Cập nhật mới

Khác Sẽ như thế nào nếu Fuji gặp Hana

Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 40


Fuji nhìn Hana đang nằm trên giường rồi lắc đầu, cô đi đến mép giường đứng nhìn Hana thì cô ấy lại xoay qua chỗ khác không thèm nhìn cô.

Fuji quỳ một chân lên giường, cô chống một tay để ổn định cơ thể còn tay kia cô chọt nhẹ vào vai Hana nhưng cô ấy vẫn không chịu để ý tới cô.

"Tôi đính hôn chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi, chúng tôi sẽ không thật sự kết hôn."

Hana vẫn im lặng nằm xoay lưng về phía Fuji, chỉ là Fuji không biết thật ra cô đang lắng tai nghe những lời Fuji nói.

"Cậu cũng biết tôi vẫn chưa đủ tuổi vị thành niên, tôi vẫn phải sống dưới sự giám hộ của bố tôi.

Nếu lần này tôi không chịu đính hôn với Rain thì sau này chắc hẳn vẫn có những người khác, mà bọn họ chưa chắc đã dễ nói chuyện như Rain.

Để bố tôi không can thiệp vào cuộc sống của mình nữa thì tôi phải chịu đựng cho đến lúc ông ấy không thể lấy quyền giám hộ mà ra lệnh cho tôi làm bất cứ chuyện gì nữa..."

Fuji lúc này đã ngồi hẳn lên giường, cô khoanh chân ngồi, tay thì chống đầu nhìn Hana rồi nói.

Nói xong những lời này Fuji cũng bước xuống giường, cô với tay lấy chiếc balo bị quăng bên cạnh đeo lên vai chuẩn bị rời đi, lúc này một bàn tay chợt nắm lấy cổ tay cô kéo lại.

Fuji nhìn chủ nhân bàn tay đang nằm sấp trên giường vùi đầu vào chăn nhưng sức lực trên tay cũng không yếu, cô không nói chuyện cũng không tiếp tục đi mà chỉ đứng yên nhìn xem Hana định làm gì nữa.

Hana vùi đầu vào chăn vì không có mặt mũi đối mặt với Fuji, cô chỉ vì một tin tức vừa nghe được từ một phía đã tức giận cho là Fuji phản bội khi giấu cô để đi đính hôn cùng người khác.

Fuji đứng đợi một lúc vẫn không thấy Hana lên tiếng nên cô rút tay mình lại rồi rời khỏi phòng, có lẽ cô cũng đã hiểu một chút gì đó qua phản ứng của Hana, hẳn là cô ấy hiểu lầm cô sẽ vì va vào tình yêu rồi đính hôn với một người khác sau đó không quan tâm tới cô ấy nữa :" Bạn bè mà cũng có tính chiếm hữu cao như thế à?"

Fuji vừa đi vừa lẩm nhẩm trong miệng.

Khi Fuji đến dưới lầu thì không gặp bố Hana để chào tạm biệt mà chỉ gặp quản gia đang đứng đợi cô dưới chân cầu thang, lúc cô đến gần thì ông ấy giao lại cho cô một túi tài liệu kèm theo lời nhắn của bố Hana :"Ông chủ có việc cần giải quyết nên đã đi trước rồi ạ!

Ông chủ có sai tôi giao túi tài liệu này cho cô và nói rằng nó sẽ giúp ích cho việc cô sắp làm, ông chủ còn nói lựa chọn lần này của cô rất tốt."

"Cảm ơn chú, tôi đi trước đây!"

Fuji nhận túi hồ sơ rồi để nó vào balo và trở về nhà.

Những ngày sau này mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, Fuji vẫn sáng đi học tối đi huấn luyện còn thỉnh thoảng ra ngoài đi dạo hoặc đi ăn tối cùng Rain.

Việc thay đổi duy nhất là sau lần nói chuyện hôm ấy thì cô có cảm giác mối quan hệ của mình và Hana bắt đầu trở nên có khoảng cách, Hana không còn bám cô như trước, cô ấy vẫn mở rộng vòng bạn bè nhưng thỉnh thoảng lại xin nghỉ học với lý do cá nhân.

Buổi tối ở một nhà hàng gần bờ sông, trong một góc của nhà hàng có hai người đang ngồi đối mặt với nhau, bên nam thì luôn mỉm cười nhưng cô gái ngồi đối diện anh chỉ chăm chăm nhìn vào điện thoại mà nhíu mày.

"Fuji, món này của nhà hàng ăn ngon lắm đấy, em không muốn thử một chút à?"

"Nói thật đi Rain, chuyện này có phải là anh nhúng tay vào không?"

Fuji giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Rain, trong điện thoại là một bức ảnh có vẻ được chụp lén, bối cảnh là trong một góc của quán bar với ánh đèn lờ mờ có một nhóm gồm nhiều nam nữ đang cùng nhau lén lút chia thứ gì đấy mà theo như người gửi ảnh nói đó là đồ cấm.

Rain chỉ nhìn sơ qua sau đó anh rút điện thoại ra khỏi tay Fuji và đặt nó xuống bàn, trên mặt anh không có biểu hiện gì là chột dạ cả, Rain đẩy nhẹ đĩa thức ăn về phía Fuji :"Không phải em từng nói muốn hủy hoại thứ mà bố em để ý nhất à?

Thứ bố em để ý nhất không phải là đứa con trai này sao?"

"Hủy hoại nó nhưng không nhất thiết làm nó sa đoạ vào những thứ chất cấm này!"

"Fuji, em vẫn còn mềm lòng quá.

Năm đó bố em có thể bỏ mặc sự sống chết của em ở Home School em nghĩ chỉ là do ông ta máu lạnh vô tình hay sao?"

Fuji im lặng không nói nhưng sắc mặt cô rất khó xem

"Anh biết em đang cảm thấy thủ đoạn của anh dơ bẩn nhưng em nên nhớ một điều rằng chúng ta là đồng bọn, với sức của chúng ta hiện giờ chỉ có thể dùng những thủ đoạn dơ bẩn như vậy để đánh ngã bọn họ."

Cuộc trò chuyện chấm dứt ở đây, Fuji cũng không còn tâm trạng gì mà ăn uống cả, đúng là cô có ý nghĩ hủy hoại những thứ bố cô để ý bao gồm cả đứa con trai cưng của ông ấy nhưng tận mắt nhìn thấy nó sa đà vào những thứ này thì Fuji lại có cảm giác không đành lòng.

Rain nhìn Fuji im lặng thì chỉ đành lắc đầu, anh biết cô khó chịu nhưng đã chọn lên cùng thuyền trở thành đồng bọn hợp tác với anh thì cô không có cơ hội quay đầu nữa.

Fuji về đến nhà thì nằm vật ra giường, trong đầu cô bây giờ trống rỗng không nghĩ được gì nữa.

Lúc này điện thoại bỗng nhiên đổ chuông, Fuji lười biếng mà ấn nghe :"Alo!"

"Tớ làm phiền cậu nghỉ ngơi à?"

Đầu dây bên kia là giọng Hana ngập ngừng dò hỏi.

"Không có...có chuyện gì không?"

"Fuji, tớ sắp đi du học."

"Cái gì?"

Fuji đang nhắm mắt nằm trên giường nhưng nghe xong câu nói của Hana thì cô mở mắt ra ngồi bật dậy.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 41


"Tại sao cậu lại nghĩ tới việc đi du học?"

Có lẽ cảm thấy mình phản ứng hơi mạnh nên Fuji ngã xuống nằm lại trên giường, cô vô thức nhìn vào ánh đèn trên trần nhà và trong đầu cô bây giờ vẫn trống rỗng, cho đến khi mắt phát đau vì nhìn vào ánh đèn quá lâu mới làm Fuji lấy lại tinh thần.

Hana nghe đầu dây bên kia hỏi một câu rồi rơi vào im lặng, cô ngồi trong căn phòng bí mật của mình nhìn vào những tấm ảnh được treo trên tường chờ đợi Fuji nói tiếp nhưng có vẻ cô ấy đang đợi cô trả lời nên không tiếp tục nói gì nữa.

"Fuji này, nếu tớ nói tớ đi du học vì trốn tránh việc nhìn cậu đính hôn, thậm chí là kết hôn với một người con trai khác thì cậu sẽ nghĩ như thế nào?"

"Cậu đối với bạn bè cũng có sự chiếm hữu mạnh mẽ như vậy à?"

Fuji cười khẽ hỏi ra câu hỏi mà dạo gần đây cô hay thắc mắc khi nghĩ về phản ứng của Hana lúc nghe cô sẽ đính hôn với Rain.

"Có lẽ thế vì tớ chỉ có một người bạn là cậu nhưng dạo gần đây tớ suy nghĩ rất nhiều về cảm giác mà tớ dành cho cậu, nó không giống như sự chiếm hữu khi bạn thân của mình có người bạn khác mà nó có vẻ như là tớ thích cậu."

Fuji ngạc nhiên khi nghe những lời Hana nói, sau đó cô suy nghĩ một lúc rồi bật cười trả lời :"Vậy thì có lẽ tôi cũng thích cậu."

Lúc này đến lượt Hana ngạc nhiên nhưng chưa chờ cô phản ứng kịp thì câu tiếp theo của Fuji giống như một gáo nước lạnh đổ ập vào mặt khiến cô tỉnh táo lại :"Tôi từng nghe ai đó nói như này, không phải vì thích nên mới có thể làm bạn với nhau sao?"

"Ngốc nghếch!"

Hana nói xong câu này thì vội tắt máy, cô tựa lưng vào ghế nhắm mắt lại rồi cứ ngồi yên đó.

Nếu lúc này Fuji có mặt ở đây sẽ nhận ra căn phòng này tuy không lớn lắm nhưng trên tường đã treo rất nhiều ảnh của cô, có vui có buồn có giận dữ cũng có ảnh cô chỉ ngồi đó nhìn về phía xa, có ảnh là chụp lén cũng có ảnh là Hana tự chụp cho cô, điểm chung là trên mỗi bức ảnh thì cô đều là trung tâm của ảnh.

Fuji ngơ ngác nhìn điện thoại, cô không biết mình đã làm gì chọc cho Hana giận nhưng nhờ vào cuộc điện thoại này làm Fuji cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn, cô rời khỏi giường đi đến tủ quần áo chọn đồ ngủ rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Điện thoại của Fuji ở trên giường còn dừng lại ở một khung chat đang gõ dở [Nếu nó chịu nghe lời cô thì khuyên nó một chút đừng dính quá sâu vào.....]

-------

"Rain về rồi hả con?"

Ông Pao ngồi xem tivi trên sofa ra tiếng hỏi khi thấy Rain vừa cởi áo khoác vừa đi vào nhà.

"Dạ bố, trễ thế này mà bố vẫn chưa nghỉ ngơi à?"

"Bố chờ em trai với dì con về, trễ rồi mà còn không biết đường vác cái xác về nhà."

Ông Pao nói với vẻ mặt giận dữ

Rain nhìn đồng hồ trên tay rồi mới đi đến cạnh ông Pao để đỡ bố mình đứng dậy :" Bố đi nghỉ ngơi trước đi, bác sĩ đã nói bố không được thức khuya đâu.

Con còn việc ở công ty chưa giải quyết xong, để con vừa làm vừa giúp bố chờ dì với em luôn."

Lúc này ông Pao mới vỗ vỗ lên cánh tay của Rain rồi đi về phòng, Rain nhìn theo bố mình cho đến khi ông khuất lưng thì mới nhận lấy ly cà phê của người giúp việc đưa tới sau đó lên phòng lấy laptop xuống làm việc ngay tại phòng khách.

Đến khi đồng hồ điểm đúng 0h, nhận được một tin nhắn gửi đến điện thoại thì Rain mới vươn vai một cái, anh uống ngụm cà phê cuối cùng rồi mới chậm rãi thu dọn đồ đạc mà trở về phòng mình chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ.

----------

Ban đêm là lúc nhiều người nghỉ ngơi nhưng cũng là lúc những con người sống về đêm bắt đầu hoạt động, trên bãi đất trống cạnh sườn núi là một con đường khá vắng ít xe qua lại lúc này lại tụ tập một đám thanh thiếu niên khá đông.

Bọn họ trên người đều mặc trang phục đắt tiền, mấy chiếc xe đậu bên cạnh cũng không hề rẻ nhưng trong miệng bọn họ lại nói toàn những lời thô tục.

Nhóm người này có cả nam lẫn nữ, có hút thuốc có uống bia có cả những đôi không coi ai ra gì mà ve vãn tán tỉnh nhau.

Lúc này một tiếng xe vang lên xé ngang sự yên tĩnh của ban đêm, đèn xe chiếu thẳng vào nhóm người đang tụ tập ồn ào này khiến bọn họ đều quay sang nhìn về phía ấy, đến khi nhận ra người tới là ai thì bọn họ lại bắt đầu ồn ào lên, kẻ huýt sáo người lớn tiếng kêu, tiếng nói tiếng cười tiếng mắng vang lên liên tục.

"Bắt đầu được chưa?"

Không biết ai hỏi một câu làm cả bọn nhớ ra mục đích chính, bọn họ quăng bỏ tàn thuốc đội mũ bảo hiểm rồi lên xe rồ ga, một tiếng còi vang lên là những chiếc xe đó phóng như bay trên đường.

Nhóm người đó vừa đi không bao lâu thì một chiếc xe máy chậm rì rì rời đi hướng ngược lại.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
chương 42


Tanya đi xuyên qua trong quán bar, thư ký của bố Hana đi phía trước để mở đường cho cô tránh bị va chạm bởi những người đang lắc lư theo điệu nhạc xập xình nơi đây.

Thấy bọn họ chơi khá vui vẻ làm Tanya cũng muốn gọi bạn bè đến tham gia nhưng cô nhớ ra mình vừa mới nghỉ chơi anh bạn thân nên cô chỉ đành bĩu môi, khoanh hai tay trước ngực mà đi theo thư ký đến phòng làm việc của chú mình.

*Cốc cốc* thư ký cẩn thận gõ cửa rồi lui ra sau đứng đợi.

"Mời vào!"

Thư ký giúp Tanya mở cửa và sau khi cô bước vào thì anh ta nhanh chóng lui ra đóng cửa lại, người đàn ông đang cúi đầu xem tài liệu gì đấy nghe tiếng giày cao gót nên ông ấy thoáng ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa rồi ra hiệu cho Tanya đến ngồi ở bàn trà chờ ông.

"Chú tìm đâu ra một cô bé như này vậy?

Đừng nói với cháu là con riêng của chú nhé."

Tanya ngồi trên sofa vừa xem tư liệu trên điện thoại vừa hỏi chú mình.

"Đừng có nói bậy coi chừng tối nay thím cháu về kéo chân cháu đấy."

Bố Hana đóng văn kiện lại rồi đứng dậy đi đến ngồi ở phía chiếc ghế sofa còn lại.

Tanya nhún vai tắt điện thoại đi, cô ngồi ngay ngắn nghiêm túc nhìn chú mình vì đây là lần đầu tiên Tanya gặp chú mình để ý tới một người khác ngoài cô em họ Hana.

"Con bé này, nói sao nhỉ, có thể xem là con gái của một người quen cũ của chú.

Xem ở tình nghĩa với người đã khuất thì chú cũng nên giúp con bé một phen."

----------

Cuộc sống cứ bình yên trôi qua, thoáng chốc cả Fuji và Hana đều đã tới năm cuối cấp chuẩn bị vào đại học, Hana vẫn thực hiện kế hoạch đi du học của mình còn Fuji lại lựa chọn học ở trong nước, từ lúc chuẩn bị cho tới lúc Hana lên máy bay thì cả hai đều không nhắc gì về chuyện không vui hôm đó.

Hôm Hana bay, Fuji đưa cô ra sân bay rồi trở về nhà, căn nhà vẫn như thế nhưng Fuji cảm thấy trong lòng như có một khoảng trống, tối hôm đó cô nhận được tin nhắn của Hana :[ Fuji, tôi chờ cậu 7 năm nhé!

Nếu 7 năm sau cậu có thể chấp nhận tình cảm với tôi thì tôi sẽ tiếp tục thích cậu, còn nếu cậu không chấp nhận được chuyện tình cảm này thì tôi cũng sẽ không dây dưa cậu đâu.

Tôi biết cậu hiểu những gì tôi nói, đừng có lại giả vờ giả vịt với tôi.]

Fuji nhìn tin nhắn thật lâu nhưng cô không trả lời lại cho Hana.

Lễ đính hôn của Fuji và Rain được tổ chức vào lúc Fuji lên năm 3 đại học, trong khoảng thời gian này cô cũng từng bước đi vào công ty, Fuji học được che giấu cảm xúc của mình, cô thu lại mũi nhọn và mọi chuyện từ lớn đến nhỏ đều ngoan ngoãn nghe theo bố mình sắp đặt khiến ông ấy hài lòng.

Sau khi tốt nghiệp Fuji bắt đầu từng bước trèo lên những vị trí cao hơn, cô cũng dần dần nhận được sự chấp nhận của những cổ đông trong công ty vì những nỗ lực và cố gắng của mình.

"Fuji, chúng ta có thể..."

Rain đặt cốc nước xuống rồi ngập ngừng nhìn Fuji muốn nói lại thôi.

Fuji nghe Rain gọi thì cũng đặt nĩa xuống nhìn về phía anh, cô không hỏi nhưng cũng biết Rain muốn nói gì.

"Fuji, chúng ta hủy bỏ hôn ước được không?

Tôi vẫn sẽ giúp em nắm được công ty nhưng hôn ước giữa chúng ta có thể hủy bỏ không?"

Rain nhìn Fuji như thế thì cũng không giấu diếm nữa mà nói thẳng ra.

"Tìm được cô ấy rồi à ?"

"Ừ, tình huống của cô ấy không tốt lắm."

Rain tựa vào lưng ghế rồi dùng tay vò đầu mình, anh không còn vẻ ngăn nắp bình tĩnh như thường ngày mà trên khuôn mặt anh tràn ngập vẻ mệt mỏi.

"Cô ấy" mà Rain nhắc tới là người mà Rain yêu, ba năm trước đây hai người chính thức ở bên nhau nhưng không lâu sau cô ấy phát hiện ra Rain còn có một vị hôn thê, tuy chỉ là hôn ước trên danh nghĩa nhưng cô ấy cũng không chấp nhận được mình mang cái danh người thứ ba nên đã bỏ đi biệt tích, Rain lúc đó như phát điên.

Anh tự mình đi tìm cô ấy, ra tiền thuê người tìm cô ấy nhưng tất cả đều như muối bỏ biển, cô ấy như bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

Sau khi biết chuyện mình có hôn ước là do em trai mình tiết lộ thì Rain bất chấp chiếc lưới anh giăng bấy lâu nay mà ra tay đối phó với mẹ kế và đứa em trai này khiến họ lao đao một thời gian, đến nay họ phải thu lại cái sự kiêu căng của mình lại mà sống nươm nướp lo sợ Rain lại nổi điên đi đối phó với họ.

"Được rồi, vậy hủy bỏ đi, cảm ơn anh mấy năm qua đã giúp em."

Fuji gật đầu với lời đề nghị của Rain, cô cũng đến lúc phải thu lưới rồi.

"Vậy sau khi họp cổ đông xong anh sẽ công bố chuyện chúng ta hủy hôn."

"Không cần đợi đâu, anh cứ chọn ngày gần nhất công bố luôn đi."

"Nhưng ..."

"Em sẽ nghĩ cách khác, anh nên giải quyết chuyện của mình càng nhanh càng tốt, đừng để cô ấy đợi lâu quá."

"Cảm ơn em."

Fuji và Rain đều không nói nữa, Rain nghĩ cách cứu vãn chuyện của mình còn Fuji ngồi im lặng nghĩ tới chuyện Hana sắp về tới rồi cô nên đối mặt với cô ấy như thế nào đây.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 43


"Hana về khi nào thế con?

Sao không báo trước cho bố để bố ra sân bay đón."

Bố Hana vừa đi vào nhà thì ngạc nhiên khi thấy cô con gái cưng lẽ ra đang ở nước ngoài mà bây giờ lại nằm trên sofa ở nhà vừa xem tivi vừa ăn trái cây.

Hana thấy bố về thì quăng vội trái dâu đang định để vào miệng mà chạy tới ôm chầm lấy bố, mấy năm nay hai bố con rất ít gặp nhau nên Hana rất nhớ bố, cô định làm cho bố bất ngờ nhưng nghĩ tới bố mình lớn tuổi không chịu nổi việc cô trêu chọc nên Hana đành từ bỏ ý định đó.

"Con về lần này định ở lại luôn hay chỉ về thăm bố vài hôm rồi lại đi?"

"Lần này con về hẳn luôn rồi ạ, dù gì con cũng học xong chơi cũng đủ rồi.

Lần này con về chia sẻ công việc với bố để bố còn có thời gian tìm bạn gái."

Hana ôm cánh tay bố mình làm nũng, mười mấy năm qua thấy bố một thân một mình chăm lo bầu bạn với mình cũng vì mình mà không tìm bạn gái hay lại cưới thêm ai làm cho Hana thấy thương bố rất nhiều.

Bố Hana chỉ cười rồi gõ nhẹ vào trán cô, ông không muốn nhắc tới chuyện này vì trong lòng ông chỉ có một người phụ nữ duy nhất là mẹ Hana, khi bà qua đời thì tình yêu đó ông dời qua hết cho con gái mình, Hana là món quà quý giá duy nhất mà bà ấy để lại cho ông nên ông đã tự hứa với lòng mình sẽ ở vậy chăm sóc bảo vệ con gái cưng của họ và đây cũng là lý do chỉ cần Hana muốn thì ông luôn thoả mãn mọi yêu cầu của con.

"Con đã nói với Fuji việc con về nước chưa?"

Bố Hana hỏi xong thì nhận ra mình lỡ lời, ông không biết giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì nhưng theo như ông quan sát mấy năm qua thì hai đứa rất ít nhắc về nhau.

"Con nghe nói bố sắp mở quán bar ở tỉnh ạ?

Bố có thể cho con phụ trách quán bar này không ?"

Hana ôm cánh tay bố làm nũng, cô ngước đôi mắt long lanh lên nhìn bố mình khiến ông nuốt lại chữ "không" mà ông chuẩn bị nói ra.

Tới tận khi ăn tối xong và nằm trên giường ngủ thì bố Hana vẫn không thể hiểu nổi tại sao mình lại đồng ý cho con gái phụ trách quán bar ở cái tỉnh xa xôi đó, rõ ràng con gái vừa về nhà sau thời gian dài đi du học nên ông định bụng là sẽ để con ở nhà chơi và ở cạnh ông thêm một thời gian trước khi giao cho con tiếp nhận công việc kinh doanh của gia đình nhưng bây giờ chưa gì mà con gái ông lại chuẩn bị tiếp tục đi xa nhà nữa rồi, bố Hana thở dài rồi chìm vào giấc ngủ, ông chỉ có thể cảm thán là con lớn rồi không cần ông bao bọc nữa.

Hana nằm trên chiếc ghế ngoài ban công ngắm sao, cô đã nằm như thế này mấy giờ đồng hồ, tuy mắt cô nhìn lên bầu trời nhưng trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ cứ lập đi lập lại rằng liệu cô có nên chủ động liên lạc với Fuji để thông báo với cô ấy rằng mình đã về nước không?

Thời gian qua hai người liên hệ với nhau rất ít, ngoài do sai giờ thì còn một lý do là Hana rất sợ nhận được lời từ chối của Fuji, cô không biết khi Fuji từ chối mình thì cô có thể vui vẻ buông bỏ không hay còn điên khùng hơn lần bị Thyme từ chối nhưng cô thật sự không muốn làm gì tổn thương Fuji.

Buổi sáng, 7 giờ, khắp trên các mặt báo lẫn tin tức trên mạng đều đưa tin cảnh sát vừa tạm giam một đám thanh niên tụ tập nhau đua xe gây tai nạn và sử dụng chất kích thích.

Bố Fuji sắc mặt xanh mét mà vò nát tờ báo đang cầm trên tay, sau đó cả mớ bát đũa ly cốc trên bàn đều không thoát khỏi số phận bị quăng ngã xuống đất.

Nhưng những việc này Fuji lại không biết được vì bây giờ cô đã đang trên đường đến công ty để chuẩn bị cho cuộc họp cổ đông, hôm nay sẽ là ngày cô gặt hái được trái ngọt sau bao nhiêu năm cố gắng.

"Ông Pai đâu rồi?

Đã trễ 20 phút rồi mà ông ta và cậu Ken vẫn chưa đến sao?"

"Ông không đọc tin sáng nay à, tôi nghe nói cậu Ken có mặt trong đám thanh niên bị cảnh sát bắt hôm qua đó..."

"Thật à?"

"Thật, cháu trai của dì họ con ông cậu cháu bà mợ của tài xế tôi làm trong sở cảnh sát họ nói là vụ việc này nghiêm trọng lắm, lần này ông Pai sứt đầu mẻ trán chứ không phải nói chơi đâu."

....

Các cổ đông ngồi châu đầu ghé tai nói nhỏ với nhau, sau đó họ xoay qua nhìn về phía Fuji đang ngồi ở đằng kia.

Từ khi vào phòng họp tới giờ Fuji ngoài chào hỏi mọi người xong thì chỉ ngồi yên lặng ở đó xem điện thoại, cô không tham gia vào cuộc nói chuyện của mọi người xung quanh cũng như không nhắc gì tới việc bố cô đến trễ.

Vào lúc này cửa phòng họp mở ra, bố Fuji cùng thư ký đi vào, tuy ông ta vẫn tỏ ra bình thường nhưng những người ngồi trong phòng họp này đều có thể nhận ra tâm trạng ông ta đang rất tệ, tất cả mọi người vờ như không biết chuyện gì mà chuẩn bị bắt đầu cuộc họp.

Cuộc họp diễn ra rất suôn sẻ nhưng đến lúc bố Fuji định kết thúc thì lúc này một giọng nữ vang lên :" Hôm nay lẽ ra cậu Ken phải có mặt trong cuộc họp này để trình bày về việc thâm hụt số tiền lớn trong những dự án mà cậu ta phụ trách nhưng tại sao tới tận bây giờ tôi chỉ toàn nghe những thứ vô nghĩa mà việc nên giải quyết lại không được nhắc đến vậy?"

Mọi người nhìn sang thì phát hiện người nói là Tanya, từ đầu đến giờ cô chỉ mỉm cười ngồi nghe làm mọi người đều quên cô cũng có mặt trong cuộc họp và nhờ cô mở lời mà mọi người lúc này mới nhớ ra việc mà họ quên từ nãy đến giờ.

" Ken hôm nay không được khoẻ nên ..."

"Đây là việc liên quan tới lợi ích của công ty, cậu ta không được khoẻ hay là không thể đến được vì đang phải bị điều tra?"

Tanya cắt ngang lời bố của Fuji, cô tựa lưng vào ghế mà mỉm cười nhìn ông ta.

"Cô có ý gì?"

Bố Fuji nghiến răng mà nhìn chằm chằm Tanya, từ lúc biết tin con trai bị bắt mà không được bảo lãnh thì ông ta đã ngờ ngợ có người nhúng tay vào nhưng vẫn đang điều tra kẻ đứng sau chuyện muốn đẩy con trai ông ta vào tù nên bây giờ khi nghe Tanya nói khiến ông ta bắt đầu nghi ngờ chính cô là kẻ đứng sau đó.

"Tôi có ý gì chẳng lẽ ông không hiểu sao?

Các vị, tôi muốn bãi bỏ chức vị tổng giám đốc của cậu Ken vì cậu ta có hành vi tham ô công khoản của công ty, tôi có bằng chứng và bằng chứng này tôi đã nộp cho cảnh sát để họ điều tra."

Lúc này phòng họp như nổ tung nồi, có hai luồng ý kiến được đưa ra, một bên tin vào lời Tanya nói còn một bên vẫn giữ thái độ trung lập nhìn xem vì họ không thể nghe từ một phía mà đánh giá được dù gì họ cũng đã hợp tác với ông Pai lâu hơn nên muốn xem thử xem ông ta sẽ giải quyết như thế nào.

Nhưng lúc này thư ký của Tanya cũng đem vào giao cho mỗi người một phần tài liệu để họ xem kĩ những dự án mà Ken đầu tư thua lỗ và bí mật bị che giấu đằng sau những dự án đó, khi này chiều gió đã nghiêng hẳn về phía Tanya.

"Tôi đề nghị để cô Fuji lên thay cho cậu Ken."

Lúc này Rain cũng lên tiếng, anh dự định sẽ tìm cách giúp Fuji một tay để lấy được chức vụ này nhưng không ngờ cô Tanya này lại có thể tạo sẵn cơ hội cho anh như thế, Rain đợi gió xoay hướng hẳn mới đưa ra ý kiến của mình.

Tanya nghiêng đầu nhìn sang Rain, đúng lúc mọi người nghĩ rằng cô sẽ lên tiếng phản đối thì Tanya lại bảo :"Tôi đồng ý để cô Fuji đảm nhiệm vị trí này."

Đừng nói những người khác, kể cả ông Pai cũng không ngờ là Tanya lại đồng ý để Fuji lên thay vì biểu hiện của cô từ đầu tới giờ luôn đối nghịch với ông ta khiến ông ta phải dè chừng nhưng cô lại đồng ý để một đứa con khác của ông ta nhận chức vụ quan trọng này.

Những người khác sau khi ngạc nhiên thì cũng chỉ là ngạc nhiên, khả năng của Fuji mấy năm qua họ đều thấy nên chỉ cần không ảnh hưởng lợi ích của họ nữa thì ai ngồi ở vị trí đó cũng không sao cả nên tất nhiên là họ sẽ không phản đối.

Bố của Fuji tuy không cam tâm nhưng ít ra đứa con gái này của ông ta mấy năm nay khá nghe lời nên tạm thời để cô ngồi ở vị trí này cũng được, đợi khi ông ta dàn xếp êm xuôi chuyện của con trai thì ông ta sẽ nghĩ cách để đá cô ra cũng không muộn.

Sau khi thư ký nói gì đó với ông ta thì ông ta nhanh chóng kết thúc cuộc họp rồi rời đi, khi đi ngang qua chỗ Tanya ông ta liếc nhìn cô một cái nhưng chỉ nhận được nụ cười khiêu khích của cô.

Nhìn bóng dáng bố của Fuji rời đi mà Tanya bĩu môi, cô cảm thấy may mắn là bố cô tuy bị cô chọc tức đến suýt đá cô ra khỏi danh sách thừa kế nhưng ít ra ông cũng làm hậu thuẫn cho cô mỗi khi cô muốn làm việc gì đó chứ không trọng nam khinh nữ như nhà Fuji.

Fuji cả buổi chỉ đóng vai một người lắng nghe, cô cũng không biểu hiện ra vui mừng khi nghe quyết định của mọi người, cô chỉ là lễ phép đáp lại những lời chúc mừng dù thật lòng hay giả dối của những người xung quanh.

Tối hôm đó cô mời Tanya và Rain đi uống vài ly xem như chúc mừng, hai người họ cũng vui lòng đi cùng cô, đến lúc trở về thì cả ba đều hơi say nên Fuji tiễn Tanya và Rain an toàn lên xe của từng người rồi mới ngồi ở ghế dài gần đó đợi người lái thay, lúc này Fuji ngồi đó nghĩ về tin nhắn của Mork gửi tới khi cô đang họp :[ Này, buổi sáng tôi gặp Hana ở sân bay đấy!!!]

(Ps : mọi thứ họp hội gì đấy chỉ là chém gió thôi )
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 44


2 tháng sau

"Này, anh ta lại tới nữa rồi kìa!"

"Không biết đây là lần thứ mấy anh ta bị từ chối rồi, có kiên nhẫn thiệt sự..."

"Tui thì thấy bị phiền á mấy chế"

"..."

Quán bar chưa tới giờ mở cửa nên các nhân viên vừa làm việc vừa khe khẽ nói nhỏ với nhau về một anh chàng đang ngồi ở bàn trong góc khuất, anh ta trông khoảng hơn 20 tuổi, cao ráo trắng trẻo đẹp trai, trên bàn trước mặt anh ta là một bó hoa hồng cực lớn, anh chàng thỉnh thoảng lại xem đồng hồ, một chốc lại ngó về phía cửa ra vào của quán bar như đang đợi ai đó.

Các nhân viên của quán bar đã thấy nhiều nên cũng không ai tới làm phiền anh ta, tình trạng này của anh ta đã bắt đầu từ hơn một tháng trước khi anh ta gặp được cô chủ của họ, bắt đầu từ lúc đó là anh chàng này không ngày nào là không đến quán bar tặng hoa tặng quà cho cô chủ của họ dù cô ấy đã từ chối rất nhiều lần.

[Cô chủ, anh chàng đó vẫn còn ngồi đằng kia không có dấu hiệu là sẽ đi đâu ạ!] Quản lý đứng trong góc tối vừa ló đầu ra nhìn trộm anh chàng si tình kia vừa nhanh tay gửi tin nhắn cho cô chủ của anh ấy.

[Ok!] Bên kia chỉ nhắn lại một câu rồi im lặng, quản lý lúc này mới sửa sang lại quần áo rồi đi ra khỏi chỗ đang nấp.

"Không cần làm việc hay sao mà tụ tập hết ở đây?"

Quản lý vừa dứt lời thì mấy người đang nấu xói đều giật nảy mình sau đó tản ra ai làm việc nấy.

Hana buông di động rồi nằm vật ra sàn, cô chán nản mà nhìn lên trần nhà, đã hai tháng kể từ ngày cô đến đây để giúp bố quản lý quán bar, tuy hoàn cảnh nơi này rất tốt rất yên bình nhưng lại có người thích làm phiền cái sự bình yên này của cô.

Hana nghĩ đến lời hứa với bố trước khi đến đây mà cảm thấy rất đau đầu, nếu không phải đã lỡ hứa với bố sẽ nhịn những chuyện nhỏ vì có thể không đắc tội với những ông trùm ở đây thì cố gắng hạn chế gây chuyện với họ bởi bố ở xa sẽ không giúp được mình ngay thì Hana đã cho người xử anh chàng kia tới bố anh ta nhìn cũng không ra rồi, phiền thật sự.

Anh chàng may mắn thoát được kiếp nạn kia vẫn nôn nóng mà chờ người trong lòng nhưng không biết cô gái anh ta theo đuổi chỉ ở cách quán bar không xa và cô đang nghĩ cách làm anh biết khó mà đừng làm phiền cô nữa.

Giữa trưa Maki đang kiểm tra lại hàng hoá trên quầy thì tiếng chuông ở cửa vang lên báo hiệu có người đang vào, cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy người đến là một cô gái rất cao, đến lúc nhìn rõ hơn Maki mới nhận ra đây là Fuji :"Fuji thật này!

Lúc thấy đăng ký tớ cứ tưởng là trùng tên trùng họ thôi nhưng không ngờ lại là cậu thật."

Fuji cười cười rồi kéo vali đi đến trước quầy, cô lấy ra giấy tờ để Maki giúp xác nhận và lấy chìa khoá phòng :"Tớ cũng không ngờ nhà trọ này là do cậu mở, vốn dĩ định đến đây đặt phòng để gửi hành lý lại rồi đến Home school thăm cậu và anh Run nhưng bây giờ có lẽ không cần đến đó nữa."

"Nếu cậu không gấp có thể đến Home School thăm lại chốn cũ, tuy bây giờ nó không còn giống như lúc chúng ta học nữa nhưng nó đã trở thành ngôi nhà ấm áp cho bọn trẻ không nơi nương tựa."

Maki vừa giúp Fuji làm thủ tục nhận phòng vừa nói với cô về sự thay đổi của Home School.

"Đi thôi, tớ đưa cậu đến phòng."

Maki đi phía trước dẫn đường còn Fuji kéo vali đi theo phía sau cô, biết Fuji thích yên tĩnh nên Maki sắp xếp cho cô một căn phòng hơi tách biệt và khá yên tĩnh, trước khi đi cô còn cho Fuji biết một tin tức làm Fuji ngẩn người hồi lâu rằng hàng xóm nhà đối diện chỗ này chính là Hana.

Fuji nhớ tới ngôi nhà trồng đầy hoa ở phía đối diện, lúc đến đây cô cũng đứng ngắm mấy cây hoa trước nhà một lúc rồi mới rời đi nhưng cô không biết mình và Hana chỉ cách nhau gần đến như thế, cô cũng không ngờ Hana sẽ ở đây vì lúc biết tin cô ấy về nước thì Fuji vẫn luôn đợi Hana liên lạc với mình.

Fuji có ý định trốn tránh giả vờ như không biết Hana đã về nước nhưng đến khi Hana thật sự không liên lạc với mình thì Fuji lại đứng ngồi không yên, cô xác định là mình có tình cảm với Hana vì những lúc cô ấy yên lặng làm bạn bên cạnh cô chỉ là Fuji không dám nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng mình, đến lúc cô lấy hết can đảm quyết định sẽ nói ra lại nhận được tin Hana không còn ở thành phố nữa mà đến nơi khác quản lý công việc kinh doanh của bố mình.

Tối hôm đó Fuji không ra khỏi phòng mà xử lý công việc đến tận khuya, trước khi ngủ cô cứ bật rồi tắt màn hình điện thoại chứ không dám nhắn một cái tin hay gọi cho số của Hana.

Đêm đó Fuji làm một giấc mơ, cô mơ thấy mình và Hana lúc còn ở Home School.

"Fuji, sau khi về nhà cậu sẽ còn liên lạc với tớ chứ?"

Hana vừa quét lá vừa xoay đầu hỏi Fuji đang đứng quét gần đấy.

"Không!"

"Không được đâu, cậu nhất định phải giữ liên lạc với tớ, bằng không tớ sẽ đi tìm đến tận nhà cậu đấy."

"Tôi không có nhà, biết đâu rời khỏi đây thì lại đi đến một ngôi trường nào khác, cậu đừng có tốn công vô ích."

Fuji không nhìn Hana mà chỉ lo lẩm nhẩm một mình nhưng cô không biết Hana đang đứng sau lưng cô, qua một lúc lâu không thấy tiếng nói của Hana nữa nên Fuji xoay sang nhìn thì suýt doạ cô đứng tim vì Hana cầm cây chổi đứng sau lưng cô nhíu mày như suy nghĩ gì đó.

"Nếu nơi đó không phải là nhà cậu vậy thì cậu tự tạo cho mình một nơi gọi là nhà đi!

Cậu muốn một ngôi nhà như thế nào?"

Hana một bên ôm cây chổi một bên lại dùng vai chạm vào vai Fuji.

Sau đó giấc mơ thay đổi, ngôi nhà lúc chiều lại xuất hiện trong giấc mơ của Fuji, một ngôi nhà nhỏ ấm áp một khu vườn nhỏ trồng đầy hoa, nơi đó không có những lời so sánh cũng không có những tiếng mắng chửi...
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 45


Fuji bị mất ngủ, cô không ngờ chỉ nghe đến tên của Hana thôi mà cũng có thể khiến mình mất ngủ, nhớ lại giấc mơ ngắn ngủi lúc nãy làm trong lòng cô dâng lên một nỗi bực bội khó tả.

Nhìn đồng hồ thì đã hơn một giờ sáng, Fuji nghĩ đến buổi chiều Maki nói rằng quán bar của Hana cách đây không xa nên cô quyết định đến đó uống vài ly, nếu gặp được Hana thì tốt còn không thì đành chờ tới lúc xử lý công việc xong lại đến tìm cô ấy.

Cũng may cho Fuji là chỗ này của Maki có thể dễ dàng bắt xe, chỉ một lúc thì cô đã có mặt ở trước cửa quán bar nhưng Fuji không vội vào mà cô đứng một lúc hít sâu vào hơi mới nhấc chân bước vào quán bar.

Ngay lúc này bỗng một con thỏ bông chạy đến trước mặt cô mời cô mua hoa, Fuji nhớ tới vườn hoa trước nhà Hana nên cô không chần chừ mà mua cả giỏ hoa của chú thỏ nhưng Fuji không để ý là trong góc khuất ở đường đối diện có một hình bóng quen thuộc đang nhìn cô.

"Anh này, tôi thật sự không thể làm người yêu anh được, anh thích tôi ở điểm nào anh nói đi tôi sẽ sửa lại với lại tôi cũng có người yêu rồi!"

Fuji ngồi xuống chưa lâu, chưa kịp tiêu hoá nỗi mất mát khi không tình cờ gặp được Hana thì đã nghe tiếng ồn ào ở một góc quán bar, lúc này tiếng nhạc xập xình cũng đã bị tắt từ lúc nào.

Fuji nghe được những người ngồi ở bàn bên thì thầm với nhau những câu kiểu :"Lại nữa rồi!"

"Đây là lần thứ mấy trong tuần này rồi?"

"Ai nghĩ tới anh chàng này si tình vậy đâu."

"Phải là tôi thì tôi đã ăn anh ta hong để lại vụn rồi, trai đẹp như vậy cơ mà."

"Cô chủ quán bar cũng chịu đựng giỏi thật ....."

"Cô Hana, tôi thật lòng với cô mà, cô không cần nói dối tôi đâu vì tôi cho đàn em điều tra rồi rằng cô không hề có người yêu."

Anh chàng đẹp trai lại ôm một bó hoa hồng rất lớn đứng trước mặt bạn nói những lời chân thành như này thì có thể sẽ khiến các cô gái xiêu lòng nhưng ngoại trừ Hana.

Hana nhìn anh ta với vẻ mặt lạnh tanh, trong đầu cô đang nghĩ 8000 cách khiến anh ta biến mất không để lại dấu vết nhưng ngoài mặt cô vẫn giữ bình tĩnh, miệng thì nhỏ nhẹ trả lời anh ta :"Nhưng tôi không thích đàn ông, tôi thích phụ nữ!"

"Tôi có thể vì em mà chuyển ..."

Anh chàng buộc miệng nói ra rồi mới phản ứng lại mà im miệng :"Em nói dối!"

"Cô ấy không nói dối, tôi là người yêu của cô ấy!"

Ngay lúc anh chàng định đưa tay nắm lấy tay Hana để kéo cô thì tay anh ta đã bị một bàn tay khác chặn lại.

Anh ta nhìn chủ nhân của bàn tay là một cô gái cao gầy xinh đẹp với biểu cảm khó chịu cứ như chỉ cần anh ta chạm vào Hana thì cô ta sẵn sàng bẻ gãy cánh tay này của anh ta vậy, tuy hơi chột dạ vì có vẻ Hana nói có bạn gái là thật nhưng anh ta cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi trừng mắt nhìn cô gái kia.

Hana chưa kịp xoay người eo cô đã bị siết chặt kéo về phía sau, ngay sau đó cô rơi vào một cái ôm ấm áp với mùi nước hoa không thể nào quen thuộc hơn làm mắt của Hana cũng xót nước mắt như trực trào ra.

Anh chàng kia mấp mấy môi định nói gì đó thì ngay lập tức anh ta thấy Hana xoay người lại nhón chân lên đặt lên môi người phía sau một nụ hôn, sắc mặt anh chàng hết trắng rồi lại xanh, anh ta quăng mạnh bó hoa xuống sàn rồi đạp mạnh nó vài cái, sau đó anh ta như chạy trốn mà xô đẩy đám đông đang hóng chuyện ra mà rời khỏi nơi này.

Qua khoé mắt Hana nhìn anh chàng rời đi rồi thì cô mới buông tay đang câu lấy cổ người kia ra, cô xụ mặt mà dặn dò quản lý đang đứng bên cạnh vài câu rồi không nói lời nào với người đang đứng chết sững tại chỗ vì nụ hôn lúc nãy đã xoay người rời đi.

Khi Hana rời đi thì Fuji mới hoàn hồn lại vội đuổi theo cô, Hana dù đi nhanh cũng không nhanh bằng đôi chân dài của Fuji nên chẳng mấy chốc mà cô đã bị kéo lại rồi bị đẩy nhẹ dựa lưng vào tường.

"Cậu đi nhanh như vậy làm gì?"

Hana cúi đầu nhìn xuống đất không thèm trả lời, Fuji cũng không vội mà cứ giữ nguyên tư thế như vậy vì cô cũng đang bận suy nghĩ sẽ nói chuyện với Hana như thế nào.

Nhưng khiến cho Fuji hoảng hốt là cô cảm nhận được người Hana đang run rấy, lo lắng mình làm Hana khóc nên Fuji hoảng loạn mà nâng mặt Hana lên xem.

Khiến Fuji ngạc nhiên là Hana không khóc mà cô đang cười, Hana cười đến run rẩy cả người, cô càng cười càng mất khống chế rồi ngay sau đó Hana đưa tay lên như muốn tát nhưng đến nửa đường lại chuyển thành vuốt nhẹ lên gương mặt mà cô ngày đêm mong nhớ :" Fuji, không phải cậu trốn tôi sao?

Trốn tránh có vui không?"
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 46


Lúc tỉnh lại thì Fuji đã thấy mình nằm trên một chiếc giường lớn, nhìn cách trang trí có lẽ nơi này là phòng trong khách sạn, cơn choáng váng đầu vẫn chưa qua nên Fuji đành nằm đó nhìn chằm chằm lên trần nhà đợi đầu bớt choáng mới tìm hiểu xem đây là đâu và tại sao cô lại ở đây.

Fuji nhớ rõ mình đang nói chuyện với Hana ở quán bar rồi bỗng nhiên đầu cô choáng váng sau đó ngất đi, đúng rồi, còn Hana đâu?

Fuji chịu đựng cảm giác buồn nôn mà bật dậy, ngay sau đó cô thấy Hana đang ngồi gọt táo ở sô pha đối diện giường cô, khi thấy cô ngồi dậy thì cô ấy chỉ ngước lên nhìn một cái rồi lại tiếp tục cúi đầu gọt táo.

"Đây là đâu?

Tại sao tôi lại ở chỗ này vậy?"

Fuji hỏi

"Căn cứ bí mật của tôi, tại vì cậu đã trốn tôi đủ lâu rồi nên bây giờ tôi quyết định phải bắt cậu lại để nghe câu trả lời của cậu."

Hana đâm con dao trên tay vào quả táo đang gọt dở rồi quăng quả táo trở lại đĩa sau đó cô dựa lưng vào ghế bắt chéo chân vẻ mặt như kiểu đang đợi câu trả lời của Fuji.

Fuji nhìn Hana nhưng không nói gì, Hana vẫn bướng bỉnh mà nhìn lại cô và cô ấy cũng không nói thêm lời nào, cả hai cứ cách một khoảng cách mà nhìn nhau như thể đợi một trong hai người sẽ cúi đầu nhận thua.

Một lúc sau Fuji thở dài nói :" Sao cậu lại bướng như thế, không phải tôi nói sẽ cho cậu một câu trả lời sau khi suy nghĩ xong sao?"

Hana mím môi, cô nhớ tới nửa năm trước sau khi nhận được điện thoại của em họ thì cô đã thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của Fuji đến như nào nhưng thứ cô nhận lại vẫn chỉ là sự im lặng, đến lúc cô định từ bỏ thì cô ấy lại xuất hiện trước mặt cô và lại lần nữa bảo vệ cô làm cho đốm lửa hy vọng sắp tàn lần nữa rực cháy, đây là do Fuji tự mình đâm đầu vào chứ cô không hề cố chấp đeo đuổi thứ tình cảm mơ hồ này.

Nửa năm trước cô em họ trốn nhà ra ngoài trải nghiệm cuộc sống của Hana tự nhiên lại gọi cho cô thông báo mình sắp kết hôn rồi làm cho Hana rất ngạc nhiên, cô em họ này là người thích mơ mộng và hiển nhiên là cô ấy mong muốn một tình yêu mà không màng tới tiền bạc nên luôn giả dạng một cô gái nhà khó khăn phải bươn chải làm thêm kiếm tiền, sau đó cô gặp chàng hoàng tử trong mơ của mình rồi cả hai yêu hận tình thù với nhau cuối cùng cả hai lại kết thúc bằng một cuộc hôn nhân.

Lúc nghe tới đó Hana chỉ mắng thầm một câu "dở hơi" trong lòng chứ không để ý lắm cho tới khi nghe được tên nam chính trong câu chuyện là Rain, từ đầu Hana chỉ nghĩ là trùng hợp nhưng nghe đến anh chàng kia đã từ hôn với vị hôn thê trên danh nghĩa mà vị hôn thê ấy tên Fuji thì Hana mới bắt đầu chờ mong Fuji sẽ chủ động liên lạc trả lời mình.

Nhìn Hana như vậy làm Fuji có cảm giác áy náy vì đã để cô ấy đợi khá lâu nhưng cô nhận thấy tình hình bây giờ của mình vẫn chưa thể thực hiện lời hứa với bố của Hana là sẽ bảo vệ cô mà có khi còn kéo cô vào vòng xoáy tranh giành đầy rẫy nguy hiểm này nên Fuji chỉ có thể lại lần nữa im lặng.

Lúc này chuông cửa vang lên, Hana đứng dậy đi ra mở cửa, khi quay về trên tay cô có thêm hai túi đồ một túi đựng thức ăn còn túi kia là quần áo.

Hana đặt đồ lên bàn rồi cầm lấy túi xách của mình xoay người đi ra ngoài, tay cô đặt trên tay nắm cửa một lúc rồi mới nói với Fuji còn đang ngơ ngác trên giường vì một loạt hành động của cô :" Tôi biết cậu đang nghĩ tôi sẽ giam cầm cậu như cái cách tôi đã làm với Thyme trước đây nhưng tôi biết tôi không thể giữ cậu lại vì cậu là Fuji, cậu có hàng trăm cách để thoát khỏi sự không chế của tôi nên tôi không phí công làm chuyện ngu ngốc đó.

Tôi biết hôm nay cậu phải đi giải quyết chuyện rất quan trọng của công ty nên đợi cậu làm xong chuyện của mình thì chúng ta lại nói, chỉ là Fuji à, đây có lẽ là lần cuối tôi đợi câu trả lời của cậu!"

Nói xong câu đó Hana vặn mở nắm cửa rồi rời đi, Fuji nhìn bóng dáng cô rời đi một lúc sau mới nằm ngả ra giường mà cười khổ vì đúng là lúc mới tỉnh lại cô đã có suy nghĩ như Hana nói thật.

"Cô chủ sao không nói với cô Fuji là cô chỉ muốn cho cô ấy ngủ một giấc thật ngon thôi chứ không có ý bắt giam cô ấy?"

Vệ sĩ thấy vẻ mệt mỏi của Hana bèn tò mò hỏi một câu, sau khi về nước để gặp lại cô Fuji thì cô chủ nhà anh ta đã điều tra tất cả tin tức của cô Fuji và biết cô ấy thường bị mất ngủ nên tối qua khi pha chế rượu đã cho người động tay một tí để giúp cô Fuji có giấc ngủ ngon chỉ là không hiểu tại sao cô ấy lại không nói thẳng ra.

"Lái xe của anh đi."

Hana bực bội đạp nhẹ vào ghế tài xế, vệ sĩ biết điều làm hành động im miệng rồi chuyên tâm lái xe.

Ở chỗ không ai nhìn thấy thì khoé môi Hana nhếch lên một nụ cười nhẹ, cô biết Fuji sẽ điều tra lại nguyên nhân cô ấy ngất đi tối qua nên nếu cô nói thẳng ra sẽ giống như cô cố ý tranh công nhưng để cô ấy tìm hiểu ra cô đang âm thầm quan tâm cô ấy thì với sự mềm lòng của Fuji thể nào cô ấy cũng sẽ cảm thấy áy náy vì đã hiểu lầm cô, tới lúc đó chỉ cần cô thêm một chút nước mắt nữa thì Fuji làm sao thoát nổi tay cô, giả vờ yếu đuối là nghề của cô cơ mà.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Hết


Hana tính tới lúc Fuji cho mình câu trả lời trong hoàn cảnh như nào, tính tới chuyện mình sẽ làm giá như nào cho bõ công mình đã đợi nhưng cô chưa tính tới chuyện Fuji không nói một tiếng đã bay trở về thành phố.

Lúc nhận được tin từ đàn em rằng sau khi gặp đối tác xong thì Fuji nhanh chóng bay về thành phố ngay trong đêm, cô ấy đi vội tới nỗi không quay về lấy hành lý mà Maki phải gửi đống hành lý đó về thành phố cho cô ấy và trong mắt của người theo dõi này hành động của Fuji giống như đang chạy trốn cô chủ của anh ta, anh ta đợi cô chủ phát giận nhưng không như anh ta dự đoán, cô chủ của anh ta im lặng một lúc rồi cúp máy chứ không mắng chửi hay làm khó anh ta.

Vừa ra khỏi sân bay Fuji đã thấy tài xế của mình đợi sẵn bên ngoài, thấy vẻ mặt nôn nóng của anh ta làm trong lòng cô có một dự cảm không lành cho lắm :" Ở nhà xảy ra chuyện gì?"

"Ông chủ đã tìm mấy mối quan hệ để đưa được cậu ba ra ngoài rồi nhưng mà ..."

Tài xế ngập ngừng không biết có nên nói hay không vì ông chủ mà biết anh ta nhiều chuyện với cô chủ là có thể anh ta sẽ bị đuổi việc mất.

"Nhưng mà cái gì?"

Sắc mặt Fuji càng khó coi hơn, cô hy sinh mất mấy dự án mới đưa được thằng em trai báo đời vào đó mà chỉ đi công tác có vài ngày bố cô đã tìm được cách đưa nó ra.

Tài xế thấy Fuji bực mình thì cũng không ấp úng nữa mà nói ra :" Cậu ba vừa ra đã bắt có.c cô dâu của cậu Rain khi họ đang tổ chức lễ đính hôn."

Tài xế nói xong rồi im lặng, người ngồi ở ghế sau cũng im lặng một lúc mới hỏi :"Nó bắt có.c cô dâu của người ta làm gì?"

Fuji thật sự không hiểu nổi cái suy nghĩ khùm đin của thằng em trời đánh này, người đưa nó vào tù là cô thì liên quan gì cô dâu nhà người ta mà việc đầu tiên nó làm khi được ra ngoài là bắt có.c cô dâu nhà người ta?

Hay nó nghĩ làm vậy sẽ khiến mối quan hệ hợp tác của cô và Rain sẽ rạn nứt rồi nó nhân cơ hội mà lật đổ cô?

Câu Fuji hỏi cũng là câu mà tài xế thắc mắc nhưng anh ta đâu có dám hỏi ra miệng, với cái tính của cậu ba nếu bị hỏi như thế thì không chừng cậu ta đã đánh anh bầm dập rồi chứ ở đó mà nói cho anh biết nguyên nhân cậu ta làm vậy, nghĩ vậy nên anh tài xế đành im lặng chuyên tâm lái xe.

Chẳng mấy chốc mà xe đã đến biệt thự, cũng khá lâu rồi Fuji chưa về lại nơi này ngoài những lúc đến chọc tức bố và thằng em trời đánh hoặc những dịp quan trọng cần thiết phải có mặt thì hầu như Fuji đều ở căn hộ riêng của mình.

Vừa bước vào phòng khách cô đã thấy bố mình ngồi ngay ngắn trên ghế với vẻ mặt giận dữ còn mẹ kế của cô thì đang đi qua đi lại với vẻ mặt đầy lo lắng, bà ta liếc thấy Fuji đi vào bèn nhanh chóng đi đến trước mặt cô rồi ngập ngừng như muốn nói lại thôi, Fuji chỉ nhìn bà ta một cái nhưng không nói gì mà nhìn về phía bố mình chỉ là cô chưa kịp lên tiếng thì đã có tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ bên ngoài.

Fuji nhìn thấy sắc mặt bố mình chuyển sang xanh lè, tay ông nắm chặt cây gậy chống có vẻ như ông đang rất căng thẳng, lúc này Fuji mới cười khẽ rồi đi đến ngồi xuống đối diện ông ta cùng chờ cảnh sát vào, mẹ kế của cô lúc này cũng không biết là bị sợ hay làm sao mà đứng chết trân tại chỗ cho tới khi cảnh sát đi ngang qua thì bà ta mới hoàn hồn.

Cảnh sát không dài dòng mà nói thẳng lý do đến rồi đưa bố Fuji đi, cả quá trình Fuji đều như người không liên quan mà ngồi im lắng nghe và quan sát sắc mặt của bố mình, có lẽ cả đời ông ta đều là người đứng ở trên cao thao túng tất cả mọi người nên ông ta chưa từng nghĩ đến vì cái sự độc đoán gia trưởng trọng nam khinh nữ của mình mà tới lúc về già ông ta lại bị chính đứa con trai mà ông ta luôn nói nó sẽ là người được việc, là người chèo chống cho gia tộc này hại cho thảm hại như vậy.

Nhờ cảnh sát mà Fuji biết được thằng em vô dụng của mình mới phạm tội chưa đầy một ngày đã bị bắt lại, người mà nó nghĩ là một cô gái nhà nghèo nên bắt đi nhằm gây áp lực và chia rẽ làm đổ vỡ sự hợp tác của Fuji với Rain lại là con gái cưng của một ông trùm thật sự.

Khi con gái vừa bị bắt ông ấy đã cho đàn em truy lùng ngay nên đến lúc cảnh sát đến thì thằng em vô dụng của cô đã nằm thoi thóp trên mặt đất trong một nhà xưởng bỏ hoang, nó lại bị bắt rồi còn liên lụy cả bố nó vì tội bao che cho nó.

1 tháng sau :

Fuji đứng trước cửa sổ nhìn người đàn ông đang ngồi trên xe lăn được y tá đẩy ra phơi nắng, đó là bố cô, ông ta bị bắt chưa bao lâu thì bỗng nhiên ngã bệnh và lần bệnh này khiến ông ta không thể đi đứng bình thường trí nhớ cũng càng ngày càng suy giảm nên Fuji nhờ vào nhiều mối quan hệ mà bảo lãnh được ông ta ra rồi đưa vào viện dưỡng lão này, từ lúc ông ta vào đây cô không ra gặp mặt ông ta lần nào cũng không có ý định ra chọc vào nỗi đau của ông ta nữa.

Có lẽ cả đời này cô cũng không chờ được một câu xin lỗi hoặc một lời công nhận khả năng của cô từ miệng người bố mà cô từng rất ngưỡng mộ.

Đứa em trai trong tù sau khi làm khùm làm đin đã bị dạy dỗ cho vài trận nên bây giờ nó ngoan như chim cút, không còn thói hung hăng cậy thế, mỗi lần gặp Fuji nó đều nói nó hối hận mong Fuji cứu nó ra nhưng cô không quan tâm nó có hối hận thật hay không vì cô cũng không có ý định đưa nó ra ngoài nên chỉ thăm nó vài lần rồi Fuji cũng không đến nữa.

Việc công ty cũng đâu vào đấy, các mối nguy hiểm cũng được giải quyết xong, lần nữa trở lại chỗ của Maki thì qua miệng của cô ấy Fuji biết được Hana đã rời đi còn đi đâu thì cô ấy cũng không biết, Fuji đã đến đứng dưới nhà của Hana thật lâu cũng đến quán bar của cô ấy ngồi thật lâu nhưng cô không thể liên lạc với cô ấy được, nhân viên trong quán bar cũng không biết cô ấy đi đâu và lần này Fuji thật sự hoảng loạn.

Lần trước khi trở về thành phố giải quyết chuyện gia đình xong cô đã từng hẹn Tanya đi uống rượu, Tanya uống hơi nhiều nên có lỡ miệng tiết lộ cho cô biết chuyện chị ấy giúp cô là vì được Hana nhờ vả, sau đó Fuji cũng đã đi điều tra mới biết được con đường tranh quyền mà mình đi đã được Hana trợ giúp rất nhiều nhưng cô ấy không nói cũng không cho ai nói cho cô biết, cô ấy chỉ yên lặng đứng sau ủng hộ cô chờ đợi câu trả lời của cô.

Fuji đã đi đến những nơi mà Hana có thể đến chỉ là lần nào cũng không tìm được cô ấy, Hana như bốc hơi biến mất khỏi cuộc đời cô như cái cách mà cô ấy đã nói, cô ấy không đợi cô nữa.

Fuji chán nản mà tựa đầu vào vô lăng, bỗng nhiên cô nghĩ đến Home School nơi mà lần đầu cô và Hana gặp nhau, nghĩ là làm nên cô quyết định chạy đến Home School thử vận may.

Mưa rơi như trút nước, cảnh vật xung quanh Home School vẫn giống như cũ nhưng không khí của nó lại khác hẳn ngày xưa, Home School bây giờ không còn âm u không còn áo lực cũng không còn là nơi những đứa trẻ bị vứt bỏ nữa mà nó trở thành nhà của những đứa trẻ đó, không khí vui vẻ ấm áp khiến cho cái lạnh và sự khó chịu với cơn mưa tầm tã kia cũng vơi bớt phần nào.

Fuji chạy vội mặc cho mưa rơi vào ướt đẫm người, Run đứng ở hành lang nhìn thấy cô vẫn chưa kịp gọi thì đã thấy cô lướt qua anh chạy nhanh về phía sau trường, anh như nghĩ tới chuyện gì đó nên không gọi Fuji nữa mà mỉm cười tiếp tục ngắm mưa.

Fuji chạy một mạch đến chỗ hồ nước thì dừng lại, nơi đó ngoài mưa đang rơi xối xả thì chẳng có gì cả, cô ngồi phịch xuống vỗ vỗ đầu mình khi nhận ra việc làm ngu ngốc này vì chả ai mà bị dở hơi đi ra hồ nước này vào lúc trời mưa cả, tại sao cô lại nghĩ Hana sẽ ở chỗ này lúc trời đang mưa như vậy chứ, cô ấy ghét nhất là trời mưa vì khi đó quần áo của cô ấy sẽ bị làm bẩn nên lúc trời mưa Hana thà nằm dài cả ngày trong phòng cũng không chịu ra ngoài.

Đến lúc Fuji định đứng lên đi vào trong thì trên đầu cô bỗng xuất hiện một chiếc ô kèm theo câu nói :"Bạn gì ơi, cậu bị ngu người à?

Mưa mà không biết che ô!"

"Chào cậu, tớ là Fuji, tớ hơi ngốc nên sau này cậu có thể ở bên cạnh để nhắc tớ che ô khi trời mưa không?"

Fuji ngẩng đầu lên nhìn Hana, đưa tay về phía cô ấy với ánh mắt lấp lánh như thể cậu không đồng ý là tớ khóc cho cậu xem và đổi lại là bị Hana liếc cho một cái kèm theo một cái gật đầu thật nhẹ.
 
Back
Top Bottom