Ngôn Tình Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 184: Thuận nước đẩy thuyền


cảm thấy mình không có mặt mũi gặp người. Nếu lại làm cho Sở Từ ra tiền
đưa ông đi khám bệnh, ông thật sợ mình sẽ gặp sét đánh. Ông đã lớn tuổi, nếu không có người đề cử ông, có lẽ Sở Từ cũng sẽ không cho ông đến
giúp đỡ. Vốn định hai ngày nay có thể chắp vá no bụng, lại không nghĩ
rằng Sở Từ khách khí như vậy, mời mọi người ăn một bữa thịt ngon, lại
nói mỗi bữa đều có...

Ông cũng đã nhiều năm chưa ăn được món ngon như vậy. Cho nên mặc dù là ngày đầu tiên đã cảm thấy đau bụng vẫn chịu
đựng. Khi đó ông đã nghĩ: nếu thật đau đến chết, cũng tốt hơn làm quỷ
chết đói. Trước khi chết có thể ăn một bữa cơm no ông đã cảm thấy mỹ
mãn!

Nhưng suy nghĩ này dù sao cũng ích kỷ. Đặc biệt là giờ phút
này nghe được Sở Từ muốn bỏ tiền đưa ông đi trạm y tế, trong lòng lại áy náy.

Sở Từ xoa xoa giữa chân mày nói: "Như vậy đi, mọi người trước tiên chăm sóc một chút, cháu đi nấu chén thuốc giảm đau dạ dày."

"Cháu có thể làm được không? Thuốc cũng không thể uống lung tung." Lập tức có người nói.

Sở Từ trực tiếp trừng mắt nhìn gã một cái, cũng hơi nóng nảy lên: "Tôi còn không ngu đến mức dùng thuốc lung tung. Mấy người nếu có cách tốt hơn
thì dùng đi."

Mặc dù những người này đến giúp đỡ, nàng xác thật cần khách khí. Nhưng cũng không có nghĩa mọi việc đều nhường bọn họ.

Chính cái gọi là cắn người miệng mềm - bắt người tay ngắn, đã nhiều ngày Sở
Từ đối xử rất tốt. Mọi người và cô cũng thân hơn rất nhiều. Nhưng bình
thường vẫn cảm thấy cô là đứa trẻ. Cho nên ở mặt xây nhà bọn họ cũng sẽ
lấy góc độ người lớn cho cô một số ý kiến. Những ý kiến này có tác dụng, cho nên Sở Từ hoàn toàn tiếp thu. Số lần nhiều sẽ làm cho người ta cảm
thấy cô không có chính kiến. Cho nên hiện tại đột nhiên nhìn thấy dáng
vẻ hung dữ của cô khó tránh khỏi làm cho mọi người sợ hãi.

"Thử
xem đi, A Từ biết thảo dược. Hai ngày trước ba Xuyên Tử còn giúp bán một số thuốc trị cháy nắng ra ngoài, mọi người đều nói dùng tốt." Thôi
Hương Như vội vàng ở bên cạnh nói.

Mọi người vừa nghe cũng đều
không hé răng. Thuốc trị cháy nắng này bọn họ cũng biết được, vừa nghe
do Sở Từ bào chế ra cũng đều ngạc nhiên đến cực điểm. Dù sao nó quả thật hiệu quả, con bé trong nhà mới dùng mấy ngày chỗ bị cháy nắng đã tốt
hơn rất nhiều.

Không ai phản đối, Sở Từ vội vàng đi chuẩn bị dược liệu. Tất nhiên, trên thực tế cũng chỉ là việc đi vào nhà lấy một ít ra từ trong không gian. Đều là một số dược liệu bình thường thấy được như: cam thảo, trần bì (vỏ quít), cây bồ công anh, từ trường khanh, bạch
thược, thổ bối mẫu...

Đối với bài thuốc này Sở Từ cũng hơi tin
tưởng. Nhưng vốn dĩ không muốn lấy cơ hội này biểu hiện ở trước mặt mọi
người. Dù sao chuyện mình có nghiên cứu về y dược các có thôn dân chưa
chắc sẽ tin. Chỉ là không nghĩ tới ông lão này bướng bỉnh như vậy, coi
như là cho nàng một cơ hội thuận tay đẩy thuyền.

Sở Từ tìm cái nồi đất nấu dược liệu, thời gian cũng không quá lâu đã bưng nước thuốc qua.

Tình hình của ông Khang đã giảm bớt hơn trước không ít. Nhưng hiện tại sắc
mặt vẫn rất khó coi như cũ. Sở Từ dưới sự chú ý của mọi người đưa nước
thuốc tự mình đút.

Mặc dù có tự tin, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên Sở Từ chữa bệnh trước mặt mọi người. Bởi vậy vẫn có vài phần hưng
phấn và khẩn trương. Sau khi chén thuốc thấy đáy mắt trông mong nhìn ông Khang.

Ông lo lắng Sở Từ cho rằng cơ thể ông không thoải mái mấy ngày nay vẫn luôn lười biếng. Cho nên đối với yêu cầu của cô không có
chút chống cự, thuốc này lại uống dứt khoát. Sau khi uống xong lặng lẽ
chờ phản ứng của cơ thể. Nhưng vốn dĩ tưởng rằng đau đớn sẽ tăng lên,
lại không nghĩ rằng theo thời gian trôi qua bên trong dạ dày lại nhiều
hơn vài phần ấm áp. Các cơ quan giống như được bọc trong đôi bàn tay to
ấm áp, rất thoải mái. Loại đau đớn bám lấy cũng chậm rãi tan biến, rất
nhanh khôi phục như bình thường.

"Thế nào?" Cũng không chỉ một người chờ ông Khang kêu lên đau đớn.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 185: Nở hoa


chằm chằm ông Khang. Một số người không muốn vô giúp vui, an phận làm
việc cũng bị hấp dẫn đến, trường hợp vô cùng quỷ dị.

Có người lo
lắng, có người đồng tình, còn có người càng thêm bất mãn với Sở Từ.
Nhưng những người có tâm tư khác nhau giờ phút này lại giống như đứa trẻ nhỏ ánh mắt tràn ngập tò mò.

"Không phải bị độc câm chứ..." Có người chế nhạo một câu.

Kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra được sắc mặt bây giờ của ông Khang đã tốt hơn
nhiều. Chẳng qua không đợi được chính miệng ông Khang nói nên bọn họ
không yên tâm.

"Không không không..." Ông Khang vội vàng xua tay: "Tốt hơn nhiều rồi, không đau, thuốc của con bé này thật sự dùng được.
Sau khi uống xong tôi cảm thấy cơ thể ấm áp dễ chịu. Xương cốt già của
tôi cuối cùng cũng thoải mái một chút."

"Thật sự có thể tác dụng
tốt như vậy? Không phải là bản thân chú Khang đã khỏe uống chén thuốc
này vào trùng hợp ngẫu nhiên chứ?" Một người trong số đó nói.

Người này cũng không có ý xấu, cũng không phải nhằm vào Sở Từ. Chỉ là muốn
biết thuốc này của Sở Từ thật sự có tác dụng lớn như vậy hay không.

"Không phải, tôi tự biết cơ thể của bản thân. Lúc chưa uống thuốc trong dạ dày vừa nóng vừa đau. Cho dù từ từ giảm bớt nhưng cũng sẽ không đột nhiên
khỏi như vậy." Ông Khang nói xong đứng lên: "Được rồi, thật sự không có
việc gì, đã làm cho mọi người lo lắng rồi."

"Sở Từ, thuốc này của cháu thần kỳ như vậy, bằng không cũng cho chú một chén được không? Mấy
ngày nay chú cũng ăn không ít, vạn nhất xảy ra vấn đề thì làm sao đây?"
Chú Trương Ngũ cười mở miệng nói.

"Nói bậy gì thế, thuốc không
phải có thể uống lung tung. Chú có thể giống như ông Khang sao?" Một
người đàn ông bên cạnh lập tức cho chú Trương Ngũ một cái búa. Sau đó
một đám người mỉm cười.

Ông Khang này bình thường đều không có
ăn, mọi người cho dù lại ăn mặc tiết kiệm bình thường cũng sẽ cố gắng ăn no. Dù sao đều là đàn ông phải làm việc nặng, không ăn cơm sẽ không có
sức lực, khó mà làm việc được. Cho nên điểm này có sự khác biệt rất lớn
với ông Khang. Đó là lý do tại sao bọn họ không xảy ra vấn đề gì.

Ông Khang đã khỏe, mọi người đều vui vẻ. Sở Từ cũng có thể theo nói vài câu vui đùa, vui tươi hớn hở. Bởi vì gương mặt thanh tú. Cho nên mặc dù là
cười sang sảng nhưng thoạt nhìn cũng có vài phần hơi thở nhẹ nhàng của
một cô gái.

Trong số những người đến xây nhà, Từ Vân Liệt cũng có ở đó, vừa rồi nhiều người nói chuyện, tình huống khẩn cấp, hắn nửa biết nửa hiểu. Nhưng hiện nhìn thấy cô vui vẻ tâm tình cũng tốt theo. Tất
nhiên trong lòng lại càng tò mò về bản lĩnh này của cô. Vừa biết võ
thuật còn biết dùng thuốc, thật không giống như là cô gái vẫn luôn lớn
lên ở trong thôn.

Hắn coi như là người gặp qua việc đời, chiến
hữu trong bộ đội đến từ bốn phương tám hướng. Thậm chí cũng có gia đình
giàu có nuôi ra những người đàn ông tràn đầy nhiệt huyết, từ chỗ bọn họ
cũng biết không ít thứ từ trước đến nay chưa tiếp xúc qua. Nhưng mặc dù
là những người đó cũng không có làm cho hắn rung động lớn như Sở Từ.

Lúc nói chuyện với cô, hắn cảm thấy Sở Từ có vài phần tương tự với chỉ huy
trong quân đội, tự tin và quyết đoán. Đặc biệt là khi hành quân đánh
giặc. Mà lúc cô làm việc nhà lại có vài phần đáng yêu.

Lấy ví dụ
như nấu cơm nấu thức ăn, thái độ của cô thật sự không giống như thích
làm những việc này. Có đôi khi đôi tay cầm dao phay đột nhiên nóng nảy,
trừng mắt giận dỗi. Như "tráng sĩ" có tài nhưng không gặp thời. Nhưng
giây tiếp theo sẽ tỉnh táo lại, lẩm bẩm tiếp tục cúi đầu làm việc. Ở
trong làm việc nhà chân tay vụng về, nhưng mọi việc lại làm rất tinh tế.

Quả thật chính là cô bé kỳ lạ, so với năm đó hắn vừa mới biết cô thì đáng yêu thú vị hơn nhiều.

"Anh Từ, anh đang nhìn gì em vậy? Trên mặt nở hoa hả?" Sở Từ đã sớm cảm
giác được ánh mắt của Từ Vân Liệt, nhịn một hồi lâu thấy hắn còn nhìn
chằm chằm lập tức trừng mắt nhìn qua.

Từ Vân Liệt vốn tưởng rằng
mình không hiểu được khẩu hình của cô, nhưng sau khi suy đoán một chút
lại hiểu được. Sau đó bỗng nhiên cười, hái một đóa hoa cúc dại từ trong
đám cỏ dại dưới đất, duỗi tay nhét vào trên tóc Sở Từ: "Trên mặt em
không có hoa. Nhưng anh cảm thấy trên đầu em thật ra nên cài một đóa."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 186: Đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu


thơm nhẹ. Hình tượng lôi thôi lếch thếch của Sở Từ thật ra có vài phần
phù hợp với màu sắc tự nhiên hôm nay.

Thôn Thiên Trì gần như là
khắp đồi núi đầy hoa cúc dại. Mỗi khi đến mùa này, các cô gái trong thôn đều kết thành từng nhóm đi hái chung dùng để đan vòng hoa và cài tóc.
Màu sắc đẹp hơn hoa cài đầu mà người bán hàng rong bán nhiều. Tất nhiên, còn có mấy cậu bé tương đối hiểu biết đã học được hái hoa như vậy. Sau
khi phơi khô làm dược liệu bán ở trạm thu mua đổi lấy dụng cụ trong nhà.

Sở Từ gần đây mặc dù tương đối bận, nhưng cũng chưa từng rãnh rỗi. Thỉnh
thoảng bắt gặp mấy cây có màu đẹp ở bên đường cũng sẽ hái vào trong giỏ, thậm chí còn dành thời gian trồng một ít vào không gian. Hơn nữa nàng
luôn cảm thấy những thứ trồng trong không gian đều phát triển mạnh mẽ
hơn bên ngoài, lấy ví dụ từ gieo trồng dược liệu mấy ngày trước đó. Bảy
mẫu ruộng dược liệu ở bên ngoài mới khó khăn lắm nẩy mầm, nhưng trong
không gian đầu xác thật đã mọc ra một số nhánh nhỏ, tốc độ sinh trưởng
của thực vật đúng là nhanh hơn một chút.

Đặc biệt là sau khi nàng ăn qua một viên linh quả kéo dài tuổi thọ, thực vật phát triển càng rõ
ràng hơn, hẳn là một chức năng đặc biệt của không gian.

Sở Từ
thích loại màu sắc thanh tú này. Đặc biệt là sau khi bị Từ Vân Liệt khen một câu thì lập tức hái rất nhiều hoa cài lên trên đầu mình. Nhưng sau
khi cài xong nhìn lại biểu cảm hơi run rẩy của mọi người nhất thời lại
mất hứng nhìn Từ Vân Liệt.

Quả nhiên người ngốc lâu ở trong quân
đội giống như bọn họ đều không có thẩm mỹ. Nàng cảm thấy mình đẹp giống
đóa hoa, Từ Vân Liệt hiển nhiên cũng vậy. Nhưng ở trong mắt người ngoài
đóa hoa tươi này lại là cắm trên bãi phân trâu.

Sở Từ không phải
người biết thẹn thùng, thoải mái mang theo hoa thản nhiên đứng lắc lư ở
trước mặt người khác một vòng rồi sắp xếp mọi chuyện. Sau đó rất tự
nhiên rời đi, không hề cảm thấy thẹn thùng.

"Tôi có phải hoa mắt
hay không? Vừa rồi Sở Từ cười tại sao lại cảm thấy hơi đáng thương?" Chú Trương Ngũ nhịn không được lẩm bẩm một câu.

Thật ra mà nới, ánh
mắt đầu tiên nhìn thấy Sở Từ cài hoa theo bản năng có loại cảm giác khó
có thể giương mắt lên nhìn. Thậm chí cảm thấy đây là người xấu xí đang
lên cơn. Dù sao Sở Từ nhiều năm trước tới nay cho bọn họ ấn tượng đã
muốn ăn sâu bén rễ. Nhưng nếu cẩn thận nhìn lên, loại suy nghĩ này lại
tan biến ý một chút.

Có rất nhiều con bé cài hoa, một đám ngây
thơ hồn nhiên. Nhưng nếu bị người nhìn thấy những bé gái này ít nhiều
cũng hơi ngượng ngùng hoặc là vẻ mặt khoe ra. Nhưng Sở Từ không có, dáng vẻ tự nhiên ngược lại có vẻ rất tự tin. Hơn nữa không thể không nói làn da cô hiện tại ngày càng trắng, phối lên màu tím này cũng không có vẻ
già đi, trông rất có khí chất. Khi cười lên thì đôi mắt hơi ranh mãnh
những lại có phong cách riêng.

"Không phải sao? Con bé này hiện
tại có thể nhìn ra được thủy thần. Nhưng nghĩ kỹ lại, năm đó mẹ nó chính hoa khôi trong thôn chúng ta. Sở Từ nếu không mập một chút cũng sẽ
không kém hơn chỗ nào." Người đàn ông bên cạnh mở miệng nói.

Nhắc đến Sở Tú Hòa năm đó có không ít người tỏ ra luyến tiếc.

Nhà họ Sở và bọn họ mặc dù một người ở thôn nam còn một người ở thôn bắc.
Nhưng trước kia đều cùng nhau làm việc kiếm điểm công. Cho nên nơi này
cũng không ít thanh mai trúc mã với bà. Sở Tú Hòa trông rất đẹp, tính
cách cũng hoạt bát. Cho nên năm đó vẫn rất được hoan nghênh. Nếu không
phải đã sớm chọn ra Từ Phú Niên, người cầu hôn khẳng định sẽ càng nhiều. Thậm chí năm đó lúc Sở Tú Hòa qua đời cũng có không ít người đau buồn
vì bà một thời gian. Cho đến khi mọi người đều có gia đình và con cái,
loại tình cảm ngây ngô này mới trôi đi, thậm chí chôn vùi mãi mãi. Nếu
không phải vừa rồi Sở Từ cười khẽ, bọn họ thậm chí đều không nhớ nổi
chuyện quá khứ.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 187: Làm việc lớn


đàn ông đã chọn trước đó. Những người cùng tuổi với bà trong lòng đều rõ ràng. Nếu không phải Từ Phú Niên cố ý dụ dỗ, một cô gái hiểu chuyện như vậy sẽ không có thai trước khi kết hôn. Cho nên lúc này không ít người
đều tràn ngập cảm khái, lại nhìn Sở Từ cũng càng thêm thuận mắt.

Chẳng qua lúc này Sở Từ đã không còn ở bên nhà mới này mà trở về trong nhà nhỏ Thôi Hương Như ở tạm tiếp tục làm nghề mộc.

- -- ---

Ngày hôm sau, nhà mới xây đã hoàn thành.

Cây xanh lớn thành bóng râm, nước biếc vờn quanh. Sau khi đặt cánh cửa gỗ
sơn đỏ đã chuẩn bị sẵn lắp vào, ngôi nhà ngói khang trang gạch xanh của
nàng hiện ra ở trước mặt. Bốn phía ngôi nhà thoải mái hơn từ đường đơn
sơ rất nhiều. Hơn nữa trên mặt đất trong sân Sở Từ còn đặc biệt tìm
người mua một ít gạch đá thô về trải một lớp, nên mặc dù trời mưa cũng
không cần lo lắng trong nhà bùn đất lầy lội khắp nơi.

Khi ngôi
nhà xây dựng xong, Trương Quế Vân mang mấy con gà của Sở Từ đến trực
tiếp ném thẳng vào vườn trong sân. Trong vườn trước mắt ngoài bùn đất
sạch sẽ thì không có thứ gì, chuồng gà vẫn cần làm một cái khác. Nhưng
chút vấn đề nhỏ này căn bản không làm khó được nàng.

"A Từ, cháu
có biết thuốc trị cháy nắng của mình hiện tại bán được bao nhiêu hộp
không?" Trương Quế Vân nhìn thấy Sở Từ hiển nhiên hơi kích động, không
đợi Sở Từ nói chuyện đã mở miệng nói: "Đã được 100 hộp rồi! Lúc này chỉ
mới 4-5 ngày đã bán được 100 hộp, chính là 100 đồng..."

Giá lấy
hàng từ chỗ Sở Từ mỗi hộp là 1 đồng, mà chồng bà đã bỏ thêm 2 hào tiền
lời. Nhưng mặc dù chỉ là 2 hào cũng làm cho nhà bọn họ thu nhập hơn 20
đồng!

Khi người khác một tháng chỉ có thể kiếm được 4-50 thì
chồng của bà chỉ dùng mấy ngày đã kiếm được một nửa thu nhập. Nhưng lại
không tính chồng giúp Sở Từ thu mua dược liệu và tiền bán hàng hóa nhỏ
khác ngày thường!

Sở Từ cũng hơi ngạc nhiên, nhưng càng thêm
khẳng định năng lực của Trương Bảo Sơn. Thuốc trị cháy nắng mặc dù hiệu
quả tốt. Nhưng nếu không có một cái miệng khéo léo của ông thì các cô
gái căn bản sẽ không tin tưởng.

"Chú cháu nói, gần đây mấy thôn
gần đây đều rất phổ biến thuốc trị cháy nắng này. Có lẽ còn có thể bán
thêm một thời gian. Nhưng cũng chỉ 1-2 tháng mà thôi. Chờ đến mùa đông
thì các cô gái đều bọc kín mít này, cũng không cần dùng thuốc trị cháy
nắng này phơi." Trương Quế Vân nói.

Bà nói những lời này cũng là
lo lắng sau hai tháng nữa thuốc này không thể bán được. Đến lúc đó nếu
như Sở Từ nghĩ đàn ông nhà bà không đủ tận tâm thì không tốt.

Điều này Sở Từ cũng sớm đã nghĩ tới, lập tức cười trả lời: "Thuốc này lúc
nào bán không được nữa thì kêu chú Bảo Sơn nói trước cho cháu biết một
tiếng. Trong khoảng thời gian này cháu nghiên cứu ra thuốc trị tổn
thương do lạnh. Chờ đến mùa đông, đúng lúc có công dụng."

Trương Quế Vân hơi sửng sốt khi cô nói ra điều này, há miệng th* d*c nói không thành lời.

"Cháu.. cháu đã nghĩ ra cách mới à?" Trương Quế Vân nhịn không được nói.

Thuốc trị cháy nắng đã thu nhập khủng. Tối hôm qua, bà vừa nghe chồng nói
thuốc trị cháy nắng này bán không được bao lâu nữa phải ngừng, trong
lòng đau nhói. Vì chuyện này cả đêm cũng không ngủ ngon. Hôm nay nóng
người trong miệng còn phồng rộp.

Chỉ là bà trăm triệu không nghĩ
tới tâm lý của Sở Từ còn tốt như vậy. Bà mới đề cập một chút thôi thì
con bé này cũng đã nghĩ đến đường lui rồi. Ngược lại cũng trách không
được đàn ông nhà mình gần nhất không ngừng khích lệ Sở Từ hiểu chuyện,
nói cô là người làm việc lớn.

Tất nhiên, Sở Từ có thể làm việc
lớn hay không bà thật sự không biết. Chỉ là cảm thấy con bé này xác thật hơi khác với những con bé trong thôn bọn họ. Lúc nói chuyện và làm việc đều lộ ra sự khôn khéo. Hơn nữa rõ ràng mỗi lần làm ra thứ gì đều rất
hiếm lạ, cố tình ở trong mắt cô lại coi như chuyện bình thường, càng
thêm làm cho bà khó hiểu.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 188: Đã làm xong


thái độ nhìn Sở Từ lại càng thêm thận trọng, càng may mắn bản thân không có hoàn toàn đắc tội Sở Từ. Bằng không nếu như chọc một người như vậy
mỗi ngày bà chỉ sợ cũng không thể an tâm.

"Chuyện thuốc này thím
cũng không hiểu. Nhưng lát nữa thím sẽ nói với chú Bảo Sơn. Sau này cháu nếu có đồ gì cần bán cứ việc đưa cho chú Bảo Sơn của cháu thử một lần.
Cháu không biết chứ, từ khi ông ấy bán thuốc trị cháy nắng của cháu.
Hiện tại bọn con gái trong thôn cả ngày đều chờ ông ấy đi qua! Buôn bán
đều tốt hơn rất nhiều!" Trương Quế Vân cười khanh khách nói, nghĩ Sở Từ
thích dược liệu trong lòng suy xét một chút lại nói: "Thầy thuốc thôn
chúng ta có quan hệ tốt với nhà mẹ thím. Chẳng qua gần đây ông té chấn
thương đầu. Chờ ông ấy khôi phục sức khỏe tốt thím giới thiệu cho hai
người quen. Hai người có thể học hỏi lẫn nhau."

Thầy thuốc kia
theo ngành y học cổ truyền, tâm địa rất tốt. Bởi vì đã lớn tuổi nên đi
đường không thuận tiện. Bằng không cũng sẽ không vì chạy đi cứu người té ngã thảm như vậy.

Sở Từ nghe nói như thế ánh mắt sáng ngời: "Thế thì thật tốt, vậy cám ơn thím trước."

Sau khi nói thêm hai câu, Trương Quế Vân và Thôi Hương Như ôm lấy Sở Từ vào nhà mới, bắt đầu chỉ cho cô trong nhà nên đặt đồ nội thất gì.

Giường là thứ cần thiết, mỗi phòng đều phải để một cái. Trước kia ở trong từ
đường có rất nhiều con rận và sâu. Mặc dù sau đó lại bị nàng dùng dược
liệu hun chạy đi không ít. Nhưng mỗi đến đêm khuya tĩnh lặng lúc nàng
ngủ vẫn có thể nghe được trong từ đường một số động tĩnh rất nhỏ.

Thậm chí, có một ngày nửa đêm Sở Từ tỉnh lại bắt một con chuột to đang bò
qua đầu mình. Con chuột kia răng nanh sắc nhọn hơi dọa người, phát ra
tiếng kêu thậm chí đều sởn tóc gáy.

Nhưng Sở Từ không biết là
buổi tối cô bắt được con chuột, ở bên kia từ đường Sở Đường đang mơ hồ
bị đánh thức mở hai mắt. Đúng lúc thấy được trong kẹt cửa lộ ra dưới ánh trăng, Sở Từ tay không b*p ch*t con chuột to kia làm cậu thấy ác mộng
nhiều ngày. Đến nay cũng chưa dám nói cho người khác mình nhìn thấy hình ảnh kh*ng b* như thế.

Vị trí nhà mới cũng không thấp, cho nên
không cần lo lắng vấn đề ẩm ướt. Chỉ cần nàng thực hiện tốt các biện
pháp thì tương lai sẽ không sợ có côn trùng, chuột, rắn đến ở qua đêm.

- -- ---

"Mấy ngày hôm trước anh đã liên hệ với thợ mộc, dự tính buổi chiều sẽ đưa
tới một chiếc giường và bàn gỗ trước. Em tạm chấp nhận dùng trước." Từ
Vân Liệt nhìn nhà sạch sẽ cũng rất vừa lòng.

Một cô gái như Sở Từ tốt hơn là sống một nơi đàng hoàng.

Mấy ngày nay Sở Từ thật sự rất bận. Dù sao vật liệu nhà mới đều do nàng đi
lo lắng, nhất thời đã quên chuyện đồ nội thất. Lúc này nghe được lời Từ
Vân Liệt nói gánh nặng trong lòng đã được trút: "Cám ơn anh."

"Anh còn tìm một số hạt giống hoa và cây non đến. Chờ sau khi ăn xong thì
giúp em trồng ở cửa. Trong vườn nhà em cũng có thể trồng một cây nho,
chờ luc nó nở hoa kết quả dây leo bò lên tường, vừa đẹp lại có thể giải
tỏa cơn thèm ăn, em thấy được không?" Từ Vân Liệt lại nói.

Sở Từ vội vàng gật đầu, cũng quá tri kỷ!

"Nhưng trong sân em thiếu một cái giếng, lát nữa anh lại mời người đến đào, em phụ trách chuẩn bị đồ ăn là được. Ngoài ra trong nhà bếp còn cần cái
nồi, khi còn nhỏ anh đi theo ba anh học qua cũng biết làm, hai ngày nay
sẽ làm cho em." Từ Vân Liệt nói tiếp.

Khóe miệng Sở Từ co giật: "Còn gì nữa không?"

"Hồ nước bên cạnh không sâu, có thể nuôi mấy con vịt hoặc là ngỗng trắng.
Trong thị trấn có bán, sáng mai anh đi tìm về giúp em. Ngoài ra chính là ngoài tường nhà em phải trồng một cây liễu mới được. Nếu không chờ đến
mùa hè, trong sân không có bóng râm sẽ rất nóng..." Từ Vân Liệt trả lời
cực kỳ nghiêm túc.

Sở Từ cũng đã hơi bối rối: "Anh đã làm xong rồi, em phải làm gì đây?" Nhất thời trừng mắt nói.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 189: Vuốt mông ngựa


nàng không thể kêu đánh kêu giết, việc có thể làm cũng bất quá chính là
những việc thể lực này. Nhưng từ sau khi Từ Vân Liệt đến đây số lượng
nhiệm vụ mỗi ngày của nàng lại ít hơn rất nhiều. Nếu không phải có kỹ
năng trong sách Phúc Duyên muốn học, hiện tại nàng tuyệt đối sẽ là một
người rãnh rỗi không có việc gì.

Từ Vân Liệt nhìn cô nói xong,
suy nghĩ hai giây đại khái đã hiểu được ý của cô. Sau đó trực tiếp mở
miệng cười nói: "Em là con gái, sức lực nhỏ, tuổi cũng không lớn, những
việc này vừa dơ vừa mệt không cần phải kêu em."

Sở Từ nheo mắt,
cảm thấy Từ Vân Liệt đại khái là chưa thấy qua dáng vẻ dơ nhất xấu nhất
của nàng. Nếu nhìn thấy tuyệt đối sẽ không xem nàng trở thành một đứa
con gái.

"Em không có yếu ớt như vậy. Nếu cái gì cũng kêu anh đi làm, anh không phải thành người nhà của em sao?" Sở Từ nói giỡn.

Mặc dù nói Từ Vân Liệt đi theo nàng học võ thuật. Nhưng nàng cũng không hẹp hòi đến mức để cho Từ Vân Liệt ôm đồm tất cả việc trong nhà. Hơn nữa
người thiếu nàng nhân tình dù sao cũng là Từ Nhị. Cho dù bọn họ là hai
anh em cũng không thể ép buộc Từ Vân Liệt.

Từ Vân Liệt nhìn cô
một cái, nhưng thật ra không trả lời. Trương Quế Vân và Thôi Hương Như
cũng biết Sở Từ và Từ Đại chơi thân. Từ Đại đối với cô tốt giống như em
gái ruột. Cho nên cũng không biểu hiện ra bất luận thái độ gì ngoài ý
muốn.

Sở Từ không muốn ăn nhờ ở đậu. Cho nên chuẩn bị buổi tối
dọn về nhà ở. Mặc dù nhà mới có mùi cần để thông gió, nhưng dù sao môi
trường cũng tốt hơn ở từ đường nhiều. Cho nên Sở Từ cũng hoàn toàn không để ý, cùng lắm thì sau đó để một ít thảo dược tươi mát hoặc là hoa cúc
dại ở trong phòng làm xua bớt mùi gạch xanh này.

Dọn nhà mới tự
nhiên là phải mời người thân thiết đến ăn một bữa cơm. Trong nhà bếp mặc dù vẫn trống không, nhưng ngoài sân đã có nồi hầm thịt to trước kia đã
dùng. Cho nên Sở Từ tự mình xuống bếp, mời người cũng không nhiều. Ngoại trừ Từ Vân Liệt và Thôi Hương Như, cũng chính là hai mẹ con Trương Quế
Vân.

Trong thôn người tặng quà không có gì đặc biệt, đều là trong quầy bán quà vặt có. Ví dụ như: đường trắng hoặc là rượu đế, hoặc là gà mái, trứng gà và rau củ trong vườn nhà mình. Quà của Trương Quế Vân là
trong quy tắc đó, nói số lượng và giá trị xem như lễ nghĩa giữ họ hàng
gần, coi như là ý mình muốn biểu đạt. Mà Thôi Hương Như dù sao cũng là
người ly hôn, trên tay cũng không có gì. Cho nên đưa quà hơi khác với
Trương Quế Vân, nhưng cũng không đặc biệt. Chị biết nàng thỉnh thoảng sẽ học may quần áo, cho nên mua vài mét vải tốt nhất.

Sở Từ ngay từ đầu đang nấu ăn, mùi hương đã bay ra ngoài. Một món gà vườn, một món
thịt viên tứ hỷ, ngoài ra kèm theo hai món chay. Món chính là bánh rau
chân vịt xanh và cơm trắng.

Chờ Sở Từ làm đồ ăn xong, Từ Vân Liệt đã đưa tới đồ nội thất đã đặt, đúng lúc dùng tới. Chỉ là khi mấy người
nhìn thấy mấy món ăn này đã trực tiếp choáng váng.

Hai món ăn mặn mặc dù hấp dẫn người, nhưng không có làm cho người thích bằng bánh rau
chân vịt, màu thật sự là đẹp. Hơn nữa Sở Từ còn làm thành hình dạng từng chiếc lá cây to, cũng không biết làm ra như thế nào.

"Thơm quá đi, chị A Từ nấu cơm ăn thật ngon!" Xuyên Tử vội vàng khen một câu.

"Đứa bé lanh lợi, cũng thật biết vuốt mông ngựa." Trương Quế Vân nhìn con
trai bất đắc dĩ nói một câu. Sau đó cũng cảm thán nói: "Cơm cháu làm
giống như vẽ tranh, nhìn đã thoải mái. Đâu giống bọn thím, nấu cơm như
là đang đánh giặc, ước gì có thể giải quyết nhanh chóng."

Thôi
Hương Như cũng gật đầu theo, cũng không phải sao. Chị nhớ rõ ban đầu lúc Sở Từ nấu cơm thì luôn mặt xám mày tro. Nhưng bây giờ sau khi nấu xong
trên người hoặc là trên mặt không có một chút vết bẩn, không chỉ có như
thế còn mang theo một mùi hương bạc hà tươi mát.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 190: Bữa tiệc ra mắt


bạc hà, đặc biệt dặn tiểu hòa thượng cẩn thận chăm sóc đám bạc hà này,
tuyệt đối không thể chết. Chỉ là bởi vì nàng chán ghét mùi khói dầu bám
trên người. Bởi vậy đặc biệt dùng nước bạc hà mang theo, trước khi nấu
cơm bôi lên quần áo một chút thì có thể che dấu mùi hương khói dầu kia.

"Mọi người đừng khen cháu, nhanh chóng ăn đi, đồ ăn cũng không thể thừa. Nếu không sẽ lãng phí vô ích." Sở Từ cười trả lời.

Nói xong câu này, Xuyên Tử lập tức không thành thật, nhất thời nhào lên ghế bưng chén của mình bắt đầu cắm cúi ăn. Những người khác cũng giống như
vậy. Dù sao bình thường cũng không có cơ hội nhìn thấy đồ ăn tinh xảo
như vậy. Lúc này làm sao còn sẽ khách khí chứ? Hãy tận hưởng nó.

Từ Vân Liệt mặc dù là người thô thiển, nhưng lúc ăn cơm với binh đoàn
tương đối quy tắc, làm cho Sở Từ hơi ngạc nhiên. Bởi vì nếu chỉ nhìn
hành vi cử chỉ của hắn ngược lại hơi giống đại gia quý công tử thời cổ
đại, rất chú ý.

"Tốc độ ăn cơm này của anh có thể cướp đồ ăn với chiến hữu trong quân đội?" Sở Từ hoài nghi hỏi một câu.

Từ Vân Liệt không có nghe thấy, nhưng cảm giác được động tĩnh của cô nên
quay đầu lại. Sau khi Sở Từ lặp lại từng câu từng chữ một lần nữa, Từ
Vân Liệt mới nói: "Lúc mới đi ra ngoài không khác gì Xuyên Tử."

"Trước kia ăn cơm bữa đói bữa no. Cho nên sau khi đến quân đội mọi người đều
như là ăn cướp. Mặc dù cán bộ không cho phép cũng sẽ không nhịn được.
Nhưng có một lần trong đội có một cậu bé ăn quá nhanh bị đau bụng, lúc
tác chiến đã mất mạng. Cậu bé chết kia ở chung một cái giường với anh,
tính tình giống như thằng hai. Cho nên từ lúc đó anh đã học theo tham
mưu trưởng ăn cơm. Ông ấy ăn một muỗng thì anh ăn một muỗng, thời gian
dài đã thành thói quen này."

Gia cảnh của tham mưu trưởng kia rất tốt. Ba mẹ đều là phần tử trí thức cao cấp, từ nhỏ được dạy dỗ không
cần phải nói. Cho nên thói quen này của hắn coi như là đánh bậy đánh bạ. Nếu không đến bây giờ chỉ sợ còn có thể giống như tên chết đói.

Xuyên Tử vừa nghe nhất thời bị hoảng sợ, lập tức kiềm chế lại thức ăn định
nuốt xuống, nhai ba cái sau đó mới cẩn thận nuốt: "Anh gạt người, ăn cơm làm sao lại chết? Đói bụng mới có thể chết!"

"Sau này xem con còn dám ăn ngấu nghiến nữa không!" Trương Quế Vân chọt lên mặt con trai hả hê nói một câu.

Xuyên Tử vừa muốn nói gì cả lớn đột nhiên có động tĩnh. Mấy người nhìn ra ngoài cửa phòng nhìn thấy một đám người tiến vào.

"Mẹ..." Xuyên Tử sợ hãi kêu.

Trương Quế Vân cũng nhíu mày. Hôm nay Sở Từ cũng không có mời người khác thì
phải? Tại sao có người biết rõ trong nhà Sở Từ có khách còn có thể xông
vào?

"Không có việc gì đâu, có lẽ là tìm chị A Từ con có chuyện." Trương Quế Vân sờ đầu con trai nói.

Trên bàn cơm mới động mấy đũa thôi. Nhưng hiện tại lại có người đến bọn họ
cũng không thể tiếp tục ăn. Chỉ có thể đi ra sân tiếp đón, nhìn một chút ý đồ của đối phương là gì.

"Ồ! Ăn cơm hả? Chúng ta đến cũng thật trùng hợp, vừa lúc đuổi kịp bữa cơm." Người cầm đầu chính là mợ cả của
Sở Từ - Vương thị. Vương thị vô cùng vui vẻ đi đến trước mặt Sở Từ. Sau
đó chỉ vào người phía sau bắt đầu nói: "A Từ à, mày cũng thật là. Chuyện dọn nhà mới lớn như vậy tại sao không có mời trưởng bối đến? Cũng không thông báo cho mợ mày là tao một tiếng, không biết còn tưởng rằng quan
hệ hai nhà chúng ta không tốt chứ!"

"Đúng rồi, tao giới thiệu cho mày, đây đều là con cháu nhà tao, đều là đặc biệt đến đây thăm mày."
Vương thị nói xong chỉ vào một đám nói: "Con của tao Thiên Dũng, Thiên
Kiệt và Thiên Hoa. Đây là Phương Phương và Bình Minh nhà cậu hai mày.
Nữu Nữu và Thiên Anh nhà cậu ba mày. Hai đứa này là con của dì cả mày,
mày chắc là chưa từng thấy qua. Hôm nay bọn họ đúng lúc đến thăm người
thân, tao dẫn đến cho mày làm quen. Thằng lớn là anh họ của mày Tần
Trường Bình, con bé kia là chị họ của mày Tần Trường Tố. Ngoài ra ba đứa kia đều là hàng xóm gần nhà, trước kia có quan hệ tốt với Sở Đường em
mày. Cho nên tao cũng dẫn bọn nó đến cho biết nhà cửa, miễn cho về sau
xa lạ, có phải không?"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 191: Chúc mừng


lớn nhất hẳn chính là anh họ Tần Trường Bình kia, hơn 20 tuổi. Nhưng
trên mặt hơi đỏ, xem ra là bị không trâu bắt chó đi cày làm ra.

Trận lớn như vậy thật sự làm cho Thôi Hương Như và Trương Quế Vân sợ hãi, đã sớm nghe nói nhà họ Sở nhiều người. Lúc này vừa thấy thật đúng là...
danh bất hư truyền!

"Sở Từ! Nếu... nếu họ hàng của cháu đến, thím và Hương Như chỉ sợ ở lâu cũng không tốt..." Trương Quế Vân hơi khó xử nói.

Họ hàng thật sự của Sở Từ đến, quan hệ hàng xóm của bà còn chắp vá tính là cái gì? Nếu không đi cũng không tốt? Huống hồ thật sự ở lại ăn cơ chung với một đám trẻ con như vậy, bà cũng không chịu nổi!

Sở Từ nghe
được câu này của Trương Quế Vân, nhìn mợ Vương thị trên mặt hiện lên một chút không vui: "Mợ giới thiệu một lần nữa, đây là ai."

"Con của tao Thiên Dũng, Thiên Kiệt và Thiên Hoa. Đây là Phương Phương và Bình
Minh nhà cậu hai mày..." Vương thị vui rạo rực, cũng không cảm thấy mệt
nói thêm một lần.

Bà cũng không tin Sở Từ có thể đuổi bọn nó đi.
Hôm nay đến đều là mấy đứa trẻ. Bất luận là trưởng bối nhà nào đều sẽ
cảm thấy đứa trẻ là biểu tượng của linh vật, tuyệt đối không có đạo lý
đuổi đứa trẻ đi. Hơn nữa, bà đã hỏi thăm qua thợ xây nhà cho Sở Từ mấy
ngày hôm trước về bữa cơm nó bao, mỗi bữa đều là thịt. Đối với người
ngoài có thể như thế, đối với người trong nhà tất nhiên là phải gấp đôi
mới được!

"Mợ nói quá nhanh, tôi còn chưa nghe rõ, cứ như vậy mời vào cửa cũng không tốt. Cho nên làm phiền mợ lại giới thiệu từng đứa
cho tôi biết..." Sở Từ cười khẩy một cái nói tiếp: "Huống hồ trong nhà
tôi đang có khách khác. Nếu đã gặp mặt, không có lý do gì để chào hỏi
lẫn nhau, mợ nói có đúng không?"

Vương thị trừng mắt liếc nhìn Sở Từ: "Mày không phải là cố ý chứ, anh họ chị họ của mình cũng không biết sao? Nói ra không phải làm cho người khác chê cười hả?"

"Trước
kia nhà họ Sở đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà. Nếu không phải mấy người đã từng
nuôi A Đường thì giữa chúng ta ngay cả họ hàng cũng không tính, bọn họ
lại tính là anh họ chị họ gì? Tôi không biết bọn họ có gì phải ngạc
nhiên?" Sở Từ thuận miệng nói.

Tâm tình đang bạo động, ngay cả lời th* t*c đều tự động chạy ở trong đầu một lần.

Công việc của tiểu hòa thượng Ngộ Trần lại bận rộn, ở bên cạnh lẩm bẩm đọc
thần chú thanh tâm. Trước kia nàng nhìn tiểu hòa thượng không vừa mắt,
cho nên cũng lười nghe. Hiện tại cẩn thận vừa nghe thật sự có thể dùng
được.

Tiểu hòa thượng đọc thần chú có rất nhiều loại, mà những
tác dụng và lực lượng đều dùng để đổi công đức của nàng. Cho nên không
cần dùng vô ích, không đáng vì người như thế làm cho mình tức giận.

"Mợ cả... Sở Từ nói cũng đúng. Mẹ cháu cũng đã gả ra ngoài nhiều năm như
vậy, em ấy không biết cũng là bình thường. Hai nhà cháu cũng không có
lui tới. Cho nên cháu và Trường Tố vẫn nên trở về thôi." Tần Trường Bình vội vàng nói.

Sở Từ ngạc nhiên nhìn y một cái. Mẹ của Tần Trường Bình và Tần Trường Tố này tên là Sở Tú Trinh, cùng với người mẹ Sở Tú
Hòa đã mất của nàng là hai chị em ruột. Chẳng qua Sở Tú Trinh này lập
gia đình sớm, gả cho người ở thị trấn khác. Cho nên rất ít khi về thôn
Thiên Trì. Ngay cả Sở Từ cũng chưa từng thấy qua hai đứa con của bà.

Nhưng hôm nay nhìn thấy hai người này lớn lên không tệ. Ăn mặc đều rất mộc
mạc, nhưng nhìn ra cũng là người thành thật. Có lẽ nếu không có Vương
thị khuyến khích, hai người cũng sẽ không chạy đến địa bàn của nàng.

Không nghĩ tới lúc này trong lòng Tần Trường Bình và Tần Trường Tố đã hối hận muốn chết. Sức khỏe của mẹ bọn họ không tốt lắm, nhớ ba mẹ ở thôn Thiên Trì. Cho nên kêu bọn họ mang theo quà đến thăm một chút, lại không nghĩ rằng mới đến thôn chưa đến nửa tiếng đã bị Vương thị dẫn theo đến nhà
Sở Từ. Bọn họ vốn tưởng rằng thật sự đến ăn mừng Sở Từ dọn nhà mới.
Nhưng hiện tại nhìn thấy, rõ ràng sẽ không phải một chuyện đơn giản như
vậy!
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 192: Lần sau lại đến


Hai anh em Tần Trường Bình có không ít oán hận với người mợ cả Vương thị này, chỉ là không dám nói thẳng. Dù sao bọn họ là khách, Vương thị lại là trưởng bối, lời của bà thật sự không thể làm trái.

Nhưng đối với Sở Từ, trong lòng hai người cũng rất ngạc nhiên, cẩn thận đánh giá cô một lần. Trước kia chỉ nghe mấy ông cậu nói Sở Từ là đứa con hoang rất không đàng hoàng, sống giống như đứa ăn xin, nói cô lôi thôi lếch thếch. Bình thường không có gì ăn, toàn dựa vào hãm hại lừa gạt, còn nói con bé này mập hơn 100 ký, dáng vẻ rất xấu. Nhưng hôm nay vừa thấy, căn bản là không phải dáng vẻ mấy ông cậu hình dung.

Dáng người của cô cũng không phải quá mập, cũng khoảng 70 ký. Trên mặt đầy thịt nhưng thanh tú, đôi mắt rất trong trẻo. Quần áo mặc trên người xác thực không xinh đẹp giống như Sở Phương Phương nhà cậu hai, nhưng rất sạch sẽ, cả người không nhìn ra một chút dơ bẩn. Thậm chí nhìn qua còn thoải mái hơn những cô gái bằng tuổi với y. Đặc biệt là đôi tay kia làm cho y ấn tượng sâu sắc, có rất nhiều vết sẹo cả cũ lẫn mới. Nhưng móng tay kia không hề dơ bẩn, có thể thấy được là người rất chú ý.

Về phần này, Tần Trường Bình và Tần Trường Tố đều có ấn tượng tốt với Sở Từ. Loại ấn tượng này còn khác xa với Sở Phương Phương nũng nịu nhà cậu hai.

Trong lòng Tần Trường Tố hơi vui vẻ, ba cô là là con trai một, anh em của mẹ rất nhiều. Nhưng chị em họ chỉ có hai người, một người là Sở Phương Phương nhà cậu hai, một người khác chính là Sở Nữu Nữu nhà cậu ba. Nhưng Sở Phương Phương này tính cách hơi kiêu căng, tính tình thất thường, căn bản không nói chuyện được với chị ta. Còn Sở Nữu Nữu kia mới 13 tuổi, bị mẹ kế là mợ ba áp bức rất là yếu đuối, nhát như chuột, càng không nói chuyện được với em ấy.

Nhưng Sở Từ lại khác, cả người nổi lên một tia tức giận, nhìn mợ cả Vương thị này cũng không có dáng vẻ sợ hãi. Dường như là người rất có chính kiến, hẳn là có thể chơi thân với em ấy.

Sở Từ cũng không biết trong lòng hai anh em này đã ghi điểm cho nàng.

Lúc này Vương thị vừa nghe hai anh em nhà họ Tần thuận theo như vậy nhất thời hơi bất mãn, vội vàng nói: "Tụi bây cũng không thể trở về, quan hệ giữa mẹ Sở Từ và Tú Trinh trước kia rất tốt. Tụi bây hiếm khi đến một chuyến, không ở lại một hồi sao được? Sở Từ cho dù là không ba không mẹ, chút lễ phép này cũng vẫn biết. Mày nói có đúng không?"

Bà nói xong, vẻ mặt có "ý tốt" Sở Từ.

Sở Từ cười khẩy một cái, thật muốn tát Vương thị này một cái thật mạnh. Nhưng trong lòng nàng cũng hiểu rõ đánh người cũng có thể, nhưng lại không thể đánh không có lý do. Nếu không lập tức sẽ có người ra mặt thay Vương thị.

Hai anh em này vừa nghe hơi bất đắc dĩ. Ông bà ngoại bên này thật sự là loạn đến phát điên. Ba ông cậu thì có tâm tư khác nhau, ba bà mợ thì ai cũng biết tính kế. Mỗi lần đến thăm người thân đều dường như là đến đánh giặc, phải chuẩn bị đầy đủ. Nếu không căn bản không tiếp được lời bọn họ nói.

"Mợ cả, cháu thấy đồ đạc trong nhà Sở Từ cũng chưa mua thêm, chúng ta nhiều người như vậy ngay cả chỗ ngồi cũng không có. Không bằng lần sau đi, lần sau lúc cháu đến cũng mang quà..." Tần Trường Bình lại nói.

Vương thị còn chưa nói thì ba đứa con trai của bà cũng đã vọt vào trong phòng, vừa thấy đĩa thịt heo viên trên bàn không nói hai câu đã duỗi tay bốc.

Sở Từ đâu chịu thiệt như vậy, ánh mắt lạnh lùng, nhấc chân bước qua, vừa bước tới trước đã nhìn thấy ba đứa tinh nghịch này còn thè lưỡi nhìn nàng. Nàng đột nhiên nổi giận duỗi chân ra đá mạnh một cái, trực tiếp đá Sở Thiên Dũng bay ra ngoài.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 193: Phối hợp với cô


một giây chuẩn bị đặt chân nghĩ cái bàn này là Từ Vân Liệt mời người
làm, nhất thời hối hận. Cho nên chính xác sửa lại, chịu khổ thành con
trai cả của Vương thị - Sở Thiên Dũng.

Thịt viên còn chưa lấy đến tay cả người Sở Thiên Dũng cũng đã rơi xuống đất. Hai đứa em trai của
nhóc vừa thấy thì sợ hãi, trong chớp mắt buồn bã bất động.

Ba đứa con trai của Vương thị, Sở Thiên Dũng 15 tuổi, xem như choai choai hiểu chuyện. Mà Sở Thiên Kiệt và Sở Thiên Hoa một đứa 12, một đứa khác mới
10 tuổi, cùng tuổi với Xuyên Tử. Vốn dĩ chính là trẻ con mà thôi.

Chỉ là tất cả lời nói và việc làm của mấy đứa trẻ này đều học theo ba mẹ.
Trên làm dưới theo, làm cho tuổi còn nhỏ đã hống hách và thiếu hiểu biết như thế. Chờ tương lai trưởng thành, ba đứa con trai này cũng đừng nghĩ đến chuyện hòa thuận, hiếu thảo. Dù sao khi còn nhỏ đã không có ai dạy
bọn nó bốn chữ này.

Vương thị vừa thấy con trai mình bị đánh, trong chớp mắt đã nhào đến kiểm tra dấu chân trên người con trai, đôi mắt đều đỏ.

Năm đó bà kết hôn nhiều năm mới sinh được Thiên Dũng. Cho nên Thiên Dũng là mạng của bà, còn quan trọng hơn thằng hai và thằng ba. Nhưng bây giờ
lại bị đứa con hoang Sở Từ này khi dễ. Bà làm sao có thể nuốt xuống cục
tức này!

"Con bé chết tiệt mày, không phải là thịt viên sao! Con
trao tao muốn ăn mày cho nó ăn thì làm sao? Tao chưa từng thấy qua người còn ác độc hơn mày, lại xuống tay nặng như thế với một đứa trẻ. Nó
chính là em họ của mày đó!" Vương thị đỏ mắt nổi giận đùng đùng nói.

Sở Từ không giận ngược lại cười: "Nó mà tính là đứa trẻ gì? Những người
bằng tuổi nó trong thôn bình thường đều có thể xuống ruộng làm việc, còn nó thì sao? Bất quá chính là phế vật mà thôi, cũng đáng làm cho mợ kêu
trời khóc đất như vậy."

"Hơn nữa mợ nếu đã nói tôi là chị họ của
nó, tôi đang dạy dỗ nó thì thế nào? Hôm nay mợ có thể cầm thân phận
trưởng bối phô trương thì tôi cũng làm theo, có thể lấy thân phận chị họ chỉ dạy nó làm người như thế nào." Sở Từ tiếp tục nói, liếc mắt nhìn Từ Vân Liệt một cái lại nói: "Nhà tôi còn có khách, tôi cũng nói qua khi
nào thì mấy người giới thiệu lẫn nhau thì mới có thể mời mấy người làm
khách. Nhưng nếu ngay cả quy tắc cơ bản nhất cũng không hiểu, vậy thì
cút cho tôi."

Thái độ của Sở Từ cứng rắn. Nhưng ngược lại cũng không tính là cố ý khó xử.

Vương thị mang đến đều là trẻ con, là trẻ con nhìn thấy khách tất nhiên phải
theo quy tắc. Thôn Thiên Trì mặc dù không có nhiều người đi học, nhưng
cũng là nơi nói quy tắc.

Nói nhiều câu qua lại như vậy, Từ Vân
Liệt là nửa biết nửa không hiểu. Chẳng qua nhìn thấy ánh mắt của Sở Từ
đại khái cảm thấy chuyện này dường như có liên quan đến hắn. Vì thế lại
tập trung nhìn khẩu hình đoán.

Người phụ nữ này đột nhiên đến hắn đã gặp qua một lần, cũng là lúc Sở Từ chuyển nhà. Lúc đó người phụ nữ
này đi với chồng của bà đến, lạnh lùng trừng mắt nhìn Sở Từ có vài phần
không thoải mái. Lúc xem khẩu hình thì hắn cũng biết đối phương là cậu
và mợ của Sở Từ, xem như trưởng bối. Nhưng đã là trưởng bối cũng không
nên ỷ thế h**p người như vậy.

Lỗ tai hắn bị điếc, không có nghĩa
là đôi mắt nhìn không rõ. Nhiều đứa trẻ đến như vậy hiển nhiên chính là
đến tống tiền. Bằng không Sở Từ sẽ không để cho bọn họ tiến vào trong
phòng. Hơn nữa Vương thị này dường như không chỉ có tâm tư ăn chực...

Từ nhỏ hắn đã đối phó với mẹ kế, cũng có tâm nhãn nhiều hơn những người
khác. Cho nên lúc này cũng gần như hiểu được Vương thị này hẳn là muốn
tu hú chiếm tổ, càng muốn dựa vào mặt mũi trẻ con gây sự với Sở Từ. Mà
hắn phải làm chính là phối hợp với Sở Từ.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 194: Thần thánh không thể xâm phạm


không có một chút kiên nhẫn.

"Cậu tên là Từ Vân Liệt phải không,
nghe nói còn là quân nhân, sao không ngốc ở trong quân đội đi trở về làm gì? Tôi thấy nhà nước chính là uổng công tốn tiền nuôi cậu, tương lai
lên chiến trường cũng nhất định làm kẻ phản bội! Sớm muộn gì cũng ăn
đạn!" Giọng Trương Hồng Hoa nham hiểm.

Từ lần trước gặp được Từ
Vân Liệt, bà đã để tâm hỏi thăm một chút. Cho nên biết Từ Vân Liệt là kẻ điếc. Lúc này cũng không sợ hắn nghe được.

Nhưng mà đoán khẩu
hình của Từ Vân Liệt mỗi ngày đều tiến bộ. Vương thị còn nói rất chậm,
ước gì có thể trút hết tất cả cáu giận trong lòng ra. Cho nên càng làm
cho hắn hiểu được rõ ràng.

Nhất thời sắc mặt hắn xanh mét, một
cơn tức giận trỗi lên trong lòng. Đột nhiên giơ tay tát vào mặt Vương
thị một cái "bốp". Hơn nữa độ cong cái tát của hắn không hề nhỏ, ngay cả Sở Thiên Dũng đứng bên cạnh Vương thị cũng đều gặp tai họa.

"Xúc phạm quân nhân, xử lý như kẻ địch!" Từ Vân Liệt trực tiếp hét lên lạnh lùng.

Sở Từ vừa thấy ánh mắt trong chớp mắt sáng lên, khóe miệng co rút hai cái, suýt nữa không nhịn được cười. Tiếp theo cũng chạy tới giơ tay tát lên
nửa bên mặt còn lại của Vương thị, tiếng càng thêm vang dội: "Mợ cả!
Quân nhân là thần thánh không thể xâm phạm! Mợ cũng không thể cái gì
cũng nói lung tung, tôi đánh mợ cũng muốn tốt cho mợ, không chừng anh Từ có thể nể mặt của tôi tha thứ cho mợ, mợ cũng đừng trách tôi!"

Nàng nói xong trông mong nhìn Từ Vân Liệt.

Vương thị sửng sốt, bị hai bàn tay đánh bà đều choáng váng không phân rõ đông tây nam bắc. Không phải nói hắn là kẻ điếc sao? Người bên thôn bắc này
tại sao ác ý như vậy? Vậy mà lừa bà!

"Cậu không phải kẻ điếc?" Vương thị há miệng th* d*c, cảm giác tê dại đau đớn.

Những lời này Từ Vân Liệt nhìn xem hiểu, nhưng lại không hé răng, nghiêm
trang giả vờ câm điếc, cố tình dáng vẻ nghiêm túc lại làm cho người ta
hơi nhút nhát. Tim Vương thị đập loạn lên, bắt đầu hơi thấp thỏm.

Không nói lời nào... rốt cuộc là có nghe hay không...

"Mợ, anh Từ bất tài sống ở trong quân đội 6 năm, đã giữ chức vụ Đại đội
trưởng nhỏ. Mặc dù người đã trở về, nhưng coi như là áo gấm về nhà. Chờ
lỗ tai khỏe hẳn còn phải quay lại tiếp tục làm cán bộ nhỏ..." Sở Từ ở
bên cạnh nói nhỏ.

Một chiêu này nàng dùng rất nhiều ở đời trước.
Một khi gặp công tử nhà nào ăn chơi trác táng thì nàng sẽ bắt đầu đếm số đầu người mình đã giết qua. Khi đó những tên bao cỏ vô dụng này sẽ lập
tức bỏ chạy, một câu cũng không muốn nói chuyện thêm với nàng.

Hiện tại nàng không có bản lĩnh, nhưng anh Từ có. So sánh với Vương thị. Đây chính là người một nhà.

Từ Vân Liệt vừa nhìn thấy cô hưng phấn kiêu ngạo, lại nhìn thấy khẩu hình
chữ "Đại đội trưởng", trong lòng cũng dâng lên một tia kiêu ngạo nhỏ:
Thân phận này cũng coi như không uổng công, coi như có tác dụng. Kỳ thật hắn lập công rất nhiều, lần này có thể trở về cũng không phải chỉ là
Đại đội trưởng mà thôi. Nhưng lỗ tai dù sao không tốt, cho nên có một số câu không cần thiết nói bây giờ.

Vương thị làm sao biết đâu được chức Đại đội trưởng là lớn thế nào. Ở trong mắt bà, mang chữ "trưởng"
là không thể trêu vào. Ví dụ như thôn trường, ví dụ như đội trưởng đội
sản xuất trước kia. Cho nên lúc này chỉ ngây ngốc nhìn hắn, không biết
phải làm sao.

Bà biết Từ Vân Liệt là quân nhân, người trong thôn
rất sợ hắn. Nhưng chỉ là kẻ điếc thôi, cũng không nghe thấy, làm sao
biết bà nói cái gì. Nhưng chính là không nghĩ tới hắn thật sự "nghe"
hiểu! Vương thị hoảng hốt ở trong lòng, thậm chí Sở Từ đánh một cái tát
kia cũng chưa kịp phản ứng, đã vội vàng bắt đầu nói xin lỗi: "Tôi... tôi không hiểu nhiều như vậy, không phải cố ý..."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 195: Không có lần sau


lòng rất vui mừng. Nhưng ngoài mặt lại âm nói: "Mợ vậy mà nói anh Từ
tương lai sẽ làm kẻ phản bội, chậc chậc. Mợ cả, tôi thật không biết nên
giúp đỡ mợ như thế nào. Vạn nhất lời này nếu như truyền vào trong quân
đội, không chừng sĩ quan cấp trên thật sự sẽ xử tội mợ coi rẻ quân
nhân..."

Sở Từ không hiểu pháp luật thời đại này, căn bản là
không biết có loại hành vi phạm tội này hay không. Nhưng tác dụng hù một người hẳn vẫn phải có.

Vương thị vừa nghe câu này sắc mặt đều
trắng, sợ hãi nhìn Từ Vân Liệt: "Vậy cũng không thể! Con... con tôi còn
nhỏ, không thể không có mẹ! Chúng... chúng ta đều chung một thôn, chỉ... chỉ đùa một chút cũng không được sao..."

Sở Thiên Dũng chính là
thằng nhóc hỗn láo, từ nhỏ không sợ trời không sợ đất. Trước mắt nhìn
thấy Vương thị bị khi dễ, há miệng ra mắng chửi: "Đứa con hoang tìm đàn
ông thô lỗ, tụi bây dám đánh tao. Tao sẽ kêu ba tao và ông nội tao
đến... ưm..."

Nói đến đây bị Vương thị bịt miệng.

"Nó còn
nhỏ, không hiểu chuyện..." Bà vội vàng nói. Sở Từ chết tiệt, tại sao
quen một nhân vật lớn như vậy chứ? Dáng vẻ nó xấu như thế, cho dù là kẻ
điếc cũng không nên để ý nó chứ!

Từ Vân Liệt lại duỗi tay túm Sở
Thiên Dũng qua, Vương thị theo bản năng muốn cướp lại. Nhưng vừa bị Từ
Vân Liệt trừng qua một cái trong chớp mắt người rụt đầu lại. Nhưng đôi
mắt lại còn nhìn chằm chằm. Chỉ nhìn thấy một tay của Từ Vân Liệt trực
tiếp khống chế hai cổ tay của Sở Thiên Dũng làm cho nó không thể trốn.
Một tay kia trực tiếp nhận cành liễu Sở Từ đưa qua, không nói hai lời đã trực tiếp quất xuống.

Kỳ thật hắn cũng không phải là người thích ra tay. Ít nhất ngoại trừ ở trong quân đội, trước kia rất ít trở mặt
đánh nhau với mấy đứa trẻ trong thôn. Nhưng bây giờ mặc dù nhìn thấy
được một số đứa trẻ không hiểu chuyện, cũng phần lớn chỉ là dùng miệng
dạy dỗ là chính. Dù sao những đứa trẻ này rất ngưỡng mộ thân phận quân
nhân của hắn, căn bản không cần phải ra tay.

Nhưng dáng vẻ kia
của Sở Từ cũng là trông như phần tử bạo lực. Lấy ví dụ như một đá vừa
rồi, chính mắt hắn nhìn thấy rõ ràng. Cô dùng chính là xảo kình, đánh
người đau. Nhưng bởi vì tốc độ nhanh, cho nên chưa chắc để lại dấu.

Cô tức giận trong lòng, cũng đã nghĩ ra chi bằng để cô trút hết cho sảng khoái, cũng giảm cho đầu óc không cân bằng.

Lúc này trong sân đều là tiếng giết heo hét lên của Sở Thiên Dũng. Từ Vân
Liệt đánh là đùi nó, da thịt sẽ bị thương chứ không động xương cốt,
nhưng sức lực không nhỏ. Hắn đánh một cái thì Sở Thiên Dũng chửi một
lần, chỉ là đến roi thứ tư Sở Thiên Dũng bắt đầu cầu xin tha thứ.

Vương thị khóc lóc van xin bên cạnh, mấy đứa trẻ trong sân ngoại Tần Trường Bình và Tần Trường Tố đều chạy hết ra ngoài.

Chờ nó khóc khàn họng Từ Vân Liệt mới ném nó xuống đất: "Nể tình tuổi nó
còn nhỏ, tôi chỉ dạy dỗ nó mấy roi thôi. Nhưng nếu lại có lần sau..."

"Không có, không có!" Vương thị vội vàng xua tay, đỡ Sở Thiên Dũng khóc đáng
thương: "Con trai đáng thương của mẹ... đây không phải muốn mạng của mẹ
sao..."

Vương thị không tự tin, cũng không dám ở lại, chuẩn bị
kêu anh em nhà họ Tần giúp một tay đưa người đi nhanh một chút. Nhưng mà lúc này Sở Từ lại nói: "Mợ, không thể đi như vậy được?"

"Mày còn muốn thế nào?" Vương thị nhất thời quát. Bà cũng không ngốc, Từ Vân
Liệt khi dễ hai mẹ co bà như vậy còn không phải bởi vì Sở Từ? Nếu không
phải nó ở bên cạnh châm ngòi cũng không đến mức đánh con trai bà thành
như vậy!

"Lời này của mợ không đúng rồi, tôi cũng không làm gì
mấy người." Sở Từ cười nói tiếp: "Vừa rồi mợ cũng nói, đều là họ hàng.
Nếu đã đến đây mà không được ăn một bữa cơm rau dưa, vậy người ngoài sẽ
nói tôi mất dạy."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 196: Em rể


cực điểm. Nếu không phải vừa mới trải qua k*ch th*ch, Vương thị đều sắp
cho rằng Sở Từ là thật lòng mời bà ở lại.

"Em họ của mày bây giờ
không thoải mái. Tao thấy Trường Bình, Trường Tố đến làm khách là được.
Tao... tao đi trước!" Bà nói xong hất tay Tần Trường Bình duỗi đến giúp
đỡ thật mạnh, lập tức kéo Sở Thiên Dũng bỏ chạy.

Sở Từ vừa thấy trực tiếp cười ha ha, vẫy tay về phía bóng dáng bà: "Mợ, lần sau lại đến nha!"

Từ Vân Liệt đứng bên cạnh dở khóc dở cười: "Không phải khi dễ người sao? Em đã vui vẻ như vậy rồi?"

"Đó là tất nhiên. Cmn em sống ở trong thâm sơn cùng cốc này giống như người rừng. Ngày thường muốn ỷ thế h**p người cũng không được..." Sở Từ một
khi vui vẻ thói quen xấu được nuôi dưỡng trong doanh trại đời trước nhất thời nói ra miệng.

Thôi Hương Như vừa nghe vội vàng túm góc áo
cô. Trương Quế Vân xấu hổ ho một tiếng. Còn hai anh em nhà họ Tần kia
cũng là hơi sốc.

Đứa em họ này cũng thật là thô lỗ...

"Sau này anh giúp em trút giận." Từ Vân Liệt cười cười nói. Sở Từ vừa mới
nói lời th* t*c mặc dù hơi khó nghe. Nhưng dáng vẻ sang sảng kỳ thật
cũng không mất vẻ đáng yêu. Hơn nữa, cô chính là tính tình dứt khoát.
Nhưng mỗi ngày lại phải sống theo khuôn phép cũ thu liễm khắp nơi, ngược lại cũng rất vất vả. Dù sao ở đây cũng không có người ngoài, thỉnh
thoảng buông thả một chút cũng không có gì.

Sở Từ cũng biết thói
quen trước kia của mình không tốt lắm. Nhưng dù sao người dân sống ở
biên cảnh đời trước đều dũng mãnh, rất dễ dàng sẽ bị những người đó ảnh
hưởng một chút. Mấy thứ kia tồn lại ở trong tính cách của nàng. Ngày
thường nhìn không ra, một khi vui vẻ sẽ nhịn không được. Giống như bây
giờ, rất nhớ rượu nữ nhi hồng đời trước, mùi rượu nồng có thể gạt đi nỗi buồn, có thể tan tiếc nuối.

"Hai người..." Sở Từ nhìn qua hai anh em họ Tần nói: "Muốn ăn chung hay không?"

"Có thể chứ?" Đôi mắt Tần Trường Tố sáng ngời.

"Hai người thì không có vấn đề gì." Sở Từ nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng sáng như nắng.

Tần Trường Tố vừa thấy Sở Từ gật đầu lập tức cũng vui mừng ra mặt, không
nói hai lời đã tiến lên túm cánh tay Sở Từ nói: "Em họ, em cũng thật thú vị."

"Chuyện vừa rồi anh chị rất băn khoăn, nhưng cũng không
phải cố ý. Mợ cả ngay từ đầu nói với anh chị là em dọn nhà mới, có ý tốt đến thăm em. Ai biết hai người lại không hợp. Nhưng em yên tâm, chị
đứng bên phía em. Bởi vì chị cũng không thích bà! Ha ha!" Tần Trường Tố
cười ha ha nói.

Nếu không phải họ hàng gần chỉ có nhà họ Sở bên
kia thì hai anh em hai người cũng không thích đến. Nhưng xem ra tương
lai nên ít qua lại với nhà họ Sở thì tốt hơn. Thay vì quan hệ tốt với
mấy đứa em họ không đàng hoàng kia, còn không bằng tạo quan hệ tốt với
Sở Từ. Sở Từ này nhìn qua còn đáng tin cậy hơn mấy đứa em họ kia.

Hai anh em bọn họ cô đơn, cũng hâm mộ gia đình khác nhiều anh em họ, có thể làm bạn với nhau. Tương lai một khi gặp được rắc rối cũng có thể giúp
đỡ cho nhau. Cho nên mới đối xử tốt với mấy đứa em họ nhà cậu, cũng cố
gắng lấy lòng bọn họ. Nhưng bây giờ cẩn thận nghĩ lại, nhiều năm như vậy ánh mắt mấy đứa em họ này nhìn bọn họ càng như là nhìn đồ tốt, một chút lương tâm cũng không có.

Sở Từ cũng thích Tần Trường Tố này, nói chuyện thẳng thắn không quanh co lòng vòng, cười lên ấm áp giống như
mặt trời. Bên cạnh nàng cũng không có bạn bè. Chị Hương Như mặc dù trẻ
tuổi trẻ, nhưng hiển nhiên càng có thể chơi thân với Trương Quế Vân.
Ngày thường hai người ở bên nhau ngoại trừ may quần áo có thể nói một số chuyện, lúc khác đều tồn tại một số chuyện khác nhau.

"Em họ, mẹ anh cũng từng nhắc đến em, có đôi khi cũng lo lắng em sống không tốt.
Chỉ là anh và Trường Tố trước kia không thể đến thăm em. Cho nên cũng
không thể mang tin cho bà biết. Nhưng bây giờ thì tốt hơn rồi. Nếu biết
em sống tốt như vậy bà khẳng định có thể an tâm." Tần Trường Bình vừa
vào nhà vừa nói.

Nói đến đây nói, đột nhiên lại nghĩ tới Từ Vân
Liệt: "Lần trước lúc đến thăm người thân thì có người nói cho anh biết
em đã kết hôn, người này chính là em rể phải không?"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 197: Ăn ý


mắt mang theo vài phần dò xét. Mặc dù nói Từ Vân Liệt thoạt nhìn lớn hơn y một chút, còn phải theo Sở Từ gọi y là anh họ. Nhưng làm anh họ, y tự nhiên cũng muốn bày ra chút giá. Dù sao mặc dù là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng y coi như là người nhà mẹ của Sở Từ, không thể làm mất mặt.

Sở Từ nghe được lời này khóe miệng nhếch lên. Thôi Hương Như và Trương Quế Vân cũng đều nhịn không được hơi ngạc nhiên, mà Xuyên Tử lập tức cười
nói: "Mới không phải đâu! Anh Vân Liệt là anh của chị A Từ!"

Tần
Trường Bình lóe lên tia nghi ngờ trong lòng, cẩn thận suy nghĩ, khó hiểu nói: "Anh là... anh chồng của Sở Từ? Vậy em rể của tôi đâu?"

Y
thật sự chưa biết nhiều về chuyện của Sở Từ. Dù sao cũng không phải
chung thôn với Sở Từ, hai thôn cách cũng hơi xa. Mỗi lần đến đều phải
trải qua hơn ba tiếng, đây là ngồi xe. Nếu như đi bộ chỉ sợ trong buổi
tối không thể quay về. Cho nên mỗi lần đến thôn Thiên Trì cũng không ở
được lâu, cũng khoảng 1-2 tiếng. Mà trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ
có thể nghe được một số chuyện có hạn từ hàng xóm nhà họ Sở.

Huống chi cho tới nay trên dưới nhà họ Sở cũng không xem trọng Sở Từ, hình
dung cô rất đáng sợ, làm cho hai anh em bọn họ cũng hơi kiêng kỵ với đứa em họ Sở Từ này.

Trước đó ông ngoại nói Sở Từ kết hôn, trong
lòng hai anh em đều hơi tò mò. Nhưng lúc hỏi đến thì nhà họ Sở bên kia
lại hàm hồ, dường như không biết được rõ ràng lắm.

"Chuyện kết
hôn là ngoài ý muốn. Bây giờ em và Từ Nhị đã không có quan hệ gì." Sở Từ cũng không thèm để ý cười cười. Sau khi trả lời trịnh trọng giới thiệu
Từ Vân Liệt: "Anh ấy là Từ Vân Liệt, vừa rồi nhìn qua hơi hung dữ trên
thực tế là người rất thành thật và lương thiện."

Tần Trường Bình ngơ ngác nhìn Từ Vân Liệt vài lần, cảm thấy nhiệt tình của mình xem như đã trả giá uổng công.

Nhưng quan hệ giữa Từ Vân Liệt và Sở Từ nhìn qua rất tốt, xét theo những
chuyện vừa rồi người này vẫn đủ nghĩa khí. Bằng không cũng sẽ không vì
Sở Từ đắc tội mợ Vương thị.

"Xin lỗi, là tôi hiểu lầm. Anh Từ,
vừa rồi còn phải cảm ơn anh đã giải vây." Tần Trường Bình cũng rất dứt
khoát, nhanh chóng nói.

Còn Tần Trường Tố thật ra lén lút nhìn Từ Vân Liệt vài lần, lộ ra vài phần thưởng thức. Nhưng đảo mắt lại nhìn
thấy thái độ của Từ Vân Liệt đối với Sở Từ, trong mắt hiện lên một tia
mất mát. Đảo mắt lại thoải mái, đặt lực chú ý lên Sở Từ.

Trực
giác của con gái rất nhạy cảm, cô có thể cảm giác được có một sự ăn ý
giữa Từ Vân Liệt và Sở Từ mà người khác không có được. Nếu không vừa rồi Từ Vân Liệt cũng không có khả năng phối hợp tốt với Sở Từ như vậy. Mà
ăn ý có nghĩa là hòa hợp, hòa hợp có nghĩa là hiểu nhau. Mà hai người có thể hiểu nhau sẽ không có lý do gì làm cho người khác chen ngang vào
lọt.

Từ Vân Liệt rất tốt, làm đàn ông nhìn qua rất có trách
nhiệm. Mặc dù lỗ tai không nghe thấy, nhưng tốt hơn rất nhiều đàn ông
tai thính mắt sáng. Không chỉ có như thế, dáng vẻ của hắn rất ưu tú, nam tính nhưng không th* t*c, rất hợp với mẫu người chồng tương lai của một cô gái.

Chẳng qua đáng tiếc chính là cô biết trễ.

Tần Trường Tố thở dài một hơi. Sau đó giống như ném mất mát vừa rồi đi, cười đi vào phòng với Sở Từ.

Hai anh em này rất hiểu lễ nghĩa, nói chuyện và làm việc cũng sẽ không tạo
cho người ta cảm giác quá đáng. Bởi vậy Thôi Hương Như và Trương Quế Vân cũng rất thích, cũng không có cảm giác xấu hổ.

Hai món trên bàn
vừa mới đi từ xa đã ngửi thấy mùi hương. Lúc này vừa thấy lại nghẹn họng nhìn trân trối, theo bản năng nuốt nước miếng. Sau đó Tần Trường Tố lại ngượng ngùng nhìn Sở Từ: "Nếu không... anh chị vẫn là hôm nào lại đến
được không?"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 198: Đối nội lẫn đối ngoại


cảm thấy hơi mất mặt. Lần đầu tiên tới nhà không mang theo quà, lại còn
cùng ăn chực. Nếu là thức ăn bình thường cũng thôi, nhưng lại là món
thịt heo mê người như thế...

Sở Từ mới xây nhà mới, nói vậy trong tay cũng không còn bao nhiêu tiền. Nếu bữa này không phải mừng dọn nhà
mới khẳng định cũng có thể tiết kiệm một ít. Hai anh em bọn họ nếu ngồi
vào bàn, chỉ sợ bàn đồ ăn này sẽ không còn dư. Vạn nhất buổi tối Sở Từ
không có gì ăn thì làm sao đây?

"Không có việc gì, hai người cứ ngồi xuống đi. Nếu đồ ăn không đủ thì tôi lại làm thêm." Sở Từ nói thẳng.

Nói xong cười ha ha với mấy người Thôi Hương Như chuẩn bị khai tiệc. Tần
Trường Bình và Tần Trường Tố vừa thấy cũng không thể tiếp tục từ chối.
Do dự ngồi xuống, nghĩ rằng kiềm chế một chút không được ăn quá no. Chỉ
là vừa ăn miếng đầu tiên nhất thời bị hương vị này hoàn toàn hấp dẫn,
làm sao còn có thể ngừng lại được? Ngược lại ăn cơm nhiều hơn bình
thường.

"Em họ, tay nghề nấu nướng của em có thể so với những nhà hàng lớn trên phố." Tần Trường Tố nói thật lòng một câu.

Đứa em họ này thật sự trông không giống như từ nhỏ không có ai chăm sóc.
Lấy ví dụ bữa cơm này, tốc độ nó ăn cơm rất nhanh. Nhưng lại không cảm
thấy xấu xí th* t*c. Lúc nói chuyện cũng giống vậy, nhìn sang sảng nhưng biểu cảm cũng không khoa trương.

Mặc dù đời trước Sở Từ sống ở
biên cảnh 20 năm. Nhưng từ nhỏ cũng là nuôi dựa theo đại tiểu thư khuê
các, quy tắc gì cũng rất rõ ràng. Chẳng qua đến biên cảnh không thích
hợp thôi. Nhưng thỉnh thoảng lúc về kinh báo cáo công việc thì cũng
không thể quá mức th* t*c l* m*ng. Cho nên nàng đã phát huy được khả
năng đối nội lẫn đối ngoại. Khi đánh giặc thì tất nhiên phải hung ác như thế nào. Mà trong cuộc sống hằng ngày chỉ cần không chọc cho nàn nóng
nảy thì hành vi của nàng vẫn rất nho nhã.

"Trường Tố nói một chút cũng không khoa trương. Nếu anh nói bây giờ mở nhà hàng kinh doanh cũng không tệ, em họ không bằng thử đi." Tần Trường Bình cũng nói.

Những món ăn này có thể nói là ngon nhất y đã từng ăn qua, thật không biết Sở Từ học được ở đâu. Ngoài ra cả nhà ông ngoại cũng thật là, tính tình
hay phẩm chất của Sở Từ đều không có gì để lựa chọn. Tại sao ở trong
miệng bọn họ lại thành người thô lỗ chứ? Nếu Sở Từ là người thô lỗ, vậy
hai anh em bọn họ chỉ sợ ngay cả con người cũng không phải.

Bất
quá sau khi nói ra câu này Tần Trường Bình lại hối hận. Nhà hàng làm sao dễ mở như vậy? Cho dù là có tiền thuê mặt bằng nhà hàng, cũng không có
vốn trang trí sửa chữa. Huống chi huyện ngày nay chủ yếu vẫn là nhà hàng do nhà nước kinh doanh. Hầu như nhà hàng tư nhân bình thường đều không
có chỗ đứng. Hơn nữa nhà hàng này một khi mở cũng cần phải có các mói
quan hệ cá nhân. Nếu không vạn nhất có người gây chuyện, một cô gái như
Sở Từ không có ai dựa vào cũng chỉ có thể rơi vào kết cục bị khi dễ.

Trong lòng Tần Trường Bình đang nghĩ chuyện gì Sở Từ cũng rõ ràng. Hai chữ
"tiền quyền" này cần phải có cái thứ nhất. Nếu không sẽ rất khó làm cho
kinh doanh ngày càng lớn mạnh. Cho nên trước mắt vẫn là an phận thủ
thường một chút. Dù sao bản thân đã không phải Đại tướng quân oai phong
lẫm liệt đời trước nữa.

Sở Từ lập tức cười cười, cũng không tỏ vẻ không đồng ý. Tần Trường Tố rất thông minh, lập tức chuyển đề tài khác.

Từ trong miệng hai anh em này, Sở Từ biết được không ít chuyện về người dì chưa từng gặp mặt kia dì. Người dì này từ nhỏ tính cách đã trái ngược
với mẹ ruột của nàng, là người phụ nữ rất truyền thống và cần mẫn. Cho
tới bây giờ chưa từng đi học nên không biết chữ, từ nhỏ đã tiếp xúc
chính là công việc nội trợ. Bà trông tương đối thanh tú còn biết làm
việc. Cho nên năm đó người đến cầu hôn bà cũng không ít. Nhà họ Sở chọn
tới chọn lui cuối cùng chọn cho bà người ngoài thôn, đổi được rất nhiều
tiền sính lễ.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 199: Mượn tiền để dùng


thôn mới biết được chồng mình là người bạo lực, hút thuốc uống rượu. Có
đôi khi mấy lần còn đi với người khác ra ngoài đánh bạc. Người dượng này là con một trong nhà. Cho nên các trưởng bối đều dung túng ông. Mà dì
sau khi gả vào, bà không có năng lực kiềm chế được chồng, thường xuyên
bị nhà chồng ghét bỏ. Bởi vậy thời gian đầu mới kết hôn cũng từng nhiều
lần về nhà mẹ. Thậm chí cầu xin ba mẹ và anh em của mình có thể đón mình về, chỉ tiếc không có thể như ý nguyện.

Lúc dì tuổi trẻ rất
nhiều lần đều là bị người nhà chồng trói về, ầm ĩ không ít lần. Cuối
cùng vết thương chồng chất bản thân bà. Bởi vậy thời gian dài hơi buồn
bực không vui, thân thể cũng không được khỏe.

Lúc Sở Từ vừa mới
tới nơi này thì nghe Sở Đường nói qua không ít về khái niệm nam nữ bình
đẳng. Lúc ấy cũng cảm thấy mới lạ, thậm chí còn có cảm giác mong đợi.
Nhưng sau này lại phát hiện ra cũng không khác trước kia là mấy. Nhưng
là phụ nữ có cơ hội ra ngoài nhiều hơn mà thôi. Những ngươi đàn ông vẫn
coi phụ nữ như vật sở hữu của mình. Phụ nữ lấy chồng lại càng bị nhà
chồng hạn chế hơn. Loại quan niệm này đã ăn sâu bén rễ cũng chỉ vừa mới
bắt đầu có một chút thay đổi mà thôi.

"Em họ, em cũng đừng trách
mẹ chị nhiều năm như vậy không quan tâm em... Thật sự là bà ngay cả bản
thân cũng không quan tâm được. Mỗi lần về nhà ngoại, ba chị và bà nội
chị đều nhìn bà chằm chằm giống như nhìn trộm. Ngay cả anh chị cũng vậy, nếu không phải bên ba chị không có anh em ruột, cũng sẽ không để cho
anh chị thường đến nhà ông bà ngoại." Tần Trường Tố thở dài một hơi nói.

Cô là bé gái, từ nhỏ không ít khi bị bà nội xem thường. Nhưng cũng may anh cô đối xử tốt với cô, làm cháu nội đích tôn trong nhà, anh trai vẫn rất uy nghiêm.

Sở Từ chỉ gật đầu, xác thực không để ý chuyện này.
Thậm chí nếu hôm nay hai anh em này không đến nhà thì nàng đã không nhớ
nổi mình còn người dì.

Hai anh em ở cũng không bao lâu. Sau khi
ăn cơm xong lại nói chuyện chưa đến nửa tiếng đã đứng dậy tạm biệt. Lúc
Sở Từ tiễn người ra cửa thì phát hiện Vương thị đứng cách đó không xa
nhón chân nhìn vào, cũng không biết đợi ở bên ngoài bao lâu.

Sở Từ coi như không phát hiện, mà hai anh em Tần Trường Bình nhìn thấy Vương thị sắc mặt cũng xụ xuống, hơi khó coi.

Lúc này Vương thị thật vất vả nhìn thấy hai anh em đi ra. Cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi đến trước mặt hai người vội vàng nói: "Tao nhờ
người đưa em họ mày đi thị trấn khám bệnh, nhất thời sốt ruột cũng không mang theo tiền. Hai đứa tụi bây trước lấy ra chút tiền cho tao mượn
dùng."

Tần Trường Bình giật khóe miệng.

"Mợ, nãy giờ cũng hơn một tiếng. Nếu mợ về nhà cũng sớm nên lấy được rồi chứ?" Tần Trường Tố vội vàng nói.

"Tao không phải không nghĩ tới hai tụi bây có thể ở lâu như vậy sao? Có lẽ
là ăn không ít cơm phải không? Tao cũng nhìn thấy vừa là thịt viên vừa
là thịt lát, so với quán ăn còn phong phú hơn. Thiên Dũng đáng thương
nhà tao, chị họ anh họ ăn hăng hái như vậy. Nó lại phải bị chịu tội lớn
như vậy..." Vương thị lại nói.

"Mợ đừng nói như vậy, Thiên Dũng cũng không phải hai anh em cháu đánh!" Tần Trường Bình cũng hơi nóng nảy.

Nhìn xem hôm nay người mợ này đã làm chuyện gì, không có gì chính xác. May
mắn có Từ Vân Liệt, nếu không bọn họ không phải trợ Trụ vi ngược sao?
Đến lúc đó không ép Sở Từ xuống đài được, còn không bị Sở Từ trách sao?

Ngoài ra, cả nhà mợ biết rõ Sở Từ không có đáng sợ như lời đồn đãi, trước nay cũng không làm rõ. Cả ngày bôi đen hai chị em Sở Từ, làm hại bọn họ còn tưởng rằng Sở Từ thật sự là đứa ăn trộm lừa gạt mọi người là chính! Nếu sớm biết rằng tính cách Sở Từ như thế, làm sao cho đến hôm nay mới bắt
đầu qua lại chứ?
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 200: Có việc cầu người


không thoải mái. Nhưng Vương thị này cũng không phải người dễ tống cổ,
lập tức tính tình quái đản hừ nhẹ nói: "Trường Bình à, mày cũng không
thể tính như vậy. Thiên Dũng xác thực không phải tụi bây đánh. Nhưng vốn dĩ tao mời tụi bây đến nhà Sở Từ ăn cơm. Kết quả thì sao? Thiên Dũng
nhà tao bởi vì một đĩa thịt viên bị đánh đùi vừa xanh vừa tím. Mà hai
đứa tụi bây lại ăn dính mỡ đầy mặt. Lát nữa về nếu ông ngoại tụi bây
biết, trong lòng còn không biết nghĩ như thế nào đâu!"

"Hai đứa
tụi bây gần đây đến không phải là muốn mượn ông ngoại mày 200 đồng mua
thuốc trị bỏng sao?" Vương thị nói xong đảo mắt nói tiếp: "Tao chỉ là
hỏi mượn mày 20 đồng mà thôi mày đã tiếc như vậy. Ông ngoại mày nhìn
thấy mày keo kiệt như vậy, làm sao dám cho mượn tiền?"

Sắc mặt
Tần Trường Bình cứng ngắc. Hai anh em bọn họ không có bao nhiêu tiền, cả người cũng hơn 30 đồng. Ngày thường tiền công đều phải nộp trong nhà,
trên người căn bản tích góp không được bao nhiêu.

Mấy năm nay sức khỏe của mẹ không tốt, cũng hơi đần độn. Chủ yếu là bởi vì hai năm
trước ba say rượu làm mặt bà bị phỏng, đến nay còn để lại một vết sẹo
đáng sợ. Mặc dù tuổi mẹ cũng cũng không nhỏ, nhưng bà cũng là phụ nữ.
Mỗi ngày ra cửa đều phải chịu ánh mắt soi mói của người khác trong lòng
tự nhiên khó chịu.

Hai anh em bọn họ muốn cho mẹ vui vẻ hơn nên
đặc biệt hỏi thăm không ít thuốc trị bỏng, biết được có bài thuốc bí
truyền từ tổ tiên của một thầy thuốc y học cổ truyền. Cho dù là vết sẹo
mười mấy năm cũng có thể trị, cho nên mới động lòng.

Chỉ là thuốc kia giá rất mắc, một hộp phải 200 đồng.

Tiền của nhà họ Tần đều bị ba phung phí nhiều năm như vậy, căn bản không lấy ra được. Cho dù có, cũng không có khả năng dùng nhiều tiền như vậy ở
trên mặt mẹ.

Sắc mặt hai anh em hơi chần chờ, suy nghĩ một hồi
vẫn là lấy ra. Mặc kệ nói như thế nào Sở Thiên Dũng đều là cháu trai
đích tôn nhà họ Sở, địa vị của nó trong lòng ông ngoại khẳng định là
khác. Nếu Vương thị thật sự nói xấu trước mặt ông ngoại. Có lẽ ông ngoại thật sự không muốn cho mượn tiền.

Tần Trường Bình móc ra một túi vải đã nhăn nhúm. Bên trong có một đống tiền, có 1 xu 5 xu, cũng có 1
đồng 2 đồng, vừa định đếm lại bị Vương thị cướp đi: "Số tiền này cũng đủ rồi. Nếu có dư tao sẽ trả lại cho tụi bây. Thiên Dũng ở còn cửa thôn
chờ tao. Tao không nói với tụi bây nữa, đi trước đây!"

Vương thị nói xong lập tức nhét túi tiền vào túi mình, vội vàng rời đi.

Tần Trường Bình nhất thời choáng váng. Y dù sao cũng là đàn ông, thật mất mặt nếu cướp đồ về.

Tần Trường Tố vừa thấy hầm hừ kêu: "Mợ! Chỗ đó có thể hơn 30 đồng đấy! Mợ cầm đi hết buổi tối bọn cháu phải về nhà như thế nào!"

Bà mợ này cũng quá độc ác, rõ ràng nói là 20, nhưng lại duỗi tay cầm hết
tất cả. Hơn nữa chạy còn nhanh như vậy! May mắn là họ hàng, nếu là tên
ăn trộm xa lạ, có lẽ hai anh em bọn họ hợp lại cũng không đuổi kịp bà!

Vương thị dừng chân lại, dáng vẻ quay đầu có vài phần bực bội. Sau đó lật lật ở trong túi vải, ném 1 đồng về: "Đi xe chỉ mất mấy xu, nhiều tiền như
vậy đủ hai đứa tụi bây trở về chứ?"

Vương thị nói xong di chuyển chân, chưa đến mấy giây đã mất bóng dáng.

"Anh! Chúng ta hà tất phải chịu loại uất ức này chứ? Bà ta cũng quá khốn
kiếp, làm gì có một chút dáng vẻ của trưởng bối chứ!" Tần Trường Tố ngồi xổm xuống nhặt tiền, nắm chặt ở trong lòng bàn tay, uất ức hôm nay ập
vào trong lòng, nhất thời chôn đầu vào chân khóc.

Miệng Tần
Trường Bình khô khốc, không biết nói gì cho phải. Chỉ trách hai bọn họ
là vãn bối, lại có việc cầu người, còn học chưa đủ khôn khéo thôi...
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 201: Chọn một trong hai


đau lòng, trong lòng cũng không vui. Đứa em gái này của y từ nhỏ đã rất
hiếu thắng, chưa bao giờ muốn thua người khác ở chỗ nào. Nếu bọn họ
không phải có chuyện cầu Vương thị thì đứa em gái này của y chỉ sợ đã
sớm đuổi theo cướp tiền về.

"Trường Tố... em cũng đừng đau lòng,
thừa dịp trời còn sớm chúng ta đến gặp mặt ông ngoại. Mợ lấy tiền của
chúng ta, nếu ông ngoại biết hẳn cũng cảm thấy đuối lý..." Tần Trường
Bình cố gắng an ủi.

Tần Trường Tố nức nở vài tiếng, trong thời gian ngắn đôi mắt sưng giống như hạt đào, hồng hồng rất đáng thương.

Chỉ nhìn thấy cô chôn đầu vào giữa gối khóc mấy phút, khi ngẩng đầu lên tóc mái giữa trán đã rối tung, làn da đều cấn vết đỏ. Chỉ là dáng vẻ của cô cũng không tệ, vẻ mặt có vài phần bướng bỉnh như vậy ngược lại rất bắt
mắt như dáng vẻ bên ngoài của cô.

"Anh, em nhất định sẽ không
chịu uất ức. Ông ngoại của em nếu ngay cả chính con gái của ông cũng
không chịu giúp. Vậy từ nay về sau những trưởng bối và họ hàng đồ bỏ này em cũng không cần!" Tần Trường Tố cắn răng, rất hận nói.

Vương
thị lấy đi tiền là hai anh em bọn họ ăn mặc tiết kiệm tính góp được. Bà
biết rõ tâm tư của hai anh em cô lại còn có thể làm ra chuyện như vậy,
vô luận như thế nào cũng không thể nhịn được!

"Trường Tố, chúng ta cũng không phải ngày đầu tiên biết bà mợ này." Tần Trường Bình thở dài một hơi.

"Đúng, em biết bà ta vốn dĩ là loại người như thế. Nhưng mà anh, mặc dù chúng
ta nói muốn mượn tiền, nhưng mượn chính là ông ngoại. Kết quả thì sao?
Toàn bộ nhà họ Sở đều lạnh lùng trừng mắt nhìn chúng ta, giống như chúng ta sẽ đưa nhà mấy bà ra ngoài đường. Những năm gần đây chúng ta mang đồ đến còn ít sao? Nếu không phải chúng ta không có anh em dựa vào, người
lớn trong nhà đã sớm không cho đến đây!" Tần Trường Tố lại nói.

"Lại nói tiếp, em ngược lại cảm thấy Sở Từ cực kỳ hung ác ở trong miệng bọn
họ thật ra rất tốt. Nếu sớm biết rằng em ấy như vậy, em mới không uất ức bản thân qua lại với mấy phế vật kia đâu!" Tần Trường Tố nói xong nước
mắt cũng không chảy nữa, thay vào đó chính là tức giận nặng nề.

Tần Trường Bình biết phế vật trong miệng em gái nói là ai, đơn giản chính
là một đám em họ nhà họ Sở kia. Kỳ thật y cũng cảm thấy dùng hai chữ này hình dung đám con cháu nhà họ Sở rất chính xác. Nhưng trước mắt dù sao
cũng là ở thôn Thiên Trì, vạn nhất lời bọn họ nói không cẩn thận bị
người khác nghe thấy khẳng định sẽ đưa tới rất nhiều rắc rối không cần
thiết.

"Những lời này trong lòng em hiểu là được. Lần sau cũng
không nên tùy tiện nói lung tung. Nếu em trút giận xong rồi chúng ta
phải đi gặp ông ngoại. Trường Tố, chuyện của mẹ quan trọng hơn, chúng ta chịu chút uất ức cũng không có gì." Tần Trường Bình hiểu chuyện nói.

Tần Trường Tố gật đầu, lên tiếng. Cô chỉ nhỏ hơn anh trai hai tuổi mà thôi, cho nên có rất nhiều đạo lý trong lòng cô đều hiểu rất rõ ràng.

Tần Trường Tố phủi bụi quần áo đứng dậy, xoa nhẹ đôi mắt hai cái, cố gắng
duy trì nụ cười. Dù sao quay về gặp ông ngoại không thể có vẻ mặt đưa
đám như vậy. Nếu không ông ngoại sẽ cảm thấy cô tới tìm xui xẻo.

"Anh, giữa mợ cả và Sở Từ chỉ sợ không thể tử tế, còn ngôi nhà này của em
ấy... Cho dù là ông ngoại chỉ sợ đều sẽ luyến tiếc..." Tần Trường Tố
nhíu mày vừa đi vừa nói.

Nói cách khác, Sở Từ và nhà ông ngoại
hai anh em cô chỉ có thể thân thiết một bên trong đó. Nếu không hai bên
cũng không lấy lòng được.

Tần Trường Bình cũng đang suy xét vấn
đề này. Hôm nay gặp mặt Sở Từ, ấn tượng về em ấy thật sự không tệ, cũng
muốn tiếp tục qua lại. Nhưng chỉ sợ nhà họ Sở mất hứng, không muốn qua
lại với hai anh em họ!
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 202: Y dược


Hai em em rối rắm cả đoạn đường, cho đến khi nhìn thấy ông ngoại Sở Phúc Sinh mới lập tức vứt suy nghĩ ra sau đầu. Tất nhiên là lập tức đi qua
chào hỏi.

- -- ---

Mà lúc này Sở Từ cũng biết được tin tức, nói là Vương thị huy động mời người đưa Sở Thiên Dũng đi huyện. Sở Thiên
Dũng dọc theo đường đi lại mắng chửi, rất nhiều người trong thôn nhìn
thấy đều nghĩ là Sở Từ ra tay. Nhưng Vương thị cũng không ngốc, không
dám để cho Sở Thiên Dũng nói một chữ về Từ Vân Liệt. Bằng không Từ Vân
Liệt sẽ có lý do tìm đến nhà sau đó dạy dỗ cho nó một bài học.

Trương Quế Vân và Thôi Hương Như vẫn ở đó giúp đỡ cô xử lý dược liệu trước đó Trương Bảo Sơn thu mua về.

"Sở Từ, đây cũng là dược liệu à? Nhìn giống như rau dại vậy." Trương Quế
Vân cầm một cây lên lắc lắc, mở miệng cười một tiếng lại nói: "Cháu có
hứng thú với dược liệu như vậy, tương lai sẽ không phải cũng muốn làm
thầy thuốc chứ?"

Những thầy thuốc này cũng đều có biên chế, cũng
có thể dựa vào một môn năng lực này tự nuôi sống bản thân. Chỉ là không
biết tại sao luôn cảm thấy để cho Sở Từ cả đời ở thôn Thiên Trì làm thầy thuốc nhỏ giống như uất ức cho cô.

Loại suy nghĩ này quả thật
làm cho trong lòng bà kỳ quái. Sở Từ chính là một con bé thôi, rốt cuộc
là bắt đầu từ khi nào mà cảm giác của bà đã khác biệt như thế?

Sở Từ lại hơi dở khóc dở cười, nàng học mấy thứ này tất cả đều là bị động! Nhưng hạng mục dược lý này làm cho nàng có thể nhận biết được một chút. Dù sao không phải làm nổi tướng quân có thể làm thần y cũng không tệ.

Tất nhiên, thần y cũng không phải dễ làm như vậy. Cho dù có tiểu hòa thượng giúp đỡ, nàng trong thời gian ngắn cũng sẽ không có thành tựu lớn. Nếu
làm thần y dễ dàng như vậy, vậy chỉ sợ đã sớm có khắp nơi.

"Học y dược chỉ là hứng thú. Nhưng nếu ngày thường có thể giúp được mọi người
cháu cũng không sợ rắc rối, nhất định sẽ ra tay." Sở Từ nói.

Trương Quế Vân chính là người miệng rộng thứ hai ở thôn bắc. Người thứ nhất là mẹ chồng của bà. Ở trước mặt của bà nói nhiều lời phục vụ vì thôn dân
khẳng định là có ích không hại.

Quả nhiên, ánh mắt Trương Quế Vân nhìn Sở Từ càng thêm khen ngợi. Một lát sau, dường như đột nhiên nhớ
tới cái gì nói: "Sở Từ, đàn ông nhà hàng xóm kế bên thím thích uống
rượu. Nhưng mỗi lần uống rượu xong đều ói rất nhiều, làm phiền vợ hắn đi theo dọn vất vả. Cháu xem trong tay cháu có cách làm cho hắn bỏ rượu
hay không? Nếu không có, có thể làm cho hắn sau khi uống xong cũng không khó chịu như vậy không?"

Nhóm chị em gái của bà nhiều, ai cũng
có mấy vấn đề nhỏ, đặc biệt là mặt phụ khoa. Chỉ là không biết năng lực
của Sở Từ, bà không tốt biết xấu hổ mở miệng nói ra những chuyện này.

"Sau khi thím trở về có thể để cho người hàng xóm của thím nấu một nồi thuốc dự phòng, chủ yếu bỏ: trần bì, đậu đỏ, cam thảo, gừng, muối, đinh
hương... Những thứ này đều rất thường thấy, nấu lên cũng không tốn công, có thể giảm đờm, ngăn nôn giải rượu, trị say rượu nôn mửa." Sở Từ mở
miệng nói ra tín.

Nói xong bản thân cũng hơi sửng sốt. Bản thân
đời trước chỉ biết một số thảo dược có thể giải độc cầm máu mà thôi,
dược lý là không hiểu. Đến nơi đây cũng mới hơn ba tháng, nhưng cảm giác biết được tri thức dược lý nhiều hơi kỳ quái. Hơn nữa bình thường nàng
căn bản sẽ không cố ý đi học dược, cũng chỉ là lúc làm việc nặng thì
thuận tiện phân tâm nhớ một chút mà thôi. Nhưng thành quả lại rõ ràng.

Tất nhiên, cách giải rượu này đơn giản. Nếu gặp triệu chứng nặng hơn không có khả năng trông cậy vào nàng.

"Thím biết hỏi cháu chắc chắn không sai, tối nay kêu bà ấy thử xem. Nếu có
tác dụng, thím sẽ thu xếp người khác cũng tới tìm cháu kê đơn. Mặc dù
không thể cho cháu kiếm nhiều tiền, nhưng tương lai cháu chắc chắn không thiếu ăn." Trương Quế Vân vội vàng nói.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 203: Ban đêm xông vào nhà dân


gạo, bột mì hằng ngày để làm quà. Sở Từ nếu dựa vào những dược liệu này
giúp người khác, không chỉ có dang tiếng xấu có thể biến thành tốt. Hơn
nữa tương lai còn có khả năng được mọi người tôn trọng. Dù sao thầy
thuốc và thầy giáo cũng giống nhau, một người có thể cứu mạng còn một
người có thể thay đổi cuộc sống của người khác.

Sau khi ở chỗ Sở
Từ cũng đã đủ, Trương Quế Vân nhiệt tình đi sang nhà hàng xóm thuật lại
nguyên văn lời nói của Sở Từ lại một lần.

Sở Từ biết việc kê đơn
này nên cẩn thận, từ người khác thuật lại dễ dàng xuất hiện vấn đề.
Nhưng nghĩ dược liệu không phức tạp, cho nên lúc này mới không để ý. Chỉ là để cho Trương Quế Vân đọc thêm mấy lần.

- -- ---

Đêm đó, Sở Từ vào ở nhà mới.

Trong nhà mới vẫn trống rỗng, ban đêm khó tránh khỏi hơi ảm đảm. Nhưng Sở Từ
đã dọn tất cả đồ đạc qua, miễn cưỡng có thể sinh hoạt.

Ban đêm tối đen duỗi tay không thấy năm ngón tay. Sở Từ ngủ trễ, đợi cho ngọn đèn dầu tắt mới nhắm mắt lại.

Nhưng mà hơn nửa tiếng sau trong nhà đột nhiên có thêm một số âm thanh sột
soạt, âm thanh không lớn. Nếu như còn ở từ đường Sở Từ cũng sẽ không để
ý. Dù sao có rất nhiều chuột, nhưng nơi này chính là nhà mới!

Nhất thời dựng lỗ tai lên nghe động tĩnh.

Âm thanh rất nhỏ ngày càng gần, chậm rãi vào phòng, mơ hồ nghe được tiếng
rương bị mở ra. Tiếp theo, trong bóng đêm bóng dáng lại đang lẩm nhẩm
cái gì.

"Tại sao không có? Không phải tiêu hết chứ?" Bóng dáng thấp giọng nói.

Nếu Sở Từ đã ngủ rồi khẳng định không nghe được động tĩnh như vậy. Mà khi nàng mở to mắt thì có vẻ tên trộm này hơi ngu ngốc.

Cũng may cuộc sống đời trước cảnh giác, bằng không bây giờ nàng cũng không thấy được cảnh như vậy!

"Không có khả năng tiêu hết! Ban ngày nó còn mời người khác ăn nhiều thịt như
vậy. Nếu không có tiền làm sao nỡ mua?" Một phụ nữ thấp giọng cũng
truyền tới.

Nhất thời, Sở Từ đã biết người trong bóng đêm này rốt cuộc là ai. Không thể không nói cậu mợ này cũng thật đủ ngu, chiếm lợi
không được lại bắt đầu làm ăn trộm!

"Lại tìm xem tìm, không chừng giấu trên người..."

Người nói xong bắt đầu tới gần, một đôi tay sờ sờ lên chăn của nàng tìm kiếm
phương hướng. Khi bàn tay chạm đến tóc nàng thì Sở Từ lập tức duỗi tay
túm cổ tay đối phương, giọng âm trầm nói: "Lá gan của mấy người rất lớn
nhỉ?"

"A! Quỷ!!" Chủ nhân đôi tay kia trong nháy mắt sợ hãi, giọng sắc nhọn từ cuống họng phát ra.

Sở Từ nắm chặt lấy cổ tay bà không buông tay: "Ban đêm xông vào nhà dân, cậu mợ cũng không sợ đụng phải quỷ?"

Vương thị sợ tới mức tim đập nhanh, nhưng đảo mắt cảm nhận được nhiệt độ
trong tay Sở Từ nhất thời yên tâm xuống: "Hơn nửa đêm mày không ngủ được đột nhiên nói cái gì chứ! Muốn hù chết bọn tao à?"

Sở Từ trong
chớp mắt bội phục da mặt của Vương thị này. Bản thân bà không làm chuyện tốt, lại không biết xấu hổ đến trách nàng đột nhiên lên tiếng?

Mà giờ phút này, ông cậu Sở Thắng Lợi này vội vàng mở ra đèn pin mang theo trong người, ánh sáng chói lóa chiếu thẳng về phía đôi mắt Sở Từ.

Cùng lúc đó, người đàn ông đơn sơ đang ngủ trong đống cỏ khô gần đó đột
nhiên mở mắt ra, ngước mắt lên vừa nhìn thấy ánh đèn trong nhà kia sợ
hãi, vội vàng đứng dậy chạy qua.

Trong nhà Sở Từ chỉ có đèn dầu, căn bản không có mua đèn pin, mà đèn dầu không có ánh sáng mạnh như vậy!

"Sở Từ, mày buông tay, bằng không tao và mợ mày sẽ không khách khí với
mày!" Sở Thắng Lợi vốn định lập tức chạy trốn. Nhưng nhìn thấy tay vợ bị Sở Từ cầm lấy, lập tức nói. Mặc kệ nói như thế nào, nếu như bị người
nhìn thấy bọn họ làm trưởng bối lại lén lút vào nhà mới của Sở Từ, nhất
định sẽ làm thôn dân nói huyên thuyên. Ông Sở trong nhà là người sĩ
diện, đến lúc đó thì không xong.
 
Back
Top Dưới