Ngôn Tình Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng

Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 460


Đứa trẻ mấy tháng tuổi ê a nói, có vẻ như đang nói cảm ơn.

Diệp Cửu Cửu: ”...

Cũng không cần như vậy.

"Vào ngồi trước đã." Diệp Cửu Cửu liếc nhìn Lạc Lạc lại chạy đến trước mặt Tiểu Ngư, sau đó dẫn mọi người ngồi vào vị trí gân cửa sổ, vừa vặn có thể nhìn thấy con hẻm cổ kính dưới ánh hoàng hôn qua cửa sổ kính sát đất.

Mẹ của Lạc Lạc gọi hết các món trong thực đơn: "Chồng tôi sẽ đến ngay, chủ quán cứ làm trước đi."

"Được." Diệp Cửu Cửu vào bếp bắt đầu nấu ăn, cô đưa ốc biến nướng than cho Lăng Dư giúp, còn mình thì làm cá đối hấp và cua nướng phô mai, sau đó ướp cá bống bớp, rồi bắt đầu làm các món khác.

Từ rong đuôi ngựa trộn đến bánh cuốn tôm đỏ, rồi đến tôm cua mực xào khô, lân lượt làm ra.

Đợi cha Lạc Lạc vừa tan làm đến nơi, Diệp Cửu Cửu lấy cá ngừ vây vàng ra bày đĩa, một lớp dày được trải trên đĩa đá lớn, trên đó còn phủ một lớp trứng cá màu cam đỏ trong suốt.

Sau khi làm xong cá ngừ vây vàng, Diệp Cửu Cửu bắt đầu làm cơm nhím biển trứng cá.

Đầu tiên lấy một con nhím biển lớn từ bể nước ra, cẩn thận cắt nắp, để sang một bên.

Cô lấy một cái bát tròn màu đen, trước tiên múc một ít cơm mềm dẻo trong suốt trải lên trên, sau đó múc trực tiếp nhím biển tươi nhất trải lên cơm, bên kia lại trải một lớp trứng cá ngừ dày, ở giữa đặt một quả trứng gà có thể ăn sống.

Ba màu vàng từ nhạt đến đậm, trông rất ấm áp, Diệp Cửu Cửu cẩn thận bưng bát cơm cá nhím trứng cá này lên.

Mẹ của Lạc Lạc đang ăn cua nướng lập tức dọn món ở giữa ra: "Cơm nhím biểm trứng cá mà tôi thích nhất đây rồi, nhìn trứng cá và lòng nhím biển ở giữa, có một mùi tươi mát ập vào mặt, tôi sắp không nhịn được mà nuốt nước bọt rồi." Mẹ của Lạc Lạc vừa nói vừa cầm thìa múc một thìa cơm và trứng cá vào bát, lại múc thêm một ít lòng nhím biển xếp lên trên, sau đó trộn đều ăn.

Nhím biển mềm mịn như đậu phụ non, trứng cá bên trong cắn nhẹ là vỡ ra, nước sốt thơm ngọt hòa quyện với cơm mềm dẻo trong suốt, sau khi ba thứ hòa quyện với nhau, cơm cũng trở nên ngon hơn.

TBC

"Thêm quả trứng này vào sẽ ngon hơn." Cha Lạc Lạc cũng đã nếm thử: "Thực sự quá đỉnh”

Vì sợ ăn đồ sống sẽ bị đau bụng nên cô của Lạc Lạc chỉ chuyên tâm ăn cua nướng phô mai, màu vàng óng giòn tan, cắn một miếng còn kéo sợi, hương thơm ngọt ngào lập tức chữa khỏi sự phiên muộn lúc chăm con của cô ấy: "Thật sự là đồ ăn ngon có thể chữa lành mọi thứ."

Nghe mọi người khen ngợi, tâm trạng của Diệp Cửu Cửu cũng rất tốt, nhưng cô không có thời gian nghe nhiều, lại đi tiếp đón mấy bàn khách khác.

Sau đó lại có thêm năm bàn khách đến, đều là cả nhà đi cùng, đều kiểm tra thực đơn rồi gọi hết tất cả các món.

Diệp Cửu Cửu chạy vào bếp, không ngừng nghỉ làm, đến khoảng bảy giờ mới làm xong tất cả các món và mang lên.

Tiểu Trương vừa tan làm thì chứng đau nửa đầu lại tái phát, đau đến mức cô ấy buồn nôn, nghe thấy tiếng động trên phố cũng thấy khó chịu, vì vậy cô ấy không đi theo đường chính về nhà mà chọn đi từ hẻm Lê Hoa yên tĩnh và không có nhiều ánh sáng.

Đi được vài chục mét, cô ấy nhìn thấy một nhà hàng mở cửa ở cuối hẻm, cô ấy nhìn vào biển hiệu sáng đèn trên tường: "Bếp Riêng Cửu Cửu?”
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 461


Hẻm Lê Hoa và các ngõ nhỏ phía sau rất vắng vẻ, chỉ cân muộn một chút là không có người, chỉ có thỉnh thoảng khi vội đi tắt thì Tiểu Trương mới đi qua đây, vì vậy cô ấy đã lâu không đi qua đây nên hoàn toàn không biết ở đây lại có thêm một nhà hàng riêng.

Mở ở đây mà không sợ phá sản sao? Tiểu Trương thâm nghĩ, rồi tiếp tục đi về phía trước, định về nhà uống thuốc giảm đau.

Lúc này, một mùi thơm nồng nàn của phô mai và bơ bay ra.

Bình thường khi Tiểu Trương bị đau nửa đầu, ngửi thấy mùi gì cũng khó chịu nhưng lúc này cô ấy lại thấy rất thơm, đồng thời, cái bụng đói meo cả nửa ngày cũng kêu ùng ục.

Tiểu Trương bị đau nửa đầu do dự vài giây, vẫn định về nhà trước nhưng mùi thơm nồng nàn không ngừng bay ra, khiến cô ấy không thể bước đi.

Tiểu Trương do dự mãi, cuối cùng quyết định nhịn đau đi ăn no bụng, cô ấy chỉnh lại quần áo rồi đẩy cửa đi vào.

Diệp Cửu Cửu vừa làm xong phần tôm cua mực xào khô cuối cùng thì nhìn thấy Tiểu Trương một mình đi vào: "Chào mừng."

Tiểu Trương nhìn vào nhà hàng có vẻ như đã ngồi đây người: "Còn chỗ không?”

TBC

"Còn." Diệp Cửu Cửu bế Tiểu Ngư đang ngồi ở một trong những bàn ăn xuống, tiện tay lau sạch mặt bàn: "Cô ngồi đây nhé."

"Cảm ơn”" Tiểu Trương ngồi xuống xem thực đơn: "Toàn là hải sản sao?"

"Đúng vậy, đây là nhà hàng riêng chuyên về hải sản." Diệp Cửu Cửu giải thích cho Tiểu Trương: "Nếu cô không bị dị ứng, có thể thử hải sản của chúng tôi."

Tiểu Ngư cầm quả cà chua nhỏ gật đầu phụ họa: "Hải sản của chúng em siêu ngon, cô nhất định phải ăn nhé."

Tiểu Trương chống đầu vẫn đang đau, vô lực hỏi: "Tại sao nhất định phải ăn?"

Tiểu Ngư nói giọng ngây thơ: "Chị ăn thì Cửu Cửu mới có tiền sửa cầu thang.

"Thật là một cô bé yêu gia đình, vậy chị sẽ thử xem." Tiểu Trương không bị dị ứng hải sản, thu nhập khá nên cô cũng không quá nhạy cảm với giá cả, vì vậy cô đã chọn hai món mình muốn ăn: "Tôi muốn cua nướng phô mai và cơm trộn nhím biển trứng cá."

"Xin chờ một chút." Diệp Cửu Cửu ghi lại thực đơn rồi vào bếp chuẩn bị.

Tiểu Ngư không đi, cầm hai quả cà chua nhỏ đứng bên cạnh, tò mò nhìn Tiểu Trương đang đau đầu: "Chị đau à?"

Tiểu Trương chống đầu, khẽ ừ một tiếng: "Đau đầu."

Tiểu Ngư chưa bao giờ bị đau đầu, không biết cảm giác đó như thế nào: "Vậy chị có muốn khóc không?”

"Hả?" Tiểu Trương tính tình kiên cường, không phải là người thích khóc, dựa vào bản thân để mua nhà mua xe, thuộc tuýp phụ nữ mạnh mẽ.

Tiểu Ngư rút khăn giấy đưa cho cô ấy: "Chị muốn khóc thì cứ khóc, không sao đâu, em là trẻ có lễ phép, sẽ không cười chị đâu."

"..." Tiểu Trương không ngờ đứa trẻ hai ba tuổi này lại vòng vo ve khen mình, cô ấy nhận lấy khăn giấy: "Cảm ơn em, em rất lễ phép."

"Không có gì ạ." Tiểu Ngư ưỡn thẳng lưng, vỗ ngực: "Em là cô chủ nhỏ, chào đón khách là điều nên làm."

Tiểu Trương bị chọc cười: "Em không chỉ lễ phép mà còn rất hiểu chuyện, rất biết quan tâm chăm sóc gia đình."

"Vâng ạ-" Tiểu Ngư mềm mại đáp một tiếng.

"Em thật đáng yêu." Tiểu Trương bị chọc cười nên tạm thời quên đi cơn đau nửa đầu, cô ấy đã gặp rất nhiều trẻ con nhưng đứa trẻ vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn đáng yêu như vậy thì đúng là thiên thần.

"Cảm ơn chị." Tiểu Ngư thấy cô gái này thực sự có ánh mắt, vì vậy cô bé đưa một quả cà chua nhỏ trong tay cho Tiểu Trương: "Chị ngồi ăn từ từ nhé, em phải đi tiếp đón khách khác đây."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 462


Tiểu Ngư nói xong thì chậm rãi đi đến bàn của mẹ Lạc Lạc bên cạnh: "Cô chú cứ từ từ ăn, muốn gọi thêm món thì gọi cháu nhé~~”

Lời này khiến mẹ Lạc Lạc và những người khác không gọi thêm món cũng thấy ngại, vừa khéo bọn họ thấy chưa ăn no nên nói với Tiểu Ngư: "Vậy nói với chị cháu một tiếng, chúng tôi muốn gọi thêm một phần bánh cuốn tôm và cá đối hấp."

"Cháu đi ngay đây!" Tiểu Ngư chạy vào bếp, nói với Diệp Cửu Cửu đang làm cơm trộn nhím biển trứng cá: "Cửu Cửu, mẹ của Lạc Lạc nói muốn gọi thêm bánh cuốn tôm và cá đối hấp."

"Nghe thấy rồi." Diệp Cửu Cửu nhìn cô bé như muốn nhận công: "Chuyện này chị không thể khen em được, em không được nói với khách là muốn gọi thêm món thì gọi em như vậy.'

Tiểu Ngư không hiểu: "Tại sao ạ? Em phải phục vụ mọi người mà."

"Bởi vì em quá đáng yêu, em nói như vậy thì mọi người không tiện từ chối em, có thể họ đã ăn không hết, nếu gọi thêm món nữa mà không ăn hết thì rất lãng phí." Diệp Cửu Cửu giải thích rõ ràng cho Tiểu Ngư: "Hơn nữa, vốn dĩ buổi tối có thể làm thêm một món cho em, bây giờ lại không được rồi."

"... Tiểu Ngư đột nhiên có cảm giác như tự mình đập đá vào chân mình, chiều nay cô bé nhịn không ăn, chỉ đợi tối nay ăn một bữa thịnh soạn: "Để em hủy đơn được không?”

"Đã gọi rồi thì không thể hủy được." Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư, anh hẳn đã ghi vào đơn hàng rồi: "Sau này còn như vậy nữa không?"

"Không." Tiểu Ngư cúi đầu, ư ư, hối hận quá!

Diệp Cửu Cửu cười đáp một tiếng: "Được, lân sau phạt em không được ăn cơm, chỉ được viết chữ."

Tiểu Ngư trợn tròn mắt: "Sao chị cũng giống anh trai em thế?"

Diệp Cửu Cửu liếc nhìn Lăng Dư đang uống nước ngoài bếp, nhỏ giọng nói với Tiểu Ngư: "Anh trai cũng không cho em ăn cơm, chỉ được viết chữ sao?"

Tiểu Ngư gật đầu: “Anh trai không cho em nói muốn chị làm mẹ của em."

"..." Diệp Cửu Cửu không ngờ lại tám chuyện về mình, cô khẽ ho một tiếng: .Anh trai em nói đúng, không được nói những lời như vậy.'

Tiểu Ngư nhẹ nhàng ồ một tiếng: "Vậy chị muốn làm gì?"

"... Diệp Cửu Cửu ngẩng đầu nhìn Lăng Dư ở cửa, anh mặc áo phông đen, dần dần ẩn vào bóng tối, khiến người ta có cảm giác không nắm bắt được.

Cô thu hồi tâm mắt, nhẹ nhàng cong môi, nhìn Tiểu Ngư vẫn đang chờ câu trả lời của mình: "Chị muốn làm một phú bà lắm tiên!"

"Phú bà?" Mắt Tiểu Ngư sáng lên: "Em sẽ đưa hết ngọc trai cho chị."

Diệp Cửu Cửu cảm thấy rất cảm động, cô bé này thật ấm áp: "Nhưng chỉ có ngọc trai thôi thì không đủ."

Tiểu Ngư gãi gãi đầu: "Không đủ sao? Em sẽ đưa hết đồ trong nhà cho chị."

Diệp Cửu Cửu không biết nhà Tiểu Ngư có bao nhiêu của cải, lại tiếp tục trêu cô bé: "Có lẽ cũng không đủ."

Tiểu Ngư chớp mắt: "Vẫn không đủ sao? Anh trai em còn có."

Diệp Cửu Cửu nhịn cười: "Vẫn không đủ."

"Em chỉ có một anh trai thôi." Tiểu Ngư thở dài, không còn thứ gì tốt hơn để đưa cho Diệp Cửu Cửu nữa, cô bé vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nảy ra một ý: "Cửu Cửu, chúng ta đi cướp của những con cá lớn khác."

Diệp Cửu Cửu bật cười: "Em cướp được sao?"

"Cướp không được thì chạy." Tiểu Ngư vặn vẹo cơ thể nhỏ bé: "Em bơi nhanh lắm.”

TBC

"Vạn nhất bị thương thì sao? Chị không nỡ để em bị thương đâu." Diệp Cửu Cửu cúi xuống ôm lấy Tiểu Ngư đáng yêu: "Tiểu Ngư, em chính là tài sản lớn nhất, có em là chị đã là phú bà rồi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 463


"Thế sao?" Tiểu Ngư dựa vào lòng Diệp Cửu Cửu, ngượng ngùng nhìn cô.

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu cúi xuống hôn nhẹ cô bé: "Tình cảm, tình thân đều là tài sản quý giá nhất."

"Chị từ nhỏ đã lớn lên một mình, chưa từng có em gái, bây giờ có một cô em gái đáng yêu, biết quan tâm, hiểu chuyện, xinh đẹp, chị thấy mình đã có được tài sản quý giá nhất trên thế giới."

Tiểu Ngư nhón chân hôn Diệp Cửu Cửu: "Chị-~ moa~~-"

"Cảm ơn bảo bối." Diệp Cửu Cửu thực sự rất thích Tiểu Ngư, từ khi cô bé đến đây hơn một tháng, cô thấy cuộc sống mỗi ngày đều trở nên nhiều màu sắc hơn.

Tiểu Ngư cười tít mắt ừm ừ một tiếng: "Em cũng thích Cửu Cửu."

"Cảm ơn Tiểu Ngư thích chị." Diệp Cửu Cửu còn muốn nói gì đó thì lò nướng phát ra tiếng "ding", món cua nướng phô mai đã xong: "Chị đi lấy đồ ăn cho các anh chị khách hàng, em ra sân sau chơi đi.'

"Vâng." Tiểu Ngư biết mình không giúp được gì, ở đây cũng chỉ làm loạn nên rất dứt khoát chạy ra ngoài.

Ra ngoài, cô bé đi đến ngồi bên cạnh anh trai đang ngồi trên ghế dưới gốc cây lê, nằm trên chân dài của anh trai, vui vẻ kể lại lời Diệp Cửu Cửu vừa nói với anh trai: "Cửu Cửu thích em, em cũng thích Cửu Cửu."

Nói xong, cô bé tự hỏi anh trai: "Anh trai, anh có thích Cửu Cửu không?"

Diệp Cửu Cửu hít vào một hơi, tay đang cuốn nem cũng khựng lại, dựng tai nghe động tính bên ngoài.

Lăng Dư không lên tiếng nhưng Tiểu Ngư đã thay anh trả lời: "Em biết, anh trai chắc chắn cũng thích Cửu Cửu, đồ ăn Cửu Cửu làm ngon như vậy, không ai không thích cô ấy."

TBC

Lăng Dư khẽ cười: "Em tưởng ai cũng giống em, chỉ biết ăn thôi sao?”

"Anh trai lại nói em, đồ xấu xa.' Tiểu Ngư há miệng cắn vào chân dài của anh trai nhưng không dám dùng lực, cô bé chỉ dọa anh trai thôi.

Không nghe thấy Lăng Dư trả lời, Diệp Cửu Cửu có chút thất vọng, sau khi thất vọng lại thấy mình hơi để ý chuyện này, cứ ỡm ờ thế này không giống mình chút nào.

Cô hít một hơi thật sâu, trước tiên đè nén những suy nghĩ mơ hồ này xuống, muốn mang đồ ăn mà khách gọi ra ngoài, sau khi mang lên bàn thì lại giúp những nam nữ đến trước thanh toán, dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ thì tiếng chuông cửa lại vang lên.

Có khách đẩy cửa bước vào.

Diệp Cửu Cửu cởi tạp dề ra rồi đi ra ngoài, vừa ra ngoài đã thấy người đàn ông mắt đào hoa mà cô đã gặp trước đó, Quân Hách, đi vào, trong tay hắn ta còn cầm một bó hoa cẩm tú cầu xanh trắng: "Chủ quán, đã lâu rồi không gặp, đây là quà tặng cô.'

"À...' Diệp Cửu Cửu có chút không hiểu tình hình.

"Bình thường đến chỗ người quen ăn cơm, tôi đều có thói quen mang theo quà nhưng hôm nay đến vội quá, chỉ có thể chọn một bó hoa." Quân Hách cười bảo Diệp Cửu Cửu không cần ngại: "Chỉ là thói quen thôi."

"À... Cảm ơn." Nói đến mức này rồi, Diệp Cửu Cửu chỉ có thể nhận lấy hoa, đặt lên bàn để đồ pha trà.

Quân Hách hạ giọng, giọng nói khàn khàn, rất có từ tính: "Cô thích màu này không?”

Không đợi Diệp Cửu Cửu trả lời, Quân Hách lại nói: "Lần trước tôi đến đây thấy cách cắm hoa của cô đều theo tông màu này, đoán là cô thích."

Quân Hách thích kiểm soát, hắn mỉm cười, phong lưu phóng khoáng: "Cô thích là được, tôi sợ mình chọn nhầm khiến cô chê cười."

"... Nếu như Diệp Cửu Cửu là những cô gái nhỏ khác, có lẽ sẽ nhanh chóng rơi vào lưới tình của hắn, nhưng cô chỉ thấy rất khó chịu nhưng đối phương lại là khách, cô chỉ có thể lịch sự cười nhạt, dẫn hắn đến ngồi ở bàn vừa trống: "Hôm nay anh Quân muốn ăn gì?"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 464


Quân Hách dời tâm mắt khỏi Diệp Cửu Cửu xinh đẹp như hoa, nhìn vào thực đơn rồi trực tiếp gọi ba món: "Một phần ốc nướng than, một phần cơm trộn nhím biển trứng cá, thêm một phần sashimi cá ngừ vây vàng."

Ba món này không nhiều lắm, Diệp Cửu Cửu cũng không khuyên nhủ gì, đứng dậy đi vào bếp làm đồ ăn, làm xong cơm trộn nhím biển trứng cá và sashimi cá ngừ vây vàng thì bảo Lăng Dư mang ra, cô tiếp tục nướng ốc hương.

Mẹ Lạc Lạc gọi Lăng Dư đến giúp tính tiền, nhỏ giọng nhắc nhở anh: “Anh có thấy người đàn ông kia tặng hoa cho chủ quán không?”

Lăng Dư ngẩng đầu nhìn người đàn ông mắt đào hoa ngồi ở góc trong cùng, lại nhìn bó hoa cẩm tú cầu xanh trắng đặt trên bàn, trong lòng không hiểu sao thấy khó chịu.

"Cẩn thận anh ta cướp mất vợ của anh đấy." Mẹ Lạc Lạc cẩn thận nhắc nhở Lăng Dư, dù sao thì người có mắt đều có thể nhìn ra.

Lăng Dư lại nhìn Quân Hách ở góc, thấy hắn rất chướng mắt.

Quân Hách đang thưởng thức sashimi cá ngừ đột nhiên cảm thấy như có gai đ.â.m sau lưng, hắn nghi ngờ ngẩng đầu nhìn về phía trước, vừa vặn chạm phải ánh mắt đánh giá của Lăng Dư.

Ô.

Hắn hiểu rồi.

Quân Hách thích những thứ có tính thách thức như thế này, hắn nheo mắt đào hoa, cười vẫy tay, chào hỏi.

Lăng Dư nghiến răng sắc nhọn có thể xé nát cá mập, có chút muốn nuốt sống con người đang khiêu khích này.

Trong nháy mắt, Quân Hách đột nhiên có cảm giác khó thở, như thể bị núi Thái Sơn đè lên.

Diệp Cửu Cửu mang ốc nướng ra ngoài, phát hiện Lăng Dư có chút không ổn, trông rất nguy hiểm: "Sao vậy?"

"Không sao." Lăng Dư thu lại uy áp, sắc mặt như thường nói.

"." Diệp Cửu Cửu bán tín bán nghi gật đầu, sau đó bưng ốc nướng đi đến chỗ Quân Hách.

"Để tôi, cô nghỉ ngơi đi." Lăng Dư giật lấy khay đựng đồ ăn từ tay Diệp Cửu Cửu, sau đó đi thẳng đến chỗ Quân Hách, anh liếc nhìn người đàn ông mặt tái mét, cười lạnh đặt đồ ăn lên bàn.

Quân Hách đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, cảm giác như gặp ma, hắn thấy không thoải mái lắm nên chỉ ăn một chút rồi rời đi, trước khi đi còn không quên tán tỉnh Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, cô đúng là vừa xinh đẹp vừa nấu ăn ngon, làm rất ngon nhưng tôi còn có việc nên phải đi trước."

"Tôi sẽ đến lại vào ngày khác, lúc đó nhất định sẽ xin cô chỉ giáo cách làm ra những món ăn ngon như vậy.

"... Đi thong thả." Diệp Cửu Cửu cười nhạt tiễn hắn ra ngoài, sau khi hắn đi rồi, cô đóng cửa lại, vừa quay người lại thì vừa vặn chạm phải ánh mắt hơi bất mãn của Lăng Dư, cô giật mình, không hiểu sao lại có cảm giác như ngoại tình bị bắt quả tang.

Diệp Cửu Cửu giật mình, cô kinh ngạc nhìn Lăng Dư đang đứng cách mình một mét: "Từ lúc nào mà anh đứng sau tôi không một tiếng động vậy?”

"Không phải không một tiếng động." Lăng Dư một tay đút vào túi quần dài, nhìn người đàn ông mắt đào hoa đi xa, trong lòng không hiểu sao thấy hơi bực bội: "Là do cô quá tập trung vào việc tiễn người này."

"Không phải không tập trung, chỉ là lịch sự tiễn đến cửa tiện thể đóng cửa thôi." Dù sao cũng là khách quý đã tiêu gần ba mươi nghìn, Diệp Cửu Cửu vẫn phải giữ lễ nghĩa, cô nhìn Lăng Dư sắc mặt không rõ, quay người đi dọn bàn ăn.

TBC

Lăng Dư nhìn bóng lưng Diệp Cửu Cửu, sau đó ném bó hoa chướng mắt trên bàn vào thùng rác.

Diệp Cửu Cửu nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại nhìn: “Anh vứt đi làm gì?"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 465


"Không nỡ sao?" Giọng Lăng Dư bình tĩnh nhưng Diệp Cửu Cửu mơ hồ cảm thấy anh có vẻ không vui: "Không có không nỡ, chỉ thấy bó hoa này cũng được, có thể để cắm hoa vào ngày mai."

"Đã không còn tươi nữa rồi." Lăng Dư cúi mắt nhìn bó hoa tươi như vừa mới hái, nói dối trắng trợn: "Hoa người đó tặng đã héo rồi."

Diệp Cửu Cửu nhìn bó hoa cẩm tú cầu tươi tắn mơn mởn, không vạch trần anh: "Ô”

Lăng Dư nhắc nhở: "Tặng hoa mà tặng hoa héo, không chân thành chút nào."

"...' Diệp Cửu Cửu cong môi: "Vậy theo anh thì người như thế nào mới được coi là chân thành?”

"Không phải loại người như hắn ta." Lăng Dư đến giúp dọn bàn: "Trên mạng nói loại người như hắn ta chỉ chuyên lừa con gái, tốt nhất cô đừng để ý đến hắn ta."

Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư có vẻ như đang ghen, hơi cong môi, lấy hết can đảm thăm dò: "Vậy trên mạng có nói cho anh biết, chỉ có người thân thiết mới có thể quản chuyện kết bạn của nhau không?"

Tay cầm đĩa của Lăng Dư khựng lại.

Diệp Cửu Cửu nhìn chằm chằm Lăng Dư, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt diễm lệ của anh, ở chung với anh một tháng, cô hiểu rõ anh không phải là người nhiệt tình, trước đây anh cân nhắc nhiều lắm, vậy bây giờ có phải đã nghĩ thông suốt rôi không?

Diệp Cửu Cửu mong đợi nhìn Lăng Dư, đợi một lúc lâu sau mới nghe Lăng Dư nói: "Cô đã cứu Tiểu Ngư, hẳn là rất thân thiết rồi?"

"..." Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư một lần nữa né tránh, còn tự gán cho mình danh hiệu ân nhân cứu mạng, cô đột nhiên bật cười, cười xong lại thấy rất nản lòng, sau đó gật đầu, tiếp tục dọn bàn.

Tiếp theo, trong nhà hàng chỉ còn lại tiếng bát đĩa va chạm, Diệp Cửu Cửu dọn dẹp sạch sẽ, bưng bát đĩa đi thẳng qua Lăng Dư, đi thẳng vào bếp, rửa bát rửa nồi dọn dẹp mặt bàn, leng keng không ngừng.

Tiểu Ngư chơi bên ngoài một vòng, nhạy bén nhận ra tâm trạng của chị Cửu Cửu rất tệ, cô bé ngơ ngác nhìn Diệp Cửu Cửu: "Chị Cửu Cửu?” "Sao vậy?" Diệp Cửu Cửu cúi đầu nhìn đứa trẻ đang ôm lấy chân dài của mình.

"Có phải chị giận em không ạ.' Tiểu Ngư kéo váy của mình: "Em không cố ý làm bẩn đâu."

TBC

"Không có, là chị mệt quá." Diệp Cửu Cửu ngồi xổm xuống nói với đứa trẻ: "Hôm nay chị làm mười lăm bàn khách, bây giờ mệt đến không muốn nói chuyện nữa rồi."

Tiểu Ngư ngơ ngác hỏi: "Vậy phải làm sao mới khỏi được ạ?”

"Nghỉ ngơi một chút là được." Diệp Cửu Cửu không ngủ trưa, bây giờ thực sự rất mệt, cũng không tính là nói dối: "Em ôm chị đi."

"Ôm ôm-" Tiểu Ngư ôm chầm lấy Diệp Cửu Cửu, vừa vặn nằm trong hõm cổ cô, nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ cô: "Như vậy được không?"

"Được." Diệp Cửu Cửu được đứa trẻ thơm thơm mềm mềm ôm chặt, tâm trạng bực bội trong nháy mắt được xoa dịu, không trách mọi người đều muốn sinh con gái, áo bông nhỏ thực sự rất ấm áp.

Tiểu Ngư lại cọ cọ vào Diệp Cửu Cửu: "Em cọ thêm chút nữa."

"Được." Diệp Cửu Cửu cảm thấy Tiểu Ngư tốt hơn anh trai cô bé nhiều.

Cô đột nhiên cảm thấy làm mẹ của Tiểu Ngư ở thế giới này cũng không tệ,

Được Tiểu Ngư ôm một lúc, Diệp Cửu Cửu thấy tâm trạng tốt hơn nhiều, cô buông đứa trẻ ra, đứng dậy: "Tối nay hai người ăn cá sống được không? Chị mệt quá, không muốn nấu cơm."

"Được ạ! Chúng em ăn sống." Tiểu Ngư thích ăn đồ ăn có hương vị do Cửu Cửu làm, nhưng vì lý do huyết thống, cô bé thích ăn sống hơn.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 466


"Vậy chị bắt cho em, em bê ra ăn." Diệp Cửu Cửu cho hết tôm, cua, cá bống bớp, cá đối và một ít ốc biển còn lại vào chậu, bê ra bàn bên ngoài: "Hai người ăn đi, không đủ thì vào tủ lạnh lấy thêm cá ngừ và chân bạch tuộc còn lại."

Tiểu Ngư nhìn Diệp Cửu Cửu quay lại bếp: "Chị Cửu Cửu không ăn sao?"

"Chị ăn nốt canh dạ dày heo còn lại." Diệp Cửu Cửu quay lại rửa bát.

TBC

"... Tối nay Tiểu Ngư thậm chí còn không có một cái thìa nhỏ, nhìn vào một chậu hải sản lớn ở giữa, rõ ràng vẫn còn rất nhiều hải sản nhưng cô bé vẫn cảm thấy có gì đó không ổn?

Thủ phạm Lăng Dư nhìn những con tôm lớn nhảy nhót trong chậu, trong lòng hiểu rõ tại sao cô ấy lại tức giận. Nhưng anh phải gánh vác vinh quang cùng sự hưng thịnh của cả tộc, rồi sẽ phải quay về.

Anh có thể ái mộ phụ nữ loài người.

Nhưng Diệp Cửu Cửu rất tốt.

Anh không muốn đối xử tệ với cô ấy.

Tiểu Ngư đói bụng không nghĩ nhiêu như vậy, cô bé câm một con tôm lớn nhét vào miệng, ăn xong lại đi lấy cua, càng cua vừa to vừa khỏe, cô bé hơi sợ kẹp vào tay: "Anh trai giúp em lấy."

Lăng Dư giơ tay giúp, không chú ý một cái đưa tay ra thì bị con cua lớn kẹp vào ngón tay.

"Ái chà." Tiểu Ngư che mắt: "Anh trai bị cua kẹp rồi, ngốc quá đi."

Lăng Dư hơi muốn g.i.ế.c cua bịt miệng.

Một người cá ở biển tung hoành ngang dọc vậy mà lại bị một con cua nhỏ kẹp, nói ra sẽ bị người ta cười cho mất răng.

Tiểu Ngư cũng không ngờ trong mắt cô bé, người anh trai lợi hại nhất lại bị cua kẹp, cô bé cười ngả nghiêng, cuối cùng cười ngã lăn ra ghế.

Diệp Cửu Cửu trong bếp cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cong môi, kẹp cũng tốt.

Lăng Dư nghe thấy tiếng cười nhẹ trong bếp, trong lòng không hiểu sao lại nhẹ nhõm. Thôi, bị kẹp thì bị kẹp đi.

Diệp Cửu Cửu rửa sạch bát đũa, cho vào tủ khử trùng để khử trùng, sau đó nấu một ít bún gạo với súp cá còn thừa, làm xong thì bê ra dưới gốc cây lê, gió mát bên ngoài thổi vào, không hề nóng chút nào.

Bún gạo mới ra nồi rất nóng, cô dùng đũa gắp một ít bún gạo trắng tinh, cuộn tròn từng vòng, sau đó nhẹ nhàng thổi, thổi nguội một chút rồi nhét vào miệng.

Bún gạo rất trơn, tỏa ra mùi thơm của gạo, bên trong thấm đẫm vị ngon của súp cá, mùi vị rất đặc biệt.

Ban đầu mệt mỏi không có cảm giác thèm ăn nhưng sau khi ăn một miếng thì lại có cảm giác thèm ăn, Diệp Cửu Cửu lại gắp một ít bún gạo, nhẹ nhàng thổi rồi húp.

Tiểu Ngư ăn xong chạy ra: "Chị Cửu Cửu, sao chị lại ngồi đây ăn?”

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Trong nhà quá nóng, chị muốn ra đây hóng gió."

"Trong nhà hơi nóng thật." Tiểu Ngư kiễng chân nhìn bữa tối của Diệp Cửu Cửu: "Là bún gạo."

"Có muốn ăn không.' Diệp Cửu Cửu cuộn một đũa bún gạo đút cho Tiểu Ngư: 'Há miệng.

"A ư" Tiểu Ngư há miệng nuốt một miếng bún gạo, vẻ mặt say sưa nhai, ăn có cảm giác như ăn thịt: "Ngonl"

Diệp Cửu Cửu lại đút cho cô bé một miếng dạ dày heo: "Ăn thêm một miếng dạ dày heo.

Tiểu Ngư phối hợp há miệng: "A ư-"

Hai người ăn một miếng tôi một miếng rất nhanh đã hết, ăn xong Diệp Cửu Cửu bưng bát đứng dậy đi vào bếp rửa bát.

Lăng Dư vừa ngồi xuống nhìn thấy bóng dáng dứt khoát rời đi của Diệp Cửu Cửu, vẫn còn giận sao?

Đáng tiếc là Tiểu Ngư bên cạnh chẳng biết gì, còn bẹp miệng hồi tưởng lại món bún gạo vừa rồi, chia sẻ cùng Lăng Dư: “Anh trai, bún gạo chị Cửu Cửu làm ngon lắm."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 467


Lăng Dư không được ăn: '... Đừng nói nữa."

“Anh trai lại hung dữ với em, không thèm chơi với anh trai nữa." Tiểu Ngư tức giận quay người, đẩy xe trượt ván quanh cây lê lớn.

Lăng Dư mượn ánh sáng mờ ảo nhìn về phía Diệp Cửu Cửu đang rửa bát bên cửa sổ bếp, không biết nên làm gì cho phải.

Diệp Cửu Cửu rửa xong bát, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Lăng Dư dưới gốc cây lê, bóng tối mờ ảo phác họa khuôn mặt anh, nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô thuận tay đóng cửa sổ lại.

Lăng Dư ngây người: ”...

Diệp Cửu Cửu lau sạch nồi và bát đã rửa sạch, đặt vào đúng vị trí, sau khi đặt xong, cô lại cắt con bạch tuộc lớn còn lại, cùng với thịt cá ngừ, nội tạng cá, v. v. cho vào ngăn mát tủ lạnh bên dưới. Ngăn bảo quản bên trên hoàn toàn trống, để chuẩn bị đón tiếp hải sản.

Dọn dẹp sạch sẽ xong, cô ra ngoài đổ rác, lúc ra ngoài phát hiện gió càng lúc càng lớn, có vẻ như sắp mưa: "Sắp mưa rồi, Tiểu Ngư nhanh đi tắm."

Tiểu Ngư đang chơi vui vẻ dừng lại nhìn bầu trời gió thổi, mơ hồ ngửi thấy một luông hơi nước ẩm ướt thổi tới, cô bé lập tức nhảy xuống xe trượt ván, nhanh chóng khiêng xe trượt ván vào nhà, sau đó cầm theo chú vịt vàng nhỏ của mình chạy vào phòng tắm.

Hai chân đạp mạnh, giày văng ra, sau đó vịn vào mép xô, đạp lên ghế đẩu, rồi nhấc chân cao đặt lên xô, nhẹ nhàng lật người là lật vào trong nước, động tác nhanh nhẹn, hoàn toàn không nhìn ra là chưa đầy ba tuổi.

Diệp Cửu Cửu ra ngoài đổ rác, ở ngã tư vừa vặn gặp Lưu nãi nãi vừa nhảy xong quảng trường, hai người vừa trò chuyện vừa đi về.

TBC

Lưu nãi nãi nói: "Con hẻm này không có đèn, buổi tối cháu ra ngoài thì bảo anh trai Tiểu Ngư đi cùng."

Diệp Cửu Cửu nói không cần: "Cháu cầm điện thoại bật đèn."

"Một cô gái vẫn quá nguy hiểm." Lưu nãi nãi nhìn con hẻm nhỏ dài này: "Con hẻm này xây dựng lâu như vậy rồi, bảo lắp đèn đường mãi mà không ai đến lắp." Diệp Cửu Cửu tiếp lời: "Ngày nào đó cháu sẽ nhờ người lắp vài cái đèn."

Lưu nãi nãi nói: "Bà chỉ lo cháu ra ngoài vào buổi tối nguy hiểm, cháu cứ ra ngoài đổ rác vào ban ngày là được, dù sao thì người sống trong ngõ này ngày càng ít, chỉ còn lại một số người già, mọi người cũng không ra khỏi cửa sau vào buổi tối, đều đi ra từ con phố trước sân nhà chúng ta."

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Sau này cháu sẽ chú ý hơn."

"Chú ý an toàn nhiều vào." Lưu nãi nãi nói rồi lại nhớ đến chuyện hơn hai mươi năm trước: "Hôm đó trời mưa to, không biết sao bà nội cháu lại ra ngoài đổ rác trong đêm tối, vừa ra khỏi cửa thì gặp cháu đang nằm trong giỏ."

"Mưa to gió lớn, thật không biết sao cháu lại bị đặt ở cửa sau, nếu không phải bà nội cháu ra ngoài đổ rác, cháu bị ướt cả đêm chắc chắn sẽ bị sốt cao."

Diệp Cửu Cửu cười ừ một tiếng, cô đã nghe bà kể về chuyện này.

Lưu nãi nãi nói đùa: "Đôi khi trời tối đen như mực cũng có chỗ tốt, mở cửa còn có thể nhặt được một đứa con."

Diệp Cửu Cửu nghĩ đến đêm mưa to gió lớn tháng trước, cô đã nhặt được một nàng tiên cá xinh đẹp ở bên ngoài cửa sau.

Rất nhanh đã đến cửa nhà, hai người chào nhau rồi về nhà.

Diệp Cửu Cửu đóng cửa sân, đi đến mái hiên, phát hiện Tiểu Ngư đã tắm xong về phòng, cô tiếp tục đi về phía trước, vừa đi ngang qua phòng tắm thì cửa kêu cạch một tiếng mở ra.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 468


Lăng Dư vừa tắm xong, toàn thân ướt sũng bước ra từ bên trong, mái tóc đen ướt sũng rũ xuống trán, trong sự bừa bộn lộ ra vài phần phóng túng.

Có lẽ là một chiếc áo bị ướt, anh không mặc áo, Diệp Cửu Cửu vô thức dời mắt đi, ánh mắt lướt qua n.g.ự.c anh, cơ ngực, cơ bụng rõ ràng, từng múi rất đẹp.

Mặc dù da hơi lạnh nhưng nhìn không có vẻ yếu đuối, chỉ thấy rất đẹp.

Với suy nghĩ "phi lễ chớ nhìn", Diệp Cửu Cửu không nhìn nhiều Lăng Dư, quay người đi vê phòng.

Lăng Dư há miệng, định nói gì đó thì Diệp Cửu Cửu đã tránh người đi, đi thẳng về phòng.

Không hiểu sao lại có cảm giác bị ghét bỏ.

Lăng Dư có chút bực bội nắm chặt quần áo trong tay.

Trở về phòng, Diệp Cửu Cửu chơi với Tiểu Ngư vài phút, nghe thấy tiếng đóng cửa bên cạnh mới lấy quần áo đi tắm.

Tắm xong sấy khô tóc, bên ngoài đã đổ mưa như trút nước, cô đóng cửa sổ rồi mới về phòng, mệt mỏi cả ngày, cô ngủ thiếp đi trong tiếng sấm chớp.

Lăng Dư nằm trên giường muốn tiếp tục xem bộ phim tài liệu vê lịch sử văn minh chưa xem xong vào buổi chiều, nhưng không hiểu sao trong lòng cứ không thể bình tĩnh, anh nghe tiếng thở dần chậm lại bên cạnh, trái tim cũng theo nhịp thở đó mà lên xuống.

Không biết có phải vì trời mưa hay không mà Diệp Cửu Cửu không ngủ ngon cả đêm, lúc thì mơ thấy mưa to gió lớn ở cửa sau, lúc lại mơ thấy biển rộng mênh mông.

TBC

Lần này cô không nằm trong nước biển mà nằm trên một chiếc bè gỗ, theo dòng nước biển trôi vê phía cuối biển, cuối biển là một hòn đảo, trên đảo nở đầy hoa màu xanh lam, hương hoa thoang thoảng, như thể ở ngay trước mặt.

Đến khi tỉnh dậy, cô thấy trong phòng vẫn còn thoang thoảng hương hoa trong mơ, Diệp Cửu Cửu vỗ vỗ má, chắc chắn là mình chưa tỉnh ngủ.

Bên ngoài mưa phùn lất phất, Diệp Cửu Cửu thấy hơi lạnh, mặc một chiếc quần jean ống suông rộng, đổi giày vải thoải mái rồi vào bếp. Bếp vẫn náo nhiệt như thường lệ.

Hôm nay tủ lạnh lại bị hải sản mở ra, một con cá tuyết dài một mét rưỡi đang kẹt trong thùng nước siêu lớn đặt trước tủ lạnh, nặng khoảng sáu mươi cân, lúc này đang vùng vẫy dữ dội, sắp làm vỡ thùng của cô.

"Bảo bối, bình tĩnh nào, cái thùng này là di sản mà bà để lại cho ta, đừng làm vỡ nó." Diệp Cửu Cửu đặt thùng xuống, trải phẳng trên sàn, sau khi đuôi chạm đất, cá tuyết dường như cũng có cảm giác an toàn, lập tức ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Cô kéo ra khỏi thùng đựng cá tuyết một đống rong biển xanh ngắt, hơi chán ghét ném vào giỏ bên cạnh, lại là rong biển, cô đã ăn mấy chục cân rong biển và tảo bẹ rồi.

Ngoài rong biển, Diệp Cửu Cửu còn kéo ra khỏi thùng hơn mười con cá roi đỏ rực, mỗi con dài gân nửa mét, thân mềm, trơn nhẫn không có vảy, trông rất đẹp.

Những con cá roi này không lớn lắm, mỗi con nặng khoảng hai ba cân, Diệp Cửu Cửu bắt vài con thả vào bể cá, vừa vào nước biển quen thuộc, cá roi đã nhảy nhót tung tăng.

Dọn sạch hải sản trên mặt đất, Diệp Cửu Cửu nhìn vào tủ lạnh, tủ lạnh chật cứng một đống cua lớn màu đỏ, nhìn mỗi con phải nặng mười hai mười ba cân, chúng giơ càng lớn hơn cả lòng bàn tay, thi nhau so xem ai to hơn.

Đây là cua hoàng đế, còn được gọi là cua nhện khổng lồ, con lớn nhất từng xuất hiện trên thị trường là hơn hai mươi cân, những con thường thấy ở chợ hải sản đều nặng từ năm đến mười lăm cân.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 469


Mẻ này có kích thước trung bình, không lớn cũng không nhỏ, nhìn cũng ổn.

Diệp Cửu Cửu cẩn thận mời những vị tổ tông này ra khỏi tủ lạnh, sau khi dọn hết cua hoàng đế, tủ lạnh lập tức trống hẳn, cô lục tung bên trong, bên trong còn có hơn chục con cá mú cọp, thân màu vàng kim, thuộc loại cá mú cọp có màu đẹp nhất.

Mỗi con nặng khoảng bốn năm cần, nhìn rất đầy đặn, hôm nay có thể bán được giá tốt.

Dọn hết cá mú cọp, tủ lạnh trống không, số lượng hải sản hôm nay chỉ có vài loại nhưng bù lại kích thước đều khá lớn, như cá tuyết có thể nghĩ cách chế biến thành nhiều món.

Ngoài ra trong tủ lạnh còn có mực và cá ngừ vàng còn lại từ hôm qua, mặc dù là đồ qua đêm nhưng có tủ lạnh thân thánh này, mùi vị không khác gì đồ tươi.

Cô dọn sạch tủ lạnh, bắt đầu nghiên cứu thực đơn hôm nay, vừa nghĩ ra một món thì Tiểu Ngư chạy vào: "Cửu Cửu, em và anh trai đi mua đồ ăn sáng rồi, đi ăn cơm nào?”

Hôm qua không ngủ ngon, sáng sớm Diệp Cửu Cửu đã quên mất chuyện mua đồ ăn sáng: "Đã mua rồi sao?"

Tiểu Ngư ừ một tiếng: “Anh trai đưa em đi mua."

Diệp Cửu Cửu nghĩ thâm hôm nay anh khá chăm chỉ: "Bên ngoài ướt sũng, không bị ướt chân chứ..

"Không ạ, em đi ủng mưa chị mua cho em." Tiểu Ngư kéo tay cô đi ra ngoài: "Đi thôi, đi thôi?”

Diệp Cửu Cửu vừa định ra ngoài thì điện thoại đột nhiên reo, cô câm điện thoại lên thì thấy là hàng xóm bên cạnh: "Tiểu Ngư, em đi ăn đi, chị nghe điện thoại."

Tiểu Ngư nghe cô nói vậy, chỉ còn cách tự đi ăn sáng, cô chạy đến gốc cây lê, câm lấy cái bánh bao nhỏ mà cô thích: "Cửu Cửu phải nghe điện thoại, để chúng ta ăn trước.'

Lăng Dư ừ một tiếng. Tiểu Ngư cắn một miếng bánh bao nhỏ rồi nói: 'Là một chú gọi đến."

Tay cầm đũa của Lăng Dư khựng lại, ngay lập tức dựng tai nghe ngóng động tính ở hướng nhà hàng, xa xa nghe thấy Diệp Cửu Cửu đang nói chuyện nhà cửa, khóe miệng căng thẳng của anh thả lỏng đôi chút.

Diệp Cửu Cửu ngồi trên ghế đẩu trong nhà hàng, nghe điện thoại của hàng xóm: “Chú Trương, chú đã suy nghĩ kỹ chưa?”

TBC

Hàng xóm: "Nghĩ kỹ rồi, một lát nữa tôi sẽ đến mở cửa, cái sân nhà tôi lâu lắm rồi không có người ở, chắc chắn cỏ mọc um tùm, cháu xem sân trước, thấy hợp thì chúng ta bàn tiếp, nếu thấy sửa sang quá tốn kém không muốn thì thôi.

Diệp Cửu Cửu nói: "Vậy khi nào chú đến?"

Hàng xóm: "Chú ăn sáng xong sẽ đến, khoảng tám giờ rưỡi đến chín giờ."

"Được, vậy cháu đợi chú đến." Diệp Cửu Cửu cúp điện thoại, tâm trạng vui vẻ tiếp tục viết thực đơn, viết được một nửa thì đột nhiên trước mặt xuất hiện một đĩa quẩy và một cốc sữa đậu nành, cô đang viết hăng say nên chỉ ngẩng đầu lên nói một tiếng cảm ơn.

Lăng Dư kéo ghế ngồi xuống: "Ăn sáng trước đi."

"Tôi làm xong rồi ăn." Diệp Cửu Cửu sợ mình quên mất thực đơn.

Lăng Dư thăm dò hỏi: "Tôi giúp cô viết?"

"Không cần, để tôi tự làm." Diệp Cửu Cửu cúi đầu tiếp tục viết thực đơn.

Lúc này Tiểu Ngư chạy đến bên cạnh, lén lút câm một đoạn quẩy nhét vào miệng: "Cửu Cửu, sao chị không ăn vậy?"

Diệp Cửu Cửu xoa xoa khuôn mặt đáng yêu của cô bé: "Chị có việc, em tự chơi đi."

Tiểu Ngư không truy cứu đến cùng: "Vậy Cửu Cửu làm xong thì ăn."

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Được, cảm ơn bé yêu."

Lăng Dư nhìn thái độ hoàn toàn khác biệt của cô, lần đầu tiên cảm thấy hơi thất vọng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 470


Tiểu Ngư ăn xong quẩy lại kéo Lăng Dư ra sau: "Anh ơi, anh lấy nước giúp em, em lấy không được."

Lăng Dư liếc nhìn Diệp Cửu Cửu vẫn đang bận, đứng dậy theo Tiểu Ngư ra sau nhà.

Diệp Cửu Cửu ngẩng đầu nhìn bóng dáng Lăng Dư, mím môi rồi lại tiếp tục viết thực đơn, viết xong lại liên lạc với chủ cửa hàng rau để giao rau, nếu đối phương không có, cô còn phải đổi thực đơn.

Liên lạc xong, cô cầm lấy quấy, quẩy đã hơi nguội, ăn hơi ngấy, Diệp Cửu Cửu ăn hai miếng rồi không ăn nữa, trực tiếp vứt vào thùng rác.

Cô rửa tay, sau đó bắt đầu bóc đủ tép tỏi, một phần thái lát, một phần làm tỏi băm.

Vừa dứt lời, Diệp Cửu Cửu đã nhận được điện thoại của hàng xóm bên cạnh nói rằng đã đến rồi, cô cởi tạp dề, rửa sạch tay rồi đi ra ngoài, vừa ra cửa đã nhìn thấy một ông chú bụng bự.

Đối phương lên tiếng trước: "Là Cửu Cửu phải không?”

"Vâng." Diệp Cửu Cửu gọi một tiếng chú Trương, đối phương gần năm mươi tuổi, trông có vẻ hiền lành.

Hàng xóm cười nói: "Thật là con gái lớn thay đội nhiêu, mấy năm không gặp suýt không nhận ra rồi."

"Chú Trương nói đùa rồi." Diệp Cửu Cửu nhìn ông ta và người vợ bên cạnh: "Chúng ta đi xem sân trước đi.'

TBC

"Được, đi thôi." Hàng xóm móc chìa khóa, đi đến số 98 hẻm Lê Hoa, mở ổ khóa đã gỉ rồi đi vào, vừa vào đã ngửi thấy mùi ẩm mốc lâu ngày không có người Ở.

"Mùi ẩm mốc quá." Hàng xóm dẫn Diệp Cửu Cửu đi vào: "Từ khi bà lão nhà tôi mất cách đây bảy năm, chúng tôi ít khi vê đây ở, nhà không có người ở thì không có nhân khí, mùi hơi nặng.'

Diệp Cửu Cửu thuận miệng hỏi một câu: "Vậy bây giờ các chú ở đâu?”

"Ở trung tâm thành phố." Hàng xóm cũng coi như sự nghiệp nhỏ có thành tựu, đã định cư ở trung tâm thành phố: "Ban đầu chúng tôi chỉ muốn cho thuê nhưng không biết bên này có phải phong thủy không tốt hay không, mãi không cho thuê được, sau đó còn đóng cửa."

Vợ hàng xóm lại hỏi: "Cháu làm gì vậy? Sao lại muốn mua sân và cửa hàng nhà chúng tôi?

Diệp Cửu Cửu không giấu giếm, dù sao trước cửa hàng cũng có viết hai chữ nhà hàng riêng: "Mở nhà hàng riêng, sân sau nhà để ở nên muốn mua lại sân nhà chú Trương, bố cục cũng giống nhà cháu..."

"Nhà hàng riêng thì đúng là phải mở ở môi trường rộng rãi một chút." Hàng xóm chỉ thấy Diệp Cửu Cửu rất có khí phách, dám mở nhà hàng riêng ở con hẻm vắng vẻ này: "Cháu xem phía sau."

Diệp Cửu Cửu đi vào sân sau, sân này rộng hơn sân nhà cô một chút.

Cô nhìn cỏ dại đầy đất và mái ngói bị hư hỏng, nếu muốn tiếp nhận thì chắc chắn là một công trình lớn, nhưng vốn dĩ cô đã định sửa sang lại, cũng có thể chấp nhận được: "Đúng là nhiều cỏ dại thật."

"Dọn dẹp cũng rất phiền phức." Hàng xóm cũng là người thẳng thắn, ra hiệu: "Vì hai nhà chúng ta là hàng xóm nhiều năm, nếu cháu muốn mua chú sẽ giảm giá cho cháu một chút, cho cháu giá này.'

Diệp Cửu Cửu nhìn giá ông ấy đưa, rẻ hơn giá thị trường hơn mười vạn: "Chú Trương, cái này...

"Chú nói thật với cháu, ngôi nhà này để trống lâu rồi, trước đây cũng muốn bán cả cửa hàng lẫn sân nhưng con phố này vắng vẻ quá, không ai muốn tiếp nhận, sau đó cho thuê cũng không ai hỏi han." Hàng xóm thở dài: "Gần đây nhà chú đang muốn mua một cửa hàng ở khu vực thành phố, đang thiếu một trăm triệu, nếu cháu đồng ý mua, vừa rồi cũng giải quyết được nỗi lo cấp bách của chú."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 471


Nghe hàng xóm nói vậy, có vẻ như đã chịu thiệt không ít, mặc dù sân khá rộng, vị trí cũng tạm được, cách phố dân gian chỉ mười mấy phút đi bộ nhưng đúng là quá vắng vẻ, giá này cũng gần như vậy.

Nhưng theo nguyên tắc "cần kiệm giữ nhà", Diệp Cửu Cửu vẫn hỏi xem có thể giảm thêm một chút không.

"Trả toàn bộ hay trả góp?"

"Trả toàn bộ."

Có thể là hàng xóm vội vàng muốn bán, cũng có thể là nghe cô trả toàn bộ, cuối cùng giảm cho cô thêm năm mươi nghìn, sau đó sợ cô đổi ý, lập tức hỏi cô khi nào làm thủ tục sang tên.

Buổi sáng Diệp Cửu Cửu phải chuẩn bị thức ăn, buổi chiều thì có thời gian: "Chiêu được không?"

"Được, vậy chúng ta gọi người chuyên nghiệp đến, đến lúc đó cùng nhau làm thủ tục." Hàng xóm nói vậy.

"Được." Diệp Cửu Cửu định xong chuyện này.

Đặt được nhà, một chuyện cô lo lắng trong lòng cũng được buông xuống, cô quay lại bếp tiếp tục chuẩn bị thức ăn.

Chuẩn bị xong các món ăn kèm, Diệp Cửu Cửu bắt đầu xử lý cá tuyết lớn, cá tuyết hôm nay lớn hơn lần trước gần gấp đôi, cô vất vả bê cá tuyết lên mặt bàn, sau đó xử lý thành hình dạng mình muốn.

Xương cá và đầu cá còn lại chặt thành từng khúc, chặt xong được một chậu lớn, chân qua nước sôi để dùng sau, ngoài ra còn chặt hết xương sống heo đã chuẩn bị thành từng khúc, chần qua nước sôi, sau đó cho vào nồi lớn cùng với xương cá, cho thêm một ít bách hợp bổ dưỡng, ngoài ra còn cho thêm gừng lát và nước cốt dừa, đun sôi mười phút, sau đó cho thêm bí đỏ mềm nhừ đã cắt thành từng khối vào, đun nhỏ lửa bốn năm mươi phút.

Bí đỏ thơm ngọt, nước cốt dừa thanh ngọt, xương cá thơm ngon, hòa quyện với nhau tỏa ra một mùi thanh ngọt, ngửi thấy rất thanh nhiệt hạ hỏa.

TBC

Đun xong canh, Diệp Cửu Cửu múc trước ba bát ra, vừa rồi Tiểu Ngư cũng đã hoàn thành bài tập buổi sáng, cô bé chạy lon ton đến dưới gốc cây lê: "Cửu Cửu? Gái này lại là gì để ăn vậy?" Diệp Cửu Cửu đưa thìa cho cô bé: "Là canh xương cá tuyết nước cốt dừa, bên trong có dừa, xương cá tuyết, xương heo, bí đỏ, em uống nhiều một chút sẽ thông minh hơn.'

Tiểu Ngư thuận lý thành chương chấp nhận lời nói này, định uống nhiều một chút để bổ sung: "Viết chữ mỗi ngày mệt quá, em sắp gầy đi rồi."

"Vậy càng phải uống nhiều một chút." Diệp Cửu Cửu bưng bát cũng uống một ngụm canh màu vàng sữa, thanh ngọt thơm ngon, vị cũng không tệ.

Tiểu Ngư nhìn Diệp Cửu Cửu cũng đang uống canh: "Cửu Cửu, chị cũng phải bổ sung sao?"

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Đúng vậy, chị cũng mệt, cần phải bổ sung."

“Anh trai cũng phải uống nhiều một chút." Tiểu Ngư đẩy bát khác cho anh trai, anh trai ngốc quá, không biết

đau lòng cho em gái, phải uống nhiều một chút để bổ não!

Lăng Dư nhận lấy canh uống một ngụm, sau đó hỏi Diệp Cửu Cửu: "Thơm quá, bên trong cho gì vậy?"

Không đợi Diệp Cửu Cửu trả lời, Tiểu Ngư lập tức há miệng: "Em biết, là dừa! Bí đỏ! Xương cá! Còn có xương heo!"

Lăng Dư bất lực liếc nhìn Tiểu Ngư, lại hỏi Diệp Cửu Cửu: "Bí đỏ là gì?"

"Anh ngốc quá, bí đỏ chính là cái màu vàng dài dài kia." Tiểu Ngư chỉ vào quả bí đỏ để dưới mái hiên nhà bếp, chỉ xong cô bé lại thở dài bất lực: "Anh, anh uống canh đi."

Lăng Dư: ....

Sao lại có chút muốn vì đại nghĩa diệt thân thế này?

Diệp Cửu Cửu cúi đầu uống canh, cố nhịn cười, Tiểu Ngư đúng là quá đáng!
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 472


Uống xong canh, Diệp Cửu Cửu dọn dẹp sạch sẽ bếp, sau khi chần rong biển qua nước sôi thì cho vào nước đá vài phút sau vớt ra để ráo nước, sau đó lấy hết bát đĩa đã khử trùng ra, bày sang một bên để lát nữa tiện lấy.

Mọi thứ chuẩn bị xong cũng đến giờ mở cửa, cô chỉnh lại tạp dề, đi ra cửa mở cửa, vừa mở cửa đã nhìn thấy thực khách bị đau nửa đầu đã gặp tối qua - Tiểu Trương.

"Chủ quán, tôi lại đến rồi." Tiểu Trương là bệnh nhân đau nửa đầu nghiêm trọng, tối qua sau khi ăn cơm ở chỗ Diệp Cửu Cửu, trên đường về cô ấy đã thấy đỡ rất nhiều, thậm chí không cần uống thuốc giảm đau cũng có thể ngủ bình thường.

Sáng nay Tiểu Trương thức dậy thấy cả người cũng rất khỏe, hoàn toàn không thấy dấu hiệu đau nửa đầu phát tác. Cô ấy vốn phải đến công ty trước trưa nhưng không hiểu sao lại đi vòng đến hẻm Lê Hoa: "Bây giờ có thể gọi món được chưa?"

"Được." Diệp Cửu Cửu cho cô ấy vào, đưa thực đơn hôm nay cho cô ấy.

Thực đơn hôm nay:

Rong biển trộn/88

TBC

Mực xào chua cay/488

Mao huyết vượng hải sản/588

Cá phi lê hấp/588

Đậu phụ nhồi hấp cá/688

Canh xương cá tuyết nước cốt dừa/888

Cá tuyết áp chảo sốt tiêu đen/1288

Lẩu cá tuyết/1388

Cá đù nấu xì dầu/1588

Sushi trứng cá ngừ/5888

Cá hấp lá sen/15888

Cua hoàng đế hấp/33888

(Mao Huyết Vượng: món ăn truyền thống nổi tiếng ở Trùng Khánh và Tứ Xuyên, thường sử dụng huyết vịt làm nguyên liệu chính, vị cay cay)

Tiểu Trương nhìn thực đơn, thấy món nào cũng khá ổn nhưng cô ấy chỉ có một mình, không thể gọi nhiều quá, sau khi do dự đã gọi một đĩa rong biển trộn ăn với cơm, mực xào chua cay, ngoài ra nghe nói canh xương cá tuyết nước cốt dừa bổ dưỡng nên lại gọi thêm một bát canh.

"Ngồi một lát, tôi sẽ làm ngay." Diệp Cửu Cửu rót trà cho Tiểu Trương, sau đó vào bếp.

Tiểu Ngư làm người chào đón đứng trước mặt cô ấy: "Chị lại đến à?"

"Ừ, chị lại đến." Tiểu Trương cười hỏi Tiểu Ngư: "Em bao nhiêu tuổi?"

"Nhiều thế này." Tiểu Ngư giơ năm ngón tay, thâm tự cộng thêm hai tuổi, như vậy trông cô bé sẽ đáng tin hơn.

Tiểu Trương nhìn cô bé từ trên xuống dưới: "Em năm tuổi sao? Chị thấy không giống."

"Vì em nhỏ mà." Tiểu Ngư nói xong quay người chạy mất, sợ chạy xong sẽ bị vạch trần, cô bé chạy thẳng đến cửa, nói với Chu Chu và Cao Viễn đang đẩy cửa bước vào: "Chào mừng quý khách- Mời vào trong ạ-"

Cao Viễn ngạc nhiên nhìn cô bé giúp mình mở cửa: "Hôm nay sao lại nhiệt tình thế?"

Tiểu Ngư giải thích: "Cửu Cửu muốn mua nhà bên cạnh, em phải giúp Cửu Cửu bán thật nhiều tiền."

"Đã quyết định rồi sao?" Cao Viễn lập tức khâm phục khí phách của chủ quán: "Khi nào thì bắt đầu sửa chữa?"

"Không có tiền." Tiểu Ngư đưa thực đơn cho Cao Viễn: "Anh trai phải gọi nhiêu một chút nhé."

"Được, anh sẵn sàng góp sức cho phòng riêng." Cao Viễn nhìn thực đơn, trực tiếp gọi món đắt nhất: "Sushi trứng cá ngừ, cá hấp lá sen, cua hoàng đế hấp, hay là chúng ta gọi thêm một con cá đù gì đó?”

Chu Chu thấy được.

Diệp Cửu Cửu đang chuẩn bị xào mực xào chua cay để ăn với cơm, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, vội vàng đi ra: "Cá hấp lá sen và cua hoàng đế hấp đều rất lớn, tôi khuyên không nên gọi thêm nữa, tránh lãng phí."

"Được rồi, chúng ta gọi thêm một bát canh." Hai ngày nay Chu Chu đến kỳ kinh nguyệt, muốn uống gì đó ấm bụng: "Tôi muốn uống gì đó nóng." "Được." Diệp Cửu Cửu nhận thực đơn, sau đó quay lại bếp.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 473


Quay lại bếp, cô đun nóng chảo đổ đầu, đầu nóng thì đổ hành, gừng, tỏi đã băm nhỏ vào, sau đó đổ một bát gừng ngâm, ớt đỏ ngâm, hạt tiêu ngâm, v.v. đã chuẩn bị vào, sau khi đổ vào thì đổ mực xào đã chần qua nước sôi vào, bật lửa lớn xào, mùi chua cay nồng nặc tỏa ra.

Diệp Cửu Cửu xào thơm thì đổ một ít lá cần tây tươi vào, nêm chút muối, sau đó bắc ra.

TBC

Sau khi bày ra đĩa, cô múc canh xương cá tuyết nước cốt dừa đã hầm trước vào bát súp viền xanh lam, sau đó cùng đặt lên đĩa thức ăn, vừa định bưng ra thì Lăng Dư từ bên ngoài đi vào, nhận lấy đĩa thức ăn từ tay cô: "Để tôi."

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng, giao cho anh rồi quay lại tiếp tục làm món mà Cao Viễn gọi, cá hấp lá sen dùng cá mú làm, cho cá mú đã g.i.ế.c và ướp trước vào lá sen xanh tươi, sau đó cho hạt sen tươi vào bụng cá mú, gói cẩn thận rồi cho vào đĩa thức ăn lớn.

Ngoài ra còn chuẩn bị một phần nước chấm cá hấp, cùng cho vào nồi hấp, tích tụ một ít hơi nước tỏa ra mùi thơm của lá sen, lát nữa rưới lên mình cá sẽ thơm hơn.

Sau khi hấp xong, Diệp Cửu Cửu tiếp tục làm cua hoàng đế, cua hoàng đế và cua hoàng đế có hương vị rất giống nhau, thịt tươi, chắc và dai nhưng ngọt hơn một chút.

Để thể hiện được hương vị ngọt ngào của nó, hấp sẽ thích hợp hơn, Diệp Cửu Cửu rửa sạch con cua lớn nặng mười ba cân, buộc lại rồi cho vào nồi hấp, hấp trực tiếp trong mười phút.

Trong lúc hấp cá hấp cua, Diệp Cửu Cửu cũng không nghỉ ngơi, rửa tay rồi tiếp tục làm sushi trứng cá ngừ.

Lần này sushi trứng cá ngừ dùng gạo nếp, cô cho gạo nếp đã hấp chín để nguội vào muối, giấm sushi, rong biển vụn.

Rong biển là còn thừa từ hai ngày trước, Diệp Cửu Cửu phơi khô rồi cất đi, cô trộn đều rồi vo thành những viên cơm nhỏ hình chữ nhật, sau đó làm mười phần gọn gàng, xếp thành một hàng trên đĩa thức ăn hình vuông, một hàng bốn viên ở giữa, hai hàng hai viên ở hai bên.

Sau đó đặt một miếng cá ngừ dày lên viên cơm, sau đó phủ một lớp dày trứng cá màu cam đỏ, từng hạt đều đầy đặn, trong suốt, trông rất đẹp mắt.

Làm xong, Diệp Cửu Cửu mang ra cho Chu Chu và Cao Viễn trước: "Cá mú và cua phải đợi một lúc nữa, hai người ăn trước đi."

"Cảm ơn chủ quán." Cao Viễn tiện thể hỏi Diệp Cửu Cửu về việc mở rộng nhà hàng: "Thực sự sắp bắt đầu rồi sao?"

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Đúng vậy, nếu thuận lợi thì ngày mai có thể bắt đầu thi công."

"Thật đáng mong đợi." Chu Chu vẫn thích không gian phòng riêng hơn: "Khi nào thì có thể làm xong?"

"Chuyện này thì tôi không biết, có lẽ sẽ rất nhanh." Diệp Cửu Cửu vẫn chưa liên lạc với các thợ đến xem tình hình: "Hai người ăn trước đi."

"Cuối cùng cũng đợi được." Chu Chu nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích, mẹ và anh trai cô ấy thực ra rất thích hải sản ở đây, nhưng vì không có không gian riêng nên không thể cùng khách hàng đến dùng bữa, đợi đến khi sửa chữa xong bên cạnh, gia đình cô ấy chắc chắn sẽ là khách quen ở đây: "Chủ quán, sau này có thể đặt trước không?"

"Có lẽ vậy.' Diệp Cửu Cửu nói xong quay lại nhìn Tiểu Trương vừa mới đến, cô ấy đang cầm cơm ăn với mực xào chua cay rất ngon: "Ăn thấy thế nào?"

"Siêu ngon! Tôi đặc biệt thích ăn các loại như mề gà xào chua cay, thịt bò xào chua cay, không ngờ mực xào chua cay cũng ngon như vậy, ăn với cơm rất ngon, tôi cảm thấy ăn với món này tôi có thể ăn hết ba bát cơm." Tiểu Trương vừa nói vừa hít hà, vừa cay vừa thơm vừa tươi, quá tuyệt.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 474


"Vậy cô cứ từ từ ăn." Diệp Cửu Cửu nói xong định quay lại bếp, vừa đến cửa thì thấy có người đi vào, cô vội vàng đi mở cửa.

Mở cửa ra thì thấy không phải khách mà là một nhân viên giao hàng cầm hộp quà: "Xin hỏi có phải cô Diệp không?”

Diệp Cửu Cửu gật đầu.

"Đây là quà tặng cho cô." Nhân viên giao hàng đưa cho Diệp Cửu Cửu một bó hoa cẩm tú cầu màu xanh trắng tươi tắn: "Xin cô ký nhận."

Diệp Cửu Cửu nhíu mày: "... Ai tặng vậy?"

Nhân viên giao hàng: "Cái này thì tôi không biết, cô ký nhận rồi xem thử."

Diệp Cửu Cửu không nỡ làm khó nhân viên giao hàng, đành ký nhận, sau khi ký nhận thì mở ra xem, cũng không thấy bất kỳ ghi chú hay danh thiếp nào nhưng cũng đoán được là ai tặng.

TBC

Lăng Dư đi đến, nhìn bó hoa giống hệt hôm qua: "Là người đó tặng sao?"

"Có lẽ vậy." Diệp Cửu Cửu liếc anh một cái, mím môi đặt lên bàn: "Để ở đây có được không?”

Lăng Dư nhìn thấy hơi chướng mắt: "Không hợp với cành cây hôm nay."

"Không sao, để ở đây là được." Diệp Cửu Cửu cười cắm hoa vào bình hoa, còn cẩn thận tưới một ít nước: "Anh đừng có vứt lung tung hoa người khác tặng tôi.

"... Lăng Dư thấy khó chịu trong lòng, nhất thời không biết quyết định của mình là đúng hay sai.

Diệp Cửu Cửu liếc nhìn Lăng Dư, cố gắng kìm nén khóe miệng: Không phải nói tôi là ân nhân cứu mạng sao, quản nhiều như vậy làm gì?

Miệng thì nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.

Diệp Cửu Cửu cong môi, cẩn thận đặt hoa vào, không để ý đến Lăng Dư muốn nói lại thôi, quay người đi đến cửa tiếp tục đón khách đến, là ông chủ hói lại dẫn theo mấy người quản lý phòng ban trong công ty đến, tổng cộng bảy người.

"Chủ quán, gân một tuần không đến, hôm nay thực sự không nhịn được muốn đến ăn hải sản." Ông chủ hói sờ đầu mình đã bắt đầu mọc tóc, màu đen xỉn, giống như chưa gội sạch nhưng nhìn kỹ thì toàn là chân tóc: "Tôi đã năm mươi rồi, không ngờ vẫn có thể mọc tóc."

"Sếp ơi, năm mươi tuổi không già đâu, đang ở độ tuổi sung sức, là thời điểm phấn đấu tốt nhất."

Những cấp dưới đều phụ họa: "Đúng vậy, chúng tôi còn nhờ ông dẫn dắt chúng tôi tiến ra thế giới!"

Ông chủ hói cười khẩy: "Các người mỗi người một vẻ, muốn tôi tiếp tục hói đầu."

Ông chủ và cấp dưới có mối quan hệ rất tốt nên thoải mái nói đùa: "Ông chủ không sao, hói rồi chúng ta lại đến."

"Hóa ra các người có ý định này." Ông chủ hói cũng không tức giận, chỉ vào từng cánh tay phải của mình: "Các người cố gắng làm việc, hoàn thành xong dự án tiếp theo, chúng ta có thể tiến ra thế giới!"

Cấp dưới sờ mái tóc còn khá rậm rạp của mình: "Như vậy sẽ hói đầu sao?”

Ông chủ hói trả lại cho họ những lời họ vừa nói: "Không sao, hói rồi chúng ta lại đến."

Cấp dưới cười khổ: "Ông chủ, chẳng trách họ ông là Chu."

"Ha ha ha." Ông chủ hói họ Chu, cùng họ với Chu Bái Bì trong truyền thuyết, mặc dù ông ta hay nói là bóc lột nhân viên, nhưng thực tế lại là một ông chủ rất hào phóng, nếu không thì cũng chẳng mời nhân viên đến ăn cơm, mỗi lần đều gọi mấy vạn tiên đồ ăn.

Hôm nay ông chủ hói cũng gọi hết một lượt thực đơn: "Ở đây chúng tôi có mấy anh chàng sức ăn rất khỏe, chủ quán cứ yên tâm làm, chúng tôi ăn hết được."

Ăn hết được thì tốt.

Diệp Cửu Cửu quay về bếp, trước tiên bọc cá mú hấp vào lá sen rồi cho vào nồi hấp, đợi đến khi cá hấp lá sen của Cao Viễn và những người khác làm xong thì cho vào hấp tiếp.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 475


Cô lại lấy một con cua hoàng đế từ thùng nước lớn ra, tắm rửa thay quần áo cho nó, đối xử với nó theo cách sang trọng nhất, sau khi dọn dẹp xong thì trói chặt bỏ vào một nồi hấp lớn khác, hấp hai mươi phút.

Sau khi hấp xong, cô quay người bắt đầu làm món lẩu cá tuyết và cá đù sốt xì dầu tương đối thanh đạm, hai món này đều cần phải om một lúc.

Cách làm lẩu cá tuyết rất đơn giản, bắc chảo lên đun nóng dầu, cho cá tuyết đã cắt miếng, ướp gia vị vào chảo, vừa cho vào thì tắt bếp, ngâm trong dầu, để bên trong chín đều và chiên sơ qua, sau đó bật lửa lớn tiếp tục chiên, chiên đến khi bên ngoài vàng ươm thì vớt ra.

Đây là cách cải tiến sau khi nghe Đống Đống nhắc nhở, không cần tẩm bột thì thịt cá vẫn giòn bên ngoài, mềm bên trong, không ngấy, sau khi chiên xong thì vớt ra để ráo nước.

Đặt một nồi đất sạch khác lên bếp, đun nóng rồi cho dầu vào, sau đó cho hành, gừng, tỏi, hành tây, ớt đã cắt miếng vào, xào thơm rồi cho khoai tây, cà chua vào, cà chua ra nước thì cho cá tuyết và gia vị vào, thêm một ít nước, đun nhỏ lửa om mười phút là được.

Sau khi làm xong lẩu cá tuyết, cá hấp lá sen trong lò hấp cũng đã xong, Diệp Cửu Cửu đeo găng tay cẩn thận lấy cá mú ra, một mùi thơm lá sen nồng nàn phả vào mặt, không cần nếm cũng biết món này đã thành công.

Diệp Cửu Cửu cho một phần cá hấp lá sen vào lò hấp, sau đó trực tiếp mang cả lá sen và đĩa đến cho Cao Viễn, để họ tự mở ra, như vậy sẽ có cảm giác bất ngờ.

"Oal Mùi lá sen thơm quá." Chu Chu hít một hơi thật mạnh: "Cảm giác như đang ngồi bên ao sen vậy, thoang thoảng hương thơm nhàn nhạt."

"Cắt ra thử xem." Diệp Cửu Cửu đưa kéo cho Chu Chu.

Chu Chu nhận lấy kéo, cắt dây, sau đó nhẹ nhàng bóc lá sen, vừa mới lộ ra con cá mú bên trong, mùi thơm của cá mú bị lá sen khóa lại phả vào mặt, còn lẫn với mùi thơm của lá sen, mùi rất dễ chịu.

Cao Viễn rưới đều nước sốt đọng đầy hương lá sen lên trên, sau đó nếm thử thịt cá, thịt cá giòn mềm thấm đẫm hương sen, ăn rất thanh đạm, hơn nữa còn thoang thoảng một chút vị ngọt, khiến anh ta có cảm giác như lá sen thành tinh biến thành thịt.

"Ngon." Chu Chu cũng thấy vậy, vị ngọt của cá mú vốn đã được lá sen khóa lại rất tốt, ăn vào thấy vô cùng thanh hương và tươi ngon: "Chủ quán, món nào của cô cũng không làm chúng tôi thất vọng."

TBC

"Cảm ơn vì đã thích." Diệp Cửu Cửu cất đĩa đơn giản và đĩa nước chấm, quay về bếp tiếp tục làm món cá đù sốt xì dầu.

Cách làm cá đù sốt xì dầu cũng rất đơn giản, cũng lấy một nồi đất nung đun nóng cho dầu vào, cho dầu, hành, gừng, tỏi vào, xào thơm rồi đổ nước tương vào, đun sôi rồi cho cá đù đã cắt khúc vào, đun nhỏ lửa vài phút là có thể ra nồi.

Trong lúc làm cá, Diệp Cửu Cửu trước tiên trộn đều rong biển đã để ráo nước rồi cho vào đĩa, xếp thành một ngọn núi nhỏ cao, sau đó cắm thêm vài lá cần tây tươi, nhìn vào thấy tràn đầy sức sống.

Sau đó lại làm một bàn sushi trứng cá ngừ, sau khi làm xong thì món cá đù sốt xì dâu cũng gần như xong, cô cho gia vị vào, sau đó cho hành lá cắt khúc vào, món cá đù sốt xì dầu đơn giản này đã hoàn thành.

Lăng Dư bê hết các món đã làm ra, Diệp Cửu Cửu tiếp tục làm món tiếp theo - cá tuyết áp chảo sốt tiêu đen.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 476


Cá tuyết áp chảo tiêu đen cần lấy trước một miếng cá tuyết lớn, khoảng gần một cân, rắc hạt tiêu đen lên thịt cá trắng muốt, sau đó vắt nước cốt chanh ướp trong vài phút.

Sau đó bắc chảo cho bơ vào, bơ tan chảy tỏa ra mùi thơm nồng, khiến ông chủ hói ngồi bên ngoài không nhịn được nhìn vào: "Tôi nghe Trương Nhạc trong tổ các người nói rằng ban đầu họ bị mùi bơ này hấp dẫn vào?”

"Đúng vậy, ban đầu bọn họ định ăn mì, kết quả đi đến đây ngửi thấy mùi bơ thơm nồng, không nhịn được nên vào, bọn họ vẫn luôn nghe nói giá rất đắt, không dám vào, hôm đó thực sự không nhịn được nên vào nếm thử, sau đó thì không thể dừng lại được."

"May mà cậu ta vào, nếu không thì chúng ta không biết hải sản ở đây có tác dụng lớn như vậy.

"Đúng vậy, lần trước ăn một lần, thoát vị đĩa đệm không còn đau lắm”

"Tôi đau dạ dày, táo bón, viêm gân cũng thuyên giảm rất nhiều."

"Chứng viêm mũi của tôi cũng đỡ hơn, khứu giác cũng tốt hơn trước nhiều."

"Vậy thì mọi người ăn nhiều một chút, không đủ thì chúng ta gọi thêm." Ông chủ hói chỉ vào món cá đù sốt xì dầu vừa được bưng lên: "Nếm thử món cá đù này, nghe nói còn tốt hơn cả cá bơn, cá khói, có tác dụng thanh nhiệt lợi tiểu, chống ung thư, đối với việc điều trị viêm thận, phù nề, ung thư thực quản đều có tác dụng.

"Ông chủ, sao ông biết?"

"Tìm trên mạng." Ông chủ hói đưa điện thoại cho mọi người xem: 'Ăn nhiều một chút, các anh không phải ngồi lâu bị nóng trong người sao?"

"Thực sự có tác dụng chữa viêm thận sao?" Hai người mới vào mặt vàng như nghệ, trông cũng có vẻ ốm yếu hỏi.

TBC

"Trên mạng viết vậy." Ông chủ hói cũng không biết có đúng không nhưng nghĩ đến hải sản ở đây có thể mọc tóc, điều hòa cơ thể thì chữa một bệnh viêm thận chắc là chuyện nhỏ?”Các cậu có thể thử xem."

"Vậy chúng tôi thử xem." Hai người này một người họ Trương, một người họ Lý, cả hai đều mắc bệnh viêm thận kế mạn tính, hiện đang điều trị tại cùng một bệnh viện, hiện tại tình trạng của họ vẫn chưa quá nghiêm trọng, nếu nghiêm trọng sẽ dẫn đến suy thận và các vấn đề khác.

Bọn họ và Lý Hạo là bạn cùng phòng bệnh, tối hôm qua trò chuyện về căn bệnh này, đối phương đã giới thiệu nhà hàng này, mặc dù không nói rõ nhưng ám chỉ là hải sản ở đây chất lượng tốt, có hiệu quả đối với việc phục hồi sức khỏe.

Bọn họ bán tín bán nghi đến đây thử xem nhưng vào rồi mới phát hiện ra đây chẳng có gì đặc biệt, nhìn vào thấy giống như một nhà hàng bình thường.

Nhưng bây giờ nghe những người khác nói vậy, hai người vẫn quyết định thử xem: "Chủ quán, chúng tôi cũng muốn một phần cá đù sốt xì dầu, ngoài ra còn muốn một phần rong biển trộn."

Lăng Dư gật đầu, viết thực đơn rồi đưa cho Diệp Cửu Cửu: "Bọn họ gọi rong biển trộn và cá đù sốt xì dầu."

"Tôi làm ngay đây." Diệp Cửu Cửu đưa con cua hoàng đế hấp to bự đã hấp xong và một phần nước sốt cho Lăng Dư, ngoài ra còn múc một phần lớn canh xương cá tuyết nấu cốt dừa: "Cùng mang cho Cao Viễn."

Giao cho Lăng Dư xong, cô quay người tiếp tục làm cá tuyết áp chảo sốt tiêu đen, cô áp chảo cá tuyết cho đến khi hai mặt vàng ươm rồi lấy ra xếp vào đĩa, bên cạnh bày bông cải xanh đã chần qua, xanh mướt rất đẹp mắt.

Xếp xong thì đặt nồi cá tuyết om đã làm xong lên đĩa, trên cùng bày lá tía tô vạn năng, để Lăng Dư cùng mang ra ngoài.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 477


Sau khi mang đồ ăn ra ngoài, Diệp Cửu Cửu tiếp tục làm đậu phụ hấp nhồi cá, cá nhồi là lúc xử lý cá tuyết trước đó đã chuẩn bị sẵn, trộn đều như làm chả cá để tạo độ kết dính, sau đó cho thêm bột năng, bột nước pha loãng, hành lá, muối, v. v.

Cũng giống như làm đậu phụ nhồi thông thường, nhồi cá nhồi vào những miếng đậu phụ cắt thành khối vuông, điểm khác biệt duy nhất là cô khoét một cái hố hình chữ nhật ở giữa miếng đậu phụ, vuông vắn như một cái bát nhỏ.

Diệp Cửu Cửu múc rất nhiêu cá nhồi vào bên trong, ngoài ra không có món ăn kèm nào khác, đây là một món đậu phụ hấp nhồi cá chính hiệu không thêm thắt gì.

Mỗi miếng đậu phụ hấp nhồi cá đều được chuẩn bị trước, vì vậy cô trực tiếp lấy mười miếng cho vào đĩa, đợi cá hấp lá sen xong thì cho vào nồi hấp hấp mười phút.

Tiếp theo cô làm ba món còn lại, mực xào chua cay, mao huyết vượng hải sản, cá phi lê hấp, tất cả đều là những món ăn chua cay k*ch th*ch vị giác.

Hải sản dùng trong mao huyết vượng hải sản là gan cá, tim cá, bạch tuộc thái mỏng, cá cơm, rong biển tích lũy trong hai ngày qua, nếu có thêm tôm, hải sâm, bào ngư thì nồi mao huyết vượng hải sản này sẽ tuyệt vời!

Không có đủ hải sản, cô dùng nấm kim châm tươi, đậu phụ rán, bún rộng, giá đỗ làm món ăn kèm.

Diệp Cửu Cửu trước tiên dùng nước sốt tự làm để làm một nồi dầu đỏ, bên trong còn cho thêm ớt khô và hạt tiêu, chỉ cân ngửi thôi cũng thấy rất ngon miệng.

Sau khi đun sôi, Diệp Cửu Cửu cho nấm kim châm, đậu phụ rán, bún rộng, giá đỗ, rong biển kết đã chuẩn bị vào nồi, chần chín rồi vớt ra cho vào một cái bát lớn viên xanh có rãnh sâu.

Sau đó cho gan cá, tim cá, bạch tuộc và cá cơm đã thái lát vào nồi, nấu chín rồi vớt ra xếp đều lên trên, sau đó lấy một nắm nấm đông cô và tiết vịt cho vào nồi, nấu chín rồi xếp sang một bên.

Đổ nước dùng dầu đỏ vào bát lớn, ngập đến nấm đông cô, tiết vịt ở trên, sau đó lấy một nắm tỏi băm cho lên trên, ngoài ra còn đun một nồi dầu nóng, đổ một thìa ớt và hạt tiêu đã ngâm nước vào chảo.

Dưới tác động của nhiệt độ cao, ớt và hạt tiêu đều tỏa ra mùi thơm nồng, Diệp Cửu Cửu ngửi thấy rất hài lòng, trực tiếp đổ cả dầu vào bát lớn.

Dầu nóng đổ lên tỏi băm, lại phát ra tiếng xèo xèo, mùi tỏi lan tỏa khắp nơi, cuối cùng Diệp Cửu Cửu rắc một ít rau mùi xanh lên trên, món ăn này đã hoàn thành.

Làm xong mao huyết vượng hải sản, Diệp Cửu Cửu tiếp tục làm cá phi lê hấp.

TBC

Cá phi lê hấp khác với mao huyết vượng hải sản, không phải là vị cay nồng, mà là vị tươi cay, giống như món thỏ hấp, bên trong sẽ cho rất nhiều gừng non, ớt chỉ thiên, ớt đỏ, ớt hiểm, tóm lại là ăn một vị tươi cay.

Diệp Cửu Cửu làm xong món này, bàn cua hoàng đế hấp và đậu phụ hấp nhồi cá của ông chủ hói cũng làm xong, mang ra ngoài rồi cô lại mang thêm canh xương cá tuyết nấu cốt dừa ra ngoài.

Không kịp nghỉ ngơi, cô tiếp tục làm món rong biển trộn và cá đù hấp nước tương cho bàn khách mới đến.

Khi làm xong mang ra ngoài, Trương Quan và Lý Đài ngửi thấy một mùi thơm nồng, trong mùi thơm có mùi hành lá và vị mặn của nước biển: "Món này có tanh không?”

Trong ấn tượng của họ, hải sản đều rất tanh.

"Có thể các anh lần đầu đến đây nên không biết, hải sản ở đây rất tươi, không tanh chút nào." Người ngồi bàn bên cạnh gọi món cá đù hấp nước tương của ông chủ hói nói với họ: "Cá đù này ăn thịt rất mềm, ít xương, vị rất ngon.”
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 478


Trương Quan không sợ tanh lắm, thử nếm thử, sau khi cho vào miệng thì thấy giống như lời người kia nói, không tanh mà còn rất tươi, hắn ta vội vàng kêu bạn mình là Lý Đài nhanh nếm thử: "Thực sự rất ngon."

Lý Đài kẹp một miếng thịt cá đù nếm thử, vị không giống với loại cá mà hắn ta thường ăn, chính là hắn ta biết đó là cá nhưng ăn lại mềm như đậu phụ, giống như cá thật nhưng lại không giống, tóm lại là tươi đến mức không thể tả.

Hơn nữa, vị tươi này khiến hắn ta cảm thấy sảng khoái, thấy rất thoải mái: Thật ngon.

TBC

"Thực sự rất ngon." Trương Quan vừa rồi thấy bàn bên cạnh ăn ngon lành, còn tưởng là người quen, không ngờ thực sự rất ngon.

Cao Viễn đang ăn cua hoàng đế nói: "Các anh ăn nhiều một chút, sau này còn có thể cảm nhận được công dụng tuyệt vời của những loại hải sản này."

Lý Đài không kìm được hỏi: "Công dụng gì?"

"Chỉ có thể ngầm hiểu chứ không thể nói ra."

Cao Viễn không nói nhiều, lại tiếp tục ăn cua hoàng đế ngọt tươi, hắn và Chu Chu mỗi người một chiếc càng cua lớn, ước chừng mỗi chiếc càng cua có nửa cân thịt, một miếng cắn toàn là thịt cua trắng nốn mềm mại dai ngon, ngon đến phát nổi

Bàn ông chủ hói bên cạnh thì chuyên tâm ăn mao huyết vượng hải sản và cá phi lê hấp, một món cay nồng thơm ngon, một món tươi mềm cay thơm, họ ăn thỉnh thoảng lại hít hà nhưng tốc độ gắp thức ăn không hề chậm, vì thực sự rất đưa cơm.

Diệp Cửu Cửu nghỉ ngơi một chút, cửa lại có khách đến, cô đi ra cửa xem thử, hóa ra là bà bâu Tiểu Vương suýt chút nữa bị sảy thai vì bếp riêng hải sản.

"Cô chủ." Tiểu Vương mặt tái nhợt, trông có vẻ không được khỏe.

Diệp Cửu Cửu mở cửa cho cô ấy: "Cô ổn chứ?"

"ổn" Tiểu Vương nghe vậy thì biết chủ quán cũng biết chuyện nhà cô ấy, cô ấy vô lực ngồi xuống ghế đẩu: "Hôm qua mới xuất viện, ở nhà cũng buồn chán nên đến đây ăn cơm." Tiểu Vương chỉ vào bà lão hơn bảy mươi tuổi đi cùng: "Đây là mẹ tôi."

Diệp Cửu Cửu cười với bà lão một cái, sau đó đưa thực đơn cho Tiểu Vương: -Đây là thực đơn hôm nay.'

Tiểu Vương nhìn thực đơn: "Rong biển trộn, mực xào chua cay, canh xương cá tuyết nấu cốt dừa, thêm một phần cá đù hấp xì dâ nữa, chưa bao giờ ăn cá đù.

"Nhiều thế này chúng ta ăn không hết đâu.' Bà lão liếc nhìn thực đơn, ngoài rong biển trộn rẻ hơn một chút, những món khác đều là mấy trăm: "Giảm bớt vài món đi?”

'Ăn hết được, chúng ta ăn từ từ" Hôm nay Tiểu Vương nhất quyết phải thưởng cho bản thân: "Làm phiên chủ quán rồi."

"Được." Diệp Cửu Cửu đi chuẩn bị ở phía sau.

Sau khi cô ấy đi, bà lão đau lòng nói: "Đắt quá."

Tiểu Vương nhẹ giọng nói: "Mẹ hiếm khi đến Lộc Thành, con đưa mẹ đi ăn một bữa ngon cũng là nên.'

"Ở nhà ăn đại một chút là được, ở đây cộng lại cũng hơn hai nghìn rồi, tiết kiệm đủ tiền sinh hoạt một tháng." Bà lão quen tiết kiệm, nhìn con gái tiêu tiền như nước, không kìm được nói thêm vài câu: "Thêm mấy tháng nữa là sinh con rồi, tiết kiệm được một chút là một chút..."

"Mẹ đừng nói nữa." Tiểu Vương nghe thấy hơi khó chịu: "Mẹ chồng con cũng nói như mẹ vậy, rôi kéo chúng con đi ăn hải sản rẻ tiền, suýt nữa thì đưa con gái và cháu ngoại của mẹ lên trời."

Bà lão nghe vậy thì im lặng, sợ hãi thở dài.

Tiểu Vương lẩm bẩm: "Các người chỉ biết tiết kiệm, tiết kiệm nhưng rất dễ tiết kiệm ra vấn đề, bác cả tiết kiệm cả đời, tiết kiệm đến mức cuối cùng vì ăn nhiêu thức ăn thừa mà bị ung thư dạ dày, ông cụ hàng xóm bên cạnh vì tiết kiệm tiên mà cơ thể suy sụp, còn mẹ chồng con, hại em chồng con sau này có thể không sinh con được."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 479


"Thôi, con muốn ăn gì thì ăn, mẹ không nói nữa." Bà lão vội vàng đổi giọng, sợ chọc con gái tức giận, bây giờ con gái đang không khỏe, không chịu được giày vò.

Tiểu Vương uống một ngụm trà: "Con cũng không phải là người phụng phí, chỉ là không khỏe, muốn đến đây ăn một chút hải sản để bồi bổ cơ thể."

"Ăn hải sản còn có tác dụng bồi bổ cơ thể sao?" Trong ấn tượng của bà lão thì canh chim bồ câu, canh gà ác, canh xương mới bồi bổ cơ thể.

"Có chứ, cũng giống như canh cá vậy, hải sản ở đây của chủ quán đều là hải sản tự nhiên, bổ dưỡng hơn hải sản nuôi." Tiểu Vương dừng lại một chút, kể lại chuyện trước đây của Chu San: "Con biết một người, trước đây cô ấy có dấu hiệu sảy thai, đến đây ăn hải sản của ông chủ thì ổn định lại. Hai ngày nay bụng con khó chịu nên muốn đến đây ăn một chút."

TBC

Bà lão rất kinh ngạc: "Thân kỳ vậy sao?"

"Dù sao thì thử xem sẽ biết." Tiểu Vương cầm điện thoại tìm kiếm cá đù, xem kỹ thì thấy còn có tác dụng chữa ung thư thực quản: "Mẹ, ông ngoại và dì của chúng ta đều mất vì ung thư thực quản đúng không?”

Bà lão không hiểu: "Đúng vậy, sao thế?"

"Con thấy cá đù này còn có tác dụng chữa ung thư thực quản." Tiểu Vương dừng lại một chút: "Con sợ gen của chúng ta cũng mang căn bệnh này, lát nữa chúng ta ăn nhiều một chút."

"Ôi trời, con nói quá rồi, ăn cá mà chữa được ung thư thì chủ quán đúng là thần tiên rồi." Bà lão thấy điều hòa cơ thể có thể có tác dụng nhưng những vấn đề nghiêm trọng hơn thì chắc là không được.

Tiểu Vương nhún vai: "Biết đâu, có thể chủ quán chính là thần tiên."

"Mẹ thấy con cua của bọn họ to quá." Bà lão nhìn con cua hoàng đế to đùng của Cao Viễn: "Con này chắc phải mười mấy cân."

"Có thể.' Tiểu Vương nghĩ đến bảng giá trên thực đơn, 33888 một con, không phải người bình thường ăn được: "Mẹ, mẹ đừng vội về, mẹ cũng có nhiêu bệnh mãn tính, chúng ta đến đây nhiều lần một chút."

Bà lão: "Mẹ chăm sóc con mấy ngày trước, đợi mẹ chồng con về từ bệnh viện thì mẹ về." Tiểu Vương ừ một tiếng, mẹ chồng cô bị tức đến phát bệnh, bây giờ vẫn nằm viện, mỗi ngày phải chịu giày vò về thể xác và nỗi đau mất cháu, không biết tháng chín có xuất viện được không.

Về hay không cũng không sao, không về thì Tiểu Vương còn thoải mái hơn, hơn nữa dạo gân đây nhà chồng của em chồng cô định kiện nhà hàng hải sản riêng đó, thỉnh thoảng về nhà một lần, trong lúc xúc động nói ra những lời khó nghe, mẹ chồng lại tức đến phát bệnh, cô ấy phải chăm sóc nên không về cũng tốt.

Cô ấy xoa bụng khó chịu, đang lo lắng thì thấy chủ quán bưng đồ ăn lên, vội vàng cầm bát múc một bát canh nóng hổi uống.

Uống bát canh nóng hổi ngọt thanh thơm nồng trong vài phút, Tiểu Vương thấy cả người ấm áp, bụng dưới khó chịu cũng dần ấm lên, giống như đắp một miếng dán giữ nhiệt, ấm áp rất thoải mái, hơn nữa khuôn mặt tái nhợt của cô ấy cũng đẹp hơn nhiều.

Bà lão phát hiện sắc mặt con gái tốt hơn một chút: "Không khó chịu nữa à?"

"Con thấy khỏe hơn nhiều rồi." Tiểu Vương trước đây cũng đã đến đây hai lân, trước đây cơ thể rất khỏe mạnh, ăn chỉ thấy ngon, không có gì thay đổi rõ rệt nhưng lần này cô có thể cảm thấy rõ ràng là có chuyển biến tốt.

Thật sự thần kỳ.

Tiểu Vương vội vàng bảo mẹ mình cũng uống nhiều một chút: "Mẹ uống nhiều canh này một chút, uống vào sẽ thấy thoải mái hơn nhiều."
 
Back
Top Dưới