Tiên Hiệp Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 20: 20: Chưởng Môn! Đại Sư Tỷ Không Bình Thường Rồi!


Nhưng bây giờ! Hòa Kiếm nghĩ đến Tề Thiên, mặt ông lập tức trầm xuống.

Chuyện xảy ra hôm trước đã được truyền đến tai ông, đệ tử của mình bị sỉ nhục như vậy, tất nhiên ông không thể bỏ qua.

Vì vậy, khi Nam Hi vừa hoàn thành việc vận linh lực, ông liền đứng dậy, lạnh mặt nói: "Hôm nay làm tốt lắm, sau này cần tiếp tục duy trì, không được lơ là việc luyện kiếm, tuần sau ta sẽ kiểm tra kỹ.

"
Nam Hi bỏ qua vẻ mặt đen sì của Hòa Kiếm, ngoan ngoãn gật đầu, nhìn bóng lưng Hòa Kiếm rời đi, đoạn thầm nghĩ.

[Hay là tuần sau làm sư tôn hài lòng nhỉ?]
Bước chân Hòa Kiếm khựng lại, nhưng vẫn không quay đầu, chỉ là khi bước đi, vẻ mặt ông đã dịu đi đôi chút.

Ông chẳng hề biết rằng sau lưng, Nam Hi nhìn thấy ông rời đi thì liền thi thuật làm sạch trên người rồi quay về phòng, lao thẳng lên giường.

Nàng ôm chăn nói với hệ thống: "Dù bây giờ không mệt nữa nhưng chuyện luyện kiếm cũng để chiều nay hãy nói.

"
Rồi hai mắt nàng nhắm tịt lại, chìm vào giấc mơ.

Dù không biết chuyện này, tâm trạng tốt của Hòa Kiếm cũng không kéo dài lâu.

Ông đang đi trên đường thì bỗng một đám đệ tử xuất hiện, ùa đến trước mặt ông, ai nấy đều kinh hãi, không còn chút phong thái của đệ tử đại tông môn nào.

Mặt mày ông tối sầm, định mở miệng quở trách, nhưng lại thấy đệ tử dẫn đầu hét lớn: "Chưởng môn! Đại sư tỷ không bình thường rồi!"
Mặt Hòa Kiếm vốn đã tối sầm giờ lại càng đen hơn: "Dù Đại sư tỷ của các con có thế nào vẫn là Đại sư tỷ của các con, không được nói lời bôi nhọ, trước đây đã dạy các con! "
Đệ tử hoảng hốt ngắt lời Hòa Kiếm.

"Không có ý bôi nhọ, xin Chưởng môn nghe đệ tử nói hết!"
Trước khi đến, những người này đã có tổ chức, mặc dù có hơi hoảng hốt vì chặn đường Chưởng môn nhưng sau khi Hòa Kiếm im lặng, họ cũng nhanh chóng kể lại toàn bộ sự việc xảy ra hôm qua.

Đệ tử dẫn đầu buồn bã nói: "Đệ tử đảm bảo chuyện này thật sự xảy ra, nếu có sai trái thì sẽ lập tức nhận phạt!"
Nghe toàn bộ câu chuyện, khuôn mặt Hòa Kiếm từ sa sầm dần chuyển sang nghiêm túc.

Lúc này ông nghĩ đến hai chuyện.

Những lời các đệ tử nói Nam Hi bôi nhọ chính mình không nhất thiết là do Nam Hi nói ra, có thể là do tiếng lòng bị tiết lộ.

Nhưng tâm thần phân liệt như vậy, chẳng lẽ đệ tử yêu quý của ông thật sự không bình thường rồi sao?
Nam Hi “không bình thường” đang chìm trong giấc mơ thì hắt xì một cái, suýt bị đánh thức.

Nàng xoa mũi, mơ màng nói: "Ai đang chửi ta?"
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 21: 21: Đòi Lại Công Bằng


Đoạn lại cuộn mình trong chăn, tiếp tục ngủ ngon lành.

Hòa Kiếm hỏi các đệ tử có mặt vài câu.

"Các con đều tận tai nghe thấy Đại sư tỷ nói những lời này? Cũng tận mắt thấy sao?"
Nghe câu hỏi này, các đệ tử đều nghĩ rằng Chưởng môn không tin họ nên liền sốt ruột: "Đệ tử đảm bảo những gì nói là sự thật, tận tai nghe thấy Đại sư tỷ nói những lời như vậy.

"
"Vậy tận mắt thấy sao?"
Câu hỏi này làm các đệ tử có phần do dự, mặc dù rất chắc chắn đó là giọng của Nam Hi nhưng họ thật sự không thấy giọng nói đó phát ra từ miệng Nam Hi.

"… Khi đó Đại sư tỷ đang trốn trong bóng tối, chúng con không thấy Đại sư tỷ ngay lúc đó, nhưng khi đó chỉ có Đại sư tỷ nói những lời này, chúng con tận tai nghe thấy.

"
Câu trả lời này làm trong lòng Hòa Kiếm đã có kết luận.

Nhưng ông luôn giữ vẻ uy nghiêm với các đệ tử, nên biểu cảm cũng không thay đổi mà chỉ nói: "Ta đã rõ.

"
Các đệ tử căng thẳng nhìn Hòa Kiếm, chờ đợi quyết định của ông.

Nhưng trông thấy biểu cảm của Hòa Kiếm, lòng họ lại càng nặng trĩu, vì ai cũng biết Đại sư tỷ là đệ tử mà Chưởng môn yêu quý nhất, họ nói Đại sư tỷ không bình thường thì chắc chắn sẽ không có kết quả tốt.

Nhưng ngay lập tức, Hòa Kiếm lại mặt mày u ám nói: "Chuyện hôm nay mong các con chớ vội lan truyền.

"
"Sau này nếu còn nghe thấy những lời tương tự thì cũng không nên biểu hiện gì khác thường trước mặt Đại sư tỷ, dù con bé có bình thường hay không thì có lẽ chuyện này vẫn còn có nguyên nhân khác.

"
Khuôn mặt Hòa Kiếm lạnh lùng nhưng lời nói lại rất hợp lý, làm các đệ tử ngạc nhiên.

Nghe lời của Hòa Kiếm, các đệ tử có phần khó hiểu, không rõ ý của ông.

Nhưng Hòa Kiếm nhanh chóng giải tán họ.

Khi rời đi, họ cũng vẫn chưa hiểu rõ lời của Hòa Kiếm.

!
Sau đó Hòa Kiếm hoãn một phần lịch trình.

Ngoài việc đi đến tông môn của Tề Thiên để đòi lại công bằng cho Nam Hi, ông còn phải ẩn nấp trong bóng tối, xem rốt cuộc tiếng lòng của Nam Hi chỉ lộ ra cho ông nghe hay là với tất cả mọi người.

Nếu cả giới tu chân đều có thể nghe thấy tiếng lòng của Nam Hi thì sẽ rất khó xử lý.

Hiện giờ qua phản ứng của các đệ tử, ít nhất Hòa Kiếm cũng đã chắc chắn được năm phần rằng các đệ tử có thể nghe thấy tiếng lòng của Nam Hi.

Các đệ tử cũng nhanh chóng gặp lại Nam Hi.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 22: 22: Sư Đệ Thật Dễ Thương


Đệ tử thân truyền và đệ tử nội môn thông thường có sự khác biệt, do chênh lệch về thiên phú, đệ tử thân truyền luôn dẫn trước đệ tử nội môn một hoặc nhiều bước.

Vì vậy, trừ những ngày nghỉ ít ỏi, bình thường việc luyện kiếm giám sát đều do đệ tử thân truyền dẫn dắt đệ tử nội môn.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Nhưng vừa đến Diễn Võ trường, nàng đã nhạy bén nhận thấy không khí khác thường.

Chưa nói đến hơn chục đệ tử đã nói chuyện với nàng hôm qua có biểu hiện khác lạ, chỉ riêng việc trên sân ngoài nàng còn có đệ tử thân truyền khác.

Mỗi phong trong tông môn đều có Diễn Võ trường riêng, các trưởng lão mỗi người chiếm một phong, đệ tử thân truyền cũng dẫn dắt các đệ tử khác, trừ khi phong đó không có đệ tử thân truyền thì mới đến chủ phong để đại đệ tử dẫn dắt.

Vì kiếm phong của mỗi trưởng lão đều không giống nhau, nên tất nhiên việc dạy đệ tử cũng là tùy cơ ứng biến.

Mỗi tuần có một ngày sẽ thống nhất luyện Thiên Vân Kiếm Pháp tại Diễn Võ trường chính, nhưng hôm nay không phải là ngày đó.

Đệ tử thân truyền khác ở trên sân thấy Nam Hi thì liền có phần căng thẳng, cung kính hành lễ: "Chào Đại sư tỷ.

"
Chưa đến gần, Nam Hi đã thoải mái nhìn Liên Thiên Tinh, sau khi đến gần mới chuyển sang biểu cảm nữ chính, ý là luôn mang phần u sầu đơn thuần.

Nàng mỉm cười thân thiện với Liên Thiên Tinh: "Liên sư đệ không cần khách sáo, hôm qua! cảm ơn đệ.

"
Quả nhiên thái độ thân thiện này đã làm Liên Thiên Tinh bớt cảnh giác.

Vả lại khi không nhắc đến Tề Thiên, nữ chính cũng vẫn rất bình thường.

Hôm nay Nam Hi không có nhiệm vụ đặc biệt nên chỉ cần như thường ngày dẫn dắt các đệ tử luyện tập.

Thấy vẻ đơn thuần của Liên Thiên Tinh, khóe mắt Nam Hi không khỏi cong lên.

Ngoài miệng nàng hỏi: "Hôm nay sư đệ đến đây là vì?"

Trong lòng thầm nàng lại cảm thán.

[Sư đệ thật dễ thương.

]
Nam Hi không để ý trước mặt nàng, mặt Liên Thiên Tinh đột nhiên đỏ ửng, trên mặt đệ tử xếp thành hàng ngay ngắn cũng hiện lên vẻ kinh ngạc thoáng qua.

Liên Thiên Tinh lắp bắp nói: "Sư… sư tôn nói, Thiên Vân kiếm pháp của đệ đã luyện đến mức thuần thục, bảo đệ theo sư tỷ luyện một thời gian, đợi khi có thành tựu sẽ có thể tự dẫn dắt đệ tử một phong.

"
"Thì ra là vậy.

"
Lông mày Nam Hi giãn ra đôi chút: "Vậy đệ đứng cạnh ta đi.

"
Cốt truyện đến giai đoạn này, tuy nữ chính đã làm nhiều chuyện hồ đồ, tu vi cũng không nổi bật so với các đệ tử thân truyền khác, nhưng môn phong của Thiên Vân Kiếm Tông luôn chính trực, Đại sư tỷ vẫn có vị trí nhất định.

.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 23: 23: Sau Này Ta Không Còn Được Xem Là Đại Sư Tỷ Nữa Rồi


Giống như các đệ tử thân truyền khác, trước khi độc lập thì đều phải trải qua một lượt trước mặt đại đệ tử.

Và các đệ tử thông thường vẫn còn công nhận nàng là Đại sư tỷ.

Nhưng chợt nghĩ đến điều gì, nụ cười trên môi Nam Hi bỗng phai nhạt chút.

Nàng thầm thở dài: [Quý trọng những ngày hiện tại đi, sau này ta không còn được xem là Đại sư tỷ nữa rồi.

]
Đại sư tỷ hữu danh vô thực, hoàn toàn không đảm đương nổi trách nhiệm của Đại sư tỷ.

Các đệ tử: [???]
Liên Thiên Tinh cũng đột nhiên ngẩng đầu, mặt không còn đỏ nữa.

Hắn định nói gì đó, nhưng Nam Hi đã nghiêm sắc mặt, tay nắm lấy chuôi kiếm nói: "Trước hết luyện nhập môn thức một lần, rồi chuyển sang tiểu thử biên.

"
Dáng vẻ nghiêm túc đột ngột của nàng làm gián đoạn suy nghĩ của mọi người.

Liên Thiên Tinh cũng nhanh chóng nắm lấy chuôi kiếm, các đệ tử cùng Nam Hi rút kiếm, vung kiếm.

Tiếng kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kiếm vung tạo thành âm thanh xé gió, tiếng áo bay phần phật lập tức trở thành âm hưởng chính trên Diễn Võ trường.

Nhưng hôm nay tất cả đệ tử đều không thể vào trạng thái ngay từ đầu.

Những lời Đại sư tỷ nói rằng có thể sau này nàng sẽ không còn là Đại sư tỷ nữa rốt cuộc có ý gì?

Một nhóm nhỏ khác tự cho rằng đã biết một phần câu chuyện thì lại buồn bã nghĩ: Quả nhiên Đại sư tỷ đã có vấn đề, e rằng sau này không thể tiếp tục nhờ Đại sư tỷ dẫn dắt luyện kiếm được nữa.

Dù trước đây Đại sư tỷ dẫn dắt cũng không phải là nghiêm túc nhất nhưng không thể phủ nhận, họ thật sự đã học được rất nhiều dưới sự hướng dẫn của Đại sư tỷ.

Khi các đệ tử đang nhẫn nhịn luyện kiếm trong tâm trạng nghi ngờ và buồn bã thì Hòa Kiếm lại không có ở Thiên Vân Kiếm Tông.

Ông đã đến một tông môn gần Thiên Vân Kiếm Tông, Ngự Hư Tông, tức là tông môn của Tề Thiên.

Khác với Thiên Vân Kiếm Tông đã tồn tại hàng ngàn năm, Ngự Hư Tông là một tông môn mới nổi trong vài chục năm gần đây, vừa vươn lên hàng ngũ tông môn hàng đầu.

Với tư cách là Chưởng môn của Thiên Vân Kiếm Tông, Hòa Kiếm đột ngột đến Ngự Hư Tông đã đủ khiến mọi người chú ý kèm theo chút lo lắng.

Trong chuyện Tề Thiên và Nam Hi vài ngày trước, chẳng những các trưởng lão của Ngự Hư Tông không ngăn cản mà còn có ý đẩy mạnh.

Dù sao chuyện Đại sư tỷ của Thiên Vân Kiếm Tông bị coi rẻ như cát bụi ở Ngự Hư Tông cũng mang lại cảm giác hả hê rất khó tả.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 24: 24: Thà Rằng Sư Tôn Không Đối Xử Với Ta Tốt Như Vậy


Nhưng họ cũng không ngờ Tề Thiên lại đối xử tàn nhẫn với Nam Hi như vậy, lỡ tay làm quá, thậm chí có thể nói lần này Nam Hi bị sỉ nhục ở Ngự Hư Tông chẳng khác nào Ngự Hư Tông đã công khai vả mặt Thiên Vân Kiếm Tông.

Lẽ ra họ nên đến xin lỗi ngay từ đầu, nhưng cả đám vẫn còn giữ chút hy vọng mong manh, hy vọng không ai đến đòi công lý cho Nam Hi nên cứ chần chừ mãi.

Nhưng sự xuất hiện của Hòa Kiếm đã phá tan hy vọng mong manh của họ.

Hòa Kiếm phát uy ở đại điện của Ngự Hư Tông, bắt Tề Thiên và sư tôn của hắn phải xin lỗi, nhưng khi nói đến việc họ nên đến xin lỗi Nam Hi, ông lại do dự một chút.

Hòa Kiếm rất rõ đệ tử của mình đã bị Tề Thiên mê hoặc đến độ thần hồn điên đảo, nếu đối phương đến xin lỗi thì rất khó đảm bảo Nam Hi sẽ có phản ứng gì.

Nếu là trước đây, có thể ông sẽ từ chối việc Tề Thiên đến xin lỗi.

Nhưng vì nghĩ đến chuyện tiếng lòng, sau khi suy nghĩ một chút, Hòa Kiếm đã đồng ý cho Tề Thiên đến xin lỗi.

Ông đặt ra một điều kiện, đó là Tề Thiên phải đến một mình, không được mang theo ai khác.

Đến đây, mục đích của chuyến đi này của Hòa Kiếm mới xem như hoàn thành.

Phía Nam Hi.

Sau buổi luyện tập đầu tiên, nàng cho các đệ tử nghỉ ngơi một lúc, còn mình thì tìm một chỗ hơi khuất ngồi xuống.

Vị trí này rất khéo léo, vừa có thể nhìn thấy động tĩnh của tất cả các đệ tử, lại giữ được khoảng cách mà khi nàng hét lớn thì cũng chỉ có số ít người nghe thấy.

Liên Thiên Tinh bị nàng sai đi thảo luận với các đệ tử khác nên lúc này không ai quấy rầy nàng.

Vì khoảng cách xa, Nam Hi cũng hơi thả lỏng việc kiểm soát biểu cảm, vẻ mặt trầm tĩnh hơn nhiều, ánh mắt đờ đẫn, đầu óc chậm rãi suy nghĩ.

[Không có gì bất ngờ thì lúc này sư tôn đã ở Ngự Hư Tông, bắt Tề Thiên và mấy người kia xin lỗi rồi nhỉ?]
Các đệ tử ở gần Nam Hi nhất đột nhiên nghe thấy tiếng Đại sư tỷ, dù không hiểu rõ cho lắm, nhưng nội dung của câu nói lại khiến họ lập tức dựng tai lên, không còn tâm trí đâu mà nói chuyện, vẻ mặt ai nấy đều kiên định như thể có thể lập tức nhập đạo.

Liên Thiên Tinh cũng ở trong nhóm đệ tử này.

Phản ứng của hắn dữ dội nhất, đột ngột quay đầu nhìn về phía Nam Hi.

Nam Hi có phần phiền muộn: [Ta thà rằng sư tôn không đối xử với ta tốt như vậy, dù bắt Tề Thiên xin lỗi thì cũng có ích gì chứ?]
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 25: 25: Họ Cũng Muốn Xem Phát Trực Tiếp!


Sau đó sẽ dẫn đến một loạt phản ứng lố lăng của nữ chính đầu óc mê muội, đây là bước đầu tiên khiến Hòa Kiếm lạnh nhạt với nữ chính.

Nghe được tiếng lòng của nàng, các đệ tử nhíu mày, vô cùng tiếc nuối cho Hòa Kiếm.

Chưởng môn đi đòi lại công lý cho Đại sư tỷ mà Đại sư tỷ vẫn nhớ nhung Tề Thiên, còn cảm thấy không có ích gì, nếu là họ thì sau này sẽ không muốn quan tâm đến đệ tử này nữa.

Lúc này nhóm đệ tử này vẫn chưa nhận ra điều bất thường, chỉ nghĩ rằng là Nam Hi tự nói chuyện với mình không kiểm soát được âm lượng nên họ mới nghe thấy.

Chỉ có Liên Thiên Tinh nhận ra điều bất thường, khuôn mặt chưa hết nét trẻ con của hắn trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm về phía Nam Hi.

Sư tỷ hận Tề Thiên như vậy, chắc chắn không phải không muốn sư tôn giúp tỷ ấy đòi lại công lý.

Chắc chắn là còn có lý do khác.

[Chỉ với bản tính đê hèn của Tề Thiên thì dù bắt hắn xin lỗi cũng sẽ không thay đổi thái độ của hắn đối với ta, không chừng lúc xin lỗi còn muốn tìm cách chọc tức ta ấy chứ.

]
Các đệ tử: [?]
Dường như câu này không phải lời mà Nam Hi sư tỷ sẽ nói.

Bọn họ chưa chắc chắn lắm, bèn nghe thêm chút nữa.

[Khoan đã! Ta nhớ đoạn này, hình như trước tiên là sư tôn kéo Tề Thiên đang làm màu trước mặt đệ tử Ngự Hư Tông ra, tựa như ném một đống phân xuống đất trước mặt bao người, khiến Tề Thiên thương thêm, bị sỉ nhục nặng nề, rồi mới bắt họ xin lỗi!]
Đôi mắt Nam Hi đột nhiên sáng lên: [Chà! Thật sự quá sướng! Sao không thể phát trực tiếp cho ta xem?]
Các đệ tử: [!!!]
Thật sao? Họ cũng muốn xem!

Không đúng lắm.

Chưa nói đến những từ ngữ ghê tởm này, và việc tại sao sư tỷ lại biết chi tiết này, phản ứng như muốn báo thù rửa hận này là sao?
Nam Hi chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên nhận thấy ánh mắt các đệ tử phía bên kia nhìn về phía mình.

Nàng ngơ ngác một lúc, chợt nhận ra thời gian nghỉ ngơi đã hết, liền chậm rãi đứng dậy.

Nàng chỉnh đốn tâm trạng, đến trước hàng ngũ các đệ tử, điều chỉnh lại vẻ mặt.

"Xếp hàng.

"
Giọng nói chứa linh lực vừa phát ra, các đệ tử đang ngồi hoặc đứng lơ đãng đều lập tức đứng thẳng, tất cả đều mang biểu cảm nghiêm túc, nắm lấy chuôi kiếm, ánh mắt kiên quyết.

Hàng ngũ ngay ngắn, không một ai lơ là, đây chính là phong thái của một đại tông môn, dù trong giới tu chân không có những bài kiểm tra nghiêm ngặt về đội hình thì cũng không tìm ra lỗi nào.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 26: 26: Nếu Thật Sự Lợi Hại Thì Sao Lại Không Thể Khiến A Thiên Nhìn Ta Thêm Một Lần


Nam Hi không nói một lời, cầm kiếm lên khởi thế, giao nhiệm vụ hô khẩu hiệu cho Liên Thiên Tinh.

Các đệ tử khởi thế theo nàng.

Tuy lúc này Nam Hi lại nghiêm túc, không có bất kỳ ý nghĩ thừa thãi nào, nhưng những đệ tử mới tu hành không đến nơi đến chốn vẫn còn bận rộn nghĩ về những gì nàng vừa nói.

Đại sư tỷ hiểu rõ tình hình ở Ngự Hư Tông hiện giờ đã đành, dù sao đệ tử thân truyền cũng luôn có những pháp bảo mà họ không biết.

Nhưng thái độ đó cứ như thể muốn Chưởng môn tát thêm vài cái vào mặt Tề Thiên, thật sự khiến người ta khó hiểu.

Câu này nói thế nào cũng không giống lời Nam Hi sẽ nói, họ thật sự rất muốn biết rốt cuộc là chuyện gì, chẳng lẽ hôm qua sư tỷ bị nhục nhã quá, giờ đã tỉnh táo lại rồi ư?

Nửa canh giờ sau, buổi luyện tập hôm nay kết thúc, sau đó là thời gian các đệ tử tự luyện tập, thời gian này dùng để chỉnh sửa những động tác không đúng, cần các đệ tử tự giám sát lẫn nhau và để đệ tử thân truyền hỗ trợ từ bên ngoài.

Bầu không khí lúc này có phần thoải mái hơn trước đó.

Nam Hi vẫn đứng ngoài nhóm người, lơ đãng quan sát các đệ tử đang cố gắng luyện tập.

Không phải nàng không nghiêm túc, mà vì đệ tử cần nàng dẫn dắt không hề ít, có hơn trăm người, nàng cần mở rộng thần thức để quan sát từng động tác của mỗi đệ tử, sau đó kịp thời chỉ ra lỗi sai.

Liên Thiên Tinh đứng bên cạnh nàng, do dự một lúc rồi mới tiến tới bắt chuyện: “Sư tỷ, vừa rồi tỷ! "
Nói đến giữa chừng, hắn chợt nghĩ đến khả năng những lời Nam Hi nói là tiếng lòng nên bèn ngừng lại, đột ngột chuyển chủ đề: “Khi hướng dẫn chúng đệ tử, trông sư tỷ rất lợi hại.

"

Bất ngờ nhận được lời khen của sư đệ, Nam Hi ngẩn người một chút, sau đó khó khăn lắm mới kiềm chế được khóe miệng đang muốn nhếch lên, tự thương tự trách nói: "Nếu thật sự lợi hại thì sao lại không thể khiến A Thiên nhìn ta thêm một lần?"
Lại nữa rồi, Liên Thiên Tinh đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại.

Từ trước đến nay, có hai lý do khiến hắn tránh né Nam Hi, một là bất kể nói gì với Nam Hi thì câu chuyện của nàng cũng luôn vòng về Tề Thiên.

Hai là nàng luôn làm ra vẻ mình chẳng làm được gì cả, dù tất cả mọi người ức h**p nàng thì đó cũng là lỗi của nàng.

Thành thật mà nói, dáng vẻ này không đáng sợ, nhưng lại khiến Liên Thiên Tinh cảm thấy da đầu tê dại.

Tính cách có tốt cũng thường bị chọc tức đến mức không biết phương hướng.

Tiếp xúc vài lần, hắn quyết định sẽ tránh xa Nam Hi.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 27: 27: Khó Mà Vượt Qua Khoảng Cách Này


Nam Hi lúc nào cũng nhớ kỹ vai diễn của mình nên vẫn biểu diễn hăng say, trong lòng lại rất vui vẻ.

[Sư đệ, đệ thật là sư đệ của ta nên rất có mắt nhìn, ngay cả sư tôn cũng không nhận ra ta lợi hại, vậy mà đệ lại nhận ra.

]
Nàng không nhận thấy ánh mắt của các đệ tử đang luyện tập đều hướng về phía mình, hoặc dù có nhận thấy cũng chẳng có suy nghĩ gì.

Dù sao từ trước tới giờ, chỉ cần nàng mở miệng nói chuyện thì nhất định cũng sẽ là trung tâm của sự chú ý.

Tâm trạng mới nhen nhóm của Liên Thiên Tinh bị dập tắt ngay lập tức, ngôn ngữ hệ thống bỗng chốc hỗn loạn, bị tiếng lòng của Nam Hi làm cho nghẹn lời.

Rõ ràng trong mắt hắn, động tác của Nam Hi rất dứt khoát, kiếm khí mạnh mẽ hơn hắn rất nhiều, dù so với các sư huynh thì cũng rất lợi hại, tại sao trong lòng nàng lại luôn nói mình không giỏi?

Nam Hi không tiếp tục trò chuyện nữa.

Nàng vẫn luôn chú ý đến động tác của các đệ tử.

Lời nói của nàng thu hút không ít đệ tử, nhưng vẫn có rất nhiều người đang nghiêm túc luyện tập.

Vừa nói xong, ánh mắt nàng đã nhìn qua, gọi tên một đệ tử.

"Khi chém xuống, đệ nên chém lệch về bên này một chút.

"
Nam Hi bước đến bên cạnh, bảo cậu ta lặp lại động tác vừa rồi, sau đó chỉ ra lỗi sai.

Liên Thiên Tinh mất hai hơi thở mới hoàn hồn lại, sau đó nhìn sư tỷ của mình, trong mắt hiện lên vẻ tôn kính.

Khi nói chuyện với Nam Hi, hắn cũng chú ý đến các đệ tử khác, nhưng dù gì cũng đâu thể nhìn hết, huống chi sau khi phân tâm mà còn có thể phát hiện lỗi của người khác như sư tỷ.

Trước đây mọi người nói Nam Hi tuy là Đại sư tỷ của Thiên Vân Kiếm Tông nhưng lại chìm đắm trong tình yêu, tu vi không tiến bộ, thực lực bình thường, không có chút bản lĩnh và tài năng nào.

Liên Thiên Tinh chưa bao giờ tham gia vào những cuộc thảo luận này, nhưng thật ra trong lòng cũng khá đồng ý.

Nhưng bây giờ trong mắt hắn, Nam Hi chẳng hề giống như lời đồn, dù trong số các sư huynh sư tỷ khác cũng có người có thể làm được như Nam Hi, nhưng những sư huynh sư tỷ đó luôn được coi là những người xuất sắc nhất.

Hắn tự nhận mình có thiên phú tốt, từ nhỏ đã được coi là thiên tài, tu vi cao hơn nhiều người vào môn phái trước hắn mười năm, nhưng vẫn cảm nhận được khoảng cách giữa hắn và Nam Hi.

Hiện giờ hắn khó mà vượt qua được khoảng cách này.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 28: 28: Họ Cũng Muốn Xem Phát Sóng Trực Tiếp Đó Nữa!


Nam Hi không biết tiểu sư đệ của mình đã bắt đầu ngưỡng mộ mình.

Từ khi nàng vào nhóm thì đã có đệ tử lần lượt đến hỏi nàng vài câu.
Tất nhiên là Nam Hi vẫn phải trả lời cẩn thận.

Đến khi tất cả đệ tử đều không còn câu hỏi gì thì mới có người nhỏ giọng hỏi bên cạnh nàng.
"Đại sư tỷ, nghe nói Chưởng môn đã đến Ngự Hư Tông đòi lại công bằng cho tỷ, chuyện này tỷ có ý kiến gì không?"
Vừa rồi nghe thấy tiếng lòng của Nam Hi, nhóm đệ tử này đã bàn tán về chuyện này trong thời gian luyện tập, nhưng không ai dám hỏi.

Bây giờ có người này mở miệng, các đệ tử xung quanh đều nhìn cậu ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Đệ tử đó bị nhìn đến mức ngại ngùng, lo lắng nhìn Nam Hi.
Nam Hi bị hỏi thì ngây người.
[Thông tin nhanh nhạy thật, chẳng lẽ vị sư đệ này có mối quan hệ ở Ngự Hư Tông?]
Đệ tử đó nghẹn lời, ánh mắt các đệ tử xung quanh nhìn hắn cũng mang dáng vẻ chờ xem kịch hay, ai cũng biết nguồn tin là từ đâu, nhưng người thông minh sẽ không nói ra.
Trong khi hắn vẫn ấp úng không biết trả lời thế nào, trên mặt Nam Hi đã hiện lên vẻ kinh ngạc và hoảng sợ.
"Gì cơ? Sư tôn lại...!Không, ta không tin, ông ấy đi từ lúc nào? Sao lại không nói với ta."
Đệ tử: "?"
Chẳng phải sư tỷ đã biết từ trước rồi sao?
Mọi người bị phản ứng của Nam Hi làm cho ngớ người, hiện trường bỗng chốc trở nên im lặng, khiến cả đám không biết nên phản ứng thế nào.
Nhưng đệ tử mở miệng đầu tiên chỉ có thể cứng đầu tiếp tục: "Không biết là đi từ bao giờ, nhưng vì đòi lại công lý cho tỷ, sư tôn đã dạy dỗ Tề Thiên một trận rồi, sư tỷ không thấy vui sao?"

Nam Hi mở to mắt: "Dạy dỗ A Thiên một trận? Sao có thể?"
Nàng liên tục lùi lại, dáng vẻ không dám tin, rồi lắc đầu, mắt nhìn như sắp rơi lệ.
Các đệ tử càng thêm ngơ ngác.
Họ đã thấy dáng vẻ hiện giờ của Nam Hi vô số lần, nhưng vừa rồi sư tỷ đâu có nói như vậy?! Chẳng phải sư tỷ nói quá sướng, còn muốn xem phát sóng trực tiếp sao?
Họ hỏi chỉ để xem phản ứng của sư tỷ có gì khác so với trước đây hay không?
Và họ cũng muốn xem phát sóng trực tiếp đó nữa!
Trong khi Nam Hi đang nhập vai biểu diễn, một nhóm đệ tử đột nhiên nhận ra gì đó, tự vỗ đầu.
Hỏng rồi! Suýt chút nữa quên mất đầu óc sư tỷ đã biêng biêng rồi.
Nhóm đệ tử này chính là những người đầu tiên nhận ra Nam Hi không bình thường.

Khi những người kia lan truyền tin tức, họ còn đang suy nghĩ, kết quả vì luyện tập quá chăm chỉ mà lơ là cảnh giác.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 29: 29: Đến Mị Cũng Muốn Đánh Mình Một Cái


Chưởng môn bảo họ giữ bí mật, nhưng lúc này dưới con mắt của bao người, sư tỷ đã bộc lộ cái sự đầu óc biêng biêng của mình rồi, họ có nên che giấu giúp nữa không?
Giúp hay không giúp? Đây là một câu hỏi nghiêm túc.

Thấy không ai đáp lại, Nam Hi lấy làm lạ, dồn sự chú ý vào các đệ tử xung quanh.

[Chuyện gì vậy? Mị thế này vì Tề Thiên chẳng phải là bình thường ư? Sao không ai nói gì?]
[Hay là! ] Đồng tử Nam Hi chấn động: [Chẳng lẽ ta! ]
Diễn xuất đi xuống?
Nàng chưa kịp nghĩ xong, một đệ tử đã đột nhiên cao giọng nói: "Sư tỷ hà tất phải để ý đến kết cục của nam tử đó? Hắn đối xử với tỷ như vậy, chưởng môn dạy dỗ hắn thế nào cũng là đúng thôi!"
Câu này vừa nói ra, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn vào hắn.

Đệ tử đó lấy tay che miệng theo phản xạ, có phần hối hận, dù muốn che giấu sự thật rằng nàng đã không bình thường giúp sư tỷ nhưng câu nói vừa rồi thật sự không ổn lắm.

Còn chưa kịp để người khác gật đầu tán đồng, Nam Hi đã ôm lấy ngực mình, liên tục lắc đầu.

"A Thiên… A Thiên chỉ chỉ ra sai lầm của ta thôi, là ta không biết xấu hổ mà quấn lấy huynh ấy, gây ảnh hưởng xấu cho huynh ấy.

Huynh ấy không có lỗi, sư tôn có lý do gì để dạy dỗ huynh ấy chứ?"
Chúng đệ tử: "! "
Họ không hiểu, sốc vô cùng.

Hứng thú của các đệ tử đột ngột giảm sút, còn có phần hối hận vì đã hỏi câu hỏi này.

Họ đã biết sư tỷ cố chấp không chịu tỉnh ngộ từ lâu, nhất là khi đối mặt với Tề Thiên, họ thật sự không hiểu nổi đầu óc của nàng.

[Wow! ] Nam Hi cảm thán trong lòng: [Ta có thể nói ra những lời như vậy, thật đúng là quá giỏi, thể hiện mình đúng là kẻ đần, đến mị cũng muốn! ]
Đánh mình một cái.

Nam Hi chưa kịp nghĩ xong.

Trong ánh mắt bối rối của các đệ tử, lại có hai ba người xông lên nói: "Sư tỷ! Ta… ta… chúng ta thấy tỷ rất lợi hại, không hề không biết xấu hổ, không cần nghĩ như vậy về mình.

"
Họ nói những lời trái lương tâm, trong lòng đau khổ, trên mặt còn phải nặn ra nụ cười miễn cưỡng.

Nói Nam Hi mang thuốc cho Tề Thiên không tính là không biết xấu hổ.

Nhưng đến giờ phút này, nàng vẫn không nhận ra lỗi của mình, cũng không thấy xấu hổ, vẫn bảo vệ Tề Thiên, một lòng một dạ thích Tề Thiên, thêm những chuyện trước đây nữa thì đúng thật cũng có thể coi là không biết xấu hổ.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 30: 30: Sự Thật Là Vậy Ta Thật Sự Không Biết Xấu Hổ


Lỗi lớn nhất của Nam Hi là biết rõ đối phương không có chút tình cảm nào với mình, thái độ còn cực kỳ tệ hại mà vẫn hết lần này đến lần khác bám lấy.

Lúc này đã có người nhận ra điều gì đó không đúng, ví dụ như khi nói một số câu, Nam Hi không hề mở miệng, những lời không hợp với thiết lập cũng mang chút ý vị mơ hồ xa xăm.

Nhưng bị mấy đệ tử này làm rối trí, đầu óc mọi người đều không suy nghĩ được nữa, chỉ ngơ ngác nhìn Nam Hi và mấy người kia.

Liên Thiên Tinh trông thấy mọi người ồn ào, đến gần mới nghe được hai câu, đồng tử cũng chợt chấn động.

Hắn nhạy bén hơn người khác nên lập tức nhận ra sự khác biệt giữa tiếng lòng và lời nói ra.

Nhưng Liên Thiên Tinh chưa kịp nghĩ sâu hơn thì đã thấy một đệ tử run rẩy mở miệng, vẻ mặt nghi ngờ cuộc đời.

"Đại sư tỷ, tại sao tỷ lại tự chửi mình, còn chửi khó nghe như vậy! "
Họ thường dùng những từ ngữ dơ bẩn như thế này để chửi người mình cực kỳ ghét, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện dùng để chửi chính mình, vậy mà Nam Hi lại dễ dàng dùng như thế, còn tự chửi mình không biết xấu hổ.

"Khó nghe sao?" Nam Hi cúi đầu rơi lệ: "Nhưng sự thật là vậy, ta thật sự không biết xấu hổ.

"
"Không chỉ là không biết xấu hổ! " Đệ tử đó muốn Nam Hi đừng hạ thấp bản thân mình.

Nàng là Đại sư tỷ của Thiên Vân Kiếm Tông, là người xuất sắc nhất trong nhóm đệ tử cùng khóa, dù hiện giờ đã tụt hậu thì cũng vẫn khác xa đệ tử thông thường.

Ánh mắt Liên Thiên Tinh bỗng chốc trở nên sắc bén.

Cuối cùng hắn cũng đã nhận ra điều không ổn.

Nhìn phản ứng của các đệ tử, chẳng lẽ người có thể nghe được tiếng lòng của Đại sư tỷ không chỉ có một mình hắn.

Mà vấn đề hiện giờ là nếu cứ để vị sư đệ này tiếp tục nói thì e rằng Nam Hi cũng sẽ nhận ra việc tiếng lòng của mình bị lộ mất.

Liên Thiên Tinh vội vàng nói: "Sư tỷ, buổi luyện tập hôm nay vẫn chưa kết thúc, hình như lúc này không thích hợp để nói chuyện riêng.

"
Có vẻ như Nam Hi cũng mới nhận ra, liên tục gật đầu.

"Sư đệ nói đúng, là ta quá ích kỷ, không nghĩ đến cảm nhận của các đệ các muội.

Mọi người có chỗ nào không hiểu thì cứ nói với ta.

"
Cuối cùng các đệ tử cũng ôm một bụng hoài nghi quay lại vị trí, tiếp tục luyện tập.

Có vẻ chuyện đã được kiểm soát, Liên Thiên Tinh thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa ngẩng đầu lên thì lại thấy Nam Hi đang nhìn mình chằm chằm.

Hắn bị nhìn đến căng thẳng, nhưng Nam Hi lại dời ánh mắt ngay tức thì.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 31: 31: Chắc Chắn Họ Cũng Có Thể Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Nam Hi


[Tiểu sư đệ ngoan thật.

]
Liên Thiên Tinh ngẩn người, sau đó mặt đỏ bừng, không dám nhìn vào mắt Nam Hi.

Vừa lúc có đệ tử gọi hắn, hắn liền vội vàng đi về phía đó.

Những sự việc vừa xảy ra tưởng chừng như đã kết thúc nhưng ảnh hưởng của chúng vẫn đang âm ỉ lan tỏa.

Không chỉ một đệ tử nhận ra điều bất thường mà cuộc trò chuyện với Nam Hi lần này, ngoài việc khiến họ bực bội, còn để lại nhiều nghi vấn.

Tại sao Đại sư tỷ rõ ràng biết hành động của Chưởng môn nhưng lại giả vờ không biết? Tại sao nàng biết rõ việc mình làm không tốt, nhưng vẫn cố tình làm? Tại sao vừa bảo vệ Tề Thiên, lại vừa cảm thấy việc Tề Thiên bị đánh là đáng đời?
Cách nói chuyện của nàng cũng có phần không đúng.

Hòa Kiếm trở về khi bầu không khí ngoài mặt đã khôi phục sự yên bình.

Ông thấy trên trường Diễn Võ, các đệ tử đang cực kỳ nghiêm túc, đệ tử của ông cũng đang chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình, nên lông mày ông cũng giãn ra đôi chút.

Nhưng khi mở rộng thần thức, chỉ cần quan sát một chút, nghe được những lời thì thầm của vài đệ tử, Hòa Kiếm đã lập tức biết rằng trước khi ông đến, trên sân luyện võ vừa xảy ra chuyện gì đó.

Các đệ tử không rõ nguyên do nhưng Hòa Kiếm lại lập tức hiểu được vấn đề.

Chắc chắn họ cũng có thể nghe thấy tiếng lòng của Nam Hi.

Về việc tiếng lòng bị lộ, dù Hòa Kiếm chưa tìm ra cách giải quyết nhưng ông cũng đã có vài ý tưởng về cách xử lý việc này.

Trước tiên, trước khi hiểu rõ vấn đề, nếu chỉ có đồng môn có thể nghe thấy tiếng lòng thì không thể để Nam Hi biết về việc này.

Còn nếu tất cả mọi người đều có thể nghe thấy thì phải nói cho Nam Hi biết.

Và việc người ngoài có thể nghe thấy tiếng lòng hay không thì phải dựa vào phản ứng của Tề Thiên khi hắn đến xin lỗi vào ngày mai.

Trong khi Hòa Kiếm đang suy nghĩ về cách xử lý tiếng lòng, Nam Hi cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Dù sao nàng cũng đang dùng thần thức để quan sát nhóm đệ tử này.

Thần thức của nàng không nhạy bén bằng Hòa Kiếm, không thể dễ dàng phân biệt được mọi lời nói của các đệ tử nhưng vẫn nghe rõ được một số điều.

Nhận thấy các đệ tử đa phần là thắc mắc về việc làm lần này của mình chứ không phải phẫn nộ hay muốn phàn nàn, Nam Hi lấy làm lạ, chuẩn bị lắng nghe kỹ hơn những gì các đệ tử nói.

"Làm tốt lắm.

"
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 32: 32: Cốt Truyện Lại Đến


Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của Nam Hi.

Nàng quay đầu nhìn rồi cúi đầu hành lễ: "Sư tôn tốt."
Hòa Kiếm nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt chuyển sang các đệ tử, nét mặt không thay đổi, cũng không tỏ ra hài lòng.
Những đệ tử vừa nãy còn rất trật tự, nghiêm túc luyện tập bắt đầu mắc lỗi liên tiếp dưới ánh nhìn của Hòa Kiếm.

Trong môn phái có khá nhiều người sợ Hòa Kiếm, chỉ cần căng thẳng là sẽ dễ mắc lỗi.
Gương mặt Hòa Kiếm lộ vẻ không hài lòng: "Đã là kiếm tu thì phải có niềm tin không sợ hãi, nếu chỉ vì ánh nhìn của ta mà căng thẳng mắc lỗi thì sau này trong lúc thực chiến, những lỗi này có thể lấy đi mạng sống của các con."
Ông lạnh lùng chỉ trích các đệ tử, khiến nhiều người nắm chặt chuôi kiếm, áp lực lớn đến mức khó có thể nghĩ đến việc vừa rồi của Nam Hi.
Nam Hi thì không căng thẳng.

Trông nàng có vẻ nghiêm túc nhưng trong đầu đã nghĩ đến nhiều việc khác, trước hết là nhiệm vụ sắp tới.
Phải nói từ khi Hòa Kiếm đi đòi lại công bằng cho nàng, Nam Hi đã nghĩ đến nhiệm vụ này.
Trong nguyên tác, Hòa Kiếm đi đòi lại công bằng cho nữ chính, nhưng nữ chính lại không cảm kích, cứ luôn cho rằng Hòa Kiếm làm như vậy sẽ khiến Tề Thiên càng ghét nàng.

Vì vậy khi biết chuyện này, nàng liền gây sự với Hòa Kiếm.

Hai người cãi vã, sau đó không vui mà chia tay.
Tiếp theo, Nam Hi sẽ phải thực hiện nội dung này của cốt truyện.

Chính là khi Hòa Kiếm mở miệng nói với Nam Hi rằng ngày mai Tề Thiên sẽ đến xin lỗi.
Là Chưởng môn, uy nghiêm của Hòa Kiếm rõ là không thể nghi ngờ.

Lúc này toàn trường im lặng, tiếng kiếm xé gió vun vút.

Ngay cả Liên Thiên Tinh cũng căng thẳng, im lặng không nói lời nào.
Đúng vào lúc này, tiếng lòng của Nam Hi chợt vang lên.
[A...!thật không muốn đối mặt chút nào.]
Giọng điệu mang ba phần chán nản, ba phần trốn tránh, ba phần mệt mỏi, và một phần tuyệt vọng.
Tâm trạng nghiêm túc của các đệ tử bỗng chốc bị kéo lại.
Vì có Chưởng môn ở đây nên họ không dám có động tác thừa, vì thế cũng chỉ có thể lén liếc nhìn Nam Hi khi quay người vung kiếm, sau đó dỏng tai lên, muốn nghe xem Nam Hi sẽ nói gì nữa.
Nhưng sau đó Nam Hi lại im lặng.
Hòa Kiếm nhìn nàng trong lòng đang nói những lời chán nản nhưng trên mặt lại không có biểu hiện gì.

Dù không biết Nam Hi không muốn đối mặt với điều gì, nhưng điều này cũng đã nhắc nhở ông rằng vẫn còn có chuyện phải nói với Nam Hi.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 33: 33: Rõ Ràng Là Thay Trời Hành Đạo!


Vì vậy Hòa Kiếm nghiêm mặt, nói với Nam Hi: "Con đi theo ta."
Rồi ông lại nói với Liên Thiên Tinh: "Thiên Tinh, con tạm thời trông nom ở đây."
Liên Thiên Tinh liền đứng nghiêm, ngay thẳng nói: "Đệ tử tuân lệnh."
Nam Hi bị Hòa Kiếm dẫn đến nơi nàng nghỉ ngơi trước đó, cách các đệ tử khá xa, nói chuyện bình thường thì họ sẽ không nghe thấy.
Hòa Kiếm vừa đoán phản ứng của Nam Hi sẽ ra sao, vừa chậm rãi mở miệng: "Ngày mai Tề Thiên của Ngự Hư Tông sẽ đến xin lỗi con.

Con chuẩn bị kỹ, tốt nhất đừng làm mất mặt Thiên Vân Kiếm Tông."
Hòa Kiếm chăm chú nhìn Nam Hi, nhưng chưa kịp thấy biểu hiện gì trên mặt nàng thì đã nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết.
[A! Mị biết ngay mà!]
Nam Hi đau khổ nhắm mắt lại, không chú ý đến sư tôn trước mặt và các đệ tử phía xa cũng giật mình nhìn nàng với vẻ mặt kinh ngạc.
Cốt truyện đã bắt đầu, Nam Hi bắt buộc phải đi theo.

Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cảm xúc.
"Con… con nghe nói rồi, sư tôn ngài đã dạy dỗ A Thiên! Sao ngài có thể ỷ thế h**p người như vậy? A Thiên đâu có làm gì sai? Còn con...!con..."
"Xin sư tôn rút lại mệnh lệnh.

A Thiên không sai, huynh ấy không cần phải xin lỗi.

Sư tôn không thể làm nhục huynh ấy như vậy."
Giọng Nam Hi rất nhanh, lời nói đầy cảm xúc, nói bằng tốc độ nhanh, khiến câu nói mất đi sự chân thật phần nào.

Nhưng dù vậy, Hòa Kiếm cũng đã nghe rõ từng từ một.

Sắc mặt ông lập tức tối sầm như báo hiệu cơn giông sắp đến.
Các đệ tử ở phía xa không nghe được gì nên vẫn cố gắng nhìn về phía này, chỉ sắc mặt đáng sợ của Hòa Kiếm thì lập tức rụt cổ lại.
Họ đoán rằng chắc chắn Nam Hi đã nói điều gì đó rất kỳ lạ, nhưng lại không hiểu sao giọng của Nam Hi lúc thì nghe rõ, lúc lại chẳng nghe thấy gì.
Hòa Kiếm luôn kiên nhẫn với Nam Hi hơn.

Nhưng ông vốn là người thẳng thắn và nghiêm khắc nên mắt không thể chứa nổi dù chỉ là một hạt bụi.
Giờ đây Nam Hi cứ như đang chọc kim vào mắt ông, dù có kiên nhẫn đến đâu cũng không thể nhịn nổi.
Vì vậy, giọng nói của Hòa Kiếm chứa đựng vẻ uy nghiêm và giận dữ mà dù cố gắng kiềm chế cũng không thể giấu nổi: "Con..."
[Ôi trời, đúng là mấy lời thoại ngu ngốc.

Cái gì mà ỷ thế h**p người? Rõ ràng là thay trời hành đạo! Cái gì mà làm nhục? Đây là những gì hắn đáng nhận! Ôi sư tôn, sư tôn thật là sư tôn tốt của con.]
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 34: 34: Phải Mắng Mấy Câu


Nghe thấy những lời như vậy, các đệ tử lập tức rướn cổ nhìn về phía này.

Nhưng Nam Hi quay lưng về phía họ nên họ không nhìn thấy biểu cảm của nàng, chỉ thấy được vẻ mặt ngạc nhiên của Hòa Kiếm.
Các đệ tử nhỏ giọng bàn tán: "Sư tỷ đang nói gì vậy? Nghe có vẻ rất sung sướng?"
"Không phải sư tôn đi đòi lại công bằng cho tỷ ấy sao? Chẳng lẽ tỷ ấy đang nói về chuyện này."
"Gì cơ? Cuối cùng sư tỷ cũng thông suốt rồi? Thật lòng mà nói, ta cũng thấy chưởng môn làm rất đúng."
Mọi người thì thầm to nhỏ, Hòa Kiếm cũng bị tiếng lòng này làm dịu đi, cơn giận tan biến, chỉ còn lại vẻ ngạc nhiên.

Ông trừng mắt nhìn Nam Hi, không thể nói nổi lời trách mắng.
Hơn nữa Nam Hi vừa nói gì cơ? Nàng nói ông là sư tôn tốt của nàng.
Hòa Kiếm chưa từng được đệ tử khen ngợi thẳng thắn như vậy nên mặt lập tức đỏ bừng, cảm thấy việc đi đòi lại công bằng lần này là vô cùng đúng đắn.
Chìm đắm trong tiếng lòng nên dường như ông đã quên mất câu nói đầy ngỗ nghịch của Nam Hi trước đó.

Nam Hi chờ đợi cơn giận của Hòa Kiếm gần một phút rồi mới ngước mắt lên đầy nghi ngờ.

Thấy biểu cảm trên mặt Hòa Kiếm thậm chí còn mang vẻ an ủi, trong lòng nàng lập tức kinh hãi.
[Tại sao sư tôn không tức giận? Thật đáng sợ, có phải bị người khác chiếm xác rồi không?]
Nhìn thấy đệ tử trước mặt đầy vẻ kinh hãi, Hòa Kiếm im lặng một lúc.

Nhưng ông không giỏi diễn xuất như Nam Hi.

Để không bị Nam Hi phát hiện ra vẻ khác thường, ông chỉ có thể hơi gượng gạo, cố ý nói lớn hơn: "Con thật là ngỗ nghịch!"
Nói một câu, Hòa Kiếm lại cảm thấy nghẹn một chút, hiếm khi mắng mà lại thấy khó chịu.
"Đồ ngu dốt!"
Nói một câu, ông lại dừng lại chút nữa.
"Đồ vong ơn bội nghĩa!"

Hòa Kiếm ngừng lời, cảm thấy không thể mắng thêm được nữa.

Nam Hi thấy Hòa Kiếm ngừng lại, dù cảm thấy ông nói ít hơn trước nhiều nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm một chút.
[Cảm giác đúng rồi.]
Hòa Kiếm: "?"
Các đệ tử: "?"
Vì Hòa Kiếm đã lớn tiếng nên những lời trách mắng của ông đều đã lọt vào tai các đệ tử.

Dù không phải mắng họ, lại thêm ở cách xa như vậy nhưng vẫn khiến họ rùng mình.

Còn sư tỷ thì sao? Rõ ràng bị mắng mà lại rất vui?
Các đệ tử cảm thấy không hiểu nổi suy nghĩ của Nam Hi.

Hòa Kiếm cũng bị Nam Hi làm nghẹn lời, bèn vung mạnh tay: "Con không cần nói nhiều, ngày mai Tề Thiên đến xin lỗi, dù thế nào thì con cũng phải chấp nhận chuyện này!"
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 35: 35: Sư Tỷ Thật Đáng Sợ!


Nói xong, Nam Hi cúi đầu, lẩm bẩm, dáng vẻ hoàn toàn không thể chấp nhận được nhưng vẫn phải nghe lời sư tôn.
Dù là lẩm bẩm nhưng đối với tu sĩ, tiếng nói vẫn lọt vào tai một cách rõ ràng.
"A Thiên, tha thứ cho ta, ta không cố ý.

Là sư tôn, là sư tôn tự ý quyết định, ta chưa bao giờ trách huynh.

Ta biết huynh cũng chỉ vì ta..."
Các đệ tử bên kia rõ ràng thấy chắc chắn Nam Hi đang nói gì đó, nhưng họ lại không nghe thấy lời của Nam Hi.

Cả đám gãi đầu gãi tai, điểm bất thường cũng dần hiện rõ.
"Tại sao lúc thì nghe được giọng sư tỷ, lúc lại không?"

"Những lời vừa rồi của sư tỷ không có vấn đề gì mà, tại sao chưởng môn lại giận dữ?"
"Chắc là những lời chúng ta không nghe thấy đã chọc giận chưởng môn.

Nhưng vấn đề là tại sao có những lời của sư tỷ thì chúng ta nghe được, có những lời lại không?"
Mọi người đều mù mờ, còn Liên Thiên Tinh thì đã hiểu rõ nguyên nhân.

Tu vi và ngộ tính của hắn cao hơn, sau khi dùng bí pháp tăng cường thính lực cũng có thể nghe rõ những lời Nam Hi nói, nên hắn lại càng thêm sợ hãi.
Sư tỷ thật đáng sợ!
Dù là những lời nói ra miệng hay tiếng lòng hoàn toàn khác thì cũng đều làm cho nàng trở nên đáng sợ đến tột cùng.
Nghe lời của Nam Hi, Hòa Kiếm lại càng tức giận, giơ tay lên chỉ vào nàng, tay run lên vì tức giận.

Nhưng tiếng lòng của Nam Hi lại liên tục vang lên bên tai ông, nên ông lại không thể nổi cơn tam bành, cuối cùng chỉ có thể vung tay áo.
"Con muốn làm gì thì làm, ta không muốn quản con nữa!"
Hòa Kiếm đi thẳng qua Nam Hi.

Nam Hi lập tức quay đầu nhìn Hòa Kiếm với vẻ không dám tin, hiếm khi biểu cảm và tiếng lòng là thái độ đau buồn đồng nhất.
[Không! Sư tôn, sư tôn tốt của con…]
"Phì."
Rõ ràng biểu cảm và tiếng lòng của Nam Hi đều rất bi thảm nhưng lại vô cùng buồn cười.

Trong đám đông, có người không kìm được bật ra một tiếng cười, dù đã cố gắng kìm nén nhưng không khí trong hàng ngũ cũng vẫn thay đổi, cảm giác trở nên vui vẻ lạ thường.
Dù Liên Thiên Tinh vẫn cảm thấy Nam Hi đáng sợ, nhưng nhìn thấy biểu hiện của nàng hiện giờ, hắn cũng chỉ có thể mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ không biết gì.
Bước chân của Hòa Kiếm khựng lại, cuối cùng bước đi vội vàng, nhưng cơn giận vừa bùng lên lại vô cớ tan biến.
Thôi vậy, dường như ông chưa bao giờ hiểu được đệ tử này của mình.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 36: 36: Sư Tỷ Đã Như Vậy Rồi Thôi Thì Hãy Để Tỷ Ấy Yên


Nước mắt Nam Hi rơi lã chã.

Đợi đến khi vừa đủ thì nàng mới lặng lẽ lau nước mắt, đứng trước mặt các đệ tử, dáng vẻ mệt mỏi nói: "Hôm nay luyện tập đến đây thôi, mọi người tự về đi.

"
Ngày thường nghe nàng nói vậy, các đệ tử đều giải tán nhanh hơn bất kỳ điều gì, nhưng hôm nay lại khác.

Trong hai trăm đệ tử có mặt, những người thân thiết với nhau đều liếc nhìn nhau.

Nhiều người thầm thở dài.

Có người nói: "Sư tỷ, xin hãy nén bi thương.

"
"Nếu muốn hận thì cứ hận, tại sao lại làm khó bản thân như thế.

"
"Nếu đạo tâm bị tổn hại thì được lại chẳng bõ mất.

"
"Sư tỷ không cần quá đau buồn, chúng ta phải tin rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt lên, ít nhất tỷ cũng đã có rất nhiều thứ.

"
Những lời an ủi không đầu không cuối này khiến Nam Hi ngơ ngác nhìn các đệ tử đi ngang qua.

[Hận? Hận ai? Sư tôn ư? Không được, như thế mới thật sự là ngỗ nghịch đấy.

]
Các đệ tử loạng choạng.

Sư tỷ yêu quá nhiều rồi, thà rằng nàng ghét sư tôn còn hơn tin rằng người họ nói là Tề Thiên.

Kể từ khi phát hiện Nam Hi không bình thường, lại thêm nghe sư tôn và sư tỷ nói chuyện, Liên Thiên Tinh liền chăm chú lắng tai nghe ngóng động tĩnh bên đó.

Các đệ tử không ai quản thúc, nhanh chóng ồn ào thảo luận về sự bất thường của đại sư tỷ rồi đi đến kết luận.

Vì yêu sinh hận, rõ ràng là đại sư tỷ này vì yêu mà hận nên đã điên loạn rồi, lại thêm vài người bàn tán thổi phồng, vì thế mọi người đều nghĩ đúng là như vậy.

Quan trọng là đại sư tỷ đã như vậy mà khi dạy họ vẫn còn rất nghiêm túc.

Trước đây họ luôn nghĩ Nam Hi là đại đệ tử nhưng hành động thì lại không đáng để làm đại đệ tử, đắm chìm trong tình yêu, không chú tâm tu luyện, làm gì cũng lơ mơ.

Nhưng bây giờ họ mới thấy, sư tỷ đã như vậy mà vẫn cố gắng giữ vững tinh thần để dạy họ luyện kiếm, vả lại còn chưa từng mắc lỗi.

Hơn nữa bây giờ sư tỷ mới không kiềm chế được mà biểu hiện sự bất thường.

Vậy trước đây khi họ chưa biết, chắc hẳn sư tỷ đã phải chịu áp lực không tưởng rồi.

Mặc dù nói kết quả như vậy là do tự sư tỷ chuốc lấy, nhưng hiện giờ nàng đã như vậy rồi, là đồng môn, lại từng được sư tỷ dạy dỗ, họ không thể quá khắt khe với sư tỷ.

Chuỗi suy nghĩ này tổng kết lại thành một ý:
Sư tỷ đã như vậy rồi, thôi thì hãy để tỷ ấy yên.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 37: 37: Một Thời Gian Không Gặp Cuối Cùng Nam Hi Sư Điệt Cũng Điên Rồi


Nam Hi vẫn chưa biết mình đã bị các đệ tử coi là một người cần được quan tâm đặc biệt.
Mọi người đã giải tán nên đương nhiên nàng cũng giải tán.

Nhưng nàng còn rất nhiều điều muốn nói về những chuyện xảy ra hôm nay, trong đó có rất nhiều câu là không phục cốt truyện ngu ngốc này, cũng như khinh bỉ nữ chính.
Nhưng dù là chuyện vừa xảy ra hay là phê phán nữ chính thì nàng cũng không thể nói ra được.

Nói ra thì chắc chắn mọi người sẽ nghĩ nàng bị điên.

Vậy nên nàng chỉ có thể coi hệ thống như thùng rác, liên tục phàn nàn trong lòng.

[Nói về chuyện này trước, từ lúc sư tôn đi đòi lại công bằng cho ta đã là rất bình thường rồi.

Nhưng ta không hiểu sao ta cứ phải cảm thấy sư tôn đang làm điều dư thừa thế nhỉ? Rõ ràng ông ấy cũng chỉ vì ta thôi mà! Ta cảm động muốn khóc.]
Tất nhiên cảm động muốn khóc cũng chỉ là một suy nghĩ phóng đại, nhưng cho rằng Hòa Kiếm vì nàng là ý nghĩ thật.
Lúc này đã gần trưa, đúng lúc môn phái đang đông đúc, người qua kẻ lại tấp nập.

Nam Hi đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của những người xung quanh.
Dù có chú ý thì nàng cũng không bận tâm lắm.

Dù sao bây giờ nàng cũng đang tỏ ra buồn bã như thể đã phải chịu đựng một cú sốc lớn.

Cho dù có người đến an ủi nàng thì nàng cũng cảm thấy bình thường.
Nhưng nếu biết lý do nàng khóc, chắc chắn mọi người sẽ nghĩ nàng bị điên.
Nam Hi lại thở dài một hơi, chuyển nỗi buồn thành sự tức giận, tiếp tục phàn nàn.
[Đôi khi ta thật sự không hiểu ngươi đang nghĩ gì, thật đúng là não yêu đương chết tiệt, vì một người đàn ông mà không cần gì cả ư? Ta tức chết đi được, bị cả môn phái ghét bỏ đúng là đáng đời.]
Khi Nam Hi điên cuồng phàn nàn, hệ thống sẽ không nói gì, bởi vì nếu nói ra thì sẽ vấp phải cơn giông tố dữ dội.

Những lời của Nam Hi đôi khi là nói hệ thống, đôi khi là nói nữ chính, nhưng dù là ai thì cũng đều không mang ý tốt.
Nam Hi không để ý đến ánh mắt của mọi người, thậm chí khi liếc thấy hai bóng người hơi quen thuộc, nàng cũng giả vờ như không thấy, chạy vội về viện tử của mình.
Đằng sau, một thanh niên vừa đẹp trai vừa mỹ miều đang khoanh tay trước ngực, nghe tiếng lòng của Nam Hi đầy vẻ phát tiết thì nhướn mày nhìn người bên cạnh.
Khóe miệng người đó nhếch lên thành một nụ cười, nói với vẻ thờ ơ: "Một thời gian không gặp, cuối cùng Nam Hi sư điệt cũng điên rồi?"
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 38: 38: Rõ Ràng Không Phải Mình Ông Nghe Được


"Sư thúc, thúc nói chuyện như vậy, nếu sư tỷ nghe được thì sẽ buồn lắm."
Một nam tử khác tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Vẻ ngoài hắn trẻ hơn vị sư thúc này, trông có vẻ xấp xỉ tuổi với Nam Hi.
Một lớn một nhỏ, một là sư thúc, tên là Lý Vân Tranh, một là đệ tử thân truyền của đại trưởng lão, sư đệ của Nam Hi, tên là Kỳ Chiếu.

Thời gian qua hai người này ra ngoài môn phái luyện tập, nhưng vẫn nghe chuyện của Nam Hi không sót điều gì.
Lúc này hai người nhìn bóng lưng Nam Hi đi xa, dù chưa tiếp xúc nhưng qua những tiếng lẩm bẩm như lời nguyền đó, hai người vẫn cảm nhận được rằng dường như Nam Hi có điều gì đó khác lạ.

Nhưng về lại phải bận rộn báo cáo với chưởng môn nên họ cũng không chú ý nhiều đến Nam Hi.
Lý Vân Tranh lại cười, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, mang theo vài phần phong lưu: "Chỉ cần sư điệt không nói, đại sư tỷ của sư điệt sẽ không bao giờ biết chuyện này."
Hai người vừa nói chuyện, vừa đi về phía động phủ của chưởng môn.
Hòa Kiếm đang suy nghĩ về chuyện của Nam Hi.

Nói đơn giản thì bất kể sau này thế nào, mọi chuyện cũng phải đợi đến ngày mai Tề Thiên về rồi mới nói.
Thật ra lý do khiến Hòa Kiếm có suy nghĩ rằng chỉ có người trong môn phái mới nghe được tiếng lòng của Nam Hi cũng chỉ là suy nghĩ vô căn cứ.

Cho dù là tiếng lòng bị lộ, nếu chỉ có ông nghe được thì không sao cả.

Ông có thể mãi mãi không cho Nam Hi biết về chuyện này, hoặc khiến chuyện này không ảnh hưởng gì đến Nam Hi.
Nhưng qua quan sát, rõ ràng không chỉ mình ông có thể nghe được tiếng lòng của Nam Hi.

Chuyện tiếng lòng bị lộ nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng nếu chỉ có người trong môn phái nghe được tiếng lòng của Nam Hi thì có thể kiểm soát ảnh hưởng của chuyện này ở mức nhỏ nhất.
Nhưng nếu mọi người đều có thể nghe được tiếng lòng của Nam Hi thì nàng sẽ phải mãi mãi rời xa trung tâm của Thiên Vân Kiếm Tông, dù là đại đệ tử thì cũng sẽ không bao giờ tiếp xúc được với thông tin bí mật của môn phái.
Dù như vậy, nàng cũng phải luôn nhớ kỹ chuyện này.

Dù không nói ra miệng thì trong lòng có muốn nghĩ gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng, cho đến khi vấn đề tiếng lòng bị lộ được giải quyết.
Dù những năm qua đệ tử này đã làm không ít chuyện ngu ngốc nhưng Hòa Kiếm vẫn không tránh khỏi lo lắng cho tương lai của nàng.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 39: 39: Tiết Lộ


Đang lúc ông thở dài, bên ngoài lại chợt có động tĩnh.

Hòa Kiếm phóng thần thức, phát hiện là Lý Vân Tranh và Kỳ Triệu trở về thì liền mở cửa đón người vào.

Lý Vân Tranh tiến lên nửa bước, nhìn Hòa Kiếm, trong mắt mang theo ý cười.

"Bái kiến sư huynh.

"
Kỳ Chiếu lùi ra sau Lý Vân Tranh một bước.

Khác với Lý Vân Tranh thuận miệng nói ra, hắn thấy Chưởng môn là phải hành lễ một cách nghiêm chỉnh, liền cúi người nhẹ, trịnh trọng nói: "Bái kiến Chưởng môn.

"
Trong Tiên môn, kiểu quy củ này không quá nghiêm ngặt, sau khi hành lễ không cần đợi trưởng bối nói miễn lễ.

Kỳ Chiếu đứng thẳng người lên, cũng hơi cúi đầu với Hòa Kiếm: "Lần này luyện tập, đệ tử may mắn không làm nhục sứ mệnh.

"
Hắn không phải là người dễ cười, nhưng tính cách rất hòa nhã, đối xử với ai cũng đều có vẻ tốt.

Hòa Kiếm nhìn hai người này, thấy họ trở về cũng không quá vui mừng, lại thêm vẫn còn lo lắng chuyện của Nam Hi nên càng không thể vui vẻ, chỉ thản nhiên gật đầu.

"Hoàn thành là tốt, không thẹn với danh hiệu đệ tử Thiên Vân Kiếm Tông.

"
Chưởng môn luôn keo kiệt lời khen, hai người cũng đã quen.

Lý Vân Tranh nhìn sắc mặt chưởng môn thì hơi nheo mắt, sau đó hỏi: "Sư huynh ủ rũ như vậy, có chuyện gì xảy ra sao?"
Trước khi Hòa Kiếm nói rõ nguyên nhân, Lý Vân Tranh chỉ nghĩ rằng là vì chuyện của Nam Hi và Tề Thiên, hoặc về thái độ của Nam Hi đối với Hòa Kiếm nên cũng chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống Hòa Kiếm không nói gì.

Nhưng đối phương chỉ nhìn hắn một cái, sau đó thở dài, nói: "Thôi, nói cho muội biết cũng không sao.

"
Dù sao với sự nhạy bén của Lý Vân Tranh, biết chuyện này cũng chỉ là vấn đề thời gian, cả Kỳ Chiếu cũng vậy.

Hòa Kiếm gần như đã nói rõ ràng mọi chuyện, nói: "Chuyện này xảy ra đột ngột, đến giờ ta vẫn chưa hiểu rõ nguyên nhân, càng không nói đến biện pháp giải quyết, hiện giờ chỉ có thể nghĩ cách giảm thiểu ảnh hưởng của chuyện này đến con bé.

"
"Ồ?" Trong mắt Lý Vân Tranh dâng lên vẻ hứng thú: "Chẳng trách khi đến muội nghe thấy giọng của sư điệt, giọng điệu cũng khác trước.

"
"Muội đến gặp con bé rồi?"
Chưởng môn ngừng lại, hỏi: "Muội có nhớ con bé nói gì không?"
"Cũng chỉ là những lời lảm nhảm không rõ ý.

" Lý Vân Tranh nghĩ ngợi: "Ồ đúng rồi, còn có một câu là tất nhiên con bé biết huynh đối với con bé rất tốt.

"
Hai vị trưởng bối nói chuyện, Kỳ Chiếu không thể xen vào.

Nhưng dù chỉ đứng bên cạnh nghe thì hắn cũng đã có nhiều suy nghĩ, trong đó chủ yếu là ngạc nhiên về chuyện lộ tiếng lòng này.
 
Back
Top Dưới