Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 160


Nếu sống cuộc sống vợ chồng như thế này một lần nữa thì có khác gì đã chết.

Chung Văn Thành lại nở nụ cười vui vẻ, ông không khỏi vui mừng, lời nói của Du Ân thật nhẹ nhõm.

Nếu Phó Đình Viễn biết Du Ân đang nghĩ gì, ông tự hỏi liệu anh ta có tức chết không.

Trong truyện “Tây Du Ký” có một câu mà ông cho là rất thích hợp với Phó Đình Viễn: Từng có một tình yêu chân thành trước mắt anh nhưng anh lại không trân trọng, chỉ đến khi mất đi anh mới nhận ra thì đã hối hận không kịp, trên đời này còn nỗi đau nào đau hơn.

Sau khi họ nói xong về kịch bản, Chung Văn Thành lấy ra một thiệp mời trong túi và đưa cho Du Ân: “Có một buổi dạ tiệc từ thiện vào cuối tuần này của hội điện ảnh, tôi muốn đưa cô đến đó.”

“Kể từ khi cô chính thức bước vào thế giới biên kịch, việc mở rộng mạng lưới và kết bạn giữa các đồng nghiệp là điều bắt buộc.” Chung Văn Thành nói một cách chân thành, Du Ân cũng rất cảm động.

“Cảm ơn.” Cô giơ tay nhận lấy thiệp mời.

Chung Văn Thành đã đúng, trong suốt ba năm ở với Phó Đình Viễn cô chỉ là một người nội trợ và bị mất kết nối nghiêm trọng với xã hội.

Năm ngoài cô ấy đã đi du học, hiện tại trở về nước và gia nhập ngành, cô ấy đã chính thức theo con đường chuyên nghiệp nên hòa nhập với người khác là điều cần thiết.

Mặc dù cô ấy không giỏi lắm nhưng phải cố gắng thích nghi.

Chung Văn Thành có thể thấy cô đang lo lắng, ông nói bằng chất giọng ấm áp trấn an cô: “Đừng căng thẳng, hôm đó cứ ở bên cạnh tôi là được.”

Chung Văn Thành cười nói thêm: “Người mới cũng có ưu điểm, ban đầu không cần nhiệt tình, quả, trước hết chỉ cần làm quen với mọi người là được.”

“Vâng.” Du Ân gật đầu và thầm nhủ trong lòng rằng sẽ làm tốt và cố gắng không làm mất mặt Chung Văn Thành.

Chung Văn Thành không khỏi thở dài trong lòng, cô đã làm mợ Phó ba năm, mấy bữa tiệc mà Phó Đình Viễn đưa cô đi dự cô cũng không căng thẳng và khẩn trương như vậy.

Sau khi thảo luận và ăn cơm xong, Chung Văn Thành chào tạm biệt ra về, Du Ân tiễn Chung Văn Thành xong thì đi tắm rửa sạch sẽ và quay lại làm việc sửa kịch bản.

Về phần người đã ra đi trong cơn thịnh nộ là Phó Đình Viễn, thì gọi Dịch Thận Chi rời khỏi bữa tối.

Dịch Thận Chi và Hứa Hàng tình cờ cùng có mặt trong bữa tiệc tối nên anh ta đã đưa Hứa Hàng đi cùng, cả ba người họ gặp nhau tại nhà hàng của Dịch Thận Chi.

Khi gọi món, Phó Đình Viễn nhớ đến hình ảnh Chung Văn Thành bước ra khỏi bếp với chiếc tạp dề của Du Ân nên tâm trạng liền tệ đi, anh ném thực đơn sang một bên.

Dịch Thận Chi uể oải châm biếm anh: “Bản thân tôi thấy gần đây tâm trạng cậu có quá nhiều thay đổi, hay là gần đến thời kỳ mãn kinh trong truyền thuyết.”

Phó Đình Viễn nhìn anh ta một cách hằn học, chết tiệt, bảo ai đang mãn kinh? Nếu không biết nói thì đừng nói.

Dịch Thận Chi và Hứa Hàng bỏ qua tâm trạng xấu của anh mà tự mình gọi đồ ăn.

Phó Đình Viễn châm thuốc, giọng nói có vẻ oán giận: “Rốt cuộc những người đàn ông nguyện ý nấu cơm thực sự nghĩ gì trong lòng?”

Dịch Thận Chi thậm chí còn không thèm nhướng mi, nói: “Một số người có yêu cầu ăn uống quá cao và không thích người khác làm, thế nên họ tự mình làm, giống như tôi.”

Hứa Hàng cười nói: “Cũng có người coi nấu nướng là thú vui, hay là cách để xà stress như tôi vậy.

Phó Đình Viễn lạnh lùng nhìn họ, họ đang hát cùng một bài hát, như thể anh ta, người không biết nấu ăn, là người bất tài.

Hứa Hàng hỏi anh: “Sao tự nhiên cậu lại hỏi câu này?”
Sau đó Phó Đình Viễn nói với ho rằng tối nay mình đã bắt gặp Chung Văn Thành đang nấu ăn tại Du An, Dịch Thận Chi bật cười không chút kiêng dè.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 161


Hứa Hàng nhịn cười nói: “Cậu đã đóng sập cửa chạy lấy người sao? Không phải như thế có hơi mất lịch sự sao?”

Phó Đình Viễn hừ mạnh một tiếng, anh đang tức giận, ai thèm quan tâm đến việc có lịch sự hay không.

Dịch Thận Chi cười hỏi ngược lại anh: “Vậy tại sao cậu không thích nấu ăn?”

Phó Đình Viễn thở ra một vòng khói và nói với vẻ chán ghét: “Thời gian của đàn ông rất quý giá, thà dành thời gian đó cho công việc còn hơn.”

“Hơn nữa mùi dầu mỡ xộc vào người rất khó chịu.” Anh ấy là một người thích sạch sẽ và một người nghiện công việc, anh tự nhủ rằng cả đời này sẽ không bao giờ vào bếp.

Từ nhỏ anh ấy cũng không tiếp xúc với chuyện này, ở nhà là Đồng Văn Huệ hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc này, khi anh ấy đi du học thì cũng có một người lái xe kiêm quản gia tận tâm quản lý lo toan cuộc sống hàng ngày của anh.

Sau đó, khi anh kết hôn với Du Ân thì cô ấy đã lo liệu tất cả những công việc nhà.

Anh ấy chưa bao giờ vào bếp, thậm chí anh ấy còn không biết của bếp ở đâu và anh ấy cũng không biết tất cả các vật dụng trong nhà được cất giữ ở đâu.

Điều này đã dẫn đến một khoảng thời gian khó khăn cho anh ấy khi mới ly hôn Du Ân.

Phó Đình Viễn nhớ tới lúc ly hôn với Du Ân, lập tức hận tới mức nghiến răng nghiến lợi.

Bình thường mặc quần áo vẫn tốt, cà vạt, đồng hồ đeo tay, khuy măng sét, kẹp cổ áo đều tìm được trong phòng thay quần áo, nhưng những đồ vật trong cuộc sống của anh hoàn toàn không thể tìm thấy.

Anh muốn uống ly nước, lục soát nửa ngày trời trong nhà bếp mới tìm được chiếc cốc mà Du Ân thường cho anh dùng.

Muốn uống một ly cà phê, một mình nhìn về phía máy cà phê suy nghĩ nửa ngày nhưng hương vị vẫn kém.

Du Ân thích nhà gọn gàng, cho nên chỉ cần ánh mắt nhìn thấy đồ lặt vặt cũng sẽ dọn dẹp ngay.

Cộng thêm chỗ ở của bọn họ lại lớn, có lần anh tìm một món đồ nào đó đã khiến bản thân nổi giận, một cước đạp ngã cái tủ bên cạnh,

Anh căm tức vì sự ích kỷ của Du Ân, lúc cô muốn kết hôn lại sống chết quấn lấy buộc anh phải gả.

Lúc không muốn ở cạnh anh lại làm ầmĩmuốn ly hôn, hơn nữa còn phải mông, dứt khoát rời

Trái lại còn khiến anh giống như một người không có kỹ năng sống, nếu cô còn có chút lương tâm thì nên giáo phó chuyện thường ngày ở nhà cho anh.

Người phụ nữ Vô tình vô nghĩa.

Dịch Thạn Chi liếc nhìn Phó Đình Viễn, xa xôi nói: “Tôi cảm thấy nếu cứ tiếp tục như thế, nói không chường Chung Văn Thành sẽ theo đuổi được Du Ân đấy”

Dịch Thận Chi liệt kê một trong những cái đó cho Phó Đình Viễn: “Trên phương diện công việc, anh ta thường thức tài hoa của cô ấy, thừa nhận năng lực của cô ấy.

Lúc cô ấy gặp phải chỉ trích còn chủ động bày tỏ, trong lòng luôn ùng hộ và quan tâm đến cô ấy.
“Lúc cơ thể cô ấy không thoải mái lại ân cần hỏi han, thậm chí còn tự tay xuống bếp.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 162


“Lão Phó, Chung Văn Thành đây thật sự là sách giáo khoa về các cách theo đuổi” Cuối cùng Dịch Thận Chi đưa ra đánh giá như thế.

Động tác hút thuốc lá của Phó Đình Viễn dừng lại một chút.

Hứa Hàng im lặng một hồi lâu, sau đó nhìn về phía anh nghiêm túc nói: “Đình Viễn, Du Ân nhận được sự thương yêu và quan tâm từ cậu quá ít, cho tới khi có người đàn ông khác đối xử tốt với cô ấy, cô ấy sẽ dễ dàng bị xao động.”

Dịch Thận Chi tiếp lời: “Đúng thế, bây giờ không phải thịnh hành một câu nói như thế sao, yêu một người phụ nữ phải chiều hư cô ấy, để cho người đàn ông khác không có cách nào có được cô ấy, như thế cô ấy mới vĩnh viễn không rời đi.”

Hứa Hàng mạnh mẽ gật đầu, bày tỏ sự đồng ý với những lời này của Dịch Thận Chi: “Thế nhưng còn cậu thì sao?”

Một chút tình yêu cũng không cho Du Ân, chỉ cho cô sự cô đơn vô tận và không thèm đếm

xia tới.

Những lời này Hứa Hàng cũng không nói ra để tiếp tục kích động Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn chắc hẳn cũng biết anh đối xử với Du Ân thế nào.

Phó Đình Viễn hung hăng rít một hơi, những lời này của Dịch Thận Chi và Hứa Hàng vô cùng chói tại đồng thời cũng khiến lòng anh có hơi hoảng hốt.

Dịch Thận Chi còn nói: “Cậu có thể nói cho tôi biết vì sao cậu lại mang theo một bó hoa không?”

Phó Đình Viễn búng điếu thuốc một cái, nhàn nhạt nói: “Trước đây khi ở nhà cô ấy hay táy máy những thứ này, tôi cho là cô ấy thích.”

Dịch Thận Chi vuốt tay, tiếp tục cưới hỏi anh: “Tại sao bây giờ cậu lại bắt đầu đoán cảm nhận của cô ấy? Tại sao lại nghĩ đến những thứ cô ấy thích?”

Phó Đình Viễn mím môi nhìn về phía anh ta, Dịch Thận Chi nói thẳng: “Thứ cho tôi nói thẳng, cậu cần phải nhìn kỹ bản thân mình một chút.”

“Nói chính xác, cậu phải xem kỹ lòng mình một chút, rốt cuộc thì cậu có tình cảm gì với Du Ân?”

Chuyện tình cảm này, chung quy đều là người trong cuộc mơ hồ nhưng người ngoài lại sáng tỏ.

Dịch Thận Chi và Hứa Hàng xem như người đứng xem, cũng có thể nhận ra sự khác thường của Phó Đình Viễn đối với Du Ân, mặc dù Phó Đình Viễn cũng không cho là anh có tình ý với Du Ân.

Xem như anh em tốt, bọn họ phải chỉ điểm này cho Phó Đình Viễn, bởi vì bọn họ không muốn Phó Đình Viễn lại để lỡ Du Ân lần nữa.

Phó Đình Viễn nhìn hai người một cái, tiếp tục giữ yên lặng.

Nhưng hai người họ cũng không nói gì thêm, bọn họ đều hiểu, tính cách của Phó Đình Viễn là như thế, rất ít khi dùng ngôn ngữ để biểu lộ nội tâm của mình, cho dù trong lòng đã là một mảng kinh hoàng.

Đối với tính cách này của Phó Đình Viễn, Dịch Thận Chi đưa ra đánh giá: Nói dễ nghe thì gọi là trầm ổn, trên thực tế chính là… im lìm.

Bữa cơm của ba người còn chưa kết thúc, Đồng Văn Huệ đã gọi điện thoại cho Phó Đình Viễn.

Cả ngày Phó Đình Viễn đều không nhận điện thoại của Đồng Văn Huệ, vẫn luôn không nhận cũng không tốt.

Đổng Văn Huệ nói trong điện thoại: “Đình Viễn, cuối tuần này có một buổi tiệc từ thiện.”

Lời nói của Đồng Văn Huệ vừa nói được một nửa, Phó Đình Viễn đã lập tức nói: “Con không tham gia, gần đây bận rộn nhiều việc.
Đồng Văn Huệ vừa mở miệng, Phó Đình Viễn cũng biết bà ta có mục đích gì.
Chắc chắn muốn mượn dạ tiệc từ thiện này làm cái có, để anh đưa Thầm Dao đi cùng với tư cách là bạn gái, như vậy anh và Thẩm Dao lại có liên hệ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 163


Nếu như anh lật bài ngửa với Thẩm Thanh Sơn, dường như cũng không thể nào nhận thêm bất cứ sự sắp xếp nào của bọn họ.

Đồng Văn Huệ bị anh làm cho nghẹn một lúc lâu không nói nên lời, một lúc sau mới lên tiếng: “Nếu mẹ bảo con đưa Thiên Thiên đi cùng, muốn con giới thiệu cho con bé một người đàn ông ưu tú”

Đồng Văn Huệ lại thở dài nói: “Không phải con ngại con bé không hiểu chuyện, gây rắc rối sao? Mẹ cũng nghĩ, thay vì đưa con bé ra nước ngoài chịu khổ cũng chẳng bằng tìm cho nó một người để kết hôn.”

Phó Đình Viễn bị lời của mẹ mình chọc cười.

Đầu tiên, Đồng Văn Huệ nói để anh đưa Phó Thiển Thiến theo tham dự, đến lúc đó người thật sự xuất hiện với anh tám mươi phần trăm là Thẩm Sao.

Bọn họ tuỳ ý mượn cớ, Phó Thiển Thiển không đi, dù sao Phó Thiển Thiển cũng cùng phe với bọn họ.

Quan trọng chính là mẹ anh vì không để Phó Thiến Thiến ra nước ngoài thật sự đã không từ bất kì thủ đoạn tồi tệ này, lại còn định dứt khoát gả Phó Thiến Thiến đi.

Những năm gần đây danh tiếng của Phó Thiến Thiển rộ lên ở Giang Thành, đổi bạn trai cũng thường xuyên như thay quần áo, người đàn ông nào có thể muốn cô ta?

Người đàn ông có gia đình bình thường, chắc chắn Phó Thiên Thiên và Đồng Văn Huê sẽ coi thường.

Cho nên, mẹ anh cho rằng muốn gả Phó Thiển Thiển đi là chuyện dễ dàng như thế?

Còn nữa, mẹ anh nói gì mà Thiến Thiến ra nước ngoài chịu khổ, rõ ràng anh là vì muốn tốt cho Phó Thiên Thiến, tốt cho tất cả mọi người nên mới đưa ra quyết định này.

Hít một hơi thật sâu, anh duy trì giọng điệu bình tĩnh: Mẹ, nếu xét về việc giới thiệu một người đàn ông ưu tú hay một người phụ nữ ưu tú, mẹ nhiều hơn con, chuyện lập gia đình của Thiến Thiến mẹ cứ tự mình lo liệu đi, con không có ứng cử viên thích hợp”

Nói bóng nói gió, anh không thể đưa Phó Thiên Thiên tham dự buổi tiệc.

Cũng không thể giới thiệu bạn trai gì đó cho Thiến Thiến, Phó Thiến Thiến không xứng những người đàn ông ưu tú, xuất chúng anh quen biết.

Sau khi nói xong, anh còn nói: “Con vẫn đang dùng cơm với bạn, cúp trước.”

Đồng Văn Huệ a lô chừng mấy tiếng cũng không ngăn được ý muốn cúp điện thoại của anh.

Phó Đình Viễn cúp điện thoại, Dịch Thận Chi ở bên cạnh nói: “Dạ tiệc từ thiện mẹ cậu nói không phải là buổi tiệc của hiệp hội điện ảnh đó chứ? Nếu là bên điện ảnh, tôi cảm thấy tám mươi phần trăm Du Ân sẽ tham gia.”

Phó Đình Viễn:“…”

Hứa Hàng cho là đúng: “Tôi cũng nghĩ thế, nếu như với tư cách là một biên kịch, cô ấy chắc chắn sẽ tham gia biểu thế này.”

Lòng Phó Đình Viễn càng châm chích, bởi vì một khi Du Ân tham gia chắc chắn sẽ xem như bạn gái Chung Văn Thành.

Dịch Thận Chi lại ríu rít nói: “Nói thật, lối ăn mặc lộng lẫy sau này của Du Ân thật sự khiến người ta kinh động”

Lời nói này của Dịch Thận Chi rước lấy cái nhìn căm tức của Phó Đình Viễn, nhắc tới chuyện này, Phó Đình Viễn cũng nhớ sắp tới lễ kỉ niệm của tập đoàn Phó Thị.

Đó đơn giản sẽ là cơn ác mộng của anh.

Ban đầu Du Ân mặc một bộ quần áo đỏ, đôi môi đỏ mọng mê người, ánh mắt kiên quyết.

Từ đó về sau, Phó Đình Viễn luôn tỏ ra chán ghét những người phụ nữ mặc quần áo tươi đẹp, hoặc tố môi đỏ thẫm, trang điểm đậm.

Anh cảm thấy rằng mình sắp bị Du Ân làm cho bệnh tâm thần.

Chủ yếu trong ba năm sống cùng với anh, ngày thường Du Ân cũng trang điểm nhẹ nhàng, ấm áp, trông như phong cách mát mẻ của một gia đình hoà thuận.

Lần đó cô ăn mặc lộng lẫy, chói mắt, nếu như để lại chuyện tốt cho anh thì thôi.

Thế nhưng cô lại quăng đơn xin ly hôn vào mặt anh trước nhiều người như thế, không những khiến anh mất hết mặt mũi mà còn tạo bóng mờ trong lòng anh.

Dịch Thận Chi cũng cảm nhận được cái nhìn căm tức của anh, vội vàng giơ hai tay cười nhận sai nói: Tôi sai rôi, tôi sai rôi, tôi không nên nói.

Lúc này về mặt Phó Đình Viễn mới hoà hoãn một chút.

Ba người tiếp tục dùng cơm, sau khi Phó Đình Viễn nhìn điện thoại lần thứ N. Dịch Thận Chi khó hiểu hỏi anh: “Cậu đang có chuyện gì gấp?”
Phó Đình Viễn hòi: “Có ý gi?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 164


Dịch Thận Chi chỉ chỉ điện thoại của anh: “Cậu không ngừng xem điện thoại di động, tựa như có hẹn với ai đó.”

Phó Đình Viễn: “..”

Anh có thể nói anh đợi tin nhắn của Du Ân sao?

Tối nay anh phản ứng mãnh liệt như thế, chắc chắn Du Ân sẽ cảm nhận được sự tức giận của anh, dù sao cũng nên gửi một tin nhắn hỏi thăm anh chứ.

Nhưng cho tới bây giờ điện thoại cũng không có chút tiếng động nào.

“Không có gì.” Đối mặt với câu hỏi của Dịch Thận Chi, Phó Đình Viễn cũng chỉ trả lời cho có lệ.

Dịch Thận Chi và Hứa Hàng nhìn nhau một cái, cũng không nói gì nữa,

Sau khi kết thúc bữa cơm, Phó Đình Viễn lái xe rời đi trước, Dịch Thận Chi và Hứa Hàng cùng đồng hành.

Sau một lúc trầm ngâm, Hứa Hàng xúc động nói: “Dường như cậu ta không chấp nhận việc Du Ân thờ ơ với chuyện tối nay”

Hiển nhiên Dịch Thận Chi và Hứa Hàng cũng nhìn thấu nguyên nhân Phó Đình Viễn thường xuyên nhìn điện thoại.

Dịch Thận Chi lười biếng dựa vào xe: “Dường như cậu ta vẫn chưa chấp nhận việc Du Ân nghiêm túc xem cậu ta như người xa lạ.”

“Cậu ta vẫn luôn cho rằng, Du Ân dường như vẫn sẽ quan tâm đến cậu ta.”

Hứa Hàng buông tay: “Cậu ta sẽ không chờ tới khi Du Ân thật sự ở bên người khác, cậu ta mới thấy rõ ràng?”

Dịch Thận Chi bất lực nói: “Ai biết được.”

Hứa Hàng thở dài nói: “Vậy thì thật sự trễ rồi.”

Hứa Hàng nghĩ rằng khi trước thời gian Du Ân ở chung với Phó Đình Viễn quá ít ỏi, cho nên mới khiến Phó Đình Viễn cảm thấy Du Ân sẽ vĩnh viễn vây lấy anh.

Cho nên, bây giờ Phó Đình Viễn mới luôn kiêu ngạo như thế.

Phó Đình Viễn nhẫn nhịn đợi một đêm, hoàn toàn không đợi nổi tới khi Du Ân để ý tới anh, lúc này anh mới đột nhiên có chút cảm giác, dường như Du Ân không quan tâm việc anh có tức giận hay không.

Bởi vì không quan tâm tới anh nên mới không quan tâm anh có tức giận hay không.

Không giống như trước, hỉ nộ ái ố của anh đều có thể tác động đến lòng cô.

Với Du Ân bây giờ, cô không chỉ không quan tâm việc Phó Đình Viễn tức giận, trái lại cô còn chọc giận.

Vì thái độ vô lễ và sự thô lỗ của anh, trước đó Phó Đình Viễn giúp cô làm nhiều việc như thế, lại chủ động giao dòng chảy của ngân hàng cho cô, lại còn giúp cô đuổi ba con Du Thế Quần, cô đã thay đổi cái nhìn về anh rất nhiều.

Thế nhưng cái đóng sầm cửa của anh tối hôm qua lại khiến ấn tượng cô dành cho anh giảm bớt nhiều.

Quả nhiên bản chất kiêu ngạo, tự cao tự đại của anh cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không thay đổi được.

Tối thứ sau, Du Ân cùng tham gia buổi tiệc với Chung Văn Thành.

Lễ phục cô mặc là do Tô Ngưng chọn giúp cô, áo đầm dài màu đen phóng khoáng, đơn giản, để lộ một chút ở phần lưng nhưng lại không hề quá đáng.

Tô Ngưng nói lưng của cô bóng loáng, trắng nõn lại gầy, vô cùng đẹp mắt, đề nghị cô để lộ một chút.

Không phải để hấp dẫn ai, chỉ để bày ra sự xinh đẹp của mình.

Du Ân chấp nhận đề nghị của Tô Ngưng, mỗi một người phụ nữ đều muốn mình thật xinh đẹp trước mặt người khác, cô cũng không ngoại lệ.

Các đường nét trên gương mặt Tô Ngưng sáng tỏ, tướng mạo chói mắt, cộng thêm VÓC người lồi lõm thú vị, có thể mặc bất kỳ trang phục màu sắc nào, cho nên cô mặc một bộ lễ phục màu vàng, nữ vương tuyệt đối.

Du Ân tự hình dung bản thân mình như một chiến binh giữa các nữ minh tinh, ai đứng bên cạnh cô cũng sẽ sự xinh đẹp chèn ép.

Bởi vì phim của Tô Ngưng và Chu Dật đang nóng sốt, cho nên xuất hiện cùng với Chu Dật như bạn trai bạn gái.

Thật ra Tô Ngưng không hề muốn xào cp, nhưng thực tế lại không xoay chuyển được.

Giới giải trí chính là như thế, một khi một bộ phim được phát hành, bình thường nam nữ chính sẽ xào để tăng nhiệt độ cho bộ phim.

Tham dự hoạt động xào, tham dự tiệc rượu cũng xào, phát trực tiếp cũng xào, chụp ảnh tạp chí cũng xào, trè một vài diễn viên đã kết hôn.

Hai cầu độc thân được mọi người công nhận như cô ấy và Chu Dật phải vào nhiệt tình.
Du Ân có chút đau đầu khi gặp Chu Dật. lần trước liên ly Chu Dật đánh người, trong lòng Du Ân vô cùng áy náy.

Trước đó khi cô bị mọi người bôi đen, Chu Dật đã gọi điện thoại cho cô, tức giận nói muốn công khai ủng hệ cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 165


Du Ân bị doạ khuyên nhủ một hồi, mãi mới khuyên nhủ được cậu.

Nếu như Chu Dật công khai lên tiếng vì cô trên weibo, cô còn bị bôi đen nhiều hơn, đoán chừng ra ngoài nếu không bị người khác mắng mấy câu thì cũng bị người hâm mộ của Chu Dật tấn công.

Tô Ngưng cười nói: “Có gì mà không đối mặt được chứ? Chỉ cần yên tĩnh hưởng thụ sự ái mộ đến từ chó sói nhỏ là được rồi.”

Du Ân có chút không biết làm sao, Tô Ngưng lại nói: “Tớ cảm thấy, bây giờ chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Du Ân không hiểu: “Cái gì?”

Tô Ngưng ôm vai cô, nhìn Du Ân mặc lễ phục màu đen làm nổi bật vẻ lạnh lùng trong trẻo kinh động lòng người trong gương, nghiêm túc nói: “Việc đàn ông theo đuổi cậu bây giờ mới chỉ là bắt đầu, sau này sẽ còn rất nhiều, rất nhiều, cậu phải học cách bình tĩnh”.

“Không phải cậu đã quên, trước kia lúc còn đi học cậu được bao nhiêu người săn đón rồi sao?” Tô Ngưng đặt cằm lên đầu vai Du Ân, vừa nhớ lại quá khứ vừa xúc động: “Lúc học cấp ba, nam sinh theo đuổi cậu có thể lượn một vòng quanh trường chúng ta, đại học cũng không cần phải nói.”

“Nếu không phải trong lòng cậu có Phó Đình Viễn, cậu có thể tìm được một chàng trai vô cùng yêu cậu”

“Cho nên, mỗi lần tớ nhớ lại việc Phó Đình Viễn đối xử với cậu như thế lại cảm thấy tiếc cho

cậu.”

Tướng mạo Du Ân thanh tú động lòng người, khí chất lại dịu dàng, là kiểu nữ thần trong mơ của rất nhiều nam sinh.

Cộng thêm việc cô rất có tài, thường xuyên xuất hiện trên tập san của trường, sau đó còn đứng trên sân khấu trường phát biểu về văn học, càng khiến nhiều nam sinh xem trọng cô.

Cô ấy và Du An một người xinh đẹp một người thanh thuần, đã từng nổi tiếng khắp trường.

Ở trong mắt rất nhiều nam sinh ái mộ Du Ân, Du Ân chính là bảo bối.

Còn Phó Đình Viễn, lại xem Du Ân là cỏ rác, Tô Ngưng nhớ tới việc này lập tức khit mũi coi thường Phó Đình Viễn.

Suy nghĩ của Du Ân cũng bay xa theo mấy lời này của Tô Ngưng, cô cũng nhớ tới lúc đã từng được những nam sinh kia điên cuồng theo đuổi.

Khi đó cô tự tin, toả nắng và sáng rỡ.

Khi gặp được Phó Đình Viễn, tất cả sự tự tin của cô đều bị ép tới biến mất không còn thấy đâu.

Nhưng cô vẫn rất thư thái.

Cô nhìn mình trong gương, nhẹ giọng cười nói với Tô Ngưng một câu: “Có một câu: Tôi yêu anh ấy không hối hận, cũng tôn trọng kết thúc của câu chuyện”

Có yêu, đã từng gửi gắm, cho dù kết quả không tốt đẹp, nhưng cô không thẹn với lòng, cũng sẽ không cánh cánh và nghi ngờ.

“Cậu đúng là rộng lượng.” Tô Ngưng cũng không biết nói gì cô, không thể làm gì khác hơn. là châm chọc Phó Đình Viễn: “Phó Đình Viễn có một người vợ trước không khóc không nháo như cậu, tám mươi phần trăm là do kiếp trước đã cứu cả dải ngân hà”

Du Ân bị lời nói của Tô Ngưng làm cho bật cười.

Trên đời này có những người và chuyện cùng thú vị hơn đàn ông và tình yêu, cần gì phải không nhìn ra ngoài, không thoát khỏi nó chứ?

Bữa tiệc Du Ân tham gia, Thẩm Dao cũng tham gia.

Nhưng cô ta tham gia cùng Phó Thiên Thiển, Phó Đình Viễn từ chối tham gia, cô ta cũng chỉ có thể kéo Phó Thiên Thiên đi cùng, tiếp tục bảo vệ mặt mũi của mình.

Cùng cô em chồng tương lai Phó Thiên Thiên này sống chung vui vẻ, người ngoài nhìn vào cũng cho rằng một trong những dấu hiệu cho thấy cô ta sắp gả vào nhà họ Phó.

Thẩm Dao mặc một bộ áo đầm dài màu trắng, con đường sự nghiệp muốn có bao nhiêu quyến rũ thì có bấy nhiêu quyến rũ.

Đương nhiên đây là thao tác đơn giản của các ngôi sao nữ trong giới giải trí, nhưng màu trắng được chọn phải làm tôn lên phong cách con nhà danh giá của Thẩm Dao.

Phó Thiên Thiên lại mặc một bộ lễ phục màu hồng, giá trị nhan sắc của cô ta cũng có khiếu điều khiển màu sắc này, trông xinh đẹp như hoa.

Hai người vừa xuất hiện ở hiện trường bữa tiệc, mấy người phụ nữ lập tức tụ lại.

Một trong số đó cười hỏi Thẩm Dao: “Sao hôm nay tổng giám đốc Phó không đi cùng với

CÔ?”

Phó Thiến Thiến chủ động trả lời: “Đừng nhắc tới tên cuồng công việc đó, cũng chỉ có Dao Dao mới có thể chịu đựng nổi anh ấy”

Thẩm Dao mím môi cười ưu nhã: “Đàn ông mà, đương nhiên phải lấy sự nghiệp làm trọng”

Sở dĩ hôm nay Phó Thiến Thiển hiểu chuyện như thế, nói chuyện giúp Thẩm Dao là do trước đó Đổng Văn Huệ đã giao phó cho cô ta, bảo cô ta chắc chắn phải duy trì tốt hình tượng cho Thẩm Dao.

Thẩm Dao cũng như có như không cam kết với cô ta, nếu sau này cô ta thật sự được gả vào nhà họ Phó, nhất định sẽ cho Phó Thiên Thiến lợi ích lớn nhất.

Đương nhiên Phó Thiên Thiên phải giúp Thẩm Dao rồi, mặc dù cô ta không thiếu tiền, nhưng mỗi lần sau khi cô ta gây chuyện, anh cô ta đều dùng việc chặn tiền tiêu vặt để chèn ép cô ta, cô ta không chịu nổi việc này.

Thẩm Dao là bạn thân của cô ta, sau này Thẩm Dao trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Phó, nhất định cho cô ta lợi ích tối đa nhất.

Sau khi mấy người phụ nữ nghe Phó Thiên Thiên và Thẩm Dao một xướng một hoạ, nhanh chóng cảm thấy chuyện Thẩm Dao chuẩn bị kết hôn với Phó Đình Viễn là không còn nghi ngờ gì.

Một người phụ nữ khác liếc nhìn chiếc bụng bằng phẳng của Thẩm Dao, thấp giọng tò mò hỏi: “Gần đây đột nhiên cô không quay phim nữa, không phải mang thai chứ?”

Cái từ mang theo này, khi rơi vào tai Thẩm Dao khiến cô ta sợ mất hồn mất vía, bởi vì cô ta chột dạ.

Trước đó, cô ta tạo ra việc mang thai, mượn cớ khích bác tình cảm của Du Ân và Phó Đình Viễn, đến bây giờ Phó Đình Viễn vẫn không biết, nếu một ngày nào đó tới tại Phó Đình Viễn, cô ta cũng không biết phải đối mặt thế nào.

Hơn nữa cô ta và Phó Đình Viễn chưa từng xảy ra bất kỳ quan hệ nam nữ thân mật nào, cô ta lập tức thấy chột dạ.

Nhưng cô ta vẫn khéo léo cười nói: “Làm gì có chứ, đừng nói bậy.”

Mấy người còn lại cười lên, lại rối rít chúc mừng cô ta còn bảo cô ta đến lúc đó nhất định phải gửi thiệp mời cho bọn họ.

Trong lòng Thẩm Dao thầm nghĩ với tình cảnh của mình bây giờ, không nhịn được cảm thấy hận Du Ân thấu trời.

Ngay khi cô ta vẫn đang âm thầm nghiến răng nghiến lợi, vừa ngẩng đầu đã thấy Du Ân nắm tay Chung Văn Thành bước vào, thậm chí còn gây nên chấn động không nhỏ, bởi vì… dưới lớp trang phục lộng lẫy, Du Ân gọn gàng xinh đẹp, trong trẻo lạnh lùng động lòng người.

Ngay khi nhìn thấy Du Ân, Thẩm Dao cũng ngẩn ra, không tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Du Ân, vẫn luôn không rời mắt.

Phần lớn là vì hình tượng thường ngày của Du Ân luôn là nhạt nhẽo sạch sẽ, cho nên cô ta đột nhiên ăn mặc lộng lẫy như thế, lại khiến người khác vô cùng kích động.

Thẩm Dao nhớ tới buổi lễ kỷ niệm của tập đoàn Phó Thị đếm đó, Du Ân mặc một bộ váy màu đỏ, vô cùng chói mắt.

Sau khi Du Ân rời đi lúc đó, cô ta cũng nghe được nhưng nhân viên của Phó Thị nhỏ giọng bản tin sau lưng, cũng luôn cảm thán rằng hoá ra bà Phó ẩn giấu ba năm lại xinh đẹp như vậy.

Thậm chí còn có người thấp giọng nói, Du Ân còn xinh đẹp hơn cả nữ ngôi sao ăn khách có Xì căng đan với Phó Đình Viễn là cô ta.

Khi ấy cô ta tức giận tới mức siết chặt lòng bàn tay mình.

Đương nhiên Phó Thiến Thiến cũng nhìn thấy Du Ân, cô ta kéo Thẩm Dao sang một bên, tức giận nói: “Sao cô ta lại không biết xấu hổ như thế? Cô ta có tư cách gì mà tham gia bữa tiệc này?”

Thẩm Dao cười nhạt: “Chẳng phải Chung Văn Thanh đưa cô ta tới sao, cô ta chính là biện kịch được Chung Văn Thành toàn lực nâng đỡ.”

Phó Thiển Thiển khinh thường nói: “Đừng nói lại leo lên giường của Chung Văn Thành nữa đấy, cô ta cũng có những thủ đoạn này.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 166


Sau khi nói xong, Phó Thiển Thiển lại hừ một tiếng: “Em đi gặp cô ta.”

Thẩm Dao vội vàng kéo cô ta lại: “Đừng đi.”

Phó Thiến Thiến không hiểu: “Tại sao?”

“Đừng nhằm vào cô ta nữa, đừng để anh của em lại giận em.” Thẩm Dao ra vẻ lo nghĩ cho Phó Thiến Thiến, Phó Thiến Thiến vô cùng cảm động, trong lòng muốn tìm Du Ân gây sự.

Còn về phần địch ý Thẩm Dao và Phó Thiên Thiên đối với cô, Du Ân cũng không thèm để ý bởi vì cô không hề quan tâm đến bọn họ.

Chung Văn Thành đưa cô đến giới thiệu với rất nhiều nhà sản xuất, đạo diễn nổi tiếng, biên kịch có tên tuổi, Du Ân chỉ xã giao với những người này thôi cũng đủ bận rộn, nào còn nhớ được tới Thẩm Dao và Phó Thiên Thiến.

Sau khi đợi giới thiệu xong một đợt, Chung Văn Thành đưa Du Ân đến bên cạnh hóng mát.

Chung Văn Thành nhìn Du Ân, ôn tồn nói: “Sau này có toả hào quang cao ngất, chắc chắn Chung Định không phải nơi tốt nhất cho cô, nếu cô trở thành một biên kịch độc lập, chắc chắn sẽ cần tới những người này.”

Du Ân ngạc nhiên nhìn về phía Chung Văn Thành, hoàn toàn không ngờ Chung Văn Thành lại có suy nghĩ cô sẽ ra riêng.

Mặc dù cô một lòng nghĩ đến sự nghiệp, nhưng tuyệt đối chưa từng có suy nghĩ mình độc lập, tính cách của cô hoàn toàn không thích hợp.

Đầu tiên, cô không phải người nhiều dã tâm.

Thứ hai trong lúc cô chán nản nhất, Chung Văn Thành cho cô cơ hội trở thành một biên kịch

Cô đã thầm thề trong lòng, chỉ cần Chung Văn Thành còn cần tới cô, cô sẽ không bỏ Chung Đỉnh ra đi, quyết theo suốt đời.

Chung Văn Thành nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, hơi mỉm cười nói: “Tôi biết cô không có suy nghĩ muốn độc lập, nhưng tôi ở trong giới này nhiều năm như thế, ra kế hoạch cho tương lại xa hơn cô nhiều.”

“Đại dương mặc cá nhảy, trời cao mặc chim bay” Chung Văn Thành lại nói một câu như thế.

Tài năng của Du Ân bày ở đó, ngày sau chắc chắn sẽ tiền đồ vô lượng, anh ấy chắc chắn không trói buộc cô.

Du Ân đối mặt với sự chân thành của Chung Văn Thánh, cảm động tới mức hốc mắt hơi ửng đỏ: “Cảm ơn…”

Hình ảnh hai người đối mặt bị người nào đó chụp lại, hơn nữa còn gửi cho Phó Đình Viễn.

Người này chính là Dịch Thận Chi, anh ta lười biếng dựa vào bàn bên cạnh, nhắn tin cho Phó Đình Viễn: “Tới không? Nếu còn không tới tôi thấy Chung Văn Thành sắp theo đuổi được người ta rồi.”

“Nhìn thủ đoạn này của Chung Văn Thành một chút, không biết lại dùng chiêu gì lại khiến Du Ân cảm động tới như thế?

Dịch Thận Chi thừa nhận, lời nói của anh ta rất phóng đại, nhưng nếu còn tiếp tục như thế nữa, nói không chừng Chung Văn Thành và Du Ân thật sự có triển vọng.

Đến lúc đó người anh em tốt của anh ta sẽ thật sự hối hận.

Khoảng hai mươi phút sau, cả người Phó Đình Viễn mặc âu phục màu đen, vẻ mặt lạnh lùng tới hiện trường bữa tiệc.

– Người đàn ông kiêu ngạo lạnh lùng, khí chất phi phàm, lại còn là một doanh nhân quyền thế

mạnh mẽ nhất của Giang Thành lúc bấy giờ, anh vừa xuất hiện đã gây nên chấn động không nhó.

Phó Thiên Thiển đã đi tìm đàn ông trêu chọc, Thẩm Dao cùng mấy cô con gái gia đình giàu có uống rượu, nói chuyện phiếm.

Sau khi thấy Phó Đình Viễn đến, một người không hiểu hỏi Thẩm Dao: “Chẳng phải nói rằng nay tổng giám đốc Phó
nhà cô sẽ không đến sao?

Phó Đình Viễn.. không phải bời vì Du Ân cũng đang có mặt ở đây nên mới thay đổi ý định tới tham gia đó chứ?
Dựa theo quan hệ hiện giờ của hai người họ, anh chắc chắn sẽ không đến tìm cô ta, điều này làm cho tình hình của cô ta lúng túng bao nhiêu?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 167


Nụ cười trên mặt Thẩm Dao có chút ***** ****: “Có thể anh ấy đã làm xong…”

.

Một người khác lại nói: “Thế chắc chắn anh ấy đến đón cô rồi, ôi, anh ấy đúng là quan tâm, làm xong lập tức nhanh tới che chở.”

Một người khác cười nói: “Cũng chẳng phải sao, ngôi sao Thẩm của chúng ta xinh đẹp như thế, không thể không giữ kỹ.”

Những lời này vốn rót vào tai Thẩm Dao hẳn là cô ta sẽ vô cùng hưởng thụ, thế nhưng giờ phút này cô ta lại cảm thấy vô cùng đau khổ, bởi vì người ngoài không biết Phó Đình Viễn muốn vạch rõ quan hệ với cô ta.

Nhưng cô ta không tin Phó Đình Viễn sẽ không thoả hiệp, cho dù thế lực của ba cô ta hay là ân tình giữa ba cô ta đối với nhà họ Phó, anh buộc phải cưới cô ta.

Cô ta cho là Phó Đình Viễn bây giờ chỉ là tạm thời chưa nghĩ thông qua một thời gian nữa chắc chắn anh sẽ thoả hiệp, cho nên cô ta mới sĩ diện hảo duy trì sự ân ái tưởng tượng.

Nhưng cô ta không ngờ Phó Đình Viễn lại đột nhiên tới, trước đó rõ ràng anh đã nói với Đồng Văn Huệ sẽ không tham gia.

Nếu tới nay Phó Đình Viễn bơ cô ta tại chỗ này, thể cô ta xem như lúng túng.

Vì vậy, cô ta vội vàng nói: “Tôi vào nhà vệ sinh một chút.”

Sau đó lập tức xoay người rời đi, vừa khéo tránh được Phó Đình Viễn.

Thẩm Dao trốn trong nhà vệ sinh, chuyện đầu tiên làm chính là gọi điện thoại cho Phó Thiến Thiến, kết quả nửa ngày Phó Thiến Thiên cũng không nghe máy, không biết đang trò chuyện say sưa với người đàn ông nào.

Thẩm Dao thật sự phiền muốn chết với đức hạnh của Phó Thiên Thiến này, thật là việc được chưa thấy việc bại có thừa.

Thế nhưng chưa nghĩ ra cách nào để đối phó, cô ta cũng chỉ có thể tạm thời đợi trong nhà vệ sinh, vô cùng chật vật, trong lòng càng cảm thấy hận Du Ân mãnh liệt hơn.

Nếu Phó Đình Viễn thật sự tới đây vì Du Ân…

Thẩm Dao cắn chặt môi mình, nhất định cô ta sẽ khiến Du Ân trả giá thật đắt.

Bên ngoài, mấy cô tiểu thư con nhà giàu vừa ở chung với Thẩm Dao, sau khi Thấy Phó Đình Viễn đi vào cũng nhiệt tình chào hỏi anh: “Tổng giám đốc Phó, Dao Dao vừa mới vào nhà vệ sinh rồi.”

Phó Đình Viễn lại lạnh lùng nhìn người phụ nữ vừa nói chuyện đó, không thèm để ý bỏ đi.

Cô gái kia khó hiểu nói với bạn bên cạnh: “Vẻ mặt đó của anh ta là gì thế? Tại sao trông có vẻ như tôi không nên nhắc tới Thẩm Dao trước mặt anh ta thế?”

“Ai biết được.” Một người khác có phần khinh thường nói: “Nói thật cũng không biết Phó Đình Viễn thích điểm nào của Thẩm Dao, Thẩm Dạo giả vờ như thế, gái đ**m như thế, thế mà anh ta vẫn muốn lấy về nhà.”

Nhận ra ngày thường nhân duyên của Thẩm Dao rất kém, sau khi người nọ dẫn đầu châm chọc Thẩm Dao, lập tức có người lên tiếng phụ hoạ: “Đúng thế, cô ta có thể thuận lợi trong diễn xuất cũng không phải nhờ Phó Đình Viễn nâng đỡ cô ta sao?”

Trong vòng giải trí, người đẹp nhiều như thế, nhưng thực tế thật sự không có nhiều người như Thẩm Dao.

Thẩm Dao thành công cũng không phải bởi vì diễn những vai tốt, mà những vai tốt kia không phải do Phó Đình Viễn lấy giúp cô ta sao?

Thế nhưng mỗi ngày Thẩm Dao luôn bày ra dáng vẻ do chính bản thân cô ta cố gắng, cảm thấy mình thật sự có kỹ thuật diễn xuất và xinh đẹp.

Phó Đình Viễn hoàn toàn không để ý tới chuyện giữa mấy cô gái, anh tự ý đi tới chỗ Dịch Thận Chi, nhưng ánh mắt lại bắt được bóng dáng Du Ân một cách chính xác.

Cô mặc một chiếc váy dài màu đen, đứng bên cạnh Chung Văn Thành nói chuyện phiếm với mấy người, nụ cười trên mặt vừa sáng chói vừa rực rỡ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 168


Hôm nay cô vẽ đuôi mắt rất dài, khiến ánh mắt cô vô cùng xinh đẹp, kết hợp với phong thái lưu chuyển giữa song mắt, đó là một dáng vẻ mà anh chưa từng nhìn thấy.

“Cậu thật là..” Dịch Thận Chi đưa cho anh một ly rượu, hoàn toàn không biết dùng từ gì để hình dung người bạn thân này của mình.

Anh ta vừa gửi tin nhắn, nhưng chỉ mới trò chuyện trong chốc lát, Phó Đình Viễn đã lập tức chạy đến, điều này không phải nói rõ chưa dứt tình cũ với Du Ân sao?

Phó Đình Viễn không nhận, chỉ lạnh lùng cầm lấy ly rượu, nhưng ngay sau đó anh phun ngụm rượu vừa rồi ra ngoài.

Không vì điều gì khác, chỉ vì lúc Du Ân vừa xoay người, anh nhìn thấy một phần lưng của cô lộ ra ngoài.

Từ lúc anh đi vào cho tới bây giờ, anh vẫn luôn nhìn chính diện của cô, váy là kiểu bình

thường.

Chiều dài đong đưa dưới đất, không có tay để lộ đầu vai nhỏ gầy, đây là mức anh có thể

chấp nhận.

Con mẹ nó anh nào có ngờ, sau lưng cô lại rạng rỡ như thế.

Đập vào mắt chính là làn da trắng nõn nà, bóng loáng nhẵn nhụi, khiến người ta có suy nghĩ kỳ quái.

Phó Đình Viễn bị chọc tức, Dịch Thận Chi cũng bị anh làm cho kinh ngạc.

Lui về sau một bước tránh khỏi anh ta, sau đó chê bai nói: “Cậu bị gì thế?”

Vừa quay đầu lại thấy Du Ân đưa lưng về phía bọn họ, Dịch Thận Chi nhanh chóng hiểu ra: “Người ta ăn mặc như thể cũng đi một vòng bữa tiệc rồi, thế nhưng tôi cảm thấy đã rất bảo thủ rồi đấy, cậu nhìn những người phụ nữ khác mặc đi.”

Theo Dịch Thận Chi thấy, phản ứng của Phó Đình Viễn thật đáng kinh ngạc.

Phó Đình Viễn đã tham dự vô số tiệc rượu, chỉ để lộ phần lưng mà thôi, đây chẳng phải tác phong cơ bản của những người phụ nữ trong những trường hợp như thế sao?

Cả người Phó Đình Viễn cũng không ổn, nhất là khi thấy tay Chung Văn Thành như có như không đặt hờ bên hông Du Ân.

Hết lần này tới lần khác, Dịch Thận Chi ở bên cạnh ríu rít nói: “Nhưng phần lưng này của Du Ân cũng thật tuyệt, vừa trong trẻo vừa h*m m**n”

Phó Đình Viễn không vui nói: “Thu lại những lời lẽ th* t*c vừa nãy của cậu đi.”

Dịch Thận Chi vô tội: “Tôi th* t*c chỗ nào? Lời lẽ của tôi dễ nghe biết bao!”

Phó Đình Viễn lạnh lùng a một tiếng, nếu như người khác ở trước mặt anh nói những lời này, anh đã động tay động chân từ sớm rồi.

Không để ý tới Dịch Thận Chi nữa, anh cầm ly rượu đi về phía Du Ân và Chung Văn Thành.

Thật ra Du Ân đã nhìn thấy Phó Đình Viễn, nhưng cô cũng không muốn bị anh nhìn thấy, cho nên mới cố ý quay người lại.

Trong trường hợp như thế, cô cảm thấy cô và Phó Đình Viễn vẫn có thể không chạm mặt, đỡ cho mọi người thấy lúng túng.

Hơn nữa, còn có cả Thẩm Dao và Phó Thiến Thiến ở đây, cô không muốn cùng xuất hiện với Phó Đình Viễn.

Nhưng Dụ Ân không ngờ Phó Đình Viễn lại đi tới, cô không thể làm gì khác hơn là ngước mắt lên cười đối mặt, trên mặt mang theo nụ cười khéo léo hào phóng.

Chung Văn Thành dẫn đầu đi tới chào hỏi Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi: “Tổng giám đốc Phó, tổng giám đốc Dịch.

“Hôm nay cô rất đẹp.” Dịch Thận Chi không keo kiệt tán dương Du Ân, từ trước tới giờ đối với anh ta chuyện khiến phụ nữ vui vẻ luôn như cá gặp nước.

Du Ân mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn.”

Phó Đình Viễn đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng, giọng nói đều là bất mãn: “Cô là biên kịch chứ không phải nữ ngôi sao, dùng lối ăn mặc quái dị tới thu hút ánh mắt, thú vị không?”

Dịch Thận Chị chi tiếc luyện sắc không thành thép liếc mắt, suýt nữa đã bị lời nói của Phó Đình Viễn làm cho bất tình tại chỗ.

Quả nhiên, dễ phụ nữ là một nghệ thuật còn Phó Đình Viễn chính là một tên tay mơ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 169


Khoé miệng Chung Văn Thành cong lên, bình tĩnh nhìn tất cả trước mặt.

Du Ân bị chọc tức, hung hăng siết chặt ly rượu, chỉ cần dùng lực một chút chiếc ly cũng có thể bị cô bóp nát.

Đầu tiên lễ phục này trên người cô cũng không thể bình thường hơn.

Chỉ để lộ phần lưng mà thôi, trong một nhóm phụ nữ tranh đấu vẻ xinh đẹp, cô đã được xem là vô cùng bảo thủ, thế mà anh lại nói cô ăn mặc kỳ quái?

Thẩm Dao còn vừa lộ vai, lộ chân còn có cổ chữ V khoét sâu, tại sao anh lại không đi nói đi?

Anh không dám sao

Ha ha, anh cũng chỉ dám đến bắt nạt, gây khó dễ cho cô, cảm thấy cô là một người yếu đuối.

Thứ hai, anh nói gì mà cô thu hút ánh mắt, ở trong lòng anh, cô vẫn luôn là người phụ nữ không từ thủ đoạn gì đúng không?

Nếu như không phải còn lý trí, Du Ân cũng định hắt ly rượu trong tay mình vào mặt Phó Đình Viễn.

Mặc dù không hắt rượu nhưng cô vẫn có thể đạp đổ.

Cô đón nhận ánh mắt không vui của Phó Đình Viễn, sau đó thản nhiên như thường nói: “Đúng thế, tôi chính là thu hút ánh mắt đấy.”

“Tôi muốn để tất cả mọi người chú ý đến tôi, tới đầu tư cho kịch bản thôi tham gia làm biến kịch, như thế tôi mới có thể vô cùng nổi tiếng, không phải sao?”

Nếu anh cảm thấy cô là kiểu phụ nữ không từ thủ đoạn nào đó, thể cô nhận là được rồi.

Dù sao bây giờ anh cũng không phải là gì của cô, cần gì phải giải thích điều gì.

Du Ân dùng thái độ khác thường thừa nhận, trái lại đổi lấy cái mím môi yên lặng của Phó Đình Viễn.

Anh nhíu mày nhìn chằm chằm Dụ Ân, một trong mắt đen u ám vô biên, không thấy rõ cảm xúc bên trong.

Vào lúc này Chung Văn Thành lên tiếng: “Tổng giám đốc Phó tổng giám đốc Dịch, chúng tôi còn có chuyện khác, qua bên kia trước nhé”

Chung Văn Thành nói xong lập tức đưa Du Ân rời đi, Du Ân xoay người vừa quả quyết lại thêm phần dứt khoát, chẳng thèm nhìn Phó Đình Viễn thêm một lần nào.

Sau khi hai người đi được mấy bước, Chung Văn Thành thấp giọng hỏi Du Ân: “Cô có ổn không?”

Lời nói của Phó Đình Viễn thật sự khó nghe.

Thế nhưng theo lý thuyết, Phó Đình Viễn ngồi trên vị trí kia, không thể không nói chuyện với người khác, tại sao lại hết lần này tới lần khác đả thương Du Ân như thế?

Cách giải thích duy nhất chính là anh quá quan tâm, cho nên nói năng không lựa lời.

Dụ Ân ngước vẻ mặt vui vẻ lên nói: “Tôi rất ổn.”

Cô thật sự rất ổn.

Ban đầu cô thật sự bị lời nói của cô làm cho phát cáu, nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường.

Chung Văn Thành thở dài: “Dường như tổng giám đốc Phó có hơi cố gắng ghim cô, không biết là yêu hay hận.”

Du Ân cười tự giễu: “Sao có thể là yêu được? Chắc chắn là hận và ghét.”

Bởi vì ghét cô cho nên mới cười nhạo cô như thế.

Sau lưng bọn họ, Dịch Thận Chi uống một ngụm rượu, khó hiểu hỏi Phó Đình Viễn: “Tôi nói này, hai người cần gì phải tổn thương lẫn nhau chứ?”

Đúng là những lời nói kia của Phó Đình Viễn đã khiến Du Ân bị tổn thương, nhưng Du Ân lại thản nhiên tiếp nhận, thái độ không biện minh cho mình cũng khiến Phó Đình Viễn tổn thương.

Bởi vì ngay cả giải thích cô cũng lười giải thích, cũng đại diện cho việc cô hoàn toàn không quan tâm đến Phó Đình Viễn.

Nhưng theo Dịch Thận Chi thấy, Phó Đình Viễn bị tổn thương là đáng đời.

Ai bảo anh nói chuyện kiểu đó chứ?

Rõ ràng Phó Đình Viễn bị trang phục hôm nay của Du Ân làm cho kích động, không muốn cô thu hút ánh mắt và bị nhiều người đàn ông thèm thuồng để mắt đến như thế, nhưng khi nói ra lại nói những lời chê bai.

Điển hình là miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo.

Ánh mắt Phó Đình Viễn mơ hồ hiện lên vẻ ảo não, trong lòng càng dâng lên cảm giác bị thất bại khó có thể nói thành lời.

Gần đây ở trước mặt Du An, anh như làm sai chuyện gì đó, điều này từ trước tới giờ chưa từng xuất hiện trong suốt ba mươi ba năm cuộc đời anh.

Dịch Thận Chi giơ tay về vai anh một cái, lời nói thành khẩn, khuyên nhủ: “Phong thuỷ luân chuyển, bây giờ cậu còn dùng thái độ kiêu ngạo như trước kia đối xử với Du Ân, e rằng quan hệ giữa các người càng ngày sẽ càng bế tắc.
Dịch Thận Chi nói xong cũng đi, bắt đầu đi xã giao của riêng mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 170


Phó Đình Viễn ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay mình, chợt nhìn thấy Thẩm Dao đi về phía anh.

Thẩm Dao đợi trong nhà vệ sinh nửa ngày cũng không gọi được cho Phó Thiến Thiến, bất lực không thể làm gì khác hơn là nặng nề tâm sự bước ra.

Cô vốn định tránh mấy cô tiểu thư nhà giàu kia lén đi tìm Phó Thiên Thiến.

Không ngờ bị bọn họ nhìn thấy, bọn họ lại đi tới chào hỏi cô.

Thẩm Dao nghiến răng một cái, quyết định chủ động đi tìm Phó Đình Viễn.

Như thế cũng có thể tránh xa mấy người phụ nữ kia, thứ hai cô cũng muốn nói chuyện với Phó Đình Viễn một chút.

Cho nên cố cười với mấy người phụ nữ kia một tiếng, sau đó đi về phía Phó Đình Viễn.

Lúc cô ta vừa rời khỏi nhà vệ sinh lập tức nhìn thấy Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi đang cầm ly rượu đứng cùng Du Ân và Chung Văn Thành, cô mím chặt môi mình, rất sợ Phó Đình

Không ngờ bọn họ chỉ nói mấy câu, Chung Văn Thành đã đưa Du Ân rời đi.

Sắc mặt Phó Đình Viễn vô cùng khó coi, dường như cãi nhau ầm ĩ không vui với Du Ân.

Trong lòng Thẩm Dao thở phào nhẹ nhõm, Phó Đình Viễn và Du Ân không chung sống được, người vui vẻ nhất chính là cô ta.

Xách váy đi tới, Phó Đình Viễn chỉ lạnh lùng liếc cô ta một cái: “Có chuyện sao?”

Vành mắt Thẩm Dạo lập tức đỏ lên, cô ta thấp giọng nhìn Phó Đình Viễn với vẻ cầu: “Đình Viễn, chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Phó Đình Viễn lại nhìn cô ta một cái, sau đó mím môi xoay người rời khỏi sảnh tiệc, Thẩm Dao đi sát theo.

Trong vườn hoa bên ngoài sảnh tiệc, sau khi Thẩm Dao đứng vững lập tức thấp giọng sụt sùi: “Đình Viễn, em thật sự biết lỗi rồi, em thề sau này em sẽ không đến gây phiền phức cho Du Ân nữa.”

Phó Đình Viễn lạnh lùng nói: “Vấn đề giữa anh và em không liên quan đến Du Ân”

Nước mắt Thẩm Dao rơi xuống càng nhiều hơn, Phó Đình Viễn còn nói: “Thẩm Dao, tình cảm giữa chúng ta cũng đã là quá khứ rồi.”

“Từ khi chúng ta chia tay cho đến bây giờ đã qua bốn năm rồi, khoảng thời gian sau khi anh ly hôn, anh cũng thử chấp nhận em nhưng cuối cùng lại phát hiện giữa chúng ta quá xa lạ.”

Bốn năm không ngắn, đủ tiêu hao hết tình cảm giữa hai người.

Thẩm Dao không thể chấp nhận những gì mình nghe thấy, cô ta tiến lên một bước nắm chặt Phó Đình Viễn, khóc lớn: “Đình Viễn, em thật sự không thể không có anh.”

“Em có thể thay đổi, cái gì em cũng có thể thay đổi được!” Thẩm Dao vào thời khắc này dùng mọi cách muốn giữ Phó Đình Viễn lại.

Thế nhưng mặt Phó Đình Viễn không thay đổi kéo tay cô ta xuống, xoay người rời đi.

Thẩm Dao giơ tay lên che mặt mình, sụp đổ khóc rống lên.

Năm đó khi cô ta hăm hở nói muốn chia tay với Phó Đình Viễn để tiến quân vào giới giải trí, nào có nghĩ đến việc có một ngày Phó Đình Viễn không còn ở tại chỗ chờ cô ta nữa.

Nếu sớm biết có một ngày như thế, năm đó chắc chắn cô ta sẽ không chia tay, chắc chắn sẽ kết hôn với Phó Đình Viễn.

Đáng tiếc trên đời này không có nếu như…

Thẩm Dao khóc nhòe hết lớp trang điểm, chỉ có thể đi vào nhà vệ sinh chỉnh sửa lại lớp trang điểm.

Thật đúng lúc, cô ta vừa bước vào nhà vệ sinh đã đụng phải Du Ân vừa rửa tay xong chuẩn bị rời đi.

Du Ân thấy dáng vẻ khóc nhòe hết lớp trang điểm của Thẩm Dao, vẻ mặt hơi kinh ngạc một chút.

Thẩm Dao trong ấn tượng của cô chính là cho dù bất kì lúc nào cũng gọn gàng xinh đẹp, đoan trang ưu nhã, hôm nay là thế nào đây?

Nhưng đây không phải chuyện cô nên tò mò, cô nhanh chóng thu hồi tầm mắt, rũ mắt nhìn sang bên cạnh.

Thẩm Dao thấy Du Ân lập tức giận không có chỗ phát tiết, nhất là nghĩ đến dáng vẻ chật vật nhoè hết lớp trang điểm của mình, tiến lên một bước hét lên với Du Ân: “Đứng lại!”

Du Ân bị Thẩm Dao kéo lảo đảo suýt nữa ngã xuống đất, sau khi cô đứng vững lập tức dùng sức kéo cánh tay mình ra ngoài.

“Cô nổi điên cái gì?” Du Ân nổi giận không thôi.

Cả đêm nay cô đều cách xa bọn họ, cũng chỉ nói hai câu với Phó Đình Viễn sau đó cũng không vui rời đi, sao lại chọc tới Thẩm Dao>

Đúng là vô cùng không giải thích nổi!

“Tôi nổi điên?” Thẩm Dao cất cao giọng, rống lên một câu: “Nếu không phải do cô, tôi có thể nổi điên?”

Hai tay Du Ân khoanh lại cười lạnh hỏi ngược lại cô ta: “Đừng nói với tôi, tình cảm giữa cô và Phó Đình Viễn xảy ra vấn đề?”

“Cũng đừng nói với tôi, bởi vì chuyện này nên cô tới tìm tôi gây phiền phức.”

Thẩm Dao trách mắng: “Đúng thì thế nào? Chẳng lẽ không phải cô phá hoại sau lưng sao?”

Lời nói của Thẩm Dao khiển Du Ân bật cười thất thánh, cô cũng tận tình cười châm chọc một trận, không ngừng cười tới khi Thẩm Dao nghiến răng nghiến lợi, lúc này cô mới ngừng lại.

Du Ân nhìn Thẩm Dao, không nhịn được châm chọc nói: “Thẩm Dao, ban đầu khi cô không ngừng tạo Xì căng đan giữa cô và Phó Đình Viễn, lúc có nguy tạo việc mình mang thai để phá hoại cuộc hôn nhân giữa tôi và Phó Đình Viễn, sao tôi lại không tìm cô gây phiền phức?”

Hôm nay Du Ân trang điểm có chút ác liệt, lúc cô đứng trước mặt Thẩm Dao nói mấy lời hùng hổ doạ người, khiến Thẩm Dao cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Cho tới nay, cô ta đều cho rằng Du Ân chính là một người thấu đáo, hơn nữa còn là kiểu người yếu đuối tuỳ ý để người khác bắt nạt, chèn ép.

Thế nhưng giờ phút này, cô ta lại có chút bị khí thế của Du Ân dọa sợ.

“Cô…” Thẩm Dao giơ ngón tay chỉ vào Du Ân, không nói nên lời. Hai vai bởi vì kiềm chế sự tức giận mà run rẩy dữ dội hơn.

Lời nói của Du Ân cũng thật sự chọt trúng tử huyệt của cô ta, khiến cô ta vô cùng chật vật và khó chịu.

Đúng thế, ban đầu cô ta không để ý gì, cố gắng phá hoại cuộc hôn nhân của Du Ân và Phó Đình Viễn, cố ý để Dư Ân thấy ấm ức, không ngờ có một ngày bị Du Ân phản kích lại.

Du Ân còn nói: “Ban đầu cô cũng phá hỏng không ít chuyện, nhưng cuối cùng tôi chưa từng làm gì.”

“Tôi tự nhận mình đã làm sáng tỏ rất nhiều lần, bây giờ giữa tôi và Phó Đình Viễn đơn thuần chỉ là mối quan hệ đơn thuần.”

Du Ân thật sự làm sáng tỏ mệt muốn chết, làm sáng tỏ với Thẩm Dao, thanh minh với Phó Thiến Thiên, cũng có bày tỏ lập trường của mình trước mặt Đồng Văn Huệ.

Nhưng bọn họ đều không tin, dường như Phó Đình Viễn được biết bao tay cướp ưa chuộng.

Đúng thật, cô cũng từng điên cuồng yêu thích người này, thế nhưng cũng đã qua rồi.

Cô lạnh lùng nhìn Thẩm Dao nói: “Sự theo đuổi của mấy chú tiểu thịt tươi không thơm sao? Hay là làm một biên kịch như tôi không thơm? Tôi cần gì phải chọn có quay đầu như Phó Đình Viễn chứ?”

“Thứ cho tôi nói thẳng, cô thích ăn cỏ quay đầu, không có nghĩa là người khác cũng thích”

Cô nói ra lời này, tràn đầy chê bai đối với Phó Đình Viễn, mà cô chê Phó Đình Viễn cũng tượng đương với việc chế giễu sự lựa chọn của Thẩm Dao khiến Thẩm Dao phát cáu, mất khống chế.

Ngay khi Thẩm Dao bước lên định xé nát vẻ mặt lạnh lùng này của Du Ân, cửa phòng vệ sinh đột nhiên bị người mạnh mẽ đạp mở.

Du Ân và Thẩm Dao đồng thời đưa mắt nhìn sang, lập tức thấy mặt Phó Đình Viễn như sương lạnh đứng bên ngoài.

Hai chân Thẩm Dao mềm nhũn suýt nữa tê liệt té xuống đất, Du Ân bình tĩnh cong khoé môi đùa cợt, nhẹ nhàng mỉm cười.

Nhìn vẻ mặt muốn ăn thịt người của Phó Đình Viễn, tám mươi phần trăm là nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của cô và Thẩm Dao, nhất là chuyện làm giả giấy báo có thai.

Từ trước đến giờ Du Ân chưa từng nghĩ sẽ nói chuyện này trước mặt Phó Đình Viễn, không ngờ anh lại biết được bằng cách như thế.

Chung quy thì giấy không gói được lửa, nếu Thẩm Dao làm ra chuyện đó, cũng đến lượt cô ta phải trả giá thật lớn vì hành động của mình.

Bởi vì là ở nhà vệ sinh nữa, cho nên Phó Đình Viễn không bước vào.

Anh đứng trước cửa, cả người tản ra khí lạnh thấu xương, nhìn chằm chằm Thẩm Dao hỏi: “Làm giả giấy báo mang thai, là ý gì?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 171


Cả người Thẩm Dao run rẩy mạnh mẽ, lớp trang điểm trên mặt cô ta vốn để trang trí, vào lúc này gương mặt trắng bóc nhanh chóng phát ra vẻ doạ người.

Du Ân thấy thế quyết định rời đi trước, dù sao Thẩm Dao cũng tự mình tạo nên kết cục thảm hại, Thẩm Dao tự giải thích với Phó Đình Viễn là được.

Ai ngờ cô vừa đi tới cửa, Phó Đình Viễn đã kéo cô trở lại, hơn nữa còn dùng giọng điệu không mấy thiện cảm chất vấn cô: “Em đi đâu?”

Du Ân hơi nhíu mày, anh vô cùng tức giận, lực trên tay khiến cánh tay cô rất đau.

Cô cố gắng bình tĩnh nói: “Tổng giám đốc Phó, đây là chuyện giữa hai người, nếu tôi ở lại đây thì không thích hợp cho lắm.”

Tay nắm tay cô tăng thêm lực, giọng điệu cũng tăng cao mấy bậc: “Chuyện giữa hai người bọn tôi? Cô ta nguy tạo giấy báo mang thai, phá huỷ hôn nhân của hai chúng ta, em nói không liên quan tới em?”

Phó Đình Viễn thật sự không ngờ anh có thể nghe được một cuộc đối thoại như thế, anh vốn tới tìm Du Ân để xin lỗi những lời đã nói với cô ban nãy.

Nhưng anh chưa kịp chờ đến khi Du Ân bước ra, nhưng lại đợi đến khu Thẩm Dao bước vào nhà vệ sinh.

Phó Đình Viễn nghĩ tới sự oán hận Thẩm Dao dành cho Du Ân, cho nên yên lặng đứng chờ ở cửa nghe tiếng động bên trọng, phòng trường hợp Thẩm Dao lại ầmĩxảy ra chuyện gì.

Kết quả lại nghe được cuộc đối thoại như thế, anh vừa khiếp sợ vừa giận.

Anh vẫn luôn không hiểu, vì sao lúc trước Du Ân quyết định nói ly hôn với anh, hoá ra sau lưng có việc làm này của Thẩm Dao.

Du Ân lạnh lùng nói: “Cho dù cô ta có huỷ hoại hay không, bây giờ chúng ta cũng đã ly hôn rồi, chuyện này là cô ta giao phó cho anh, đương nhiên không liên quan tới tôi”

Du Ân nói xong tiếp tục kéo cánh tay mình lại, Phó Đình Viễn vẫn cắn răng nói: “Nếu em đã sớm biết chuyện này, tại sao không nói cho tôi biết?”

Du Ân mím môi nhìn anh một hồi lâu, sau đó chợt dùng sức rút khỏi tay anh, dẫm giày cao gót không quay đầu lại rời đi.

Tại sao cô phải nói cho anh?

Tại sao cô phải truy cứu?

Bởi vì nguyên nhân bọn họ ly hôn hoàn toàn không phải do chuyện Thẩm Dao gây ra.

Thế nhưng dường như Phó Đình Viễn hoàn toàn không biết, dường như anh vẫn luôn đổ lỗi cho những thử ngoại lực buồn cười này làm lý do cho việc ly hôn của hai người.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao cô phải dùng sức hất Phó Đình Viễn ra, anh khiến cô nổi giận.

Đương nhiên Phó Đình Viễn cũng cảm nhận được sự tức giận của Du Ân, nhưng anh lại cảm thấy khó hiểu.

Thế nhưng bây giờ cũng không phải lúc tính toán những chuyện này, anh lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Dao đang hốt hoảng, luống cuống, lạnh lùng bật ra một chữ: “Nói!”

Thẩm Dao tự biết không thể nói dối chuyện này được nữa, cho nên cũng tỉnh táo lại.

Cô ta hé mở mồi đang mím chặt của mình ra, thản nhiên thừa nhận: “Vâng, đúng là em đã làm chuyện như thế.”

“Thế nhưng là đề nghị của Thiên Thiến, lần đó không phải con bé mang thai sao, lúc em đi cùng con bé đến bệnh viện sinh non, con bé nói chi bằng nguy tạo một tờ kết quả mang thai giả, k*ch th*ch Du Ân một chút.”

“Cô ấy nói thời gian đó ông nội anh thúc giục anh và Du Ân sinh con, trong lòng Du Ân chắc chắn rất muốn mang thai cho nên lập tức làm giả tờ giấy này”

Thẩm Dao thừa nhận, nhưng cô ta đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu Phó Thiến Thiến.

Sau khi Phó Đình Viễn nghe xong tức muốn bể phổi, cho dù là đề nghị của ai, tóm lại em gái ngoan kia của anh cũng tham gia vào chuyện này.

Đổi với Phó Thiến Thiến, tuy anh không thích tác phong làm việc của cô em gái này, nhưng bình thường vẫn luôn bảo vệ cô ta, cố gắng để cô ta thành một người an ổn, không sầu đời.

Trước kia cô ta luôn không xem trọng Du Ân, cũng thường đến tìm Du Ân gây phiền phức, anh đều mở một mắt nhắm một mắt bỏ qua cho cô ta.

Thế nhưng anh không ngờ Phó Thiên Thiên lại có thể làm ra chuyện không có giới hạn như thế.

Còn cả Thẩm Dao, tâm tự của cô ta đúng ta…

Vào lúc này, Phó Đình Viễn cũng không biết dùng từ ngữ gì để hình dung tâm trạng của mình, năm đó khi anh qua lại với Thầm Dao, thứ

anh thích ở cô ta chính là sự hào phóng, khéo léo và độc lập, mạnh mẽ,

Ban đầu Thầm Dao quyết tâm muốn chia tay với anh, nói là cô muốn chứng minh năng lực tự lập của mình, không muốn dựa vào anh, cũng không muốn dựa vào ba mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 172


Cho nên ban đầu khi Thẩm Dao mới tiến vào giới giải trí, cũng giấu việc cô ta chính là con của Thẩm Thanh Sơn.

Sau đó sau khi cô ta từ từ nổi tiếng, mới bị người khác moi ra những tin tức này.

Khi đó anh vẫn rất thích sự độc lập này của Thẩm Dao, cùng với tác phong khiêm tốn không khoe khoang gia thế, cho tới một khoảng thời gian rất dài anh vẫn luôn không vừa mắt với Du Ân.

Thấy nãy giờ Phó Đình Viễn không nói gì, Thầm Dạo lập tức khóc lên: “Thật sự xin lỗi!”

“Lúc ấy em nhất thời bị ma quỷ ám, em thật sự quá yêu anh, mỗi ngày em vừa nghĩ tới quan hệ vợ chồng giữa anh và Du Ân em lại ghen tị đến phát điên, cho nên đề nghị của Thiên Thiến đã khiến em động lòng, thể là nghe theo cô ấy làm chuyện như thế.”

“Đình Viễn, em thật sự rất yêu anh, em đã hối hận vì lúc trước chia tay với anh.”

Thẩm Dao khóc thương tâm, khóc tới mức đau lòng muốn chết.

Cách đó không xa có mấy người đi về phía nhà vệ sinh, Phó Đình Viễn liếc thấy.

Cứ đứng mãi ở nhà vệ sinh xử lý việc này cũng không phải cách, cho nên anh chán ghét ném cho Thẩm Dao hai chữ: “Bước ra!”

Sau đó lập tức xoay người rời đi, đồng thời gọi cho tài xế của mình, lạnh lùng phân phó: “Đi tìm Phó Thiên Thiên đang ở đâu.”

Tài xế nhận lệnh, năm phút sau Phó Đình Viễn đứng bên ngoài vườn hoa ở phòng tiệc nhận được điện thoại của tài xế: “Tổng giám đốc Phó, cô Phó ở bãi đậu xe…

Phó Đình Viễn rống lên: “Kêu nó lăn tới vừa hoa phía sau!”

Sau khi cúp máy, tài xế vội vàng gõ vào cửa chiếc xe trước mặt mình: “Cô gái, ngài Phó bảo cô nhanh chóng đến vườn hoa.”

Tài xế tìm thấy Phó Thiên Thiến trong xe cô ta ở bãi đậu xe, Phó Thiên Thiên đang dành một nụ hôn nóng bỏng với một người đàn ông mới quen trong bữa tiệc, nếu không phải tài xế tìm tới, tiếp theo hai người sẽ diễn ra việc cấm người dưới mười tám.

Phó Thiên Thiến bị cắt ngang bất mãn kéo cửa kính xe xuống: “Anh nói với anh tôi, tôi không rãnh!”

Tài xế liếc thấy bộ quần áo xốc xếch của cô ta, không mở mắt nói: “Dường như anh Phó rất tức giận, cô hãy mau đi đi.”

Đương nhiên Phó Thiến Thiến biết tính khí của Phó Đình Viễn, người anh kia của cô ta tức giận lên sẽ vô cùng doạ người.

Cho nên cô ta cũng không thể làm gì khác hơn là chỉnh sửa quần áo của mình một chút, miễn cưỡng tạm biệt người đàn ông trên xe, sau đó bất đắc dĩ đi tìm Phó Đình Viễn.

Phó Thiển Thiến đến vườn hoa, lập tức nhìn thấy dáng vẻ vô cùng chật vật, đang ngồi trên ghế khóc của Thẩm Dao, Phó Đình Viễn lại tức giận đứng bên cạnh.

“Anh.” Phó Thiến Thiến có chút chột dạ đi tới, nhỏ giọng gọi Phó Đình Viễn một tiếng.

Phó Đình Viễn vừa nhìn thấy cô ta lập tức nổi giận, lửa giận ngút trời rống lên: “Ngày mai em cút ra nước ngoài cho anh!”

“Anh!” Phó Thiến Thiến nóng nảy: “Em không đi! Em không muốn ra nước ngoài!”

Mấy ngày nay Phó Đình Viễn không nhắc lại chuyện cho cô ta ra nước ngoài, cô ta nghĩ rằng chuyện đã qua, ai ngờ anh lại bảo ngày mai cô ta sẽ đi!

Phó Thiến Thiên cũng thấy bối rối, phục hồi tinh thần lại xông tới lắc lắc Thẩm Dao: “Dao Dao, anh trai em sao thế? Tại sao lại nói ngày mai em đi?”

Thẩm Dao khóc tới mức không nói được câu nào, bây giờ bản thân cô ta cũng khó bảo toàn, sao có thể quản Phó Thiến Thiến nổi.

Phó Đình Viễn lạnh lùng rống lên: Em làm cái gì em còn không biết? Có thể làm được chuyện ngụy tạo kết quả mang thai, Phó Thiến Thiến, suy nghi của em đã vặn vẹo tới mức nào rôi?

Phó Thiên Thiến bị Phó Đình Viễn quát co rúm lại một chút, hơn nữa cô ta cũng không nghĩ chuyện này sẽ bị lộ, càng không ngà bây giờ cô ta lại trở thành đâu sỏ.

Nghĩ tới đây, cô ta vội vàng tiến lên giải thích: Anh, chuyện này không liên quan gì tới em, là do Dao Dao để nghị cho nên em mới phối hợp với cô ấy!”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 173


Thẩm Dao tức giận đứng lên, trợn mắt nhìn Phó Thiến Thiến, rống: “Phó Thiến Thiến!”

Phó Thiến Thiến bất mãn thét lên với cô ta: “Sao? Chẳng lẽ không đúng à?”

Vì không để bị đưa ra nước ngoài, Phó Thiên Thiên cũng liều mạng: “Nếu không phải vì để giúp chị lấy được anh trai tôi, chị cho là tôi biết làm những chuyện này?”

Thẩm Dao sắp tức chết.

Thật ra rốt cuộc thì ban đầu ai là người đề nghị trước cả hai người cũng không nhớ rõ.

Dù sao khi ấy bọn họ cũng ăn rơ với nhau, nhưng bây giờ khi đến lúc truy cứu trách nhiệm,

không ai chịu gánh tội.

Cái gọi là bạn thân trong truyền thuyết chính là tình chị em plastic.

Phó Đình Viễn cũng chẳng có hứng thú với cuộc cãi vã giữa hai người, anh lạnh lùng nhìn Phó Thiến Thiên tuyên bố: “Phó Thiến Thiến, ngày mai em phải ra nước ngoài, bây giờ mau về nhà dọn dẹp hàng lý, đừng ở chỗ này xấu hổ mất mặt!”

Sau đó ánh mắt anh lại nhìn về phía Thẩm Dao ở bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng cũng có chút chán ghét: “Dao Dao, em thật sự khiến anh thất vọng, quan hệ giữa hai chúng ta đến đây là chấm hết.”

Sau khi anh nói xong, lập tức xoay người rời đi, Thẩm Dao và Phó Thiên Thiên cũng lớn tiếng khóc lên, nhưng cũng không ai để ý đến bọn họ,

ở phía bên kia, trong phòng tiệc.

Du Ân vừa từ nhà vệ sinh bước ra lại gặp phải Tô Ngưng ở phía đối diện.

Tô Ngưng đi tới hỏi cô: “Tơ thấy Phó Đình Viễn cũng vào nhà vệ sinh, anh ta không bắt nạt cậu chứ?”

Du Ân lắc đầu: “Không có.”

Tô Ngưng lại nói: “Thế nhưng sắc mặt của cậu không tốt?”

Du Ân kể cho Tô Ngưng nghe chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh: “Phó Đình Viễn biết chuyện Thẩm Dao làm giả giấy thông báo mang thai rồi.”

Tô Ngưng lập tức sửng sốt, ngay sau đó vỗ tay, hả hê cười lên: “Nếu muốn người ta không biết thì trừ phi mình không làm, lần này Thẩm Dao tiêu đời rồi.”

Du Ân không lên tiếng, cô không biết Thẩm Dao có tiêu đời hay không, nhưng Phó Đình Viễn thật sự vô cùng tức giận.

Xem ra, Phó Đình Viễn dường như không biết ánh trăng sáng của mình là người như thế.

Tô Ngưng lại thở dài nói: “Cho nên, con người vẫn không thể có dự tính như thế, lỡ như có một ngày lật xe, chẳng phải sẽ vô cùng lúng túng sao?”

Cũng may những năm nay trong giới giải trí cô ấy không ra vẻ ấm áp, dịu dàng khiến người khác hài lòng, hoặc đoan trang ưu nhã gì, nếu không sau này thật sự sẽ hoàn toàn lật xe.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Chu Dật mặc âu phục màu trắng, thanh xuân toả nắng đi tới, Tô Ngưng tìm một cái cứ dứt khoát rời đi.

Du Ân giơ tay lên để trán, người bạn thân này của cô thật sự đã dùng hết mọi thủ đoạn để đàn ông đến gần cô.

Vẻ mặt Chu Dật phức tạp chào hỏi cô: “Chị Du Ân…:

Du Ân cười nói: “Đã lâu không gặp, gần đây thế nào?”

“Rất tốt.” Sau khi trả lời, Chu Dật lại nhìn cô chằm chằm, có chút khó khăn nói: “Mới vừa rồi chị Tô Ngưng nói với tôi, tổng giám đốc Phó là chồng trước của chị.”

Lần trước lúc Chu Dật hành hung phó đạo diễn kia, cậu lập tức nhận ra quan hệ giữa Du Ân và Phó Đình Viễn có chút không bình thường, nhưng cậu lại không ngờ bọn họ lại có quan hệ chồng trước vợ trước.

Cậu cũng biết Du An đã ly hôn, mấy ngày trước lúc Du Ân bị cả nước tẩy chay, nhưng vẫn không ai biết rốt cuộc người chồng trước đẹp trai nhiều tiền của cô là ai.

Vừa nãy Tô Ngưng nói cho cậu biết, người chồng trước đó là… Phó Đình Viễn.

Cậu lập tức bị kinh sợ, chẳng trách, chẳng trách lúc Du Ân vừa về nước, cậu ấy mời Du Ân ăn cơm, có một ngài Phó nào đó tặng cho Du Ân một đĩa thịt bò thượng hạng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 174


Chẳng trách lần trước Phó Đình Viễn lại xuất hiện ở đồn cảnh sát, chẳng trách người chồng trước kia của Du Ân lại có tài lực hùng hậu để cho ba con Du Thể Quần.

Du Ân dửng dưng cười thừa nhận: “Đúng thế, anh ta là chồng trước của tôi.”

Du Ân còn nói: “Cho nên, cậu đừng lãng phí thời gian trên người tôi nữa, tôi là người phụ nữ đã qua một đời chồng…”

Du Ân vừa nói tới đây đã bị Chu Dật nhanh chóng cắt ngang, cặp mắt xinh đẹp của cậu ta nhìn cô thật sâu: “Tôi cũng thấy phiền gì vì chị đã ly hôn.”

Du Ân: “..”

Bây giờ mấy cậu trai trẻ đều thế này?

Suy nghĩ thoáng như thế sao? Cũng không ngại những người phụ nữ đã ly hôn?

Chu Dật còn nói: “Tôi chỉ không hiểu, nếu chị đã gả cho một người đàn ông anh tuấn, nhiều tiền như tổng giám đốc Phó, thế tại sao hai người lại ly hôn?”

“Anh ta không thương tôi” Du Ân nhàn nhạt trả lời Chu Dật.

Cho đến bây giờ, cô đã có thể bình tĩnh nói ra mấy câu kiểu như Phó Đình Viễn không thương cô rồi.

Ánh mắt Chu Dật hiện lên vẻ sững sốt, sau đó lại đùa giỡn cười nói: “Không ngờ một người đàn ông đứng trên đỉnh cao như tổng giám đốc Phó cũng vẫn không thể tránh được khuôn sáo cũ.”

Du Ân không hiểu mấy lời này của cậu, Chu Dật khinh bỉ nói: “Thì là cũng không phải ngoại lệ, cảm thấy hoa nhà không thơm bằng hoa dại.”

Người trong giới này đều biết, cho tới nay Phó Đình Viễn và Thầm Dao đều có scandals với

nhau.

Chu Dật cũng giống với những người khác, đã từng một lần cho là người vợ kia của Phó Đình Viễn chắc chắn không để ai thấy. Nhưng sau khi biết vợ trước của Phó Đình Viễn là Du Ân, Chu Dật thật sự không thể hiểu nổi Phó Đình Viễn lại còn mập mờ vơi Thẩm Dao.

Theo Chu Dật thấy, Du Ân còn đơn hơn Thẩm Dao nhiều.

an

Du Ân cười nói: “Đừng nói như thế, củ cà rốt, củ cải trắng còn có chỗ đáng yêu.”

Cho dù có xinh đẹp đến đâu cũng không có giá trị bằng một câu thương, huống chi gia thế của cô còn kém xa Thẩm Dao.

“Cậu còn trẻ, chuyên tâm vào sự nghiệp của mình thật tốt đi.” Du Ân lại nói với Chu Dật một cầu như thế, sau đó định rời khỏi đó.

Chu Dật không cam lòng, dứt khoát không ngừng gọi tên cô: “Du Ân.”

Cậu cố chấp giải thích từng câu từng chữ: “Mặc dù tuổi tôi còn nhỏ thế nhưng tâm trí tôi lại trưởng thành, tôi biết tôi muốn gì.”

Du Ân vừa định trả lời cậu, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Phó Đình Viễn lạnh lùng đi về phía bọn họ, chân mày cô hơi nhíu lại.

Phó Đình Viễn đang muốn làm gì?

Theo tầm mắt cô, Chu Dật cũng nhìn thấy Phó Đình Viễn đang đi tới, cậu theo bản năng đi tới đứng chắn trước mặt Du Ân, Phó Đình Viễn lạnh lùng trợn mắt nhìn cậu, sau đó nói với Du Ân ở bên cạnh: “Chúng ta nói chuyện một chút.”

Vào lúc này Chu Dật muốn nói gì đó nhưng lại bị Dụ Ân cản lại.

Cô đồng ý với đề nghị của Phó Đình Viễn: “Được.”

Trong bữa tiệc, người đến người đi, cô không muốn lôi lôi kéo kéo với Phó Đình Viễn ở chỗ này, cho nên mới đồng ý.

Lúc rời đi, cô cho Chu Dật một nụ cười yên tâm: “Cậu đi lo việc của mình đi.”

Mặc dù Chu Dật không cam lòng, nhưng Du Ân tự mình đồng ý nói chuyện với Phó Đình Viễn, cậu cũng chỉ có thể xem như không có gif.

Hai người một trước một sau rời khỏi phòng tổ chức tiệc, Phó Đình Viễn tự kéo cửa xe mình ra, Du Ân nhìn anh một cái, cũng không muốn người khác để ý tới cho nên vẫn ngồi xuống.

Sau khi lên xe, Phó Đình Viễn cũng không nói sẽ đi đầu, chỉ mặt mày không thay đổi lái xe rời đi.

Du Ân suy nghĩ một chút, vẫn gọi điện cho Chung Văn Thành: “Sếp Chung, tôi có chút việc về trước một chút.”

Tối nay cô là bạn gái của Chung Văn Thành, đột nhiên ra về thì không hợp lý lắm, cho nên có thế nào thì cũng phải thông báo một tiếng.

Nhưng cô vừa dứt lời, bên cạnh lập tức truyền tới tiếng cười lạnh của Phó Đình Viễn, tựa như đang chế giễu việc cô báo cáo chi tiết mọi thứ với Chung Văn Thành.

Du Ân không để ý tới về quái gỡ của anh, chỉ nghe Chung Văn Thành quan tâm hỏi cô: “Tôi nghe Chu Dật nói, có cần giúp đỡ không?”

“Không cần” Du Ân vô cùng bình tĩnh. Chung Văn Thành cũng không nói gì nữa,

Phó Đình Viên lái xe thẳng đến bè biển, sau khi xuống xe mới phát hiện chỗ này không đúng.

Mặc dù là giữa hẻm nhưng bờ biển vẫn lạnh lẽo, trên người Du Ân chỉ mặc một bộ lẽ phục đơn bạc.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 175


Sau khi Phó Đình Viễn thấy cô co ro, ôm chặt hai cánh tay, có chút ảo não Với lựa chọn của mình.

Những gần phòng tiệc cũng chỉ có bờ biển này, vừa rồi anh cũng không suy nghĩ nhiều.

Thế nhưng anh vẫn nhanh chóng cởi áo khoác âu phục của mình đưa tới, định khoác lên vai để cô đỡ lạnh,

Du Ân bị hành động của anh làm cho sợ hết hồn, theo bản năng lui về sau một bước tránh khỏi quần áo của anh.

“Tôi không lạnh, cảm ơn” Mặc dù lạnh thật, nhưng Du Ân từ chối sự quan tâm của anh.

Phó Đình Viễn u ám nhìn cô một cái, tiến lên một bước lại dùng áo khoác âu phục của mình khoác lên người cô, bá đạo khiến người khác không thể từ chối.

Lần này Du Ân không giãy dụa nữa, bởi vì cô không muốn bị Phó Đình Viễn đè đầu vai của cô không buông tay.

Trên mặt hiện lên nụ cười, cô giơ tay lên bao lấy quần áo mình, nói cảm ơn: “Cảm ơn.”

Lúc này Phó Đình Viễn mới buông tay, lui về sau một bước, kéo dài khoảng cách giữa hai người.

Nhưng ngay sau đó, anh lại bắt đầu nổi giận, chất vấn: “Du Ân, cũng bởi vì một tờ giấy báo mang thai giả mà em đòi ly hôn với tôi?”

Không đợi Du Ân nói gì, anh lại nói tiếp: “Tôi và cô ta không có gì cả, trước kia lúc còn qua lại cũng chưa từng làm gì, lúc kết hôn với anh càng chưa từng, sau khi ly hôn với em cũng thế!”

Phó Đình Viễn vốn chỉ muốn giải thích, lúc kết hôn với Du Ân, anh không hề có bất kỳ hành động không nên có với Thẩm Dao.

Cũng không biết vì sao, thậm chí ngay cả việc qua lại sau khi ly hôn cũng giải thích cho cô, tựa như sợ cô không tin anh.

Du Ân cũng bị một loạt lời nói này của anh làm cho có hơi sững sốt, nói cách khác, cuối cùng anh và Thẩm Dao không hề có quan hệ x*c th*t?

Nhưng chuyện này dường như không phải ý chính.

Cô nhanh chóng hoàn hồn, nhìn về phía Phó Đình Viễn, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Phó Đình Viễn, dường như anh vẫn luôn không biết.”

Phó Đình Viễn không hiểu: “Cái gì?”

Trong giọng nói của Du Ân mang theo chút tự giễu: “Tôi và anh ly hôn không phải bởi vì do yếu tố bên ngoài tác động mà bởi vì… anh không thương tôi.”

Du Ân quay đầu nhìn về phía mặt biển cách đó không xa, giọng nói yếu ớt: “Anh còn nhớ không? Trong buổi lễ mừng thọ của ông nội ngày đó, ông nội thúc giục anh và tôi sinh con, anh nói tôi không xứng.”

“Anh còn nói, sinh con gì với một người phụ nữ anh không thương?”

Vẻ mặt Phó Đình Viễn lập tức cứng lại, nhớ lại bữa lễ mừng thọ vào một năm trước.

Đúng thật là anh đã nói như thế, anh cho là cô giựt giây để ông nội giục sinh, anh cho rằng mục đích của cô chính là có thể độc chiếm vị trí bà Phó này lâu dài.

Thế nhưng sau đó cô đoạn tuyệt nói ly hôn, không hề để tâm đến vị trí bà Phó này, anh mới phát hiện mình đã sai rồi.

Du Ân không nhìn anh, tiếp tục đắng chát nói: “Tim cũng tôi cũng làm bằng xương bằng thịt, sau khi bị anh tổn thương hết lần này tới lần khác tôi cũng rất đau, rất tuyệt vọng thế nên mới muốn ly hôn”

“Một đoạn tình cảm không thể tiếp tục được nữa, chắc chắn không phải bởi vì người khác.”

Đến bây giờ Phó Đình Viễn vẫn không biết chứng tỏ cho đến tận bây giờ anh cũng không phát hiện ra khuyết điểm của anh trong mối quan hệ này.

Anh vẫn luôn cảm thấy, tất cả mọi người đều sẽ phục tùng anh, yêu thương anh vô điều kiện.

Sau khi Du Ân nói ra những lời này, Phó Đình Viễn ở bên cạnh đều im lặng từ đầu đến cuối.

Du Ân trả lại áo khoác âu phục cho anh, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tôi có thể đi được chưa?”

Đây là lần đầu tiên Du Ân nói ra những thứ trong lòng mình với Phó Đình Viễn, cũng là lần cuối cùng.

Sau này nếu cô lại yêu một ai đó, nhất định sẽ chọn một người hiểu về tình yêu.

Phó Đình Viễn cũng không nhận áo khoác, mà hỏi lại cô: “Thế sau đó khi em biết là do cô ta làm giả, sao lại không nói cho tôi biết?”

“Cũng đã ly hôn rồi, tôi nói chuyện đó với anh để làm gì?” Trong giọng nói của Du Ân mang theo vẻ hời hợt và cả vẻ đùa cợt: “Nói không chừng anh lại sẽ cho rằng tôi đang vu khống cô ta đấy.”

Anh vẫn luôn nghĩ cô là người xấu, cô tìm anh tố cáo Thẩm Dao, nói không chừng cô sẽ lại bị anh giễu cợt một trận.

Sau khi nói xong, Du Ân trả lại áo khoác âu phục vào tay anh, xoay người tự nhiên rời đi.

Phó Đình Viễn bước mấy bước đuổi theo, kéo tay cô nói: “Thật sự xin lỗi.”

Trái lại Du Ân không ngờ Phó Đình Viễn bỗng nhiên nói xin lỗi, nhưng cô vẫn bình tĩnh đón nhận: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.”

Sau khi nói xong, cô lại hỏi anh: “Có thể phiền anh đưa tôi trở về bữa tiệc được không?”

Thái độ làm như không có gì xảy ra của cô khiến lửa giận trong lòng Phó Đình Viễn lại bốc lên, tối nay anh biết được chuyện Thẩm Dao và Phó Thiến Thiến đã làm cũng tức muốn bể phổi.

Cô lại làm như không có chuyện gì, hoàn toàn không quan tâm.

Du Ân thấy ánh mắt anh phun lửa nhìn chằm chằm mình, cô dứt khoát bước

Cô vừa đi vừa lấy điện thoại di động ra: “Không sao, tôi tự gọi xe về.”

Vừa dứt lời người đã lập tức bị Phó Đình Viễn kéo lại.

DI

Phó Đình Viễn chỉ muốn kéo cô lại để nói mình sẽ đưa cô về, ai ngờ trong lòng anh đang tức giận nên động tác có hơi mạnh một chút, Du Ân lại đạp phải giày cao gót, thế là kéo một cái, chân Du Ân lập tức bị treo.

Cô đau tới mức muốn té xuống, Phó Đình Viễn vội vàng đỡ cô, nhíu mày hỏi: “Sao thế?”

Bởi vì bộ quần áo Du Ân đang mặc là lễ phục, lúc Phó Đình Viễn đỡ cô một tay nắm lấy cánh tay cô, một tay vòng qua eo cô, thứ tiếp xúc với anh là sự nhẵn nhụi m*n tr*n, cả người anh nhanh chóng căng thẳng.

Du Ân đau tới mức không quan tâm tới mấy thứ mập mờ này, cô rũ mắt nhìn xuống chân mình, nói: “Dường như bị treo chân rồi”

Phó Đình Viễn: “…”

Rốt cuộc anh gặp cái vận xui gì mới kéo một cái đã khiến cô bị treo chân.

Trước đây chỉ tổn thương trái tim cô, bây giờ còn khiến cả người cô bị thương.

“Thật sự xin lỗi, lực tay của tôi quá lớn.” Việc đầu tiền Phó Đình Viễn làm vào lúc này là nói xin lỗi, sau đó anh phát hiện mình nói xin lỗi càng lúc càng lưu loát.

Sau khi nói xin lỗi xong, anh lại bế Du Ân lên, cuống cuồng nói: “Tôi đưa em đến bệnh viện.”

Du Ân bị động tác ôm của anh doạ sợ không nhẹ, cũng lúng túng nói: “Tôi, tôi có thể tự đi được, anh để tôi xuống đi.”

Xe của anh đậu cách đó không xa, cô cố gắng đi tới xe anh cũng không có vấn đề gì.

Bị chồng trước của mình ôm vào lòng, nhất là dưới tình huống cô còn mặc cực ít vải như thế, thật sự ít nhiều vẫn cảm thấy lúng túng.

Nhưng Phó Đình Viễn hoàn toàn không nghe lời cô, người đàn ông ôm cô, đôi chân dài bước mấy bước đã tới trước xe.

Sau khi để Du Ân vào trong xe, Phó Đình Viễn lại ngồi xổm xuống nhẹ nhàng nắm cổ chân Du Ân kiểm tra.

Lòng bàn tay người đàn ông nóng bỏng bao lấy cổ chân trắng nõn của người phụ nữ, mặt Du Ân không nhịn được nóng lên.

Cô thật sự lúng túng muốn độn thổ, đỏ mặt rụt chân mình lại: “Hay là đến bệnh viện khám bác sĩ đi…”

Phó Đình Viễn vừa xoa chân của cô, vừa nói: “Có gì mà mắc cỡ.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 176


Du Ân sợ hết hồn hết vía một phen, sau đó anh có thể đừng nói cái gì mà “Cả người cô anh cũng nhiều rồi, nhìn chân thôi mà xấu hổ cái gì”.

Cũng may Phó Đình Viễn không nói, sau khi buông chân cô ra lại sâu xa nhìn cô một cái, sau đó lại ngồi vào vị trí ghế lái.

Ngay khi hai người vừa lái đi, Đồng Văn Huệ lập tức gọi điện thoại tới cho

Phó Đình Viễn.

Đoán chừng Phó Thiên Thiên đã về nhà, không biết Phó Thiến Thiến đã nói gì với Đổng Văn Huệ, chắc chắn Đồng Văn Huệ tới tìm anh để hỏi tội.

Cho nên sau khi nhận điện thoại, Phó Đình Viễn không đợi Đổng Văn Huệ nói gì, anh đã chủ động nói: “Mẹ, tội của Phó Thiến Thiên là không thể tha thứ, cho nó ra nước ngoài là con đã nhận từ lắm rồi.”

Đổng Văn Huệ bị anh làm cho nghẹn lời, thế nhưng vẫn cố hết sức cầu xin tha thứ cho Phó Thiên Thiên: “Thiên Thiên chỉ là nhất thời kích động mà thôi, hay là để con bé đến xin lỗi Du Ân nhé?”

Phó Đình Viễn lạnh lùng nói: “Muộn rồi.”

Anh và Du Ân cũng đã ly hôn, Phó Thiên Thiên nói xin lỗi có lợi ích gì?

Phó Đình Viễn lại kiềm nén lửa giận: “Còn nữa, mẹ, Thiên Thiên làm ra chuyện như thế, mẹ lại nói chỉ là nhất thời kích động, có thể thấy con bé thật sự đã bị mẹ chiều hư, con bé không thích hợp để tiếp tục ở cùng với mẹ.”

“Phó Đình Viễn!” Đổng Văn Huệ bị anh làm cho tức giận, không ngừng được hét lên: “Mẹ là mẹ ruột của con đấy!”

“Không phải con muốn bức chết mẹ sao?”

“Có phải nếu mẹ chết, mấy đứa sẽ yên tĩnh?”

Phó Đình Viễn vô cùng đau đầu, anh không ngờ mẹ anh vì để bao che cho Phó Thiên Thiên lại bắt đầu muốn sống chết.

Còn nữa, trong đầu Đồng Văn Huệ chỉ nghĩ đến lợi ích của một mình bà ta, chỉ muốn bảo vệ Phó Thiến Thiến, có từng suy nghĩ đến cảm nhận của người con trai này không?

Lúc anh kết hôn, Phó Thiên Thiên và Thẩm Dao hợp tác với nhau làm chuyện như thế với vợ anh, thậm chí còn gián tiếp khiến anh ly hôn, Đổng Văn Huệ vẫn tiếp tục bảo vệ Phó Thiên Thiên?

Trong lòng Đồng Văn Huệ, đứa con trai này có phải chỉ là một công cụ mang đến vinh hoa phú quý cho bà ta thôi không?

Nghĩ tới đây, anh không kiên nhẫn nói: “Nếu con bé làm chuyện sai trái, vậy thì sẽ phải bị trừng phạt.”

Anh nói xong lập tức cúp máy, không muốn để ý đến sự cuồng loạn của Đổng Văn Huệ.

Bởi vì cuộc điện thoại này, bầu không khí bên trong xe có chút nặng nề.

Du Ân suy nghĩ một chút, nói: “Chuyện đã qua rồi, thật ra anh cũng không cần phải làm thế với Phó Thiến Thiến.”

“Đối với em thì đã qua, nhưng đối với tôi chỉ vừa mới bắt đầu!A” Phó Đình Viễn tức giận rống lên.

Du Ân cảm nhận được tâm trạng của anh đang rất kém, biết điều không nói gì thêm.

Anh muốn thế nào thì cứ như thế đi.

Cô rũ mắt lấy điện thoại ra gọi cho chung Văn Thành: “Sếp Chung, tôi không thể quay về dự phần sau của bữa tiệc, chân của tôi bị treo..”

Chung Văn Thành vô cùng lo lắng: “Sao lại bị treo chân? Có đáng ngại không? Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi đến tìm cô.”

Du Ân vội vàng nói: “Không có gì đáng ngại, tổng giám đốc Phó… bây giờ đang đưa tôi tới bệnh viện khám”

Du Ân công thức hoá gọi Phó Đình Viễn.

Chung Văn Thành rất tự trách: “Thật sự xin lỗi, tối nay cô lại bạn gái của tôi, thế mà tôi lại không bảo vệ tốt cho cô.

Chung Văn Thành tự trách lại khiến Du Ân vô cùng áy náy: “Là do tôi.”

Chung Văn Thành thờ dài nói: “Sau khi đến bệnh viện khám xong, nhất định phải báo cho tôi biết cô bị thương thế nào ngay đấy.
Du Ân đồng ý.

Sau khi cúp điện thoại, cô cảm thấy bầu không khí trong xe càng nặng nề. Du Ân không quan tâm, quay đầu nhin cảnh vật bên ngoài.

Hoàn toàn đều sē đồng hành mỗi khi đi thăm ông cụ hoặc đến những buổi tụ hợp của gia tộc, những lúc khác bọn họ đều đi một mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 177


Ở bên ngoài, anh sát phạt trên thương trường, cô một mình ở nhà canh giữ thế giới bé nhỏ kia.

Sau khi rời khỏi căn nhà đó, bọn họ giống như hoàn toàn trở thành người xa

Anh chưa bao giờ thừa nhận cô với bên ngoài, lại càng chưa từng đưa cô đến tham gia bất kỳ bữa tiệc rượu nào.

Bởi vì không quan tâm, không xem trọng, không để trong lòng, cho nên mới luôn che giấu.

Sau khi đến bệnh viện, Phó Đình Viễn đậu xe xong lại muốn ôm cô vào phòng cấp cứu, lúc này Du Ân sống chết không chịu,

Trong bệnh viện người đến người đi, cô không muốn trở thành tiêu điểm.

“Anh đến chỗ y tá mượn một chiếc xe lăn đi hoặc tôi tự nhảy một chân vào cũng được.” Du Ân vừa nói vừa thử hoạt động bên chân bị thương của mình một chút.

Cũng không có gì nghiêm trọng, cô tự mình nhảy vào.

Phó Đình Viễn bị lời nói của cô làm cho vô cùng tức giận: “Nhảy một chân?”

Ha ha, cô vì để tránh việc anh ôm cô, đúng là cũng khá đấy.

Thế nhưng nhìn gương mặt nhỏ nhắn cố chấp của cô, Phó Đình Viễn vẫn đồng ý đi mượn xe lăn.

Anh tự nói với mình, bây giờ cô đang là người bị thường, phải nhường cô.

Nhưng nói thật, từ trước cho đến giờ anh không biết tính cách Du Ân lại mạnh mẽ như thế, trước đây ở trước mặt anh cô chưa từng như thế.

Sau khi Du Ân ngồi xuống xe lăn, Phó Đình Viễn lại khoác áo khoác âu phục lên người cô, tối nay cô mặc như thế, không che tốt sẽ rất dễ bị nhìn sạch sẽ.

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, nói: “Không ảnh hưởng đến xương, chỉ vì trật khớp nên có chút sưng đỏ mà thôi, trở về thoa một ít huốc, mấy ngày này cố gắng không đi nhiều, dưỡng thật tốt.”

Du Ân thở phào nhẹ nhõm: “Được, cảm ơn.”

Phó Đình Viễn lại không yên tâm nói: “Không cần chụp X quang?”

Mới vừa rồi, vị bác sĩ kia nắm cổ chân Du Ân lật đi lật lại xem mấy lần, là có thể kết luận không sao sao?

Nếu xương bị thương thế thì cũng là chuyện lớn.

Bác đã không biết nói gì nhìn Phó Đình Viễn, vẻ mặt muốn nói cậu biết thì tới chữa đi.

Ông ấy dùng y đức của mình ra thề, đây chẳng qua chỉ là trật khớp thông thường mà thôi, cũng không tới mức bị thương ở xương.

Nếu bị thương ở xương, cô bé trước mặt này đã không có vẻ bình tĩnh như thể từ lâu rồi, đã đau đến chết rồi.

Du Ân phá vỡ bế tắc: “Cảm ơn bác sĩ, thể tôi đi lấy thuốc trước.”

Phó Đình Viễn bất mãn trợn mắt nhìn vị bác sĩ kia, đẩy Du Ân ra ngoài.

“Tôi tìm Hứa Hàng một chuyến.” Sau khi rời khỏi phòng làm việc của bác sĩ kia, Phó Đình Viễn vẫn không yên tâm, lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Hứa Hàng.

Du Ân vô cùng nhức đầu: “Thật sự không cần phải làm quá lên như thế, nếu nghiêm trọng thì chắc chắn tôi đã không chịu nổi rồi.”

Phó Đình Viễn căm tức không thôi, anh là vì muốn tốt cho cô thế mà cô lại nói anh làm quả lên.

Thế nhưng lý trí nói với anh rằng, anh không thể nổi giận, cô là bệnh nhân.

Cho nên anh nén giận nói: “Bây giờ em còn dám đi bộ không?”

Du Ân nói: “Cái này không phải vừa trẹo không xử lý kịp thời sao, trở về bôi thuốc giảm sưng, chắc chắn sẽ ổn thôi.”

Hơn nữa, anh cũng không cho cô cơ hội đi bộ, cô cũng không biết mình rất cuộc có dám đi bộ hay không.

Nếu không phải sợ anh lại ôm cô, cô mới muốn ngồi xe lăn.

Cuối cùng dưới sự kiên trì của Du Ân, Phó Đình Viễn lại giúp cô lấy thuốc, hai người lập tức rời khỏi bệnh viện.

Phó Đình Viễn vừa đưa Du Ân đến dưới lầu, Chung Văn Thành và Tô Ngưng lập tức chạy tới,
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 178


Sau khi xuống xe, Tô Ngưng giẫm giày cao gót chạy về phía Du Ân, không chút khách sáo đỡ lấy Du Ân rồi đẩy Phó Đình Viễn sang một bên.

Phó Đình Viễn: “..”

Tô Ngưng tiến lên đỡ Du Ân, lo lắng hỏi: “Chân cậu sao rồi? Bác sĩ nói sao?”

Du Ân trấn an cô ấy: “Không sao, chỉ có sưng đỏ một chút, phải tĩnh dưỡng mấy ngày”

Tô Ngưng thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại bắt đầu nói bóng gió Phó Đình Viễn: “Có mấy người ngoại trừ tổn thương người khác thì vẫn tổn thương người khác. Du Ân ở tiệc rượu cả đêm không có chuyện, thế mà ra ngoài với anh ta một chuyến lại trẹo chân.”

Tô Ngưng không vừa mắt với Phó Đình Viễn, mặt nào Chu Dật và Chung Văn Thành cũng đều mạnh hơn Phó Đình Viễn, bởi vì bọn họ đều thật lòng với Du Ân,

Dung tâm đương nhiên sẽ đau vì cô, yêu cô.

Thế nhưng còn Phó Đình Viễn thì sao chứ?

Chỉ biết làm tổn thương Du Ân.

Phó Đình Viễn bị Tô Ngưng chỉ trích một trận, cũng không nói nên lời.

Bởi vì Tô Ngưng nói đúng, đúng là vì anh Du Ân mới bị trật chân.

Du Ân kéo Tô Ngưng một cái, không để cô ấy nói tiếp.

Vừa đúng lúc Chung Văn Thành đậu xe xong đi tới, sau khi chào hỏi Phó Đình Viễn một chút, Chung Văn Thành lại nói với Du Ân: “Đi thôi, vào nhà thôi.”

Du Ân nhìn Tô Ngưng một cái: “Tô Ngưng đi cùng tôi là được, sếp Chung và tổng giám đốc Phó mau về đi, tôi không sao.”

Chung Văn Thành nói: “Chân của cô mấy ngày nay chắc chắn không thể đi lại, tôi làm đồ ăn để sẵn cho cô, ít nhất cũng phải chuẩn bị bữa sáng ngày mai.”

Phó Đình Viễn nghe xong lời này chỉ cảm thấy Chung Văn Thành quá khoe khoang, biết nấu cơm là giỏi lắm sao?

Du Ân bị treo chân, Chung Văn Thành lập tức chạy lên nấu cơm?

Ban đầu Du Ân muốn từ chối, cô cảm thấy mình không tới mức không thể nấu ăn được.

Nhưng Tô Ngưng lại cướp lời cô: “Quá tốt, sếp Chung, mặc dù tôi có thể chăm sóc Du Ân, nhưng tôi lại không biết nấu cơm”

Tô Ngưng lại chào hỏi Chung Văn Thành rồi lên lầu: “Chạy, chạy, chạy, thuận tiện nếm thử tài nấu nướng của sếp Chung.”

Tô Ngưng cũng đã nói như thế, Du Ân cũng không thể không cho Chung Văn Thành đi lên.

Cho nên cô quay đầu lại cảm ơn Phó Đình Viễn: “Tổng giám đốc Phó, cảm ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện, cũng không còn sớm, anh về đi.”

Rồi sau đó ba người bọn họ lên lầu, còn lại một mình Phó Đình Viễn đứng một mình ở dưới lầu, chỉ cảm thấy lửa đốt trong bụng.

Trên đường trở về, Phó Đình Viễn gọi điện thoại cho Dịch Thận Chi, châm chọc sự lấy lòng của Chung Văn Thành.

Không ngờ Dịch Thận Chi lại đứng bên phía Chung Văn Thành: “Tôi cảm thấy Chung Văn Thành làm không hề sai, đàn ông nên lấy lòng trước mặt người phụ nữ mình thích, không phải sao? Cậu không chủ động lấy lòng, sao người ta biết cậu tốt?”

Lúc đầu, Phó Đình Viễn muốn phàn nà Chung Văn Thành một chút, kết quả lại bị lời nói của Dịch Thận Chi làm cho phiền não hơn.

Dịch Thận Chi còn nói: “Cậu đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, mỗi lần Chung Văn Thành đều dành cho cô ấy sự quan tâm và bảo vệ mỗi khi Du Ân yếu đuối nhất, trong lòng Du Ân rất dễ rung động”

Phó Đình Viễn không muốn nghe Dịch Thận Chi nói nữa, từng câu từng chữ của Dịch Thận Chi đều đâm vào lòng anh.

Sau khi ba người Du An trờ về, việc đầu tiên Chung Văn Thành làm vào lúc này là đi ngay vào nhà bếp, nhanh chóng làm xong hai đĩa sủi cảo đi ra: “Trong buổi tiệc chắc chắn cũng không ăn được bao nhiêu, hai người ăn lót dạ trước đi.

Tô Ngưng khen ngại: “Oi, sếp Chung, anh quá quan tâm.
Chung Văn Thành lại trở vào phòng bếp giúp Du Ân chuẩn bị bữa sáng ngày mai.

Tô Ngưng vừa ăn vừa hỏi Du An: Rốt cuộc câu và Phó Đình Viễn xảy ra chuyện gì?”.
Du Ân cười nói: “Cũng không có gì kéo tớ một chút, tớ đứng không vững, cho nên bị treo chân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 179


Tô Ngưng tức giận hừ lạnh: “Tớ cũng biết, từ trước đến giờ con người Phó Đình Viễn đều không cân nhắc đến cảm nhận của người khác, không biết cậu mang giày cao gót sao, còn kéo cậu!”

Du Ân rũ mắt, không lên tiếng.

Đúng thế, Tô Ngưng nói đúng, cô không biết Phó Đình Viễn đối xử với người khác thế nào, nhưng đúng là từ trước tới giờ anh luôn không nghĩ đến cảm nhận của cô.

Cô vui vẻ hoặc không vui, cô khó chịu hay không khó chịu anh cũng sẽ không để trong lòng.

Nếu không, sao ngay cả từ trước đến giờ chuyện cô chưa từng ăn thịt bò, thịt dế mà cũng không biết?

Lúc hai người ăn cơm, có một tin tức bắt đầu bùng nổ trên mạng.

Nội dung chính là hình ảnh Thẩm Dao với vẻ mặt thê thảm rời khỏi bữa tiệc, bên dưới còn viết nghi ngờ tình cảm với Phó Đình Viễn đã thay đổi.

Trong bình luận có người nói sinh động như thế, nói nghe thấy Thẩm Dao và Phó Đình Viễn xảy ra cãi vả, mặc dù không nghe rõ nội dung, nhưng chắc chắn giữa hai người xảy ra vấn đề.

Vào lúc này, Thẩm Dao và Phó Đình Viễn còn lên hotsearch, trong một đống bình luật có một bình luận: Dường như từ trước đến giờ Phó Đình Viễn chưa từng thừa nhận có tình cảm với Thẩm Dao đúng không?

Có thể tưởng tượng được, người bình luận cái này sẽ bị người hâm mộ của Thẩm Dao bao vây mãnh liệt.

Trong cơn tức giận, chủ tài khoản kia đã đặc biệt làm một bài đăng, phân tích chuyện tình cảm này của Thẩm Dao và Phó Đình Viễn.

Cuối cùng đưa ra kết luận: Phó Đình Viễn thật sự chưa bao giờ công khai thừa nhận ở bấy kì trường hợp nào, cũng chỉ có một mình Thẩm Dao đưa ra các loại ám chỉ và có mập mờ với Phó Đình Viễn trên phương diện này.

Lần này toàn mạng xã hội đều bùng nổ, bài đăng này một mạch lao lên hàng hot search.

Vốn dĩ mọi người đều cho rằng Phó Đình Viễn và Thẩm Dao là một đời ân ái không ai sánh bằng, về ngoại hình, trai tài gái sắc, về gia thể kết hợp mạnh càng thêm mạnh.

Nhưng sau khi đọc bài phân tích của blogger này, lập tức cảm thấy Thẩm Dao quá ranh mãnh, thậm chí hôm trước cô ta đến cửa hàng đồ cưới và cửa hàng đá quý, đều là do cô ta cố tình tìm người đến chụp ảnh.

Người đọc tin tức này rất nhiều, người bình luận cũng rất nhiều.

Có bình luận nói: Nghe nói năm đó Thẩm Dao và Phó Đình Viễn chia tay là do Thẩm Dao không cần Phó Đình Viễn, nói là muốn tự mình lăn lội vào làng giải trí, kết quả cô ta lăn lội một hồi, còn không phải đều là dựa vào Phó Đình Viễn sao?

Đáp lại bình luận này, mọi người lại chế nhạo Thẩm Dao:

Vãi, Thẩm Dao coi Phó Đình Viễn là cái gì vậy? Muốn chia tay thì tùy hứng chia tay, muốn quay lại thì quay lại sao?

Còn may Phó Đình Viễn không cần Thẩm Dao, bằng không chẳng phải không còn tự trọng sao?

Tô Ngưng thấy những bình luận này trên mạng, cười vô cùng vui vẻ.

Chỉ cần là mắng chửi Thầm Dao và Phó Đình Viễn, cô ấy đều vui vẻ.

“Thẩm Dao là một lời giải thích hay cho cái gọi là bạn xứng đáng vì bạn quá ngu ngốc.” Vừa nói Tô Ngưng vừa đăng nhập vào nick phụ weibo của mình và thản nhiên bình luận dưới bài đăng này.
 
Back
Top Bottom