Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 800


Chương 800

Trên thế giới này, yêu mà không đến được với nhau không là gì, đau khổ nhất là hai người yêu sâu đậm nhưng lại không đến được với nhau.

Du Ân vừa chuẩn bị bữa sáng xong dọn ra thì bị Phó Đình Viễn kéo đi ra giữa sân: “Có quà cho em nè.”

Du Ân không thể hiểu, cô sợ anh sẽ tặng cô mấy món quà như tỏ tình bằng flycam các thứ.

Đến ngoài sân, cô vừa nhìn là thấy một con người tuyết.

Phó Đình Viễn lại còn đi lấy khăn cổ của mình tới, lại lấy kính râm đeo lên cho người tuyết, cũng có vài nét giống với khí chất con người, rất biết thưởng thức.

Du Ân kinh ngạc: “Đây là do anh đắp ư?”

“Ừ.”, Phó Đình Viễn thỏa mãn mà giới thiệu.

Du Ân đưa ra bình phẩm: “Khá đẹp.”

Nhưng nói xong lại cảm thấy khó xử, hình như anh tự đắp mình, anh tặng cho cô làm gì?

Quay đầu lại liếc anh một cái, cô xoay người đi vào nhà: “Cơm chín rồi.”

Phó Đình Viễn đi theo: “Em không thích à? Lát nữa anh đắp con khác cho em nhé?”

Du Ân từ chối: “Trời lạnh quá, em không muốn đắp.”

Thật ra cô không muốn làm chuyện lãng mạn thế này với anh.

Bản thân sức khoẻ của cô mà bà cụ Hàn còn nói là trông chờ vào số trời, sao cô dám để lại kí ức đẹp với anh như thế này?

Cảnh tượng càng ngọt ngào, sau này hồi ức của cô sẽ càng đắng cay.

Lúc ăn sáng Phó Đình Viễn vờ như vô ý nhìn lướt qua mục dự báo thời tiết, sau đó cau mày bất lực nói: “Trận tuyết này to lắm, đường cao tốc người ta chặn lại rồi, xem ra tối nay cháu vẫn phải tiếp tục ở lại đây một đêm.”

Bà cụ Hàn liếc nhẹ anh một cái, yên lặng ăn sáng không nói gì.

Anh cứ giả vờ tiếp đi, một thương nhân đi công tác nhiều như cơm bữa chả lẽ lại không có thói quen xem dự báo thời tiết mỗi ngày?

Bà không tin anh không biết mấy ngày này sẽ có tuyết lớn.

Rõ ràng là mượn nguyên nhân tuyết lớn để mặt dày ở lại đây.

Bà cụ Hàn không nói, Du Ân ngược lại rất suy sụp: “Cao tốc bị chặn á?”

Du Ân biết mấy ngày này sẽ có tuyết lớn, nhưng cô hoàn toàn bỏ qua chuyện cao tốc sẽ bị chặn, còn tưởng Phó Đình Viễn sẽ đi liền chiều nay.

Cô lấy điện thoại mình ra tra, cao tốc bị chặn thật.

Nghĩ tới việc mình còn phải ở chung với Phó Đình Viễn một ngày, cô bỗng thấy như ngồi trên đống lửa.

Bởi vì với thái độ bây giờ của Phó Đình Viễn, chắc chắn sẽ bám lấy cô, chỉ cần anh ra khách sạn ở thì cô cũng không cần khổ sở thế này.

Ăn sáng xong, phòng khám của bà cụ Hàn lại tiếp tục mở cửa làm việc, bà cụ Hàn bèn tới phòng khám.

Du Ân không nói lại Phó Đình Viễn, cuối cùng bị anh kéo ra sân đắp người tuyết.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 801


Chương 801

Giờ thì hay ho rồi, mỗi người tới phòng khám khám bệnh đều nhìn thấy một người đàn ông cao lớn tuấn tú đang đắp người tuyết, hơn nữa anh còn cười rất dịu dàng với cô, thế là hàng xóm đôi bên đều biết bạn trai cô tới thăm cô.

Du Ân chỉ còn cách tự an ủi mình, xem như Phó Đình Viễn giúp mình chặn bớt mấy mối đào hoa rởm vậy, vừa hay cô cũng cần yên tĩnh.

Gần đến giờ trưa, Phó Đình Viễn đề nghị với Du Ân: “Cơm trưa để anh làm.”

Du Ân nhìn anh một cái, không nói gì.

Phó Đình Viễn nhìn ra sự hoài nghi trong sự yên lặng của cô: “Em nghĩ anh không làm được đúng không? Đáng tiếc là khoảng thời gian này ở Giang Thành hầu như ngày nào anh cũng xuống bếp.”

“Ngày nào anh cũng xuống bếp?”, Du Ân cảm thấy mặt trời mọc từ hướng tây còn dễ tin hơn.

“Làm cho ông ăn đấy.” Phó Đình Viễn biết cô không tin: “Sau khi ông bị bệnh thì nghiêm khắc lắm, ban đầu vừa xuất viện còn yêu cầu anh tối nào cũng phải ăn cơm với ông.”

“Sau đó biết anh học nấu ăn thì bắt đầu bắt anh nấu cơm, gần đây anh ở luôn chỗ của ông.”

Vẻ mặt Phó Đình Viễn như ra điều rất đau đầu, nhưng Du Ân biết ông cụ làm như thế là vì lo Phó Đình Viễn khoảng thời gian này tâm trạng xấu đi thì không chịu ăn uống đàng hoàng, vậy nên dùng cách này ép anh, đừng để ăn uống thất thường mà tổn hại sức khoẻ.

Ông cụ cũng có lòng.

Nhắc đến ông cụ, Du Ân vội vàng hỏi anh: “Sức khoẻ ông dạo này sao rồi?”

Phó Đình Viễn hừ một tiếng: “Em nhìn ông đối xử với anh như thế thì cũng phải biết ông khoẻ cỡ nào.”

Du Ân thấy anh bị ông cụ hành đến mức bây giờ nhắc tới ông thì đau hết cả đầu mà nhịn không được phải bật cười.

May mà bên cạnh anh còn có ông nội yêu thương bảo bọc anh như vậy, nếu không…

Nếu không cuộc đời anh phải cô đơn tới nhường nào chứ, đứa em gái gây chuyện tối ngày không còn nữa, lại có bố mẹ sống ích kỉ chỉ biết mỗi mình như thế.

Bỏ đi nụ hôn tối qua, Phó Đình Viễn sau đó vẫn xem như không làm gì quá đáng.

Tuy vẫn bám dính lấy cô không rời nửa bước nhưng đã không cố gắng thân mật với cô nữa.

Bởi vì không dám, sợ Du Ân thấy phiền thì trở mặt với anh.

Bà cụ Hàn thấy hết, nhất thời cũng hơi nóng ruột.

Hai người họ cứ giằng co qua lại như thế thì cũng không phải cách, dù gì bà cho Du Ân ổn định lại cơ thể một khoảng thời gian này có tác dụng hay không thì cần họ chung phòng mới biết được.

Nhưng bà phải nói thế nào với họ đây?

Khó quá mà.

Sau đó bà cụ Hàn dứt khoát tự an ủi mình rằng, thôi kệ đi, bồi bổ thêm một thời gian nữa rồi tính sau, dù gì qua tết Du Ân vẫn phải về đây ở tiếp.

Du Ân nói với bà rồi, ít nhất cô cũng phải ở đây đến khi viết xong kịch bản của “Anh muốn tìm anh”, bởi vì chỗ của bà yên tĩnh, chẳng ai làm phiền, cô lại dễ tìm được linh cảm.

Bà cụ Hàn nghĩ, đợi sau khi qua năm Du Ân quay lại, bà dành thời gian nói với Du Ân chuyện chung phòng này.

Đúng là khó nói thật, nhưng là một thầy thuốc, không nói lại không được.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 802


Chương 802

Phó Đình Viễn trước khi đi còn nói với Du Ân: “Trước khi sang năm anh tới đón em, tiễn em ra sân bay đi Bắc Kinh.”

Một tháng nữa thôi là sang năm rồi, cô phải về thủ đô tham gia đoàn viên nhà họ Diệp.

Anh không đến đón cô thì trước tết lại không được nhìn thấy cô nữa.

Du Ân từ chối: “Không cần đâu, em về Giang Thành một chuyến trước, tự em ngồi xe về cũng được.”

Dung Thanh Nghiêu mấy hôm trước có gọi cho cô, nói tìm cô có việc.

Du Ân hỏi chuyện gì Dung Thanh Nghiêu lại không nói, chỉ nói đợi khi nào cô về Giang Thành thì gặp mặt nói chuyện.

Vậy nên Du Ân tính trước khi về Bắc Kinh thì đến Giang Thành, gặp Dung Thanh Nghiêu một lần.

Dung Thanh Nghiêu là một nghệ sĩ mà cô rất thích, cô phải nể mặt anh ta lần này.

“Về Giang Thành có chuyện gì sao?” Phó Đình Viễn mong chờ được nghe cô nói cô về Giang Thành là vì muốn thăm anh.

Kết quả lại nghe cô nói: “Anh Dung có chuyện muốn nói thẳng với em.”

Sắc mặt Phó Đình Viễn sa sầm.

Nhắc đến Dung Thanh Nghiêu anh lại nổi điên, vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ vừa hận những tính từ mà cô dùng để hình dung Dung Thanh Nghiêu!

“Một Dung Thanh Nghiêu mà khiến em phải vất vả về Giang Thành một chuyến ư?”

Du Ân nói đỡ cho Dung Thanh Nghiêu: “Anh Dung có chuyện quan trọng muốn nói mới thế, nếu không thì làm gì phải đề nghị muốn gặp mặt em.”

“Gã đó thì có chuyện quan trọng gì?” Phó Đình Viễn bực mình nói xong thì bỗng dấy lên cảnh giác trong lòng, Dung Thanh Nghiêu… chắc không phải muốn tỏ tình với cô đấy chứ?

Nếu không anh sao ta không nói thẳng trong điện thoại?

Nghĩ tới đây, cả người Phó Đình Viễn khó chịu hẳn, về rồi anh phải tìm Dung Thanh Nghiêu nói cho ra nhẽ, anh ta tìm Du Ân nói chuyện thẳng mặt là muốn làm cái khỉ gì.

Mang theo một bụng ai oán, Phó Đình Viễn lái xe rời đi.

26 tháng chạp, Du Ân về Giang Thành, sửa soạn nhẹ nhàng rồi đi gặp Dung Thanh Nghiêu.

“Truyền kỳ Dung phi” vừa đóng máy mấy ngày trước, còn tung ra một đoạn cut ngắn.

Dung Thanh Nghiêu là phái thực lực miễn bàn, Tô Ngưng thì lại đẹp sắc nước hương trời, đoạn cut ngắn vừa tung ra, cả cộng đồng mạng bùng nổ.

Trước kia còn có người chê Tô Ngưng không hợp diễn nguyên phối vương phi yên tĩnh nhẹ nhàng, còn có người chê cô ấy không biết diễn, nhưng đoạn phim ngắn vừa rồi đã làm cho đám anh hùng bàn phím này ngơ ngác.

Bất kể là nhan sắc của diễn viên hay diễn xuất, mạch phim mạch truyện ra sao, đều khiến người ta mong đợi vô cùng, mọi người lũ lượt kéo nhau tới tài khoản chính thức của phim ủng hộ, giục phát sóng.

Phó Đình Viễn đã nói với cô từ trước, nói không chừng sang năm đầu xuân là được phát sóng.

Phó Đình Viễn thậm chí còn nói bộ phim này chắc chắn sẽ hot, bảo cô chuẩn bị lên nhận thưởng đi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 803


Chương 803

Du Ân làm gì ước ao xa xỉ sẽ được nhận thưởng đâu?

Cô chỉ mong bộ phim có tỷ lệ người xem cao là được.

Du Ân ngồi xuống trong quán cafe với Dung Thanh Nghiêu, Dung Thanh Nghiêu cười nói thẳng: “Diễn viên vào vai nữ chính cho phim mới đã xác định chưa?”

Du Ân kinh ngạc: “Anh muốn đề xuất nữ diễn viên với tôi à?”

Nói thật lòng Du Ân cũng khá mong chờ người mà Dung Thanh Nghiêu đề xuất, nữ phụ Tống Chước Chước của “truyền kỳ Dung Phi” là do anh ta đề xuất, cô ấy diễn phải gọi là làm sống dậy nhân vật này.

“Đúng là muốn đề xuất một người.” Dung Thanh Nghiêu không ngập ngừng gì: “Chỉ là thân phận của cô ấy có hơi đặc biệt.”

“Thân phận khá đặc biệt ư?” Du Ân càng tò mò hơn: “Vậy anh muốn đề cử ai…”

Dung Thanh Nghiêu kiên định đáp: “Vẫn là Tống Chước Chước.”

Du Ân hơi ngạc nhiên: “Tống Chước Chước ư?”

Lúc Du Ân đến thăm đoàn làm phim “Truyền kỳ Dung Phi” đã gặp Tống Chước Chước mấy lần, cô có ấn tượng rất tốt về Tống Chước Chước, bởi vì cô ấy làm việc rất chuyên nghiệp.

Hơn nữa cô cũng từng nghe Tô Ngưng nhắc đến, Tống Chước Chước là người vô cùng thú vị, lạc quan vui vẻ, luôn mang đến sức sống và niềm vui bất tận cho người khác.

Mặc dù Tống Chước Chước là sự lựa chọn rất tốt, nhưng cả hai lần Dung Thanh Nghiêu đều đề cử Tống Chước Chước, khiến Du Ân không khỏi cảm thấy giữa Dung Thanh Nghiêu và Tống Chước Chước có chút gì đó.

Dung Thanh Nghiêu nhìn thấu tâm tư của cô nên nói tiếp: “Bởi vì tôi vẫn đề cử cô ấy, nên cần phải đến gặp cô để nói chuyện, bằng không có những lời nếu không nói rõ ra, sẽ khiến người khác hiểu lầm rằng, tôi xuất phát từ tư tình mới đề cử cô ấy.”

“Xuất phát từ tư tình ư?” Du Ân cũng không biết tại sao, bây giờ sự chú ý của cô đều bị nghiêng về phía bên này.

Dung Thanh Nghiêu có tư tình với Tống Chước Chước ư?

Cô nhớ lại dáng vẻ xinh đẹp của Tống Chước Chước, rồi lại nhìn người đàn ông điển trai ở trước mặt, cảm thấy khó mà tưởng tượng được.

Dung Thanh Nghiêu nhướng mày nói: “Sao thế? Sếp Phó không nói cho cô biết về mối quan hệ giữa tôi và Tống Chước Chước à?”

Vài ngày trước, trong bữa tiệc đóng máy của “Truyền kỳ Dung Phi”, Phó Đình Viễn đã gọi anh ta ra ngoài, dáng vẻ ghen tuông chất vấn anh ta rằng, anh ta tìm Du Ân để nói chuyện gì.

Anh ta còn chưa kịp trả lời, Phó Đình Viễn lại hỏi anh ta định theo đuổi Du Ân đúng không.

Anh ta liền bật cười, Phó Đình Viễn đúng là quan tâm ắt sẽ bị loạn, anh nhìn thấy anh ta có ý với Du Ân ở chỗ nào thế?

Thế là anh ta kiên nhẫn giải thích với Phó Đình Viễn về lý do mình đến tìm Du Ân, rồi chủ động nói rõ mối quan hệ giữa mình và Tống Chước Chước, để sau này Phó Đình Viễn khỏi phải ghen tuông nữa.

Anh ta tưởng Phó Đình Viễn đã nói mấy chuyện này với Du Ân rồi, nhưng bây giờ nhìn thấy gương mặt tràn đầy tò mò của Du Ân, có lẽ Phó Đình Viễn vẫn chưa nói ra.

Cũng đúng, Phó Đình Viễn sẽ cảm thấy xấu hổ khi nói ra chuyện anh đến tìm mình để ghen tuông.

Du Ân lắc đầu đáp: “Anh ấy không có nói.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 804


Chương 804

Phó Đình Viễn chưa bao giờ nói chuyện này với cô, gần đến cuối năm, anh cực kỳ bận rộn, ngay cả chuyện đến thị trấn nhỏ đón cô cũng giao cho Chu Nam, thậm chí hôm nay cô đã đến Giang Thành rồi nhưng vẫn chưa gặp mặt anh.

Dung Thanh Nghiêu đã hiểu rõ, nên giải thích đơn giản: “Tôi đã kết hôn với Tống Chước Chước rồi.”

“Kết hôn ư?” Trước giờ Du Ân luôn là người bình tĩnh, nhưng lần này cô thật sự không thể quản được biểu cảm của mình, ngạc nhiên đến nỗi suýt rớt tròng mắt ra ngoài.

Bọn họ không phải là đôi nam nữ đang hẹn hò, cũng chẳng phải đính hôn, mà là bọn họ đã kết hôn?

“Ừm.” Sự ngạc nhiên của Du Ân nằm trong tầm dự đoán của Dung Thanh Nghiêu, nên sau khi đáp lại, anh ta đã chỉ vào chiếc nhẫn trên ngón áp út bên tay trái của mình cho Du Ân xem.

Du Ân liếc nhìn chiếc nhẫn đó rồi từ từ hoàn hồn lại, lúc nãy cô cũng nhìn thấy trên tay Dung Thanh Nghiêu có đeo một chiếc nhẫn, nhưng cô hoàn toàn không nghĩ đến phương diện kết hôn kia.

Trong giới, Dung Thanh Nghiêu cũng giống như Chung Văn Thành, trước giờ luôn nói không với scandal.

Nhiều người xuất phát từ ác ý, thậm chí còn nói bọn họ thích đàn ông, thật ra bọn họ chỉ đang giữ mình trong sạch mà thôi.

Trên đời này, đa số đàn ông đều đã có người yêu khi ở độ tuổi nên yêu đương và kết hôn, nhưng có một số đàn ông, trong thâm tâm bọn họ không muốn tạm bợ, nếu không gặp được người mình thật sự thích, bọn họ thà sống cô đơn mãi như thế.

Du Ân cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm để đè nén sự ngạc nhiên, bây giờ mới vội nói: “Chúc mừng anh.”

“Cảm ơn cô.” Dung Thanh Nghiêu mỉm cười đáp.

Du Ân quay lại chủ đề chính: “Vì thế cho dù hai người đã là vợ chồng, nhưng anh đề cử cô ấy cũng chỉ vì cô ấy phù hợp với vai diễn thôi đúng không?”

“Đúng vậy.” Dung Thanh Nghiêu nghiêm túc nói: “Tôi tin rằng, có lẽ cô cũng biết, tôi không phải là hạng người làm việc thiên tư.”

“Ừm.” Du Ân khẽ gật đầu, cô tin vào nhân phẩm của Dung Thanh Nghiêu.

“Tôi đã đọc cuốn sách mới của thầy Diệp rất nhiều lần, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy cô ấy thích hợp với vai nữ chính. Trước đây cô ấy đã từng diễn đủ loại nhân vật nhỏ tuyến mười tám, năng lực đồng cảm rất mạnh, tiềm lực vô hạn.”

“Tất nhiên, tôi cũng chỉ đề cử như thế, còn việc có sử dụng cô ấy hay không thì cô hãy bàn bạc với thầy Diệp, đạo diễn và nhà đầu tư rồi hẵng quyết định.”

Dung Thanh Nghiêu không ra sức đề cử Tống Chước Chước, mà thay vào đó nói: “Sở dĩ hôm nay tôi hẹn cô ra ngoài là để trịnh trọng cảm ơn cô.”

“Anh cảm ơn tôi ư?” Du Ân khó hiểu.

Hình như cô chưa từng giúp đỡ Dung Thanh Nghiêu chuyện gì cả, trước đây cô đề cử anh ta đóng vai nam chính trong “Truyền kỳ Dung Phi” cũng vì anh ta thích hợp.

Dung Thanh Nghiêu lắc đầu cười nói: “Tôi rất cảm ơn cô đã đề cử tôi vào vai Duệ Vương, mặc dù bộ phim vẫn chưa phát sóng, nhưng dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của tôi, vai diễn này sẽ rất hot, đưa tôi l3n đỉnh cao trong sự nghiệp diễn xuất của tôi.”

Du Ân khẽ nhíu mày, đưa anh ta l3n đỉnh cao trong sự nghiệp diễn xuất của anh ta?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 805


Chương 805

Dung Thanh Nghiêu chỉ mới ngoài ba mươi tuổi, nếu bây giờ nói đỉnh cao thì không được ổn thỏa cho lắm.

Trừ phi…

Trừ phi anh ta muốn giải nghệ.

Nghĩ đến đây, Du Ân không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Anh định rút lui khỏi giới giải trí ư?”

“Đúng vậy.” Dung Thanh Nghiêu cũng không giấu giếm: “Tương lai cô ấy sẽ tỏa sáng rực rỡ, nếu cả hai chúng tôi cùng ở trong giới sẽ không được ổn thỏa cho lắm.” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nếu cả hai vợ chồng cùng làm diễn viên, liên tục xuất hiện trước mặt công chúng, lâu dần sẽ khiến thẩm mỹ của công chúng mệt mỏi và chán nản, vì thế phải có một bên ra sức khiêm tốn sẽ tốt hơn.”

“Hai người đã quen nhau lâu chưa? Anh làm vậy là vì thành tựu của cô ấy sao?” Du Ân càng ngạc nhiên hơn, nói cách khác, Dung Thanh Nghiêu rút lui là vì thành tựu của Tống Chước Chước.

Dung Thanh Nghiêu ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp: “Mối quan hệ giữa tôi và cô ấy hơi phức tạp, nhưng lúc tôi đề cử cô ấy đóng vai nữ hai trong “Truyền kỳ Dung Phi”, quả thật chỉ mới quen cô ấy chưa được bao lâu, nhưng chuyện tình cảm đâu liên quan gì đến việc quen lâu hay chưa.”

“Nếu tôi đã xác định cô ấy là người định mệnh của mình, vậy thì tôi phải nhanh chóng ra tay, cưới cô ấy về để giữ gìn.”

Du Ân bị câu nói cuối cùng của Dung Thanh Nghiêu chọc cười, cô thật sự không ngờ trước giờ Dung Thanh Nghiêu luôn thanh tao như ngọc, lại có mặt khói lửa như thế.

Cô mỉm cười nói với Dung Thanh Nghiêu: “Tôi sẽ cân nhắc đến cô ấy.”

“Cảm ơn.” Dung Thanh Nghiêu cảm ơn, sau một hồi ngẫm nghĩ, anh ta lại lên tiếng nhờ vả: “Nhưng tôi vẫn mong cô hãy giúp tôi giữ bí mật chuyện tôi đến tìm cô để đề cử cô ấy, đừng nói cho cô ấy biết.”

Dung Thanh Nghiêu rất bất đắc dĩ than thở: “Cô nói thử xem cô ấy làm việc có chuyên nghiệp không, cô ấy bất khuất không chịu từ bỏ giới này, nhưng lại không tìm đến cô để giành lấy vai nữ chính này.”

“Tôi hỏi cô ấy tại sao, cô ấy bảo cô ấy không xứng.”

“Cô ấy còn bảo mình từ tuyến mười tám được diễn vai nữ hai trong “Truyền kỳ Dung Phi” đã cảm thấy khó mà tin nổi rồi. Cô ấy không thể tranh giành vai nữ chính, bởi vì cô ấy không làm được, cũng không xứng đáng.”

Du Ân càng cười vui vẻ, đúng như những gì Tô Ngưng đã nói, Tống Chước Chước này vừa thú vị vừa đáng yêu.

“Vì thế tôi chỉ có thể đích thân đến tìm cô.” Dung Thanh Nghiêu bất đắc dĩ nhún vai nói.

“Tôi biết rồi, tôi sẽ giữ bí mật giúp anh.” Dứt lời, Du Ân liền ngước mắt lên, không ngờ lại nhìn thấy Phó Đình Viễn đang bước vào tiệm cà phê, gương mặt tươi cười nhanh chóng biến mất trong sự kinh ngạc.

Sao anh lại đến đây? Chẳng phải anh đang rất bận rộn sao?

“Em đang nói chuyện mà gì cười vui vẻ như vậy?” Phó Đình Viễn sải bước đi tới hỏi, cảm giác ghen tuông lại trào ra.

Dung Thanh Nghiêu chủ động đứng dậy chào tạm biệt: “Nếu việc chính đã bàn xong rồi, vậy tôi đi trước đây.”

Anh ta thật sự không biết Phó Đình Viễn bị gì nữa, rõ ràng anh đã biết anh ta là người đã kết hôn, vậy mà vẫn còn ghen tuông vô cớ.

Anh không sợ mình ghen tuông đến chết à?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 806


Chương 806

Sau khi Dung Thanh Nghiêu rời đi, Phó Đình Viễn ngồi vào chỗ của Dung Thanh Nghiêu, nhìn chằm chằm Du Ân lần nữa chất vấn: “Em mới nói chuyện gì với anh ta mà cười tươi như hoa vậy?”

Từ xa anh đã nhìn thấy gương mặt tươi cười của Du Ân qua tấm kính tiệm cà phê, ai dè anh vừa mới đi vào cô đã ngừng cười, trong lòng anh có thể thoải mái sao?

Du Ân nói thật: “Không có gì đâu, thầy Dung chỉ nói mấy chuyện thú vị về Tống Chước Chước thôi.”

“Thật không?” Vẻ mặt của Phó Đình Viễn hoàn toàn không tin lời cô nói.

Du Ân rất bất đắc dĩ, lườm anh nói: “Nếu không thì còn có thể vì chuyện gì? Chẳng lẽ là vì em vừa nhìn thấy thầy Dung đã cười tươi hoa à? Em đâu có mê trai đến thế.”

Du Ân cũng biết rõ anh hay ghen, nhưng không ngờ anh lại ghen tuông một cách vô cớ như vậy.

Anh có đầu óc không thế?

Nghĩ tới trước đó Phó Đình Viễn đã nói anh rất bận rộn, Du Ân liền ngước mắt lên nhìn anh hỏi: “Anh đã hết bận chưa?”

Phó Đình Viễn liếc nhìn cô, không trả lời.

Anh có thể nói, bởi vì anh không yên tâm để một mình cô đi gặp Dung Thanh Nghiêu, nên mới tranh thủ giữa hai cuộc họp để đi ra ngoài sao?

Cho dù Dung Thanh Nghiêu đã thanh minh rằng anh ta đã kết hôn, nhưng trong lòng anh vẫn rất khó chịu.

Du Ân vừa nhìn thấy dáng vẻ im lặng của anh thì biết anh vẫn chưa hết bận, nên khuyên nhủ: “Anh mau quay về làm việc đi, em sẽ đi thăm ông nội, rồi chiều nay quay về Bắc Kinh.”

Phó Đình Viễn tràn đầy đau khổ: “Em không định ở lại một đêm à?”

“Không cần đâu…” Dứt lời, Du Ân nhìn thấy sắc mặt của Phó Đình Viễn đã hoàn toàn lạnh lẽo, cô có thể cảm nhận được anh đang tức giận.

Nhưng cô đâu còn cách nào khác.

Mặc dù bây giờ cô đã chấp nhận để bà cụ Hàn điều trị cơ thể cho cô, nhưng có thể chữa khỏi hay không vẫn còn là ẩn số, rõ ràng hành động của anh là đang đợi cô.

Cô không muốn anh phải chờ đợi, làm lỡ anh.

Nếu có thể chữa khỏi, tất nhiên đó là chuyện tốt.

Nhưng nếu không chữa khỏi, quan hệ giữa cô và anh lại quay về điểm xuất phát.

Vì thế cô không thể tiếp tục mập mờ với anh, lần trước lúc anh đến thị trấn nhỏ tìm cô, cô đã không thể khống chế hành động của anh, nhưng cô có thể khống chế bản thân.

Vì thế, trước đó cô đã đưa ra quyết định, đi đường vòng đến Giang Thành một chuyến, để gặp mặt Dung Thanh Nghiêu, rồi mau chóng bay đến Bắc Kinh.

Bây giờ nhìn thấy sắc mặt khó coi của Phó Đình Viễn, trong lòng Du Ân rất áy náy, thầm nghĩ nếu đã như vậy rồi, không bằng nói rõ hơn một tý.

“Phó Đình Viễn…” Cô khẽ gọi tên anh, rồi dời mắt sang chỗ khác nói: “Anh đừng đợi em nữa.”

“Anh có đợi hay không là chuyện riêng của anh, em quản được à?” Có lẽ Phó Đình Viễn đã thật sự nổi giận, giọng điệu cứng rắn đáp lại một câu, rồi phất tay áo giận dữ bỏ đi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 807


Chương 807

Dư Ân ngồi ngơ ngác ở đó, nhìn bóng lưng lẻ loi dần đi xa của anh, lồng ngu như thắt lại.

Cô thật sự không hề biết, anh là người cứng đầu như vậy.

Không, phải nói là cố chấp.

Trước đây cô luôn cảm thấy anh vô tình, nhưng bây giờ anh lại cực kỳ thâm tình.

Du Ân cười tự giễu, Du Ân ơi Du Ân, rốt cuộc mày muốn anh ấy phải làm thế nào?

Lúc anh ấy vô tình với mày thì mày cảm thấy khó chịu, nhưng lúc thâm tình với mày thì mày lại càng khó chịu hơn, tại sao mày lại khó hầu hạ như vậy?

Cô lặng lẽ ngồi trên sofa uống hết ly cà phê, rồi đứng dậy bước ra ngoài bắt taxi đi thăm ông cụ.

Trên đường quay về nhà tổ, trong đầu Du Ân không ngừng hiện lên vẻ mặt tổn thương lúc rời đi của Phó Đình Viễn.

Cuối cùng, cô lặng lẽ lấy điện thoại ra hủy vé máy bay mà mình đã đặt, rồi gọi cho Diệp Văn thông báo đêm nay cô sẽ ở lại Giang Thành một đêm, ngày mai mới quay về. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tất nhiên Diệp Văn không có bất kỳ ý kiến gì, cô đưa ra quyết định gì Diệp Văn cũng ủng hộ cô.

Đi thăm ông cụ xong, trên đường về nhà, Du Ân đã đi chợ mua rất nhiều rau, sau khi về đến nhà thì bắt đầu bận rộn.

Sau khi nấu xong bữa tối thịnh soạn, bên ngoài đã đèn đuốc sáng choang.

Du Ân không nói cho Phó Đình Viễn biết chuyện mình sẽ không rời đi, bởi vì cô luôn cảm thấy rất lập dị, mình vừa mới nói với Phó Đình Viễn rằng mình sắp rời đi nhưng sau đó lại nói cho anh biết mình sẽ không đi nữa.

Hơn nữa Phó Đình Viễn vẫn đang nổi nóng, cho dù cô chủ động lấy lòng, chưa chắc anh đã để ý đến cô.

Sau một hồi ngẫm nghĩ, cô đã lấy điện thoại ra chụp một bàn món ngon đăng lên vòng bạn bè, chắc chắn Phó Đình Viễn sẽ nhìn thấy, nếu anh quay về ăn cơm, có nghĩa là anh đã chấp nhận hành động lấy lòng của cô.

Ngược lại nếu anh không quay về, cũng không có bất kỳ phản ứng gì, cũng có nghĩa là anh vẫn còn giận cô.

Du Ân vừa mới đăng ảnh, Tô Ngưng đã like, rồi bình luận ngay: “Chẳng phải cậu sắp quay về Bắc Kinh à? Cậu không đi nữa sao?”

Du Ân “…”

Cô phải trả lời thế nào với Tô Ngưng đây?

Lúc cô vẫn còn do dự, Tô Ngưng đã bình luận tiếp: “Chắc chắn một mình cậu không thể ăn hết một bàn thức ăn này, đợi tớ với! Tớ vừa về đến nhà, tôi sẽ thay đồ rồi đến đó ngay.”

Mặc dù Tô Ngưng cũng đã dọn đến Bắc Kinh, nhưng mấy ngày nay, cô ấy có hoạt động ở Giang Thành, nên người cũng đang ở đây.

Phó thị.

Chu Nam gõ cửa văn phòng của Phó Đình Viễn, rồi bước vào, dè dặt hỏi: “Ông chủ, tối nay anh có cần tôi gọi đồ ăn ngoài giúp anh không?”

Không biết hôm nay ông chủ nhà anh đã bị chuyện gì k*ch th*ch, mà vừa đi ra ngoài một chuyến đã quay về nói tối nay anh phải tăng ca, hơn nữa dáng vẻ như hận không thể tăng ca đến rạng sáng.

“Ừm.” Phó Đình Viễn mặt không cảm xúc đáp lại, và Chu Nam nhận lệnh nhanh chóng rút lui.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 808


Chương 808

Phó Đình Viễn ném cây bút trong tay sang một bên, bực bội cầm điện thoại lên.

Cô đúng là đồ vô tâm.

Anh đã tức giận bỏ đi như thế, vậy mà suốt buổi chiều cô chẳng thèm nói một câu, cũng không nhắn tin cho anh.

Không biết bây giờ cô đã đến Bắc Kinh chưa, có an toàn quay về nhà họ Diệp hay không.

Suy cho cùng, trong lòng anh vẫn lo lắng cho cô, nên muốn gửi tin nhắn wechat cho cô để hỏi thử, ai dè lại nhìn thấy bức ảnh món ngon mà cô đăng lên vòng bạn bè.

Anh ngẩn người, vội vàng phóng to bức ảnh.

Sau khi nhìn rõ bức ảnh, cả người anh vui mừng khôn xiết, cô không quay về Bắc Kinh ư?

Rõ ràng bức ảnh này của cô là nhà ở Giang Thành, anh đã quá quen thuộc với chiếc bàn và bộ đồ ăn, cộng thêm mấy món trên bàn đều là món anh thích ăn.

Anh chẳng thèm suy nghĩ gì nữa, nhanh chóng tắt máy tính, đứng dậy cầm áo khoác và chìa khóa xe, rời khỏi văn phòng, tiện thể căn dặn Chu Nam: “Cậu không cần phải gọi đồ ăn bên ngoài cho tôi đâu.”

“Tối nay tôi sẽ không tăng ca nữa.”

Chu Nam và mấy người trong văn phòng chủ tịch thấy Phó Đình Viễn nhanh chóng rời đi, thì liếc nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Phó Đình Viễn vừa ngồi vào xe, thì chợt nhớ tới ban nãy anh đã đọc được bình luận của Tô Ngưng bên dưới bức ảnh của Du Ân, bảo rằng cô ấy sẽ tới ăn chực, nên vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Tô Ngưng.

Đùa gì thế, rõ ràng bữa cơm này là Du Ân nấu cho anh ăn, Tô Ngưng đến xem náo nhiệt làm gì.

Thế là Tô Ngưng vừa thay đồ xong, cực kỳ hứng thú định đi ra ngoài ăn chực thì nhận được điện thoại của Phó Đình Viễn, bảo cô ấy không được phép đi ăn chực.

Tô Ngưng: “…”

Sếp Phó ngang ngược như vậy, liệu có ổn không?

Nhưng cuối cùng cô ấy cũng từ bỏ ý định đi ăn chực, thứ nhất là vì cô không muốn trở thành bóng đèn, thứ hai là vì cô ấy cũng biết, quả thật Phó Đình Viễn và Du Ân cần cơ hội để ở riêng với nhau.

Thế là cô ấy lặng lẽ quay về nhà, tự nấu cho mình một tô mì để lót dạ.

Du Ân đang định nhắn tin hỏi Tô Ngưng rốt cuộc cô ấy có đến hay không, bởi vì cô đã đợi nửa ngày trời vẫn không thấy Phó Đình Viễn gọi cho cô, cô thầm nghĩ có lẽ anh vẫn đang giận cô, không muốn để ý đến cô nữa.

Nếu Phó Đình Viễn không đến, một mình cô cũng không thể ăn hết một bàn thức ăn này, nên Tô Ngưng đến cũng tốt.

Phó Đình Viễn muốn phớt lờ cô, tốt nhất là anh có thể chán ghét cô, rồi hai người không còn liên lạc với nhau nữa.

Nhưng cô chưa kịp gửi tin nhắn đi thì nghe thấy tiếng động cơ vọng vào từ bên ngoài, là xe của Phó Đình Viễn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 809


Chương 809

Phó Đình Viễn vừa mới bước vào đã đè cô lên cánh cửa, đôi môi mang theo nhiệt độ lạnh lẽo ở bên ngoài của người đàn ông nhanh chóng phủ xuống, Du Ân đang ở trong căn nhà ấm áp bị lạnh đến mức khẽ run lên, nhưng giây tiếp theo người đàn ông đã mang đến cho cô nhiệt tình như lửa.

Du Ân bất lực vịn vào vai anh, mặc anh muốn làm gì thì làm.

Phó Đình Viễn trút hết cảm xúc phức tạp suốt buổi chiều, cuối cùng nụ hôn này cũng kết thúc. Phó Đình Viễn cảm thấy cả người khoan khoái, ôm người đẹp vào lòng, rồi vươn tay nắm lấy chiếc cằm nhẵn bóng của Du Ân, đắc ý tuyên bố: “Anh biết ngay mà, em sẽ không nỡ để anh khó chịu.”

Du Ân nhéo vào người anh, anh đúng là ngày càng trắng trợn.

Lần trước, nụ hôn ở thị trấn nhỏ thì bảo là do cô trêu chọc anh, nhưng lần này thì sao?

Anh chẳng hề giải bày đã hôn cô, hóa ra những lời cô nói chia tay đều bị anh bỏ ngoài tai, nhưng cô lại không thể làm gì được anh.

Cô giơ tay đẩy anh ra, vội vàng xoay người nói: “Anh mau ăn cơm đi.”

Phó Đình Viễn nở nụ cười mãn nguyện, đi rửa tay rồi ngồi xuống bàn ăn.

Hai người vừa mới ăn được vài miếng thì Du Ân nhận được ảnh chụp màn hình mà Tô Ngưng gửi cho cô.

Du Ân xem xong thì vô cùng đau đầu, bởi vì… cô lại lên hot search, truyền thông ở Giang Thành không thể buông tha cho cô ư?

Tốt xấu gì hôm nay cô cũng vừa mới quay về Giang Thành, chỉ ở bên ngoài một lát đã bị chụp lại.

Ngay cả Du Ân theo đạo Phật, hầu như chưa từng nghĩ xấu ai cũng không nhịn được hoài nghi, có phải có ai đó cả ngày chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ước gì cô có chút biến động nhỏ để bôi đen cô.

Nội dung hot search là bức ảnh cô và Dung Thanh Nghiêu đang ở trong tiệm cà phê và bức ảnh cô đang cười rất vui vẻ, tiêu đề có hơi thái quá “Biên kịch đình đám có quan hệ yêu đương mờ ám với ảnh đế hàng đầu”.

Phó Đình Viễn nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của Du Ân thì cầm điện thoại của cô xem.

Xem xong, anh tức giận trả lại điện thoại cho cô, rồi căn dặn: “Em đừng quản chuyện này, cứ để Dung Thanh Nghiêu tự mình xử lý.”

Dung Thanh Nghiêu đã chủ động hẹn gặp, còn gây ra scandal thái quá như thế, tất nhiên anh ta phải tự mình khắc phục hậu quả rồi.

Tất nhiên Du Ân biết rằng mình không thể nào xử lý được chuyện này, hơn nữa cho dù bây giờ cô lên tiếng nói gì đi chăng nữa cũng đều là lỗi của cô.

Dung Thanh Nghiêu nhanh chóng gọi đến, đầu dây bên kia Dung Thanh Nghiêu thành thật xin lỗi: “Thật ngại quá tôi đã gây ra rắc rối lớn như vậy cho cô. Tôi cũng không ngờ đám phóng viên đó lại vô lương tâm như thế.”

“Ngoại trừ lần này chúng ta gặp gỡ riêng tư thì mấy lần khác đều gặp nhau ở nơi làm việc, hơn nữa cũng chỉ gặp nhau có vài lần, làm sao có thể nói chúng ta đang có quan hệ yêu đương cơ chứ.” Dung Thanh Nghiêu cũng rất bất đắc dĩ.

“Không có gì, thanh giả tự thanh, chỉ cần không ảnh hưởng đến quan hệ giữa anh và Tống Chước Chước là được.” Du Ân cũng không để tâm, nhưng cô sợ Tống Chước Chước không biết được sự thật sẽ nghĩ rằng bọn họ thật sự có gì đó.

“Cô ấy ư?” Dung Thanh Nghiêu bất đắc dĩ nói: “Cô ấy ăn dưa còn vui vẻ hơn ai hết, như thể người bị bịa đặt không phải là chồng của cô ấy.”

Trong đầu của Du Ân nhanh chóng bổ sung thêm hình ảnh Tống Chước Chước đang ngồi ăn dưa, chỉ cảm thấy cô ấy cực kỳ đáng yêu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 810


Chương 810

Dung Thanh Nghiêu lại cam kết: “Cô cứ yên tâm, lát nữa tôi lên tiếng thanh minh làm sáng tỏ, trả lại sự trong sạch cho cô.”

“Ừm.” Du Ân tin rằng Dung Thanh Nghiêu sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này.

Chẳng mấy chốc, Dung Thanh Nghiêu đăng một bức ảnh lên weibo, đó là hai tờ giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ, kèm theo dòng trạng thái “Tôi đã kết hôn rồi, tôi gặp cô Du chỉ đơn giản là vì công việc.”

“Mong mọi người đừng tin hoặc tung tin đồn, đồng thời cũng mong mọi người đừng tổn thương cô Du vô tội nữa. Cô ấy là nhà biên kịch mà tôi rất yêu thích.”

“Ngoài ra, tôi cũng đã lớn tuổi, không dễ gì mới cưới được một cô vợ xinh đẹp, mong mọi người hãy bảo vệ cuộc hôn nhân mỏng manh của người đàn ông già cả này.”

Dung Thanh Nghiêu vừa đăng bài này, weibo nhất thời bị tê liệt.

Đầu tiên là nam nghệ sĩ hàng đầu đã kết hôn, hơn nữa ngày thường đời tư vô cùng sạch sẽ, hoàn toàn không có scandal, nhiêu đó đã đủ nổ ra đề tài rồi.

Hai là bài đăng weibo này của Dung Thanh Nghiêu rất dí dỏm đáng yêu, hoàn toàn khác với phong cách kiêu ngạo hồi trước, điều này đã khiến fan của Dung Thanh Nghiêu và quần chúng ăn dưa đều phải há hốc mồm.

Trong lúc mọi người đều bị tin tức Dung Thanh Nghiêu tuyên bố kết hôn làm cho nổ tung không thể hoàn hồn lại, thì Dung Thanh Nghiêu lại tiếp tục đăng weibo: “Sau khi kết hôn, tôi sẽ dồn hết sự tập trung của mình vào gia đình và dạy học, vì thế bây giờ, tôi muốn nói lời chào tạm biệt với mọi người, cảm ơn mọi người đã ủng hộ và yêu mến tôi trong những năm qua. Trải qua muôn vàn khó khăn, tôi rất vinh hạnh vì đã quen biết mọi người. Chào tạm biệt.”

Câu tạm biệt cuối cùng tương đương với việc gián tiếp tuyên bố rút khỏi giới giải trí, fan của Dung Thanh Nghiêu nhất thời khóc hết nước mắt.

Anh ta đã kết hôn thì thôi đi, bọn họ còn có thể chịu đựng được, dù gì Dung Thanh Nghiêu cũng đã lớn tuổi rồi, hơn nữa cũng không dựa vào mặt để kiếm cơm, tại sao phải rút khỏi giới giải trí cơ chứ?

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, một loạt động thái của Dung Thanh Nghiêu không chỉ nhân cơ hội tuyên bố kết hôn và rút khỏi giới giải trí, mà còn hoàn thành việc hệ trọng trong cuộc đời, còn thành công phủi sạch scandal với Du Ân.

Du Ân thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu tiếp tục ăn.

Tô Ngưng gửi tin nhắn thoại cho cô, giọng điệu tràn đầy hâm mộ: “Mẹ kiếp, Dung Thanh Nghiêu thật sự quá an toàn.”

“Đúng vậy.” Du Ân đáp lại hai chữ, rất tán thành với cách làm như vậy của Dung Thanh Nghiêu.

Kết hôn với nam thần hàng đầu trong giới giải trí như Dung Thanh Nghiêu vốn là chuyện không có cảm giác an toàn, nhưng Dung Thanh Nghiêu làm như vậy lại mang đến cảm giác cực kỳ an toàn cho Tống Chước Chước.

Quả thật rất an toàn.

Phó Đình Viễn đang ngồi đối diện với Du Ân, nghe thấy cô trả lời Tô Ngưng như vậy thì hừ lạnh: “Em đâu cần phải hâm mộ như vậy? Chỉ cần em cho anh một danh phận, anh cũng sẽ việc nghĩa chẳng từ y như thế.”

Du Ân: “…”

Con mắt nào của anh nhìn thấy cô hâm mộ?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 811


Chương 811

Rõ ràng người hâm mộ là Tô Ngưng, được không? Cô chỉ tán thành câu nói của Tô Ngưng mà thôi.

Phó Đình Viễn nói tiếp: “Trước đây anh từng công khai muốn quay lại với em, chẳng lẽ thái độ của anh chưa đủ nam tính sao?”

Đối mặt với sự so đo vô cớ của anh, Du Ân hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào.

Thế là cô đành phải ra hiệu với anh rằng, đồ ăn trên bàn sắp nguội hết rồi: “Anh mau ăn cơm đi.”

Phó Đình Viễn mím môi nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, cuối cùng cũng cúi đầu ăn cơm.

Anh biết bây giờ anh có nói gì đi chăng nữa, cũng không nhận được câu trả lời trực tiếp từ cô.

Ngay cả việc lấy lòng, cô cũng không nói thẳng với anh, mà âm thầm nấu một bàn thức ăn rồi đăng lên vòng bạn bè để gợi ý cho anh.

Hai người bình tĩnh ăn xong bữa tối, Phó Đình Viễn chủ động thu dọn bát đũa giúp Du Ân, còn ân cần đặt vào máy rửa bát.

Du Ân đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn từng hành động cử chỉ của anh, đến khi anh xoay người lại định nói chuyện với cô, cô mới hờ hững nói: “Anh đừng hòng nghĩ đến việc tối nay sẽ được ở lại đây, cuối năm rồi, em không muốn lên hot search nữa đâu.”

Phó Đình Viễn: “…”

Cô thật sự rất thông minh, vừa liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư của anh.

Dưới sự bất đắc dĩ, anh đành phải đổi giọng nói: “Ngày mai anh sẽ chở em ra sân bay.”

“Được.” Du Ân biết nếu cô không đồng ý, chắc chắn anh sẽ lựa chọn ở lại đêm nay.

Phó Đình Viễn lưu luyến rời đi, cả đêm hai người đều ngủ rất ngon.

Sáng sớm hôm sau, lúc Phó Đình Viễn chuẩn bị chở Du Ân ra sân bay, Tô Ngưng mặc một chiếc áo khoác lông vũ dài, chỉ lộ ra mỗi gương mặt, cầm một chiếc túi, vội vàng đến tìm Du Ân.

“Sau khi đóng máy, Chung Văn Thành đã trở về quê rồi. Dù sao cũng gần đến tết rồi, anh ấy nói rằng sợ năm nay ba mình ăn tết một mình sẽ buồn nên về sớm một chút.” Cô ấy đưa chiếc túi trong tay cho Du Ân, rồi lên tiếng giải thích: “Anh ấy đã nhờ tớ mang quà đến tặng cho cậu.”

Phó Đình Viễn đứng bên cạnh khịt mũi hừ lạnh.

Tô Ngưng chẳng hề khách sáo lườm anh, rồi nói với Du Ân: “Bên trong là bộ đồ ăn nổi tiếng mà cậu rất thích đó.”

Du Ân lấy ra xem, nhất thời vui vẻ cười tươi như hoa: “Đẹp quá!”

Trước mặt Phó Đình Viễn, Du Ân ngại nói ra rằng mình đã thích bộ đồ ăn này từ lâu, bằng không anh sẽ lại ghen tuông.

Tô Ngưng khinh bỉ liếc nhìn Phó Đình Viễn, Chung Văn Thành thật sự rất giỏi chọn quà.

Mặc dù nó không đắt tiền, nhưng lại trúng sở thích của Du Ân, khiến Du Ân có thể cam tâm tình nguyện nhận lấy mà chẳng hề bị áp lực.

Còn Phó Đình Viễn thì hoàn toàn ngược lại, phương thức dùng máy bay không người lái để tỏ tình, huy động nhân lực như thế đã khiến Du Ân suýt bị anh dọa cho sợ chết khiếp. Mặc dù cách này vô cùng lãng mạn, khiến người khác cả đời khó quên, nhưng trong lòng Du Ân cũng chịu đựng rất nhiều áp lực.

Anh đâu có tỏ tình, rõ ràng anh đang ép hôn.

Phó Đình Viễn không cố gắng học theo cách tặng quà của Chung Văn Thành, ngược lại còn châm chọc người ta?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 812


Chương 812

“Vô cớ lấy lòng, ắt có mục đích.” Tô Ngưng đang thầm mắng Phó Đình Viễn thì nghe thấy Phó Đình Viễn nói mát một câu.

Tô Ngưng dứt khoát cười nhạo anh: “Sếp Phó, sếp Chung chỉ muốn tặng chút quà nhỏ để cảm ơn Du Ân đã viết ra một kịch bản hay như vậy mà thôi. Nếu như vậy mà anh cũng ghen, anh không sợ mình ghen đến chết à?”

Phó Đình Viễn trịnh trọng đáp lại: “Nếu một người phụ nữ mến mộ tôi, tặng cho tôi một món quà rất hợp với ý của tôi, liệu trong lòng Du Ân có cảm thấy dễ chịu không?”

Dứt lời, anh còn nhấn mạnh: “Cô đừng nói với tôi rằng cô không biết Chung Văn Thành mến mộ cô ấy.”

Tô Ngưng: “…”

Không ngờ cô ấy lại á khẩu?

Cô ấy đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, nếu có người phụ nữ mến mộ tặng đồ cho Chu Trường Ninh, cô ấy đâu chỉ nói mấy lời châm chọc, chắc chắn trong lòng cô ấy sẽ hận người phụ nữ đó đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Nghĩ như vậy, cô ấy lại cảm thấy việc Phó Đình Viễn ghen tuông là chuyện rất bình thường?

Việc Tô Ngưng á khẩu đã tuyên bố kết thúc cuộc đấu khẩu giữa hai người, Du Ân đã sớm không lấy làm lạ về tình trạng của hai người.

Cô cất quà vào trong tủ bếp, rồi xoay người nói với Tô Ngưng: “Đợi khi nào tớ quay về sẽ gọi điện cảm ơn sếp Chung.”

“Ừm.” Tô Ngưng đáp: “Được rồi, nhiệm vụ của tớ đã hoàn thành, cậu cũng mau xuất phát đi, đừng để lỡ chuyến bay.”

Du Ân khẽ kéo tay Tô Ngưng, hơi lo lắng căn dặn: “Tết về nhà, cậu đừng cãi nhau với ba mẹ cậu.”

“Chuyện này còn phải xem bọn họ có chọc tớ hay không.” Tô Ngưng thản nhiên ngồi nghịch bộ móng mới sơn của mình.

Trừ ngày Tết ra, bình thường cô ấy không bao giờ quay về nơi được gọi là nhà đó, cũng chưa từng gọi cho người được gọi là mẹ kia. Chỉ khi nào cần đến tiền, bọn họ mới đến tìm cô ấy.

Cho dù là Tết Nguyên Đán, cô ấy cũng chỉ về vào đêm Giao thừa, ăn bữa cơm đoàn viên trên danh nghĩa.

Nhưng chỉ trong một đêm như thế, ba mẹ hút máu kia cũng có thể chọc cô ấy tức muốn chết, cho nên hầu như năm nào cô ấy cũng phải cãi nhau với bọn họ, rồi buồn bã chia tay.

Trước đây Du Ân luôn ở bên cạnh cô ấy, nhưng năm nay Du Ân đã có một gia đình hoàn hảo, phải vui vẻ đón Tết cùng người nhà, điều này càng khiến cô ấy trở nên cô đơn và đáng thương hơn.

“Chỉ một đêm thôi. Mùng một cậu có thể quay về Bắc Kinh, rồi chúng ta cùng nhau ăn uống.” Thực ra năm nào Du Ân cũng nói những lời này với Tô Ngưng, nhưng lần nào cũng không có tác dụng.

“Tớ biết rồi, tớ biết rồi.” Tô Ngưng vừa đáp vừa đẩy cô ra khỏi cửa.

Phó Đình Viễn chở Du Ân ra sân bay, trên đường đi, anh lơ đãng nói: “Tết năm nay anh cũng chỉ có một mình ông nội.”

Du Ân khó hiểu: “Ba mẹ anh…”

Trong mấy năm cô và Phó Đình Viễn kết hôn, Phó Giang đều quay về ăn Tết Nguyên Đán, cho dù ông ta cặn bã đến đâu thì ông cụ – ba ruột của ông ta cũng còn sống, nên Tết phải quay về.

Phó Đình Viễn nói thẳng: “Anh sẽ không để bọn họ quay về, mà ông nội cũng không muốn bọn họ quay về.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 813


Chương 813

Vì chuyện này mà Đổng Văn Huệ – mẹ anh đã tới gây sự với anh, sau đó ông cụ dứt khoát làm kẻ ác, nói với Đổng Văn Huệ rằng, ông vẫn chưa chết, mà vẫn còn là gia chủ nhà họ Phó, ông đã nói không cho phép bọn họ về thì bọn họ không được phép về.

Cuối cùng Đổng Văn Huệ cũng yên tĩnh lại, không dám nhắc đến chuyện quay về ăn Tết nữa, nhưng bà ta thường xuyên gọi điện khóc kể với anh, nói mình sống với Phó Giang đau khổ đến nhường nào.

Mặc dù bây giờ, dưới mi mắt của bà ta, Phó Giang khó mà tìm kiếm người phụ nữ khác, nhưng hai người tam quan không hợp, tính tình lại đối chọi gay gắt, dăm ba bữa lại cãi nhau một trận, Đổng Văn Huệ nói mình sắp bị Phó Giang chọc cho tức chết rồi.

Trong lúc hai người đang trò chuyện thì điện thoại của Phó Đình Viễn bỗng đổ chuông, là Đổng Văn Huệ gọi tới.

Phó Đình Viễn dứt khoát cúp máy.

Du Ân nhìn vẻ mặt tràn đầy phiền chán của anh, rồi ngẫm nghĩ khuyên nhủ anh: “Nếu không thì anh hãy khuyên nhủ bọn họ ly hôn đi.”

Du Ân cảm thấy Đổng Văn Huệ và Phó Giang không thể nào chung sống được nữa, nếu ly hôn, chẳng phải sẽ tốt cho cả hai hay sao?

“Ha!” Phó Đình Viễn cười khẩy: “Em tưởng anh chưa từng khuyên nhủ bọn họ à? Nhiều năm về trước, anh đã từng lên tiếng khuyên nhủ, nhưng mẹ anh sống chết không chịu ly hôn.”

“Bà ấy cho rằng chỉ cần mình giữ vững vị trí bà Phó thì có thể sống trong vinh hoa phú quý suốt cuộc đời.” Vì bà ta là mẹ ruột của mình, nên Phó Đình Viễn không thể nào nói thẳng rằng hành vi này của Đổng Văn Huệ ngu xuẩn đến nhường nào.

Về điểm này, Du Ân có thể nhìn thấu hơn mẹ của anh nhiều.

Trước đây cô cảm thấy mình không thể sống chung với anh được nữa, nên đã quyết định làm đơn ly hôn.

Du Ân cũng không ngờ Đổng Văn Huệ lại không sáng suốt như vậy, cô lại đề nghị: “Nếu không thì anh đừng để cho bọn họ suốt ngày chung sống với nhau nữa? Cứ giày vò lẫn nhau như vậy cũng không phải là cách.”

“Không được!” Giọng điệu của Phó Đình Viễn hơi dữ tợn, thậm chí hơi oán hận: “Bọn họ đã hại anh và Phó Thiến Thiến thê thảm như vậy, dựa vào cái gì mà bọn họ sống một cách vô tư như thế ?”

Du Ân không ngờ Phó Đình Viễn lại trở nên kích động mất kiểm soát như vậy. Trong ấn tượng của cô, cô hiếm khi nhìn thấy Phó Đình Viễn mất kiểm soát như thế, có thể thấy Phó Giang và Đổng Văn Huệ đã khiến trái tim anh thật sự nguội lạnh.

Bởi vì Phó Đình Viễn vẫn đang lái xe, Du Ân sợ mình nói nhiều sẽ ảnh hưởng đến việc lái xe của anh, nên im lặng không nói gì nữa.

Một lúc sau, Phó Đình Viễn vừa giống như cam kết vừa giống như trút bầu tâm sự: “Nếu anh có con, anh nhất định sẽ không bỏ mặc bọn trẻ, anh nhất định sẽ rất yêu thương các con, cho bọn trẻ một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc, để bọn trẻ cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.”

Có lẽ Phó Đình Viễn chợt nhớ đến tình trạng sức khỏe của Du Ân, nên nói tiếp: “Thật ra, anh cũng không mong đợi gì nhiều về con, anh rất sợ mình không phải là người ba đạt tiêu chuẩn, để con của mình cũng phải chịu khổ như vậy.”

“Do đó không có con cũng rất tốt.”

Phó Đình Viễn thật lòng nói, vừa nghĩ đến ngộ nhỡ con của mình cũng phải chịu khổ giống như mình, anh dứt khoát không muốn có con nữa.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 814


Chương 814

Du Ân chẳng hề do dự tiếp lời anh: “Nếu anh làm ba, em tin rằng anh sẽ là một người ba làm tròn bổn phận, anh sẽ yêu thương che chở cho con của anh, dùng lòng dịu dàng và kiên nhẫn để bầu bạn, nuôi dưỡng các con, chắc chắn anh sẽ là người ba tốt.”

Du Ân vừa dứt lời, Phó Đình Viễn liền phát ra tiếng cười trầm thấp, nhân lúc xe đang dừng chờ đèn đỏ, anh quay đầu lại nhìn Du Ân bằng ánh mắt sâu xa: “Du Ân, em biết không, kể từ khi chúng ta ly hôn, đây là lần đầu tiên em khen anh một cách thành thật như vậy.”

Du Ân cụp mắt nói: “Em chỉ nói sự thật mà thôi.”

Phó Đình Viễn hoàn toàn khác ba anh, từ đầu đến cuối, Phó Giang luôn là công tử bột chơi chưa đã, cho dù bây giờ đã lớn tuổi đi chăng nữa, vẫn không đáng tin cậy.

Nhưng Phó Đình Viễn thì khác, từ thành tựu và kế hoạch trong sự nghiệp của anh có thể thấy, anh là người biết mình muốn gì, hơn nữa anh cũng sẽ vì thế mà nỗ lực.

Nếu anh muốn trở thành người ba tốt, chắc chắn anh sẽ làm được.

Nhưng tiếc rằng… Cơ thể cô chưa chắc đã cho anh cơ hội được làm cha.

Dọc đường đi, hai người không nói gì nữa, đến sân bay, Du Ân đi ký gửi hành lý chuẩn bị lên máy bay, dù Phó Đình Viễn lưu luyến đến cỡ nào, cũng chỉ có thể thả cô đi.

Du Ân vốn cho rằng chuyến bay về Bắc Kinh lần này của mình sẽ rất yên bình, ai dè vừa lên máy bay đã nhìn thấy một người quen. Mặc dù quen biết, nhưng cô chẳng muốn nói chuyện với đối phương.

Người đó là Tử Dạ, cô ta đang ngồi ở hàng ghế sau của Du Ân. Sau khi nhìn thấy Du Ân đang tìm chỗ ngồi, rõ ràng vẻ mặt của cô ta hơi lúng túng, rồi cô ta tự dưng nhìn Du Ân bằng ánh mắt hơi khinh bỉ.

Du Ân phớt lờ bộ dạng kỳ quái của Tử Dạ, thản nhiên ngồi vào chỗ chỉnh lại tư thế, rồi đeo tai nghe, cúi đầu đọc sách.

Ban đầu Tử Dạ đứng về phe Thẩm Dao, sau đó lại làm căng với Thẩm Dao, bị Thẩm Dao đuổi ra khỏi Dao Trì, để Ngô Mẫn – trợ lý bên cạnh của cô ta lên thay thế vị trí của cô ta. Nghe nói vì chuyện này mà Tử Dạ đã bị giới biên kịch cười nhạo một trận.

Sau đó Thẩm Dao rớt đài, Ngô Mẫn kia cũng biến mất.

Nghe nói bây giờ Tử Dạ lại quay về viết sách trên mạng, nhưng sách mới tung ra gần như chìm nghỉm, không hề gây ra chút sóng gió, càng không bán được bản quyền phim ảnh, cho dù trang web tâng bốc cô ta đến cỡ nào cũng vô ích.

Du Ân không hề đồng cảm về việc sa sút hiện tại của Tử Dạ và Ngô Mẫn. Mấy năm gần đây, rất nhiều sóng gió trong giới văn học mạng, thậm chí là trong giới biên kịch đều do hai chủ tớ này gây ra. Tử Dạ là chủ mưu, Ngô Mẫn cũng chẳng phải người tốt lành gì.

Lúc máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh, Du Ân lấy hành lý, chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy Tử Dạ sải bước đi ngang qua người cô, thậm chí còn ác ý va vào cô, khiến cả người Du Ân lảo đảo.

Tố chất của Tử Dạ này cực kỳ xấu xa, lẽ ra lúc nãy cô nên giả vờ ngã xuống sàn bị thương, để Tử Dạ gánh chịu hậu quả.

Nhưng cô không vô liêm sỉ như thế.

Du Ân thầm nghĩ, nếu lần sau cô còn gặp Tử Dạ, cô nhất định phải nghĩ cách khiến Tử Dạ xấu hổ, bằng không Tử Dạ sẽ thật sự cho rằng cô là quả hồng mềm.

Diệp Văn đến đón Du Ân, lúc Du Ân ngồi vào xe thì nhìn thấy Tử Dạ cũng ngồi vào xe ở phía trước, hình như người lái xe là một cô gái trẻ, nhưng vì khoảng cách hơi xa, nên Du Ân không thể nhìn thấy rõ người phụ nữ đó là ai.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 815


Chương 815

Ngày thứ hai Du Ân quay về Bắc Kinh, Diệp Văn đã dẫn cô đi ăn cùng Thiệu Kinh.

Diệp Văn nhắc đến Thiệu Kinh với vẻ mặt rất phiền chán: “Nếu không phải ba nể tình sau này chúng ta vẫn phải hợp tác với ông ta, ba thật sự không muốn dính dáng đến ông ta nữa.”

Bởi vì lần này Thiệu Kinh cực kỳ để tâm đến bộ phim mới, nên Diệp Văn vốn có ấn tượng rất tốt với Thiệu Kinh, nhưng lần trước Bạch Thanh Thanh đã tạo ra scandal với Phó Đình Viễn, đã khiến Diệp Văn suýt tức gần chết.

Mọi người đều biết, quãng thời gian trước Phó Đình Viễn đang cố gắng quay lại với con gái của ông ấy, mà Bạch Thanh Thanh là người phụ nữ của Thiệu Kinh, lại tạo ra scandal như vậy, làm sao ông ấy có thể cho ông ta sắc mặt tốt?

Diệp Văn tức đến mức suýt chấm dứt hợp đồng với Thiệu Kinh, Thiệu Kinh đã xin lỗi ông ấy một trận, còn nói ông ta hoàn toàn không biết Bạch Thanh Thanh sẽ làm như vậy, thiếu điều chưa quỳ xuống cầu xin ông ấy, nên ông ấy mới miễn cưỡng tha thứ cho Thiệu Kinh.

Sau đó, ông ấy lại nghe Thiệu Kinh nói vị đối tác kia của ông ta đã đá Bạch Thanh Thanh ra khỏi Tinh Sang, bây giờ cục tức trong lồng ngu của Diệp Văn mới tan biến.

Trước mắt cả Diệp Văn và Du Ân đều không biết đối tác mới của Thiệu Kinh là Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn yêu cầu Thiệu Kinh phải giữ bí mật, mặc dù Diệp Văn đã ký quyền chuyển thể cho Thiệu Kinh rồi.

“Không có gì đâu ba, chỉ ăn một bữa cơm thôi mà.” Du Ân an ủi Diệp Văn.

Quãng thời gian trước, khi scandal giữa Phó Đình Viễn và Bạch Thanh Thanh nổ ra, Tô Ngưng đã phổ cập cho cô về con người Bạch Thanh Thanh.

Tô Ngưng dùng từ rất khó nghe, cô ấy nói thẳng rằng Bạch Thanh Thanh dựa vào việc bán thân để đi lên bằng con đường tắt.

Vì đi theo Thiệu Kinh, nên mấy năm gần đây, Bạch Thanh Thanh mới lấy được nhiều nguồn tài nguyên mềm tay, liên tục chèn ép các nữ nghệ sĩ cùng thời.

Mà Bạch Thanh Thanh này cũng không phải là người tài giỏi, kỹ năng diễn xuất thật sự quá kém, cộng với tin tức tiêu cực làm kẻ thứ ba đã khiến duyên con đường sự nghiệp trở nên vô cùng kém cỏi, đến nỗi mấy năm gần đây dù Thiệu Kinh nâng đỡ cô ta đến cỡ nào cũng không thể vươn lên tuyến một.

Tất nhiên, trong lòng Bạch Thanh Thanh đã sớm coi mình là tuyến một, toàn thân toát ra cảm giác ưu việt không thể giải thích.

Mấy năm gần đây Thiệu Kinh thật sự thảm, không những không thể nâng đỡ Bạch Thanh Thanh trở thành tuyến một cực kỳ hot, để kiếm tiền cho Tinh Sang, mà còn vì kỹ năng diễn xuất và nhân phẩm của Bạch Thanh Thanh hủy hoại toàn bộ danh tiếng mà Tinh Sang đã tích lũy từ trước đến giờ.

Tô Ngưng còn nói Bạch Thanh Thanh đã chọc vợ cũ của Thiệu Kinh tức đến mức ra nước ngoài, người trong giới đều biết Thiệu Kinh là kẻ háo sắc, nhưng mấy người phụ nữ lúc trước đều không có ai đi trêu chọc vợ cũ của Thiệu Kinh.

Nghe nói trước khi vợ cũ của Thiệu Kinh ra nước ngoài đã ném lại một câu, sẽ không bao giờ ly hôn, bà ta là nói cho Bạch Thanh Thanh nghe, Bạch Thanh Thanh bị chọc tức gần chết. Ai ngờ sau nhiều năm cố gắng, cô ta không lên được chính thất, cô ta không tức chết mới là chuyện lạ đó.

Lúc Tô Ngưng phổ cập cho Du Ân, Du Ân mới biết Bạch Thanh Thanh có quan hệ tình cảm với Thiệu Kinh, nhưng lúc đó Diệp Văn đã ký hợp đồng với Thiệu Kinh rồi.

Nhưng Du Ân không cảm thấy gì cả, bọn họ chỉ là hợp tác trong một bộ phim thôi mà.

Diệp Văn nhìn đứa con gái dịu dàng dễ nói chuyện của mình, nặng nề thở dài: “Thiệu Kinh còn nói tối nay ông ta vốn định dẫn Bạch Thanh Thanh kia đến nhận lỗi với con, nhưng bị ba mắng một trận, mới không dẫn theo đấy.”

“Thật ra, Bạch Thanh Thanh kia đâu muốn thật lòng xin lỗi con, mà cô ta chỉ muốn cầu xin con tha thứ, rồi bảo con cho cô ta vai nữ hai.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 816


Chương 816

Du Ân bật cười: “Cô ta làm như giữa cô ta và Phó Đình Viễn thật sự có chuyện gì vậy, còn muốn cầu xin con tha thứ cho cô ta?”

Thật trơ trẽn.

Chẳng lẽ Bạch Thanh Thanh cho rằng cô không biết Phó Đình Viễn đã hất cô ta ra từ phía sau à?

Bạch Thanh Thanh không muốn xin lỗi, mà là muốn tiếp tục chống đối cô, đúng không?

Du Ân không biết mình đã có chỗ nào đắc tội với Bạch Thanh Thanh, nhưng cô chưa bao giờ cân nhắc đến việc sẽ cho Bạch Thanh Thanh đóng vai nữ hai.

Hơn nữa, cô chỉ là nhà biên kịch, không có quyền quyết định diễn viên, bọn họ cần gì phải cầu xin cô tha thứ chứ?

Du Ân không hề hay biết vì Phó Đình Viễn nên hai người Thiệu Kinh mới đến cầu xin cô, mà chỉ cho rằng bọn họ đang nể mặt Diệp Văn. Mặc dù Diệp Văn không viết kịch bản cho bộ phim này, nhưng dù gì cũng là nguyên tác, lại rất có danh tiếng.

Diệp Văn nói tiếp: “Chắc chắn trong bữa ăn, Thiệu Kinh sẽ nói đỡ cho cô ta, muốn chúng ta sử dụng cô ta, đến lúc đó con không cần phải nói gì cả, ba sẽ chặn lại giúp con.”

“Vâng ạ!” Du Ân khẽ đáp.

Lúc hai người đi tới phòng bao, Thiệu Kinh đã có mặt ở đó, nhiệt tình bắt tay với hai người, nhất là khi nhìn thấy Du Ân, ông ta nhiệt tình đến mức kỳ lạ, ra sức khen ngợi Du Ân: “Trước đây chú chỉ nhìn thấy trên TV, lúc đó chú cảm thấy cháu cực kỳ đẹp, bây giờ gặp được người thật còn đẹp hơn trên TV không biết bao nhiêu lần.”

“Theo chú thấy, cháu đừng nên làm biên kịch làm gì, cứ tiến thẳng vào giới giải trí làm nữ ngôi sao sẽ thích hợp hơn.”

Du Ân nổi da gà khắp người, vội vàng mỉm cười ngắt lời Thiệu Kinh: “Chú Thiệu, chú quá khen rồi.”

Thiệu Kinh vẫn nói tiếp: “Hai ba con đừng nghĩ rằng tôi đang nói đùa, tôi rất nghiêm túc đấy, ngoại hình và khí chất này của Tiểu Du…”

“Được rồi, chúng ta ngồi xuống trước đi.” Diệp Văn ngắt lời Thiệu Kinh.

Diệp Văn không thích nghe những lời này của Thiệu Kinh, nếu con gái của ông ấy có thể dựa vào tài hoa để kiếm sống, vậy thì cần gì phải nhảy vào vũng nước bẩn của giới giải trí.

Thiệu Kinh thấy sắc mặt của Diệp Văn không được tốt cho lắm, thì vội vàng dừng đề tài của mình lại, ân cần kéo ghế cho Du Ân, rồi ba người lần lượt ngồi xuống.

Gọi món xong, nhân viên phục vụ pha trà cho bọn họ rồi đi ra ngoài trước, Thiệu Kinh chủ động hỏi Du Ân: “Tiến độ kịch bản thế nào rồi?”

Du Ân khẽ cười gật đầu đáp: “Rất suôn sẻ.”

Thiệu Kinh hỏi tiếp: “Về các vai diễn, cháu có đề cử diễn viên nào không?”

Vừa nghe Thiệu Kinh nhắc đến đề tài này, Diệp Văn vội vàng muốn lên tiếng ngăn cản giúp Du Ân.

Trong mắt Diệp Văn, con gái của ông ấy không phải là người đối xử cứng rắn với người khác, ông ấy nghi ngờ với tính cách dịu dàng của cô, làm sao lúc trước có thể đề đơn ly hôn với Phó Đình Viễn.

Nhưng ông ấy không ngờ Du Ân lại khẽ cười, đá vấn đề này cho Thiệu Kinh: “Chú Thiệu, lẽ ra diễn viên phải do nhà điều phối các chú và đạo diễn quyết định chứ. Cháu chỉ là nhà biên kịch, viết kịch bản mà thôi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 817


Chương 817

Thiệu Kinh ngẩn người, rõ ràng ông ta không ngờ Du Ân sẽ đá lại vấn đề này, Diệp Văn ngồi bên cạnh bình tĩnh nhấp ngụm trà.

Thiệu Kinh cười ha hả, vội vàng hòa giải bản thân: “Mặc dù bọn chú là người quyết định diễn viên, nhưng chú nghe nói Dung Thanh Nghiêu – nam chính trong “Truyền kỳ Dung Phi” là do cháu đề cử. Chú đã coi trailer phim mới ra rồi, Dung Thanh Nghiêu quá phù hợp với vai diễn này, chắc chắn sau này sẽ nổi tiếng.”

“Do đó chú cảm thấy ánh mắt của cháu rất tốt. Nếu cháu có ứng cử viên thích hợp thì cứ đề cử với bọn chú.” Thiệu Kinh lại đá vấn đề cho Du Ân: “Chỉ cần là người do cháu đề cử, chắc chắn bọn chú sẽ cân nhắc kỹ lưỡng.”

Trên mặt Du Ân vẫn nở nụ cười dịu dàng và vô hại: “Nếu chú Thiệu đã tin tưởng cháu như thế, vậy thì cháu sẽ nói trước về tiêu chuẩn đề cử diễn viên của cháu.”

“Được được được, cháu cứ nói ra đi.” Thiệu Kinh làm bộ rửa tai lắng nghe.

Bây giờ ông ta phải dỗ cho Du Ân vui vẻ trước, rồi mới có thể nhắc đến Bạch Thanh Thanh.

Du Ân dịu dàng đưa ra tiêu chí đầu tiên của mình: “Đầu tiên là kỹ năng diễn xuất phải vượt qua cửa ải.”

Thiệu Kinh: “…”

Chỉ mới ở điều đầu tiên đã đủ để loại bỏ Bạch Thanh Thanh rồi.

Nếu Bạch Thanh Thanh diễn xuất tốt, ông ta cần gì phải cầu xin người này người kia để lôi kéo tài nguyên cho cô ta.

Du Ân lại nói tiếp: “Thứ hai, nhân phẩm phải tốt.”

Lần này Thiệu Kinh còn chưa kịp phản ứng, Du Ân đã cắn chặt môi, cực kỳ đáng thương nói với Thiệu Kinh: “Chú Thiệu, chú cũng biết cháu đã ly hôn, cho nên, cho nên những diễn viên có tình sử không ra gì, nhất là người phá hoại cuộc sống hôn nhân của người khác, bất kể là nam hay nữ, cháu đều kiên quyết không muốn sử dụng.”

Thiệu Kinh suýt hộc máu tại chỗ.

Hai tiêu chí này đều đóng chặt Bạch Thanh Thanh vào cột nhục nhã, thiếu điều không nói rõ ra rằng sẽ không bao giờ sử dụng Bạch Thanh Thanh.

Hơn nữa, cô còn cố ý nhắc đến chuyện ly hôn của mình, cả nước đều biết cô đã ly hôn với Phó Đình Viễn, hơn nữa quãng thời gian trước Bạch Thanh Thanh còn tìm đường chết tạo scandal với Phó Đình Viễn, đây cũng là một lý do để cô không sử dụng Bạch Thanh Thanh…

Thiệu Kinh từ từ quay đầu lại nhìn Du Ân bằng ánh mắt sâu xa, là ai nói Du Ân ấm áp vô hại, trông rất dễ nói chuyện, rõ ràng cô đang cầm con dao từ từ đâm vào tim, nhưng lúc nào cô cũng mang dáng vẻ vô tội.

“Chú Thiệu?” Du Ân hơi nghiêng mình dò xét, khó hiểu gọi Thiệu Kinh một tiếng.

Thấy ông ta vẫn bất động như cũ chẳng có phản ứng gì, Du Ân tiếp tục hỏi với vẻ quan tâm: “Chú Thiệu, chú làm sao vậy ạ?”

Du Ân hô lên hai tiếng, lúc này Thiệu Kinh mới hoàn hồn trở lại.

Ông ta ngượng ngùng nhìn Du Ân tươi cười, nói: “Nói đúng lắm, nói đúng lắm!”

Ngoài nói như vậy, ông ta còn có thể nói gì được nữa?

Nhưng đúng lúc này, Diệp Văn ngồi bên cạnh lại cố tình đổ thêm dầu vào lửa, mở miệng nói: “Uầy, không hổ là con gái của Diệp Văn này, hành sự đúng theo phong cách của tôi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 818


Chương 818

Lời này vừa buột khỏi miệng Diệp Văn, nó cũng đồng nghĩa với việc ông ấy tuyên bố ông ấy tán đồng quyết định của Du Ân, ở nơi này Bạch Thanh Thanh không có cửa đọ.

Thiệu Kinh cảm thấy cơ tim ông ta sắp tắc nghẽn đến nơi rồi, Bạch Thanh Thanh giờ vẫn còn ngồi trong xe đợi ở bên ngoài, chỉ chờ ông ta thuyết phục được Du Ân, sau đó cô ta sẽ làm bộ như trùng hợp tới đây rồi lôi kéo làm quen với Du Ân.

Kỳ thật, ông ta cũng không muốn nói tốt Bạch Thanh Thanh trước mặt Du Ân làm gì, bộ phim này chính là bước chuyển mình của ông ta, ông ta cũng không muốn bị kỹ thuật diễn của Bạch Thanh Thanh hủy hoại danh tiếng, nhưng khổ nỗi Bạch Thanh Thanh cứ năn nỉ ỉ ôi khóc lóc các thể loại trước mặt ông ta.

Ông ta phiền muốn chết được, cho nên mới đồng ý yêu cầu của cô ta.

Đang lúc ông ta không biết nên tiếp tục đề tài này như thế nào, thì tiếng chuông điện thoại di động lại vang lên, là Bạch Thanh Thanh gọi tới, có lẽ là đang nghi ngờ ông ta sao còn không nhanh gọi mình vào.

E là Bạch Thanh Thanh còn chưa biết Du Ân mềm nhẹ như bông, thản nhiên thọc cho ông ta một con dao nhỏ, còn tưởng rằng ông ta chỉ cần nói dăm ba câu là có thể lay động đến Du Ân.

“Tôi đi nghe điện thoại chút.” Thiệu Kinh nhìn về phía Diệp Văn và Du Ân cười cười nói xin lỗi, sau đó nhanh chóng cầm điện thoại đứng dậy đi ra ngoài.

Thiệu Kinh vừa mới ra ngoài, Diệp Văn lập tức nhìn Du Ân tươi cười rạng rỡ, khen không ngớt lời: “Xem ra ba đã xem nhẹ con rồi, ba còn tưởng rằng con không xử được loại chuyện và người khó xơi này chứ, thật không ngờ con lại xử lý một cách hoàn mỹ như vậy, quá tuyệt vời!”

“Ban đầu ba còn định giúp con ngăn cản ông ta.” Diệp Văn buông tay, ông ấy cũng là vì sốt sắng bảo vệ con gái mà thôi.

Du Ân nhẹ giọng đáp: “Trước đây con cũng luôn nghĩ là mình sẽ tận lực, cố gắng hết sức để giúp đỡ mọi người, nhưng sau này con lại nhận ra, có một số người không đáng để con làm vậy, hơn nữa, có rất nhiều lần, chúng ta càng hiền lành tốt tính, thì bọn họ lại càng cảm thấy chúng ta dễ bắt nạt.”

Suốt mấy năm nay, Du Ân cũng đã đủ khổ vì Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến rồi, cho nên cô đã khắc sâu vào đầu đạo lý này.

Cô đã từng mong muốn được sống hòa thuận với Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến, trở thành người một nhà yêu thương đùm bọc lẫn nhau, nhưng sau đó, cô lại phát hiện ra, dù mình có cư xử tốt đến đâu cũng không thể làm bọn họ thích và tôn trọng lại mình, thậm chí còn khiến họ cảm thấy cô là quả hồng mềm yếu nhu nhược dễ bắt nạt.

Mà Bạch Thanh Thanh này vừa nghe đã biết không phải dạng người tốt đẹp gì rồi, không phải kiểu người có ơn sẽ trả, thật lòng mà nói, loại tiểu tam cố tình phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, cô không muốn có bất cứ quan hệ ngoài luồng nào dù chỉ là một chút.

Chưa kể, cô cũng không muốn hủy hoại bộ phim của Diệp Văn.

Mặc dù cô chỉ là một biên kịch nho nhỏ, nhưng nếu giao cho cô trọng trách đề cử diễn viên, cô sẽ đề cử người có kỹ thuật diễn.

Đương nhiên, có thể đến cuối cùng cô vẫn sẽ không thắng nổi sức mạnh tư bản, nhưng ít ra thì cô vẫn cố gắng hết sức.

Diệp Văn còn chưa kịp nói thêm cái gì, đã nghe thấy tiếng chửi bới truyền từ bên ngoài vào, ngay sau đó, cửa phòng bị một bàn chân ai đó đá văng ra, Bạch Thanh Thanh tức muốn hộc máu chạy vọt vào.

“Du Ân! Cô là cái thá gì chứ hả? Là cái chó gì mà dám châm chọc tôi như vậy?” Bạch Thanh Thanh vừa gào thét vừa chạy vọt tới chỗ Du Ân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 819


Chương 819

Mới vừa nãy thôi, khi Thiệu Kinh đi ra ngoài nói lại với cô ta những lời Du Ân vừa nói, cô ta lập tức phát điên, không màng Thiệu Kinh ngăn cản lập tức vọt vào đây gào thét.

Diệp Văn đã bước tới chắn trước mặt Du Ân, không chút nể tình giơ tay đẩy Bạch Thanh Thanh vừa mới xông tới.

Hiện tại Du Ân chính là mạng sống của Diệp Văn, Bạch Thanh Thanh dùng cái bộ dạng này tới đây quả thực là chỉ có đi tìm đường chết.

Bạch Thanh Thanh đi giày cao gót, bị Diệp Văn tàn nhẫn đẩy mạnh đến nỗi suýt nữa thì ngã sõng soài trên nền đất, nếu không phải nhờ có Thiệu Kinh chạy theo phía sau đỡ cô ta lại, thì giờ phút này có lẽ cô ta đã bị quăng ngã rồi.

Diệp Văn nhìn Bạch Thanh Thanh bằng đôi mắt lạnh băng, mở miệng nói với vẻ khinh thường: “Vậy cô thì là cái thá gì?”

“Một người phụ nữ chẳng chỗ nào chứa, mà dám làm ầm ĩ trước mặt chúng tôi, ai cho cô mặt mũi như vậy?”

Bản thân Diệp Văn vốn là một người hiền lành ôn hòa, nhưng giờ phút này ông ấy lại đanh mặt nói ra những lời khó nghe tới cực điểm đó, lại càng khiến người ta cảm thấy ông ấy đã thật sự bị chọc giận, ngay cả một người quen biết Diệp Văn nhiều năm như Thiệu Kinh cũng phải rùng mình một cái. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạch Thanh Thanh không ngờ một Diệp Văn quân tử khiêm tốn sẽ ra tay với cô ta, càng không nghĩ tới Diệp Văn lại nói ra mấy lời khó nghe như vậy, cho nên cô ta giận đến nỗi giơ tay chỉ chỉ vào Diệp Văn, toàn thân run rẩy đến nói còn không nên lời.

Diệp Văn cũng lười để ý đến cô ta, ông ấy nhìn thẳng về phía Thiệu Kinh nói: “Thiệu Kinh, tôi đã từng này tuổi rồi mới được nhận lại con gái, con bé chính là sinh mạng của tôi, và cũng là tim gan của người nhà họ Diệp chúng tôi đấy.”

Điều đầu tiên Diệp Văn làm đó là nhấn mạnh tầm quan trọng của Du Ân với ông ấy, sau đó lại không chút lưu tình nào nói: “Hôm nay tôi đã nói ra những lời như vậy rồi, nếu ông còn không xử lý tốt người phụ nữ này, thì chúng ta lập tức chấm dứt hợp đồng.”

“Đừng tưởng rằng đoàn phim đã bắt đầu chuẩn bị rồi thì tôi phải chôn chân chung một chỗ với ông tại đây, tôi không thiếu tiền, tôi có thể bồi thường gấp ba lần tiền vi phạm hợp đồng, nhưng tôi tuyệt đối không cho phép một số người không xứng đặt trên bàn tiệc xúc phạm con gái tôi!” Thời điểm Diệp Văn nói ra câu cuối cùng cũng là lúc ông ấy hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Trong tích tắc, mặt Thiệu Kinh trắng bệch, theo bản năng lập tức đẩy Bạch Thanh Thanh trong lồng ngu ra, miệng nói: “Đừng mà ông Diệp, có gì cứ từ từ nói, tuyệt đối đừng chấm dứt hợp đồng.”

Thiệu Kinh vẫn hiểu được điểm này, ông ta biết bộ phim này có tầm quan trọng thế nào với ông ta.

Bạch Thanh Thanh bị ông ta tàn nhẫn đẩy mạnh ra ngoài, vì để đứng vững mà cô ta đành phải giơ tay chống lên bàn ăn bên cạnh, nhưng lại không cẩn thận làm đổ ấm trà, nước trà nóng bỏng chảy lên tay cô ta, khiến cô ta đau đến nỗi hét toáng lên.

Nhưng mà, lại chẳng có bất kỳ ai để ý tới cô ta.

Thiệu Kinh vẫn đang thao thao bất tuyệt cầu xin Diệp Văn, chỉ mong Diệp Văn không chấm dứt hợp đồng.

“Thiệu Kinh, ông hẳn là biết lý do vì sao tôi lại giao bộ phim này cho ông.” Diệp Văn nói một cách nghiêm túc: “Nhưng ông xem ông báo đáp lại tôi cái gì đây?”
 
Back
Top Bottom