Huyền Huyễn Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh

Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 40: 40: Như Thần Giáng Xuống



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 41: 41: Nhân Loại Chết Tiệt Lừa Gạt



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 42: 42: Nhân Loại Chết Tiệt Lừa Gạt



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 43: 43: Người Có Duyên



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 44: 44: Thật Ra Cướp Một Nhân Loại Về Cũng Không Có Gì Là Xấu Cả



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 45: 45: Mọe Nó Toang Thiệt Rồi


Thời An cảm thấy đầu mình càng ngày càng mê man.
Cậu bay xiêu xiêu vẹo vẹo, cảnh sắc trước mặt quay cuồng, giống như bị che phủ bởi một lớp sương mù.
Không ổn rồi, sắp ngã mất...
Thời An lắc lắc đầu, dùng sức vỗ hai cánh, cậu bỗng vọt mạnh lên trời, tiếng gió vù vù ập thẳng vào lỗ tai.
Đột nhiên, cảm giác dời sông lấp biển từ sâu trong thân thể truyền đến.
Thời An: "..."
Tiêu rồi, tiêu rồi.
Thế nhưng, cậu chưa kịp nghĩ cách giải quyết thì cảm giác mãnh liệt ấy lại ập tới lần nữa.
Cự Long toàn thân đen nhánh khựng lại giữa bầu trời vài giây, sau đó...
"Ọe!"
Một khối cầu đỏ thẫm bị cậu nôn ra ngoài, rớt thẳng xuống dưới đất.
Bỗng nhiên, khối cầu hình con mắt đó ngừng giữa không trung, sau đó nó đột nhiên phát ra một tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc.
Ma lực bị giam trong đó tùy ý phồng lên, nổ tung trên bầu trời.
Sương mù xám trắng dao động kịch liệt, nó cuồn cuộn, gầm thét, trong nháy mắt đã khuếch tán ra phía xa xa, mang theo cảm giác áp bức mãnh liệt.
Thời An hít sâu một hơi.
Cảm ơn trời đất, may mà thứ này không nổ tung trong bụng cậu.
Nhưng cậu còn chưa mừng được vài giây thì chợt một cảm giác mất trọng lượng quái dị ập tới, lôi cậu rớt thẳng xuống vực sâu dưới chân.
Thời An: "..."
Đm!
Cách đó không xa, cơn động đất do mắt vực sâu nổ tung khiến Mục Hành dừng bước.

Một giây sau đó, sương độc nồng đậm như sinh vật có sự sống nhào tới, Mục Hành giơ kiếm nghênh đón, một lá chắn màu xanh thẳm rét lạnh bằng ma lực đột nhiên hiện ra.
Giống như nước lũ va vào đá ngầm, sương mù xám trắng ập tới tản qua hai bên chảy về phía sau lưng anh.
Trong bức tường sương mù giơ tay không thấy được năm ngón, hai con ngươi Mục Hành đông lại, phảng phất như tảng băng.
Ma lực dao động mãnh liệt đã hoàn toàn đảo loạn cảm giác của anh.

Trong sương mù gần như không thể nào tiến hành theo dõi.
Mục Hành rủ mắt xuống, lấy dụng cụ ra.
Kim đồng hồ nhảy tán loạn, hiển nhiên nó cũng bị sự dao động dữ dội này ảnh hưởng, nó hoàn toàn không thể nào chỉ rõ phương hướng cho anh.
Năm ngón tay Mục Hành lặng lẽ nắm chặt lại, đầu ngón tay vì dùng lực mạnh nên hơi trắng bệch.
Xem ra hiện tại chỉ có thể chờ sương mù tản đi thôi.
Do đã mất đi vật dẫn, sương độc và ma lực bạo phát cuối cùng cũng như nỏ mạnh hết đà, sau phút tuôn trào ngắn ngủi thì từ từ yên ổn lại.

Chúng từng chút chảy ra bên ngoài, chậm rãi lộ ra trước mắt hình dạng xinh đẹp vốn có của nó.
Tuy vết nứt vực sâu đã biến mất nhưng trên mặt đất vẫn còn lưu lại một khe hẹp vừa sâu vừa dài.
Vách đã lởm chởm dốc đứng, dưới vách đá mịt mù tăm tối, khí độc hiểm ác đáng sợ thuộc về vực sâu vẫn tràn ngập khắp nơi.

Ít nhất phải cần mấy tháng mới có thể tan biến hoàn toàn.
Mục Hành giương mắt, lặng yên không một tiếng động nhìn quanh bốn phía một lượt.
Trên bình nguyên hoàn toàn yên ắng, con rồng trên bầu trời cũng biến mất không thấy tung tích.
Nhưng Mục Hành không phải là người dễ dàng buông bỏ.
Anh nhắm mắt cảm nhận, sau đó mở mắt ra, bình tĩnh nhìn về một hướng.

Đôi mắt Mục Hành tối lại, như lớp tuyết rét lạnh trên núi phía xa xa trên bầu trời, lộ ra một loại cố chấp không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ.
Mặc dù bị sương mù quấy nhiễu nhưng dẫu sao rồng là một loài huyễn tưởng.

Ma lực dao động còn sót lại trên bầu trời lúc nó bay qua vẫn còn rõ ràng như cũ.

Là một thợ săn kiên nhẫn, anh sẽ không từ bỏ việc lần theo dấu vết con mồi của chính mình.
Chấp niệm và h*m m**n hòa vào nhau, biến thành một loại sát ý đáng sợ khó có thể ngăn cản chưa từng có từ trước đến nay.
Mục Hành cầm trường kiếm trong tay, đuổi theo hướng ma lực dao động.
Không Gian Gấp Khúc cực kì tiêu hao ma lực nhưng đối với anh lại như dễ như trở bàn tay, bước chân vững vàng, nhưng cảnh vật quanh người lại biến đổi cực nhanh, trong mấy giây ngắn ngủi đã biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Đột nhiên, Mục Hành dừng chân.
Hiện tại anh đang đứng tại sát mép vách núi, phía bên kia khe hẹp bị bao phủ bởi một tầng sương mù, chỉ có thể miễn cưỡng đoán được khoảng cách giữa hai bên đã vượt qua hơn 50 mét.
Vậy có lẽ chỗ này là thông đạo con rồng kia dùng để tiến vào vị diện này rồi.
Mục Hành ngẩng đầu, nếp nhăn giữa đầu lông mày càng sâu hơn.
Không biết vì sao, hơi thở dao dộng của con rồng đó lại đột nhiên đứt đoạn tại chỗ này.
Anh chậm rãi đi về phía trước hai bước.
Đột nhiên, tầm mắt anh bị một hang động trên vách đá thu hút.

Hang động đó lõm vào trong bị sương mù bao phủ, chỉ có thể thấy cửa động tối đen như mực, hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong có gì.
Cửa động kia không quá hẹp nhưng xung quanh lại chất đầy khối đá vụn to, chỉ chừa lại một khe hở chưa đầy hai mét.

Con rồng kia không thể nào núp trong đó được.
Hơn nữa ma lực dao động bên trong cũng không quá rõ ràng.
Thoạt nhìn hang động đó cực kì bình thường, không có bất kì thứ gì có thể hấp dẫn lực chú ý của anh.
Thế nhưng không biết vì sao, Mục Hành cứ có một cảm giác kì quái, như có một thứ gì đó sâu trong hang động đang kêu gọi anh.
Loại cảm giác này không quá rõ rệt nhưng lại bất ngờ khiến anh cảm thấy có chút phiền muộn trong lòng.
Nếu đã vậy thì cứ vào xem thử thôi.
Hành động của Mục Hành từ trước đến nay đều rất quả quyết.
Anh nhún người nhảy xuống phía dưới, điều khiển ma lực đỡ mình vững vàng rơi lên vách đá đối diện.
Sâu trong hang động tối tăm không có ánh mặt trời, gió lạnh âm u thổi ra từ bên trong.
Đá vụn quanh hang bị gió thổi lăn xuống, phát ra vài âm thanh vụn vặt.
Mục Hành nheo mắt lại, anh như có điều suy nghĩ nhìn lướt qua bên trong, rồi sau đó cất bước tiến vào trong hang động.
Đúng lúc này.
"Gràoooo!"
Đột nhiên, một tiếng gầm truyền tới từ phía chân trời cách đây rất xa, tiếng rồng ngâm tràn ngập cảm giác uy h**p quanh quẩn trên bầu trời.
Mục Hành cả kinh, lập tức quay đầu nhìn về phía âm thanh truyền tới.
Nơi đám mây xa xa, có thể thấp thoáng thấy được thân hình khổng lồ của Cự Long, hai cánh đen nhánh ưu nhã mở rộng.

Chỉ trong giây lát, thân hình nó đã bị tầng mây dày đặc che khuất, trong nháy mắt đã biến mất không thấy đâu.
Sau một lúc lâu trầm mặc, Mục Hành thở ra một hơi thật dài.
Thanh kiếm ngưng tụ từ ma lực trong lòng bàn tay vỡ vụn thành đốm sáng bay đầy trời, chậm rãi tan biến trong không khí.
Tuy rất không cam lòng nhưng Mục Hành hiểu rất rõ, hiện tại dù anh có đuổi thế nào cũng không kịp.
Anh khẽ cười một tiếng, nhưng nụ cười ấy như phủ đầy vụn băng, ý cười không chạm đến đáy mắt.
Không sao cả, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại thôi.
Mục Hành chậm rãi chỉnh lại găng tay của mình, xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng trong nháy mắt giơ tay lên, anh lơ đãng nhìn đồng hồ trên cổ tay của mình — Đó là đồng hồ người phụ trách đưa cho anh trước khi tiến vào sân khảo hạch.

Tuy ở trong khu vực bị vết nứt vực sâu bao trùm thì GPS sẽ tạm thời mất tác dụng, nhưng chỉ cần khoảng cách đủ gần thì đồng hồ này có thể kiểm tra và lần theo dấu vết của học sinh gần đó.
Hiện tại, đèn tín hiệu trên đồng hồ đang sáng lên.
Mục Hành hơi ngẩn ra, anh nhìn về hướng đèn sáng.
— Nơi đó là chỗ sâu trong hang động.
***
Trong mây.
Lớp vỏ trên lưng ma trùng mở ra, hai cánh không ngừng phe phẩy trên không trung, từ từ hạ xuống dưới.
Nó thở hổn hển dữ dội, mệt đến suýt chết.
Đây là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất ma trùng điều khiển nhiều con rối trùng đến vậy.
Nhưng mà, thể tích của loài rồng thật sự quá lớn.
Chứ đừng nói đến việc phải điều khiển chúng tạo thành hình dạng hoàn chỉnh, rồi còn phải dùng cánh ma sát tạo ra tiếng gầm tương tự loài rồng.
May mà khoảng cách khá xa, thoạt nhìn cũng ra hình ra dạng lắm.
Đánh lừa một người đứng xa hơn nghìn mét hẳn không thành vấn đề.
Làm xong cả quá trình, ma trùng cảm thấy mình sắp mất nửa cái mạng.
Nó đáp xuống đỉnh vách đá, nằm sấp th* d*c một lát, rồi sau đó nhìn về phía sơn động mà nó đã giấu Thời An.
Ở nơi xa xa, ma trùng thấy được trước cửa hang động có một người đang đứng.
Vóc người rất cao, tóc bạc lấp lánh.
Đó chẳng phải là nhân loại mà nó không muốn nhìn thấy nhất à?
Ma trùng: "..."
Search gg sau khi cự long vực sâu thức tỉnh edit dembuon để đọc 10 chương tiếp theo nha mn.
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 46: 46: Là Rồng Đó! Má Ơi Có Rồng Nè!



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 47: 47: Là Rồng Đó! Má Ơi Có Rồng Nè!



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 48: 48: Là Rồng Đó! Má Ơi Có Rồng Nè!!!


Thời Tắc Thuần hít sâu một hơi, cắn răng, nhẹ giọng nói từng chữ một: "Thời An, con đi tiễn khách đi."
Dường như phát hiện bên này khác thường, Mục Hành quay đầu lại nhìn.
Trước mặt cậu, người làm đã mở cổng, đêm đen như mực, bầu trời vừa sâu thẫm vừa xa xôi, ánh trăng lạnh băng im lặng rơi xuống, mái tóc bạc của Mục Hành như một ngọn lửa màu trắng đang bốc cháy, sạch sẽ và bóng loáng như trân châu lấp lánh.
Thời An nhìn mà hoa cả mắt, cậu vô thức đồng ý nói: "Được thôi."
— Chờ khi cậu kịp phản ứng lại thì đã chậm.
Thời An thở dài.
Trong màn đêm tĩnh lặng chỉ còn lại cậu và Mục Hành.

Hai người cùng nhau đi về phía trước, không ai nói lời nào.
Lúc sắp đi đến cổng, Mục Hành là người đầu tiên phá vỡ sự yên tĩnh:
"Khi nào cậu thay đổi ý định thì có thể liên hệ với tôi bất kì lúc nào."
Dứt lời, Mục Hành lấy từ trong túi áo bành tô ra một cái hộp, đưa tới.
Thời An vô thức nhận lấy.
Cậu thoáng nhìn vào bên trong.
Bên trong đựng một khối lập phương có hình dạng kì quái, dường như nó được làm từ thủy tinh và thép.

Thời An tốn mất hai giây mới tìm được thông tin có liên quan từ trong vốn hiểu biết ít ỏi đến đáng thương về xã hội loài người của bản thân — hình như vật này gọi là điện thoại di động?
"Bên trong có số của tôi."

Mục Hành rủ đôi mắt màu lam lạnh nhạt, yên lặng nhìn chăm chú vào xoáy tóc mềm mại của thiếu niên.
Giọng anh trầm thấp khàn khàn, mang theo một chút từ tính lạnh lạnh như kim loại.
"Đương nhiên, cậu có thể yêu cầu bất kì thù lao gì."
***
Dưới sự kiên trì của Thời An, cuối cùng Thời Tắc Thuần vẫn phải phái xe chở Thời An về biệt thự nhỏ mà cậu vẫn luôn sống trước đó.
Sau khi qua quýt trò chuyện với quản gia già đang ứa nước mắt vì vui mừng, Thời An đi thẳng vào phòng của mình.
Sau khi đóng cửa phòng lại, cậu móc ra hộp nhỏ thuận tay mang về từ nhà chính của Thời gia.
Ma trùng có chút hả hê báo cáo: "Ngài yên tâm, nó không chạy đâu."
Hơn nữa khói đen còn bị lời phóng đại và cố làm ra vẻ huyền bí của ma trùng dọa cho sợ gần chết.

Hiện tại chỉ sợ Thời An hỏi cái gì nó đều sẽ sẵn lòng đáp nấy.
Quả nhiên, sau khi khói đen được thả ra liền biết gì nói nấy, nó nói sạch sành sanh về giao dịch đã thực hiện với nhân loại Thời An, không bỏ sót bất kì chi tiết nào.
Nhân loại Thời An vào trước khi bị đuổi khỏi nhà chính Thời gia đã có được cái hộp này.
Nhân loại Thời An đã liên tục mấy năm không kiểm tra đo lường ra bất kì chấn động ma lực nào.

Thái độ của cha ruột đối với cậu ta cũng càng ngày càng lạnh nhạt.

Lúc ấy, cậu ta đã biết vận mệnh sắp bị vứt bỏ của bản thân.

Xuất phát từ sự tuyệt vọng, cậu ta bị khói đen dụ dỗ làm giao dịch với nó.
— Cậu ta hi vọng có được sức mạnh cường đại.
Mà khói đen thì cũng không phải là vật tốt lành gì.
Nó chẳng qua chỉ là một con ma vật có thể ăn linh hồn của nhân loại chứ không phải là thần đèn trong truyện cổ tích.

Vì vậy, cách nó dùng để thỏa mãn nguyện vọng của nhân loại là chế tạo ra một loại ảo cảnh.

Vào lúc nhân loại buông lỏng cảnh giác rơi vào thời điểm suy yếu nhất, nó sẽ lấy linh hồn của người đó làm thức ăn.
Thế nhưng, lúc Thời An kia thả nó ra ngoài thì có quỷ mới biết nó đã bị nhốt trong cái hộp nọ bao lâu rồi.

Năm tháng đằng đẵng trôi qua, nó đã trở nên vô cùng yếu ớt, không thể chế tạo ra ảo cảnh.
Do đó, khói đen đưa cho nhân loại Thời An một chú ngữ tuy rằng có thể thỏa mãn nguyện vọng của cậu ta, nhưng chú ngữ đó cậu ta tuyệt đối không thể hoàn thành.
Dù sao, ai biết mẹ nó bây giờ mà còn có rồng chứ!!!
Hơn nữa, vì linh hồn của Thời An kia đã tan biến khi hiến tế thành công nên nó không ăn được miếng nào.

Khói đen chỉ có thể phẫn hận bất bình, lẳng lặng chờ đợi người bị hại kế tiếp xuất hiện.
Sau khi nghe xong, Thời An nói:
"Trước khi mi bị cái người Thời An ban đầu kia thả ra thì sao? Mi hoàn toàn không biết bản thân mình đang ở đâu à?"
Khói đen lắc đầu: "Không biết."
Thời An cầm khói đen lên lắc lắc, lắc đến mức nó không phân biệt nổi đông tây nam bắc: "Vậy sao mi lại biết được chú ngữ triệu hoán Cự Long?"
Cậu nghi hoặc nhíu mày: "Thoạt nhìn mi không sống lâu tới mức đó."
Phải biết rằng, đối với Thời An thì câu chú ngữ đó đã có thể xem là rất cổ xưa.

Mà dựa vào những gì con ma vật này kể lại thì nó tưởng rằng tất cả loài huyễn tưởng đều đã biến mất hết rồi.

Thế nên theo lí mà nói, nó không thể nào biết được câu chú ngữ đó.
Khói đen do dự một hồi lâu.
Ma trùng: "Khụ khụ!"
Ma trùng cáo mượn oai hùm ho khan hai tiếng, nó giơ hai cái chân nhỏ xíu lên làm ra động tác cắt cổ: "Mi không nói à?"
Khói đen lo lắng nói: "Được rồi được rồi được rồi, tui nói tui nói mà —"
Nó chậm rãi há miệng, miệng càng há càng rộng, mãi đến khi sắp lớn hơn cả cái đầu của nó, sau đó —"Ọe!"
Ma trùng tái xanh cả mặt: "..."
Con mẹ nó chứ bảo mi nói chứ không có bảo mi nôn!"
Chỉ thấy khói đen nhúc nhích hai cái, sau đó phun ra một quyển sách lớn hơn rất nhiều so với bản thân nó.
Thời An ghét bỏ dùng đầu ngón tay nhấc một góc cuốn sách lên: "...!Đây là thứ gì hả?"
"Nó là thứ tui lấy được trước khi bị nhốt trong cái hộp nhỏ này." Khói đen yếu ớt nói: "Lúc ấy bên ngoài có rất rất nhiều sách, tui bèn nghĩ cứ nuốt đại một cuốn xem sao, biết đâu bên trong đó có thể có cách để tui trốn ra ngoài thì sao.

Vậy nên tui đã chọn một quyển trông xa xưa nhất, được làm bằng vật liệu đắt đỏ nhất —"

Như đã nói, bên trong sách càng cổ xưa thì chú ngữ được ghi chép bên trong càng uyên thâm, khả năng khói đen có thể trốn thoát càng lớn hơn.
Thế nhưng nó càng nói càng đau khổ, nó hét khàn cả giọng:
"Ai biết được bên trong cuốn sách đó toàn là về rồng chứ!!!"
Hơn nữa, vì sao lại sẽ có người dùng giấy ma pháp đắt đỏ đến thể chỉ để ghi chép một quyển sách nói về chủng tộc, dáng vẻ, tập tính, thậm chí là cả thời gian lột xác của loài rồng hả!
Người viết não có vấn đề à?!
Ma trùng: "..."
Đột nhiên nó chợt có một loại dự cảm chẳng lành.
Lúc này ma trùng cũng chẳng thèm ghét bỏ quyển sách nữa.
Nó gian nan leo lên trên quyển sách cực dày nọ, dùng mấy cái chân nhỏ bé khó khăn lật mở bìa ngoài của quyển sách.

Sau đó ma trùng vội vã tìm kiếm, tìm kiếm mỗi một chỗ có khả năng sẽ xuất hiện tin tức hữu ích.
Đột nhiên, ma trùng dừng lại.
Tầm mắt nó rơi vào trang sách cuối cùng, chỉ thấy trên trang giấy vàng nâu có chữ viết màu đỏ sậm, bút pháp phức tạp, dường như là sử dụng một loại biến thể cổ văn nào đó.
Tuy rằng ma trùng không có quá nhiều hiểu biết về ngôn ngữ cổ xưa, nhưng nó có thể dựa vào nét chữ để phân biệt, chữ đó là —
Mục.

.
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 49: 49: Kỳ Phát Tình Của Cự Long



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 50: 50: Cái Này Gọi Là Đánh Vào Nội Bộ Kẻ Địch



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 51: 51: Con Mẹ Nó Cậu Không Bình Thường!!!


Phòng nghiên cứu bên trong cục quản lí.
Mục Hành: "Tiến độ nghiên cứu đến đâu rồi?"
Trác Phù lắc đầu, thở dài: "Không có tiến triển gì."
Từ sau ngày vết nứt vực sâu khuếch trương, Cự Long hiện thế thì thanh kiếm kia phảng phất như lại lâm vào giấc ngủ say.

Dù Trác Phù có thử mọi biện pháp thì nó vẫn không xuất hiện bất kì động tĩnh nào.

Nếu như không phải vào ngày hôm nọ Trác Phụ tận mắt nhìn thấy chấn động ma lực trên thân kiếm, thì có lẽ Trác Phù đã khẳng định nó chỉ là một khối sắt bình thường.
Đúng lúc này, dường như Trác Phù đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, anh nhìn về phía Mục Hành:
"Đúng rồi, tôi nhớ không phải cậu đã phái người đi tìm kiếm khu vực rồng biến mất rồi à? Có phát hiện manh mối gì không?"
Mục Hành: "Không có."
Trác Phù nhíu chặt lông mày, tiếp tục truy vấn:
"Vậy...!bên phía Thời An thế nào rồi? Cậu nhóc đó trả lời cậu chưa?"
Mục Hành dừng một chút, nói: "Chưa."
Trên mặt Trác Phù hiện lên vẻ mặt thất vọng rõ ràng.
Không chỉ thanh trường kiếm không có bất kì động tĩnh gì, không tìm được manh mối nào mà ngay cả nhân chứng duy nhất cũng không thể liên hệ được...
Mỗi một con đường đều chặn lại, này quả thật là đi vào ngõ cụt.
Trác Phù thử giãy giụa nói: "Nếu như tôi muốn cắt một mẫu thử trên thân kiếm..."
Mục Hành lạnh lùng nhìn chằm chằm Trác Phù.
Trác Phù lui về sau nửa bước, yếu ớt đáp: "Rõ, rõ rồi, tôi chỉ mới nghĩ thôi mà!"
Đúng lúc này, tiếng "reng reng" vang lên từ trong túi áo bành tô của Mục Hành.
Mục Hành gật đầu ra hiệu với Trác Phù, sau đó anh cầm điện thoại xoay người đi ra ngoài.
Trác Phù hơi sững sốt.
Thường thì thông báo nhiệm vụ nội bộ của cục quản lí đều thông qua máy truyền tin nội bộ, mà vừa rồi thứ Mục Hành cầm tuyệt đối không phải là máy truyền tin.
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên Trác Phù ở trong cục quản lí thấy Mục Hành nhận cuộc gọi riêng.
Năm phút sau.
Mục Hành đi vào từ bên ngoài phòng nghiên cứu.
Anh vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng như cũ nhưng đáy mắt lại như có ánh lửa mãnh liệt: "Thời An đồng ý rồi."
Trác Phù cả kinh, tốn mất hai giây mới phản ứng lại được Mục Hành đang nói cái gì.
Trác Phù lập tức nhảy bật lên từ ghế ngồi, vui mừng quá đỗi:
"Thật vậy hả!"
— Đó là nhân loại đầu tiên tiếp xúc mật thiết với loài huyễn tưởng đó!
Cậu nhóc đó vậy mà lại đồng ý hợp tác, quả thực là một chuyện vui cực lớn!
Một tiếng sau.
Điện thoại của Thời An mới rung lên.
Dưới sự chỉ đạo của ma trùng, cậu hơi vụng về chọc chọc màn hình, không quá thuần thục nhận cuộc gọi.

Microphone bên kia truyền đến giọng đàn ông trầm thấp hơi không giống thật:
"Tôi đến rồi."
Thời An gật gật đầu: "Oke, tôi xuống ngay!"
Cậu cúp điện thoại rồi cất điện thoại vào bên trong túi áo.
Ma trùng ngồi xổm ở đầu giường, nó ngước nhìn thiếu niên trước mặt đang chuẩn bị đi ra ngoài.
Vì lần này có Mục Hành đi cùng tới cục quản lí, để tránh bị phát hiện nên ma trùng không thể đi theo.

Nó chỉ có thể ở nhà đợi Thời An về.
Ma trùng lo lắng dặn dò:
"Đại nhân, ngài nhất định phải cẩn thận nhé.

Chỗ lần này đi tới là nơi nòng cốt của nhân loại.

Nhân loại đều rất gian trá, ngài tuyệt đối đừng để bị lừa.

Phải luôn dựa theo tất cả những gì chúng ta đã nói trước đó..."
Thời An qua loa trả lời: "Biết rồi biết rồi."
Cậu phất phất tay với ma trùng: "Ta đi nhé, bye bye!"
Ma trùng ngắm nhìn bóng lưng đi xa của thiếu niên, nó ưu sầu như một người mẹ già nhìn con mình xa nhà.
Dưới lầu.
Một chiếc xe ngừng trước cửa ra vào, cửa sổ chỗ ngồi phía sau mở một nửa, có thể thấp thoáng thấy đường cong phần cằm đẹp đẽ của người đàn ông.
Thời An trực tiếp đi tới, mở cửa xe rồi ngồi xuống.
Một giọng nói đầy nhiệt tình từ ghế trước truyền đến: "Hey!"
Thời An chớp mắt vài cái, cậu nâng mắt nhìn về phía trước.
Trác Phù ngồi ở ghế lái xoay đầu lại, anh không khách khí nở một nụ cười rực rỡ với Thời An: "Lần đầu gặp mặt, anh là Trác Phù, em gọi anh là anh Trác là được.

Ban đầu anh tính ở viện nghiên cứu chờ em tới nhưng anh thật sự quá kích động, nên anh cứ thế trực tiếp theo tới luôn..."
Giọng nói lạnh nhạt của Mục Hành vang lên: "Cậu lo lái xe đi."
"Biết rồi biết rồi..."
Trác Phù không cam tâm xoay đầu lại, làm một động tác kéo khóa miệng.
Dẫu sao Trác Phù phải điên cuồng cầu xin Mục Hành mới chịu cho Trác Phù đi cùng, điều kiện duy nhất là Trác Phù phải ngậm miệng lại, không được ồn ào.
Xe khởi động rồi yên lặng không một tiếng động chạy về phía trước.
Xuyên qua kính chiếu hậu, Trác Phù hiếu kì nhìn về phía sau.
Tuy Trác Phù không chú ý tới những chuyện xảy ra bên ngoài cục quản lí nhưng sau khi Cự Long hiện thế, Trác Phù cũng đã đi điều tra đơn giản một chút...
Giống như trong dự liệu, Thời An quả thực lớn lên có một khuôn mặt rất đẹp.
Xương cốt mảnh mai, làn da trắng nõn, hình dáng ngũ quan cực kì xuất sắc nhưng đôi mắt vô tội đã làm phai nhạt đường cong xinh đẹp và tính công kích của ngũ quan, khiến khuôn mặt cậu nhóc thêm vài phần ngây thơ và đáng yêu.

Thế nhưng, điều làm Trác Phù bất ngờ không phải là gương mặt của Thời An.
Trên người thiếu niên có một loại khí chất không hề tầm thường...!Đến tột cùng là cái gì thì Trác Phù lại không nói được.
Tóm lại...!thoạt nhìn không giống với lời đồn cho lắm.
Chờ khi đến phòng nghiên cứu, Trác Phù gần như không thể chờ được nữa đuổi hết nhân viên làm việc của mình ra ngoài.
Rất nhanh sau đó, trong không gian to lớn chỉ còn lại ba người bọn họ.
Trác Phù kiềm chế sự kích động của bản thân, anh khẽ ho một tiếng, nói: "Nếu đã đồng ý, vậy chúng ta bắt đầu nói từ..."
"Trước khi em bị bắt đã xảy ra chuyện gì?"
Thời An ngồi trên ghế sofa, trước mặt cậu có một ly trà xanh nóng hổi.

Thời An hai tay nghiêm trang đặt trên đầu gối, thoạt nhìn đặc biệt ngoan ngoãn: "Lúc ấy em và bạn cùng phòng của em bị bao vây ở khu đất khô cằn.

Ban đầu chúng em muốn đi tới trung tâm của khu vực này để tìm lối ra khẩn cấp, nhưng lại bất ngờ gặp phải ma vật triều bộc phát..."
Trác Phù thẳng sống lưng, hết sức chuyên chú nhìn thiếu niên trước mặt, vô thức nín thở:
"Sau đó thì sao?"
Thời An mặt không biến sắc nói: "Sau đó thì em không nhớ."
Trác Phù: "..."
Hả?
Trác Phù im lặng hồi lâu, khó có thể tin hỏi lại: "Sao cơ? Không nhớ rõ? Là có ý gì?"
Thời An suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Ý là lúc em mở mắt ra thì em đã ở trong bệnh viện rồi."
"Đợi đã đợi đã..." Trác Phù đè lại thái dương đang ẩn ẩn đau: "Vậy em thoát khỏi bầy ma vật kia như thế nào?"
Thời An nghiêm túc đáp: "Em không nhớ."
"...!Còn rồng thì sao?"
Thời An: "Cái này em nhớ nè!"
Trác Phù: "!"
Trác Phù lần nữa lấy lại tinh thần, hưng phấn nói: "Em nhanh nói đi!"
Thời An mặt không đổi sắc: "Nó vô cùng to lớn, vô cùng xinh đẹp, vô cùng đẹp trai!"
Trác Phù kích động nói: "Đúng rồi đúng rồi, em thấy nó khi nào?"
Thời An chớp mắt vài cái: "Em chưa từng thấy."
Trác Phù: "?"
Thời An nghiêm túc nói: "Nhưng mà em có cảm giác chúng nó phải là loài sinh vật như vậy á!"
Trác Phù: "............"
Sau hai mươi phút tiếp tục kiên nhẫn dò hỏi, cuối cùng Trác Phù cũng nhận thức được sự thất bại.

Trác Phù không thể hỏi được bất kì thông tin nào từ trong miệng cậu nhóc trước mặt.

"Chúng ta...!nghĩ vài phút nhé, lát nữa lại tiếp tục."
Trác Phù ỉu xìu nói.
Trác Phù đứng dậy, đi tới cạnh Mục Hành ở cách đó không xa, mỏi mệt nói: "Này, này, tôi hỏi không được gì hết!"
Mục Hành vẻ mặt bình tĩnh hơi gật đầu: "Ừm."
Thấy người đàn ông trước mặt mình không hề có chút ngạc nhiên nào, Trác Phù khẽ giật mình: "Đợi đã, không phải là cậu đã đoán được trước rồi đấy nhé?"
"Không." Mục Hành lắc đầu.
"Nhưng mà..." Mục Hành khẽ dừng một chút rồi nói tiếp: "Tôi cũng không thấy bất ngờ lắm."
Trác Phù: "Ý cậu là sao?"
Dường như Trác Phù nghĩ tới điều gì đó, hơi sững sốt: "Lẽ nào, ý cậu là lí do lúc trước Thời An từ chối lời mời của cậu không phải là vì không muốn giúp đỡ mà là do cậu nhóc đó biết bản thân không giúp được gì sao?"
Mục Hành không tỏ rõ ý kiến: "Có lẽ vậy."
"Ra là thế, hơn nữa tôi nhớ cậu từng nói, lúc cậu nhìn thấy Thời An trong hang động thì cậu nhóc đó đã hôn mê.

Vậy thì kỳ thật có thể dùng điều này để đối chiếu với nội dung cậu nhóc đó vừa nói..."
Trác Phù lại lộ ra vẻ mặt đăm chiêu: "Nhưng ngược lại tôi lại cảm thấy rằng có lẽ cậu nhóc đó không phải hoàn toàn bị mất trí nhớ."
Mục Hành nâng hàng lông mi bạc trắng lên nhìn Trác Phù: "Sao lại nói vậy?
Trác Phù: "Lúc tôi hỏi Thời An kí ức về con rồng kia thì cậu nhóc đó trả lời gần như không chút do dự.

Theo lẽ thường, nếu chỉ vì cảm giác và ấn tượng của bản thân thì lời nói sẽ ít khi nào dứt khoát quyết đoán đến vậy.

Thế nên tôi đoán rằng có lẽ Thời An đã thật sự thấy rồng nhưng có thể là vì cơ chế tự bảo vệ của cơ thể đã khiến Thời An quên mất đoạn trí nhớ đó..."
Trác Phù sờ cằm, tiếp tục nói:
"Ấn tượng về rồng của người bình thường đều là cường đại và tà ác nhỉ? Nhưng tại sao trong đầu Thời An lại lưu lại ấn tượng tốt về rồng, thế nên tôi đoán..."
"Có khả năng, chỉ là có khả năng thôi nha, thật ra là Cự Long cứu Thời An khỏi ma vật triều đấy."
"Thế nên dù Thời An đã mất đi kí ức về khoảng thời gian đó nhưng cậu nhóc ấy vẫn có ấn tượng tốt về loài sinh vật rồng."
Đôi mắt Mục Hành sâu thẳm: "Ý cậu đó là một con rồng lương thiện?"
"Không không."
Trác Phù lắc đầu, phủ nhận.
"Tôi vẫn giữ vững quan điểm trước đó của mình.

Trên người Thời An có lẽ có chỗ nào đó hấp dẫn loài rồng..."
Mục Hành cười khẽ một tiếng, như trào phúng châm biếm: "Ý cậu là công chúa à?"
Trác Phù: "Này! Cậu đang nói với cái giọng điệu gì thế hả!"
Trác Phù hổn hển nói: "Cự Long và Đồ Long giả cũng đã tồn tại thì cậu dựa vào cái gì mà nói tôi đoán sai chứ!"
Trác Phù hít sâu một hơi, đè nén cơn giận của mình, tiếp tục nói:
"Tóm lại, mặc kệ có đúng hay không thì hiện tại Thời An là manh mối duy nhất chúng ta có.

Thế nên trong khoảng thời gian này tôi muốn thử xem có thể k*ch th*ch Thời An nhớ lại đoạn trí nhớ bị mất kia không."
Thuận tiện điều tra thêm về Thời gia.
Trác Phù hơi nheo cặp mắt lại — Mặc dù gia tộc này chỉ mới vừa quật khởi trong khoảng thời gian gần đây nhưng lại có nguồn tiền nhiều đến đáng kinh ngạc.

Nếu Thời An thật sự có một loại huyết thống nào đó chưa được phát hiện thì hẳn là có thể lần theo đầu mối thế hệ gia tộc để tra xét.
"À đúng rồi! Còn một việc nữa."

Đột nhiên Trác Phù nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn lên:
"Tuy rằng chúng ta đã rất cố gắng phong tỏa tin tức Cự Long xuất hiện nhưng dù sao học viện cũng là một nơi công cộng.

Hẳn là còn có những người khác cũng nhìn thấy..."
Mục Hành ngước mắt nhìn Trác Phù.
"Gần đây một số đoàn lính đánh thuê bắt đầu hoạt động mạnh, dường như họ cũng đang tìm kiếm tin tức khắp nơi.

Thậm chí không ít gia tộc có thế lực cũng rục rịch..." Trác Phù nhíu mày thật chặt.
Loài huyễn tưởng đã hơn vạn năm chưa từng xuất hiện, là một con Cự Long độc nhất vô nhị trên thế giới, dù xem xét từ khía cạnh nào thì nó đều là một sự tồn tại vô cùng quý hiếm, cũng tuyệt đối là một cơ hội có một không hai.
Nhân loại bị lợi ích làm mê muội con mắt, họ không nhìn thấy sự nguy hiểm đáng sợ khi săn giết con rồng đó.

Họ chỉ chú trọng những thứ như vảy rồng móng rồng giá trị liên thành, thêm cả cơ hội nổi danh thiên hạ.
Hiện tại tuy rằng thoạt nhìn sóng êm biển lặng, nhưng dưới bề ngoài yên lặng ấy lại là sóng ngầm mãnh liệt.

Vô số ánh mắt đang rình rập trong bóng đêm chờ thời cơ để hành động.
"Chúng ta nhất định phải săn giết được rồng trước khi mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn."
Trác Phù nghiêm túc nói.
Dẫu sao, nếu như làn sóng giết rồng bùng lên thì ai biết sẽ vén lên gió tanh mưa máu đến mức nào.
Vừa nghĩ tới những nhân loại mù quáng ngu xuẩn, bị lợi ích trước mặt che mờ hai mắt kia có thể sẽ chủ động đi tìm kiếm sự tồn tại đáng sợ trong truyền thuyết kia, sau đó chen lấn nhau vội vàng đi chịu chết, Trác Phù liền cảm thấy không rét mà run.
Mục Hành lạnh lùng nói: "Cậu nói đúng."
Đôi mắt Mục Hành u ám, dường như trong đôi mắt đang dâng lên một cơn lốc đáng sợ nào đó, sát ý cắn nuốt người hiện ra hàn quang:
"Rồng là của tôi."
"Tất cả những người muốn nhúng chàm nó đều đang đối nghịch với tôi."
Sau khi vứt ra một câu ẩn chứa đầy sự máu tanh, người đàn ông xoay người rời đi, áo bành tô phía sau lưng Mục Hành bay lên phần phật, như một làn sóng đen cuồn cuộn.
Trác Phù: "..."
Đợi đã?
Lời vừa rồi của mình có cái ý này hả?
Đúng cái quỷ ấy!
Con mẹ nó cậu không bình thường!!!
Trác Phù mệt mỏi xoay người, một lần nữa về lại bên trong căn phòng.
Thiếu niên vẫn ngồi ngay ngắn ở chỗ cũ, cậu nâng đôi mắt trong suốt sáng ngời nhìn Trác Phù, vừa ngoan ngoãn lại khéo léo nói:
"Em sẽ cố gắng hợp tác."
Trác Phù sững sờ: "Ừm...!À, đúng rồi, cám, cám ơn em nhé."
Thời An nghiêng đầu hỏi: "Vậy khi nào em có thể nhận thù lao?"
"..."
Trác Phù cảm thấy đầu mình lại đau thêm lần nữa.
— Mọe nó, vì sao các người lại người này còn khó chơi hơn người kia thế hả!
Hết chương 27.
Tác giả có lời muốn nói:
Bởi vì không phải người một nhà, nên không vào cùng một cửa..
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 52: 52: Tên Phế Vật Thời An Kia Sao Lại Có Ánh Mắt Đáng Sợ Đến Vậy Được



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 53: 53: Tên Phế Vật Thời An Kia Sao Lại Có Ánh Mắt Đáng Sợ Đến Vậy Được 2



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 54: 54: Chương 29 1



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 55: 55: Xem Tình Hình Hiện Tại Thì Không Chứng Minh Một Ít Thực Lực Là Không Được Rồi 2



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 56: 56: Tác Dụng Của Thuốc 1



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 57: 57: Tác Dụng Của Thuốc 2


Trần Mộng khẽ giật mình, cô khiếp sợ quay đầu nhìn Triệu Xã: "Sao cơ?"
Triệu Xã dùng hai tay chống hai bên giường, gian nan nâng người dậy.

Triệu Xã nghiêm túc nhìn ba đồng đội trước mặt, nói: "Lúc vừa mới ra khỏi cabin tôi cũng có nói rồi, lần này là tôi thua..."
Ngô Hoán Thành nhíu mày: "Nhưng mà..."
"Không nhưng mà gì cả." Triệu Xã lắc đầu, cười khổ một tiếng: "Dù thiết bị có trục trặc hay không thì tôi cũng cảm giác được, nếu đối kháng ma lực trực diện, tôi tuyệt đối không phải là đối thủ của Thời An."
Triệu Xã ngẩng đầu nhìn Vương Lê, trịnh trọng nói: "Đội trưởng, tôi ủng hộ Thời An vào đội."
Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, nếu có một thành viên cường đại đến thế trong đội thì bọn họ sẽ như hổ thêm cánh.

Trong phòng bệnh yên lặng vài giây.

Vương Lê quay đầu nhìn hai thành viên còn lại.

Qua một lúc, Ngô Hoán Thành thở dài nói: "Nếu Triệu Xã đã thừa nhận thực lực của Thời An thì tôi cũng đồng ý."
Trần Mộng nhíu mày nhìn đồng đội, sau vài giây im lặng cân nhắc, cô mới không cam tâm tình nguyện nói: "Được thôi, tôi cũng đồng ý."
Vương Lê nhẹ nhàng thở ra.

Lần này, trên cơ bản tất cả thành viên trong đội đã được xác định, có thể bắt đầu sắp xếp những bước tiếp theo rồi.

Vương Lê khẽ gật đầu với ba đồng đội trong phòng bệnh, nói: "Nếu đã vậy, tôi sẽ bắt đầu chuẩn bị vật tư.

Các cậu có thể nhân khoảng thời gian này để điều chỉnh bản thân tới trạng thái tốt nhất.

Thời gian từ giờ đến khi ngọn núi phong tỏa đã rất gấp rút, chúng ta phải giành giật từng giây."
Sau khi trò chuyện đơn giản, Vương Lê ra khỏi phòng bệnh.

Vương Lê đã gọi vài cuộc điện thoại nói ngắn gọn vắn tắt dặn người chuẩn bị vật tư cần thiết cho hành trình sắp tới và đã liên lạc với trạm kiểm soát để lấy giấy thông hành.

Sau khi chuẩn bị mọi chuyện thỏa đáng, Vương Lê mới chợt nhớ mình vẫn chưa nói tin này cho Thời An.

Vương Lê xoay người đi tới phòng bệnh của Thời An.

Vương Lê đi theo trí nhớ của mình, quẹo tới quẹo lui trong bệnh viện, đã sắp tới được phòng bệnh của Thời An.

Đột nhiên, Vương Lê trông thấy một bóng lưng lạ lẫm xuất hiện trong tầm mắt.

Người đàn ông mặc áo bành tô màu đen, dáng người cao ráo, tấm lưng cường tráng thẳng tắp, bắt mắt nhất là một đầu tóc dài bạc trắng như thác nước.

Vương Lê hơi giật mình, vô thức dừng bước.

Không thể nào...!thật sự là vị kia ư?
Sao trưởng quan Mục Hành có thể xuất hiện ở đây được?
Lúc này, Vương Lê đột nhiên nhớ tới cảnh tượng Mục Hành nhỏ giọng nói chuyện với Thời An mà mình đã nhìn thấy vào ngày hôm nọ ở hiện trường lễ khai giảng.

Lẽ nào hai người họ thật sự quen biết ngầm ư?
Nghĩ tới điều này, Vương Lê nhanh chân bước tới phía trước, cất giọng nói: "Mục trưởng quan!"
Người đàn ông đang đi phía trước ngừng bước, nghiêng người nhìn.

Gương mặt sắc nét chuyển động dưới ánh đèn, đôi mắt màu xám xanh lạnh buốt hơi rủ xuống nhìn Vương Lê.

Một loại áp lực vô hình bỗng chốc ập tới.

Vương Lê vô thức ngừng thở, dùng thái độ thận trọng kính cẩn nói: "Chào ngài, xin hỏi...!ngài đến tìm Thời An ạ?"
Mục Hành: "Đúng vậy."
Giọng anh rất trầm, trong âm sắc từ tính mang theo một chút sắc bén lạnh lùng.

.

Truyện Đô Thị
Dường như nghe hơi quen?
Đợi đã...!Đây không phải là giọng nói gọi điện cho Thời An khi nãy à!
Trong lúc Vương Lê hoảng hốt, Mục Hành tiếp tục nói: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Vương Lê lập tức lấy lại tinh thần.

Cậu ta liếc nhìn cửa phòng bệnh đóng chặt cách đó không xa, Vương Lê cảm thấy mình không nên xen vào chuyện người khác, nhưng mà...!
Chẳng biết vì sao, thân hình nhỏ bé yếu ớt mảnh mai của Thời An và phỏng đoán lúc trước của bản thân đồng thời hiện lên trong đầu Vương Lê.

"Cũng không phải chuyện gì lớn, chẳng qua là ăn uống không cẩn thận thôi." Vương Lê cung kính nói: "Hơn nữa chuyện này cũng do tôi nhất thời sơ suất-"
Vương Lê thở dài: "Tôi không ngờ rằng Thời An là con trai trưởng Thời gia mà lại chưa từng ăn kem ly."
Tuy trên mặt Mục Hành không thay đổi gì nhiều nhưng lông mày anh hơi nhíu lại.

Vương Lê hiểu rõ, nói đến đây là đủ rồi.

Cậu ta nói: "Nếu ngài đã tới, vậy tôi sẽ không quấy rầy nữa."
Mục Hành: "Ừm."
Vương Lê cúi chào Mục Hành, sau đó xoay người rời khỏi bệnh viện.

Mục Hành bình tĩnh nhìn thoáng qua hướng Vương Lê rời đi, sau đó anh thu tầm mắt, quay người đi tới phòng bệnh của Thời An.

Cửa phòng bệnh yên lặng đẩy vào, Mục Hành cất bước vào trong.

Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, đập vào mắt là một màu trắng bệch, trong không khí tràn ngập mùi nước khử trùng gay mũi.

Sau khi uống thuốc, Thời An đã chìm vào giấc ngủ say.

Nửa gương mặt Thời An vùi vào trong gối, tóc ngắn màu nâu đậm mềm mại tản ra trên gối, lộ ra xương hàm rõ nét.

Dù là trong lúc ngủ, thiếu niên cũng vô thức co người, cuộn thành một cục nho nhỏ dưới chăn.

Là một tư thế ngủ rất không có cảm giác an toàn.

Điều này khiến Mục Hành nghĩ tới nội dung trong lời nói của cái người vừa nãy gặp ngoài phòng bệnh, đôi mắt xanh thẳm hơi tối lại, như bầu trời xanh nơi xa xa trước khi cơn bão ập đến.

Dường như cảm nhận được cái nhìn chăm chú, Thời An dưới chăn hơi chuyển động, càng cuộn tròn hơn.

Cổ áo và góc chăn trượt xuống theo động tác của Thời An, do tư thế ngủ nên gần một nửa cần cổ và xương quai xanh phía dưới hơi lộ ra, trông có vẻ vô cùng hút mắt.

Vài giây trôi qua, Mục Hành mới ý thức được mình đang nhìn chằm chằm vào chỗ nào.

Anh nhíu mày, dời mắt, nắm lấy góc chăn trực tiếp kéo lên tới tận cằm Thời An.

Sau khi làn da trắng đến chói mắt kia bị che khuất, lông mày của Mục Hành mới hơi giãn ra.

Thế nhưng một giây sau, thiếu niên trên giường lẩm bẩm một tiếng mềm mại mơ hồ, cậu vô thức nhíu mày, sau đó trở mình, chìa tay ôm thứ đang quấy nhiễu giấc ngủ của cậu vào lòng.

Cả người Mục Hành cứng đờ.

Tuy đã đeo găng tay nhưng phần da ngay cổ tay khó mà không bị tiếp xúc, cảm giác mâu thuẫn theo bản năng dần dâng lên.

Thế nhưng, Mục Hành còn chưa kịp rút bàn tay ra thì đột nhiên phát hiện-
Không biết có phải vì bị cảm lạnh hay không, dường như Thời An đang run rẩy với biên độ nhỏ.

Động tác rút tay của Mục Hành không khỏi dừng lại.

Anh duy trì tư thế không được tự nhiên cúi đầu nhìn Thời An.

Dưới tác dụng của thuốc, Thời An đang nhắm mắt, lông mi dài rủ xuống tạo thành một bóng râm đậm màu trên khuôn mặt tái nhợt.

Thiếu niên ngủ trông rất yên ổn nhưng lông mày lại nhíu chặt.

Là một động vật máu lạnh, lại ăn tận 8 ly chocolate parfait size cực lớn đến mức bị cảm lạnh, Thời An cuộn người lại, run rẩy theo bản năng tiến lại gần nơi tỏa ra hơi ấm.

Dù cách qua một lớp vải nhưng độ ấm tỏa ra từ cơ thể nhân loại vẫn rất rõ rệt dễ khiến người khác chú ý, ấm áp nóng bỏng.

Thời An nắm chặt bàn tay, không cho nguồn nhiệt chạy mất.

Trong lúc mê ngủ, Thời An mơ thấy một một hang động rộng rãi khô ráo, ở đó tràn ngập tài bảo và có một vỏ trứng ấm áp trong bóng đêm.

Cậu dựa trán tới gần, mơ màng cọ lên.

Cơ bắp cánh tay trong lồng ngực dường như bỗng chốc cứng lại.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Thời An tựa hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, cậu gian nan nhấc mí mắt vì buồn ngủ mà nặng như chì lên, mơ hồ nhìn cảnh tượng lắc lư trước mặt.

Một vùng trắng bạc lập lòe ánh sáng, trong căn phòng mờ tối lóe lên ánh sáng rực rỡ, khiến người ta hoa mắt mơ màng.

"...!Parfait." Thời An lầu bầu như nói mê.

Còn sáng lấp lánh nữa.

Thiếu niên thỏa mãn dán tới, sau đó lại nặng nề rơi vào mộng đẹp.

.
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 58: 58: 1 - Hệ Hỏa Mạnh Nhất



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 59: 59: 2 - Hệ Hỏa Mạnh Nhất



 
Back
Top Dưới