Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 240


Chương 240

Hơn nửa đêm, Phó Đình Viễn bị cuộc điện thoại của Phó ‘Thiến Thiến đánh thức. Phó Thiến Thiến ở đầu dây bên kia khóc đến khản cả cổ: “Anh à, mẹ uống thuốc ngủ rồi, em phải làm sao bây giờ? Em không cảm nhận được hơi thở của mẹ nữa!”

Phó Đình Viễn cũng kinh hãi không thôi. Anh cúp điện thoại và gọi cấp cứu ngay lập tức, sau đó không màng thay quần áo mà lái xe thẳng đến chỗ ở của Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến.

Phó Đình Viễn đến gần như cùng lúc với xe cấp cứu, Đổng ‘Văn Huệ đã lâm vào hôn mê, bác sĩ đang cấp cứu.

Phó Thiến Thiến đứng trong phòng khách với đầu tóc rối bù. Vừa nhìn thấy Phó Đình Viễn đi tới, nhất thời cô ta xông lên đánh chửi anh: “Đều là lỗi của anh, đều là lỗi của anh!”

“Vì anh không bảo vệ em, khiến mẹ em tức giận đến tự sát” + Những lời buộc tội của Phó Thiến Thiến khiến tâm trạng vốn đã khó chịu của Phó Đình Viễn lại càng thêm cáu kỉnh.

Anh hất Phó Thiến Thiến ra: “Cút!”

Việc Đổng Văn Huệ tự sát có liên quan gì đến anh?

Chỉ vì anh không để Giang Kính Hàn tiếp nhận vụ án này?

Chỉ vì anh không dùng quan hệ của mình để chèn ép Du Ân, không cho Du Ân khởi kiện?

Rõ ràng là bản thân Phó Thiến Thiến đã làm sai, vậy tại sao lại muốn bắt anh đi theo làm những chuyện không có điểm mấu chốt, phá hỏng tam quan?

Phó Thiến Thiến ngã xuống đất, lại khóc rống lên: “Đến giờ mà anh vẫn không biết hối cải. Có phải mẹ tôi thật sự chết rồi thì anh mới có thể cắn rứt lương tâm hay không!”

Phó Đình Viễn bị Phó Thiến Thiến chọc tức đến mức muốn tát cô ta một lần nữa. Không biết cô ta đã học được từ đâu cái bản lĩnh đổi trắng thay đen và ép buộc đạo đức này nữa.

Anh đứng trước mặt Phó Thiến Thiến, nhìn xuống từ trên cao, găn từng tiếng mà nói: “Phó Thiến Thiến, người không biết hối cải là các người, không phải tôi.”

Đến giờ, Phó Đình Viễn nhìn chung cũng đã hiểu ý định của Đổng Văn Huệ khi muốn gây ầm ï đêm nay rồi. Dùng thủ đoạn sống chết này để buộc anh phải ra tay, buộc anh ép.

Du Ân rút đơn kiện.

Mặc dù chuyện này bị ép hết lần này đến lần khác, nhưng những người trong đồn cảnh sát, viện kiểm sát và tòa án vẫn nói với bên ngoài rằng Phó Thiến Thiến đã phạm tội và đang bị truy tố. Hơn nữa người truy tố Phó Thiến Thiến còn chính là chị dâu trước của cô ta.

Đổng Văn Huệ cảm thấy xấu hổ nên muốn ép Du Ân rút đơn kiện.

Phó Đình Viễn dám đảm bảo liều lượng thuốc ngủ mà Đổng Văn Huệ nuốt vào đêm nay chắc chắn là an toàn. Mặc dù gây hôn mê nhưng nó sẽ không g**t ch*t bà ta.

Đây là mẹ ruột và em gái ruột của chính anh, ấy thế lại hành hạ anh bằng mọi giá.

Đổng Văn Huệ sau đó đã được đưa đến bệnh viện để rửa dạ dày cấp cứu, qua cơn nguy kịch, mọi thứ đúng như Phó Đình Viễn dự liệu.

Đứng trước giường bệnh của Đổng Văn Huệ, Phó Đình Viễn nhìn xuống khuôn mặt của Đổng Văn Huệ, cảm thấy vô cùng xa lạ và ngột ngạt một cách không thể giải thích được.

Từ khi nào mà mẹ và em gái anh hoàn toàn thay đổi như vậy?

Lẽ nào thực sự là vì Du Ân?

Không hẳn vậy.

Nếu không có Du Ân, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ gây ầm ĩ với anh vì những chuyện khác, vì đó là tính cách của họ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 241


Chương 241

Sở dĩ nhiều năm như vậy vẫn không gây ầm ï gì là bởi vì lập trường của bọn họ đều nhất trí.

Cả học tập và sự nghiệp đều xuất sắc như Đổng Văn Huệ mong muốn.

Hẹn hò với Thẩm Dao, như Đổng Văn Huệ mong muốn.

Sau đó kết hôn với Du Ân, mặc dù ban đầu Đổng Văn Huệ không muốn, nhưng thấy anh không yêu Du Ân, Đổng Văn Huệ không còn bất mãn nữa.

Mâu thuãn bùng phát bắt đầu từ việc anh không muốn kết hôn với Thẩm Dao, hết việc này đến việc khác không như Đổng Văn Huệ mong muốn.

Nhưng anh là người sống, có sở thích và lựa chọn của riêng mình, mọi thứ làm sao có thể tùy theo Đổng Văn Huệ cho được.

Bao nhiêu năm sát phạt quyết đoán trên thương trường, Phó Đình Viễn không bao giờ tưởng tượng rằng một ngày nào đó những người thân nhất của anh lại khiến anh kiệt sức vô tận.

Khi Đổng Văn Huệ tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Phó Đình Viễn đang canh giữ bên giường bệnh.

Ngoài việc chăm sóc cho bà ta, anh không đề cập một lời nào về việc để Du Ân rút đơn kiện, và anh cũng tuyệt đối sẽ không đề cập đến nó.

Cuối cùng, Đổng Văn Huệ không thể chịu đựng được nữa mà nổi bão trước: “Chẳng lẽ con cứ mặc kệ sự sống chết của mẹ sao? Đây là một người đang sống rành rành đấy!”

Phó Đình Viễn bình tĩnh trả lời: “Mẹ, nếu ngày đó Du Ân thật sự bị hai người đàn ông đó “va chạm’, cô ấy cũng sống không nổi, thì đó cũng là một mạng người.”

Đổng Văn Huệ gầm lên: “Nhưng không phải cô ta đã không Sao ư?”

Động tác rót nước của Phó Đình Viễn khựng lại, nếu có chuyện gì xảy ra thì đã quá muộn.

Nhưng rõ ràng, cả mẹ anh và Phó Thiến Thiến đều không nghĩ đó là một vấn đề.

“Ừ, thực sự không sao, và cũng may là không sao, nên Thiến Thiến có lẽ sẽ không bị kết án nặng lắm” Có lẽ là đã quá thất vọng với Đổng Văn Huệ, vì vậy bây giờ Phó Đình Viễn đã có thể bình tĩnh đối mặt với bất cứ lời nói nào của Đổng Văn Huệ rồi.

Nhưng anh là người sống, có sở thích và lựa chọn của riêng mình, mọi thứ làm sao có thể tùy theo Đổng Văn Huệ cho được.

Bao nhiêu năm sát phạt quyết đoán trên thương trường, Phó Đình Viễn không bao giờ tưởng tượng rằng một ngày nào đó những người thân nhất của anh lại khiến anh kiệt sức vô tận.

Khi Đổng Văn Huệ tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Phó Đình Viễn đang canh giữ bên giường bệnh.

Ngoài việc chăm sóc cho bà ta, anh không đề cập một lời nào về việc để Du Ân rút đơn kiện, và anh cũng tuyệt đối sẽ không đề cập đến nó.

Cuối cùng, Đổng Văn Huệ không thể chịu đựng được nữa mà nổi bão trước: “Chẳng lẽ con cứ mặc kệ sự sống chết của mẹ sao? Đây là một người đang sống rành rành đấy!”

Phó Đình Viễn bình tĩnh trả lời: “Mẹ, nếu ngày đó Du Ân thật sự bị hai người đàn ông đó “va chạm’, cô ấy cũng sống không nổi, thì đó cũng là một mạng người.”

Đổng Văn Huệ gầm lên: “Nhưng không phải cô ta đã không Sao ư?”

Động tác rót nước của Phó Đình Viễn khựng lại, nếu có chuyện gì xảy ra thì đã quá muộn.

Nhưng rõ ràng, cả mẹ anh và Phó Thiến Thiến đều không nghĩ đó là một vấn đề.

“Ừ, thực sự không sao, và cũng may là không sao, nên Thiến Thiến có lẽ sẽ không bị kết án nặng lắm” Có lẽ là đã quá thất vọng với Đổng Văn Huệ, vì vậy bây giờ Phó Đình Viễn đã có thể bình tĩnh đối mặt với bất cứ lời nói nào của Đổng Văn Huệ rồi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 242


Chương 242

Đổng Văn Huệ bị lời nói của anh chọc giận đến mức bật khóc: “Sao mạng của tôi lại khổ như vậy chứ, trong cái nhà này chẳng có một ai thương tôi, tốt với tôi cả!”

Những lời nói như vậy, Phó Đình Viễn nghe đến nỗi chai cả tai rồi. Anh không kiên nhãn mà đứng dậy: “Con còn có việc phải làm, con đến công ty trước.”

Nói xong anh bèn xoay người bỏ đi, để lại Đổng Văn Huệ khóc lóc làm loạn trong phòng bệnh.

Hứa Hàng đang đợi anh ở bên ngoài, cũng nghe thấy động †ĩnh bên trong nên không khỏi thở dài: “Dì Huệ sao càng lớn tuổi lại càng không thông suốt thế. tại cậu làm ầm ĩ với bà ấy như vậy, về sau còn chung sống với cậu thế nào nữa? Chung quy bà vẫn phải dựa vào đứa con trai là cậu mà”

“Hơn nữa, cậu làm như vậy cũng không phải đang hại Thiến hiến. Để cô ta chịu khổ sở chút thì sẽ nhớ lâu chút, về sau mới có thể cải tà quy chính chứ.”

Phó Đình Viễn nghe tiếng khóc vọng ra từ trong phòng bệnh, cười nhạo: “Không phải là bà ấy không thông suốt, bà ấy chỉ đang bất mãn tôi không làm việc theo ý muốn của bà ấy thôi.”

“Mà thậm chí bà ấy cũng không phải vì che chở Thiến hiến, muốn để Thiến Thiến khỏi bị tai ương lao ngục, bà ấy chỉ đơn thuần muốn tất cả mọi người nghe lời bà ấy, một sự hoang tưởng muốn kiểm soát mọi thứ”

“Ngoài ra, một khi Thiến Thiến bị kết án, chẳng khác nào đã tuyên cáo nền giáo dục biết bao nhiêu năm của bà ấy dành cho Thiến Thiến hoàn toàn thất bại. Bà ấy là người hiếu thắng như vậy, không chấp nhận được thất bại này, cho nên bây giờ mới liều mạng mà ngăn cản.”

Hứa Hàng nghe xong một loạt phân tích của Phó Đình Viễn mà kinh ngạc sững sờ một lúc. Cứ như … Phó Đình Viễn đang phân tích tâm lý của Đổng Văn Huệ không sai một ly Vậy.

Vừa đi theo Phó Đình Viễn, Hứa Hàng vừa đề nghị: “Có muốn tìm bác sĩ tâm lý can thiệp một chút không? Tôi sợ tiếp tục như vậy thì tình trạng của dì Huệ sẽ càng ngày càng nặng.”

“Cậu nghĩ bà ấy sẽ chấp nhận sao?” Phó Đình Viễn hoàn toàn không tính đến khả năng này.

Theo tính cách của Đổng Văn Huệ, sợ rằng bác sĩ tâm lý sẽ bị đuổi ra ngoài.

Sau khi Du Ân xuất viện, Chung Văn Thành vội vã trở về quê nhà để tiếp tục làm bạn với mẹ Chung rồi. Nghe nói trong thời gian này, ngoại trừ công việc chuẩn bị cho vai trò đạo diễn của bộ phim “Truyền Kỳ Dung Phi”, anh ấy đều gạt hết mọi chuyện sang một bên.

Còn việc điều hành công ty được giao cho ngài N, một đối tác chưa từng xuất hiện trước đó.

Vì trước mắt đối tác vẫn đang ở nước ngoài nên anh ta sẽ tổ chức các cuộc họp thường kỳ vào thứ Hai hàng tuần để nghe báo cáo từ các bộ phận khác nhau và đưa ra hướng dẫn về các vấn đề liên quan.

Không ai biết tại sao vị đối tác này lại đặt cho mình danh hiệu “N” như vậy, tại sao lại không dùng thẳng họ của mình?

Một số người suy đoán rằng tám mươi phần trăm là họ của đối tác là Ngưu, gọi ngài Ngưu nghe thấy rất khó chịu nên đã đổi thành ngài N.

Và mọi người cũng không biết tại sao ngài N này lại sử dụng máy đổi giọng để đổi giọng trong các cuộc họp qua điện thoại. Nhưng không ai dám phủ nhận khả năng của ngài N này, bởi vì khi chỉ thị mọi chuyện, anh ta thường nói rất ngắn gọn và đúng trọng tâm.

Chỉ nói hai, ba câu đã chứng tỏ được khả năng lãnh đạo hơn người của mình rồi.

Trước khi đi, Chung Văn Thành nói với Du Ân về đề nghị của Phó Đình Viễn là để cô nộp bản thảo chuyện biên kịch cho cuốn sách mới của Diệp Văn. Du Ân nghe thấy là đề nghị của Phó Đình Viễn thì giật mình không thôi.

Phó Đình Viễn xem trọng cô từ bao giờ thế, còn dám để cho cô nộp bản thảo cho Diệp Văn.

Trong mắt Phó Đình Viễn, cô không phải là một người không có tí giá trị nào sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 243


Chương 243

Chung Văn Thành nói: “Cá nhân anh cũng nghĩ đây là một cơ hội rất tốt, em có thể thử xem.”

“Nếu không, coi như là học tập một hồi đi.”

“Đương nhiên, nếu vượt qua, cũng chứng tỏ rằng em thật sự có năng lực này.”

Thực ra Du Ân không muốn tiếp xúc với Phó Đình Viễn một chút nào nữa, nhưng lần này là chuyển thể cuốn sách mới của Diệp Văn, cô không cưỡng lại được sự cám dỗ này.

Nằm mơ cô cũng muốn có thể xuất hiện cùng với Diệp Văn.

Chung Văn Thành vừa khuyên bảo như vậy, cô suy tư một lúc rồi cũng đồng ý.

Dù sao, cô cũng không nhất định được thông qua bản thảo, cũng không nhất định có thể tiếp tục hợp tác cùng Phó Đình Viễn.

Trong khoảng thời gian này, Tô Ngưng không có công việc gì, nên sau khi Du Ân xuất viện, hầu như ngày nào Tô Ngưng cũng đến chỗ Du Ân ăn cơm chùa.

Trên thực tế, Du Ân biết Tô Ngưng đang lo lắng cô lại xảy ra chuyện gì nữa.

Hai người cũng không làm phiền lẫn nhau. Khi Du Ân làm việc, Tô Ngưng sẽ chỉ ngồi trên ghế sô pha tự mình xem kịch, hoặc đọc kịch bản bộ phim mới của cô ấy.

Buổi sáng hôm đó, Tô Ngưng vừa vào cửa nhà Du Ân đã nói: “Mẹ kiếp, nghe nói mẹ Phó Đình Viễn tự tử.”

Du Ân đang pha cà phê, chợt sửng sốt: “Cái gì?”

Đổng Văn Huệ tự tử?

Tô Ngưng cởi giày xong thì bước vào, đưa cho Du Ân xem ảnh chụp màn hình trên điện thoại: “Tớ thấy trên mạng có người nói.”

Tô Ngưng lướt web ẩn danh cả ngày, bất cứ tin tức manh mối nào cũng không thoát khỏi mắt cô ấy.

Tô Ngưng nói: “Có người đã chụp được ảnh Phó Đình Viễn xuất hiện trong bệnh viện lúc nửa đêm với bộ dạng xộc xệch, còn cả hình mẹ anh ta bị đưa đi cấp cứu.”

“Còn có người nghe nói mẹ Phó Đình Viễn đã tranh cãi ầm ĩ với anh ta, hình như là vì chuyện em gái anh ta. Nhưng những tin tức này hiện tại đã bị xóa rồi. May mà tớ đã chụp ảnh màn hình kịp thời.”

Tô Ngưng còn nói: “Tớ đoán, chắc chắn là Đổng Văn Huệ không hài lòng với việc Phó Đình Viễn mặc kệ Phó Thiến Thiến lần này, cho nên mới ầm ï với anh ta.”

Thấy Du Ân nấy giờ không nói gì, Tô Ngưng vội vàng ôm mặt cô mà nói: “Chắc không phải là cậu đau lòng cho Phó Đình Viễn rồi chứ?”

Không đợi Du Ân nói gì, Tô Ngưng đã nghiêm khắc cảnh cáo cô: “Tớ nói cho cậu biết, cậu đừng bao giờ mềm lòng mà rút đơn kiện rồi không kiện Phó Thiến Thiến nữa đất Như vậy sẽ như đám người Đổng Văn Huệ mong muối “Hơn nữa, con tiện nhân đó nên bị trừng phạt!”

Du Ân hoàn hồn, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Đương nhiên tớ sẽ không rút đơn kiện.”

“Tớ chỉ không ngờ rằng lần này Phó Đình Viễn không dung túng cho mẹ anh ta và Phó Thiến Thiến.” Du Ân cụp mắt xuống mà tự giêu: “Mẹ anh ta cũng muốn sống muốn chết náo loạn với anh ta rồi, vậy mà anh ta vẫn không ra tay can thiệp, cũng không đối phó với tớ bảo tớ rút đơn kiện.”

€ó lẽ là trước đây Phó Đình Viễn chưa bao giờ đứng về phía cô đã tạo thành cái bóng quá sâu đối với cô rồi. Du Ân luôn cảm thấy Phó Đình Viễn, Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến mới là một gia đình chân chính, và anh sẽ luôn đứng về phía Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến.

Tô Ngưng khịt mũi: “Nếu anh ta dám nối giáo cho giặc, vậy tớ sẽ dùng acc clone bôi đen hết cả nhà bọn họi”

Du Ân khẽ mỉm cười, đưa cho Tô Ngưng một tách cà phê và hỏi: “Mẹ anh ta không có việc gì đúng không?”

Du Ân không hay đọc những tin lá cải trên Internet cho lắm, cho nên cô cũng hoàn toàn không biết có chuyện như Đổng Văn Huệ tự sát.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 244


Chương 244

Tô Ngưng nhấp một ngụm cà phê, thoải mái thở dài: “Tai họa để lại ngàn năm, người như mẹ anh ta thì sao có thể xảy ra chuyện như thế được.”

“Tớ đoán tự sát chỉ là làm bộ làm tịch thôi. Loại người này luôn tham sống mà. Bọn họ hành hạ người khác chưa đủ đâu. Làm sao họ có thể nỡ lòng nào rời bỏ thế giới này chứ!”

Từ trước đến nay miệng Tô Ngưng chửi người luôn rất độc, lúc này lại không chút khách khí.

Du Ân không nói gì nữa, chỉ cúi đầu uống cà phê.

Cô thừa nhận rằng thời điểm nghe tin Đổng Văn Huệ tự tử, đáy lòng cô có hơi dao động.

Cô luôn mềm lòng và tốt bụng, nghĩ răng nếu không thì bỏ.

qua cho rồi, không kiện Phó Thiến Thiến nữa. Cần gì lại biến những người thân của nhau trở mặt thành thù, dù sao cuối cùng cô cũng không xảy ra chuyện gì mà phải không?

Nhưng cuối cùng, lý trí đã chiến thắng sự mềm lòng, nhất quyết phải cho Phó Thiến Thiến bị trừng phạt.

Nếu cô không trở nên mạnh mẽ, Phó Thiến Thiến sẽ chỉ nghĩ rằng cô yếu đuối và có thể bị bắt nạt, nói không chừng còn có thể nhằm vào cô ngày một táo tợn hơn.

Tô Ngưng nhấp một ngụm cà phê nói: “Cậu có biết Thẩm Dao chấm dứt hợp đồng với Phó thị, tự mình thành lập công ty điện ảnh và truyền hình không?”

Chuyện này thì Du Ân lại khá rõ, bởi vì nó đã ồn ào huyên náo khắp nơi.

Mấy ngày hôm trước, sau khi Thẩm Dao bị phanh phui là bông sen trắng thao tác toàn bộ hành trình để thổi phồng mối quan hệ tình cảm của cô ta với Phó Đình Viễn thì đã tuyên bố chấm dứt hợp đồng với Phó thị rồi. Đồng thời, cô †a cũng tuyên bố thành lập công ty điện ảnh truyền hình riêng, hình như được gọi là Văn hóa Dao Trì gì đó.

Thẩm Dao lại có động tác như vậy cũng không có gì lạ, dù sao cô ta cũng có sự hậu thuẫn vốn vững chắc của Thẩm Thanh Sơn mà.

‘Thay vì tiếp tục đeo tai tiếng xuất đầu lộ diện làm ngôi sao, chỉ bằng lùi lại hậu trường.

‘Tô Ngưng khinh khỉnh nói: “Tớ nghe nói gần đây cô ta đi săn trộm người ở khắp nơi, đạo diễn, nhà biên kịch, nghệ sĩ gì gì đó… đào bới mọi cách. Một công ty do một người có tâm địa xấu xa như thế lãnh đạo có lẽ sẽ trở thành một khối u ác tính trong ngành cũng nên.”

Du Ân gật đầu đồng ý: “Thượng bất chính hạ tắc loạn, không khá hơn là bao.”

Tô Ngưng phân tích: “Lần này sách mới của Diệp Văn, nghe nói cô ta cũng muốn mua bản quyền, nhất định sẽ xuất một biên kịch tham gia cạnh tranh thử bản thảo.”

Du Ân khế cau mày. Không biết tại sao, nhưng khi nghe tin công ty của Thẩm Dao cũng sẽ tham gia cuộc thi bản thảo lần này, cô luôn có linh cảm không tốt.

Nhưng cô vẫn không diễn tả được dự cảm chẳng lành này.

là gì, chỉ đành phải uống vài ngụm cà phê để kìm nén cảm giác bất an này.

Bởi vì là thử bản thảo nên Diệp Văn đã chọn đoạn văn hay.

và phức tạp nhất trong cuốn sách, gửi nó đến các công ty điện ảnh và truyền hình lớn, cho các nhà biên kịch mà bọn họ mời chuyển thể đoạn văn này.

Du Ân chỉ dùng thời gian một ngày đã cải biên xong. Sau đó cô chia ra gửi nó cho Chung Văn Thành và Phó Đình Viễn dưới dạng email.

Sau khi xem xong, Chung Văn Thành gọi điện thoại cho cô trước tiên, với giọng điệu rất vui sướng: “Quá tuyệt vời, cho dù là diễn biến của cốt truyện hay ngôn ngữ của các nhân vật cũng đều rất xuất sắc. Anh dám đảm bảo nhất định sẽ thông qua!”

Du Ân được khen đến nỗi ngượng ngùng: “Cảm ơn.”

Phó Đình Viễn chỉ đáp lại cô hai từ qua WeChat: Rất tốt.

Du Ân lịch sự trả lời: Cảm ơn.

Ngoài ra, cả hai không nói gì nữa.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 245


Chương 245

Hai ngày sau, Du Ân nhận được điện thoại của Chu Mi, nói rằng Diệp Văn thông qua sơ thảo đã chọn được một số công ty, thông báo mọi người đến Bắc Kinh để phỏng vấn lần cuối, vì vậy Du Ân cần phải đến Bắc Kinh cùng Phó Đình Viễn.

Sau khi nghe xong, khỏi nói cũng biết Du Ân đau đầu cỡ nào. Đi công tác với Phó Đình Viễn, việc này chẳng khác gì đòi mạng cô.

Quan hệ giữa cô và Phó Đình Viễn muốn xấu hổ bao nhiêu thì xấu hổ bấy nhiêu. Hai người cùng nhau đi công tác như vậy, hoàn toàn không thể nào tưởng tượng nổi cảnh tượng đó, đến lúc đó xấu hổ đến mức chân cũng có thể đập nát máy bay.

Cô hỏi Chu Mi một cách khó khăn: “Sao không phải là cô đi?”

Chu Mi cười nói: “Cô không khỏi đánh giá tôi quá cao đó.

Tôi cũng không có khả năng đàm phán để thắng một dự án lớn như vậy đâu. Đương nhiên là sếp Phó sẽ đích thân ra tay.”

Du Ân đành phải đáp lại: “Được rồi.”

Cô lại hỏi với vẻ “sống không còn gì luyến tiếc”: “Khi nào thì xuất phát?”

Chu Mi nghe được giọng điệu của cô thì không khỏi trở nên vui vẻ: “Thật ra bây giờ sếp Phó đã thay đổi rất nhiều, cô không cần phải căng thẳng.”

Du Ân tự nghĩ, không phải cô căng thẳng sợ hãi, cô xấu hổ mà.

Nếu Phó Đình Viễn không nói mấy lời vô liêm sỉ gì mà yêu cô linh tinh gì đó trong cái nhà kho hỗn loạn đó, thì cô vẫn có thể bình tĩnh đối mặt với anh.

Chu Mi lại thông báo với cô: ‘Sếp Phó dự kiến sẽ bay đến Bắc Kinh vào chiều nay. Sau khi đến nơi thì nghỉ ngơi hồi phục một chút, buổi sáng ngày mai đi gặp ông Diệp Văn.”

“Cô thu dọn hành lý một chút, lát nữa sẽ có tài xế đến đón cô đi sân bay.”

“Được” Du Ân cúp điện thoại, bắt đầu thu dọn.

Bốn mươi phút sau, cô ngồi xe do Phó Đình Viễn sắp xếp đến sân bay. Toàn bộ hành trình, Phó Đình Viễn không hề xuất hiện hay liên lạc với cô.

Du Ân thầm cầu nguyện trong lòng rằng tốt nhất là Phó Đình Viễn có việc bị trì hoãn, tự cô bay trước, như vậy sẽ không cần đồng hành cùng anh nữa.

Nhưng mà, sau khi làm thủ tục xong xuôi, đến phòng chờ VIP, cô nhìn thoáng qua đã thấy người đàn ông bên trong.

Phó Đình Viễn mặc một bộ vest đen, dáng người dong dỏng đứng đó nghe điện thoại.

Mọi hy vọng của Du Ân ngay lập tức tan vỡ, cô đành phải kéo vali, cắn răng bước vào.

‘Thấy cô bước vào, Phó Đình Viễn ngước nhìn cô một cái, lại tiếp tục gọi điện thoại.

Tất nhiên Du Ân không chọn ngồi cạnh Phó Đình Viễn, mà chọn một chỗ ngồi xa anh nhất.

Không ngờ, cô vừa mới ngồi xuống, lấy điện thoại di động ra kiểm tra thời gian, thì một bóng đen xẹt qua trước mặt.

Cô vừa ngước mắt đã nhìn thấy Phó Đình Viễn không chút khách khí mà ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh cô.

Du Ân: “…

Cô gượng cười chào anh: “Tổng giám đốc Phó.”

“Ừ” Phó Đình Viễn đáp khẽ.

Du Ân vừa mới thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe thấy anh nói: “Chạy trốn ra xa như vậy làm gì, tôi là mãnh thú đáng sợ à?”

Du Ân cố gắng duy trì nụ cười: “Đương nhiên không phả chỉ là không muốn quấy rầy anh nói chuyện điện thoại.”

Phó Đình Viễn “À’ một tiếng: “Bản lĩnh trợn mắt nói dối khá mạnh đấy.”

Du Ân: Anh có cần phải vạch trần như thế không?

Tất cả chúng ta không thể duy trì một mối quan hệ tốt đẹp bề ngoài với nhau sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 246


Chương 246

Vì Phó Đình Viễn nói chuyện giống hệt như thẳng nam nên Du Ân cúi đầu xem điện thoại, không muốn… để ý tới anh nữa.

Đúng lúc này, có tiếng giày cao gót giòn tan bước tới, Thẩm Dao lắc lư bước vào phòng chờ VỊP.

Du Ân ngước mắt lên nhìn Thẩm Dao, vẻ mặt có chút giật mình.

Sau đó lại nhìn sang người bên cạnh Thẩm Dao, người này chính là Thôi Thiên Tường, người cô đã từng tiếp xúc khá nhiều lần.

Du Ân kinh ngạc, lẽ nào Thẩm Dao cũng tới Bắc Kinh để tham gia buổi phòng vấn của Diệp Văn? Còn mang cả Thôi Thiên Tường đi theo?

Thôi Thiên Tường trước đó từng là đạo diễn, nhưng mọi người đều biết rất nhiều đạo diễn cũng am hiểu về biên kịch.

Vậy Thôi Thiên Tường là nhà biên kịch lần này mà Thẩm Dao sẽ đưa tới sao?

Không đợi Du Ân kịp định thần lại thì Thôi Thiên Tường đã mỉm cười và chào hỏi Phó Đình Viễn: “Tổng giám đốc Phó, xin chào.”

“Đã lâu không gặp.” Thôi Thiên Tường vừa nói vừa đưa danh thiếp cho Phó Đình Viễn: “Nhờ ơn của tổng giám đốc Phó, tôi đã không còn là đạo diễn nữa mà đã trở thành biên kịch, đây là danh thiếp mới của tôi.”

Những lời này của Thôi Thiên Tường thực sự rất khó nghe, cái gì mà nhờ ơn tổng giám đốc Phó nên ông ta không làm đạo diễn nữa?

Cái này không phải đang âm thầm lên án Phó Đình Viễn phong sát ông ta và phó đạo diễn kia sao?

Nhưng trước đó Thôi Thiên Tường và phó đạo diễn kia bị phong sát không phải là do bọn họ tự gây ra chuyện sao?

Tại sao bây giờ lại thành do Phó Đình Viễn?

Thật là vô sỉ.

Lúc này Du Ân cảm thấy không thể khống chế được biểu tình của mình nữa, nhất định lúc này trong mắt cô tràn đầy sự chán ghét.

“Chúc mừng” Phó Đình Viễn lại rất bình tĩnh, thậm chí còn nói lời chúc mừng sau đó cầm lấy tấm danh thiếp mà Thôi Thiên Tường đưa cho.

Không ai biết khi anh hạ mắt nhìn tấm danh thiếp, trong mắt hiện ra một tia lạnh lếo khó hiểu.

Thôi Thiên Tường lại cười và định đưa cho Du Ân một tấm danh thiếp, nhưng Phó Đình Viễn đã giơ tay ngăn lại: “Không cần đưa danh thiếp cho cô ấy.”

Thôi Thiên Tường hơi khó hiểu, Phó Đình Viễn lại cong môi cười khẩy: “Tôi sợ làm bẩn tay cô ấy.”

Vẻ mặt của Thôi Thiên Tường như dẫm phải phân, tức đến nỗi không nói nên lời.

‘Thẩm Dao đứng một bên cũng tức giận đến mức run rẩy, Thôi Thiên Tường bây giờ là biên kịch của cô ta, Phó Đình Viễn chế nhạo Thôi Thiên Tường như thế chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt cô ta!

Phó Đình Viễn còn nói sợ làm bẩn tay Du Ân, không thèm che giấu sư thiên vị và quan tâm của mình cho Du Ân khiến trái tim Thẩm Dao càng thêm đau đớn.

Phó Đình Viễn từng khinh thường Du Ân, nhưng cuối cùng Du Ân lại quyến rũ được anh, khiến anh ra mặt cho cô!

Thẩm Dao nghiến răng căm hận trong lòng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 247


Chương 247

Du Ân cũng có chút không nói nên lời, cô không ngờ Phó Đình Viễn lại nói ra lời như vậy.

Lúc đầu Phó Đình Viễn lấy danh thiếp của Thôi Thiên Tường, cô còn nghĩ Phó Đình Viễn định duy trì sự hòa thuận ngoài mặt với bọn họ, nhưng bây giờ có vẻ là cô còn quá đơn thuần, anh lấy danh thiếp để nói ra câu đó.

Sau khi Phó Đình Viễn chế nhạo Thôi Thiên Tường xong thì quay lại và nói với Du Ân: “Đi ăn chút gì đó với tôi.”

Sau đó anh đứng dậy trước rồi sải bước, Du Ân ngơ ngác đẩy vali rồi nhanh chóng theo sau anh.

So với ở chung một không gian với Thẩm Dao và Thôi ‘Thiên Tường, cô thà đi cùng Phó Đình Viễn, ít nhất thì cũng không cần phải mặt nặng mày nhẹ với nhau.

Nhưng anh không thể nói chuyện tử tế chút được sao?

Cái gì mà đi ăn với tôi? Nói cứ như quan hệ của bọn họ rất quen thuộc vậy, nhưng bọn họ chỉ là đối tác làm việc mà thôi.

Sau khi hai người rời khỏi phòng chờ, Du Ân khó hiểu hỏi anh: “Anh định ăn trưa hay ăn , Phó Đình Viễn liếc nhìn cô nhưng cũng không nói gì, quay đầu tiếp tục đẩy vali đi về phía trước.

Du Ân đứng hình, bởi vì ánh mắt của anh giống như đang trắng trợn cười nhạo cô ngu ngốc.

Rõ ràng là anh chỉ đang kiếm cớ để rời đi.

Du Ân tức giận nghiến răng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể đi theo.

Hai người ngồi xuống một quán cà phê rồi gọi mỗi người một cốc cà phê.

Sau khi nhấp một ngụm, Phó Đình Viễn nói: “Không ngon bằng đồ em làm.”

Du Ân có chút đau đầu, ngồi trong quán cà phê lại chê cà phê của người ta, đang thiếu đánh sao?

Nhưng cô vẫn lễ phép nói câu cảm ơn, sau đó lấy máy tính ra để lên kế hoạch làm việc.

Đây cũng như một cách để di rời sự chú ý, bởi vì ánh mắt của Phó Đình Viễn ở phía đối diện dường như đang dừng trên mặt cô.

Cô nhìn vào máy tính một hồi để giả bộ bình tĩnh, nhưng cuối cùng cũng không chịu được nữa, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Trên mặt tôi có gì sao?”

“Không có.” Phó Đình Viễn nói xong cũng quay mặt đi.

Phó Đình Viễn không muốn thừa nhận rằng anh cứ nhìn chằm chằm vào cô là vì anh đã không gặp cô nhiều ngày nên muốn ngắm cô nhiều hơn.

Từ lúc cô nhập viện sau đó anh đánh nhau với Chung Văn Thành cho đến giờ mới gặp lại.

Anh biết Chung Văn Thành đã về quê, không còn ở bên cô nhưng anh vẫn không đi tìm cô, vì anh sợ cô vì chuyện của Phó Thiến Thiến mà chán ghét anh.

Gần đây anh cảm thấy có chút đồng cảm, cũng có thể hiểu được nguyên nhân vì sao khi đó cô không kiên trì tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân với anh.

Một người luôn bị đối xử thờ ơ lạnh nhạt, lâu ngày sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Chỉ là Phó Đình Viễn không ngờ lúc chưa thấy vẫn cảm thấy bình thường, nhưng sau khi nhìn thấy thì không thể rời mắt.

Thực ra trước kia anh đã biết Du Ân rất xinh đẹp.

Nếu không đẹp thì anh sẽ không dung túng cho cô ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy.

Đàn ông đa phần đều giống nhau, sẽ luôn nhìn mặt trước.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 248


Chương 248

Thấy anh quay đi chỗ khác, Du Ân cuối cùng cũng thả lỏng một chút, cô nhìn xuống màn hình máy tính tiếp tục viết kịch bản “Truyền thuyết Dung Phi”.

Tiến độ của cô rất nhanh, kịch bản đã viết được hơn một nửa.

Nhưng cô biết mình còn rất nhiều việc cần phải làm nên cố gắng viết thật nhanh.

Phó Đình Viễn ngồi đối diện lại đặt tâm mắt của mình lên khuôn mặt cô, nhìn từ góc độ của anh, vừa lúc nhìn thấy sống mũi hếch của cô, hàng mi thanh mảnh, đường nét khuôn mặt và khí chất toát ra từ trên người khiến người ta cảm thấy vô cùng yên bình.

Phó Đình Viễn thỉnh thoảng lại liếc nhìn người trước mặt, yên lặng uống hết tách cà phê.

Hôm nay anh đã thực sự hiểu được thế nào là đẹp.

Sau khi thông báo lên máy bay vang lên, Du Ân vội vàng thu dọn máy tính, đẩy vali và rời khỏi quán cà phê cùng Phó Đình Viễn.

Vừa bước ra khỏi quán cà phê, tay Du Ân chợt nhẹ bãng, hóa ra là vì Phó Đình Viễn đã cầm chiếc túi trên tay cô.

Mỗi khi ra ngoài cô thường thích dùng một chiếc túi lớn, bởi vì nó có thể để máy tính, để thêm được một số vật dụng nhỏ thường dùng, trọng lượng cũng khá nặng nên khi đeo cũng khiến vai hơi đau.

Chỉ là Du Ân không ngờ rằng Phó Đình Viễn sẽ giúp cô xách túi, sau một hồi sững sờ, Phó Đình Viễn đã cầm lấy chiếc vali mà cô đang đẩy trên tay.

Vì vậy mà hai tay Du Ân trống trơn, trong khi Phó Đình Viễn một tay đẩy vali của hai người họ và tay kia xách túi lớn của cô Du Ân tỉnh táo lại, nhanh chóng đuổi theo: “Cái đó, để tôi tự mình xách…”

Một người cao quý như Phó Đình Viễn giúp cô cầm túi xách và vali khiến cô sợ mình sẽ giảm tuổi thọ.

Phó Đình Viễn không để ý tới cô, nhấc đôi chân dài đi về phía cửa lên máy bay.

Du Ân cũng không muốn khiến mọi người chú ý nên chỉ có thể để anh giúp mình xách đồ.

Cũng may là vì là đi công tác ngắn ngày nên cả hai đều mang theo vali nhỏ gọn nhẹ, nếu không Du Ân cũng không dám làm phiền anh.

Phó Đình Viễn sẽ không ngồi ghế hạng phổ thông, nhưng các chuyến bay chặng ngắn nội địa chỉ có một số ghế ở hạng thương gia, vì vậy hai người đương nhiên sẽ chạm mặt Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường.

Sau khi máy bay ổn định, Du Ân hạ lưng ghế xuống và đeo khẩu trang để ngủ bù, như vậy không những có thể dưỡng sức mà còn không cần nói chuyện với Phó Đình Viễn, để ‘Thẩm Dao không có hiểu lầm gì với mình.

Chỗ ngồi của Du Ân và Phó Đình Viễn cạnh nhau, cách một lối đi là chỗ của Thẩm Dao.

Sau khi ngồi vào chỗ, Thẩm Dao thường xuyên nhìn về phía họ, trong lòng Du Ân cảm thấy vô cùng phiền chán.

Vậy nên chỉ có thể nằm xuống ngủ và làm như không thấy là cách thích hợp nhất.

Phó Đình Viễn không nằm nghỉ mà vẫn ngồi thẳng lưng trên ghế để làm việc.

Dáng người cao lớn của Phó Đình Viễn vừa vặn chắn ánh mắt ác ý của Thẩm Dao cho Du Ân.

Thực ra Thẩm Dao muốn nói chuyện với Phó Đình Viễn, Thực ra Thẩm Dao muốn nói chuyện với Phó Đình Viễn, nhưng Phó Đình Viễn không hề nhìn về phía cô ta, vì vậy ‘Thẩm Dao chỉ có thể tức giận nghiến răng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 249


Chương 249

Hai tiếng bay nhanh chóng trôi qua, sau khi hạ cánh, Du Ân và Phó Đình Viễn lên xe về khách sạn, nhưng khi đến khách sạn nhận phòng, họ lại chạm mặt Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường.

Cái này có lẽ không thể là trùng hợp nữa đúng không?

‘Thẩm Dao rõ ràng đã điều tra địa chỉ của Phó Đình Viễn, cố ý tới đây để gây khó dễ, Thẩm Dao thậm chí còn điều tra cả chuyến bay mà họ đi.

Nếu Du Ân còn nghĩ tới thì sao Phó Đình Viễn có thể không nghĩ tới, nhưng anh cũng lười để ý đến bọn họ, sau khi cầm lấy thẻ phòng, anh nói với Du Ân: “Nghỉ ngơi một chút, lát nữa đi ăn tối.”

Du Ân gật đầu.

Nhưng Du Ân không ngờ rằng cái gọi là ăn tối của Phó Đình Viễn lại là bảo khách sạn đưa đồ ăn tới phòng.

Phó Đình Viễn gõ cửa, anh đứng trước cửa phòng cô, sau đó chỉ vào chiếc xe đồ ăn phong phú bên cạnh rồi hỏi cô: “Đến phòng của tôi hay phòng em?”

Du Ân mở miệng, cô muốn nói ăn ở phòng ai cũng không quá thích hợp.

“Bây giờ đã muộn rồi, chúng ta chỉ có thể dùng bữa ở nhà hàng ở tầng dưới, chẳng lẽ em muốn xuống đó ăn sau đó lại gặp hai người kia sao?” Phó Đình Viễn vừa nói vừa ra hiệu cho người phục vụ đẩy xe đồ ăn vào phòng của Du Ân.

Nếu anh đã nói vậy thì Du Ân cũng không còn gì để từ chối.

Cô đành phải rửa tay, ngồi xuống trước bàn ăn tròn, dùng bữa tối mặt đối mặt với Phó Đình Viễn.

Nhờ phúc của Phó Đình Viễn mà lần này cô được ở trong một căn phòng hạng sang, không khác gì một căn phòng hai phòng ngủ, to và rộng rãi.

Người phục vụ sau khi dọn món ăn lên thì đi khỏi, Phó Đình ‘Viễn gọi một chai rượu vang đỏ nhưng Du Ân không muốn uống.

Phó Đình Viễn kiên quyết rót cho cô một ly: “Không phải tửu lượng của em rất tốt sao?”

Du Ân giải thích: “Ngày mai còn có chuyện quan trọng, tôi không muốn uống rượu sau đó làm hỏng chuyện.”

Thực ra chỉ là cô không muốn uống rượu với Phó Đình Viễn mà thôi, buổi tối lại uống rượu với chồng cũ trong phòng khách sạn thật sự rất kỳ quái.

Hơn nữa bây giờ cô là người đã có bạn trai.

Phó Đình Viễn liếc cô một cái rồi nói: “Với tửu lượng của em thì tự mình uống hết chai này cũng sẽ không làm hỏng việc.”

Du Ân nhất thời không biết nói gì, cô không biết anh đang khen hay đang chế giễu cô.

Nể mặt mũi của Phó Đình Viễn, Du Ân cầm ly rượu lên nhấp một ngụm.

Hai người vừa mới ăn uống được một lát thì trên điện thoại di động của Du Ân vang lên thanh âm báo có cuộc gọi video, đương nhiên là do Chung Văn Thành gọi tới.

Nhìn Phó Đình Viễn đang ngồi trước mặt, Du Ân cầm điện thoại rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ, tâm trạng vốn đang tốt của Phó Đình Viễn đã trở nên u ám sau khi cô đi khỏi.

Anh đang đắm chìm trong hạnh phúc khi được ở một mình với Du Ân suốt chặng đường, nhưng cuộc gọi của Chung ‘Văn Thành đã nhắc nhở anh, hiện giờ Du Ân là bạn gái của Chung Văn Thành, tâm trạng của anh vẫn còn tốt được thì mới lạ.

“Ăn tối chưa?” Chung Văn Thành nhẹ nhàng hỏi Du Ân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 250


Chương 250

Chung Văn Thành biết Du Ân và Phó Đình Viễn đang đi công tác cùng nhau, trước khi đi Du Ân đã nói với anh ấy.

Đây là công việc, không thể tránh được nên Chung Văn ‘Thành cũng thông cảm cho cô.

“Em đang ăn” Du Ân suy nghĩ một chút rồi giải thích: “Ăn trong phòng của em với tổng giám đốc Phó.”

Chung Văn Thành thấp giọng cười: “Du Ân, sau này em không cần nói những chuyện này với anh, dù sao thì anh cũng chỉ là bạn trai trên danh nghĩa của em.”

Chung Văn Thành nói thêm: “Hơn nữa, anh cũng tin em và Phó Đình Viễn không có chuyện gì.”

Sự tin tưởng và bao dung của Chung Văn Thành đã khiến Du Ân cảm động, hai người trò chuyện với nhau về cuộc phỏng vấn ngày mai, Chung Văn Thành nói vài lời động viên Du Ân, còn nói cô nhất định sẽ thành công.

Khi Du Ân ra khỏi phòng ngủ, trên khóe môi cô còn mang theo một nụ cười.

Nhưng chính nụ cười đó đã khiến Phó Đình Viễn bị tổn thương nghiêm trọng.

Nhưng vào lúc này, nụ cười của cô xuất phát từ trong tim, có thể thấy ở bên Chung Văn Thành khiến cô rất hạnh phúc.

Phó Đình Viễn đưa mắt đi chỗ khác, ngẩng đầu uống cạn ly rượu.

Du Ân cất điện thoại, bước tới chỗ ngồi, cô bàng hoàng khi nhìn thấy chai rượu trước mặt.

“Anh uống hết rượu rồi sao?” Du Ân ngạc nhiên hỏi người đàn ông ở phía đối diện.

Thức ăn không vơi đi nhưng anh đã tự mình uống hết một chai rượu vang đỏ.

Người này quên mình bị bệnh dạ dày sao? Quên mình không được uống nhiều rượu sao?

Phó Đình Viễn không che giấu, nhìn cô rồi khế nói: “Tâm trạng không tốt lắm, không ngờ lại uống nhiều như vậy.”

Du Ân không nói nên lời, sao nghe giọng điệu của anh lại có chút ai oán?

Chẳng lẽ là vì cô trả lời cuộc gọi của Chung Văn Thành sao?

Thật kỳ lạ.

Du Ân phớt lờ anh và cầm đũa lên tiếp tục dùng bữa.

Phó Đình Viễn nhìn thấy Du Ân phớt lờ mình, tâm trạng càng ngày càng tệ, anh đưa tay cầm lấy ly rượu trước mặt cô, ngẩng đầu lên uống cạn.

Du Ân kinh ngạc đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên, tại sao lại uống rượu của cô?

Nếu cô chưa uống thì cũng không sao, nhưng cô vừa mới nhấp vài ngụm mà!

Anh…

Du Ân tức giận đến mức không biết nên nói gì với anh, cô không muốn mắng anh, cũng không biết phải mắng người như thế nào.

Phó Đình Viễn thấy cô khó chịu thì thản nhiên giải thích: “Dù sao thì em cũng không uống.”

Du Ân rốt cục cũng thốt ra một câu, tức giận phản đối: “Nhưng tôi đã uống rồi!”

Phó Đình Viễn nhướng mày: “Thì sao?”

Thì sao?

Du Ân tức giận nhìn anh, anh thật trơ trến, cô đúng là không bằng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 251


Chương 251

Cô tức giận, Phó Đình Viễn lại đột nhiên đứng lên, vẻ mặt bình tĩnh buông một câu: “Không ăn nữa.”

Nói xong liền xoay người rời đi.

Du Ân: “…

Anh đang làm cái trò gì vậy?

Người phải tức giận là cô mà?

Tại sao anh lại giận dữ bỏ đi?

Sau khi xảy ra việc này, Du Ân cũng không muốn ăn nữa.

Nhưng cô nghĩ lại, tại sao phải tệ bạc với bản thân vì một người không quan trọng chứ?

Cô cần ăn ngon ngủ ngon, như vậy thì mới có đủ tinh thần và thể lực cho buổi phỏng vấn ngày mai.

Vì vậy, cô lại ngồi xuống trước bàn ăn và ăn một hơi thật no.

Không thể không thừa nhận rằng đồ ăn trong khách sạn này thực sự rất ngon, Du Ân ăn đến không thể ngừng lại.

Sau khi ăn no, những cảm xúc tiêu cực vừa rồi đã được tiêu hóa hết, sau khi suy nghĩ xong, cô cầm điện thoại di động lên rồi gửi tin nhắn cho Phó Đình Viễn ở phòng bên: “Anh Phó, anh có muốn ăn gì không?”

Ngày mai họ sẽ cùng nhau đối mặt với cuộc phỏng vấn của Diệp Văn, nếu anh gục ngã vì đau dạ dày, cô sợ rằng mình sẽ không thể tự mình giải quyết hết mọt việc.

Phó Đình Viễn nhanh chóng trả lời cô: “Em quan tâm tới tôi đến vậy sao?”

Du Ân hít một hơi thật sâu và trả mai có thể tiến triển suôn sẻ.”

“Vì để công việc ngày Ngụ ý là, dạ dày anh yếu ớt đến mức nào chính anh cũng không biết sao?

Sau khi Du Ân gửi tin nhắn, Phó Đình Viễn đã nhanh chóng đến gõ cửa phòng cô, Du Ân mở cửa mời anh vào.

Phó Đình Viễn liếc nhìn đồ ăn trên bàn, không nhịn được hỏi: “Em vẫn còn có thể ăn ư?”

“Đúng vậy” Du Ân thành thật trả lời.

Phó Đình Viễn nghiến răng hừ một tiếng: “Em đúng là ăn rất được!”

Anh tức giận đến không có tâm trạng ăn cơm, vậy mà cô lại có thể ăn được nhiều như vậy?

Mặc dù anh không muốn thừa nhận rằng hiện tại mình không thể ảnh hưởng đến Du Ân, nhưng thực tế đã khiến anh trưởng thành.

Du Ân: “…

€ó lẽ không một cô gái nào muốn nghe câu “em đúng là ăn rất được”.

A, bảo sao anh kết hôn xong lại phải ly hôn, có bạn gái xong lại phải chia tay.

“Anh cứ từ từ ăn” Không muốn nói chuyện với anh nữa, Du Ân nói xong thì trở về phòng ngủ.

Mắt không thấy tâm không phiền.

Bởi vì không còn sớm nên Phó Đình Viễn ăn xong cũng không ở lại mà đi luôn.

Sáng hôm sau, cả hai cùng đi đến nơi ở của Diệp Văn, tứ hợp viện ở khu vực đắt giá thủ đô.

Đây là lần đầu tiên Du Ân tới nơi như thế này, xung quanh toàn là những ngọn tre cao ngất khiến người ta cảm thấy cao hứng.

Du Ân tò mò nhìn xung quanh, lúc này chợt nghe Phó Đình Viễn ở bên cạnh hỏi cô: “Em muốn có một tứ hợp viện như thế này sao?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 252


Chương 252

Du Ân nhanh chóng lắc đầu: “Không muốn, không muốn chút nào.”

Cô chỉ thưởng thức chỗ này mà thôi, sao lại muốn nó chứ?

Hơn nữa nếu cô muốn thì cũng phải tự biết thân biết phận, chỗ như tứ hợp viện là chỗ để cô có thể nói muốn sao?

Phó Đình Viễn nhìn cô thật sâu rồi nói: “Không phải em có bạn trai sao? Nếu muốn thì bảo anh ta mua cho em.”

Du Ân tức giận nghiến răng, cô cảm thấy Phó Đình Viễn rõ ràng là đang chế nhạo kinh tế của Chung Văn Thành.

Phó Đình Viễn và nhà họ Phó là người có tiền, muốn mua được một tứ hợp viện như thế này thì không khó, nhưng thực lực kinh tế của Chung Văn Thành chưa đến mức này.

Phó Đình Viễn cảm thấy có tiền thì hơn người sao?

Vì vậy cô đã trả lời anh: “Tiền không thể mua được tất cả.”

Du Ân vốn tưởng rằng Phó Đình Viễn sẽ không thích lời này của cô, nhưng không ngờ anh lại tiếp thu một cách lưu loát: “Đúng là như vậy.”

Du Ân liếc nhìn anh nhưng không nói gì.

Khi cả hai đi theo trợ lý của Diệp Văn đi qua sân trước thì gặp Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường.

Rất rõ ràng, hai người họ gặp Diệp Văn trước bọn họ.

Vẻ mặt của Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường đều rất đắc ý tự mãn, có thể thấy họ trò chuyện với Diệp Văn rất vui vẻ.

Khi bốn người gặp nhau, Thẩm Dao đã chủ động nói chuyện Phó Đình Viễn: “Anh Phó, chúc anh may mắn.”

Phó Đình Viễn thậm chí còn không thèm nhìn cô ta, nhanh chóng đưa Du Ân đi khỏi.

‘Thẩm Dao nghiến răng, Thôi Thiên Tường ở bên cạnh an ủi cô ta: “Đợi lát nữa chắc chắn bọn họ sẽ khóc, cần gì phải chấp bọn họ.”

Thẩm Dao nghĩ đến những gì Phó Đình Viễn và Du Ân sắp phải đối mặt, đột nhiên cười tự mãn.

Đúng vậy, Phó Đình Viễn có tiền thì sao, Du Ân tài năng thì lại thế nào, bọn họ có thủ đoạn.

Phó Đình Viễn và Du Ân đi qua sân trước đến sân sau, những ngôi nhà ở sân sau đều là cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn sáng sủa, thoạt nhìn đã cho người ta cảm giác bình yên.

Hàng ngày được sống trong một khung cảnh yên tĩnh và đẹp đế như vậy, cảm hứng viết lách trong lòng chắc hẳn là vô tận.

Diệp Văn bước ra khỏi phòng để nghênh đón bọn họ, vốn muốn vừa trò chuyện vừa đưa hai người vào.

Nhưng Diệp Văn vẫn luôn trâm ổn vừa nhìn thấy Du Ân đang đứng cùng với Phó Đình Viễn thì cả người hơi sững lại: “Cô…”

Du Ân không để tâm đến sự khác thường của Diệp Văn, cô nghiêm túc cúi đầu chào, sau đó tự giới thiệu: “Xin chào.

ông Diệp, tôi tên là Du Ân, bút danh là Vi Lương, rất hân hạnh được gặp ông.”

Du Ân giới thiệu bản thân xong cũng đã khiến Diệp Văn định thần lại.

Sau khi nhận thấy mình đã thất thố, ông ấy nhanh chóng bình tĩnh lại và nhẹ nhàng đưa tay về phía Du Ân rồi nói: “Xin chào.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 253


Chương 253

Sau đó, ông ấy bắt tay với Phó Đình Viễn: “Tổng giám đốc Phó, mời vào.”

Phó Đình Viễn khẽ gật đầu, rồi cùng Du Ân bước vào phòng khách của Diệp Văn.

Du Ân không nhận ra sự thất thố của Diệp Văn vì cô quá phấn khích, nhưng Phó Đình Viễn đã nhận ra điều đó.

Trong ấn tượng của Phó Đình Viễn, Diệp Văn là một người có khả năng kiểm soát cảm xúc rất tốt, sao ông ấy lại thất thố khi nhìn thấy Du Ân?

Nhưng rõ ràng, lúc này không phải là lúc để để ý đến những chuyện đó.

Diệp Văn mời Phó Đình Viễn và Du Ân ngồi xuống ghế sofa, người giúp việc mang trà mới pha tới cho họ.

Diệp Văn không nhịn được, ánh mắt ông ấy lại rơi vào.

khuôn mặt của cô gái đối diện.

Không biết có phải do mắt ông ấy đã mờ hay không mà ông ấy luôn cảm thấy cô gái đối diện nhìn có chút giống bạn cũ của ông ấy.

“Ông Diệp, chúng ta bắt đầu thôi” Phó Đình Viễn là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Mặc dù Diệp Văn là một tiền bối rất được kính trọng nhưng dù sao Diệp Văn cũng là một người đàn ông, ánh mắt ông ấy nhìn về phía Du Ân khiến Phó Đình Viễn cảm thấy rất không vui.

Đừng nói Diệp Văn này bề ngoài giả vờ âu yếm vợ nhưng thực ra lại là một tên cặn bã thích gái trẻ đẹp nhé?

Diệp Văn thu ánh mắt lại và cố gắng tập trung vào công việc.

Khi bắt đầu làm việc, khuôn mặt của Diệp Văn lập tức trở nên nghiêm túc, ông ấy nhìn Phó Đình Viễn và Du Ân nói: “Hai người có thấy Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường vừa rời đi không?”

Cả hai gật đầu: “Có.”

Diệp Văn nhìn hai người họ với ánh mắt phức tạp, rồi nói từng chữ: “Thành thật mà nói, bản thảo mà hai người cung cấp giống hệt với bản thảo do hai người kia vừa cung cấp.”

“Cái gì?” Phó Đình Viễn và Du Ân đều nghi ngờ hỏi.

Diệp Văn nói thêm: “Ngoài ra, bản thảo của họ đã được gửi cho tôi sớm hơn hai người nửa tiếng.”

Hàm ý là bản thảo của Du Ân sao chép của Thôi Thiên Tường.

“Không thể nào!” Phó Đình Viễn không chút do dự đã phủ định lời Diệp Văn nói, lựa chọn đứng về phía Du Ân không một chút lung lay.

Kịch bản mà Du Ân cải biên mang phong cách của chính cô.

Hơn nữa Du Ân cũng khinh không thèm làm loại chuyện xấu xa như thế này.

“Sao lại như thế?” Du Ân bên cạnh lập tức tức đỏ mắt: “Bản thảo mà tôi đưa đều do chính tôi vắt óc viết ra từng câu từng chữ, cả ngày không ăn uống gì cả.”

Du Ân là một tác giả sáng tác, bình sinh ghét nhất là sao chép.

Nhưng bây giờ cô lại bị chụp mũ tội danh sao chép lên người, có thể nghĩ trong lòng cô phẫn nộ và bất lực đến nhường nào.

Phó Đình Viễn thấy cảm xúc của cô thực sự quá mất kiểm soát, không khỏi vươn tay nhẹ nhàng nắm bàn tay cô đang đặt trên đùi, dùng cách này để trấn an cô ý bảo cô bình tĩnh lại một chút.

Mọi chuyện đã có anh đây.

Nếu không phải Diệp Văn còn ở trước mặt, Phó Đình Viễn đã ôm Du Ân vào lòng trấn an cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 254


Chương 254

Diệp Văn liếc mắt nhìn hành động thân mật của anh, hơi nhướng mày.

Ông ấy cũng không biết làm sao, cứ cảm thấy Phó Đình Viễn đối xử như vậy với Du Ân khiến trong lòng ông ấy rất không thoải mái, cảm thấy Phó Đình Viễn hơi chướng mắt một cách kỳ lạ.

Phó Đình Viễn buông bàn tay mình đang nắm tay Du Ân ra, quay đầu thấp giọng hỏi cô: “Gần đây máy tính em có nhận được email nào lạ không? Em có mở ra xem không?”

Du Ân khẳng định không hề trao đổi với Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường cô đã sửa đổi kịch bản thế nào, thực ra cũng không thể nào gặp bọn họ.

Phó Đình Viễn phân tích, khả năng duy nhất chính là Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường tìm người xâm nhập vào máy tính của Du Ân qua virus, sau đó đánh cắp bản thảo của cô.

Dưới sự nhắc nhở của Phó Đình Viễn, Du Ân nhớ ra: “Đúng là có nhận được mấy email, hòm mail của tôi thường nhận được email, bình thường tôi đều nhấn vào xem, thấy vô ích thì tôi sẽ xóa ngay.”

Phó Đình Viễn hiểu ngay, vậy thì chắc chắn đám người ‘Thẩm Dao đã dùng cách này để lấy trộm bản thảo của cô.

Máy tính của cô bị theo dõi từ xa, sau khi cô viết xong không gửi ngay lập tức cho Diệp Văn mà gửi cho Chung Văn Thành và Phó Đình Viễn xem qua, đợi bọn họ đánh giá.

Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường đã lợi dụng kế hở này, sau khi lấy được bản thảo trực tiếp gửi cho Diệp Văn, sớm hơn bọn họ nửa tiếng.

Việc này không thể trách Du Ân tùy tiện click xem email, bình thường cô cũng vẫn làm như thế.

Chỉ có thể nói tâm tư Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường quá đê xấu xa, người ngây thơ như Du Ân hoàn toàn không phải đối thủ của bọn họ.

Chẳng trách hai người kia vừa rồi nói chúc bọn họ may mắn, chẳng trách toàn bộ hành trình từ Giang Thành tới đây, hai người bọn họ đều mang tư thái nắm chắc phần thắng.

Dùng cách xấu xa như vậy để chiến thắng, bọn họ cảm thấy rất vinh quang sao?

Phó Đình Viễn nén lại cơn tức giận muốn g**t ch*t Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường, ngước mắt nhìn về phía Diệp Văn nói: “Nếu như ông coi trọng hai bản thảo kia, theo lý mà nói thì đáng ra đã trực tiếp loại chúng tôi rồi, tại sao lại còn gọi chúng tôi cũng tới đây một chuyến?”

Diệp Văn cười khế: “Lần trước chúng ta gặp nhau, tôi không tin dựa vào thân phận và địa vị này của anh cần phải dùng thủ đoạn hèn hạ sao chép kịch bản của người khác để lấy được bản quyền.”

“So với việc làm loại chuyện không có đạo đức này, chỉ bằng anh bỏ ra số tiền lớn đi chiêu mộ biên kịch đó về dưới trướng của mình.”

Tư tưởng lớn gặp nhau, Diệp Văn phân tích điểm này vô cùng chính xác.

Phó Đình Viễn cảm thấy rất mừng vì Diệp Văn đã phán đoán đúng về mình: “Đúng là như vậy”

Tâm mắt Diệp Văn dừng lại ở Du Ân đang đỏ bừng mắt: “Hôm nay nhìn thấy cô biên kịch này, tôi đã có thể chắc chắn được ai là người đã động tay động chân rồi.”

“Ánh mắt của cô ấy đã hiện rõ ra chân tướng, liếc mắt nhìn một cái là biết cô ấy là người tốt đẹp.” Lúc Diệp Văn nói ra lời này, giọng điệu ông ấy vừa thành khẩn lại thân thiết.

Du Ân đang chịu đủ giày vò nội tâm, nghe xong lời Diệp Văn nói, lúc này cô đã nước mắt đầm đìa.

Cô nghẹn ngào nói cảm ơn Diệp Văn: “Cảm ơn ông đã tin tưởng tôi.”

Khi một người bị bôi nhọ là kẻ đi sao chép còn có thể có người ở bên cạnh kiên định ủng hộ mình, cô không thể không cảm động, không thể không rơi nước mắt.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 255


Chương 255

Phó Đình Viễn hắng giọng nói: “Ông Diệp, chúng tôi không thể nào chỉ dựa vào trực giác của ông phán đoán sự trong sạch của cô ấy, sự trong sạch này hẳn phải dùng thực lực của bản thân để chứng minh”

Du Ân ra sức gật đầu tỏ vẻ tán đồng với ý kiến của Phó Đình Viễn.

Từ trước đến giờ cô chưa từng nghĩ rằng Phó Đình Viễn lại có một ngày hiểu cô như vậy.

Cô thực sự không cam lòng bị chụp mũ tội danh sao chép như thế, tuy rằng Diệp Văn tin tưởng cô nhưng cô vẫn muốn chứng minh bản thân mình một lần nữa, chỉ có điều cô không ngờ rằng Phó Đình Viễn lại đi trước một bước, nói ra lời trong lòng của cô.

Diệp Văn hỏi Phó Đình Viễn: “Anh định làm thế nào?”

Phó Đình Viễn trâm ngâm một lát rồi nói: “Tôi hi vọng ông có thể chọn một cốt truyện rồi nói cuối cùng đã lựa chọn được mấy biên kịch thấy rất xuất sắc, muốn thử thêm một vòng nữa”

Anh nói xong lại quay đầu nhìn về phía Du Ân: “Máy tính của em bây giờ chắc đã bị virus xâm nhập không dùng được, về lấy máy của tôi mà viết.”

“Em viết xong tôi sẽ gửi ngay cho ông Diệp, sau đó em lại viết bừa một bản khác vào máy của em”

Virus trong máy Du Ân vẫn chưa diệt hết, bọn họ vẫn sẽ tiếp tục lấy trộm bản thảo của cô.

Nếu bọn họ gửi bản mà Du Ân viết bừa đi vậy kết quả đã rõ ràng mồn một.

Du Ân gật đầu tỏ vẻ đồng ý với đề nghị này của Phó Đình Viễn, có điều cô cũng có lo lắng khác: “Vậy kịch bản Truyền Kỳ Dung Phi trong máy của tôi chẳng phải cũng bị trộm mất sao?”

“Cái đó đừng sốt ruột vội.” Vẻ mặt Phó Đình Viễn vẫn rất bình thản: “Yên tâm, nếu bọn họ dám trộm vậy thì phải có gan gánh hậu quả.”

Có những lời này của Phó Đình Viễn, Du Ân đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Văn bất chợt đề nghị: “Chi bằng cô dùng máy tính của tôi viết luôn ở đây đi, đây là cách an toàn nhất.”

Tuy cách này rất an toàn nhưng Du Ân hơi bồn chồn hỏi: “Nhưng mà như thế không làm phiền ông chứ?”

Du Ân tưởng rằng sau đó Diệp Văn còn hẹn gặp mặt với người của công ty điện ảnh, cô và Phó Đình Viên lần đầu tiên đến bái phỏng đã ở lại lâu như vậy thực sự quá mức quấy rầy.

Diệp Văn cười nói: “Không sao.”

Sau đó ông ấy lại giải thích: “Thật ra tôi cũng chỉ hẹn có hai người các cô mà thôi. Bản cải biên của biên kịch Vi Lương tôi vừa xem đã thấy rất hài lòng, không muốn tìm người khác nữa. Chỉ có điều không ngờ phía sau còn có chuyện trùng bản thảo như vậy”

“Wi vậy mới gọi các cô qua đây đích thân nói chuyện.”

“Cái gọi là tâm sinh tướng, tôi vừa gặp Thẩm Dao cùng Thôi Thiên Tường thì trong lòng đã biết bọn họ là người như thế nào”

Diệp Văn nói xong liền đứng dậy nói với Du Ân: “Đi thôi, tôi dẫn cô đến thư phòng.”

Du Ân ngoái đầu nhìn về phía Phó Đình Viễn, anh gật đầu tỏ ý cứ làm theo đề nghị của Diệp Văn.

Sau đó hai người đứng dậy cùng nhau đi tới thư phòng của Diệp Văn, ông ấy vừa đi vừa nói: “Vợ tôi sức khỏe không tốt vì vậy tôi để thư phòng ở tầng một, như vậy bình thường tôi viết lách sẽ không quấy rầy đến bà ấy”

Nói tới vợ, Phó Đình Viễn hỏi thăm: “Bà Diệp hôm nay không ở nhà sao?”

Diệp Văn khẽ thở dài một tiếng: “Gần đây bà ấy lại năm viện, đợi lát nữa mọi người xong việc tôi cũng phải đi đến bệnh viện chăm bà ấy.”

Chủ đề này hơi nặng nề nên không ai nhắc tới nữa.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 256


Chương 256

Thư phòng của Diệp Văn rất rộng, kệ sách đóng trên tường, nơi nơi đều lộ ra chốn thư hương Ngồi trước bàn làm việc, ngước mắt lên có thể nhìn thấy hoa cỏ xanh mởn ở ngoài sân, vô cùng thư thái.

Diệp Văn bật máy tính sau đó đưa cho Du Ân nói: “Cô cứ dùng đi, yên tâm mà viết, tôi và sếp Phó đi ra ngoài uống ly trà sẽ không quấy rầy cô.”

“Vâng” Du Ân gật đầu, cảm thấy vô cùng ấm lòng.

Lần này cô nhất định sẽ dốc hết sức, dùng thực lực để chứng minh bản thân đã bị người ta sao chép.

Diệp Văn lấy ra một quyển sách mình vừa ra mắt từ trên kệ sách xuống, lật ra một đoạn trong đó, nói: “Cải biên đoạn này đi”

Sau khi giao đề xong, Diệp Văn liền bảo Phó Đình Viễn rời đi. Lúc Phó Đình Viễn đi đến cửa thư phòng anh chợt quay đầu lại nhìn Du Ân một cái.

Du Ân lại nhìn thấy sự cổ vũ hiện ra trong mắt anh, cảm thấy rất kinh ngạc.

Trong ấn tượng từ trước đến nay của Du Ân, Phó Đình Viễn là kiểu đàn ông rất kiêu ngạo cũng rất cứng rắn, anh sẽ không săn sóc người khác, cũng sẽ không quan tâm, lại càng không tinh tế đi an ủi dõ dành ai. Anh không độc miệng chèn ép người ta đã là tốt lắm rồi.

Nhưng bây giờ anh lại nhìn cô với ánh mắt động viên, Du Ân kinh ngạc vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

Phó Đình Viễn và Diệp Văn đi ra ngoài ngồi ở trong phòng khách, Diệp Văn pha một ấm trà Phổ Nhĩ hảo hạng, hai người vừa uống trà vừa nói chuyện.

Diệp Văn mở lời trước: “Sếp Phó thứ cho tôi mạo muội, xin hỏi anh và biên kịch Vi Lương có quan hệ gì?”

Phó Đình Viễn hơi khó đáp lại, có điều vẫn nói đúng sự thật: “Cô ấy là vợ cũ của tôi.”

Nghe thấy đáp án này, tuy Văn đã có tuổi vốn vững vàng như núi, trong lúc nhất thời cũng bị sặc nước trà ho.

khan khù khụ.

“Sao lại ly hôn?”

“Sao ly hôn rồi mà bây giờ lại ở bên nhau?”

Diệp Văn hỏi liên tiếp hai câu, bề ngoài tuy Phó Đình Viễn không hề dao động nhưng trong lòng lại vô cùng kháng cự.

Diệp Văn hỏi như thế khác gì lột da người ta, nghe có được không?

Dường như Diệp Văn nhìn ra được anh bài xích, ôn hòa cười một tiếng: “Nếu anh không muốn trả lời cũng không sao, là tôi đường đột quá.”

Diệp Văn biết mình hỏi như thế thực sự quá đường đột, hôm nay ông ấy và Phó Đình Viên cũng chỉ mới là lần thứ hai gặp nhau chính thức, lại càng là lần đầu tiên gặp Du Ân, ông ấy hỏi chuyện kết hôn li hôn của hai người bọn họ thật sự là không phù hợp lắm.

Ông ấy cũng không biết bản thân vừa rồi bị làm sao, vừa nghe thấy Du Ân là vợ cũ của Phó Đình Viễn đã không nhịn được muốn biết nhiều hơn.

Phó Đình Viễn nâng chén trà nhấp một ngụm, giọng nói thấp hơn vài phần: “Là cô ấy đề nghị li hôn, nói là vì tôi không yêu cô ấy, cô ấy mệt rồi”

“Về phần tại sao ly hôn rồi còn ở bên nhau thì là vì tôi ngay lúc bắt đầu cũng không biết cô ấy là biên kịch, đã tham gia đầu tư vào một bộ phim của công ty cô ấy.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 257


Chương 257

Sau khi Diệp Văn nghe xong cảm thấy tức giận kì lạ: “Kết hôn với người ta ba năm mà anh không biết người ta là biên kịch”

Phó Đình Viễn: “…”

Chuyện này thực sự khiến cho anh không thể ngẩng đầu trước mặt bất kỳ ai, bao gồm cả chuyện cô không ăn thịt dê bò anh cũng không biết, những thứ này thực sự là chứng cứ anh không yêu cô, cũng là thứ anh đáng bị lên án.

Bất đắc dĩ, anh nói thẳng thải biết yêu cô ấy thế nào.”

“Trước kia tôi đúng là không Diệp Văn hừ lạnh một tiếng, nháy mắt cảm thấy Phó Đình ‘Viễn vô cùng chướng mắt.

Cô gái kia vừa nhìn đã thấy là một người hiền lành dịu dàng, ai cưới được cô nhất định là kiếp trước đã cứu vớt dải ngân hà.

Diệp Văn uống ngụm trà, tức giận nói với Phó Đình Viễn: “Tôi thấy hiện giờ anh lại rất thích người ta rồi đấy.”

Những chuyện giữa nam nữ với nhau, kỳ thật người sáng suốt chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra ngay.

Trước kia cách sống chung của Phó Đình Viễn và Du Ân không biết ra làm sao, dù sao bây giờ nhìn ra được rõ ràng địa vị của Phó Đình Viễn càng thấp hơn một ít, ở đâu cũng muốn chiếm thiện cảm với cô gái nhà người ta nhưng rõ ràng cô gái không muốn để ý tới anh.

Tâm tư bị Diệp Văn vạch trần không một chút lưu tình, Phó Đình Viễn cũng không hề phủ nhận: “Ông nói không sai, bây giờ thực sự tôi rất thích cô ấy”

Diệp Văn hừ lạnh: “Nói miệng không thì có tác dụng gì?

Thích thì theo đuổi đi, nếu không sau này thật sự bỏ lỡ rồi đó mới thực sự hối tiếc cả đời.”

Nói đến cuối cùng, đáy mắt Diệp Văn dường như có một tia tiếc nuối xet qua, vẻ mặt cũng có khoảnh khắc trống vắng.

Phó Đình Viễn lại uống một ngụm trà nói: “Cô ấy có bạn trai rồi”

Anh cũng muốn theo đuổi nhưng bây giờ Du Ân đã ở bên Chung Văn Thành, khiến cho anh muốn theo đuổi cô cũng phải bị bó buộc hạn chế.

Diệp Văn kinh ngạc không thôi, có điều sau đó quăng cho Phó Đình Viễn một câu: “Đáng đời!”

Khỏi nói Phó Đình Viễn tiếc thương thế nào, anh trực tiếp đi thắng vào vấn đề, hỏi: “Ông Diệp, tại sao ông lại có địch ý với tôi lớn như vậy?”

“Có ư?” Diệp Văn buông tay: “Tôi chỉ là bất bình thay cho cô gái ấy mà thôi.”

Phó Đình Viễn: “…”

Anh nhận thua.

Khí chất không tranh với đời trên người Du Ân, cả khuôn mặt thanh tú dịu dàng kia thực sự có thể kéo được cho cô rất nhiều sự đồng cảm.

Kết thúc chủ đề này, Phó Đình Viễn và Diệp Văn lại nói chuyện khác.

Ví dụ như sự ảm đạm trong ngành điện ảnh, lại như triển vọng phát triển trong tương lai của ngành. Diệp Văn từ bộ phim truyền hình cải biên từ bộ tiểu thuyết đầu tiên của ông đã bắt đầu mài dao sang làm biên kịch, cũng tính là người gạo cội trong nghề điện ảnh.

Vì vậy đối với những đề tài này đều có sự giải thích của riêng mình, Phó Đình Viễn nói chuyện với ông ấy thật sự rất hợp nhau.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 258


Chương 258

Ngoài việc trong tình cảm cá nhân Diệp Văn thấy Phó Đình ‘Viễn không vừa mắt, nhưng ở những phương diện khác, Diệp Văn vẫn thưởng thức Phó Đình Viễn.

Hai người nói chuyện mãi quên cả thời gian, mà lúc này trong thư phòng Du Ân cũng chuyên chú viết kịch bản ở trước máy tính.

Hai tiếng sau, Du Ân in ra bản mà cô đã viết xong xuôi, cầm mang qua đó.

Sau khi Diệp Văn xem xong không khỏi khen nức nở: “Chính là hương vị này, chính là cách đặt câu từ như thế, quả nhiêu là một cô gái ưu tú.”

Kỳ thật Diệp Văn còn muốn nói, tuy rằng cô gái này thoạt nhìn trông điềm đạm hiền lành nhưng trên thực tế cô viết lách dùng từ rất sắc bén cẩn thận, vẽ ra hình ảnh gió thổi mây phun một cách tự nhiên, rất có vài phần phong cách ý vị khi viết văn của ông ấy hồi còn trẻ.

Đây cũng là một trong cách nguyên nhân ông ấy tán thưởng Du Ân như thế.

Có được Diệp Văn khen ngợi như vậy, cuối cùng Du Ân cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Phó Đình Viễn đứng dậy khỏi sofa: “Nếu đã như vậy thì chúng tôi không làm phiền ông nữa, chuyện đẳng sau chúng ta cứ tiến hành theo kế hoạch.”

“Ông mau đến bệnh viện thăm bà Diệp đi” Phó Đình Viễn và Du Ân cũng không quên vợ Diệp Văn bây giờ còn đang nằm trong bệnh viện.

Diệp Văn cũng không giữ bọn họ lại nữa: “Được, chuyện bản quyền để lúc khác anh có thể liên lạc với trợ lý của tôi ký hợp đồng”

lệp Văn nghĩ một chút lại đáp: “Về phần hai người đó, tôi sẽ báo cáo những gì họ đã làm, để những người trong nghề cảnh giác hơn, không bị họ lừa thêm lần nào nữa.”

Trước mắt Diệp Văn là biên kịch trong Trung Quốc có mức.

độ nổi tiếng cao nhất, quan hệ của ông ấy và người trong ngành ở đâu cũng có. Một khi bị Diệp Văn công khai ra, Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường muốn tiếp tục lăn lộn trong giới điện ảnh, vậy thì quá khó khăn.

Có điều Thẩm Dao và Thẩm Thanh Sơn giàu có, người ta đều nói tiền có thể sai khiến ma quỷ, sau này nói không chừng còn có thể trở mình.

Sau khi Phó Đình Viễn và Du Ân rời khỏi nhà Diệp Văn, anh nhìn đồng hồ đeo tay rồi hỏi cô: “Có muốn đi ăn chút gì không?”

Bận bịu cả buổi sáng lúc này đã gần trưa.

“Tôi không muốn ăn..” Du Ân cúi mắt dựa vào ghế xe, cảm xúc không tốt lắm.

Vừa rồi tuy rằng cô dốc sức hoàn thành đoạn kịch bản cải biên kia nhưng sau khi làm xong, cô cứ nghĩ tới Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường đê tiện xấu xa, trong lòng liền cảm thấy hận lại bất đắc dĩ.

Thẩm Dao hết lần này tới lần khác chạm tới điểm mấu chốt của cô, Du Ân không hiểu nổi, sao trên thế giới này lại có người vô liêm sỉ thâm hiểm như vậy, lấy trộm bản thảo của cô đã đành, còn cắn ngược lại nói cô sao chép của bọn họ.

May sao Diệp Văn là người biết phân biệt đúng sai phải trái, không trực tiếp loại cô, cũng không gán cho cô tội danh sao chép đáng xấu hổ.

Nếu không cô không chỉ mất đi cơ hội hợp tác với Diệp Văn lần này, còn bị chụp mũ tội sao chép.

Phó Đình Viễn liếc mắt đã nhìn thấu tại sao cô lại buồn bực, tuy cô trông có vẻ hiền hòa dễ nói chuyện nhưng kỳ thực trong xương cốt rất cứng rắn.

Trên người cô cũng ít nhiều có sự thanh cao của những người trong giới văn nghệ, cực kỳ trân quý cốt cách và danh dự của bản thân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 259


Chương 259

Cô hoàn toàn là một tác giả tự sáng tác, Thẩm Dao quy cho cô tội danh sao chép lên người, cho dù bây giờ cô đã chứng minh được sự trong sạch của bản thân cũng đủ khiến cô phải âu sầu một khoảng thời gian.

Phó Đình Viễn cũng không biết tại sao mà bản thân bỗng nhiên lại hiểu được cô như thế, có lẽ trước kia đúng là chưa từng quan tâm đến cô.

Bây giờ quan tâm rồi, tự nhiên sẽ hiểu được cô.

Anh mở một chai nước khoáng đưa cho cô, không để ý nói: “Chuyện đã xảy ra rồi thì phải nhìn về phía trước, âu sầu không có tác dụng gì đâu.”

Du Ân hơi kinh ngạc quay đầu nhìn về phía anh. Sao anh biết được trong lòng cô đang nghĩ điều gì?

“Chuyện cấp bách bây giờ là nghĩ xem sau này nên làm gì để tránh xảy ra những chuyện tương tự như thế” Phó Đình Viễn nhìn cô nói: “Sau khi về nhờ Hứa Hàng sửa máy tính giúp em, cài tính năng bảo vệ an toàn cho máy tính em ở mức cao nhất.”

“Hứa Hàng còn biết cái này à?” Du Ân tưởng là Hứa Hàng chỉ đơn thuần là một bác sĩ giỏi mà thôi, không ngờ còn tinh thông máy tính như thế.

Sự hiểu biết của Du Ân về máy tính thực sự không nhiều, đối với cô mà nói, máy tính chỉ là một công cụ viết kịch bản mà thôi, còn về những công năng khác, cô chưa hề dùng tới nó.

Mỗi ngày cô khởi động máy, việc đầu tiên cô làm chính là mở hồ sơ ra xem, sau đó nếu cần phải tra tài liệu thì lên mạng tìm, thỉnh thoảng nhận email gửi đến, ngoài những việc kia cô cũng không sử dụng thêm cái gì nữa.

Phần lớn thời gian xem phim mới ra từng tập cô đều sẽ xem trên tỉ vi, cảm giác như thế khá là thích thú.

Thói quen này là do ba năm trước kết hôn với Phó Đình Viễn dưỡng ra, tầng một căn biệt thự phụ của anh có một phòng xem phim siêu to, thiết bị bên trong đều là những thứ thịnh hành cao cấp nhất lúc đó, dùng để xem phim quả thực cực đã.

Sau khi ly hôn, tuy rằng cô không có điều kiện như thế nhưng vẫn giữ thói quen xem phim qua màn hình lớn.

“Ừ” Phó Đình Viễn đáp lời cô: “Anh ta học hai bằng y học và máy tính.”

Du Ân không khỏi cảm khái: “Giỏi quá nhỉ.”

Việc học của sinh viên y đã đủ nặng rồi, không ngờ rằng Hứa Hàng lại còn có thời gian rảnh để học thêm một bằng công nghệ thông tin chuyên nghiệp, học giỏi quá.

Phó Đình Viễn u ám nhìn cô một cái, Du Ân khó hiểu hỏi: “Sao thế?”

Phó Đình Viễn dời mắt đi: “Không có gì.”

Anh muốn nói anh cũng rất ưu tú, rất giỏi giang mà, cũng học song bằng, học chuyên về tài chính phụ là truyền thông, mấy người bọn họ có ai thua kém gì đâu?

Chỉ có điều Phó Đình Viễn không nói ra được mấy lời khen bản thân ba hoa chích chòe như thế, cảm thấy quá xấu hổ.

Loại chuyện này với bốn người bọn họ chỉ có Dịch Thận Chi có thể làm ra được.

Tuy rằng Du Ân nói không muốn ăn cơm nhưng Phó Đình Viễn vẫn dẫn cô tới một khách sạn nổi tiếng ở thủ đô, hai người ăn một bữa trưa yên ả.

Phó Đình Viễn giải thích nói: “Hai người bọn họ chắc chắn đang chờ ở khách sạn xem trò cười của em, vậy cứ để bọn họ chờ thêm một lát.”

Vừa hay anh có thể ăn một bữa cơm với Du Ân, còn có thể tìm chỗ nào đi dạo nữa.

‘Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường bày ra chuyện này, đơn giản chính là muốn thấy anh và Du Ân thất bại trở thành trò cười, chắc chắn đang cố ý chờ ở khách sạn, đợi lát bọn họ về sẽ chế nhạo.
 
Back
Top Bottom