Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 260


Chương 260

Nếu thế thì cứ để bọn họ mỏi mắt chờ mong là được rồi.

Lúc Du Ân và Phó Đình Viễn ăn trưa xong, Du Ân nhận được cuộc gọi của Chung Văn Thành hỏi thăm xem sáng nay bọn họ gặp gỡ Diệp Văn kết quả ra sao, Du Ân nhẹ giọng nói: “Rất thuận lời, bọn em đã lấy được quyền cải biên rồi.”

Gần đây Chung Văn Thành bận bịu sứt đầu mẻ trán, Du Ân tạm thời không nói với anh ấy chuyện Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường làm chuyện xấu xa.

“Tốt quá rồi” Chung Văn Thành cũng rất vui mừng, lại càng khen ngợi cô qua điện thoại không chút khách khí: “Anh biết ngay em nhất định sẽ thành công mà”

Chung Văn Thành lại nói tiếp: “Hôm nào anh về chúng ta gọi mọi người tụ tập một bữa chúc mừng cho em.”

“Vâng” Du Ân nhẹ giọng đáp.

Chung Văn Thành lại nói trong điện thoại: “Thật ra anh còn có một chuyện muốn nhờ em”

Du Ân khó hiểu: “Làm sao vậy?”

Chung Văn Thành hơi xấu hổ nói: “

Có thể phiền em chăm sóc mèo hộ anh được không?”

Du Ân hơi kinh ngạc: “Mèo à?”

Chung Văn Thành giải thích nói: “Ừ, trước khi đi anh gửi mèo ở cửa hàng thú cưng. Vốn anh tưởng rằng đi nhanh rồi về thế nên chỉ gửi nuôi mấy ngày thôi, bây giờ đến hạn rồi, chỉ có thể tạm thời nhờ vả em”

Du Ân hiểu được, mỉm cười vô cùng vui sướng: “Không thành vấn đề, cứ giao cho em là được.”

Chung Văn Thành hơi ngại ngùng nói: “Liệu có quấy rầy em không? Nếu như em không thích động vật nhỏ thì anh nhờ bạn khác cũng được.”

“Em rất thích mà” Du Ân vội vàng nói: “Em vẫn luôn rất thích động vật nhỏ, trước kia em cũng rất muốn nuôi cún hoặc mèo gì đó…”

Du Ân nói đến đây nhất thời dừng lại bởi vì giờ phút này kẻ đầu sỏ không thích cho cô nuôi thú cưng đang ngồi đối diện với cô.

Du Ân vẫn luôn thích thú với động vật nhỏ, sau khi kết hôn rất muốn nuôi một con. Một là do cô thích, hai là cô nghĩ có thể giết thời gian, đỡ phải cả ngày nghĩ vẩn vơ tới chuyện Phó Đình Viễn không yêu cô.

Cô nhớ rõ là đã có lần thăm dò Phó Đình Viễn, nhắc qua với anh, lúc ý Phó Đình Viễn phản ứng thế nào nhỉ?

Hình như vô cùng bất mãn nói linh tinh cái gì mà “cái nhà này có chó mèo thì không có anh, có anh thì không có chó mèo”, cô đành phải từ bỏ suy nghĩ này.

Nói thật sau khi về nước, nếu không phải khoảng thời gian này vân luôn bận bịu viết kịch bản, cô thật sự muốn tới cửa hàng thú cưng mua một con về nuôi.

Mèo hoặc cún đều được, cô đều thích cá.

Bây giờ Chung Văn Thành nhờ cô chăm mèo giúp, đương nhiên cô rất vui mừng.

“Vậy tốt quá rồi, nhờ cả vào em nhé” Du Ân có thể giúp anh ấy chăm sóc mèo, Chung Văn Thành cũng rất yên tâm.

Anh ấy biết cô gái ấm áp hiền lành như Du Ân chắc chắn cũng rất yêu quý động vật nhỏ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 261


Chương 261

Hai người lại nói chuyện liên quan đến thú cưng của Chung Văn Thành hồi lâu, Du Ân tưởng tượng đến tương lai có một con mèo lông mượt như nhung có thể ôm, trong lòng vô cùng vui sướng, nhất thời quên đi phía đối diện còn có Phó Đình Viễn đang ngồi đó.

Phó Đình Viễn vốn cho rằng lần này anh và Du Ân cùng đối diện với âm mưu hãm hại của Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường thì quan hệ giữa họ cũng sẽ khắng khít hơn nhiều.

Nhưng ai nghĩ tới một cuốc điện thoại và một con mèo của Chung Văn Thành lại làm Du Ân cười nhiều thế này, thậm chí hoàn toàn quên cả sự tồn tại của anh.

Phó Đình Viễn không hiểu gì hết, chó mèo gì đó có gì hay.

Trước giờ anh vẫn luôn xa lánh chúng, không thấy đáng yêu ở đâu, vậy nên lúc Du Ân đề nghị muốn nuôi một con thú cưng, anh đã tỏ vẻ không vui, chán ghét gạt phắt đi ngay.

Nhưng giờ đây nhìn thấy sự dịu dàng ánh lên trong mắt Du Ân, lòng anh bỗng nhộn nhạo.

‘Thậm chí anh bắt đầu nghĩ, nếu một con thú cưng đã có thể đổi được nụ cười thế này của cô, vậy thì anh cũng chịu liều mình Du Ân nói chuyện với Chung Văn Thành xong thì tắt điện thoại, lúc này mới nhớ ra Phó Đình Viễn đang ngồi đối diện mình.

Thấy sắc mặt anh không được tốt lắm, Du Ân tưởng anh ghét cô tán gẫu qua điện thoại quá lâu trước mặt anh, vội vàng xin lỗi: “Ngại quá.”

Cô nói chuyện với bạn trai, chồng trước là anh có khóa chịu đi nữa cũng không có lập trường chỉ trích cô.

Vậy nên, Phó Đình Viễn cũng chỉ có thể giả vờ bình tĩnh mà hỏi: “Sao không nói với anh ta chuyện của Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường?”

Du Ân thật thà đáp: “Anh ấy đã đủ bận tối mắt tối mũi rồi, tôi không muốn anh ấy lo lắng hơn nữa.”

Phó Đình Viễn nghe xong không muốn nói thêm gì nữa, cô chu đáo với bạn trai quá nhỉ! ¡ Hai người ăn xong thì thanh toán rời đi, trên xe về khách sạn, Phó Đình Viễn đột nhiên hỏi Du Ân: “Thích thú cưng lắm sao?”

Du Ân nhớ lại mình từng bị Phó Đình Viễn dứt khoát từ chối, trên mặt cô nhất thời xuất hiện vẻ phòng bị, cô rất sợ nếu cô nói thích thì anh lại châm biếm nặng nhẹ với cô.

Phó Đình Viễn thấy cô nhìn anh một cách phòng bị mà một lúc lâu không nói gì thì tức đến bật cười.

Không phải chỉ hỏi cô có thích thú cưng không thôi à?

Anh ăn thịt cô không bằng?

Anh bực dọc nói tiếp: “Hỏi em đó?”

Du Ân nghĩ một lúc rồi đáp một câu thành thật: “Khá là thích.”

Phó Đình Viễn: “…”

Lúc nãy khi cô với Chung Văn Thành bàn về mèo, ánh sáng ánh lên trong mắt cô rõ ràng thể hiện rõ cô rất thích, bây giờ trước mặt anh lại chỉ nói khá thích.

Sao lại còn giấu giếm nữa?

Nhưng anh cũng làm sao biết được, thái độ mất kiên nhãn và chán ghét của anh dành cho Du Ân trước kia đã trở thành ám ảnh trong lòng Du Ân.

Bởi vì tần suất bị anh chê ghét trước kia quá nhiều, sau này mỗi khi Du Ân thấy anh không thích, cô sẽ không nói gì dù chỉ nửa chữ với anh.

Vốn dĩ cô đã mở rộng cửa lòng với hy vọng anh có thể bước vào.

Sau này lại đân dần đóng lại, đến bây giờ nó đã khép chặt.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 262


Chương 262

Vậy nên sao cô dám mở lòng nói mình rất thích thú cưng với anh đây?

Phó Đình Viễn thâm lườm cô một cái, không nói gì thêm, mà cúi đầu vọc điện thoại mình.

Nhóm F4 Giang Thành.

Phó Đình Viễn: “Ở đâu bán thú cưng?”

Dịch Thận Chi: “Không phải chứ Lão Phó? Cậu muốn nuôi thú cưng à? Không phải cậu ghét mấy thứ hoa cỏ chó mèo lắm à?”

Phải thừa nhận rằng thân là anh em bao năm, Dịch Thận Chi hiểu Phó Đình Viễn không còn ở mức thường nữa.

Hứa Hàng: “Chắc chắn là để tặng Du Ân đó.”

Dịch Thận Chỉ: “Cho dù có là tặng Du Ân đi nữa, tôi cũng thấy thật khó tin, tôi còn tưởng Lão Phó cả đời này cũng không bao giờ nhắc tới chủ đề thú cưng này.”

Giang Kính Hàn: “Lão Phó đã đến bước đường vì tình yêu mà đánh mất bản thân rồi sao?”

Giang Kính Hàn nói một câu này nghe nhói lòng quá, Phó Đình Viễn tức muốn thoát luôn nhóm chat.

Sao anh lại đánh mất bản thân được?

Anh chỉ muốn tặng cho Du Ân để cô nuôi, không phải để tự anh nuôi.

Dịch Thận Chỉ lại nói: “Lão Phó, tôi biết cậu đang nghĩ rằng không phải tự nuôi, nhưng tôi cũng muốn nhắc cậu một chuyện, một khi Du Ân nuôi rồi, vậy thì chắc chắn rằng sẽ không chia cắt được, sớm muộn cũng có ngày cậu cũng phải nhúng tay vào, trừ phi… cậu không ôm hy vọng gì với việc theo đuổi lại Du Ân.”

Không theo đuổi lại được thì cho dù Du Ân có nuôi mười con mèo cũng không liên quan gì tới Phó Đình Viễn.

Nhưng nếu theo đuổi lại được, thế thì Phó Đình Viễn phải chấp nhận việc cuộc sống nửa đời sau có thú cưng trong nhà.

Phó Đình Viễn: “…”

Sao anh cảm thấy đám mấy tên Dịch Thận Chỉ này hoàn toàn không có lòng muốn giúp anh mà như đang cười vào mặt anh thế không biết.

“Không nói thì thôi.” Anh để lại một câu rồi không để ý họ nữa, anh bảo Chu Nam hoặc Chu Mi đi tìm là được chứ gì.

Giang Kính Hàn lúc này mới chậm rãi phát ngôn: “Là một người trong nhà có nuôi một berger Đức và một con golden retriever, tôi chắc chắn biết được tiệm thú cưng cao cấp nhất Giang Thành này.”

Nhắc đến hai con chó ở nhà, Giang Kính Hàn chỉ biết thầm chửi.

Rõ ràng là do anh ta nuôi chúng nó từ nhỏ đến lớn, cuối cùng cô vợ vừa vào nhà thì hai chú chó lại chỉ biết quấn quít vợ anh ta thôi.

Không phải mọi người đều nói chó rất trung thành hay sao, sao đến lượt anh ta lại thay lòng cả thế?

Giang Kính Hàn cuối cùng vẫn gửi một danh thiếp sang cho.

Phó Đình Viễn: “Cậu liên lạc anh ấy là được, đây là chủ cửa tiệm đó.”

“Cảm ơn.” Phó Đình Viễn cuối cùng mới trả lời một câu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 263


Chương 263

Giang Kính Hàn đáp: “Không cần cảm ơn, sau này quay lại với Du Ân rồi đừng quên mời tôi một ly rượu mừng là được.”

Vừa dứt câu, Dịch Thận Chi lập tức tag Giang Kính Hàn nói: “Đừng làm như mỗi cậu ra sức vậy, tôi và Hứa Hàng cũng vất vả giúp đỡ lắm đó, sau này phải mời cả chúng tôi nữa.”

Hứa Hàng nói: “Đúng rồi đó Lão Phó, sau này quay lại với nhau rồi thì làm một cái hôn lễ đi, cậu còn chưa cho Du Ân nhà người ta một cái hôn lễ ra hồn, cô gái nào cũng sẽ thấy tiếc hết.”

Bị đám Hứa Hàng nhắc, Phó Đình Viễn mới ý thức được hôn lễ quả thật là một chuyện lớn.

Trước kia anh và Du Ân chỉ mới làm giấy kết hôn, không ai nhắc đến chuyện hôn lễ.

Hai người cũng hiểu phần nào ngọn ngành cuộc hôn nhân này, cho dù là ông cụ bắt anh cưới Du Ân cũng không nhắc chuyện này, chắc răng ông cụ cũng nghĩ đến cảnh tượng gượng gạo trong hôn lễ trước mọi người.

“Được.” Phó Đình Viễn đáp gọn một câu trong group.

Đồng thời anh cũng tự thề với lòng, sau này phải cho Du Ân một hôn lễ thật hoàng tráng, cho cô một thân phận rõ ràng, thừa nhận cô, chấp nhận cô.

Nghĩ thế, tay anh bất giác bấm mở duyệt web, bắt đầu tìm kiếm các kiểu áo cưới.

Du Ân ngồi bên cạnh vô tình liếc sang anh, lúc phát hiện anh đang xem áo cưới, cả người cô đông cứng lại.

Cô không cách nào quên được hôn nhân của mình và Phó Đình Viễn không có hôn lễ, không có yến tiệc, không được.

công khai, cho đến bây giờ, vẫn còn nhiều người thậm chí không biết Phó Đình Viễn từng kết hôn.

Lúc vẫn còn là thiếu nữ, không phải cô chưa từng mơ tới cảnh mình mặc áo cưới trắng tinh khiết gả cho người đàn ông mình yêu thương.

Nhưng sau này hiện thực dạy cô nhận rõ, hôn nhân của cô không có áo cưới, không có hôn lễ, thậm chí cả tình yêu cũng không.

Tô Ngưng từng nói cuộc hôn nhân này của cô thật ra không phải là cô gả cho Phó Đình Viễn, mà là gả cho sự tình nguyện đến từ một phía của cô mà thôi.

Du Ân thừa nhận rằng nhận định này của Tô Ngưng tuy rằng rất đau lòng nhưng đồng thời nó cũng làm cô tỉnh ngộ.

Du Ân không biết tại sao Phó Đình Viễn lại đột nhiên xem áo cưới thế này, nhưng trong lòng cô không dễ chịu chút nào.

Nhưng cô không hề thể hiện ra, mà chỉ nhìn ra cửa sổ.

Mọi ân oán giữa cô và Phó Đình Viễn đã thành quá khứ, cô có cảm xúc gì đi nữa cũng không thể hiện trước mặt anh.

Trên đường đi hai người không nói gì, về khách sạn rồi, bước vào đại sảnh khách sạn, quả nhiên nhìn thấy Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường đang đợi ở đó.

Hai người họ như đang uống cafe một cách an nhàn ở đó, nhưng việc thò đầu nhìn ra ngoài khách sạn liên tục đã để lộ sự lo lắng của họ.

Cho đến khi xem như nhìn thấy bóng dáng hai người, Thôi Thiên Tường lập tức đi tới, chủ động chào hỏi với họ: “Sếp.

Phó, Tiểu Du, hai người làm gì vậy? Sao muộn thế này mới về?

Thôi Thiên Tường vừa nói vừa liếc nhìn và đánh giá biểu cảm trên mặt họ, sợ bỏ lỡ một chỉ tiết nào đó.

Phó Đình Viễn nhếch miệng cười khẩy một tiếng, giơ tay ôm Du Ân vào lòng: “Chúng tôi đi hẹn hò.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 264


Chương 264

Du Ân: “…

Anh đang dùng trò gì để đối phó với Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường vậy?

Với cả, có cần phải ôm cô không?

Thôi Thiên Tường cũng không nghĩ sẽ nhận được đáp án này, mấp máy môi một lúc lâu cũng không nói được gì.

Thôi Thiên Tường đang rất ngạc nhiên, ông ta chưa từng nghĩ tới giữa Phó Đình Viễn và Du Ân sẽ có mập mờ gì, Thẩm Dao lại càng chưa nhắc gì với ông ta.

Tuy rằng khi xảy ra chuyện giữa ông ta và phó đạo diễn kia, Phó Đình Viễn cũng bảo vệ Du Ân, nhưng ông ta cứ ngỡ đó là vì anh thấy bọn họ quá đáng lắm nên mới nổi giận như vậy, muốn diệt đường sống của họ.

Nhưng từ trước đến giờ chỉ thấy tin đồn của Phó Đình Viễn và Thẩm Dao, nên Thôi Thiên Tường luôn có ảo giác rằng cô ta chính là người phụ nữ bên cạnh Phó Đình Viễn, loại con gái gia thế tầm thường như Du Ân, Phó Đình Viễn không thể nào để ý tới được.

Nhưng bây giờ…

Thôi Thiên Tường kinh ngạc không nói thành lời thì Thẩm Dao lại là tức đến không nói được gì.

Cô ta luôn không tin Phó Đình viễn sẽ yêu Du Ân thật, cô ta từng nghe được từ chỗ Phó Thiến Thiến rằng hôm Phó Đình Viễn thừa nhận đã yêu Du Ân là cái ngày Du Ân bị bắt cóc ở kho hàng, Thẩm Dao còn thấy quá ảo.

Mấy năm nay Phó Đình Viễn không thích Du Ân, sao bây giờ lại thích được?

Thôi Thiên Tường ngạc nhiên, Thẩm Dao cắn răng, lúc hai người còn đang không nói được gì, Phó Đình Viễn đã ôm Du Ân đi ra xa.

Cho đến khi bóng dáng hai người khuất sau thang máy, Thẩm Dao mới phản ứng lại rằng cô ta và Thôi Thiên Tường đều chưa mắng Du Ân ra trò, đột nhiên tức đến giậm chân bình bịch.

Thẩm Dao trút giận lên người Thôi Thiên Tường: “Ông ngây ra đó làm gì? Không làm được việc gì cải”

Thôi Thiên Tường bừng tỉnh, vội vàng xin lỗi cô ta: “Ngại quá thưa sếp Thẩm, vừa rồi tôi thật tình ngạc nhiên quá, sếp Phó sao lại hẹn hò với Du Ân…”

Thôi Thiên Tường thấy Thẩm Dao hoàn toàn không kinh ngạc gì, vậy nên hỏi: “Cô không nhạc nhiên giữa họ có quan hệ gì đó ư?”

‘Thẩm Dao bực mình nói: “Có gì mà kinh ngạc, cái nết con người Du Ân có bấy nhiêu thôi, trông có vẻ rất đơn thuần nhưng thật ra rất biết cách bò lên giường đàn ông!”

Thẩm Dao cố ý bêu xấu Du Ân, dù gì Thôi Thiên Tường cũng không biết vợ cũ Phó Đình Viễn là Du Ân.

Thôi Thiên Tường nghe cô ta nói xong thì chống eo hừ giọng: “Lần trước Chu Dật bảo vệ cô ta, bây giờ lại câu được sếp Phó, không ngờ bản lĩnh cao tay thế”

Sắc mặt Thẩm Dao sầm lại, quay người ngồi phịch xuống ghế sofa, cau mày nói: “Bây giờ Diệp Văn yêu cầu viết thêm một đoạn kịch bản, ông thấy ông ta có ý gì?”

Thôi Thiên Tường không muốn nghĩ nữa: “Mặc kệ ông ta nghĩ gì, Du Ân viết thêm gì thì chúng ta cứ làm theo đó là được, chỉ cần động tác nhanh hơn cô ta thì nhất định có thể đè bẹp cô ta.”

“Cô không thấy Diệp Văn bàn chuyện với chúng ta hợp cỡ nào sao? Kinh nghiệm biên kịch đạo diễn bao năm nay của tôi thêm cả tư bản của cô, ông ta không có lí do để không bầu chúng ta.” Thôi Thiên Tường rất hả hê: “Phó Đình Viễn có tiền tới đâu đi nữa thì cũng có ích gì? Du Ân chỉ là một biên kịch nhỏ vô danh, hoàn toàn không có tác phẩm chắc tay nào.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 265


Chương 265

“Tác phẩm do cô ta viết trước kia đều là hợp tác với người khác, hoặc viết đại cương cho người khác, “Truyền Kỳ Dung Phi” gì đó tuy rằng đặc sắc nhưng vẫn chưa quay, rating và danh tiếng hoàn toàn không được bảo đảm, sao Diệp Văn dám chọn cô ta.”

‘Thẩm Dao nghe xong Thôi Thiên Tường nói thì ổn định cảm xúc hơn nhiều, cô ta lại nói: “Nhắc đến “Truyền Kỳ Dung Phi”, chúng ta không phải đã cầm được phần kịch bản của cô ta sao, chúng ta có cần tăng tốc quay trước họ không.”

Chỉ cần bọn họ quay trước lên sóng trước, đến lúc đó đám Chung Văn Thành quay xong thì cũng là đạo nhái mà thôi.

‘Từ ngày Thẩm Dao chuẩn bị vốn cho công ty của mình rồi tiếp xúc với Thôi Thiên Tường, hai người không cần nói rõ cũng đã ngầm thừa nhận những hành vi vô liêm sỉ của nhau.

Vậy nên Thẩm Dao vừa nói vậy Thôi Thiên Tường lập tức.

đồng ý: “Vậy chúng ta phải nhanh lên, người mà tôi tìm chắc đã sửa kịch bản xong rồi.”

Tuy rằng họ đã lấy được kịch bản trong máy của Du Ân, nhưng cũng biết không thể sao chép toàn bộ được, vậy nên Thôi Thiên Tường vẫn tìm một người sửa lại đơn giản chút.

Như ngay cả khi họ giao bản thảo cho Diệp Văn cũng là sửa theo logic của Du Ân.

Nhưng đạo nhái thì vẫn là đạo nhái, phong cách mỗi người đều độc đáo riêng biệt, sửa một từ thì phong cách cũng thay đổi, Diệp Văn là một tác giả và là một biên kịch có thâm niên, không thể nào không cảm nhận được.

Sau khi Phó Đình Viễn ôm Du Ân theo vào thang máy, Du Ân lập tức né sang một bên, chủ động kéo dấn khoảng cách giữa cô và anh.

Phó Đình Viễn im lặng nhìn cô một cái rồi tiếp tục như không có chuyện gì Du Ân không thể yên lặng nữa, cô nghĩ ngợi rồi vẫn hỏi: “Sao anh lại nói chúng ta hẹn hò?”

Phó Đình Viễn bình tĩnh đáp: “Kết quả thế nào em cũng thấy rồi đó.”

Du Ân cảm thấy cô vẫn nên nói rõ với anh: “Tôi bây giờ đã là người có bạn trai, nhỡ bị người khác chụp được, tung ra ngoài thì ảnh hưởng không tốt, người khác lại nói tôi một chân đạp hai thuyền mất”

“Hơn nữa sếp Chung là nhân vật của công chúng, đến lúc đó cũng ảnh hưởng không tốt cho anh ấy.”

Phó Đình Viễn suýt thì bị cô chọc tức chết, cô đúng là một lòng một dạ nghĩ cho Chung Văn Thành.

Nhưng nếu đã là người yêu của nhau, sao cô vẫn gọi “sếp Chung” nghe xa lạ như vậy?

Nghĩ sao nói vậy, anh hỏi cô: “Em gọi bạn trai mình là “sếp Chung”?”

Du Ân giật mình, thầm nghĩ sao anh xét nét thế, chỉ tiết thế này cũng bị anh phát hiện.

Nhưng cô vẫn điềm tĩnh cười đáp: “Gọi sếp Chung thì sao?

Không ai quy định không được gọi bạn trai như vậy cả? Tôi thích gọi anh ấy như thế không được ư?”

Phó Đình Viễn bỗng khom người lại gân cô, đôi mắt đen tuyền sắc bén lại sâu hõm, cứ nhìn chằm chẳm cô rồi chậm rãi nhả từng chữ: “Không có gì, chỉ là cảm thấy… rất xa lạ mà thôi.”

Sao Du Ân chống cự lại ánh mắt ép gần của Phó Đình Viễn thế này được, cô nhìn sang chỗ khác cố gắng bình tĩnh nói: “Chúng tôi cũng chỉ vừa xác định quan hệ mà thôi, đương nhiên vẫn còn hơi xa lạ.”

Ánh mắt Phó Đình Viễn sầm lại, đứng thẳng dậy nhìn về phía trước không nói gì.

Vừa rồi anh không nhịn được suýt thì hỏi cô và Chung Văn Thành đã phát triển đến đâu rồi.

‘Thang máy rất nhanh đã đến tầng họ ở, trước khi ai về phòng nấy, Du Ân hỏi Phó Đình Viễn: “Chuyện bây giờ đã bàn xong cả rồi, anh đặt vé máy bay về Giang Thành lúc nào thế?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 266


Chương 266

Phó Đình Viễn nói: “Nghe nói tôi đến thủ đô nên có bạn đã tổ chức một bữa cơm tối nay, sáng mai mới đi.”

Du Ân gật đầu: “Ồ, vậy một lát tôi sẽ đặt vé về sau.”

Phó Đình Viễn rất bất mãn: “Chẳng qua là một buổi chiều với thêm một buổi tối thôi mà, em chờ tôi không được sao, ngày mai chúng ta cùng về.”

Du Ân cảm thấy lời nói của anh rất vô lý: “Sếp Phó, anh không phải là đứa trẻ ba tuổi, tại sao muốn tôi chờ anh?

Đường ai nấy đi là được.”

Phó Đình Viễn nghiêm nghị nói: “Tôi không yên tâm để em tự quay về. Ai biết Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường có thể làm gì nữa.”

Sau khi Phó Đình Viễn nói xong, Du Ân cũng im lặng đi.

Sau vụ bắt cóc của Phó Thiến Thiến, giờ đây cô rất coi trọng sự an toàn của bản thân.

Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường bây giờ vẫn ở trong khách sạn này, cô không biết khi nào họ mới rời đi, cô quả thật không dám đi một mình.

Phó Đình Viễn nói thêm: “Em có thể tập trung viết bản thảo trong khách sạn, dùng máy của tôi đi. Nếu em cảm thấy buồn chán, thì tối nay có thể đi tiệc cùng tôi”

Du Ân nghe xong vội xua tay: “Không cần đâu, tôi cứ ở khách sạn viết bản thảo là được.”

Đùa gì chứ, một người vợ cũ như cô, đi cùng anh đến tiệc tối của bạn anh thì được tính là gì?

Hơn nữa, cô còn bị vài câu của Phó Đình Viễn giữ chân lại, cô nghiêm túc nghi ngờ rằng những gì anh vừa nói để cô đi dự tiệc với anh là để chọc tức cô.

“Tôi đưa máy tính cho em” Phó Đình Viễn nói xong, xoay người quẹt thẻ chìa khóa vào phòng mình.

Một lúc sau, anh lấy máy tính ra, đưa cho cô rồi giải thích: “Mật khẩu là ngày sinh của tôi.”

Du Ân: Cô hơi nghiến răng.

Rốt cuộc là cô nên nhớ sinh nhật của anh sau một năm hay là không nên nhớ?

Phó Đình Viễn nhướng mày rồi nhét máy tính vào tay cô, sau đó quay người đi về phòng mình.

Du Ân không còn cách nào khác, cầm máy tính trở về phòng, ngồi xuống bàn làm việc, yên lặng bật máy tính lên, nhập sinh nhật anh vào.

Cô đã từng dốc lòng tổ chức sinh nhật cho anh hằng năm, sao cô lại không nhớ sinh nhật anh được?

Tuy rằng đã mở máy của Phó Đình Viễn lên nhưng Du Ân vẫn dùng máy mình sửa một đoạn tình tiết mới cho Diệp.

Văn, sau đó ngồi đợi Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường cắn câu.

Sau khi hoàn thành việc này, cô dùng máy tính của Phó.

Đình Viễn để viết tiếp kịch bản của “Truyền Kỳ Dung Phi”.

Sáu giờ chiều, Phó Đình Viễn đến gõ cửa phòng cô, sau khi thay đồ thoải mái xong, anh đứng ở cửa nói: “Tôi đi đây, trước mười giờ tôi sẽ trở lại.”

Du Ân cảm thấy anh thực sự không cần nói cho cô biết mấy giờ anh sẽ quay về, vì vậy cô chỉ nhàn nhạt đáp: “Chúc anh chơi vui.”

Lúc trước còn chưa ly hôn, buổi tối anh chưa bao giờ cho cô biết anh sẽ đi đâu làm gì, bây giờ ly hôn rồi thì không cần thiết nữa.

Cô vẫn còn nhớ rõ mình đã trải qua sự dày vò như thế nào mỗi đêm khi anh về muộn mà cô lại không biết anh ở đâu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 267


Chương 267

Khi mới kết hôn, cô đã bàn qua chuyện này với anh.

Anh dửng dưng nhìn cô và chế nhạo: Du Ân, cô nghĩ mình là ai? Cô có quyền gì để hỏi về chuyện tôi làm? Nên biết rõ thân phận của mình và ít làm chuyện khiến người khác phản cảm lại!

Cô muốn biết mấy giờ anh về, nhưng cô không hề muốn xen vào chuyện của anh, cô chỉ muốn chuẩn bị trước cho anh một bát canh tỉnh rượu mà thôi.

Nghĩ đến chuyện cũ, tâm trạng của Du Ân không tránh khỏi lại bị ảnh hưởng một chút.

Nhưng Phó Đình Viễn vẫn cứ đứng ở đó và hỏi: “Em có chắc là sẽ không đi cùng tôi không?”

Du Ân dứt khoát đóng cửa đuổi khách.

Phó Đình Viễn khựng lại ở ngoài cửa một lúc, sau đó nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”

Rõ ràng, bản thân anh cũng nhận ra rằng việc anh báo cáo hành tung với cô đã làm nhớ lại những chuyện cũ, lại còn là chuyện cũ không vui.

Du Ân mím môi đứng ở cửa không nói lời nào.

Cô cũng không biết phải nói gì nữa, làm sao nỗi đau trong lòng cô có thể được chữa lành chỉ bằng một lời xin lỗi?

Nhưng cũng ly hôn rồi, cô cũng không tính suy xét gì, vậy nên chỉ đành im lặng cho qua.

‘Thấy cô không nói gì, Phó Đình Viễn lại chủ động nói: “Sẽ có người mang bữa tối cho em.”

Lúc này Du Ân mới đáp lại: “Cảm ơn.”

Phó Đình Viễn khựng lại rồi nói: “Tôi đã nhờ người kiểm tra hành trình của Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường, chiều nay hai người họ về Giang Thành rồi”

“Ừ” Một lúc lâu sau Du Ân mới đáp lại, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân của người đàn ông, bước đi càng lúc càng xa.

Du Ân lại ngồi trước máy tính, bình tĩnh lại rồi tiếp tục gõ chữ.

Từ lúc ly hôn, cô đã học được cách sử dụng công việc để điều chỉnh tâm trạng mình, khi tâm trạng tốt thì đánh máy, khi tâm trạng không tốt vần là đánh máy.

Tóm lại, gõ chữ thế này khiến cô hạnh phúc.

Chưa kể đến việc cô bây giờ đã giành được việc sửa kịch bản của Diệp Văn, càng có động lực để gõ chữ hơn.

Cô muốn hoàn thành kịch bản của “Truyền Kỳ Dung Phi”

càng nhanh càng tốt, sau đó dành hết tâm sức cho việc chỉnh sửa sách mới cho Diệp Văn.

Đúng rồi, cuốn sách mới của Diệp Văn có tên là “Tôi muốn tìm thấy em”, đây là tác phẩm đầu tiên của ông ấy sau khi trở lại, đây cũng là lần đầu ông ấy thử sức dùng phương thức kể chuyện kết hợp giả tưởng + trinh thám + tình yêu đang thịnh hành gần đây.

Câu chuyện kể về của một chàng trai quyền quý danh gia vọng tộc sau sự biến mất của người yêu mình, anh không tiếc mọi thứ chỉ để vén màn lớp sương dày đặc tìm thấy cô.

Từng vụ án phức tạp, từng nhân vật bí ẩn, cốt truyện lại càng cô đọng, gay cấn, hấp dẫn đồng thời cũng xen lẫn nhiều đoạn tình cảm ngọt ngào, cảm động khiến người đọc.

khóc theo, cười theo.

Phải thừa nhận răng Diệp Văn thực sự là một người đi đầu trong ngành, chỉ cần ông ấy muốn thử sức với điều gì đi nữa thì cũng có thể viết tốt.

Lúc ăn trưa với Phó Đình Viễn, Du Ân mới biết lúc cô ở thư phòng, Diệp Văn đã nói rất nhiều với Phó Đình Viễn ở ngoài.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 268


Chương 268

Diệp Văn nói để thử sức với đề tài này, ông ấy đã bắt đầu dò tư liệu từ lâu, lại xem rất nhiều phim tình yêu kết hợp giả tưởng bây giờ, mỗi việc ghi chép ghi chú đã tốn hết mấy quyển dày.

Các vụ án trong câu chuyện cũng đều do ông ấy tìm đến những vụ án thật rồi sửa lại, mỗi một câu chuyện mỗi một câu nói đều trải qua trau chuốt tỉ mi.

‘Thêm cả nhiều phân đoạn liên quan đến tình yêu trong cuốn sách này, đều là chuyện tình khắc cốt ghi tâm thời trẻ của ông ấy để lại, để tưởng niệm người yêu ấy của mình, ông ấy đã viết câu chuyện đó vào cuốn sách này.

Thậm chí Diệp Văn còn nói, đặt tựa cuốn sách là “Tôi muốn tìm thấy em” chính là vì muốn bù đắp cho nu mình, vì người con gái ông ấy yêu thời trẻ tuổi ấy đã không †ìm lại được nữa.

Những giấc mơ không hoàn thành được, chỉ có thể thực hiện nó trong câu chuyện do mình viết nên.

Du Ân nghe Phó Đình Viễn giảng giải về bối cảnh Diệp Văn viết quyển sách này xong, vừa khâm phục Diệp Văn thật sự nghiêm túc cẩn thận đối với mỗi tác phẩm, về phương diện khác lại cảm thán Diệp Văn còn có một câu chuyện xưa về tình yêu như thế.

Cô nhìn ra được Diệp Văn là người trọng tình trọng nghĩa, tuy mối tình thời niên thiếu ấy không bệnh mà mất, nhưng không ảnh hưởng đến thái độ của ông đối với cuộc tình thứ hai, những năm gần đây ông ấy và vợ hiện tại thật sự là vợ chồng tình thâm.

Có lẽ đây mới là thái độ chính xác nên có để đối đãi với một cuộc tình, lúc cần buông phải buông, lúc nên thả lỏng thì phải thả lỏng.

Du Ân cảm thấy bản thân mình cũng có thể học tập Diệp Văn rất nhiều ở phương diện này, cái gì đã qua thì cứ để nó qua đi.

Chín giờ tối, Du Ân vẫn còn ngồi ở trước bàn sách tiếp tục viết bản thảo, chợt nghe phòng bên truyền đến tiếng mở cửa, cô có hơi buồn bực, Phó Đình Viễn về sớm thế à?

Không phải anh nói trước mười giờ sao?

Hiện tại mới chín giờ, sao đã về rồi?

Chẳng qua Du Ân cũng không nghĩ nhiều, cô chỉ cảm thấy nếu anh đã trở lại, vậy thì chắc chắn không có chuyện gì rồi.

Cô đang định tiếp tục gõ chữ, bỗng nhiên lại nghe thấy có tiếng người gõ cửa phòng mình, còn gõ rất nặng.

Cô đi đến nhìn thông qua lỗ mắt mèo mới thấy, thì ra là Phó Đình Viễn.

Du Ân khó hiểu mở cửa, kết quả người đàn ông cao lớn trước mặt đổ rầm về phía cô, khiến cô sợ tới mức vội giơ tay cố gắng đỡ anh.

“Tôi muốn uống nước” Người đàn ông dựa vào trên người cô, say khướt mà nỉ non.

Du Ân: “…

Du Ân cố gắng đẩy anh ra khỏi người mình, cô thoáng thở hổn hển hỏi: “Phòng anh không có sao?”

“Tôi muốn uống nước ấm” Sau khi nói xong người đàn ông lại đổ về phía cô.

Thân thể Du Ân không đỡ nổi anh, vì thế đành phải giơ tay đỡ anh đến trên sô pha.

Lăn qua lăn lại một hồi như vậy, Du Ân đã thở hồng hộc rồi.

Cô nhìn người đàn ông say khướt thản nhiên nằm trên sô pha mà giận dễ sợ: “Phó Đình Viễn, dạ dày anh không tốt, vì sao vẫn còn không ngừng uống rượu hả?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 269


Chương 269

Phó Đình Viễn dựa vào trên ghế sofa nghe vậy khẽ mở mắt, cảm xúc nơi đáy mắt cực kỳ thâm trầm: “Tôi cũng không muốn uống, nhưng trong lòng khó chịu.”

Du Ân mấp máy môi, coi như không thấy ẩn ý trong đáy mắt Phó Đình Viễn, cô xoay người rót nước cho anh.

Sau khi đút anh uống xong một ly nước ấm, Du Ân đặt cái ly lên bàn trà ở trước sô pha, mới định rời đi thì bị Phó Đình Viễn nắm lấy tay.

“Du Ân, tôi hối hận rồi.”

“Hối hận lúc trước đã ly hôn với em.”

Du Ân lẳng lặng quay đầu rũ mắt nhìn về phía người đàn ông trên sô pha, tay anh nắm chặt lấy cổ tay trắng nõn của cô.

Lúc này Du Ân đứng, Phó Đình Viễn nằm trên ghế sofa, anh thành khẩn túm tay cô, nếu người ngoài thấy được cảnh này, nhất định sẽ cảm thấy Du Ân cực kỳ kiêu căng, chắc chắn sẽ cho rằng Phó Đình Viễn là bên ăn nói khép nép kia.

Phó Đình Viễn nắm tay cô tiếp tục nói: “Tôi cũng hối hận vì trong khoảng thời gian này đã bình thản chấp nhận chuyện em và Chung Văn Thành hẹn hò qua lại.”

Vốn mấy lời Phó Đình Viễn nói trước đó đều rất thâm tình cảm động, nhưng một giây sau Du Ân chỉ thấy anh híp mắt căn răng nói tiếp: “Tôi thật nên trực tiếp trói em đến Cục dân chính, bắt em kết hôn với tôi lần nữa.”

Du Ấi Cô sắp tức đến nổ phổi rồi!

Anh ăn nói th* t*c cũng thôi đi, còn muốn trói cô đến Cục dân chính kết hôn nữa!

Những lời Phó Đình Viễn nói lúc này, thoáng chốc khiến Du Ân nhớ tới tất cả sự bá đạo kiêu ngạo trong quá khứ của anh, cô nhất thời không muốn để ý đến anh nữa, dùng sức rút tay mình ra, xoay người định rời đi.

Nhưng ai biết Phó Đình Viễn lại như không có xương, cô dùng sức rút tay về đồng thời cũng khiến thân thể cao lớn của anh nằm úp sấp về phía trước, cứ thế đập đầu lên mặt bàn trà trước ghế sô pha.

“Bịch” một tiếng vang rất nặng truyền đến, Du Ân suýt nữa nhảy dựng lên, cô chẳng quan tâm đến cái khác, vội càng ngồi xổm người xuống đỡ Phó Đình Viễn trên mặt đất.

Nếu khiến Phó Đình Viễn va đầu để xảy ra chuyện gì, cô sẽ thấy rất tội lỗi, dù sao trên người anh còn gánh cả Phó thị, thậm chí còn gánh cả mạch máu kinh tế của Giang Thành.

“Phó Đình Viễn?”

“Anh có ổn không?”

Du Ân nâng người dậy xong, chỉ thấy trên trán Phó Đình Viễn xuất hiện một vết đỏ bừng.

“Không chết được.” Du Ân vốn muốn đỡ anh đến trên ghế sofa, kết quả chính anh lại đẩy cô ra, còn nói một câu y như đang giận dõi, sau đó thì tự mình ngồi trở lại sô pha.

Du Ân nghĩ ngợi rồi cuối cùng vẫn nói một tiếng xin lỗi với anh: “Ngại quá, vừa rồi tôi không nghĩ anh sẽ ngồi không vững.”

Cô thật sự không nghĩ tới, ai có thể nghĩ đến một người đàn ông cao lớn như Phó Đình Viễn, vậy mà lại có thể bị cô quăng một cách dễ dàng đến thế.

Anh tốt nhất là đừng có tự mình cố ý ngã xuống, khổ nhục kế như vậy quá vô dụng rồi.

Phó Đình Viễn chẳng nói chẳng rằng, chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó ngã xuống trên sô pha rồi nằm ở đó không động đậy gì nữa.

Du Ân đau đầu không thôi: “Nước cũng đã uống xong rồi, hay anh về phòng mình ngủ đi?”

Người đàn ông trên sofa không nhích tí nào, Du Ân vốn đang định tiếp tục đuổi người, nhưng nhìn thấy vết hồng trên trán anh cô lại có chút áy náy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 270


Chương 270

Cô xoay người đi vào phòng vệ sinh, nhúng khăn mặt vào nước lạnh ướt nhẹp, mang ra khẽ đặt lên trán anh.

Hi vọng sáng sớm ngày mai đừng để lại dấu vết gì, nếu không sẽ rất tổn hại đến hình tượng của anh.

Du Ân đi tới đi lui thay khăn cho anh ba lần, chờ đến lúc cô giặt sạch khăn mặt đi ra từ trong phòng vệ sinh thì Phó Đình Viên đã nằm trên ghế sofa ngủ thiếp đi.

Du Ân trừng người đàn ông với khuôn mặt điển trai, cô nghiến răng, cả đêm này anh lăn qua lăn lại giày vò cô, còn anh thì lại ngủ ngon lành.

Thế thì anh ngủ sô pha là được rồi!

Bày đặt có giường lớn xa hoa lại không ngủ, chạy tới chỗ này của cô ngủ sô pha, đúng là thần kinh.

Du Ân buồn bực xoay người trở về phòng, khóa cửa xong cũng nằm xuống nghỉ ngơi.

Một đêm ngủ ngon.

Sáng sớm ngày hôm sau, Du Ân tỉnh lại thì quên mất chuyện tối qua Phó Đình Viễn còn ngủ ở trên sô pha trong phòng mình, cho nên lúc cô mơ mơ màng màng mở cửa phòng đi ra, khẽ ngước mắt nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha, Du Ân sợ tới mức vội vã lui về phòng Trên người cô chỉ mặc áo ngủ, hơn nữa trong áo ngủ còn không mặc gì cả…

Cô i vàng vàng thay quần áo xong, lúc này mới đi ra ngoài lần nữa.

Cô nhíu mày hỏi người đàn ông trên sô pha: “Sao anh còn chưa đi?”

Bởi vì làm tổ cả đêm trên ghế sofa, cho nên bộ quần áo.

vốn đắt đỏ trên người trở nên nhăn nhúm không thể tưởng tượng.

Lại thêm dưới cằm lún phún râu ria, trông cả người anh suy sụp tiều tụy hơn vài phần.

“Tối hôm qua, thật sự xin lỗi.” Anh ngước mắt nhìn về phía Du Ân, giọng điệu nhận lỗi tẻ ngắt.

“Không sao, dù sao người bị đụng cũng không phải tôi.” Du Ân nhìn thoáng qua vết hồng vẫn còn lưu lại trên trán anh, không hiểu sao lại cảm thấy có hơi buồn cười.

Phó Đình Viễn giơ tay sờ trán mình, hít sâu một hơi.

Mẹ nó, vẫn còn đau.

Anh đứng dậy khỏi ghế sofa: “Em đi rửa mặt đi, đợi lát nữa xuống tầng ăn bữa sáng.”

“Diệp Văn gọi điện thoại đến, nói đã nhận được bản thảo.

từ đám người Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường, bọn họ quả thật đã sao chép cái đoạn mà em tùy tiện viết ra kia.”

“Ông ấy nói ông ấy sẽ xử lý chuyện còn lại, chúng ta cứ làm tốt chuyện của chúng ta là được.”

Ý ở ngoài lời, bọn họ về nên ký hợp đồng, còn Diệp Văn sẽ ra mặt giải quyết Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường.

Du Ân gật đầu, trải qua chuyện này, công ty mới kia của Thẩm Dao coi như là xuất sư bất lợi rồi.

Nhưng mà, ai bảo cô ta thích đi đường ngang ngõ tắt chứ.

Văn hóa Dao Trì.

Sáng sớm, Thẩm Dao đi đôi giày cao gót bước vào phòng làm việc với gương mặt trang điểm tinh tế, sau khi trợ lý mang cà phê đến, cô ta duyên dáng đứng trước cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn với ly cà phê trên tay, thưởng thức cảnh biển bên ngoài cửa sổ trong một tâm trạng cực kỳ tốt đẹp.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 271


Chương 271

Công ty mới thành lập của cô ta nằm ở tầng trên cùng của †òa nhà bên cạnh toà nhà Phó thị.

Lý do cô ta chọn ở đây là vì tòa nhà này cao hơn Phó thị rất nhiều, như vậy mới có vẻ như cô ta có thể trấn áp được Phó thị.

Điều khiến Thẩm Dao hài lòng hơn cả là công ty này không phải thuê như các văn phòng khác ở cùng toà nhà này, mà ba cô ta là Thẩm Thanh Sơn đã mua nguyên một tầng này cho cô ta.

Trước đây, cô ta nghĩ mình thích trở thành một ngôi sao, vì như vậy sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.

Đến bây giờ cô ta mới nhận ra rằng làm chủ mới là điều thích thú nhất, có cảm giác đạt được thành tựu hơn so với làm nghệ sĩ.

Cô ta có thể nắm giữ vận mệnh của nhân viên trong công ty, có thể gõ nhịp quyết định mọi dự án, thỏa mãn khát vọng quyền lực của cô ta.

Điện thoại cô ta đặt trên bàn bên cạnh đổ chuông, thấy là Diệp Văn gọi, cô ta vội đặt ly cà phê trên tay xuống, vừa nở nụ cười vừa trả lời điện thoại.

“Chào ông Diệp” Giọng nói của Thẩm Dao muốn dễ nghe bao nhiêu thì sẽ dễ nghe bấy nhiêu.

Tuy nhiên, sự nhiệt tình của cô ta chỉ được đổi lại bằng lời tuyên bố vô tình của Diệp Văn: “Xin lỗi tổng giám đốc ‘Thẩm, sau một đợt thảo luận, cuối cùng tôi quyết định sử dụng biên kịch do tổng giám đốc Phó đề cử, biên kịch Vi Lương.”

“Cái gì?” Gương mặt xinh đẹp của Thẩm Dao tái nhợt như không thể tin được.

Cô ta nghĩ lần này đã năm chắc phần thắng, thế mà không ngờ Diệp Văn lại chọn Du Ân.

Lúc này cô ta khó có thể chấp nhận kết quả như vậy nên mới nghẹn ngào hỏi: “Tại sao?”

Diệp Văn cười khẩy: “Tại sao ư?”

“Tại sao chẳng lẽ bản thân tổng giám đốc Thẩm không biết?” Diệp Văn tức giận: “Cô cho rằng tôi là đồ ngốc à, hay cô cho rằng Phó Đình Viễn và Du Ân là đồ ngốc?”

“Hai bản thảo giống nhau như đúc, chẳng lế tôi không thể đánh giá được sao?”

Sắc mặt Thẩm Dao trằng bệch, nhưng cô ta vẫn cứng miệng nói: “Ý ông là chúng tôi đã sao chép à? Ông có chứng cứ không?”

Diệp Văn cười mỉa: “Cô và Thôi Thiên Tường đã tìm hacker dùng virus xâm nhập vào máy tính của Du Ân, sau đó lấy trộm bản thảo của cô ấy, tôi đã biết tường tận mọi chuyện rồi”

Thẩm Dao cũng cười gắn: “Ông Diệp, ông không nhất thiết phải bảo vệ Du Ân như thế chứ, hay là cô ta cũng đã leo lên giường với ông rồi chăng?”

Thẩm Dao nói ra những lời hết sức bỉ ổi khiến Diệp Văn suýt nữa đã tức chết.

Cả đời ông ấy chỉ yêu hai người, ông ấy là người trọng tình trọng nghĩa, tình cảm của ông ấy với người vợ hiện tại rất tốt, chẳng có gì phải phàn nàn cả. Bao nhiêu năm nay ông ấy chưa bao giờ bị vướng vào bê bối t*nh d*c, bây giờ Thẩm Dao lại bịa đặt ông ấy và Du Ân như thế, thật sự là chưa từng thấy ai vô sỉ như cô ta.

“Khốn nạn!” Diệp Văn không chịu nổi mà mắng Thẩm Dao.

Nhưng rồi ông ấy cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, ở tuổi này, đương nhiên ông ấy biết điều gì là quan trọng nhất.

Vì vậy, ông ấy lại nói một cách bình tĩnh: “Cô muốn có bằng chứng phải không? Được!”

“Có thể cô không biết rằng cốt truyện mà tôi yêu cầu cô biên tập lại đã được Du Ân viết lại rất hay vào ngày hôm qua, ngay trên máy tính của tôi, tại nơi làm việc của tôi. Còn bản cũ trên máy tính của cô ấy là do cô ấy viết một cách tùy tiện, chính là để năm được chứng cứ mấy người sao chép thôi.”

Với lời giải thích của Diệp Văn, toàn thân Thẩm Dao tức giận ngùn ngụt, cô ta ngã phịch xuống ghế.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 272


Chương 272

Sao lại như vậy? Sao lại như vậy?

Thì ra Diệp Văn đã nhận ra có điều gì đó không ổn, thì ra từ đầu đến cuối cô ta và Thôi Thiên Tường đã bị Diệp Văn và Phó Đình Viễn cho vào tròng.

Diệp Văn tuyên bố thẳng thừng một lần nữa: “Thẩm Dao, hành vi ăn cắp bản thảo của người khác một cách bỉ ổi của cô không chỉ xúc phạm tôi mà còn xúc phạm Du Ân, thậm chí còn làm vấy bẩn toàn bộ ngành điện ảnh và truyền hình”

“Với tư cách là một thành viên của hiệp hội biên kịch, giờ đây tôi chính thức thông báo với cô rằng tôi sẽ báo cáo.

chuyện của cô và công ty cô với toàn bộ mọi người trong nghề, để cho mọi người thấy rõ bộ mặt của mấy người.”

“Đừng!” Thẩm Dao khàn khàn hét lên: “Ông Diệp, xin ông, xin ông đừng nói ra, chúng tôi biết sai rồi.”

“Chúng tôi cam đoan sau này sẽ không làm như vậy nữa, cam đoan sẽ nghiêm túc với công việc. Lần này chúng tôi đi bước này cũng là vì muốn lấy được quyền cải biên của ông mà thôi.”

Thẩm Dao không ngừng cầu xin sự tha thứ, Diệp Văn là cây cổ thụ trong ngành biên kịch và viết văn, là một người kỳ cựu trong lĩnh vực điện ảnh và truyền hình. Nếu như bị Diệp ‘Văn nhắm vào thì chẳng phải sau này công ty của cô ta sẽ bị huỷ hay sao?

Diệp Văn cười khẩy: “Nếu cô muốn tôi không thông báo, vậy cũng được, tôi buộc cô và Thôi Thiên Tường hãy tự mình đến xin lỗi Du Ân, xem cô ấy có tha thứ cho mấy người hay không.”

“Ngoài ra, tôi cũng cần phải nhìn thấy bức thư viết tay ăn năn của cô và Thôi Thiên Tường, như vậy mới chứng minh thành ý của mấy người.”

“Cái gì?” Thẩm Dao nghiến răng: “Kêu tôi tự mình đến xin lỗi Du Ân ư?

Cô ta không làm được!

Cô ta thực sự không làm được!

Làm vậy chỉ bằng kêu cô ta đi chết cho xong!

Bao nhiêu năm qua, cô ta vẫn luôn đứng cao hơn Du Ân, cô ta vẫn luôn cao quý hơn Du Ân trên mọi phương diện, sao cô ta có thể hạ giọng xin lỗi Du Ân được chứ? Còn phải xem sắc mặt cô có đồng ý tha thứ cho cô ta hay không nữa ư?

Diệp Văn lạnh nhạt nói: “Tổng giám đốc Thẩm, yêu cầu của tôi quá đáng lắm à?”

“Mấy người đã làm sai, đương nhiên sẽ bị trừng phạt. Cô đã sao chép bản thảo của Du Ân thì cũng thôi đi, lại còn có ý đồ vu khống cô ấy sao chép của mấy người, chuyện này đối với một người mới vào nghề là tổn thương trí mạng, mấy người không xin lỗi thì coi có được không?”

Không đợi Thẩm Dao nói tiếp, Diệp Văn nói thêm: “Cô cũng có thể không cần phải xin lỗi, vậy cứ chờ tôi thông báo rộng rãi đi”

Diệp Văn nói xong, chuẩn bị cúp máy, Thẩm Dao nghiến răng nói: “Được!”

“Tôi sẽ liên lạc với Du Ân tự mình đến xin lỗi, tôi cũng sẽ tự tay viết thư hối lõi” Thẩm Dao gắn từng tiếng một cách khó khăn: “Xin đừng nói ra chuyện của chúng tôi.”

Văn hóa Dao Trì của cô ta vừa mới được thành lập, không thể đột ngột rơi xuống đáy.

Cô ta tạm thời sẽ đồng ý với điều kiện của Diệp Văn, rồi sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện này sau.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 273


Chương 273

“Được”

Diệp Văn cũng vui vẻ: “Vậy thì tôi sẽ cho cô ba “Ba ngày sau, tôi sẽ gọi điện cho Du Ân và hỏi cô ấy xem có hài lòng với lời xin lỗi của cô hay không” Diệp Văn để lại một câu rồi cúp máy.

Thẩm Dao tức giận đến mức quăng điện thoại vào tường, trợ lý bên ngoài nghe thấy tiếng động bên trong liền chạy.

vào hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, có chuyện gì vậy?”

“Cút ra ngoài cho tôi.” Thẩm Dao hét lên.

Trợ lý sợ tới mức nhanh chóng đóng cửa chạy ra ngoài.

‘Thẩm Dao sắp phát điên, hễ nghĩ đến cảnh cô ta khép nép trước mặt Du Ân để nói lời xin lỗi là cô ta muốn điên lên mất.

Du Ân! Du Ân!

Tất cả đều tại con khốn đó, làm hại cô ta chẳng còn gì cả, làm hại cô ta mất hết mặt mũi.

Tại sao kế hoạch của con ngốc Phó Thiến Thiến kia lại thất bại?

Nếu thành công, có lẽ Du Ân đã bị hai người đàn ông đó hãm h**p, đến lúc đó cô ta xem Phó Đình Viễn có cần Du Ân không, xem Phó Đình Viễn còn bảo vệ cô nữa hay không?

Nếu ngày hôm đó Du Ân xảy ra chuyện thì cô sẽ không có cơ hội tham gia vào buổi thi thử kịch bản của Diệp Văn, tất cả cơ hội đều là của cô ta và văn hoá Dao Trì!

Buổi sáng Thôi Thiên Tường huýt sáo bước vào công ty, Thẩm Dao đã thuê ông ta làm quản lý bộ phận điện ảnh và truyền hình, hiện ông ta cũng là một nửa quản lý cấp cao của văn hoá Dao Trì.

Một thời gian trước, đoàn của ông ta đã bị Phó Đình Viễn phong sát, suýt nữa ông ta đã đổi nghề đi làm việc khác.

Sau đó, Thẩm Dao tìm gặp ông ta nói cô ta đã tự thành lập công ty và muốn hợp tác với ông ta, thế là ông ta vội vàng đồng ý ngay.

Mặc kệ con người Thẩm Dao có khả năng kinh doanh hay không nhưng ba của cô ta là Thẩm Thanh Sơn là kẻ có tiền.

Thẩm Thanh Sơn lại chỉ có một người con gái là Thẩm Dao, chắc hẳn ông ta đã đổ rất nhiều tiền vào công ty của Thẩm Dao, đến lúc đó ông ta cứ tuỳ tiện vơ vét cũng vớ được một món béo bở.

Còn không phải sao, nghe nói cả một tầng lầu sang trọng quý phái này là do Thẩm Thanh Sơn đã mua cho cô con gái quý báu của ông ta đấy.

Thôi Thiên Tường vừa ngồi trong phòng làm việc được một lúc, trợ lý của Thẩm Dao đã chạy đến chỗ ông ta nói không biết tại sao Thẩm Dao lại tức giận trong phòng làm việc, nhờ ông ta đến xem thế nào.

Trong lòng Thôi Thiên Tường dâng lên một dự cảm chẳng lành, có lẽ nào bản thảo đưa cho Diệp Văn đã xảy ra chuyện rồi ư?

Không thể trách Thôi Thiên Tường có linh cảm như vậy, vì ông ta đã làm chuyện trái với lương tâm nên trong lòng luôn nơm nớp lo sợ.

Ông ta lật đật chạy đến văn phòng của Thẩm Dao, khuôn mặt của Thôi Thiên Tường tái đi sau khi nghe những gì Thẩm Dao nói lại mọi chuyện đã nói trên điện thoại với Diệp Văn.

Thông báo rộng rãi đến toàn bộ người trong ngành cũng không phải là chuyện nhỏ đâu, vì vậy ông ta nói ngay: “Vậy chúng ta sẽ đi xin lỗi Du Ân đi”

“Không đời nào!” Thẩm Dao hét lên gay gắt: “Tôi không thể xin lỗi Du Ân, không đời nào!”

Thôi Thiên Tường đau đầu: “Không xin lỗi thì làm được gì?

Chẳng lẽ cô muốn bị thông báo à?”

Thẩm Dao cắn chặt răng, mãi vẫn không lên tiếng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 274


Chương 274

Thôi Thiên Tường khó hiểu: “Cô có thù sâu oán nặng gì với Du Ân thế? Chỉ nói một câu xin lỗi là sẽ không sao rồi, chỉ là mấy câu nói thôi mà, cũng đâu có mất đi miếng thịt nào đâu”

Đương nhiên ông ta không hiểu sự hơn thua giữa phụ nữ với nhau dù là rất nhỏ nhưng lại không thể nuốt trôi được.

Thẩm Dao tức giận nói: “Cô ta là vợ cũ của Phó Đình Viễn.

Cách đây bốn năm từ khi tôi và Phó Đình Viễn chia tay thì cô ta đã bò lên giường của Phó Đình Viễn, tôi hận cô ta. @ “Nếu không phải cô ta giữa đường chen ngang thì tôi và Phó Đình Viễn đã kết hôn từ lâu rồi!”

Thôi Thiên Tường há to miệng ngạc nhiên, Du Ân là vợ cũ của Phó Đình Viễn ư?

Không hiểu sao Thôi Thiên Tường lại cảm thấy mình đã bị ‘Thẩm Dao gài bấy.

Nếu ông ta biết Du Ân là vợ cũ của Phó Đình Viễn thì sẽ không bao giờ đồng ý với Thẩm Dao bảo tên phó đạo diễn kia đi quấy rối Du Ân.

Ông ta là đàn ông nên hiểu mặc dù đã ly hôn nhưng đàn ông vẫn có tính chiếm hữu với một người phụ nữ từng thuộc về mình. Thảo nào trước đó Phó Đình Viễn lại ra tay giúp đỡ Du Ân, thậm chí còn phong sát ông ta và tên phó đạo diễn kia.

Cuối cùng Thôi Thiên Tường cũng hiểu tại sao Thẩm Dao lại không muốn xin lỗi Du Ân, nhưng sau khi nghĩ lại, ông ta vẫn nói: “Tổng giám đốc Thẩm, cho dù cô có thù oán gì với Du Ân thì cũng mặc kệ, bây giờ tình hình của chúng ta vô cùng bất lợi, chúng ta không thể lấy cứng chọi cứng được.”

“Văn hoá Dao Trì vừa mới thành lập chưa được bao lâu, nếu như bị thông báo rộng rãi thì sau này chúng ta sẽ không thể nhận được bộ phim nào nữa đâu, vậy lúc đó chẳng phải càng thảm hơn sao?”

“Bây giờ chúng ta thoả hiệp không có nghĩa là sau này chúng ta sẽ thoả hiệp. Chúng ta hãy đi xin lỗi trước, vượt qua thời điểm then chốt này rồi hãy nói sau đi.”

Thôi Thiên Tường hết mực khuyên giải Thẩm Dao.

Đùa sao, nếu Thẩm Dao và Dao Trì tiêu đời thì chẳng phải ông ta cũng sẽ thất nghiệp ư?

“Tôi sẽ suy nghĩ lại” Cuối cùng Thẩm Dao chỉ có thể nói như vậy, còn Thôi Thiên Tường chỉ có thể đi ra ngoài trước.

Lúc này, Du Ân đang bay về Giang Thành cùng Phó Đình Viễn.

Hai người cơ bản vẫn im lặng suốt chặng đường, sau khi xuống máy bay, Phó Đình Viễn đã sắp xếp cho Chu Nam tới đón.

Khi anh và Du Ân đẩy hành lý về phía bãi đậu xe, một chiếc ô tô màu đen từ từ dừng lại trước mặt họ.

Cửa sổ sau của xe hạ xuống, khuôn mặt của Phó Giang xuất hiện trong tầm mắt của Phó Đình Viễn và Du Ân.

Du Ân cảm thấy rất xa lạ với Phó Giang, người ba chồng cũ này.

Trong ấn tượng của cô, dường như cô chỉ mới gặp ông ta ba lần, đều là trong bữa tiệc của gia đình trong dịp tết âm lịch.

Phó Giang đã sống ở nước ngoài quanh năm, nhưng ông ta vẫn còn hiếu thảo, hàng năm vẫn về nhà để dự buổi tiệc giao thừa với gia đình, nhưng hôm sau đã bỏ của chạy lấy người.

Trong ba bữa tối vội vã, Du Ân nói chuyện với Phó Giang cũng có hạn.

Hơn nữa Du Ân có thể cảm nhận rõ rằng Phó Giang và Đổng Tuệ Văn không thích cô.

Cô đã nói rằng cả nhà họ Phó và ông cụ đều rất tốt bụng với cô.

Lúc này khi gặp lại Phó Giang, Du Ân cảm thấy rất lúng túng, dù sao thì cô và Phó Đình Viễn cũng đã ly hôn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 275


Chương 275

Sau khi nhìn thấy Phó Giang, Phó Đình Viễn không có biểu hiện gì, anh không cần phải nghĩ cũng biết tại sao Phó Giang đã ở nước ngoài nhiều năm lại đột ngột quay về, đơn giản là vì chuyện của Phó Thiến Thiến.

16:13 6 Dù Phó Giang vô tình nhưng dù gì Phó Thiến Thiến cũng là con gái ruột của ông ta, hơn nữa nếu Phó Thiến Thiến thực sự phải ngồi tù thì cũng sế ảnh hưởng đến danh dự của nhà họ Phó nên đương nhiên ông ta phải trở về để can thiệp vào chuyện này.

Phó Đình Viễn quay qua dặn dò Du Ân ở bên cạnh: “Em ngồi xe Chu Nam về đi.”

Du Ân gật đầu, vừa định quay đi thì đã nghe thấy Phó Giang nói: “Nếu đã gặp nhau thì Du Ân cũng về cùng với chúng ta luôn đi.”

Du Ân còn chưa nói gì thì Phó Đình Viễn đã từ chối giúp cô: “Không cần.”

Sau đó Phó Đình Viên nhét vali vào cốp, mở cửa và lên xe.

Du Ân thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đến bãi đậu xe tìm Chu Nam.

Phó Đình Viễn vừa lên xe, Phó Giang đã lạnh lùng: “Bảo.

vệ cô ta ghê thế? Cùng ngồi chung xe với chúng ta thì sao chứ? Ba cũng đâu thể ăn thịt cô ta?”

Phó Đình Viễn thờ ơ trả | chúng ta”

: “Cô ấy không thân quen với Phó Giang xuất hiện vào lúc này, chắc chắn không phải vừa.

đáp chuyến bay cùng lúc với họ.

Rõ ràng là ông ta đã kiểm tra chuyến bay của anh với Du Ân từ trước, rồi cố tình đợi ở đây, cố ý muốn gặp Du Ân, nhân tiện gây áp lực lên Du Ân, dù sao người muốn tố cáo Phó Thiến Thiến chính là Du Ân.

Phó Giang tức giận bật cười trước lời nói của anh: “Cô ta không thân quen với ba cũng thôi đi, chẳng lẽ ngay cả con cũng không thân quen sao? Nếu không quen với con thì sao còn cùng nhau đi công tác làm gì?”

Phó Đình Viễn tiếp tục trả lời đầy lạnh lùng: “Cùng nhau đi công tác không có nghĩa là thân quen, vì công việc thôi.”

Phó Giang: “…”

Từ khi nào con trai ông ta đã luyện được kỹ năng nói dối không biết chớp mắt như thế.

Phó Thiến Thiến đã tố cáo trong điện thoại rằng con trai ông ta đã yêu người vợ cũ Du Ân, nhưng bây giờ anh lại nói rằng không thân quen với Du Ân?

Phó Giang tức giận đến mức không nói được tiếng nào, hai ba con cứ như vậy nhìn ra ngoài cửa sổ, không ai để ý tới đối phương.

Phó Giang rất ít khi bầu bạn với các con, bây giờ ông ta lại sống ở nước ngoài quanh năm nên cũng chẳng có tình cảm gì với Phó Đình Viễn, quan hệ giữa hai ba con về cơ bản giống như những người xa lạ.

Đối với người mẹ Đổng Tuệ Văn, Phó Đình Viễn đôi khi cảm thấy vẫn còn một ít tình cảm, nhưng đối với người ba này, đó chỉ có thể là quan hệ huyết thống, thực sự không có tình cảm gì khác.

Vì vậy, khi thấy Phó Giang quay về và cố gắng can thiệp vào.

chuyện của Phó Thiến Thiến thì trong thâm tâm Phó Đình Viễn cảm thấy cực kỳ chán ghét.

Anh cũng sẽ không cho phép Phó Giang can thiệp hay làm bất cứ điều gì!

Bây giờ cả nhà họ Phó hay Phó thị đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, điều mà Phó Giang muốn can thiệp chỉ là trông cậy vào Thẩm Thanh Sơn, nhưng chuyện đó còn phải phụ thuộc vào việc Thẩm Thanh Sơn có năng lực can thiệp hay không nữa kìa.

Du Ân ngồi trở lại trong xe của Chu Nam, Chu Nam có vẻ hay nói, hai người trò chuyện rất vui vẻ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 276


Chương 276

Mặc dù Chu Nam và Chu Mi là chị em song sinh, nhưng tính cách của hai người họ hoàn toàn khác nhau.

Tính cách của Chu Mi cực kỳ chậm rãi và điềm tĩnh, trong khi Chu Nam thì tươi sáng và hướng ngoại hơn rất nhiều.

Vì vậy mặc dù cả hai đều làm việc bên cạnh Phó Đình Viễn nhưng nội dung phụ trách của họ lại hoàn toàn khác nhau.

Hầu hết những thời điểm trường hợp cần xã giao đều là Chu Nam tham dự, ngẫu nhiên mới có thể cần Chu Mi.

Sau khi Du Ân về đến nhà, cô dọn dẹp một chút thì nhận được điện thoại của Hứa Hàng. Hứa Hàng nói qua điện thoại sẽ đến giúp cô kiểm tra máy tính, đây là việc lớn, Du Ân nhanh chóng đồng ý.

Hai mươi phút sau, Hứa Hàng đến, cởi áo khoác trắng ra, đeo vào một cặp kính gọng vàng, lúc này nhìn qua có chút giống tinh anh của giới công nghệ cao rồi.

Sau loạt thao tác điêu luyện của Hứa Hàng, anh ta đắc ý khoe với Du Ân: “Cái máy tính của cô có thể gọi là tường đồng vách sắt rồi đó. Hacker bình thường không xâm nhập vào được, cô có thể yên tâm mà sáng tác rồi.”

“Cảm ơn anh rất nhiều. Du Ân nói lời cảm ơn, sau khi suy nghĩ xong còn nói: “Đúng rồi, bác sĩ Tống Nghênh đã trị liệu cho tôi lần trước ấy, hôm khác tôi mời các người cùng đi ăn tối”

Du Ân đang nghĩ dù sao bác sĩ Tống cũng là do Hứa Hàng tiến cử, bọn họ hẳn là quen thuộc, mời bọn họ đi ăn tối cùng nhau sẽ không vấn đề gì.

Không ngờ, Hứa Hàng suýt nữa sặc nước bọt: “Đừng! Ngàn lần đừng để tôi ở chung với cô ta.”

Du Ân không hiểu ra làm sao: “Làm sao vậy? Các người không phải là đồng nghiệp sao? Bác sĩ Tống vẫn là do anh tiến cử mà, không phải thế sao?”

Hứa Hàng oán hận nói: “Bát tự của tôi và cô ta không hợp.”

“Ồ, được rồi” Du Ân cũng không ép Hứa Hàng: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ mời riêng cô ấy.”

Du Ân vừa nói vừa xách túi định đi ra ngoài: “Đi thôi, bây giờ vừa khéo là buổi trưa rồi. Tôi mời anh đi ăn cơm.”

Ai biết Hứa Hàng lại không được tự nhiên mà không chịu động đậy: “Cô dự định mời cô ta hôm nào? Tôi xem xem tôi có thời gian không, không cần một mình cô phải mời chúng tôi hai lần. Cô cũng là người bận rộn mà.”

Lúc thì anh ta không muốn ở chung với Tống Nghênh, lúc thì anh ta lại bằng lòng. Du Ân không nhịn được cười nói: “Rốt cuộc anh và bác sĩ Tống có ân oán gì thế? Anh lật lọng như vậy, ngược lại trông có vẻ rất để ý đến cô ấy”

“Ai để ý đến cô ta! Cô đừng nói nhảm!” Hứa Hàng vội vàng phủ nhận lời nói của cô.

“Nghe nói cô đã nhận kịch bản chuyển thể từ cuốn sách mới của Diệp Văn, đây chẳng phải là tôi muốn tiết kiệm thời gian cho cô sao?” Hứa Hàng lại dặn dò cô: “Cô gọi điện trước cho cô ta hỏi xem khi nào cô ta có thời gian, nói không chừng cô ta có thời gian rồi tôi còn phải tăng ca ấy chứ”

Du Ân đành phải nghe theo, lấy điện thoại di động ra gọi cho Tống Nghênh.

Lần trước khi Tống Nghênh giúp cô chữa bệnh, hai người trò chuyện khá vui vẻ. Tống Nghênh cười nói qua điện thoại: “Mời ăn cơm thì không cần thiết đâu. Phục vụ bệnh nhân là trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng tôi. Nhưng lần trước nghe cô nói cô quen Chu Dật, nếu có thể thì xin chữ ký giúp tôi là được rồi.”

“Xin chữ ký của Chu Dật?” Du Ân đồng ý một cách sảng khoái: “Không thành vấn đề…”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 277


Chương 277

Du Ân chưa kịp nói xong thì điện thoại di động đã bị Hứa Hàng ở một bên thô lỗ giật lấy, Du Ân sửng sốt.

Chỉ thấy Hứa Hàng hét vào điện thoại với vẻ mặt đầy tức giận: “Bác sĩ Tống, nếu tôi nhớ không lâm thì cô năm nay đã ba mươi rồi phải không? Một bà già ba mươi tuổi mà còn đi thích tiểu thịt tươi hai mươi tuổi, không thấy xấu hổ sao?”

Du Ấn: “…

Cô từng cho rằng Phó Đình Viễn nói chuyện rất khó nghe, cô cũng từng cho rằng Hứa Hàng ôn tồn lễ độ, trí tuệ và điềm đạm, sao lúc này lại nói ra những lời khó nghe như vậy?

Nói một cô gái là bà già ba mươi tuổi, Hứa Hàng đây là độc thân quá lâu rồi à.

Nhưng mà Tống Nghênh trong điện thoại như không có vẻ gì là tức giận, Du Ân đứng ở một bên loáng thoáng nghe thấy Tống Nghênh trong điện thoại cười khanh khách mà trả lời Hứa Hàng: “Có gì mà phải xấu hổ chứ? Cũng giống như đàn ông thích thân thể những cô gái trẻ, bà già ba mươi tuổi cũng thích cơ thể của những chàng trai trẻ thôi.”

“Ha ha!” Hứa Hàng tức giận đến nỗi đỏ bừng cả mặt, câu môi cười khẩy một tiếng thật nặng nề, sau đó trực tiếp cúp điện thoại.

Du Ân đưa tay bóp trán, rất chỉ là đau đầu nói với Hứa Hàng: “Bác sĩ Hứa, vừa rồi anh đối xử với bác sĩ Tống như vậy có phải có chút không quá thích hợp hay không?”

“Hơn nữa bác sĩ Tống chỉ nói là muốn xin chữ ký mà thôi.”

Du Ân nói đến điểm thì dừng. Cô cũng không thể không biết xấu hổ mà quở trách Hứa Hàng đã nói những lời khó nghe thế nào.

Hứa Hàng tức giận nói: “Chỉ là xin chữ ký mà thôi? Tôi thấy cô ta muốn hốt người ta thì có!”

Du Ân dang tay nói: “Bác sĩ Tống hình như là độc thân nhỉ?

Nói lời không dễ nghe, cho dù cô ấy muốn hốt Chu Dật thì sao? Có quan hệ gì đâu nhỉ? Không đến mức bị anh nói đến mức như là làm ra chuyện gì đại nghịch bất đạo đúng không?”

Hứa Hàng bị câu hỏi bình tĩnh của Du Ân chặn họng đến mức không nói nên lời, Du Ân còn nói: “Anh tức giận phẫn nộ như vậy, chắc không phải là vì anh thích bác sĩ Tống đó chứ?”

Biểu hiện của Hứa Hàng không bình thường như vậy, nếu Du Ân không nhận ra được gì thì không khỏi quá ngốc đi.

“Tôi…” Khuôn mặt tuấn tú của Hứa Hàng hiện lên một tia xấu hổ, sau đó anh ta nắm lấy túi đựng laptop của mình, vội vàng nói với Du Ân: “Tôi về trước đây, cô cứ làm việc.

của mình đi.”

Du Ân vội vàng nói: “Tôi còn muốn mời anh ăn cơm mà.”

Cô lấy túi xách luôn rồi, thế mà giờ anh ta nói muốn đi?

“Không cần, việc nhỏ như cái nhấc tay thôi mà” Hứa Hàng nói xong thì người đã rời đi, Du Ân không còn cách nào khác đành phải từ bỏ.

Không cần đãi khách, Du Ân không muốn ra ngoài ăn nên đã gọi đồ giao tận hàng.

Trong khi chờ đồ ăn gọi bên ngoài, Du Ân gọi cho Tống Nghênh một lần nữa.

Du Ân rất áy náy nói: “Bác sĩ Tống, vừa rồi ngại quá. Tôi cũng không ngờ bác sĩ Hứa giành lấy điện thoại của tôi.”

Sau đó Du Ân lại giải thích cho Tống Nghênh chuyện gì đã xảy ra, Tống Nghênh lạnh nhạt nói: “Không sao đâu.”

Du Ân suy nghĩ một chút rồi vẫn hỏi: “Giữa cô và bác sĩ Hứa?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 278


Phó Giang cũng coi như là người có chừng mực, biết bây giờ Du Ân đã không còn quan hệ gì với nhà họ Phó bọn họ, nên hai người không thể dùng thân phận ba mẹ chồng để quở trách Du Ân được nữa.

Tất nhiên Du Ân có thể nhìn ra sự tức giận của Đồng Văn Huệ, nhưng cô chẳng muốn bận tâm, rồi làm như không có chuyện gì đi tới ngồi xuống đối diện bọn họ, lạnh nhạt hỏi: “Hôm nay hai người tới đây tìm tôi là có chuyện gì

vậy?”.

Phó Giang trả lời, giọng điệu cũng coi như hiền lành: “Là thế này, tôi cũng biết rõ những chuyện mà Thiên Thiên đã làm, quả thật con bé có hơi quá đáng.”

Du Ân mím môi không nói gì, chỉ im lặng đợi Phó Giang nói tiếp.

Phó Giang lại nói: “Chúng tôi nghĩ, dù gì hai đứa cũng từng là chị em dâu. Liệu cô có thể nể mặt tình cảm trước kia mà cho con bé một cơ hội để sửa đổi hay không?”

Dứt lời, Phó Giang lặng lẽ nhìn cô. Mặc dù trong suốt quá trình Phó Giang đều nhìn Du Ân như đang thương lượng, nhưng cảm giác áp bức và hàm ý thoáng cảnh cáo trong mắt ông ta lại khiến người khác thấy mà sợ.

Du Ân bình tĩnh nhìn vào mắt Phó Giang mấy giây, rồi bỗng cười khẽ.

Cô vốn nghĩ rằng, nếu thái độ của Phó Giang và Đồng Văn Huệ có thể thành khẩn hơn một tý, thì cô có thể cân nhắc chuyện có nên tiếp tục kiện Phó Thiến Thiên hay không, nhưng rõ ràng bây giờ Phó Giang và Đồng Văn Huệ đang định ép cô phải thỏa hiệp.

Thái độ cao cao tại thượng này giống hệt Thẩm Thanh Sơn và Thẩm Dao, hai nhà này không hổ là người suýt trở thành thông gia với nhau.

Du Ân cười xong thì hờ hững hỏi ngược lại Phó Giang: “Vậy lúc Phó Thiến Thiến làm chuyện này với tôi, liệu cô ta có bao giờ nghĩ đến tình cảm chị em dâu của chúng tôi không?”

Phó Giang bị cô làm cho nghẹn họng đến mức không nói nên lời, Du Ấn tiếp tục chế nhạo: “Ông đừng nói chuyện tình cảm trước kia với tôi, bởi vì từ tận đáy lòng Phó Thiên Thiên chưa từng coi tôi là chị dâu, mà hai người cũng chưa bao giờ thật lòng xem tôi là con dâu của nhà họ Phó mấy người.”

Sắc mặt và giọng nói của Du Ân đều rất nghiêm túc, nói từng chữ rất rõ ràng.

Vẻ mặt Phó Giang hơi không nên được giận, trong ấn tượng của ông ta, Du Ân là người kiếm lời, hiền như bụt, dè dặt và nội tâm, từ khi nào cô lại trở nên nhanh mồm nhanh miệng, tràn đầy khí chất như vậy?

Đổng Văn Huệ tức đến mức chỉ thẳng vào mặt Du Ân mắng: “Cô đừng có mà cho thể diện lại không cần, bây giờ chúng tôi đang thương lượng với cô, cô có tin chúng tôi sẽ tìm người khiến cô không thể hiện được hay không?”

“Nếu đã như vậy thì hai người cứ đi tìm người ngăn cản tôi kiện đi.” Du Ân không hề bị lay động: “Pháp luật nghiêm minh, tôi không tin hai người có thể một tay che trời.”

Đổng Văn Huệ tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, Phó Giang giữ Đồng Văn Huệ đang mất kiểm soát lại, rồi nhìn cô gái vẫn luôn bình tĩnh ở phía đối diện, giọng điệu nghiêm nghị nói: “Du Ân, chúng tôi không hề có ý nói đùa với cô, chắc cô cũng biết ở Giang Thành cô chẳng có quyền thế gì cả, nên cô không đấu lại chúng tôi đâu.”

Du Ân trả lời không hề bị lay động: “Tôi cũng không có nói đùa với hai người.”

“Du Ân!” Đồng Văn Huệ bật dậy khỏi ghế sofa, bà ta thật sự không thể chịu đựng được nữa.

Lúc Phó Giang nói tới tìm Du Ân để nói chuyện, bà ta đã không đồng ý rồi, bởi vì trước đó bà ta đã lĩnh giáo qua rồi, bây giờ Du Ân cứ như biến thành một người khác, vô cùng nóng nảy, vừa chạm vào đã phát nổ, chẳng hề nể nang mặt mũi.

Theo Đổng Văn Huệ thấy, bà ta hoàn toàn không nên đến gặp Du Ân, mà cứ tìm thẳng người đối phó với Du Ân là được.

Đổng Văn Huệ vừa quát xong thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Sau đó là giọng nói sốt sắng của Phó Đình Viễn: “Du Ân, mở cửa.”

Du Ân chưa kịp phản ứng lại thì Đồng Văn Huệ đã gào lên trước: “Cô không được phép mở cửa!”

Nếu Phó Đình Viễn đi vào, chắc chắn gia đình ba người bọn họ sẽ cãi nhau lần nữa, bởi vì đứa con trai kia của bà ta không biết đã uống nhầm thuốc gì, không ngờ anh lại nói rằng mình đã yêu Du Ân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 279


Chương 278

‘Tống Nghênh cũng không giấu giếm, nói thật với cô: “Trước kia lúc du học ở nước ngoài, tôi có ngủ với anh ta mấy lần.

Tôi đã sớm quên mất nhưng dường như anh ta có rất nhiều ý kiến với tôi.”

Du Ân ngạc nhiên há hốc mồm, một hồi lâu sau cũng không nói nên lời.

Những người sống ở nước ngoài cởi mở như vậy ư?

Ngủ mấy lần rồi mà cô ấy cũng có thể quên mất Hứa Hàng sao? Vả lại Hứa Hàng có vẻ cũng không phải là một người đàn ông khiến người ta dễ quên như vậy nhỉ?

Hứa Hàng có ngoại hình cao ráo đẹp trai, khí chất cũng lỗi lạc bất phàm, nghe nói lúc đi học còn là học sinh xuất sắc, vậy mà Tống Nghênh lại có thể quên được ngay một người đàn ông như vậy sao?

16:13 8® « Suil.ál 95508 Dường như nhận ra được sự ngạc nhiên của Du Ân lúc này, Tống Nghênh lại cười giải thích: “Thành thật mà nói, lúc ấy tôi và anh ta có quan hệ như vậy đơn giản chỉ là cảm thấy bản thân học hành nhiều năm, đã một đống tuổi rồi mà vẫn chưa phá thân, thế nên tìm một người đàn ông có điều kiện không tệ về mọi phương diện cảm nhận một chút mà thôi.”

“Vả lại lúc đó chúng tôi đã sắp tốt nghiệp rồi. Sau khi tốt nghiệp, chắc chắn mọi người cũng phải đường ai nấy đi. Ai còn nhớ ai chứ?” Nói tới đây, Tống Nghênh cũng có chút bất đắc dĩ: “Ai có thể ngờ được tôi dự định ổn định rồi tìm một bệnh viện làm việc cho tốt, vậy mà lại đụng phải anh ta đâu cơ chứ.”

“Tôi hiểu rồi” Du Ân nói khế một câu.

Vì vậy, Tống Nghênh thực sự chỉ muốn chơi đùa với Hứa Hàng mà thôi. Còn Hứa Hàng, tưởng thật rồi.

‘Tống Nghênh lại nói ở đầu dây bên kia: “Tôi cũng xin lỗi vì đã làm phiền cô vì chuyện của chúng tôi. Cô yên tâm đi, sau này tôi sẽ nói rõ với anh ta sau.”

“Ừ” Nếu đây là chuyện của Tống Nghênh và Hứa Hàng, Du Ân cũng không thể nói gì khác.

Tuy nhiên, dựa trên trực giác cá nhân của mình, Du Ân cảm thấy nếu Tống Nghênh thực sự thú nhận với Hứa Hàng rằng chỉ coi anh ta là bạn tình, Hứa Hàng sẽ phát điên lên mất.

Du Ân tùy ý ăn chút cơm trưa rồi bắt taxi đến cửa hàng thú cưng mà Chung Văn Thành đã nói với cô trước đó, để mang con mèo mà Chung Văn Thành gửi nuôi về.

Mèo của Chung Văn Thành là mèo Ba Tư luôn có màu trắng như tuyết, tên là Muội Muội. Có thể thấy Muội Muội luôn được Chung Văn Thành chăm sóc rất chu đáo. Mọi cử chỉ của bé mèo tuyết trắng đều lộ vẻ chậm rãi thong dong tao nhã, hệt như khí chất của chủ nhân nó.

Vì là lần đầu tiên tiếp xúc với Du Ân nên Muội Muội còn có hơi sợ người lạ, nhưng chờ sau khi Du Ân mang nó về nhà và nhẹ nhàng chơi với nó một lúc, Muội Muội cũng dần trở nên quen thuộc với Du Ân.

Động vật cũng nhạy cảm với tính người, có lẽ là nhận thấy Du Ân tuyệt đối sẽ là một chủ nhân dịu dàng, cho nên sau đó Muội Muội đều dính vào lòng Du Ân không chịu xuống.

Du Ân xoa nhẹ cái cảm mềm mại của nó, chỉ cảm thấy có phần ham thú chơi bời, thậm chí còn không muốn làm việc.

Làm thế nào cho phải đây?

Một người một mèo đang an nhàn ở cùng nhau đến mơ.

màng thì chuông cửa của Du Ân vang lên.

Sau khi nhẹ nhàng đặt Muội Muội xuống, Du Ân đứng dậy đi mở cửa.

Người đứng ngoài cửa là Phó Đình Viễn. Du Ân còn không kịp hỏi anh có chuyện gì, tâm mắt lập tức bị hộp nhốt mèo.

mà anh mang theo trong tay hấp dẫn. Bởi vì bên trong có một con mèo nho nhỏ đang nhìn cô.
 
Back
Top Bottom