Ngôn Tình Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng

Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 500


Lăng Dư nhìn bóng lưng của Diệp Cửu Cửu, nhận ra không khí xung quanh cô đã thay đối, trông cả người cô nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng anh lại cảm thấy có thêm một chút xa cách.

Anh có chút không quen, há miệng định nói thì Tiểu Ngư từ bên ngoài chạy vào: "Anh trai, Cửu Cửu, bên ngoài lại có khách đến."

Diệp Cửu Cửu nhàn nhạt nói với Lăng Dư: "Anh ra ngoài xem đi."

Lăng Dư nhìn vẻ lạnh nhạt của cô, trong lòng bực bội nhưng vẫn bình tĩnh đáp một tiếng, tiếp tục ra ngoài.

Bên ngoài lại có ba bàn khách đến, một bàn hai người, gọi rong biển trộn lạnh, cua nấu cay, há cảo cuộn tôm, súp cá tâm sữa. Một bàn năm người, gọi rong biển trộn lạnh, hàu hấp miến tỏi, cua nấu cay, nem tôm rán, há cảo cuộn tôm, đậu hũ tôm sốt lòng đỏ trứng muối, súp cá tâm sữa, còn một bàn tám người, gọi hết tất cả các món.

Diệp Cửu Cửu làm xong đồ ăn cho chín người của ông Chương, lại tiếp tục làm đồ ăn cho những vị khách sau, bận rộn đến một giờ chiều mới làm xong hết.

Làm xong ra ngoài thì phát hiện hai bàn khách chính là Tiểu Vương và mẹ cô ấy, hôm nay sắc mặt của Tiểu Vương đã tốt hơn rất nhiều, tinh thân cũng tốt hơn nhiều.

"Chủ quán, tôi thấy thoải mái hơn nhiều rồi." Tiểu Vương kéo Diệp Cửu Cửu nói nhỏ: "Hôm qua vê nhà ngủ một giấc dậy, bụng không còn đau nữa, cũng có sức rồi, hơn nữa bệnh chàm của mẹ tôi cũng tốt hơn nhiều."

Sau khi bà lão ăn xong vê nhà hôm qua, dạ dày khó chịu mãi không khỏi đã thoải mái hơn rất nhiều, bệnh chàm lâu ngày cũng thuyên giảm: "Hôm qua khi ăn, tôi còn lo hải sản này sẽ khiến bệnh chàm ở chân nghiêm trọng hơn, không ngờ không những không nghiêm trọng hơn mà còn tốt hơn nhiều."

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Không sao là tốt rồi."

TBC

"Tôi sẽ đến thêm vài lân nữa, để củng cố thêm." Tiểu Vương cũng buông lỏng trái tim đang treo lơ lửng: "Chủ quán, thực sự cảm ơn cô, cô là thần của tôi.

"... Tôi chỉ là một đầu bếp." Diệp Cửu Cửu không dám nhận danh hiệu như vậy: "Các vị cứ tiếp tục ăn, có việc gì thì gọi tôi."

Tiểu Vương ừ một tiếng: "Chủ quán cứ bận việc của mình đi."

Sau khi Diệp Cửu Cửu đi, Tiểu Vương nói với mẹ: "Mẹ uống nhiều canh cá này một chút, tươi lắm."

"Đang uống đây, con mới phải uống nhiều vào." Hôm qua bà lão còn hoài nghi nhưng hôm nay đã tin rồi, giống như những bà lão khác tin vào việc mua thực phẩm chức năng vậy, vô cùng sùng bái: 'Chủ quán chắc chắn là Bồ Tát chuyển thế"

Tiểu Vương cũng nghĩ vậy, nếu không thì sao họ lại khỏe lên nhanh như vậy?

Một bàn khác là những vị khách bị liệt đã đến trước đó, người vợ đang bưng bát cơm trộn đậu hũ tôm sốt lòng đỏ trứng muối đút cho người chồng đang nằm trên giường nhỏ, thỉnh thoảng lại đút một thìa canh cá tầm: "Ông Vương, chúng ta uống nhiều canh này một chút."

"Được." Người chồng cười gật đầu, rất phối hợp với vợ.

Trước đây ông ấy có hơi muốn từ bỏ, nhưng lần trước đến đây ăn thử một lân như c.h.ế.t ngựa coi như ngựa sống, sau khi về nhà thì thấy phần lưng trước đây không có cảm giác gì hơi nóng, thỉnh thoảng có cảm giác khí huyết lưu thông.

Lúc đó ông ấy còn không dám tin, sau đó thỉnh thoảng lại có cảm giác, sau khi xác định không phải ảo giác, ông ấy và vợ đều vô cùng phấn khích, lập tức quyết định hôm sau sẽ đến ăn thêm một lần nữa.

Mặc dù rất đắt, nhưng chỉ cần có thể giúp ông ấy hồi phục, dù có phải đập nồi bán sắt cũng phải kiên trì ăn.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 501


Vợ chồng họ đều thoải mái hơn rất nhiều, không còn lo lắng như lần đầu đến đây nữa, họ cười an ủi nhau: "Ăn thêm vài lần nữa, chắc chắn sẽ khỏe lại."

Người chồng đầy hy vọng, cười đáp một tiếng.

Diệp Cửu Cửu ngôi ở góc ăn vài viên kẹo của Tiểu Ngư, thỉnh thoảng lại nghe những vị khách khác trò chuyện, nghe một lúc thì cô phát hiện mình có thể nghe thấy tiếng nói của những người đi ngang qua ngoài nhà hàng.

Cô xoa xoa tai, hiệu quả của hải sản lợi hại như vậy sao? Ngoài việc chữa bệnh, còn có thể tăng cường thính lực?

Cô nhìn về phía Lăng Dư đang đi vào bếp lấy nước, nhẹ nhàng gọi một tiếng Lăng Dư, anh nhanh chóng đi ra chỗ cô, cười hỏi: "Gọi tôi?"

"Không có gì." Diệp Cửu Cửu nhìn đi chỗ khác, lại nhẹ nhàng gọi một tiếng Cao Viễn đang ngồi ở bên kia, Cao Viễn không có phản ứng gì, xem ra không có khả năng tăng cường thính lực.

Cô lo lắng xoa xoa tai mình, không lẽ mình sắp thành tinh rồi sao?

Tiểu Ngư ngây thơ nhìn cô: "Cửu Cửu, tai chị sao vậy? Em xoa xoa cho chị nhé.'

"Không sao." Diệp Cửu Cửu ôm cô bé: "Ngoan, lát chị làm thêm cua cho em."

Tiểu Ngư dang hai tay ra ra hiệu: "Nhiều như thế này."

"Còn nhiều hơn thế này nữa." Sau khi khách lần lượt rời đi, Diệp Cửu Cửu dọn dẹp bàn ăn, dọn dẹp xong cô làm món cua chiên giòn cho Tiểu Ngư.

Sơ chế cua cắt miếng, tẩm một lớp bột khô trộn với bột trứng, sau đó cho vào chảo dầu chiên, chiên vàng giòn thì vớt ra, để ráo dầu rồi chấm với bột ớt nướng là có thể ăn trực tiếp.

Ngoài ra cô còn chuẩn bị một phần cua sống mà người cá thích ăn, còn có cá chào mào hấp, sashimi mực đom đóm, số lượng mực đom đóm mà họ ăn rất nhiều, một bát đá nhỏ màu xanh chứa ba bốn con mực đom đóm, giống như đang ăn bánh chẻo vậy.

"Em muốn ăn nó lâu lắm rồi." Tiểu Ngư luôn muốn ăn nhưng không dám lấy.

Diệp Cửu Cửu hỏi cô bé: "Vậy sao em không ăn?"

"Cửu Cửu nói không được lấy trộm." Tiểu Ngư chớp chớp mắt: "Em muốn nói nhưng Cửu Cửu rất bận, sau đó em viết chữ thì quên mất."

Diệp Cửu Cửu nghĩ đến chuyện trước đây cô bắt được Tiểu Ngư lấy trộm thức ăn, cảnh cáo cô bé muốn ăn thì có thể nói với cô không cần lấy trộm, đột nhiên cảm thấy dùng từ lấy trộm này quá nặng nề.

Đồ trong nhà mình muốn lấy ăn thì cứ lấy, sao phải báo cáo chứ? Giống như hôi nhỏ bà nội rán chả, làm viên thịt, thái thịt đông, cô cũng đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào chậu đựng chả, lén lấy một miếng ăn.

TBC

Trẻ con thèm ăn là chuyện rất bình thường, người lớn đôi khi gặp đồ ăn vặt yêu thích, miệng thì nói không ăn nữa nhưng tốc độ lấy còn nhanh hơn ai hết.

Diệp Cửu Cửu xin lỗi Tiểu Ngư: "Xin lỗi em, trước đây chị nói không đúng, đồ trong nhà mình em muốn ăn gì thì cứ tự lấy, lấy đồ của người khác mới gọi là lấy trộm”"

"Trước đây chị muốn lúc em thèm ăn gì thì nói với chị một tiếng là vì một số hải sản khá ít, sợ không đủ bán, em nói với chị một tiếng thì chị mới có thể chuẩn bị một chút, như hôm nay có nhiều cua như vậy, nếu em muốn ăn thì có thể lấy thêm một chút." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng cua có thể kẹp người, hơi nguy hiểm, khi chúng ta lấy vẫn phải cẩn thận, tốt nhất là nói với anh chị, chúng ta nhìn một chút mới yên tâm."

Tiểu Ngư giọng nói ngây thơ nói: "Em không sợ."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 502


"Chị biết Tiểu Ngư rất dũng cảm, nhưng em còn nhỏ như vậy, chúng chị rất không yên tâm." Diệp Cửu Cửu giải thích cho Tiểu Ngư: "Một số thứ rất nóng, một số thứ để quá cao, không cẩn thận chạm vào em sẽ bị thương, còn như em trèo vào tủ lạnh cũng rất nguy hiểm, lỡ bị điện giật bị thương thì phải làm sao?"

Diệp Cửu Cửu nhớ đến một tin tức đã xem trước đây: "Em còn nhớ đứa trẻ toàn thân đầy sẹo không?”

Tiểu Ngư gật đầu, có một đứa trẻ làm đổ dầu nóng, sau đó toàn thân bị bỏng, dẫn đến toàn thân đầy sẹo, cô bé sợ hãi run rẩy: "Em không đụng lung tung, em sẽ ngoan."

TBC

"Đúng vậy, phải ngoan." Diệp Cửu Cửu cười nói với cô bé: "Những thứ quá nguy hiểm thì nhớ gọi anh chị giúp em lấy, những thứ khác không nguy hiểm và nhiều thì em có thể tự lấy, nhưng để lại cho chị nhiều một chút, không đủ bán thì chị sẽ khóc.”

"Cửu Cửu không khóc, em sẽ nhịn." Tiểu Ngư vỗ ngực: "Phải lấy nhiều đi bán, kiếm hết tiên của họ!"

"Có chí quá!" Diệp Cửu Cửu lấy cho Tiểu Ngư một bát đá nhỏ mực đom đóm: 'Ăn đi, không đủ thì vào lấy thêm."

Tiểu Ngư giọng nói ngây thơ nói: "Đủ rồi, để dành kiếm tiền."

"Được, kiếm tiên!" Diệp Cửu Cửu cười cũng kẹp một con mực đom đóm, chấm một chút nước sốt rồi cắn một miếng, mực đom đóm không lớn nhưng thịt rất béo, ăn vừa giòn vừa dai, cắn vỡ có thể cảm nhận được sự dày dặn và bí ẩn của đại dương.

Hương vị tươi ngọt đậm đà kết hợp với nước biển, hương vị rất phong phú, ăn rất ngon.

Cô không kìm được ăn thêm vài con, sau đó lại cho Tiểu Ngư thêm mười mấy con, số còn lại để lại bán vào buổi tối.

Ăn trưa xong, Lăng Dư đưa Tiểu Ngư đi ngâm đuôi, Diệp Cửu Cửu dọn dẹp, sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô nhìn thấy còn một thùng cua lớn: "Quá nhiều rồi không biết làm thế nào."

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô lấy ra mười con, buộc đơn giản rồi mang tặng Lưu nãi nãi, số còn lại lấy ra một phần lớn định làm cua sốt.

Cách làm cua sốt và cua biển sống ngâm tương tự nhau nhưng hương vị lại độc đáo hơn một chút.

Cô chuyên chọn những con cua nhiều gạch ra rửa sạch, để ráo nước rồi chặt cua thành từng miếng lớn, sau khi chặt xong thì bắt đầu pha nước sốt cua, cô làm loại sốt xì dầu. Sau khi cho tất cả cua vào thì cho vào tủ lạnh, sáng mai là có thể ăn được.

Trong phòng tắm, Tiểu Ngư lắc đuôi nhìn anh trai ngồi bên cạnh, anh trai không nói gì, hơi mím môi, trông có vẻ không vui: “Anh ơi, sao anh buồn vậy?”

Lăng Dư ngẩng đầu nhìn Tiểu Ngư cả ngày cười ngây ngô: "Không có gì."

'Nhanh lên, ngâm xong thì ra ngoài.'

"Vậy ra ngoài đi." Tiểu Ngư đưa tay về phía anh trai đang không kiên nhẫn, để anh ấy bế mình.

Lăng Dư bế cô bé lên, nhẹ nhàng vẩy nước, sau đó đặt vào bồn tắm quấn lại, rồi bế ra phòng khách.

Trên đường đến phòng khách, Tiểu Ngư nằm trên vai anh trai nhỏ giọng hỏi: “Anh ơi, anh có làm Cửu Cửu giận không?”

Lăng Dư sửng sốt một chút: "Không có."

"Nhưng Cửu Cửu không thèm để ý đến anh." Tiểu Ngư lộ ra vẻ em đã phát hiện ra rồi, anh đừng hòng lừa em.

Lăng Dư khẽ thở dài, đặt cô bé ngồi xuống ghế sofa, sau đó tìm khăn mặt lau đầu cho cô bé.

Tiểu Ngư lại dặn anh trai: 'Làm Cửu Cửu giận là không đúng, phải nói xin lỗi, không nói thì sẽ không bao giờ để ý đến anh."

"Im lặng." Lăng Dư câm khăn mặt dùng sức lau tóc cho cô bé.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 503


"Ai chà." Tiểu Ngư khó chịu giấy giụa, tức giận đ.ấ.m vào anh trai đang lau đầu thô bạo: "Anh hư, em cũng không thèm để ý đến anh!"

Cô bé hừ một tiếng thật mạnh, sau đó hét lớn ra ngoài: "Cửu Cửu, em muốn Cửu Cửu lau cho eml"

Diệp Cửu Cửu vừa đi ngang qua nhìn thấy tóc Tiểu Ngư ướt đẫm: "Để chị lau tóc cho em? Không phải anh trai em lau cho em sao?”

"Anh trai lau như thế này..." Tiểu Ngư lắc đầu dữ dội, hơi chán ghét bĩu môi: "Sau đó chóng mặt lắm."

"Anh trai em không dịu dàng chút nào." Diệp Cửu Cửu cũng thấy ghét, bế Tiểu Ngư đi vào phòng: "Để chị lau cho em."

"Vâng, anh trai không dịu dàng." Tiểu Ngư chán ghét hừ hừ với Lăng Dư.

Bị hai người chán ghét, Lăng Dư: .....

Vào phòng, Diệp Cửu Cửu phản ứng đóng cửa lại, tránh để Lăng Dư nhìn thấy.

Lăng Dư khẽ thở dài: "..."

Tiểu Ngư tai thính nghe thấy động tĩnh bên ngoài: “Anh thở dài."

Tay Diệp Cửu Cửu lau tóc cho Tiểu Ngư khựng lại: "Có lẽ anh ấy muốn lau tóc cho em.

TBC

"Không muốn anh lau, muốn Cửu Cửu lau." Tiểu Ngư lắc lư đôi chân: "Cửu Cửu lau nhẹ nhàng, rất thoải mái."

"Vậy chị sẽ lau nhẹ hơn một chút." Diệp Cửu Cửu cười lau tóc cho Tiểu Ngư, hai người vừa nói vừa cười, thỉnh thoảng lại bật cười, rất vui vẻ.

Lăng Dư cô đơn đứng ngoài cửa nghe thấy càng thấy buồn, một bước sai, mọi bước sai.

Diệp Cửu Cửu nhìn thấy Lăng Dư có vẻ đã rời đi, cụp mắt tiếp tục lau tóc cho Tiểu Ngư, lau khô tóc rồi đưa Tiểu Ngư đi ngủ trưa, ngủ dậy mở cửa sổ ra, cô phát hiện trên bệ cửa sổ có thêm một lọ hoa, trong lọ hoa có thêm vài bông diên vĩ xanh.

Cô mím môi, tặng hoa làm gì? Không biết tặng hoa có ý nghĩa gì sao?

Mỹ nhân ngư không có kiến thức.

Diệp Cửu Cửu mơ hồ nghe thấy tiếng vận chuyển vật liệu ở sân bên cạnh, cô vội vàng đi đến nhà hàng, khi ra ngoài thì phát hiện những bông hồng phấn đặt trên bàn đã không thấy đâu, bị Lăng Dư vứt đi rồi sao?

Cô lại nhìn thêm vài lần, phát hiện bị nhét vào góc sau ấm trà, không chú ý thì không nhìn thấy: “...

Diệp Cửu Cửu cười thầm, sau đó đi ra ngoài, đến nhà bên cạnh thì thấy mấy người thợ đang vận chuyển vật liệu, ngoài ra còn có người đang dọn cỏ dại trên mặt đất, cô chào hỏi mấy người thợ, sau đó chuyển hai thùng nước sang nhà bên cạnh, để họ tiện lấy.

Gửi xong nước, Diệp Cửu Cửu trở về nhà hàng, thấy Lăng Dư đứng ở cửa đợi cô: Sao vậy?”

Buổi chiều Tiểu Ngư nói đã làm Cửu Cửu giận nên phải xin lỗi, từ khi sinh ra đến giờ chưa từng cúi đầu trước ai, Lăng Dư suy nghĩ một lúc, anh nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định nói một lời xin lỗi với Diệp Cửu Cửu: "Tôi muốn nói với cô...

Lúc này, cửa có tiếng đẩy ra, cắt ngang lời anh, Diệp Cửu Cửu thấy khách đến, quay người đi vê phía nhà Lý Lâm: "Hôm nay các anh đến sớm thế."

"Buổi chiều vừa hay có thời gian nên đến sớm một chút, ăn tối rồi về nhà xem phim với gia đình." Lý Lâm hỏi Diệp Cửu Cửu: "Bây giờ còn cách mười mấy phút nữa mới đến sáu giờ rưỡi, có thể gọi món trước không?”

"Được." Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho đối phương.

Lý Lâm gọi món: "Cao Viễn nói cá chiên ngập dầu, súp cá tâm sữa và mực đom đóm đều rất ngon, chúng tôi sẽ gọi một phần cá chiên ngập dầu, súp cá tầm sữa, cá chào mào hấp, sashimi mực đom đóm, ngoài ra còn gọi thêm một phần cua cay và há cảo cuộn tôm."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 504


"Được.' Diệp Cửu Cửu rót trà cho mọi người, sau đó vào bếp, khi vào thì đưa tạp đề cho Lăng Dư: "Có gì tối nói sau, anh giúp tiếp khách trước."

Lăng Dư gật đầu.

Đến bếp, Diệp Cửu Cửu bắt đầu nấu ăn, những món này cô đã làm một lần vào buổi sáng, đã rất thành thạo, hơn nữa còn biết cách tiết kiệm thời gian, chưa đầy mười phút đã làm xong tất cả.

Nhưng cô cũng không có thời gian nghỉ ngơi, vì ngay sau đó lại có một bàn tám khách đến, là bạn bè thường đến đây cùng Cao Viễn trước đây, gần đây vì công việc bận rộn, hôm nay mới có thời gian rảnh liên hẹn nhau đến đây.

Làm xong bàn khách này, cô nghỉ ngơi một lát, vừa uống một ngụm nước thì thấy bà lão cùng con gái Tiểu Trân và cháu trai Đông Đông đi vào.

Lần này Tiểu Trân không ngồi xe lăn nữa, mà từ từ đi vào, tuy đi có hơi run rẩy nhưng nhìn tình trạng tốt hơn trước rất nhiều.

Lý Lâm đã gặp Tiểu Trân vài lần trước đây, ngạc nhiên nhìn cô: "Cô có thể đi lại rồi sao?"

TBC

"Đúng vậy." Tiểu Trân biết ơn nắm tay Diệp Cửu Cửu, định quỳ xuống: "Chủ quán....

"Cô cẩn thận, quỳ xuống tôi đên không nổi." Diệp Cửu Cửu vội vàng đỡ Tiểu Trân và bà lão muốn quỳ xuống, dìu hai người ngồi vào bàn ăn, cô chỉ là một cô chủ nhỏ kinh doanh quán ăn riêng để kiếm tiền, không muốn làm ân nhân cứu mạng gì cả.

Vì vậy, cô nói đùa để hóa giải ý định của Tiểu Trân, cũng tránh để những người khác chú ý đến đây: "Mau ngồi xuống đi."

"Chủ quán, thực sự rất cảm ơn cô." Bà lão giơ tay lau nước mắt: "Nếu không có cô, Tiểu Trân nhà chúng tôi không thể khỏe lại.

Hôm nay Tiểu Trân đi khám sức khỏe, các chỉ số đều tốt hơn, bác sĩ còn nghi ngờ máy móc bị hỏng, muốn cô ấy đi khám lại.

Nhưng Tiểu Trân không đi khám lại, cô ấy biết là nhờ ăn hải sản, vì cô ấy có thể cảm nhận được cơ thể mình khỏe lên từng ngày.

Có bệnh nhân hỏi cô rốt cuộc đã ăn thuốc tiên gì. Tiểu Trân nói là do đến bếp riêng này ăn, nhưng những bệnh nhân tin vào khoa học hoàn toàn không tin, vì điều này quá khó tin.

Họ không tin Tiểu Trân cũng không có cách nào, cô biết ơn nhìn Diệp Cửu Cửu: "Cô chủ, cô đã cứu cả gia đình chúng tôi."

Diệp Cửu Cửu nghe đến chữ này thì da đầu tê dại: "Đừng nói vậy, dùng chữ này quá nặng nề, tôi chỉ là một cô chủ nhỏ bình thường thôi."

Bà lão lúc này rất phấn khích, không giấu được: "Cô chủ, cô quá khiêm tốn rồi."

"Suyt." Diệp Cửu Cửu thấy bà ấy cứ nói mãi không thôi, chỉ có thể nói thẳng: "Không phải tôi khiêm tốn, mà là muốn khiêm nhường một chút, nếu biết người quá nhiều, sau này các người muốn ăn có lẽ sẽ không xếp hàng được nữa.

Hai người nghe vậy, lại nhìn những vị khách lần lượt đi vào phía sau, đầu óc đang nóng lên lập tức tỉnh táo lại, đúng vậy, nếu không thể tiếp tục ăn nữa, vậy thì cơ thể đã khỏe lại của họ phải làm sao?"Xin lỗi cô chủ, chúng tôi quá vui mừng.'

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng, sau đó đưa thực đơn cho đối phương: "Xem muốn ăn món gì."

"Cảm ơn cô chủ.' Tiểu Trân đè nén tâm trạng vui sướng của mình bắt đầu gọi món, mỗi lần uống xong canh cô ấy đều cảm thấy cơ thể khỏe lên trông thấy, vì vậy hôm nay cô ấy gọi món súp cá tâm sữa đắt tiền, ngoài ra còn gọi một phần rong biển trộn lạnh và cua cay, ba người trong gia đình cô ấy ăn là đủ.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 505


Tiểu Trân gọi xong thì có thêm khách quen vào, là Tiểu Tiểu trước đây ăn gì cũng bị dị ứng cùng cha và ông bà nội.

Họ ngồi vào bàn sau Tiểu Trân, gọi bốn món, thêm một phần há cảo cuộn tôm, còn lại đều giống với những món Tiểu Trân gọi.

Diệp Cửu Cửu cầm thực đơn vào bếp bắt đầu nấu ăn.

Cha Tiểu Tiểu cảm thán: "Tiểu Tiểu dạo này béo lên nhiều rồi."

"Bây giờ cháu ấy ăn gì cũng không bị dị ứng nữa, ăn uống được, béo lên cũng là chuyện bình thường." Bà nội Tiểu Tiểu nhìn đứa cháu trai mặt mày dần có da có thịt, trái tim treo lơ lửng cũng hạ xuống: "May mà hai người tìm được đến đây, nếu không thì không biết cháu trai ngoan của tôi còn phải chịu khổ đến bao giờ."

Mẹ Tiểu Trân quay sang nhìn bàn bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Các người cũng đến đây ăn hải sản để chữa bệnh sao?”

Bà nội Tiểu Tiểu: "Đúng vậy."

"Các người cũng có chỗ nào trên cơ thể không khỏe sao?"

"Đúng vậy, là con gái tôi." Bà lão nhỏ giọng nói về tình hình của con gái mình: "Chúng tôi đều may mắn, nếu không..."

"Đúng vậy, chúng ta đều quá may mắn rồi, con dâu khổ mệnh của tôi mà chịu đựng được đến bây giờ thì tốt rồi." Bà nội Tiểu Tiểu càng nghĩ càng buồn: "Vẫn là con cái nhà các người may mắn."

"Đúng vậy, đúng là quá may mắn. Hai bà lão nói chuyện rất hợp nhau nên rất nhanh đã thân thiết với bà nội Tiểu Tiểu, chỉ vài phút sau đã biết nhà nhau ở đâu, thân thiết như chị em lâu năm vậy.

TBC

Đợi Diệp Cửu Cửu nấu xong đồ ăn bưng ra, hai bà lão đã trao đổi phương thức liên lạc, mãi đến khi con cái hai nhà kéo tay áo họ, hai người mới lưu luyến quay đầu lại: "Chị gái, hôm nào đến công viên nói chuyện tiếp nhé."

"Được.

Diệp Cửu Cửu đặt đồ ăn xuống, lại tiếp tục đi tiếp khách, sau đó lại có thêm mấy bàn khách quen đến gọi đồ, ngoài ra còn có anh chàng Tiểu Trương hôm qua đến cũng dẫn theo một người bạn. Người bạn chống cằm: "Quán riêng nào mà đáng để cậu lôi tôi từ Nam thành đến Bắc thành xa xôi này? Đầu tôi đau như búa bổ, cổ cũng đau, chỉ muốn vê nhà ngâm mình tắm rửa rồi ngủ một giấc, cậu còn gọi tôi đến đây, cậu chắc chắn không có thù với tôi chứ?”

"Chúng ta nhưng mặc tã lớn lên cùng nhau, cậu không được để đối thủ của tôi mua chuộc đó.'

"Ôi chao, biết là cậu đau đầu nên mới đưa cậu đến đây." Tiểu Trương bảo người bạn bình tĩnh: "Một lát nữa là hết đau ngay."

Người bạn bực bội nói: "Đau đến ngất đi, còn không đau sao."

Tiểu Trương chỉ vào Lăng Dư, lại chỉ vào Lý Lâm: "Bình tĩnh nào, nhìn anh phục vụ tinh tế này xem, rồi nhìn anh chàng mặc áo sơ mi đen kia xem, đầu có đỡ đau hơn chút nào không?”

Người bạn nhìn về phía sau, lập tức cảm thấy cơn đau đầu thuyên giảm: "Hình như đỡ hơn nhiều rồi."

"Không ngờ ở đây lại có nhiều nam sinh chất lượng cao như vậy." Người bạn lè lưỡi, quay đầu nhìn Lăng Dư đang bắt đầu bưng đồ ăn lên cho họ: "Có thể xin số liên lạc không?”

Trong bếp, Diệp Cửu Cửu vừa mới đứng cạnh ấm nước chuẩn bị đi lấy nước thì tay run lên, vô tình chạm vào ấm nước đang sôi, đau đến mức cô phải hít một hơi.

Cô đưa tay vào dưới vòi nước nhưng tai lại vô thức dựng lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, khóe miệng không tự chủ được mà mím lại.

Đợi một lát, nghe thấy giọng nói thất vọng của cô gái kia, khóe miệng hơi mím của cô lại nhẹ nhàng thả lỏng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 506


Thu liễm tâm trí, Diệp Cửu Cửu tiếp tục nấu ăn, làm xong bàn này lại đến bàn khác, mãi đến hơn bảy giờ tưởng có thể nghỉ ngơi thì Quân Hách tặng hoa hôm trước lại đến.

Quân Hách nheo đôi mắt đào hoa đa tình của mình nhìn Diệp Cửu Cửu chào hỏi: "Cô Diệp, lâu rồi không gặp."

".." Diệp Cửu Cửu gật đầu, dẫn hắn ngồi vào chỗ trống vừa dọn ra: "Mời ngồi, xem muốn ăn món gì?"

Quân Hách nhìn thực đơn: "Cá tâm hoắc hương, cá chào mào hấp, sashimi mực đom đóm.'

"Xin chờ một lát." Diệp Cửu Cửu vào bếp nấu ăn.

Quân Hách mỉm cười nhìn bóng lưng mảnh mai của Diệp Cửu Cửu, khi thu hồi tâm mắt thì nhìn Lăng Dư đang rót trà cho mình, nhìn đôi mắt đề phòng của anh, hắn cong môi cười: "Anh thích cô ấy sao?"

Hắn dừng lại một chút, cười càng thêm kiêu ngạo: "Nhưng anh chỉ là một tên phục vụ, cô ấy sẽ không thích anh đâu."

Lăng Dư nghiến răng, cảm thấy khuôn mặt này rất chướng mắt.

Muốn đi hỏi Cửu Cửu, không g.i.ế.c người chỉ hủy dung, được không?

Lần trước Quân Hách đã chú ý đến Lăng Dư, mặc dù anh luôn đeo khẩu trang nhưng đôi mắt lộ ra rất tinh xảo đẹp đẽ, khiến người ta không khỏi nghĩ rằng dưới lớp khẩu trang cũng là một khuôn mặt đẹp trai tuấn tú.

Hơn nữa, hai lần liên tiếp, Lăng Dư đều rất cảnh giác với hắn, vì vậy với tư cách là người từng trải mặt tình trường, Quân Hách rất dễ đoán được tâm tư của anh.

Quân Hách vừa rồi đã chú ý đến ánh mắt trao đổi mơ hồ giữa Diệp Cửu Cửu và Lăng Dư, hắn suy đoán Diệp Cửu Cửu vẫn luôn né tránh mình có thể là vì quan hệ của Lăng Dư, dù sao thì với thực lực của hắn và sự theo đuổi điên cuồng của hắn, không có một người phụ nữ nào có thể chịu đựng được sự theo đuổi của hắn.

Trừ khi có vật cản đường.

TBC

Muốn theo đuổi thuận lợi, Quân Hách phải đá vật cản đường ra, hắn nhìn Lăng Dư ăn mặc như người phục vụ: "Con gái đều thích hoa đẹp, túi đẹp, đồ trang sức đẹp, những thứ này anh đều không cho được."

Lăng Dư có vô số vàng bạc châu báu, lạnh lùng nhìn Quân Hách, người này thiển cận đến mức nào mới có thể coi thường Cửu Cửu, chỉ cân cô ấy muốn, anh liên có thể tặng cô ấy vô số viên ngọc trai chất lượng tốt.

Quân Hách cầm điện thoại lên: "Chỉ cần anh chịu từ chức rời khỏi đây, tôi sẽ cung cấp cho cậu một công việc mới, anh ở đây được trả bao nhiêu tiền lương? Tôi trả gấp đôi."

Lăng Dư cúi mắt nhìn Quân Hách đang nhún nhảy trước giới hạn chịu đựng của anh, muốn xé hắn thành từng mảnh, anh liếc nhìn trang điện thoại của Quân Hách: "Cô ấy không phải là người mà anh có thể tùy tiện lừa gạt."

'Anh không phải là gì của cô ấy, anh lo nhiều như vậy làm gì?" Không nhận được câu trả lời, Quân Hách cảm thấy Lăng Dư còn tham lam hơn cả hắn nghĩ: "Gấp đôi không đủ sao? Vậy thì gấp mười?"

Lăng Dư cử động ngón tay, những ngón tay thon dài nắm chặt thành nắm đấm, chuẩn bị ra tay thì Diệp Cửu Cửu đi tới, thấy không khí giữa hai người có gì đó kỳ lạ: "Nói chuyện gì mà vui thế? Tôi bảo anh bưng đồ ăn mà anh không nghe thấy à?"

Quân Hách cười hỏi: "Là món của tôi sao?”

"Là bàn khác vừa gọi thêm bánh cuộn." Diệp Cửu Cửu mang đồ ăn đến cho bàn vừa gọi thêm, đi đến gần đặt xuống rồi nói chuyện với họ vài câu, sau đó nói với Lăng Dư: "Đi lấy thêm một chai nước ép nữa."

Lăng Dư liếc nhìn Quân Hách vừa giả tạo vừa thấp kém, quay người đi về phía sau bếp.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 507


Diệp Cửu Cửu tiếp tục vào bếp nấu ăn, sau khi làm xong nước dùng cá tâm hoắc hương, cô làm xong phần sashimi mực đom đóm cuối cùng và mang lên bàn cho Quân Hách: “Mời anh dùng.'

"Cảm ơn." Quân Hách nhìn một vòng trong nhà hàng, tâm mắt dừng lại ở những bông hoa bị nhét vào góc: Cô Diệp, không thích màu hoa này sao? Tôi sẽ đổi sang loại khác vào ngày khác."

Diệp Cửu Cửu lịch sự từ chối: "Quân tiên sinh, anh đừng tặng nữa, tôi ở đây ngày nào cũng đặt hoa từ cửa hàng hoa, ở đây không thiếu hoa."

Cô trực tiếp định nghĩa những bông hoa mà người này tặng là tài trợ hoa.

TBC

Quân Hách thuận thế nói tiếp: "Vậy cô thích gì? Ngày mai tôi đổi sang loại khác?"

Diệp Cửu Cửu hơi khó chịu: "Quân tiên sinh, đây là nhà hàng, anh cứ ăn uống bình thường rồi trả tiền là được, không cần giống như đi thăm họ hàng mà mang theo quà cáp.'

Quân Hách: "Cô Diệp không thấy phiền chứ, chỉ là thấy cô nấu ăn rất ngon, tặng quà là cách khen ngợi đầu bếp tốt nhất."

"Mỗi lân anh ăn xong là lời khen ngợi tốt nhất dành cho tôi rồi." Diệp Cửu Cửu cười nói: "Quân tiên sinh, anh cứ từ từ dùng, tôi đi nấu ăn tiếp."

Đã đói bụng, Quân Hách không dây dưa nữa, câm đũa nếm thử mực đom đóm trong bát đá màu xanh lá cây, ăn vào thấy rất ngọt và dai, cũng rất tươi, không cần dùng bất kỳ loại nước chấm nào.

Đợi đến khi Diệp Cửu Cửu mang cá tâm hoắc hương ra lần nữa, Quân Hách nói với cô: "Cô Diệp, mực đom đóm ở đây của cô và mực đom đóm tôi ăn trên đảo tư nhân của gia đình tôi có hương vị giống nhau, cô có thể nói cho tôi biết cô nhập hàng từ đâu không?”

Diệp Cửu Cửu đương nhiên không tiện nói.

Quân Hách giả vờ mới phát hiện ra lời nói của mình dễ gây hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Cô Diệp, cô đừng để ý, tôi chỉ thấy hải sản tươi ngon đắt tiền như vậy mà bán rẻ quá."

"Cô có cần người quản lý chuyên nghiệp giúp cô lập kế hoạch không, có thể giúp cô làm cho nhà hàng lớn hơn và chuyên nghiệp hơn. Diệp Cửu Cửu: "Không làm phiền Quân tiên sinh, bây giờ như vậy cũng khá tốt.

"Không phiền đâu, rất sẵn lòng giúp đỡ cô Diệp." Quân Hách dừng lại một chút: "Tất nhiên cô Diệp không cần lo lắng, họ chỉ giúp lập kế hoạch phát triển phù hợp nhất, sẽ không can thiệp vào quyết định của cô, cô xem thời gian nào phù hợp, tôi sẽ sắp xếp một người đến giúp?"

Quân Hách mạnh mẽ như một con sư tử tấn công, từng bước ép sát nhưng lại thích hợp để lại chút không gian thở, nếu đổi lại là những cô gái nhỏ khác, sẽ thấy anh ta đặc biệt bá đạo nhưng đôi khi lại có chút phong độ của một quý ông.

Nhưng Diệp Cửu Cửu không thích lắm: "Không làm phiền Quân tiên sinh, tôi đã có kế hoạch riêng."

"Anh cứ từ từ dùng, tôi đi chuẩn bị món khác." Diệp Cửu Cửu quay người vào bếp, làm xong món cá chào mào hấp cuối cùng rồi mang ra.

Cô vừa bước ra khỏi cửa bếp, Lăng Dư đã đón lấy món ăn: "Để tôi.

Diệp Cửu Cửu không từ chối, để Lăng Dư mang ra, còn cô thì nghỉ ngơi một chút.

Quân Hách thấy Lăng Dư cướp ngang đường: "Anh biết những bông hoa đó là tôi tặng đúng không? Cô ấy vẫn luôn cất giữ cẩn thận, cô ấy hẳn là rất thích hoa tôi tặng.'

Nếu không phải anh chọc giận Cửu Cửu, hoa của hắn sẽ được đặt ở đó sao? Lăng Dư cười lạnh nhìn Quân Hách luôn dùng thủ đoạn khiêu khích, Cửu Cửu chỉ coi hắn là một vị khách trả tiên ăn cơm, hắn lại tưởng mình là món ăn.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 508


Nếu không muốn gây phiên phức cho Cửu Cửu, anh đã xé xác anh ta từ lâu rồi.

Tiểu Ngư chạy từ sân sau ra, phát hiện anh trai có gì đó khác thường, chạy đến ôm chặt lấy chân dài của anh trai: "Anh trai?"

Lăng Dư cúi đầu nhìn đứa em nhỏ: "Làm gì thế?”

"Đi thôi." Tiểu Ngư kéo anh trai đi vê phía cửa nhà hàng, sau đó đứng bên cạnh lá chuối nói nhỏ: "Anh đừng tức giận đánh người, anh ta còn chưa trả tiên, đánh hỏng rồi phải đền tiên, Cửu Cửu đền tiền rồi sẽ không có tiên sửa nhà đâu."

Chuyện đền tiên giống như một câu thần chú, luôn quanh quẩn trong đầu Tiểu Ngư, Tiểu Ngư lại liên tục lải nhải bên tai Lăng Dư.

Lải nhải thực sự rất hiệu quả, Lăng Dư nghe xong nhìn vào thực đơn, hơn mười một nghìn ba trăm, còn nhiều hơn cả tiền tiêu vặt mà Cửu Cửu đưa cho anh: "Đợi trả tiền rồi tính."

Tiểu Ngư gật đầu, gật đầu xong lại thấy hình như có chỗ nào đó không ổn?

Diệp Cửu Cửu dọn dẹp bếp xong đi ra, khách đã ăn xong và lần lượt rời đi, Tiểu Trân rời đi với vẻ mặt ửng hồng, không biết là do nóng hay do khí huyết dâng trào, dù sao thì trông cũng có vẻ khỏe mạnh.

Bà lão nắm tay Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, thực sự cảm ơn cô."

"Bà đừng cảm ơn đi cảm ơn lại nữa, cháu mở cửa làm ăn, bà trả tiền đến ăn, chúng ta sòng phẳng, không cần cảm ơn ạ." Diệp Cửu Cửu rút tay về: "Hơn nữa bà đừng thấy đắt là được."

Bà lão vội vàng nói: "Không đắt, so với một mạng người sống, giá này thực sự quá rẻ."

"Tôi cũng thấy không đắt, thực sự rất rẻ, rẻ hơn đi bệnh viện." Nguyên Nguyên và gia đình đi ra sau cũng phụ họa theo.

"Vì mọi người đều thấy rẻ, vậy thì một thời gian nữa tôi sẽ tăng giá." Diệp Cửu Cửu dự định sau khi nâng cấp nhà hàng riêng sẽ tăng giá một chút.

".. Cha Nguyên Nguyên vỗ miệng, xong rồi, họa từ miệng mà ra.

Bà lão nói: "Vậy trước khi tăng giá, chúng tôi sẽ đến ăn nhiều lần." "Chủ quán, anh thực sự tăng giá sao?" Mẹ Kiều Kiều đi theo sau hỏi.

"Để sau rồi tính." Diệp Cửu Cửu tiễn mọi người rời đi: "Mọi người đi đường cẩn thận." Đợi những người khác lần lượt rời đi, chỉ còn lại Quân Hách, hắn từ từ đặt đũa xuống.

Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn: "Quân tiên sinh ăn xong rồi sao?"

Quân Hách gật đầu: "Tay nghề rất tốt."

"Thực sự không cân nhắc mở một nhà hàng lớn hơn sao?"

Diệp Cửu Cửu vẫn trả lời như lúc nấy: "Mệt lắm, như vậy là tốt rồi."

"Tiểu thư Diệp, tối nay cô đã từ chối tôi ba lần rồi." Quân Hách bất lực nhún vai: "Là do tôi không có sức hấp dẫn sao?"

Diệp Cửu Cửu rất bất lực: "Xin lỗi, thực sự là không được, tôi chỉ có một mình, không thể kinh doanh nhà hàng lớn được."

"Tôi muốn nói không phải chuyện này." Quân Hách thanh toán tiền xong đi đến cửa: "Đây là lần đầu tiên tôi bị một người phụ nữ từ chối ba lần trong một buổi tối, khiến tôi cảm thấy mình rất không có sức hấp dẫn."

"Quân tiên sinh rất có sức hấp dẫn, chỉ là..." Diệp Cửu Cửu vừa dứt lời, đã nghe thấy hắn nói trước: "Vì tiểu thư Diệp đã nói như vậy, tôi muốn hỏi cô tối nay có rảnh không? Phim mới của bạn tôi chiếu ra mắt lúc 0 giờ đêm nay, muốn tìm người đi cho vui, nếu cô rảnh thì tôi đến đón cô đi xem phim?"

Lăng Dư đang dọn dẹp bàn ăn nghe thấy lời này, tay hơi dùng sức, đôi đũa bị bẻ gấy.

TBC

Diệp Cửu Cửu nghe thấy tiếng rắc, quay sang nhìn Lăng Dư.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 509


Quân Hách không nghe thấy nhưng hơi không vui khi thấy Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư: "Hiện tại anh ta là một diễn viên hơi có tiếng, diễn cũng được, đóng cặp với anh ta là một ngôi sao hạng A...'

Diệp Cửu Cửu và Lăng Dư nhìn nhau trong chốc lát, sau đó cô thu hồi tâm mắt, quay sang nhìn Quân Hách, cười hỏi: "Là ai vậy? Tôi không quen biết nhiều ngôi sao, có thể không biết."

Quân Hách thấy cô có hứng thú, khẽ nhướng mày, hắn đã nói không có người phụ nữ nào có thể cưỡng lại thông tin của giới giải trí: "Hình như là Triệu XX, Tiên XX, Tôn XX, Lý XX?"

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Hình như đã nghe nói đến, là người đóng phim gì gì đó phải không?”

Quân Hách gật đầu: "Đúng vậy."

Diệp Cửu Cửu nở nụ cười: "Trước đây thường nghe bạn bè nhắc đến, không ngờ anh lại quen biết những người này."

Lăng Dư nhìn cô cười rạng rỡ, nghẹt thở, không còn tâm trí dọn dẹp bàn ăn nữa.

Quân Hách lại mời: "Vậy cô có muốn đi xem không? Lúc đó có thể tiếp xúc gần, còn có thể tham gia tiệc tụ họp của họ."

Diệp Cửu Cửu liếc nhìn Lăng Dư, nhẹ giọng hỏi: "Lúc đó sẽ không quá muộn chứ? Tôi không có xe, đi về không tiện lắm."

"Tôi có nhà ở khu trung tâm..." Quân Hách còn chưa nói xong, đã thấy Lăng Dư đi đến trước mặt hắn: "Anh muốn làm gì?"

Lăng Dư trực tiếp túm lấy cổ áo hắn, xách hắn lên như xách một con gà con, ném ra khỏi nhà hàng, nghiến răng nghiến lợi đe dọa: "Anh dám nói năng l* m*ng nữa, tôi không ngại nhét anh vào miệng cá mập.

"..." Quân Hách cao 1m88, nặng 145 cân, hắn không ngờ mình lại bị một người trông gầy gò yếu ớt túm lấy cổ áo xách ra ngoài, xách ra ngoài thì thôi đi, còn bị đe dọa nữa.

Từ nhỏ đến lớn chưa từng bị đe dọa, Quân Hách quay lại cửa hàng, còn chưa đến gân cửa đã bị Lăng Dư đóng sầm lại và khóa trái: ”..." Diệp Cửu Cửu bị một loạt hành động của Lăng Dư làm cho ngây người: "Anh làm gì vậy?”

"Đóng cửa." Lăng Dư trả lời rất hùng hồn, đôi khi giống hệt Tiểu Ngư, Diệp Cửu Cửu trực tiếp bật cười: "Ý tôi là anh xách Quân tiên sinh ra ngoài để làm gì?

Lăng Dư cau mày: "Anh ta có ý đồ khác với cô."

Diệp Cửu Cửu nhàn nhạt ô một tiếng: "Anh ta chỉ mời tôi đi xem phim mà thôi.

TBC

Lăng Dư nghiến răng: "Nhất định phải nửa đêm sao?" Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Buổi tối đi xem phim rất bình thường, đặc biệt là nam chưa vợ nữ chưa chồng đi hẹn hò xem phim là chuyện rất bình thường."

"Hai người không phải." Lăng Dư không để ý đến việc cử chỉ của mình thể hiện sự chiếm hữu: "Hơn nữa anh ta không tốt."

Diệp Cửu Cửu nhướng mày: "Không tốt ở chỗ nào? Tôi thấy anh ta khá tốt."

"Anh đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, mặc dù anh ta không đẹp bằng anh nhưng cũng không tệ, hơn nữa còn có tiền, đối với tôi cũng khá tốt, vừa tặng hoa vừa muốn đầu tư cho tôi mở nhà hàng."

"Không có.' Lăng Dư khựng lại: "Trong điện thoại của anh ta có người gọi anh ta là honey.'

Diệp Cửu Cửu nheo mắt nhìn Lăng Dư, như đang phân biệt thật giả: "... Có thể là hiểu lầm."

Cô mím môi nhắc nhở Lăng Dư: "Anh đừng xen vào chuyện của người khác."

"Trước đây đã nói, chỉ có người thân thiết mới có thể quản chuyện kết bạn của tôi, còn anh chỉ tạm thời ở đây, cũng không quản được ân nhân cứu mạng này.'

Lăng Dư câm nín.

Diệp Cửu Cửu thấy anh lại im lặng không nói, trong lòng không khỏi thất vọng, rõ ràng đã nghĩ thông suốt rồi nhưng vẫn không nhịn được mà mong đợi, dù sao cô cũng hiếm khi động lòng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 510


Nhưng nghĩ lại.

Thôi vậy.

TBC

Cô đã cố gắng hai lần rồi.

Chuyện gì cũng không nên quá ba lần.

Vẫn là đừng tự chuốc lấy phiên phức.

Diệp Cửu Cửu quay người, định đi dọn dẹp bàn ăn nhưng vừa quay người đã bị nắm lấy cổ tay, cô quay đầu nhìn Lăng Dư: "Làm gì?"

Lăng Dư tháo khẩu trang xuống, để lộ khuôn mặt mỹ lệ, anh nhẹ nhàng mím môi, như đã hạ quyết tâm: "Có thể cho tôi một cơ hội nữa không?”

Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên nhìn anh: “Cái gì?"

Lăng Dư lặp lại một lần nữa: "Là người thân thiết có thể quản chuyện kết bạn của em."

Diệp Cửu Cửu hít một hơi: "Anh biết ý nghĩa của việc này không?”

Lăng Dư gật đầu: "Biết."

Diệp Cửu Cửu biết nỗi lo lắng của Lăng Dư: "Vậy mà anh còn nói?"

"Không kiềm chế được." Lăng Dư tưởng rằng chỉ cân mình cắt đứt nguồn cơn kiềm chế lại là được, nhưng phát hiện ra tình cảm với cô giống như cỏ dại, gió xuân thổi lại mọc, càng mọc càng nhiều, càng không thể kiểm soát.

Tâm trạng luôn bị cô dẫn dắt, đến mức ngày càng không cam lòng bị cô xa lánh, càng không thể trơ mắt nhìn cô thân thiết với người khác.

Diệp Cửu Cửu cong môi: "Xác định đã nghĩ kỹ chưa?"

Lăng Dư trước đây chưa từng nghĩ mình sẽ động lòng với một cô gái loài người đến từ thế giới khác, nhưng ngày đêm ở bên nhau, không biết từ lúc nào anh đã sa vào, đại khái là khi cô nhìn anh bằng đôi mắt tinh xảo trong trẻo sạch sẽ.

Anh lại nhìn vào đôi mắt đen láy sáng ngời của Diệp Cửu Cửu, bên trong như có một sức mạnh kỳ diệu, trong nháy mắt đã hút anh vào, không cần suy nghĩ thêm nữa liên gật đầu: "Nghĩ kỹ rồi."

Diệp Cửu Cửu cũng vậy, luôn bị đôi mắt xanh lam sương mù sâu thẳm như biển của anh mê hoặc, cho dù sau này anh nói bỏ là bỏ, cô cũng đành chấp nhận.

Cô suy nghĩ một chút: 'Không đi nữa sao?”

"Đi." Lăng Dư khựng lại: "Sau đó lại đến."

Diệp Cửu Cửu nhớ lần đầu Lăng Dư đến đây đã bị thương, đường đi chắc không dễ dàng như vậy: "Anh không cần đến cũng được, nhắn tin qua tủ lạnh là được."

"Phải đi." Người trong tộc của Lăng Dư rất coi trọng lời hứa, hễ đã hứa là sẽ làm: "Em không đến đó được, anh sẽ đến đây."

Diệp Cửu Cửu mím môi, không kìm được mà cười, tâm trạng rõ ràng rất tốt.

Lăng Dư cong môi, tâm trạng cũng không tệ.

Quân Hách vẫn chưa đi: Hóa ra tên hề lại là tôi.

"Làm việc thôi." Diệp Cửu Cửu cười tiếp tục dọn bàn: "Sau này anh đừng tùy tiện động tay, lỡ làm người ta bị thương thì sao?”

'Anh có chừng mực.' Lăng Dư liếc nhìn bóng dáng Quân Hách rời đi ngoài cửa: "Anh ta đã trả tiền rôi, ném ra ngoài không sao."

"Ai nói trả tiền là có thể ném khách hàng ra ngoài như ném hàng hóa chứ?” Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn anh: "Đây là khách hàng lớn, là cha mẹ nuôi chúng ta, chúng ta phải lịch sự một chút."

Lăng Dư nói hắn ta không giống: “Anh ta có ý đồ khác."

Diệp Cửu Cửu ừm một tiếng: "Em không ngốc, sẽ không đi theo anh ta."

Lăng Dư nhớ lại những thông tin mà anh đã bỏ qua lúc lòng chiếm hữu nổi lên, anh cụp mắt nhìn Diệp Cửu Cửu đã mưu tính từ lâu, khế cười một tiếng: "Anh biết."

Diệp Cửu Cửu đắc ý cười, là anh tự nguyện nhảy vào, không liên quan đến cô.

"Làm việc thôi." Diệp Cửu Cửu nói xong tiếp tục dọn dọn bàn ăn.

Lăng Dư nhìn bóng lưng bận rộn của cô, trong đôi mắt sâu thẳm lại thêm một tia cười.

Hai người nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ bàn ăn trong nhà hàng, Diệp Cửu Cửu vào bếp rửa bát, số lượng quá nhiều, không thể dùng máy rửa bát, hơn nữa rửa rất chậm, dùng máy rửa bát rửa xong những thứ này, cô đã phải bắt đầu nấu bữa tối.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 511


Dọn dẹp sạch sẽ, Diệp Cửu Cửu kiểm tra số hải sản còn lại, còn một ít cá tầm và súp, ngoài ra còn một số tôm, cua và một số loại rau: "Chúng ta nấu lẩu cá nhé?”

Lăng Dư nhìn cô lại trở vê với thái độ thường ngày đối với mình, cong môi: "Được.

"Vậy anh vào phòng lấy cái nồi chúng ta nấu lẩu lần trước ra, em rửa rau." Diệp Cửu Cửu lấy số đậu phụ, măng, súp lơ xanh, rau bina, nấm kim châm còn lại ra, rửa sạch rồi cho vào đĩa.

Rửa sạch số tôm và cua còn lại, cho vào đĩa, ngoài ra còn cắt thịt cá tâm còn lại thành từng lát mỏng, xếp vào đĩa, từng lớp chồng lên nhau như dãy núi tuyết trải dài, trắng muốt trong suốt.

Tiểu Ngư từ sân sau đi ra, nhìn thấy một bàn đồ ăn ngon, kinh ngạc trợn tròn mắt: "Cửu Cửu, chúng ta ăn tết sao?"

Diệp Cửu Cửu bày bát đũa: "Em còn biết ăn tết sao?"

Tiểu Ngư ừ một tiếng: "Biết ạ! Em thấy họ làm nhiều đồ ăn ngon rồi nói là ăn tết."

Diệp Cửu Cửu lộ ra vẻ mặt "bắt được rồi": "Em lại xem máy tính bảng rồi? Một ngày không được xem quá một tiếng đâu."

"Ái chà." Tiểu Ngư che miệng, sao lại bị phát hiện nữa rồi?

"Ngốc nghếch." Diệp Cửu Cửu gắp cho Tiểu Ngư vài lát cá tâm đã luộc chín: "Vừa nãy không phải kêu đói sao? Ăn nhanh đi."

"He he-" Tiểu Ngư không nói nhảm nữa, cầm thìa nhỏ của mình múc một miếng cá tâm lăn vào nước chấm, sau đó cúi đầu áp vào mép bát, trực tiếp xúc thịt cá vào miệng.

Cá tâm không có xương, vị tươi ngon, dù ăn sống hay nấu chín đều rất hợp khẩu vị của Tiểu Ngư, cô bé ăn liên tục từng miếng một, miệng há to há nhỏ, má phồng lên.

Diệp Cửu Cửu mỉm cười nhìn cô bé ăn rất ngon, lại quay sang nhìn Lăng Dư đang ăn sashimi, biểu cảm của hai anh em đều rất đáng yêu.

Lăng Dư ngẩng đầu nhìn cô: "Sao vậy?" "Không..." Diệp Cửu Cửu vô thức muốn phủ nhận nhưng nghĩ lại thì bây giờ không phải ngày xưa nữa, vì vậy cô đáp lại ánh mắt của anh: "Rất đáng yêu."

TBC

Lăng Dư biết ý nghĩa của từ đáng yêu, anh không muốn được gọi như vậy: "Không phải đáng yêu."

"Là đáng yêu." Diệp Cửu Cửu khăng khăng, cô thấy anh đáng yêu đã lâu rồi.

Lăng Dư bất lực ừ một tiếng, trong giọng nói có chút nuông chiều.

Tiểu Ngư ăn cơm rất nhanh nghi ngờ nhìn Diệp Cửu Cửu, lại nhìn anh trai, Cửu Cửu và anh trai có vẻ hơi không ổn, họ có phải đang yêu nhau không?

Cô bé sờ sờ hạt cơm trên khóe miệng, thật sự không hiểu nổi, cô bé vẫn tiếp tục ăn cơm thôi!

Ăn lẩu rất dễ no, đến cuối cùng Diệp Cửu Cửu và Tiểu Ngư đều nằm vật ra ghế, Tiểu Ngư chống cái bụng nhỏ tròn như quả dưa hấu: "Ọe-"

Ăn thì sướng, ăn xong thì phiền, Tiểu Ngư sờ sờ cái bụng nhỏ của mình, buồn rầu vô cùng: "Làm sao bây giờ? Em lại sắp béo phì rồi."

Diệp Cửu Cửu bật cười nói không sao: "Mũm mĩm mới dễ thương."

"Không được, phải gầy, béo quá sẽ bị kẹt trên đường vê." Tiểu Ngư càng nghĩ càng sợ, nhanh chóng trượt khỏi ghế, chạy vê sân sau chơi xe trượt ván, cô bé phải gầy mới được!

Diệp Cửu Cửu nhìn bóng lưng của Tiểu Ngư: "Có ý chí lắm."

Lăng Dư nói một câu: "Tộc bọn anh đều như vậy."

Diệp Cửu Cửu nhất thời chưa hiểu ra: "Hả?"

Lăng Dư nhìn cô chằm chằm: "Chỉ cần đã quyết định, sẽ kiên trì đến cùng."

Diệp Cửu Cửu nghe lời hứa của anh, tim lại đập thình thịch, má cũng ửng hồng, lần này cô không né tránh, mà cười đáp một tiếng, cô nhớ rồi.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 512


Nghi ngơi một lát, Diệp Cửu Cửu dọn dẹp bát đũa, sau khi dọn dẹp nhà bếp xong, Lăng Dư mang rác ra ngoài vứt.

Diệp Cửu Cửu thấy Tiểu Ngư vận động cũng gần đủ rồi, liên đưa cô bé đi tắm, lúc tắm thì hỏi cô bé: "Xe trượt ván có dễ chơi không?”

"Dễ lắm." Tiểu Ngư nằm ở mép chậu nước, nhẹ nhàng vẫy đuôi: "Em có thể không cần bám vào mà trượt được."

"Vậy thì giỏi lắm." Diệp Cửu Cửu đánh bọt cho Tiểu Ngư: "Vậy chị mua cho em một chiếc không có tay vịn nhé?"

"Được ạ." Tiểu Ngư nhớ đến chiếc ván trượt đã thấy ở công viên trước đó, trông rất ngầu: "Em muốn loại đó."

"Được, mua loại đó." Diệp Cửu Cửu nghĩ đến những đứa trẻ khác còn có xe đạp, quyết định lát nữa cũng mua cho cô bé một chiếc để đi chơi: "Nhưng vẫn phải đội mũ bảo hiểm, đeo bảo vệ cổ tay và đầu gối mới được chơi."

"Biết rồi!" Tiểu Ngư vỗ những bong bóng xà phòng trên đuôi cá của mình, chơi một lúc, cô bé lén nhìn Diệp Cửu Cửu đang xem điện thoại, sau đó cười xấu xa, cầm bong bóng xà phòng thổi về phía Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu-"

Diệp Cửu Cửu nhìn những bong bóng xà phòng bay tới, không né tránh, để mặc bong bóng rơi vào người mình, đợi bong bóng rơi xuống, cô giả vờ tức giận: "Tiểu Ngư hư quá, chị phải trả thù."

Nói xong, cô múc một nắm bong bóng xà phòng, thổi về phía Tiểu Ngư, dọa Tiểu Ngư vội vàng né tránh: "Á á á, cứu mạng- Cửu Cửu hư quá-"

Diệp Cửu Cửu lại thổi thêm một số bong bóng xà phòng về phía Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư hư."

"Cửu Cửu hư” Tiểu Ngư cũng thổi bong bóng xà phòng về phía Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu đừng né."

TBC

"Không né." Diệp Cửu Cửu lại thổi vê phía Tiểu Ngư, hai người chơi trò đại chiến bong bóng xà phòng, khi Lăng Dư quay lại, anh thấy hai người chơi rất vui vẻ.

Anh dựa vào cửa, lắng nghe tiếng cười trong trẻo vui tai của hai người, sự khó chịu tích tụ trong hai ngày qua tan biến hết, tâm trạng thoải mái chưa từng có. Tiểu Ngư thấy anh trai về rồi, sợ anh trai tức giận nên đã kiêm chế một chút nhưng sau khi tắm xong, cô bé phát hiện anh trai không hề nói gì với mình, cô bé nhất thời có chút mơ hồ, hôm nay anh trai sao lại tốt tính thế?

Đợi vê phòng ngủ, Tiểu Ngư nằm trong lòng Diệp Cửu Cửu, nhỏ giọng nói: "Tối nay anh trai không mắng em."

Diệp Cửu Cửu cười hỏi cô bé: "Không mắng em còn không tốt sao?"

"Tốt ạ.' Tiểu Ngư bắt chéo chân, nhẹ nhàng vỗ vào chân mình: "Cửu Cửu, anh trai có xin lỗi chị không? Chị tha lỗi cho anh ấy, anh ấy sẽ không mắng em..

Xin lỗi?

Diệp Cửu Cửu hỏi là sao?

Tiểu Ngư giọng nói ngây thơ kể lại chuyện chiều nay cô bé dạy anh trai phải xin lỗi: 'Chọc người khác tức giận thì phải xin lỗi, em chọc Cửu Cửu tức giận cũng phải nói xin lỗi, phải nhận ra lỗi của mình..."

Diệp Cửu Cửu nhớ đến bình hoa diên vĩ xanh đặt trên bệ cửa sổ, lại nghĩ đến cảnh Lăng Dư muốn nói chuyện trước khi mở cửa nhưng bị cô cắt ngang, cô bực bội thở dài, cô có vẻ như đã bỏ lỡ lời xin lỗi của Lăng Dư, sau đó vượt qua lời xin lỗi còn để anh thăng chức thành người thân thiết nhất: "Thôi vậy."

Cô nhìn Tiểu Ngư đang dựa vào lòng mình, nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô bé, đợi cô bé ngủ rồi mới đứng dậy đi đến bên cửa sổ, cầm bình hoa diên vĩ đặt ở cửa vào nhà.

Vừa lúc Lăng Dư từ phía đối diện sân đi tới, thấy cô câm hoa, anh ho nhẹ một cách không tự nhiên: “Sau này anh sẽ tặng hoa đẹp hơn."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 513


"Bình này cũng đẹp lắm." Diệp Cửu Cửu đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Hoa này ở đâu ra vậy? Đi mua Ở tiệm hoa sao?"

Lăng Dư do dự vài giây: "Hái ở cửa sau nhà Lưu nãi nãi.'

Diệp Cửu Cửu: "... Không trách được em nghe Lưu nãi nãi nói bị trộm."

Lăng Dư ho nhẹ một cách không tự nhiên: "Anh muốn đi mua nhưng không đủ tiền."

Diệp Cửu Cửu nhớ ra đã lâu rôi không phát tiền tiêu vặt cho Lăng Dư, cô cầm điện thoại chuyển thẳng một vạn cho anh: "Sau này đừng hái hoa nhà Lưu nãi nãi nữa.'

Lăng Dư nhìn số tiền: "Lần này nhiều quá."

"Vì không giống nhau rồi." Diệp Cửu Cửu cười cười nhìn anh: "Bạn trai nên có ưu đãi.'

Lăng Dư cong môi: “Còn ưu đãi nào khác không?”

"Để em nghĩ xem nào." Diệp Cửu Cửu dựa vào bệ cửa sổ, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, cô nhìn bầu trời đêm đen kịt và vâng trăng sáng trong màn đêm: "Đó là có quyên ngắm trăng cùng em."

Lăng Dư quay người, dựa vào bệ cửa sổ, nhìn theo vâng trăng mà Diệp Cửu Cửu cũng đang nhìn.

TBC

Ánh trăng lờ mờ, gió chiều nhẹ nhàng thổi qua hai người, thổi qua tim, Diệp Cửu Cửu nhìn khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của Lăng Dư, anh thật đẹp.

*

Một đêm mộng đẹp.

Diệp Cửu Cửu lại tỉnh dậy trong mùi hương hoa thoang thoảng, không phải mùi hoa trong mơ mà là mùi hoa thoang thoảng từ bên cửa sổ, cô mở cửa sổ, thấy trên bệ cửa sổ đặt một bó hoa màu xanh nhạt, hương thơm thanh thoát.

Cô cười nhìn cánh cửa phòng bên cạnh, sau đó đặt hoa lên bàn nhỏ bên cửa sổ, bó hoa thanh nhã tô điểm cho căn phòng đơn giản sạch sẽ thêm tươi sáng, cũng làm sáng bừng cuộc sống yên tĩnh.

Diệp Cửu Cửu mở cửa đi rửa mặt, còn hứng thú thay đổi kiểu tóc dịu dàng hơn, còn buộc một chiếc nơ bướm màu hồng ở đuôi tóc, hồng hồng phấn phấn, khiến người ta nhìn vào là biết chủ nhân của nó đang có tâm trạng tốt.

Chải tóc xong, cô đi vào bếp, hôm nay trong bếp không có cua và tôm bò khắp nơi, chỉ có bảy tám con mực ống lớn, mỗi con dài nửa mét, mỗi con nặng khoảng hai mươi cân.

Diệp Cửu Cửu đi vào, một tay xách một con, trực tiếp ném vào thùng nước lớn, sau đó tiếp tục kiểm tra thùng nước lớn trước tủ lạnh, bên trong đựng một ít nước biển, trong nước biển ngâm rất nhiều rong biển, xem ra hôm nay lại có thể phơi rong biển rồi.

Cô cúi xuống cầm rong biển, nhẹ nhàng lắc thì thấy trong rong biển rơi ra rất nhiều tôm, ngao hoa, vẹm. Dưới rong biển còn rất nhiều.

Kích thước đều lớn hơn so với những con thường thấy trên thị trường, đặc biệt là vẹm, lớn hơn khoảng ba bốn lần, mỗi loại đều nặng hai ba mươi cân, tất cả đều tươi sống nhảy tanh tách.

Diệp Cửu Cửu chuyển số hải sản này sang một bên, lát nữa sẽ phân loại và làm sạch, cô lại tiếp tục kiểm tra tủ lạnh, vừa mở cửa đã thấy bên trong nhét một con vật lớn đã lâu không thấy - cá thu lớn.

Cơ thể dài hơn một mét bị kẹt trong tủ lạnh, nhìn thôi cũng thấy đau, Diệp Cửu Cửu vội vàng kéo con cá thu lớn nặng hơn mười cân này ra, tạm thời đặt vào thùng nhựa bên cạnh, lát nữa sẽ xử lý. Khi kéo con cá thu lớn ra, đuôi của nó đã kéo theo một số con cá bên trong ra ngoài, Diệp Cửu Cửu nhặt lên xem, thân hình chúng thon dài, trông giống như một thanh kiếm, vảy sáng bóng, rất có độ bóng, đây hẳn là một loại cá bống sống ở biển.

Diệp Cửu Cửu đếm thử, tổng cộng mười ba con, mỗi con nặng khoảng hai cân, trông khá béo.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 514


Cô thả cá vào bể cá, tiếp tục kiểm kê số hải sản lớn còn lại, bên dưới còn có sáu con cua hoàng đế, mỗi con nặng hơn mười cân, hai chân dang ra dài khoảng một mét hai ba.

Cô nhìn những con cua hoàng đế không thể duỗi chân mà chỉ có thể co lại: "Oan cho bọn mi quá, ta sẽ chuyển bọn mi đến nơi rộng rãi ngay bây giờ."

Cô cẩn thận chuyển ra ngoài, lúc này Tiểu Ngư chạy vào: " Cửu Cửu, lại có cua lớn nữa sao?”

"Đúng vậy, hôm nay có sáu con, chúng ta giữ lại một con để ăn." Diệp Cửu Cửu chỉ vào tôm, ngao hoa, v. v. trong thùng bên cạnh: "Em muốn ăn không? Nếu muốn ăn thì có thể lấy."

"Vậy em không khách sáo nữa." Tiểu Ngư quay người chạy đến bên thùng nước, kiễng chân câm hai con tôm lớn gần bằng bàn tay cô, một miếng một con.

"Không cần khách sáo." Diệp Cửu Cửu cười tiếp tục kiểm tra tủ lạnh, trong tủ lạnh còn khá nhiều bào ngư, cô bẻ ra xem, đó là loại bào ngư thường thấy nhưng kích thước rất lớn, mỗi con nặng gần hai cân, thuộc loại hàng hiếm.

Diệp Cửu Cửu bẻ từng con một cho vào chậu, sau khi dọn sạch tủ lạnh thì ra ngoài ăn sáng mà Lăng Dư mua về.

Cô nhấp một ngụm cháo kê, nhẹ nhàng nói với Lăng Dư bên cạnh: "Hoa rất đẹp, em rất thích."

Lăng Dư thấy cô thích: "Vậy ngày mai anh sẽ mua thêm hoa khác."

Diệp Cửu Cửu nói: "Những bông hoa đó còn nở được nhiều ngày nữa."

Lăng Dư hiểu ý: "Vậy thì qua ngày mai anh sẽ mua hoa tươi."

Diệp Cửu Cửu nhếch miệng, tiếp tục ăn sáng.

Tiểu Ngư ăn từng cái bánh bao nhỏ một, nghi ngờ nhìn hai người, Cửu Cửu và anh trai sao thế nhỉ? Có phải có chuyện gì không nói với cô bé không?

Tiểu Ngư vừa định mở miệng hỏi thì đột nhiên bị Diệp Cửu Cửu đút cho một cái bánh bao nhỏ, nếm thử, cô bé húp nước súp bên trong bánh bao, ôi chao, cái bánh bao này ngon quá, thôi thì cứ ăn trước vậy.

Ăn sáng xong, Diệp Cửu Cửu bắt đầu làm việc, vừa bóc một ít tỏi thì nghe thấy có người gọi cô ở cửa trước nhà hàng, cô chạy ra cửa nhà hàng, thấy là những người thợ đến đào hố đã đến: "Các anh đã ăn sáng chưa?”

'Ăn rồi." Người thợ dẫn theo bốn người đến: "Bây giờ chúng tôi có thể vào làm việc được chưa?”

TBC

"Được." Diệp Cửu Cửu dẫn mọi người vào kho: "Phiên các anh chuyển đồ nặng, tủ lạnh bên trong vào phòng trong."

"Được." Những người thợ giúp chuyển xong, sau đó dùng tấm bạt nhựa mang theo che tạm cửa ra vào và cửa sổ, tránh bụi bặm bay khắp nơi khi làm việc.

Sau khi họ bắt đầu làm việc, Diệp Cửu Cửu bắt đầu chuẩn bị các món ăn cần làm vào buổi trưa, cô bắt đầu sơ chế cá thu.

Cá thu quá lớn, vẫn phải cắt xẻ theo nhu cầu khác nhau.

Khách đến đây đều thích món nóng, không thích các món kiểu Tây như cá thu áp chảo, dù chế biến tinh tế đến đâu cũng không được ưa chuộng bằng một đĩa mực ống xào cay, vì vậy lần này cô không làm món áp chảo nữa mà để một phần dùng làm cá viên, một phần dùng để làm chả cá, một phần dùng để thử một cách làm khác.

Trước đây cô đã từng làm xá xíu lòng đỏ trứng muối, cô thấy hôm nay có thể thử dùng thịt cá thay thịt lợn để làm xá xíu.

Đầu tiên, cô lấy nguyên một đoạn thịt ở phần đuôi cá thu chắc thịt, bỏ da cá, rút xương cá ở giữa, để lại một lỗ, sau đó nhét lòng đỏ trứng muối đã luộc vào bên trong.

Sau đó, cô pha nước sốt làm xá xíu theo tỷ lệ, sau đó phết đều lên bề mặt thịt cá, rôi cho vào tủ lạnh ướp lạnh vài giờ rôi mới nướng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 515


Sau khi ướp, cô bắt đầu làm cá viên, trước đây đã làm nhiều lần nên đã rất thành thạo.

Đánh xong cá viên, cô bắt đầu nặn cá viên, vì cô định làm cá viên phô mai nổ nên khi nặn cá viên sẽ bọc bên trong một miếng phô mai đông lạnh, sau khi nặn xong vẫn cho vào nước như khi làm cá viên, sau khi định hình thì vớt ra cho vào nước đá ngâm, đến trưa thì bọc vụn bánh mì, v. v. rồi cho vào chảo dầu chiên là được.

Cá thu hôm nay được chia thành nhiều phân nên cá viên làm không nhiều, chỉ đủ cho 11 bàn, xem ra chỉ có thể bán mười phần.

Làm xong, cô bê cá viên sang một bên, sau đó lại bắt đầu xử lý mực ống, sau đó pha một nồi nước sốt cay, nước sốt là công thức mà bà cô thường dùng trước đây, rất thơm, nhiêu khách quen đã ăn đều nói ngon.

Khi Diệp Cửu Cửu ướp mực ống, mùi thơm bay ra khắp sân, Lưu nãi nãi ngửi thấy còn chạy đến hỏi: "Cửu Cửu, hôm nay cháu làm đồ kho sao?"

Diệp Cửu Cửu nói: "Có làm một ít mực ống kho."

Lưu nãi nãi nghe nói thực sự có làm, lập tức nói trưa nay bà không nấu cơm: "Đã lâu rồi không được nếm thử món kho theo công thức của bà cháu, trưa nay bà sang ăn mực ống kho."

Diệp Cửu Cửu: "Cháu kho xong sẽ bê một đĩa sang cho bà."

"Cháu làm cái này là để bán lấy tiền, bà sang ăn cũng là nên, hơn nữa cháu thường xuyên tặng hải sản cho bà, bà ăn không thấy ngại lắm." Lưu nãi nãi không nói lời nào liên về nhà, định dọn dẹp một chút rôi sang ăn.

Diệp Cửu Cửu không ngăn được cũng chỉ có thể tùy bà, chỉ có thể lát nữa bê nhiêu hơn cho bà một chút, cô tiếp tục nhìn chằm chằm vào nồi mực ống lớn, đã từ từ lên màu, màu sắc trông rất đẹp, đợi nấu thêm bảy phút nữa là tắt bếp, sau đó ngâm một giờ, mùi vị sẽ thơm hơn, màu sắc sẽ vàng tươi hơn.

Cô đi nghỉ một lúc, khoảng mười một giờ, Diệp Cửu Cửu quay lại bếp, mở nắp nồi ngửi thử, mùi thơm cay nồng nặc xộc thẳng vào mặt.

Cô ngửi thấy mùi thơm đặc biệt, câm thìa xúc lên, màu sắc đều đặn đỏ tươi, trông rất hấp dẫn, cô xúc ra một miếng nếm thử, mặc dù om lâu nhưng mực ống rất to, không bị nấu chín quá, ăn vẫn dai và giòn, hơn nữa mùi thơm cay nồng rất đậm đà, không mặn không nhạt, vừa phải.

TBC

Tiểu Ngư ngửi thấy mùi thơm chạy vào: "Cửu Cửu, em ngửi thấy mùi thơm quá, là món gì vậy?"

Cô bé vỗ bụng: "Bụng em nói thơm quá, nó muốn ăn."

"Là Tiểu Ngư muốn ăn hay bụng muốn ăn?" Diệp Cửu Cửu lại xúc thêm một ít, múc một bát nhỏ: "Nếu là bụng muốn ăn thì chị sẽ cho bụng ăn."

"Là Tiểu Ngư em mà." Tiểu Ngư không giả vờ nữa, cười tươi hai tay đón lấy mực ống: "Em mang đi ăn cùng anh trai."

"Cẩn thận cầm đấy.' Diệp Cửu Cửu dặn dò cô bé.

Tiểu Ngư nhanh chóng nhét một miếng mực ống vào miệng: "Ngon quá."

Diệp Cửu Cửu nhìn cô bé an toàn vào phòng khách mới thu hồi tâm mắt, sau đó bê xá xíu cá đã ướp ra, bọc giấy bạc rồi cho vào lò nướng, giảm nhiệt độ xuống một chút, nướng khoảng hai mươi phút, cố gắng nướng cho khô và thơm.

Sau khi nướng xá xíu cá xong, cô lấy đĩa, v. v. ra bày biện, tránh lúc bận rộn tay chân luống cuống, sau khi bày xong lại đi kiểm tra trong nhà hàng một lượt, xác nhận không có vấn đề gì thì mở cửa bán hàng.

Vừa mở cửa đã thấy Lưu nãi nãi đã đứng trước cửa: "Lưu nãi nãi, bà đến sớm thế?"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 516


"Bà sợ lát nữa không còn chỗ." Lưu nãi nãi bước vào, sau bà còn có hai bà lão, là bà Lý và bà Lâm trước đây có quan hệ khá tốt với bà cô.

Diệp Cửu Cửu chào hai bà lão, mời họ ngồi xuống: "Lưu nãi nãi, hôm nay các bà muốn ăn gì?"

Bà Lý nói: "Chúng tôi ngửi thấy mùi đồ kho thơm quá nên muốn đến ăn đồ kho.

Trước đây, thỉnh thoảng bà nội của Diệp Cửu Cửu lại kho một chút để bán, giá rẻ, hơn nữa mùi vị cũng ngon, bọn họ đều rất thích mua, bây giờ đã mấy tháng không được ăn, đột nhiên ngửi thấy mùi quen thuộc nên rất muốn đến ăn.

Lưu nãi nãi cũng nghĩ như vậy, bà ấy nhìn vào thực đơn, hôm nay có:

Gỏi tảo quần đới/88

Bún nghêu hoa/388

Vẹm nướng phô mai/488

Bí đao nhồi tôm/488

Canh đậu phụ xương cá thu/488

Mực kho/588

Cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên/588

Tôm chiên phồng/588

Cá viên phô mai/688

Xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng/788

Cua sốt nguyên vị/888

Cá hấp/2888

Kim ngọc đại bào/28888

Cua hoàng đế/68888

Lưu nãi nãi nhìn hai món cuối cùng, lặng lẽ hít một hơi, lại chuyển lên trên: "Một phần gỏi tảo quần đới, một phần canh đậu phụ xương cá thu, mực kho, cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên, các cô thấy thế nào?" Hai bà lão kia nhìn giá mà thấy đau lòng, nhưng nghĩ đến hải sản ở đây đúng là ngon, cuối cùng vẫn gật đầu: "Được vậy."

Diệp Cửu Cửu cầm thực đơn quay về bếp, trước tiên làm cá phi lê chần sốt Tứ Xuyên, sau đó múc vài phần canh cá thu đổ vào nồi đất, cho thêm đậu phụ vào đun.

Cô quay người trộn gỏi tảo quần đới, lại xào một đĩa lớn mực kho, sau đó trực tiếp bưng lên là được.

Sau khi bưng lên, mấy bà lão không kìm được mà nếm thử mực kho: "Đúng là mùi vị này!"

"Đúng vậy, các món kho khác cũng ngon nhưng làm mãi vẫn không ra được mùi vị này.'

'Người làm khác nhau, làm ra mùi vị cũng khác nhau."

Đúng là như vậy.

Diệp Cửu Cửu làm xong cá phi lê chân sốt Tứ Xuyên và canh đậu phụ xương cá thu bưng ra, sau đó quay về bếp rửa nồi, rửa sạch xong thì đột nhiên nghe thấy tiếng lò nướng kêu ting.

Cô vội vàng lau khô tay, đeo găng tay vào mở lò lấy xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng ra, cẩn thận bóc lớp giấy bạc bên ngoài, mùi thơm lập tức tỏa ra.

Ngửi thấy cũng khá ổn.

Diệp Cửu Cửu lấy đồ gỡ bỏ gia vị trên bê mặt, sau đó nhìn thấy thịt cá màu sắc tươi sáng bên trong, thịt cá và thịt xá xíu lòng đỏ trứng muối thông thường rất khác biệt, vì ít mỡ nên nước trong thịt cá rất dễ bị nướng khô.

Nhưng nhìn không khô, khô hơn so với rán nhưng màu sắc đẹp hơn, ngửi cũng đặc biệt thơm.

Diệp Cửu Cửu muốn gỡ một miếng nhỏ nếm thử, bên ngoài giòn tan, bên trong ăn mềm hơn so với nhìn, còn có cảm giác sần sật của lòng đỏ trứng muối, mùi vị cũng khá ngon.

Cô lại không kìm được gỡ một miếng, vừa câm lên thì thấy Lăng Dư đã đến bên cửa sổ, dựa vào bệ cửa sổ nhìn cô: "Đây là gì?"

TBC

"Đây là xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng." Diệp Cửu Cửu thuận tay đưa miếng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng đã gỡ cho Lăng Dư: "Nếm thử xem thế nào?” Lăng Dư vừa đi giúp Tiểu Ngư chuyển chiếc xe tự chế mà Diệp Cửu Cửu mua cho cô bé, hai tay rất bẩn: "Tôi chưa rửa tay."

Diệp Cửu Cửu nhìn tay anh, sau đó trực tiếp đưa đến bên miệng anh: "... Há miệng.'

Lăng Dư há miệng đón nhận đồ ăn cô đút, đang định nhai thì Tiểu Ngư đột nhiên chạy đến từ bên cạnh, tức giận chống nạnh: "Cửu Cửu! Chị đút cho anh trai ăn, không đút cho em!"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 517


Diệp Cửu Cửu không ngờ Tiểu Ngư sẽ đột nhiên nhảy ra, cũng không ngờ sẽ bị bắt gặp, biết thế cô đã bảo Lăng Dư tự rửa tay, cô nhẹ ho một tiếng: "Em chạy đi đâu vậy? Chị gọi em ăn đồ ngon mà em không nghe thấy à?"

Tiểu Ngư tin là thật, vội vàng giải thích rằng mình không nghe thấy: "Em đi xem xe mà chị mua cho em, màu hồng đấy."

"Thích không?” Diệp Cửu Cửu cúi đầu cắt xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, mỗi miếng thịt cá đỏ sẫm như thịt lạp xưởng đều có một miếng lòng đỏ trứng muối màu vàng óng, dưới ánh nắng mặt trời trong veo sáng bóng, nhìn rất ngon miệng.

"Thích." Tiểu Ngư mắt nhìn chăm chăm vào xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng: Đây là gì? Giữa là màu vàng?”

"Đây là xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng." Diệp Cửu Cửu cầm một miếng đút cho Tiểu Ngư: "Nếm thử xem thế nào?”

Tiểu Ngư há miệng ngậm miếng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng cắt mỏng, miệng nhai vài cái, trực tiếp nuốt cả miếng vào bụng, mặn mặn thơm thơm, ăn rất ngon: "Ngon quá."

Diệp Cửu Cửu cũng thấy ngon, không có cảm giác ngấy như làm bằng thịt lợn, hơn nữa thịt cá tươi ngon không dai, lại thêm lòng đỏ trứng muối mịn, tơi, bở, hương vị và cảm giác rất phong phú, mùi vị rất tuyệt.

Cô cắt hết phần còn lại, cùng cho vào đĩa đưa cho Lăng Dư: "Hai người rửa tay rồi ăn."

"Em đi rửa tay.' Tiểu Ngư quay người chạy ra chỗ vòi nước bên ngoài, vặn nước rửa tay, nước b.ắ.n tung tóe lên quần cô bé, cô bé lặng lẽ lùi lại vài bước.

Cô bé túm ống quần bò kéo lên, xác nhận không có gì thay đổi mới thở phào nhẹ nhõm, may mà cô bé chạy nhanh.

Diệp Cửu Cửu nhìn thấy hành động của cô bé, cười nói với Lăng Dư: "Em gái anh dễ thương quá."

"Nhí nhảnh." Lăng Dư rửa sạch tay, câm một miếng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng cho vào miệng, nhẹ nhàng nhai: "Cái này có thể khô hơn không?"

TBC

Diệp Cửu Cửu nói có thể: "Có phải anh thấy khô hơn sẽ ngon hơn không?” Lăng Dư lần đầu tiên ăn xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, không biết cảm giác khô hơn sẽ thế nào: "Cảm giác vậy."

"Để lát nữa em tăng nhiệt độ lên thử xem." Trước đây bà nội làm gan heo lòng đỏ trứng muối cũng nướng rất khô, nhai rất thơm, Diệp Cửu Cửu thấy xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng vốn không phải là cảm giác ngấy, làm khô hơn một chút có lẽ sẽ ngon hơn.

Lăng Dư thấy cũng được.

Rửa tay xong, Tiểu Ngư đến nhìn anh trai, lại nhìn Cửu Cửu, dùng sức chen vào giữa hai người: "Nhường em, em cũng muốn ăn."

Diệp Cửu Cửu cười dịch sang một bên một chút: "Còn nhiều lắm."

Lăng Dư cúi mắt nhìn Tiểu Ngư chen vào giữa, hơi vướng mắt.

Nhưng Tiểu Ngư hoàn toàn không để ý đến việc bị anh trai ghét bỏ, cô bé kiếng chân cầm xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng nhét vào miệng, ăn từng miếng một rất ngon.

Đợi cô bé ăn hết vài miếng thì ngoài cửa vang lên tiếng chuông, lại có khách vào, Diệp Cửu Cửu bảo Tiểu Ngư ra ngoài ăn, còn cô thì ra tiếp khách.

Người đến là Chu Chu, Cao Viễn, hai người quen đường quen lối ngồi vào vị trí góc: "Chủ quán, hôm nay có món gì?"

Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho hai người: "Xem đi."

Chu Chu nhìn một lượt, lập tức chọn cá hấp, kim ngọc đại bào, cua hoàng đế: "Mấy món này nhìn ngon quá."

"Gu cũng được đấy, nhìn rất ngon." Diệp Cửu Cửu nhìn hai người: "Xác định lấy cả ba món này chứ?”

Chu Chu từ trước đến nay chỉ ăn món đắt nhất: "Xác định."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 518


Cao Viễn nhìn thực đơn: "Tôi muốn gọi thêm một phần cua sốt nguyên vị, chắc chắn nước sốt cua ở đây làm không tệ."

"Có gu, cua sốt làm rất ngon." Diệp Cửu Cửu mở cua sốt đã ướp qua đêm ra xem, mặc dù chưa nếm thử nhưng ngửi mùi đã thấy không tệ.

Cao Viễn cười đáp một tiếng: "Đó là đương nhiên."

Hắn kiên trì ăn hải sản hơn một tháng, bây giờ mụn nhọt đã không còn, tình trạng da rất tốt, trông sạch sẽ và sáng sủa, lại thêm việc gây đi rất nhiều, cả người cười lên rất thư sinh và tươi tắn.

"Vậy lấy bốn món này, không thể gọi thêm nữa." Diệp Cửu Cửu trực tiếp cất thực đơn đi: 'Hai người đợi một lát, tôi sẽ làm xong ngay.

Sau khi Diệp Cửu Cửu đi, Chu Chu nhìn Lưu nãi nãi đang ăn mực kho, lại thấy thèm: "Mực kho trông ngon quá."

"Bạn của anh đến cùng thì tốt rồi, chúng ta có thể gọi thêm một phần xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, tôm chiên phồng, cá viên phô mai... Chu Chu càng nói càng thấy muốn ăn.

"Công ty họ đều rất bận." Cao Viễn thấy mình quá nhàn rỗi, đột nhiên thấy hơi có lỗi với tiền của gia đình, hắn nhẹ nhàng xoay điện thoại, suy nghĩ xem mình có nên về công ty nhà giúp đỡ không?

TBC

Chu Chu cũng rất nhàn rỗi, nghĩ lại thôi: "Tôi thấy nhàn rỗi cũng tốt, mỗi ngày muốn đi chơi đâu cũng được."

Cao Viễn đồng ý ngay: "Tôi cũng thấy vậy."

Chu Chu uống một ngụm trà, thèm thuồng nhìn Tiểu Ngư bưng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng ra, cô ấy vẫy tay với Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư lại đây."

Tiểu Ngư vốn định ngồi ăn, bưng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng đi đến: "Gọi em?”

"Hôm nay em ăn mặc rất đẹp, em có phải là cô bé dễ thương nhất phố này không?” Chu Chu cười cười hỏi Tiểu Ngư.

Tiểu Ngư gật đầu rất mạnh: "Em là dễ thương nhất."

"Chị cũng thấy vậy." Chu Chu lén đưa tay lấy một miếng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng của Tiểu Ngư cho vào miệng, nếm thử rồi gật đầu hài lòng: "Ăn ngon như chị nghĩ."

Cao Viễn cũng lấy một miếng nếm thử: "Thực sự không tệ."

Tiểu Ngư đều ngây người, hai người này lại dám trộm xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng của mình!

Chu Chu vẫn chưa thỏa mãn: "Ăn thêm một chút nữa thì tốt."

Cao Viễn cũng thấy vậy, vì vậy lặng lẽ đưa tay về phía Tiểu Ngư.

Bị lừa một lần, Tiểu Ngư làm sao còn bị lừa lân thứ hai, Tiểu Ngư ôm chặt bát của mình quay người chạy, chạy vào bếp rồi tủi thân mách với Diệp Cửu Cửu: "Hai người đó là kẻ xấu, lấy xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng của em."

Diệp Cửu Cửu đang rửa sạch khe hở giữa các chân dài của cua hoàng đế: "Họ trêu em thôi."

"Không phải, chính là ăn trộm của em." Tiểu Ngư càng nghĩ càng tức giận, đôi mắt xanh biếc đỏ hoe: "Ăn mất hai miếng."

"Ăn mất hai miếng à? Nghe có vẻ hơi quá đáng." Diệp Cửu Cửu cúi đầu nhìn cô bé đang tức giận, đưa ra ý kiến cho cô bé: "Hay là em nói với họ, em đã khạc nhổ nước bọt lên trên? Để họ hối hận vì đã ăn xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng của em."

Tiểu Ngư chớp mắt: "Nhưng em không khạc nhổ."

Diệp Cửu Cửu: "Em cứ lừa họ, dọa họ một chút."

Tiểu Ngư suy nghĩ cẩn thận một lúc, sau đó nở nụ cười gian xảo rồi chạy lại nhà hàng, nói với Chu Chu và Cao Viễn đang thưởng thức xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng: "Hai người ăn xong chưa?”

"Đúng rồi, lại muốn cho tôi ăn à?" Cao Viễn lại thò tay lấy một miếng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng của Tiểu Ngư.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 519


Chu Chu cũng lấy một miếng, vừa nhai vừa hỏi Tiểu Ngư: "Sao em lại chạy lại đây? Không sợ chúng tôi tiếp tục lấy ăn à?"

Tiểu Ngư nhìn cả hai người đều nuốt xuống rồi mới cười gian nói: "Em khạc nhổ nước bọt rồi."

Chu Chu và Cao Viễn ngây người: "..."

Thảo nào lại thấy ướt át thì ra là nước bọt?

TBC

Tiểu Ngư thấy đã dọa được Chu Chu và Cao Viễn, đắc ý cười gian quay người, chạy một mạch vào bếp, cô bé dựa vào chân Diệp Cửu Cửu, cười khúc khích: "Hai người họ sợ rồi."

Diệp Cửu Cửu giơ ngón tay cái với Tiểu Ngư: "Cũng khá thông minh."

Cô bé sợ hai người không tin, lại đưa thêm hai miếng xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng, hai người kết hợp với biểu hiện trước đó của Tiểu Ngư, liền thực sự tin là thật.

"Khúc khích-" Tiểu Ngư càng nghĩ càng vui, cuối cùng cười thành tiếng.

"Được rồi, cẩn thận sặc." Diệp Cửu Cửu cho cua hoàng đế đã buộc vào nồi hấp, sau đó làm sạch hai cân cá mú nhỏ, cho vào lò hấp theo cách hấp cá như bình thường, sau khi hấp xong, cô bắt đầu làm kim ngọc đại bào.

Đâu tiên, bỏ vỏ một cân bào ngư lớn, bỏ nội tạng rôi rửa sạch thịt, cắt hoa đơn giản rồi cho vào nồi, dùng nước dùng cá thu hầm cho ngấm gia vị,

Sau đó nghiền bí đỏ đã hấp chín thành nhuyễn, sau đó dùng nước dùng cá thu khuấy nhuyễn bí đỏ thành nước sốt màu vàng, lọc bỏ xơ thô, sau đó cho thêm hạt đậu xanh, cà rốt, hạt măng vào, trộn đều, nhìn màu sắc tươi tắn, trông rất ngon.

Đợi bào ngư hầm chín ngấm gia vị thì cho vào giữa đĩa thức ăn, Diệp Cửu Cửu nêm nước sốt kim ngọc đã pha chế lên trên bào ngư, nước sốt sánh chảy xuống theo bào ngư, trông rất ngon miệng.

Diệp Cửu Cửu dùng nhíp xếp hạt đậu xanh, cà rốt, hạt măng cho đều, sau khi xếp xong, cô hài lòng gật đầu, không tệ.

Cô quay người đi lấy một đĩa cua sốt, cho thêm một ít nước sốt vào, sau đó cho vào đĩa thức ăn, dùng khăn sạch lau sạch nước sốt nhỏ giọt trên mép đĩa, sau đó cùng với kim ngọc đại bào mang ra ngoài.

Khi cô ra ngoài, Cao Viễn và Chu Chu đang ngồi đối diện nhau với vẻ mặt như tro tàn: "Sao thế này?"

"Chúng tôi không nên lừa xá xíu cá bọc lòng đỏ trứng nướng của Tiểu Ngư." Cao Viễn chán nản: "Không lừa thì không ăn được nước bọt của cô bé."

"Anh bao nhiêu tuổi rồi? Còn bị trẻ con lừa." Diệp Cửu Cửu cười đặt cua sốt và kim ngọc đại bào mà hai người gọi xuống: "Ăn chậm thôi."

Cao Viễn ngẩn người: "Chủ quán, ý cô là gì?"

"Nghĩa đen." Diệp Cửu Cửu nói xong thì vào bếp,

"Nghĩa đen? Bị lừa rồi?" Cao Viễn lúc này mới phản ứng lại: "Này, Tiểu Ngư vừa nói rất nghiêm túc, tôi còn tưởng là thực sự khạc nhổ nước bọt."

Chu Chu che mặt: "Gen nhà chủ quán mạnh quá, Tiểu Ngư còn chưa đầy ba tuổi, nói nghiêm túc như vậy mà tôi không nhận ra."

"Tôi cũng không." Cao Viễn thấy mười mấy năm qua của mình sống uổng phí.

Trong bếp, Tiểu Ngư tức giận nhìn Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu, sao chị lại nói với họ?”

"Dọa họ mười phút, đủ rồi." Diệp Cửu Cửu nắm tay cô bé đi ra khỏi bếp: "Họ không có khẩu vị ăn cơm, lát nữa sẽ không muốn trả tiên."

Nhắc đến tiền, Tiểu Ngư lập tức không so đo nữa: "Vậy thì nói cho họ biết, Cửu Cửu phải kiếm tiền."

"Cảm ơn sự thông cảm của Tiểu Ngư." Diệp Cửu Cửu ngồi xổm ôm cô bé, véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của cô bé: "Yêu em lắm-"

Tiểu Ngư được dỗ dành nên vui vẻ, cười tít mắt lắc đầu: "Cũng yêu Cửu Cửu-"
 
Back
Top Dưới