Huyền Huyễn Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh

Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 20: 20: Yên Tâm Đi Gã Đã Trả Giá Rất Lớn Rồi 2


Thời An và Mục trưởng quan thậm chí còn không được tính là bèo nước gặp nhau, cho dù gã có nhận được sự thông cảm của Thời An thì cũng không thay đổi được ấn tượng mà gã đã lưu lại cho giám khảo.

Tơ nhện rủ xuống trước mắt bị cắt đứt, chậm rãi nhẹ nhàng rơi xuống.

Đoạn Hoa như bị đánh một đòn cảnh tỉnh, ngây ngốc đứng đờ ra tại chỗ, đáy mắt ảm đạm.

Thời Thụy vỗ vỗ vai gã, cực kì tiếc hận đồng tình nói:
"Xin lỗi nha."
"Tuy cậu có thể không tin nhưng tôi thật sự rất hiểu cậu..." Trên mặt Thời Thụy lộ ra vẻ mặt cô đơn: "Tôi cũng chỉ mới được nhận về gần đây, anh trai tuy không lớn hơn tôi bao nhiêu nhưng từ nhỏ đã được hưởng thụ đủ loại ưu đãi và đặc quyền mà tôi chưa từng dám nghĩ tới.

Lúc ấy tôi mới biết được, hóa ra chênh lệch giữa người và người lại lớn đến vậy.

Đồ vật chúng ta tha thiết ước mong, dùng hết tất cả nỗ lực để đạt được, đối với người khác thì chỉ cần tiêu ít tiền, quyên vài tòa nhà là có thể động tay động chân trong cuộc thi..."
Thời Thụy nhìn Đoạn Hoa, tiếp tục nói:
"Cậu không phát hiện à, tên Thời An không hề xuất hiện trên danh sách thành tích thi viết, thậm chí anh ấy còn không tham gia vòng phỏng vấn thứ hai đã có thể trực tiếp tiến vào vòng thực chiến thứ ba."
Đoạn Hoa khẽ giật mình, vô thức nhớ lại hai vòng thi trước đó.

Đúng vậy.

Thời Thụy nói không sai.

Nhất định là Thời An dùng thủ đoạn ăn gian mới có thể tiến vào vòng thứ ba này.

"Chuyện này công bằng sao? Đương nhiên là không công bằng..." Thời Thụy nhìn chằm chằm vẻ mặt nổi giận với bất công và sự cực đoan muốn báo thù khi lâm vào tuyệt cảnh dần hiện lên trên mặt Đoạn Hoa, bên môi xẹt qua một nụ cười mỉm được che giấu.

"Nhưng chúng ta có thể làm được điều gì đây? Chúng ta không làm được gì cả."
Thời Thụy thu lại bàn tay đặt trên vai Đoạn Hoa, nói:

"Có điều, vẫn nên đi xin lỗi.

Đợi đến khi gặp anh trai tôi rồi nói tiếp, được không?"
Dứt lời, Thời Thụy liền xoay người đi thẳng về phía trước.

Cậu ta chú ý lắng nghe — năm giây sau, một chuỗi bước chân nặng nề theo sau.

Thời Thụy im lặng mỉm cười.

Tốt lắm.

Thời An không thích rừng mưa.

Không gian nơi này quá hẹp, hơi nước trong không khí quá mức ẩm ướt dày đặc, đối với cậu đã quen với không gian rộng lớn mà nói thì thật sự không phải là một nơi tốt — Thậm chí cậu bắt đầu hơi nhớ khu sa mạc lúc trước rồi đó.

Tuy phải phơi nắng dưới mặt trời, đi đường rất gian nan nhưng ít nhất nơi đó rộng rãi á!
Rất nhanh đã sắp đi tới cuối khu rừng mưa.

Cách đó không xa có một ngăn cách hình tam giác, nhìn về bên phải là có thể mơ hồ thoáng nhìn thấy vùng giáp ranh của khu rừng rậm xanh um tươi tốt, nhưng nếu nhìn xa hơn về phía trước thì chính là khu đất khô cằn đen kịt.

Tuy rằng khoảng cách không gần nhưng mảnh đất một màu đen kịt lạnh giá chẳng lành đó có một loại cảm giác tồn tại mãnh liệt không thề nào bỏ qua.

Ma trùng trong tay áo Thời An hưng phấn nói: "Không sai! Chính là chỗ đó! Tui cảm nhận được rồi!"
Thời An mừng rỡ.

Cậu đi nhanh về phía trước hai bước, nhưng dường như vừa nghĩ tới điều gì đó, bước chân hơi dừng lại: "Vậy nên..."
Ma trùng: "?"
Thời An lén lút thấp giọng hỏi: "Cái sào huyệt quạ xám gần vết nứt vực sâu ở hướng nào á."
Vậy mà ngài vẫn chưa quên hả!!!
Nó bị đánh bại, thở dài, uể oải nói: "Hẳn là ở ranh giới giữa khu rừng rậm và khu đất khô cằn.

Dù gì quạ xám cần có chỗ mới xây tổ được."
Thời An: "Tốt lắm!"
Lâm Ngạn Minh kinh ngạc phát hiện Thời An mới vừa rồi còn mặt mày ủ rũ đột nhiên lên tinh thần, trở nên phấn khởi.

Cậu ta do dự một chút, hỏi: "Cậu có sao không?"
Thời An suy nghĩ hồi lâu, nghiêm trang nói:
"Thì do...!tôi nghĩ đến việc cuối cùng điểm tích lũy của chính mình cũng sắp thoát khỏi số 0 rồi nên mới kích động vậy á."
Ôi, điểm tích lũy có tác dụng cái quần què gì đâu.

Tài bảo mới là đồng tiền mạnh!
Sắc trời đã không còn sớm.

Do đó, hai người chuẩn bị nghỉ lại một đêm tại biên giới, trước bình minh ngày hôm sau sẽ đi qua khu rừng rậm.

Cũng không phải Lâm Ngạn Minh không muốn thừa dịp đêm khuya gấp rút lên đường, mà là do cậu ta thật sự hiểu rõ thực lực của Thời An và bản thân.

Có rất nhiều ma vật sẽ trở nên càng thêm hung dữ mạnh mẽ khi màn đêm buông xuống.

Do đó, đi đường vào ban ngày mới là lựa chọn lí trí nhất.

— Đương nhiên, Thời An mãnh liệt yêu cầu có thời gian đi ngủ cũng là một nguyên nhân trọng yếu.

Thời An tìm vài tảng đá xây thành một hang động khô ráo, cẩn thận từng li từng tí vùi mình vào ổ.

Cậu ngáp một cái, mơ mơ màng màng nói: "Ngủ ngon nha."
Đêm dần tối, cảnh chiều hôm tối om từng chút một bao phủ toàn bộ khu rừng mưa.

Một bóng mờ màu đen vặn vẹo dưới tán cây cao lớn sum xuê, dường như là một bóng người kì quặc đang lắc lư.

Đột nhiên, không hề báo trước, Thời An mở hai mắt ra.

Sâu trong tròng mắt đen nhánh, một vệt đỏ thẫm chợt lóe, như đốm lửa nhỏ chớp lên rồi vụt tắt.

Cậu đứng dậy, nhìn về một hướng.

Lâm Ngạn Minh bị kinh động, mở đôi mắt mông lung buồn ngủ: "Sao thế?"
Thời An không trả lời.

Trong bóng tối truyền đến tiếng bước chân.

Ngay sau đó, một khuôn mặt thoạt nhìn có chút quen thuộc xuất hiện trước mặt cậu.

Vóc người gã rất cao, tựa hồ hơi quẫn bách, đáy mắt lóe lên cảm xúc căng thẳng kì quái nào đó.

"Anh là ai?"
Lâm Ngạn Minh lập tức tỉnh táo, cậu ta tự tay níu Thời An lại, vô thức ngăn trước người Thời An.

Đoạn Hoa: "Tôi..."
Gã hít sâu một hơi, dường như đang lấy lại bình tĩnh, nhìn Thời An phía sau Lâm Ngạn Minh: "Chúng ta có gặp nhau hôm nọ rồi, không biết cậu có còn nhớ không?"
Chưa đợi Thời An trả lời, Đoạn Hoa đã có chút không thể chờ được giành trước nói: "Lần này tôi đến kì thật là muốn tìm cậu để xin lỗi.

Ngày hôm ấy, ngày hôm ấy tôi nhất thời hồ đồ nên mới tìm cậu gây sự."
Lâm Ngạn Minh sững sờ, quay đầu nhìn Thời An: "Cậu quen không?"
Thời An nghiêm túc đánh giá đối phương vài giây, đột nhìn bừng tỉnh hiểu ra: "A, là anh hả!"
Sự hậm hực trong đáy mắt Đoạn Hoa càng thêm um tùm.

"Vì để bày tỏ thành ý của tôi, mấy món đồ này cho cậu."
Gã đưa một cái ba lô tới.

Đoạn Hoa sợ Thời An không nhận, bổ sung nói: "Chỉ là đồ tiếp tế hằng ngày dùng chút ít điểm tích lũy để đổi thôi."
— Đối với hai người không biết hôm sau ăn cái gì, vẫn chưa thu thập đủ điểm tích lũy để đổi đồ ăn thì đây quả thực là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Lâm Ngạn Minh do dự một lát, quay đầu nhìn Thời An, dường như đang im lặng trưng cầu ý kiến.

Thời An suy nghĩ một lát: "Được thôi."
Search gg sau khi cự long vực sâu thức tỉnh edit dembuon để đọc chương 15 nhé mn
Cậu tiến lên phía trước, tiếp nhận ba lô từ trong tay Đoạn Hoa.

Đoạn Hoa dùng bàn tay căng thẳng cọ xát mép quần, sau đó vươn tay: "Chúng ta xóa bỏ mọi chuyện nhé?"
Thời An lại có chút khó hiểu nhìn bàn tay chìa ra của gã, dường như cậu hơi không lí giải được.

Cậu trực tiếp không thèm để ý động tác thể hiện ý tốt của đối phương, lướt qua tay gã, ngón tay lạnh buốt khoác lên nắm lấy cổ tay gã trong chớp mắt.

— Giống như bị một cái gai rất nhỏ đâm một cái.

.
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 21: 21: Yên Tâm Đi Gã Đã Trả Giá Rất Lớn Rồi 3


Lông mày Đoạn Hoa nhảy dựng.

Thế nhưng, trước khi gã kịp phản ứng, Thời An đã buông lỏng tay, điềm nhiên như không có việc gì nở nụ cười nói: "Đương nhiên."
Dứt lời, Thời An xoay người sang chỗ khác, xách ba lô trở về bên cạnh Lâm Ngạn Minh.

Đoạn Hoa: "..."
Gã hơi khẩn trương nở nụ cười nói: "Vậy, vậy tôi không quấy rầy các cậu nữa."
Nói xong, Đoạn Hoa xoay người, dường như phía sau có người nào đó đang đuổi theo gã, nhanh chóng biến mất trong khu rừng bóng tối bao trùm.

Bước chân của gã vội vàng, tim đập cực nhanh, bên tai vang lên tiếng ong ong, bị sự sảng khoái khi báo được thù làm choáng váng đầu óc.

Trong đầu gã chỉ còn lại một suy nghĩ.

— Trong khảo hạch thực chiến nhập học, nếu như có người thật sự lặng yên không một tiếng động mất tích cũng là chuyện rất bình thường.

Trong bóng tối, nơi tầm mắt không nhìn tới, trong cổ tay nam sinh chậm rãi xuất hiện một ấn kí màu đỏ nho nhỏ bất quy tắc.

Thoạt nhìn như một nhúm lửa đang bốc cháy.

Lâm Ngạn Minh quay đầu nhìn Thời An đã ngồi trở về chỗ cũ, nói: "Cậu không nói nghe thử một chút à?"
Thời An hơi nghi hoặc: "Nói gì á?"
Lâm Ngạn Minh đi qua, ngồi xuống cạnh cậu: "Vì sao gã đó đột nhiên tìm cậu xin lỗi vậy?"
Thời An: "À, chuyện này hả."
Cậu cẩn thận nhớ lại một hồi, nói: "Lúc trước trong học viện gã có chặn đường tôi một lần, hình như là muốn uy h**p tôi rời khỏi học viện?"
Lâm Ngạn Minh: "?!"
Cậu ta lắp bắp kinh hãi, không nhịn được nói lớn tiếng hơn: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Thời An mỉm cười với Lâm Ngạn Minh, khuôn mặt trắng nõn còn vương nét trẻ con, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn:
"Yên tâm đi, gã đã trả giá rất lớn rồi."

Một cái ba lô nhỏ đựng đồ tiếp tế là bỏ qua à?
Vậy không khỏi quá lợi cho gã rồi sao!
Lâm Ngạn Minh không khống chế được lộ ra vẻ mặt đau lòng.

Nhóc đáng thương, sao cậu lại dễ bị gạt vậy hả!
Cậu ta hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: "Cậu yên tâm, về sau có tôi ở đây, tôi sẽ không để người khác bắt nạt cậu nữa đâu!"
Đáy mắt Lâm Ngạn Minh lóe lên ánh sáng mẫu tính* nồng đậm.

(*bản năng của người mẹ)
Ma trùng núp trong tay áo Thời An.

Aizz, nhân loại à, cậu thật sự quá ngây thơ rồi.

Loài sinh vật rồng này vừa hẹp hòi keo kiệt lại mang thù, còn cứng đầu không chịu nói đạo lí.

Chỉ có bọn họ khi dễ người và những ma vật khác chứ không bao giờ để bản thân bị bắt nạt sỉ nhục!
Mà Thời An...!
Bên ngoài cậu treo lên một cái vỏ bọc thiên sứ nhưng thật chất bên trong lại có một trái tim của ác ma.

Ma trùng có bị đánh chết cũng không tin Thời An sẽ để bản thân chịu thiệt.

Sau khi Lâm Ngạn Minh lần nữa rơi vào mộng đẹp, ma trùng lặng lẽ bò ra từ trong tay áo Thời An.

Nó hiếu kì thò đầu nhìn cái ba lô nọ: "Ma Long đại nhân, vậy nên...cái tên nhân loại kia tiến cống cho ngài gì vậy ạ?"
Thời An tâm trạng chán ngán chống cằm, dùng một tay kéo khóa ba lô: "Ờ...! bánh mì, thịt khô, đồ hộp, nước uống — Nhưng mà không có khoai tây chiên với rau câu..."
Ma trùng: "..."
Đó là vì không ai lại dùng điểm tích lũy để đổi mấy cái loại đồ ăn vặt đó đâu, cảm ơn.

Thời An lại dùng tay s* s**ng dưới đáy ba lô.

Chỉ nghe một tiếng xoẹt rất nhỏ, hình như đáy ba lô bị giật ra một góc.

Ngay sau đó, Thời An rút tay ra, trong lòng bàn tay cầm một bọc giấy nhỏ màu xám trông có vẻ rất tầm thường: "Ồ, còn có cái này nữa."
Ma trùng: "???"
Nó bò tới ngửi ngửi, gương mặt người trên đỉnh đầu lộ ra vẻ mặt khiếp sợ: "Cái này...!đây hẳn là hương liệu dùng để hấp dẫn ma vật cấp cao, cái tên kia muốn bẫy ngài đó!"
Thời An hai mắt tỏa sáng: "Thật vậy à?"
Ma trùng: "???"
Đợi đã?
Thời An nói: "Dù ta không phóng ma lực ra ngoài thì mấy con ma vật kia đều theo bản năng không quá nguyện ý đến gần ta..."
Cậu sầu muộn thở dài: "Mi thấy đó, ngay cả việc làm mồi nhử ta cũng không làm nổi!"
Ma trùng: "..."
Tui thấy là ngài đang nhớ nhung hai ngày ăn chùa uống chùa lúc trước thì có!
Thời An vui vẻ nói: "Có điều lần này đã có cái này, chúng ta hẳn là có thể tìm được sào quyệt quạ xám rồi!"
Ma trùng trầm mặc.

Mọe.

Con mẹ nó ngài quả nhiên vẫn là vì cái sào quyệt kia!!
Đột nhiên, không hề có điềm báo trước, một trận chấn động xảy ra trong nháy mắt.

Lâm Ngạn Minh bị rung lắc làm tỉnh giấc, cậu ta sợ tới mức nhảy dựng lên nói: "Có chuyện gì vậy?"
Thời An khẽ giật mình.

Cậu nghiêng đầu sang một hướng, nhìn về phía khu đất khô cằn.

Trong một góc màn đêm đen kịt chợt lóe lên một màu đỏ thẫm quái dị, giống như một đôi mắt quỷ dị đang lẳng lặng nhìn xuống, phảng phất như liệt hỏa đang thiêu đốt trước mặt, dường như nó đang chậm rãi phập phồng, chuyển động, nó như có sinh mệnh, tản ra một loại điềm xấu kì dị.

Thời gian cho vòng thực chiến thứ ba rất dài, trên cơ bản là phải hơn một tuần.

Ngày thường Mục Hành có công việc cần giải quyết nên số lần anh tới cũng không nhiều lắm.

Cũng chính bắt đầu từ ngày hôm đó trở đi, về sau anh lại nhiều lần phải trở về để xử lí công việc.

Gần đây, dấu vết của loài vực sâu trong thành phố tăng lên thấy rõ, điều này chứng minh có vết nứt vực sâu đang ở gần đấy.

Người của cục quản lí hầu như đã lục soát theo kiểu trải thảm khắp cả thành phố nhưng vẫn chưa tìm được tung tích của vết nứt vực sâu.

Trong đoạn thời gian này, nghiên cứu về kiếm của Trác Phù cũng đồng dạng không có tiến triển gì.

Thanh kiếm đã duy trì yên lặng rất lâu, dù Trác Phù có làm bao nhiêu thí nghiệm và kiểm tra lên nó thì cũng đều không có động tĩnh gì, dường như nó không có chút khác biệt nào với một vật chết bình thường.

Thậm chí Trác Phù còn từng mờ mịt đề cập một lần với Mục Hành, hy vọng anh có thể nghỉ ngơi một chút, thả lỏng bản thân.

— Nói không chừng là do Mục Hành quá mệt mỏi nên mới xuất hiện ảo giác.

Mục Hành ngồi trước bàn, ánh mắt đảo qua một xấp báo cáo dày cộm trên bàn.

Không phải anh không muốn nghỉ ngơi.

Chẳng qua việc về loài vực sâu không thể để nó tiếp tục tiếp diễn.

Nếu như không kịp thời đóng lại vết nứt, khi vết nứt vực sâu hấp thu quá nhiều ma lực thì nó sẽ tiếp tục xâm nhập vào vị diện này.

Nếu tình huống còn tiếp tục xấu đi, có thể sẽ tạo ra một vực sâu nhỏ trên vị diện.

Nếu việc đó thực sự xảy ra thì hậu quả sẽ vô cùng khó lường.

Mục Hành dùng đầu ngón tay miết trang giấy, chậm chạp lật qua lật lại, ánh mắt chuyên chú tập trung vào mỗi một khu vực đã được dò xét.

Vẫn còn chỗ nào chưa được lục soát sao?
Hoặc là...!
Có nơi nào đó có ma lực dao động nhưng lại hợp tình hợp lí, vì vậy mới che giấu được việc dị thường này?
Mục Hành khẽ giật mình, chợt ngẩng đầu lên.

Báo cáo rớt ào ào trượt khỏi đầu ngón tay anh, rơi lả tả trên mặt bàn.

Anh lôi áo khoác trên lưng ghế phủ lên người, bước nhanh đi ra khỏi văn phòng.

Ôn Dao đứng dậy: "Trưởng quan?"
Mục Hành: "Liên hệ với Học viện năng lực giả ngay lập tức."
Search gg sau khi cự long vực sâu thức tỉnh edit dembuon để đọc chương 16 nhé mn
Thời An chậm rãi ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu mùi vị trong không khí.

Mùi vị kịch độc, rét lạnh, hắc ám đang im hơi lặng tiếng lan tràn tới từ đằng xa.

Thoải mái đến thế, quen thuộc đến thế...!
Cường đại đến thế.

Cậu mở to hai mắt, đồng tử dựng thẳng màu đỏ tươi chợt lóe lên dưới hàng mi dài, một lớp vảy rồng như ẩn như hiện trên gương mặt Thời An.

Là mùi vị của vực sâu.

.
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 22: 22: Vậyhệ Hỏa Được Chứ


"Chuyện gì? Có chuyện gì vậy?"
Người phụ trách vòng thực chiến thứ ba khoác áo ngủ hấp tấp chạy ra ngoài, trên mặt ông trộn lẫn vẻ mờ mịt và nghi hoặc: "Xảy ra chuyện gì thế?"
"Là cuộc gọi từ Mục trưởng quan."
Người phụ trách nhận cuộc gọi, vẻ mặt trở nên càng ngày càng kinh ngạc và cứng lại.

Sau khi cúp điện thoại, người phụ trách lớn tiếng nói: "Nhanh! Mau đóng kín khu mô phỏng thực chiến! Sơ tán tất cả học sinh trong khảo hạch ra ngoài!"
"Không, không được ạ!" Nhân viên công tác thất kinh, trên trán phủ đầy mồ hôi: "Không thể đóng kín khu mô phỏng từ bên ngoài...Mọi thứ ở bên trong đều...đều không thể kiểm soát được!"
Người phụ trách quay đầu nhìn về phía đài giám sát và điều khiển.

Vào năm phút trước, một khu vực trong vùng mô phỏng thực chiến xuất hiện đỉnh giá trị phản ứng ma lực dị thường vô cùng đáng sợ.

Ngay sau đó, thiết bị truyền tin của tất cả học sinh đều toàn bộ mất liên lạc.

Vòng đeo cổ GPS của toàn bộ ma vật cũng mất tác dụng.

Giống như là...!trong vài phút ngắn ngủi, khu vực mô phỏng thực chiến đã bị ngăn cách chiếm đoạt bởi một lực lượng cường đại nào đó, trở thành một hòn đảo độc lập bị ngăn cách, không ai có thể tiến vào, cũng không người nào có thể rời đi.

Mặt mày người phụ trách trắng bệch, tay chân lạnh buốt, đầu óc trống rỗng.

Ông quay đầu nhìn nhân viên công tác, giọng nói bất ổn mang theo một ít run rẩy và sợ hãi mơ hồ: "Nhanh lên...!Mau gọi điện cho phòng xử lí nguy hiểm của cục quản lí đi."
Sự việc đã phát triển vượt khỏi phạm vi năng lực của họ, hiện tại ngoại trừ việc mời cục quản lí can dự thì không còn lựa chọn nào khác.

Lâm Ngạn Minh mờ mịt mất định hướng ngẩng đầu, nhìn chăm chú bầu trời trước mặt.

Bầu trời vẫn đen như mực nhưng dường như lại có chút khác biệt nhỏ bé so với lúc trước — Bầu trời được mô phỏng ra trước kia tuy cũng tối tăm nhưng vẫn có ánh sao lấp lánh mờ ảo.

Thế nhưng hiện tại bầu trời lại trở thành một màu đen u tối thuần túy, dường như toàn bộ ánh sáng đều đã bị bầu trời như cái lỗ đen trước mặt nuốt chửng, khiến người ta có một loại cảm giác nguy hiểm khó có thể dự đoán.

Chuyện gì...đang xảy ra vậy?
Lâm Ngạn Minh mở đèn pin dự phòng, cúi đầu nhìn đồng hồ của mình.

Điểm tích lũy trên đồng hồ vẫn sáng lên, nhưng bản đồ và chức năng truyền tin đã không thể sử dụng được nữa.

Điều này có nghĩa là...!không thể nào liên lạc với bên ngoài, cũng không thể biết được vị trí của bản thân.

Đây là lần đầu tiên Lâm Ngạn Minh cảm thấy hoảng hốt lo sợ.

"Không ổn rồi, có lẽ tần suất ma lực hoạt động trong khu vực này ở khoảng thời gian gần đây quá cao nên vết nứt vực sâu khuếch trương trước thời hạn rồi."
Ma trùng núp trong tay áo Thời An, lặng lẽ nói.

Thời An rủ mắt, lông mi đen dài nhẹ nhàng rủ xuống, che phủ con ngươi đang dần dần phục hồi trạng thái nhân loại.

Cậu nhìn lòng bàn tay mình, năm ngón tay vừa nhỏ vừa trắng, không có chút khác thường nào.

"Nhưng mà nồng độ ở chỗ này vẫn còn thấp quá."
Thời An sờ lòng bàn tay vẫn chưa xảy ra biến đổi gì lớn của bản thân, có chút mất mác nói:
"Vẫn chưa đủ."

"Ừm...Dù sao khu vực này kì thật chỉ mới bị dị hóa sơ bộ thôi, nồng độ đương nhiên không thể so được với bên trong vết nứt vực sâu."
Ma trùng dừng một chút, tiếp tục nói: "Thật ra nếu đợi ở chỗ này lâu hơn chút nữa, trái lại có khả năng đợi được đến khi mức độ dị hóa nơi này đạt đến trạng thái tương tự vực sâu.

Nhưng tui e rằng cái vết nứt này không tồn tại được lâu đâu."
Dù sao khu vực bộc phát này là vùng trung tâm, chắc chắn nhân loại sẽ vô cùng xem trọng việc này.

Vì vậy, đoán chừng dị hóa chưa hoàn tất thì vết nứt này đã bị bên phía cục quản lí đóng lại rồi.

"Hoặc là...!dựa theo kế hoạch trước đó của đại nhân, chúng ta tiến vào bên trong vết nứt vực sâu đi?" Ma trùng đề nghị.

Thời An suy nghĩ một lát: "Ta thích phương án này."
Nhưng mà dường như cậu chợt nghĩ đến điều gì đó, sự háo hức đột nhiên giảm xuống, nói: "Vậy là...!chúng ta sẽ không có thời gian đi tìm sào huyệt quạ xám rồi?"
Khóe miệng ma trùng giật một cái: "...Đúng vậy."
Cả người Thời An bắt đầu trở nên ủ rũ.

"Nhưng mà...nhưng mà..." Ma trùng vắt hết óc nói: "Sào huyệt quạ xám thì chúng ta đi tìm lúc nào cũng được đúng không? Hiện tại chuyện gấp gáp nhất là cần khôi phục thực lực của đại nhân.

Đến lúc đó có tài bảo nào mà chẳng đến tay chúng ta, đúng không ạ?"
Nghe theo lời hình dung của ma trùng, trong đầu Thời An hiện lên một bóng người tóc bạc.

Cuối cùng cậu cũng phấn chấn trở lại: "Mi nói rất đúng."
— Đợi bản thân khôi phục được thân thể ban đầu, có tài bảo gì mà mình không giành được chứ!
Thời An quay đầu nhìn Lâm Ngạn Minh cách đó không xa.

Lâm Ngạn Minh đang cúi đầu lo lắng loay hoay với cái đồng hồ của mình.

Thế nhưng dù cậu ta có cố gắng đến đâu thì chức năng định vị và truyền tin cũng vẫn không thể sử dụng...!Thế là coi như xong.

Như đã nói trước đó, chính giữa mỗi một khu vực đều được thiết lập lối thoát hiểm.

Nhưng mà...!Hiện tại bọn họ đang ở chỗ giao nhau giữa khu rừng rậm, khu rừng mưa và khu đất khô cằn, khoảng cách tới chính giữa khu nào cũng đều rất xa.

Hiện tại trời lại tối, căn bản không thể nào phân biệt phương hướng, luống cuống đi loạn chỉ có một con đường chết.

Thời An quay đầu nhìn Lâm Ngạn Minh: "Bây giờ cậu còn muốn đi khu phía đông kia nữa không?"
Lâm Ngạn Minh hai mắt tỏa sáng: "Cậu biết đường đi hả?"
Thời An "Ừ" một tiếng, nhẹ gật đầu, nghiêm túc nói: "Tôi rất giỏi phân biệt phương hướng!"
Nương theo ánh đèn pin dự phòng, Lâm Ngạn Minh ngước mắt nhìn Thời An đứng ở chỗ cách chính mình không xa.

Mặt mày thiếu niên mềm mại ôn hòa, hai con ngươi đen nhánh dưới bóng râm lặng yên không một tiếng động nhìn Lâm Ngạn Minh, dường như không có thứ gì có thể làm cậu mất đi thái độ bình tĩnh lúc này, không hiểu sao lại làm cho người ta có một loại cảm giác tin cậy kì lạ.

Không biết vì cái gì, tuy người người đều đồn Thời An là một phế vật ngàn năm khó gặp, thế nhưng chung đụng với nhau một quãng thời gian dài, Lâm Ngạn Minh cảm thấy trên người cậu có một loại thần bí khó lường khó có thể hình dung, đó thậm chí là một loại cảm giác khác thường có chút khác biệt nhỏ bé với người bình thường.

— điều này khiến cho Lâm Ngạn Minh lúc nào cũng không tự chủ tin tưởng những gì Thời An nói.

Hơn nữa, quan trọng nhất là...!
Ngoại trừ đi theo Thời An thì cũng chỉ còn sót lại một lựa chọn là ở lại tại chỗ chờ người đến cứu viện — Mà hiện tại, không ai biết bên ngoài đang là tình huống gì, có thể định vị được vị trí của mỗi một người bọn họ hay không.

So với việc cứ mặc cho số phận, chẳng bằng còn nước thì còn tát.

Lâm Ngạn Minh suy đi nghĩ lại, chậm rãi hít sâu một hơi, dường như đã hạ được quyết định cuối cùng, nói:

"...Được rồi! Tôi tin cậu!"
— Nói không chừng Thời An thật sự biết rõ đường đi tới khu rừng rậm thì sao!
Thời An vui sướng nở nụ cười với Lâm Ngạn Minh.

— Đương nhiên là cậu biết phải đi thế nào để đến được khu vực màu xám đen kia nha, dẫu sao cũng có ma trùng núp trong tay áo cậu lén chỉ đường đó.

Trong màn đêm lặng yên không có chút âm thanh, Lâm Ngạn Minh gian nan đi thẳng về phía trước.

Ngược lại với lúc đến, lần này Thời An đi trước dẫn đường.

Bóng lưng thiếu niên thẳng tấp mảnh khảnh, từ đầu đến cuối luôn duy trì khoảng cách không gần không xa trong phạm vi tầm mắt của Lâm Ngạn Minh.

Dường như bóng tối giơ tay không thấy được năm ngón không tạo thành ảnh hưởng gì đến cậu, bước đi dưới chân Thời An vẫn luôn bằng phẳng ổn định, không chút do dự.

Thế nhưng xung quanh thực sự quá mức yên tĩnh.

Chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập bình bịch của bản thân và tiếng sàn sạt phát ra khi giẫm lên cỏ.

Lâm Ngạn Minh nuốt một ngụm nước miếng, cẩn thận từng li từng tí đánh vỡ sự yên tĩnh, nói:
"À này..."
Search gg sau khi cự long vực sâu thức tỉnh edit dembuon để đọc full chương 16 nhé
Kì thật Lâm Ngạn Minh chưa nghĩ ra nên nói gì, chỉ là cậu ta thật sự không thể chịu đựng được sự tĩnh mịch đầy gian nan này nữa.

Thế nhưng, trong nháy mắt Lâm Ngạn Minh lên tiếng, cậu ta nghe được một tiếng hùa theo kì quái vang lên từ đằng sau dán ngay sau cổ.

Một giọng nói quỷ dị khàn khàn lặp lại lời Lâm Ngạn Minh vừa nói: "À này...".
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 23: 23: Vậy Hệ Hỏa Được Chứ


Lông tóc trên người Lâm Ngạn Minh lập tức dựng đứng.
Cậu ta chợt hạ thấp thân mình, ngưng tụ ma lực thành mũi tên lập tức đánh về phía âm thanh truyền tới!
Mũi tên rơi vào khoảng không, bị bóng tối nuốt chửng.
Ánh đèn pin dự phòng trên đồng hồ chiếu sáng một khu vực nhỏ sau lưng, ánh sáng yếu ớt trong hoàn cảnh bốn phía tối om có vẻ nhỏ bé và mỏng manh.
Đó là một ma vật cao tới ba mét, thân mình nó như sợi mì vừa mảnh vừa dài, trên cổ có một đầu người vừa lớn vừa nặng trĩu xuống, đầu người cúi thấp, đúng lúc là độ cao ngay sau đầu Lâm Ngạn Minh.
Nó chuyển động cái đầu, bảy con mắt sắp xếp không theo quy tắc gì cả trên bản mặt đen kịt đang gắt gao nhìn chằm chằm hai nhân loại trước mặt.
Trong miệng nó phát ra giọng nói khàn khàn và quỷ dị giống khi nãy, máy móc lặp lại:
"À này..."
Lâm Ngạn Minh cảm thấy tóc mình chợt dựng lên, một cơn rùng mình từ sâu trong tủy sống tràn ra.
Cậu ta đã lớn tới chừng này nhưng từ trước tới nay chưa từng thấy một con ma vật nào giống vậy.
Hơn nữa, điều đáng sợ hơn là...
Ánh mắt Lâm Ngạn Minh rơi lên trên cổ ma vật, gian nan nuốt một ngụm nước miếng.
— Trên đó rỗng tuếch.
Không có vòng đeo ở cổ của học viện, không có gì cả.
Lâm Ngạn Minh không xác định được, rốt cuộc là nó tránh thoát được trói buộc hay là...
Đây căn bản không phải ma vật học viện bắt được?
Dù cho là trường hợp nào thì đều không khỏi khiến cậu sợ đến mức nổi đầy da gà.
Ma vật đung đưa thân hình dài nhỏ của mình, nó dùng một loại tư thế kì quái nhanh chóng sáp tới, bảy con mắt trên mặt chớp nháy với tần suất khác nhau, cái miệng cực lớn trên mặt há ra, bên trong là từng hàng răng nhọn sắc bén.
"Chạy mau!"
Lâm Ngạn Minh hoảng sợ la lớn, xoay người kéo Thời An bỏ chạy.

"Chạy mau..." "Chạy mau..."
Ma vật sau lưng vừa máy móc lặp lại một lần lại một lần lời nói của Lâm Ngạn Minh, vừa đuổi theo bọn họ.
Lâm Ngạn Minh mồ hôi đầm đìa, bên tai chỉ nghe thấy tiếng th* d*c kịch liệt của bản thân và tiếng nỉ non âm hồn bất tán sau lưng.
Bóng tối che đi sự nhận biết phương hướng của Lâm Ngạn Minh, khiến cậu ta có cảm giác dường như mình đang chạy trốn trên một vũng đầm lầy không có điểm cuối.
Đột nhiên.
Tiếng bước chân từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Nhiều tiếng nỉ non máy móc giống hệt con ma vật kia chồng chéo lên nhau, vang vọng bên tai:
"Chạy mau..." "Chạy mau..." "Chạy mau..."
Lâm Ngạn Minh bất chợt dừng bước.
Con ngươi cậu ta co lại, khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi trượt trên gương mặt rơi xuống đất.
Nương theo ánh đèn pin dự phòng, cậu ta nhìn thấy có tới mấy chục con ma vật thân dài nhỏ đang bao vây bọn họ từ các hướng.

Mỗi một cái đầu người nặng nề đều đang nhìn hai người họ chằm chằm, lặp đi lặp lại hai chữ: "Chạy mau".
Nhưng mà...không còn đường nào để trốn.
"T..Thử, thử tấn công bằng ma lực hệ quang xem, đối với loại ma vật này, h..hẳn...hẳn là có hiệu quả."
Lâm Ngạn Minh nói năng lộn xộn với Thời An.
Cậu ta tấn công về phía ma vật cách mình gần nhất, đúng là có hiệu quả, thế nhưng chỉ vẻn vẹn bức lui nó được vài giây.

Sau khi ma lực biến mất, ma vật lại bắt đầu từ từ nhích tới gần.

Toang rồi toang rồi toang rồi —
"Vậy...!hệ hỏa được chứ?"
Đúng lúc này, Lâm Ngạn Minh nghe thấy giọng nói mềm nhũn của thiếu niên truyền đến, thậm chí còn mang theo chút tò mò.
"..."
Gì đấy?
Lâm Ngạn Minh chưa kịp phản ứng.
"Na ná thế này nè."
Trong nháy mắt khi Thời An dứt lời, một ngọn lửa nóng rực bùng lên cuồn cuộn như làn sóng.

Nó lập tức đốt sáng màn đêm, mang theo nhiệt đô cao kinh người, khí thế hung hăng đánh tới ma vật trước mặt!
Ngọn lửa cuồng bạo đó giống như có trí thông minh, nó gầm thét, cắt nuốt từng bóng dáng từng bóng dáng dài nhỏ nọ.
Chỉ mấy giây ngắn ngủi, ngọn lửa tăng vọt vòng từng vòng quanh người hai người, vững vàng khóa bọn họ lại ở nửa trung tâm.
Lửa cháy ngút trời tản ra khói bụi mịt mù, chiếu rọi bình nguyên to lớn sáng như ban ngày.
Trong liệt hỏa, ma vật phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, bóng người dài nhỏ điên cuồng giãy giụa vặn vẹo trong ngọn lửa, nhưng dù chúng nó giãy cỡ nào cũng không thể chạy trốn.
"..."
— Đó là một sức mạnh hủy diệt, mang đầy tính áp đảo và xâm lược.
Lâm Ngạn Minh ngớ người đứng tại chỗ.
Mặt Lâm Ngạn Minh bị ánh lửa hung đến đỏ bừng, tuy cách rất xa nhưng làn da vẫn có thể cảm nhận được độ nóng của ngọn lửa cách đó không xa, cậu ta bị nóng đến mức không suy nghĩ được gì.
Không biết đã qua bao lâu.

Có lẽ chỉ vài giây, cũng có thể là đã vài thế kỉ.
Ánh lửa và nhiệt độ đều đã bị dập tắt.
Giống như tất cả chỉ là một trận tàn khốc mà Lâm Ngạn Minh tự mình ảo giác ra mà thôi.
Trong màn đêm đen kịt, chỉ còn sót lại ánh sáng yếu ớt của đèn pin dự phòng.
Ánh sáng mơ hồ chiếu tới chỗ cách đó không xa, trên mặt đất là từng đống tro tàn.
Đợi đã, không phải là ảo giác ư?
Lâm Ngạn Minh cảm thấy đầu mình đã biến thành bột nhão.
Qua rất lâu sau.
Cậu ta khó khăn nghiên đầu, gần như có thể nghe thấy tiếng răng rắc phát ra từ cổ mình, khó có thể tin cứng ngắc nhìn Thời An.
Dường như thiếu niên chú ý tới tầm mắt của cậu ta, quay đầu nhìn Lâm Ngạn Minh.
Đường cong ngũ quan trong bóng đêm càng có vẻ nhu hòa hơn, hình dáng đôi mắt khá tròn, khi nhìn chăm chú một người sẽ khiến người đó có một loại cảm giác phảng phất như đang làm nũng.
Chỉ thấy Thời An mím môi xấu hổ cười cười:
"Tôi thật sự không biết hệ quang á, tôi chỉ biết cái này thôi."
Lâm Ngạn Minh: "..."
"Người cục quản lí đến rồi!"
"Sao cơ? Mau mời họ vào!" Người phụ trách cả kinh, vội vàng cất bước ra ngoài đón tiếp.
Mục Hành rủ mắt, tóc dài cẩn thận tỉ mỉ buộc sau đầu, áo khoác ngoài và bao tay phủ kín làn da tái nhợt cực kì chặt chẽ, có vẻ nghiêm chỉnh lại cấm dục.
Ôn Dao đứng cách đó không xa, cô nàng đã đổi sang trang phục chiến đấu, nước da màu nâu nhạt, lông mày khí khái hào hùng đầy nhanh nhẹn, cô đang tiến hành giao tiếp tình báo với nhân viên công tác, thấp giọng hỏi điều gì đấy.
Lần này tới đây đều là tinh anh ngành chiến đấu của cục quản lí, được chuyên môn đào tạo để ứng phó với loại tình huống đặc biệt này.
Người phụ trách vẻ mặt lo lắng vươn tay: "Mục trưởng quan..."
Đôi mắt Mục Hành quét qua bàn tay duỗi ra của đối phương, không hề nhúc nhích.
Lúc này, người phụ trách mới chợt nhớ đến thói quen không thích tiếp xúc tứ chi với người khác của Mục Hành, ông hơi lúng túng thu tay lại: "Thật ngại quá...!Là do tôi lo lắng quá mức."
Ông hỏi: "Kế tiếp ngài chuẩn bị làm gì ạ?"
Giọng nói Mục Hành lành lạnh lại trầm thấp, dường như không hề bị sự thất kinh của đối phương ảnh hưởng: "Các người có thiết lập lối thoát hiểm bên trong sân thực chiến không?"

"Đương nhiên có! Ở ngay trung tâm mỗi khu vực!"
Mục Hành hơi gật đầu, tiếp tục nói: "Có giáo viên hay là nhân viên công tác nào quen thuộc với địa hình sân thực chiến không?"
"Có có có!"
Mục Hành: "Mỗi khu vực sắp xếp một người, bảo họ đi theo tiểu đội của tôi tiến vào giải cứu học sinh bị nhốt."
Người phụ trách: "Vậy...ngài chuẩn bị xử lí vết nứt vực sâu ở khu đất khô cằn thế nào ạ?"
"Đóng kín nó từ bên trong." Mục Hành bình tĩnh nói:
"Tôi tự mình đi."
Người phụ trách: "Vậy để tôi đi với ngài..."
Mục Hành cắt lời ông ta: "Không cần."
Người phụ trách ngây người: "Vì sao ạ...?"
Mục Hành lời ít ý nhiều nói: "Quá nguy hiểm."
Vực sâu sẽ liên tục phóng khí độc ra ngoài.

Vì vậy, phải dùng ma lực bảo hộ chính mình từng giây từng phút, dù là anh, sau khi xâm nhập vào vết nứt vực sâu cũng sẽ mất đi ưu thế tác chiến trong sân nhà, sẽ bị yếu đi ở một mức độ nhất định, chớ nói chi là người có năng lực tự vệ yếu.
"Huống chi, sau khi dị hóa bắt đầu, khu vực càng gần vết nứt vực sâu thì sẽ bị cải tạo ở mức độ nặng hơn, dù có dẫn đường cũng chẳng giúp được gì."
Tuy người phụ trách vẫn không cam lòng như cũ nhưng chỉ có thể thở dài, nghe theo sắp xếp của Mục Hành: "Ngài nói đúng."
Mục Hành gật đầu, xoay người đi thẳng về phía trước.
Người phụ trách vội vàng cất bước đuổi sát theo sau: "Ôi...!ngài còn cần gì khác không ạ?"
Search gg sau khi cự long vực sâu thức tỉnh edit dembuon để đọc full chương 17 nhé.
Đáy mắt màu xanh bạc tĩnh lặng hờ hững, không có chút thái độ ngạo mạn, dường như anh chỉ đơn giản trần thuật một sự thật:
"Không cần."
"Một mình tôi là đủ rồi.".
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 24: 24: Nếu Như Thời Gian Có Thể Quay Ngược Lại 1



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 25: 25: Nếu Như Thời Gian Có Thể Quay Ngược Lại


Lâm Ngạn Minh suýt tan vỡ.
Sau một lúc lâu trầm mặc.
"...Vậy giờ chúng ta nói lại từ đầu một lần nhé," Lâm Ngạn Minh chậm chạp đờ đẫn nói:
"Tình huống hiện tại là, trong mô phỏng thực chiến không biết đã xảy ra sự cố gì, bây giờ không thể liên lạc với bên ngoài, cũng không thể sử dụng chức năng định vị.

Vì vậy...!hiện tại nơi tôi muốn tới là lối thoát hiểm ở trung tâm khu rừng rậm.

Bây giờ cậu...cậu hiểu rõ ý của tôi chưa?"
Thời An chớp mắt vài cái, nhỏ giọng nói:
"Tôi hiểu rồi."
Giọng Thời An càng nhỏ hơn một chút: "Nhưng mà tôi không biết đường đi tới khu rừng rậm."
"..."
Lâm Ngạn Minh cảm thấy bản thân lại lần nữa ở gần mép biên giới bên bờ vực sụp đổ.
Chỉ nghe thấy Thời An tiếp tục nói: "Vậy là, mỗi khu vực đều có lối thoát hiểm đúng không?"
Lâm Ngạn Minh: "...Hẳn là mỗi khu đều có."
Thời An: "Vậy chúng ta đi lối thoát hiểm của khu vực này đi?"
Lâm Ngạn Minh sững sờ.
Ngược lại...cũng không phải là không thể?

Lâm Ngạn Minh do dự nhìn thiếu niên trước mặt, không biết bản thân mình có nên lại lần nữa lên thuyền giặc của Thời An hay không.
Cái lần mà Thời An tự nhận là vận khí tốt — Bọn họ không chỉ gặp một con sư tử túi mà còn bị mấy học sinh khác đánh cướp.
Còn cái lần Thời An tự nhận mình biết phân biệt phương hướng — Bọn họ lại đi tới khu đất khô cằn nguy hiểm nhất này.
Nhưng mà, Lâm Ngạn Minh lại suy nghĩ lại.
Thời An tự nhận mình cùi bắp, nhưng trên thực tế lại thâm tàng bất lộ — Nói không chừng cậu ấy thật sự có hậu chiêu thì sao?
Hơn nữa, quan trọng nhất là hiện tại cậu ta dường như đã không còn lựa chọn nào khác.
Ôm tia hi vọng cuối cùng, Lâm Ngạn Minh giống như đã làm ra được quyết định, cậu ta dùng tay chà chà mặt, thấy chết không sờn nói:
"...Được thôi."
Thời An nheo mắt vui vẻ nở nụ cười: "Tốt quá."
Đột nhiên, dường như Thời An nghĩ tới điều gì đó, cậu nói tiếp: "À đúng rồi, càng đi về phía trước hẳn sẽ phải tiến vào khu vực có khí độc đó.

Vì vậy, tốt nhất là cậu nên dùng ma lực bao bọc mình lại trước đi, bằng không thì chưa ra khỏi chỗ này là cậu đã bị độc chết rồi."
"..."
Lâm Ngạn Minh lại một lần nữa rơi vào trầm mặc.
Hiện tại mình hối hận còn kịp không trời?
Trong phòng thí nghiệm cục quản lí.
Trác Phù cúi đầu, tỉ mỉ xử lí một khối hàng mẫu – một bộ phận ma vật trước mặt.
Chuyện ở Học viện năng lực giả Trác Phù đã biết.
Xác nhận được vị trí vết nứt vực sâu đương nhiên là chuyện tốt.

Nhưng mà vị trí của nó lại ở trong khuôn viên học viện, điều này có nghĩa là, sau khi vực sâu khuếch tán sẽ tạo thành tổn thương liên lụy rất lớn.
Có điều mấy chuyện này không phải là vấn đề mà Trác Phù muốn suy xét.
Với tư cách là người phụ trách của phòng thí nghiệm, anh cần phải làm rõ vì sao gần đây vết nứt vực sâu lại xuất hiện tới tấp đến vậy, hơn nữa sức mạnh của vết nứt cũng càng mạnh hơn so với ngày thường.
Tuy rằng vết nứt đang khuếch tán trong học viện không thể không có liên quan đến việc dao động ma lực cao ở học viện, thế nhưng không thể phủ nhận là đã hơn mấy trăm năm qua, đây là lần đầu tiên vết nứt vực sâu có thể phát triển đến mức độ này.
Điều này khiến Trác Phù cảm thấy đây là một mối nguy hiểm.
Đột nhiên, không có điềm báo trước, đồng hồ giám sát và điều khiểu ma lực có độ chính xác cao trên bàn vang lên tiếng tích tích tích.
Trác Phù khẽ giật mình, quay đầu lại nhìn.
Kỳ lạ thật.

Vì để ngăn cách không để bên ngoài can thiệp ảnh hưởng, phòng thí nghiệm hẳn phải được bảo vệ và che giấu chặt chẽ mới đúng.

Vì sao đồng hồ giám sát và điều khiển lại xuất hiện phản ứng thế này?
Anh tự tay cầm lấy đồng hồ giám sát và điều khiển, đứng dậy tìm kiếm nơi tiết ra ma lực.

Cây kim trên đồng hồ lắc lư không ổn định, cuối cùng trong nháy mắt nó đạt đến đỉnh giá trị.
Trác Phù ngẩng đầu —
Sau lớp kính thủy tinh bảo vệ trước mặt, một thanh kiếm bị vải bọc chặt chẽ đang lẳng lặng nằm trong bóng tối.
Tiếng vù vù vô hình đang dần khuếch tán ra ngoài, nó phảng phất như đang dùng một loại ngôn ngữ viễn cổ không biết tên nào đấy thổ lộ nỉ non.
Trác Phù ngây người: "..."
Anh suýt nữa kinh hãi đến rớt cằm, khó có thể tin ngu ngơ đứng tại chỗ, dường như không dám tin vào hai mắt của mình.
Mọe nó.
Hóa ra Mục Hành nói thật à.
Phòng tổng điều khiển ở học viện.
" Tích tích tích tích —" Điện thoại di động của Ôn Dao reo lên.
Cô nàng nhận cuộc gọi, giọng nói ồn ào của Trác Phù lập tức vang lên từ micro bên kia: "Cấp trên của cô đâu rồi? Tôi không gọi điện cho Mục Hành được! Mau bảo cậu ta về đây cho tôi —"
Ôn Dao yên lặng cầm điện thoại cách xa lỗ tai của mình một chút: "Ngài có việc gì gấp ạ?"
"Nói nhảm!" Trác Phù lo lắng không yên nói.
Ôn Dao trả lời: "Trưởng quan đã tiến vào khu cách li rồi."
"..." Giọng nói đầu điện thoại bên kia dừng lại nửa giây: "Cái gì?"
Ôn Dao ngẩng đầu, nhìn cổng lối thoát hiểm cách đó không xa vừa mới đóng lại vài giây trước, nói:
"Đại khái là trước khi ngài gọi điện thoại tới...!một phút trước đó."
Khu đất khô cằn gần như đã trở thành một khu vực bán dị hóa, khí độc tràn ra từ trong vết nứt vực sâu, nó liên tục không ngừng cải tạo hoàn cảnh xung quanh.
Bóng tối chẳng lành bao trùm lấy vùng đất không một ngọn cỏ, khắp nơi đều tràn ngập một loại khí tức khiến người bất an.
Theo không gian trên mặt đất đã bị cải tạo dị hóa, càng nhiều loài vực sâu đang bò ra ngoài.
Lâm Ngạn Minh cảm thấy cả đời này cậu ta chưa từng thấy qua nhiều ma vật hình thù kì quái, xấu xí đáng sợ đến vậy.
Ngay từ đầu, cậu ta rất căng thẳng và sợ hãi.
Bắp thịt cả người Lâm Ngạn Minh căng cứng, tim muốn nhảy tọt tới cổ họng.
Ma vật đột kích từ bốn phương tám hướng.

Lâm Ngạn Minh không thể không bảo trì cảnh giác từng giây từng phút, cậu ta đã chuẩn bị tốt sẽ đánh giáp lá cà.

Thế nhưng càng về sau, Lâm Ngạn Minh càng phát hiện — bản thân mình căn bản không thể xen vào được.

Truyện chính ở ++ T R Ù M t r u у ệ n.

me ++
Mỗi lần chỉ cần có ma vật tiến vào trong phạm vi tầm mắt, Thời An sẽ châm lửa phóng ra.
Đơn giản thô bạo lại hiệu suất kinh người.
Liệt hỏa nóng bỏng thỉnh thoảng ánh lên gương măt Lâm Ngạn Minh, vẻ mặt cậu ta cũng từ kinh ngạc rung động lúc ban đầu biến thành chết lặng như hiện tại.
Sau khi đi cùng nhau một khoảng thời gian dài nãy giờ, hiện tại Lâm Ngạn Minh đã tin tưởng Thời An không phải đang khiêm tốn.
— Quả thực Thời An chỉ biết được một loại pháp thuật thôi.
Search gg sau khi cự long vực sâu thức tỉnh edit dembuon để xem full chương 18 nhé mn.
Nhưng mà...
Đã con mẹ nó quá đủ rồi.
Lâm Ngạn Minh đờ đẫn nghĩ..
 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 26: 26: Nếu Như Thời Gian Có Thể Quay Ngược Lại



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 27: 27: Sau Khi Nhảy Xuống Là Ta Có Thể Lập Tức Trở Về Vực Sâu À



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 28: 28: Sau Khi Nhảy Xuống Là Ta Có Thể Lập Tức Trở Về Vực Sâu À



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 29: 29: Sau Khi Nhảy Xuống Là Ta Có Thể Lập Tức Trở Về Vực Sâu À



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 30: 30: Vĩnh Viễn Ngắm Nhìn Ta



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 31: 31: Vĩnh Viễn Ngắm Nhìn Ta



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 32: 32: Mọe Nó Toang Thiệt Rồi



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 33: 33: Mọe Nó Toang Thiệt Rồi



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 34: 34: Thì Là Cậu Được Vị Trưởng Quan Kia Ôm Ra Ngoài Đó



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 35: 35: Thì Là Cậu Được Vị Trưởng Quan Kia Ôm Ra Ngoài Đó



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 36: 36: Suỵt Đây Là Bí Mật Của Chúng Ta



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 37: 37: Suỵt Đây Là Bí Mật Của Chúng Ta



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 38: 38: Như Thần Giáng Xuống



 
Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
Chương 39: 39: Như Thần Giáng Xuống



 
Back
Top Dưới