"...
Váy?
Thay váy gì cơ?"
Lộ Nhâm thật sự là cả người đều mông lung rồi.
"Nghe thấy lời đạo diễn Từ rồi thì nhanh chóng đi làm tạo hình đi," Ân Bắc Lâm nhìn cậu, ngữ khí nhạt nhẽo nói, "Đừng để người khác phải đợi."
Cái gì gọi là đừng để người khác phải đợi?
Lộ Nhâm mắt tối sầm lại, hận không thể hỏi trời hỏi đất, đây rõ ràng là cảnh định tình của Ân Bắc Lâm và Nhiêu Manh Manh?
Liên quan gì đến cậu?
Nhưng đúng lúc này, Ân Bắc Lâm lại "Hửm?" một tiếng, "Lộ Nhâm, không nghe thấy sao."
Tiếng "Hửm" này lười biếng không lộ ra chút cảm xúc nào, bốn chữ "không nghe thấy sao" nghe qua cũng bình bình đạm đạm không có gì thăng trầm.
Nhưng Lộ Nhâm lại nghe ra được một tia đe dọa ẩn dưới chất giọng trầm thấp từ tính êm tai ấy.
Nhìn lại mặt Ân Bắc Lâm, đôi mắt lạnh lùng bình thản kia đang nhìn chằm chằm cậu, đuôi lông mày khẽ nhếch lên.
...
Năm triệu!
Bị Ân Bắc Lâm nhìn như vậy, Lộ Nhâm cả người lạnh toát, suýt chút nữa đã thốt ra tiếng "Dạ" cung kính như thái giám.
Không màng đến biểu cảm của Nhiêu Manh Manh bên cạnh, Lộ Nhâm lắp bắp nói một câu "Bây giờ đi ngay", rồi vội vàng chuồn thẳng.
...
Nói là đừng để người khác đợi, nhưng Lộ Nhâm căn bản không tìm thấy phòng hóa trang ở đâu.
Đợi một lúc mới có mấy cô gái nhỏ vội vã chạy tới: "Lộ Nhâm đâu?
Cậu có thấy Lộ Nhâm...
Đù mợ!"
Lộ Nhâm ngượng ngùng vẫy tay với cô gái đối diện: "Tôi ở đây."
Mấy cô gái đối diện biểu cảm cứng đờ, liên tục nói mấy câu xin lỗi, rồi dẫn cậu đến phòng hóa trang.
Cái gọi là phòng hóa trang, thực chất là ở trên một chiếc xe thương gia đã được cải tạo.
Dù sao đây cũng là cảnh quay ngoại cảnh, lại là giữa mùa hè, tuy có dựng lán trại nhưng điều kiện cũng không tốt lắm, bên ngoài còn có ruồi muỗi, trong xe có điều hòa, dù sao cũng không dễ bị trôi lớp trang điểm.
"Lộ lão sư hôm nay không trang điểm mà tới à."
Câu đầu tiên chuyên viên trang điểm nói khi nhìn thấy cậu chính là câu này.
Nói xong, chính cô ấy cũng cảm thấy mình lỡ lời, hơi ngượng ngùng nhìn Lộ Nhâm.
Lộ Nhâm thì chẳng thấy gì, chỉ "Ừ" một tiếng.
Chuyên viên trang điểm ướm hỏi: "Vậy... hôm nay Lộ lão sư có ý kiến gì về kiểu trang điểm không?"
Lộ Nhâm "Hả?" một tiếng: "Tôi không có ý kiến gì, cô là chuyên viên trang điểm, cô cứ làm theo cảm giác của mình là được."
Chuyên viên trang điểm đó có vẻ hơi ngạc nhiên, sau đó cô ấy cười một cái: "Vậy tôi biết rồi."
Lộ Nhâm thấy cô ấy cười vui vẻ, cũng cười theo.
Mấy cô gái phụ việc phía sau nhịn không được đưa mắt nhìn nhau, rồi bắt đầu "tám" rôm rả trong nhóm chat.
[Đù, mặt trời mọc đằng Tây rồi, Lộ "ké fame" mà cũng dễ nói chuyện thế này á?
Tin được không?]
[Diễn đấy, đều là diễn thôi, chắc chắn là do hôm qua bị một đám người trên Weibo mỉa mai, nên hôm nay đến đây diễn kịch với chúng ta.]
[nsdd.jpg (Ngươi nói đúng đấy)]
[Tôi cảm thấy tâm trạng cậu ta hôm nay khá tốt, mẹ kiếp, hôm nay cậu ta không trang điểm, nãy trên đường tôi nhìn nhầm, lao lên hỏi Lộ Nhâm ở đâu mà cậu ta cũng không giận, dọa chết bà già này rồi.]
[Đừng nói nữa, tôi cũng suýt thì không nhận ra.
Chấn động mèo con.gif]
[May mà người gặp là bà chứ không phải tôi, tôi vừa nãy còn đi kéo người khắp nơi hỏi Lộ "ké fame" ở đâu đây này hi hi hi hi, để cậu ta nghe thấy thì tiêu đời.]
Lúc sau, chuyên viên trang điểm chính chịu trách nhiệm tạo hình quay lại, mấy cô gái bèn cất điện thoại, cùng chuyên viên chính bận rộn lên lên xuống xuống.
Lộ Nhâm ngồi trên ghế, mặc cho mấy cô gái dùng cọ quét tới quét lui trên mặt mình.
Cậu không có cảm giác gì với việc trang điểm, giờ trong đầu toàn suy nghĩ xem cảnh phim này rốt cuộc là thế nào.
Nói đi cũng phải nói lại, tuy vừa nãy cậu bị Ân Bắc Lâm dọa cho run rẩy, nhưng hiện tại, Lộ Nhâm cảm thấy mình đã không còn sợ Ân Bắc Lâm nữa rồi!
Suýt chút nữa tống tiền năm triệu thì đã sao?
Suýt chút nữa có đoạn ghi hình thì đã sao!
Chẳng phải đều là "suýt" thôi sao, đều là chưa thành cơ mà?!
Chính mình cũng đâu có thực sự làm.
Nguyên chủ đúng là có cái tâm địa đó, nhưng cuối cùng chẳng phải vì cậu xuyên qua nên mọi chuyện đều không thành công sao?
Cho dù thế giới này xoay quanh Ân Bắc Lâm, nam chính cũng không đến mức coi thường pháp luật như vậy chứ?
Lộ Nhâm nghĩ thầm.
Đây là xã hội pháp trị!
Tổng không đến mức chỉ vì một ý niệm chưa thành và lịch sử trò chuyện mà đem "thịt" luôn trai thẳng chứ?!
Nhưng còn về khoản nợ 5 triệu xã hội đen phải làm sao đây...
Lộ Nhâm cũng chịu chết.
Nếu là tiền nguyên chủ đi cướp bất hợp pháp thì cậu còn nhận.
Lộ Nhâm lục lọi trí nhớ nguyên chủ nửa ngày, cũng chỉ nhớ ra ban đầu nợ hơn một triệu, không biết làm sao mà lăn lên tận năm triệu.
Tài khoản ngân hàng không biết còn bao nhiêu tiền, nếu thực sự không được...
Hay là tìm Ân Bắc Lâm mượn một ít...?
Hoặc là...
Hoàng Oanh cũng được...?
Nghĩ đến việc không biết đến năm nào tháng nào mình mới trả nổi 5 triệu này, mắt Lộ Nhâm tối sầm lại.
Ôi trời ạ, cái cuộc đời pháo hôi mở đầu nát bét này là sao đây...
Lộ Nhâm nghĩ vẩn vơ đủ thứ trong đầu.
Đúng lúc này, bên cạnh bỗng có người gọi cậu: "Lộ lão sư!"
Chào hỏi xong, người đó mang thứ Lộ Nhâm cần tới: "Đây là kịch bản dự phòng mà ngài muốn."
Lộ Nhâm vội vàng nói lời cảm ơn.
Kệ đi, cứ diễn cho tốt cảnh này đã rồi tính sau.
...
Tuy rằng thật sự có chút không hiểu tại sao Ân Bắc Lâm lại để cậu diễn cảnh này.
Lộ Nhâm lòng đầy thê lương nghĩ, đây rõ ràng là cảnh định tình của nam chính và Nhiêu Manh Manh mà...
đổi thành cậu là cái kiểu gì...
Tâm trạng Lộ Nhâm rối bời không nói nên lời, cảm giác trong đầu như có hai tiểu nhân, tiểu nhân bên trái nói: ...
Kệ mẹ cái hợp đồng kết hôn đi, giờ cậu có cảnh để diễn rồi kìa, còn không phải đóng thái giám nữa!
Tiểu nhân bên kia nói: Không phải thái giám thì đã sao, cái trước không có "gốc", cái này có "gốc" cũng như không.
Tiểu nhân bên trái: "..."
Lộ Nhâm cũng: "..."
Nhưng dù nói thế nào, nếu diễn tốt...
Ân Bắc Lâm, nói không chừng đại nhân đại lượng sẽ tha cho cậu một con đường sống?
Nghĩ vậy, Lộ Nhâm hít sâu một hơi, mở kịch bản ra, dưới ánh đèn tròn lớn của bàn trang điểm từ từ đọc.
Đối với một diễn viên mà nói, Lộ Nhâm có một ưu điểm khá trợ giúp —— tốc độ đọc của cậu rất nhanh.
Gần như chưa đầy mười lăm phút, cậu đã đọc lướt qua nội dung thuộc về mình một lượt.
Vốn dĩ đất diễn của nguyên chủ trong phim này cũng không nhiều, chỉ xem phần của mình trước, đọc sơ qua cộng với ký ức được đánh thức và một số nội dung cập nhật trước đó của Đông Phương Chi Trúc, cậu đại khái đã biết nhân vật mình đóng có vị trí như thế nào.
Thời gian sau đó, Lộ Nhâm lại đọc lại lần nữa, vừa đọc vừa nghiền ngẫm nội dung của bộ phim này.
Toàn bộ cốt truyện "Lưỡi Đao" đi theo hướng trinh thám huyền nghi.
Trần Đao là một thiếu niên có gia cảnh không tốt, tuy chỉ số thông minh rất cao nhưng sau khi cha mẹ lần lượt qua đời, vì bỏ học đại học, có kỹ năng nhưng không có bằng cấp nên không thể tìm được công việc tốt, sống không mấy như ý trong đám bạn học cũ.
Đúng lúc trong thành phố xuất hiện vụ án giết người liên hoàn, nạn nhân thứ năm là thanh mai trúc mã của Trần Đao, Tiểu Nhu.
Kẻ giết người tuyên bố sẽ giết đủ bảy người.
Mà trong buổi họp lớp đêm trước đó, Trần Đao do Ân Bắc Lâm thủ vai bị coi là nghi phạm có khả năng nhất giết chết thanh mai trúc mã.
Tuyến câu chuyện xoay quanh ba người: cảnh sát đang truy bắt điều tra Trần Đao; bản thân Trần Đao; và vị hôn phu của Tiểu Nhu - công tử cục trưởng cục cảnh sát Triệu Chí Tùng.
Nhưng cả bộ phim được triển khai từ góc nhìn của Trần Đao, để rửa sạch hiềm nghi, Trần Đao bắt đầu đuổi theo "lưỡi đao" của kẻ sát nhân, từng bước tìm ra những nghi phạm mà anh cho là hung thủ.
Lộ Nhâm trong đó chỉ đóng vai một kẻ thích giả gái, tên là Ôn Niệm.
Kịch bản không nói rõ ràng ai mới là hung thủ thực sự của vụ án giết người liên hoàn.
Nhưng từ góc độ của Lộ Nhâm, Ôn Niệm này thực ra có nghi vấn rất lớn.
Hơn nữa Ôn Niệm thực sự đã giết người, cho dù hắn không phải hung thủ vụ án liên hoàn thì cũng là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
Bởi vì hắn đã nhân vụ án giết người liên hoàn này mà âm thầm trộn xác chết của người mình giết vào trong đó, ngụy tạo thành vụ án mạng thứ sáu.
Kết cục là mọi bằng chứng đều chỉ về phía Triệu Chí Tùng do Đỗ Hoài thủ vai, Trần Đao cuối cùng đã rửa sạch được hiềm nghi.
Còn Triệu Chí Tùng khi đang lái xe bỏ chạy, vì Trần Đao cung cấp manh mối kịp thời nên bị cảnh sát đuổi kịp, cuối cùng cũng bị bắt vào tù.
Lộ Nhâm đọc đến đây thì gật đầu.
Chẳng trách hôm nay vừa tới đã thấy cảnh Đỗ Hoài bị bắt.
Đỗ Hoài diễn cũng khá đấy chứ.
Nhưng kết cục ở đây có một nút thắt.
Trong lời khai tại cục cảnh sát, Đỗ Hoài khăng khăng khẳng định hắn chỉ giết Tiểu Nhu, những cái xác khác không liên quan đến hắn.
Cả thành phố vì lời khai của hắn mà một lần nữa chấn động.
Lộ Nhâm gật đầu.
Điều này cũng bình thường, vì có một cái xác là do kẻ giả gái này gây ra mà.
Nhưng tại sao đạo diễn Từ lại muốn thêm cảnh này?
Biên kịch vừa gửi kịch bản qua đã mang theo bản tóm tắt cảnh kết thúc tạm thời, Lộ Nhâm xem qua một chút, có chút không hiểu lắm.
Từ góc độ của cậu, cảm giác Ôn Niệm - kẻ giả gái này quyết định giết thêm một người là bởi vì tính cả cái xác hắn trộn vào, thực chất cuối cùng mới chỉ có sáu người chết.
Chỉ cần Ôn Niệm giết Trần Đao, vụ án giết người liên hoàn này sẽ gom đủ cái xác cuối cùng, vừa vặn đại diện cho Thất đại tội.
Hơn nữa vốn dĩ trong quá trình tiếp xúc, mối quan hệ giữa hắn và Trần Đao cũng kiểu nửa chính nửa tà, hắn giúp Trần Đao rửa sạch tội danh, nhưng trong quá trình đó lại nảy sinh hứng thú với Trần Đao.
Vì vậy hắn đã mời nhân vật chính cực kỳ chính nghĩa Trần Đao đi tới con đường nơi Đỗ Hoài bị bắt để cùng dã ngoại —— sau đó là săn giết Trần Đao.
Nói thật, Lộ Nhâm xem đến đây vẫn còn chút không hiểu.
Động cơ của Ôn Niệm thì rất dễ đoán, một kẻ biến thái có hứng thú muốn giết người, rất hợp lý.
Nhưng tại sao Trần Đao lại đồng ý, cảm giác như không có động cơ gì cả.
Vốn dĩ Trần Đao khó khăn lắm mới rửa sạch được những điểm nghi vấn trên người mình, giờ còn đến lội vũng nước đục này, hoàn toàn là tự mình nghĩ không thông mà.
Nhưng vì kịch bản đã yêu cầu diễn như vậy rồi, Lộ Nhâm cũng không còn cách nào khác, diễn thôi.
Cậu xem qua lời thoại, chỉ có hai câu.
"Thực ra tôi luôn muốn cảm ơn anh."
"Con dao này, thật sự rất đẹp, anh nói đúng không."
Cả hai câu thoại này đều có chút làm màu.
Tuy nhiên lại rất dễ hiểu.
Lộ Nhâm sờ cằm, câu nói đầu tiên ý của Ôn Niệm rất trực bạch.
Hắn với tư cách là một kẻ đâm bị thóc chọc bị gạo, dưới sự hỗ trợ của Trần Đao đã trộn được cái xác mình giết trước đó vào để thoát khỏi sự truy bắt của cảnh sát, hắn quả thực phải cảm ơn Trần Đao.
Cảm ơn Trần Đao theo đúng nghĩa đen.
Câu thứ hai, Lộ Nhâm suy nghĩ một chút, cũng tìm thấy chút cảm giác.
Câu chuyện "Lưỡi Đao" có tên là Lưỡi Đao, con dao bên trong tự nhiên là một biểu tượng quan trọng trong phim.
Ngoài việc tên của nhân vật chính Trần Đao có chữ "Đao", thực tế trong bộ phim này có rất nhiều nơi có những ẩn dụ lớn nhỏ về dao.
Ví dụ như gã công tử bột do Đỗ Hoài thủ vai, trong cách bài trí nhà cửa có một thanh kiếm Nhật.
Trần Đao sau này đi bán hoa quả, trong tay cũng thường xuyên dùng dao gọt hoa quả.
Nữ ba do Nhiêu Manh Manh thủ vai cuối cùng cũng dùng dao rạch bị thương tay kẻ tấn công mình mới để lại được bằng chứng.
Ôn Niệm với tư cách là một nhân vật có đất diễn nhiều hơn vai quần chúng một chút nhưng ít hơn nữ ba, trên người Ôn Niệm đương nhiên cũng có dao.
Hắn là một kẻ giả gái, là một kẻ giả gái thiết lập nhân vật tinh anh.
Tinh anh, tự nhiên là vest, yến tiệc, dao ăn là biểu tượng của kẻ giả gái này.
Khi mặc đồ nam, hắn sẽ không ăn đồ Tây, không dùng dao ăn; khi mặc đồ nữ, hắn sẽ đặc biệt cùng đối tượng sắp bị sát hại dùng bữa tối.
Dao ăn, chính là sự sát chóc của hắn.
Lần đầu tiên hắn giết người, hắn cũng hỏi một câu như vậy: "Con dao này, có đẹp không."
Vốn dĩ cảnh cuối cùng đóng máy của nguyên chủ dừng lại ở việc mời nam chính cùng dùng bữa tối.
Đáng lẽ mọi chuyện đến đây là đã để lại dư vị rồi, nhưng đạo diễn Từ bỗng nhiên thêm cảnh đi dã ngoại này, lại bảo cậu đối mặt với nam chính hỏi "Con dao này có đẹp không", cuối cùng bị nam chính tự vệ phản sát.
So với một kịch bản khiến Trần Đao một lần nữa rơi vào nguy hiểm một cách thụ động, dư vị của việc đồng ý cùng dùng bữa tối kia đã đủ rồi, bổ sung thêm cảnh này cảm giác hơi thừa thãi...
Lộ Nhâm có chút mờ mịt.
...
Liệu có phải không đơn giản như thế?
Cậu vốn định suy nghĩ thêm chút nữa, đọc lại kịch bản một lần nữa, thì bỗng nhiên vai bị vỗ nhẹ.
"Lộ lão sư, cậu xem một chút."
Hóa ra là tạo hình của cậu đã xong rồi.
Lộ Nhâm ngẩng đầu nhìn vào gương, giây tiếp theo, miệng không tự chủ được mà há hốc thành hình chữ O: "Đù..."
Má...
Chuyên viên trang điểm đứng bên cạnh rất đắc ý nói: "Lộ lão sư, thế nào, vẫn ổn chứ hả."
Đâu chỉ là ổn.
Dưới ánh đèn gương hình bầu dục, Lộ Nhâm lắp bắp: "Cái này đúng là... quỷ rìu thần đục (tay nghề siêu đẳng) mà?"
Chuyên viên trang điểm ha ha cười, lại giúp cậu chải tóc.
Mái tóc dài quá tai xõa mềm mại sau đầu, ngũ cốc lông mày của "cô ấy" thanh lạnh mà lại diễm lệ, kinh ngạc nhìn mình trong gương.
Không hổ là đệ nhất tà thuật Đông Á, Lộ Nhâm mặt đầy kinh hãi, mẹ nó cũng tà môn quá rồi...
...
Đây, thật sự vẫn là cậu sao...?
Nếu nhất định phải nói, hiệu quả tổng thể của lớp trang điểm này là anh khí hơn phụ nữ, nhưng lại nhu mì hơn đàn ông.
Thực ra ngũ quan vốn dĩ của Lộ Nhâm không phải kiểu nam tính góc cạnh, cơ mặt phẳng phiu, nếu thực sự muốn vẽ giống một cô gái thì cũng không phải không được.
Nhưng chuyên viên trang điểm này lại đi con đường khác biệt, không làm lông mi giả hay trang điểm mắt cầu kỳ, ngược lại còn tăng thêm vẻ anh khí cho lông mày của cậu, đồng thời chỉnh lại đường nét khuôn mặt.
Cô ấy tập trung trang điểm môi cho Lộ Nhâm.
Chì kẻ môi tỉ mỉ phác họa ra dáng môi, cọ môi tán đều, tạo thành một đôi môi đỏ cực kỳ có dư vị, phát huy tối đa ưu điểm dáng môi của Lộ Nhâm.
Khiến ngũ quan của cậu thoạt nhìn là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, nhưng nhìn kỹ lại thấy có chút giống một chàng trai có tướng mạo nữ tính.
Rất đẹp.
Chuyên viên trang điểm bảo người mang tóc giả tới, sau đó thuần thục ngồi xổm sau lưng cậu.
"Lộ lão sư, bây giờ cậu nhìn sẽ thấy hơi khác lạ, đợi lát nữa đội tóc lên, đảm bảo Lộ lão sư sẽ đẹp đến mức không phân biệt được nam nữ."
Nói xong, chuyên viên trang điểm túm tóc cậu, gắn thêm lọn tóc giả.
Mấy cô gái phía sau đều kinh hô thành tiếng, Lộ Nhâm đỏ mặt đội tóc giả đứng dậy, trong tay lại bị mấy cô gái nhét vào một thứ.
Bộ quần áo kia thì thôi đi, Lộ Nhâm nhìn lọ sơn móng tay đỏ chót trên tay mình, ngây người: "...
Cái này tôi cũng phải dùng?"
Chuyên viên trang điểm gật đầu một cách nghiêm túc.
"Đúng vậy, trên tay sơn sai cũng không sao, nhưng nhớ là móng chân cũng phải sơn đấy nhé."
Cô ấy nói xong, xoạch một cái đóng cửa xe hóa trang lại.
...
Mấy cô gái bước xuống xe hóa trang, vừa cười hi hi vừa mở nhóm chat.
[Mẹ ơi lại bị Lộ "ké fame" làm cho kinh diễm, tôi có tội.]
[Ha ha tôi cũng có tội, nhưng các bà có thấy biểu cảm của Lộ "ké fame" lúc nghe bảo sơn móng chân không, mặt xanh lè luôn cười chết mất.]
[Thấy rồi, ha ha cậu ta bị cái quỷ gì vậy, sao lúc này lại giả vờ ngây thơ thế, rõ ràng chính cậu ta từng làm móng mà.]
[Hình ảnh.jpg]
[Tôi chụp được rồi này.]
[Đù đỉnh quá, tay bà nhanh thật đấy, nãy tôi cũng định chụp mà sợ cậu ta gửi thư luật sư cảnh cáo.]
[Tôi chụp lén đấy, nhưng mà thật sự đẹp quá trời ơi, nãy cậu ta đội tóc giả xong, tôi rung động luôn rồi, muốn cưới quá đi.]
[Bà tỉnh lại đi, Lộ "ké fame" quan hệ thân mật với hơn 20 người đàn ông rồi, còn nhiều hơn số đàn ông bà từng nắm tay cả đời này đấy, đến lượt bà chắc?]
[Ha ha ha ha ha]
[Cười không sống nổi]
[Nhưng mà đúng là khá đẹp, cơ mà nếu nói về đẹp thì Lạc Cửu Ca vẫn đẹp hơn nhiều.]
[Cái đó là đương nhiên, Lạc Cửu Ca là đệ nhất mỹ nhân giới giải trí được công nhận mà.]
Mấy người đang tán dóc rôm rả, đúng lúc này, cửa bỗng nhiên bị kéo ra.
Mấy người đang nghịch điện thoại đồng thời dừng động tác, đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm người từ trên xe bước xuống.
Một đôi cao gót quai ngang màu đen, run rẩy bước ra.
Trên mu bàn chân trắng nõn vắt ngang một dải băng đen đan kết đẹp mắt, ngón chân trắng trẻo, từng ngón tròn trịa như ngọc, sơn móng tay màu đỏ càng tôn lên vẻ yêu kiều lạ thường.
Nhẹ nhàng dẫm lên mặt đất, thấp thoáng có thể thấy những đường gân thanh mảnh nổi lên, men theo đó đi lên, mắt cá chân thon thả dài mảnh, đường nét bắp chân mượt mà đẹp đến kinh ngạc.
...
Lộ Nhâm xỏ đôi giày cao gót này, đi đứng xiêu vẹo bước xuống xe.
Mấy cô gái đối diện vừa nãy còn nói nói cười cười, không hiểu sao khi cậu vừa xuống, tất cả đều dùng biểu cảm đần thối ra nhìn cậu.
Lộ Nhâm bị những ánh mắt chằm chằm nóng rực của họ nhìn đến mức có chút ngượng ngùng, mặt đỏ bừng kéo kéo vị trí trước ngực.
Đây là một bộ váy dài Bohemian màu đỏ kiểu cổ yếm bắt chéo, phần dưới là những lớp váy xếp nếp xòe ra như những cánh hoa hồng, phần trên chỉ là hai sợi dây quai bắt chéo.
Là một trai thẳng lần đầu mặc đồ nữ, Lộ Nhâm cảm thấy vị trí trước ngực đặc biệt kỳ lạ, vừa cúi đầu kéo một cái, chuyên viên trang điểm bên cạnh đã lao vọt tới, dọa cậu giật mình.
Chuyên viên trang điểm đó mặt mày nghiêm túc nói: "Lộ lão sư, cậu đừng có làm những động tác không nhã nhặn như thế vào lúc mình đẹp nhất chứ."
Lộ Nhâm: "..."
Một nữ nhân viên nhịn không được thì thầm vào tai cô gái bên cạnh, cô ấy khẽ thốt lên một tiếng "Đù mợ".
"Lộ 'ké fame' mà ăn mặc thế này sớm thì trước đây tôi đâu có nỡ mắng cậu ta..."
"Đúng thế, đù mợ, tôi rút lại lời nói, tôi thấy giờ cậu ta còn đẹp hơn cả Lạc Cửu Ca."
"Mẹ nó... thế này cũng đẹp quá rồi, cậu ta là đàn ông con trai mà mọc mũi sừng thế này, còn để người khác sống nữa không..."
"Trời ạ, sao cậu ta làm được cái kiểu vừa thiếu niên vừa thiếu nữ, vừa gợi cảm vừa ngây thơ vậy nhỉ?"
Lộ Nhâm thấy mấy cô nàng cứ rầm rì nói nhỏ với nhau, chính cậu cũng thấy ngại.
Cậu gãi gãi đầu, nhịn không được hỏi: "Tôi trông thế này kỳ lắm sao?"
Câu hỏi này của cậu vừa thốt ra, phản ứng cực kỳ nhiệt liệt.
Mấy cô gái lắc đầu lia lịa.
"Hoàn mỹ, tôi chỉ có một từ thôi!
Thực sự hoàn mỹ!"
Một cô gái trực tiếp giơ hai ngón tay cái lên: "Lộ lão sư cậu không kỳ chút nào đâu thật đấy, đẹp đến mức thảm khốc!
Đẹp đến mức người khác không có đường sống!"
Lộ Nhâm: "..."
Khóe miệng Lộ Nhâm giật giật, cũng... cũng không cần phải cường điệu như vậy đâu...
Có lẽ là hôm nay Lộ Nhâm trông đặc biệt dễ nói chuyện, lại dễ bị bắt nạt.
"Lộ lão sư, mạo phạm rồi."
Một cô gái nhịn không được, đưa tay sờ vào xương quai xanh của Lộ Nhâm một cái: "Trời ạ, xương quai xanh của Lộ lão sư có thể đặt được cả đôi đũa luôn rồi."
"Vừa phẳng vừa thẳng!"
Lộ Nhâm: "...
Hả?"
Còn chưa kịp phản ứng, thắt lưng cũng bị véo một cái, Lộ Nhâm rùng mình, giây tiếp theo, lại có một cô gái u uất nhìn cậu: "Lộ lão sư, eo của cậu cũng nhỏ quá đi."
"Bắp chân còn không có lông, lão sư cậu đi triệt lông ở bệnh viện nào vậy."
Lộ Nhâm cả đời này chưa từng bị nhiều phụ nữ "động tay động chân" như vậy, cả khuôn mặt đỏ không thể tả.
Cậu bị sự nhiệt tình hung hãn này dọa cho bất giác lùi lại một bước: "Tôi, tôi vốn dĩ không có mấy lông..."
"Không có lông sao?
Lộ Nhâm lão sư thật là tuyệt... thiên sinh lệ chất (vẻ đẹp trời ban) quá đi!"
Khóe miệng Lộ Nhâm giật giật, chữ "tuyệt" vừa nãy chắc không phải định nói cậu là "tuyệt phẩm" đấy chứ?
"Các cô là con gái, vẫn nên dè dặt một chút," Lộ Nhâm đỏ tai xua tay, bảo bọn họ đừng sờ nữa, "Dù sao tôi cũng là con trai..."
Cậu nói xong một cách nghiêm túc, mấy cô gái nhìn cậu một cái rồi đồng thanh cười lớn.
Mấy cô nàng đó chẳng những không thu liễm mà còn bắt đầu trêu chọc Lộ Nhâm.
"Lộ lão sư sao hôm nay lại thẹn thùng thế nhỉ?"
"Hi hi, Lộ lão sư thích con gái dè dặt sao?
Vậy bây giờ tôi sẽ dè dặt một chút nè~"
"Like like, Lộ lão sư lúc thẹn thùng còn đẹp hơn đó!"
"Lão sư hay là nhấc váy lên làm một dáng pose đi, tôi biết chỉnh ảnh, tôi có một tài khoản Ulzzang hàng triệu người theo dõi, có thể đăng hình ngài lên không?"
Lộ Nhâm: "..."
Cũng may lúc này nhân viên hậu trường gọi người tới, mới cứu cậu thoát khỏi động Bàn Tơ.
Mặc dù chàng trai chịu trách nhiệm đến gọi cậu chính là người đã chặn cậu ở cửa hôm nay, vừa nhìn thấy cậu là mặt đỏ bừng, nói năng lộn xộn gọi tên cậu thành "Lộ Nhâm Nhâm".
Phản ứng của những người này lớn như vậy khiến Lộ Nhâm có chút chột dạ, lại có chút thẹn thùng khó tả.
Cậu là một đại nam nhân, mặc đồ nữ có đẹp đến mấy... cũng không phải chuyện gì đáng được tán thưởng, okay!
Phía bên kia.
Nhiêu Manh Manh nắm chặt nắm đấm, che mặt, tức đến mức mặt nhỏ trắng bệch, biểu cảm đều có chút dữ tợn.
Trợ lý bên cạnh nhỏ giọng khuyên cô: "Thôi mà, Manh Manh, nghe nói cái này là do cân nhắc cốt truyện nên mới để Lộ Nhâm lên thay, lần sau vẫn còn cơ hội."
"Cốt truyện!?"
Nhiêu Manh Manh cao giọng, nhưng may là giây tiếp theo cô đã phản ứng lại, cố gắng hít một hơi thật sâu.
Hàm răng trắng cắn chặt, Nhiêu Manh Manh nghiến răng nghiến lợi nói: "Cốt truyện gì mà bỏ mặc một người phụ nữ như tôi không dùng, lại dùng một gã đàn ông đi đóng vai phụ nữ?"
"...
Cậu ta chẳng phải vốn dĩ là đóng vai kẻ giả gái ở trong đó sao?"
"Không thể nào!
Đây là cảnh kết thúc cơ mà, kỹ năng diễn xuất của cậu ta nát như vậy, sao có thể để cậu ta kết màn được..."
"Hơn nữa, hôm nay cậu ta còn mặc đồ Balwin tới, Lộ Nhâm chắc chắn lại bấu víu được gã nào rồi!"
Nhiêu Manh Manh mắng một câu: "Đúng là..."
Đúng là đê tiện!
Ba chữ này của Nhiêu Manh Manh vừa định thốt ra khỏi miệng, nhưng giây tiếp theo, lời nói lại nghẹn ở cổ họng.
Lộ Nhâm được một nhóm người vây quanh đi tới.
Toàn bộ trường quay im lặng một cách kỳ quái trong vài giây.
Giây tiếp theo, phim trường như sôi sục, lập tức toàn là những tiếng bàn tán nhiệt liệt và kinh hô.
Lộ Nhâm dường như bị đám đông làm cho đỏ mặt, mái tóc dài lượn sóng xõa sau đầu, mặc một chiếc váy đỏ, chiếc cổ lộ ra thon dài như một con thiên nga.
Dù dáng vẻ đi giày cao gót khập khiễng trông rất chật vật, nhưng chính vì sự chật vật không thích nghi này mà trên gò má cậu dường như lại có thêm một vệt ửng hồng, đôi mắt đen láy, làn da như tuyết, chiếc váy dài đỏ thẫm, khí chất tự nhiên mang một vẻ phong tình thẹn thùng.
Người bên cạnh không biết nói gì, cậu suýt chút nữa vấp ngã, may mà tự mình đứng vững được ——
Chỉ là e thẹn như hờn dỗi lườm đối phương một cái.
Đẹp không sao tả xiết.
Chữ "đê tiện" của Nhiêu Manh Manh kẹt lại trong cổ họng, nửa ngày trời, "ngọc nữ thanh thuần" Nhiêu Manh Manh nhịn không được chửi thề một tiếng, đờ đẫn nhìn Lộ Nhâm đi qua.
Trợ lý bên cạnh cũng há hốc mồm.
Lộ Nhâm... cái tên ái nam ái nữ đó, lúc giả gái sao lại có thể lấy mạng người ta như thế chứ.
Cùng lúc đó.
Đôi mắt sâu thẳm khẽ ngước lên.
Ân Bắc Lâm thong thả khép kịch bản trong tay lại, khóe môi như đang thưởng thức, khẽ nhếch lên.
...
Lộ Nhâm gần như là trốn tránh suốt cả đoạn đường mới tìm được một chỗ yên tĩnh.
Vì mặc váy nên cậu cũng không tiện xoạc chân quá rộng, chỉ có thể hơi khoanh chân, chống cằm nghiền ngẫm kịch bản.
Trước mặt bỗng đổ xuống một bóng đen.
Lộ Nhâm nhìn lại, hóa ra là đạo diễn Từ.
Cậu nhất thời thấy hơi ngượng, vội vàng ngồi ngay ngắn lại.
Từ ký ức của nguyên chủ, đạo diễn Từ vốn chẳng mấy khi đếm xỉa đến cậu, ban đầu Lộ Nhâm có ý định muốn thỉnh giáo đạo diễn Từ, nhưng vì những ký ức này nên cuối cùng cậu nghĩ lại, thôi vậy.
Không ngờ đạo diễn Từ lại phá lệ chủ động tìm tới cậu.
Lộ Nhâm vội nói: "Chào đạo diễn Từ ạ."
"Ừ."
Đạo diễn Từ nghiêm túc gật đầu: "Chào cậu."
Chào xong, không khí bỗng im lặng một hồi.
Lộ Nhâm cười gượng, hỏi: "Đạo diễn Từ, có chuyện gì không ạ?"
...
Sao cảm giác như đạo diễn Từ còn chẳng biết tên mình là gì vậy?
"Không có việc gì lớn," đạo diễn Từ dường như cũng nghĩ đến điểm này, ông ho một tiếng, "Cậu là do Bắc Lâm đề cử, tôi chỉ đến xem thử thôi."
"Hình tượng của cậu..."
Đạo diễn Từ trầm ngâm một chút, nghiêm mặt nói: "Bắc Lâm nói không sai, quả thực rất hợp."
Lộ Nhâm hơi ngại: "Có lẽ lần tạo hình này khá phù hợp ạ..."
"Cực kỳ phù hợp."
Đạo diễn Từ gật đầu, lời nói còn nhiều hơn lúc nãy, "Trước đây còn có thể quay lại một lần nữa, lần này là váy đỏ, mấy cảnh ở quán bar trước đây có thể đổi thành màu trắng, màu trắng chắc chắn sẽ còn đẹp hơn chút..."
Nói đến đây, đạo diễn Từ ho khụ một tiếng, lấy lại vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi là đang nói về cái đẹp trên phương diện điện ảnh, cậu đừng có nghĩ lung tung."
"Tôi biết mà," Lộ Nhâm lại càng ngại hơn, gãi gãi đầu, "Cảm ơn đạo diễn ạ."
Lộ Nhâm vốn có chút lúng túng, một phần là vì trong ký ức nguyên chủ, đạo diễn Từ này tính tình quái gở, lời lẽ sắc sảo khiến cậu có chút sợ hãi.
Mặt khác, hồi đại học khi đi chạy việc ở các đoàn phim, cậu đều không thể trực tiếp gặp đạo diễn chính, thường ngày đều nói chuyện với phó đạo diễn hoặc thậm chí là trợ lý phó đạo diễn, bỗng dưng gặp đạo diễn tổng quát, Lộ Nhâm vẫn thấy áp lực như núi.
Nhưng giờ xem ra, đạo diễn Từ nói chuyện vẫn rất ôn hòa.
Lộ Nhâm vội vàng nắm lấy cơ hội này, hỏi: "Đạo diễn, thực ra ở đây cháu có một chỗ không hiểu lắm."
Lộ Nhâm kể lại những suy nghĩ trước đó của mình về kết cục cho đạo diễn Từ nghe, sau đó có chút thắc mắc hỏi: "Đạo diễn, mục đích của cảnh phim này là gì ạ?
Có phải là cháu chuẩn bị săn lùng nhân vật chính, sau đó bị nhân vật chính tự vệ phản sát không ạ?"
Đạo diễn Từ nghe câu hỏi của cậu, khuôn mặt vốn đang nghiêm nghị cũng dần trở nên nhu hòa theo chủ đề.
Đợi Lộ Nhâm hỏi xong, ông trầm ngâm một lát rồi nói: "Cậu có suy nghĩ riêng của mình là chuyện rất tốt."
"Nhưng đối với cảnh phim này, tôi không muốn gò bó suy nghĩ của cậu," đạo diễn Từ nói, "Cậu có thể nghĩ theo hướng đó, cũng không vấn đề gì."
Mặc dù lần này ông rất hài lòng với hình tượng của người mới này.
Nhưng đạo diễn Từ không đánh giá cao kỹ năng diễn xuất của cậu ta.
Dù không nhớ tên, nhưng vài lần biểu hiện trước đó của đứa nhỏ này, kỹ năng diễn xuất đưa ra cũng chỉ ở mức suýt soát đạt yêu cầu.
May mắn là nhân vật kẻ giả gái này vốn xuất hiện không nhiều, dựa vào cắt ghép và ánh sáng cũng có thể đạt được hiệu quả gây ấn tượng mạnh.
Vì vậy, ngay cả lần này, dù người mới này làm việc trông có vẻ đã "khai khiếu" một chút, nhưng đạo diễn Từ vẫn không có kỳ vọng gì nhiều.
Thứ gì thực hiện được mới có giá trị để nói.
Loại chuyện nói hay không nói cũng chẳng khác biệt gì thì không có ý nghĩa.
Thà rằng không nói, để cậu ta phát huy theo bản năng, biết đâu lại có hiệu quả tốt hơn.
Nghĩ vậy, đạo diễn Từ bèn nói: "Cậu cứ nhớ kỹ lời thoại, nhập tâm vào nhân vật là được rồi."
"Đây là cảnh quay ngẫu hứng, khá coi trọng phản ứng tức thời, Bắc Lâm sẽ dẫn dắt cậu vào cảm xúc."
"Cậu cứ nhập vai, truyền đạt lại phản ứng của Bắc Lâm đối với cậu và của cậu đối với cậu ta là đủ rồi."
...
Chỉ cần truyền đạt lại phản ứng một cách tốt nhất là được sao?
Cho đến khi mọi người đã vào vị trí, thực sự chuẩn bị Action, Lộ Nhâm vẫn có chút không hiểu.
Trần Đao do Ân Bắc Lâm thủ vai đứng đối diện "cô".
Nhân vật Trần Đao là một người ít nói, một thiên tài chỉ dùng hành động để đưa ra bằng chứng.
Ánh đèn đường mờ ảo, hiện tại là lúc hoàng hôn, ánh sáng lịm dần nơi đường chân trời.
Ánh ráng chiều tráng lệ, phản chiếu những tia sáng mờ mịt trong mắt Lộ Nhâm.
Cậu thong thả dùng dao nhỏ cắt thịt bằng tay phải.
Một cơn gió thổi qua, một lọn tóc bên tai bay nhẹ ra sau.
Ôn Niệm khẽ vuốt lọn tóc, giọng cậu trầm xuống, lộ ra vẻ dịu dàng kỳ quái không nói nên lời: "Anh biết không... tôi, luôn rất muốn cảm ơn anh."
Đạo diễn Từ đang cầm máy thu âm, nghe thấy giọng nói của Lộ Nhâm, đôi lông mày nghiêm nghị của ông bỗng nhếch lên một cái.
Lời thoại này...
đọc cũng khá đấy.
Trần Đao dường như không có cảm giác gì với lời nói của Ôn Niệm, chỉ lẳng lặng ăn phần cơm của mình.
Lời của đạo diễn Từ vẫn còn vang vọng bên tai cậu.
—— "Cậu cứ nhớ kỹ lời thoại, nhập tâm vào nhân vật là được rồi."
Hành động của Ân Bắc Lâm quá cứng nhắc và trầm mặc.
Lộ Nhâm có chút không biết nên làm thế nào cho đúng.
Lời thoại trong này vốn dĩ cậu chỉ có một câu "Anh biết không, tôi luôn rất muốn cảm ơn anh.", cộng thêm một câu "Con dao này, thật đẹp, anh nói xem có phải không?"
Nói xong cậu đáng lẽ phải cầm con dao ăn Tây chuyên dụng, bắt đầu ra tay với Trần Đao.
Nhưng đạo diễn Từ bảo cậu để Ân Bắc Lâm dẫn dắt vào vai, nhưng Ân Bắc Lâm hoàn toàn không động đậy, cậu làm sao để anh dẫn dắt được?
Không ổn, chỉ trong vài giây, não Lộ Nhâm xoay chuyển cực nhanh, ánh mắt trầm xuống, đưa ra quyết định.
Trong khung hình.
Tay phải cầm dao ăn của Ôn Niệm khẽ cử động.
"Cô" khẽ nheo mắt, tay kia vén lọn tóc dài đang gây cản trở, như thể mãn nguyện mà đưa một miếng thịt bò vào miệng.
Đôi môi của cậu hôm nay được tô đỏ rực rỡ, bữa dã ngoại chỉ có ánh đèn xe, ánh sáng không rõ ràng, nuốt xuống miếng thịt bò tái vừa tầm này, cứ như thể thịt người trộn lẫn với máu đang được nhai từng chút một trong miệng.
Trần Đao ngồi bên cạnh vẫn không hay không biết, chỉ cắm cúi ăn phần cơm của mình.
"Keng!"
Lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua miếng bít tết, mũi dao va vào đĩa ăn.
Mãi đến khi tiếng động vang lên, Trần Đao mới như sực nhận ra mà nhìn qua, động tác cầm dao ăn cũng hơi khựng lại.
"Con dao này..."
Ôn Niệm khẽ giơ tay phải lên, cười kỳ quái nhẹ giọng hỏi.
Giây tiếp theo, Ôn Niệm, hay đúng hơn là Lộ Nhâm, đôi mắt đột nhiên trợn tròn.
Câu nói "Con dao này thật đẹp" của cậu còn chưa kịp nói xong.
Lộ Nhâm trợn to mắt, nhìn xuống dưới.
Một con dao đang áp sát vào bụng cậu.
Gần như không có điềm báo trước, cổ bị bóp chặt, tóc bị kéo mạnh xuống, Trần Đao, hay đúng hơn là Ân Bắc Lâm với ánh mắt sâu thẳm áp sát tới.
Lộ Nhâm trong chốc lát nghẹt thở, ngay cả lời thoại cũng quên mất.
Con dao ăn tượng trưng cho sự sát chóc rơi xuống đất.
Trần Đao nhặt nó lên.
Lộ Nhâm buộc phải ngẩng đầu lên, Trần Đao nhìn cậu với thần sắc đờ đẫn lạnh lùng.
Con dao ăn lướt đi dọc theo đường nét khuôn mặt.
Cổ họng Lộ Nhâm nuốt khan, cơ thể run rẩy không thể kiểm soát.
Vừa định vùng vẫy, xương quai xanh mỏng manh của cậu bỗng cảm thấy một cơn đau rát cháy bỏng lướt qua, giây tiếp theo, một vết máu hiện ra trên đó.
Ân Bắc Lâm...
Cái tên điên Ân Bắc Lâm này, vậy mà dám dùng dao thật rạch cậu.
Lộ Nhâm nhìn Ân Bắc Lâm với vẻ không thể tin nổi và sợ hãi.
Có phải anh thật sự muốn giết cậu không...
"Con dao này..."
Gương mặt tĩnh lặng như giếng cổ của Trần Đao chợt mỉm cười.
Một nụ cười thần bí và kỳ quái.
"Thật đẹp, anh nói xem có phải không?"
Sau lưng Lộ Nhâm lập tức toát một trận mồ hôi lạnh.
"Cut!"
Đạo diễn Từ vỗ tay nồng nhiệt: "Được, rất được!
Quay đến đây thôi!"
"Rất tuyệt!"
Đoàn phim lập tức reo hò, tim Lộ Nhâm vẫn đập thình thịch.
Mọi người xung quanh đang ăn mừng, nhưng cậu lại cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại.
Lộ Nhâm cuối cùng cũng phản ứng lại được tại sao lại bổ sung thêm màn này rồi.
Hóa ra từ đầu đến cuối, Trần Đao mới là hung thủ thực sự của vụ án giết người liên hoàn.
Cậu, mới chính là cái xác thứ bảy bị săn đuổi.
Nhưng mà...
Nhưng mà!!
Tại sao hô "Cut" rồi mà Ân Bắc Lâm vẫn còn đang diễn với cậu ở đây hả??
Lộ Nhâm nuốt nước bọt, tay chống phía sau, cơ thể không ngừng lùi lại.
Tuy nhiên, Ân Bắc Lâm mỉm cười với cậu, từng bước một đi về phía cậu.
Nụ cười đó toát ra một vẻ tà mị không nói nên lời, Ân Bắc Lâm và Trần Đao vào lúc này như hòa làm một.
Lưng bị một vật gì đó không rõ chọc vào, giây tiếp theo, cằm đã bị người ta dùng dao nâng lên.
Lưỡi dao lạnh lẽo áp sát vào cằm, cổ họng Lộ Nhâm nghẹn lại, không nói nên lời.
Giây tiếp theo, Ân Bắc Lâm cúi người xuống.
Giống như chuột bị mèo bắt được, cơ thể Lộ Nhâm run rẩy dữ dội hơn.
Hai tay bị kéo lên, giọng nói trầm thấp từ tính của Ân Bắc Lâm vang lên bên tai cậu một cách dịu dàng đến đáng sợ.
"Chẳng phải đã nói là sẽ làm món đồ chơi ngoan ngoãn nhất sao?"
Trong chất giọng hoa mỹ đó mang theo một tia lạnh lùng không cho phép kháng cự, "Cậu định đi đâu?"
Đi đâu?
Đi đâu đâu chứ?
Chẳng phải lão tử chỉ là xuống xe sớm một chút thôi sao?
Có cần phải điên đến mức này không hả nam chính?
Hai tay bị người ta dùng một tay tóm gọn.
Gương mặt Ân Bắc Lâm phóng đại trước mắt cậu, khoảng cách chưa đầy một gang tay, Lộ Nhâm thậm chí có thể nhìn thấy rõ mồn một một nốt ruồi nhạt trên mí mắt Ân Bắc Lâm.
Hàng mi dài của Ân Bắc Lâm như cánh quạt đen, đồng tử đen nhánh như mực tà ác, lặng lẽ, thâm sâu không lường được mà nhìn chằm chằm cậu.
Cằm vẫn bị con dao ăn siêu sắc bén kia áp vào.
Cảm giác lạnh lẽo và chí mạng đó khiến Lộ Nhâm chỉ muốn trào nước mắt!
Lộ Nhâm run rẩy lên tiếng: "Tôi, anh, tôi... tôi sa——"
Một câu "tôi sai rồi" còn chưa nói xong.
Ân Bắc Lâm bỗng buông bàn tay đang áp vào cằm cậu ra.
Hơi thở đình trệ.
Giây tiếp theo, ánh mắt Lộ Nhâm đờ đẫn dõi theo ngón tay thon dài sạch sẽ của Ân Bắc Lâm hướng xuống dưới, nhìn Ân Bắc Lâm nhẹ nhàng ấn lên chỗ xương quai xanh của cậu.
—— Có thêm một miếng băng cá nhân.
Lộ Nhâm: "...?"
Không hiểu rõ tình hình, Lộ Nhâm ngẩng đầu lên, ngây ngô nhìn Ân Bắc Lâm.
"Nhìn tôi làm gì."
Ân Bắc Lâm dường như bị biểu cảm ngớ ngẩn như bị đần này của Lộ Nhâm làm cho vui vẻ, khóe môi nhếch lên một cách không rõ ràng.
Anh nhàn nhạt hỏi: "Không đứng dậy sao?"
"....???
Cái gì???"
Dường như thấy cậu vẫn chưa phản ứng lại, người đối diện khẽ cười nhạt một tiếng, lắc đầu.
Còn chưa đợi Lộ Nhâm kịp hoàn hồn, cánh tay thắt chặt, cậu đã được Ân Bắc Lâm đỡ đứng dậy.
Mãi cho đến khi cậu đứng vững trên đôi giày cao gót quai ngang đó, Ân Bắc Lâm mới thu tay về.
Đôi mắt phượng sáng như sao khẽ rũ xuống.
Lộ Nhâm hoàn toàn mù tịt.
Giây tiếp theo, cậu nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng cười nhạo trầm thấp quen thuộc.
"Đồ ngốc."
Lộ Nhâm: "...??"