Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 820


Chương 820

“Phim còn chưa khởi quay mà ông đã khiến tôi gặp phải nhiều chuyện như vậy rồi, đến lúc thực sự quay, thì không biết người phụ nữ đó của ông sẽ làm loạn đến mức nào nữa, hủy hoại bộ phim này, hay là hủy hoại ông?”

Chỉ một lời này của Diệp Văn cũng đủ khiến lưng Thiệu Kinh toát mồ hôi lạnh, đúng vậy, người phụ nữ tên Bạch Thanh Thanh này không thể giữ được, nếu không cô ta sẽ chỉ ngáng chân ông ta mà thôi.

Đúng lúc ông ta cũng muốn cắt đứt với Bạch Thanh Thanh, bởi vì ông ta thật sự đã nhớ nhung vợ mình rồi.

Ông ta muốn qua mấy ngày tết sẽ đi nước Mỹ, để tìm vợ và con ông ta.

Nghĩ đến đây, ông ta lại giơ tay tát Bạch Thanh Thanh một cái thật mạnh: “Con tiện nhân! Cô cút ngay cho tôi!”

Có lẽ là cảm thấy như vậy còn chưa đủ hả giận, ông ta lại dõng dạc tuyên bố: “Từ nay về sau, giữa chúng ta không có bất kỳ quan hệ nào nữa, cắt đứt tại đây!”

“Cái gì?” Bạch Thanh Thanh ôm bàn tay bị nóng đến mức đỏ bừng của mình, trừng mắt nhìn Thiệu Kinh với vẻ không thể tin nổi.

Đương nhiên, Diệp Văn và Du Ân chẳng có hứng thú gì xem đại chiến chia tay của hai người họ, hai ba con đưa mắt nhìn nhau một cái rồi định bỏ của chạy lấy người, bữa cơm hôm nay bị Bạch Thanh Thanh phá thành như vậy, cũng không có vui vẻ gì mà ăn tiếp nữa.

“Các người đứng lại cho tôi!” Bạch Thanh Thanh xông tới ngăn cản bọn họ, cô ta bất chấp tất cả mà cắn răng nói: “Nếu các người đã không biết tốt xấu như vậy, thì đừng trách tôi xé rách mặt!”

Diệp Văn đứng chắn trước người Du Ân, nhìn Bạch Thanh Thanh bằng đôi mắt lạnh băng, hỏi: “Cô muốn làm gì?”

“Bạch Thanh Thanh!” Thiệu Kinh nổi trận lôi đình, kéo mạnh Bạch Thanh Thanh, ông ta thật sự rất sợ Bạch Thanh Thanh lại chọc giận tới Diệp Văn.

Bạch Thanh Thanh vùng ra khỏi ông ta, sau đó trừng mắt nhìn Du Ân nói: “Du Ân, nghe nói trong khoảng thời gian này cô không sống ở Giang Thành, cũng không sống ở thủ đô đúng không? Mà đi đến một thị trấn nhỏ hẻo lánh để ở?”

Bạch Thanh Thanh vừa nói ra lời này, hàng lông mày của Diệp Văn tức khắc cau lại.

Nhưng Du Ân thì vẫn rất bình tĩnh, cô thong dong nhìn Bạch Thanh Thanh hỏi: “Chuyện của tôi có liên quan gì tới cô sao?”

Kỳ thật, Du Ân có thể đoán được đại khái Bạch Thanh Thanh muốn làm gì rồi, mới vừa nãy thôi, thời điểm Bạch Thanh Thanh tiến vào cô đột nhiên nhớ tới, người phụ nữ ngồi trên xe Tử Dạ ở sân bay trước đó chính là Bạch Thanh Thanh.

Bởi vì bộ quần áo màu hồng nhạt Bạch Thanh Thanh đang mặc trên người hôm nay, giống hệt với người phụ nữ lái xe kia.

Khả năng Bạch Thanh Thanh cũng không quá để ý tới một biên kịch nhỏ như cô, nhưng Tử Dạ thì khác.

Về công về tư Tử Dạ chẳng có lý do gì để gặp cô, nhưng e là hành tung mấy ngày hôm nay của cô Tử Dạ đều tìm hiểu rõ ràng, mà lần này Tử Dạ tới Bắc Kinh, đoán chừng là để bố trí Bạch Thanh Thanh đi nói bậy về cô, do đó đã có thỏa thuận gì đó với Bạch Thanh Thanh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 821


Chương 821

Hiện tại Tử Dạ đang trong tình thế chật vật vô cùng, nên rất có thể cô ta sẽ yêu cầu Bạch Thanh Thanh đưa mình vào một tổ biên kịch nào đó.

Bạch Thanh Thanh oán hận nói: “Đương nhiên là có liên quan.”

“Cô đang sống trong nhà một vị thầy thuốc già Trung Quốc, theo tôi được biết thì bà ta là một bậc thầy phụ khoa, Du Ân, nếu tôi đoán không sai, thì có lẽ cô tám phần là không thể sinh con đúng không? Cho nên mới dùng mọi giá để điều trị!”

Thời điểm Bạch Thanh Thanh nói ra mấy lời cuối cùng, biểu cảm trên khuôn mặt cô ta tràn ngập vẻ khinh thường và trào phúng, cũng như sự kiêu ngạo đắc ý không chút che giấu nào kia.

Cô ta không tin, cô ta đã nắm được nhược điểm của Du Ân trong tay, Du Ân còn có thể bày ra vẻ kiên cường trước mặt cô ta!

“Bạch Thanh Thanh!” Sắc mặt Diệp Văn thay đổi, giận tới nỗi không thể gầm lên một tiếng át đi tất cả.

Mà Thiệu Kinh đứng một bên cũng bị lời nói của Bạch Thanh Thanh dọa cho chết khiếp, ngón tay chỉ vào Bạch Thanh Thanh của ông ta không ngừng run rẩy, giận đến nỗi nói không nên lời.

Chửi bới một cô gái không thể sinh con, thật sự lòng dạ quá độc ác!

“Ba à.” Đáp lại, Du Ân chỉ khẽ kéo ống tay áo Diệp Văn, sau đó đứng dậy từ phía sau ông ấy.

“Để cô ta nói.” Dáng vẻ thong dong của Du Ân khiến Diệp Văn bình tĩnh lại đôi chút.

Đúng vậy, thời khắc này bọn họ thật sự phải thể bình tĩnh hơn, nếu không thì chẳng phải là đang chứng minh rằng cơ thể Du Ân thực sự có vấn đề sao?

Diệp Văn thật không ngờ, thời điểm mấu chốt ông ấy lại chính là người để rớt dây xích trước, cũng may là con gái ông vẫn bình tĩnh.

Bạch Thanh Thanh thấy Du Ân chẳng có chút gì là hoảng hốt, trong lúc nhất thời, cô ta cũng bắt đầu hoài nghi rốt cuộc lời Tử Dạ nói với cô ta là thật hay giả.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì hiện tại cô ta cũng không còn đường lui nữa rồi, cho nên cô ta vẫn tiếp tục gân cổ lên nói: “Vốn dĩ tôi định nói chuyện vui vẻ nhã nhặn với cô, chỉ cần cô đồng ý để tôi đóng vai nữ thứ, tôi sẽ thay cô chôn vùi bí mật này mãi mãi, nhưng thật không ngờ cô lại chẳng biết tốt xấu, nếu đã như vậy thì tôi đây cũng chẳng cần khách khí, tôi sẽ lập tức gọi điện thoại cho phóng viên và các phương tiện truyền thông, công khai việc cô không thể sinh ra ngoài!”

Bạch Thanh Thanh lưu loát nói một hơi, chỉ đợi đến lúc Du Ân kinh hãi hoảng sợ cúi đầu xin cô ta đừng truyền tin này ra bên ngoài.

Nhưng có ai ngờ, Du Ân lại hờ hững cười một tiếng, nói nhẹ bẫng như mây: “Cô có thể sinh con thì sao chứ? Cô có tư cách sinh không?”

Chỉ một câu nói, đã đẩy Bạch Thanh Thanh ngã thẳng vào chỗ chết.

Giờ khắc này, Bạch Thanh Thanh vừa xấu hổ vừa thẹn thùng.

Thiệu Kinh có hai đứa con, một trai một gái, hiện tại con của ông ta đều sống bên nước ngoài với mẹ, mà hai người con đó đều là những người cực kỳ ưu tú, nghe nói họ học một trường danh tiếng ở nước ngoài.

Mặc dù Thiệu Kinh có rất nhiều phụ nữ bên ngoài, nhưng ông ta không cho phép bất kỳ ai trong bọn họ sinh con, bởi vì đối với ông ta, hai người con kia chính là chân ái, sự ưu tú của bọn họ khiến ông ta không thể không yêu họ.

Trước đây cô ta từng muốn ép Thiệu Kinh cưới, nên cố tình mang thai, nhưng lại bị Thiệu Kinh tàn nhẫn đưa đến bệnh viện phá.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 822


Chương 822

Giờ phút này, Du Ân lại nói ra câu cô ta không có tư cách sinh nhẹ tựa lông hồng, Bạch Thanh Thanh cảm thấy bản thân bị lăng mạ nhục nhã đến cực điểm, mọi thứ trước mắt dần trở nên tối sầm, suýt chút nữa là ngất xỉu vì tức.

Du Ân lại cười nói: “Còn nữa, chuyện tôi không thể sinh con cũng chỉ là lời nói từ miệng cô thôi, cô có chứng cứ rõ ràng không? Cô cho rằng cô đưa mấy lời tầm phào này cho phóng viên làm tin nóng, tôi sẽ không phái một luật sư gửi đơn thưa kiện cô sao?”

“Cô…” Bạch Thanh Thanh run lẩy bẩy chỉ tay vào Du Ân, nghẹn đến nỗi chẳng nói nổi nên lời.

Cô ta thật sự đã coi thường Du Ân, còn tưởng Du Ân là người dễ nói chuyện không biết giận, nhưng thật không ngờ cô lại miệng lưỡi sắc bén như vậy, mỗi một câu nói ra đều đâm thẳng vào tim cô ta.

“Cô Bạch này, tôi chỉ là một biên kịch, tôi không thể làm chủ được việc lựa chọn diễn viên nào, hà cớ gì cô phải gây khó dễ cho tôi? Nếu cô đã có bản lĩnh như vậy, sao không đi tìm nhà đầu tư bộ phim này mà nghĩ cách chứ?”

Lời này của Du Ân thì nghe như thể đang đưa ra lời khuyên cho Bạch Thanh Thanh, nhưng thực tế, câu nói “có bản lĩnh như vậy” của cô là đang lén lút châm chọc Bạch Thanh Thanh dựa vào cơ thể để đạp lên cao, khiến Bạch Thanh Thanh tức giận giậm chân.

Nhưng Bạch Thanh Thanh khổ đến nói không nên lời, cô ta sao có thể nghĩ với tới cái gọi là nhà đầu tư kia chính là Phó Đình Viễn chứ, mà Phó Đình Viễn thì cô ta đã đắc tội lớn từ lâu rồi.

“A…” Bị Du Ân cứ biến lời nói thành đao đâm cô ta hết lần này tới lần khác, hành lên hành xuống hết nửa ngày, cô ta tức muốn hộc máu, tay siết chặt, há miệng hét to.

“Bạch Thanh Thanh, có phải cô điên rồi không!” Thiệu Kinh túm lấy cánh tay Bạch Thanh Thanh, sau đó kéo cô ta ra bên ngoài: “Cô mau cút khỏi chỗ này cho tôi, đừng có ở đây khiến tôi mất mặt thêm nữa!”

Chưa bàn đến chuyện giờ phút này Bạch Thanh Thanh liên mồm hét chói tai như người điên, chỉ nguyên việc Bạch Thanh Thanh nói Du Ân không thể sinh con, cũng đủ để Diệp Văn và cả nhà họ Diệp giẫm chết Bạch Thanh Thanh rồi.

Sau khi Thiệu Kinh kéo Bạch Thanh Thanh ra ngoài, Diệp Văn không nhịn được giơ ngón cái về phía Du Ân, nói: “Biểu hiện vừa rồi của con khiến ba hả giận lắm, loại đàn bà như cô ta đáng bị xử lý như vậy.”

Nhìn Bạch Thanh Thanh bị Du Ân nói mấy lời nhẹ tựa lông hồng chọc đến tức điên, Diệp Văn chỉ thiếu nước vỗ tay ngay tại chỗ.

Du Ân nắm cánh tay ông ấy, cười nói: “Cũng cảm ơn ba, vừa rồi đã che chở con.”

Cảm giác được người thân trong gia đình bảo vệ, đối với Du Ân mà nói nó giống như một giấc mơ.

Diệp Văn thở dài nói: “Con là con gái ba, ba không che chở cho con, thì còn che chở ai được nữa?”

Chỉ cần tưởng tượng đến việc con gái bảo bối của mình phải đơn phương độc mã chiến đấu nhiều năm như vậy, Diệp Văn lại thấy khó chịu trong lòng.

“Có điều, chuyện Bạch Thanh Thanh nói về cơ thể của con…” Vẻ lo lắng tràn ngập trên mặt Diệp Văn, ông ấy tiếp tục: “Con định xử lý thế nào?”

Du Ân vẫn giữ nguyên dáng vẻ thong dong như cũ: “Con đã nghĩ ra đối sách tốt, chúng ta về nhà rồi nói tiếp.”

“Được.” Sau đó, hai ba con sóng vai nhau rời khỏi phòng ăn.

Bạch Thanh Thanh và Thiệu Kinh vẫn đang giằng co ở bãi đỗ xe, thấy Du Ân và Diệp Văn ngồi vào trong xe bọn họ, Thiệu Kinh gấp đến độ ném mạnh tay Bạch Thanh Thanh, để cô ta lại phía sau rồi cất bước đuổi theo.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 823


Chương 823

“Ông Diệp!” Thiệu Kinh chắn trước xe Diệp Văn, không để bọn họ đi.

Diệp Văn hạ cửa sổ xe xuống, nói vọng ra: “Ông cứ xử lý tốt người phụ nữ đó trước đi rồi nói sau.”

Dứt lời, Diệp Văn ra hiệu cho tài xế lái xe tiếp.

Không phải ông ấy bức Thiệu Kinh phải chia tay với Bạch Thanh Thanh, nhưng thật lòng ông ấy không muốn Bạch Thanh Thanh thích tìm đường chết đó liên lụy đến bộ phim của ông ấy.

Du Ân và Diệp Văn về đến nhà bình an, Thư Ninh chuẩn bị cơm chiều cho bọn họ.

Nghe xong chuyện về Bạch Thanh Thanh, Thư Ninh cũng tức giận không kém: “Một người phụ nữ thậm chí còn không đủ tư cách trưng trên bàn tiệc, thật không hiểu Thiệu Kinh thích cô ta ở điểm nào!”

“Dì Thư, sức khỏe dì đã không tốt, đừng để bản thân tức giận như vậy chứ ạ.” Du Ân trấn an Thư Ninh.

Bạch Thanh Thanh đu được trên người Thiệu Kinh, cũng chỉ đơn giản là vì thân hình trẻ trung và khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, nhưng Bạch Thanh Thanh lại cố tình tự cho rằng Thiệu Kinh thật sự yêu cô ta, còn muốn tranh chỗ với vợ Thiệu Kinh.

Không biết nhân lúc Thiệu Kinh còn hứng thú với cô ta mà nhanh chóng nhờ vả kéo nhiều tài nguyên và lăng xê tên tuổi, ngược lại suốt ngày cứ đi rêu rao khắp nơi, suốt mấy năm khi còn trong thời hoàng kim của nữ minh tinh, cô ta đều ngu xuẩn bỏ lỡ.

Giờ thì rõ ràng rồi, Thiệu Kinh đã vì lợi ích của mình mà định bỏ rơi cô ta, cô ta còn gì để dựa vào nữa.

Mà Du Ân cũng chẳng thèm để tâm đến Bạch Thanh Thanh, nhưng Thư Ninh thì lại lo lắng không thôi.

Người phụ nữ tên Bạch Thanh Thanh đó dùng chuyện cơ thể của Du Ân để chèn ép cô, Thư Ninh cũng đồng cảm như thể bản thân mình cũng bị, hơn nữa còn đau lòng cho Du Ân.

Du Ân nhìn ra Thư Ninh vẫn còn lo lắng cho mình, cô nói: “Thật ra con biết vì sao Bạch Thanh Thanh lại làm như vậy.”

Sau đó, Du Ân kể về những hành động mà Tử Dạ đã làm với cô cho Diệp Văn và Thư Ninh cùng nghe, và cũng nói ra nghi ngờ trong lòng cô là Tử Dạ và Bạch Thanh Thanh đã hợp tác với nhau.

“Nếu Tử Dạ đã cố tình bôi đen bịa đặt sai cho con hết lần này tới lần khác, muốn cho con bị xã hội này dìm chết, vậy thì con đây sẽ ăn miếng trả miếng.”

“Con muốn vạch trần những chuyện cô ta đã làm trước kia ra ánh sáng, con muốn xem xem là con bị hủy hoại hay cô ta là người bị hủy hoại.” Thời khắc này, giọng điệu của Du Ân và biểu cảm trên khuôn mặt cô mang vẻ lạnh lùng và kiên quyết mà trước nay chưa từng có.

Bị Tử Dạ ác ý nhắm vào mình nhiều lần như vậy, cô chịu đủ rồi.

Cho dù Tử Dạ có nhằm vào cô là vì chuyện của Chung Văn Thành, thì giờ cô và Chung Văn Thành cũng chẳng còn bất cứ quan hệ gì nữa rồi, hà cớ gì Tử Dạ vẫn bám cô không chịu buông?

Diệp Văn rất ủng hộ lần chủ động phản kích này của Du Ân, nhưng ông ấy có chút khó hiểu, mở miệng hỏi: “Nhưng con tính vạch trần chuyện trong quá khứ của cô ta ra ánh sáng bằng cách nào? Con có bằng chứng không?”

Tử Dạ đó trước nay chỉ biết làm mấy chuyện vô sỉ xấu xa sau lưng người khác, chắc chắn cô ta sẽ giấu rất kỹ, không dễ để người khác phát hiện.

“Trợ lý cũ của cô ta là Ngô Mẫn, chắc chắn sẽ biết tất cả những chuyện xấu mà cô ta đã làm.” Du Ân nói với vẻ tự tin: “Con định đi tìm Ngô Mẫn trước, sau khi có Ngô Mẫn trong tay rồi, con sẽ khiến Ngô Mẫn đứng ra vạch trần Tử Dạ.”

“Tính ra Ngô Mẫn vẫn còn có chút tài năng, những kịch bản đứng dưới tên Tử Dạ đều là do Ngô Mẫn viết thay giúp cô ta, mà tình cảnh hiện tại của Ngô Mẫn chắc chắn là không tốt, nếu mang lại cho Ngô Mẫn những lợi ích nhất định, chắc chắn Ngô Mẫn sẽ đồng ý ra mặt vạch trần Tử Dạ.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 824


Chương 824

“Tử Dạ liên tục nhằm vào con hết lần này đến lần khác, vậy nên con cũng không cần phải thương tình mà nhân từ với cô ta, chỉ cần có thể vạch trần cô ta ra ánh sáng, con cũng không ngại dùng chút thủ đoạn mua chuộc Ngô Mẫn.”

“Đối với kẻ ác còn nói thủ đoạn cái gì chứ?” Diệp Văn nhìn Du Ân: “Dù con có đưa ra quyết định gì, ba cũng sẽ ủng hộ con.”

Thư Ninh cũng đáp: “Đúng vậy, nếu cô ta đã thích núp lùm sau lưng hại người, vậy con hãy vạch trần cô ta ra trước ánh sáng, để xem cô ta còn có bản lĩnh gì nữa.”

Có được sự ủng hộ của Diệp Văn và Thư Ninh, Du Ân cảm thấy rất an tâm, có điều, sau đó cô lại cụp mắt xuống nói: “Nhưng mà, dù trong tay Bạch Thanh Thanh và Tử Dạ có bằng chứng về vấn đề cơ thể của con hay không cũng không quan trọng, nhưng một khi họ nói chuyện này ra ngoài, nhất định sẽ khiến người ra người vào đồn đãi vớ vẩn, nếu con vẫn còn dây dưa với Phó Đình Viễn, con sợ anh ấy cũng sẽ bị mọi người nhạo báng.”

Thời điểm Du Ân nói ra mấy lời này, Diệp Văn và Thư Ninh cũng rơi vào trầm mặc.

Bọn họ đều là những người từng trải qua mấy lời đàm tiếu đồn đãi vớ vẩn từ miệng đời, họ biết những lời nói đó sẽ cắn xé trái tim người khác thế nào, vậy nên họ không khuyên Du Ân hãy vì yêu mà cứ ích kỷ, ở bên Phó Đình Viễn.

Nếu Du Ân đã chọn cách chịu dằn vặt một mình và cắt đứt quan hệ với Phó Đình Viễn, vậy thì bọn họ sẵn sàng thành toàn cho quyết định khó nhằn này của cô.

Bởi dù đưa ra lựa chọn nào đi nữa, thì cũng đều là vì cô yêu Phó Đình Viễn, không phải sao?

Diệp Văn trầm giọng hỏi cô: “Vậy giờ con tính làm thế nào?”

Du Ân ngước mắt lên nhìn, nói với vẻ kiên quyết: “Con muốn vạch rõ ranh giới với anh ấy, để người bên ngoài biết giữa chúng con hoàn toàn không có bất cứ quan hệ gì hết, như vậy dù có lời đồn không tốt nào về con bị truyền cũng sẽ không ảnh hưởng gì tới anh ấy.”

“Nếu con có thể mượn một sự kiện công khai nào đó để tuyên bố chuyện này thì tốt.”

Diệp Văn nhíu mày trầm tư một lát, sau đó nói: “Không phải chị họ con mời con đi tham gia sự kiện ra mắt sản phẩm mới vào ngày mai sao?”

Du Ân giật mình, sau đó cô vội vàng gật đầu nói: “Đúng vậy, con quên mất chuyện này, hoạt động mà chị họ tổ chức ngày mai rất long trọng, đến lúc đó chắc chắn sẽ có rất nhiều phóng viên tới phỏng vấn.”

Phân rõ ranh giới với Phó Đình Viễn càng sớm, thì có thể cứu anh khỏi những lời đồn đãi vớ vẩn càng sớm.

Cả Bạch Thanh Thanh và Tử Dạ đều là những người không dễ dàng bỏ qua, đặc biệt là hôm nay Bạch Thanh Thanh còn bị cô chọc tức đến nỗi đó, giờ phút này chắc chắn cô ta đang phát điên ở chỗ nào đó rồi, ai biết được giây tiếp theo bọn họ có thể làm ra chuyện gì chứ.

Diệp Văn nghĩ nghĩ, sau đó nói: “Vậy còn cô trợ lý của Tử Dạ, ba sẽ tìm người đi điều tra.”

Du Ân lắc lắc đầu nói: “Con sẽ tìm Tô Ngưng và Chung Văn Thành xin sự trợ giúp, họ quen biết khá nhiều người trong giới giải trí, để họ tìm giúp thì có lẽ sẽ tiện hơn nhiều.”

“Cũng được.” Diệp Văn nghe theo cô: “Vậy nếu có vấn đề gì thì tìm ba.”

Du Ân gật đầu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 825


Chương 825

Sau khi ăn cơm chiều xong, Du Ân quay về phòng lập tức gọi điện cho Chung Văn Thành, đầu tiên là cảm ơn anh ấy về món ăn mà anh ta tặng, thứ hai là hỏi xem Chung Văn Thành có biết hiện tại Ngô Mẫn đang ở đâu không.

“Chỗ ở hiện tại của Ngô Mẫn là đâu anh cũng không rõ lắm, vốn dĩ anh và cô ta cũng không tiếp xúc quá nhiều, nhưng khoảng thời gian trước Tử Dạ đã tới tìm anh.” Chung Văn Thành nhẹ nhàng bẩm báo.

“Cô ta tìm anh là vì muốn quay lại Chung Đỉnh sao?” Điều đầu tiên Du Ân nghĩ tới chính là lý do này.

“Đúng vậy.” Chung Văn Thành nói với giọng điệu chán ghét pha lẫn với sự phẫn nộ: “Có phải vì bình thường anh nhẹ nhàng với cô ta quá, nên cô ta nghĩ anh là cái trạm thu rác sao?”

Lời này của Chung Văn Thành thực sự khó nghe cực kỳ, như vậy cũng có thể thấy được Tử Dạ đã khiến Chung Văn Thành chán ghét cỡ nào.

Lúc trước Tử Dạ cứ một hai khăng khăng đi nương nhờ vào Thẩm Dao, khi ấy Chung Văn Thành đã tận tình khuyên bảo cô ta nhưng không được, giờ Thẩm Dao sụp đổ, Tử Dạ lại tìm đến anh ấy đòi trở về, ai cho cô ta cái quyền đấy? Cô ta coi Chung Văn Thành là cái gì vậy chứ?

Chung Văn Thành lại nói tiếp: “Mà đây vẫn chưa phải là chuyện khiến anh giận nhất, điều khiến anh giận nhất chính là cô ta đã nói về chuyện cơ thể của em, anh cũng đang định nói chuyện này với em đây.”

“Có phải cô ta nói em không thể sinh con, nên không xứng với anh?” Du Ân không cần nghĩ cũng biết Tử Dạ nói cái gì.

“Đúng vậy.” Chung Văn Thành tức giận nói: “Lúc ấy anh tức điên lên được, anh nói với cô ta, có phải cô ta viết văn cổ nhiều quá nên đầu óc bị ngập nước rồi không, giờ đã là thời đại nào rồi, từ khi nào mà việc có thể sinh con hay không lại trở thành thước đo giá trị của một người phụ nữ?”

Những lời này toát ra từ miệng một người trước nay vẫn luôn ôn hòa dịu dàng như Chung Văn Thành, Du Ân có thể tưởng tượng được vẻ mặt của Tử Dạ lúc đó: “Có lẽ cô ta đã bị chọc cho tức chết đúng không?”

“Anh nói xong thì thẳng tay ngắt điện thoại, cô ta có thích hay tức cũng chẳng sao, loại người này cả đời anh đều không muốn dính líu tới.” Chung Văn Thành lại hỏi cô: “Mà em hỏi Ngô Mẫn làm gì vậy?”

Du Ân nói cho Chung Văn Thành nghe về chuyện mình định phản kích lại Tử Dạ, Chung Văn Thành cũng rất tán thành cách làm của cô, anh ấy nói: “Để anh nhờ người hỏi thăm giúp em.”

Mà bên phía Tô Ngưng, còn chưa nói được hai câu cô ấy đã đồng ý hỏi thăm giúp Du Ân, nói là có thể tìm được Ngô Mẫn nhanh thôi.

Du Ân gọi điện nói chuyện với Chung Văn Thành và Tô Ngưng xong thì đi tắm, thời điểm quay trở lại phòng ngủ lần nữa thì trên màn hình hiện một cuộc gọi nhỡ, là Phó Đình Viễn gọi tới.

Từ khi cô đi tới chỗ bà cụ Hàn, họ hầu như không liên lạc với nhau.

Kể từ khi bị mắc kẹt trong thị trấn nhỏ dày đặc tuyết đó, sau khi trở về anh bắt đầu liên lạc với cô thường xuyên hơn, có đôi khi là gọi điện, đôi khi chỉ gửi tin nhắn, nhưng dạo gần đây thì dường như ngày nào anh cũng gọi.

Du Ân không gọi lại cho anh, bởi vì cô biết với tính cách cố chấp của Phó Đình Viễn, rất nhanh thôi, anh sẽ gọi lại cho cô lần nữa.

Chỉ có điều, nhớ tới việc lát nữa bản thân phải nói ra những lời đó với Phó Đình Viễn, Du Ân nắm chặt điện thoại trong tay, vô lực ngã xuống tấm thảm ở đuôi giường.

Nếu cô thật sự nói ra những lời đó, thì đời này của bọn họ… E là mối quan hệ này sẽ bị cắt đứt triệt để.

Rõ ràng đây chính là kết quả mà cô muốn, nhưng Du Ân vẫn không kìm được lòng, cô nằm ở mép giường, đôi mắt ửng đỏ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 826


Chương 826

Quả nhiên, Phó Đình Viễn lại gọi tới lần nữa, Du Ân điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó bắt máy: “Alo…”

“Khóc à?” Du Ân cũng không ngờ tới, cô mới chỉ nói có một chữ qua điện thoại thôi, nhưng Phó Đình Viễn vừa nghe đã phát hiện sự khác thường trong giọng nói của cô.

Cô vội tìm một lý do qua loa lấy lệ: “Vừa xem trailer của “truyền kỳ Dung Phi”, cảm động quá.”

Không để Phó Đình Viễn có cơ hội kịp nói thêm cái gì, cô đã mở miệng trước: “Phó Đình Viễn, sau này anh không cần phải gọi điện cho em nữa.”

Quả nhiên, người đàn ông ở đầu dây bên kia hơi ngừng lại một chút, sau đó có chút bi thương hỏi: “Vì sao?”

Du Ân hít sâu một hơi, mở miệng: “Có một số chuyện em đã muốn nói với anh từ lâu, kỳ thật từ trước tới giờ em chỉ là đang diễn kịch mà thôi.”

“Có ý gì?” Giọng nói của Phó Đình Viễn trầm đi vài phần.

“Trong khoảng thời gian này, em ở bên anh chỉ là hư tình giả ý mà thôi, thật lòng em không hề muốn quay lại với anh, em chỉ là đang lợi dụng để trả thù anh thôi.” Du Ân siết chặt điện thoại di động, nói tiếp: “Em vẫn còn oán hận ba năm trước anh đối xử tàn nhẫn với em, cho nên giờ em muốn anh nếm trải cảm giác này.”

“Hiện tại em đã biết anh yêu em, mục đích của em đã đạt được rồi.”

“Phó Đình Viễn, cảm giác khi yêu một người sâu đậm nhưng bị chính người đó phớt lờ và làm tổn thương thế nào?”

Du Ân cũng không biết vì sao cô lại nói ra được những lời này một cách hoàn chỉnh như vậy, cô chỉ biết rằng sau khi nói xong, nước mắt cô không nghe lời tự động tuôn rơi, nhưng vì không muốn để Phó Đình Viễn nghe được, cô giơ tay che kín miệng, để những giọt nước mắt đó chảy xuống trong thầm lặng.

Đầu dây bên kia không truyền đến bất cứ tiếng động nào, quả nhiên, Phó Đình Viễn đã thật sự rơi vào trầm mặc.

Du Ân lau nước mắt, cô có thể tưởng tượng ra được nét mặt của Phó Đình Viễn giờ phút này, nhất định là đang khiếp sợ cực độ, hay thậm chí là không tin vào những gì mà anh vừa nghe được, sau khi nỗi khiếp sợ qua đi sẽ là nỗi bi thương tận cùng, hóa ra những ngày qua cô đối với anh chỉ là tình hư ý giả.

Cô siết chặt điện thoại di động, cố ý biến tấu để giọng điệu mình nghe thật hờ hững: “Lời cần nói em cũng đã nói rõ rồi, sau này không cần liên lạc nữa.”

Dứt lời, cô tính ngắt điện thoại.

“Anh không tin!” Bên tai truyền đến tiếng gào rống tràn ngập phẫn nộ của Phó Đình Viễn: “Anh không tin em chỉ là đang trả thù anh, anh không tin em là loại người tâm địa độc ác như vậy!”

Du Ân cố gắng kìm nén nỗi đau, nói với giọng điệu trào phúng: “Phó Đình Viễn, anh cũng hay thật đấy chứ, tại sao nhỉ? Sao lại chỉ có thể là anh làm tổn thương người khác, mà người khác không thể trả thù anh?”

“Ai cho anh tự tin rằng tôi sẽ thật sự hồi tâm chuyển ý hả? Ai cho anh tự tin rằng tôi còn yêu anh chứ?”

“Phó Đình Viễn, sẽ chẳng có người nào tình nguyện đứng một chỗ chờ đợi mãi một người, và tôi cũng vậy.” Du Ân lại tiếp tục nói ra một câu khó nghe, nói xong cô liền cắt đứt điện thoại, sau đó chuyển số điện thoại của Phó Đình Viễn vào danh sách đen.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 827


Chương 827

Xong khi làm xong tất thảy những chuyện này, toàn thân cô như bị rút cạn sức lực, cứ nhắm nghiền hai mắt rồi dựa vào mép giường thở phì phò, hàng nước mắt nóng bỏng không chịu nghe lời lăn dài hai bên má.

Trước kia, ngay cả ranh giới sống chết cũng không thể chia tách được bọn họ.

Vậy mà hiện tại bọn họ lại bại trước hiện thực.

Không biết là ai đã từng nói, kỳ thực sống còn chẳng may bằng chết, chết rồi thì mọi chuyện sẽ chấm dứt hết, nhưng nếu sống, thì phải cố gắng sống và chịu đựng nỗi đau đang từng ngày gặm nhấm xương cốt kia.

Cũng không biết đã qua bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, giọng nói lo lắng của Thư Ninh vang lên: “Du Ân, con vẫn ổn chứ?”

Du Ân hoàn hồn, lúc này cô mới ý thức được hình như mình đã bật khóc thành tiếng, thảo nào Thư Ninh lại gõ cửa dò hỏi.

Cô vội lau nước mắt, mở miệng nói: “Không có chuyện gì đâu, khóc xong là xong rồi ạ.”

Du Ân cũng không che giấu nổi những tiếng khóc thê lương của mình, Thư Ninh đứng ngoài cửa dịu dàng an ủi cô một câu: “Khóc xong rồi thì nhớ mỉm cười đối mặt với tương lai nhé.”

Du Ân lên tiếng, sau đó cô đứng dậy đi rửa mặt lần nữa.

Mũi tên một khi đã được b4n ra thì ắt sẽ không quay lại nỏ, nếu đêm nay cô đã dám nói ra những lời cay độc như vậy, thì cứ kiên cường chấp nhận cái giá đắt của nó thôi.

Phó Đình Viễn chắc chắn sẽ không thể chấp nhận được chuyện cô cố ý trả thù anh, từ trước tới giờ anh vẫn luôn là kiểu người cao ngạo, sự nhẫn nại anh dành cho cô trước đây là vì anh cho rằng cô thật lòng.

Giờ anh biết được cô chẳng qua cũng chỉ là muốn tình hư ý giả với anh, sau này chắc chắn sẽ không tự tìm đến để rước thêm nhục.

Du Ân bên này khóc lóc một hồi xong thì cảm xúc đã tốt hơn rất nhiều, nhưng Phó Đình Viễn ở bên kia thì lại điên rồi.

Bị Du Ân thẳng tay ngắt điện thoại, một hồi lâu sau anh mới bình ổn trở lại.

Vốn dĩ anh gọi điện cho Du Ân là để vơi bớt nỗi nhung nhớ cô, nhưng thật không ngờ lại phải nghe những lời mang tính hủy diệt thế này.

Trước đó cô không nói một tiếng nào, tự động quay về Bắc Kinh rồi ném lại cho anh một câu “Tình sâu nghĩa cạn”, giờ cô lại tiếp tục nói cái gì mà “Có ý định trả thù”, cuối cùng Phó Đình Viễn cũng hiểu được thế nào gọi là đứt từng khúc ruột gan.

Đó chính là dáng vẻ hiện giờ của anh!

Đứt từng khúc ruột gan!

Từng câu từng chữ cô vừa nói liên tục chạy đi chạy lại trong đầu anh, cô nói không phải cô thật lòng muốn làm lành với anh, cô nói cô chẳng qua chỉ là đang muốn để anh nếm thử hương vị bị người mình thương gây tổn thương cho mình là thế nào…

Phó Đình Viễn vốn dĩ đang ngồi trong thư phòng, giờ phút này anh đứng chống hai tay lên bàn làm việc, cơ bắp trên cánh tay căng lên hết cỡ, mười khớp xương ngón nhô ra tới mức trắng bệch.

Sau một lúc lâu, anh cầm điện thoại lên định gọi lại cho Du Ân một lần nữa, nhưng rất rõ ràng, số điện thoại của anh đã bị cho vào danh sách đen.

Anh ôm một bụng lửa giận nhưng không có chỗ phát tiết, tức giận đến nỗi xoay người đi tới hầm rượu, mở một chai rượu rồi tự rót cho mình hai ly, sau đó mới cảm thấy bình tĩnh đôi chút.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 828


Chương 828

Khoảng hai mươi phút đồng hồ trôi qua, Phó Đình Viễn xuất hiện ở cửa nhà Tô Ngưng.

Anh không tin những lời Du Ân nói là sự thật, nhưng lại không thể gọi được cho cô, vì thế đành phải tìm đến Tô Ngưng để hỏi cho rõ ràng.

Tô Ngưng là người bạn tốt nhất của Du Ân, rốt cuộc Du Ân có yêu anh hay không, Tô Ngưng chắc chắn biết.

Tô Ngừng mở cửa, Phó Đình Viễn vừa định cất bước đi vào, Tô Ngưng đã không chút khách sao dùng một tay đẩy ngược anh ra ngoài, sau đó quấn chặt áo choàng trên người, dậm chân nói: “Đừng đừng đừng, đại ca, anh tuyệt đối đừng vào đây!”

“Hiện giờ anh chỉ mặc mỗi cái áo ngủ, đã thế người còn toàn mùi rượu, nếu để phóng viên chụp được anh đêm hôm vào nhà tôi, vậy thì hai chúng ta có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội!”

Bị Tô Ngưng ghét bỏ như vậy, lúc này Phó Đình Viễn mới cúi đầu nhìn lại quần áo trên người mình.

Trước đó anh mặc đồ ngủ ở nhà, sau đó cứ hồn bay phách lạc thế nào lại tới được đây, mà vừa nãy lúc ở hầm rượu anh đã nốc hết một chai rượu vang đỏ…

“Đã muộn thế này rồi, anh còn phát điên cái gì vậy?” Không phải Tô Ngưng ghét bỏ Phó Đình Viễn: “Anh không sợ lạnh hay sao?”

Phó Đình Viễn cong môi nở nụ cười tự giễu.

Quả thật, anh không hề cảm thấy lạnh, có lẽ là vì anh vừa uống rượu xong, hoặc cũng có lẽ vì ngọn lửa trong lòng đang thiêu đốt anh đến chết.

Anh đương nhiên biết mình và Tô Ngưng nên giữ khoảng cách nhất định, cho nên cứ đứng trong cơn gió lạnh buốt xương đó, buồn bã hỏi Tô Ngưng: “Rốt cuộc cô ấy có yêu tôi hay không?”

Tô Ngưng liếc mắt nhìn anh một cái: “Chẳng phải vấn đề này anh nên đi hỏi cô ấy sao? Anh hỏi tôi làm cái gì?”

Phó Đình Viễn dường như không nghe thấy lời cô ấy nói, vẫn tiếp tục kiên trì hỏi: “Cô ấy nói cô ấy căn bản không muốn làm lành và quay lại với tôi, còn nói cô ấy chẳng qua là cố ý diễn màn hình tình hư ý giả với tôi, là để trả thù tôi, khiến tôi đau khổ!”

“Tôi không tin!” Hai mắt Phó Đình Viễn đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tô Ngưng, lại lặp lại lần nữa: “Tôi không tin cô ấy là loại người đó, nhất định là cô ấy đang gạt tôi!”

Du Ân yêu Phó Đình Viễn nhiều đến mức nào, bản thân Tô Ngưng biết rất rõ.

Cho nên khi nghe thấy Phó Đình Viễn nói những lời này, Tô Ngưng hỏi ngẩn ra một chút.

Nhưng ngay sau đó cô ấy lập tức phản ứng lại, nếu Du Ân đã nói như vậy, thì chứng tỏ Du Ân có tính toán riêng của mình, cho nên Tô Ngưng lựa chọn phối hợp với Du Ân.

Vì thế cô ấy trợn trắng mắt, hừ lạnh nói: “Này có gì mà không tin? Chẳng lẽ trước đây anh đối xử tệ với cô ấy đến mức nào anh còn không rõ sao? Nếu cô ấy thật sự vẫn còn yêu anh, thì tại sao lại muốn ly hôn với anh chứ?”

“Không phải anh không tin lời cô ấy nói, mà là anh không tin bản thân sẽ bị trả thù, anh không tin việc mình đã mất đi mị lực trước cô ấy!”

“Phó Đình Viễn, xét cho cùng đàn ông các anh đều là mấy loại đểu cáng tự đại, bị chiều thành quen, đều là vì phụ nữ chúng tôi đối xử với các anh quá tốt, nên mới tạo điều kiện để các anh sinh ra cái tật xấu tự cho là mình đúng thế này!”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 829


Chương 829

Mấy lời này của Tô Ngưng khiến độ ấm trên người Phó Đình Viễn biến mất trong chớp mắt, lạnh ngắt như băng, hai mắt anh nhìn chằm chằm Tô Ngưng, gằn từng câu từng chữ hỏi: “Nói như vậy là, cô ấy thật sự không còn cảm giác gì với tôi sao?”

Tô Ngưng là bạn tốt nhất của cô, đến Tô Ngưng cũng cho là vậy, thì có nghĩa những lời này cô đã từng nói với Tô Ngưng.

“Anh nghĩ sao?” Tô Ngưng cũng là một người thông minh, một lần nữa ném lại vấn đề.

Thấy dáng vẻ không chịu từ bỏ như cũ, Tô Ngưng lại buông tay, kích cho anh một đòn cuối cùng: “Sau khi cô ấy về nước anh vẫn luôn lì lợm la li3m với cô ấy, cô ấy vì thấy phiền không chịu được nên mới bất lực đóng một vở kịch tình hư ý giả với anh.”

Đôi mắt Phó Đình Viễn đỏ lại càng thêm đỏ, bàn tay buông thõng siết chặt thành nắm đấm.

Anh không muốn tin, nhưng lại không thể không tin.

Tô Ngưng đuổi người đi, nói: “Anh mau mau về đi, trời đông lạnh như vậy mà ăn mặc thế này ra ngoài coi chừng cảm.”

Phó Đình Viễn chua xót cười một tiếng: “Bị cảm thì có là gì chứ?”

Giờ anh như đã chết rồi, còn có tâm trạng để ý tới cảm hay không cảm nữa sao?

Tô Ngưng trừng mắt nhìn anh: “Không phải chứ? Mới vậy mà anh đã muốn chết muốn sống thế này sao?”

Chu Trường Ninh bỏ đi nhiều năm như vậy, chẳng thèm nhớ thương cô ấy dù chỉ một chút, mà cô ấy vẫn còn chưa đến mức muốn chết muốn sống thế này đâu.

Nói thật, nhìn dáng vẻ này của Phó Đình Viễn, Tô Ngưng cũng có chút khổ sở, cô ấy không đành lòng, vì thế lại chậm rãi nói: “Cầu xin anh đấy sếp Phó, mau quay về đi.”

Lúc này Phó Đình Viễn mới xoay người, nhưng Tô Ngưng lại thở dài nói: “Khoan khoan, để tôi đi thay bộ quần áo rồi đưa anh về.”

Tuy là bọn họ ở chung một tiểu khu, nhưng Tô Ngưng vẫn lo lắng anh hồn bay phách lạc đi trên đường lại xảy ra chuyện gì đó, vì thế đã khoác áo lông vũ dài đến mắt cá chân rồi đi ra cửa đưa Phó Đình Viễn về nhà.

Nhưng để tránh gây hiểu lầm, Tô Ngưng đi chậm theo phía sau Phó Đình Viễn, hai người vẫn cách nhau một khoảng tầm mười bước.

Nếu cô ấy và Phó Đình Viễn nổ ra scandal nào đó, thì đúng là chủ đề nóng cho phóng viên các phương tiện truyền thông, cái gì mà nữ diễn viên nổi tiếng cạy góc tường nhà bạn thân, vậy thì quả là quá đen đủi.

Đương nhiên, cô ấy tuyệt đối sẽ không để người khác bắt được nhược điểm này.

Vất vả lắm mới đưa được lão phật gia về đến nhà, nhìn Phó Đình Viễn bước vào cửa Tô Ngưng mới dám thở phào một hơi.

Trên đường trở về, chiếc áo lông vũ quấn quanh người cô ấy, tiếng thở dài vang lên, chứng kiến chuyện của Phó Đình Viễn và Du Ân, cô ấy lại không kìm được lòng mà nghĩ tới bản thân mình.

Nếu sớm biết rằng yêu một người lại khổ như vậy, thì lúc trước cô ấy có chết cũng không đi trêu chọc cậu thiếu niên học giỏi lạnh lùng ít nói kia rồi.

Sau khi về đến nhà, Tô Ngưng gọi điện cho Du Ân, nói chuyện Phó Đình Viễn vừa mới tới tìm cô ấy.

“Cảm ơn.” Đầu dây bên kia, lời cảm ơn của Du Ân truyền tới: “Nếu không nhờ có cậu nói những lời đó, thì không chừng ngày mai anh ấy sẽ lại chạy tới tìm tớ, như vậy có lẽ anh ấy đã hoàn toàn hết hy vọng rồi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 830


Chương 830

Tô Ngưng đau lòng cực kỳ: “Tớ rất muốn ôm cậu một cái.”

Du Ân trầm mặc một chút, nhẹ giọng nói: “Giai đoạn đau đớn nhất này qua đi rồi, sau này anh ấy sẽ không đau lại thêm lần nào nữa.”

“Vậy đợi đến khi tin tức anh ta kết hôn với người phụ nữ khác được truyền ra ngoài? Đợi đến khi bọn họ sinh một trai một gái đủ nếp đủ tẻ rồi sống cuộc sống hạnh phúc bên nhau?” Tô Ngưng gằn từng câu từng chữ hỏi cô: “Cậu sẽ không cảm thấy đau lòng chứ?”

Tô Ngưng không muốn làm Du Ân đau, nhưng những lời cô ấy nói, sớm muộn gì Du Ân cũng phải đối mặt.

Nếu đã như vậy, chi bằng hôm nay hãy cùng nhau vượt qua tất cả những nỗi đau này đi rồi thôi.

Đôi mắt Du Ân ửng đô, mở miệng lên án cô ấy: “Vất vả lắm cảm xúc tớ mới bình ổn trở lại, cậu lại làm tớ sắp khóc đến nơi rồi.”

“Chính bản thân tớ cũng đã khóc.” Từ giọng nói của Tô Ngưng, có thể nghe ra cô ấy đang khóc nức nở: “Vừa mới đây thôi tớ nghĩ đến chuyện sau này Chu Trường Ninh sẽ thân mật khăng khít với người phụ nữ khác, tưởng tượng đến việc trong mắt anh ấy chỉ toàn hình bóng người phụ nữ khác chứ không có tớ, tớ lại đau lòng chết đi được.”

Du Ân cắn chặt môi mình.

Cô phải làm sao để không rơi vào cảnh như vậy?

Cảm giác đau đớn đến chết lặng.

Có lẽ là sau khi nổi khổ tâm thật sự trôi qua rồi, Tô Ngưng lại nói với vẻ oán hận: “Nếu anh ấy không trở lại, tớ sẽ giải nghệ, sau đó tới nước Mỹ tìm anh ấy! Tìm được anh ấy rồi tớ sẽ hỏi anh ấy một câu, xem anh ấy còn yêu tớ không, làm như vậy có lẽ còn tốt hơn việc cứ chờ đợi trong mòn mỏi thế này!”

“Cậu bình tĩnh một chút.” Du Ân vội vàng trấn an cô ấy: “Hiện giờ cậu đang trong thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, sao có thể nói giải nghệ là giải nghệ chứ? Chẳng phải cậu vẫn thường hay nói, chỉ có tiền mới mang lại cảm giác an toàn thôi hay sao?”

Du Ân không đồng tình với việc Tô Ngưng từ bỏ sự nghiệp của bản thân, bởi cô ấy đã phải trải qua một chặng đường chẳng dễ dàng gì, vất vả lắm mới có được danh tiếng và địa vị như hiện tại, nếu giờ giải nghệ thì sẽ chẳng còn gì nữa.

Trong giới giải trí này, nữ minh tinh trẻ tuổi xinh đẹp có rất nhiều, nếu sau này cô ấy hối hận muốn quay lại giới, thì khi ấy thị trường vốn đã không còn thuộc về cô ấy từ lâu rồi.

Cũng may Tô Ngưng là một người thông minh: “Được rồi được rồi, tớ chỉ xúc động quá nên nghĩ bồng bột chút thôi, đương nhiên tớ biết bản thân không thể tùy hứng, con mẹ nó, đặc biệt là còn cái đức hạnh chết tiệt đó nữa.”

Cô ấy không có gia thế hiển hách, không có ba mẹ quyền lực làm hậu thuẫn, cho nên cô ấy buộc phải thật giàu, cũng chính là để biến mình trở thành người giàu có trong truyền thuyết, như thế mới đủ tự tin đối mặt với ba mẹ Chu Trường Ninh.

Du Ân thở phào một hơi: “Cậu biết là tốt rồi.”

Nói thật, đúng là Du Ân đã lo lắng Tô Ngưng xúc động quá rồi lại đi tìm Chu Trường Ninh.

Tô Ngưng vốn là kiểu người dám yêu dám hận.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 831


Chương 831

Hai người nói thêm vài ba câu rồi cúp điện thoại, đêm nay Du Ân ngủ không ngon giấc, thậm chí cô còn nằm mơ thấy ác mộng.

Trong mơ cô thấy Phó Đình Viễn hung tợn siết chặt cổ cô, nhìn cô hỏi tại sao lại đối xử tàn nhẫn với anh như vậy, còn nói nếu cô đã vô tình như thế, anh cũng không ngại bóp ch3t cô.

Du Ân sợ tới mức bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Vì cơn ác mộng kinh hoàng này, Du Ân không hề ngủ ngon giấc, sáng hôm sau ngủ dậy, nhìn rõ là thiếu sức sống hẳn.

Sau bữa sáng, chị họ đến đón Du Ân, thấy tinh thần của cô không được tốt lắm nên đã ra tay sửa soạn trang điểm cho cô. Bình thường Du Ân chỉ trang điểm nhẹ nhàng tao nhã, kết quả dưới bàn tay phù phép của chị họ, cô đã được trang điểm theo kiểu sắc sảo lạnh lùng.

“Nếu đã quyết định vạch rõ quan hệ thì phải biểu hiện mạnh mẽ lên.” Người chị họ hài lòng nhìn cô em họ giống như đã thay đổi thành một người khác: “Chị nghĩ có lẽ hôm nay em không thể cười được, chi bằng trang điểm kiểu lạnh lùng đi, như vậy em sẽ không cần phải giả bộ tươi cười để hợp với kiểu trang điểm nhẹ nhàng nữa.”

Du Ân rất cảm động trước sự chăm sóc chu đáo của chị họ.

Thật ra trong nhà họ Diệp, từ bà cụ cho đến các anh chị em cùng thế hệ với Du Ân, mọi người đều không đồng ý với việc Du Ân và Phó Đình Viễn quay lại với nhau. Ngựa tốt không ăn lại cỏ cũ, huống chi giờ Du Ân đã là con gái của nhà họ Diệp.

Họ cũng rất chướng mắt với bố mẹ của Phó Đình Viễn, nhưng vì họ quá chiều chuộng Du Ân nên vẫn lựa chọn tôn trọng mọi quyết định của cô.

Trước đó Du Ân tái hợp với Phó Đình Viễn, họ tôn trọng cô, bây giờ cô đã quyết định cắt đứt hoàn toàn với Phó Đình Viễn, họ vẫn tôn trọng cô.

Nhưng lần này, họ thật lòng mừng cho cô.

Sau đó Du Ân lên đường đến địa điểm tổ chức sự kiện cùng với chị họ, ngay cửa đã chật cứng các phóng viên.

Du Ân bước xuống xe và đi trên thảm đỏ cùng chị họ, mặc dù người tổ chức sự kiện này là chị họ nhưng trong cuộc phỏng vấn, các phóng viên vẫn cố ý chuyển chủ đề sang Du Ân và Phó Đình Viễn.

Giờ Du Ân đã là con gái rượu của nhà họ Diệp, còn Phó Đình Viễn là một người mới trong giới kinh doanh, hai người còn đã từng kết hôn được ba năm, nói thế nào thì chủ đề này vẫn rất hấp dẫn.

Khi được phóng viên hỏi liệu có phải cô và Phó Đình Viễn sắp quay lại với nhau hay không, Du Ân lạnh lùng nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại với nhau. Ở giai đoạn này, tôi chỉ muốn tập trung vào công việc.”

Người phóng viên khó hiểu nói: “Nhưng thời gian trước sếp Phó bị thương, không phải cô vẫn ở bệnh viện chăm sóc cho anh ấy sao?”

“Thật ra lần đó anh ta bị thương là tại tôi, vì áy náy nên tôi mới chăm sóc anh ta.” Du Ân nói dối về chuyện Phó Đình Viễn bị tai nạn xe lần trước.

Phóng viên tiếc nuối hỏi: “Nói vậy, chuyện hai người quay lại với nhau chỉ là đùa giỡn ư?”

Du Ân không nói gì, vừa lúc chị họ ở bên cạnh giảng hoà, cô bèn xách váy lên rồi cúi đầu xuống đi theo chị họ vào hội trường.

Tin tức này chắc hẳn sẽ rất nóng hổi, con gái rượu của nhà họ Diệp phủ nhận chuyện quay lại với Phó Đình Viễn.

Nhưng không ai nghĩ rằng những bình luận bên dưới đều là:
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 832


Chương 832

Chúc sếp Phó theo đuổi vợ còng lưng nhé!

Chị gái uy vũ.

Tất cả đều hả hê trước sự bất hạnh của Phó Đình Viễn, thỉnh thoảng có một hai câu nói Du Ân không biết tốt xấu là ngay lập tức bị những bình luận ủng hộ Du Ân lấn át.

Có một điều mà mọi người vẫn chưa nghĩ ra, đó là có một tin tức khác về Du Ân đã nằm trong tin tức nóng hổi được mọi người tìm kiếm nhiều nhất, đó là quý cô nhà họ Diệp hắc hoá.

Blogger này đã phân tích cách trang điểm và ăn mặc của Du Ân trong ngày hôm nay, cuối cùng kết luận rằng Du Ân sẽ trở mặt hoàn toàn với Phó Đình Viễn và hắc hoá.

Người đó còn nói nữ chính trong bộ phim truyền hình sau khi hắc hoá đều trang điểm như thế, phía dưới còn có một đống bình luận phụ hoạ cho phân tích của blogger này, vì thế đã giúp tin tức này trở thành tin tức tìm kiếm nóng hổi.

Du Ân không nói nên lời khi nhìn thấy tin tức này, khả năng phân tích hình ảnh và nói chuyện của những người này quá lố rồi chăng?

Chỉ vì tinh thần của cô không tốt nên mới trang điểm kỹ càng, sao lại đọc thành ý khác được?

Thậm chí, có người còn nói rằng cô đã bị Phó Đình Viễn làm tổn thương sâu sắc nên đã hắc hoá muốn trả thù Phó Đình Viễn.

Du Ân trợn trắng cả mắt, nếu cô muốn hắc hoá thì phải hắc hoá từ lúc ly hôn rồi mới phải, có cần phải đợi đến giờ hay không?

Bên cạnh đó, giờ này lẽ ra người hắc hoá phải là Phó Đình Viễn mới phải.

Dù sao thì lần này cô mới là người nói những lời khó nghe…

Không hiểu vì sao, Du Ân không khỏi rùng mình khi nghĩ đến việc Phó Đình Viễn hắc hoá.

Phó Đình Viễn sẽ không thực sự bóp cổ cô như trong giấc mơ, phải không?

Theo nhịp độ giận dữ của anh mỗi khi tức giận, không nhận người thân, nói không chừng có thể làm ra những loại chuyện như vậy lắm.

Phó Đình Viễn đang ở Giang Thành xa xôi nhưng cũng vẫn biết được tin tức, sau khi trở về nhà vào đêm hôm trước, nửa đêm đã lén uống rượu một mình say đến mức bất tỉnh nhân sự.

Ông cụ đọc tin tức, gọi điện thoại lại không có ai nghe nên đành phải nhờ Hứa Hàng tới tận cửa tìm.

Hứa Hàng ngửi thấy mùi rượu trong phòng, liếc nhìn Phó Đình Viễn đêm qua mặc nguyên quần áo như thế ngủ trên ghế sô pha, không khỏi nhíu mày hỏi: “Hai người đang làm cái trò gì vậy, không phải thời gian trước vẫn rất tốt sao?”

Phó Đình Viễn không có ý định ngồi dậy, anh lấy mu bàn tay che mắt để cản ánh nắng, khàn giọng ném cho Hứa Hàng một câu: “Không biết.”

“Chẳng biết trong lòng mấy người phụ nữ đang nghĩ gì nữa?” Tâm trạng của Hứa Hàng cũng tồi tệ không kém.

Ngày đó, anh ta đã rất thân thiết với Tống Nghênh, anh ta cho rằng lần này cuối cùng mình cũng đã giữ chân được người ta, nào ngờ cô ấy lại từ chức, thậm chí bặt vô âm tín.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 833


Chương 833

Anh ta đã liên lạc với Du Ân, nhưng Du Ân nói mình cũng không biết Tống Nghênh đã đi đâu.

Lúc trước, Chu Mi kiên quyết bỏ con của Dịch Thận Chi để chuyển đến phía Nam, giờ Tống Nghênh lại mất tích.

Du Ân, người vốn luôn hiền lành, nay lại trở nên tàn nhẫn hơn, tuyên bố trước công chúng rằng cô sẽ không quay lại với Phó Đình Viễn.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Ai ai cũng khiến người ta phải lo lắng.

Bọn họ rất công bằng, giống như đã bàn bạc hết rồi, trong năm này sẽ khiến cho mỗi người bọn họ không ai được sống yên ổn.

Phó Đình Viễn trở mình và quay mặt vào ghế sô pha, anh vẫn chưa hồi phục sau trận đả kích tối qua, anh không có tâm trạng để trò chuyện với Hứa Hàng: “Nếu cậu không còn chuyện gì nữa thì về đi.”

Hứa Hàng nhớ tới mục đích đến thăm của mình: “Ông nội cậu gọi điện thoại không được nên bảo tôi tới gặp cậu.”

Lúc này Phó Đình Viễn mới chú ý tới điện thoại, chắc là tối qua điện thoại hết pin.

Còn về tại sao hết pin là do tối qua anh say, đã liên tục gọi cho Du Ân.

Anh biết mình không thể gọi được nhưng vẫn ngoan cố gọi cho đến khi điện thoại hết pin, anh ngủ quên lúc nào không hay.

Anh lẩm bẩm: “Lát nữa tôi sẽ gọi cho ông.”

Hứa Hàng đứng dậy định an ủi Phó Đình Viễn vài câu, nhưng sau đó nhận thấy mình cũng không khá hơn Phó Đình Viễn là bao nên xoay người đi mất.

Phó Đình Viễn còn đỡ, ít nhất anh còn biết Du Ân đang ở đâu.

Nhưng còn anh ta thì sao? Không thể liên lạc được với Tống Nghênh, cho dù có lời muốn nói thì cũng chẳng tìm được người ta để nói.

Đến bây giờ anh ta mới phát hiện ra trước đây anh ta không hiểu Tống Nghênh, giờ cũng không hiểu.

Tống Nghênh vừa bỏ đi, anh ta không biết phải tìm cô ấy ở đâu.

Sau khi Hứa Hàng đi khỏi, Phó Đình Viễn ngồi trên ghế sô pha một lúc, sau đó đứng dậy cầm điện thoại đi sạc pin, gọi điện cho ông cụ nói rằng anh vẫn ổn.

Sau khi cúp điện thoại, anh nhìn lướt qua tin tức trên điện thoại di động, nhìn thoáng qua vẻ mặt lạnh lùng của Du Ân, đã thế cô lại còn nói chưa bao giờ nghĩ sẽ hợp lại với anh, lồng ngu anh quặn thắt, suýt chút nữa đã bị tức chết.

Tô Ngưng nhanh chóng tìm ra chỗ ở của Ngô Mẫn, lập tức báo với Du Ân, Tô Ngưng đề nghị trên điện thoại: “Sắp đến giao thừa rồi, sao không đợi sang năm mới hãy xử lý những phiền phức này?”

“Không.” Giọng điệu của Du Ân rất dứt khoát: “Không, tớ phải lợi dụng dịp tết nguyên đán này, mọi người ở nhà không làm gì để đăng những vụ tai tiếng của Tử Dạ lên, như vậy sẽ gây được sự chú ý rất cao.”

Tô Ngưng vừa nghĩ, quả nhiên là như vậy.

Giao thừa, mọi người đều ở nhà, ngọn lửa nhiều chuyện trong lòng mỗi người sẽ càng bùng cháy mạnh hơn, lúc này lại nổ ra vụ tai tiếng của Tử Dạ, e rằng cả nước sẽ biết có một kẻ đê tiện và nhân vật phản diện vô liêm sỉ như vậy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 834


Chương 834

“Được đó, Du Ân, cậu giỏi lắm.” Tô Ngưng cười tít mắt, cô ấy thích nhất là nhìn những kẻ có ý đồ xấu bị tóm gọn.

Du Ân nói: “Không phải cô ta luôn muốn dùng mạng xã hội để ép chết tớ à, lần này tớ sẽ tặng lại cho cô ta một món quà tương tự.”

Tô Ngưng trả lời: “Tớ sẽ gửi số điện thoại của Ngô Mẫn cho cậu ngay.”

“Ừ.”

Khi Du Ân có được số điện thoại của Ngô Mẫn, cô lập tức liên lạc với cô ta, Ngô Mẫn lặng người hồi lâu khi nghe cô tự giới thiệu mình là Du Ân.

Ngoài sự ngạc nhiên, còn có sự chột dạ: “Cô, cô tìm tôi có chuyện gì à?”

Du Ân nói thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn hợp tác với cô một chuyện.”

“Tôi muốn có bằng chứng về những chuyện xấu mà Tử Dạ đã làm trong những năm qua. Nếu cô có thể giao nó cho tôi, tôi cũng sẽ cho cô một cơ hội được làm việc trong giới biên kịch.”

Ngô Mẫn ngạc nhiên: “Cô muốn vạch trần cô ta à?”

“Ừ.” Du Ân không hề giấu giếm.

Hai người Ngô Mẫn và Tử Dạ đã trở mặt, Du Ân đã hỏi rõ chuyện này trước, hơn nữa theo như cô biết, Ngô Mẫn đã bất mãn với Tử Dạ từ lâu, cho nên cô tin chắc lần này Ngô Mẫn sẽ về phe cô.

Ngô Mẫn hiểu ra: “Giờ cô ta vẫn còn cắn chặt cô không chịu thả à?”

Du Ân: “Đúng vậy, tôi đã chịu đựng đủ rồi, giờ tôi muốn phản kích.”

“Cũng phải, nếu ai ngáng đường cô ta mà bị cô ta để mắt tới thì thật là xui xẻo tám đời.” Giọng điệu của Ngô Mẫn đầy khinh thường khi nhắc đến Tử Dạ: “Cô ta chính là như vậy, không bao giờ chấp nhận được cảnh người khác tốt hơn mình.”

Sau khi Ngô Mẫn nói xong, cô ta dừng lại, rồi nghiêm túc nói: “Tôi có thể hợp tác với cô, nhưng không phải vì tôi muốn có cơ hội làm việc.”

Du Ân thong thả hỏi: “Vậy cô muốn gì?”

“Tôi ở bên cạnh Tử Dạ nhiều năm như vậy, mọi người đều đã cột tôi với cô ta từ lâu, cho dù quay lại giới biên kịch, phỏng chừng sau lưng cũng sẽ bị người ta bài xích.” Ngô Mẫn cũng rất thật thà: “Vì vậy, tôi chỉ muốn có một khoản tiền, tôi sẽ bỏ nghề biên kịch, trở về quê để tìm một công việc và cuộc sống khác.”

“Được, tôi đồng ý.” Du Ân trả lời rất vui vẻ, hơn nữa cũng không hỏi Ngô Mẫn cần bao nhiêu tiền.

Theo Du Ân, có thể giải quyết vấn đề này bằng tiền sẽ tốt hơn nhiều so với việc giới thiệu Ngô Mẫn đến làm việc trong giới biên kịch. Ngô Mẫn này cũng coi như sáng suốt.

Ngô Mẫn tò mò hỏi: “Cô không hỏi xem tôi muốn lấy bao nhiêu tiền à?”

Du Ân nhẹ nhàng đáp: “Tôi nghĩ cô là một người sáng suốt, cô sẽ không tham lam đâu.”

“Cảm ơn cô đã đánh giá tôi cao như vậy, tôi cũng không định lấy nhiều lắm, năm mươi vạn là được rồi, đủ để tôi mua một căn nhà ở quê.” Chút tiền ấy đối với Du Ân và nhà họ Diệp mà nói, căn bản không tính là gì cả.

“Được.” Du Ân đồng ý.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 835


Chương 835

Đừng nói là năm mươi vạn, cho dù một trăm vạn hay hai trăm vạn, Du Ân vẫn sẽ cho.

Bây giờ cô chỉ muốn giải quyết dứt điểm người đàn bà vô liêm sỉ Tử Dạ, không để cho cô ta tiếp tục gây sóng gió nữa.

Ngô Mẫn nói: “Vậy tôi sẽ chuẩn bị bằng chứng trước, xem thử tìm được bao nhiêu, chuẩn bị xong, tôi sẽ gửi cho cô xem.”

Đang định cúp điện thoại, Ngô Mẫn lại nói: “Du Ân, nếu cô phản kích sớm thì cô ta đã không dám kiêu ngạo như thế.”

Du Ân cười cười, không nói gì rồi cúp điện thoại.

Không phải trước kia cô luôn muốn khoan dung độ lượng cho người khác sao, nhưng cô không ngờ lại có người không biết xấu hổ như vậy.

Du Ân không ngờ Ngô Mẫn đã sắp xếp bằng chứng rất nhanh và gửi cho cô ngay trong đêm hôm đó.

Ngô Mẫn tự giễu mình trên điện thoại và nói: “Tôi cũng muốn mau chóng vạch trần cô ta. Trong những năm qua, cô ta đã đánh đập và mắng chửi tôi, hoàn toàn coi tôi như một người hầu.”

“Dù gì tôi cũng đã tốt nghiệp khoa tiếng Trung của đại học chính quy. Ban đầu tôi đi theo cô ta với mong muốn có thể tạo nên một chút công danh trong giới biên kịch, nào ngờ toàn đi theo cô ta làm chuyện xấu.”

Lúc đầu Tử Dạ nhờ bộ phim cổ trang kia đã trở thành một nhà biên kịch nổi tiếng, Ngô Mẫn vừa tốt nghiệp đại học, vì danh tiếng của Tử Dạ mà đã trở thành trợ lý của cô ta, nào ngờ cô ta lại xấu tính như thế, Ngô Mẫn muốn bỏ đi cũng không cam lòng, vì vậy đã chôn giấu nỗi oán hận trong lòng lại.

Bây giờ cuối cùng mọi thứ đã kết thúc.

Du Ân ngồi trước máy tính và mở email của Ngô Mẫn: “Tôi xem xong sẽ liên lạc với cô ngay.”

“Được.”

Tử Dạ đã nổi tiếng cách đây năm sáu năm, Ngô Mẫn đã theo cô ta suốt bốn năm, đã liệt kê tất cả những điều tai tiếng mà Tử Dạ đã làm trong những năm qua theo dòng thời gian. Mặc dù có những chuyện Ngô Mẫn không nhớ hoặc không có chứng cớ nhưng chỉ cần bản ghi chép này, cũng đủ để cho Tử Dạ ô uế danh tiếng rồi.

Thứ nhất, bốn năm trước, bộ phim truyền hình thứ hai do Tử Dạ viết kịch bản sắp được phát sóng, cô ta cố tình mua chuộc một nhóm người trên mạng để rêu rao ác ý rằng một bộ phim cổ trang nổi tiếng đã ăn cắp ý tưởng của cô ta. Kết quả đối phương đã phản kích nhưng cô ta vẫn thành công kiếm được một làn sóng lưu lượng cho bộ phim thứ hai của mình.

Nhưng cuối cùng bộ phim đó cũng bị rớt hạng thảm hại, trong thời gian đó, ngày nào cô ta cũng mắng tôi, trách tôi không mua chuộc đủ đám người trên mạng nên phim của cô ta mới thất bại.

Chẳng lẽ không phải do năng lực của cô ta không đủ nên mới biên kịch ra một bộ phim dở, mới bị thất bại hay sao?

Tử Dạ nổi điên mắng chửi mọi người với đủ loại từ ngữ khó nghe.

Thứ hai, cách đây ba năm, một nữ diễn viên nổi tiếng đã công khai bày tỏ thích Chung Văn Thành, Tử Dạ đã mua chuộc đám người trên mạng đặt điều ác ý với nữ diễn viên kia, nói rằng cô ấy có đời tư lộn xộn, thậm chí còn nói cô ấy bị nhiễm HIV, ăn cắp tài khoản trên mạng của cô ấy khiến cô ấy buộc phải rút lui khỏi giới giải trí.

Kèm theo đó là bản nháp do Tử Dạ viết ra để bôi nhọ nữ diễn viên kia, nói ra thật mỉa mai, mấy năm nay, ngoại trừ bản viết bôi nhọ nữ diễn viên kia là do Tử Dạ viết thì tất cả đều là do trợ lý viết thay.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 836


Chương 836

Thứ ba, vì ghen tị với việc Du Ân giành được quyền viết kịch bản của Truyền Kỳ Dung Phi, Tử Dạ đã chủ động liên lạc với cha con Du Thế Quần, bảo hai kẻ đó ra mặt vu khống Du Ân không phụng dưỡng người già.

Đính kèm là ảnh chụp màn hình của nhiều văn bản và bản ghi âm của cha con Du Thế Quần.

Điều cuối cùng, Ngô Mẫn cũng viết một đoạn nói nếu có tin tức tiêu cực nào về cô Du Ân gần đây, xin mọi người đừng tin, vì chắc chắn là Tử Dạ cố tình bôi đen sau lưng cô.

Những lời sau cùng khiến Du Ân cảm thấy rất quý giá, cứ như vậy, sau này cho dù đám người xấu có tuôn ra những chuyện về thân thế của cô thì mọi người cũng sẽ không còn tin nữa.

“Bằng chứng cô đưa ra rất phong phú, đủ để giáng một đòn g**t ch*t Tử Dạ rồi.” Du Ân đặc biệt cảm ơn Ngô Mẫn: “Ngoài ra, cảm ơn cô đã viết đoạn cuối như vậy.”

Ngô Mẫn không để bụng: “Khách sáo gì chứ, tôi đã cầm tiền của cô rồi, cũng nên cho cô một ít lợi ích chứ.”

Du Ân đang nói chuyện điện thoại với Ngô Mẫn thì một cuộc gọi khác gọi đến điện thoại di động của cô.

Theo Diệp Văn nói, dãy số kia chính là của Bạch Thanh Thanh, Du Ân vẫn luôn từ chối nhận, nhưng giờ cô nghĩ mình có thể nhận cuộc gọi đó.

“Tôi trả lời điện thoại đã, khi nào gửi thì tôi sẽ thông báo cho cô biết.” Du Ân dặn dò Ngô Mẫn.

Ngô Mẫn đáp lại, Du Ân cúp điện thoại, bình tĩnh trả lời cuộc gọi của Bạch Thanh Thanh.

“Du Ân, chuyện xảy ra đêm đó đều là lỗi của tôi. Tôi trịnh trọng xin lỗi cô. Chúng ta có thể làm lành với nhau được không?” Bạch Thanh Thanh vẫn giữ thái độ khiêm tốn trên điện thoại: “Tôi không muốn trở thành nhân vật nữ thứ chính nữa, tôi chỉ mong cô và thầy Diệp đừng so đo chuyện này.”

Nhìn thấy Thiệu Kinh thật sự sắp cắt đứt hoàn toàn với mình, cuối cùng Bạch Thanh Thanh đã biết sợ.

Thiệu Kinh đã để lại biệt thự họ đang sống cho cô ta, rồi tự mình dọn ra ở riêng.

Bạch Thanh Thanh cũng nghe tin Thiệu Kinh định ra nước ngoài tìm vợ con trong dịp tết nguyên đán này, cô ta vừa lo lắng vừa tức giận.

Rơi vào bước đường cùng nên cô ta mới tỏ ra yếu đuối với Du Ân, cô ta nghĩ rằng chỉ cần Du Ân và Diệp Văn tha thứ cho cô ta, vậy thì Thiệu Kinh cũng sẽ không bỏ rơi cô ta.

Chắc chắn bộ phim truyền hình “Anh muốn tìm em” sẽ nổi tiếng, tất nhiên Thiệu Kinh sẽ kiếm được bộn tiền.

Tuy cô ta luôn chê Thiệu Kinh già, nhưng hễ Thiệu Kinh có tiền, có tài nguyên gì đều cho cô ta.

Tuy nhiên, Du Ân không hề để ý đến những lời của Bạch Thanh Thanh, mà chỉ hỏi: “Tử Dạ có ở cạnh cô không?”

“Cái gì, cái gì Tử Dạ?” Bạch Thanh Thanh chột dạ nên ra sức phủ nhận: “Tôi không biết Tử Dạ gì cả.”

Chuyện đến nước này, Du Ân đã không muốn từ bỏ, bọn họ khiêu khích cô trước, giờ đã biết sợ thì lập tức xin lỗi cầu hoà, làm gì có chuyện dễ đến thế.

Hơn nữa, lời xin lỗi của Bạch Thanh Thanh chẳng chân thành chút nào.

Vì vậy cô tiếp tục hờ hững nói: “Nếu cô ta không ở bên cạnh cô thì nhờ cô chuyển lời đến cô ta giúp tôi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 837


Chương 837

“Trong buổi lễ mừng năm mới, tôi sẽ tặng cho cô ta một món quà, tôi tin chắc cô ta sẽ thích nó.”

“Du Ân!” Bạch Thanh Thanh không ngờ Du Ân lại như vậy, cô ta tức tối nghiến răng nói: “Đừng tưởng rằng chúng tôi không có chứng cớ thì không thể vạch trần cô, chẳng lẽ cô không biết có hình chụp à?”

“Được rồi, tôi chờ hình của mấy người.” Du Ân nói xong thì cúp điện thoại, không cho Bạch Thanh Thanh cơ hội nói gì nữa.

Sau đó Du Ân gọi cho Ngô Mẫn và yêu cầu cô ta đăng vụ vụ bê bối của Tử Dạ ngay lập tức.

Bạch Thanh Thanh tức giận suýt chết vì thái độ lạnh nhạt của Du Ân.

Cô ta đã ăn nói khép nép như vậy mà Du Ân vẫn không buông tha, Bạch Thanh Thanh ỷ vào mối quan hệ và nguồn tài nguyên của Thiệu Kinh nên đã kiêu ngạo trong giới giải trí suốt những năm qua, đã bao giờ chịu sự tức giận như thế này, cô ta hận không thể một nhát cắn chết Du Ân.

Cô ta quay qua nhìn Tử Dạ, bất mãn hỏi: “Sao cô ta biết chúng ta đang ở cùng nhau?”

Tử Dạ nói: “Tôi đã đi cùng chuyến bay với cô ta khi tôi đến Bắc Kinh, không ngờ cô ta lại đoán được chúng ta bắt tay hợp tác với nhau, cũng thông minh đó.”

Bạch Thanh Thanh khinh khỉnh hừ giọng, lại hỏi: “Cô ta nói tặng cho cô một món quà là có ý gì?”

Tử Dạ có dự cảm chẳng lành: “Tôi cũng không biết…”

Bạch Thanh Thanh cực kỳ khó chịu: “Cô mau nghĩ cách đi, chúng ta phải làm sao để bắt chẹt Du Ân đây? Chẳng phải cô nói đã nhờ người đến bệnh viện kiểm tra thân thể của Du Ân sao? Mãi mà vẫn chưa có kết quả là thế nào?”

Tử Dạ khó xử nói: “Loại chuyện này không dễ xử lý, để tôi thúc giục thêm.”

Tử Dạ nói xong liền đi gọi điện thoại, làm sao cô ta biết được khi có kết quả kiểm tra sức khỏe của Du Ân, Hứa Hàng đã ngăn chuyện này lại, anh ta đã giải thích trước cho những người có liên quan, chuyện này không thể tiết lộ cho công chúng nửa chữ, vậy làm sao Tử Dạ có thể tìm được.

Tử Dạ chưa kịp kết thúc cuộc điện thoại, cô ta đã nghe thấy Bạch Thanh Thanh hét lên đầy sợ hãi ở phía sau, cô ta vội vàng cúp điện thoại đi xem Bạch Thanh Thanh, thì thấy Bạch Thanh Thanh đang nhìn chằm chằm vào điện thoại mà hét lên: “Cô tiêu đời rồi, chúng ta tiêu đời rồi.”

“Sao vậy?” Tử Dạ giật lấy điện thoại di động của Bạch Thanh Thanh, nhìn thấy tài khoản của Ngô Mẫn đã đăng một bài báo lớn.

Tử Dạ mở nội dung ra, thấy trước mắt tối sầm, suýt nữa đã ngất xỉu, hơn nữa Ngô Mẫn cũng không hề che giấu tài khoản blogger, Ngô Mẫn đã liên hệ những tài khoản này không biết bao nhiêu lần, đương nhiên cô ta biết chúng có sức mạnh lớn như thế nào.

“Sao lại như vậy? Sao lại như vậy?” Tử Dạ lảo đảo ngã xuống sô pha.

Ngô Mẫn, sao Ngô Mẫn lại có thể vạch trần những chuyện mà Tử Dạ đã lén lút làm sau lưng người khác như thế?

Phải biết rằng vạch trần Tử Dạ cũng đồng nghĩa với việc vạch trần bản thân Ngô Mẫn, gọi là làm tổn thương đối phương một ngàn thì sẽ tổn hại mình tám trăm, Ngô Mẫn không dự định sẽ làm việc trong giới giải trí nữa ư?

Bao nhiêu năm qua Tử Dạ luôn làm việc vụng trộm sau lưng người khác, không ngờ hôm nay lại bị lật thuyền trong mương, lại bị người nhà bán đứng mình, lồng nguc Tử Dạ phập phồng dữ dội, vừa sợ vừa tức giận.

Bạch Thanh Thanh đi tới đi lui mấy lần trong phòng nói: “Đây chính là món quà mà Du Ân nói sẽ tặng cho cô phải không?”

Tử Dạ nắm chặt hai tay lại.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 838


Chương 838

Đúng vậy, đây chính là món quà mà Du Ân nói sẽ tặng cho cô ta.

Thảo nào vừa rồi Du Ân bình tĩnh nói chuyện điện thoại như vậy, thì ra cô đã ra tay trước rồi.

“Cô còn định vạch trần cô ta không có khả năng sinh đẻ, để mạng xã hội g**t ch*t cô ta, giờ thì hay rồi, cô ta đã vạch trần cô trước, người chết là cô thì có.” Bạch Thanh Thanh chỉ tay vào Tử Dạ gào thét.

“Cô xem đoạn văn cuối cùng kìa, nếu sau này còn có tin tức tiêu cực nào về Du Ân, tất cả đều là do cô làm, giờ chúng ta không thể nào bôi nhọ cô ta không có khả năng sinh con nữa rồi.”

“Tôi cũng đã bị cô hại chết rồi.”

Bạch Thanh Thanh sắp khóc.

Mấy ngày trước, Tử Dạ đã chủ động tới tìm cô ta, nói cô ta nắm trong tay nhược điểm của Du Ân, muốn hợp tác với cô ta đối phó với Du Ân.

Còn nói nếu bọn họ bắt chẹt được Du Ân thì cô ta có thể thuận lợi có được vai thứ chính trong bộ phim “Anh muốn tìm em”, đừng nói là thứ chính, ngay cả vai nữ chính còn được đề cử nữa là.

Đương nhiên, yêu cầu của Tử Dạ là phải giới thiệu kịch bản cho cô ta, lại còn là kịch bản do cô ta làm biên kịch chính.

Bạch Thanh Thanh đồng ý ngay lập tức, chỉ cần cô ta có thể tham gia diễn xuất trong bộ phim ấy, đến lúc đó nhất định cô ta sẽ nổi đình nổi đám, Tử Dạ muốn có kịch bản như thế nào mà chẳng được.

Đó là lý do tại sao Bạch Thanh Thanh lại nắm chắc mà gây hấn với Du Ân như vậy, kết quả hiện tại thảm hại, không những không lấy được vai diễn mà Thiệu Kinh còn không cần cô ta nữa rồi.

Bạch Thanh Thanh càng nghĩ càng tức giận, cô ta bước tới kéo Tử Dạ dậy: “Cô cút ngay cho tôi!”

Tử Dạ đang suy sụp thì bị Bạch Thanh Thanh bất ngờ kéo cô ta dậy, chưa kịp hoàn hồn thì đã bị Bạch Thanh Thanh túm lấy đẩy mạnh ra cửa.

“Này này, cô Bạch.” Tử Dạ trông thật thảm hại.

Cô ta vẫn còn đang đi dép lê của Bạch Thanh Thanh, lại còn chưa kịp mặc áo khoác.

Một lúc sau, Bạch Thanh Thanh nhanh chóng mở cửa, ném quần áo, giày dép, túi xách của cô ta ra, tức giận quát lên: “Cút ngay, cút ngay cho tôi!”

Tử Dạ bị giày và túi đập vào mặt, xấu hổ vô cùng.

Nhưng cô ta không còn cách nào khác là ngượng ngùng ăn mặc chỉnh tề và rời khỏi nơi ở của Bạch Thanh Thanh.

Lần này Du Ân phản công nhanh chóng, chính xác và tàn nhẫn, khiến cô ta hoàn toàn choáng váng, cô ta không thể tin được, nhưng buộc phải tin.

Ngô Mẫn dùng tên thật vạch trần sự thật về những việc làm xấu xa của Tử Dạ đã nhanh chóng lan truyền, trên mạng xã hội đều tràn ngập những lời lăng mạ và xúc phạm Tử Dạ.

Quần chúng ăn dưa không mắng không hả giận, người này có đạo đức ti tiện đến nỗi khiến người ta phải thay đổi tam quan.

Những đồng nghiệp trước đó đã bị Tử Dạ xúc phạm khi cô ta còn làm nhà văn trên mạng, họ cũng đứng ra buộc tội cô ta, nói rằng là tác giả trong cùng một trang web nhưng bất cứ ai có thành tích tốt hơn cô ta đều sẽ bị cô ta mua chuộc người đến bình luận nhục mạ người đó, đương nhiên đó đều là những tài khoản ảo.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 839


Chương 839

Nữ diễn viên bị Tử Dạ vu khống ác ý trước đó đã không hề khách sáo mà mời luật sư xử lý, sẽ không tiếc mọi thứ để khiến những kẻ vu khống mình bị pháp luật trừng trị.

Tử Dạ lảo đảo rời khỏi nơi ở của Bạch Thanh Thanh, tìm đại một khách sạn để ở.

Việc đầu tiên khi bước vào phòng, cô ta lấy điện thoại di động ra và gọi cho Ngô Mẫn.

“Cô điên rồi phải không? Cô còn muốn làm việc trong giới giải trí hay không hả?” Tử Dạ nghiến răng nghiến lợi.

Ngô Mẫn bình tĩnh trả lời: “Tôi thực sự không muốn làm việc trong giới giải trí này nữa.”

Tử Dạ nghẹn ngào không thốt nên lời, sau đó lại bắt nạt Ngô Mẫn: “Từ lúc cô mới tốt nghiệp đã làm việc trong giới giải trí, cô tưởng bỏ đi là sẽ tìm được công việc khác sao?”

“Tôi cảnh cáo cô, mau chóng xóa những nội dung đó ngay, nếu không tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng người khác.”

Ngô Mẫn cười một nụ cười vô vùng giễu cợt: “Phỉ báng? Tôi không phỉ báng, tôi nói đều là sự thật.”

“Còn nữa, cô nên lo chuyện cô phỉ báng người khác trước đã chứ? Ngôi sao lớn kia đã mời luật sư rồi đấy.” Ngô Mẫn lại cười nhạo: “Đúng rồi, giờ cô còn tiền để lên hầu toà với người ta không đấy?”

“Nghe nói văn mới của cô rớt giá thảm hại, nếu bây giờ có kiện cáo, có phải cô sẽ bán nhà xoay sở tiền hay không?”

Lời nhận xét của Ngô Mẫn suýt nữa khiến Tử Dạ ngất xỉu, cô ta luôn có thái độ cao ngạo với Ngô Mẫn, giờ phút này lại bị Ngô Mẫn chế giễu, thật tình cô ta chỉ muốn xé xác Ngô Mẫn thành trăm mảnh.

Mấy năm nay Ngô Mẫn bị Tử Dạ ức h**p, cô ta rất ấm ức nên giờ có cơ hội phản kích sẽ chẳng cần phải khách sáo làm gì: “Cô hãm hại sau lưng người khác như vậy, lại hòng dùng mạng xã hội g**t ch*t người khác, giờ cô lại bị mạng xã hội dìm chết rồi, cô thấy thế nào hả?”

Giọng điệu của Ngô Mẫn vui mừng khôn tả: “Tôi cảm thấy thực sự rất vui, đây gọi là quả báo đấy!”

“Sao cô không tự nhìn lại mình đi, một mụ già vừa béo vừa đê tiện như cô mà đòi Chung Văn Thành phải để ý đến mình cơ à? Lại còn đi ghen tị với người phụ nữ của anh ấy?”

“Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, đừng nói là Chung Văn Thành, ngay cả tôi nhìn thấy cô còn mắc ói nữa là.” Lời nói của Ngô Mẫn tràn đầy sự độc ác, nhưng đó đều là những lời nói thật lòng của cô ta.

Tử Dạ hét lên rồi cúp điện thoại.

Cô ta không thể nào nghe nổi nữa, có nghe tiếp cũng sẽ bị Ngô Mẫn chọc tức chết mà thôi.

Ngô Mẫn đã ở bên cạnh cô ta vài năm nên biết rõ lời nào là dễ đâm vào tim cô ta nhất.

Cô ta sợ nhất sẽ bị người khác chê cười vì khuôn mặt và thân hình mập mạp của mình, lại càng sợ người khác chê cười vì không biết tự lượng sức mình mà đi thích Chung Văn Thành…

Tử Dạ không dám nhìn vào điện thoại, bởi vì cô ta biết người trên mạng sẽ mắng cô ta đến chết mất.

Như Bạch Thanh Thanh và Ngô Mẫn đã nói, lần này cô ta sẽ bị mạng xã hội dìm chết.

Cô ta sẽ không thể ở trong giới biên kịch nữa, và ngay cả trong giới văn học trực tuyến cũng sẽ không dám dùng bút danh của mình để viết bất cứ điều gì nữa.

Những lời mắng nhiếc đối với Tử Dạ trên mạng không phải là những từ dễ nghe, thậm chí những nhà biên kịch nổi tiếng cũng lên tiếng tẩy chay cô ta, nói thẳng rằng ngành biên kịch sẽ không cho phép những kẻ đồi bại như vậy làm hỏng danh tiếng của họ, yêu cầu cô ta rời khỏi giới.
 
Back
Top Bottom