Ngôn Tình Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 80: Tôi Không Đồng Ý Bảo Lãnh


Chỉ là từ khi bắt đầu, nhà họ Hứa đã không thể chịu được nữa, nếu Trần Hạo Hiên tiếp tục dồn bọn họ vào chỗ chết, nhà họ Hứa e rằng...
Hậu quả của việc đó thì Hứa Ý Nam không thể tưởng tượng nổi và không dám tưởng tượng.
"Tôi biết, tôi đã sai trong chuyện này.

Tôi không nên yêu cầu các tay săn ảnh chụp lén Kiều Ninh, và tôi không nên để họ đưa tin bừa bãi, để họ nhầm lẫn trắng đen, khiến cô Kiều bị bạo lực mạng."
"Tất cả đều là lỗi của tôi, tôi xin lỗi anh, mong anh có thể tha thứ cho những gì tôi đã làm."
"Và có thể buông tha cho Hứa gia." Hứa Ý Nam nói với Trần Hạo Hiên bằng một giọng trầm.
Cô ta không còn vẻ kiêu ngạo như lúc mới bước vào phòng nữa.
Hứa Ý Nam đã có thể tỉnh dậy nhờ những lời nói của anh.
Nếu Hứa gia thực sự không thể chịu nổi nữa thì Hứa gia có thể thực sự rơi từ tầng lớp thượng lưu xuống những tầng lớp thấp kém dưới cùng.
Hứa Ý Nam không thể chấp nhận nổi chúng, cũng không thể chấp nhận cuộc sống đang trên trời bỗng nhiên đổ sập.

Vì vậy, cô ta đã chọn cách xin lỗi
Sau khi Hứa Ý Nam nói xong, Kiều Ninh mới nhận ra rằng háo ra hotsearch trên mạng cách đây không lâu là do Hứa Ý Nam gây ra.
Trần Hạo Hiên lạnh lùng nhìn cô ta, vẻ mặt không chút thay đổi:
"Tôi phải tha thứ cho cô nếu cô xin lỗi sao?"
Ngay cả khi xin lỗi, cô ta sẽ không thể cưỡng lại được một chút tổn thương mà Kiều Ninh phải gánh chịu từ vụ bạo lực trên mạng.
Không phải tất cả những lời xin lỗi đều có thể đổi lấy được sự tha thứ và có thể coi như chưa xảy ra.

Mấu chốt là chúng ta đã xảy ra, ta không thể coi như chưa xảy ra được.

Hiện thực khác với tưởng tượng.
Tất cả những gì anh biết là đã bị người ta hãm hại và anh muốn trả thù cho cô mà bắt kẻ gây ra phải nếm trải gấp nghìn lần so với cô.
Hứa Ý Nam nhất thời không nói nên lời, và cũng không biết nên nói cái gì.
Cô ta đã xin lỗi, nhưng Trần Hạo Hiên vẫn không tha thứ cho cô ta vậy cô ta có thể làm gì được nữa?
"Bản thân cô trong tiềm thức cũng không cảm thấy mình làm gì sai.

Hôm nay đến xin lỗi có khi cũng là do cô bị ép đi."
Nếu bây giờ Hứa gia không bị dồn vào đường cùng, anh tin rằng cô ta sẽ không bao giờ đứng ở đây hạ mình xin lỗi.
Bị nhìn thấu, Hứa Ý Nam có chút xấu hổ, những gì Trần Hạo Hiên nói không sai chút nào.
Nếu cha và mẹ cô ta không bắt cô ta đến đây để xin lỗi Trần Hạo Hiên và mong anh tha thứ thì cô ta đã không đến đây.
Nếu không phải vì những gì anh nói, cô ta đã không mở miệng nói lời xin lỗi.
Hứa Ý Nam thấy Trần không có ý định tha thứ cho cô ta, vì vậy cô ta chỉ có thể quay sang Kiều Ninh để xin lỗi và mong tha thứ.
Suy cho cùng, trái tim phụ nữ luôn mềm mại hơn đàn ông.
Chỉ cần lời xin lỗi của cô ta chân thành, cô ta không tin rằng Kiều Ninh sẽ không tha thứ cho mình.
"Cô Kiểu, tất cả lỗi đều là lỗi của tôi.

Tôi cầu xin cô tha thứ cho tôi.

Tôi mắt mù không thấy Thái Sơn, là do tôi sai, tôi rất xin lỗi cô."
Thật không may, Kiều Ninh vẫn án binh bất động.
"Nếu một lời xin lỗi là giải quyết được thì cần đến cảnh sát làm gì?"
"Cô xin lỗi thì liệu có thể bù đắp những ngày tôi bị bạo lực mạng không?"
"Cô Hứa, tôi, Kiều Ninh, không phải là thánh nữ nên đừng mong tôi tha lỗi cho cô."
Sau đó, Kiều Ninh gọi vệ sĩ và lôi Lâm Từ và Hứa Ý Nam ra khỏi bệnh viện.
Cô không phải là người rộng lượng, nhất định sẽ trả thù khi bị oan ức.
Lâm Từ và Hứa Ý Nam trở về nhà trong trạnh thái rất xấu hổ.
Hứa Ngụy Châu đã đợi trong phòng khách với vẻ mặt u ám từ lâu.
Ông ta đã biết rằng Trần Hạo Hiên không chấp nhận lời xin lỗi từ Lâm Từ và Hứa Ý Nam.
Và không có gì ngạc nhiên khi Hứa Ngụy Châu và lâm Từ ly hôn!
***
Lúc này, ở đồn cảnh sát....
"Sĩ quan, tôi đến đây để bảo lãnh cho Kiều Mẫn."
"Chủ tịch Trần không nói.

Chúng tôi sẽ không để bất cứ ai đi." Cảnh sát tỏ ra bất lực.
Trần Hạo Hiên đã thiết lập quan hệ với những người bên trên, chỉ cần không có sơ hở từ phía trên, Kiều Mẫn sẽ không được thả.
"Tôi cũng người nhà họ Trần, nên những gì tôi nói không tính?"
Nghe vậy, cảnh sát nhìn Trần Đình và lắc đầu.

Trong Trần gia, đồn cảnh sát của họ chỉ biết có mỗi Trần Hạo Hiên, và không ai trong số những người khác nhận ra anh ta.
(Cảnh sát): "Thưa anh, chúng tôi chỉ làm theo lệnh trên."
Nghe vậy, Trần Đình lộ ra vẻ xấu hổ.
Anh ta thực sự không ngờ rằng người trong đồn cảnh sát sẽ không nghe theo mình.
"Anh cảnh sát, làm phiền đợi tí."
Nếu không phải Kiều Mẫn bây giờ làm dâu nhà họ Trần, bị giam trong đồn cảnh sát sẽ có ảnh hưởng xấu đến Trần gia, thì anh ta cũng đã không đến thành phố K để giúp Kiều Mẫn.
Trần Đình vốn định gọi cho Trần Hạo Hiên, nhưng anh ta không thể liên lạc được cới ạn, vì vậy Trần Đình chỉ có thể gọi Bạch Nghiễn.
Bạch Nghiễn nói với Kiều Ninh và Trần Hạo Hiên rằng Trần Đình muốn bảo lãnh giúp cho Kiều Mẫn ra ngoài.
Nghe vậy, Kiều Ninh quyết định đích thân đến đồn cảnh sát.
"Tôi không đồng ý bảo lãnh."
"Chúng tôi đang tiến hành các thủ tục pháp lý."
Kiều Ninh nhìn Trần Đình thờ ơ và nói.
Sai lầm của Kiều Mẫn không còn đơn giản nữa, nếu không phải những gì mà cô ta gây ra với Weiya thì Trần Hạo Hiên đã không bị thương.
"Người xấu nên bị pháp luật trừng trị, cho dù là em gái ruột tôi đi chăng nữa."
"Kiều Ninh, nể mặt Trần gia đi, hãy thả cho Kiều Mẫn ra ngoài."
Nghe vậy, Kiều Ninh chế nhạo.
"Đừng như vậy, tôi và anh không thân quen với nhau."
"Chính vì thể diện của nhà họ Trần mà tôi quyết định không thể nào dễ dàng để cho Kiều Mẫn rời đi.".
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 81: Đừng Vội Vui Mừng


"Bảo lãnh là không thể, nhưng mà anh có thể vào thăm."
Cô còn chưa cho Kiều Mẫn trải nghiệm cảm giác bị tra tấn, làm sao mà Kiều Mẫn có thể thoát ra ngoài dễ dàng như vậy.
Cảnh sát dẫn đường, Trần Đình và Kiều Ninh theo sau.
Khi Kiều Mẫn nhìn thấy Trần Đình đến, trong mắt cô ta tràn đầy phấn khích.
Cô ta biết Trần Đình sẽ không bỏ mặc cô ta mà, dù sao thì trong bụng cô ta vẫn còn có đứa con của anh ta.
"Chồng, em biết anh nhất định sẽ tới cứu em." Kiều Mẫn nói với vẻ rất hào hứng.
Trần Đình quay đầu đi, không muốn để ý đến người đang phấn khích - Kiều Mẫn.
"Đừng vội vui mừng." Kiều Ninh có nhã ý nhắc nhở.
Rốt cuộc, bây giờ cô ta đang quá hạnh phúc, và cô ta có thể sẽ rất buồn khi biết rằng Trần Đình không thể bảo lãnh cho cô ta ra ngoài.
Nghe vậy, Kiều Mẫn mới nhận thấy rằng có cả Kiều Ninh ở đó.
Sau khi cô ta nhìn thấy cô, khuôn mặt của cô ta ngay lập tức trở nên nhăn nhó đến xấu xí.

"Tại sao cô lại ở đây?" Giọng điệu của Kiều Mẫn đầy bất mãn.
Chính vì Kiều Ninh mà cô ta bị tạm giam như bây giờ.

Đương nhiên, Kiều Mẫn sẽ không dành cho Kiều Ninh bất kỳ sự ưu ái nào mà ghen ghét đến cực độ.
"Trần Đình, anh sẽ không cặp kè với Kiều Ninh khi em đang mang thai, đúng không?!" Kiều Mẫn lo lắng nói.
Trần Đình và Kiều Ninh vốn dĩ trước kia có yêu nhau, nếu không phải vì do cô ta chen chân vào thì Trần Đình đã không tách khỏi Kiều Ninh.
Nhỡ đâu Trần Đình nối lại tình xưa với Kiều Ninh khi cô ta đang mang thai...
Kiều Mẫn càng nghĩ về điều đó, cô ta càng sợ hãi.
Cô ta sợ rằng Kiều Ninh và Trần Đình sẽ hàn gắn lại mối quan hệ xưa và Trần Đình sẽ tự đá cô ta đi.
Cô ta cố gắng lắm mới bước chân được vào nhà họ Trần, tất nhiên sẽ không muốn rời đi dễ dàng như vậy.
"Cô tưởng ai cũng bẩn thỉu và hèn hạ giống như cô à?"
Không phải ai cũng như cô ta, không chịu được cô đơn, chỉ muốn h*m m**n đàn ông.
Thật đáng tiếc, cô đã tái sinh một lần, và tất nhiên cô sẽ không để lặp lại những sai lầm tương tự.
"Nếu tôi không tới, cô cũng không thể gặp anh ta."
Nếu cô không đồng ý, sở cảnh sát sẽ không cho bất cứ ai được gặp cô ta.
"Quên nói cho cô biết, nếu tôi không bảo lãnh cô ta, thì cô vẫn phải ở chỗ này."
"Cho dù Trần Đình có tới, cũng vô dụng."
Nụ cười Kiều Mẫn vốn dĩ đang trên môi, nhưng sau khi nghe những lời của Kiều Ninh, nụ cười cô ta biến mất ngay lập tức.
Nhìn thấy bộ dạng của cô ta, Kiều Ninh nhếch môi hài lòng.
"Không...không thể nào..." Kiều Mẫn gầm gừ đầy hoài nghi.
"Cô chắc chắn đang nói dối."
Kiều Mẫn vẫn không chịu tin rằng Trần Đình sẽ không cứu được mình.
(Cảnh sát): "Kêu ca cái gì, cô cho rằng đang ở ngoài đường sao?"

(Cảnh sát): "Hãy hét lên nếu cô có khả năng!"
Ông chú cảnh sát nói xong liền đưa cây dùi cui trong tay ra, Kiều Mẫn nhìn thấy cây dùi cui cũng khá bình tĩnh.
Chỉ cần cô ta làm ầm lên trong những ngày này, cô ấy sẽ được phục cụ bằng dùi cui.
Cô đã chịu đủ đắng cay này, và không muốn chịu thêm nữa.
"Anh Trần Đình, hôm nay anh phải đến đón Mẫn Mẫn đúng không?"
Nước mắt trong mắt cô ta lưng tròng, như thể sắp rơi ra.
Thật thảm hại.
Khi nhìn thấy một người phụ nữ nhue vậy ở trước mặt Kiều Ninh, trong lòng cô cảm thấy có chút thương cảm, không kể đến Trần Đình, người luôn mềm lòng.
Nhưng...
Sự thương cảm của Kiều Ninh chỉ diễn ra trong vài giây.
Sau khi tái sinh, trong mắt cô chỉ có sự oán hận đối với Kiều Mẫn.
"Mẫn Mẫn, nếu anh họ không thả em đi, anh xhông thể làm gì được..." Giọng nói của Trần Đình tràn đầy bất lực.
Vốn dĩ anh ta cũng muốn cứu Kiều Mẫn ra nhưng bản thân anh ta cũng không thể cứu được cô ta ra.

Trần Đình cảm thấy mình quá vô dụng!
Trần Đình thực sự đang rất mâu thuẫn trong lòng...
Nghe vậy, Kiều Mẫn gần như muốn hét vào mặt Trần Đình.
Cô ta muốn mắng Trần Đình là một tên nhu nhược và bất tài, cô ta muốn mắng Trần Đình là một vô dụng, cô ta muốn mắng...
Tuy nhiên, khi những lời chửi thề đã đến miệng, Kiều Mẫn đột ngột nuốt nó vào bụng.
Cô ta không thể mắng mỏ ngay lúc này.
Hiện giờ chỉ có Trần Đình mới có thể cứu cô ta, và cô ta cũng hy vọng rằng Trần Đình có thể cứu mình khỏi "luyện ngục" thảm khốc này.
Nếu Kiều Mẫn mắng Trần Đình, anh ta nhất định sẽ không quan tâm đến sống chết của cô ta.

"Anh Trần Đình, đi cầu xin anh họ giúp em đi mà ~".

||||| Truyện đề cử: Hành Trình Theo Đuổi Vợ Của Tổng Tài |||||
"Trong bụng em vẫn mang thai đứa con của Trần gia.

Em sợ thai nhi sẽ không tốt nếu cứ ở trong phòng giam này."
"Với lại, em đã làm dâu của Trần gia, nếu ở trong phòng giam sẽ ảnh hưởng đến mặt mũi của Trần gia." Kiều Mẫn kiên nhẫn phân tích nhược điểm với Trần Đình.
Nghe vậy, Trần Đình gật đầu.
...
- Bệnh viện-
Kiều Ninh quay trở lại cùng với Trần Đình.
Trần Hạo Hiên cảm thấy có chút tủi thân khi thấy cô và anh ta đến cùng với nhau.
"Cậu đến đây làm gì?" Trần Hạo Hiên nhìn anh thờ ơ nói.
Thật ra ang cũng không bận tâm đến việc Trần Đình đến bệnh viện để gặp anh, nhưng anh không muốn Trần Đình đến gần cô.
"Anh họ, Kiều Mẫn biết mình sai rồi.

Xin anh hãy thả cô ấy ra."
Trần Đình không trả lời câu hỏi của anh mà ngược lại, anh ta đã trực tiếp nói rõ mục địch mà mình đến đây..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 82: Kiều Mẫn Được Thả Ra


Nghe vậy, anh chế nhạo.
"Cậu lấy quyền gì mà yêu cầu tôi thả cô ta đi?"
Nếu không có cô ta, làm sao Kiều Ninh của anh có thể rơi xuống khi thực hiện treo cổ Weiya.
Làm thế nào anh có thể để cho cô ta ra?
"Tôi không thể dễ dàng để cô ta đi."
Nghe vậy, Trần Đình không nói gì, hắn nói "tạm biệt" hai người bọn họ rồi rời đi.
Trần Hạo Hiên đã nói đã đến mức này, và tự nhiên anh ta rõ ràng đã biết nói tiếp cũng vô dụng.
...
Không lâu sau, Trần Hạo Hiên nhận được một cuộc gọi.
Sau khi trả lời điện thoại, sắc mặt anh tối sầm lại, vẻ mặt nghiêm túc.
"Chuyện gì vậy?"
Kiều Ninh cảm thấy anh có gì đó không ổn nên đã hỏi.
"Không sao." Anh lắc đầu nói.

"Thật sự không sao?" Cô không tin
Làm sao cô tin anh được, mặt anh rõ ràng hiện rõ hai chữ tức giận thế kia.
Theo kinh nghiệm nhiều năm của cô, có vẻ như có điều gì đó không ổn.
Trần Hạo Hiên gật đầu.

Anh cố gắng lảng tránh chủ đề này.
"Ninh Ninh, em đi ra ngoài trước đi."
"Anh có chuyện muốn nói với Bạch Nghiễn.
"
"Được rồi."
Sau khi Kiều Ninh ra ngoài, cô để Bạch Nghiễn vào.
Vừa bước vào phòng, Bạch Nghiễn đã cảm thấy rõ ràng trong phòng có gì đó không bình thường.
Nhìn lên, anh ta thấy khuôn mặt u ám của sếp mình.
Bạch Nghiễn đã linh cảm một điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.
"Boss, có chuyện gì vậy?" Bạch Nghiễn hỏi với tâm trạng bất an.
"Đến đồn cảnh sát.

Kêu họ thả Kiều Mẫn ra đi."
"Cứ để cô ta đi?" Bạch Nghiễn nhìn Trần Hạo Hiên với vẻ mặt khó tin.
Không phải sếp vừa rồi đã nói rất chắc chắn với Trần Đình rằng không thể để người ta đi sao?
Sao sau một vài phút, anh lại đổi ý?
Bởi vì Kiều Mẫn nên anh mới bị thương, anh phải ở bệnh viện điều trị hơn nửa tháng, làm sao anh có thể thả Kiều Mẫn ra dễ dàng như vậy?
"Chẳng lẽ còn muốn tôi đích thân đi?"
"Không không……"
Trần Hạo Hiên hiểu lầm ý của Bạch Nghiễn khiến anh ta sợ đến mức vội vàng giải thích.
"Ý tôi là sao lại thả Kiều Mẫn dễ dàng như vậy? Cô ta là kẻ khiến anh bị thương mà."
Sao lại thả cô ta ra một cách dễ dàng như vậy.

Nó thực sự có một chút khác biệt so với phong cách cư xử của anh.
"Ông nội là lên tiếng, tôi có thể làm trái lại sao?"
Nếu không phải lời nói của ông nội, anh sẽ dễ dàng buông tha cho Kiều Mẫn - kẻ muốn hãm hại vợ mình rồi sao?
Nghe vậy, Bạch Nghiễn không nói nên lời một lúc.
Sếp anh đúng là một người cháu hiếu thảo.

Đam Mỹ Hiện Đại
Lão gia đã lên tiếng, anh làm sao không thả cô ta ra.
...
Một tuần sau...
Vì đoàn phim đã chấm dứt hợp đồng với Kiều Mẫn, và hiện tại vẫn chưa tìm được người phù hợp để đóng vai của cô ta.

Cảnh của Kiều Ninh về cơ bản đã xong ngoại trừ cảnh diễn với nữ thứ hai.
Chỉ cần tìm người thích hợp đóng vai nữ chính thứ hai, sau đó Kiều Ninh sẽ quay lại và thực hiện một số cảnh phụ.
Vì vậy, cô đã "về đích" trước thời hạn và rời đoàn.
Sau khi Trần Hạo Hiên xuất viện, cô và anh cùng nhau trở về.
Ngay khi hai người bước vào cửa nhà họ Trần, Trần Ánh đã hoảng sợ chạy ra cửa.
Sau lưng cô ấy là Mật Ong
"Chị dâu, nghe nói khi quay phim chị đã gặp sự cố?"
"Chị có bị thương ở đâu không?"
Ngay khi Trần Ánh nhìn thấy cô, cô ấy đã kéo Kiều Ninh và nhìn từ trên xuống dưới và từ dưới lên trên.
Nghe tin Kiều Ninh gặp sự cố khi quay phim, cô ấy thực sự lo lắng cho sự an toàn của chị dâu mình, không biết có bị thương ở đâu không.
Nếu không phải vì lúc đó cô ấy đang đi du lịch ở Pháp, gia đình đã giữ bí mật và không nói cho cô ấy biết rằng Kiều Ninh gặp sự cố khi quay phim.
Mãi cho đến khi cô ấy từ Pháp về nước ngày hôm qua, cô ấy mới nghe tin Kiều Ninh gặp sự cố khi đang thực hiện treo cổ Weiya.
Biết rằng Kiều Ninh có thể bị thương, Trần Ánh thực sự muốn chạy đến đoàn phim qua đêm để xem xem cô có sao không.
Có ai ngờ rằng trước khi cô định đi đến đó, Kiều Ninh đã về sớm.
Nhưng...
Điều này càng làm cho Trần Ánh lo lắng.

Rốt cuộ, chấn thương nặng đến mức nào mà cô phải dừng đóng phim để ở nhà dưỡng thương?
Nghe vậy, Kiều Ninh cười và lắc đầu: "Không có."
Cô còn có thể bị gì chứ.

Đã có Trần Hạo Hiên đỡ giúp cô lúc đó, làm sao cô có thể bị sao.

Anh mới là người bị sao kìa!
"Vậy thì tốt, tốt rồi..."
Khi Trần Ánh nghe những lời của Kiều Ninh, hòn đá trong lòng cô ấy cuối cùng cũng rơi xuống.
"Chị dâu, vào nhà đi."
Vừa nói, Trần Ánh bỏ qua Trần Hạo Hiên và trực tiếp dẫn Kiều Ninh đi vào.

Để lại anh một mình đứng trong gió.
Đây có phải là em gái của anh không vậy?
Cô ấy không quan tâm chuyện gì đã xảy ra với anh mình nhưng lại rất quan tâm đến việc chị dâu mình có bị thương hay không.
Không phải là tình huống này không tốt, chị dâu và em dâu tốt với nhau như vậy là tốt rồi.
Nhưng sao...anh cứ có cảm giác Trần Ánh có chút giống như đáng cướp vợ mình đi vậy?
Không, không có chuyện đó! Đây chắc chỉ là ảo giác của anh thôi.
"Khụ khụ khụ..." Trần Hạo Hiên giả vờ ho, để tăng cảm giác tồn tại của mình.
Với tiếng ho này, Trần Ánh cuối cùng cũng nhớ ra sự tồn tại của anh trai mình.
"Anh trai..."
"Nhắm mắt thì có thể coi như không nhìn thấy anh, còn em thì quá lười để quan tâm đến anh luôn rồi.".
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 83: Tiễn Khách


Sau khi Trần Ánh nói những lời này, anh đột nhiên cảm thấy gió hôm nay rất mạnh.
"Nhưng mà……"
Anh trai em bị thương. Trước khi Kiều Ninh có thể nói điều này, Trần Ánh đã ngắt lời cô.
"Chị, anh em không cần quan tâm đâu."
Cô biết chỉ số IQ của anh mình, nó không thấp mà ngược lại rất cao, anh ấy cũng không phải là một kẻ ngốc.
Kiều Ninh muốn nói điều gì đó, nhưng Trần Ánh không cho cô cơ hội mở miệng, mà cô ấy đã kéo cô vào nhà.
Sau khi nghe lời này, Trần Hạo Hiên như nôn ra một ngụm máu.

Nghe này, đây có phải là điều mà em gái có thể nói với anh trai mình không? Rõ ràng anh là người bị thương, nhưng kết quả là không ai quan tâm đến anh...
Ngay khi Trần Hạo Hiên cảm thấy rất khó chịu, Mật Ong đã chạy đến bên cạnh anh và xoa xoa.

||||| Truyện đề cử: Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi |||||
Nhìn thấy Mật Ong vẫn còn quan tâm mình chứ không như đứa em gái mình, Trần Hạo Hiên cuối cùng cũng cảm thấy trong lòng có chút ấm áp.

Ngay khi anh định rướn người để chạm vào Mật Ong, nó đã quay lại và đuổi theo Trần Ánh và Kiều Ninh.
Được, tốt lắm!
Trái tim mệt mỏi vì không có tình yêu.
Ai cũng bỏ rơi anh.
Trần Hạo Hiên lấy lại tâm trạng lạc lõng, chuẩn bị đi theo hai người trước mặt.
Ai biết rằng Vương Tinh Nghiên đã chạy ra giữa chừng.
"Anh Hạo Hiên, em nghe nói rằng anh bị thương.

Anh không sao chứ?" Vương Tinh Nghiên nhẹ nhàng hỏi anh.
Ánh mắt cô hiện lên sự lo lắng và lo lắng.
"Làm thế nào cô vào được đây?" Anh liếc nhìn cô ta hờ hững nói.

Trên mặt anh dường như viết dòng chữ "Đừng đến gần".
Tuy nhiên, Trần Hạo Hiên càng thờ ơ với cô ta bao nhiêu thì Vương Tinh Nghiên lại càng thích anh bấy nhiêu.
Cô ta cũng không muốn làm điều này, nhưng từ khi yêu Trần Hạo Hiên, những chàng trai khác dù có tốt đến đâu cũng không thể lọt vào mắt xanh của cô ta.
Trong mắt cô ta chỉ có anh.
"Em nghe nói rằng anh bị thương nên đã đặc biệt đến thăm anh..."
“Vết thương có nghiêm trọng không?” Trần Hạo Hiên ngắt lời cô ta trước khi cô ta có thể nói thành lời.
"Yên tâm, tôi không chết được."
"Sao anh có thể nói chuyện với em như vậy...Em đang quan tâm anh mà!"
Bộ dạng của cô ta thật đáng thương làm sao.

Nhưng đáng tiếc, anh lại cảm thấy đặc biệt chán ghét.
"Nói xong chưa? Không còn gì thì tôi đi đây."
Trần Hạo Hiên nói xong, không đợi đối phương trả lời, trực tiếp đi về phía trước.
Vương Tinh Nghiên thực sự không ngờ Trần Hạo Hiên lại phản ứng như vậy.

Nhưng cô ta vẫn cố ý từ phái sau nói.
"Anh Hạo Hiên, em nghe nói anh bị thương vì Kiều Ninh?"
"Cô ta là đồ sao chổi, anh hãy ly hôn với cô ta đi.

Kiều Ninh không hợp với anh!" Vương Tinh Nghiên giống như không biết liêm sỉ là gì, tiếp tục quấy rầy Trần Hạo Hiên không ngừng.
Nếu không phải chuyện Kiều Ninh ngã xuống khi treo cổ Weiya thì anh đã không bị thương, có thể thấy Kiều Ninh là sao chổi!!!
Loại người này hoàn toàn không xứng với anh, Kiều Ninh chỉ là một diễn viên, và cô ta có gì xứng với anh Hạo Hiên.
Nghe vậy, Trần Hạo Hiên dừng lại và không tiếp tục đi về phía trước.
Cô ta thấy anh dừng lại, nghĩ rằng anh cũng cảm thấy những gì cô ta vừa nói có lý.
Cô ta định nói thêm vài lời xấu xa về Kiều Ninh thì bất chợt, anh lên tiếng.
"Tôi không cần bất cứ ai khác nhúng tay vào cuộc hôn nhân của tôi."
Kiều Ninh là người mà anh đã lựa chọn, và việc ly hôn với cô là điều không thể.
Thứ hai, tại sao cô ta - một người ngoài cuộc, lại dám nói về cuộc hôn nhân của anh?
Và cả...
Anh có điểm yếu, chính là cô - Kiều Ninh.

Anh không muốn người khác nói xấu về cô.
"Cô Vương, tôi khuyên cô nên rời khỏi tầm mắt của tôi sớm.

Cô còn dám nói xấu cô ấy, thì đừng trách tôi ra tay độc ác.

Đến khi đó, người thân của cô còn khó có thể nhận ra." Anh thờ ơ nói với cô ta.

Không có sự dao động nào trong giọng điệu của anh, và nó bình tĩnh đến lạ lùng.
Thành thật mà nói, đến anh còn sợ hãi chính mình.

Vì vậy, trong khi anh vẫn có thể kiềm chế cơn tức giận của mình, thì cô ta nên tránh xa tầm mắt của anh càng sớm càng tốt.
Trần Ánh và Kiều Ninh bước vào, nhưng hai người không nhìn thấy Trần Hạo Hiên đâu, vì vậy Trần Ánh thực sự nghĩ rằng anh đã bị lạc.
"Anh ấy thật sự bị lạc tròn nhà của chính mình sao?"
Khi Trần Ánh bước đi tìm, cô ấy không thể chịu được mà nói một cách mỉa mai.
Kết quả là ngay khi hai người đi tìm thì đã thấy Trần Hạo Hiên và Vương Tinh Nghiên đứng gần nhau.
Trần Ánh không thích Vương Tinh Nghiên, có lẽ cô ấy cảm thấy cô ta quá giả tạo.
Thấy hai người đứng gần nhau, Trần Ánh rất bất mãn.
"Cô không được chào đón trong nhà của tôi.

Biến khỏi đây đi." Trần Ánh bước tới và gằn từng chữ nói với cô ta.
Còn Vương Tinh Nghiên lại giả vờ điếc như không nghe thấy gì, tiếp tục quấy rối anh.
Nhìn thấy cô ta như vậy, Trần Ánh đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
"Đóng cửa lại, tiễn khách."
Nói xong, Trần Ánh liếc nhìn người giúp việc bên cạnh.

Cô hầu gái cũng rất nghe lời và làm theo ý của Trần Ánh.
Lúc này, Vương Tinh Nghiên nhìn thấy Mật Ong lao tới, trực tiếp hướng về phía cô ta, cô ta lập tức sửng sốt.
Nhìn thấy con chó sắp đến gần, cô ta vội vàng nấp sau lưng anh, tìm kiếm sự bảo vệ.
"Anh Hạo Hiên, hãy đuổi con chó bẩn thỉu này đi, em sợ quá."
Ngay cả trong tình huống này, Vương Tinh Nghiên vẫn không quên đùa giỡn với anh..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 84: Chọc Giận


Nghe giọng điệu dẹo ch** n**c miếng của Vương Tinh Nghiên, Trần Ánh nổi hết cả da gà.
"Gâu gâu gâu!!!" Mật Ong dường như hiểu được cô ta nói những điều không tốt về mình, và điên cuồng sủa lên với cô ta.

Vừa sủa nó vừa muốn vồ vào người cô ta.
Vương Tinh Nghiên chỉ có thể tránh đòn tấn công của Mật Ong bằng cách chạy và né liên tục.
"Cứu với!!!"
Cô ta bị Mật Ong làm cho nhảy dựng lên, hiện giờ cô ta đang xấu hổ, hoàn toàn mất đi vẻ tiểu thư kiêu kỳ trước đây.
Nhìn thấy bộ dạng của Vương Tinh Nghiên, Trần Ánh đột nhiên cảm thấy rất yên tâm.
"Đồ chó điên.

Cẩn thận tao sẽ nấu mày lên làm lẩu thịt chó!" Vương Tinh Nghiên tức giận nói.
Ngay khi giọng nói của cô ta rơi xuống, sắc mặt của Trần Hạo Hiên đặc biệt u ám.
Mặc dù lời nói của cô ta có thể chỉ là vô tình, nhưng cô ta cũng đã thành công trong việc chọc giận anh.
"Cô thử xem!" Anh nhìn cô ta với khuôn mặt lạnh lùng.
Dù sao giọng điệu của Trcũng thờ ơ, nhưng lúc này giọng điệu của anh cũng rất lạnh lùng, không có một chút ấm áp nào.
Xin chúc mừng Vương Tinh Nghiên đã thành công chọc giận Trần Hạo Hiên.
Trong mắt người khác, Mật Ong có thể là một con chó, tuy nhiên đối với anh, Mật Ong có thể là bạn, có thể là một thành viên trong gia đình.
Bây giờ nghe có người nói những lời như vậy trước mặt mình, làm sao anh có thể không tức giận.
"Có tin hay không, chỉ cần một lời nói của tôi có thể khiến nhà họ Vương cô mất chỗ đứng ở thành phố."
Nghe vậy, Vương Tinh Nghiên cuối cùng cũng nhận ra rằng vừa rồi cô ta đã nói lười không nên nói.
Vương Tinh Nghiên hiểu rõ rằng Trần Ánh là một người nhất quán với lời nói và việc làm của mình, nếu anh có thể nói những lời như vậy, thì anh tự nhiên sẽ có thể làm những việc như vậy.
"Anh đừng tức giận.

Những lời vừa nãy là em không đúng.

Em chỉ là quá sợ hãi nên những gì em nói vừa rồi chỉ là vô tình thốt ra mà thôi."
"Hy vọng là vậy." Trần Hạo Hiên nói xong liền sải bước rời đi không quay lại
Thấy anh đã đi rồi, Mật Ong cũng đi theo và không tiếp tục đuổi theo Vương Tinh Nghiên nữa.
"Chúc mừng, cô đã thành công chọc giận anh trai tôi." Trần Ánh hả hê nói với Vương Tinh Nghiên.
Vương Tinh Nghiên không chỉ tức giận mà còn rất buồn.
Trong lòng anh, cô ta còn không bằng một con chó...

Vương Tinh Nghiên xuất hiện ở đây một cách tình cờ hôm nay là vì cô ta thay mặt mẹ mình đến thăm Thẩm Nguyệt.
Chỉ là Vương Tinh Nghiên đã nhìn thấy Trần Hạo Hiên ngay khi cô ta bước vào, và cô ta đã quên mất việc thay mặt mẹ mình đến thăm Thẩm Nguyệt ở nhà họ Trần.
Nếu không phải được người giúp việc nhà họ Trần dẫn đường, cô ta có lẽ sẽ không nhịn nổi cơn tức giận mà bỏ đi ngay lập tức.
"Phu nhân đã đợi cô Vương ở khu vườn nhỏ rất lâu rồi.

Cô Vương, mời đi theo tôi."
Khi Vương Tinh Nghiên đi, Thẩm Nguyệt và Kiều Mẫn đang nhàn nhã thưởng thức trà.
"Nghiên Nghiên, cháu đến rồi đấy à." Thẩm Nguyệt nhìn thấy Vương Tinh Nghiên thì ân cần nói.
Từ trước đến nay bà ta luôn rất thích Vương Tinh Nghiên và bà ta cũng đã cố tình gán ghép Vương Tinh Nghiên và Trần Đình trước đây.
Đáng tiếc...
Trong lòng cô ta chỉ có Trần Hạo Hiên, người khác hoàn toàn không thể lọt vào mắt.
"Dì Thẩm, đã lâu không gặp." Vương Tinh Nghiên nhẹ nhàng, lễ phép chào hỏi Thẩm Nguyệt
Tình cảm của Thẩm Nguyệt dành cho Vương Tinh Nghiên lại tăng lên một chút.
"Mẹ cháuvnghe nói dì gần đây sức khỏe không tốt, cho nên mới đặc biệt kêu cháu tới thăm dì."
Sau khi nói, Vương Tinh Nghiên ngay lập tức nói thêm lý do mẹ cô ta không thể trực tiếp đến thăm.
"Bố mẹ cháu bận việc của công ty ở nước ngoài, nên không thể đích thân tới thăm dì.

Mong dì thông cảm!"
...
"Gì cơ?!"
"Kiều Ninh này thật xấu xa, vì h*m m**n ích kỷ của bản thân, mà đã yêu cầu đoàn phim hủy hợp đồng với cô!" Giọng điệu của Vương Tinh Nghiên rất tức giận.

Về lý do tại sao cô ta lại tức giận như vậy, thì phải do Kiều Mẫn tặc lưỡi.
Kiều Mẫn nói với Vương Tinh Nghiên về việc mình phải rời đoàn phim, nhưng cô ta không hề nhắc đến lỗi lầm của mình mà thay vào đó, cô ta đẩy mọi lỗi lầm lên người Kiều Ninh và thành công tạo dựng hình tượng thanh thuần cho mình.
"Đạo diễn của đoàn phim này cũng chẳng ra làm sao, sao có thể nghe lời Kiều Ninh như vậy." Vương Tinh Nghiên không khỏi thở dài.
Thật sự không thể tin được đạo diễn lại thực sự nghe lời Kiều Ninh như vậy, chẳng lẽ...hai người này có quan hệ mập mờ gì đó? Vì thế nê ông đạo diễn mới nghe lời cô ta?
Nếu Trần Hạo Hiên mà biết rằng Kiều Ninh như vậy, anh ấy nhất định sẽ ly hôn với cô ta sớm thôi.
Đến lúc đó chỉ cần cô ta xuất hiện ở bên cạnh khi anh khi anh gặp chuyện như vậy, địa vị phu nhân nhà họ Trần cũng không phải thứ không dễ dàng chiếm được.
"Thưa bà, đã đến giờ ăn tối." Người giúp việc đến nhắc nhở về bữa tối.
Nghe đến đây, Vương Tinh Nghiên nhận ra rằng cô ta đã vô tình ở lại đây cả buổi chiều.
"Dì Thẩm, không còn sớm, cháu xin phép về trước.

Lần sau cháu nhất định sẽ cùng mẹ đến thăm người
."
Sau khi nói xong, Vương Tinh Nghiên chuẩn bị rời đi.
"Về sớm thế á, ở lại ăn tối với dì!"
"Dì đã mời như vậy, sao cháu có thể từ chối được." Vương Tinh Nghiên vui vẻ nói.
Và cô ta cũng đã rất hạnh phúc khi nghĩ đến việc ăn tối với Trần Hạo Hiên sau đó..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 85: Nạp Năng Lượng


- Phòng ăn-
Vương Tinh Nghiên sánh bước cùng cới Thẩm Nguyệt và Kiều Mẫn, cả ba bước vào từ bên ngoài vừa đi vừa nói cười vui vẻ.
"Sao cô vẫn chưa đi?"
Trần Ánh vẫn đang cười nói với Kiều Ninh nhưng ngay khi cô ấy quay đầu lại, cô ấy đã thấy Vương Tinh Nghiên bước vào.
Ban đầu, Trần Ánh nghĩ rằng Vương Tinh Nghiên đã rời đi, nhưng cô không ngờ...
Cô ta còn mặt dày ở lại.
Vương Tinh Nghiên không trả lời, nhưng thay vào đó Thẩm Nguyệt đã lên tiếng.
"Thôi được rồi, ta đã yêu cầu Nghiên Nghiên ở lại ăn tối."
Nghe đến đây, Trần Ánh không muốn nói gì nữa.
Vương Tinh Nghiên nhìn quanh và thấy rằng Kiều Ninh đang ngồi cạnh bàn ăn với Trần Hạo Hiên l.
Không biết cô ta dũng khí đến từ đâu, mà bước tới và nói những lời sau với Kiều Ninh:
"Cô Kiều, cô ra chỗ khác ngồi đi.

Tôi muốn ngồi cạnh anh Hạo Hiên."
"???"
Sau khi nói xong, Vương Tinh Nghiên thấy Kiều Ninh vẫn không đứng dậy và nhường chỗ cho mình, vì vậy cô ta nóng nảy nói.
"Tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu.

Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi muốn ngồi cạnh anh ấy, cô ra chỗ khác ngồi đi!"
Nghe đến đây, cô không tài nào nhịn được cười.
"Không."
Hôm nay Vương Tinh Nghiên này đi ra ngoài, quên đem đại não của mình hay sao mà có thể nói ra lời không biết xấu hổ như vậy?
Trần Hạo Hiên là chồng cô, cô đang ngồi cạnh chồng mình, thì có chuyện gì sao? Tại sao cô phải ra nhường chỗ cho cô ta chỉ vì cô ta muốn ngồi bên cạnh anh?
Làm ơn đi, cô ta nghĩ rằng cô sẽ nhường chỗ cho cô ta sao? Điều đó có thể ư...?
Tất nhiên là không thể!
Ngay cả khi cô không có mối quan hệ vợ - chồng với anh, cô cũng sẽ không bao giờ nhường.
"Vương Tinh Nghiên, cô bị điên sao? Sao cô lại vô duyên đến nỗi kêu vợ của người khác nhường chỗ cho mình vậy? Không biết xấu hổ à?"
Trần Ánh ngay từ đầu đã không ư cô ta nhưng hành động của cô ta đã thành công khiến cô ấy càng ghét cô ta hơn.
Cô chưa bao giờ thấy một kẻ vô liêm sỉ không có đầu óc như vậy.
"Tôi là khách.

Không nên tôn trọng ý kiến của khách sao?" Vương Tinh Nghiên tự tin nói.
Nghe vậy, Trần Ánh muốn cười khinh bỉ vô bộ mặt của cô ta.
"Khách không mời?" Sau khi Trần Ánh nói xong, cô ấy dừng lại, rồi tiếp tục nói.
"Ồ, khách không mời cũng nên tôn trọng ý kiến?"
Nghe vậy, khuôn mặt của Vương Tinh Nghiên đỏ bừng lên vì xấu hổ.
"Được rồi, Nghiên Nghiên là do ta mời, nên nghiễm nhiên là khách của nhà họ Trần."
Thẩm Nguyệt không thể chịu đựng được nữa và đứng ra chủ trì công lý.

Vương Tinh Nghiên là khách của bà ta, không thể làm nó mất mặt được, nên vẫn phải bảo vệ một chút.
Tuy nhiên, cũng không thể vô duyên như vậy.
"Nhưng...Nghiên Nghiên, vấn đề này thực sự là lỗi của cháu."
Nghe vậy, Vương Tinh Nghiên không nói gì.

Cô ta xũng biết điều mình vừa làm là sai.
Nhưng mà...Cô ta rất muốn ngồi cạnh anh bàn ăn với anh.
"Cháu tìm một chỗ rồi ngồi xuống đi." Lời nói của Thẩm Nguyệt đã kết thúc toàn bộ câu chuyện.
Cho dù Vương Tinh Nghiên không nói gì, nhưng cô ta vẫn phải hoàn thành tốt vai diễn của mình nên đã ngoan ngoãn tìm một chỗ rồi ngồi xuống.
Rốt cuộc đây là nhà họ Trần, gặp rắc rối thì toi đời.

Cô ta sẽ trở thành trò cười của mọi người khi tin đồn này bị lan truyền trong giới thượng lưu.
Chỉ vài phút sau khi ngồi xuống, Vương Tinh Nghiên lại bắt đầu vô liêm sỉ trở lại.
"Anh Hạo Hiên, em muốn anh gắp thức ăn cho em."
Nghe vậy, Trần Hạo Hiên nhìn lên Vương Tinh Nghiên.

Tình cờ bắt gặp ánh mắt của cô ta.

Cô ta vfa anh nhìn nhau trong một giây, chỉ một giây này đã khiến trái tim của cô ta lỡ nhịp, sau đó nhịp tim của cô ta đập nhanh một cách điên cuồng "thình thịch thình thịch".
"Không có tay?" Giọng điệu của anh vô cùng lạnh lùng.
Sau đó, phòng ăn rất yên tĩnh.
"Nhưng mà…em muốn ăn những món mà anh gắp cơ." Cô ta đáng thương giương mắt nhìn rồi nói với anh.
Vương Tinh Nghiên vốn nghĩ rằng vẻ ngoài đáng thương của mình sẽ khiến Trần Hạo Hiên thương xót...
Nhưng anh không hề ngẩng đầu lên nhìn cô ta một cái mà cứ cúi đầu bóc tôm cho Kiều Ninh

Khi Vương Tinh Nghiên nhìn thấy cảnh anh bó tôm cho Kiều Ninh, cô ta đã tức giận đến mức suýt ngất xỉu.
***
Những ngày này Kiều Ninh không hề nhàn rỗi kể từ khi cô trở lại thành phố và Trịnh Thiến đã giúp cô nhận được nhiều quảng cáo, cơ bản là nước hoa và túi xách từ các thương hiệu nổi tiếng.
Nói một cách dễ hiểu là: để bắt đầu sự nổi tiếng, nâng cao hình ảnh cá nhân.
Kiều Ninh mấy ngày nay rất bận rộn, vừa chụp hình quảng cáo xong, cô phải gấp rút đến địa điểm quay chụp tiếp theo ngay lập tức.
Tuy nhiên, may mắn thay, cô làm việc rất tập trung và hiệu quả, và hầu như không mất quá nhiều thời gian trong quá trình quay chụp, vì vậy ảnh chụp và video về cơ bản được thực hiện một cách nhanh chóng.
Khi về đến nhà, cô cảm thấy mình sắp chết vì kiệt sức.

Và Trần Hạo Hiên đã ngồi trên ghế sofa ở nhà đợi cô về.
Thấy vậy, Kiều Ninh thậm chí không nghĩ nhiều mà đã lao ngay vào vòng tay của anh.
Cô nhắm chặt mắt và ngồi trên người anh, tư thế rất giống con lười treo trên cây.
"Chồng à, em mệt quá.

Anh ngồi yên, để em nạp năng lượng!"
Kiều Ninh tham lam hít hà hơi thở trên cơ thể anh.
Ánh mắt anh tràn đầy đau khổ, anh xoa đầu cô và nhẹ nhàng nói:
"Có anh ở đây, em không phải vất vả như vậy."
"Là vì anh nên em càng phải cố gắng hơn."
Anh là Trần Hạo Hiên, con trai của trời, còn em chỉ là đứa con gái bị nhà họ Kiều khinh rẻ.
Kiều Ninh biết chính xác khoảng cách giữa mình và anh..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 86: Du Lịch


Vì vậy, cô phải nỗ lực gấp đôi để mọi người nhìn thấy sự cố gắng của bản thân cô, tức là khiến tất cả mọi người c ông nhận rằng cô xứng đáng với anh.
"Nhưng khi nhìn thấy em làm việc đến kiệt sức, anh cảm thấy rất đau khổ."
Từ khi cô bắt đầu nổi tiếng trong giới giải trí, kéo theo đó là công việc càng thêm bận rộn.
Anh tất nhiên nhìn thấy sự chăm chỉ, cố gắng của cô trong mắt mình.
"Không sao cả." Kiều Ninh khẽ nhếch khóe miệng.
Con đường này do chính cô lựa chọn, đã chọn thì phải kiên trì đến cùng, có chăm chỉ cũng vô ích.
Bên cạnh đó, có rất nhiều người làm việc chăm chỉ hơn cô, và họ không bao giờ nhắc đến từ "chăm chỉ", công việc của cô cũng không phải là công việc đặc biệt khó khăn gì, vậy làm sao cô cảm thấy công việc này khó khăn được.
Thứ hai, cô làm việc chăm chỉ, cố gắng hơn cũng vì anh.
Bởi vì anh là Trần Hạo Hiên - CEO của tập đoàn Trần thị, một câu nói có thể đáng giá hàng chục triệu tệ.
Vì anh quá chói sáng nên cô càng phải cố gắng làm cho mình thật xuất sắc và tỏa sáng để có thể đứng cạnh anh và được mọi người công nhận là Trần phu nhân.
"Nếu muốn đứng canh anh và không bị người khác bàn tán, thì em cần phải nỗ lực hơn những người khác."

Nghe vậy, Trần Hạo Hiên cười nhẹ.
"Em cứ chăm chỉ.

Anh có thể giúp em!"
Nghe vậy, Kiều Ninh vội vàng cắt ngang lời nói của anh.
"Anh ủng hộ em là đủ rồi, còn lại để em tự mình làm."
Nói xong, Kiều Ninh dừng lại một chút, sợ Trần Hạo Hiên sẽ hiểu lầm ý mình, nên vội vàng nói thêm:
"Nếu không, người khác sẽ luôn nghĩ rằng là em có nhiều tài nguyên tốt, không tự leo lên bằng chính thực lực của mình."
Kể từ khi quen Trần Hạo Hiên, cô đã thực sự được anh giúp đỡ rất nhiều trong suốt thời gian qua.
Nếu không có anh, cô sẽ không thể trở thành một nghệ sĩ có tên tuổi lớn như bây giờ.
Vì vậy, cô luôn biết ơn anh.
Bởi vì Trần Hạo Hiên đã hộ cô trên đường đi, nên toàn bộ hành trình rất suôn sẻ.
Nhưng mà…
Kết quả này không như cô mong muốn.
Cô không muốn trở thành một người nổi tiếng nhờ có có nhiều tài nguyên tốt, cô không muốn trở nên nổi tiếng trong giới giải trí thông qua anh.
Cô muốn được mọi người công nhận, cô muốn mọi người nhìn nhận một cách nghiêm túc rằng cô đi lên bằng thực lực của chính mình.
Vì vậy, trong tương lai, cô phải tự mình bước đi, dù khó khăn đến đâu.
Nghe vậy, Trần Hạo Hiên không nói gì.

Chỉ nở một nụ cười ba phần bất lực, bảy phần nuông chiều.
Không ngờ, thân phận của cô lại mang đến cho cô quá nhiều rắc rối không đáng có, và vô hình chung nó cũng tạo cho cô quá nhiều áp lực.
Nếu có thể ngồi vào vị trí Trần phu nhân, nếu là người khác, e rằng họ sẽ chọn cách nằm xuống hưởng thụ sưu giàu có suốt phần đời còn lại của mình.
Chỉ có Kiều Ninh mới nghĩ như vậy và có những hành động thiết thực để chứng tỏ bản thân.

"Cuối tuần này em có rảnh không?" Trần Hạo Hiên không muốn tiếp tục chủ đề trước đó.
Nghe vậy, Kiều Ninh nhìn anh với vẻ mặt nghi ngờ.
"Có chuyện gì vậy?"
"Anh cảm thấy gần đây em đã làm việc rất chăm chỉ nên muốn đưa em đi du lịch để nghỉ ngơi."
Kiều Ninh đang định mở miệng từ chối lòng tốt của Trần Hạo Hiên, nhưng anb đã lên tiếng.
"Có một hòn đảo nhỏ ở Hải Nam, và công ty đang có kế hoạch phát triển nó như một điểm thu hút khách du lịch."
"Gần đây đã hoàn thành, anh dự định đi ra đảo xem."
"Thấy gần đây em làm việc rất chăm chỉ, nên anh muốn đưa em đến đó nghỉ ngơi."
"Không được phép từ chối."
Biết rằng Kiều Ninh có thể vẫn muốn từ chối lòng tốt của mình, ạn bắt đầu ngả lá bài cảm xúc.
"Em biết anh vừa mới về từ bệnh viện, nhỡ đâu có biến cố gì đó xảy ra.

Chắc em cũng không vô tâm đến mức để anh đến đó một mình đâu, đúng không?"
Nghe điều này, Kiều Ninh đã suy nghĩ về nó một cách cẩn thận.
Đúng là tình trạng thể chất hiện tại của Trần Hạo Hiên khiến cô thực sự lo lắng khi để anh đi một mình.
"Được, em đi cùng anh."
Nghe vậy, đáy mắt anh đầy dịu dàng.
***
Cuối tuần...
Vì là điểm du lịch mới phát triển nên để tăng thêm sự nổi tiếng, tập đoàn Trần thị đã đặc biệt mời một số lãnh đạo doanh nghiệp và một số phóng viên truyền thông.
Sau khi xuống du thuyền, Kiều Ninh không thể không khen ngợi.
"Phong cảnh ở đây thực sự rất đẹp."

Cô phải nói rằng mắt nhìn của Trần Hạo Hiên rất tốt, phong cảnh ở đây rất đẹp, biến nơi đây thành một địa điểm thu hút khách du lịch sẽ thu được lợi nhuận khổng lồ.
"Nó có thể được phát triển một cách tự nhiên có giá trị của nó."
Nghe vậy, Kiều Ninh gật đầu.

Cô đương nhiên hiểu ra.

Nếu không có đủ giá trị thương mại thì không thể phát triển thành điểm thu hút khách du lịch tại đây.
Rốt cuộc, không có doanh nhân nào thích giao dịch thua lỗ.
Anh và cô bước vào khách sạn duy nhất trên đảo, khách sạn Pearl, cùng trò chuyện và cười nói.
Mặc dù Kiều Ninh cũng đã từng nhìn thấy những phong cách trang trí của các khách sạc khác nhưng cô vẫn bị sốc bởi phong cách trang trí kiêu kỳ của khách sạn Pearl.
Nó rất tráng lệ, và có những bức tranh sơn dầu nổi tiếng thế giới được treo ở khắp mọi nơi, mức độ xa hoa thực sự có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Kiều Ninh vô tình liếc thấy giá phòng khách sạn giá mấy chục nghìn tệ một đêm.
Khi quản lý khách sạn nhìn thấy Trần Hạo Hiên đến, anh ta nhiệt tình bước tới và chào hỏi anh.
"Thưa chủ tịch và phu nhân, phòng tốt nhất trong khách sạn đã được dành cho hai người.

Đây là thẻ phòng."
Nói xong, quản lý khách sạn kính cẩn đưa thẻ phòng.
"Lối đi ở đây, mời đi theo tôi.".
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 87-88: Hô Hấp Nhân Tạo - Nguyện Làm Tình Nhân


<b>87: Hô Hấp Nhân Tạo</b>

<b>Căn phòng nằm trên tầng cao nhất của khách sạn Pearl.
Chỉ có một phòng trên tầng này, và phong cách trang trí là theo ý thích của Trần Hạo Hiên.
Tầm nhìn của ban công phòng hướng thẳng ra biển.
"Đã qua một ngày dài, em nghỉ ngơi một lát đi."
Sáng sớm đáp máy bay từ thành phố đi Hải Nam, đến Hải Nam thì lên du thuyền ra đảo.
Đó là một ngày thực sự mệt mỏi.
"Tối nay sẽ có một bữa tiệc ở bãi biển, và sẽ có đồ ăn ngon, tất cả đều là đặc sản ở đây."
...
Kiều Ninh bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.
(Người phục vụ): "Thưa phu nhân, bữa tiệc đã bắt đầu.

Chủ tịch Trần đã đợi ở dưới rồi."
"Được, tôi hiểu rồi." Kiều Ninh bàng hoàng đáp.
Khi cô xuống dưới, cô tình cờ gặp Trần Ánh.
"Không phải nói không đi hay sao?" Nhìn thấy Trần Ánh, Kiều Ninh ngạc nhiên nói.
Vài ngày trước, Trần Hạo Hiên nói rằng anh ấy sẽ đưa cô đến một địa điểm du lịch mới được tập đoàn Trần thị sẽ được phát triển trong thời gian tới, và anh cũng hỏi Trần Ánh xem có muốn cùng nhau đi không.
Kết quả...Trần Ánh đã dứt khoát từ chối.
Bây giờ, nhìn thấy cô ấy ở đây, cô tự nhiên rất tò mò.
"Mà em đến đây lúc nào vậy?"
"Em vừa đến khoảng một giờ trước."
Nghỉ ngơi trong phòng được một lúc thì nghe nói có tiệc ở biển nên nghĩ ra ngoài đi dạo.
"Anh trai em đâu rồi?"
Trần Ánh tìm kiếm bóng dáng Trần Hạo Hiên khắp nơi, nhưng cô không thấy nửa bóng dáng của anh.
"Chị cũng không biết nữa."
Cô thực sự không biết ạn đang ở đâu, rốt cuộc cô cũng vừa mới tỉnh dậy.
Nếu ann không sai người phục vụ đến gõ cửa, có lẽ bây giờ cô vẫn còn đang ngủ.
Lúc này, một vài người phục vụ bước tới, vừa đi vừa bàn bạc điều gì đó.
(Người phục vụ số 1): "Này, cô đã nghe chưa?"
(Người phục vụ số 2): "Chưa, chuyện gì vậy?"
Người phục vụ số hai tò mò hỏi.
(Người phục vụ số 1): "Vừa rồi có một cô gái vì quá vui vẻ trong bữa tiệc.

Nên đã lên cơn đau tim và ngã xuống biển."

(Người phục vụ số 3): "Rơi xuống biển có nghĩa lý gì, dù chết trên biển, tôi cũng nguyện ý."
Nghe thấy điều này, Trần Ánh và Kiều Ninh bối rối nhìn nhau.
Sở thích quái đản gì thế này? Sao lại muốn chết trên biển?
Ngay sau đó, người phục vụ thứ ba nói thêm:
(Người phục vụ số 3): "Như vậy thì người tới cứu tôi sẽ là chủ tịch Trần.."
(Người phục vụ số 3): "Rồi chủ tịch Trần sẽ hô hấp nhân tạo cho tôi.

Không hối hận đâu."
Khi nghe thấy điều này, sắc mặt của Kiều Ninh âm trầm hẳn.
Dù biết hô hấp nhân tạo là thao tác cơ bản để cứu người nhưng Kiều Ninh cảm thấy rất khó chịu khi nghe những lời này.
(Người phục vụ số 2): "Cô đã tận mắt nhìn thấy chủ tịch hô hấp nhân tạo cho nữ khách?"
Nghe đến đây, bên kia lắc đầu.
(Người phục vụ số 2): "Vậy thì làm sao cô biết đó là chủ tịch Trần?"
(Người phục vụ số 3): "Vừa rồi có người nói với tôi như vậy." Người phục vụ số 3 giải thích.
Tuy nhiên, lời giải thích của cô dường như không được số 2 chấp nhận.
Người phục vụ số 2 định nói điều gì đó, nhưng Trần Ánh đã lên tiếng.
"Không tận mắt nhìn thì đừng có nói lung tung.

Nghe người ta nói như vậy thì liền tin được sao?"
Haizzz...bây giờ đúng là cái gì cũng có thể phát ngôn bừa bãi.
Mấy người phục vụ nhìn thấy Trần Ánh ăn mặc toàn đồ đắt tiền liền biết Trần Ánh không dễ động vào, bọn họ cũng không dám bàn tán thêm gì nữa, liền nhanh chóng giải tán.
"Chị dâu, đừng suy nghĩ nhiều.

Anh hai sẽ không làm như vậy đâu!"
Cô ấy cảm thấy anh trai mình có bệnh sách sẽ, bằng không từ nhỏ đến giờ cô chưa từng thấy anh hô hấp nhân tạo cho người khác bao giờ.
Nói thật, nếu sau này chị dâu không lấy anh cô, cô sẽ thắc mắc không biết anh ấy có thích Bạch Nghiễn hay không, dù sao hai người bọn họ ngày nào cũng không thể tách rời trong công ty nên khó có thể không nghi ngờ...
"Chị không sao."
Trên thực tế, sự việc này cũng có thể chứng minh rất rõ từ phía Trần Hạo Hiên không phải là một kẻ máu lạnh, mà vẫn có tấm lòng như những người bình thường.
Chỉ là nghe người ta nói anh cứu người, còn hô hấp nhân tạo khiến cô cảm thấy khó chịu.
"Chúng ta đi."
Nghe vậy, Trần Ánh gật đầu.
...
- Bữa tiệc bên bờ biển-
"A Tự!"
Vừa đến nơi tổ chức bữa tiệc, Trần Ánh đã nhìn thấy người trong lòng mà mình ngày đêm trông ngóng.
Vì vậy, cô đã hô lên một cách hào hứng và chạy ôm chặt Dân Tự.
Lúc này, Dân Tự không kịp né nên đã bị cô ấy ôm chặt.
Kiều Ninh nhìn hai người bọn họ và cuối cùng cô hiểu tại sao Trần Ánh lại đột nhiên thay đổi chủ ý của mình.
"Em rất nhớ anh đó!"
Trong khoảng thời gian anh rời thành phố để đi làm nhiệm vụ, cô ấy ngày đêm rất nhớ anh..

<b>88: Nguyện l*m t*nh Nhân
</b>

Dân Tự nhìn người trong tay mình, và sau đó liếc nhìn Trần Hạo Hiên.

Ánh mắt đó như muốn nói: "Chuyện gì vậy? Không phải cậu nói em gái cậu sẽ không đến sao?"

Trần Hạo Hiên nhún vai bất lực.

"Anh có nhớ em không?!"Trần Ánh hỏi.

Dân Tự không dám làm cho Trần Ánh buồn, vì vậy anh ta chỉ có thể gật đầu.

Nhìn thấy Dân Tự gật đầu, Trần Ánh mừng đến mức nhảy nhót như một đứa trẻ.

"Boss, cô gái đó đã được đưa đến bệnh viện gần đây. Bác sĩ nói rằng các biện pháp sơ cứu đã được thực hiện rất tốt, và người đó không còn gặp rắc rối nghiêm trọng."

Bạch Nghiễn nói.

Người mà Bạch Nghiễn đưa đến bệnh viện chính là người được Trần Hạo Hiên cứu khi bị ngã xuống biển.

"Được, tôi hiểu rồi."

"Em nghe nói rằng ai đó đã bị ngã xuống biển. Anh đã cứu họ?"

Nghe vậy, Trần Hạo Hiên gật đầu.

"Là một cô gái ngã xuống biển?"

Tiếp tục gật đầu.

"Anh đã hô hấp nhân tạo cho cô ấy?"

Anh lắc đầu.

Hô hấp nhân tạo?

Anh có bệnh sạch sẽ với những người phụ nữ khác ngoài cô, vì vậy anh không thể hô hấp nhân tạo cho người khác được.

Tất nhiên, anh cũng không phải loại người bất cần.

Anh đã yêu cầu Bạch Nghiễn hô hấp nhân tạo.

"Không phải anh, vậy là ai?"

"Bạch Nghiễn."

Nghe đến đây, Kiều Ninh không còn cảm thấy khó chịu nữa.

"Anh sẽ không hô hấp nhân tạo cho người khác ngoại trừ em."

Anh biết rằng cô đã hiểu lầm, vì vậy coi mưới liên tục đặt những câu hỏi vừa rồi.

Chính vì anh không tỏ rõ thái độ với cô, và vì anh không cho cô đủ cảm giác an toàn nên đã khiến cô suy nghĩ lung tung.

"Sau này ít nghe người ta nói lung lung đi, biết không?"

...

Ngày hôm sau-

Kiều Ninh bị đánh thức vì buồn đi vệ sinh. Cô mở đôi mắt ngái ngủ và đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước vào, cô nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa.

Tất nhiên, không phải gõ cửa nhà vệ sinh.

Là cửa phòng khách sạn.

Người ngoài cửa không ngừng gõ cửa, và không có ý định dừng lại.

"Trần Hạo Hiên, anh ra mở cửa đi!" Kiều Ninh sốt ruột rống lên trong nhà vệ sinh.

Mặc dù rất không vui nhưng anh vẫn phải đứng dậy mặc quần áo rồi đi ra mở cửa.

Đứng ngoài cửa là Lý Phàm - người hôm qua ngãbxuống biển và được anb cứu.

Cửa nhà vệ sinh bị che đi một nửa, Kiều Ninh có thể nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài cửa.

Cô biết là cô gái này.

Cô ta là thần tượng vừa mới ra mắt, vì vẻ ngoài trong sáng nên được mệnh danh là tình đầu quốc dân.

"Chủ tịch Trần, rất cảm ơn anh đã cứu em ngày hôm qua." Lý Phàm nhìn Trần Hạo Hiên với ánh mắt si mê.

"Tôi không phải là người thấy người sắp chết mà không cứu."

Sự giáo dục của anh không cho phép tôi trở thành một kẻ như vậy...

Thứ hai..

Đây là điểm du lịch mới phát triển, nếu có người xảy ra tai nạn ở đây sẽ ảnh hưởng đến khách du lịch.

Anh không muốn vì thế mà mất đống tiền.

"Nếu không có anh, em chắc không còn đứng được ở đây nữa rồi. Em rất biết ơn vì anh đã cứu mạng em." Lý Phàm nhẹ nhàng nói với Trần Hạo Hiên.

Khi tỉnh dậy, cô ta nghe thấy bạn mình nói rằng Trần Hạo Hiên đã cứu mình.

Lúc đó, cô ta gần như ngất đi vì quá phấn khích.

"Không cản phải cảm ơn tôi. Người mà cô thực sự nên cảm ơn phải là Bạch Nghiễn. Là cậu ta kịp thời cấp cứu cho cô, sau đó đưa cô tới bệnh viện."

"Em biết."

Cô ta cũng biết rằng chính Bạch Nghiễn là người đã làm tất cả những điều này.

Tuy nhiên, nếu không có lệnh của Trần Hạo Hiên, Bạch Nghiễn làm sao có thể cứu cô ta.

Vì vậy, trong lòng Trần Hạo Hiên chắc chắn phải có tình cảm gì đó đối với cô ta nhưng anh đã kết hôn và phải giữ khoảng cách với cô ta, vì vậy nên có khi nào anh đã yêu cầu Bạch Nghiễn làm phần còn lại.

"Anh Bạch em cũng rất biết ơn."

"Nhưng bây giờ, em muốn nói với anh một điều từ tận trái tim mình."

Nghe vậy, Trần Hạo Hiên cau mày.

Anh không thực sự muốn nghe tiếng lòng của người phụ nữ trước mặt này.

Trước khi anh định từ chối nghe cô ta nói, Lý Phàm đã nói.

"Em...thích anh!" Lý Phàm đỏ mặt khi nói điều này.

Có thể thấy, Lý Phàm cũng rất quyết tâm để nói lười này.

Nghe vậy, không chỉ Trần Hạo Hiên bị sốc. Mà ngay cả Kiều Ninh vừa bước ra từ nhà vệ sinh cũng sốc.

"Em ký hợp đồng với Thanh Vũ cũng là vì anh."

"Em đã thích anh từ rất lâu rồi!"

"Chỉ là em vẫn còn chưa có cơ hội nói với anh những lời này." Lý Phàm lấy hết can đảm để nói ra điều mà cô ya luôn muốn nói trong lòng.

Trần Hạo Hiên đã ngắt lời rồi nói từ chối.

"Tôi không thích cô. Cô nên biết rằng tôi là một người đàn ông đã có vợ."

Sau khi nghe Trần Hạo Hiên từ chối, Lý Phàm đã trở nên lo lắng.

"Có vợ thì sao?"

Bây giờ làm gì có người đàn ông giàu có nào mà không nuôi một vài tình nhân bên ngoài.

"Em không quan tâm, em nguyện l*m t*nh nhân bên cạnh anh."

Nghe đến đây, sắc mặt Kiều Ninh tối sầm lại.

Không quan tâm? Vậy cô ta quan tâm đến điều gì?

Trần Hạo Hiên, nếu anh dám đồng ý, tin hay không, ngay bây giờ cô sẽ lao ra chém hai người một nam một nữ các người!
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 89-90: Chảy Máu Mũi - Tại Sao Không Có Phản Ứng


<b>89: Chảy Máu Mũi
</b>

<b>

"Anh đừng từ chối em ngay như vậy, có thể suy nghĩ kỹ mà."

"Em cũng sẽ cố gắng hết sức để làm hài lòng anh. Em hy vọng anh cho em một cơ hội." Lý Phàm lo lắng rằng Trần Hạo Hiên sẽ từ chối cô ta một lần nữa.

Cô ta không ngại ở bên cạnh anh với thân phận nào.

Chỉ cần cô ta có thể ở bên cạnh Trần Hạo Hiên, cô có là thân phận gì hay không cũng không thành vấn đề.

Dù sao, cô ta cũng còn trẻ và còn rất nhiều thời gian.

Khi Trần Hạo Hiên thích cô ta rồi, thì chỉ cần thổi vào tai Trần Hạo Hiên, nhất định anh sẽ ly hôn với Kiều Ninh.

Khi đó, muốn thành công là điều dễ như trở bàn tay.

"Không cần phải suy nghĩ ky, tôi không hứng thú với cô. Và tôi yêu bà xã của tôi!"

Anh là một người đàn ông có bản lĩnh, không thể nào nuôi tình nhân bên ngoài.

Những lời nói của anh đã làm tan nát lòng tự trọng của cô ta.

Lý Phàm thực sự không ngờ rằng anh sẽ nói như vậy, cô ta nghĩ rằng anh sẽ xem xét và suy nghĩ kỹ lại, nhưng...Trần Hạo Hiên lại từ chối mà không hề do dự

"Cô không được chào đón ở đây, biến đi!" Anh nhìn cô ta hờ hững và nói. Sự chán ghét thể hiện rõ qua giọng nói xủa anh.

Nghe vậy, Lý Phàm chuẩn bị xoay người rời đi, nhưng khi cô ta nhìn thấy Kiều Ninh không có trong phòng, trái tim cô ta đập loạn một nhịp, và lao thẳng vào phòng.

Do Kiều Ninh vừa đi vệ sinh xong chuẩn bị ra ngoài thì bắt gặp cảnh tượng một nam một nữ này. Nên cô quyết định đi vào lại nhà vệ sinh và quan sát xem Trần Hạo Hiên sẽ xử lý việc này như thế nào.

Sự quay xe đột ngột của cô ta khiến anh không kịp phản ứng.

Khi Trần Hạo Hiên phản ứng và muốn ngăn cô ta lại, thì cô ta đã lao vào phòng.

"Ra ngoài!" Giọng điệu của anh tràn đầy lạnh lùng và vô cảm.

Ngay khi giọng nói đó cất lên, một cơn gió thổi qua, "Bang--"và cánh cửa đóng lại.

Thực sự là một cơn gió tốt để đóng cửa.

Lý Phàm nhìn cánh cửa đóng lại, khóe miệng nhếch lên.

Cô ta thầm nghĩ trong lòng: Trời đã giúp mình thế này rồi, sao còn không nắm bắt cơ hội chứ!

"Chủ tịch Trần. Em yêu anh đến mức mất hết lí trí, thực sự không thể chịu nổi nữa."

Nói xong, Lý Phàm nhào vào vòng tay của Trần Hạo Hiên.

Anh đẩy cô ta ra không thương tiếc.

Trần Hạo Hiên tự phủi phủi tay mình một cách ghê tởm, như thể bị dính thứ gì đó bẩn thỉu trên tay. Ngôn Tình Tổng Tài

Bị đẩy ra, Lý Phàm không có ý định bỏ cuộc.

"Anh càng như thế này, em lại càng thích anh." Cô chỉ thích vẻ ngoài lạnh lùng và cao ngạo của anh.

Dịu dàng không tốt, phải cứng rắn, lạnh lùng.

Sau đó...Lý Phàm thực sự đã cởi áo của mình.

Kiều Ninh dụi mắt không tin khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Nhìn lại.

Lý Phàm không mặc gì bên trong!

Cô ta thấy Trần Hạo Hiên không động lòng với lời tỏ tình của mình nên đã cởi qu@n áo ra để dụ hoặc?

Kiều Ninh thực sự khâm phục lòng dũng cảm của cô ta.

Nhưng...

Không phải Lý Phàm nổi tiếng vì sự trong trắng, thuần khiết của mình sao? Nếu cô ta để người hâm mộ của mình biết rằng cô ta đang lột quần áo để thu hút Trần Hạo Hiên thì mọi chuyện sẽ ra sao?

Kiều Ninh cảm thấy có một luồng điện ấm nóng chảy ra từ chóp mũi của mình.

Chậc...

Cô đã thực sự đã chảy máu mũi khi nhìn cảnh 18+ này

Trần Hạo Hiên thậm chí còn không phản ứng.

Tuy nhiên, thành thật mà nói, tỷ lệ cơ thể của Lý Phàm quả thực là khá tốt.

Da trắng, ngực lồi và mông vểnh, thân hình cân đối, không có mỡ thừa quanh eo.

"Mười giây sau, nếu cô chưa mặc quần áo vào. Tôi đã phải yêu cầu cảnh sát đến và đưa cô đến đồn cảnh sát với lý do xâm nhập bất hợp phát." Trần Hạo Hiên thờ ơ nói.

Khoảnh khắc Lý Phàm cởi bỏ quần áo trước mắt mình, anh thâm chí còn không hề nhìn cô ta lấy một giây.

Đây là loại phụ nữ mà anh ghét nhất trên đời!

"Cô bây giờ cũng là người của công chúng. Nếu hình ảnh này mà bị ném vào đồn cảnh sát, e rằng..."

Lời nói của Trần Hạo Hiên không làm cho nó rõ ràng. Tuy nhiên, Lý Phàm biết anh muốn nói gì.

Cô ta là một nghệ sĩ và là người của công chúng, nếu hình ảnh cô ta khỏa thân và bị ném vào đồn cảnh sát, thì sự nghiệp sau này của cô ta chắc chắn cũng lụi tàn.

Khi đó, các tay phóng viên sẽ đưa tin này lên.

Hình tượng thuần khiết, trong trắng mà cô ta đã dày công xây dựng trước mắt công chúng chắc chắc sẽ tan vỡ.

Trong tương lai, cô ta đi đến đâu cũng sẽ bị chỉ mặt nói: "Là người phụ nữ đó, không biết xấu hổ. Cô ta biết chủ tịch Trần là người đã có gia đình còn muốn leo lên giường của anh ấy.""

"Cô ta thậm chí cònkhông thể leo lên giường được, thì đã bị nhân viên bảo vệ của Trần Hạo Hiên vào đồn cảnh sát."

"Phụ nữ như vậy, thật sự làm hỏng con mắt của tôi mà."

...

Lý Phàm đã có thể tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra sau khi cô ta bị ném vào đồn cảnh sát trong trạng thái tr@n truồng.

Nhưng mà...

Khi cởi bỏ bộ quần áo duy nhất của mình ra, cô ta đã hạ quyết tâm.

Không thể quay lại bây giờ.

"Em thật sự rất biết ơn ân cứu mạng của chủ tịch Trần, em bằng lòng dâng lần đầu tiên của mình cho anh."

Suy cho cùng, Lý Phàm vẫn còn là một cô gái không có kinh nghiệm, cô ta nói lời này với khuôn mặt đỏ bừng.

Lý Phàm vốn nghĩ rằng cô ta chủ động nói với Trần Hạo Hiên rằng đây là lần đầu tiên của mình thì anh sẽ chấp nhận cô ta ngay lập tức.

Rốt cuộc, chỉ cần là một người đàn ông sao có thể kìm lòng trước một cô gái chưa từng mất lần đầu tiên.

Lý Phàm đã tính toán kỹ, chắc chắn Trần Hạo Hiên sẽ không từ chối.

"Tôi không thích cô và cũng không bao giờ chạm vào cô dù chỉ một lần. Đừng có ở đây hoang si mộng tưởng."

<b>90: Tại Sao Không Có Phản Ứng</b>

Kiều Ninh, người đang trốn trong nhà vệ sịn và nhìn trộm, thực sự tò mò về cách Trần Hạo Hiên sẽ xoay sở như thế nào trước một người phụ nữ khảo thân trước mặt.
Nếu là đàn ông bình thường, có lẽ sẽ không thể nhịn được nữa và mê đắm Lý Phàm.
"Tôi sẽ gọi bảo vệ đến."
"Nếu quá xấu hổ khi bị lôi đi, cô vẫn nên mặc quần áo vào." Tất cả lời nói của anh đều vô cùng thờ ơ.
Anh chưa từng một khắc nài cũng nhìn thấy cô ta trong phòng của mình và Kiều Ninh cả.
Lý Phàm nghĩ rằng anh không đủ chủ động để làm chuyện đó với mình nên đã lên kế hoạch tiếp tục tấn công.
Cô ta không tin rằng vẫn có những người đàn ông có thể nhẫn nhịn như vậy trước cô ta.
Dù không phải là mỹ nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng cô ta vẫn rất tự tin vào ngoại hình của mình.

||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||
Lý Phàm chủ động vồ lấy Trần Hạo Hiên, cố gắng đầu anh xuống giường.
Trần Hạo Hiên kịp thời né sang một bên bà kết quả...cô ta ngã suồng sã xuống sàn nhà.

"Có vẻ như cô không để tâm tới lời cảnh báo của tôi thì phải.

Vậy thì đừng trách sao tôi tàn nhẫn." Trần Hạo Hiên vẫn thờ ơ nói.
Tuy nhiên, sự thờ ơ này khác với những lần trước.
Ở lần trước, vẫn còn một chút sự lãnh đạm trước đó, khiến cho cô ta còn có đường rút lui.
Tuy nhiên, lần này, giọng điệu của ạn cực kỳ lạnh lùng, như thể mắc phải băng vậy.
Trần Hạo Hiên lấy điện thoại di động ra gọi cho Bạch Nghiễn.

Cuộc gọi đã được kết nối nhanh chóng trong vài giây tới.
"Boss, mới sáng sớm, anh gọi có chuyện gì không?" Giọng điệu anh ta có chút cáu kỉnh, nhưng cũng không dám quá lộ liễu.
Suy cho cùng, người trước mặt là sếp của mình, anh vẫn phải học cách che giấu cảm xúc của mình, nếu không...chẳng may chọc tức boss, anh có thể có nguy cơ bị đày sang Châu Phi thực hiện nhiệm vụ.
"Lý Phàm."
Trần Hạo Hiên dừng lại, rồi tiếp tục nói:
"Đóng băng."
Bạch Nghiễn nghĩ rằng hôm nay sếp mình đã xảy ra chuyện gì sao mà lại nói tên một người phụ nữ.
Kết quả là từ "đóng băng" được nói tiếp.
Sếp, anh có thể nói xong một câu không?
Điều này thực sự rất dễ khiến anh hiểu nhầm!
"Vâng."
Bạch Nghiễn cũng biết Lý Phàm là ai, cô gái ngã xuống nước mà anh ta đã cứu ngày hôm qua.
Cô ta cũng là nghệ sĩ của công ty trực thuộc tập đoàn Trần thị, cô ta cũng có chút nổi tiếng với hình tượng thanh thuần, thuần khiết nhưng anh cảm thấy cô ta hơi đạo đức giả.
Tuy nhiên, Bạch Nghiễn vẫn tò mò về lý do tại sao anh lại muốn đóng băng một nữ nghệ sĩ.
Vì phu nhân?
Nó dường như không thể nói.
Bạch Nghiễn rất muốn mở miệng hỏi, nhưng cuối cùng anh vẫn kìm lại.

Một số điều tốt hơn nên biết hoặc không biết.
Rốt rốt, sự tò mò đôi khi sẽ g**t ch*t mình.
"Boss, còn gì căn dặn nữa không?"
Trần Hạo Hiên không nói gì tiếp.

Bạch Nghiễn cũng biết rõ rằng anh không có yêu cầu gì nữa nên đã cúp máy.
Nếu Trần Hạo Hiên đích thân ra lệnh cấm, mà cô ta vẫn muốn phát triển trong giới giải trí, trừ khi anh mở miệng dỡ bỏ lệnh cấm.
Lý Phàm cũng không ngờ rằng mình sẽ không quyến rũ fdyeojc Trần, ngược lại còn bị đóng băng hoạt động.
"Cốc cốc cốc-"
Lúc này, bảo vẹ an ninh tới.
Trần Hạo Hiên ra mở cửa và nhìn thấy hai nhân viên bảo vệ đang thở hổn hển.
"Chủ tịch Trần, anh có cần giúp gì không?"
"Đưa cô ta đi.

Ném cô ta đến đồn cảnh sát!" Anh chỉ vào Lý Phàm trong phòng và nói.
Nghe vậy, nhân viên bảo vệ nhìn về hướng Trần Hạo Hiên chỉ.
Cả hai đã nhìn thấy Lý Phàm trong trạng thái không có một mảnh vải che thân.

Mắt bọn họ sáng lên ngay lập tức.

Máu mũi của cả hai không tự chủ được chảy ra.
"Ném cô ta đến đồn cảnh sát." Thấy hai người vẫn không nhúc nhích, Trần Hạo Hiên lập lại lời vừa nói.
Nghe thấy giọng nói của anh, hai nhân viên bảo vệ định thần lại.

Một nhân viên an ninh vội vàng bước vào phòng và lôi cô ta ra ngoài.

Sau một lúc chờ đợi, Kiều Ninh đi ra khỏi nhà vệ sinh sau khi xác nhận rằng không còn ai ở bên ngoài nữa.
"Chồng à, anh thực sự không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào." Kiều Ninh không khỏi thở dài.
Người ta đã chủ động nhau thế mà anh không có phản ứng gì cả.

Cô tự hỏi liệu chỗ nào đó của anh không ổn không.
"Chỉ là một bông hoa dại.

Anh có em như vậy rồi còn ai lọt vào mắt được nữa."
Nghe đến đây, Kiều Ninh nhất thời không biết nói gì.
"Hắt xì-" Cô đột nhiên buồn hắt xì.
Vì vừa nãy chảy máu mũi nên cô lấy giấy vệ sinh kẹp vào mũi để cầm máu.
Không có sự cản trở của nó, máu mũi lại bắt đầu chảy ra.
"Em đã làm gì." Trần Hạo Hiên cau mày dữ dội.
Anh vội vàng đưa cô vào phòng tắm, lau cho cô rồi lại nhét khăn giấy vào mũi cô.
"Nhìn thấy cảnh này em có chút phấn khích, không kiểm soát được bản thân nên bị chảy máu mũi."
Chảy máu mũi này không phải muốn chảy máu là được! Chủ yếu là do vóc dáng của Lý Phàm thực sự quá nóng bỏng.
Kiều Ninh đột nhiên nhớ ra rằng cô vừa mới bị thân hình bốc lửa của Lý Phàm làm cho chảy máu múi, tự nhiên cô có chút tò mò không biết Trần Hạo Hiên đã chống cự lại điều đó như thế nào.
"Nói...anh tại sao không có phản ứng?" Cô thực sự rất tò mò.
Rốt cuộc, cô là một người phụ nữ khi nhìn thấy cảnh tượng đó còn chảy máu mũi, nhưng anh thì lại không phản ứng gì cả.
"Phải có phản ứng mới được sao?" Anh không trả lời câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 91: Chơi Đuổi Bắt


Nghe vậy, Kiều Ninh lắc lắc đầu.
Nếu có phản hồi, thì đơn giản điều đó chứng minh anh có tình cảm với Lý Phàm.
But...
Cô, một người phụ nữ, lại có phản ứng khi cô nhìn cơ thể của Lý Phàm, nhưng anh lại không phản ứng, cảm giác thật thần kỳ.
Nói thế nào nhỉ, cô muốn Trần Hạo Hiên có phản ứng sinh lý như người bình thường, nhưng cô lại không muốn anh có phản ứng sinh lý với những người phụ nữ khác.
"Vì thế, vợ à...anh có phần thưởng gì không?" Trần Hạo Hiên nhìn Kiều Ninh với nụ cười xấu xa và nói.
Thì ra đào hố chờ cô ở đây!!
Kiều Ninh kiễng chân lên, vòng tay qua cổ anh, đôi nhẹ nhàng hôn môi anh như chuồn chuồn lướt.
Rõ ràng, Trần Hạo Hiên không hài lòng.
Khoảnh khắc cô rời khỏi môi trường anh, Trần Hạo Hiên một tay vòng qua eo thon thả của Kiều Ninh và ôm cô với nụ hôn sâu hơn.
Kiều Ninh thể cảm nhận rõ ràng ràng buộc về sức nóng như thiêu đốt trên tay Trần Hạo Hiên qua lớp quần áo.

Môi anh từ trước hướng về phía d** tai của cô, cuối cùng cũng rơi cổ, v**t v*, nhẹ nhàng, nhưng lại rất không phù hợp với dáng vẻ của anh.
Sau một thời gian dài, Trần Hạo Hiên bằng lòng buông tay cô ra.
"Anh rất yêu em."
Nghe điều này, trong lòng cô tràn đầy niềm vui.
Tuy nhiên, với một giọng điệu chỉ trích", cô nói với anh: "Sến súa."
"Sến cũng chỉ dành cho em."
Nghe đến đây, Kiều Ninh nở một nụ cười thật tươi không thể từ chối trên mặt được.
"Và cũng chỉ có thể dành với em trong tương lai thôi.

Nếu anh quan tâm đến phụ nữ khác, em sẽ đánh gãy chân anh trong giây tiếp theo đó!"
Sau khi nói xong, Kiều Ninh không quên lườm Trần Hạo Hiên như một lời cảnh báo.
"Được, tuân lệnh vợ."
"Anh đã làm rất tốt trong ngày hôm nay, và cũng phải vậy trong tương lai." Kiều Ninh khen ngợi.
Cô khen ngợi anh vì đối mặt với sự dụ dỗ của Lý Phàm, anh vẫn có thể thờ ơ, không phản ứng.
...
Trần Hạo Hiên và Kiều Mẫn vừa đi ra ngoài và sẽ ăn sáng.

Kết quả là họ đã gặp Trần Ánh và Dạ Nhiên.
Chính xác mà nói, Dạ Nhiên đang chạy trước, và Trần Ánh đang đuổi theo sau.
Cô ấy đuổi và Dạ Nhiên chạy càng nhanh.
Tốc độ tuyệt vời, cả hai có thể tham gia chạy cự ly 800 mét nhé!
"Hai người đang chơi đuổi bắt?" Cô nói
Nghe vậy, Trần Ánh dừng lại.
Cô đã từ bỏ việc đuổi theo Dạ Nhiên.

Dạ Nhiên nhờ có Kiều Mẫn cuối cùng đã trốn thoát, ánh mắt biết ơn nhìn về phía Kiều Ninh.
"Anh lớn như vậy, mà vẫn còn ngây thơ như một đứa trẻ như vậy sao?"
"Trẻ trâu!" Trần Ánh vẻ mặt đồng tình, nhàn nhạt gật đầu.
Xô đã thức dậy sớm để chuận bị bữa sáng cho Dạ Nhiên.

Cô muốn anh ấy nếm thử, nhưng anh ấy lại không muốn nếm thử.
Đó là lý do tại sao trò chơi đuổi bắt được bắt đầu giữa hai người.
Trần Ánh liếc nhìn Dạ Nhiên, người mà cô không thể đuổi kịp, sau đó lại nhìn Kiều Ninh bên cạnh, rồi dứt khoát bước tới và nắm lấy cánh tay của Kiều Ninh.
"Vì thế..."
"Chị dâu, chị có muốn nếm thử bữa sáng mà em đã làm không?" Trần Ánh nhìn Kiều Ninh với một nụ cười xấu xa và nói.
Dạ Nhiên thoải mái sau khi thấy rằng Trần Ánh đã tìm ra đối tượng mới để "đầu độc".
Kiều Ninh im lặng.
Cô không thể khen tài nấu ăn của Trần Ánh.
Một lần khi Trần Ánh nấu ăn cùng với cô, nhà bếp cũng bị cô ấy làm cho lộn xộn, cảnh đó xứng đáng với hai từ thảm họa, nhà bếp gần như bị nổ tung bởi cô ấy.
Tất nhiên...chỉ một chút thôi, nó không thực sự nổ tung.
Nguyên nhân chính là do cháy lửa được dập tắt kịp thời, không bị bùng lên.
Kể từ đó, Kiều Ninh hiểu rằng nếu muốn sống lâu, cô phải giữ cho Trần Ánh không vào bếp.
"Sao có thể thế được.

Em đã dày công làm nữa sáng cho Dạ Nhiên mà.

Sao chị có thể ăn."
Khi Kiều Ninh nói, cô đã cố gắng hết sức để thoát khỏi vòng tay của Trần Ánh.

Cô còn trẻ, còn tương lai phía trước, cô không muốn bị “đầu độc” để rồi chết trẻ đâu!
Ngay khi Kiều Ninh di chuyển, Trần Ánhbiết rằng Kiều Ninh muốn chạy trốn nên đã giữ chặt cô lại và không cho cô rời đi.
"Không sao, em làm thêm."
Nói xong, Trần Ánh lôi kéo Kiều Ninh chạy về hướng Dạ Nhiên.
Sau khi Dạ Nhiên nhìn thấy Trần Ánh tìm thấy một đối tượng mới để "đầu độc", anh đã được giải thoát.
Anh thả lỏng cảnh giác.
Nhưng khi nhìn thấy Trần Ánh và Kiều Ninh đang đi về phía mình, họ không tiếp tục chạy, thay vào đó, họ mỉm cười.
Dạ Nhiên đã nghĩ sai.
"Đi thôi."
Trần Ánh hai tay.

một bên nắm lấy Kiều Ninh bà một bên nắm lấy Dạ Nhiên.
"Đi ăn bữa sáng mà em đã làm."
Nói xong, Trần Ánh kéo hai người họ đi về phía nhà ăn của khách sạn.
Hai người bị bắt đã điên cuồng đề nghị Trần Hạo Hiên đến cứu mình.
Thật tiếc khi anh cũng không thể thoát khỏi tay của Trần Ánhm
"Anh hai, anh cũng đến ăn đi."
"Có thể không ăn được không?" Trên mặt anh như được viết ngàn lời từ chối..
 
Sau Khi Tái Sinh Tôi Dấn Thân Vào Giới Giải Trí
Chương 92: Không Có Gì Mà Tiền Không Giải Quyết Được


"Tất nhiên là không rồi."
Trần Ánh dừng lại và tiếp tục nói.
"Nếu anh không đến ăn, không sợ bữa sáng của em sẽ đầu độc vợ anh sao?" Trần Ánh nhếch mép nói.
Còn gì tuyệt vời hơn là nắm được điểm yếu của anh trai yêu dấu.
Nếu muốn gây tai họa, tất nhiên cô sẽ là tai họa của tất cả mọi người.
Nghe đến đây, Trần Hạo Hiên im lặng.
Cuối cùng, anh đã thỏa hiệp và chọn làm theo.
Lần này, bữa sáng mà Trần Ánh không tệ như anh tưởng tượng.

Ít nhất có thể đảm bảo ăn xong sẽ không có cảm giác muốn nôn.

Ăn sáng xong, cả bốn người cùng nhau đi dạo.
Phong cảnh trên đảo rất đẹp, đặc biệt là vào buổi sáng.
Kiều Ninh và Trần Ánh đi phía trước, trong khi Trần Hạo Hiên và Dạ Nhiên đi sau họ.
"Chị dâu, chị biết không, sáng nay em đã nhìn thấy một thứ rất hại mắt."
Trần Ánh đột nhiên nhớ đến tin tức nóng hổi mà cô đã thấy sáng nay, và muốn chia sẻ nó với Kiều Ninh
"Gì vậy?" Kiều Ninh nhìn Trần Ánh tò mò hỏi.
Điều mà cô tò mò là nó như thế nào để khiến Trần Ánh hào hứng như vậy khi thảo luận về nó.
"Sáng nay, em đã nhìn thấy một người phụ nữ bị nhân viên bảo vệ ném ra ngoài!"
Nghe đến đây, Kiều Ninhnhư nhớ ra điều gì đó.
Một người phụ nữ? Bị ném ra ngoài?
Chẳng nhẽ...là Lý Phàm?
"Còn nữa...cô ta đã bị ném ra ngoài với cơ thể tr*n tr**ng."
Lúc đó Trần Ánh vừa mới từ trong bếp chuẩn bị bữa sáng, định gọi Dạ Nhiên xuống để nếm thử bữa sáng mà cô đã làm đặc biệt cho anh.
Kết quả, khi vừa bước ra khỏi cửa bếp, họ đã thấy hai nhân viên bảo vệ từ thang máy đi ra đang lôi một người phụ nữ không mảnh vải che thân.
Sau khi nghe Trần Ánh mô tả, Kiều Ninh khá chắc chắn rằng người phụ nữ khỏa thân mà cô ấy nói đến là Lý Phàm.
"Cô ta trông rất quen, hình như em đã nhìn thấy ở đâu rồi thì phải."
"Là Lý Phàm."
Nghe vậy, Trần Ánh cẩn thận nhớ lại, có vẻ như là Lý Phàm thật.

Cô ấy gật đầu.
"Nhưng mà làm sao chị biết đó là Lý Phàm?" Trần Ánh thắc mắc nhìn cô và hỏi.
Kiều Ninh cười và không nói gì.
Cô có thể không biết sao?
"Sáng nay chị cũng thấy người phụ nữ đó sao?"

"Hơn hết, chị còn biết chính xác khi nào cô ta c** q**n áo và tại sao cô ta lại trong trạng thái tr*n tr**ng đó."
Trần Ánh ngửi thấy có gì đó không ổn.
"Chị dâu, không ngờ chị thật sự có sở thích này..."
Sau khi nói xong, Trần Ánh nhìn cô đầy hoài nghi.
Ánh mắt cô ấy nhìn cô như đang nói: "Chị dâu, không ngờ chị lại là người như vậy."
Nhìn thấy biểu hiện không đúng của Trần Ánh, Kiều Ninh biết rằng cô ấy chắc chắn đã hiểu lầm điều gì đó.
"Chị không có, đừng nói nhảm!!!"
Cô là loại người như vậy ư? Cô không có cái sở thích b**n th** đó!
Chỉ là cô thực không tin rằng cô đã nhìn trộm nó, và nó không phải là thứ cô muốn thấy.
Nếu cô không xem qua, nếu Trần Hạo Hiên thực sự lên giường với Lý Phàm, thì cô sẽ nhanh chóng lao ra ngoài kịp thời để dọn dẹp đôi nam nữ này!
Trần Hạo Hiên, người được nhắc đến vào lúc này, hắt hơi một cách khó hiểu.
May mắn thay, anh đã chống lại sự cám dỗ của Lý Phàm.
"Cô ấy tự c** q**n áo và muốn quyến rũ anh trai của em.

Chị chỉ vô tình nhìn thấy nó thôi!"
Nghe vậy, Trần Ánh có chút tức giận.
Quyến rũ anh trai cô? Cô ta muốn làm chị dâu cô sao? Thời buổi này đúng là có rất nhiều người phụ nữ trà xanh.
"Chị gọi nhân viên bảo vệ ném cô ta ra ngoài?"
Trần Ánh có thể tưởng tượng Kiều Ninh cảm thấy tức giận như thế nào khi cô nhìn thấy Lý Phàm c** q**n áo để quyến rũ chồng mình.
Tuy nhiên, cô vẫn rất ngưỡng mộ Kiều Ninh.

Kiều Ninh không chọn cách tự mình xử lý trà xanh mà thay vào đó, lại chọn cách để nhân viên bảo vệ giải quyết cô ta.
Điều này không chỉ giải quyết được Lý Phàm, mà còn không bị làm bẩn tay.
Kiều Ninh lắc đầu.

"Là anh của em."
Con ngươi Trần Ánh run lên.
Gì!?
Anh trai cô làm thế sao?
Bị người khác dụ dỗ anh mà anh vẫn có thể từ bi yêu cầu nhân viên bảo vệ ném người đó ra ngoài?
Đây là lần đầu tiên cô ấy phát hiện ra rằng anh trai của mình lại tốt như vậy!
...
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, không biết đã đi bao lâu, hai người phía sau cũng không biết từ lúc nào đã biến mất.
"Chị dâu, em muốn đi du ngoạn bằng thuyền." Trần Ánh liếc nhìn chiếc thuyền đánh cá phía xa và đột nhiên có hứng thú.
Nghe vậy, phản ứng đầu tiên của Kiều Ninh là từ chối.
Tuy nhiên, nhìn thấy ánh mắt mong đợi và chờ mong của cô ấy, cuối cùng Kiều Ninh vẫn miễn cưỡng đồng ý.
"Chị dâu muôn năm!" Trân Ánh hô lên một cách vui sướng như một đứa trẻ.
"Chú ơi, chú có thể cho cháu mượn chiếc thuyền này được không? Cháu muốn cùng chị dâu đi biển ngắm cảnh bằng thuyền." Trần Ánh kéo Kiều Ninh và hỏi Dương Hà - vừa đóng thuyền và chuẩn bị về nhà.
Nghe vậy, Dương Hà liếc nhìn Trần Ánh rồi nhìn Kiều Ninh.
Cuối cùng, lắc đầu.
Nó được coi là đã từ chối yêu cầu của Trần Ánh.
Thấy Dương Hà đã từ chối mình, Trần Ánh không nản lòng, thay vào đó, cô ấy tiếp tục hỏi:
"Chú ơi, chúng cháu sẽ cho trả tiền, chú có thể cho chhúng cháu mượn thuyền, được không?"
Quan niệm được tưới tẩm từ khi còn nhỏ của Trần Ánh là không có việc gì mà tiền không giải quyết được, nếu có thì chắc là tiền không cho đủ..
 
Back
Top Bottom