Cập nhật mới

Khác Sẽ như thế nào nếu Fuji gặp Hana

Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 20


"Ôi xin lỗi, thầy Phoban có sao không ạ?"

Lita đụng vào thầy Phoban khiến cả hai đều suýt ngã, sau đó cô liên tục xin lỗi nhưng thầy Phoban chỉ xua tay nói không sao rồi định rời đi.

"Thầy Phoban, thầy làm rơi chìa khoá này" sau khi Lita dùng chút thủ thuật để cửa của phòng theo dõi có thể mở được mà không cần chìa khoá thì cô giả vờ đụng vào thầy Phoban để trả lại thầy ấy chìa khoá mà không bị nghi ngờ.

Khi đêm xuống thì cũng là lúc các âm mưu ngóc đầu thức dậy, hôm nay tất cả học sinh của Home School đều rất ngoan ngoãn mà tắt đèn ngủ sớm, các thầy cô sau khi đi kiểm tra một lượt thì vừa lòng trở về phòng.

Lita cũng thừa dịp này mà thay quần áo thể thao rồi gấp gọn con dao nhét vào túi, cô nhẹ nhàng tránh các góc có camera mà lẻn vào phòng theo dõi, Lita đi xung quanh một vòng xác định được cửa vào thì lúc này có hai người chui dưới gầm bàn ra doạ Lita suýt nhảy dựng.

White và Fuji chui ra khỏi gầm bàn thì khởi động tay chân cho đỡ tê, White giơ tay ra vừa cười vừa nhỏ giọng chào hỏi Lita còn Fuji thì chỉ khó chịu gật gật đầu chứ không thân thiện như White.

Biết mình bị lộ tẩy thì Lita cũng không lo lắng hay sợ hãi gì cả mà bình tĩnh gật đầu với hai người sau đó lại bắt đầu dùng con dao gấp cắt lớp băng dính đã được dán vào cửa lúc trưa, sau đó cô bật đèn pin rồi lách mình đi vào, White và Fuji nhìn nhau rồi cũng nhanh chân đi vào theo, đợi cả ba người đều đi vào cánh cửa đó thì có một người nhảy xuống khỏi cái cây gần đó rời đi.

Phía sau cánh cửa là một dãy hành lang hẹp đầy bụi, cả ba người nhờ vào ánh đèn pin mà mò mẫm đi từng bước, đến khúc ngoặc thì họ nhìn thấy một cánh cửa, Lita tắt đèn pin đi rồi đưa mắt nhìn qua khe cửa, phía sau là căn phòng tối đen như mực chỉ có tiếng "tíc tắc, tíc tắc.." của đồng hồ treo tường hoà với bóng tối vô tình tạo ra áp lực vô hình khiến người nghe hơi chùn chân nhưng để đảm bảo an toàn thì Lita đứng im một lúc mới nhẹ tay mở cửa đi vào.

"Đây là đâu vậy?"

Fuji cúi đầu hỏi nhỏ vào tai White.

"Không biết?"

White lắc đầu thì thầm trả lời

"Đây là phòng làm việc của thầy Amin."

Lita soi đèn vào mấy ngóc ngách giấu người được để kiểm tra xác định sẽ không có thêm ai nhảy ra bất ngờ xong thì xoay qua trả lời hai người.

"Phòng làm việc của thầy Amin?"

White và Fuji không tin được mà mở to mắt nhìn nhau, họ không ngờ là lại có cánh cửa bí mật trong phòng làm việc của thầy Amin dẫn tới phòng theo dõi như thế.

"Nhưng bọn con trai bảo mấy cái tủ trong phòng làm việc của thầy Amin đều bị khoá lại không thể mở ra được."

"Vào được đây cũng vô ích."

Lita nghe xong chỉ cười không nói gì, cô lấy một chiếc kẹp tăm trên tóc mình xuống rồi bẻ nó cong lại, sau đó cô ngậm đèn pin vào miệng bắt đầu bẻ khoá ngăn tủ gần mình nhất trong sự ngỡ ngàng của Fuji và White.

---------

"Này, sao rồi?"

Wave vừa ăn mỳ vừa ngẩng đầu lên hỏi Marut.

Marut vào lều thì ném chiếc mũ lưỡi trai lên bàn rồi giật lấy cốc mỳ của Wave mà ăn ngấu nghiến, Wave không nói gì mà đưa một chai nước suối qua cho anh.

"Có người phát hiện đường bí mật vào phòng làm việc của thầy Amin rồi, tao tin chắc sẽ không lâu nữa đâu bọn họ sẽ có câu trả lời."

"Ờ bên mày sao rồi?

Đám chuột nhắt đó đã lú mặt ra chưa?"

Wave chỉ lắc đầu vì nhóm người đó khi vào khu nhà bỏ hoang thì không thể nào theo dõi được nữa, bọn họ đã yên lặng mấy ngày rồi nên chắc sẽ sớm hành động.

"Wave, bọn họ xuất hiện rồi."

----------

Trong đêm đen có hai hình bóng cao gầy nhẹ nhàng tiếp cận Home School, mục tiêu của bọn họ là phòng cô Dilak, bọn họ chầm chậm tiếp cận cửa sổ phòng cô Dilak rồi nhanh chóng nhảy vào đi đến bên giường của cô.

Sau đó một trong hai người cắt một viên thuốc gì đó bỏ vào trong bình giữ ấm mà cô Dilak đặt ở trên tủ đầu giường, làm xong thì bọn họ lại rút lui theo đường cũ, cô Dilak vẫn ngủ say không hay biết gì.

------------

Lita mất mấy phút để mở một ngăn tủ, cô ra hiệu cho Fuji và White tìm kiếm thứ càn tìm rồi nhanh tay qua ngăn tủ khác, ba người hợp tác với nhau một lúc thì đã kiểm tra gần hết các tủ đã khoá chỉ còn một ngăn duy nhất không mở ra được vì nó là khoá mật khẩu.

Tuy cả ba đều không muốn bỏ cuộc ngay lúc này nhưng đồng hồ vừa lúc điểm đến 12 giờ đêm khiến họ không thể không bỏ cuộc mà quay về phòng, ba người sắp xếp mọi thứ lại như cũ rồi theo đường cũ quay về, trước lúc tách ra thì Lita bỗng nhiên lên tiếng :"Nếu chúng ta đã cùng ngồi trên một chiếc thuyên rồi thì tôi hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, ngày mai tôi sẽ lại đến đây thử mở khoá chiếc tủ này.

Nếu các em có thể giúp tôi nghĩ mật khẩu thì hoan nghênh ngày mai gặp lại ở đây, còn không cũng hy vọng hai em sẽ giúp tôi giữ bí mật này, có được không?"

Fuji không trả lời chỉ quay mặt đi nhưng vẫn gật đầu, White thì làm thủ thế kéo khoá miệng rồi kéo Fuji đi về phòng.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 21


"Này, cậu bị sao thế Fuji, cả buổi chỉ thấy cậu im lặng, lúc mới đi cậu hào hứng lắm mà."

"Không có gì, chỉ là không nghĩ cậu lại hợp tác với cô Lita thôi."

"Cậu không thấy cô ấy rất thông minh sao?

Lại còn khác với những người lớn hay áp đặt chúng ta nữa."

"Ngày mai cậu định đến thật à?"

"Ừ, tớ thấy rất thú vị."

"Ờ, thú vị như kiểu Nai bị thầy Champ đấm suýt chết và Maki ăn cả một viên kẹo đồng vào bụng ấy."

Fuji nghĩ lại hôm Home School bị náo loạn mà thấy khá lo lắng, những việc xảy ra dạo này có vẻ rất giống như lần trước chỉ khác là không biết mục đích của cái đám người bí ẩn là gì.

White nghe vậy cũng im lặng, cô là người chứng kiến chuyện hôm đó, nếu không phải Maki cản lại thì chắc cô cũng là một trong những nạn nhân của thầy Prasat.

"Ai?"

Fuji bỗng xoay người chiếu đèn pin về phía sau thì người trong bóng tối bước ra, ra hiệu cho cô im lặng

White và Fuji thấy người đó xong thì thở phào, sau đó Fuji lườm người nọ một cái rồi xoay người rời đi :" Lần sau cậu có đi theo thì làm ơn ra tiếng đi, doạ tôi mà giật mình lần nữa tôi đấm cậu thật đấy!

Hai người nói gì thì nói đi tôi về phòng ngủ."

Nai cười ra hiệu tạm biệt Fuji, sau đó cậu bị White đấm nhẹ một cái vào vai vì lúc nãy cô cũng bị doạ cho hết hồn, cứ tưởng bị thầy cô bắt gặp ra ngoài ban đêm chứ.

Fuji trở lại phòng thì ngoài Jingjai cũng trốn ra ngoài hẹn hò thì hầu như mọi người đều đã ngủ say, cô nhẹ nhàng đi về giường mình thì thấy hơi lạ vì cô nhớ mấy hôm nay cô đã kéo khoảng cách giữa giường của mình và Hana ra xa rồi nhưng hôm nay thì hai giường giống như không có tí khoảng cách nào luôn.

Bởi vì mọi người đều ngủ nên để không đánh thức mọi người thì Fuji định bụng sáng mai sẽ kéo nó về vị trí cũ, cô lên giường kéo chăn lên định ngủ thì phát hiện Hana ở giường bên cạnh lại thò tay qua kéo ống tay áo của mình như một thói quen.

Fuji cũng không rút tay áo lại mà nằm nghiêng nhìn Hana, cô nghĩ đến chuyện Hana và cô Lita quen biết nhau cũng nghĩ đến chuyện Mek bí mật kể với cô lúc trưa về Hana trước khi vào Home School, cô biết Thyme là ai lại không ngờ cả người như Hana và cô Lita đều từng có liên quan tới anh ta.

Nói Hana đáng thương nhưng người đáng thương cũng có chỗ đáng giận khi mà cô ấy lại lợi dụng lòng tốt của bạn bè như thế, mấy hôm nay cô cố gắng xa cách Hana nhìn cô ấy đi đi về về một mình thì trong lòng cô cũng không vui vẻ gì, tuy chẳng biết đó là cảm giác gì nhưng Fuji thật sự rất không thích cảm giác này cứ như là mọi cảm xúc của mình đều bị một người chi phối vậy :"Tôi phải làm sao với cậu đây?"

Fuji lẩm bẩm rồi giúp Hana kéo lại chăn mới nằm như vậy mà chìm vào giấc ngủ.

Lúc White về phòng thì mọi người đã ngủ cả nên cô cũng nhanh chóng lên giường ngủ, cô không muốn ngày mai mình là người bị phạt vì thức trễ.

Hôm sau thời tiết rất tốt nên cô Dilak cho mọi người học ngoài trời, học sinh của Home School tốp năm tốp ba mà tụ tập cùng nhau làm bài tập nhóm, Hana hôm nay hơi ngạc nhiên là Fuji lại đồng ý cùng nhóm với cô dù mấy hôm trước cô ấy như tránh né cô làm Hana nghĩ mình lại sắp trở về cuộc sống một mình không bạn bè trước kia.

"Cậu vui cái gì chứ?

Fuji nó như bị điên ấy, làm chung nhóm với nó khéo nghịch lại ý nó nó đấm cậu không trượt phát nào."

Jingjai vừa nghịch tóc vừa khịa Fuji vì cô ấy vẫn còn cay chuyện lần trước Fuji nói cô ấy không được bố mẹ yêu thương, cả hai còn vì thế túm tóc làm gỏi nhau một trận suýt làm cả White bị thương.

Hana nghe xong chỉ cười cười rồi cầm sách vở vui vẻ chạy theo sau Fuji đi đến thư viện, Fuji nghe Jingjai nói xong thì xoay người lườm cô ta rồi giơ ngón giữa ra chào hỏi xong mới tiếp tục đi về phía trước.

Khi cả hai người đến thư viện thì nhóm bốn người Maki đã ở đó, chào hỏi nhau xong thì ai làm việc nấy chỉ có Fuji và White nhìn nhau ra hiệu rồi cả hai bắt đầu tìm kiếm các mốc lịch sử của Home School nhằm tìm ra manh mối về mật khẩu của ngăn tủ bị khoá.

Họ tìm kiếm và ghi nhớ ngày sinh nhật của người thành lập Home School, ngày thành lập trường, ngày sinh nhật của thầy Amin, .....với hy vọng sẽ có một dãy số là đúng.

Bên này Lita cũng dựa vào các ghi chép trong nhật ký của chị họ mình để lại để mong tìm ra manh mối nhưng làm cô thất vọng là chị họ ngoài biết một ít bí mật ra thì hoàn toàn không có tí dữ liệu nào về mật khẩu cả, Lita đã nghĩ tới đi tìm Run để lấy thông tin nhưng cô thật sự không tin tưởng được người của Home School ngoại trừ học sinh của trường.

Đúng lúc này thầy Phoban đến gõ cửa phòng Lita thông báo là Run tìm cô, Lita chỉ ngạc nhiên một lúc rồi giống như bình thường mà treo lên gương mặt tươi cười đi cùng thầy Phoban.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 22


Buổi tối khi tới giờ hẹn nhưng White và Fuji đợi mãi vẫn không thấy Lita đâu nên hai người chạy tới phòng cô ấy ở ký túc xá nhưng kì lạ là trong phòng vẫn sáng đèn nhưng không hề có ai cả, cửa phòng cũng không đóng kín mà chỉ khép hờ lại, cả hai nhìn nhau một lúc thì nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng.

Trong phòng không có ai, Fuji kiểm tra phòng tắm xong thì xoay qua lắc đầu với White vì phòng tắm cũng có người, White nhìn thấy bức màn ở cửa sổ đang bay phất phơ thì nhẹ chân đi đến đó rồi nhanh tay kéo mạnh rèm ra nhưng ngoài cửa sổ mở toang thì không hề có ai sau rèm cả.

"Ly sữa đặt trên bàn làm việc vẫn còn ấm nên chắc hẳn cô Lita mới rời đi không lâu."

Fuji sờ vào ly sữa trên bàn rồi nhỏ giọng nói, sau đó cô nhìn sang bên cạnh ly sữa có một quyển sổ bìa da đang được viết dở, nội dung trang giấy giống như Lita đang phân tích cái gì đấy mà cô xem hơi không hiểu lắm nhưng vì phép lịch sự mà Fuji cũng không lật xem.

White và Fuji đợi khoảng 15 phút mà vẫn chưa thấy Lita trở về nên hai người đành đi về phòng ngủ vì ngoài Lita ra thì hai người không thể mở cửa được dù đã thử nhiều lần, trên đường đi về phòng họ suýt bị cô Dilak bắt gặp nhưng nhờ vào bóng đêm mà cả hai thành công lẻn về phòng.

Lúc cả hai về phòng cũng vừa đến giờ thầy cô kiểm tra phòng và tắt đèn, may mắn cho hai người về phòng kịp thời vì hôm nay người kiểm tra phòng là cô hiệu trưởng, khác với những giáo viên khác chỉ đứng ở cửa đếm qua loa cho xong thì cô hiệu trưởng mỗi lần kiểm tra phòng đều đến từng giường mà xem.

Khi cô hiệu trưởng đến ngay trước cửa phòng thì White và Fuji cũng vừa chạy tới cửa sổ, Maki thấy vậy bèn ra hiệu cho Jingjai, Jingjai hiểu ý nên chạy ra chặn cô hiệu trưởng ngay tại cửa không cho cô vào phòng :"Cô hiệu trưởng, em muốn đổi chỗ ngủ được không ạ?

Biw cứ nghiến răng suốt thôi ạ!"

Biw không ngờ Jingjai lại lôi mình ra nên cô cũng giả vờ chạy tới chặn ngay cửa, với lợi thế về chiều cao nên cô cũng che được thêm một phần trong phòng :" Cô hiệu trưởng, em cũng muốn đổi chỗ ngủ ạ!

Pleng dạo này hay nói mớ lắm làm em không ngủ được gì cả."

"Tớ có nói mớ hả?"

Pleng nhìn về phía hai người đang cố trèo lên cửa sổ thì cũng chạy ra gia nhập nhóm chặn cửa, Maki thì đứng chặn tầm mắt cô hiệu trưởng với của sổ nên không gia nhập vào.

Hana nhoài người ra cửa sổ quăng xuống hai bộ váy ngủ cho White và Fuji tròng lên rồi nhanh chóng lấy giày dính đất của họ nhét vào gầm giường của mình, sau đó cô lấy hết sức kéo từng người vào phòng, khi Fuji vừa vào được phòng thì chân trái vấp chân phải mà ngã nhào lên giường, theo quán tính cô kéo luôn cả Hana ngã xuống giường làm đầu Hana đập vào cằm cô khiến Fuji kêu đau.

Cô hiệu trưởng và ba người Jingjai nhìn lại thì thấy Fuji ôm cằm còn Hana ôm trán nhưng việc khiến biểu cảm trên mặt họ trở nên kì lạ là do Hana lúc này đang ngồi quỳ trên giường và Fuji thì nằm bên dưới cô.

Jingjai phụt một tiếng bật cười làm mọi người hoàn hồn lại, Hana đỏ mặt nhanh chóng ôm trán nhảy xuống giường còn Fuji cũng ngồi dậy ngay.

"Hai em đang làm gì vậy hả?"

Cô hiệu trưởng nhíu mày nhìn hai người rồi hỏi.

"Em nhờ Fuji giúp em đóng cửa sổ thôi ạ!"

Fuji đứng cạnh gật đầu như giã tỏi nhưng vẻ mặt của cô hiệu trưởng vẫn có vẻ không tin lắm, lúc này White huých vào vai Jingjai một cái làm Jingjai suýt té vào người cô hiệu trưởng thì cô ấy mới nhịn cười mà lại kéo đề tài về việc đổi giường để dời đi sự chú ý của cô hiệu trưởng.

Cuối cùng dưới ánh mắt nghiêm khắc của cô hiệu trưởng mà mấy cô gái ngoan ngoãn lên giường tắt đèn đi ngủ, đến khi nghe tiếng bước chân của cô hiệu trưởng đi xa thì White với Fuji mới thở phào một hơi rồi đi thay bộ đồ đang mặc bên trong váy ngủ ra.

---------

"Run, tôi đưa cô Lita đến rồi!"

Thầy Phoban gật đầu với Run rồi mới rời khỏi phòng đóng cửa lại.

Run giơ tay ra hiệu mời Lita ngồi xuống, Lita cẩn thận nhìn vẻ mặt của anh nhưng chỉ thấy anh rất bình thường giống như chỉ mời cô tới uống trà tâm sự vậy :"Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn tâm sự với cô vài vấn đề thôi, không biết cô Lita đã quen với cuộc sống tẻ nhạt ở Home School chưa?"

Lita cũng ngồi xuống nhưng không mở lời trước vì cô biết mục đích của anh ta không đơn giản như chỉ muốn biết cô đã quen với cuộc sống ở Home School không, Lita chỉ ngồi đó nhìn Run và mỉm cười.

Cuối cùng vẫn là Run đầu hàng trước, anh chống hai khủy tay lên bàn hai bàn tay đàn vào nhau sau đó suy nghĩ một lát rồi nhìn chằm chằm vào Lia sau đó nói :"Không biết cô Lita đã điều tra chuyện của năm 4 ở Home School này đến bước nào rồi!"

"Đến bước mà anh và những người khác muốn tôi biết."

Lita cũng không trốn tránh ánh nhìn của Run mà cười nói với anh bởi vì cô biết được wuas trình điều tra của mình không thể nào suôn sẻ như thế trừ khi có người ở phía sau âm thầm trải sẵn đường đi cho cô, mà người có thể làm việc đó chỉ có thể là người của Home School hoặc là có hiểu biết về Home School.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 23


Run biết Lita không ngốc nên việc cô biết chuyện anh âm thầm giúp cô điều tra là sớm hay muộn cũng sẽ lộ ra mà thôi nhưng anh cũng không ngờ Lita sẽ ngã bài cùng anh sớm như thế, lần đầu gặp Lita thì Run cũng không nghĩ cô mang theo mục đích đến Home School mà thậm chí anh còn vui mừng khi có người nhận lời mời đến nơi hẻo lánh như Home School làm giáo viên.

Từ lúc bắt đầu bước vào trường mọi biểu hiện của Lita bắt đầu trở nên kì lạ, nhìn bề ngoài có vẻ như cô chỉ tò mò về nơi mình sẽ sinh sống và làm việc nhưng trong lời nói của cô thỉnh thoảng sẽ lơ đãng nhắc về chuyện cũ ở Home School, nếu chỉ như thế có lẽ Run cũng sẽ không nghĩ nhiều cho đến khi phòng cô hiệu trưởng bị người ta đột nhập vào tìm kiếm thứ gì đó mới bắt đầu khiến Run hoài nghi bên trong giáo viên có nội gián vì nhóm người bên ngoài không thể biết vị trí cụ thể của từng camera theo dõi và hành tung của cô hiệu trưởng để mà tránh đi cả.

"Nếu cô đã biết chúng tôi biết mục đích của cô khi đến đây thì tại sao còn làm theo những gì chúng tôi vẽ ra?"

"Bởi vì tôi muốn biết sự thật và bộ mặt thật của những kẻ mang danh giáo viên ở Home School này!"

Lita gằn giọng mà nói, chỉ cần nhớ tới chị họ là cô không thể kìm chế cảm xúc của mình.

Lita nhận ra sự bất thường khi bắt tay vào điều tra là mọi thứ quá suôn sẻ, suôn sẻ tới nỗi mà một người có tính cảnh giác cao như thầy Phoban lại dễ dàng đánh rơi chìa khoá cả buổi mà không hề biết, suôn sẻ đến nỗi phòng giám sát lại được mở ra khi cô muốn vào và cả những ngăn tủ mở ra dễ như trở bàn tay....

"Sự thật?

Ở Home School này từ trước tới nay không có cái gì tuyệt đối là sự thật cả."

"Cô có thể thấy đấy, tất cả giáo viên còn lại ở Home School không phải là tất cả giáo viên giống như khoá 4.

Có người chết, có người vào tù, có người điên khùng và hơn hết...tôi cũng là học sinh của khoá 4!"

Run đứng dậy đi đến trước kệ sách rút ra một tập hồ sơ được cất cẩn thận bằng túi chống thấm rồi mới ngồi trở lại bàn làm việc, sau đó anh đưa túi tài liệu cho Lita.

Lita nhìn anh đầy nghi ngờ nhưng vẫn nhận lấy túi tài liệu, cô vội mở nó ra và rất nhanh đã nhận ra nó là thứ cô cần : bản báo cáo giám định pháp y của LiLy và kết luận của cảnh sát vào thời điểm đó.

Run không hối thúc Lita mà kiên nhẫn chờ cô xem xong tài liệu trên tay, anh cũng nhận ra tay của cô run run vẻ mặt thì biến đổi liên tục không còn vẻ bình tĩnh như thường ngày, mất một lúc sau thì Lita mới đặt tài liệu xuống nhìn Run với vẻ hoang mang bởi vì trong tài liệu ghi rõ LiLy mất do tự sát vì bị trầm cảm nhưng Lita biết được chị cô không hề bị trầm cảm tới mức tự hủy như thế.

"Cô không tin được đúng không?

Tôi cũng không tin, khi tôi bắt đầu nghi ngờ về chuyện này thì đã có ý định điều tra nhưng lại bị thầy cô nhốt lại ở tầng hầm.

Đến khi tôi tìm được cách ra ngoài thì Home School đã dạy đến khoá 6 rồi nhưng không ai tìm hiểu hoặc là nhận ra khoá 4 có người chết một cách bất thường và một người mất tích cũng bất thường như thế bởi vì họ mặc định chúng tôi là những đứa trẻ bị gia đình bỏ mặc nên việc sống chết của chúng tôi họ không hề để tâm đến.

Tôi thấy được ánh mặt trời và ngồi được ở đây là nhờ tôi có một người em gái không chịu bỏ cuộc nên tôi nghĩ sẽ giúp cô một tay nhưng sự thật là chuyện năm đó các thầy cô khác cũng hoàn toàn không biết rõ LiLy đã chết như thế nào vì khi họ tìm được ra cậu ấy là do thầy Prasat vô tình phát hiện trong lúc tìm kiếm."

"Prasat ?"

Lita nghe cái tên khá quen, hình như cô đã nghe được ở đâu đó rồi, sau một lúc suy nghĩ thì cô mới nhớ ra :"Ông ta từng bị tống vào tù mấy tháng trước đúng không?"

"Đúng vậy nhưng tại sao là từng?"

Run gật đầu

"Bởi vì trước khi vào ở Home School tôi đã thấy tin ông ta và hai người nữa vượt ngục."

Run nghe tới đấy thì đứng phắt dậy, đây chắc hẳn là một tin cực xấu với tất cả mọi người ở Home School khi kẻ điên khùng như Prasat lại còn lởn vởn ở bên ngoài thì chẳng biết ông ta sẽ trả thù Home School như thế nào nữa.

----------

"Thầy Prasat, thầy nghĩ đã đến lúc chúng ta chào hỏi những người bạn cũ và các học sinh thân yêu chưa?"

"Tôi nghĩ gần đến lúc rồi, còn một bước nữa thôi là BÙM, bọn họ chắc hẳn sẽ rất vui khi gặp lại chúng ta.

Ha ha ha ha !!!!"

Hai người ngồi yên trong góc nhìn hai kẻ điên đang phụ hoạ với nhau thì lại có suy nghĩ khác, bọn họ bỗng dưng hối hận khi hợp tác với hai tên điên khùng đi đến chỗ chim không thèm ỉa này để trốn.

--------

Sáng sớm hôm sau Fuji dưới ánh mắt săm soi của mấy cậu con trai mà gian nan vừa che cằm ăn bữa sáng nhưng một lúc sau cô buông tay che cằm ra rồi lườm bọn họ và cắt một cái "két" vào đĩa :"Chưa thấy người khác bị thương bao giờ à?

Thích nhìn không, muốn tôi giúp các cậu để được như thế này không?"

Nghe một chuỗi câu hỏi và biểu cảm của Fuji thì bọn con trai im lặng vùi đầu ăn, bọn họ biết nếu ai dám mở miệng thách thức cô thì Jean mấy tháng trước chính là kết quả cuối cùng của họ.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 24


Vì cằm bị thương nên tâm trạng của Fuji rất là không tốt, cả ngày cũng không ai dám đến trêu chọc cô chỉ có Hana là luôn lẽo đẽo phía sau cô muốn giúp này giúp kia.

Sau khi nhịn không phát giận cho đến khi Hana định giúp cô làm luôn phần bài tập nhóm thì Fuji mới bùng nổ, cô kéo Hana đi đến chỗ không có ai mới bực bội mà hỏi :" Hôm nay cậu cứ đi theo tôi làm gì?

Cậu thấy tôi chưa đủ mất mặt à?"

"Xin lỗi, chỉ là tôi thấy áy náy khi làm cậu bị thương thôi!"

Hana nhìn Fuji xong thì cúi đầu, hai tay cô nắm lấy góc áo của mình mà xoa tới xoa lui.

Fuji thấy cô như thế thì cũng không thể nói gì vì người ta cũng muốn giúp mình thôi, cô định bỏ đi thì phát hiện trán của Hana cũng bị bầm một mảng xanh tím.

Bỗng dưng Fuji lại muốn trêu chọc cô vì bản thân mình cũng bị thương mà lại thích lo chuyện bao đồng chỉ biết quan tâm người khác nên Fuji dùng tay búng vào chỗ bầm trên trán Hana là cô ấy đau tới nỗi nước mắt lưng tròng, Hana ôm trán ngẩng đầu lên nhìn Fuji chỉ thấy cô cười khinh khỉnh nhìn mình.

"Biết đau sao?

Biết đau thì cậu tự lo cho bản thân mình trước đi đừng tự cho mình là người tốt thích giúp đỡ người khác nữa, có khi họ không cần sự giúp đỡ của cậu mà còn cảm thấy cậu rất phiền đấy!"

Fuji nói xong thì quay lưng đi

"Tại sao cậu luôn muốn từ chối lòng tốt của mọi người chứ?

Thật sự có người thích giúp đỡ mọi người mà, chỉ có cậu là cảm thấy phiền thôi!"

Hana nhìn theo Fuji mà lẩm bẩm.

Fuji nghe xong thì nhướng mày sau đó cô nói với giọng điệu khinh thường :"Người tốt thật sự?

Tới cả người trong gia đình còn không tốt được với nhau thì người xa lạ sẽ thật sự có người có thể tốt với người ngoài mà không cần hồi báo sao?"

"Đó là vì cậu chưa thấy được người tốt thật sự, tôi từng sai lầm cũng từng được người tốt bụng giúp đỡ và bỏ qua sai lầm của mình nên bây giờ tôi cũng chỉ muốn giúp đỡ mọi người mà thôi!"

Hana nói xong chỉ thấy Fuji bước đi không thèm đợi cô nữa thì bèn nhanh chân chạy theo nhưng bỗng nhiên Fuji lại dừng lại rồi kéo Hana tránh sau một thân cây lớn.

Fuji ôm Hana rồi ra hiệu cho cô im lặng còn mình thì cẩn thận ló đầu ra nhìn, chỉ thấy trong bìa rừng có hai ba người đang cẩn thận di chuyển rồi đào đất xong lại chôn thứ gì đó ở phía dưới sau đó lấp đất lại, bọn họ còn dùng lá khô cành khô che lấp.

Đợi khoảng 30 phút thì bọn họ đã đi khuất vào rừng, để chắc chắn bọn họ sẽ không quay lại nữa thì Fuji và Hana đứng im một lúc lâu, lâu đến khi hơi thở ấm nóng của Hana phả vào cổ mình thì Fuji lúc này mới nhớ tới mình đang ôm Hana nên bèn buông cô ra, Fuji cẩn thận chạy tới chỗ bọn họ chôn đồ mà tìm một nhánh cây chắc chắn bắt đầu đào lên xem bọn họ chôn gì phía dưới, đợi khi thấy rõ thứ dưới đất thì cả hai người đều biến sắc lập tức chạy nhanh trở về trường.

------------

"Ôi bị phát hiện rồi!

Cứ nghĩ sẽ phải giúp bọn họ cảnh báo nữa cơ vì bọn họ ngốc quá."

"Đi thôi, đợi xem Prasat sẽ có biểu cảm thế nào khi kế hoạch bị thất bại."

Wave nói xong thì dẫn đầu đi vào rừng, hai người còn lại nhìn nhau xong thì cũng đi theo cậu.

---++------

Maki và White đang cùng nhau thảo luận bài tập thì thấy Fuji gấp gáp chạy vào, hai người chưa kịp hỏi gì thì thấy tay Fuji đang nắm tay Hana nên cả hai chỉ im lặng nhìn hai người họ.

"Hai người muốn công khai à?"

Jingjai đang ngồi gần đó vừa thoa lại son vừa nhìn hai người Fuji mà trêu ghẹo.

"Đúng vậy" Fuji đứng thở một lúc chỉ nghe được Jingjai nói cái gì mà công khai nên cô tưởng họ định hỏi cô chuyện cô định nói là gì nên trả lời ngay mà không suy nghĩ.

"Ỏ!!!!!"

Biw và Pleng kích động nắm tay nhau nhìn chằm chằm vào Fuji và Hana.

Hana thấy biêủ cảm của mọi người có bẻ hiểu sai nên buông tay Fuji ra mà xua xua tay, sau đó nói :" Mọi người lạc đề rồi, thứ Fuji định nói là bọn tôi phát hiện có người chôn bom tự chế ở bìa rừng gần trường."

"Cái gì?"

Bọn con trai ở gần đấy đang đá bóng cũng bỏ bóng sang một bên mà chạy nhanh vào hỏi hai người Fuji.

Fuji uống một ly nước xong thì mới kể chuyện mình và Hana vô tình gặp được ở bìa rừng cho mọi người nghe, sau khi thảo luận thì họ quyết định để Maki đi tìm anh Run nói trước xem thầy cô có cách gì giải quyết không vì sự an toàn của cả Home school đang bị đe doạ mà bọn họ chỉ là trẻ con không thể tự mình giải quyết chuyện lớn có liên quan tới an nguy của trường được.Tất cả mọi người lại lần nữa chia nhau ra suy nghĩ các phương án khác nếu như thầy cô cũng không có cách giải quyết thì bọn họ phải tự cứu lấy mình, Maki nghe xong thì nhờ mọi người chia nhóm ra nhanh chân đi khắp nơi tìm Run hoặc thầy cô khác nhưng xui cho bọn họ là hôm nay không biết thầy cô đang làm gì mà phòng làm việc không có ai cả.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 25


14 học sinh chia theo từng nhóm hai người mà tìm kiếm thầy cô khắp cả trường nhưng vì hôm nay là cuối tuần nên không có tiết học, bọn họ lại được tự do hoạt động nên mới không để ý tới thầy cô đang ở đâu, bọn họ lại không dám tách nhau ra riêng lẻ từng người vì biết đâu được kẻ xấu đã lẩn trốn đâu đó trong trường rồi và nếu bọn họ đi riêng lẻ thì rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.

"Thầy Phoban, thầy Phoban, thầy có ở đây không ạ?"

Mek và Mork vừa gọi vừa chạy đến phòng thầy Phoban nhưng căn phòng đã bị khoá ngoài nên họ lại chạy đến nơi khác.

Hugo và Jingjai đi tìm cô hiệu trưởng ở phòng làm việc nhưng cũng không thấy cô, Jean đi cùng Biw đến phòng dạy lịch sử tìm cũng không gặp ai cả, Pennueng cùng Pleng chạy tới phòng học toán cũng không gặp được cô Dilak.

Maki, Tibet cùng nhau tới phòng Run còn White và Nai tìm Run ở phòng làm việc nhưng khi họ đến nơi thì cả bóng người cũng không thấy.

Fuji và Hana đi tìm Lita ở khắp nơi cũng không gặp được, họ đi đến những nơi Lita thường lui tới cũng không thấy cô.

Cuối cùng cả 14 người đều mệt mỏi mà ngồi ở phòng sinh hoạt chung sau một ngày chạy đi tìm người tới kiệt sức mà chẳng thu hoạch được gì.

"Thầy cô đi đâu cả rồi?

Bọn mình lục tung cả trường rồi mà chẳng thấy bóng dáng ai cả."

Hugo tức giận đá vào chân bàn một cái rồi ôm chân vì đau.

"Lúc nãy bọn tôi tò mò nên đến chỗ Fuji nói để xem thì cái thứ đó còn nằm ở chỗ cũ luôn đấy, nó mà Bùm một phát là bọn mình tiêu luôn."

Mek nghiêng đầu nằm vật ra sàn mà kêu rên, Mork đưa chân đá vào chân ra hiệu cho cậu câm miệng lại.

"Các em học sinh, các em có 30 phút để sắp xếp đồ đạc cá nhân.

30 phút sau tập hợp ở đây, chúng tôi sẽ tạm thời đưa các em đến nơi ở mới vì Home School cần sửa chữa lại một vài nơi."

Cô hiệu trưởng bỗng nhiên từ đâu xuất hiện ở cửa mà ra lệnh cho mọi người, thầy Phoban vẫn đi theo sau lưng cô, vẻ mặt hai người cũng bình tĩnh như thường ngày và nếu không phải đã gặp thứ kia thì bọn họ sẽ có thể tin lý do của cô hiệu trưởng là thật.

Tuy biết đó là lý do thầy cô bịa ra lừa dối mình thì cả 14 người vẫn làm theo mệnh lệnh vì họ cũng muốn rời khỏi nơi nguy hiểm này, dù sao họ cũng chỉ là mấy đứa trẻ chưa trưởng thành mà thôi nên khi gặp chuyện lớn việc đầu tiên là họ sẽ nghĩ đến người lớn mới nên là người giải quyết chứ không phải bọn trẻ con như họ.

Tất cả mọi người về phòng sắp xếp lại đồ dùng cá nhân vào vali nhưng đến khi họ tập hợp ở phòng sinh hoạt chung thì lại được thông báo chỉ cần đem thứ cần thiết còn quần áo thì trường sẽ chuẩn bị cho họ đầy đủ như ở Home School.

Kiếp nạn chưa dừng ở đó khi mà tất cả mọi người ra đến xe thì mới phát hiện tất cả lốp xe đều bị phá hỏng, muốn sửa xong ít nhất cũng phải đến sáng mai, mọi người nhìn nhau và đều nhìn thấy sự bất an trong mắt nhau.

Hugo vẫn là người đầu tiên phát giận, cậu ta quăng balo xuống đất rồi nhìn cô hiệu trưởng mà hỏi :" Cô hiệu trưởng, bọn em biết tất cả mọi chuyện là có người đang muốn hủy hoại Home School!

Cô không cần lừa bọn em vậy đâu."

"Vậy thì sao?"

Nghe câu hỏi lại của cô hiệu trưởng khiến Hugo sững lại, đúng là bọn họ biết được thì sao?

Cũng không ai biết cách giải quyết như nào ngoài chạy trốn và phát giận.

"Nếu các em đã biết thì tôi cũng không giấu nữa, chúng tôi nghi ngờ thầy Prasat và thầy Champ đang ở đâu đó gần Home School và đang có ý định làm hại các em nên để đảm bảo an toàn cho các em thì chúng tôi quyết định sẽ đưa các em đến nơi khác trước, khi vấn đề được giải quyết xong thì Home School vẫn sẽ tiếp tục trở về hoạt động như trước!"

"Việc bây giờ các em nên làm là trở về phòng và đợi đến sáng mai sửa xe xong thì thầy Phoban sẽ đưa các em rời khỏi trường, bây giờ các em về phòng nghỉ ngơi đi."

Tất cả mọi người đều lưỡng lự nhưng họ không có sự lựa chọn khác, mấy bạn nam thì nán lại muốn giúp đỡ thầy Phoban để sửa xe nhanh hơn còn các bạn nữ thì nói ra chuyện mình phát hiện cho cô hiệu trưởng biết.

Cô hiệu trưởng nghe xong thì cũng hơi giật mình vì cô không ngờ tới nhóm thầy Prasat lại hành động nhanh thế, cô cũng trấn an bọn học sinh vài câu rồi nhanh chóng đi tìm Run để thông báo.

Nhưng cô hiệu trưởng chưa đi được mấy bước thì cô đã phải lùi lại vì nhắm ngay trước mặt cô là một họng súng đen ngòm, thầy Champ là người cầm súng ép cô hiệu trưởng lùi lại còn thầy Prasat đứng phía sau thầy Champ đùa nghịch một cái nút bấm trên tay và cười một cách điên rồ :" Hi, chào cô hiệu trưởng và các học sinh thân yêu!

Chúng ta lại gặp nhau rồi!"

Tất cả mọi người đều sợ hãi mà lùi lại dựa vào nhau, chuyện xảy ra đêm đó lại lần nữa ùa về khiến họ càng căng thẳng hơn vì lần này ngoài súng thì bọn họ còn phải đối mặt với cả bom tự chế không biết sẽ nổ lúc nào...
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 26


Mọi người trong Home School nhìn nhau và như có mối liên kết nào đó mà khi cô hiệu trưởng gật đầu thì thầy Phoban nhanh chóng chạy lên phía trước giằng co với thầy Champ, thầy Phoban nắm chặt tay thầy Champ rồi chỉa họng súng lên trời tránh cho ngộ thương đến học sinh nếu súng lỡ cướp cò.

Cùng lúc đó các học sinh nam cũng theo sát phía sau thầy Phoban một nhóm giúp thầy giành súng khỏi tay thầy Champ còn một nhóm muốn khống chế thầy Prasat nhưng không ai ngờ ngoài nút bấm kích hoạt bom tự chế thì ông ta còn có cả súng điện, Jean vì chủ quan nên bị hạ gục khiến những người khác phải dè chừng hơn.

Lúc này cô hiệu trưởng cũng dẫn đầu đưa các học sinh nữ đến nơi an toàn để tạm thời tránh đi, bỗng nhiên trong bụi cây nhảy ra hai người chặn đường đi của họ, trên tay hai người kia đều cầm gậy nhưng Fuji và White nhìn nhau xong thì cũng bắt đầu hành động, Fuji và White người chụp lấy cờ lê người thì nhặt ống thép ở gần chỗ xe ô tô đã được thầy Phoban để đấy chuẩn bị sửa xe để làm vũ khí sau đó xông lên trước vì dù sao trong số các cô gái thì chỉ có hai người họ là biết đánh đấm.

Hai người đàn ông kia hiển nhiên không ngờ tới đám con gái này lại dám ngang nhiên ra tay chứ không phải như bọn họ nghĩ là khi gặp nguy hiểm bọn con gái sẽ hét ầm lên sợ hãi nên đến khi mỗi người đều ăn một đạp thì mới nhớ ra phải tấn công để khống chế bọn con gái này.

Sau một lúc giằng co thì cả Fuji và White đều bị dính vài gậy nhưng hai người đàn ông kia thảm hơn bọn họ vì lúc cả hai bên đang đánh nhau chẳng biết Hana lôi ở đâu ra được bình chữa cháy xịt vào hai người đàn ông kia khiến bọn họ bị phân tâm để rồi bị Fuji và White đánh bọn họ bất tỉnh.

Nhóm nữ sinh cũng không chần chờ mà chạy theo cô hiệu trưởng đến phía sau trường, cô hiệu trưởng sau khi mở cửa cho họ thì yêu cầu Maki đưa họ tới chỗ cây xin tội chờ cô ở đó, còn cô thì sẽ về trường tìm cách liên lạc với bên ngoài để xin giúp đỡ từ cảnh sát rồi sẽ đến tìm họ sau.

Nhìn cô hiệu trưởng đi xa thì mọi người mới dìu dắt nhau mò mẫm trong bóng đêm mà đi tìm đến chỗ cây xin tội, đi được một lúc thì họ thấy ánh đèn đang di chuyển rất nhanh về phía này nên định chia nhau ra chạy.

Cũng may khi ánh đèn tới gần thì họ nhận ra người tới là Lita, Lita mang trên lưng một cái balo lớn nên khi chạy đến chỗ họ đã mệt tới thở không ra hơi, Pleng lúc này mới thở phào buông bàn tay đang nắm chặt tay Biw ra mà chạy tới hỏi han Lita.

"Tôi nghe thấy tiếng ồn ở khuôn viên trường nên ra xem thì thấy bọn họ vẫn đang giằng co với nhau, bởi thế tôi định ra giúp một tay thì bị Run kéo lại sau đó nhờ tôi chuẩn bị những thứ này đem tới cho các em còn anh ấy thì đi giúp những người khác."

Lita sau khi nghỉ ngơi một lúc bắt đầu lôi trong balo ra vài thứ chia cho mọi người.

Sau khi Lita lấy mấy thứ như dao gấp, đèn pin, điện thoại và ít bánh đưa cho mọi người thì họ lại bắt đầu đi đến chỗ cây xin tội để đợi những người còn lại, không phải họ không muốn quay lại giúp đỡ mà họ biết mình không phải đối thủ của những người đó, quay lại chỉ làm rối thêm mà thôi, bỗng nhiên lúc này trong trường vang lên mấy tiếng súng khiến mọi người càng bất an hơn.

"Qua bên kia tìm xem."

Đúng lúc gần tới chỗ đã hẹn thì trong bóng đêm lại vang lên tiếng có người gọi nhau, mọi người bàn bạc một lúc thì chia nhau ra chạy, họ nương vào bóng đêm tản ra nhiều phía theo từng nhóm hai người và hẹn nhau sáng mai sẽ đến tập hợp ở chỗ cây xin tội, trong lúc này tất cả sẽ cố liên lạc với bên ngoài tìm cứu viện với đảm bảo an toàn cho bản thân trước.

Bởi vì không biết hai kẻ này bây giờ có vũ khí gì như súng hay không nên tất cả chọn cách lẩn trốn thay vì liều lĩnh như lúc nãy vì lúc này cả White lẫn Fuji đều đã bị thương không thể để ai mạo hiểm nữa cả.

Jingjai cùng Biw chầm chậm đi trước, theo đó là Maki dìu White đi hướng bên trái, Lita đi cùng Pleng chạy về phía bên phải, Hana nửa ôm nữa đỡ Fuji nhanh chân đi về một hướng khác vì lúc nãy Fuji bị ăn vài gậy vào lưng nên bây giờ phía sau lưng của cô đau đến nỗi không thể đứng thẳng được nhưng vì không muốn mọi người lo lắng nên cô im lặng chịu đựng, Hana cũng nhận ra Fuji có lẽ không thể đi nhanh được nên cô cũng thả chậm bước chân và cố gắng không phát ra tiếng khi di chuyển.

-------------

"Bọn họ đâu rồi?

Vừa nãy thấy có ánh đèn ở phía này mà?"

Marut cầm đèn pin soi xung quanh nhưng ngoài bóng đêm, cây cối và tiếng côn trùng ra thì xung quanh hoàn toàn không có một bóng người.

Pang xem xung quanh một vòng xong ngồi thụp xuống soi đèn pin xuống mặt đất rồi chỉ cho Marut xem :" Họ chia nhau ra rồi!"

"Hơi, cái đám nhóc này lại tăng thêm việc làm cho chúng ta rồi!"

Marut vò đầu rồi đá xuống đất tỏ vẻ bất mãn khi mà thay vì đưa nhóm trẻ đó ra ngoài thì bây giờ lại phải đi tìm từng đứa rồi đưa ra ngoài, Pang cười vỗ vai anh rồi bắt đầu lần theo dấu vết để tìm người.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 27


Lita kéo Pleng chạy ngược hướng với mọi người, cô không nghĩ lẩn trốn vào rừng là một quyết định sáng suốt vào lúc này vì bây giờ đã trễ và cô cũng không biết đường đi nên Lita quyết định chạy ngược về trường, Home School rộng như thế nên bọn chúng chắc sẽ không ngờ có người lại lẩn trốn ở nơi bọn chúng đang kiểm soát.

Hai người đi vào khu thư viện bỏ hoang của trường để trốn, nơi đây ngoài ít hoặc là nói hầu như không ai đến đây nên sẽ là nơi trốn an toàn cho họ, cả hai mò mẫm trong bóng tối, cẩn thận né những chướng ngại vật để đi sâu vào bên trong.

Toàn quá trình di chuyển thì Lita luôn cẩn thận che chở cho Pleng, tay cô cũng nắm chặt tay Pleng để trấn an.

White cũng bị thương nên cô cùng Maki chạy đến căn phòng mà Run đã từng bị nhốt để tránh đi đám người kia, căn phòng đó không xa cây xin tội nên chỉ cần đến đó thì họ sẽ an toàn cho đến khi liên lạc được với người trợ giúp.

Jingjai và Biw thì chọn cách lẻn về phòng tạp vật của trường vì nơi đó cách khá xa chỗ chôn bom của nhóm người thầy Prasat nên sẽ an toàn hơn là đi lung tung trong rừng ban đêm.

Chỉ có Hana và Fuji vì di chuyển chậm chạp nên vô tình bị lạc, cả hai đi đến lúc gần kiệt sức thì mới phát hiện ra có một khu nhà bỏ hoang treo biển cấm vào, Fuji nhìn tấm biển rồi nhỏ giọng nói :" Đây chắc là khu vực cấm mà các thầy cô nói lúc trước, chúng ta tạm thời vào đây tránh một lúc đi đã."

Hana gật đầu rồi đỡ Fuji dựa vào bức tường sau đó thì cô loay hoay mở cổng, cứ tưởng sẽ khó mở cổng nhưng không ngờ cánh cổng này chỉ cần gạt lên là có thể vào nên cô quay lại dìu Fuji đi vào.

Khu nhà này có bố cục khá giống ký túc xá của họ nhưng nó đổ nát hoang tàn hơn, cả hai lần mò tránh đi những cành khô hay những mảnh tường vỡ mà đi vào phía trong.

Bên trong tối đen như mực lại thêm tiếng gió tiếng lá cây xào xạt khiến Hana hơi sợ, cô súc vai mà cẩn thận đi từng bước, vì khoảng cách hai người đang cực kì gần bởi thế Fuji nhận ra người Hana phát run nên Fuji vỗ nhẹ nhẹ vào đầu Hana để trấn an cô.

Càng đi sâu vào trong thì hai người càng cảm thấy lạ, dựa vào ánh sáng yếu ớt của đèn pin thì những thứ xung quanh cho thấy nơi đây từng có người ở và người đó còn rời đi không lâu bởi vì có một đống tro ở dưới sàn vẫn còn ấm, vỏ bánh quy vỏ chai nước vẫn còn nằm ngổn ngang dưới sàn nhà, còn có cả một khoảng sàn rất sạch giống như có ai đã từng nằm hay ngồi ở đây.

Một ý nghĩ đáng sợ nảy ra trong đầu hai người : đây là nơi nhóm người thầy Prasat đã ở trước đó!

"Nhưng dù sao đám người kia cũng đang ở Home School nên chắc trong thời gian ngắn sẽ không quay lại đây đâu, chúng ta qua phòng khác tránh đi."

Hana nhỏ giọng nói với Fuji, đợi cô gật đầu đồng ý thì Hana mới nhẹ nhàng dìu Fuji qua tìm chỗ nấp khác.

Xác định tạm thời an toàn thì lúc này hai người mới lấy điện thoại ra tìm cách liên lạc với bên ngoài, tuy sóng điện thoại vẫn còn nhưng lượng pin thì lại rất ít nên cả hai đều chọn gọi về cầu cứu gia đình vì nếu gọi cảnh sát thì phải có địa chỉ cụ thể hoặc đợi họ định vị nhưng không ai trong hai người biết Home School ở chỗ nào và pin trong điện thoại chưa chắc cầm cự được tới lúc họ tìm ra, gọi cho gia đình thì bố họ nhất định sẽ có cách tới cứu mọi người vì phụ huynh là người biết được vị trí cụ thể của Home School.

"Bố..."

"Mày gọi tới đây làm gì?

Cái trường tệ hại đó làm ăn kiểu gì mà lại cho mày dùng điện thoại vào lúc này chứ?"

"Bọn con đang gặp nguy hiểm, bố có thể giúp bọn con liên hệ với cảnh sát không?"

"Không phải bọn mày giỏi lắm sao?

Còn cầm cây đòi giết tao được cơ mà, mày giỏi như thế thì đừng cầu xin tao."

Sau khi nghe lời nói lạnh nhạt của bố mình thì trong lòng Fuji lúc này ngoài hối hận vì tin bố sẽ còn nể chút tình máu mủ mà cứu họ ra thì chỉ còn sự tuyệt vọng, Hana nghe thấy cuộc trò chuyện mà không tin vào tai mình, cô nghe mọi người nói bố Fuji rất tuyệt tình nhưng không ngờ lại tuyệt tình tới mức độ không màn sống chết của con gái mình.

"Bố..."

"Hana, có chuyện gì sao?

Sao con lại gọi vào giờ này?

Con ổn không?"

Trong giọng nói của bố Hana lộ ra sự lo lắng, ông liên tục đặt câu hỏi vì lo.

"Bố, bọn con đang gặp nguy hiểm, bố có thể nhanh tới cứu bọn con được không?"

"Nguy hiểm?

Con bình tĩnh nhé, tìm chỗ trốn trước đi, bố lập tức tìm người đến đó giúp con.

Ngoan, nhớ phải bảo đảm mình an toàn trước mới giúp tới người khác nhé."

Hai cuộc gọi, hai cách hành xử khác nhau của hai ông bố khiến hai người rơi vào thế khó xử, Hana lúc này nhoài người lên ôm lấy Fuji nhẹ nhàng an ủi cô.

Fuji không nói gì nhưng cô cũng im lặng ôm lấy Hana, tuy cô không phát ra tiếng nhưng Hana biết cô đang khóc vì Hana cảm nhận được nước mắt cô thấm qua lớp áo của mình.

Lúc này hai người lại nghe có tiếng nói chuyện với nhau và tiếng bước chân dẫm gãy các cành cây khô, Fuji bất chợt ôm Hana chặt hơn rồi sụyt một tiếng ra hiệu cho cô im lặng, cả hai ôm chặt nhau nép vào một góc rồi nín thở nghe động tĩnh phía ngoài kia.

-----------

"Thầy Prasat, thầy dừng tay lại đi, đừng làm hại bọn trẻ!"

Cô Dilak đứng che trước họng súng của thầy Champ mà nói với thầy Prasat vì cô biết được thầy Champ sẽ nghe lời ông ấy.

"Cô Dilak, cô lo cho mình thì hơn.

Cô nhìn cô đang run kìa!"

Thầy Champ khinh thường mà nhìn cô Dilak rồi cười

Bên kia thầy Prasat nghiêng đầu nhìn Run, mà nói đúng hơn là nhìn vào bàn tay đang cầm bút của cậu sau đó cười khẩy :" Run à, em vẫn còn định dùng lại trò cũ sao?

Em vẫn ngây thơ như thế à!"

" Cũ hay mới đều không quan trọng, dùng tốt là được rồi, đúng không thầy Prasat."
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 28


Bây giờ Home School và những kẻ đột nhập là cuộc chiến không cân bằng, một bên tuy đông người nhưng chỉ toàn là những người trẻ chưa trải sự đời mà còn tay không tất sắt, bên kia lại là những tay già đời lão luyện tới vượt ngục còn có thể làm mà lại có thêm cả vũ khí như súng thì nhóm người Home School chỉ có thể ngồi yên mà chịu trận.

Run tuy tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng anh cũng đang rối bời vì không biết cách của mình có thật sự sẽ cứu được mọi người ở Home School hay không khi mà có hai người đã trúng đạn, hai người bị ngất do điện giật, Pennueng thì đang hoảng loạn những người còn lại ít nhiều gì cũng bị thương một chút.

"Run, tới đi.

Không phải em muốn giở trò cũ sao?

Làm đi nhanh lên, tôi muốn xem là tay em nhanh hay tay tôi nhanh!"

Thầy Prasat vừa nới vừa giơ tay đang cầm nút bấm ra quơ quơ trước mặt Run như khiêu khích.

Tay Run phát run, anh đang chuẩn bị bấm cây bút cầm trên tay thì bỗng nhiên cô Dilak từ đâu lao ra giành lấy cây bút của anh khiến Run bị bất ngờ.

Thầy Champ lợi dụng lúc Run bị phân tâm thì đá một cú vào bụng khiến anh không khỏi ôm bụng lùi lại phía sau vài bước, cô Dilak tuy giành lấy cây bút nhưng cô cũng không làm gì khác mà là chui vào một góc giống như cô rất sợ khi nghe tiếng bút bị bấm liên tục, biểu hiện của cô rất giống lần trước sau khi được đưa về từ trong rừng làm cô hiệu trưởng nổi lên nghi ngờ thầy Prasat đã giở trò gì đó với cô Dilak lần nữa.

Home School lại bắt đầu rơi vào thế yếu.

"Ôi, thua rồi à?

Không chống trả nữa à?

Đứng dậy chống trả đi nào?"

Thầy Prasat đi đến vỗ vào mặt các chàng trai rồi cười một cách điên khùng.

Lúc này Prasat bỗng bấm vào cái nút đang cầm trên tay nhưng không như ông ta đã tính toán, không có tiếng nổ nào phát ra cả, mọi thứ ở Home School vẫn bình thường, xung quanh cũng chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng kêu râm rang.

"Chào thầy Prasat, thầy có thấy bất ngờ với món quà mà bọn em tặng thầy không?"

Đến cùng với tiếng nói là một trái bom tự chế đã bị phá hủy được quăng vào ngay dưới chân Prasat.

Khi ánh mắt ông ta di chuyển từ thứ dưới chân đến nơi phát ra tiếng nói thì thấy một chàng trai đội mũ lưỡi trai đen đang vẫy tay chào ông ta, theo sau cậu ta là mấy cô gái của Home School, Prasat cắn răng mà nói :"Marut, mày đang làm cái trò gì thế hả?"

"Au, thầy vẫn nhận ra tôi à?

Vinh hạnh thật đấy!"

Marut khoanh tay trước ngực cười vui vẻ nhìn Prasat như thể không xem khẩu súng mà Champ đang chỉa vào mình là thứ nguy hiểm gì.

"Thầy Prasat, tôi chỉ có một chuyện muốn hỏi thầy từ lâu rồi mà chưa có dịp để hỏi.

Thầy trả lời xong tôi sẽ rời đi để thầy tiếp tục làm việc thầy muốn làm, ok không?"

" Chuyện gì?"

"Tại sao năm đó thầy lại sát hại LiLy?"

Marut không cười nữa mà nghiêm túc nhìn thẳng vào Prasat mà hỏi, câu hỏi mà anh canh cánh trong lòng sáu năm.

"Ông ta là kẻ hại chết LiLy sao?"

Lita đang đứng phía sau khi nghe câu hỏi của Marut thì cũng giật mình mà buộc miệng hỏi ra.

Marut đưa tay lên miệng ra hiệu cho cô im lặng, sau đó anh quay sang nhìn Prasat như thúc giục ông ta.

Prasat ngẩn người một lúc thì cười lớn :"Ra con chuột hôm đó là mày à?

Bảo sao lúc quay lại tao đã thấy có dấu chân giẫm lên vết máu đi ra khỏi đó nhưng lại không biết là ai!"

"Đúng là tôi, nên bây giờ thầy nói ra sự thật năm đó được rồi!"

Prasat cũng không giấu diếm gì nữa vì ông ta bây giờ cũng không còn đường lui, hoặc là kế hoạch phá hủy Home School và đòi tiền chuộc từ mấy ông bố bà mẹ giàu có của bọn học sinh thành công thì ông ta có thể ra nước ngoài bắt đầu lại cuộc sống mới mà không phải trốn chui trốn nhũi như chuột thế này hoặc là tất cả cùng chôn chung với nhau.

Prasat kể lại việc năm đó LiLy phát hiện ra ông ta đang nghiên cứu một loại thuốc cấm và vô tình hại chết đồng nghiệp của mình.

Vì muốn bí mật mãi mãi là bí mật nên ông ta đã lừa LiLy đến khu nhà cấm của Home School rồi ra tay sát hại cô ở đó, sau đó ông ta thu dọn hiện trường tạo ra hiện trường giả như thể cô trầm cảm có xu hướng tự hủy rồi giả vờ cùng mọi người đi tìm LiLy và ông ta vô tình tìm được cô ở trong rừng.

Ông ta thành công qua mắt được mọi người, ai cũng nghĩ là LiLy tự sát không ai nghĩ là một giáo viên như ông ta ngoài sát hại đồng nghiệp cò hại cả học sinh của mình.

Mọi người nghe xong thì đều rùng mình, họ chỉ nghĩ ông ta chỉ hại một mình bố của Tibet mà thôi, không ngờ ông ta còn hại cả người khác chỉ vì để che giấu tội ác của mình.

Marut nghe xong thì xông lên đấm cho Prasat một cú như trời giáng, bây giờ anh không còn nghĩ được gì ngoài việc phải giết tên cầm thú này.

Marut hành động quá nhanh khiến cả Prasat và Champ đều không kịp phản ứng, đến lúc Champ muốn nổ súng thì một tiếng súng vang lên khiến tay hắn ta đau nhói làm rơi cả súng đang cầm trên tay.

Lúc này trong bóng tối mới có thêm vài người đi ra, người vừa nổ súng lại là một cô gái ăn mặc giống như Marut, vành mắt cô lúc này đỏ hoe vì vừa nghe được sự thật về cái chết của cô bạn thân mà mấy năm qua cô luôn nghĩ là cô ấy tự sát cho tới khi Marut tìm cô nói sự thật cậu ấy nhìn thấy hôm đó nhưng mà cô vẫn không hoàn toàn tin tưởng, cho đến tận lúc chính tai nghe được kẻ sát nhân lên tiếng kể ra.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 29


Thấy người tới thì tất cả mọi người ở Home School đều ngạc nhiên vì họ không nghĩ lại có thêm một nhóm người có súng đến đây mà họ lại không hề hay biết gì cả, nếu nhóm người này có mục đích như nhóm người Prasat thì chẳng phải cả bọn chết như thế nào cũng không biết ư?

Nhưng may mắn cho họ nhóm người đó là bạn không phải kẻ địch.

"Prasat, ông đã bị bắt!"

Một người đàn ông trong nhóm người tới đi lên phía trước giơ ra thẻ ngành và dùng còng tay còng hai tay Prasat lại mặc cho ông ta giãy dụa, những người khác thì chia nhau ra khống chế những kẻ còn lại.

"Thanh tra, tôi nghĩ là các ngài cũng đã nghe những gì ông ta nói rồi đấy.

Đây là đoạn ghi âm, hy vọng các ngài sẽ bắt ông ta phải trả giá cho những hành động của mình."

Wave đi đến trước thanh tra cảnh sát đưa ra một cây bút ghi âm cho ông ấy, cảnh sát nhận lấy cây bút và cũng hứa hẹn sẽ để Prasat nhận hình phạt thích đáng.

Cô hiệu trưởng nhìn nhóm người vừa đến lại nhìn sang các học sinh nữ rồi mới nhỏ giọng hỏi họ:" Sao các em lại đi cùng họ vậy?

Là ai gọi được họ đến nhanh như thế?"

"Không phải bọn em gọi đâu ạ!"

Jingjai vừa nhìn xung quanh tìm Hugo vừa trả lời cô hiệu trưởng.

"Cũng không phải bọn em" Maki đỡ White đến bồn hoa gần đó ngồi xuống nghỉ ngơi rồi trả lời.

"Bọn họ tìm được bọn em ở khu nhà cấm" Hana thấy mọi người nhìn mình thì trả lời.

*Khi Fuji và Hana đang lo sợ bị phát hiện thì lúc này Hana nhỏ giọng nói với Fuji một câu khiến cô hơi bất ngờ, lúc tiếng bước chân tới càng lúc càng gần thì Hana vùng ra khỏi tay Fuji rồi cầm lấy sau đó bật con dao bấm ra, tay phải cầm dao tay trái cô cầm đèn pin đi chầm chậm đến sau khung cửa đứng đợi ở đó.

Fuji lúc này vì bị thương nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Hana mạo hiểm mà không thể phát ra tiếng cũng không dám lên tiếng ngăn cô lại, đến khi tiếng bước chân càng lúc càng gần cửa thì Hana mới chiếu đèn pin về phía người tới rồi quơ dao lung tung nhằm xua đuổi họ.

Nhưng ở nơi Fuji không nhìn thấy thì gưing mặt Hana đã từ sợ hãi chuyển sang lạnh lùng, cô không phải không sợ nhưng đâu đó trong lòng Hana lại có chút hưng phấn khi chạm vào dao.

Người tới bị chiếu đèn vào mặt nên hành động có chút chậm chạp nên bị dao của Hana suýt chém trúng là anh ta vội hoảng sợ lên tiếng :"Dừng, dừng tay lại, tôi tới giúp các người!"

Nghe anh ta nói thì tay đang quơ dao của Hana hơi khựng lại nhưng cô vẫn giơ nó về phía anh ta và chỉ cần anh ta tiến lên thì nó sẵn sàng đâm vào anh ta ngay, người đó vì muốn cô tin tưởng nên giơ hai tay tỏ vẻ đầu hàng sau đó lùi về sau hai bước:" Tôi tới để giúp các người, nhìn xem, đây là trái bom được chôn sau trường, cô nhận ra đúng không?"

Hana đúng là nhận ra nó nhưng cô vẫn không tin tưởng anh ta lắm, lúc này Fuji đã đỡ tường đứng lên đi đến gần bên cạnh Hana.

Sau khi nhìn thứ người đó đưa ra thì cô cũng hơi ngạc nhiên, bỗng nhiên người đứng sau người đàn ông kia kích động lên tiếng gọi :" Fuji phải không?"

"Chị là ...?"

"Chị Pang, hàng xóm của em nè có nhớ không?

Lúc bé chị hay thắt bím tóc rồi băng bó cho em đấy!"

"Chị Pang hả?

Không phải bố chị nói chị ra nước ngoài rồi sao?"

Fuji lúc này mới bật rồi giơ đèn pin của mình lên xem kĩ người đó, sau khi xác định là chị gái hàng xóm thì cô mới kéo Hana lại.

Sau khi xác định hai người đó sẽ không gây nguy hiểm cho mình và vì đây không phải lúc ôn chuyện nên cả bốn người nhanh chóng trở về Home School tìm những người còn lại....*

Mọi người nghe xong thì gật đầu xác nhận đúng là họ đang trốn thì được tìm ra, thấy có người quen nên mới yên tâm đi theo họ tới đây.

Lúc này trên bầu trời lại có tiếng trực thăng đến khiến mọi người ngẩng đầu lên nhìn, sau đó là tiếng của xe cảnh sát và xe cứu thương xuất hiện.

Nhân viên y tế và cảnh sát ập vào Home School nhưng mọi chuyện đã giải quyết xong rồi, họ đưa người bị thương đến bệnh viện, đưa nhân chứng đi lấy lời khai, bố mẹ của các học sinh cũng theo sát sau đó đến trường.

Tuy họ bảo muốn bỏ rơi bọn trẻ nhưng sau chuyện mấy tháng trước thì họ nhận ra bọn trẻ tuy bướng bỉnh nhưng vẫn là máu mủ của họ và tình thân là thứ không thể nào vứt bỏ được nên khi nghe thông báo từ cảnh sát thì tất cả họ đều nhanh chóng chạy tới Home School ngoại trừ một người.

Fuji nhìn bố mẹ những người khác quan tâm con mình thì không nói gì chỉ im lặng ngồi đó cho nhân viên y tế sơ cứu vết thương cho mình chờ đợi chuyến xe sau đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, cô bỗng nhiên nhớ tới lời Hana nói lúc nãy nên nhìn xung quanh tìm cô ấy, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang ôm Hana rồi xoa đầu cô với vẻ mặt đầy lo lắng.

Hana lúc này cũng nhận ra ánh mắt Fuji đang nhìn mình nên cô buông bố ra rồi kéo ông đến trước mặt Fuji vui vẻ nói :" Bố, đây là người con đã nói với bố đấy!"

Bố của Hana nhìn Fuji một lúc lâu, lâu tới nỗi Fuji thấy như có kiến cắn cả người không được tự nhiên thì thấy ông cau mày hỏi :" Có phải bố cháu là một người gốc Hoa làm bên vận chuyển hàng hải đúng không?"

"Vâng ạ!"

Fuji cũng hơi ngạc nhiên vì bố Hana cũng biết bố mình.

"Hana, bố không đồng ý!"

(Tạm thời hết p1 vì t đang nghĩ tiếp plot twist cho p2, đợi nha !!!!)
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 30


Sau chuyện xảy ra ở Home School thì Run quyết định sẽ đóng cửa Home School, các học sinh nhờ vào mối quan hệ của gia đình mà chuyển đến các trường khác, riêng Fuji và Hana chẳng biết vô tình hay cố ý mà lại chuyển vào cùng trường S-tar, ở đây họ bắt đầu cuộc sống học tập mới.

"Bố, bố mua nhà cho chị ta à?"

Một cậu trai trẻ nằm ườn ra sô pha với vẻ mặt chán chường mà nói chuyện với người đàn ông đang xem tài liệu ở bàn làm việc gần đấy.

"Bố không muốn người ta bàn tán không tốt về gia đình mình, với lại chỉ là một căn hộ nhỏ thôi không bằng tiền tiêu vặt của con một năm nữa."

Người đàn ông không ngẩng đầu lên mà trả lời cậu ta với giọng điệu cưng chiều, nếu Fuji ở đây thì chắc hẳn sẽ có cái gì đó đổ vỡ khi nghe được cuộc nói chuyện của hai người này, hai người này không ai khác là bố và em trai của Fuji.

Fuji sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ, mối quan hệ của cô và bố lại kém tới mức cho dù đối phương sống chết như thế nào cũng không thèm quan tâm.

Sau chuyện cầu cứu nhưng bị bố bỏ rơi càng khiến mối quan hệ không thể cứu vãn nữa nhưng vì tránh điều tiếng mà ông ta tìm đại một ngôi trường tốt nhất rồi nhét Fuji vào đó, sau đó mua một căn hộ gần trường và thuê một giúp việc rồi để mặc cô ở đó, hàng tháng ông ta chỉ đúng hạn gửi tiền vào tài khoản của Fuji chứ không quan tâm cô có đi học hay không hoặc cô sống như thế nào.

Thứ ông ta quan tâm chỉ có đứa con trai cưng của ông ta, người mà ông ta lựa chọn sẽ kế nghiệp mình, ông ta cho con trai mọi thứ tốt nhất, chỉ cần thứ cậu ta muốn thì ông ta sẽ tìm cách thoả mãn cậu ta còn đối với ông ta thì con gái chỉ có giá trị liên hôn mang lợi ích về cho gia tộc và cách ông ta đối xử với phụ nữ trong nhà đã vô tình hình thành cho con trai ông ta tính cách xem thường phụ nữ y hệt bố mình, đây cũng là lý do mà tuy cùng mẹ nhưng Fuji lại không hề yêu thương được đứa em trai này.

-----------

"Bố, cho con biết lý do tại sao bố không cho con kết bạn với Fuji đi, đi mà bố!"

Hana ôm cánh tay bố mình mà lắc qua lắc lại nài nỉ ông cho mình một lý do vì trước giờ chỉ cần cô muốn thì bố sẽ đáp ứng ngay nhưng lần này bố lại không đồng ý.

Bố Hana tuy không đồng ý cho con gái kết bạn với con gái của kẻ mà ông ghét nhưng chỉ cần Hana nài nỉ một lúc ông cũng mềm lòng, sau đó ông tới tìm Fuji và có một cuộc trò chuyện khá riêng tư nhưng sau cuộc trò chuyện thì ông cũng không ngăn cản Hana làm bạn với Fuji nữa, bố Hana cũng chuyển cho con gái vào S-tar để cùng Fuji đi học, chỉ khác là ông không cho Hana sống bên ngoài một mình vì ông không yên tâm tình trạng tâm lý và sức khoẻ của con mình.

Bố Hana giống với bố Fuji ở chỗ ông rất cưng chiều con mình, chỉ cần là thứ Hana muốn ông sẽ không từ bất cứ giá nào giúp con thực hiện kể cả việc đắc tội với người khác nhưng khác bố Fuji là ông chỉ yêu thương một mình Hana nhất dù ông có bao nhiêu đứa con trai đi nữa thì Hana vẫn là đứa con cưng trong lòng ông nhưng sự thật là ngoài Hana ra thì ông cũng không có đứa con nào khác.

--------------

Ngày đầu tiên bắt đầu học kỳ mới, đồng hồ sinh học được cài đặt từ cuộc sống nội trú ở Home School khiến Fuji thức từ rất sớm, cô bật dậy nhìn xung quanh thì nhận ra mình không phải ở ký túc xá của Home School nữa mà là căn phòng trong căn hộ riêng của mình.

Fuji ôm chăn nằm vật ra giường một lúc thì ngồi dậy đi vệ sinh cá nhân, cô mặc vào bộ đồng phục mới màu xanh có huy hiệu trường trong thật sự lạ lẫm vì trước đó đồng phục của Home School màu chủ đạo chỉ có đen hoặc trắng chứ không tươi sáng như S-tar.

Không có những buổi tập thể dục nghiêm khắc cũng không có những người bạn cùng nhau ăn sáng rồi cãi nhau chí choé làm Fuji cũng cảm thấy hơi không quen vì tuy thời gian ở Home School không lâu nhưng mười ba người họ đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện, họ giống như gia đình của nhau vậy.

"Cô chủ, bữa sáng chuẩn bị xong rồi, cô có muốn dùng ngay không ạ?"

Tiếng gõ cửa kèm theo đó là giọng dò hỏi rất dè dặt cắt ngang dòng suy nghĩ của Fuji, có lẽ bảo mẫu mới này nghe được từ ai đó nói rằng tính cách cô không tốt nên dì ấy rất ít khi nói chuyện với cô mà có nói cũng rất là cẩn thận.

Fuji mở cửa phòng ra thì dì ấy đã nhanh chóng đi đến phòng bếp chuẩn bị dọn đồ ăn sáng cho cô, Fuji cũng lười phải giải thích gì đó nên cô cũng chỉ yên lặng ăn bữa sáng rồi đi đến trường.

Khi Fuji vừa đi bộ tới bến xe buýt thì một chiếc xe oto màu đen cũng dừng trước mặt cô, cửa xe kéo xuống lộ ra gương mặt tươi cười của Hana :"Chào buổi sáng!!"cô ấy vừa cười vừa vẫy tay gọi cô lên xe.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 31


"Khoé miệng cậu bị sao thế?"

Hana tò mò nhìn khoé miệng bị rách da của Fuji mà hỏi.

"Không có gì?"

Fuji lên xe rồi hơi né tránh bàn tay Hana định đụng vào vết thương của cô.

"Bố cậu lại đánh cậu à?"

"Con trai cưng của ông ta còn bị nặng hơn tôi."

Fuji nói xong thì khoanh hai tay tựa lưng vào ghế.

Trên suốt quãng đường đến trường Fuji chỉ ngồi tựa vào ghế nhắm mắt lại không nói câu nào, Hana cảm thấy rất nhàm chán nhưng cũng không làm phiền Fuji mà ngồi im nhìn phong cảnh ven đường.

Một lúc sau thì Fuji cảm thấy vai mình bị dựa vào nên mở mắt ra nhìn sang bên cạnh, Hana không biết đã ngủ từ lúc nào còn tựa vào vai Fuji, đầu cô cứ lắc lư theo nhịp chạy của xe làm Fuji sợ nếu xe phanh lại thì đầu cô sẽ đập vào hàng ghế trước mất nên Fuji hạ vai xuống một chút rồi lấy tay che hờ phía trước.

Tài xế nhìn hành động của Fuji qua kính thì vừa lòng, ông đã nghe ông chủ nói phải quan sát từng hành động cử chỉ của cô bé này đối với cô chủ, chỉ cần cô ấy có chút gì xúc phạm tới cô chủ thì phải báo ngay cho ông chủ biết.

Fuji không biết chỉ hành động nhỏ theo thói quen đã giúp mình ghi được điểm tốt trong lòng bố Hana, cô cứ giữ nguyên tư thế này cho tới khi đến cổng trường thì mới gọi Hana dậy.

Hana thức dậy thì theo thói quen dùng tay lau lau bên khoé miệng trước vì cô sợ mình ngủ chảy nước miếng nhưng cô quên mất bên cạnh còn Fuji nên chỉ đổi lại là ánh mắt Fuji nhìn cô rất kì lạ, sau đó Hana thấy Fuji kéo vai áo của cô ấy lên nhìn một lúc rồi thở phào sau đó mở cửa xuống xe.

Sau khi xác định bề ngoài mình vẫn xinh đẹp gọn gàng thì Hana mới xuống xe chạy đuổi theo Fuji vào trường, Fuji cố gắng thả chậm bước chân đợi Hana nên chỉ một lúc là Hana đã đuổi kịp cô.

Hai người vừa vào cổng trường đã bị một nhóm học sinh bỗng nhiên ở phía bên trái ùa ra đụng vào làm cả hai lảo đảo suýt ngã, Hana nhanh tay bám vào cánh tay Fuji mới không bị xô ngã, Fuji nhíu mày kéo cổ áo tên nhóc chạy cuối cùng cũng lad người đụng vào Hana lại :"Này nhóc, đụng vào người khác không biết xin lỗi à?"

"Xin lỗi chị, em vội quá nên không để ý ạ!"

Nói xong thằng nhóc vùng vẫy muốn chạy nhưng vì nó không cao cũng không mạnh bằng Fuji nên chỉ có thể đứng nhìn đồng bạn vây quanh thần tượng mà thôi.

"Haizz, xui quá, không gặp được anh Ton rồi!

Chị à, em đã xin lỗi rồi có thể thả ra chưa?"

Thằng nhóc bị xách lên cũng chịu nhận mệnh không thèm vùng vẫy nữa, nó ngước mắt lên hỏi ý chị gái xinh đẹp nhưng nhìn có vẻ không dễ chọc này xong thì đổi đối tượng nhìn sang chị gái xinh đẹp ngọt ngào bên cạnh với ánh mắt cầu cứu.

"Đó là ai thế?"

Hana tò mò hỏi thằng nhóc về người con trai cao cao trắng trẻo đang được vây quanh ở đằng kia.

"Đó à?

Các chị mới chuyển đến nên các chị không biết anh Ton đúng không?

Anh Ton là idol của bọn em đấy, anh ấy vừa giỏi vừa đẹp trai lại còn rất ấm áp, anh ấy là thần tượng của tất cả mọi người."

"Ra vậy, Fuji, thả nhóc này đi đi, cậu ấy xin lỗi rồi!"

Hana xoay qua nói với Fuji, tay cô vẫn còn đang bám vào cánh tay Fuji lắc nhẹ.

Fuji buông tay thả cho thằng nhóc chạy đi gặp thần tượng rồi tiếp tục vác cặp sách đi tìm lớp học, Hana tuy muốn đi xem náo nhiệt nhưng vẫn chọn chạy theo Fuji đi tìm lớp.

Nhờ vào khả năng giao tiếp của mình mà Hana rất nhanh đã tìm được lớp của mình và Fuji, tuy học cùng lớp nhưng bàn nào cũng có cặp sách cả nhìn có vẻ không có bàn trống hai chỗ liền nhau nên cả hai tách ra ngồi, Hana chọn một bàn không có cặp sách hay sách vở ở giữa lớp ngồi tạm còn Fuji chọn bàn đầu tiên ngay cạnh cửa sổ.

Khi chuông vào học vang lên, học sinh cũng lục tục vào lớp và khi họ nhìn thấy có bạn mới thì các học sinh cũ cũng hơi ngạc nhiên vì đã được nửa học kỳ rồi mà hai người này còn chuyển trường đến đây nhưng họ chỉ vào chỗ ngồi của mình chứ không chủ động làm quen bạn mới.

"Các em, chúng ta có hai bạn mới chuyển tới, sau này các em giúp đỡ bạn nhé!"

Giáo viên chủ nhiệm bước vào ra hiệu cho mọi người im lặng rồi mới giới thiệu Fuji và Hana.

Hana vui vẻ đứng dậy giới thiệu bản thân và không quên lên tiếng gọi để kéo Fuji ở bàn bên kia đứng dậy để cô tự giới thiệu mình :"Chào mọi người, các cậu có thể gọi tôi là Hana nhé!

Mong sau này mọi người giúp đỡ nhiều hơn!"

"Tôi tên Fuji."

Fuji thì ngắn gọn hơn nhiều, cô giới thiệu tên xong thì im lặng, kết hợp với vẻ mặt lạnh lùng của cô khiến các bạn khác bắt đầu cảm thấy hơi áp lực vì nhìn cô rất giống với hình tượng học sinh cá biệt.

"À, hai em ngồi xuống đi.

Chúng ta bắt đầu vào học thôi."

Giáo viên chủ nhiệm thấy không khí hơi căng thẳng nên cười nói để xua tan bầu không khí gượng gạo của lớp.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 32


Một buổi học trôi qua êm đềm, các bạn học cũ nhận ra hai bạn học mới cũng không có gì đặc biệt lắm, một bạn thì chuyên chú nghe giảng còn một bạn chỉ chống cằm nhìn ra cửa sổ nhưng vẫn ghi chép chứ không có tỏ thái độ gì cả.

Khi chuông tan học vang lên thì Hana có đi một chuyến ra khỏi lớp, khi trở về cô cầm theo một chiếc túi nhỏ chạy đến trước bàn Fuji rồi kéo ghế ngồi xuống ra hiệu cho Fuji xoay mặt lại.

Fuji chỉ liếc nhìn Hana một cái rồi cũng không phản kháng gì mà xoay mặt qua cho cô xem vết thương ở khoé miệng, Hana tìm trong túi nhỏ một lúc rồi lấy ra một cái băng cá nhân hình chó con trông rất đáng yêu dán lên cho Fuji kèm theo lời dặn :"Không được gỡ xuống nhé!"

Nói xong Hana bắt đầu đi giao lưu với các bạn học , Fuji nhìn cô vui vẻ rời đi còn mình thì nằm xuống bàn ngủ.

Hana chỉ cần một buổi sáng đã hầu như làm quen với các bạn trong lớp, cô cũng rất nhanh đã hoà nhập được với các bạn và nghe họ kể cho những chuyện thú vị trong trường, cô háo hức chờ tới giờ ra về để tìm Fuji chia sẻ nhưng sau khi nghe cô kể xong thì Fuji không có dấu hiệu gì là quan tâm cả làm Hana cảm thấy hơi hụt hẫng, cô giận dỗi ngồi nghịch móng tay của mình không thèm nhìn Fuji nữa.

"Tối nay tôi có việc rồi, ngày mai sẽ đi cùng cậu nhưng không phải lúc ở Home School cậu sợ mấy thứ bí ẩn lắm à?

Sao lần này lại muốn đi xem?"

Thấy tâm trạng Hana hạ xuống nên Fuji cũng chịu thua, chả biết ai lại đi kể chuyện trong trường có ánh sáng xanh bí ẩn lúc nửa đêm cho Hana nghe mà cô ấy lại muốn rủ cô đi xem cho bằng được.

"Khác nhau chứ?"

Hana nghe Fuji đồng ý đi tìm hiểu với mình thì vui vẻ trở lại, cô lại chuẩn bị kể cho Fuji nghe chuyện về ánh sáng xanh bí ẩn trong trường thì nghe cô ấy hỏi lại.

"Khác chỗ nào?

Không phải đều là chuyện bí ẩn đáng sợ à?"

"Nhưng có cậu bên cạnh tớ..."

Fuji nghe xong thì im lặng, cô không biết mình lại mang khả năng như bùa trừ tà di động có thể khiến Hana tin tưởng đến thế đấy.

Sau khi về đến nhà Hana bắt đầu lên mạng tìm mua mấy thứ dùng cho buổi thám hiểm ngày mai, tuy bạn học đã cảnh báo nếu bị giáo viên hay hội học sinh bắt được là sẽ bị kiểm điểm nhưng sự tò mò trong lòng Hana chiến thắng cả cái bảng kiểm điểm đó và cô tin là dựa vào kinh nghiệm học được ở Home School thì cô và Fuji có thể an toàn đến rồi an toàn về.

Fuji về nhà thay quần áo rồi ăn gì đó xong lại vác balo đi đến bến xe buýt, cô từng nói chuyện với bố Hana và ông đồng ý giúp cô chứng tỏ bản thân cho bố cô biết rằng ông ta đã sai khi bỏ qua đứa con gái này.

Bố Hana cho cô hai sự lựa chọn : 1 là theo ông học cách tự bảo vệ bản thân và người bên cạnh rồi học kinh doanh sau, 2 là học tập kinh doanh trước rồi về làm cho ông.

Tuy không biết tại sao bố Hana lại đưa ra yêu cầu như vậy nhưng Fuji muốn có năng lực bảo vệ bản thân và người quan trọng trước rồi mới từ từ mà học những thứ khác, ngay khi cô đưa ra lựa chọn thì bố Hana đã rất vừa lòng, sau đó ông cho cô ký vào một bản cam kết với nội dung là những quyền lợi cô sẽ nhận được với thứ duy nhất mà ông ấy nhận được sẽ là lời hứa bằng danh dự và cả tính mạng rằng sau này dù có chuyện gì cô cũng phải giúp ông chăm sóc bảo vệ Hana, Fuji biết với một ông trùm như bố Hana thì việc khiến cô biến mất rất đơn giản hoặc là việc ông tìm một người giỏi hơn cô có năng lực cô để chăm sóc bảo vệ Hana cũng không có gì khó nhưng ông lại chọn tin đứa con gái của người mà ông ghét như cô, Fuji không có tự tin đến nổi cho rằng mình rất đặc biệt nên ông mới chọn mình mà cô hiểu được rằng ông chọn cô bởi vì trong khoảng thời gian nghỉ ngơi Hana đã nói gì đó với bố nên ông ấy mới chọn cách tin cô.

Ngay lúc ký bản cam kết đó nói thật lòng là Fuji cảm thấy ganh tị với Hana, cùng là con gái, cùng được bố nuôi lớn nhưng Hana là con gái cưng của bố cô ấy còn bố cô chỉ coi cô là đồ vô dụng.

Fuji đeo tai nghe ngồi trên xe buýt suy nghĩ rất nhiều, cô phải bắt đầu phấn đấu từ bây giờ bởi vì cô không cần sự quan tâm của bố nữa mà cô muốn thấy ông ta hối hận vì cái suy nghĩ nông cạn về phụ nữ của ông ta.

-----------------

"Hana, con có muốn đi tìm Thyme không?"

Bố Hana ngồi trên sofa uống trà xem tivi, ông nhìn qua Hana đang ngồi trên ghế lười xem điện thoại ở bên cạnh rồi hỏi

"Tìm Thyme?

Tìm anh ta làm gì ạ?"

Hana nghe thấy cái tên này thì nhíu mày ngẩng đầu lên nhìn bố với vẻ mặt khó hiểu

"Không phải con thích cậu ta à?

Đàn em của bố vừa nhắn tin bảo gặp cậu ta ở trung tâm thương mại, con có muốn gặp cậu ta không?"

"Không đâu, con không rảnh."

Nói rồi cô lại tiếp tục nằm xuống ghế lười lướt điện thoại tìm mấy món cần mua, cô còn phải mua cho cả Fuji nữa, lỡ mai mà gặp ma thật thì hai đứa cũng có thể chạy thoát.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 33


Cả ngày hôm sau trong đầu Hana chỉ nghĩ tới làm cách nào để ở lại trường cho đến tối vì tới giờ tan học thì bảo vệ và thầy cô sẽ đi kiểm tra lại từng lớp học xem học sinh đã về hết chưa nên nếu muốn ở lại trường cho đến tối thì sẽ phải tìm một nơi an toàn để nấp, Hana cảm thấy đau đầu vì cô mới chuyển tới đây nên không biết rõ ở đâu trong trường sẽ không bị thầy cô phát hiện chứ nếu còn ở Home School thì đã khác rồi, dù ở Home School thỉnh thoảng vẫn suýt bị phát hiện mấy lần.

Fuji thấy Hana cứ vò đầu bứt tai suy nghĩ thì cũng mặc kệ cô bởi Fuji cũng không định ở lại trường cho đến tối, cô phải về nhà nghỉ ngơi vì hôm qua đi học võ với thầy giáo cô đã bị đánh cho nằm sấp, cả người cô bây giờ như muốn rã ra từng mảnh không có năng lượng để mà nấp ở góc cho tới tận tối đâu.

Tới tận khi tan học Hana vẫn không nghĩ ra được cách gì nên trông cô rất uể oải, chuông tan học vừa reo lên là cô đã bị Fuji túm lên xe đi về nhà, dù không tình nguyện thì Hana vẫn phải đi theo Fuji về mà không dám phản kháng lại vì cô sợ nếu không chịu về thì tối nay Fuji sẽ không tới.

"Cậu gọi về thông báo với bố cậu một tiếng là tối nay về trễ đi, đừng để ông ấy lo."

"Được rồi!"

"Alo, bố ạ.

Hôm nay con ở lại nhà Fuji làm bài không về đâu nhé, bố không cần đợi con đâu cứ đi ngủ đi ạ!"

Hana nói xong một tràng rồi nghe bố dặn dò vài câu xong thì tắt máy, cô xoay qua thấy Fuji đang nhíu mày nhìn mình làm cô hơi chột dạ vì chưa được sự đồng ý của cô ấy đã tự quyết định ở lại nhà của cô.

Hana rụt cổ lại một chút rồi lại dùng tuyệt chiêu mở to đôi mắt long lanh nhìn Fuji cho tới khi cô thở dài xoay mặt nhìn ra cửa sổ là Hana biết Fuji đã ngầm đồng ý cho cô ở lại.

Fuji bất lực lấy điện thoại ra nhắn tin cho bảo mẫu giúp cô chuẩn bị thêm một phần ăn và dọn dẹp phòng cho khách để tối Hana ở lại.

Sau khi về đến nhà và ăn tối xong thì Fuji chỉ cho Hana phòng cho khách để cô nghỉ ngơi, Hana tuy không muốn ở phòng cho khách nhưng nhìn Fuji có vẻ mệt mỏi lắm nên cô đành ngoan ngoãn vào phòng :"Tối nay 8:00 tớ gọi cậu nhé!"

"Ừ, cậu ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, tối mà bảo không đi nổi là tôi không giúp cậu đâu đấy."

Fuji gật đầu rồi về phòng, vừa vào đến giường ngủ là cô nằm vật ra đấy nhắm mắt ngủ luôn, trước khi ngủ Fuji cũng cài báo thức để chắc rằng mình sẽ không lỡ hẹn.

Buổi tối, 8:30 tối Fuji và Hana đã có mặt trước cổng trường, trên vai Fuji còn đeo theo balo đựng mấy thứ mà Hana đã chuẩn bị nhưng cô đeo không nổi đành để Fuji đeo thay.

Cả hai đi đến dưới chân tường, Fuji đỡ Hana leo lên trước rồi mới lấy đà trèo lên sau, lúc cả hai đang ngồi vắt vẻo trên tường thì thấy ngoài phía cổng trường có ba người cũng đang trèo vào nhưng hai người đầu trót lọt còn người thứ ba thì bị vướng lại và ngay lúc họ đang loay hoay thì bảo vệ chạy đến, Fuji lợi dụng lúc này nhanh chóng nhảy xuống rồi dang hai tay ra đỡ Hana.

Fuji nắm tay Hana lợi dụng bóng tối mà men theo chân tường tránh khỏi phòng bảo vệ để đi vào trong khuôn viên trường, khi họ tiếp cận tới gần khu vực nghe đồn có ánh sáng xanh thì phát hiện có hai ánh đèn cũng đang hướng về phía này thế là để tránh đụng phải thầy cô đi tuần ban đêm cả hai bèn chui vào chỗ để tạo vật dưới chân cầu thang để nấp, Fuji nhờ vóc dáng cao và mặc đồ đen nên có thể hoà vào bóng tối mà che Hana kín mít.

"Này Ton, sao mày lại ở đây?"

"Sao mày cũng ở đây?"

"..."

Sau đó là giọng hai người một nam một nữ nhỏ giọng cãi nhau.

"Tao đã nói rồi sao bọn mày còn cãi lời..."

Một lúc sau lại có thêm một giọng nữ khác vang lên, Hana và Fuji im lặng nghe ba bên nhỏ giọng cãi nhau nhưng hai người cũng không có ý định đi ra làm phe thứ tư vì nghe giọng điệu thì cả ba bên đều quen biết nhau.

"Ánh sáng xanh thật kìa?"

Không biết ai đó la lên làm ba người đang cãi nhau đều đồng loạt im lặng, sau đó là tiếng bước chân dần dần chạy xa.

Lúc này Fuji với Hana mới nhìn nhau rồi nhẹ nhàng đi theo họ đến nơi có ánh sáng xanh, Hana hồi hộp tới nỗi nắm chặt tay Fuji vì cô sợ lỡ gặp phải ma quỷ thật thì còn có thể kéo Fuji mà chạy.

Nhưng khiến họ thất vọng là ánh sáng bí ẩn trong phòng thí nghiệm chỉ là do con người tạo ra, Hana thất vọng nên ỉu xìu kéo Fuji đi về, họ không biết lúc mình vừa rời đi không bao lâu thì mấy người ở lại đã bị giáo viên tuần tra trong trường bắt gặp và bị rượt chạy lên bờ xuống ruộng.

Cả hai theo đường cũ trèo ra, Fuji thấy tâm trạng Hana không vui cũng không nói gì mà dắt cô đi dạo chợ đêm một lúc rồi mới về nhà.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 34


Dù Hana năn nỉ ỉ ôi như nào thì Fuji cũng nhất quyết không cho cô ở lại nhà cô ấy qua đêm, sau một lúc đàm phán thất bại thì Hana cũng đành ỉu xìu mà gọi điện thoại cho tài xế đến đón cô về nhà.

"Buổi tối lạnh, cậu mặc áo khoác vào đi."

Fuji nói xong liền cởi áo khoác đưa qua cho Hana rồi cùng cô đứng đợi xe tới đón.

Hana cũng không từ chối mà nhận lấy chiếc áo khoác mặc vào dù cô vẫn đang giận Fuji vì không đồng ý cho mình ở lại, cô nghĩ thầm trong lòng :"Cho cậu lạnh chếch luôn."

Fuji nhìn Hana giận dỗi nhưng cô cũng không có ý định dỗ hay làm gì cả, tuy cô hứa với bố Hana sẽ chăm sóc cô ấy nhưng không có nghĩa là cô sẽ nuông chiều lấy lòng theo ý cô ấy.

Lúc này điện thoại trong túi cô vang lê thông báo tin nhắn, Fuji lấy điện thoại ra xem mới biết người gửi tin là Mek :[ Fuji, kể cậu nghe chuyện này.]

[Chuyện gì?]

[Tớ đã gặp tên Thyme trong truyền thuyết rồi!!]

[Thyme?

Ai cơ?]

[Cái tên mà Hana đơn phương mấy năm trời đấy!]

[...]

"Cậu đang nhắn tin với ai vậy?"

Hana thấy Fuji không để ý tới mình mà chỉ lo cúi đầu không biết đang nhắn tin với ai thì bèn thò đầu qua xem, cô chưa kịp thấy người cô ấy nhắn là ai thì Fuji đã nhanh chóng tắt màn hình rồi đẩy đầu cô ra.

Hana không xem được Fuji nhắn tin với ai lại còn bị đẩy ra lại càng không vui, đúng lúc này xe của nhà đến đón Hana cũng tới nên Fuji không nói nhiều mà mở cửa xe đẩy Hana vào rồi đóng cửa lại ra hiệu cho xe chạy, Fuji đứng tại chỗ nhìn xe chạy đi xa mới xoay người về nhà.

[Này, cậu không muốn nghe chuyện về anh ta và Hana à?] Mek vẫn tiếp tục gửi tin nhắn cho Fuji để tám chuyện.

[Không muốn.]

[Ờ, vậy mai gặp nhau không?

Bọn Hugo hẹn đấy]

[Gửi địa chỉ cho tôi đi.]

[Ok !!!] Sau đó Mek gửi địa chỉ nơi hẹn cho Fuji xong thì mới xem như kết thúc cuộc trò chuyện của hai người.

Sau khi tắm rửa xong Fuji bắt đầu làm bài tập về nhà, tối hôm nay vì không lỡ hẹn với Hana mà cô đã bỏ qua rất nhiều việc phải làm nên hôm nay có lẽ phải rất khuya cô mới có thể làm xong, Fuji nhận được tin nhắn của Hana thông báo đã về nhà an toàn làm cô cảm thấy yên tâm vì thế Fuji tắt điện thoại để chuyên tâm làm bài tập mà không biết bản thân đã bỏ lỡ cuộc gọi của bố cô.

"Chị ta không nghe máy sao bố?"

Cậu thanh niên nằm dài trên ghế sofa vừa chơi game vừa liếc về phía người đàn ông ngồi đối diện mà hỏi.

Người đàn ông không nói gì nhưng vẻ mặt ông ta lại cho thấy tâm trạng ông ta đang rất tệ, đây không phải là lần đầu tiên đứa con gái này chống đối ông ta nhưng chưa lần nào ông ta phải gọi nhiều cuộc điện thoại như thế này nhưng lại bị từ chối cả.

Nhưng nghĩ tới việc công ty đang gặp khó khăn cần phải tìm cách để cứu vớt công ty và cách đó là tìm nguồn đầu tư từ những gia tộc lớn thông qua việc liên hôn đã khiến ông ta đè nén sự tức giận xuống mà tiếp tục gọi điện thoại, chỉ tiếc là ông ta có gọi tới cháy máy đi nữa thì vẫn không nhận được tí hồi âm nào cả.

Cả buổi đi học hôm sau Hana đều không đến tìm Fuji để nói chuyện như mọi hôm mà là tụ tập nói chuyện với các bạn mới làm quen, Fuji cũng cảm thấy không sao cả vì cô cũng cần thời gian suy nghĩ về mục đích bố cô bỗng nhiên muốn cô về nhà một chuyến.

Fuji không ngây thơ tới nỗi nghĩ bố mình đã nhận ra bấy lâu nay ông ta đã đối xử không tốt với con gái nên muốn bù đắp để hoà giải mối quan hệ cha con như cái cách mà ông ta nói lúc sáng, cô chỉ là không biết ông ta sẽ có âm mưu gì mà thôi nhưng dù là âm mưu gì đi nữa thì cô cũng không sợ vì cùng lắm thì cô sẽ trả thù lên người con trai ông ta là xong.

Đến lúc tan học khi Hana nhận ra Fuji định đi đâu đó chứ không phải về nhà cùng mình thì cô vội vàng chạy theo sau Fuji quên mất là mình đang giận cô ấy :"Này, cậu đi đâu vậy?

Không về nhà sao?"

"Có hẹn với bọn Mek Mork."

"Cho tớ đi với, nha nha nha..."

Hana nghe là Mek Mork thì nhớ tới khi ở HomeSchool hai anh em sinh đôi đó luôn thích kéo Fuji chơi cùng nên Hana vội vàng chạy đến ôm cánh tay Fuji mà ăn vạ muốn cô dẫn mình theo, Fuji nhìn Hana chớp chớp mắt nhìn mình thì thở dài rồi gật đầu đồng ý vì dù sao đi một người hay hai người cũng chẳng có ảnh hưởng gì.

Khi Fuji và Hana vừa đẩy cửa bước vào quán cùng lúc đó có một nhóm người cũng đang đi ra, Fuji kéo Hana đứng nép qua một bên nhường đường cho nhóm người kia đi trước, chỉ là đợi một lúc mà nhóm người kia vẫn chưa chịu đi nên Fuji mới khó chịu mà dời mắt khỏi điện thoại nhìn qua nhóm người đó và cô chỉ thấy một cô gái trong nhóm đang nhìn chằm chằm vào Hana còn Hana thì lại cúi đầu nhìn xuống mặt đất như thể nó có vàng ở đấy.

Lúc này nội tâm Hana rất hối hận, hối hận vì nếu biết sẽ gặp Thyme và Gorya ở đây thì cô đã chẳng nài nỉ Fuji cho mình theo cùng.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 35


"Hana là cậu thật này!"

Cô gái trong nhóm người đó rất vui vẻ chạy tới trước mặt Hana rồi đưa tay ra muốn nắm lấy tay cô nhưng Hana lại né tránh khiến cô gái ấy bắt vào không khí.

"Này, cô có ý gì hả?

Em ấy chỉ muốn chào hỏi cô thôi mà cô lại tỏ thái độ khó chịu như thế?"

Một tên con trai đeo kính râm có vẻ là thủ lĩnh của nhóm người đó khó chịu nói khi thấy Hana từ chối sự nhiệt tình của cô gái kia.

Hana ngẩng đầu lên nhìn hắn ta với vẻ mặt khó chịu nhưng cô không nói gì chỉ nhìn sang cô gái lúc nãy mà nhỏ giọng nói :"Xin lỗi, lúc nãy chỉ là phản xạ tự nhiên thôi không phải có ý khó chịu với cậu."

Fuji đứng bên cạnh xem từ nãy tới giờ cũng nhận ra Hana và nhóm người này quen biết nhau chỉ là Hana không muốn giao lưu với họ mà thôi và lời nói của tên kia cũng khiến Fuji không vui, dựa vào đâu mà hắn ta có thể lên giọng với người khác như thế chứ.

Bởi vậy Fuji không nói lời nào mà nắm lấy tay Hana kéo cô đi vào quán mặc kệ đám người kia, khi đi ngang qua tên đeo kính râm thì hắn lại không chịu nhường đường.

"Làm phiền tránh ra một chút."

Tên đó vẫn không có ý định tránh ra, cô gái kia chạy tới có ý kéo hắn tránh đường nhưng vẫn không kéo được hắn.

Hana nhìn mặt Fuji thấy cô đã nhíu mày nên vội vàng muốn kéo cô lại nhưng vẫn chậm hơn Fuji một bước vì sau đó Hana đã thấy Fuji đạp cho tên kia một cú làm hắn ngã ra sau và may mắn là mấy người bạn của hắn đứng phía sau đỡ được.

"Này, cô ..."

"Chuyện gì thế?"

Đúng lúc này Mek ló đầu ra từ phía sau cửa, cậu nhìn qua lại giữa nhóm người kia và bên Fuji, nhìn quanh một lúc Mek lại rụt đầu về rồi đóng cửa lại.

Chưa đầy một phút sau, Mek quay lại cùng với Mork Hugo và Jingjai, Jingjai nhìn qua nhìn lại xong thì bĩu môi đi đến đứng giữa hai bên nói :" Một đám con trai chặn đường hai cô gái, mất mặt thật sự."

Một người trong nhóm muốn bước ra nói chuyện nhưng lại bị bạn mình kéo lại, người bạn đó cũng nhanh tay kéo tên đeo kính đen lùi lại để nhường đường, hành động của anh ta đột ngột làm ai cũng không ngờ, mấy người bạn còn lại trong nhóm muốn nói gì đó nhưng anh ta cũng ra hiệu im lặng, sau đó anh ta xoay qua nói với Hana :"Hana, Thyme chỉ muốn đùa với em một tí thôi, hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm nên bọn anh đi trước đây.

Hôm nào rảnh thì gặp nhau sau nhé!"

Anh ta nói xong thì xoay người kéo bạn mình rời đi.

Cả nhóm Fuji ngẩn người đứng nhìn bọn họ đi xa rồi cả đám nhìn nhau vì chả ai biết bọn họ bị cái gì, cứ tưởng sẽ phải đấm nhau tới nơi nhưng ai ngờ lại chẳng có chuyện gì cả.

Mek thất vọng kéo anh trai mình quay vào quán, Hugo cũng nắm tay Jingjai quay về, chỉ có Hana nhìn Fuji đợi cô cùng vào vì Fuji đang chăm chú nhìn gì đó phía bên đường, một lúc sau Fuji xoay người vào quán để tụ họp với bạn bè.

"Cậu bị gì thế hả?

Cậu hôm nay đổi tính à mà sợ bọn nó?"

Thyme tức giận mà hỏi bạn mình

"Tôi không kéo cậu đi thì khéo lát bọn nó làm thịt cậu luôn đấy, cậu biết bọn nó là ai không?"

Anh bạn kia cũng bực bội

"Ai?"

"Bốn trong sáu người bọn nó là đám học sinh mới chuyển từ Home School đến trường chúng ta đó, bố tôi bảo gặp bọn nó thì tốt nhất đừng gây chuyện vì bọn nó là một đám điên khùng."

"Nhìn bọn nó đâu có vẻ gì đáng sợ?

Trừ con nhỏ cao cao kia, đúng là đồ điên."

"Bố tôi bảo bọn nó từng suýt giế.t người, trường đó cũng vì bọn nó mà phải đóng cửa, bố mẹ bọn nó cũng là người trong giới thượng lưu không thua kém gì nhà bọn mình.

Có mâu thuẫn với bọn nó đấm nhau là nhẹ, nhỡ bọn nó điên lên thì chẳng biết bọn nó sẽ làm gì đâu, vậy nên tránh nó một chút cho yên."

Gorya nghe vậy thì bất chợt nắm lấy tay của Thyme, Thyme thấy bạn gái mình có vẻ hơi sợ vì nhóm người kia nên đành nuốt cục tức này dù hắn ta cũng không cam lòng lắm.

Tối hôm đó sau khi đưa Hana về nhà an toàn là Fuji đi ngay đến phòng tập, lúc tập xong nghỉ giữa giờ thì bố Hana bỗng nhiên xuất hiện ngồi bên cạnh Fuji khiến cô hơi ngạc nhiên vì từ lúc cô bắt đầu nghe theo sắp xếp của ông ấy thì cô chỉ nghe lệnh từ người chuyển lời chứ ông ấy chưa trực tiếp đến gặp cô bao giờ.

"Nghe nói hôm nay cháu suýt đánh nhau với cậu Thyme?"

Bố Hana ngồi nhìn ra cửa sổ rộng trước mặt rồi hỏi Fuji

"Vâng ạ!"

Fuji cũng không giấu diếm mà nhận ngay bởi cô biết mọi hành động của mình đều trong tầm kiểm soát của ông ấy, che che giấu giấu cũng chỉ là hành động khiến ông ấy bất mãn với cô mà thôi.

"Người trẻ tuổi phải biết học cách kiềm chế cơn nóng giận của mình, tuy lần này cháu vì Hana mà ra mặt nhưng vẫn phải xem mình có năng lực đó không."

"Cháu biết rồi ạ!"

"Ừ, cố gắng lên!"

Bố Hana nói xong thì vỗ vai Fuji rồi rời đi.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 36


Khi đã ngồi vào xe, bố Hana ra hiệu cho tài xế lái xe còn ông ngã người tựa vào ghế sau nhắm mắt lại nghỉ ngơi, một lúc sau thì ông lấy điện thoại ra bấm số gọi.

"Alo, chú ạ?"

Chỉ qua chưa đầy một phút thì bên kia đã nhận cuộc gọi, một giọng nữ nghe hơi cáu gắt vì có vẻ vừa bị đánh thức khi đang ngủ.

"Chú làm phiền giấc ngủ của cháu à?"

"Ya vừa chợp mắt một lúc, giờ này chú gọi Ya có chuyện gì không ạ?"

"Tanya này, cháu có muốn hợp tác đầu tư với chú không?"

"Ôi, không phải chú không biết Ya vừa làm một vố khiến bố suýt nữa đã đá Ya ra khỏi danh sách thừa kế luôn rồi, bây giờ mà lại gây chuyện không khéo bố sẽ cho Ya ra nước ngoài luôn đấy."

Sau khi nghe câu hỏi của bố Hana thì bên đầu dây bên kia có tiếng sột soạt rồi kèm theo tiếng nắp chai được mở ra, bố Hana đoán là cô cháu gái này của ông lại mở rượu ra uống, đây là dấu hiệu cô có hứng thú nghe tiếp về chuyện đầu tư.

Đứa cháu gái này của ông tuy yêu vào hơi ngốc nhưng lúc làm việc bình thường thì đầu óc đầu tư lại rất nhanh nhạy, hầu như những thứ con bé đầu tư đều sinh lời.

"Lần này cháu chỉ cần xuất công còn chú sẽ xuất tiền, không dùng tiền của công ty bố cháu thì ok rồi đúng không?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi mới đồng ý, bố Hana và cô gái tên Tanya trò chuyện một lúc lâu mới tắt máy.

Những ngày sau mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, Fuji và Hana vẫn cùng nhau đi học cùng nhau về nhà, cuộc sống của Fuji cũng chỉ có đi học và đi theo bố Hana học tập những thứ khác.Tuy vậy nhưng không biết từ khi nào Hana đã hoà nhập được vào cùng các bạn cùng lớp, cô cởi mở vui vẻ hơn cũng ít bám lấy Fuji như trước, ban đầu Fuji còn cảm thấy không quen nhưng dần dần cô cũng không quan tâm nữa chỉ là thỉnh thoảng bỗng nhiên thấy hơi hụt hẫng.

Cuối tuần, Fuji về nhà như đã hẹn với bố.

Khi cô vừa bước vào nhà thì cảm thấy bầu không khí trong nhà hơi khác, trong nhà trang trí thêm nhiều hoa tươi, cây cối trong vườn cũng được xử lý gọn gàng, người làm trong nhà cũng cẩn thận hơn trước rất nhiều...cho đến lúc bước đến phòng khách thì cuối cùng Fuji cũng biết nguyên nhân cô cảm thấy lạ.

Bởi vì có một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi cạnh bố cô còn bố của Fuji thì lại đang trò chuyện rất vui vẻ với một người đàn ông ngồi dối diện, Fuji đứng một lúc rồi xoay người định lên lầu nhưng bị người phụ nữ lạ đó phát hiện, cô ta lắc nhẹ tay bố Fuji ra hiệu.

Bố Fuji ngừng trò chuyện mà nhìn sang Fuji gọi cô lại :"Fuji về rồi à, mau tới chào bác đi."

Một chân Fuji đã bước lên bậc thang rồi nhưng vì không để mất lễ phép nên cô rút chân về xoay người đi đến phòng khách lịch sự chào người đàn ông mà bố cô nói là bác, người đàn ông đó ừ xong thì nhìn Fuji một lúc rồi cười cười xoay người qua tiếp tục nói chuyện với bố cô.

"Cháu xin phép lên phòng cất đồ."

Nói xong Fuji nhạn chân chạy về phòng.

Trên hành lang, Fuji đi nhanh nên va phải một anh chàng đang đi ngược hướng với mình, nghĩ anh ta là bạn của em trai mình nên Fuji cũng xin lỗi rồi trở về phòng đóng cửa lại.

Anh chàng đó đứng tại chỗ nhìn Fuji đi về phòng rồi nhìn lại tay mình mà bật cười, lúc nãy Fuji va vào anh ta suýt té nhưng khi anh ta đưa tay ra đỡ lại bị cô gạt ra, trên mặt cô khi đó thoáng qua vẻ khó chịu nhưng lúc ngẩng đầu lên nhìn anh xin lỗi thì vẻ mặt cô đã trở lại không có cảm xúc gì.

Fuji chán muốn chết mà nằm trên giường lướt điện thoại, cô không muốn về nhà tí nào chỉ là muốn biết bố cô lại có ý đồ gì mà tự nhiên lại gọi cô về nhà ăn cơm.

Ông ta không mong cô chết bờ chết bụi ở đâu khuất mắt ôg ta là hên rồi, tự nhiên đối tốt với cô thì chắc chắn có ý đồ.

Đến trưa, người làm lên gọi Fuji xuống dùng bữa, lúc này qua lời giới thiệu của bố mà Fuji mới biết anh chàng mình đụng vào lúc nãy là con trai của ông bác kia.

"Fuji, chào anh đi con, anh là con trai của bác vừa đi du học trở về đấy!"

Bố Fuji gọi cô với giọng điệu thân thiết y hệt như bố con cô chưa bao giờ có xích mích gì với nhau, người phụ nữ kia vẫn ngồi cạnh ông ấy gắp thức ăn cho ông xong còn định giúp Fuji gắp đồ ăn, chỉ là đũa của cô ta chưa đụng tới thì Fuji đã dùng tay che miệng chén của mình lại.

Đũa của cô ta treo không một lúc thì ngại ngùng mà để thức ăn vào chén của mình, bố Fuji nhìn thấy thì nhíu mày nhìn Fuji nhưng Fuji cũng không né tránh mà hơi nhíu mày nhìn lại ông ta.

Vị trí của Fuji trên bàn ăn lại được xếp ngồi cạnh anh chàng kia nên hành động của cô cũng bị anh ta nhìn ra, anh chàng đó không nói gì chỉ cười cười rồi khơi gợi đề tài để nói chuyện với bố của Fuji.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 37


"Chính thức tự giới thiệu nhé!

Anh tên Rain là con trai của bạn bố em, mục đích hôm nay hai nhà chúng ta gặp nhau là để tính tới chuyện đính hôn cho chúng ta."

Sau khi dùng bữa xong anh chàng này đã nói muốn tham quan ngôi nhà của họ nên bố Fuji đã ra lệnh cho cô đưa anh ta đi dạo xung quanh, cả quãng đường đi anh ta chỉ chăm chú quan sát ngôi nhà như thể anh ta thật sự chỉ là có hứng thú muốn tham quan nó mà thôi nhưng đến khi dạo bên ngoài vườn thì sau một khoảng thời gian im lặng anh chàng ấy cũng mở miệng nói chuyện.

"Em không ngạc nhiên sao?"

"Ngạc nhiên vì điều gì?"

Fuji ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh hồ trả lời Rain với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Rain nhìn cô một lúc thì lại bật cười, anh cũng nhìn xung quanh một lượt như xác nhận không có ai ở gần đây rồi mới ngồi xuống cạnh Fuji nhưng Rain vẫn giữ một khoảng cách giữa hai người :" Xem ra lần này anh sẽ chọn đúng đối tượng hợp tác rồi!"

Rain nói xong nhìn sang Fuji để xem phản ứng của cô chỉ thấy cô im lặng nhìn về phía hồ, sau một lúc cô nghiêng đầu nhìn anh :"Anh muốn hợp tác cái gì?"

"Chắc hẳn em cũng biết công ty của bố em đang gặp khủng hoảng cần tìm nhà đầu tư, thật trùng hợp, bố anh chính là nhà đầu tư mà ông ấy cần tìm.

Điều kiện bố anh đưa ra là chỉ cần anh và em liên hôn thì sẽ rót vốn giúp công ty bố em vượt qua trận này..."

"Tại sao phải liên hôn thì bố anh mới có thể giúp ông ấy?"

Fuji thật sự không biết công ty của bố mình đang gặp khủng hoảng về tài chính bởi vì ông ta sẽ không bao giờ nói gì về công việc làm ăn của gia đình cho cô biết, đối với ông ta mà nói thì cô là con gái, con gái gả đi rồi thì không còn là con nhà mình nữa không thể kế thừa gia nghiệp.

Khi nghe câu hỏi thì Rain im lặng, có vẻ đây là đề tài khó nói nên Fuji cũng không gặn hỏi anh ta, cô đang suy nghĩ về khả năng hợp tác giữa hai người là bao nhiêu phần trăm vì đây là lần đầu tiên cô gặp anh ta, không ai biết mục đích thật sự của anh ta là gì và cũng không ai có thể chắc chắn rằng điều anh ta nói đều là sự thật, cô không muốn vì thoát ra khỏi sự khống chế này lại rơi vào cái bẫy khác.

"Nói thật với em cũng không có gì, dù gì nếu muốn hợp tác thì anh cũng phải lấy ra thành ý bằng không làm sao cả hai có thể tin tưởng nhau chỉ với lần đầu gặp mặt chứ.

À không, với em là lần đầu gặp anh nhưng anh đã từng gặp em trong một buổi tụ hội vào mấy năm trước, lúc đó em chỉ cao có từng này..."

Vừa nói Rain vừa dùng tay miêu tả chiều cao của cô bé Fuji lúc đó.

"Lúc đó em thắt bím hai bên, mặc một bộ váy công chúa màu hồng, em ngồi trên người một thằng nhóc còn tay em lại đang nắm tóc của thằng nhóc béo ú đó, tay kia thì liên tục đấm làm nó khóc hu hu gọi mẹ."

Nghe Rain nói thì Fuji cũng nhớ ra đó là khi nào, sau khi tan tiệc về đến nhà bố cô không hỏi nguyên nhân tại sao cô làm thế mà cô đã bị bố tát một cái như trời giáng rồi nhốt vào phòng tối một đêm chỉ vì thằng nhóc bị cô đấm là con trai của đối tác ông ta.

"Nguyên nhân anh phải đính hôn là gì?"

Không muốn nhớ lại khoảng thời gian đó nên Fuji cắt ngang lời anh chàng Rain đang nói.

"Tại bố anh nghĩ anh thích đàn ông."

Lúc này đến lượt Fuji im lặng, thấy cô im lặng thì Rain ngượng ngùng sờ đầu rồi cười, anh biết nói ra nguyên nhân bố bắt anh liên hôn sẽ khiến người ta câm nín nhưng đó là sự thật, chỉ vì một lần hiểu lầm mà bố anh nhất quyết không tin lời anh nói nên anh đành phải nghe lời ông đi xem mắt tìm một cô gái để kết hôn.

Lúc hai người đang ngồi ngoài vườn nói chuyện thì trong phòng khách lúc này cũng có hai người đàn ông nhìn hai người từ phía cửa sổ sát đất, thấy cả hai trò chuyện có vẻ rất hợp nhau thì trong lòng cả hai người đàn ông này đều vui vẻ, chỉ là niềm vui của họ không giống nhau mà thôi.

Trừ hai người ra không ai biết cuộc nói chuyện của Fuji và Rain là gì chỉ biết sau đó công ty của bố Fuji nhận được hai khoảng đầu tư, một khoảng là của bố Rain còn khoảng kia là một cô gái tên Thanya.

Không lâu sau đó trong vòng bắt đầu lan truyền tin đồn Rain và Fuji chuẩn bị đính hôn, cả hai người cũng im lặng trước tin đồn này càng làm cho có vẻ như đó không phải tin đồn mà là sự thật.

"Fuji, hôm nay cậu không về cùng tớ à?"

Sau khi tan học, Fuji không về cùng Hana, cũng không đi đến bến xe buýt mà chỉ đứng ở cổng trường như đợi ai đó làm Hana cảm thấy khá ngạc nhiên vì bình thường ngoài cô và đám bạn ở Home School thì Fuji rất ít bạn bè nhưng hôm nay cô ấy lại không về cùng cô cũng không đi xe buýt về nhà.

"Tôi có hẹn rồi, cậu về trước đi."

Hana nghe Fuji trả lời xong cũng không lên xe đi về mà đi đến đứng cạnh cô.

"Tôi có việc, hôm nay cậu về một mình đi, có chuyện gì mai nói."

Nói rồi Fuji nắm cổ áo Hana kéo đến chỗ xe nhà cô đang đậu xong nhanh chóng mở cửa xe ra nhét cô vào rồi ra hiệu cho tài xế chạy đi mặc kệ Hana đang lườm mình.

Hana ôm cánh tay tựa vào ghế sau mà giận dỗi, cô quyết định lần này phải giận Fuji 10 năm vì ... vì cái gì thì cô cũng không nghĩ ra bởi vì đúng là Fuji không có nghĩa vụ phải về cùng cô, cô ấy cũng có cuộc sống riêng của mình nhưng tóm lại là phải giận 10 năm.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 38


[Hana, biết tin gì chưa?]

Hana vừa tắm xong đang ngồi phơi tóc ở ban công thì nhận được tin nhắn từ một người bạn cùng lớp.

[Tin gì vậy?] Cô tò mò hỏi lại vì bây giờ cô đã bắt đầu hoà nhập với các bạn trong lớp nên thỉnh thoảng mấy người họ vẫn trò chuyện với nhau về mấy chuyện thú vị sau giờ học.

[Hôm nay nhỏ Rin thấy Fuji được một anh chàng đẹp trai đến đón bằng siêu xe đó!!!]

Hana nhìn chằm chằm vào điện thoại để chắc rằng mình không đọc nhầm, Fuji thế mà lại từ chối về nhà với cô để đi cùng một người con trai khác.

[Cậu chắc không?]

[Chắc chắn luôn, có cả hình ảnh nhé....] Sau đó là mấy tấm ảnh được gửi qua.

Nhìn thấy hình ảnh được gửi đến khiến Hana phải mất mấy phút mới nhớ ra được anh chàng này là ai và khi nhận ra người này thì trong lòng cô lại có những câu hỏi mới về mối quan hệ của Fuji và anh ta, Hana nhanh tay gửi một tin nhắn cho đàn em của bố mình để điều tra về mối quan hệ của họ một cách nhanh nhất có thể, sau khi gửi tin nhắn xong cô bèn bấm số gọi cho Fuji nhưng điện thoại lại không ai bắt máy.

Đêm hôm đó Hana đã gọi cho Fuji rất nhiều cuộc gọi nhưng hoàn toàn không nhận được hồi âm, cho đến lúc cô ngủ quên vẫn không thấy Fuji gọi lại.

Sau khi kết thúc cuộc hẹn với Rain thì Fuji nhanh chóng tới phòng tập, khi về tới nhà đã là nửa đêm nên cô chỉ tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường ngủ mà không nhận ra điện thoại của mình đã hết pin và tự động tắt nguồn, thói quen không dùng điện thoại từ khi vào Home School đã nhiều lần làm Fuji quên mất phải sạc điện thoại nên chuyện điện thoại tự động tắt máy khi hết pin như này đối với cô cũng là chuyện bình thường, chỉ người muốn liên lạc với cô là muốn phát điên thôi như Hana và bố cô chẳng hạn.

Sáng sớm hôm sau Fuji thức dậy đúng giờ, cô đứng ở trạm xe buýt đợi một lúc thì trông thấy chiếc xe quen thuộc dừng trước mặt mình, cửa kính xe hạ xuống lộ ra gương mặt đẹp trai kèm theo nụ cười của Rain :"Lên xe đi, anh đưa em tới trường."

"Không cần đâu, tôi có hẹn rồi!

Anh đi làm việc của mình đi."

Fuji vừa ngáo vừa lắc đầu từ chối lòng tốt của Rain, cô xem đồng hồ rồi nhìn xung quanh thì nhận ra xe của Hana đang đậu cách đó không xa nhưng cũng không có ý định chạy tới chỗ cô.

Fuji vẫu tay tạm biệt Rain rồi đeo cặp sách lên vai bước nhanh đến chỗ xe của Hana đang đậu, cô quen cửa quen nẻo mà kéo cửa xe rồi ngồi vào cạnh Hana.

Khi Fuji ngồi xong thì xe bắt đầu lăn bánh, đến lúc này Fuji mới nhận ra từ lúc cô lên xe tới giờ Hana luôn im lặng không nói gì dù bình thường chỉ cần gặp cô là Hana sẽ vui vẻ cười chào cô trước.

"Cậu sao vậy?

Không khoẻ à?"

Fuji sờ lên trán Hana để xem cô có bị sốt không.

Hana cũng không tránh đi tay của Fuji mà còn chủ động xoay mặt qua nhìn cô :"Anh chàng đó là ai vậy?

Bạn trai của cậu à?

Sao hôm qua cậu lại không nghe điện thoại của tớ?"

"Cậu muốn tôi trả lời câu nào trước?"

"Đó là Rain, không phải bạn trai của tôi.

Còn điện thoại..."

Fuji kéo khoá cặp sách ra giơ điện thoại lên cho Hana xem màn hình của nó đen thui vì bị tắt nguồn và chủ nhân của nó vẫn chưa chịu sạc cho nó.

"Sao cậu không sạc pin?"

Hana lấy điện thoại của Fuji rồi kéo cặp sách của mình lấy đồ sạc pin giúp cô ấy, Hana không biết sao mình lại cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe được anh chàng đó không phải là bạn trai của Fuji nhưng cô cũng không suy nghĩ sâu xa vì chỉ cần anh ta không phải bạn trai của Fuji là được rồi.

Fuji cũng không trả lời câu hỏi của Hana mà chỉ nhún vai rồi lại lấy trong cặp sách ra một túi bánh đưa cho cô ấy, đêm qua khi ăn tối với Rain xong trở về có đi ngang qua tiệm bánh mà Hana thích ăn nên cô đã mua một túi cho cô ấy chỉ là lúc đến trước cửa nhà Hana thì đã trễ cô đành đem về, lúc này đưa bánh xem như dỗ dành Hana về việc đã không nghe điện thoại của cô ấy đêm qua vậy.

Sinh hoạt của Fuji và Hana vẫn diễn ra như bình thường, cùng nhau đi học, kết thêm bạn mới, ...

Nhưng cuộc sống êm ả đó vẫn bị phá vỡ vì đến ngày tin tức Rain và Fuji đính hôn được tung ra, tin nhắn của bạn bè ở Home School liên tục được gửi tới cho Fuji vì họ không tin cô lại chịu nghe theo sự sắp xếp của bố mình như vậy.

Cả Hana khi nghe tin cũng choáng váng, cô dính lấy Fuji cả ngày như thế mà lại là người cuối cùng biết nhờ vào sự tò mò của Merk, càng bất ngờ hơn vị hôn phu của Fuji lại là Rain, anh chàng mà Fuji từng nói không phải là bạn trai của cô ấy.

Lúc này Hana mới nhớ ra tư liệu mà cô đã bảo đàn em của bố mình điều tra về Rain lại bị cô bỏ xó khi nghe câu trả lời của Fuji hôm đó, cô tìm kiếm một lúc thì mới thấy túi đựng tài liệu bị kẹp ở giữa một chồng sách đặt ở ngăn tủ, Hana nhanh chóng mở ra đọc, càng đọc chân mày cô càng nhíu chặt vì lý lịch của Rain quá tốt nếu không muốn phải nói là quá hoàn hảo tới nỗi anh ta không hề có tí khuyết điểm nào.

Hana ở lỳ trong phòng để tiêu hoá cái tin tức này bởi vì cô cảm thấy rất tức giận cứ như một thứ gì đó rất quý giá sắp vụt mất khỏi tay mình, cảm giác này khác với cảm giác khi cô bị Thyme từ chối mà nó còn khó chịu hơn vậy.

"Hana đâu rồi?"

Bố Hana vừa trở về nhà, ông vừa xắn tay áo vừa hỏi người giúp việc đang cầm túi tài liệu đứng bên cạnh.

"Sáng tới giờ cô chủ ở trong phòng thôi ạ!"

"Sáng tới giờ?

Con bé không ăn cơm trưa à?

Trong phòng con bé có tiếng động gì không?"

Khi nghe câu trả lời của người giúp việc làm bố Hana nhíu mày, Hana trước kia mỗi khi nhốt mình trong phòng là chắc chắn sẽ làm chuyện điên rồ, đã lâu con bé không tự nhốt mình như thế bao giờ nên khi nghe tới Hana tự nhốt mình trong phòng cả ngày khiến ông hơi lo lắng.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 39


"Hana, mở cửa cho bố được không?"

Bố Hana vừa gõ cửa vừa hỏi nhỏ, sau khi nghe người giúp việc báo cáo lại tình hình của cô thì rất lo lắng, ông lập tức lên phòng của Hana để xem thử nhưng cửa phòng đã bị khoá từ bên trong.

"Bố, con muốn ở một mình."

Giọng Hana truyền ra từ trong căn phòng, giọng cô rất bình thường không có vẻ gì khác lạ cả nhưng càng bình thường thì ông lại càng lo lắng.

Bố Hana đứng trước cửa phòng cô một lúc rồi mới định đưa tay lên gõ lần nữa thì giọng người giúp việc vang lên phía sau ông :" Ông chủ ."

"Có chuyện gì?"

"Cô Fuji tới nói có việc muốn gặp cô chủ ạ!"

"Mời cô ấy lên đây đi."

Bố Hana nhìn người giúp việc đi xuống lầu xong mới xoay người lại gõ cửa phòng của Hana nói với cô :"Hana, Fuji đến tìm con này, con có muốn gặp cô bé không?"

Sau câu nói đó cửa phòng mở ra he hé, Hana ló đầu ra từ sau cánh cửa để chắc rằng bố không lừa mình nhưng cô chỉ thấy bố mình đứng bên ngoài đang khom người nhìn thẳng vào mắt cô.

Sau khi quan sát một lúc thấy mắt Hana không đỏ, trên mặt cũng không có dấu vết gì thì bố Hana nhẹ nhàng thở ra :" Con đợi một lát, bố cho người mời Fuji lên đây rồi."

"Cảm ơn bố, xin lỗi vì làm bố lo lắng nhưng con không có đập phá thứ gì hay làm mình bị thương đâu ạ!"

Bố Hana cười cười xoa đầu cô, ông nhìn thấy Fuji đã đứng ở đầu cầu thang nên đứng thẳng lên rồi đi xuống nhường lại không gian cho hai người nói chuyện.

Khi đi ngang qua chỗ Fuji ông gật đầu với cô một cái rồi đi thẳng xuống tầng dưới, chỉ cần xác định tâm lý Hana vẫn ổn thì ông đã yên tâm và ông cũng không có nhu cầu nghe chuyện của mấy cô gái nói với nhau.

Fuji đi đến trước cửa phòng, cô nhìn Hana với vẻ mặt khó hiểu vì không biết Hana gọi cô tới đây để làm gì, Fuji đứng đó nhìn Hana và Hana cũng ngước lên nhìn lại cô nhưng không ai lên tiếng trước.

Cuối cùng Fuji là người thua cuộc, cô dùng tay đẩy đầu Hana lại vào trong phòng, sau đó Fuji cũng mở cửa vào phòng rồi đóng cửa phòng lại, Hana vẫn đứng đó không nhúc nhích nhìn cô với ánh mắt như nhìn kẻ phản bội.

"Cậu có chuyện gì vậy?

Tôi chọc ghẹo gì cậu à?

Nhìn như thế nữa có tin tôi đấm cậu luôn không?"

Fuji nhíu mày cố gắng tỏ ra mình đang rất khó chịu, chỉ là trong lòng cô tự nhiên cảm thấy hơi chột dạ khi bị Hana nhìn như thế.

"Cậu muốn kết hôn à?"

"Đính hôn."

Fuji lên tiếng sửa đúng lời Hana nói

"Ừ đính hôn, không phải cậu không thích con trai hả, sao tự nhiên lại đính hôn?"

"Ai bảo cậu là tôi không thích con trai?"

"Cậu vẫn luôn tỏ ra như vậy với tụi thằng Jean mà..."

"Tôi chỉ không thích bọn nó so sánh và cảm thấy con gái sẽ thua con trai mà thôi."

Nghe câu trả lời của Fuji làm Hana bỗng dưng xìu xuống, cô ủ rũ lê dép đi vào phía trong phòng rồi nằm vật ra giường quay lưng lại với Fuji.

Fuji nhìn hành động của Hana thì cảm thấy khó hiểu, cô đính hôn làm cô ấy không vui đến thế à?

-------------

"Rain, con khẳng định muốn đính hôn với con bé Fuji đúng không?"

Ông Pao ngồi trên ghế sofa nhìn anh con trai đang ngồi xem tài liệu ở đối diện mà hỏi, tuy ông đồng ý cho con trai và Fuji xem mắt nhưng ông vẫn chưa tin được là đứa con trai kén chọn này của ông lại chắc chắn chọn một cô bé ngỗ nghịch ...à không là có cá tính như Fuji làm vị hôn thê của mình.

"Thật mà bố, không phải bố bảo con chọn vị hôn thê theo ý mình sao?

Con thích Fuji, em ấy chính là người hợp với con nhất."

Rain gỡ mắt kính đặt lên tài liệu để trên bàn rồi nhìn vào bố mình mà trả lời một cách chân thành.

Ông Pao nhìn con trai một lúc rồi cũng đành gật đầu, ông tôn trọng quyết định của con chỉ cần con ông thích là được.

Lúc này ngoài sân truyền đến tiếng xe bóp còi inh ỏi phá vỡ sự yên lặng của ngôi nhà, ông Pao nhíu mày nhìn theo người giúp việc đang hớt hải chạy ra mở cổng.

Một lúc sau một thanh niên nghiêng ngả lảo đảo cà lơ phất phơ cầm áo khoát vừa đi vừa hát vào nhà, anh ta đi ngang phòng khách gặp bố và anh trai ngồi đó thì chỉ lảo đảo chấp tay chào rồi lại nghiêng ngả đi lên lầu, người giúp việc lại hớt hải chạy vào dìu anh ta đi vì sợ anh ta sẽ té ngã cầu thang.

"Con nhìn nó mà xem."

Ông Pao tức giận tới đỏ cả mặt nhìn theo thằng con ngỗ nghịch đi lên lầu.

"Em còn nhỏ mà bố, vài năm nữa em sẽ hiểu chuyện hơn thôi, bố đừng tức giận nữa kẻo ảnh hưởng sức khoẻ, trễ rồi để con đỡ bố vào phòng nghỉ ngơi."

Rain định đứng dậy thì ông Pao khoát tay tỏ vẻ ông ấy tự đi được rồi đứng dậy đi về phòng mình.

Nếu ông Pao ngồi lại thêm một chút có lẽ sẽ thấy chiếc điện thoại của Rain đặt trên bàn nhận được tin nhắn :[Cậu Rain, cá đã cắn câu.

Hôm nay cá vừa được cho thử món mới rất kích thích...] Rain nhìn theo bố cho đến khi ông đi khuất thì mới cầm lấy điện thoại đọc tin nhắn, anh chậm rãi trả lời rồi tựa người vào lưng ghế đeo mắt kính tiếp tục đọc tài liệu.
 
Back
Top Bottom