Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1720


Tần Minh Nguyệt nhướng mắt nhìn, bình thản nói: "Tôi có nói anh ấy vô tội sao? Chẳng qua chưa có thời gian xử lý thôi".

Âu Dương Triết cười lạnh một tiếng, thong dong nói: "Tốt lắm, vậy tôi muốn xem xem hôm nay cục trưởng Tần chuẩn bị xử lý người này thế nào".

Nói đoạn, anh ta câu ngón tay ra hiệu.

Một gã vệ sĩ nhanh nhẹn mang ghế tới, Âu Dương Triết ngồi xuống, thảnh thơi vắt chéo chân.

Bộ dạng như thể chờ xem trò vui.

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Gã Âu Dương Triết này đúng là hơi khó chơi đấy.

Hơn nữa, không biết vì sao, đứng trước mặt Âu Dương Triết, anh luôn có cảm giác bị người này đè trên một bậc.

Loại cảm giác này hết sức khó chịu.

Tần Minh Nguyệt lạnh mặt, nói: "Tôi làm thế nào còn cần anh dạy chắc?"

Âu Dương Triết nhún vai, nói: "Cô mà không làm theo quy định thì tôi đây đành phải tìm người nào khác biết làm theo quy định đến xử lý thay thôi".

"Như vậy có đúng không nhỉ, Tiểu Tĩnh?"

Nói đoạn, anh ta nhếch môi nở một nụ cười thần bí.

Âu Dương Tĩnh nghe nói thế, mày càng nhíu chặt hơn.

Hử?

Trương Minh Vũ thấy vậy, đáy mắt thoáng một tia nghi hoặc.

Thế là sao nhỉ?

Hai người này... không cùng một phe?

Một lúc sau, Âu Dương Tĩnh vẫn chẳng thể nói được điều gì, nhưng ánh mắt lại lóe lên sắc bén.

Cuối cùng anh ta vẫn tới!

Âu Dương Triết tựa nhẹ ra sau, thản nhiên nói: "Được rồi, cục trưởng Tần, xin hãy bắt đầu buổi biểu diễn của cô đi".

Nói đoạn, anh ta thoáng nở một nụ cười lạnh.

Đám người quanh đó đều hoang mang nhìn anh ta.

Người này là ai?

Ai mà lớn lối đến vậy?

Tần Minh Nguyệt chau mày, lạnh lẽo nói: "Nếu anh cố tình gây nhiễu sự, cản trở công việc của tôi thì tôi sẽ bắt cả anh về đồn đấy".

Âu Dương Triết nhướng mày, cười nói: "Cô đang đe dọa tôi đấy à? Xem ra cô cũng chẳng công chính cho lắm nhỉ".

"Nếu đã thế, tôi đành phải mời một người công chính hơn tới xử lý việc này thôi".

Nói xong, anh ta nhẹ nhàng phất tay.

Hử?

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Quả nhiên gã Âu Dương Triết này còn chuẩn bị thủ đoạn khác.

Ánh mắt Tần Minh Nguyệt cũng thoáng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

Chỉ giây lát sau, ngoài cửa lại có một tốp ba người tiến vào.

Mọi người trong sảnh đều nhìn ra.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1721


Ngay sau đó, ánh mắt bọn họ đều như cứng lại.

Ba người nhanh chóng tiến vào trong sảnh.

Người đi đầu là một ông lão.

Người này tóc đã hoa râm, mặc bộ đồ xa hoa kiểu Tôn Trung Sơn.

Mặc dù đã có tuổi nhưng phong thái vô cùng trác tuyệt.

Hử?

Trương Minh Vũ nhíu mắt nhìn kĩ.

Đây là...

Đáy mắt Tần Minh Nguyệt cũng lóe lên một tia khẩn trương và căng thẳng.

Ông già kia đi vào, cất giọng khàn khàn già nua: "Cậu Âu Dương, cậu cho gọi lão già này tới là có chuyện gì cần à?"

Thái độ của lão ta vô cùng cung kính.

Song giọng nói của người này vẫn lộ một tia ngạo nghễ hơn người.

Âu Dương Triết thoáng nhướng mày, cười nói: "Ông Đỗ, ngài chính là cựu cục trưởng của toàn Hoa Châu này".

"Nhưng hôm nay cục trưởng Tần đây công nhiên bao che tội phạm, ông xem, nên xử lí thế nào đây?"

Trời!

Anh ta vừa dứt lời, đám đông quanh đó đã hít hà thật mạnh.

Quả nhiên đúng là người đó!

Là người từng ngồi ở vị trí cục trưởng Hoa Châu hai chục năm.

Cuối cùng, còn trở thành cục trưởng toàn tỉnh Thiên.

Hiện giờ tuy đã về hưu nhưng quyền thế trong tay vẫn cực cao.

Tần Minh Nguyệt khe khẽ giải thích mấy câu cho Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ lập tức hiểu ngay.

Ông già này chính là bố của Đỗ Vạn Quốc, cục trưởng tỉnh Thiên.

Thảo nào nhìn quen thế.

Đám đông lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt.

Tình huống này, để xem hai người phản kháng ra sao.

Vương Vũ Nam cũng bối rối.

Đỗ Nam Thiên cười lạnh, nói: "Thế à? Cục trưởng của Hoa Châu chúng ta lại dám làm loại chuyện xấu xa dơ bẩn như thế sao?"

"Cục trưởng Tần, tôi cho cô một cơ hội, xử lý chuyện này đúng theo phép công cho tôi".

"Bằng không, vị trí này, cô đừng ngồi nữa".

Lão ta lên tiếng, khí thế cực kì hùng hậu.

Tần Minh Nguyệt chau mày.

Đáy mắt Trương Minh Vũ cũng thoáng một tia căng thẳng và nặng nề.

Vụ này, khó giải quyết đây!

Âu Dương Tĩnh nghe nói vậy, lòng cũng ảo não không thôi.

Sao từ đầu mình không nghĩ tới lão già này nhỉ?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1722


Nhưng bây giờ... có hối hận cũng đã muộn!

Tần Minh Nguyệt nheo mắt, lạnh lùng nói: "Ông Đỗ, ông vừa đến, còn chưa rõ chuyện thế nào đã vội nói tôi không xử lý sự việc theo phép công?"

Đỗ Nam Thiên lạnh nhạt vặn hỏi: "Ha, lẽ nào cậu Âu Dương Triết đây đường đường là cậu ấm nhà họ Âu Dương ở thủ đô lại lừa gạt lão già này sao?"

Cái gì?

Lão ta vừa dứt lời, đám đông lập tức trợn tròn mắt.

Người có thể vào đây dùng cơm, không giàu có thì cũng thuộc hàng quyền quý.

Vì thế, dĩ nhiên họ đều từng nghe nói ít nhiều về nhà họ Âu Dương của thủ đô.

Đây chính là tập đoàn lớn đa quốc gia đó!

Người này... là cậu ấm của nhà họ Âu Dương?

Ực!

Sau một hồi sững sờ, đám đông lại gian nan nuốt nước miếng vì chấn động.

Âu Dương Triết nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.

Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Đây là lí do? Đây là cách mà ông Đỗ đây làm việc theo phép công?"

Đỗ Nam Thiên vẫn bình thản như không, chỉ lạnh nhạt nói: "Đừng lải nhải vô ích, mau bắt thằng ranh kia lại cho tôi".

"Theo tôi được biết, cục trưởng Tần đây ở Hoa Châu này không chỉ vì một vị trí đó đâu nhỉ?"

“Vị trí này có ý nghĩa với cô ra sao, tôi và cô đều biết rõ”.

"Còn dong dài nữa thì cô khó lòng giữ nổi vị trí kia đấy".

Nói đoạn, ánh mắt lão ta lóe lên một tia sáng lạnh.

Hả?

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Trương Minh Vũ cũng bối rối.

Tần Minh Nguyệt còn có mục đích khác?

Bỗng anh chợt cảm thấy, Hoa Châu này hệt như một vũng nước đục, hỗn loạn vô cùng.

Sảnh tiếp đón lại rơi vào tĩnh lặng.

Hồi lâu sau, Tần Minh Nguyệt vẫn chưa thể nói được một lời.

Mọi người xung quanh thấy thế thì đều đã hiểu.

Trương Minh Vũ coi như xong rồi!

Trương Minh Vũ nheo mắt, trong lòng cũng bắt đầu nổi lên một cảm giác khẩn trương và nặng nề.

Âu Dương Triết cười cười như nghiền ngẫm, nói: "Cục trưởng Tần, không nói gì là không được đâu, cô cần phải có hành động rõ ràng đi thôi".

"Nói sao thì hiện giờ cô cũng là cục trưởng đó".

Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh.

Nhưng...

Khó xử hồi lâu, Tần Minh Nguyệt vẫn chẳng biết nên làm thế nào cho phải.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1723


Đỗ Nam Thiên đột nhiên sa sầm mặt xuống, trầm giọng: "Cục trưởng Tần, cô không chịu hành động? Vậy thì chớ trách tôi đây không khách khí".

Nói đoạn, lão ta lấy điện thoại ra.

Tần Minh Nguyệt cau mày.

Đỗ Nam Thiên này có quen biết cực rộng, hơn nữa, các chỗ quen biết đều là...

Một cuộc điện thoại gọi qua, chắc chắn sẽ kéo theo vô vàn phiền phức.

Trương Minh Vũ bèn cười bảo: "Cục trưởng Tần, tôi về đồn cùng các vị vậy".

Nói đoạn, anh cất bước tiến đến.

Hiện giờ anh cũng chẳng còn biện pháp nào, nhưng lúc này tối thiểu cần phải bảo đảm được an toàn của Tần Minh Nguyệt đã.

Những thứ khác... chỉ có thể tạm gác lại.

Tần Minh Nguyệt thấy thế thì ngẩn ra.

Hồi lâu sau, đáy mắt cô ta thoáng hiện một tia cảm kích.

Anh yên tâm, tôi sẽ không để anh phải chịu bất cứ thương tổn gì.

Tần Minh Nguyệt ngẩng đầu, lạnh lùng ra lệnh: "Đưa cả người này đi luôn".

Cô ta vừa nói vừa chỉ vào Trương Minh Vũ.

"Rõ!"

Mấy viên cảnh sát đồng thanh thưa.

Bọn họ lập tức cất bước đi về phía Trương Minh Vũ, định bắt anh đưa đi.

Vương Vũ Nam đã nóng ruột cực kì.

Đám đông quanh đó lại đều mỉm cười chế giễu.

Tên nhóc này, không biết lấy đâu ra dũng khí như vậy...

Dám một mình đối đầu với cậu ấm nhà họ Âu Dương, thật sự là chán sống rồi.

Trương Minh Vũ cũng hết sức bất đắc dĩ.

Âu Dương Triết chỉ cười lạnh một tiếng.

Nhưng Âu Dương Tĩnh lại lo lắng ra mặt.

Không thể để người này rơi vào tay anh ta!

Nhưng...

Chính cô ta cũng chẳng có biện pháp nào can thiệp.

Tần Minh Nguyệt vung tay, quát: "Đưa toàn bộ đi cho tôi".

Nói đoạn, cô ta định quay đầu rời khỏi đây.

Nhưng đúng lúc này, Đỗ Nam Thiên lại cười khẽ một tiếng, nói: "Cục trưởng Tần không cần phải vội như thế đâu".

Hả?

Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt đồng thời nhíu mày.

Lão già này còn muốn gì nữa?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1724


Đám đông cũng đều nghi hoặc nhìn Đỗ Nam Thiên.

Đỗ Nam Thiên cười bảo: "Để tránh việc cục trưởng Tần đây về trụ sở lại làm ra chuyện gì không công bằng, hay là cô cứ... phán quyết ngay ở đây đi".

Việc này...

Tất cả đều kinh ngạc sững sờ.

Người này... muốn ép chết Trương Minh Vũ đây mà!

Tần Minh Nguyệt chau mày, lạnh nhạt nói: "Đây là chuyện của bên tòa án, có liên quan gì tới cục cảnh sát chúng tôi?"

Đỗ Nam Thiên đắc ý cười cười: "Tối thiểu cô cũng có thể cung cấp một biên bản tường trình về vụ án chứ nhỉ".

"Đóng dấu vào là được".

Việc này...

Trương Minh Vũ chau mày.

Biên bản tường trình về vụ án chính là một trong những nhân tố quan trọng nhất để thẩm lí và đưa ra phán quyết trước tòa.

Nếu như...

Tần Minh Nguyệt quắc mắt, lạnh lùng nói: "Không được! Cụ thể sự việc như thế nào, chúng tôi còn cần điều tra thêm, hiện tại chưa thể lập biên bản ngay được".

Sao cô ta lại không biết?

Nụ cười trên môi Đỗ Nam Thiên vụt tắt, lão ta lạnh lùng nói: "Nếu đã thế, vậy tốt hơn hết là đổi người khác lên ngồi vào vị trí cục trưởng này đi".

Nói đoạn, lão ta lại cầm điện thoại di động lên.

Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, lửa giận trong mắt như sắp trào ra ngoài.

Thật quá quắt!

Âu Dương Triết lại nhếch miệng, nở một nụ cười châm chọc.

Tên nhãi ranh kia, đây là kết cục do mày tự chuốc thôi.

Trương Minh Vũ cũng thoáng lộ vẻ lo lắng.

Làm sao đây?

Nếu lập bản tường trình vụ án tại đây thì coi như anh xong đời rồi! Nhưng nếu không làm... thì Tần Minh Nguyệt cũng xong đời!

Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Hiện giờ tôi đã làm việc đúng theo quy định, ông gọi điện đi liệu có ích gì?"

Đỗ Nam Thiên cười ngạo nghễ: "Cô có làm việc đúng quy định hay không... thì có liên quan gì đến việc cô có giữ được chức vị này không đâu?"

Nói đoạn, lão ta trào phúng cười to.

Thế này...

Đám đông quanh đó đều cả kinh.

Quả nhiên, gừng càng già càng cay.

Ý của Đỗ Nam Thiên đã rất rõ ràng.

Cô không chịu nghe lời, tôi sẽ xử lý cô!

Đám người quanh đó càng ngày càng lộ rõ vẻ khinh khi.

Thật đúng là chán sống rồi!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1725


Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, lửa giận phừng phừng bùng lên trong đáy mắt.

Nhưng... cô ta cũng không biết phải làm sao bây giờ!

Âu Dương Triết cười khẽ một tiếng, nói: "Cục trưởng Tần, tôi khuyên cô một câu, ngoan ngoãn phối hợp làm việc đi, vì một gã Trương Minh Vũ mà làm trễ chuyện lớn của cô, có đáng không?"

Thình thịch!

Vừa nghe anh ta nói thế, trái tim Tần Minh Nguyệt chợt nhảy vọt.

Nhưng...

Đáy mắt Trương Minh Vũ cũng thoáng lóe lên.

Phải làm sao đây?

Đỗ Nam Thiên giơ điện thoại lên, cười nói: "Đây là cơ hội cuối cùng của cô, cô... liệu mà làm".

Nói đoạn, lão ta đặt ngón tay lên dòng tên một người trong danh bạ.

Tư thế sẵn sàng gọi đi!

Ực!

Tần Minh Nguyệt gian nan nuốt nước miếng, cô ta lo lắng vô cùng.

Một bên là gia tộc.

Một bên là... Trương Minh Vũ!

Phải làm sao đây?

Đám đông xung quanh cũng cười nhạt, lẳng lặng theo dõi.

Âu Dương Tĩnh ung dung như đang xem trò vui.

Trương Minh Vũ thấy thế, bất đắc dĩ nói: "Không sao đâu, cô cứ làm theo lời ông ta đi, tôi sẽ không việc gì đâu".

Tần Minh Nguyệt nhíu chặt mày.

Nếu làm thật... thì sao có thể không việc gì?

Đỗ Nam Thiên ngông cuồng cười lớn, giễu cợt: "Ranh con, mày tưởng mày là ai?"

"Không việc gì?"

"Tao cho mày biết, trưa mày bước chân đi vào thì chỉ cần đến tối là tao có thể khiến mày bị xử bắn".

"Đây chính là năng lực của tao đấy, hiểu chưa?"

Nói đoạn, lão ta ngạo nghễ nhìn Trương Minh Vũ.

Tần Minh Nguyệt càng thêm lo lắng.

Cô ta thật sự không hề hoài nghi lời Đỗ Nam Thiên vừa nói.

Bởi dẫu sao, con trai lão ta là Đỗ Vạn Quốc còn đang nắm quyền trong tay.

Mặc dù nhà họ Tần cũng coi như có thế lực, nhưng rồng tuy mạnh cũng không đè đầu được rắn bản địa, nhà họ Tần ở quá xa!

Tần Minh Nguyệt đã bắt đầu luống cuống.

Trương Minh Vũ cũng càng ngày càng căng thẳng.

Đám người quanh đó chỉ khinh khỉnh cười giễu.

Âu Dương Triết cũng khinh miệt nhìn họ, chờ đợi.

20230723095440-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1726


Hả?

Vừa nghe thấy những lời này, mọi người lập tức mở to mắt nhìn.

Trương Minh Vũ cũng kinh ngạc vô cùng.

Giọng nói này... là của chị ba Tô Mang!

Ực!

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, thân thể tê dại như vừa có dòng điện chạy qua.

Chị ấy tới rồi!

Tâm tình đang hồi hộp căng thẳng bỗng chốc được thả lỏng.

Đáy mắt Tần Minh Nguyệt thoáng vẻ mờ mịt.

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn về phía đó.

Ngoài cửa, một bóng dáng tuyệt đẹp đang đi vào.

Đó là một mỹ nhân xinh đẹp vô song!

Đây là...

Đám đông quanh đó lập tức tròn mắt nhìn.

Tròng mắt của toàn bộ đám nam giới trong sảnh đều như sắp rớt ra ngoài, hơi thở cũng dồn dập hẳn lên.

Đẹp quá!

Nụ cười nhạt trên môi Âu Dương Triết cũng đông cứng lại.

Người này, chính là Tô Mang!

Sau lưng Tô Mang còn có một người vận đồ đen đi cùng.

Nhìn xa không rõ là nam hay nữ.

Ủa?

Trương Minh Vũ nhìn kĩ hơn, đáy mắt thoáng một tia nghi hoặc.

Đó là vệ sĩ của Liễu Thanh Duyệt?

Nhưng... trông cũng không hoàn toàn giống...

Lẽ nào chị ba Tô Mang cũng có?

Nhưng Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều, anh nhanh chóng đắm chìm trong sự ngạc nhiên và vui sướng.

Có chị gái thật là tốt!

Chỉ chốc lát sau, Tô Mang đã dừng chân trước mặt mọi người, sắc mặt bình thản.

Tần Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

Âu Dương Triết lại đã hết sức khẩn trương và lo lắng.

Đỗ Nam Thiên nhăn mày, lạnh lùng nói: "Cô nhóc, cô là ai? Chuyện của ông già này, cô cũng dám nhúng tay à?"

Nói đoạn, ánh mắt lão ta lóe lên đầy lạnh lẽo.

Mãi đến lúc này, đám đông quanh đó mới chợt bừng tỉnh.

Tất cả đều lộ vẻ đau lòng và xót thương.

Người đẹp như thế... thật đáng tiếc.

Haiz.

Bọn họ lặng lẽ thở dài, vẻ như tiếc nuối vô cùng.

Ánh mắt Tô Mang thoáng lóe lên một tia sáng lạnh, cô ấy hỏi: "Ông định xử bắn em trai tôi?"

Giọng cô ấy lạnh lẽo như băng.

Em trai?

Đám đông chợt hiểu.

Thì ra là chị gái của tay thanh niên kia.

Đỗ Nam Thiên cười lạnh, thong dong nói: "Phải thì sao? Cô thì tính là thứ gì?"

Người này...

Âu Dương Triết ngập ngừng định nói gì đó.

Cuối cùng, anh ta vẫn quyết định không lên tiếng.

Đỗ Nam Thiên, ông cũng ngu xuẩn quá rồi.

Âu Dương Tĩnh thì lại nghi hoặc nhìn chằm chằm.

Cô gái này là ai?

Tô Mang nghe thế, tức thì nở một nụ cười.

Chỉ một nụ cười đã khiến vạn vật lu mờ.

Đôi môi tuyệt đẹp của cô ấy khẽ mở, giọng nói ung dung: "Phải thì dễ xử lí rồi".

Dễ xử lí?

Mọi người đều bối rối.

Người đẹp này... không có đầu óc sao?

Đỗ Nam Thiên nhếch mép nở một nụ cười khinh thường.

Tôi muốn xem xem cô làm gì được tôi.

Ngay sau đó, Tô Mang ngoắc ngón tay.

Người vận đồ đen cất bước đi tới.

Hả?

Mọi người thấy thế, ai nấy đều lộ vẻ hoang mang.

Đỗ Nam Thiên nhăn mày, lạnh lùng hỏi: "Sao hả? Cô còn định cho người đánh tôi..."
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1727


Uỳnh!

Lão ta còn chưa dứt lời, một tiếng động chói tai đã vang lên.

Trời!

Đám đông quanh đó lập tức hít mạnh một hơi.

Chuyện này...

Khi định thần nhìn lại, bọn họ mới hoảng sợ phát hiện, Đỗ Nam Thiên vừa... bay lên!

Thịch!

Một giây sau, thân thể Đỗ Nam Thiên va mạnh vào cây cột nhà, chật vật ngã ra đất.

Ực!

Mọi người gian nan nuốt nước miếng, ánh mắt đều đã dại ra.

Bọn họ đã thấy được.

Người vận đồ đen kia... vừa tung một cước.

Chuyện này...

Đầu óc họ như trống rỗng.

Đỗ Nam Thiên đau đến vặn vẹo cả mặt mũi, phẫn nộ quát: "Khốn kiếp! Mày dám đánh tao à! Mày chán sống rồi đúng không?"

Lão ta đã tức giận đến độ mất khống chế.

Tô Mang lạnh nhạt nói: "Chỉ đánh ông thôi? Không, không chỉ có thế thôi đâu".

Hả?

Mọi người nghe thấy vậy liền giật mình cả kinh.

Ngay sau đó, người vận đồ đen đã di chuyển.

Người nọ sải bước thẳng tới chỗ Đỗ Nam Thiên.

Thế này...

Tất cả đều kinh ngạc, cô gái này... điên rồi sao?

Đỗ Nam Thiên mà cũng dám đánh?

Chứng kiến cảnh này, ánh mắt Tần Minh Nguyệt như sáng lên lấp lánh.

Người vận đồ đen kia... không đơn giản!

Âu Dương Triết trông cũng hết sức bất đắc dĩ, hơn nữa, dường như còn có vẻ... xấu hổ?

Sắc mặt Đỗ Nam Thiên cứng lại, lão ta cả giận quát: "Mày... Mày định làm gì? Chẳng lẽ mày không sợ..."

Bốp!

Một âm thanh giòn giã vang lên.

Cái tát này, quả thật rất mạnh.

Không trung lập tức có thêm mấy chiếc răng vàng bay vút lên.

Đám đông quanh đó đã đờ đẫn cả ra.

Đỗ Nam Thiên ngẩng đầu, khóe miệng đầy máu, trông cực kì chật vật.

Nhưng lửa giận trong đáy mắt cũng sắp tràn ra rồi.

Một lúc sao, Đỗ Nam Thiên mới quát lên: "Cục trưởng Tần, cô định đứng nhìn không quản sao?"

Tần Minh Nguyệt nhướng mày, nói: "Quản chứ, sao lại bỏ mặc được?"

Nói thì nói thế... nhưng người lại bất động.

Đỗ Nam Thiên nghiến răng nghiến lợi quát to: "Được lắm, tôi sẽ nhớ kĩ. Tôi sẽ gọi điện đi".

Nói đoạn, lão ta run run rẩy rẩy lấy điện thoại ra.

Trương Minh Vũ nhìn lão, ánh mắt đầy giễu cợt.

Đã đến nước này còn không nắm rõ tình hình?

Tô Mang thản nhiên nói: "Chặt bỏ cánh tay ông ta đi".

Hả?

Cô ấy vừa lên tiếng, Đỗ Nam Thiên tức thì trợn to mắt, quát lên: "Mày dám à!"

Nhưng...

Người áo đen kia đã di chuyển.

Bốp!

Điện thoại di động bị hất văng sang một bên.

Đỗ Nam Thiên chợt cảm thấy trước mắt có một tia sáng lạnh lóe lên.

Khi tập trung nhìn kĩ, lão ta mới nhận ra, trong tay người vận đồ đen kia đã xuất hiện một con dao găm từ bao giờ.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1728


Động tác của người đó... hoàn toàn không có ý chậm lại!

Thật sự chặt sao?

Tất cả mọi người đều trợn trừng mắt, chấn kinh đến không nói nổi một lời.

Cô chị này... rốt cuộc là ai?

Điên rồi có phải không?

Tần Minh Nguyệt chỉ cười lạnh một tiếng.

Tròng mắt Đỗ Nam Thiên sắp trừng rớt ra ngoài rồi.

Lão ta chưa bao giờ dám nghĩ...

Đồ điên!

Đây chắc chắn là một kẻ điên!

Đỗ Nam Thiên sợ rồi, lão ta cuống quít nói: "Cậu Âu Dương, cậu... cậu mau giúp tôi với".

A...

Âu Dương Triết sửng sốt.

Tô Mang chau mày, lạnh nhạt nói: "Âu Dương Triết, món nợ giữa chúng ta để lát sẽ tính, hiểu chứ?"

Hả?

Đám đông lại một lần nữa trợn to mắt.

Cô gái này thật sự điên rồi?

Trương Minh Vũ cũng mờ mịt nhìn Tô Mang.

Nhưng tiếp theo đó...

Âu Dương Triết lại chỉ cười làm lành, nói: "Hiểu mà, sao tôi lại không hiểu được".

Nói đoạn, anh ta lộ vẻ xấu hổ.

Trời!

Lại một lần nữa, đám đông đua nhau hít hà thật mạnh.

Tất cả đều điên rồi sao?

Đùa gì thế? Chuyện này... sao có thể là thật?

Cô gái này rốt cuộc là ai?

Trương Minh Vũ lại là kẻ thế nào?

Ánh mắt đục ngầu của Đỗ Nam Thiên đã sắp nổ tung rồi.

Lão ta trợn to mắt, há hốc miệng vì kinh ngạc.

Tần Minh Nguyệt cũng mờ mịt nhìn Tô Mang.

Cô ta cũng rất bất ngờ.

Một giây sau, người vận đồ đen đã đi tới trước mặt Đỗ Nam Thiên.

Ực!

Đỗ Nam Thiên gian nan nuốt nước miếng.

Đầu óc lão ta đã trống rỗng, không nghĩ được gì.

Xoẹt!

Con dao găm trong tay người áo đen nhanh chóng hạ xuống.

Tóc gáy Đỗ Nam Thiên như dựng đứng cả lên.

Bỗng giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của Tô Mang lại vang lên: "Chờ đã".

Lưỡi dao ngừng lại giữa chừng.

Hả?

Đám đông quanh đó đều mờ mịt nhìn tình huống trước mắt.

Sợ rồi sao?

Vừa rồi chỉ là phô trương khí thế cho oai?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1729


Đỗ Nam Thiên thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.

Lão ta nhếch mép cười lạnh.

Biết ngay chúng mày không dám mà!

Đám người quanh đó cũng bắt đầu giễu cợt nhìn Tô Mang.

Không dám thì vờ vịt làm gì chứ?

Còn tưởng các người lợi hại thật cơ đấy!

Tất cả đều nhếch môi cười khinh thường.

Trương Minh Vũ cũng khá hoang mang.

Nhưng ngay sau đó, Tô Mang lại lên tiếng: "Em à, em tự đi chặt đi, tiện thể trút giận".

Phụt!

Đám đông quanh đó đều suýt thì hộc máu.

Nụ cười nhạt trên mặt Đỗ Nam Thiên như cứng lại.

Mẹ kiếp...

Tô Mang nói xong, đôi mắt xinh đẹp cũng ánh lên một tia mong đợi.

Cô ấy cũng rất muốn thấy...

Trương Minh Vũ lập tức sáng rực mắt lên, cười nói: "Được ạ".

Anh nhanh chóng bước tới, nhận lấy con dao.

Thao tác hoàn toàn không hề do dự.

Đáy mắt Tô Mang thoáng lóe lên một tia kinh ngạc.

Trương Minh Vũ hoàn toàn không để ý.

Anh cầm dao găm đi tới trước mặt Đỗ Nam Thiên.

Đỗ Nam Thiên nghiến răng ken két, quát to: "Ranh con, mày dám à! Mày mà dám chạm vào tao một chút thôi, tao sẽ khiến mày ở tù mãn kiếp".

Trương Minh Vũ cười cười thần bí, thong dong nói: "Yên tâm đi, hãy cứ tin tưởng vào kỹ thuật của tôi".

"Tôi... tuyệt đối sẽ không chạm vào ông!"

Nói đoạn, đáy mắt anh lóe lên một tia hung ác.

Con dao sắc bén hạ xuống!

Trời!

Đám người quanh đó lại lập tức hít một hơi thật mạnh.

Bọn họ đã trừng to mắt nhìn.

Đáy mắt Tô Mang đã tràn đầy vui sướng.

Em trai mình đã trưởng thành rồi.

Đỗ Nam Thiên bối rối sợ hãi, mắt trợn trừng như không sao tin nổi.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1730


Khi lưỡi dao hạ xuống, lão ta mới phản ứng lại.

Đỗ Nam Thiên điên cuồng hét lên: "Không... Đừng mà!"

Rắc!

"A!"

Đỗ Nam Thiên gào lên một tiếng thảm thiết.

Một tia máu tươi bắn vào không trung.

Thế này...

Tất cả mọi người đều chấn động.

Khi định thần nhìn lại, bọn họ mới hoảng sợ phát hiện một tay của Đỗ Nam Thiên đã rơi xuống đất.

Ực!

Đám đông gian nan nuốt nước miếng.

Tiếng gào đau đớn tột cùng của Đỗ Nam Thiên vẫn chưa hề có dấu hiệu dừng lại.

Lão ta lúc này đã ngã vật ra đất.

Đỗ Nam Thiên nắm chặt cánh tay bị xén đứt, đau đớn giãy giụa, cổ nổi gân xanh.

Âu Dương Triết thấy thế, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Muốn trách thì chỉ có thể trách chính ông quá ngu xuẩn...

Âu Dương Tĩnh cũng kinh ngạc há hốc miệng.

Trương Minh Vũ thẳng người lên, cười đắc ý: "Xem đi, không đụng tới ông đúng không nào?"

Mày...

Ngọn lửa thù hận trong mắt Đỗ Nam Thiên gần như sắp phụt ra ngoài.

Cơn đau kịch liệt, cộng với lửa giận xộc thẳng lên đầu...

Phụt!

Một giây sau, Đỗ Nam Thiên hộc ra một búng máu tươi.

Ngay sau đó, lão ta nhũn người, ngã vật ra.

Trời!

Đám đông xung quanh lại hít một hơi thật mạnh.

Vậy là... hôn mê rồi?

Trương Minh Vũ bĩu môi, đáy mắt thoáng một tia bất đắc dĩ.

Không ai chú ý, chân anh còn đang run rẩy.

Âu Dương Triết cũng kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.

Tên nhãi kia... vẫn còn có thể đánh được?

Sảnh tiếp đãi rơi vào tĩnh lặng.

Gã đeo kính và đám người đi cùng đã choáng váng trước tình thế này.

Bọn họ co đầu rụt cổ trốn trong một góc phòng, thở cũng không dám thở mạnh.

Cho tới bây giờ, gã ta mới ý thức được, mình đã chọc phải loại người nào.

Âu Dương Tĩnh... hoàn toàn không có tiếng nói ở đây!

Tô Mang bước đến, khen ngợi với thái độ cưng chiều: "Làm không tệ đâu".

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1731


Tự mình ra tay là không tệ?

Logic gì thế?

Đám người trong sảnh tiếp đón ngơ ngác ngó nhau, nhưng không ai dám nói gì.

Âu Dương Triết cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Anh ta thật sự không ngờ, Tô Mang sẽ đến vào lúc này.

Ngay sau đó, Tô Mang quay sang phía Âu Dương Triết, ánh mắt lạnh như băng.

Haiz.

Âu Dương Triết lặng lẽ thở dài một tiếng.

Đáy mắt Trương Minh Vũ thoáng lóe lên một tia khác thường.

Gã Âu Dương Triết này quen biết chị ba Tô Mang?

Hơn nữa, thoạt nhìn có vẻ anh ta còn... rất sợ?

Trương Minh Vũ hoang mang nhìn họ.

Rốt cuộc mối quan hệ giữa hai người này là gì?

Chẳng phải Âu Dương Triết là kẻ địch của bọn họ sao?

Sao lại...

Thật là hỗn loạn!

Cuối cùng, Trương Minh Vũ đành bất đắc dĩ lắc đầu, nghĩ không ra, thôi bỏ đi.

Tô Mang thong thả nói, giọng lạnh như băng: "Được rồi, giờ đến anh".

Âu Dương Triết lộ vẻ bất đắc dĩ.

Đám đông quanh đó cũng khiếp sợ nhìn Tô Mang.

Cô gái này... rốt cuộc là ai?

Là ai mà dám...

Sau đó, Âu Dương Triết đã đứng lên, lúng túng cười nói: "À thì... tôi không biết là cô sẽ tới".

Đáy mắt Trương Minh Vũ thoáng lóe sáng.

Tô Mang hất cằm, cười nhạt, lạnh lùng nói: "Anh biết thằng bé là em tôi chứ?"

Âu Dương Triết bất đắc dĩ cười cười, đáp: "Biết".

Nói xong, ánh mắt anh ta chợt thoáng lộ vẻ ghen tị.

Ranh con, vì sao cậu lại tốt số như thế?

Ánh mắt Tô Mang lóe lên lạnh lẽo, giọng đầy băng giá: "Đã thế thì chẳng còn gì để nói nữa cả".

Nói đoạn, cô ấy phẩy tay ra hiệu.

Người vận đồ đen cất bước tiến lên.

Hả?

Đáy mắt Trương Minh Vũ thoáng hiện một tia khiếp sợ.

Có thể đánh à?

Âu Dương Triết thở dài, cười nói: "Chị ba, đừng nghiêm túc vậy mà..."

Tô Mang quát lớn: "Ai là chị ba của anh!"

Âu Dương Triết càng thêm bất đắc dĩ.

Trương Minh Vũ lại càng hoang mang mờ mịt.

Rốt cuộc mối quan hệ giữa hai người này là thế nào?

Lát sau, Âu Dương Triết mới nói: "Cô cũng biết tôi không thể để cô đánh được, cô làm như thế cũng có ích gì đâu..."
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1732


Tô Mang nghe nói vậy, ánh mắt chợt lóe lên.

Dĩ nhiên cô ấy cũng biết điều này.

Nhưng... cũng phải cho cô ấy xả giận ngoài miệng chút chứ!

Em trai tôi, ai cũng có thể động vào chắc?

Ngay sau đó, ánh mắt Tô Mang chợt lóe sáng, cô ấy cười nói: "Tôi không đánh được, nhưng mà... có người có thể đánh đúng không?"

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Đám người quanh đó đều mờ mịt nhìn họ.

Nói vậy là có ý gì?

Âu Dương Triết nhăn mày.

Tô Mang lấy điện thoại di động ra, thản nhiên nói: "Để tôi gọi em tư tới, xem em ấy định xử lí chuyện này thế nào".

Nói đoạn, cô ấy liền làm bộ muốn gọi điện đi.

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nhìn cô ấy.

Nhưng lòng anh cũng rất tò mò.

Vì sao Tô Mang không thể đánh? Lẽ nào... gã Âu Dương Triết này còn có người bảo vệ đâu đây?

Anh nhìn quanh một vòng, nhưng không thấy có kẻ nào đặc biệt...

Trương Minh Vũ kinh ngạc vô cùng.

Nhưng Âu Dương Triết vừa nghe nói thế, lập tức lộ vẻ hoảng loạn, vội vàng hô: "Đừng... Đừng gọi cho cô ấy!"

"Chuyện hôm nay không liên quan đến tôi, tôi chỉ... tới góp vui thôi".

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ cười cười.

Vẫn là chị tư Liễu Thanh Duyệt lợi hại...

Tô Mang thản nhiên nói: "Không liên quan gì đến tôi, dù sao thì tôi cũng chỉ biết tôi vừa tới liền thấy người của anh đang tuyên bố muốn xử bắn em trai tôi".

"Anh đoán xem nếu em tư nhà tôi biết thì sẽ thế nào?"

Chuyện này...

Âu Dương Triết đã luống cuống lên.

Trương Minh Vũ thấy thế, lòng càng thêm bất đắc dĩ.

Đường đường là cậu ấm nhà họ Âu Dương...

Vậy mà...

Ngay sau đó, Âu Dương Triết nói với giọng khẩn khoản: "Việc đó... Chuyện ngày hôm nay quả thực không liên quan đến tôi, mọi chuyện đều do người này tới quấy rầy người anh em Trương Minh Vũ".

"Cô có thể... đừng nói cho cô ấy được không?"

Mọi người xung quanh đã kinh ngạc đến không nói nên lời.

Đây... thật sự là cậu ấm nhà họ Âu Dương sao?

Ánh mắt Tô Mang lóe lên, cô ấy thong thả nói: "Cũng được thôi, nếu anh có thể làm em trai tôi hài lòng thì chuyện hôm nay tôi sẽ không nói cho em tư".

Nói đoạn, cô ấy khoanh tay chờ.

Âu Dương Triết lộ vẻ ngượng ngùng.

Việc này...

Trương Minh Vũ nhướng mày, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười.

Tôi muốn xem xem anh định làm tôi hài lòng bằng cách nào?

Ngay sau đó, Âu Dương Triết tươi cười quay sang nói với Trương Minh Vũ: "Người anh em Trương Minh Vũ, vô cùng xin lỗi, chuyện hôm nay, anh có lỗi với cậu".

"Đợi ngày khác anh sẽ mở tiệc xin lỗi chính thức sau, cậu xem thế có được không?"
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1733


Trương Minh Vũ nhăn mày, thong thả nói: "Anh là anh tôi?"

Cái đó...

Ánh mắt Âu Dương Triết thoáng lóe một tia sáng lạnh.

Tôi làm anh cậu mà cậu còn dám chê à?

Nhưng ngoài mặt anh ta chỉ cố gượng cười, nói: "Tôi nói nhầm, dĩ nhiên không phải thế, hẳn người anh em Trương Minh Vũ đây mới là anh, ngày khác thằng em này xin được mở tiệc xin lỗi, anh xem có được không?"

Trời!

Anh ta vừa dứt lời, xung quanh lại một lần nữa vang lên tiếng hít hà thật mạnh.

Thế này...

Cậu ấm nhà họ Âu Dương lại cam tâm làm đàn em người khác?

Chuyện này nghe sao... vô lí quá chừng...

Trương Minh Vũ nhếch môi cười nhạt, nói: "Không được".

Hả?

Nụ cười trên môi Âu Dương Triết lập tức đông cứng lại.

Đáy mắt Tô Mang cũng lóe lên một tia sáng khác thường.

Em trai, đây chính là một cơ hội tốt đấy, em phải biết nắm chắc lấy!

Trương Minh Vũ tiếp tục nói: "Kéo người tới làm loạn ở khách sạn của tôi một hồi, như thế đã gây ảnh hưởng rất lớn đến khách sạn chúng tôi".

"Một bữa cơm của anh có đáng giá thế không? Hay tưởng cả đời tôi chưa được ăn bữa cơm nào?"

Chuyện này...

Đáy mắt Âu Dương Triết lóe lên một tia sáng lạnh.

Khắp cả nước này, có mấy người xứng được tôi mời cơm?

Cậu...

Hồi lâu sau, Âu Dương Triết mới lạnh nhạt hỏi: "Thôi được, vậy cậu nói xem cậu muốn tôi bồi thường thế nào?"

Trương Minh Vũ nhướng mày, bỡn cợt: "Nếu anh đã nói thế thì cứ bồi thường tạm tám hay mười tỷ gì đó đi".

"Tôi đây cũng chẳng phải loại người hẹp hòi gì".

Cái gì?

Vừa nghe anh nói thế, đám đông lập tức trợn trừng mắt lên.

Tròng mắt như thể sắp rớt ra ngoài rồi.

Tám hay mười tỷ gì đó?

Thật là...

Âu Dương Triết chau mày, đáy mắt cũng lóe lên một tia tức giận.

Sao có thể như thế được?

Tô Mang lại nở một nụ cười vui mừng.

Không sợ người ta không đưa.

Chỉ sợ em không dám nhận thôi.

Trương Minh Vũ cũng chẳng thèm để ý, nói xong chỉ đứng đó lẳng lặng đợi.

Một lúc sau, Âu Dương Triết mới lạnh lùng hỏi: "Người anh em Trương Minh Vũ này, có phải cậu cũng nên đề ra yêu cầu một cách có thành ý chút không?"

Trương Minh Vũ nhún vai, nói: "Anh nói những lời này cũng có vẻ rất không có thành ý đó".
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1734


"Vậy thôi, không cần nữa".

"Chị ba, gọi cho chị tư đi".

Nói đoạn, anh nhếch môi nở một nụ cười đắc ý.

Loại chuyện như thế này, anh rất am hiểu.

Tô Mang thản nhiên nói ngay: "Được".

Sau đó, cô ấy lấy điện thoại di động ra.

Hai chị em kẻ xướng người họa, cực kì ăn ý.

Âu Dương Triết vội giơ tay ngăn lại: "Từ từ đã!"

Trương Minh Vũ khẽ cười một tiếng, hỏi: "Sao hả? Cậu ấm Âu Dương đây thay đổi ý định rồi?"

Âu Dương Triết hít sâu một hơi, nói: "Người anh em Trương Minh Vũ, hôm nay coi như tôi không may".

"Chuyện tiền bạc bồi thường có thể từ từ thảo luận lại sau".

"Trong địa phận Hoa Châu này, chỉ cần là thứ tôi có, tôi đều có thể cho cậu, như vậy đã đủ thành ý chưa?"

"Hi vọng cậu cũng có thể có thành ý chút, tám hay mười tỷ thì quả thực không thực tế lắm".

Hoa Châu?

Trương Minh Vũ thoáng thất vọng.

Trong địa phận Hoa Châu này thì liệu có cái gì...

Đáy mắt Tô Mang lại lóe lên một tia sáng, liên tục nháy mắt ra dấu cho Trương Minh Vũ.

Hả?

Trương Minh Vũ hơi sửng sốt.

Chị ba có ý gì?

Tô Mang thì thào: "Âu Mông!"

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Khẩu hình này...

Là đang nói... Âu Mông?

Trương Minh Vũ nghi hoặc trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói: "Được, vậy thì Âu Mông đi".

Anh vừa nói ra cái tên này, con ngươi của Âu Dương Triết lập tức co rút lại.

Mẹ kiếp!

Mặc dù từ nhỏ đến lớn đều được bồi dưỡng phong thái hàng ngày của quý tộc nhưng Âu Dương Triết cũng suýt thì buột miệng chửi một câu th* t*c.

Quên béng Tô Mang cũng có mặt!

Đám đông quanh đó đều mờ mịt nhìn họ.

Âu Mông là cái gì?

Đáy mắt Trương Minh Vũ lại thoáng hiện một tia sáng khác thường.

Âu Dương Triết có phản ứng rất mạnh như vậy...

Âu Mông này hẳn rất mạnh nhỉ?

Ngay sau đó, Âu Dương Triết đã lạnh nhạt nói: "Xin lỗi, ý tôi là những thứ trong phạm vi Hoa Châu, Âu Mông không thuộc về phạm vi này".

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Tô Mang cười lạnh một tiếng, thong thả nói: "Đường đường là cậu ấm nhà họ Âu Dương mà cũng định chơi trò lật lọng có phải không?"

"Hay là chúng ta thử tra ngay tại đây xem Âu Mông được đăng kí ở đâu?"

Âu Dương Triết siết chặt nắm tay, đáy mắt thoáng lóe lên một tia giận dữ.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1735


Anh ta hối hận vô cùng.

Âu Dương Triết không ngờ kế hoạch bí mật của mình đã bị Tô Mang biết được.

Hơn nữa, cô ấy còn biết tỉ mỉ như vậy.

Âu Dương Triết hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Âu Mông thì không thể giao cho các người được, đổi điều kiện khác đi".

Tô Mang chau mày.

Đây là một cơ hội tốt...

Nhưng Trương Minh Vũ chỉ nhếch miệng nở một nụ cười châm biếm, nói: “Còn cứng cỏi như vậy?"

"Tiếc quá, tôi đây cũng thuộc dạng người không được tốt tính cho lắm".

"Hôm nay tôi nhất định chỉ muốn Âu Mông, những thứ khác, tôi không cần".

Mọi người xung quanh đã trợn mắt, há hốc miệng vì kinh ngạc.

Điên rồi, điên hết cả rồi.

Tô Mang tán thưởng liếc nhìn Trương Minh Vũ, nụ cười trên môi vô cùng tươi tắn.

Âu Dương Triết căm tức nắm chặt tay.

Anh ta hiện đang lâm vào tình thế băn khoăn khó xử cực kì.

Một lúc sau, Âu Dương Triết mới lạnh giọng nói: "Hừ, cũng được thôi, vậy các người cứ gọi điện đi chứ Âu Mông này tuyệt đối không thể giao cho các người được".

Hả?

Tô Mang thoáng chần chừ.

Cô ấy biết tầm quan trọng của Âu Mông lớn thế nào, nếu có thể lấy được về tay...

Trương Minh Vũ lại thản nhiên nói ngay: "Chị ba, gọi điện đi".

Thực chất lúc này Trương Minh Vũ không biết Âu Mông là thứ gì.

Anh chỉ biết, cứ chơi cứng đối cứng là được.

Xem xem ai sợ ai!

Mặc dù chính anh cũng không biết nếu gọi điện cho Liễu Thanh Duyệt rồi thì sẽ thế nào...

Cứ chơi cho đã trước!

Âu Dương Triết nghe nói thế, đáy mắt tràn đầy căng thẳng.

Nhưng ngoài mặt, anh ta vẫn không hề biểu lộ điều gì.

Không ai có thể nhìn ra lúc này Âu Dương Triết đang nghĩ gì trong lòng.

Tô Mang mím chặt môi.

Lát sau, cô ấy mới thản nhiên nói: "Được, để tôi bảo em tư tới giải quyết vụ này".

Nói đoạn, cô ấy lấy điện thoại ra.

Ánh mắt Âu Dương Triết đột nhiên lóe lên sắc lạnh.

Thật sự gọi đi?

Trương Minh Vũ thoáng nở một nụ cười đắc ý.

Anh không nôn nóng, chỉ lẳng lặng đứng đợi.

Âu Dương Triết hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Chờ chút đã, tôi... có thể giao cho các người bộ phận Âu Mông thuộc địa phận Hoa Châu này".

"Thế đã được chưa?"

Nói xong, anh ta có cảm giác tim mình cũng đã rỉ máu rồi.

Tô Mang nghe nói thế, đáy mắt thoáng lộ vẻ ngạc nhiên.

Thật sự cho?

Trương Minh Vũ lại chỉ cười cười đắc ý, thong dong nói: "Không được, đã cho là phải cho hết, không thì đừng cho".

"Cho một bộ phận thì có ra gì?"

"Thôi đi, tôi chẳng lấy nữa đâu, cứ gọi cho chị tư đi thôi".

Hả?

Tô Mang thoáng hoang mang nhìn Trương Minh Vũ.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1736


Bộ phận thuộc Hoa Châu là đủ rồi mà!

Nhưng...

Khóe miệng Âu Dương Triết giật giật thật mạnh.

Thật quá đáng!

Cuối cùng, Tô Mang cũng đành bất đắc dĩ nói: "Thôi được rồi, để chị gọi cho chị tư của em".

Nói xong, cô ấy lấy điện thoại ra.

Âu Dương Triết cố gắng hít thở thật sâu.

Anh ta đã tức đến muốn nổ tung rồi!

Nếu sớm biết sẽ thế này, anh ta việc gì phải dẫn xác đến đây cơ chứ!

Nhưng...

Tô Mang tuy nói thế, động tác lại không nhanh nhẹn, cô ấy cũng sợ Âu Dương Triết sẽ thực sự bất chấp tất cả, không nhường lại Âu Mông.

Dẫu sao...

Nhưng dù có chần chừ ra sao, cuối cùng ngón tay vẫn ấn vào nút gọi.

Khóe mắt Âu Dương Triết giật lên một cái.

Cuối cùng, anh ta nghiến răng nghiến lợi, nói: "Được, tôi nhường".

Không có Âu Mông còn có thể thành lập cái khác.

Nhưng Liễu Thanh Duyệt...

Thật sự cho!

Đáy mắt Tô Mang lóe lên đầy kinh ngạc, cô ấy vội vã ngắt cuộc gọi.

Khóe miệng Trương Minh Vũ cũng chậm rãi nở một nụ cười đắc ý.

Chỉ có điều... Âu Mông này rốt cuộc là cái gì?

Sau đó, Tô Mang thản nhiên nói: "Vậy được, ký hợp đồng chuyển nhượng đi, giờ anh hãy chuyển toàn bộ cổ phần công ty sang cho em tôi".

Sắc mặt cô ấy bình thản như không, nhưng trong lòng đang kích động vô cùng.

Âu Dương Triết nghiến răng nói: "Được".

Nói xong, anh ta quay sang căn dặn cấp dưới làm việc.

Trương Minh Vũ bất giác cũng bắt đầu mong đợi.

Thứ có thể khiến cho Tô Mang kích động như thế, rốt cuộc là thứ gì?

Là loại công ty gì vậy?

Mọi người xung quanh đã ngây ra từ bao giờ.

Cướp đồ từ trong tay Âu Dương Triết...

Thật đáng sợ!

Chẳng bao lâu sau, có một đám người tới thực hiện mọi việc theo lời Âu Dương Triết.

Âu Dương Triết cấp tốc hoàn thành chuyển nhượng.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ Âu Mông đều đã được chuyển sang dưới danh nghĩa của Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ liếc qua một cái, lòng thất vọng không thôi.

Giá trị mới có tám chục triệu...

Cái này...

Mình tốn nửa ngày chỉ kiếm được cái này?

Nhưng Tô Mang lúc này đã cực kì kích động, ánh mắt sáng rỡ.

Âu Dương Triết lạnh nhạt nói: "Chị ba, tôi hi vọng bên đó có thể tuân thủ cam kết, tôi đã giao Âu Mông cho các người rồi đó".

"Chuyện này, xin đừng nói với Thanh Duyệt".

Tô Mang rạng rỡ mặt mày, thong thả nói: "Yên tâm đi, không nói cho em tư biết đâu, nhưng tiếng "chị ba" này... không phải là tiếng xưng hô anh có thể gọi".

Âu Dương Triết hít sâu một hơi.

Hừ!

Lát sau, anh ta hừ lạnh một tiếng, dẫn người rời khỏi đó.

Khoảnh khắc quay đi, đáy mắt anh ta đã bừng lên một biển lửa vô tận.

Trương Minh Vũ, không thể giữ người này lại!

Đỗ Nam Thiên cũng bị người ta khiêng ra.

Chẳng mấy chốc, trong sảnh chỉ còn đám người Âu Dương Tĩnh.

Tô Mang nhẹ nhàng phất tay, chậm rãi nói: "Đánh một trận, ném ra ngoài".

Người vận đồ đen không nói một lời, chỉ lẳng lặng bước lại gần.

Con ngươi của Âu Dương Tĩnh lập tức co rút lại.

Gã đeo kính cùng đồng bọn đều trừng lớn mắt lên, tròng mắt như sắp rớt ra ngoài rồi.

20230724041036-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1737


Anh cũng tò mò.

Người áo đen này lợi hại lắm sao?

Tại sao ban nãy không dám đánh Âu Dương Triết chứ?

Trong đầu Trương Minh Vũ hiện lên vô số phỏng đoán.

Tô Mang nhíu mày, thản nhiên nói: "À, quên mất, đừng có đánh nhé".

Âu Dương Tĩnh thở phào nhẹ nhõm.

Gã đeo kính kia sợ nhũn người, gã ta ngồi phịch xuống đất.

Sợ chết mất!

Tô Mang không thèm nhìn, nói tiếp: "Đánh mấy người kia kìa".

Nói xong liền giơ tay lên chỉ.

Mọi người nhìn về phía đó, bất ngờ nhận ra người cô ấy chỉ là gã đeo kính và đồng bọn của gã ta!

Con ngươi của gã ta co rút lại.

Nhưng...

Chưa kịp phản ứng lại, người áo đen đã ép sát!

Ừng ực!

Mấy người kia chật vật nuốt nước miếng.

Cảm thấy tuyệt vọng!

Bốp bốp bốp!

Một giây sau, tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Mọi người xung quanh hóa đá.

Tiếng kêu gào nhanh chóng im bặt, mấy người kia đau đến mức ngất đi.

Người áo đen mỗi tay cầm một tên, ra vẻ muốn ném người ra ngoài.

Tần Minh Nguyệt khẽ mỉm cười: "Không cần ném, giao cho tôi đi, tí tôi mang về".

Nói xong liền phất tay.

Mấy cảnh sát bước ra, tóm lấy gã đeo kính và đồng bọn.

Khóe miệng mọi người co giật.

Thảm... quá đi!

Đám kia nhanh chóng bị mấy cảnh sát đưa ra ngoài.

Âu Dương Tĩnh vẫn đứng ở chỗ cũ, cuộn chặt nắm đấm!

Tô Mang lạnh lùng quan sát, nói nhỏ: "Chuyện này không hợp với cô đâu, tôi khuyên cô đừng nhúng tay vào, như thế không tốt với cô".

Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên.

Họ quen nhau sau?

Âu Dương Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nói: "Âu Dương Triết làm được, tại sao tôi không được?"

"Cứ chờ xem!"

Nói xong cô ta liền đi ra cửa.

Mắt Tô Mang ánh lên sự bất lực.

Trương Minh Vũ hoang mang.

Mọi người chậm rãi quay về chỗ của mình.

Vẫn thẫn thờ như cũ.

Tần Minh Nguyệt đưa gã đeo kính và đồng bọn quay về.

Họ đi rồi.

Tô Mang kéo Trương Minh Vũ về phòng riêng.

Hả?

Trương Minh Vũ sững sờ.

Kích động như vậy làm gì?

Bốp!

Tô Mang nhanh chóng đóng cửa phòng riêng.

Trương Minh Vũ trợn tròn mắt.

Tô Mang không hề do dự, nhấn Trương Minh Vũ xuống ghế!

Mặt mày kích động!

Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười: "Chị ba, chị... đừng kích động, có gì từ từ nói".

Anh cứ cảm thấy cô ấy sắp...

Phù!

Tô Mang thở chậm lại, ngồi đối diện Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tô Mang mặt mày hí hửng nói: "Em trai thối, em được đây! Bản lĩnh mặc cả cò cưa của em đỉnh đó nha!"

Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười.

Một lúc sau mới hoang mag hỏi: "Chị ba, giá trị niêm yết của công ty Âu Mông này chỉ có mấy chục triệu thôi".

"Chị... kích động đến vậy làm gì?"

Anh cảm thấy hoang mang.

Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên, cô ấy cười nói: "Em trai thối, em không biết đấy thôi".

"Đây là công ty Âu Dương Triết lập ra vì nhà họ Lâm!"

Hả?

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự kinh ngạc.

Nhưng...

Tô Mang cười đắc ý, nói tiếp: "Công ty này mặc dù không đáng tiền, nhưng trải dài khắp cả nước!"

"Tên Âu Dương Triết này muốn xây dựng một mạng lưới tình báo!"

Hả?

Trương Minh Vũ nghe xong liền trợn tròn mắt.

Mạng lưới tình báo?

Chuyện này...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1738


Tô Mang khoanh tay trước ngực, mỉm cười đắc ý: "Không ngờ cuối cùng lại rơi vào tay chúng ta, mà còn chẳng mất chút công sức nào!"

"Có được công ty này rồi, chúng ta có thể nắm giữ được tất cả tin tức tình báo trong nước!"

Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên!

Lợi hại thế sao?

Lần này nhặt được bảo vật rồi à?

Nhưng...

Trương Minh Vũ chần chừ nói: "Nhưng công ty này là do Âu Dương Triết thành lập, chúng ta dùng được chứ?"

Tô Mang vỗ ngực, kiêu ngạo nói: "Giao cho chị ba đi, cấu trúc công ty có đó rồi, chỉ cần thay nhân viên thành người của chúng ta thôi!"

Trương Minh Vũ lập tức hào hứng.

Nếu như có thể...

Tô Mang cảm thấy kích động.

Một lúc sau, Tô Mang mới lên tiếng: "Chị biết em có nhiều điều muốn hỏi, hỏi đi, nếu trả lời được, chị sẽ trả lời em".

Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng, vội vàng nói: "Cô Âu Dương Tĩnh này là ai vậy?"

Tô Mang từ từ nói: "Âu Dương Tĩnh là cháu gái của Âu Dương Thanh Tùng, không cùng một dòng với Âu Dương Triết, nhưng mục đích của họ đều như nhau".

“Âu Dương Thanh Tùng?”

Mắt Trương Minh Vũ sáng lên.

Tướng quân lần trước!

Đúng rồi, ông ta cũng là sự uy h**p rất lớn.

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự nghiêm trọng.

Kẻ địch quá nhiều.

Tô Mang giải thích tiếp: "Bây giờ Âu Dương Thanh Tùng đang trong giai đoạn thẩm tra, không thể đi ra giải quyết nhà họ Lâm".

"Nhưng ông ta không muốn Âu Dương Triết thành công".

"Vậy nên bảo Âu Dương Tĩnh đến".

Trương Minh Vũ hiểu ra!

Rốt cuộc nhà họ Lâm có gì mà có thể khiến một gia tộc lớn như nhà Âu Dương để ý vậy?

Cả Thần Ẩn nữa...

Trương Minh Vũ hỏi tiếp: "Vậy tại sao chị không để người áo đen đánh bọn Âu Dương Triết?"

Tô Mang bất lực nói: "Không đánh lại, bọn họ có kẻ rất mạnh bảo vệ".

"Kẻ bảo vệ họ là người do đích thân gia chủ nhà Âu Dương phụ trách quản lý".

"Người đó không thể giúp bọn họ xử lý một số việc, chỉ có thể bảo vệ tính mạng của bọn họ".

"Hả?”

Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: "Tại sao?"

Tô Mang từ từ giải thích: “Bởi vì chuyện nhà họ Lâm liên quan đến việc lựa chọn gia chủ tiếp theo của nhà Âu Dương, vậy nên chuyện này như một bài kiểm tra của Âu Dương Triết và Âu Dương Thanh Tùng".

Thì ra là vậy?

Trương Minh Vũ lập tức hiểu ra.

Vậy nên nhất định rất phiền toái.

Không đánh lại...

Trương Minh Vũ ngẩng đầu, cười nói: "Đúng rồi chị ba, người áo đen kia làm gì thế?"

Tô Mang mỉm cười đắc ý, nói: "Không thể nói".

Nụ cười trên mặt Trương Minh Vũ cứng đờ lại.

Thần bí như vậy...

Không nói thì không nói!

Một lúc sau, Trương Minh Vũ duỗi tay nói: "Vậy không còn vấn đề gì nữa”.

Anh cũng hiểu đại khái mọi chuyện rồi.

Tô Mang ngừng cười, nghiêm túc nói: "Em trai, bây giờ lại có thêm Âu Dương Tĩnh, em nhất định sẽ gặp nguy hiểm".

"Sắp tới em phải cẩn thận đó".

Trương Minh Vũ lặng lẽ gật đầu.

Tô Mang lại dặn dò: "Còn cả nhiệm vụ chị giao cho em nữa, em nhất định phải hoàn thành".

"Tốt nhất bây giờ em nên hoàn thành ở Hoa Châu, đầu tiên nắm chắc mối quan hệ làm ăn ở đây".

"Như vậy, sẽ tiện cho sự phát triển của em".

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghiêm trọng.

Nhiệm vụ này... đâu có dễ hoàn thành...

Haizz...

Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài một tiếng đáp: "Em biết rồi chị ba".

Tô Mang gật đầu nói: "Không được chậm trễ, chị phải nhanh chóng xử lý vụ Âu Mông cho em".

"Em mau mở rộng các mối quan hệ làm ăn đi".

Trương Minh Vũ gật đầu: "Được, chị vất vả rồi chị ba".

Anh biết.

Tô Mang sắp hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi.

Bây giờ cô ấy chỉ toàn giúp anh.

Tô Mang cưng chiều xoa đầu Trương Minh Vũ, cười nói: "Em trai ngốc khách khí với chị làm gì?"

Trương Minh Vũ mỉm cười: "Em biết, nhưng... vẫn hơi hổ thẹn".

Tô Mang cười xấu: "Không cần hổ thẹn, đợi mọi chuyện kết thúc, em báo đáp chị ba là được!"

"Ví dụ... dùng thân báo đáp?"

Hả...

Trương Minh Vũ nghe thấy vậy khóe miệng liền co giật.

Lại là...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1739


Tô Mang kiêu ngạo mỉm cười: "Bảo em dùng thân báo đáp em không chịu à? Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, xử lý xong chuyện trong tay đi rồi tính sau".

Nói xong cô ấy liền nhẹ nhàng xoa đầu Trương Minh Vũ.

Mỉm cười vui vẻ.

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ phức tạp.

Trương Minh Vũ có thể thấy được.

Tô Mang chỉ muốn anh không suy nghĩ mấy chuyện không đâu thôi.

Trương Minh Vũ gật đầu mỉm cười: "Vâng".

Tô Mang đứng dậy nói: "Được rồi, chị đi xử lý chuyện Âu Mông cho em".

"Nhớ kỹ lời chị nói, đầu tiên nắm chắc các mối quan hệ làm ăn ở Hoa Châu sau đó hãy tính đến chuyện bên ngoài".

Trương Minh Vũ gật đầu.

Tô Mang xoa đầu Trương Minh Vũ.

Sau đó quay người rời đi.

Trương Minh Vũ nhìn chằm chằm vào bóng lưng duyên dáng của cô ấy.

Cho đến khi nó biến mất.

Chị ba, chị yên tâm, em nhất định sẽ không làm chị thất vọng đâu!

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ kiên định!

Tất cả mọi người đều đang nỗ lực vì anh.

Anh sao có thể lười biếng được?

Một lúc sau Trương Minh Vũ quay người nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Hoa Châu!

Không bao lâu sau, Trương Minh Vũ đứng dậy đi ra khỏi khách sạn.

Long Tam lái xe, chạy thẳng đến Sơ Tinh!

Trong xe, Trương Minh Vũ trầm ngâm suy nghĩ.

Bây giờ cục diện rối ren, kẻ địch quá nhiều.

Thần Ẩn, Âu Dương Triết, cả Âu Dương Tĩnh mới xuất hiện hôm nay.

Những kẻ này không hề tầm thường.

Anh phải bảo vệ nhà họ Lâm đồng thời còn phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ Tô Mang giao phó.

Khó quá...

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ đành lặng lẽ than thở.

Chẳng có chút manh mối nào.

Bây giờ anh chỉ có thể nhanh chóng hoạch định kế hoạch phát triển.

Còn về hiểm nguy...

Anh không có cách nào dự đoán được, chỉ đành đợi họ ra tay rồi mình tiếp chiêu.

Mẹ nó, loạn quá!

Trương Minh Vũ âm thầm ngồi trên ghế, rất chán nản.

Không lâu sau, chiếc xe dừng lại ở cửa Sơ Tinh.

Trên đường được nghỉ ngơi, chân Trương Minh Vũ hồi phục hơn chút.

Anh xuống xe đi thẳng vào cổng Sơ Tinh.

Thời gian cấp bách.

Trương Minh Vũ nhanh chóng ngồi xuống bàn làm việc.

Giấy tờ chồng thành đống lớn.
 
Back
Top Dưới