Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 740


Chương 740

Mặc dù Tô Ngưng bị người ngoài cho rằng là một bình hoa di động, nhưng cô ấy thực sự là người cực kỳ thông minh.

“Phải.” Phó Đình Viễn cảm thấy trước mặt Tô Ngưng không cần che giấu ý nghĩ của mình, sau này nhất định phải dựa vào Tô Ngưng giúp anh nhiều việc.

Tô Ngưng ngồi trở lại ghế, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên một tia giễu cợt mạnh mẽ: “Phó Đình Viễn, thành thật mà nói, trước đây tôi đã từng coi anh là đồ cặn bã rồi, nhìn dáng vẻ trìu mến tình thâm của anh bây giờ, tôi cảm thấy như đang mơ vậy.”

Lý do khiến Tô Ngưng nói những lời như vậy là vì cô ấy bị sốc trước tình cảm sâu đậm của Phó Đình Viễn dành cho Du Ân.

Thật sự là ba năm Du Ân kết hôn với Phó Đình Viễn kết hôn đã quá khổ sở rồi, cho nên hình ảnh tiêu cực của Phó Đình Viễn trong tâm trí cô ấy quá sâu.

Mặc dù từ khi Du Ân về nước, Phó Đình Viễn đã nhận ra tâm ý của mình và bắt đầu theo đuổi bù đắp cho Du Ân, mặc dù Phó Đình Viễn đã bảo vệ Du Ân khi vụ tai nạn xe hơi xảy ra một thời gian trước, Tô Ngưng vẫn luôn cảm thấy mình như đang lơ lửng trên mây.

Cho đến tận lúc này, khi Phó Đình Viễn thẳng thắn thổ lộ tình cảm của mình dành với Du Ân trước mặt cô, Tô Ngưng đã có một cảm giác vững chắc, và chỉ sau đó cô ấy mới thực sự nhận ra Phó Đình Viễn rất nghiêm túc với Du Ân.

Đối mặt với xưng hô đồ cặn bã mà Tô Ngưng nói, Phó Đình Viễn không tức giận, ngược lại hỏi Tô Ngưng: “Hình như cô có thành kiến rất lớn với tôi nhỉ?”

Tô Ngưng không giấu giếm gì: “Không phải lớn bình thường đâu.”

“Ồ?” Phó Đình Viễn đột nhiên muốn nghe mình đã từng là kẻ cặn bã như thế nào: “Vậy thì cô nói cô nghĩ gì về tôi đi?”

Tô Ngưng vừa mở miệng muốn phỉ nhổ Phó Đình Viễn, nhưng sau đó cô ấy nghĩ lại, những chuyện đó đã trôi qua từ lâu, bây giờ Phó Đình Viễn rất tình sâu nghĩa nặng, vì vậy cô ấy nuốt hết những lời muốn nói: “Quên đi, trước đây anh không yêu cô ấy, mỗi lời nói cử chỉ của cô ấy anh đều không để vào mắt.”

Tô Ngưng không muốn truy cứu Phó Đình Viễn đã đối xử tệ bạc với Du Ân như thế nào trong quá khứ, sau này anh có thể quý trọng Du Ân như vậy là đủ rồi.

“Cuộc sống của cô ấy thực sự rất khổ, không có hạnh phúc và ấm áp trong nhiều năm như vậy. Vốn tưởng rằng có thể tu thành chín quả với anh, từ nay về sau sẽ có anh yêu thương cô ấy, nhưng ai ngờ lại có biến cố như vậy.”

Tô Ngưng nói xong, hai mắt đỏ hoe, thật sự cảm thấy đau lòng cho Du Ân.

Phó Đình Viễn buồn bã nói: “Hai người làm bạn với nhau nhiều năm như vậy, tại sao sự vô tâm của cô lại không hề lây nhiễm cho cô ấy?”

“Anh mới là đồ vô tâm đấy!” Tô Ngưng bất mãn: “Nếu cô ấy giống như tôi, cô ấy sẽ không phải là Du Ân.”

Phó Đình Viễn thở dài: “Trong vấn đề này, tôi ước gì cô ấy sẽ vô tâm và không quan tâm đến ý kiến của người khác.”

Phó Đình Viễn nói xong, liền rót cho Tô Ngưng một ly rượu đỏ, nâng ly nghiêm nghị nói: “Sau này xin cô nói nhiều lời tốt đẹp giúp tôi.”

Tô Ngưng liếc xéo anh, không nhịn được cười thành tiếng, sau đó Phó Đình Viễn nói: “Nhân tiện, hãy khuyên cô ấy bớt gặp Hà Vĩ Niên, à và cả Chung Văn Thành nữa.”

Tô Ngưng trợn to hai mắt: “Anh nổi máu ghen cũng vừa vừa thôi chứ?”

“Sếp Chung gặp cô ấy chỉ về việc hủy bỏ hợp đồng lao động. Hà Vĩ Niên đưa Du Ân ra ngoài thư giãn theo lệnh của chú Diệp thôi.”

Phó Đình Viễn tức giận nhấn mạnh: “Bọn họ đều lấy cớ thôi, đúng là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 741


Chương 741

Họ chỉ lợi dụng hiện tại anh không tiện đi tìm Du Ân, cho nên mới tận dụng cơ hội để cố gắng hết sức có được cảm giác hiện diện trước mặt Du Ân.

“Được rồi, anh là sếp thì nói gì cũng đúng.” Tô Ngưng nói xong, bật cười trước sự ghen tuông của Phó Đình Viễn.

“Vài ngày nữa là sinh nhật của cô ấy, cô có kế hoạch gì không?” Phó Đình Viễn hỏi Tô Ngưng.

Sinh nhật của Du Ân là ngày 10 tháng 12 âm lịch, trước đây anh chưa bao giờ nhớ bất cứ chuyện gì về cô cả, nhưng hiện tại anh sẽ không quên điều gì cả.

Tô Ngưng nghiêm túc suy nghĩ về điều đó và nói: “Chắc là tôi quay phim trong đoàn rồi.”

Phó Đình Viễn không hài lòng: “Cô không muốn tổ chức sinh nhật cho bạn thân của cô, ngược lại còn làm việc ư?”

Tô Ngưng buông hai tay: “Chúng tôi làm bạn nhiều năm như vậy, mấy kiểu hình thức này đã sớm bỏ qua từ lâu rồi.”

Tô Ngưng đương nhiên biết dụng ý của Phó Đình Viễn: “Anh nói sắp xếp của anh đi, tôi sẽ phối hợp.”

“Cô rủ cô ấy đi chơi suối nước nóng hay đi ăn cùng nhau. Tôi sẽ giả vờ tình cờ gặp cô ấy.” Phó Đình Viễn chỉ có thể gặp cô bằng cách này. Tô Ngưng là bạn tốt của cô, chắc là cô sẽ không nghi ngờ Tô Ngưng giúp anh đâu.

Tô Ngưng tấm tắc: “Anh nghĩ hay quá nhỉ, đến lúc đó cô ấy biết tôi phản bội cô ấy, sẽ đoạn tuyệt với tôi thì làm sao?”

Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm cô ấy bằng đôi mắt đen trĩu nặng, Tô Ngưng đành phải thỏa hiệp: “Được rồi, tôi sẽ hẹn.”

Tô Ngưng đã thành công hẹn Du Ân đi suối nước nóng, nhưng chỉ hẹn sau ngày sinh nhật của Du Ân, vì nhà họ Diệp sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho cô vào ngày sinh nhật của Du Ân, nên Du Ân không thể đi chơi được.

Đây là sinh nhật đầu tiên của Du Ân khi trở về với nhà họ Diệp, nhà họ Diệp rất coi trọng việc này và đã tụ họp người thân, bạn bè để cùng nhau tổ chức sinh nhật cho Du Ân.

Vốn dĩ ông bà cụ nhà họ Diệp còn muốn sắp xếp một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho cô ở khách sạn lớn nhất thủ đô, nhưng Du Ân đã từ chối.

Cô hiểu được tình cảm của nhà họ Diệp dành cho mình, nhưng cô không phải loại thích khoe khoang, cũng không thích tổ chức sinh nhật để thu hút mọi người, cuối cùng bà cụ cũng đồng ý với cô.

Vì là sinh nhật của cô nê, phải tôn trọng ý kiến của cô, vì vậy cũng chỉ mời những người trong nhà họ Diệp tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tại nhà cũ của nhà họ Diệp.

Tô Ngưng cũng được mời đến dự tiệc sinh nhật, uống xong ba vòng, Tô Ngưng vòng tay qua cổ Du Ân, không khỏi ghen tị nói: “Tớ thực sự ghen tị với tình cảm ấm áp mà cậu có được bây giờ đấy.”

“Gia đình tớ… vĩnh viễn vô vọng mà.” Giọng điệu của Tô Ngưng tràn ngập sự cô đơn và tự giễu.

Du Ân an ủi cô ấy: “Sau này khi cậu lập một gia đình nhỏ của chính mình, nhất định sẽ rất êm ấm.”

Tô Ngưng buồn bực nói: “Nếu không gả cho người đàn ông mình yêu, cho dù lập gia đình thì có gì mà ấm áp hạnh phúc chứ?”

“Vậy thì cố gắng kết hôn với Chu Trường Ninh đi.” Du Ân đương nhiên biết Tô Ngưng đang nghĩ gì.

Tô Ngưng nhếch miệng: “Quên đi, tớ đã chuẩn bị độc thân hết quãng đời còn lại rồi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 742


Chương 742

Tô Ngưng lại đột nhiên chuyển chủ đề: “Nói mới nhớ, tớ nghĩ việc cậu và Phó Đình Viễn chia tay như thế này thật sự rất đáng tiếc.”

Du Ân khó hiểu nhìn cô ấy: “Không phải cậu luôn ủng hộ quyết định của tớ sao? Sao bây giờ lại nói thay anh ấy thế?”

Đúng là Tô Ngưng luôn ủng hộ bất cứ quyết định nào của cô, cô ấy ủng hộ cuộc hôn nhân của cô với Phó Đình Viễn, Tô Ngưng cũng ủng hộ việc ly hôn của cô, lần này cô chia tay với Phó Đình Viễn thì ngay từ đầu Tô Ngưng cũng ủng hộ cô, sao bây giờ lại nói đáng tiếc chứ?

Tô Ngưng thở dài: “Chẳng phải là do tình yêu của tớ quá khổ sao? Tớ chỉ hi vọng cậu có thể trân quý mối quan hệ hạnh phúc này.”

Du Ân rũ mắt xuống, lẩm bẩm nói: “Tớ cũng muốn quý trọng mà…”

Tô Ngưng nhân cơ hội thuyết phục cô: “Hãy bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu kia đi, cứ sống vui vẻ hạnh phúc là được rồi?”

Du Ân biết ý của Tô Ngưng, bảo cô tiếp tục ở bên Phó Đình Viễn, bất chấp việc cô có thể có con hay không.

“Nhưng tớ không thể làm hại anh ấy được.” Cô vẫn rất lý trí: “Anh ấy xuất sắc như thế, xứng đáng có một mái ấm trọn vẹn và hoàn hảo.”

Một ngôi nhà không có con cái thì sao có thể trọn vẹn? Càng không thể gọi là hoàn hảo đúng không?

Tô Ngưng khịt mũi: “Những gia đình DINKs kia không phải vẫn sống hạnh phúc đó sao?”

“Hầu hết các gia đình DINKs đều không muốn có con, không phải là họ không thể có con, khác với trường hợp của tớ.” Du Ân nói tới đây lại nhíu mày hỏi Tô Ngưng: “Hôm nay cậu sao thế?”

Tô Ngưng đánh trống lảng: “Cậu cứ coi như tối nay tớ uống say, không thể khống chế đại não được đi.”

Nói xong, cô ấy choáng váng ngã vào vai Du Ân, Du Ân cho rằng cô ấy thực sự đã uống quá nhiều nên không nghĩ nữa.

Ngày hôm sau, Du Ân và Tô Ngưng đi ngâm mình trong suối nước nóng. Diệp Văn và Thư Ninh rất vui vì Du Ân có thể ra ngoài đi dạo. Thứ nhất là cảm giác khi ngâm mình trong suối nước nóng vào mùa đông thật sự rất tuyệt, và thứ hai là Du Ân cũng có thể thư giãn.

Hai người còn đặc biệt dặn dò Tô Ngưng đưa Du Ân đi chơi vui vẻ, bọn họ qua đêm trong khu suối nước nóng cũng không thành vấn đề, Tô Ngưng mỉm cười gật đầu.

Trong khi Du Ân lái xe trên đường, Tô Ngưng ngồi thoải mái trên ghế phụ.

“Đã lâu rồi chúng ta không nhàn nhã như vậy nhỉ.” Tô Ngưng thở dài.

Khi còn học đại học, cả hai thường du sơn ngoạn thủy cùng nhau. Kể từ khi Du Ân kết hôn với Phó Đình Viễn, một lòng một dạ tập trung vào Phó Đình Viễn, làm sao còn thời gian để đi du lịch chứ?

Lúc đó, Du Ân cũng chán nản vì bị Phó Đình Viễn bỏ rơi, nên cũng không có tâm trạng đi chơi.

Hơn nữa, Tô Ngưng dần nổi tiếng vào thời điểm đó, nhất cử nhất động của cô ấy đều được phóng đại thành tiêu điểm, cô ấy cũng không thể ra ngoài bừa bãi.

Vì vậy, chuyến hành trình ngắn ngủi này hóa ra là lần đầu tiên cả hai đi cùng nhau sau nhiều năm như vậy.

“Ừ, khó khăn quá mà.” Du Ân cũng đầy xúc động.

“Tô Ngưng, cảm ơn cậu.” Du Ân biết lý do Tô Ngưng rủ cô đi tắm suối nước nóng là để giúp cô thư giãn.

Tô Ngưng được cô cảm ơn như vậy nhất thời cảm thấy rất áy náy, vội nói: “Không khí hơi buồn nhỉ, để tớ mở một bản nhạc nghe.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 743


Chương 743

Nói xong, cô ấy nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, cúi đầu tìm bài hát, nếu Du Ân biết cô ấy hẹn cô đi suối nước nóng là vì Phó Đình Viễn, chỉ sợ là cô sẽ đau lòng.

Hai người đến nơi thì đã là buổi trưa, sau bữa trưa ngắn ngủi tại biệt thự suối nước nóng, cả hai thay đồ bơi và đi đến suối nước nóng.

Sau khi ngâm mình trong hồ nước ấm, Du Ân bối rối hỏi Tô Ngưng: “Tại sao dọc đường tới đây đều không thấy ai nhỉ?”

Từ lúc nhận phòng ở quầy lễ tân rồi đến hồ bơi suối nước nóng, họ không thấy ai ngoại trừ nhân viên cả.

Theo lý thì mùa đông rất thích hợp để tắm nước nóng, biệt thự này cũng rất nổi tiếng, làm sao có thể không có ai chứ?

Tô Ngưng dựa vào tường suối nước nóng, cười nhẹ nói: “Tớ đã bao hết rồi mà.”

“Hả?” Du Ân ngạc nhiên không thôi.

Tô Ngưng uể oải nói: “Dù sao tớ cũng là một nữ diễn viên nổi tiếng, làm sao có thể thản nhiên ngâm mình trong suối nước nóng với rất nhiều người được chứ, nếu bị tên chó nào chụp những bức ảnh không phù hợp, chỉnh sửa rồi đăng lên mạng thì phải làm sao?”

Du Ân bừng tỉnh: “Đúng vậy.”

Nhìn thấy Du Ân đã tin, trong lòng Tô Ngưng thở phào nhẹ nhõm, hôm nay đúng là có người bao chỗ này, nhưng không phải cô ấy, đương nhiên là sếp lớn Phó Đình Viễn rồi.

Trước đó sếp Phó đã nói với cô ấy, anh đã giở thủ đoạn để hẹn Du Ân ra đây, anh không muốn bị người ta làm phiền.

Thứ hai, anh không muốn những người đàn ông khác nhìn thấy Du Ân mặc áo tắm. Suối nước nóng ở đây không phân biệt nam nữ nên nếu không bao hết thì những người đàn ông khác sẽ nhìn thấy da trắng mặt xinh dáng đẹp của Du Ân.

Tô Ngưng cứng họng khi nghe lý do của Phó Đình Viễn, vậy thì sau này bọn họ đi tắm biển thì phải làm sao? Bãi biển đầy những người đàn ông và phụ nữ ăn mặc mát mẻ mà.

Nhưng Phó Đình Viễn sẵn sàng bao hết chỗ này, Tô Ngưng cũng không có ý kiến gì, cô ấy cũng muốn yên tĩnh, có trời mới biết đối với một ngôi sao nữ quá nổi tiếng sẽ bất tiện như thế nào.

Du Ân và Tô Ngưng ngâm mình thoải mái ở cả suối nước nóng trong nhà và ngoài trời, sau đó đi tắm, thay quần áo khô rồi đi đến khu giải trí trên tầng hai, chuẩn bị ăn một ít trái cây để bổ sung năng lượng.

Hai người bước vào khu giải trí, Du Ân nhìn thấy Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi đang ngồi nhàn nhã uống trà.

Du Ân bị chết cóng tại chỗ, không thể cử động, chuyện gì vậy chứ? Sao Phó Đình Viễn lại có thể ở đây?

Tô Ngưng ở bên cạnh cô lên tiếng trước, ngạc nhiên hỏi hai người: “Sếp Phó? Sếp Dịch? Sao các anh lại ở đây?”

Tô Ngưng không hổ là một diễn viên, biểu cảm ngạc nhiên này thực tế đến mức Du Ân cũng cho rằng đó là một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Tô Ngưng đã thành công hẹn Du Ân đi suối nước nóng, nhưng chỉ hẹn sau ngày sinh nhật của Du Ân, vì nhà họ Diệp sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho cô vào ngày sinh nhật của Du Ân, nên Du Ân không thể đi chơi được.

Đây là sinh nhật đầu tiên của Du Ân khi trở về với nhà họ Diệp, nhà họ Diệp rất coi trọng việc này và đã tụ họp người thân, bạn bè để cùng nhau tổ chức sinh nhật cho Du Ân.

Vốn dĩ ông bà cụ nhà họ Diệp còn muốn sắp xếp một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho cô ở khách sạn lớn nhất thủ đô, nhưng Du Ân đã từ chối.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 744


Chương 744

Cô hiểu được tình cảm của nhà họ Diệp dành cho mình, nhưng cô không phải loại thích khoe khoang, cũng không thích tổ chức sinh nhật để thu hút mọi người, cuối cùng bà cụ cũng đồng ý với cô.

Vì là sinh nhật của cô nê, phải tôn trọng ý kiến của cô, vì vậy cũng chỉ mời những người trong nhà họ Diệp tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tại nhà cũ của nhà họ Diệp.

Tô Ngưng cũng được mời đến dự tiệc sinh nhật, uống xong ba vòng, Tô Ngưng vòng tay qua cổ Du Ân, không khỏi ghen tị nói: “Tớ thực sự ghen tị với tình cảm ấm áp mà cậu có được bây giờ đấy.”

“Gia đình tớ… vĩnh viễn vô vọng mà.” Giọng điệu của Tô Ngưng tràn ngập sự cô đơn và tự giễu.

Du Ân an ủi cô ấy: “Sau này khi cậu lập một gia đình nhỏ của chính mình, nhất định sẽ rất êm ấm.”

Tô Ngưng buồn bực nói: “Nếu không gả cho người đàn ông mình yêu, cho dù lập gia đình thì có gì mà ấm áp hạnh phúc chứ?”

“Vậy thì cố gắng kết hôn với Chu Trường Ninh đi.” Du Ân đương nhiên biết Tô Ngưng đang nghĩ gì.

Tô Ngưng nhếch miệng: “Quên đi, tớ đã chuẩn bị độc thân hết quãng đời còn lại rồi.”

Tô Ngưng lại đột nhiên chuyển chủ đề: “Nói mới nhớ, tớ nghĩ việc cậu và Phó Đình Viễn chia tay như thế này thật sự rất đáng tiếc.”

Du Ân khó hiểu nhìn cô ấy: “Không phải cậu luôn ủng hộ quyết định của tớ sao? Sao bây giờ lại nói thay anh ấy thế?”

Đúng là Tô Ngưng luôn ủng hộ bất cứ quyết định nào của cô, cô ấy ủng hộ cuộc hôn nhân của cô với Phó Đình Viễn, Tô Ngưng cũng ủng hộ việc ly hôn của cô, lần này cô chia tay với Phó Đình Viễn thì ngay từ đầu Tô Ngưng cũng ủng hộ cô, sao bây giờ lại nói đáng tiếc chứ?

Tô Ngưng thở dài: “Chẳng phải là do tình yêu của tớ quá khổ sao? Tớ chỉ hi vọng cậu có thể trân quý mối quan hệ hạnh phúc này.”

Du Ân rũ mắt xuống, lẩm bẩm nói: “Tớ cũng muốn quý trọng mà…”

Tô Ngưng nhân cơ hội thuyết phục cô: “Hãy bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu kia đi, cứ sống vui vẻ hạnh phúc là được rồi?”

Du Ân biết ý của Tô Ngưng, bảo cô tiếp tục ở bên Phó Đình Viễn, bất chấp việc cô có thể có con hay không.

“Nhưng tớ không thể làm hại anh ấy được.” Cô vẫn rất lý trí: “Anh ấy xuất sắc như thế, xứng đáng có một mái ấm trọn vẹn và hoàn hảo.”

Một ngôi nhà không có con cái thì sao có thể trọn vẹn? Càng không thể gọi là hoàn hảo đúng không?

Tô Ngưng khịt mũi: “Những gia đình DINKs kia không phải vẫn sống hạnh phúc đó sao?”

“Hầu hết các gia đình DINKs đều không muốn có con, không phải là họ không thể có con, khác với trường hợp của tớ.” Du Ân nói tới đây lại nhíu mày hỏi Tô Ngưng: “Hôm nay cậu sao thế?”

Tô Ngưng đánh trống lảng: “Cậu cứ coi như tối nay tớ uống say, không thể khống chế đại não được đi.”

Nói xong, cô ấy choáng váng ngã vào vai Du Ân, Du Ân cho rằng cô ấy thực sự đã uống quá nhiều nên không nghĩ nữa.

Ngày hôm sau, Du Ân và Tô Ngưng đi ngâm mình trong suối nước nóng. Diệp Văn và Thư Ninh rất vui vì Du Ân có thể ra ngoài đi dạo. Thứ nhất là cảm giác khi ngâm mình trong suối nước nóng vào mùa đông thật sự rất tuyệt, và thứ hai là Du Ân cũng có thể thư giãn.

Hai người còn đặc biệt dặn dò Tô Ngưng đưa Du Ân đi chơi vui vẻ, bọn họ qua đêm trong khu suối nước nóng cũng không thành vấn đề, Tô Ngưng mỉm cười gật đầu.

Trong khi Du Ân lái xe trên đường, Tô Ngưng ngồi thoải mái trên ghế phụ.

“Đã lâu rồi chúng ta không nhàn nhã như vậy nhỉ.” Tô Ngưng thở dài.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 745


Chương 745

Khi còn học đại học, cả hai thường du sơn ngoạn thủy cùng nhau. Kể từ khi Du Ân kết hôn với Phó Đình Viễn, một lòng một dạ tập trung vào Phó Đình Viễn, làm sao còn thời gian để đi du lịch chứ?

Lúc đó, Du Ân cũng chán nản vì bị Phó Đình Viễn bỏ rơi, nên cũng không có tâm trạng đi chơi.

Hơn nữa, Tô Ngưng dần nổi tiếng vào thời điểm đó, nhất cử nhất động của cô ấy đều được phóng đại thành tiêu điểm, cô ấy cũng không thể ra ngoài bừa bãi.

Vì vậy, chuyến hành trình ngắn ngủi này hóa ra là lần đầu tiên cả hai đi cùng nhau sau nhiều năm như vậy.

“Ừ, khó khăn quá mà.” Du Ân cũng đầy xúc động.

“Tô Ngưng, cảm ơn cậu.” Du Ân biết lý do Tô Ngưng rủ cô đi tắm suối nước nóng là để giúp cô thư giãn.

Tô Ngưng được cô cảm ơn như vậy nhất thời cảm thấy rất áy náy, vội nói: “Không khí hơi buồn nhỉ, để tớ mở một bản nhạc nghe.”

Nói xong, cô ấy nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, cúi đầu tìm bài hát, nếu Du Ân biết cô ấy hẹn cô đi suối nước nóng là vì Phó Đình Viễn, chỉ sợ là cô sẽ đau lòng.

Hai người đến nơi thì đã là buổi trưa, sau bữa trưa ngắn ngủi tại biệt thự suối nước nóng, cả hai thay đồ bơi và đi đến suối nước nóng.

Sau khi ngâm mình trong hồ nước ấm, Du Ân bối rối hỏi Tô Ngưng: “Tại sao dọc đường tới đây đều không thấy ai nhỉ?”

Từ lúc nhận phòng ở quầy lễ tân rồi đến hồ bơi suối nước nóng, họ không thấy ai ngoại trừ nhân viên cả.

Theo lý thì mùa đông rất thích hợp để tắm nước nóng, biệt thự này cũng rất nổi tiếng, làm sao có thể không có ai chứ?

Tô Ngưng dựa vào tường suối nước nóng, cười nhẹ nói: “Tớ đã bao hết rồi mà.”

“Hả?” Du Ân ngạc nhiên không thôi.

Tô Ngưng uể oải nói: “Dù sao tớ cũng là một nữ diễn viên nổi tiếng, làm sao có thể thản nhiên ngâm mình trong suối nước nóng với rất nhiều người được chứ, nếu bị tên chó nào chụp những bức ảnh không phù hợp, chỉnh sửa rồi đăng lên mạng thì phải làm sao?”

Du Ân bừng tỉnh: “Đúng vậy.”

Nhìn thấy Du Ân đã tin, trong lòng Tô Ngưng thở phào nhẹ nhõm, hôm nay đúng là có người bao chỗ này, nhưng không phải cô ấy, đương nhiên là sếp lớn Phó Đình Viễn rồi.

Trước đó sếp Phó đã nói với cô ấy, anh đã giở thủ đoạn để hẹn Du Ân ra đây, anh không muốn bị người ta làm phiền.

Thứ hai, anh không muốn những người đàn ông khác nhìn thấy Du Ân mặc áo tắm. Suối nước nóng ở đây không phân biệt nam nữ nên nếu không bao hết thì những người đàn ông khác sẽ nhìn thấy da trắng mặt xinh dáng đẹp của Du Ân.

Tô Ngưng cứng họng khi nghe lý do của Phó Đình Viễn, vậy thì sau này bọn họ đi tắm biển thì phải làm sao? Bãi biển đầy những người đàn ông và phụ nữ ăn mặc mát mẻ mà.

Nhưng Phó Đình Viễn sẵn sàng bao hết chỗ này, Tô Ngưng cũng không có ý kiến gì, cô ấy cũng muốn yên tĩnh, có trời mới biết đối với một ngôi sao nữ quá nổi tiếng sẽ bất tiện như thế nào.

Du Ân và Tô Ngưng ngâm mình thoải mái ở cả suối nước nóng trong nhà và ngoài trời, sau đó đi tắm, thay quần áo khô rồi đi đến khu giải trí trên tầng hai, chuẩn bị ăn một ít trái cây để bổ sung năng lượng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 746


Chương 746

Hai người bước vào khu giải trí, Du Ân nhìn thấy Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi đang ngồi nhàn nhã uống trà.

Du Ân bị chết cóng tại chỗ, không thể cử động, chuyện gì vậy chứ? Sao Phó Đình Viễn lại có thể ở đây?

Tô Ngưng ở bên cạnh cô lên tiếng trước, ngạc nhiên hỏi hai người: “Sếp Phó? Sếp Dịch? Sao các anh lại ở đây?”

Tô Ngưng không hổ là một diễn viên, biểu cảm ngạc nhiên này thực tế đến mức Du Ân cũng cho rằng đó là một cuộc gặp gỡ tình cờ.

“Đến ngâm suối nước nóng thôi.” Dịch Thận Chi mỉm cười trả lời câu hỏi này, nhân tiện chào hỏi lại hai người: “Thật là trùng hợp, hai người cũng ở đây à?”

Mặc dù Dịch Thận Chi cực kỳ phản đối việc Phó Đình Viễn tiếp tục theo đuổi Du Ân, nhưng anh ta vẫn tôn trọng sự lựa chọn của Phó Đình Viễn. Phó Đình Viễn bảo anh ta đến diễn một vở tình cờ gặp mặt, anh ta cũng chỉ có thể đến hỗ trợ thôi.

Giang Kính Hàn thì có vợ, bác sĩ Hứa Hàng bận rộn công việc, nên người duy nhất có thể giúp Phó Đình Viễn chỉ còn lại anh ta thôi.

Du Ân tỉnh táo lại, quay đầu hỏi Tô Ngưng: “Không phải cậu bao hết rồi sao?”

“Đúng vậy.” Tô Ngưng cũng bối rối, nhưng chỉ là đang đóng kịch.

“Mặc dù đã được bao, nhưng khách vip cũng được chào đón.” Dịch Thận Chi đã trả lời như vậy.

Du Ân mím môi, đúng vậy, Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi đúng là khách vip, bọn họ muốn vào ngâm nước nóng thì chắc là trực tiếp gọi cho ông chủ ở đây luôn, cho nên dù đã được bao nhưng bọn họ vẫn có thể vào.

Sau khi phân tích một phen, Du Ân đã tin lời Dịch Thận Chi, cô không thể nghi ngờ người bạn thân nhất của cô là Tô Ngưng đang thông đồng với Phó Đình Viễn, đúng không?

Nghĩ đến Phó Đình Viễn, ánh mắt Du Ân rơi vào Phó Đình Viễn nãy giờ vẫn chưa lên tiếng.

Kết quả là, tình cờ bắt gặp ánh mắt của Phó Đình Viễn, ánh mắt của người đàn ông sâu như mực, đang nhìn chằm chằm vào cô.

Trái tim Du Ân đột nhiên run lên, cô nhanh chóng nhắm mắt lại.

Trên mặt thậm chí còn có chút ửng đỏ, dường như cô và Phó Đình Viễn chưa bao giờ có loại cảm giác mập mờ đến mức khiến cô đỏ mặt, tim đập loạn nhịp như thế này.

Lúc đầu, cô là người rung động trước nhưng anh không thích cô, sau này ly hôn, anh có hứng thú với cô, cô hết lòng tránh mặt, cả hai đều không thể mập mờ được.

Bây giờ bọn họ yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau, trong cùng một không gian, chẳng phải chỉ dựa vào ánh mắt để truyền cảm xúc sao, cho nên vừa rồi họ có loại cảm giác mơ hồ không nói ra được.

Du Ân không mở mắt ra, Phó Đình Viễn đã mở miệng, nhưng là để mời Du Ân và Tô Ngưng: “Nếu đã gặp thì chúng ta ngồi cùng nhau một lúc đi.”

Du Ân không muốn ngồi đó, cô không nghĩ mối quan hệ hiện tại của cô và Phó Đình Viễn thích hợp để ngồi cùng nhau.

Tô Ngưng cũng không ép Du Ân đi qua, nếu như vậy thì không phải sẽ lộ tẩy việc cô ấy hợp tác với Phó Đình Viễn sao?

Cuối cùng, vẫn là Dịch Thận Chi tiến lên để xoa dịu tình hình, anh ta đi tới, nhã nhặn mời hai người: “Không phải chỉ là chia tay thôi sao? Không ai quy định không được ngồi uống trà cùng nhau sau khi chia tay cả đúng không?”

Trước khi Du Ân kịp nói gì, Dịch Thận Chi đã kéo cô đến bàn của họ.

Cô cũng chỉ có thể ngồi xuống, bên cạnh Phó Đình Viễn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 747


Chương 747

Khi ngồi xuống, cánh tay của cô vô tình chạm vào cánh tay của Phó Đình Viễn, ngay lúc da thịt chạm vào nhau, toàn thân Du Ân như bị điện giật, run rẩy và tê dại.

Tất nhiên, cũng rất xấu hổ.

Sau khi nhanh chóng thụt tay lại, cô hỏi Dịch Thận Chi: “Các người không phải ở Giang Thành sao? Sao lại tới đây ngâm suối nước nóng?”

Du Ân đã muốn hỏi câu này từ nãy giờ. Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi đều ở Giang Thành, sao lại đến nơi này để ngâm suối nước nóng chứ?

Dịch Thận Chi mỉm cười giải thích: “Đây không phải là cuối năm sao? Các loại lễ trao giải và tiệc chiêu đãi đều được tổ chức ở thủ đô, gần đây chúng tôi đều đang ở thủ đô.”

“Ồ.” Du Ân trả lời và không nói gì nữa.

Tại sao lúc trước không thấy Phó Đình Viễn ở thủ đô cả ngày vào cuối năm chứ?

“Xin lỗi, tôi sẽ gọi điện thoại.” Sau khi ngồi một lúc, Tô Ngưng lấy cớ chuồn đi.

Dịch Thận Chi thấy vậy, cũng đứng dậy nói: “Tôi đi vệ sinh.”

Vì vậy, mọi người cũng rút lui, trong lúc nhất thời chỉ còn lại Du Ân và Phó Đình Viễn.

Du Ân như ngồi trên đống lửa, đại não nhanh chóng xoay chuyển, suy nghĩ không biết nên tìm cái cớ gì mà rời đi.

Còn chưa kịp nghĩ ra cớ gì, Phó Đình Viễn đã nói chuyện với cô trước, nhưng anh khá lịch sự: “Gần đây em khỏe không?”

“Rất tốt.” Du Ân cười nhẹ, trở nên khá xa cách.

Sau khi nói xong, cô thấy Phó Đình Viễn không thu hồi ánh mắt rơi vào người mình, thay vào đó là ánh mắt càng lúc càng đen hơn, giống như anh không hài lòng với lời nói của cô.

Cô phải lịch sự hỏi: “Còn anh thì sao? Anh có khỏe không?”

“Không ổn lắm.” Phó Đình Viễn cũng thẳng thắn: “Cuối năm bộn bề nhiều việc, ông nội lại ốm, anh hơi sứt đầu mẻ trán.”

“Ông nội bị sao vậy?” Sự chú ý của Du Ân ngay lập tức bị thu hút bởi câu nói ông cụ bị bệnh

Phó Đình Viễn nhấp một ngụm trà và nói: “Vẫn là bệnh cũ. Thiến Thiến mất rồi, anh lại chia tay em, nhất thời ông cụ không chịu nổi, nên đã phải nhập viện.”

Du Ân rũ mắt xuống không nói gì, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.

Giọng của Phó Đình Viễn lại vang lên: “Nếu trong lòng em vẫn có ông cụ thì tranh thủ về gặp ông ấy đi.”

Anh không nói thì thôi, nhưng anh vừa nói thì Du Ân lại cảm thấy vô cùng áy náy. Đúng vậy, cô nên về gặp ông cụ.

Vốn dĩ cô cho rằng mình sẽ báo hiếu với ông cụ sau khi tái hôn với Phó Đình Viễn, nhưng ai ngờ bây giờ cô lại là người làm tổn thương ông cụ nhiều nhất.

Mặc dù cô không cố ý, nhưng một phần sự đau buồn của ông cụ quả thực là do cô gây ra.

Ông cụ rất thích cô, toàn tâm toàn ý thúc đẩy cuộc hôn nhân của cô với Phó Đình Viễn. Chắc hẳn ông cụ là người buồn nhất sau khi biết tình trạng thể chất của cô nhỉ.

Phó Đình Viễn có thể nhìn ra sự áy náy và tự trách trong lòng cô, nhẹ giọng nói: “Em đừng nghĩ nhiều, ông nội không phải loại cổ hủ, sẽ không quan tâm đến thân thể của em đâu.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 748


Chương 748

“Lý do lớn khiến ông ấy buồn bã là cháu của ông ấy sẽ tiếp tục cô đơn một lần nữa.” Lời nói của Phó Đình Viễn chứa đựng một nỗi buồn bã khó tả.

Du Ân giả vờ như không nghe thấy và nói: “Sau một thời gian nữa anh sẽ quên em, đến lúc đó lại quen người phụ nữ khác thì tốt rồi.”

Sau khi Du Ân nói những lời này, dường như có thứ gì đó đang chặn lại trái tim anh, thậm chí khiến anh rất khó thở.

“Em đi xem tại sao Tô Ngưng vẫn chưa trở lại.”

Cô đứng dậy và định đi, nhưng vừa quay đầu lại thì cô đã nghe thấy Phó Đình Viễn thì thầm sau lưng: “Sinh nhật vui vẻ.”

Du Ân sững sờ một lúc, ngay lập tức nhận ra Phó Đình Viễn đang gửi một lời chúc mừng sinh nhật muộn màng cho cô.

Cô điều chỉnh tâm trạng và lịch sự quay lại, nở một nụ cười với anh: “Cảm ơn.”

Họ đã biết nhau nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh nói chúc mừng sinh nhật cô, nhưng không ngờ lại trong tình huống như thế này.

Không lâu sau khi Du Ân rời đi, Dịch Thận Chi quay lại, anh ta bối rối hỏi Phó Đình Viễn: “Tại sao cậu lại để người ta đi?”

Phó Đình Viễn rũ mắt xuống uống trà: “Nếu không thì còn có thể làm gì nữa?”

“Cậu đường xa đến đây, vòng vèo hẹn người ta như vậy, thế mà chưa gì đã để người ta đi, sao không ôm lấy người ta, cậu không cảm thấy khó chịu sao?” Dịch Thận Chi thật sự không hiểu Phó Đình Viễn đang nghĩ gì.

Không phải là bị điên rồi chứ? Sao vừa gặp người ta đã trở thành quân tử rồi?

“Cậu nghĩ tôi không muốn sao?” Phó Đình Viễn tức giận nói: “Nhưng nếu tôi làm như vậy với cô ấy vào lúc này, e rằng sau này cô ấy sẽ tránh tôi như tránh rắn rết, tôi có muốn gặp cô ấy thì sẽ không dễ dàng nữa.”

Dịch Thận Chi nhìn vẻ mặt bất lực cùng thống khổ của anh lúc này, đột nhiên cười nói: “Người ta có câu gì ấy nhỉ? Thiên đạo luân hồi.”

“Trước đây cậu đã từng bỏ bê người ta trong ba năm bằng mọi cách có thể, nhưng bây giờ cậu phải hao tâm tổn sức khổ sở theo đuổi người ta.”

“Một thời gian trước, người ta mới về nước, cậu đã khổ sở theo đuổi một phen, bây giờ lại phải bắt đầu lại từ đầu, đây không phải là thiên đạo luân hồi sao?”

Khi Dịch Thận Chi nói, anh ta có vẻ hả hê khi người ta gặp họa.

Phó Đình Viễn không thèm để ý đến anh ta, thay vào đó hỏi: “Cậu đã chuẩn bị xong mọi thứ chưa?”

Anh hẹn Du Ân ra ngoài không chỉ để gặp cô, mà còn để chúc mừng sinh nhật cô.

Hôm qua nhà họ Diệp đã tổ chức tiệc sinh nhật cho cô, anh nhìn thấy điều đó từ những bức ảnh mà Tô Ngưng đăng lên, cũng cảm nhận được tình yêu sâu sắc của nhà họ Diệp dành cho cô, anh cảm thấy rất vui cho cô.

Nhưng anh cũng muốn chúc mừng cô theo cách của mình, anh cũng biết cô sẽ không nhận bất cứ món quà vật chất nào anh tặng vào lúc này, nên anh đã sắp xếp cách khác.

“Đừng lo lắng, tất cả đều đã sắp xếp ổn thỏa.” Dịch Thận Chi trả lời rất khẳng định.

Phó Đình Viễn tin tưởng vào khả năng của Dịch Thận Chi, không nói gì nữa, hai người đi tới suối nước nóng sau khi uống trà.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 749


Chương 749

Du Ân tìm thấy Tô Ngưng trong phòng của cô và Tô Ngưng, Du Ân đã suy nghĩ rất nhiều trên đường đi. Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi tuyệt đối không thể gặp các cô trên đường đi.

Vì vậy, cô tức giận nhìn chằm chằm Tô Ngưng: “Là cậu nói với Phó Đình Viễn chúng ta đang ở biệt thự suối nước nóng này đúng không?”

Thấy cô đã đoán được, Tô Ngưng cũng không tiếp tục giấu diếm, đưa cho cô một chai nước, nói: “Anh ta gọi điện cho tớ nhờ giúp đỡ, tớ cũng không thể từ chối được.”

Du Ân thở dài: “Cậu giúp anh ấy như vậy, đến bao giờ anh ấy mới quên được tớ chứ?”

Tô Ngưng lập tức thừa nhận sai lầm của mình: “Tớ sai rồi, lần sau không bao giờ dám nữa.”

Tô Ngưng không thuyết phục được Du Ân xem xét lại mối quan hệ của cô và Phó Đình Viễn, cô ấy biết rằng loại chuyện này không phải chuyện cô ấy có thể nói trong vài lời, vì vậy cô ấy chỉ ôm Du Ân và xin lỗi để dỗ dành người ta.

Đương nhiên Du Ân sẽ không thực sự giận Tô Ngưng, ngược lại hỏi Tô Ngưng: “Khi nào cậu trở về Giang Thành? Tớ cùng cậu trở về một chuyến.”

“Ngày mai chúng ta không đi trượt tuyết ở đây sao?” Tô Ngưng nói: “Tớ đặt chuyến bay trở về vào tối mai, xảy ra chuyện gì à?”

“Phó Đình Viễn nói ông cụ bị bệnh, tớ trở về xem ông cụ thế nào.” Giọng điệu của Du Ân có chút không thoải mái.

Tô Ngưng thấp giọng hỏi: “Thật sự là bị bệnh sao? Có khi nào Đình Viễn cố ý lừa cậu trở về không?”

Du Ân lắc đầu: “Chắc là bị bệnh thật, anh ấy sẽ không lấy sức khỏe của ông cụ ra đùa giỡn đâu.”

Tô Ngưng lúc này mới nói: “Vậy tối mai cậu cùng tớ trở về đi. Trước đây ông cụ đối xử với cậu rất tốt, nên đến thăm hỏi thế nào.”

“Ừ.” Du Ân gật đầu, lấy điện thoại di động ra đặt vé máy bay cùng hạng với Tô Ngưng.

Trong bữa tối, Dịch Thận Chi gõ cửa và nồng nhiệt mời họ: “Hai người đẹp, các cô có muốn ăn tối cùng nhau không?”

“Không cần.” Tô Ngưng tiến lên từ chối: “Tuy rằng nơi này đã được bao hết, nhưng không phải là không có ai. Bốn người chúng ta bị chụp ảnh tụ tập cùng nhau, nhất định sẽ lên hot search đấy.”

Lời nói của Tô Ngưng không phải là uy h**p, thân phận của bốn người bọn họ quả thực rất nhạy cảm.

Trước hết, cô ấy là một nữ diễn viên nổi tiếng, còn Dịch Thận Chi là một công tử nhà giàu, nếu bọn họ ăn uống cùng nhau, không biết mấy tên phóng viên sẽ thêu dệt ra chuyện gì nữa.

Sau đó là Phó Đình Viễn và Du Ân, Phó thị tuyên bố giải trừ hợp đồng với bộ phim mới của Diệp Văn, người bên ngoài vẫn luôn suy đoán về nguyên nhân dẫn đến vụ việc này.

Điều được phỏng đoán nhiều nhất là mối quan hệ của Phó Đình Viễn và Du Ân có vấn đề, vì trước đó Phó Đình Viễn công khai bày tỏ mong muốn theo đuổi lại Du Ân, nên một số người cho rằng Phó Đình Viễn không thể vãn hồi cuộc tình, nên Diệp Văn đã chấm dứt hợp đồng với Phó thị.

Một số người cho rằng Phó Đình Viễn không cần Du Ân nữa, làm sao một doanh nhân giàu có như Phó Đình Viễn lại yêu một người phụ nữ trong một thời gian dài được.

Dịch Thận Chi cũng không ép buộc họ, anh ta chào tạm biệt và rời đi.

Để tránh gặp Phó Đình Viễn trong nhà hàng, Du Ân và Tô Ngưng gọi đồ ăn đến phòng của họ để ăn tối, Tô Ngưng cũng gọi rượu vang đỏ, hai người vừa ăn vừa trò chuyện rất thoải mái.

Sau bữa tối, Du Ân đột nhiên nhận được tin nhắn từ Phó Đình Viễn: “Nhìn ra bên ngoài.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 750


Chương 750

Du Ân vốn muốn chặn và xóa tất cả thông tin liên lạc của Phó Đình Viễn, nhưng thấy anh đã không làm gì khác thường trong nhiều ngày qua nên đã giữ lại.

Du Ân bối rối đứng dậy, mở rèm cửa nhìn ra ngoài, Tô Ngưng cũng đi tới, hỏi: “Sao vậy?”

Ngay khi giọng nói của Tô Ngưng vang lên, bỗng bầu trời đêm bên ngoài có rất nhiều máy bay không người lái bay lên.

Lúc đầu, máy bay tạo hình ra một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ, Tô Ngưng đã thốt lên: “Uầy!”

Du Ân hơi sững sờ, bên cạnh chiếc bánh sinh nhật hiện lên một chuỗi ngày tháng, đó là sinh nhật của cô, Du Ân nhận ra đó là Phó Đình Viễn đang chúc mừng sinh nhật cho cô.

Đôi mắt cô bỗng đỏ hoe, cô đưa tay lên che miệng, kiềm chế cảm xúc đang trào dâng của mình bằng cách này.

Không phải là không bị động, làm sao có thể không cảm động được chứ?

Tô Ngưng hưng phấn ôm lấy cô, kích động nhảy dựng lên: “Trời ạ, lãng mạn quá!”

Du Ân bị Tô Ngưng lắc qua lắc lại, ngây người nhìn hình vẽ trên bầu trời đêm.

Sau chiếc bánh sinh nhật và hình ngày tháng, máy bay không người lái vẽ ra bốn ký tự lớn “Chúc mừng sinh nhật”.

Sau đó, máy bay không người lái đã biến hóa thành một trái tim khổng lồ màu đỏ, màu đỏ tươi chói lọi trong đêm, làm cay mắt Du Ân.

Những tiếng cảm thán và tiếng la hét bắt đầu phát ra từ tầng dưới của biệt thự, chính nhân viên của biệt thự nhìn thấy cảnh tượng lãng mạn này cũng bước ra xem.

Sau trái tim màu đỏ, hình bóng một người phụ nữ khác xuất hiện, dịu dàng và duyên dáng, có thể người ngoài sẽ chỉ nghĩ đó là hình bóng của một người phụ nữ, nhưng những người thân quen chỉ cần nhìn thoáng qua là biết đó chính là Du Ân.

Tô Ngưng nghẹn ngào bên tai Du Ân: “Phó Đình Viễn lần này thực sự rất có tâm, tớ sắp rơi nước mắt rồi, huhu.”

Tô Ngưng cũng không biết Phó Đình Viễn đã lên kế hoạch tổ chức sinh nhật bằng máy bay không người lái này, cô ấy nghĩ rằng Phó Đình Viễn hẹn Du Ân ra ngoài chẳng qua là gặp một lần để giải tỏa nỗi tương tư, không ngờ anh đã sắp xếp một hồi lãng mạn như vậy.

Cuối cùng, máy bay không người lái biến ra vài chữ cái tiếng Anh.

Nước mắt của Du Ân không thể kìm được nữa, những giọt lệ nóng hổi đã rơi xuống.

Những người khác có thể không hiểu từ này có nghĩa là gì, nhưng cô thì có.

Phó Đình Viễn muốn nói rằng tình yêu của anh dành cho cô sẽ tồn tại mãi mãi ư?

Anh bị điên à?

Chẳng phải tất cả họ đều chấp nhận rằng họ sẽ quên nhau sao?

“Tại sao anh ấy lại làm thế này? Tại sao?” Du Ân dựa vào vòng tay của Tô Ngưng, không kìm được mà khóc nức nở.

Cô không muốn Phó Đình Viễn chấp nhất vì cô, cuộc đời quá ngắn ngủi, anh nên nhanh chóng quên cô đi, tìm người mình yêu, hình thành một gia đình trọn vẹn, sống một đời viên mãn vẹn tròn.

Khóc một hồi, Du Ân lau nước mắt, dứt khoát nói: “Tớ đi tìm anh ấy.”

Tìm anh để nói rõ, cô sẽ không ở bên anh, để anh nhanh chóng chết tâm đi.

Du Ân nói xong liền đi ra ngoài, cô biết phòng của Phó Đình Viễn.

Trước đó khi Dịch Thận Chi đến mời họ đi ăn tối, anh ta nói rằng nếu các cô cảm thấy buồn chán thì có thể đến tìm bọn họ trò chuyện và chơi mạt chược, nhân tiện thông báo số phòng của họ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 751


Chương 751

Tuy nhiên, Du Ân đến cửa phòng Phó Đình Viễn với tâm trạng dao động, gõ cửa hồi lâu nhưng không có ai trả lời.

Cô lại lấy điện thoại di động gọi cho Phó Đình Viễn, nhưng đã tắt máy.

Du Ân đứng bên ngoài phòng Phó Đình Viễn cầm điện thoại di động, cảm thấy hơi sững sờ một lúc.

Phó Đình Viễn có ý gì?

Không mở cửa và không nghe điện thoại, sao lại giống như đang cố ý trốn tránh bên trong thế?

Nhưng sau khi đi một chuyến như vậy, cảm xúc của cô đã bình tĩnh trở lại.

Sau khi suy nghĩ, cô đi thẳng đến quầy lễ tân.

“Sếp Phó và sếp Dịch vừa trả phòng rời đi rồi ạ.” Nhân viên lễ tân nở nụ cười lịch sự đáp lại, sau đó giơ ngón tay chỉ về phía cửa: “Chiếc xe đưa họ ra sân bay vừa rời đi.”

Du Ân nhìn theo hướng ngón tay của lễ tân, chỉ thấy đèn hậu của một chiếc ô tô, lộ ra vẻ cô đơn tịch mịch không thể giải thích được trong đêm đen vô hạn.

Du Ân nhất thời không biết trong lòng dâng lên cảm xúc gì, cảm giác như đấm vào bông, Phó Đình Viễn tránh gặp cô, cô không có nơi nào để trút bỏ cảm xúc, cũng không có nơi nào để nói.

Cuối cùng, cô chỉ có thể quay người định rời đi, nhưng cô gái nhỏ ở quầy lễ tân lại kích động hỏi cô: “Cô Du, màn tỏ tình bằng máy bay không người lái tối nay có phải do chủ tịch Phó chuẩn bị cho cô không?”

Nhờ phúc của Du Thế Quân, Thẩm Dao và Phó Đình Viễn trong quá khứ, Du Ân đã được lên hot search nhiều lần, thế cho nên bây giờ cô cũng coi như một nửa nhân vật của công chúng.

Tuy nhiên, Du Ân vẫn còn hơi choáng váng trước câu hỏi của lễ tân, không biết phải trả lời như thế nào.

Nhân viên lễ tân nhiều chuyện nói: “Mấy hôm trước Phó thị giải trừ hợp đồng với ông Diệp, mọi người đều nói rằng cô và sếp Phó đã chia tay, hiện tại xem ra không phải rồi.”

Nhìn thấy ngọn lửa nhiều chuyện của cô gái lễ tân đang bùng lên, Du Ân phải nhanh chóng nói: “Tôi nhờ cô giúp giữ bí mật chuyện tối nay.”

Nói xong cô nhanh chóng rời đi.

Cùng lúc đó, vừa lái xe rời khỏi biệt thự suối nước nóng, Dịch Thận Chi tạm thời bất mãn than thở: “Tôi nói này, cậu từ Giang Thành ngàn dặm xa xôi đến rồi sắp xếp như vậy một màn tỏ tình lãng mạn như vậy, chẳng lẽ không đợi cô ấy xúc động tìm cậu sao? Tôi còn cố ý cho cô ấy biết số phòng của chúng ta, tiện cho cô ấy đi tìm cậu rồi mà.”

Vừa nãy Dịch Thận Chi đã hoàn thành thành công màn tỏ tình bằng máy bay không người lái, vì vậy anh ta định đi tắm nước nóng, nghỉ ngơi thật tốt và nạp năng lượng, ngày mai sẽ đi trượt tuyết.

Không ngờ, còn chưa kịp vào phòng tắm đã bị Phó Đình Viễn giục thu dọn hành lý rồi vội vã rời đi.

Lời giải thích mà Phó Đình Viễn đưa ra là anh không đủ can đảm để đối mặt với Du Ân, điều này làm cho Dịch Thận Chi suýt chút nữa ngất xỉu.

Có gì mà không thể đối mặt chứ?

Dịch Thận Chi tin rằng anh ta hiểu trái tim phụ nữ nhất, Phó Đình Viễn đã sắp xếp một màn tỏ tình lãng mạn như vậy, Du Ân phải cảm động đến chết đi sống lại, và khi cô cảm động, cô nhất định sẽ đi tìm Phó Đình Viễn nói điều gì đó.

Cô nam quả nữ, đêm dài đằng đẵng, còn có bầu không khí lãng mạn và quyến rũ làm nền, Dịch Thận Chi cảm thấy cho dù trước đó trái tim của Du Ân có cứng rắn lạnh lẽo nhường nào thì bây giờ cũng sẽ hồi tâm chuyển ý.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 752


Chương 752

Ai ngờ Phó Đình Viễn lại tự kéo chân mình, Dịch Thận Chi có thể không tức giận sao?

Phó Đình Viễn nhìn màn đêm vô tận bên ngoài, nói với Dịch Thận Chi: “Cậu hoàn toàn không hiểu cô ấy.”

“Cô ấy có vẻ yếu đuối nhưng thực ra rất kiên định. Những quyết định mà cô ấy đưa ra rất khó để người bình thường làm lung lay.”

Ví như khi ly hôn với anh, cô kiên quyết bảo anh cứ coi đó là một giấc mơ, lúc đầu anh còn đợi cô sẽ hối hận, chờ cô khóc lóc la hét van xin anh nối lại tình xưa, ai ngờ khi nhận được giấy chứng nhận ly hôn, ngày hôm sau cô đã ra nước ngoài.

Không hề có một chút dây dưa.

Bây giờ cô quyết định chia tay với anh, cô vẫn rất dứt khoát, nếu không cũng không có ngày cô rời khỏi Giang Thành.

Phó Đình Viễn thu hồi ánh mắt khỏi cửa sổ, nhìn Dịch Thận Chi và giễu cợt nói: “Sợ là cô ấy sẽ đến phòng tôi và mắng tôi một trận, còn sẽ một lần nữa tuyên bố lập trường của cô ấy đối với tôi, bảo tôi sau này tránh xa cô ấy ra.”

Phó Đình Viễn thực sự đã đoán đúng tâm tư của Du Ân, nhưng Dịch Thận Chi cũng không hiểu ra làm sao.

“Phụ nữ không phải dễ dỗ sao?” Là một tên lãng tử tình trường, anh ta không thể không hỏi một câu như vậy.

Phó Đình Viễn nhẹ giọng nói: “Tôi chỉ có thể nói là do cậu chưa gặp được người quyết tâm cắt đứt quan hệ với mình. Phụ nữ rấy tàn nhẫn, không thể dễ dỗ dành đâu.”

Phó Đình Viễn nhìn Dịch Thận Chi sâu hơn và nói: “Hoặc có thể nói cậu chưa gặp một người phụ nữ thực sự yêu cậu.”

Nếu thật lòng yêu anh ta, một khi anh ta làm tổn thương cô, nhất định sẽ không thể dỗ dành cô bằng vài câu nói hay vài màn lãng mạn.

Hầu hết phụ nữ xung quanh Dịch Thận Chi đều nhắm đến tiền tài, danh vọng và địa vị của anh ta, cho dù có cãi vã, khó xử thì họ cũng sẽ không thật sự rơi nước mắt với anh ta, đương nhiên sẽ lợi dụng anh ta tặng quà để hết giận.

Dịch Thận Chi dang tay tỏ ý anh ta không hiểu, không hiểu Phó Đình Viễn rõ ràng vẫn còn yêu Du Ân, rồi lại âm thầm làm những điều kia mà không dám đối mặt. Cũng không hiểu tại sao Du Ân rõ ràng yêu Phó Đình Viễn, nhưng lại đòi chia tay với anh.

Tình cảm của anh ta dành cho phụ nữ chỉ dừng lại ở mức thích.

Còn Phó Đình Viễn thì là vì tình yêu sâu đậm nên anh nhát gan và đi đường vòng bằng mọi cách có thể.

Du Ân trở lại phòng, Tô Ngưng kinh ngạc hỏi cô: “Sao cậu về sớm vậy?”

Tối nay Tô Ngưng cũng cảm động trước hành động của Phó Đình Viễn, nghĩ rằng dù thế nào thì Du Ân cũng phải trò chuyện vui vẻ với Phó Đình Viễn.

Du Ân tức giận trừng mắt nhìn cô ấy, cô còn có thể ở cùng Phó Đình Viễn cả đêm sao?

“Anh ấy rời đi cùng với Dịch Thận Chi rồi, lễ tân nói rằng họ vừa trả phòng.” Ngồi trên giường, Du Ân ủ rũ nói.

“Cái gì?” Tô Ngưng kinh ngạc tới mức quai hàm như muốn rớt xuống: “Đi rồi ư?

“Phó Đình Viễn có thiếu trái tim không thế?”

Phó Đình Viễn đã lên kế hoạch cho một màn lãng mạn như vậy, dù gì anh cũng phải đợi Du Ân nói điều gì đó với anh chứ?

“Anh ấy chắc chắn đang cố ý tránh mặt tớ.” Du Ân vẫn rất hiểu Phó Đình Viễn: “Anh ấy không muốn nghe tớ nói mấy lời phân rõ quan hệ với anh ấy.”

“Đồ hèn nhát, nhu nhược.” Du Ân giận dữ mắng Phó Đình Viễn một câu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 753


Chương 753

“Đúng là khổ thân anh ta rồi.” Tô Ngưng bày tỏ sự đồng cảm với Phó Đình Viễn, cũng có thể hiểu được sự trốn tránh và tự lừa mình dối người của Phó Đình Viễn.

Đôi khi cô ấy cũng vậy, cô ấy thường nghĩ, thật ra Chu Trường Ninh ở nước ngoài cũng tốt, nếu anh ta không trở về, cô ấy không phải đối mặt với anh ta, sẽ không cần phải nhắc tới những sự kiện đáng buồn trong quá khứ, cũng sẽ không cần phải mong chờ tương lai của bọn họ.

Nhưng trên thực tế, Chu Trường Ninh sẽ trở về nước vào một ngày nào đó, và họ sẽ gặp nhau trong một dịp nào đó, dù sao cũng sẽ có quyết định về tương lai của họ.

Cho dù vẫn là một người lạ, hay là nối lại tình xưa, thì cũng chỉ có một câu trả lời.

Vì màn tỏ tình bằng máy bay không người lái của Phó Đình Viễn, Du Ân đã không ngủ ngon suốt cả đêm.

Ngay khi cô nhắm mắt lại, những hình ảnh rực rỡ ngập trời, bánh sinh nhật, hình bóng của cô… tuy rằng không nói gì nhưng thật ra cảnh tượng nào cũng đều khắc sâu trong tâm trí cô.

Đó là sự lãng mạn mà người đàn ông cô yêu dành cho cô, làm sao cô có thể không khắc cốt ghi tâm được.

Nhưng hình ảnh càng khắc sâu thì trái tim càng đau nhức.

Có mấy ai có thể hiểu được cảm giác yêu nhưng không thể ở bên nhau này chứ?

Trong khi xoay người trằn trọc, Tô Ngưng đang lướt điện thoại nói với cô: “Màn tỏ tình bằng máy bay không người lái đêm nay đã lên hotsearch rồi.”

Du Ân ngay lập tức hết buồn ngủ, lo lắng ngồi dậy.

Tô Ngưng đưa điện thoại cho cô, Du Ân đang nhìn xem tin tức, cô ấy nói: “May mắn thay, những nhân viên trong biệt thự này đều thức thời và chỉ đăng một video, không nói rằng là do Phó Đình Viễn chuẩn bị cho cậu, chỉ nói hôm nay có sếp lớn dùng máy bay không người lái bày ra một màn lãng mạn trong biệt thự của bọn họ.”

“Nhắc mới nhớ, chúng ta chỉ nhìn mà không quay chụp lại gì cả, vừa hay những nhân viên này đã quay cho cậu, video họ quay có chất lượng rõ ràng, góc quay hoàn hảo, đúng lúc giữ làm kỷ niệm.”

Du Ân cũng không kháng cự lại lời nói của Tô Ngưng, cho dù mối quan hệ của cô và Phó Đình Viễn bây giờ là như thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là tình cảm anh dành cho cô, cô nhất định phải giữ nó thật tốt.

Nhưng Du Ân thực sự sợ hãi khi lên hot search, một đám người đang bàn tán xem người của buổi tỏ tình này là ai, đủ loại âm thanh ghen tị, đố kỵ và hận thù.

Cũng may mọi người đều đang đoán xem nữ ngôi sao hoặc hotgirl nào có ngày sinh nhật gần đây, tạm thời không ai đoán ra cô cả.

Du Ân thở phào nhẹ nhõm, trả lại điện thoại cho Tô Ngưng: “Tớ thực sự ngưỡng mộ tố chất tâm lý của các ngôi sao như cậu đó, chẳng trách sao lại thấy uất ức như vậy.”

Tô Ngưng bật cười, nhân cơ hội tẩy não cô: “Thật ra, đôi khi sống vô tâm cũng rất tốt.”

Du Ân liếc nhìn Tô Ngưng, cô biết Tô Ngưng muốn nói gì, cô ấy khuyên cô bớt vô tâm vô phế, đừng nghĩ đến những lời người ta nói, cứ ở bên cạnh Phó Đình Viễn.

Tuy nhiên, cô có thể vô tâm với người khác, nhưng cô không thể vô tâm với Phó Đình Viễn.

Anh xứng đáng được tốt hơn.

Vì vậy, cuối cùng cô cũng kéo chăn bông lên che mình và nói với Tô Ngưng: “Ngủ đi, ngày mai không phải cậu muốn đi trượt tuyết sao?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 754


Chương 754

Ở đây cũng có một khu trượt tuyết tại biệt thự suối nước nóng, họ đã lên kế hoạch trượt tuyết vào ngày hôm sau.

Đêm hôm sau, Du Ân và Tô Ngưng bay về Giang Thành, Diệp Văn và Thư Ninh cũng tán thành việc Du Ân quay về thăm ông cụ, nhờ tình yêu thương của ông cụ dành cho Du Ân, Du Ân mới có thể giữ được một tia thể diện trong đoạn hôn nhân đó.

Sáng sớm, bệnh viện Giang Thành.

Phòng bệnh của ông cụ.

Ông cụ uống hết cháo do Phó Đình Viễn mang tới, lạnh lùng liếc nhìn Phó Đình Viễn: “Không phải cháu chuyển đến Bắc Kinh à? Sao lại chạy về?”

Phó Đình Viễn nói với ông cụ về việc chuyển đến Bắc Kinh, ông cụ đương nhiên biết anh muốn làm gì, ngoại trừ thở dài, ông cụ cũng không có bất kỳ bất mãn hay cản trở nào.

Phó Đình Viễn thản nhiên nói: “Ngay cả khi chuyển đến Bắc Kinh thì cũng phải hiếu thảo với ông chứ.”

Ông cụ khịt mũi: “Đừng tưởng ông không biết lòng dạ của cháu. Cháu nói với Du Ân là ông bị bệnh chứ gì? Bây giờ cháu xuất hiện ở chỗ này là đang chờ con bé đến thăm ông chứ gì?”

“Người xưa có câu nhìn thấy rõ nhưng cũng đừng nói toạc ra. Xem ra ông chưa đạt tới trình độ này rồi.” Phó Đình Viễn đốp lại một câu.

Ông cụ mắng: “Cút đi cho tao.”

Tất nhiên ông cụ mắng thì mắng, Phó Đình Viễn vẫn ngồi trên chiếc ghế cuối giường vững vàng như Thái Sơn.

Dù hôm nay ông cụ có nói gì đi chăng nữa, thì anh vẫn sẽ phơi mặt ở đây.

Anh đã nhận được tin nhắn mà Tô Ngưng gửi cho anh, tối hôm qua Du Ân đã cùng Tô Ngưng bay đến Giang Thành, tối hôm qua cô đã nghỉ ngơi một đêm, sáng nay nhất định sẽ đến thăm ông cụ.

Không chỉ tới thăm ông cụ, mà nhất định sẽ tự tay làm bữa sáng cho ông cụ.

Lúc này ông cụ đã ăn xong bữa sáng mà anh mang đến, nên nhất định sẽ không ăn được gì nữa, đến lúc đó anh sẽ ăn hết bữa sáng mà Du Ân đưa tới.

Ông cụ uống thêm mấy ngụm cháo, không khỏi thở dài nói: “Nói chứ, ông thật có lỗi với các cháu.”

“Nếu không phải ông cứ khăng khăng tác hợp cho các cháu, thì cũng đã không xảy ra mấy chuyện tồi tệ như vậy.”

Từ khi ép Phó Đình Viễn lấy Du Ân, ông cụ đã rất mong ngóng, cuối cùng cũng có thể chờ đến lúc cháu trai mình mở mắt, tìm được sự tốt đẹp của Du Ân, ông yên tâm vì cuối cùng cháu trai mình cũng sẽ có một mái ấm gia đình riêng, nhưng ai ngờ biến cố này lại xảy ra.

Nếu không nhờ trái tim mạnh mẽ của anh, nhà họ Phó gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy đã sớm đè bẹp anh rồi.

Phó Đình Viễn nhìn vẻ xúc động trên khuôn mặt ông cụ, nói: “Cho dù hôm nay Du Ân và cháu có như thế nào đi nữa, cháu cũng biết những gì ông làm trước đây đều là vì cháu.”

Trong gia đình này, chỉ có ông cụ là người thật lòng quan tâm đến anh.

Phó Đình Viễn hiếm khi có thể nói với ông cụ một cách chân thành như vậy, ông cụ không khỏi giật mình.

Sau đó ông cụ lại thở dài: “Thật hiếm khi cháu có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ông. Xem ra, tình yêu thực sự có thể khiến con người ta trưởng thành.”

Phải biết rằng, tên nhóc thối này từng rất hận ông vì đã ép anh lấy Du Ân.

Phó Đình Viễn không trả lời nữa, ông cụ lại tiếp tục ăn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 755


Chương 755

Sau khi ông cụ ăn sáng xong, Phó Đình Viễn đang nhìn xuống dòng tin nhắn vừa nhận được, đọc xong, anh đột nhiên ngồi dậy, chỉnh sửa lại quần áo.

Viết gì đó

Ông cụ vừa tức giận vừa buồn cười trước hành vi của Phó Đình Viễn, không khỏi than thở: “Cháu cho rằng bây giờ người ta không muốn ở bên cạnh cháu là vì hình tượng của cháu sao?”

“Dù cháu có đẹp trai đến đâu, cô ấy cũng sẽ không thèm nhìn cháu đâu.”

Ông cụ không nói thì còn đỡ, vừa nói thì Phó Đình Viễn đã đứng dậy, đi vào phòng tắm để chỉnh sửa quần áo và kiểu tóc của mình trước gương.

Ông cụ: “…”

Anh cố tình làm vậy sao?

Ngay khi Phó Đình Viễn bước ra khỏi phòng tắm, tiếng gõ cửa phòng vang lên.

Anh hít một hơi thật sâu và bước tới mở cửa.

Anh không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi anh nghĩ rằng mình sắp được nhìn thấy Du Ân, tim anh đập nhanh hơn mà không rõ lý do.

Rõ ràng đã ở với nhau như vợ chồng bao nhiêu năm, sao bây giờ lại căng thẳng thế.

Cửa phòng mở ra, Du Ân đang cầm hộp cách nhiệt trên tay ngẩng đầu nhìn thấy người đàn ông cao lớn nghiêm nghị trước mặt, cô sững người hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Du Ân hỏi xong có chút hối hận, ông nội của người ta ở đây, vậy thì anh ở đây đương nhiên là điều không thể bình thường hơn.

“Anh sẽ đến gặp ông nội.” Phó Đình Viễn cũng nghiêm túc đáp, sau đó quay người để cô vào.

Nhìn thấy ông cụ trên giường bệnh, Du Ân không thèm quan tâm Phó Đình Viễn, vội vàng bước vào.

Sau khi Du Ân bước vào, Phó Đình Viễn từ từ đóng cửa phòng với nụ cười hạnh phúc trên môi.

Vừa nhìn thấy cô, trong lòng anh không khỏi vui mừng.

Ông cụ trên giường bệnh cũng nở nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy Du Ân: “Trời lạnh thế này là cháu còn từ xa về thăm ông, đúng là cháu gái tốt mà.”

Du Ân có chút ngượng ngùng trước lời khen ngợi của ông cụ, nhanh chóng đưa hộp thức ăn mà cô mang tới: “Ông ăn sáng chưa?”

Ông cụ v**t v* cái bụng đầy đặn, tiếc nuối nói: “Ông ăn rồi, Đình Viễn mang tới.”

Sớm biết Du Ân sẽ đến gặp ông, ông sẽ không ăn những thứ mà tên nhóc thối đó mang đến.

Du Ân không có gì để nói: “Đã ăn là tốt rồi.”

Vừa nói, cô vừa đặt hộp thức ăn sang một bên, định khi đi về sẽ lấy lại.

Phó Đình Viễn ở bên đột nhiên khẽ nói: “Anh còn chưa ăn sáng.”

Du Ân “…”

Ông cụ: “…”

Du Ân hơi xấu hổ nhìn Phó Đình Viễn, chẳng lẽ anh muốn ăn bữa sáng mà cô mang tới sao? Vừa rồi anh không ăn cùng ông cụ sao?

Ông già cục tức giận đến mức thổi râu mép phì phì, nhìn anh chằm chằm, vừa rồi ông bảo tên nhóc thối ăn chung, nói lại nói không thèm ăn, còn liên tục bảo mình ăn nhiều một chút, hóa ra là muốn giữ bụng để cướp đồ ăn mà Du Ân mang đến.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 756


Chương 756

Thấy Du Ân đứng yên, Phó Đình Viễn dứt khoát đi tới và tự mình cầm lấy, da mặt không thể nào dày hơn.

Trước mặt ông cụ, Du Ân không tiện từ chối, đành phải đưa hộp đồ ăn cho anh, Phó Đình Viễn cầm hộp đồ ăn, xoay người đi đến phòng khách nhỏ bên cạnh.

Sau khi tao nhã ngồi trên sô pha, anh ngước mắt lên hỏi Du Ân: “Em ăn chưa?”

Cô chưa ăn, nhưng bây giờ Du Ân thực sự không muốn trả lời câu hỏi này.

Cô làm bữa sáng mang đến bệnh viện, vốn dĩ cô muốn ăn với ông cụ, nhưng không ngờ Phó Đình Viễn lại ở đây…

Du Ân không giỏi che giấu suy nghĩ của mình, cả ông cụ và Phó Đình Viễn đều có thể nhận ra cô chưa ăn.

Ông cụ mở miệng khuyên nhủ: “Cháu cũng qua ăn đi, đừng để đói bụng.”

Vậy là chuyến thăm bệnh của Du Ân đã trở thành cô và Phó Đình Viễn ăn sáng cùng nhau.

Ông cụ thích ăn đồ ăn Trung Quốc, Du Ân đã chuẩn bị cháo gạo thơm, trứng luộc và bánh bao mới hấp mà sáng nay cô gói và hấp, nhưng hầu hết chúng bây giờ đều nằm trong bụng Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn không lịch sự chút nào, sau khi đảm bảo Du Ân đã no, anh ăn nốt phần còn lại.

Du Ân vừa giận vừa buồn cười, ông cụ cũng trợn mắt bất lực.

Cái gì gọi là mất đi mới biết quý trọng, chính là nói cháu trai của ông đấy.

Nếu hồi đó anh trân trọng Du Ân và không ly hôn thì dù bây giờ sức khỏe của Du Ân có như thế nào, chỉ cần hai người vẫn là vợ chồng thì anh sẽ không bị đá bay xa như thế. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Suy nghĩ của Du Ân và ông cụ, Phó Đình Viễn cũng không thèm để ý, anh chỉ biết mỗi tế bào trong cơ thể đều toát ra hơi thở dễ chịu, khi đã no bụng, anh lại càng quyết tâm phải đưa được cô quay về.

Anh không thể rời khỏi sự chăm sóc dịu dàng của cô, không thể rời khỏi mấy món ăn của cô, lại càng không thể rời xa cô.

Sự tồn tại của cô khiến anh cảm thấy cuộc sống tràn đầy ấm áp và hy vọng, đồng thời khiến anh cảm thấy… thế giới này thật đáng giá.

Sau bữa sáng, Du Ân nói chuyện với ông cụ, nhưng lần này Phó Đình Viễn không ở lại, anh nói sẽ đi tìm Hứa Hàng rồi rời đi.

Sau khi Phó Đình Viễn rời đi, Du Ân cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, ông cụ nhẹ nhàng hỏi cô: “Cuộc sống ở Bắc Kinh thế nào? Cháu quen chưa?”

Du Ân vui vẻ cười nói: “Rất tốt ạ, gia đình ở bên nhau, trong lòng cháu rất ấm áp.”

Ông cụ cũng mừng cho cô: “Cháu đó, lần đầu tiên nhìn thấy cháu thì ông đã biết cháu là một cô gái ngoan, hiện tại đã vượt qua khó khăn gian khổ, cháu xứng đáng với tình yêu thương của nhà họ Diệp.”

Ông cụ dừng lại một lúc, chuyển đề tài sang Phó Đình Viễn, nhưng ông không nói thay Phó Đình Viễn, mà đứng ở vị trí của Du Ân để bảo vệ cô và nói: “Nếu Đình Viễn cứ dây dưa với cháu, cứ nói cho ông biết, ông sẽ thay cháu chỉnh đổn tên nhóc đó, bảo nó rời xa cháu một chút.”

“Ông không cần phải chỉnh đốn anh ấy đâu, ông có thể nhanh chóng giới thiệu cho anh ấy một vài cô gái ưu tú, anh ấy sẽ không có thời gian dây dưa với cháu nữa.” Du Ân tiếp lời của ông cụ.

Ông cụ nhìn cô một cái thật sâu và nói: “Cũng đúng.”

Du Ân không muốn nói về Phó Đình Viễn nên nhanh chóng lấy trong túi ra một món quà được đóng gói đẹp mắt và đưa cho ông cụ: “Đây là quà của ông nội cháu. Ông ấy nghe nói ông bị ốm, vốn dĩ muốn đích thân đến thăm, nhưng vì lớn tuổi đi lại cũng không tiện, cho nên nhờ cháu mang hộ đến ạ.”

“Cảm ơn ông nội cháu thay ông nhé.” Ông cụ rất vui vẻ, nhận món quà và nóng lòng mở nó ra.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 757


Chương 757

Ông cụ Diệp đã tặng ông ấm trà tử sa rất có giá trị sưu tầm, để cảm ơn ông cụ đã chăm sóc Du Ân trong những năm qua.

Sau khi chuyển quà, Du Ân nói chuyện với ông cụ thêm một lát nữa, sợ làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của ông cụ nên cô cũng không ở lại lâu mà rời đi.

Ngay khi Du Ân bước ra khỏi cửa phòng, cô thấy Phó Đình Viễn đang đứng đợi ở hành lang, cô quay người bỏ đi mà không cần suy nghĩ, tuy nhiên, phòng của ông cụ ở cuối hành lang nên Du Ân đã bị Phó Đình Viễn chặn lại ở góc tường.

“Em chạy làm gì?” Phó Đình Viễn chống tay lên bệ cửa sổ trên hành lang, nhân cơ hội ôm người ta vào lòng, cố ý hỏi.

“Anh tìm em có việc gì không?” Du Ân liều mạng ngả người về phía sau và cố gắng tạo khoảng cách với anh.

Rốt cuộc anh có biết bây giờ bọn họ đã chia tay rồi không thế?

Dựa sát vào cô như vậy làm gì?

Hơn nữa trên hành lang thường có y tá lui tới, lỡ bị nhìn thấy thì phải làm sao?

Phó Đình Viễn không đành lòng tiếp tục tra tấn cô, lùi lại một bước, giữ khoảng cách với cô và nói: “Hứa Hàng có chút chuyện tìm em.”

“Hứa Hàng?” Du Ân hơi khó hiểu.

Hứa Hàng có thể có chuyện gì với cô chứ?

“Em đi thì sẽ biết thôi.” Phó Đình Viễn để lại một câu như vậy rồi bước đi, Du Ân đành phải đi theo anh đến phòng làm việc của Hứa Hàng.

Chỉ sau khi đến nơi, Du Ân mới biết rằng Hứa Hàng muốn giới thiệu một bác sĩ phụ khoa tài giỏi cho cô.

Phó Đình Viễn đang đứng bên cạnh, nghiêm nghị nhìn cô, chủ đề này thực sự khiến Du Ân hơi xấu hổ, cô muốn từ chối lòng tốt của Hứa Hàng, bởi vì cô đã hơi nản lòng với việc trị bệnh rồi.

Trong thời gian này, Diệp Văn và Thư Ninh cũng đã đưa cô đến gặp nhiều bác sĩ phụ khoa, uống thuốc và điều trị, nhưng Du Ân có thể nhìn thấy thông qua biểu hiện của những bác sĩ đó, dường như không có nhiều tác dụng.

Hứa Hàng nhìn thấy vẻ mặt từ chối của Du Ân, liền giải thích: “Bác sĩ này là tiền bối của mẹ tôi, mấy năm qua đã chữa khỏi rất nhiều bệnh phụ khoa khó chữa. Lần trước tôi muốn nói với cô, nhưng cô đã vội vàng rời đi, tôi chưa kịp nói.”

Hứa Hàng xuất thân từ một gia đình y học, Du Ân nhớ rằng mẹ của anh ta giỏi nhất về y học cổ truyền Trung Quốc, vì vậy bác sĩ mà anh ta giới thiệu cũng phải là một bác sĩ y học cổ truyền Trung Quốc. Vừa nghĩ đến mùi thuốc đông y, Du Ân đã nhịn không được mà nhíu mày.

Nhưng cô chưa kịp nói gì thì Phó Đình Viễn đã ở bên hằn học nói: “Nếu em dám trốn, anh sẽ trói em lại và điều trị cho em.”

Du Ân: “…”

Du Ân vô cùng tức giận trước những lời lẽ độc đoán và kiêu ngạo của Phó Đình Viễn, cô trừng mắt nhìn Phó Đình Viễn một lúc mà không nói nên lời.

Hứa Hàng ở bên cạnh hòa giải: “Lão Phó cũng chỉ mà lo lắng cho cô, nên nói chuyện hơi kích động.”

“Ngồi xuống trước đi, từ từ nói chuyện.” Hứa Hàng trừng mắt nhìn Phó Đình Viễn, ý bảo anh nên bình tĩnh hơn hoặc đi ra ngoài.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 758


Chương 758

Phó Đình Viễn đương nhiên sẽ không đi ra ngoài, anh kéo một chiếc ghế và ngồi xuống bên cạnh.

Vừa rồi cũng không phải anh kích động nên mới nói như thế, mà là uất ức.

Để giúp cô hồi phục sức khỏe, anh đã đi khắp nơi tìm bác sĩ và xin thuốc, cô không khen ngợi mà còn coi như không có gì, mỗi lần gặp mặt anh đều tỏ ra rất thờ ơ, vừa nghe tin Hứa Hàng sẽ giới thiệu một bác sĩ cho cô, thế mà cô lại còn nhíu mày.

Anh nào biết rằng Du Ân thực sự sợ thuốc đông y.

Hứa Hàng kiên nhẫn trao đổi với Du Ân sau khi Du Ân đã ngồi xuống: “Trước tiên, tôi muốn trịnh trọng hỏi cô một chút, cô không bằng lòng để tiền bối của mẹ tôi chẩn bệnh sao?”

Vừa rồi Hứa Hàng cũng nhìn thấy Du Ân nhíu mày bài xích, đó là lý do anh ta hỏi câu này trước.

Nếu Du Ân không muốn, người làm bác sĩ như anh ta không thể bắt cô đi khám được.

Làm sao Du Ân có thể nói không muốn chứ? Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nếu cô dám nói ra, đoán chừng Phó Đình Viễn đang ở bên cạnh sẽ lập tức lao tới bóp cổ cô.

Vì vậy, cô chỉ có thể gật đầu và nói: “Tôi có, nhưng gần đây tôi đã gặp rất nhiều bác sĩ, và có vẻ như họ cũng không thấy lạc quan lắm…”

Mặc dù những bác sĩ đó không nói rõ ràng, nhưng Du Ân có thể cảm nhận được kết quả từ những biểu hiện và lời nói khó hiểu của họ.

Cô vẫn không ôm hy vọng vào bác sĩ do Hứa Hàng giới thiệu lần này.

Hứa Hàng bật cười: “Không sao đâu, gặp nhiều bác sĩ thì sẽ cho cô thêm một chút hy vọng đúng không?”

Hứa Hàng nói thêm: “Nhưng tiền bối của mẹ tôi không ở Giang Thành, mà ở An Thành bên cạnh, còn là một thị trấn nhỏ rất xa, mẹ tôi phải đưa cô đi mới có thể gặp được người đó.”

Hứa Hàng nói đến đây lại có chút ngượng ngùng giải thích: “Gần đây bố mẹ tôi đi du lịch, ngày mai mới về, cho nên còn cần cô ở Giang Thành thêm một ngày nữa.”

“Cảm ơn anh, cũng cảm ơn bác gái.” Ở lại một ngày cũng không là gì đối với Du Ân, dù sao cô cũng chỗ sống ở Giang Thành mà.

Nhà của cô bên cạnh nhà Phó Đình Viễn cũng rất ấm áp và sạch sẽ, tối qua cô cũng ở đó.

Một thời gian trước, cô ra đi rất vội, chỉ mang theo một ít quần áo và những vật dụng nhỏ, cô vẫn để lại những thứ khác ở đây, cô không thiếu thứ gì khi đến Bắc Kinh, Diệp Văn và Thư Ninh đã mua tất cả mọi thứ cho cô.

Sau khi Diệp Văn mua cho cô một căn nhà khác ở Bắc Kinh, cô đề nghị bán căn nhà ở Giang Thành, nhưng Diệp Văn không đồng ý.

Diệp Văn nói là ông không thiếu tiền, một căn nhà cũng không tính là gì, nên ông sẽ giữ căn này, sau này ông sẽ đến Giang Thành nghỉ dưỡng, hơn nữa nói không chừng sau này căn nhà sẽ tăng giá trị, vì thế Du Ân chỉ có thể tôn trọng quyết định của Diệp Văn.

Hứa Hàng dịu dàng nói: “Đừng khách sáo. Nếu như thân thể của cô có thể điều trị tốt, lão Phó cũng rất vui vẻ, hai người vui thì bạn bè như chúng tôi cũng rất vui.”

Lời nói của Hứa Hàng đã liên kết Du Ân và Phó Đình Viễn một cách rõ ràng, thậm chí còn có ý chúc phúc cho họ, khiến Du Ân không biết phải nói gì.

Phó Đình Viễn đứng dậy, đi tới đứng bên cạnh Du Ân nói với Hứa Hàng: “Vậy thì cậu cứ làm việc đi, chúng tôi đi trước đây.”

Nói xong, anh nắm lấy vai Du Ân định đưa cô đi, Du Ân rất bực mình, anh chẳng biết tự giác gì cả, hóa ra cô nói mấy lời chia tay kia đều vô ích hết sao?

Cô quay người sang một bên, tránh bị Phó Đình Viễn nắm tay, cô nhanh chóng bước ra ngoài một mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 759


Chương 759

Phó Đình Viễn thản nhiên bỏ đi trong ánh mắt trêu chọc của Hứa Hàng.

Sau khi đi vài bước để đuổi theo Du Ân, Phó Đình Viễn đã ngăn cô lại và nói: “Anh sẽ đưa em về.”

Du Ân từ chối: “Không cần, anh cứ làm việc của mình đi, em sẽ bắt taxi về.”

Thường ngày không phải anh bận đến mức không có thời gian ăn uống à, sao gần đây cứ lảng vảng trước mặt cô mãi vậy?

Phó Đình Viễn coi như không nghe thấy lời cô: “ Anh đi lấy xem, em ở cửa đợi anh.”

Du Ân: “…”

Tuy nhiên, Phó Đình Viễn đã rời đi, Du Ân đành phải ra ngoài trước.

Nếu tình cờ có một chiếc taxi đến trước cổng bệnh viện, cô sẽ lên xe rời đi.

Chỉ là, xe của Phó Đình Viễn chạy tới ngay khi cô vừa tới cổng bệnh viện, dừng lại trước mặt cô khiến Du Ân giật mình, cô không biết Phó Đình Viễn lái xe kiểu gì mà nhanh thế.

“Có chuyện xảy ra với Chu Mi rồi, anh đi qua xem, em muốn đi cùng không?” Khuôn mặt Phó Đình Viễn lộ ra từ cửa kính ô tô đang cuộn xuống, vẻ mặt của anh đầy lo lắng.

Du Ân nghe tin Chu Mi xảy ra chuyện, liền nhanh chóng mở cửa xe ngồi vào: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Phó Đình Viễn nhìn cô chăm chú, khó khăn nói: “Cô ấy… sẩy thai.”

“Cái gì?” Du Ân hít một hơi thật sâu.

Hai chữ sẩy thai là một điều kinh hoàng của tất cả phụ nữ.

Phó Đình Viễn khởi động xe và chở cô về nhà Chu Mi, phải một lúc sau Du Ân mới hoàn hồn, cô lẩm bẩm: “Vậy thì đứa trẻ này… là của Dịch Thận Chi?”

Du Ân thực sự biết rằng đó chỉ có thể là của Dịch Thận Chi, nhưng cô vẫn hơi bối rối và muốn xác nhận lại.

“Đúng.” Phó Đình Viễn đáp.

Du Ân cảm thấy tim mình đau như bị kim đâm. Đau cho Chu Mi, và đau cho đứa trẻ còn chưa kịp đến với thế giới này.

Cô lại buồn bực hỏi: “Dịch Thận Chi không muốn đứa nhỏ này sao?”

Phó Đình Viễn bình tĩnh trở lại: “Em cảm thấy với tính tình của cậu ta thì có thể muốn sao?”

“Cũng đúng.” Du Ân nhếch môi giễu cợt: “Sếp Dịch còn chưa vui vẻ đủ mà, sao có thể để một người phụ nữ và một đứa trẻ trói chặt cuộc đời anh ta chứ.”

Dịch Thận Chi là một người theo chủ nghĩa không kết hôn, bọn họ đều biết điều đó.

Một người không tin vào tình yêu và không muốn kết hôn làm sao có thể sinh con được?

Mặc dù Du Ân đã chuẩn bị tâm lý khi biết Chu Mi và Dịch Thận Chi cặp kè với nhau, và dù Chu Mi có thể biết rõ điều đó, nhưng Du Ân không thể kiềm chế được nỗi buồn khi nghe tin Chu Mi mất con.Phó Đình Viễn một tay lái xe, một tay kia ôm lấy bàn tay của cô đang co quắp lại vì đau lòng: “Chu Mi quyết định tự bỏ đứa trẻ đi, có lẽ cô ấy cảm thấy như thế tốt hơn.”

Phó Đình Viễn muốn an ủi Du Ân, nhưng Du Ân vẫn nghẹn ngào nói: “Nếu có cơ hội, ai mà không muốn giữ lại đứa con của mình? Dù cô ấy có tự mình phá thai thì cũng không có nghĩa là trong lòng cô ấy không đau, càng đừng nói đến cơn đau trên thân thể.”
 
Back
Top Bottom