Ngôn Tình Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 224: Cục cưng bảo bối


sao cũng là đứa con gái, mà đứa con gái còn không phải muốn gả chồng
sinh con, có gia đình hạnh phúc sao? Cho nên chỉ cần hôn sự này có thể
thành, Sở Từ cho dù là đứa vong ân phụ nghĩa cũng nên cảm động đến rơi
nước mắt xuất giá, sẽ không lại chống đối nhà bọn họ. Mà chỉ cần Sở Từ
gả ra cửa, sau này bọn họ có thể làm chủ được Sở Đường.

Chỉ nghĩ kết thù kết oán với Sở Từ sao thành công được? Tức giận đến bản thân khó chịu không nói, cũng chẳng lợi ích gì.

Nhưng trong lòng ông Sở có một suy nghĩ lớn. Cho nên cũng có thể phân tích
tính khách quan giữa quan hệ giữa Sở Từ. Nhưng Vương thị cũng không thể, chỉ cảm thấy ba chồng đây là choáng váng đầu, bị người cưỡi trên đầu
còn xem như không có chuyện gì xảy ra.

Mà ngoài Vương thị, hai cô con dâu khác nhà họ Sở cũng không thoải mái trong lòng. Sống ở nhà họ
Sở thời gian dài, mặc dù trước kia là tính tình mềm như bùn nhão. Nhưng
bây giờ cũng có thể trở nên giống con nhím. Nếu không có thể bị hai gia
đình khác nuốt sống. Cho nên hai cô con dâu cũng không phải người dễ
sống chung.

Đặc biệt là vợ cậu ba, bà vốn dĩ chính là vợ hai của
Sở Thắng Toàn, vợ trước của chồng để lại một đứa con gái. Mà những lời
vừa rồi ba chồng nói dường như đang cảnh cáo bà, nói bà ngay cả một con
bé cũng không thể bao dung được.

Nhưng ba chồng đã mở miệng, ba bà cho dù không vui cũng phải đồng ý, còn phải vui vẻ miễn cho ba chồng bất mãn.

"Ba yên tâm đi, bên nhà mẹ con có không ít chàng trai tốt đâu. Hôm nay con sẽ trở về hỏi thăm." Vợ cậu ba lập tức nói.

"Bên thôn nam chúng ta cũng có không ít con trai, con cũng sẽ nhìn xem ai mới là người có thể xứng đôi." Vợ cậu hai cũng nói.

Còn lại một mình Vương thị nói không nên lời, tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng gật đầu giống như con gà mổ thóc.

Lúc này Sở Phúc Sinh mới yên tâm ra ngoài làm việc.

* * *

Mà Sở Phúc Sinh giao cho Sở Thắng Lợi 200 đồng cho đến khi trời tối đen mới đưa đến cho Sở Từ.

Sau khi xé giấy nợ, dáng vẻ Sở Thắng Lợi nhìn Sở Từ đều tràn ngập dữ tợn,
giọng kỳ quái nói: "Sở Từ, con bé mày cũng thật không chân thật, cả ngày nói dối. Hôm nay 200 đồng này là tao cho mày. Nhưng nếu có lần sau,
người làm cậu như tao cho dù bỏ cái mạng này cũng phải dạy dỗ mày."

Sở Từ cười khẩy một tiếng: "Cậu cả đừng vu oan cho tôi. Tôi chính là người nói sự thật. Bằng không cũng sẽ không lập tức trả lại giấy nợ cho cậu
sau khi cậu đưa tiền cho tôi, không phải sao?"

"Nhưng dù sao cậu
cũng không tận mắt nhìn thấy mợ trộm tiền. Cho nên cảm thấy tôi nói dối
cũng không kỳ quái. Nhưng người này cậu vẫn phải cẩn thận. Dù sao tôi
cũng họ Sở, so sánh với bà mợ là vợ của cậu chính là người một nhà với
cậu. Cho nên lúc này mới khuyên cậu một câu, cũng đừng để cho mợ chiếm
lợi sau đó còn muốn nhà họ Sở lấp lỗ thủng thay bà." Sở Từ nói thêm một
câu.

Cả ngày hôm nay, nàng hỏi thăm không ít chuyện về Vương thị.

Nhà mẹ Vương thị có đứa em trai, năm đó mấy năm đầu gả đến nhà họ Sở không
sinh được con cho nên không có tự tin, cũng không lui tới nhà mẹ nhiều.
Nhưng sau khi nhận nuôi Sở Đường làm con trai cũng sinh liên tiếp ba đứa con trai. Từ đó về sau, Vương thị này cũng đủ tự tin, thỉnh thoảng về
nhà mẹ. Mỗi lần trở về đều ăn ngon dùng tốt không ít. Nhưng bởi vì cuộc
sống nhà mẹ bà ngày càng sung túc. Nhà họ Sở cũng không để trong lòng,
cảm thấy dù sao quan hệ thông gia cũng không tệ lắm. Cứ như thế duy trì
quan hệ rất tốt.

Nhưng mặc dù là thế giới này, con gái đã xuất
giá thường về nhà mẹ cũng không phải việc làm cho chồng thích. Huống chi Vương thị còn thường xuyên trợ cấp, nàng cũng không tin trong lòng Sở
Thắng Lợi chưa từng có vướng mắc.

Trong lòng Sở Thắng Lợi biết Sở Từ là người xảo quyệt. Mặc dù trong lòng không thoải mái cũng không biểu hiện ra ngoài.

"Đúng rồi, vết thương của em họ Thiên Dũng không có việc gì chứ?" Sở Từ đột
nhiên lại mở to đôi mắt hỏi một cậu, lại nói tiếp: "Nói mới nhớ, trước
đây cậu và mợ cả sống với nhau mấy năm mà bụng bà cũng chưa có tin tức.
Lúc trước còn có người cảm thấy cậu không thể sinh, ai biết đột nhiên mẹ cả giống như là thông suốt vậy, đột nhiên có ba đứa em họ của tôi. Đặc
biệt là Thiên Dũng, đó là cục cưng bảo bối trong lòng cậu. Nếu bị thương đó là lỗi của tôi."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 225: Chờ thời cơ mà hành động


cách của ba đứa nhỏ gần như không khác gì Sở Thắng Lợi. Hơn nữa không
khí trong thôn vẫn rất đơn thuần chất phác. Ngoại trừ Vương thị có gan
tày trời, nếu không tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện có lỗi với Sở Thắng Lợi.

Nhưng Sở Thắng Lợi này vốn dĩ là người không có
đầu óc, suy nghĩ nhiều nhưng năng lực lại ít, làm người lại tính toán
chi li. Lời Sở Từ nói ông tất nhiên sẽ ghi nhớ trong lòng.

Giống
như lúc này, Sở Thắng Lợi giống như ăn ruồi bọ chết, sắc mặt tối đên.
Vốn dĩ còn muốn lấy thân phận trưởng bối răn dạy nó nó một lát. Nhưng
bây giờ lại không muốn nói cái gì trực tiếp rời đi.

* * *

Khi
vừa về đến nhà, Sở Thắng Lợi thấy vẻ mặt đưa đám Vương thị, lửa giận
không tên nổi lên: "Đồ không có đầu óc! Nếu không phải tại bà thì cũng
sẽ không mất một số tiền lớn như vậy. Sớm biết rằng như vậy, lúc trước
tôi đã không nên thú bà về!"

Ông cưới Vương thị ngần ấy năm chịu nhiều uất ức!

Khi Vương thị còn trẻ trông rất xinh đẹp, tính cách cũng hoạt bát, có rất
nhiều người muốn cưới bà. Sau khi ông thàn công cưới được bà còn rất vui mừng. Nhưng ai biết cưới bà mấy năm cũng chưa đẻ được một quả trứng,
làm hại ông mỗi ngày cũng không dám ra ngoài đỡ phải bị người khác chỉ
trỏ. Sau đó bị ép và bất đắc dĩ nhận Sở Đường làm con mới giảm bớt xấu
hổ.

Mặc dù sau đó Vương thị sinh liên tiếp ba đứa con trai làm
cho ông hãnh diện. Nhưng mỗi năm sau đó các khoản chi tiêu trong gia
đình cũng rất lớn. Vương thị ỷ vào mình sinh ba đứa con trai thỉnh
thoảng chê ông kiếm tiền ít, không ít lần so sánh ông với đàn ông khác.
Có đôi khi không để ý có mặt người ngoài làm mắt thể diện của ông, thật
sự không giống chuyện phụ nữ tốt nên làm!

Mấy năm nay lòng dạ của Vương thị rất lớn, bình thường cũng có vài phần phong phạm cọp cái. Căn bản chịu không nổi một chút uất ức. Lần này bởi vì mình đã làm sai, nên sau khi bị dạy dỗ cũng không phản kháng. Nhưng không nghĩ tới Sở Thắng
Lợi vừa về đã hùng hổ, nhất thời cũng chửi bới nổi cơn tam bành, nhào
qua bắt đầu cào cấu.

Hai vợ chồng chưa đầy một lát đã đánh nhau
tơi bời. Nhưng người lớn trong nhà đã đi ra ngoài làm việc, còn mấy đứa
nhỏ đã trốn ra xa. Ngay cả người ngăn cản cũng không có.

Vương
thị làm sao đánh thắng được Sở Thắng Lợi chứ? Không bao lâu đã bị đánh
không còn sức lực chống đỡ. Chờ sau khi Sở Thắng Lợi dừng lại lập tức
lại bắt đầu ầm ĩ muốn về nhà mẹ.

Sở Thắng Lợi đây là hai người
lớn, trong nhà cũng không có hòa bình, sinh ba đứa con trai cũng không
quan tâm, không những không giúp đỡ còn muốn ăn muốn uống, càng làm cho
ông tức giận. Đặc biệt là nhìn thấy gương mặt của đứa con trai cả nhịn
không được nhớ tới những lời Sở Từ nói, lại càng ngày càng nghi ngờ.
Thậm chí cũng không có kiên nhẫn với con trai.

* * *

Đối với chuyện của nhà họ Sở, Sở Từ mặc dù không nhìn thấy nhưng trong lòng cũng hiểu rõ.

Vương thị là người tính tình không yên, tuyệt đối không giữ được. Nhưng cũng
không thể quá sốt ruột. Dù sao trên tay nàng không có tiền không có năng lực, một người ở thôn nam - một người ở thôn bắc, không thể xuống tay,
còn phải chờ thời cơ mà hành động mới được.

Bởi vậy sau khi có được 200 đồng của Sở Thắng Lợi, Sở Từ cứ theo bình thường bận rộn công việc của mình.

Bảy mẫu ruộng kia bản không cần quan tâm. Dù sao hạt giống được dính hơi
thở của linh thụ nên tự nhiên sẽ phát triển mạnh mẽ hơn, mà tiền nộp
thuế lương thực nàng đã giao trước khia xây nhà.

Bây giờ cộng
thêm số tiền lấy được từ nhà họ Sở, trong tay còn dư lại khoảng 600
đồng, coi như là một con số lớn. Tất nhiên, ngoại trừ số tiền trước mắt ở trong tay, qua hai ngày nữa còn có thể kết toán tiền thuốc mỡ với
Trương Bảo Sơn. Số lượng trên trăm cái, cũng đủ nàng mua thêm đồ nội
thất.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 226: Cáo trạng


người bình thường cũng không tới gần được. Khả năng gà vịt bị người ăn
cắp cũng không lớn.

Nhưng tối hôm qua Từ Vân Liệt dù sao cũng ở
trước mặt người nhiều như vậy nói ra muốn bảo vệ Sở Từ. Cho nên thỉnh
thoảng có thể nhìn thấy một số bác gái đi tới chào hỏi với Từ Vân Liệt,
giống như cố ý quấy rầy Sở Từ và Từ Vân Liệt.

* * *

Ba ngày
sau, Sở Đường và Từ Nhị đều từ trường học trở về. Lần này còn chưa nhìn
thấy Sở Từ và Từ Vân Liệt đã bị không ít trưởng bối gọi lại.

Quan hệ của Sở Đường và Từ Nhị vẫn rất tốt. Bởi vì có thể nỏi chuyện về việc học nên bình thường lại như hình với bóng. Lúc về nhà tự nhiên cũng đều đi chung đường.

"Thằng hai đã đi học về rồi à? Xem khí hậu ở
trường học nuôi người dường như cao theo một chút." Một bác gái nhìn
chằm chằm Từ Nhị không buông, cười nhiệt tình nói.

Từ Nhị sửng
sốt. Từ sau khi y dính dáng đến hai chị em Sở Từ, người trong thôn cũng
đều cố tình kiêng dè y. Cho dù nhìn thấy y cũng đều là vẻ mặt đồng tình. Bởi vậy thái độ bây giờ thật sự làm cho y hơi kỳ lạ.

Đừng nói là Từ Nhị, ngay cả Sở Đường cũng chịu đối xử như vậy, đối mặt với ánh mắt
nóng bỏng của 2-3 trưởng bối cùng thôn trước mặt cả người đều nổi da gà
lên.

"Dì à, có phải chị của cháu xảy ra chuyện gì hay không?" Sở
Đường suy nghĩ lập tức hỏi một câu. Nếu không phải trong nhà xảy ra
chuyện thì những trưởng bối này không có khả năng có thái độ như vậy.
Nhưng nhìn nụ cười của mấy bà cũng không biết rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu.

Dì Từ cầm đầu vừa nghe vội vàng vỗ cánh tay Sở
Đường cười nói: "Có thể có chuyện gì chứ, hai cháu đi học bên ngoài. Nếu trong nhà thật sự xảy ra chuyện hàng xóm láng giềng chúng ta cũng sẽ
giúp một tay. Hai đứa cứ yên tâm đi... Nhưng mà, tính tình của Từ Đại và con bé Sở Từ đều hơi bướng bỉnh. Hai đứa làm em cũng nên khuyên nhủ một chút..."

Vừa nói như vậy Sở Đường và Từ Nhị càng cảm thấy kỳ quái.

"Dì à, dì có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi. Chị của cháu rốt cuộc làm sao
vậy?" Sở Đường nhíu mày nhăn thành nếp gấp, trong lòng nhịn không được
lo lắng. Nhưng bây giờ đang bị mấy trưởng bối vây quanh, cậu cũng không
thể trực tiếp bỏ chạy về.

Mấy người phụ nữ kia muốn nói lại thôi, qua hơn mười giây lúc này mới cười nói: "Kỳ thật cũng không phải chuyện quá lớn. Chúng ta chỉ là nghĩ tuổi của Từ Đại không còn nhỏ nữa, cứ
sống một mình như vậy cũng không phải chuyện tốt. Bây giờ nó lại mỗi
ngày đúng giờ đến nhà mới của Sở Từ, truyền ra cũng không dễ nghe cho
lắm. Cho nên muốn hai đứa khuyên nhủ..."

Nói xong, Sở Đường và Từ Nhị sửng sốt.

"Nhà cháu xây nhà?" Sở Đường ngạc nhiên một câu. Lúc này chỉ mới nửa tháng thôi, động tác của chị cậu cũng quá nhanh rồi.

"Dì à, anh của cháu chính là người không thích rãnh rỗi. Nếu Sở Từ có việc
anh ấy có thể giúp được thù cứ để cho anh ấy giúp đi. Bọn họ có thể nói
chuyện được, không có việc gì." Từ Nhị ở bên cạnh cũng cười cười, không
để trong lòng.

Anh trai là người rất có trách nhiệm, cảm thấy gia đình có lỗi với Sở Từ. Cho nên ước gì có thể mang tất cả thứ tốt đều
đưa cho Sở Từ làm bồi thường. Mà tính cách của Sở Từ cũng tương đối dứt
khoát, có cái gì cũng sảng khoái nhận. Cho nên mới càng bằng phẳng.

Từ sau khi rời khỏi nhà Sở Từ, nút thắt trong lòng kết y cũng coi như mở
ra không ít. Bây giờ vừa nghe Sở Đường khen Sở Từ, trong lòng cũng cảm
thấy cô thật sự rất tốt. Trong lòng đối với Sở Từ cũng bắt đầu hơi kính
trọng.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 227: Làm việc chăm chỉ


chỉnh tề, tính tình cũng ngoan ngoãn, tất nhiên là ước gì có thể làm cho bọn nó ngày càng tốt. Chỉ là nghĩ đến chị của Sở Đường lại thở dài:
"Nếu thật sự là nói chuyện thì không nói, vấn đề là..."

"Ai...
Không phải chúng ta nói lung tung, thật sự là mấy ngày trước Từ Đại ở
trước trước nhiều người thừa nhận, nói muốn đền cho Sở Từ một người
chồng. Nếu Sở Từ chướng mắt nó, nó sẽ bảo vệ cả đời, hai cháu nói đây
giống như nói chuyện sao?" Bà dì lại nói.

Lập tức không khí lắng đọng lại, Sở Đường mở to hai mắt nhìn, hơi ngạc nhiên: "Vậy chị cháu nói như thế nào?"

Mà Từ Nhị giờ phút này cũng đang hoa mắt, cũng không biết nên hỏi cái gì.
Anh cả vậy mà muốn ở bên Sở Từ? Đó không phải là một mớ hỗn độn sao?

Nhưng đồng thời cũng hơi rối rắm. Nếu không phải khoảng thời gian trước xảy
ra chuyện của y và Sở Từ, y ngược lại cảm thấy Sở Từ và anh cả ở bên
nhau cũng không có gì. Dù sao anh cả thích là được. Nhưng vấn đề bây giờ là quan hệ giữa y và Sở Từ là sự thật tất cả mọi người biết được. Mặc
dù không có xảy ra chuyện gì, nhưng danh phận cũng từng có. Dưới tình
huống này, anh cả nếu ở bên Sở Từ, vậy Sở Từ rốt cuộc là vợ cũ của y hay là chị dâu đây?

"Chị cháu à? Nó đã hứa sẽ không ở bên Từ Đại,
nhưng tính tình Từ Đại bướng bỉnh. Dì chỉ sợ nó chưa từ bỏ. Hai đứa
không nhìn thấy đâu, tất cả đồ đạc trong nhà mới của Sở Từ đều là Từ Đại làm giúp. Trong thôn chúng ta làm gì có con trai giúp con gái làm việc
giống nó chứ? Nếu vạn nhất Sở Từ cảm động thì làm sao đây?" Bà dì vội
vàng nói tiếp.

Nói thật là bây giờ trong thôn có không ít người
ghen tỵ với Sở Từ, thật sự là con bé kia trông chẳng ra gì nhưng mạng
lại rất tốt.

Đàn ông trong thôn tính tình đều gia trưởng. Ngoại
trừ làm việc ngoài ruộng, bình thường ở nhà đều là ông chủ. Cho dù là
múc cơm cũng sẽ không tự làm. Nhưng Từ Vân Liệt lại không có tật xấu của đàn ông trong thôn, quả thật xem Sở Từ như con cái. Các cô nhìn thấy
nhiều đều cảm thấy Sở Từ nếu lại từ chối chính là không biết tốt xấu.

Sắc mặt của hai người đều hơi thay đổi, trách không được cảm xúc của mấy bà dì này lại kỳ lạ như thế. Hai người cũng không dám ở lâu mà vội vàng về nhà. Nhưng sau khi đi được mấy bước đột nhiên nhớ tới còn chưa biết chỗ nhà mới, sắc mặt lại đỏ bừng, hỏi thăm chung quanh.

- -- ---

Chờ khi hai người đến nhà mới thì nhìn thấy Từ Vân Liệt xách theo con con
gà rừng trong tay đi vào cửa, vội vàng nhanh bước chân đuổi theo.

Từ Vân Liệt mấy ngày nay xác thực không rãnh rỗi. Vì biểu hiện bản thân
tất nhiên cướp hết việc mà làm. Nhưng hắn làm việc quả thật nhanh nhẹn,
mang theo một sự quyết đoán của quân nhân. Mọi việc dứt khoát không ướt
át bẩn thỉu. Cho nên mặc dù làm việc nhà nông, nhìn qua cũng hơi khác
những đàn ông khác.

"Anh cả!" Từ Nhị vội vàng vỗ vai Từ Vân Liệt trước, thấy hắn quay đầu mới kêu một tiếng, lại nói: "Tại sao anh lại ở đây?"

Từ Vân Liệt nhíu mày: "Đã nghe nói?" Em trai của mình, hắn còn không biết trong lòng thằng nhóc này đang suy nghĩ cái gì sao?

Sắc mặt Từ Nhị ngượng ngùng: "Dạ."

"Vậy không cần anh nói lại với em." Từ Vân Liệt trực tiếp sảng khoái nói,
nói xong rảo bước tiến vào cửa, thấy nhà bếp đang nấu thuốc mỡ, mà Sở Từ đang bận rộn chạm khắc gỗ. Hắn không nói hai lời đi đến nhà bếp giúp
thêm củi.

Từ Nhị hơi sợ hãi, trong lòng hốt hoảng. Anh cả của y
mặc dù là người siêng năng. Nhưng anh chưa bao giờ chủ động làm việc nhà khi ở nhà, ngoài trừ nhìn thấy y bị uất ức chỗ Trương Hồng Hoa mới sẽ
ra tay đòi lại. Nhưng bây giờ lại làm việc chăm chỉ như vậy?
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 228: Không đồng ý


cũng không biết nên ở hay nên đi. Mặc dù Sở Đường không đến mức giống
như y, nhưng trong lòng cũng sửng sốt không ít. Cậu há miệng cũng không
biết nên nói cái gì.

"Đừng đứng đó, nhanh lấy dược liệu trong sân để lên nóc nhà phơi nắng đi." Lúc này, Từ Vân Liệt lại không khách khí nói một câu.

Hai thằng nhóc này cũng không quá tự giác, công việc trong nhà cũng không
ít. Mỗi ngày Sở Từ giống như con quay không biết dừng lại, không phải
đùa nghịch những khúc gỗ chính là làm đồ trang trí nội thất, thật vất vả rút ra chút thời gian còn phải nấu thuốc mỡ và rửa sạch dược liệu. Cho
dù trong quân đội cũng không có ngược đãi bản thân giống như cô. Dưới
tình huống này, một người đàn ông như hắn cũng không thể đứng nhìn cô,
để cho cô một mình làm việc. Mọi việc tự nhiên là có thể giúp đỡ, thậm
chí đều ước gì có thể làm hết việc thay cô.

Trước kia, hắn cũng
chỉ thỉnh thoảng giúp làm một chút việc nhà. Dù sao đàn ông làm những
việc này luôn cảm thấy chẳng ra gì cả. Nhưng bây giờ cũng không cố kỵ
nữa, ngược lại có vài phần vui vẻ chịu đựng.

Sở Đường cứng người
một chút, ấp úng lên tiếng đã buông cặp sách mang về, vội vàng lăn lộn
một đống dược liệu. Sở Từ ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nhếch miệng cười về phía em trai nhà mình, lại cúi đầu tiếp tục khắc hoa trong tay mình.

Từ Nhị suy nghĩ một chút nhưng vẫn không nhúc nhích, đi đến trước mặt Từ
Vân Liệt nói: "Anh cả, những lời mấy dì hàng xóm nói có phải sự thật hay không? Anh thật sự muốn... ở bên Sở Từ cả đời sao?"

Từ Vân Liệt
cũng không hé răng. Trong lòng Từ Nhị lo sợ bất an, vội vàng lấy giấy
bút từ trong cặp sách ra viết xuống những lời mình nói một lần nữa.

Từ Vân Liệt nhìn giấy trắng mực đen bày ở trước mặt, sắc mặt âm u. Hiện
tại chỉ cần đối phương không nói một số từ ngữ lạ thì hắn đều có thể
nhìn hiểu được. Nhưng vừa rồi chỉ là lười quan tâm nó mà thôi.

Hắn đứng thẳng người, cúi đầu nhìn chằm chằm đứa em trai này: "Em không đồng ý?"

Từ Vân Liệt cao hơn Từ Nhị một cái đầu, giờ phút này vẻ mặt lạnh lùng
nghiêm túc, tràn ngập uy nghiêm. Huống chi Từ Nhị từ nhỏ đã sợ người anh này. Cho nên giờ phút này nhịp tim đập nhanh hơn không ít, càng thêm
khẩn trương.

Nhưng một lát sau, Từ Nhị vẫn gật đầu: "Dạ. Em không đồng ý..."

"Em có tư cách gì?" Từ Vân Liệt nói tiếp.

Cả người Từ Nhị chấn động, sắc mặt trắng bệch: "Anh à... em và Sở Từ... quan hệ giữa em và cô ta anh cũng biết mà."

Bên ngoài nhà bếp, Sở Từ cũng nghe được rõ ràng, nhịn không được khóe miệng giật giật. Đừng nói nàng còn chưa có gì với Từ Đại. Cho dù thật sự ở
bên nhau, vậy Từ Nhị cậu cũng không có tư cách phát biểu ý kiến. Dù sao
người ngoài mặc dù không rõ ràng lắm, nhưng Từ Nhị hiểu rõ lý do chuyện
trước đó hơn ai hết, càng hơn ai hết biết rõ trong sạch giữa bọn họ.
Huống chi cậu là em trai, không phải ba hay anh trai. Dựa vào cái gì
quyết định cuộc hôn nhân của Từ Vân Liệt?

Nhưng nhìn thấy nhiều
người phản đối như vậy, Sở Từ ngược lại hơi vui. Tất nhiên, cũng chỉ là
tâm tư nhoáng lên một chớp mắt mà thôi, rất nhanh đã bị nàng bỏ qua.

Giờ phút này, trong miệng bắt đầu ngâm nga một bài hát, cảm xúc hứng thú của Sở Từ tăng cao làm cho Từ Nhị càng thêm xấu hổ.

"Em đừng rối rắm." Từ Vân Liệt cau mày nói tiếp: "Em cũng không còn nhỏ
nữa, anh không thể lập kế hoạch cho em cả đời. Tương lai em cũng nên
hiểu chuyện một chút."

Đã làm người sao có thể chỉ nghĩ cho bản
thân chứ? Sau khi ly hôn chặt đứt quan hệ, đứa em trai của hắn là sảng
khoái. Dù sao cũng là con trai, lại có học. Tương lai tìm con gái gia
đình tốt đó là chuyện dễ dàng. Nhưng Sở Từ thì sao? Cả đời bởi vì cứu
một mình nó mà hủy hoại?
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 229: Điều kiện


Sở Từ. Cô và Từ Nhị rõ ràng là bằng tuổi nhưng lại hiểu chuyện hơn Từ
Nhị rất nhiều, xuất thân không thể chọn. Bằng không lấy tính cách của Sở Từ làm sao sẽ thành người bị người trong thôn xa lánh như vậy chứ?

Hắn không phải chưa thấy qua những thiên kim tiểu thư. Chẳng hạn như con
gái của Sư đoàn trưởng trong quân đội, thanh tú như một đóa hoa, sống
không có phiền não và áp lực. Nhưng năng lực và khí chất của bản thân
lại kém hơn Sở Từ nhiều.

Mặc dù bây giờ lỗ tai của hắn nghe không thấy. Nhưng sau khi điều dưỡng một thời gian vẫn có khả năng phải về
quân đội. Cho dù làm chức vụ trong văn phòng cũng được. Dù sao hắn cũng
có một số tham vọng cao cả. Đặc biệt là gần đây hắn thỉnh thoảng suy
nghĩ: lấy tài năng của Sở Từ làm vợ Đại đội trưởng đều uất ức. Nếu hắn
không cố gắng, căn bản không xứng với cô.

Thái độ của Từ Vân Liệt nghiêm túc. Từ Nhị nắm chặt tay, đột nhiên nhấc chân chạy vào trong sân nói với Sở Từ: "Sở Từ, tôi nguyện ý đến ở rể. Lúc trước tôi và cô ở bên nhau là hôn mê. Cho nên tôi vẫn không cam lòng. Trước đó cắt đứt quan
hệ với cô, làm tổn thương cô là tôi không tốt. Tôi đều biết rõ. Tôi hy
vọng cô tốt, cũng hy vọng cô tìm được một người ưu tú hơn tôi. Nhưng ai
cũng có thể, anh tôi thì không được... Cầu xin cô, tôi nguyện ý chịu
trách nhiệm nửa đời sau cho cô, chỉ cần cô đừng ở bên anh tôi..."

Từ Nhị chỉ cảm thấy máu dồn lên trán, không còn một chút lý trí. Y không
muốn tương lai anh cả bị người chọc cột sống, không muốn tương lai mỗi
người đều nói hai anh em bọn họ không biết liêm sỉ! Anh của y là người
đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, không thể ở bên Sở Từ làm người chồng chỉ biết củi gạo mắm muối.

"A." Sở Từ ngừng ngâm nga, miệng truyền ra một tiếng cười khẩy. Nàng ngước mắt nhìn Từ Nhị nói: "Cậu lại nguyện ý đến ở rể?"

"Đúng vậy." Từ Nhị nói năng có khí phách.

"Vậy à?" Sở Từ cười cười nói tiếp: "Vậy thật đúng là uất ức cho cậu nha!"

Từ Nhị nắm chặt tay: "Tôi biết cô rất tức giận, cũng biết cô chưa chắc còn có thể nhìn trúng tôi. Nhưng tương lai cô khẳng định là cần một người
đàn ông, không phải sao? Tôi có thể bảo đảm tương lai sẽ làm tốt nhiệm
vụ của mình..."

Sở Từ tươi cười làm cho y lạnh cả người. Y cũng
biết bản thân khốn kiếp, không tôn trọng Sở Từ. Nhưng bây giờ y thật sự
không biết phải làm sao, anh trai nguyện ý ở rể để trả ân tình cho y.
Tương lai cả đời đều phải bị người ta nói là ăn bám, nói như vậy còn có
tương lai gì.

"Cậu suy nghĩ nhiều, tôi cũng không tức giận." Sở
Từ dùng giấy nhám chà tượng gỗ điêu khắc trong tay lại nói: "Cậu muốn
làm chồng tôi cũng được, nhưng cần phải thỏa mãn mấy điều kiện. Nếu
không không cần bàn nữa."

"Cô nói đi." Từ Nhị sửng sốt nhưng vẫn nói.

"Thứ nhất: nghỉ học, từ nay về sau ở nhà chăm sóc tôi, tất cả công việc từ
trên xuống dưới trong nhà đều do cậu đi làm, không thể rãnh rỗi. Hơn nữa cần phải giữa khoảng cách với những bạn học nữ của cậu, bằng không lại
có người đến nhà gây chuyện. Thứ hai: tôi thích đàn ông có tài nghệ, cậu không đi học thì ở nhà học cầm kỳ thư họa, giống như tiểu thư khuê các
cổ đại quảng cáo rùm beng, thỉnh thoảng có thể chọc tôi vui vẻ. Nhưng
tôi cũng không thích đàn ông của mình thể chất quá yếu. Cho nên cậu còn
phải đi theo anh cậu học võ, bản lĩnh ít nhất có thể đánh thắng được
tôi. Tôi không thích phế vật vô dụng." Sở Từ cười ha ha nói.

Từ
Nhị như bị xúc phạm, tức giận đến run rẩy. Y cũng không cảm thấy đây là
điều kiện thật sự của Sở Từ, mà là cảm thấy cô đang cố ý khiêu khích.

"Như thế nào? Làm không được? Vậy cút đi!" Ánh mắt Sở Từ lạnh lùng, khẽ hừ một tiếng lại nói.

Nhưng một lát sau, chỉ nhìn thấy đôi mắt Từ Nhị đỏ bừng: "Được! Chỉ cần cô
giữ khoảng cách với anh tôi, điều kiện gì tôi cũng đều đồng ý!"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 230: Dung túng


đẳng. Nhưng mà trong xương cốt vẫn suy nghĩ nghiêng về đàn ông. Bây giờ
lại dám đồng ý yêu cầu của nàng, xem ra ít nhất y thật sự kính trọng anh Từ.

Nhưng Từ Nhị vừa nới dứt lời, Từ Vân Liệt đã bước chân đến
duỗi tay túm cổ áo của Từ Nhị trực tiếp nửa kéo nửa túm đi ra ngoài:
"Cút đi, em biết cái gì!"

Từ Vân Liệt nghẹn một bụng lửa giận,
vừa rồi em trai đưa lưng về phía hắn. Cho nên cũng không thấy rõ nó nói
cái gì. Nhưng theo biểu cảm của Sở Từ đại khái có thể đoán ra được.
Không thể không nói, đứa em trai này cũng không có mắt nhìn, thật không
biết nó từ chỗ nào nhìn ra thấy mình vì muốn đền bù cho Sở Từ mới đưa ra quyết định như vậy. Hắn và Sở Từ đã nói xong muốn từ từ tìm hiểu. Thằng nhóc này khen ngược, không giúp đỡ hắn thì thôi còn kéo chân sau của
hắn, thật sự là muốn ăn đòn mà!

Từ Nhị đứng lảo đảo một chút: "Anh à, em không cần anh chịu uất ức như vậy vì em!"

Từ Vân Liệt giật khóe miệng, ánh mắt nhìn em trai hơi kỳ lạ: "Nói bậy nói
bạ cái gì đó? Quả thật là uổng công đi học nhiều năm như vậy."

"Không phải sao? Anh mới về nhà bao lâu. Nếu như không phải vì em, sao có thể
cùng Sở Từ..." Nói tới đây Từ Nhị ngừng lại, nhìn nhìn Sở Đường đứng sau Từ Vân Liệt nói không nên lời.

Y và Sở Đường mặc dù không phải
anh em ruột, nhưng lại thân nhau giống anh em ruột. Thậm chí còn sâu
hơn, ngay cả anh của y và y dù sao nhiều năm xa cách, nói là anh càng
giống như ba hơn. Còn Sở Đường thì khác, bằng tuổi với y. Giá trị con
người của cả hai cũng tương tự, nói là tri kỷ đều không đủ. Mà ngay
trước mặt cậu, bản thân đã không chỉ một lần nói Sở Từ không tốt. Trước
đó bởi vì y còn có thân phận "anh rể" này. Cho nên Sở Đường cũng không
biểu lộ bất mãn với mình. Nhưng bây giờ y lại nhìn thấy trong mắt Sở
Đường lộ ra thất vọng và tức giận.

"Xin lỗi, tớ không phải nói Sở Từ không tốt. Chỉ là..." Từ Nhị hơi chần chờ.

"Chỉ là cậu cảm thấy chị ấy dù cho có tốt cũng không xứng với anh cậu. Nói
đến cùng, dù cho việc cậu và chị tớ ở chung một thời gian. Nhưng trong
lòng cậu vẫn khinh thường chị ấy." Sở Đường tức giận nói.

Cậu
cũng biết bụng dạ Từ Nhị không xấu, cũng chính vì nguyên nhân như vậy.
Mặc dù bởi vì y làm hỏng thanh danh của chị, cậu và y vẫn không có hề
hiềm khích. Nhưng cậu cũng có điểm mấu chốt của mình. Bây giờ Sở Từ cũng không có làm chuyện gì có lỗi với Từ Nhị. Thậm chí lúc trước còn cứu y
một mạng. Từ Nhị lại có tư cách gì lặp đi lặp lại nhiều lần ghét bỏ Sở
Từ?

"Tớ không có khinh thường cô ấy. Tớ chỉ là cảm thấy hai anh
em nhà tớ nếu đều cùng cô ấy... không tốt lắm!" Từ Nhị vội vàng giải
thích.

Vừa rồi sở dĩ y nguyện ý đồng ý điều kiện của Sở Từ chính là muốn cho anh trai hiểu được ý của y, có thể phai nhạt tâm tư này!

"Quên đi, là tôi đã nhìn sai người. Lúc trước không nên cầu xin chị của tôi
cứu cậu về." Vẻ mặt của Sở Đường lạnh nhạt: "Chuyện liên quan đến anh
cậu, cậu có thể từ chối. Nhưng chị của tôi không phải hàng hóa mà cậu
muốn vứt thì vứt bỏ. Mặc dù đối với một cô gái xa lạ cậu cũng nên lấy sự tôn trọng cơ bản nhất. Huống chi cô ấy là chị của tôi, hoặc là cậu cho
rằng quan hệ của chúng ta gần gũi. Cho nên chị của tôi xứng đáng bị cậu
xúc phạm?"

Sở Đường lên tiếng thất vọng, trong lòng cũng vô cùng
hối hận. Nếu khi đó cậu không có lòng đồng tình với Từ Nhị. Bây giờ cũng không đến mức làm cho Sở Từ chịu uất ức lớn như vậy!

Từ Nhị há miệng th* d*c, muốn phủ nhận những lời Sở Đường nói. Nhưng lời nói đến bên miệng lại nói không nên lời.

Từ Vân Liệt thở dài một hơi ở trong lòng, 6 năm qua không có hắn ở bên
cạnh, dựa vào người ba yếu đuối và Trương Hồng Hoa lòng dạ hẹp hòi của
hắn đã làm cho Từ Nhị biến thành như vậy cũng không ngoài ý muốn. Hoặc
là sau khi hắn đi không nên mỗi tháng đều gửi tiền về nhà, thành chỗ dựa của nó, làm nó cho rằng người khác dung túng nó đều là hiển nhiên.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 231: Tên khốn kiếp bị cắm sừng


Từ Vân Liệt nhìn vẻ mặt rối rắm của Từ Nhị nói thẳng: "Thằng hai, anh
đối xử tốt với Sở Từ không phải bởi vì em. Hơn nữa bây giờ cũng chỉ là
một mình anh tự mình đa tình. Cho nên em cần phải xin lỗi cô ấy."

Cả người Từ Nhị cứng đờ, hơi thất thần: "Không phải sao? Vậy thì tại sao?"

Từ Vân Liệt dừng động tác trên tay một chút nhìn y.

"Nhất định không phải Sở Từ không thể sao? Anh à, em và Sở Đường vừa mới vào
thôn đã bị mọi người ngăn đường, bọn họ kêu em khuyên anh... Mặc kệ nói
như thế nào, trước đó em và Sở Từ đã có danh phận. Mặc dù không làm giấy kết hôn cũng không có làm chuyện vợ chồng. Nhưng tất cả người trong
thôn đã biết bọn em từng ở bên nhau. Em cũng muốn giải thích rõ ràng,
nhưng giải thích có tác dụng sao? Một tháng em sống ở nhà họ Sở không
thể xóa được! Em cho rằng chờ anh trở về thì mọi chuyện lại kết thúc,
kết quả thì sao? Anh làm cho chuyện này càng ngày càng khó coi. Em thành cái gì? Tên khốn kiếp bị cắm sừng sao!" Từ Nhị trừng mắt, tức giận nói.

Y cho rằng bản thân có thể chịu đừng, ít nhất đối mặt với ân nhân cứu
mạng là Sở Từ và Sở Đường này có thể lấy thái độ cảm ơn. Nhưng y làm
không được.

Khi còn nhỏ, người khác nhìn y với ánh mắt đồng tình. Bởi vì y có mẹ kế ở trên. Ngay cả bạn học và bạn hàng xóm trong thôn
cũng không thích chơi với y. Những người đó nói y giống con gái, tương
lai sẽ bị mẹ kế gả ra ngoài. Y vẫn luôn sợ hãi sẽ có một ngày như vậy.
Đặc biệt là khi anh trai đi lính, mỗi ngày y đều run sợ trong lòng. Kết
quả vẫn trở thành đàn ông Sở Từ mua về.

Ngày đó cắt đứt quan hệ
với Sở Từ, y vui vẻ tự đáy lòng. Bởi vì có rất nhiều người bắt đầu hâm
mộ y, hâm mộ y có ánh trai tốt, cũng không phải là ở rể, tất cả đều trở
nên tốt lên. Thậm chí bởi vì chuyện này y từ chối ý tốt của bà... Nghĩ
đến người trước đó gặp ở trường học, trong lòng Từ Nhị rụt lại.

Từ Vân Liệt hiển nhiên bị những lời nói của Từ Nhị làm cho rất sốc. Đặc
biệt là nghe được một câu cuối cùng, cơn tức giận đã không nhịn được
nữa.

"Cút!" Từ Vân Liệt xụ mặt, kiềm chế không được nắm chặt tay
mình. Cái gì gọi là tên khốn kiếp bị cắm sừng chứ? Chẳng lẽ bởi vì nó,
cả đời Sở Từ chỉ ở trong nhà, vĩnh viễn không được lấy chồng sao?

Bản thân nếu không sợ bóng tà, nó đã không có gì với Sở Từ, cần gì phải để ý Sở Từ tìm người khác chứ? Mặc dù người kia là anh trai nó xác thực sẽ
có chút ảnh hưởng không tốt lắm. Nhưng những việc này không phải không
giải quyết được. Nhưng nó khen ngược, người khác mới phun nước miếng nó
đã gấp không ngừng đưa họng súng nhắm ngay người nhà!

"Anh à, nếu anh muốn em cút thì em sẽ cút thật xa. Mấy ngày hôm trước bà ta đã đến
trường học tìm em, em sẽ đi theo bà ta. Bất luận như thế nào, cũng tốt
hơn ở trong thôn bị người xem thường." Từ Nhị nhìn Từ Vân Liệt, giọng
run rẩy, nói xong hờ hững xoay người.

Trong mắt của Từ Vân Liệt
hiện lên một tia cảm xúc khác. Nhưng dưới chân lại giống như mọc rễ,
trong vòng thời gian ngắn nhất đưa ra lựa chọn.

Bà ta trong miệng em trai là chỉ mẹ ruột của hai anh em bọn họ. Người phụ nữ năm đó ghét
bỏ chân ba bị tàn tật mà ly hôn bỏ đi. Nhưng khi đó em trai còn nhỏ
tuổi, nên không có ấn tượng xấu về mẹ ruột của mình. Cho nên khi còn bé
từng chờ mong người phụ nữ kia xuất hiện. Lại chưa từng nghĩ thật sự sẽ
xuất hiện.

"Mấy năm nay anh đã lên kế hoạch cho em không ít. Bây
giờ em tự quyết định cuộc sống của bản thân mình. Cho nên anh sẽ không
giữ em lại." Từ Vân Liệt nói sau lưng y một câu, giọng bay tới bên tai
Từ Nhị, làm cho bàn chân y hơi loạng choạng, đôi mắt đỏ bừng càng thất
vọng hơn.

Sở Đường không nghe hiểu "bà ta" trong lời nói của Từ
Nhị là ám chỉ ai. Bởi vậy hơi mê mang. Nhưng nhìn thấy Từ Nhị cứ rời đi
như thế, tức giận đồng thời cũng hơi bất an. Giữa anh em nào không có
cãi nhau chứ? Cậu trách Từ Nhị cũng có lý. Nhưng bây giờ luôn cảm thấy
Từ Nhị dường như đã có một quyết định kinh khủng nào đó. Đó là một loại
cảm giác khác đối với cậu.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 232: Con không chê mẹ xấu


chơi với Từ Nhị mới cảm thấy cuộc sống thú vị. Hơn nữa Từ Nhị này ngoại
trừ lòng tự trọng mạnh hơn, những mặt khác đều có thể chơi thân. Đặc
biệt là trong việc học, trong khoảng thời gian này hai người cùng nhau
cố gắng và tiến bộ rất lớn. Cũng bởi vậy, giờ phút này nhìn thấy Từ Nhị
không quay đầu lại mà rời đi, nhịn không được hơi có mềm lòng lo lắng,
vội vàng hỏi Từ Vân Liệt: "Anh Từ, người vừa rồi cậu ấy nhắc tới là ai
vậy? Từ Nhị sẽ không thật sự muốn đi theo người kia chứ!"

Trong
mắt Từ Vân Liệt chợt lóe lên tia lo lắng, nhưng đảo mắt đã rút lại mở
miệng nói: "Nó đã có tâm tư rời đi từ lâu. Nếu không chút việc nhỏ này
sao có thể đuổi nó đi được? Nhưng đi rồi cũng tốt, sau khi ra ngoài nó
sẽ biết thái độ của mình sai như thế nào."

Sở Đường lại sửng sốt, không đợi cậu tiếp tục hỏi Từ Vân Liệt lại nói: "Người nọ là mẹ ruột của anh và thằng hai."

Sở Đường lập tức rút lại nghi vấn phía sau lại. Sau khi biết Từ Nhị, cậu
đối với chuyện nhà họ Từ cũng có vài phần hiểu biết. Trương Hồng Hoa là
mẹ kế ba Từ cưới sau này, mà vợ trước của ba Từ nghe nói là người phụ nữ rất xinh đẹp. Chẳng qua năm đó sau khi ba Từ đào than đá té ngã gãy
chân, người phụ kia cảm thấy đi theo ông không thể trông cậy vào. Cho
nên ly hôn đường ai nấy đi.

Từ Vân Liệt xoay người về sân, bước
chân hơi nặng nề. Từ Vân Liệt mặc dù có hai đứa em trai. Nhưng thằng ba
Từ Vân Đống dù sao không phải cùng một mẹ sinh ra, giữa nhau cách một
tầng, quan hệ cũng không thân thiết. Mà Từ Nhị thì khác, là hắn che chở
lớn lên. Đột nhiên bởi vì sự lựa chọn của hắn mà ầm ĩ không thoải mái,
trong lòng hắn tự nhiên cũng sẽ không dễ chịu.

Sở Từ cũng dừng công việc trong tay. Sau khi nghe được Từ Vân Liệt giải thích cũng hơi ngạc nhiên: "Anh không ngăn cản cậu ấy?"

Người này cho dù lại nói những lời vô liêm sỉ cũng là em ruột của Từ Vân
Liệt. Huống chi trong lòng Sở Từ cũng hiểu rõ tuổi Từ Nhị không lớn,
đúng là lúc xúc động muốn cứu vớt thể diện, tâm tư không hư, hoàn toàn
không giống với Sở Thiên Dũng nhà họ Sở. Thậm chí Hoàng Kiến Tân nhà họ
Hoàng, cũng bởi vì như thế nàng mới chịu đựng không có ra tay đánh y một trận. Mặc dù vừa rồi trong lòng nàng rất muốn làm như vậy.

"Ngăn cản có lợi ích lợi? Chính nó muốn sống với người phụ nữ kia, ngăn được
nhất thời cũng không ngăn được cả đời, không tự mình thử xem nó vĩnh
viễn không biết được ai mới đối xử tốt với nó." Từ Vân Liệt nói.

Sở Từ vừa nghe, mặc dù cảm thấy Từ Vân Liệt suy nghĩ nhiều. Nhưng cũng
nhịn không được gật đầu đồng ý với ý của hắn. Người khác khuyên can một
vạn lần cũng không bằng bản thân tự mình nếm thử một lần.

"Mẹ anh rốt cuộc là người như thế nào, anh còn nhớ rõ không?" Sở Từ lại nhịn không được hỏi một câu.

Khi nói chuyện với mọi người, Từ Vân Liệt luôn nhìn vào khẩu hình và biểu
cảm của họ. Đặc biệt khi đối phương là Sở Từ nhìn còn nghiêm túc hơn.
Nếu là người xa lạ, tuyệt đối sẽ không tin lỗ tai hắn có vấn đề.

"Con không chê mẹ xấu." Từ Vân Liệt nói xong một câu không tiếp tục nhiều lời.

Nhưng lòng lại có một kết luận. Mặc dù mẹ ruột của hắn không xấu, nhưng tính
tình cũng không tốt lắm. Hắn chỉ nhớ rõ khi còn nhỏ sống ở chỗ khác,
ngày nào ba đi làm về, mẹ đều chửi rủa, ghét bỏ trên người ba dơ bẩn. Mà khi ba vắng nhà, mẹ cũng trêu chọc không ít người lung tung rối loạn
vào nhà. Có thể nói không phải người vợ tốt. Ngoài chuyện đó ra, năm đó
bà cũng không đối xử tốt với mình và em trai vừa mới sinh ra, sợ mất
dáng nên không chịu cho em trai uống sữa mẹ, là hắn ôm em trai cầu xin
người phụ nữ nhà kế bên cho em trai uống sữa ké mới miễn cưỡng qua ngày. Bởi vì bà đẹp nên ba đặc biệt dung túng bà, ngược lại giống như Võ Đại
Lang trong tiểu thuyết.

Bởi vậy mặc dù qua mười mấy năm, hắn cũng tuyệt đối cũng không tin người phụ nữ kia sẽ đột nhiên thay đổi tốt.
Bây giờ tìm đến thằng hai chưa chắc có thể đối xử tử tế. Nhưng thằng hai dù sao không phải con gái, nếm chút khổ sở nếu có thể hiêu chuyện ngược lại cũng chưa chắc là không thể.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 233: Đi làm


lắm. Bởi vậy đành rút lòng hiếu kỳ về.

Hôm nay là một ngày chủ nhật đẹp trời, nhưng bầu không khí vô cùng lạnh
lẽo. Từ Nhị vừa đi, Sở Đường im lặng hơn một chút, nhìn qua hơi thất
thần. Tất nhiên, dưới cái nhìn của Sở Từ, Từ Vân Liệt nhìn như mặc kệ Từ Nhị kỳ thật trong lòng cũng không nỡ. Nhưng dù sao hắn cũng lớn tuổi
hơn, những tình cảm này không lộ ra bên ngoài. Bởi vậy mới làm cho người ta nhìn không ra mà thôi, mà trong lòng khẳng định lo lắng không thể ít hơn Sở Đường.

Tất nhiên, Sở Từ cũng không phải là không hiểu. Nếu đổi thành Sở Đường, nàng cũng không yên lòng giống như vậy.

"Bắt đầu từ sáng mai, buổi sáng anh đến đây. Sau khi luyện võ xong sẽ đi lên huyện đi làm. Em ở nhà nếu nhiều việc làm không xuể không bằng thuê người giúp đi."Lúc ăn cơm thì Từ Vân Liệt đột nhiên mở miệng nói.

"Anh đi lên huyện làm việc? Sau này không trở về quân đội à?" Sở Từ sợ hãi, trong lòng lại đáng tiếc.

Từ Vân Liệt chính là hạt giống tốt. Lúc nàng dạy võ thuật đã sờ qua
xương cốt. Nếu cố gắng luyện tốt thì thành tích võ thuật khẳng định sẽ
không thấp. Ngoài ra hắn cũng có không ít kiến thức về mặt đánh giặc,
việc lập công chỉ là vấn đề thời gian. Nếu như bởi vì lỗ tai bị tật xấu
mà mất đi tiền đồ thật sự đáng tiếc.

"Thính lực của anh trong 1-2 năm chưa chắc có thể khỏi. Mỗi ngày rãnh
rỗi ở nhà hơi lãng phí thời gian. Đúng lúc anh ở quân đội cũng học được
một số kỹ năng cơ khí, có quen chiến hữu trên huyện. Anh đi làm cố vấn,
mỗi tháng còn có thể lấy được nhiều tiền." Từ Vân Liệt giải thích.

Sở Từ thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Vậy là tốt rồi. Nhưng em cũng sẽ nghĩ cách giúp thính lực của anh."

Mặc dù bây giờ Từ Vân Liệt rãnh rỗi ở nhà, nhưng mỗi tháng còn có tiền
trợ cấp của quân đội phát, không tính ít. Bởi vì hắn xem như Đại đội
trưởng, cho nên nhiều hơn binh lính bình thường một chút. Trước khoảng
8-90 đồng, ngoài ra còn có một số phiếu gạo và phiếu thịt. Về phần kỹ
năng cơ khí hắn vừa mới nói kia người bình thường khẳng định không làm
được. Cho nên tiền lương khẳng định cũng không thấp.

Ban đầu Từ Vân Liệt cũng không nghĩ sẽ đồng ý làm chỉ đạo cố vấn cho
chiến hữu. Dù sao lần này hắn về nhà chủ yếu là dưỡng thương là chính.
Nhưng bên chiến hữu vừa mới bắt đầu kinh doanh, đối phương cũng đồng ý
với hắn trước lấy kỹ thuật tham gia. Chờ sau khi tích góp chút tiền sẽ
đầu tư vào. Tương lai cũng có thể chia hoa hồng, về mặt kinh tế sẽ không đến mức không xứng với Sở Từ.

Từ Vân Liệt làm việc rất đáng tin cậy. Cho nên Sở Từ cũng không hỏi nhiều.

* * *

Đến buổi tối, cảm xúc của Sở Đường cũng tiêu tan, đặc biệt đến nhà họ Từ một chuyến. Nhưng cũng là không công.

Trong nhà họ Từ, ngoại trừ ba Từ chính là hai mẹ con Trương Hồng Hoa.
Căn bản không có bóng dáng Từ Nhị. Thậm chí lúc Sở Đường mở miệng hỏi
thì Trương Hồng Hoa lại nói một cách kỳ quái: "Tìm thằng hai? Hừ, thằng
cả và thằng hai nhà tao không phải đều bị hồ ly tinh là chị mày quyến rũ đi sao? Một đứa thấp hèn còn muốn quyến rũ thằng cả nhà tao, nó cũng
không xem lại bản thân có xứng hay không! Đúng lúc mày trở về nói cho
chị mày biết, cứ nói vợ chồng tao làm trưởng bối đã tìm vợ cho thằng cả, mày nói cho nó chết tâm tư kia đi!"

Sở Đường vô duyên bị ăn mắng, nhưng không cãi lại người đàn bà đanh đá
Trương Hồng Hoa này, nghẹn một hồi. Trước khi đi quăng hai chữ rất rõ
ràng: "Bà nhỏ!"

Mặc dù Trương Hồng

vo.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 234: Thần tiên sống



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 235: Học nghề



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 236: Bác sĩ nghèo



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 237: Ràng buộc



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 238: Lớn lên hoang dã



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 239: Gây rắc rối



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 240: Lên kế hoạch lần nữa



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 241: Trẻ nhỏ dễ dạy



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 242: Đưa bà về phương tây



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 243: Làm gì chứ



 
Back
Top Dưới