Tiên Hiệp Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
642,738
0
0
AP1GczMemBE1kVY-BwZRr502cblpI_gsEVJ6NbIZW8fT6GOd_nA0aku1XjY1Iai27xjsgtm3bqG2QlMXRXcLsaESWvZd9muReNFX9n44uiBa8H3k1VtYP0RQkuJZZCYpPOPm_3NwdqSBLVopBXrgCU1qfWTz=w215-h322-s-no-gm

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Tác giả: Do Tự
Thể loại: Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Nam Hi cảm thấy, nhất định là bởi vì nàng đã cười nhạo nhân vật chính quá đà, dẫn đến tiêu hao quá nhiều công đức nên mới xuyên thành nữ chủ ngược văn trong cái quyển tiên hiệp cẩu huyết này.

Dựa theo nguyên tác, nàng bị người trong lòng xem thành thế thân, căn cốt bị tổn thương, bị toàn tông môn chán ghét, cuối cùng vì vạn tiên xuyên tâm mà chết.

Tin tức tốt: Nàng đã trói định với một hệ thống.

Tin tức xấu: Hệ thống vì ổn định tiểu thế giới mà đến, bắt nàng phải làm theo cốt truyện bằng không sẽ xóa bỏ nàng.

Nam Hi: Ha ha

....

Hệ thống hứa hẹn, chờ đến khi nàng hoàn thành cốt truyện, sẽ cho nàng một đại lễ, để nàng có thể an an ổn ổn sống tiếp nửa đời sau.

Nam Hi méo tin nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể nghiêm túc đi theo cốt truyện.

Vì thế mà lúc chưởng môn khuyên giải, an ủi nàng, "Thế gian cỏ lạ nhiều vô kể, cớ sao nhớ mãi một cành hoa...", nàng mím môi lắc đầu, nước mắt lã chã chực khóc, chạy đi luyện kiếm như muốn trút giận, từng nhát kiếm đều như chém thẳng vào mặt tên tra nam.

[Chém chết tra nam nhát thứ 9997, chém chết tra nam nhát thứ 9998, chém chết tra nam nhát thứ 9999, hì hì, hôm nay lại là một ngày vất vả chém tra nam.]

Chưởng môn vốn còn đang lắc đầu bất lực vì đệ tử bướng bỉnh, hồ đồ:?? Xem ra đệ tử của ông không phải là người duy nhất phải lo lắng rồi.

Sư thúc vì trấn an nàng, quyết định dẫn nàng đi giải sầu, ngoài mặt nàng hét lên những lời thoại kinh điển, sau đó trốn thật xa.

[Vị sư thúc này chính là người không đáng tin cậy nhất, loại chuyện để ta giả nam trang đi thanh lâu này nghĩ cũng đừng nghĩ.]

Sư thúc:??? Sư điệt, con hiểu lầm ——

Sau đó, vị sư muội dáng dấp tuyệt mỹ, là ánh trăng sáng trở về, nàng làm ra dáng vẻ cực kỳ ghen ghét nhưng nước bọt lại vụng trộm rơi đầy đất.

[Hắc hắc hắc mỹ nhân.... Mỹ nhân hắc hắc hắc, cho ta ôm một cái, sờ một cái đi mờ! A tên tra nam cặn bã ghê tởm kia, đừng có mà gây trở ngại ta cùng mỹ nhân thân mật.]

Tiểu sư muội:...

....

Nam Hi tự nhận kỹ thuật diễn của mình xứng đáng lấy cúp ảnh hậu, hoàn mỹ đi hết kịch bản, cố ý dặn dò hệ thống, nhớ để nàng thay hình đổi dạng rồi mới lại đem nhét nàng vào cái tông môn này.

Thẳng cho đến khi nàng bị tra nam hại chết, vạn tiễn xuyên tâm, cốt truyện rốt cuộc cũng đi đến cao trào, mọi người trong tông môn đều đứng về phe nàng.

Chưởng môn tóc trắng phiêu phiêu, vạt áo tung bay chặn ở phía trước, tức giận nói: "Ai dám động đến đệ tử của ta?"

Vị sư thúc luôn luôn cợt nhả lúc này sắc mặt cũng lạnh xuống, thân là một cao thủ trong tu chân giới, khi mũi kiếm chỉ xuống, tất cả mọi người đều im lặng.

Tiểu sư muội thay một thân nam trang, ôm nàng vào ngực, cười khiêu khích với tên cẩu tra nam kia, "Xin lỗi nha, người Hi Hi thích chính là ta."

??? Từ từ đã, vì sao cơ ngực của tiểu sư muội lại khoa trương dữ dị?

Đối diện với cốt truyện đã hoàn toàn sụp đổ, Nam Hi đợi tin tức bị xóa bỏ mất mấy ngày, cuối cùng lại đợi được cái thanh âm lạnh như băng của hệ thống.

[Cốt truyện của tiểu thế giới đã sửa đổi thành công, đạt được kết cục he viên mãn, chúc ký chủ lên đường thuận lợi.]

Một câu tóm tắt: Trời cao nhất quyết không cho ta trở thành nữ chủ ngược văn.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Vạn Người Ghét Chết Đi Tất Cả Kẻ Thù Đều...
  • Sau Khi Sống Lại, Nương Ta Lạnh Lòng Rồi
  • Sau Khi Đỗ Bắc Đại Tôi Chạy Rồi
  • Sau Khi Bỏ Rơi Mười Vị Nam Chính, Tôi Chạy Trốn...
  • Sau Khi Xuyên Sách Không Nên Nhặt Bậy Mèo
  • Sau Khi Nam Phụ Pháo Hôi Trầm Mê Kiếm Tiền
  • Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 1: 1: Chẳng Phải Là Đi Theo Cốt Truyện Thôi Sao


    Nam Hi tự cảm thấy đời này số mình vẫn khá ổn.

    Tuy là bé gái mồ côi nhưng từ nhỏ đã được Chưởng môn của một tông môn tu tiên nhặt được, may mắn được nhận vào tiên tông.

    Căn cốt của nàng lại còn tuyệt hảo, cái ngày đo ra thiên phú đã khiến cho Chưởng môn chấn động như gặp được người trời, chẳng thèm suy nghĩ mà nhận nàng làm đệ tử.

    Tướng mạo thanh tú, không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì đó nhưng từ nhỏ đến lớn cũng vẫn coi là người gặp người khen nàng một câu mỹ nhân.

    Nói thật lòng, Nam Hi là một người rất dễ dàng thỏa mãn.

    Với nàng, khởi đầu như vậy đã là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp, coi như là cá mặn cũng có thể làm cao thủ cả đời.

    Ấy là nếu như không phải nàng xuyên thành nữ chính trong truyện tiên hiệp ngược văn, hơn nữa lại còn phải khóa với một hệ thống bắt nàng đi theo đúng cốt truyện.

    !
    Nam Hi đã xuyên tới thế giới này được hơn hai mươi năm, nàng xuyên từ khi còn là một bé gái, vừa mở mắt đã được Chưởng môn nhặt về.

    Cuộc đời của nàng có thể nói là chẳng hề phải chịu khổ, nằm thẳng cẳng hưởng phúc.

    Tương tự, nàng xuyên tới bao nhiêu năm thì cũng đã khóa với hệ thống ngần ấy năm.

    Ban đầu nàng còn không chịu chấp nhận, chỉ cảm thấy kiếp trước mình quá vô tư lự, không góp nhặt công đức nên kiếp này mình mới phải đến trả nợ.

    Nhưng thời gian lâu dần, nàng cũng chỉ còn cách chấp nhận.

    Chẳng phải là đi theo cốt truyện thôi sao?
    Chẳng phải là trở thành một tiểu bạch hoa yếu đuối thôi sao?
    Chẳng phải là trở thành người có căn cốt tuyệt diệu nhưng thể lực bình thường thôi sao?

    Nàng làm được!
    Hơn nữa ngoại trừ thời điểm cần phải đi theo cốt truyện thì thời gian khác nàng cũng chỉ cần duy trì tốt thiết lập nhân vật, còn lại thích làm gì thì làm cái đó.

    Qua nhiều năm như thế, ít nhiều cũng đã mang lại cho nàng chút thú vui.

    Ví như hiện giờ.

    Hôm qua Nam Hi vừa mới đi theo cốt truyện, nội dung sơ bộ chính là nàng đi tặng quà cho nam chính vừa mới bước lên top đầu Thiên Kiêu Bảng, sau đó là bị từ chối một cách phũ phàng.

    Hôm nay tuy không có cốt truyện phải thực hiện nhưng nhất định Nam Hi vẫn phải duy trì thiết lập nhân vật, phải làm ra những hành động tương xứng.

    Nàng tìm một cái cây.

    Tiết trời độ này đang là mùa xuân, cây lê trăm tuổi ở cổng tông môn nở rộ, hoa trắng như tuyết nở trắng cây.

    Khi gió thổi qua, những cánh hoa lả tả rơi xuống bậc thang đá, tạo nên một bức tranh nghệ thuật đầy ý thơ.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 2: 2: Thú Dữ


    Nam Hi đứng dưới tán cây, ngẩng đầu lên, trong mắt chất chứa đầy ưu thương nhìn những bông hoa trên cây.

    Nàng xòe tay ra, bàn tay mảnh khảnh đón lấy một bông hoa lê nhỏ nhắn.

    Mỹ nhân xứng cảnh đẹp, hoa lê xứng bi tình, nhưng rất có ý vị.

    Dù là những người không biết rõ sự việc thì cũng đều có thể nhìn ra lúc này Nam Hi đang vô cùng bi thương, cũng không tránh khỏi việc đồng cảm với nàng.

    Nam Hi nhịn không được gọi hệ thống.

    [Diễn xuất của tui thế nào? Có phải là cực kỳ xuất sắc đúng không?]
    Hệ thống không nói nên lời: [Tính cách của nữ chính là nhút nhát pha chút tự ti, dù cho có đau lòng thì cũng sẽ tìm nơi không có người để gặm nhấm nỗi đau một mình, sau đó mới "trùng hợp" bị người khác bắt gặp.

    ]
    Chứ không phải là đứng ở cổng tông môn, nơi người đến người đi như này.

    Oke?
    Nam Hi không phục, nàng nhìn xung quanh quan sát một lát, đoạn nói: "Nơi này vốn cũng chẳng có ai mà! Đây là cửa sau đó! Bậc thang đá mục nát như vậy, nào có người đứng đắn nào mà lại đi cửa sau thay vì cửa chính chớ.

    "
    Đang nói chuyện thì đúng lúc có người đi ngang qua, lúc đi qua Nam Hi còn ném cho nàng một ánh mắt dò xét, sau khi mắt đối mắt thì liền nhanh chóng lảng tránh, bước chân ngày một nhanh, như thể Nam Hi là thú dữ gì vậy.

    Nam Hi: "?"
    Nàng nhìn chằm chằm người kia, đối phương lại chạy càng nhanh hơn, cho đến khi thoát khỏi tầm mắt của nàng.

    Lại thêm hai ba nữ đệ tử đối diện đi xuống, cười cười nói nói đến là vui vẻ phấn khởi.

    Nam Hi phải thừa nhận, mặc dù là cửa sau nhưng người ra vào cũng không ít, đa số đều là đệ tử của môn phái, và dĩ nhiên mọi người đều nhận ra nàng, nàng lập bị vả mặt đau điếng.

    Nam Hi không phục!
    [Thật không biết lễ phép.

    ] Nam Hi nấu xói với hệ thống ở trong lòng: [Nhìn thấy Đại sư tỷ mà cũng không biết chào hỏi.

    ]
    Các nữ đệ tử vốn đang đi ngang qua nhìn nàng như không thấy, lúc này đột nhiên cứng đờ người, có phần khó tin nhìn nàng, sau đó lắp bắp nói: "Chào… chào Đại sư tỷ.

    "
    "Xin chào Đại sư tỷ.

    "
    "Xin chào Đại sư tỷ.

    "
    Tuy ba giọng nữ không mấy đồng thanh nhưng phải nói là cũng dễ nghe phết.

    Nam Hi cố gắng nhịn nụ cười đã suýt chút nữa xuất hiện trên môi.

    Nàng hoàn toàn không ngờ các nàng ấy sao lại đột nhiên chào hỏi mình, bèn ôn tồn hỏi: "Chào các sư muội, các muội xuống núi, chẳng hay là có việc gì phải làm ư?"
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 3: 3: Không Được Chào Đón


    "Vâng thưa sư tỷ, bọn muội định ra ngoài mua sắm.

    " Sắc mặt đám nữa đệ tử có phần quái dị, vội vàng nói một câu rồi nhanh chóng rời đi.

    Nam Hi không mấy được chào đón trong tông môn.

    Có điều chuyện này cũng là điều đương nhiên.

    Dù sao nàng cũng là đệ tử chân truyền, thực lực thì khỏi nói, mười mấy năm nay nàng cũng không mấy xuất hiện trước mặt mọi người, nhưng những điều nên làm thì cũng làm không tồi, được mọi người nhớ tới nàng như một người xa lạ đáng tin cậy.

    Nhưng từ sau khi gặp được nam chính, Nam Hi suốt ngày phải duy trì thiết lập nhân vật là người trong đầu chỉ có yêu với chả đương, cứ thi thoảng lại đến tiên tông sát vách tìm nam chính, làm mọi chuyện rối tinh rối mù bởi vì đủ loại lý do "ngoài ý muốn".

    Qua thời gian dài, nàng trong ấn tượng của những người trong tông môn chính là một Đại sư tỷ đầu óc có vấn đề.

    Trong những truyện tiên hiệp ngược văn cổ đại, nữ chính 99,9% là theo thiết lập ngốc bạch ngọt hoặc là tiểu bạch hoa.

    Nếu viết tốt thì còn được, ít ra còn có thể đọc.

    Ấy thế nhưng Nam Hi lại xuyên vào trúng kịch bản này, ngoại trừ thế giới quan và giả thiết nhân vật còn tạm chấp nhận ra thì cốt truyện chỉ có thể dùng một từ để hình dung: Máu chó.

    Hành động của nữ chính hoàn toàn không quan tâm đ ến sống chết của những người khác trong tông môn, trong đầu lại chỉ có yêu đương, Nam Hi hoàn toàn ôm tâm lý tò mò nên mới đọc loại truyện này.

    Còn về những chuyện xảy ra tiếp theo thì khỏi cần đề cập tới cũng được.

    Nam Hi thở dài não nề, thấy thiết lập nhân vật cũng đã xây dựng không sương sương rồi.

    nàng mới giấu tay vào trong tay áo, ung dung thong thả trở về tiểu viện của mình nằm nghỉ.

    Nam Hi còn chưa kịp nằm xuống thì đã trông thấy một thiếu niên đang do dự đứng ngoài cửa sân, đang phân vân có nên gõ cửa hay không.

    Thiếu niên mặc áo xanh, mắt ngọc mày ngài, làn da trắng nõn, trông còn xinh đẹp hơn rất nhiều các cô nương, tóc chỉ dùng một sợi dây cột tóc cùng màu với quần áo búi lên một cách đơn giản.

    Tay thiếu niên giơ lên trước cửa như muốn gõ lại thôi, hàng lông mày nhíu chặt đến mức như sắp có thể kẹp chết một con ruồi.

    Nam Hi nhận ra người này.

    Hắn là đệ tử thân truyền của Lục trưởng lão Vân Kiếm Tông, tên là Liên Thiên Tinh, năm nay vừa mới mười bốn, mới được thu nhận vào tông môn năm trước.

    Tính tình hắn ngây thơ và hoạt bát, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà luôn giữ khoảng cách với Nam Hi, lúc này cũng không biết là có chuyện gì mới bị buộc phải đến tìm nàng.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 4: 4: Ta Cố Ý Dọa Đệ Đó


    Thấy xung quanh không có ai, Nam Hi bỗng dưng nảy ý xấu.

    Nàng nín thở đi đến phía sau Liên Thiên Tinh, sau đó thản nhiên cất tiếng: “Liên sư đệ, cớ gì mà lại đứng tần ngần trước cửa nhà ta thế?"
    "A!" Liên Thiên Tinh bị dọa nhảy dựng lên, nhào thẳng về phía cửa, lúc quay đầu nhìn lại Nam Hi thì nước mắt đã lưng tròng.

    "Sư tỷ, sao tỷ lại dọa đệ?"
    Hắn bỗng chốc quên đi nỗi băn khoăn của mình, ấm ức lên án, không còn tỏ vẻ xa cách nữa.

    Nam Hi cũng tỏ vẻ phiền muộn, vô cùng chân thành tha thiết xin lỗi: “Xin lỗi nhé sư đệ, mới nãy là do ta ngẩn người, lúc hoàn hồn lại thì đã đứng sau lưng đệ rồi, chứ ta không cố ý hù đệ đâu.

    "
    "Thật sao?"
    Liên Thiên Tinh đứng thẳng người, chỉnh đốn lại nét mặt, không đợi Nam Hi trả lời đã tin chín phần.

    Lúc này hắn mới sực nhớ tới mục đích mình đến đây.

    Sư phụ nói hắn vào tông đã gần hai năm mà vẫn chưa quen biết Nam Hi, lần này sư tỷ lại đang buồn lòng, nữ đệ tử xấp xỉ tuổi nàng trong tông môn thì lại không ở đây, nam đệ tử đi thì không quá phù hợp, vậy nên liền phái hắn đến thăm hỏi Nam Hi một chút.

    Nam Hi vô cùng nghiêm túc gật đầu: "Có thể coi là thật.

    "
    Chỉ một cái gật đầu đơn giản nhưng Liên Thiên Tinh lại chẳng chút hoài nghi.

    Lông mày hắn thả lỏng, gật đầu: “Hôm nay đệ đến đây! "
    [Hì hì, không phải ta cố ý dọa đệ đâu, ta chỉ cố tình dọa đệ thôi, tiểu sư đệ à.

    ]
    Trong mắt Nam Hi không khỏi lộ ra nét cười vui vẻ, nhưng lại nhanh chóng bị đ è xuống, nói chung phần lớn mọi người đều sẽ không chú ý tới chút biến hóa nhỏ này, nhưng Liên Thiên Tinh lại trợn tròn mắt.

    "Sư tỷ cố ý dọa đệ?"
    Nam Hi nghe câu hỏi này mà cho sửng sốt.

    Nàng cũng không thèm duy trì thiết lập nhân vật nữa mà kinh ngạc ra mặt: “Sao đệ lại biết?"
    Nam Hi vô thức hỏi câu hỏi này, sau đó nhanh chóng nhận ra, bèn phối hợp tự tát miệng mình một cái, có phần ảo não.

    [Cái đồ óc heo này, nói thế chẳng phải là tự thừa nhận rồi sao? Nhanh mồm nhanh miệng như vậy làm gì? Chẳng qua tính tình Liên sư đệ vẫn luôn rất tốt, không biết đệ ấy có tức giận không nhể?]
    Nam Hi quan sát vẻ mặt của Liên Thiên Tinh.

    Đối phương đứng dại ra, ánh mắt nhìn nàng mang theo ba phần hoài nghi, bảy phần không dám tin, cứ như đang đối mặt với nan đề khó hiểu nào đó.

    Vẻ mặt phức tạp này khiến Nam Hi rất đỗi bối rối.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 5: 5: Thiết Lập Nhân Vật Cũng Không Từ Chối Được Chân Gà Kho


    [Thế này rốt cuộc là tức giận hay không đây?] Nam Hi không rõ, nhưng vẫn căng da đầu nói: "Xin lỗi sư đệ, có lẽ vừa rồi ta bị kích động nên mới không khống chế được bản thân."
    Liên Thiên Tinh vốn có hơi tức giận, nhưng nghe giọng nói vừa nãy có vẻ biến ảo khôn lường và xa xôi, cũng không giống như là được phát ra từ miệng sư tỷ.
    Mà có vẻ như Nam Hi cũng không ý thức được thanh âm này.

    Chẳng lẽ là...!hắn có thể nghe thấy tiếng lòng của Nam Hi sư tỷ?
    Liên Thiên Tinh có phần do dự lắc đầu: "Không sao, đệ hiểu."
    Hắn không hiểu.
    Liên Thiên Tinh tiếp tục nói: "Sư tỷ, nghe nói tâm trạng tỷ không được tốt, đệ bèn nghĩ nên đưa một chút chân gà kho tới cho tỷ, mong rằng tỷ sẽ vui vẻ hơn."

    Nam Hi ngẩn ra.
    Dựa theo thiết lập nhân vật thì đáng ra nàng nên lắc đầu, đau thương cười một tiếng rồi từ chối mới phải, nhưng...
    Nam Hi nhanh chóng phản ứng lại, đoạn nở một nụ cười khổ, sau đó đi vào mở cửa tiểu viện, nói: "Sư đệ có lòng rồi, cảm ơn sư đệ.

    Mời đệ vào nhà ngồi, để tỷ đi pha cho đệ một chén trà."
    [Chân gà kho nè! Đây chính là chân gà kho đó! Lục trưởng lão chếc tiệc, lại nắm rõ sở thích của mình như vậy.]
    Lại là giọng nói đó.

    Liên Thiên Tinh nhìn theo bóng lưng Nam Hi đang đi vào trong phòng, rõ ràng là vẻ mặt rất bi thương nhưng chẳng hiểu sao hắn lại thấy bóng lưng này mang chút vui vẻ.

    Mặc dù không biết rốt cuộc chuyện giọng nói này là như thế nào, nhưng vẻ mặt Liên Thiên Tinh lại tươi tắn hơn hẳn.

    Hắn cảm thấy dường như vị sư tỷ này cũng không khó tiếp cận như hắn tưởng.
    An ủi cũng không phải chỉ đơn thuần mang đến chút quà là xong, hơn nữa Nam Hi cũng đã pha trà xong, ít nhất Liên Thiên Tinh cũng phải ngồi xuống uống hết chén trà rồi mới được đi, như vậy mới được coi như là có lễ giáo.
    Chân gà được xiên vào những que xiên gỗ để dễ dàng cầm lấy mà không sợ bẩn tay, nhất là ở nơi còn không có găng tay dùng một lần thế này.
    Thấy Nam Hi đã gấp đến không nhịn được cầm chân gà lên, Liên Thiên Tinh bèn nhấp một ngụm trà, do dự một chút rồi vẫn quyết định nên nói gì đó.
    Nhưng ngay sau đó, trong tay hắn đã có thêm một cái chân gà.

    Người con gái trước mặt hơi cụp mắt xuống, mang theo vẻ ưu thương khó mà bỏ qua, nói: "Sư đệ cũng ăn một chút đi...!Ta không ăn hết được nhiều như vậy."
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 6: 6: Tề Thiên Chóa Má!


    Liên Thiên Tinh ngẩn người.

    Nếu như không để vào mắt đống chân gà này thì quả thật hình tượng này rất phù hợp với tác phong thường ngày của vị sư tỷ nhà mình.
    Chỉ là hình như có chỗ nào đó là lạ.
    [Chếc tiệc, chân gà này là của mị, hôm nay dù cho có bất kỳ ai tới, ngoại trừ Liên sư đệ, mị cũng còn lâu mới chia cho ăn ké!]
    Thừa dịp không có ai chú ý, Nam Hi cắn một miếng chân gà.
    Liên Thiên Tinh nghe câu nói ấy mà xấu hổ, suýt thì làm rớt chân gà trong tay.

    Hắn cầm chân gà hỏi: "Sư tỷ đau lòng như thế, có phải là do Tề...!đạo hữu kia không?"
    Nghe thấy chuyện chính, Nam Hi đột nhiên ngẩng đầu lên, vô thức hít vào một hơi.

    "Ta...!Khụ khụ! Khụ khụ khụ!!"
    Trong miệng nàng vẫn còn nhai chân gà kìa, vì quá sốt ruột nên quên bà nó mất nước sốt để ướp chân gà có vị cay không hề tầm thường.

    Bên trong cổ họng cay xé, nàng liều mạng ho khan, khiến Liên Thiên Tinh hốt hoảng vội vàng đứng lên.

    Hắn vỗ nhẹ lên lưng nàng rồi đưa tách trà cho nàng, trông còn gấp hơn cả Nam Hi.
    "Sư tỷ đừng quá đau lòng, nam tử kia chướng mắt tỷ thì chi bằng tỷ kiếm người khác đi.

    Sư tỷ đẹp như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều người yêu thích tỷ thôi."
    Nam Hi ở đằng sau liên tục ho khan, chỉ nghe được cái gì mà nam tử kia chướng mắt mình, tay nắm chặt tách trà, đôi mắt phiếm hồng.
    Nàng nói không nên lời, chỉ có thể hò hét ở trong lòng.

    [Tề Thiên chóa má!]
    Bởi vì nghe đến tên nam chính nên nàng mới bị sặc, nên đương nhiên Nam Hi sẽ không trách Liên Thiên Tinh, vì thế chỉ còn cách giận chó đánh mèo lên người nam chính, hay cũng chính là Tề Thiên.

    Lại cộng thêm mối thù xưa và những tiếng ho đến xé gan xé ruột càng khiến những tiếng hò hét trong lòng của nàng nghe sao mà đáng sợ.

    Nếu như tiếng hét có thể cất thành lời thì có khi còn lồ ng tiếng cho phim kinh dị được luôn ấy chứ.
    Liên Thiên Tinh run rẩy, lại tiếp tục bị dọa, khiếp sợ nhìn vị sư tỷ nhà mình.
    Chẳng phải nói là Nam Hi sư tỷ yêu Tề Thiên kia đến chết đi sống lại ư? Sao mà hắn lại nghe ra cái giọng the thé như muốn chết gi ết chết cả nhà người ta vậy?
    Khó khăn lắm Nam Hi mới lấy lại được bình tĩnh.

    Một tay nàng chống lên bàn, ngẩng đầu nhìn về phía Liên Thiên Tinh, trấn an cười một tiếng, nhưng bây giờ nàng vẫn chưa thể nói được.
    [Hắn ta có thân phận hay địa vị mọe gì chớ? Còn dám chướng mắt bà đây à? Hắn ta dám? Sau này đừng có mà để bà đây nắm được thóp của mi!]
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 7: 7: Rõ Ràng Sư Tỷ Hận Tề Thiên Kia Đến Tận Xương Tủy Mà!


    Liên Thiên Tinh quan sát sắc mặt của Nam Hi.

    Không biết có phải là vì nghe thấy tiếng lòng hay không mà lúc này hắn nhìn vị sư tỷ nhà mình, hai mắt phiếm hồng, đầu tóc rối bời, thân thể vặn vẹo, nở một nụ cười dữ tợn với cậu...!trông lại thê lương hệt như lệ quỷ giáng lâm.

    Tiểu sư đệ nhát gan như kiến, suýt thì đã bị dọa chết.

    Hắn loạng choạng đi tới cửa, gắng giữ bình tĩnh: “Đệ… đệ mới nhớ ra sư tôn có gọi đệ về có việc.

    Đệ đi trước đây, tạm biệt sư tỷ!"
    Nam Hi vẫn không rõ chuyện gì xảy ra, khàn giọng nói với theo.
    "Sư đệ, hẹn gặp lại!"
    Nhưng khi nghe thấy câu nói này, Liên Thiên Tinh lại giật mình, chạy còn nhanh hơn trước, ngay cả câu "hẹn gặp lại" cũng chưa kịp nói ra khỏi miệng.

    Hắn sẽ không bao giờ tùy tiện tin lời người ngoài nói nữa.

    Rõ ràng sư tỷ hận Tề Thiên kia đến tận xương tủy mà!
    Lúc Liên Thiên Tinh nói phải đi, Nam Hi cũng đã ngừng ho khan.

    Nàng ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ, chỉ nhìn thấy bóng lưng của Liên Thiên Tinh cứ như là đang chạy trối chết.
    Sau đó nàng uống một ngụm trà cho thấm giọng rồi mới xem như hoàn toàn bình tĩnh lại.
    Lúc này nàng cũng không vội ăn chân gà kho của mình mà nhìn xung quanh, tìm một chiếc gương đồng cầm tay, sau đó soi lên mặt mình.

    Nam Hi cũng không phải là nhàn rỗi không có việc gì.

    Hai ngày này là ngày nghỉ của các đệ tử nên nàng không cần phải đi giám sát các đệ tử luyện kiếm nữa, nhưng đệ tử thân truyền thì lại khác.

    Ăn chân gà xong nằm phơi thây một lúc rồi cũng đã đến lúc kết quả tu luyện hàng tuần của nàng được sư tôn kiểm tra rồi.
    Nàng là đại đệ tử của Chưởng môn, Hiện giờ Chưởng môn chỉ có hai đệ tử, ngoại trừ nàng ra còn có một vị sư muội nữa.

    Nhưng mệnh cách của vị sư muội này đặc biệt, rất hiếm khi có mặt ở tông môn.

    Ngần ấy năm từ khi tới đây, Nam Hi cũng chỉ từng gặp nàng ấy một vài lần.
    Mấy năm gần đây, thậm chí đến bóng dáng của nàng ấy, nàng cũng chưa từng nhìn thấy.
    Dọc đường đi, Nam Hi lại ra cái vẻ vô cùng đau buồn, nhưng thật ra trong đầu nàng lại chẳng đang nghĩ gì cả, mang theo bộ não rỗng đi đến tiên phủ của sư tôn.
    Đến lúc này nàng mới hoàn hồn, trong đầu chợt nảy ra một ý.
    Tuy nói là phải duy trì thiết lập nhân vật, duy trì thực lực tầm thường, nhưng có lẽ Nam Hi có thiên phú dị bẩm.

    Từ mấy năm trước nàng đã sớm thành thật tu luyện theo nhiệm vụ mà Chưởng môn sắp xếp.

    Tốc độ tu luyện tiến bộ cực nhanh không nói, đến cơ sở kiếm thuật cơ bản của nàng cũng không thể bắt bẻ.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 8: 8: Sư Tôn


    Sau này được hệ thống hướng dẫn, nàng học được cách khống chế tu vi tăng lên.

    Nhưng kiếm pháp thật sự rất khó khống chế, chỉ cần học được rồi là nàng sẽ biết cách phát huy hết khả năng của mình.
    Vậy nên vì để duy trì thiết lập nhân vật, lần nào Nam Hi cũng phải suy nghĩ cẩn thận làm thế nào để không bị Chưởng môn phát hiện, chỉ nhìn ra được kiếm thuật của nàng vô cùng tầm thường.
    [Lần trước sư tôn nói ta vung kiếm quá yếu nên đã yêu cầu ta chuyên tâm luyện tập, thậm chí còn dành thời gian giám sát ta mỗi ngày.

    Nếu lần này ta còn không tiến bộ nữa thì chắc chắn sư tôn sẽ cực kỳ thất vọng về ta.]
    Nghĩ ngợi một lát, Nam Hi liền nảy ra một ý.

    Thật ra Hòa Kiếm đã đợi ở cửa từ lâu, thế nhưng chưa thấy được người mà đã nghe thấy tiếng cũng thật khiến ông hơi nao nao.
    Kể từ mấy năm trước khi gặp được Tề Thiên, đệ tử này của ông cứ như đã biến thành một người hoàn toàn khác, chẳng những tu vi gần như không có tiến bộ mà còn trong đầu ngày nào cũng chỉ có bóng dáng của gã đàn ông kia, tiến độ kiếm thuật cũng trở nên lẹt đẹt.
    Lần này ông cố ý đứng đợi ở cửa từ sớm, còn cố tình ra vẻ nghiêm túc, thề sẽ dạy dỗ con nhóc này một phen.
    Chỉ là ông không ngờ rằng hôm qua con bé này mới lại bị Tề Thiên từ chối đầy nhục nhã, thế mà hôm nay lại vẫn nghĩ tới việc luyện tập, còn không muốn để ông phải thất vọng.
    Sắc mặt Hòa Kiếm dịu đi đôi chút.

    Thấy Nam Hi coi như có tâm, ông liền không đành lòng nặng lời quá mức.
    Sau đó ông liền nhìn thấy Nam Hi vác theo vẻ mặt buồn thiu đi đến.

    Hòa Kiếm không quen nhìn dáng vẻ nhu nhược, đau buồn này, tâm trạng vừa mới tốt lên chút chút bị đánh về nguyên hình chỉ trong nháy mắt.
    Hòa Kiếm nghiêm mặt: “Cả ngày cứ ra cái vẻ như muốn sống muốn chết là có ý gì? Thâm là kiếm tu thì phải có chí hướng rộng lớn, ý chí kiên định, đừng có bị tình yêu kéo chân nữa."
    Trong tông môn, đám đệ tử đều rất sợ sắc mặt nghiêm nghị của Chưởng môn, Nhưng Nam Hi lại không sợ! Nàng biết rõ nhất Hòa Kiếm vốn là người có khuôn mặt lạnh lùng nhưng trái tim lại rất hiền hậu.
    Lúc Nam Hi nghiêm túc thường sẽ không nghĩ ngợi điều gì.

    Đầu tiên nàng ngẩng đầu nhìn Hòa Kiếm, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu xuống.
    "Sư tôn nói đúng lắm, nhưng đệ tử thật sự không khống chế được bản thân..."
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 9: 9: Giả Vờ Mệt Quá


    Cứ thấy dáng vẻ này của Nam Hi là Hòa Kiếm lại thấy phiền.

    Nếu như là ngày thường thì chắc chắn ông sẽ dạy dỗ thêm vài câu.

    Nhưng lần này nhớ tới lời Nam Hi vừa nói, ông liền giữ những lời chuẩn bị nói lại trong lòng, dự định sau hẵng nói.
    "Thôi, đầu tuần bảo con luyện tập cho tốt, có hiệu quả hơn chưa? Tập cho ta xem."
    Nam Hi lại nhìn Hòa Kiếm một cái, gật đầu nói: "Đương nhiên là đệ tử đã cố gắng luyện tập hàng ngày rồi ạ."
    Nàng đi đến bãi đất trống phía sau, rút thanh bội kiếm ra, xin hai giây nhìn chằm chằm vào thanh kiếm được chế tạo cực kỳ tinh xảo của mình, trong lòng không khỏi thở dài một hơi.

    [Thật là quá khó khăn đi mà.]
    Nghe được tiếng than khó này, Hòa Kiếm cau mày, đang chuẩn bị lên tiếng thì lại thấy Nam Hi thậm chí còn không mở miệng.

    Ông thoáng do dự một chút, nhưng đối phương đã bắt đầu luyện kiếm.
    Thiên cực kiếm pháp là kiếm pháp độc nhất vô nhị của Thiên Vân Kiếm Tông.

    Khác với những kiếm pháp cơ bản mà mọi người đều có thể luyện tập, kiếm pháp này sắc bén và bá đạo, người bình thường khó có thể thành thạo, yêu cầu những người có cảnh giới từ Trúc Cơ trở lên, căn cốt kiên cường dẻo dai mới có thể luyện tập.
    Tổng cộng có tám thức, hiện giờ Nam Hi đã luyện tới thức thứ tư, theo như tiến độ thì nàng đã luyện tập nó mất mấy tháng.
    Dựa theo thực lực của nữ chính trong cốt truyện, ước chừng phải mất hai ba tháng thì mới có thể hoàn thành quá trình tập luyện, tiến độ có thể nói là chậm nhất trong đám đệ tử thân truyền.

    Nàng phải khống chế lực vung, đâm, chặt...!kiếm.

    Lực đạo có phần mạnh hơn lần trước, động tác mượt mà và dứt khoát hơn, trông như vậy mới có thể coi như là đã có tiến bộ.
    Vì để ra vẻ như mình đã rất chăm chỉ, nàng còn âm thầm thôi thúc linh lực để khiến bản thân đổ mồ hôi nhiều hơn chút.
    Thức thứ nhất đã luyện xong, Nam Hi nhìn về phía Hòa Kiếm, cố ý làm thở mạnh hơn, gương mặt bày ra vẻ chăm chú.
    [Mệt quá đi thôi!] Nàng không nhịn được khóc rưng rức trong lòng.

    Không phải vì luyện một thức này khiến nàng cảm thấy mệt mỏi, mà là vì nàng phải làm bộ làm tịch trước mặt một tu chân giả cấp cao, cần phải đề cao cảnh giác đến mức tuyệt đối.

    Lúc này nàng đã không còn dáng vẻ yếu đuối, đáng thương như trước nữa, chỉ khẽ nhíu mày những cũng đủ khiến mọi người nghĩ nàng đang sầu lo trăm mối.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 10: 10: Tiếng Lòng


    Lại nghe thấy âm thanh không giống lời nói kia lần nữa khiến sắc mặt Hòa Kiếm đanh lại.

    Ông nhận ra có điều gì đó không đúng.

    Nhưng màn biểu diễn của Nam Hi vừa rồi đã khiến ông không thể cười nổi.
    Không phải là không có tiến bộ mà là tiến bộ quá ít, hoàn toàn không đạt được tiêu chuẩn mà ông mong muốn, lực vung kiếm quá yếu, vẫn chưa được giải quyết.
    Ông hỏi: "Con cảm thấy mệt lắm à?"
    Chẳng biết tự nhiên Hòa Kiếm hỏi vấn đề này để làm gì.

    Nam Hi có hơi do dự gật đầu.

    Lông mày của Hòa Kiếm càng ngày càng dính sát vào nhau, vốn trông mặt ông đã rất nghiêm túc, lúc này xụ mặt cau mày trông lại càng nghiêm nghị, uy nghiêm đến mức nhiều đệ tử không dám nhìn thẳng.
    "Ngày trước khi tập luyện những chiêu kiếm cơ bản, ta cũng chưa từng thấy con kêu mệt mỏi! Chúng ta thân là kiếm tu, không riêng gì luyện kiếm mà còn phải rèn luyện thể chất.

    Rèn luyện thể chất không hề kém cạnh hơn thể tu là bao.

    Con đã lựa chọn đi theo con đường kiếm tu thì không thể mở miệng than mệt được!"
    "Một khi có ý nghĩ như vậy, tinh thần con sẽ càng đi xuống, sự lười biếng xuất hiện và chi phối đầu óc của con, khi ấy làm sao con có thể luyện kiếm cho tốt được?"
    Nam Hi ngoan ngoãn lắng nghe lời dạy dỗ, cũng không có ý định phản bác.
    Nhưng mỗi khi thiết lập nhân vật của nàng chưa được đến nơi đến chốn, hệ thống sẽ lại xuất hiện nhắc nhở nàng, vì thế lúc này Nam Hi liền lập tức cúi đầu.
    "Sư tôn nói chí phải, nhưng mấy ngày nay trong lòng đồ nhi luôn có tâm sự..."

    Vừa nghe câu ấy, Hòa Kiếm lập tức có linh cảm chẳng lành, sắc mặt càng sa sầm: “Chuyện gì?"
    Nam Hi tỏ ra đau lòng: “Ngày trước huynh ấy bị thương, con cứ thấy rấm rứt không yên.

    Cuối cùng hôm qua con đi đưa thuốc trị thương cho huynh ấy, nhưng..."
    "Dừng, con đừng nói thêm gì cả."
    Nếu như chuyện Nam Hi tiến bộ quá chậm khiến ông phải buồn bực, cau mày và không hài lòng, hay Nam Hi than mệt mỏi cũng chỉ khiến ông giận tím mặt mà dạy dỗ nàng thì nói thật ra cũng không tính là tức giận cho lắm.

    Nhưng Nam Hi vừa nhắc tới Tề Thiên là lại khiến ông muốn đánh chết hắn ta.
    Ông không do dự ngắt lời Nam Hi.

    Nhớ tới hôm nay là phải nói chuyện hiền hòa với nàng một phen, ông đang định mở lời thì lại nghe thấy lời nói chứa đầy phẫn hận.
    [Sao hắn ta lại không bị kiếm kia đâm chết mọe đi cơ chứ! Hôm qua đi đưa thuốc trị thương cho hắn, suýt thì mình đã hạ độc vào trong luôn rồi.]
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 11: 11: Một Kiếm Đâm Chết!


    Nam Hi âm thầm thở dài.
    [Lần này sư tôn lại dạy dỗ mình tiếp đây mà.]
    Lần này Hòa Kiếm nhìn thấy rất rõ ràng, Nam Hi không hề mở miệng nói chuyện, quanh người cũng không có linh lực truyền âm tới, hơn nữa muốn truyền âm bằng linh lực thì cũng phải đạt đến Kim Đan kỳ mới có thể làm được, đồ nhi của ông còn chưa đủ trình.
    Vậy thì tiếng nói này đến từ đâu?
    Hòa Kiếm đang nghi ngờ, trong phút chốc còn chưa nhận ra ý trong lời này của Nam Hi, chuẩn bị nói những điều mình đang định nói ra.
    "Đường đường là đại sư tỷ uy phong lẫm liệt của Thiên Vân Kiếm Tông mà lại vì nhớ thương một gã đàn ông đêm ngày đến độ khóc lóc sướt mướt, thế này thì còn ra thể thống gì hả?! Tên kia cũng đâu phải là linh đan diệu dược có thể tăng tu vi gì, tội gì mà lại khiến con phải dốc hết tâm tư vì hắn ta, chậm trễ việc tu luyện, lại còn muốn hắn ta bị..."
    Một kiếm đâm chết!
    ?
    Hòa Kiếm không nói vế phía sau ra, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng lắm.

    Lông mày ông nhướng lên cao vì kinh hãi, trông vô cùng tức cười.

    Một kiếm đâm chết? Hạ độc trong thuốc trị thương?
    Những lời phía sau của ông kẹt lại trong cổ họng.

    Ông đứng ngẩn ra đó một lúc lâu.

    Cho đến khi Nam Hi nghi hoặc nhìn sang, ông mới ho khan một tiếng.
    "Thôi, nói nhiều như vậy rồi mà lần nào con cũng không nghe lọt tai."
    "Nói tóm lại, điều duy nhất cần lưu ý chính là đừng để chậm trễ việc tu luyện của mình.

    Kể từ hôm nay, con hãy luyện tập lại những thức kiếm cơ bản thật nhiều lần, mỗi ngày vung kiếm mười nghìn lần, cho đến khi nào sức lực của con khiến ta hài lòng mới thôi."
    Nói đoạn, Hòa Kiếm nhìn chằm chằm Nam Hi, chỉ thấy đệ tử mình bỗng chốc ngơ ngác đến mức không thèm chớp mắt vì những lời này.

    Giọng nói kia lại vang lên một lần nữa.
    [A...!Mười nghìn lần...!Cũng không phải là không được.]
    Vẻ mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, ấy thế mà tiếng lòng vẫn còn tiếp tục.
    [Dù sao lúc mới bắt đầu luyện tập những thức kiếm cơ bản, nhiệm vụ cũng còn nặng nề hơn thế này nhiều.

    Càng về sau mình càng luyện đến không biết mệt mỏi là gì luôn.

    Bây giờ chỉ mới vung kiếm có mười nghìn lần bọ, còn có thể khiến mình mệt được chắc?]
    [Có điều suy cho cùng chuyện này cũng là do Tề Thiên mà ra.

    Không được, tội này của hắn ta không thể tha, phải khắc ghi trong đầu mới được.]
    Nam Hi lẳng lặng cúi đầu, yên lặng nhận phạt, vô cùng đáng thương nói: "Đệ tử hiểu rồi, con nhất định sẽ không để sư tôn phải thất vọng nữa."
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 12: 12: Không Được Đưa Cho Tên Nhóc Tề Thiên Kia


    Tiếng nói kia hoàn toàn không tương thích với biểu cảm trên khuôn mặt của Nam Hi, nhưng Hòa Kiếm vẫn chậm chạp có phỏng đoán.
    Phải chăng đây chính là tiếng lòng của Nam Hi?
    Một khi hạt mầm đã được gieo xuống, người ta sẽ ngày càng nghi ngờ, cho đến khi tìm ra được sự thật.
    Tiếng lòng này cũng không khiến Hòa Kiếm bất ngờ lắm.
    Khi còn nhỏ, mặc dù Nam Hi rất ngoan ngoãn, hiền lành nhưng thỉnh thoảng cũng nói ra những lời không hợp với tính cách.

    Khi ấy vẻ nhanh nhảu vả hoạt bát cũng giống như tiếng lòng của Nam Hi lúc này.
    Sau khi suy ngẫm một lát, Hòa Kiếm lặng lẽ ghi nhớ chuyện này trong lòng.
    Ông cũng chưa dám chắc đó có phải là tiếng lòng hay không.

    Dù có là phải đi chăng nữa, thì nếu là biết tiếng lòng của mình bị người khác nghe thấy, chắc chắn bản thân người ấy cũng sẽ sinh lòng cảnh giác và bài xích mọi người, thôi thì vẫn nên tìm được nguyên do rồi hẵng nói.
    Bỏ qua chuyện này sang một bên, biểu hiện hôm nay của Nam Hi cũng khiến Hòa Kiếm không hài lòng.
    Nhưng nhìn thấy tâm trạng của nàng rất tệ, Hòa Kiếm đành phất tay áo, vẻ mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng như cũ, nói: “Được rồi, những gì muốn nói hôm nay ta đều đã nói hết rồi."
    Nghe vậy, Nam Hi ngẩng đầu nhìn Hòa Kiếm, chờ đợi câu nói tiếp theo của sư tôn.
    Nhìn vào ánh mắt của Nam Hi, Hòa Kiếm chắp tay sau lưng, nói: "Con chờ ta một lát."
    Sau đó ông nhanh chóng đi vào trong nhà, lấy một túi trữ vật nhỏ ra đưa cho Nam Hi, tiếp tục nghiêm mặt nói: "Con tu hành gian khổ là chuyện bình thường, nhưng trong những chuyện khác con cũng cần phải đối xử tốt với bản thân.

    Nhận lấy thứ này đi.

    Vi sư chỉ có một yêu cầu, đó là con không được đưa nó cho tên nhóc Tề Thiên kia, tránh uổng phí."
    Thỉnh thoảng Hòa Kiếm lại đưa cho Nam Hi một số vật tư như đan dược, linh thạch gì đó.

    Quan hệ giữa hai người trông giống cha con hơn là sư đồ.
    Ngoài mặt thì Nam Hi ngoan ngoãn nhận lấy, nhưng trong lòng lại bắt đầu ồn ào.
    [Không thể đem cho, tránh uổng phí? Vậy không uổng phí thì có thể cho?]
    Sau đó Hòa Kiếm liền đen mặt đổi giọng, nói: “Không, bất kể là như thế nào thì con cũng không thể đưa nó cho tên nhóc Tề Thiên kia."
    Dựa theo tác phong ngày xưa của nàng, Hòa Kiếm đổi giọng cũng là bình thường.

    Nam Hi nghiêm túc gật đầu, cam kết: “Đệ tử sẽ không đưa cho ai cả."
    [Không đưa những thứ này cho Tề Thiên cũng chẳng sao, hơn nữa mị cũng đếch muốn đưa cho hắn ta.]
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 13: 13: Đi Tán Phét


    Nghĩ vậy, đôi môi Nam Hi như vô thức cong lên.

    Nàng cũng không để ý thấy Hòa Kiếm đột nhiên khẽ giật mình.

    Sau đó dường như nàng muốn hỏi thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nhướn mày nhìn sư tôn mình.
    "Đệ tử đa tạ sư tôn, tuần sau nhất định đệ tử sẽ cho sư tôn một kết quả khiến sư tôn hài lòng."
    Nàng hành lễ với Hòa Kiếm.

    Dựa theo thông lệ thì bây giờ nàng có thể trở về rồi.

    Quả nhiên tiếp đó, Hòa Kiếm liền phất tay áo: “Ta sẽ nhớ kỹ lời này.

    Được rồi, con trở về đi."

    Sau khi ra khỏi tiên phủ của sư tôn, Nam Hi hiếm khi không có việc gì để làm.
    Nhiệm vụ tu hành hôm nay đã hoàn thành vào buổi sáng.

    Còn một trong những nhiệm vụ cốt truyện của hệ thống cũng đã hoàn thành vào ngày hôm qua.

    Cốt truyện hiện giờ đang tiến triển đến lúc mà nàng và nam chính chưa có nhiều liên hệ.
    Vốn dĩ nàng còn nghĩ sẽ phải mất cả buổi chiều để làm hết nhiệm vụ trong ngày hôm nay, ai ngờ kết quả lại hoàn thành nhanh hơn cả trong tưởng tượng của nàng.
    Trong tông môn chỉ có một số việc để giết thời gian như tu luyện, học tập, hoặc là tìm người tán phét.
    Suy nghĩ một lát, Nam Hi không hề do dự mà chọn phương án cuối cùng.

    Nàng vào tông môn đã nhiều năm, đương nhiên là có quen biết một số đệ tử.

    Tuy không tính là thân thiết nhưng như thế cũng đủ rồi.

    Những đệ tử này không thường xuyên ở trong núi như nàng, có điều thường thì nàng đều có thể gặp được họ ở trong Diễn Võ Trường.
    Khác với việc luyện tập trong viện tử.

    Ở Diễn Võ Trường, ngoài việc tỷ thí luyện kiếm ra thì đây còn là nơi lượng người lui tới đông nhất, bởi thế đây cũng là nơi tin tức lan truyền nhanh nhất trong môn phái.

    Sau khi luyện tập xong, mọi người đều sẽ ngồi xuống cùng nhau buôn dưa lê, hóng drama.
    Đến ngay cả những người không mấy quan tâm tới những drama xung quanh cũng sẽ thỉnh thoảng nói chen vào một hai câu.

    Khi đến, Nam Hi cố tình che giấu sự hiện diện của mình, ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, tránh thu hút người chú ý đến nàng.

    Sau đó nàng lặng lẽ lấy đồ ăn nhẹ và hạt dưa trong túi trữ vật ra, còn vận linh lực ở bên tai để tăng thính lực.
    Cách đó không xa, có một đệ tử Giáp nói: “Ây dà, mọi người biết không? Hôm qua Đại sư tỷ..."
    Đệ tử Bính ngắt lời hắn: “Ngươi nắm bắt tin tức chậm thế? Chuyện này đã truyền ra khắp tông môn rồi.

    Theo ta thấy, đại sư tỷ thật đúng là hồ đồ rồi nên mới có thể để người ta sỉ nhục thoải mái như vậy."
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 14: 14: Hèn


    Nghe thấy mình là nhận vật chính trong cuộc thảo luận, Nam Hi chỉ cắn hạt dưa, không hề có bất cứ dị nghị nào.
    Nói về chuyện xảy ra ngày hôm qua ấy à.
    Mấy ngày trước, Tề Thiên xuống nhân gian làm nhiệm vụ rồi gặp tai nạn ngoài ý muốn, bị một yêu tu đâm cho một kiếm, sau khi trở về thì liền sốt cao.
    Dựa theo kịch bản, Nam Hi phải "rối rắm do dự" mất vài ngày mới có đủ can đảm đến tìm Tề Thiên để đưa thuốc trị thương cho hắn ta.
    Nào ngờ Tề Thiên vừa mới lấy lại được chút sức, sắc mặt đã liền lạnh tanh, giận dữ mắng nàng trước mặt bao người: “Trước đó ta đã nói rồi, ta không cần cô quan tâm.

    Nếu cô còn muốn giữ lại chút mặt mũi thì đừng nên xuất hiện trước mặt ta nữa."
    Sau đó hắn ta lại nói thêm mấy câu, đại ý là bảo Nam Hi cút khỏi đây, có thể nói lời nói của hắn ta với nàng cực kỳ cay nghiệt.
    Một tin chấn động như vậy đã nhanh chóng truyền khắp toàn bộ tông môn.

    Có lẽ không chỉ có tông môn mà còn có rất nhiều người trong giới tu chân đều đã biết chuyện này.
    Đệ tử Bính nói tiếp, nghe có vẻ phẫn hận bất bình.
    "Ta nói cho các ngươi hay, dù sư tỷ có thế nào đi nữa thì suy cho cùng tỷ ấy cũng chẳng hề làm bất kì điều gì có lỗi với Tề Thiên.

    Dù có phiền đến đâu thì ngày trước tỷ ấy cũng giúp đỡ hắn ta không ít cơ mà.

    Tề Thiên đúng là đồ vong ân phụ nghĩa."
    Nam Hi lặng lẽ gật đầu.
    Đệ tử Giáp lắc đầu, triết lý nói: “Nói thì nói như thế, nhưng trong chuyện tình cảm nam nữ đâu thể phân chia lợi ích cá nhân.

    Chưa nói đến chuyện Tề thiên có vong ân phụ nghĩa hay không, chỉ nói riêng đến hành vi này của đại sư tỷ cũng đã đủ khiến đám người ngoại giới đều bàn tán về tỷ ấy rồi."
    "Bàn tán cái gì?" Đệ tử Bính truy hỏi.
    Sắc mặt đệ tử Giáp càng trở nên cảnh giác hơn, cứ như sợ bị người khác nghe thấy.

    Có lẽ chính hắn cũng cảm thấy lời nói khó nghe, khó mà mở miệng, vậy nên phải nghẹn một hồi lâu mới ói ra được một chữ.
    "Hèn."
    Lá gan đệ tử Ất lớn hơn, xua tay lắc đầu: “Nói cho chính xác thì là không biết xấu hổ."
    Lời nói này thẳng thắn đến mức các đệ tử đều nghẹn lời, mặt nghẹn đến đỏ bừng, trong phút chốc muốn giải thích thay Đại sư tỷ.

    Nhưng sự thật quả thực là vậy, bọn hoàn toàn không có cách giải thích nào cả.
    [Đúng thật là không biết xấu hổ, đến ta cũng không thể nhìn nổi.]
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 15: 15: Hóng Drama


    Các đệ tử Giáp Ất Bính đồng loạt giật mình vì giọng nói vang lên đột ngột này.

    Nhưng lúc này, đệ tử Đinh lại đúng lúc nhảy ra, chen vào cuộc nói chuyện.
    "Mọi người đang buôn dưa lê về chuyện xảy ra vào hôm qua của Đại sư tỷ sao? Chuyện này thật đúng là khó để diễn tả bằng lời mà."
    Mặc dù cảm thấy giọng nói kia có hơi quen tai nhưng tất cả mọi người đều không nghĩ nhiều.

    Đệ tử Ất cứ như tìm thấy tri kỷ, cầm tay đệ tử Đinh: “Ngươi cũng cảm thấy giống ta đúng không?"
    "Đúng vậy." Đệ tử Đinh gật đầu nói: “Hơn nữa, Nam Hi sư tỷ đúng là giỏi nhẫn nhịn thật đấy, nếu mà là ta thì chắc đã không nhịn nổi rồi."
    Thấy có drama, các đệ tử chung quanh cũng túm năm tụm ba vây tới, tham dự thảo luận.

    Người đông nên trong thoáng chốc chẳng phân rõ được là ai đang nói chuyện.
    “Nếu là ta thì chắc chắn bây giờ đã chửi đổng lên, bắt Tề Thiên xin lỗi cho bằng được rồi.”
    “Phải đó, đường đường là Đại sư tỷ của Thiên Vân Kiếm tông, sao chẳng giữ gìn tôn nghiêm của mình chút nào thế?”
    Nam Hi chăm chú lắng nghe, đoạn lấy gà rán mình rán ra gặm, vừa ăn say mê, vừa hùa theo chửi.
    “Phải đó, chưa từng thấy Đại sư tỷ nào không có chút tôn nghiêm gì như thế.]
    Các đệ tử vẫn chẳng hề nhận ra có điều gì khác thường, còn đang thảo luận khí thế ngất trời: “Các ngươi tốt tính thật.

    Nếu là ta thì có khi còn vung tay chưởng cho hắn một chưởng ấy chứ! Coi chúng ta là đất sét, mặc cho hắn nặn đó à? Hắn không nể mặt Đại sư tỷ thì cũng phải nể mặt Thiên Vân Kiếm tông chớ!”

    “Ngươi nói phải, đúng là nên mạnh mẽ chút, nếu không người ta còn tưởng chúng ta là đất sét.”
    [Đâu chỉ chưởng cho một chưởng, ta còn phải đấm đá mấy cái, sau đó rút kiếm chém thêm một đao lên vết thương của hắn ấy chứ.

    Tề Thiên đúng là coi trời bằng vung!]
    Nam Hi cực kỳ đồng cảm với mấy người này, nhiệt tình phát biểu cảm nghĩ của mình trong lòng, đoạn lại rót thêm ngụm nước trái cây, giành một giây ngắn ngủi để hoài niệm Cocacola ở kiếp trước.
    Các đệ tử vẫn chưa phát hiện ra giọng nói khác thường này: “Thế này thì độc ác quá, đến lúc đó lại thêm mâu thuẫn mất thôi.

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Đại sư tỷ cũng thật chẳng biết xấu hổ, không giữ thể diện cho Tông môn gì cả.”
    “Ồ? Chắc là vẫn biết chứ? Hôm nay ta thấy tỷ ấy còn rất đau lòng cơ mà.”
    Nam Hi bình luận: [Không không không, không phải nàng ta cảm thấy mất mặt mà là cảm thấy bị nam tử mình thích hạ nhục nên mới đau lòng thôi.]
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 16: 16: Đúng Rồi Là Sư Tỷ Đó


    “Ờm… cũng có khả năng đó.

    Nhưng nếu Đại sư tỷ bị Tề Thiên tổn thương mà không nghĩ đến tông môn trước thì cũng thật là…”
    Biểu cảm của các đệ tử lại trở nên một lời khó nói hết.
    Nói đến đây, Nam Hi lại càng kích động hơn.
    [Nàng ta đúng thật là chẳng hề nghĩ cho Tông môn chút nào, chỉ nghĩ đến nam tử kia thôi.

    Trong lòng nàng ta còn giải thích thay Tề Thiên nữa, nghĩ rằng hắn bị thương, thần trí không được tỉnh táo nên mới đối xử với nàng ta như thế.]
    “Hả? Không thể nào? Vậy thì cũng đúng là…”
    Biểu cảm của các đệ tử cứ như nuốt phải ruồi.

    Đồng thời lúc này, cuối cùng cũng có một người phát hiện ra được có gì đó sai sai.
    “Lại nói, sao vị đồng môn này hiểu suy nghĩ của Đại sư tỷ thế?”
    Đang lúc mọi người nghi hoặc thì một người đột nhiên kinh hoảng nhìn thẳng, hai mắt trợn tròn, nét mặt bất an chột dạ, mang theo chút tò mò dò xét.
    Các để tử nhìn theo ánh mắt của người kia.
    Nam Hi đã ăn gần xong đồ ăn vặt, trong lòng bỗng nổi ý xấu.

    Nàng cất kỹ đồ, chưng ra vẻ mặt vô tội nhu nhược đi tới, nhìn các đệ tử đang bàn tán chuyện của mình với ánh mắt tổn thương.
    Số lượng cũng tương đối rồi.
    Tất cả các đệ tử tham gia bàn tán đều như vừa tỉnh mộng, run rẩy nói: “Là… là… là sư tỷ.”

    [Đúng rồi, là sư tỷ đó.]
    Nam Hi thành công hù dọa được họ nên mỹ mãn vô cùng, suýt thì bật cười.
    Nhưng nàng lại chẳng hề hay biết vào lúc này, các đệ tử đang nhìn Nam Hi đều đồng loạt hít một hơi lạnh.
    Không xong rồi! Đại sư tỷ chẳng những hóng drama với bọn họ mà còn tự mắng mình xối xả nữa!
    Chỉ là khi nghĩ đến điều này, cảm giác căng thẳng khi bị đương sự bắt gặp nói xấu sau lưng liền tan biến, thay vào đó là sự chấn động và k1ch thích khó tả.
    Đệ tử da mặt mỏng nhanh chóng đỏ mặt, đôi mắt run rẩy nhìn Nam Hi.
    Ngay cả những người vốn bình tĩnh cũng không thể che giấu vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt.
    Phản ứng của họ khiến Nam Hi muốn cười, nhưng sau bao năm làm nhiệm vụ, tính ra nàng vẫn rất chuyên nghiệp.

    Nàng bèn ép hình chuyển nụ cười sắp lộ ra thành những giọt nước mắt long lanh trong mắt.
    "Ta chỉ...!muốn tốt với một người thôi, ta có gì sai đâu chứ?"
    Nói xong câu này, Nam Hi đưa ngón tay lau nước mắt, trước khi quay lưng lại còn lén liếc nhìn biểu cảm của mấy đệ tử, sợ mình không nhịn được cười ra nên liền vội vàng chạy đi.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 17: 17: Đại Sư Tỷ Cuối Cùng Cũng Phát Điên Rồi Sao!


    Lúc này các đệ tử đã hoàn toàn sững sờ, mở to mắt nhìn bóng dáng Nam Hi chạy xa.

    Một lúc sau mới có người do dự lên tiếng: “Vừa rồi Đại sư tỷ thật sự đã cùng chúng ta chửi mắng Tề Thiên sao?"
    Có người trong số các đệ tử ngơ ngác nói: "Không chỉ chửi mắng Tề Thiên còn chửi cả chính mình mà.

    "
    "Đại sư tỷ nói muốn Tề Thiên phải tổn thương thêm nữa.

    "
    "Còn nói bản thân mình không có tôn nghiêm.

    "
    "Đã thế còn bảo tỷ ấy thật sự rất yêu Tề Thiên, và đồng ý với chúng ta rằng tỷ ấy không có liêm sỉ, không nghĩ đến tông môn.

    "
    Trong cuộc đối thoại, từng câu một đều bình thản đến khó tả, nhưng lại chấn động tới mức khiến thế giới quan của những người này như bị đảo lộn.

    Có người run rẩy nói: "Đại sư tỷ! cuối cùng cũng phát điên rồi sao?!"
    Tất cả mọi người: "!!!"
    Câu nói này như một giọt nước nhỏ vào chảo dầu nóng tưởng chừng yên bình, lập tức khuấy động cảm xúc của mọi người.

    Đúng vậy! Đại sư tỷ như thế này… vừa nói yêu Tề Thiên đến không thể dứt ra, lại vừa nói muốn chém chết người ta, chẳng phải đây là điển hình của việc vì yêu sinh hận sao?
    Một bên nói mình không sai, một bên lại nói mình không có tôn nghiêm, chẳng phải điển hình của việc đối với bản thân đã rối loạn sao?
    Từ khi bắt đầu gặp Tề Thiên, Đại sư tỷ đã không còn bình thường lắm nữa, mấy năm gần đây còn yêu mà không có được, chẳng lẽ thật sự đã đẩy tinh thần của tỷ ấy đến cực hạn, giờ đây thật sự không bình thường nữa rồi sao?
    Cả nhóm người càng nghĩ càng thấy đúng.

    Sau đó, từ cuộc tám chuyện ồn ào trở thành thảo luận nhỏ, vừa bình tĩnh lại với thông tin mới nhận, vừa thảo luận xem nên làm gì.

    "Về chuyện của Đại sư tỷ, chúng ta nhất định không thể ngồi yên, nếu không sau này Đại sư tỷ xảy ra chuyện, e rằng chúng ta sẽ không yên lòng.

    "
    "Chưa nói đến chuyện khác, tỷ ấy là Đại sư tỷ của Thiên Vân Kiếm Tông, dù không bằng các đệ tử ưu tú của tông khác nhưng cũng không thể để tỷ ấy tiếp tục như vậy.

    "
    "Vậy chúng ta nên làm gì? Chỉ dựa vào chúng ta thì hình như cũng không thể giúp được Đại sư tỷ.

    "
    "Báo cáo với Chưởng môn đi, tuy Chưởng môn đáng sợ nhưng luôn đối xử tốt với Đại sư tỷ.

    "
    "! Nhưng Chưởng môn tốt với Đại sư tỷ như vậy, thật sự sẽ không giết chúng ta diệt khẩu chứ?"
    "! "
    Có đệ tử khác nhận thấy chỗ này náo nhiệt, liền đến hỏi họ đã xảy ra chuyện gì, những người có mặt đều lắc đầu, chỉ nói là tám chuyện bị Đại sư tỷ bắt gặp, sau đó lại bí mật tìm một chỗ yên tĩnh khác để thảo luận kỹ hơn.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 18: 18: Sao Không Có Phần Thưởng


    Cuối cùng bọn họ kết luận là dù có bị Chưởng môn giết diệt khẩu thì cũng phải báo cáo việc này với Chưởng môn.

    Dù rằng Chưởng môn đáng sợ nhưng chắc cũng sẽ không thật sự giết diệt khẩu, cùng lắm chỉ là phạt họ ra sau núi luyện tập vài ngày mà thôi.

    Nam Hi còn không biết mình đã bị nhóm đệ tử đó cho là tinh thần không bình thường.

    Nàng khó khăn lắm mới tìm được chỗ không có người, rồi mới bám vào cây bên cạnh mà cười lớn.

    [Ha ha ha hệ thống, cậu có thấy biểu cảm của họ không? Buồn cười quá! Nhưng tôi phải nhịn cười cực khổ lắm, tôi thật sự muốn cùng họ chê bai nữ chính đầu óc mê muội này!]
    Hệ thống: [Xin ký chủ đừng quá đắc ý quên mình, lúc nào cũng phải nhớ nhiệm vụ của mình.

    ]
    Nam Hi đã quen với việc hệ thống thích nói mấy lời làm cụt hứng này rồi, tự mình lẩm bẩm.

    [Tôi làm nhiệm vụ không tốt sao? Quá xuất sắc rồi ấy chứ.

    Tôi đã hy sinh bản thân để trở thành một kẻ ngốc nghếch, nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc như vậy, cậu không thể trò chuyện với tôi thêm một chút sao?]

    Hệ thống: [! Chúng ta không thể nói xấu nam nữ chính.

    ]
    [Được rồi.

    ] Nam Hi cười xong rồi, thu bàn tay đang bám vào cây lại, nghiêm túc chỉnh trang lại y phục, đảm bảo không lệch khỏi thiết lập nữ chính trong truyện ngôn tình.

    Nàng chầm chậm bước về chỗ ở của mình, không quên trêu chọc hệ thống.

    [Nói thật là tôi hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc như vậy, hệ thống cậu không thưởng cho tôi gì sao?]
    [Hiện giờ không có phần thưởng.

    ]
    [Keo kiệt quá, chẳng lẽ tôi phải mãi làm lao động miễn phí ư? Thật quá đáng.

    ]
    [! ]

    [Hệ thống? Hệ thống? Sao cậu không nói gì nữa?]
    [Vừa đi xin phúc lợi từ trụ sở.

    ]
    [Tuyệt quá!]
    !
    Trừ khi phải thực hiện nhiệm vụ theo kịch bản, Nam Hi thường rất nghe lời sư tôn.

    Ví dụ như Hòa Kiếm yêu cầu nàng mỗi ngày ngoài việc luyện tập còn phải thêm một vạn lần vung kiếm, nàng liền dậy sớm một canh giờ so với bình thường để bắt đầu luyện kiếm.

    Khi nàng đang chăm chỉ tu luyện, thì mấy đệ tử đã lo lắng suốt cả đêm, cuối cùng cử một người ra làm đại diện, đi gõ cửa phòng Hòa Kiếm.

    Gõ một lần, không có ai trả lời.

    Gõ hai lần, không có ai đến.

    Liên tục không nghỉ, người đệ tử vốn đã sợ Hòa Kiếm giờ không còn can đảm gõ lần thứ ba, đành yếu ớt quay đầu nhìn những người bạn trong góc.

    Thấy dường như không có ai, những người đó lại ùa đến, có người nhìn chằm chằm vào một thiết bị trên cửa vài lần, rồi đập tay lên đùi.
     
    Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
    Chương 19: 19: Cũng Nghiêm Túc Đấy


    "Ôi trời! Chưởng môn không có ở đây, chúng ta uổng công rồi.

    "
    Chưởng môn không có ở đó, mà đang ở viện tử của Nam Hi.

    Về chuyện tiếng lòng, tối qua ông đã tra cứu rất nhiều tài liệu, nhưng tất cả chỉ nói rằng có pháp bảo hoặc bí pháp nào đó có thể nghe trộm tiếng lòng của người khác, nhưng đều đã thất truyền, bị tiêu hủy, hoặc còn lại cũng có điều kiện tu luyện vô cùng khắc nghiệt.

    Chưa từng có trường hợp nào không sử dụng gì mà có thể nghe được tiếng lòng của người khác.

    Hơn nữa, Chưởng môn đã xác nhận rằng mình chỉ nghe được tiếng lòng của Nam Hi, vấn đề chắc chắn nằm ở Nam Hi, nên ông mới đến đây từ sớm.

    Khi Chưởng môn đến, Nam Hi đã vung kiếm được 7658 lần rồi, cao thủ đến mà không một tiếng động, nàng không nhận ra, vẫn âm thầm vung kiếm, đếm từng nhát.

    [7659, 7660, 7661! ]

    Chưởng môn không ngờ Nam Hi lại nghiêm túc như vậy, ông vô thức không lên tiếng, đứng tại chỗ quan sát một lúc.

    Nam Hi cầm kiếm rất vững, lực đạo mỗi lần vung kiếm đều không chênh lệch chút nào, trước khi ông đến có lẽ đã luyện tập khá lâu, trán và mũi nàng đã đổ mồ hôi, nhưng tay nàng vẫn rất vững.

    Ngay cả Chưởng môn khắt khe cũng không tìm được lỗi nào trong cách vung kiếm của nàng.

    Ông lặng lẽ nhìn một lúc, đến khi Nam Hi hoàn thành một vạn lần vung kiếm mới lên tiếng: "Không tồi, nếu sau này mỗi ngày đều có thể nghiêm túc như vậy, có lẽ ta sẽ sớm miễn cho con bài tập vung kiếm này.

    "
    Nam Hi vừa thu kiếm vào vỏ, đột ngột bị tiếng Hòa Kiếm làm cho giật mìn.

    , Nàng quay lại trong sợ hãi, biểu cảm không giữ được, vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.

    "Sư tôn đến từ khi nào vậy?"

    "Từ nhát kiếm thứ 7659.

    "
    "Ồ.

    " Nam Hi lặng lẽ ngồi xuống tấm đệm trong sân, vận hành linh lực khắp cơ thể.

    Mỗi lần luyện tập nhiều, ban đầu nàng sẽ cảm thấy mệt, giữa chừng sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng khi mệt đến cực hạn thì sẽ có linh lực tự tràn ra, nuôi dưỡng cơ thể và thúc đẩy việc hấp thu linh khí.

    Linh khí hấp thụ lúc này tinh khiết hơn nhiều so với khi tu luyện thông thường.

    Dù Nam Hi phải ép chế tu vi vì nhiệm vụ, bị phạt cũng không thấy oan ức, nhưng nàng cũng không muốn lãng phí linh lực và tu vi khổ công đạt được.

    Hòa Kiếm càng hài lòng.

    Ông nhớ lại khi mới nhận Nam Hi làm đệ tử, nàng nhỏ bé nhưng có thể hoàn thành mọi nhiệm vụ ông giao mà không sai sót chút nào, các trưởng lão khác nói ông quá nghiêm khắc, nhưng lúc đó ai cũng ghen tị vì ông có một đệ tử giỏi.
     
    Back
    Top Dưới