Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 860


Chương 860

Du Ân và Tô Ngưng đi theo sau Hứa Hàng bước vào phòng bệnh của Phó Đình Viễn. Du Ân còn chưa kịp mở lời chào ông cụ thì Phó Đình Viễn đang nằm trên giường bệnh bỗng bật dậy, nhào xuống giường, ôm chầm lấy cô.

“Em đi đâu vậy? Sao tận bây giờ mới đến?” Người đàn ông đó ôm chặt cô vào lòng, tâm trạng căng thẳng như thể mất rồi lại tìm thấy.

Thấy dáng vẻ này của Phó Đình Viễn, nhất thời Du Ân cũng không biết phải ứng phó anh thế nào nữa.

Cô cho rằng ký ức của anh dừng lại tại thời điểm hai người họ vẫn chưa ly hôn nên thái độ khi nhìn thấy cô chắc chắn phải lạnh lùng, hờ hững lắm.

Nhưng bây giờ anh lại xông tới ôm lấy cô như sợ cô sẽ bỏ anh mà đi, vầy thi cô biết phải làm thế nào đây?

Lúc họ còn chưa ly hôn, anh chưa bao giờ đối xử nhiệt tình với cô như vậy cả. Đừng nói là chủ động ôm cô, mỗi việc bắt chuyện với cô thôi cũng là chuyện ngàn năm mới gặp một lần rồi.

Cả người Du Ân cứng đờ, để mặc cho Phó Đình Viễn thích ôm thì ôm. Tô Ngưng đứng bên cạnh thấy vậy thì lập tức mở miệng móc mỉa: “Tổng giám đốc Phó, kỹ thuật diễn xuất của anh không tồi nha? Có thể chuyển nghề làm diễn viên được rồi đấy.”

“Tô Ngưng?” Phó Đình Viễn nhìn cô ấy, khó hiểu hỏi: “Cô nói lời này là có ý gì?”

Tô Ngưng khịt mũi không thèm nói nữa, chỉ giương đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn Phó Đình Viễn chằm chằm, như muốn tìm ra nét sơ hở trong vở kịch này từ biểu cảm trên mặt anh vậy.

Tô Ngưng tự nhận mình đi diễn nhiều năm như thế, trong tay cũng cầm không ít giải thưởng, muốn nhận biết một người đang thật lòng hay đang diễn trò chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng dù đã quan sát cẩn thận hồi lâu, cô ấy vẫn chẳng nhìn ra được biểu cảm khác lạ gì trên mặt Phó Đình Viễn cả.

Du Ân bị ôm vào lòng Phó Đình Viễn bỗng giơ tay đẩy anh ra, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, hỏi: “Anh cảm thấy trong người thế nào?”

“Anh khỏe lắm, chẳng bị sao cả, nhưng bọn họ lại không cho anh xuất viện.” Vừa nói, Phó Đình Viễn vừa thò tay nắm lấy tay Du Ân như sợ cô sẽ đột ngột bỏ đi, còn ấm ức méc với cô rằng: “Họ còn nói hai chúng ta đã ly hôn rồi nữa, sao có thể xảy ra chuyện này được!”

Du Ân ngước mắt nhìn anh, gằn rõ từng tiếng trả lời: “Chúng ta quả thật đã ly hôn rồi.”

“Không thể nào!” Phó Đình Viễn trưng ra biểu cảm không tin nổi: “Trước giờ anh chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ ly hôn với em!”

Du Ân mím môi nhìn anh, cảm xúc trong mắt phức tạp vô cùng.

Cô thật sự không phân biệt nổi rốt cuộc anh là Phó Đình Viễn nào nữa. Nếu thật sự là Phó Đình Viễn trong khoảng thời gian ba năm chưa ly hôn, chẳng lẽ… từ trước tới giờ anh quả thật chưa từng nghĩ đến chuyện ly dị với cô sao?”

Dù vậy, cô vẫn quyết định nói ra sự thật: “Là em muốn như vậy, anh cũng đã đồng ý rồi.”

Phó Đình Viễn nắm chặt tay cô, tỏ ý phản đối: “Dù em muốn ly hôn thì không thể nào có chuyện anh đồng ý được.”

Du Ân chợt nhớ lần ly hôn trước, lúc đầu quả thật anh không chịu, sau đó cô cố tình làm anh mất hết mặt mũi trong buổi tiệc mừng năm mới để ép anh ký tên vào đơn ly hôn…

Nhưng hiện tại cũng không phải lúc nói mấy chuyện đó, cô kéo tay anh ra: “Anh buông ra trước đã.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 861


Chương 861

Dịch Thận Chi đứng bên cạnh ai oán nói tiếp: “Chúng ta chỉ nói cho anh ta biết sự thật mà thôi, cuối cùng là bị xem là kẻ địch. Tôi thấy đầu óc anh ta bị đụng hư nên mắc chứng hoang tưởng bị hại rồi, lúc nào cũng tưởng chúng ta đang nguyền rủa anh ta ly hôn!”

Du Ân không rút tay ra nổi, đành bất lực hỏi Phó Đình Viễn: “Dù bọn họ lừa anh thì không phải vẫn còn ông nội sao, chẳng lẽ ông ấy cũng lừa anh hả?”

Phó Đình Viễn đầy một bụng lửa giận đáp: “Tại sao lại không chứ? Anh đã nhận ra từ lâu rồi, ông ấy căn bản chẳng hề yêu thương đứa cháu trai này, em mới là người thân với ông ấy nhất, ông ấy vốn đứng về phía em chứ gì.”

“Ông ấy đã sớm chướng mắt anh vì đối xử không tốt với em nên mới giúp em gạt anh.”

Ông cụ: “…”

“Anh cũng biết mình đối xử không tốt với Du Ân hả?” Tô Ngưng đứng một bên cất giọng lạnh lùng hỏi Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn cụp mắt nhìn Du Ân, trên mặt hiện rõ vẻ hối hận: “Anh biết trước kia anh quả thật đối xử với em không tốt. Nhưng qua vụ tai nạn xe lần này, khoảnh khắc anh tỉnh lại nhưng không thấy em đâu, anh cảm thấy lòng mình trống rỗng, đáng sợ lắm. Điều này cũng giúp anh nhận ra đời này anh không thể không có em.”

“Du Ân, về sau anh sẽ quý trọng em mà.” Nói xong, Phó Đình Viễn lại kéo tay Du Ân, ôm cô vào lòng.

Tô Ngưng: ”…”

Mẹ kiếp, vậy cũng được nữa hả?

Cái tên Phó Đình Viễn này đúng là lắm mưu nhiều kế, một vụ tai nạn bất ngờ mà cũng bị biến thành lý do cho sự thay đổi thái độ của anh với Du Ân, hơn nữa còn nghe rất hợp lý.

Vừa nãy trên đường tới đây, Tô Ngưng đã thầm hạ quyết tâm trong lòng.

Không phải bác sĩ nói ký ức của Phó Đình Viễn đã dừng lại ở lúc anh và Du Ân chưa ly hôn sao, nên Tô Ngưng đã quyết định, nếu Phó Đình Viễn dám nói chuyện lạnh nhạt với Du Ân dù chỉ một câu, cô ấy sẽ lập tức tẩn anh một trận.

Mấy năm nay công phu quyền cước của cô ấy vẫn luôn bị ẩn giấu, không có dịp thể hiện, giờ cô ấy phải dùng nó để đánh Phó Đình Viễn một trận nhừ từ mới được.

Nhưng nếu Phó Đình Viễn đối xử dịu dàng, tha thiết với Du Ân, chứng tỏ anh đang giả vờ mất trí nhớ.

Vậy thì cô ấy cũng phải tới tìm Phó Đình Viễn tính sổ mới được. Dám lừa cô ấy và Du Ân chạy từ thủ đô xa xôi về đây, không ăn chút đau khổ thì coi sao được, đúng không?

Ai ngờ Phó Đình Viễn lại lấy vụ tai nạn ra làm cớ cho sự thông suốt của bản thân, nhận ra tầm quan trọng của Du Ân đối với anh. Lý do này đúng là hoàn hảo không ngờ, khiến người ta không tìm thẩy chỗ nào để lên án, thế nên Tô Ngưng chỉ có thể nuốt một bụng lửa giận xuống, không chỗ phát ti3t.

Đúng lúc này, Dịch Thận Chi đứng bên cạnh bỗng chen miệng vào: “Được rồi được rồi, nếu Du Ân đã trở lại, vậy xem như thành chuyện riêng của hai người, chúng tôi ra ngoài trước, không làm phiền hai người nữa, cứ từ từ tâm sự đi ha.”

Dịch Thận Chi vừa nói xong, lập tức tạm biệt Tô Ngưng, Hứa Hàng và ông cụ, sau đó đi thẳng ra cửa, còn Du Ân vẫn bị Phó Đình Viễn ôm chặt lấy, không nhúc nhích nổi.

Ông cụ vừa đi vừa khuyên Du Ân: “Dù thế nào thì cháu cũng nên trấn an nó trước rồi tính sau.”

Du Ân đành phải đồng ý với ông cụ.

Đợi mọi người ra ngoài hết, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Phó Đình Viễn và Du Ân đang ôm nhau.

Du Ân giơ tay đẩy Phó Đình Viễn đang ôm siết cô đến độ không thở nổi: “Anh buông tôi ra trước đã.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 862


Chương 862

Phó Đình Viễn không yên tâm, nhìn cô chằm chằm: “Vậy em đừng bỏ anh đi.”

“Được.” Du Ân mệt mỏi đồng ý.

Lúc này Phó Đình Viễn mới thả cô ra. Du Ân bảo anh lên giường nằm nhưng anh vẫn dính lấy cô như cũ, còn kéo tay cô ra hiệu cho cô ngồi xuống giường với anh.

Du Ân không nói gì, chỉ cúi người ghé sát lại gần Phó Đình Viễn. Hai người cứ thế bốn mắt nhìn anh ở một khoảng cách cực gần.

Mục đích Du Ân làm vậy là muốn nhìn thật kỹ mỗi một cảm xúc hiện lên nơi đáy mắt Phó Đình Viễn, từ đó đưa ra phát đoán xem rốt cuộc có phải anh đang diễn trò hay không.

Nhưng Phó Đình Viễn lại đột ngột quay đầu sang chỗ khác, nói: “Em đừng nhìn anh như vậy.”

Du Ân khó hiểu hỏi ngược lại: “Sao thế?”

Yết hầu Phó Đình Viễn lăn lên lộn xuống mấy lần, khó khăn nói hết câu: “Anh có phản ứng mất.”

Du Ân trợn mắt há mồm, sau khi hoàn hồn thì lập tức rút mạnh tay mình về, bật dậy khỏi giường.

Anh đúng là… đúng là không biết xấu hổ!

Phó Đình Viễn trưng ra vẻ mặt vô tội, cô không biết với anh mà nói, bầu không khí ban nãy đã dày vò anh tới cỡ nào đâu.

Đôi môi mềm mại của cô đang ở ngay trước mắt anh, mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ người cô nhẹ nhàng chui vào trong mũi, trong đầu anh lập tức hiện lên vô số hình ảnh của hai người họ trong đêm tối, thử hỏi sao có thể không cứng cho được?

Du Ân bị câu nói không biết xấu hổ của Phó Đình Viễn chọc giận, mặt mày đỏ ửng cả lên: “Phó Đình Viễn…”

Cô vừa rống tên anh một cái, anh lập tức giơ tay ôm trán, thống khổ cau mày nói: “Sao đầu anh đau quá vậy?”

Du Ân làm gì còn tâm trạng mắng chửi anh nữa, vội vàng tiến lên hỏi han: “Đau lắm hả? Có cần tôi kêu bác sĩ đến kiểm tra cho anh không?”

Vì để trông càng thêm thật, Phó Đình Viễn gật đầu đồng ý: “Được.”

Dù sao có gọi bác sĩ tới thì cũng chỉ phóng đại bệnh tình của anh lên thôi. Như vậy sẽ càng khiến cô tin rằng anh bị mất trí nhớ thật.

Chỉ lát sau bác sĩ đã tới nơi. Sau khi kiểm tra cho Phó Đình Viễn một hồi, ông ta quay sang nói với Du Ân: “Có thể là do vừa nãy được gặp lại cô nên cảm xúc của tổng giám đốc Phó hơi kích động quá mức, dẫn tới đau đầu, tôi đề nghị nên để anh ấy nghỉ ngơi thêm một chút.”

“Tôi biết rồi.” Du Ân đồng ý, sau đó đi theo sau bác sĩ ra ngoài.

Du Ân nhìn Phó Đình Viễn nằm trên giường bệnh, nhỏ giọng dặn dò: “Anh ngủ một giấc đi.”

Phó Đình Viễn kéo tay cô lại, quấn lấy cô, nói: “Em ngủ với anh đi.”

Du Ân không nói gì, liếc mắt nhìn thoáng qua bàn tay bị anh nắm chặt, hình như từ lúc cô bước vào căn phòng này tới giờ, anh chưa từng buông cô ra dù chỉ một giây. Nếu không ôm cô thì cũng là nắm lấy tay cô.

“Anh bao nhiêu tuổi rồi mà lúc ngủ vẫn còn cần người khác ngủ cùng thế?” Cô thật sự không muốn ở chung một chỗ với anh: “Tôi vẫn còn nhiều việc cần xử lý lắm.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 863


Chương 863

Bây giờ tâm trạng của Du Ân vô cùng rối loạn, cần nhanh chóng tìm một nơi yên tĩnh để sắp xếp lại cảm xúc trong lòng.

“Có phải em vẫn còn nhớ thương chuyện ly hôn không?” Phó Đình Viễn siết chặt bàn tay mềm mại của cô, buông lời cảnh cáo: “Tóm lại với anh mà nói, hai chúng ta vẫn chưa ly hôn. Em là vợ của Phó Đình Viễn anh, em thử nói hai chữ ly hôn nữa xem?”

Đối mặt với sự cố chấp của Phó Đình Viễn, Du Ân cảm thấy vô cùng đau đầu: “Phó Đình Viễn, dù anh cảm thấy tất cả mọi người đang gạt anh thật, chẳng lẽ dấu chứng trên tờ đơn ly cũng là giả, cũng lừa anh hay sao?”

Phó Đình Viễn hầm hừ: “Sao lại không? Có tiền có thể xui khiến cả ma quỷ, ai mà biết liệu có phải em đã mua chuộc được mấy nhân viên có thẩm quyền để làm ra dấu chứng kia không chứ?”

Du Ân cảm thấy mình bây giờ có nói gì cũng chỉ như nước đổ đầu vịt. Nếu anh đã nhận định hai người họ chưa từng ly hôn, vậy dù cô có nói cái gì đi nữa thì anh cũng đều tìm được lý do phản bác.

Cứ tiếp tục dây dưa hoài thế này cũng không phải cách, cô đành dỗ dành anh: “Anh chợp mắt ngủ trước đã.”

Để nhanh chóng chấm dứt trận giằng co này, Du Ân quyết định nhường một bước, ngồi trên ghế cạnh mép giường, để Phó Đình Viễn nắm tay cô chìm vào giấc ngủ.

Lòng bàn tay ấm áp, dày rộng của người đàn ông đó cứ thế siết chặt bàn tay nhỏ nhắn, trắng nón của cô. Dáng vẻ căng thẳng, không có cảm giác an toàn kia đâu có giống một vị tổng giám đốc tài giỏi không ai bì nổi chứ? Cũng đâu có điểm nào giống người đàn ông lạnh lùng vô tình trong suốt ba năm chung sống ngày xưa?

Nếu thời gian có thể đảo ngược thật, nếu hai người họ có thể nghiêm túc kinh doanh cuộc hôn nhân này một cách ngọt ngào, sâu đậm, vậy tình cảnh hiện tại sẽ ra sao đây?

Chỉ là ngay giây sau, Du Ân lập tức nhớ tới bệnh tình của mình. Đáng lẽ vừa nãy cô nên nói rõ chuyện đó cho anh hay trước, để anh biết khó mà lui.

Nếu anh là Phó Đình Viễn trong cuộc hôn nhân dài ba năm kia, chắc chắn sẽ rất để ý chuyện này nhỉ?

Sau khi Phó Đình Viễn ngủ say, Du Ân nhanh nhẹn rút tay mình ra khỏi tay anh, rời khỏi phòng bệnh.

Cô đi tới trước cửa phòng làm việc của Hứa Hàng. Lúc cô bước vào, Tô Ngưng đang chọc trúng tim đen của Hứa Hàng.

Tô Ngưng ngồi trên ghế, bật cười khanh khách nói với Hứa Hàng: “Bác sĩ Hứa à, dạo này có ý định quen bạn gái không thế? Anh cũng đến tuổi thành gia lập nghiệp rồi, vừa lúc tôi có quen biết với rất nhiều cô gái giỏi giang xinh đẹp đó, có cần tôi giới thiệu cho anh mấy người không?”

“Không cần, cám ơn.” Sao Hứa Hàng lại không nghe ra Tô Ngưng đang cố tình trêu chọc anh ta chứ. Chuyện quan hệ giữa Tống Nghênh và Tô Ngưng, Du Ân không tệ anh cũng biết mà.

Ông cụ chưa về nhà cũng hùa theo Tô Ngưng: “Ông cảm thấy ý kiến này của tiểu Tô không tệ đâu, ổn định cuộc sống sớm một chút mới tốt.”

Hứa Hàng không dám cãi lại ông cụ, chỉ đành trừng mắt nhìn Tô Ngưng: “Thưa đại minh tinh Tô, làm ơn giải quyết chuyện chung thân đại sự của mình đi rồi hẵng xen vào chuyện của người khác.”

Tô Ngưng còn chưa kịp nói lại thì Du Ân đã bước vào, thế là cô ấy đành phải ngừng chủ đề này lại.

Ông cụ thấy Du Ân tiến vào thì vội vàng hỏi thăm: “Đình Viễn thế nào rồi?”

“Vừa ngủ rồi.” Du Ân trả lời.

Ông cụ thở dài: “Vậy thì tốt.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 864


Chương 864

“Ông nội, giờ ông định làm thế nào?” Du Ân ngồi xuống ghế, buồn bực hỏi ông cụ.

Từ hành vi của Phó Đình Viễn ban nãy, cô đã nhận ra Phó Đình Viễn tuyệt đối sẽ không thừa nhận chuyện hai người đã ly hôn, chẳng lẽ cô phải dùng danh nghĩa vợ chồng để sống chung với anh một lần nữa sao?

Ông cục lắc đầu bất lực: “Ông có thể nói là bây giờ ông cũng chẳng nghĩ ra cách gì ổn không?”

“Ông đã nói hết nước hết cái với nó rồi, thậm chí còn nhắc tới cả chuyện Thiến Thiến đã qua đời, nhưng nó cứ cố chấp cho rằng nó và cháu vẫn chưa ly hôn, còn những chuyện khác thì chẳng thèm quan tâm.”

“Không thì… cháu cứ qua loa lấy lệ với nó vài ngày trước đã?” Ông cụ dò hỏi một câu.

Du Ân không thích như vậy, nếu kết quả cuối cùng vẫn chẳng khác gì ban đầu, thế thì lúc trước cô kiên quyết rời khỏi Phó Đình Viễn còn có nghĩa lý gì nữa chứ? Những lời khó nghe mà cô từng nói, chẳng phải đã khiến Phó Đình Viễn chịu tổn thương vô ích hả?

Có lẽ đã nhìn thấu sự do dự của Du Ân nên ông cụ không kiềm được mà run rẩy rơi lệ: “Ông trời ơi, ông nói xem sao số tôi lại khổ như vậy? Vì sinh ra một thằng con không có chí tiến thủ mà phải lo lắng vất vả cả đời, mãi mới chờ đến lúc cháu trai trưởng thành, có thể gánh vác sự nghiệp của cả gia tộc thì nó lại gặp phải chuyện thế này!”

Không thể phủ nhận một chuyện là vừa thấy ông cụ tỏ vẻ đáng thương, Du Ân lập tức mềm lòng.

“Dù cháu đồng ý tạm thời ở lại, giả vờ chung sống với anh ấy một thời gian thì bên phía gia đình cháu cũng không chịu đâu ạ.” Trước lúc tới đây, Diệp Văn đã nói rất rõ ràng tuyệt đối sẽ không để cô phải chịu uất ức, dù chỉ một chút.

Bây giờ, tuy Phó Đình Viễn không đối xử lạnh lùng với cô, cô cũng không cảm thấy uất ức, nhưng trong lòng thật sự rất khó xử.

Ông cụ chống gậy đứng lên, nói: “Ông sẽ tới gặp ba cháu nói chuyện thử xem. Lần này dù có phải liều cả cái mạng già, ông cũng phải tranh thủ được một cơ hội về cho Đình Viễn.”

“Cháu gọi cho ba cháu đi, bảo là ông có vài lời muốn nói với ông ấy.” Ông cụ nói với Du Ân như vậy.

Du Ân chỉ đành cầm điện thoại ra gọi cho Diệp Văn. Đầu tiên cô nói sơ qua một lần về tình hình của Phó Đình Viễn, sau đó đưa máy cho ông cụ. Ông cụ lại đuổi Du Ân đi, một mình thương lượng với Diệp Văn.

Giọng điệu Diệp Văn cho thấy chuyện này không cần bàn bạc thêm gì nữa: “Ông cụ Phó, tôi sẽ không cho phép Du Ân ở lại đâu. Tôi không thể để con gái rượu của mình phải tiếp tục ăn nói khép nép lấy lòng Phó Đình Viễn nữa!”

Ông cụ từ tốn giải thích: “Vừa nãy ông cũng đã nghe Du Ân nói rồi đúng không. Bây giờ thái độ của Đình Viễn với nó không có gì gọi là lạnh lùng hay lãnh đạm cả. Tôi có thể bảo đảm với ông rằng cảm xúc của Đình Viễn với nó lúc này chỉ còn toàn lo lắng và căng thẳng sợ sẽ bị nó bỏ rơi.”

“Như vậy cũng không được.” Diệp Văn thẳng thừng từ chối.

Ông cụ tạm dừng, rồi lại tận tình khuyên nhủ: “Nhưng lỡ đâu sau khi trải qua chuyện này, hai người trẻ tuổi bọn nó cuối cùng cũng đến được với nhau thì sao, chẳng lẽ ông không cảm thấy mừng cho bọn nó hả?”

“Đừng nói với tôi là ông thật sự tin rằng con gái mình đã hết yêu Đình Viễn đấy nhé.”

Như sợ bị Diệp Văn từ chối tiếp, ông cụ lại nhấn mạnh từng câu từng chữ lần nữa: “Nó rất yêu Đình Viễn, yêu rất rất nhiều.”

Bởi vì quá yêu nên mới cố gắng nhịn đau, đẩy anh ra xa.

Tuy ông cụ già thật, nhưng hai mắt vẫn còn tinh tường lắm. Tình cảm mà Du Ân giành cho cháu trai của ông ấy, từ lúc bắt đầu ông ấy chính là người nhận thấy rõ nhất.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 865


Chương 865

Diệp Văn bị câu nói yêu rất rất nhiều của ông cụ đâm trúng tim đen, qua hồi lâu mới hỏi lại một câu: “Thế lỡ không thành thì sao?”

Ông cụ hiên ngang trả lời: “Nếu không thành, tôi sẽ nhường một nửa Phó thị cho các ông, chịu không?”

Diệp Văn bị lời của ông cụ dọa cho sững người, nhà họ Diệp bọn họ không thiếu tiền, nhưng có thể lấy ra cả một nửa Phó Thị đã đủ chứng minh cho thành ý của ông cụ.

Ông cụ lại cam đoan: “Nếu thành thì một nửa Phó Thị chính là sính lễ của nhà họ Phó chúng tôi dành cho Du Ân, không thành thì xem như phí bồi thường cho con bé!”

Nói tóm lại, giây phút ông cụ thốt ra những lời này, một nửa Phó thị đã trở thành đồ trong túi của Du Ân.

Ông cụ nói một cách quả quyết và ngang ngược như vậy, khiến Diệp Văn tin rằng ông cụ đã khổ tâm một phen vì Phó Đình Viễn và Du Ân.

“Tôi biết ông đang lo lắng điều gì, tôi bảo đảm với ông, trong khoảng thời gian này, chắc chắn thằng nhãi thối tha kia sẽ không để Du Ân bị oan một chút nào.” Ông cụ cam kết chắc nịch với Diệp Văn.

Ông không những không để Du Ân bị oan, mà còn cưng chiều cô đến tận mây xanh.

Diệp Văn ngẫm nghĩ một hồi mới lên tiếng: “Ông cụ, Du Ân là đứa con gái thất lạc mà vợ chồng tôi mới tìm lại được, là tâm can của tôi. Nếu lần này các ông lại làm tổn thương con bé, cho dù mất hết tài sản, Diệp Văn tôi cũng phải tính sổ với các ông.”

“Tất nhiên rồi.” Ông cụ thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Văn lại nhấn mạnh nói: “Bây giờ tôi cũng chỉ đồng ý cho con bé ở lại để hỗ trợ chăm sóc cho Phó Đình Viễn, nhưng không bao giờ cho phép bọn chúng tái hôn, chúng ta cần phải tuân thủ nghiêm ngặt chuyện này”.

“Được, cứ làm theo lời ông nói đi.” Chỉ cần có thể giữ Du Ân ở lại thì kế hoạch của bọn họ đã thành công được một nửa, mà ông cụ cũng hoàn thành xong nhiệm vụ, chuyện còn lại đều phải trông cậy vào cháu trai của ông.

Thật ra, ông cụ cảm thấy ý tưởng giả vờ chỉ nhớ lúc chưa ly hôn với Du Ân của Phó Đình Viễn thật sự cực kỳ hay.

Bằng cách này, anh có thể bù đắp những gì mình đã nợ Du Ân trong những năm đó.

Bắt đầu lại cuộc đời lầm lỡ, ít nhiều gì cũng có thể khiến Du Ân cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều đối với ba năm đó.

Du Ân không biết ông cụ đã thuyết phục Diệp Văn như thế nào, nhưng cuối cùng Diệp Văn đã đồng ý cho cô ở lại Giang Thành trước.

Du Ân vừa kết thúc cuộc gọi với Diệp Văn thì y tá đã đi tới gõ cửa phòng làm việc của Hứa Hàng.

Sau khi y tá đi vào đã sốt sắng nói: “Cô Du, sếp Phó đã tỉnh lại rồi, anh ấy đang cuống quýt tìm kiếm cô ở khắp nơi, cô mau qua đó xem thử đi.”

Du Ân vội vàng cất điện thoại, mau chóng quay về phòng bệnh của Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn vẫn đi tới ôm cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng quay lại rồi, anh còn tưởng em không cần anh nữa.”

Tô Ngưng đứng bên cạnh giơ tay lên nhéo mạnh gò má của mình, Phó Đình Viễn quá khoa trương rồi đó, cô ấy sắp bị chua đến mức rụng răng rồi này.

Du Ân chỉ mới rời đi được một lúc, mà anh làm như mất cả thế giới vậy.

Không được, không được, kỹ năng diễn xuất này vẫn chưa qua ải, quá khoa trương rồi.

“Em đi tìm bác sĩ hàn huyên mấy câu.” Nếu đã quyết định ở lại rồi, Du Ân cũng không muốn nhấn mạnh với Phó Đình Viễn rằng bây giờ bọn họ đã ly hôn rồi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 866


Chương 866

Đúng lúc này, ông cụ đang đứng bên cạnh hơi mệt mỏi lui xuống sân khấu, nói với Phó Đình Viễn rằng: “Nếu Du Ân đã ở đây với cháu, vậy thì ông quay về nghỉ ngơi trước.”

Tô Ngưng cũng đành lên tiếng: “Du Ân, nếu không thì tớ cũng về trước nhé?”

Dứt lời, Tô Ngưng lại cảnh cáo nhìn Phó Đình Viễn: “Nếu anh ta dám bắt nạt cậu, cậu phải gọi cho tớ ngay.”

Du Ân còn chưa kịp nói gì, Phó Đình Viễn đã giành cam kết với Tô Ngưng trước: “Chuyện cô vừa nói sẽ không xảy ra đâu.”

Để bày tỏ tấm chân tình của mình, anh lại ôm chặt Du Ân vào lòng.

Du Ân cực kỳ cạn lời, anh đang biến thành bạch tuộc à? Cứ bám lấy cô mãi không chịu buông ra.

Tô Ngưng trợn mắt, xoay người rời đi, ông cụ cũng nhìn Phó Đình Viễn bằng ánh mắt sâu xa, rồi mới xoay người rời đi.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, bây giờ Phó Đình Viễn mới vui vẻ cụp mắt nhìn Du Ân ở trong lòng mình hỏi: “Em thật sự sẽ không rời xa anh đúng không?”

Đáy mắt của người đàn ông không hề che giấu niềm vui sướng, khiến trái tim của Du Ân khẽ run lên.

Cô không trả lời thẳng câu hỏi của Phó Đình Viễn, mà nghiêm nghị nói: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

“Chuyện gì vậy?” Giọng điệu của Phó Đình Viễn nhẹ nhàng, tâm trạng của anh hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi vẻ mặt nghiêm túc của Du Ân.

“Phó Đình Viễn, thật ra, cơ thể của em không thể sinh con, nếu anh kiên quyết ở bên em, có lẽ anh sẽ phải đối mặt với tiếc nuối cả đời không có con, mà Phó thị cũng sẽ… không có người nối nghiệp.” Dứt lời, Du Ân liền dời mắt đi.

Nếu Phó Thiến Thiến vẫn còn sống, có lẽ anh vẫn có thể cân nhắc việc nuôi con của Phó Thiến Thiến làm người thừa kế.

Nhưng bây giờ…

“Anh không hề cảm thấy chuyện không có con là điều tiếc nuối.” Phó Đình Viễn nhấc tay lên, khẽ xoay mặt cô lại, hai người lại bốn mắt nhìn nhau.

“Du Ân, thật ra anh cảm thấy người tiếc nuối cả đời vì không có con chính là em, nhưng em lại áp đặt suy nghĩ này lên người anh.” Thật ra lúc nói những lời này, Phó Đình Viễn hơi dè dặt, sợ Du Ân sẽ nổi giận.

“Em—” Du Ân há miệng không nói nên lời, bởi vì quả thật những gì Phó Đình Viễn nói cũng có lý.

Kể từ khi phát hiện ra vấn đề trên người cô, anh chưa bao giờ nhắc đến một chữ anh để tâm đến việc cô không thể sinh con, cũng chưa từng có hành vi nào để tâm đến.

“Chỉ cần có thể ở bên em, mấy chuyện khác anh đều không quan tâm.” Ngón tay cái của Phó Đình Viễn vuốt v3 cằm của Du Ân: “Hơn nữa, em tốt như vậy, ông trời sẽ không bạc đãi em đâu.”

Dứt lời, đôi môi nóng bỏng của anh cũng bao phủ lấy Du Ân.

Cả người Du Ân cứng đờ.

Anh quá tự nhiên rồi đó, cô luôn nhấn mạnh với anh rằng bọn họ đã ly hôn rồi, tại sao bây giờ anh lại hôn cô?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 867


Chương 867

Cô nhất thời hoàn hồn lại, giơ tay lên đẩy Phó Đình Viễn ra, nhưng anh đã đè cô xuống tủ đầu giường bằng đôi chân dài, lòng bàn tay đang giữ chặt ót của cô, từ từ tấn công, càng hôn sâu hơn.

Du Ân đâu còn sức để phản kháng?

Cuối cùng khi Phó Đình Viễn buông cô ra, chân cô suýt mềm nhũn trượt xuống.

“Anh, anh không được làm như vậy.” Cô giơ tay lên khó khăn vịn vào vai người đàn ông, hoàn toàn không có khí thế kháng nghị.

“Em là vợ của anh, tại sao anh lại không được hôn?” Phó Đình Viễn tiếp tục giả vờ mất trí nhớ.

Du Ân bị từ “vợ” trong miệng của anh chọc cho mặt đỏ tía tai, trong ấn tượng của cô, anh chưa bao giờ gọi cô như vậy…

Phó Đình Viễn cụp mắt nhìn cô gái vì ngượng ngùng mà vùi thấp đầu vào ngực mình, vui vẻ đưa ra quyết định, sau này anh phải tiến hành tấn công bằng lời ngon tiếng ngọt đến cùng.

Trong ba năm kia anh chưa bao giờ nói lời ngon tiếng ngọt với cô, sau này anh phải nói cho cô nghe nhiều hơn.

Hai người cứ thế ôm nhau được một lúc, Phó Đình Viễn tỏ vẻ đáng thương cầu xin Du Ân: “Em hãy giúp anh nói với bác sĩ và Hứa Hàng rằng, tôi muốn xuất viện.”

“Anh không có vấn đề gì cả, nên không muốn ở trong bệnh viện nữa.” Trong bệnh viện chẳng có nơi nào thuận tiện để nói lời tình tứ, giống như ban nãy.

Bầu không khí và sự hứng thú đã được ấp ủ rồi, chỉ thiếu một hoàn cảnh thích hợp và một chiếc giường lớn chắc chắn là bọn họ có thể triền miên một thời gian dài.

Du Ân lo lắng hỏi: “Chẳng phải ban nãy anh vẫn còn đau đầu à?”

“Đó là bởi vì anh kích động khi nhìn thấy em, chắc chắn sau này anh sẽ không còn đau nữa.” Phó Đình Viễn còn lâu mới thừa nhận rằng ban nãy mình chỉ giả vờ đau đầu.

Trên thực tế, lần này anh gặp tai nạn chỉ là một vụ tông vào đuôi xe đơn giản, sơn xe cũng không bong tróc một chút nào, nhưng anh cố ý phóng đại vụ tai nạn này để kiếm cớ cho mình giả vờ mất trí nhớ, do đó làm sao anh có thể đau đầu được?

Du Ân còn chưa kịp nói gì, anh đã ôm chặt lấy cô lần nữa, giọng điệu vô cùng uất ức: “Môi trường trong bệnh viện quá ngột ngạt, nếu tiếp tục ở lại đây, anh sợ mình càng khó chịu hơn.”

Du Ân không biết phải nói gì, anh đang làm nũng với cô ư?

Tại sao mất trí nhớ lại thay đổi tính nết nhiều như thế?

“Anh lên giường nghỉ ngơi trước đi, để em đi tìm bác sĩ hỏi thử xem.” Cuối cùng Du Ân chỉ có thể vỗ về Phó Đình Viễn như vậy.

Phó Đình Viễn nắm lấy tay cô không chịu buông ra: “Anh sẽ đi cùng em, nếu không thì em bảo bác sĩ đến phòng bệnh của anh đi.”

Du Ân: “…”

Anh có cần phải bám lấy cô không chịu buông như thế không?

Nếu cô đã đồng ý ở lại thì tạm thời cô sẽ không rời đi.

Cô hít sâu một hơi, nghiêm mặt chất vấn anh: “Chắc anh biết trước đây anh đã đối xử với em như thế nào đúng không?”

“Anh biết.” Phó Đình Viễn nhướng mày, hơi khó hiểu tại sao Du Ân lại hỏi như thế.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 868


Chương 868

Du Ân cau mày nói: “Do đó, bây giờ thái độ mà anh dành cho em tương phản lớn như vậy, khiến em có đủ lý do để nghi ngờ rằng anh đang giả vờ mất trí nhớ, bởi vì trong khoảng thời gian ngắn, một người không thể thay đổi nhiều như vậy.”

“Sau vụ tai nạn xe, anh nhận ra rằng mình đã yêu em rồi, nên từ lạnh nhạt vô tình chuyển sang nhiệt tình như lửa à?”

Phó Đình Viễn không hề luống cuống trước sự nghi ngờ của Du Ân, mà bình tĩnh thản nhiên biện hộ cho mình: “Giữa yêu và không yêu thường chỉ trong tích tắc.”

Du Ân đã chịu thua trước tài hùng biện của Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm vào cô thổ lộ: “Mặc kệ thế nào, em chỉ cần biết rằng bây giờ anh rất rất yêu em, vậy là đủ rồi.”

Du Ân mỉm cười đáp lại anh, nhưng lại là nụ cười khẩy: “Nếu giữa yêu và không yêu chỉ trong tích tắc, vậy có phải một lúc nào đó anh lại gặp tai nạn, rồi lại không yêu em nữa đúng không?”

Phó Đình Viễn thề thốt ngay: “Không bao giờ.”

Dứt lời, anh lại muốn ôm cô vào lòng: “Anh sẽ ngày càng yêu em hơn.”

“Anh hãy yên tĩnh nằm xuống đi.” Du Ân không chịu nổi lời ngon tiếng ngọt, hoặc cũng có thể nói là lời chót lưỡi đầu môi của anh, nên dứt khoát đẩy anh ra tiếp tục rời đi.

Phó Đình Viễn mất mát quay về giường bệnh, anh muốn đi theo Du Ân không phải vì anh đang diễn kịch.

Mà là vì anh thật sự không dám để cô đi một mình, sợ cô chạy mất.

Lần này, anh đã bày ra trận chiến lớn như vậy để giữ cô ở lại bên mình, dù thế nào cũng không được xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Đúng lúc này, điện thoại để bên cạnh bỗng đổ chuông, Phó Đình Viễn liếc nhìn màn hình, trên gương mặt tuấn tú nhất thời hiện lên vẻ chán ghét nồng đậm.

Là Đổng Tâm Khiết gọi đến, sau khi anh bỏ mặc Đổng Tâm Khiết ở thủ đô, Đổng Tâm Khiết vẫn luôn gọi cho anh, nhưng anh không nghe máy.

Nhưng bây giờ anh cảm thấy rằng mình có thể nghe máy rồi, bởi vì anh đã bị “mất trí nhớ”, hoàn toàn có thể coi Đổng Tâm Khiết thành người xa lạ.

“A lô, cho hỏi ai vậy?” Sau khi nghe máy, giọng điệu của Phó Đình Viễn vừa xa cách vừa thờ ơ.

Đầu dây bên kia, Đổng Tâm Khiết vui vẻ nói: “Anh Đình Viễn, tôi là Đổng Tâm Khiết.”

Hôm qua Đổng Tâm Khiết đã rời khỏi nơi ở của Phó Đình Viễn, tới ở khách sạn, nhưng cô ta vẫn chưa bỏ cuộc, mà tiếp tục gọi cho Phó Đình Viễn không ngừng nghỉ, nhưng anh chẳng hề nghe máy.

Có lúc anh không nghe máy, có lúc anh dứt khoát khóa máy, khiến cô ta vừa tức vừa giận.

Bây giờ Phó Đình Viễn đột ngột nghe máy, khiến cô ta vui sướng đến mức quên hết đi những nhục nhã và thờ ơ mà Phó Đình Viễn từng đối xử với cô ta.

Nhưng câu nói tiếp theo của Phó Đình Viễn đã cảnh tỉnh cô ta: “Đổng Tâm Khiết ư? Cô gọi nhầm số rồi, tôi không quen cô.”

Đổng Tâm Khiết sửng sốt: “Anh, anh không quen tôi ư?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 869


Chương 869

Cô ta vội vã nhấn mạnh: “Sao anh lại không quen tôi chứ? Chúng ta đã từng gặp nhau mấy lần, thậm chí còn cùng nhau đi ăn ở thành phố G.”

“Thế à?” Phó Đình Viễn hờ hững nói: “Tôi không nhớ gì cả.”

Nói xong, anh dứt khoát cúp máy, Đổng Tâm Khiết gọi lại lần nữa, nhưng anh không nghe máy.

Chẳng mấy chốc, Chu Mi lại gọi đến.

“Sếp Phó, Đổng Tâm Khiết vừa khóc lóc gọi cho tôi, tố cáo rằng không ngờ anh lại nói không quen cô ta, tôi đã làm theo lời căn dặn của anh, nói cho cô ta biết anh đã bị ‘mất trí nhớ’.” Chu Mi là thân tín của Phó Đình Viễn, tất nhiên cũng dốc hết sức phối hợp với Phó Đình Viễn trong hành động lần này.

Do đó, Chu Mi cũng biết lần này Phó Đình Viễn muốn hoàn toàn thoát khỏi Đổng Tâm Khiết, vì thế ban nãy cô ấy rất tiếc nuối đau lòng nói cho Đổng Tâm Khiết biết về tình hình hiện tại của Phó Đình Viễn.

“Ừm.”

Chu Mi nói tiếp: “Nhưng cô ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc, mà nhất quyết đòi đến Giang Thành thăm anh.”

“Vậy thì cứ để cô ta đến đây đi, chẳng sao cả, dù gì bây giờ tôi cũng không quen cô ta.” Phó Đình Viễn căn dặn Chu Mi: “Cô cũng phải thông báo với ông cụ Đổng một tiếng, đừng để đến lúc đó cháu gái bảo bối của ông ta bị tủi thân ở chỗ của tôi, ông ta lại muốn đổ lên đầu tôi, bây giờ tôi chính là ‘bệnh nhân’.”

“Vâng.” Chu Mi đáp: “Thật ra ông cụ Đổng vốn cũng không tán thành cho Đổng Tâm Khiết dây dưa với anh, nhưng ông ta lại nuông chiều cô ta.”

“Cô ta chịu chút uất ức ở chỗ của anh cũng tốt, để ông cụ Đổng mau chóng nhìn rõ hiện thực.”

Phó Đình Viễn vừa kết thúc cuộc gọi với Chu Mi thì Du Ân quay về.

“Bác sĩ và Hứa Hàng đều nói rằng anh vẫn cần phải quan sát thêm mới có thể xuất viện, ít nhất là hai ngày nữa.” Du Ân chuyển lời của bác sĩ, nói đúng hơn là quyết định của Hứa Hàng cho Phó Đình Viễn nghe.

Du Ân vừa đến Phó Đình Viễn đã có thể xuất viện, vậy chẳng phải vở kịch quá rời rạc hay sao?

Trong lòng Phó Đình Viễn đau khổ tột cùng, nhưng chỉ có thể nói: “Được, vậy thì nghe lời bác sĩ.”

Du Ân liếc nhìn anh: “Đúng rồi, em có chuyện này muốn nói với anh, đợi anh xuất viện rồi, em phải rời đi một quãng thời gian.”

“Em phải rời đi ư?” Phó Đình Viễn căng thẳng đi tới nắm chặt tay cô: “Ý em là sao? Em muốn đi đâu?”

“Em phải tiếp tục đến chỗ của bà cụ Hàn để điều trị cơ thể.” Kế hoạch ban đầu của Du Ân là năm sau cô sẽ tiếp tục ở chỗ của bà cụ Hàn, bởi vì các loại thảo dược mà cô mang về cũng gần hết rồi.

Phó Đình Viễn khó hiểu hỏi: “Bà cụ Hàn là ai?”

Du Ân nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của anh nửa ngày trời, để thăm dò thử xem rốt cuộc anh có biết thật hay không.

Nhưng cuối cùng vẫn không nhìn ra được điều gì, thế là cô đành phải giải thích: “Chẳng phải sức khỏe của em không tốt à? Bà ấy là bác sĩ Trung y lâu năm đang điều trị cơ thể cho em, chính Hứa Hàng đã giới thiệu giúp em.”

“Ồ.” Phó Đình Viễn đáp lại: “Vậy anh sẽ đi cùng em.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 870


Chương 870

“Không được.” Du Ân chẳng thèm nghĩ ngợi từ chối ngay: “Em phải ở nhà của bà cụ Hàn, nếu anh đi theo sẽ rất bất tiện.”

Du Ân vừa dứt lời, đột nhiên nhìn thấy ánh mắt mà Phó Đình Viễn đang nhìn mình càng trở nên sâu thẳm.

Cô khó hiểu lườm anh, Phó Đình Viễn ôm lấy eo cô khẽ nói: “Hóa ra trong lòng em đã ngầm thừa nhận anh đi theo em là muốn ngủ chung với em, bằng không tại sao em lại nói là rất bất tiện?”

Du Ân: “…”

Có trời đất chứng giám, cô hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này.

Cô chỉ không muốn cho anh đi theo mà thôi, nên mới nói rằng rất bất tiện.

Ai dè trong đầu anh đều là suy nghĩ không đứng đắn, hiểu lầm câu nói của cô.

“Chẳng phải anh là bệnh nhân à, anh hãy ngoan ngoãn ở lại Giang Thành chờ đợi đi.” Cuối cùng, cô chỉ có thể tiếp tục từ chối.

Phó Đình Viễn cau mày hỏi cô: “Vậy em muốn ở lại bao lâu?”

“Cụ thể thì em vẫn chưa rõ, nhưng ít nhất cũng phải mất một tháng.” Trung y trị liệu rất chậm, hơn nữa cũng chưa chắc sẽ có hiệu quả, mọi việc Du Ân đều phải nghe theo bà cụ Hàn.

“Anh không chấp nhận, tuyệt đối không chấp nhận.” Phó Đình Viễn vừa nghe tin cô sẽ rời đi lâu như vậy thì chẳng kịp nghĩ ngợi bày tỏ sự phản đối ngay.

Trước đây, anh để Du Ân ở mãi chỗ của bà cụ Hàn là vì anh bị cô cưỡng ép chia tay, nên chỉ có thể kìm nén cảm xúc của mình, không tạo áp lực cho cô.

Nhưng bây giờ đã khác xưa rồi, anh là chồng của cô, tất nhiên phải đi theo cô.

Du Ân cũng biết với tình trạng bây giờ của Phó Đình Viễn, chắc chắn sẽ không chịu để yên, nên dứt khoát nói: “Anh muốn đi theo cũng được, nhưng anh cần phải ở khách sạn.”

“Được.” Phó Đình Viễn đồng ý một cách sảng khoái.

Bà cụ Hàn không phải là người dễ chung sống, cũng chỉ có Du Ân tốt tính, bà mới cho phép Du Ân ở lâu như vậy, hơn nữa nhà của bà cụ Hàn cũng không lớn, nếu để một người đàn ông như anh chen chúc vào ở, quả thật không ra thể thống gì.

“Nhưng anh không cần phải làm việc à?” Du Ân nhìn chằm chằm anh hỏi: “Hơn nữa anh vẫn còn nhiều việc về vườn công nghiệp chip ở thành phố G cần phải làm mà.”

Phó Đình Viễn ung dung đáp: “Anh có thể giải quyết công việc bằng máy tính, khi nào thật sự cần anh tham dự, anh sẽ quay về. Còn vườn công nghiệp chip, anh sẽ giao cho Chu Mi toàn quyền xử lý.”

Về năng lực của Chu Mi thì không cần phải nghi ngờ.

Nếu anh đã tự sắp xếp ổn thỏa, Du Ân cũng không cần phải nói gì nữa, ngược lại kịch bản của cô cũng phải tiếp tục tiến hành, đã qua một năm rồi, cũng nên bắt tay vào sự nghiệp.

Bởi vì Phó Đình Viễn vẫn phải tiếp tục nằm viện thêm vài ngày, nên Du Ân quay về thu xếp hành lý trước, đến khi cô trở lại bệnh viện, vừa mới đứng vững ở cửa phòng bệnh của Phó Đình Viễn, bỗng có một người phụ nữ vội vã xông vào từ bên cạnh, thậm chí còn không gõ cửa.

Trong lúc Du Ân đang sửng sốt, chỉ thấy người phụ nữ kia ôm chầm lấy Phó Đình Viễn đang đứng nghe điện thoại bên cửa sổ: “Anh Đình Viễn!”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 871


Chương 871

“Sao anh lại đột ngột mất trí nhớ thế?”

“Tại sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ?” Cô gái kia vừa khóc vừa nói, xem ra rất lo lắng cho Phó Đình Viễn.

Người đến là Đổng Tâm Khiết, sau khi nghe Chu Mi nói Phó Đình Viễn xảy ra chuyện, cô ta đã tức tốc mua vé máy bay, tiếp tục đuổi theo từ thủ đô đến Giang Thành.

Phó Đình Viễn bị Đổng Tâm Khiết ôm chầm lấy như thế thì đã có suy nghĩ muốn đá bay Đổng Tâm Khiết.

Anh vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Du Ân đang đứng ở cửa trầm ngâm nhìn mình, anh nhất thời nổi giận đùng đùng, chẳng hề khách sáo hất Đổng Tâm Khiết ra khỏi người mình.

“Mẹ kiếp, cô là ai thế?” Anh vừa tức vừa căng thẳng nên không nhịn được chửi thề.

Anh đã tốn nhiều tâm sức không dễ gì mới giữ Du Ân ở lại, nếu Du Ân hiểu lầm anh và Đổng Tâm Khiết có gì với nhau, chẳng phải công sức của anh sẽ đổ sông đổ biển à?

Nghĩ đến đây, anh lại vội vàng đi về phía Du Ân, ôm chặt cô vào lòng, nụ cười rạng rỡ trên mặt anh suýt chọc mù mắt Đổng Tâm Khiết.

“Bà xã, em quay lại rồi à?”

Du Ân nổi da gà khắp người, anh bị nghiện gọi cô là bà xã à?

Phó Đình Viễn vội vàng giải thích với cô: “Anh hoàn toàn không quen người phụ nữ này, cũng không biết tại sao cô ta lại đột ngột chạy vào ôm chầm lấy anh, tám mươi phần trăm cô ta bị bệnh thần kinh rồi, anh sẽ bảo Hứa Hàng tìm người đưa cô ta đi.”

“Phó Đình Viễn!” Vừa nghe thấy Phó Đình Viễn mắng mình là đồ thần kinh, Đổng Tâm Khiết liền giận dữ gào lên, cũng không nũng nịu gọi anh là anh Đình Viễn nữa.

Phó Đình Viễn lạnh lùng nhìn về phía Đổng Tâm Khiết: “Bây giờ tôi sẽ cho cô cơ hội cuối cùng, mau rời khỏi đây ngay, bằng không tôi sẽ báo cảnh sát.”

Đổng Tâm Khiết tức đến mức giậm chân.

Trước đó cô ta nghe Chu Mi nói Phó Đình Viễn đã bị mất trí nhớ, cảm thấy chuyện này thật khó tin, chẳng phải kịch bản máu chó như này chỉ tồn tại trên TV thôi ư? Tại sao lại thật sự xảy ra ở ngoài đời vậy?

Cô ta không tin sẽ có chuyện như vậy, cũng không cam lòng cứ thế trở thành người xa lạ với Phó Đình Viễn, mặc dù trước đó bọn họ cũng không thân thiết cho lắm.

Do đó cô ta không hề do dự mua vé máy bay đuổi theo, ai dè Phó Đình Viễn lại thật sự không nhớ ra cô ta.

Anh không nhớ ra cô thì thôi đi, còn mắng cô là đồ thần kinh nữa.

Trước đây khi anh chưa mất trí nhớ, tốt xấu gì anh cũng còn nể mặt ông nội của cô ta, nên không cay nghiệt với cô ta như vậy, nhưng bây giờ…

Đổng Tâm Khiết tức đến mức suýt bật khóc.

“Cô gái này, cho hỏi cô là ai..?” Du Ân chưa từng gặp Đổng Tâm Khiết, nên không hề biết cô ta.

Đổng Tâm Khiết lườm cô, giận dữ gào lên: “Tôi là ai thì liên quan gì đến cô? Ngược lại là cô, đúng là đồ không biết xấu hổ. Vài ngày trước, cô còn ở trên bản tin nói rằng tạm thời vẫn chưa cân nhắc đến chuyện tình cảm, vậy mà mới chớp mắt đã ở bên cạnh anh ấy. Đồ giả dối!”

Du Ân không bận tâm đến việc mình bị Đổng Tâm Khiết mắng là đồ không biết xấu hổ, dù gì cô cũng rất bất đắc dĩ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 872


Chương 872

Nếu có thể, cô cũng chẳng muốn ở bên cạnh Phó Đình Viễn, vả vào mặt mình nói muốn tập trung vào sự nghiệp một cách nhanh như vậy.

Cô bình tĩnh hòa nhã, nhưng Phó Đình Viễn đang ôm cô lại thay đổi sắc mặt, giọng điệu thâm trầm nói với Đổng Tâm Khiết: “Cô mau xin lỗi cô ấy đi!”

Đổng Tâm Khiết bị ánh mắt lạnh lẽo của anh dọa sợ đến mức hơi thẫn thờ: “Cái, cái gì?”

“Tôi bảo cô mau xin lỗi vợ của tôi vì những lời cô vừa mới nói.” Phó Đình Viễn gằn từng câu từng chữ từ trong kẽ răng.

Trước đây vì sự thờ ơ của anh, chưa từng đứng ra bênh vực Du Ân, mới khiến cô vô duyên vô cớ bị bắt nạt rất nhiều lần, sau này anh sẽ không bao giờ cho phép chuyện này xuất hiện.

Đổng Tâm Khiết đang định mở miệng ngụy biện cho mình, nhưng Phó Đình Viễn lại nhấn mạnh nói: “Cô mau xin lỗi đi!”

Đổng Tâm Khiết sợ đến mức bật khóc, vừa khóc vừa nói với Du Ân: “Tôi xin lỗi, lúc nãy tôi không nên nói cô là đồ không biết xấu hổ…”

Đổng Tâm Khiết lớn chừng này tuổi, nhưng chưa bao giờ bị người khác đối xử một cách hung ác tàn nhẫn như thế, xin lỗi xong, cô ta cũng mặc kệ tất cả, sắc mặt trắng bệch che miệng khóc lóc chạy ra ngoài.

Trực giác mách bảo cô ta rằng, nếu cô ta còn không rời đi, một giây sau Phó Đình Viễn sẽ b*p ch*t cô ta.

Sau khi Đổng Tâm Khiết rời đi, Du Ân nhướng mày nhìn Phó Đình Viễn: “Anh không quen cô ta à?”

“Anh không quen.” Phó Đình Viễn trả lời rất dứt khoát.

Du Ân khẽ cười nói: “Vậy anh có muốn điều tra thử xem cô ta là ai không?”

“Không cần đâu.” Phó Đình Viễn hoàn toàn không có chút hứng thú: “Cô ta đâu phải người quan trọng, anh điều tra cô ta làm gì?”

Du Ân liếc nhìn anh, bây giờ mới lên tiếng: “Trước đây Chu Mi từng đề cập với em rằng, ở thành phố G có một cô gái đã phải lòng anh, chẳng lẽ là cô ta sao?”

Du Ân chưa từng gặp cô gái ban nãy, nên tám mươi phần trăm cô ta không phải là người Giang Thành.

Cộng thêm những lời Chu Mi đã từng nói với cô, Du Ân kết luận rằng có lẽ đây chính là cô gái đã phải lòng Phó Đình Viễn, đuổi theo anh từ thành phố G đến thủ đô, nhưng lúc đến thủ đô lại bị Phó Đình Viễn phớt lờ một trận, nên lại tiếp tục đuổi đến Giang Thành. Du Ân cảm thấy ý chí của cô gái này rất vững vàng.”

Phó Đình Viễn vẫn ở trong trạng thái phủ nhận: “Anh không biết.”

Anh không cho Du Ân cơ hội để nói nữa, mà dứt khoát cúi đầu ngửi lên người cô: “Em đã đi tắm chưa?”

“Rồi, sao thế?” Sau khi quay về thu dọn hành lý, cả người Du Ân đã đầm đìa mồ hôi, nên đã đi tắm ở nhà đổi bộ đồ khác rồi mới đi tới bệnh viện.

“Thơm quá!” Phó Đình Viễn khẽ cảm thán, rồi cúi người vùi vào cổ cô.

Cả người Du Ân nhất thời cứng đờ, cô có đủ lý do để nghi ngờ rằng anh đang cố ý ăn đậu hũ của cô.

Đã lâu lắm rồi cô và Phó Đình Viễn không còn thân mật như vậy, hôm nay anh liên tục ôm hôn cô như vậy, khiến Du Ân không thể chống đỡ nổi.

Trong lúc cô đang tìm cơ hội để nói chuyện đàng hoàng với Phó Đình Viễn, anh cứ bám người như vậy hoàn toàn không ổn thỏa, nhưng một giây sau, Phó Đình Viễn đã ngẩng đầu ra khỏi cổ cô, dứt khoát phủ lên đôi môi của cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 873


Chương 873

Du Ân: “…”

Nếu không phải anh đang ở trong bệnh viện, có phải anh đã sớm tiến hành bước tiếp theo rồi đúng không?

Ở trong lòng Phó Đình Viễn, hiện tại bọn họ là vợ chồng, nhưng với Du Ân thì không, cho nên dưới tình thế cấp bách Du Ân há miệng cắn Phó Đình Viễn một ngụm, anh ăn đau đành phải buông người ra.

“Chúng ta nói chuyện đi.” Du Ân lui về phía sau một bước, hơi thở có chút bất ổn.

Vẻ mặt Phó Đình Viễn như bị tổn thương, Du Ân nhắc nhở anh: “Trước kia anh không phải như thế, trước kia anh bình tĩnh lại khắc chế, ổn trọng lại nội liễm.”

Ý ở ngoài lời, anh như hiện tại một lời không hợp liền hôn, có chút thái quá rồi.

Phó Đình Viễn biện giải thay mình: “Chính bởi vì trước kia không như vậy, cho nên hiện tại mới muốn thay đổi.”

Du Ân căm giận: “Vậy anh cũng không thể thay đổi thành con bạch tuộc chứ? Một giây cũng muốn dính trên người em.”

Có lẽ Phó Đình Viễn không nghĩ tới Du Ân sẽ dùng từ này để hình dung mình, trong bất chợt cũng không biết mình nên tức hay nên cười nữa.

Sau một lúc lâu anh mới giải thích “Còn không phải bởi vì anh không có cảm giác an toàn sao? Chỉ cần em nói đôi câu dễ nghe, anh đã không đến mức như bây giờ.”

Du Ân hoài nghi nhìn anh một cái: “Anh muốn nghe cái gì?”

Cô nói vài câu dễ nghe thì anh có thể yên tĩnh?

Sao cô lại không dám tin những lời này thế.

Phó Đình Viễn nhếch môi cười: “Ví dụ như em yêu anh chẳng hạn, là loại cực kỳ, cực kỳ yêu ấy.”

“Anh vẫn nên đi làm việc đi.” Du Ân không nói hai lời, tiến lên lấy phần văn kiện trên tủ đầu giường nhét vào trong lòng anh.

Cho dù là những năm đó cô tình nghĩa sâu đậm với anh nhất, cô cũng chưa từng nói qua lời buồn nôn thế này.

Cô không phải người tình cảm yêu ghét lộ ra mặt, tình nồng ý mật của cô dành cho anh, tất cả đều giấu trong những hành động bình thường nhất.

Không đúng, cô cũng từng nói cô thương anh, nhưng vào lúc anh châm chọc nói cô ham phú quý, cô đã hiểu ra tâm ý của bản thân, chính miệng cô cũng từng nói thương anh, chẳng qua khi đó anh không tin.

Phó Đình Viễn ở bên dỗ dành nói: “Bà Phó, yêu thì phải nói.”

Để bày tỏ quan điểm của hai người không giống nhau, Du Ân nói: “Em cảm thấy yêu vẫn nên làm nhiều thì tốt hơn.”

Du Ân nói xong lời này liền hối hận, hận không thể cắn đứt lưỡi mình.

Cô đang nói linh tinh gì vậy?

Thật ra cô chỉ muốn bày tỏ, tình yêu nên dùng hành động thực tế khiến đối phương vui vẻ, quan tâm đến đối phương nhiều hơn mới tốt.

Phó Đình Viễn vừa nghe thấy lời này của cô lập tức sán đến ôm cô vào lòng: “Bà xã đại nhân nói rất đúng, quả thật nên làm nhiều mới tốt.”

Du Ân vội vàng giải thích: “Không không không, anh hiểu nhầm rồi, ý của em là…”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 874


Chương 874

Phó Đình Viễn cắt ngang: “Không cần giải thích, giải thích chính là che giấu.”

Du Ân giơ tay che mặt, không có cách nào gặp người nữa.

Sau khi chấm dứt chuyện này, hai người ở trong phòng bệnh ai bận việc nấy.

Phó Đình Viễn dựa vào giường bệnh xử lý công vụ, Du Ân khởi động máy tính trên bàn, viết kịch bản.

Phòng bệnh này là phòng VIP, bên trong đầy đủ tiện nghi, hơn nữa rất thích hợp cho thương nhân, chuyện gì cũng không lỡ dở.

Du Ân mới vừa viết được mấy chữ, Diệp Văn gọi video trò chuyện cho cô.

Một là Diệp Văn muốn xem xem Du Ân có chịu ấm ức gì không, hai là cũng có công việc muốn bàn bạc với Du Ân, về việc chọn diễn viên cho bộ phim mới.

Kịch bản của Du Ân đã tiến hành được hơn nửa, Diệp Văn xem qua kịch bản sơ thảo của cô, đại khái không có vấn đề gì lớn, năm sau đi làm là có thể bắt đầu chuẩn bị công tác quay chụp.

Du Ân chuyển tiếp cuộc gọi video, trước đó còn không quên nói với Phó Đình Viễn: “Ba em gọi video, anh chú ý lời nói và việc làm một chút.”

Nếu anh dám vừa kéo vừa ôm cô ngay trước mặt Diệp Văn như vừa rồi, Diệp Văn có thể lập tức chạy tới kinh đô.

Phó Đình Viễn đương nhiên cũng biết điều này, thành thành thật thật gật đầu.

Bấy giờ Du Ân mới yên tâm chuyển cuộc gọi, Diệp Văn quan tâm hỏi cô trước: “Có khỏe không? Có chịu ấm ức gì không?”

Du Ân nhẹ giọng nói: “Không ạ, con vẫn ổn.”

Diệp Văn hừ một tiếng “Vậy thì tốt rồi.”

Từ trên mặt Du Ân quả thật không nhìn ra có gì không ổn, lúc này Diệp Văn mới yên tâm bàn chuyện công việc với cô.

“Con đã chọn được nam nữ chính thích hợp chưa?” Diệp Văn hỏi Du Ân.

Du Ân nói ra suy nghĩ của mình: “Nữ chính con cảm thấy Tống Chước Chước không tệ, con cũng có hỏi qua thầy Chung, thầy ấy nói Tống Chước Chước quả thật có thể, thời còn hợp tác trong《 Truyền kỳ Dung Phi》, cô ấy có sức bật rất mạnh, kỹ năng diễn xuất rất cuốn hút.”

“Ba có xem qua trailer, quả thật rất được.” Diệp Văn cũng đồng ý với đề nghị của Du Ân.

Du Ân còn nói: “Còn về nam chính, con muốn tiến cử Chu Dật, ba thấy thế nào?”

Còn không đợi Diệp Văn bên kia có phản ứng, Phó Đình Viễn trên giường bệnh đã đứng ngồi không yên.

Chu Dật?

Là tiểu thịt tươi mà cô yêu thích?

Cô thật đúng là biết cách khiến anh bực bội.

Nói đến cái tên Chu Dật này gần đây vẫn luôn không có động tĩnh gì, nghe nói đến một nơi nào đấy bí mật, quay cái phim trộm mộ gì đó rồi, ngay cả mấy lễ trao giải hay đêm hội gì đó cuối năm đều vắng mặt.

Cái tên Chu Dật này đúng là chịu được cô đơn tịch mịch.

Không giống rất nhiều thịt tươi lưu lượng đương thời, sợ không có nhiệt độ, cả ngày lắc lư trên màn hình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 875


Chương 875

Không tham gia hoạt động thì cũng tham gia tiệc hội thời thượng.

Nhưng bất kể Chu Dật có thế nào, chỉ riêng khoản Chu Dật có tình cảm với Du Ân, bộ phim này Phó Đình Viễn đã không muốn dùng Chu Dật, nếu không chẳng phải sẽ có Chu Dật cơ hội tiếp cận Du Ân sao?

Nghĩ tới đây, Phó Đình Viễn lập tức cầm điện thoại gửi tin nhắn wechat cho cấp dưới: “Nếu Diệp Văn đề nghị nam chính dùng Chu Dật, cậu nhất định phải phản đối, cứ nói là tuổi trẻ không thích hợp.”

Đầu bên kia, Diệp Văn cũng có chút khó hiểu hỏi Du Ân: “Con đề cử Chu Dật sao? Nhưng có phải cậu ta trẻ tuổi quá rồi không?”

Du Ân nghiêm túc giải thích: “Con vốn định nam chính là một người khác nhưng sau đó phát hiện Chu Dật càng thích hợp hơn, bởi vì con thấy được, Chu Dật có chút giống ba lúc còn trẻ, đều là mỹ nam tử hiếm gặp.”

“Câu chuyện xưa này không phải được biên soạn dựa trên những gì ba trải qua lúc còn trẻ sao, vai nam chính đương nhiên phải chọn người có khí chất giống ba nhất rồi.” Lúc Du Ân nói những lời này, ánh mắt mang theo ý cười lấp lánh.

Cô từng được thấy ảnh chụp Diệp Văn lúc còn trẻ, là một mỹ nam tử không hơn không kém.

Diệp Văn hồi còn trẻ không giống kiểu nho nhã ôn hòa như bây giờ, khí chất của ông thiên về một vị quý công tử kiêu ngạo không kiềm chế được, dù sao cũng là đứa trẻ nhỏ nhất nhà họ Diệp, có vốn liếng để kiêu căng như vậy.

Mà khí chất này, trên người Chu Dật cũng có, cho nên cô mới bỏ qua nam diễn viên ban đầu mà chọn Chu Dật.

Diệp Văn bị câu nói “một mỹ nam tử hiếm gặp” của cô làm cho vui vẻ không thôi: “Con cũng biết hình dung lắm.”

“Con chỉ ăn ngay nói thật thôi.” Trong giọng nói của Du Ân mang theo chút làm nũng.

“Hơn nữa Chu Dật cũng có kỹ năng diễn xuất, có lưu lượng hùng mạnh, vì sao chúng ta không chọn?” Du Ân đánh giá Chu Dật: “Vận may của cậu ấy cũng được lắm, vừa mới vào ngành đã được tiếp xúc với các đạo diễn giỏi, có đề thăng rất lớn đối với kỹ năng diễn xuất của cậu ấy.”

“Hơn nữa con khá thân quen với cậu ấy, biết được đôi chút về phẩm cách tính tình của cậu ấy, ăn được chịu được khổ cực, có thể mài giũa.”

Bên này hai cha con tán gẫu ngất trời, bên kia Phó Đình Viễn hiển nhiên đã bị ghen tị đốt đỏ mắt.

Mỹ nam hiếm gặp?

Lần trước những từ cô hình dung Dung Thanh Nghiêu đã đủ khiến anh canh cánh trong lòng rồi, lần này lại hình dung Chu Dật như vậy…

Diệp Văn cảm thấy Du Ân nói rất có lý, vì thế gật đầu nói: “Được, vậy chúng ta bên này cứ tiến cử Chu Dật và Tống Chước Chước làm nam nữ chính, qua vài ngày nữa Thiệu Kinh trở về từ nước ngoài ba sẽ nhờ ông ta chút, tìm thời gian hẹn bọn họ thử diễn xuất xem sao.”

“Vâng.” Du Ân đồng ý.

Tán gẫu xong công việc, cha con hai người lại nói những chuyện khác, xong xuôi mới cúp điện thoại.

Du Ân vừa để điện thoại di động xuống, đằng sau liền truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Phó Đình Viễn: “Em cảm thấy Chu Dật rất đẹp trai sao?”

“Đúng vậy.” Du Ân theo bản năng đáp: “Vẻ ngoài và khí chất của ấy đứng trong đám nam minh tinh trong làng giải trí hiện giờ thuộc loại xuất chúng rồi.”

Du Ân vừa dứt lời, chỉ cảm thấy khí lạnh sau lưng càng thêm sâu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 876


Chương 876

Cô khó hiểu quay đầu lại, chỉ thấy mặt mày Phó Đình Viễn khó coi đang trừng mình.

Ngẫm lại những lời mình vừa nói, Du Ân nhất thời hiểu ra, anh đang ghen.

Có điều cô cũng không vì cảm nhận của Phó Đình Viễn mà sửa lời, chỉ lạnh lùng thản nhiên nói một câu: “Em ăn ngay nói thật.”

Du Ân tự nhận mình chính trực không sợ gian tà, cô không có ý nghĩ gì khác đối với Chu Dật, chỉ đơn thuần là đánh giá tài năng cùng nhan sắc của cậu ấy, không cần phải chột dạ.

Ngược lại là Phó Đình Viễn, dấm chua gì cũng ăn được, chẳng lẽ anh không nên xem lại bản thân mình sao?

Ở trong mắt anh, cô là loại trăng hoa, hay đổi thất thường động một tí là thèm muốn người đàn ông khác sao?

Từ lúc còn trẻ cho đến bây giờ, cô vẫn luôn chỉ có một người đàn ông là anh.

Vui vẻ cũng là anh, chua xót cũng là anh.

Phó Đình Viễn không nghĩ tới Du Ân chẳng những không thu liễm mà còn thẳng thắn thừa nhận cô thưởng thức Chu Dật, anh lập tức nổi giận nói: “Làm một người phụ nữ đã kết hôn, lẽ nào em không nên là thu liễm chút sao?”

“Phụ nữ đã kết hôn?” Du Ân nhìn anh nói: “Đó là suy nghĩ của mình anh thôi.”

Phó Đình Viễn nghiến răng: “Em đây là muốn chọc anh tức chết sao?”

“Nếu anh dễ dàng tức chết như vậy, chỉ sợ em đã được kế thừa gia tài bạc tỉ của anh rồi.” Du Ân nói xong lập tức xoay người một lần nữa nhìn về phía máy tính của mình, cô hoàn toàn không có hứng thú tiếp tục nói về đề tài này với Phó Đình Viễn.

Anh động một tý là ghen tuông ngút trời, nên biết đủ đi chứ.

Phó Đình Viễn chỉ cảm thấy cái miệng này của cô có thể khiến đầu óc anh ong ong, trước đó đau đầu là trang, hiện tại đau đầu là thật rồi.

“Anh ra ngoài gọi điện thoại.” Anh lườm bóng dáng mảnh khảnh kia một lúc lâu, cuối cùng cầm di động xuống giường đi ra ngoài.

“Ờ…” Du Ân muốn nói anh là người bệnh, nếu thật sự không tiện để cô nghe điện thoại thì có thể bảo cô ra ngoài, không cần phải tự mình ra ngoài.

Kết quả cô còn chưa nói xong, người đã rời khỏi phòng bệnh, cô đành phải để anh đi thôi.

Sở dĩ Phó Đình Viễn muốn ra ngoài gọi điện thoại, là vì anh muốn gọi cho Thiệu Kinh.

Hiện tại Tinh Sang là của anh, Du Ân và Diệp Văn vốn không biết chuyện này, anh đương nhiên muốn giấu cô, hơn nữa hiện tại ở trước mặt cô anh vẫn trong trạng thái “mất trí nhớ”, càng không thể để cho cô biết anh và Thiệu Kinh có liên lạc.

Phó Đình Viễn vừa rồi có gửi tin nhắn wechat cho Thiệu Kinh, bảo Thiệu Kinh không cho phép dùng Chu Dật, Thiệu Kinh vẫn chưa trả lời, anh chỉ đành gọi điện thoại tới.

Điện thoại vang hơn nửa ngày mới được kết nối, giọng nói vô tình của Thiệu Kinh truyền đến từ trong điện thoại: “Sếp Phó, có chuyện gì sao?”

Phó Đình Viễn nhíu mày hỏi: “Ông sao vậy?”

Trước đó Thiệu Kinh nói ông ta đến Mĩ, muốn tìm vợ con đón tết âm lịch, lúc này một nhà đoàn viên, sao ngược lại nghe giọng lại như mất hồn mất vía thế?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 877


Chương 877

Phó Đình Viễn không hỏi còn đỡ, vừa hỏi Thiệu Kinh ở bên kia điện thoại bỗng nhiên gào khóc, hại Phó Đình Viễn hoảng sợ.

Anh chê bai nói: “Đàn ông đàn ang, khóc cái gì?”

“Sếp Phó…” Thiệu Kinh gào khóc, vừa khóc vừa nói: “Vợ tôi không chịu tha thứ cho tôi, thậm chí đến cửa cũng không cho tôi vào, hai đứa con của tôi cũng vậy, ánh mắt bọn nó nhìn tôi tràn ngập căm ghét, hận thù.”

Lúc này Thiệu Kinh phải nói là muốn tuyệt vọng bao nhiêu có tuyệt vọng bấy nhiêu.

Ông ta đá Bạch Thanh Thanh, một lòng muốn vun vén hạnh phúc gia đình, ôm theo tâm nguyện tốt đẹp đến Mĩ, lại không nghĩ đến chờ đón anh ta chính là cánh cửa đóng chặt cùng với gương mặt lạnh lùng của bà xã đứng trên tầng hai nhìn mình.

Trước đây, Thiệu Kinh vẫn cho là vợ ông ta không thể rời khỏi ông ta, chỉ cần ông ta chủ động cầu hòa thì vợ ông ta sẽ chấp nhận, nếu không vì sao bà ấy lại sống chết không chịu ly hôn?

Hiện tại ông ta mới biết, sở dĩ bà không ly hôn, nguyên nhân rất đơn giản, chính là vì hận ông ta.

Là hận từ đáy lòng, cho nên không muốn để cho ông ta sống tốt.

Có chết cũng không ly hôn, là vì không muốn ông ta được danh chính ngôn thuận với người phụ nữ bên ngoài.

Bà muốn kéo chân ông ta, muốn đời này ông ta phải gánh trên vai cái tiếng nuôi tiểu tam, phản bội gia đình, đến chết cũng không cứu vãn được. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Những lời này, đều là bà đứng trên tầng hai gằn từng tiếng nói cho ông ta biết.

Ngày đó Mỹ mới có tuyết rơi, ông ta đứng trong bão tuyết mấy tiếng liền, bày tỏ thành ý cho thấy mình muốn quay về, nhưng vợ ông ta ngay đến mặt mũi cũng không lộ ra ngoài.

Cặp trai gái xuất chúng của ông ta, hiện giờ đã là mấy đứa nhóc choai choai, giống vợ ông ta đều không lộ mặt, cuối cùng vẫn là con trai, ra ngoài khuyên ông ta, đưa đến khách sạn.

Ông ta vừa định xin con trai giúp mình cầu tình, chỉ nghe con trai thản nhiên nói: “Ba, thế giới của ba mẹ con con đã không chứa được ba nữa, ba về đi.”

“Không gây phiền hà mới đúng là phong độ mà người trưởng thành nên có.”

Nói xong câu này, con trai của ông ta cũng không quay đầu mà rời đi, để ông ta lại khách sạn, đau khổ trải qua năm mới.

Lúc Phó Đình Viễn gọi điện thoại tới, ông ta mới vừa tỉnh lại trong cơn say mèm.

Phó Đình Viễn gọi cuộc điện thoại này thật sự không nghĩ tới Thiệu Kinh sẽ gặp cảnh ngộ như vậy, trong lúc nhất thời, anh cũng không có cách nào bàn tiếp chuyện về Chu Dật.

Có điều Phó Đình Viễn nghe cảnh ngộ mà Thiệu Kinh gặp phải, bỗng nhiên cảm thấy có chút may mắn.

May mắn vì mình đúng lúc nhận ra tâm ý đối với Du Ân, may mắn vì mình đúng lúc ra tay níu kéo cô về, may mắn vì mình không tạo thành sai lầm lớn giống như Thiệu Kinh biến yêu thành hận.

Dù sao phụ nữ mà độc ác thì thật sự không phải người.

“Sếp Phó, hiện tại tôi phải làm sao bây giờ?” Thiệu Kinh lại bắt đầu gào khóc.

Phó Đình Viễn xoa trán nói: “Ông cho rằng tôi thì có thể có ý kiến gì hay? Nếu tôi mà có, hiện tại đã không cần hao tổn tâm cơ như vậy rồi.”

Lúc này đến chính bản thân anh còn khó bảo toàn, nào có tinh lực đưa ra kiến nghị cho Thiệu Kinh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 878


Chương 878

Hơn nữa, cá nhân anh cũng thấy, Thiệu Kinh mà muốn níu kéo vợ mình thì tám phần mười đã không ra ngoài chơi bời rồi.

Nguyên nhân không bởi vì điều gì khác, chỉ vì mấy năm trước chuyện Thiệu Kinh làm thật sự quá đáng.

Bạch Thanh Thanh chỉ là một trong số những người phụ nữ của ông ta, mấy năm trước bên ngoài ông ta còn có vô số phụ nữ.

Phong lưu thành tính là cụm từ để chỉ ông ta, mà lúc ông ta ăn chơi đàng đ**m, là vợ ông ta một mình chăm sóc hai đứa con, vừa chịu nhục nhã do scandal của chồng mang lại, vừa phải vất vả chăm con.

Trái tim của bà ấy, chắc đã chết lặng.

Hận, cũng đã khắc cốt ghi tâm.

Nhưng anh không tiện nói Thiệu Kinh như vậy, vì thế chỉ có thể khuyên: “Không bằng ông cứ về nước trước đi, không phải còn có công việc đang chờ ông sao.”

Chuyện cho tới nước này cũng chỉ có thể dùng công việc kéo tỉnh Thiệu Kinh thôi.

Bởi vì cảm xúc của Thiệu Kinh khó có thể khống chế, cho nên Phó Đình Viễn cũng không có cách nào khác nói với Thiệu Kinh chuyện không được dùng Chu Dật.

Cúp điện thoại, không hiểu sao tâm trạng của Phó Đình Viễn rất kém.

Trở lại phòng bệnh anh đi thẳng đến trước bàn làm việc của Du Ân, sau khi kéo cô đứng dậy thì ôm chặt vào lòng thấp giọng nỉ non: “Du Ân, anh cực kỳ may mắn khi không bỏ lỡ em.”

Hành vi của vợ Thiệu Kinh đối với ông ta khiến Phó Đình Viễn chịu đả kích rất lớn, thậm chí còn có chút nghĩ mà sợ.

May quá, may mà anh đúng lúc nhận ra tâm ý của bản thân, may mà anh đúng lúc ra tay cứu vãn mọi thứ.

Nếu không chờ đến khi cô toàn hoàn chết tâm với anh, anh cũng chỉ có thể gào khóc giống như Thiệu Kinh.

Du Ân cảm nhận được cảm xúc của Phó Đình Viễn thay đổi: “Anh sao vậy?”

Phó Đình Viễn không có cách nào nói cho cô biết chuyện của Thiệu Kinh, bởi vì hiện tại cô còn không biết anh và Thiệu Kinh có qua lại.

Cho nên chỉ nhỏ giọng nói: “Chỉ là gần đây xảy ra nhiều chuyện quá, bỗng nhiên cực kì cảm khái.”

Du Ân cũng không nghĩ nhiều, không nói gì thêm.

Ba ngày sau Phó Đình Viễn ra viện, dưới sự kháng nghị của anh, Du Ân chỉ có thể theo anh vào ở căn nhà bọn họ đã từng sống cùng nhau ba năm.

Tính ra bọn họ ly hôn cũng sắp được hai năm rồi, lần nữa quay trở lại nơi này trong lòng Du Ân ít nhiều cũng cảm khái.

Nơi này vẫn không có gì thay đổi, vẫn là cách bày trí do chính tay cô chọn, ngoài cây cảnh và đám hoa cỏ đã tử trận.

Phó Đình Viễn làm gì có thời gian cùng tâm tình xử lý chúng nó, sau khi Du Ân rời đi không đến mấy tháng chúng nó không khô héo thì cũng chết queo, anh chỉ có thể sai người xử lý sạch sẽ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 879


Chương 879

Du Ân nhớ tới lại cảm thấy đau lòng, có rất nhiều chủng loại hoa đều có tiếng.

Phó Đình Viễn tự biết đuối lý, vì thế chủ động đề nghị: “Hôm nào anh cùng em đến chợ hoa mua một ít, hoặc là cho người vận chuyển hàng không từ nơi khác đến vài một chủng loại em thích.”

Du Ân tức giận nói “Anh cho là hoa cỏ có thể tùy tiện nuôi trồng sao? Chúng nó cũng có sinh mạng, có đôi khi dù đã cố gắng chăm sóc, chúng nó cũng chưa chắc có thể thích ứng được với hoàn cảnh mới.”

Phó Đình Viễn lập tức nhận sai: “Là anh không tốt.”

Du Ân tiếp lời anh nói: “Tối nay phạt anh ngủ phòng khách.”

Phó Đình Viễn bị lời cô nói chọc cho tức quá hóa cười, hai tay nắm chặt vai cô muốn kéo người quay lại: “Em đây là đang cố ý trốn tránh đúng không?”

Nếu hai người vẫn là vợ chồng, vậy thì bọn họ nhất định phải ngủ chung.

Mấy ngày qua ở bệnh viện hai người không có cách nào cùng giường chung gối, nay trở về nhà cô chắc chắn trốn không thoát.

Du Ân quả thật đang trốn tránh, song không đợi cô tìm cớ, chuông di động của Phó Đình Viễn đã vang lên.

Tuy rằng Phó Đình Viễn nghe điện thoại, nhưng tay vẫn không chịu buông Du Ân, nắm chặt thắt lưng của cô, kéo người về bên mình.

Mấy ngày nay Du Ân coi như đã nhìn thấu, Phó Đình Viễn chính là một con bạch tuộc không hơn, chỉ hận không thể 24 giờ đều dính lấy cô, cho nên cô dứt khoát không từ chối.

Có điều cuộc gọi này khiến Phó Đình Viễn không khỏi nhíu mày, sau đó sắc mặt càng lúc càng trầm.

Du Ân có thể nghe ra là Chu Mi gọi tới, chắc là về khu công nghiệp bên thành phố G.

Cúp điện thoại, Phó Đình Viễn trầm giọng nói: “Anh phải đến thành phố G một chuyến.”

Du Ân hỏi anh: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Ba của Đổng Tâm Khiết xuất hiện, chẳng những bắt chúng ta cho tiền mà còn giở công phu sư tử ngoạm muốn Phó thị cho thêm 10 triệu, còn trói Đổng Tâm Khiết đi, ông cụ Đổng bị tức đến nỗi nhập viện.”

Phó Đình Viễn nhớ tới những nội dung vừa rồi Chu Mi nói trong điện thoại là giận muốn chết: “Số tiền Phó thị cho nhà họ Đổng đã cao hơn giá thị trường rất nhiều, ông ta vẫn còn muốn thêm 10 triệu, nằm mơ à!”

Lúc trước vì để cho ông cụ Đổng có thể sảng khoái ký tên, anh đã đưa ra cái giá rất cao, hiện tại bắt anh bỏ ra thêm 10 triệu, không thể không nói con trai của ông cụ Đổng thật đúng là tham lam cùng cực.

“Trói Đổng Tâm Khiết đi sao?” Du Ân vừa kinh ngạc lại khó hiểu: “Nhưng đó không phải là con gái ông ta à?”

Phó Đình Viễn khinh thường nói: “Có vài người vì tiền mà không tiếc bất cứ thứ gì.”

“Chu Mi nói ba Đổng Tâm Khiết quanh năm không làm việc đàng hoàng, ông cụ Đổng trong cơn giận dữ đã cắt đứt nguồn kinh tế của ông ta, bởi vậy từ lúc Đổng Tâm Khiết còn rất nhỏ ông ta đã chơi trò mất tích, mẹ Đổng Tâm Khiết qua đời từ sớm, mấy năm nay đều do ông cụ Đổng một tay nuôi lớn Đổng Tâm Khiết.”

“Lần này có lẽ nhìn thấy trên báo chí tin tức Phó thị muốn mua lại mảnh đất kia làm khu công nghiệp, biết có thể có lợi, cho nên mới xuất hiện.”

Bắt cóc chính con gái mình dùng để vơ vét tài sản, Du Ân cảm thấy được chuyện này quả thực điên rồ, lần đầu nghe thấy.
 
Back
Top Bottom