Huyền Huyễn Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh

Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 60: 60: Chúng Ta Có Thể Đốt Đuốc Không



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 61: 61: Ừm Chúng Ta Có Thể Đốt Đuốc Được Không 2



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 62: 62: Bị Bóp Chặt Vận Mệnh - Cái Cổ



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 63: 63: Bị Bóp Chặt Vận Mệnh - Cái Cổ 2



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 64: 64: Bị Bóp Chặt Vận Mệnh - Cái Cổ 3



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 65: 65: Cho Tôi Hở



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 66: 66: Cho Tôi Hở 2



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 67: 67: Tên Trộm! Kẻ Cắp! Cường Đạo!



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 68: 68: Chương 36



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 69: 69: Ân Cứu Mạng Không Thể Không Báo Đương Nhiên Là-


[Phần lớn cả đời Cự Long sẽ trải qua từ một đến ba kì lột xác.

Hơn nữa, sau khi trải qua đoạn thời gian suy yếu ngắn ngủi thì thực lực sẽ tăng mạnh.

Cự Long có huyết mạch càng cao quý thì thực lực sẽ càng mạnh hơn, số kì lột xác cũng nhiều hơn, cũng tốn nhiều thời gian hơn.
Thông qua nghiên cứu và theo dõi một thời gian dài: Hỏa Long lột xác hai lần, Hắc Long một lần, Nham* Long một lần...!(*Nham là đá)
Cự Long Vực Sâu tạm thời chưa có số liệu.]
- Trích từ bản chép tay của Mục gia.
Thời An nhìn chằm chằm Cự Long khổng lồ đen kịt trước mặt, rơi vào im lặng.
Từ khi phá vỏ đến nay, cậu chưa từng thấy con Cự Long Vực Sâu nào khác ngoài bản thân mình.
Vì vậy, Thời An cũng không biết rốt cuộc Cự Long Vực Sâu phải lột xác mấy lần mới có thể đạt tới thời kì mạnh nhất.

Phần lớn loài rồng lột xác nhiều nhất cũng chỉ ba lần, hơn nữa sau lần lột xác thứ ba, cậu đã tiến vào thời kì sức mạnh ổn định đến cả vạn năm.

Do đó, Thời An vẫn tưởng rằng cậu cũng giống như những loài rồng khác, chỉ lột xác ba lần là đủ.
Thế nên, năm vạn năm cậu ngủ say thật ra là đang lột xác ư?
Dường như Thời An đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cậu chợt cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Ánh tuyết nhỏ bé từ nơi xa rơi xuống.
Bàn tay mảnh khảnh xòe ra, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay chậm rãi hiện ra một lớp màng mỏng màu trắng bạc, lớp vảy tinh xảo nhỏ bé phản xạ ánh sáng nhàn nhạt như kim loại.
Chẳng lẽ...
Lớp vảy này thật ra không phải bị phai màu do sức mạnh còn yếu, mà là sau khi cậu lột xác thì lại mọc ra một lớp vảy mới?
Nguyên nhân nhân loại Thời An triệu hoán thành công kỳ thật là do đánh bậy đánh bạ trùng hợp trúng ngay kì lột xác thứ tư của cậu?
Thế nên cậu mới trở nên suy yếu, bị giam trong hình thái nhân loại này.
Thời An chớp mắt vài cái.
Tuy cậu chưa từng trải qua kì lột xác dài dằng dặc, kì quái thế này, nhưng mà...!lần này và những lần trước đó hẳn cũng có điểm tương tự nhỉ?
Tỷ như-

Thời An chậm rãi tiến lên phía trước, cậu dè dặt há miệng, cắn một góc lớp vảy của mình.
Cộm quá!
Thời An nhướng mày, phun vảy ra, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng.
Cái gì thế này! Vì sao lớp vảy lột xác lần này không ăn được hả!
Rõ ràng mấy lần lột xác trước đây đều có thể ăn được mà!
Sau lưng truyền đến tiếng vũ khí sắc bén đánh vào vách đá, ma lực chấn động tạo thành một đợt xung kích lớn quanh quẩn trong hang động, âm thanh càng ngày càng rõ ràng.
Tuy độ rắn chắc của vách đá quả thực không giống vách đá bình thường, nhưng cứ tiếp tục công kích với cường độ cao thế này thì chỉ sợ cũng không thể chống đỡ được lâu.
Thời An thở dài.
Phải đi thôi.
Cậu nâng bàn tay mới vừa mọc lớp vảy mới của mình lên, cuối cùng lưu luyến vỗ vỗ đầu xác rồng trước mặt.
- nhưng lại vỗ hụt.
Úi?
Thời An giật mình, ngước mắt nhìn.
Xác rồng đen nhánh to lớn cao như một ngọn núi nhỏ kia dường như bị phai màu, từ đuôi đến đầu hóa thành những đốm sáng quanh quẩn trong hang động đen kịt rộng lớn, như một cơn gió lốc sáng rực vọt về phía Thời An.
Những đốm sáng ấy tràn vào trong lồng ngực mảnh khảnh của thiếu niên, trong nháy mắt biến mất không thấy đâu.
"Ầm ầm--!"
Một âm thanh chấn động cực lớn vang lên trong hang động, tảng đá kiên cố chặn ngay thông đạo bị phá hư một cách bạo lực, nổ thành từng mảnh.
Đá vụn sắc nhọn ào ào rơi xuống, tro bụi bay tứ phía.
Sau khi vách đá sụp đổ, gương mặt lạnh lùng của người đàn ông hiện ra.
Đường nét khuôn mặt Mục Hành lạnh lùng thâm thúy, tóc bạc dài bị gió thổi bay lên, sát ý lạnh thấu xương như lưỡi dao không chút thu liễm.
Chỗ phía sau không xa người đàn ông, Ôn Dao đưa tay che miệng mũi lại, đứng giữa tro bụi đá vụn bay đầy trời ho khù khụ.
Bụi đất dần lắng xuống, cô vội vã nhìn vào phía bên kia thông đạo.
Hang động đen kịt ở phía xa trống rỗng.
Đá tảng phía trên vỡ nứt, lộ ra bầu trời màu xám xanh, phía dưới không hề có chút tuyết đọng, bông tuyết bay lả tả rơi xuống, trong nháy mắt đã bị mặt đất màu đen ẩm ướt phía dưới cắn nuốt.
Đợi đã, Cự Long....!Cự Long đâu mất rồi?
Ôn Dao sững sờ.
Cô vô thức tiến lên phía trước một bước, nhìn kĩ càng bên trong.

Hang động đã trở nên trống rỗng, thân hình khổng lồ của Cự Long tại chính giữa hang động đã biến mất không thấy đâu, thay vào đó là thân hình của một nhân loại.
Chỉ thấy tại nơi trung tâm hang động có một thiếu niên đang nằm sấp.
Thiếu niên yên tĩnh nằm ở đó, trên người bị một lớp tuyết mỏng bao phủ.
Ôn Dao khẽ giật mình.
Đó là...
Đúng lúc này, một cơn gió mạnh thổi qua bên tai, cô kinh ngạc quay đầu, lại phát hiện Mục Hành đẩy nhanh tốc độ mà không hề báo trước.
Người đàn ông bước đi như gió, vạt áo phía sau bay lên, vẽ ra một độ cong mạnh mẽ sắc bén.
Ôn Dao chỉ ngây người một chốc thì người đàn ông đã đi tới trước người thiếu niên.
Mục Hành dừng chân, ngồi xổm xuống.
Anh rủ mắt, ánh mắt không nhìn ra cảm xúc rơi lên người Thời An.
Thân thể thiếu niên hơi cuộn lại, tóc tai rối bời, cả người bị vùi trong bóng râm sâu thẫm, làn da tái nhợt gần như hòa làm một với lớp tuyết mỏng trên người.
Lần thứ hai rồi.
Nếu như lần đầu tiên còn có thể dùng trùng hợp để giải thích thì hiện tại, Mục Hành không thể nào phủ nhận, ngay vào lúc này, dường như bọn họ đã thật sự bị một sợi dây bí ẩn nào đó trói chặt lại với nhau.
Trong bóng tối, có một loại lực lượng vô hình nào đấy, khó có thể kháng cự kéo bọn họ đến gần nhau.
Dường như vận mệnh đang nấp ở bên tai anh, thì thầm bằng một loại ngôn ngữ nhân loại không thể hiểu nổi.
Mục Hành cúi người, đầu ngón tay đẩy sợi tóc đang che mặt thiếu niên.
Hơi thở nhỏ bé phả vào găng tay của anh, lưu lại một lớp sương trắng nhợt nhạt.

Tuy rằng đã cách một lớp vải chế tạo đặc biệt dùng trong chiến đấu, thế nhưng dường như Mục Hành lại vẫn có thể cảm nhận được cơn ngứa như thật như ảo.

Cơn ngứa ấy xuyên thấu lớp găng tay dày, lặng yên không một tiếng động dừng lại trên da, khiến đáy lòng anh dâng lên một nỗi buồn bực bí ẩn.
Trong đầu Mục Hành vô thức hiện lên lời nói của Trác Phù.
...Công chúa sao?
Rồng và công chúa đều đã xuất hiện.
Vậy bên trong trò sắm vai nhân vật này, nhân vật của anh lại là ai?

Một đáp án hoang đường nào đó hiện lên sống động như thật.
Mục Hành cảm thấy lòng mình rối bời.
Đúng lúc này, tiếng nói dè dặt của Ôn Dao truyền đến từ phía sau lưng: "Trưởng quan, ngài có phân phó gì thêm không ạ?"
Dường như vì để che giấu điều gì đó, anh chợt đứng lên rồi lập tức lùi về phía sau kéo dài khoảng cách.

Mục Hành đứng ở chỗ xa hơn nửa mét, dường như thiếu niên đang mất ý thức trước mặt là hồng thủy mãnh thú nguy hiểm nào đó.
"Có lẽ rồng đã không còn ở gần đây nữa, gọi các nhân viên kĩ thuật đang chờ bên ngoại vào điều tra toàn bộ hang động này một lần, không được bỏ sót bất kì thông tin gì."
Người đàn ông đã khôi phục lại sự lạnh lùng lão luyện lúc đầu, mọi cảm xúc chập chờn đều bị giấu thật sâu dưới bề ngoài lạnh như băng bất cận nhân tình, anh tỉnh táo lí trí ra lệnh:
"Liên lạc với tổng bộ, nơi này cần chi viện."
Ôn Dao: "Vâng!"
Cô xoay người, thế nhưng chưa đi được vài bước thì lại vòng ngược trở lại, nói: "Trưởng quan, có cần liên hệ với đội chữa bệnh đóng giữ trong doanh trại không ạ?"
Mục Hành vô thức cúi đầu nhìn thiếu niên trước mặt, sau đó anh nhanh chóng thu hồi tầm mắt:
"Ừ, cứ liên hệ đi."
Ôn Dao do dự vài giây, cuối cùng mới do dự mở miệng hỏi: "Trưởng...!trưởng quan, cáng cứu thương đoán chừng cần một khoảng thời gian mới đến được đây, chúng ta có nên chuyển Thời An ra khỏi nơi này trước không?"
Trên mặt đất toàn là nước tuyết tan ra, đã thấm ướt một nửa quần áo trên người Thời An.
Nơi này nhiệt độ rất thấp, ngày đông trời lạnh, nước tuyết tan ra kết băng với tốc độ cực nhanh - Vì nhiệt độ thấp nên mặt mũi Thời An tái nhợt xanh xao, trên môi không hề có chút màu máu, dường như cậu còn đang run rẩy.
Ôn Dao có ấn tượng khá tốt với thiếu niên xinh đẹp ngoan ngoãn lại lễ phép này, thấy cậu như vậy, quả thực cô có chút không đành lòng.
Cô nhìn Mục Hành, ngay khi tầm mắt chạm tới khuôn mặt lạnh băng nghiêm túc của anh, dường như Ôn Dao đột nhiên ý thức được điều gì đó, cô giải thích nói:
"Tôi biết ngài không muốn có quá nhiều tiếp xúc tứ chi với người khác, việc này cứ để tôi..."
Điều bất ngờ là Mục Hành lại như không chút nghĩ ngợi, trực tiếp cắt lời Ôn Dao:
"Không cần, cô còn nhiệm vụ."
Ôn Dao sững sờ.
Tuy quả thật cô đang có nhiệm vụ, nhưng mà...!Việc này cũng chẳng tốn thêm bao nhiêu phút đồng hồ đâu nhỉ?
Mặc dù Ôn Dao tràn đầy nghi vấn nhưng nếu Mục Hành đã lên tiếng, cô cũng không tiện nói gì thêm.

Ôn Dao hành lễ* với Mục Hành rồi vội vã xoay người rời đi.

(*hành lễ: chào kiểu quân đội á mn)
Suy cho cùng, Ôn Dao tin rằng dù có thế nào, trưởng quan sẽ không để người bị hại nằm trong nước đá tại thời điểm nhiệt độ thấp âm gần trăm độ như thế này.

Hẳn là sau khi cô rời đi, trưởng quan sẽ dặn dò những người khác tới làm.

Mục Hành thu hồi tầm mắt.
Anh bình tĩnh nhìn thiếu niên trước mặt vài giây, cuối cùng như đã hạ quyết định, anh tiến lên vài bước, rút ngắn khoảng cách đã kéo ra khi nãy, sau đó cúi người vươn tay bế Thời An lên.
Trong giấc mơ, Thời An cảm nhận được độ ấm tỏa ra từ cơ thể nhân loại, cả người cậu co rút vào trong ngực Mục Hành.
Cậu ủi ủi quả đầu lông xù của mình vào trong ngực người đàn ông, dường như muốn cọ cả người mình vào trong quần áo anh.
Mục Hành cả người cứng đờ.
Anh bất giác nhớ tới lần trước mình tìm thấy Thời An cũng đang hôn mê trong hang động.
Lúc đó, thiếu niên cũng thế này, cũng sợ lạnh chui vào lòng anh.
Điều duy nhất khác biệt với lúc này là vào lúc đó, trên người thiếu niên gần như chỉ còn lại vải vụn.
Tuy cách một lớp găng tay và áo khoác của bản thân nhưng anh lại vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được vòng eo mềm mại dẻo dai của thiếu niên.

Đối với một người không thích tiếp xúc tứ chi như Mục Hành thì lúc đó quả thật có loại cảm giác phỏng tay như chạm phải bếp lò, anh hận không thể lập tức vứt thiếu niên xuống rồi xoay người rời đi.
Thế nhưng lúc ấy xung quanh chỉ có một người là anh, Mục Hành không thể nào để thiếu niên ở lại một mình trong khu vực nguy hiểm đó được, thế nên anh đành dùng tốc độ nhanh nhất mang Thời An ra ngoài.
Hiển nhiên lần này tốt hơn lần trước rất nhiều.
Ít nhất trên người Thời An có mặc một bộ quần áo chống rét rất dày, nó có thể che đậy cả người Thời An, quấn cậu thành một quả bóng, lúc ôm vào trong ngực có cảm giác đầy ắp.
Hơn nữa, chỉ cần Mục Hành muốn là có thể trực tiếp gọi người bên ngoài vào thay thế, hoặc dứt khoát trực tiếp tìm nơi nào đó khô ráo hơn rồi thả thiếu niên xuống.
Thế nhưng không biết vì sao, Mục Hành lại cảm thấy hiện tại còn khiến anh phiền muộn rối loạn hơn cả lần trước.
Thiếu niên trong ngực đang run rẩy.
Tuy quần áo rất dày nhưng thân thể nhỏ nhắn của thiếu niên lại không tự chủ được mà run rẩy một cách rõ ràng, như động vật nhỏ nào đó bị xối ướt lông, thiếu niên vô thức chui vào trong lồng ngực anh, run rẩy theo bản năng muốn hấp thu hơi ấm.
Mục Hành rủ mắt nhìn người trong ngực mình.
Trong giây lát Mục Hành thất thần ngắn ngủi, Thời An dường như cuối cùng đã tìm được một vị trí thích hợp cho bản thân.
Cả người thiếu niên cuộn lại, thả lỏng thoải mái vùi mình vào trong lồng ngực Mục Hành, chỉ thiếu điều muốn dùng cái đuôi quấn vài vòng trên lưng anh mà thôi.
Tuy rằng mặt Thời An vẫn không có chút màu máu như trước, bờ môi tái nhợt, thế nhưng cuối cùng ấn đường nhíu chặt đã thoáng buông lỏng.
Nửa gương mặt cậu vùi vào trong quần áo anh, chỉ lộ ra đường cong cằm xinh đẹp và bờ môi hình dạng duyên dáng, hàng mi khép lại, thoạt nhìn như một tác phẩm nghệ thuật yếu ớt dễ vỡ nào đó.
Ánh mắt Mục Hành khẽ dừng lại.
Chẳng biết tại sao, lời nói đùa lúc trước của Trác Phù lại lần nữa vang lên bên tai.
Ân cứu mạng không thể không báo, đương nhiên là...?
Hết chương 37.
Tác giả có lời muốn nói:
Trác Phù - máy chế tạo những suy nghĩ hỏng bét..
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 70: 70: Sao Mi Lại To Lên Rồi



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 71: 71: Không Biến Về Được!!!



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 72: 72: Cái Đuôi To Bự



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 73: 73: Rồng Có Thực Lực Càng Cường Đại Thì



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 74: 74: Vừa Vừa Nãy Bị Chạm Trúng Đuôi Rồi!



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 75: 75: Vừa Vừa Nãy Bị Chạm Trúng Đuôi Rồi! 2



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 76: 76: Tôi Tôi Không Ôm Nữa Được Chưa!



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 77: 77: Nhỏ Yếu Đáng Thương Nhưng Có Thể Đánh Nhau



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 78: 78: Trong Lòng Như Bị Một Vật Mềm Mại Nào Đó Cào Một Cái Loại Cảm Giác Này Rất Mới Lạ Nhưng Lại Kì Quái



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 79: 79: Nào Đọc Cho Chúng Tôi Nghe Xem


Dù nói là phòng làm việc, thế nhưng nơi này càng giống như là một xưởng luyện kim.
Chật hẹp, chật chọi, chen chúc.
Trên bàn gỗ cũ kĩ cực lớn chất đầy quyển trục cổ xưa, trên vách tường bốn phía đều khảm giá sách cao đến tận trần nhà, gáy sách xám xịt ẩn mình trong bóng râm, trong không khí tràn ngập mùi sách vở mốc meo.
Thiếu niên câu nệ ngồi trước bàn, hàng mi đen nhánh rủ xuống, ánh mắt bình tĩnh rơi lên một khoảng không gian nhỏ trước mặt.
"Đừng khẩn trương."
Mục Hành nhìn qua, thấp giọng an ủi: "Cậu chỉ cần phụ trách phiên dịch thôi, đừng lo về việc phạm sai lầm."
Thời An: "...!Được, được rồi."
Cậu chậm rãi hít sâu một hơi, buộc bản thân lấy lại bình tĩnh.
Không sao cả, bình tĩnh nào!
Thời An nhớ lại nội dung mình từng đọc trong quyển thượng, phần cuối của quyển thượng đã ghi đến phần triệu hồi Cự Long.

Hẳn là cậu sẽ có thể lập tức đọc được nội dung quan trong trong quyển hạ rồi!
Dù không phải lập tức đi vào trọng điểm cũng không sao cả, thế nào thì cả quyển sách cũng nằm trước mặt cậu thôi, đây không phải là muốn lật kiểu gì thì lật à!
- -- Nói không chừng cậu sẽ nhanh chóng tìm được biện pháp khôi phục sức mạnh ấy chứ.
Về phần phiên dịch...!Cậu bám theo phía sau nói mò một chút là được.
Ngược lại hiện tại cậu đang là một tân sinh nhân loại bình thường, đoán chừng hiệu trưởng cũng không kí thác kì vọng gì nhiều vào cậu đâu...!nhỉ?
Thời An cảm thấy cảm xúc của mình đã ổn định lại nhiều.
Lúc này, Bùi lão hiệu trưởng đi ra từ bên trong phòng làm việc, giữa những ngón tay nhăn nheo đang cầm một chồng giấy, ông run run rẩy rẩy đi tới trước bàn.
Hiệu trưởng chia giấy trong tay thành ba chồng, đưa một chồng trong đó đến trước mặt Thời An.
Thời An: "...!Hở?"
Cậu chớp mắt vài cái, đưa tay nhấc chồng giấy trước mặt lên, chậm chạp hỏi: "Đây, đây là bản gốc ạ?"
Bùi lão hiệu trưởng hòa ái nhìn thiếu niên trước mặt, ông giải thích: "Bản gốc thật sự quá quý giá, vì vậy thường thì chúng ta sẽ tiến hành phiên dịch dựa trên bản sao.

Có điều cháu cứ yên tâm, người phụ trách sao chép là trợ lí của ông, đảm bảo sao chép trăm phần trăm y như bản gốc.".

Truyện Việt Nam
Thời An: "..."
Tôi có quan tâm đến điều đó hả!!!
Cậu lại lần nữa hít sâu một hơi, ôm một tia hi vọng cuối cùng cúi đầu nhìn phần văn bản được sao chép trong tay.
Lỡ như, lỡ như có thì sao?
Lỡ như trong chồng giấy này vừa khéo có nội dung mình cần nhỉ?!
Ánh mắt Thời An rơi lên trên chồng giấy, cậu đảo mắt đọc nhanh như gió.
Xoẹt ---
Ngón tay cậu bỗng dưng nắm chặt lại, tạo ra vài nếp gấp trên trang giấy.
Bùi lão hiệu trưởng ngồi bên cạnh lấy mắt kính đeo lên mũi của mình, ông đọc kĩ bản sao chép dưới ánh đèn lờ mờ: "Ừm...!đây có lẽ là ngôn ngữ thông dụng của nhân loại thời cổ đại, nhưng ngữ pháp trên đây có khá nhiều biến tướng, so với những quyển sách trước đây bọn tôi từng thấy thì có vẻ lâu đời hơn, vả lại nếu tôi không nhìn nhầm thì trong đây có lẽ còn sử dụng khá nhiều ngôn ngữ Long tộc, phức tạp thật nhỉ."
Ông dùng ngón tay đẩy mắt kính lên, đôi mắt màu xám sau lớp kính nheo lại, lướt sơ qua văn bản trước mặt.
"Tuy vẫn chưa thể phiên dịch từng chữ một, nhưng mà...!dựa theo kinh nghiệm của tôi thì phần văn bản này có lẽ đang giảng giải về tập tính sinh hoạt của loài rồng."
Mục Hành giương mắt, bình tĩnh nói: "Không hổ là ngài."
Bùi lão hiệu trưởng để văn bản xuống, đôi mắt sâu sắc già nua xuyên qua lớp kính, nhìn người đàn ông tóc bạc sắc mặt lạnh nhạt trước mặt, ông chậm rãi nói: "Tuy hiện tại tôi đã già yếu lớn tuổi, thế nhưng tôi có nghe đến vụ việc xảy ra tình huống bất ngờ lúc khảo thí thực chiến...!Đương nhiên tôi sẽ không ép ngài chứng thực tính chân thật của tin đồn, có điều, nếu như hiện tại ngài đã tới tìm tôi giúp đỡ, có lẽ cũng không muốn che giấu nữa nhỉ?"
Mục Hành: "Ngài đoán đúng rồi."
Anh giấu những thông tin không nên tiết lộ, nói đơn giản tình huống hiện tại cho Bùi lão hiệu trưởng nghe.
Lấy d*c v*ng độc chiếm loài rồng của Mục Hành mà nói thì bản thân anh không nguyện ý chủ động chia sẻ thông tin này ra ngoài.
Thế nhưng, lần tiếp xúc ngắn ngủi với đoàn lính đánh thuê trước đó đã khiến anh nhận ra một tin tức vô cùng hỏng bét.
- -- Trừ anh ra thì có lẽ còn có thêm những thế lực khác mơ ước sự tồn tại của rồng.
Nếu đã thế, anh cũng chỉ có thể gạt sự cố chấp của bản thân qua một bên, điều động tất cả tài nguyên và thế lực, dùng mọi phương pháp, thậm chí phải dùng đến thủ đoạn cực đoan, chỉ vì để là người đầu tiên tìm ra rồng.
Nghe xong lời miêu tả của Mục Hành, Bùi lão hiệu trưởng lâm vào trầm tư.
Ông cân nhắc từng câu từng chữ, chậm rãi nói: "Tách biệt vạn năm, loài huyễn tưởng lại lần nữa xuất hiện trên đại lục à...!Tầm quan trọng của chuyện này quả thực quá lớn, cho dù là người già yếu như tôi cũng không thể nào không quan tâm đến được.

Nếu trưởng quan ngài có chuyện cần tôi giúp đỡ, ngài có thể mở lời bất kì lúc nào."
Mục Hành gật đầu: "Cảm ơn ngài."
"Vì vậy, ngài cảm thấy điều then chốt trong cả vụ việc có lẽ đang nằm trong quyển sách tổ tiên ngài lưu lại?"
"Có lẽ vậy." Mục Hành nói.
Bùi lão hiệu trưởng suy tư vài giây, sau đó ông chìa tay cẩn thận cầm bản sao chép lên, nói: "Vậy một số phần...!có cần lướt qua không? Thứ chúng ta cần tìm có lẽ là ma chú hoặc là vật nào đó thực dụng khác ---"
Mục Hành suy nghĩ một lát rồi đáp: "Không cần."
Bùi lão hiệu trưởng: "Ồ?"
Mục Hành: "Nếu tổ tiên của tôi đã lựa chọn ghi chép những thông tin này lại thì nhất định chúng không phải hoàn toàn vô dụng, thậm chí cả những chi tiết nhỏ bé nhất, dễ bị xem nhẹ nhất cũng có thể trở thành manh mối mấu chốt, đó cũng là nguyên nhân tôi đến tìm ngài giúp đỡ."
Dẫu sao việc phiên dịch chính xác toàn bộ quyển sách thật sự là một công việc có khối lượng quá lớn.
Bùi lão hiệu trưởng trầm tư hồi lâu, ông nhẹ gật đầu: "Đúng vậy, ngài nói không sai."
Lúc này, dường như ông đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, quay đầu nhìn Thời An: "Nếu vậy, cậu ấy là..."
Mục Hành gật đầu: "Đúng vậy."
Bùi lão hiệu trưởng lộ ra vẻ mặt giật mình.
Chẳng trách.
Bất luận là thiên phú cổ ngữ Thời An thể hiện ra hay việc Mục Hành không chút che giấu nói ra tin tức quan trọng trước mặt Thời An, dường như cũng có thể nói thông rồi.
Bùi lão hiệu trưởng quan sát tỉ mỉ thiếu niên ngồi gần đấy.
Thiếu niên từ lúc bắt đầu vẫn luôn chẳng nói một lời, đầu cúi thấp chúi vào vài trang giấy mỏng tanh, sợi tóc mềm mại rủ xuống che hơn phân nửa gương mặt trắng nõn, dường như cậu vẫn đang nghiêm túc phiên dịch.
Đúng là một đứa trẻ tốt.
Vẻ mặt Bùi lão hiệu trưởng thoáng lộ ra sự nhu hòa, ông hạ thấp giọng, hòa ái nói: "Đứa nhỏ, thế nào rồi? Tiến triển của cháu đến đâu rồi?"
Thời An hơi kinh hãi, cậu ngẩng đầu nhìn Bùi lão hiệu trưởng, gương mặt ra vẻ trấn định bình tĩnh đáp:
"Không, không có tiến triển gì ạ."
Đúng là một đứa nhỏ khiêm tốn.

Ánh mắt của Bùi lão hiệu trưởng càng hiền từ hơn, ông nói: "Ôi, thiên phú của cháu là ngàn dặm mới tìm được một người đấy, tuyệt đối không được tự ti về bản thân nhé."
Ông khích lệ nói: "Nào, thử xem, phiên dịch đoạn đầu tiên xem nào, đọc cho bọn ông nghe xem, người trẻ tuổi mà, đừng sợ mắc sai lầm."
Mục Hành gật gật đầu: "Đúng vậy."
Anh rủ hàng mi bạc trắng, hai con mắt màu lam trong suốt nhìn chăm chú thiếu niên đang đứng ngồi không yên trước mặt, anh nói:
"Nếu có lỗi sai nào tiền bối sẽ uốn nắn giúp cậu, không cần sợ sai."
Thời An: "..."
Cậu quay đầu nhìn vẻ mặt mong đợi của Bùi hiệu trưởng, lại quay đầu nhìn ánh mắt mang theo sự cổ vũ của Mục Hành, Thời An nhỏ yếu lại bất lực siết chặt tờ giấy trong tay.
Việc này...!việc này...
Thời An lần nữa cúi đầu xuống, trốn tránh dời tầm mắt của mình lên trang giấy trong tay, cậu lắp bắp mở miệng đọc:
"Rồng, rồng, rồng là một loài..."
Đôi tai nõn nà nhẵn mịn của thiếu niên nhanh chóng sung huyết, cả vành tai đỏ bừng nóng hổi, ửng đỏ từ gương mặt lan ra tới cổ, như hoa quả nào đó chín tới, nhẹ nhàng chạm một cái là rách lớp vỏ, chảy ra chất lỏng ngọt ngào, giọng của cậu càng ngày càng nhỏ, cuối cùng dần dần nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Hoang, hoang dâm..."
Ánh mắt Mục Hành khẽ tối lại.
Đầu ngón tay xuôi bên người của anh không nhịn được giật giật, gần như không nhịn được xúc động muốn đưa tay véo một cái.
Rất hiển nhiên Bùi lão hiệu trưởng không có suy nghĩ nhiều.
Ông v**t v* chòm râu của mình, cười ha ha nói: "Cháu xem, phiên dịch khá tốt đấy chứ, không nên thẹn thùng.

Về sau thử thêm vài lần là ổn thôi."
Thời An cầm tờ giấy che khuất mặt mình, rầu rĩ "Ừm" một tiếng.
Bởi vì Mục Hành và Bùi lão hiệu trưởng đều là chuyên gia trên phương diện này, vì vậy tiến độ công tác rất nhanh.

Có điều, vì tập trung vào công việc, bọn họ bận rộn một hồi liền quên cả thời gian, đợi đến lúc đi ra khỏi phòng làm việc, trời đã tối khuya.
Ánh trăng rất tròn và sáng.
Ánh trăng rọi xuống, chiếu lên mặt đất, như sương tuyết trắng nõn, sáng đến có chút chói mắt.
Thời An cúi đầu, không nói lời nào im lặng đi theo phía sau.
Cả buổi trưa hôm nay, cậu đều nghiêm túc giả làm chim cút, thế nhưng vẫn không thể ngăn cản tiếng trao đổi học thuật của hai người kia truyền vào trong tai cậu, nhất là họ còn dùng loại giọng điệu cực kì nghiêm túc để thảo luân...!nội dung kì quái, thật sự làm cậu cảm thấy rất rất ngại luôn á á á á á á á!!!!
Sau nguyên một buổi chiều bị độc hại, Thời An cảm thấy linh hồn của mình sắp bay mất rồi.
Cậu chết lặng đứng sau lưng Mục Hành, cái đuôi dài không có tinh thần cụp xuống, cả thân rồng như quả cà phơi sương, buồn bã ỉu xìu, như một cái xác không hồn.

Mục Hành dừng chân, quay đầu nhìn thiếu niên sau lưng, hỏi: "Kí túc xá của các cậu có gác cổng đúng không?"
Thời An không tập trung gật gật đầu.
Mục Hành cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay mình.
Giờ này e rằng không thể về được rồi.
Dường như anh nghĩ tới điều gì đó, nâng mắt nói:
"Đúng rồi, chiều hôm nay cậu cảm thấy thế nào?"
Thời An cả kinh, chợt nhảy lùi về phía sau: "Gì, gì cơ...?"
Hình như Mục Hành cũng không ngờ thiếu niên lại phản ứng mạnh đến vậy, anh nhíu mày, bình tĩnh nói: "Phiên dịch."
"...!À." Thời An nhẹ nhàng thở ra.
Mục Hành nheo hai mắt lại, bình tĩnh nhìn kĩ thiếu niên.
Dưới ánh trăng, mái tóc bạc của người đàn ông như ngọn lửa trắng noãn, mặt mày sâu sắc, tròng mắt xanh lam tĩnh mịch ẩn trong bóng râm, vẻ mặt chăm chú:
"Cậu tưởng là việc gì?"
Khi Mục Hành hỏi vấn đề này, một số đoạn ngắn có nội dung không phù hợp không thể khống chế chui tọt vào đầu Thời An.
Thời An lắp bắp trả lời: "Không, không có gì cả."
Mục Hành không hề báo trước tiến về phía Thời An một bước.
Chân anh dài, khoảng cách giữa hai người lập tức được rút ngắn.
Bắt đầu từ khi nãy, xúc động vẫn luôn bị đè ép bắt đầu vùng dậy quấy phá.
Như mạch nước ngầm đen kịt tuôn ra dưới đáy lòng, nó mang đến một loại d*c v*ng kì dị khó có thể diễn tả bằng lời, khiến anh làm ra hành động đến cả bản thân cũng cảm thấy khác thường.
Mục Hành giơ tay lên, anh nắm lấy cái cằm nhỏ nhắn của thiếu niên, thoáng dùng sức, buộc thiếu niên phải ngẩng mặt lên nhìn anh.
"Thật vậy à?" Giọng nói trầm thấp của Mục Hành vang lên, không hề có chút dao động cảm xúc.
"Không có gì thật mà."
Không biết là cố ý hay vô tình, găng tay da thô ráp thờ ơ x** n*n cằm thiếu niên, tuy rằng anh không dùng nhiều sức, thế nhưng vẫn khiến cằm Thời An xuất hiện một mảng đỏ ửng nhè nhẹ.
Thời An hơi nhíu mày, âm cuối nâng cao, dường như là sự nghi hoặc thật sự xuất phát từ đáy lòng:
"Sao cậu lại dễ xấu hổ vậy?"
Anh rủ mắt, ánh mắt tĩnh mịch khó lường rơi lên trên mặt Thời An, ánh mắt cực kì có cảm giác tồn tại do dự xâm lấn.
Thật sự khiến người ta...!muốn nhìn thêm nữa..
 
Back
Top Dưới