Tiên Hiệp Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 40: 40: Ta Đã Nói Rồi Mà Con Bé Vẫn Rất Hiểu Chuyện


Dù sao từ rất lâu trước đây, Kỳ Chiếu cũng đã liệt Nam Hi vào danh sách không thể giao lưu sâu, vì thế cũng hề có bất kỳ hứng thú gì với những chuyện xảy ra với nàng cũng như suy nghĩ, thậm chí là cả tiếng lòng của nàng.

Hòa Kiếm lại ngẩn ra vì lời của Lý Vân Tranh.

"Đệ tử ta thật sự có nói như vậy?"
"Thật đấy.

" Lý Vân Tranh cười đến là đẹp nhưng không mấy thật lòng.

So với vui mừng, chi bằng nói là hắn thấy hứng thú hơn.

Dù sao thì cho dù là tiếng lòng thì tiếng lòng của Nam Hi cũng quá đỗi khác biệt, khiến hắn thấy thú vị.

Hai hàng lông mày của Hòa Kiếm giãn ra: "Ta đã nói rồi mà, con bé vẫn rất hiểu chuyện.

"
Nghe câu này, hai người còn lại không ai đáp lại, hiển nhiên đều không nghe lọt tai.

Hòa Kiếm cũng khó nói được gì thêm, chỉ là sau đó lại nói với Lý Vân Tranh về những chuyện xảy ra mấy ngày qua, đưa ra cách xử lý của mình.

Lý Vân Tranh không phản đối, hứng thú hỏi: "Vậy là đợi xem phản ứng của sư điệt với Tề Thiên ngày mai rồi mới quyết định tiếp theo thế nào?"
Hòa Kiếm gật đầu.

"Sư huynh, đừng trách muội không nhắc nhở huynh, rất có thể phản ứng của sư điệt Nam Hi sẽ không như ý muốn đâu.

" Dù Lý Vân Tranh có vẻ lơ đễnh, mọi việc chỉ làm theo hứng thú, nhưng cái nhìn của nàng ấy lại rất thấu suốt.

Rõ ràng sư điệt đã không thể cứu vãn được nữa rồi.

Chỉ có sư huynh của nàng ấy là vẫn luôn hy vọng vào Nam Hi.

Nghe lời nói của Lý Vân Tranh, Hòa Kiếm mím môi, không nói một lời.

Sau đó cũng chẳng có gì để nói thêm nữa.

Sau khi hỏi thăm đơn giản, Lý Vân Tranh và Kỳ Chiếu ai về nhà nấy.

Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm, thậm chí gà còn chưa gáy, Nam Hi nằm trên giường đã trở mình, không thể ngủ được nữa, cuối cùng buộc phải ngồi dậy, muốn tu luyện nhưng lại không thể tĩnh tâm.

Từ trước đến nay nàng luôn thoải mái, nên dù trải qua chuyện ngày hôm qua thì nàng cũng có thể nhanh chóng bỏ qua, tiếp tục ngày mới.

Có điều dù không lo lắng về chuyện đã qua thì Nam Hi cũng không thể không lo lắng về chuyện sắp tới, chủ yếu là ngày mai phải đối mặt với Tề Thiên.

Đối với Tề Thiên, Nam Hi vốn không có ý kiến gì, dù làm nhiệm vụ phải đối mặt với hắn, nhưng ban đầu Nam Hi đều ôm tâm lý "có trai đẹp mà không nhìn thì phí cả đời" để thực hiện nhiệm vụ.

Nhưng theo thời gian nhiệm vụ kéo dài, tiếp xúc với Tề Thiên ngày càng nhiều, trong mắt Nam Hi càng không còn cái gọi là filter trai đẹp nữa.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 41: 41: Còn Chẳng Bằng Kỳ Chiếu Sư Huynh


Ngược lại không biết từ khi nào, thấy mặt hắn là nàng lại nghiến răng nghiến lợi, rất muốn đấm hắn một cái.

Thế nhưng nàng lại phải đối mặt với Tề Thiên theo cốt truyện, thời gian lâu dần đã khiến Nam Hi mỗi lần gặp Tề Thiên là lại bực bội, khó ngủ.

Nam Hi nghĩ, muốn chữa bệnh này thì phải thật sự chém Tề Thiên một kiếm mới giải quyết được.

Nàng quyết định đi luyện kiếm.

Dù sao luyện tập chiêu kiếm đã thuộc lòng cũng không cần động não, ngược lại còn tiến bộ theo thời gian, khiến người ta cảm thấy thoải mái.

!
Gần giờ Tỵ, Tề Thiên mới đến Thiên Vân Kiếm Tông.

Hòa Kiếm cho thời hạn là trước giờ Ngọ hôm nay, hắn chỉ sớm hơn một canh giờ, nếu không sợ Hòa Kiếm đến thẳng Ngự Hư Tông lôi hắn tới thì có lẽ Tề Thiên sẽ không bao giờ đến Thiên Vân Kiếm Tông.

Đệ tử Thiên Vân Kiếm Tông đã quen thuộc với tên tuổi Tề Thiên, nhưng gặp mặt trực tiếp thì ít nên vẫn rất tò mò, sớm đã có một đám nấp ở con đường Tề Thiên phải đi qua để lén quan sát hắn.

Thật lòng mà nói, ngoại hình của Tề Thiên rất dễ đánh lừa, mày kiếm mắt sáng, dáng người cao lớn, khí chất phi phàm.

Từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân đều toát lên khí thế của một thiên chi kiêu tử.

Dù có nhiều lời phàn nàn về sư tỷ của mình nhưng đệ tử Thiên Vân Kiếm Tông vẫn luôn đoàn kết đối ngoại, vậy nên không hề có cảm tình với Tề Thiên, hoặc nói đúng hơn thì là có nhiều ác cảm.

Lúc này thấy Tề Thiên, nữ đệ tử mở to mắt nói láo.

"Đây là Tề Thiên à? Trông cũng chẳng có gì đặc biệt, chẳng biết sư tỷ Nam Hi ưng hắn ở điểm nào.

"
"Ta cũng không hiểu, chẳng phải chỉ là hai con mắt một cái miệng thôi ư, ai mà chẳng có.

"
"Nhìn còn chẳng đẹp bằng Kỳ Chiếu sư huynh của chúng ta, ta thích Kỳ Chiếu sư huynh hơn.

"

Câu cuối là thật lòng.

Nam đệ tử khinh bỉ Tề Thiên.

"Không biết thằng nhóc này có điểm gì đáng để đại sư tỷ thích, về tu vi, về thiên phú, về diện mạo, sư tỷ chẳng thua kém hắn chút nào.

"
"Phải nói là hắn không hề có tư cách coi thường đại sư tỷ.

Dù có thế nào đi nữa, sư tỷ vẫn là thiên chi kiêu nữ, còn một lòng một dạ đối xử tốt với hắn.

Hắn không cảm kích đã đành, lại còn sỉ nhục sư tỷ như thế.

"
"Thật đáng ghét, dù sư tỷ có ưng ta cũng còn tốt hơn ưng hắn.

"
Ba câu trên đều là sự thật.

Đệ tử đứng xem từ đường vào tông môn kéo dài đến trước cửa viện của Nam Hi, dù không trực tiếp lộ diện, thậm chí ẩn nấp khá tốt, nhưng họ hoàn toàn không che giấu khí tức của mình, thậm chí còn thì thầm không thèm che đậy.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 42: 42: Aaa Ai Đó Xử Hắn Giùm Ta Với!


Tu vi của Tề Thiên không thấp, không chỉ cảm nhận được ánh mắt của những người này mà còn nghe thấy một số lời nói nhỏ nhặt nữa, khiến hắn càng đi càng lạnh lùng.

Nam Hi đã chuẩn bị sẵn, đứng trước cửa viện chờ đợi Tề Thiên đến.

Nhưng sự chuẩn bị này chỉ là bề ngoài, vì trong kịch bản, khi gặp Tề Thiên, nữ chính luôn trang điểm lộng lẫy, vậy nên nàng đã trang điểm rất đẹp.

Nhưng lúc này nàng vẫn đang diễn tập những cảnh sẽ diễn ra tiếp theo trong đầu.

[Giả vờ là Tề Thiên: Lần trước không khách sáo với cô, thật sự xin lỗi, mong cô thứ lỗi.

]
[Đợi lát nữa: Không không không, A Thiên không sai, người sai là ta, ta ta ta, huynh không cần xin lỗi.

Lần… lần trước trong bí cảnh ta nhận được xx, huynh cầm đi.

]
Nam Hi mới diễn một đoạn đã không thể tiếp tục nữa, biểu cảm trên mặt còn khó coi hơn cả ăn phải phân.

[Không nói đến chuyện hắn xin lỗi không có chút thành ý, chỉ riêng lời thoại của ta cũng đã quá kinh tởm rồi.

Đã thế ta còn phải đưa đồ cho hắn! Đồ này ta vất vả lắm mới lấy được đấy.

]
[Aaa, ai đó giết hắn giùm ta với!]
Các đệ tử đứng gần, nhất là Hòa Kiếm và Liên Thiên Tinh, đều kinh hãi vì tiếng lòng của Nam Hi.

Họ không thể hiểu nổi cảnh trong đầu Nam Hi đang diễn ra, càng không thể hiểu nổi sự điên rồ ở phía sau của nàng.

Những đệ tử ở góc khuất thì không sao, nhưng Hòa Kiếm và Liên Thiên Tinh thì không thể thể hiện ra cảm xúc gì dư thừa nên rất khổ sở.

Nam Hi lại chẳng tự giác được, thấy diễn không nổi nữa thì liền duỗi cổ nhìn xem Tề Thiên đã đến chưa.

May mắn thay, Tề Thiên không đến chậm.

Hắn đến trước mặt Nam Hi rồi đứng vững, cằm nghiến chặt, rõ ràng là người xin lỗi nhưng đầu lại không chịu cúi xuống, giọng cứng nhắc nói: "Trước đây không khách sáo với cô, ta không cố ý, rất xin lỗi, mong cô thứ lỗi.

"
Lời xin lỗi nhưng lại dựa vào lợi thế chiều cao để liếc nhìn Nam Hi, giọng điệu chẳng có chút ý xin lỗi nào.

Sắc mặt Hòa Kiếm lập tức trầm xuống.

Nhưng Nam Hi đã sớm thở sâu một hơi, nên lúc này có thể đầy cảm xúc mà nói: "Không, A Thiên, huynh không sai.

"
Gương mặt Nam Hi lộ vẻ bi thương, đau lòng, thật sự không có chút kẽ hở nào, hoàn hảo đến mức ai thấy biểu hiện của nàng cũng đều tin chắc nàng có vấn đề về đầu óc.

Nam Hi tiếp tục đầy cảm xúc nói: "Là lỗi của ta, ta đã quấy rầy huynh, huynh đối xử với ta như vậy cũng là hợp lý! "
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 43: 43: Tuyệt Vời! Sư Tôn Thật Uy Nghiêm


Khi Nam Hi nói xong, lông mày Tề Thiên hơi giãn ra, sắc mặt cũng tốt hơn chút.

"Lần trước vào bí cảnh, ta lấy được một vật, huynh! "
Mọi người đều kinh ngạc, không ngờ Nam Hi và Tề Thiên đối thoại gần như không khác gì so với dự đoán của nàng, nếu có gì khác thì là hiện giờ lời nói còn kết hợp với biểu cảm nên càng sinh động hơn.

Hòa Kiếm không thể chịu đựng nổi nữa, cắt ngang lời của Nam Hi, thẳng thừng dùng thuật pháp phong kín miệng nàng, vì ông đã hiểu rõ từ miệng Nam Hi không thể thốt ra lời nào dễ nghe.

Sau đó ông nhìn chằm chằm vào Tề Thiên: "Là đại đệ tử của Ngự Hư Tông, lẽ nào ngươi không hiểu lễ nghi khi xin lỗi?"
Ánh mắt Nam Hi nhìn Hòa Kiếm sáng rực, tuy vẫn giữ vẻ mặt lo lắng tột độ nhưng ánh sáng trong mắt lại vô cùng rõ ràng.

[Tuyệt vời! Sư tôn thật uy nghiêm, sư tôn mau giúp con dạy dỗ hắn! Bắt hắn bồi thường, xin lỗi! C ởi trần chịu phạt! Quỳ gối xin tha! Khóc lóc thảm thiết!]
Hòa Kiếm: "! "

Những người khác: "! "
Lúc này, các đệ tử đứng xem cũng đã nhận ra có gì đó không đúng.

Trước đó thì thôi, sư tỷ không mở miệng mà vẫn có thể nói chuyện thì có lẽ là còn có cách nào khác.

Nhưng sư tôn đã phong kín miệng tỷ ấy thì những cách mở miệng khác cũng không thể dùng được.

Nhưng hiện giờ Nam Hi vẫn đang nói chuyện, và còn nói rất tự nhiên, hoàn toàn khác lời nói trực tiếp, âm thanh cũng có phần khác biệt.

Nhìn thế này rất có cảm giác tâm thần phân liệt.

Như thể đây không phải là lời nói mà là suy nghĩ thật sự trong lòng.

Trong khi các đệ tử đang âm thầm suy nghĩ thì trên cái cây không xa, Lý Vân Tranh đang lười biếng nhìn về phía này, ánh mắt chăm chú vào Nam Hi, nhất là ánh mắt của nàng, môi khẽ nhếch nụ cười đầy hứng thú.

Hòa Kiếm đang nhìn chằm chằm vào sắc mặt của Tề Thiên.

Tuy mặt Tề Thiên đã biến sắc khó coi nhưng cũng không có vẻ kinh ngạc, càng không nhìn Nam Hi, chỉ nhìn Hòa Kiếm như thể đang đối đầu, cuối cùng cũng hơi cúi đầu, nói với Nam Hi: "Thật lòng xin lỗi, ta không nên ăn nói lỗ m ãng với cô, thậm chí xúc phạm cô, hôm nay mang đến lễ vật xin lỗi, mong cô tha thứ.

"
Hắn lấy ra một số đồ vật từ nhẫn trữ vật, bao gồm đan dược quý giá và tài nguyên hiếm có.

Nhưng Hòa Kiếm đã dự đoán trước được biểu cảm của Tề Thiên thế này.

Trong lòng ông thoáng thở phào như đã giải quyết được chuyện lớn, đột nhiên chìm vào suy nghĩ.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 44: 44: Nấc


Tề Thiên không nghe được tiếng lòng của Nam Hi.
Nam Hi không hề nhận ra, lúc này trong lòng nàng vẫn đang vui mừng: [Tuyệt vời! Lễ vật! Đan dược ha ha, bảo vật ha ha, sư tôn là nhất!]
Nhưng Nam Hi chưa kịp vui được ba giây thì hệ thống đã lạnh lùng nhắc nhở: [Ký chủ, xin hãy nhớ nhiệm vụ.]
Tâm trạng bay bổng của Nam Hi đột ngột rơi xuống, hơi buồn bực nhếch môi, không đáp lại hệ thống.

Nhớ đến nhiệm vụ buộc phải thực hiện, Nam Hi khẽ thay đổi sắc mặt, đột nhiên lao đến đứng giữa Hòa Kiếm và Tề Thiên.
Nàng quay lưng về phía Tề Thiên, đứng đối diện với Hòa Kiếm trong tư thế bảo vệ ở phía đối lập.
Cả Tề Thiên và Hòa Kiếm đều ngạc nhiên trước hành động của Nam Hi.

Nàng thì kiên định nhìn Hòa Kiếm, dù không thể nói nhưng cử chỉ và thần thái đều thể hiện rõ ý kiến của nàng.
Tề Thiên đứng phía sau nhưng lại ngơ ngẩn nhìn bóng lưng Nam Hi, mất tập trung trong giây lát.
Sắc mặt Hòa Kiếm vừa dịu xuống lại lập tức lạnh đi.

Ngay cả các đệ tử đang mỉm cười vì tiếng lòng của Nam Hi cũng bị hành động của nàng làm cho bối rối.
Hai bên đối đầu, nhưng trong lòng Nam Hi lại liên tục tái hiện biểu cảm mèo khóc trong meme: [Ông trời tha thứ cho con, sư tôn tha thứ cho con, có trách thì trách Tề Thiên thôi.]
Với biểu cảm và tiếng lòng như thế, Hòa Kiếm chỉ đành hừ lạnh, giải trừ thuật pháp để cho nàng nói chuyện lại, nhưng vẫn lạnh lùng nói: "Con còn muốn nói gì nữa?"
Nam Hi nhìn sắc mặt của sư tôn, cảm thấy hôm nay nói hơi nhiều nên đành hòa hoãn lại chút rồi mới mở miệng: "Sư tôn, đừng...!hic!"
Nàng bị chính tiếng nấc của mình làm bối rối, nhưng vẫn nhớ rõ nhiệm vụ của mình, kiên định nói: "Đừng làm khó...!hic… A Thiên… hic! Dù là tặng… hic… quà hay… hic… bất cứ thứ gì thì cũng đều là con… hic… tình nguyện… hic… làm."

Nói xong câu này mà vẫn còn nấc, Nam Hi cảm thấy lòng mình như tro tàn.
[Hỏng rồi, thế này đừng nói làm Tề Thiên cảm động, chính ta cũng không nghe nổi.]
Tiếng cười phá lên từ đám cỏ gần đó.
"Phì!!! Ha ha ha ha ha ha ha ha… ưm!"
Đệ tử cười phá lên bị một đệ tử khác vội vàng bịt miệng lại, còn lo lắng cảnh báo: "Ngươi mau im lặng đi, sẽ bị phát hiện đấy!"
Hòa Kiếm, Liên Thiên Tinh, các đệ tử khác, và cả Tề Thiên: "..."
Các ngươi đã bị phát hiện rồi.
Bị làm gián đoạn như vậy, Hòa Kiếm giả vờ như không có gì xảy ra.

Ông nhìn Nam Hi, nhưng lại phát hiện mình không thể tức giận nổi, cũng không hiểu nổi suy nghĩ của Nam Hi nên bèn phất tay: "Thôi, con muốn làm gì thì làm, ta không quản nổi con nữa."
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 45: 45: Thật Sự Khiến Người Ta Phải Kinh Ngạc


Nam Hi ngơ ngác chớp mắt.

[Hả? Xong rồi? Thế là xong rồi?]
Lý Vân Tranh từ đâu xuất hiện, cười tươi nhìn Nam Hi: "Sư điệt, sư huynh có vẻ thất vọng về con, con không sợ sao?"
Nam Hi giật mình vì khuôn mặt đột ngột xuất hiện, vô thức lùi lại một bước, thấy là Lý Vân Tranh thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Thoáng nhìn thấy bóng lưng của Hòa Kiếm đang rời đi, Nam Hi vẫn còn ngơ ngác.

Vì theo ấn tượng của nàng, cảnh cãi vã này rất dài dòng, nên nàng đã chuẩn bị tinh thần cãi nhau một hai tiếng, cuối cùng là làm rùm beng lên.

Nhưng từ bóng lưng của Hòa Kiếm, có vẻ như ông không giận đến mức tình cảm rạn nứt.

[Đợi Tề Thiên đi rồi, ta phải đi an ủi sư tôn thôi.

]

Nam Hi nghĩ.

Vừa ngước mắt đã gặp ánh mắt như cười như không của Lý Vân Tranh, nàng lại vô thức lùi lại một bước.

Thật ra Nam Hi không quen thân với vị sư thúc này lắm.

Chỉ biết rõ ràng đối phương có tu vi rất cao nhưng lại không giữ chức trưởng lão nào, làm người nhàn rỗi như chẳng làm gì trong tông môn, thường xuyên xuống núi cùng đệ tử chỉ vì ở trong tông môn thấy chán.

Thứ nổi bật hơn là ngoại hình của Lý Vân Tranh.

Nàng ấy có khuôn mặt xinh đẹp, rất anh tuấn, lại thích mặc đồ nam, dáng người cao ráo.

Đến năm thứ ba ở tông môn, Nam Hi mới biết nàng ấy là nữ.

Dù là người nhàn rỗi nhưng nàng ấy lại rất được yêu thích trong tông môn.

Vì tu vi cao, tính tình lại thú vị, đệ tử dù là nam hay nữ thì cũng đều rất thích nàng ấy.

Nhưng những điều này chẳng liên quan gì đến Nam Hi, vài năm trước Lý Vân Tranh không thường ở trong tông môn, bỏ lỡ giai đoạn Nam Hi còn bình thường, đến khi thường xuyên gặp mặt thì Nam Hi đã diễn xuất xuất sắc, đẩy vị sư thúc này ra thật xa.

Nhìn vào đôi mắt này, Nam Hi mới nhận ra mình vừa không trả lời câu hỏi của Lý Vân Tranh, bèn chớp mắt rồi cúi đầu.

Lúc này không cần trả lời gì, làm đà điểu là được rồi.

Nhưng mặt ngoài nàng tỏ ra không muốn trả lời mà trong lòng lại rất hoạt bát.

[Sư thúc về từ khi nào thế? Hôm qua? Hình như ta thấy thúc ấy rồi, bây giờ thúc ấy ở đây thì chắc chắn là đã quan sát ta từ lâu rồi.

]
Bị đoán đúng hành động, Lý Vân Tranh không có phản ứng gì, chỉ khẽ nhướng mày, nói: "Ta mới về hôm qua, vừa về đã nghe về những hành động kinh thiên động địa của sư điệt rồi.

"
Nàng ấy nhẹ nhàng nói bằng giọng điệu lười biếng: "Thật sự khiến người ta phải kinh ngạc.

"
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 46: 46: Tin Khẩn


Ỷ vào việc Nam Hi cúi đầu không thấy, Lý Vân Tranh nhìn nàng chăm chú, theo dõi từng phản ứng của nàng, dù Nam Hi diễn giỏi đến đâu thì cũng sẽ có lúc lộ sơ hở.

Trước khi trên mặt Nam Hi xuất hiện vẻ đau buồn chịu đựng, Lý Vân Tranh đã thấy rõ ràng trên mặt Nam Hi lóe lên vẻ thờ ơ.

Ngay sau đó, nàng ngẩng đầu lên, yếu đuối nhưng kiên cường nhìn Lý Vân Tranh.

"Hành động kinh thiên động địa là gì? Đệ tử thấy mình không làm sai điều gì, ngay cả những chuyện xảy ra ở Ngự Hư Tông cũng là chuyện riêng của con.

"
Ngoài mặt nói vậy nhưng Nam Hi lại vừa ngắm nhìn khuôn mặt đẹp của Lý Vân Tranh, vừa thầm nghĩ.

[Mặt đẹp thế này, nói chuyện sao lại thẳng thắn đến vậy, còn đâm vào lòng người ta nữa, may mà ta mạnh mẽ, không thì đã thật sự tổn thương rồi.

]
Lý Vân Tranh sững sờ, rồi nhanh chóng cười rạng rỡ, không hề che giấu.

"Ha ha, Nam Hi sư điệt, con thật thú vị.

"
Nam Hi: "?"
[Chết dở, hình như sư thúc của ta cũng không bình thường lắm.

]
Nàng bị Lý Vân Tranh thu hút hoàn toàn, quên mất Tề Thiên bên cạnh cũng như các đệ tử ẩn nấp xung quanh, không biết Tề Thiên có phản ứng gì, nhưng các đệ tử thì đã từ từ tỉnh táo lại.

Họ thì thầm bàn tán, lần này đã cẩn thận hơn, không để Nam Hi và Tề Thiên nghe thấy.

"Hình như sư tỷ nói hai giọng khác nhau.

"
"Một số lời giống như những lời ta thường nghĩ trong lòng.

"
"Thật ra sư tỷ không phát hiện ra rằng người không bình thường nhất chính là tỷ ấy sao?"

"Có một giọng nghe có vẻ mơ hồ hơn, chuyện gì vậy? Chẳng lẽ đó là suy nghĩ trong lòng của sư tỷ?"
"Suy nghĩ và hành động thật quá khác biệt.

"
Khi các đệ tử đang thảo luận sôi nổi, ngọc điệp mà họ mang theo bên người đột nhiên lóe sáng.

Ngọc điệp là ngọc bội của đệ tử, tương đương với giấy chứng minh nhân dân, có tác dụng truyền tải thông tin.

Nhưng những việc nhỏ thường được thông báo trên bảng thông báo của mỗi phong.

Vì biết rằng thông điệp từ ngọc điệp không bao giờ là chuyện nhỏ nên hầu hết mọi người đều có thói quen kiểm tra ngay khi ngọc điệp lóe sáng.

Để thần thức chìm vào bên trong thì sẽ thấy những chữ chỉ mình mình có thể thấy.

"Đại đệ tử của tông môn, Nam Hi, không rõ vì sao mà tiếng lòng bị lộ.

Tiếng lòng và những lời nói ra miệng có đôi chút khác biệt.

Xin mọi người chú ý phân biệt, ngoài ra tạm thời giữ bí mật chuyện này, không ai được để Nam Hi phát hiện ra việc tiếng lòng bị lộ, cũng không được nói cho người ngoài biết.

"
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 47: 47: Tại Sao Tiếng Lòng Của Đại Sư Tỷ Và Lời Nói Ra Lại Khác Nhau Đến Thế


Thông báo này do Chưởng môn phát ra, ông đã thông báo việc tiếng lòng của Nam Hi bị lộ ra cùng những điều cần chú ý cho toàn tông môn.

Sau khi đọc xong thông báo, các đệ tử đều im lặng.

Còn có người chưa quen kiểm tra thông báo ngoài trời, vẫn đắm chìm trong sự khác thường của Nam Hi.

"Nhưng phải nói thật, giọng nói khác nghe có vẻ bình thường hơn nhiều, lại còn rất thú vị.

"
Người bên cạnh nhắc hắn xem ngọc điệp, hắn không hiểu nhưng vẫn xem, sau đó cũng rơi vào im lặng.

Sự im lặng này, nói là vì kinh ngạc thì chi bằng nói là vì khó tin, đầu óc họ không thể chấp nhận ngay.

Sau khi Chưởng môn giải thích, xác nhận rằng những tiếng đó là tiếng lòng của Nam Hi, khiến phỏng đoán và thực tế hợp nhất, hầu hết mọi người đều sẽ nghĩ đến nhiều điều hơn.

Một lát sau mới có người bối rối nói: "Vậy tại sao tiếng lòng của Đại sư tỷ và lời nói ra lại khác nhau đến thế?"

Không ai có thể trả lời câu hỏi của hắn.

Nam Hi đang ngẩn người nên khi Tề Thiên nói: "Nếu không có chuyện gì khác thì Tề mỗ xin cáo từ.

" Nàng mới nhận ra bên cạnh vẫn còn nam chính.

Có lẽ vừa trải qua một phân đoạn cốt truyện nên hệ thống không thúc giục nàng, nhưng bây giờ lời của Tề Thiên đã bắt đầu, phải tiếp tục diễn cảnh tiếp theo rồi.

Nàng nhìn xung quanh, dù không thấy nhiều người nhưng trong lòng nàng vẫn mơ hồ biết rõ, chắc chắn những góc khuất kia có rất nhiều người ẩn nấp.

Nhưng đến nước này rồi, Nam Hi chỉ có thể giả vờ không biết.

Nàng nhìn Tề Thiên, khuôn mặt hiện lên vài phần do dự và mơ hồ cùng với tình cảm không thể che giấu, đoạn nói: "A Thiên đi đường cẩn thận.

"
Có lẽ vì vừa mới chịu khổ, hoặc vì hành động che chở của Nam Hi nên tuy sắc mặt Tề Thiên vẫn lạnh lùng nhưng vẻ ghét bỏ đã bớt đi.

Hắn chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng rời đi.

Sau khi hắn đi, Nam Hi liếc nhìn Lý Vân Tranh, bắt gặp ánh mắt của nàng ấy thì lại cảm thấy có phần khó chịu nên liền tránh ánh mắt đó.

Nàng nói: "Nếu sư thúc không có chuyện gì nữa thì cũng xin hãy trở về đi thôi.

Hiện giờ con không có tâm trạng tiếp đón.

"
[Phải đi tặng quà cho Tề Thiên nữa, thật phiền phức, mau tặng xong rồi về ngủ thôi.

]
Nghe thấy tiếng lòng, Lý Vân Tranh cười khẽ, ngoài mặt nói: "Vậy ta không làm phiền sư điệt nữa, ngày khác ta sẽ đến thăm.

"
Nàng ấy đi rồi còn mang theo Liên Thiên Tinh đã đơ ra từ lâu.

Chẳng mấy chốc, trước cửa viện của Nam Hi không còn ai nữa.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 48: 48: Buộc Phải Tặng Quà


Nam Hi nâng hai tay lên, mạnh mẽ xoa mặt mình, lòng thầm than.
[Thật không muốn tặng đồ cho Tề Thiên, ôi ôi, bảo bối của ta...]
Các đệ tử ẩn nấp chưa rời đi: Vậy tỷ đừng tặng nữa!
Nhưng Nam Hi đã rút kiếm ra, ngón tay kết ấn, ngự kiếm bay đi, nhanh chóng đuổi theo hướng Tề Thiên rời đi.
Và ở phía sau, nơi nàng không cảm nhận được.
Lý Vân Tranh cũng cưỡi kiếm, Liên Thiên Tinh ở phía sau lo lắng nắm chặt áo của nàng ấy, nhỏ giọng hỏi: "Sư thúc, như vậy thật sự ổn chứ?"
"Chuyện người lớn, trẻ con đừng hỏi nhiều, nếu không phải con muốn đi cùng thì ta còn không muốn dẫn con theo kìa."
Liên Thiên Tinh nín thinh.
Đương nhiên hắn cũng đã nhận được thông báo, biết việc tiếng lòng của Nam Hi bị lộ, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều thắc mắc.

Khi thấy Lý Vân Tranh lặng lẽ chuẩn bị đi theo Nam Hi, hắn liền bất giác bám theo.
Lý Vân Tranh giữ khoảng cách tốt, tiếng lòng của Nam Hi vẫn liên tục truyền đến từ phía trước.
[Quyết Minh Đan, sâm Huyền Thảo, sừng Giao Long...!aaa!]
Tiếng lòng đột nhiên vang lên tiếng thét thảm thiết, hoặc có thể nói là tiếng hét đầy uất ức, lòng Nam Hi vỡ vụn: [Tại sao ta phải tặng nhiều bảo bối như vậy chứ! Thật quý giá biết bao!]
Liên Thiên Tinh giật mình, mặt trắng bệch, vô thức nắm chặt áo Lý Vân Tranh.
Lý Vân Tranh lại rất bình tĩnh, cười nhẹ: "Vậy thì đừng tặng nữa.

Chẳng biết con bé đang nghĩ gì."
Liên Thiên Tinh lặng lẽ gật đầu.
Nam Hi không mất nhiều công sức đã đuổi kịp Tề Thiên.

Vì người ngoài không được phép ngự kiếm trong tông môn, hoặc nghiêm ngặt mà nói thì đệ tử cũng không được, nhưng nàng là Đại sư tỷ nên vẫn có chút đặc quyền này.
Ngự kiếm đương nhiên nhanh hơn đi bộ nhiều.
Nàng vội vã đáp xuống đất, nhưng biểu cảm đã từ tan vỡ chuyển thành quan tâm.
"A Thiên." Nam Hi nhìn Tề Thiên bằng ánh mắt sâu sắc.

Dường như đối phương đã đoán trước được nàng sẽ đuổi theo nên mặt không biến sắc, chỉ lạnh lùng nhìn nàng: "Ta đã xin lỗi rồi, mong đạo hữu đừng ép ta nữa."
Trên con đường này, các đệ tử ẩn nấp cũng không ít, nghe Tề Thiên nói vậy, trong lòng họ có nhiều điều muốn nói nhưng không thể thốt ra.
Một giọng nói rõ ràng vang lên trong đầu họ.
[Đừng làm như ta đang ép ngươi nữa, làm sai phải xin lỗi là lẽ thường tình thôi mà!]
Cứ như nghe được tiếng nhạc tiên, gương mặt các đệ tử bừng sáng, liên tục gật đầu, nhìn về phía Nam Hi với vẻ đầy hy vọng.
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 49: 49: Chẳng Lẽ Ta Lại Trơ Mắt Nhìn Tài Nguyên Của Tông Môn Chảy Ra Ngoài Sao


Mau nói đi, mau nói thẳng câu đó vào mặt Tề Thiên đi, đừng để hắn nói nhảm nữa.

Nhưng điều họ thấy là Nam Hi chưng ra khuôn mặt đau lòng, hiểu chuyện nói với Tề Thiên: "A Thiên, đừng giận, ta biết chuyện này đã làm khó huynh, nhưng ta không thể thay đổi quyết định của sư tôn.

"
Các đệ tử: "???"
Không phải, tại sao tỷ lại nghĩ một đằng làm một nẻo như thế, mắng hắn đi chứ!
Các đệ tử đeo mặt nạ đau khổ, muốn xông ra nói giúp Nam Hi, nhưng thực tế là họ phải nhìn Nam Hi lấy ra nhiều bảo vật quý giá hơn hẳn quà của Tề Thiên.

Sau đó, nàng nghiêm túc nói: “A Thiên, chuyện này khiến huynh phải chịu ấm ức rồi, huynh hãy nhận lấy những thứ này đi.


Các đệ tử nhìn những bảo vật mà chỉ một món trong số đó cũng khó mà có được, đồng tử chấn động, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì một tiếng kêu thảm thiết đã xé toạc màng nhĩ họ.

[A!!!! Bảo bối của ta!! Nếu ngươi còn chút liêm sỉ thì đừng nhận!!]
Tề Thiên vẫn giữ vẻ lạnh lùng, không biểu cảm, nhận lấy những món đồ quý giá này rồi keo kiệt đáp lại một tiếng ừ nhẹ, thái độ chẳng có chút gì gọi là mềm mỏng, ngầm thừa nhận rằng hắn đã chịu ấm ức.

[Ngươi không có liêm sỉ!!!!!!]
Các đệ tử kinh hãi bịt tai, thậm chí còn không còn tâm trí để phê phán hành động của Nam Hi là sai trái đến mức nào nữa.

Lúc này, bên cạnh họ bỗng nhiên xuất hiện một người, các đệ tử đồng loạt quay đầu, liền nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của Lý Vân Tranh, cùng với Liên Thiên Tinh đáng thương đứng bên cạnh, cũng bịt tai chịu khổ không kém.

Lý Vân Tranh lại xoa cằm, nở một nụ cười đẹp đến mức không ai có thể rời mắt.

“Không tệ, cũng có chút thú vị.


Sư thúc, lời của sư thúc cũng có vấn đề đấy!
Sau khi đưa xong đồ, cốt truyện cũng coi như hoàn thành, Tề Thiên nhận đồ xong thì rất dứt khoát rời đi, không chút lưu luyến.

Nam Hi nghĩ đến trong cốt truyện có nói rằng giọng điệu của Tề Thiên mềm mỏng hơn bảy phần, nhưng nàng lại chẳng cảm nhận được chút nào, bảy phần ở đâu? Một chữ ừ thì có thể có bao nhiêu thay đổi về giọng điệu chứ?
Sau khi hai người đường ai nấy đi, các đệ tử đứng lại đó đợi đến khi họ đi xa mới ngơ ngác đứng dậy.

Nhìn thấy Lý Vân Tranh đi về hướng ngoài tông môn, có đệ tử liền vô thức hỏi: “Sư thúc lại ra ngoài sao?”
Lý Vân Tranh nghiêng nửa khuôn mặt nhìn đệ tử đó, mỉm cười đáp: “Chẳng lẽ ta lại trơ mắt nhìn tài nguyên của tông môn chảy ra ngoài sao?”
 
Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 50: 50: Phải Duy Trì Hình Tượng


Hiện giờ Nam Hi rất buồn, vô cùng buồn.

Khi xuyên không tới đây, tất nhiên nàng cũng đã cố gắng rất nhiều.

Hệ thống nói rằng sau khi cốt truyện hoàn thành thì nàng có thể an ổn sống nốt nửa đời còn lại, nhưng Nam Hi không mấy tin tưởng.

Dù sao trong nửa sau của cốt truyện, nữ chính, cũng tức là nàng, sẽ chết vì vạn kiếm xuyên tim, sau đó nam chính sẽ hối hận không kịp rồi đau khổ khóc lóc trong cảnh hỏa táng, hệ thống còn có thể khiến nàng chết đi sống lại được không.

Nhưng Nam Hi luôn nghĩ rằng sống được ngày nào hay ngày đó, ngoài thời gian đi theo cốt truyện, những lúc khác nàng đều có thời gian tự do.

Tu vi là của nàng, kiếm thuật là của nàng, tiền và bảo vật tất nhiên cũng là của nàng.

Nhưng vì cốt truyện mà phải đưa bảo bối của mình đi, hiện giờ Nam Hi rất muốn đập chết hệ thống.

Nhưng nàng không làm gì được hệ thống, chỉ có thể rủa xả trong lòng.

Bao gồm nhưng không giới hạn việc mong rằng ngày mai Tề Thiên đi đường sẽ bị kẻ điên gi ết chết, hệ thống và trụ sở của nó sẽ cùng nổ tung, tất cả những ai từng đắc tội với nàng sẽ bước hụt rồi ngã mặt vào phân chó.

Nội dung của những lời rủa này khiến người người nghe mà kinh ngạc, nhà nhà nghe mà ghê tởm.

Khi Nam Hi đang lững thững đến trước tiểu viện của mình như một hồn ma thì bỗng có một bóng đen lướt qua bên cạnh.

Có người bỗng vỗ vai nàng.

Nam Hi kinh hãi quay đầu lại, thấy Lý Vân Tranh đang cười tươi: “Trông sư điệt có vẻ không vui nhỉ.


Lý Vân Tranh đột nhiên lên tiếng khiến Nam Hi ngẩn ra, nhìn nàng ấy với vẻ bối rối.

[Sư thúc bị điên rồi ư? Sao lại đến nói chuyện với ta.

]
Bị mắng đột ngột, khóe mắt Lý Vân Tranh khẽ giật.

Nhưng nghĩ đến việc mình vừa làm điều tốt, nàng ấy bèn quyết định rộng lượng không chấp nhặt với Nam Hi, vẫn mỉm cười nhìn nàng.

Thấy nụ cười của Lý Vân Tranh dần trở nên có phần không thiện ý, Nam Hi rùng mình, vội lắc đầu: “Không, sư thúc tìm con có việc gì không?”
“Lần này ra ngoài, ta thu hoạch không ít, mang về quà cho các sư điệt, tất nhiên con cũng có phần.


Lý Vân Tranh lấy một túi trữ vật ra, đưa lên trước mặt Nam Hi.

Ánh mắt Nam Hi không tự chủ được mà dõi theo túi trữ vật, đôi mắt bừng sáng, nhưng vẫn cố gắng giữ thiết lập nhân vật, âm thầm nuốt nước bọt: “Sư thúc khách sáo quá, nhưng con không…”
Nàng nghiến răng, đau lòng nói ra hai chữ còn lại: “Cần đâu.


 
Back
Top Dưới