Ngôn Tình Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 384: Đã Qua Rồi



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 385: Trái Tim Lạnh Giá



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 386: Người Theo Đuổi



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 387: Người Theo Đuổi (2)



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 388: Nói Việc Tư


Sở Từ làm bí hiểm, cố ý không nói Từ Vân Liệt là ai, nhìn dáng vẻ Võ Thuận vò đầu bứt tai sốt ruột khẽ cười, trong lòng hơi vừa lòng một chút.

Mặc dù trông gã hơi keo kiệt nhưng tốt hơn Hoàng Kiến Dân. Lúc nhắc đến Từ Vân Liệt mặc dù hơi lo lắng, nhưng ánh mắt rất sạch sẽ, cũng không có một chút ghen tỵ hoặc bất mãn. Hơn nữa hoạt động tâm lý của người này đều hiện trên mặt, không nhiều mưu mô, khá đơn giản.

Võ Thuận vừa nghe mình nói chuyện với Sở Từ thì sắc mặt trở nên cứng ngắc, khô khốc nói: "Chuyện này... trước đó anh đều nói chuyện với Hương Như..."

"Anh không muốn nói chuyện với tôi? Tôi nhớ rõ tôi mới là chủ của xưởng này thì phải?" Sở Từ cười khẽ, tỏa ra lạnh nhạt.

"Không, không, nói chuyện. Tất nhiên có thể nói chuyện!" Võ Thuận nói với vẻ mặt đau khổ.

Kỳ thật gã căn bản không có việc gì, chuyện trong xưởng ban ngày đã thu xếp xong. Làm gì cần nửa đêm gã đến nói chuyện với Thôi Hương Như chứ? Chỉ là lấy cớ này để gặp Thôi Hương Như mà thôi.

Nhưng bây giờ đã nói đến đây, gã cũng không thể không nói một câu, phải không? Chỉ có thể vội vàng suy nghĩ. Sau khi suy xét một hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra chủ đề, nhanh chóng nói: "Anh đã lấy hàng ở xưởng của em một thời gian, có thể nói một phần ba doanh số trong xưởng của em đều là anh tìm cách, thường xuyên qua lại cũng coi như quen biết. Cho nên anh muốn góp ý cho em một số..."

Sở Từ mời gã vào nhà. Sau khi rót trà thì chăm chú lắng nghe.

"Giấy chứng nhận xưởng của em tốt hơn nên đi làm thêm mấy giấy chứng nhận nữa, dứt khoát đổi thành nhà máy đi. Đặt một cái tên phù hợp, nói ra cũng nghe hay hơn. Đặc biệt là thuốc mỡ em bào chế có tác dụng rất tốt, cũng không thể giới hạn ở huyện chúng ta được. Sau khi có nhãn hiệu và đóng gói mới có thể tiêu thụ xa hơn. Tất nhiên, nếu đổi thành nhà máy thì đầu tư cũng nhiều hơn. Ví dụ như số lượng công nhân, 7-8 người thì làm việc không xuể. Hơn nữa, ngoại trừ sản xuất còn phải có một phòng kiểm tra chất lượng. Nếu em có thể học hỏi như những doanh nghiệp nhà nước, sau này nhất định có thể càng làm càng lớn." Võ Thuận lại nói.

Mặc dù lời nói này là đột nhiên nghĩ ra, nhưng trước kia gã quả thật cũng đã từng nghĩ đến. Chẳng qua dù sao xưởng cũng không phải của gã. Thậm chí gã cũng xem như là khách hàng, nên những lời này cũng không đề cập qua.

Mà bây giờ thì khác, gã muốn theo đuổi Thôi Hương Như thì trước tiên phải qua cửa của Sở Từ, cố gắng lấy lòng nàng mới đúng.

Sở Từ nghe xong lời gã nói thì phụ họa gật đầu. Xưởng nhất định cần phải thay đổi, hiếm khi một người ngoài như gã có lòng nhắc nhở nàng.

"Tôi đã nghĩ đến chuyện này, sang năm hẳn là sẽ thay đổi vấn đề này." Sở Từ nói đơn giản.

Võ Thuận cười gượng: "Nếu sau này em có chỗ nào cần anh giúp đỡ thì cứ việc nói... Đúng rồi, nhân tiện anh nói với em về việc đặt thuốc cho ba tháng đầu năm sau. Đây là danh sách, em nhìn một chút đi. Nếu không có vấn đề gì thì sắp xếp công nhân làm, anh cũng có thể lấy hàng sớm nhất có thể."

Nói ra lời này, thật ra có vẻ đang bàn chuyện làm ăn với nàng.

Sở Từ cầm đơn hàng xem kỹ lại, phát hiện gã đã đặt rất nhiều hàng. Nhưng cũng không vội vàng quyết định ra, thay vào vào đó chuẩn bị ngày mai sẽ đến xưởng xem thử. Sau đó dựa vào tình huống mà quyết định.

"Đồng chí, anh đến nhà tôi chỉ vì nói những chuyện này sao?" Sở Từ lại nói.

Võ Thuận sửng sốt, sắc mặt hơi co rúm: "Thôi... Thôi Hương Như đâu? Anh mang pháo hoa đến muốn cho cô ấy xem."

"Ồ? Nói cách khác, anh thật ra là muốn nói việc tư?" Sở Từ nhướng mày nói tiếp.

Luồng không khí này ép cho Võ Thuận không thở nổi, gương mặt nghẹn đến đỏ bừng. Người đàn ông này quả thật không dễ dàng gì. Nhưng cố tình lại không thể bỏ của chạy lấy người, chỉ có thể kiên trì gật đầu.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 389: Môn Đăng Hộ Đối



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 390: Đau Dài Còn Hơn Đau Ngắn



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 391: Vợ Tương Lai


Nhìn thấy Thôi Hương Như không có vẻ gì là buồn bã, Sở Từ cũng an tâm, lập tức cười nói chuyện khác với chị. Buổi tối cả nhà ăn cơm chung, ban đêm sôi động cuối cùng cũng kết thúc, nghênh đón mùng một tết vào ngày hôm sau.

Mùng một tết, hàng xóm xung quanh ai cũng vui vẻ. Đặc biệt là sau khi nhìn thấy Sở Từ thái độ của bọn họ cũng thân thiệ hơn, hoàn toàn khác với khi Sở Từ vừa mới mượn xác hoàn hồn.

Dù sao cũng là mùng một tết, Sở Từ cũng không vội đi làm mà cho mình nghỉ. Trước cửa sân có rất nhiều người vây quanh, tất cả đều đang nhìn chiếc xe vỏ sắt mà Từ Vân Liệt lái về.

"Sở Từ, đây là xe của thằng cả nhà tao phải không? Tại sao nó lại đậu trước cửa nhà mày? Thằng cả ở đâu?" Đồ hiếm lạ như vậy gần như thu hút cả thôn bắc đến đây. Trương Hồng Hoa chen vào nhìn thoáng qua đã mở miệng hỏi.

Bà cũng nghe được tiếng gió. Nếu không sao có thể nói ra những lời này.

Mà hai cô gái đứng bên cạnh Trương Hồng Hoa, Sở Từ cũng gặp qua. Bọn họ chính là hai chị em họ Dịch Tình và Nghiêm Cầm mà nàng đã nhìn thấy ở trong nhà máy Thẩm Dạng trước đó.

Chỉ là Dịch Tình này là con gái nhà Sư đoàn trưởng. Trước đây Từ Vân Liệt đã nói cô gái này ở lại huyện không được bao lâu sẽ rời đi. Nhưng nàng đã khai trương quán ăn gần một tháng, tại sao cô gái này còn chưa đi? Hơn nữa bây giờ là Tết nguyên đán, một cô gái nũng nịu như vậy không về nhà, gia đình của cô cũng có thể yên tâm à?

Thấy Sở Từ sững sờ, Trương Hồng Hoa vội vàng chạy qua, thấy có đứa nhỏ sờ xe thì lập tức tức giận nói: "Chạm vào cái gì đó? Chạm vào hư mày có thể bồi thường được không? Mày nghĩ đó là xe đồ chơi hả?"

Người trong thôn, mấy năm trước thật ra đã gặp qua người cưỡi ngựa. Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy chạy xe hơi nhỏ.

Mà những đứa trẻ bị Trương Hồng Hoa quát mắng lập tức chạy sang một bên. Sở Đường nhíu mày nói thẳng: "Anh Từ nói, xe này cũng không phải của anh ấy, mà là mượn của bạn anh ấy chạy mà thôi, là tài sản trong nhà máy của anh ấy."

"Mày thì biết cái gì? Đó là thằng cả nhà tao khiêm tốn." Trương Hồng Hoa kiêu ngạo mỉm cười: "Nhà máy nào không có một ít tài sản giá trị chứ? Nhưng mày nhìn thấy ai có thể mang mấy thứ đó về nhà không? Thằng cả nhà tao có bản lĩnh, xe này có lẽ là ông chủ nó tặng! Mấy người đừng có mà ghen tỵ!"

Mọi người hùa theo ồn ào nói mấy câu.

Sở Từ trợn mắt, bị những lời của Trương Hồng Hoa ghê tởm một hồi. Thẩm Dạng không thể gọi là ông chủ của Từ Vân Liệt. Bởi vì chức vụ chính của Từ Vân Liệt vẫn là quân nhân. Trước mắt chỉ giúp đỡ trong nhà máy của Thẩm Dạng mà thôi. Hơn nữa Từ Vân Liệt còn nắm giữ cổ phần trong công ty của Thẩm Dạng. Nói cách khác, hai người đều là hai ông chủ khác nhau. Nhưng tại sao vào miệng Trương Hồng Hoa, Từ Vân Liệt lại thành tên lâu la chiếm lợi?

Nhưng những thứ này cho dù nói với Trương Hồng Hoa cũng vô dụng, đàn gảy tai trâu mà thôi. Hơn nữa, nếu như nói cho bà biết Từ Vân Liệt xem như nửa ông chủ, không chừng hôm nào bà có thể chạy đến nhà máy xem mình thành Thái hậu nương nương la lên hét xuống.

Trương Hồng Hoa đuổi người khác đi, bản thân chiêm ngưỡng chiếc xe muốn đi vào xem xét. Nhưng kéo cửa xe một hồi vẫn không mở ra. Lúc này Dịch Tình đứng bên cạnh mới nói: "Bác gái, chiếc xe này đã khóa. Chờ Vân Liệt đến lại kêu anh ấy chở bác gái đi dạo hóng gió."

"Được, được..." Trương Hồng Hoa vội vàng hài lòng vỗ tay Dịch Tình.

"Thím Hồng Hoa, nữ đồng chí đứng bên cạnh thím là ai vậy? Cô ấy trông thật xinh đẹp. Quần áo này là chất liệu gì? Chúng tôi chưa từng thấy qua!" Có người nhìn chằm chằm Dịch Tình tò mò nói.

Trương Hồng Hoa vừa nghe lời này lập tức vui mừng ra mặt nói: "Cô gái này là vợ tương lai của con trai tôi, xinh đẹp không? Người ta còn xuất thân từ gia đình giàu có nữa đấy. Ba con bé là Sư đoàn trưởng, thằng cả nhà tôi ít nhiều được ba con bé giúp đỡ. Hơn nữa Sư đoàn trưởng người ta nói, đặc biệt chờ thằng cả nhà tôi quay lại quân đội đấy! Ngoài ra, sau khi trở về còn được thăng chức!"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 392: Hơn Hẳn Mẹ Ruột


Trương Hồng Hoa há miệng giống như súng máy, bắn "tạch tạch tạch" ra ngoài. Sở Từ nghe được những lời của bà thiếu chút nữa bị sặc.

"Thím Hồng Hoa, con trai của thím nếu muốn cưới vợ chỉ sợ còn phải chờ mấy năm nữa." Sở Từ châm chọc nói. Tất nhiên, nàng nói con trai tự nhiên là chỉ thằng ba nhà họ Từ, Từ Vân Đống mới mười mấy tuổi kia.

Ba đứa con trai nhà họ Từ, cũng chỉ có Từ Vân Đống là con ruột của Trương Hồng Hoa.

Lúc này Trương Hồng Hoa hơi sửng sốt, rất nhanh phản ứng lại ý của Sở Từ, vội vàng nói: "Phi phi phi! Nói bậy bạ gì đó? Tao nói con trai là con trai cả Từ Vân Liệt nhà tao, cũng không phải là Vân Đống! Vân Đống mới bao lớn chứ? Sao có thể cưới vợ? Nhưng muốn tao nói, Vân Đống nhà tao chỉ sinh trễ mấy năm. Nếu không khẳng định có tiền đồ hơn thằng cả. Nếu ở thời cổ đại, Vân Đống chính là số phậm làm Phò mã. Nhưng hiện tại mặc dù không phải Phò mã, nhưng tương lai lấy được vợ nhất định không kém hơn Tiểu Tình. Mấy người nói có đúng không?"

Con của mình dĩ nhiên thấy thế nào cũng thuận mắt.

Các thôn dân cười gượng hai tiếng, tự nhiên sẽ không cảm thấy Từ Vân Đống có thể giỏi hơn Từ Vân Liệt. Nhưng cũng không dễ tát vào mặt Trương Hồng Hoa, nên mới hùa theo nói mấy câu.

Từ Vân Liệt rất khác biệt ở trong mắt thôn dân, từ nhỏ đã cho bọn họ cảm giác khác. Nhưng Từ Vân Đống... các thôn dân nhìn cậu bé cách Trương Hồng Hoa không xa và không khỏi cau mày. Người xưa đều nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh con sẽ đào thành hang. Lời này thật sự đúng. Thằng cả và thằng hai nhà họ Từ đều thông minh đẹp trai. Mẹ là người phụ nữ đến từ nơi khác. Mặc dù mọi người chưa từng thấy qua, nhưng cũng biết dáng vẻ người phụ nữ kia nhất định không tệ. Hơn nữa tính tình nhất định không phải th* t*c giống như Trương Hồng Hoa.

Mà thằng ba nhà họ Từ - Từ Vân Đống này... thực sự chính là con cá chạch, đã lớn như vậy còn lấm lem bùn đất, suốt ngày đi chơi với những đứa trẻ khác, lên núi xuống sông, mò cá bắt tôm. Suốt ngày chỉ biết gây chuyện, không đi đường chính.

Hơn nữa thành tích của Từ Tam này cũng không tốt, dáng vẻ có vài nét giống Trương Hồng Hoa, cũng không biết tương lai có thể cưới được vợ hay không.

Trương Hồng Hoa căn bản không nhìn thấy khinh bỉ trong mắt các thôn dân, trong lòng chỉ lo đắc ý.

Nhưng Sở Từ vừa nghe bà nói là Từ Vân Liệt lập tức khó chịu nhíu mày, liếc mắt nhìn Dịch Tình một cái, khẽ hừ một tiếng: "Hóa ra đồng chí Dịch Tình là người của anh Từ. Tôi thật mở mang kiến thức, lần đầu tiên nhìn thấy con dâu tương lai sẽ lấy lòng mẹ kế của chồng. Huống hồ, tôi cũng không nghe anh Từ nhắc đến cô."

Mặt Dịch Tình đỏ lên: "Em gái, bác gái nuôi Vân Liệt lớn, không phải mẹ ruột nhưng tốt hơn mẹ ruột. Tại sao em lại nói như vậy?"

"Cô nhìn thấy bà còn tốt hơn mẹ ruột?" Sở Từ mỉa mai một câu, khóe miệng nhếch lên cười như không cười nói: "Có thể tốt hơn mẹ ruột hay không trong lòng thôn dân đều rõ ràng. Hơn nữa anh Từ xác thật đã nói với tôi hai năm nữa phải về quân đội làm thủ tục đăng ký kết hôn. Nhưng đối tượng cũng không phải là cô."

Dịch Tình thay đổi sắc mặt, hơi ảo não. Nghiêm Cầm đứng bên cạnh vội vàng nói thay cô: "Không phải chị họ của tôi, chẳng lẽ sẽ là cô sao? Tôi nghe người trong thôn nói cô đã từng qua lại với Từ Nhị, là em dâu của anh Từ, có tư cách gì nhúng tay chuyện của anh ấy?"

Nhắc đến Từ Nhị, mặt của Sở Từ lập tức đen. Chút việc nhỏ này thật sự là không dứt, nhiều lần được người nhắc đến. Vốn dĩ nàng cũng không xem trọng chuyện này. Nhưng bây giờ có nhiều người nói đến nàng đột nhiên càng muốn có gì với Từ Đại, lập tức ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Dịch Tình lại nói tiếp: "Tôi muốn Từ Vân Liệt này, anh ấy là người đàn ông của tôi, cô là cọng hành nào? Được anh ấy thích nên dám giành dật với tôi?"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 393: Nàng Không Họ Sở



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 394: Hai Đứa Không Thể Lấy Nhau


Trương Hồng Hoa nói ra một câu chấn động sóng biển, mọi người bà nhìn tôi - tôi nhìn ông. Bắt đầu thảo luận chuyện năm đó, vừa thảo luận mới phát hiện Trương Hồng Hoa nói rất đúng.

Ba ruột của Sở Từ thật sự là họ Từ, hơn nữa cũng là thanh niên xuất sắc nhất thế hệ này năm đó, để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng mọi người. Nhưng nếu nói như vậy thì Sở Từ và Từ Vân Liệt sẽ không thể bên nhau. Dù sao trong thôn có quy định không thể kết hôn cùng họ, tổ tiên đều cùng một người. Nếu ở bên nhau không phải rối loạn sao?

Về phần Từ Nhị trước đó... cũng không sao. Lúc đó Sở Từ chỉ vì cứu người, hai người sống chung hơn một tháng. Trong khoảng thời gian đó Từ Nhị chủ yếu ở trường học, cũng không có thời gian xảy ra chuyện gì, không tính là hai vợ chồng, nói là chị em cũng không sao...

Sở Từ thầm chống trán. Trước kia nàng chỉ cảm thấy người xưa thật ngoan cố. Nhưng hôm nay lại cảm thấy ngược lại cũng chưa chắc như thế.

Dịch Tình và Nghiêm Cầm không hiểu tình huống. Nhưng đại khái cũng đoán ra được, không khỏi cảm thấy vui mừng.

Nhưng lúc này Từ Vân Liệt lại đi ra từ trong đám người, cảm thấy ánh mắt của mọi người không ổn lại nhìn Sở Từ mấy lần. Hắn theo bản năng cảm thấy Trương Hồng Hoa lại đang gây sự với Sở Từ, lập tức sắc mặt đen lại, trực tiếp tiến lên nói với Trương Hồng Hoa: "Ai kêu bà đến, tôi không phải đã nói với bà rồi sao? Nếu bà đến gần nhà Sở Từ một bước thì sau này một xu cũng đừng nghĩ lấy được?"

Trương Hồng Hoa sợ hãi.

"Thằng cả, Sở Từ... Sở Từ là em gái cùng tộc với con. Con không thể yêu đương với nó. Hơn nữa con nhìn hai chị em Tiểu Tình người ta đi, hiểu chuyên nghe lời. Đặc biệt là Tiểu Tình, một lòng một dạ thích con, cũng rất quan tâm người trong nhà. Nếu con cưới người phụ nữ như vậy, tương lai chuyện trong nhà còn cần con quan tâm sao? Chỉ cần con tập trung gây dựng sự nghiệp trong quân đội là được." Trương Hồng Hoa vội vàng nói.

Từ Vân Liệt vừa nghe lời này chỉ biết mọi chuyện hơi không ổn. Nhưng vẫn rất bình tĩnh nói: "Tiểu Từ trở thành cùng tộc với tôi từ khi nào?"

"Mọi người cũng vừa mới nhớ ra ba của Sở Từ là họ Từ, nó là theo họ mẹ..." Trương Hồng Hoa lại nói.

"Cút!" Từ Vân Liệt vừa nghe miệng bật ra một chữ.

"Con... thằng cả, mẹ là mẹ của con. Sao con có thể nói chuyện với mẹ như vậy?" Trương Hồng Hoa sợ hãi trong lòng, nhưng vẫn kiên trì nói.

Chuyện hôm nay, cho dù là nó xé trời cũng là bà có lý. Bà làm mẹ nó chẳng lẽ còn không thể nhúng tay vào chuyện hôn nhân của con trai sao? Tại sao chứ?

Thấy Trương Hồng Hoa còn muốn ầm ĩ, sắc mặt của Từ Vân Liệt tối sầm, ánh mắt dừng đến Từ Vân Đống đang đến gần xe sờ tới sờ lui. Hắn không nói gì trực tiếp túm người qua, ngay trước mặt Trương Hồng Hoa nhấc chân lên đá vào mông Từ Vân Đống một cái thật mạnh: "Chuyện của tôi và Tiểu Từ còn không đến lượt bà nhúng tay. Nếu lại làm cho tôi nghe được bà nói cô ấy một chữ không được thì tôi xử con trai bà!"

Từ Vân Đống trực tiếp nhào vào mặt đất, mặt ụp xuống đất.

Nhưng ánh mắt của Sở Từ quét đến chiếc xe bị nó bôi bùn đất dơ bẩn cũng cảm thấy thằng nhóc này xứng đáng bị anh Từ đánh.

Trương Hồng Hoa đau lòng. Nhưng Từ Vân Đống là con ruột của bà, bà làm sao có thể lấy cơ thể của con trai ra làm trò đùa chứ. Bởi vậy nhất thời ngậm miệng. Nhưng trong lòng lại biết rõ chuyện này đã truyền ra ngoài. Cho dù bà không nói, mọi người hay thậm chí là thôn trưởng cũng sẽ không giả vờ như không biết chuyện này.

"Từ Đại, ba của Sở Từ thật sự là họ Từ, hai đứa cũng không thể lấy nhau. Nếu không sẽ lộn xộn." Quả nhiên, một người lớn ở vị trí dễ thấy nhất trong đám người mở miệng nói.

Từ trước đến nay Từ Vân Liệt luôn lễ phép với những người lớn trong thôn trưởng. Nhưng bây giờ lại nổi nóng, duỗi tay kéo Sở Từ đến bên cạnh mình nói thẳng: "Hai chúng tôi kết hôn có quân đội đồng ý là được, không liên quan đến trong thôn. Hôm nay ai nói tôi và Tiểu Từ không thể lấy nhau, đó chính là muốn chống đối với tôi!"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 395: Vừa Đe Dọa Vừa Dụ Dỗ



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 396: Hoa Đào Nát



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 397: Kẻ Mềm Yếu


Một đôi mắt hạnh trừng tròn xoe, lông mi dài run lên, trong mắt xẹt qua vẻ mặt không hiểu được. Đôi mắt nhìn chằm chằm Từ Vân Liệt, há miệng th* d*c, không cách nào nói ra uất ức trong lòng.

Nhưng không phải nói với một mình cô? Nói dối! Mỗi người đều biết cô đối xử tốt với Từ Vân Liệt, mọi người trong quân đội đều biết điều đó. Mặc dù cô và Từ Vân Liệt cũng không phải thường xuyên gặp mặt. Nhưng mỗi lần gặp mặt, cô đều là người tiến đến nói chuyện với hắn.

Trong trí nhớ của Từ Vân Liệt thật sự không có vị trí nào dành cho Dịch Tình. Trong suốt 6 năm trong quân đội, hắn dành hết nhiệt huyết cho đồng đội và chiến hữu. Trong lúc đánh giặc thương vong là điều không thể tránh được, mỗi lần nhìn thấy Dịch Tình hầu hết đều là lúc hắn sắp mất đi một chiến hữu, ánh mắt và sự chú ý tự nhiên chỉ biết đặt vào anh em của mình. Làm sao chú ý Dịch Tình này là tròn hay méo chứ?

Huống chi, trước khi gặp Sở Từ hắn căn bản chưa từng nghĩ đến vấn đề tình cảm. Cho dù Dịch Tình là tiên nữ xuống trần cũng không có khả năng để lại dấu vết trong lòng hắn.

Lúc này nhìn dáng vẻ lơ đễnh của Từ Vân Liệt, Dịch Tình cũng cảm thấy người đàn ông này không phải đang nói dối, mà là thật sự không để ý đến cô. Trong lòng đột nhiên không khỏi hơi ghen tị.

Trước kia cô cũng không cảm thấy thân phận của mình có gì khác biệt. Nhưng sau khi gặp được Từ Vân Liệt, cô phát hiện ra ưu thế của mình. Ít nhất so với những nhân viên y tế khác trong quân đội, cô càng xứng với Từ Vân Liệt hơn, cũng chính vì nguyên nhân này cô vẫn luôn cảm thấy Từ Vân Liệt sớm muộn gì cũng là người đàn ông của cô. Dù sao thì không có người phụ nữ khác có thể mang lại cho Từ Vân Liệt những lợi ích như cô.

Cô vẫn luôn nghĩ như vậy. Thậm chí bỏ đi sự rụt rè của một cô gái. Nhưng bây giờ lại thua một đứa con gái không quyền không thế. Còn là một đứa con gái mồ côi không ba không mẹ, còn th* t*c và da mặt dày...

Cô âm thầm nắm chặt tay, nhìn thấy Sở Từ ở trong sân cách đó không xa, chỉ nhìn thấy Sở Từ đang nhìn về phía Từ Vân Liệt. Cô đột nhiên cảm thấy tàn nhẫn, lập tức nhón mũi chân nhào về phía Từ Vân Liệt.

Vốn dĩ Từ Vân Liệt có ý tốt, nghĩ có thể làm cho cô gái này sớm hết hy vọng cút đi, tránh cho ở đây tiếp tục làm cho gia đình lo lắng. Dù sao, mặc dù Dịch Tình không tốt. Nhưng Sư đoàn trưởng thật sự rất quan tâm đến hắn thật, không nghĩ bởi vì một mình Dịch Tình lại làm cho Sư đoàn trưởng có mối quan hệ tốt như hai ba con đoạn tuyệt với hắn. Bởi vậy lúc này mới nói thêm mấy câu với cô. Ai biết chỉ sau một lát, Dịch Tình đột nhiên nhào về phía hắn.

Gương mặt khóc sướt mướt đang phóng đại ở trước mắt hắn, nhìn thấy sắp đụng vào hắn thì theo bản năng tránh đi, như thể Dịch Tình mang theo bệnh dịch gà.

Cả người Dịch Tình ngã về phía trước. Nhưng phía trước không có Từ Vân Liệt, nhất thời mất đi lực cản, ầm một tiếng ngã xuống đất, xốc lên bụi đất, dáng vẻ hơi chật vật và buồn cười.

Sở Từ đứng trong sân vừa thấy lập tức cười ha ha nghiêng ngả. Nàng đã từng thấy thuộc hạ của mình theo đuổi phụ nữ chịu thiệt, cũng gặp qua binh lính dạo kỹ viện lại bị đuổi ra ngoài tr*n tr**ng. Nhưng nàng chưa từng thấy một người đẹp nũng nịu nhào vào trong ngực lại vồ hụ ngã sấp mặt!

Từ Vân Liệt thật sự bị Dịch Tình làm cho sợ hãi. Dù sao cảm thấy cô gái này là con gái của Sư đoàn trưởng, dù vô dụng cũng nên có chút đúng mực. Ai biết ở trước mắt bao người cũng dám làm ra loại chuyện này!

Lập tức mặt hắn đen giống như đáy nồi, vẻ mặt tràn ngập lạnh lùng nhìn Dịch Tình. Ngay cả khi người phụ nữ này ngã xuống đất vùng vẫy một hồi mới đứng dậy được, cũng không có một chút đồng tình. Ngược lại lạnh lùng nói: "Chính cô là kẻ mềm yếu đứng không vững cũng không sao. Nhưng ít ra ngoài làm cho Sư đoàn trưởng mất mặt xấu hổ!"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 398: Cả Đời Không Thể So Sánh



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 399: Trên Đầu Chữ Sắc Có Một Con Dao



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 400: Bị Thương Quá Nặng


Dịch Tình có quá nhiều mưu mô, ở trước mặt người đàn ông mình thích cũng có thể đeo mặt nạ dối trá. Tương lai biết đâu còn có thể làm ra chuyện gì, cũng may nàng có người cha tấm gương tốt, có thể biết được sai lầm nào không thể phạm phải. Nếu không trong quân đội có người phụ nữ như nàng, cũng coi như là một chuyện đáng sợ.

Nhưng tình địch bị chọc tức chạy đi, tâm trạng của Sở Từ cũng không tệ lắm. Một lát sau đã nói chuyện phiếm với mọi người, đương nhiên chủ yếu nói nói chuyện về xưởng thuốc.

- -- ---

Về phần Trương Hồng Hoa, nhìn thấy Dịch Tình tức giận bỏ chạy thì cả người đều ủ rũ, không có cách gì đối phó với Sở Từ và Từ Vân Liệt. Cuối cùng trở về nhà nói chuyện này cho chồng mình nghe.

Bà là mẹ kế, vẫn luôn không thân với Từ Vân Liệt, không có tư cách để lo chuyện của Từ Vân Liệt. Nhưng còn chồng của bà thì sao? Ông ấy là ba ruột của Từ Vân Liệt, cũng không thể không có tư cách lo chứ?

Tính tình của ba Từ hơi vô dụng. Khi còn trẻ xem như người dám chạy vạy kiếm sống nhất trong thôn này, cũng bởi vậy đi nơi khác kiếm được chút tiền cưới người phụ nữ nơi khác. Chỉ tiếc là mọi chuyện không suôn sẻ. Sau khi chân ông bị gãy, cả người có mấy phần suy sút. Cô vợ xinh đẹp không muốn về quê chịu khổ với ông. Lúc này mới ly hôn. Mà đối với Trương Hồng Hoa, trong lòng ba Từ rất cảm kích. Dù sao người phụ nữ này mặc dù xấu xí, keo kiệt và tính toán chi li. Nhưng trong lúc ông thất bại nhất còn chăm sóc gia đình cho ông, còn sinh đứa con trai út cho ông.

Từ Tam nhà họ Từ, Từ Vân Liệt và Từ Vân Viễn đều là thanh niên xuất sắc nhất. Nhưng ba Từ thiên vị nhất chính là con trai út. Bời vì đứa con trai này chứng minh mặc dù ông bị gãy chân cũng còn có giá trị.

Cho nên khi Trương Hồng Hoa bụng đầy câu oán hận nói đứa con cả không tốt, lại nhìn thấy đứa con út bị đánh. Trong lòng ba Từ cũng không thoải mái.

Nhưng ông cũng biết tính tình của thằng cả là gì, nhất định sẽ không nghe lời mình nói. Cho nên tạm thời nhịn xuống, chuẩn bị qua mấy ngày tự mình tìm Sở Từ nói chuyện một chút.

- -- ---

Sở Từ ở trong thôn cả ngày, đến buổi tối mới vội vàng trở về huyện.

Trong quán ăn vẫn còn một đống lộn xộn còn xót lại trong đêm giao thừa. Dù sao cũng phải xử lý một chút. Về phần mấy tên lưu manh kia, không cần đoán cũng biết được kết quả của bọn họ, mang theo mã tấu cố ý hành hung. Hơn nữa còn là gây án tập thể, chắc chắn phải ngồi tù nửa đời.

Chỉ là khi Sở Từ vừa đến nơi thì hàng xóm đã có người tìm đến.

"Tiểu Sở à, cháu có biết chuyện gì đã xảy ra vào đêm giao thừa hay không? Bà Tiền bên cạnh đã bị ngã gãy chân, thật đáng thương. Nghe nói muốn chữa khỏi phải tốn rất nhiều tiền. Chồng con của bà ta cũng không cho chữa trị..." Bà Vương bên cạnh vừa thấy Sở Từ thì nói chuyện.

Nhắc đến chuyện đêm giao thừa, trong mắt Sở Từ hiện lên một tia sáng lạnh, cười nói: "Có mấy tên trộm vào quán trộm đồ, người đã bị đưa đến đồn công an nhốt lại."

"Thật sao?" Bà Vương hét lên một tiếng sợ hãi: "Còn có chuyện như vậy... Bà nghĩ có lẽ bà Tiền bị dọa đến ngớ ngẩn. Tại sao hỏi thế nào cũng không trả lời. Con bé Lệ Châu kia cũng như vậy, nhắc đến chuyện buổi tối đều run rẩy. Mọi người cũng không dám hỏi nữa... Haizz, đám trộm kia thật đáng giận, cũng không để cho người ta ăn tết đàng hoàng! Đúng rồi, cháu không có sao chứ?"

"Cháu không sao. Bà xem cháu không phải đứng bình thường trước mặt bà sao?" Sở Từ cười cười.

"Vậy là tốt rồi. Mặc dù hai nhà của cháu và bà Tiền không hòa thuận. Nhưng mọi chuyện đều trôi qua, cũng không cần thiết mang thù. Lát nữa cháu và bà đến bệnh viện một chút. Dì Tiền của cháu bị thương quá nặng, cả đời chỉ có thể chống nạng."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 401: Thuê Nhà


Vết thương của dì Tiền thương là do Sở Từ đích thân tạo ra, nặng hay nhẹ trong lòng nàng đã suy xét. Mặc dù nàng là con gái, nhưng sức lực lớn, lại nhắm ngay chỗ xương cốt dễ dàng tổn thương nhất. Nàng đạp liên tục hai cái tuyệt đối có thể làm cho dì Tiền nhớ kỹ dạy dỗ này cả đời.

Người đáng thương tất có chỗ đáng giận. Bản thân bà tạo nghiệt, cũng xứng đáng phải nhận hậu quả.

Nhưng bà Vương đã mời nàng đi chung thì đi xem cũng không có gì. Bởi vậy rất nhanh Sở Từ cầm hai hộp bánh ngọt trong tay đi ra ngoài với bà Vương.

* * *

"Tôi không muốn mở quán ăn nữa, còn tiền thuê nhà nửa năm vô luận như thế nào cậu cũng phải trả lại cho tôi... Cậu xem như là tội nghiệp tôi đi. Cậu xem chân tôi đã như vậy làm sao có thể tiếp tục buôn bán nữa chứ?" Ở ngoài phòng bệnh đều có thể nghe thấy giọng dì Tiền cãi vã.

Chỉ là bởi vì bị thương nên giọng nói nghe có vẻ yếu ớt. Đặc biệt là so sánh với dáng vẻ tràn đầy khỏe mạnh trước kia thì bây giờ quả thật gọi là dịu dàng.

"Nhưng chúng ta đã thỏa thuận trước, trừ phi dì thuê được ba năm. Nếu không sẽ không trả tiền thuê nhà. Dì xem đã qua năm mới, không khí náo nhiệt cũng chỉ mấy ngày. Thời điểm tốt nhất của một năm đều cho dì. Bây giờ dì trả nhà thì ai còn thuê? Hơn nữa, tôi cũng đã nhìn qua, trong quán của dì rất lộn xộn, muốn kinh doanh còn phải sửa chữa một lần nữa, cần mất một thời gian." Chủ nhà nói với vẻ mặt tức giận.

Hắn không muốn trả tiền, nhưng người nhà họ Tiền này tâm địa đen tối, tìm đến nhà hắn quấy rối. Thậm chí còn làm ầm ĩ đến đơn vị, lãnh đạo còn phê bình hắn một lần. Lúc này mới không có biện pháp đành phải đến đây thương lượng với dì Tiền. Ai biết người này lại còn không nói lý như vậy.

Nếu tất cả đồ đạc trong quán của bà đều ổn, lấy nhà lại thì có thể lập tức mở quán. Ngược lại cũng có người miễn cưỡng thuê có. Nhưng thực tế là quán ăn bừa bộn khắp nơi, cho dù giảm một nửa cũng không có ai thuê.

Trên con đường này có rất nhiều nhà cho thuê như vậy, ai muốn một mớ hỗn độn như vậy?

"Chuyện này tôi không quan tâm. Nếu cậu không trả số tiền còn lại thì sau khi tôi xuất viện sẽ đến đơn vị tìm lãnh đạo của cậu! Tôi bị thương ở trong nhà cậu. Cậu là chủ nhà, cậu không chịu trách nhiệm thì ai chịu?" Mặc dù đến lúc này dì Tiền vẫn vô lại như cũ, chỉ là đối tượng đổi thành người khác mà thôi.

Khi dì Tiền vừa dứt lời, Sở Từ đẩy cửa mà vào. Lập tức sắc mặt của dì Tiền cứng đờ.

"Cháu Tiền à, tôi và Tiểu Sở đến thăm cháu, sức khỏe của cháu thế nào? Bác sĩ nói gì?" Bà Vương ân cần hỏi.

Sở Từ mỉm cười nhìn chằm chằm dì Tiền. Dì Tiền chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, đột nhiên giống như rơi vào hầm băng, không được tự nhiên nói: "Tốt... tốt hơn nhiều rồi!"

Sở Từ ở đây làm sao bà dám nói không tốt chứ?

"Vậy là tốt rồi, chúng tôi mang cho cháu ít trái cây và bánh ngọt. Cháu nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt nha! Tôi nghe Tiểu Sở nói mấy tên trộm làm cháu bị thương đã đưa đến đồn công an. Nếu cháu cảm thấy kinh tế khó khăn thì để cho người nhà của mấy tên trộm này đền tiền. Quan trọng nhất là chữa khỏi chân trước mới được." Bà Vương lại nói tiếp.

Nhưng dì Tiền lúc này đã không còn khí thế lúc trước, cả người đờ đẫn gật đầu. Mặc dù biết rõ vết thương của mình là bị Sở Từ đánh, nhưng cũng chỉ có thể thừa nhận mấy tên trộm này ra tay. Loại cảm giác này, quả thực chính là nuốt răng gãy vào trong bụng, quá uất ức!

"Vừa rồi tôi đứng ngoài cửa nghe được dì Tiền muốn trả nhà, đúng không? Đúng lúc tôi cũng có ý mở rộng quán ăn, không bằng thừa dịp cơ hội lần này thuê nhà của dì và căn nhà trống bên cạnh dì." Sở Từ vừa mở miệng nói là chính sự.

Ánh mắt chủ nhà kia sáng ngời: "Thật sao?"

"Ừh! Nhưng trong nhà dì Tiền hơi lộn xộn. Dù sao tôi cũng đang buôn bán, nếu dì có thể trả số tiền trước đó. Sau đó dọn hết đồ trong phòng đi, tôi rất vui lòng thuê nhà." Sở Từ lại nói tiếp.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 402: Mở Rộng


Tất cả đồ đạc trong quán ăn của dì Tiền đã bị nàng phá nát, đã không có giá trị. Cho nên Sở Từ căn bản không cầ thiết cũng thuê luôn những gì trong đó.

Dì Tiền làm buôn bán lâu như vậy đương nhiên có thể nghe hiểu ý của Sở Từ, lập tức sắc mặt của bà trắng bệch. Bà muốn trả nhà tự nhiên cũng muốn thuận tiện bán đồ đạc bên trong. Nhưng mấy thứ dùng trong sinh hoạt cũng chỉ có thể bàn giao cho khách thuê nhà tiếp theo. Nếu không ai sẽ thuê căn nhà trống chứ?

Nhưng Sở Từ đã mở miệng, bà còn có thể làm gì? Chỉ có thể cứng đầu nói: "Vậy... vậy đồ đạc trong nhà tôi sẽ kêu mấy đứa con trai và con dâu dọn..."

Bà vừa thốt ra lời này, bà Vương và chủ nhà đều mở to đôi mắt nhìn và giật mình. Tại sao dì Tiền đột nhiên đổi tính vậy? Trước đó không phải còn hung dữ dọa người sao?

Những người trong phòng bệnh dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm dì Tiền. Bà Vương nghĩ: có lẽ là bởi vì Sở Từ đuổi mấy tên trộm đi nên cảm động được dì Tiền này. Nhưng thành thật mà nói, sau một thời gian dài tiếp xúc với cháu Tiền này bà cũng có thể nhìn ra được người phụ nữ này căn bản không phải đèn cạn dầu. Làm sao dễ dàng cảm động như vậy?

Nhưng mặc kệ như thế nào, cháu Tiền có thể lui một bước cho dù là ai cũng là một chuyện tốt. Tảng đá lớn trong lòng chủ nhà cũng lập tức rơi xuống. Ngược lại thương lượng chuyện thuê nhà với Sở Từ.

Kết cấu căn nhà của dì Tiền cũng giống như Phúc Duyên Đài của Sở Từ. Nhưng giá cả ban đầu rẻ hơn nhà của Sở Từ nhiều. Ngay cả phòng trên lầu cũng tính 18 đồng một tháng cho nàng. Nếu Sở Từ cũng muốn thuê căn nhà trống bên cạnh quán ăn Tiền Tiến thì phải đập tường thông ba nhà với nhau. Cho nên còn phải tốn một số chi phí khác của hắn. Nhưng giá cả cũng không đắt.

Dì Tiền nghe giọng Sở Từ và chủ nhà trong lòng đau xót. Đó vốn dĩ là tài sản của bà. Bà vốn dĩ muốn đuổi Sở Từ đi. Nhưng bây giờ thì tốt rồi, tặng không đồ đạc của mình ra ngoài, một chút lợi ích cũng không vớt được!

Sau khi thương lượng với chủ nhà xong, ngày hôm sau Sở Từ thuê căn nhà trống khác, lại tìm mấy công nhân và bắt đầu bận rộn. Nhưng việc kinh doanh bên Phúc Duyên Đài cũng không bị chậm trễ. Ngoài công thức bí mật, các nguyên liệu khác cũng như cách làm Sở Từ đều giao cho Mạnh Hỉ Lai. Người này rốt cuộc cũng là đấu bếp lâu năm, làm ra món ăn cũng không khác gì Sở Từ. Hơn nữa trải qua một khoảng thời gian tuyên truyền nên Phúc Duyên Đài của Sở Từ xem như đứng vững vàng gót chân ở huyện. Thậm chí đã mơ hồ trở thành quán ăn số một ở huyện này.

* * *

Mấy ngày sau, dì Tiền khập khiễng bước vào quán ăn và trả lại hết số tiền đánh cược còn lại cho nàng. Trước khi đi trông thật đáng thương, dường như mới mấy ngày đã già hơn mười tuổi.

Hai cú đạp của Sở Từ thật sự làm cho dì Tiền nhớ rất lâu. Sau khi trả tiền xong bà sẽ không xuất hiện nữa. Chỉ sợ cả đời này khi nhắc đến hai chữ "Sở Từ" sẽ làm cho bà sợ hãi đến mất ngủ.

Phúc Duyên Đài mở rộng, việc buôn bán ngược lại rất tốt. Dù sao trước đây diện tích có hạn, khách đến ngồi lại cũng ít hơn. Nhưng sau khi mở rộng, Sở Từ đã đặc biệt xây dựng một số phòng riêng lớn, thu xếp sạch sẽ và thoải mái; còn thuê mấy nhân viên phục vụ trẻ tuổi làm cho Phúc Duyên Đài trông càng cao cấp hơn.

Bởi vì có nhân viên nên Sở Từ làm bà chủ cũng có nhiều thời gian rảnh rỗi. Mỗi ngày nhìn nhân viên phục vụ xinh đẹp bận rộn tới lui càng tập trung hết sức cùng Hoắc thần tiên nghiên cứu cách điều trị thính giác của Từ Vân Liệt.

"Bà chủ, bên ngoài có một ông già tìm cô." Sở Từ đang trò chuyện sôi nổi với Hoắc thần tiên, bên ngoài xuất hiện một người phục vụ nói, nói xong còn không quên bổ sung một câu: "Ông còn là người què..."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 403: Xoay Khuỷu Tay Ra Ngoài


Sở Từ híp mắt, trong đầu lập tức nghĩ đến ba ruột của Từ Vân Liệt, trong mắt xẹt qua một tia cười khẽ. Đại khái cũng biết tại sao đối phương đế tìm nàng.

Ba của Từ Vân Liệt tên là Từ Bình, là một người có kiến thức, chịu thương chịu khó. Tuy không đối xử tốt với Từ Vân Liệt, nhưng tốt xấu gì cũng nuôi hắn lớn. Vốn dĩ Sở Từ muốn để cho ông chờ mấy tiếng, nhưng sau khi suy nghĩ lại vẫn thôi. Sau khi nói một tiếng với Hoắc thần tiên thì kêu người dẫn ba Từ đến phòng riêng nghỉ ngơi trước. Thái độ cũng coi như rất khách sáo.

Mặc dù khi ba Từ còn trẻ đã cố gắng làm việc ở bên ngoài. Nhưng năm đó cả nước đều giống nhau, cuộc sống đều rất khó khăn, cũng như không có cuộc sống tốt đẹp.

Trước đó ông vẫn luôn nghe mọi người nói Sở Từ mở quán ăn ở huyện. Trong lòng ông khịt mũi coi thường, cho rằng chỉ là một quán mì nhỏ, nhiều lắm khoảng 10-20 mét vuông. Một người một cái bếp, miễn cưỡng sống. Nhưng khi ông tìm được Phúc Duyên Đài này cũng rất ngạc nhiên.

Đây không phải là quán ăn lớn nhất trong huyện. Nhưng lớn nhất trên con đường này. Hơn nữa buôn bán rất tốt.

Khi ông hỏi đường, nhắc đến ba chữ Phúc Duyên Đài người qua đường chỉ cho ông đi theo mùi hương. Trong lòng ông tràn đầy nghi ngờ nhưng vẫn đi theo. Kết quả làm cho ông thấy được tấm bảng hiệu rộng lớn này, trong lòng thực sự bị sốc.

Quán ăn lớn như vậy thật sự là do Sở Từ mở? Hơn nữa còn có sáu người phục vụ bên trong. Ngoài những người phục vụ, nghe nói còn có một quản lý cửa hàng và 3-4 đầu bếp.

Không nói những thứ khác, tiền công của mấy nhân viên này chỉ sợ cộng lại khoảng 5-600 đồng thì phải? Ngoài ra còn có tiền thuê nhà, dường như thông ba nhà mặt tiền thành một, giá cả nhất định cũng không thấp. Hơn nữa trang trí, bàn ghế, vv... nhất định mọi thứ phải tốn rất nhiều tiền!

Trước đó vợ ông nói tiền của Từ Vân Liệt đều bị Sở Từ lừa hết, ông còn không quan tâm. Nhưng bây giờ vừa nhìn thấy lại bắt đầu không thoải mái.

Trước khi con trai của ông trở về từ quân đội, Sở Từ vẫn sống trong từ đường rách nát. Sau khi con trai ông trở về, Sở Từ đã xây một ngôi nhà mời, không bao lâu lại xây một nhà xưởng và quán ăn. Hiện nay trong thôn còn có người nói muốn mở rộng nhà xưởng. Hơn nữa anh họ của Sở Từ đã bắt đầu giúp quy hoạch đất để làm nhà xưởng, tiến triển quả thực là thần tốc. Nếu nói trong đây không có con trai ông ra tay, ông tuyệt đối không tin.

Con bé Sở Từ này làm sao gặp qua việc đời gì? Không đi học, mặc dù không biết là học chữ như thế nào. Nhưng nhất định cũng không hiểu nhiều đạo lý lớn, làm sao nói chuyện buôn bán? Nếu không có con trai ông, chỉ sợ Sở Từ còn ở trong từ đường rách nát kia...

Trong lòng ba Từ đã bắt đầu mất thăng bằng, càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu.

Cuộc sống của Sở Từ ở đây sung túc như vậy, mà nhà ông thì sao? Con trai cả của ông cả ngày không về nhà. Mặc dù về thôn cũng sẽ không về nhà ở. Mà đứa con trai thứ hai cũng không có tin tức gì. Thằng cả nói nó đi tìm mẹ ruột, nhưng đã lâu như vậy ngay cả một bức thư cũng không gửi về.

Lại nói đến con trai út của ông, trước kia mặc quần áo đều là thằng cả và thằng hai bỏ ra, cũng chỉ có ăn tết đồng chí Dịch Tình tặng hai cái mới giữ thể diện mà thôi. Cuộc sống trong nhà thật cực khổ. Thằng cả ngược lại kiếm tiền đều cho người ngoài hết.

Đây là còn chưa có gì với Sở Từ đã bắt đầu xoay khuỷu tay ra ngoài rồi. Nếu thật sự để cho bọn nó kết hôn, tương lai còn có thể nhớ rõ bản thân họ Từ sao?

Trong lòng nghĩ đến điều này, bước chân của ba Từ nặng nề hơn. Dưới sự dẫn dắt của người phục vụ đi vào phòng riêng. Ông nhìn đồ đặc trong phòng riêng, chẳng những không có nguôi giận ngược lại càng thêm buồn bực.
 
Back
Top Dưới