Khác Song Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Song Song
Part 12


Mình cảm thấy nếu mà xưng hô bằng anh thì nó hơi bị sượng nên mình xin phép dù là bối cảnh Việt Nam nhưng mình vẫn sẽ dùng chữ hia như là một từ ngữ xưng hô với người lớn hơn OhmNanon trong fic nhé.

------......------......------......------......------......---

Thế Giới A'

Hai ngày sau đó thì Nanon cùng với ba mẹ mình và cả Ohm đi về quê ngoại cậu hai tuần do sức khỏe của bà không được tốt cho lắm, cậu cũng đã nhờ Ohm nói lại với hia Win cùng mọi người trong công ty rồi nên việc Ohm và Nanon cùng vắng mặt là việc khá bình thường.

Nanon lần đầu tiên cậu gặp lại ngoại mình sau hơn ba năm bà mất vì dịch COVID nên cậu cũng cảm thấy khá là hồi hộp xen lẫn xúc động vì ngoài ba mẹ và Pat ra thì ngoại là người cậu rất yêu thương và thoải mái khi ở cạnh bà.

Nhưng xui thay cậu lại bị chứng say tàu xe nặng mà chắc là Pran không bị nên cả nhà cậu ai cũng thoải mái trò chuyện hoặc ngủ nghỉ, chỉ có mình cậu là muốn nôn mửa trong suốt một tiếng đồng hồ từ lúc xe chạy rồi.

Ohm tranh chỗ ngồi cạnh để chủ đích là lo cho bạn mèo nhỏ này nên anh cũng mơ hồ nhận ra được sự khó chịu của Nanon mà ân cần hỏi han cậu

Ohm: "Non, mày bị sao vậy?

Tao để ý là từ lúc lên xe đến giờ mày trông cứ khó chịu như nào ý?

Mày bị bệnh hay gì hả Non?"

Nanon: "Ôi, Ohm, mày hỏi nhiều thế thì...*ọe*...sao tao trả lời hết cho...*ọe*...được"

Ohm: "Ui chao, tính tình đanh đá thế mèo ơi, mà mày say xe à?

Nói câu chả hoàn chỉnh mà cũng hơn thua nhau"

Nanon: "Ai thèm..*ọe*...hơn thua với mày, tao bị...*ọe*...say xe nặng, mà...*ọe*...mày hỏi thì tao...*ọe*...trả lời thôi bộ"

Ohm ngó ngó qua người kế bên, rõ ràng là say xe nói chẳng ra hơi mà vẫn cứ cố cãi với anh, đúng là con mèo đanh đá.

Nhưng mà coi bộ tình hình say xe của mèo đanh đá này nặng lắm rồi, mới nói chuyện với anh có mấy câu mà như muốn nôn cả mật xanh mật vàng ra rồi.

Ohm sực nhớ đến thứ gì đó, anh cho tay vào túi đồ lục đục tìm lâu ơi là lâu rồi thì anh móc ra một cái khẩu trang mà đưa cho cậu

Ohm: "Nè Non, vũ khí tối thượng của tao đó, trị say xe đảm bảo hết nha.

Uống miếng nước đi rồi hãy đeo vô"

Anh ân cần hướng dẫn cậu cách sử dụng vũ khí của mình, khi Nanon đeo cái khẩu trang vào thì một mùi hương thoang thoảng của bạc hà hòa cùng với mùi hương của các loại thảo mộc khác nhưng không quá hăng mà tạo cho cậu cảm thấy rất dễ chịu, sau đó Ohm còn lấy cả hai miếng Salonpas mà anh cắt ở đâu và từ khi nào thì Nanon không biết.

Cậu chỉ biết hai miếng dán hình vuông thơm thơm mùi bạc hà kia giờ đây đã nằm yên vị tại hai thái dương của cậu và đúng như lời Ohm nói, nó giúp cậu giảm hẳn say xe mà không cần dùng thuốc.

Đang khi tận hưởng cảm giác này thì Ohm nhanh chóng lấy tay đỡ cái đầu hạt dẻ đang gật gù kia tựa vào vai mình

Ohm: "Mày đỡ chút xíu nào chưa Non, vũ khí của tao hơi bị xịn á, tao học lỏm được từ chuyến đi dã ngoại với gia đình tao hai năm trước rồi, tưởng đâu là không thể sử dụng được chớ, hên ghê.

Hì hì"

Nanon ngước nhìn khuôn mặt đang tự hào thuyết trình về vũ khí và nó có vẻ rất phát huy tác dụng kia với điệu cười tuy là vu vơ và có phần hơi ngốc nghếch nhưng mà do nó được tạo ra từ khuôn miệng kia nên nó trông đẹp và hồn nhiên đến lạ lùng.

Cậu nghĩ đến đây thì cũng cười cười theo rồi bảo với anh

Nanon: "Ừa, công nhận vũ khí của mày bá đạo thật, tao không cần dùng đến thuốc mà vẫn không bị say xe.

Nể bạng Ohm quá đi thôi"

Ohm: "He he, tao biết mà.

Mày nghỉ ngơi xíu đi nhá, lát nữa khi nào đến trạm nghỉ ngơi tao kêu mày dậy sau ha."

Nanon cũng khá là buồn ngủ vì mệt do phải thức sớm và bị chứng say xe hành hơn một tiếng đồng hồ nên cậu chỉ gật gật đầu nhỏ đáp trả lại Ohm rồi an ổn mà dựa vào vai Ohm làm một giấc ngon lành.

Còn Ohm thì sau khi thấy người bên cạnh đã ngủ say thì anh chỉnh lại khẩu trang cho bạn mình dễ thở hơn, rồi anh cũng âm thầm lấy đâu đó hai ba cái khẩu trang nữa mà thoa với một ít dầu gió thảo dược.

Thật ra thì khoảng hai năm trước, Ohm có đi thanh minh với gia đình mình và cô hai của Ohm cũng bị tình trạng giống với Nanon hiện tại, lúc đó anh thấy mẹ mình dùng dầu thảo dược rồi thoa nhẹ vào khẩu trang sau đó đưa cho cô hai để đeo vào và cô hai và cô hai của Ohm đã tránh khỏi được trường hợp say xe và đồng thời cũng tránh được việc bị nhức đầu khó chịu dai dẳng khi đi xe nhiều giờ đồng hồ cùng với câu khẳng định chắc nịch của bà mà ngày đó anh chẳng thể nào hiểu nổi

Mẹ Ohm: "Rồi một ngày nào đó anh cũng sẽ phải dùng đến nó thôi cún gâu đần của mẹ ạ"

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 13 (phần tiếp theo p.12)


Thế Giới A

Sau hơn hai ngày ở thế giới này thì Pran cũng đã dần dần quen thuộc với mọi người cũng như là mọi thứ xung quanh mình kể cả Pat, anh cũng mở lòng mình hơn, dắt Pran đi chơi, đi mua sắm, và thậm chí là hỗ trợ cậu trong công việc của Nanon khiến cho trái tim của cậu thiếu niên ấy dần ấm áp hơn và có cả một chút rung rinh nhẹ với anh.

Hôm nay là ngày nghỉ nên Na tan và Film cùng với Joong từ sáng sớm đã đến rủ rê Pran đi dạo, đi mua sắm nên hiện tại thì Dunk và Pat cũng đang hẹn gặp nhau để trao đổi về một vài vấn đề bí mật giữa hai người

Dunk: "Pat, sao tao thấy Nanon kì kì sao á mày ơi.

Nó không giống như bình thường, bộ từ hồi xảy ra chuyện mà Namtan kể tao nghe tới giờ Nanon vẫn chưa lấy lại được kí ức hả?"

Số là khi Pran ra viện thì hội bạn thân của Pat đã hẹn gặp và có một buổi trò chuyện cùng nhau và Dunk cũng có tham gia nên cũng nghe được một phần câu chuyện về vụ tai nạn của cậu nhưng do Pat không cho phép mọi người nhắc lại việc đó khi có mặt Pran nên bây giờ không có cậu thì Dunk cũng lên tiếng hỏi thăm tình hình của cậu.

Pat: "Chưa nữa mày ơi, tao cũng muốn Nanon lấy lại được kí ức nhanh nhanh để còn tỏ tình nữa nhưng bác sĩ nói với tao là cậu ấy bị một vết sẹo ở não nên chắc là sẽ lấy lại kí ức lâu hơn người khác."

Dunk: "Uhm, ra là vậy, tội nó ghê."

Pat: "Tội nghiệp bản thân mày trước đi đã, mẹ thích thằng Joong ra mặt mà lại đơn phương hơn 5 năm.

Sao mày không thử tỏ tình nó xem, biết đâu...."

Dunk: "Má chạm đáy nổi đau của tao quài nha Pat, tự nhiên giờ tao thấy tao cũng muốn mất trí giống Non ghê.

Ít nhất thì tao cũng quên được những thứ cần quên, chứ bây giờ mà tỏ tình một cái tao nói ngày mai tao sẽ không còn người bạn nào tên Joong trong cuộc đời tao nữa"

Pat: "Cũng khổ ha, hay là giờ mày kiếm đứa khác yêu đi, bỏ thằng Joong cho rồi"

Dunk: "Cũng hợp lý ha, hay là giờ tao yêu........Nanon được hong ta."

Pat: "Đụng cái tay dô là mất cái tay luôn á nha thằng kia"

Dunk: "Xía, chắc cần à"

Namtan: "Ủa.....Dunk, Pat, tụi tao nè.

Mình qua đó đi tụi bây"

Số là họ đang đi mua sắm ở trung tâm thương mại gần quán cà phê đó và lý do là đi từ sáng tới giờ nên cũng thấm mệt, họ định là sẽ đi uống cà phê tâm sự với nhau một chút rồi về thì không ngờ lại trùng hợp với quán cà phê mà Pat và Dunk hẹn gặp nên Namtan lên tiếng bảo cả bọn đi qua đó luôn.

Joong: "Uhm, đi."

Pran với Film gật đầu cùng nhau rồi cả bọn kéo nhau đi qua chỗ của Pat và Dunk.

Dunk và Pat đang khịa qua khịa lại thì nghe có tiếng người gọi mình nên tạm đình chiến mà nhìn xung quanh, thấy được người gọi là Namtan thì vẫn vẫn tay ra hiệu cho cô cùng với những người khác.

Sau khi yên vị rồi gọi nước thì đến giờ phát 'cơm' cho mấy đứa FA trong mắt Pat bằng một câu hỏi

Pat: "Sáng giờ Pran đi chơi vui hong?

Có mệt hong?"

Pran: "Hong, Pran có làm gì đâu mà mệt, à mà Pran có mua cho Pat cái này nè, hy vọng là Pat thích."

Nói rồi cậu lấy một cái túi đưa cho Pat rồi giục anh mở nó ra, Pat cũng chiều theo ý cậu mà mở ra xem thì ôi thôi, trái tim của anh như muốn tan chảy kể từ khoảng khắc anh thấy chiếc áo handmade của Pran.

Tất nhiên là anh biết đến tiệm đồ handmade này nhưng lại không quan tâm lắm vì cả anh và Nanon có ai biết vẽ hay gì đâu mà làm đồ handmade được chứ nhưng nhìn chiếc áo có một không hai trên tay khiến anh cảm thấy mình hình như yêu Pran hơn một chút rồi, anh ước gì Nanon sẽ mãi mãi là Pran vì dù có thế nào thì cũng là người yêu của Pat thôi, Pran hay Nanon chỉ là một cái tên nhưng hình như Pran thì tốt hơn xíu xiu.

Còn Pran thì thấy anh lấy ra cái áo mà cứ nhìn chằm chặp vào nó mà không nói gì khiến cậu bồn chồn mãi không thôi.

Nghĩ là anh không thích nó nên dè dặt hỏi

Pran: "Bộ.....Pat không thích nó hả?

Nãy giờ Pran thấy Pat cứ nhìn mà không nói gì hết."

Pat như thoát khỏi cơn mê mà đáp trả lại cậu

Pat: "Đâu có đâu, Pat đang suy nghĩ vu vơ thôi, cái này đương nhiên là Pat thích rồi.

Thích cả áo lẫn người làm mà."

Joong: "Úi giời ơi, thê nô thế chứ lị."

Pat: "Chắc mày không, tối ngày cứ tò tò theo chị hai tao.

Chỗ nào có Namtan là có cái bản mặt mày à."

Pat: "Úi, ank chin nhỗi bé Dunk nhìu, ank quên là bé còn ngồi đây."

Dunk: "Anh hay quên quá hà mà elm nghe người ta nói là ở với nhau riết rồi sẽ giống tính nhau, hèn chi bồ anh cũng quên, quên luôn anh là ai.

Nhớ mỗi mình OHM anh nhể."

Pat: "Thằng Dunk!!!"

Dunk: "Sao ank, ank có quên cái gì nữa hông ank?"

Pat: "Bố sợ mày rồi đấy."

Dunk: "Xời, còn phải nói"

Thế là cứ anh một câu tôi một câu mà câu chuyện của nhóm bọn họ kéo dài đến tận 2 tiếng đồng hồ và tất nhiên Pran là người lên tiếng đề nghị đi về trước bởi cậu cũng khá là mệt mỏi khi phải dậy từ sớm, tất nhiên là Pran về thì Pat về theo và cứ như thế mà ai về nhà nấy rồi khép lại câu chuyện còn đang dang dở.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 14


Thế Giới A'

Sau hơn hai tiếng nữa thì cả gia đình của Nanon cùng Ohm cũng đã về đến nhà ngoại của cậu.

Mẹ cậu vừa đặt chân xuống là đã vội vàng chạy đi tìm ngoại, bỏ lại hành lý cho ba cậu xách vào, ba cậu cũng chỉ biết cười trừ rồi bảo với cậu

Ba Nanon: "Non với Ohm, hai đứa cũng đi theo mẹ vào buồng chào ngoại một tiếng đi, để hành lí đấy ba xách cho."

Nanon vì muốn đi thăm ngoại lắm rồi nên khi cậu nghe đến đó thì quay sang ba mình, dạ một tiếng rồi đặt đồ xuống và cũng không quên kéo theo Ohm đi chung với mình.

Ba cậu nhìn thấy cảnh này thì lần nữa lắc đầu cười cho qua rồi tằng tằng một tiếng mà nói

Ba Nanon: "Chú Hai, thằng Đạt, hai người xách và sắp xếp đồ đạc cẩn thận cho tôi, cả hai người cũng biết phòng nào gia đình tôi sẽ ở rồi đấy."

Nói rồi ông bỏ vào buồng mẹ vợ một mạch mặt cho hai người đó đứng như trời trồng nhưng rồi cũng lấy lại tinh thần và khiêng vác cùng chị Sáu và bé Na sắp xếp đồ đạc vào phòng đâu ra đó đàng hoàng.

Phía Nanon thì khi cậu cùng Ohm đi vào trong buồng của ngoại cậu, cậu thấy một người phụ nữ lớn tuổi ngồi trên ghế đẩu với một mái tóc bạc phơ được cắt ngắn và gương mặt hiền hậu đang rất tập trung vào việc đan len.

Hình ảnh này khiến cho Nanon bật khóc nức nở mà dựa vào vai Ohm thút thít từng tiếng nhỏ.

Ở thế giới của cậu, ngoại cậu đã ra đi từ ba năm về trước do COVID nên gia đình cậu cũng chẳng thể gặp mặt ngoại lần cuối làm cho Nanon buồn và xuýt thì bị trầm cảm nặng rồi.

Ohm cũng phát hiện ra sự đau lòng xem lẫn với sự hạnh phúc khi gặp người thân yêu của mình nên anh cũng không nói gì mà cứ đứng yên cho cậu khóc đã đời, sau đó anh xoa nhẹ đầu cậu rồi nhẹ giọng

Ohm: "Non, bà mày ngồi ở đó kìa, mày đi sang đó chào bà đi Non."

Nanon: "Ohm......tao.....tao......"

Ohm nhận ra được sự lúng túng của bạn mới nên anh bèn nắm chặt tay của Nanon rồi nói với cậu

Ohm: "Hai đứa mình cùng đi qua đó chào bà ha, lâu rồi tao cũng chưa được gặp bà nữa."

Nanon: "Cám ơn Ohm nhìu ná."

Ohm: "Úi, không sao ná Non, mình đi hoi nào, bà đang chờ bọn mình đấy."

Cả hai cùng nhau đi qua chỗ của ngoại cậu rồi Ohm lên tiếng

Ohm: "Ngoại iu của Ohm ơi, Ohm dề thăm ngoại nè ngoại ơi."

Ngoại Nanon: "Cái thằng nhóc này, lúc nào cũng nhí nhố như thế.

Bà cũng đan len cho bây với Nanon đây, mà nhóc Non đâu rồi nhỉ?

Bà trông từ sáng giờ."

Nanon nghe bà nhắc đến mình thì như một thói quen của mình, cậu chủ động đi đến trước mặt của ngoại mình, nén nước mắt rồi nói với bà

Nanon: "Non đây thưa bà, thưa bà Non với Ohm mới về ạ."

Ngoại Nanon: "Úi giời ơi, thằng cháu trai của tôi, hahaha.

Này Non, bà đang đan cho bây với Ohm hai cái hộp đựng bút bằng len này, bà đảm bảo với bây đây sẽ là hộp đựng bút độc nhất vô nhị luôn đấy nhá."

Lúc này thì mẹ của Nanon cũng bước vào phòng với một ly sữa còn ấm trên tay, chắc có lẽ là bà đã đi hâm sữa lại cho mẹ mình.

Nở một nụ cười rạng rỡ trên môi rồi bảo với mẹ mình

Mẹ Nanon: "Mẹ cứ chiều chuộng tụi nó riết rồi tụi nó sanh hư đấy má ạ, thằng Non nó có thiếu thốn gì trên thành phố đâu má."

Ngoại Nanon: "Má biết, má cũng chỉ muốn đan cho cháu mình cái gì đó làm kỉ niệm thôi, với lại bây giờ má còn khỏe thì má mới có thể mần được chứ một khi mà má đau yếu rồi thì có muốn làm cũng không được."

Nanon: "Bà nói đúng đấy mẹ, mẹ phải mừng khi bà còn làm được chứ, bà làm được chứng tỏ là bà còn khỏe chán.

Hen bà."

Ngoại Nanon: "Đúng là thằng cháu yêu cháu quý của tôi, bây nói đúng rồi đấy.

Má biết tự lượng sức mình nên bây cũng đừng có lo lắng cho má."

Mẹ Nanon: "Con biết rồi má, à má hôm nay chị Sáu với bé Na đi chợ mua nhiều đồ ăn quá trời luôn, hai người họ đang nấu nướng ở dưới bếp chắc cũng sắp xong rồi á, má với sắp nhỏ coi lên nhà ăn chung cho vui.

Ohm với Nanon cũng vậy, đi tắm rửa sạch sẽ đi rồi chuẩn bị ăn cơm nè."

Nanon+Ohm đồng thanh đáp: "Dạ vâng mẹ."

Thế rồi hai thân ảnh một cao một cao hơn thi chạy đua về phòng của ai đứa, sửa soạn đồ để xí phần tắm trước mà mẹ Nanon bên này cũng cười cười rồi quay sang đút cho bà cậu từng muỗng sữa một, hai mẹ con bọn họ tâm sự với nhau rất nhiều chuyện.

Căn nhà đang điều hiu, lạnh lùng bỗng trở nên ấm áp và vui vẻ đến lạ thường.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Thông Báo


Hé lô mọi người, chuyện là mình đang trong quá trình thi cử rồi nên là thứ Bảy này mình sẽ không thể ra chap mới được vì bận chạy deadline cho kịp tiến độ, hẹn gặp lại mọi người vào tuần sau nhé ạ.
 
Song Song
Thông Báo


Hé lô mọi người ạ, lại là mình đây, hiện tại thì mình đã thi cử xong xuôi hết rồi và mình đang tính viết lại fic nhưng do gia đình mình gặp một số chuyện nên mình xin phép được dời ngày mình comback đến thứ ba tuần sau nhé ạ.

Mong mọi người thông cảm cho mình và như mình đã nói thì mình sẽ không bao giờ drop fic nên mọi người yên tâm nhé, còn bây giờ thì mình xin phép tạm biệt mọi người và hẹn gặp lại ạ
 
Song Song
Part 15 ( phần tiếp theo p.14)


Thế Giới A

Sau ngày gặp Dunk ở quán cà phê đó, Film đã kể cho cả bọn nghe rất nhiều thứ về Dunk khi bọn họ có dịp tụ lại với nhau tại nhà của Joong và đương nhiên là Dunk vắng mặt, cả bọn ai cũng sầu ão não vì thiếu vắng Dunk và kể cả Film cũng không hiểu tại sao Dunk lại có xu hướng né tránh Joong kể từ khi cả hai người tốt nghiệp cấp ba.

Nhưng duy chỉ có mình Pat là im lặng và không đề cập gì đến việc Dunk vắng mặt thường xuyên khi phải chạm mặt Joong vì Pat biết Dunk đối với Joong nói là bạn thân thì như thế thôi nhưng Dunk vẫn kiếm hết tất cả các cớ mà cậu có thể bịa và dĩ nhiên là nó cũng phải hợp tình hợp lí để lánh mặt Joong càng nhiều càng tốt.

Trong lòng của Pat và Dunk đều hiểu rõ tình cảnh ngượng ngùng này, ai mà không buồn, không khó xử khi crush của bạn mình lại thích chị hai mình nhưng Pat chả thích khi nhìn thấy Pran hết thở dài rồi đến bỉu môi khi cậu nghe tin Dunk không thể đến khi có việc bận.

Cậu là vậy đấy, lúc đầu thì sẽ rất xa cách với mọi người nhưng chỉ cần cho cậu thời gian ngắn để làm quen thôi thì đảm bảo là cậu sẽ hòa tan nhanh chóng luôn ấy chứ, bản thân cậu cũng khá thích Dunk và Film nên từ ngày Pat dắt cậu đi mua điện thoại mới đến giờ là cậu cứ sơ hở là lại nhắn tin, gọi điện tám đủ thứ trên trời dưới biển với Film và Dunk.

Nhưng nhìn thấy cậu ngày một tốt lên như thế, Pat cũng vui lây, người yêu mình mà, họ vui thì mình cũng vui lây chứ.

Về phần Joong thì kể từ khi Dunk về nước đến giờ, điều mà anh thắc mắc nhất vẫn là sự xa cách của anh và Dunk vì vốn dĩ họ là một cặp bài trùng khá nổi tiếng và cũng rất hay dính với nhau như Pat và Pran vậy, anh cũng không hiểu tại sao và mình đã làm gì sai để Dunk lại tạo ra một khoảng cách nhất định đối với bạn thân của mình đến vậy.

Vốn dĩ hôm nay không hề nhân dịp nào cả, Joong muốn mời Dunk qua nhà là chủ yếu nhưng vì ngại ngùng khi lâu rồi mới gặp lại nhau và trò chuyện với nhau nên anh nghĩ là mời luôn tất cả mọi người thì bầu không khí sẽ đỡ sượng hơn nhưng điều mà Joong không hề ngờ tới và chưa kịp tính toán trước đó là tất cả mọi người đều có mặt đông đủ hết, và dĩ nhiên là có tất cả nhưng thiếu Dunk.

Ừ thì đã lỡ mời mọi người đến rồi thì coi như không có gì xảy ra vậy, mà nói chưa nhỉ trước lúc Pran xuất viện tầm năm ngày, Joong đã hẹn gặp Namtan và tỏ tình với cô nhưng không thành công và cả hai cũng thống nhất với nhau sẽ trở thành những người bạn tốt như trước giờ.

Joong: "Namtan....h......hôm nay tao hẹn mày ra đây là để.......ờm.....ờ.......tao thích mày á.......m....mày đồng ý hẹn hò với tao nha."

Namtan: "Joong, thật ra thì tao chỉ xem mày như là bạn thôi, tao cũng cảm nhận được điều đó từ mày đấy Joong.

Mày không hề thích tao, không hề có cảm xúc gì với tao cả.

Tao đoán trước đây thì đã từng có nhưng kể từ khi Dunk về, thái độ của mày khác lạ lắm Joong.

Mày nên làm rõ cảm xúc của bản thân trước đã, nhưng việc làm người yêu mày thì tao nghĩ không nên, tao và mày hợp làm bạn thân hơn đấy."

Joong: "Tao cũng đoán ra được đôi chút Namtan à, tao chỉ là cố chấp quá thôi."

Namtan: "Mày không cố chấp, chẳng qua là do mày đang rối bởi vì sao mày lại có những thứ cảm xúc từ trước đến giờ mày vẫn có với tao đối với Dunk thôi.

Tao nghĩ mày nên lẹ làng suy nghĩ rồi làm rõ cảm xúc đi, Dunk dễ thương, xinh xắn thế kia mất thì uổng lắm đấy bạn tôi."

Joong: "Ờ ờ, biết rồi mẹ.

Vậy.......hai đứa mình.....mãi là bạn tốt nha."

Namtan: "Uhm, mãi là bạn tốt."

---------------------------------

Namtan: "Joong, Joong, JOONG.

Haizzzz, Dunk nó đến kìa."

Joong: "Hả...gì......ai đến....Dunk đâu?

Tao có thấy ai đâu?"

Pat: "Há há há, biết gòi biết gòi.

Chời ơi kêu tên nó thì nó không nghe, kêu Dunk cái là âm lượng nhỏ cách mấy cũng nghe rõ mồn một luôn he."

Pran: "Lần đầu tiên Pran thấy Joong bị vậy luôn á, bộ.....Joong nhớ Dunk lắm hả?"

Pat: "Há há há, hảo khịa hảo khịa.

Đúng là bé yêu của tui có khác."

Film: "Chời ơi, tui ngồi chơi với 'chồng tương lai' của tui, tui hông ngại thì thôi chứ mắc gì bạn Joong ngại vậy cà.

Hong hiểu luôn á."

Pat: "Ê Film, tao thấy mày hơi ẩu ời đó con, em yêu tao còn ngồi đây mà.

Ha Pran ha."

Pran: "Pran vô can nha, hông có làm gì á."

Cứ như vậy, cuộc khẩu chiến bùng nổ sau câu nói của Namtan, cả bọn ai nấy đều vui vẻ và hòa mình vào trận chiến duy chỉ có Joong là chốc chốc lại liếc mắt về phía cửa trong khi đang giằng co với Pat như muốn đợi chờ một người nào đó dù biết chắc rằng sẽ chẳng có gì diễn ra chí ít là ngay tại thời điểm này.

---------------------------------------------------------

Hé lô mọi người, tui đã trở lại rồi đây.

Và tầm tuần sau là tui sẽ ra chap thường xuyên hơn vì đã vào hè nên tui cũng khá rảnh.

Mong mọi người yêu thương và ủng hộ ạ.
 
Song Song
Part 16


Thế Giới A'

Sau khi về nhà ông bà ngoại được hơn hai ngày, Nanon cảm thấy cũng có chút chán chán bởi cậu sinh ra là người con của công việc nên việc tận hưởng cuộc sống quá lâu như thế rất chán nản.

Hôm nay khi cả gia đình đang tận hưởng buổi trưa yên ả và họ đang ngả lưng nằm nghỉ trong phòng thì Nanon một mình men men theo đường mòn mà ra bãi cỏ cách nhà không xa lắm rồi cậu thả mình nằm xuống trên bãi cỏ và lâu lâu ngước nhìn trời xanh, cậu cũng suy tính trong đầu kế hoạch để kéo Ohm lên thành phố cùng mình để tiếp tục tìm hiểu về công việc của Pran và bắc tay vào làm, thú thật thì cậu cũng muốn nghỉ ngơi thêm nhưng do tính nết cậu từ xưa đến giờ đã thế rồi, đnag khi thả mình vào những dòng suy nghĩ bâng quơ thì cậu nghe tiếng đập cửa cùng tiếng chó sủa inh ỏi ngoài trước sân.

Do tính tình của cậu khá cẩn thận và tính chất công việc cũng nguy hiểm nên cậu thận trọng ngồi dậy rồi cầm theo nguyên một khúc cây to và dài mà cậu nhặt được và để nó kế bên khi cậu vẫn còn đang nằm suy nghĩ vu vơ, tưởng đâu là đồ bỏ ai dè lại hữu dụng ngay lúc này, sau đó cậu kiểm tra kĩ lại một lần nữa trên người mình, xem coi là còn thứ gì có thể gây nguy hiểm cho chính bản thân hay không rồi mới chầm chậm xách khúc cây và đi theo hướng phát ra âm thanh đó, khi đến nơi, chưa kịp xuống tay thì Win như biết trước chuyện này mà la lớn tiếng

Win: "Ê Ê NANON, ĐỪNG CÓ ĐÁNH NHA, TỤI ANH NÈ."

Nanon: "YA......ĂN CƯỚ......Ủa mọi người?

Sao mọi người lại xuống đây?

Mà sao mọi người xuống không báo trước cho em biết vậy?

Xém xíu là có án mạng rồi á."

Pond: "Bộ....bạn có điện thoại hả?

Chời ơi là chời, tụi tao xuống đây hơi bị lâu rồi á, mà gọi thì thằng Ohm không biết ở xó nào mà không nghe máy, tính là trèo rào cả đám rồi á chời."

Phuwin: "Má cái thằng trẩu này nữa, trèo rào cho rách quần hay chi á cha, cái rào còn cao hơn cả pí Win."

Win: "Mày rách quần là còn đỡ đó nha Phu, tụi mình mà trèo rào dô là pí Gun chỉ có nước đứng lại đợi ai có lương tâm thì mở khóa của cho pí đi dô bình thường thôi."

Gun: "Đó đó ai ghẹo gì bạn, ai ghẹo bạn, bạn ghẹo tui hay tui ghẹo bạn."

Win: "Xin lỗi pí, với pí em không thể nào nói câu trôn Việt Nam được hết á tại nó là sự thật rồi pí."

Gun: "Tao bắt xe dề lại thành phố, bây chơi đi nha."

Thấy Gun làm dáng vẻ như giận dỗi muốn bỏ về, Win vội vàng ôm Gun lại rồi không cam tâm mà nhẹ giọng

Win: "Thôi mà pí, dỡn mà, hay cọc quá hà, pí cũng dận dỗi pí Off nên mới đồng ý xuống nhà ngoại Non chơi chứ bộ, chứ bình thường dễ gì mà pí đi đâu mà thiếu pí Off."

Gun: "Ủa, ê má, ai mượn mày khai vậy con?"

Pond: "Không đánh mà đao, khi người thương đã bỏ ta rồi."

Gun: "Thằng cốt đột nhà mày nữa."

Win: "Thôi thôi chời ơi em can, chuyện này ai cũng biết hết mà pí, đâu cần phải khai Nanon mới biết, ha Non ha."

Nanon: "Ờ...ờ...mà thôi mọi người vào nhà đi rồi nói tiếp chứ đứng đây nắng nôi coi chừng bị cảm á."

Pond: "Chời ơi đuma mày có biết là tao chờ cái câu này lâu lắm rồi chưa."

Win: "Thằng Pòn Pon này, mày chạy chi cho lẹ rồi mệt vậy, tụi mình cũng đứng dang nắng hơn 45phút rồi còn đâu nữa."

Gun: "Đúng á Pòn, mày né chi vậy.

Cổ nhân có câu nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng, mày có né mày vẫn sẽ bị đen thoi."

Phuwin: "Câu đó anh nói chứ cổ nhân nào nói chời, nhưng mà bây giờ em không cần biết cổ nhân nào nói câu đó, em chỉ cần biết là cổ họng em bây giờ nó rát vì thiếu nguồn nước rồi nè, dô nhà lẹ đi pí."

Cả năm người bọn họ cứ ríu rít mãi như thế từ trước sân nhà cho đến khi vào tận trong.

Mới chỉ bước vào trong là Phuwin đã gào ầm lên bảo khát rồi chạy vọt xuống bếp kiếm ngụm nước để chữa cháy cho cái cổ họng đang khô rát của cậu, còn Win, Pond và Gun thì rượt đuổi nhau ầm trời và la hét, cãi nhau chí chóe chỉ vì câu nói bâng quơ của Pond nhưng lại là câu chí mạng với Win và Gun.

Nanon nhìn thấy khung cảnh lúc bấy giờ rối loạn chẳng khác gì thời chạy giặc mà cậu cũng chỉ biết lắc đầu và cười trong sự bất lực.

Haizzz, nhà của bà mấy ngày này chắc chắn là sẽ ồn ào náo nhiệt chưa bao giờ có.
 
Song Song
Part 17 ( phần tiếp theo p.16)


Thế Giới A

Sau hôm đến nhà Joong đến giờ, Pran cứ thấy Joong và Dunk ngồ ngộ sao á, cậu để ý là hơn 2 tuần nay rồi, cứ hể mà mọi người tụ tập là y như rằng nơi nào có Joong thì nơi ấy Dunk sẽ chẳng bao giờ xuất hiện dù là nơi thân thuộc và là nơi Dunk thường xuyên đến nhất.

Mà nói chưa nhỉ hình như là sau hơn ba tháng ở chung với nhau, Pat cũng đã để ý được sự là lạ của Pran nên Pat đã chủ động nói chuyện với Namtan và nhờ vào mối quan hệ thân thiết của Namtan và trưởng ban nơi Pran làm việc mà cho cậu xin từ chức, xong rồi thì Pat lại nhờ Namtan đưa cậu vào công ty và làm một nhân viên bình thường tại ban thiết kế sản phẩm.

Cứ thế cuộc sống của họ cũng chả có gì thay đổi quá nhiều cả, Pat cũng khá vui vì kể từ giờ Pran sẽ không bao giờ bị tai nạn như đợt trước nữa vì đã có Namtan đưa đón đi làm, anh không muốn Pran lại lần nữa quên đi bản thân cũng như tình cảm của anh đâu.

Còn về phần Joong Dunk thì Pat cũng hiểu một phần lí do vì sao Dunk lại làm vậy nhưng như thế thì cũng không phải là cách tốt nhất về lâu dài nên Pat đã bí mật hẹn gặp riêng Dunk tại quán cà phê hôm nọ.

Khi cả hai vừa đến nơi và chỉ mới gọi nước thì Pat đã vào thẳng vấn đề

Pat: "Ê Dunk, mày cứ trốn nó vậy hoài cũng đâu phải là cách hay, mày trốn được một thời gian thôi chứ làm sao mà trốn cả đời được bạn."

Dunk: "Tao biết chứ, nhưng mà mày thử suy nghĩ xem, tao với nó đang như mày với Na....Pran vậy á, rồi tự nhiên đùng cái nó bảo nó thích chị mày.

Ngoài tránh mặt để bảo vệ tình bạn thì tao còn làm gì được nữa đâu.*

Pat: "Mày càng làm vầy, người khó xử là tao nè thằng Dunk, chời ơi không biết là mày cho con Film với Pran của tao ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà bây giờ cứ hể không thấy mày là tụi nó than thở tùm lum hết trơn."

Dunk: "Hehehe, chắc tại tao đẹp trai nên tụi nó mê, mà nhắc mới nhớ Pran nhớ lại được chút gì không Pat?"

Pat: "Tao.........tao......cảm thấy người đó, Pran á.........không....không phải là Nanon."

Dunk: "CÁI GÌ?

MÀY NÓI GÌ ĐẤY?

KHÔNG PHẢI LÀ NANON?"

Dunk đứng phắt dậy hét lớn vì hoảng loạn trước câu nói của thằng Pat, nếu người đó không phải là Nanon vậy thì người đó có thể là ai được cơ chứ.

Cậu cũng thầm nghĩ trong đầu có khi thằng Pat bị sảng nắng hay gì nên mới nói linh tinh như thế.

Còn Pat thì ngay khi nghe Dunk la lên như vậy thì cũng vội vàng nắm tay Dunk rồi gằn giọng bảo cậu

Pat: "Mày nói nhỏ coi, quán này chưa phải là của gia đình tao."

Dunk: "Ờ ờ, tao xin lỗi, tại tao sốc bộ.

Mà mày nói Pran không phải là Nanon là sao?

Chẳng phải là cùng một người à?

Chứ nếu không thì Pran là ai ba?"

Pat: "Tao cũng không biết nữa, nhưng mà tao có cảm giác là Pran không phải Nanon, dù có thể hai người giống nhau như đúc, nhưng đó cũng là điều mà tao thắc mắc, bộ trên đời này lại có người giống người đến tận 95% sao?"

Dunk: "Rồi mày tính sao Pat?

Nếu như nó không phải là Nanon vậy.....mày tính sao?

Việc mày có tình cảm với nó ấy."

Pat: "Thì......cứ yêu thôi, có việc gì lớn đâu."

Dunk: "Nhưng như mày nói, nó không phải là Nanon, mày có tò mò không Pat?

Liệu mày thực sự thích nó vì nó là Pran hay mày thích nó chỉ vì nó trông giống Nanon, người mày từng thích?"

Pat: "Mày làm như tao xấu xa lắm ý Dunk, Pran cũng đã ở chung với tao hơn mấy tháng trời, vả lại nếu tao có yêu Nanon đến chết đi chăng nữa thì vẫn sẽ xa mặt cách lòng thôi.

Tao không khẳng định là người tao từng thích là Pran nhưng tao có thể khẳng định là người hiện tại và tương lai tao thích chỉ là Pran.

Mỗi cậu ấy thôi."

Pat: "Còn mày thì sao Dunk?

Trốn tránh như thế hoài à?

Sao mày không thử đối diện nói chuyện ra lẽ với Joong một lần đi chứ."

Dunk: "Thôi thôi thôi, nói làm gì nữa, chắc hia Film chưa nói với tụi bây vụ này.

Ngày mai tao sẽ bay về lại Úc, nhưng mà tụi bây cũng đừng có lo lắng quá, tao về Úc là để hoàn thành bài vở để tốt nghiệp thôi, lần này tao về đây lâu thật ấy nhưng mà là về chơi thôi."

Pat: "Rồi mấy tháng nữa mày mới về đây lại?"

Dunk: "Chắc có lẽ là một năm nữa."

Pat: "Một năm á?

Lâu vậy?

Rồi còn Joong thì sa.......

Joong: "VỀ ÚC TẬN MỘT NĂM NỮA Á?

SAO MÀY KHÔNG NÓI CHO TAO BIẾT?

TỤI MÌNH CÓ CÒN LÀ BẠN KHÔNG VẬY DUNK?

Pat chưa kịp nói hết câu thì người đang đứng ngay chỗ cửa ra vào đã hét ầm lên mà xen ngang vào câu nói đang dang dở của anh, số là sau khi suy nghĩ kĩ càng thì Joong hẹn Namtan ra quán cà phê để bàn về vấn đề tình cảm của anh, nhưng không biết xui hay hên mà chỗ Joong và Namtan hẹn nhau lại trùng hợp với chỗ mà Pat và Dunk hẹn gặp, Namtan và Joong đáng lẽ là đi chung với nhau nhưng đang đi giữa chừng thì cô có điện thoại từ Pran nên cô mới kêu Joong đi trước để giữ bàn phòng khi quán đông.

Xui rủi sao mà Joong lại đi vào quán và nghe không sót một chữ khi Dunk đang nói chuyện với Pat về việc đi qua Úc của cậu.

Dunk cũng ngạc nhiên mà quay về phía Joong đang đứng như muốn hỏi là 'sao ông trời trêu chọc mình dữ vậy, này là theo tình tình chạy, chạy tình tình theo trong truyền thuyết à.' Còn Pat thì đương nhiên là biết việc Joong và Namtan hẹn gặp nhau nhưng anh cũng không ngờ là lại trùng hợp đến vậy nên anh cũng đứng dậy, vẫy tay chào Joong rồi vỗ vỗ vai Dunk thay cho lời nhắn 'chuyện nhà mày, mày tự lo đi nha, tao về lo cho nhà tao trước.' Rồi anh cũng lịch sự tính tiền nước rồi lách người đi ra ngoài quán.

Khi đang đi thì anh đụng phải Namtan, cô tính mắng thằng em mình một trận rồi đi vào quán thì Pat đã lên tiếng trước

Pat: "Người Joong muốn và cần gặp đang ở trong quán rồi, hồi nãy em có hẹn gặp riêng nó.

Giờ bà về luôn đi là vừa, em có đi xe, để em chở."

Namtan nghe thế thì cũng ừ hữ cho xong rồi đi theo Pat về nhà, dù cho cô không biết người ấy là ai nhưng người Joong cần gặp và muốn trao đổi về việc gì thì là việc riêng của Joong, cô không xía vào.

Thế là trái ngược với khung cảnh yên bình ở ngoài đường thì bên trong quán cà phê lại nặc mùi thuốc súng và sự ngượng ngùng.

---------------------------------------------------------

Thì là tuần sau là tui thi rồi nên tuần này và tuần sau nếu như tui rảnh thì tui sẽ tranh thủ lên chap đều đều cho mọi người nhá, mong mọi người không quên tui.
 
Song Song
Part 18


Thế Giới A'

Sau một hồi cãi cọ qua lại thì 5 con người kia mới chịu đình chiến vì ồn ào nên đã đánh thức ba mẹ cũng như là ngoại của Nanon thức dậy, ba mẹ cậu thì tỏ ra rất khó chịu khi bị người khác phá giấc ngủ của họ và tính nói vài câu để kiềm hãm đám "giặc nhỏ" này lại thì ngoại cậu ngăn cản với lý do là nhà như vậy mới vui, chứ mỗi khi mẹ Nanon về nhà thì cũng chỉ về vài ngày rồi lại đi, bà một mình sống trong căn nhà này cũng thấy đìu hiu.

Cả đám nghe xong thì vừa mừng vừa dằn vặt, mừng vì có người nói đỡ cho mình còn dằn vặt vì đã làm mất giấc ngủ của bà, thế là họ nảy ra ý tưởng đó là cả 6 người sẽ đi nấu cơm tối xem như là lập công chuộc tội, Ohm thấy vậy muốn ngăn cản vì trong bọn nó ngoài Win và Gun ra thì còn ai biết nấu ăn nữa đâu.

Bình thường thì Pran và Phuwin sẽ phụ bếp nhưng tình thế đã thay đổi khá nhiều khi người đứng trước mặt cả bọn là Nanon chứ không phải là Pran, Ohm không muốn để Nanon phụ giúp bất cứ thứ gì vì lo sợ cậu sẽ bị bại lộ danh phận, đến lúc đó thì khó lòng mà nhìn mặt anh em nên khi Win đề xuất ý tưởng nấu cơm tối thì Ohm ngăn cản lại ngay

Win: "Hay là bây giờ bọn mình vào trong bếp nấu cơm tối tạo bất ngờ cho người lớn đi tụi bây, xem như là lập công chuộc tội luôn thể.

Cả bọn (trừ Ohm và Nanon): "Được nha, đồng ý."

Gun: "Còn Ohm với Non thì sao?

Hai đứa có đồng ý không mà sao cứ đứng đực mặt ra đó thế?"

Ohm: "Thoi hia ơi, tụi mình xuống đây để thăm bà với lại đi chơi mà, nấu nướng chi cho cực vậy?

Vả lại nhà bà không cần nấu cũng có người mang cơm qua cho."

Phuwin: "Có người mang qua luôn hả pí, ai vậy pí?"

Nanon: "Chị Minh, con bà Hồng bán tạp hóa ở cuối xóm á mà, thấy ngoại ở một mình neo đơn nên chị hay đưa cơm nước qua cho bà, mà......nghĩ cũng lạ, gia đình tao về đây cũng được hai ba ngày rồi mà chị ấy vẫn đều đặn mỗi ngày hai bữa cứ đúng giờ là lại mang cơm qua."

Gun: "Bộ......mày quên rồi hả Non?

Hồi đó lúc cả bọn rủ nhau xuống nhà bà mày chơi, chị Minh đó gặp Win đúng lúc thằng nhỏ đang tắm thế là bả tương tư tới giờ luôn á."

Pond: "Hóa ra là chỉ mê ăn sầu riêng hạt lép."

Win: "Lép cái đầu mày á Pòn, còn hia nữa, cho em xin đi, em có crush rồi chứ bộ mà cứ theo quài.

Từ chối thì sợ con gái nhà người ta buồn mà không từ chối thì phiền."

Cả 5 người đều đồng thanh ồ lớn khi nghe tin Win có crush, số là từ sau khi tình đầu của Win bỏ anh để ra nước ngoài thành gia lập thất thì anh trầm tính hẳn và lúc nào cũng chỉ biết đến công việc, nhiều lúc cả bọn cũng muốn giới thiệu cho anh một số người mới để khuây khỏa nhưng mà anh như là bị lãnh cảm trước việc yêu đương nên rất nhiều lần anh từ chối vậy mà bây giờ đùng cái anh nói anh có crush, cả bọn cũng không biết là cô nào mà khá vậy, có thể làm trái tim của anh rung động thêm một lần nữa sau ngần ấy thời gian.

Đang khi cả bọn đã quên mất việc phải làm gì để lập công chuộc tội mà chỉ chăm chăm vào việc crush của Win là ai thì họ nghe tiếng của một người con trai gọi lớn tên anh

Fourth: "HIA WIN YÊU DẤU ỚI, ELM DỀ DỚI HIA RỒI NÈ HIA ƠI."

Cả bọn nghe vậy thì quay lại nhìn, đang khi chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì người con trai đó đã nhảy cẫng lên mà ôm chầm lấy Win, nhưng điều kì lạ là Win cũng không có vẻ gì gọi là bài xích việc này

Win: "Chời ơi pé tư của hia, dề lúc nào mà sao không báo cho hia biết vậy."

Fourth: "Em đi thực tập xong là về với hia liền luôn á, em nhớ hia ghê, hia có nhớ em hông."

Win: "Nhớ chứ sao không, hai tháng trước hia đi du lịch qua đó thăm pé, pé mượn hia $300 còn chưa trả mà."

Fourth: "Ông dà, tui thấy ông hơi quá đáng ời đó, em út dề mà không có mừng gì hết.

Sơ hở là tiền, bộ anh nghèo lắm hả."

Ohm: "Ê khoan khoan, xin lỗi vì đã cắt ngang bầu không khí có hơi cảm lạnh.....ủa hong, cảm động này cái.

Ai đây?"

Win: "À à, quên chưa giới thiệu với mọi người, đây là Fourth, em trai ruột của tui á mọi người."

Gun: "Ủa?

Em trai ruột mà sao chưa bao giờ thấy mặt vậy Win???

Win: "À, tại lúc thằng bé còn nhỏ thì tui chưa có chơi với mọi người nên đâu có dắt nó theo, bây giờ nó lớn rồi thì lại không muốn theo học kinh doanh nên ẻm đi qua Mỹ du học ngành luật thì làm sao mọi người thấy được ẻm."

Pond: "Hú hồn, tui tưởng đâu là bạn trai ông Win, tưởng đâu là trâu già phái gặm cỏ non chứ."

Mọi người: Đồng loạt gật đầu đồng ý với ý kiến của Pond.

Win: "Ủa mọi người, bộ ẻm giống như người yêu em lắm hả?"

Phuwin: "Giống y chang luôn á hia, hia mà không nói là em trai là em không biết luôn á."

Nghe câu nói này của Phuwin, Win chợt lóe lên một suy nghĩ trong đầu.

Rồi anh quay lại hỏi Nanon

Win: "Non, tới giờ cơm chưa á?

Để biết đường đi nấu."

Nanon: "Ủa, ờ ha quên, mấy ông này dân tổ lái không.

Lái dữ quá nên cũng quên mất vụ này, kêu ra nấu cơm chuộc tội mà giờ chị Minh chắc sắp bê cơm qua luôn rồi, thôi mọi người vào nhà rồi phụ dọn dẹp đồ chuẩn bị ăn luôn đi."

Nói rồi cả bọn bước vào nhà, riêng Ohm thì anh cảm thấy khá may mắn và thầm cảm ơn bạn crush của hia Win vì đã cứu anh và Nanon một mạng.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 19 ( phần tiếp theo p.18)


Thế Giới A

"Sao chuyện mày đi qua lại bên Úc mày lại không nói cho tao biết hả Dunk?

Mày còn coi tao là bạn thân mày không vậy Dunk?"

Sau khi lấy lại được bình tĩnh thì Joong đã thôi không hét ầm lên nữa mà đi lại chỗ ngồi của Dunk rồi bình tĩnh ngồi xuống phía đối diện như không có gì xảy ra và làm như thể người hồi nãy hét ầm ở cửa là ai chứ không phải là mình vậy.

Dunk cũng thoáng ngạc nhiên khi thấy Joong xuất hiện nhưng rồi cậu cũng bình tĩnh mà nghe.

Sau khi Joong nói xong thứ mình muốn nói thì Dunk mới nhẹ nhàng lên tiếng

Dunk: "Tao cũng không nghĩ là sẽ gặp mày ở đây, nếu như thằng Pat nó không có việc gấp mà hẹn tao ra đây thì tụi bây cũng không một ai biết đâu chứ không phải riêng mày."

Joong: "Như......nhưng dù sao thì tụi mình cũng là bạn thân mà Dunk, mày có đi đâu, làm gì cũng phải nói cho tao biết một tiếng chứ."

Dunk: "Mày nói mà không thấy ngượng hả Joong?

Bạn bè mà một trong hai làm gì cũng phải báo cáo cho người còn lại biết?

Bạn bè mà một trong hai crush ai cũng phải nói với người còn lại?

Bạn bè mà lúc nào cũng làm ra mấy cái hành động, cử chỉ mờ ám như mấy cặp đôi đang yêu đương lén lút.

Bạn bè mà mày bảo là đây à Joong?"

Joong: "Dunk.....tao...tao....tao không có ý đó....mày biết mà, phải không."

Dunk: "Đúng, tao biết hết mọi thứ nên tao mới đang cố gắng để trả cái mối quan hệ này về đúng vị trí của nó nè, đây mới là bạn bè còn tao và mày khi trước hơn thế nhiều Joong à, tao biết là mày thích chị gái của Pat nên tao đã chủ động rút lui rồi cơ mà.

Sao mày cứ phải đẩy mọi thứ đi xa vậy Joong?"

Joong: "Nhưng mà mày làm vậy, tao thấy mày và tao trở nên xa cách lắm Dunk.

Tao không thể nào quen việc mày ở ngay trước mắt mà lại làm như xa xôi lắm vậy, hay nói đúng hết là tao không quen việc làm một thứ gì đó mà không có mặt mày Dunk.

Từ khi mày đi du học tới giờ, mày không biết là tao đã phải cố gắng như thế nào để tập làm quen với cuộc sống mà không có sự hiện diện của mày đâu Dunk."

Dunk: "Nó cũng chỉ là thói quen thôi Joong, mày cũng nên học hỏi sống như thế rồi.

Gì thì gì, tao cũng không thể đồng hành cùng mày với tụi kia được, tao phải về lại bên Úc rồi.

Coi như đây là lần gặp gỡ cuối cùng của tao và mày nha Joong, ngày mai tao đi rồi, nếu mày rảnh thì tiễn tao còn không thì thôi vậy.

Tao về trước đây, chào nha."

Nói rồi Dunk cũng chầm chậm xách balo của mình mà rời khỏi quán cà phê đó, bỏ lại Joong đang còn ngồi ngơ ra.

Làm tất cả mọi chuyện để rồi cuối cùng vẫn là câu nói chia tay.

Dunk cũng nhắn tin cho Pat biết việc vừa mới xảy ra, Pat cũng không hỏi gì nhiều mà chỉ hỏi cậu liệu cậu có muốn nói việc này cho mọi người biết hết không chứ Pat đã âm thầm nói cho Pran biết khi anh vừa về đến nhà sau khi gặp Dunk và kết quả là Pran khóc ầm lên đòi đi kiếm Dunk để cùng chia ngọt sẻ bùi, hên là có Love và Namtan ngăn cản chứ nếu không thì chắc cậu đi tìm Dunk thật chứ không đùa và dưới con mắt dò xét của mọi người thì Pat chỉ còn cách phải khai ra hết tất cả mọi việc thôi.

Namtan khi nghe rõ ngọn ngành câu chuyện thì coi cũng cảm thấy có lỗi với Dunk lắm nhưng làm sao được đây khi cậu sẽ về lại Úc vào ngày mai.

Dunk nghe Pat nói xong thì phì cười, cậu không hề cô đơn và lạc lõng và dĩ nhiên là Joong cũng vậy.

Mọi người cũng khuyên can cậu ở lại đi và mọi người sẽ giúp cậu có được trái tim Joong nhưng mọi thứ dường như đã quá muộn để làm rồi, Dunk cũng hứa với mọi người là sẽ nhắn tin, facetime, và về chơi nếu như cậu có ngày nghĩ thì mọi người mới nguôi ngoai mà tạm chấp nhận cho cậu đi về lại Úc.

Namtan dường như cũng nghĩ ra được kế hoạch gì đó hay ho lắm nên khi vừa mới nghe tin Dunk về lại Úc, chưa kịp buồn thì cô đã cười cười rồi gọi mấy con người đang sụt sùi, nước mắt lưng tròng kia lại mà vẽ ra một kế hoạch theo như cô nghĩ là sẽ tuyệt vời lắm đây.

Vừa giúp Joong hiểu rõ lòng mình hơn mà vừa giúp Dunk gián tiếp để cậu có thể chiếm được trái tim anh.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 20


Thế Giới A'

Khi cả bọn bước chân vào nhà thì đã ngửi được mùi thơm ngào ngạt tỏa ra khắp căn bếp, cùng với đó là một nồi cá kho tộ, canh chua, thịt hột vịt và ty tỷ thức ăn đang còn nghi ngút khói được sắp xếp đầy một bàn, mấy con người kia thì lo tranh giành chỗ ngồi rồi là đùn đẩy trách nhiệm bới cơm cho nhau thì Ohm lại rất nhẹ nhàng tình cảm kéo ghế ngồi cho Nanon, đưa chén đũa đã có sẵn cơm cho cậu rồi kẽ hỏi cậu xem là cậu có dị ứng với thứ gì hay không, sau đó là loạt động tác rất thuần thục gắp thức ăn vào bát cho cậu trong ánh mắt kì thị của cả nhà và ánh mắt có phần ngạc nhiên của chị Minh.

Ừ thì đúng rồi, cả bọn cùng với ba mẹ và ngoại đã sớm quen với việc này nên cũng không ý kiến gì nhưng còn chị Minh thì theo như ngoại kể, chị ấy chỉ mới bắt đầu lui tới nhà ngoại trong khoảng nửa năm gần đây nên việc cô chưa tiếp xúc nhiều với Ohm và Nanon cũng như vì là người vùng quê nên việc OhmNanon đang quan tâm nhau như thế đối với cô khá mới mẻ.

Win và Gun bên này thấy vẻ mặt của chị Minh thì cười xém té ghế, hóa ra bọn họ không phải là người duy nhất khi chứng kiến cảnh tượng này lần đầu tiên đều hoang mang.

Ba của Nanon đang định giải vây cho bầu không khí này thì Ohm lên tiếng cắt ngang

Ohm: "Non, tao mới mua cho mày cái điện thoại nè.

Đẹp hong."

Nói rồi anh lấy từ trong túi quần ra một hộp điện thoại kèm ốp lưng và số điện thoại của cả bọn đã được anh cài sẵn cho cậu

Ohm: "Tao không biết là mày thích màu gì á mà thấy xanh dương này hợp với mày nên tao chọn, sao sao, đẹp hông Non."

Nanon: "Ui chu cha, đẹp quá đi Ohm, tao cảm ơn mày nhiều lắm ná.

Với lại tao cũng thích màu xanh dương này luôn nè, yêu bạng quá trời luôn.

À mà quên mất, bạng có đặc biệt thích màu gì hông để mốt tui mua tặng lại nếu có dịp."

Ohm: "Tất nhiên là có rồi bạng."

Nanon: "Màu gì vậy bạng, nói cho tui biết lẹ ik."

Nói rồi cậu giương đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào Ohm khiến cho anh cảm thấy khá ngại, nhìn vào đôi mắt đầy sao long lanh ấy làm cho Ohm như không tự chủ được trái tim của mình mà nó đập mỗi lúc một nhanh hơn.

Ohm cứ ngây người ra đó rồi buộc miệng nói

Ohm: "Tao thích màu......mắt môi em á."

Nanon: "HẢ?

Màu gì cơ Ohm?"

Ohm nghe rõ tiếng hả lớn của Nanon thì như tỉnh lại sau một khoảng thời gian lạc vào mê hồn trận, anh cũng nhận ra mình lỡ miệng nên bèn chữa cháy

Ohm: "À...tao....tao....nói là tao thích màu mắ.....à không màu cam, màu cam."

Nanon: "Ồ, hóa ra là màu cam à, được thoi, tao sẽ mua cho mày tất cả mọi thứ mày thích bằng màu cam hết luôn, chịu hong."

Ohm: "Ò Ò, chịu hết, chỉ cần là Nanon thì gì cũng chịu.

Bây giờ ăn cơm được chưa bạng ơi, mọi người đợi nãy giờ cũng hơi lâu rồi ý, cất điện thoại đi bạng, xíu coi he."

Nanon giật mình khi phát hiện ra nãy giờ mình và Ohm đã để cho mọi người thành không khí hồi nào không hay nên cậu chỉ biết cười ngại rồi đưa điện thoại cho Ohm cất hộ và bưng chén cơm lên mà cắm đầu vào ăn như để che giấu sự ngại ngùng của bản thân.

Hôm nay bàn ăn thực sự là quá ngọt ngào rồi, mà dường như Nanon cũng cảm thấy có gì đó đang thay đổi trong chính cơ thể của mình, có phải chăng là do khác biệt thế giới hay chỉ đơn giản là cảm xúc khi yêu một ai đó đã và đang len lỏi qua từng tế bào để đến nơi mà nó cần phải đến, con tim.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 21 ( phần tiếp theo p.20)


Thế Giới A

Hai ngày sau cuộc gặp gỡ Joong tại quán cà phê đó thì Dunk quyết tâm block anh khỏi tất cả các trang mạng xã hội và lên đường đi từ sớm.

Cậu biết khi làm vậy thì người buồn chỉ có mình cậu thôi bởi suy cho cùng thì người kia yêu thương gì cậu đâu, nhưng cậu vẫn phải làm bởi cậu biết chỉ cần người kia đến đây và kêu cậu đừng ssi thì thể nào cậu cũng sẽ ở lại vì họ.

Về phía Pat thì khi ra đến phi trường tiễn Dunk, Film và Pran thì mặt mày buồn hiu rồi khi Dunk lên máy bay và nhắn cho họ tin nhắn tạm biệt thì cả hai nước mắt nước mũi chảy tùm lum khiến Pat và Namtan một phen hoảng loạn mà tìm đủ loại khăn giấy cho họ lau, Joong ngày hôm đó lại có công việc bận và vì đã bị Dunk block hết tài khoản trên các trang mạng xã hội nên không thể ra tiễn Dunk hay nhắn tin tạm biệt cho cậu vì chuyến bay qua Úc của cậu từ rất sớm.

Anh cứ thơ thẩn, ngẩn ngơ khiến Namtan đang làm việc cũng phải phì cười rồi mở điện thoại lên, chụp lại cảnh tượng trưởng phòng nhân sự đang thơ thẩn rồi nhấn vào một group chat nào đó mà gửi hình kèm với nhiều dòng tin nhắn lia lịa rồi cô đặt điện thoại xuống bàn, đi đến chỗ Joong mà nói với anh

Namtan: "Joong, tao nhờ xíu, chút hồi Film vào tuyển dụng đó, mày nhớ tuyển vào đó nha."

Joong: "Tại sao tao phải làm vậy?

Nếu Film thật sự có năng lực thì tao sẽ tuyển còn không thì thôi chứ, biết bao nhiêu người nhiêu người ngoài kia có năng lực tự nhiên lại phải chọn Film chỉ vì cô ấy là bạn mình.

Tao công tư phân minh."

Namtan: "Rồi rồi, tùy mày, muốn làm sao đó thì làm.

Đừng làm bản thân thất vọng là được."

Joong: "Tao mà tuyển Film vào bỏ lỡ mấy người giỏi ngoài kia mơi khiến tao thất vọng về bản thân tao đó."

Nói rồi anh đứng dậy rời đi để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn tuyển dụng nhân sự của mình.

-------------------------------

Tại phòng phỏng vấn

Joong: "Chào Film, không ngờ lại được vinh hạnh tiếp đón cô giáo như cậu."

Film: "Chào, ta.....tui cũng không ngờ là người phỏng vấn tui là ông luôn đó Joong."

Joong: "Trái Đất tròn mà, tui đã xem qua CV của cậu rồi, nhưng nếu với CV và kinh nghiệm của cậu mà tui xếp cậu làm việc chung với tụi Pran thì có hơi quá, mà nếu vừa tầm của cậu thì cũng không thể nào vào chung khâu với Namtan được, cậu chỉ có thể làm khâu khác họ thôi."

Film: "Nhưng tui muốn làm chung với cậu và Namtan cơ."

Joong: "Haizzz, vậy thì cậu có thể cho tui biết là tiêu chí nào ở ngoài CV hoặc tài lẻ gì của cậu có khả năng giúp cậu có thể làm tốt công việc khi vào khâu của tui và Namtan hoặc Pran không?"

Film: "Tài lẻ của tui á hả.......hmmmm......tui là chị họ của Dunk nên sẽ không bao giờ bị ẻm block tài khoản, có thể liên lạc với ẻm bất cứ lúc nào cũng được, vả lại tui còn có t......"

Joong: "Khoan, ngưng, bạng đang thử thách tui á hả, xin lỗi bạng đi, tui là một người làm việc có trách nhiệm nên tui muốn thông báo cho bạng biết một tin đó là..........bạng chính thức được nhận, mai hoặc bây giờ bạng vào làm luôn cũng được.

Bạng muốn ngồi đâu cũng được trừ ghế giám đốc với trưởng phòng nhân sự của tui thoai.

Hehe mong bạng iu giúp đỡ."

Film: "Ủa?

Nhưng mà tui còn chưa nói xong mà?"

Joong: "Thời gian là vàng là bạc cậu ơi, mai cậu có thể đi làm được rồi còn giờ thì về đi, tui còn phải phỏng vấn nhiều người lắm."

Nói rồi anh đứng phắt dậy bắt tay Film trong sự ngơ ngác của cô nàng rồi đích thân anh tiễn cô ra về khiến cho mọi người bàn tán xôn xao, có người còn cho rằng quả là vợ tương lai của Pat có khác, trưởng phòng nhân sự mà phải đích thân tiễn cô đi về.

Nhưng họ đâu biết rằng cô không cần đụng chạm trực tiếp đến Pat hay Joong vì cô là bạn thân của Pran và là chị họ của Dunk, chỉ cần như vậy thôi là gia thế của cô trong mắt họ cũng rất là quan trọng rồi.

Sau khi ra khỏi phòng phỏng vấn, cô phì cười mở điện thoại, vào group chat rồi nhắn vào trong đó một câu

Film

Thành công mỹ mãn rồi cả nhà, không ngờ là lại nhanh đến vậy.

Sau khi gửi vào xong thì rất nhanh chóng dòng tin nhắn của cô đã được hội bạn seen kèm với đó là những icon mặt cười và like dưới dòng tin nhắn của cô nàng trong chưa đầy một phút như cả bọn chỉ chờ có thế vậy.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 22


Thế Giới A'

Sau hơn hai tuần ở chơi với ngoại thì cả bọn cùng ba mẹ của Nanon cũng đã lên thành phố lại để chu bắt đầu cuộc sống bình thường như mọi ngày.

Nanon cũng được Ohm thuyết trình về công việc của Pran nhưng tay nghề về hội họa có hạn nên Ohm chỉ đành nhờ bọn của Win và ba mình để chuyển Nanon đi làm công việc đó giờ của cậu, mổ và chẩn đoán xác nhận danh tính các xác chết vô danh và không có người thân nhận về.

Tất nhiên là cậu cũng làm việc tại hệ thống bệnh viện của gia đình Win chứ không cần thiết phải đi chi xa xôi.

Nhưng mà Nanon dường như cảm thấy Ohm chỉ là đang đối xử tốt với cậu để cầu mong cho Pran cũng có thể được đối đáp như cậu, có qua thì sẽ có lại thôi, cậu cảm thấy rất bức bối với những guồng cảm xúc rối ren đang xảy ra trong cơ thể của mình.

Và Nanon là người suy nghĩ rất lí trí, cộng thêm tình nết của cậu là việc nào ra việc đó nên khi phát hiện ra việc này, cậu ngay lập tức gọi điện cho Win và Gun để mà nhờ họ tư vấn tình cảm, chứ cứ cái đà này thì nhìn mặt Ohm cậu cũng không thể chứ đừng nói chi đến chuyện giãi bày tâm sự.

Khi đến chỗ hẹn, Win và Gun đều ngồi xuống cạnh cậu, sau đó Gun nhẹ nhàng hỏi cậu

Gun: "Thật ra, em không phải là Pran đúng chứ?"

Nanon khi nghe Gun nhắc đến tên Pran cùng câu hỏi thẳng thắn như vậy thì cậu cũng có hơi bất ngờ, quà không hổ danh là đôi mắt diều hâu của nhóm.

Nanon ậm ừ, dè dặt gật đầu, sau đó cậu khẩn trương nói như sợ chỉ cần chậm hơn một giây một khắc nào đó thôi thì Gun sẽ nghỉ chơi với cậu vậy

Nanon: "Nhưng......nhưng.......nhưng em không cố ý lừa gạt mọi người đâu, chỉ là em thấy chuyện này có phần hơi khó tin nên em mới...."

Gun: "Trời ạ, pí có nói gì đâu Nanon, em cho rằng là mọi người ở đây đều đối đãi với em như vậy chỉ vì nghĩ rằng em vẫn là Pran sao?"

Lần này Nanon lại gật đầu

Win: "Em đừng nói là hôm nay em gọi hai pí tới là cũng vì chuyện này nha Non."

Cái đầu nhỏ của Nanon lại một lần nữa gật gật

Gun: "Em cho rằng Ohm vì Pran nên mới đối xử với em như thế à?"

Nanon: "Haizzzz, vâng."

Win: "Nhưng điều quan trọng là Ohm có biết việc em không phải là Pran không?"

Nanon: "Dạ biết, thằng Ohm là người phát hiện ra đầu tiên mà hai hia."

Win: "Ờ, cũng đúng he, nó với Pran dính nhau như sam ý, sao lại không biết vụ này được."

Gun: "Nếu như Ohm đã biết rồi mà còn đối xử với em như thế thì em còn lo lắng gì nữa Nanon?"

Nanon: "Em......em.......lo là nó chỉ vì Pran nên mới thế."

Gun: "Ý em là, thằng Ohm vì muốn Pran ở nơi nào đó cũng được đối xử tốt nên nó mới đối xử với em như thế xem như đáp lễ?"

Nanon: "Vâng hia."

Gun: "Nanon này, trên cuộc đời này, có cuộc gặp gỡ nào mà không phải là định mệnh đâu em, còn Pran, em ấy chắc chắn sẽ được đối xử như em vì em ấy rất ngoan ngoãn và dễ thương.

Ohm đã biết ngay từ đầu nhưng vẫn giúp đỡ cho em thì chắc chắn rằng nó không phải là vì Pran, nếu nó vì Pran, nó sẽ không thể nào mở lòng ra với người lạ được đâu.

Còn nếu em lo vì khuôn mặt của em giống Pran nên Ohm mới thế thì hia lấy danh dự của hia ra mà hứa với Non, Ohm không phải là người như thế đâu."

Nanon: "Vâng hia, mà......sao hia biết vụ em không phải là Pran vậy?"

Gun: "Thật ra người biết vụ này có thể nói sau Ohm là pí Off và Pond, họ nói em trông rất khác biệt so với Pran ngày thường và từ đó bọn hia mới quan sát em kĩ hơn, nhưng không phải vì thế mà bọn hia không thèm chơi với em hay có cái nhìn khác hay thế nào đâu nha, đối với bọn hia, dù là Pran hay Nanon thì bọn hia cũng rất welcome ná."

Nanon: "Vâng hia, nhưng còn chuyện của Ohm thì sao ạ."

Win: "Ui giời, việc đó á hả, em khỏi lo đi, từ khi mà về quê lên đến giờ có bao giờ thằng Ohm không nhắc đến em trong công ty đâu.

Cứ ước gì Non có thể vẽ như Pran để được làm chung, chứ làm mỗi đứa một nơi như vậy không yên tâm.

Ulatr hia nghe riết mà mắc mệt luôn á."

Nanon: "Em có nên hy vọng không hia?"

Win: "Không phải nên hay không mà là thằng Ohm nó điên tình mẹ rồi, dù cho trước đó nó cũng hơi bối rối nhưng mà con gâu đần to xác đó bây giờ như ngộ ra chân lý gì ấy, cứ là Non Non Non suốt thôi."

Win nói xong thì Gun cười lớn tiếng rồi cũng không kiêng nể gì mà cũng hùa vào để 'vạch trần tội ác' của Ohm khi xác đi làm mà hồn như đi theo Nanon cùng với những lời khuyên chân thành dành cho Nanon khiến cậu cảm thấy tâm trạng trở nên thoải mái hẳn và cậu cũng thấy mình thật may mắn khi có được những người bạn chân thành đến thế ở một thế giới xa lạ như vậy.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 23 ( phần tiếp theo p.22)


Thế Giới A

Ngay trong ngày Film được nhận vào làm chính thức thì Joong cũng tuyển thêm được hai người nữa, một nam tên Anh và một nữ tên Dương.

Dương từ ngày đầu đi làm Joong đã thấy hình như có gì đó sai sai, với một người có đức tính thật thà ngay thẳng thì anh đang định đi nói với Namtan, Film và Pran nhưng trời thì hay trêu ngươi người 'tốt' nên mỗi lần anh định nói cho họ biết là Film lại nhận ra cuộc gọi từ Dunk, thế là cả ba người Film, Namtan và Pran xúm lại trò chuyện cùng với cậu, dĩ nhiên là Joong cũng được hưởng lây nhờ vào Film.

Cứ mỗi lần nói chuyện với Dunk là Film lại kêu anh đứng nép vào một góc khuất camera và như vậy anh có thể nghe hết những tâm tư tình cảm của Dunk hay những chuyện mà Dunk cho là cậu đã giấu kĩ với Joong lắm rồi, nhờ vậy mà anh cũng tháo gỡ được không ít nút thắt trong mối quan hệ của hai người.

Hôm nay, một ngày như mọi ngày, cả bọn đang dọn dẹp đồ đạc rồi đứng đợi đôi chim cu PatPran kia để đi ăn trưa, đang khi chuẩn bị đi thì Dương chạy lại phía Pat rồi bảo với anh

Dương: "Patt, mọi người định đi đâu vậy?

Cho Dương đi chung với được không?"

Joong: "Hỏi mọi người sao kêu có mỗi mình thằng Pat vậy?"

Namtan: "Đi thì cũng được đấy em gái mà làm ơn né Pat ra dùm, chế bị dị ứng trà xanh."

Dương: "Chị Namtan nói gì kì vậy?

Em thấy mọi người thân thiết với nhau quá mà em thì lại mới vào nên chưa có ai chơi, thành ra em mới muốn đi chơi chung với mọi người mà."

Pran: "Pí Namtan, thôi mà, cứ để cho Dương đi cùng cũng được vậy, càng đông càng vui, với lại tụi mình mà không tranh thủ đi là hết giờ nghỉ trưa đấy."

Pat: "Ui Pran lo gì mấy giờ nghỉ trưa đấy, tụi mình vào trễ cũng có sao đâu, còn ai mà bắt nạt Pran thì Pran nói Pat biết, Pat xử cho."

Namtan: "Tao lạy mày Pat ơi, mày điều chỉnh giờ trưa cho bạn yêu mày nghỉ ngơi lần thứ 5 trong tuần và lần thứ n+ trong tháng rồi đấy."

Joong: "Mày làm riết nhiều cái tao không muốn nói luôn á, mẹ biết là yêu lắm rồi nhưng mà làm ơn, làm theo quy định của công ty dùm cái."

Film: "Joong, Dunk hôm nay nó được đặc cách về Thái để nghiên cứu một số vấn đề về kinh doanh á, mà tao vừa check lịch bay Dunk gửi qua thì thấy giờ trưa trong công ty mình sớm hơn giờ chuyến bay của Dunk hạ cánh á, đang tính xin phép mày đi mà giờ máy nói vậy thì thôi chắc tao phả......"

Joong: "Bậy ời, dù sao thì Pat nó cũng điều chỉnh lại giờ nghỉ ngơi cho Pran mà nhể nên là....."

Pat: "Không, hôm nay Pran không cần nhiều thời gian đến vậy, khâu của Pran chạy deadline xong rồi."

Joong: "Ủa......lẹ vậy Pran?

Nhưng mà không sao, tao làm trưởng phòng nhân sự, nhà thường thì giờ này ai đâu phỏng vấn, để tao đi đón Dunk cho."

Namtan: "Ủa gì vậy Joong?

Nay tao nhớ không nhầm thì mày có ba cuộc phỏng vấn vào đầu giờ chiều nay mà?"

Joong: "Thì.....tao đi trễ xíu có sao đâu, coi như là tạo cơ hội cho mấy bạn quên lịch phỏng vấn mà đi trễ luôn."

Pat: "Là thật sự nghiêm túc dữ chưa?"

Pran: "Thôi, mình đi ăn trước được không, mình đói quá rồi."

Film: "Uhm, đi ăn đi rồi tính."

Namtan: Dương muốn đi chung thì lẹ chân lên, đây không phải phim ngôn nên đừng có mong được tổng tài nào bế nhá."

Dương: "Dạ...dạ, em đi theo ngay."

Nói rồi cô cũng nhanh chóng nối gót theo sau họ, cô trong đầu không khỏi thắc mắc vì trước khi xin vào công ty này làm, cô đã nghe qua việc Film là vợ tương lai của Pat nhưng qua biểu hiện của Pat hai ngày nay thì anh thân thiết và tình cảm với Pran, người được cho là bạn thân chí công ty của anh hơn là Film.

Vả lại Joong thì như bị thao túng tâm lý trước người tên Dunk nào đấy, cô gái nào mà may mắn thế nhở vì cả Joong và Pat đều là gu của cô.

Nhưng không hiểu vì lý do gì mà cô có cảm giác như cả hai đang né tránh cô kịch liệt, người thì lạnh lùng y như là khúc gỗ còn người thì hể cô cố tình đụng chạm là lại oang oang lên gọi Pran rồi cố tình né đi, nhưng cô đã quyết tâm sẽ làm bạn gái của một trong hai rồi nên một chút xíu kì thị ban đầu không là gì đối với cô cả.

Nhưng cô đâu hề hay biết rằng là bộ phim này không dành cho cô và bản thân nó cũng chẳng phải là phim ngôn tình tiểu thuyết ba xu nữa.

Haizz poor you girl.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Thông báo


Do tuần này tui bận quá nên không ra chap mới được, mong mọi người thông cảm ạ, qua tuần tui viết chap bth, mỗi ngày một chap nhé ạ.

Hẹn gặp lại cả nhà sớm ạ.
 
Song Song
Come back!!!!!!


Hé lô mọi người nha, mọi người quên tui chưa ta?

Nếu quên rồi thì tui chính thức thông báo cho mọi người biết rằng tui chính thức come back và chap mới sẽ được ra mắt vào ngày mai nghen.

Cám ơn vì mọi người đã đợi ạ, fic này thì tui viết vào lúc tui khá bận rộn với công việc nên cũng có phần trễ nải hơn nhưng mong là mọi người sẽ luôn yêu thương em nó ạ, từ ngày mai trở đi là tui sẽ ra chap thường xuyên và mai tui sẽ trở lại cùng với hai chap một lúc để bồi thường cho mọi người ạ, hy vọng mọi người sẽ không quên bé nó.

Còn bây giờ thì hẹn gặp lại vào tối nay cùng với SONG SONG!!!!!!!
 
Song Song
Part 24


Thế Giới A'

"Nanon, xác nạn nhân hôm nay là nam, 35 tuổi, ngày giờ mất thì được công an đoán là vào lúc 11h trưa nay tại nhà riêng còn lý do mất và hung thủ gây án bằng cách nào thì chúng tôi vẫn chưa tìm được bằng chứng cụ thể tại hiện trường, vậy nên khả năng rất cao rằng nạn nhân bị hung thủ hạ độc mà chết."

Nanon: "Team tôi đã nắm bắt được thông tin và tình hình sơ bộ của nạn nhân rồi, các cậu có thể đi về rồi, cám ơn mọi người nhiều, mọi người đã vất vả rồi."

Nói rồi người vừa mới báo cáo tình hình của xác chết mới vừa được đẩy vào phòng khám nghiệm tử thi cho Nanon gật đầu với cậu rồi lui ra ngoài để cậu cùng mọi người trong team làm việc.

Người vừa rồi là First, anh chì là một cảnh sát chuyên điều ra các vụ án mạng trong khu vực dân cư thôi, còn team khám nghiệm tử thi của Nanon thì có cậu, Khaotung, Dew và Nam.

Mà kể cũng lạ, khi Nanon vừa mới gia nhập team thì Nam cứ như người mất hồn ấy, lúc nào cũng thơ thẩn chả ra làm sao, làm việc thì quên trước quên sau đến độ Nanon bực mình mà phải quát tháo anh nhiều lần, nhưng bù lại cho cậu thì Dew và Khaotung lại rất chăm chỉ và hình như IQ người ở đây thông minh hơn ở thế giới của cậu thì phải, bởi Khao và Dew đã rất nhiều lần nhanh chóng khám phá ra được nhiều thứ là lạ rồi đem làm xét nghiệm và nhanh chóng kết luận vụ án nhưng lần nào cũng đều trúng cả.

Nanon thở dài một hơi rồi nhanh chóng quay lại công việc nhưng Nam thì không như thế, lúc Nanon thở dài anh đã phát hiện ra nhưng vì đang trong giờ làm việc nên anh chưa tiện hỏi mà định bụng là sẽ để đến giờ nghỉ trưa rồi lấy đó làm cớ để dễ bề bắt chuyện cùng Nanon luôn.

Anh cũng chả hiểu sao mà Nanon rất thân thiết với mọi người dù là người mới đi chăng nữa nhưng chỉ riêng với mỗi anh là cậu lại tỏ ra xa cách, chả lẽ việc anh thích cậu từ cái nhìn đầu tiên đã bị cậu phát hiện ra rồi sao?

Không thể nào vì cậu hình như là chẳng quan tâm gì đến anh luôn chứ ở đó mà phát với chả hiện thứ gì, đang suy nghĩ miên man thì Dew đánh mạnh vào đầu anh một cái rồi lớn tiếng

Dew: "Tao lạy mày Nam ơi, mày tập trung làm việc dùm tao một cái, còn việc crush mày thì mày đợi đến giờ nghỉ trưa hẳn tính tiếp được không vậy?

Đm tụi tao gọi mày cầu cả chục lần mà mày vẫn chả có động tĩnh gì cả, tao nhớ là ở căn phòng này chỉ duy nhất một người đang nằm trên đó là chết thôi mà Nam."

Nói rồi Dew đanh đá chỉ vào cái xác đang nằm trên giường mổ.

Lúc này Nam cũng nhận ra sự sơ ý của bản thân nên như mọi lần bị phát giác, anh lại xin lỗi rồi chú tâm hơn vào công việc nhưng anh thấy lúc mình thốt ra hai từ "xin lỗi" , Nanon liếc nhìn anh bằng một ánh mắt 3 phần bất lực, 7 phần như 3.

Rất nhanh sau đó đã đến giờ nghỉ trưa, Nam nhanh chóng đi xuống căn tin trước và như ý nguyện anh được xí một chỗ ngồi kế Nanon và tất nhiên là có cả Dew và Khaotung nữa nhưng anh không quan tâm, điều anh quan tâm bây giờ là bắt chuyện trước với Nanon.

Nghĩ là làm nhưng khi anh quay sang định bắt chuyện với cậu thì anh đã thấy cậu nghe điện thoại với một ai đó mà có vẻ như là người yêu cậu, bởi lúc cậu nói chuyện với người đó, cậu sử dụng tông giọng rất ngọt ngào khác hẳn với khi cậu nói chuyện với anh hay Dew và Khaotung.

Nanon: "Alo~~, ao sao lại hông ăn trưa?"

"......."

Nanon: "Non dận đấy nhá, hông cho ngủ chung đấy nhá."

"......"

Nanon: "Đồ con cún bám người."

"......"

Nanon: "Èo ơi chả tin đâu."

"......"

Nanon: "Non cũng nhớ bạng lắm."

"......."

Nanon: "Nào về cho ôm ôm ná."

"......."

Nanon: "Bai ja, jup jup."

Nanon: "Ê tụi......Đm, hết hồn mấy ông nội."

Nanon sau khi cúp điện thoại thì quay sang tính nói chuyện với mọi người thì cậu bị dọa cho hết hồn khi thấy ba cặp mắt nhìn cậu chằm chằm như thể cậu là sinh vật lạ vậy.

Dew thấy cậu giật mình thì cho cậu khoảng 30 giây để uống nước trấn tĩnh lại, sau đó anh lên tiếng hỏi

Dew: "Ê Nanon, ai vậy?

Người yêu mày hả?"

Nanon: "Nếu phải thì sao mà không phải thì sao?😏"

Khaotung: "Ao, nếu phải thì anh em chúc mừng, chung vui với mày thôi, phải không Nam?."

Nam: "H....hả.....à....ờ đúng á Nanon, mày có thì anh em mừng cho mày thôi."

Nanon: "Ờ ờ tao giỡn thôi, người ấy á hả, là ny tui trong tương lai đó mí bợn."

Dew: "Èo ơi con gái nhà ai mà may mắn thế không biết, được lọt vào mắt xanh của anh Nanon đây."

Nanon: "Ai bảo mày người ta là nữ."

Khaotung: "Ả đù, khét đếy, chất đếy bạn tui."

Nam: "Mà....mày nói là mày với người ta chưa phải là người yêu hử?"

Nanon: "Ờ, chưa, thằng đó nhây như quỷ á, đã mê tao rõ rành rành ra rồi mà còn mày đặt làm giá, dell chịu mở mồm ra tỏ tình gì hết á, mà sớm muộn gì nó sẽ thuộc về Nanon này thôi.

Ê Nam mà mày hỏi chi, tính cua người ta hả?

Không được đâu nha, tình anh em rạn nứt liền đó."

Nam: "Đ...đâu có, người tao tính cua là....là...là...."

Nanon: "Là ai vậy?

Nói tao nghe với."

Nam (lí nhí): "Là mày đó Nanon."

Nanon: "Hả?

Mày nói gì á?

Là ai?

Nói lớn lên coi thằng này, tao chả nghe thấy gì cả."

Nam: "Uh.........thôi bỏ đi, lo ăn đi không lại trễ giờ làm bây giờ kìa."

Nanon: "Chán vậy, thôi lo ăn đi tụi mày, để còn kịp giờ nữa."

Cứ thế mà cả bốn người cặm cụi ăn, riêng Dew cứ chốc chốc lại nhìn về phía Nam và Nanon như thể anh đã biết bạn mình đã xảy ra chuyện gì rồi, haizzz nghĩ cũng tội nó, khó khăn lắm nó mới chịu mở lòng ra mà mở với ai không mở lại mở lòng với một người thì người đó đã có người yêu mất rồi, mà coi bộ Nanon là tên cuồng người yêu lắm nên chuyến này nắm chắc phần thua rồi Nam ơi.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 25 (phần tiếp theo p.24)


Thế Giới A

Trong giờ nghỉ trưa, Namtan thấy Dương cứ hết giở trò này đến trò khác nhằm thu hút sự chú ý của Pat và Joong làm cô ứa hết cả mắt nhưng vì vẫn còn đang trong công ty và quán cà phê này có rất nhiều nhân vật nên cô không tiện mà vạch mặt Dương, không khéo lại mang phải tai tiếng là cậy quyền thế ăn hiếp nhân viên thực tập dù cho chả ai đuổi việc được cô vì ba cô là chủ tịch mà.

Nhưng cô vẫn thấy không ưa đứa con gái trước mặt, ăn thì không lo mà sơ hở là Pat ơi Pat à nghe phát mệt.

Đang khi cô suy nghĩ đến việc nói gì hay làm gì để Dương phải nhục nhã mà bỏ cuộc thì Pat đã đi nhanh hơn cô một bước.

Chả là Pat đang đi lấy đồ ăn cho Pran thì không biết Dương ở đâu chui ra rồi bảo là mình giúp đỡ cho Pat cầm các thứ nhưng khi anh quay đi lấy đồ còn thiếu thì Dương đã cố ý đặt mạnh khay thức ăn xuống bàn làm cho nước canh đổ hết ra ngoài mà còn bắn vào tay Pran khiến cậu bị rát, hên là canh cũng không nóng lắm nên cậu mới được cứu một mạng.

Pat bên đây đang lấy thìa với mấy ly nước thì anh bỗng nghe tiếng Pran hét lớn, anh vội vàng cầm nước rồi chạy sang bàn mình, anh thấy canh đổ hết ra tay cậu thì xót vô cùng, chưa kịp để Dương diễn kịch thì anh đã lớn giọng chất vấn cô

Pat: "CÔ LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY HẢ?

ĐỔ NƯỚC NÓNG RA HẾT TAY PRAN RỒI, HẬU ĐẬU VỪA THÔI, LÀM VIỆC NHỎ NÀY KHÔNG RA HỒN MÀ CÒN MÀY ĐẶT VÀO KHÂU THIẾT KẾ."

Rồi chưa kịp để Dương giải thích thì anh quay sang Pran, chấn chỉnh lại giọng điệu rồi bảo cậu

Pat: "Pran có sao không vậy?

Hông cẩn thận gì hết á, tay đỏ hết lên rồi kìa, để Pat dắt đi thay đồ rồi bộ thuốc cho ha, chu cha bàn tay bé nhà tui đỏ hết cả lên rồi, xót ghê."

Joong: "Gớm, làm như Pran yểu điệu lắm không bằng á, tao nói rồi đó, hôm nay không có chỉnh giờ nghỉ đâu nha, còn nhiều việc quan trọng hơn vết bỏng của Pran đó, làm gì thì làm, nhớ canh vào đúng giờ làm đó nha hai khứa kia."

Pran: "Ao, nay không được chỉnh giờ nghỉ hả Joong?"

Joong: "Ờ, tao nói rồi mà, không là không, bất cứ ai hay việc gì cũng không chỉnh được gì đâu."

Pat: "Haizz, Film, mày nghe Joong nói rồi đấy, thôi thì vụ đón Dunk cứ để ai đó đi là được rồi, dù sao thì từ sân bay về lại công ty cũng khá xa, chắc chắn là sẽ trễ nếu tụi mình đi đón."

Film: "Uhm, vậy......để tao nhắn lại cho Dunk, hồi sáng tưởng đâu là Joong đi nên tao nhắn cho nó biết rồi, giờ không đi được thì phải nói nó biết một tiếng."

Joong: "Ê ê ê mày nhắn cho Dunk là nay tao đi đón ẻm rồi hả Film?"

Film: "Ờ, thì tại mày muốn đi đón nó mà không muốn làm nó khó xử thì cách tốt nhất là nhắn cho nó biết trước một tiếng, mà bây giờ mày bận rộn thấy bà, có đi được đâu, để tao nhắn cho nó."

Joong: "Ẩu ời đó Film, tao đi được mà."

Film: "Vậy còn công....."

Joong: "Việc từ từ tính sau, dù sao thì Pran phải được xử lý vết thương đàng hoàng, nếu lỡ bị gì nặng hơn thì sao?

Nay thời gian nghỉ ngơi của mọi người dời thành 1 tiếng thay vì 45phút nha.

Tao đi đón ẻm luôn đây, mắc công ẻm đợi, nắng nóng tội ẻm.

Còn Pat lo đi coi vết thương của Pran nha, xem kĩ kĩ vô không thì đi bệnh viện luôn cũng được, cho chắc ăn.

Vậy ha, tao đi nha, pái pai thúc khun👋👋👋 ."

Nói rồi anh chưa kịp để mọi người định hình lại là đã vội vàng chạy ra khỏi quán rồi lên xe đón người mà cả đám ai cũng biết, Pat, Film và Namtan thì cười khẩy trước sự điên tình giai đoạn cuối của Joong.

Haizz, theo thì tình trốn, trốn tình tình theo là câu nói hợp lý nhất đối với trường hợp của couple này, thôi thì cũng coi như là cơ hội để sửa chữa sai lầm của Joong vậy.

Rồi thì Pat cũng tạm biệt mọi người mà đưa Pran về lại công ty trước rồi đưa cậu vào phòng y tế rồi xử lý vết thương còn Film và Namtan thì cũng về bàn bạc một số thứ.

Cứ như vậy cả đám đang đông người dần dần rã đám rồi để lại mình Dương ngồi ngây ngốc ra đấy.

Thấy cũng tội mà thôi cũng dừa, làm tiểu tam của ai không làm lại đi làm tiểu tam chen vào giữa PatPran chi.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 26


Thế Giới A'

Quay ngược lại thời gian vào khoảng ba ngày sau khi OhmNanon và mọi người về thành phố và chuẩn bị bố trí công việc thì Phuwin hẹn Ohm ra để nói chuyện riêng nhưng Pond đã hiểu và biết được lý do tại sao Phuwin lại hẹn Ohm nên anh đã gọi điện cho Nanon và bảo cậu anh vó việc cần gặp riêng cậu.

Nanon thì nghe nói bạn mình cần sự giúp đỡ nên cậu cũng đồng ý đi theo anh, thế là Pond tìm kiếm, lục lọi thì anh cũng tìm ra được quán cà phê mà Phwin hẹn gặp Ohm.

Nanon và Pond khi đến nơi thì cậu thấy khá khó hiểu là tại sao Pond lại chọn quán này để nói chuyện riêng vì cậu thấy Phuwin và Ohm ở phía xa, tính chạy lại để chào hỏi thì Pond ngăn cản cậu lại

Pond: "Nanon, mày làm gì đấy?

Tự nhiên chạy qua đó làm gì?"

Nanon: "Ủa thì mày nói với tao là đi cà phê nói chuyện, giờ gặp tụi nó ở đây thì vui chứ sao, qua đó rủ tụi nó nói chuyện cùng."

Pond: "Chời ơi tạo lạy mày Non ơi, mày cứ bình tĩnh chờ đi, tao không phải gọi mày ra đây để nói chuyện đó."

Nanon: "Ủa má, là sao?

Nay mày bị sao vậy pòn."

Pond: "Ờ ờ, sao cũng được, cứ đợi xem đi rồi biết."

Nanon: "Ao, mày bị sao vậy pòn, thằng này ngộ ta."

Pond: "Ờ ờ, cứ đợi đi."

Phía Phuwin và Ohm

Ohm: "Sao nay bé Phu hẹn tui ga đây chi dị ta."

Phwin: "Bé mắt mày chứ bé."

Ohm: "Trôn trôn trôn Việt Nam, mà sao nay có chuyện gì mà kêu tao ra đây, mà còn là đi riêng nữa."

Phuwin: "Thì.....tao có chuyện muốn nói với mày nên mới hẹn mày ra đây nè."

Ohm: "Chuyện gì á bạn."

Phuwin: "Chuyện là..........Oh.......Ohm.....tao.....tao....tao..."

Ohm: "Mày làm sao Phu?

Có chuyện gì?

Nói rõ tao nghe coi Phu."

Phuwin: "Tao.....tao...tao......thích mày."

Ohm: "HẢ?

Mày nói gì vậy Phu?"

Phuwin: "Tao nói là tao thích mày, mày làm người yêu tao nha."

Ohm: "Mày nói gì đấy?

Tao có người tao thích rồi mà Phu."

Phuwin: "Nhưng người đó đâu phải là Pran, mày thích Pran nhưng Nanon không phải là Pran.

Mày chỉ là đang nhớ Pran mà gặp Nanon trông giống Pran nên mới thế thôi.

Ohm tao thích mày thật mà, và tao cũng không phải là người nào khác nữa.

Làm người yêu tao đi Ohm."

Ohm: "Phu, mày đang bị hiểu sai rồi đấy, dù Nanon không phải là Pran thì người tao thích vẫn là Nanon chứ không phải là mày.

Trước đây là tao thích Pran nhưng bây giờ tao thích Nanon, hai người đó không giống nhau."

Phuwin: "Mày chỉ đang dối lòng thôi Ohm."

Ohm: "Haizz, Phu, mày bình tĩnh đã, mày là em trai của pí Off, tình cảm mà tao dành cho mày giống như pí Off vậy, tao chỉ đơn giản coi mày như là bạn, là em trai thôi chứ tao không hề thích và không có tình cảm gì hơn với mày nữa Phu."

Phuwin: "Hóa ra là vậy, vậy những gì mày đối xử tốt với tao chả qua chỉ là do tao đa tình, tao quên mất là lúc đầu khi gặp mày, anh tao đã nhờ mày chăm sóc cho tao và mày làm rất tốt nhiệm vụ đó Ohm, mày làm tốt tới mức mà tao ảo tưởng, đa tình và nghĩ rằng mày cũng sẽ thích tao."

Ohm: "Phu, Phu, Phu.

Mày chạy đi đâu vậy?

PHUWIN."

Pond và Nanon từ nãy giờ đã nghe không sót một chữ nào, Nanon thì mắt chữ A mồm chữ O khi cậu không thể tin vào những gì đang xảy ra trước mắt, còn Pond thì như ngầm hiểu là kế hoạch của Phuwin thất bại và ngay bây giờ là cơ hội tốt để có thể tiến xa hơn một chút với cậu, thế nên Pond quay sang Nanon rồi bảo cậu

Pond: "Giờ mày ra đó với Ohm đi, để tao đi tìm Phu, tao biết Phu sẽ đi đâu mà."

Nanon: "Ờ ờ, mày không nói tao cũng sẽ tự vác thây qua thôi.

Tìm Phuwin đi."

Pond: "Ờ tao biết, bạn tao cũng cần được chăm sóc đó Nanon, đừng làm tao thất vọng đó."

Nói rồi Pond cũng chạy ra khỏi cửa quán để đi tìm kiếm Phuwin.

Còn Nanon thì chầm chậm từ từ tiến lại gần chỗ Ohm đang ngồi, ngay khi tiến lại gần và thấy con gâu đần mày đang suy nghĩ về việc gì đó, cậu từ từ mở lời

Nanon: "Anh đẹp trai ngồi đây có một mình hả?

Cho elm ngồi chung với."

Ohm đang suy nghĩ miên man nên anh chưa kịp nhận ra giọng nói quen thuộc mà mở lời rồi từ từ ngước lên nhìn người đối diện trong vô thức

Ohm: "Xin lỗi bạn, chỗ này có ngườ.....NANON, sao mày lại ở đây."

Nanon: "Không ở đây sao biết được mày được trai đẹp tỏ tình."

Ohm: "Mày nghe thấy hết rồi à?"

Nanon: "Ờ, nghe không sót một chữ nào, mà không phải chỉ mình tao nghe đâu, Pond cũng nghe thấy."

Ohm: "Cả Pond luôn á?"

Nanon: "Ờ, tao với nó hẹn nhau nói chuyện riêng, Pond nó bảo là nó có việc cần phải bàn với tao, ai ngờ chuyện riêng của nó lại là Phuwin.

Mà.......có trai đẹp tỏ tình mà còn làm giá, từ chối người ta nữa chớ."

Ohm: "Thôi mà Nanon, mày cũng biết là tao thích ai mà, tao chỉ xem Phu như là anh em bạn bè bình thường thôi chứ có gì đâu mà."

Nanon: "Thì anh em, tao nói gì đâu."

Ohm: "Thôi mà Non, trong lòng mày phải hiểu rõ tao thích ai chứ."

Nanon: "Ai?

Mày thích ai?

Chả biết."

Ohm: "Tao....tao......tao....tao thích mày."

Nanon: "Nói chả nghe thấy gì, chả hiểu."

Ohm: "NANON, TAO...THÍCH...MÀY "

Nanon: "Nói nhỏ thôi thằng quần, ờ tao cũng thích mày đấy."

Ohm: "Thật nhó, làm ny nhau nhó?"

Nanon: "Chả biết nữa...."

Ohm: "Non~~~, đi mà, làm ny tao đi mà, náaaaaa, ná nà ná ná.

Làm ny nhau ná."

Nanon: "Ờ ờ, làm thì làm."

Ohm: "Ui ny ai mà dthw thế nhờ, ny Ohm chứ ai nựa, hì hì hì."

Nanon: "Thằng ngáo này."

Ohm: "Tuy anh hơi ngáo nhưng mà iu Non."

Nanon: "Ờ ờ ờ, Non cũng yêu Ohm khạppppp."

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 26.2


PondPhuwin_

Sau khi tỏ tình với Ohm thất bại thì Phuwin buồn lắm, cậu chạy đi ra khỏi cái quán đó với tốc độ nhanh nhất có thể, tại sao cậu lại phải buồn như thế chứ, rõ ràng là cậu biết người trong lòng Ohm là ai, cậu cũng chỉ là đánh cược ván cuối thôi nhưng thật không may, cậu lại thua trắng.

Đang khi không biết nên đi đâu về đâu thì bỗng dưng có một bàn tay vươn ra và nắm lấy cổ tay cậu, cậu đang đau khổ nên cũng chả quan tâm người đó là ai và cậu cũng quên đi mất nỗi sợ ma của chính mình.

Cậu chỉ đơn giản là quay lại và nhìn xem người đang nắm tay mình là ai thôi, khi quay lại thì người mà cậu không muốn gặp, nhất là trong bộ dạng thảm hại này ấy thế mà lại đứng ngay trước mắt cậu, Pond, rồi chưa kịp để cậu định hình lại thì Pond đã lôi cậu đi qua một quán nước vỉa hè gần đó, nói về mối nghiệt duyên của cậu và tên này thì chắc phải kể từ năm cậu vào cấp ba, cậu không hiểu lý do tại sao mà khi cậu lên cấp ba, cậu được xếp lớp học chung với Pond và Pran, ban đầu cả ba rất thân thiết và không có gì xảy ra cả nhưng khi lên lớp 12 thì Pond lại tự nhiên thay tính đổi nết, cụ thể là không hiểu tại sao mà vào một ngày đẹp trời Pond lại tuyên bố sẽ là đối thủ không đội trời chung với cậu, lúc đầu cậu khá bất ngờ và tưởng đâu là mình làm gì sai để Pond phải giận nên anh mới lẫy cậu và nói thế thôi nhưng không, từ đó trở đi Pond lúc nào cũng kiếm chuyện với cậu, dù không hẳn là phá để cho cậu không làm được việc gì nhưng mà canh lại cứ chọc ghẹo rồi hơn thua với cậu từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Nhưng riết rồi cậu cũng quen với việc đó và quên mất là ngày trước, cậu với tên trước mặt đã từng thân như thế nào.

"Mày bỏ tay tao ra coi Pond, mẹ nó, người cần thì không đến còn người đến thì bố mày không cần."

Ngay khi vừa đặt chân đến quán thì điều đầu tiên Phuwin làm là hất tay tên trước mặt ra rồi bực mình lên tiếng

"Phuwin, mày chờ tao với chứ, đi dựt nợ hay gì mà gấp vậy?"

Pond cũng không thua kém gì mà đáp trả lại cậu

"Mày không cần đi theo tao đâu Pond, cứ mặc kệ tao đi, đi theo tao làm gì?

Tao bị thất tình đáng lẽ mày nên vui mới phải."

"Tại sao tao phải vui hả Phuwin?"

"Tại vì mày lúc nào cũng hơn thua với tao từng chút một, tao mà có cái gì thì mày cũng phải có cái giống y chang như vậy hoặc thậm chí là hơn tao rồi mang cái chiến tích đấy mà khịa tao cơ mà, bây giờ tao tỏ tình thất bại rồi thì mày là người hạnh phúc hơn tao còn gì."

"Nếu như nói về nỗi đau khi bị thất tình thì tao hơn mày nhiều lắm Phuwin."

"Tới giờ mà mày vẫn còn hơn thua với tao á?

Lại còn là loại chuyện này?"

"Tao nói thật, kím chỗ ngồi đi rồi tao giải thích cho."

Phuwin bán tín bán nghi nhưng vẫn lựa chọn đi theo anh, khi cả hai tìm được một bàn trong góc khuất và ngồi đó rồi order nước xong xuôi thì Phuwin lại lần nữa lên tiếng

"Sao, nói đi, hơn thua nhau như vậy mày được cái mẹ gì?

Tụi mình đã từng rất thân mà Pond."

"Hơn thua như vậy thì tao mới được mày quan tâm đến."

"Mày đang nói cái mẹ gì vậy Pond?

Quan tâm mẹ gì?"

"Mày không tự hỏi tại sao tao lại thay đổi như thế à?"

"Có nhưng lâu rồi cũng quen nên không để ý đến nữa."

"Tại mày như vậy nên tao mới phải thành ra thế này đấy"

"Tao làm mẹ gì mày?

Liên quan gì nhau?"

"Mày làm tao thích mày, làm tao phải dằn vặt, bối rối trong một khoảng thời gian dài để nhận ra được tình cảm của bản thân, và đến khi tao nhận ra được thì mày lại nói là mày thích Ohm."

"Mày đơn phương thằng Ohm bốn năm nhưng tao đã đơn phương mày 6 năm rồi Phuwin, rất nhiều lần tao muốn từ bỏ nhưng nhờ có lời khuyên của pí Gun mà tao lại tiếp tục đi theo cảm xúc đó, bởi vậy nên tao mới nói, nỗi đau của mày không là gì đâu Phuwin, vì ít nhất thì người mày thích không ghét mày và mày không cần phải rặn óc suy nghĩ về việc mỗi ngày phải làm gì cho họ chú ý đến mình."

"Ý mày nói vậy là sao?"

"Là tao thích mày Phuwin, tao thích mày được hơn 6 năm rồi Phu."

"Mày nói xạo, mày chỉ là thấy tao buồn nên mới tạm đình chiến mà an ủi tao thôi."

"Không phải đâu Phu, tao thích mày là thật lòng.

Việc tao hơn thua, cành nanh với mày là tao diễn nhưng còn việc tao thích mày là thật lòng."

"Po.....Pon.....Pond"

"Phuwin, tao thích mày, mày đồng ý cho tao theo đuổi mày nha?"

"Thích tao vậy tại sao không phải là làm người yêu mà lại là theo đuổi?"

"Tại mày mới thất tình mà làm người yêu thì sợ mày không đồng ý, chưa mở lòng nên tao chỉ xin theo đuổi thôi."

"Nhưng nếu tao nói tao muốn có tình yêu mới để chữa lành thì sao?"

"Thì tao rất sẵn lòng làm người yêu mới của mày, Phuwin."

"Ể......khoan.....khoan....vậy là......ma.....mày chấp nhận cho tao làm người yêu mày hả Phu?"

"Ờ..."

"Là tao tỏ tình thành công á hả?

Tình cảm của tao được đền đáp sau ngần ấy năm đơn phương á hả?

Trời ơi 😭😭😭😭, tao yêu mày chết mất Phu ơi."

"Mày bảo yêu tao mà chết, mày chết rồi tao yêu ai?"

"Yêu Phuwin nhất nhất nhất."

"Ờ, tao cũng yêu Pond khờ nhất."

"Chàng khờ thủy chung mà lị."

"🤣🤣🤣, ờ, này tao công nhận."

Nói rồi hai người cứ thế anh một câu em một câu mà tô vẽ thêm cho tiệm nước một bầu trời hồng phấn ngọt ngào.

---------------------------------------------------------
 
Back
Top Bottom