Ngôn Tình Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,546,974
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sau-khi-tai-sinh-toi-dan-than-vao-gioi-giai-tri.jpg

Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Tác giả: Sunny: Hạ Linh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Sunny: Hạ Linh

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh

Giới thiệu:

Kiều Ninh đời trước bị sát hại, mà hung thủ lại là em gái và bạn trai của mình...

Cô được cơ hội trọng sinh, tiến vào showbiz...

Cô thành một nghệ sĩ nổi tiếng, khiến toàn giới giải trí ngạc nhiên.

Đã thế, cô còn có anh chồng tổng tài đẹp trai, cao lãnh.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 1: Tái Sinh


Trong suốt cuộc đời mình, Kiều Ninh chưa bao giờ nghĩ rằng em gái của cô sẽ thực sự ở bên bạn trai của cô.

Để tránh Kiều Ninh gây rắc rối trong lễ đính hôn của họ, hai người này đã thực sự! giết cô.

Kiều Ninh không ngờ rằng mình lại chết thê thảm như thế này, một người là em gái cùng cha khác mẹ với cô, người còn lại là bạn trai đã yêu bốn năm của cô.

Sau khi Kiều Mẫn bước vào nhà cô, cha của cô rất quý Kiều Mẫn, nhưng lại thường bỏ bê cô.

Và cuối cùng, Kiều Ninh lại kết thúc cuộc đời mình như thế này, cô không hiểu tại sao họ lại đối xử với mình như thế này.

!
Đêm đó.

Màn đêm buông xuống, bao trùm toàn bộ thành phố.

Trong một căn phòng ở khách sạn.

Có người đẩy cửa bước vào, trong phòng tối om, không khí nồng nặc mùi rượu, mơ hồ nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của nam nhân.

Cô đang đắm chìm trong cảnh bị giết bởi người em cùng cua khác mẹ và người yêu bốn năm của mình, thậm chí cô còn không để ý rằng có điều gì đó không ổn.

Ngay lập tức, một cơ thể nóng bỏng đè xuống, Kiều Ninh trong tiềm thức thốt lên:
" Không! "
Cô thật sự không ngờ rằng Kiều Mẫn và Trần Đình sẽ không buông tha cho cô mặc dù cô đã chết.

Hai người họ thậm chí còn tìm một người đàn ông đến để bôi nhọ cô.

Lúc này, Kiều Ninh hoàn toàn không nhận ra rằng mình đã được tái sinh.

" Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em! "
Giọng nói trầm và hơi khàn của người đàn ông vang lên bên tai cô.

Cùng lúc đó, một nụ hôn bá đạo rơi xuống.

Kiều Ninh biết cho dù vùng vẫy cũng không thoát được người đàn ông này.

Cô đành ngoan ngoãn nằm trên trường mặc cho mọi chuyện xảy ra đến với mình.

Có lẽ chính cô đã không còn hoài niệm về thế giới này nữa.

Sáng sớm ngày hôm sau!
Kiều Ninh từ từ mở mắt và nhận thấy bầu không khí mơ hồ trong căn phòng.

Cô đương nhiên biết chuyện này có nghĩa là gì.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm, cô vô thức quay đầu lại nhìn.

Cửa phòng tắm bằng thủy tinh, hơi nước bốc lên nên cô không thể nhìn rõ dáng vẻ của người đàn ông, nhưng vẫn có thể nhận biết được hình dáng.

Kiều Ninh cảm thấy người bên kia có ngoại hình tốt, ít nhất không phải là một người đàn ông trung niên với cái bụng bia.

Nhưng!
Liệu Kiều Mẫn có tốt bụng như vậy không? Tìm một người đàn ông tốt như vậy cho cô!?
Kiều Ninh không nghĩ nhiều về chuyện đó, trước khi nhận ra cô chưa chết, cô vội vàng mặc quần áo vào rồi rời khỏi đây.

Rốt cuộc, nếu Kiều Mẫn phát hiện ra rằng cô vẫn chưa chết, chắc chắn cô sẽ bị giết!
Thực ra ông trời không để cho cô ta giết cô, nên tất nhiên cô phải sống tốt và báo đáp Kiều Mẫn và tên khốn Trần Đình đó.

Lúc này, cô vẫn nghĩ rằng đó là do số phận của mình nên cô mới không bị Kiều Mẫn g**t ch*t.

Cô không hề biết được rằng mình đã được tái sinh.

Hơn nữa, từ lúc cô tái sinh, mọi thứ đều thay đổi.

!
Sau khi Kiều Ninh rời khỏi khách sạn, người đàn ông bước ra khỏi phòng tắm.

Anh nhận thấy người nằm trong phòng đã chạy mất, khóe miệng hơi cong lên.

" Chạy thật nhanh a.

"
Nói xong, anh lấy điện thoại gọi cho trợ lí.

" Tìm xem ai đã làm điều đó tối hôm qua.

Nói xong, ánh mắt của người đàn ông trở nên lạnh lùng.

Nếu để cho hắn phát hiện, kẻ nào dám âm mưu chống lại hắn, còn dám cho hắn uống thuốc, hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho kẻ đó.

" Tra ra rồi thưa chủ tịch!"
Đầu bên kia điện thoại, Bạch Nghiễn ánh mắt tối sầm lại một chút.

Vào ngày đầu tiên, chủ tịch trở lại Trung Quốc, anh đã bị nhắm đến.

Bạch Nghiễn muốn xem kẻ gian ác nào dám có dã tâm quanh co đây?
" Người phụ nữ đó cũng sẽ kiểm tra sao?"
Bạch Nghiễm hỏi
Nghe vậy, Trần Hạo Hiên không nói gì.

!
Sau khi Kiều Ninh rời khỏi khách sạn, cô thấy mình không còn nơi nào để đi nên chỉ có thể cắn răng chịu đựng và quay trở về nhà của Kiều gia.

Trên đường trở về, cô biết rằng mình đã được tái sinh và quay trở về quá khứ.

Vì ông trời cho rằng điều đó là không công bằng và muốn để cô sống lại, cô thề sẽ bắt Kiều Mẫn và Lưu Trữ phải trả giá.

Trước khi Kiều Ninh về đến nhà, cô đã nghe thấy tiếng r*n r* của Kiều Mẫn.

Cô tất nhiên hiểu điều gì đang xảy ra.

Chỉ có điều!
Cô không ngờ rằng bản thân mình trước kia đã bị một tên cặn bã lừa gạt, bọn họ còn dám làm những điều bẩn thỉu như vậy sau lưng cô.

Kiều Ninh thật sự cảm thấy ghê tởm.

Đẩy cửa ra, cô nhìn thấy hai bóng người trên ghế sô pha trong phòng khách chặt chẽ - đan xen vào nhau, thỉnh thoảng phát ra những âm thanh ghê tởm.

Trần Đình xoa b** ng*c Kiều Mẫn và hỏi:
" Em không sợ bị người hầu nhìn thấy sao?"
Trần Đình thật sự không ngờ Kiều Mẫn lại chủ quan như vậy, dám làm ra chuyện này với anh ta trong phòng khách nhà họ Kiều.

"A ~ em đã trả tiền cho họ để bịt miệng rồi.

"
Để làm chuyện đó với Trần Đình, Kiều Mẫn đã đặc biệt chọn những ngày Kiều Ninh không có nhà.

Tất cả những người phục vụ cũng không dám hé miệng.

Điều mà cô ta muốn là thay thế Kiều Ninh và trở thành bạn gái của Trần Đình.

Một nụ cười xấu xa nở ra từ miệng người đàn ông và nói:
" Em nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu bố mẹ em hoặc chị em nhìn thấy nó?"
Kiều Mẫn mơ màng, mồ hôi nhễ nhại.

" Cha mẹ em gần đây đi công tác, không có ở nhà.

"
Cô ta kiêu ngạo nói tiếp:
" Anh yêu ~"
"Rốt cuộc Kiều Ninh trên giường hấp dẫn hơn hay em hấp dẫn hơn?"
Chỉ cần cô ta nghĩ đến Kiều Ninh, khát khao chiến thắng đều hiện rõ trong mắt.

Nghe vậy, Trần Đình sửng sốt, mặc dù anh ta và cô đã ở bên nhau bốn năm, nhưng họ chưa từng có quan hệ gì cả, làm sao anh có thể biết được Kiều Ninh sau khi lên giường như thế nào?
Ngay lập tức, Trần Đình trả lời:
"Tất nhiên là em rồi! ".
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 2: Nghe Anh Giải Thích


Mặc dù Kiều Ninh đã biết Kiều Mẫn có quan hệ tình cảm với Trần Đình, nhưng tận mắt chứng kiến,cô vẫn có phần không thể nào chấp nhận được.

Kiều Ninh khoanh tay bước vào, hằng giọng nói:
" Phiên bản live của hai người thật sự thú vị khi xem!"
Nghe vậy, Trần Đình và Kiều Mẫn lăn ra khỏi ghế sofa.

Sau khi nhìn thấy Kiều Ninh, khuôn mặt của Trần Đình trở nên tái mét.

Giống như chồng bị vợ bắt quả tang lên giường với tình nhân.

Trần Đình nhìn Kiều Ninh, mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không nói được lời nào.

Anh ta không biết Kiều Ninh đến từ khi nào, và anh ta cũng không biết cô đã nhìn thấy hay nghe thấy những gì.

Kiều Mẫn trong lòng có chút bối rối, nhanh chóng nhặt quần áo trên đất mặc vào.

Tuy nhiên, một lúc sau, cô ta đã bình tĩnh trở lại.

Cô ta chỉ muốn cho Kiều Ninh biết rằng tất cả những thứ thuộc về Kiều Ninh sẽ bị cô ta lấy đi từng chút một.

" Kiều Ninh, hãy nghe anh giải thích! "
Trần Đình bước tới và cố gắng níu cô, nhưng cô đã né người sang một bên và dễ dàng tránh được.

" Đừng có chạm vào tôi!"
Thật kinh tởm, bẩn thỉu.

Tất nhiên, cô không nói nửa câu sau.

Đôi mắt Kiểu Ninh tràn đầy vẻ ghê tởm.

"Anh cũng không cần giải thích với tôi.

"
Cô đã tận mắt chứng kiến, còn phải giải thích gì nữa?
Cô không mù, và không phải là cô không biết nó là gì.

Sau khi Kiều Ninh nói xong, cả phòng khách vô cùng yên tĩnh, bầu không khí rất kì lạ.

"Chị, anh Đình rất yêu chị! Chị không thể tha thứ cho anh ấy một lần sao?"
Kiều Mẫn đi đến bên cạnh Trần Đình và nắm lấy cánh tay của anh ta.

Cô ta dường như đang muốn tuyên bố chủ quyền với Kiều Ninh.

Cô nhìn Trần Đình và Kiều Mẫn với vẻ chế nhạo.

Yêu cô?
Yêu cô mà đi làm chuyện đó với người phụ nữ khác?
Yêu cô mà giết cô chỉ vì một người phụ nữ khác?
" Nếu chị không thích anh ấy, thì hãy để em với Trần Đình đến với nhau.

"
"Em chỉ hi vọng rằng chị đáp ứng cho chúng em đến với nhau"
Cô ta nói điều đó như thể mình thật đáng thương, nước mắt dưng dưng như thể sắp rơi xuống trong một giây tiếp theo.

Những người không biết có thể nghĩ rằng Kiều Ninh đã bắt nạt cô ta.

Nhìn bộ dạng đáng thương của Kiều Mẫn, Trần Đình vẫn không kìm lòng được mà nhẹ giọng an ủi:
" Mẫn Mẫn, đừng sợ! Có anh ở đây, Kiều Ninh sẽ không dám làm gì em đâu.

"
Nghe đến đây, Kiều Ninh mỉm cười.

Cô thậm chí còn chưa nói sẽ làm gì với Kiều Mân,.

" Kiều Ninh, chúng ta chia tay đi!"
" Anh muốn ở bên Mẫn Mẫn.

"
Cô nhếch mép cười:
" Tôi rất ủng hộ hai người ở bên nhau.

"
Nghe đến đây, Kiều Mẫn và Trần Đình đều lộ rõ vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt.

Giây tiếp theo, Kiều Mẫn nói:
" Chị, đừng như thế!"

" Mặc dù em yêu anh ấy nhưng em thật sự không muốn chị với anh ấy chia tay với nhau.

"
Miệng thì nói như vậy nhưng thật sự bây giờ cô ta chỉ ước rằng Trần Đình chia tay với Kiều Ninh và ở bên cô ta.

Tuy nhiên, Kiều Mẫn vẫn cố giả vờ vô tội.

Rốt cuộc, điều mà Kiều Mẫn biết rõ nhất là Trần Đình sẽ không thể nhìn thấy bộ dạng thật của cô ta.

" Diễn đủ chưa?"
Kiều Ninh lắc đầu ngai ngán.

Cô không hiểu tại sao kỹ năng diễn xuất của Kiểu Mẫn tốt như vậy mà cô ta lại không tỏa sáng trong làng giải trí?
“Trần Đình, mặc dù anh đã nói lời chia tay, nhưng hãy nhớ rằng, tôi, Kiều Ninh, đã đá anh.

"Tôi chúc anh và Kiều Mẫn hạnh phúc.

"
Yên tâm, lời chúc phúc này là chân thành.

Hai người cứ ở bên nhau.

Đừng làm hại đến thế giới.

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Mặc dù Kiều Ninh đã biết trước kết quả, nhưng!
Trái tim cô vẫn còn đau!
Kiều Ninh rời khỏi nhà họ Kiều và lang thang không mục đích trên phố.

Nước mắt cô bất giác rơi xuống.

Kiều Ninh nhìn thành phố khổng lồ này, nhưng nơi đây không có chỗ cho chính mình.

Cô không biết mình đã đi bao lâu, nhưng Kiều Ninh dường như đã nghe thấy!
Ai đó đang gọi cô ấy.

“Cô Kiều, chủ tịch của chúng tôi muốn gặp cô.

"
Bạch Nghiễn dừng xe trước mặt cô.

Cô không biết vị chủ tịch này là ai cả.

Lên xe.

Trần Hạo Hiên trong xe nhìn thấy Kiểu Ninh lên xe.

Đôi mắt anh tối sầm lại một chút.

"Thật thô lỗ khi rời đi mà không nói một lời vào buổi sáng.

"
Trần Hạo Hiên lạnh lùng nói.

Nghe đến đây, Kiều Ninh lập tức hiểu ra.

Người đàn ông ngồi trước mặt cô là người đàn ông trong khách sạn.

“Anh lịch sự khi chủ động ngủ cùng một cô gái!?"
Kiều Ninh đang có tâm trạng rất tệ, và cô ấy nói mà không suy nghĩ.

Bạch Nghiễn, người đang lái xe phía trước, nghe thấy lời nói của Kiều Ninh, sợ hãi đến mức anh ta bóp mạnh vô lăng.

Nghe vậy, Trần Hạo Hiên im lặng một lúc rồi mới lên tiếng.

“Tối qua tôi đã nói rằng tôi sẽ chịu trách nhiệm.

Trần Hạo Hiên nói những lời như vậy, nhất thời cô không biết nên trả lời như thế nào.

Bầu không khí trong xe lập tức hạ nhiệt.

Cuối cùng, chính Trần Hạo Hiên là người phá vỡ bầu không khí kì lạ này.

"Bạch Nghiễn, đến cục dân chính.

"
Nghe đến đây, Kiều Ninh vô cùng sửng sốt.

KHÔNG BAO GIỜ.

Không chỉ Kiều Ninh choáng váng khi nghe điều này mà Bạch Nghiễn cũng choáng váng không kém.

Cục dân chính.

[Nhiếp ảnh gia]: "Hai người nở nụ cười nào! ”
"! "
[Nhiếp ảnh gia]: "Hai người không nên xa nhau, tiến lại gần một chút! "
Nghe đến đây, Kiều Ninh dịch chuyển cứng đờ như một con rô-bốt.

.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 3: Kết Hôn


Trần Hạo Hiên là người chủ động ôm Kiều Ninh vào lòng.
Khi nhiếp ảnh gia nhìn thấy cảnh này, anh ta vỗ tay tán thưởng hết lần này đến lần khác.
Chỉ cần nghe một tiếng "nhấp " - ảnh được chụp.
...
[Nhân viên]: "Hai người nên suy nghĩ kĩ xem đã sẵn sàng chưa?"
[Nhân viên]: "Một khi con dấu được đóng, hôn nhân sẽ hợp pháp!"
[Nhân viên] "Kết hôn là chuyện cả đời, nên cần cân nhắc kỹ càng."
Nhân viên cục dân chính nhìn hai người mới cưới trước mặt, không có biểu hiện vui mừng kết hôn, ân cần nhắc nhở.
Rốt cuộc, một khi đã đóng dấu, muốn hối hận cũng không được.
Nếu quyết định kết hôn một cách cẩu thả như vậy, sẽ hối hận về sau.
Nghe vậy, Kiều Ninh gật đầu.
Trái tim cô đã chết, cô không còn gì nữa.
Trần Hạo Hiên nhìn Kiều Ninh gật đầu, thì khẽ gật đầu.

Các nhân viên của cục dân chính nhìn cô và anh thầm thở dài.
Cuối cùng, anh và cô đã kết hôn...
【Nhân viên】: "Chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
Các nhân viên gửi những lời chúc phúc chân thành.
Sau khi rời khỏi cục dân chính, Kiều Ninh nhìn vào bàn tay của mình, nở nụ cười chua chát.
Cô đã kết hôn cùng một người đàn ông lạ mặt.
Không phải là của niềm vui, không phải là của nỗi buồn.
"Ngày mai, anh đến đón em."
Nói xong, anh và Bạch Nghiễn cùng rời đi.

Để lại Kiều Ninh một mình trong gió.
Đây...!thực sự không đàn ông chút nào.
Khi Kiều Ninh còn đang suy nghĩ xem nên đi đâu thì một cuộc điện thoại gọi đến.
"Kiều Ninh, mau đến công ty."
Nói xong bên kia cúp máy.
Hoàn toàn không cho cô trả lời.
Dù sao cũng không có chỗ để đi, cho nên cô chỉ có thể ngoan ngoãn đến công th mà thôi.
Khi Kiều Ninh tốt nghiệp, cô đã ký hợp đồng với Kiều Mẫn trong công ty Thanh Vũ.
Kiều Ninh ban đầu không muốn gia nhập công ty giải trí này, nhưng Kiều Mẫn đã nói với bên kia rằng cô sẽ ký hợp đồng với cô ta.
Vì vậy, Kiều Ninh đã ký hợp đồng tại đây.
Mấy năm nay Kiều Mẫn phát triển khá tốt, thỉnh thoảng nhận được vài vai nữ phụ trong các tác phẩm lớn, doanh thu vẫn tốt.
Nhưng Kiều Ninh lại không gặp may mắn như vậy.
Trong vài năm ở công ty, tất cả những gì cô nhận được là...
Một số vai diễn phản diện hoặc các vai diễn quần chúng.
"Có chuyện gì sao!?"
"Vai diễn này, Kiều Mẫn cảm thấy rất phù hợp với cô."

Nghe đến đây, cô hơi ngạc nhiên.
Kể từ khi biết những điều bẩn thỉu về Kiểu Mẫn và Trần Đình, hình ảnh Kiều Mẫn trong mắt cô đã hoàn toàn tan vỡ.

"Chuẩn bị cho tốt, ngày mốt liền tham gia vào đoàn làm phim."
Sau khi nói xong, Ôn Hạ ném kịch bản trong tay cô ấy trước mặt Kiều Ninh.
Kiều Ninh cầm kịch bản lên nhìn sơ qua, sau đó đặt nó xuống.
Vừa rồi, cô đọc lướt qua nó và biết được cốt truyện chung, về một cô nhân tình muốn có thai và yêu cầu người đàn ông ly hôn với người vợ và ở bên anh ta...
Kiều Ninh cũng biết rằng ai đóng loại vai này sẽ bị mắng rất thảm.
Cô không ngu ngốc như vậy.
"Tôi không nhận vai diễn này!"
“Nếu muốn đề cử ai đó thì hãy đề cử Kiều Mẫn diễn đi.

Tôi không nhận!"
"Chị ơi, đây là vai diễn mà em đã chọn rất kỹ cho chị."
"Em thật sự rất buồn vì chị từ chối."
Kiều Mẫn cố thể hiện một biểu cảm rất đau lòng.
Kiều Ninh nhìn cô ta với dáng vẻ bạch liên hoa không kìm được mà muốn ói.
“Vì đây là một vai diễn mà cô lựa chọn rất kỹ lưỡng nên việc cô đóng là lẽ đương nhiên."
" Tôi không l*m t*nh nhân chen vào tình yêu của ai đó nên không diễn nổi đâu."
Kiều Ninh châm biếm nói.
Nghe vậy, Kiều Mẫn khẽ dậm chân.
Làm sao cô ta có thể không biết rằng những lời nói của Kiều Ninh đang nói bóng gió rằng cô ta là tiểu tam.
Nhưng, vậy thì đã sao?
Cô ta sẽ lấy đi tất cả những thứ thuộc về Kiều Ninh.
“Chị à, chị Ôn cũng vì lợi ích cho bản thân chị."
"Chị đã gia nhập giới giải trí trong nhiều năm, nhưng chị vẫn chưa có danh tiếng gì cả."

Nghe vậy, Kiều Ninh đảo mắt nhìn Kiều Mẫn.
Lý do cô đã gia nhập làng giải trí lâu như vậy mà tôi vẫn chưa nổi tiếng là vì cô không muốn.
Nhưng nếu cô muốn thì Kiều Mẫn cũng không có cửa xách dép cho cô.
"Chị Ôn đã nói trước với đoàn làm phim.

Chị từ chối cũng không tốt."
Nếu Kiều Ninh nghe Kiều Mẫn nói những điều này trước đây, có lẽ cô sẽ thấy rất biết ơn.
Nhưng bây giờ cô đã nhìn rõ mặt của Kiều Mẫn, cư nhiên sẽ không làm theo những điều cô ta nói.
"Nếu tôi nhớ không lầm thì hợp đồng của tôi với công ty hôm nay sẽ hết hạn."
"Ngoài ra, tôi không có kế hoạch gia hạn hợp đồng của mình."
Kiều Ninh nghĩ rằng mình đã nói rất rõ ràng rồi, nên sau khi nói xong, cô không để cho Kiều Mẫn cơ hội tiếp tục nói nữa.

Cô xoay người rời đi.
Kiều Mẫn nhìn bóng lưng Kiều Ninh đã đi xa mà nghiến răng nghiến lợi tức giận.
Không biết tại sao cô ta uôn cảm thấy Kiểu Ninh có chút kỳ quái và khác biệt.
Ngày hôm sau, ở nhà họ Kiều.
"Anh ta không tới?"
Kiều Ninh nhìn quanh, nhưng không thấy người đàn ông đó đâu, chỉ có Bạch Nghiễn.
“Chủ tịch có việc bận không tới được thưa phu nhân!"
Nghe vậy, Kiều Ninh khẽ gật đầu..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 4: Thử Vai


Mặc dù không biết người đàn ông đó là người như thế nào nhưng từ khí chất ngất trời anh ta, Kiều Ninh cũng có thể cảm thấy anh ta không phải là một người bình thường.

Vả lại, họ chỉ là những người tình cờ bước vào cuộc sống của nhau.

Không nhất thiết phải hiểu rõ như vậy.

"Thưa phu nhân, hành lí của người đây ư?"
Bạch Nghiễn nhìn vào chiếc vali nhỏ trước mặt.

Anh hỏi với vẻ hoài nghi.

Nghe vậy, Kiều Ninh gật đầu.

Bạch Nghiễn hoàn toàn choáng váng!!!
Trong ấn tượng của Bạch Nghiễn, đáng ra cô nên mang theo một cái vali to nhưng không!
Choáng váng và choáng váng, Bạch Nghiễn vẫn âm thầm chất vali lên xe cho Kiều Ninh.

"Cảm ơn.

"
Cô mở miệng và nhẹ nhàng phun ra hai chữ.

Bạch Nghiễn không biết phải nói gì, chỉ nhìn cô rồi mỉm
Thanh Hắc là khu biệt thự cao cấp nổi tiếng nhất đất nước, cả về thiết kế lẫn vị trí đều tuyệt vời.

Những người có thể sống ở đây đều là những người trưởng thành, giàu có.

Kiều Ninh đi theo Bạch Nghiễn vào nhà của Trần Hạo Hiên.

Đột nhiên, một con chó lớn lao tới.

Bạch Nghiễn sợ hãi kéo Kiều Ninh làm lá chắn.

Khi Bạch Nghiễn nhìn thấy cảnh này lần nữa, anh ta gần như choáng váng.

Vừa nãy!
Hai người này tuyệt đối anh không dám xúc phạm, một là chó của chủ tịch, hai là vợ của chủ tịch!
Bạch Nghiễn vội ôm chú chó săn vàng đang nằm trên người của Kiều Ninh.

Cô đứng dậy phủi bụi bẩn trên người.

"Tên của nó là gì?"
Kiều Ninh xoa đầu chú chó săn vàng, hỏi
"Nó tên là Mật Ong ạ.

"
Bạch nghiễn đáp.

Đến đây, cô mỉm cười.

“Hiii, chào Mật Ong!"
"Chúng ta sẽ rất hợp nhau trong tương lai.

"
Khóe miệng cô hơi nhếch lên, nụ cười của cô rất dịu dàng, nhẹ nhàng như muốn tan vào nắng vậy.

"Gâu! "
Mật Ong dường như hiểu lời của cô, khẽ kêu lên một tiếng.

Bạch Nghiễn vô tình hay cố ý chụp ảnh gửi cho Trần Hạo Hiên.

Trần Hạo Hiên đang họp thì nhận được ảnh của Bạch Nghiễn, trước đó một lãnh đạo cấp cao bị anh mắng nhiếc hết lần này đến lần khác.

Nhưng sau khi anh nhìn bức ảnh do Bạch Nghiễn gửi đến, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Sau một lúc, Kiều Ninh đã quen với Mật Ong, Mật Ong đi theo Kiều Ninh mọi lúc mọi nơi.

"Thưa phu nhân, công ty còn có việc, nên tôi xin phép rời đi trước.

"
“Anh Bạch, tôi muốn đi đây một lát.

Có thể phiền anh cho đi nhờ được không?"
Kiều Ninh lịch sự hỏi.

“Đừng khách sáo, thưa phu nhân.

"
"Cứ gọi tôi là Bạch Nghiễn.

"
Bạch Nghiễn có chút ngượng ngùng gãi đầu rồi nói.

_______________
Bạch Nghiễm chở Kiều NiNh đến địa điểm thử vai.

Đúng vậy, cô đến đây để thử vai.

Chỉ là cô không đến để thử vai nữ chính.

Kiều Ninh vẫn có chút tự giác, cô biết!.

Độ nổi tiếng của cô chưa đạt đến mức có thể đảm nhiệm vai nữ chính.

Vai diễn mà cô ấy sẽ thử vai lần này là một cô gái đáng yêu - Hạ Tiểu Tinh
"Xin Chào! Tuổi Thanh Xuân Của Tôi" là IP điện ảnh, truyền hình được chuyển thể từ tiểu thuyết ăn khách và được nhiều người bấm xem nhất ở thời điểm hiện tại.

Hơn nữa, đạo diễn chính của vở kịch này là Thẩm Điềm, người đã từng đoạt giải Đạo diễn xuất sắc nhất, và biên tập chính là tác giả của cuốn tiểu thuyết gốc, anh ta là người mới, nhưng dù sao thì anh ta cũng là người có chuyên môn.

Có thể nói là đoàn đội vững chắc, đã có sẵn một nhóm fan cuồng tiểu thuyết rồi, chỉ cần giai đoạn sau không thay đổi cốt truyện, bộ phim này chắc chắn ăn khách.

Trước khi tái sinh, Kiều Ninh đã bỏ lỡ vai diễn mà cô thích vì cô đã chấp nhận đồng ý vào vai tình nhân mà Kiều Mẫn đề cử.

Vì vậy, tất nhiên, lần này Kiểu Ninh sẽ không lặp lại những sai lầm tương tự.

___________
Phòng thử vai!
Kiều Ninh bước vào phòng thử vai, nhìn thấy đạo diễn, biên kịch và các nam nữ diễn viên chính đang ngồi đối diện.

Trước khi cô có thời gian giới thiệu bản thân, Thẩm Điềm đã trực tiếp bắt đầu.

Vì đã thống kê trước nên Thẩm Điềm đã chuẩn bị sẵn lời thoại cho cảnh diễn của Kiều Ninh.

"Đây là kịch bản, cho cô mười phút để chuẩn bị.

"
Nói xong, Thẩm Điềm đưa kịch bản cho cô.

Nói là đưa cho kịch bản, nhưng thực tế chỉ có một vài câu thoại.

Sau một hồi nghiên cứu, Kiều Ninh cảm thấy mình đã nắm chắc nó đến mức không thể tách rời.

Kiều Ninh đặt kịch bản xuống, và nói rằng cô đã sẵn sàng.

Hạ Tiểu Tinh có thể nói là một nhân vật rất đáng yêu, mặc dù lúc đầu cô luôn thích nam chính nhưng về sau nam chính và nữ chính ở bên nhau thì cô quyết định bỏ đi, mong nam chính hạnh phúc.

Có thể nói, nhân vật Hạ Tiểu Tinh là vai diễn cầm được thì có thể buông xuống được.

Vì sự đáng yêu của vai diễn này, hơn một trăm người đã đến thử vai ngày hôm nay, nhưng đạo diễn và biên tập vẫn chưa tìm được người có thể đóng nhân vật Hạ Tiểu Tinh trong tâm trí họ.

Kịch bản mà Kiều Ninh nhận được là sau khi nam nữ chính ở bên nhau, Hạ Tiểu Tinh sẵn sàng chủ động rời bỏ Trần Ổn - chàng trai cô thích mấy năm nay.

Nhìn Trần Ổn, Hạ Tiểu Tinh không thể nói ra trong lòng mình cảm giác gì, bao nhiêu cảm xúc đan xen vào nhau, còn có cả nước mắt lưng tròng.

______________
" Action!"
"Trần Ổn, mình sẽ không thích cậu nữa!"
"Chúc cậu hạnh phúc với lựa chọn của mình! "
Kiều Ninh ngước nhìn Trần Ổn không tồn tại, trong mắt tràn đầy bất đắc dĩ và từ biệt.

Nói xong, cô nhắm mắt lại, như thể đã hạ quyết tâm.

Nước mắt cũng rơi xuống khi cô nhắm mắt.

.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 5: Gọi Chồng!


Cô đã hoàn thành vai diễn rồi mà mọi người vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Nếu không nhờ có Trắc Hàn - người đóng vai nam chính vỗ tay, thì mọi tài năng sẽ từ từ lộ ra bởi màn biểu diễn vừa rồi của Kiều Ninh.

Đạo diễn phải mất một hồi mới tỉnh táo lại, nhìn Kiều Ninh từ trên xuống dưới, phát hiện hình dáng của Kiểu Ninh có phần giống với Hạ Tiểu Tinh trong tưởng tượng của ông.

Ngoài ra, diễn xuất cũng rất tốt.

Tuy nhiên, Thẩm Điềm không trực tiếp quyết định Kiều Ninh mà yêu cầu cô quay lại và chờ thông báo.

“Quay lại và chờ thông báo.

"
___________
Công ty Trần Thị!
"Cô ấy đi thử vai?"
Bạch Nghiễn không nói gì, chỉ gật đầu.

Nghe vậy, Trần Hạo Hiên hơi nheo mắt, như đang suy nghĩ gì đó.

"Cô ấy là một nghệ sĩ?"
Bạch Nghiễn vừa cô đến một nơi thử vai nào đó, và anh chỉ đoán rằng phu nhân đi thử vai.

Chính xác thì Kiều Ninh sẽ làm gì?

Anh ta hoàn toàn không biết.

"Điều tra và tìm xem cô ấy đã ký hợp đồng với công ty quản lí nào!"
Nghe đến đây, Bạch Nghiễn gật đầu.

Trong vòng vài phút, Bạch Nghiễn đã đưa thông tin về Kiều Ninh cho anh.

"Phu nhân hiện đang ký hợp đồng với một công ty giải trí trực thuộc tập đoàn Trần Thị
"
“Nhưng hôm nay hợp đồng đã hết hạn, thưa boss!"
" Phu nhân dường như không có ý định gia hạn hợp đồng.

"
”?"
"Không gia hạn hợp đồng?"
Khi Trần Hạo Hiên nghe nói rằng Kiều Ninh không có ý định gia hạn hợp đồng với, anh hơi khó hiểu.

Anh nghĩ rằng ngoài công ty điện ảnh và truyền hình của mình, các công ty khác đều là rác rưởi.

Thanh Vũ là một trong những công ty môi giới hàng đầu ở đất nước Z.

Không chỉ có những nghệ sĩ đã ký hợp đồng là hững nghệ sĩ hàng đầu, mà còn có cả lượng truy cập khủng và sức mạnh lớn, đương nhiên cũng có một số không phải rất tốt và chỉ có thể làm việc trong công ty.

.

"Cô ấy có kế hoạch ký kết với công ty mới?"
“Theo tìm hiểu của tôi, phu nhân chưa có dự định kí kết hợp đồng với công ty nào.

"
Đêm.

Sau buổi thử vai, Kiều Ninh đã mời bạn của mình là An Sơ đi mua sắm, gần mười một giờ cô mới trở lại Thanh Hắc.

Nửa giờ sau, Kiều Ninh thu dọn đồ đạc đã xong nhưng cũng không thấy Trần Hạo Hiên trở về, liền chuẩn bị đi ngủ.

Nhưng cô nghe thấy tiếng Mật Ong ở tầng dưới kêu:
" Gâu gâu! "
Cô đi xuống tầng dưới để xem xét, phát hiện ra rằng Trần Hạo Hiên về.

Cô có thể cảm nhận được khí tức lạnh lẽo trên người anh.

.

Hai người nhìn nhau, cô nhìn anh, anh nhìn cô.

Không biết nên nói gì.

Nhất thời xấu hổ vô cùng.

"Ăn cơm chưa?"
Cuối cùng, chính Kiều Ninh là người phá vỡ sự ngượng ngùng này.

" Chưa.

"
Chỉ một từ, đơn giản.

Cô cảm thấy Trần Hạo Hiên chính là đã ăn vàng từ khi còn nhỏ đến khi lớn.

Bằng không, làm sao anh có thể kiệm lời như thế.

Cô liếc nhìn thời gian.

" Có muốn ăn mì không?"
Nghe vậy, anh khẽ gật đầu.

Kiểu Ninh đi về phía nhà bếp và lấy ra quả trứng, cà chua và mì mà cô đã mua vào buổi chiều.

Sáng nay khi cô đến đây, ngay lập tức Kiều Ninh đã vào phòng bếp xem xét và cuối cùng không có thức ăn gì.

Vậy nên chiều nay đi mua sắm tiện thể cô đã đi mua đồ ăn rồi về.

Vốn dĩ cô nghĩ sẽ để sáng mai ăn, nhưng không ngờ rằng buổi tối Trần Hạo Hiên lại chưa ăn.

Mặc dù Kiều Ninh là đại tiểu thư của nhà họ Kiều, nhưng kể từ khi mẹ cô qua đời, Kiều Mẫn và mẹ của cô ta bước vào nhà họ Kiều, chỉ cần cha của cô không có ở nhà, cô thường xuyên không có thức ăn để ăn.

Kiều Ninh không có thức ăn, đã tự mình học cách nấu ăn.

Lúc đầu tiên nấu ăn, cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời, đàn chó nhà họ Kiều miễn cưỡng cắn một miếng, tuy nhiên vì quá đói nên cô vẫn cố chịu đựng và ăn cho bằng được.

Sau đó, kỹ năng nấu nướng của cô dần dần được cải thiện.

________.

Một lúc sau, Kiều Ninh bước ra khỏi bếp với món mì trứng cà chua nóng hổi.

Trần Hạo Hiên đang ở trong phòng khách đọc tài liệu liền ngửi thấy mùi thơm, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Kiều Ninh.

"Anh Trần, chuẩn bị ăn thôi!"
Nghe vậy, sắc mặt Trần Hạo Hiêm có chút không vui.

Kiều Ninh thấy sắc mặt Trần Hạo Hiên có chút không đúng, liền cho rằng cô đã làm sai khiến đối phương không vui.

Nhưng mà, nghĩ kỹ lại, cô hình như chưa làm ra chuyện gì, làm sao có thể khiến hắn không vui.

Thật khó phục vụ.

“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp.

"
"Ừm?"
Cô nhìn anh với ánh mắt hơi khó hiểu.

Cô không hiểu anh đang muốn nói gì.

" Gọi chồng.

"
Nghe đến đây, mặt cô đỏ bừng.

Phạm quy a.

Điều này! quá thẳng thắn đi.

Không phải là quá nhanh?
"Anh ăn mì đi! "
Nói xong Kiều Ninh chạy lên lầu.

Kiều Ninh ôm chặt lấy trái tim đang nhảy "thình thịch thình thịch"
Choáng ngợp!
Aaaaaa, giúp!!!
!
Trần Hạo Hiên nhìn bát mì trên bàn thơm phức.

Anh chưa ăn gì vì chán ăn, lúc này ngửi thấy mùi thơm của mì, trong lòng đột nhiên có chút đói bụng.

Mì chín kỹ, trứng chiên hơi vàng.

Tuy nhiên, nó không ảnh hưởng đến hương vị.

Khi Kiều Ninh đi xuống lầu, Trần Hạo Hiên đã ăn xong, quay lại ghế sofa làm việc.

Kiều Ninh cầm bát đũa mang vào phòng bếp rửa sạch.

Cô nghe thấy người đàn ông ngoài phòng khách nói:
" Mì rất ngon!.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 6: Vượt Qua Buổi Thử Vai


Giọng của Trần Hạo Hiên không lớn, nhưng cô có thể nghe rõ.

Sau khi rửa bát, Kiều Ninh bước ra khỏi bếp và nghe thấy Trần Hạo Hiên nói:
"Tại sao em không gia hạn hợp đồng với Thanh Vũ?"
Bởi vì Trần Hạo Hiên không ngẩng đầu lên, cô đã tưởng rằng anh không nói chuyện với mình nên không trả lời và bước lên lầu.

"Thật thô lỗ khi không trả lời câu hỏi của người khác?"
Kiều Ninh vừa bước được một bước liền quay đầu lại.

Quay lại, cô nhìn anh đang làm việc chăm chỉ.

Quay lại, anh nhìn Lu Hanqing đang làm việc chăm chỉ.

"Anh đang nói chuyện với tôi?"
"Còn có ai trong nhà?"
" Gâu! "
Mật Ong đã tạo ra một âm thanh để chứng minh rằng nó còn tồn tại trong nhà này.

Anh ngẩng đầu lên và nhìn Mật Ong một cách lạnh lùng.

Có lẽ nó cảm thấy cái nhìn lạnh giá của Trần Hạo Hiên nên đã ngoan ngoãn nằm trên mặt đất.

“Tại sao không gia hạn hợp đồng với Thanh Vũ?"
"Không có triển vọng phát triển.

"
Kiều Ninh thành thật trả lời.

Ở lại Thanh Vũ thực sự không có triển vọng phát triển đối với cô, sau cùng, tất cả những nguồn tài nguyên phim ảnh và truyền hình hay đều do Kiều Mẫn chiếm trước.

Trần Hạo Hiên khó hiểu.

Thanh Vũ không có triển vọng để cho cô phát triển?
Thanh Vũ có tài nguyên đỉnh cao, làm sao có thể không có triển vọng phát triển.

Kiều Ninh nhìn thấy sự bối rối của Trần Hạo Hiên, cô giải thích:
"Tôi đã ký hợp đồng với Kiều Mẫn cùng một người đại diện.

"
"Các nguồn tài nguyên mà tôi có được về cơ bản đều là những gì Kiều Mẫn đã chọn và để lại hay nói cách khác đó đều là những vai diễn bị mắng thê thảm.

"
Nghe vậy, Trần Hạo Hiên nhíu chặt mày lại, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.

Anh biết Kiều Mẫn - em gái cùng cha khác mẹ với Kiều Ninh.

"Ngày mai đến Thanh Vũ để gia hạn hợp đồng.

"
Anh nói với cô bằng giọng ra lệnh.

Ngay khi cô định từ chối, anh lại lên tiếng.

“Tôi sẽ để Trịnh Thiến làm người đại diện của em.

"
Nghe vậy, ánh mắt cô đầy vẻ ngạc nhiên.

Trịnh Thiến là một người đại diện nổi tiếng trong làng giải trí, chỉ cần cô là nghệ sĩ do Trịnh Thiến dẫn dắt, cho dù không đoạt được giải Ảnh hậu, cô vẫn là một diễn viên đỉnh cao.

Các nguồn tài nguyên đầu tiên của Thanh Vũ phải được Trịnh Thiến lựa chọn trước, sau đó được chia sẻ cho các người đại diện khác.

Người đại diện cũ của Kiều Ninh - Ôn Hạ chỉ là một đại diện nhỏ, không giống như Trịnh Thiến - một người đại diện nổi tiếng.

Đương nhiên, cô không ngốc, với một người đại diện nổi tiếng như Trịnh Thiến, làm sao cô có thể từ chối.

Ngày hôm sau ở Thanh Vũ!
“Kiều Ninh?"
Kiều Mẫn nhìn thấy cô xuất hiện trong công ty thì hoàn toàn sửng sốt.

Rõ ràng ngày hôm qua Kiều Ninh đã nói rằng sẽ từ chối gia hạn hợp đồng.

Hôm nay sao lại xuất hiện ở công ty, cô ta định làm
“Sao chị lại đến công ty?
Kiều Mẫn hỏi.

"Đương nhiên là làm cho cô không vui rồi.

"
Kiều Ninh biết Kiều Mẫn không thích cô, trước đây Kiều Mẫn thích dùng một số thủ đoạn đê hèn nhằm vượt qua cô, khiến mọi người cảm thấy cô thua kém cô ta.

Kiều Ninh không có kế hoạch gia hạn hợp đồng trước đó, nhưng cô chỉ không muốn bị dẫn dắt bởi Ôn Hạ và Kiều Mẫn mà thôi.

Vì vậy, cô muốn chống lại.

Mọi thứ giờ đã khác.

Cô sẽ gia hạn hợp đồng.

Sau cùng, Trần Hạo Hiên đã tự hứa với bản thân rằng sẽ để người đại diện quyền lực nhất của Thanh Vũ dẫn dắt cô.

“Kiều Mẫn, kiếp này cô chỉ có thể bị tôi chà đạp dưới chân!!! "
Kiều Ninh lạnh lùng nói.

Kiều Mẫn, hãy xem.

Kiều Ninh đến phòng của Trịnh Thiến, và cô ấy đối với cô rất tốt
Gõ cửa!
Một giọng nữ phát ra từ trong phòng:
“Mời vào.

"
Kiều Ninh đẩy cửa bước vào.

Ánh nắng chiếu xuống Trịnh Thiến qua khe cửa sổ, khiến nơi đây có vẻ ấm áp.

Kiều Ninh nhìn đối phương, khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc một bộ âu phục màu đen, tóc ngắn qua vai, đơn giản nhưng có năng lực, ngược lại mang đến cho người ta cảm giác chững chạc.

Cô cảm thấy nếu người phụ nữ trước mặt không làm người đại diễn thì có thể trở thành diễn viên.

Ánh mắt của người bên kia cũng rơi xuống Kiều Ninh
Trịnh Thiến đứng dậy và đi về phía Kiều Ninh.

"Xin chào, tôi là Trịnh Thiến.

"
"Kiều Ninh.

"
"Cô Kiều, đây là hợp đồng của chúng tôi.

Cô có thể xem qua.

Nếu không có vấn đề gì thì mời ký.

"

Kiều Ninh nhận lấy bản hợp đồng và xem bản hợp đồng thì bỗng điện thoại réo.

Kiều Ninh liếc nhìn số điện thoại, đó là một số lạ.

"Xin lỗi, phiền đợi một chút!"
Trịnh Thiến không nói gì gật đầu.

"Cô là Kiều Ninh?"
"???"
"Tôi là nhân viên của đoàn phim" Xin chào! Tuổi Thanh Xuân Của Tôi.

", xin chúc mừng cô đã vượt qua buổi thử vai.

"Khi nào rảnh có thể đến đoàn phim ký hợp đồng.

"
Nghe vậy, trên mặt Kiều Ninh nở một nụ cười.

"Tôi biết rồi.

"
Sau khi Kiều Ninh cúp máy, cô dứt khoát ký tên vào hợp đồng.

Kiều Ninh không do dự vì cô ấy tin tưởng vào năng lực của Trịnh Thiến.

Cô càng tin tưởng vào chồng mình - Trần Hạo Hiên hơn nữa.

"Cô Kiều, từ nay tôi sẽ là người đại diện của cô.

"
"Hy vọng rằng, chúng ta sẽ có một sự hợp tác vui vẻ trong tương lai.

"
Trịnh Thiến duỗi tay nói.

"Chị Thiến, rất hân hạnh được làm việc cùng.

"
" Từ nay, cứ gọi em là Ninh Ninh.

".
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 7: Ký Kết Thành Công


"Ninh Ninh, có rảnh cùng nhau dùng bữa không?"
Trịnh Thiến mời.

Kiều Ninh gật đầu.

Sau khi Kiều Ninh đồng ý lời mời của Trịnh Thiến, cả hai lần lượt bước ra khỏi phòng.

Trên đường đi, cô cũng tình cờ gặp được người đại diện cũ của mình.

Khi Ôn Hạ nhìn thấy Kiều Ninh và Trịnh Thiến đi cùng nhau, bốn chữ "không thể tin được" hiện lên trong mắt cô ta.

Rốt cuộc, người đại diện nổi tiếng Trịnh Thiến chưa bao giờ tiếp xúc thân thiết với một nghệ sĩ nào, và thường chỉ yêu cầu người đại diện đưa nghệ sĩ đến.

Hơn nữa, mối quan hệ giữa Trịnh Thiến và Kiều Ninh dường như có một chút khác biệt.

Ôn Hạ cảm thấy rằng Trịnh Thiến dường như rất tôn trọng Kiều Ninh.

Ôn Hạ quay trở lại phòng khách của Kiều Mẫn.

"Mẫn Mẫn, biết tôi đã thấy gì không?"
Ôn Hạ hoảng sợ nói.

Kiều Mẫn phớt lờ cô ta và tiếp tục cắt móng tay.

Thấy Kiều Mẫn phớt lờ mình, Ôn Hạ tiếp tục nói:
"Tôi vừa nhìn thấy Kiều Ninh ở công ty.

"
Nghe vậy, Kiều Mẫn ngẩng đầu lên, liếc nhìn Ôn Hạ, nói:
"Sau đó?"
Su Qianqian
"Sau đó?"
Bởi vì cô ta đã gặp Kiều Ninh vào sáng sớm nay nên không có gì là ngạc nhiên khi biết Kiều Ninh đến công ty.

Cô ta chỉ nghĩ rằng Kiều Ninh đến công ty để thu dọn đồ đạc rồi rời đi.

Sau cùng, Kiều Ninh đã thu dọn đồ đạc của mình vào ngày hôm qua và rời khỏi nhà họ Kiều mà không nói một lời.

“Tôi thấy cô ta đi cùng Trịnh Thiến"
"Ngoài ra, tôi cảm thấy rằng Trịnh Thiến có vẻ tôn trọng cô ta.

"
"Gì cơ?!"
Kiều Mẫn nói trong sự kinh ngạc, giọng nói không tự chủ được mà nâng lên một quãng.

Kiều Mẫn đương nhiên biết Trịnh Thiến là ai.

“Ngoài ra, tôi phát hiện ra rằng Kiều Ninh đã không chấm dứt hợp đồng.

"
"Hôm nay cô ta đến công ty để gia hạn hợp đồng.

"
"Còn nữa, chính Trịnh Thiến đã ký hợp đồng với cô ta.

"
Ôn Hạ lần lượt ném những thông tin mình nghe ngóng được.

Trịnh Thiến đưa Kiều Ninh đến là một nhà hàng phương Tây cách không xa Thanh Vũ.

Không gian của nhà hàng cũng rất tốt.

Kiều Ninh nếm thử miếng bít tết và nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó.

"Chị đã xem đoạn video em đi thử vai Hạ Tiểu Tinh, diễn xuất rất tổ.

"
Thanh Vũ là một trong những nhà đầu tư của " Xin Chào! Tuổi Thanh Xuân Của Tôi.

" và có quyền nhất định trong việc tuyển chọn diễn viên.

Tối qua, khi các lanh đạo cấp cao của Thanh Vũ xem buổi tuyển chọn diễn viên, Trịnh Thiến đã chú ý đến Kiều Ninh.

Kỹ năng diễn xuất tuy không phải đỉnh cao nhưng vẫn rất nhanh nhẹn, nhưng lời thoại còn quá nông.

Trong số rất nhiều diễn viên vào vai Hạ Tiểu Tinh, Kiều Ninh là người diễn tốt nhất.

Nghe vậy, Kiều Ninh ngạc nhiên nhìn Trịnh Thiến.

Tuy nhiên, sau khi nghĩ lại, Thanh Vũ là nhà đầu tư, và các lãnh đạo cấp cao đã xem video buổi thử vai là điều bình thường.

"Mấy năm trước em cũng đã ký hợp đồng ở Thanh Vũ, tại sao lại luôn đóng những loại vai khó coi như vậy?"
Trịnh Thiến khó hiểu hỏi.

Cô đã điều tra Kiều Ninh, và vai cô ấy đóng trong quá khứ là một tình nhân hoặc một nhân vật đầy mưu mô, xảo quyệt.

Wan Ning chỉ cảm thấy thực sự đáng tiếc khi sử dụng kỹ năng diễn xuất của Kiều Ninh để đóng những vai diễn khó coi đó.

Nghe đến đây, Kiều Ninh chỉ biết cười khổ!
Trịnh Thiến nhìn thấy nụ cười gượng gạo của Kiều Ninh, nghĩ rằng người đại diễn cũ của Kiều Ninh không đủ sức lực nên chỉ có thể nhận những vai diễn tồi tệ ấy.

"Ninh Ninh, nếu em tin chị, hãy cho chị ba năm và chị sẽ khiến em đứng ở đỉnh cao trong giới giải trí.

"
Trịnh Thiến nghiêm túc nói.

Kiều Ninh có ngoại hình đẹp và kỹ năng diễn xuất tốt, chỉ cần có động lực thì sẽ Kiều Ninh sẽ dễ dàng trở nên nổi tiếng.

"Em rất mong chờ.

"
Sau khi Kiều Ninh và Trịnh Thiến ăn xong, họ đi đến đoàn làm phim " Xin Chào! Tuổi Thanh Xuân Của Tôi.

"
Kiều Ninh hôm nay tâm trạng rất tốt, sau khi ký hợp đồng, cô chủ động gọi điện cho Trần Hạo Hiên.

Anh nhận được cuộc gọi từ Kiều Ninh, khóe miệng hơi nhếch lên trên.

Nhìn thấy bộ dạng này của Tràn Hạo Hiên, những người trong phòng họp lại bắt đầu thắc mắc.

Chuyện gì đã xảy ra với boss của họ gần đây vậy?
Sao lại cảm thấy dạo gần đây boss hay cười?
Uống nhầm thuốc chăng?
"Tối nay anh có rảnh không?
Giọng của Kiều Ninh không quá lớn, nhưng những người trong phòng họp đều nghe thấy.

Hóa ra là phụ nữ, chả trách chủ tịch lại cười!
Mà!
Người phụ nữ này là ai?
Điều này đã trở thành sự thắc mắc đối với mọi người.

"Rảnh.

"
"Tôi đã ký hợp đồng.

"
Việc ký kết mà Kiều Ninh nói không phải là cô đã gia hạn hợp đồng với Thanh Vũ mà là cô đã ký hợp đồng với đoàn làm phim " Xin Chào! Tuổi Thanh Xuân Của Tôi.

" vào ngày hôm nay.

_____________
Ngay khi Trần Hạo Hiên bước ra khỏi phòng họp, mọi người đều đã bao vây lấy Bạch Nghiễn
[Một giám đốc điều hành cấp cao]: “Trợ lý Bạch, người gọi cho chủ tịch là ai vậy?"
Nếu tính ra, có lẽ chúng ta có thể tìm ra cô gái này để "dập lửa" khi chủ tịch Lục đang nổi cơn thịnh nộ.

Nghe đến đây, Bạch Nghiễn lại nở một nụ cười chuyên nghiệp.

“Đây là việc riêng của chủ tịch, làm sao tôi biết được.

"
trắng
"Các người thử hỏi chủ tịch xem.

"
Nghe vậy, bên kia vội vàng lắc đầu.

Anh ta không có gan, nếu anh ta hỏi mà vô tình chọc giận chủ tịch thì coi như xong đời.

.

.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 8: Tham Gia Vào Đoàn Làm Phim


***********
Nhìn thấy Trần Hạo Hiên xuống, Kiều Ninh vui vẻ vẫy tay chào.
" Anh...."
Khi lời nói đến môi cô, nhưng nhìn vẻ mặt u ám của Trần Hạo Hiên, Kiều Ninh nhận ra rằng cô đã gọi nhầm lần nữa.
"Chồng à, anh đến rồi."
Nghe vậy, sắc mặt của Trần Hạo Hiên thực sự tốt lên rất nhiều.

Bạch Nghiễn, trợ lí theo sau Trần Hạo Hiên đã thật sự bị sốc.
Hai người họ phát triển quá nhanh đi?
Tuy nhiên, nếu suy nghĩ kỹ lại thì họ đã kết hôn rồi nên xem ra không có gì sai cả.
"Cho anh."
Kiều Ninh đưa cho anh một cốc trà sữa.
Trần Hạo Hiên nhìn thứ trong tay mình cau mày.
"Đây là cái gì?"
Trần Hạo Hiên tò mò hỏi.

Có vẻ như anh chưa bao giờ nhìn thấy trà sữa.
Nghe điều này, cô đã rất sốc.
Tuy nhiên, cô nhanh chóng bỏ đi vẻ mặt kinh ngạc.
Nghĩ kỹ lại, Trần Hạo Hiên cũng không biết là chuyện bình thường, rốt cuộc thì làm sao một thứ mà một thứ đồ uống bình thường như vậy lại có thể lọt vào mắt xanh của một người giàu có như anh.
"Đây là trà sữa, rất ngon."
Nói xong, Kiều Ninh còn cắm ống hút cho Trần Hạo Hiên rất chu đáo.
Anh nghi ngờ nhìn cô.
Vốn dĩ trong lòng anh định từ chối, nhưng, nhìn thấy dáng vẻ mong đợi của cô, anh cuối cùng cũng nhấp một ngụm.
Sau khi uống một hớp, Trần Hạo Hiên cau mày, trên mặt hiện rõ hai chữ "không ngon."
Sau khi nhấp một ngụm, Trần Hạo Hiên cảm thấy thứ mình uống là saccharin hay sao đó, ngọt đến mức có chút đắng.
Anh quay sang nói với Kiều Ninh
“Em có chắc là nó ngon không?"
Nghe vậy, Kiều Ninh gật đầu lia lịa.
Anh thật sự không thể hiểu được?
Liệu sau khi uống thứ này có phải nhập viện không?
“Tôi thực sự không thích uống cái này.

Ngọt quá!"
Trần Hạo Hiên nói xong liền chuẩn bị cầm lấy trà sữa trong tay và vứt vào thùng rác.
Khi Trần Hạo Hiên chuẩn bị Kiều Ninh nói:
"Anh đang làm cái gì đấy?"
Cô thật sự không thể hiểu nổi.
Nếu vừa nãy cô không nói, chẳng lẽ anh định vứt trà sữa vào thùng rác.
Anh ta muốn ném một ly trà sữa ngon như ư?
"Tôi không thích uống nó."
Nghe đến đây, Bạch Nghiễn lại lắc đầu.
Khó mà nói được!
Việc ông Trần đuổi vợ không suôn sẻ!
Làm điều đó chống lại vợ mìnhngay từ đầu!
"Tôi thích uống."
Kiều Ninh nhanh chóng nắm lấy sữa từ tay Trần Hạo Hiên
Biểu hiện nhỏ của cô có vẻ như sợ anh sẽ ném ly trà sữa yêu quý của mình vào sọt rác.

Trần Hạo Hiên sắc mặt tối sầm lại.
Bởi vì anh cảm thấy trong mắt cô, anh không thua kém gì một ly trà sữa đầy saccharin.
Bạch Nghiễn lại nhận thấy có điều gì đó không ổn với Trần Hạo Hiên, đành im lặng rời đi vì sợ anh ta bị vạ lây...
“Sao anh không thích một thứ ngọt như trà sữa!? "
Kiều Ninh hỏi một cách khó hiểu.
Trần Hạo Hiên cũng tỏ ra khó hiểu.
Tại sao mọi người lại thích uống thứ này.
Tất cả đều là saccharin, không hề tốt cho sức khỏe.
" Bỏ đi, bỏ đi.

Đừng bận tâm!"
Cô không thèm bận tâm đến chuyện này nữa.
"Anh có muốn bộ phim nào muốn xem không?"
"Em muốn xem gì?"
Nghe đến đây, cô lắc đầu.
"Tôi xem bộ nào cũng được, anh lựa chọn đi."
Cô không có bộ phim nào muốn xem, chẳng qua là hôm nay tâm trạng tốt, cô muốn tìm một người để cùng chia sẻ tâm trạng tốt này.
Vì vậy, nên Trần Hạo Hiên được cô mời xem phim.

Phân vân giữa phim ma và phim hành động, cuối cùng, Trần Hạo Hiên đã dứt khoát chọn phim hành động.
"Anh sợ xem phim ma?"
Kiều Ninh nhìn anh tò mò hỏi.
Thật ra Kiều Ninh không biết Trần Hạo Hiên sợ xem phim ma, vừa rồi cô thấy anh dứt khoát chọn phim hành động, cô cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi.
Nghe đến đây, Trần Hạo Hiên bị sốc.
Tuy nhiên, anh đã ổn định ngay lập tức.
"Không."
Anh nói với cô trong khi lương tâm có chút cắn rứt.
“Tôi sợ em sẽ sợ hãi."
Ừ thì coi phim ma cũng không sợ.

Anh chỉ lo rằng cô sẽ sợ hãi khi xem phim ma thôi.

Kiều Ninh không tiếp tục hỏi anh về vấn đề này nữa.
Sau khi mua vé, cô ngay lập tức bị thu hút bởi bắp rang bơ ở quầy bán.
"Tôi muốn ăn bỏng ngô."
"Nó chứa những thành phần độc hại.

Ăn quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe."
Cô đột nhiên cảm thấy hôm nay mời anh đi xem phim là một quyết định hoàn toàn sai lầm.
Cô cảm thấy như mời phụ huynh đến chăm sóc mình tì có, đã không được uống trà sữa còn không được ăn bỏng ngô.
Bỏng ngô hực sự là...!niềm vui khi xem phim...
Nhìn trên tay mọi người ai ai cũng có bỏng ngô còn trên tay cô thì hic...!trống rỗng.
__________
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, chỉ trong nháy mắt, đã đến lúc cô tham gia vào đoàn làm phim.
Bởi vì Trịnh Thiến là một người đại diện nổi tiếng nên tương đối sẽ bận rộn.
Vì vậy, Trịnh Thiến đã tìm một trợ lí cho cô.
Mặc dù hôm nay là ngày cô tham gia vào đoàn làm phim, nhưng không có nghĩa là ngày hôm nay cô sẽ có cảnh quay.
Nhiệm vụ hôm nay là tổ chức lễ ra mắt phim và đọc kịch bản.
Lễ khai máy là một buổi lễ mà tất cả đoàn phim phải tổ chức trước khi quay.
“Sao nữ chính còn chưa tới?"
Thẩm Điềm bất mãn nói.
Đến muộn vào ngày đầu tiên tham gia đoàn làm phim.
Ấn tượng đầu tiên đã là xấu.
Chỉ là một tân binh chưa ra mắt.
Đã vậy, còn bắt mọi người chờ đợi.
Thẩm Điềm thầm thề rằng trong tương lai, nữ diễn viên này sẽ không bao giờ nổi tiếng được.
[Phó đạo diễn Sở ]: "Tôi đang thúc giục...".
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 9: Tuyết Nham


[Phó đạo diễn Sở ]: “Bên kia nói đang bị tắc đường, đến đây chắc phải mất một khoảng thời gian."
Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Điềm tối sầm lại.
Bây giờ không phải giờ cao điểm, làm sao có thể tắc đường, rõ ràng là bên kia nói dối.
Phó đạo diễn Sở đương nhiên cũng biết tính tình của Thẩm Điềm, nữ chính này hiện tại đã chọc giận đạo diễn, e rằng sau này cuộc sống của cô ta trong đoàn phim sẽ không dễ dàng, hơn nữa nếu cô ta muốn phát triển ở lĩnh vực điện ảnh trong tương lai, e rằng sẽ khó khăn, nhưng Phó Giám đốc Sở không nói gì, chỉ lắc đầu.
Rốt cuộc, người đến muộn xứng đáng bị như thế.
Cô ta còn chưa ra mắt đã dám đóng một vai lớn, để rất nhiều người trong đoàn chờ đợi mình...
" Không cần đợi cô ta nữa, chúng ta tổ chức lễ khai máy trước đã."
Thẩm Điềm nói.
Nghe vậy, Phó đạo diễn Sở cũng đồng ý.
Sau khi lễ khai máy được tổ chức...
Đọc kịch bản đề cập đến quá trình sáng tạo, trong đó đạo diễn, biên kịch, diễn viên và các nhân viên khác cùng nhau họp để phân loại kịch bản từ đầu đến cuối trước khi bắt đầu chính thức bắt đầu quay phim.

Kiều Ninh đã ghi chép rất nhiều trong quá trình đọc, vì đây là lần đầu tiên cô tham gia vào một tác phẩm lớn như vậy, và cũng là lần đầu tiên cô được tham gia đọc kịch bản của đoàn phim.
Bởi vì, trước đây, những vai diễn mà cô đảm nhiệm đều là những vai nhỏ, và cũng không đủ tư cách để tham gia đọc kịch bản.
Không còn quá sớm để đọc kịch bản, thấy mọi người chưa ăn gì nhiều, Kiều Ninh đã nhờ trợ lí Vương San gọi trước một ly trà sữa cho mọi người.
“Đây là trà sữa mà chị Ninh Ninh gọi cho mọi người, mỗi người một phần.

mọi người đến lấy nhé!"
Sau khi Vương San nói xong, cô ấy đưa một cốc trà sữa cho Kiều Ninh.
"Cảm ơn em."
"Muộn rồi, em quay về nghỉ ngơi đi."
Kiều Ninh bảo Vương San rồi sau đó rời đi.
Sau khi Kiều Ninh và Vương San rời đi, Ôn Lan chợt nhớ đến Tuyết Nham - nữ chính của "Xin Chào! Tuổi Thanh Xuân Của Tôi."
“Vẫn chưa đến?"
Thẩm Điềm liếc phó giám đốc bên cạnh rồi nói.
Phó giám đốc Sở đã quen biết Thẩm Điềm nhiều năm, cho nên hắn đương nhiên biết ông đang ám chỉ cái gì.
[Phó đạo diễn Sở ]: "Tuyết Nham không đến."
"Thay thế đi."
Phó giám đốc Sở hoảng sợ khi nghe Thẩm Điềm nói điều đó.
[Phó đạo diễn Sở ]: “Điều này là không thể."
[Phó đạo diễn Sở ]: "Đây là người của Thanh Vũ.

Nếu đổi người, sợ rằng khoản đầu tư sau này của chúng ta sẽ không còn.
Đúng vậy, Tuyết Nham cũng là nghệ sĩ của Thanh Vũ.

Chỉ là vận may của cô ta rất tốt, vừa tốt nghiệp trường nổi tiếng đã ký hợp đồng với Thanh Vũ.
Thanh Vũ cũng rất coi trọng Tuyết Nham, và ngay lập tức cho cô ta vai nữ chính của " Xin Chào! Tuổi Thanh Xuân Của Tôi."
Đây là tài nguyên mà nhiều người mới vào giới không khỏi ghen tị.
Phim truyền hình "Xin chào! Tuổi thanh xuân của tôi" cũng do Thanh Vũ đầu tư, cách đây vài ngày Thanh Vũ đã đầu tư thêm kinh phí.

Từ đây, có thể thấy Thanh Vũ coi trọng Tuyết Nham như thế nào.
Nếu Thẩm Điềm thay đổi diễn viên vào thời điểm này, thì có lẽ Thanh Vũ sẽ rút hết vốn đầu tư.

Nghe vậy sắc mặt Thẩm Điềm càng ngày càng kém.

Thẩm Điềm lắc lắc ly trà sữa trên tay và nhìn nó.
"Anh nói bọn họ đều đến từ Thanh Vũ, sao có thể chênh lệch nhau lớn như vậy?"
Ấn tượng của Thẩm Điềm về Kiều Ninh hôm nay rất tốt.
Khi Kiều Ninh đi thử vai, ông đã rất hài lòng với cô ấy, và đó là điều hiếm hoi nhất để tạo được tiếng vang cho vai diễn của cô ấy.
Hôm nay, khi Kiều Ninh đang đọc kịch bản, mắt Thẩm Điềm lại sáng lên.
Trong nhiều năm nay, ông chưa thấy nghệ sĩ nào chịu tập trung viết những điểm mấu chốt khi đang đọc kịch bản.
Mặc dù, việc này là một chút ngu ngốc nhưng cũng rất hữu ích.
Kiều Ninh khiêm tốn và luôn cô gắng.
Cô ấy chắc chắn sẽ tỏa sáng trong giới giải trí.
Nghe vậy, Phó giám đốc Sở lắc đầu.
Tất cả những gì ông có thể nói là hai người này khác nhau hoàn toàn.
Một số người được công ty môi giới mời chào ngay khi vừa tốt nghiệp, và trở thành nữ chính ngay khi vừa ra mắt, trong khi một số người cần phải thử vai mới có được vai nữ thứ.
Mất một tuần để đọc kịch bản, nhưng Kiều Ninh chưa gặp Tuyết Nham bao giờ.

Không chỉ Kiều Ninh không nhìn thấy cô ta, mà toàn bộ đoàn làm phim cũng không nhìn thấy cô ta đến.
Cuối cùng, vào ngày khởi quay, Kiều Ninh đã gặp được Tuyết Nham
Ấn tượng đầu tiên về Tuyết Nham của Kiều Ninh là vẻ ngoài hiền lành, dịu dàng, rất xinh đẹp, ngọt ngào, rất thích hợp đóng vai nữ chính Từ Nữ.
Vẻ ngoài ngọt ngào của Tuyết Nham đặc biệt thu hút người hâm mộ, không lạ gì khi cô ta được Thanh Vũ ưu ái.
Kết quả là ngay giây tiếp theo, ngay khi Tuyết Nham nói, ấn tượng đầu tiên của Kiều Ninh về cô ta sụp đổ ngay lập tức.
“Giám đốc Ôn, tôi thực sự xin lỗi.
Ấn tượng đầu tiên về cô ấy sụp đổ ngay lập tức.
“Đạo diễn Thẩm, tôi xin lỗi."
"Do có quá nhiều việc, nên mấy ngày trước tôi không đến đây."
Thuyết Nham nói xin lỗi, nhưng cô ta hoàn toàn không có biểu hiện xin lỗi.
Cô ta giống như muốn nói "Tôi đến là vinh hạnh cho mấy người lắm rồi."
"Những người biết sẽ nghĩ rằng cô đang bị tắc đường, còn những người không biết sẽ nghĩ rằng cô đang du hành ngoài vũ trụ."
Thẩm Điềm nổi tiếng độc mồm độc miệng.
Nghe vậy, sắc mặt cô ta đen lại.
Chỉ là cô ta không muốn đến đọc kịch bản, nên lúc đó nhờ trợ lí tìm lí do để không đến nhưng không ngờ Thẩm Điềm lại ôm hận như vậy.
Bầu không khí trên trường quay trở nên khó xử trong một lúc, và phó đạo diễn Sở nói để giải tỏa bầu không khí.
[Phó đạo diễn Sở ]: "Được rồi, được rồi, lão Thẩm, có người tới là được.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 10: Bạch Nhãn


[Phó đạo diễn Sở ]: "Tuyết Nham, vào phòng hóa trang đi, chuyên viên trang điểm đã đợi cô rất lâu rồi đấy.

"
Nói xong, ông ấy cho trợ lý An Kỳ của Tuyết Nham một cái nháy mắt, yêu cầu An Kỳ nhanh chóng kéo Tuyết Nham vào phòng hóa trang.

An Kỳ cũng không cẩu thả, lập tức kéo Tuyết Nham đi.

Bên trong phòng thay đồ!
“Nếu không phải Thẩm Điềm đoạt giải Đạo diễn xuất sắc nhất, tôi sẽ không đóng bộ phim tai này của ông ta.

"
Tuyết Nham bất mãn nói.

Thanh Vũ đã đầu tư hàng chục triệu đô la cho bộ phim này vì tôi, tôi không cần phải nói công ty đánh giá tôi như thế nào.

Nếu không có tôi, Thẩm Điềm làm gì có kinh phí nhiều như vậy.

.

Sao ông ta dám nói tôi trước mặt nhiều người như vậy, ông ta thật sự cho rằng sau lưng tôi không có ai sao?
Tuyết Nham thầm nghĩ trong đầu

"Này, đừng có nói nhảm như vậy.

"
An Kỳ lo lắng nói.

Đây là đạo diễn đấy, nếu ai đó nghe thấy, tung lên mạng hay truyền tai nhau đến Thẩm Điềm, sẽ thực sự khó khăn cho Tuyết Nham để tạo dựng tên tuổi trong làng giải trí.

“Trang điểm trước đi.

"
"Sau này đi ra ngoài không cần phải nói cái gì, chỉ cần nghe theo và làm.

"
Tuyết Nham nghe vậy chỉ gật đầu, không nói gì.

Tuyết Nham trang điểm xong, lúc bước ra tình cờ nhìn thấy Kiều Ninh và Trắc Hàn đang diễn với nhau.

"Người phụ nữ đó trông rất quen, tôi đã nhìn thấy co ta ở đâu rồi nhỉ?"
Tuyết Nham chỉ vào Kiều Ninh đang diễn với Trắc Hàn.

“Ngày cô ấy thử vai, cô có mặt ở đó.

"
Nghe đến đây, cô ta không nói gì nữa, chỉ im lặng gật đầu.

An Kỳ tiếp tục nói:
"Cô ấy cũng là một nghệ sĩ của Thanh Vũ.

"
" Là nghệ sĩ do Trịnh Thiến dẫn đắt.

"
Nghe vậy, Tuyết Nham nhíu mày.

Nghệ sĩ do Trịnh Thiến dẫn dắt?
Khi Tuyết Nham vào Thanh Vũ, cô ta nghĩ rằng mình sẽ theo Trịnh Thiến nhưng cô đã được giao cho một người đại diện mới vô nghề.

Tuyết Nham buồn về chuyện này rất lâu.

Đoạn diễn của Kiều Ninh và Trắc Hàn về cơ bản chỉ diễn một lần là qua, vì vậy nó kết thúc rất nhanh.

Kiều Ninh tình cờ gặp Tuyết Nham nên chủ động tiến lên chào hỏi.

“Tuyết Nham, bây giờ cô có thời gian không?
“Tại sao chúng ta không trò chuyện một chút với nhau?"
Kiều Ninh rất tốt bụng nói.

Tuyết Nham chảnh chọe đáp lại:
“Tôi không rảnh, cô có thể trò chuyện với trợ lý của tôi.

"
Nghe đến đây, Kiều Ninh hơi xấu hổ.

Tuyết Nham khoanh tay rời đi, trợ lý của cô ta cũng theo sau.

"Người phụ nữ này thật sự quá đáng.

"
Người vừa nói là Bạch Nhãn, cũng là một người đóng vai nữ thứ.

Bạch Nhãn ra mắt trong một nhóm nhạc nữ.

Cách đây vài năm, giới giải trí hay tổ chức các cuộc thi tìm kiếm tài năng để mọi người bình chọn để chọn ra những thần tượng hát hay và nhảy tốt.

Họ thành lập một nhóm và sau đó tan rã khi hết hạn hợp đồng.

Mặc dù Bạch Nhãn ra mắt trong một nhóm nhạc nữ, cô ấy cũng đã từng tham gia diễn xuất trong một số bộ phim truyền hình được sản xuất lớn trước đây, cô ấy cũng có một số kỹ năng diễn xuất nhưng không quá nổi bật.

Bạch Nhãn cũng có thể được coi là tiền bối của Tuyết Nham.

Bạch Nhãn vốn đã không hài lòng, thêm vào đó là việc đọc kịch bản vào tuần trước, Tuyết Nham đã tìm nhiều lý do để không đến.

Cô ấy là không muốn diễn với người phụ nữ này, không có ấn tượng tốt về Tuyết Nham.

Tuần trước, khi đọc kịch bản, mối quan hệ giữa Kiều Ninh và Bạch Nhãn trở nên tốt đẹp hơn, và họ là bạn tốt trong đoàn phim.

"Công ty của cậu đã nghĩ gì để nâng đỡ một người như vậy?"
Bạch Nhãn thật sự không thể hiểu nổi, một người như Kiều Ninh cần kỹ năng diễn xuất có kĩ năng, cần ngoại hình đẹp có ngoại hình đẹp, tính tình lại hiền lành, tốt tính vậy tại sao lại không nhận được tài nguyên tốt?
“Có lẽ là do Tuyết Nham được đào tạo chuyên nghiệp và có điều kiện tốt hơn.

"
Nghe vậy, Bạch Nhãn lắc đầu.

Ngay cả khi họ xuất thân từ một trường cao đẳng, vẫn có nhiều nghệ sĩ bắt đầu từ những điều rất cơ bản, và rất ít người trong số họ có thể diễn tốt.

Trừ khi người này đã đóng qua nhiều bộ phim và chương trình truyền hình chất lượng cao trong thời gian đi học, và kỹ năng diễn xuất được khán giả công nhận.

Mấy năm gần đây cô ấy không nghe nói đến việc Tuyết Nham có tham gia bộ phim chương trình truyền hình nào.

“Ninh Ninh, đừng buồn!"
Bạch Nhãn an ủi nói.

Nghe điều này, Kiều Ninh khá bối rối.

Buồn?
Trông cô có buồn không?
Và! tại sao cô phải buồn?
Mặc dù các quy tắc ngầm thật sự có thể phát triển tốt hơn,có thể nhận được nhiều tài nguyên tốt hơn, nhưng danh tiếng của họ sẽ bị hủy hoại.

Có những người tự đi lên bằng chính bản thân họ vẫn có thể một mình đứng trên đỉnh cao.

Vì vậy, Bạch Nhãn cảm thấy rằng những quy tắc ngầm hay gì đó thật sự không cần.

Nghe đến đây, một chữ "Sốc" được viết trên mặt Kiều Ninh
Cô với Bạch Nhãn mới thảo luận vài câu, Kiều Ninh cũng không biết tại sao Bạch Nhãn lại nghĩ nhiều và xâu xa như vậy.

"Cậu nghĩ hơi nhiều rồi.

"
Nếu cô thực sự muốn vai nữ chính của Tuyết Nham thì cô chỉ cần động nói miệng là xong, không cần quy tắc ngầm nào cả.

Dù gì thì cô cũng có thể coi là chủ nhân của Thanh Vũ, nếu ai đó quy tắc ngầm với cô thì Trần Hạo Hiên e rằng có thể ăn không ngồi rồi.

Nghe vậy, Bạch Nhãn lắc đầu.

Không phải cô ấy suy nghĩ nhiều, chính là cái giới giải trí này u ám, chỉ là Kiều Ninh nghĩ quá đơn giản.

.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 11: Tạm Dừng Quay Phim


*****************
Cảnh đầu tiên của Kiều Ninh và Tuyết Nham...
Bởi vì Tuyết Nham không có ở đó khi đọc kịch bản nên Thẩm Điềm đã yêu cầu Tuyết Nham và Kiều Ninh đến trước khi cảnh quay bắt đầu, và ông ấy giải thích tận tình cốt truyện cho hai người họ, nên đi như thế nào và một số cách diễn.
Kiều Ninh đã lắng nghe rất cẩn thận, và thỉnh thoảng cô cũng cẩn thận ghi chép lại.
Tuyết Nham gật đầu lia lịa.
Có lẽ cô ta không nghe những gì Thẩm Điềm đang nói.
Nếu không phải Thẩm Điềm nghĩ “Đây là người mà nhà đầu tư nâng đỡ, ông không thể chửi, không thể chửi.” thì ông đã xông lên chửi cô ta một trận rồi.
"Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ quay cảnh này sau mười phút nữa."
Nghe vậy, Kiều Ninh ngoan ngoãn gật đầu.

Tuyết Nham không nói gì, chỉ xoay người rời đi.

Phía sau có ba bốn phụ tá nhỏ, người cầm ô, người cầm quạt, người cầm bình đựng nước,..
Kiều Ninh nhìn thì cả người đều choáng váng.
Ngược lại, Thẩm Điềm quay đầu không nhìn Tuyết Nham bởi vì, ông sợ mình sẽ bị Tuyết Nham chọc giận.
**********
Hạ Tiểu Tinh: "Từ Nữ, cô không cần phải lo lắng.

Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cô và Trắc Hàn nữa."
Nói xong, cô nhắm mắt không muốn nhìn người con gái trước mặt nữa, giống như cô đang buộc mình phải nhẫn tâm từ bỏ người đàn ông mình đã thích nhiều năm, và cầu hạnh phúc cho anh và một cô gái khác.
Từ Nữ: "1234567."
Tuyết Nham thản nhiên niệm số.
Đôi mắt của cô ta đang nhìn khắp nơi, như đang tìm người nhắc lời thoại.
Nghe đến đây, Kiều Ninh vô cùng sửng sốt.
Cô nhớ rằng Tuyết Nham không có lời này mà!!!
Kiều Ninh hay luyện tập diễn xuất vào buổi tối vì vậy cô cơ bản nhớ lời thoại của đối phương.
Vô lắng nghe những con số mà Tuyết Nham nói mà cô choáng váng đến quên mất lời thoại của mình.
"Cắt!"
Thẩm Điềm nhìn Tuyết Nham, sắc mặt tối tăm kinh khủng.
"Chuyện gì vậy!?"
Thẩm Điềm đối với Tuyết Nham rất không vừa lòng.
"Lời thoại chỉ có mấy chữ, cô hết thảy cũng không nhớ được!"
Thẩm Điềm có chút không hài lòng về Tuyết Nham vì tuần trước đã không đến đọc kịch bản, đến bây giờ cô ta còn không nhớ nổi lời thoại ngắn ngủi này, Thẩm Điềm rất tức giận.
Tuyết Nham đổ tội cho Kiều Ninh.
"Tất cả là lỗi của Kiều Ninh, cô ta không nhớ được lời thoại nên hiện tại làm cho đạo diễn Thẩm tức giận."
"??? "
Sốc.

Cái gì thế?
"Tuyết Nham, tôi vừa rồi đang nói là ai, cô trong lòng không phải đã rõ hay sao?"
Thẩm Điềm vẻ mặt lạnh lùng nói.
Ông đã từng thấy rất nhiều người không biết xấu hổ, nhưng ông chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như Tuyết Nham vậy!
Đó rõ ràng là lỗi của cô ta, cô ta thậm chí còn không thể nhớ lời thoại, nên cô ta đã đọc bừa "1234567" và muốn Kiều Ninh chịu trách nhiệm.
Sự nghiêm túc và chăm chỉ của Kiều Ninh, Thẩm Điềm luôn biết.

Nghe vậy, sắc mặt Tuyết Nham tái nhợt.
Cô ta chưa bao giờ nghĩ Thẩm Điềm thật sự không để chút thể diện nào cho mình.
Lúc đầu, cô ta luôn cảm thấy mình là nghệ sĩ được Thanh Vũ hết sức nâng đỡ, dù sao Thanh Vũ cũng đầu tư nhiều nhất cho bộ phim này, Thẩm Điềm dù thế nào cũng phải để cho cô ta một chút mặt mũi.
Thẩm Điềm ngược lại, muốn tiếp tục giáo huấn Tuyết Nham, nhưng lúc này phó đạo diễn Sở đã vội vàng đi tới.
[Phó đạo diễn Sở ]: "Hôm nay đến đây thôi!"
[Phó đạo diễn Sở ]: "Nhà đầu tư lớn nhất - Thanh Vũ sẽ tới đây."
Nghe vậy, Thẩm Điềm cố gắng tìm cơ hội phản ứng với người của Thanh Vũ và mong muốn thay đổi nữ chính.
Tuyết Nham thực sự không thể.
Không có tài năng gì ngoài khuôn mặt.
Khi đọc, cô ta không thể nhớ lời thoại, và khi cô ta diễn, thì cứ nhìn xung quanh không thể nhập tâm vào vai diễn.
Tuyết Nham vừa rồi bị chấn động tâm lí, nhưng khi nghe nói "người của Thanh Vũ tới đây" liền lập tức ngẩng cao đầu.
"Việc quay phim tạm dừng vào hôm nay và tiếp tục quay vào sáng ngày mai."
Nói xong, Thẩm Điềm lại liếc nhìn Tuyết Nham rồi nói tiếp.
"Tuyết Nham, hôm nay rảnh rỗi nên ghi nhớ lời thoại của mình."
"Nếu không thì……………"
“Sớm muộn gì tôi cũng thay cô!"
Thẩm Điềm đang cảnh cáo Tuyết Nham.
Cho dù có mất đi vốn đầu tư của Thanh Vũ vì chuyện này, thì ông cũng sẽ không bao giờ để người như Tuyết Nham phá hỏng bộ phim.

Vốn đầu tư thì có thể kéo lại được, còn phim nát thì cả đời cũng không cứu được.
Danh tiếng mà ông tích lũy bao năm không thể bị phá hủy hoàn toàn chỉ bởi vì Tuyết Nham được.
Nghe vậy, Tuyết Nham sắc mặt càng ngày càng xấu.
Lúc này, Bạch Nghiễn cũng xuất hiện trên phim trường.
Gặp lại Kiều Ninh, Bạch Nghiễn mỉm cười gật đầu bày tỏ lời chào.
Kiều Ninh đáp lại bằng một nụ cười.
"Bạch trợ lý?"
Khi Thẩm Điềm nhìn thấy Bạch Nghiễn, ông hơi sửng sốt.
Mặc dù phó đạo diễn Sở vừa nói người của Thanh Vũ sẽ tới đây, nhưng điều mà Thẩm Điềm không ngờ tới chính là Bạch Nghiễn sẽ tới.
Đứng sau Thanh Vũ là tập đoàn Trần Thị, và Bạch Nghiễn là trợ lí của Trần Hạo Hiên.
Để trợ lí đến đây không vì một lý do gì, phải có một nghệ sĩ trong đoàn mà Trần Hạo Hiên để ý tới.
Nghĩ xong, Thẩm Điềm chỉ nghĩ đến Tuyết Nham.
Sau tất cả, Tuyết Nham là nghệ sĩ được yêu thích nhất của Thanh Vũ gần đây.
Nghĩ đến đây, Thẩm Điềm cho rằng kim chủ đứng sau Tuyết Nham chính là Trần Hạo Hiên.
Thẩm Điềm đột nhiên cảm thấy chân mềm nhũn.
"Đạo diễn Thẩm có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy tôi.

Tôi đến thăm đoàn phim."
Tôi sẽ không nói rằng boss của chúng tôi đang nhớ vợ của mình, vì vậy đã đặc biệt nhờ trợ lí tìm đại một lý do để dừng việc quay phim, và chủ tịch muốn dành một khoảng thời gian với người vợ của mình..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 12: Anh Nhớ Em


Không lâu sau khi Bạch Nghiễn đến, Kiều Ninh nhận được cuộc gọi từ Trần Hạo Hiên.
Không nói nhiều, anh bảo cô ra xe tìm anh.
"Chị có việc phải làm, hôm nay không về khách sạn với em được."
Kiều Ninh nói với trợ lí của mình là Vương San.
Tuy nói địa điểm quay lần này là ở thành phố này nhưng sau khi vào đoàn, Kiều Ninh đã ở trong khách sạn do đoàn phim sắp xếp và chưa về nhà một lần nào.
Nghe vậy, Vương San gật đầu.
Kiều Ninh rời đoàn, rẽ vào một khúc cua, đứng trước một chiếc ô tô Rolls-Royce màu đen.
Cô mở cửa rồi lên xe.
"Sao anh lại tới đây?"
Kiều Ninh mỉm cười dịu dàng.
“Em đã không về nhà một tuần rồi."
Trần Hạo Hiên nói.
Không hiểu vì sao, Kiều Ninh luôn cảm thấy vừa rồi Trần Hạo Hiên đang buộc tội mình.
"Vì vậy nên anh đến đây?"

"Anh nhớ em."
Trong một tuần qua, Kiều Ninh đi, hầu như ngày nào Trần Hạo Hiên cũng không thể ngủ ngon.
Anh rất nhớ cô, nhưng sợ làm phiền cô quay phim nên anh mới kìm chế để không đi gặp cô nhưng vẫn không chịu được.
Nghe đến đây, Kiều Ninh vô cùng sửng sốt.

Cô cảm thấy tim mình loạn nhịp sau khi nghe những lời anh vừa nói.
"Cho em."
Anh đưa cho cô một cốc trà sữa.

Đó là vị dâu mà cô thích uống.

Kiều Ninh nhìn ly trà sữa trên tay Trần Hạo Hiên vớ đôi mắt sáng ngời.
"Mua cho tôi?"
Kiều Ninh hỏi.
Anh không nói gì, chỉ gật đầu.
Cô vui vẻ nhận lấy ly trà sữa và không thể chờ đợi uống một ngụm.

Vị ngọt của dâu tây ngay lập tức lan tỏa trong miệng cô.
Trần Hạo Hiên khởi động xe và từ từ lái về phía trước
"Việc quay phim gần đây như thế nào?"
"Vẫn tốt."
"Chỉ có điều……"
Kiều Ninh vốn dĩ muốn nói chuyện của Tuyết Nham, nhưng sau khi nghĩ lại thì thôi.
Suy cho cùng, Trần Hạo Hiên cũng bận rộn làm việc hàng ngày, nên không cần tốn thời gian vào một nghệ sĩ."
"Chỉ là cái gì?"
"Không có gì đâu."
Cô không muốn nói nên anh cũng không tiếp tục hỏi.
“Ngày mốt, xin nghỉ ở đoàn làm phim đi!"

???
Trần Hạo Hiên tiếp tục giải thích:
“Có một hậu bối nhà họ Trần ngày mốt sẽ đính hôn."
"Nhân tiện anh đưa em về nhà.

"
Nghe vậy, Kiều Ninh cũng ngoan ngoãn gật đầu.
"Được, tôi hiểu rồi."
"Đừng ở khách sạn mãi.

Có thời gian thì hãy về nhà, Mật Ong nhớ em!"
Ban đầu, điều Trần Hạo Hiên muốn nói là "Anh nhớ em" nhưng khi nhìn cô lại biến thành " Mật Ong nhớ em."
“Mỗi ngày đi đi về về có phiền phức quá không?"
Kiều Ninh thật sự thấy rắc rối.
Tuy nói địa điểm quay của đoàn phim cũng là ở Thành Phó A nhưng việc đi lại hàng ngày quá phiền phức và bất tiện.
"Anh đến đón em."
Trần Hạo Hiên lúc này đã nói vậy rồi, Kiều Ninh
cũng không dám nói nữa.
Anh thấy cô không nói nữa, cuối cùng nở một nụ cười mãn nguyện lộ ra từ khóe miệng.
*************
Thẩm Điềm khi biết Kiều Ninh xin nghỉ phép đã đồng ý luôn.
Vài ngày sau.
Khi Kiều Ninh tỉnh dậy, Trần Hạo Hiên đã rời đi từ lâu rồi.
Cô đã quen với điều đó.

Khi cô thức dậy mỗi ngày, Trần Hạo Hiên cũng đã rời đi từ nhà đến công ty.
Cô bước ra khỏi phòng....
Kiều Ninh thật sự sửng sốt trước Bạch Nghiễn đứng ngoài cửa.
"Anh đến từ khi nào thế?"

Cô chạm vào ngực để xoa dịu nỗi sợ hãi khi nãy.
“Khoảng nửa tiếng trước, thưa phu nhân!"
Nửa tiếng trước? Lúc đó, nếu không có chuyện gì xảy ra thì cô vẫn đang ngủ.
Sau khi để Bạch Nghiễn đợi mình quá lâu, Kiều Ninh đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ.
"Chủ tịch kêu tôi đến đón phu nhân."
Nghe vậy Kiểu Ninh sửng sốt một hồi, sau đó cô mới phản ứng lại, mấy ngày trước Trần Hạo Hiên dường như đã nói với cô rằng hôm nay có một hậu bối nhà họ Trần chuẩn bị đính hôn.
"Được, tôi đi chuẩn bị."
*****************
Bạch Nghiễn đã đưa Kiều Ninh đến một cửa hàng rất sang trọng và cao cấp.
Bạch Nghiễn có hẹn trước nhưng họ đến sớm nên phải đi tiếp khách, cô còn chưa kịp tạo hình trang điểm, thay trang phục,...nên chỉ có thể ngồi trong cửa hàng kiên nhẫn chờ đợi.
Cô buồn chán ngồi lật xem vài trang tạp chí
Một lúc sau, một nhân viên đi tới.
(Nhân viên): “Cô Kiều đã để cô đợi rồi, cô đi theo tôi nhé.
Kiều Ninh đặt tạp chí xuống, định đi vào theo nhân viên phía trước thì một người phụ nữ ăn mặc hơi thời trang, đeo kính râm và khẩu trang, che kín khuôn mặt chỉ tay về phía Kiều Ninh nói:
"Lina, không phải cô đã nói rằng đã đủ người rồi sao?"
"Cửa hàng của cô thà tiếp một cô gái tội nghiệp này mà không ai muốn nhận tôi là khách VIP?"
Giọng Đan Tiếu đanh thép và đầy khinh thường nhìn cô.
Kiều Ninh ngước xuống nhìn quần áo của mình, hôm nay cô mặc một chiếc áo phông trắng và quần jean như thường ngày.
Cô thật không hiểu tại sao trông cô ta lại khinh thường người khác đến vậy? Người bình thường không phải thường ăn mặc như thế này sao?
Sau khi Đan Tiếu nói xong, cô ta kiêu ngạo tháo kính râm và khẩu trang ra, Kiều Ninh trong nháy mắt đã nhận ra cô.
Đan Tiếu là nghệ sĩ của công ty Hà Thanh.
Cô ta đã ra mắt cách đây vài năm..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 13: Sao Cô Không Đi Ăn Cướp Luôn Đi!


Fan hâm mộ của cô ta đã phát cuồng với hình tượng giả tạo của cô ta trên sóng truyền hình, nói rằng “Đan Tiếu xinh đẹp, nhân hậu.

tốt bụng và có kĩ năng diễn xuất tốt!"
Kiều Ninh không biết những người hâm mộ có thể nói những lời này là do mù quáng hay do Đan Tiếu giả vờ tốt trước ống kính nên người hâm mộ của cô ta không biết.
Nhân viên được gọi là "Lina" đi đế chỗ của Đan Tiếu.
(Lina): "Cô Tiếu, cô gái này đã hẹn trước rồi.

Và quả thật đã hết chỗ rồi."
(Lina): "Cũng xin cô Tiếu đừng làm khó tôi."
Nghe vậy, Đan Tiếu lạnh lùng nhìn Kiều Ninh và nói:
"Người phụ nữ này vừa nhìn đã biết không có tiền, cô tạo kiểu cho cô ta, cô ta có tiền để trả hay không mới là chuyện."
Kiều Ninh thật sự muốn lao lên tát cho Đan Tiếu vài cái tát trời giáng, để cô ta biết “tai họa từ miệng mà ra” là như thế nào!!!

Tuy nhiên, ở đây là cửa hàng nên cô không thể làm như vậy được nếu không sẽ gây rắc rối cho nhân viên cửa hàng.
Lina thực sự muốn tống Đan Tiếu ra ngoài, nhưng tốt hơn là nên chịu đựng điều đó, dù gì thì họ cũng làm trong ngành dịch vụ, và khách hàng là thượng đế.
Vì vậy, Lina tiếp tục với một nụ cười chuyên nghiệp và nói:
(Lina): "Cô này đã hẹn trước, cô Tiếu không cần phải lo lắng về việc cô ấy không có khả năng thanh toán."
Chẳng lẽ Trần Hạo Hiên lại không có tiền thanh toán sao?
Đan Tiếu không thể nói lại Lina với bộ não cây dù này nên đành đi về phía trước thương lượng với Kiều Ninh.
“Tôi đưa tiền cho cô những hãy để tôi chỗ này.
Đan Tiếu vẫn dùng "mắt chó coi thường người"
"Tôi cần tham gia vào một yến tiệc rất quan trọng vào tối nay."
Cô ta muốn tham gia, bởi vì tất cả những người ở đấy đều thuộc tầng lớp thượng lưu, nếu như thành công ôm đùi được ai thì nhất định sẽ nổi tiếng.
Nghe vậy, Kiều Ninh đáp lại với vẻ rất thích thú:
"Cô Tiếu định cho người phụ nữ tội nghiệp này bao nhiêu?"
Sau khi Đan Tiếu nghe được những gì Kiều Ninh nói thì cô ta đã bật cười.
Chắc chắn, những phụ nữ nghèo nàn này thì chỉ cần đưa ra một ít tiền là được.
"Mười nghìn tệ thì sao?"
"Cô sống được sự một thời gian là đủ rồi."
Nghe đến đây, Kiều Ninh buồn cười.
Đan Tiếu thực sự nghĩ rằng cô không biết việc đặt lịch hẹn ở cửa hàng này khó như thế nào ư? Không biết chi phí để tạo kiểu là bao nhiêu ư?
Mười nghìn vạn thậm chí còn không thể trả được phí đặt phòng cơ bản nhất.
"Năm trăm nghìn tệ."
Đan Tiếu sửng sốt trước mức giá mà Kiều Ninh yêu cầu.
Mặc dù gia nhập làng giải trí nhiều năm như vậy, cũng kiếm được rất nhiều tiền, nhưng chỉ là không muốn đưa cho Kiều Ninh mà thôi.
Suy cho cùng, tiền của cô ta kiếm được cũng là do cô ta chăm chỉ đóng phim, cô ta đã cho Kiều Ninh nhiều như vậy cũng thấy tiếc đứt ruột ra rồi.
"Ngươi là đang ăn cướp à? Tôi nhiều nhất sẽ cho cô hai mươi nghìn tệ." "
Nghe vậy, Kiều Ninh cười và nói:

"Tôi sẽ cho cô thấy ăn cướp là gì."
"Muốn có chỗ này ngay bây giờ, giá một triệu tệ.

"
Đan Tiếu kêu lên:
"Một triệu tệ? Sao cô không đi ăn cướp luôn đi!?"
Nghe vậy, Kiều Ninh bình tĩnh nói:
"Tôi không ăn cướp."
Hơn nữa, không phải cô ta đã chủ động thương lượng với cô còn gì.
"Nếu cô Tiếu không thể kiếm được nhiều tiền như vậy, thì tôi sẽ đi làm tóc trước."
Đan Tiếu chỉ vào Kiều Ninh rồi tức giận nói " Cô!".
Kiều Ninh không thèm đoái hoài đến cô ta mà đi cùng với Lina.
Trang điểm, làm tóc, thay trang phục,...!đã xong.

Kiều Ninh ngồi gần năm tiếng đồng hồ, mấu chốt là cô không dám nhúc nhích, hai chân tê dại, gần như mất cảm giác luôn rồi.
(Lina): "Hoàn hảo."
Lina nhìn người phụ nữ trước mặt như thể cô ấy không thuộc về chiều nơi này, mà thay vào đó Kiều Ninh đẹp hoàn hảo giống như bước ra từ một bức tranh.
Kiều Ninh nhìn mình trong gương thì hoàn toàn choáng váng.
Cô biết mình ưa nhìn, nên bình thường cô không hay chăm chút vẻ bề ngoài của mình lắm!
Tuy nhiên, sau khi ăn diện lên, Kiều Ninh nhìn mình trong gương.

Dường như không nhận ra người trong gương chính là mình.

Nhìn cô lú này rất thuần khiết và trong sáng.
Trần Hạo Hiên đã đến địa điểm ở lễ đính hôn trước lịch trình vì lý do công việc, còn Kiều Ninh đi theo Bạch Nghiễn sau.

Bữa tiệc đính hôn được tổ chức trong một trang viên, cô nhìn chiếc xe đang từ từ lái vào trang viên.
Kiều Ninh cảm thấy như thể cô ấy đã lạc vào thế giới cổ tích
Bạch Nghiễn thấy sự tò mò trong mắt Kiều Ninh nên đã lên tiếng giải thích nó.
"Đây là một trang viên của nhà họ Trần."
"Thông thường, nó sẽ không mở cửa.

Nó sẽ chỉ được mở khi nhà họ Trần có bưa tiệc được tổ chức."
Nghe vậy, Kiều Ninh trầm ngâm gật đầu.
Mặc dù nói rằng đây là lễ đính hôn của một hậu bối nhà họ Trần, nhưng Kiều Ninh lại cảm thấy bữa tiệc này mang tính chất thương mại nhiều hơn.
Rốt cuộc, ai đã đến dự bữa tối đính hôn này, dù gì thì ít nhiều đều muốn tạo mối quan hệ tốt đẹp với nhà họ Trần, ai cũng muốn đến đây để tìm đối tác làm ăn.
Xe chạy quanh trang viên khoảng mười phút rồi dừng lại.
Trần Hạo Hiên đang đứng trong một ngôi nhà nhỏ ba tầng, chờ Kiều Ninh.
"Đi thôi!"
Anh chủ động tiến lên mở cửa xe cho cô.

Cánh tay anh hơi cong, trong khi Kiều Ninh ôm cánh tay anh một cách tự nhiên.
Trần Hạo Hiên mỉm cười.
Trong sảnh tiệc đã có khá nhiều khách khứa.

Nhìn thấy Trần Hạo Hiên bước vào, tất cả đều nhìn sang, nhưng khi họ nhìn thấy Kiều Ninh bên cạnh anh, trong mắt họ hiện lên một chút kinh ngạc và tò mò..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 14: Gặp Người Nhà


Trước kia Trần Hạo Hiên tham gia bất kỳ bữa tiệc nào, anh chưa từng mang theo người phụ nữ nào, thường thì người trợ lý tên Bạch Nghiễn sẽ đi cùng anh.
Hơn nữa, trước đó cũng có tin đồn rằng Trần Hạo Hiên không thích phụ nữ, bởi vì Trần Hạo Hiên ở khía cạnh nào cũng không tốt nhưng anh lại không gần phụ nữ...
Vì vậy, khi mọi người nhìn thấy Trần Hạo Hiên và Kiều Ninh xuất hiện cùng nhau, mọi người đều rất ngạc nhiên bà bất ngờ.
Họ tự hỏi người phụ nữ bên cạnh Trần Hạo Hiên là ai?
Nhưng cô không quan tâm.
Bởi vì cô đã nghĩ đến tình huống như vậy trước khi cô đến, nên cô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Ngay từ khi Trần Hạo Hiên bước vào sảnh tiệc, trên mặt anh đã hiện rõ dòng chữ "Tôi không vui".
Anh biết Kiều Ninh rất đẹp, nhưng anh vẫn không thích những người khác nhìn cô.
Trần Hạo Hiên lạnh lùng liếc nhìn mọi người, mọi người lập tức thu hồi tầm mắt, người thì nhìn trần nhà, người thì nhìn gạch lát sàn, dù sao cũng chỉ là không dám nhìn qua bên đó.
"Ở đằng kia có một khu tự phục vụ, em có thể qua đó xem có gì muốn ăn không."
Trần Hạo Hiên chỉ vào khu buffet cách đó không xa.

Trên thực tế, khi Kiều Ninh lần đầu tiên bước vào, cô đã nhìn trúng khu buffet đó.
Hôm nay sau khi ngủ dậy, Bạch Nghiễn đưa cô đi tạo kiểu, cô cũng chưa ăn uống gì cả nên giờ cảm thấy đói bụng.
Sau khi Kiều Ninh nghe thấy những lời của Trần Hạo Hiên, mắt cô ấy sáng lên.
Bây giờ không có khách hàng nào trong khu vực tự phục vụ ngoại trừ những người phục vụ.
Anh biết rằng cô cả ngày hôm nay tạo kiểu nên vẫn chưa ăn gì.

Vì vậy chắc cô đã đói lắm rồi!!
"Đi đây!"
Ở khu tự phục vụ có khá nhiều thứ được chuẩn bị đa dạng, có cả đồ ăn, trái cây, bánh ngọt, đồ uống, hương vị cũng rất ngon.
Khi Kiều Ninh đang đi chọn đồ ăn, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua trước mắt mình, giống như Dĩ Loan - mẹ của Kiều Mẫn hay nói cách khác là mẹ kế của cô.
"Đó chắc là lỗi của tôi."
Kiều Ninh nhỏ giọng lẩm bẩm.
Nhà họ Kiều tuy giàu có nhưng cũng không thể nào sánh bằng nhà họ Trần.
Ngay khi Kiều Ninh đang thưởng thức chiếc bánh nhỏ, một người phụ nữ đến bên cạnh cô.
"Tôi thực sự không biết anh Hiên đang tìm kiếm điều gì ở cô."
Tô Lan nhìn Kiều Ninh đang ngấu nghiến,
Cô ta không khỏi thở dài trong lòng.
Một người phụ nữ như thế này làm sao xứng với anh Hiên, thật sự không thể hiểu nổi anh Hiên nghĩ cái gì.
Nghe vậy.

Kiều Ninh biết cô ta là vận đào hoa của Trần Hạo Hiên, nghe giọng cô ta cực kì không tốt.
Nghe vậy, Kiều Ninh biết người bên kia là vận đào hoa của Trần Hạo Hiên, giọng điệu của cô ta cực kỳ không tốt.
"Tất nhiên là vì tôi thông minh, dễ thương và xinh đẹp."

Kiều Ninh cũng không dễ bắt nạt.
Rốt cuộc, thỏ sẽ cắn khi chúng đang vội vàng.
Nghe vậy, Tô Lan đảo mắt nhìn Kiều Ninh
Cô ta thực sự không thể hiểu được sự tự tin của người phụ nữ này đến từ đâu mà có thể nói được những điều đó.
"Anh Hạo Hiên là của tôi.

Chỉ có tôi mới xứng đáng được đứng cạnh anh ấy.
Nghe đến đây, Kiều Ninh mỉm cười
???
Cô không quan tâm.
Bây giờ cô chỉ muốn xé Kiều Mẫn và Lưu Trữ thành nhiều mảnh, và ở bên cạnh Trần Hạo Hiên chỉ là để mượn sức mạnh của anh.
Và Trần Hạo Hiên cưới cô chỉ vì anh hứa sẽ chịu trách nhiệm vào đêm đó.
Kiều Ninh phớt lờ Tô Lan, bỏ qua cô ta và sải bước về phía Trần Hạo Hiên.
"Ăn xong rồi!?"
Anh nhìn cô và nói.
Nghe vậy, cô gật đầu.
Trên thực tế, cô không thấy no, thứ nhất vì cô là người duy nhất trong khu vực tự phục vụ nên cảm thấy khó ăn ở đó, thứ hai là vì sự xuất hiện của người phụ nữ vừa rồi khiến cô ăn không ngon.
“Anh đưa em đi gặp ông nội!"
"Ừm."
Kiều Ninh không từ chối.
Sớm muộn gì cũng phải gặp chỉ là vấn đề thời gian, chưa kể lần này là do Trần Hạo Hiên chủ động.
Anh đưa cô lên tầng hai rồi gõ trước cửa phòng ông nội.
"Vào đi!"

Một giọng nói phát ra từ trong phòng.

Tuy chỉ một từ ngắn gọn nhưng vẫn nói một cách dứt khoát và mạnh mẽ.
Trần Hạo Hiên đẩy cửa và dẫn cô vào trong.
Khi vừa bước vào, ông nội nhìn Kiều Ninh.

Có lẽ là do khí tức của ông quá mạnh nên sau khi Kiều Ninh bước vào cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn đối phương.
“Ông ơi, đây là Kiều Ninh - vợ con."
Nghe vậy, ông khẽ nheo mắt và gật đầu.
"Kiều Ninh, lại đây."
Ông vẫy tay với cô, ra hiệu cho Kiều Ninh đến bên cạnh mình.
Cô cũng không dám từ chối, chỉ có thể ngoan ngoãn đi về phía ông nội.
"Cô thích gì ở thằng bé hôi hám nhà tôi?"
Ông Trần nói với Kiều Ninh một cách nghiêm túc.
Ông biết rất rõ cháu trai mình như thế nào.
Cha mẹ mất sớm, tuổi thiếu niên một mình sang Mỹ du học, sau khi trở về Trung Quốc thì chuyên tâm kinh doanh, giống như một cỗ máy làm việc không có cảm xúc.

Không có một người phụ nữ nào xung quanh mình..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 15: Em Gái Đính Hôn Vui Vẻ


Vài ngày trước, anh đột nhiên nói với ông rằng mình đã kết hôn, điều này khiến ông hoàn toàn bất ngờ vào thời điểm đó.
Lúc đó ông thắc mắc không biết chuyện quái gì với cô gái đó mà lại yêu đứa cháu nội mặt lạnh ấy.
Cuối cùng cũng gặp được Kiều Ninh, tất nhiên ông phải hỏi thù mới biết được.
Nghe đến đây, cô lại choáng váng.
Hóa ra ông không phải nói anh mù quáng khi lấy cô, mà là muốn biết tại sao cô lại muốn kết hôn với Trần Hạo Hiên.
Kiều Ninh suy nghĩ về điều đó một lúc, và trả lời câu hỏi mà ông nội vừa hỏi bằng một giọng nhẹ nhàng...
"Ông nội, thích là một cảm giác mà không cần có lí do.

Khi con tim đã rung động thì không cần đến lí do..."
Nghe vậy, Trần Hạo Hiên khóe miệng gợi lên một nụ cười.
Ông gật đầu hài lòng sau khi nghe được câu trả lời của Kiều Ninh.
“Ninh Ninh, khi nào có thời gian hãy đến nhà chơi cùng ông!"
Ông nội vui vẻ nói với cô.
Ông rất thích cô cháu dâu này, hiền lành và dịu dàng.

Hắc hóa được tính tình thằng cháu ông.

Ông cũng mong rằng vì sự xuất hiện của Kiều Ninh mà Khiến anh có thể thay đổi.
*****
Khi Kiều Ninh và Trần Hạo Hiên ra ngoài, tiệc đính hôn đã bắt đầu.
Sau khi xuống lầu, tình cờ nhìn thấy Kiều Mẫn, người đang mặc chiếc váy cưới cao cấp trị giá hàng chục triệu đi về phía bên kia sân khấu.
Kiều Ninh nhìn sang bên kia thấy người đàn ông mặc trang phục chú rể không ai khác chính là Trần Đình.
Trái tim Kiều Ninh bỗng đau nhói.
Mới không gặp vài ngày, bọn họ lại đính hôn nhanh chóng như vậy, thật sự là rất nực cười.
Hóa ra hậu bối nhà họ Trần trong miệng Trần Hạo Hiên chính là Trần Đình.
Chỉ có Trần Hạo Hiên và họ hàng của anh ta trong tầng lớp thượng lưu của đế đô mới có họ Trần, lẽ ra cô nên nghĩ đến mối quan hệ này giữa Trần Hạo Hiên và Trần Đình từ lâu.
Hèn gì khi đang ăn ở khu tự phục vụ, cô thấy một bóng dáng quen thuộc như Dĩ Loan, hóa ra cô thật sự nhìn thấy bà ta.
"Chuyện gì vậy?"
Trần Hạo Hiên thấy Kiều Ninh có gì đó không ổn nên hỏi han.
Nghe đến đây, Kiểu Ninh định thần lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc và nhẹ nhàng nói:
"Chỉ là có một chút đố kỵ."
Cô thực sự ghen tị, bởi vì......
Nếu ngay từ đầu Trần Đình và Kiều Mẫn không làm những chuyện bẩn thỉu đó, có lẽ người đính hôn với Trần Đình bây giờ sẽ là cô.
Nghe đến đây, Trần Hạo Hiên chỉ im lặng và không nói gì.
Anh chỉ nghĩ rằng cô đang ghen tị với người khác khi họ tổ chứ lễ đính hôn, còn cô thì chỉ đi đăng kí kết hôn.
Phụ nữ thực sự là một sinh vật lạ kỳ.
Kiều Mẫn đang mặc một chiếc váy cưới, chân váy được khảm kim cương lấp lánh, một lớp băng gạc nhẹ nhàng phủ lên chiếc váy xếp ly một tầng sương mù.

Phần ren lởm chởm trên cổ tay áo tạo thêm nét nữ tính.

Những bông hoa xoắn từ vai xuống, những bông hồng trắng trên dây leo, chiếc váy cưới được cắt may khéo léo và phần chân váy bồng bềnh khiến cô ta như một nàng công chúa giữa những đám mây, thanh lịch và lộng lẫy.
Kiều Mẫn tự nhiên nhìn thấy Kiểu Ninh đang đến.

Sắc mặt cô ta lập tức tái xanh.
Tuy nhiên, trên sân khấu, cô ta cũng không thể lên cơn động kinh chỉ có thể chịu đựng.
(MC): "Được rồi, mời chua rể trao nhẫn đính hôn cho cô dâu.
Giọng nói của nữ MC đã kéo cảm xúc của Kiều Mẫn trở lại.

Trần Đình nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn đính hôn vào ngón giữa của Kiều Mẫn, ánh sáng của chiếc nhẫn kim cương lập lòe.

Giờ phút này, cô ta cảm thấy bây giờ mình thật hạnh phúc.
Sau khi Trần Đình mang chiếc nhẫn vào cho Kiều Mẫn, nữ MC đã nhắc nhở Kiều Mẫn rằng đã đến lúc đeo chiếc nhẫn cho Trần Đình.
********
(Bậc thầy của nghi lễ): "Chúng ta hãy chúc phúc cho cô dâu chú rể nào."
Người làm lễ dẫn đầu vỗ tay.
“Hôn một cái đi!!"
Lúc này, trên khán đài đột nhiên có người hét lên.

Ngay lập tức một số lượng lớn người lập tức ngó xem.
Nghe vậy, Trần Đình đã chủ động thu hút sự chú ý của Kiều Mẫn.

Anh ta cúi đầu và hôn lên môi Kiều Mẫn.
Đám đông cảm thán.
**********
Dù lễ đính hôn đã kết thúc nhưng vẫn còn nâng ly chúc mừng khách mời.
Kiều Mẫn đã thay một chiếc váy màu đỏ.
Kiều Mẫn và Trần Đình đến bàn trước để nâng ly, và những người ở bàn trước về cơ bản là người của nhà họ Trần.
Ông Trần ở vị trí đầu tiên, cha và mẹ của Trần Đình ở bên phải, Trần Hạo Hiên và Kiều Ninh ở phía bên trái, và người còn lại là cháu gái của ông Trần - Trần Ánh.
Trần Ánh được ông Trần nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi khi cha mẹ Trần Hạo Hiên qua đời.

Ông Trần vì muốn xoa dịu nỗi đau của Trần Hạo Hiên về cái chết của cha mẹ mình thông qua sự xuất hiện của Trần Ánh.

Khi Kiều Mẫn và Trần Đình nhìn thấy Kiều Ninh ngồi ở bàn đầu, nét mặt của cả hai đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Ngạc nhiên và khó hiểu.
"Trần Đình, em thật sự càng ngày càng trở nên ngỗ ngược."
Trần Ánh nhìn Trần Đình đang sững sờ tại chỗ, không định chào hỏi mấy vị trưởng lão, tức giận nói.
"Vâng, lần sau em không dám nữa."
Trần Đình bị Trần Ánh trách móc và cuối cùng tỉnh táo.
Đúng vậy.

Trần Ánh là chị của Trần Đình.
Trần Hạo Hiên cũng là anh của anh ta, vì vậy Kiều Ninh hiện là chị của Trần Đình và Kiều Mẫn.
" Em gái, đính hôn vui vẻ.".

Truyện Gia Đấu
Kiều Ninh chủ động nói.
Nghe vậy, nét mặt của những người trong bàn thay đổi.
Sau một lúc,Trần Hạo Hiên chậm rãi giải thích.
“Ninh Ninh và Kiều Mẫn là chị em cùng cha khác mẹ.
Nghe vậy, vẻ mặt của mọi người đều thay đổi.
Cô con gái nhà họ Kiều này đúng là thủ đoạn tốt.
Cả hai cùng bước vào cổng nhà họ Trần, một dòng họ đứng đầu cả nước.
Phải nói rằng phương pháp của nhà họ Kiều trong việc đào tạo con gái của họ quả thực không bình thường.
“Anh, mối quan hệ giữa anh và Kiều Ninh là gì vậy!?.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 16: Cô Ấy Là Chị Dâu Của Cậu


Khi Trần Đình nghe Trần Hạo Hiên xưng hô thân mật với Kiều Ninh như vậy, anh ta cảm thấy khó chịu, giống như bị lấy mất thứ gì đó, có chút ghen tị.
“Cô ấy là chị dâu của cậu."
Trần Hạo Hiên nhìn Trần Đình một cái nhìn lạnh lùng.
Giọng điệu của anh đầy bất mãn, biểu cảm "Tôi không vui!" của Trần Hạo Hiên thể hiện rõ ràng trên mặt.
Nghe vậy, Trần Đình sững sờ.
Và...Kiều Mẫn đã bị sốc.
Cố gắng lắm cô ta mới giật được Trần Đình từ tay Kiều Ninh và cố gắng chen nhà họ Trần nhưng Kiều Ninh lại trở thành chị của Trần Đình.
Cô ta là không thể nào chấp nhận được.
Tuy nhiên, với rất nhiều người ở đây, cô ta chỉ có thể chịu đựng, không dám lộ ra một tí bất mãn.
Sau khi nâng ly chúc mừng, những người còn lại hỏi Kiều Mẫn một vài câu hỏi.
"Kiều Mẫn, nghe Trần Đình nói cô là một diễn viên?"

Ông Trần hỏi.
Nghe vậy, Kiều Mẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Kiều Ninh nhìn thấy vẻ ngoài ngoan hiền của cô ta thì trong lòng không khỏi buồn cười.

Cô ta vẫn luôn giả vờ như vậy.
"Sau này vào nhà họ Trần, đừng tiến vào giới giải trí nữa.

Nhà họ Trần không thích ai trong giới giải trí."
“Thứ hai, nhà họ Trần không muốn cô ra mặt lộ diện, với điều kiện chả nhà họ Trần thì hoàn toàn có đủ khả năng để nuôi cô sống."
Nghe vậy, Kiều Mẫn đột nhiên không vui.
Cô ta chỉ thích được săn đón nên ngay từ đầu đã chọn bước chân vào giới giải trí.
Hơn nữa, Trần Đình bị cướp không chỉ bởi vì Trần Đình là bạn trai của Kiều Ninh mà còn bởi vì người phụ trách Thanh Vỹ chính là nhà họ Lục, Kiều Mẫn muốn thông qua Trần Đình sau đó lấy được nhiều tài nguyên hơn ở Thanh Vũ.
Bây giờ muốn cô ta từ bỏ kế hoạch của mình, làm sao cô ta có thể dễ dàng từ bỏ nó.
"Ông nội, chị gái cháu cũng là diễn viên, ký hợp đồng với cháu cùng một công ty."
"Chị gái cháu không phải cũng nên rời giới giải trí giống cháu chứ!?"
Kiều Mẫn muốn cùng kéo Kiều Ninh xuống.
Nếu cô ta không thể phát triển trong làng giải trí, thì Kiều Ninh cũng không được hơn mình.
Nghe vậy, biểu cảm của Kiều Ninh thay đổi.
Tất nhiên, Trần Hạo Hiên nhận thấy rằng khuôn mặt của Kiều Ninh có chút khác biệt.
Trước khi ông nội nói, Trần Hạo Hiên đã nói.
"Ninh Ninh là vợ của tôi.

Cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cô ấy thích.

Tôi sẽ ủng hộ cô ấy."
Nghe vậy, ông Trần tiếp tục ngăn cản cũng không tốt chút nào.
Tuy nhiên, cháu dâu Kiều Mẫn đã để lại ấn tượng rất xấu cho ông.
Sau khi Kiều Mẫn và Trần Đình cùng nâng ly rượu, Kiều Mẫn lơ đễnh đi về phía phòng khách, bất kể Trần Đình có gọi gì từ phía sau, cô ta cũng không đáp lại như một người điếc.

*************
Sau khi trở lại phòng khách, Kiều Mẫn lập tức lao vào vòng tay của Dĩ Loan
"Mẫn Mẫn, con bị sao vậy?"
Ngay khi Kiều Mẫn bước vào, Dĩ Loan nhận thấy tâm trạng của Kiều Mẫn có chút không ổn nên lên tiếng hỏi han.
"Mẹ, con vừa gặp Kiều Ninh."
Với vô vàn khó khăn, cô ta đã giành được Trần Đình từ Kiều Ninh và trở thành cháu dâu của nhà họ Trần.
Cuối cùng, cô ta vẫn thua Kiều Ninh.
"Cái gì!?"
Dĩ Loan vô thức tăng âm lượng, đôi mắt mở to ngạc nhiên, như thể bà ta đã nghe thấy điều gì đó khó tin.
"Không sao, không sao."
" Chắc Trần Hạo Hiên chỉ đang chơi đùa với cô ta thôi.

Thảm nào cô ta cũng bị đá trong vài ngày tới."
Dĩ Loan an ủi nói.
Với một người nhiều phụ nữ vây quanh như Trần Hạo Hiên, Kiều Ninh sẽ chỉ bị chơi đùa vài ngày rồi bị đuổi đi thôi!
Nghe vậy, Kiều Mẫn lắc đầu.

"Họ đã kết hôn!"
Đôi mắt Kiều Mẫn lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Hơn nữa, Trần Hạo Hiên dường như thích Kiều Ninh, người ngoài nhìn vào sẽ thấy Trần Hạo Hiên đặc biệt thích Kiều Ninh.
Nghe vậy, Dĩ Loan cảm thấy như sét đánh ngang tai, hai chân đột nhiên mềm nhũn ra.
Nếu không có cái đỡ của Kiều Mẫn, bà ta có lẽ đã khuỵu gối xuống sàn nhà rồi.
Nếu bây giờ bà ta đang bối rối, thì chắc chắn Kiều Mẫn sẽ còn hoảng loạn hơn nữa, vì vậy bà ta phải cố tự vui lên.
"Mẫn Mẫn, con không cần phải lo lắng về vấn đề này.

Kiểu Ninh sẽ không thể làm dâu nhà họ Trần mấy ngày được đâu."
Nghe vậy, Kiều Mẫn gật đầu tự tin.
Mặt khác, Trần Đình nhìn thấy Kiều Ninh đang đứng một mình.
"Kiều Ninh!"
Trần Đình không khỏi gọi một tiếng.
Anh ta muốn tiến lên nắm tay Kiều Ninh, nhưng cô đã né sang một bên và tránh đi.
"Kiều Ninh, em thực sự kết hôn với anh anh?"
Trần Đình không tin nói.
Anh ta với Kiều Ninh mới chia tay được mấy ngày, Kiều Ninh làm sao có thể cưới được Trần Hạo Hiên?.
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 17: Giữ Khoảng Cách


Kiều Ninh vẫn còn yêu anh rất nhiều, sao có thể quay đầu cưới người khác, mấu chốt là người đó lại là chú của anh.
Vì vậy, chắc chắn mọi thứ đều là giả.
"Trần Đình, xin hãy tự trọng."
Kiều Ninh nói với anh ta một cách thờ ơ và xa cách.
"Tôi là chị dâu của anh, sau này đừng có đa tình như vậy, tôi sợ Kiều Mẫn hiểu lầm."
Câu nói "Tôi là chị dâu của anh" của Kiều Ninh tương đương với việc trực tiếp vẽ ra một khoảng cách không thể hàn gắn với Trần Đình.
Trần Đình im lặng một lúc rồi chậm rãi nói:
“Kiều Ninh, Trần Hạo Hiên là một người đàn ông mưu mô, anh ta không thích hợp với em."
Kiều Ninh ngây thơ và dễ thương, trong khi Trần Hạo Hiên tàn nhẫn và mưu mô, vì vậy anh ta không phù hợp với Kiều Ninh một chút nào.
Trần Đình cũng không hiểu tại sao hai người có khoảng cách lớn như vậy lại ở bên nhau được.
"Vậy thì anh nghĩ anh hợp với tôi?"

Kiều Ninh lạnh lùng chế nhạo.
Anh xứng đáng?
Trần Đình mở miệng, nhưng không nói được lời nào.
Nếu là trước đây, thì anh nhất định sẽ trả lời không chút do dự, người thích hợp nhất với Kiều Ninh chính là anh.
Tuy nhiên, bây giờ anh đã đính hôn với Kiều Mẫn, anh không có cách nào để làm cho Kiều Ninh hạnh phúc.
"Trần Đình, tôi của trước kia chết rồi."
Kiều Ninh nhìn thấy Trần Đình vẻ mặt do dự không nói, liền nói một câu.
Kiều Ninh của trước kia từng thích anh ta đến phát điên nhưng cuối cùng lại bị chính anh ta cùng em gái mình g**t ch*t.
Nhưng....
Bây giờ, cô không còn là Kiều Ninh của trước kia nữa.
Trần Đình bối rối nhìn cô.
Kiều Ninh không còn gì để nói với anh ta nữa, nhưng khi cô chuẩn bị rời đi, Trần Đình đã ngăn cô lại.
"Kiều Ninh, nếu anh và Kiều Mẫn hủy bỏ hôn ước, liệu em có ly hôn với Trần Hạo Hiên không?"
Trần Đình vẫn không bỏ cuộc mà hỏi.
Ở bên Kiều Mẫn nhưng rong tâm trí anh toàn là hình bóng của Kiều Ninh: nụ cười của cô, cô lương thiện, hiền lành,...
Mặc dù Kiều Mẫn thực sự hiểu một người đàn ông cần gì, nhưng cô ấy lại quá kiêu ngạo và độc đoán.

Nên anh không thích cô ta chút nào.

Lúc ở bên cô ta chủ là nhất thời bị mê hoặc.

Chính là nó! Còn về chuyện đính hôn chỉ là ý của bố mẹ mà thôi.
"Sẽ không."

“Tôi không muốn chồng nghĩ rằng tôi vẫn còn liên lạc với người cũ, tốt hơn hết chúng ta nên giữ khoảng cách một chút."
Kiều Ninh lạnh lùng liếc Trần Đình rồi nói.
Sau khi nói xong, cô hất tay anh ra ra và sải bước rời đi.
Trần Đình nhìn Kiều Ninh đang dần đi xa, trong mắt hiện lên vẻ buồn bã.
Cuộc nói chuyện của Kiều Ninh và Trần Đình đều lọt vào mắt xanh của Kiều Mẫn.

Bàn tay cô ta từ từ nắm chặt, sức lực dần dần tăng lên đến nỗi đã để lại dấu móng tay trong lòng bàn tay.
Tất cả điều này cũng đã được nhìn thấy bởi một người phụ nữ khác.

Người phụ nữ sải bước đến bên cạnh Kiều Mẫn.
"Đó rõ ràng là bữa tiệc đính hôn của cô và anh ta, nhưng..."
"Nhưng là, ánh mắt đều bị Kiều Ninh hấp dẫn, vị hôn phu của cô ánh mắt đều là ta a."
Đan Tiếu thở dài.
Nghe vậy, Kiều Mẫn hai mắt tràn đầy tức giận, nắm đấm càng ngày càng chặt, móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay.
Khi Đan Tiếu nhìn thấy bộ dạng này của Kiều Mẫn, một nụ cười hài lòng nở trên khóe miệng.
Đó là những gì cô ta muốn như câu nói: " Kẻ thù của kẻ thù là bạn."
"Không cần cô quan tâm!"
Kiều Mẫn cố gắng hết sức để ngăn chặn sự suy sụp sắp xảy ra của mình.
"Cô không muốn làm cho Kiều Ninh nhục nhã?"
Câu nói này đã đánh động sâu sắc nội tâm của Kiều Mẫn.
"Cô có thể làm gì?"
Kiều Mẫn nhìn Đan Tiếu tò mò nói.
Chỉ cần Kiều Ninh có thể nhục nhã, Kiều Mẫn sẽ làm bất cứ điều gì.

Đan Tiếu cúi đầu thì thầm vào tai Kiều Mẫn.
Kiều Mẫn sắc mặt càng ngày càng gian.
"Như vậy có vẻ không tốt."
Kiều Mẫn vẫn chưa tàn nhẫn đến vậy.
“Vậy thì hãy xem Kiều Ninh cướp đi vị hôn phu của cô."
Nói xong, Đan Tiếu xoay người bỏ đi không chút do dự.
Đan Tiếu đi được vài bước thì Kiều Mẫn nói.
"Chờ đã."
"Cô sẽ làm?"
Đan Tiếu vui mừng nói.
“Để tôi suy nghĩ."
Kiều Mẫn bối rối nói.
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Đan Tiếu biến mất ngay lập tức.
"Nếu cô còn do dự như vậy, Kiều Ninh và Trần Đình có thể đã ở bên nhau từ lâu."
Lời nói của Đan Tiếu đã khiến Kiều Mẫn tức giận.
“Được rồi, cứ làm như cô nói."
Tôi đã giật được Trần Đình từ tay Kiều Ninh, Kiều Ninh sao có thể dễ dàng giật lại được!!!
Bây giờ cô muốn làm cho Kiều Ninh phải nhục nhã và sau đó cô sẽ dẫm nát Kiều Ninh dưới chân mình..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 18: Ngã Xuống Hồ 1


Khi bữa tối sắp kết thúc, một người phục vụ bước tới chỗ Kiều Ninh, bất ngờ anh ta trượt chân ngã: ly rượu, đồ uống,...!bay về phía cô.
Kiều Ninh sợ hãi nhắm mắt lại.
Sau một lúc, cô không thấy cảm giác đau đớn khi bị ly thủy tinh rơi vào người như cô tưởng tượng.
Kiều Ninh mở mắt ra, chỉ thấy Trần Hạo Hiên đang chắn trước mặt cô.
Anh đen mặt lại, cả người tràn ngập "sát khí", như muốn chém nát người phục vụ vừa trượt chân.
Người phục vụ dường như cũng cảm nhận được sát khí của Trần Hạo Hiên, cả người rùng mình sợ hãi.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý."
Người phục vụ cứ cuống quýt cúi đầu xin lỗi.
Anh ta chỉ nhận lấy tiền của người khác để hại Kiều Ninh nhưng ai biết rằng Trần Hạo Hiên sẽ đến chắn trước mặt cô.
Nếu anh ta biết rằng mọi chuyện sẽ như vậy thì chắc chắn anh ta sẽ không nhận tiền của người kia để làm việc này.
"Mười triệu tệ."

Trần Hạo Hiên lạnh lùng phun ra một con số.
Mặc dù bộ vest anh mặc không phải hàng cao cấp, cũng không có giá tiền triệu, nhưng dù sao cũng là hàng đặt may riêng nên giá sẽ không hề rẻ.
Nghe đến đây, người phục vụ hoảng sợ đến mức chân mềm nhũn, trực tiếp ngã quỵ xuống sàn.
Nghe đến đây, người phục vụ hoảng sợ đến mức chân yếu đi, trực tiếp ngã quỵ xuống.
Mười triệu tệ đối với một người phục vụ như anh ta có thể nói rằng cả đời cũng không kiếm nổi.
"Tôi thật sự không có nhiều tiền như vậy..."
Người phục vụ ngồi sụp xuống đất tiếp tục van xin Trần Hạo Hiên
“Tiền không phải tự nhiên mà có."
Mặc dù mười triệu tệ chỉ là một giọt nước đối với Trần Hạo Hiên, nhưng anh đã chi rất nhiều tiền cho những bộ quần áo đặt may, điều này không thể giải quyết bằng cách nói "Tôi xin lỗi".
Tiền của anh cũng là do anh tự kiếm chứ không phải tự nhiên mà có.
“Không có tiền thì cả đời làm việc để trả nợ."
Vừa dứt lời Trần Hạo Hiên, Bạch Nghiễn xuất hiện cùng với một vài người đàn ông vạm vỡ, trực tiếp kéo người phục vụ đi.
Kiều Ninh không còn cách nào khác ngoài thở dài.

Thật sự không thể tin được mà! Quá tuyệt vời.
"Em ổn chứ?"
Trần Hạo Hiên quay lại và nhìn Kiều Ninh một cách nghiêm túc.
Tuy rằng rất nghiêm túc, nhưng là nghiêm túc có chút bận tâm.
"Tôi ổn."
Tôi đã được anh chắn, tôi còn có thể bị làm sao ư?
"Vừa rồi đồ uống và ly rơi vào người, anh không sao chứ?!
Kiều Ninh lo lắng nhìn anh hỏi.
Nghe vậy, anh lắc đầu thờ ơ.
"Vậy thì đi thay đồ đi!"

Quần áo của Trần Hạo Hiên đã bị làm ướt và bẩn bởi những thứ đồ uống đó.
Nếu hôm nay Trần Hạo Hiên cứ mặc như vậy, thì 100% khả năng anh sẽ bị cảm lạnh vào ngày mai.
Kiều Mẫn và Đan Tiếu đã quan sát từ xa, mọi thứ đều trong tầm mắt.
"Cô thực sự tìm một người vô dụng."
Kiều Mẫn nhổ nước bọt nói.

Mọi việc diễn ra không suôn sẻ, nó còn gây ra một cuộc náo loạn.
“Hãy đi nếu cô có khả năng."
Đan Tiếu nói lại.
"Tôi đi là được chứ gì!!!"
Kiều Mẫn không biết lấy dũng khí từ đâu nói.
************
Trần Hạo Hiên lên lầu thay quần áo, Kiều Ninh cảm thấy bữa tiệc quá ngột ngạt nên muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Sân sau cũng có rất nhiều khách, nhưng mà so với đại sảnh vẫn ít người hơn.
Có một cái hồ nhỏ ở sân sau, mặc dù bây giờ đã gần sang thu nhưng hoa sen trong hồ vẫn nở rộ.
Kiều Ninh nhìn thấy nhũng bông hoa sen nở rộ trong hồ, và bất giác bước tới gần.
Trong khi Kiều Ninh đang chiêm ngưỡng hoa sen, Kiều Mẫn bước tới chỗ cô.
“Chị thực sự rất giỏi đó!!!"
"Rời khỏi Trần Đình nhưng vẫn ôm đùi được Trần Hạo Hiên."
Cô ta nói với giọng điệu cực kỳ chua ngoa.
"Tôi không giống cô luôn thích cướp bạn trai của người khác."
“Người phục vụ hôm nay hẳn là do cô sắp xếp đúng không?"
Kiều Ninh đoán.

Rốt cuộc những người trong bữa tiệc tối nay không biết ai, cô cũng không chọc tức ai, không thể có chuyện mua chuộc người phục vụ để làm cô khó xử.
Ngoại trừ Kiều Mẫn, cô không thể ngờ rằng những người khác lại làm chuyện ngu ngốc như vậy.
“Lần này chị đoán không đúng rồi!"
"Người đó thật sự không phải do tôi sắp đặt."
Kiều Mẫn nói với vẻ mặt vô tội.
Người phục vụ đó quả thực không phải do cô ta sắp xếp, mà là do Đan Tiếu làm.
"Cho dù không phải do cô sắp xếp, cũng sẽ nhất định liên quan gì đó đến cô."
Nghe vậy, Kiều Mẫn giả vờ bị sốc và nói:
"Chị ơi, biết quá nhiều không phải là chuyện tốt."
Nói xong, cô ta định giơ tay đẩy Kiều Ninh xuống hồ.
Tuy nhiên, trước khi cô ta chạm vào Kiều Ninh, cơ thể Kiều Ninh đã bắt đầu ngả về phía sau.
Kiều Mẫn cũng ngã xuống vì cô ta không đứng vững.
Cả hai lần lượt ngã xuống hồ.
Cái hồ này rất sâu, nhưng đối với người biết bơi như Kiều Ninh vẫn không gặp khó khăn gì.
Cô nhìn thấy Kiều Mẫn cũng đã ngã xuống, và ngay lập tức điều chỉnh tư thế lại gần nắm tóc Kiều Mẫn, ấn mạnh cô ta xuống nước.
Vẻ mặt cô ta lộ rõ vẻ hốt hoảng và hoảng sợ:.
"Giúp...!cứu...!tôi...
Kiều Ninh giả vờ vùng vẫy trong nước, nhưng thực chất là đá vào mặt cô ta vài cái..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 19: Ngã Xuống Hồ 2


Kiều Mẫn cuối cùng cũng nổi lên, và kết quả là...!cô ta đã bị Kiều Ninh đá một cái vào người.
Những vị khách vốn đang ở sân sau nghe thấy tiếng động, lần lượt chạy tới hồ.
Nhìn hai người vùng vẫy trong hồ nhưng không ai muốn nhảy xuống vì họ không biết bơi.
Thấy không có ai nhảy xuống, Kiều Ninh tiếp tục bắt nạt cô ta, sử dụng cả hai tay và bàn chân, cô ấy vùng vẫy một cách tuyệt vọng hơn nữa, Kiều Ninh muốn mọi người tin rằng cô ấy sẽ không biết bơi.
Trên thực tế, mỗi lần Kiều Ninh vùng vẫy, cô đều đá một cái thật mạnh vào Kiều Mẫn.
Đau đớn khiến Kiều Mẫn muốn hét lên, nhưng cô ta quên mất lúc này mình đang ở trong hồ, vừa mở miệng ra thì nước hồ đã chảy ào ào vào trong.

Không khí trong phổi ngày càng ít đi, và Kiều Mẫn cảm thấy mình như sắp chết đuối.
Kiều Ninh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông, và một nụ cười thoáng qua trên môi cô.
Kiều Ninh từ bỏ vùng vẫy để cơ thể từ từ chìm xuống.

Trong giây tiếp theo, Kiều Ninh nằm trong lòng Trần Hạo Hiên.
Bạch Nghiễn - người đi cùng anh, nhìn Boss của mình nhảy xuống và im lặng nhảy xuống cứu luôn Kiều Mẫn.
"Kiều Ninh, Ninh Ninh...."
Trần Hạo Hiên nhìn người con gái hấp hối trong vòng tay mình thù không khỏi lo lắng.

Kiều Ninh không trả lời Trần Hạo Hiên, khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu.
Kiều Ninh lặng lẽ chọc chọc Trần Hạo Hiên trong khi mọi người không quan tâm.

Anh sững sờ trong một giây, và sau đó nhận ra Kiều Ninh định làm gì.
"Ninh Ninh, đừng làm anh sợ..."
Trần Hạo Hiên hợp tác nói.
Sân sau có vụ ngã xuống hồ.

Càng ngày càng có nhiều người chạy tới xem trò vui, Trần Đình cũng tới.
Trần Đình nhìn thấy Kiều Ninh yếu ớt nằm trong vòng tay Trần Hạo Hiên liền sải bước đi tới, lo lắng nhìn cô.

Dường như anh ta không để ý đến Kiều Mẫn đang nằm cách đó không xa.
"Chú, Kiều Ninh bị sao vậy?"
Trần Đình trong mắt đầy lo lắng và quan tâm.
Nếu người ngoài không biết, còn có thể nghĩ rằng Kiều Ninh là người đã đính hôn với Trần Đình ngày hôm nay mất.
"Cậu ở đây còn có thời gian quan tâm Kiều Ninh, sao không đi xem xem vị hôn thê của cậu đi."

Trần Hạo Hiên nhìn Trần Đình một cái nhìn lạnh lùng và nói.
Anh không thích Trần Đình, trước đây anh không thích, và hiện tại hay tương lai anh cũng không thích Trần Đình.
Không cần lý do!!!
Nghe vậy, Trần Đình thấy Kiều Mẫn đang nằm trên mặt đất cách đó không xa.
Anh không thích Trần Đình, trước đây không thích, và hiện tại hay tương lai anh ta cũng không thích Trần Đình.
Không có lý do!!!
Khi Dĩ Loan nghe tin con gái mình rơi xuống hồ, bà ta vội vàng chạy tới.
Kiều Mẫn ho nhiều đến nỗi cuối cùng cô ta cũng phun ra hết lượng nước vừa uống.
Trước khi kịp lấy lại tình thần, cô ta đã bị Dĩ Loan ôm vào lòng.
"Con gái của tôi, tại sao lại bị như thế này?"
Vẻ mặt Dĩ Loan đầy lo lắng.
"Mẹ, con khốn Kiều Ninh này đã đẩy con xuống."
"Con nổi lên nhưng nó lại dúi con xuống và tiếp tục đá vào người con."
Giọng của Kiều Mẫn không quá lớn nhưng những người xung quanh cô đều có thể nghe rõ.
Trần Hạo Hiên nghe Kiều Mẫn gọi Kiều Ninh là "con khốn" thì mặt đen lại, cả không khí xung quanh cũng trùng xuống.
Dĩ Loan rất tức giận khi nghe điều này, và bước đến bên cạnh Trần Đình.
" Con rể, hôm nay Mẫn Mẫn bị bắt nạt, con không nên đi tìm công lý cho nó sao?"
Dĩ Loan vừa nói xong, và trước khi Trần Đình có thể trả lời bà ta, anh đã nói.
"Đúng là nên đi tìm công lý."
Trần Hạo Hiên nói với một vẻ mặt u ám.
Anh thực sự nên tính toán tốt khoản này.
Nghe vậy, trên mặt Dĩ Loan lộ ra vẻ mãn nguyện nở nụ cười.

Bây giờ ngay cả Trần Hạo Hiên cũng đang bênh vực đứa con gái quý giá của mình, biết ngay là Trần Hạo Hiên chỉ đang chơi đùa với Kiều Ninh mà thôi.
“Đi check camera giám sát!"
Phải nói rằng hiệu quả công việc của Bạch Nghiễn thực sự đáng tin cậy, chỉ trong vài phút, Bạch Nghiễn đã có đoạn video quay lại cảnh ban nãy.
Sau khi xem xong camera giám sát, vẻ mặt của Dĩ Loan cứng ngắc.
Thực ra chính Kiều Mẫn là người đã đẩy Kiều Ninh xuống hồ.
Nhưng bà ta nhanh chóng điều chỉnh tâm lý.
Ngay cả khi Kiều Mẫn đẩy con nhỏ Kiều Ninh đó xuống thì đã sao, đằng nào Trần Hạo Hiên cũng đang giúp Kiều Mẫn cơ mà.
"Bà Kiều, bà có thấy rõ không?"
Dĩ Loan gật đầu.
"Sự thật là do cô Kiều Mẫn đây đã đẩy Ninh Ninh xuống, và rồi cô ta cũng vô tình ngã xuống hồ."
"Vậy, cô ta có phải nên xin lỗi Ninh Ninh rồi không?"
Ngay khi Trần Hạo Hiên nói, Dĩ Loan lập tức gật đầu lia lịa.
"Vâng, đúng là nên xin lỗi"
Thẩm Nguyệt nói xong, cảm giác như có gì đó không đúng.
Suy nghĩ kỹ lại, những gì mà Trần Hạo Hiên nói vừa rồi là yêu cầu Mẫn Mẫn xin lỗi con nhỏ Kiều Ninh đó.
“Cậu Trần, có phải cậu nhầm không? Không phải là Kiều Ninh nên xin lỗi Mẫn Mẫn sao?".
 
Back
Top Bottom