Ngôn Tình Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng

Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 520


Diệp Cửu Cửu cười ừ một tiếng, đang định nói thì ngoài bếp truyên đến tiếng của những người thợ: "Chủ quán, chúng tôi đã đào xong hố rồi, chiêu nay chúng tôi sẽ xử lý vấn đề chống thấm, chậm nhất là ngày kia có thể sử dụng."

Diệp Cửu Cửu ra xem, thấy các thợ đào sâu hơn và dài hơn một chút so với yêu cầu của cô: "Làm phiền các anh rồi."

"Đó là việc chúng tôi nên làm." Các thợ rất chuyên nghiệp, dọn sạch sẽ đất đào lên, không để lại một chút cặn bã nào.

Sau khi các thợ rời đi, Diệp Cửu Cửu đóng cửa vào bếp bưng cá mú hấp, cua hoàng đế đã làm xong ra bàn.

Lúc này, Cao Viễn đang húp cua sốt, đồng thời hắn không quên giơ ngón tay cái với Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, cua sốt nguyên vị này tuyệt thật!"

Chu Chu đang múc cơm vào nắp cua đầy gạch cua cũng vội vàng phụ họa: "Ngon lắm!"

Cao Viễn ăn thịt cua trong càng cua: "Thịt cua mềm mại, tan ngay trong miệng, vừa thơm vừa tươi, tuyệt cú mèo.

Chu Chu nhìn chằm chằm vào nắp cua rắc đây mè đen trắng, nhìn gạch cua béo ngậy bên trong, màu sắc hấp dẫn, nhìn mà không nhịn được nuốt nước bọt.

Cô ấy dùng thìa bạc nhỏ múc một thìa cơm bỏ vào, trộn đều với gạch cua hấp dẫn bên trong, sau đó xúc ăn vào miệng, gạch cua chưa nấu chín ăn vào có cảm giác trơn trượt, chỉ cân nhấp nhẹ là tan trong miệng, nếm kỹ còn có một chút ngọt ngào, ăn vào khiến cô ấy cảm thấy hạnh phúc vô tận!

Chu Chu lại ăn thêm một miếng: "Chủ quán, tôi cảm thấy mình có thể ăn mấy bát cơm với một phần cua sốt này."

Diệp Cửu Cửu không hề ngạc nhiên với việc này, không ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cua sốt: "Cơm ăn thoải mái, cứ ăn đi."

"Nhưng chúng tôi còn gọi bào ngư, cua hoàng đế." Cao Viễn nhìn con cua hoàng đế nặng hơn mười cân, đột nhiên có cảm giác ăn không hết: "Mỗi lân như thế này, tôi lại ước mình có hai cái dạ dày."

Chu Chu cũng vội vàng phụ họa: "Hôm nay tôi thích tất cả các món ăn, tiếc là tôi không ăn được nhiều như vậy." Cao Viễn lại ăn một miếng càng cua trong suốt dai dai, thực sự rất ngon: "Tối nay tôi sẽ cùng Lý Lâm đến ăn ké."

"Tôi cũng phải gọi cha mẹ tôi đến." Chu Chu nói xong liền vội vàng lau tay, chụp ảnh cua hoàng đế gửi cho người nhà, thông báo bọn họ tối nay đến.

"Tôi phải thử lại con cua hoàng đế này.' Trước đây từng có một con cua hoàng đế, kích thước nhỏ hơn con này một phần ba, khi đó Cao Viễn và Chu Chu đã tranh giành rất lâu, đáng tiếc cuối cùng vẫn không giành được.

TBC

"Lúc trước nhìn cô ăn tôi thèm muốn chết." Cao Viễn dùng sức bẻ một chiếc càng cua to, một chiếc càng cua còn to hơn cổ tay của Tiểu Ngư, sau khi hấp chín có màu đỏ tươi trông rất hấp dẫn.

Hắn cầm kéo cắt lớp vỏ bên ngoài, lập tức lộ ra thịt cua béo ngậy bên trong, trắng nõn to, thoang thoảng mùi tươi nồng.

Hắn bóc lớp vỏ bên ngoài, trực tiếp nhét thịt cua trắng như tuyết vào miệng, tươi ngọt mềm mại, khoảnh khắc cắn xuống, hắn cảm thấy từng lỗ chân lông của mình đều tràn ngập nước biển, mặn mặn, tươi tươi, ngon đến không thể chê vào đâu được.

"Ngon quá, hoàn toàn khác với cua sốt, một loại là vị tươi tự nhiên, không cần bất kỳ nước chấm nào nó cũng là vua của các loại cua, một loại là nước sốt đậm đà thơm ngon, bù đắp cho nhược điểm không đủ tươi ngọt của nó nhưng ăn rất ngon!"

Chu Chu thấy hắn ăn ngon, cũng vội vàng cắt một chiếc càng cua, chiếc càng cua dài mấy chục cm, trông rất béo.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 521


Diệp Cửu Cửu không làm phiền hai người ăn cua nữa, quay người tiếp tục đi tiếp những vị khách mới vào, người vào trước là Đống Đống, hôm nay hắn vẫn dẫn theo cả đoàn và gia đình đến: "Chủ quán, hôm nay đồ ăn khá nhiều."

"Tôi muốn gỏi tảo quần đới, bún nghêu hoa, vẹm nướng phô mai, bí đao nhồi tôm, canh đậu phụ xương cá thu, mực kho, cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên, tôm chiên phồng, cá viên phô mai, xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, cua sốt nguyên vị và cá mú hấp."

Theo sau là lão Chương và tám người bạn dựa vào nhau xem thực đơn: "Chúng tôi lớn tuổi rồi, không ăn được nhiều đồ ngọt."

"Chỉ cần gỏi tảo quần đới, bún nghêu hoa, bí đao nhồi tôm, canh đậu phụ xương cá thu, mực kho, cá phi lê chần sốt Tứ Xuyên, tôm chiên phồng, xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, cua sốt nguyên vị và cá mú hấp."

Diệp Cửu Cửu gật đầu, ghi nhớ thực đơn rồi vào bếp làm đồ ăn.

Cô cho hai bàn gọi cá mú hấp vào nồi hấp cùng lúc, sau khi hấp xong thì cho hai phần xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng vào lò nướng đã được làm nóng trước, sau đó bắt đầu làm các món ăn khác.

Diệp Cửu Cửu làm tôm chiên phồng trước, trước tiên lấy mười con tôm lớn, bỏ đầu giữ lại đuôi tôm, bỏ vỏ rồi rạch lưng bỏ chỉ tôm, sau đó nhẹ nhàng võ dẹt thịt tôm nhưng không được võ đứt, giống như cách vỗ làm tôm viên kim sa.

Võ xong thì ướp đơn giản một chút, sau đó pha bột mì, lòng trắng trứng, bột nở, nước ấm, dầu, v. v. , khuấy đều thành dạng sữa chua là được, sau đó bắt đầu quá trình chiên.

Diệp Cửu Cửu bắc chảo lên bếp đun nóng dầu, đợi dầu nóng lên, cô nhấc một con tôm đã ướp bỏ vào bột mì lăn một vòng, sau khi phủ đều bột mì thì cho vào chảo dầu lắc nhẹ hai lần, thấy nổi bọt thì thả cả con vào.

Thả vào chảo dầu, tôm lập tức phồng lên, biến thành một bong bóng nhỏ, để bong bóng to hơn, có thể liên tục rưới dầu lên trên, đợi đến khi bong bóng trở nên giòn tan vàng ươm thì có thể vớt ra.

Đợi làm xong hết thì bày đĩa, bên cạnh để một đĩa sốt cà chua là có thể mang lên. Nhưng trước khi mang lên, Diệp Cửu Cửu cần phải làm xong gỏi tảo quần đới, mực kho, cua sốt nguyên vị rồi mang lên cùng lúc.

Đợi Lăng Dư mang bốn món ăn này ra thì Diệp Cửu Cửu dùng phần dầu còn lại để chiên cá viên phô mai, cá viên đã làm sẵn, chỉ cần phủ một lớp vụn bánh mì bên ngoài rồi cho trực tiếp vào chảo dầu để chiên.

Chiên đến khi lớp vỏ ngoài vàng ươm giòn tan, bên trong tỏa ra mùi thơm phô mai thì có thể vớt ra, để ráo dầu rồi cho vào đĩa, cắt đôi viên trên cùng, để phô mai trắng sữa thơm ngon bên trong chảy ra ngoài.

TBC

Diệp Cửu Cửu bảo Lăng Dư mang lên khi còn nóng, sau khi mang lên bàn, Đống Đống và những người khác lập tức kẹp một viên, mỗi viên cá viên đều bọc phô mai, nhẹ nhàng cắn lớp vỏ giòn bên ngoài, bên trong là phô mai lỏng tan chảy dưới nhiệt độ cao chảy ra theo khóe miệng, nóng đến mức họ phải vội vàng đặt xuống, cùng nhau thè lưỡi thở hổn hển.

Tiểu Ngư đi ngang qua tò mò nhìn mọi người: "Mấy anh là chó con sao?"

".." Đống Đống hít một hơi: "Không phải."

"Vậy sao các anh lại như vậy?" Tiểu Ngư học theo dáng vẻ của họ thở hổn hển.

"Nóng quá." Đống Đống uống một ngụm nước lạnh: "Đây đúng là b.o.m cá viên

"Ngốc nghếch.' Tiểu Ngư quay người chạy về bếp: "Cửu Cửu, họ thật ngốc, không thổi thổi, lưỡi bị bỏng thì thảm lắm, không thể ăn những món ngon khác được nữa."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 522


Diệp Cửu Cửu cười ừ một tiếng, sau đó tiếp tục làm bí đao nhồi tôm, gọt vỏ bí đao dài bằng lòng bàn tay, sau đó cuộn nhân tôm đã ướp sẵn vào, cuộn thành từng bông hoa đặt ở giữa đĩa, bày thành hình một bông hoa nhỏ.

Sau khi cá hấp được mang ra thì cho hai phần bí đao nhồi tôm vào nồi hấp để hấp, cô quay người lại bắt đầu làm bún nghêu hoa.

Lấy nước sốt đã xào của cô ra để nêm nước dùng cay, dùng nước dùng cá thu, nước dùng đậm đà, ngửi rất tươi.

Đợi nước dùng sôi thì đổ vào hai nồi đất, sau đó cho bún, nghêu hoa, lá rau vào, đợi nước dùng sôi trở lại, mùi thơm của nghêu hoa theo cửa sổ bay ra ngoài.

Sau khi nấu xong, cô đặt nồi đất lên khay gỗ, sau đó rắc hành lá xanh lên trên, nhìn màu sắc tươi sáng lại mang một chút xanh tươi đặc biệt.

Làm xong món này thì xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng trong lò nướng cũng đã làm xong, Diệp Cửu Cửu lấy ra trước, sau đó lại cho một phần vẹm nướng phô mai vào.

Xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng mặn cần để nguội một chút rồi mới cắt, vì vậy Diệp Cửu Cửu tiếp tục làm cá phi lê chần sốt Tứ Xuyên và canh đậu phụ xương cá thu.

Sau khi làm xong thì mang bí đao nhồi tôm ra, sau khi hấp chín, nhân tôm chuyển sang màu đỏ tươi, đặc biệt tương phản với bí đao màu xanh nhạt bên ngoài, rất tươi mát.

Cuối cùng, Diệp Cửu Cửu dùng bột năng, ớt đỏ, đậu Hà Lan xanh làm nước sốt rưới lên trên, một đĩa bí đao nhồi tôm thanh đạm giải ngấy đã hoàn thành.

Cô mang hai phần bí đao nhồi tôm, xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng đã cắt và vạm nướng phô mai mới ra lò ra.

TBC

Khi ra ngoài, lão Chương lại bắt đầu khen bí đao nhồi tôm cô làm rất đẹp: "Hoa trong đĩa đỏ xanh, giống như núi xanh xa xa, lại giống như sương đỏ mùa thu, rất có ý cảnh."

"Tôi lại thích cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên đỏ tươi hơn." Một ông lão khác hỏi Diệp Cửu Cửu: "Đây là cá gì?"

Diệp Cửu Cửu trả lời: "Cá thu." Ông lão: "Tôi ăn thấy rất giống nhưng thịt mềm hơn, cũng tươi hơn, chắc là có thêm bột năng, trứng phải không?"

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu cười nhìn ông lão này: "Ông sành ăn thật."

"Tôi đã ăn rất nhiều cá thu trong đời, rất hiểu về cá thu." Ông lão bắt đầu kể lể về kinh nghiệm sống của mình: "Trước đây chúng tôi tự ra khơi đánh bắt, ăn mẻ lưới đầu tiên tươi nhất."

"Ông còn biết đánh bắt cá sao?" Lão Chương thực sự không ngờ.

Tôi khá thích câu cát Hơn nữa, người thân trong gia đình lại là ngư dân, tôi theo ông ấy ra biển." Ông lão chỉ vào vết sẹo giữa lông mày: "Lúc đó gặp sóng to gió lớn, tôi bị con tàu lớn lắc mạnh đập vào sàn tàu nhưng ở đây, đầu, cánh tay đều bị thương, tay bị gãy đến bây giờ vẫn đau âm Ï"

Lão Chương lặng lẽ đẩy cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên cho ông lão: "Không ngờ ông vì câu cá mà làm mình bị thương, ông ăn nhiều vào, bồi bổ cho khỏe."

"Được." Ông lão lại kẹp một miếng cá thu: "Tôi thực sự thích ăn cá thu này, cá thu ít xương nhiều thịt, rất mềm, có một câu tục ngữ: Trên núi gà gô nai, dưới biển cá thu, cá biển thì cá thu là ngon nhất."

Lão Chương nhớ lại: "Câu này xuất phát từ "Tấu chương Bộ Lễ." của Vương Thế Mậu phải không?”

Một ông lão khác cũng nhớ rõ: "Đúng vậy, câu gốc hẳn là: Trên núi ăn gà gô nai, dưới biển ăn cá ngừ cá thu."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 523


"Tôi lại thích cá này hơn. Một ông lão khác nói: "Thịt tươi ngon, béo mà không ngấy, từng có bài thơ rằng..."

Diệp Cửu Cửu thấy nhóm ông lão có học thức này lại bắt đầu trích dẫn kinh điển và nói thơ, lặng lẽ rời khỏi nơi này, cô vẫn thích hợp tiếp khách và nấu ăn hơn.

Lại có khách đẩy cửa bước vào, một nam một nữ, hai người lần đầu đến, có chút ngượng ngùng nhìn xung quanh, họ nghe nói đồ ăn ở đây rất đắt nhưng lại muốn đến thử, biết đâu lại có tác dụng thì sao?

TBC

"Chào mừng quý khách, hai người ngồi đây nhé." Diệp Cửu Cửu dẫn hai người ngồi xuống, đưa thực đơn cho hai người: "Hai người lần đầu đến phải không? Ở đây chúng tôi toàn là hải sản, hai người xem thử mình có bị dị ứng không, nếu không thì xem muốn ăn gì?"

Người phụ nữ tên là Hồng Tiểu Nguyệt, mắc bệnh lupus ban đỏ dạng da, trên người có nhiêu mảng đỏ, hiện đang điều trị tại bệnh viện nhưng bệnh tự miễn rất khó chữa khỏi.

Hôm qua nghe đồng nghiệp ở phòng khác nói chuyện, nói bệnh xuất huyết giảm tiểu cầu của đối phương đã khỏi được kha khá, cô ấy liền hỏi thêm vài câu, đối phương nghe nói cô ấy cũng mắc loại bệnh này, liền giới thiệu cô ấy đến đây.

Tối hôm qua suy nghĩ cả đêm, cuối cùng dưới sự quyết định của chồng, cô ấy quyết định hôm nay đến thử xem sao, chồng cô ấy vừa hay bị viêm họng mãn tính, viêm mũi, hai người cùng đến thử xem sao.

Thực ra mắc bệnh này không nên ăn hải sản, nhưng thấy đồng nghiệp nói chắc như đỉnh đóng cột, hai người vẫn muốn thử xem sao: "Không bị dị ứng."

Hai người xem thực đơn, đồng nghiệp nói nhất định phải gọi một món canh, nói uống canh hiệu quả hơn, vì vậy họ gọi một món canh đậu phụ xương cá thu, ngoài ra còn gọi thêm hai món gỏi tảo quần đới, bí đao nhồi tôm.

Ba món ăn đều rất đơn giản, Diệp Cửu Cửu về bếp làm xong hấp lên nấu lên là được, không đến năm phút đã mang lên bàn.

Chồng của Hồng Tiểu Nguyệt thử canh trước: "Không có mùi tanh như tưởng tượng, nếm thử thấy khá tươi." “Anh bị viêm mũi, khứu giác không nhạy, ngửi được mới lạ." Hồng Tiểu Nguyệt múc một bát canh uống một ngụm, nếm thử thấy ngon thì ngẩn người: 'Ngon.'

Chồng cô ấy cười nói với cô ấy: "Anh nói không tệ đúng không?"

"Thực sự không tệ." Hồng Tiểu Nguyệt lại uống một ngụm, cô ấy không nói ra được cảm giác đó, cũng không tìm được từ ngữ hình dung, chỉ có thể nói là ngon.

"Món tảo quần đới này rất ngon, cảm thấy xứng đáng với giá 88." Lúc nãy chồng cô ấy còn thấy chủ quán là thương nhân gian xảo, bây giờ trực tiếp khen ngon: "Ngon hơn cả chúng ta tự mua về làm."

"Thật kỳ lạ, rong biển dài dài trông không giống loại thường thấy, ăn vào thấy cả người rất thoải mái." Hồng Tiểu Nguyệt nói không nên lời, cảm thấy mình không còn bực bội như vậy nữa: “Trong này không cho thêm thứ gì chứ?"

"Cho thêm thứ gì được? Thuốc à?" Chồng cô ấy thấy không thể nào, nếu thực sự cho thêm, nhiều người đến ăn như vậy không thể không có người phát hiện ra: "Nếu thực sự có thể chữa khỏi bệnh của em, cho thêm thì cũng ăn nhiều vào."

"Cũng đúng." Hồng Tiểu Nguyệt để chữa bệnh cũng từng tìm không ít phương thuốc dân gian nhưng đều không có tác dụng, nếu ở đây có thể, cho dù là thuốc độc, cô ấy cũng phải thử.

Diệp Cửu Cửu nghe mọi người nói, bất lực thở dài, cảm thấy mình nên mở phòng khám chứ không phải mở nhà hàng.

Buổi trưa còn sớm, mười mấy phút sau, lại có hai bàn khách đến, cũng là người khác giới thiệu đến, một bàn khách bị bệnh thận, là Trương Quan đã đến trước đó giới thiệu đến.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 524


Còn một bàn khách bị suy giáp, họ nghe bạn bè nói đến đây ăn xong thì bệnh nội tiết đã khỏi, vì vậy họ mới muốn đến thử xem sao.

Số lượng người của họ không nhiều, đều chỉ gọi bốn món ăn, Diệp Cửu Cửu dễ dàng làm xong, cô làm xong thì dọn dẹp bếp, sắp dọn xong thì Tiểu Ngư chạy vào, túm lấy ống quần cô ấy lắc lắc: "Cửu Cửu, bà cụ đó lại đến rồi."

Diệp Cửu Cửu lau tay: "Bà cụ nào?"

TBC

"Là bà cụ bị bệnh không nhớ nhà ở đâu ấy.' Tiểu Ngư kéo cô ấy ra ngoài, chỉ vào bà lão đang đứng ở cửa cố gắng đi vào: "Chị xem."

Diệp Cửu Cửu bối rối nhìn bà lão hôm qua đã giao cho cảnh sát, sao lại đến đây nữa?

Cô mở cửa mời người vào: "Sao bà lại ở đây? Người nhà bà đâu?”

Bà lão vỗ bụng: "Đói, đói-"

Lưu nãi nãi đang chuẩn bị tính tiền không kìm được thấu lại: "Đói thì ở nhà đi, sao lại chạy đến đây? Ngửi thấy mùi thơm chạy đến à?”

"Lưu nãi nãi, hình như bà ấy bị lú lẫn tuổi già, hôm qua cháu thấy vậy nên đã báo cảnh sát đưa bà ấy về nhà rồi, không biết sao hôm nay lại đến đây nữa." Diệp Cửu Cửu lấy điện thoại ra báo cảnh sát lần nữa.

Bà lão nắm lấy tay Diệp Cửu Cửu: "Đói, đói."

"Bị lạc còn cố tình chạy đến đây, có lẽ mùi ở đây thực sự quá thơm." Lưu nãi nãi thương cảm nhìn bà lão này, may mà mình thường xuyên đánh mạt chược để vận động não, nếu không mà thành ra như vậy thì thật là khổ sở.

Diệp Cửu Cửu cười khổ, dù thơm đến mấy cũng không thể bay xa mấy chục mét được, cô gọi điện xong thì lấy cho bà lão liên tục kêu đói một phân mực kho và một bát cơm, để bà ấy ngồi ở bệ cửa sổ ăn chờ người nhà đến đón.

Sau khi gọi điện báo cảnh sát, cảnh sát biết là bà lão hôm qua nên lập tức liên lạc với người nhà của bà ấy.

Bà lão họ Mã, năm nay 75 tuổi, cũng là năm năm trước mắc chứng lú lẫn tuổi già, lúc thì tỉnh táo lúc thì hồ đồ, lúc tỉnh táo sẽ cùng bảo mẫu ra ngoài mua thức ăn, đi siêu thị hay công viên, hít thở không khí trong lành.

Hôm qua chính là lúc cùng bảo mẫu ra ngoài, nhân lúc bảo mẫu chọn rau, bà quay người đi ra khỏi chợ rồi lên xe buýt, sau đó mơ mơ hồ hồ đến hẻm Lê Hoa này.

Hôm nay cùng con trai đến bệnh viện khám, sau đó bà muốn đi vệ sinh, con trai đợi bên ngoài, nghe điện thoại công việc, quay lại thì người đã không thấy đâu.

Đợi đến khi con trai nhận được điện thoại của cảnh sát vội vàng chạy đến thì thấy bà mẹ già đang ngồi trong nhà hàng của người ta ăn uống ngon lành: "Mẹ, sao mẹ lại chạy lung tung thế?"

Bà lão hoàn toàn không nhận ra người con trai trước mặt, bà tưởng đối phương muốn cướp đồ ăn của mình, vội vàng dùng hai tay che chở: "Tôi không quen ông, ông đừng cướp đồ của tôi."

Con trai đau đầu: "... Con là con trai của mẹ, không phải người khác."

"Con trai? Con trai tôi còn nhỏ lắm, không già như ông.' Bà lão khinh thường nhìn ông già năm mươi tuổi trước mặt: "Nó chỉ cao đến chân tôi thôi."

"Ông đừng có lừa tôi." Bà lão tiếp tục ăn mực ống om, ăn rất ngon, người con trai bên cạnh nhìn thấy cũng thèm nhưng bây giờ không phải lúc thèm ăn, ông ấy quay người cảm ơn Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán cảm ơn cô đã cưu mang mẹ tôi hai lân."

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Tình trạng của bà ấy không tốt, ông nên trông chừng bà ấy cẩn thận."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 525


"Cô nói đúng, sau này tôi sẽ chú ý." Người con trai cũng rất bất lực, mỗi lân họ chỉ dám đưa bà ra ngoài hít thở không khí trong lành khi bà tương đối tỉnh táo, nhưng luôn có định luật Murphy, lúc nào trông chừng bà cẩn thận thì bà vẫn ổn, chỉ cần nghe điện thoại hoặc có chuyện gì khác là bà chạy mất.

Tuần này liên tục chạy hai lần, người con trai rất mệt mỏi, quyết định sau này không đưa bà ra ngoài nữa, ngay cả trong công viên nhỏ trong khu cũng phải buộc bà bằng dây thừng.

Đúng giờ ăn trưa, người con trai cũng đói rồi: "Chủ quán, tôi muốn gọi món, lát nữa tính tiên chung với mẹ tôi."

Diệp Cửu Cửu cũng không khách sáo, đưa thực đơn cho người này.

Đối phương nhìn giá, lại nhìn biển hiệu bếp riêng treo trên tường, cuối cùng không nói gì gọi một phần gỏi tảo quần đới, cua sốt nguyên vị, canh đậu phụ xương cá thu.

"Xin chờ một lát." Diệp Cửu Cửu quay vào bếp bắt đầu nấu canh, tranh thủ nấu canh cô bày gỏi tảo quần đới, cua sốt nguyên vị ra đĩa, sau đó cùng bưng lên.

Sau khi bưng lên, bà lão đưa tay kẹp cua sốt: "Thơm."

Người con trai đẩy đĩa thức ăn về phía bà lão: "Mẹ không nói không quen con, sao lại kẹp thức ăn của con?"

Bà lão liếc nhìn ông ấy: "Có chút quen mắt."

Người con trai lại tiến lại gần: "Mẹ nhìn kỹ xem, con có phải con trai mẹ không?”

"Hình như vậy." Bà lão không chắc chắn nói một tiếng, sau đó nhanh chóng kẹp cua sốt vào bát của mình, đợi đến khi bát đầy ắp mới lẩm bẩm một tiếng: 'Con trai tôi không già như vậy.

Người con trai nhìn đĩa cua sốt chỉ còn một nửa: "..."

Một con cáo già như vậy, sao lại mắc phải căn bệnh này chứ?

TBC

Đợi đến khi bà lão ăn xong, thoải mái đánh một cái ợ no, sau đó đứng dậy định đi, người con trai vội vàng kéo bà lại, một tay ăn hết chỗ thức ăn còn lại, ăn ngấu nghiến, hoàn toàn không nếm được hương vị của nó. "Đừng có túm lấy tôi, đồ đại xấu xa." Bà lão giơ tay đánh vào cánh tay của người con trai mấy cái, nhân lúc người con trai đau buông tay, bà nhanh chân chạy ra ngoài.

Người con trai lau miệng, vội vàng đứng dậy tìm Diệp Cửu Cửu tính tiền, nói rằng sẽ đến cảm ơn sau, sau đó chạy theo: "Mẹ, mẹ đừng chạy lung tung, chúng ta về nhà thôi."

Bà lão ăn no uống đủ đi rất nhanh: "Tôi không phải mẹ ông, ông đừng đuổi theo tôi.

Người con trai thường xuyên ngồi văn phòng thở hồng hộc đuổi theo sau:

Tiểu Ngư thương cảm nhìn người con trai đó: "Mẹ ông ấy không nhận ra ông ấy tồi."

"Không phải không muốn nhận ra ông ấy, mà là bà ấy già rồi, bị bệnh rồi, không nhớ được những người xung quanh nữa, chuyện này không thể kiểm soát được." Diệp Cửu Cửu giải thích với cô bé.

Tiểu Ngư chớp đôi mắt xanh biếc, lo lắng nhìn cô: "Vậy sau này Cửu Cửu già rồi sẽ quên em sao?”

Diệp Cửu Cửu ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé: "Cái này thì không biết được."

"Mắc phải căn bệnh này thì sẽ không nhận ra ai cả, nhìn ai cũng thấy xa lạ, chị nghĩ đến lúc đó chị nhất định sẽ rất sợ hãi."

"Nếu chị quên em, em nhất định phải nắm tay chị, phải nói cho chị biết em là ai, để chị đừng sợ, được không?"

"Được." Tiểu Ngư dang hai tay ôm lấy Diệp Cửu Cửu, mềm mại nói: "Sau này em sẽ bảo vệ chị."

"Cảm ơn Tiểu Ngư." Diệp Cửu Cửu ôm lấy cô bé mềm mại thơm mùi sữa: "Có Tiểu Ngư ở đây, sau này chị chắc chắn sẽ không sợ nữa."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 526


Lăng Dư ngồi trên ghế đẩu bên cạnh: "Anh lợi hại hơn con bé."

Ý anh là anh có thể bảo vệ cô.

Diệp Cửu Cửu nhướng mày: "Đến lúc đó không phải anh cũng sẽ già đi cùng em sao?”

Lăng Dư nghe thấy mấy chữ già đi cùng này, trong lòng lại có chút mong đợi.

"Em nói đúng, vậy phải làm sao?"

Diệp Cửu Cửu cong môi: "Chúng ta đều trông cậy vào Tiểu Ngư chăm sóc chúng ta vậy.'

Tiểu Ngư gánh vác nhiệm vụ dưỡng lão ngẩng đầu nhìn Cửu Cửu, lại nhìn anh trai, cô bé do dự suy nghĩ hồi lâu, sau đó lặng lẽ ôm chặt Diệp Cửu Cửu, đồng thời trong lòng nghĩ: "Anh trai lúc nào cũng hung dữ với em, sau này anh trai bị bệnh không nhớ em nữa, em sẽ không nói cho anh biết em là ai, để anh sợ, để anh khóc..."

Lăng Dư nhìn Tiểu Ngư nói hết những lời trong lòng: "..."

Không thể giữ lại đứa em gái này nữa rồi.

Diệp Cửu Cửu ôm chặt Tiểu Ngư đang nói lời tàn nhẫn: "Khụ khụ, trẻ con nói bậy..

Tiểu Ngư chiếc áo bông lọt gió này mới phát hiện mình đã nói hết những lời trong lòng, cô bé che miệng, sợ hãi nhìn anh trai: "Anh ơi, không phải em nói, là có người, có kẻ xấu chui vào người em nói."

Lăng Dư cụp mắt nhìn cô bé: "... Bây giờ vẫn còn ở đó sao?"

"Còn." Tiểu Ngư giả vờ thật sự vỗ vào n.g.ự.c mình, giọng điệu mềm mại uy h.i.ế.p kẻ xấu không tồn tại trong cơ thể: "Kẻ xấu mau đi ra."

Lăng Dư nhìn đứa trẻ đang diễn kịch: "Đuổi đi rồi cũng sẽ quay lại, chỉ bằng chặt đầu, dứt điểm hậu hoạn."

"Đừng c.h.ặ.t đ.ầ.u em, em còn chưa sống đủ.' Tiểu Ngư sợ hãi lập tức chui vào lòng Diệp Cửu Cửu: “Cửu Cửu cứu em-"

Diệp Cửu Cửu ôm chặt cô bé: “Anh trai trêu em thôi." "Anh trai hung dữ lắm." Trước đây Tiểu Ngư ít khi gặp anh trai nhưng cô bé nghe những tộc nhân chăm sóc mình nói, anh trai là người lợi hại nhất ở vùng biển Quên Lãng.

TBC

"Nhưng em là em gái của anh ấy, anh ấy sẽ không làm gì em đâu." Diệp Cửu Cửu bế cô bé đi vào nhà hàng: "Nếu anh trai thực sự muốn làm vậy thì đã không lặn lội đường xa đến tìm em rồi."

Tiểu Ngư nghiêng đầu nhìn anh trai đi theo sau: "Có thể là muốn bắt em rồi c.h.ặ.t đ.ầ.u em."

"Em nói vậy anh trai sẽ buồn đấy." Diệp Cửu Cửu cười vỗ nhẹ vào lưng cô bé: “Anh trai lo lắng cho em nên mới chạy xa như vậy đến tìm em, lúc đến còn bị thương, bị thương rất đau, ai lại nhịn đau đến tìm người mình không muốn chứ?"

Tiểu Ngư nghĩ cũng đúng: "Đúng vậy."

"Nhưng anh ấy đánh em."

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Tại sao anh ấy đánh em?"

"Bởi vì..." Tiểu Ngư cúi đầu, bởi vì cô bé nói sai.

Diệp Cửu Cửu thấy cô bé đã nhận ra mình sai ở đâu, đặt cô bé xuống ghế đẩu: "Vậy bây giờ phải làm sao? Em nói lời đó khiến anh trai tức giận rồi."

Tiểu Ngư nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."

"Được rồi, em xin lỗi anh trai, chị phải đi dọn bàn ăn." Khách đã đi hết rồi, Diệp Cửu Cửu đi dọn bàn ăn.

Trong lúc cô bé lục đục dọn dẹp, Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn anh trai, cô bé chớp đôi mắt xanh biếc, sau đó vẫy tay với anh trai: "Anh trai, cúi đầu xuống."

Lăng Dư cúi mắt nhìn cô bé, không nhúc nhích.

"Nhanh lên." Tiểu Ngư kéo vạt áo anh trai, ra hiệu cho anh cúi đầu xuống.

Lăng Dư cúi người, xem cô bé muốn nói gì.

Sau khi anh trai cúi xuống, Tiểu Ngư ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giọng nói ngây thơ xin lỗi: "Anh trai, em xin lỗi, em sai rồi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 527


'Anh trai đối xử tốt với em, em không nên nói như vậy, anh trai đừng giận được không?”

"Sau này nếu anh trai già rôi không nhớ em, em sẽ bảo vệ anh trai như bảo vệ Cửu Cửu, để anh không sợ."

Lăng Dư nhếch mép, anh sợ sao?

"Anh trai, em sẽ bảo vệ anh, sẽ không thực sự bỏ anh lại để anh khóc." Tiểu Ngư chắp tay cầu xin: "Anh trai, có thể tha thứ cho em không?"

Lăng Dư sẽ không thực sự tức giận với trẻ con, thấy cô bé còn khá thành thật, anh vui vẻ buông lỏng, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

"Anh trai tốt quá." Nhận được câu trả lời, Tiểu Ngư thở phào nhẹ nhõm cười, sau đó nắm lấy cánh tay anh trai, nhẹ nhàng nhón chân, hôn chụt một cái lên má anh trai.

Lăng Dư sửng sốt, nhìn Tiểu Ngư có chút ngượng ngùng.

Đây là lần đầu tiên hai anh em thân thiết như vậy, trước đây Tiểu Ngư luôn nhìn anh từ xa, không bao giờ dám có hành động thân mật, nhưng sau khi Tiểu Ngư đến đây, dưới sự ảnh hưởng của Diệp Cửu Cửu, cô bé thực sự ngày càng táo bạo.

Anh nhấch miệng cười, giơ tay xoa đầu cô bé mềm mại, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Tiểu Ngư thấy anh trai không giận nữa, trái tim treo lơ lửng cũng rơi xuống bụng, cô bé ngồi xổm ngồi trên ghế, vịn vào ghế từ từ trượt xuống, sau khi xuống đất, cô bé chạy đến bên Diệp Cửu Cửu: " Cửu Cửu, anh trai tha lỗi cho em rồi."

Diệp Cửu Cửu cười đáp một tiếng ừ: "Nghe rồi, biết lỗi thì sửa là đứa trẻ ngoan.

"He he." Tiểu Ngư cười xong thì đột nhiên phát hiện ra một chuyện: "Cửu Cửu, sao chị lại nghe thấy em nói chuyện vậy? Em nói nhỏ lắm mà."

Diệp Cửu Cửu xoa xoa tai: "Chị có thể nghe thấy."

Tiểu Ngư không hiểu hỏi: "Chị cũng biến thành cá nhỏ giống em sao?”

Lăng Dư cũng đi tới: 'Có thể nghe thấy?" Diệp Cửu Cửu cũng không rõ lắm: "Có thể là do ăn quá nhiều hải sản, bây giờ thị lực và thính lực của em đều tốt hơn trước."

Tiểu Ngư không kìm được mong đợi: "Vậy chị ăn thêm một chút nữa, có mọc đuôi không?”

"Cái đó thì chắc chắn không." Diệp Cửu Cửu biết rõ mình là người.

Lăng Dư không nói gì, vì anh lại ngửi thấy trên người cô một mùi hương hoa thoang thoảng, đã liên tiếp mấy lần rồi, là do hải sản mang lại, hay là do nguyên nhân khác?

Diệp Cửu Cửu chú ý thấy Lăng Dư đang nhìn mình chằm chằm, cô cười với anh: "Nhìn em làm gì?"

TBC

Lăng Dư định nói thì Tiểu Ngư đã nhanh miệng nói trước: "Cửu Cửu đẹp."

Đúng không anh trai?"

Diệp Cửu Cửu nghiêng đầu nhìn Lăng Dư, muốn xem anh nói thế nào.

Chưa đợi Lăng Dư mở miệng, Tiểu Ngư đã đào hố bên cạnh: "Anh không nói, anh thấy Cửu Cửu không đẹp."

Mặt Lăng Dư xanh lét: ˆ...

Diệp Cửu Cửu nhịn cười nhìn Lăng Dư: “Có phải vậy không?”

"Không phải." Lăng Dư gạt đứa nhóc vẫn đang ba ba ba phá phách ra, trả lời Diệp Cửu Cửu rất nghiêm túc: "Đẹp."

Được câu trả lời khẳng định, Diệp Cửu Cửu hài lòng gật đầu: "Cảm ơn lời khen.”

Thấy cô hài lòng, Lăng Dư cũng thả lỏng trái tim đang treo lơ lửng.

Diệp Cửu Cửu tâm trạng tốt tiếp tục dọn dẹp bàn ăn, dọn xong thì bảo Lăng Dư và Tiểu Ngư lau bàn, còn cô thì mang vào bếp rửa sạch, rửa xong mới bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.

Cô chuẩn bị bốn món, một món sashimi cua hoàng đế và bào ngư, một món cua sốt nguyên vị, một món cá hấp, còn một món là tôm chiên phồng mà trẻ con thích.

Tiểu Ngư ngồi xuống rồi câm một con tôm chiên phồng vàng ươm, giòn tan thơm nức, há miệng cắn một miếng, vừa cắn xuống đã nghe thấy tiếng giòn tan, giống như tiếng cắn vỡ khoai tây chiên, bánh đa, vừa giòn vừa tan vừa thơm.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 528


Tiểu Ngư một tay cầm một con tôm chiên phồng to bằng đùi gà con, bên trái một miếng, bên phải một miếng, ăn rất ngon.

Diệp Cửu Cửu tự múc cho mình một bát cơm, sau đó kẹp một cái mai cua có gạch cua, múc vào đó một thìa cơm, trộn đều, để cơm mềm dẻo và gạch cua hấp dẫn hòa quyện vào nhau.

Trộn đều rồi múc một thìa cho vào miệng, gạch cua béo ngậy, ăn vào thấy mềm mại, chỉ cân khẽ nhấp một cái là tan chảy trong miệng, hồi lâu sau vẫn còn một chút ngọt thanh, khiến người ta nhớ mãi không quên.

Ăn hết một mai cua với cơm và gạch cua, cô lại cầm một chiếc càng cua, càng cua sau khi ngâm có màu sắc trong suốt, nhìn vào thấy bên trong cũng đầy ắp nước sốt, ngửi thấy có mùi xì dầu nhàn nhạt, dưới mùi xì dầu là hương vị tươi ngon không thể che giấu.

TBC

Cô nhẹ nhàng cắn thịt càng cua, thịt cua ướp qua đêm có độ dẻo mềm, tan ngay trong miệng, vừa thơm vừa tươi, rất đưa cơm.

Lăng Dư thích ăn đồ tươi sống hơn, anh trực tiếp cầm kéo cắt càng cua to của cua hoàng đế, vừa cắt ra, thịt cua béo ngậy bên trong đã bật ra, trắng nõn, to khỏe, tỏa ra mùi hải sản nồng nàn.

Tiểu Ngư ngửi thấy mùi cũng cầm một chiếc càng cua lớn, gặm rôm rốp như ăn dưa chuột: Ngon”

Ăn xong bữa trưa, những người thợ ở sân bên cạnh nghỉ ngơi xong lại đến làm việc, Diệp Cửu Cửu dặn Tiểu Ngư không được nghịch nước rồi dẫn những người thợ vào nhà.

Những người thợ lại bắt đầu đóng đóng đập đập, lắp đặt đường ống nước, sau đó trát lớp chống thấm, sấy khô rồi dán gạch chống trượt.

Tiểu Ngư chạy ra cửa, tò mò nhìn bể nước lớn bên trong, ngày mai cô bé sẽ có bể bơi lớn sao?

"Tiểu Ngư ra đây." Diệp Cửu Cửu lấy chiếc xe đạp nhỏ đưa ra, chiếc xe màu hồng, là màu Tiểu Ngư thích: "Muốn chơi cái này không?"

"Muốn." Tiểu Ngư buổi sáng đã muốn chơi rồi, cô bé phấn khích chạy đến trước xe đạp, nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải: "Cái này chơi thế nào?”

"Chị dạy em." Diệp Cửu Cửu đỡ Tiểu Ngư ngồi lên xe đạp, xe đạp có hai bánh nhỏ ở phía sau, không lo cô bé không giữ được thăng bằng mà ngã: "Hai tay em vịn vào phía trước, có thể điều chỉnh hướng bằng cách sang trái sang phải, hai chân em đạp vào bàn đạp này, sau đó có thể đạp xe đạp chạy về phía trước.'

Diệp Cửu Cửu một tay đỡ xe đạp, một tay đỡ Tiểu Ngư: "Chúng ta thử xem."

Tiểu Ngư từ từ thử đạp xe, dưới tác dụng lực của hai chân cô bé, bánh xe đạp từ từ chuyển động: "Động rồi?"

"Động rồi." Diệp Cửu Cửu cười đỡ cô bé đi về phía trước: "Chúng ta tiếp tục đi về phía trước."

"Được!" Tiểu Ngư tiếp tục đạp xe, từ từ nắm được cách đạp xe, tốc độ cũng ngày càng nhanh, sau khi đạp quanh sân vài vòng, cô bé cơ bản đã biết, Diệp Cửu Cửu cũng buông tay, để cô bé tự đạp.

Khi không có Diệp Cửu Cửu, Tiểu Ngư có chút sợ hãi, nhất thời không dám đạp về phía trước, cô bé quay đầu nhìn Diệp Cửu Cửu, bất lực nhìn cô: "Cửu Cửu, sợ-"

"Chị ở ngay phía sau, em từ từ đạp, không cần sợ." Diệp Cửu Cửu đi theo bên cạnh: "Chị sẽ bảo vệ em."

"Vậy chị đừng đi xa em quá." Tiểu Ngư thấy Diệp Cửu Cửu đến gần hơn một chút thì bớt sợ hơn, cô bé hít một hơi, thâm tự động viên mình, sau đó từ từ đạp về phía trước.

Cô bé vốn tưởng rằng không có Diệp Cửu Cửu đỡ, cô bé sẽ không đạp được nhưng sau khi đạp lên thì cô bé như được khai thông kinh mạch, đạp vừa nhanh vừa tốt.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 529


Hơn nữa đạp một lúc thì trở nên rất nhanh, giống như một tên lửa nhỏ, vèo một cái đã bay ra ngoài, rồi vèo một cái lại đạp một vòng: "Cửu Cửu, em biết đạp rồi!"

Diệp Cửu Cửu nhìn mà kinh hồn bạt vía: "Chậm thôi."

"Được." Tiểu Ngư miệng thì nói được nhưng tốc độ thì không chậm chút nào, nhìn cô bé thích k*ch th*ch, cô bé đạp một vòng quanh cây lê lớn, sau đó hét lớn với Lăng Dư vừa đi ra từ bếp: "Anh, anh xem, em biết đạp rồi."

Lăng Dư gật đầu, sau đó nhìn Diệp Cửu Cửu đang đứng dưới gốc cây lê, ánh nắng buổi chiều xuyên qua kế lá cây rải xuống, lốm đốm rơi trên người cô.

Diệp Cửu Cửu nghênh đón ánh sáng nhìn qua, vừa vặn nhìn thấy Lăng Dư dựa vào bức tường gạch màu xanh, sạch sẽ, đẹp đẽ, nhìn khiến người ta vui vẻ, cô không kìm được nhếch miệng, trên mặt nở một nụ cười hài lòng.

Lăng Dư đi về phía cô, hai người đứng cạnh nhau dưới gốc cây lê: "Ôn quá."

Diệp Cửu Cửu nhìn Tiểu Ngư đang ríu rít gọi: "Có vẻ hơi ồn một chút."

Lăng Dư nhỏ giọng nói: "Sau này đừng mua cho cô bé nữa."

TBC

"Ừ, những thứ này đủ cho cô bé chơi lâu rồi." Diệp Cửu Cửu cười đáp một tiếng, sau đó lại nhìn áo bông nhỏ ấm áp của mình.

Tiểu Ngư đi ngang qua hỏi: "Anh, Cửu Cửu, hai người đang nói gì vậy?" Diệp Cửu Cửu sợ nói ra sự thật cô bé sẽ khóc, vì vậy đã thiện ý nói dối: "Không nói gì cả, em chậm một chút, chú ý an toàn."

"Ồ." Tiểu Ngư lại tiếp tục đạp xe, cô bé đạp thêm nhiều vòng nữa, đến khi mệt đẫm mồ hôi mới dừng lại, sau khi dừng lại, cô bé phấn khích chạy đến trước mặt Diệp Cửu Cửu và anh trai: "Mệt quá."

"Mệt thì nghỉ ngơi." Lăng Dư đặt ván trượt đã tháo ra ở bên cạnh, xem ra là không còn sức chơi nữa.

Tiểu Ngư luyến tiếc nhìn chiếc xe đạp, lại nhìn chiếc ván trượt vẫn chưa bắt đầu chơi, cũng như chiếc xích đu gỗ mới buộc trên cây lê bên cạnh, thở hổn hển cảm thán: "Nhiều thứ để chơi quá, em chơi không hết được."

"Để hôm khác chơi dần." Diệp Cửu Cửu lau mồ hôi trên trán Tiểu Ngư: "Vào nhà ngủ một lát, không thì tối lại buồn ngủ té vào bát cơm." Tiểu Ngư cũng thực sự mệt rồi, không phản kháng mà chạy vào phòng: "Vậy em ngủ dậy rồi chơi tiếp."

"Được." Diệp Cửu Cửu không vào nghỉ ngơi, ở lại trong sân xem các thợ có cần giúp gì không.

Các thợ đã chuẩn bị đầy đủ dụng cụ, thậm chí không để cô đi mua một linh kiện nào, khoảng hai giờ chiều thì làm xong và nghỉ: "Cô chủ, hồ nước này phơi một hai ngày là dùng được.'

Diệp Cửu Cửu vào nhà xem một chút, hồ nước được lát gạch màu xanh lam, mặt đất xung quanh hồ nước cũng được thay bằng gạch cùng màu, các khu vực khác thì lát gạch màu khác, màu sắc kết hợp rất đẹp.

Xác nhận không có vấn đề gì, cô tiễn các thợ đi, các thợ không về nhà mà sang sân bên cạnh giúp các thợ khác làm việc.

Nhà thiết kế đã thức đêm làm xong thiết kế cho sân nhỏ và gửi qua, vừa cổ điển vừa tao nhã lại toát lên hơi thở hiện đại, trên cơ sở kết cấu ban đầu, đã tăng thêm nhiều không gian nhất có thể.

Diệp Cửu Cửu xem qua bản thiết kế thấy rất đẹp, chỉ sửa đổi đơn giản vài chỗ rồi để các thợ thi công.

Sau khi thi công, Diệp Cửu Cửu lại đặt một lô bàn ăn cùng màu với nhà hàng hiện tại, ngoài ra còn đặt riêng đĩa ăn và đủ thứ đồ lặt vặt, sau khi hoàn thành sẽ lần lượt sắp xếp giao hàng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 530


Cô đi loanh quanh bên cạnh một vòng, sau đó quay lại nhà hàng, dọn dẹp một chút rồi chuẩn bị mở cửa.

Vừa mở cửa đã thấy trước cửa đã xếp hàng dài, Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên nhìn những người đang đợi bên ngoài: "Hôm nay mọi người đều nghỉ sao?"

"Không, chỉ là nghe nói hôm nay có cua sốt và xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, hơi muốn đến thử.' Lý Quyên đứng đầu tiên dắt con gái đi vào: "Tôi rất thích ăn cua sốt, trước đây gân nhà có một nhà hàng kiểu Hàn, cua sốt ở đó tuyệt lắm, lần nào xếp hàng cũng đông lắm, sau khi chủ quán về quê, tôi không còn ăn được cua sốt hợp khẩu vị nữa."

"Hôm nay nghe nói chủ quán cũng có làm, tôi phải xin nghỉ sớm để đến nếm thử, hương vị chắc chắn ngon hơn những món tôi đã ăn trước đây."

"Chúng tôi cũng đến để ăn cua sốt, còn có mực kho, trước đây thường ăn mực ống xào chua ngọt ở quán ven đường, từ khi đến đây ăn hải sản của chủ quán, tôi không còn cảm thấy vui vẻ khi ăn ở quán ven đường nữa." Người nói là cha của bé Hạo Hạo: "Vừa hay hôm nay tan làm sớm, chúng tôi đến ăn một bữa ngon."

TBC

"Chúng tôi cũng nghĩ vậy." Mẹ của Lạc Lạc cũng dắt Lạc Lạc vào, trong nháy mắt, số trẻ em trong nhà hàng tăng lên rất nhiều.

Vài đứa trẻ vây quanh Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, Tiểu Ngư-"

Tiểu Ngư l.i.ế.m kẹo sữa màu cầu vồng, mềm mại đáp một tiếng: "Gì thế?"

"Chỉ muốn gọi em thôi." Lạc Lạc chen vào giữa bạn nhỏ Hạo Hạo và một bé gái khác là Nguyệt Nguyệt: "Tiểu Ngư chơi với mình, chúng ta là bạn thân nhất phải không?”

Tiểu Ngư do dự ừ một tiếng: "Vậy sao?"

"Tiểu Ngư là của mình." Nguyệt Nguyệt đi nắm tay Tiểu Ngư: "Chúng ta cùng chơi búp bê."

Lạc Lạc không chịu thua kém: "Tiểu Ngư chơi với mình, cha anh mua cho mình xe đạp, anh chở em đi chơi nhé."

Tiểu Ngư kiêu ngạo ngẩng cằm: "Em cũng có."

Hạo Hạo nói: "Mình có xe trượt.' Tiểu Ngư ừ một tiếng: "Mình cũng có."

Lạc Lạc ối một tiếng, vậy thì không dỗ được Tiểu Ngư chơi với mình rồi: "Sao em cái gì cũng có thế?"

"Chị Cửu Cửu mua cho." Tiểu Ngư đếm từng ngón tay: "Chị Cửu Cửu còn làm cho em xích đu, còn mua cho xe trượt, còn có rất nhiêu đồ chơi nữa."

"Chị gái em tốt với em quá." Lạc Lạc vô cùng hâm mộ: "Chị ấy có muốn có em trai không?”

"Không muốn!" Tiểu Ngư trả lời rất nhanh và to, sợ rằng nếu do dự thì sẽ bị Lạc Lạc và những đứa khác làm phiền.

Bị từ chối, Lạc Lạc có chút không vui: "Em keo kiệt quá."

"Chị ấy cũng không phải người nhà em, tại sao không cho?”

Tiểu Ngư sẽ không chịu thua trong chuyện này: "Là người nhà của Tiểu Ngư.'

Cô bé sợ mọi người không tin, còn kéo Lăng Dư ra làm trợ thủ: “Anh không tin thì có thể hỏi anh trai."

Lăng Dư bên cạnh cong môi: "... Ừ, người nhà."

Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn về phía Tiểu Ngư và những đứa trẻ, vừa vặn nghe thấy câu nói này của Lăng Dư, cô cố gắng kìm chế khóe miệng nhưng nụ cười lại không thể che giấu.

Cô mím môi, cười tiếp tục gọi món cho mọi người, ba bàn của mẹ Lạc Lạc đều là người lớn, người nhà vẫn đang trên đường đến, họ gọi món trước rồi đợi.

Mẹ Lạc Lạc xem thực đơn: "Tôi muốn gỏi tảo quần đới, vẹm nướng phô mai, bí đao nhồi tôm, canh đậu phụ xương cá thu, mực kho, tôm chiên phồng, cá viên phô mai, xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, cua sốt nguyên vị."

Cha Hạo Hạo thì gọi: "Gỏi tảo quân đới, bún nghêu hoa, vẹm nướng phô mai, bí đao nhồi tôm, canh đậu phụ xương cá thu, mực kho, cá phi lê chần sốt Tứ Xuyên, cá viên phô mai, xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, cua sốt nguyên vị."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 531


Nhà của mẹ Nguyệt Nguyệt ăn không nhiều nên gọi ít hơn hai món: " Gỏi tảo quần đới, vạm nướng phô mai, canh đậu phụ xương cá thu, mực kho, cá phi lê chần sốt Tứ Xuyên, tôm chiên phồng, cá viên phô mai, xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, cua sốt nguyên vị."

Ba gia đình đều có trẻ con nên vẹm nướng phô mai và cá viên phô mai là những món ngọt không thể thiếu.

Sau khi bọn họ gọi món xong, Diệp Cửu Cửu vào bếp bắt đầu nấu ăn, những bàn khách còn lại giao cho Lăng Dư giúp đỡ tiếp khách.

Sau khi trở về bếp, cô lấy hết xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng đã ướp ra, cho vào lò nướng cùng lúc, một khay có mười phần, dù sao thì gọi xong là hết, sau khi cho vào lò nướng, cô bắt đầu làm tôm chiên phồng, cá viên phô mai và các món cần kiểm tra độ chín.

Khi cô đang nấu ăn, có người hỏi Lăng Dư: "Nghe nói sau này chủ quán sẽ tăng giá? Là khi nào? Chúng tôi muốn tranh thủ lúc cô ấy chưa tăng giá để đến ăn thêm vài lần."

Người nói là bệnh nhân Lý Hạo do Tiểu Trân giới thiệu trước đó, hắn mặt đầy lo lắng, hiện tại hắn không thể đi làm, toàn bộ đều dựa vào một mình vợ.

"Chủ quán sẽ tăng giá sao?" Như Ngọc đi vào sau đó thò đầu hỏi.

"Tôi nghe Tiểu Trân nói vậy." Lý Hạo nói.

"Hả? Khi nào?"

'Sẽ tăng bao nhiêu?”

"Nếu tăng nữa thì tôi không ăn nổi nữa, phải cố gắng làm thêm hai công việc."

"Có thể bán thận để lấy tiền."

TBC

"Không có hai quả thận thì sống thế nào?”

"Hải sản ở đây của chủ quán có thể giúp người ta mọc thận không? Nếu được thì chúng ta có thể hình thành một chuỗi ngành công nghiệp tái tạo nguôn lực."

"Phụt... Mọi người đều là nhân tài." Mọi người bắt đầu nói đùa, trong nhà hàng nhất thời tiếng cười không dứt, cuối cùng vẫn là mẹ của Tiểu Vương không yên tâm hỏi: "Chủ quán, thực sự sẽ tăng giá sao?"

Lăng Dư nói: “Tạm thời thì không.'

Tiểu Vương dẫn mẹ đến nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: "Không tăng là tốt rồi, tôi sợ sau khi các anh tăng giá thì tôi không ăn nổi nữa."

Vợ chồng Lý Hạo, bệnh hữu của Tiểu Trân cũng phụ họa theo: "Chủ quán các anh đừng tăng giá, đắt quá chúng tôi thực sự không ăn nổi."

"Nếu có thể rẻ hơn một chút thì tốt rồi."

"Nghe câu này của mọi người tôi thấy hơi khó chịu." Chu Chu đến sớm tình cờ nghe mọi người nói chuyện giá cả, còn có người muốn rẻ hơn một chút, trong lòng cô ấy có chút không vui: "Một xu một giá, có món ngon nào không đắt? Còn muốn rẻ hơn một chút, cho không thì các người có vui hơn không?”

"Chúng tôi không có ý đó." Vợ chồng Lý Hạo vội vàng giải thích không phải, chỉ là họ cảm thấy áp lực cuộc sống quá lớn, nếu rẻ hơn một chút thì họ sẽ thoải mái hơn.

"Theo cách làm của hải sản, giá có đắt hơn nữa cũng đáng." Chu Chu dừng lại một chút: "Thực ra giá ở đây của chủ quán đã rất ưu đãi rồi, nhiều lắm cũng không đắt hơn các nhà hàng riêng khác nhưng hương vị thì ngon hơn nhiều, cho dù tăng giá cũng là hợp lý, huống chi đặc điểm riêng của nó thì mọi người đều biết, còn rẻ hơn nhiều so với bệnh viện."

"Chu Chu." Mẹ của Chu Chu không đồng tình nhìn con gái, họ chỉ là khách, không nên vượt quá giới hạn.

"Con chỉ thấy khó chịu thôi." Những lời này thực sự không nên do một vị khách như Chu Chu nói ra, nhưng cô ấy thực sự rất thích cô chủ Diệp Cửu Cửu này, cũng thích Tiểu Ngư, yêu ai yêu cả đường đi lối về, cho nên khi nghe những lời này, trong lòng cô ấy không thoải mái lắm, hơn nữa thực sự không thích giọng điệu yếu đuối có lý của người nói chuyện.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 532


Thế giới rộng lớn như vậy, quy tắc rất nhiêu, không phải vì một người mà đặt ra, các món ăn ở đây của chủ quán đã rất rẻ rồi, nếu cảm thấy giá đắt thì chứng tỏ không phù hợp với người nói.

"Thực sự hy vọng tăng giá nhanh lên, cuối cùng thì nhận đặt chỗ trước." Chu Chu uống một ngụm trà, làm dịu cổ họng: "Mỗi lần đều sợ không có chỗ nên phải đến sớm để chiếm chỗ, mệt mỏi quá."

TBC

"Sớm muộn gì cũng vậy thôi.' Mẹ của Chu Chu cảm thấy chủ quán chắc chắn sẽ biết được cuộc trò chuyện vừa rồi, việc thay đổi là điều tất yếu.

Ngoài bốn bàn khách này, còn có hai bàn của Lý Lâm và chủ quán hói, Lăng Dư ghi chép xong thực đơn của bàn sau cùng, sau đó treo biển hết chỗ ra ngoài.

Những vị khách đến sau nhìn biển hiệu: "Vậy sau này còn món nào không?"

Lăng Dư nhìn số lượng phần còn lại phía sau thực đơn: "Vẫn có thể gọi hết hai bàn.

Khách hàng: "Vậy nếu chúng tôi không gọi hết thì có thể gọi thêm được nhiều bàn nữa, chúng tôi sẽ đợi một lát."

Tiểu Ngư bê ghế ra ngoài: "Các anh chị ngồi đi-"

Lạc Lạc và mấy đứa trẻ khác cũng giúp chào hỏi: "Ngồi đi, ngồi đi."

Khách hàng: "Cảm ơn."

Biết rằng phía sau còn rất nhiều khách đang chờ, Diệp Cửu Cửu không dám lơ là, cố gắng làm hết những món có thể làm một nồi ra cùng một lúc, chẳng hạn như gỏi tảo quân đới, tôm chiên phồng, cá viên phô mai, các món khác không đủ bếp, chỉ có thể làm cùng lúc một nồi hai ba phần.

May mắn là hôm nay không có nhiều món nóng cần tốn thời gian, chỉ có bún nghêu hoa, bí đao nhồi tôm và cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên là hơi mất công một chút, còn lại đều là chuẩn bị trước hoặc hấp nướng rồi, hơn nửa tiếng cô đã đưa hết ra ngoài.

Ba bàn Như Ngọc, Tiểu Vương, Lý Hạo đều chỉ có hai ba người, gọi không nhiêu món, ăn xong rất nhanh là dọn đi, sau đó đổi thành ba bàn khách mới.

Một bàn là gia đình ba người của Tiểu Trân, một bàn là vợ chồng cầu con mà Vương Vân giới thiệu trước đó, còn một bàn nữa là bà lão bị lạc hôm qua đi cùng hai người con trai và con dâu.

Diệp Cửu Cửu thấy Tiểu Trân thì rất ngạc nhiên: "Hôm nay sao mọi người lại nghĩ đến chuyện đến đây ăn nữa?"

"Muốn đến ăn thêm vài lần nữa." Tinh thân của Tiểu Trân mấy ngày nay càng ngày càng tốt, nghĩ rằng vẫn là do ăn nhiều lân nên như vậy, vì vậy tranh thủ lúc chủ quán chưa tăng giá thì đến ăn thêm vài lần nữa.

Nói xong, cô ấy lấy một hộp quà hình chữ nhật từ trong túi xách ra: "Chủ quán, tôi cũng không biết phải cảm ơn cô thế nào, tặng cô một món đồ thủ công mà tôi thường làm nhé."

Diệp Cửu Cửu nhìn thấy trong hộp có một chiếc trâm cài cổ trang tinh xảo, trên có tua rua bằng ngọc trai bạc, cô vội vàng nói không cần: "Cái này quý quá, tôi không thể nhận."

"Không quý đâu, đều là tôi tự làm." Hồi còn trẻ Tiểu Trân thích những thứ này, cũng học làm một số, còn tích lũy được một ít khách hàng, nhưng sau khi kết hôn sinh con thì bỏ dở.

Sau này bị bệnh không có thu nhập, cô ấy tranh thủ lúc tinh thần tốt để làm một ít để bù đắp chi phí gia đình.

Nhưng càng về sau càng không có sức, cho dù chỉ là quấn hoa đơn giản thì một tuần cô ấy cũng không làm được mấy cái, nhưng sau khi ăn hai lần đồ ăn nhà chủ quán, tinh thần cô ấy tốt hơn rất nhiều, bắt đầu làm thêm nhiều trâm cài hơn, nhờ sự ủng hộ của khách hàng cũ, thu nhập một tuần của cô ấy miễn cưỡng đủ để cô ấy đến đây ăn một bữa.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 533


Gần đây tỉnh thân càng ngày càng tốt, Tiểu Trân đã hồi phục được hơn nửa sức lực, bắt đầu làm những món phức tạp hơn, cô ấy lấy món làm tốt nhất hiện tại tặng cho Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, tôi thấy khí chất của cô rất hợp với loại trâm cài cổ trang này, cô nhận đi."

Bà lão cũng nói: "Chủ quán, cô nhất định phải nhận, mạng của Tiểu Trân là do cô cứu, cô cứ bảo chúng tôi không phải lo lắng gì cả, nhưng chúng tôi không thể không biết ơn."

Đông Đông cũng đồng tình: "Chị, nhận đi~”"

"Cảm ơn." Diệp Cửu Cửu nhận quà, định lát nữa tặng lại cho cô ấy một con mực ống, chỉ không biết giá mực ống có đủ bù đắp cho chiếc trâm cài này không.

Tiểu Trân thấy chủ quán nhận rồi thì trong lòng cũng nhẹ nhõm, cô ấy thực sự sợ chủ quán chê tay nghề của mình.

Diệp Cửu Cửu quay người định về bếp, đi ngang qua bàn của bà lão bị lạc trưa hôm qua thì bị gọi lại.

Người con trai trưa hôm đó đứng dậy cảm ơn Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, cảm ơn cô đã cưu mang mẹ tôi mấy ngày nay, nếu không thì không biết bà ấy chạy đi đâu mất."

Người con trai còn lại trông có vẻ lớn tuổi hơn, mặc vest chỉnh tê, nhìn giống như vừa từ đơn vị đến, ông cũng liên tục bày tỏ lòng cảm ơn, ngoài ra còn tặng sữa, trái cây và quà đặc sản được đóng gói cẩn thận.

Diệp Cửu Cửu nhìn người đàn ông nói chuyện rất khách sáo, nhẹ nhàng gật đầu: "Không cần tặng quà đâu, cứ giữ lại đi, bản thân cũng chỉ là việc nhỏ, bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ giúp đỡ."

TBC

Hai người con trai còn muốn nói gì đó, lúc này bà lão vẫn chưa tỉnh táo lắm võ bàn: "Đói!"

"Các anh thật độc ác, không cho tôi ăn, đuổi tôi ra ngoài."

Người con trai nắm lấy hai tay của mẹ mình: "Mẹ, mẹ đừng vội, chủ quán sẽ làm ngay đây.

Bà lão ngơ ngác nhìn mặt bàn trống không: "Làm ư? Không có mài" "Mọi người đợi một lát, tôi sẽ ra làm đồ ăn ngay." Diệp Cửu Cửu quay người vào bếp, lặp lại việc nấu cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên, hai món ăn đều cho thêm gia vị cay, mùi thơm nồng của dầu ớt đỏ khiến người ta thèm ăn.

Khi cô mang gỏi tảo quân đới, mực kho, cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên, tôm chiên phồng, cá viên phô mai, xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, cua sốt nguyên vị, cá hấp lên bàn, bà lão lập tức im lặng.

Bà cầm đũa thành thạo gắp con mực ống đã ăn trưa hôm đó: "Cái này ngon.

"Cái này cũng ngon." Bà lão lại gắp con cua sốt mà bà đã ăn.

Người con trai nhìn bà mẹ không nhớ mình nhưng lại nhớ những món hải sản đã ăn trưa hôm đó: "Chúng ta thực sự không bằng một con mực ống và một con cua sốt."

Người con trai còn lại bất lực nhìn bà mẹ không nhớ gì nhưng ăn rất ngon: "Có ngon đến vậy không?”

"Em thử đi." Người con trai gắp một miếng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, trưa hôm đó ông ngửi thấy mùi thơm từ các bàn khác bay qua đã muốn ăn, ông không kìm được nếm thử một miếng, cắn vào thấy khô và thơm, hơi giống gan heo lòng đỏ trứng muối nhưng vẫn tinh tế hơn nhiều.

"Không ngờ thịt cá cũng có thể làm theo kiểu xá xíu." Người con trai lần đầu tiên ăn, thấy rất mới lạ: "Không ngấy như làm bằng thịt lợn, không khô không dai vừa phải, lại thêm lòng đỏ trứng muối mịn, tơi, xốp, hương vị vẫn rất phong phú."

Người con trai còn lại thấy thực sự không tệ, ngoài việc môi trường hơi kém, hương vị không thua kém gì nhà hàng cao cấp: "Cuối tuần đưa bọn trẻ đến nếm thử."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 534


Diệp Cửu Cửu nghe vậy, khóe miệng không khỏi cong lên, lại có thêm khách hàng mới.

Sau đó Diệp Cửu Cửu lại tiếp ba bàn khách, đến chín giờ tối khách mới tản hết, hải sản trong bể cá đã gần như không còn gì, chỉ còn một ít cua sốt và canh xương cá thu.

Mậệt cả ngày, Diệp Cửu Cửu cũng lười nấu cơm, liền gọi đồ ăn ngoài, gồm có bò xào, gà trắng, thịt kho tàu, chân giò hầm, rau xào.

"Không có tôm hùm và cua lớn." Tiểu Ngư nhìn đồ ăn trên bàn, có chút buồn, để an ủi bản thân, cô bé cầm một cái chân giò bắt đầu gặm: "Em chỉ có thể ăn nó thôi, awww-”

"Ăn từ từ thôi." Diệp Cửu Cửu cười gắp cho Tiểu Ngư một ít thịt bò không cay, để cô bé ăn cùng cơm: "Ngày mai sẽ để dành nhiều hải sản cho em."

Tiểu Ngư miệng ngậm đầy da chân giò béo ngậy, mơ hồ ra hiệu: "Muốn con cá to như thế này."

"Nếu có thì chắc chắn sẽ để dành một con cho em." Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư ít nói: "Cũng để dành cho anh một con."

Anh không tham ăn như con bé.' Lăng Dư ăn gì cũng được, nhưng có thì sẽ tốt hơn.

"Em không tham ăn." Tiểu Ngư bĩu đôi môi bóng nhãy: "Em chỉ ăn một chút xíu thôi..

Lăng Dư nhìn cái bụng nhỏ lồi ra của cô bé, lời cô bé nói không có sức thuyết phục chút nào.

Tiểu Ngư chú ý đến ánh mắt của anh trai, lặng lẽ hít vào hóp bụng, đợi bụng hóp vào một chút rồi lại cáo trạng với anh trai: "Anh không được nhìn bụng con gái, như vậy không tốt."

"... Rõ ràng quá, không chú ý cũng không được." Lăng Dư gắp một miếng chân giò: "Em còn ăn không? Không ăn thì chúng ta ăn hết."

"Ăn." Tiểu Ngư vội vàng, cái bụng tròn vo trong nháy mắt phồng lên, trực tiếp đập vào bàn, làm cho bình hoa trên bàn cũng rung chuyển.

Tiểu Ngư: "... Ồ, ngại quá.

Diệp Cửu Cửu phì cười, cô giơ tay che mặt, thật là buồn cười quái

Lăng Dư khó xử giơ tay lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa thái dương, không biết nói gì.

Tiểu Ngư hoảng hốt nhìn Cửu Cửu cười phá lên và anh trai chê bai mình, vừa xấu hổ vừa tức giận: "Đừng cười em, em chỉ ăn nhiều thôi."

Diệp Cửu Cửu thích thú nhìn cô bé: "Ừm ừm, em không phải mập, chỉ là ăn nhiều thôi."

Tiểu Ngư rất biết mượn cớ, vội vàng ừm ừm hai tiếng: "Đúng vậy! Em chỉ ăn nhiều thôi!

"Được rồi, bọn chị tin rồi" Diệp Cửu Cửu cười đến nỗi vai run lên, sao lại đáng yêu như vậy chứ.

Lăng Dư vẻ mặt chê bai: “...'

"..." Tiểu Ngư nhìn anh trai và Cửu Cửu rõ ràng không tin mình, tức giận không muốn ăn nữa.

TBC

Diệp Cửu Cửu cười nói: "Không muốn ăn nữa sao? Vậy xuống đi."

"Muốn ăn." Chân giò hâm thơm quá, tối nay không ăn sẽ không ngủ được, Tiểu Ngư thở dài mấy hơi, sau đó cầm một cái chân giò hầm, hóa bi phẫn thành sức mạnh ăn ngấu nghiến!

"... Lăng Dư khó xử nhìn cô bé ăn thịt, đã có thể thấy trước dáng vẻ béo như quả bóng sau này.

Trong tiếng cười, họ ăn tối xong, dọn dẹp sạch sẽ rồi đi rửa mặt, rửa xong thì ngồi ở sân hóng mát.

Đêm cuối hè đã mát mẻ hơn nhiều, gió nhẹ thổi, lá cây xào xạc.

Diệp Cửu Cửu phơi mái tóc ướt ngồi dưới gốc cây lê đón gió đêm, nhìn những quả lê vàng đã lớn trên cành cây, thoang thoảng ngửi thấy mùi thơm ngọt của lê.

Tiểu Ngư tắm xong cũng chạy đến, nằm trên đùi Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu chị đang nhìn gì vậy?”

Đang nhìn lê.

"Có thể ăn không?” "Có lẽ có thể rồi, ngày mai chúng ta trèo lên cây hái."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 535


"Cuối cùng cũng có thể ăn rồi."

"Đúng vậy, cuối cùng cũng có thể ăn rồi." Diệp Cửu Cửu nhớ thời điểm Tiểu Ngư mới đến, lê cũng mới vừa đậu quả không lâu, bây giờ đã có thể ăn rồi, thời gian trôi qua thật nhanh.

Tiểu Ngư chạy đến gốc cây bên cạnh, ngẩng đầu nhìn cây lê, tá ánh đèn trong sân đếm lê: "Một, hai, ba...'

TBC

Diệp Cửu Cửu thu hồi tâm mắt khỏi cô bé, vuốt mái tóc ướt ngang vai, sau đó quay đầu nhìn Lăng Dư vừa ngồi xuống bên cạnh, tóc anh cũng ướt đẫm, rối bù rũ rượi trước mắt, nhìn đã dài hơn rất nhiều: "Có phải nên cắt tóc rồi không?”

"Vẫn ổn" Lăng Dư giơ tay vuốt tóc, nước tùy ý nhỏ xuống cánh tay, anh không để ý nhìn Diệp Cửu Cửu: "Như vậy là vừa."

"Dễ che mắt." Diệp Cửu Cửu thấy Lăng Dư không muốn đến tiệm cắt tóc, liền quay người đối mặt với Lăng Dư: "Hay là để em cắt cho anh?"

Lăng Dư không do dự, trực tiếp đáp một tiếng được.

Diệp Cửu Cửu chớp chớp đôi mắt đen láy, cười hỏi anh: "Đồng ý nhanh như vậy sao? Không sợ em cắt hỏng cho anh à?"

"Em sẽ không." Lăng Dư tin răng Diệp Cửu Cửu sẽ làm được mới nói như vậy.

Diệp Cửu Cửu thực sự có thể cắt đơn giản, trước đây thường cắt cho bà nội, cô giơ tay vuốt mái tóc rối bù trước trán Lăng Dư: "Chỉ cần cắt ngắn một chút là được."

Lăng Dư ngẩng đầu, nhìn những ngón tay hơi lạnh của cô nhẹ nhàng chạm vào giữa mày anh, từng cái một, như những giọt nước nhỏ vào tim, phát ra tiếng tách tách.

Hai người dựa rất gần, Diệp Cửu Cửu rõ ràng nghe thấy hơi thở của anh nhanh hơn một chút, cô nở nụ cười, tá ánh đèn hôn vàng nhìn anh: "Thực sự tin tay nghề của em sao?"

Lăng Dư nhìn nụ cười tươi tắn của cô, nhẹ gật đầu: "Tin."

Diệp Cửu Cửu cong môi: "Cắt hỏng thì phải làm sao?” "Hỏng thì hỏng thôi." Giọng điệu của Lăng Dư mang theo một chút nghe theo số phận nhưng nhiều hơn là nuông chiều.

Vì là em, cắt hỏng thì cắt hỏng thôi.

Diệp Cửu Cửu nghe vậy, đột nhiên ngẩng đầu nhìn khuôn mặt mỹ lệ không tì vết này, một đàn hươu chạy qua tim, phát ra tiếng lộc cộc.

Ánh trăng trong trẻo, dưới ánh sáng ấm áp mơ hồ, ánh mắt nồng nhiệt của hai người quấn lấy nhau, khiến người ta không tự chủ được muốn lại gần hơn một chút.

Nghĩ thế nào.

Liên làm như thế ấy.

Diệp Cửu Cửu tiến lại gân hơn một chút, gân đến mức hơi thở như phả trực tiếp lên má, cảm giác ấm áp khiến người ta mơ màng.

Lúc này, một cơn gió mát thổi qua, khiến Diệp Cửu Cửu tỉnh táo hơn rất nhiều, cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đẹp trai của Lăng Dư gần trong gang tấc, cô xấu hổ mím môi đỏ, lặng lẽ lùi lại một chút, quá nhanh rồi.

Diệp Cửu Cửu đang thu người lại thì Tiểu Ngư từ phía sau lao tới, lập tức nhảy lên lưng cô, cô bị đụng ngã mạnh, lại ngả về phía trước đ.â.m thẳng vào Lăng Dư.

Cô cố gắng giữ thăng bằng nhưng cuối cùng vẫn không giữ được, cuối cùng nhẹ nhàng chạm vào khóe miệng Lăng Dư.

Khoảnh khắc chạm vào, nhịp tim bối rối của Diệp Cửu Cửu lại tăng nhanh, cô hoảng hốt nhìn Lăng Dư, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải đôi mắt xanh lam sương mù của anh, đôi mắt sâu thẳm như biển cũng hiếm khi lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Má Diệp Cửu Cửu đột nhiên ửng hồng, lặng lẽ lùi ra xa một chút.

Lăng Dư cụp mắt, tâm mắt dừng trên đôi môi đỏ mọng của cô, khóe miệng vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại vừa rồi, mềm mại còn thoang thoảng hương thơm nhàn nhạt, hương thơm xộc vào mũi, một lân nữa làm rối loạn hơi thở của anh.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 536


Diệp Cửu Cửu vô thức mím môi, xấu hổ nhìn anh một cái, đang định mở miệng thì Tiểu Ngư chen vào giữa hai người.

"Cửu Cửu, sao chị không trả lời em?" Tiểu Ngư nằm trên đầu gối của hai người, không vui nhìn Cửu Cửu và anh trai đang mơ hồ, cô bé không nói nên lời, chỉ cảm thấy kỳ lạ: "Hai người đang làm gì vậy?"

"Không làm gì cả." Diệp Cửu Cửu ngượng ngùng giơ tay lên che miệng, nhẹ nhàng ho một tiếng, cố găng che giấu nhịp tim không đều của mình.

Tiểu Ngư nghe thấy hơi thở và nhịp tim của hai người có chút hôn loạn, sau đó lại nhìn anh trai mím môi: "Có phải hai người trộm ăn kẹo không?”

Hai người họ bây giờ giống như mình lúc vụng trộm ăn sô cô la, vừa sợ vừa lo bị phát hiện.

Cơn ho giả của Diệp Cửu Cửu đột nhiên biến thành ho thật: "Khụ... khụ... khu...

Lăng Dư hơi khó chịu với đứa trẻ ngáng chân này: "Em không đếm lê à?"

"Quá nhiều quá nhiều, em đếm không xuể." Tiểu Ngư đau đầu giơ tay: "Em muốn Cửu Cửu và anh trai giúp em đếm."

"Không cần đếm, ngày mai chúng ta hái xuống rồi đếm." Diệp Cửu Cửu vuốt tóc bên tai, sau đó thẳng lưng: 'Không còn sớm nữa, về phòng ngủ thôi."

Lăng Dư nhìn lại cô: "Không cắt tóc nữa sao?"

Diệp Cửu Cửu nhìn thấy một tia chờ mong trong ánh mắt anh nhìn cô, cô vô thức ừ một tiếng: "Nhìn thì có vẻ chưa dài lắm, đợi thêm mấy ngày nữa cắt cũng không sao.'

Tiểu Ngư kéo kéo mái tóc hơi xoăn dài đến vai của mình: "Tóc của em dài thế này mà cũng không cắt à?”

Diệp Cửu Cửu nhìn cô bé: "Em muốn cắt giống anh trai sao?"

Tiểu Ngư nhìn anh trai, trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu nói không: "Em muốn buộc tóc hai bên, còn có hoa nữa."

"Thế em còn nói gì nữa." Diệp Cửu Cửu cúi xuống bế cô bé lên: "Được rồi, chúng ta về phòng ngủ thôi, chào anh trai ngủ ngon."

Tiểu Ngư ngoan ngoãn vẫy tay với Lăng Dư: “Anh trai ngủ ngon." Lăng Dư gật đầu, tiễn hai người vào phòng.

Tiểu Ngư nằm trong hõm cổ Diệp Cửu Cửu thì thâm bên tai cô: "Anh trai nhìn chúng ta.'

“Anh trai chắc cũng muốn ngủ cùng chúng ta."

Diệp Cửu Cửu giật mình vì câu nói bất thình lình của cô bé, suýt nữa ném cô bé ra ngoài: ˆ... Đừng nói bậy.'

Tiểu Ngư ừ một tiếng: "Con trai không được ngủ cùng con gái đúng không?"

"Đúng." Diệp Cửu Cửu khựng lại: "Vợ chồng, người yêu, mẹ và con trai nhỏ vẫn có thể ngủ cùng nhau."

"Thế à." Radar tò mò của Tiểu Ngư hiện tại lại không phát huy tác dụng, hoàn toàn không để ý đến thông tin mà Diệp Cửu Cửu tiết lộ, cô bé đá giày rồi trèo lên giường, sau đó kéo chăn nhỏ của mình nằm lên gối, đắp bụng rồi nói: "Em nằm xong rồi, Cửu Cửu có thể kể chuyện rồi."

"Chị đóng cửa sổ xong sẽ đến." Diệp Cửu Cửu đi đến bên cửa sổ đóng cửa, trước khi đóng, cô nhìn Lăng Dư đang bê ghế ra hiên, nhỏ giọng nói với anh:

Chúc anh ngủ ngon.

Lăng Dư gật đầu: "Ngủ ngon."

"Ngủ sớm một chút." Diệp Cửu Cửu cười với anh, sau đó đóng cửa sổ.

Lăng Dư cách cửa sổ đóng kín nghe thấy tiếng Tiểu Ngư ríu rít, thôi thì để cô bé vui vẻ thêm mấy ngày nữa.

Diệp Cửu Cửu nghe thấy tiếng đóng cửa bên cạnh, sau đó ôm Tiểu Ngư bắt đầu kể chuyện cho cô bé: "Tại một ngọn núi bên kia biển có một nhóm yêu tinh xanh...

TBC

Giọng cô trong trẻo, cố tình nói chậm lại nghe rất dịu dàng, nhẹ nhàng như lông vũ lướt trên má, Tiểu Ngư thoải mái ưỡn người, từ từ chìm vào giấc ngủ.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 537


Lăng Dư nghe giọng nói dịu dàng của cô, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng dưới gốc cây lê vừa rồi, ấm áp thân mật, trong lòng không khỏi gợn sóng.

Hôm sau.

Diệp Cửu Cửu vẫn dậy sớm như thường lệ, cô nhẹ nhàng mở cửa đi vào bếp, vừa đến cửa đã nghe thấy bên trong có tiếng nước chảy róc rách, thỉnh thoảng có nước biển chảy ra từ khe hở dưới cửa bếp.

Nhiều nước biển thế này?

Hôm nay tủ lạnh bị rò rỉ?

Hay lại quá tải?

Diệp Cửu Cửu cẩn thận tránh nước biển, đẩy cửa vào thì thấy tủ lạnh lại bị đẩy ra, thùng nước cỡ lớn đặt trước tủ lạnh đã đầy ắp, bên trong không ngừng có tôm, cua giãy giụa rơi xuống đất, đồng thời nước biển cũng chảy ra theo.

Diệp Cửu Cửu vội vàng lấy một cái thùng lớn bên cạnh, vớt những con tôm tre béo mập trên đó vào thùng, vớt một thùng nhỏ thì phát hiện bên dưới còn rất nhiều ốc biển, hàu, sò, điệp, mực ống nhỏ, v. v.

"Hôm nay lại bắt đầu tiệc hải sản nhỏ sao?" Diệp Cửu Cửu nhặt mấy chục con tôm vẳằn, cua ba chấm, ghẹ xanh rơi trên đất, sau khi cho vào thùng thì tiếp tục kiểm tra tủ lạnh.

Tủ lạnh lại đây ắp rong biển xanh mướt, trông rất tươi non mọng nước nhưng nhiều như vậy thì ăn thế nào? Nhìn thôi cũng thấy đau đầu.

Diệp Cửu Cửu vất vả kéo hai thùng tôm trước tủ lạnh sang một bên, sau đó lại xách một cái rổ đựng thức ăn, lấy hết rong biển ra.

Sau khi lấy ra, hai mươi con cá vược giấu bên trong cũng lăn ra, mỗi con nặng khoảng năm cân, béo đến mức cô lại hơi muốn ăn món cá nướng đậu đen cay trước đây.

Diệp Cửu Cửu chuyển những con cá vược này vào bể cá, sau đó tiếp tục kiểm kê tủ lạnh, hải sản bên trong vẫn là một số tôm, cua, ốc biển nhỏ và bào ngư nhỏ, nhím biển nhỏ, điểm khác biệt duy nhất là kích thước, không có giống nào đặc biệt hơn. Ừm, hải sản hôm nay bình thường quá.

Nghĩ thực đơn phải tốn chút tâm tư.

Diệp Cửu Cửu lấy hết hải sản ra khỏi tủ lạnh, sau đó ngôi xổm trên đất bắt đầu phân loại hải sản theo từng loại.

Tiểu Ngư đi giày trắng giống Diệp Cửu Cửu vào, cô bé nhìn thùng hải sản nhô cao, kinh ngạc kêu lên: "Cửu Cửu, hôm nay lại có nhiều cua và tôm lớn."

"Mọi hôm cơ bản đều là những thứ này, không có gì lạ." Diệp Cửu Cửu nghi ngờ bên kia biển liệu đã có tin đồn về việc hải sản biến mất hay không, đến nỗi ngoài những con tôm nhỏ, hải sản nhỏ không biết tin tức này, những loại hải sản lớn, độc đáo khác đều có người quản lý.

"Thật to." Tiểu Ngư cầm một con tôm tre to bằng cổ tay, học theo dáng vẻ thường ngày của Diệp Cửu Cửu, lột bỏ phần đầu và đuôi tôm, cô bé sạch sẽ lại đi rửa sạch, rửa xong lại nhét vào miệng.

Ăn từng miếng một, ngọt nước ngon lạ: "Cửu Cửu, em muốn ăn thêm vài con nữa.'

TBC

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Ăn đi, ăn thêm ba con nữa, để bụng ăn sáng, chị mua bánh nướng thịt lợn mà em thích, sắp giao đến rồi."

Mắt Tiểu Ngư sáng lên: "Mua mấy cái vậy?"

Diệp Cửu Cửu nói: "Một lần mua sáu cái."

Tiểu Ngư và Lăng Dư ăn khỏe, Diệp Cửu Cửu thường chuẩn bị cho họ hai đến ba cái.

Tiểu Ngư thầm tính toán trong lòng, sau đó lặng lẽ buông nắm tôm lớn đã cầm trên tay: "Vậy em không ăn nữa, em muốn ăn bánh thơm."

"Cũng được, em giúp chị bê một cái ghế đẩu nhỏ." Diệp Cửu Cửu ngồi xổm hơi tê chân, sau đó sai Tiểu Ngư đi chạy việc vặt.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 538


Tiểu Ngư ở độ tuổi này thích chạy tới chạy lui, cô bé nhanh nhẹn chạy ra ngoài bếp, từ bên ngoài bê vào một cái ghế đẩu nhỏ: "Đây."

"Cảm ơn bảo bối." Diệp Cửu Cửu ngồi xuống tiếp tục phân loại tôm nhỏ, tôm tre, tôm hùm, v.v.

"Bảo bối ~" Tiểu Ngư che miệng cười khúc khích, cười xong thì nằm lên cánh tay của Lăng Dư đang nhặt cua bên cạnh: "Anh ơi, Cửu Cửu lại nói em là bảo bối của chị ấy rồi."

TBC

"He he he, cô ấy còn chưa nói anh là bảo bối của cô ấy đâu."

Lăng Dư ngước mắt nhìn cô bé đang khoe khoang không ngừng, sau đó lại nhìn sang Diệp Cửu Cửu bên cạnh.

Diệp Cửu Cửu không tự chủ được cười một tiếng: "... Nhìn em làm gì?"

Lăng Dư hỏi cô: "Không phải sao?”

"... Sao anh còn giống trẻ con vậy?" Diệp Cửu Cửu không ngờ mỹ nhân ngư lớn như vậy mà lại đi tranh sủng với trẻ con, cô bị hỏi đột ngột như vậy nên má lại ửng hồng.

Ánh sáng ban ngày rất sáng, Lăng Dư nhìn rõ mồn một, anh cong mắt: "Không được hỏi sao?"

"Được hỏi." Diệp Cửu Cửu cong môi: "Nhưng em có thể từ chối trả lời."

Lăng Dư gật đầu: “Hiểu rồi."

Tay cầm tôm của Diệp Cửu Cửu đột nhiên khựng lại: "Hiểu cái gì?"

Lăng Dư rất nghiêm túc nói một câu: "Trên mạng nói không muốn trả lời thì là vậy.

Diệp Cửu Cửu bật cười nhìn anh: "Trên mạng toàn nói bậy bạ, cũng có thể không phải."

Lăng Dư thuận miệng hỏi lại: "Không phải sao?"

"... Cô phải chọn thế nào đây? Diệp Cửu Cửu cảm thấy mình như bị chặn trên một cây cầu độc mộc, nói có thì có vẻ cô không biết giữ mình, nói không thì sẽ khiến người ta buồn, cuối cùng sau khi đắn đo suy nghĩ dưới ánh mắt thẳng thắn của Lăng Dư, cô đành nói: "Anh nghĩ sao thì là vậy." "Vậy thì là vậy." Lăng Dư thuận theo chọn câu trả lời mà anh muốn nghe.

Diệp Cửu Cửu bật cười nhìn anh, anh vui là được.

Vừa lúc này, có tiếng gõ cửa ở cửa sau, là người giao bữa sáng đến, Lăng Dư dẫn Tiểu Ngư đi mở cửa lấy bữa sáng, ba người ngồi dưới gốc cây lê ăn sáng.

Ăn sáng xong, Diệp Cửu Cửu lại dành ra gần nửa tiếng để phân loại hải sản, cuối cùng phân loại hải sản thành rong biển, cua, tôm, sò, hàu, vẹm, ốc biển, mực ống, bào ngư, cá vược, v. v., trong đó còn có các loại khác nhau, tuy nhiên Diệp Cửu Cửu chỉ phân loại đơn giản tôm và cua, còn những loại khác thì không quan tâm.

Phân loại xong hải sản, Diệp Cửu Cửu dọn sạch mặt đất, sau đó lên thực đơn, sau đó là chuẩn bị thức ăn, rửa sạch hải sản, rửa sạch xong thì lấy một cái bát ra làm gỏi hải sản kiểu Thái.

Gỏi hải sản kiểu Thái và món gỏi sống làm trước đó vẫn có sự khác biệt rất lớn, gỏi hải sản kiểu Thái chủ yếu lấy vị ngọt tươi làm chủ đạo.

Dùng nước mắm, nước lọc, nước tương pha nước sốt, lượng nước sốt cần pha đủ để ướp được hơn chục phần, vì vậy cân chuẩn bị một nồi nước sốt lớn. Sau đó cho đường thốt nốt, giấm trắng, bột ngọt, đun sôi rồi cho trực tiếp vào nước lạnh để hạ nhiệt nhanh chóng, sau đó cho thêm ớt xanh đỏ, ớt hiểm, tỏi phi, chanh xanh, sả, trộn đều thì màu sắc rất đẹp.

Sau đó bỏ chỉ tôm tre, cắt đôi, bỏ nội tạng cua rồi cắt đơn giản một chút, sau đó cho tất cả vào một cái chậu lớn, một loại cho vào một cái bát, phần diện tích còn lại cho sò, vẹm, ốc biển, v. v. , tóm lại là những gì có thể ướp thì đều cho vào.

Sau đó đổ nước sốt đã pha vào, ngập hết hải sản rồi cho vào tủ lạnh, ướp đến trưa là có thể ăn được.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 539


Cho vào tủ lạnh xong, Diệp Cửu Cửu lại làm nhiêu công đoạn chuẩn bị khác, bận rộn không ngừng, mãi đến trước giờ mở cửa mới nghỉ ngơi một lát.

Nghỉ ngơi được hơn chục phút, Diệp Cửu Cửu kiểm tra lại một lượt trong nhà hàng, sau đó bắt đầu mở cửa kinh doanh.

Có lẽ chuyện khách hàng ngồi nói tối hôm qua về việc tăng giá đã truyền ra ngoài, lúc cô mở cửa thì lại xếp thành hàng dài: "Chào mọi người."

"Chào cô chủ." Mọi người lần lượt đi vào, Chu Chu là người xếp thứ hai từ cuối đi vào: "Tiệm của cô ngày càng đông khách rồi, tôi suýt thì không ăn được."

'Bây giờ người ngày càng đông, sau này không ăn được là chuyện sớm muộn thôi." Cao Viễn nhìn chỗ ngồi ở góc mà mình thường ngồi đã không còn, hắn gãi đầu: "Vậy chúng ta chỉ còn cách ngồi chỗ của Tiểu Ngư thôi."

Tiểu Ngư thường ngồi ở vị trí gần cửa ra vào bếp, Cao Viễn nói chính là chỗ này, bọn họ ít người, ngồi hai chiếc bàn dài còn lại duy nhất không hợp.

"Ngồi đi." Tiểu Ngư dùng lòng bàn tay lau sạch mặt bàn vốn đã rất sạch, sau đó trượt xuống khỏi ghế đẩu: "Em đi ra sau chơi."

Sau khi cô bé đi, Diệp Cửu Cửu bắt đầu gọi món cho mọi người.

Thực đơn hôm nay:

Nộm rong biển/88

Trứng chưng hàu/188

Salad tôm kiểu Thái/388

Bánh snack tôm/488

Bún hải sản/488

Nem cuốn tôm/488

Cá vược súp chanh kiểu Thái/588

Súp tomyum/688

Cơm chiên hải sản trái dứa/688

Gỏi hải sản kiểu Thái/688 Cà ri cua/1688

"Oa, thực đơn hôm nay có vẻ hơi hướng nước ngoài.' Chu Chu nhìn thực đơn đầu tiên, liền cảm thấy có một mùi chua ngọt nồng nàn, mùi cà ri phả vào mặt: "Hôm nay có bị chua đến rụng răng không?"

TBC

"Cũng tạm được, chỉ có một hoặc hai món hơi chua thôi." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Hôm nay hải sản khá nhiều, mọi người xem cần gì không."

Chu Chu nhìn thực đơn: "Chúng tôi muốn một phần salad tôm kiểu Thái, cá vược súp chanh kiểu Thái, súp tomyum, cơm chiên hải sản trái dứa, gỏi hải sản kiểu Thái, cà ri cua."

Diệp Cửu Cửu gật đầu, lại đi sang bàn bên cạnh gọi món: "Hôm nay mọi người muốn ăn gì?"

Bàn bên cạnh là vợ chồng bị lupus ban đỏ đến hôm qua, sau khi Hồng Tiểu Nguyệt ăn hải sản vê nhà vẫn luôn lo lắng sẽ khiến cơ thể khó chịu, nhưng sau khi ăn xong ngủ một giấc dậy thì thấy không có phản ứng gì, còn phát hiện các vết ban đỏ trên người không còn chói mắt như vậy.

Sau khi xác nhận lại với chông nhiều lân rằng màu sắc không còn đậm như vậy, Hồng Tiểu Nguyệt lập tức quyết định hôm nay sẽ đến ăn thêm một lần nữa, nhưng chồng cô không có thời gian đi cùng, vì vậy cô gọi mẹ ruột đi cùng mình, vừa khéo mẹ ruột cô bị tiểu đường, ăn vào có lẽ cũng có tác dụng.

Hồng Tiểu Nguyệt suy nghĩ một chút: "Muốn một phần nộm rong biển, trứng chưng hàu, salad tôm kiểu Thái, thêm một phần súp tomyum."

Diệp Cửu Cửu Nhất Nhất ghi chép lại, mấy bàn khác đông người hơn, gọi hết các món trong thực đơn.

Có tổng cộng bảy bàn khách, Diệp Cửu Cửu cầm bảy thực đơn sau đó mới cùng về bếp, về bếp liên bắt đầu làm món tốn thời gian nhất là cơm chiên hải sản trái dứa.

Có tổng cộng chín bàn gọi cơm chiên hải sản trái dứa, Diệp Cửu Cửu trực tiếp làm chín phần.

Cơm chiên hải sản trái dứa và cơm hải sản đã làm trước đó có một số điểm tương đồng, nhưng cơm chiên hải sản trái dứa cần phải cho vào vỏ dứa sau khi chiên xong, trên mặt phủ một lớp dày tôm, bào ngư, mực ống, thịt cua, v. v., sau đó phủ thêm một lớp phô mai, rôi rắc một ít ớt xanh đỏ.
 
Back
Top Dưới