Đêm ấy, ta không tài nào ngủ được.
Trong gian gác mái chật hẹp, tiếng gió lọt qua khe cửa sổ gỗ, rít từng hồi như lưỡi dao cứa vào tai.
Ngọn nến cháy dở đã tàn lụi, chỉ còn thứ ánh sáng lờ mờ của trăng len vào, trải trên sàn những vệt sáng nham nhở như những vết chém lạnh lẽo.
Ta nằm nghiêng, mắt mở to, tim đập chậm mà nặng.
Trong bóng tối, mọi thứ đều có hình dạng méo mó: cái ghế dựa biến thành người gù lưng, tấm màn cũ rách trở thành bộ áo tang.
Ta cố trấn an mình, rằng đây chỉ là trò đùa của trí óc mệt mỏi.
Nhưng rồi, một âm thanh nhỏ bé vang lên, xé toang sự tự dối trá đó.
Tiếng chân.
Ban đầu rất khẽ, như chuột gặm sàn gỗ.
Nhưng không—nó đều, có nhịp, có trọng lượng.
Từng bước một, chậm chạp, kéo dài, rồi dừng lại ngay trước cửa phòng ta.
Tim ta chợt thắt lại, cổ họng khô khốc.
Ta nín thở.
Lâu đến mức lồng ngực nhói đau.
Giữa yên lặng, một tiếng thì thầm lùa vào khe cửa, nghe chẳng giống tiếng người, mà như tiếng gió bị ai đó vặn xoắn:
“…
đói …”
Da ta lạnh toát.
Bàn tay vô thức tìm quanh, chỉ chạm vào chân nến đã tắt.
Không còn gì có thể bảo vệ.
Cánh cửa rung nhẹ, như thể có bàn tay chạm lên, rồi tất cả im bặt.
Tiếng chân rời đi, dần xa, dần tan trong hành lang tối.
Nhưng tim ta vẫn không ngừng thúc giục.
Một nỗi thôi thúc, nửa sợ hãi, nửa tò mò, buộc ta phải rời giường.
Ta mở cửa, bước xuống cầu thang xoắn.
Tiếng gỗ kẽo kẹt vang vọng trong thân nhà.
Đại sảnh phía dưới mở ra, rộng lớn mà chết chóc, ánh trăng rót vào như thứ máu đông lạnh.
Và rồi ta thấy họ.
Toàn bộ “dân làng”.
Những gương mặt mà ban ngày còn bình thường, giờ hiện nguyên hình.
Da rách toạc, treo lủng lẳng từng mảng.
Có kẻ lộ cả nửa xương sọ trắng hếu, kẻ khác hai hốc mắt trống rỗng, chỉ còn dây thịt đung đưa.
Mùi ẩm mốc trộn với tanh ngọt tràn ngập không gian, khiến ta muốn nôn, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Họ đứng thành hàng, bất động, mắt đồng loạt hướng về ta.
Những cái đầu nghiêng lệch, cổ kêu răng rắc.
Chỉ một nhịp nhìn thôi, ta cảm thấy máu mình rút cạn, như bị đóng băng trong tĩnh mạch.
Rồi giữa đám đông ấy, nàng xuất hiện.
Thiếu nữ váy trắng.
Vẫn gương mặt thanh khiết, vẫn bước đi nhẹ nhàng, nhưng đôi môi nàng dính đỏ, vệt máu chảy xuống cằm, thấm ướt cả ngực áo.
Ta bàng hoàng, muốn quay người chạy, song đôi chân không tuân lệnh.
Nàng bước đến, đám dân làng rách nát lập tức cúi đầu nhường lối.
Nàng đặt bàn tay lạnh ngắt lên vai ta, thì thầm, giọng ngọt ngào mà rợn buốt:
“Đừng sợ.
Họ chỉ đói thôi.”
Ta rùng mình.
Nàng không hề che giấu.
Đôi mắt nàng sáng lạ thường, không còn chút dấu vết nhân gian.
Ta hiểu, nàng không đứng về phía ta—nàng thuộc về nơi này.
Nàng dắt ta ra ngoài.
Cánh cửa lớn bật mở, gió lạnh lùa vào, cuốn tung mái tóc nàng.
Quảng trường hiện ra trong ánh trăng xám bạc.
Nhưng không còn vẻ hiền hòa giả tạo ban ngày.
Khắp mặt đá loang lổ máu, xương người chất thành đống như những khối đá tàn bạo.
Cột đèn treo lủng lẳng xác khô, gió thổi qua, phát ra tiếng kẽo kẹt như tiếng than khóc.
Trên bầu trời, những hành tinh đỏ rực treo lơ lửng, xoay chậm, như vết thương lửa đang rỉ máu.
Nàng chỉ tay về phía xa, nơi một ngôi nhà đồ sộ hiện rõ, mái vòm nhọn như mũi giáo đâm thẳng lên trời.
“Đó là nơi cậu phải đến.”
Ta nghẹn lời.
“Tại sao?”
Nàng quay lại, đôi môi kéo thành nụ cười.
Lần này, nàng hé răng—răng nhuốm máu.
“Vì kẻ đang chờ cậu… chính là lý do cậu tồn tại ở đây.”
Lời nàng rơi xuống, lạnh lẽo như bản án.
Đám dân làng đã theo ra, bao vây phía sau ta.
Những thân hình rách nát, những mắt trắng dại, đứng san sát, không cần lên tiếng, chỉ cần nhìn là đủ khiến ta hiểu: không còn đường lùi.
Trước mặt là con đường trải đá dẫn đến tòa nhà cao nhất.
Sau lưng là vực thẳm của cái chết.
Ta phải chọn.
Nhưng thực ra, chẳng còn gì để chọn.
Ta cắn răng, dồn chút hơi thở cuối cùng, và bước về phía trước.
“Đêm tháo bỏ mặt nạ,
Xác người mượn da để sống.
Thiếu nữ cười trong máu,
Đường duy nhất mở ra: bóng tối.
Ai chờ, ai gọi, ai dẫn?
Bước đi, kẻ lạc—không bao giờ quay lại.”