Đêm miền Tây sông nước buồn thâm thấp.
Ánh trăng lu của những ngày cuối tháng mười cứ như bị một lớp sương muối che lấp, chỉ còn là một quầng sáng đùng đục, vàng vọt in trên mặt sông Hậu.
Gió từ rạch Cái Khế thổi thốc vào, mang theo mùi phù sa nồng nặc quyện lẫn hương hoa bưởi nhà ai vừa hé nở, nhưng cái mùi hương thanh cao ấy dường như chẳng thể nào len lỏi được vào sự u uất của dinh cơ nhà họ Vũ.
Trong buồng riêng, nàng Lý Anh Nhi - ái nữ của ông Tỉnh trưởng Cần Thơ vẫn ngồi trơ trọi bên bàn trang điểm bằng gỗ cẩm lai khảm xà cừ.
Nàng vừa dùng lược sừng chải mái tóc thề dài mượt mà, vừa đưa mắt nhìn vào tấm gương soi đồng đúc.
Trong gương, một khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt lá liễu phảng phất nỗi sầu bi, bờ môi mọng đỏ như cánh hoa trà đang héo dần vì thiếu hơi ấm của đàn ông.
Hai năm.
Hai năm ròng rã, nàng như đóa hoa sen bị giam trong lồng kính, chỉ có gấm vóc lụa là làm bạn.
Cậu Ba Nhạn đối với nàng thanh tao lắm, lễ độ lắm, mỗi lần gặp chỉ khẽ cúi đầu chào rồi thôi.
Nàng đã từng tự nhủ, có lẽ vì cậu học nhiều, chữ nghĩa đầy mình nên cái khí chất quân tử nó át mất cái bản năng nam nhi.
Hoặc giả, cậu mang cái bệnh "hoạn quan", cái "thân thể thư sinh lực bất tòng tâm" như người đời vẫn thường thầm thì về những kẻ quá đỗi thanh cao.
Đêm nay, nỗi nhớ chồng quyện lẫn sự xót thương cho cái "bệnh khó nói" của cậu lại bùng lên.
Nàng đứng dậy, khoác thêm chiếc áo choàng bằng lụa satin mỏng, tự mình xuống bếp chưng một bát yến sào hạt sen, định bụng mang sang thư phòng cho cậu tẩm bổ.
Bước chân nàng nhẹ tênh trên hành lang gỗ, đi qua những hàng cột bóng lộn, nhưng trái tim nàng thì nặng trĩu.
Trời về khuya, sương xuống lạnh buốt dọc theo mấy hàng cột gỗ lim bóng lộn.
Cả dinh cơ nhà họ Vũ chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng rên rỉ ngoài vườn chuối.
Nàng, tay bưng khay trà gừng còn nghi ngút khói, bước chân rón rén trên hành lang.
Nàng thương chồng thức khuya đèn sách, thân thể thư sinh vốn dĩ "yếu nhược" lại phải gánh vác việc gia tộc.
Nhưng khi vừa chạm chân đến ngưỡng cửa thư phòng, một luồng âm thanh lạ lẫm, đục ngầu dục vọng dội thẳng vào màng nhĩ, khiến khay trà trên tay nàng suýt chút nữa là rơi xuống sàn.
Nàng run rẩy, đặt khay trà xuống chiếc đôn sứ, rồi như bị một bàn tay vô hình lôi kéo, nàng ghé mắt nhìn qua khe cửa khép hờ.
Bên trong, luồng sáng vẩn đục của ngọn đèn dầu lạc đã vặn tim lên cao, ánh lửa vàng vạch ra những vệt sáng nhảy múa điên cuồng trên bức liễn đối treo tường.
Mùi mực tàu thanh cao thường ngày đã bị quét sạch, thay vào đó là một mùi nồng nặc, tanh tao của xác thịt đang vần vũ.
Nàng sững sờ, hơi thở nghẽn lại nơi lồng ngực.
Trên chiếc bàn viết bằng gỗ trắc nơi nàng vẫn hằng kính trọng xem là chốn tôn nghiêm của đạo học, một cảnh tượng dâm ô đang diễn ra.
Cậu Ba Nhạn, người chồng "kính nhi viễn chi" suốt hai năm qua chưa từng chạm vào gấu áo nàng, lúc này đây lại hiện thân như một con mãnh thú đang cơn đói khát.
Cậu không còn cái vẻ đạo mạo, thư sinh thường nhật.
Chiếc áo dài gấm đen đã bị cởi phăng, để lộ ra khuôn ngực rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn mồ hôi nhễ nhại dưới ánh đèn.
Cậu đang đè nghiến con Mơ con hầu có đôi mắt lá khoai lẳng lơ lên chồng sổ sách ngổn ngang.
Chiếc yếm sồi màu hoa đào của nó đã bị giật phăng, phơi bày đôi gò bồng đảo trắng ngần, rung bần bật theo từng nhịp thở dồn dập.
Cậu Ba Nhạn xoay người con hầu lại, ép chặt tấm thân nõn nà của nó xuống mặt bàn lạnh ngắt.
Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút lông nhẹ nhàng nay lại thô bạo siết lấy cặp đùi mật ngọt của con hầu, nhấc bổng lên cao.
"Cậu...cậu nhẹ tay...con đau..."
Con Mơ rên rỉ, giọng nó van xin, một sự nũng nịu đầy lẳng lơ.
Cậu Ba Nhạn không đáp, chỉ hừ mạnh một tiếng trong cổ họng, hơi thở phả ra nóng hổi như lò than.
Đôi mắt cậu đỏ ngầu, vẩn đục những tia dục vọng nguyên thủy nhất.
Cậu thúc mạnh, từng nhịp dồn dập như sóng vỗ bờ cát lúc triều dâng, dứt khoát và đầy uy lực.
Tiếng bàn gỗ va chạm vào vách tường nghe "cọc, cạch" đều đặn, khô khốc.
Mỗi một lần va chạm là một lần trái tim nàng họ Lý như bị ngàn mũi kim đâm vào.
Nàng nhìn thấy tấm lưng dài của chồng mình cong lên như cánh cung, từng thớ thịt căng ra, rung động theo mỗi lần chiếm hữu.
Sự sung mãn ấy, cái sức mạnh "kinh người" ấy, sao hai năm qua chưa từng dành cho nàng lấy một lần?
Con Mơ uốn éo như một con rắn nước, đôi tay nó bấu chặt lấy vai cậu Ba, để lại những vết hằn đỏ rực.
Nó không hề sợ hãi, ngược lại, nó tận hưởng sự bạo liệt này.
Nó ngửa cổ ra sau, mái tóc mây xõa rượi trên những trang sổ sách ghi chép nợ nần, miệng thốt ra những tiếng rên rỉ dâm dật, phá tan cái tĩnh mịch của đêm tối.
Cậu Ba Nhạn càng lúc càng điên cuồng hơn.
Cậu vùi đầu vào hõm cổ con hầu, tham lam hít hà mùi phấn sáp rẻ tiền quyện lẫn mùi mồ hôi nồng nặc.
Bàn tay cậu không ngừng xoa nắn, giày xéo da thịt nó cho đến khi những vết bầm tím hiện lên rõ rệt.
Cảnh tượng ấy thô bỉ đến mức khiến người ta phải nóng mặt, nhưng lại mang một sức hút tà mị của sự tội lỗi.
Chiếc bàn trắc rung lên bần bật theo từng nhịp "mây mưa".
Những tờ giấy bản, những trang thơ phú vốn dĩ cao sang nay rơi rụng dưới chân bàn, bị đôi chân trần của họ dẫm lên, nát bấy, nhòe nhoẹt bởi những giọt mồ hôi và cả những thứ nước tình dâm đãng.
Cậu Ba Nhạn gầm lên một tiếng thấp đục, như một con thú vừa săn được mồi, càng lúc càng đẩy nhịp độ nhanh hơn, mạnh hơn, như muốn khảm hẳn tấm thân con hầu vào mặt bàn gỗ.
Nàng đứng ngoài cửa, hai tay nắm chặt vào thành lan can gỗ đến mức móng tay đâm sâu vào thịt, rỉ máu.
Nàng cáu, nàng giận đến điên người!
Nàng cáu vì sự lừa dối bấy lâu nay.
Cậu Ba đóng kịch quá giỏi!
Cậu vờ làm một người chồng "hoạn quan", vờ làm một bậc quân tử thanh cao để mặc nàng héo mòn trong căn buồng lạnh lẽo, chỉ để đêm đêm xuống đây "vần vũ" với một con hầu hèn hạ trên chính bàn viết của tổ tiên.
Mỗi tiếng "bạch, bạch" của xác thịt va chạm, mỗi tiếng rên rỉ hân hoan của con Mơ như một cái tát trời giáng vào danh dự của một ái nữ Tỉnh trưởng.
Nàng thấy nóng người, không phải vì dục vọng, mà là vì một ngọn lửa uất hận đang bốc cháy hừng hực trong lòng.
Sự phản bội này quá lớn, quá dơ bẩn.
Đúng lúc cuộc hoan lạc đang đi đến hồi cao trào, con Mơ bất thần rướn cao người, đôi chân quặp chặt lấy hông cậu Ba Nhạn, miệng thét lên một tiếng rên thỏa mãn tột độ.
Cậu Ba cũng gồng mình, toàn thân run rẩy, trút hết tinh lực vào cơ thể con hầu trong một tư thế vồ vập và đầy chiếm hữu.
Dưới ánh đèn hiu hắt, nàng thấy chồng mình đổ sụp xuống người con hầu, cả hai thở dốc như những kẻ vừa chạy qua mười dặm đường dài.
Lúc này, cậu Ba mới khẽ vuốt ve mái tóc con Mơ, thì thầm một câu nói mà có lẽ Lý Anh Nhi cả đời này cũng không bao giờ nghe được:
"Thân thể mày...khiến tao sướng hơn cái thứ trong buồng kia nhiều..."
Câu nói đó chính là dấu chấm hết cho mọi hy vọng của nàng.
Nàng lảo đảo lùi lại, khay trà gừng bên cạnh vô tình bị vạt áo chạm vào, đổ xuống sàn gỗ vang lên một tiếng "cạch" khô khốc trong đêm vắng.
Bên trong phòng, tiếng thở dốc đột ngột dừng lại...