Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 220


Chương 220

Nhất thời, anh cảm thấy mình ngồi ở đây giống như đang chịu đựng sự giày vò trong chảo dầu, thế nhưng lại không muốn rời đi, bởi vì anh muốn xem cô và Chung Văn Thành ở với nhau như thế nào.

Du Ân thấy Phó Đình Viễn hoàn toàn không có ý định rời đi, cô cũng không tránh né mà nghe cú điện thoại của Chung Văn Thành.

Lúc này Chung Văn Thành đang ở quê nhà và cũng không biết Du Ân vừa gặp phải chuyện gì, thế nên giọng điệu của anh vẫn rất dịu dàng: “Hội ký tên kết thúc chưa? Có thành công chụp ảnh cùng với thần tượng của em chưa?”

Chung Văn Thành biết Du Ân rất tôn sùng Diệp Văn, thế nên mới bắt chuyện như vậy.

Giọng nói của Chung Văn Thành rất cưng chiều, nhưng lại rất chí mạng đối với Du Ân vừa mới gặp phải giông tố, Du Ân không kiềm chế được rơi nước mắt lã chã.

Tuy nhiên cô lại nghĩ đến Chung Văn Thành đã đang sứt đầu mẻ trán vì căn bệnh của mẹ anh ấy, cô không nên kể chuyện của mình ra để Chung Văn Thành phải lo nghĩ thêm, vì thế cô cố gắng kìm nước mắt.

Nhưng Chung Văn Thành vân nghe thấy tiếng cô nghẹn ngào, quan tâm hỏi cô qua điện thoại: “Sao vậy? Có phải em khóc không?”

Du Ân ra sức lau nước mắt, cười nói: “Không sao, chỉ là gặp được thần tượng nên quá xúc động mà thôi.”

Đoạn, Chung Văn Thành có vẻ không tin: “Thật không?”

Du Ân đáp: “Thật”

Nói xong cô nhanh chóng đổi chủ đề: “Hiện giờ bác gái thế nào rồi?”

Giọng Chung Văn Thành có hơi bất đắc dĩ: “Em vừa đi một ngày, bà ấy cứ luôn miệng nói nhớ em, đứa con trai như anh như không có chút cảm giác tồn tại nào vậy.”

Du Ân không nhịn được nhẹ giọng bật cười.

Phó Đình Viễn từ đầu đến cuối ngồi bên giường không nói lời nào, suốt quá trình đều nhìn Du Ân và Chung Văn Thành trò chuyện với nhau qua điện thoại.

Lúc này đây, anh nhìn cô bật cười thoải mái vì lời nói của Chung Văn Thành, nghĩ cảm giác vạn tiễn xuyên tâm chắc.

cũng chỉ như vậy mà thôi.

Du Ân và Chung Văn Thành không nói quá lâu, sau khi cúp điện thoại, cô nhận ra ánh mắt như lưỡi dao sắc bén của Phó Đình Viễn rơi thẳng xuống mặt mình.

Cô nhắm mắt xuống giường, sau khi đứng vững thì hỏi Phó Đình Viễn: “Tôi không sao, bây giờ đi được chưa?”

“Được” Phó Đình Viễn vừa mở miệng thì mới phát hiện cổ họng mình khàn đặc.

Lúc Du Ân đi qua anh còn nói: “Tiền quần áo tôi đã chuyển cho Chu Mi rồi.”

Giọng điệu cô lạnh lùng xa cách, giống như muốn hoàn toàn phân rõ giới hạn với anh, không thì cho dù chỉ là tiền của một bộ quần áo thì cũng sẽ trả lại anh.

Du Ân nói xong lập tức ra ngoài, Phó Đình Viễn mím môi đi theo.

Bởi vì còn phải tới cục cảnh sát lấy khẩu cung, thế nên Du Ân không thể không ngồi vào xe của Phó Đình Viễn. Không có cách nào khác, Dịch Thận Chi và Chu Mi vậy mà lại rời đi rồi.

Chu Mi nhắn cho Du Ân một đoạn tin: Du Ân, tôi và Tổng Giám đốc Dịch có chút việc gấp, phải về trước, buổi tối sẽ đến thăm cô.

Còn nguyên nhân vì sao Chu Mi và Dịch Thận Chỉ phải r‹ đi, đương nhiên là cố ý rồi, để tạo cơ hội cho Phó Đình Viễn và Du Ân có không gian riêng, nếu không thì nhất định Du Ân sẽ chọn ngồi xe Chu Mi về.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 221


Chương 221

Sau khi hai người rời khỏi phòng bệnh vốn là chờ trên hành lang, trên người Chu Mi mặc đồ công sở chính thức, không chớp mắt nhìn ra ngoài qua cửa sổ hành lang.

Tuy rằng cuộc sống từ nhỏ bấp bênh gian khổ nhưng không hề ảnh hưởng đến vóc dáng cao gầy của Chu Mi.

Bộ đồ được đặt làm riêng rất vừa người, phác họa rõ nét đường cong của cô, yểu điệu thướt tha.

Dịch Thận Chỉ thì đút hai tay vào túi quần, khẽ dựa vào thành cửa sổ, tư thế lười biếng khác biệt hẳn so với Chu Mi nghiêm trang.

Nhếch đôi mắt đào hoa đánh giá trên dưới Chu Mi một lượt, anh ta cười tủm tỉm nói: “Mi Mi, lâu rồi không gặp, sao lại càng ngày lại càng đẹp lên vậy?”

Trước đây Dịch Thận Chỉ vẫn luôn trêu ghẹo Chu Mi như vậy, mà đa phần là Chu Mi sẽ làm như không nghe thấy lời trêu chọc của anh ta.

Nhưng hôm nay Chu Mi khác với vẻ im lặng ngày thường, quay đầu nhìn về phía anh ta từ tốn nói: “Tổng Giám đốc Dịch, không phải là anh sắp đính hôn à, nói chuyện mập mờ với người phụ nữ khác như vậy, vị hôn thê của anh không để ýà?

Dịch Thận Chỉ thoáng ngơ ngác, rồi lập tức bực mình nói: “Ai CMN nói là tôi sắp đính hôn?”

Chu Mi lại nhìn về phía ngoài cửa sổ, nói nhỏ một câu: “Không phải là bên ngoài đều đồn là vậy sao?”

Mấy ngày trước tin anh ta và vị cô chiêu kia cùng đi ăn tối còn lên cả hotsearch.

Dịch Thận Chi oán hận nói: “Cô đi theo bên người Phó Đình Viễn nhiều năm như vậy, chưa thấy chuyện xấu của anh ta và Thẩm Dao được truyền ra như thế nào à?”

Chu Mi hơi ngạc nhiên nhìn về phía anh ta, anh ta vẫn còn giận dữ nói: “Cũng chỉ là người trong nhà sắp xếp thôi, tôi còn chưa đồng ý đâu đấy”

Anh ta giải thích một hồi, làm cho chút cảm giác chua xót thoáng qua trong ngực Chu Mi lập tức biến mất.

Cô thấp giọng nói: “Thật xin lỗi.”

Nhưng một giây sau lại nghe Dịch Thận Chỉ không để ý nói: “Tôi là một người theo chủ nghĩa không kết hôn, sao có thể vì thỏa hiệp với lợi ích cho gia tộc mà kết hôn chứ?”

“Kết hôn thì có gì tốt chứ? Vì một người phụ nữ mà bỏ qua sự tự do của cả đời mình, không có lợi nhất”

14:15 m2 Những niềm vui bé nhỏ trong lòng Chu Mi kia chợt bị những lời này của anh ta dập tắt, đến một đốm lửa cũng không còn.

Cô rũ mắt, che giấu sự ủ rũ dưới đáy mắt. Đúng vậy, cô đâu phải là không biết cái người này từ trước đến nay vẫn luôn không bị trói buộc, lại còn đa tình, sao có thể vì ai đó mà kết hôn chứ.

Dịch Thận Chỉ bỗng dưng lại hỏi cô: “Mi Mi, cô nói những người có khát vọng về hôn nhân kia, rốt cuộc là trong lòng đang nghĩ thế nào vậy?”

Chu Mi hít vào một hơi thật sâu, giương mắt cười với anh ta: “Có thể là vì tim bọn họ quá nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có thể chứa được một người cho nên mới muốn cùng bước vào hôn nhân với người mình yêu kia.”

Sau khi Chu Mi nói xong, Dịch Thận Chi híp mắt nói: “Mi Mi, sao tôi lại cảm thấy hình như lời này của cô là đang mắng tôi vậy? Mắng tôi hoa tâm đa tình.”

Nụ cười trên mặt Chu Mi càng tươi hơn: “Có đâu, lựa chọn của mỗi người mỗi khác mà thôi”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 222


Chương 222

Không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này với Dịch Thận Chi nữa, cô quay người định đi ra ngoài hít thở không khí trước, ai ngờ Dịch Thận Chi cũng đi theo sau lưng cô.

Dịch Thận Chi móc một điếu thuốc, đặt trên môi cắn, lười biếng đề nghị với cô: “Hai chúng ta về trước đi.”

Chu Mi khó hiểu, Dịch Thận Chỉ giải thích: “Tạo cơ hội ở riêng với Du Ân cho vị sếp đường tình nhấp nhô kia của cô.”

Lúc này Chu Mi mới hiểu ra: “Được.”

Tuy rằng bây giờ cô không quá muốn ở chung với Dịch Thận Chi, nhưng vì lời của Dịch Thận Chi, cuối cùng cô vẫn chọn đi cùng anh ta trước.

Lúc hai người đến thì đi cùng một chiếc xe, sau khi Phó Đình Viễn vội vàng rời khỏi hội trường lễ ký kết, Chu Mi cũng lập tức tranh thử thời gian đuổi theo, rồi tiếp đó Dịch Thận Chi gọi điện cho cô, nói là chở cô đi cùng luôn.

Gửi tin cho Du Ân xong, Chu Mi bèn theo Dịch Thận Chỉ về.

Du Ân ở cục cảnh sát ghi chép khẩu cung cả buổi, lúc ra khỏi thì đã tới giữa trưa rồi.

Phó Đình Viễn thăm dò thử, đề nghị: “Ăn trưa xong hãng “Tôi không đói” Du Ân biểu lộ lập trường của chính mình: “Anh đi ăn đi. Thêm nữa, tôi tự gọi xe về là được rồi.”

Phó Đình Viễn sao có thể để cô thuê xe về trong trạng thái này được, bước lên nắm cổ tay cô cưỡng ép nhét vào trong xe của mình.

“Không ăn, đi” Sau khi Phó Đình Viễn ngồi vào thì nhanh chóng cho xe chạy nhanh, sợ Du Ân khăng khăng muốn xuống xe.

Thật ra đúng là Du Ân không muốn đi cùng anh ta, nhưng bây giờ bất kể là cơ thể hay tinh thần của cô, tất cả đều ở trạng thái kiệt sức, cô không muốn tiếp tục giằng co, thế là tùy Phó Đình Viễn.

‘Vừa lên xe Du Ân lập tức nhắm mắt tựa vào thành ghế, suốt đường đi đều không nói chuyện.

Hôm nay không đến buổi ký tặng của Diệp Văn và hội thảo dành cho biên kịch được, trong lòng Du Ân không phải là không tiếc nuối.

Tính Diệp Văn hướng nội, trừ buổi ký tặng ra, thường ngày ít ai nhìn thấy hành tung của ông, muốn gặp ông trao đổi một lần rất khó.

Du Ân im lặng, Phó Đình Viễn không biết nên nói gì, hai người cứ im lặng suốt dọc đường đi về như vậy.

Phó Đình Viễn đưa Du Ân tới dưới lầu, Du Ân nhàn nhạt nói lời cảm ơn với anh xong thì đi luôn, không thèm nhìn lại.

Phó Đình Viễn chỉ có thể ép xuống mọi tâm trạng, lái xe rời đi.

Thật sự anh rất muốn quan tâm cô một chút, nhưng hiển nhiên là cô không cần.

Sau khi Du Ân về đến nhà thì những thứ cô thầm gắng chịu đựng mới hoàn toàn bộc phát ra, cô gào khóc trong phòng ngủ của chính mình.

Không biết khóc được bao lâu, lúc cô bình tĩnh lại vậy mà lại nghe có tiếng đập cửa ngoài cửa sổ.

Cô đành vội vàng vào toilet rửa mặt rồi ra mở cửa, sau đó thì thấy Phó Đình Viễn đứng ở ngoài, trong tay còn xách cặp lồng đựng cơm.

Du Ân không ngờ Phó Đình Viễn đi rồi quay lại, càng không ngờ anh trở lại là vì để đưa cơm cho cô.

Sau khi hồi phục tỉnh thần mới ý thức được mình vừa khóc một trận lớn, chắc chắn mắt sẽ vừa đỏ vừa sưng, vội vàng muốn đóng cửa lại.

Điều cô không muốn nhất chính là tỏ ra yếu đuối và chật vật trước mặt Phó Đình Viễn, cô theo bản năng cảm thấy anh sẽ cười nhạo sự thê thảm của cô bằng dáng vẻ và thần thái kiêu ngạo ấy của anh.

Phó Đình Viễn duõi đôi chân dài tới chắn trước cửa: “Du Ân!”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 223


Chương 223

Phó Đình Viễn liếc thấy cô vừa mới khóc xong, hơn nữa còn khóc rất nhiều.

Dáng vẻ một mình khóc rồi một mình chịu đựng của cô khiến anh đau lòng không nói nên lời.

“Thật xin lối”

“Em đánh tôi đi, hoặc mắng tôi cũng được.”

“Tôi thật sự không biết phải làm thế nào mới có thể đền bù những tổn thương đã gây ra cho em”

Phó Đình Viễn vừa cản trước cửa, vừa áy náy nói như thế.

Du Ân đùa cợt nói: “Không cần đền bù, chỉ cần sau này chúng ta cứ duy trì mối quan hệ xa lạ không thể xa lạ hơn là được.”

Tất cả những chuyện không chịu nổi cô gặp phải đều do.

anh gây ra cho cô.

Sau khi lời nói này của cô phát ra, một đôi mắt u ám của Phó Đình Viễn nhìn cô chằm chảm.

Từ trước đến giờ khí thế trên người anh luôn mạnh mẽ, Du Ân sao có thể chịu được ánh mắt như thế của anh, cũng không đóng cửa, xoay người lập tức muốn chạy trốn.

Phó Đình Viễn kéo cô trở lại, lại giải thích từng câu từng : “Du Ân, mấy lời tôi nói ở kho hàng lần trước, là nghiêm Anh thừa nhận yêu cô ngay trước mặt Phó Thiến Thiến và những người khác.

Bây giờ cô nói bọn họ giữ mối quan hệ xa lại, sao anh có thể làm được.

Du Ân không chút khách sáo trả lời anh một câu: “Tôi cũng đã nói, tôi không lạ gì.”

Phó Đình Viễn bị cô làm cho nghẹn sắc mặt trầm xuống mấy phần, Du Ân cho là với tính cách của anh chắc hẳn anh sẽ nổi giận. Dù sao anh kiêu ngạo như thế, lại nhiều lần bị cô từ chối, chắc chắn anh sẽ cảm thấy mất hết mặt mũi.

Du Ân cho là Phó Đình Viễn sẽ hất cô ra, sau đó tức giận rời đi.

Như thế cũng tốt, anh sẽ không tiếp tục tới tìm cô nữa.

Kết quả, Phó Đình Viễn trợn mắt nhịn cô nửa ngày, chỉ rũ mắt xuống đưa thức ăn cho cô: “Ăn cơm đi.”

Du Ân vừa định mở miệng từ chối, lại nghe thấy anh nói: “Hoặc là em cầm lấy rồi ăn cho đàng hoàng, hoặc là tôi vào đút em ăn.”

Du Ân không nghĩ ngợi lập tức chọn cái trước, nhận lấy thức ăn từ trong tay anh rồi lập tức lạnh lùng đóng cửa lại.

Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Phó Thị mà lại bị nhốt ngoài cửa, Phó Đình Viễn cũng chỉ có thể nén giận, xoay người rời đi.

Bây giờ cảm xúc của Du Ân không yên, ấn tượng đối với anh lại cực kỳ kém, nếu anh vẫn cứ xuất hiện trước mặt cô sẽ chỉ khiến cô cảm thấy chán ghét hơn mà thôi.

Kiểu chuyện có sách lược thế này, thân là một ông lớn trong giới kinh doanh như anh phải là người biết làm thế nào để sử dụng nhất.

Sau khi xuống lầu và ngồi vào xe của mình, chuyện đầu tiên anh làm chính là gọi cho Giang Kính Hàn: “Lát nữa tôi sẽ gửi số điện thoại của Du Ân cho cậu, cậu gọi điện thoại cho cô ấy. Cô ấy muốn tố cáo Phó Thiến Thiến, cậu làm luật sư cho cô ấy đi”

Giang Kính Hàn và Hứa Hàng đã biết được chuyện xảy ra ngày hôm nay từ miệng Dịch Thận Chi, cho nên Giang Kính Hàn thở dài nói: “Từ trước đến giờ cũng chỉ có người khác đến tìm tôi để giúp bọn họ khởi kiện, không ngờ tôi cũng có ngày tự tìm đến tận cửa”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 224


Chương 224

Hơn nữa Giang Kính Hàn cũng có thể chắc chắn, cho dù anh ta có chút hành động tìm tới cửa, Du Ân cũng chưa chắc nhờ tới anh ta.

Phó Đình Viễn chê cười nói: “Nhờ cậu giúp một chút, sao cậu lại nói nhảm nhiều như thế?”

Giang Kính Hàn: “…

Đây là thái độ nhờ người khác làm việc của anh sao?

Giang Kính Hàn lại chế nhạo Phó Đình Viễn: “Cậu đúng là đại nghĩa diệt môn, nhưng người em gái kia của cậu cũng đúng là nên được dạy dỗ một chút rồi.”

Mấy người Giang Kính Hàn và Dịch Thận Chi vẫn luôn cảm.

thấy không hiểu, Phó Đình Viễn và Phó Thiến Thiến đều từ một ba một mẹ sinh ra, nhưng sao tính cách của hai người lại khác xa như thế.

Phó Đình Viễn là con của trời, Phó Thiến Thiến thì như cặn bã, học tập cũng không xong, phẩm chất cũng không tốt.

Giang Kính Hàn nói xong lại thở dài: “Chắc chắn Du Ân sẽ không cần đến tôi, hơn nữa bây giờ cô ấy lại có bạn trai là ảnh đế nổi tiếng, chắc chắn Chung Văn Thành sẽ tìm cho cô một luật sư giỏi.”

Trong lòng Phó Đình Viễn vô cùng buồn phiền, Giang Kính Hàn đúng là không biết cái nào nên nói cái nào không nên nói.

Anh ta đúng là luôn đạp đổ anh em, cả ngày cứ luôn cười nhạo anh.

“Cho dù cô ấy có cần hay không, cậu cứ gọi điện thoại cho.

cô ấy trước đi” Ít nhất tâm ý của anh đã được đưa đến.

Giang Kính Hàn kêu: “Được, được, tôi biết rồi.”

Hai người vừa định cúp điện thoại, Phó Đình Viễn đã nghe thấy bên phía Giang Kính Hàn truyền tới tiếng gầm và tiếng thở hổn hển của người phụ nữ: “Giang Kính Hàn, có phải anh lại lén hút thuốc lá ở nhà không?”

Cô gái lại hừ lạnh nói: “Phiền chết đi được, lát nữa anh sang phòng khách ngủ một mình đi, cho tới khi mùi thuốc.

lá trên người tản đi hết!”

Giang Kính Hàn thân là luật sư giỏi mồm mép tranh cãi, toàn bộ quá trình lúc này đều yên lặng như gà, chẳng có câu phản bác nào.

Phó Đình Viễn nghe đến đây không nhịn được bật cười, lần này đến phiên anh không chút khách sáo cười nhạo Giang Kính Hàn: “Luật sư Giang, ngay cả hút thuốc ở nhà cũng không dám, thế mà ngày nào cậu cũng nói mình hạnh phúc thế nào trước mặt chúng tôi?”

Ngày thường, mỗi khi bọn họ hẹn Giang Kính Hàn ra ngoài uống rượu, Giang Kính Hàn rất ít đi.

Vừa gọi tới anh ta đã nói phải ở nhà với vợ, miệng lúc nào cũng không thể rời khỏi vợ anh ta, đủ loại tình cảm, hạnh phúc.

Khiến cho lần nào Dịch Thận Chi cũng châm chọc anh ta, show ân ái sẽ chết sớm.

Sau khi Giang Kính Hàn bị Phó Đình Viễn cười nhạo, trái lại cũng không phiền: “Cô ấy không cho tôi hút thuốc là vì sức.

khoẻ của tôi.”

Phó Đình Viễn vạch trần anh ta: “Cậu chắc chắn không phải bởi vì người ta ghét mùi thuốc lá?

Giang Kính Hàn cố gắng tranh cãi: “Sao cô ấy lại ghét mùi thuốc lá? Mùi thuốc là nơi có hương vị đàn ông nhất trên người một người đàn ông.”

Phó Đình Viễn lười để ý đến anh ta: “Cậu là luật sư, tôi không nói lại cậu, chúc cậu hạnh phúc, cúp đây.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 225


Chương 225

Sau khi Phó Đình Viễn cúp máy, lúc này mới lái xe rời khỏi chỗ ở của Du Ân, lúc đi được nửa đường, anh như nhớ tới chuyện gì đó, gọi điện thoại cho Chu Nam: “Điều tra giúp tôi một chút, khi nào Diệp Văn rời khỏi Giang Thành, nếu như có thể, giúp tôi giữ ông ấy ở lại thêm một ngày”

Hôm nay Du Ân không gặp được Diệp Văn, chắc chắn trong lòng sẽ cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Nếu như có thể, anh muốn vận dụng sức lực của mình, giúp cô đền bù những tiếc nuối này.

“Được.” Sau khi nhận lệnh, Chu Nam liên lạc ngay.

Phó Đình Viễn vừa kết thúc cuộc gọi với Chu Nam, ông cụ đã gọi điện thoại tới.

“Mẹ cháu bây giờ đang làm loạn ở chỗ ông, cháu có thời gian thì tới xem một chút đi” Trong điện thoại ông cụ nói thế.

Phó Đình Viễn nhíu mày đồng ý: “Được.”

Vì sao mẹ anh lại tới đó làm loạn anh là người hiểu rõ nhất, mới vừa rồi lúc anh trên đường mua thức ăn cho Du Ân, nhận được điện thoại của mẹ, đơn giản là vì chuyện của Phó Thiến Thiến. 1 Đồng Văn Huệ mắng anh một trận, ý muốn nói anh không có lương tâm, lại còn đưa em gái mình vào tù, hơn nữa cũng không thèm bão lãnh cô ta.

Phó Đình Viễn đã đoán trước Đổng Văn Huệ sẽ mắng như thế, nhưng anh cũng không thoả hiệp: “Con bé làm sai, đương nhiên phải bị luật pháp trừng trị, nếu như lần này không để con bé chịu khổ, nhớ lâu một chút, sau này nó sẽ còn gây ra hoạ lớn hơn”

Đồng Văn Huệ lại bắt đầu mắng anh, anh dứt khoát cúp điện thoại.

Không ngờ bà ta lại chạy tới chỗ ông cụ làm loạn, nghĩ đến cơ thể của ông cụ, Phó Đình Viễn chỉ có thể tự mình chạy tới thu thập cục diện rối rằm này.

Lúc Phó Đình Viễn chạy tới chỗ ở của ông cụ, còn chưa kịp vào cửa đã nghe thấy tiếng khóc của Đồng Văn Huệ.

“Ba, lần này ba nhất định phải làm chủ cho con.”

“Đã nhiều năm như thế, con phải trả quá nhiều vì nhà họ Phó, Phó Giang như thế con cũng không ly hôn, vẫn kiên trì nuôi dạy hai đứa nhỏ thành người, con không có công lao thì cũng có khổ lao chứ?”

“Chồng có cũng như không có, con trai lại suốt ngày bận rộn, những năm qua con và Phó Thiến Thiến cũng như sống nương tựa lẫn nhau, Thiến Thiến chính là mạng sống của con đấy”

“Bây giờ Thiến Thiến xảy ra chuyện, ba muốn con trơ mắt nhìn con bé đi tù? Vậy thì chẳng phải muốn con chết sao!”

Lời nói của Đổng Văn Huệ càng lúc càng cuồng loạn, ông cụ ngồi trên ghế sa lon, Đồng Văn Huệ lại ngồi bên cạnh ông cụ khóc thương tâm.

Ông cụ cũng không có cách bắt bẻ bà ta, bởi vì có mấy câu Đổng Văn Huệ nói như đâm vào tim ông cụ.

Ví dụ như người con trai Phó Giang không chịu thua kém của ông, năm đó gây ra chuyện lớn như thế, đã cao chạy xa bay không nghe thấy không hỏi tới cái nhà này, đúng là Đống Văn Huệ đã một mình chèo chống cái nhà này, giúp thể diện bên ngoài của cái nhà này gọn gàng.

Cũng đúng như lời Đổng Văn Huệ nói, những năm qua nếu như không có đứa con gái Phó Thiến Thiến này ở bên cạnh, cũng không biết Đổng Văn Huệ và Phó Giang đã ầm ï đến mức nào.

Trong lòng ông cụ đau khổ than thở, có lẽ kiểu hoàn cảnh gia đình này vốn đã bất thường thế nên mới dẫn tới việc Phó Thiến Thiến bị nuông chiều không ra hình ra dáng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 226


Chương 226

Có lẽ ban đầu nên để Phó Giang và Đổng Văn Huệ ly hôn, chứ không phải vì để duy trì mặt mũi của nhà họ Phó, miễng cưỡng duy trì cuộc hôn nhân này.

Phó Đình Viễn đẩy cửa bước vào, Đổng Văn Huệ đang ngồi dưới đất nhìn thấy anh, cầm lấy bình trà ông cụ dùng để uống trà bên cạnh nổi điên ném về phía anh, đồng thời lớn tiếng hô lên: “Phó Đình Viễn! Có phải mày muốn bức chết mẹ ruột của mày không!”

Hành động của Đổng Văn Huệ quá nhanh, Phó Đình Viễn không kịp né tránh, bình trà lại đập thẳng vào trán anh, máu tươi nhanh chóng chảy ròng ròng.

Anh bị ông nội ném bình trà nhiều năm như thế, nhưng từ trước đến giờ đều không bị thương một lần nào, nguyên nhân là vì ông cụ hoàn toàn không muốn anh bị thương, thế nhưng lần này Đổng Văn Huệ lại xuống tay độc ác.

Ông cụ luống cuống, vội vàng gọi quản gia: “Quản gia, mau, mau mang rương y tế tới câm máu!”

Đổng Văn Huệ cũng giật mình, bà ta không ngờ sẽ khiến Phó Đình Viễn bị thương như thế, bà ta chỉ muốn trút giận một chút mà thôi…

Vội vội vàng vàng chạy tới, hoảng hốt nói xin lõi Phó Đình Viễn: “Đình Viễn à, mẹ không cố ý, mẹ không cố ý…

Phó Đình Viễn dùng băng gạc quản gia đưa cho anh che trán, mím môi không nói một lời Ông cụ nổi giận khiển trách Đổng Văn Huệ: “Không phải trong mắt con chỉ có một mình đứa con gái là Thiến Thiến đó chứ? Có bao giờ con thật sự quan tâm tới Đình Viễn?”

“Con không ngừng oán trách thằng bé không bảo vệ Thiến Thiến, thế nhưng sao con không nhìn xem Thiến Thiến đã làm chuyện gì?”

“Người Thiến Thiến gây tổn thương là Du Ân, con đã nghĩ tới suy nghĩ của Đình Viễn chưa?”

Ông cụ đã nhìn thấy được tâm ý Phó Đình Viễn dành cho Du Ân, cho nên khá có thể hiểu được lập trường lúc này của Phó Đình Viễn.

Nếu Phó Đình Viễn cố gắng che chở cho Phó Thiến Thiến, thế thì anh và Du Ân sẽ kết thù, điều này đối với Phó Đình Viễn là chuyện đau lòng thế nào?

Không bảo vệ Phó Thiến Thiến, bây giờ Đổng Văn Huệ lại tới đây không ngừng làm loạn.

“Còn nữa, trong ba năm Du Ân và Phó Đình Viễn kết hôn, nếu như con và Thiến Thiến có thể đối xử với Du Ân tốt hơn một chút, nếu như không ngày ngày làm nhục Du Ân, nói không chừng Du Ân và Phó Đình Viễn cũng không tới mức ly hôn!”

Ly hôn!

Ông cụ vẫn luôn muốn nói những lời này với mẹ con Đổng Văn Huệ.

Toàn bộ nhà họ Phó, từ đầu tới cuối cũng chỉ có một mình ông cụ ủng hộ Du Ân, thế nhưng lực lượng của ông cụ lại quá kém, Du Ân nản chí, cuối cùng vẫn chọn cách ly hôn.

Đối mặt với sự chỉ trích của ông cụ, Đổng Văn Huệ phản bác: “Nó có lập trường gì?”

“Chẳng phải nó hoàn toàn không thích Du Ân sao, nếu không thích Du Ân, thế đương nhiên nó phải bảo vệ Phó Thiến Thiến rồi, Phó Thiến Thiến là em gái nó đấy!”

Đổng Văn Huệ không biết lòng dạ Phó Đình Viễn dành cho Du Ân đã thay đổi, cũng có thể nói bà ta biết nhưng lại không chịu thừa nhận.

Phó Đình Viễn quay sang Đổng Văn Huệ, lãnh đạm nói: “Không cần biết người Thiến Thiến làm tổn thương là ai, con cũng sẽ không bảo vệ Thiến Thiến.”

Anh có thể hiểu tâm tình của Đổng Văn Huệ là một người mẹ muốn bảo vệ Phó Thiến Thiến, nhưng Đổng Văn Huệ lại không thấy rõ một chút, chuyện Phó Thiến Thiến làm là phạm pháp.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 227


Chương 227

Cho dù bây giờ người Phó Thiến Thiến nhằm vào là Du Ân, nếu là những người phụ nữ khác mà anh không quen biết, Phó Thiến Thiến cũng nên trả giá thật đắt vì hành động của mình.

“Mẹ, con không đe doạ, lần này nếu như Thiến Thiến không được dạy dỗ một chút, tương lai con bé sẽ còn cho mẹ cái sọt lớn hơn.” Phó Đình Viễn còn nói: “Đến lúc đó thật sự xảy ra chuyện lớn, cũng không phải mẹ hay con có thể bảo vệ được nó.”

“Con đã nói rồi, con làm tất cả cũng vì muốn tốt cho Phó Thiến Thiến, bao gồm cả việc cho con bé ra nước ngoài.”

Sau khi Phó Đình Viễn ném cho Đổng Văn Huệ một câu nói như thế, lập tức theo quản gia sang một bên băng bó vết thương.

Đổng Văn Huệ kinh ngạc đứng tại chỗ, ông cụ tức giận nói: “Mấy câu Đình Viễn nói đều có lý, Thiến Thiến chính là bị con chiều hư”

“Tự do phóng khoáng thì có thể, nhưng phải có mức độ.”

Sau khi ông cụ nói xong cũng đi ra ngoài, đau lòng đến xem vết thương của Phó Đình Viễn.

Bây giờ thái độ của Phó Đình Viễn và ông cụ đều là khó giữ được Phó Thiến Thiến, Đổng Văn Huệ vừa tuyệt vọng lại vừa thất vọng.

Sau khi hồi phục tinh thần, tay Đổng Văn Huệ run run chỉ vào người đang xử lý vết thương là Phó Đình Viễn và ông cụ: “Được, được lắm! Các người đều không quản con bé, cũng không để tâm đến sống chết của hai mẹ con tôi, các người đừng hối hận!”

Bà ta nói xong cũng xoay người chạy ra ngoài.

Ông cụ bị thái độ này của Đổng Văn Huệ làm cho vô cùng tức giận, không nhịn được nói với Phó Đình Viễn: “Đến tận bây giờ mẹ cháu cũng không nhìn rõ, Thiến Thiến cần được dạy dỗ thật tốt”

Phó Đình Viễn mím môi không nói gì.

Đúng là như những gì ông cụ nói, Phó Thiến Thiến vừa xảy.

ra chuyện, Đổng Văn Huệ cũng không thèm tìm hiểu nguyên nhân, trái lại đổ toàn bộ trách nhiệm lên người một người khác, bây giờ còn oán hận anh không cần hỏi gì.

Ông cụ than th tính tình này của mẹ cháu, chẳng trách vì sao ban đầu ba cháu sống chết muốn ly hôn với cô ta. Hai người hoàn toàn không có sự kết nối, mẹ cháu quá nóng tính, vừa ồn ào vừa ầm ï” Ông cụ cũng xem như người ngoài cuộc nên rất nhiều chuyện cũng thấy rõ ràng: “Ban đầu lúc bọn họ vừa kết hôn, tình cảm vẫn rất tốt, nếu không cũng sẽ không có cháu và Phó Thiến Thiến, thế nhưng lâu ngày, hai người không hợp nhau, ba người liền mệt mỏi.”

“Đương nhiên ba cháu cũng không phải thứ tốt đẹp gì, mệt mỏi phải nói rõ ràng, chia tay mới phải, ra ngoài tìm phụ nữ là cái kiểu gì!” Ông cụ cũng không hoàn toàn quở trách Đổng Văn Huệ, con trai mình cũng là một tên cặn bã.

Phó Đình Viễn nói: “Với tính cách của mẹ cháu, nếu ba cháu thật sự nói thẳng sẽ ly hôn, chẳng phải sẽ long trời lở đất Sao.

“Cũng đúng” Ông cụ than thở.

Tuổi đã cao còn phải bận tâm vì gia đình con cháu, sinh mệnh của ông quả thật chưa ra hình dáng gì.

Quản gia lau vết máu trên trán Phó Đình Viễn xong, lúc này mới phát hiện ra có một vết rách thật dài.

Quản gia cũng đau xót không thôi: “Tôi cầm máu cho cậu trước, hay là cậu đến bệnh viện xem một chút đi, cùng lắm thì khâu hai mũi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 228


Chương 228

Vẻ mặt Phó Đình Viễn bình tĩnh nói: “Không cần phải thế, cầm máu là được rồi.”

Quản gia vô cùng lo lắng: “Lỡ để lại sẹo thì phải làm sao?”

“Không sao cả”

Ông cụ nhìn dáng vẻ không để tâm này của anh, không nhịn được lên tiếng khuyên nhủ: “Hay là đến bệnh viện xem một chút đi.”

Phó Đình Viễn đứng im không nhúc nhích, ông cụ liếc mắt nhìn anh, nói: “Sao ông cảm thấy như cháu không sống nổi nữa thế?”

Phó Đình Viễn: “…”

Anh nào cớ?

Thế nhưng tâm trạng anh chỉ rơi xuống tương đối thấp mà thôi.

Suýt nữa bị Phó Thiến Thiến làm cho tức chết không nói, mẹ anh còn ầm ï với anh, Du Ân lại không thèm để ý tới anh, tâm trạng anh có thể ổn sao?

Anh rũ mắt nhàn nhạt nói với ông cụ: “Ban đầu cháu định hôm nay sẽ nói với Du Ân một chút, kết quả lại xảy ra chuyện như thế”

“Ôi…” Ông cục ôm ngực khó chịu kêu lên.

Đứa cháu trai số khổ này của ông, sống ba mươi mấy năm cuối cùng cũng hiểu rõ tình yêu là gì, một chân bước vào cửa nhưng lại bị chặn lại.

Nhưng sau khi ông cụ k** r*n cũng thoải mái an ủi Phó Đình Viễn: “Không phải chỉ mất người yêu thôi sao, không sao cả, thời gian sẽ hoà tan mọi thứ.”

“Các cháu có thể là có duyên mà không có nợ đi.”

“Được rồi, chờ chuyện này qua đi, ông nội sẽ tìm cho cháu một cô gái tốt” ¡ Phó Đình Viễn không nói gì nhìn ông cụ, anh đã vô cùng khó chịu, thế mà ông cụ lại còn ở đây châm chọc.

Anh tức giận nói: “Cháu sẽ không bỏ qua, từ trước tới giờ cuộc sống của cháu không có hai chữ buông tha.”

Ông cụ nghe anh nói như thế, trong lòng thầm vui vẻ.

Mới vừa rồi ông cụ cố ý k*ch th*ch anh, không muốn để anh bỏ qua như thế.

“Đúng rồi, cô nhóc Du Ân thế nào?” Ông cụ đổi đề tài.

Ánh mắt Phó Đình Viễn hiện lên vẻ ảm đạm: “Chưa ra hình dáng gì.”

Trong lòng ông cụ yêu thương không dứt: “Haizz, con bé cũng là một đứa trẻ số khổ.”

“Du Thế Quần và Du Tùng không phải người thân của con bé, trên thế giới này cô bé chỉ có một mình, gặp phải chuyện lớn gì cũng không biết tìm ai để bày tỏ.”

“Ông nghĩ nhiều rồi, cô ấy có bạn trai của cô ấy, còn có một người bạn thân.” Lúc nói những lời này, trong giọng nói của Phó Đình Viễn không nhịn được có chút ghen tức.

Ông cụ cắt ngang anh: “Cũng đúng, cô bé còn có bạn trai.”

Lúc này, quản gia xử lý vết thương cho Phó Đình Viễn xong, cầm máu lại băng cho anh một miếng gạc mỏng, Phó Đình Viễn đứng dậy dứt khoát ra về, không muốn tiếp tục bàn về bạn trai gì đó của Du Ân.

Lúc đi tới cửa, ông cụ đứng ở huyền quan nghiêm nghị an ủi anh: “Bây giờ quan hệ giữa hai đứa đã thành ra như thế, cũng không cần nóng lòng”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 229


Chương 229

“Từ bạn bè bình thường phát triển lên từ từ là được, không cần lấy lòng nhiều, trước kia trong mắt con bé chỉ có cháu, theo thời gian, con bé sẽ lại nhìn thấy cháu” 2 Ông cụ hiếm khi nói chuyện nghiêm túc với Phó Đình Viễn như thế, một khi đã nghiêm túc lại vô cùng thật lòng.

Phó Đình Viễn nghe hiểu lòng ông cụ, gật đầu một cái xoay người rời đi.

Không thể không thừa nhận, lời nói cuối cùng này của ông cụ hoá giải sự nóng nảy trong lòng anh rất tốt.

Đúng thế, nếu đã thành ra như thế, chỉ bằng bắt đầu từ bạn bình thường, từ từ sống chung lả được.

Phó Đình Viễn vừa ra khỏi nhà ông cụ đã nhận được điện thoại của Giang Kính Hàn, ở trong điện thoại Giang Kính Hàn nhanh chóng nói: “Mẹ cậu vừa mới gọi điện thoại cho tôi, nói muốn mời tôi bào chữa cho Phó Thiến Thiến”

Đương nhiên Đổng Văn Huệ cũng biết bây giờ luật sư tiếng †ăm lừng lấy nhất Giang Thành này chính là Giang Kính Hàn.

Giang Kính Hàn còn nói: “Tôi chắc chắn sẽ không đồng ý, vì thế tôi phải nói rằng công việc của tôi đã sắp xếp tới vài tháng sau, một khoảng thời gian dài sau đó tôi cũng sẽ ở nước ngoài thật lâu, xử lý vụ án nước ngoài.”

Phó Đình Viễn vừa lái xe vừa trả lời: “Ừ”“

Giang Kính Hàn lại báo cáo với anh: “Còn nữa, tôi vừa gọi điện thoại cho Du Ân, như tôi đoán, cô ấy từ chối.”

“Tôi ” Phó Đình Viễn cũng biết Du Ân sế không đồng ý.

Ở trong điện thoại, Giang Kính Hàn có chút bận tâm: “Tôi nghe giọng của cô ấy, dường như tâm trạng hiện giờ không tốt lắm, có muốn tìm người hoá giải lòng cô ấy một chút không?”

Bị bắt cóc và suýt bị c**ng b*c, đây không phải việc nhỏ.

Mặc dù cuối cùng được giải cứu, nhưng khoảng thời gian bị trói trong kho hàng, đối với một người mà nói là đả kích rất lớn.

Khủng hoảng vô tận và tuyệt vọng, đủ để ép vỡ một người, nhất là khi còn là một cô gái lương thiện ngày thường.

Mặc dù ban đầu mấy người Giang Kính Hàn cũng rất không thích việc Du Ân dùng thủ đoạn để leo lên giường Phó Đình Viễn, nhưng bọn họ không thừa nhận cũng không được, trong vòng ba năm cô làm bà Phó, Du Ân thật sự đã làm tròn bổn phận của mình, khiến bọn họ không tìm được chút tật xấu nào.

Yên tĩnh, hiểu chuyện đợi bên cạnh Phó Đình Viễn, chăm sóc cho anh từng li từng tí, hơn nữa còn không ồn ào, không làm khó, không tranh không giành.

Cho nên vô hình trung thái độ giữa mấy người Giang Kính Hàn đối với Du Ân cũng thay đổi, cho tới bây giờ vẫn rất quan tâm đến cô.

“Ừ” Lời nói của Giang Kính Hàn khiến lòng Phó Đình Viễn trầm xuống mấy phần.

Lúc ở bệnh viện, bác sĩ cũng nói phải chú ý khơi thông lòng của bệnh nhân.

Thế nhưng người anh sắp xếp cô chắc chắn sẽ không đồng ý.

Nhưng Phó Đình Viễn vấn chưa nghĩ ra cách để sắp xếp người khơi thông lòng cho Du Ân, Du Ân đã xảy ra chuyện.

Buổi tối, lúc Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi cùng nhau dùng cơm.

Vì tránh nghỉ ngờ, buổi chiều Giang Kính Hàn cũng đã đưa cô vợ bé nhỏ ra nước ngoài, đỡ cho Đổng Văn Huệ tiếp tục đến tìm anh ta.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 230


Chương 230

Hứa Hàng gọi điện thoại cho Phó Đình Viễn: “Du Ân tới bệnh viện chúng tôi, sốt cao không hạ, hẳn là chuyện ban ngày đã tạo thành tổn thương quá lớn cho c‹ “Cái gì?” Phó Đình Viễn lập tức đứng dậy, sau đó cầm chìa khoá xe của mình lập tức xông ra ngoài.

Ở đầu dây bên kia, Hứa Hàng cản anh: “Cậu không cần tới, Chung Văn Thành đưa cô ấy tới” 1 “Hẳn Chung Văn Thành biết cô ấy gặp chuyện gì, cho nên vội vàng chạy về, anh ta nói lúc anh ta chạy tới chỗ Du Ân, gõ cửa mãi một lúc Du Ân mới đến mở cửa cho anh ta, khi đó cả người cũng đã nóng tới không chịu nổi.”

Phó Đình Viễn siết chặt điện thoại của mình, một câu cũng không nói được.

Anh biết cảm xúc của cô không ổn, nhưng không nghĩ lại nghiêm trọng như thế.

Sau khi cúp điện thoại với Hứa Hàng, anh vẫn cầm chìa khoá không quay đầu lại rời đi.

Dịch Thận Chi cản anh: “Không phải đã nói hết rồi sao, bạn trai người ta đang ở đây?”

Chồng trước và bạn trai gặp nhau, người lúng túng chính là người chồng trước kia.

“Bạn trai thì thế nào? Thăm bệnh khi có bạn trai là phạm pháp?” Phó Đình Viễn ném lại một câu như thế cho Dịch Thận Chỉ rồi tiếp tục rời đi.

Dịch Thận Chỉ bất lực đi theo, không phạm pháp nhưng mất mặt.

Nhưng bây giờ hiển nhiên là Phó Đình Viễn không để ý tới mặt mũi gì nữa, lên xe chở Dịch Thận Chỉ bay nhanh tới bệnh viện.

Du Ân bị đưa vào phòng bệnh, đang truyền từng chút từng chút thuốc hạ sốt.

Mặt Chung Văn Thành vô cùng đau lòng ngồi bên mép.

giường trông nom cô, sau khi thấy Phó Đình Viễn đi vào.

Người từ trước tới giờ luôn tao nhã lịch sự như Chung Văn ‘Thành lại nổi giận, đi lên không chút khách sáo quơ một quyền về phía Phó Đình Viễn.

Cả Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi đều không nghĩ rằng Chung Văn Thành sẽ ra tay đánh người, Phó Đình Viễn không kịp trở tay đã bị Chung Văn Thành đấm trúng mặt.

Phó Đình Viễn không phải loại để mặc cho người ta đánh mình, cộng với việc anh đang dồn nén sự tức giận với Chung Văn Thành nên sau khi lấy lại tinh thần, anh không hề khách sáo mà phản công bằng một cú đấm, rồi cả hai cứ thế đánh nhau một trận trong phòng bệnh.

Cũng may Chung Văn Thành yêu cầu cho Du Ân một căn phòng VIP, chỉ có riêng Du Ân và không gian cũng đủ rộng tãi.

Nếu không thì cả hai người, một ảnh đế từng trải và một tổng giám đốc của Phó thị đánh nhau trong phòng bệnh sẽ trở thành đề tài nóng hổi chỉ trong vài phút.

Dịch Thận Chi cố gắng can ngăn: “Tôi nói này, hai người bình tĩnh lại đi.”

“Lão Phó!”

“Chung Văn Thành!”

Dịch Thận Chỉ hét lên mấy tiếng, nhưng cả hai đều đang tức.

và sự tức giận của họ đối với nhau đã tích tụ đến đỉnh điểm, một khi bùng lên thì khó mà bình tĩnh lại được.

Dịch Thận Chi bị nắm đấm làm cho sợ hãi đến mức lùi lại vài bước, anh ta tức giận nên dứt khoát không thèm ngăn cản mà khoanh tay dựa vào bên cạnh nơi gần nhất rồi thờ ơ lạnh nhạt nhìn hai tên mất hết lý trí ẩu đả lẫn nhau.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 231


Chương 231

Dịch Thận Chi nhìn dáng vẻ Phó Đình Viễn đang vung nắm đấm với một đôi mắt đỏ ngầu thì không khỏi chậc chậc lưỡi.

Anh ta đã quen biết Phó Đình Viễn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh ta thấy Phó Đình Viễn thô lỗ như thế.

Họ đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, không phải là không có người chọc tức họ, nhưng họ luôn dùng một cách “tao nhã” là bí mật trừng phạt đối phương, còn chuyện đấu võ kiểu này thì đây là lần đầu tiên Dịch Thận Chi nhìn thấy Phó Đình Viễn làm.

Còn Chung Văn Thành lại càng không phải là người thích đánh nhau, anh ấy đã gia nhập làng giải trí nhiều năm và luôn nổi tiếng là người dễ gần hiền lành. Hơn nữa tuổi đời và sự từng trải của anh ấy khiến những con người và những chuyện bình thường không thể chọc giận được anh ấy.

Nhưng chuyện xảy ra với Du Ân hôm nay thực sự khiến anh ấy không đánh không thoải mái.

Buổi sáng khi gọi điện cho Du Ân, anh ấy nghe thấy giọng điệu của Du Ân có gì đó bất thường, sau khi cúp máy, anh ấy đã cho người đi điều tra thì biết được thì ra Du Ân đã bị Phó Thiến Thiến bắt cóc, còn suýt bị hai người đàn ông làm hại.

Chung Văn Thành tức giận đến mức toàn thân run rẩy, lập tức mua vé máy bay sớm nhất rồi vội vã trở về.

Đi đường mệt mỏi nhưng anh ấy vội vã chạy đến nhà Du Ân, khi nhìn thấy Du Ân bị sốt đến mức hai má đỏ bừng, lảo đảo xuất hiện trước mặt mình thì Chung Văn Thành chỉ muốn giết người ngay.

Vì vậy, không cần nghĩ cũng biết khi thấy Phó Đình Viễn không được hoan nghênh lại xuất hiện trong phòng bệnh thì anh ấy đã tức giận đến mức nào.

Anh ấy không quan tâm thân phận của Phó Đình Viễn là gì, cũng chẳng thèm quan tâm thân phận của chính mình, lại càng không nghĩ đến hậu quả mà chỉ muốn đánh người.

Hai người đánh nhau đến trời đất mù mịt, có cô y tá ở bên ngoài hành lang nghe thấy tiếng động định đi vào kiểm tra nhưng bị Dịch Thận Chỉ khuyên quay về.

Vì thân phận của Phó Đình Viễn và Chung Văn Thành, tốt hơn là không nên để ai biết chuyện này.

Trên giường bệnh Du Ân hấp háy mở mắt vì tiếng ồn do hai người đánh nhau quá lớn.

Dịch Thận Chi nhìn thấy đã kịp thời hét lên: “Đừng đánh nữa, Du Ân tỉnh rồi”

Ngay khi anh ta vừa hét lên, Phó Đình Viên và Chung Văn ‘Thành nhanh chóng dừng lại, nhưng sắc mặt của họ đều hằm hằm, dáng vẻ cũng vô cùng thảm hại.

Bộ quần áo vốn dĩ đẹp đế chỉnh †ề đã bị xé toạc đến mức không thể tưởng tượng nổi, biến dạng và rách nát.

Đôi má của Chung Văn Thành bị thương, còn miệng của Phó Đình Viễn thì bị tím bầm.

Đương nhiên, Chung Văn Thành không quan tâm đến chuyện này, anh ấy lao đến bên giường bệnh của Du Ân, cúi đầu nhìn cô hỏi: “Thấy sao hả? Có muốn uống nước không?”

Du Ân vẫn đang bị sốt cao và còn rất yếu.

Nhưng khi nhìn thấy đôi má thâm tím và quần áo tóc tai của anh ấy lộn xộn thì vô cùng kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Anh..” Du Ân không biết phải nói gì.

Chung Văn Thành đang… đánh nhau với ai ư?

Nhận thấy được bầu không khí trong phòng không đúng, Du Ân khó khăn quay đầu nhìn sang chỗ khác, chỉ thấy trên trán Phó Đình Viễn quấn đầy băng gạc, khóe miệng bầm tím. Du Ân phần nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra, không phải hai người này đã đánh nhau một trận đó chứ?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 232


Chương 232

Du Ân cố gắng đứng dậy: “Hai người làm gì vậy?”

Chung Văn Thành giữ cô lại: “Em vẫn còn sốt, cứ nằm xuống đi”

Phó Đình Viễn ở một bên cạnh tức giận nói: “Nếu cô ấy muốn dậy thì cứ để cô ấy dậy. Anh làm gì mà độc đoán như: vậy”

Chung Văn Thành tức giận lại muốn đánh nhau, mẹ nó, anh ấy độc đoán ư?

Rõ ràng anh ấy đang nghĩ cho Du Ân, cô vẫn còn đang sốt, nếu ngồi dậy sẽ không thấy choáng váng sao?

Phó Đình Viễn chẳng hề tỏ ra yếu thế mà trợn mắt nhìn Chung Văn Thành. Du Ân muốn làm gì thì cứ để cô làm đi, anh ấy cần gì phải quản trời quản đất quản nhiều như thế chứ. Du Ân mà ở bên anh ấy liệu có còn tự do hay không?

Cả hai cùng chĩa mũi dùi vào nhau, ánh mắt nhìn nhau đều sặc mùi thuốc súng như muốn đánh nhau lần nữa.

Dịch Thận Chỉ thực sự sợ hãi, vì vậy anh ta bước tới giữa hai người: “Xin hai người, hai người đều đã là những ông già bảy tám mươi tuổi rồi, hãy bình tĩnh và suy nghĩ cho.

hình ảnh của chính mình và hình ảnh của công ty đi, OK?”

Nếu còn đánh nhau nữa thì thật sự cuộc tìm kiếm tin tức nóng hổi hôm nay sẽ do hai người nhận thầu mất.

Để đánh lạc hướng sự tức giận của họ, Du Ân đưa tay lên nhẹ nhàng kéo góc áo của Chung Văn Thành và nói: “Em muốn uống nước.”

Chung Văn Thành lập tức hạ hoả, lấy chiếc cốc giữ nhiệt và ống hút ở bên cạnh bón cho cô uống nước.

Phó Đình Viễn đưa tay lên lau vết máu trên khóe miệng rồi trợn trừng mắt nhìn.

Thực ra anh cũng rất muốn bước đến để chăm sóc cô nhưng có vẻ như anh không đủ tư cách.

Và anh cứ trơ mắt nhìn Chung Văn Thành chăm sóc cô như thế này mà trong lòng rất khó chịu.

Dịch Thận Chi ở bên cạnh không chịu nổi tình cảnh gượng gạo của Phó Đình Viễn nên bước tới nói: “Hay là chúng ta ra ngoài trước đi?”

Trên đường đến đây, Dịch Thận Chi đã cảnh báo Phó Đình Viễn rằng rất có thể anh sẽ trở thành một bóng đèn lớn vài kilowatt nếu anh cứ không mời mà đến như thế.

Phó Đình Viễn không nghe, bây giờ thì hay rồi, bị anh ta nói trúng rồi.

Phó Đình Viễn thực sự không muốn nhìn thấy Chung Văn Thành và Du Ân thể hiện tình cảm, vì vậy anh liếc nhìn Chung Văn Thành và nói có chuyện muốn nói với anh, khi nào xong việc thì ra ngoài: Sau đó, anh nhìn thẳng vào khuôn mặt của Du Ân đang nằm trên giường bệnh.

Du Ân lạnh nhạt nhìn anh, sau đó anh nói: “Em hãy nghỉ ngơi thật tốt.”

Nói xong, anh sải bước ra khỏi phòng, Dịch Thận Chỉ vội vã rời đi sau khi chào tạm biệt Chung Văn Thành và Du Ân.

Dịch Thận Chi đề nghị với Phó Đình Viễn: “Tôi nói này, tốt hơn là cậu nên đến phòng làm việc của Hứa Hàng tìm bộ quần áo khác để thay, vết thương trên mặt cũng nên được xửlý”

Phó Đình Viễn phớt lờ anh ta với khuôn mặt lạnh lùng, Dịch Thận Chi đành phải nói: “Hiện tại cậu ăn mặc như vậy giống y như bị người ta sàm sỡ ấy”

Ngay khi Dịch Thận Chỉ nói câu này, Phó Đình Viễn tức giận trợn mắt nhìn anh ta, sau đó sải bước đi về phía thang máy, đi đến phòng làm việc của Hứa Hàng tìm quần áo để mặc.

Không trách Dịch Thận Chi so sánh chính xác như thế, thật sự là giờ phút này quần áo của Phó Đình Viễn trông rất thảm hại.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 233


Chương 233

Chiếc áo sơ mi trắng ban đầu được ủi phẳng phiu giờ bị đứt mất hai cúc, lại còn nhăn nhúm, có thể không khiến người ta suy nghĩ sâu xa ư.

Khi Hứa Hàng nhìn thấy bộ dạng này của Phó Đình Viễn thì cũng bị giật mình.

Nhưng anh ta hiểu ngay rẵng chắc chắn anh đã đánh nhau với Chung Văn Thành.

Anh ta không nói một lời, vội quay người lấy trong tủ của mình ra một bộ quần áo sạch sẽ để Phó Đình Viễn thay.

Đây có thể là sự ăn ý giữa hai anh em họ, có nhiều chuyện không cần nói cũng biết đối phương cần gì.

Sau khi Phó Đình Viễn thay quần áo xong, Hứa Hàng lại hỏi: “Trán cậu bị sao thế?”

Phó Đình Viễn cụp mắt xuống, thản nhiên nói: “Bị mẹ tôi lấy ấm trà đập.”

Hứa Hàng thở dài: “Để tôi băng bó lại cho cậu.”

Băng gạc được quản gia ở chỗ ông nội băng lại trước đó, bởi vì vừa nãy đánh nhau với Chung Văn Thành mà sắp bị rớt ra.

Phó Đình Viễn chạm vào miếng gạc trên trán và kéo nó ra.

Hứa Hàng kịp thời mang cồn iốt và băng gạc đã khử trùng đến, lau rửa và băng bó lại cho anh.

“Mấy ngày này không được đụng vào nước, tốt nhất không nên động vào thuốc lá và rượu để tránh bị nhiễm trùng.”

Hứa Hàng căn dặn.

233-sau-ly-hon.jpg


Hứa Hàng: “..”

“Ba mươi tuổi, bác sĩ khoa Y khoa Đại học Harvard, đẹp.”

Hứa Hàng nhận xét khách quan về nữ bác sĩ tâm lý, nhưng lại nói thêm một câu: “Nhưng nhân phẩm có vấn đề, tôi đề nghị cậu đừng đụng vào.”

Dịch Thận Chỉ tò mò: “Nhân phẩm có vấn đề là sao?”

Hứa Hàng liếc anh ta rồi hừ giọng: “Lấy tình cảm làm trò đùa.

Vẻ mặt của Dịch Thận Chi vô cùng hưng phấn: “Chết tiệt, vậy là quá xứng đôi với tôi rồi, mau giới thiệu cho chúng tôi làm quen đi” Hứa Hàng: “…”

Thấy anh ta không nói, Dịch Thận Chỉ đưa tay sờ sờ cằm rồi trầm ngâm hỏi: “Làm sao cậu biết người ta lấy tình cảm ra làm trò đùa? Không phải cậu đã từng bị người ta đá rồi đó chứ?”

Hứa Hàng nghiến răng: “Không có.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 234


Chương 234

Dịch Thận Chỉ lại hỏi: “Hay là đã bị lừa tình rồi?”

Hứa Hàng: “..’ Dịch Thận Chi có cần phải sắc nhọn như thế không, vừa nói đã như đâm vào tận đáy lòng của anh ta.

Dịch Thận Chi cười lớn: “Không phải chứ, bác sĩ Hứa?”

Hứa Hàng tức giận muốn điên lên, sao lúc này Dịch Thận Chi còn tỏ vẻ hả hê khi người khác gặp hoạ được chứ.

Dịch Thận Chi phớt lờ cảm xúc của anh ta, mà vẫn đứng đó suy đoán: “Để tôi nghĩ xem, hình như cậu đã tốt nghiệp trường Y khoa Harvard đúng không? Chẳng lẽ cả hai đã quen nhau ở nước ngoài?”

Hứa Hàng hít sâu một hơi, sau đó buồn bã nói: “Đúng vậy, không chỉ quen biết mà còn ngủ với nhau mấy lần nữa.”

“Tôi tưởng chúng tôi như thế là đã xác minh quan hệ rõ ràng rồi, trước khi tốt nghiệp về nước tôi định sẽ đưa cô ta về cùng, ai dè cô ta lại biến mất” Hứa Hàng càng nói càng “Biến mất đúng hai năm, hoàn toàn không có tin “Mấy ngày trước bệnh viện chúng tôi có tuyển bác sĩ mới, thế là tôi nhìn thấy cô ta.”

“Tôi hỏi cô ta đã làm gì trong hai năm qua, thế mà cô ta chỉ nói đã đi du lịch vòng quanh thế giới.”

“Con mẹ nó, đây là loại nhân phẩm gì, nói biến mất là biến mất, ngay cả một câu cũng không có.” Hứa Hàng tức giận bèn chửi thề.

Dịch Thận Chi nghe xong liền vỗ tay, sau đó đánh giá: “Tuyệt!”

Hứa Hàng bị Dịch Thận Chi chọc tức muốn ra tay đánh anh ta, Dịch Thận Chỉ vội nói: “Xin lỗi cho tôi nói thẳng, người ta chỉ muốn tình một đêm thôi, là do cậu tưởng thật lòng.”

Hứa Hàng sững sờ, vẻ mặt lúc này như kiểu một lời khó nói hết.

Bởi vì, anh ta cảm thấy những gì Dịch Thận Chỉ nói rất có lý.

Nhắc mới nhớ, bọn họ chưa bao giờ hẹn hò nghiêm túc chứ đừng nói là sống chung. Khi họ gặp nhau là trong khoảng thời gian trước khi tốt nghiệp, vì là sinh viên y khoa nên việc.

bảo vệ luận văn tốt nghiệp vô cùng khó khăn, họ dành phần lớn thời gian để chuẩn bị cho bài luận.

Những lần ngủ với nhau kia đều là trong những bữa tiệc do bạn bè tổ chức, nói mới nhớ, lúc ở nước ngoài anh ta vẫn không biết cô ta sống ở đâu.

Dịch Thận Chi nghiêm túc giúp Hứa Hàng: “Đầu tiên, hai người đã nói rõ với nhau muốn hẹn hò làm bạn trai bạn gái của nhau chưa?”

Hứa Hàng ngơ ngác lắc đầu.

Hoàn toàn không có.

Anh ta chỉ nghĩ rằng mình đã ngủ với con gái nhà người ta, đương nhiên đó là quan hệ giữa bạn trai và bạn gái.

Hơn nữa anh ta nghĩ chắc chắn cô ta cũng có cảm giác với mình, nếu không cô ta đã không ngủ với anh ta tới mấy lần.

Nếu hai bên đều bằng lòng thì cần gì phải nói rõ chứ?

Dịch Thận Chỉ thở dài, có phải chăng cậu ấm này học nhiều quá nên mới ngây thơ như vậy chăng?

Anh ta cho rằng cứ ngủ một lần hoặc vài lần là đã trở thành bạn trai bạn gái sao?

Dịch Thận Chỉ lại nói: “Tôi lại hỏi cậu, bình thường hai người có liên hệ thường xuyên không? Có ân cần hỏi han không?”

Hứa Hàng lại lắc đầu.

“Cậu có biết cô ta sống ở đâu không? Hay cô ta có biết nơi cậu sống không?”

Hứa Hàng lắc đầu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 235


Chương 235

Mấy lần đó họ đều ngủ ở khách sạn…

Dịch Thận Chi xòe hai tay ra: “Chúc mừng cậu, người anh em, cậu coi người ta là bạn gái nhưng người ta chỉ coi cậu là tình một đêm thôi.”

“Wi vậy, người ta đã biến mất trong hai năm qua không liên quan gì đến cậu hết, cũng có thể hiểu được, bởi vì người ta căn bản không coi cậu là gì cả.”

Hứa Hàng khoanh tay trước ngực, hít một hơi thật sâu, cứ hít hết lần này tới lần khác.

Hai năm nay, nút thắt mà anh ta vẫn canh cánh trong lòng, thế mà hôm nay đã được Dịch Thận Chi dễ dàng cởi bỏ.

Có điều, kết quả này thật quá mất mặt.

Hứa Hàng buồn bã đến mức hận không thể chui xuống đất.

Trong phòng, sau khi Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi rời đi, Du Ân vội vàng hỏi Chung Văn Thành: “Sao anh lại đánh nhau với anh ta vậy? Có phải anh ta đánh anh trước không?”

Chung Văn Thành hạ giọng cười: “Là anh đánh anh ta trước.”

Du Ân sốc đến mức không nói nên lời, trong ấn tượng của cô, Chung Văn Thành là một người dịu dàng, điềm đạm, không thể ra tay đánh người trước được.

“Đây là những gì anh ta nợ em, cũng là những gì nhà họ Phó nợ em” Chung Văn Thành không khỏi tức giận khi nhớ lại mấy lần trước cô đã bị Thẩm Dao và Phó Thiến Thiến bắt nạt.

Du Ân vừa cảm động vừa áy náy, nhất là khi nhìn thấy vết thương trên mặt Chung Văn Thành, cô đỏ hoe mắt nói: “Em xin lỗi, lẽ ra em không nên trở thành gánh nặng của anh…”

235-sau-ly-hon.jpg


Anh ấy muốn xem, Phó Đình Viễn tìm mình có chuyện gì.

Khi Chung Văn Thành gõ cửa bước vào phòng làm việc của Hứa Hàng, Hứa Hàng đang ôm đầu bực bội.

Tất nhiên, khi Chung Văn Thành bước vào, Hứa Hàng đã chỉnh lý xong cảm xúc của chính mình, tươi cười chào Chung Văn Thành: “Xin chào, anh Chung.”

Chung Văn Thành thản nhiên chào anh ta, sau đó hỏi Phó Đình Viễn đang ở một bên: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Hứa Hàng và Dịch Thận Chỉ chủ động lui ra ngoài, đỡ để bị lửa chiến lan đến.

Phó Đình Viễn nhướng mắt nhìn Chung Văn Thành, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi đã nói chuyện với Diệp Văn về chuyện bản quyền cuốn sách mới. Ý của ông ấy là đến lúc đó biên kịch cải biên kịch bản cần phải khiến ông ấy vừa lòng.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 236


Chương 236

Chỉ vài giây, Chung Văn Thành đã hiểu ý anh: “Ý anh là anh muốn sử dụng Du Ân?”

Phó Đình Viễn gật đầu: “Ừm, nhưng theo quan hệ hiện tại của tôi với cô ấy, tôi nói với cô ấy chuyện này thì chắc chắn cô ấy sẽ không đồng ý, vì vậy tôi hy vọng anh sẽ thuyết phục cô ấy.”

“Nếu cô ấy thông qua bản thảo, sau khi tôi mua được bản quyền thì chúng ta sẽ tiếp tục hợp tác. Quyền chế tác của bộ phim truyền hình này sẽ được giao cho Chung Đỉnh.”

Phó Đình Viễn nói như vậy tương đương với việc vô cùng khẳng định thực lực của Du Ân.

Chung Văn Thành tự nhiên cũng giống như Phó Đình Viễn, cũng tin rằng Du Ân có thể thông qua bản thảo. Anh ấy cũng hy vọng rằng Du Ân có thể đảm nhận bộ phim này.

Thứ nhất vì Diệp Văn là thần tượng của Du Ân nên chắc hẳn Du Ân rất vui khi có thể chuyển thể các tác phẩm của Diệp Văn.

Thứ hai, có thể chuyển thể các tác phẩm của Diệp Văn sẽ cải thiện đáng kể mức độ nổi tiếng của Du Ân.

Vì vậy, Chung Văn Thành đồng ý không chút do dự: “Được.”

Mặc dù anh ấy cũng có thể đến gặp Diệp Văn đàm phán thay mặt cho Chung Đỉnh, nhưng vốn liếng của Phó Đình Viễn rành rành ở đó. Với sự hỗ trợ vốn mạnh mẽ của Phó thị, bộ phim truyền hình này sẽ được thực hiện một cách tinh mỹ hơn.

Một giây trước hai người còn đánh đến trời đất mù mịt, nhưng không ngờ một giây tiếp theo đã đạt thành hợp tác.

Mà nếu đã đạt thành hợp tác rồi, Chung Văn Thành không ở lại thêm một giây nào nữa mà đứng lên: “Nếu không còn việc gì nữa, tôi đi trước.”

Phó Đình Viễn mím môi nói: “Tôi giúp Du Ân tìm một bác sĩ †âm lý. Anh khuyên cô ấy đi khám một lần đi.”

Chung Văn Thành nghe vậy thì dừng lại, mặt mày trong veo.

nhìn Phó Đình Viễn một lúc lâu rồi bật cười: “Sếp Phó, xin hỏi ý anh là gì? Hiện tại tôi là bạn trai của Du Ân, anh lại bảo tôi xum xoe cô ấy thay cho anh à?”

Phó Đình Viễn dùng đầu lưỡi chạm vào răng hàm sau, nói: “Anh có thể nói là anh tìm.”

Phó Đình Viễn anh từng ăn nói khép nép như vậy từ bao giờ?

Nhưng bây giờ cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Chung Văn Thành không cảm kích chút nào: “Cái đó không cần thiết, tôi sẽ tự tìm, vả lại nhất định sẽ tìm được người tốt nhất cho cô ấy.”

“Hơn nữa, sếp Phó à, anh và Du Ân đã là thì quá khứ, còn tôi và cô ấy ở thì hiện tại tiếp diễn. Xin anh nắm chừng mực cho tốt.”

Sau khi Chung Văn Thành để lại một câu như vậy, anh ấy bèn quay người bỏ đi, nhưng lời nói của anh ấy lọt vào tai Phó Đình Viễn thật sự rất chói tai.

Cái gì là thì quá khứ, cái gì là thì hiện tại tiếp diễn. Anh cũng đã từng ở thì hiện tại tiếp diễn, nói không chừng có một ngày Chung Văn Thành cũng sẽ trở thành thì quá khứ! : Phó Đình Viễn dặn dò mọi chuyện xong xuôi thì cũng không có lý do gì để ở lại bệnh viện nữa. Nhất định Du Ân không muốn gặp anh, vì vậy anh chỉ có thể rời đi cùng Dịch Thận Chỉ.

Phó Đình Viễn ban đầu muốn ở lại với Diệp Văn một ngày, để Du Ân gặp mặt Diệp Văn nhằm bù đắp cho sự tiếc nuối của Du Ân, nhưng Chu Nam đã liên lạc với Diệp Văn qua điện thoại, nói sau buổi tọa đàm, Diệp Văn đã trực tiếp bay về thủ đô.

Vì sức khỏe của vợ ông ấy, Diệp Văn rất hiếm khi ra ngoài mà ở lại, về cơ bản, chỉ cần công việc vừa kết thúc sẽ lập tức chạy về nhà làm bạn với vợ của mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 237


Chương 237

Cơn sốt của Du Ân cho đến sáng hôm sau mới thuyên giảm. Cô nằm cựa quậy cả đêm, Chung Văn Thành cũng cực nhọc cả ngày cả đêm như vậy mà chăm sóc cô, đến nồi trên mặt cũng sưng tím.

Du Ân nhìn thấy bộ dạng này của anh ấy thì rất đau lòng: “Bây giờ em đã tốt hơn nhiều rồi, anh nhanh chóng về nghỉ ngơi một chút đi.”

16:09 m E @ – II all 9558 ‘Vốn dĩ mấy ngày nay Chung Văn Thành chăm sóc mẹ anh ấy cũng đã đủ mệt mỏi rồi, lúc này cô còn gặp chuyện không may, không phải là thêm phiền sao?

“Anh chịu được.” Chung Văn Thành nhẹ giọng nở nụ cười: “Chờ Tô Ngưng đến đây rồi anh sẽ đi.”

Trong những ngày khi Du Ân đến quê nhà của Chung Văn Thành, Tô Ngưng cũng đi nơi khác quay quảng cáo.

Sau khi nghe tin Du Ân gặp chuyện không may, cô ấy đã vội vã theo máy bay trở về ngay sau khi quay chụp xong, dự kiến sẽ đến nơi vào buổi sáng.

Chung Văn Thành nhất quyết không rời đi, Du Ân cũng không còn cách nào khác với anh ấy.

Sau khi vào phòng vệ sinh rửa mặt, Chung Văn Thành lấy một chiếc khẩu trang trong túi ra đeo vào, sau đó hỏi cô: “Bữa sáng em muốn ăn gì? Anh đi mua.”

Du Ân chưa kịp nói gì, Hứa Hàng đã gõ cửa bước vào.

“Mời các người ăn sáng.” Hứa Hàng cầm trong tay hộp thức ăn từ một nhà hàng mà Du Ân quen thuộc. Mấy ngày cô bị treo chân, ngày nào Phó Đình Viễn cũng mang đồ ăn ở nhà hàng này cho cô.

Nghĩ đến chuyện mình bị treo chân, Du Ân cảm thấy gần đây mình có vẻ không được thuận lợi, ngoài bị thương thì vẫn là bị thương. Có lẽ cô nên đi chùa lễ bái, xua đuổi vận Xui.

Du Ân lo lắng Chung Văn Thành thức cả đêm thì trạng thái chắc chắn không tốt cho lắm, ngộ nhỡ đi ra ngoài mà bị người hâm mộ nhận ra thì sẽ không tốt lắm, ảnh hưởng ít nhiều đến hình ảnh của anh ấy.

Vì vậy, sau khi cảm ơn Hứa Hàng, cô nói với Chung Văn Thành: “Chúng ta ăn đồ ăn bác sĩ Hứa mang đến đi.”

Chung Văn Thành liếc mắt nhìn Hứa Hàng một cái, chấp nhận đề nghị của Du Ân.

Hứa Hàng cũng ở lại ăn cơm cùng với bọn họ. Thấy Chung ‘Văn Thành chăm sóc Du Ân rất tốt, Hứa Hàng tự nghĩ xem Phó Đình Viễn sẽ như thế nào khi làm chuyện như vậy, đột nhiên cảm thấy cay mắt.

Hứa Hàng cảm thấy, Phó Đình Viễn chắc chắn sẽ không thể ân cần và dịu dàng như vậy.

Có lẽ là bởi vì khi xưa Phó Đình Viễn và Du Ân ở bên nhau, Du Ân luôn cho đi rất nhiều, khiến Hứa Hàng không thể tưởng tượng được hình ảnh Phó Đình Viên chăm sóc Du Ân.

Chưa ăn sáng xong, lại có người gõ cửa tiến vào.

Hứa Hàng vừa quay đầu lại, nhìn thấy nữ bác sĩ mặc áo.

khoác trắng lạnh lùng bước vào, nhất thời bị bánh bao trong miệng làm cho nghẹn, khiến anh ta ho khan một trận, rất xấu hổ chật vật.

Chung Văn Thành kịp thời đưa cho anh ta một chai nước, Hứa Hàng uống vài ngụm mới hòa hoãn lại.

Anh ta nhìn về phía nữ bác sĩ rồi lẩm bẩm: “Không phải hẹn với cô hai giờ chiều sao?”

Nữ bác sĩ cười: “Anh Chung đã hẹn lại tôi, là vào lúc này.”

Chung Văn Thành ở bên cạnh kịp thời giải thích: “Là bạn trai, tôi đương nhiên cũng mời được bác sĩ tâm lý giỏi nhất.”

Hàm ý là sự niềm nở của Phó Đình Viễn là không cần thiết.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 238


Chương 238

Hứa Hàng há miệng th* d*c, nhưng không nói được lời nào, đành phải ngượng ngùng đứng dậy chạy lấy người.

Trước khi đi, anh ta còn thuận tiện trừng mắt liếc nhìn nữ bác sĩ kia một cách tức giận.

Nữ bác sĩ hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lườm căm †ức của anh ta, nở nụ cười tự đắc.

Sau khi Hứa Hàng rời đi, nữ bác sĩ tự giới thiệu: “Anh Chung, cô Du, xin chào các người, tôi là Tống Nghênh”

Sau khi Chung Văn Thành và Du Ân chào Tống Nghênh, Chung Văn Thành giải thích với Du Ân đang bối rối: “Bác sĩ nói em cần tư vấn tâm lý. Bác sĩ Tống là bác sĩ tâm lý giỏi nhất ở bệnh viện Giang Thành.”

Du Ân biết rằng cô thực sự cần được tư vấn tâm lý.

Sau khi về nhà ngày hôm qua, cô đã bắt đầu gặp ác mộng, cả người cũng mê man mơ màng.

Vừa nghĩ đến việc Phó Thiến Thiến kéo cúc áo của cô đã khiến cả người cô rùng mình.

Vừa nghĩ đến tên tóc vàng kia suýt chút nữa chạm vào cơ thể cô đã khiến cô ghê tởm không thôi.

Dù cuối cùng cảnh sát đến kịp thời, cô không bị xâm hại nhưng những trải nghiệm đó khiến cô vừa nghĩ đến đã sợ hãi.

Tống Nghênh làm điều trị cho Du Ân trong khoảng nửa giờ, Du Ân cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Lúc này Tô Ngưng cũng đã đến, bấy giờ Chung Văn Thành mới về nhà nghỉ ngơi.

Tô Ngưng ở lại chăm sóc Du Ân, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy hiện rõ vẻ đau khổ và buồn bã.

Tô Ngưng ghé vào bên cạnh giường của Du Ân, bưồn bãấ thở dài: “Du Ân, đến khi nào chúng ta mới đủ mạnh mế để không bị ai ức h**p và tổn thương đây?”

Con tiện nhân Phó Thiến Thiến kia, sở dĩ cô ta dám kiêu ngạo như vậy đơn giản là vì nhà họ Phó có quyền thế ở Giang Thành.

Gia thế của Tô Ngưng thực sự cũng không tốt lắm. Có ba mẹ hỗn loạn và rối ren, mọi thứ mà Tô Ngưng có được bây giờ đều là do cô ấy nỗ lực cố gắng mà đạt được.

Sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp là phần thưởng của ông trời, nhưng tất cả những thành công và cơ hội trong ngày sau đều do chính cô ấy nắm bắt.

‘Từ nhỏ đến lớn Tô Ngưng không ít lần bị bắt nạt, lúc gia nhập làng giải trí vẫn còn là người mới thì lại càng gian nan, cho nên cô ấy mới trở thành một người trông rất mạnh mẽ và hung dữ.

Thường thì Tô Ngưng không thương cảm như vậy, là bởi vì Du Ân bị Phó Thiến Thiến bắt nạt như thế này, chạm vào sự mong manh trong trái tim Tô Ngưng.

Du Ân dịu dàng an ủi cô ấy: “Dù cậu có mạnh mẽ đến đâu, người xấu nên có thì vẫn có.”

‘Tô Ngưng oán hận nói: “Nếu không phải bây giờ Phó Thiến Thiến bị nhốt rồi thì thế nào tớ cũng phải đánh cho biến dạng khuôn mặt của cô tal”

Các bạn chọn truyen2. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Du Ân bất đắc dĩ mà nở nụ cười: “Nếu cậu thực sự làm như vậy thì đổi lại cậu bị nhốt bên trong rồi.”

Tô Ngưng nhỏ giọng nói thầm: “Nhốt thì nhốt.”

Du Ân phải ở bệnh viện ba ngày mới hồi phục hoàn toàn, ngày nào Tống Nghênh cũng đến phòng bệnh để tư vấn tâm lý cho cô. Lúc xuất viện, Du Ân cảm thấy cả người đều sảng khoái.

Ba ngày qua, trên cơ bản là Tô Ngưng ở bệnh viện chăm sóc Du Ân. Dù sao Tô Ngưng là con gái nên tiện chăm sóc hơn.

Nhưng Chung Văn Thành cũng đến giao bữa ăn ba lần một ngày, dù mưa hay nắng.

Có một lần sau khi Chung Văn Thành rời đi, Tô Ngưng vừa ăn đồ ăn ngon mà Chung Văn Thành đưa tới vừa cảm thán nói: ‘Không bằng các cậu lấy giả làm thật thì tốt rồi. Tổng giám đốc Chung biết săn sóc chăm lo cho người ta biết bao. Nếu có một người đàn ông có thể đối xử với tớ tốt như vậy, tớ nhất định sẽ gả cho người đó mà chẳng thèm chớp mắt luôn”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 239


Chương 239

Du Ân vừa ăn vừa nói: “Chẳng phải trước đây Chu Trường Ninh đối xử tốt với cậu lắm sao. Nấu ăn cho cậu, bổ túc bài tập cho cậu. Thậm chí còn gội đầu cho cậu, sấy tóc cho cậu. Tại sao cậu không gả đi?”

‘Tô Ngưng mếu máo nói: ‘Không phải là do mẹ anh ta không thích tớ đấy thôi.

Nói về vấn đề này, Tô Ngưng lâm vào thế khó. Khi đó, mẹ của Chu Trường Ninh ném chỉ phiếu ra trước mặt cô ấy, bảo cô ấy rời khỏi Chu Trường Ninh.

Cốt truyện máu chó trong tiểu thuyết đã xảy ra với cô ấy một cách hoàn hảo.

Chu Trường Ninh xuất thân từ dòng dõi thư hương, danh gia vọng tộc nên chắc chắn chướng mắt loại người có xuất thân như cô ấy, hơn nữa cô ấy còn là một cô học sinh kém không có mỹ mạo.

Lúc trước Tô Ngưng cầm một trăm vạn kia, rời xa Chu Trường Ninh, tuy nhiên quay đầu lại đã quyên góp cho vùng núi.

Đương nhiên, Tô Ngưng không phải vì mẹ Chu Trường Ninh sỉ nhục nên mới rời xa Chu Trường Ninh, mà là khiến Chu Trường Ninh hoàn toàn từ bỏ cô ấy, như vậy Chu Trường.

Ninh mới có thể ra nước ngoài học tiếp mà không bị phân tâm.

Du Ân lại hỏi: “Đã tiết kiệm đủ tiền để đưa cho mẹ Chu Trường Ninh chưa?”

Tô Ngưng chọc chọc cơm trong bát, hừ một tiếng: “Xí!”

Hồi đó sau khi bị mẹ Chu Trường Ninh ném tờ chỉ phiếu trước mặt, Tô Ngưng tức giận đến run cả người. Sau khi trở về kể hết cho Du Ân nghe, cô ấy lại giơ ba ngón tay lên thề với trời: Có một ngày tớ nhất định phải dùng chi phiếu một ngàn vạn tệ ném vào mặt mẹ Chu Trường Ninh, sau đó còn phải bao nuôi con trai của bà ta.

Lúc đó Du Ân cũng không biết nên khóc hay nên cười.

“Đã sớm tiết kiệm đủ rồi, chỉ đợi Chu Trường Ninh trở về!”

‘Tô Ngưng hùng hổ nói.

Trong những năm qua, cô ấy đã từ vô danh trong làng giải trí đến vị trí hàng đầu của ngày hôm nay, tài sản ròng của cô ấy từ lâu đã hơn một ngàn vạn tệ rồi.

Các bạn chọn truyen2. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Tuy nhiên, sau khi Tô Ngưng nói xong lại sợ hãi: “Thật ra tớ có thể ném chỉ phiếu vào mẹ anh ta một cách rất cool ngầu. Nhưng tớ sợ anh ta không cho tớ bao nuôi, nói không chừng còn có thể b*p ch*t tớ.”

Du Ân trêu ghẹo cô ấy: “Cái chính là phải có bao nhiêu cố gắng, có công mài sắt, có ngày nên kim. Dùng dũng khí lúc trước cậu theo đuổi anh ta, theo đuổi anh ta một lần nữa.”

“Một ngàn vạn không đủ thì cậu lại đập thêm một ngàn vạn nữa” Du Ân nói xong thì bản thân cũng không nhịn được cười thành tiếng.

Tô Ngưng thở dài: “Nếu thật sự có thể giải quyết anh ta bằng tiền thì đơn giản quá Hai người cứ vừa ăn vừa trò chuyện như thế, một lúc sau mới ăn xong.

Mà trong ba ngày qua, phiên tòa xét xử vụ án của Du Ân và Phó Thiến Thiến đã lập án. Đương nhiên Phó Thiến Thiến đã được tại ngoại chờ xét xử.

Mặc dù Phó Đình Viễn nói không được phép cho cô ta tại ngoại, nhưng luật pháp lại không có quy định cô ta không được tại ngoại.

Ngay buổi tối Phó Thiến Thiến nộp tiền bảo lãnh ra ngoài, Đổng Văn Huệ liền tự sát.
 
Back
Top Bottom