì Pat lại bảo mọi người đi về trước, còn riêng Joong thì dắt Dunk đi tham quan công ty cho biết, riêng Pat có chuyện riêng muốn nói với Pran.

Nói rồi anh dắt tay cậu lên tầng thượng của công ty với lý do là không muốn cho người khác biết chuyện nội bộ của bản thân.

Pran nghe Pat nói thế thì biết chắc là anh đang giận mình nên ngoài ngoan ngoãn làm theo thì cậu cũng không biết làm gì khác cả.

Sau khi hai người lên đến tầng thượng thì Pran dè dặt lên tiếng

Pran: "P....Pat."

Nghe thấy Pran gọi mình, Pat thở dài một hơi rồi quay sang cậu

Pat: "Sao Pran bị ép chạy deadline dùm mà Pran không nói cho Pat biết.

Không phải Pat đã nói với Pran rồi à, không ai trong cái công ty này được phép bắt nạt Pran mà.

Pran cũng đã hứa là sẽ nói với Pat mọi chuyện mà, sao Pran lại dấu Pat?"

Pran: "Pran hông có cố ý mà Pat, Pran sợ Pat lo, với lại cả hai đứa mình có là gì của nhau đâu mà, Pat đối xử với Pran tốt như vậy là được lắm rồi đó."

Pat: "Sao lại không có gì?

Hồi nãy trong phòng họp Pran không nghe rõ à?

Pran là người yêu của Pat mà, sao lại không có gì."

Pran: "Hong thèm, đi mà yêu cô Dương đấy nhá."

Pat: "Hoi mà em iu, ngta iu em chít đi được mà cứ bắt ngta iu Dương quài, do tính chất công việc nên ngta mới phải thế chứ chái tym ngta có mỗi mình em Pran chứ có em nào khác đâu mà."

Pat: "Hong dỗi nữa, xíu tan ca ngta chở em đi ăn ná? ná ná ná Praniuoi."

Nghe Pat nói đến đây thì Pran mặt mày đỏ ửng rồi gật gật đầu đồng ý với anh người yêu của mình, Pat thì khỏi phải nói rồi, mừng đến độ hét lớn rồi ôm chặt lấy người trong lòng mình, hên là giờ này không có ai lên đây để hút thuốc chứ không chắc Pran ngại chết mất.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 27.2


Ít ngày trước khi Dunk về, Pat và Dunk đang call video cho nhau để bàn bạc về việc Dunk sẽ vào công ty anh với tư cách là du học và tham khảo tài liệu, anh bàn bạc với Dunk rằng hôm sau anh sẽ nói lại với Tổng Giám đốc cũng là ba của anh về việc này ngay lập tức để anh có thể sắp xếp hồ sơ và Dunk cũng có nhiều thời gian hơn để chuẩn bị cho việc đó.

Đang bàn bạc hăng say thì bỗng dưng Dunk lên tiếng

Dunk: "Pat, chuyện đó sao rồi?"

Pat: "Chuyện gì mày, nếu là chuyện của Joong thì mày khỏi cần lo, tụi tao theo dõi Joong kĩ lắm.

Đảm bảo là không có người yêu gì đâu ngoài con bé Dương đang crush nó, mà nó cũng không có quan tâm đâu mày.

Mày đơn phương nó mấy năm chắc mày cũng hiểu."

Dunk: "Tao hiểu, tao biết hết á, nhưng mà ý tao không phải vụ đó."

Pat: "Không phải vụ đó chứ vụ gì?

Ngoài Joong ra thì mày còn chõ mũi vào vụ gì khác nữa à?"

Dunk: "Thằng quần này mày làm riết có nhiều cái tao chưa muốn nói đâu nha, vụ mày với Pran á, sao rồi ku."

Pat: "Sao trăng gì mày ơi, hời ơi mỗi lần mà tao đề cập đến vấn đề đó là Pran như đang lãng tránh tao vậy á, rồi biết đường nào mà lần."

Dunk: "Chắc tại nó sợ."

Pat: "Sợ á?

Sợ cái gì?

Ai dám ăn hiếp Pran mà ẻm sợ?"

Dunk: "Ê thằng ngáo, tao nhớ mày cũng thông minh lắm mà, IQ ba chữ số mà sao nay ngu ngang vậy ba.

Pran nó sợ là đúng thôi tại nó vẫn nghĩ là mày thích nó vì nghĩ nó là Nanon chứ không phải là Pran.

Người mình thích lại thích mình đơn giản chỉ vì mình trông giống như crush cũ của họ thì ai chả sợ."

Pat: "Ờ ha, tao quên mất đi chuyện đó, sao nay mày khôn vậy Dunk."

Dunk: "Mày làm như đó giờ tao ngu không bằng, trong mấy cái vụ này tao rành lắm tại tao bị rồi.

Không muốn nói chứ bố mày đau để trưởng thành nhá."

Pat: "Ờ ờ ờ sao cũng được, sau khi tao lo vụ giấy tờ của mày xong tao sẽ lập tức lập kế hoạch để tỏ tình Pran, hy vọng là sẽ được."

Dunk: "Ờ được á, su su ná bạng Pat."

Pat: "Ờ, cám ơn à."

Rồi cả hai lại tám chuyện cho đến khuya, sau khi cúp máy của Dunk, Pat liền lên mạng đặt mua và tìm hiểu một số thứ để chuẩn bị cho buổi tỏ tình với Pran, nhưng chưa vui được lâu thì anh thấy Namtan gọi đến, anh cũng bắt máy ngay bởi nếu Namtan gọi đến thì chắc chắn là có việc gấp và không nằm ngoài dự đoán của mình, anh nhận được một thông báo kinh khủng từ chị anh.

Anh vội vàng thay đồ rồi lật đật chạy lên công ty ngay lập tức.

-----------------------------

Trong văn phòng công ty

Namtan: "Nè anh kia, mắc mớ gì mà anh lại bắt Pran tăng ca đến khuya như thế hả?

Bộ tổ trưởng bộ phận thiết kế là ngon hả?"

Hoàng: "Không ngon hơn cô thì cũng đủ để khiến Pran phải tăng ca nhiều đêm liền, xời ơi tưởng đâu ghê gớm lắm, cũng chỉ là một nhân viên nhỏ bé thôi, bạn chí cốt của Pat thì sao?

Hả?"

"Thì anh chuẩn bị điền đơn xin thôi việc đi là vừa."

Người vừa nói câu đó chính là người mà Hoàng vừa nhắc đến, Pat.

Nói nào ngay thì Hoàng là tổ trưởng bộ phận thiết kế kiêm thành viên không thường trực của bộ phận nhân sự ở chap trước.

Hoàng rất giỏi và năng lực làm việc cũng như xử lý vấn nạn của anh phải nói là 10đ không có nhưng, chỉ là cái nết của Hoàng thì khá tự kiêu khi anh giữ một cái job khá ngon và thân phận của anh cao hơn người khác một tý thì anh đã vênh mặt lên mà bắt nạt họ rồi.

Nhưng xui cho anh vì sau ba ngày anh ép buộc Pran cùng một số nhân viên tăng ca muộn thế này thì hôm nay anh bị Namtan bắt tại trận vì cô để quên tài liệu và laptop nên cô phải chạy lên lại công ty để lấy.

Sau khi Pat bước vào thì Hoàng tính là mách lẻo với anh một số việc của Pran nhưng có nằm mơ anh cũng không thể nào ngờ được là người anh đang tìm mọi cách để vùi dập lại là bông hồng trong lòng Pat, anh rất tức giận khi Pran giấu mình chuyện này mà thương cậu hơn khi thấy cơ thể có phải ốm hơn so với 2 tháng trước.

Khi nghe Namtan nói là Pran đã phải chịu đựng những gì thì Pat cay lắm và cũng muốn đuổi việc Hoàng nhưng do Hoàng là một người thật sự có năng lực nên anh không thể vì một xíu việc tư mà làm ảnh hưởng đến việc công được, thế là Pat nghĩ đến ngay một ý tưởng táo bạo, anh kéo Pran lên sân thượng rồi tỏ tình với cậu kèm với một lời hứa đó là anh sẽ dùng thân phận bạn trai mà bảo vệ cậu đồng thời sẽ thanh minh những tin đồn nhảm đang lan rộng trong công ty.

Pran khi nghe người trong lòng mình tỏ tình với mình cậu đã rất vui và không ngần ngại mà đồng ý, vì chả biết khi nào mà cậu đã có tình cảm sâu sắc với Pat nhưng do sợ anh vẫn nghĩ mình là Nanon mà yêu nên cậu cố gắng kìm nén tình cảm đó của mình.

Nhưng nay Pat đã nói rõ là anh đã biết cậu không phải là Nanon và người mà anh tỏ tình là Pran thì cậu không chần chừ mà đồng ý ngay.

Cậu hạnh phúc ôm chầm lấy Pat, và cả hai không biết là do trời tối hay do hiểu được lòng nhau mà cả hai bạo dạn trao nhau nụ hôn chuẩn Pháp trên sân thượng lộng gió với một màn đen chỉ có những ánh đèn le lói phản chiếu bóng của cả hai tạo ra một bức tranh vừa đẹp và vừa hạnh phúc.

Tối nay lại có thêm một niềm vui mới rồi.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 28


Thế Giới A'

Sau khi ăn uống xong xuôi thì cả bọn nhận thấy là còn tới hơn cả 20 phút nữa mới tới giờ tan làm việc nên cả bọn quyết định theo dõi Nanon để tra khảo xem xem là cô gái đẹp nào mà có thể hút hồn cậu trai má lúm này một cách dễ dàng như vậy, lúc đầu thì cả bọn cũng khá bứt rứt khó chịu khi chả tìm được cơ hội hay lý do nào thuyết phục để nghía qua bàn làm việc của Nanon cả nhưng may mắn đã mỉm cười với những con mèo tò mò kia.

Số là hôm nay Nanon xin phép về sớm vì lý do cậu đang chuyển nhà nên cần sắp xếp lại một số đồ dùng cá nhân nhưng không biết vì sao mà Nanon lại để quên tập tài liệu quan trọng của mình trên văn phòng và không còn cách nào khác, cậu đành nhờ họ lấy dùm, vì không biết là giờ này còn có ai ở trên văn phòng hay không nên cậu đã nhắn tin vào group chat để nếu ai có đọc được và còn ở trên văn phòng thì sẽ lấy dùm mình, không ngoài dự đoán của cậu thì Nam và Khaotung là hai người còn ở lại văn phòng tăng ca để giải quyết nốt một số vấn đề và lúc cả hai nhận được tin nhắn thì ngay lập tức xung phong đi bởi Khaotung muốn biết người yêu của Nanon là ai, bởi cậu đã nghe phong phanh chính Nanon nói với đồng nghiệp khác là cậu đang ở chung với người yêu nên không tiện khi một người đồng nghiệp nào đó bảo với Nanon rằng anh muốn mượn nhà Nanon để tổ chức tiệc nhỏ hằng tháng cho nhân viên.

Còn Nam thì khi anh nghe thấy Nanon nói là cậu đang sống chung với người yêu thì anh có chút hụt hẫng nhưng là một con người tích cực nên anh nghĩ thoáng ra có thể là Nanon không thoải mái lắm khi tụ tập nhiều người ở nhà mình nên cậu mới nói thế cho qua chuyện thôi nhưng trong thâm tâm anh cũng vẫn muốn đi xem người đó là ai và liệu là Nanon có thật sự có người yêu hay chưa.

Cả hai con người không chung suy nghĩ nhưng chung mục đích muốn diện kiến người ấy của Nanon xách theo tài liệu mà cậu bỏ quên rồi đồ đạc của mình và lên đường.

Sau khoảng hơn 15 phút lái xe theo địa chỉ mà Nanon cung cấp thì cuối cùng cũng đã đến nơi, ngôi nhà mà cậu và người yêu đang ở không to lắm nhưng cũng vừa đủ để năm hoặc sáu người ở cùng.

Cả hai bấm chuông hồi lâu thì cũng có người ra mở cửa và thật bất ngờ làm sao, người ra mở cửa cho cả hai là một chàng trai mà họ chưa bao giờ nghe Nanon nhắc qua nhưng vì phép lịch sự nên Khaotung lên tiếng trước

Khaotung: "Chào anh ạ, em đến để đưa tài liệu mà em trai anh để quên trên văn phòng ạ."

Ohm: "Chào hai cậu, mà......em trai nào?

Tôi con một thì làm gì có em nào nữa?

Hai cậu có đi lộn nhà không đấy."

Khaotung: "Ờ, em trai anh ấy ạ, Nanon ấy, cậu ấy là đồng nghiệp của bọn em, hôm nay nó xin về sớm vì đang dọn nhà nên còn lu bu.

Nó đưa em địa chỉ nhà là đúng ở đây mà anh."

Ohm: "À à, Hai cậu là bạn đồng nghiệp của Nanon hả?

Mới hai cậu vào nhà trước đã, để tôi gọi Nanon ra cho."

Khaotung+Nam: "Vâng, vậy em xin phép."

Sau khi làm rõ sự tình thì Ohm cũng phải kìm nén lắm mới không cười trước mặt khách, bạn mèo nhà nó lại suy nghĩ quá nhiều rồi đâm ra sợ công khai mối quan hệ đây mà.

Mà bộ nó trông già lắm hả ta, cùng là đại thiếu gia của gia đình danh giá, cùng ăn sung mặc sướng mà sao Ohm lại bị già trước tuổi thế này, chút nữa phải hỏi lại bạn mèo nhà nó rồi.

Ohm đi vào bếp rồi rót chút nước và mang lên cho hai con người đang dáo dác tìm Nanon rồi mời họ uống.

Sau đó anh kêu lớn tiếng

Ohm: "NonNon ơi, bạn có khách nè."

Chưa đầy nửa phút thì cả hai đã nghe tiếng Nanon đáp lại

Nanon: "Bạn mời họ vào nhà dùm em với Ohm, em ra ngay."

Khaotung và Nam lại lần nữa mắt chữ A mồm chữ O khi thông qua cuộc đối thoại trên thì họ cũng phần nào hiểu được người đang đứng trước mặt mình là ai rồi, cũng là anh nhưng mà là anh bạn trai của Nanon chứ không phải là anh trai.

Sau khi Nanon xuống dưới lầu thì cả ba cũng ngồi trao đổi một số thứ rồi Khaotung cũng đưa cho cậu bản tài liệu của cậu.

Nanon thì vẫn khá e dè khi công khai nhưng cậu ngẫm chắc cả hai cũng đã biết nên cậu cũng giới thiệu bạn trai của mình cho hai người bạn mình.

Thật ra thì do Nanon là người lo xa và hay suy nghĩ mọi chuyện hơi bị quá nên cậu mới e ngại như thế khi công khai bạn trai.

Chứ giờ đây chính phủ đã chấp nhận chuyện kết hôn đồng giới thì những người bình thường như Khaotung và Nam thì có quyền gì mà phản đối việc cậu yêu ai chứ, vả lại anh bạn trai của cậu 10/10 mà, làm gì phải xấu hổ nếu cả hai công khai đâu.

Nhưng cũng hên là người đi đưa tài liệu cho cậu lần này có Nam, anh ấy cũng nên học cách buông bỏ và chấp nhận được rồi.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Giới thiệu nhẹ


Hé lô mọi người ạ, lại là mình đây, thật sự thì fic này của mình hơi bị nhiều thông báo và giới thiệu không liên quan đến cốt truyện cho lắm, mong mọi người bỏ qua cho.

Hôm nay mình muốn lên để nói là fic này cũng dần đi đến hồi kết rồi, và vì mình không giỏi việc viết H cho lắm nên fic này sẽ thuần chay và mình cũng muốn giới thiệu đến mọi người em fic thứ ba của chị em mình ạ.

Fic thứ ba này thì chị em mình lấy cảm hứng từ bộ phim học đường của FapTV và HiTeam mang tựa đề "em của anh đừng của ai" nội dung bộ phim và fic sẽ hoàn toàn không giống nhau và mình sẽ thay đổi một số tiểu tiết cho phù hợp hơn nhưng đa số tình tiết thì vẫn giữ nguyên y như trong phim.

Và mình cũng rất mong mọi người sẽ thương yêu và đóng đọc em nó ạ.

Cám ơn mọi người rất nhiều vì đã yêu thương và ủng hộ cho hai bộ fic vừa rồi của chị em mình, mình hy vọng những bộ fic của chị em mình sẽ giúp cho mọi người thư giãn và giúp đỡ mọi người có một tinh thần vui vẻ hơn khi đu otp nhất là ON ạ.

Một lần nữa cám ơn mọi người rất nhiều
 
Song Song
Part 29 (phần tiếp theo p.28)


Thế Giới A

"Anh Pat~, em có chuyện muốn nói với anh, anh có thể gặp riêng em một tý được không anh?"

Sau khi Pat và Pran từ sân thượng trở xuống thì Dương lập tức đu bám vào Pat và giở giọng mè nheo mà nói với anh, Pat sau khoảng hai giây đứng hình thì anh dè dặt nhìn qua người yêu nhỏ đang đứng kế bên mà lạnh hết cả người, người ta khó khăn lắm mới dỗ được mà bây giờ lại thế, khi Pat đang tính kế để từ chối thì Pran lại đứng kế bên ừ một tiếng ngọt sớt.

Đang khi Pat không hiểu lắm về thái độ sau tiếng ừ của em người yêu thì điện thoại của Pat ting một tiếng thông báo có tin nhắn, anh theo thói quen mở ra check tin thì thấy được dòng tin người yêu gửi.

Pat cuối cùng cũng hiểu được hàm ý của người yêu, Pran tuy không thể hiên ra ngoài là mình ghen nhưng thực tâm thì Pran lại là người giữ kĩ, cậu thể hiện sự ghen tuông một cách tế nhị.

Pat sau khi đọc tin nhắn đó thì anh cũng nhanh chóng đồng ý với Dương là sẽ gặp riêng cô nàng sau giờ làm, trong khi Dương đang giương giương tự đắc, ngẫm chắc mình sẽ dành được một slot làm vợ anh thì Pran lại chỉ biết đứng cười ngả ngớn, haizzz tội nghiệp cô bé đó ghê, lậm ngôn tình quá rồi đó "đa".

--------------------------------------------------------- sorry mọi người vì chap này hơi ít nhá, tác giả đang bị bí idea nhẹ
 
Song Song
Part 30


Thế Giới A'

Ngay sau khi cả hai xác định mối quan hệ với nhau thì không hiểu sao Nanon lại có cảm giác rất kì lạ, cậu thường xuyên mơ về lúc trước khi cậu gặp tai nạn xe mà xuyên đến đây.

Ngày trước thì giấc mơ đó chỉ đến thoáng qua nên cậu cũng không để ý lắm nhưng dạo gần đây thì giấc mơ ấy ngày một rõ ràng và chân thực hơn, đến nỗi ngay sau khi tỉnh giấc, cậu vẫn còn nhớ như in những thứ vừa xảy ra trong mơ.

Cậu khá sợ hãi về vấn đề đó nhưng cậu không dám nói cho bạn trai mình biết vì sợ cậu ấy bị stress thêm, do sắp cận kề ngày lễ nên công ty của Ohm phải deadline tăng ca liên tục vì thế mà Nanon không muốn bạn trai mình bị áp lực thêm từ câu chuyện của cậu.

Thế là bí bách quá không biết làm sao để giải tỏa, cậu đành hẹn Nam ra gặp mặt để nói chuyện tâm sự hòng giải tỏa tâm lý.

Nam khi nghe Nanon muốn gặp riêng mình thì vui như hội bởi anh dù biết là Nanon đã có bạn trai nhưng tình yêu mà, đâu phải nói bỏ, muốn bỏ là bỏ được liền.

Vì thế mà anh cứ ôm hy vọng là sẽ có một ngày nào đó Nanon sẽ quay lại phía anh, chính vì vậy mà anh nhận lời cậu ngay.

Sau khi trò chuyện với Nanon, cậu đã dặn anh là đừng nói cho ai biết chuyện này kể cả Khaotung nhưng Nam thì đâu để chuyện này yên, anh nghĩ là chỉ cần không nói cho Khaotung biết là Nanon sẽ không bao giờ biết nên anh chọn cách gọi điện tâm sự với người bạn mà anh gặp khi còn đi du học của mình-Gemini để 'ra dẻ' khi bản thân được biết chuyện thầm kín của Nanon, chuyện mà kể cả bạn trai cậu-Ohm cũng không thể biết được.

Nhưng điều mà anh không lường trước được là Gem lại là người yêu của Fourth, mà Fourth thì lại là em trai ruột của Win và Win thì không ai khác ngoài bạn bè của Ohm.

Cứ thế câu chuyện tưởng chừng như được giữ kín của Nanon được truyền đến tai Ohm một cách rất nhanh chóng, mỗi tội hơi bị "quằn", Ohm sau khi nghe tin cũng khá bất ngờ và sợ hãi.

Anh không sợ bị người khác dị nghị, lại càng không sợ bị gia đình ngăn cấm nhưng đó là Pran, còn nếu ba mẹ anh biết người trước mặt họ bấy lâu không phải là Pran thì sao?

Và còn một điều nữa đó là lỡ như Nanon phải về lại với thế giới nơi cậu thuộc về thì sao, tất cả mọi thứ phải về lại nơi vốn dĩ là của nó nhưng còn 'thế giới' của Ohm thì sao?

Nó đã được định sẵn rồi sao?

Nếu 'thế giới' của anh đi mất thì thế giới rộng lớn này còn có ý nghĩa gì nữa chứ.

Anh càng nghĩ càng sợ và thế là nhân lúc Nanon còn được ở đây, anh lên kế hoạch là sẽ dẫn cậu đi gặp mặt gia đình và bạn bè mình trên danh nghĩa của Nanon chứ không phải là Pran, rồi sau đó anh sẽ cầu hôn cậu.

Vì ở thế giới của anh, một khi người đàn ông hay đàn bà cầu hôn hay chấp nhận lời cầu hôn của nửa kia thì cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra chỉ trừ khi người kia mất thì họ cũng không bao giờ có thể phá bỏ lời cầu hôn đó và luật bất thành văn này đã được lưu truyền từ rất lâu đời rồi.

Ohm muốn dùng cách này để nói và chứng minh cho Nanon thấy là bất luận thế nào, dù cho hai đứa có phải ở hai thế giới riêng biệt đi chăng nữa thì 'thế giới' của riêng Ohm chỉ có một và đó chính là 'Nanon'.

Lên kế hoạch xong xuôi thì Ohm lại quay sang tính toán thời gian sau khi deadline hoàn thành, bởi anh muốn tranh thủ càng sớm càng tốt mà anh không hề hay biết rằng vũ trụ đã thay anh sắp xếp hết tất cả mọi thứ rồi, người có tình dù đi đâu, dù xa cách mấy và dù cho có mất bao lâu đi chăng nữa thì cũng sẽ trở về bên nhau thôi.

--------------------------------------------------------- Còn về phần Gem và Fourth thì tại sao họ lại quen nhau và yêu nhau thì tác giả sẽ bật mí tại chap kế tiếp nhá.

Mấy nay công việc bận rộn quá nên mình ít khi ra chap, mong mọi người thông cảm và luôn tiếp tục ủng hộ nhé, mình ít khi ra và lâu ra chap không phải là drop fic ná.

Mình sẽ luôn ở đây và hy vọng là fic của mình sẽ thay thế cho otp thời gian này để chữa lành cho mọi người nhá.
 
Song Song
Ngoại Truyện 1


GeminiFourth

Fourth và Win là anh em ruột nhưng có điều là do Fourth là con cầu con khẩn.

Sau lúc mẹ Win sinh anh thì bà cũng muốn sinh thêm cho anh thêm một người em nữa cho có anh có em cho vui cửa vui nhà, thế nhưng dù cho bà có xả thế nào đi chăng chỉ cũng khó có thể đậu thai và khi bà khó khăn lắm mới đậu thai được thì lại bị sảy không rõ nguyên nhân đến 2 lần.

Bà và chồng rất sợ hãi và thất vọng nên nhiều lần cũng đã tính bỏ cuộc, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh lẻ loi của Win thì ông bà cũng vực dậy tinh thần mà tiếp tục công cuộc tìm con.

Sau hơn nửa năm trời cầu khẩn mọi nơi thì cuối cùng bà cũng đã đậu thai và an toàn sinh ra Fourth, chính vì lẽ đó mà gia đình Win rất yêu thương Fourth.

Nhưng tình trạng này không kéo dài được bao lâu thì gia đình Win có công chuyện và ba mẹ của anh cũng phải tạm ly thân với nhau, Fourth khi ấy đã là thanh niên 17 tuổi và vì cậu không muốn đi theo con đường kinh doanh của mẹ và gia đình nên cậu đã theo ba qua nước ngoài để học ngành mà mình yêu thích.

Sau hơn bốn năm thì mọi thứ cũng khá ổn định hơn, lúc này Fourth cũng muốn quay về thăm gia đình và tìm chỗ thực tập cho mình nên cậu đã lên kế hoạch từ 2 tháng để về nước sau nhiều năm xa cách.

Nhưng đúng là người tính không bằng trời tính, lúc cậu nghĩ rằng tất cả mọi thứ đã ổn thỏa hết thì bỗng nhiên chuyến bay của cậu bị delay do thời tiết xấu.

Thế là cậu đã phải ở trong phi trường đến hơn nửa ngày.

Cậu đang chợp mắt được hơn nửa tiếng thì bỗng nhiên cậu cảm thấy có một bàn tay chạm nhẹ vào vai cậu mà tính cậu thì ngủ không được sâu lắm nên khi người đó đụng nhẹ đến cậu, cậu giựt mình tỉnh giấc và nhìn chằm chằm vào người thanh niên trước mặt.

Fourth: "Cậu làm gì vậy?

Tự nhiên đụng chạm người ta, cậu không thấy là tôi đang ngủ hả, bộ cậu tính bỏ bùa tôi hay chi?"

Gemini: "T...tôi xin lỗi, tôi không có ý đó.

Tại tôi thấy cổng chờ nhiều người quá mà hết ghế ngồi rồi, tôi thấy cậu ngồi có một mình mà tận hai ghế nên tôi tính qua hỏi cậu tôi có thể ngồi được không thôi."

Fourth: "À.....à.....tôi xin lỗi cậu nhá, tại tôi bị gắt ngủ ý, tại tôi cũng ở đây được nửa ngày rồi, tôi hơi bị khó chịu tý.

Cậu ngồi đi, được mà, xin lỗi lần nữa nhá."

Gemini: "Không có gì, trong sân bay chả biết ai vào với ai thì phản ứng của cậu là điều khá bình thường, tôi hiểu mà."

Thế là Gem cũng lại ghế cạnh Fourth mà ngồi, sau 15 phút thì mắt Fourth có phần 'nhíu' nhẹ vì buồn ngủ nhưng cậu không muốn làm phiền người kế bên nên cậu dựa vào thành ghế, nhưng vì thói quen của cậu nên đầu cậu cứ gật gà gật gù, Gem quay sang thấy cậu thế thì bật cười rồi lấy điện thoại ra quay một đoạn clip nhỏ làm kỉ niệm rồi sau đó anh lấy tay đặt đầu cậu lên vai mình, sau đó anh chỉnh tư thế ngồi cho hai người thoải mái nhất có thể và cả hai cứ thế ngồi đợi chuyến bay của mình.

Người ngoài nhìn vào tưởng đâu cả hai là một cặp dù là hai người họ không biết gì nhiều về nhau.

---------------------------------------------------------

Như đã hẹn thì ngoại truyện một của GemFot đến rồi đây ạ
 
Song Song
Ngoại Truyện 1.2


GeminiFourth

Sau lần gặp gỡ đầu tiên ấn tượng không mấy tốt đẹp gì về nhau (thật ra là Fourth sợ phải gặp lại Gem vì chưa gì mà đã la người ta om tỏi rồi) thì 'hên' sao mà công ty cậu chọn thực tập lại là công ty của gia đình của Gemini, thật ra thì gia đình cậu và bạn bè xung quanh cũng không phải là nghèo khó gì nhưng điều quan trọng là tại sao lại là GEMINI chứ, đang khi khóc không thành tiếng thì cậu đụng phải (thật ra là người ta đụng cậu) cô Hân, thư kí thực tập của Gem.

Chưa kịp để cậu định hình lại được thì lại bị cô ấy la cho một tràng khiến cậu đứng hình luôn, và khi Gem xuất hiện thì cô ấy lại xà nẹo xà nẹo khiến Fourth chỉ đứng nhìn thôi mà cậu đã cảm thấy 'khó chịu vô cùng' nhưng rồi cậu ngộ ra một điều là do cô ta mong muốn được ngồi vào vị trí của phu nhân Tổng Giám đốc đã vị thiếu từ lâu, do cậu đã tìm hiểu sơ qua về Gem và biết rằng anh không có hứng thú với phụ nữ và cũng một phần vì tính cậu thì cũng hay hơn thua và vì cô ấy lỡ tay ghi hận với cậu nên Fourth đã nghĩ ra cách để chọc tức cô nàng.

Thế là trong suốt hơn ba tháng thực tập tại công ty của Gem, Fourth lúc nào cũng tìm cơ hội, nhân khi có mặt Hân là cậu liền tỏ vẻ thân thiết với Gem để chọc ngoáy cô nàng, nhưng cậu đâu biết được là cho dù cậu có không cố tình đi chăng nữa thì Gem cũng sẽ là người đi tìm hiểu về cậu, bởi lần ấn tượng không mấy tốt đẹp tại sân bay, Gem đã đi dò la tin tức về cậu và biết khá nhiều về thân thế gia đình cậu, anh đem chuyện này nói lại cho ba anh thì y như rằng ba anh đã bảo anh là sau này phải đối xử tốt với Fourth bởi ba cậu là người ơn của ba anh.

Và sau một thời gian không ngắn không dài tiếp xúc với cậu, Gem đã từ từ bị tính cách của cậu thu hút và dần dần rơi vào lưới tình với cậu.

Nhưng đáng buồn là Gem mới nhận ra được tình cảm của mình dành cho cậu thì cậu đã hết kì thực tập và cậu cũng đã quyết định chọn về lại công ty của gia đình mình để làm việc, thế là vào ngày cậu xin phép được nghỉ sớm để về quê của Nanon cùng bạn bè và anh trai mình thì Gem quyết tâm nhất định phải đi theo cho bằng được nhưng vì anh là người khá hướng nội nên anh đã hủy kèo vào phút 89, thế nên chỉ có mỗi Fourth đi thôi.

Sau lần đi về quê của Nanon lên thì Gem lúc nào cũng tìm cớ để được gặp cậu cả, không lâu sau thì cả hai cũng nảy sinh tình cảm rồi quyết định yêu nhau.

Sau này khi Fourth biết chuyện của Ohm và Nanon thì cậu định bụng là sẽ tìm một ngày thích hợp cụ thể là ngày sinh nhật của Gem để mở tiệc và tiện thể công khai luôn cái mối quan hệ này với các anh em của mình.

---------------------------------------------------------

Hết phần ngoại truyện về GemFourth rồi nha mn, chap sau chúng ta sẽ quay về với ON và PP nha, sr mn vì hỗm rày tui bận công việc và bệnh liên tục nên ít khi ra chap nhưng không có nghĩa là tui drop đâu nha.

Lần nữa cám ơn mn đã theo dõi và ủng hộ ạ
 
Song Song
Part 30.1


Sau hơn một tuần theo đúng với dự đoán của Ohm, tổ đội của Ohm cuối cùng cũng chạy xong deadline và để đền bù cho team members thì tổ trưởng đã quyết định kiến nghị với cấp trên là cho cả team nghĩ ngơi ba ngày để xả stress trước khi bước vào guồng quay công việc mới và cấp trên cũng đã cho phép họ được nghỉ ngơi nhưng không chỉ một mà là tận năm ngày.

Ohm sau khi nghe tin thì vui vẻ trong lòng lắm nhưng anh chưa tính nói cho cho bạn trai biết vì anh cần phải lập kế hoạch thật tỉ mỉ để cầu hôn Nanon chứ, và còn phải sắp xếp ngày tốt để hai bên gia đình gặp mặt và thông báo chính thức cho họ biết về mối quan hệ của hai người và dĩ nhiên là trên danh nghĩa của Nanon chứ không phải là Pran hay ai khác.

Nhưng trớ trêu thay, hai ngày sau khi cả hai bên gia đình gặp mặt (tất nhiên là họ đều rất vui vẻ đồng ý về mối quan hệ của cả hai, vì đối với ba mẹ của Ohm, không quan trọng là Nanon hay Pran, miễn Ohm hạnh phúc là được còn ba mẹ Pran có lẽ đã biết từ lâu nên họ cũng không hề sốc lắm mà chỉ trách móc rằng tại sao hai đứa lại dấu giếm gia đình trong suốt hơn nửa năm trời) và một ngày trước khi cuộc đi chơi và công cuộc cầu hôn Nanon diễn ra thì ngay đêm hôm ấy, Nanon không hiểu sao lại không thể ngủ dù cậu rất mệt mỏi nên cậu quyết định là sẽ đi ra ban công ngồi uống trà ngắm sao cho thư giãn đầu óc.

Đang khi ngồi ngắm sao băng thì Nanon bỗng thấy trên bầu trời có một vệt sáng rất to và dài, tính cách tò mò của cậu nổi dậy nên cậu từ ngồi chill chill trên ban công lại thành ra cậu nhướng người về phía vệt sáng và cố gắng nheo mắt để nhìn thấy vật ấy rõ hơn thì bỗng vệt sáng ấy lóe lên một cái rồi vụt tắt.

Ohm đang ngủ say thì nghe tiếng va chạm mạnh bên ngoài ban công, anh sợ là Nanon có chuyện gì nên đã vội vàng tốc chăn rồi chạy ra ngoài xem Nanon, anh gấp gáp đến mức dép còn quên mang, nhưng khi ra ngoài ban công, anh chỉ thấy Nanon ngồi ngủ trên chiếc ghế xếp, anh cười mỉm một chút rồi bế xốc 'thế giới' của mình theo kiểu công chúa và trở về phòng.

Sau khi về tới phòng thì anh bắt đầu chỉnh chăn và tư thế ngủ cho cậu nhưng Ohm cứ thấy là lạ, rõ ràng người trước mặt là Nanon nhưng sao anh cứ có cảm giác gì đó rất gần mà lại rất xa, một cỗ cảm xúc hoảng loạn trào dâng trong lòng anh.

Có lẽ nào người này là Pran không?

Nếu đúng thật như vậy thì ông trời khác nào đang trêu đùa lòng anh, khi anh có tình cảm với Pran thì ông lại sắp đặt cho Nanon đến bên anh và bây giờ khi anh chuẩn bị cầu hôn Nanon thì ông lại lấy cậu ấy đi mất.

Ôm theo mớ tâm trạng hỗn độn ấy, Ohm quyết định đi xuống phòng khách để ngủ vì nếu ngày mai thức dậy, người nằm trên giường không phải là Nanon mà là bạn thân chí cốt của anh, Pran thì sao?

Anh không dám suy nghĩ đến dù trước kia anh và Pran thân thiết đến mức có thể ngủ chung với nhau nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác, tình cảm cũng chẳng còn như xưa nên như vậy là giải pháp tốt nhất cho cả hai rồi.

Nhưng còn nếu mà là Nanon thì quá tốt rồi, anh chỉ cần bảo với cậu do anh mất ngủ, không muốn liên lụy đến cậu là xong.

Lúc này đây trong thâm tâm của Ohm, anh rất muốn lay người đang ngủ ngon lành trên giường kia dậy rồi hỏi cho rõ ràng cậu ấy là Nanon hay Pran nhưng vì thấy cậu đang ngủ say và ngon giấc nên anh cũng không muốn làm phiền vì lỡ đâu người ấy là Nanon thật thì sao.

Thế là đêm đó, Ohm ôm mớ suy nghĩ rối như bòng bong của mình và kèm theo chăn gối, rồi anh bước xuống phòng khách, sắp xếp lại chỗ và ngả lưng mà tiếp tục giấc ngủ còn dang dở khi nãy, anh cũng không quên thều thào trong cổ họng như một thói quen trước khi đi ngủ của Ohm kể từ khi xác định mối quan hệ với Nanon

Ohm: "ngủ ngon ná bé mèo đanh đá~~"

Rồi thì anh cũng nhắm mắt lại và tiến vào mộng dù cho đêm nay chắc chắn sẽ là đêm Ohm không thể nào yên giấc được.

---------------------------------------------------------

Tui đã trở lại rùi đây, hi vọng là mn vẫn còn nhớ cốt truyện để tiếp tục theo dõi ạ
 
Song Song
Part 32 ( phần tiếp theo p.31.1)


Thế Giới A

Sau ngày gặp mặt riêng của Pat và Dương thì Dương đã xin phép chuyển chi nhánh thực tập còn lý do vì sao thì cả công ty đều biết cả, riêng về phần Pat thì anh vẫn như thường lệ tiếp tục nghĩa vụ "nối lại tình xưa" cho thằng bạn chí cốt của mình, Joong, nhưng điều anh không thể lý giải nổi đó là dạo gần đây anh cứ cảm giác bất an và bồn chồn trong người thế nào ý, rõ là mọi chuyện vẫn diễn ra rất bình thường và những người xung quanh anh vẫn vậy, Joong thì vẫn theo đuổi Dunk lại từ đầu, Namtan và Film thì vẫn mặn nồng như ngày nào còn PondPhuwin thì khỏi phải nói rồi, Pond đơn phương Phuwin khá nhiều năm nên khi tán đổ thành công crush của mình thì anh cứ là sĩ mãi thôi, và điều quan trọng là Pran vẫn vậy, vẫn là cậu nhóc vui vẻ, đầy năng lượng và vẫn yêu anh như bình thường.

Tối hôm đó cùng với tâm trạng ngổn ngang, Pat không thể nào ngủ sâu giấc được, anh cứ mơ mơ màng màng sao đâu á nhưng anh thấy rõ mồn một những gì đang diễn ra trước mắt.

Tua lại một chút vào 4 tiếng rưỡi trước tức là 9h tối, Pran nói với Pat là hôm nay cậu rất mệt mỏi và không hiểu lý do tại sao nhưng cậu muốn đi ngủ sớm vì thường ngày cậu và Pat thức tâm sự đến khoảng 11h30 cả hai mới chịu ngủ, Pat vẫn rất bình thường mà thúc cậu đi vệ sinh cá nhân rồi anh cũng đi vệ sinh cá nhân theo sau cậu, sau đó thì cả hai cùng lên giường rồi ôm nhau ngủ rất bình thường nhưng qua đến 12h đêm hoặc 12h hơn một chút, Pat đã nghe người bên cạnh sột soạt, bình thường vào giờ đó thì Pat đã ngủ day đến quên trời đất rồi nhưng hôm nay do có tâm trạng khá ngổn ngang nên anh không thể vào giấc sâu được, do thế mà anh có thể nghe được tiếng động do Pran phát ra, nhưng khi cậu tiến đến nhà vệ sinh thì anh cũng chỉ nghĩ đơn giản là do cậu mắc vệ sinh nên mới vậy thôi, thế là anh cũng yên tâm mà nhắm mắt ngủ, nhưng sau hơn 45 phút mà anh chẳng thấy Pran quay trở lại, Pat khá hoảng vì anh biết Pran là người rất dễ bị bệnh và anh đang tính vào nhà vệ sinh để xem xét tình hình của bạn trai thì anh thấy cửa nhà vệ sinh bật ra, cậu bạn trai nhỏ của anh cũng bước ra ngoài nhưng điều lạ là Pran lại trông có vẻ rất hoảng sợ, cứ như cậu ấy đã gặp điều gì đó khủng khiếp lắm trong nhà vệ sinh rồi vậy.

Anh cũng tính đi lại và hỏi han nhưng do bận bịu cả một ngày trời cộng thêm việc anh cứ mơ màng mà chả vào giấc được khiến Pat rất mệt mỏi nên anh mặc kệ, có chuyện gì thì mai rồi hẵng nói còn bây giờ thì anh phải cố gắng ngủ mới được, nghĩ xong thì anh ngoắc tay ý bảo Pran lại nằm xuống và tiếp tục ngủ, và người kia thì cũng khá nghe lời mà tự giác làm răm rắp theo nhưng gì Pat ra hiệu, điều kì lạ là khi Pran vừa mới nằm xuống kế anh thì anh đã buồn ngủ và vừa nhắm mắt lại là anh đã vào giấc rất là dễ dàng (điều mà chỉ duy nhất một mình Nanon mới có thể làm được và Pat cũng chả thể nào hiểu nổi tại sao).

---------------------------------------------------------

Vậy là đã kết thúc chap mới cho tuần này rồi nha, tuần sau khi nào rảnh thì tui sẽ lên thêm hai chap ngoại truyện về NamtanFilm, hai chap ngoại truyện của JoongDunk và ba chap cuối cùng của fic (bonus thêm bốn chap H của PatPran, JoongDunk, OhmNanon và PondPhuwin) nha mọi người.
 
Song Song
Ngoại Truyện 2


NamtanFilm

Namtan là chị cả trong nhà nên tất nhiên là cô phải gánh vác nhiều trọng trách hơn Pat là điều đương nhiên, và chính vì thế nên chuyện tình cảm riêng tư của cô nàng cũng được khá nhiều người quan tâm đến.

Như trước kia đi học, Namtan cũng được rất nhiều chàng trai tỏ tình nhưng cô đều từ chối tất cả mọi lời tỏ tình đó, đặc biệt là Namtan rất thân thiết với Joong nên có một số người trong trường cũng ship cô và Joong là một cặp và có rất nhiều lời đồn đoán về mối quan hệ giữa Joong và Namtan.

Có người cho rằng cô và Joong đã yêu nhau rồi nhưng giấu vì không muốn bị làm phiền, cũng có người cho rằng cả hai là "tình trong như đã mặt ngoài còn e" nên khi lên trường thì giả vờ như không có gì, cũng có một số người cho rằng cô và Joong đã được định sẵn hôn ước với nhau luôn rồi.

Nhưng cô đều bỏ ngoài tai những lời đồn thổi đó, cô cũng biết là Joong có tình cảm với mình trên mức bạn bè và nhiều người bạn xung quanh cô cho rằng cô và Joong là lửa gầm rơm lâu ngày cũng bén nhưng cô lại không thấy vậy vì đơn giản là Namtan chả có tình cảm gì với Joong hơn một người bạn thân.

Cô cũng làm quen với Dunk vào giữa học kì hai của lớp 11 và cô cực kỳ thích tính cách và ngoại hình của Dunk, cô coi Dunk như Pran mà đối xử và confession của trường lập tức bùng nổ, đa số kêu rằng Dunk là nguyên do khiến cô và Joong chia tay dù cho cả Namtan và Joong chả bao giờ xác nhận họ đang quen nhau, Dunk là người thứ ba xen vào chuyện tình cảm vốn dĩ đang rất tốt đẹp của Joong hay thậm chí là Dunk làm quen Joong chỉ đơn giản là vì Dunk muốn cua bạn gái của bạn mình là Namtan.

Trong thời gian đó, Namtan rất phiền khi tất cả mọi người đều hỏi cô những câu hỏi không đâu và lặp đi lặp lại rất nhiều ngày.

Nhưng trừ chuyện đó thì tất cả mọi thứ còn lại đều khá tốt đẹp và yên bình cho đến hết năm 11, và rồi không hiểu vì lý do gì mà chỉ mới bước sang học kì một của năm 12, Dunk lại rút hồ sơ nhập học của mình vì lý do cá nhân.

Hôm biết tin Dunk sẽ không còn học ở đây nữa, Namtan buồn lắm và muốn đi tìm Dunk để hỏi cho ra lẽ, nghĩ là làm, Namtan quyết định cô sẽ dành 30 phút ra chơi để đi tìm Dunk, khi đi ngang qua phòng giáo viên, cô thấy hình ảnh của một người con gái, ngẫm chắc người đó liên quan đến Dunk vì cô nghe loáng thoáng là đến để rút bảng điểm của Dunk, cô định bụng sẽ đợi đến khi người đó đi ra ngoài thì sẽ gặng hỏi cho bằng được rằng lý do vì sao Dunk lại quyết định thế khi chưa học ở đây được một năm nữa là.

Nhưng khi người con gái ấy bước ra từ phòng giáo viên, Namtan ngơ người luôn và quên mất việc cần phải hỏi.

Cho đến bây giờ cô vẫn chưa thể quên được bóng hình ấy, người con gái có thân hình nhỏ hơn cô, mái tóc đen dài óng ả điểm xuyến những lọn xoăn lơi nhẹ buông dài đến thắt lưng, và khi người con gái ấy quay người lại mặt đối mặt với cô nàng thì ôi thôi, Namtan khi ấy mới biết được thế nào là tiếng sét ái tình hay yêu từ cái nhìn đầu tiên của bọn bạn hay đề cập đến.

Đôi mắt đen, tròn, trong vắt cùng hàng mi cong dài đính kèm với nụ cười tươi hơn cả hoa và chói chang hơn cả Mặt Trời khiến Namtan lần đầu tiên gặp đã bị người ấy hớp hồn.

Sau đó từ miệng Joong biết được là người con gái ấy tên là Film, là chị họ của Dunk, hôm cô gặp Film cũng là lúc các thủ tục để Dunk chuyển trường cũng đã hoàn tất, Film ngày hôm ấy chỉ lên trường để lấy hồ sơ và bảng điểm của em họ mình thôi.

Cũng từ miệng Joong mà cô biết được là Film bằng tuổi với Joong, chỉ là lớn hơn Joong hai tháng như vì vai vế trong nhà mà Dunk phải gọi cô bằng chị từ hồi còn nhỏ, thế nên bây giờ cách gọi ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của Dunk rồi.

Namtan quyết định là cô sẽ theo đuổi Film nhưng từ ngày ấy trở đi, cô nàng không còn thấy Film xuất hiện nữa, cứ như là cô ấy đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy, nhưng điều đó không ngăn cản được tình cảm càng ngày càng tăng của Namtan dành cho Film, cô quyết định sẽ đợi đến khi nào Film xuất hiện trong cuộc đời cô một lần nữa và cô nhất định sẽ cua đổ Film.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Ngoại truyện 2.2


NamtanFilm

Hai năm sau đó, Namtan tình cờ gặp lại Film khi cô đang dắt Bi a (chú cún của cô) đi dạo, sau khi hàn huyên tâm sự một hồi lâu thì Namtan cũng ngỏ lời cho buổi gặp tiếp theo với Film và những ngày sau đó, cả hai cũng có một vài buổi đi chơi nói chuyện nho nhỏ.

Nhờ đó mà cô cũng biết được Film là chị họ yêu quý của Dunk và chính vì thế mà Namtan chớp thời cơ cùng cả nhóm lên kế hoạch.

Một mặt là giúp Joong cua lại Dunk, mặt còn lại là giúp cho cô có nhiều cơ hội để gặp mặt và gần gũi với Film.

Sau những lần gặp gỡ và trò chuyện với nhau thì Film cũng dành tình cảm đặc biệt cho Namtan, cả hai cũng thường xuyên qua lại, rủ nhau đi ăn uống hoặc đơn giản là dành thời gian cho nhau và luôn luôn có mặt trong những ngày quan trọng của đối phương.

Mọi chuyện cứ thế êm đẹp trong ba tháng, sau đó Pat chủ động tỏ tình với Pran và được cậu chấp nhận, Namtan cũng thừa cơ hội đó mà tỏ tình với Film, dĩ nhiên là sau một hồi suy nghĩ thì Film cũng đồng ý và mọi sóng gió cũng bắt đầu từ đây, trường học chỗ Film làm việc không hiểu sao lại lọt tai tin tức cô yêu đương đồng giới nên các đồng nghiệp khác luôn tìm cách dè bỉu, chế giễu cô và kể cả phụ huynh học sinh cũng không ngoại lệ.

Đã có rất nhiều lần cô bật khóc trong đêm vì tủi thân nhưng cô không dám nói cho người yêu mình biết vì sợ cô ấy lo nên cô chỉ có thể kể cho Dunk nghe tất cả mọi tủi thân mà cô đã phải gánh chịu.

Dunk sau khi nghe xong thì bèn gọi điện cho Pat để nhờ giúp đỡ, Pat nhận thấy sự việc này có thể tác động trực tiếp đến Film thì anh hơi lưỡng lự bởi Film đang mang tiếng là bạn gái anh mà hiện tại anh đã có người yêu nên anh mới đem chuyện này ra nói với Namtan và mong chị sẽ có cách giải quyết sớm.

Đúng như những gì Pat mong muốn, sau khi Namtan nghe xong câu chuyện thì đùng đùng nổi giận, cô lấy thân phận là nhà tài trợ chính của nhà trường mà rút hết toàn bộ tiền tài trợ và đồng thời cô bắt hiệu trưởng phải kí vào đơn xin thôi việc của Film, sau đó nhờ là bạn chí cốt kiêm luôn cả bạn gái tin đồn và crush cũ của trưởng phòng nhân sự Joong, cô đã dễ dàng kiếm cho Film một công việc ổn định hơn, cũng nhờ vào năng lực của Film mà cô từng bước một được thăng tiến chức vụ và bây giờ cô hiện đang làm trưởng phòng kế toán thay thế cho chị Châu.

Cô và Pat cũng lên tiếng đính chính về tin đồn tình cảm, cả hai cũng xác nhận là mình có người yêu nhưng danh tính của người đó thì Pat và Film đều giữ bí mật tuyệt đối.

Namtan cũng đưa Film về ra mắt gia đình với thân phận là bạn gái cô trong bữa tiệc thượng thọ của ông nội cô.

Pat cũng tính là hai ngày sau là sinh nhật mình, anh sẽ dắt Pran về ra mắt với thân phận là người yêu anh chứ không phải là bạn thân chí cốt như xưa nữa nhưng điều anh định làm chưa tới đâu thì Pran và Nanon đã bị hoán đổi về lại đúng với thế giới của cả hai khiến cho Pat và Ohm một lần nữa cảm thấy trời đất quay cuồng dù cho đó là người họ từng thích.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Chia sẻ nho nhỏ của tác giả


Hé lu mọi người lại là mình đây ạ, fic này đã đi gần đến hồi kết rồi và mình cũng rất rất cám ơn mọi người vì đã ủng hộ chị em mình.

Dạo này mình hơi bận rộn nên mình cũng ít ra chap nhưng mình sẽ tranh thủ thời gian nhất có thể và như mọi người đều biết là mình chỉ là mới tập tành chơi Wattpad và viết fic không lâu nên hôm nay mình muốn flex một thứ mà nhờ có mọi người ủng hộ nên mình mới có được thành quả như ngày hôm nay ạ

Hai đứa con tinh thần của mình nhờ có sự ủng hộ của mọi người mà nó mới có được thành quả như này, thật sự cám ơn mọi người rất nhiều ạ và chị cũng gửi lời cám ơn chân thành đến bé nhá, nhờ có em luôn động viên và hỗ trợ chị mà chị mới dám lên fic.

Cám ơn bé nhìu nhìu.

Một lần nữa mình xin chân thành cảm ơn mọi người và mong mọi người sẽ luôn yêu thương và ủng hộ chị em tụi mình.

Love you guys ❤️❤️❤️
 
Song Song
Part 33


Thế Giới A'

"Pattttttttttt", vâng âm thanh la hét thất thanh đó không ai khác chính là Pran, Ohm nghe thấy tiếng thằng bạn chí cốt của mình la lối om sòm thì cũng chẳng thể nào ngủ được, nhìn đồng hồ thì anh thấy chỉ mới có 6h kém, biết chắc người ta không phải là mèo nhỏ đanh đá nhà mình nên quyết định đi lên phòng xem xét tình hình

Ohm: "Mày làm cái gì mà sáng sớm đã la lối om sòm vậy Pran, không để cho tao ngủ thì cũng thương hàng xóm với chứ, mới có 6h kém mà. *oáp*"

Pran: "Hôm nay mày gan rồi Pat, dám xưng mày tao với tao hen."

Người ngồi trên giường, chủ nhân của âm thanh thất thanh khi nãy vẫn mắt nhắm mắt mở nên chưa nhận thức được tình hình hiện tại mà chỉ đơn giản là vì cậu giật mình tỉnh dậy trong phòng và chẳng thấy bạn trai đâu nên cậu mới gọi tên anh mà ai dè đâu thằng bạn trai hôm nay lại ăn phải gan hùm dám nói chuyện xưng hô mày tao với mình.

Ohm: *oáp*, hời ơi bạn toi ơi, mày nhìn dùm tao một lầm kĩ lại coi.

Xem xem là mình đang ở đâu."

Pran: "thằng bạn trai khốn nạn.

Ở đâu là ở đâu cơ..............Ủa???

Gì vậy nè???

Đây là nhà tao mà???

Vậy........mày........Thằng OHM."

Sau khi Pran nghe bạn trai mình nói thì cậu lại cho rằng anh đang mớ hoặc đang tính troll mình nên đã thốt ra câu chửi thề trước nhưng vẫn không quên làm theo lời bạn trai nói.

Khi nhìn rõ tất cả mọi thứ xung quanh thì cậu mới nhận thức được rõ ràng hơn mình đã quay trở về với thế giới của mình, bởi căn phòng và mùi hương quen thuộc cộng với bức tranh còn đang dang dở được Nanon đặt ở một góc khuất trong phòng vì khi Nanon mới đến thế giới này, cậu không muốn các tác phẩm của Pran bị hư hỏng nên cậu đã đặt bức vẽ ấy trong góc khuất trong phòng để đề phòng trường hợp xấu nhất xảy ra làm hư hại đến tranh ảnh của Pran.

Ohm: "Ờ, nó đó, tao không phải là bạn trai mày đâu ai'Pran."

Pran: "Vậy giờ sao?"

Ohm: "Sao trăng gì nữa, trước nhất là mày xuống nhà chào ba mẹ cái đã rồi sau đó tính tiếp."

Pran: "Chào ba mẹ?

Bộ.......ba mẹ tao biết chuyện rồi à?"

Ohm: "Lúc trước mày khôn lắm mà Pran, sao yêu vào ng.u thế hử?"

Pran: "Hời ơi người ta bây giờ hết thương cạn nhớ rồi nên chửi như hát luôn, ngày trước yêu thương nâng niu mình biết là bao nhiêu còn bây giờ thì....haizzz."

Nghe thằng bạn thân chí cốt của mình bảo thế, Pran cũng giả đò bĩu môi ra vẻ như uất ức lắm mà nói lại Ohm, cả hai sau đó bật cười khúc khích.

Cả cậu và Ohm cũng hiểu chứ, rằng là ba mẹ cả Pran và Nanon đã chấp nhận phần nào rằng con mình hiện tại chẳng phải nó nữa nhưng dù như thế nào thì ông bà vẫn rất yêu thương và chăm sóc cho hai cậu rất tốt.

Nói đâu xa, trước khi Nanon về lại với thế giới của mình hai ngày bà đã dắt cậu ra cục dân chính để làm lại giấy tờ khai sinh cho cậu, dù bà biết rằng nếu trên giấy tờ pháp lý Nanon sống trong thân phận là Pran vẫn được, chỉ cần bà nói thì Nanon chắc chắn sẽ làm theo nhưng bà không làm như thế, hành động của bà là để khẳng định rằng Nanon cũng là con trai bà, sự yêu thương của bà đối với Nanon không khác gì Pran và hơn thế nữa, bà muốn thế giới này thực sự tồn tại một Nanon chứ chẳng phải sống trên danh nghĩa của ai cả.

Nên từ sáng sớm hôm nay bà cùng chồng đã đi đến cục dân chính để khai một số hồ sơ cần thiết trước khi hoàn thành giấy tờ khai sinh mới cho Nanon.

Thế nên Ohm mới bảo với Pran là chào ba mẹ một tiếng là vậy.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Ngoại Truyện 3


JoongDunk

Dunk sinh sống và lớn lên tại nước Úc xa xôi nên lối sống và suy nghĩ của cậu cũng khá thoáng, cậu tìm hiểu và biết được xu hướng tính dục của mình vào năm cuối cấp hai và cậu cũng đã come out với gia đình.

Ba mẹ Dunk cũng chấp nhận nó một cách rất bình thường và tích cực, nhưng đầu năm cấp 3, ba của Dunk đột ngột bảo với mẹ cậu rằng ông muốn Dunk về lại nước học vì không muốn con mình bị lạc mất nguồn cội.

Mẹ Dunk và Dunk sau một hồi bàn thảo thì cả hai cũng cảm thấy hợp lý nên Dunk đã theo ba mình từ Úc trở về nước và làm thủ tục nhập học cho cậu.

Và chính vì thành tích học tập của Dunk thuộc loại giỏi nhưng do cậu sinh ra và lớn lên ở Úc nên cậu cũng có phần nào quên tiếng mẹ đẻ vì tiếng mẹ đẻ của mình cậu chỉ giao tiếp cơ bản chủ yếu là với ba chứ mẹ thì cậu vẫn nói chuyện bằng tiếng anh nên ba cậu đã dành hẳn một năm rưỡi để dạy cậu tiếng mẹ đẻ và lùi thời điểm làm thủ tục nhập học xuống một năm nhưng do trục trặc hồ sơ nên Dunk đã phải làm một bài kiểm tra năng lực đặc biệt và năng lực của cậu được phép bỏ qua học kì một và đó cũng là lí do vì sao Dunk lại nhập học và làm quen với Namtan vào đầu học kỳ hai lớp 11.

Lúc đầu, Dunk chỉ đơn giản là xem Namtan và Joong là bạn bè thân thiết bình thường nhưng do tính cách của cậu và Joong hợp cạ hơn nên cả hai rất nhanh chóng tiến đến mối quan hệ soulmate, tri kỉ còn với Namtan thì cô như người mẹ thứ hai của Dunk vậy, lo lắng từng chút một cho cậu như giảng lại bài nếu cậu không hiểu, kèm riêng cho cậu trước các kì kiểm tra môn Văn, và còn rất nhiều thứ khác nữa.

Những tưởng đâu mọi thứ sẽ tốt đẹp như thế thì một ngày nọ, cậu bạn cùng lớp vô tình phát hiện ra quyển sổ tay Dunk để quên trong hộc bàn, lúc đầu hắn cũng không hề muốn đọc nhưng người đời có câu "curious killed the cat" tức là sự tò mò có thể giết chết một con mèo và đúng là như vậy thật, hắn mở quyển sổ tay của cậu thì choáng váng mặt mày.

Trong quyển sổ ấy là những tâm tư tình cảm của Dunk đối với Joong và dĩ nhiên là nó không đơn thuần là tình bạn, tình anh em tri kỉ bình thường nữa.

Sau hôm ấy, chắc hắn ta đã tọc mạch cho ai đó biết mà cả lớp đều biết được Dunk thích Joong, để chuyện này không lọt vào tai Joong và để giữ gìn tình bạn này, Dunk đã quyết định nói ba mình rút học bạ về lại Úc với lý do cậu đã dần thông thạo tiếng mẹ đẻ rồi nên cậu không cần học thêm nữa, vả lại cậu nhớ mẹ và bạn bè bên kia hơn, và cuộc sống bên này cũng không hợp với cậu.

Ba cậu thấy cũng hợp lý nên nhờ Film rút học bạ dùm cậu bởi Film khi ấy đang làm giáo viên thực tập tại trường Dunk đang học.

Sau 10 ngày thì cậu cùng ba trở lại Úc, nhưng con tim đã không còn như xưa.

Cậu vẫn giữ thói quen vào trang cá nhân của Joong trên các nền tảng mạng xã hội để xem tình hình, biết bao lần cậu muốn gửi lời mời kết bạn với Joong để hỏi thăm cũng như là trò chuyện nhưng cậu sợ bí mật năm ấy bị lộ và cậu cũng lo lắng là nếu bí mật bị lộ thì chắc chắn Joong sẽ né tránh cậu.

Hơn hết là cậu sợ nghe những thứ mình không muốn nghe vì hồi còn học cùng Joong, cậu cũng nghe anh đề cập đến vấn đề anh đang crush Namtan một vài lần.

Cậu sợ khi cậu hỏi thăm sức khỏe của anh thì câu tiếp theo cậu nghe thấy sẽ là tin anh và Namtan đang hẹn hò nên những lời mời kết bạn đó chẳng bao giờ được gửi đến anh.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Ngoại truyện 3.3


JoongDunk

Sau ngần ấy năm trôi qua thì bỗng nhiên giáo sư của Dunk lại nổi hứng lên và quyết định lấy đề tài về kinh tế đất nước làm luận án tốt nghiệp năm cuối, và dĩ nhiên là Dunk cùng với tổ đội của mình đang định bụng là sẽ chọn nước nào dễ dễ để làm bài nhưng đời đưa đẩy thế nào mà đến ngày chọn đất nước để đến thực tập và kiếm thông tin làm luận thì Dunk bị ốm, thế là đội của cậu lại phải nhường cho đội khác chọn trước với lý do không có đội trưởng.

Ngày hôm sau cậu đi học lại thì như chết lặng khi biết các nước khác đã có người xí phần hết rồi và giờ đây chỉ còn hai nước ít đội chọn nhất đó là Nga và nơi tình yêu của Dunk bắt đầu và kết thúc - Việt Nam.

Và tổ đội của cậu sau một thời gian dài thảo luận thì cuối cùng cũng chọn Việt Nam vì Dunk chọn Nga nhưng hầu hết mọi thành viên trong nhóm đều chọn Việt Nam và đa số thắng thiểu số, hơn thế nữa Dunk còn là người "may mắn" được cử đi về nước và tìm kiếm thông tin luận án trong trò chơi bốc thăm hết sức là hên xui may rủi.

Rồi sau đó định mệnh xui khiến cho cậu lần nữa gặp Joong, đó cũng là lần đầu tiên cậu nghe ngóng được nhiều thông tin chấn động như Namtan không hề thích Joong mà cô thích thầm chị họ của cậu - Film, còn Pat thì thích Pran và còn biết về chuyện tình cảm của cậu dù cho cậu chưa từng hé lộ nó lần nào.

Và chấn động hơn hết chắc có lẽ là việc Joong cũng có cảm tình với cậu nhưng vì con cún ngốc ấy không nhận ra được sớm mà chính vì lẽ đó mà cả hai đã tưởng chừng như lạc mất nhau.

Nhưng do thời gian chạy deadline không nhiều nên Dunk đành ém sự vui mừng ấy vào lòng mà chịu khó bay đi bay về để kịp cho deadline cũng như buổi lễ tốt nghiệp của cậu và cũng vì lẽ đó mà Joong tưởng đâu là cậu đang né tránh mình nên anh quyết định sẽ nhờ đến Film giúp làm chim xanh đưa thư mỗi khi Dunk phải về lại Úc.

Và sau nhiều lần trầy trật và hiểu lầm rồi cãi vả thì cuối cùng vào bữa tiệc chia tay với các thực tập sinh do công ty tổ chức, Joong đã lấy hết can đảm để tỏ tình với cậu và dĩ nhiên là cậu cũng đồng ý nhanh chóng ngay sau đó nếu không muốn nói là cậu chỉ có đợi đến ngày hôm nay để gật đầu đồng ý câu tỏ tình của người nào đó mà dân gian hay gọi là tình đầu của cậu mà thôi.

---------------------------------------------------------

Phần của JoongDunk thì hơi bị ngắn bởi mọi người nếu đọc fic thì cũng biết là mình đã hé lộ câu truyện của họ trong fic rồi nên phần ngoại truyện này đa số là mình chỉ nêu bật lên góc nhìn của Dunk chứ không phải là kể câu chuyện về họ.

Và mình muốn nói là chỉ còn có 6 chap nữa là sẽ kết thúc bộ fic này rồi mn ơi, mn ai muốn đón đọc các thêm về các bộ fic của mình thì đừng quên Tình Yêu Vượt Thời và Em Của Anh Đừng Của Ai nhá.

Cám ơn mn nhiều, Love You ❤❤❤
 
Song Song
Part 34


Thế Giới A

"Ây shia, Pat!!!

Sao mày lại ở đây?

Ohm đâu?

Mày dấu bạn trai tao đi đâu rồi?

Đây là thế giới của người ta đó Pat, mày.........."

Pat: "Mày nín đi mày, hỏi nhiều vãi ra rồi lấy gì tao trả lời.

Hông ấy bạng leo dô họng tui ngồi luôn đi nè.

Ulatr, Non, mày nhìn kĩ căn phòng này coi, bộ mày nhìn căn phòng này mày không thấy quen hả Non?"

Thanh âm phát ra từ căn phòng ngủ vốn dĩ rất quen thuộc của Nanon chính là dấu tích do ngày hôm qua để lại.

Nanon nhớ rõ là hôm qua khoảng đâu đó 12h hơn chút cậu mắc vệ sinh nên đã thức dậy để đi nhưng không hiểu tại sao sau khi từ toilet bước ra cậu lại cảm giác như đây không phải là nơi mà mình đang ở nhưng do trời tối nên cậu chả thấy rõ vật gì, vả lại cậu cũng đang bị cơn buồn ngủ đánh úp nên cậu không nghĩ nhiều nữa mà lập tức quay trở lại giường rồi nhắm mắt mà tiếp tục hành trình phiêu lưu còn đang dang dở trong mơ.

Đến tờ mờ sáng, Nanon sau khi quen giấc tại thế giới kia, cậu vừa mở mắt dậy thì ngay lập tức, cậu đã biết được rốt cuộc là có vấn đề gì đang xảy ra nhưng như người ta vẫn thường hay bảo "yêu vào n.g.u lắm", Nanon chỉ suy nghĩ đơn giản là Pat cũng xuyên thế giới như mình nên không nghĩ nhiều, cậu đã "dựng đầu" thằng "bạn (xém) trai cũ" kiêm bạn thân chí cốt dậy để đối chiếu nên chúng ta mới có màn đối đáp phía trên.

Nếu mọi người đang thắc mắc rằng tại sao cả Nanon và Pran đều nhận ra được và dễ dàng người ấy không phải là nửa kia của mình dù cho cả hai rất giống nhau nếu so sánh vẻ bề ngoài thì đó là bởi vì như Nanon và Pran đã có đề cập đến trước đó, tuy là Pat và Ohm nhìn rất giống nhau nhưng tất nhiên là cả hai sẽ có một vài điểm khác biệt trên gương mặt hay thậm chí là các đường nét khi xương hàm phát triển.

Và điều quan trọng nhất là họ là bạn thân của nhau từ bé, sau khi lớn lên họ lại bất ngờ yêu đương với người khác một cách rất oan gia nhưng họ yêu người ta sâu đậm, và chính vì là bạn thân và người họ yêu nên họ mới có thể dễ dàng nhận ra được điều khác biệt đó.

Quay lại cùng Pat và Nanon thì sau khi nghe thằng bạn thân mình nói vậy, Nanon cũng nhìn quanh căn phòng một chút rồi sau đó cậu liền thở dài.

Căn phòng quen thuộc này thì mình đã xuyên về lại thế giới nơi mình từng rất quen thuộc rồi.

Cậu không cam tâm mà rời xa người con trai cậu hết dạ yêu thương và cậu biết Pat và ba mẹ cậu cũng đã biết chuyện cả hai hoán đổi, họ cũng đã từ từ học cách chấp nhận Pran, nhất là Pat, từ khi Non về đến giờ, anh lúc nào cũng luôn miếng nhắc đến Pran dù chỉ là vô tình nhưng Non biết thằng bạn này của mình si tình và si mê "em" Pran như thế nào rồi.

Và thế là ngay ngày hôm sau, cậu đã kéo Pat đi vào thư viện.

Bảo là thư viện thế chứ nơi này chỉ là một căn nhà nhỏ với ba bốn cái kệ sách to nằm chen chúc nhau với rất nhiều cuốn sách ở rất nhiều phạm trù, lĩnh vực khác nhau từ truyện tranh đến tiểu thuyết đến truyện Kim Dung hay các thể loại kinh dị, cổ trang và thậm chí còn có sách nói về những điều tâm linh huyền bí.

Nơi này cũng là nơi mà ngày nhỏ, cậu và Pat thường xuyên đến đây để đọc sách, chủ của tiệm sách này thì theo lời Pat nói ông đã qua đời đột ngột vào đêm trước khi Non trở về một tuần rồi, nhưng vì ông và tiệm sách của ông là cả một bầu trời tuổi thơ nên nhà Pat quyết định mua lại cửa hàng này và giao toàn quyền quyết định cho Pat, Pat cũng đã quyết định sẽ giữ nguyên không gian này, anh chỉ mướn người đến để dọn dẹp sạch sẽ và cuối ngày thì đóng cửa nẻo cho cẩn thận thôi.

Ngay khi bước vào cửa hàng, cả hai đã ngay lập tức tìm kiếm hết cuốn này đến cuốn kia và ngồi lại đó hàng giờ đồng hồ chỉ để tìm kiếm thông tin về việc hoán đổi thế giới.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Đôi lời


Hé lu mn lại là con tác giả đây ạ, thì mình muốn thông báo với mọi người một tin đó là mình đã đi học lại rồi và lịch học và làm việc của mình khá bận nên mình sẽ chọn cách viết fic, lên chap mới vào thứ hai ấn đinh và những ngày còn lại trong tuần khi nào thời gian hợp lý thì mình sẽ lên chap nhé, mong mọi người thông cảm cho con tác giả nì ạ.

Cám ơn mn rất nhiều
 
Song Song
Part 35


Ở thế giới bên này cũng chả khác gì bên Pat và Nanon khi mọi người đang tiếp nhận việc Nanon đang tồn tại tại thế giới của họ thì một lần nữa mọi thứ như đảo lộn khi Pran lại lần nữa quay về.

Công việc hay bạn bè người thân đều không thể chấp nhận được sự thay đổi nhanh đến chóng mặt như thế.

Tối hôm đó như thường lệ, Ohm và Pran đang suy nghĩ cách để Pran và Nanon quay trở lại thì Pran nhận ra bức tranh của mình đã biến đi đâu mất, cậu hoảng hốt gọi điện cho Ohm để thông báo tình hình, Ohm sau khi nghe tin cũng lập tức chạy về trong khi cả văn phòng còn đang tăng ca.

Về đến nơi, anh thấy cô Hồng và Hà- con gái cô đang cặm cụi làm việc gì đó rất chăm chú.

Không vội vàng đi kiếm Pran, anh theo dõi cả hai vì anh cảm thấy linh tính trong anh mách bảo rằng việc này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mình.

Sau khi đi theo họ khoảng tầm 150m thì anh bàng hoàng khi nhận ra người lấy cắp bức tranh của Pran là họ.

Anh bèn nhắn gửi định vị cho Pran rồi kêu cậu lập tức đến, Pran đang ngồi trong phòng mong ngóng Ohm về nhận được tin nhắn thì cậu cũng ba chân bốn cẳng chạy ra chỗ Ohm đang đợi, khi đến nơi thì cậu thấy Ohm đang giằng co với Hà, cậu lập tức chạy lại rồi lên tiếng hỏi

Pran: "Sao vậy Ohm?

Tự nhiên mày lại giằng co với bé Hà vậy?

Còn Hà với cô Hồng nữa, đêm hôm mà hai mẹ con lại ra đây làm gì vậy cô?"

Hà nghe thấy Pran hỏi như thế thì đứng hình, không biết trả lời ra sao cho phải bởi dù Nanon đối với cô và mẹ rất tốt nhưng do cô vào nhà làm việc với mẹ từ khi còn rất nhỏ nên dù thế nào thì cô cũng dành cho Pran tình cảm đặc biệt hơn dù là cô cũng chả ghét bỏ gì Nanon nhưng cô vẫn mong muốn người ở lại với mình là Pran nên đêm hôm trước cô nghe nói Pran về thì rất vui vẻ và định bụng là sẽ pha cho cậu chủ nhỏ ly sữa ấm để cho cậu dễ ngủ.

Nhưng khi cô đang mang sữa lên phòng thì nghe thấy được Ohm và Pran đang tính làm gì đó với bức tranh, cụ thể là đem Nanon về lại.

Vì cô muốn Pran ở lại với mình nên cô đã bí mật lấy bức tranh lúc nhà đang không có ai rồi cùng mẹ mình đem ra nhà kho này.

Đây là nhà kho cất vô số các bức tranh mà Pran đã vẽ ra, nhưng kể từ khi Nanon đến, do cậu không biết vẽ cũng chẳng có khiếu hội họa nên nhà kho này từ lâu đã không còn có ai dòm ngó đến, chỉ có cô là lâu lâu lại ra lau dọn cho sạch sẽ mà thôi.

Hà: "e......e......em......cậ.......cậu chủ........em.........."

Ohm: "em em cái gì, nếu cô không nói được thì để tôi.

Pran, Hà vô tình biết được việc mày và Nanon hoán đổi và chuyện tao và mày muốn hoán đổi lại lần nữa nên nó lấy tranh của mày ra đây đó."

Pran nghe Ohm nói vậy thì bị sốc, không ngờ là người ngăn cản vụ việc này lại là Hà và cô Hồng, nhưng vì cậu cũng hiểu được nguyên do vì sao Hà lại làm vậy nên cậu chỉ nhẹ nhàng nói với cô

Pran: "Hà này, anh biết là em quý anh, xem anh như anh trai trong nhà mà đối xử.

Như vậy thì nếu anh hạnh phúc thì em cũng sẽ hạnh phúc đúng chứ?"

Hà gật đầu nhẹ, Pran lại nói tiếp

Pran: "vậy thì bé Hà cho anh về với anh Pat nhé, vì nếu như anh ở đây thì anh sẽ không thể nào hạnh phúc được trọn vẹn, bé Hà muốn anh buồn bã tối ngày à?

Hửm?"

Lần này, đối mặt với câu hỏi của Pran, Hà gật đầu rồi sau đó lắc nhẹ.

Pran cũng cười tươi với cô rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô như thế cho lời khen tặng "em giỏi lắm" của cậu vì cậu biết dù là đau lòng nhưng Hà đã chấp nhận việc nó và Pran sẽ ở hai thế giới khác nhau nhưng Pran nói đúng, hạnh phúc của Pran cũng là hạnh phúc của nó, nó chỉ cần biết Pran hạnh phúc thì nó cũng sẽ hạnh phúc và việc Pran đang thuyết phục nó đưa bức tranh chứng tỏ việc cậu đang rất hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống với Pat và ba mẹ mình.

Nói rồi Hà quay về phía nhà kho mà đi lấy bức tranh trả về cho Pran, đang đi nửa đường thì Hà, Pran và Ohm nghe thấy tiếng còi xe quen thuộc, tiếng còi xe của ba mẹ Pran.

Họ không nhanh không chậm mà đi xuống xe rồi sau đó đi theo Hà và ngoắc tay ý bảo Pran và Ohm cùng đi đến nhà kho với họ luôn đi.

---------------------------------------------------------

Hé lô mn, tui đã cơm bách rồi đây.

K biết là còn ai nhớ fic này k ta.

Fic cx đã dần đi đến hồi kết rồi và sau một thời gian suy nghĩ thì tui quyết định là fic này sẽ k có chap H vì nếu viết chap H cho đầy đủ cặp đôi trong fic thì tui chưa sẵn sàng lắm bởi tay nghề tui còn khá íu nên mong mn thông cảm cho hai fic sẽ thuần chay ná.
 
Song Song
Part 36


Sau khi cả nhà của Pran đã tập trung đông đủ tại nhà kho, Hà bước đến chỗ đang để bức tranh rồi nhẹ nhàng cầm lấy nó và đưa cho Ohm.

Cô Hồng thấy cảnh tượng này cũng không khỏi xúc động mà rơi nước mắt, cô là người luôn bên cạnh và chăm sóc cho Pran từ lúc cậu còn đỏ hỏn đến bây giờ, cô sớm đã coi cậu như con trai mình mà yêu thương, cưng nựng nhưng giờ đây cô lại phải lần nữa chứng kiến cảnh Pran bỏ lại gia đình mình phía sau mà đi.

Pran sau khi có được bức tranh thì cũng không khỏi xúc động mà nhào vào lòng ba mẹ khóc lớn, mẹ cậu và ba cậu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cậu rồi xoa nhẹ như khi cậu còn bé và mỗi lần gia đình cậu buộc phải chia xa trong vài ngày.

Điều này chứng minh ba mẹ Pran chấp nhận dường như hoàn toàn việc cậu hoán đổi với Nanon và họ đồng ý cho cậu sống cuộc đời mà cậu mong muốn, sau đó cậu đi lại ôm Hà và cô Hồng vào lòng hồi lâu rồi cuối cùng, cậu chạy về phía Ohm mà ôm chầm lấy người bạn thân chí cốt của mình rồi không một phút do dự, cậu cầm lấy hộp quẹt đã được Hà đưa cho trước đó mà đốt cháy bức tranh, nhưng điều kì lạ là bức tranh chỉ cháy như một bức tranh bình thường khi bén lửa chứ chả có việc gì xảy đến cả.

Mọi người nhất là Ohm và Pran đang định làm gì đó thì ngọn lửa bất ngờ bừng cháy lên mạnh mẽ rồi nhanh chóng thiêu hủy bức tranh, lúc ngọn lửa vừa chạm vào nơi tia nắng Mặt Trời tỏa ra trong bức tranh thì tự nhiên bầu trời như bị xé toạc.

Một lỗ đen xuất hiện và nó ngày càng lớn dần lên cho đến khi đủ để một người có thể đi qua thì ngừng lớn, Ohm thấy được bên kia lỗ đen ấy là hình ảnh Nanon đang rất chăm chú đọc và tìm kiếm thông tin về việc hoán đổi thế giới.

Anh không nhịn được mà kêu lớn tiếng

Ohm: "NANON!!!!"

Nanon nghe thấy có ai gọi mình thì cậu cũng ngẩng đầu lên rồi tìm kiếm xung quanh nhưng cậu chả thấy ai cả, đang lúc định cuối đầu đọc sách tiếp thì một thế lực nào đó đã thôi thúc cậu khiến cậu ngước nhìn về bên trái, cậu thấy rõ mồn một gia đình của Pran ở thế giới kia, cậu tưởng đâu mình hoa mắt nên dụi dụi cả mấy lần nhưng kết quả vẫn vậy.

Theo quán tính khi thấy người mình thương, Nanon không nhanh không chậm bước vào lỗ đen đó và đồng thời Pran cũng bước vào lỗ đen ấy khi nhìn thấy Pat từ phía xa.

Khi cả hai đều bước qua thì lỗ đen ấy đột ngột biến mất khỏi đó như chưa từng xuất hiện khiến cho Nanon cũng phải ngớ người đôi phút.

Cả nhà của Ohm nhất là Ohm thì vui mừng khôn xiết mà tiến đến ôm chầm lấy cậu, người mà anh nhớ nhung bao lâu nay.

Ba mẹ của Nanon chỉ dặn anh rằng làm gì thì làm, nhớ đưa Nanon về nhà sớm chút kẻo sương xuống rồi họ xoa xoa đầu Nanon và ngoắc tay ý bảo cô Hồng và bé Hà đi cùng.

Họ cũng hiểu ý mà leo lên chiếc xe của ông bà chủ rồi bốn người bọn họ lái xe đi về phía nhà để lại cho đôi tình nhân trẻ không gian riêng để hàn thuyên tâm sự.

Còn đôi tình nhân ấy tâm sự chuyện gì thì họ không biết được, chỉ có đôi tình nhân ấy mới có thể biết được thôi.

---------------------------------------------------------

Hé lo mn, vậy là chỉ còn chap sau nữa thôi thì bộ fic thứ hai này đã khép lại rồi, cám ơn tất cả mn vì đã quan tâm và ủng hộ em nó trong suốt thời gian qua.

Nếu mn muốn đón đọc fic của bọn mình nhiều hơn thì vẫn còn bộ "Em Của Anh Đừng Của Ai" và bộ fic sắp tới sẽ ra mắt quý độc giả mang tên "Tình Yêu Định Mệnh", hy vọng sẽ nhận được sự ủng hộ của mn ạ
 
Back
Top Bottom