Cập nhật mới

Khác Sẽ như thế nào nếu Fuji gặp Hana

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
369976984-256-k12980.jpg

Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Tác giả: ThyMmBitCy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện : Sẽ như thế nào nếu Fuji gặp Hana

Nhân vật chính : Fuji × Hana (Home school + F4 Thailand)

Thể loại : chữa lành (cụ thể là lành ít dữ nhiều), cục súc girl × trà xanh girl, .....

Ps : viết trong lúc đợi phim của otp nên đề nghị không mắng nhau nêu không hợp gu 😂



viewjune​
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 1


Sau khi thầy Amin qua đời thì Run được chọn trở thành người điều hành tiếp theo của Home School, việc đầu tiên khi lên làm ở chức vị này là Run đã bỏ hết các quy định đáng sợ ở đây, sau đó tuyển thêm giáo viên cho các bộ môn cũng sắp xếp lại chức vị cho những giáo viên chịu ở lại.

Home School bắt đầu đợt tuyển sinh mới, nó vẫn là nơi chào đón những đứa trẻ thiếu thốn tình cảm gia đình vì nhiều lý do gì đó của người lớn nhưng sẽ không còn u ám và đầy bệnh hoạn như những khoá đầu tiên.13 học sinh khoá vừa rồi vẫn sẽ bắt đầu học lại từ đầu và họ chuẩn bị chào đón thêm một học sinh mới và một giáo viên mới.

"Ê, tao nghe cô hiệu trưởng nói sẽ có học sinh mới và giáo viên mới chuyển đến đấy, tụi mày có tò mò không?

Cái ngôi trường điên khùng này mà còn có người chấp nhận đến đây à?"

Mek ngồi vắt vẻo trên cây nhìn xuống nói với mấy người đang ngồi gần đó.

"Này Mek, mày không xuống dưới nói chuyện được à?

Lát cô hiệu trưởng tới thì mày chuẩn bị vào phòng tối ăn phạt một mình đi nhé!"

Mok nhặt một nhánh cây khô ném về phía Mek.

Jingjai và Hugo vẫn không coi ai ra gì mà ngồi dựa vào nhau anh anh em em, Jean ngồi gần đó khoanh hai tay trước ngực mắt thì nhắm lại trông như có vẻ đã ngủ rồi.

Bộ tứ White, Maki, Nai và Tibet thì ngồi quây quần cùng nhau làm bài tập.

Thỉnh thoảng nhỏ giọng thảo luận các câu hỏi, khi nghe Mek nói thì cũng chả ai buồn ngẩng đầu lên mà xem vì với họ thì bạn mới hay giáo viên mới cũng chẳng có gì khác biệt cả.

Pleng và Pennueng cùng nhau ngồi xếp bằng bên cạnh hồ học đàn, Biu cũng ở gần đó chống cằm xem hai người đàn.

Fuji ngồi dưới gốc cây ngước đầu lên nhìn Mek rồi nói :"Mày ồn ào quá đấy Mek, nếu mày không im được thì tao giúp mày im nhé!"

Mok nghe xong thì cười nhạo anh em của mình, sau đợt rượt theo Fuji trong rừng cấm thì thằng Mek nó sợ Fuji còn hơn là sợ cô hiệu trưởng, nó thường bảo nếu lúc đó có một mình nó thì chắc nhỏ Fuji đã thịt nó chung với ông ba của nhỏ rồi.

[Các em học sinh của Home School, các em hãy nhanh chóng tập hợp ở phòng sinh hoạt chung, cô hiệu trưởng có chuyện cần thông báo!]

Mọi người nghe xong thì dọn dẹp đồ của mình rồi di chuyển về phòng sinh hoạt chung, khi mọi người đã ngồi ở vị trí của mình thì phát hiện có thêm một chiếc ghế ở vị trí cạnh Fuji.

"Các em học sinh, hôm nay chúng ta có một bạn học mới.

Tôi hy vọng các em sẽ giúp đỡ bạn chứ không phải là dạy hư bạn và điều đặc biệt nhắc nhở các em là không được để bạn vào rừng cấm bằng không các em đều phải chịu phạt."

Cô hiệu trưởng nghiêm túc nhìn mọi người rồi nói, sau đó cô quay qua gật đầu với thầy Phoban.

Thầy Phoban cúi đầu xoay người ra ngoài phòng, một lúc sau thầy đưa tới một cô gái.

"Em giới thiệu bản thân với các bạn đi!"

Cô hiệu trưởng ra hiệu cho bạn học mới đi đến cạnh cô.

"Chào mọi người, mình tên Hana.

Mình vừa chuyển đến hy vọng mọi người giúp đỡ mình trong thời gian tới."

Hana nói xong thì nở nụ cười, không biết ai dẫn đầu vỗ tay nhưng mọi người đều vỗ tay xem như chào đón bạn mới.

Cô hiệu trưởng giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng sau đó cô chỉ về phía chiếc ghế trống cạnh Fuji rồi bảo Hana đến ngồi ở đó, Fuji nhướng mày đánh giá cô gái đang đi đến ngồi cạnh mình.

Cô ấy có khuôn mặt bầu bĩnh, da trắng, khi cười thì đôi mắt cong cong, ...nói chung là nhìn khá có thiện cảm, chỉ hy vọng là đừng có khóc lóc cả đêm như nhỏ Pleng lúc vừa vào trường.

Khi cô hiệu trưởng rời đi thì bọn thằng Mek thằng Mok đã thò mặt qua mà làm quen bạn mới, mấy đứa con gái thì vẫn ngồi ở vị trí của mình im lặng mà quan sát, Hana thấy mọi người đều nhìn về phía mình thì cũng hơi mất tự nhiên nên cô hơi dịch về phía sau cô bạn ngồi cạnh.

"Này bạn mới, tên gì nhỉ ..?"

Mek quay qua anh nó mà hỏi.

"Tên Hana ạ!"

Hana nhỏ giọng trả lời

"Ờ, Hana, chào mừng cậu gia nhập vào ngôi trường kỳ lạ này.

Tôi tên Mek, đây là anh trai sinh đôi của tôi tên Mok."

Mek vui vẻ choàng lấy cổ Mok kéo qua mà giới thiệu.

"Tôi tên Maki"

"White"

"Mình tên Biu, còn đây là Pleng" Pleng mỉm cười nhìn Hana nhưng vẻ mặt cô có vẻ như muốn nói gì đó.

"Jingjai, đó là Hugo" Hugo cười tươi rói nhìn Hana thì bị Jingjai nắm lấy tai khiến cậu ta la oai oái.

"Nai, đây là Tibet."

Nai huýt vào vai Tibet thì cậu ta mới giơ tay xem như chào hỏi.

"Jean."

"Xin chào, mình là Pennueng."

Thấy mọi người đều đã chào hỏi xong chỉ còn cô bạn ngồi cạnh là chưa lên tiếng nên Hana xoay qua hỏi cô ấy:" Còn cậu tên gì thế?"

"Fuji."
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 2


Tất cả mọi người trong trường đều sinh hoạt như bình thường, họ không vì có người mới gia nhập mà chệch khỏi quỹ đạo.

Sau bữa tối tất cả đều trở về ký túc xá, ký túc xá nam nữ vẫn phân chia như lúc đầu họ vào chỉ khác biệt là ký túc xá nữ có thêm một chiếc giường và một tủ quần áo.

Thay phiên nhau tắm xong thì các cô gái rôm rả nói chuyện đùa giỡn với nhau, Hana im lặng trải giường của mình sau đó lấy quần áo đi tắm rửa, Fuji ngồi trên giường nhìn mọi người chứ cũng không gia nhập vào cuộc nói chuyện và rồi cô nhìn thấy bạn mới im lặng làm việc của mình trông có vẻ là người khá hướng nội nhưng với Fuji thì chỉ cần không đáng ghét như nhỏ Pleng lúc trước là được, ai quan tâm cậu ta hướng nội hay hướng ngoại.

Tới giờ tắt đèn thì mọi thứ xung quanh chìm vào im lặng, thỉnh thoảng có tiếng bước chân của thầy cô đi kiểm tra bên ngoài hành lang, Hana nằm cuộn tròn kéo chăn qua khỏi đầu, cô đang cố gắng để bản thân chìm vào giấc ngủ vì cô khá là quen giường nên khi chuyển tới một nơi xa lạ cô sẽ bị mất ngủ một thời gian mà nơi này lại quá yên lặng, vừa yên lặng lại còn tối tăm, buổi sáng nghe cô hiệu trưởng nhắc tới rừng cấm khiến cô càng sợ hơn với những thứ không biết được.

Bỗng nhiên lúc này lại vang lên tiếng động giống như là tiếng hét của một người phụ nữ cứ vang lên làm Hana giật bắn cả người, cô run rẩy kéo một góc chăn xuống rồi nương theo ánh sáng ngoài hành lang nhìn xung quanh phòng, mọi người vẫn đang ngủ ngon lành giống như chưa hề nghe tiếng gì cả hoặc là họ đã quá quen với tiếng này nên mới không có phản ứng gì.

Cuối cùng Hana ngồi dậy ôm gối lấy hết can đảm đi qua giường bên cạnh vì cô vừa thấy Fuji vừa mới xoay người, Hana ngồi xổm xuống bên giường lấy tay chọc nhẹ vào lưng của Fuji rồi mới nhỏ giọng gọi :"Fu..Fuji, cậu còn thức không?"

Fuji định mặc kệ cô bạn mới này nhưng cô nhận ra mỗi khi cái tiếng khó nghe kia vang lên thì tay cô bạn lại run run, giọng gọi cô cũng run run nghe cứ như đang gọi hồn vậy, Fuji nhắm mắt hít sâu một hơi để mình bình tĩnh và không tức giận mới quay qua nắm lấy cái ngón tay cứ chọc vào lưng mình lại :"Có chuyện gì?

"

"Cậu có nghe tiếng hét không?

Nó là gì vậy?

Tớ thấy hơi sợ."

Hana ngồi xổm cạnh giường nên tầm mắt cô bây giờ ngang với Fuji, khác với buổi sáng nhìn khó gần thì bây giờ Fuji nhìn có vẻ ngoan ngoãn.

"Chỉ là tiếng chim thôi, cậu có thể về giường ngủ rồi.

Cậu mà làm phiền tôi nữa thì tôi đấm cậu thật đấy!"

Fuji nhìn Hana mà nhỏ giọng uy hiếp.

Hana làm động tác kéo khoá miệng sau đó đứng lên nhưng do ngồi xổm hơi lâu nên chân cô bị tê suýt nữa thì ngã may mà Fuji nhanh tay đỡ lấy cánh tay kéo cô lên, Hana định đứng dậy đi về giường thì tiếng đó lại vang lên, sau khi suy nghĩ thì cô ngã luôn vào lòng Fuji.

Chuyện xảy ra bất ngờ khiến Fuji chưa kịp phản ứng lại thì người đã ngả luôn vào lòng cô, Fuji định đẩy người ra thì thấy Hana đang run nên bỗng nhiên cô thấy hơi không nỡ, Fuji nhớ tới mình lúc vừa đến đây cũng hoang mang lo sợ nhưng vì mặt mũi mà cô không nói ra với ai, tay cô vô thức vỗ nhẹ vào vai Hana như an ủi.

"Cậu về giường được rồi, lát các thầy cô đi kiểm tra mà cậu vẫn chưa về giường thì cẩn thận bị phạt vào phòng tối."

"Có thể cho tớ ngủ ké một đêm không?

Tớ không dám ngủ, tiếng đó thật sự rất đáng sợ."

Hana ngước mắt lên nhìn Fuji mà nhỏ giọng hỏi, ánh mắt cô lúc này rưng rưng như mấy chú mèo con đang sợ hãi.

Fuji nằm thẳng trên giường nhìn lên trần nhà, cô không biết ma xui quỷ khiến gì mà khi nghe thấy có người xoay người thì lại kéo Hana lên giường mình, bây giờ cô bạn mới thì có vẻ đã ngủ rồi còn tới lượt cô lại mất ngủ, Fuji chửi thầm một tiếng rồi chấp nhận số phận mà nằm đếm cừu.

Khi White thức dậy thì thấy Fuji đã thay đồng phục thể dục và đang chuẩn bị làm tóc như mọi ngày làm cô rất ngạc nhiên vì từ lúc vào trường tới giờ thì trừ khi cô gọi thì Fuji mới thức nhưng hôm nay lại thức sớm hơn cả cô, White định mở miệng chào hỏi thì nhận ra sắc mặt Fuji rất kém nên cô im lặng không có ý định hỏi nữa mà đi gọi mọi người dậy.

Mọi người lo gọi nhau nên không ai phát hiện ra Fuji vẫn còn ngồi ở mép giường mà không giống như mọi hôm là sau khi sửa soạn cho bản thân xong thì cô sẽ là người đầu tiên đi đến nơi rèn luyện, đến lúc mọi người lục tục rời khỏi phòng thì Fuji mới lay người Hana gọi cô nhưng do quay lưng lại với cửa nên Fuji không phát hiện ra Pleng đang đứng trước cửa phòng.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 3


Fuji không nhìn thấy Pleng nhưng Hana lại thấy, cô cũng nhận ra đây là cô bạn muốn nói gì đó với cô lúc mọi người bắt đầu làm quen nhau, không biết là do trực giác hoặc là vì lí do nào đó mà Hana cảm thấy Pleng khá là giống mình nhưng cô cũng không có ý định sẽ đi làm thân với cô ấy vì những chuyện vừa trải qua khiến cô sợ mình sẽ lại tổn thương một người bạn.

Việc Hana tiếp cận Fuji chỉ đơn giản là trong các cô gái ở đây thì trông Fuji có vẻ mạnh mẽ và thẳng tính nhất nên nếu cô có làm sai cái gì thì cùng lắm là cậu ấy sẽ đúm cô thôi, như vậy ít ra cũng sẽ làm cô đỡ cảm thấy áy náy khi làm sai mà vẫn được tha thứ.

Fuji thấy Hana ngồi ngơ ra nhìn về phía sau mình thì nhíu mày nhìn xoay đầu lại xem nhưng cái gì cũng không thấy, cô chỉ thấy tấm màn đang phất phơ thôi :"Có gió à?

Có gió sao mình không cảm nhận được nhỉ?"

Fuji lầm bầm một mình rồi sau đó bỏ qua chuyện tấm màn bay phất phơ mà nhìn về phía Hana.

"Cậu chỉ còn 10 phút để thay quần áo và đến nơi tập hợp, nếu cậu đến trễ làm chúng tôi bị phạt thì tôi không đấm cậu nhỏ Jingjai cũng sẽ tát cậu đấy."

Nói xong thì Fuji đứng dậy chạy đến nơi tập hợp.

Nhìn thấy Fuji chạy nhanh như thế làm Hana cũng hoảng loạn mà chạy nhanh đi vệ sinh cá nhân rồi dùng hết sức mạnh của nội tại mà chạy đến nơi rèn luyện, Hana đến nơi thì tất cả mọi người đang chạy xung quanh sân với vẻ mặt rất chán đời, nhìn thấy cô tới thì vẻ mặt đó chuyển qua thành những vẻ mặt vui mừng như kiểu sắp có đứa xui hơn cả mình rồi.

"Xin lỗi thầy em đến muộn ạ!"

Hana đi đến trước mặt thầy Phoban cúi người xin lỗi.

"Em Hana tới muộn 5 phút, do đây là buổi học đầu tiên của em nên em chạy cùng các bạn rồi chạy thêm năm vòng nữa xem như trừng phạt.

Nếu lần sau còn trễ nữa thì em sẽ phải bị phạt nặng hơn, bắt đầu đi!"

Nói xong thì thầy Phoban bắt đầu chạy theo cạnh hàng hối thúc mọi người tiếp tục chạy.

"Ôi thầy, chỉ phạt nhẹ như vậy thôi ạ?"

Jean chạy tới cạnh thầy Phoban mà thắc mắc.

"Chẳng lẽ em muốn giống lúc trước cho bạn ngồi xem các em chạy?"

Sau khi thầy Phoban nói xong thì Jean chưa kịp nói gì tiếp đã bị Mok và Mek chạy tới bịt miệng kéo đi.

Chạy ra một khoảng cách thì hai thằng mới buông Jean ra nhưng vẫn không quên vỗ vào đầu nó một cái cho tỉnh táo lại và nhắc cho Jean nó nhớ cái nỗi khổ chạy mệt chếch mệt sống của tụi nó ngày đầu tiên đi học, Jean xoa xoa đầu rồi im lặng chạy tiếp, nó không sợ đánh nhau với bọn thằng Mok nhưng nó ghét phải chạy phạt vì ai đó làm sai.

Mấy cô gái thì cũng không nói gì chỉ im lặng chạy bộ, dù gì họ cũng từng rèn luyện theo cái cách biến thái ma quỷ của thầy Champ một năm rồi nên mấy vòng chạy vẫn trong phạm vi chấp nhận được với họ.

Hana thì lại khác, cô chạy được ba vòng đã mệt tới thở không nổi nhưng cô không dám dừng lại mà cố gắng chạy tiếp nhưng tốc độ đã càng lúc càng chậm.

Khi mọi người đã hoàn thành các vòng chạy thì Hana vẫn còn đang chạy năm vòng phạt, tất cả tụ lại tốp năm tốp ba ngồi nghỉ ngơi nhìn Hana chạy, Pleng ngồi nhìn một lúc thì cô lặng lẽ đi đến chỗ thầy Phoban nói gì đó.

Thầy Phoban chỉ nhíu mày rồi gật đầu, sau khi Pleng về chỗ thì thầy cũng cho Hana dừng lại sau đó đổi thành hình phạt là quét dọn khuôn viên trường.

"Cảm ơn cậu đã nói giúp tớ."

Pleng vừa rửa tay xong ngước lên thì thấy Hana đã đứng phía sau mình.

"Cũng không có gì, tớ chỉ thấy cậu đã kiệt sức rồi, nếu cậu không dừng lại mà tiếp tục chạy đến ngất đi thì không có giáo viên y tế để chữa cho cậu đâu."

Pleng mỉm cười nhận lấy khăn giấy của Hana đưa qua để lau tay sau đó đi ra khỏi phòng vệ sinh.

Hana ngẩn ra một lúc rồi nhếch miệng cười, cuối cùng cô cũng nhận ra tại sao lại thấy Pleng quen thuộc như thế.

Bởi vì các cô là cùng một loại người cho nên Pleng mới có thể nhìn ra mánh khoé cô sắp sử dụng mà nói ra trước, tuy vẫn chưa xác định cô bạn này như nào nhưng Hana cảm thấy cuộc sống ở đây sắp tới chắc cũng không tệ lắm.

Sau khi Pleng và Hana đều rời đi thì có tiếng xả nước vang lên và Fuji mới bước ra khỏi buồng vệ sinh với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 4


Khi Fuji đến phòng sinh hoạt chung thì ai cũng ngồi ở vị trí của mình để chuẩn bị ăn sáng, Hana vẫn ngồi bên tay trái cô còn Pleng thì ngồi bên phía tay phải.

Pleng đang nói chuyện vui vẻ với White thì tự dưng lại thấy hơi lạnh lạnh phía sau lưng, cô xoay người qua thì thấy Fuji đang khoanh tay nhíu mày nhìn mình làm cô thấy hơi sợ, Pleng cứng đờ xoay về vị trí cũ trong lòng thì thầm cầu nguyện cho Fuji đừng có chuyện gì bất mãn với mình.

"Ê Fuji, mày định đứng đó mọc rễ luôn hay gì mà không vào bàn đi!"

Mek đang đùa với Pennueng thì ngước lên gặp Fuji đang đứng đó chưa vào bàn nên gọi cô một tiếng.

"Fuji muốn tôi kéo ghế cho đúng không?"

Hugo huýt sáo rồi trêu, ngay sau đó nó đã bị Jingjai tát cho một cái vào đầu.

"Mày muốn ăn đấm thay vì ăn sáng thì nói đi tao giúp cho, mày trêu nó lát nhỏ Fuji lại cọc lên cho mày một cú như thằng Jean lúc trước thì mày đừng có mà khóc."

Mok quay sang nói nhỏ vào tai Hugo nhưng ánh mắt nó lại nhìn sang thằng Jean với vẻ đồng tình.

Thấy mọi người đều nhìn mình thì Fuji mới dừng suy nghĩ mà ngồi vào chỗ, thật ra cô chỉ thắc mắc nhỏ Pleng và bạn mới đã nói gì trong nhà vệ sinh thôi vì lúc đó họ nói nhỏ quá cô không nghe rõ nhưng sau khi thấy phản ứng hơi chột dạ của nhỏ Pleng thì Fuji lại có suy nghĩ khác là hai đứa này có bí mật gì đó.

Đúng lúc này bữa sáng đã tới nên Fuji tạm thời đè xuống sự tò mò mà ăn sáng.

Cả một ngày Fuji đều không có cơ hội tới gần Pleng vì chỉ cần trong phạm vi có cô xuất hiện thì nhỏ Pleng sẽ nhanh như chớp chạy mất, Fuji định tìm Hana để hỏi nhưng vì vẫn chưa quen lâu nên cô cũng thấy ngại, thế là cả một ngày không ai dám đến gần Fuji vì xung quanh cô như lan toả ra năng lượng tiêu cực ai lại gần là người đó xui.

Buổi chiều khi mọi người lại lần nữa tập hợp ở phòng sinh hoạt chung thì Pleng lần này lại ngồi giữa White và Maki chứ không ngồi cạnh Fuji như buổi sáng nữa.

"Cậu làm sao vậy?

Hôm nay thấy cậu cứ là lạ."

White nghiêng người qua bên Fuji hỏi nhỏ.

"Không có gì!"

Fuji khoanh tay dựa ra sau ghế lắc đầu trả lời.

Cô hiệu trưởng xuất hiện và theo phía sau cô là thầy Phoban ôm một chiếc hộp gỗ, nhìn chiếc hộp làm cho trong lòng tất cả mọi người bỗng dưng có một dự cảm không tốt lắm.

Tất cả đều nín thở nhìn thầy Phoban nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lên bàn rồi lui về phía sau, cô hiệu trưởng khẽ cười sau đó mở nắp hộp ra, thứ trong hộp khiến tất cả mọi người đều ôm đầu không muốn nhìn vào.

"Vịt con kìa!

Pennueng thích vị...."

Pennueng vui vẻ reo lên, ngay sau đó cậu đã bị Mek bịt miệng lại.

"Cô à, sao lại có vịt nữa ạ?"

Maki đứng lên hỏi ra thắc mắc trong lòng mọi người.

"Đừng nói cô bảo tụi em chăm nữa nha?"

White chống đầu nhìn đám vịt mà thấy hơi đau đầu, Nai thấy thế bèn đưa qua cho cô một ly trà.

Cô hiệu trưởng ra hiệu cho mọi người im lặng rồi mới nói ra mục đích của bầy vịt xuất hiện tại đây :" Tuy là nhiều quy định đã bãi bỏ nhưng vì có thành viên mới nên việc đầu tiên là để các em gắn kết với nhau hơn.

Các em cũng biết những quy trình khi nuôi vịt rồi vì thế cô không nhắc lại nữa và các em cũng nhớ nói cho bạn mới nữa nhé, quy định lần này khác hơn một chút là các em phải cùng nhau chăm sóc chúng, nếu một tháng sau vịt của tất cả các em đều khoẻ mạnh thì các em có thể được nghỉ ngơi hai ngày không cần phải đến lớp học."

"Nhưng nếu có con nào không may thì sao hả cô?"

Jingjai nhớ tới con vịt của Hugo lần trước thì giơ tay hỏi cô hiệu trưởng.

"Thì chủ nhân của nó sẽ phải làm vệ sinh khuôn viên trường hai ngày đó.

Được rồi, chúc các em ăn tối ngon miệng và nhớ chăm sóc chúng."

Cô hiệu trưởng nói xong thì đi ra ngoài để lại cả đám người ngồi nhìn nhau và bầy vịt đang kêu cạc cạc.

Hana thì từ đầu đến cuối đều đang thẫn thờ để nghĩ đến buổi trưa này khi được Maki nói sơ cho nghe về quy định của trường học :" Ngoại trừ bữa sáng và bữa tối được chuẩn bị sẵn vào các ngày trong tuần ra thì bữa trưa và ba bữa ăn của hai ngày cuối tuần đều do chúng ta thay phiên nhau chuẩn bị, các nguyên liệu nấu ăn sẽ được thầy cô chuẩn bị sẵn nên chúng ta chỉ việc nấu là được."

Hana tuy từng đi du học nhưng dù vậy thì cô vẫn có người giúp việc chăm lo cho cuộc sống hàng ngày, tuy lúc mới đăng ký cô biết trường sẽ có những nội quy khá kỳ lạ nhưng không nghĩ tới việc nấu ăn cũng phải tự mình làm, buổi tối thì có tiếng kêu ghê rợn, không được dùng điện thoại, không được liên hệ với gia đình thường xuyên, bây giờ còn phải chăm sóc vịt nữa khiến cho tâm trạng Hana trở nên nôn nóng và khó chịu hơn bao giờ hết.

Hana cố gắng hít sâu, cô nắm chặt tay lại để móng tay bấm vào lòng bàn tay nhằm dùng cảm giác đau khiến cô bình tĩnh lại, cô đã hứa với bố là sẽ không tức giận và làm chủ được cảm xúc của mình nên cô phải làm được để chứng minh cho bố thấy rằng cô không phải một kẻ điên.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 5


" Maki, dạo này cậu có gặp anh Run không?"

Tibet vừa hỏi vừa đưa cho Maki một đống mùn cưa để lót chuồng cho bầy vịt.

"Tớ cũng không rõ anh ấy đi đâu nữa nhưng hình như hôm trước nghe anh ấy nhắc tới việc đi gặp giáo viên mới sẽ thay thế cho vị trí của cô Phraephon."

Maki đứng dậy phủi tay rồi đi ra ngoài

Hiện tại là thời gian nghỉ nên mọi người tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn cùng nhau làm chuồng cho bầy vịt con, chẳng mấy chốc mà chuồng đã làm xong, mỗi con vịt đều được đặt tên và đeo vòng nhận biết do Pennueng và Pleng làm, Hugo, Jean, Mok Mek thì phụ trách làm tấm che phía trên tránh cho một trận mưa xuống thì cả bọn lại phải vào rừng tìm vịt, mấy cô gái còn lại nhận nhiệm vụ tìm thức ăn và nước sạch cho vịt uống, Tibet và Nai nhận phần đóng hàng rào nên lần này họ rút kinh nghiệm làm hàng rào cao lên và chắc chắn hơn...lần này mọi người đều chung tay làm và không có ai lười biếng hay cố ý phá hoại như lần trước nên tốc độ hoàn thành cũng nhanh hơn trước bởi thế trời vừa tối là họ đã hoàn thành nhiệm vụ trở về phòng sinh hoạt chung.

Đến bữa tối thì mọi người đều nhận ra không khí hơi khác lạ vì Fuji khó ở thì cũng bình thường đi nhưng có vẻ tâm trạng bạn mới cũng không ổn lắm, điều họ quan tâm là bạn mới sẽ không tự nhiên đòi trốn về nhà là được vì bọn họ không muốn đi vào cái khu rừng điên khùng kia tìm người đâu.

-------------

Một quán cà phê ở trung tâm thành phố nhưng không gian lại rất yên tĩnh, trong một bàn ở góc quán có một chàng trai đang yên lặng ngồi nhìn dòng người qua lại phía sau cửa kính.

Lúc này chiếc chuông treo ở cửa vang lên, một cô gái kéo theo chiếc vali màu đen bước vào, sau khi nhìn xung quanh quán một vòng thì ánh mắt cô dừng lại ở chiếc bàn trong góc và chàng trai đang nhìn ra bên ngoài kia, cô kéo vali đến trước bàn rồi gỡ kính râm ra sau đó gõ nhẹ vào bàn kéo sự chú ý của anh chàng về :"Xin lỗi, anh có phải là người phụ trách của Home School không?"

"Đúng vậy, cô là cô Lalita Empicca người đã liên hệ với chúng tôi về việc nhận lời tới Home School làm giáo viên đúng không?"

Chàng trai đứng dậy mời kéo ghế giúp cô rồi mới trở về vị trí của mình.

"Chào anh, anh có thể gọi tôi là Lita cũng được."

Lita ngồi xuống đưa tay ra bắt tay chào hỏi với anh chàng đó.

"Cô có thể gọi tôi là Run.

Nếu cô đã xem và đồng ý với các điều kiện của chúng tôi đưa ra thì chúng ta có thể ký hợp đồng rồi sau đó cô có ba ngày để sắp xếp chuyện cá nhân, sau ba ngày tôi sẽ đưa cô đến Home School nhận việc."

Run lấy hai phần hợp đồng ra đưa cho Lita sau đó im lặng đợi câu trả lời của cô.

Lita nhanh chóng lật xem hợp đồng, sau một lúc thì cô lấy bút ra ký xuống rồi đưa lại cho Run, cô mỉm cười lại đưa tay ra lần nữa :"Hy vọng sau này được mọi người chỉ giáo nhiều hơn."

Run cũng cười bắt tay với Lita...

------------

Màn đêm buông xuống cũng là lúc mọi thứ rơi vào yên lặng, Hana rối rắm suy nghĩ cách để lại được ngủ ké chỗ Fuji dù giường nhỏ ngủ không thoải mái nhưng ít ra cô sẽ bớt sợ hơn.

Nhưng đến khi Hana tắm xong về phòng thì thấy giường của mình đã bị đẩy vào phía góc phòng, bên cạnh là Fuji đang nằm trên giường đọc sách, chiếc bàn nhỏ ngăn giữa hai giường đã bị dời ra phía bên ngoài nên khoảng cách giữa hai giường bây giờ đã cực kì gần.

Hana ngạc nhiên một lúc thì nhấp môi cười, cô vui vẻ bỏ qua khuôn mặt khó chịu của Fuji mà đi đến giường của mình, Fuji ngoài mặt khó chịu nhưng trong lòng đã ngượng ngùng muốn đào cái hố mà chui xuống bởi vì lúc cô dời giường đã nói dối mấy người là chiếc bàn vướng víu làm tối qua cô ngủ còn bị đập đầu vào đấy nên dời như thế này cô sẽ không bị va đập khi xoay người.

White với Maki nhìn nhau, họ thấy trong mắt đối phương cũng có một dấu chấm hỏi thật lớn với lời giải thích của Fuji nhưng hai người không hỏi nhiều mà nằm xuống chuẩn bị ngủ, Biw với Pleng vẫn rì rầm nói chuyện thỉnh thoảng cũng nhìn về phía Fuji, Jingjai bĩu môi không quan tâm tới cái lý do lý trấu của Fuji vì nếu quan tâm thì lát hai đứa lại có chuyện chửi xéo nhau rồi lại bị phạt cho xem.

Fuji kéo chăn qua đầu chuẩn bị ngủ thì lưng lại bị chọc nhẹ, cô nhíu mày xoay người nhìn về kẻ gây chuyện thì chỉ thấy Hana chớp mắt cười với mình trong miệng thì nói nhỏ :"Cảm ơn!"
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 6


Hôm nay là cuối tuần không cần phải tập hợp rèn luyện thể lực nhưng tất cả vẫn phải thức sớm để tự chuẩn bị thức ăn sáng cho mình, Maki và White vẫn là người thức sớm nhất như mọi ngày nên họ cũng bắt đầu chia nhau gọi mấy cô gái chung phòng dậy.

White đi đến cạnh giường Fuji định gọi cô dậy thì thấy có gì đó không đúng lắm, cả nửa người Fuji nghiêng về phía giường Hana và chỉ một xíu nữa thôi là Fuji sẽ rơi luôn xuống đất, tầm mắt White nhìn về bên Hana thì thấy cô cũng nằm nghiêng ở mép giường ngủ ngon lành nhưng một tay thì lại đang nắm tay áo của Fuji, lúc này White mới nhận ra bảo sao Fuji nằm kiểu kì lạ thế.

"White, cậu gọi Fuji dậy chưa?"

Maki thấy White cứ đứng đó cau mày nhìn tới nhìn lui thì ngước lên hỏi.

"À, tớ đang gọi.

Fuji, Fuji dậy đi, sáng rồi đấy!"

White dùng tay kéo chăn Fuji rồi gọi cô.

Fuji bị kéo theo chăn về phía bên này nên tay áo cũng tuột khỏi tay Hana làm cô giật mình tỉnh dậy, Hana mở bừng mắt khiến White suýt thì giật bắn người vì ánh mắt cô trông rất đáng sợ nhưng khi White nhìn lại thì chỉ thấy Hana đã ngồi trên giường dụi mắt làm cô cảm thấy vừa rồi mình đã hoa mắt mà thôi.

Lúc này Fuji cũng ôm chăn ngồi dậy, cô nhìn trái nhìn phải xong rồi đẩy nhẹ White sang một bên để lấy dép rồi mới chậm rì rì đi vệ sinh cá nhân.

"Chào buổi sáng!"

Hana cười chào White sau đó xuống giường gấp gọn chăn gối của mình rồi xoay qua gấp cả chăn cho Fuji xong mới chạy đi rửa mặt, một lát sau nghe Maki gọi thì White mới lấy lại tinh thần nhanh chóng chạy đi vệ sinh cá nhân.

Buổi sáng hôm nay thầy cô chuẩn bị bánh mì, trứng, xúc xích, rau và thịt xông khói nên mọi người bàn nhau làm bữa sáng đơn giản thôi để còn tranh thủ đi xem bầy vịt.

Khi đã ăn sáng xong thì ai làm việc người nấy, Hana vì ngày đầu tới nơi rèn luyện trễ nên phải ở lại quét khuôn viên của trường, Pleng và Biw vì rảnh rỗi nên cũng xung phong giúp cô một tay.

White vừa xắt rau vụn ra để làm thức ăn cho vịt vừa nói chuyện phiếm với Maki, hai người nói tới nói lui thì Maki đột nhiên hỏi :" Tối qua cậu có thấy Fuji là lạ không?"

"Đúng là lạ thật đấy, bình thường cậu ấy lúc nào cũng thích yên lặng một mình, tới cả bọn mình mà cũng vì đã quen biết được một thời gian thì cậu ấy mới cởi mở hơn nhưng tối qua cậu ấy lại chủ động dời giường giúp bạn mới.

À sáng nay tớ còn thấy bạn mới nắm tay áo của cậu ấy nữa."

White vừa nói vừa để rau vào cái khay to để Maki xới cơm ra rồi sẽ trộn lại rồi tiếp tục nói :"Mà thôi kệ đi, cậu ấy chịu để ý bạn mới là tốt rồi, bằng không để cậu ấy không vừa mắt bạn mới thì chúng ta lại phải trông chừng bạn."

Mấy cậu trai người thì sơn chuồng, người thì dọn chuồng, ....

Jangjai và Hugo lại lén trốn đi tìm nơi nào đó để trộm lười.

Fuji lúc này đang đứng trước cửa sắt ngăn cách giữa Home school và khu rừng cấm, cô không có ý định vào rừng một mình vì bị lạc một lần cũng đủ để cô tránh xa những thứ nguy hiểm không biết trước như này rồi nhưng đêm qua cô đã cẩn thận nghe thì đúng là có tiếng hét the thé phát ra từ hướng khu rừng.

Đứng một lúc thì Fuji xoay người trở về trường, nếu ở trong rừng lại có thứ gì đó hoặc ai đó ẩn nấp thì tốt nhất là bây giờ phải báo cho thầy cô để họ giải quyết.

Fuji không biết được lúc mình xoay người đi thì sau thân cây to có một bóng đen cũng rời đi.

[Các em học sinh của Home School hãy nhanh chóng tập hợp về phòng sinh hoạt chung!]

Khi mọi người đến phòng sinh hoạt chung ngồi nhìn nhau được 15 phút thì cô hiệu trưởng mới đến, đi phía sau cô là Run_ người đã biến mất nhiều ngày và bên cạnh Run lúc này là một cô gái trông còn khá là trẻ chắc hẳn không lớn hơn họ bao nhiêu.

"Như các em đã biết thì Home school sẽ có thêm giáo viên mới thay vào các vị trí bỏ trống để đảm bảo các em sẽ tốt nghiệp đúng thời hạn, đây là giáo viên mới của trường, cô Lalita Empicca."

Run giới thiệu xong thì ra hiệu mời Lita đứng ra phía trước để chào hỏi.

"Chào các em, cô là Lalita Empicca, các em có thể gọi cô là Lita.

Hy vọng ba năm tới đây chúng ta sẽ giúp đỡ lẫn nhau."

Lita mỉm cười chào hỏi nhưng ánh mắt cô thì như vô tình nhìn về phía Hana.

Từ lúc Lita bước vào thì Hana đã nhìn chằm chằm vào cô và nghĩ do người giống người thôi nhưng khi nghe Lita giới thiệu thì cô mới chắc chắn đây chính là cô gái mà được người trong giới thượng lưu truyền nhau là người sẽ đính hôn với anh Thyme, tại sao chị ta lại xuất hiện ở Home school?
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 7


Sau khi chào hỏi xong thì 14 học sinh của Home School bắt đầu tự chuẩn bị bữa trưa cho mình, Lita đi theo cô hiệu trưởng về dãy ký túc xá của giáo viên, cũng giống như học sinh sẽ phân chia ra hai khu vực ký túc xá của nam và nữ nhưng khác biệt ở chỗ là mỗi giáo viên sẽ có một phòng riêng.

Khi Lita đến phòng giành cho mình thì đã thấy tất cả hành lý của mình đã được dọn đến đây, nói là phòng riêng nhưng thật chất nó đầy đủ tiện nghi giống như một căn hộ mini : có một phòng ngủ, một phòng bếp nhỏ, một phòng vệ sinh, phòng giặt và một phòng khách...

"Đây là phòng của cô Lita, có cần thêm thứ gì cô có thể tìm thầy Phoban hỗ trợ.

Nội quy của trường chắc hẳn cô đã biết rồi đúng không?

Nhắc nhở cô thêm một điều là nếu ban đêm có nghe tiếng động gì hoặc âm thanh gì lạ cũng đừng ra ngoài đi lại lung tung ban đêm, nếu cô vi phạm cũng sẽ bị phạt."

Cô Hiệu trưởng đứng ở cửa nói vài câu với Lita rồi mới rời đi.

Thấy cô hiệu trưởng đã đi rồi thì Lita mới quay vào trong sắp xếp lại mớ thùng đựng đồ chất cao như núi của mình, cô cẩn thận sắp xếp từng thứ ra thật gọn gàng đến khi cô mở vali rồi lấy ra một khung ảnh, bên trong khung ảnh là hình cô đứng giữa ba mẹ cười rất rạng rỡ.

Lita lật khung ảnh lại, cô từ từ mở phía sau khung ảnh ra và bên trong còn có một tấm hình khác tuy vẫn là Lita và ba mẹ nhưng bên cạnh cô lại có thêm một cô gái đang cười rất tươi ôm lấy cánh tay cô.

Lita cẩn thận để hình vào khung rồi đặt nó trên tủ đầu giường, sắp xếp xong đồ đạc thì Lita quyết định đi tham quan một vòng quanh trường.

Đúng lúc Lita vừa đi vào con đường dẫn tới khu dạy học thì ai đó nắm lấy tay cô kéo vào góc tường, Lita nhìn thẳng người kéo mình rồi nở nụ cười :"Em là Hana đúng không?

Em tìm tôi có chuyện gì à?"

"Chị đừng giả vờ không quen biết tôi nữa, không phải chị đính hôn với anh Thyme rồi sao?

Tại sao chị lại xuất hiện ở đây?"

Hana tức giận hỏi.

"Ô hổ, em đang tức giận à?

Ghen sao?"

Lita cúi người để sát mặt nhìn vào mắt Hana khiến cô phải lùi ra sau một bước để kéo khoảng cách của hai người ra.

"Tôi ghen cái gì chứ, tôi chỉ muốn hỏi chị tới đây làm gì?

Mọi người đều nói chị và anh Thyme sẽ đính hôn, nếu tính thời gian thì có lẽ bây giờ hai người cũng phải đính hôn rồi nhưng sao bây giờ chị lại xuất hiện ở đây?"

"Tôi...."

Lita ngập ngừng làm cho Hana tò mò, vô tình cô lại tiến đến gần Lita để nghe cho rõ

"....

Không nói cho em biết đâu, tự đoán đi nhóc con."

Nói xong thì Lita còn thổi nhẹ vào tai Hana sau đó hài lòng rời đi khi nhìn thấy tai của Hana từ từ đỏ lên.

Hana mắng thầm một tiếng rồi cũng rời khỏi chỗ này, trong lòng cô hạ quyết tâm phải làm cho ra lẽ chuyện Lita đột nhiên lại xuất hiện ở Home School.

Và không ai nhận ra ở trên cây có một người đã ở đó từ rất sớm cũng đã nghe hết cuộc trò chuyện này.

"Cậu vừa đi đâu vậy Hana, đi thôi, tới giờ ăn trưa rồi."

Biw thấy Hana từ xa thì vẫy tay lớn tiếng gọi cô.

Lita đứng trước cánh cổng ngăn cách giữa Home school và khu rừng, cô khoanh tay cúi đầu nhìn chiếc xích sắt được dùng để khoá cửa lại nhưng đến khi cô định đưa tay chạm vào nó thì bỗng nhiên một giọng nói vang lên phía sau cô :" Trường có quy định không được tự ý vào rừng, nếu vi phạm sẽ bị phạt.

Chẳng lẽ cô không biết hay sao?"

"Tôi chỉ là đi dạo đến đây rồi tò mò xem thử mà thôi, tôi cũng không có ý định vào rừng, sợ lạc."

Lita mỉm cười xoay người lại nhìn cô Deluxe

Cô Deluxe nhìn Lita một lúc xác định người sẽ không vào rừng thì cũng đi, trong miệng cô vẫn lẩm nhẩm hát một bài hát kì lạ nào đó.

Buổi tối trong phòng của các cậu con trai vẫn sáng đèn, người nào làm bài tập thì vẫn làm nhưng tụi thằng Mek thì vẫn như mọi hôm ngồi dưới sàn tám chuyện với nhau :"Giáo viên mới tới xinh thật đấy, tao nghĩ tao trúng tiếng sét ái tình rồi!"

"Tao tưởng mày chỉ biết ăn thôi chứ?"

Thằng Mork ném gối vào mặt thằng em nó mà khịa.

"Pennueng thấy giáo viên mới xinh thì xinh, cũng hay cười nhưng có vẻ xa cách lắm."

"Pennueng thì chỉ thấy thân thiết với Pleng thôi đúng không?"

Hugo nhảy sang giường Pennueng rồi cặp cổ cậu mà trêu ghẹo.

"Pennueng....Pennueng ...không có mà..."

Pennueng ngượng ngùng lắc đầu nhưng không cho cậu có cơ hội chối thì Mek Mork cũng nhay sang giường cậu mà gia nhập vào chung với Hugo để trêu.

Nai và Tibet chỉ ngước lên nhìn bọn đùa với nhau rồi lắc đầu cười sau đó tiếp tục làm bài tập của mình, Jean thì nằm yên lặng nhìn đăm đăm lên trần nhà chả biết đang suy nghĩ cái gì.

Nửa đêm, khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ, xung quanh chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng côn trùng kêu thì một tiếng hét vang lên như xé tan khung cảnh yên lặng này.

Ở ký túc xá học sinh thì tất cả vẫn chìm vào giấc ngủ nhưng ở ký túc xá giáo viên lại có người không thể nào nhắm mắt ngủ được.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 8


Sáng sớm, Lita nhìn hai quầng thâm mắt của mình mà thở dài, đêm qua lạ chỗ nên cô trằn trọc mãi tới gần sáng mới chợp mắt thì lại có tiếng hét vang vọng làm cô không thể nào mà ngủ được, may mắn là hôm nay vẫn chưa phải lên lớp bằng không cô chẳng biết mình có đủ tỉnh táo để mà dạy hay không nữa.

Đối với mười ba học sinh của Home School thì việc hai ngày cuối tuần ăn uống đơn giản nhất có thể là việc làm quen thuộc của họ nhưng với Hana mới chuyển đến thì không khác gì hành xác cô, Hana ngồi nhìn mọi người rồi cuối cùng chấp nhận số phận mà ăn phần của mình dù nhìn bề ngoài nó có vẻ không ngon lắm nhưng thật ra thì ăn vào mới biết nó khó ăn thật sự.

"Hugo, lần sau mày đừng có làm cơm chiên nữa được không?

Nó thật sự rất khó ăn đấy."

Mek vừa ăn vừa càu nhàu

"Mày giỏi đừng nấu mì nữa thì lần sau tao làm món khác cho mày ăn."

Hugo nuốt xuống một ngụm cơm mới lườm thằng Mek rồi trả lời

Sau khi ăn sáng xong thì mọi người được tự do hoạt động, bọn con trai rủ nhau chơi bóng vì mấy hôm trước bọn nó mới đề xuất với cô hiệu trưởng cho thêm một ít hoạt động giải trí vì bây giờ cả điện thoại cũng không được dùng thì cũng nên cho bọn nó cái gì đó để chơi, chẳng biết thuyết phục kiểu gì mà cô hiệu trưởng lại chấp nhận.

Hôm nay Pleng là người vui vẻ nhất vì sau khi Run nhận vị trí quản lý Home School thì đã cho phép học sinh sẽ được gọi về nhà vào mỗi cuối tuần, với một đứa trẻ khao khát tình yêu thương của gia đình như Pleng thì mỗi lần được mẹ quan tâm sẽ là lúc cô vui vẻ nhất.

Pleng quyết định sẽ tìm nơi nào yên lặng một chút hoàn thành cho xong bài tập để tối nay có thời gian nói chuyện với mẹ nhiều hơn, suy nghĩ một lúc thì cô ôm sách vở và đem theo guitar của mình ra bờ hồ, nơi này vừa mát mẻ lại yên tĩnh.

Nhưng khi Pleng tới nơi thì đã thấy có người đang nằm trên cỏ, trên mặt che một quyển sách, theo cách ăn mặc thì có vẻ như không phải là mấy cô bạn cùng phòng cũng không thể là cô hiệu trưởng hay cô Deluxe, khi Pleng định rời đi thì người đó đưa tay nhấc một góc của quyển sách lên và gọi cô lại :"Em muốn ngồi ở đây à?"

"Đúng vậy ạ, em định đến đây làm bài tập và luyện đàn ạ!

Xin lỗi vì đã làm phiền tới cô."

Nhìn thấy người ở đây là cô Lita, giáo viên mới thì Pleng nhanh chóng đứng thẳng và nghiêm túc trả lời.

"Vậy em cứ làm việc của mình đi đừng quan tâm tới tôi làm gì, xem tôi như cái cây phía sau là được rồi."

Lita cười cười rồi lại tiếp tục che mặt ngủ.

Pleng lúc này mới thở phào, cô thật sự không muốn đi tìm chỗ khác đâu vì trong khuôn viên Home School không có chỗ nào tốt như chỗ này nữa cả.

Cô chọn một vị trí hơi cách xa chỗ Lita một tí rồi bắt đầu làm bài nhưng ánh mắt Pleng thỉnh thoảng vẫn trộm nhìn giáo viên mới, không biết nhìn trộm tới lần thứ bao nhiêu thì Lita đã lấy quyển sách xuống khỏi mặt mình và xoay qua nhìn Pleng làm cô giật mình suýt thì viết rách cả giấy.

Hana không biết làm gì vào mấy ngày nghỉ như này cả, cô lang thang đi dạo khắp trường thì vô tình thấy thầy Phoban và Run đang đứng nói chuyện phía sau đài phun nước, cô định đi qua đường khác thì nghe họ nhắc tới "kẻ lạ mặt, nguy hiểm, vào trường" nên nổi lên sự tò mò mà nhẹ nhàng đi tới gần nhưng cô chưa kịp đến gần đài phun nước thì đã dẫm lên một đám lá khô tạo ra tiếng động nhỏ.

Tiếng động tuy nhỏ nhưng không thoát được tai của thầy Phoban, thầy ấy nhanh chóng chạy đi xem xét.

Nghĩ tới khả năng sẽ bị phạt khi nghe lén giáo viên thì Hana bối rối, lúc cô chưa biết sẽ trốn ở đâu thì trong góc tường có một bàn tay đưa ra kéo cô vào.

Miệng Hana bị bịt lại, cô ngước lên nhìn thì thấy Fuji đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, thấy Hana gật đầu thì Fuji lúc này mới yên tâm mà buông tay bịt miệng cô ra.

Một lúc sau cả hai đã nghe tiếng bước chân của thầy Phoban đi đến gần, lúc này Fuji đã quay lưng lại, nếu từ bên ngoài nhìn vào có lẽ sẽ chỉ thấy được một mình cô mà thôi vì nhờ ưu thế về chiều cao mà Fuji đã che Hana kín mít, khoảng cách giữa hai người bây giờ cực kỳ gần, gần tới nỗi có thể nghe thấy tiếng tim đối phương đập vì hồi hộp.

10 bước, 9 bước, 8 bước, 7 bước ....

Đúng lúc này có lẽ thần may mắn đã mỉm cười với họ nên không biết từ đâu một con mèo đen nhảy ra, thầy Phoban thấy là mèo thì đứng lại nhìn quanh một lúc rồi mới rời đi.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 9


Một ngày cuối tuần bình yên trôi qua, sau khi ăn tối xong thì thầy Phoban mang theo một chiếc hộp tới phòng sinh hoạt chung, mọi người đều quá quen với chiếc hộp này vì nó là hộp đựng điện thoại của tất cả học sinh ở Home School bị tịch thu khi mới vào đây.

Thầy Phoban đặt chiếc hộp lên bàn rồi nói :" Các em có 30 phút để liên lạc với gia đình, sau 30 phút tôi sẽ quay lại để thu lại điện thoại."

Tất cả đều vui vẻ chạy đến lấy điện thoại của mình nhưng khi cầm điện thoại trên tay thì trên mặt mọi người lại hiện lên vẻ do dự, không ai hiểu biết bố mẹ họ như cách họ hiểu bố mẹ mình cả, tuy là đã nói rõ với nhau nhưng việc mà bố mẹ làm cũng để lại vết thương khó mà xoá được trong lòng những đứa trẻ ở đây.

Jean, Hugo, Mork Mek, Nai, Biw, Jingjai đều lấy điện thoại rồi đi tìm nơi nào đó để gọi về cho bố mẹ.

Tibet nhìn mọi người một lúc cũng cầm điện thoại của mình rồi ngồi xuống sofa gần đó để lật xem những bức ảnh mà cậu đã chụp cùng với mẹ, Maki lúc này cũng yên lặng ngồi cạnh Tibet, Maki thì không cần điện thoại vì người thân duy nhất bây giờ của cô là Run và anh cũng đang ở tại Home School.

White cầm điện thoại nhìn một lúc thì quăng nó trở lại hộp bởi vì cô không có người nhà để liên hệ, người dì đó của cô thì chỉ có luật sư của cô mới liên lạc với bà ta về chuyện tranh chấp tài sản của bố mẹ cô để lại.

Pleng sau khi lấy được điện thoại thì vui vẻ chạy ra chỗ ghế dài ở khuôn viên mà gọi điện thoại, chuông reo lên vài tiếng thì bên kia đã bắt máy nhưng Pleng chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã nhanh chóng kết thúc cuộc gọi với một câu :"Mẹ đang bận lắm, sẽ gọi cho con sau."

Pleng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại cho tới khi nó tự tắt, cô không khóc mà chỉ thấy buồn cười vì mình lại còn tin vào chuyện nói rõ ra thì mẹ sẽ quan tâm cô hơn nhưng sự thật thì đâu lại vào đấy, mẹ vẫn bận rộn và xem những cuộc gọi của cô là quấy rầy công việc của bà.

"Em muốn khóc thì cứ khóc đi, việc dồn nén cảm xúc chỉ làm cho bản thân trở nên tiêu cực hơn thôi."

Bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến Pleng giật mình, Lita đi đến đứng tựa vào lưng ghế rồi đưa ra một chiếc khăn tay mỉm cười nhìn về phía Pleng.

Con người nhiều lúc rất lạ lùng, rõ ràng cảm thấy mình đã quen với chuyện buồn nhưng chỉ cần có một người an ủi thì cảm xúc tưởng như đã chai lì đó lại tự dưng dâng trào ra, Pleng cũng là như thế, rõ ràng cô đã tự nói với bản thân là sẽ không khóc nhưng khi nhìn thấy Lita xuất hiện với một chiếc khăn tay thì nước mắt cô lại rơi lúc nào không hay.

Trong phòng sách lúc này tối đen như mực chỉ có một chút ánh sáng hắt ra từ chiếc điện thoại mà Fuji cứ bật rồi lại tắt, Fuji nhớ tới lúc nãy vô tình nghe thấy Hana vui vẻ trò chuyện với bố, bố Hana cũng có vẻ rất yêu thương cô vì câu ông hỏi nhiều nhất là Hana sống ở đó có quen không, nếu không quen thì ông đến đón cô về...

Fuji cũng muốn gọi về cho bố nhưng cô biết giờ này có lẽ ông ấy đang vui vẻ bên mấy tình nhân của mình và chắc hẳn ông ấy không muốn thấy cuộc gọi nào từ cô cả, bởi vì trong mắt bố chỉ có em trai mới là người đáng được bồi dưỡng vì em là con trai còn con gái như cô chỉ là rắc rối của đời ông ấy.

30 phút trôi qua rất nhanh, tới lúc thu lại điện thoại thì có người tuy không muốn nhưng cũng phải để nó vào hộp, sau đó thì học sinh được yêu cầu trở về phòng ngủ.

Nửa đêm khi Lita thức dậy uống nước thì lúc vô tình nhìn ra cửa sổ cô phát hiện thầy Phoban cầm đèn rời khỏi ký túc xá giáo viên, Lita nhớ tới tiếng hét đêm qua nghe thấy nên cũng nhanh chóng vơ lấy áo khoác mặc vào rồi sẵn tay lấy con dao gấp bỏ vào túi áo khoác sau đó nhẹ nhàng đi theo sau thầy Phoban.

Đi được một lúc thì Lita mới nhận ra đây là đường đi vào rừng, rõ ràng tất cả mọi người đều nói có lệnh cấm vào rừng mà bây giờ nửa đêm thầy Phoban lại làm trái lệnh cấm, liệu có phải là có mệnh lệnh gì khiến thầy phải vào rừng lúc này hay là thầy Phoban che giấu một bí mật gì đó.

"Cậu Run không nhớ nhầm chứ?"

Thầy Phoban đi đến gần cây sám hối thì dừng lại rồi nói chuyện với Run đã đứng đó đợi sẵn từ bao giờ.

"Không nhớ nhầm đâu thầy Phoban, đó là thứ giúp em chạy trốn khỏi Home School lần đầu tiên nên không thể nào mà em nhớ nhầm được.

Rõ ràng lúc đó em nhìn thấy bản đồ để chạy ra khỏi khu rừng này được vẽ trong ngăn tủ ở phòng đã giam em nên mới loé lên hy vọng và làm theo nhưng không may là bị bắt lại.

Mấy hôm trước khi xem camera thấy có bóng dáng lạ xuất hiện ở gần cánh cổng ngăn giữa trường và khu rừng thì em chợt nhớ ra bản đồ đó nên quay lại xem, kỳ lại là nó đã biến mất rồi."

Run nhìn có vẻ rất nôn nóng vì có nhân tố không rõ địch hay bạn rình rập Home School và vì an toàn của tất cả mọi người anh nhất định phải tìm cho ra lời giải đáp.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 10


Run và thầy Phoban vừa đi vừa nói, một lúc sau thì ánh đèn dần dần đi sâu vào trong khu rừng, Lita bước ra khỏi chỗ nấp định đi theo sau họ thì bỗng nhiên xuất hiện một lớp sương mù dày đặc rồi sau đó là tiếng hét lại vang lên khiến cô hơi hoảng sợ.

Lần đầu tiên thấy hiện tượng kỳ lạ này ở ngay trước mắt nên Lita cũng hơi chùn chân, cô không biết nếu bây giờ tiếp tục đi theo họ thì sẽ gặp những chuyện gì nhưng trong đầu cô bây giờ cứ như có gì đó đang hối thúc cô tiếp tục đi theo, vào lúc Lita đang bước đi trong vô thức thì một lực kéo cô làm Lita đột nhiên tỉnh táo lại.

Khi Lita xoay người sang nhìn thì thấy White đang nhíu mày nhìn cô :"Cô làm gì ở đây vậy?"

Lita chưa kịp trả lời thì White nhanh chóng kéo cô chạy đi, ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập đuổi theo cả hai.

Chẳng biết chạy bao lâu nhưng đến khi Lita vấp té thì cả hai đã ở ven hồ rồi, White lúc này mới buông tay Lita ra rồi nhìn xung quanh xác định cả hai đã đứng ở vị trí khuôn viên của trường thì cô mới đứng tựa lưng vào cái cây gần đó mà thở :"Cô có biết nếu lạc trong rừng đó buổi tối nguy hiểm như thế nào không?

May mà lần trước khi bị phạt thì bọn em có để lại ký hiệu và nhớ kỹ tuyến đường nên chúng ta mới ra khỏi đó được đấy."

"Tại sao em lại biết cô ở đây?"

Lita xoa xoa mắt cá chân rồi ngước lên nhìn White mà hỏi.

"Lúc đi vệ sinh em thấy cô đi sau thầy Phoban nên mới tò mò đi theo."

"Vậy em đã nghe được gì rồi?"

"Chẳng nghe được gì cả, lúc em vừa đến thì phát hiện ra có người nấp sau cây sám hối rồi thấy bỗng nhiên cô đứng sững ra một lúc lại chuẩn bị đi vào màn sương để vào rừng, bóng đen nấp sau cây hình như cũng động nên em mới chạy ra kéo cô đi.

Chân cô còn đi được không?

Chúng ta phải về phòng trước khi bị cô hiệu trưởng phát hiện ra."

White đi đến kéo Lita dậy sau đó đỡ cô đi về phòng rồi mới quay về phòng mình.

White không hỏi Lita đi theo thầy Phoban làm gì và đã nghe được gì vì như những gì nghe được ở đài phun nước thì cô suy đoán đã có người trà trộn và ẩn nấp trong khu rừng và có ý đồ gì đó với Home School, có lẽ Hana và Fuji chưa nghe được nhưng cô lại nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại của Run với thầy Phoban nên tối nay khi thấy thầy Phoban rời khỏi trường cô mới lặng lẽ đi theo chỉ tiếc là lại chạm trán với người kỳ lạ đó.

White về phòng rồi lên giường đắp chăn ngủ như chưa hề có chuyện cô từng vào rừng nhưng cô không biết lúc cô nhắm mắt ngủ thì Maki ở giường bên cạnh lại mở mắt ra nhìn xuống đôi giày cô vừa đá vào gầm giường.

Buổi sáng như thường lệ là tiết rèn luyện sức khoẻ, hôm nay không ai đi trễ nên không có hình phạt nào nhưng có một chuyện lạ là người giám sát tiết học hôm nay lại đổi thành cô hiệu trưởng chứ không phải thầy Phoban như mọi khi.

Cả ngày hôm đó cũng chẳng ai gặp được thầy Phoban cả, cho đến buổi tối thì các cậu trai mới gặp thoáng qua thầy đi về phía ký túc xá giáo viên, dáng đi của thầy rất kỳ lạ giống như là đang bị đau khiến cho ai cũng tò mò nhưng không ai có can đảm mà đi hỏi.

Khi White đang đánh răng thì Fuji đi vào đứng tựa vào tường nhìn cô một lúc thì mới hỏi :"Hôm qua cậu đã ra ngoài ban đêm à?

Vì chuyện nghe được lúc chiều sao?"

White khựng lại một chút rồi vẫn tiếp tục đánh răng rửa mặt, sau khi rửa mặt xong thì cô xoay qua đối diện với Fuji :"Hở?"

"Cậu thường cho con mèo hoang đó ăn.

Tối qua tớ cũng phát hiện ra cậu rời khỏi phòng khá lâu."

Fuji nhớ tới khi thầy Phoban đã đi khỏi thì cô đến bên kia tường phát hiện có dấu giày và một ít thức ăn, để cô chắc chắn đó là White mà không phải ai khác vì chỉ có White vẫn thường hay cho con mèo hoang đó ăn, đất chỗ đấy lại hay bị ướt do gần đài phun nước nên việc đế giày bị dính đất bẩn cũng là bình thường và trùng hợp là giày của White cũng bị dính đất bẩn, thêm nữa là tối qua khi thức dậy đi vệ sinh thì Fuji thấy White không ở trên giường cũng không vào nhà vệ sinh, cô trở về phòng có lẽ là khá lâu thì mới nghe tiếng mở cửa vào phòng.

"Đúng vậy, và có lẽ chúng ta cũng cần mở một cuộc họp nhỏ với mọi người, bao gồm cả đám con trai nữa."

White cũng không lòng vòng mà thừa nhận việc mình đã nghe được gì đó, sau chuyện của thầy Amin thì có vẻ Home School còn rất nhiều bí mật mà chuyện của thầy chỉ là một góc của tảng băng chìm mà bọn họ hoặc có lẽ là cả các thầy cô cũng chưa biết được và bây giờ mọi chuyện mới bắt đầu trồi lên mặt nước.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 11


"White, gọi bọn này vào đây làm gì hả?

Lát thầy cô mà tìm không thấy lại bảo bọn mình có âm mưu trốn khỏi trường."

Jingjai phủi phủi cái đám bụi bay phất phơ trước mặt rồi che mũi nói.

Fuji đứng dậy thì cánh tay bị Hana kéo lại, cô nhìn xuống thấy ánh mắt Hana nhìn mình thì trở về chỗ ngồi dù cô chả biết tại sao mình lại phải nghe lời cô ấy.

Sau khi người lần lượt tới đủ và tự chọn chỗ ngồi hoặc đứng cho mình xong thì lúc này White mới đi đến trước tấm bảng đen mà chậm rãi nói chuyện mình đã nghe và thấy được :

[ Hôm cuối tuần khi White đi xem đám vịt xong thì thấy còn ít bánh mì nên mới đen cho mèo hoang sau trường nhưng hôm đó chắc là do trời nóng quá nên mèo mới chạy đến gần đài phun nước, khi White cho mèo ăn xong định đứng lên đi về thì nghe thấy tiếng bước chân khá dồn dập rồi sau đó là giọng nói của thầy Phoban vang lên :" Cậu Run, tôi phát hiện ra có người lạ rình mò ở cánh cổng sau trường nhưng lúc tôi đến đó thì người đó đã chạy vào rừng."

"Thầy có chắc đó không phải là học sinh hay giáo viên của trường không?"

Ngay sau đó là giọng Run hỏi lại.

"Tôi chắc chắn đó không phải là giáo viên hay học sinh của Home School vì kẻ đó ăn mặc quần áo màu đen, đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai mang giày thể thao và quan trọng là kẻ đó rất nhanh nhẹn."

Giọng thầy Phoban nghe rất nghiêm túc, sau đó cô nghe tiếng sột soạt giống như thầy đang lấy một cái gì đó từ túi áo hoặc quần ra đưa cho Run.

"Chúng ta không biết mục đích của kẻ đó là gì nhưng để bảo đảm an toàn cho tất cả mọi người trong Home School thì em cần thầy giúp đỡ tìm ra hắn trước khi mọi người rơi vào nguy hiểm mà không hề hay biết."

Run im lặng một lúc rồi mới trả lời.

Ngay lúc này có tiếng đạp lên đống lá khô khiến thầy Phoban nhanh chóng chạy theo, White nhìn thấy người vừa chạy qua là Hana thì trong lòng cảm thấy không ổn nhưng may là vừa qua khúc ngoặc thì Hana bị Fuji kéo vào, thấy thầy Phoban đã tới gần nên White nhanh chóng đá nhẹ vào mông con mèo làm nó giật mình nhảy ra ngoài thu hút sự chú ý của thầy Phoban.

Đến lúc thầy Phaban và Run rời đi không bao lâu thì White mới rời khỏi đó từ một con đường nhỏ khác.]

[ Buổi tối hôm đó không phải White đi vệ sinh rồi bất chợt bắt gặp thầy Phoban vào rừng mà là cô không thể ngủ nên mới phát hiện hành động lúc nửa đêm của thầy Phoban, sau đó White lặng lẽ đi theo sau thầy nhưng cô không dám đến quá gần bởi thế chỉ đứng sau một thân cây to mà quan sát thầy và Run nói chuyện, một lúc sau cả hai rời khỏi đó thì có một bóng đen cũng rời khỏi chỗ ẩn nấp mà truy đuổi cô ] Có một chuyện cô không nói với mọi người là mình gặp được cô Lita cũng ở trong rừng lúc đó.

"Theo như cậu nói thì có kẻ lạ mặt xuất hiện ở trong rừng sao?

Nhưng làm cách nào hắn có thể biết đường tới Home School trong khi chúng ta còn không biết đường đi?"

Nai đứng tựa vào tường nghiêng đầu nhìn White mà hỏi.

Maki từ đầu luôn im lặng mà ngồi đó nghe White nói, lúc này Tibet chạm nhẹ vào vai cô thì Maki mới có phản ứng :"Tớ không nghe anh Run nói gì về chuyện này cả."

Khi cả nhóm đều im lặng suy nghĩ thì đột nhiên Hana lại lên tiếng làm mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô :"Trước khi tớ đăng ký vào trường thì bố tớ có cho người điều tra về trường khi chuyện của các cậu được truyền tai nhau trong vòng và được biết là những học sinh các khoá trước sau khi tốt nghiệp đều giống như bốc hơi vì không có ai có tin tức gì về họ cả, người nhà họ khi hỏi đến thì đều bảo họ ra nước ngoài định cư.

Các cậu có thấy lạ không?"

"Ý cậu là kẻ lạ mặt đó có thể là học sinh của những khoá trước?"

Biw vỗ tay trấn an Pleng vì cô thấy Pleng có vẻ sợ hãi rồi mới nhìn Hana mà hỏi.

"Có thể không phải kẻ lạ mặt mà là nhóm người lạ mặt."

Jean mở miệng giống như quăng một viên đá vào mặt hồ đang yên ả làm trong lòng mỗi người đều sinh ra một sự bất an :" Vào ngày cô Lita tới trường tớ phát hiện ở thư viện đã bỏ hoang phía tây của trường có dấu vết bị người ta lục lọi, đừng hỏi tại sao tớ lại biết có người tìm kiếm gì ở cái nơi rách nát đấy vì tớ vô tình thấy có chuyện thú vị ở gần đó rồi lúc đi lang thang thì tới chỗ thư viện thấy khoá đã bị mở ra, thư viện đã lâu không ai dọn dẹp nên bụi rất nhiều nhưng lại có những chỗ vết bụi bị kéo ra hoặc là dấu bàn tay dấu giày đạp lên sàn lên bàn hay lên cả kệ sách đều còn rất mới.

Lúc trở về ăn tối tớ đã quan sát mọi người vì khi đó vẫn chưa có ai thay quần áo nhưng không ai bị dính bụi bẩn vào người cả, chỉ có White Fuji và Hana có dính bùn đất ở giày."

Jean nói xong thì ánh mắt như lơ đãng nhìn về phía Hana, Hana cũng nhìn lại Jean nhưng sau đó lại tiếp tục quay về phía White giống như không biết cậu ta đang ám chỉ điều gì.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 12


"Ý các cậu là...."

Biw vừa định nói gì đó thì bỗng nhiên loa thông báo vang lên.

[Tất cả học sinh của Home School hãy tập hợp ở phòng sinh hoạt chung ngay lập tức!]

[Tất cả học sinh của Home School hãy tập hợp ở phòng sinh hoạt chung ngay lập tức!]

[Tất cả học sinh của Home School hãy tập hợp ở phòng sinh hoạt chung ngay lập tức!]

Cả 14 người nhìn nhau với vẻ mặt hoang mang sau đó thì nhanh chóng chạy tới phòng sinh hoạt chung, khi họ vừa đi khỏi thì một lúc sau có một bóng đen lẻn vào căn phòng đó, kẻ đó đứng nhìn xung quanh căn phòng một lúc rồi viết gì đó vào tấm bảng đen được đánh dấu nguệch ngoạc của mấy học sinh Home School sau đó mới rời đi.

Khi 14 người chạy tới phòng sinh hoạt chung thì đã thấy cô hiệu trưởng và thầy Phoban ở đấy, trên tay thầy Phoban vẫn là chiếc hộp quen thuộc với mọi người ở đây và tình huống này cũng làm mọi người nhớ tới chuyện vịt chếch lần trước, không hẹn mà ánh mắt mọi người lại đổ dồn vào Hugo và Jingjai khiến hai người họ phải lườm lại ý bảo lần này thật sự không phải bọn họ làm nhưng khi nhìn tới Pennueng thì hai người không hẹn mà quay mặt đi vì họ vẫn cảm thấy có lỗi với cậu từ chuyện lần trước.

"Các em, tôi có một chuyện muốn thông báo với các em là ..."

Cô hiệu trưởng dừng một chút rồi nhìn một lượt để quan sát sắc mặt của tất cả học sinh :"...vịt của các em đều chếch hết cả.

Không một con nào sống sót!"

Cô hiệu trưởng vừa nói xong thì tất cả mọi người đều lập tức đứng dậy, thầy Phoban lúc này đã đem hộp đựng vịt đặt lên bàn, Maki gần đó nhất nên cô xem đầu tiên nhưng sau khi xem xong thì Maki bịt chặt miệng để mình không phát ra tiếng hét.

Sau khi thấy biểu hiện của Maki thì những người còn lại nhìn nhau sau đó đi đến gần chiếc hộp mà xem và không ngoại lệ thì biểu hiện của mỗi người đều y như nhau, tất cả những gì có thể nhìn ra từ khuôn mặt họ chỉ là sự bàng hoàng vì lần này không phải một con vịt chếch mà là tất cả đều chếch một cách rất đáng sợ: bọn vịt đều cứng đơ ra, mắt thì vẫn mở, ...

"Nhưng mà thưa cô, sáng hôm nay bọn em xem thì đàn vịt vẫn rất bình thường, tại sao bọn nó lại chếch ạ!"

Mork xoay qua hỏi cô hiệu trưởng vì cậu ta không tin được là đàn vịt mình chăm mấy ngày qua lại chếch một cách bất ngờ như thế.

"Tôi cũng muốn biết nguyên nhân tại sao đám vịt lại chếch như thế này, các em có thật sự để tâm chăm sóc chúng hay không hay chỉ lại qua loa như lần trước?"

Cô hiệu trưởng nhìn Mork sau đó lại nhìn sang những người còn lại.

"Thưa cô hiệu trưởng, bọn em quan tâm chúng nó còn hơn cả bố mẹ bọn em quan tâm bọn em nữa nên làm sao có chuyện bọn em bỏ mặc tụi nó chứ cô" Hugo mỉa mai nói, lần này cậu ta đã đích thân chăm lũ vịt như thế mà kết quả vịt của cậu ta vẫn chếch mà cậu ta và mọi người lại bị nghi ngờ vô tâm với chúng nữa chứ, đổi lại là ai cũng sẽ tức giận mà thôi.

"Chẳng lẽ là..."

Mek chưa kịp nói hết câu thì Jean đứng cạnh đã bịt miệng cậu ta lại, sau đó cậu đưa mắt ra hiệu cho Mek im lặng.

Cô hiệu trưởng thấy mọi người đều hoang mang về việc này nên đành thoả hiệp :"Nếu các em đều chắc chắn là đàn vịt chếch không phải do các em bỏ mặc thì tôi sẽ nhờ thầy Phoban điều tra giúp, nếu kết quả điều tra ra lỗi ở các em thì các em đã biết hình phạt dành cho người nói dối rồi đấy!"

Pennueng nhớ lại phòng tối mà mình bị phạt thì sợ hãi, Pleng lúc này đi đến vỗ nhẹ lưng cậu an ủi.

White và Maki nhìn nhau rùng mình nhớ tới việc bị phạt quỳ dưới cây sám hối, mỗi lần nghĩ tới là đầu gối họ lại có cảm giác hơi đau.

Fuji nghĩ tới việc phải ăn những món khó ăn, đôi khi lại còn phải nhịn đói làm cô tự dưng ngứa tay muốn đấm người, kẻ đó tốt nhất đừng để cô bắt được bằng không cô sẽ đấm tới bố mẹ nó cũng không nhận ra...

Chỉ có Hana là vô tri hưởng thái bình vì trừ lúc phạt chạy và quét khuôn viên trường ra thì cô chưa trải qua hình phạt nào đáng sợ cả nhưng Hana lại nghĩ liệu Lita có liên quan gì tới chuyện này hay không vì việc Lita mặc kệ hôn ước mà đến Home School nó rất đáng ngờ.

Lúc này Lita đang đi xem xét xung quanh chuồng vịt, cô hiệu trưởng đã ra mệnh lệnh cho các giáo viên là cùng nhau tìm ra nguyên nhân vịt chếch sau đó tìm ra thủ phạm nhưng có vẻ cô hiệu trưởng chỉ nghĩ là do học sinh nào đó gây ra hoặc vịt ăn phải thứ gì khác chứ không nghĩ tới có người lạ sẽ ra tay với lũ vịt này.

Lita nghĩ tới tình trạng của thầy Phoban sau khi từ trong rừng trở về thì cảm thấy việc có người xấu đang rình mò mang nguy hiểm tới cho Home School là thật chứ không phải chỉ là suy đoán nữa, liệu người này có biết việc xảy ra với khoá 4 của Home School hay không?
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 13


"Run, anh có gì giấu em đúng không?"

Maki đi đến trước mặt Run rồi nghiêm túc hỏi, sau khi nghe mọi người nói thì cô cảm thấy hơi tức giận vì chuyện lớn như thế mà anh trai lại không nói gì với cô cả dù trước đó cả hai đã hứa sẽ không có gì giấu nhau.

Run ngập ngừng một lúc rồi thở dài, cậu đi đến ghế rồi vỗ vỗ vào ghế ra hiệu cho Maki ngồi xuống cạnh mình :" Anh không định giấu em, chỉ là chưa thể nói lúc này thôi.

Đợi anh giải quyết xong mọi chuyện sẽ nói với em mọi chuyện được không."

Nhìn Run có vẻ sẽ không nói ra sự thật nên Maki cũng không làm khó anh nữa, cô quyết định sẽ cùng nhóm bạn mình tự tìm hiểu, dù sao bọn họ cũng có kinh nghiệm một lần rồi, khi Maki về phòng thì cũng không ai hỏi cô đã đi đâu và họ cũng chắc rằng Maki sẽ không bán đứng họ nên đối với việc cô gặp Run hay nói gì đó thì cũng sẽ không ảnh hưởng chuyện họ chuẩn bị làm.

Nhưng mọi chuyện lại không suôn sẻ như họ nghĩ sau khi phát hiện ra dòng chữ như một sự gợi ý : Muốn biết chuyện gì sắp xảy ra không?

Nếu muốn hãy thử tìm hiểu chuyện đã từng xảy ra ở khoá 4 của Home School.

"Chuyện từng xảy ra ở khoá 4, chúng ta đi hỏi anh Run được không?"

Pleng nhỏ giọng hỏi mọi người nhưng lại nhận về những cái lắc đầu, chưa nói tới chuyện Run có biết hay không thì có chắc rằng anh ấy sẽ nói thật với họ hay sao?

"Hay chúng ta tìm cô Dilak?

Có thể cô ấy sẽ biết gì đó!"

"Mek, mày dùng đầu nghĩ đi, cô Dilak chịu ở lại đây sau chuyện bị truy đuổi lần trước thì mày nghĩ cô có dám hé răng nữa không?"

Hugo vừa trả lời vừa đánh vào đầu Mek một cái.

Cả phòng đều rơi vào im lặng, rồi họ cùng nghĩ tới một nơi có thể tìm hiểu chuyện của khoá 4 :" Phòng của thầy Amin!"

"Phòng của cô hiệu trưởng!"

Hana nói xong thì thấy mọi người đều nhìn mình nên ngượng ngùng nở nụ cười, cô vừa vào trường nên chỉ nghĩ có thể đáp án nằm ở phòng cô hiệu trưởng.

Sau khi suy nghĩ một lúc nữa thì 14 người chia nhau hành động, nhóm nam sẽ tìm cách lẻn vào phòng thầy Amin để tìm hiểu, bên nữ sẽ tìm cách vào phòng làm việc và cả ký túc xá của cô hiệu trưởng để tìm, phân chia công việc xong thì ai làm việc nấy và phải tỏ ra hết sức bình thường nhất đừng để bị phát hiện.

Cả ngày hôm đó mọi thứ đều diễn ra như bình thường nhưng khi trời vừa tối xuống thì các học sinh của Home School bắt đầu hành động, sau khi động tay động chân với phòng camera giám sát thì mục tiêu đầu tiên của họ là phòng làm việc của thầy Amin và phòng làm việc của cô hiệu trưởng.

Mek và Mork được phân công đi đánh lạc hướng sự chú ý của thầy Phoban để Hugo lấy chìa khoá, sau một lúc bị hai người họ làm phiền thì thầy Phoban thành công bị mất mấy chiếc chìa khoá, Hugo nhanh chóng chuyền chìa khoá qua cho Jean để cậu ta đi mở cửa.

Tibet và Nai thì vẫn đang tìm cách mở cửa phòng của thầy Amin trong ký túc xá giáo viên, lúc này họ lại nghe tiếng bước chân đến gần nên Tibet và Nai nhìn nhau rồi nhanh chân nhảy qua lan can rồi ngồi xổm xuống chân tường, một lúc sau họ lén nhìn thì thấy có một người mặc đồ đen đội mũ lưỡi trai đen đang cố mở khoá bằng một cái gì đó.

Vì không biết người đó thực lực như nào nên hai người chọn cách im lặng chờ đợi.

Bên này các cô gái chia nhau ra làm việc, Maki và Biw sẽ cùng đi tìm cô hiệu trưởng và dẫn dắt cô rời khỏi phòng làm việc để Pleng và White vào tìm manh mối, Jingjai sẽ chịu trách nhiệm trông chừng cho hai người họ còn Fuji và Hana sẽ phụ trách bên phòng ngủ của cô hiệu trưởng.

Sau khi phân chia nhiệm vụ xong thì Maki và Biw lấy lý do có vài dấu vết kỳ lạ ở chuồng vịt để lừa cô hiệu trưởng đi theo họ, White và Pleng nhanh chân lẻn vào phòng làm việc tìm kiếm nhưng có vẻ họ đã đánh giá sai một chuyện là phòng cô hiệu trưởng có một kệ sách rất to và đa số các tủ đều bị khoá lại mà họ lại không có chìa khoá.

"Phải làm sao đây White?

Chúng ta không có chìa khoá làm sao mở các tủ này ra đây?"

Pleng sau khi thử mở thì đành bất lực xoay qua nói với White.

"Chúng ta tìm trên các kệ trước, còn mấy cái tủ này chúng ta tìm cách sau."

Nói xong thì White bắt đầu xem xét kệ sách, Pleng cũng đi qua cùng tìm với cô.

Nhưng tìm một lúc lâu lại không có thu hoạch gì cả mà lúc này cũng vang lên ám hiệu của Jingjai nhắc nhở có người đến nên cả hai đặt sách vào vị trí cũ rồi chuồn ra ngoài.

Fuji và Hana lần mò trong bóng tối mà đi đến ký túc xá giáo viên, sau khi đếm ô cửa xác định phòng của cô hiệu trưởng thì Fuji chuẩn bị vào bằng đường cửa sổ vì nếu đi cửa chính rất dễ bị phát hiện và chẳng biết là thần may mắn mỉm cười với hai người hay sao mà cửa sổ phòng cô hiệu trưởng lại mở toang ra.

Khi Fuji định leo lên thì Hana bỗng nhiên kéo cô lại ra hiệu im lặng rồi chỉ vào chân tường dưới cửa sổ, nhờ vào ánh sáng của đèn hành lang thì Fuji thấy được nơi đó có dấu chân giống như ai đó đã dẫm lên tường để trèo vào trong và nếu bây giờ họ vào rất có thể sẽ chạm mặt kẻ đó.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 14


Các cô gái sau khi thất bại thì rút lui về phòng, Maki và Biw cũng bị cô hiệu trưởng răn dạy một lúc vì tự ý ra khỏi phòng vào ban đêm, Fuji và Hana thì không may mắn như vậy vì khi họ định đi trở về phòng thì trên cửa sổ phòng cô hiệu trưởng ló ra một cái đầu doạ hai người suýt thì hét lên, cả hai nhanh chóng bịt chặt miệng đối phương sau đó mới nhẹ nhàng chui vào bụi cây gần đó nấp.

Người trong phòng cô hiệu trưởng đeo khẩu trang đen, quần áo cũng đen nốt, sau khi nhìn quanh một lúc xác định không có ai thì người đó mới trèo lên bục cửa sổ nhảy xuống rồi chạy đi.

Hana và Fuji lúc này mới nhìn nhau rồi nhanh chân bám theo phía sau người đó, theo được một lúc thì thấy người đó chạy vào một căn phòng trong ký túc xá giáo viên, đến lúc này họ có được một manh mối rằng trong các giáo viên có người cũng đang điều tra gì đó có thể là chuyện liên quan tới khoá 4 của Home School.

Bên này các cậu con trai đã vào được phòng làm việc của thầy Amin nhưng cũng như phòng cô hiệu trưởng, tất cả các tủ đều bị khoá lại và nếu muốn mở chúng ra phải có chìa khoá mới được, họ đành bỏ qua các ngăn tủ mà tìm kiếm ở xung quanh trước nhưng cũng không thu hoạch được gì cả đành rút về phòng trước.

Tibet và Nai thấy người kia sắp mở được cửa rồi thì cũng định xông lên nhưng xui xẻo là ngay lúc đó thầy Phoban đã phát hiện kẻ đột nhập nên người kia nhanh chóng chạy về hướng phía sau trường còn hai cậu cũng chuồn về phòng vì thể nào lát thầy Phoban cũng về kiểm tra căn phòng.

Khi tất cả đều về phòng thì tự mở cuộc họp nhỏ với nhau tìm cách mở các ngăn tủ bị khoá, lúc này Hana lấy lý do đi vệ sinh rời khỏi phòng, dựa theo trí nhớ cô đi đến căn phòng mà người bí ẩn lúc nãy đã vào mà gõ cửa rồi đứng chờ.

Người mở cửa đúng như dự đoán của Hana không ai khác chính là Lita, Lita không nghĩ tới Hana sẽ lại chủ động đến tìm mình nên khi gặp cô ấy thì cô hơi ngạc nhiên nhưng vẫn mở cửa nhìn quanh rồi kéo cô vào phòng :"Sao em lại đến tìm tôi giờ này?

Không phải tới giờ giới nghiêm rồi hay sao?

Bị thầy cô bắt gặp em sẽ bị phạt đấy."

"Chị đến Home School làm gì?"

Lita nghe câu hỏi thì hơi khựng lại một chút nhưng cô nhanh chóng nở nụ cười rồi xoay qua nhìn Hana như thể cô không hiểu cô ấy đang nói gì, Lita đi đến tủ lạnh rót một cốc nước đưa cho Hana nhưng cô ấy không nhận lấy cốc nước mà chỉ nhìn chằm chằm cô đợi câu trả lời.

"Tôi chỉ là muốn trải nghiệm một chút cảm giác sống tách biệt với thế giới ngoài kia thôi, à, chắc em chưa biết là tôi bị Thyme từ chối rồi phải không?"

"Chúng ta cũng giống nhau thôi, đều bị anh ta từ chối bởi vậy tôi cần tìm một nơi yên tĩnh để chữa vết thương trong lòng" nói rồi Lita giả vờ đau lòng đi đến sofa ngồi xuống.

"Với gia thế của chị thì có thể đi đến những nơi khác mà, sao nhất định phải là nơi khỉ ho cò gáy như Home School?"

Hana tuy đồng tình với Lita nhưng cô không ngốc tới nỗi tin tất cả những gì mà Lita nói.

"Bây giờ là 9:45, sắp tới giờ các thầy cô đi kiểm tra phòng, em có chắc muốn cùng tôi thảo luận vấn đề vô bổ này không?"

Cùng lúc này lại có thông báo tập hợp của Home School vang lên :[ Tất cả học sinh và giáo viên của Home School mau chóng tập hợp đến phòng sinh hoạt chung ngay lập tức, xin nhắc lại là tất cả học sinh và giáo viên của Home School nhanh chóng tập hợp tới phòng sinh hoạt chung ngay lập tức....]

Hana liếc nhìn Lita chỉ thấy cô ấy nghiêng đầu cười với mình rồi ra hiệu ý bảo cô không đi nhanh sẽ bị phạt nếu bị phát hiện tự ý rời khỏi phòng vào ban đêm, sau đó Hana lựa chọn tạm thời bỏ qua chuyện này đợi lần sau nhất định phải hỏi cho rõ, cô lựa chọn không nói cho mọi người vì tuy không biết mục đích chính của Lita là gì nhưng ít ra thì ở nơi đây cô ấy lại là người duy nhất cô quen biết.

Ngay khi thông báo vang lên thì Fuji cũng chạy đi đến phòng sinh hoạt bằng tốc độ nhanh nhất nhưng trong đầu cô cứ vang lên cuộc nói chuyện giữa Hana và Lita, khi phát hiện ra Hana rời khỏi phòng một mình thì cô chỉ định đi theo để đảm bảo cô ấy an toàn khi chưa bắt được những kẻ bí ẩn kia không ngờ lại thấy cô ấy không phải đi hướng nhà vệ sinh mà là hướng ký túc xá giáo viên nên cô mới bám theo, không ngờ lại nghe được Hana và giáo viên mới Lita nói chuyện.

Ở phòng sinh hoạt chung, khi mà tất cả mọi người đã tập hợp đầy đủ thì cô hiệu trưởng và thầy Phoban mới đi vào, cô hiệu trưởng nhìn mọi người một lượt để xác định đã đến đủ cả thì mới nhận lấy một sợi dây chuyền từ tay thầy Phoban mà giơ lên hỏi :"Đây là trang sức của ai?

Và ai đã rời khỏi phòng sau 9:00 tối, tôi cho các em tự giác đứng ra nhận lỗi, bằng không tất cả đều sẽ bị phạt."
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 15


"Các cậu thật sự muốn phá hoại Home School à?

Dù gì thì thấy Amin cũng đã qua đời rồi, tất cả những lỗi sai của thầy ấy trước kia chúng ta có thể bỏ qua mà."

Cô gái ngồi trên ghế đang vừa giúp một chàng trai rửa vết thương, nhìn trên người anh có nhiều vết thương còn đang rỉ máu thì cô vừa nhíu mày khuyên bảo.

"Cậu nói nghe dễ dàng quá, đó là vì cậu chưa thấy LiLy nó chếch như thế nào thôi!

Cho dù thầy Amin không còn nhưng Home School vẫn còn tồn tại thì cũng không được" Chàng trai nghiến răng nói, tay anh ta nắm chặt nổi cả gân giống như anh ta đang cố kìm nén mỗi khi nhớ lại chuyện cũ.

*Home School, khoá 4:

Đêm đó Marut vì đau bụng nên mới đi vệ sinh ban đêm, khi đi về thì cậu ta thấy có người cầm đèn đi về phía sau trường nên tò mò mà lặng lẽ bám theo.

Người phía trước cứ đi cho tới khi vào tận trong khu rừng mà thầy cô đã cấm bọn họ đi vào, Marut cũng định đi trở về nhưng chẳng biết có gì thôi thúc mà cậu vẫn đi theo người đó nhưng do bị cận nên cậu cũng không nhìn rõ mặt người đó do đèn quá mờ, tới tận lúc người đó dừng ở khu nhà bỏ hoang cũng là một vùng cấm học sinh bén mảng tới của Home School thì Marut mới nhanh chân nấp sau một cái cây to gần đó nhìn người ấy đi vào, một lúc sau có tiếng như ai đó bị bịt miệng nhưng lại chịu đau đớn lắm vang lên làm Marut lạnh cả người.

Marut nghĩ tới LiLy đang bị nhốt vào phòng tối vì có ý định bỏ trốn khỏi Home School nhưng cậu nhanh chóng lắc đầu phủ nhận suy nghĩ đó vì cho dù thầy cô ở đây nghiêm khắc thì chắc cũng không tới nỗi hành hạ học sinh của mình đâu.

Một lúc sau người kia rời đi, lúc đi ngang qua gần chỗ Marut trốn thì cậu mới nhìn thấy người đó là thầy Prasat, đợi thầy Prasat đi xa rồi Marut mới lấy đèn pin mini từ túi ra mà đi vào trong khu nhà hoang.

Những gì cậu thấy khiến Marut ám ảnh rất lâu, cậu thậm chí không thể có một giấc ngủ yên vì cứ nhắm mắt sẽ mơ thấy tình trạng thảm hại của liLy, máu tươi ở khắp mọi nơi, LiLy thì nằm ở giữa vũng máu, ánh mắt cậu ấy trống rỗng nhưng môi vẫn cố gắng lặp lại kêu cậu bảo mọi người phải tìm cách trốn đi, trốn khỏi nơi điên khùng này....*

Một người khác ngồi ở trên chiếc giường đơn sơ đang gõ gì đó trong chiếc laptop ngẩng đầu lên nói :"Theo những gì tớ thấy thì ngoài chúng ta ra đang có thêm vài chú chuột cũng muốn phá hoại Home School, lần này tớ cũng muốn xem Run nó sẽ giải quyết như thế nào?"

-----------

Sau khi cô hiệu trưởng hỏi xong thì tất cả mọi người đều im lặng nhìn nhau vì tối hôm nay tất cả họ đều có ra ngoài, mọi người dùng ánh mắt ra hiệu với nhau không thoát được đôi mắt của cô hiệu trưởng nhưng cô vẫn đứng yên không nói gì cả đợi có người ra nhận lỗi.

Pleng vừa nhìn thấy đã nhận ra đó là dây chuyền của mình, chắc là cô làm rơi nó khi vấp ngã ở hành lang lúc đang chạy về phòng sau khi vào phòng làm việc của cô hiệu trưởng.

Nhưng khi Pleng định đứng ra nhận lỗi thì Lita vội chạy vào phòng suýt thì đụng phải cô hiệu trưởng :"Xin lỗi mọi người tôi tới trễ..."

Khi cô hiệu trưởng xoay sang nhìn thì thấy trên vai Lita khoát một chiếc khăn còn tóc cô thì đang nhỏ nước, Lita thấy cấp trên nhìn mình thì đứng thẳng nghiêm túc nói :" Xin lỗi hiệu trưởng, chỉ là lúc nãy tôi đang gội đầu thì nghe thông báo nên vội vã chạy tới luôn chưa kịp sấy tóc...ơ, dây chuyền của tôi sao lại ở đây?

Ai nhặt được vậy?"

Lita liếc mắc thấy sợi dây chuyền trên bàn thì ngạc nhiên hỏi, hỏi xong mới thấy mọi người đều đang nhìn mình nên cô ngại ngùng cười.

"Đây là của cô Lita sao?"

"Đúng vậy, khi nãy ăn tối xong tôi đi dạo cho tiêu thức ăn thì vấp té nên dây chuyền rơi ra lúc nào không biết nữa, lúc về phòng mới phát hiện ra nên tôi định đợi trời sáng lại đi tìm."

Nói xong cô giống như lơ đãng cho mọi người thấy vết bầm trên khủy tay mình.

Cô hiệu trưởng tuy nửa tin nửa ngờ nhưng nếu đã có người nhận và lý do hợp lý thì cô cũng không bắt lỗi nữa mà cho mọi người giải tán về ngủ, thầy Phoban từ đầu tới cuối không nói lời nào chỉ nhìn chằm chằm Lita như muốn nhìn ra manh mối gì đó từ trên mặt cô nhưng làm thầy ấy thất vọng là Lita rất bình thản thầm chí là còn xoay qua cười với thầy ấy.

Pleng bị Biw kéo đi, cô nhìn quanh thì thấy Lita đã đứng tựa vào tường ở cuối hành lang, khi thấy Pleng nhìn mình thì Lita quơ quơ sợi dây chuyền đang cầm trong tay cho cô thấy rồi mới rời đi.

Cách đó không xa thì Hana nhìn hành động của Lita mà nhíu mày, nếu cô nhớ không lầm thì sợi dây chuyền đó là của Pleng nhưng tại sao Lita lại đứng ra nhận nó và rất có thể hành động này sẽ khiến cô hiệu trưởng nghi ngờ chị ta, chẳng lẽ chị ta không sợ hay sao?
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 16


Đúng như Hana nghĩ, cô hiệu trưởng bắt đầu nghi ngờ mục đích Lita đến Home School không đơn giản chỉ là muốn trải nghiệm cuộc sống giáo viên vì với gia thế và bằng cấp của cô hoàn toàn có thể đến một nơi tốt hơn là Home School ở ẩn giữa rừng tách biệt với thế giới bên ngoài, nơi chỉ có những đứa trẻ bị gia đình tìm cách bỏ rơi.

Nhưng sơ yếu lý lịch của Lita lại rất bình thường không có gì đáng ngờ, ngoài ngày đầu tiên cô ấy suýt vào rừng thì những ngày sau Lita lại rất bình thường và không có vẻ gì là có hứng thú với khu rừng hay phạm phải những quy định của Home School cả.

Sau khi suy nghĩ một lúc thì cô hiệu trưởng quyết định yên lặng quan sát một thời gian rồi mới đưa ra kết luận vì cây kim trong bọc cũng sẽ có ngày phải lòi ra.

Tất cả học sinh đều trở về phòng, bên nam thì cùng nhau nghĩ cách trộm chìa khoá còn bên nữ thì khác họ bận phân tích hành động tối nay của cô Lita vì có thể bọn con trai không để ý nhưng các cô gái ai cũng biết đó là dây chuyền của Pleng bởi vì cô rất nâng niu sợi dây chuyền đó.

"Pleng, sao cô Lita lại giúp cậu nhận sợi dây chuyền đó là của cô ấy vậy?"

Biw ngồi ở mép giường nhìn Pleng mà hỏi.

Pleng ôm gối ngồi quỳ trên giường cũng chỉ biết hoang mang lắc đầu, cô cũng không hiểu tại sao cô Lita lại làm vậy, hai người cũng đâu thân thiết tới như thế?

"Ôi, quan tâm mục đích của cô ấy làm gì, chỉ cần không lộ ra chuyện tối nay chúng ta đột nhập vào phòng của cô hiệu trưởng là được rồi.

Nếu cô Lita có mục đích gì đó như mấy thầy cô trước kia thì cũng sẽ có ngày cổ lộ ra thôi!"

JingJai nằm nghiêng trên giường nhìn mọi người nói xong thì với tay tắt đèn rồi kéo chăn lên chuẩn bị ngủ.

Khi mọi người nói chuyện với nhau thì Hana chỉ lo trải lại chăn của mình không tham gia cùng mọi người, Fuji ngồi trên ghế còn hai chân thì gác lên bàn nghiêng đầu nhìn mọi người không biết suy nghĩ cái gì.

Sau khi dùng bữa sáng xong thì các học sinh của Home School lại được thông báo sẽ có một bài kiểm tra bất ngờ và phần thưởng cho người đứng nhất sẽ có phòng riêng và không cần đến buổi tập thể dục mỗi buổi sáng trong vòng 1 tuần.

Hana vẫn là kiểu vô tri hưởng thái bình vì cô chưa biết kiểm tra ở Home School nó lạ lùng như thế nào.

Rút kinh nghiệm từ lần trước thì mọi người đều có chuẩn bị cho buổi kiếm tra lần này, Mek và Jean vẫn chọn kiểm tra thể chất vì họ nghĩ thầy Phoban tuy mạnh nhưng sẽ không biến thái như thầy Champ.

Tibet, Maki và Pleng vẫn chọn môn tiếng Anh vì họ tự tin sẽ có thể hộ tác giúp đỡ nhau và lần này có cả Biw tham gia cùng vì cô không muốn lại vào rừng tìm hoa nữa.

Mork, Nai và Fuji vẫn chọn môn lịch sử, lần này có thêm Hana tham gia cùng và Lita sẽ là giám thị của môn này, chắc hẳn Lita cũng sẽ không điên khùng như thầy Prasat nên cơ hội qua môn của họ sẽ nhiều hơn.

White, JingJai, Pennueng và Hugo vẫn là bốn người chọn môn Toán dưới sự giám sát của cô Dilak.

Khu vực thi Toán :

"Vẫn như lần trước, các em có thể làm bất cứ việc gì trừ việc đánh nhau, miễn là hoàn thành bài thi trong vòng 1 giờ.

Bắt đầu!"

Cô Dilak sau khi tuyên bố xong quy tắc thì trở lại chiếc bàn của mình vừa đọc sách vừa uống trà.

White liếc nhìn JingJai với Hugo thấy hai người họ vẫn ngồi yên tại chỗ thì vừa lòng gật đầu nhưng cô không biết lúc cô vừa xoay lại thì hai người đã ra hiệu cho nhau, Pennueng vẫn vùi đầu làm bài không để ý thấy ánh mắt của hai người phía sau đang chờ đợi cậu làm xong để chép.

Khu vực thi thể lực, Jean và Mek lần này vẫn tính sai một bước vì thầy Phoban cũng không kém thầy Champ là bao, hai người họ chạy theo muốn đứt hơi mà thầy Phoban vẫn rất bình thường không có dấu hiệu gì là mệt cả.

Phòng sinh hoạt chung, nơi thi môn tiếng Anh có lẽ là nơi yên bình nhất vì cả bốn người đều đồng lòng giúp nhau và cô hiệu trưởng thì cũng chỉ ngồi uống trà xem bọn họ làm bài chứ cũng không làm khó dễ gì.

Nơi có không khí kì lạ nhất là phòng thi môn lịch sử, Nai và Mork chỉ lo điền đáp án, Hana thì vừa làm bài thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lita, Fuji ngồi tựa lưng vào ghế tay xoay bút hết nhìn Hana lại nhìn qua Lita còn thi thoảng khoanh vào đáp án.

Lita vẫn ngồi ở bàn giáo viên, ngón tay cô gõ vào bàn trong vô thức nhưng không ai biết cô đang suy nghĩ chuyện gì.

Lúc này Run đang ở căn phòng bí mật mà mình đã từng bị giam, cậu đi xung quanh phòng với mong muốn sẽ tìm ra manh mối gì đó để xác định được có người đã âm thầm lẻn vào đây lấy đi bản đồ chỉ cách thoát khỏi khu rừng và Home School.

Người đấy sẽ là ai được chứ?

Run không biết được rằng ngay vào lúc này, ở khu vực cấm của Home School cách nơi này không xa có bốn người đang bàn tính chuyện gì đó, nếu ai trong Home School ở đây thì chắc chắn sẽ nhận ra hai trong bốn người ở đấy là người quen.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 17


"Các mày ơi, lần này chấm điểm bài thi phải đợi đến thứ hai mới có kết quả, trước khi trở thành người chiến thắng tao sẽ kể cho các mày nghe một chuyện."

Mek ôm gối nằm sấp trên giường một lúc thì nhớ ra chuyện gì đó nên ngẩng đầu lên gọi mọi người.

Khi thấy các ánh mắt của mấy người trong phòng dồn vào mình thì Mek mới hắng giọng xong rồi hạ giọng xuống nói :"Lúc nãy khi tao gọi điện cho bố của thằng Mork..."

"Đó không phải bố mày à Mek, mày tin tao nói cho mẹ mày là mày thường ăn nói nhảm nhí để đến lúc về mẹ mày lại tìm thầy dạy cho mày cách ăn nói không?"

Mork lấy một cục tẩy chọi vào đầu thằng em dở hơi của mình mà mắng.

"Ờ, bố tao, nói như thể đó không phải mẹ mày âý mà còn bày đặt mẹ tao..."

"Hai thằng dở hơi này kể cho hết chuyện rồi phân bố chia mẹ sau được không?"

Hugo đá Mork một cái ngăn hai thằng lại chuẩn bị đánh nhau vì bố của ai mẹ của ai nữa.

"Ờ ờ, kể đây, cấm chọi tao nữa đấy Mork.

Lúc nãy gọi điện cho bố ...bố tao thì bố tao có nhắc tới bố của Hana, lần trước Mork nó kể cho mẹ tao nghe về chuyện bạn mới chuyển tới nên mẹ tao kể cho bố tao nghe, sau đó hai người mới nhớ ra là từng có gặp qua bố Hana, ông ấy làm việc có liên quan tới tài chính với cả mấy khu quán bar còn Hana là con gái cưng của ổng, nhìn bạn mới ngoan hiền vậy thôi chứ cũng không phải dạng vừa đâu, nghe nói cậu ta từng chơi khăm cái cậu Thyme gì đó với bạn gái cậu ta một vố trước khi chuyển đến đây đấy."

Mek kể một hơi xong thì nhìn phản ứng của mọi người thì rất vừa lòng vì lúc cậu ta mới nghe bố nói thì cũng ngạc nhiên như vậy, cô bạn bề ngoài trông ngọt ngào vô hại như thế mà lại là con của ông trùm với cả cũng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Mọi người đều ngạc nhiên với chuyện Mek kể chỉ có Jean là không bất ngờ lắm vì cậu ta cĩng đã đoán được một phần nào rồi vì cậu ta cũng từng nghe được cuộc trò chuyện của Hana và Lita, hai người đó chắc chắn quen biết nhau trước khi vào Home School nhưng trước mặt mọi người họ lại làm như không biết đối phương là ai, dù mục đích của họ là gì thì Jean cũng không quan tâm lắm vì chỉ cần không động tới mình thì cậu ta chỉ là người ngồi xem mà thôi.

Jean nhìn đồng hồ treo tường thấy còn nửa tiếng nữa mới tới giờ giới nghiêm nên xuống giường mang dép vào rồi đi ra khỏi phòng cho thoáng một chút, cậu ta đi lang thang trên hành lang thì phát hiện có một người mặc váy trắng xoã tóc dài đang ngồi vắt vẻo trên lan can suýt thì doạ Jean bay mất ba hồn bảy vía.

Khi đến gần mới nhận ra người đang ngồi là Fuji, không biết cô đang suy nghĩ gì mà cứ giữ nguyên tư thế ngồi ngửa đầu nhìn lên trời như thế đến cả cậu ta đến gần cô cũng không thèm xoay lại nhìn :"Cậu nhìn gì thế?"

"Ngắm trăng."

Fuji trả lời nhưng cũng không nhìn người tới là ai

"Ngắm trăng?"

Jean nhìn theo hướng của Fuji thì chỉ thấy bầu trời đen thui không có lấy nửa mặt trăng.

Fuji nhìn trời thêm một lúc thì xoay qua nhíu mày nhìn Jean rồi hỏi với giọng điệu hơi khó chịu vì cậu ta cứ đứng đây nhìn chằm chằm làm cô không suy nghĩ tiếp được :" Sao cậu còn chưa đi?

Muốn ăn thêm một chân nữa hay gì?"

Jean nghe xong thì theo phản xạ lùi ra sau một bước, hai chân cậu ta cũng theo bản năng mà khép lại :"Đừng, chỉ là tôi đang có một chuyện không biết có nên nói cho cậu không?"

"Không biết nên nói hay không thì đừng nói, ở cùng thằng Mek lâu quá nên lây bệnh úp úp mở mở của cậu ta rồi à?"

"Tôi nói, cậu đừng nên thân thiết với Hana quá, cậu ta không đơn giản như cậu nghĩ đâu."

Jean nói xong thì nhanh chân đi về phòng, cậu ta sợ đứng thêm một lát thì Fuji chắc sẽ đúm cậu ta thật vì làm phiền không gian riêng tư của cô.

Fuji nhìn Jean đi nhanh như chạy thì bĩu môi tiếp tục ngồi hóng gió, đương nhiên cô biết Hana không vô hại như vẻ bề ngoài, từ lần đầu Hana tiếp cận mình thì Fuji đã nhận ra Hana với Pleng là cùng một kiểu người chỉ khác ở chỗ Pleng là muốn được sự quan tâm của mọi người còn Hana thì kiểu muốn tìm một người nào đó để dựa dẫm khi đến một nơi hoàn toàn xa lạ, cô cũng nhận ra Hana chọn mình vì trông cô có vẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển nhưng cô vẫn giúp cô ấy chỉ vì nhìn Hana cô có thể thấy được hình bóng của mình như lúc mẹ vừa sinh em trai còn cô thì bị bố ném vào ký túc xá trường và không quan tâm, dù có lạc lõng hay sợ hãi giữa môi trường mới hoặc bị bắt nạt thì cũng phải tự mình thích nghi tự mình phản kháng chứ không ai để cô dựa vào cả.

Bởi vì muốn thu hút sự chú ý của bố thì cô mới thường hay gây chuyện đánh nhau để bố quan tâm tới mình và cho ông biết dù là con gái nhưng cô cũng không thua một thằng con trai nào cả, ở một góc độ nào đó thì Fuji thấy mình khá giống Pleng nên cô mới khó chịu khi thấy cậu ấy tỏ ra yếu đuối để tìm sự đồng tình, tìm kiếm sự quan tâm của mẹ.

Fuji ghét cái sự yếu đuối đó của mình nên luôn muốn giấu nó đi, bởi vậy chỉ một Pleng là đủ rồi, cô không muốn thấy lại thêm một Pleng thứ hai.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 18


Khi các học sinh trong Home School đã vào giấc ngủ thì ở phòng làm việc của Run đang có một cuộc họp giữa các thầy cô, trừ Lita ra thì hầu như đều có mặt đầy đủ, Run ngồi sau bàn làm việc nói :"Hiện giờ vẫn chưa tìm thấy manh mối gì về danh tính của kẻ đang dòm ngó Home School nhưng chúng ta có thể khẳng định họ có nhiều hơn một người vì thầy Phoban đã gặp và rượt đuổi hai người khác nhau ở trong rừng."

"Tôi tìm thấy thứ này bị vứt ở trong bụi gai trong rừng, tôi đã nhờ thầy Phoban đưa nó đi kiểm tra và kết quả nó là chai nước có chứa thành phần giống như thuốc diệt cỏ, trùng khớp với thành phần có trong nước của bầy vịt mà các em học sinh chăm sóc."

Cô hiệu trưởng đẩy túi nilong có đựng một chai nước chỉ còn một ít ở trên bàn rồi nói.

"Tại sao lại là thuốc diệt cỏ?"

"Vì nó dễ mua."

"Nhưng tại sao lại làm hại lũ vịt của bọn trẻ chứ?"

"Có thể là kẻ đó muốn cảnh cáo chúng ta hoặc là đe doạ làm chúng ta phải nươm nớp lo sợ một ngày nào đó hắn sẽ ra tay với bọn trẻ."

Thầy Phoban im lặng một lúc cũng lên tiếng:"Tôi từng đánh nhau với những người mặc đồ đen đó thì phát hiện ra có người cách đánh và cả ngoại hình đều rất giống với thầy Champ, mỗi khi đánh thì chỉ toàn tìm đánh vào điểm yếu hại của tôi như thể muốn lấy mạng tôi.

Còn người còn lại thì không giống vậy, hắn giống như chỉ muốn thoát đi chứ không ra tay nặng tới muốn lấy mạng người khác như kẻ kia."

"Vậy mọi người có đối tượng tình nghi nào không?

Hoặc là Home School còn có kẻ thù nào khác?"

Run đan hai tay vào nhau rồi nhìn mọi người hỏi vì anh không biết liệu các học sinh hoặc phụ huynh của những khoá trước, thậm chí là phụ huynh của học sinh khoá 6 này có thể là người đang muốn nhắm tới Home School hay không.

Các thầy cô đều lắc đầu, những chuyện của các khoá trước đều được thầy Amin và thầy Prasat giải quyết nên họ chỉ biết các học sinh đã trở về nhà sau khi hoàn thành khoá học chứ không biết cuộc sống sắp tới của bọn trẻ đó như thế nào.

Cuộc họp kéo dài tới hơn nửa đêm vẫn không có kết quả, cuối cùng các thầy cô quyết định giăng một tấm lưới đợi con cá chui đầu vào thay vì cứ ngồi suy đoán.

-----------

"Sao rồi?"

Marut bẻ một miếng bánh mì cho vào miệng hỏi anh bạn đang ôm laptop của mình.

Anh bạn ngẩng đầu nhìn thoáng qua cậu ta rồi trả lời :"Tạm thời xác định vị trí của bọn họ là ở khu nhà bị cấm của Home School nhưng chưa thể xác định bọn họ có bao nhiêu người."

"Bọn trẻ khoá này ngu thật đấy, đã đưa gợi ý đến thế rồi mà vẫn chưa tìm được tài liệu của khoá 4."

"Mới có hai ngày thôi, mày muốn bọn nó tìm thì cũng phải có thời gian chứ!"

Earn kéo chiếc mũ đang che trên mặt xuống ném vào Marut mà mắng.

"Tao đi lấy đồ đây, họ gọi bảo đem đến bìa rừng rồi!"

Marut chụp lấy mũ rồi đội lên đầu, anh vớ lấy con dao găm gấp lại vắt vào giày rồi bước ra khỏi lều, nếu Lita ở đây sẽ phải ngạc nhiên vì con dao rất giống con dao của cô hay mang theo bên người.

"Ờ, cẩn thận đấy!"

------------

Hôm nay Hana là người thức dậy đầu tiên trong phòng, trời lúc này vẫn chưa sáng hẳn nên cô định nằm thêm một lúc mới dậy nhưng xoay qua xoay lại cô bỗng phát hiện ra một việc là khoảng cách giữa giường của cô và giường của Fuji không biết từ khi nào mà đã bị cách ra khá xa.

Hana nằm nghiêng nhìn qua Fuji đang nằm hình chữ X mà ngủ ngon lành ở giường bên cạnh mà thấy hơi khó chịu, cô cũng nhận ra dạo này mình hầu như đã không nhớ gì đến Thyme nữa dù trước kia hàng ngày cô đều nghĩ đến anh, bây giờ nghĩ tới Thyme thì cô lại nghĩ tới mục đích Lita đến Home School chứ không phải cảm giác bức bối khi nghĩ tới người sẽ được ở cạnh anh ta mà không phải là mình.

Khi Hana cứ nhìn chằm chằm Fuji mà suy nghĩ xuất thần thì White và Maki đã lục tục thức dậy, White vò đầu xong lại ngả trái ngả phải lầm bầm mắng quy định vô lương tâm của trường, Maki thì vừa cười cô vừa gấp chăn sau đó đi gọi mọi người dậy, Hana thấy vậy thì ngồi dậy giúp Maki gọi mọi người nhưng cô không biết lúc cô quay lưng đi thì Fuji đã mở mắt rồi thở phào một hơi rồi nói nhỏ :"Có bệnh à, sáng sớm nhìn người ta chằm chằm như thế sợ hết cả hồn, mà tại sao mình lại chột dạ không dám mở mắt ra vậy nhỉ?"

Một ngày mới các học sinh của Home School bắt đầu bằng việc chạy bộ rèn luyện sức khoẻ nâng cao tinh thần tập trung trí tuệ để nghĩ cách trộm chìa khoá của thầy Phoban, thầy Phoban người bị họ nhớ thương lúc này đang chạy bên cạnh chỉ thấy lạnh sống lưng nhưng không biết mình lại vào tầm ngắm của đám học sinh này.

Khi chạy được nửa đường thì Lita ở đâu bỗng nhiên chạy ra gia nhập đường chạy với mọi người, khi được thầy Phoban hỏi thì cô chỉ cười bảo muốn rèn luyện sức khoẻ nhưng ánh mắt cô thì thi thoảng vẫn liếc sang chiếc chìa khoá phòng theo dõi treo bên hông thầy Phoban.
 
Sẽ Như Thế Nào Nếu Fuji Gặp Hana
Chương 19


Theo như Lita biết được thì phía sau phòng theo dõi của Home School có một hành lang hẹp dẫn trực tiếp vào phòng làm việc của thầy Amin mà không cần phải đi bằng cửa chính nên việc bây giờ Lita phải làm là lấy được chìa khoá phòng theo dõi, cô vừa suy nghĩ vừa chạy đến bên cạnh hàng các học sinh cũng đang chạy, từ lúc Lita xuất hiện thì ánh mắt Hana như dính chặt vào cô nên mọi hành động hay ánh mắt của Lita đều bị Hana nhìn thấy, tuy không biết Lita có ý định lấy chìa khoá làm gì nhưng nếu có thể có manh mối giúp mọi người thì Hana cũng chẳng ngại giúp Lita một tay để làm trao đổi.

Nghĩ thế nên Hana bỗng nhiên tăng tốc chạy đến gần thầy Phoban thì giả vờ vấp chân té, thầy Phoban cũng nhanh tay đỡ Hana trước khi cô té xuống đất, Hana cũng giả vờ đỡ tay thầy Phoban còn Lita nhân cơ hội mọi người tụ lại xô đẩy nhau thì lặng lẽ lấy chìa khoá mà thầy Phoban treo bên hông.

Sau khi lấy được chìa khoá thì cô ngỏ ý muốn đưa Hana đến phòng y tế để xem có bị thương không, nhận được sự đồng ý thì Lita choàng tay Hana qua vai mình rồi đỡ cô đi.

Fuji đứng phía sau nhíu mày nhìn hai người họ đỡ nhau đi, lúc nãy khi thấy Hana vấp té cô cũng đã chạy đến đỡ nhưng sau đó thì thở phào khi thầy Phoban đỡ được cô ấy, lúc mọi người tụ tập lại xem thì Fuji thấy Lita lặng lẽ lấy chìa khoá của thầy Phoban.

Lúc này Fuji mới ngờ ngợ nhận ra là Hana không phải vô tình té mà là có mục đích, cô cũng không nói ra mà yên lặng theo dõi muốn xem hai người định làm gì.

"Em ngồi xuống đây đi tôi giúp em xem chân có bị thương không?"

Lita đỡ Hana ngồi xuống giường rồi đến tủ thuốc tìm kiếm nhưng khi cô định quay đi thì cánh tay bị nắm lấy.

"Tôi giúp chị lấy được chìa khoá rồi, vậy chị có nên nói cho tôi biết mục đích chị đến đây là gì không?

Xem như trao đổi" Hana ngước nhìn Lita mà nói.

"Rồi nói sau đi, để tôi xem chân của em đã."

Lita gỡ tay Hana ra rồi lấy thuốc sau đó đến ghế ngồi xuống giúp cô xem chân có bị bong gân không, Hana vẫn cố chấp nhìn chằm chằm Lita khiến cô bất lực thở dài.

Lita vẫn không ngẩn đầu lên mà nhẹ nhàng giúp Hana xoa bóp chân nhưng cô cũng không im lặng mà nhỏ giọng nói :"Tôi có một người chị họ, chúng tôi đã hẹn cùng nhau đi du học nhưng năm đó bố mẹ chị ấy ly hôn, bọ họ nhanh chóng có hạnh phúc mới nên chị ấy trở thành đứa trẻ bị bố mẹ bỏ qua không quan tâm đến.

Có một hôm chị ấy nói với tôi bố chị ấy đã đăng ký cho chị đến học ở một ngôi trường nội trú nên chúng tôi phải tách ra ba năm, ba năm sau chị ấy tốt nghiệp rồi sẽ đến tìm tôi..."

Nói đến đây thì Lita im lặng một lúc, Hana với lấy khăn giấy đưa cho cô nhưng Lita chỉ lắc đầu rồi nói tiếp :"...đến lúc tôi nhận được là di vật của chị ấy, họ bảo chị ấy bị trầm cảm nên tự hành hạ bản thân rồi tự hủy nhưng tôi không tin, sau đó tôi tìm được nhật ký của chị ấy nên mới đến đây."

"Chị..."

"Nhưng tôi đến đây một thời gian chỉ thấy giáo viên ngoài hơi nghiêm khắc và những ội quy kì lạ thì không thấy ai đáng nghi cả."

"Có hai người đáng nghi đấy ạ!"

Màn che của chiếc giường trong góc phòng bị kéo ra kèm theo là giọng nữ vang lên doạ hai người suýt thì đứng tim.

"Cậu vào đây từ lúc nào thế?"

"Em vào đây từ lúc nào thế?"

Hai người đồng thời lên tiếng khiến White bật cười bởi vì biểu cảm ngạc nhiên của họ trông rất thú vị :"Tớ nằm ở đây cả buổi sáng rồi chỉ là hai người chỉ lo người dỗi người dỗ mà không để ý thôi."

"Sụyt, đừng lo, tớ không nói với ai chuyện hai người quen biết nhau đâu và cả chuyện của cô Lita nữa."

White đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng khi nhìn thấy Hana định nói gì đó :"Người mà tớ nghĩ cô Lita muốn tìm đã bị tống vào tù rồi, lần trước ông ta còn bắn Maki một phát suýt nữa là về với ông bà, may cậu ấy mạng lớn..."

Lita không biết mình đi về phòng bằng cách nào khi nghe được người mình muốn tìm đã phải trả giá cho tội lỗi của ông ta nhưng đáng lẽ cô phải vui vì chuyện này thì linh cảm cho cô thấy mọi chuyện không kết thúc đơn giản như thế.

Lita vô thức sờ vào túi áo khoát thì nhận ra chiếc chìa khoá phòng theo dõi vẫn nằm trong túi mình, cô quyết định buổi tối aex đến đó một chuyến, dù không tự tay tống tên điên khùng đó vào tù thì ít nhất cũng biết lý do tại sao hắn hại chị cô.

Pleng đi theo bên cạnh Fuji nhưng cô cố gắng im lặng giảm sự tồn tại của mình ở mức thấp nhất vì lúc nãy khi cùng Fuji đi đến phòng y tế thì lại gặp phải Hana đang ôm cô Lita, cô thấy mặt Fuji lúc ấy như kéo mây đen cứ nghĩ cô ấy sẽ làm gì đó ai ngờ Fuji chỉ yên lặng bỏ đi.

Pleng bây giờ chỉ cầu nguyện cho ai đó đến chịu cái áp lực này thay mình, nếu biết sẽ áp lực vậy thì cô đã chẳng lanh mồm lanh miệng mà rủ Fuji đi thăm Hana rồi.
 
Back
Top Bottom