Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 60


Thẩm Dao cũng muốn, một năm qua tình cảm của cô ta và Phó Đình Viễn luôn không nằm không nhạt, có nguyên nhân rất lớn là vì Phó Đình Viễn quá bận, nếu không phải cái này thì cũng là cái kia, không phải đi nơi này công tác thì đi nơi kia công tác.

Cộng thêm nửa năm trước cô ta cũng có lịch hẹn đóng phim và một số công việc, hai người bọn họ cứ như vậy mà không có thời gian bên nhau.

Mà cô ta cũng ghét bỏ Dịch Thận Chi đến không đúng lúc, Phó Đình Viễn nhận lấy bát cháo cô ta đưa rồi nói với cô ta: “Anh và Thận Chi còn có việc, em về trước đi, phiền em rồi.”

Thẩm Dao nghiến răng nghiến lợi trong lòng, nhưng ngoài mặt cũng phải làm bộ hiểu chuyện phóng khoáng.

Cô ta đứng dậy cầm túi xách của mình, dặn dò: “Vậy anh phải ăn hết cháo đó, đừng lao lực quá.”

Phó Đình Viễn gật đầu: “Được.”

Dịch Thận Chi ở bên cạnh phất tay với Thẩm Dao: “Không có ý gì đâu Thẩm đại minh tinh, hôm nào mời cô đi ăn một bữa coi như áy náy.”

Thẩm Dao hừ lạnh rồi xoay người rời đi.

Ai mà thèm Dịch Thận Chi mời cô ta đi ăn chứ, cái loại playboy như Dịch Thận Chi cô ta không thèm để vào mắt.

Phó Đình Viễn rất tốt, vấn đề nam nữ cho tới bây giờ vẫn giữ trong sạch, nhiều năm như vậy bên cạnh cũng không có loại phụ nữ tạp nham nào.

Ngoại trừ, ngoại trừ ả tiện nhấn Du Ân không biết xấu hổ bò lên giường của anh kia!

Thẩm Dao nhớ đến Du Ân là hận nghiến răng nghiến lợi, tồn tại của Du Ân giống như một cây gai, mạnh mẽ đâm vào lòng cô ta.

Dù cho cô ta và Phó Đình Viễn đã ly hôn rồi, cái gai đó vẫn không thể nhổ ra được.

Chứ đừng nói đến bây giờ Du Ân đã về nước còn trở thành biên kịch gia nhập vào hạng mục phim truyền hình có liên quan đến Phó Đình Viễn, lại còn ưu tú như vậy nữa.

Sau khi Thẩm Dao tra xét lý lịch của Du Ân mới biết cô vậy mà lại học rất giỏi, hơn nữa còn là học sinh do Trang Ân Tri chỉ định.

Trước kia chưa bao giờ cô ta quan tâm đến Du Ân thì thấy Du Ân cái gì cũng không tốt.

Nhưng bây giờ…

Thẩm Dao hít một hơi thật sâu, đè xuống nỗi ấm ức dưới đáy lòng, khuôn mặt lại một lần nữa trở nên bình tĩnh bước chân vào thang máy, cô còn phải đối mặt với phóng viên ngoài của bệnh viện,

Sau khi Thẩm Dao rời khỏi, Dịch Thận Chi ngồi xuống ghế, chân dài không kiêng nể gì mà để trên lan can cuối giường.

Anh ta liếc nhìn Phó Đình Viễn nói: “Tôi nghe Hửa Hàng nói tối hôm qua Du Ân khiến cậu tức đến nỗi đau dạ dày à?”

Phó Đình Viễn phun hết ngụm cháo chưa kịp nuốt xuống lên mặt bàn, sau đó tức giận nói với Dịch Thận Chi: “Đừng có suốt ngày ngồi châm chọc người khác.”

Dịch Thận Chi hiếm khi an ủi anh một lần: “Du Ân nói chưa bao giờ yêu cậu, vừa nghe đã biết là nói xạo, tình cảm mà cô ấy dành cho cậu ba năm đó ai cũng nhìn thấy được cả.”

Kể cả chính Phó Đình Viễn cũng nhất định cảm nhận được.

Phó Đình Viễn quả thật có thể cảm nhận được tình cảm của Du Ân, tối hôm qua sau khi tỉnh lại từ cơn tức anh đã biết Du Ân nói dối.

Giống như Dịch Thận Chi nói, tình cảm những năm đó của cô, anh có thể cảm nhận được.

Dịch Thận Di rút cái chân dài tiến đến trước bàn, cầm cái thìa ăn một muỗng cháo Thẩm Dao mang đến.

“Dở quá!” Dịch Thận Chi rút khăn tay nhổ ra, sau đó không chút khách sáo mà đánh đánh giá một câu: Tài nấu nướng của Thầm đại minh tinh thật sự khác xa với Du Ân.

Dịch Thận Chi từng ăn đồ Du Ân làm, trong những năm mà Phó Đình Viễn và Du Ân kết hôn thinh thoảng bọn họ sẽ đến nhà Phó Đình Viễn, đều là Du Ân tự mình xuống bếp nấu, tài nấu ăn của Du An có thể nói là ngon tuyệt với.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 61


Khó trách Phó Đình Viễn không ăn muỗng cháo nào, nhất định là lúc trước đã không ít lần trúng độc của Thẩm Dao rồi.

Dịch Thận Chi tiếp tục gác chân, sau đó hỏi Phó Đình Viễn: “Tôi nói này, bây giờ trong lòng anh đang nghĩ cái gì vậy hả?”

“Để đuổi Thẩm Dao đi, không muốn ở một chỗ với cô ta nên sáng sớm đã bắt tôi tới đây giả bộ có việc nói với cậu?”

Sáng sớm hôm nay, Dịch Thận Chi vẫn còn đang ngủ thì nhận được cuộc gọi của Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn nói trong điện thoại rằng Thẩm Dao muốn tới thăm anh, bảo anh ta nhanh chóng giả bộ đến tìm anh nói chuyện công việc.

Đầu lông mày của Phó Đình Viễn thoáng chút không kiên nhẫn: “Bây giờ tôi gặp ai cũng thấy

phiền.”

Dịch Thận Chi chậc chậc: “Bộ dạng này của cậu, sau này khi kết hôn với Thẩm Dao thì phải làm sao?”

Phó Đình Viễn nhíu mày: “Ai nói tôi muốn kết hôn với cô ấy?”

Dịch Thận Chi giang hai tay nói: “Toàn bộ Giang Thành đều biết hai người muốn kết hôn, đừng nói tôi cậu không biết, Thẩm Dao thông báo muốn rợp trời.”

Đương nhiên Phó Đình Viễn biết nhưng anh chưa từng mở miệng nói một câu về quan hệ giữa anh và Thẩm Dao.

Dịch Thận Chi còn nói: “Nếu không muốn kết hôn với cô ta thì vì sao cậu không ngả bài phân rõ giới hạn với cô ta?”

Phó Đình Viễn tức giận: “Cậu tưởng rằng phân rõ giới hạn dễ như vậy sao?”

Dịch Thận Chi bắt đầu cười cảm khái: “Cũng đúng, ông giám đốc ngân hàng Thẩm mà biết chuyện cậu chà đạp con gái yêu của ông ta nhất định sẽ giận tím mặt.”

Gia thế của Thẩm Dao rất tốt, ba Thẩm là ngân hàng đầu từ nước ngoài nổi tiếng, đều có quan hệ làm ăn với tất cả công ty lớn.

Đây cũng là vì sao mà Đồng Văn Huệ thiên vị Thẩm Dao mà không chọn Du Ân, có gia thế của của Thẩm Dao, nhà họ Phó sẽ đẹp mặt.

Du Ân đấy à? Có là cái gì đâu.

Ba và anh trai cô kinh doanh một công ty con, vì ba và anh cố không làm việc đàng hoàng mà mấy năm gần đây đầy rẫy nguy cơ, sau khi Du Ân gả cho nhà họ Phó thì nhà họ Phó suốt ngày tiếp tế cho anh và ba của cô.

Không nói đến chuyện hai người bọn họ làm trò bịp bợm để đòi tiền, còn suốt ngày dùng danh nghĩa của nhà họ Phó ra oai với bên ngoài, Đồng Văn Huệ rất chán ghét.

Thế nên trong ba năm Du Ân gả cho Phó Đình Vân, Đồng Văn Huệ chưa bao giờ nhìn cô hợp måt.

Phó Đình Viễn quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sỏe, đôi mắt sâu kín nói: “Tôi vốn cảm thấy kết hôn với Thẩm Dao cũng không sao, điều kiện mọi mặt của cô ấy đều tất cả, người thân cũng vừa lòng với cô ấy…”

Dịch Thận Chi nói tiếp: “Vậy thì bây giờ tính thế nào đây?”

Dịch Thận Chi không kìm được mà trêu chọc anh một câu: “Sau khi ly hôn rồi phát hiện xã VỢ không thể sống?”

Phó Đình Viễn tức giận mà hỏi ngược lại: “Ai mẹ nó xa cô ta thì không thể sống?”

Dịch Thận Chi vội vàng xin lỗi: “Được được được, tôi sai rồi, cậu xa cô ấy có thể sống, còn sống rất tốt.”

“Vậy tại sao bây giờ lại không muốn kết hôn với Thẩm Dao nữa?” Dịch Thận Chi lại hỏi.

Phó Đình Viễn suy tư nói: “Cô ấy thay đổi rất nhiều, hoặc so thể nói là trước đây tôi không nhìn thấy cô ấy.”

Dịch Thận Chi sờ cằm: “Cũng đúng, cậu sống cùng với Du Ân ba năm đồng thời cũng rời xa Thẩm Dao ba năm, khẳng định là tình cảm với Thẩm Dao đã phai nhạt đi nhiều.”

Làm bạn tốt, Dịch Thận Chi thật lòng đề nghị: “Tóm lại, không cần biết cậu muốn quyết định thế nào, giải quyết nhanh gọn tốt hơn”

Phó Đình Viễn mím môi không nói một lời.

Anh cũng muốn giải quyết cho dứt khoát nhưng gia đình của Thẩm Dao và ba mẹ của anh chắc chắn sẽ xảy ra đại chiến.

Ba của Thẩm Dao không dễ chọc, nhất định sẽ muốn làm ầm lên.

Dịch Thận Chi lấy điện thoại di động ra mà nói: “Nếu cậu đã không ăn cháo Thẩm đại minh tinh đưa đến, tôi sẽ gọi người đưa đồ ăn khác đến.

Dịch Thận Chi gọi cho quản lý dưới trướng mình, bữa sáng vừa dinh dưỡng vừa ngon lành nhanh chóng được đưa đến.

Dịch Thận Chi ngôi ăn với Phó Đình Viễn rôi mới đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Phó Đình Viễn gọi anh ta lại: “Về sau không có chuyện gì đừng có trêu chọc Chu Mi, cậu và cô ấy không hợp nhau.”

Tinh cách của Chu Mi nội tâm lại thành thật. Dịch Thận Chi trêu chọc cô ta động lòng rôi, cuối cùng người bị tổn thương chỉ có thể là Chu Mi.

Dịch Thận Chi lười biếng hỏi: “Sao câu biết tôi muốn trêu chọc cô ấy?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 62


Phó Đình Viễn ghét bỏ nói: “Lúc vừa mới đến cậu còn nở nụ cười hèn mọn bỉ ổi.”

Dịch Thận Chi đã làm bạn với anh nhiều năm, sao anh không biết suy nghĩ của Dịch Thận Chi được.

Hai chị em Chu Mi và Chu Bắc đã ở bên cạnh làm việc với anh vài năm rồi, chẳng biết gần đây Dịch Thận Chi bị gì, thấy Chu Mi là muốn trêu chọc đụng chạm.

Dịch Thận Chi rất giỏi chơi trò tình ái, Chu Mi chơi không lại.

Hai chị em Chu Mi và Chu Bắc trung thành và thật lòng với anh, anh cũng chăm sóc hai người như em trai em gái. Phó Đình Viễn cho rằng anh phải nhắc nhở Dịch Thận Chi.

Dịch Thận Chi trông như tùy ý hỏi: “Sao cậu biết bọn tôi không hợp?”

Phó Đình Viễn giương mắt nhìn anh ta: “Hai người có hợp hay không, cậu không biết sao? Chẳng lẽ muốn cô ấy trở thành Du Ân thứ hai?”

Tốt xấu gì gia đình của Du Ân cũng coi như là thường thường bậc trung, nhưng xuất thân của Chu Mi thì thật đúng là nghèo rớt mồng tơi.

Hoàn cảnh của Dịch Thận Chi trong nhà họ Dịch cơ hơi đặc biệt, nếu anh ta muốn lâu dài với Chu Mi… không phải khó bình thường đầu.

Phó Đình Viễn lại nói thêm một câu: “Đương nhiên, nếu cậu nói chỉ muốn chơi đùa với Chu Mi thì tôi sẽ không đồng ý, cậu mau tắt hy vọng đi.”

Đôi mắt hoa đào của Dịch Thận Chi híp lại, không biết có nghe lọt lời cảnh cáo của Phó Đình Viễn không.

Sau đó anh ta cười dời đề tài: “Ôi, nhìn không ra đó, thì ra cậu biết rõ Du Ân sau lưng cậu chịu không biết bao nhiêu là ấm ức.”

Phó Đình Viễn không mở mắt, che giấu con người, không nói tiếp.

Đương nhiên anh biết rằng Du Ân chịu rất nhiều ấm ức, mẹ nó không biết ở trước mặt anh hiềm khích Du Ân không biết bao lần, ở trước mặt Du Ân cũng lúng túng không ít.

Nhưng trước kia anh có rất nhiều bất mãn với Du Ân, họ nên chẳng muốn quan tâm đến cảm nhận của cô.

Bây giờ bỗng nhiên nhớ đến những chuyện kia, Phó Đình Vân cảm thấy các giác quan được phóng đại vô hạn, những khó chịu trước kia của Du Ân hiện rõ mồn một trước mặt anh, anh mới phát hiện, lúc trước anh thờ ơ, bạc tình đến cỡ nào.

Dịch Thận Chi cũng quay đầu nhìn về phía cửa sổ, trong đôi mắt hoa đào ẩn chứa rất nhiều cảm xúc.

Hiệu suất công việc của Chu Mi rất cao, nhanh chóng tổ chức một cuộc họp nhân viên liên quan, địa điểm là tại phòng họp chung đình.

Lần này dưới sự đề nghị của Du Ân, Tô Ngưng cũng được mời tham gia cuộc họp lần này, với tư cách là nhân vật chính Vương phi.

Tô Ngưng không thể tưởng tượng nổi mà cầm tay Du Ân hỏi: “Cậu thấy tớ có thể diễn kiểu nhân vật xinh đẹp, điềm tĩnh như Vương phi được sao?”

Vẻ ngoài của Tô Ngưng xinh đẹp sinh động, đến giờ luôn diễn rất chân thật, gợi cảm hoặc là nhân vật lạnh lùng mạnh mẽ, Vương phi lại là nhân vật xinh đẹp, điềm tĩnh không tranh quyền thế, tới giờ không ai tìm đến cô ấy.

Du Ân nhìn Tô Ngưng rồi gật đầu: “Tớ thấy cậu có thể diễn tốt.”

Chính Tô Ngưng cũng không tin được, bản tính trời sinh của cô ấy là thích gây chuyện thị phi, xinh đẹp điềm tĩnh thật sự không liên quan gì đến cô ấy.

Du Ân biết cô ấy đang chần chừ, nhẹ giọng nói: “Tô Tô, tớ biết thật ra bên trong cậu là một cô hái dịu dàng xinh đẹp lại lịch sự điềm tĩnh.”

Mối quan hệ giữa Tô Ngưng và Du Ân được xây dựng từ thời học cấp ba, Du Ân hiểu cái đẹp của Tô Ngưng hơn bất kỳ kẻ nào.

Tô Ngưng suýt chút nữa thì khóc lên vì câu nói của Du Ân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 63


Trong lòng cô ấy thật sự đơn giản lại bảo thủ, tuy rằng ở trong ngành giải trí màu nào cũng có, tuy sống ở nói đầu sóng gọn gió nhưng cô ấy lại khát vọng một cuộc sống bình thường an yên.

Hy vọng có thể cùng với người đàn ông mình yêu trải qua tháng ngày tĩnh lặng, biến thời gian thành thơ.

Nhưng vì lớn lên với khuôn mặt như vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy cô ấy quyến rũ lẳng lơ, thậm chí có người vừa thấy cô ấy lần đầu đã cho rằng cô ấy không đứng đắn.

Thời gian dần trôi, chính cô ấy cũng cho rằng bản thân là như vậy.

Hôm nay Du Ân nói một câu chọt trùng vào chỗ yếu ớt sâu trong lòng cô ấy, cô ấy ôm lấy Du Ân vành mắt ửng lên: “Nếu như tớ có thể nhận được nhân vật này, tớ nhất định sẽ diễn thật tốt.”

Không phụ lòng mong mỏi của Du Ân với mình, cũng để cho mọi người nhìn thấy mặt khác

Chu Mi là người chủ trì trong suốt quá trình họp, mọi người thảo luật rất kịch liệt, cuối cùng xác nhận làm theo cốt truyện mới nhất mà Du Ân sửa lại.

Cuối cùng cuộc họp có phát video của Phó Đình Viễn một lần, dù sao thì anh cũng là boss sau màn của hạng mục này, tất cả tiền đầu tư là do anh bỏ ra.

Sau khi kết nối với điện thoại, màn hình lớn của phòng họp xuất hiện hình ảnh một người đàn ông mặc quần áo xanh trắng kẻ sọc của người bệnh ngồi ngay ngắn trên giường bệnh.

Vì bị bệnh nên hơi thở trên người của người đàn ông yếu hơn trước đây nhiều.

Du Ân yên lặng rũ mắt xuống.

Tự mình không yêu quý thân thể của mình, đáng đời phải nhập viện.

Phó Đình Viễn nói vài câu đơn giản, bỗng nhiên lại nhắc đến tên của Du Ân: “Du Ân.”

Bị anh trực tiếp điểm tên như vậy, Du Ân đành phải đưa mắt nhìn về phía người đàn ông trong màn hình kia, trên mặt nở một nụ cười theo lễ tiết: “Sếp Phó.”

Đôi mắt của người đàn ông sâu kín mà nhìn vào mặt cô: “Hai phiên bản đều rất tốt, khiến cho người ta ngạc nhiên.”

Du Ân thoáng ngơ ngác, cô khó tưởng tượng Phó Đình Viễn lại không keo kiệt mà khen cô, hơn nữa còn là trước mặt nhiều người như vậy nữa.

“Cảm ơn.” Cô nói một câu cảm ơn trầm thấp rồi rũ mắt xuống.

Trong mắt Phó Đình Viễn cô từng là người làm gì cũng là sai.

Cuộc hôn nhân ba năm, cô chưa từng nghe anh nói tốt với cô một câu nào, cho dù ở mặt

nào, giống như giá trị tồn tại của cô chỉ là trên giường mà thôi.

Phó Đình Viễn còn nói thêm: “Phiên bản cũ đó, cô có thể thử làm thành một câu chuyện khác, tin rằng cũng sẽ hay ho như vậy.”

Sau khi Phó Đình Viễn nói xong, một tên phó đạo diễn bắt đầu cười trêu: “Ơ, sếp Phó, ý là ngài đang ức h**p chị lên kịch của bộ kịch bản tiếp theo của chúng tôi sao?”

Du Ân kinh ngạc nhìn Phó Đình Viễn, chỉ thấy anh thản nhiên nhìn chằm chằm cô: “Nếu được, tất nhiên là tôi muốn như thế”

Tầm mắt của mọi người lại lần nữa vì Phó Đình Viễn mà dồn về phía Du Ân, Du Ân bình tĩnh nhanh nhẹn đáp lại.

Cô khẽ cười trả lời: “Cảm ơn ý tốt nâng đỡ của sếp Phó, nhưng năng lực của tôi còn có hạn, trước mắt vẫn nên tập trung làm bộ trong tay này, chuyện sau này tôi cũng không muốn nói nhiều.”

Bộ kịch bản tiếp theo, hơn phân nửa là Du Ân không muốn hợp tác với Phó Đình Viễn.

Không biết là Phó Đình Viễn mắc bệnh điện gì, chẳng phải anh rất ghét bỏ cô sao? không phải chỉ hận không thể không gặp cô sao?

Chung Văn Thành thoáng nhìn bộ dạng phụ tùng rũ mắt im lặng ngồi của Du Ân, quay đầu nhìn về Phó Đình Viễn trong màn ảnh lớn: “Sếp Phó, cơ thể ngài không khỏe, chúng tôi không quấy rầy nữa, chúc ngài sớm ngày hồi phục.”

“Ừm.” Phó Đình Viễn lạnh nhạt lên tiếng, rồi lại nói: “Có ít hơi người, tôi sẽ tốt hơn.”

Du An vẫn rũ mắt như trước nhưng cô vẫn có thể nhận ra câu này của Phó Đình Viễn là muốn chi trí cô, chỉ trí lời nói đêm hôm đó của cô khiến anh phải nhập viện.

Du An cảm thấy anh đúng là bệnh nhân tâm thần, dạ dày của anh không tốt thì liên quan quái gì đến cô. Sau khi cuộc hợp chấm dứt, Du Ân và Tô Ngưng cùng sáng vai đi ra ngoài.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 64


Đợi Chu Mi đi ra thì Tô Ngưng chủ động mời cô ta: “Trợ lý Chu, tối nay chúng ta cùng đi ăn cơm đi, tôi mời.”

Lúc hôm nay họp, Chu Mi đã ủng hộ việc Tô Ngưng diễn vai Vương phi, kết quả cuối cùng cũng chắc chắn là Tô Ngưng, cho nên Tô Ngưng muốn cảm ơn Chu Mi một chút.

Chu Mi hơi sửng sốt, không ngờ Tô Ngưng lại nhiệt tình mời cô đi ăn, trước giờ cô ta và Tô Ngưng không có bất kỳ tiếp xúc gì.

Nhưng cô ta nhanh chóng đáp lại lời của Tô Ngưng: “Để tôi sắp xếp thời gian một tí đã.”

Trên thực tế thì Chu Mi muốn nói chuyện này cho Phó Đình Viễn, Tô Ngưng mời khách ăn cơm nhất định kéo theo Du Ân đến, nhưng Du Ân là vợ cũ của Phó Đình Viễn, cô ta lại là người tin cậy của Phó Đình Viễn, quá thật mật với vợ cũ của ông chủ, có phải không tốt lắm không?

“Được, tôi chờ điện thoại của cô.” Tô Nhưng khoác áo của mình lên, sau đó kéo cánh tay của Du Ân rời đi.

Du Ân nhỏ giọng hỏi Tô Ngưng: “Sao cậu lại bỗng nhiên mời Chu Mi đi ăn cơm thế?”

Tô Ngưng cười nói: “Chẳng phải lúc này trong cuộc họp cô ấy đã ủng hộ tớ diễn vai Vương phi sao? Tớ chỉ cảm ơn thôi.”

“Hơn nữa, tớ cũng biết tính cách của Chu Mi rất tốt, muốn kết bạn với cô ấy.”

Du Ân không tin chuyện ma quỷ này của Tô Ngưng: “Tính tình của Chu Mi đúng là rất tốt, nhưng cậu thật sự không có suy nghĩ nào khác chứ?”

Tô Ngưng cười khanh khách thừa nhận: “Được rồi, được rồi, tớ thừa nhận tớ có ý đồ khác. Chẳng phải cô ấy là người Phó Đình Viễn tin tưởng sao, tớ muốn cho cô ấy thấy cậu rất tốt, qua đó cũng để cho Phó Đình Viễn thấy cậu rất tốt, tức chết anh ta.”

Du Ân cực kỳ im lặng: “Anh ấy sẽ không để ý đâu.”

Sự tồn tại của vợ cũ như cô với Phó Đình Viễn mà nói, thật sự không có chút sức nặng nào.

Cô sống tốt, Phó Đình Viễn sẽ không chúc phúc cho cô, sống không tốt, nói không chừng Phó Đình Viễn còn cười nhạo cô.

Vào lúc anh ly hôn với cô như đang xem thường có vậy, cho rằng cô rời xa anh chỉ có thể uống gió Tây Bắc.

Tô Ngưng thần bí mà khoát tay chỉ vào cô: “Cảm giác này chính là hiểu mà không thể diễn đạt thành lời.

Thật ra Tô Ngưng cảm thấy, tâm tư của Phó Đình Vân với Du Ân không đơn giản như vậy.

Về phần tại sao lại cảm thấy như vật thì cô ấy chỉ có thể nói là nhờ vào trực giác của phụ nữ thôi.

Sau khi Chu Mi rời đi ngồi vào trong xe của mình thì việc đầu tiên là gọi điện thoại cho Phó Đình Viễn, nói chuyện Tô Ngưng mời cô ta đi ăn.

Phó Đình Viễn lạnh nhạt hỏi cô ta: “Sao lại phải xin phép tôi?”

Chu Mi báo cáo chi tiết: “Tô Ngưng mời ăn cơm, Du Ân nhất định sẽ đi, mà tôi với tư cách là trợ lý của ngài, cùng vợ cũ của ngài lén lút gặp nhau, có phải không tốt lắm không?”

Phó Đình Viễn tiếp tục chậm rãi nói: “Chu Mi, đây là vòng xã giao của cô, cô quyết định là được rồi.”

Bỗng dưng Chu Mi đã hiểu được ý của ông chủ, nếu đã không phản đối, vậy thì đã đồng ý để cô ta đi rồi?

“Được, tôi biết rồi.” Chu Mi vui vẻ trả lời, thật ra cô ta cũng muốn ăn cơm với Du Ân và Tô Ngưng.

Trước kia cô cảm thấy Du Ân rất tốt, nhưng quan hệ giữa Du Ân và ông chủ lại căng thẳng, cô cũng không dám tiếp xúc với Du Ân quá nhiều.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 65


Cuộc họp vừa mới kết thúc, Thôi Thiên Tường tham dự cuộc họp xong thì tìm một nơi vắng vẻ gọi điện thoại cho Thẩm Dao.

Sau khi điện thoại được bắt máy, Thôi Thiên Trường vui rạo rực nói: “Thẩm đại minh tinh, xem ra chiêu thổi gió bên gối của cô không tồi.”

Thẩm Dao không hiểu gì: “Là sao?”

“Thôi Thiên Tường nói: “Bọn tôi vừa mới mở cuộc họp sửa lại kịch bản y như ý muốn của cô rồi, kết cục là Vương gia ở bên cạnh ánh trăng sáng”

Thì ra trước kia Thẩm Dao không thích kịch bản, muốn Phó Đình Viễn sửa lại. Sau khi bị Phó Đình Viễn từ chối thì Thẩm Dao liên lạc với Thôi Thiên Tường, để Thôi Thiên Tường bày cách sửa lại kịch bản.

Chỉ có điều, chưa đến lượt Thôi Thiên Tường ra tay thì hôm nay đã mở cuộc họp sửa kịch bản rồi.

Thôi Thiên Tường còn nghĩ rằng Thẩm Dao đã nói gì đó với Phó Đình Viễn nên Phó Đình Viễn mới chịu sửa kịch bản.

Thẩm Dao ở đầu dây bên kia vừa mừng vừa sợ: “Đổi kết cục thành ở bên cạnh ánh trăng sáng rồi sao?”

Thôi Thiên Tường nói: “Đúng vậy, chẳng phải đúng như ý muốn của cô rồi sao?”

Thẩm Dao lấy tay che miệng, một hồi lâu cũng không nói nên lời vì đúng là vui đến phát điên rồi.

Cô ta vốn còn tưởng rằng Phó Đình Viễn vốn không nghĩ đến cảm nhận của cô ta, không ngờ rằng tuy ngoài miệng anh nói không nhưng lại dùng hành động để chiều cô ta.

Thẩm Dao cũng có rằng Phó Đình Viễn vì cô nên mới đặc biệt sửa kịch bản, cô ta căn bản không ngờ rằng Phó Đình Viễn vì việc tự mà muốn làm khó dễ Du Ân, kết quả là chó ngáp phải ruồi đổi kịch bản luôn.

Thẩm Dao thoáng chốc bình ổn lại tâm trạng của mình, hỏi: “Vậy kết cục của Vương phi sau khi sửa xong là gì?”

Thôi Thiên Tường nói cho Thẩm Dao biết nội dung sau khi Vương phi bị phế, Thẩm Dao tức giận gần chết: “Cái gì? Cô ta sống rất vui vẻ thoải mái sao?”

“Tại sao không để cho cô ta chết thảm? Vì sao không để sau khi cô ta bị phế, chỉ còn hai bàn tay trắng thì chết quách đi hả?” Chỉ cần Thẩm Dao nghĩ đến chuyện đây là kịch bản mà Du Ân ghi thì lập tức coi nhân vật trong kịch bản chính là Du Ân luôn.

Cái kịch bản trước kia là ánh trăng sáng chết thảm, vì sao đến lượt kịch bản mới, chính thất Vương phi lại không chết thảm mà còn sống rất vui vẻ hả?

Du Ân cũng biết lựa cơ hội mà tô điểm cho bản thân mình nhỉ?

Thẩm Dao cảm thấy mình không thể nuốt trôi được cục tức này, giọng nói cũng run rẩy vì tức.

Thôi Thiên Tường không dám đắc tội với Thẩm Dao, đành phải xoa dịu nói: “Chuyện này…Chẳng phải là vì muốn nhấn mạnh tính độc lập, tự mình cố gắng của phái nữ sao?”

Thẩm Dao bất mãn nói: “Không sửa cái này được sao? Vì sao sau khi Vương phi bị phế thì còn vui vẻ như vậy, chết quách đi chẳng phải xong chuyện rồi sao?”

Thôi Thiên Tường nói thêm: “Sếp Phó và bọn Chung Văn Thành đều thích phiên bản mới này, đều cho rằng Vương phi tự sống độc lập rất hay.”

Chính Thôi Thiên Tường cũng thấy tình tiết này hay.

“Tôi không quan tâm!” Thẩm Dao muốn phát điên rồi: “anh nhất định phải đổi kết cục lại là Vương phi chết thảm.”

Thôi Thiên Tường rất khó xử: “Chuyện này…”

Thẩm Dao nói tiếp: “Nếu không thì ông đuổi Du Ân ra khỏi hạng mục này đi, để người khác phụ trách kịch bản này.”

“Giới biên kịch có nhiều biên kịch nổi tiếng như vậy, tùy tiện tìm một người thôi cũng giỏi hơi Du Ân.”

Nếu như không thể nào sửa kịch bản được thì, Du Ân nhất định phải rời đi.

Thẩm Dao không chịu được khi đằng sau mỗi câu thoại của kịch bản này đều là do Du Ân viết, bây giờ cô ta đã quá chán ghét Du Ân rồi.

Vào lúc ly hôn Du Ân dứt khoát yêu cầu rời khỏi sổ hộ khẩu, trông có vẻ là không màng danh lợi, bây giờ thì thấy được bộ mặt không cam lòng của Du Ân rồi, muốn mượn kịch bản đề chà đạp trào phúng cô ta khắp nơi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 66


Thôi Thiên Tường thở dài: “Du Ân là biên kịch được Chung Văn Thành ủng hộ, tôi sợ là nói ra Chung Văn Thành sẽ không đồng ý.”

Thẩm Dao cười lạnh nói: “Tại sao phải cần Chung Văn Thành đồng ý? Ông không thể tự đuổi Du Ân được sao?”

“Tìm vài tên đàn ông tùy tiện quấy rối cô ta, chỉ cần hù dọa cô ta một chút là được, hoặc là làm khó cô ta một chút. Nhất định cô ta sẽ không chịu nổi mà tự rút lui.” Thẩm Dao hung dữ nói ra đề nghị.

Với tính cách yếu đuối của Du ân, sao mà chịu được cực khổ như vậy.

Lúc trước cô chủ động ly hôn với Phó Đình Viễn, chẳng phải là vì bị Phó Thiến Thiên và Đồng Văn Huệ bắt nạt quá khổ sao.

Thẩm Dao tin rằng, chỗ làm việc cũng sẽ giống như vậy thôi.

Thôi Thiên Tường đồng ý: “Được rồi, có một phó đạo diễn rất tốt, lát nữa tôi sẽ nhắn nhủ với anh ta.”

Thẩm Dao rất hài lòng với câu trả lời của Thôi Thiên Tường, thức thời cho Thôi Thiên Tường được lợi: “Đạo diễn Thôi, sau này những kịch bản lớn của Phó thị, tôi sẽ cố nhét ông vào.”

Đúng thứ tốt mà Thôi Thiên Tường muốn rồi, cảm thấy mỹ mãn mà cúp điện thoại.

Bây giờ ai trong Giang Thành cũng biết, Thẩm Dao sẽ nhanh chóng được gả cho nhà họ Phó thôi, đến lúc đo Thẩm Dao trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Phó rồi, ông ta và đoàn đội của ông ta sẽ phát triển không ngừng.

Buổi tối chu Mi đi đến nơi mà Tô Ngưng mời cơm nhưng cô ta không ngời rằng địa điểm lại là nhà của Tô Ngưng, cũng không có đầu bếp mà do Du Ân đích thân xuống bếp.

Lúc cô ta bấm chuông cửa, Tô Ngưng nhanh chóng mở cửa cho cô ta, Du Ân đang bận rộn trong phòng bếp, mùi đồ ăn tràn ngập cả căn phòng.

Tô Ngưng vẫn quen thuộc kéo cánh tay của cô ta, giải thích nói: “Ôi chao, với thân phận của tôi thì ra ngoài ăn sẽ khiến người ta chú ý vô cùng, cô sẽ không để ý chuyện tôi mời cô ăn cơm tại nhà của tôi chứ?”

Chu Mi vội vàng xua tay: “Không đâu, ăn ở nhà thoải mái hơn nhiều.”

Tô Ngưng đang là sao nữ hot, bây giờ đang truyền bá phim thanh xuân vườn trường với Chu Dật, cô ta có thể hiểu được nỗi khổ không dám ra ngoài ăn cơm của Tô Ngưng.

Ngồi xuống phải để ý, nói chuyện không được quá lớn tiếng, uống rượu cũng không thể uống cho đã, một khi chụp lại là sẽ bùng nổ trên các hot search từng phút từng giây.

Tô Ngưng nở nụ cười: “Cảm ơn vì đã hiểu cho tôi.”

Nơi Tô Ngưng ở chính là biệt thự, tính bảo mật rất tốt.

Lầu một có một cái cửa sổ sát đất rất lớn, sau khi làm xong cơm tối thì ba cô gái ngồi ở bàn ăn bên cạnh cửa sổ sát đất ăn uống.

Chu Mi chụp một bàn toàn đồ ăn thơm ngon, nghĩ vẫn nên âm thầm gửi cho Phó Đình Viễn đang dưỡng bệnh ở bệnh viện.

“Ông chủ, đêm nay tôi ăn cơm với Du Ân và Tô Ngưng ở nhà của Tô Ngưng, Du Ân đã xuống bếp làm cơm tối đấy.”

Thật ra, trước đây Chu Mi không phải kiểu người xúc động như vậy, nhưng cô ta cũng không biết tại sa lại muốn gửi ảnh chụp cho ông chủ nhà mình.

Có lẽ cô ta chắc chắn rằng, ông chỉ và cô đều luôn nhớ nhung đồ ăn mà Du Ân nấu.

Trước kia Du Ân luôn làm cơm trưa cho Phó Đình Viễn, mỗi lần làm nhiều sẽ chia hai phần cho cô và Chu Bắc, nên Chu Mi biết tài nấu ăn của Du Ân rất tốt.

Sau khi Phó Đình Viễn ở bệnh viện nhận được hình ảnh mà Chu Mi gửi qua, lập tức cảm thấy đói bụng.

Anh cũng muốn nếm thử tài nấu nướng của cô, thật ra sau khi nhập viện xong thì không có cảm giác thèm ăn, anh vẫn luôn nhớ nhung tay nghề nấu ăn của cô.

Trong vài năm được cô chăm sóc. anh ăn cái gì cũng thấy thơm, khẩu vị rất tốt, cho tới bây giờ chưa từng tái phát bệnh đau bao tử.

Đang nghĩ ngợi, Chu Mi lại gởi tin nhắn đến:

“Ông chủ. Tố Ngưng vừa nói, sếp Chung có ý với Du Ân? Vây mà tôi không để ý đến.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 67


Không chờ Phó Đình Viễn trả lời, Chu Mi lại gửi đến: “Ông chủ, sếp Chung vừa mới đến, bây giờ đang ăn cơm với bọn tôi luôn, không ngờ sếp Chung vừa Tô Ngưng lại ở cùng một khu biệt thự.”

Lúc Phó Đình Viễn đọc đến câu cuối thì đen mặt, Tô Ngưng mời Chu Mi và Du Ân ăn cơm thì thôi, dù sao thì các cô đều là nữ.

Nhưng mắc cái gì mà Chung Văn Thành cũng tới ăn chực vậy?

Lúc Chu Mi nghe Tô Ngưng nói chung Văn Thành có tình cảm với Du Ân, cô gái trước giờ vẫn luôn bình tĩnh nay lại kinh ngạc đến nỗi quên cả ăn.

Sau khi phục hồi lại tinh thần thì chuyện đầu tiên mà cô ta làm chính là báo lại chuyện này cho Phó Đình Viễn, nhưng cô ta không thấy biểu cảm bình tĩnh của Du Ân, cô hoàn toàn không để chuyện này trong lòng.

Thậm chí Du Ân còn nói ngược lại Tô Ngưng: “Đừng có nghe cô ấy nói bậy bạ, cô ấy đang làm mai vô tội vạ thôi.”

Du Ân hoàn toàn không viết Chung Văn Thành có ý với mình, một người đàn ông làm nam thần tượng như Chung Văn Thành sao có thể thích một biên kịch nhỏ không có gì đặc biệt như cô?

Còn nữa, sau khi chịu đựng những tổn thương mà Phó Đình Viễn gây ra, bây giờ Du Ân chỉ coi những người đàn ông xuất sắc như vậy là cái bóng mờ mờ, theo bản năng mà đứng nhìn từ xa.

Tô Ngưng không hài lòng có cách suy nghĩ này của Du Ân: “Tớ nói này Du Ân, cậu đừng có không dám đối mặt như vậy, không phải bất cứ tên đàn ông đẹp trai cũng cặn bã như Phó Đình Viễn đâu.

Chu Mi: “…”

Ở trước mặt cô ta lại nói xấu ông chủ của cô ta như vậy sao?

“Đúng không, Mi Mi.” Tô Ngưng vừa nói vừa hỏi ý kiến của Chu Mi.

Chu Mi bị Tô Ngưng gọi là “Mi Mi” thì kinh ngạc không thôi, trong đầu tư dựng nhay ra một gương mặt tuất tú lại bất kham.

Cô ta rũ mắt xuống, thì thào: “Hình như có rất nhiều tên đàn ông đẹp trai đều là cặn bã cả.”

Người đàn ông kia cũng rất cặn bã, rất bịp bợm, nhưng những cái đó không ngăn được việc cô ta thích anh ta.

Bởi vì, cô ta thích mà không thể khống chế nỗi.

Cô ta cũng muốn không thích người kia lắm, nhưng không thể tự chủ được.

Lúc Chu Mi đang chìm vào trong ký ức và xót xa thì bỗng nhiên có người bấm chuông cửa.

Tô Ngưng đứng lên mở cửa, Chung Văn Thành cầm chai rượu đỏ đi đến.

Du Ân và Chu Mi rất kinh ngạc, trái lại Tô Ngưng rất bình tĩnh.

Chung Văn Thành cười nói: “Vừa mới tan tầm về nhà thì thấy xe của trợ lý Chu đậu ở bên ngoài nhà của Tô Ngưng, tôi đoán các cô đang liên hoan bên đến đưa cho các cô bình rượu.

Du Ân và Chu Mi vội đứng lên nói cảm ơn, dường như Chng Văn Thành không có ý muốn ngồi lại ăn cơm, nhưng ông đã mang rượu đến rồi, sao các cô có thể không biết xấu hổ mà mời ông ở lại ăn cơm được. Vì vậy Chung Văn Thành không tiện từ chối bèn ngồi xuống, Tô Ngưng để ông ngồi bên cạnh Du Ân.

Chu Mi mượn cớ đi nhà vệ sinh, tranh thủ thời gian báo cho Phó Đình Viễn khung cảnh mập mờ này,

Nhưng sau khi báo cáo xong cô ta lại gửi tiếp một câu: “Ông chủ, tôi muốn tập trung ăn cơm, cứ cầm điện thoại gửi tin nhắn mãi cũng không tốt.”

Vì vậy Phó Đình Viễn không còn nhận được tin tức gì từ Chu Mi nữa.

Ba cô gái và một người đàn ông tuấn tú, bốn người vui vẻ thưởng thức bữa tiệc.

Chu Mi lại nói chuyện hơi ít, nhưng cô ta vẫn luôn im lặng quan sát, sau đó phát hiện Chung Văn Thành thật sự rất quan tâm tới Du Ân.

Ông sẽ giúp Du ân bóc tôm, múc canh cho cô, còn rót rượu cho cô, thậm chí lúc Du Ân đứng dậy còn săn sóc giúp cô kéo ghế.

Chu Mi cảm thấy, nếu như ông chủ vẫn còn tình cảm gì với Du Ân thì Chung Văn Thành sẽ trở thành đối thủ nặng ký.

Gía trị nhan sắc hay là khí chất của Chung Văn Thành đều không thua kém gì Phó Đình Viễn, quan trọng nhất là Chung Văn Thành rất tốt với Du Ân, rất chăm sóc.

Mà những lúc ông chủ nhà mình và Du Ân ở cạnh nhau chỉ toàn thấy Du Ân tốt với anh, chăm sóc anh, chưa bao giờ anh chủ động quan tâm Du Ân, chứ đừng nói là tốt với Du Ân.

Với tư cách là một cô gái, Chu Mi cảm thấy khả năng Du Ân chọn Chung Văn Thành là rất lớn.

Bữa cơm này vì suy nghĩ về lập trường của ông chủ nhà mình mà vừa ăn vừa lo lắng không thôi.

Lúc bữa tiệc chuẩn bị kết thúc, Du Ân liếc mắt nhìn điện thoại.

Trong thông báo có người add friend cô, sau khi cô bấm mở thì thấy ba chữ Phó Đình Viễn lẳng lặng nằm ở khung kết bạn, lập tức nhằn mày.

Một năm trước, sau khi ly hôn xong thì cô xóa tất cả địa chỉ liên lạc có liên quan đến Phó Đình Viễn, thậm chí còn đổi một số điện thoại di động mới, cho nên bây giờ tự nhiên Phó Đình Viễn yêu cầu kết bạn với cô là vì sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 68


Phản ứng đầu tiên của Du Ân là bỏ qua, cất điện thoại tiếp tục ăn cơm.

Chồng cũ vợ cũ đã ly hôn với nhau, còn gì nữa đâu mà liên lạc?

Chu Mi thấy cô không xem điện thoại thì kìm không được mà nhỏ giọng nói với cô: “Du Ân, sếp Phó nói anh ấy tìm cô là có chuyện quan trọng.”

Hàm ý là muốn để cho Du Ân trò chuyện một mình với Phó Đình Viễn.

Du Ân nở nụ cười vô tội với cô: “Có chuyện gì mà anh ấy không gọi điện thoại nói cho tôi?”

Ý là có việc thì cứ nói thẳng, việc vô bổ thì không cần làm.

Chu Mi há to miệng, rũ mắt gửi câu nói của Du Ân cho Phó Đình Viễn.

Một lát sau, Phó Đình Viễn trả lời.

Chu Mi hỗ trợ truyền lại cho Du Ân: “Sếp Phó nói đồ trước kia của cô vẫn còn chỗ của anh ấy, nên cô dành chút thời gian qua đó lấy đi.”

Lúc trước, sau khi thủ tục ly hôn được hoàn tất trong êm đẹp thì xế chiều hôm đó Du Ân đã ra nước ngoài rồi.

Đồ trước kia của cô đúng là đều để lại trong căn nhà từng là của cô và Phó Đình Viễn, nhưng Du Ân không quay lại lấy, cô cũng nghĩ rằng Phó Đình Viễn đã vứt đi rồi.

Dù sao thì anh cũng ghét cô, nhất định là sau khi ly hôn rồi sẽ thanh lý sạch sẽ tất cả những dấu vết của cô.

Lúc này nghe thấy Phó Đình Viễn vẫn giữ đồ của cô, Du Ân hơi kinh ngạc.

Nhưng sau đó cô cũng rất bài xích mà nói với Chu Mi: “Tôi cũng không cần dùng nữa, cứ để anh ấy vứt đi đi.”

Chu Mi lại nói lại cho Phó Đình Viễn, không đầy một lát sau Chu Mi cầm điện thoại giơ lên cho Du Ân coi một tấm hình: “Sếp Phó nói, hai quyển album ảnh này cô cũng không cần sao?”

Du Ân thấy hai quyển album trong ảnh thì trợn tròn mắt.

Những quần áo và đồ dùng sinh hoạt thì cô có thể không cần nữa, nhang hai quyển album ảnh này rất quý giá, vì bên trong đó có rất nhiều ảnh chụp của cô và mẹ.

Phó Đình Viễn không nhắc đến, cô cũng quên.

Cô lại lần nữa giương mắt nhìn Chu Mi, suy nghĩ rồi nói: “Phiền cô giúp tôi nói lại với sếp Phó, nhờ anh ấy gửi đến Chung Đình hoặc là nhà của tôi. giùm.”

Chu Mi tiếp tục cẩn thận giúp hai người chuyển lời, không đầy một lúc đã trả lời cô: “Sếp Phó nói mấy ngày nay anh ấy đều ở bệnh viện, không thể gửi cho cô được, cô tự qua lấy đi.”

“Sếp Phó còn nói, cái mật mã vào nhà vẫn là cái mà cô đã lập, không thay đổi.”

“Quyển album ảnh đặt trong hòm sát, mật mã của tủ sắt cũng không đổi.”

Du Ân nghe xong lời này thì không biết cô nên có biểu cảm như thế nào nữa.

Phó Đình Viễn có bị điện không, mật mã gì cũng không đổi?

Du Ân thầm cắn răng, sau đó cố gắng để cho giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh không chút gợn sóng: “Phiền cô nói với sếp Phó một tiếng, sáng mai tôi đến lấy.”

Phó Đình Viễn ở trong bệnh viện, cô phải nhanh chóng lợi dụng lúc anh không có nhà mà đến lấy, tránh phải đụng mặt anh.

“Được.” Chu Mi đồng ý.

Vì Phó Đình Viễn can thiệp như vậy khiến Du Ân có cảm giác không muốn ăn gì nữa.

Vừa nghĩ đến ngày mai phải bước vào cái “nhà” mà cô từng sống với Phó Đình Viễn, cảm xúc của cô không được ổn nữa.

Nơi đó với cô mà nói có mật ngọt vô tận, cũng có đau đớn vô tận.

Cuộc hôn nhân ba năm của cô và Phó Đình Viễn, bắt đầu từ nơi đó, cũng chấm dứt ở nơi đó.

Tuy cô đã coi nhẹ cuộc hôn nhân thất bại này từ lâu nhưng đến lúc đó vẫn khó tránh khỏi tức cảnh sinh tình, bây giờ Du Ân chỉ có thể mong rằng Phó Đình Viễn đã thay đổi bài bố trong nhà.

Bữa tối của bốn người kết thúc muộn, Du Ân vẫn như cũ ngủ lại nhà của Tô Ngưng, Chu Mi nói cũng sẽ rời đi, Chung Văn Thành thì về nhà mình.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 69


Buổi sáng hôm sau Tô Ngưng phải đến studio, Du Ân thì đi lấy đồ ở chỗ Phó Đình Viễn, vì vậy Tô Ngưng đưa cô hóa giang một đoạn.

Lúc xe bảo mẫu của Tô Ngưng đến nhà của Phó Đình Viễn, người đại diện Lâm San Ni gọi điện thoại đến cho cô ấy.

Cảm xúc của Lâm San Ni như muốn sụp đổ: “Bà cô, tin tức cô thích phụ nữ lên hot search rồi.”

Suýt chút nữa thì Tô Ngưng phun một ngụm cà phê ra: “Tôi thích phụ nữ á?”

“Ừ.” Lâm San Ni đau đầu hỏi han: “Có phải lúc ra ngoài cô kề vai sát cánh với Du Ân không?”

Tô Ngưng được Lâm San Ni khai thác truyền bá, từ lúc vừa mới bắt đầu đã kè kè theo cô ấy nên cũng biết Du Ân, cũng biết cô và Tô Ngưng là bạn bè tốt.

Tô Ngưng báo lại chi tiết: “Đúng vậy, chẳng phải đêm qua tôi uống nhiều quá nên đầu vẫn còn đau sao, phải dựa vào người Du Ân mới đi được vài bước.”

Sau khi Tô Ngưng nói xong thì tức điên lên: “Chẳng phải cô nói với tôi chỗ ở này có tính bảo mật cao sao? Những, tên chó săn này núp ở đâu mà chụp được vậy?”

Lâm San Ni bất đắc dĩ nói: “Bây giờ cô đang hot, chỉ có chúng ta không nghĩ ra, không có chuyện mà chó săn không làm được.”

Du Ân ngồi bên cạnh nghe được đại khái, cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô khiếp sợ đến mức im lặng hỏi trời xanh.

Trước kia cô nghe Tô Ngưng nói về một vài nhà truyền thông vô lương tâm, vì thu hút lợi nhuận từ lưu lượng mà thêu dệt nên những chuyện không có căn cứ, nhưng không ngờ lại vô căn cứ đến vậy.

Cô chỉ là đỡ Tô Ngưng đi vài bước mà đã bị đưa tin là thích phụ nữ?

May thay bây giờ cô và Phó Đình Viễn đã ly hôn, nếu không chuyện cô thích phụ nữ bị tuồn ra, trên đầu Phó Đình Viễn mọc thêm hai cái sừng, hai cái sừng thật ngỡ ngàng.

Có lẽ là Phó Đình Viễn sức tức đến mức đau dạ dày nhập viện, có thể bất tỉnh ngay lập tức.

Tô Ngưng cũng tức chết luôn rồi, vuốt mái tóc màu nâu sẫm xoăn gợn sóng của mình hỏi: “Bây giờ tôi phải làm sao đây?

Lâm San Ni nói: “Làm sao đây á? Đương nhiên là phải làm rõ rồi.”

Tô Ngưng thở phì phò rống lên: “Vậy thì tốt, cô nghe cho rõ đây, bà cô thích đàn ông, thích đàn ông!”

“Tôi thích gã đàn ông tên…” Tô Ngưng tức đến mức suýt thì nói tên người đàn ông mà mình thích ra, nhưng nghĩ rằng người đàn ông đang ở bên kia đại dương xa xôi nào đã chắc đã sớm đá cô ấy rồi, tức đến nỗi ngồi xuống lại.

Lâm San Ni giận Tô Ngưng đến mức nở nụ cười: “Cô hét cô thích đàn ông với tôi thì có ích gì đâu? Tôi cũng đâu phải không biết, việc cấp bách nhất bây giờ là để cho những…quần chúng ăn dưa kia tin rằng cô và Du Ân trong sạch.”

Vốn dĩ đầu của Tô Ngưng hơi đau, bây giờ còn phiền lòng.

Cô ấy dứt khoát dựa trên người Du Ân, chẳng còn gì luyến tiếc mà nhắn nhủ với Lâm San Ni: “Tôi không quan tâm cô làm thế nào, tóm lại là tôi với Du Ân đều thích đàn ông.”

Lâm San Ni đáp: “Tôi thử thanh minh xem sao.”

Lâm San Ni nói thêm: “Đúng rồi, gần đây có đắc tội với Thẩm Dao à? Vì tôi tra ra được những người bất nước bẩn cho cô có khả năng là do Thẩm Dao tìm người làm.”

Tô Ngưng nghe được tên của Thẩm Dao thì chau mày: “Ai làm gì mà đắc tội cô ta, tôi chả quan tâm gì cái loại hoa sen trắng này.”

Du Ân ngồi bên cạnh nghe thấy tên của Thẩm Dao thì lập tức hiểu ra, cô nhẹ giọng nói với Tô Ngưng: “Nhất định là do tớ.”

Nhất định là Thẩm Dao giận cá chém thớt, vì không vừa mắt cô nên bôi đen Tô Ngưng.

Có khả năng là nhằm vào cô, Tô Ngang chi bị liên luy.

Nhưng cho dù là như thế nào, chiêu này của Thẩm Dao như mũi tên trúng hai con nhạn, khiến thanh danh của cô bị tôn hại, càng khiến cho Tô Ngưng lúc đang hot bị đây lên đầu sóng ngọn gió. Cũng may cô chỉ là một biên kịch nhỏ không tên không tuổi, có lẽ chỉ có những người quen biết cô là nhận ra người trong ảnh là cô, nhưng Tô Ngưng thì thảm rồi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 70


Tô Ngưng nghiến răng nghiến lợi mà tức giận nói tục: “Con ả Thẩm Dao này, tốt nhất là đừng để tôi gặp cô ta, nếu không thì bà cô tội giết quách cô ta.”

Sau khi Tô Ngưng nói chuyện với Lâm San Ni, Du Ân rất áy náy nói: “Rất xin lỗi, là tớ đã làm phiền cậu.”

Tất nhiên là Tô Ngưng không thích nghe cô nói như vậy, rất không sao nói: “Có gì mà phải xin lỗi, chúng ta không thẹn với lương tâm.”

Tô Ngưng lại tức giận mắng: “Thẩm Dao có bị điện không? Chẳng phải cô ta sắp gả cho Phó Đình Viễn rồi sao? Hay là không gả được?”

“Tớ chờ ngày cô ta vỡ mộng giàu sang, ngày đó tớ nhất định sẽ đốt pháo chúc mừng cô ta.”

Du Ân: “…”

Bỗng nhiên biểu cảm của Tô Ngưng trở nên thương cảm mà dựa tới ôm lấy Du Ân: “Nếu như lúc hai ta bốn mươi tuổi mà vẫn không kết hôn, chúng ta ở chung với nhau.”

“Được.” Du Ân vui vẻ mà đồng ý.

Trải qua cuộc hôn nhân thất bại thê thảm với Phó Đình Viễn, bây giờ Du Ân hoàn toàn không muốn yêu đương kết hôn, thậm chí cô còn nghĩ cứ sống độc thân cả đời cũng không có gì không tốt.

Sau khi trầm mặc cả buổi, Tô Ngưng ảm đạm thấp giọng lẩm bẩm: “Anh ấy đã ra nước ngoài nhiều năm như vậy rồi, có phải năm nay nên về nước rồi không?”

Du Ân biết rõ “anh ấy” mà Tô Ngưng nhắc đến là ai, nhẹ giọng lên tiếng: “Ừm.”

Tô Ngưng lại tự giễu nói: “Cậu nói, anh ấy có còn hận tớ không?”

Người mà Tô Ngưng thích là Chu Trường Ninh, là cậu bạn học cùng trường cấp ba với các cô.

Tô Ngưng từng là học sinh yếu kém, Chu Trường Ninh là học sinh xuất sắc, hai người lén lút nói chuyện yêu đường một hồi.

Sau này Chu Trường Ninh vì Tô Ngưng mà muốn vứt bỏ cơ hội ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, vì để tiền đồ của anh ta được như gấm như lụa mà Tô Ngưng chia tay với anh, để cho anh ra nước ngoài.

Từ đó hai người hình thành một nỗi đau không nói thành lời trong lòng, Tô Ngưng bị Chu Trường Ninh oán hận.

Lúc này Du Ân nghe được câu hỏi của Tô Ngưng, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể khẽ thở dài.

Sau khi xe bảo mẫu dừng ở trước nhà Phó Đình Viễn thì Du Ân xuống xa, sau đó Tô Ngưng đến studio.

Du Ân đứng trước cổng chính khắc hoa phức tạp, hít một hơi thật sâu rồi mới bấm mật mã.

Lúc bước phong phòng khách Du Ân sợ ngây người, vậy mà nhà của Phó Đình Viễn không có chút thay đổi nào, vẫn giống y như đúc cách bố trí của cô trước khi ly hôn.

Du Ân không thể không thừa nhận, lòng dạ của Phó Đình Viễn quả nhiên là vô cùng sâu, sống trong hoàn cảnh như vậy mà không bị ảnh hưởng chút nào.

Cũng nên nói, anh căn bản không quan tâm đến cô, cho nên cũng không quan tâm những thứ liên quan đến cô.

Nghĩ đến đây Du Ân chán nản rũ mắt nhanh chân bước lên lầu, tìm được hai quyển album ảnh của mình trong tủ bảo hiểm trong thư phòng thì vội vàng rời đi.

Cô vừa mới đi tới trước cửa, cửa vang lên một tiếng, Phó Đình Viễn mở cửa đi từ ngoài vào.

Anh mặc một bộ quần áo mà đen xám đơn giản, trông gầy đi một chút.

Chu Nam đi phía sau anh, trên tay còn cầm một túi hành lý nhỏ, có lẽ là đồ dùng nằm viện của Phó Đình Viễn.

Vì Du Ân quá kinh ngạc nên đứng trưng trưng tại chỗ một lúc lâu vẫn chưa khôi phục tinh thần.

Chẳng phải anh nói mấy ngày nay sẽ ở lại bệnh viện sao? Sao lại bỗng nhiên về đây rồi?

Chu Nam đúng lúc giải thích: “Hôm nay sếp Phó ra viện.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 71


Lúc này Du Ân mới hoàn hồn, lạnh nhạt và một tiếng rồi rũ mắt xuống định rời đi, nhưng bóng dáng cao lớn của Phó Đình Viễn ngăn ở cửa ra vào, cô đành phải nghiêng thân về phía bên cạnh anh mà đi.

Du Ân cho rằng Phó Đình Viễn sẽ trực tiếp để cô qua cả nhưng ai ngờ Phó Đình Viễn lại quay đầu nói nói Chu Nam: “Cậu về đi.”

Chu Nam đáp lại, đưa cái túi du lịch trong tay cho Phó Đình Viễn rồi xoay người rời đi.

Vì vậy nên trước cửa chỉ còn lại hai người Du Ân và Phó Đình Viễn, trong lúc nhất thời không khí có hơi yên tĩnh.

Du Ân có thể cảm nhận được ánh mắt Phó Đình Viễn rơi trên mặt cô, cô kiên trì giương mắt nhìn anh, bình tĩnh nói: “Tôi đã lấy album ảnh rồi, cảm ơn anh đã giữ giùm tôi.”

Nói lời cảm ơn xong cô lại nói tiếp: “Tôi đi trước.”

Cô nói xong bèn cúi đầu định lướt qua Phó Đình Viễn để rời đi, đôi chân dài của Phó Đình Viễn hơi di chuyển, đường đi của cô bị chặn lại.

Du Ân khó hiểu mà nhìn về phía anh, Phó Đình Viễn để hành lý trong tay xuống bên cạnh ngăn tủ, sau đó bước một bước tới gần cô.

Du Ân không ngờ anh lại đột nhiên bước đến, lùi về sau một bước theo bản năng.

Vì còn cầm hai quyển album ảnh thật dày nên cô nhất thời đứng không vững, ngã ngồi phía sau ghế thay giày,

Phó Đình Viễn thừa cơ cúi người xuống, cơ thể đàn ông to lớn hoàn toàn bao phủ cô.

Du Ân thừa nhận, bốn mắt nhìn nhau với Phó Đình Viễn trong khoảng cách gần như vậy, trong mắt chỉ có khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, trái tim cô vẫn đập nhanh hơn nhưng… sẽ không chìm đắm nữa.

Vì cô biết rõ, yêu anh đau khổ đến nhường nào, vì vậy nên cô phải giữ vững tâm lý.

Tay của Phó Đình Viễn không kiêng nể gì mà xoa đôi má xinh đẹp của cô, thâm sâu khó dò nói: “Du Ân, dùng chiêu lạt mềm buộc chặt này lâu như vậy, nên kết thúc đi.”

Du Ân kinh ngạc hỏi: “Cái gì?”

Phần thịt ngón cái của Phó Đình Viễn chạm vào cánh môi mềm mại của cô, vừa v**t v* mập mờ vừa thấp giọng nói: Tôi nói, cô về nước lâu như vậy, cứ luôn chơi trò lạt mềm buộc chặt trước mặt tôi, có thể kết thúc rồi.”

“Hiện giờ cô đã thành công rồi, bây giờ tôi cảm thấy rất hứng thú với vợ cũ là CÔ.”

Nếu như giây trước Du Ân vẫn còn hoảng hốt vì Phó Đình Viễn đột nhiên dịu dàng như vậy thì câu nói lúc này của anh chẳng khác nào một gáo nước lạnh tưới xuống đầu cô, khiến cô hiểu rõ.

Cô không chỉ tỉnh táo lại mà còn tức đến mức cơ thể run rẩy.

Hóa ra cô năm lần bảy lượt phân rõ giới hạn với anh, anh lại cho rằng cô chơi trò lạt mềm buộc chặt?

Thì ra, ly hôn một năm, trong lòng anh cô vẫn là loại người tâm cơ, thủ đoạn như trước đây.

Là ai, ai đã cho anh cái tự tin đó, khiến cho anh nghĩ rằng cô vẫn còn nhung nhớ anh, muốn quay lại với anh?

Phẫn nộ và ấm ức nơi đáy mắt càng tụ càng nhiều, nhưng để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, cô vẫn gắng gượng nhịn được.

Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tràn đầy tự tin của Phó Đình Viễn, khóe môi cong lên nụ cười đùa cợt mà hỏi: “Anh cho rằng tôi chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh?”

“Chẳng lẽ không phải?” Phó Đình Viễn chắc chắn nói: “Người đại diện của Tô Ngưng đã giúp cô ta thanh minh, nói trong lòng cô và Tô Ngưng đều đã có người đàn ông ưu tú, hoàn toàn không có chuyện thích phụ nữa.”

Du Ân giật mình, rũ mắt lấy điện thoại ra xem.

Lúc này tin tức đã lên hot search, vừa liếc đã thấy.

Lâm San Ni nhằm vào chuyện Tô Ngưng bị người ta đồn thích phụ nữ vào buổi sáng nay mà thanh minh rằng: “Thật ra Tô Ngưng và cô gái bị chụp kia là bạn thân, lúc học chung cấp ba đã tạo dựng một mối quan hệ bạn bè sâu sắc. Hơn nữa, trong lòng hai người đều đã có tình cảm với người đàn ông ưu tú, xin đừng bịa đặt tin đồn. Nếu có người rắp tâm tiếp tục bịa đặt gây chuyện sẽ áp dụng pháp luật để truy cứu trách nhiệm.”

Thì ra, tự tin của Phó Đình Viễn đến từ đoạn văn bản này à.

Vi cô không phải người trong cuộc nên cô sẽ không quan tâm chuyện này, cô cũng tin rằng Lâm San Ni sẽ xử lý tốt.

Nhưng không ngờ rằng, đoạn văn này lại khiến cho Phó Đình Viễn nghĩ rằng cô vẫn còn nhớ nhung anh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 72


Cất điện thoại, Du Ân một lần nữa giương mắt lên nhìn về phía người đàn ông trước mắt, đáy mắt hiện lên vẻ đùa cợt: “Cho nên, anh cho rằng người đàn ông ưu tú trong lòng tôi là anh sao?”

Đáy mắt đùa cợt của cô khiến cho Phó Đình Viễn không vui nhíu mày: “Chẳng lẽ không phải?”

Du Ân phủ nhật rất dứt khoát: “Đương nhiên không phải.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt rõ ràng quyết liệt: “Đàn ông ưu tú xuất sắc xung quanh tôi nhiều như vậy, tôi cần gì phải đâm đầu vào rọ, đi thích một người cũ đã từng xem nhẹ tôi, tổn thương tôi.”

Sắc mặt của Phó Đình Viễn lập tức khó coi cũng có hơi không chịu nổi.

Từ trước đến nay anh kiêu ngạo tự phụ, vốn dĩ anh nghi ngờ cô vẫn chưa dứt tình với anh, thấy đoạn thanh minh của Lâm San Ni thì ý nghĩ này càng chắc chắn.

Vì thế nên không để ý đến sự phản đối của bác sĩ mà xuất viện, về nhà cản

cố lại.

Nhưng bây giờ cô lại nói không còn thương nhớ anh, còn nói anh là người cũ gì đó.

Anh nhớ lại câu ngựa tốt không quay đầu gì đó, lúc này lửa giận vụt tới đỉnh đầu.

Như là muốn phạt cô nhanh mồm nhanh miệng, anh nâng cầm của cô lên rồi hung hãn hôn đến, sau đó áp sát cô về phía tường, trăn trở tàn sát đôi môi mềm mại của cô.

Thấy anh bị chọc tức, Du Ân cảm thấy một mình bị cắn đến đau nhức.

Nhưng hiện giờ cô đang cực lực phân rõ quan hệ giữa cô và Phó Đình Viễn, nụ hôn của Phó Đình Viễn với cô mà nói là sự nhục nhã tận đáy lòng.

Không biết cô lấy sức ở đâu ra mà đẩy mạnh người đàn ông đang hôn mình ra, nước mắt nóng hổi cũng chảy xuống.

Thật ra dạ dày của Phó Đình Viễn vẫn chưa khỏe, bị cô đẩy như vậy thì lảo đảo vài bước, lưng đụng vào góc bàn, đau đến mức anh đổ cả mồ hôi lạnh.

Anh đỡ eo đen mặt đứng đó, ánh mắt như muốn b*p ch*t Du Ân.

Du Ân không quan tâm đến biểu cảm của anh, duỗi tay lau nước mắt, lấy album ảnh của mình rồi đứng lên.

“Phó Đình Viễn, tôi thích ai cũng sẽ không thích anh.”

“Giữa chúng ta đã cạn tình cạn nghĩa, kết thúc ở đây đi.”

Cô nói xong hai câu này thì ôm album ảnh, khóc chạy ra ngoài.

Phó Đình Viễn căng chặt quai hàm đứng yên tại chỗ, tâm trạng vừa tức giận vừa buồn bực vô cớ.

Anh đã đọc sương sương bản thảo kịch bản của cô, biết cô viết văn rất giỏi nhưng lại không biết lời cô thốt ra cũng như châu như ngọc.

Cạn tình cạn nghĩa, kết thúc ở đây.

Cô thật sự cắt đứt rồi.

Cho đến giờ phút này, cuối cuàng anh cũng có thể xác nhận, cô đã không còn thương nhớ gì anh nữa, cô cũng không chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh, cô thật sự muốn phân rõ giới hạn với anh.

Tất cra chỉ là do anh kiêu ngạo tự phụ, tự cho là đúng mà đoán thôi.

Du Ân ôm album ảnh bắt xa về nhà trọ của cô, cô khóc một đường.

Sau khi quyết định dứt khoát ly hôn với Phó Đình Viễn, cô chưa từng khóc đến đau đớn như thế.

Vừa nhớ lại Phó Đình Viễn nói cô chơi trò lạt mềm buộc chặt gì đó làm cô tức muốn chết.

Anh nhất định không biết, ánh trăng sáng của anh đã từng dùng thủ đoạn giả mang thai hòng ép cô ly hôn với anh nhỉ?

Anh nhất định không biết, sáng hôm nay cô và Tô Ngưng bị bôi đen, là cho ánh trăng sáng của anh một tay làm ra nhỉ?

Mẹ có chứ trù tính sâu xa!

Đây là lần đầu tiên hơn hai mươi năm Du Ân k*ch th*ch đến mức chửi tục.

Sau khi về nhà, Du Ân ngồi trước máy tính chăm chú nghiêm túc viết bản thảo, trong lòng cô bỗng nhiên tràn đầy ý chí chiến đấu vô hạn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 73


Cô muốn biến đau thương thành sức mạnh, cô muốn vượt mọi chông gai trên đường làm biên kịch này, cô muốn đạp vẻ kiêu căng tự phụ của Phó Đình Viễn dưới chân.

Sau khi triệt để cứng đối cứng với Phó Đình Viễn, Du Ân vẫn luôn ở nhà dốc sức liều mình viết bản thảo.

Cô muốn nhanh chóng viết cho xong kịch bản, để cho tổ làm phim nhanh chóng bắt đầu quay phim, nhanh chóng chấm dứt việc phải gặp Phó Đình Viễn.

Tuy cô viết chuyện này là không thể vì cho dù cô có giao bản thảo rồi thì trong quá trình quay phim vẫn sẽ có vấn đề cần tìm đến cô, nhưng có thể sớm ngày chấm dứt thì càng tốt, chẳng phải có thể sớm phân rõ giới hạn với Phó Đình Viễn sao?

Kịch bản mỗi tập của phim truyền hình thường khoảng mười hai ngàn đến mười lăm ngàn, dốc hết sức, trên cơ bản thì một ngày Du Ân viết được một tập, viết đến tối trời tốt đến, đầu hoa mắt váng.

Ngày đó cô nhận được cuộc gọi của Thôi Thiên Tường: “Tiểu Du à, gần đây chúng tôi đang chuẩn bị cho đoàn làm phim, gặp một vài vấn đề, muốn thảo luận với cô một chút, chi trưa nay chúng ta ăn cơm với nhau đi?”

“Được, ông nói địa chỉ đi.” Du Ân đồng ý.

Trong một bộ phim truyền hình, đạo diễn và biên kịch cùng nhau thảo luận nội dung là chuyện thường ở huyện.

Đúng lúc cô cũng viết mệt rồi, ra ngoài thư giãn một chút.

Sau đó Thôi Thiên Tường nội địa chỉ cho cô, ở một quán ăn giữa căn cứ truyền hình là điện ảnh Giang Thành, Du Ân sửa soạn một thoáng rồi bắt xe đi tới.

Đến phòng, Du Ân gõ cửa đi vào, lúc thấy một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh Thôi Thiên Tường, lập tức hơi nhíu mày.

Người đàn ông kia là một phó đạo diễn dưới trướng Thôi Thiên Tường, Du Ân đã không ít lần nghe Tô Ngưng nói về tên phó đạo diễn này, hèn mọn, bỉ ổi và háo sắc. Không biết đã chiếm lợi của bao nhiêu diễn viên nữ trẻ trung rồi.

Đương nhiên, những nữ diễn viên đang lúc hót ông ta không dám trêu chọc.

KO

Những cô gái trẻ tuổi mới vào làm, hoặc là cô gái có tính cách mềm yếu dễ bắt mặt, đối mặt với sự quấy rối của ông ta chỉ có thể nén giận.

Du Ân nhìn người đàn ông kia, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Lần trước ăn cơm với Thôi Thiên Tường, tay của Thôi Thiên Tường suýt thì sờ vào eo của cô, sau khi trở về cô đã suy nghĩ rất lâu.

Lần ra ngoài này cô cố ý mặc rất kín, ống tay áo khoác rộng thùng thình và quần bò dài, không lộ ra bất kỳ phần da thịt nào, sợ vì cách ăn mặc của mình mà dẫn đến suy nghĩ xấu xa của mấy tên đàn ông.

Cô cố gắng chào hỏi với bọn họ rồi ngồi xuống, tên đạo diễn kia thuận thế khác tay lên vai của cô.

Tên đàn ông không kiêng nể gì, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô: “Tiểu Du à, năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Da nhìn non như vậy, trong veo như nước ấy.”

Ông ta vừa với vừa duỗi tay sờ mặt của Du Ân, Du Ân không nhịn được đứng dậy tránh né.

Cô cố gắng cong miệng cười: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh.”

Sau khi Du Ân ra ngoài thì chuyện đầu tiên là gọi điện thoại cho Tô Ngưng, nói với Tô Ngưng chuyện cô đụng phải tên phó đạo diễn hèn mọn bỉ ổi kia.

Tô Ngưng lập tức bắt đầu cảnh giác: “Cậu tìm cớ rời khỏi đi, đừng nhắc nhiều đến tên già kia, buồn nôn lắm.”

DU Ân rất đau đầu: “Có thể sau này bọn tớ còn phải ở chung thảo luận nội dung, trực tiếp đắc tội họ cũng không tốt.”

Tô Ngưng đang là nữ minh tinh hot, không thèm nhìn thẳng mấy tên đàn ông không biết xấu hổ này, nhưng cô lại không giống.

Nhiều nhất cô cũng chỉ là một biên kịch nhỏ có tài năng mà thôi, trước khi công thành danh toại thì cô không dám đắc tội ai.

Tô Ngưng nói: “Bây giờ tớ không qua đó được, không thì tớ đã qua với cậu rồi.”

Tô Ngưng là người được chọn đóng vai Vương phi, ăn cơm với đạo diễn và biên kịch rất bình thường.

Du Ân suy nghĩ nói: “Tớ gọi cho sếp Chung.”

“Cho dù Chung Văn Thành có chạy đến cũng it nhất phải nừa tiếng” Tô Ngưng bác bỏ để nghị của cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 74


Sau đó Tô Ngưng vui mừng nói: “Như vậy đi, trước tiên cậu cứ ở trong nhà vệ sinh kéo dài thời gian, tớ nhớ hôm nay Chu Dật cũng đúng lúc ở gần đó thử kính, tớ bảo cậu ta giải vây giúp cậu, trễ nhất là mười phút cậu ta có mặt.

Du Ân thở phào nhẹ nhõm: “Quá tốt rồi.”

Sau khi Tô Ngưng cúp điện thoại thì gọi điện cho Chu Dật, Du Ân tắt máy trốn trong nhà vệ sinh.

Tuy cô không muốn liên luỵ quá nhiều đến Chu Dật, sợ làm phiền cậu ta nhưng tình huống hôm nay đúng là cô đến bước đường cùng rồi.

Cô không ngờ tên phó đạo diễn hèn mọn bỉ ổi lại ở đó, lại không cách nào cạch mặt với bọn họ.

Tuy Chung Văn Thành ủng hộ cô, nhưng bây giờ cô đã cứng đối cứng với với ông chủ lớn Phó Đình Viễn rồi, cô xung đột với bọn đạo diễn, nhất định Phó Đình Viễn sẽ vì tự thù mà nhắm vào cô.

“Chị, em lập tức đi qua đó, chị cố gắng chút nhé.” Chu Dật gửi voice chat cho cô, Du Ân khẽ thở dài.

Quả nhiên là có nhiều bạn thì đi đường cũng rộng mở.

Nhưng cô cứ trốn trong phòng vệ sinh cũng không phải cách, vì Thôi Thiên Tường đã gọi điện thoại đến thúc giục cô.

Mắt nhìn định vị của Chu Dật, sắp tới rồi, lúc này Du Ân mới hít sâu một hơi, trở về phòng ăn.

Nhưng cô không ngờ cô vừa mới bước vào phòng, tên phó đạo diễn đã trực tiếp chặn đứng cô rồi.

Du Ân lùi về sau mấy bước dựa lên tường, cô liếc nhìn Thôi Thiên Tường ngồi ngay ngắn trên ghế như không liên quan đến mình, cắn răng nghiêm mặt hỏi tên phó đạo diễn: “Ông muốn làm gì?”

“Lo lắng như vậy làm gì?” Tên phó đạo diễn kia cười hi hi ghé sát vào cô: “Tiểu Du à, cô cho tôi nếm chỗ tốt, tôi cam đoan rằng sau này kịch bản sẽ không có thay đổi gì.”

Du Ân nhẹ xùy một tiếng: “Kịch bản tốt vẫn không cần phải đổi.”

“Còn nữa, hôm nay tôi mới biết, hóa ra là hai bị đối đãi với con gái như vậy đấy, không biết sau khi sếp Chung và sếp Phó biết được sẽ nhìn mấy người ra sao.”

Tên phó đạo diễn kiêu căng nở nụ cười: “Anh hùng cứu mỹ nhân à, cho dù bọn tôi có làm gì cũng sẽ có người bảo kê chúng tôi.”

Du Ân nghe xong thì lập tức khó hiểu, có người bảo kê bọn họ?

Phó đạo diễn còn nói: “Đây là sự thật tàn không, nếu cô không chịu được, thì có thể rời khỏi.”

Du Ân cần tăng, đẩy tên phó đạo diễn kia: “Tránh ra.”

“Ơ, không ngờ tính tình còn không nhỏ.” Phó đạo diễn đè hai tay Du Ân xuống, ý đồ muốn chạm vào cơ thể Du Ân.

Đúng lúc này Chu Dật đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy bộ dáng của tên đạo diễn bỉ ổi hèn mọn kia, lúc này vùng quyền đánh, tên phó đạo diễn bị đánh ngã trên đất.

Du Ân còn sợ hơn, vội vàng kéo Chu Dật: “Đừng đánh, đừng đánh, mau dùng tay.”

Nhưng Chu Dật đang nổi giận hoàn toàn không quan tâm đến, ngồi lên người tên phó đạo diễn mà đánh một trận.

“Chu Dật!” Thôi Thiên Tường cũng kinh sợ lao đến, hô hào Chu Dật để cậu ta dừng tay.

Chu Dật tuổi trẻ khỏe mạnh lại cường tráng, cánh tay dùng sức đã đẩy Thôi Thiên Tường sang một bên, nắm đấm lại lần nữa như mưa rơi xuống người tên phó đạo diễn kia,

Cuối cùng tên phó đạo diễn cũng hô hào khóc lóc xin tha: “Đừng đánh nữa mà.”

“Tôi cũng không phải cố ý muốn quấy rối cô, là Thẩm Dao bảo chúng tôi làm như vậy, cô ta bảo chúng tôi cho dù có dùng cách nào cũng phải đuổi cô ra ngoài đoàn làm phim…”

Sau khi Chu Dật nghe được cái tên Thẩm Dao thì động tác khựng lại, sau đó quay đầu nhìn về phía Du Ân đứng bên cạnh.

Du Ân cũng không dám tin.

Tại sao Thẩm Dao phải làm như vậy?

Cô cũng đã sửa lại kịch bản theo yêu cầu của Thẩm Dao rồi, cô và Phó Đình Viễn cũng ly hôn rồi, cũng trốn anh rất xa, vì sao Thẩm Dao còn độc địa mà nhằm vào cô như thế?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 75


Trong lòng Du Ân nóng ruột tức giận, phát cáu rơi lệ.

Chu Dật vừa thấy cô khóc, nhanh chóng muốn vung nắm đấm về phía tên phó đạo diễn kia.

Du Ân vừa khóc vừa ngăn cản cậu: “Đừng đánh nữa…”

Cô vẫn còn lý trí, tiếng ồn ào lớn như thế, quản lý nhà hàng cũng đã chạy tới, nếu cứ tiếp tục đánh thể thì Chu Dật không thể giữ được hình tượng.

Cô liều mạng ngăn cản Chu Dật, lúc này Chu Dật mới ngừng lại, đứng dậy từ trên người phó đạo diễn kia.

Vị đạo diễn kia bị đánh đến mặt mũi bầm dập, máu mũi chảy ròng ròng, Thôi Thiên Hưng cầm một gói khăn giấy đưa cho ông ta cầm máu.

Ông ta trốn sau lưng Thôi Thiên Tường vừa bịt mũi vừa oán hận mắng chửi: “Chu Dật! Cậu muốn chết tôi thành toàn cho cậu, Cậu đợi đó cho tôi!”

“Ông còn dám uy h**p tôi?” Chu Dật nói xong lại muốn tiến lên, quản lý nhà hàng ở bên cạnh vội vàng cản lại: “Bình tĩnh bình tĩnh! Mọi người đều bình tĩnh một chút.”

Nhà hàng này mở bên cạnh phim Tường, cho nên quản lý nhà hàng đều biết Chu Dật còn có Thôi Thiên Tường bọn họ, cũng là một người tương đối lo lắng cho đại cục, lúc này bèn đóng cửa phòng, ngăn cách nhân viên phục vụ bên ngoài đang cố gắng vây xem cùng những vị khách khác.

“Báo cảnh sát! Tôi sẽ báo cảnh sát!” Tên phó đạo diễn kia tức giận kêu gào.

Du Ân có chút hoảng hốt, Chu Dật là tiểu sinh lưu lượng nổi tiếng, một khi báo cảnh sát làm lớn chuyện, sẽ tổn hại đến hình tượng của Chu Dật.

Chu Dật ngược lại một chút cũng không sợ, hung hăng trừng mắt nhìn phó đạo diễn kia: “Có bản lĩnh ông báo đi, loại b**n th** háo sắc không tôn trọng phụ nữ như ông, tôi còn ngại đánh ông quá nhẹ đấy.”

Chu Dật nói xong lại muốn tiến lên động thủ, phó đạo diễn kia lại vội vàng chạy đến phía sau Thôi Thiên Tường trốn đi.

Du Ân sau khi bị tức đến phát khóc đã tỉnh táo lại, cô giữ chặt Chu Dật hỏi Thôi Thiên Tường và phó đạo diễn kia: “Là Thẩm Dao bảo hai người làm như vậy?”

Còn chưa đợi Thôi Thiên Tường nói cái gì, phó đạo diễn kia kiêu ngạo gào lên: “Đúng vậy, sao nào? Sợ rồi sao? Sợ thì nhanh chóng xin lỗi tôi đi!”

Chu Dật trả lời ông ta một câu: “Nằm mơ!”

Phó đạo diễn kia cắn răng uy h**p: “Chu Dật, cậu không phải không biết quan hệ giữa Thẩm Dao và Phó Đình Viễn đó chứ? Cô ấy rất nhanh sẽ gả vào nhà họ Phó trở thành nữ chủ nhân mới của nhà họ Phó, cậu có tin Phó Đình Viễn phong sát cậu hay không?”

“Thẩm Dao chẳng qua chỉ là thổi gió bên tai, Du Ân đã bị yêu cầu sửa lại kịch bản, có thể tưởng tượng được cô ấy bảo Phó Đình Viên phong sát cậu, cũng cùng lắm chỉ là một đĩa thức ăn.”

Chu Dật vô cùng ngạc nhiên nhìn về phía Du Ân: “Ông ta nói là thật?”

A

.

Chu Dật cũng không biết Du Ân đã trải qua sóng gió sửa đổi kịch bản, còn tưởng rằng công việc bên cô tiến triển rất thuận lợi.

Cậu càng không biết, Phó Đình Viễn sẽ ngu ngốc đến mức này, chuyện trong công việc thế nhưng còn có thể để Thẩm Dao tùy ý làm bậy.

Du Ân không trả lời câu hỏi của Chu Dật, cô cũng không muốn trả lời.

Bất kể Phó Đình Viễn xuất phát từ mục đích gì yêu cầu cô sửa kịch bản, cô đều đã sửa rồi.

Cô kéo Chu Dật nói: “Chúng ta đi.”

“Đi?” Phó đạo diễn kia không làm nữa: “Tên họ Chu đánh tôi thành như vậy, các người còn muốn đi?”

Du Ân cười lạnh nói: “Nếu ông không động tay động chân với tôi trước, làm sao có thể bị đánh?”

Du Ân cho dù như thế nào cũng đứng về phía Chu Dật, mặc dù động thủ đánh người là không đúng.

Phó đạo diễn nhìn bộ dáng bảo vệ lẫn nhau giữa hai người, sưng xỉa mặt hỏi: “Giữa hai người có quan hệ gì?”.

Chu Dật khẽ cười một tiếng: “Ông quản được chắc?”

Vị phó đạo diễn kia nhất thời cười khinh bỉ: “Ôi, biên kịch Du, nhìn không ra đấy, cô còn có bản lĩnh quyễn rũ người này, nam sinh trẻ tuổi như vậy cũng có thể câu được.”



“Giả vờ thanh cao, hoá ra sau lưng cũng là một đứa d*m đ*ng.”

Lời của phó đạo diễn kia vừa dứt, Du Ân tức giận đến cả người run rẩy.

Chu Dật trực tiếp hất tay cô ra, lần thứ hai hung hăng vung nắm đấm đánh tới.

Quản lý nhà hàng và Thôi Thiên Tường rất vất vả mới kéo được Chu Dật ra, phó đạo diễn kia phun ra một ngụm máu rống lên: “Báo cảnh sát! Tôi muốn báo cảnh sát!”.

Cuối cùng, sự việc đã được cảnh sát đưa đến đồn để giải quyết.

Quản lý nhà hàng coi như sáng suốt, trước đó đã thu xếp mọi người trong nhà hàng dọn dẹp, nhưng cũng không dám bảo đảm không có ai nhìn thấy hoặc nghe thậm chí quay được video Chu Dật đánh người.

Chuyện này kinh động Chung Văn Thành, cũng kinh động lãnh đạo công ty Chu Dật.

Chỗ Phó Đình Viễn cũng biết rồi, là Tô Ngưng gọi điện thoại qua đó.

Tô Ngưng ở trong điện thoại chửi ầm lên: “Phó Đình Viễn, f.u.c.k thằng cha nhà anh”.

“Đều đã ly hôn, mẹ nó anh còn không buông tha Du Ân, quản tốt bạch liên hoa kia của anh đi, lại khi dễ Du Ân như vậy nữa, bà đây cùng các người liều mạng!”

Phó Đình Viễn không hiểu gì bị mắng một trận, giọng điệu tự nhiên rất là không vui: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Xảy ra chuyện gì vậy? Anh tự đi mà hỏi con tiện nhân Thẩm Dao kia!” Tô Ngưng lại rống một tiếng như vậy rồi cúp luôn điện thoại.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 76


Phó Đình Viễn nhíu mày gọi Chu Nam tiến vào, bảo anh ta đi điều tra xem đã xảy ra chuyện gì.

Tô Ngưng tức giận như vậy, khẳng định là Du Ân xảy ra chuyện gì đó.

Chỉ chốc lát sau Chu Nam tiến vào sắc mặt nặng nề báo cáo: “Thôi Thiên Tường cùng phó đạo diễn dưới tay ông ta hẹn Du Ân ăn cơm, nói là thảo luận kịch bản, kết quả phó đạo diễn kia động tay động chân với Du Ân, bị Chu Dật đánh, nháo đến cục cảnh sát.”

“Giữa ban ngày ban mặt, động tay động chân với Du Ân?” Phó Đình Viễn vừa nghe Chu Nam miêu tả trong nháy mắt tức giận đã ngùn ngụt trong đầu.

Là một người đàn ông, lại còn là một người đàn ông thường xuyên qua lại trong các cuộc xã giao, Phó Đình Viễn biết rõ có một số tên quả thật thích động tay động chân với phụ nữ, vắt dầu chiếm tiện nghi.

Phần lớn những lúc như vậy anh đều lựa chọn không để ý, nhưng vừa nghĩ đến chuyện này xảy ra trên người Du Ân, anh kích động đến mức suy nghĩ muốn chặt cái tay tên phó đạo diễn kia cũng có rồi.

Còn có lần trước Thôi Thiên Tường ý đồ sờ eo Du Ân, anh cũng không thể chịu được, bằng không cũng sẽ không để Chu Mi liên lạc với đạo diễn khác chuẩn bị đổi người.

Chu Nam gật đầu đồng ý, sau đó lại do dự nói: “Nghe nói, phó đạo diễn kia kêu gào, là Thẩm Dao sai khiến ông ta làm như vậy, mục đích là muốn đuổi Du Ân ra khỏi hạng mục này.”

Sắc mặt Phó Đình Viễn muốn bao nhiêu nặng nề có bấy nhiêu nặng nề.

Đúng lúc đó Chu Nam ở một bên đề nghị: “Hiện tại chúng ta có nên đem chuyện này đè xuống trước hay không, dù sao làm lớn lên đối với Chu Dật rất không tốt, cậu ta cũng là vì Du Ân mới chọc phải chuyện như vậy.”

Nếu Chu Dật xảy ra chuyện, Du Ân khẳng định áy náy tự trách mình.

Ông chủ bọn họ bảo vệ Chu Dật, chẳng khác nào cho Du Ân một an ổn tinh thần.

Chu Nam cảm thấy ông chủ bọn họ cần tinh thần tốt này của Du Ân, cho nên mới can đảm có đề nghị như vậy.

Phó Đình Viễn tự khắc biết ý định ban đầu của đề nghị này của Chu Nam, không chút do dự phân phó: “Vận dụng tất cả các mối quan hệ, đem chuyện này đè xuống, không cho phép có một chút tin đồn rò rỉ ra ngoài.”

Anh phân phó xong lại nói: “Bảo Chu Mi cùng tôi đi tới đồn cảnh sát một chuyến.”

Anh nói xong thì đứng dậy cầm chìa khóa xe rời đi, Chu Mi sau đó cùng anh ngồi vào trong xe.

Phó Đình Viễn sở dĩ gọi Chu Mi, là bởi vì quan hệ giữa Chu Mi và Du Ân cũng không tệ lắm, Chu Mi có thể giúp anh làm dịu mối quan hệ với Du Ân một chút

Phó Đình Viễn cũng không biết mình làm sao vậy, từ lần trước Du Ân cãi nhau náo loạn với anh, anh có chút không dám đối mặt với cô.

Hoặc có thể nói, là không dám đối mặt với Du Ân luôn lạnh lùng đối diện với anh.

Trên đường đến cục cảnh sát, Phó Đình Viễn bảo Chu Mi gọi điện thoại cho Thẩm Dao, bảo Thẩm Dao đi tới cục cảnh sát một chuyến

Thẩm Dao ở đâu dây bên kia rất kinh ngạc khó hiểu: “Đình Viễn bảo tôi đến cục cảnh sát? Tại sao vậy? Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Chu Mi liếc mắt một cái, trả lời: “Xảy ra chuyện gì tôi cũng không biết, đây là Sếp Phó phân phó. cô qua đây là được.”

“Ô. được rôi.” Thẩm Dao gắng gượng mà cúp điện thoại.

Tuy rằng Thẩm Dao giả về vô tội, nhưng Chu Mi không hiểu sao lại tin tường chuyện này là do Thầm Dao sai khiến.

Phó Đình Viễn cùng Chu Mi đến cục cảnh sát trước. Phó Đình Viễn vừa bước vào phòng hợp cục cảnh sát liên nhìn thấy Du Ân rũ mắt ngồi ở một bên.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 77


Chiếc áo sơ mi rộng rãi phủ kín toàn bộ cô, có vẻ như cô rất mảnh khảnh nhỏ nhắn, khiến người ta thương tiếc.

Vành mắt và chóp mũi đều đỏ ửng, vừa nhìn là biết đã khóc.

Sắc mặt cũng không tốt, Phó Đình Viễn liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư của cô, giờ phút này cô khẳng định đang vì liên lụy Chu Dật mà ủ rũ.

Nghĩ đến mình đã dặn dò giảm chuyện này xuống, trong lòng anh cuối cùng cũng thoải mái một chút.

Nếu đã không gánh nổi hậu quả gây chuyện, vậy thì đừng hễ gặp chuyện thì đi tìm người đàn ông khác giúp đỡ, hiện tại còn không phải là muốn anh đến khắc phục hậu quả cho cô.

Chu Dật đang bị người đại diện của cậu gọi đến nâng mặt giáo huấn bên tai, Phó Đình Viễn nhìn thấy nam sinh nhỏ vẻ mặt không phục kia thì tức giận.

Cái gọi là xúc động trẻ tuổi, chính là nói loại người như các cậu

Hai mươi tuổi đã muốn theo đuổi phụ nữ, bảo vệ phụ nữ?

Chờ cậu học được cách khống chế cảm xúc của mình trước rồi nói sau.

“Du Ân, cô không sao chứ?” Chu Mi đi tới quan tâm Du Ân.

Lúc Du Ân giương mắt nhìn lại, Phó Đình Viễn thu hồi tầm mắt rơi trên người cô, giả vờ nhìn về phía Thôi Thiên Tường và đạo diễn bên cạnh.

Sau lưng Thôi Thiên Tường không hiểu sao lại phát lạnh, gian nan nặn ra một nụ cười đối mặt với anh.

Không thể không nói phó đạo diễn kia thật đúng là cực kỳ không có đầu óc, sau khi nhìn thấy Phó Đình Viễn lập tức ồn ào lên: “Sếp Phó, anh muốn làm chủ cho tôi sao, Chu Dật này đánh tôi thành như vậy, đều là Du Ân giở trò, Du Ân nhất định phải ra khỏi đoàn làm phim này, nếu không tôi không có cách nào làm việc cùng cô ấy.”

Phó đạo diễn kia chắc chắn Thẩm Dao đã khắc vào xương tủy Phó Đình Viễn, bởi vậy trước tiên đã nhanh chóng nói ra mục đích của mình

Chỉ cần đuổi Du Ân đi lấy lòng Thẩm Dao, dựa vào Phó thị, nói vậy sau này bọn họ ở trong giới điện ảnh có thể đi ngang.

Lại không nghĩ tới Phó Đình Viễn mặt âm trầm nhìn về phía ông ta thét một

câu: “Cút!”

Phó đạo diễn sửng sốt một chút.

Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Thẩm Dao không giúp ông ta nói chuyện trước mặt Phó Đình Viễn.

“Không phải, sếp Phó..” Phó đạo diễn kia còn muốn nói gì nữa, Thôi Thiên Tường vội vàng ngăn cản ông ta.

Phó Đình Viễn tâm tình rõ ràng không thích hợp, bọn họ vừa rồi đã gọi điện thoại cho Thẩm Dao, vẫn là chờ Thẩm Dao đến rồi nói sau.

Du Ân nhẹ giọng nói với Chu Mi đến đang quan tâm cô: “Tôi vẫn ổn.”

Cô lại nhìn thoáng qua Chu Dật bị người đại diện giáo huấn, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Chính là có chút khó chịu, lo lắng có thể liên lụy đến Chu Dật.”

Du Ân thật sự là không nghĩ tới Chu Dật sẽ trực tiếp đánh người, nếu như sớm biết sẽ như vậy, cô nhất định sẽ không để Chu Dật giúp cô giải vây.

Chu Mi vội vàng nói: “Sếp Phó đã ra tay, sai người đem toàn bộ chuyện này đều đè xuống, sẽ không ảnh hưởng đến Chu Dật, cô yên tâm.”

Chu Mi nghĩ thầm còn may sếp Phó bọn họ ra tay, quả nhiên Du Ân áy náy tự trách mình.

Du Ân nghe vậy giật mình một chút, lập tức đùa cợt nói: “Sếp Phó các cô thật đúng là móc tim móc phối để tận tâm tận lực bảo vệ Thẩm Dao, mới dọn dẹp tàn cuộc cho Thẩm Dao như thế?

Chu Mi: “…”

Sếp Phó bọn họ làm như vậy, không phải là vì giảm bớt cảm giác áy náy trong lòng cô đối với Chu Dật sao?

Phó Đình Viễn vừa cất bước đi tới, liền nghe thấy Du Ân đem chuyện anh. đem chuyện này đè xuống trùm lên danh nghĩa bảo vệ Thẩm Dao, một hơi hít không thông, thiếu chút nữa bị tức chết

Cũng không trách Du Ân nghĩ Phó Đình Viễn như vậy, Phó Đình Viễn và Thẩm Dao bây giờ là vợ chồng một thể, hình tượng Thẩm Dao liên quan đến hình. tượng Phó Đình Viễn và Phó thị, nếu chuyện này thật sự làm lớn, đối với hình tượng Chu Dật không tốt, Thẩm Dao là chủ mưu đứng sau màn bị xé ra, cũng không đẹp.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 78


Du Ân có thể cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng của Phó Đình Viễn hướng về phía cô, cô cố ý rũ mắt không nhìn anh.

Cô biết, anh khẳng định chán ghét cô muốn chết, nếu như không phải cô, vị hôn thê của anh cần gì phải khó coi như vậy.

Anh ra tay đè chuyện này xuống, tuy rằng giúp được Chu Dật, nhưng anh chủ yếu là muốn bảo vệ Thẩm Dao, cho nên, cô sẽ không nói với anh một tiếng cảm ơn.

Thẩm Dao rất nhanh đã chạy tới, cô ta mặc váy liền khéo léo, tóc dài rủ ngang vai dịu dàng mà lại tao nhã.

Cô ta trước tiên đi tới, giơ tay nhẹ nhàng kéo cánh tay Phó Đình Viễn: “Đình Viễn, đã xảy ra chuyện gì?”

Vẻ mặt Thẩm Dao mờ mịt lại vô tội, Phó Đình Viễn rũ mắt lẳng lặng nhìn về phía cô ta, đồng thời rút cánh tay mình ra khỏi tay cô ta.

“Cô Thẩm, cô mau giúp chúng tôi nói chuyện với Sếp Phó” Phó đạo diễn ở một bên sốt ruột hô to.

Thẩm Dao âm thầm cắn răng, sau đó quay đầu trừng mắt nhìn phó đạo diễn kia: “Tôi giúp các người nói cái gì? Tôi có quen ông sao?”.

Thẩm Dao lúc này vui mừng vì mình là một diễn viên, diễn xuất rất chân thực.

Cô ta cũng không muốn diễn kịch, bằng không chẳng lẽ cô ta phải thừa nhận làm gì trước mặt nhiều người như vậy?

Lúc Thẩm Dao bày mưu tính kể chuyện này, không nghĩ tới Chu Dật lại đi giúp Du Ân giải vây, cũng không nghĩ tới Chu Dật lại vì Du Ân mà đánh người.

Hiện tại sự tình náo loạn lớn, cô ta đương nhiên phải trước tiên đem chính mình đẩy ra ngoài.

Phó Đình Viễn nhìn Thẩm Dao gằn từng chữ nói: “Ông ta nói là em sai ông ta quấy rối Du Ân, từ đó đuổi Du Ân ra khỏi hạng mục này.”

Thẩm Dao tức giận đến đầu vai run rẩy: “Quả thực là nói bậy!”

“Em căn bản không biết bọn họ, bọn họ làm sao có thể nói em như vậy?” Thẩm Dao nói xong ủy khuất rơi nước mắt.

Cô ta mượn việc lau nước mắt rũ mắt xuống tránh ánh mắt Phó Đình Viễn, anh quá dọa người, hai mắt kia dường như có thể nhìn thấy tất cả.

“Cô Thẩm, cô…” Phó đạo diễn kia không nghĩ tới Thẩm Dao sẽ chết cũng không thừa nhận đẩy hết cho bọn họ, trong lúc nhất thời cũng uất ức muốn chết.

Thôi Thiên Tường dùng sức kéo ông ta, ý bảo ông ta nhanh chóng câm miệng.

Phó Đình Viễn mang theo khí thế cường đại khống chế toàn cục, anh đứng ở giữa phòng hội nghị, nhìn xung quanh mấy đương sự ở đây, cuối cùng trầm giọng hỏi: “Chuyện này mọi người muốn xử lý như thế nào?”

Du Ân và Chu Dật đều không nói gì, phó đạo diễn kia hét lên một câu: “Tôi muốn Chu Dật xin lỗi tôi!”.

Ông ta bị đánh như vậy, không có chuyện cứ như vậy quên đi.

Chu Dật không để ý người đại diện phản đối, oán hận nói một câu: “Không thể nào!”

Phó Đình Viễn không để ý tới hai người bọn họ, giương mắt nhìn Du Ân cách đó không xa thản nhiên hỏi: “Cô Du, cô muốn xử lý như thế nào?”

“Chỉ cần không liên lụy đến Chu Dật, tôi như thế nào cũng được, tôi có thể xin lỗi bọn họ.” Du Ân lúc này chỉ muốn chuyện này nhanh chóng chấm dứt, thầm nghĩ Chu Dật có thể bảo toàn trở ra.

Mặc kệ phó đạo diễn kia có quấy rối cô trước hay không, cô đều có thể xin lỗi, cũng có thể không truy cứu.

Không có biện pháp, ai để cho chỗ dựa sau lưng bọn họ giống như Thẩm Dao và Phó Đình Viễn chứ.

Cô đấu không lại, Chu Dật cũng đấu không lại.

Phó Đình Viễn quay đầu nhìn về phía phó đạo diễn kia, đáy mắt một mảnh sát khí: “Từ nay về sau, tất cả phim của Phó thị, đều sẽ không dùng các ông. Bây giờ, cho tôi biết ông muốn xử lý như thế nào?”

Phó đạo diễn kia: “.”

Lời này của Phó Đình Viễn là cảnh các uy h**p một cách tr*n tr**, Thôi Thiên Tường cùng phó đạo diễn kia nhất thời liên hoàng hết Toàn bộ phim của Phó thị đều không cần bọn họ?

Vậy chẳng phải bọn họ không khác nào bị phong sát một nửa sao?

Hơn nữa nếu chuyện Phó thị không cần bọn họ truyền ra ngoài, phin khác cũng sẽ để tránh hiểm nghi mà không cần bọn họ, vậy bọn họ không phải chẳng khác nào thất nghiệp sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 79


Giọng điệu cùng biểu tình Phó Đình Viễn hoàn toàn không giống như đang nói đùa, phó đạo diễn kia lại cầu cứu nhìn về phía Thẩm Dao, đã thấy Thẩm Dao vẫn làm ngơ không để ý tới ông ta.

Hai chân ông ta không khỏi mềm nhũn, đặt mông ngồi phệt trên mặt đất.

Thôi Thiên Tường sắc mặt cũng trắng bệch, vội vàng tiến lên khẩn cầu Phó Đình Viễn: “Sếp Phó, chúng tôi xin lỗi, chúng tôi xin lỗi!”

“Chuyện này đều là lỗi của chúng tôi, chúng ta không nên động tay động chân với cô Du là chúng tôi đáng đời!”

Thôi Thiên Tường cùng phó đạo diễn kia làm sao còn dám yêu cầu Chu Dật xin lỗi, trong nháy mắt thái độ đã thay đổi, chỉ cần cho Phó Đình Viễn có thể buông tha bọn họ.

Ai có thể nghĩ đến Thẩm Dao sẽ chết cũng không thừa nhận chứ, mà ai có thể nghĩ phó Đình Viễn lại tức giận như vậy?

Thôi Thiên Tường xem như đã nhìn ra, Phó Đình Viễn cũng không có đem Thẩm Dao để ở trong lòng.

Từ khi Thẩm Dao tiến vào, Phó Đình Viễn tổng cộng nhìn cô ta hai lần, còn không bằng nhìn nhiều lần bằng biên kịch Du Ân kia.

Phó Đình Viễn lười biếng nói với Thôi Thiên Tường: “Người ông đắc tội cũng không phải tôi, xin lỗi tôi có ích gì?”

Thôi Thiên Tường hiểu ý của Phó Đình Viễn, kéo phó đạo diễn trên mặt đất lên, đi tới trước mặt Du Ân thành khẩn nói: “Cô Du, thực xin lỗi, đều là lỗi của hai chúng tôi, hy vọng cô đại nhân có đại lượng, tha thứ cho chúng tôi lần này, trách nhiệm của Chu Dật chúng tôi cũng không truy cứu nữa.”

“Nếu như mọi người muốn truy cứu trách nhiệm của chúng tôi, lại đánh chúng ta một trận chúng tôi cũng nhận.”

Chỉ là đừng phong sát bọn họ để ọn họ cá công việc.

Cảm xúc của Du Ân đã sớm ổn định lại, cô thu lại cảm xúc chán ghét trong đáy mắt nói: “Không sao cả, tôi tiếp nhận lời xin lỗi của hai người.”

Chỉ cần bọn họ không làm khó Chu Dật nữa, Du Ân cũng không sao nữa.

Hơn nữa, người chân chính cần xin lỗi, cũng không phải hai người Thôi Thiên Tường bọn họ.

Tuy rằng Thẩm Dao sống chết không thừa nhận là chủ mưu sau lưng, nhưng Du Ân tin tưởng lời phó đạo diễn kia khi bị đánh cầu xin tha thứ nhất định là thật.

Phó Đình Viễn nửa phần cũng không có ý truy cứu Thẩm Dao, Thẩm Dao nói cô ta chưa từng làm, anh sẽ không nói gì nữa, anh lại truy cứu hai người Thôi Thiên Tường, lại là có ý gì.

Sau khi Du Ân dứt lời, Phó Đình Viễn nhìn cô thật sâu, tựa như đối với việc cô không truy cứu rất là bất mãn.

Nhưng Du Ân toàn bộ quá trình cũng không nhìn Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn cũng chỉ có thể bỏ qua.

Cô không truy cứu thì thôi, ngày tháng sau này anh thu thập Thôi Thiên Tường bọn họ là được.

Nếu hai bên đều không truy cứu trách nhiệm, vậy tranh chấp này coi như chấm dứt, người phụ trách đồn cảnh sát lau mồ hôi trên trán đem pho tượng Đại Phật Phó Đình Viễn này còn có đạo diễn danh giá của giới thần tượng nổi tiếng cùng một đám người tiễn đi.

Thôi Thiên Tường đỡ phó đạo diễn kia bắt taxi rời khỏi, Chu Dật thì đi theo người đại diện rời đi.

Chu Dật có lòng muốn dẫn Du Ân đi cùng, nhưng người đại diện của cậu sống chết không chịu

Người đại diện của cậu bị chuyện hôm nay cậu gây ra làm cho sợ hãi, kiên quyết không chịu để cậu tới gần Du Ân.

Lần trước cậu đi thăm Du Ân buổi tối bị fan chặn ở trong lầu đã đủ khiến người ta lớn đầu rồi, hôm nay thế nhưng trực tiếp ra tay đánh người, người đại diện Chu Dật cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy bệnh tim cũng sẽ mắc phải

Du Ân có người tới đón, Tô Ngưng rất nhanh sẽ tới.

Cho nên cô lui vào sau cùng, lại một mình đứng ở góc của cục cảnh sát, đỡ phải bị Thẩm Dao nhắm vào cái gì đó.

Thẩm Dao Phó Đình Viễn còn có Chu Mi cùng ba người đi ra, Thẩm Dao đỏ mắt cùng Phó Đình Viễn giải thích: “Đình Viễn, anh hãy tin em, em thật sự chưa từng làm qua.”

Du Ân trong lòng cười lạnh một tiếng, chưa từng làm hay không Thẩm Dao trong lòng rõ nhất.

Phó Đình Viễn không để ý đến Thẩm Dao, mà quay đầu phân phó Chu Mi: “Cô lái xe cô Thẩm đưa cô ấy trở về.”

Phó Đình Viễn một tiếng cô Thẩm, xa cách đến cực điểm.
 
Back
Top Bottom