Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 840


Chương 840

Đồng thời, Chung Văn Thành cũng đăng Weibo: “Tôi xin lỗi vì đã đưa một người như vậy vào làng điện ảnh và truyền hình. Tại đây, tôi xin lỗi tất cả các đồng nghiệp của tôi, những người đã bị Tử Dạ làm tổn thương. Ngoài ra, để bù đắp cho lỗi lầm của mình, tôi sẽ quyên tặng toàn bộ số tiền quay phim của Tử Dạ trước kia cho những vùng núi khó khăn.”

Lời nhận xét của Chung Văn Thành tương đương với việc gián tiếp khẳng định nhân phẩm xấu xa của Tử Dạ và hoàn toàn đẩy Tử Dạ xuống vực sâu.

Du Ân mãn nguyện nằm trên giường xem chuyện của Tử Dạ trên Weibo, nghĩ lại trước đây cô bị Tử Dạ bôi nhọ thật thảm hại, cũng thấy hả lòng hả dạ.

Hơn nữa, cô đã nhờ Diệp Văn tìm người giúp mình để mắt theo dõi mọi hành tung của Tử Dạ, sau khi biết được Tử Dạ đã mua vé rời Bắc Kinh vào sáng mai, cô đã gửi thông tin chuyến bay của Tử Dạ cho nữ ngôi sao đã gửi đơn kiện cô ta.

Sáng hôm sau, ngay khi Tử Dạ vừa ảo não xuất hiện ở sân bay, cô ta đã bị nữ minh tinh chào đón bằng một cái tát vào mặt.

Tử Dạ choáng váng ngã xuống đất, che mặt trông thật thảm.

Thật ra dựa vào dáng người của cô ta rất dễ dàng đứng dậy chống trả nữ ngôi sao kia, nhưng nữ diễn viên này đã nhân lúc cô ta choáng váng mà dùng giày cao gót đá mạnh vào Tử Dạ, cô ta bị đôi giày sắc nhọn đá trúng, đau đớn suýt ngất, sao còn sức phản kháng chứ?

“Đồ khốn kiếp!” Nữ ngôi sao nghiến răng mắng Tử Dạ đang nằm trên mặt đất.

Nếu không phải nhân viên sân bay đến can ngăn, nữ diễn viên đó đã xông lên và tiếp tục đấm đá Tử Dạ.

Đám đông khán giả đã quay video của nữ ngôi sao và Tử Dạ bằng điện thoại di động. Tử Dạ che mặt để tránh bị chụp ảnh, vì cô ta là nhà biên kịch, hiếm khi để lộ mặt trước công chúng nên hiện tại chỉ có bút danh Tử Dạ thối tha nổi như cồn trên mạng trong giới biên kịch, nhưng ngoài đời cô ta vẫn không bị ảnh hưởng nhiều.

Nhưng nữ ngôi sao vẫn chưa chịu buông tha, còn quay lại nói với người quay video: “Đây là kẻ đê tiện đã tung tin đồn tôi bị HIV! Nhờ mọi người quay mặt cô ta cho rõ vào, càng rõ càng tốt, để người dân cả nước biết người đàn bà độc ác này là kẻ như thế nào.”

Những người vây quanh cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ vừa nghe nữ ngôi sao kia nói thì tức giận, ai ấy đều cầm điện thoại lên quay thẳng mặt Tử Dạ: “Thì ra đây chính là người đàn bà có lòng dạ hiểm độc kia à, cô ta đáng bị đánh.”

“Đúng đó, dám bịa đặt một cô gái bị nhiễm HIV, sẽ bị sét đánh chết đấy.”

“Tôi đã đến bệnh viện để làm tất cả các loại xét nghiệm, tôi cũng đã đăng hình giấy báo kết quả xét nghiệm kia lên nhưng không ai tin, mọi người có biết mấy năm nay tôi sống khổ sở thế nào không?” Nữ diễn viên kia nói xong thì khóc lóc rất thảm thiết.

Phải công nhận rằng màn trình diễn của cô ấy đã khôi phục danh tiếng rất tốt, sau này sẽ không còn ai dám lấy chuyện này ra bàn tán nữa.

Lần này Tử Dạ bị mọi người mắng thậm tệ hơn, cô ta lấy một tay che mặt, tay kia chống người đứng dậy, định đẩy va li rời đi.

“Thanh danh của tôi đã bị hủy hoại bởi mụ đàn bà chết tiệt này, vì vậy tôi không quan tâm đến chuyện tôi đánh cô có bị lên tin tức nóng hay không, tôi chỉ muốn đánh cô, đánh chết cô!”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 841


Chương 841

Nữ diễn viên đó nói xong vừa định bước đến ra tay thì bị nhân viên dưới mặt đất kéo lại, Tử Dạ nhân cơ hội đã bỏ chạy.

Nhưng sự việc vừa rồi đã rất ầm ĩ, cô ta như con chuột băng qua đường ở sảnh sân bay, hễ những ai đang lướt mạng đều biết cô ta trông thảm thế nào. Cô ta muốn sống một cuộc đời bình an vô sự ư? Mơ đi!

Trước khi máy bay cất cánh, Tử Dạ nhận được một tin nhắn: “Cô có thích món quà mừng năm mới này không?”

Đương nhiên Tử Dạ biết tin nhắn này là do Du Ân gửi tới, nhưng cô ta chẳng làm gì được Du Ân cả.

Hiện giờ cô ta đã bị mọi người chửi mắng đánh đập, dù là trên mạng hay trong giới biên kịch hay là ngoài đời, cô ta đều đã bị tiếng xấu, có lẽ sẽ không thể ở lại Giang Thành được nữa.

Du Ân cố tình tiết lộ tung tích của Tử Dạ cho nữ minh tinh kia, cô tin chắc rằng nữ diễn viên đó sẽ đuổi theo đến sân bay để khiến Tử Dạ mất mặt, đương nhiên diện mạo của cô ta cũng sẽ bị lộ.

Lúc trước Tử Dạ tung tin đồn cô không phụng dưỡng Du Thế Quần, còn cố tình lén đăng ảnh của cô vào khu vực bình luận, hại cô bị mắng trong thang máy.

Tất cả những chuyện này, bây giờ cô đã trả lại từng cái một cho Tử Dạ, để Tử Dạ cảm nhận được cảm giác bị mọi người thoá mạ là như thế nào.

Chuyện này đã quá ầm ĩ, ngay cả Phó Đình Viễn cũng biết.

Sau khi điều tra, anh biết Tử Dạ và Bạch Thanh Thanh đã gây ra sự việc này, mặc dù cuối cùng Du Ân đã ung dung giành được chiến thắng, nhưng anh vẫn kiên quyết nhờ người rút hết tài nguyên của Bạch Thanh Thanh, dù là người phát ngôn đại diện hay một kịch bản hay là một chương trình tạp kỹ.

Nếu Bạch Thanh Thanh không biết tự lượng sức mình mà gây chuyện, vậy cũng nên có dũng khí gánh chịu mọi hậu quả.

Sau đó Phó Đình Viễn lại gọi Thiệu Kinh, lúc này ông ta đang lăn lộn trên giường với Bạch Thanh Thanh, quần áo đã cởi gần hết.

Tử Dạ đã bị tiếng xấu, Bạch Thanh Thanh biết lần này mình thua cả ván nên vội quay lại níu kéo Thiệu Kinh.

Lúc đầu Thiệu Tinh không muốn để ý đến cô ta, nhưng cô ta cứ nũng nịu ôm lấy ông ta, mà trước giờ kỹ năng giường chiếu của Bạch Thanh Thanh rất cao siêu, ông ta không kiềm lòng được đã lăn lộn trên giường với cô ta.

Khi chuông điện thoại vang lên, Thiệu Kinh đạn đã lên nòng, nhưng khi thấy cuộc gọi đến là của Phó Đình Viễn, ông ta không còn hứng thú gì nữa, vội vàng đứng dậy trả lời cuộc gọi.

“Thiệu Kinh, ông biết rõ tại sao tôi lại đầu tư vào Tinh Sang mà.” Giọng điệu của Phó Đình Viễn trên điện thoại rất bình tĩnh, nhưng lại khiến Thiệu Kinh run sợ.

Ông ta vội vàng trả lời: “Biết biết, ngài làm tất cả đều là vì Du Ân.”

Ngày trước Phó Đình Viễn tìm ông ta, đã nói rõ là để tiếp cận Du Ân.

“Cho nên, người phụ nữ họ Bạch kia hết lần này đến lần khác khiêu khích Du Ân, ông nghĩ hiện giờ tâm trạng của tôi thế nào?” Phó Đình Viễn lạnh lùng hỏi Thiệu Kinh.

“Tôi…” Thiệu Kinh nhớ lại vừa rồi suýt chút nữa đã bị Bạch Thanh Thanh dụ dỗ, không khỏi rùng mình, thậm chí còn giơ chân đá đôi tay của Bạch Thanh Thanh đang giở trò quỷ trên người ông ta ra.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 842


Chương 842

Bạch Thanh Thanh kêu lên đau đớn, Phó Đình Viễn cũng đã nghe thấy âm thanh đó, anh tàn nhẫn nói: “Nếu ông còn tiếp tục dây dưa với người phụ nữ đó, vậy hãy thu dọn đồ đạc cút khỏi Tinh Sang đi.”

Phó Đình Viễn nói xong bèn cúp điện thoại, Thiệu Kinh cầm điện thoại, sắc mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi.

Ông ta biết Phó Đình Viễn muốn đá ông ta ra rất dễ dàng, ông ta cũng biết nếu Phó Đình Viễn nổi giận thì tuyệt đối sẽ không nương tay, ông ta cũng biết nếu ông ta không có Tinh Sang thì sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng.

Nghĩ đến đây, ông ta chỉ tay vào Bạch Thanh Thanh đang nằm trên giường: “Cút ngay cho tôi.”

“Thiệu Kinh…” Bạch Thanh Thanh quỳ trên mặt đất khóc lóc rất thảm thiết.

Thiệu Kinh bực bội, đứng dậy mặc quần áo rời đi.

Để tránh dây dưa với Bạch Thanh Thanh, ông ta đã mua vé máy bay bay thẳng sang Mỹ tìm vợ con.

Tai tiếng của Tử Dạ đã sục sôi trên mạng mấy ngày nay, chỉ sợ là tết này không còn mặt mũi nào để về.

Nhưng cuộc sống của Du Ân rất thoải mái, đây chính là một cái tết hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô, bởi vì có hương vị tình thân bao quanh cô.

Buổi tối giao thừa, nhà họ Diệp quây quần bên ông bà cụ, rất vui vẻ và đầm ấm.

Người ta luôn nói nhà giàu rất bỉ ổi và bạc tình, nhưng với Du Ân, nhà họ Diệp rất hiền lành và đầy ắp tình yêu thương.

Phía trên Diệp Văn còn có hai anh trai và một chị gái, anh em cung kính, mối quan hệ giữa chị em bạn dì cũng rất hòa thuận. Bác cả và bác hai đã tặng cho Du Ân một món quà rất xa xỉ, hơn nữa anh chị họ cũng tặng quà, Du Ân nhận tiền lì xì và quà cáp cũng phải chùn tay.

So với sự náo nhiệt bên phía Du Ân thì bên phía Phó Đình Viễn rất cô quạnh.

Anh và ông cụ ngồi đối diện nhau trong căn phòng ăn rất lớn, lại càng vắng vẻ và cô quạnh.

Vì năm nay Phó Thiến Thiến đã ra nước ngoài với Phó Giang và Đổng Văn Huệ nên ông cụ không gọi những người của các chi trong họ đến đây. Ngày trước vào dịp tết cũng rất vui, mọi người đều cùng nhau đón mừng năm mới, nhưng năm nay… chẳng ai có tâm trạng đó.

Hơn nữa Phó Đình Viễn và Du Ân vẫn là tình trạng đó, ông cụ nhìn cháu trai rầu rĩ không vui, bèn cầm đũa lên trước, mở miệng: “Được rồi, ăn cơm đi.”

“Năm mới rồi, cố gắng theo đuổi vợ cho bằng được.”

Phó Đình Viễn: “…”

Anh luôn cảm giác như ông cụ cố ý nói như thế, cũng luôn cảm giác được ông cụ đang nhìn anh đầy châm biếm.

Cũng phải thôi, lúc trước anh nhất quyết chống lại ông cụ, ép bằng được Du Ân phải bỏ đi, giờ ông cụ thấy hả hê cũng là chuyện thường.

Sau khi ăn mấy miếng đồ ăn, ông cụ dặn dò: “Mấy hôm nay nghỉ lễ cũng không có gì làm, cháu không cần phải ở với ông cả ngày đâu, ngày mai cháu hãy đi Bắc Kinh đi.”

“Không phải cháu đã mua nhà ở tầng dưới nhà người ta à? Còn không giả bộ vô tình gặp gỡ này nọ đi?”

Phó Đình Viễn trợn mắt nhìn ông cụ, sao ông lại biết chuyện này nhỉ?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 843


Chương 843

“Cháu tưởng ông không sốt ruột à? Ông còn sốt ruột hơn cháu nữa.” Mọi hành động của Phó Đình Viễn đều bị ông cụ biết rõ, ông sợ thằng cháu này không tự tin, sẽ không thể theo đuổi được Du Ân.

Phó Đình Viễn khẽ than thở: “Giờ cô ấy không để ý đến cháu, ông sốt ruột cũng vô ích.”

Trái tim Du Ân lạnh lùng cứng rắn, mấy ngày trước còn nói những lời tàn nhẫn làm tổn thương anh, giờ anh cũng rất nóng ruột.

Anh đã thề sẽ không quan tâm đến sống chết của cô nữa, thế nhưng anh vẫn ra tay phong sát Bạch Thanh Thanh.

Ông cụ bật cười đầy lạnh lùng: “Còn không phải do cháu tự chuốc lấy à?”

Nếu không phải đây là bữa tối giao thừa, Phó Đình Viễn đã bỏ đi lâu rồi.

May mà ông cụ đã bồi thêm một câu: “Cho dù là ở thương trường hay tình trường, những lúc không chắc chắn vẫn phải giở vài thủ đoạn.”

Phó Đình Viễn lập tức làm ra vẻ chăm chú nghe lời ông cụ dặn: “Gài một cái bẫy lôi con bé vào, để con bé buộc phải ở một chỗ với cháu, không phải xong rồi à?”

Ông cụ thực sự không thể chịu đựng được nữa nên có nhã ý nhắc nhở.

Tại sao đứa cháu trai ở trên thương trường thì không gì không làm được, thế mà trên tình trường lại kém cỏi đến vậy? Người ta tàn nhẫn nói không thèm để ý đến anh là anh đã bó tay rồi ư?

Phó Đình Viễn nhướng mày hỏi: “Vậy gài bẫy gì đây?”

“Ông làm sao mà biết được. Đây là cháu đang theo đuổi vợ mà.” Ông cụ tỏ vẻ chán ghét.

Nhưng Phó Đình Viễn đã nhớ lời ông cụ dặn, bởi vì anh đã tìm được phương hướng, ông cụ nói rất đúng, anh cần phải giở chút thủ đoạn.

Về phần sử dụng thủ đoạn gì, anh phải suy nghĩ cho kỹ, tranh thủ níu kéo lại.

Vào ngày đầu tiên của năm mới, bốn người Du Ân cùng với Chu Mi, Tống Nghênh và Tô Ngưng đã video call nói chuyện phiếm.

Đây là lần đầu tiên bọn họ dùng cách video call trò chuyện với nhau kể từ sau khi bước đi theo con đường riêng của mình. Du Ân chợt nhìn mắt kính trên mặt Chu Mi, nhịn không được bèn hỏi: “Chu Mi, sao tôi cứ có cảm giác hình như mặt của cô tròn lên không ít nhỉ?”

Chu Mi đưa tay sờ sờ mặt của mình rồi cười nói: “Lòng dạ thanh thản, thân thể khoẻ mạnh thôi. Tâm trạng mà tốt thì ăn uống sẽ ngon miệng hơn.”

Du Ân lại nhìn Chu Mi thêm lần nữa và cũng không nói gì thêm.

Dù thế nào thì bây giờ trạng thái của Chu Mi đã tốt hơn rồi, ít nhất vẫn tốt hơn cái dáng vẻ nhợt nhạt yếu ớt của cô ấy lúc trước.

Bọn họ lại trò chuyện thêm vài câu, Tô Ngưng nghe nói cô nhận được nhiều món quà thì vừa ghen tị vừa vô cùng hâm mộ nói: “Hiện tại, cậu chắc chắn là cục cưng của tập đoàn nhà họ Diệp, một thân độc chiếm vô vàng tình yêu thương cơ mà.”

Tô Ngưng nói xong lại thở dài một hơi rồi than thở: “Bây giờ tớ lại cảm thấy đối với cậu, cho dù có đàn ông hay không cũng không khác nhau là mấy. Hiện tại cậu chính là một phú bà đúng chuẩn luôn ấy. Nếu có nhu cầu ở phương diện nào đó cũng có thể tuỳ ý bao nuôi một tiểu thịt tươi trẻ đẹp cường tráng mà.”

Du Ân nói không nên lời:”Cậu đúng là phóng khoáng thật đấy.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 844


Chương 844

Chu Mi ho nhẹ một tiếng và nói tiếp: “Đại minh tinh Tô à, cô nói vậy làm tôi cảm thấy người cô đang ám chỉ là sếp Phó của chúng tôi đấy. Nhưng sếp Phó của tôi cùng lắm chỉ mới hơn ba mươi thôi, cũng coi như trẻ tuổi cường tráng rồi còn gì.”

Tô Ngưng nhanh chóng cười xin lỗi: “Tớ sai rồi, tớ sai rồi.”

Chu Mi lại nói với Du Ân lần nữa: “Du Ân, nếu coi thật sự muốn bao nuôi thì cô có thể cân nhắc sếp Phó của chúng tôi. Nói cho cùng hai người cũng đã ở cùng nhau nhiều năm nên ít nhiều vẫn rất quen thuộc với cơ thể của nhau, có muốn làm chuyện gì cũng sẽ trơn tru hơn mà.”

“Mấy cô là phụ nữ đó, sao có thể hùng hổ nói ra mấy lời đó vậy.” Du Ân xấu hổ đến mức suy sụp.

Rõ ràng bọn họ đang ôn lại chuyện xưa mà, vì cái gì nói tới nói lui một lát lại lệch chủ đề thế này? Sao cô có thể bao nuôi đàn ông được chứ?

Cô vừa xấu hổ vừa buồn bực, nhưng đám Tô Ngưng lại bật cười thành tiếng khiến Du Ân tức giận không thôi.

Tớ Ngưng nói tiếp: “Tớ đã quyết định rồi, tớ không tìm đàn ông nữa, cũng không đợi ai cả mà chỉ cố gắng kiếm tiền thôi, sau này tớ với cậu sẽ mua một cái biệt thự liên hợp rồi chăm sóc lẫn nhau khi về già.”

“Đề xuất này của cô cũng không tệ, tính cả tôi vào đi.” Tống Nghênh cười cười tiếp lời.

Tô Ngưng nói: “Mắc gì cô phải tham gia cùng chúng tôi vậy? Cô cũng đâu bị đàn ông làm tổn thương đâu.”

Cùng lắm thì Tống Nghênh chỉ bị Hứa Hàng chọc giận mà thôi, không bởi vì yêu sâu đậm đến mức tan nát cõi lòng nên cũng không nhất thiết phải sống cô đơn hết quãng đời còn lại.

Tống Nghênh buông thõng tay nói: “Thế nhưng tôi cảm thấy đàn ông ai nấy đều rất thối tha nên không có hứng thú với bọn họ nữa.”

Chu Mi lại nói tiếp: “Loại chuyện như chăm sóc nhau lúc về nhà thế này phải dẫn tôi theo đó.”

Tô Ngưng xa xôi nói: “Đến lúc đó bốn người chúng ta sẽ dứt khoát chi tiền để xây một ngôi nhà siêu lớn. Các cô có xem tin tức không? Có một số bác gái cùng nhau mua nhà để dưỡng lão, cả ngày đều nói cười còn vui vẻ hơn là yêu đương với đàn ông biết bao nhiêu?”

Tống Nghênh đáp: “Đúng đó, đến lúc đó chúng ta hãy tìm một mảnh đất hướng ra biển để cảm nhận được sự ấm áp của mùa xuân.”

Mấy cô gái trò chuyện vui vẻ một lát đã không còn quan tâm đến giờ giấc nữa.

Một lát sau Chu Mi bỗng gọi Du Ân một tiếng, sau đó dùng giọng điệu nghiêm túc nói với cô: “À đúng rồi Du Ân, tôi muốn nói với cô một chuyện.”

Du Ân khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?”

Chu Mi có chút khó xử nói: “Chuyện là… Không phải hiện tại tôi đang ở bên cạnh giúp sếp Phó chuẩn bị khu công nghiệp chip sao? Chúng tôi đã nhìn trúng một mảnh đất, chủ nhân ban đầu của nhà máy cũ này là một ông cụ, hôm trước sếp Phó đến đó khảo sát thì đúng lúc gặp cháu gái của ông ta, cô bé có vẻ rất để ý sếp Phó …”

Chu Mi trầm giọng khiến Tô Ngưng suýt chút nữa đã phun nước trong miệng ra, Tống Nghênh nghe vậy cũng tiến sát đến màn hình để chuẩn bị hóng chuyện.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 845


Chương 845

Ngược lại, đương sự Du Ân lại tỏ ra rất bình tĩnh trước mọi chuyện: “Chuyện này không liên quan gì đến tôi, hiện tại tôi và anh ấy đã không còn liên lạc gì với nhau, nếu có cô gái nào để ý anh ta thì đó cũng là chuyện tốt.”

Chu Mi thở dài: “Được rồi, là lỗi của tôi, tôi không nên nói mấy chuyện này với cô.”

Tuy ngoài miệng nói xin lỗi nhưng thật ra trong lòng lại rất bất lực, cô ta cũng không còn cách nào khác, ông chủ của cô ta muốn cô ta tung ra những tin tức này cho Du Ân biết.

Đương nhiên, chuyện đứa cháu gái của ông chủ nhà máy cũ kia đã để ý Phó Đình Viễn là thật, nhưng không phải để ý đến mức đòi sống đòi chết nhất quyết phải gả cho Phó Đình Viễn.

Cô ta ở thành phố G lâu như vậy cuối cùng cũng chọn được địa điểm để xây dựng khu công nghiệp, khu đất đó đã từng được xây một vài nhà máy khác, sau khi cô ta trao đổi và đi đến ký thoả thuận thì tất cả đều đồng ý di dời ra khỏi đó.

Một số chỉ đơn giản là vì kinh doanh không tốt nên vội bán cho cô ta, đến cuối cùng chỉ còn lại một hộ cũng là nhà máy lớn nhất trong số các nhà máy này, vốn dĩ cô ta đã bàn bạc thuận lợi với người quản lý của nhà máy cũ kia, người quản lý của nhà máy kia cũng đã đồng ý hẹn thời gian ký hợp đồng rồi, nhưng nào ngờ lúc Phó Đình Viễn đi kiểm tra lần cuối rồi dùng bữa với người ông chủ của nhà máy cũ kia và đứa cháu gái của ông ta thì lại xảy ra chuyện như vậy.

Cũng không phải chỉ ăn tối với mình bọn họ mà là mở tiệc chiêu đãi những ông chủ của tất cả các xí nghiệp trên mảnh đất đó, ai biết đúng lúc đứa cháu gái học đại học của ông giám đốc xí nghiệp kia được nghỉ hè về nhà và tham gia bữa tiệc này cùng với bọn họ chứ?

Sau đó cô gái kia đã yêu Phó Đình Viễn ngay từ cái nhìn đầu tiên, suốt bữa tiệc cứ khăng khăng đòi gả cho Phó Đình Viễn.

Bây giờ còn nói cái gì mà Phó Đình Viễn phải cưới cô ta thì ông nội của cô ta mới bán đất cho anh khiến Phó Đình Viễn vô cùng tức giận.

Mà quan trọng là cô cháu gái này được ông cụ giám đốc xí nghiệp kia một tay nuôi lớn nên cực kỳ cưng chiều cô ta, hiện tại cũng mù quáng đồng ý chuyện muốn gả cháu gái của mình cho Phó Đình Viễn.

Chu Mi cười lạnh trong lòng, e rằng bọn họ không chỉ để ý con người của Phó Đình Viễn mà còn để ý tiền tài của Phó Đình Viễn nữa đấy.

Nhưng nếu gia đình bọn họ không đồng ý ký hợp đồng rồi di dời khỏi đó thì nhà họ Phó sẽ không có cách nào có thể bắt đầu xây dựng khu công nghiệp được. Điểm chết người chính là bọn họ đã ký hợp đồng và thanh toán tiền cọc cho các hộ gia đình khác, cho dù có muốn thì nhà họ Phó cũng khó mà thu hồi số tiền đặt cọc và từ bỏ mảnh đất đó để đi tìm chỗ khác.

Chu Mi tự trách bản thân chuyện gì cũng không làm ra hồn suốt cả một ngày, Phó Đình Viễn vẫn chưa nói nặng nhẹ gì cô ta, nói cho cùng thì… thì bước cuối này có vẻ như bị anh phá hỏng, không ai ngờ vẻ đẹp trai của anh lại thu hút cô bé kia.

Tất nhiên, Chu Mi không nói chuyện này với Du Ân, dù sao thông tin cần nói cũng đã nói rồi.

Buổi chiều mồng một Tết, Du Ân lái xe đến sân bay đón Tô Ngưng.

Tô Ngưng cảm thấy ở chung với ba mẹ cực kỳ không thoải mái nên hầu hết đều rời khỏi nhà vào ngày mồng một Tết, lần này cũng vậy.

Trước tiên Tô Ngưng đến nhà họ Diệp để chúc Tết Diệp Văn và Thư Ninh, sau đó Du Ân mới đưa Tô Ngưng quay về chỗ ở của mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 846


Chương 846

Tuy nhiên, bởi vì đã nhiều ngày cô ấy chưa dọn dẹp nhà cửa nên Tô Ngưng dứt khoát đề nghị đến sống ở nhà của Du Ân, sẵn ăn cơm chiều cũng như nếm thử tài nghệ nấu nướng của Du Ân.

Sau khi đậu xe ở bãi thì hai người khoanh tay đứng chờ trước cửa thang máy, cửa thang máy vừa mở ra, một người đàn ông mặc tây trang mang giày da bước ra.

Đột nhiên Tô Ngưng và Du Ân đều có cảm giác giống như nhìn thấy quỷ, hai người nhìn chằm chằm Phó Đình Viễn trước mặt một lúc lâu cũng không nói nên lời, thậm chí còn không để ý cửa thang máy đã đóng lại từ lúc nào.

Phó Đình Viễn dừng bước nhìn hai người với vẻ mặt không chút biến sắc, Tô Ngưng lấy lại tinh thần trước vội chỉ thẳng vào Phó Đình Viễn bất mãn hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Phó Đình Viễn thờ ơ trả lời cô ấy: “Tại sao tôi không thể ở đây?”

“Anh…” Tô Ngưng tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Ánh mắt của Phó Đình Viễn dừng lại trên mặt Du Ân trong một giây rồi vội bước đi với đôi chân dài miên man.

Tô Ngưng tức giận nói: “Anh ta có khác gì âm hồn bất tán đâu chứ?”

Du Ân cũng bị doạ sợ không hề nhẹ, nếu cô vẫn ở Giang Thành mà gặp phải Phó Đình Viễn thì cô cũng không kinh ngạc đến mức như vậy, nhưng hiện tại cô đang ở thủ đô, thủ đô lớn như vậy mà bọn họ lại ở cùng một tòa nhà?

Hai người quay trở về nhà của Du Ân, Tô Ngưng vừa uống nước vừa ở bên cạnh an ủi cô: “Theo phân tích của tớ, nhất định anh ta đang có ý với cậu đấy.”

“Rốt cuộc anh ta đang định làm gì?” Du Ân cũng hơi khó chịu trong lòng trước hành động của Phó Đình Viễn.

Tại sao anh lại cố chấp như vậy? Cô đã nói những lời khó nghe đến như vậy mà anh vẫn chưa hết hy vọng à?

Tô Ngưng vừa lắc đầu vừa thở dài nói: “Người ta nói lòng dạ của phụ nữ giống như cây kim dưới đáy biển, thế mà lòng dạ của người đàn ông này cũng như thế, đoán mãi không ra.”

Sau bữa tối, Du Ân và Tô Ngưng ngồi trên thảm trong phòng khách vừa uống rượu vừa trò chuyện.

Trên thực tế chỉ có Tô Ngưng là đang nói chuyện, cũng chỉ có Tô Ngưng là đang uống rượu.

Sau mấy lượt rượu đã ngà ngà hơi say, đột nhiên Tô Ngưng thốt lên: “Để tớ nói cho cậu biết, tớ định tham gia một chương trình tống nghệ nói về tình yêu.”

“Cái gì?” Du Ân bất ngờ tới mức làm rớt ly rượu trong tay xuống sàn nhà vỡ tan tành, tay chân cô luống cuống vội dọn dẹp qua một lần.

Còn Tô Ngưng thì nằm nhoài ở trên bàn bên cạnh mà bật cười khúc khích: “Cục cưng à, sao cậu lại mất bình tĩnh như vậy?”

Du Ân tức giận trừng mắt nhìn cô ấy: “Cậu không thấy xấu hổ hả? Còn ở đó nói tớ mất bình tĩnh, không phải tại cậu hết sao?”

“Cậu giữ mình trong sạch nhiều năm như vậy, vừa có scandal là lập tức làm sáng tỏ chỉ để Chu Trường Ninh nhìn thấy được sự chân thành một lòng chờ đợi anh ấy của cậu, vậy mà bây giờ cậu lại nói muốn tham gia chương trình tống nghệ nói về tình yêu, làm trò yêu đương trước mặt nhân dân cả nước ấy hả?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 847


Chương 847

Du Ân vừa nói vừa tranh thủ thu dọn đống bừa bộn trên sàn nhà, sau đó tiến lên cầm lấy ly rượu trong tay Tô Ngưng không cho cô ấy uống nữa, ai ngờ Tô Ngưng lại dứt khoát bưng chai rượu lên uống ừng ực mấy ngụm liền khiến Du Ân cũng phải nổi giận.

Tô Ngưng đã say khướt vẫn ôm chặt lấy chai rượu làm sáng tỏ: “Tớ quyết định xuất hiện trong chương trình này đã đủ chứng minh tớ không muốn đợi anh ấy nữa.”

“Hiện tại tớ đang nghĩ, con cóc ba chân mới khó tìm chứ đàn ông hai chân thì có cả đống, tớ cần gì phải hạ mình treo trên cây đợi anh ấy mãi chứ?”

“Không phải cậu không biết, bên ngoài có rất nhiều đại gia tai to mặt lớn, rất nhiều tiểu thịt tươi trẻ đẹp muốn theo đuổi tớ cũng phải xếp cả hàng dài kia kìa. Chỉ cần tớ tuỳ ý vớ lấy một người là sẽ có bạn trai ngay lập tức, người ta có thể cho tớ dựa vào.” Tô Ngưng vừa nói vừa khua tay múa chân, tuy nhiên nước mắt cũng theo đó lăn dài trên má.

Dư Ân thấy vậy thì cực kỳ đau lòng: “Cậu uống say rồi, cứ bình tĩnh trước đã.”

Mấy năm nay, một cô gái hoạt động trong giới giải trí như Tô Ngưng đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, gánh bao nhiêu lời miệt thiệt oan ức Du Ân đều biết rất rõ. Lúc đầu khi Du Ân vẫn chưa biết những mặt tối của giới giải trí, chưa biết đến những đố kị và mưu toan, những chèn ép và tranh đoạt thì Tô Ngưng đều phải trải qua mọi chuyện một mình.

Vất vả lắm cô ấy mới có được thành tích như hiện tại, nhưng thứ như nhiệt độ chỉ tồn tại nhất thời nên cô ấy chưa từng dám lơi lỏng một giây nào.

Bởi vì có vô số cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào cô ấy, chỉ cần cô ấy lộ ra điểm yếu thì bọn họ sẽ lập tức xâu xé khiến cho cô ấy vạn kiếp cũng không thể trở mình, từ đó đoạt lấy tài nguyên hàng đầu của cô ấy.

Chẳng trách Tô Ngưng mệt mỏi đến mức không muốn chờ đợi nữa, cô ấy thật sự cần một người có thể quan tâm cho cô ấy dựa vào.

Nhưng Du Ân vẫn không đồng ý với việc Tô Ngưng tham gia chương trình tống nghệ tình yêu kia, nếu làm vậy thì chẳng phải đồng nghĩa với việc sự chờ đợi suốt bao nhiêu năm qua của cô ấy đều trở nên vô ích sao?

Cho dù thế nào đi nữa thì chẳng phải Tô Ngưng vẫn chưa nhận được câu trả lời từ Chu Trường Ninh à?”

Lỡ như Chu Trường Ninh vẫn còn yêu Tô Ngưng thì sao?

Vất vã lắm cô mới đỡ Tô Ngưng lên ghế sô pha để cô ấy nằm nghỉ ngơi một lúc, Du Ân vừa đứng dậy đã nghe tiếng gõ cửa ở bên ngoài.

Cô có chút khó hiểu nhưng vẫn đi mở cửa, ngoại trừ nhà họ Diệp và Tô Ngưng thì không còn ai khác biết nơi ở của cô cả, lẽ nào là một trong số các anh họ hay chị họ nào đó đến tìm cô?

Ai ngờ cô vừa mở cửa đã thấy Phó Đình Viễn đứng bên ngoài, dáng vẻ anh mặc quần áo ở nhà giống như chỉ tạm thời rời khỏi cửa khiến Du Ân ngạc nhiên một lúc cũng không biết nên nói gì.

Phó Đình Viễn đành lên tiếng trước, anh nhíu mày ra vẻ lạnh lùng nói: “Các em có thể nhỏ tiếng hơn một chút được không?”

Du Ân lẩm bẩm hỏi ngược lại: “Ý của anh là gì?”

Phó Đình Viễn nói tiếp: “Anh sống ở tầng dưới, các em ồn ào quá ảnh hưởng đến anh.”

Du Ân vô cùng sửng sốt: “Anh sống ở tầng dưới?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 848


Chương 848

“Không được sao?” Phó Đình Viễn hừ lạnh một tiếng, giọng điệu còn mang theo chút oán hận nhưng ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt của Du Ân.

Du Ân nghẹn họng không nói nên lời, cô đành nhắm mắt nói: “Nhưng bọn em cũng đâu phát ra âm thanh gì gây ảnh hưởng tới người khác?”

Vừa rồi cô và Tô Ngưng chỉ ngồi trên sàn nhà uống rượu thôi, làm gì có chuyện làm ồn tới tận tầng dưới của anh cơ chứ?

Phó Đình Viễn nhìn cô chằm chằm sau đó hỏi: “Không có cái ly nào rơi xuống sàn nhà à?”

“Không có ai giậm chân hả?”

Sau khi Phó Đình Viễn nhắc nhở cô mới nhớ ra, Du Ân chợt cảm thấy có hơi xấu hổ.

Vừa rồi cô bị sốc khi nghe Tô Ngưng nói cô ấy sẽ tham gia một chương trình tống nghệ nói về tình yêu nên cô mới làm rơi cái ly xuống sàn nhà.

Nghĩ đến đây, cô vội vàng nhận lỗi: “Thật xin lỗi, sau này bọn em sẽ chú ý hơn…”

Du Ân vừa nói xong đã thấy Tô Ngưng đang say khướt đứng dậy khỏi ghế sô pha rồi đi đến cửa từ lúc nào không hay.

Cô ấy loạng choạng chỉ vào mặt của Phó Đình Viễn nói: “Phó Đình Viễn, anh đúng là cái đồ rảnh rỗi không có chuyện gì làm, rõ ràng nhớ Du Ân nên mới cố ý tìm một cái cớ lên đây gặp cậu ấy.”

Phó Đình Viễn: “…”

Tạo sao cô nàng Tô Ngưng này lại đáng ghét như vậy? Khi không lại nói thẳng ra suy nghĩ của anh.

Du Ân xấu hổ không thôi, cô vội bước đến đỡ Tô Ngưng rồi xoay người nói với Phó Đình Viễn: “Bọn em sẽ chú ý.”

Sau đó cánh cửa đột ngột bị đóng lại, Phó Đình Viễn cũng bị nhốt ngoài cửa.

“Anh ta nhớ cậu thì có.”

Tô Ngưng đã say khướt không ngừng gào thét ở bên trong, Phó Đình Viễn ở ngoài cửa không rời đi ngay nên tự nhiên cũng nghe rõ.

Nói thật thì với tính cách hướng nội và không giỏi bộc lộ cảm xúc lộ ra ngoài lại bị một người phụ nữ vạch trần chuyện nhớ nhung người khác, trong lúc nhất thời, biểu cảm của anh có chút lúng túng.

Sáng hôm sau, con ma men Tô Ngưng đã trở về nhà riêng trong cùng tiểu khu, cô ấy bảo muốn dọn dẹp một chút.

Tô Ngưng vừa rời đi giây trước, giây sau đã có người gõ cửa nhà của Du Ân, trong lòng Du Ân chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ lại là Phó Đình Viễn?

Cô đành đi ra mở cửa, quả nhiên đúng là anh.

Vừa định hỏi có chuyện gì thì bị anh ỷ vào lợi thế chân dài nhanh chóng bước vào nhà cô.

Du Ân: “…”

“Giúp anh một việc.” Sau khi vào cửa, Phó Đình Viễn chủ động mở lời.

Dư Ân khó hiểu: “Gì thế?”

Phó Đình Viễn có chút phiền lòng nói: “Là như thế này, có một cô gái đến nhà tìm anh, anh đến chỗ em tránh mặt người này một lát.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 849


Chương 849

Du Ân cũng không rõ anh có ý gì? Nếu không muốn nhìn thấy đối phương như lời anh nói thì anh có thể đi ra ngoài tránh mặt mà? Thành phố Bắc Kinh lớn như vậy, anh còn sợ không có chỗ đi sao? Lánh mặt ở chỗ cô có gì ích gì chứ?”

Dường như nhìn ra được lời oán thầm trong lòng cô, Phó Đình Viễn lại nói tiếp: “Cô ta đã đến dưới lầu rồi, anh không còn chỗ nào để đi cả.”

Du Ân nhìn anh, muốn từ vẻ mặt của anh xác định xem anh có đang nói dối hay không?

Chỉ có điều, từ trước đến nay Phó Đình Viễn vẫn luôn là người không để lộ cảm xúc vui buồn ra mặt nên người bình thường không thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, Du Ân cũng vậy.

Cô cũng không suy xét sâu, nhắm mắt hỏi: “Thế anh muốn ở lại bao lâu? Lát nữa dọn dẹp xong em phải trở về nhà ba em rồi.”

Có vẻ Phó Đình Viễn không mấy hài lòng hành động lạnh nhạt của cô, anh tiến một bước ghé sát vào người cô, đôi mắt đen tuyền của anh nhìn chằm chằm vào cô sau đó hỏi: “Em không muốn ở cạnh anh dù chỉ một giây sao? Anh vừa đến là em sẽ lập tức rời đi đúng không?”

Du Ân không ngờ phản ứng của Phó Đình Viễn lại lớn như vậy, cô lùi lại một bước để giữ khoảng cách với anh sau đó nói rõ: “Cho dù anh không đến thì em cũng sẽ rời khỏi đây thôi.”

Nếu không phải vì an ủi Tô Ngưng thì ngày đầu năm mới cô cũng không muốn rời khỏi Diệp Văn và Thư Ninh.

Vừa rồi Tô Ngưng đã trở về nhà của mình để dọn dẹp, còn nói sau khi dọn dẹp xong phải ngủ bù một giấc, cô cũng không còn chuyện gì để làm nên dự định sẽ trở về bên cạnh Diệp Văn và Thư Ninh.

Câu trả lời này khiến sắc mặt của Phó Đình Viễn dịu đi một chút, nhưng anh vẫn đứng chắn trước mặt Du Ân kiên trì hỏi: “Em không tò mò về người phụ nữ đến tận đây tìm anh sao?”

“Không tò mò.” Du Ân lặp lại câu hỏi: “Rốt cuộc thì anh định ở lại đây bao lâu?”

Phó Đình Viễn buông thõng hai tay: “Anh cũng không biết cô ta sẽ dây dưa trong bao lâu.”

Nhìn dáng vẻ của anh rõ ràng là không muốn đi.

Du Ân tức giận trừng mắt nhìn anh: “Có phụ nữ đến làm phiền anh mà anh lại trốn đi à?”

Đây mà là cách giải quyết vấn đề đấy hả?

“Hôm nay để cô ta đi trước đã, có gì từ từ nói sao.” Hiện giờ, Phó Đình Viễn đang cảm thấy rất khó chịu vì bị người phụ nữ kia làm phiền suốt.

Cô ta chính là Đổng Tâm Khiết, cháu gái của giám đốc nhà máy ở thành phố G.

Ai biết đầu năm đầu tháng cô ta bị chạm dây thần kinh nào đột nhiên chạy từ phía nam tới thủ đô, anh cũng không biết cô ta làm thế nào có thể tra được địa chỉ nhà của anh ở thủ đô, vừa tới dưới lầu đã ấn chuông liên hồi.

Ban đầu anh không để ý đến cô ta nên cũng không thèm mở cửa, nhưng suy nghĩ một hồi lại đột nhiên phát hiện, anh có thể dựa vào cái cớ này để đến gặp Du Ân, vì thế anh lập tức mở cửa cho Đổng Tâm Khiết sau đó nhanh chóng chạy vọt lên lầu.

Bất luận Đổng Tâm Khiết gõ cửa phòng của anh thế nào cũng không có ai để ý đến cô ta, nếu gõ mạnh thêm một lúc đó bị hàng xóm phàn nàn thì cô ta cũng phải rời khỏi đó thôi.

Anh cũng muốn thông qua cách này khiến Đổng Tâm Khiết biết khó mà lui, biến mất khỏi cuộc sống của anh càng nhanh càng tốt.

Nếu không vì nể mặt mũi của ông nội cô ta thì anh đã mỉa mai cô ta đến tận xương tuỷ rồi, làm gì có chuyện để cô ta có cơ hội chạy đến thủ đô dây dưa với anh chứ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 850


Chương 850

Du Ân không muốn ở cùng phòng với Phó Đình Viễn trong thời gian quá lâu, vì vậy anh nghĩ ngợi rồi nói: “Thế thì em đi trước vậy, khi nào anh đi thì đóng cửa lại hộ em. ”

Phó Đình Viễn: “…”

Mỗi ngày anh đều tự nhủ với lòng, những lời tổn thương cô nói lúc trước chỉ là lời nói dối mà thôi, nhưng hiện tại nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của cô khiến trái tim anh cực kỳ đau nhói.

Du Ân không để ý đến anh, khẽ lách qua anh đi vào phòng, sau khi lấy áo khoác, túi xách và chìa khóa xe liền đi ra ngoài không thèm quay đầu nhìn lại.

Phó Đình Viễn cũng không tiếp tục dây dưa với cô mà chỉ đứng tựa ở cửa nói một câu đầy ẩn ý: “Du Ân, em nghĩ em tránh được mồng một là cũng có thể né được mười lăm sao?”

Dư Ân vừa ra khỏi cửa vài bước chợt khựng lại sau đó quay đầu nhìn về phía anh, trong mắt đầy lửa giận.

Phó Đình Viễn lười biếng dựa vào cửa, tặng cho cô một nụ cười vừa đẹp trai lại quyến rũ.

Du Ân sắp tức chết rồi, cô tăng tốc đi nhanh về phía thang máy, thế mà Phó Đình Viễn còn cố tình huýt sáo đầy ngả ngớn ở sau lưng khiến Du Ân cảm thấy anh đúng là điên rồi.

Giờ phút này nào còn khí chất tổngtafi, rõ ràng là dáng vẻ của kẻ phong lưu mới đúng.

Thấy bóng dáng của Du Ân khuất dần trong thang máy, lúc này Phó Đình Viễn mới miễn cưỡng thu lại ánh mắt sau đó trở vào nhà Du Ân đóng cửa lại.

Mặc dù Du Ân không có ở đó nhưng đối với anh, có thể ở lại nhà của cô cũng khá tốt rồi.

Điện thoại trong túi quần vang lên, Phó Đình Viễn lấy ra vừa nhìn thoáng qua đã treo máy, hơn nữa còn tiện tay tắt nguồn.

Cuộc gọi đến là của Đổng Tâm Khiết, cô ta chắc đã gõ cửa ở tầng dưới rất lâu mà không có ai trả lời nên mới trực tiếp gọi cho anh.

Anh để ý tới cô ta mới là chuyện lạ đó, nếu không phải vì giữ mối quan hệ với ông Đổng để trao đổi lần cuối thì anh đã trực tiếp làm bẽ mặt Đổng Tâm Khiết rồi.

Ở dưới lầu, cô gái trẻ phấn khích kéo theo vali vừa gọi điện thoại n cuộc vừa gõ cửa không biết bao nhiêu lần nhưng không có ai trả lời, một lúc sau, trên gương mặt xinh đẹp cũng bắt đầu lộ ra vẻ giận dữ.

“Phó Đình Viễn.” Cô ta nhịn không được vội nhấc chân đạp lên cánh cửa an ninh một cái nhưng nó không hề nhúc nhích chút nào, tiếp đó cô ta tức giận hét toáng lên: “Anh mau ra đây cho tôi, tôi biết anh đang ở bên trong.”

Nếu không ở bên trong thì sao có thể mở cửa an ninh cho cô ta chứ? Mở cửa cho cô ta nhưng không chịu gặp cô ta là có ý gì?

Đương nhiên cô ta không biết, đây là một sự sỉ nhục, cũng coi như là một hình thức từ chối.

Sau một hồi la hét và chờ đợi nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì, cô ta nổi giận đùng đùng đạp mạnh vào cửa thêm vài cái nữa, nhưng lần này người mở cửa là hàng xóm ở đối diện nhà của Phó Đình Viễn.

Đây là khu dân cư cao cấp hai hộ dùng chung một thang máy, bình thường cực kỳ yên tĩnh nhưng hôm nay lại vang lên đập gõ cửa gây ồn ào tới nhà người ta rồi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 851


Chương 851

Hàng xóm là một người đàn ông trung niên nho nhã bước ra, có lòng tốt nhắc nhở Đổng Tâm Khiết: “Quý ngài mà cô cần tìm vừa đi ra ngoài rồi.”

Đổng Tâm Khiết nhíu mày: “Sao có thể chứ? Vừa rồi anh ấy còn mở cửa an ninh cho tôi mà.”

Người đàn ông trung niên nói tiếp: “Tôi vừa trở về đúng lúc gặp cậu ấy đi ra khỏi nhà, cô không tin lời tôi nói thì thôi nhưng tôi hy vọng cô đừng tiếp tục đá cửa nữa, nếu không tôi sẽ gọi điện cho bảo vệ đến đuổi cô ra khỏi đây đấy.” Người đàn ông trung niên vừa nói xong đã vội đóng cửa lại, trên mặt không lộ ra chút cảm xúc gì.

Lúc này Đổng Tâm Khiết bực bội đến mức muốn mắng người nhưng cô ta chưa từ bỏ, vẫn tiếp tục gọi điện thoại cho Phó Đình Viễn, tuy nhiên điện thoại của anh vẫn tắt máy như cũ.

Cuối cùng cô ta tức đến đấm ngực giận chân chỉ đành gọi điện thoại cho Chu Mi.

Đổng Tâm Khiết không phải loại người hiền lành và lễ phép gì, bên kia vừa nhấc máy cô ta đã nói với giọng điệu ra lệnh: “Chu Mi, cô lập tức giúp tôi liên lạc với Phó Đình Viễn, tôi đã đến trước cửa nhà của anh ấy rồi. Tại sao anh ấy lại tắt máy? Hơn nữa còn không chịu mở cửa cho tôi chứ?”

Chu Mi trả lời cô ta một cách vô cùng lịch sự: “Bởi vì điện thoại của sếp Phó đã tắt máy nên có lẽ tôi cũng không thể liên lạc được đâu ạ.”

Đổng Tâm Khiết không hài lòng hỏi: “Chẳng lẽ anh ấy không có số điện thoại khác sao?”

“Không có.” Chu Mi trả lời rõ ràng.

Đổng Tâm Khiết bực bội nói: “Cô đừng có nói dối, nhất định anh ấy có số cá nhân.”

Chu Mi khẽ mỉm cười trả lời cô ta: “Cô cũng nói đó là số cá nhân, chỉ có những người thân thiết mới biết, mà tôi chỉ là trợ lý nên không biết. Còn cô, cô Đổng đây cũng chỉ là người ngoài nên đương nhiên không thể gọi được rồi.”

Đổng Tâm Khiết nghe mấy lời châm chọc của Chu Mi thì giận điếng người, Chu Mi này thật sự rất đáng ghét, rõ ràng lúc nào cũng bày ra dáng vẻ mềm mỏng uyển chuyển nhưng từ đầu đến cuối, mỗi một lời nói ra đều giống như đang mỉa mai cô ta vậy.

Đổng Tâm Khiết thở gấp: “Chu Mi, cô có tin tôi bảo ông nội tôi không ký hợp đồng với mấy người nữa không?”

“Tôi tin chứ, dù sao thì cô cũng đã ngăn cản ông ấy ký hợp đồng với chúng tôi rồi.” Ẩn ý trong giọng nói của Chu Mi càng lúc càng lớn: “Cô Đổng, nếu cô không còn việc gì nữa thì cúp máy đi, đầu năm đầu tháng tôi muốn hưởng thụ ngày nghỉ của mình.”

Ngừng một chút, Chu Mi chợt nghĩ ra gì đó nói thêm: “Cô Đổng, sếp Phó đã tránh mặt rồi, chẳng lẽ cô Đổng đây còn không hiểu ý của anh ấy sao?”

Đổng Tâm Khiết vẫn một mực không hiểu: “Ý của anh ấy là gì?”

Chu Mi không chút khách khí nói thẳng: “Ý của anh ấy là anh ấy muốn từ chối, để cho cô biết khó mà lui đấy.”

“Cô…” Đổng Tâm Khiết phát cáu không nói nên lời, còn Chu Mi thì trực tiếp cúp điện thoại.

Đổng Tâm Khiết lại nổi điên dùng sức đạp vào cửa nhà của Phó Đình Viễn thêm một cước nữa, cô ta tự nhận mình vừa trẻ vừa đẹp, dựa vào đâu Phó Đình Viễn không thích cô ta chứ?

Tất nhiên cô ta cũng biết về mối quan hệ đã đổ vỡ của Phó Đình Viễn và Du Ân, nhân dân cả nước có ai không biết chuyện đó đâu?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 852


Chương 852

Không phải mấy ngày trước Du Ân đã tuyên bố công khai rằng bọn họ chẳng còn gì với nhau à? Hơn nữa Du Ân người ta cũng không có ý định tiếp tục yêu đương với ai nữa, nếu vậy cô ta có chủ động theo đuổi Phó Đình Viễn cũng thì có gì không đúng?

Đổng Tâm Khiết phát cáu kỉnh một hồi, đang đứng ở trước nhà Phó Đình Viễn tính định tiếp tục gọi điện thoại cho anh, đúng lúc này thang máy bên kia bỗng nhiên có tiếng động.

Cô ta tưởng là Phó Đình Viễn trở lại, vui vẻ nhìn lại, bấy giờ mới phát hiện là nhân viên toà nhà dẫn theo hai bảo vệ lên đây.

Nhân viên toà nhà kia nhíu mày nói với cô ta: “Thưa cô, có chủ nhà nơi này tố cáo cô ở đây gây tiếng ồn, hiện tại mời cô rời khởi nơi này.”

Đổng Tâm Khiết xấu hổ muốn chết, cô ta nhớ tới vừa rồi có người bước ra từ cửa nhà đối diện, chắc chắn là anh ta đã tố cáo mình.

“Tôi không đi!” Cô ta không chờ được Phó Đình Viễn thì đương nhiên không chịu hết hy vọng: “Bạn tôi ở trong nhà, anh ấy chỉ đang tránh không chịu gặp tôi mà thôi.”

Nhân viên toà nhà bèn nói: “Đây là chuyện riêng giữa hai vị, xin hãy xử lý trong âm thầm, nhưng cô lại không ngừng gây ra tiếng ồn ảnh hưởng đến nhà dân, cho nên vẫn mong cô rời đi trước.”

Đổng Tâm Khiết còn muốn nói thêm gì đó, người nọ lại nói: “Nếu cô còn tiếp tục ở lại, chúng tôi chỉ đành báo cảnh sát thôi.”

Đùa gì vậy, những người vào ở nơi này của bọn họ không giàu cũng quý, bọn họ không đắc tội nổi.

Nếu chủ nhà nơi này chê trách bị làm ồn, vậy thì cứ nhanh chóng tống người phụ nữ này đi là được.

Đổng Tâm Khiết chà chà chân, cắn răng kéo va ly hành lý rời đi.

Cô ta đã mất sạch thể diện, nếu còn bị kéo tới Cục Cảnh sát, vậy cô ta thật sự không còn mặt mũi mà ra đường nữa.

Cô ta mất công chạy từ ngàn dặm xa xôi đến đây nhưng lại bị bắt ăn canh bế môn lạnh lẽo, Đổng Tâm Khiết trên đường đến khách sạn vừa đi vừa khóc.

Từ nhỏ đến lớn ông nội vô cùng chiều chuộng cô ta, cô ta muốn cái gì sẽ có cái đó, chưa từng phải khóc cũng chưa từng chịu chút ấm ức nào, kết quả Phó Đình Viễn lại đối xử với cô ta như vậy…

Ngày đó cô ta và ông nội cùng đi dự tiệc, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Phó Đình Viễn cô ta đã bị anh hấp dẫn thật sâu.

Trên người anh có đủ phẩm chất của một nam chính phim thần tượng, bất kể là về chiều cao tướng mạo hay là khí chất phong độ, quả thực chính là người bạn đời lý tưởng trong lòng cô ta, khiến cô ta lập tức trầm luân.

Cô ta chạy tới thổ lộ với Phó Đình Viễn, nói mình thích anh, có trời mới biết lúc ấy Phó Đình Viễn đã đáp lại cô một câu thế nào.

Anh không có chút cảm xúc nào nói: “Tôi không thích phụ nữ.”

Lúc ấy cô ta suýt nữa bị câu trả lời của anh nghẹn chết, hai mắt trừng lớn như gặp quỷ nhìn anh, sau một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, run rẩy nói: “Anh, không phải anh thích Du Ân sao?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 853


Chương 853

Phó Đình Viễn nghiêm túc đáp lại cô ta: “Là đã từng thích, nhưng hiện tại bị cô ấy tổn thương nên không còn hứng thú với phụ nữ nữa.”

Phó Đình Viễn bỏ lại lời này liền chạy lấy người, bởi vì dáng vẻ kia của anh không hề giống đang nói đùa chút nào, cho nên cô ta suýt nữa đã tin anh thật sự bị tổn thương tình cảm nên mới nói vậy.

Sau này cô ta luôn nhìn thấy sự bỡn cợt kín đáo trong mắt Chu Mi, cô ta mới biết được mình bị Phó Đình Viễn đùa giỡn rồi.

Anh căn bản không phải không có hứng thú với phụ nữ, mà là anh không có hứng thú với cô ta!

Nhưng dù có nhận ra điều này, cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định.

Cô ta tin sự chân thành có thể khiến đất đá nở hoa, chỉ cần cô ta tiếp tục quấn quít làm phiền lấy anh, sớm muộn gì cũng có một ngày Phó Đình Viễn sẽ yêu cô ta.

Không phải trên báo nói, lúc trước anh cũng không thích Du Ân đấy thôi, sau này còn không phải vẫn yêu người ta, đã ly hôn rồi còn muốn níu kéo.

Du Ân đi ôtô quay lại nhà Diệp Văn, không hỏi đến tình huống bên kia của Phó Đình Viễn là thế nào.

Phải mãi đến tối đó Tô Ngưng tới nhà họ Diệp ăn cơm thì Du Ân mới biết, Phó Đình Viễn đã về Giang Thành rồi.

Bởi vì hiện tại Du Ân kéo Phó Đình Viễn vào danh sách đen, cho nên Phó Đình Viễn nhờ Tô Ngưng giúp anh thông báo cho Du Ân biết anh ngủ một giấc tại nhà cô, ăn thịt bò muối trong tủ lạnh của cô, cũng khóa cửa cẩn thận cho cô rồi.

Sau cùng Phó Đình Viễn còn để lại cho Du Ân một câu: Gặp lại ở Giang Thành.

Tô Ngưng báo cáo xong những lời Phó Đình Viễn dặn liền căm giận lên án: “Anh ta đúng là không biết xấu hổ! Thịt bò muối kia rõ ràng là cậu để lại cho tớ mà.”

“Ai bảo cậu buổi sáng say bí tỉ rời đi? Bản thân quên mang theo bị người ta ăn mất còn có thể làm gì?” Du Ân cũng rất bất đắc dĩ.

Du Ân và Tô Ngưng cũng không nghĩ tới nửa đường sẽ nhảy ra một Phó Đình Viễn, đến nhà Du Ân tị nạn không nói, còn ăn luôn cả thịt bò muối cô để lại cho Tô Ngưng.

Tô Ngưng hừ lạnh: “Tớ và Phó Đình Viễn thề không đội trời chung, có anh ta thì không có tớ, có tớ thì không có anh ta, cậu xem rồi chọn đi!”

Du Ân bị dáng vẻ này của Tô Ngưng làm cho phụt cười: “Chỉ vì một hộp thịt bò muối mà cậu ghen ghét người ta như thế hả? Tớ đã không còn quan hệ gì với anh ấy rồi, hiện tại tớ chỉ có một lựa chọn là cậu thôi.”

Tô Ngưng hài lòng cười nói: “Thế còn được.”

Nhưng mà Du Ân vẫn cảm thấy câu nói sau cùng của Phó Đình Viễn: “Gặp nhau ở Giang Thành.” rất lạ: “Vì sao anh ấy lại nói sẽ gặp nhau ở Giang Thành, sau này chắc tớ không dám về Giang Thành mất.”

“Ai biết được anh ta.” Tô Ngưng cũng thấy Phó Đình Viễn thật kỳ quặc, nhưng một giây sau cô ấy lại kéo Du Ân tức giận nói: “Đúng rồi, tớ sắp tức chết rồi!”

Du Ân vội vàng hỏi cô ấy: “Sao vậy?”

Tô Ngưng cắn răng: “Không phải tớ từng nói với cậu là sẽ tham gia chương trình tống nghệ yêu đương kia sao, San Ni cũng thấy không tệ nên giúp tớ đàm phán, kết quả hôm nay cô ấy nói cho tớ biết, nói Chung Văn Thành không đồng ý.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 854


Chương 854

“Còn nói cái gì mà vị đối tác gì kia của Chung Đỉnh không đồng ý cho tớ tham gia tống nghệ này, nói hình tượng hiện tại của tớ không thích hợp tham gia tống nghệ yêu đương, chỉ thích hợp chuyên tâm gây dựng sự nghiệp.”

“Không thích hợp cái con bà nó, hình tượng của tớ làm sao? Hiện tại hình tượng của tớ chính là thiếu bạn trai, chính là căn hận lấy chồng!” Nhìn ra được Tô Ngưng quả thật bị chọc tức, lại không nghĩ đến cô ấy sẽ mắng người.

“Cậu nói xem cái vị đối tác gì kia của Chung Văn Thành, tám đời không thấy người đến Chung Đỉnh một lần, ông ta đứng ở sau màn khua tay múa chân chỉ huy cái gì chứ?”

“Cả ngày cứ như người không dám để ai nhận ra, lại còn hay thích tỏ vẻ.” Tô Ngưng bắn liên thanh một hồi: “Tớ vốn còn định sau khi hợp đồng đến hạn sẽ gia hạn thêm với Chung Đỉnh, hiện tại tớ quyết định, sau khi đến hạn sẽ dẫn theo San Ni ra ngoài làm việc độc lập, không chịu sự sắp đặt của đám tư bản này nữa!”

Du Ân chuyển ly nước cho Tô Ngưng, sau đó trấn an cô ấy nói: “Thật ra tớ cũng thấy cậu không nên tham gia chương trình tống nghệ này.”

Tô Ngưng trừng mắt tức giận nhìn cô, Du Ân còn nói: “Cậu cũng hiểu ý tớ mà, đã đợi nhiều năm như vậy, đương nhiên không thể bỏ dở nửa chừng.”

Tô Ngưng mở to hai mắt, ngửa đầu uống cạn ly nước, sau đó cô ấy nhìn Du Ân quyết tuyệt nói: “Tớ quyết định rồi, tớ chờ Chu Trường Ninh đến khi tớ hết hạn hợp đồng, nếu anh ấy còn không trở lại, tớ sẽ giải hợp đồng, sau đó lên chương trình yêu đương này vào mùa tiếp theo!”

Thái độ của Tô Ngưng quyết tuyệt như vậy, Du Ân cũng không tiện nói gì.

Tự cho mình một kỳ hạn chờ đợi cũng được, kỳ hạn vừa tới, nếu còn không chờ được đáp án mình muốn, vậy thì đúng là nên dứt khoát buông tay, đây cũng là một lựa chọn không tồi.

Tô Ngưng thở dài, vẻ mặt tiếc nuối nói với Du Ân: “Cậu không biết tổ đạo diễn nói với San Ni là sắp xếp cho tớ mấy đối tượng yêu đương đẹp trai cỡ nào đâu, trong đó còn có một vị là luật sư, nghe nói còn nằm trong top 10 luật sư nổi tiếng trong ngành, nghĩ thôi là thấy động lòng rồi.”

“Ngoài ra còn có một huấn luyện viên tập thể hình, cậu cũng biết mà, trước giờ tớ thích nhất là những người đàn ông có vóc dáng đẹp.”

Du Ân nhíu mày nói: “Chu Trường Ninh thoạt nhìn có hơi gầy…”

Không phải là người có vóc người đẹp trong miệng Tô Ngưng.

Tô Ngưng hừ hư nói: “Đó là do cậu không biết thôi, anh ấy là điển hình của loại người mặc quần áo thì gầy, cởi qu@n áo thì có thịt đó.”

Du Ân “…”

Là cô đã quá khờ dại, cho nên quên mất, năm đó Tô Ngưng và Chu Trường Ninh đã có tiếp xúc thân thể, đương nhiên cô ấy biết dáng người Chu Trường Ninh thế nào.

Có điều Du Ân cũng chỉ nhìn Tô Ngưng một cái, sau đó nói giống như đã nhìn thấu tất cả: “Minh tinh họ Tô kia, nếu cậu thật sự h@m muốn nam sắc thì không chỉ trong chương trình yêu đương, trong hiện thực cậu cũng có thể tìm thấy rất nhiều trai đẹp lại ưu tú, không phải sao?”

Du Ân còn bồi thêm một câu: “Chỉ là cậu không chịu tìm mà thôi.”

Trong lòng cô ấy chỉ có Chu Trường Ninh, ngoài miệng nói người đàn ông khác đẹp trai cỡ nào chỉ là nói cho sướng miệng thôi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 855


Chương 855

Nếu cô ấy có thể buông tay sớm thì đã không đến mức thống khổ như bây giờ.

Tô Ngưng hừ một tiếng: “Cậu ăn ngay nói thật làm gì, không thể để cho người ta ảo tưởng đến người đàn ông khác được sao?”

Du Ân cười khẽ lắc đầu, không nói gì nữa.

Buổi tối Hà Vĩ Niên cũng đến, Diệp Văn và ba mẹ Hà Vĩ Niên là bạn tri kỉ, lại bởi vì dưới gối Diệp Văn không con, cho nên trước kia mỗi năm Hà Vĩ Niên đều đến chúc tết ăn cơm cùng Diệp Văn Thư và Thư Ninh.

Hiện giờ Diệp Văn cũng không cố ý tác hợp cho Du Ân và Hà Vĩ Niên nữa, bởi vì ông biết con gái không muốn cho bất cứ người đàn ông nào mang đến lời đồn không tốt, chỉ để hai người trẻ tuổi chung sống như anh em hoặc bạn bè.

Còn chuyện như tình yêu này, còn phải coi trọng nhất là duyên phận.

Buổi sáng hôm sau, Du Ân mới vừa rời giường đã nhận được điện thoại của ông cụ Phó.

“Du Ân à…” Trong điện thoại, giọng điệu ông cụ như sắp khóc tới nơi.

Du Ân kinh hãi không thôi, vội vàng hỏi: “Ông nội, ông sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Ông cụ nghẹn ngào nói: “Đình Viễn sáng nay xảy ra tai nạn, bị người ta tông vào đuôi xe rồi.”

Du Ân theo bản năng lo lắng bật thốt lên: “Anh ấy không sao chứ ạ?”

“Thân thể nó thì không có vấn đề gì, nhưng mà, nhưng mà…” Ông cụ cũng không biết làm sao, khó xử nói không nên lời.

Du Ân dùng tay phải che trái tim đang đập mất không chế của mình, trấn định hỏi: “Thân thể không có việc gì, vậy thì anh ấy bị làm sao ạ?”

“Nó, tinh thần của nó xuất hiện vấn đề, nó đã quên chuyện hai đứa ly hôn, Hứa Hàng nói có thể là do lúc tông xe đầu bị va đập, dẫn đến não xuất hiện chứng mất trí nhớ tạm thời.” Ông cụ ậm ừ mãi mới nói xong lời này.

Du Ân cũng trở nên hoang mang: “Tại sao lại có thể như vậy?”

Quên mất chuyện bọn họ từng ly hôn ư?

Vậy hiện tại trong trí nhớ của Phó Đình Viễn, bọn họ vẫn là vợ chồng?

Giọng nói của ông cụ lại vang lên, nghe qua có vẻ bất lực, thê lương: “Du Ân à, ông nội biết hiện tại con không muốn dây dưa với nó, nhưng nó cứ gọi ông đòi vợ, ông biết phải làm sao bây giờ?”

“Tất cả mọi người đều nói với nó là hai đứa đã ly hôn từ lâu, ông còn đưa giấy li hôn cho nó xem, nhưng nó sống chết không tin.”

“Vừa tỉnh lại đã đòi con chăm sóc nó, không phải con thì không thể, còn nói toàn bộ cuộc sống hằng ngày của nó đều do con chăm sóc, nó không chấp nhận thay người khác.”

Du Ân: “…”

Ông cụ tiếp tục nói: “Con nói xem hiện tại ông phải làm sao bây giờ? Ông đã một bó tuổi rồi, sao còn bắt ông gặp phải nhiều chuyện đau lòng như vậy chứ?”

“Ba mẹ nó không đáng tin khiến ông thất vọng cũng thôi đi, nhưng người xuất chúng như Đình Viễn, vì sao cũng không thể có được một ngày bình yên chứ!”

Du Ân vẫn không nói gì, cô thật sự bối rối, hoàn toàn không chấp nhận được hiện thực trong miệng ông cụ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 856


Chương 856

Chuyện như mất trí nhớ hoặc chọn mất trí nhớ, là tình tiết giả tạo khoa trương mà cô chỉ từng nhìn thấy trên phim, không nghĩ tới trong hiện thực lại thật sự xảy ra.

Còn nữa, ngày hôm qua Phó Đình Viễn vẫn rất có tinh thần xuất hiện tại thủ đô, sao giờ lại xảy ra chuyện?

Thấy cô nãy giờ vẫn không nói gì, ông cụ cho rằng cô không tin lời mình nói, vì thế bổ sung thêm: “Nếu con không tin chuyện này là thật, con có thể đến hỏi Hứa Hàng.”

“Nếu không nữa thì, con mời mấy bác sĩ nổi tiếng ở thủ đô đến chẩn bệnh cho nó, xem xem ông có lừa con không.”

“Thế, vậy bây giờ ông muốn con làm gì?” Du Ân khó lắm mới lấy lại giọng nói của mình.

Cô không hoài nghi lời ông cụ nói, mặc dù trong lòng cô vô cùng nghi ngờ về hành vi mất trí nhớ này của Phó Đình Viễn.

Ông cụ đau lòng như vậy, cô thật sự không nói nên lời.

Ông cụ thở dài: “Coi như ông nội cầu xin con, con tới giúp ông vài ngày, ổn định lại cảm xúc của nó, chờ tình trạng của nó chuyển biến tốt đẹp, chúng ta sẽ nghĩ cách giải thích với nó.”

Ông cụ đã nói như vậy, Du Ân cũng chỉ có thể đồng ý: “Vậy để con đến quan sát anh ấy xem sao đã.”

Lúc nói câu đó, trong đầu Du Ân không hiểu sau lại vang lên câu nói ‘gặp nhau ở Giang Thành’ mà Phó Đình Viễn nhờ Tô Ngưng chuyển lời tới cô.

Du Ân có cảm giác, chuyện này là mưu kế của Phó Đình Viễn.

Cái gọi là gặp nhau ở Giang Thành, chính là anh cố ý bày trò khiêu khích cô.

Bất kể đây là mưu kế của Phó Đình Viễn, hay anh thật sự xảy ra chuyện, nếu liên quan đến cô, mà ông cụ cũng đã nói như vậy, cô cũng chỉ có thể quay về Giang Thành một chuyến.

Lúc Du Ân nói chuyện này cho Diệp Văn và Thư Ninh biết, Diệp Văn trực tiếp nổi giận mắng mỏ: “Đây chắc chắn là âm mưu quỷ kế của thằng nhóc thối kia! Cái tình tiết mất trí nhớ này quá bất thường rồi, trong cuộc sống hiện thực làm sao có thể thật sự xảy ra chứ!”

“Hơn nữa nó còn quên chuyện hai đứa ly hôn, đây không phải là vô sỉ muốn con một lần nữa trở lại bên cạnh nó tiếp tục làm trâu làm ngựa cho nó sao?”

Diệp Văn càng nói càng tức: “Còn nữa, nếu trí nhớ của nó thật sự dừng lại ở quãng thời gian chưa ly hôn, thế chẳng phải nó cần lạnh lùng với con sao?”

Tất cả mọi người đều biết trong ba năm hôn nhân của Du Ân và Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn không thích Du Ân, ngày tháng của Du Ân trải qua thật sự đau khổ, nếu không sao cô lại quyết tuyệt ly hôn.

Diệp Văn không cho phép Du Ân quay trở lại cuộc sống như vậy, cho nên hễ nghĩ đến cục diện hiện tại là ông lại tức.

Thư Ninh ở bên vội vàng trấn an Diệp Văn: “Chúng ta tuyệt đối không cho phép Du Ân rơi vào khốn cảnh lần nữa, ông cứ bình tĩnh đã.”

“Phải đó ba, ba đừng lo lắng, nếu con đã ly hôn thì chắc chắn sẽ không để cho bản thân chịu ấm ức.” Du Ân biết Diệp Văn chỉ là quá lo lắng cho cô thôi.

Diệp Văn thở phào nhẹ nhõm một hơi, cố gắng bình ổn lại cảm xúc của mình.

Sau đó ông còn nói: “Con chờ một chút, ba gọi điện thoại nhờ ông bạn bác sĩ cố vấn xem sao.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 857


Chương 857

Diệp Văn nói xong thì đi gọi điện thoại.

Chuyện như mất trí nhớ này, vẫn cần nhờ đến bác sĩ chuyên nghiệp tư vấn mới có uy tín.

Thư Ninh nhẹ giọng hỏi Du Ân: “Chuyện này con nghĩ thế nào?”

“Con cũng có chút hoài nghi tính chân thực của chuyện này, nhưng bất kể thế nào con cũng phải đến xem một lần.” Đáy mắt Du Ân không có sợ hãi: “Việc ba nói con cũng có cân nhắc qua, sở dĩ con đi là vì con biết, bây giờ con không còn phải một mình đối mặt với mọi chuyện nữa, sau lưng con còn có mọi người mà.”

“Hơn nữa con đã sớm không còn là Du Ân của trước kia, chỉ cần Phó Đình Viễn có chút bất thường nào, con sẽ không do dự rời đi.”

Nếu trí nhớ của Phó Đình Viễn dừng lại thời điểm bọn họ chưa ly hôn, vậy thì anh phải lạnh nhạt với cô mới đúng.

Cô đương nhiên sẽ không chịu lại những ấm ức kia, cũng không cần thiết phải chịu.

“Con có thể hiểu rõ là được.” Thư Ninh yên tâm nói: “Con nói đúng, lần này sau lưng con còn có nhà họ Diệp làm chỗ dựa.”

Diệp Văn nhanh chóng trở lại, Thư Ninh vội vàng hỏi: “Sao rồi?”

Diệp Văn nhíu mày nói: “Ông bạn bác sĩ kia của anh có nói, tình huống chọn mất trí nhớ này thật sự tồn tại trong cuộc sống, chẳng qua tỷ lệ xảy ra cực thấp.”

Diệp Văn nhìn về phía Du Ân nói tiếp: “Ông ấy phân tích cho ba một hồi, nói có thể là Phó Đình Viễn vẫn luôn canh cánh trong lòng về cuộc hôn nhân ba năm kia với con, nó cực kỳ hối hận vì mình đã không đối xử tốt với con cho nên trong tiềm thức rất muốn tái diễn lại khoảng thời gian đó, muốn bù đắp tiếc nuối đã qua.”

Diệp Văn nói xong lại nhấn mạnh: “Nhưng ba vẫn cảm thấy chuyện này không có khả năng, đây chắc chắn là thủ đoạn để nó níu kéo con, con đừng về Giang Thành, ba muốn xem xem nó có thể diễn kịch được bao lâu!”

Diệp Văn vừa mới nói xong, chỉ thấy Thư Ninh khẽ lắc đầu với ông, ý bảo ông không cần ngăn cản nữa.

Bởi vì bà nhìn ra được, bất kể lần này Phó Đình Viễn thật sự mất trí nhớ hay chỉ là diễn kịch, trong mắt Du Ân đều không che giấu được lo lắng, để cô đến nhìn một lần cũng được.

Du Ân vốn cũng không phải vì không yêu nên mới vạch rõ quan hệ cùng Phó Đình Viễn, mà là vì quá yêu nên mới nhịn đau rời đi.

Hiện giờ Phó Đình Viễn gặp chuyện không may, sao cô có thể không lo lắng?

Diệp Văn lườm con gái mình một cái, sau đó sửa lời nói: “Nếu con muốn đi thì đi, ba đi cùng con.”

“Không cần, ba đừng theo con bôn ba làm gì, con gọi Tô Ngưng đi cùng là được.” Du Ân không muốn Diệp Văn đi theo cô chịu mệt nhọc, dù sao Thư Ninh cũng không thể tách rời ông.

“Nếu nó dám bắt nạt con, ba nhất định sẽ không tha cho nó!” Diệp Văn hùng hổ nói.

Du Ân trấn an ông: “Ba yên tâm, con cũng không còn là kẻ ngốc để anh ấy bắt nạt nữa.”

Ba năm trước đó, là cô yêu trong hèn mọn, cũng là cô không yêu chính bản thân mình.

Nhưng sau này sẽ không như vậy nữa.

Sau đó Du Ân gọi điện thoại cho Tô Ngưng, bảo cô ấy cùng mình về Giang Thành.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 858


Chương 858

Tô Ngưng không có ý kiến về việc về Giang Thành cùng cô, nhưng cô ấy lại có ý kiến với hành vi của Phó Đình Viễn: “Ôi con mẹ nó, anh ta đúng là chịu khó gây sức ép, đã diễn đến cảnh mất trí nhớ này rồi!”

“Anh ta có thể đi quay phim thần tượng luôn cũng được đấy.”

“Hai người vốn dĩ cũng là vợ chồng, tớ thật không đành lòng nhìn đường tình của anh ta gian khổ như vậy.”

Du Ân tức giận nói với cô ấy: “Rốt cuộc thì cậu đứng ở bên nào?”

Tô Ngưng đây thật đúng là một gốc cỏ mọc đầu tường, gió chiều nào xoay chiều nấy, lúc thì ủng hộ cô chia tay với Phó Đình Viễn, lúc lại ủng hộ bọn họ kết hôn.

Tô Ngưng khoa trương cảm khái nói: “Thì ra, đây là tình yêu trắc trở của kim cương vương lão ngũ trong truyền thuyết.”

Du Ân chẳng muốn để ý đến cô ấy nữa.

Hai người đặt vé máy bay, thu dọn hành lý đơn giản rồi xuất phát, đến Giang Thành thì có người do ông cụ Phó sai tới đón bọn họ.

Trong phòng bệnh.

Trước khi Du Ân đến.

Dịch Thận Chi tỏ vẻ chê bai Phó Đình Viễn mặc bộ đồ bệnh nhân đang nửa nằm trên giường nói: “Nếu cậu có thể diễn tốt vở kịch mất trí nhớ này, thành công ôm được Du Ân về nhà, tôi lập tức đặt làm một cái cúp hình người tí hon bằng vàng cho cậu.”

“Oscar nợ cậu một giải thưởng, tôi sẽ tặng nó cho cậu!”

Phó Đình Viễn cảnh cáo anh ta: “Cậu bớt ngồi đó nói lời vô nghĩa, đến lúc đó cậu đừng có để lòi đuôi cản trở tôi.”

Dịch Thận Chi không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Người anh em tốt này của anh ta cũng thật trâu bò, suốt đêm trở về từ Bắc Kinh triệu tập mấy người anh em bọn họ, tuyên bố anh muốn diễn một vở kịch mất trí nhớ, theo đuổi lại Du Ân.

Trợn mắt há hốc mồm chính là phản ứng duy nhất lúc ấy của anh ta.

Phản ứng của Hứa Hàng và Giang Kính Hàn cũng không khá hơn là bao, Giang Kính Hàn đeo kính cả ngày ra vẻ lịch sự cũng suýt nữa kinh hãi để rơi kính.

Đương sự Phó Đình Viễn lại bình tĩnh tự nhiên giải thích: “Đúng lúc Đổng Tâm Khiết kia gần đây đang dây dưa với tôi, tôi mất trí nhớ cũng có thể thoát khỏi cô ta.”

Ngày đó sau khi được ông cụ chỉ điểm Phó Đình Viễn nên dùng chút thủ đoạn, trong đầu anh đã bắt đầu nảy sinh kế hoạch này.

Anh vẫn luôn nghĩ khi nào thì thích hợp thực hiện, vừa lúc Đổng Tâm Khiết nhảy ra, còn đuổi theo anh tới tận thủ đô, anh dứt khoát ưu tiên cho kế hoạch mất trí nhớ này trước, dù sao anh cũng không muốn rời xa Du Ân nữa.

Bằng không hôm qua anh cần gì vội vội vàng vàng chạy về từ thủ đô, vốn dĩ anh còn định ở đó thêm mấy ngày.

Về phần tại sao lại gấp gáp trở về, đó đương nhiên là vì anh có thể đút lót đoàn đội bác sĩ bên này, nếu xảy ra cái gọi là “tai nạn xe cộ” hoặc sự cố gì đó ở thủ đô, Diệp Văn mời đoàn đội đến chắc chắn sẽ không có cách nào qua mặt.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 859


Chương 859

Phó Đình Viễn cảnh cáo xong Dịch Thận Chi, lại nói với ông cụ đang ngồi trên ghế dựa ở cuối giường mình: “Ông nội, lần này khiến ông phải chịu khổ giúp con rồi, sau này con sẽ bảo Thận Chi đúc một bức tượng vàng tặng ông.”

Vừa rồi kỹ thuật than thở khóc lóc của ông cũng rất cao siêu, nếu đổi thành người khác gọi điện thoại cho Du Ân, Du Ân chắc chắn sẽ không nể tình mà trở lại.

Ông cụ gõ cây trượng lên sàn nhà: “Đã diễn đến mức độ này rồi, lần này con còn không ôm được người về nhà thì con cứ dứt khoát xuất gia làm hòa thượng đi, làm đàn ông còn có ý nghĩa gì đâu?”

Ông cụ vừa dứt lời, Dịch Thận Chi lập tức không chút khách khí bật cười.

Ông cụ lại chuyển họng súng đến trên người Dịch Thận Chi: “Cậu có thể đừng cười không? Cậu cho rằng tôi nhìn thấy cậu thì sẽ không tức giận sao?”

“Con cũng đã có rồi, vậy mà còn không biết điều?” Ông cụ căm giận trừng Dịch Thận Chi: “Nếu đã vậy, trước kia lúc cậu sướng sao không nghĩ cách tránh thai đi? Chờ đến lúc con gái nhà người ta có thai rồi cậu lại bắt người ta phá, tôi thấy cậu cũng chẳng phải đàn ông, xuất gia đi là vừa!”

“Khụ khụ…” Dịch Thận Chi ho khan kịch liệt.

Tuy ông cụ đã cả bó tuổi, nhưng lời nói vẫn hùng hồn đanh thép, một người trẻ tuổi như anh ta thật sự không chịu nổi.

Dịch Thận Chi có chút xấu hổ biện giải cho mình: “Cháu không có ý định bảo cô ấy phá thai…”

Ông cụ dứt khoát ngắt lời anh ta: “Đủ rồi đủ rồi, cậu câm miệng đi, tôi không muốn nghe cậu giải thích.”

Dịch Thận Chi chỉ đành ngượng ngùng ngậm miệng, Hứa Hàng mặc áo blouse trắng đứng bên càng thêm khẩn trương mím chặt môi không dám nói lời nào, sợ người tiếp theo bị ông cụ nã pháo chính là mình.

Bởi vì mấy người bọn họ có quan hệ tốt với Phó Đình Viễn, cho nên ông cụ không coi bọn họ là người ngoài, bởi vậy nên mới răn dạy nghiêm khắc không chút khách khí.

Chuông di động của ông cụ vang lên, là lái xe gửi tin nhắn thoại đến nói cho ông biết đã đón được Du Ân, lập tức chạy về bệnh viện.

Ông cụ mở loa ngoài cho Phó Đình Viễn nghe, sau đó nói: “Ông chỉ giúp con được đến đây thôi, chuyện còn lại phải xem số con rồi.”

Tầm 40 phút sau, Du Ân và Tô Ngưng chạy tới bệnh viện nới Phó Đình Viễn đang nằm.

Hứa Hàng đứng ở bãi đỗ xe chờ bọn họ, trên đường cùng bọn họ đến phòng bệnh, Hứa Hàng nói qua với Du Ân về tình huống của Phó Đình Viễn, sau cùng đưa ra tổng kết: “Bất kể thế nào tạm thời cứ ổn định cậu ấy rồi lại nói, cô cũng biết, trước đó trong não cậu ấy từng có máu bầm mà.”

Những lời Hứa Hàng nói sau cùng, thành công đánh tan phòng tuyến tâm lý của Du Ân.

Tuy lần trước Phó Đình Viễn có máu tụ trong đầu, sau cũng hoàn toàn khôi phục và xuất viện, nhưng Du Ân vẫn theo bản năng cho rằng não anh rất yếu ớt, không chịu nổi một chút va chạm nào.

Hơn nữa lần này lúc anh bị tông xe, đầu còn bị va chạm…

Giọng nói chua xót của Du Ân vang lên: “Được…”
 
Back
Top Bottom