Cập nhật mới

Khác song of the long night

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402277413-256-k133203.jpg

Song Of The Long Night
Tác giả: Mirai-tan
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ánh sáng mờ mịt xuyên qua lớp cửa sổ, tim tôi đập dồn dập nhưng không biết mình đang ngủ hay thức.

Mọi thứ xung quanh hiện ra quá thật, đến mức tôi muốn hét mà không thể phát ra tiếng.

Một con mèo đen mắt xanh lá dõi theo từng cử động của tôi, dẫn tôi vào một cánh cửa cũ rêu phong, nơi mà mùi máu và rác trộn lẫn với bóng tối dày đặc.

Từ đây, tôi nhận ra rằng thế giới mình biết chỉ là một tấm màn... và bóng tối đang chờ để nuốt chửng



truyen​
 
Song Of The Long Night
CÁNH CỬA BÊN NGÔI TRƯỜNG


Thân thể ta nặng nề như bị xích sắt kéo xuống.

Mỗi bước chân rơi xuống con đường lát đá đều vang vọng như tiếng trống báo tử.

Ta không rõ mình đã đi bao lâu, chỉ thấy những hàng cây ven đường gục đầu, khẳng khiu, cành khô đen sẫm như tro than.

Gió thổi không mang hơi mát, mà chỉ phả lại thứ mùi âm ẩm như từ một hầm mộ lâu đời.

Trong lồng ngực, hơi thở phập phồng, nặng như đá nghiền.

Ngôi trường cũ hiện ra trước mắt.

Bức tường cao phủ rêu, những ô cửa sổ im lìm như đôi mắt trống rỗng nhìn chòng chọc.

Ta chưa bao giờ thấy nơi ấy đáng sợ đến thế.

Vậy mà hôm nay, ngay cạnh trường, lại có một ngôi nhà nhỏ lọt thỏm như kẻ ăn nhờ ở đậu.

Nó nằm trong góc tối, cửa gỗ xệ xuống, mái nghiêng, trông như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ thổi bay.

Một bóng dáng nhỏ thoáng qua trước hiên nhà.

Một con mèo.

Lông nó đen, nhưng pha lẫn vệt xám như bụi đường bám vào.

Đôi mắt tròn sáng lên trong bóng tối, và lạ thay, ánh nhìn ấy khiến lòng ta dịu lại.

Suốt nhiều ngày, ta vẫn thấy nó ở đó.

Đôi khi ta mang theo chút bánh vụn, để lại trên bậc thềm.

Nó ăn ngon lành, đuôi vẫy nhẹ, rồi lại biến mất.

Cái hiện diện bé nhỏ ấy làm ta bớt nặng nề, như thể còn một thứ gì đó trên đời này chưa bị vấy bẩn.

Rồi một hôm, khi ta đến, nó đột ngột bỏ chạy.

Không kịp nghĩ, ta lao theo.

Bàn chân nặng trĩu nhưng vẫn đập liên hồi xuống mặt đất.

Con mèo phóng qua khoảng sân hoang, lướt vào khe cửa của ngôi nhà ấy.

Cánh cửa hé mở, kẽ gỗ kêu lên tiếng cọt kẹt như tiếng than thở.

Tim ta dồn dập.

Không hiểu sao, ta vẫn đưa tay đẩy cửa.

Bên trong tối đen.

Một mùi ngai ngái ập ra, như rác mục để lâu ngày.

Bước qua ngưỡng cửa, mắt ta dần quen bóng tối.

Mọi thứ ngổn ngang: những túi vải rách, những tấm gỗ gãy, những vật dụng cũ kỹ phủ đầy bụi.

Không gian ấy giống một cái ổ chuột hơn là nơi ở.

Con mèo biến mất đâu đó, để ta một mình trong khoảng lặng nặng nề.

Ở góc phòng có một cái tủ lạnh cũ kỹ, rỉ sét, như một khối sắt bị bỏ quên.

Sự tò mò, hay đúng hơn là một sức hút ghê rợn, kéo ta đến gần.

Bàn tay run rẩy đặt lên tay nắm lạnh ngắt.

Một thoáng ngập ngừng.

Rồi ta mở.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa bật ra, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.

Thứ mùi tanh tưởi, đặc quánh, khiến ta khụy xuống.

Trong khoang tối, những mảnh thịt sạm đen, rữa nát, chảy nước, ruột gan lòi ra như bị xé toạc.

Một vài đoạn xương trắng loáng, lẫn trong mớ lầy nhầy, treo lủng lẳng như chế giễu.

Ta không kịp thở, cảm giác như cổ họng bị bàn tay vô hình siết chặt.

Ta lảo đảo lùi lại, tim đập loạn.

Bên tai vang lên tiếng gì đó rì rầm - không biết là tiếng gió hay tiếng kêu than từ những gì còn sót lại trong chiếc tủ ấy.

Lưng ta chạm phải tường lạnh.

Con mèo không còn đâu nữa.

Chỉ còn ta, và căn phòng ngột ngạt nặng mùi máu.

Trong tuyệt vọng, ánh mắt ta lia quanh, tìm một lối thoát.

Dưới nền gạch bong tróc, có một khe hở.

Ta quỳ xuống, lùa tay, đẩy tấm gỗ, và trườn vào.

Dưới sàn là khoảng không chật hẹp, tối như hầm mộ.

Từ vách loang lổ, từng vệt máu khô nứt ra như những đường gân, xen kẽ với vài sợi tóc dính chặt.

Mỗi bước trườn như dẫm lên tiếng rên rỉ bị chôn vùi.

Rồi ta bò ra ngoài, ngực thở dốc, mồ hôi lạnh ngập trán.

Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, âm thanh khẽ khàng như một lời hẹn tái ngộ.

Con mèo chẳng còn đâu.

Chỉ có ta, đứng run rẩy giữa khoảng sân vắng, lưng ngoảnh về ngôi nhà tối đen, lòng chực vỡ tung vì nỗi sợ.

Ta biết, một ngày nào đó, kẻ đã chất đống thịt xương kia sẽ tìm đến ta.

Và khi ấy, ta sẽ nối gót những nạn nhân vô danh, chẳng còn dấu vết trên mặt đất này.

Gió thổi lạnh lẽo, cuốn theo những mảnh lá khô xoay vòng.

Ta cảm giác bầu trời cũng đang cúi xuống, nặng trĩu như muốn nghiền nát tất cả.

Cơn mệt mỏi trong cơ thể bỗng trở thành xiềng xích trói buộc, kéo ta về phía vực sâu không đáy.

Trước mắt, bóng tối dày đặc, mở ra một con đường không thể quay đầu.

Đêm khép cửa, máu còn hằn nơi vách,

Xương người treo như khúc hát vô thanh.

Ai bước tới cũng thành tro bụi,

Chỉ còn lặng im nối tiếp lặng im.
 
Song Of The Long Night
CON MẮT KHÉP KÍN


Bóng tối ngoài kia vẫn đọng lại sau từng khe cửa vỡ, như một thứ nhựa đen rỉ rả tràn dần vào ngôi nhà tàn lụi.

Ta đứng bất động, hơi thở nặng trĩu, rồi chợt nhận ra con mèo lại ngồi ở bậc thềm.

Đôi mắt nó sáng lên, hai đốm xanh nhỏ, âm thầm gọi ta tiến bước.

Không một tiếng kêu, chỉ ánh nhìn dán chặt lấy ta.

Ta miễn cưỡng nhấc chân.

Sàn gỗ mục dưới bàn chân vang tiếng kẽo kẹt, âm thanh ấy cứ lặp lại, từng nhịp, từng nhịp, hòa cùng sự im lặng nặng nề thành một thứ nhạc tang tóc.

Ngôi nhà mới rộng hơn căn trước, nhưng không hề có sức sống.

Trên tường treo chiếc gương đã mờ hơi nước, mặt gương chẳng soi được gì ngoài bóng dáng nhòe nhoẹt, vặn vẹo.

Ta lại gần, thử chạm tay.

Lạnh lẽo.

Ngay khoảnh khắc ngón tay khẽ chạm, ta ngỡ như mặt gương run lên, vết nứt từ giữa lan dần ra như mạng nhện, rồi ngừng lại, để yên một dấu rạn mỏng manh.

Trong góc phòng, một cây nến đã tắt, khói vẫn còn luẩn quẩn chưa tan, mùi sáp cháy hắc và khét bám vào cổ họng.

Chiếc ghế gãy chân nằm lăn, trơ trọi như vừa bị ai đó hất ngã.

Tất cả cho thấy nơi đây từng có người, nhưng lại bị bỏ dở trong chốc lát, như thể họ vừa rời đi khi nghe thấy bước chân ta.

Con mèo điềm nhiên băng qua hành lang, đuôi nó quét nhẹ trên nền bụi.

Ta theo sau, mệt mỏi mà vẫn không dám dừng.

Hành lang dài đến nỗi thời gian cũng như bị kéo dãn.

Thỉnh thoảng, ta nghe thấy một tiếng rơi nhỏ, như giọt nước rỉ từ trần xuống.

Nhưng nhìn quanh, không có vết loang, chỉ có những vệt mốc loang lổ.

Đến cuối hành lang là một cánh cửa.

Tay nắm hoen gỉ.

Ta thử xoay, không nhúc nhích.

Lạ lùng thay, sau cánh cửa im lìm ấy lại vang lên một thứ âm thanh mơ hồ—không, không phải mơ, mà là thực sự đang có cái gì đó ở trong đó.

Một nhịp thở.

Nặng nề, chậm chạp, như kẻ đang ngủ say hoặc đang ẩn nấp.

Tim ta dội từng nhịp, cổ họng khô rát.

Ta áp tai vào gỗ, lắng nghe.

Quả thật, đó là tiếng thở.

Mỗi hơi phả ra khiến gỗ rung nhè nhẹ, như thể hơi ấm đang thấm qua khe cửa.

Ta muốn lùi lại, nhưng hai chân tê dại, bám chặt xuống nền, chẳng cử động được.

Con mèo lúc này đã ngồi ngay cạnh, ngẩng đầu nhìn ta, như chờ quyết định cuối cùng.

Trong khoảnh khắc ấy, sự mệt mỏi không còn chỉ là nỗi nặng nhọc trong thân thể, mà trở thành một lớp màn kéo sụp xuống tâm trí.

Ta bỗng thấy mình bị xiết chặt trong bóng tối, bị ép phải nghe, phải đối diện với thứ đang chờ sau cánh cửa kia.

Căn phòng im phăng phắc.

Chỉ còn tiếng thở kia đều đều, từng nhịp, từng nhịp, hòa với tiếng tim ta đập gấp.

Và ta biết—chỉ cần cánh cửa bật mở, tất cả sẽ không còn như trước nữa.

Ta nhắm mắt, lùi một bước, rồi quay đi.

Con mèo cũng lẳng lặng quay đầu dẫn ta trở lại hành lang dài thăm thẳm.

Cánh cửa vẫn đứng im sau lưng, như con mắt nhắm lại nhưng chưa bao giờ ngủ.

Ra đến ngoài hiên, gió lạnh quất thẳng vào mặt.

Ta thở hắt ra, cố tìm chút thanh thản.

Nhưng trong lòng vẫn dấy lên câu hỏi: Ai, hay cái gì, đã thở sau cánh cửa đó?

Con mèo ngồi xuống bậc thềm, lặng im, đôi mắt vẫn sáng, dõi nhìn vào bóng đêm trước mặt.

Ta ngồi phịch xuống, đôi tay buông thõng, và lần đầu tiên nhận ra… ta đang sợ.

Cánh cửa khép kín, hơi thở còn vang,

Người không dám mở, bóng tối thêm nặng.

Mèo nhìn ta, im như tro tàn,

Đêm dài nuốt chửng… bí mật chưa tan.
 
Song Of The Long Night
CẦU THANG DẪN XUỐNG BÓNG TỐI


Bước chân ta nặng nề, vang lên những tiếng cọt kẹt khô khốc trên nền gỗ.

Ngôi nhà ấy dường như nuốt trọn mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng tim ta đập gấp gáp.

Cánh cửa khóa chặt sau lưng vẫn đứng sừng sững như một lằn ranh mơ hồ, và từ bên trong, hơi thở kia vẫn chưa dứt.

Nó đều đặn, chậm rãi, như một kẻ vô hình đang cố giữ sự sống giữa bóng tối đặc quánh.

Con mèo biến mất, không để lại dấu vết.

Ta thoáng thấy bóng nó vụt qua góc nhà, nhưng khi đến gần, chẳng còn gì ngoài một khoảng trống lạnh lẽo.

Ta gọi nó trong lòng, không dám phát ra tiếng, chỉ sợ hơi thở kia đáp lại.

Những bước chân ta khựng lại.

Trên tường, một vệt đỏ loang lổ trải dài như ai đó dùng bàn tay kéo lê thứ chất đặc sệt kia.

Máu đã khô, nhưng vẫn bốc mùi ngai ngái.

Sàn gỗ ngay dưới chân ta thấm đẫm, khi giẫm lên phát ra tiếng “lách tách” ghê người.

Ta quỳ xuống, chạm tay thật khẽ.

Lạnh.

Rít.

Và dính.

Một khung gương mờ đục tựa vào góc tường.

Lớp bụi phủ mờ mặt kính, nhưng khi ta đưa tay lau, hình ảnh phản chiếu không trùng khớp với thân hình ta.

Trong gương, một kẻ khác đang đứng sau lưng.

Ta giật mình quay phắt lại—trống rỗng.

Không ai cả.

Chỉ có bóng tối đang nhấn chìm căn phòng.

Tiếng bước chân.

Nhẹ, chậm rãi, nhưng rõ ràng.

Từng nhịp, từng nhịp như có ai đang cố tình bắt nhịp với tim ta.

Ta nuốt khan, rồi quay đầu.

Vẫn là khoảng không, nhưng tiếng động thì không ngừng.

Càng lúc càng gần, rồi lại xa, như đang trêu ngươi.

Trong cơn sợ hãi, ta lùi dần về phía cầu thang gỗ cuối hành lang.

Tay vịn mục ruỗng, từng thanh gỗ cong vênh.

Ta đặt chân xuống bậc đầu tiên, gỗ kêu răng rắc, nhưng lạ thay tiếng bước chân sau lưng cũng ngừng lại.

Không khí đặc quánh, nghẹt thở.

Ta nhấc chân bước tiếp, lòng bàn tay bấu chặt vào tay vịn, run run.

Cầu thang kéo dài, dài bất tận, như dẫn ta xuống một vực sâu không đáy.

Ta đi mãi, đi mãi, nhưng không thấy điểm kết thúc.

Cảm giác thân thể nặng trĩu, nhưng đôi chân vẫn bước, như có sợi dây vô hình buộc chặt và kéo xuống.

Bỗng ánh sáng.

Một khe sáng yếu ớt lóe lên phía dưới.

Ta gấp gáp bước nhanh, dồn hết sức lực còn lại.

Khi đặt chân xuống bậc cuối cùng, ta khựng lại.

Trước mắt không phải là tầng trệt của ngôi nhà.

Mà là một quảng trường rộng lớn.

Những ngôi nhà cổ với mái ngói nhọn vươn lên, ánh đèn lồng leo lét lay động trong gió.

Không gian mang dáng dấp châu Âu thế kỷ XVI: ngựa kéo xe băng qua, nhưng im lìm, không phát ra tiếng động nào.

Người dân đứng rải rác trong quảng trường, quần áo cũ kỹ, nhưng khuôn mặt của họ trắng bệch, mờ nhòe như những bức tượng chưa hoàn thiện.

Họ đi qua ta, lướt qua như không hề nhận ra sự hiện diện của ta.

Ta cởi giày, để đôi chân trần chạm vào nền đá lạnh lẽo.

Một lớp nước mỏng loang ra, phản chiếu bầu trời trên cao.

Bầu trời ấy không phải bầu trời quen thuộc.

Nó đen kịt, ảm đạm, nhưng lấp lánh những hành tinh rực sáng: Kim tinh, Mộc tinh, Hỏa tinh, sắp xếp kề nhau như một điềm báo dị thường.

Ta ngẩng đầu nhìn, toàn thân run rẩy.

Trong khoảnh khắc ấy, ta biết mình đã bước qua một ngưỡng cửa không thể quay lại.

Một cơn gió lạnh thốc qua, thổi tung mái tóc, mang theo mùi tanh của máu trộn lẫn với hương hoa héo úa.

Tiếng chuông đồng hồ vang lên, dài và nặng, vọng khắp quảng trường như báo hiệu cho một trò chơi kinh hoàng sắp mở màn.

Ta lùi lại, nhưng sau lưng không còn cầu thang.

Chỉ còn lại bức tường đá câm lặng, lạnh lẽo như đã chôn vùi lối thoát từ lâu.

“Dưới bầu trời tối đặc sao,

Người đi lạc chẳng còn lối về.

Cầu thang rỗng dẫn xuống vực sâu,

Quảng trường câm nín, linh hồn ngủ quên.

Hỡi kẻ bước qua ngưỡng cửa,

Có dám trả giá cho ánh sáng không bao giờ tắt?”
 
Song Of The Long Night
NGƯỜI CON GÁI GIỮA QUẢNG TRƯỜNG


Quảng trường tĩnh lặng như bị phủ bùa.

Người dân qua lại không phát ra một âm thanh nào.

Họ mang những giỏ hàng trống rỗng, cúi gằm mặt, bước đi vô định.

Gương mặt ai cũng nhòe nhoẹt, như bị xóa khỏi ký ức của chính mình.

Ta len lỏi giữa họ, cố tìm chút hơi ấm của sự sống, nhưng càng lúc càng thấy lạnh buốt.

Giữa biển người vô hồn ấy, một bóng dáng hiện ra.

Một thiếu nữ mặc váy dài màu trắng ngà, cổ áo điểm ren mảnh, từng nếp vải ôm lấy dáng người thon gầy.

Khác với đám đông, gương mặt nàng rõ ràng đến mức ta phải dụi mắt.

Đôi mắt nàng sáng, nhưng sâu thẳm như ẩn giấu những điều ta không dám gọi tên.

Nàng mỉm cười, nụ cười như chạm vào một sợi dây run rẩy trong lồng ngực ta.

Không phải sự dịu dàng, mà là một thứ gì khác—một lời mời gọi xen lẫn hiểm nguy.

“Trông cậu mệt mỏi quá.”

Giọng nàng vang lên giữa khoảng không vốn câm lặng.

Âm thanh ấy không vang vọng, cũng không dội lại, mà như rơi thẳng vào tai ta, khiến ta khựng người.

Ta gật đầu, chẳng nói được lời nào.

Trong ánh mắt nàng, ta thấy bóng mình—nhỏ bé, run rẩy, như kẻ lạc loài vừa rơi vào thế giới này.

“Đi theo tôi.”

Nàng nói, rồi quay bước.

Chiếc váy quét trên nền đá, để lại một vệt mờ.

Ta rùng mình.

Không phải bụi.

Không phải bóng.

Đó là vệt máu loang ra, mảnh như sợi chỉ, kéo dài theo từng bước chân nàng.

Ta nhìn quanh, chẳng ai để ý.

Người dân vẫn đi lại, vô tri như bóng ma.

Trái tim đập dồn, nhưng đôi chân ta vẫn bước theo.

Cứ như có sợi dây vô hình quấn chặt, dẫn ta về phía nàng.

Qua những con phố hẹp, đèn lồng lay lắt trong gió, bóng tối nuốt lấy ánh sáng mong manh.

Cửa sổ các ngôi nhà khép kín, nhưng ta cảm nhận được ánh mắt sau tấm màn, lạnh lẽo và soi mói.

Chúng dõi theo ta từng bước, rồi biến mất khi ta ngoái lại.

Nàng dẫn ta tới một dinh thự cổ.

Tường đá phủ rêu, mái ngói đen ngòm, cổng sắt rỉ sét nặng nề.

Nàng đẩy cánh cổng, bản lề rít lên một tiếng dài khiến ta lạc lỏng.

“Vào đi.”

Nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng.

Ta bước qua, và cánh cổng khép lại sau lưng.

Tiếng sắt vang vọng trong không gian, như dấu chấm hết cho con đường thoát.

Bên trong, dinh thự vừa nguy nga vừa u ám.

Hành lang dài trải thảm đỏ đã sờn, mùi bụi bặm trộn lẫn mùi sáp nến tan.

Trên tường, chân dung các thế hệ treo dọc, đôi mắt trong tranh dõi theo từng cử động của ta.

Ta không dám nhìn lâu, chỉ cúi đầu theo bước nàng.

Cuối hành lang, một cầu thang xoắn ốc dẫn lên gác mái.

Cửa gỗ cũ kỹ, phủ lớp bụi dày.

Nàng mở ra, khói bụi bay mù, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.

“Phòng này chưa dọn, nhưng tối nay cậu có thể nghỉ ở đây.

Ngày mai tôi sẽ cho người sắp xếp lại.”

Ta gật, cố kìm hơi thở nặng nề.

Gian gác mái tối om, trần nhà thấp, những cột gỗ cong vênh, mạng nhện chằng chịt.

Một chiếc giường cũ kê sát tường, tấm ga loang lổ.

Nhưng lạ thay, ta lại thấy yên tâm hơn bất cứ nơi nào vừa đi qua.

Nàng đặt một cây nến trên bàn, ánh sáng vàng vọt hắt lên gương mặt.

Đôi mắt nàng khẽ nheo lại, như muốn dò xét điều gì.

Rồi bất chợt, nàng cười, một nụ cười nhẹ nhưng để lại dư âm gai lạnh trong tim.

“Ngủ đi.

Đêm nay dài lắm.”

Cánh cửa khép lại.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Chỉ còn ánh nến chập chờn, bóng ta đổ dài lên tường, run rẩy như sắp tan biến.

Ta ngồi xuống giường, lòng ngổn ngang.

Nàng là ai?

Vì sao gương mặt nàng rõ ràng giữa đám người vô hồn?

Và tại sao bước chân nàng để lại vệt máu mà không ai nhìn thấy?

Bên ngoài, gió rít qua khe cửa.

Từng tiếng cào xé vang lên từ đâu đó, như có bàn tay vô hình đang gõ nhịp chờ đợi.

Ta kéo chăn, nhắm mắt, nhưng trong bóng tối, ta biết mình vừa bước vào một khởi đầu còn đáng sợ hơn những gì đã trải qua.

“Giữa quảng trường vô danh,

Một nụ cười hé mở.

Dẫn kẻ lạc vào dinh thự,

Khóa chặt sau lưng bằng máu.

Đêm nay dài, đêm nay lạnh,

Ai còn thức, ai ngủ quên?”
 
Song Of The Long Night
NHỮNG GƯƠNG MẶT THẬT


Đêm ấy, ta không tài nào ngủ được.

Trong gian gác mái chật hẹp, tiếng gió lọt qua khe cửa sổ gỗ, rít từng hồi như lưỡi dao cứa vào tai.

Ngọn nến cháy dở đã tàn lụi, chỉ còn thứ ánh sáng lờ mờ của trăng len vào, trải trên sàn những vệt sáng nham nhở như những vết chém lạnh lẽo.

Ta nằm nghiêng, mắt mở to, tim đập chậm mà nặng.

Trong bóng tối, mọi thứ đều có hình dạng méo mó: cái ghế dựa biến thành người gù lưng, tấm màn cũ rách trở thành bộ áo tang.

Ta cố trấn an mình, rằng đây chỉ là trò đùa của trí óc mệt mỏi.

Nhưng rồi, một âm thanh nhỏ bé vang lên, xé toang sự tự dối trá đó.

Tiếng chân.

Ban đầu rất khẽ, như chuột gặm sàn gỗ.

Nhưng không—nó đều, có nhịp, có trọng lượng.

Từng bước một, chậm chạp, kéo dài, rồi dừng lại ngay trước cửa phòng ta.

Tim ta chợt thắt lại, cổ họng khô khốc.

Ta nín thở.

Lâu đến mức lồng ngực nhói đau.

Giữa yên lặng, một tiếng thì thầm lùa vào khe cửa, nghe chẳng giống tiếng người, mà như tiếng gió bị ai đó vặn xoắn:

“…

đói …”

Da ta lạnh toát.

Bàn tay vô thức tìm quanh, chỉ chạm vào chân nến đã tắt.

Không còn gì có thể bảo vệ.

Cánh cửa rung nhẹ, như thể có bàn tay chạm lên, rồi tất cả im bặt.

Tiếng chân rời đi, dần xa, dần tan trong hành lang tối.

Nhưng tim ta vẫn không ngừng thúc giục.

Một nỗi thôi thúc, nửa sợ hãi, nửa tò mò, buộc ta phải rời giường.

Ta mở cửa, bước xuống cầu thang xoắn.

Tiếng gỗ kẽo kẹt vang vọng trong thân nhà.

Đại sảnh phía dưới mở ra, rộng lớn mà chết chóc, ánh trăng rót vào như thứ máu đông lạnh.

Và rồi ta thấy họ.

Toàn bộ “dân làng”.

Những gương mặt mà ban ngày còn bình thường, giờ hiện nguyên hình.

Da rách toạc, treo lủng lẳng từng mảng.

Có kẻ lộ cả nửa xương sọ trắng hếu, kẻ khác hai hốc mắt trống rỗng, chỉ còn dây thịt đung đưa.

Mùi ẩm mốc trộn với tanh ngọt tràn ngập không gian, khiến ta muốn nôn, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Họ đứng thành hàng, bất động, mắt đồng loạt hướng về ta.

Những cái đầu nghiêng lệch, cổ kêu răng rắc.

Chỉ một nhịp nhìn thôi, ta cảm thấy máu mình rút cạn, như bị đóng băng trong tĩnh mạch.

Rồi giữa đám đông ấy, nàng xuất hiện.

Thiếu nữ váy trắng.

Vẫn gương mặt thanh khiết, vẫn bước đi nhẹ nhàng, nhưng đôi môi nàng dính đỏ, vệt máu chảy xuống cằm, thấm ướt cả ngực áo.

Ta bàng hoàng, muốn quay người chạy, song đôi chân không tuân lệnh.

Nàng bước đến, đám dân làng rách nát lập tức cúi đầu nhường lối.

Nàng đặt bàn tay lạnh ngắt lên vai ta, thì thầm, giọng ngọt ngào mà rợn buốt:

“Đừng sợ.

Họ chỉ đói thôi.”

Ta rùng mình.

Nàng không hề che giấu.

Đôi mắt nàng sáng lạ thường, không còn chút dấu vết nhân gian.

Ta hiểu, nàng không đứng về phía ta—nàng thuộc về nơi này.

Nàng dắt ta ra ngoài.

Cánh cửa lớn bật mở, gió lạnh lùa vào, cuốn tung mái tóc nàng.

Quảng trường hiện ra trong ánh trăng xám bạc.

Nhưng không còn vẻ hiền hòa giả tạo ban ngày.

Khắp mặt đá loang lổ máu, xương người chất thành đống như những khối đá tàn bạo.

Cột đèn treo lủng lẳng xác khô, gió thổi qua, phát ra tiếng kẽo kẹt như tiếng than khóc.

Trên bầu trời, những hành tinh đỏ rực treo lơ lửng, xoay chậm, như vết thương lửa đang rỉ máu.

Nàng chỉ tay về phía xa, nơi một ngôi nhà đồ sộ hiện rõ, mái vòm nhọn như mũi giáo đâm thẳng lên trời.

“Đó là nơi cậu phải đến.”

Ta nghẹn lời.

“Tại sao?”

Nàng quay lại, đôi môi kéo thành nụ cười.

Lần này, nàng hé răng—răng nhuốm máu.

“Vì kẻ đang chờ cậu… chính là lý do cậu tồn tại ở đây.”

Lời nàng rơi xuống, lạnh lẽo như bản án.

Đám dân làng đã theo ra, bao vây phía sau ta.

Những thân hình rách nát, những mắt trắng dại, đứng san sát, không cần lên tiếng, chỉ cần nhìn là đủ khiến ta hiểu: không còn đường lùi.

Trước mặt là con đường trải đá dẫn đến tòa nhà cao nhất.

Sau lưng là vực thẳm của cái chết.

Ta phải chọn.

Nhưng thực ra, chẳng còn gì để chọn.

Ta cắn răng, dồn chút hơi thở cuối cùng, và bước về phía trước.

“Đêm tháo bỏ mặt nạ,

Xác người mượn da để sống.

Thiếu nữ cười trong máu,

Đường duy nhất mở ra: bóng tối.

Ai chờ, ai gọi, ai dẫn?

Bước đi, kẻ lạc—không bao giờ quay lại.”
 
Back
Top Bottom