Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1760


Bất bình thay cho mình sao?

Nghĩ thế, Trương Minh Vũ lập tức tủm tỉm nở nụ cười.

Cơn phẫn nộ trong lòng đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.

Có người quan tâm đến mình thật là tốt!

Ngẫm lại trước đây...

Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, đừng tức giận nữa, dù sao thì người chịu khổ cũng chính là bọn họ mà".

Sắc mặt Lâm Kiều Hân chợt như cứng lại.

Không biết vì sao, trong lòng cô chợt nảy sinh một cảm giác vô cùng kì quái.

Chẳng lẽ không phải cô mới là người cần lên tiếng an ủi đối phương hay sao?

Sao bây giờ lại thành Trương Minh Vũ an ủi cô rồi...

Lát sau, Lâm Kiều Hân mới lên tiếng: "Tôi không tức giận, tôi chỉ..."

Chỉ đau lòng thay cho anh.

Đương nhiên, những lời này Lâm Kiều Hân không nói ra được.

Trương Minh Vũ cười cười: "Không tức giận là tốt rồi, cũng không cần suy nghĩ nhiều, rồi bọn họ sẽ phải tới cầu xin chúng ta".

Hả?

Đáy mắt Lâm Kiều Hân thoáng lóe lên một tia sáng khác thường.

Tự tin đến vậy sao?

Bỗng trong đầu cô như vừa có một tia chớp lóe ngang qua.

Chuyện này...

Lâm Kiều Hân tròn mắt như không thể tin nổi: "Bọn họ thực sự sẽ gặp nguy hiểm?"

Trương Minh Vũ lẳng lặng gật đầu, nói: "Nếu tôi đoán không lầm thì chuyện này có liên quan tới Lý Thiên Vinh".

Cái gì?

Lâm Kiều Hân kinh ngạc trố mắt.

Lý Thiên Vinh?

Nếu quả đúng như Trương Minh Vũ suy đoán, bọn họ...

Ngay sau đó, những lo âu và nôn nóng trong đáy mắt Lâm Kiều Hân chầm chậm tan đi.

Cũng nên để bọn họ chịu khổ chútđi!

Nhưng...

Tuy nghĩ thế, Lâm Kiều Hân vẫn cứ băn khoăn khó xử.

Trương Minh Vũ thấy thế, chỉ đành lắc đầu bất đắc dĩ.

Chuyện làm Lâm Kiều Hân khó nghĩ cũng chính là chuyện khiến anh khó xử.

Trương Minh Vũ cười nói: "Yên tâm, Long Tam đã đi theo bọn họ rồi, sẽ không có chuyện gì lớn đâu".

Hả?

Vừa nghe anh nói thế, Lâm Kiều Hân lập tức tròn mắt lên nhìn.

Long Tam đi theo bọn họ rồi?

Đi lúc nào?

Lâm Kiều Hân khiếp sợ nhìn Trương Minh Vũ, ánh mắt mờ mịt hoang mang.

Trương Minh Vũ chỉ lặng lẽ nở một nụ cười đầy thâm ý.

Cuối cùng, Lâm Kiều Hân cũng không nói gì thêm.

Nhưng ấn tượng của cô về Trương Minh Vũ lại được đổi mới một lần nữa.

Cô chợt phát hiện, bà hai có nói một câu rất đúng.

Trương Minh Vũ quả đúng là người biết tính toán chu toàn.

Nghĩ thế, cô mỉm cười vui vẻ.

Đối với bà hai và những người khác thì đây là một tin xấu, bởi vì bọn họ sợ Trương Minh Vũ.

Nhưng đối với Lâm Kiều Hân mà nói, đây tuyệt đối là chuyện tốt.

Trương Minh Vũ càng tài giỏi thì càng tốt.

Nghĩ tới đó, nụ cười trên môi cô càng thêm tươi tắn.

Cô cảm thấy vui vẻ vô cùng.

Trương Minh Vũ ngồi bên, nhìn mà sửng sốt.

Vì sao cô ấy lại đột nhiên cười nhỉ?

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.

Anh phát hiện, càng ngày mình càng không hiểu nổi Lâm Kiều Hân...

Lát sau, Lâm Kiều Hân mới chầm chậm thu lại nụ cười, khôi phục như bình thường.

Trương Minh Vũ vẫn đang chìm trong dòng suy tư.

Lâm Kiều Hân đột nhiên lên tiếng hỏi: "Vậy hiện giờ chúng ta nên làm gì?"

Trương Minh Vũ chỉ cười cười đắc ý: "Chờ thôi".

Chờ?

Lâm Kiều Hân nhìn anh, ánh mắt thoáng phức tạp.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Chẳng mấy chốc đã tới 8 giờ tối.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1761


Điện thoại vang lên.

Lâm Kiều Hân nhíu mày.

Trương Minh Vũ lại nhếch môi nở nụ cười đắc ý.

Anh cúi đầu nhìn màn hình.

Quả nhiên đúng là điện thoại do Long Tam gọi tới.

Trương Minh Vũ ấn nút nghe.

Từ đầu bên kia, giọng nói trầm ổn của Long Tam vang lên: "Cậu Minh Vũ, có động tĩnh rồi".

Trương Minh Vũ nhướng mày, hỏi: "Là ai?"

Long Tam nặng nề nói: "Lý Thiên Vinh... và Thần Ẩn".

Nụ cười trên môi Trương Minh Vũ lập tức đông cứng lại.

Lâm Kiều Hân cũng trợn to mắt lên.

Thần Ẩn?

Trương Minh Vũ nhăn mày, tuy anh cũng đã đoán được chuyện này nhất định là do Lý Thiên Vinh giở trò...

... Nhưng anh thật không ngờ Lý Thiên Vinh lại câu kết cùng người của Thần Ẩn rồi.

Thế này thì...

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ lộ vẻ nghiêm nghị, nặng nề hỏi: "Hiện giờ bọn họ đang ở đâu?"

Long Tam nhanh chóng hồi đáp: "Hồng Thái".

Mẹ kiếp!

Trương Minh Vũ nghiến răng tức giận.

Đây là hành vi khiêu khích trắng trợn!

Trương Minh Vũ lại hỏi: "Thần Ẩn có bao nhiêu người? Bao nhiêu cao thủ?"

Lần này chính là tổ 11 Thần Ẩn đích thân tới.

Trương Minh Vũ còn chưa tiếp xúc với người của tổ 11 bao giờ, nhưng người của tổ 11 thuộc nhà họ Âu Dương đã khiến lòng anh còn sợ hãi đến giờ.

Bởi thực lực của đám người đó quá mạnh!

Trầm ngâm chốc lát, Long Tam mới đáp: "Thần Ẩn chỉ có ba người, ba cao thủ".

Trương Minh Vũ nghe vậy, lập tức chau mày.

Ba?

Mấu chốt nhất vẫn là, bọn họ có thể khiến Long Tam đánh giá hai chữ "cao thủ".

Điều này đủ để nói rõ tất cả.

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới nghiêm nghị nói: "Tôi biết rồi, giờ tôi sẽ qua ngay".

Dù sao đó cũng là người nhà họ Lâm, Trương Minh Vũ không thể không lo cho họ.

Đây là nhiệm vụ mà sư phụ giao cho anh!

Anh nhanh chóng cúp điện thoại.

Trương Minh Vũ chau mày, sắc mặt nặng nề nghiêm nghị.

Nếu sớm biết sẽ thế này, lúc ấy nói gì anh cũng không để bọn họ ra ngoài.

Nhưng bây giờ có hối hận cũng đã muộn.

Lâm Kiều Hân chau mày, hỏi: "Anh... thật sự phải qua đó sao?"

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ cười cười: "Tôi không thể thực sự bỏ mặc họ như thế..."

Vốn tưởng rằng chỉ có mình Lý Thiên Vinh, Trương Minh Vũ có thể nhân cơ hội này cho ông ta một bài học.

Như vậy, cũng tiện thể cho bà hai và những người kia một bài học nhớ đời.

Một mũi tên trúng hai đích!

Nhưng... hiện thực lại có khác so với ý tưởng ban đầu.

Thần Ẩn tham gia vào đó đã thay đổi tất cả.

Lâm Kiều Hân lo lắng nói: "Nhưng tình hình sức khỏe của anh còn chưa ổn mà, cứ thế qua đó..."

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nói: "Việc này quá khẩn cấp, hiện giờ cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể hành động theo hoàn cảnh thôi".

Lâm Kiều Hân mím chặt môi, trong lòng lại xuất hiện một cảm giác áy náy.

Mỗi lần cô gặp nguy hiểm, vào thời khắc mấu chốt nhất, Trương Minh Vũ đều sẽ xuất hiện.

Nhưng khi Trương Minh Vũ rơi vào tình thế trắc trở, cô lại không thể giúp được gì...

Cuối cùng, Lâm Kiều Hân chỉ có thể lặng lẽ thở dài một tiếng.

Trương Minh Vũ cười cười, nói: "Yên tâm đi, tôi mạng lớn lắm, sẽ không có chuyện gì đâu, cô cứ ở nhà chờ tôi".
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1762


Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, hỏi: "Liệu... liệu tôi có thể đi cùng anh được không?"

Mặc dù biết mình đi cùng cũng chỉ vướng tay vướng chân, nhưng... cô vẫn không muốn thấy Trương Minh Vũ một mình dấn thân vào hiểm cảnh.

Trương Minh Vũ lắc đầu, nói: "Bên đó khá nguy hiểm, hơn nữa, cô đi rồi, tình hình ở đại viện sẽ không có ai báo lại cho tôi hay".

Hả?

Lâm Kiều Hân mở to mắt nhìn anh.

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, bên kia Thần Ẩn chỉ cử ba người tới, tôi lo bên này sẽ gặp nguy hiểm".

Lâm Kiều Hân nhìn anh, đáy mắt đầy phức tạp.

Cô hoàn toàn không thể phân biệt được, rốt cuộc Trương Minh Vũ đang tìm lí do để giữ chân cô ở lại đây hay đó là lời nói thật.

Haiz.

Cuối cùng, Lâm Kiều Hân không thể làm gì khác, đành lặng lẽ thở dài.

Trương Minh Vũ lại dặn dò thêm: "Long Thất vẫn còn ở trong sân, nếu thực sự có nguy hiểm, anh ta sẽ thu xếp cho cô rời khỏi nơi này, nhất định phải tự bảo vệ bản thân cho tốt, biết chưa?"

Những lời này, Trương Minh Vũ nói với thái độ đặc biệt nghiêm túc.

Đáy lòng Lâm Kiều Hân đột nhiên nảy lên một tia hốt hoảng.

Không biết vì sao...

Một lát sau, Lâm Kiều Hân mới gật đầu thật mạnh, nói: "Tôi biết rồi... Anh cũng nhất định phải cẩn thận, bất luận thế nào cũng phải khỏe mạnh trở về".

"Anh..."

Nói được một nửa, đột nhiên cô cảm thấy khó lòng nói tiếp.

Trương Minh Vũ nhìn cô, ánh mắt thoáng mờ mịt.

Sao vậy nhỉ?

Lâm Kiều Hân mím chặt môi, hạ quyết tâm nói: "Nếu thực sự không ổn, anh cứ trở về, bọn họ... không quan trọng bằng anh".

Ơ...

Vừa nghe thấy cô nói thế, ánh mắt Trương Minh Vũ tức thì mờ mịt hẳn đi...

Cô ấy đang...

Trương Minh Vũ lập tức sững sờ, quên cả việc mình đang làm.

Lâm Kiều Hân cũng đỏ mặt lên.

Lời vừa rồi hình như... có hơi lộ liễu quá.

Đặc biệt là khi thấy được phản ứng của Trương Minh Vũ, mặt cô càng đỏ hơn.

Lâm Kiều Hân vội vã đổi giọng: "Không phải, ý tôi là... bọn họ... nguy hiểm cũng là bọn họ tự chuốc lấy, dựa vào đâu mà bắt anh... bắt anh phải mạo hiểm giúp họ".

Nói xong, cô mới thở phào một hơi.

May quá...

Trương Minh Vũ lúc này mới bình tĩnh lại, anh lúng túng cười nói: "Được, tôi sẽ tự bảo vệ bản thân thật tốt".

Mặc dù Lâm Kiều Hân đã giải thích thêm nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy thật ấm áp.

Lâm Kiều Hân nhẹ nhàng gật đầu.

Trương Minh Vũ lại cười nói: "Vậy nhé, cô cứ chịu khó ở trong này chờ, tôi đi trước đây".

Nói đoạn, anh liền cất bước đi ra cửa.

Lâm Kiều Hân mím chặt môi, đáy mắt vẫn chất chồng lo âu.

Haiz.

Nhưng sau cùng, cô cũng đành lặng lẽ thở dài.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1763


Trương Minh Vũ đi khuất, cô quay đầu lên lầu hai.

Lâm Kiều Hân kéo ghế tới bên cửa sổ, ngồi xuống.

Cô nhìn qua cửa sổ, thận trọng quan sát bên ngoài.

...

Trương Minh Vũ đã ra khỏi đại viện.

Anh định đợi ở đây bắt taxi.

Nhưng giờ đã khá muộn, mà bên này lại khá xa trung tâm, đường rất vắng vẻ.

Mẹ kiếp...

Trương Minh Vũ chửi thầm, ánh mắt thoáng một tia bất đắc dĩ.

Quên khuấy chuyện này rồi!

Anh thở dài, lấy điện thoại ra gọi đi.

Bên kia nhanh chóng nhận cuộc gọi.

Tần Minh Nguyệt nghi hoặc hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Trương Minh Vũ bối rối cười cười, nói: "À thì... Cô có thể tới đón tôi không, tôi có chút việc cần làm".

Anh vốn định gọi cho Hàn Thất Thất.

Nhưng ngẫm lại...

Bên phía Thần Ẩn có ba cao thủ, lại thêm người của Lý Thiên Vinh...

Sự có mặt của Tần Minh Nguyệt sẽ có hỗ trợ lớn hơn cho anh.

Nói sao thì việc cứu người vẫn là quan trọng nhất.

Tần Minh Nguyệt chau mày, hỏi lại: "Muốn tôi tới đón anh?"

Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật.

Chuyện này nói ra... quả thực có hơi vớ vẩn...

Người ta đường đường là cục trưởng cục cảnh sát, lại bảo người ta tới làm tài xế...

Trương Minh Vũ lúng túng cười nói: "Giúp một tay đi, thực sự rất gấp đó".

Hả?

Tần Minh Nguyệt nghe anh nói thế, ánh mắt chợt lóe lên.

Ngay sau đó, cô ta bình thản nói: "Chờ tôi ở đó".

Nói xong, cô ta nhanh nhẹn cúp điện thoại.

Tít tít tít...

Nghe tiếng báo bận trong điện thoại vọng ra, Trương Minh Vũ lập tức mờ mịt.

Cô nàng biết mình ở đâu à?

Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều thêm, tắt điện thoại đi, lẳng lặng đợi.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Trương Minh Vũ rảnh rỗi, bèn quét mắt quan sát rừng cây xung quanh.

Quan sát hồi lâu, anh không thấy có bất cứ điều gì khác thường.

Mặc dù như thế, anh vẫn không yên lòng.

Trương Minh Vũ vẫn luôn có cảm giác... trong chuyện này chắc chắn phải có âm mưu gì đó!

Chẳng bao lâu sau, có một chiếc xe chậm rãi dừng trước mặt anh.

Trương Minh Vũ lại nhìn quanh một vòng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1764


Xác định chắc chắn quanh đây không có vấn đề gì, anh mới mở cửa xe, ngồi vào.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn.

Xuyên qua kính chiếu hậu, anh có thể thấy rõ gương mặt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trương Minh Vũ mỉm cười, nói: "Ngại quá, lại làm phiền cô tới một chuyến".

Tần Minh Nguyệt ra vẻ tức giận, lườm anh một cái, hỏi: "Đi đâu? Lại tính làm gì?"

Trương Minh Vũ vội vàng nói: "Tới Hồng Thái, người nhà họ Lâm đang gặp nguy hiểm".

Hả?

Tần Minh Nguyệt nhíu mày: "Người của Thần Ẩn?"

Trương Minh Vũ ngạc nhiên nhìn cô ta.

Sao Tần Minh Nguyệt biết nhỉ?

Nhưng ngay sau đó, anh liền gật đầu, nói: "Phải, người của tổ 11 Thần Ẩn".

Tổ 11!

Đáy mắt Tần Minh Nguyệt thoáng lóe lên một tia căng thẳng.

Trương Minh Vũ lại lần nữa ngạc nhiên.

Tần Minh Nguyệt cũng sợ người của tổ 11 đến thế?

Thần Ẩn... rốt cuộc hùng mạnh đến mức nào?

Dù sao... hiện giờ mới chỉ là tổ 11, vậy chẳng phải bên trên còn có tổ 10, tổ 9?

Tần Minh Nguyệt cũng không nhiều lời.

Sắc mặt của Trương Minh Vũ càng thêm nặng nề và nghiêm nghị.

Trách nhiệm trên vai quá nặng!

Một lát sau, Tần Minh Nguyệt mới nói, giọng có vẻ không vui: "Sao không bảo sớm, may mà tôi có chuẩn bị trước một chút".

Trương Minh Vũ lập tức mở to mắt, kinh ngạc hỏi: "Cô còn có chuẩn bị trước?"

Tần Minh Nguyệt liếc anh một cái: "Nhận điện thoại liền biết anh tìm tôi hẳn chẳng phải chuyện tốt lành gì".

À...

Trương Minh Vũ ngại ngùng, bất đắc dĩ im lặng.

Có điều...

Nếu Tần Minh Nguyệt đã nói thế, vậy có phải là đã đồng ý hỗ trợ mình không nhỉ?

Nghĩ đến đó, anh lập tức kích động hẳn lên.

Những điều còn lại, không cần nói thêm nữa!

Chẳng bao lâu sau, xe của Tần Minh Nguyệt đã tới trước cửa khách sạn Hồng Thái.

Trương Minh Vũ xuống xe.

Anh vừa định đi vào, bỗng có một người cao lớn xuất hiện, chắn trước mặt anh.

Hả?

Trương Minh Vũ thoáng kinh ngạc nhìn đối phương.

Đó là Long Tam.

Nhưng... vừa rồi Trương Minh Vũ hoàn toàn không phát hiện sự tồn tại của Long Tam.

Nếu như Long Tam là kẻ địch...

Trời!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1765


Trương Minh Vũ run bắn người.

Thực lực của Long Tam...

Nhưng lúc này đang trong tình thế khẩn cấp, anh không nghĩ nhiều, vội nôn nóng hỏi: "Bên trong thế nào?"

Giọng nói nặng nề của Long Tam vang lên: "Tạm thời an toàn, không rõ Lý Thiên Vinh đang nói gì với bọn họ".

"Ba người của Thần Ẩn giả làm vệ sĩ đi cùng".

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Lâu như vậy mà còn chưa nói xong?

Anh gật đầu, nói: "Tôi biết rồi, chúng ta vào đó trước đã".

Long Tam lặng lẽ gật đầu.

Ngay sau đó, bóng dáng anh ta lóe lên rồi biến mất khỏi tầm mắt.

Trương Minh Vũ không nán lại thêm, anh cùng Tần Minh Nguyệt nhanh nhẹn đi vào khách sạn.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, hai người ngồi vào một góc phòng.

Họ gọi món và lẳng lặng đợi.

Khi các món ăn được đưa lên, hai người làm bộ dùng cơm.

Trong suốt quá trình, Trương Minh Vũ vẫn liên tục quét mắt nhìn xung quanh.

Một lúc sau, rốt cuộc anh cũng thấy được một chút manh mối.

Khách khứa trong những phòng bao riêng khác đã đổi nhóm người, nhưng cánh cửa căn phòng trong cùng vẫn chưa hề mở ra lần nào.

Khóe miệng Trương Minh Vũ lộ ra một nụ cười hài lòng.

Hẳn là ở trong đó!

Nhưng... bây giờ phải làm thế nào?

Trương Minh Vũ nhăn mày, bộ não nhanh chóng suy tính.

Nhưng suy nghĩ hồi lâu, anh vẫn chưa tìm ra cách gì.

Mặc dù có Tần Minh Nguyệt ở đây hỗ trợ nhưng cao thủ trong đó thực sự quá nhiều.

Haiz.

Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài một tiếng.

Hiện giờ chỉ còn một cách là hành động tùy theo hoàn cảnh thôi.

Tần Minh Nguyệt không hề nôn nóng, cô ta chỉ yên lặng ngồi đợi, nhưng đáy mắt liên tục lóe sáng.

Mỗi người mang một tâm tư khác nhau.

Rầm!

Không biết qua bao lâu, cánh cửa kia rốt cuộc cũng mở.

Hả?

Trương Minh Vũ chau mày, đáy mắt lóe lên một tia hưng phấn.

Rốt cuộc cũng ra rồi!

Khi định thần nhìn kĩ, anh mới phát hiện có hai gã đàn ông sắc mặt lạnh băng đang bước ra.

Trương Minh Vũ ngẩn người.

Hai người đó, từ diện mạo đến vóc dáng và cả ăn mặc đều giống nhau như đúc.

Đây là... một cặp song sinh?

Hai người này mặc Âu phục, đang cúi đầu bước về phía cửa.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1766


Hiển nhiên, đây chính là hai thành viên của Thần Ẩn.

Nhưng...

Ánh mắt Trương Minh Vũ thoáng hiện nghi hoặc.

Sau khi hai người này đi ra, cửa phòng kia lại một lần nữa đóng kín, không ai trở ra.

Anh nhầm mục tiêu rồi à?

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Tần Minh Nguyệt cũng thoáng vẻ nghi hoặc.

Hai người kia đã ra khỏi khách sạn.

Trương Minh Vũ lại một lần nữa nhìn về phía căn phòng kia, vẫn không ai đi ra.

Bỗng điện thoại của anh reo vang.

Trương Minh Vũ lấy điện thoại ra, thấy đó là cuộc gọi đến từ một số lạ.

Đây là...

Chần chừ một giây, Trương Minh Vũ ấn nút nghe.

Ngay sau đó, bên tai anh vang lên một tiếng la thất thanh: "Cứu với!"

Trương Minh Vũ nhíu mày!

Giọng nói này của bà hai?

Tần Minh Nguyệt cũng cảm thấy lo lắng.

Trương Minh Vũ nói: "Bình tĩnh đi, đừng hét! Bây giờ mấy người đang ở đâu?"

Hả...

Đầu dây bên kia chần chừ đôi chút.

Một lúc sau bà hai mới hoảng loạn nói: "Chúng tôi... đang ở khách sạn Hồng Thái!"

Trương Minh Vũ hỏi tiếp: "Phòng nào?"

Hả?

Một lúc sau bà hai mới trả lời: "Tôi đang ở... phòng riêng chí tôn số ba, cậu... cậu mau đến!"

"Nếu như đến muộn.... chúng tôi chết mất!?

Chí Tôn? Số ba?

Trương Minh Vũ nhíu mày, nhanh chóng tìm kiếm.

Cuối cùng anh nhìn về phía phòng riêng cặp sinh đôi kia vừa đi ra.

Quả nhiên là phòng này!

Trương Minh Vũ cảm thấy hoang mang.

Sao không có động tĩnh gì?

Tần Minh Nguyệt cảm thấy khó hiểu.

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới lạnh lùng nói: "Được rồi, tôi sẽ qua đó ngay".

Nói xong anh liền cúp máy.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày hỏi: "Có thật là khách sạn Hồng Thái này không?"

Trương Minh Vũ gật đầu.

Long Tam ở đây đương nhiên không thể là chỗ khác.

Nhưng...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1767


Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới nói: "Chúng ta qua đó xem xem, tôi sợ nếu chậm trễ thì sẽ gặp nguy hiểm".

Dù gì cũng là người nhà họ Lâm.

Mà bây giờ Thần Ẩn cũng tham gia rồi.

Tần Minh Nguyệt gật đầu.

Hai người đứng dậy, đi về phía phòng riêng Chí Tôn số ba.

Hai người nhanh chóng đi đến cửa.

Trương Minh Vũ áp tai vào cửa nghe, bên trong không có động tĩnh gì?

Rốt cuộc có ai không?

Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt nhìn nhau, vô cùng hoang mang.

Mặc dù phòng riêng cách âm tốt, nhưng nếu như đánh nhau... thì âm thanh vẫn lọt ra ngoài...

Chuyện gì vậy?

Trương Minh Vũ hoang mang, nhất thời không biết phải làm thế nào.

Tần Minh Nguyệt mím môi, cũng cảm thấy bối rối.

Lần này khác lần trước.

Dù sao kẻ địch họ phải đối mặt là người của tổ 11 Thần Ẩn!

Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên, anh hỏi: "Đúng rồi, cô đem theo súng không?"

Tần Minh Nguyệt khó chịu liếc xéo anh: "Anh tưởng tôi có thể tùy tiện mang súng ra ngoài à?"

À....

Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: "Vậy cô chuẩn bị cái gì rồi?"

Tần Minh Nguyệt nói: "Trước khi ra ngoài, tôi ăn hai miếng bánh bao cho đỡ đói!"

Phụt!

Trương Minh Vũ suýt nữa phun ra một búng máu!

Vậy mà gọi là chuẩn bị hả?

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ có thể hung hăng trợn mắt nhìn Tần Minh Nguyệt.

Tần Minh Nguyệt cũng rất hoang mang.

Tôi làm sao chứ?

Một lúc sau, Trương Minh Vũ bất lực nói: "Thực sự không còn cách nào nữa, chúng ta chỉ có thể xông vào thôi".

Tần Minh Nguyệt lặng lẽ gật đầu.

Bây giờ thực sự không có cách nào khác.

Phù!

Trương Minh Vũ cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở.

Một giây sau, anh đẩy mạnh cửa phòng riêng ra!

Bốp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Trương Minh Vũ đi vào trong.

Tần Minh Nguyệt đi theo sau!

Một giây sau, hai người bàng hoàng.

Trong phòng riêng có rất nhiều người.

Nhưng... sao đều ngồi trên bàn ăn vậy

Một thanh niên mặc vest ngồi ở vị trí chính, Lý Thiên Vinh ngồi bên cạnh!

Bà cả, bà hai và Lâm Tuấn Minh ngồi đối mặt với hai người.

Quay lưng lại với Trương Minh Vũ!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1768


Chuyện này...

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự hoang mang.

Chẳng phải kêu cứu sao?

Động tác của mọi người trong phòng đột nhiên ngừng lại.

Ánh mắt Lý Thiên Vinh lóe lên vẻ hoang mang.

Sao... nhanh vậy?

Đám bà hai cũng ngơ ngác.

Anh thanh niên ưỡn thẳng lưng, mỉm cười: "Đến rồi sao? Mời ngồi".

Nói xong liền chỉ vào chỗ bên cạnh.

Hả...

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Nhìn kỹ xung quanh.

Anh thanh niên tết tóc, rõ ràng mang đặc trưng của người đồng bào.

Trên trán đeo một chiếc băng đô màu trắng.

Cơ thể không quá cường tráng, nhưng...

Không biết tại sao Trương Minh Vũ cảm thấy nguy hiểm.

Anh thanh niên này... không đơn giản!

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới mỉm cười.

Anh không nói gì, tiến lên hai bước nhẹ nhàng ngồi xuống.

Tần Minh Nguyệt ngồi cạnh Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ cảm thấy nghi ngờ.

Trò gì thế này?

Lý Thiên Vinh kích động.

Thông minh!

Anh thanh niên nói: "Anh là Trương Minh Vũ?"

Trương Minh Vũ nhíu mày cười nói: "Không sai, anh là?"

Anh thanh niên khách khí mỉm cười nói: "Tại hạ là tổ trưởng tổ 11 Thần Ẩn, Sơn Bản Lộ".

Hả?

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ kinh ngạc.

Là tổ trưởng sao?

Chẳng trách...

Trương Minh Vũ cười nói: "Ngưỡng mộ đã lâu, không biết anh có thể thả bọn họ ra được không?"

Anh đi thẳng vào chủ đề chính luôn.

Đám bà hai ngẩn người.

Vẻ mặt mau chóng lộ ra sự kích động.

Sơn Bản Lộ cười nói: "Anh cứ đùa, mục đích của tôi là bắt họ lại, sao có thể thả ra được?"

Giọng điệu như đang đùa với bạn bè.

Nhưng rất khách khí.

Trương Minh Vũ không kìm khóe miệng được co giật.

Tính cách này đúng là...

Nụ cười trên mặt Trương Minh Vũ từ từ biến mất, anh lạnh lùng nói: "Mục đích của tôi là đưa họ rời đi, có vẻ như... chúng ta không còn gì để nói nữa rồi".

Mắt Sơn Bản Lộ sáng lên
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1769


Một lúc sau hắn cười nói: "Được, vậy không nói nữa".

Nói xong hắn dựa vào ghế.

Hả?

Trương Minh Vũ ngớ người.

Làm gì vậy? Không gọi người sao?

Căn phòng riêng lập tức trở nên yên tĩnh.

Không ai động đậy...

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất lực.

Tổ trưởng tổ mười một... sống kiểu Phật hệ sao.

*Phật hệ: Ý chỉ những người sống thế này cũng được, thế kia cũng xong, không cầu mong, không tranh cướp, xem nhẹ tất thảy, coi mọi việc thế nào cũng được.

Trương Minh Vũ đứng dậy cười nói: "Nếu anh không làm gì thì chúng tôi rời đi nhé".

Nói xong liền đứng dậy mở cửa phòng riêng.

Sơn Bản Lộ vẫn bất động.

Đám Lý Thiên Vinh vô cùng hoang mang.

Bà hai trợn mắt há mồm.

Trương Minh Vũ nhìn qua khó chịu nói: "Mấy người sững sờ cái gì? Đi thôi".

Hả??

Bà hai và bà cả sững sờ.

Lâm Tuấn Minh cũng hoang mang.

Một lúc sau ba người nhìn Sơn Bản Lộ.

Đứng dậy rời đi.

Ba người nhanh chóng xông ra cửa.

Roẹt!

Âm thanh xé gió vang lên!

Hả?

Trương Minh Vũ cảm thấy khiếp sợ.

Anh không nhìn rõ.

Một giây sau, ba người kia đừng lại!

Trên cửa cắm ba chiếc đũa!

Chuyện này...

Đám bà cả trợn tròn mắt.

Trương Minh Vũ vô cùng kinh ngạc.

Mạnh vậy sao?

Sơn Bản Lộ lạnh lùng nói: "Tôi còn chưa nói gì mấy người đã đi rồi".

“Chẳng lịch sự chút nào".

Lịch sự...

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật.

Bị điên hả?

Ba người kia hoang mang.

Làm thế nào bây giờ?

Đi hay không đi?

Trương Minh Vũ nhíu mày, mắt lóe lên vẻ nghiêm trọng.

Người này... rất khó đối phó.

Lý Thiên Vinh cười khẩy nói: "Thằng nhãi, cho mày cơ hội mày không tận dụng, bây giờ thì muộn rồi!"

20230726104129-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1770


Trong phòng riêng đột nhiên xuất hiện rất nhiều người.

Trong nháy mắt, một đám đàn ông mặc vest xông vào.

Ai cũng cao to vạm vỡ, mặt mày hung ác.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Nhìn quanh một vòng phát hiện ra có hai mươi tên cao to mặc vest.

Sắc mặt bà hai hoảng loạn, liên tiếp lùi về sau.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày, mắt lóe lên vẻ nghiêm trọng.

Bọn họ đã chuẩn bị từ trước rồi!

Lý Thiên Vinh cười khẩy nói: "Thằng nhãi, còn nhớ ban nãy sỉ nhục tao thế nào không?"

Trương Minh Vũ im lặng, cười nói: "Ban nãy trong điện thoại ông chủ Lý có nói như vậy với tôi đâu nhỉ".

Lý Thiên Vinh điên cuồng mỉm cười, thâm độc nói: "Ban nãy? Ban nãy là ban nãy, bây giờ là bây giờ!"

"Mày nghĩ Lý Thiên Vinh tao là loại dễ chọc sao?"

"Đắc tội Lý Thiên Vinh tao chỉ có một con đường chết thôi!"

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Bây giờ anh vẫn chưa hiểu rõ bây giờ là cục diện gì.

Hai mươi người này không đáng nói, nhưng bên phía Sơn Bản Lộ có mấy cao thủ?

Ở bên anh, chỉ có khoảng ba người đánh đấm được, nhỡ may...

Trương Minh Vũ chần chừ một lúc, mỉm cười nói: "Ông chủ Lý, hay là thế này, hôm nay đắc tội hôm khác tôi đến cửa tạ tội!"

"Bây giờ ông bảo người của ông đi ra đi".

Nói xong anh liền mỉm cười.

Hừ!

Lý Thiên Vinh lạnh lùng hừ một tiếng, chế giễu: "Thằng nhãi, mày nghĩ tao là thằng ngu hả?"

"Bớt nói đi!"

"Có cậu Sơn Bản Lộ ở đây, hôm nay mày đừng hòng thoát!"

Haizz!

Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài.

Có vẻ như khó thoát khỏi trận chiến hôm nay rồi.

Sơn Bản Lộ vẫn mỉm cười.

Ngồi bên lặng lẽ xem kịch hay.

Lý Thiên Vinh không chần chừ nữa, ông ta hét lên: "Hạ hắn cho tôi!"

Vừa dứt lời, hai mươi tên cao to đồng thanh đáp: "Vâng!"

Khí thế bừng bừng!

Nói xong, liền dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Trương Minh Vũ.

Từ từ bước tới!

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Tần Minh Nguyệt cuộn chặt nắm đấm, ánh mắt xinh đẹp trở nên sắc bén!

Hai mươi tên kia nhanh chóng ra tay, xông thẳng về phía Trương Minh Vũ!

"Á!"

Bà hai hét lên, xông vào góc.

Bà cả và Lâm Tuấn Minh cũng đi theo, mặt ai cũng hoảng sợ.

Trương Minh Vũ thấy vậy, mắt lóe lên sự nghi ngờ.

Ban nãy bình tĩnh như thế, sao bây giờ lại...

Tuy nhiên còn chưa kịp nghĩ nhiều, hai tên cao to đã xông đến trước mặt anh!

Nắm đấm vung lên, hung hăng đập xuống.

Trương Minh Vũ chỉ có thể lùi về sau hai bước, dễ dàng tránh thoát!

Tuy nhiên vừa đứng vững, đùi đã cảm thấy mất lực.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ cảm thấy lo lắng.

Rõ ràng có thể đi lại bình thường, sao ban nãy...

Hai tên cao to lại tung nắm đấm!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1771


Trương Minh Vũ cảm thấy nghiêm trọng, liên tiếp lùi về sau.

Không được, cứ như vậy không phải là cách!

Hai tên cao to tiếp tục ép sát!

Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi, dưới chân đột nhiên dồn lực.

Tung nắm đấm đập vào tên cao to trước mặt.

Hắn ta giật mình!

Không ngờ Trương Minh Vũ dám phản kháng.

Muốn trốn nhưng không kịp.

Bốp!

Tiếng động nặng nề đột nhiên vang lên!

Tên cao to đau đớn thét lên một tiếng, cơ thể văng ra như diều đứt dây!

Mọi người xung quanh thấy vậy, lập tức trợn tròn mắt.

Nhưng Trương Minh Vũ không có tâm tư nghĩ nhiều như vậy, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Sau khi chạm đất anh mới phát hiện ra đùi mình nhũn ra rồi.

Không thể nào dùng sức được nữa!

Đột nhiên kình phong ào tới.

Trương Minh Vũ căng thẳng.

Nghiên đầu qua mới phát hiện ra nắm đấm của một tên vệ sĩ khác đã lao đến.

Trương Minh Vũ nhíu mày, muốn tránh theo bản năng!

Nhưng chân phải của anh không có sức!

Tiêu rồi!

Trương Minh Vũ căng người, đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị ăn đòn.

Mọi người xung quanh cười khẩy.

Thằng nhãi mày chết chắc rồi.

Ánh mắt Lý Thiên Vinh lóe lên những tia độc ác.

Anh thanh niên mỉm cười khinh bỉ.

Chỉ vậy thôi sao?

Nắm đấm của tên vệ sĩ nhanh chóng đập xuống.

Mọi người đột nhiên cảm thấy có một người lóe qua.

Hả?

Ai cũng sững sờ.

Nhìn lại mới phát hiện ra Tần Minh Nguyệt không biết đã xông đến trước mặt Trương Minh Vũ từ lúc nào.

Cô ta giơ tay chặn đứng nắm đấm của tên vệ sĩ.

Mọi người trợn tròn mắt.

Tần Minh Nguyệt... lợi hại như vậy sao?

Vẻ mặt vệ sĩ nghiêm trọng.

Tần Minh Nguyệt không hề do dự, tung cước qua.

Đạp thẳng vào bụng tên vệ sĩ.

Bốp!

Tên vệ sĩ bay ra!

Phù!

Trương Minh Vũ thở hắt ra.

May quá...

Bây giờ anh cảm thấy may mắn vì đã tìm Tần Minh Nguyệt, không phải Hàn Thất Thất....

Nếu không...

Nụ cười trên mặt Lý Thiên Vinh cứng đờ.

Sơn Bản Lộ nhướng mày.

Một lúc sau, mắt ánh lên vẻ hứng thú.

Khóe miệng mỉm cười.

Thú vị đấy!

Tần Minh Nguyệt xông đến bên Trương Minh Vũ, lo lắng hỏi: "Anh sao vậy? Đùi vẫn chưa khỏi à?"

Trương Minh Vũ gật đầu.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1772


Bây giờ không đau, nhưng... không có sức!

Ban nãy dùng sức một lần, cảm giác bây giờ đi đường cũng khó khăn.

Mắt Tần Minh Nguyệt lóe lên vẻ lo lắng.

Bây giờ phải làm thế nào?

Ánh mắt Lý Thiên Vinh rét lạnh, ông ta lạnh lùng nói: "Sững sờ cái gì? Lên cho tôi!"

Mấy tên cao to khác giờ mới phản ứng lại.

Nhìn họ tiến lên trước.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Trương Minh Vũ cảm thấy nghiêm trọng.

Phiền rồi!

Đám người này nhanh chóng lao lên.

Trương Minh Vũ cảm thấy bất lực.

Cứ tưởng nguy hiểm lần này là Sơn Bản Lộ.

Không ngờ... mình còn chẳng làm gì được đám vệ sĩ này.

Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Bảo vệ bản thân, đừng lộn xộn!"

Nói xong liền lao vào đám người kia!

Hả?

Trương Minh Vũ cảm thấy kinh ngạc.

Tuy nhiên chưa kịp nghĩ nhiều, Tần Minh Nguyệt đã đánh nhau với mấy tên đô con.

Động tác nhanh nhẹn.

Bốp bốp bốp!

Tiếng động nặng nề vang lên liên tiếp.

Trương Minh Vũ kinh ngạc phát hiện ra Tần Minh Nguyệt không bị thương.

Tần Minh Nguyệt lợi hại như vậy sao?

Lý Thiên Vinh cũng cảm thấy hoang mang.

Ba người bà hai co người ngồi trong góc, trợn tròn mắt nhìn cảnh này.

Một lúc sau Trương Minh Vũ mỉm cười.

Khóe miệng Sơn Bản Lộ cũng khẽ nhếch lên.

Lý Thiên Vinh kinh ngạc, hét lên: "Bắt lấy hắn trước!"

Nói xong liền chỉ về phía Trương Minh Vũ!

Bốn tên cao to xông đến chỗ Trương Minh Vũ.

Mẹ nó.

Trương Minh Vũ thầm mắng một tiếng.

Nhưng....

Tần Minh Nguyệt thấy vậy, mắt lóe lên vẻ lo lắng.

Nhưng cô ta không thể thoát thân.

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, đứng dậy!

Chẳng phải chỉ không có một chân sao? Anh vẫn còn chiêu chị sáu dạy!

Bốp bốp!

Tiếng động nặng nề vang lên không ngừng.

Trương Minh Vũ dùng ngón tay, mắt lóe lên sự kiên định.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1773


Không có chân cũng không được để đám người này bắt nạt!

Đến đây nào!

Khí thế dị thường nhanh chóng bao phủ quanh người Trương Minh Vũ.

Tần Minh Nguyệt thấy vậy, tròng mắt co rút lại.

Anh ấy...

Vậy mà...

Tần Minh Nguyệt khiếp sợ.

Cô ta cảm thấy khí thế này rất quen.

Tuy nhiên chưa kịp nghĩ nhiều, đòn tấn công của tên vệ sĩ lại ập tới.

Tần Minh Nguyệt muốn để ý đến anh.

Nhưng không có thời gian, chỉ có thể tiếp tục chiến đấu!

Ở một bên khác.

Mấy tên vệ sĩ đã vọt tới trước mặt Trương Minh Vũ!

Phi người tung quyền!

Trương Minh Vũ híp mắt, nhắm chuẩn nắm đấm của tên vệ sĩ, mắt sáng lên!

Ta bóp!

Bàn tay nhanh chóng có cảm giác!

Trúng!

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ.

Cơ thể tên vệ sĩ ngừng lại.

Cánh tay tê dại.

Trương Minh Vũ không hề do dự, nhấc đùi lên!

Bốp!

Âm thanh nặng nề vang lên.

Vệ sĩ hét lên đau đớn, ôm bụng ngã xuống đất!

Mọi người đều khiếp sợ.

Quan trọng nhất là... Trương Minh Vũ còn chẳng cử động.

Mấy tên vệ sĩ khác nhanh chóng lao tới.

Ánh mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hai người.

Nắm đấm của hai tên vệ sĩ đập xuống.

Trương Minh Vũ tập trung hết tinh thần!

Lại ra tay!

Ta bóp!

Tay phải nhanh chóng có cảm giác chắc nịch.

Trúng rồi!

Nhưng tay trái...

Bốp!

Nắm đấm đập lên lồng ngực Trương Minh Vũ!

Đau đớn ập tới!

Hít!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, khí huyết trong người dâng trào!

Mẹ nó.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1774


Trương Minh Vũ tức giận hét lên.

Tay phải dùng sức ổn định lại cơ thể!

Sau đó nhấc đầu gối lên.

Bốp!

Âm thanh nặng nề lại vang lên!

Một tên vệ sĩ ôm bụng ngã xuống!

"Chết đi!"

Một tên khác hét lên, tung nắm đấm về phía anh.

Ban nãy đánh trúng một cú, bây giờ tự tin vạn phần!

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên những tia rét lạnh.

Anh giơ tay ra bóp!

Trúng rồi!

Trương Minh Vũ mỉm cười.

Vào trạng thái rồi!

Nụ cười khẩy trên mặt vệ sĩ lập tức đông cứng lại!

Cánh tay tê dại.

Trương Minh Vũ không hề chần chừ, lại nhấc đầu gối!

Dù sao bây giờ cũng không có cách nào khác, chỉ có thể dùng chân phải cố gắng chống đỡ, chân trái tấn công!

Bốp.

Tên vệ sĩ ngã xuống đất!

Mọi người trố mắt nhìn.

Lại chiêu này.

Nhưng... nó có tác dụng đến vậy sao?

Lý Thiên Vinh hoang mang.

Mắt Sơn Bản Lộ lóe lên sự kinh ngạc.

Chiêu này...

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn kỹ lại.

Phát hiện ra Tần Minh Nguyệt vẫn không có dấu hiệu thất bại.

Trương Minh Vũ mỉm cười.

Nhìn quanh một vòng phát hiện ra chỉ còn tám chín tên vệ sĩ.

May quá...

Lý Thiên Vinh cuộn tròn nắm đấm, hét lên: "Lên! Lên cho tôi! Cùng lên đi!"

Tức chết mất!

Mấy vệ sĩ nhìn nhau.

Cuối cùng xông về phía Trương Minh Vũ.

Mẹ nó.

Trương Minh Vũ trợn tròn mắt.

Đều lên sao?

Mấy vệ sĩ nhanh chóng lao đến chỗ anh.

Bao vây chặt lấy Trương Minh Vũ.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1775


Lý Thiên Vinh cười khẩy.

Thằng nhãi, hôm nay mày có mọc cánh cũng khó thoát!

Bà hai và Lâm Tuấn Minh nhìn nhau cười khẩy.

Trương Minh Vũ chết chắc rồi!

Ánh mắt của Sơn Bản Lộ đầy sự khinh bỉ.

Dù sao Trương Minh Vũ cũng bị mọi người bao vây rồi.

Tất cả vệ sĩ cùng tấn công.

Tròng mắt Trương Minh Vũ co rút lại.

Mẹ nó.

Thế này thì...

Xung quanh anh đều là nắm đấm...

Còn chẳng có chỗ để trốn!

Hết đường lùi rồi.

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ nghiêm trọng.

Tần Minh Nguyệt cảm thấy lo lắng.

Làm thế nào bây giờ?

Tuy nhiên chưa kịp nghĩ nhiều, tiếng xé gió vang lại truyền tới.

Hả?

Trương Minh Vũ giật mình.

Đám vệ sĩ cũng hoảng loạn.

Chưa kịp nghĩ nhiều một vóc dáng cường tráng đã lao vào trong đám người!

Chuyện này...

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Bốp bốp bốp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên liền tiếp.

Trương Minh Vũ cảm thấy mắt mình hoa lên.

Nhưng chưa kịp nhìn rõ, mấy tên vệ sĩ trước mặt đã bay về sau!

Hít!

Tiếng hít sâu vang lên!

Đám bà hai mắt chữ A mồm chữ O.

Khóe miệng Lý Thiên Vinh giật liên hồi.

Mẹ nó... là con người sao?

Mấy vệ sĩ còn lại sững sờ đứng đấy, ánh mắt lóe lên sự hoảng sợ!

Không ai dám tiến lên.

Trước mặt Trương Minh Vũ có một bóng người cao to vạm vỡ.

Không phải Long Tam thì còn là ai đây?

Trương Minh Vũ mỉm cười.

May quá...

Ánh mắt lạnh lùng của Long Tam nhìn về phía mấy tên vệ sĩ.

Ừng ực!

Bọn chúng khó khăn nuốt nước bọt.

Bất giác lùi về sau!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1776


Trương Minh Vũ mỉm cười.

Mấy người chẳng phải lợi hại lắm sao?

Chịu được nổi không?

Ánh mắt Lý Thiên Vinh lộ ra sự hoảng sợ.

Sơn Bản Lộ không cười nữa, mắt lóe lên sự nghiêm trọng.

Người này... không tầm thường.

Tần Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

Nhanh chóng giải quyết mấy tên vệ sĩ trước mặt, sau đó đi đến chỗ Trương Minh Vũ.

Mấy tên vệ sĩ còn lại không chịu nổi sức ép, nhanh chóng lùi về sau!

Bọn chúng chẳng mấy chốc đã lùi ra sau người Lý Thiên Vinh.

Trương Minh Vũ cười nói: "Ông chủ Lý, còn ai nữa không?"

Lại là câu này!

Lý Thiên Vinh cuộn tròn nắm đấm, sắc mặt đen như đít nồi!

Tức chết mất!

Ánh mắt bà hai hoang mang.

Giải quyết xong rồi sao?

Một lúc sau Lý Thiên Vinh mới nặng nề nói: "Sơn Bản Lộ, cậu xem..."

Chỗ này là tất cả người của ông ta rồi!

Sơn Bản Lộ mỉm cười nói: "Được rồi, lùi lại đi".

Nói xong liền khẽ vẫy tay.

Chẳng thèm nhìn Lý Thiên Vinh lấy một cái.

Lý Thiên Vinh cảm thấy không cam tâm.

Nhưng...

Cuối cùng ông ta chẳng nói được gì.

Lặng lẽ lùi về sau.

Mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên.

Anh rất hiếu kỳ không biết bản lĩnh của tên Sơn Bản Lộ đến đâu?

Có mạnh hơn kẻ lần trước không?

Chẳng bao lâu sau, ánh mắt Trương Minh Vũ nhanh chóng lộ ra sự kinh ngạc.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Vẻ mặt Long Tam vô cùng nghiêm trọng.

Sơn Bản Lộ đứng dậy, lại mỉm cười khách khí.

Hắn tiến lên.

Trương Minh Vũ không vội, lặng lẽ đứng đó nhìn.

Sơn Bản Lộ đi đến trước mặt Trương Minh Vũ.

Đi một mình không hề phòng bị.

Trương Minh Vũ cảm thấy bất ngờ.

Tên Sơn Bản Lộ tự tin thật.

Sơn Bản Lộ nhìn ba người, cuối cùng nhìn Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ bất giác cảm thấy lo lắng.

Sơn Bản Lộ cười nói: "Không ngờ tôi đã coi thường anh rồi".

Trương Minh Vũ lạnh lùng nói: "Đương nhiên".

Ánh mắt Sơn Bản Lộ hiện lên sự bất lực.

Đúng thật là...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1777


Một lúc sau, Sơn Bản Lộ nói: "Được rồi, tôi cũng không muốn lãng phí thời gian với anh".

"Cho anh một cơ hội, đưa ông cụ Lâm đến cho tôi".

“Nếu được tôi sẽ cho mấy người một con đường sống".

Lúc nói câu này, mặt hắn vẫn hiện lên ý cười.

Nhưng ánh mắt rét lạnh vô cùng.

Trương Minh Vũ mỉm cười chế giễu.

Đánh nửa ngày, giờ bảo tôi đầu hàng?

Vừa định nói đột nhiên cảm thấy khí thế lạnh lẽo lan ra!

Cái này...

Trương Minh Vũ trợn tròn mắt.

Khi nhìn vào mắt Sơn Bản Lộ, anh cảm thấy hoảng sợ.

Ừng ực!

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt.

Long Tam cảm thấy nghiêm trọng.

Mọi người đã sợ đến mức lùi về sau lâu rồi, họ sợ bị liên lụy.

Sơn Bản Lộ cười nói: "Nghe chưa?"

Khí thế lạnh như băng lại lạnh thêm mấy phần.

Trương Minh Vũ run sợ.

Người này... sao có thể như vậy?

Cái này cũng...

Anh chỉ mới cảm nhận được khí thế như này trên người Long Tam.

Người này... không đơn giản.

Trương Minh Vũ nhìn quanh một vòng.

Lúc này mới phát hiện ra ánh mắt của mọi người trong phòng đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

Chỉ có...

Hả?

Trương Minh Vũ trợn tròn hai mắt, cảm thấy hoang mang.

Tần Minh Nguyệt... không có phản ứng gì?

Mặc dù sắc mặt nghiêm trọng, nhưng vẻ mặt kia... như không cảm thấy được khí thế lạnh lẽo kia vậy!

Trương Minh Vũ không nhìn nữa.

Bây giờ anh không có tâm trạng nghiên cứu Tần Minh Nguyệt, làm thế nào để rời khỏi nơi này mới là quan trọng nhất!

Trương Minh Vũ híp mắt, nghiêm trọng nói: "Tôi không thể giao người nhà họ Lâm cho anh, đổi điều kiện đi".

Sơn Bản Lộ không cười nữa, lạnh lùng nói: "Tôi không thích mặc cả".

Nói xong ánh mắt đột nhiên lóe lên sự ác liệt.

Không ổn!

Trương Minh Vũ căng thẳng!

Định tránh ra nhưng đùi vẫn không dùng được sức.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy Sơn Bản Lộ vung tay lên!

Con ngươi Trương Minh Vũ bỗng nhiên co rút!

Không hiểu tại sao lòng chợt chết lặng.

Hắn... quá khủng khiếp.

Trương Minh Vũ đờ đẫn đứng đó, quên mất tránh né.

Mọi người trợn tròn hai mắt.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1778


Đám bà hai cười khẩy không ngừng, ánh mắt lóe lên sự khinh bỉ.

Trương Minh Vũ, mày cũng có ngày hôm nay?

Trương Minh Vũ nhìn thấy rõ.

Một chiếc đũa bay qua! Tốc độ khó có thể hình dung!

Tiêu rồi!

Tim Trương Minh Vũ dâng lên tận cổ họng.

Lý Thiên Vinh mỉm cười thâm độc.

Thằng nhãi, mày tiêu rồi.

Nháy mắt chiếc đũa đã lao đến trước mặt Trương Minh Vũ.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày, cơ thể mềm mại di chuyển.

Tuy nhiên chưa kịp di chuyển, bóng người cao lớn đã chắn trước mặt Trương Minh Vũ.

Anh ta giơ tay lên, nắm chiếc đũa đang bay đến.

Chiếc đũa dừng lại!

Hả?

Trương Minh Vũ sững sờ.

Nhìn qua phát hiện ra Long Tam đang đứng trước mặt mình.

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự khiếp sợ.

Long Tam... lợi hại vậy sao?

Hít!

Nơi đây vang lên tiếng hít sâu một hơi lạnh!

Tất cả mọi người đều kinh ngạc!

Anh ta có thể tóm được... chiếc đũa với tốc độ cực nhanh này sao?

Ực!

Tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tiếp.

Sơn Bản Lộ cảm thấy nghiêm trọng.

Tóm được sao?

Mắt Tần Minh Nguyệt lóe sáng, lúc này mới dừng bước.

Trương Minh Vũ mỉm cười.

Long Tam luôn khiến anh bất ngờ.

Sơn Bản Lộ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Không ngờ tôi đã khinh thường anh rồi".

Trương Minh Vũ cười nói: "Thứ anh khinh thường còn nhiều lắm".

Cho dù nói như vậy, anh vẫn cảm thấy nghiêm trọng.

Có rời đi được hay không đây?

Sơn Bản Lộ nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia lửa giận.

Loại kiến hôi trong mắt hắn còn muốn phản công sao?

Trương Minh Vũ thấy vậy liền căng thẳng, vội vàng quát: "Mấy người còn không mau đi".

Hả...

Bà hai sững sờ.

Nhìn nhau.

Cuối cùng vẫn bước ra khỏi phòng riêng.

Trương Minh Vũ vội vàng nói: "Mấy người mau đi đi!"

Nói xong liền khó khăn tiến lên trước.

Tần Minh Nguyệt xông đến bên Trương Minh Vũ, đỡ lấy cánh tay anh.

Sắc mặt Long Tam nghiêm trọng, từ từ lùi về sau.

Sơn Bản Lộ không vội đuổi theo, trong mắt tràn ngập sự cay độc.

Thằng nhãi này khó giải quyết đấy.

Nhưng... chỉ thế mà thôi!

Sơn Bản Lộ không hề di chuyển.

Lý Thiên Vinh và mọi người đều hoang mang.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1779


Sao không đuổi theo.

Ba người bà hai xông ra khỏi phòng riêng, chạy thẳng đến cửa khách sạn.

Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt đi ra ngoài.

Nhanh chóng tiến về trước.

Quay đầu nhìn lại phát hiện ra Sơn Bản Lộ vẫn không có động tĩnh gì.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Anh càng căng thẳng hơn.

Còn có mai phục sao?

Nhưng bây giờ chỉ có thể xông ra ngoài.

Họ nhanh chóng chạy đến cổng khách sạn.

Vừa định đi tiếp phát hiện ra ba người bà hai... chợt dừng bước.

Hả?

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Nhìn qua phát hiện ra không biết từ lúc nào trước mặt mình xuất hiện ba người.

Cặp song sinh ban nãy.

Còn cả... Dạ Thập Nhị!

Trương Minh Vũ thấy vậy tròng mắt co rút lại.

Gã cũng đến sao?

Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi, chợt cảm thấy tuyệt vọng.

Cứ tưởng ba thủ....

Không ngờ... có đến bốn người!

Mà bây giờ anh không còn khả năng chiến đấu nữa.

Tiêu rồi!

Haizz.

Trương Minh Vũ thở dài.

Chỉ có thể dừng bước.

Dạ Thập Nhị đứng đầu, cười khẩy.

Cặp song sinh đứng sau gã.

Mặt lạnh như tiền!

Ba người đứng đó khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Lúc này có không ít người tụ tập lại.

Ai cũng khó hiểu.

Lâm Tuấn Minh thầm ra hiệu, đưa bà cả bà bà hai nhanh chóng trốn sang một bên.

Như vạch ranh giới với Trương Minh Vũ.

Long Tam bước ra, cũng nhíu mày.

Ba người ở trong, ba người ở ngoài.

Ba người Lâm Tuấn Minh xông ra khỏi đám người.

Trong cổng khách sạn chỉ còn ba người Trương Minh Vũ.

Với ba người Dạ Thập Nhị đứng trước mặt họ!

Cảnh tượng lúc này như đang ngừng lại.

Tiếng bước chân khẽ khàng đột nhiên vang lên từ trong khách sạn.

Trương Minh Vũ di chuyển chân, đứng sang một bên.

Tần Minh Nguyệt và Long Tam mỗi người đứng một bên, canh gác cẩn tận.

Mọi người nhìn qua.

Sơn Bản Lộ đang đi ra khỏi khách sạn, mỉm cười hiền từ.

Lý Thiên Vinh cũng theo sau.

Trương Minh Vũ cuộn tròn nắm đấm, nhưng ánh mắt vô cùng bất lực.

Đến bây giờ anh không biết phải làm gì nữa!

Đây là lần đầu tiên vẻ mặt Long Tam lộ ra sự cẩn trọng đến vậy, anh ta cảnh giác cao độ nhìn xung quanh.

Sơn Bản Lộ tiến lên nói: "Thằng nhãi, không đi nữa à?"

Nói xong liền cười khẩy.

Trương Minh Vũ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Anh tránh ra thì tôi đi liền".

Tránh ra?

Sơn Bản Lộ cười chế giễu: "Anh mơ đẹp thật đấy, tôi không có thời gian để lãng phí ở chỗ anh".

20230727041012-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới