Ngôn Tình Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 364: Ợi Dụng


Vừa đặt người trong lòng xuống, Từ Vân Liệt cảm thấy hơi trống rỗng, không nhịn được nhìn Sở Từ thêm mấy lần.

Sở Từ ngày thường rất tùy tiện, trên người lộ ra năng lượng lanh lẹ. Nhưng chỉ có khi ngủ thì khác, mềm mại trông giống con gái hơn, duy nhất không phối hợp chính là gương mặt bị lửa nướng đỏ bừng của nàng, như thể bị sốt, làm cho Từ Vân Liệt theo bản năng duỗi tay kiểm tra nhiệt độ trên trán của nàng mấy lần.

Khi hắn vừa định đi thì thoáng nhìn thấy con dấu mà Sở Từ vẫn đang cầm trong tay. Lúc này mới lại phát hiện không biết khi nào nàng đã đóng dấu lên tay mình mấy cái. Hắn không nhịn được mỉm cười.

Ánh mắt chợt lóe, thay vì sang phòng bên cạnh thì hắn trực tiếp kéo chăn và ngủ dưới sàn cả đêm.

Đêm nay Sở Từ ngủ rất say. Ngày hôm sau vừa tỉnh lại đã là buổi trưa đến, vừa mở mắt đã thấy khung cảnh xa lạ gần đó thì giật mình. Đến khi nhìn thấy Từ Vân Liệt thì mới yên lòng: "Tại sao em lại ở chỗ này?"

Loading...

"Vốn dĩ anh muốn đưa em về nhà thuê, nhưng anh sợ bọn họ đánh thức em. Cho nên anh đến thuê một phòng ở khách sạn ngủ chung với em." Câu cuối cùng này Từ Vân Liệt nói cực kỳ bình tĩnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Sở Từ, chờ phản ứng của nàng.

Sở Từ sửng sốt: "Anh khiêng em đến đây?"

"May mắn bây giờ em gầy. Nếu không cho dù là anh cũng không kéo được em được." Giây tiếp theo, Sở Từ lại nói.

Từ Vân Liệt nheo mắt, từ "khiêng" và "kéo" này làm cho hắn không biết trả lời thế nào.

"Anh đã đi qua quán ăn, hiện tại cũng không có nhiều khách nên vội vàng chạy qua đây. Em có thể nghỉ ngơi thêm một hồi." Sau mấy giây, Từ Vân Liệt thở dài nói.

Sở Từ gật đầu. Lúc này mới nhìn thấy chăn dưới sàn, liếc mắt nhìn hắn một cái, mặt không đỏ tim không nhảy nói: "Ban đêm lạnh như thế, anh Từ, cho dù anh mình đồng da sắt cũng không nên ngủ dưới sàn, cùng lắm thì em nhường cho anh nửa giường là được, có ngốc hay không?"

Tách trà nóng Từ Vân Liệt bưng trong tay run lên.

Sở Từ thật sự không nghĩ nhiều, cảm thấy Từ Vân Liệt là người có thể tin tưởng được. Trong khách sạn này nhất định là không còn phòng nào khác. Bằng không anh Từ nhất định sẽ không ở chung phòng với nàng. Nhưng nếu ở chung một phòng, cũng không thể làm cho Từ Vân Liệt chịu khổ một mình. Bất quá chỉ là một chỗ để ngủ. Dù sao cũng không làm gì, ngủ chung một giường xác thực không có vấn đề gì. Dù sao nếu trở về nhà thuê thì nàng cũng ngủ chung một phòng với Tần Trường Tố hoặc là Hạnh Quả, đều giống nhau.

Chỉ là nàng lại không biết Từ Vân Liệt xác thật là đã thuê hai phòng, chính là chỉ còn một bước không đi làm quân tử mà thôi.

Hắn muốn chính là thừa dịp Sở Từ không cẩn thận đóng dấu, không bằng đùa giỡn vô lại hù dọa nàng. Ai biết Sở Từ vừa mở miệng ngược lại là mình bị dọa sợ.

Từ Vân Liệt có vài phần chột dạ, mặt đỏ bừng xấu hổ, động tác hơi khó xử. Ánh mắt của Sở Từ sắc bén nhìn thấy rõ ràng, cười ha ha: "Thẹn thùng hả? Anh cũng không phải con gái, em còn có thể lợi dụng anh sao?"

Từ Vân Liệt nhếch khóe miệng: "Trong đầu của em nghĩ cái gì vậy? Nam chưa cưới nữ chưa gả, nằm chung một giường không thích hợp. Anh thì thôi, nếu là người khác... Quên đi, chuyện này cũng sẽ không có người khác..."

Sở Từ vui vẻ bình tĩnh đứng dậy thu dọn giường một chút, quần áo trên người cũng chỉ cởi một cái áo khoác, không có gì đáng xấu hổ.

"Dấu đỏ trên tay anh là con dấu để lại đúng không? Chẳng lẽ hiện tại nhà nước vẫn yêu cầu công nân phải vượt qua bài kiểm tra tố chất mới có thể làm việc?" Sở Từ nhìn thoáng dấu ấn trên tay hắn, thuận miệng nói.

Nàng biết được những con heo có thể lên bàn đều đóng dấu. Nàng lựa thịt nhiều lần và nhận ra nó.

Từ Vân Liệt còn không biết trong lòng nàng đang nghĩ gì sao. Đột nhiên hắn cười hì hì nói: "Dấu này là dùng tên em. Tối hôm qua, em nắm chặt tay anh không cho đi, còn nói mớ, nói đóng dấu là người đàn ông của em. May mắn anh giữ được, nếu không thì em đã bị anh lợi dụng rồi."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 365: Ảnh Hưởng Không Tốt



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 366: Ba Điều Kiện


Trong nháy mắt không trọng lượng làm cho Sở Từ hoa mắt chóng mặt lập tức. Lúc này mới nhớ tới hiện tại bản thân không có võ công, không có nội lực, có thể đối phó với người thường. Nhưng đối phó với Từ Vân Liệt thì hơi khó khăn. Dù sao hắn cũng là người do nàng cầm tay dạy mấy tháng, còn là người luyện võ kỳ tài, tiến bộ thần tốc. Nếu nàng dựa vào vũ lực thật sự đánh với hắn vẫn có thể kiêm trì cầm cự được một thời gian. Nhưng đó chỉ là một chiêu giả, Từ Vân Liệt có thể dễ dàng chống đỡ được. Lúc này mới rơi vào tay hắn.

"Anh Từ! Anh thả em xuống!" Đầu của Sở Từ đưa về phía lưng hắn, máu dồn xuống não làm cho mặt nàng đỏ lên.

Từ Vân Liệt không nghe thấy. Cho dù biết rõ lúc này Sở Từ đang kêu gào cũng giả ngu giả ngây, xem như không biết trực tiếp đi thẳng về phía cầu thang của khách sạn.

"Thứ nhất, không cho phép nhúc nhích. Thứ hai, mấy ngày nay không cho xuống bếp. Thứ ba, tương lai em chính là vợ của anh. Nếu đồng ý thì mới thả em xuống. Nếu không đồng ý thì anh từ chỗ này công khai đi ra ngoài!" Đầu Từ Vân Liệt choáng váng, hùng hổ nghiêm túc nói.

Dù sao tối hôm qua cũng ngủ chung một phòng, còn có gì không dám chứ? Hắn còn ước gì mọi người đều biết Sở Từ không thể gả ra, tương lai lại ăn vạ hắn đây!

Sở Từ bị hắn làm cho đầu choáng váng, thầm nghĩ thể chất hiện tại của mình thật sự kém quá xa so với đời trước. Nếu đời trước thằng nhóc nào dám cưỡng ép nàng như vậy, nàng hứa đánh ba mẹ hắn cũng không nhận ra!

Nhưng cẩn thận nghĩ lại có phải vì đời trước mình quá mạnh mẽ, nên mặc dù có đẹp như hoa nhưng đến chết cũng không có bà mối nào dám bước đến đạp cửa nhà nàng hay không?

"Hai điều đầu còn được, còn điều cuối cùng hai chúng ta phải thương lượng lại." Sở Từ lại nói một câu.

Nhưng khi nàng nói xong, Từ Vân Liệt lại nói tiếp: "Nếu em không nói lời nào chính là đồng ý."

Sở Từ co giật khóe miệng, hắng giọng muốn mắng chửi người. Nhưng lại biết Từ Vân Liệt là không nghe thấy. Cho nên cục tức này cũng chỉ có thể tự mình nuốt xuống, cũng may Từ Vân Liệt nói xong một lát thì trực tiếp thả người xuống đất, nắm tay nàng: "Vợ, chúng ta đi thôi!"

"Vừa rồi em nói đồng ý hai điều đầu tiên, còn điều cuối cùng còn phải thương lượng lại." Sở Từ gằn giọng nói.

"Chưa nói. Anh không nghe thấy chính là chưa nói." Từ Vân Liệt trực tiếp chơi xấu. Sau đó nghiêm mặt nói: "Dù sao trong lòng anh thì em đã đồng ý. Sau hai năm nữa anh sẽ đi về quân đội làm thủ tục đăng ký. Đúng rồi, hôn nhân quân nhân được pháp luật bảo vệ. Ai dám dan díu với em, anh hứa sẽ bắn chết hắn."

Sở Từ đột nhiên cảm thấy đau răng. Lúc này nàng vừa mới ngủ dậy sẽ chịu k*ch th*ch lớn như vậy... Nhưng người k*ch th*ch nhất chính là Từ Vân Liệt, quả thật là uống lộn thuốc. Trước đó rõ ràng còn nói đạo lý, mới ngủ một đêm tại sao giống như thay đổi thành người khác vậy?

"Được thôi, em không cãi với anh. Dù sao những lời anh không thích nghe đều không nghe thấy." Sở Từ bĩu môi, tay còn bị hắn nắm chặt, trong lòng bàn tay truyền đến hơi ấm, nóng lên làm cho nàng hơi ngượng ngùng.

Từ Vân Liệt âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sợ Sở Từ nhìn thấy dáng vẻ giả vờ mạnh mẽ, tiếp tục thẳng người kéo Sở Từ đi xuống.

Nhưng thời buổi này rất ít có nam nữ nắm tay trên đường. Da mặt của Từ Vân Liệt cũng chỉ dày được một lúc. Khi xuống lầu thì đã tránh ra Sở Từ, dáng vẻ nghiêm túc đã vượt qua vẻ nghiêm túc thường ngày, như thể đã xảy ra chuyện lớn gì, thái độ làm bộ làm tịch ngược lại hơi kỳ lạ.

Sở Từ nhìn dáng vẻ của hắn, quả thật rất ngạc nhiên. Đặc biệt khi Sở Đường mở miệng hỏi Từ Vân Liệt có tức giận hay không, trong lòng tức cũng cười. Ngược lại là không nhịn được mỉm cười.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 367: Hương Vị Độc Đáo


Nàng không chán ghét Từ Vân Liệt, hơn nữa cũng không phải lập tức kêu nàng kết hôn và vào động phòng với Từ Vân Liệt. Cho nên ba điều kiện kia... đồng ý cũng được.

Đặc biệt là dáng vẻ chết cũng sĩ diện và chịu đựng vui vẻ của Từ Vân Liệt lúc này ngược lại cũng không phải người đàn ông tục tằng như vậy, ngồi bất động ở chỗ kia có phần hơi luống cuống chân tay cũng rất đẹp trai, dáng người, diện mạo, ra vẻ tức giận lại không nhịn được lộ ra tươi cười, như là cành tùng phủ lên một lớp tuyết trắng mềm mại, trong cao thẳng có nét dịu dàng làm cho người ta có vài phần an tâm.

Ít nhất... là hơn Từ Nhị rất nhiều.

Nhưng có lẽ là vừa rồi lúc không có ai thì hành động hơi quá đáng với Sở Từ. Khi về trong quán ăn thì Từ Vân Liệt thật thà hết chỗ nói.

Có đầu bếp hắn mời đến giúp đỡ, Sở Từ cũng không đi ra sau bếp, vừa định duỗi tay bưng cái đĩa thì tay của Từ Vân Liệt đã đến trước, muốn cầm thực đơn cho khách xem thì Từ Vân Liệt lại cướp trước một bước, thật sự không có cách nào khác chỉ đành phải ngoan ngoãn ngồi xuống. Nhưng vừa có động tác thì Từ Vân Liệt sẽ đưa ghế đến dưới mông nàng...

Mặc dù cảm giác được chăm sóc cũng không tệ, nhưng ánh mắt của Sở Đường và Tần Trường Tố thật sự làm cho nàng không chịu nổi. Cuối cùng dứt khoát đuổi người đi, để cho hắn nhanh chóng trở về đi làm.

"Em họ, có phải trên người em... có chỗ không thoải mái hay không?" Sau khi Từ Vân Liệt rời đi, Tần Trường Tố nhìn thấy Sở Từ muốn đứng dậy nên ngập ngừng đi đến ứng dậy, lo lắng hỏi một câu. Sau đó nói tiếp: "Nếu em đau bụng thì tốt nhất đừng chạm vào đồ lạnh. Nếu thật sự không được để cho Hoắc thần tiên khám cho em. Ông ấy dường như cũng thông thạo về phụ khoa. Hơn nữa bản thân em cũng học y, vẫn phải chú ý một chút mới ổn thỏa..."

Sở Từ nhịn không được hơi đau đầu.

"Em không sao, anh Từ chỉ đùa giỡn với em thôi." Nàng khóc không ra nước mắt nói.

"Thật sao?" Tần Trường Tố hơi khó hiểu, bình thường Sở Từ rất có khả năng, lên núi, xuống ruộng, vào phòng bếp. Quả thật là không gì không làm được. Đột nhiên yếu ớt như vậy quả thật khác thường.

"Dạ, chính là ngày hôm qua cánh tay bị phỏng một chút. Nhưng đã bôi thuốc, gần sắp lành rồi. Anh ta chuyện bé xé ra to mà thôi." Sở Từ lại nói.

"Đội trưởng Từ để cho em nghỉ một chút vậy thì em đừng cử động. Vết phỏng này có thể lớn hoặc nhỏ, lỡ như nghiêm trọng sau này sẽ để lại sẹo." Tần Trường Tố ngược lại phụ họa nói.

Mẹ của cô bị thương nửa gương mặt. Bây giờ dùng thuốc của Sở Từ đã đỡ hơn. Nhưng vẫn còn lại sẹo, cũng không biết khi nào mới có thể hoàn toàn hết.

Lúc Tần Trường Tố làm việc rất nhanh nhẹn, nhưng lúc quan tâm người sẽ giống như dì của Sở Từ, ánh mắt và lời nói cùng nhau phát huy, nhất quyết phải làm cho nàng gật đầu chịu thua mới được. Cho nên, lúc này Sở Từ cũng chỉ có thể lên tiếng đồng ý, dứt khoát thật sự rãnh rỗi nghỉ ngơi. Thỉnh thoảng Sở Đường còn đến đấm lưng cho nàng. Đây là lần đầu tiên trong nửa năm qua nàng tự do rãnh rỗi như thế. Ngược cũng hơi hưởng thụ.

Cho đến buổi chiều không còn bận rộn. Lúc này mới trò chuyện với đầu bếp Từ Vân Liệt giới thiệu.

Đầu bếp này nàng chưa gặp qua, nhưng nàng đã nhìn thấy món xào trong nhà máy của Thẩm Dạng, màu sắc và hương vị đều đầy đủ, là có tay nghề tốt. Mà hôm nay nhìn người này cũng rất có phúc, tai to mặt lớn, giọng to vang, ánh mắt nhìn cũng kiên định, tính cách vừa thấy chính là người thật thà.

Đầu bếp tên là Mạnh Hỉ Lai, bận rộn ở sau bếp cả buổi trưa, vừa thấy Sở Từ ánh mắt sáng ngời, mở miệng nói: "Bà chủ, lúc này tôi mới được nhìn thấy người thật."

Sở Từ hơi sửng sốt.

Mạnh Hỉ Lai thấy nàng khó hiểu cười khúc khích nói: "Lần trước cô mang đồ ăn đến cho cố vấn Từ của chúng tôi. Sau khi ăn cơm xong tôi dẫn người tự mình dọn bàn. Nhưng phát hiện đồ ăn trên bàn không còn dư thừa một chút. Loại tình huống này tôi chưa từng thấy bao giờ. Cho nên lúc ấy tìm giám đốc Thẩm hỏi, ngài ấy nói đồ ăn của cô làm còn ngon hơn tiệc nhà nước. Cho nên mấy ngày hôm trước cô khai trương, tôi đã đặc biệt nhờ ngài ấy mang món ăn về cho tôi, vừa nếm thử tôi thật sự bị thuyết phụ, hương vị quả thật là rất tuyệt!"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 368: Đừng Đến Làm Phiền Tôi



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 369: Hy Vọng Thất Bại



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 370: Người Đến Không Có Ý Tốt



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 371: Tự Bảo Vệ Mình



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 372: Chỉ Có Thể Chấp Nhận Số Phận



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 373: Chơi Với Mày



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 374: Giữ Lại Mạng Ăn Tết



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 375: Ị Thương Ở Đâu?



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 376: Có Liên Quan Hay Không?



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 377: Không Có Mắt



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 378: Tiếp Tục Kêu



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 379: Giải Quyết Riêng


Sở Từ vừa nói ra những lời này tiếng la của dì Tiền đột ngột dừng lại, đôi mắt mở to và giữ im lặng.

Bà cũng không ngốc, rõ ràng biết tính nghiêm trọng của chuyện này.

"Tao cũng chỉ nhờ thằng ba gây sự với mày thôi, không ngờ nó lại đánh mày! Nếu tao biết sớm sẽ xảy ra chuyện này, dù sao tao cũng không sẽ nhờ thằng ba ra tay!" Dì Tiền cũng nhận ra và vội vàng nói.

Nói cũng là lời nói thật lòng. Phiền phức trong mắt bà rất đơn giản, chính là làm cho thằng ba gây rắc rối khi Sở Từ đang buôn bán. Ví dụ như giả làm khách hàng ăn phải sâu gián, gây ra một số ảnh hưởng xấu đến quán ăn của Sở Từ, làm cho nàng sứt đầu mẻ trán cũng đủ rồi. Nếu biết thằng ba nửa đêm mang theo nhiều người như vậy đi trộm đồ thì bà nhất định sẽ đảm bảo không có ai trong quán trước khi chuyện xảy ra, nhiều nhất làm cho Sở Từ tổn thất một số tài sản, tuyệt đối sẽ không nghĩ đến làm cho bọn họ đánh đầu rơi máu chảy.

Khương Lệ Châu đứng bên cạnh nghe nói như thế đều sợ hãi. Vừa rồi cô cũng nhìn thấy công an bắt người qua cửa sổ. Nhưng căn bản sẽ không nghĩ nhiều. Đột nhiên cảm thấy mình xong rồi.

Dù sao cô ở trong quán với mợ, cho dù là ai đi chăng nữa cũng cảm thấy cô đứng bên phe mợ, chưa chắc còn có thể cảm thấy là cô và mợ đưa ra chủ ý xấu. Nhưng trời đất chứng giám, cô thật sự không biết...

Làm sao bây giờ? Lỡ như Sở Từ trực tiếp bắt hai mợ cháu cô đến đồn công an thì sao? Nếu thật sự làm như vậy, đừng nói cô không thể đi học tiếp. Sau này cũng không thể đi lấy chồng được.

"Tôi... tôi không biết! Sở Từ, tôi thật sự không biết chuyện này. Xin lỗi! Tôi thay mợ xin lỗi cô, cầu xin cô đừng truy cứu trách nhiệm." Khương Lệ Châu sốt ruột nói, nước mắt nước mũi chảy dài.

Sở Từ chỉ liếc cô một cái cũng không có quan tâm. Khương Lệ Châu là người không có trí tuệ, biết rõ dì Tiền không phải người tốt còn đi theo suốt cả ngày. Tương lai bị bán chỉ sợ còn phải đếm tiềm giúp dì Tiền. Loại người như thế, tốt hơn là nàng tránh xa một chút, miễn cho bị lây bệnh ngu này.

"Mày muốn thế nào, Sở Từ? Cho dù tao đồng ý giải quyết riêng, mày cũng không thể rao giá trên trời. Dù sao thằng ba đi trộm đồ cũng không phải tao xúi giục, trách nhiệm của tao cũng không lớn như vậy. Hơn nữa mấy ngày trước tao mới thua mày 1000 đồng, đến bây giờ vẫn chưa trả hết. Trong tay cũng không còn tiền, mày đòi tiền nhất định là không có." Dì Tiền lại nói.

"Ai nói tôi muốn tiền?" Sở Từ nhướng mày đi tới, nhìn dì Tiền vẫn còn ngã dưới đất, càng thêm chán ghét vẻ mặt thiếu ăn đòn của bà, vừa nhấc chân lên trực tiếp nhắm ngay đầu gối của bà đạp qua, đột nhiên một tiếng "răng rắc" vang lên. Dì Tiền hú hét lên một tiếng.

Chuyện lớn như vậy cũng không phải không thể làm cho dì Tiền ngồi tù mấy năm. Nhưng nàng cũng không muốn làm như vậy.

Trong tù có ăn có uống, dì Tiền cũng không phải người lười biếng. Cho nên chỉ cần bà nghe lời thì cuộc sống của bà ở trong đó cũng không quá tệ. Cho nên chi bẳng giải quyết riêng làm cho bà trải nghiệm những khó khăn của cuộc sống.

Sở Từ lạnh lùng nhìn bà, giống như một sát thần. Ánh mắt của dì Tiền lúc này cuối cùng lộ ra sợ hãi thật sự, run rẩy nhìn chằm chằm nàng.

"Cảm giác thế nào?" Sở Từ không chút thay đổi sắc mặt nói một câu. Tiếp theo đạp thêm một cú vào chân bị thương của bà.

Tình huống hôm nay, ngay cả bản thân nàng cũng biết nguy hiểm như thế nào. Nếu như khí thế của nàng yếu đi một phần thì trong lúc đánh nhau kết quả sẽ hoàn toàn khác. Đây cũng là lý do tại sao Từ Vân Liệt nổi giận, cũng vì điều này nàng tuyệt đối không thể buông tha cho người phụ nữ trước mặt này.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 380: Cút Đi


Dù sao tên lưu manh vừa rồi bị nàng đâm một dao cũng không chết. Ban đầu nghĩ rằng tiêu xài công đức cũng không tốn bao nhiêu, ít nhiều cũng nhờ gần đây nàng dựa vào nghề thủ công kiếm được rất nhiều tiền, tích nhiều công đức. Bây giờ chỉ cần không g**t ch*t dì Tiền thì nàng không cần lo lắng linh thụ không kết quả và không kéo dài tuổi thọ của nàng.

Dì Tiền làm sao chịu đựng nổi loại đau đớn này, chỉ cảm thấy xương cốt dường như bị chặt đứt, toàn bộ chân không còn sức lực. Bởi vì đau đớn nên nước mắt đều rớt xuống.

"Sở... Sở Từ... mày làm như vậy không sợ sao?"

"Tôi sợ cái gì? Trước khi tôi đạp gãy chân thì bà có năng lực gì? Nếu bà thật sự nói chuyện này cho công an, đúng lúc tôi lại tâm sự với thằng ba. Bà phạm sai lầm trước đây, chỉ cần tôi nói đến tìm bà lý luận lại bị bà đánh mới chỉ có thể phản kháng, cũng không có ai tính chuyện này trên đầu tôi." Sở Từ nói thẳng.

Thứ nhất, nàng thuê chính là nhà của Thiệu Quốc Hưng, đám lưu manh này quấy rối trên địa bàn của gã. Vốn dĩ không chiếm được lợi. Nếu dì Tiền bị dính vào trở thành chủ mưu, vậy thì hiện tại bà bị gãy chân cũng sẽ không có ai đồng tình.

Nàng nghe Sở Đường nói qua quốc gia vừa mới thành lập mấy chục năm, rất nhiều luật pháp còn chưa hoàn thiện, cũng làm cho nhiều người mặc dù là phạm tội cũng có thể ung dung ngoài vòng pháp luật như cũ. Mà nàng bây giờ cũng coi như có một số nền tảng và mối liên hệ. Cho nên dưới tình huống dì Tiền không chiếm lý, căn bản không thể làm gì nàng.

Sắc mặt của dì Tiền thay đổi rõ ràng. Bà quả thật không thể tin được loại lời nói này lại từ trong miệng một con bé 17-18 tuổi nói ra. Quá ác độc.

Sở Từ rõ ràng còn nhỏ như vậy, là bạn cùng lứa tuổi với cháu ngoại gái của bà. Nhưng lại có thể ra tay tàn nhẫn như vậy, còn làm cho bà có khổ nói không nên lời.

Nếu trước kia bà bị Sở Từ đánh thành như vậy, bà nhất định có thể lấy lại công bằng. Nhưng bây giờ nhược điểm của mình bị Sở Từ nắm trên tay, căn bản không có cách trả đũa Sở Từ.

Hơn nữa... mấy tên lưu manh kia cũng không làm nó bị thương được. Sức lực của con bé này căn bản không bình thường. Lỡ như mình lại ngoan cố chống lại và chọc Sở Từ nóng nảy, không chừng thật sự sẽ làm cho nó càng làm ra chuyện bạo lực hơn nữa.

Giờ phút này dì Tiền thật sự sợ hãi. Dù sao vết thương trên người lúc nào cũng nhắc nhở bà, làm cho bà không dám lại xem thường Sở Từ trước mặt.

Trách không được còn nhỏ tuổi đã dám đến huyện mở quán ăn. Trách không được chị họ và em trai đều nghe lời nó như vậy.

Biết vậy chẳng làm.

Dì Tiền ch** n**c mắt nước mũi, gương mặt đau đớn tái xanh. Bà có thể cảm giác được chân mình khẳng định không hoạt động được. Hai cú đá nặng của Sở Từ giống như tảng đá đập xuống, rõ ràng làm cho bà không kịp trốn.

"Ban đầu chỉ cần bà giữ bổn phận thì chúng ta còn có thể tiếp tục làm hàng xóm. Nhưng bây giờ chỉ sợ không thể. Dì Tiền, tôi cho bà năm ngày, trước mùng 5 dựa theo chúng ta thỏa thuận ban đầu trả tiền. Sau đó bà cút đi cho tôi. Nếu sau này lại xuất hiện ở trước mặt tôi, tôi đảm bảo không chỉ có một mình bà bị thương. Tôi nghe nói bà có con trai và cháu trai. Bà nói nếu tôi cơ hội lén lút ra tay với bọn họ thì chuyện gì sẽ xảy ra?" Sở Từ lạnh lùng uy h**p.

Nhắc đến người nhà, dì Tiền ngay cả khóc cũng quên. Khương Lệ Châu đứng bên cạnh mở to đôi mắt nhìn rồi nấp đi, ước gì không nghe thấy những lời này.

Dì Tiền vội vàng lắc đầu: "Không thể... không thể, tôi hứa sẽ không... không làm xằng bậy nữa... tôi... tôi đi... tôi đi..."

Bà thật sự không thể làm nổi việc buôn bán này nữa. Qua hai ngày nay làm hoạt động, sau khi cẩn thận tính toán không chỉ không kiếm được lợi nhuận mà còn lỗ. Mặc dù như vậy cũng không thể làm gì Sở Từ, làm hoạt động lâu như vậy sau này cũng khó để tăng giá. Hơn nữa bà nghe được tiếng gió, có ông chủ quán ăn khác lén lút tìm cục An toàn vệ sinh thực phẩm. Sau khi qua mấy ngày tết, chỉ sợ sẽ có người ở cục đến kiểm tra quán của bà. Tóm lại... hỏng bét.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 381: Thông Minh Một Lần



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 382: An Toàn Tính Mạng



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 383: Về Nhà



 
Back
Top Dưới