Khác Song of Celestial Origin

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403000072-256-k756835.jpg

Song Of Celestial Origin
Tác giả: Vantus404
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là một truyện isekai.



magic​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • KIẾP NÀY ĐỂ TÔI SỐNG THAY EM !!
  • 「 Song Tính 」Trẻ ranh
  • hận thù song sinh
  • Giới Song Hành
  • Hiện Tượng Cuộc sống
  • Song Of Celestial Origin
    Sự Bắt Đầu


    Ngọn lửa xanh mờ run rẩy thắp sáng sáu ngọn đuốc, tỏa ánh sáng dịu nhưng lạnh lẽo lên bức tường lục giác phủ kín phù văn cổ.

    Chính giữa căn phòng, một vòng tròn khắc sâu vào nền đá dần rực sáng, từng đường nét đan xen như mạng lưới của định mệnh.

    Một vị tư tế già mang đôi mắt đục mờ nhưng vẫn sáng lên một sự kiên định.

    Ông đặt bàn tay run rẩy của mình lên cán gậy, chậm rãi hít một hơi, giọng khàn nhưng vang vọng trong căn phòng kín và linh thiên.

    "Từ thuở khai sinh, vương triều này đã được dựng nên trên những lời thề và máu đỏ của bao thế hệ.

    Vậy mà chỉ một đêm trăng ngắn ngủi, ngai vàng lại trở thành cái cớ cho gia tộc tương tàn…

    Các ngươi có nghe thấy không, ngoài kia…

    Không chỉ tiếng vũ khí, mà còn là tiếng gãy vụn của một vương quốc."

    Một trong hai trợ tá siết chặt cuộn giấy, giọng run lên vì lo sợ.

    "Tư tế Elandor, kẻ phản nghịch đã vượt qua cổng thứ ba.

    Nếu chúng tiến đến đây…"

    Elandor khẽ nhắm mắt cay đắng, cắt ngang không phải bằng quát mắng, mà bằng sự điềm tĩnh đến lạ lùng.

    "Hối hả liệu có khiến bình minh tới sớm hơn chăng?

    Sự vội vã của tuổi trẻ chỉ khiến ánh đuốc tàn nhanh.

    Điều ta cần…

    Không phải thời gian, mà là một ý chí đủ mạnh để đáp lại tiếng gọi của số phận."

    Người trợ tá còn lại cúi thấp đầu, nhưng vẫn không giấu được lo lắng.

    "Nếu vậy…

    Thật sự còn hy vọng sao, thưa ngài?"

    Ngọn lửa sáu góc đồng loạt bùng cao, soi rõ những đường rãnh phù văn đang dần chói lòa.

    Elandor mở mắt, đôi tròng mắt bạc phản chiếu ánh sáng chập chờn, giọng ông trầm xuống.

    "Hy vọng chưa từng thuộc về ngai vàng, cũng không nằm trong tay kẻ thống trị.

    Nó chỉ tìm đến nơi còn giữ lòng trung thành với sự thật…

    Và đêm nay, bằng nghi thức này, chúng ta sẽ mời gọi một vị anh kiệt từ cõi xa…

    Một người đứng ngoài vòng tranh đoạt sẽ tham gia vào chuyện này và hy vọng mang lại tương lai mới cho chúng ta."

    Rồi, vòng tròn phù văn dưới chân Elandor sáng chói, ánh bạc uốn lượn thành vô số dòng chữ khó phân biệt.

    Lão tư tế giơ cao cây gậy, giọng khàn nặng nề vang vọng, từng chữ khắc sâu vào không khí theo lời cầu xin của lão.

    "Hỡi Veyarah, Nữ thần của ánh sáng và công chính, Đấng soi tỏ trong đêm đen, Đấng che chở những linh hồn trung thực…

    Xin Người hãy chứng giám giờ khắc này."

    Ông dừng lại, như để cả căn phòng thấm lấy lời khẩn cầu, rồi tiếp tục, giọng run run nhưng dồn dập.

    "Vương quốc và quốc gia này, nơi từng được Người ban phước và cứu rỗi, nay chìm trong huyết lệ bởi kẻ tham quyền đoạt ngôi.

    Gia tộc tàn sát lẫn nhau, dân chúng than khóc trong khói lửa.

    Chúng con, những kẻ còn trung thành, không đủ sức để chống đỡ cơn sóng dữ ấy."

    Ánh sáng từ vòng tròn bùng lên, phủ một lớp hào quang quanh thân thể ông.

    Hai trợ tá quỳ gối, đồng thanh ngân nga theo nhịp, nối thêm sức nặng cho lời cầu khẩn.

    Elandor gằn từng chữ, ánh mắt hướng thẳng lên khoảng tối trên trần phòng.

    "Vậy nên, trong sự tuyệt vọng này, chúng con không cầu xin ngai vàng, không cầu xin chiến thắng…

    Chúng con chỉ cầu xin Người mở ra cánh cổng giữa hai cõi, và đưa đến đây một vị anh kiệt đã khuất, người từng mang thanh kiếm của chính trực, trái tim không cúi mình trước bất công, và ý chí đủ mạnh để gánh vác vận mệnh của một dân tộc."

    Ngọn lửa sáu ngọn đuốc bất chợt hợp lại thành một cột sáng duy nhất, chiếu rọi xuống vòng tròn.

    Không khí trở nên nặng trĩu, như thể cả căn phòng đang chờ đợi hồi đáp từ một Đấng xa xăm nào đó.

    Giọng Elandor nghẹn lại, nhưng vẫn giữ vững nhịp cầu khẩn.

    "Xin Người, Veyarah, xin Người thương xót mảnh đất mà Người đã ban trao.

    Xin Người, ban cho chúng con một ngọn đuốc giữa màn đêm của vực sâu.

    Xin Người, gửi xuống anh hùng xứng đáng…

    Để vực dậy vương quốc đang quằn quại trước vực thẳm diệt vong—"

    Tiếng cầu khẩn còn chưa dứt, thì từ phía sau cánh cửa vang lên tiếng nổ đinh tai, bức gỗ và sắt vụn vỡ tung, văng ra tứ phía.

    Cột khói bụi cuộn lên, che mờ cả ánh sáng vòng triệu hồi.

    Từ màn bụi ấy lờ mờ bóng hình của một chàng trai khoác áo choàng nhung đen, trên ngực còn in phù hiệu hoàng tộc, bước ra.

    Gương mặt hắn mang nét đẹp quý tộc nhưng nụ cười lại méo mó đầy ác ý.

    Đôi mắt xanh thẫm lóe lên tia hả hê khi nhìn thấy lão tư tế.

    "Ông nội!

    Hahaha!

    Tư tế Elandor kính mến của chúng ta.

    Ta đoán là ngài vẫn không bỏ thói quen chơi với những trò hão huyền.

    Nhưng lần này…

    Chẳng còn ai cứu nổi ngài đâu."

    Hai trợ tá lập tức đứng chắn trước lão, rút kiếm.

    Một người gằn giọng.

    "Kaelric!

    Ngươi dám xông vào thánh điện này?

    Đây là nơi cầu khẩn Nữ thần, không phải chiến trường cho dã tâm bẩn thỉu của ngươi!"

    Kaelric nhún vai, nụ cười càng trở nên nhạo báng.

    "Thánh điện ư?

    Thần linh ư?

    Thứ duy nhất có thật là sức mạnh.

    Và khi lão già kia chết đi…

    Ngai vàng sẽ chẳng còn chướng ngại nào cho ta."

    Người trợ tá còn lại tiến lên một bước, giơ kiếm thẳng vào hắn.

    "Ngươi điên rồi!

    Chính Nữ thần sẽ phán xét kẻ phản nghịch như ngươi!"

    Hắn ta không những không sợ mà còn cười lớn, tiếng cười vang vọng lạnh buốt khắp căn phòng.

    "Phán xét ư?

    Ngươi tưởng ta sợ chắc!

    Ta chẳng thấy Nữ thần nào hiện diện ngoài thứ ánh sáng yếu ớt kia.

    Nếu các ngươi thật sự tin…

    Thì hãy để ta chém nát cái trò hề này ngay tại đây!"

    Lão Elandor không hề nao núng, bàn tay vẫn đặt trên vòng triệu hồi.

    Giọng ông khàn khàn nhưng vang dội, chậm rãi cất lên giữa sự hỗn loạn.

    "Ngươi lầm rồi, Kaelric.

    Người ta có thể giết một thân xác…

    Nhưng không bao giờ có thể giết chết một lời thỉnh cầu đã được Thần linh nghe thấy."

    Ánh sáng trong vòng tròn đột ngột lóe sáng chói mắt, làm cả căn phòng rung chuyển dữ dội.

    Tiếng kim loại chạm nhau vang dội, khi hai trợ tá vội vàng vung kiếm chắn trước mặt lão tư tế.

    Thế nhưng Kaelric, với thanh gươm và sức mạnh áp đảo, lao tới như cơn bão.

    Chỉ một nhát quét, lực đạo nặng nề đã hất văng một người vào tường, máu phun đỏ trên phiến đá lạnh.

    Người còn lại cố sức cầm cự, nhưng từng bước bị dồn lùi, mặt đất dưới chân nứt ra bởi sức ép kinh hoàng.

    "Khốn kiếp…

    Kaelric…!

    Đồ phản nghịch, đồ bất hiếu!"

    Trợ tá gầm lên, nhưng ngay lập tức bị hất ngã, thanh kiếm rơi khỏi tay, tiếng leng keng trượt dài trên sàn và ngừng lại.

    Kaelric thở dốc một tiếng, đôi mắt sáng rực đầy cuồng vọng.

    Hắn quay phắt lại, xông thẳng tới lão tư tế.

    Trong khoảnh khắc, Elandor vẫn cố giữ lấy vòng triệu hồi, miệng còn run rẩy đọc tiếp lời cầu khẩn dang dở.

    "Đủ rồi, lão già!"

    Kaelric gầm lên, rồi tông mạnh vai, đẩy Elandor ngã nhào xuống nền đá.

    Gậy trượt khỏi tay lão, lăn ra xa.

    Ánh sáng của vòng triệu hồi vẫn rực cháy, nhưng giờ đây, mũi gươm lạnh lẽo của Kaelric đã ghim sát ngay trước ngực Elandor.

    Khuôn mặt trẻ tuổi mang dòng máu Draemont méo mó trong một nụ cười độc ác.

    "Tổ tiên của chúng ta từng được Nữ thần Veyarah ban cho di vật linh thiêng…

    Để bảo vệ vương quốc này."

    Lão già lúc này cố gắng giải thích cho hắn nhưng giọng hắn nghẹn lại trong sự căm phẫn điên loạn của mình.

    "Vậy tại sao ông lại dám khẩn cầu đem một kẻ ngoài dòng máu Draemont tới đây sao?

    Một kẻ xa lạ để cướp đi thứ đáng ra phải thuộc về ta?!"

    Mũi gươm ấn sâu hơn, ánh thép lóe sáng ngay trên tim lão tư tế.

    Elandor thở dốc, máu từ khóe môi tràn ra, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời.

    "Ngươi đã quên rồi, Kaelric…

    Di vật ấy không phải là quyền để trị vì…

    Mà là gánh nặng để bảo hộ.

    Ngươi…

    Chưa bao giờ đủ xứng đáng, nên ta chưa bao giờ trao nó cho ngươi!"

    Kaelric cười, một tiếng cười không còn bóng dáng đạo lý, chỉ còn mùi vị của tham vọng.

    "Ông bảo là lời thỉnh đã được nghe thấy?

    Ha!

    Nếu thực sự có vị thần nào nhìn xuống thì sao họ lại để ta đứng ngoài mà không trao lấy tất cả?

    Ông tự cho mình cái quyền phán xét ai xứng, ai không?

    Ta sẽ không để một lão già cùng vài kẻ phò tá quyết định vận mệnh của cả một vương triều!"

    Lời nói như lưỡi dao.

    Kaelric nâng gươm, ánh thép lướt qua không trung, dứt khoát.

    Elandor nhìn thẳng vào con mắt cháu mình, nhìn thấu cả hỗn loạn, cả khao khát, và trong đôi mắt bạc ấy không hận thù, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm.

    "Kaelric…

    Con đường ngươi chọn là của ngươi.

    Ta…

    Chỉ sợ một điều: Người cầm di vật mà không hiểu nghĩa của nó, sẽ sớm đốt cháy cả tay mình."

    Kaelric không chờ phản ứng.

    Thanh gươm chém xuống một nhát, không kịch liệt, nhưng chính xác.

    Máu loang lên như một lời đáp cho những năm âm thầm tích tụ trong tim hắn.

    Elandor gục, nhưng miệng vẫn cựa quậy, cố rút nốt hơi lời cầu nguyện.

    Trong khoảnh khắc sinh và tử đó, Elandor thì thầm như gửi một món quà cuối cùng cho Veyarah và người được Thiên mệnh ban tới.

    "Veyarah…

    Nếu Người còn nghe…

    Xin hãy đón lấy linh hồn con.

    Nếu Người đã nghe lời thỉnh, xin Người gìn giữ kẻ mà Người chọn.

    Anh kiệt…

    Nếu ngươi đến, hãy mang ánh sáng chứ không phải binh đao.

    Hãy giữ mạng sống của kẻ yếu, chứ đừng để công chính bị đổi bằng quyền lực."

    Tiếng cuối cùng như rỉ xuống nền đá rồi lịm tắt.

    Elandor nằm bất động, hơi thở dần thưa, mắt khép lại như chấp nhận một điều tất yếu.

    Hai trợ tá quỳ bên cạnh, tay run rẩy nhưng không dám làm gì hơn ngoài tiếng nấc nghẹn.

    Kaelric cúi mặt, nhìn vào lồng ngực lão nơi trái tim đã ngừng đập.

    Bàn tay hắn chạm vào da, rút ra, di vật, một mảnh kim loại khắc phù văn, nhỏ nhưng rực một ánh nội lực lạnh lùng, được bọc trong tinh thể lấp lánh ánh đỏ.

    Khi Kaelric cầm lấy, cả căn phòng trở nên tĩnh lặng, ánh sáng trong vòng triệu hồi chợt co dúm, như bị đè nén.

    Hắn đưa di vật lên ngang tầm mắt, ánh lóe của phù văn ánh lên những tia bạc, nhưng không lành lạnh như trước, mà có phần nghiệt ngã, như lời thách thức.

    "Nghe này."

    Kaelric nói, giọng rắn như thép.

    "Từ mai, vương quốc và quốc gia này sẽ không còn là miếng đất của ai khác, không còn là vùng đất dành cho sự mê muội về những thứ viễn vông.

    Ta, kẻ mang dòng máu Draemont cổ xưa sẽ trị vì đất nước mà vốn thuộc về tổ tiên ta.

    Ai dám cản, sẽ phải ngã gục trước nó."

    Hắn bước ra giữa vòng ánh sáng đã rạn, đứng thẳng giữa sáu ngọn đuốc giờ chỉ còn lờ mờ.

    Lời tuyên bố vang vọng khắp thánh điện lục giác, lạnh lùng và cố chấp.

    "Từ đây, ngai vàng là của ta.

    Mọi quyền lợi, mọi tiếng nói, ta nắm cả.

    Ai chống lại, ta sẽ nghiền nát.

    Vương quốc này...

    Thuộc về ta."

    Hai trợ tá nhìn nhau, mắt rưng rưng, biết rằng lời nói đó không chỉ là tham vọng mà còn là một mệnh lệnh mới, đẫm máu và không khoan nhượng.

    Vòng triệu hồi vẫn rực, nhưng giờ bị che khuất bởi cái bóng của Kaelric.

    Bụi vẫn bay, mùi kim loại và hương trầm quện vào nhau.

    Ở góc phòng, tiếng vọng mơ hồ như trả lời, hay chỉ là một ảo giác của người đang tuyệt vọng, một lời thì thầm lạnh.

    Đã có tiếng gọi, và giờ sẽ có sinh mệnh hồi đáp.
     
    Song Of Celestial Origin
    Một Cuộc Đời Mới


    Khung cảnh bỗng khép lại trong bóng tối…

    Rồi mở ra một gian nhà gỗ giản dị, thoang thoảng mùi nhang trầm.

    Trên bàn thờ gia tiên, khói hương uốn lượn như dòng suối mỏng, chập chờn trong ánh đèn vàng.

    Một chàng trai trẻ ngồi đối diện ông mình bên chiếc bàn gỗ thấp.

    Thường ngày, gương mặt cậu ánh lên vẻ tự tin pha chút ngang bướng, đôi mắt như chẳng bao giờ chịu khuất phục trước bất cứ rào cản nào.

    Thế nhưng giờ đây, ánh nhìn ấy lại trĩu xuống, bàn tay chống cằm, nụ cười thường thấy biến mất, thay vào đó là nét u buồn nén chặt.

    Ông lão vuốt chòm râu bạc, nhìn cậu bằng ánh mắt hiền từ mà cũng không kém phần nghiêm nghị.

    "Sao thế, cháu trai?

    Hôm nay chẳng còn cái vẻ khí thế muốn đi phá trời lật đất như mọi khi nữa à?"

    Chàng trai khẽ cười, nhưng nụ cười chỉ thoáng qua như một cái bóng.

    Cậu im lặng một lúc lâu, mắt nhìn bức hoành phi treo trên bàn thờ, đôi hàng chữ nho nhạt dần dưới làn khói hương.

    "Ông ơi..."

    Giọng cậu nhỏ hơn thường lệ, trầm ngâm.

    "Ông có bao giờ nghĩ…

    Mình thật sự có chỗ đứng trong cái thế giới này không?"

    Lời nói ấy khác hẳn phong thái bốc đồng ngày thường.

    Không phải là tiếng thách thức hay cười khẩy, mà là một nỗi loay hoay lạc lối.

    Ông lão chậm rãi đặt chén trà xuống, mắt sáng lên như đang cân nhắc điều gì sâu xa.

    Nhưng thay vì trả lời ngay, ông chỉ khẽ thở dài, ánh mắt hướng về bàn thờ gia tiên, nơi ánh nến lay động phản chiếu trên gương mặt đầy những nếp nhăn từng trải.

    Ông sau đó khẽ nhếch môi cười, một nụ cười chẳng phải để chế giễu, cũng chẳng hẳn là an ủi.

    Trong đôi mắt già nua ấy ánh lên sự hiểu rõ, như đã sớm đoán được điều nằm sâu trong lòng đứa cháu nuôi của mình.

    "Hừm…

    Ông đoán là lại bị cha mẹ và thằng em con trách mắng chứ gì?"

    Ông nói, giọng trầm mà vẫn xen chút bông đùa.

    "Cái nhà này lúc nào cũng vậy thôi.

    Họ đâu cần một đứa không máu mủ ruột thịt chen vào bữa cơm của họ."

    Chàng trai khẽ rùng mình, nắm chặt bàn tay đặt trên gối.

    Cậu cắn nhẹ môi, ánh mắt tối sầm xuống.

    Ông lại nhấp một ngụm trà, thong thả như nói chuyện trời mây.

    "Con biết mà…

    Ông nhận nuôi con, chẳng phải vì muốn chọc tức họ.

    Ta chỉ nghĩ…

    Đứa trẻ ấy, nếu bị bỏ mặc, sẽ giống như một ngọn đèn chưa kịp sáng đã bị dập tắt.

    Nhưng trong mắt họ, điều đó đồng nghĩa với việc…

    Con sẽ có quyền trong gia sản của ta khi ta qua đời."

    Ông khẽ lắc đầu, cười nhẹ nhưng đầy cay đắng.

    "Nỗi sợ hão huyền của con người đấy.

    Sợ mất đi thứ chưa chắc thuộc về mình.

    Thế là họ ghét con.

    Họ chửi rủa con.

    Nhưng ta biết…

    Con khác.

    Ta thấy điều họ không thấy."

    Chàng trai im lặng.

    Ngọn nến trên bàn thờ lay động, soi rõ đôi mắt long lanh nhưng kiềm nén của cậu.

    Trong khoảnh khắc ấy, cậu vừa muốn bật khóc, vừa muốn cười khẩy vào tất cả những lời buộc tội, những ánh nhìn căm ghét.

    Ông lão đưa tay vỗ nhẹ vai cậu, chậm rãi nói tiếp, giọng như lời thì thầm với quá khứ và tương lai.

    "Con không nợ họ điều gì cả.

    Đừng bao giờ nghĩ mình vô giá trị, chỉ vì vài kẻ sợ hãi con sẽ cướp đi cái họ tham lam giữ chặt.

    Con không phải gánh cái bóng đó..."

    Đêm khuya, khi căn nhà ngập trong bóng tối, chỉ còn ánh trăng lờ mờ rọi qua song cửa.

    Cậu vốn trằn trọc không ngủ, vẫn còn suy nghĩ về những lời mà ông nói như hương nhang chưa tàn, thì chợt nghe tiếng thì thầm khe khẽ từ phòng cha mẹ nuôi.

    "Lão già đó sắp không còn sống được bao lâu.

    Chỉ cần một cú ra tay, vừa giải quyết hắn, vừa đổ hết tội cho thằng nhãi kia."

    Giọng cha nuôi vang lên lạnh lùng, toan tính.

    Người mẹ nuôi hạ giọng, nhưng từng chữ đều như lưỡi dao sắc.

    "Ừ, nó vốn đã chẳng được lòng ai.

    Một đứa ngoài huyết thống, lại được ông ta cưng chiều.

    Chỉ cần bày trò khéo léo thì cả làng này sẽ tin rằng nó tham lam gia sản, hại chết chính ông nuôi nó."

    Một tràng cười khẽ vang lên, ngắn gọn nhưng rợn người.

    "Ngày mai, lão già sẽ chết.

    Và nó cũng xong đời.

    Cái họ này sẽ không còn vướng bận nữa."

    Cậu đứng chết lặng sau vách gỗ.

    Mồ hôi lạnh rịn ra, từng lời như kim châm vào da thịt.

    Họ không chỉ muốn giết ông, mà còn muốn hủy hoại cậu bằng tội danh trời không dung, đất không tha.

    Trong nỗi hoảng loạn ấy, đôi mắt cậu dần sáng lên tia quyết liệt.

    Không thể để chuyện này xảy ra.

    Dù là con nuôi, dù cả gia đình ghét bỏ…

    Ông là người duy nhất dang tay bảo vệ cậu.

    Đêm đó, cậu âm thầm bước vào phòng ông.

    Nhìn bóng dáng người ông đã già nằm ngủ nhưng chưa biết chuyện gì.

    Cậu lặng lẽ chui xuống gầm giường gỗ, tim đập dồn dập.

    Cậu nín thở, căng tai nghe từng tiếng động nhỏ, chờ thời khắc những kẻ kia thực hiện mưu đồ.

    Bóng tối dưới gầm giường chật hẹp, ngột ngạt, nhưng ánh mắt cậu đã khác hẳn.

    Không còn đơn thuần là cậu thiếu niên nổi loạn, hay kẻ bị gia đình chà đạp.

    Mà là ánh mắt của một kẻ quyết tâm giành lại công lý, ngay cả khi phải đối mặt với tội lỗi và máu.

    Cánh cửa từ từ kêu cót két, hé mở trong bóng tối tĩnh lặng.

    Một bóng người bước vào, tay cầm đèn pin nhỏ, thứ ánh sáng soi rõ gương mặt hắn.

    Chính là cha nuôi.

    Gương mặt hắn nở nụ cười nhạt, đôi mắt hằn lên sự lạnh lùng, ác ý.

    Ông lão vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đặn.

    Ánh đèn phản chiếu trên chòm râu bạc, tạo nên vẻ bình yên mong manh.

    Cha nuôi tiến lại gần giường, đặt chiếc đèn xuống bàn.

    Hắn nhìn người cha già nua của mình hồi lâu, rồi bật ra một tràng cười khẽ, đầy mỉa mai.

    "Thật đáng thương, ông già à…

    Suốt đời bảo thủ, đến cuối cùng lại đi cưng chiều một kẻ chẳng cùng máu mủ.

    Lúc nhắm mắt rồi…

    Lẽ nào ông tưởng thằng nhãi đó sẽ thay thế được gia tộc này sao?"

    Hắn cúi sát hơn, giọng rít lên như rắn độc.

    "Mà thôi...

    Thiên hạ sẽ biết…

    Kẻ phản bội, kẻ tham lam tài sản, chính là đứa cháu nuôi cưng của ông.

    Hahaha…"

    Dưới gầm giường, chàng trai nắm chặt nắm tay đến bật máu.

    Móng tay cắm sâu vào da, nhưng cậu vẫn không cử động, hơi thở gấp gáp cố nén lại.

    Tai cậu ong ong, từng lời mỉa mai kia như kim châm vào tim, thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ đang chực bùng cháy.

    Trong khi đó, cha nuôi lặng lẽ đưa tay vào trong áo, rút ra một con dao găm sắc lạnh, lưỡi thép ánh lên dưới chiếc đèn.

    Nó lóe sáng trong tay cha nuôi, hạ xuống chậm rãi nhưng đầy sát khí, hướng thẳng vào ngực ông lão đang ngủ say.

    Ngay khoảnh khắc ấy.

    "Đủ rồi!!!"

    Cậu lao ra từ gầm giường, quật mạnh vào tay hắn.

    Con dao văng xuống đất, va vào nền gỗ.

    Hắn ta giật mình, lui lại nửa bước, mắt mở to trong cơn sốc, rồi lập tức nheo lại thành hai đường sắc lạnh khi nhìn thấy kẻ vừa xông ra.

    "Mày…

    Mày lén lút trong phòng ông già này sao, thằng ranh?"

    Chàng trai thở gấp, mắt đỏ ngầu, toàn thân run lên vừa vì tức giận, vừa vì căng thẳng.

    Cậu gầm lên.

    "Chính ông mới là kẻ khốn nạn!

    Ông định giết cả ông ấy, rồi đổ hết tội cho tôi, đúng không!?

    Tôi nghe hết rồi!"

    Cha nuôi bật cười, một tiếng cười khô khốc và lạnh lẽo.

    "Haha…

    Giỏi lắm, đúng là con trai của ta.

    Nhưng thế lại càng hay.

    Mày tự chui đầu vào thòng lọng rồi.

    Nếu tao giết cả mày ở đây…

    Ai sẽ tin một đứa con nuôi như mày hơn vợ chồng tao?"

    "Ông…"

    Cậu nghiến răng, mắt long lên như sắp bật lửa.

    "Ông chỉ là một kẻ hèn nhát!

    Đến cha ruột của mình cũng dám hại vì lòng tham!

    Ông xứng đáng là rác rưởi, chẳng phải con người!"

    Cha nuôi nheo mắt, lao tới, cả hai quật nhau ngã xuống sàn.

    Cậu cố ghì lấy cổ tay hắn, trong khi bàn tay còn lại của hắn ra sức giằng lấy con dao trên nền.

    Hai gương mặt đối diện nhau, cách chỉ vài gang, cả hai gầm gừ như thú dữ.

    "Mày đéo có quyền nói thế với tao!"

    Hắn gằn từng chữ, hơi thở hôi tanh trộn lẫn tức giận.

    "Mày chỉ là một thằng nhặt về, một cái gai trong mắt tao, trong mắt cả gia đình này!

    Nếu mày chết quách đi, tất cả sẽ trở lại như vốn dĩ!"

    "Tôi không cần quyền thừa kế của ông!"

    Cậu hét lên, toàn thân căng cứng, dồn hết sức giữ lấy cánh tay kẻ kia.

    "Tôi chỉ cần ông nội còn sống!

    Tôi sẽ không để ông chạm đến ông ấy đâu!!!"

    Không khí trong căn phòng trở nên căng thằng.

    Hai thân người đang dằn co quyết liệt, một bên tham lam mưu mô, một bên liều lĩnh bảo vệ chút gia đình duy nhất mình có.

    Trong lúc hai bên còn đang ghì chặt nhau, bỗng một tiếng bốp vang lên chan chát.

    Một cây gậy gỗ nện thẳng vào đầu cậu.

    Cậu choáng váng, mắt tối sầm, thân thể lăn mạnh xuống sàn gỗ, hơi thở đứt quãng.

    Người vợ đứng đó, gương mặt méo mó vì hận thù, tay siết chặt cây gậy còn vương máu.

    "Do mày hết, thằng nhãi!"

    Tiếng động dữ dội khiến ông nội giật mình tỉnh giấc.

    Đôi mắt già nua mở to, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng trước mặt: đứa cháu nuôi ngã gục trong vũng máu, trong khi đứa con trai mình đứng lăm lăm con dao.

    "Dừng lại ngay!

    Các người…

    Các người làm cái gì thế hả!!?"

    Ông hét lên với giọng run rẩy lẫn phẫn nộ.

    Nhưng tiếng gào đó vừa dứt, lưỡi dao đã lạnh lùng xuyên thẳng vào ngực ông.

    Ông sững người, máu loang đỏ chiếc áo ngủ bạc màu.

    Đôi tay run rẩy đưa ra như muốn với lấy An, đôi mắt tràn ngập đau thương.

    "An ơi...

    Cháu ta…"

    Câu nói đứt đoạn, rồi ông gục xuống, hơi thở dừng lại.

    "Ông nội!!!"

    An hét lên, đau đớn xé lòng.

    Trong cơn phẫn nộ, cậu gượng sức lao lên, dồn toàn bộ sức lực đẩy cha nuôi ra xa.

    Nhưng chưa kịp đứng vững, một nhát dao khác lại đâm xuyên vào mạng sườn cậu.

    Cơn đau buốt tận xương, máu tuôn nóng hổi.

    Cha nuôi cười gằn, ánh mắt đỏ ngầu.

    "Đáng đời!

    Thằng nhãi ranh!

    Mày chỉ là thứ ký sinh bám lấy nhà này, đồ cặn bã đáng chết!"

    Vợ hắn lao ra cửa, giọng thất thanh như bị hại.

    "Cứu với!

    Cứu với!

    Thằng An nó muốn giết cha với ông nó!

    Nó nổi điên rồi!"

    Ngay lập tức, tiếng chân rầm rập vang lên ngoài sân.

    Con ruột của họ cũng nhập cuộc, hét loạn xạ.

    "Mọi người mau tới!

    Nó giết ông rồi!

    Nó giết người!!!

    Rồi định tự sát kìa!"

    Người dân gần đó ùa tới, ai nấy cầm đèn pin chiếu vô gian phòng.

    Những đôi mắt hoảng hốt và phẫn nộ đồng loạt đổ dồn về An, kẻ đang đứng chao đảo, trên tay và áo sơ mi loang máu.

    Trong phút chốc, tất cả những gì cậu nghe thấy chỉ là tiếng gào thét, chỉ trỏ, buộc tội.

    Trái tim như bị xé làm đôi.

    Bên cạnh cậu, ông nội nằm bất động…

    Máu chảy ướt sàn gỗ.

    Cả thế giới bỗng chốc quay lưng lại, biến cậu thành hung thủ.

    Một màn tối đen bao trùm, tất cả ánh sáng trong mắt An đều biến mất.

    Trước khi kịp cảm nhận gì thêm, cậu nghe thấy tiếng bước chân náo loạn, tiếng người hò hét, tiếng cha cậu gào to buộc tội.

    Nhưng tất cả nhanh chóng trôi xa, mờ dần.

    Rồi, trong bóng tối vô tận ấy, một giọng nói dịu dàng, trong trẻo vang lên.

    "Ngươi đã chịu đủ khổ đau rồi…

    An."

    Âm thanh ấy không giống người trần, nó nhẹ như được dệt nên từ những sợi tơ ánh sáng, vừa gần gũi vừa xa xăm.

    An cảm giác cơ thể nhẹ dần, không còn đau đớn, không còn sức nặng trói buộc.

    "Ta đã nhìn thấy.

    Bất công, phản bội, máu và nước mắt…

    Trái tim ngươi kêu gào cầu cứu.

    Hãy trả lời ta, hỡi đứa trẻ.

    Ngươi có muốn một cơ hội…

    để đứng dậy một lần nữa không?"

    Giọng nữ ấy vang vọng, ngân nga như hát, nhưng lại sắc bén tựa như đang thử thách.

    Trong khoảnh khắc đó, An thấy những ký ức ùa về, ông nội mỉm cười gọi tên mình, ánh mắt khinh miệt của cha mẹ nuôi, những trận cãi vã, những đêm trằn trọc.

    Và trên hết, cảm giác oan khuất, tủi hờn, phẫn nộ bùng cháy dữ dội.

    Cậu không mở miệng, nhưng trong lòng đã gào thét đáp lại.

    Ngay lập tức, giọng nữ khẽ cười.

    "Tốt…

    Vậy thì ta sẽ dẫn ngươi đến nơi định mệnh đang chờ.

    Nắm lấy quyền năng ta trao.

    Hãy bước đi, An.

    Một thế giới khác…

    Sẽ trở thành ván cờ cho khát vọng của ngươi và cho những kẻ như ngươi."
     
    Song Of Celestial Origin
    Vẻ Đẹp Rực Rỡ Và Vui Tươi Của Hoa Giấy


    Ánh sáng lạ lẫm len vào đôi mắt vừa mở ra.

    Trần nhà gỗ, vách sàn thô sơ và hơi ấm của ngọn đèn dầu mờ nhạt bên cạnh.

    An chớp mắt, lồng ngực phập phồng như thể vừa trải qua một giấc mộng dài đầy máu và nước mắt.

    Nhưng thay vì những tiếng chửi rủa và gào thét, giờ đây cậu nghe thấy tiếng khóc trẻ sơ sinh…

    Chính là của chính mình.

    Người phụ nữ nằm nghiêng trên giường, mồ hôi túa ra ướt đẫm mái tóc nâu rối bời.

    Khuôn mặt bà dịu dàng, dù mệt mỏi nhưng đôi mắt ánh lên sự ấm áp vô bờ khi ôm lấy hài nhi đỏ hỏn trong tay.

    Bà thì thầm, như thể muốn chào đón một linh hồn vừa bước sang thế giới này.

    "Chào mừng con đến với thế gian này… con trai của mẹ."

    Bên cạnh, một bé gái chừng năm tuổi chạy lại gần, đôi mắt to tròn ánh lên sự háo hức và tò mò.

    Nàng nắm chặt vạt áo mẹ, ngó vào sinh linh nhỏ bé trong vòng tay.

    Đôi môi hồng khẽ mấp máy.

    "Đây là…

    Em trai của con sao, mẹ?

    Em bé thật nhỏ xíu…"

    Người phụ nữ mỉm cười yếu ớt, gật đầu.

    Bé gái reo khẽ, bàn tay run run chìa ra, như muốn chạm vào đứa em trai mới sinh.

    Trong khoảnh khắc ấy, An, linh hồn cũ nay đã trú ngụ trong thân xác mới, vừa bàng hoàng vừa hoảng hốt.

    Tất cả sự hận thù, phản bội, và nỗi đau đớn vừa trải qua dường như tan biến, nhường chỗ cho một khởi đầu mới dưới một danh phận mới.

    Bốn năm trôi qua kể từ ngày cậu được sinh ra.

    Căn nhà gỗ vẫn nằm nép mình nơi ngôi làng thanh bình, nhưng giờ đây, trong đó vang lên tiếng cười của một đứa trẻ.

    Caelum ngồi xếp chân trên sàn, đôi mắt xanh biếc lấp lánh hệt như bầu trời đầu hạ.

    Trẻ con trong làng thường ríu rít gọi cậu là "Cae" cho dễ nhớ, nhưng trong lòng cậu thì khác.

    Từng ký ức cay đắng của kiếp trước vẫn in sâu, khiến mỗi khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của mẹ, hay ánh mắt hồn nhiên của chị gái Aria, cậu đều cảm thấy vừa ấm áp vừa xa lạ.

    Cậu biết rõ, mình không phải là một đứa bé đúng nghĩa.

    Tâm hồn cậu đã trưởng thành, từng trải qua phản bội, mất mát, và cái chết.

    Nhưng giờ đây, để tồn tại, cậu chỉ có thể khoác lên vỏ bọc của một đứa trẻ bốn tuổi, đôi khi lém lỉnh, đôi khi ngây ngô, để họ không nhận ra sự khác thường.

    "Caelum, lại đây nào, em ngồi im một chút để chị tết tóc cho!"

    Aria, giờ đã chín tuổi, vừa cười vừa chạy tới với đôi tay vụng về.

    "Thôi, con trai thì cần gì tết tóc chứ?"

    Caelum nhăn mặt phản đối, giọng nói hệt như một cậu bé ngang bướng.

    Cô bé bật cười, và dường như không để cho cậu có cơ hội từ chối khi cô tiếp tục làm nũng và

    "Thôi nào, Caelum, để chị chơi một chút cũng được.

    Đàn ông mạnh mẽ thì đâu cần sợ vài sợi tóc rối."

    Caelum mím môi, bĩu môi đúng điệu trẻ con, nhưng trong thâm tâm, cậu khẽ nghĩ: "Nếu mình bộc lộ trí tuệ của mình quá sớm… chắc chắn họ sẽ nghi ngờ.

    Ừ, vậy cứ để bản thân sống như một đứa bé thêm một thời gian nữa."

    Nhưng dòng suy nghĩ của cậu bị cắt ngang bởi âm thanh bên ngoài.

    Tiếng ồn ào vang vọng từ ngoài sân.

    Một nhóm trẻ con trong làng, trạc tuổi Caelum, hò hét inh ỏi.

    "Cae!

    Ra đây mau!"

    "Đừng trốn nữa, đồ khoác lác!"

    Giọng nói non nớt, nhưng ngập đầy tức giận.

    Selanna vẫn còn bận trong bếp, còn Aria thì vừa định kéo em trai lại để buộc nốt dải ruy băng trên tóc.

    Nhưng Caelum đã nhoẻn cười, đôi mắt lóe lên chút tinh nghịch.

    "Ồ…

    Có vẻ thú vị đây."

    "Caelum, đừng chạy lung tung!

    Em mà ra ngoài gây chuyện, mẹ sẽ mắng đó!"

    Aria vừa kêu phía sau vừa chạy theo nắm lấy vạt áo cậu.

    Nhưng cậu bé đã nhanh nhẹn thoát ra khỏi tay chị rồi cười ranh mãnh.

    "Chị chơi một mình đi nhé!

    Em ra xem bọn chúng muốn gì nào."

    Rồi Caelum chạy vụt ra khỏi cửa, bỏ lại Aria đứng trong nhà thở dài bực bội.

    Bên ngoài, đám nhóc đang đứng chờ, mặt đỏ gay vì giận.

    Một đứa, trạc tuổi Caelum nhưng to con hơn hẳn, chống nạnh hét lên.

    "Đồ nói dối!

    Hôm qua ngươi khoe đã trèo lên cây sồi lớn nhất làng, nên chúng ta thử sức!

    Ngươi bảo đợi chút xong rồi người chẳng thấy đâu cả, giỡn mặt hả?!"

    Một đứa khác hùa theo, má phồng lên.

    "Đúng đó!

    Ngươi lúc nào cũng bày đặt ta đây ta đó!

    Hôm nay chúng ta sẽ dạy cho ngươi một bài học!"

    Caelum khoanh tay, nhướng mày.

    Bên trong tâm trí trưởng thành, cậu chỉ thấy tình huống này thật buồn cười.

    Nhưng bề ngoài, cậu nở một nụ cười nửa ngây ngô nửa khiêu khích.

    "Ồ…

    Thế à?

    Vậy các ngươi muốn chơi trò gì nào?"

    Đám nhóc liếc nhìn nhau, rồi bất ngờ phá lên cười đầy tinh quái.

    Thằng nhóc to con nhất chống nạnh, giọng oang oang lên.

    "Được rồi!

    Nếu ngươi giỏi thế thì chơi trốn tìm với bọn ta!

    Nhưng nhớ nhé, ai thua thì phải quỳ gối xin lỗi trước mặt tất cả mọi người ở quảng trường làng!"

    Mấy đứa còn lại vỗ tay rầm rầm, đồng thanh phụ họa.

    "Đúng đó!

    Phải xin lỗi!

    Phải xin lỗi!"

    Caelum bật cười.

    Trong lòng cậu, vốn dĩ những trò trẻ con như vậy chẳng có gì đáng để bận tâm.

    Nhưng bây giờ cậu là trẻ con và ánh mắt tinh nghịch của một đứa trẻ, lại còn với tính cách của cậu thì cậu không thể từ chối được.

    Cậu cười toe toét và nhảy cẫng lên.

    "Được thôi!

    Trốn tìm thì trốn tìm!

    Các ngươi sẽ chẳng bao giờ tìm thấy ta đâu!"

    Đám nhóc đồng loạt ồ lên, rồi chỉ định ngay kẻ làm người tìm.

    Thằng bé to con nhắm mắt, úp mặt vào gốc cây, giọng bắt đầu đếm .

    "Một… hai… ba…"

    Đám trẻ con tản ra bốn phía, chạy tìm chỗ trốn.

    Caelum đứng im rồi liếc quanh xem chỗ trốn nào thích hợp.

    Với cái đầu của người từng trải qua cả một đời, cậu biết rõ đâu là chỗ trốn chắc chắn thắng.

    Nhưng đôi chân lại cố tình chạy theo bọn trẻ, giả vờ lóng ngóng như một đứa nhóc thật sự.

    Cậu lon ton chạy ngang qua bãi cỏ, tiếng cười ríu rít của bọn trẻ văng vẳng bên tai.

    Bước chân cậu chợt dừng lại khi trông thấy cái giếng cũ nằm sát mép làng.

    Thành giếng phủ rêu xanh, mát lạnh dưới ánh nắng chiều.

    "Ở đây chắc ổn."

    Không suy tính, không cân nhắc, Caelum vòng nhanh ra phía sau giếng, ngồi thụp xuống.

    Bóng râm ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé, tiếng tim đập rộn ràng phấn khích như khi mỗi lần tham gia trò chơi.

    Cậu ôm đầu gối, ngước mắt nhìn bầu trời xanh ngắt phía xa.

    Trong giây phút ấy, Caelum bỗng thấy mình quên mất quá khứ nặng nề.

    Những vết thương, phản bội, sự chết chóc…Tất cả như tan biến.

    Chỉ còn lại cảm giác trong trẻo, giống hệt như những ngày xa xưa khi cậu còn là một đứa bé chạy tung tăng bên cạnh ông nội, cùng ông đùa nghịch trong sân nhà.

    Bất giác, khóe môi cậu vô thức nở nụ cười.

    "Thì ra làm một đứa trẻ vô lo vô nghĩ cũng chẳng tệ."

    Từ xa, tiếng bọn trẻ vang vọng, đầy háo hức.

    "Mười tám… mười chín… hai mươi!

    Ta đi tìm đây!"

    Tiếng bước chân lạo xạo trên đất vang lên, đứa đi tìm bắt đầu lục lọi từng gốc cây, từng bụi cỏ.

    Nhưng Caelum vẫn ngồi im lặng sau lưng giếng, ôm lấy sự yên bình ngắn ngủi như thể đó là món quà quý giá nhất mà định mệnh ban cho.

    "Ơ…

    Có người ở đây nè?"

    Một giọng nói trong trẻo từ đâu làm cậu giật mình ngẩng nhìn lên.

    Trước mắt, một bé gái tóc hồng nhạt óng ánh trong nắng chiều đang nghiêng đầu nhìn cậu.

    Đôi mắt to tròn long lanh, gương mặt sáng bừng bởi nụ cười tò mò.

    Trên tay cô bé là chiếc xô gỗ nhỏ, hẳn là định ra giếng lấy nước.

    "Xin chào!

    Ngươi đang làm gì ở đây thế?"

    Caelum nhìn cô bé chằm chằm một thoáng.

    Trông có vẻ cùng tuổi mình nhưng dáng vẻ lạ lẫm mà hình như là cậu chưa từng gặp bao giờ.

    Trước mặt cô bé đáng yêu như vậy, nếu là một đứa trẻ bình thường, chắc hẳn đã đỏ mặt hay bối rối trước ánh mắt đó.

    Nhưng Caelum chỉ nhếch môi, phớt lờ, tựa lưng vào thành giếng.

    "Trốn thôi..."

    Cậu đáp cụt lủn, giọng bình thản đến mức chẳng buồn để ý đến sự có mặt của cô.

    Đôi mắt lơ đãng như thể cô bé chỉ là một cái bóng thoáng qua.

    "Trốn sao?

    Vậy chắc ngươi đang chơi trốn tìm với những người kia phải không?"

    Caelum gật gù hờ hững, không nói gì thêm.

    Nhưng cô bé thì chẳng có vẻ gì muốn bỏ đi.

    Cô cười tươi, ngồi thụp xuống cạnh cậu mà chẳng lo rằng có làm phiền cậu hay không.

    Hai bàn tay nhỏ ôm lấy đầu gối rồi cũng tựa lưng vào giếng.

    "Thế thì cho ta trốn chung được không?

    Dù không thật sự chơi, nhưng nghe có vẻ thú vị quá!"

    Cậu liếc nhìn cô bé, khóe môi mấp máy như định bảo "muốn làm gì thì làm" rồi lại im lặng.

    Với Caelum, đây chỉ là một đứa trẻ tò mò, và chẳng đáng để bận tâm.

    Nhưng cô bé hoạt bát này vẫn tiếp tục líu lo như bên cạnh cậu.

    "Nè ngươi biết không, ta chưa từng chơi trốn tìm giỏi đâu.

    Mỗi lần tham gia, ta đều bị tìm thấy đầu tiên!

    Thế nên hôm nay nếu ta trốn cùng ngươi, chắc ta sẽ thắng lần đầu tiên trong đời mất!"

    Nghe thấy vậy thì cậu nhướng mày, lần này chịu thốt một câu.

    "Hửm?

    Thế thì phiền phức lắm."

    Một tiếng cười khúc khích bật ra, đôi mắt ánh lên sự tinh nghịch dịu dàng.

    "Không đâu!

    Ta sẽ im lặng như mèo con.

    Và rồi đến cuối cùng khi mọi người đều bị phát hiện, thì chỉ còn lại chúng ta và thắng!"

    Nói rồi, cô ghé sát lại, hạ giọng như thể đang chia sẻ một bí mật gì đó.

    "Ngươi biết không?

    Ta tên là Amoria, một cái tên rất dễ thương đúng không?

    Còn ngươi thì sao?

    Nói đi, nếu không ta sẽ hét lên cho bọn họ biết ngươi trốn ở đây đó!"

    Caelum im lặng một lúc, ánh mắt hờ hững nhìn ra xa như thể chẳng hề bận tâm.

    Nhưng Amoria vẫn nhìn chằm chằm, chờ đợi câu trả lời từ cậu với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt tròn xoe long lanh.

    "Caelum."

    Cậu buột miệng cắt lời, giọng nhỏ nhưng rõ ràng.

    Ánh mắt lạnh nhạt, nhưng khóe môi dường như thấp thoáng một nụ cười khẽ.

    Amoria nghe vậy thì thích lắm khi cậu chịu trả lời.

    Cô cũng đáp lại với một nụ cười.

    "Caelum…

    Caelum à?

    Cái tên nghe như bầu trời ấy nhỉ!

    Thật đẹp quá!"

    Cô vòng tay ôm gối, lắc lư người, khẽ hát theo nhịp riêng của mình.

    "Caelum, Caelum, bầu trời xanh…"

    Cậu thở dài, quay mặt đi, giả vờ chẳng quan tâm.

    Nhưng trong lòng, lần đầu tiên cậu cảm thấy tên gọi này cái tên mới của mình trong thế giới này trở nên thân thuộc hơn một chút.

    Ngay lúc ấy, tiếng chân xì xào vang lên từ phía xa.

    Cậu nhóc kia bắt đầu tiến lại gần giếng.

    "Ngươi trốn ở đâu rồi, Cae!

    Lần này ngươi thua chắc rồi!"

    Amoria cố nén tiếng cười nhưng bờ vai nhỏ khẽ run run, tiếng khúc khích cuối cùng vẫn thoát ra khỏi môi.

    Chỉ một chút thôi, nhưng vừa đủ để thu hút sự chú ý.

    "Khoan đã…

    Tiếng gì ở sau giếng kia?!"

    Thằng nhóc to con nhất lập tức chạy tới.

    Nó vòng qua thành giếng, và đúng như dự đoán, bắt gặp Caelum ngồi co ro với gương mặt chẳng buồn giải thích.

    "Ha!

    Bắt được rồi!

    Ngươi thua rồi nhé, Cae!"

    Cậu chau mày, liếc sang Amoria vẫn đang che miệng cười, rồi buông một tiếng lẩm bẩm trách móc.

    "Chậc...

    Thật là phiền phức thật"

    "Ha ha!

    Đồ ngốc!

    Lần này cậu phải xin lỗi trước cả làng cho xem!"

    Bọn nhóc còn lại ùa tới, đồng loạt cười hả hê, nhảy cẫng quanh Caelum.

    Nhưng rồi, khi ánh mắt của lũ trẻ vô tình chạm đến Amoria, thì cả bọn đột ngột khựng lại.

    Cô bé tóc hồng ngồi đó, vẫn mỉm cười hồn nhiên với đôi mắt sáng lấp lánh nhìn họ.

    Nhưng một thoáng cảm giác kì lạ bao quanh, một cảm giác ngượng ngùng có phần lo lắng hiện lên.

    "Ơ…

    Amoria cũng ở đây à…"

    "Thì ra ngươi…

    Trốn cùng cậu ta…"

    Không hiểu sao, sự vui vẻ diễu cợt biến mất trong nháy mắt.

    Đứa nọ liếc đứa kia, gãi đầu, bỗng viện cớ.

    "À…

    Ta nhớ ra mẹ gọi về ăn cơm rồi…"

    "Ừ đúng, trời sắp tối rồi mà…"

    "Thôi, để lần khác vậy!"

    Thế là chỉ trong chốc lát, đám nhóc tan biến như bầy chim sẻ bị xua đuổi, để lại Caelum ngồi sững, đôi mắt đầy dấu hỏi.

    "Chuyện quái gì vậy?"

    Amoria cười tươi như chưa hề có gì xảy ra.

    "Ngươi sao vậy?"

    Caelum vẫn còn ngồi dựa lưng vào thành giếng, ánh mắt lướt theo bóng mấy đứa trẻ vừa chạy đi.

    Cái cách chúng cười nhạo, rồi lại đột ngột im bặt và bỏ đi chỉ vì Amoria xuất hiện thật sự khiến cậu không thể hiểu nổi.

    Nên sau đó cậu quay sang, ánh mắt hơi nheo lại và có phần hoài nghi, chăm chú nhìn cô bé tóc hồng đó đang mỉm cười ngây ngô như chẳng hề để tâm.

    "Này, Amoria."

    "Hm?

    Gì thế, Caelum?"

    Cô đáp cùng giọng ngọt ngoài và có chút tò mò.

    "Lúc nãy…

    Sao tự nhiên bọn họ nhìn thấy ngươi thì sắc mặt trông có vẻ kì lạ vậy?

    Cứ như gặp phải thứ gì đáng sợ ấy."

    Amoria chớp mắt vài cái, rồi cười khúc khích, bàn tay nhỏ xíu quơ quơ ra trước mặt.

    "Ta cũng không rõ nữa, hay là có khi tại cậu trốn giỏi quá đó, nên chúng xấu hổ rồi bỏ chạy thôi."

    Caelum cau mày, im lặng một lát.

    Với trải nghiệm và sự trưởng thành còn sót lại từ kiếp trước, cậu biết câu trả lời đó hời hợt đến mức nào và nó thật sự khiến cậu khó chịu.

    Nhưng rồi cậu thở dài, đành giấu đi sự nghi ngờ trong lòng, dù sao đối với cậu, cô cũng chỉ là trẻ con và không muốn đôi co thêm với một đứa bé vô tư thế này.

    Cậu buông tiếng nhỏ, rồi ánh mắt dừng lại nơi chiếc xô gỗ bóng loáng đặt bên chân Amoria.

    "Thôi kệ đi.

    Ngươi đem cái này làm gì?"

    Amoria lập tức sáng bừng lên, nâng chiếc xô lên cao như khoe chiến tích.

    "Ta đi lấy nước cho mẹ!

    Mẹ bảo tối nay phải có nước sạch để nấu ăn.

    Nhưng cái xô này hơi nặng, một mình ta xách khó lắm…"

    Rồi cô mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong thành hình trăng khuyết, giọng nói ngân nga đầy nhiệt tình.

    "Này, Caelum, hay là ngươi giúp ta nhé!

    Hai đứa cùng làm thì sẽ nhanh hơn nhiều đó!"

    Caelum nghe vậy bật cười khẩy, nửa miệng cong lên đầy tự tin.

    "Hừ, chỉ có thế thôi sao?

    Đơn giản như ăn bánh ấy mà.

    Đưa đây."

    Cậu đứng phắt dậy, giằng lấy chiếc xô khỏi tay Amoria.

    Dù thân xác hiện tại chỉ là một cậu nhóc bốn tuổi, nhưng trong lòng, Caelum vẫn giữ nguyên sự kiêu hãnh và bản lĩnh của một người từng trưởng thành.

    Với cậu, mấy việc vặt này chẳng là gì cả.

    Amoria nhìn cậu với đôi mắt sáng lấp lánh, như thể thấy một anh hùng tí hon vừa bước ra từ truyện cổ tích.

    "Wow…

    Caelum thật mạnh mẽ!

    Vậy thì, cùng ta đi nhé!"

    Cậu liếc nhìn nụ cười rạng ngời ấy, khẽ nhún vai.

    Dù ngoài miệng thì tỏ ra bất cần, nhưng sâu trong lòng, Caelum bất giác thấy một cảm giác lạ lẫm, như thể những ngày tháng buồn đau cũ kỹ của kiếp trước đang được xoa dịu bởi một thứ ánh sáng nhỏ bé, ngọt ngào này.
     
    Song Of Celestial Origin
    Lời Cầu Nguyện


    Caelum cầm chắc chiếc xô, bước đến mép giếng.

    Nước giếng trong veo hắt ánh nắng phản chiếu hai gương mặt nhỏ bé.

    Với vài động tác gọn gàng, cậu đã kéo gàu lên, đổ đầy chiếc xô gỗ nặng trịch.

    "Có vẻ nặng lắm, nhưng mà nặng thế này mà ngươi cũng định tự xách về sao?

    Ngốc thật."

    Caelum buông một câu, giọng vừa trách vừa giễu cợt.

    Nhưng Amoria không hề giận, vừa cười ngượng vừa gãi đầu rồi hai tay vỗ vào nhau.

    "Thì ta biết Caelum sẽ giúp mà!

    Thấy chưa, ngươi đúng là mạnh mẽ lắm đó."

    Nghe vậy khoé môi cậu liền cười một cái tự mãn rồi hừ nhẹ như việc này chẳng là gì.

    Cậu nhấc chiếc xô lên vai rồi nhìn vào cô rồi nói.

    "Nhà của ngươi ở đâu?"

    Caelum hỏi ngắn gọn.

    Amoria giơ tay, ngón tay nhỏ nhắn chỉ về phía xa xa, nơi những tán cây sồi cao vút trải dài thành một mảng xanh mát.

    "Ở kia kìa, bên rừng sồi đó!

    Đi theo ta nhé!"

    Nói rồi, cô lon ton chạy đi trước, mái tóc hồng xoã ra đung đưa theo từng bước chân nhún nhảy.

    Cậu nhìn theo, trong lòng có chút nhẹ đi, cái dáng chạy hồn nhiên ấy thật ngây thơ và vô tư, làm cậu nhớ lại những ngày khi cậu vẫn còn là đứa trẻ như vậy.

    Cậu thở dài, lắc đầu rồi bước theo sau, vai vẫn gánh chiếc xô đầy nước nặng trĩu.

    Con đường làng trải dài, những mái nhà gỗ đơn sơ tỏa ra mùi khói bếp thoang thoảng.

    Amoria vẫn bước đi phía trước, tay dang ra hai bên như chim nhỏ, vừa chạy vừa quay đầu lại gọi.

    "Nhanh lên nào, Caelum!

    Không thì ta bỏ mặc ngươi ở lại đấy nhé!"

    "Biết rồi, đừng có dục ta!"

    Amoria miệng cười, nụ cười ngọt ngào đến mức vài người dân bên đường cũng vô thức dõi theo.

    Nhưng ánh mắt họ lại có gì đó lạ lùng như có một sự kiêng dè, hay một sự xao động, rồi vội quay đi.

    Cậu nhận ra điều gì đó, để ý thấy một bà lão đang gánh củi nhìn Amoria, đôi mắt vừa thương cảm vừa dè chừng.

    Một người đàn ông buôn rượu chào cậu qua loa, nhưng khi ánh mắt lướt đến Amoria, ông ta lại nín lặng, tránh đi.

    "...Hửm?"

    Caelum cau mày.

    Cậu chưa kịp hỏi thì Amoria đã hồn nhiên quay lại như muốn rủ rê.

    "Này, sau khi mang nước về, ngươi có muốn chơi thêm không?

    Ta biết một chỗ dưới rừng sồi có nhiều hoa dại lắm đó!"

    Caelum khựng lại trong chốc lát, rồi chỉ thở dài, giọng cứng rắn hơn để che đi sự thắc mắc trong lòng.

    "Lo làm xong việc đã rồi tính.

    Nếu ngươi để ta vác nặng một mình thế này thì ta bỏ mặc ngươi thật đấy."

    Amoria chạy lại gần, nhẹ nhàng giữ vào thành xô cùng cậu, dù lực của cô chẳng thấm vào đâu nhưng ít nhất cũng giảm bớt gánh nặng.

    "Được rồi, ta cũng giúp đây!

    Cùng nhau làm thì vui hơn, phải không?"

    Caelum liếc nhìn gương mặt trong sáng đang kề ngay bên cạnh mình, bất giác thấy khó chịu vì cảm giác ấm áp lại đang len vào nơi cậu luôn cố che giấu.

    Và rồi cả hai tiếp tục bước đi, dưới ánh nhìn lạ lùng của dân làng, một sự vô tư hồn nhiên xen lẫn một bí mật nào đó chưa kịp hé lộ.

    Sau một hồi thì bóng dáng ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên bìa rừng sồi hé mở, mái ngói nâu sẫm đã cũ, xung quanh là những bụi hoa dại lay động trong gió.

    Càng rời xa làng, con đường trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng chim kêu và lá sồi xào xạc.

    Amoria nhảy chân sáo về phía cánh cửa gỗ, quay lại reo lên.

    "Đến rồi, Caelum!

    Đây là nhà ta!"

    Caelum đặt chiếc xô xuống đất, khẽ vươn vai.

    Dù cơ thể nhỏ bé, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng cậu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không muốn để lộ sự mệt nhọc.

    Cánh cửa gỗ hé mở.

    Một người phụ nữ bước ra, dáng mảnh khảnh trong chiếc váy đơn giản màu lam nhạt.

    Tóc bà óng vàng, buông dài xuống vai, đôi tai hơi nhọn thoáng lộ ra dưới làn tóc, khiến Caelum bất giác chú ý.

    Đôi mắt bà màu xanh lục, sáng và sắc như rừng sâu, dừng lại trên cậu bé xa lạ.

    Không quát mắng, không cau có, nhưng ánh nhìn ấy chứa sự cảnh giác rõ rệt, như thể muốn dò xét từng chi tiết.

    "Amoria"

    Bà cất giọng trầm có phần hơi lạnh nhưng êm.

    Amoria cười tươi, vội vàng giải thích, giọng ríu rít.

    "Mẹ, đây là Caelum!

    Cậu ấy giúp con gánh nước từ giếng về đó."

    Người phụ nữ im lặng trong thoáng chốc, ánh mắt vẫn dõi vào Caelum.

    Dù nụ cười trẻ thơ của con gái có thể xóa tan sự nghi ngờ, nhưng bà vẫn giữ sự nghiêm túc.

    "Ta hiểu.

    Nhưng con biết rồi đấy, Amoria.

    Không phải ai từ làng cũng đáng tin.

    Ta đã dặn con không nên quá thân thiết với người lạ."

    Caelum đứng thẳng, không tỏ vẻ e dè.

    Với bản lĩnh và sự từng trải từ kiếp trước, cậu không quen cúi đầu nhún nhường, kể cả khi thân xác chỉ là đứa trẻ.

    "Tôi chỉ giúp cô ấy mang nước thôi.

    Không có gì hơn cả."

    Giọng cậu ngắn gọn, rành rọt.

    Đôi mắt xanh lục của người phụ nữ khẽ nheo lại, rồi dịu đi một chút khi thấy sự dứt khoát trong lời nói.

    Bà quay sang con gái, khẽ thở dài, nhưng không còn nói thêm gì nữa.

    Amoria thì chẳng để ý đến sự căng thẳng, vừa cười vừa kéo tay Caelum.

    "Thấy chưa, mẹ, Caelum tốt bụng mà!

    Nào, vào đây, ta sẽ cho ngươi xem mấy bông hoa ta hái được sáng nay!"

    Caelum bị lôi đi, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại nơi mẹ Amoria, người phụ nữ mang vẻ đẹp bí ẩn và một lớp sương nghi ngại.

    Trong khoảnh khắc ấy, cậu mơ hồ cảm nhận được gia đình này che giấu điều gì đó, và Amoria, có thể không chỉ đơn thuần là một cô bé hồn nhiên như cậu nghĩ.

    Bên trong căn nhà nhỏ, ánh sáng vàng từ lò sửa hắt lên trên sàn gỗ sẫm màu, tỏa ra thứ hơi ấm giản dị.

    Amoria hớn hở kéo Caelum ngồi xuống bên bàn gỗ thấp, bày ra vài nhánh hoa dại hái từ sáng.

    "Tada!

    Đẹp không?

    Mẹ bảo hoa này chỉ nở ở bìa rừng thôi.

    Ngươi có muốn giữ một bông không?"

    Cô bé đưa ra trước mặt cậu, nụ cười hồn nhiên đến mức chẳng ai nỡ từ chối.

    Caelum im lặng, ánh mắt chỉ thoáng dừng lại nơi bông hoa nhỏ xíu ấy, rồi lướt qua những chi tiết trong căn nhà, vài vật dụng lạ, những tấm vải thêu hoa văn cổ, và nhất là ánh mắt nghiêm nghị của mẹ Amoria vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn.

    Một cảm giác bất an len vào tâm trí cậu.

    Lúc này trực giác của một người từng trưởng thành mách bảo rằng nếu ở lại thêm có lẽ không khôn ngoan.

    Nên cậu chậm rãi đứng lên, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát.

    "Ta nghĩ...

    Nên về thôi.

    Sắp tối rồi."

    Amoria sững lại, đôi mắt vui tươi và hồn nhiên như dòng nước lũ cuốn trôi đi.

    "Huh... ?

    Ngươi phải đi rồi sao?

    Nhưng ta còn muốn..."

    "Ngày mai còn có thể gặp.

    Mẹ của ta có lẽ cũng đang đợi ta quay về.

    Caelum ngắt lời, nở một nụ cười nhạt nhưng không hẳn lạnh lùng.

    Cô bé mím môi, rồi bật cười nhẹ, tuy có hơi miễn cưỡng nhưng vẫn chấp chấp nhận lý do đó.

    "Um...

    Vậy mai gặp nhé, Caelum!"

    Caelum gật đầu, quay lưng bước ra ngoài.

    Gió chiều se lạnh lùa qua bóng nhỏ bé của cậu trên nền đất.

    Trước khi đi hẳn, cậu liếc lại lần cuối, vẫn thấy Amoria vẫn vẫy tay tạm biệt, còn mẹ cô đứng sau khung cửa, ánh mắt xanh lục sâu thẳm vẫn chưa thôi dò xét.

    Ánh hoàng hôn đã đỏ ửng cả góc trời chiếu xuống con đường trở về nhà của mình.

    Khi Caelum bước vào căn nhà quen thuộc.

    Cậu vừa đặt chân qua bậc cửa thì tiếng chân vội vã từ bên trong nhà lật đật vang lên gần hơi tới gần cửa, giọng của Aria ngay tức khắc trách móc cậu.

    "Caelum!

    Em đi đâu mà giờ này mới về hả?

    Biết mấy giờ rồi không?!"

    Cô bé đứng khoanh tay giữa phòng, gương mặt nhỏ xinh nhăn nhó như bà cụ non, hậm hực bước lại gần, dậm chân xuống sàn gỗ.

    Cậu nhướng mày, hờ hững đáp.

    "Có đi đâu xa đâu, chỉ chơi một chút thôi.

    Chị làm gì mà dữ vậy."

    "Chỉ chơi một chút thôi à?

    Em có biết mẹ lo thế nào không?

    Trời mà tối thêm chút nữa thì chị đi tìm rồi đấy!"

    Aria vừa nói vừa gõ tay vào trán cậu.

    "Au!

    Đau đấy!"

    Aria đỏ mặt trách móc nhưng cũng là lo cho cậu.

    "Em đúng là...

    Lúc nào cũng xấc xược!

    Không biết cái tính này giống ai nữa!"

    "Giống ai là ai?"

    Caelum cười khẩy, lách người qua để bước vào trong.

    Aria hít một hơi, tay chống hông, mắt long lanh vừa giận vừa thương.

    Dù miệng vẫn càm ràm, nhưng trong ánh mắt ấy chỉ toàn là lo lắng cho cậu em trai bé bỏng của mình.

    Đang lúc cậu bước vào trong thì tiếng bước chân chậm rãi trên sàn vang lên.

    Mẹ của hai người từ gian bếp đi ra, dáng vẻ dịu dàng trong bộ váy vải giản dị, trên gương mặt vẫn còn vương chút mệt nhọc của một ngày dài nhưng giọng bà mềm mại, như một dòng suối xoa dịu ngay sự ồn ào trong nhà.

    "Thôi nào, hai đứa...

    Aria, con đừng trách em nhiều quá.

    Còn Caelum..."

    Bà ấy cúi xuống, bàn tay ấm áp khẽ đặt lên đầu cậu.

    Ánh mắt bà dịu dàng nhưng không kém phần nghiêm nghị.

    "Con nhớ lần sau phải về sớm hơn.

    Con mà gặp chuyện gì thì mẹ sẽ rất lo lắng đấy."

    Caelum hơi chững lại.

    Đối diện với sự dịu dàng ấy, dù trong lòng cậu vẫn giữ bản tính cứng cỏi của một người từng trải, nhưng ở khoảnh khắc này, cậu chỉ khẽ gật đầu, đáp nhỏ.

    Điều mà cậu chưa từng cảm nhận được khi ở tiền kiếp.

    "Vâng, con nhớ rồi."

    Bà ấy mỉm cười hiền hậu, xoa nhẹ mái tóc đen rối bù của cậu.

    Sau đó, bà chậm rãi nói, giọng pha chút trang trọng.

    "Phải rồi.

    Năm nay con đã tròn năm tuổi, Caelum.

    Theo phong tục từ xưa đối với những người cầu nguyện cho Nữ Thần, sáng mai con cùng những đứa trẻ khác sẽ đến Đàn Nguyệt Linh, nơi có tượng Nữ thần Veyarah.

    Tất cả sẽ dâng lời cầu nguyện để được Người ban chúc phúc, che chở và bảo vệ."

    Ánh mắt Caelum liền loé lên một tia khác thường.

    Cái tên này cậu đã nghe thấy nó ở một nơi khác, trong một giọng nói mơ hồ, xa xăm, giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

    Aria thì lại vui vẻ reo lên, vỗ tay.

    "Đúng đó!

    Mai em sẽ được đứng trước tượng Nữ thần giống chị hồi năm ngoái.

    Nhất định Người sẽ ban cho em lời chúc phúc tốt đẹp nhất!"

    Caelum không nói gì thêm.

    Cậu chỉ cúi đầu, che giấu suy nghĩ cuộn trào trong lòng.

    Một phần của cậu thích thú, nhưng một phần khác lại có một cảm giác kì lạ.

    Nhưng cũng có thể là cơ hội để cậu giải đáp thắc mắc của mình.

    Tại sao cậu lại được ban cho cơ hội sống mới.

    Bầu trời sáng trong, mây trắng thưa thớt, mặt đất phủ một lớp sương mỏng mảnh như hơi thở của bình minh.

    Trước rừng sồi, một khoảng đất rộng mở ra, nơi dựng nên Đàn Nguyệt Linh bằng đá trắng.

    Chính giữa là tượng Nữ thần Veyarah, uy nghi nhưng dịu dàng, dáng Người đứng thanh khiết, đôi tay dang rộng như đang chở che cho thế gian.

    Tất cả những đứa trẻ vừa tròn năm tuổi trong làng đều được đưa đến, quần áo tươm tất, gương mặt vừa phấn khích vừa căng thẳng.

    Chúng đứng thành vòng tròn quanh bàn thạch.

    Một vị tư tế khoác áo choàng dài màu bạc bước ra.

    Giọng ông vang vọng, già nua nhưng rền vang như mang theo âm điệu của gió và cây, khiến bọn trẻ đều im lặng.

    "Hỡi những mầm non vừa bước sang kì đầu tiên của sự trưởng thành...

    Hôm nay, các con diện kiến Nữ thần Veyarah, Người che chở cho chúng ta.

    Các con sẽ cúi đầu, dâng lời cầu nguyện.

    Người sẽ khắc lên linh hồn các con dấu ấn phù hộ, để trong suốt cuộc đời, các con được ánh sáng dẫn đường."

    Ông đưa tay chỉ lên bức tượng.

    Ánh sáng ban mai chiếu xuống, phản quang trên phiến đá, khiến gương mặt Nữ thần dường như sáng rỡ hơn cả ánh mặt trời.

    "Nhưng hãy nhớ..."

    Giọng tư tế chậm rãi, trầm xuống như gió rừng thổi qua khe đá.

    "Ân phúc ấy chỉ dành cho tâm hồn trong sáng.

    Kẻ ôm lòng đố kị, ích kỷ, hay dối trá...

    Dù có quỳ xuống nơi đây, cũng sẽ không bao giờ được Người mỉm cười."

    Vị tư tế nhắm mắt, giơ cao cây trượng bạc khảm đá sáng lấp lánh, rồi cất giọng trầm bổng.

    Lời ông ấy cầu nguyện bằng ngôn ngữ của thế giới này.

    Âm thanh đó như gió ngân qua rừng, như tiếng nước chảy trong suối ngầm, khiến tất cả bọn trẻ bất nghe theo.

    Chúng chắp tay trước ngực, đồng loạt nhắm mắt, im lặng thành kính.

    Ánh sáng từ tượng Nữ thần lan tỏa, mềm mại và tinh khiết, phủ lấy khu đàn tế như một dải lụa vàng nhạt.

    Caelum cũng nhắm mắt theo, đôi tay nhỏ bé siết lại.

    Nhưng trong sâu thẳm, cậu cảm nhận được điều gì đó từ tượng đá, có thứ gì đó đang đáp lại.

    Một tiếng thì thầm mà chỉ dành riêng cho cậu, khác hẳn sự tĩnh lặng mà những đứa trẻ khác đang đắm chìm.

    Như thể từ trong gió, từ những khe nứt của đá thạch, một âm thanh dịu dàng vọng đến bên tai.

    Caelum giật mình mở mắt ra.

    Theo phản xạ, cậu liền nhìn xung quanh xem giọng nói đó từ đâu, nhưng ngoài cậu thì dường như chẳng ai khác nghe thấy.

    Mọi thứ thật mơ hồ nhưng có thể, đây chính là dấu hiệu cho thấy họ sẽ gặp nhau trong một tương lai gần.
     
    Back
    Top Bottom